Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2702


Chương 2702:

Thế giới của trẻ em là đơn thuần trong sáng nhất, ba năm nay Điểm Điêm thường hỏi chuyện vệ bố mình, Hà Băng chưa từng giấu giếm cô bé.

Hà Băng vẫn nói cho Điểm Điểm, bố cô bé vừa cao vừa đẹp trai, còn là một quân nhân, bảo vệ quốc gia, hiện tại bô không có thời gian ở cạnh Điểm Điểm, đó là bởi vì công việc bố quá bận rộn, đợi Điểm Điểm trưởng thành rồi liền có thể đi tìm bó.

Cho nên ba năm nay tuy là Diệp Minh không ở cạnh Điểm Điểm, thế nhưng Điểm Điểm không hề thiếu đi tình yêu của bó, cô bé biết bố mình là người giỏi nhất rồi.

Bây giờ ở trên TV thấy được Diệp Minh, Điểm Điểm liền không nhịn được nhớ đến bồ mình.

Lúc này Dương Kim Đậu đi tới, chau mày nói: “Băng Băng, con còn định gạt Điểm Điểm sao?”

Không dối gạt nữa.

Kỳ thực Hà Băng sớm có quyết định, cô muốn đưa Điễm Điểm đến cạnh Diệp Minh.

Hà Băng ngồi xôm người xuống, nhẹ nhàng ôm lây Điểm Điểm: “Điểm Điểm, người đàn ông trong TV kia chính là bô con, bỗ con tên là Diệp Minh!”

Buổi tối, phòng 008.

Hà Băng ngồi ở bên giường, nhìn thời gian, đã tám giờ đúng rôi.

Anh vẫn chưa đến.

Anh sẽ không không tới chứ!?

Khẽ cắn rang lên môi, nhất thời Hà Băng có chút bất an.

Anh bây giờ là thủ trưởng, nếu có hội nghị quan trọng thì làm sao bây giờ?

Cô đang miên man suy nghĩ, lúc bUẬN “ding dong” một tiếng, chuông phòng bị nhân.

@§ người đang gõ cửa.

Hai mắt Hà Băng sáng ngời, bởi vì cô biết anh tới rồi.

Cô nhanh chóng chạy đi chạy tới cạnh cửa kéo ra cửa phòng.

Ngoài cửa đứng nghiêm một thân thể cường tráng, thật sự là Diệp Minh, Diệp Minh tới rồi.

“Anh đã đến rồi?” Cô vui vẻ nhìn anh.

Hai người vừa cách biệt vừa chiều cao vừa cách biệt về địa vị, trong đôi mắt Diệp Minh nhìn cô, có chút từ trên cao nhìn xuông song vẫn tràn đầy tình cảm nóng bỏng dán chặt cô, sau đó lên tiếng: Ừ.”

Hà Băng nhanh chóng lui sang một bên, đề anh đi vào.

Diệp Minh đi vào.

Hà Băng đóng lại cửa phòng.

Diệp Minh giơ tay lên, cởi áo khoác trên người, lộ ra đồ rằn ri bên trong, anh mới từ trong đặc chủng đi ra, có lẽ là mới vừa huận luyện qua, trên quần áo có rất nhiều mồ hôi, còn dính không ít bụi, mang theo một mùi vị mát mẻ, còn có, xông vào mũi mùi mồ hôi của người đàn ông.

Hormone của người đàn ông vô củng cuồng dã nồng nặc, mặt Hà Băng đỏ lên, nhịp tìm trong nháy mắt gia tốc.

Lúc này Diệp Minh đứng thẳng. người lại, nhìn cô: “Anh đi tắm trước.”

“Dạ.” Cô lên tiếng, đột nhiên lại phản ứng kịp: “Hả?”

Anh đi tắm làm cái gì?

Cô gái hơi mắp máy đôi môi nhỏ, trong đôi mát đẹp phân rõ trắng đen tràn đầy khó hiễu, bộ dáng kia thực sự vừa ngốc vừa ‘đáng yêu vừa câu dẫn người.

Diệp Minh chậm rãi nhéch môi mỏng, đuôi lông mày hẹp dài tràn ra phong tình mị hoặc của người đàn ông trưởng thành: “Hả cái gì?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2703


Chương 2703:

Giọng nói trầm thấp từ tính, mang theo nhàn nhạt cưng chiều, vang vọng bên tai chính là gợi cảm thầu xương.

Hà Băng cảm giác lỗ tai mình sắp mang thai, cô khoát tay áo, đỏ mặt giải thích: “Em hẹn anh đến không phải… không phải ý đó, anh đừng…

LAN] Diệp Minh ,nhướng mày kiếm anh khí, biệt còn cô hỏi: “Y đó là ý nào?”

“Em.

“Anh phải đi tắm, liên quan gì đến ý đó?”

Mặt Hà Băng đỏ sắp nhỏ máu, đây thật là càng bôi càng đen, quá xâu hỗ.

Ý này giống như là cô hẹn anh thuê phòng đề ngủ.

Nhưng, rõ ràng không phải.

Cô không có ý đó mài Trong bụng cô có Tiểu Diệp Minh, bác sĩ cũng đã dặn ba tháng đâu không thể sinh hoạt vợ chông.

Hai tay đặt trước người xoắn xuýt vạt áo, cô run hàng mi liệc trộm anh.

Vừa liếc liền phát hiện anh đang nhìn chằm chăm vào cô.

Diệp Minh một tay đút trong túi quân, cặp tất kia chăm, chú dán vào cô, dáng vẻ cô xấu hỗ làm anh nổi tâm muốn trêu đùa, đáy mắt càng thêm nóng bỏng.

Ánh mắt anh tựa như dung nham, sắp thiêu rụi, hòa tan cô.

Hà Băng hơi kinh ngạc, người đàn ông này vẫn luôn là trường phái dã thú, chưa bao giò kiêm nén d*c vọng, lúc anh muôn cùng cô thân mật đêu sẽ lầy ánh mắt này nhìn cô.

Anh không phải muốn rồi đây chứ?

Lúc này Diệp Minh mở miệng: “Anh đi tăm đây.”

Nói xong, anh xoay người.

Lúc người đàn ông đi vào phòng tăm, tay đặt dây lưng bên hông, ngón cái cùng ngón trỏ ung dung nhân một cái, sau đó kéo dây lựng ra, thuận tay ném vào trên ghê sa lon.

Động tác mây bay nước chảy sinh động lại ngang tà như thế, thực sự là quá quá mlem.

Hà Băng càng đỏ mặt hơn, cô dường như bị anh làm si mê rồi!

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, Hà Băng đứng ở ban công một hồi đề thổi tan khô nóng trên khuôn mặt nhỏ.

Trong phòng nóng quá, đều là hơi thở mập mò.

Trên người cô rất nóng, là do anh trêu chọc mà ra.

Đợi khi mặt “nguội” bót, cô một lần nữa vào phòng, rót cho mình một ly nước âm.

Đưa ly nước tới bên môi vừa định uông, lúc này “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở ra, mang theo ra hơi lạnh khoan khoái sau khi tắm.

Hà Băng ngước mắt, phía trước cô có một chiếc gương, đúng lúc có thể xuyên qua. mặt gương thây được anh.

Diệp Minh đã tắm xong rồi, mái tóc ngăn ướt nhẹp dính vào trên trán, một thân âm ướt hơi nước.

Anh mặc áo choàng tắm khách sạn, đai lưng không cột thả lỏng, lộ ra hơn nửa lông ngực to lón.

Vóc người anh là loại thể hình trong phòng gym kia, khiên người ta nhìn mà nhiệt huyết dâng trào, Hà Băng thầy cơ ngực anh đây đặn, còn có tám khối cơ bụng nhưữ ẩn như hiện.

Cô nhanh chóng thu hồi ánh mắt, không dám nhìn nữa.

Lúc này bên tai vang lên tiếng bước chân trầm ổn, người đàn ông đã đi tói, dừng ở phía Sau GÔ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2704


Chương 2704:

Anh chặn cô ở lồ ng ngực mình và tủ thâp.

Anh hình như rất thích không một tiêng động đứng lù lù sau lưng cô.

Hà Băng nhanh chóng uống hết mấy ngụm nước.

“Anh khát nước, cho anh uống với.”

Lúc này người đàn ông phía sau lên giọng.

“Này.” Hà Băng cầm ly nước trong tay đưa cho anh.

Diệp Minh không cầm, trực tiếp cúi đàu, uông hêt nước còn dư lại trong ly.

Cạn sạch.

“Còn chưa hết khát.” Anh nhìn cô.

“Để em rót cho anh.”

Hà Băng đi rót nước.

Thế nhưng một bàn tay thô ráp rộng lón vươn qua, đoạt lây cái ly của cô, một cánh tay tráng kiện bóp chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô, ép cô xoay lại.

“Cố ý?

Anh khàn giọng hỏi một câu, cúi người liên ngăn chặn môi cô.

Ưm.

Đột nhiên bị hôn, con ngươi đrong suốt của Hà Băng không. ngừng CO rút lại, cô còn chưa kịp câu “cô ý” kia của anh, anh đã hôn qua.

Anh hôn mưa rền gió dữ, bá đạp cướp đoạt lấy hô hấp cô.

Hà Băng đã lâu không được anh hôn, đối mặt với thê tiên công điên cuồng như vậy, hai chân cô mêm nhữn.

Thế nhưng bàn tay người đàn ông đúng lúc giữ lại eo thon của cô, anh nhẹ nhàn nhắc lên, cô được ôm ngồi trên cái tủ thấp.

Cô vốn chân ngắn, vừa được ôm ngồi lên tủ, cô cao hơn anh một khúc.

Anh khép mị, tiếp tục sâu hơn nụ hôn này.

“Diệp Minh, đừng như vậy…”

Hà Băng giống một con cá nhỏ sắp chết khô, dựa vào tia lý trí cuối cùng dùng sức tránh đầu, không để anh hôn.

“Diệp Minh, anh đừng bắt nạt em mà, đêm nay em hẹn anh tới là có chính sự nói cho anh…”

“Nói cái gì? So.với nói; anh càng thích… làm hơn:..” Người đàn ông khàn khàn cười.

Anh nói cái gì?

Hà Băng siêt hai năm đâm đập vào người anh: “Đừng quên thân phận của anh, anh bây giờ là thủ tống đấy!”

Anh ở bên ngoài lãnh khốc cắm dục, không phải thê này.

“Bót nói nhảm!” Diệp Minh hôn mặt cô, vừa hôn vừa lôi kéo c ởi quần áo trên người cô: ‘Ông đây nghẹn một thân hỏa, còn nhịn nữa sẽ phế đó.”

Ă.

Hà Băng. liền nhớ lại đám con gái.

trong quán bar nói anh, đàn ông ở trong quân đội rất lâu không có hơi phụ nữ.

Người ta có người nhà ở đại viện quân khu thì không tính, anh “BẾN có vợ, gặp đều là đám đực rựa Diệp Minh kéo nửa ngày mà mãi không cởi ra được, bởi vì cô hôm nay không mặc váy.

Tối nay Hà Băng mặc áo sơmi tay phòng, bên ngoài phối với váy yềm denim nhạt, dây yêm treo trên vai cô bó chặt bộ ng ực phập phồng. Kiểu váy yêm này dạo gân đây rât hot, mặc vào cũng rất trẻ trung.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2705


Chương 2705:

Đêm nay cô còn búi tóc lên thật cao, trông như củ tỏi, thoạt nhìn giống như cô gái mới vừa tròn mười tám tuôi.

Diệp Minh chau chặt mi tâm trầm ồn, ngón tay thon dài kéo kéo dây yêm của cô: “Chơi anh à, mặc cái quái gì thế này?”

Hà Băng thở nhẹ một tiếng, tay kéo lại dây yêm từ ngón tay anh về, cô bị bắt nạt đến cáu kỉnh, cặp mắt đẹp ươn ướt chuyển động: “Em mặc nhự vậy thì sao? Là anh già, không có mắt thâm mỹt”

Phụ nữ có thai đều Sẽ mặc yếm, cô gân đây mặc đơn giản rộng rãi rất thoải mái, không có vấn đề gì.

Nghe lời của cô, Diệp Minh nhướng mày, anh thường gặp mấy kiểu phụ nữ mặc đô khêu gợi, thật đúng là rất hiếm thầy loại trang phục nữ sinh này, rất thanh thuần, rất đáng yêu.

Tuổi tác anh và cô vốn chênh lệch rất lón, hiện tại cô lại mặc như thế, thực sự có thể làm con gái của anh luôn rồi.

Diệp Minh nhắp. môi mỏng một cái, trâm giọng nói: “Về sau không cho phép mặc như vậy nữa!”

“Em mới không nghe, em thích mặc gì thì mặc thế đó!” Hà Băng từ chối.

Tuy cô yêu anh, thế nhưng cô cũng không thể đánh mắt bản thân mình, anh còn yêu cầu rất nhiều, không cho phép cô mặc váy ngăn quá gôi, không cho phép cô về nhà quá muộn, không cho phép cô cười với người đàn ông xa lạ.

Hai cái sau cô miễn cưỡng đồng ý, thế nhưng về chuyện ăn mặc này, cô không nghe đâu!

Cô còn trẻ, mặc đẹp thế nào thì kệ cô chứ, cô chỉ muốn làm anh si mê đến nỗi đầu óc choáng váng thôi.

Cô cực thích vẻ mặt anh nhìn cô sử ng sốt, rõ ràng ,trong lòng rất thích, ngoài miệng lại câm cô mặc.

Chẳng những cô mặc, cô còn muốn cùng Điểm Điểm mặc váy công chúa.

Cô muốn xem thử ông chú này đến tột cùng yêu ai?

Cảnh tượng đó nhất định sẽ rất vui.

Nếu như trong bụng là một “Tiểu Diệp Minh, Tiểu Diệp Minh CÓ thể nghịch ngợm chơi đùa cùng bồ rồi, người đàn ông giống như Diệp Minh làm cha, năng lượng của bỗ cũng nhất định rât cao.

“Không nghe lời?” Diệp Minh nhíu mày.

Hà Băng ngắng đâu, hướng vệ phía anh trê đôi môi đỏ mọng: “Em cũng không phải nữ thư ký của anh, tại sao phải nghe lời anh?”

Nữ thư ký?

Diệp Minh từ ba chữ này nghe được mùi giâm chua nồng nặc, buông lỏng eo cô, anh dùng hai ngón tay thon dài nâng cằm cô lên: “Em đã gặp nữ thư ký của anh rồi?”

“Chưa gặp, nhưng từng nghe giọng cô ta, ngọt ch ảy nước luôn ây nhỉ, nói vậy cô ta cũng là một mỹ nhân da trăng mặt đẹp chân dài chứ gì!”

Diệp Minh câu môi, như đang nhớ lại: “Ư, nữ thư ký của anh hình như là…

rât đẹp.”

Anh còn dám nói người phụ nữ khác đẹp?

Hà Băng chau hàng mày thanh tú, hai tay chồng lên lông ngực kiện tráng “

của anh, một tay đây anh ra, cô muốn từ trên tủ thấp nhảy xuống.

Thế nhưng không thành công, người đàn chụp tới, lại kéo cô trở về, ôm lây cô.

“Ghen?” Trong chất giọng trầm thấp nhuộm ý cười.

“Thả ra!” Hà Băng siết nắm đấm dùng sức nện cho anh một cái, nhưng cơ’ thể anh như sắt đúc, anh không đau, cô lại đánh đau chính mình: “Hứ, em ghét đó, còn là kiểu không dễ dỗ đâu!”

Ý ngầm của Hà Băng, mau tới dỗ em!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2706


Chương 2706:

Trong đôi mắt thâm thúy của Diệp Minh tràn ra ý cười mêm mại, véo khuôn mặt nhỏ béo mập của cô: “Lừa em thôi, nữ thư ký của anh dáng dáp ra sao anh cũng không biết, th chỉ có một thư ký riêng thôi.”

Chỉ có thư ký riêng này mới có thể nhìn thấy anh, trực tiếp tiền hành báo cáo công việc với anh.

Còn nữ thư ký kia, anh thực sự chưa gặp qua, dù sao bên cạnh anh không có người phụ nữ nào, anh có thê thê.

Hà Băng lại hừ một tiếng: “Anh nói dối, em không tin.”

“Ai nói dối thì làm chó! Ông đây mỗi ngày ở trong đặc chủng bận tôi mặt tôi mũi, gặp toàn đực rựa, tối ngã đầu ngủ, cùng lăm là đều nhớ đến em, làm gì có thời giờ trêu hoa ghẹo nguyệt?”

“ca Mặc dù như vậy, thế nhưng trong lòng Hà Băng cũng rât hưởng thụ, lập tức đã được dỗ ồn rồi, chỉ thích cái tính thẳng thắn ấy của anh.

Hà Băng lặng lẽ nhéch môi: “Xem như anh biết điều.”

“Dễ được rồi?” Diệp Minh thấp cúi người, tay kéo xuông dây váy yêm.

Hà Băng giật mình, nhanh chóng vươn tay chặn lại, từ chối nói: “Không được.”

“Còn náo?” Diệp Minh nhíu lên mày kiếm.

Con quỷ nhỏ này vừa mềm vừa thơm, hôn thê nào cũng thấy thích, anh ở trong đặc chủng cô đơn hơn một tháng rồi, đêm qua cô đề lại tờ giây hẹn anh tối nay tới phòng khách sạn gặp mặt, cả ngày anh đêu hồn bay trên trời.

Trong lòng nghĩ đều là cô.

Anh Diệp Minh không thiêu phụ nữ, cho dù là lúc không xu dính túi phụ nữ cũng nhào đến anh hết tốp này đến qđốp khác, phụ nữ cũng như quyên thế địa vị, anh đã hưởng thụ qua rôi.

Thế nhựng từ lúc cô đến, anh luôn cảm thây không đủ.

Thấy cô, luôn muốn đè cô.

Loại cảm giác nhiệt huyết sôi trào này giồng như là một thằng nhóc mới vừa dậy thì, tâm tâm niệm niệm đều là cô.

Hà Băng dùng sức đ è xuống làn váy mình, thái độ kiên quyết: “Diệp Minh, anh đừng bắt nạt em, không được.”

Diệp Minh lúc này mới chậm rãi buông lỏng cô, nhắc anh tuấn mí mắt lên, liệc cô, bờ môi mỏng lạnh móc ra một độ cung nguy hiểm: “Làm sao, hết hứng với anh rồi?”

Ánh mắt của anh vừa thâm sâu vừa nghiêm nghị, tựa ánh sáng rọi thâu cô.

Hiện tại anh trầm mặc nghiêm túc trưng ra điệu bộ của thủ trưởng đại nhân.

Tâm trạng Hà Băng rất phức tạp, Diệp Minh, ông lại có con rôi đó, ông có biết không?

Tuy cô không biết anh bây giò đang làm gì, thê nhưng luôn cảm giác anh có kê hoạch gì đó, có đại sự phải làm, nếu như lúc này nói cho anh biết, anh sẽ lo lắng nhiều hơn về mẹ con các cô.

Cô không muốn làm loạn nhịp điệu của anh, cô sẽ bảo vệ tốt mình và các bé con, đứng sau lưng anh, dõi theo anh.

Chuyện Điểm Điểm và chuyện cô mang thai, chung quy cô cũng từ từ nói từng cái cho cho anh biết.

Thấy cô không nói lời nào, Diệp Minh càng mím chặt môi hơn, anh cúi người, cúi đầu muốn hôn cô.

“Không được!” Cô không ngừng giấy giụa trong lồ ng ngực tựa như sắt ấy.

Diệp Minh dùng mấy ngón tay giữ lại hai tay loạn động của cô, sau đó ân cô vào trong vách tường, anh bá đạo chen hông vào giữa chân cô, khàn khàn măng: “Băng Băng, anh muốn em lâu như vậy, em có phải thích anh dùng sức với em không?”

Anh hôn rất dùng sức, tựa như phát, tiết lại tựa như chinh phục, trong chốc lát Hà Băng đã cảm thây hô Lên mình đều đã bị anh cướp đoạt đi.

Khuôn mặt lớn chừng bàn tay phơn phớt ửng hồng, trong lòng ngọt ngào, trong miệng cũng ngọt, thê nhưng thật sự không thể.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2707


Chương 2707:

Cô biết anh giận.

Anh liền chế trụ cô khiến cô không thể động đậy, hàng mi Hà Băng run run, đau la lên một tiếng.

Diệp Minh nhanh chóng buông lỏng ra cô một chút, sơ thật sự làm cô đau, thế nhưng anh vẫn không chịu rời đi.

“Diệp Minh, em đau bụng…” Hà Băng chau mày nói.

Diệp Minh khựng lại, trong hốc mắt của anh nhuộm một màu đỏ tươi nhàn nhạt, trong sắc mặt không vui lộ ra sắc bén: “Nói cho rõ ra, sao lại đau bụng rồi?”

“Hình như em đền tháng rôi, đau bụng… Diệp Minh, anh xoa bụng cho em. ‘ Hà Băng câm bàn tay rộng lớn của anh, đặt trên vùng bụng chính bằng phẳng của mình.

bàn tay Diệp Minh dán trên bụng cô, hơi nghi ngờ: “Thực sự đau bụng?”

“Dạ.” Hà Băng dùng sức gật đầu.

Diệp Minh phát động môi mỏng: “Đúng là mắc nợ em, phạt không được, thương cũng không xong!”

Máng xong, anh ôm eo cô trực tiếp ôm cô thăng đứng dậy, đưa về giường.

Hà Băng thuận thế ôm cổ anh, đôi chân nhỏ quân lên vòng hông anh.

*“Ba” một tiếng, Diệp Minh vỗ Hạ cái mông nhỏ của cô: “Đàng hoàng một chút, thu chân lại đi!”

Đã không ăn được, còn dám quấn trên lưng anh.

Thắt lưng của đàn ông không phải là nơi mà phụ nữ có thể tủy tiện chạm vào.

Hà Băng phồng má, càng quấn chặt hơn: “Ôm như vậy mới thoải mái.”

Cô thoải mái, còn anh thì sao?

Sớm muộn gì cũng nhịn đến phát bệnh.

Hà Băng được đặt trên giường lón ở mềm mại, Diệp Minh nằm bên cạnh cô, bàn tay rộng lớn dịu dàng xoa xoa bụng cô: “Thoải mái hơn chút nào không?”

ng GÓI…

Hà Băng gật đầu, bàn tay của anh rất lớn, xòe ra đã bao hết vùng bụng oô, Tiểu Diệp Minh, đậy là lần đầu tiên bố Với con tiếp xúc gần đó, con nhất định rất vui nhỉ!

Diệp Minh nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, xoa xoa cái bụng nhỏ của cô: “Xem ra không trông cậy nỗi em sinh con trai cho ông đây rồi, ở đây không có.”

Hà Băng nhướng chân mày lá liễu tinh xảo, tên ngôc, trong bụng của cô có bé con rồi đó.

“Không cần xoa nữa đâu,” Hà Băng đây bàn tay Diệp Minh ra, sau đó đứng dậy: “Diệp Minh, hôm nay em hẹn anh tới là có chính Sự, em mời đàn anh hỗ trỢ, giúp anh chế ra một . cái chân giả.”

Hà Băng xuống giường, lấy cái chân giả công nghệ cao mà Triệu Lôi chế tạo ra.

Diệp Minh ngồi ở bên giường, nhướng mày: “Em đến quán bar uống rượu với Triệu Lôi, chính là vì chuyện này?”

“Đúng vậy.”

Hà Băng ngồi › xốm bên chân anh, vươn tay đầy áo ngủ anh lên đi, lộ ra na nửa đoạn chân giả rẻ tiền kia.

Cô thận trọng tháo xuống.

Thế nhưng Diệp Minh đ è xuống tay cô: “Đề anh tự làm.”

Lâu như vậy, cho dù mang chân giả sẽ sưng đỏ nhiễm trùng, lúc tối ngủ anh cũng không nguyện ý lấy xuông.

Hà Băng biết anh có chút chủ nghĩa đại nam tử, sĩ diện, không chịu đê cô xem dáng vẻ anh chật vật.

Anh luôn cảm thấy, chỗ mình bị cắt rất xấu, sẽ hù cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2708


Chương 2708:

“Diệp Minh, cứ để em làm.”

Hà Băng đẩy tay anh ra, sau đó tháo chân giả của anh ra.

Hà Băng rủ hàng mi dài, lòng bàn tay mêm mại chậm rãi vuốt v e chỗ bị cắt bỏ của anh, ba năm trước anh vì cô ghép tủy, anh vì cô chặt đứt một chân, rung động trong lòng càng tản càng lớn, cô cúi người, hôn lên nơi bị cát đó của anh.

Thân hình cao lớn của Diệp Minh đột nhiên cứng đờ, đôi môi trơn lạnh dán trên chỗ bị cắt của anh từng chút một hôn, thành kính sâu đậm và yêu thương, hốc mắt anh đỏ lên, bắp thịt toàn thân căng chặt.

Loại cảm giác này không thể diễn tả thành lời, như hút phải thuốc phiện, trong thống khổ phiêu phiêu dục tiên.

Cô hôn lên nơi bị cắt bỏ của anh.

Diệp Minh nhanh chóng dùng hai ngón tay năm cằm cô, ép cô ngắng đâu: “Đừng hôn.”

Giọng anh đã khản đặc.

Ánh mắt Hà Băng yêu kiều nhìn anh, chưa đáp ngay, anh lại bô sung một câu: “Có bản lĩnh thì hôn lên tiễp đi.”

Hà Băng khựng lại, sau đó theo chỗ bị cắt của anh phương nhìn lên.

„ Anh đang suy nghĩ gì đấy?

Hà Băng lắp chân giả mới vào: “Diệp Minh, anh đứng lên đi vài bước xem thử.”

Diệp Minh đứng lên, đi vài bước, món đô Triệu Lôi làm ra này không tệ.

“Cái này bao nhiêu tiền, trả cho cậu ta chưa?” Anh ngoái đầu nhìn lại nhìn cô một cái.

Hà Băng gật đầu: “Em trả rồi.”

“Nếu trả rồi thì sau này không cần liên lạc với cậu ta nữa.”

Người này…

Còn rất thực tế.

Lúc này Diệp Minh rên một tiếng.

Hà Băng khẽ giật mình, nhanh chóng chạy tới dìu anh: “Diệp. Minh, anh sao vậy, có phải đau chỗ nào không?”

Diệp Minh vươn cánh tay tráng kiện siệt vòng eo nhỏ của cô trực tiệp ân cô vào trong lòng: “Vừa rồi anh nói thật đấy, sau này đừng liên lạc với chồng trước của em nữa, còn đề anh thây em và cậu ta ở trong quán bar uông rượu nữa, anh sẽ không tha cho cả hai!”

Hà Băng thế mới biết anh là thực sự chú ý chuyện trong quán bar, vốn tưởng răng ngày đó anh lãnh đạm thờ ơ, kỳ thực anh đã ngâm chú ý nhất cử nhất động của cô và Triệu Lôi rôi, cái bình dâm chua này.

“Sao anh biết em và Triệu Lôi ly hôn rồi?”

“Nói nhảm, em nghĩ anh lên chức chuyện đầu tiên làm là cái gì, đương nhiên là, giải trừ quan hệ hôn nhân giả của hai người!”

Hóa ra chuyện này anh còn có xuất lực!

Được rồi.

Lúc này Diệp Minh lại rên một tiếng: “Đau.”

“Đau ở đâu?”

“Có chỗ đau.”

“Ở đâu chứ?”

Anh cầm cô bàn tay nhỏ mềm như không xương kéo xuông phía dưới.

Hà Băng thế mới biết anh đang trêu cô, cô nhanh chóng rút tay hình Về, thông minh tỏ ra yêu ót: “Bụng em lại đau.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2709


Chương 2709:

Diệp Minh híp mắt nhìn cô diễn kịch: “Đau bụng thôi chứ chả lẽ tay em cũng phế rồi?”

Diệp Minh khom lưng, trực tiếp ôm ngang cô lên, ném vào trên giường lén mêm mại…

Trong đêm khuya, khu đặc chủng.

Thiến Thiến đứng ở đại viện quân khu, lính gác bên trong nói xin lỗi: “Thật ngại quá, thủ trưởng chúng tôi đã ngủ rồi, không tiệp khách.”

Hai tay Thiền Thiến nhanh chóng siết thành rôi quyền, từ khi Diệp Minh lên làm thủ trưởng ả vẫn chưa gặp được Diệp Minh.

Cô xoay người, rời đi.

Mới vừa đi tới nơi khúc cua tối đen, ở đó đã có một người đang chờ ả.

Thiến Thiến vui vẻ, nhanh chóng tiến lên, kêu lên: “Bé.”

Người nọ xoay người, chính là thư ký riêng của Trân Câm.

“Bó, Diệp Minh vẫn không muốn gặp con, lẽ nào anh ây còn liên hệ với Hà Băng?”

Thư ký riêng trầm mặt lắc đầu: “Diệp Minh từ sau khi lên chức bố không thấy liên lạc với Hà Băng nữa, người đàn ông này dã tâm lớn, không an phận, phụ nữ tự nhiên như quân áo, hiện tại khỏi lo đến phần Hà Băng, bố đã sắp xếp xong tất cả, ngày mai khu tập huân ở Khâu Sơn sẽ ra tay vói Diệp Minh, trong bệnh viện Trần Cầm còn đang nằm, bồ cũng sẽ phái người tiễn lão lên Tây Thiên, đến lúc đó Vị trí thủ trưởng này chính là của bồ rồi.”

“Bố, con luyến tiếc Diệp Minh…”

“Đủ rồi!” Thư ký ý riêng lớn tiếng cắt đứt Thiến Thiến: “Bồ nhiều năm ẩn nhẫn ngủ đông chính là vì ngày này, hiện tại thiên thời địa lợi nhân hoà, không. thể đợi thêm nữa, ngày mai vì để ngừa ngoài lý muốn, con ở lại đây, nhớ kỹ, con mãi mãi là thiên kim thử trưởng.”

Kỳ thực Thiến Thiên căn bản không phải là con gái ruột của Trần Cẩm, cả đời này. Trần Cẩm cũng dâng hiền cho quôc gia, lúc còn trẻ bỏ quên của gia đình của mình, vợ ông đã sớm cùng vị thư ký riêng này gian dâm với nhau, còn sinh hạ Thiến Thiến.

Người vợ này yêu Trần Cẩm, hôn nhân quá trớn khiến bà hết sức hồi hận, hơn nữa thư ký riêng cứ dây dựa uy h**p khiến bà ta rất thống khổ bề tắc, nên sau khi sinh Thiên Thiền bà ta liền qua đời.

Thiến Thiến sau khi lớn lên rất xa lạ với Trần Cẩm, lại từ chỗ thư ký riêng biết đượcthân thế thực sự của mình, ả cũng sợ thân thế của mình bị lộ ra, đến lúc đó thiên kim thật biến thành thiên kim giả, ả mắt hết vinh hoa phú.

quý, nên á vẫn luôn bày mưu ủ kê với thư ký riêng.

Hiện tại ả đã không còn đường lui, ả phải diệt trừ Hà Băng và Diệp Minh.

Tuy. rằng , diệt trừ Diệp Minh cũng khiến ả rất đau khổ.

Rạng sáng ngày hôm sau.

Hà Băng châm rãi mở mắt ra, bên ngoài vần tối đen, hiện tại chỉ khoảng năm giờ sáng, Diệp Minh bên người đã đứng dậy rôi.

“Diệp Minh, anh phải đi sao?”

Hà Băng bò ngồi dậy, xoa xoa đôi mắt nhập nhèm buôn ngủ của mình.

Diệp Minh vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của cô, lại cúi người hôn trán GỖ: tEiml ngủ thêm chút nữa đi, anh phải chạy vệ trong quân rồi, hôm nay Hn phải đến Khâu Sơn tập huấn, em ngoan ngoãn ở trong phòng này, anh phái rôi người bảo vệ em.

Hà Băng hoàn toàn không buôn ngủ, cô đã nhạy bén ngửi được khí tức nguy hiểm, thây được một con bão táp sắp kéo, đến: “Anh phải đến Khâu Sơn tập huấn?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2710


Chương 2710:

“Ù, Diệp Minh gật đầu, dán môi lên trán của cô hôn: “Có người ngôi không yên muốn động thủ rồi. Bé cưng, trong khoảng thời gian này uất ức em rồi, chờ anh từ Khâu Sơn trở về, cả đời này sẽ không. để cho. em chịu thêm chút uất ức nào nữa.”

Anh là một người đàn ông không dễ buông lời thề hẹn.

Thế nhưng nếu đã hứa hẹn, chính là chuyện cả đời.

Tiếng “bé cưng ”này hòa tan trái tim cô.

Người đàn ông này rất “lưu manh”, bình thường hay gọi cô là “con nhóc”

gì gì đó, hình như đây là lần đầu tiên gọi cô là “bé cưng”.

Hà Băng vươn hai tay ôm lấy vòng hông to lớn của anh: “Dạ, em nghe lời anh, anh đi chiến trường của anh, em lợn chỗ này ngoan ngoãn chờ anh trở vê, anh vệ nhanh nhanh chút nha.”

Cô cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không quản, chỉ chò anh.

Anh đi đây, ngủ thêm chút nữa đi.”

Diệp Minh buông cô ra, chuẩn bị rời đi.

“Này, Diệp Minh, chờ một chút.”

“Làm sao vậy, luyến tiếc anh?”

“Không phải… có một người muốn để anh gặp một lần.”

“Người nào?”

Lúc này “ding dong” một tiếng, chuông cửa vang lên, có người đến.

Người nào?

Diệp Minh đi tới mở cửa phòng, ngoài cửa là Tiểu Điểm Điểm.

Điểm Điểm mang chiếc váy công chúa hồng nhạt, oa, người đàn ông này thật là cao nha, cô bé phải ngưỡng hết đầu lên nhìn, sau đó nhào qua ôm lấy bắp đùi Diệp Minh, non nớt cười nói: “Bồ ơi, hihi, bố của con.”

Diệp Minh lần đầu tiên nhìn thấy cô bé này liền bối rối, anh gặp qua không ít cô bé xinh đẹp, thê nhưng cô bé xinh như búp bê như Điểm Điểm hình như là lần Hầu tiên anh gặp.

Hiện tại Điểm Điểm còn nhào đến ôm bắp đùi của anh, còn non nót gọi anh một tiếng cha, anh cảm giác trái tim mình trong nháy mắt bị thứ gì hung hăng đánh vào, con ngươi anh đột nhiên co rút.

“Cô bé, con nhận làm người rồi, chú không phải bố con.” Diệp Minh nói.

Điểm Điểm ngắng đầu, đôi mắt to đen láy chóp chớp, cười ngọt ngào: “Không g đâu, bố chính Ìà bố của con mà.

Diệp Minh nằm mơ cũng không nghĩ tới mình cũng sẽ bị một cô bé dây dưa, anh nửa đời trước lăn lộn nơi đầu đường xó chợ, trước khi gặp Hà Băng, „phụ nữ trẻ con không dám mơ, anh vẫn cảm thầy anh sẽ không có được hạnh phúc đó.

Nhưng bây giờ, hết thảy đều trở nên huyện ảo.

Diệp Minh rât thích con nít, anh vẫn luôn muôn cùng Hà Băng sinh con, con trai con gái đều được, chỉ cần là Hà Băng sinh, anh đều thích.

Nhìn cô bé trước mắt này, trong đôi mắt to đen láy chớp chớp ây lộ ra vẻ lanh lợi thông minh, quá giông Hà Băng.

Diệp Minh rất thích cô bé này.

“Cô bé, chú thật sự không phải là bố con, con đi một mình sao, có phải lạc đường rồi hay không, chú bảo đón con về nhé.”

“Bố, con không đi một mình, mẹ con ỏ chỗ này.”

“Mẹ con? Đang ở đâu vậy?” Diệp Minh nhìn một chút trong hành lang, không nhìn thấy người nào.

Mẹ cô bé đang ở đâu?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2711


Chương 2711:

Lúc này phía sau truyền đến giọng Hà Băng: “Diệp Minh, anh đang nói chữ SP với ai thế?”

Diệp Minh xoay người, Hà Băng đã xuông giường đi tới.

Hà Băng nhìn Điểm Điểm: “Đây là…”

Điểm Điểm liền kéo lại ống tay áo Diệp Minh, còn dõng dạc gọi: “Bồ.”

Diệp Minh: “…”

Diệp Minh cảm giác mình nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch, anh lập tức nói ngay: “Băng Băng, em nghe anh giải thích, cô bé này đột nhiên ở đâu nhô ra, còn gọi “âm là bố, anh thật sự không làm chuyện có lỗi với em, anh thề, em phải tin tưởng anh.”

Phản ứng đầu tiên của Diệp Minh là sợ Hà Bằng hiểu lầm, cô sẽ hiểu lầm cô bé này là con của anh và người phụ nữ khác.

Anh trong sạch mài Lúc này Điểm Điểm buông lỏng Diệp Minh ra, non nót kêu lên: “Mẹ.”

Mẹ… mẹ?

Diệp Minh nghi ngờ mình xuất nghe nhầm, cô bé gọi… gọi Hà Băng là cái gì, mẹ?

Trời ạI Điểm Điểm nhào qua ôm lấy chân Hà Băng.

“Cô bé, dì… dì đó không phối mẹ con, bọn chú còn chưa có con…” Diệp Minh nỗ lực giải thích.

Lúc này Hà Băng đưa tay xoa xoa đầu Điễm Điểm, sau đó mặt cong mày cười nhìn vê phía Diệp Minh: “Diệp Minh, em giói thiệu cho anh một chút, đây là Điểm Điểm, con gái của em, con bé năm nay ba tuồi rồi, con bé cũng là con gái của anh, con gái ruột.”

Oanh.

Trong nháy ì mắt như vậy, đầu Diệp Minh trực tiếp nỗ tung, không suy nghĩ gì được nữa.

Bên tai không ngừng quanh quân những lời của Hà Bằng Điểm Điểm là con gái của anh.

Anh vậy mà… có con gái?

Anh vậy mà lại… có con gái!

Ba tuôi rồi.

Đây là lúc anh rời đi ba năm trước có sao, anh không biệt.

Hà Băng nằm tay Điểm Điểm nhìn Diệp Minh, tên đầu gỗ này, nếu như không nói rõ với anh, chắc anh còn chưa tin.

“Diệp Minh, anh làm bố rồi, anh có con gái rôi!”

Anh làm bồ rồi.

Anh có con gái!

Diệp Minh nhìn Điểm Điểm, sau đó lên h anh bề Điểm Điểm lên.

*Con tên là… Điểm Điểm?”

Điểm Điểm…

Cái rên này thật quen thuộc.

Diệp Minh đột nhiên nghĩ tới, ngày đó cô bị Bò Cạp đâm mấy nhát dao, yếu éót ghé vào trên đùi anh, cô nói cho anh biết, cô muôn sinh một đứa con gái, con gái sẽ gọi là Điểm Điểm, bởi vì từng giờ từng phút đều là tình yêu của cô dành cho anh.

“Đúng vậy bó, con là Điểm Điểm,”

Điểm Điểm vươn tay ôm cổ Diệp Minh: “Tuy đây là lần đầu tiên con gặp bó, nhưng con không hề xa lạ với bồ đâu, bởi vì mẹ mỗi ngày đều sẽ nói chuyện về bố cho con nghe, mẹ nói bô công việc quá bận rộn, bố bận bắt các tội phạm xâu, đợi, bó hết bận bồ sẽ trở lại ở cùng con.”

Trái tim Diệp Minh mềm đến rồi tinh rồi mù.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2712


Chương 2712:

Hiện tại, anh vẫn cảm giác mình đang năm mơ như cũ.

Mấy năm nay cho là mình cô độc, hạnh phúc người bình thường có với anh mà nói rất xa vời không thể chạm tới, nhưng bây giò anh đã có tất cả.

Anh có con gái.

Những thứ này đều là Hà Băng dành cho anh.

Anh sao mà may mắn đến thé.

Diệp Minh một tay ôm Điểm Điểm, một bàn tay khác ôm eo Hà Băng, anh cúi đâu, dùng sức hôn lên trán Hà Băng.

Băng Băng, cám ơn em.

“Oa, bố mẹ hôn rồi” Điểm Điểm nhanh chóng dùng bàn tay nhỏ bé che kín hai mắt mình.

Hà Băng biết anh rất vui vẻ rất kích động, cô đầy : anh một cái: “Được rồi, anh đi làm việc đi Em và Điểm Điểm chờ anh trở về.”

Diệp Minh có rất nhiều lời muốn nói, thê nhưng thời gian không còn kịp nữa rôi, anh còn có nhiệm vụ.

“Điểm Điểm, bố đi ra ngoài một chuyến, rất nhanh sẽ trở vê, con và mẹ ở nhà chờ bồ nhé.”

“Dạ bố.”

Diệp Minh đi.

Thân ảnh cao lớn của người đàn ông biến mắt t trong tầm mắt, Hà Băng và Điểm Điểm ở lại chỗ này, chờ anh trở VỀ.

Anh rất nhanh sẽ về.

Nhất định.

Khu tập huấn Khâu Sơn.

Vài chiếc xe .Jeep quân Mạc chống đạn chạy nhanh đến, sau đó chậm rãi dừng lại.

Cửa sau xe kéo ra, Diệp Minh đi xuống, ngày hôm nay anh mặc đồ rằn ri mới tỉnh, chân đạp giày linh đen, cả người sạch sẽ gọn gàng, khí tràng trâm ôn mà cường đại.

Chu Siêu cũng xuống, anh ta nhìn một chút đông hồ đeo tay, nghỉ ngờ nói: “Thủ trưởng, thời gian tập huấn đã đến, vì sao không có ai tới?”

Trong quân doanh phía trước không có bất kỳ ai, yên phăng phắc.

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái, lúc này màng nhĩ của anh khẽ động, nghe được một dị động bát tr Hg.

Trong đôi mắt thâm thúy trong nhanh chóng lóe lên ánh sáng sắc bén như chim ưng, môi mỏng phát động, anh trầm giọng mở miệng nói: “Ra đi!”

Thư ký riêng chậm rãi đi ra, một nhóm người mặc đồ đen cầm vũ khí bao vây đám người Diệp Minh.

Chu Siêu biến sắc: “Là ông?”

Thự ký riêng cười nhạt: “Buôi tập huậân hôm nay đã bị tao tạm thời hủy bỏ, tao mượn danh thủ trưởng ban lệnh, nên không. có ai đên đâu, chúng mày ‘đã bị người của tao bao vây.

Diệp thủ trưởng, bó tay chịu trói đi.”

Diệp Minh chậm rãi nhếch môi: “Mấy năm nay ông vần luôn năm vùng bên cạnh lão thủ trưởng, kỳ thực ông đã sớm thòm thèm vị trí của ông già đó rồi. Thiên Thiên là con gái ruột của ông, hơn 20 năm trước, lão thủ trưởng vì nước bôn ba, thường đi xa Ị công tác, thờ ơ với vợ nhà, ông nhân cơ hội xum xoe tặng quà, dỗ ngon dỗ ngọt đủ loại, sau lại liền cắm sừng cho lão thủ trưởng.”

“Vợ lão thủ trưởng mang thai, sinh ra Thiến Thiền, nhưng bà ta hỗ thẹn tự trách, hơn nữa vệ sau ông dây dưa quá mức khiến bà ta khô sở bất lực, bà ta bị áp lực lo lắng quá nặng, rất nhanh đã qua đời vì suy nghĩ âu lo quá độ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2713


Chương 2713:

“Ông và Thiên Thiến đã sớm nhận nhau, bố con các người thực sự là cha nào con nây, mây năm nay đứa con ở chỗ thủ trưởng thu tập được mạng giao thiệp và lũ người bợ đít mình, câu kết thành một mạng lưới.”

“Thế nhưng ông thiên tính vạn tính, không tính được lão thủ trưởng lại vì tôi mà tự mình làm báo cáo với cập trên, công văn phía trên lập tức gửi xuống, tôi trở thành tân thủ trưởng.”

“Ông đã không muốn đợi thêm nữa, thừa dịp tôi bây giờ còn chưa ngồi vững cái ghê thủ trưởng, lão thủ trưởng vân còn hôn mê trong bệnh viện, ông đã muôn vĩnh viễn giữ chặt chân tôi W Khâu Sơn này!”

“Ha, ha ha,” thư ký riêng cười to: “Đúng là Huyết Ưng, không uỗng công Trần Cằm mấy năm nay coi trọng mày, quả thực coi mày là HU con trai ruột của mình tới tài bồi g đỡ, không sai, mày nói đều đúng”.

“Nhiều năm như vậy tao ở bên Trần Cầm bỏ ra bao nhiều nỗ lực, tân thủ trưởng vốn nên là ta, dựa vào cái gì, chúng mày dựa vào cái gì?”

Mặt của thư ký riêng bởi vì không.

cam lòng, ghen ty và tham lam mà trở nên vặn vẹo dữ tợn.

Lúc này một tiếng hừ lạnh vang lên: “Dựa vào cái gì, tôi cũng muốn hỏi . mày một câu, dựa vào cái gì?”

Thư ký riêng cứng đò, thanh âm này?

Gã rất nhanh xoay người, Trần Cẩm tới.

Thư ký riêng không thể tin tưởng: “Mày… không phải mày đang hôn mê trong bệnh viện sao?”

Trần Cẩm nhìn thư ký riêng: “Mày tưởng tao đã ăn thức ăn mà Hà Băng bị hạ độc? Kỳ thực, tao căn bản không trúng độc, tao chính là chờ cái ngày mà mày. động thủ này nhìn thấu bộ mặt thật của mày!”

Sắc mặt thư ký riêng “xoát” một cái trắng phau, gã đã hiều, gã trúng kế nôi.

Đây là kế của Trần Cẩm và Diệp Minh.

Lần này gã bị bắt tại trận, những: người và thê lực sau lưng của gã phơi bày toàn bộ dưới ánh sáng, sẽ bị nhồ tận gốc.

Hơn một tháng này, Diệp Minh và Trần Cẩm â ân nhân không hành động, thì ra là để bắt rùa trong hũ.

Gã thua rồi.

“Mày, muốn làm thủ trưởng, vậy mày có biết để làm thủ trưởng cần phải có tài lực gì không?”

“Mày không rõ vì sao tao nhìn trúng Diệp Minh, đó là bởi vì mày chưa từng vượt mọi chông gai, bước trên con đường máu nhự Diệp Minh, mày cũng chưa từng ngắng đầu trong Ệ bóng đêm, canh gác hừng đông giông như Diệp Minh, mày lại càng chưa từng vì nước bỏ tình, lệ rơi đầy mặt như Diệp Minh.”

“Mày không có nghị lực bền bỉ, xương côt cứng răn, tín ngưỡng thuần túy, làm sao có thể đi lên ngôi vị thủ trưởng? Vị trí này là quyền lợi nhân dân ban cho, tật cả những thứ vị trí này phải làm đều là vì dân!”

Lời của Trần Cẩm leng keng mạnh mẽ, chữ chữ câu câu đêu gõ mạnh vào trái tim của người ta.

Có thể đi tới vị trí này, có ai chưa từng có hi sinh?

Đến giờ ông ta mới biết được Thiền Thiến không phải con gái ruột của mình.

Năm tháng đó, ông và vợ cũ là được cấp trên mai mối, bà ta là là tiêu thư trong sạch, sau khi gả cho ông cũng coi như là hiền lượng kính cân nghe theo, giữa bọn họ chưa nói tới cái gọi là ái tình, nhưng rất hài hòa.

Ông không biết mình lại bị ngoại tình sau lưng.

Sau khi kết hôn, có máy, năm ông ở bên ngoài năm vùng, mây năm cũng không vê nhà được một lân, càng không liên lạc được người nhà, chính khi đó thư ký riêng này thừa lúc văng mà ” vào.

Thư ký Nên kinh hãi, tất cả ngưu quỷ xà thần ở trước mặt chính nghĩa đều sẽ không chịu nồi một kích, không chỗ che giấu.

Thế nhưng chuyện cho tới Đây giờ, chỉ có thể đồ máu, thư ký riêng dữ tọn nói: “Giết cho tao!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2714


Chương 2714:

Trong phòng khách sạn.

Hà Băng và Điểm Điểm chơi một hồi, lúc này chuông điện thoại vang lên, điện thoại cô. tói.

Vươn tay sờ tới điện thoại, là mẹ cô Dương Kim Đậu gọi.

Cô ấn phím nghe: “Alo, mẹ à.”

“Băng Băng, con đã dẫn theo Điểm Điểm đi gặp Diệp Minh rồi đúng không, sao mẹ lại thấy nó trời chưa sáng đã rời khỏi khách sạn? Con chưa nói rõ với nó à, hay Ì là Diệp Minh làm thủ trưởng rồi liền muốn ném con sang một bên rồi?”

“Đây là cái lý do gì, nó dựa vào cái gì giày xéo con gái mẹ, con vì nó còn chưa đủ sao?”

“Băng Băng, con yên tâm, mẹ hiện tại đã đi tìm Diệp Minh rôi, nghe nói Diệp Minh ở khu tập huấn Khâu Sơn, mẹ đã đến Khâu Son rồi, mẹ muốn đại náo quân doanh, ngày hôm nay nó không đưa ra lời giải thích đàng hoàng, mẹ xem nó làm SaO còn tiệp tục làm thủ trưởng nữa.”

Cái gì?

Hà Băng lúc này từ trên giường ngồi phắt dậy, mẹ đã đến Khâu Sơn tìm Diệp Minh rỗi?

Diệp Minh ở đó làm chính sự, Khâu Sài rất nguy hiểm.

Thực sự hồ đồ.

“Mẹ, mẹ hãy nghe con nói, con và Diệp Minh vẫn tốt, mẹ bậy giờ, ngay lập tức trở về cho con..

Hà Băng vẫn chưa nói hết, bên kia Dương Kim Đậu thét một tiếng chói tai, sau đó truyền đến tiếng tút tút.

Chỗ Dương Kim Đậu mắt đi tin tức.

Hà Băng gọi lại, bên kia truyền đến giọng nữ máy móc lạnh băng. xin lỗi, số điện thoại bạn gọi không ở vùng phủ sóng.

Chỗ mẹ đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Hà Băng trắng bệch mặt, cô bàn giao Điểm Điềm cho bảo mẫu, sau đó đi ra khỏi khách sạn.

Hà Băng ở trên đường đón một chiếc taxi: “Tài xê, đi Khâu Sơn, nhanh lên.”

Bác tài trước mặt mở đài phát thanh ra: “Cô gái, cô đến Khâu Sơn làm cái gì, nghe nói hai giờ chiều nay cơn lốc xoáy số 1 sẽ đồ bộ vào Khâu Son, đài khí tượng đã đưa ra báo động vàng, tôi chỉ có thể chở cô đến vùng lân cận thôi.”

Hà Băng căng thẳng, lốc xoáy sắp tới?

Đúng là lốc xoáy sắp tới.

Hà Băng nhìn thời gian, hiện tại đã mười hai giờ, chỉ còn hai tiếng nữa.

Cô lấy điện thoại ra, bám một dãy só.

Rất nhanh, bên kia truyền đến một giọng nói dịu dàng: “Alo, Băng Băng à”

Là Diệp Linh.

“Chị Linh Linh, không xong rồi, chỗ em đã xảy ra chuyện!” Hà Băng năm chặt điện thoại, kê lại tình huông.

Bên kia im lặng vài giây: “Băng Băng, đừng hoảng, chị và Dạ Cần hiện tại Sẽ chạy tới ngay, thế nhưng nghe này Băng Băng, có cơn lốc mạnh sẽ đồ bộ lên đất liền Khâu Sơn, trước hai giờ nêu như không tìm được mẹ em, em phải lập tức rút lui.”

Tạy chân Hà Băng lạnh lẽo, cô gật đầu: “Dạ, em biết rồi.”

Nói xong cô đỏ cả vành mắt: “Linh Linh, lần này đây mẹ em lại gây họa, hình như bả ấy vẫn luôn gây phiền toái cho chúng em, nhưng em vẫn phải cứu mẹ em. Dù cho trước đây bà ấy từng làm qua cái gì, bà ây đã cho em sinh mệnh, song bà ấy vẫn luôn một người mẹ, những ích kỷ nhỏ mọn, liên lụy, còn ngớ ngân đến buồn cười… đều là do bà ấy yêu em.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2715


Chương 2715:

“Bây giờ bà ấy chẳng có gì cả, hiện tại, mẹ cũng già rôi, bà ây chỉ có mỗi em, nên em sẽ không bỏ bà ấy một mình.”

Đúng vậy, mẹ già rồi.

Mẹ thực sự một ngày lại một ngày càng ảm đạm càng già nua.

Cuộc đời Dương Kim Đậu từng mắc phải sai lầm, bà ta từng lựa chọn, những thứ kia giông như lưỡi dao vô tình của năm tháng thanh, mặc sức tàn phá dung nhất: bà ta, bao nhiêu ngày đêm, bà đang quản mình trong đau đón.

Người mẹ Dương Kim Đậu này chính là kẻ vừa đáng trách vừa đáng thương.

Bên kia Diệp Linh lại im lăng vài giây, sau đó câu môi, giọng nói mêm mại: “Băng Băng, em vẫn luôn là niềm kiêu hãnh của mẹ em.”

Trên đời này có rất nhiều người cô độc đi hết đường đời, đang học thế nào để yêu một người.

Hà Băng vẫn luôn thấu hiều tình yêu, cô yêu bản thân mình, giữa bản thân và người cô yêu, trong lòng Hà Băng sở hữu sức mạnh bắt khả chiến bại nhất, cô là người Diệp Minh yêu nhất, cũng là kiêu ngạo cả đời của mẹ cô.

Hà Băng chạy tới Khâu Sơn, lúc này phía trước nghênh đón một thân ảnh cao ngất như tùng, Có Dạ Cân đã chạy đến, phía sau Có Dạ Cần là Diệp Linh.

“Có tổng, chị Linh Linh.” Hà Băng đi lên trước.

“Băng Băng, bọn chị đã phái người đang Mạc soát núi rồi, tìm được điện thoại của mẹ em, bả ây lái xe tới, thế nhưng x xe lật xuông sườn núi rôi, cả người lẫn xe đều lăn xuống.”

Diệp Linh dẫn Hà Băng tới, trên sườn núi có rõ ràng dâu bánh xe trượt lật ngã.

Hà Băng đứng ở phía trên nhìn xuông, phía dưới là rừng rậm mênh mông vô tận, như là vực sâu đang há cái miệng đen đặc khổng lò.

Hà Băng trắng bệch mặt, cô rủ hàng mí dài nhìn thời gian.

Thời gian đã không đủ, cơn lốc xoáy sắp sửa›kéo đên.

“Anh đã phái người Mạc soát ở phía dưới một tiếng rôi nhưng vẫn không chút tin tức, các em xem thời tiết này.”

Có Dạ Cần nâng đôi mắt thanh bằần nhìn lên trời.

Hà Băng cũng chậm rãi ngắng đầu lên, ánh năng chói chang đã bị mây đen che lấp, gió lạnh cuỗi thu trận trận kéo tới, thôi đến tay chân cô lạnh lẽo.

Hai chân cô Tun run, cả người như sa vào nước biển giá lạnh, hít thở không thông.

Lúc này bên tai truyền đến một giọng nói trâm thấp từ tính: “Băng Băng.”

Hà Băng cứng đò, nhanh chóng xoay người.

Vài chiếc xe Jeep ˆxoát” một tiếng lái tới, trên đường núi ngoằn ngoèo chót vót thổi lên cả vùng khói bụi, kiêu ngạo lại khí phách.

Chiệc xe Jeep chỗng đạn dẫn đầu ngừng lại, cửa sau xe kéo ra, một thân thê cường tráng từ bên trong nhảy xuông tới, giày lính màu đen đạp xuống đât, sau đó lộ ra khuôn mặt anh:tuân lạnh lùng Diệp Minh.

“Băng Băng, tại sao em lại ở chỗ này?” Diệp Minh nhắc đôi chân dài đi lên trước, vươn tay giữ tay lại.

Một giây kế tiếp, mày kiếm anh khí đột nhiền chau lại, trầm giọng không vui nói: “Sao tay lạnh như thê?”

Anh giữ hai tay cô trong lòng bàn tay dùng sức chà xát, nhưng vừa chà một cái đã chà đỏ tay cô. Da thịt cô non nót hệt như tào phở, không thể nào dùng sức chà xát được.

Diệp Minh cảm thây khó khăn, trực tiệp đặt hai tay cô vào trong ngực mình, Chu Siêu đem ra một chiêc áo khoác quân phục, anh khoác áo lên trên vai cô.

“Nói đi, xảy ra chuyện gì, không phải đã bảo em và Điểm Điễm ngoan ngoãn chờ anh trở lại sao, sao lại tự chạy ra ngoài?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2716


Chương 2716:

Hà Băng nhất thời cảm giác mình bị một vạt năng âm áp bao vây, trên tay, trên người đêu là âm áp anh cho.

Lồ ng ngực dày rộng đó, khí thế bình tính đó, dù cho khế nhíu mày cũng đã cho cô cảm giác an toàn.

` Viền mắt trắng nõn của Hà Băng trở nên hồng hồng, hai mắt ướt nhẹp nhìn anh: “Diệp Minh, mẹ em tới tìm anh, nhưng xe trượt xuống núi. rồi, cả người cả xe đều trượt xuống rồi: Mi tâm anh khí Diệp Minh chau chặt, sau đó lên trước, giày lính dẫm vào xới đất bên vách núi, xới đất rót xuống một khối, hai tay anh chóng nạnh, ánh mắt tựa chim ưng nhìn lướt qua phía dưới.

Cô Dạ Cân tiên lên đưa máy tính bảng cho Diệp Minh: “Diệp thủ trưởng, đây là phạm vi chúng tôi đã tìm thây được, nhưng không tìm được người.”

Diệp Minh cụp mắt nhìn, ngón tay thon dài chỉ chỉ chỗ nào đó: “Tìm ở đây chưa?”

Mắt Cố Dạ Cần bỗng lóe sáng.

Go tông, bảo người cậu lên đây đi, lốc xoáy bắt đầu đỗ bộ rồi, mọi người đều rút về, tôi xuống phía dưới tìm.”

Diệp Minh nói, anh xuống phía dưới tìm.

Hàng mi Hà Băng run lên, cả người đêu đông cứng.

“Diệp thủ trưởng, lốc xoáy sắp đổ bộ, một mình anh đi ¡ xuống, rât nguy hiểm.” Cô Dạ Cần mở miệng.

Diệp Minh liếc Có Dạ Cần, chậm rãi câu môi: “Loại chuyện Mạc soát người ở thâm sơn cùng cốc này các cậu không có kinh nghiệm, lốc xoáy tới tôi cũng không đề mắt được tới đám người của cậu, đừng ở lại ngáng chân tôi, một mình tôi xuống là được.”

“Diệp Minh.” Hà Băng kêu một tiếng.

Diệp Minh nghiêng, mắt, nhìn về phía cô: “Em phải lui xuống với bọn họ.”

“Không!”

Diệp Minh đi tới, hai tay nắm bờ vai gây của cô, chậm rãi dùng sức XOay cô lại, anh khẽ cúi người, đôi môi mỏng dán bên vành tai trắng như tuyết của cô, thấp giọng cười nói: “Ngoan, nhìn về phía trước, đi thẳng, đừng quay đầu.”

Anh bảo cô đi còn anh xuống phía dưới tìm mẹ cô.

Dưới chân Hà Băng nặng ngàn cân, không nhắc chân đi được.

Lúc này “đùng đoàng” một tiếng, bầu trời xẹt qua một tia sét, nhất thời sắm chớp rên vang, mưa sa gió giật.

Cơn mưa xối xả sắp sửa dội xuống rôi.

“Thủ trưởng,” Chu Siêu tiến lên một bước, thấp giọng nói: “Lốc xoáy đã lên đất liên, không nên trì hoãn thời gian nữa.”

Vừa rồi vừa chiến đấu kịch liệt bắt lại thư ký riêng, Trần Cẩm đưa thư ký riêng đi trước, phục mệnh với cấp trên, dù sao đây là vấn đề lúc ông còn tại vị lưu lại.

Hiện tại trên vài chiếc xe Jeep là lính Huyết Đồng Đặc Chủng, tông cộng 12 người, ngoại trừ Tiểu Ngũ bị hại ba năm trước, không thiếu một ai.

Đội quân quả cảm đó nhảy xuống từ xe Jeep, bọn họ mặc vào trang bị, chờ xuất phát, đôi mắt họ sáng rực trong suốt, bọn họ hưng phần kích động nhìn Hà Băng, dống dạc hô: “Chào chị dâu!”

Diệp Minh mặc dù là quan chỉ huy của bọn họ, thế nhưng nói n ra, Diệp Minh lại nhứ đại ca của bọn họ.

“Chị dâu, chị yên tâm, bọn em nhất định sẽ đưa mẹ chị ra ngoài!”

“Chị dâu, chị đi nhanh đi, nơi này nguy hiềm, chị nghe đại ca nói đi ạ!”

Thay thê Tiểu Ngũ chính là Tiên Đao một cậu chàng mới hơn hai mựơï tuổi, là tỉnh anh đã vượt qua hằng hà cuộc chọn lọc. Tiễn Đao thành thật chất phác, không hay tiếp xúc với phái nữ,›cậu ngượng ngùng sờ sờ đầu mình: “Chị dâu, em chưa từng gặp qua cô gái nào xinh đẹp như chị vậy, giông như… giỗng như tiên nữ trên trời ây.”

Diệp Minh đi tới, một cước đạp mông Tiên Đao.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2717


Chương 2717:

Tiễn Đao đau đến nhe răng: “Báo cáo thủ trưởng, em không rõ em sai chỗ nào?”

Nhìn dáng vẻ thật thà của Tiễn Đao, mây cậu lính Huyết Đồng khác đều cười lên: “Tiễn Đao à, không được phép nhìn chằm chằm chị dâu đâu.”

Tiện Đao nghĩ thầm, liếc cũng không thể à, vì sao chứ? Hành động của thủ trưởng thật làm cậu chẳng hiều gì cả.

Làm lính vĩnh viễn là người đáng yêu nhất trên đời này, Hà Băng nhàn nhạt câu môi, cũng nở nụ cười.

Lúc này lại vang lên một tiếng sấm, cây côi xung quanh đã bị gió thổi nghiêng ngả, sau đó hạt mưa lón chừng hạt đậu đập xuồng.

Mưa xối xả giáng xuống.

Diệp Linh bung chiếc ô đen, che trên đỉnh đầu Hà Bằng, cô thấp giọng nói: “Băng Băng, ở đây ngoại trừ anh chị, không ai có thể mang bác gái về, chúng ta rời đi trước đi! Đừng làm anh chị phân tâm.”

Đây là cách làm tỉnh táo lý trí nhát.

Hà Băng đứng dưới chiếc ô đen, thân thể nhỏ nhắn bọc trong vạt áo khoác quân phục anh mang cho, ngay cả tay cô cũng rúc lại bên trong, mưa gió bão bùng, cô lại được bảo vệ một giọt mưa cũng bắt xâm.

Thế nhưng vì sao, cô không cảm giác được một tia âm áp?

Hà Băng gần như có thiên phú biết trước nguy. hiểm trong tương lai, linh cảm của cô rất tệ.

Cô không nên lđễ Diệp Minh và những cậu lính đáng yêu này bởi vì mẹ cô mạo hiễm.

Nhưng, cô lại không thể bỏ lại mẹ cô.

Cô nhìn Diệp Minh đẳng trước, Diệp Minh phủ thêm chiệc áo mưa quân đội màu xanh, mưa rơi xối xả, mo hồ dung nhan anh.

IGÓ tổng, Băng. Băng và Linh Linh đều giao cho cậu.” Diệp Minh nhìn về phía Có Dạ Cần.

Có Dạ Cần gật đầu: “Yên tâm.”

Diệp Minh nhìn Hà Băng, muốn nói cái gì, nhưng đôi môi mỏng phát động lại chẳng thôt nên lời nào, sau đó, anh hướng về phía cô nhéch đôi môi mỏng.

Anh cười với cô, dịu dàng như vậy.

Trái tim Hà Băng đột nhiên tê rần, như có cái gì đã vỡ nút.

Lúc này Diệp Minh xoay người, rời đi.

Anh cất bước, từng bước một biến mắt trong tầm mắt của cô, viền mắt Hà Băng nóng lên, từng giọt lệ rơi xuông.

Cô vẫn cho là mình rất dũng cảm.

Kỳ thực, không phải.

Cô không cách nào tiễn anh đi.

“Diệp Minhl”

Cô gọi một tiếng, sau đó từ dưới ô xông ra, nhào qua, từ phía sau ôm lấy vòng hông to lớn của anh.

Diệp Minh dừng bước, bàn tay rộng lớn vươn ra, nhét vào trong tay áo, hòa với mưa và nhiệt độ cơ thể ám áp trong lòng bàn tay, năm lấy bàn tay nhỏ bé mêm mại của cô: “Em như vậy, anh đi thế nào được.”

Trong chất giọng trầm thấp tràn ra bắt đắc dĩ nhàn nhạt và cưng chiều.

“Diệp Minh, quỳ xuống, cầu hôn với amiPi Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói nghẹn ngào của cô gái.

Diệp Minh cứng đờ, chậm rãi xoay người.

Hà Băng vươn tay, kéo xuống sợi dậy đỏ treo trên cổ, trên dây là chiếc nhẫn kim cương rạng rỡ chiêu sáng.

Cô nhét dây đỏ vào trong lòng bàn tay của anh, không biết là nước mưa hay là nước mắt mơ: hồ tầm mắt cô, s ngẳng đầu nhỏ nhìn người đàn ông: “Câu hôn em, nhanh, ngay bây giờ, em đợi đã lâu lắm rôi, không muôn đợi thêm nữa.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2718


Chương 2718:

Anh mặt Diệp Minh sâu lại, bị hành động đột ngột của cô làm tay chân luông cuồng, anh cúi đầu mắng: “Mẹ nó, con quỷ nhỏi”

Một giây kế tiếp, anh cầm nhẫn kim cương trực tiêp quỳ một gôi xuông xuống dưới: “Hà Băng, gả cho anh, về sau anh sẽ móc tim móc phỏi đối tốt với em, nếu như em dám không đồng ý, anh sẽ gi ết chết eml”

Đây chính là Diệp thủ trưởng cầu hôn, không có ngọt ngào lãng mạn, chỉ có thẳng thắn thô bạo.

Hà Băng câu môi cười, cười cười liền chảy ra nước mắt, cô thường năm mơ, trong mơ trở thành vợ anh.

Con đường này, cô đi đến điểm kết thúc, vào thời khắc này đã có được viên mãn.

“Em đồng ý!”

Đon giản ba chữ, lòng đầy ắp vui mừng.

Anh cũng thế.

Diệp Minh đeo nhẫn kim cương vào ngón tay cô.

Thế nhưng Hà Băng rút tay về, không để anh đểi, “Cái nhân kim cương này anh cứ tạm giữ lấy, chò anh trỏ về lại đeo cho em.

Diệp Minh nhướng mày: “Cũng được.”

Anh đứng lên, bỏ nhẫn kim cương vào túi quân mình: “Đi đi.”

“Dạ, em đi đây.”

Hà Băng nhìn gương mặt anh, tay siết lại, cô mong muôn siết bao có thê vươn tay vuÔt ve gương mặt ây, nhưng cô không thẻ.

Cô trực tiếp xoay người, cất bước, đi vê phía trước.

Anh từng nói, , nhìn về phía trước, đừng quay đầu l ại.

Cố Dạ Cần tự mình kéo ra cửa sau Xe, Diệp Minh nhìn thân thể nhỏ nhắn của Hà Băng hạ thấp xuống, chuẩn bị lên xe.

“Diệp Minh.” Lúc này Hà Băng đột nhiên lên tiếng, nhẹ nhàng gọi anh.

Diệp Minh nhướng mày kiếm anh khí, tuy là mặt đen, nhưng lại mở cờ trong bụng. Con quỷ nhỏ, dây dưa như thê đã xong chưa, phiền lắm đấy biết không?

Anh không nói lời nào, thế nhưng tầm mắt anh chậm rãi đi xuống, bởi vì anh thấy cô vươn bé từ từ đặt trên vùng bụng còn bằng phẳng của mình.

Trái tim Diệp Minh khẽ siết lại, yết hầu bỗng nhúc nhích qua một cái.

Cô tự dưng sờ bụng làm cái gì?

Hà Băng nhìn anh, nhẹ nhàng cát tiếng: “Diệp Minh, quên nói cho anh biệt một việc, em lại mang thai rồi.”

Giọng nói vừa dứt, con ngươi màu đen của Diệp Minh chợt co rút lại, cô đang nói cái gì?

Cô mang thai?

Cô lại mang thai?

Hốc mắt màu mực dính vào một tầng máu đỏ tươi, bắp thịt cứng rắn toàn thân như khỗi thép, anh lúc này nhắc đôi chân, chạy đên hướng cô.

“Diệp Minh, em và Điểm Điểm còn có bé cưng trong bụng chờ. anh ở ngoài, anh nhật định phải trở về.”

Hà Băng lên xe, chiếc xe sang trọng phóng đi.

Diệp Minh chạy tới nửa đường, không đuổi kịp, tro mắt nhìn cô đi.

Mẹ nó, con nhóc này, không nói sớm!

Có mang thai chủng của anh, anh lợi hại đúng không.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2719


Chương 2719:

Diệp Minh hai tay chống nạnh xoay vòng mây vòng tại chỗ, sau đó đưa tay sờ đầu một cái, sao lại có thai thế nhỉ?

Đã mấy đêm cô mềm nhũữn cả người, làm thêm một lần cũng không chịu cho.

Thế nhưng, có thai rồi!

Anh mới vừa gặp Điểm Điểm, còn chưa kịp tỉnh lại trong niệm vui mừng có con gái xong thì cô lại mang thai tiếp.

Anh sắp bón mươi rồi, vốn muốn xem bụng có trồng được hạt mâm nào không, nêu không thì xem cô như con gái nuôi cũng tốt vô cùng.

Nhưng không ngờ đến cô không chịu thua kém như thê cho anh, cho anh vinh quang nhiều đến vậy.

Cô lại mang thai!

Anh lại sắp làm bồ rồi!

Trong lòng Diệp Minh đã như mở trẫy hội, vừa rôi cũng không để anh ôm ôm sờ sờ một cái, cục cưng trong bụng cô anh còn chưa kiểm tra đầu đây!

Lúc này bên tai truyền đến tiêng cười trộm, Diệp Minh ngước mắt vừa nhìn, Chu Siêu và mấy cậu lính Huyết Đồng đều nhìn anh cười.

“Các cậu cười cái gì?”

“Báo cáo thủ trưởng, chúc mừng anh sắp làm bồ rồi!”

Diệp Minh nhướngmày kiếm, xem, anh không nghe lâm, cô đã mang thai rồi.

Loại cảm giác vừa có vợ vừa có con này quá tôt, trong lòng tựa như có lò sưởi.

“Còn cười? Mai muốn gánh đồ nặng chạy tiếp à?”

“Thủ trưởng tha mạng!”

Diệp Minh giễu cọt, nhìn đám đựa rựa này đi, chả có tiền đồ!

Trong rừng rậm.

Diệp Minh tìm đang tìm dấu xe trượt, không ai hiểu rõ địa hình rừng rậm hơn anh, anh quanh năm ở chỗ này chiến đấu, chính là sứ giả hắc ám ở đây.

Lúc này, anh chọt nhìn thấy chiếc xe ô tô đã đồ xung phía trước, phía trên còn có một vũng máu.

Tìm thấy rồi.

“Thủ trưởng, đây là mẹ của chị dâu sao?”

Diệp Minh tiến lên, thấy Dương Kim Đậu bị đè dưới xe, Dương Kim Đậu đã trọng thương, đang ngoi ngóp.

“Nâng xe lên trước đã.”

“Vâng, thủ trưởng.”

Lính Huyết Đồng hợp lực nâng xe lên.

Diệp Minh ngồi xổm người xuống, lên Dương Kim Đậu ở dưới xe ra, thế nhưng chân Dương Kim Đậu cắm ở trên cửa số xe rồi.

“Cô ơi, con tới rồi, cô có thể chống đỡ được không?” Anh thấp giọng hỏi.

Nghe được thanh âm, Dương Kim Đậu yêu ớt mở mắt ra, bà nhìn thấy thân thể cường tráng cao lớn của Diệp Minh.

Vậy mà là anh.

Bà ta chưa chết sao?

Lúc xe trượt xuống, bà cho là mình chắc chắn sẽ chết.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2720


Chương 2720:

Máu tươi không ngừng chảy trôi, bà từ đau đớn dân dân chuyên sang tuyệt vọng, thế nhưng có người tới cứu bà rồi.

Còn là Diệp Minh.

Diệp Minh vươn tay kéo xuống một tâm vải, dùng sức thắt trên cổ Dương Kim Đậu, miễn cưỡng câm máu cho bà: “Động mạch cổ bị cắt rồi, nhưng không trí mạng, ráng một chút.”

Nói rôi anh cúi người, chui vào trong xe, trên người không mang công cụ cạy mở cửa số xe, anh siết năm đầm đập vào điện cửa số xe.

Người Sài ông này không biết ăn cái gì lớn lên, toàn thân như sắt, lực lớn không gì sánh. được, cửa sổ xe nhất thời nát máy lỗ.

Anh lại đập thêm mấy quyền, Dương Kim Đậu quỳ rạp trên mặt đất nhìn anh, các đốt ngón tay đã rách da, chảy máu.

Dương Kim Đậu khẽ cong ngón tay: “Cậu không hận tôi sao?”

Vì sao cứu bà?

Lễ nào anh không hận bà sao?

Trước đây bà làm rất nhiều chuyện, chuyên chia rẽ anh và Hà Băng, bà còn ba lần bốn lượt phá hư nhiệm vụ của anh, mang đến nguy hiểm cho anh.

Anh không hận sao?

Diệp Minh chuyên chú động tác trong tay, ngay cả mi tâm cũng chưa từng nhăn: “Cô, con chưa từng hận cô, ngược lại con phải cảm ơn cô nhất, bởi vì là cô đã mang Hà Băng đến thế giới này, cho con tât cả những gì con khao khát.”

Viền mắt Dương Kim Đậu đỏ lên, đột nhiên có loại xúc động muôn rơi lệ.

Diệp Minh tiếp tục thấp giọng nói: “Con từ rất sớm đã lăn lộn ì ngoài xã hội, năm bố mẹ mắt con cũng không thể ở bên cạnh bọn họ, thật đáng tiễc, ngay cả nhìn bọn họ lần cuối cũng không thẻ, trong trí nhớ dung mạo mẹ con đã rất mơ hô, nhưng nhìn cô, con phảng phắt liền thầy cái bóng của mẹ con, mẹ con rất yêu con và em gái con, như cô làm hét thảy đều là bởi vì cô yêu Hà Băng.”

“Con rất rõ ràng cái nghề này của con sẽ gặp phải nguy hiểm, con đường cô đã đi, bác không muốn đề Hà Băng đi thêm một lần nào nữa, con đều hiệu cả, huôộng hồ tuổi tác con đã lớn như vậy, đôi thành bất kỳ một người mẹ nào, cũng sẽ không tuyển trạch chàng I rễ như con, cho nên cô à, con đều hiểu cả.”

“Con cũng mới biệt sự tôn tại của Điểm Điểm trước đây không lâu, con cũng không biết mình có một đứa con gái, ba năm con không có ở đây, đều là cô ở cạnh Băng Băng, cũng là cô nuôi nắng Điểm Điểm, phần ân tình này, con ghi nhớ trong lông”

“GÓi kỳ thực con vân luôn muôn tìm cô nói chuyện, nói cho cô lời thật lòng của mình, có thể con không đẹp trai, trẻ tuổi nhiều tiền giỗng những người đàn ông khác, Băng Băng gả cho con, những việc khác không dám nói, con chỉ dám nói con có cái gì, Băng Băng sẽ có cái đó, con là kẻ thua kém nhất trong đám đàn ông, Băng Băng lại là cô gái xuất sắc trong đám phụ nữ. Mấy năm nay lang thang Hội đã từng nghĩ, rốt cuộc con đường về như thê nào mới xứng với những phong sương con đã trải qua, mãi đên khi con gặp Băng, Băng, em Ấy chính là con đường về của con.”

Người đàn ông vẫn còn tiếp tục cất chât giọng trâm thấp nhiễm vẻ mêm mại: “Con không có mẹ, chuyện phụ nữ mang thai không hiểu, Hà sp bây giờ lại mang thai nữa rồi, con không có kinh nghiệm, cho nên sau này em ây mang thai sinh con, mong cô dạy bảo em ây nhiều hơn, chung quy đừng để em ấy chịu thêm uất ức nào.

Dương Kim Đậu nhắm mắt lại, giọt nước mắt nóng bỏng lăn xuống, bà coi như đã hiểuDiệp Minh, anh trời sinh khí phách cứng rắn, dù cho thuận cảnh hay nghịch cảnh đều chưa từng cúi đầu xuống, nhưng bây giờ anh nói từ “mong”, anh lại cúi đầu trước bà ta.

Đây hết thảy đều là bởi vì Hà Băng.

Nghe nói trong tình yêu, yêu trước, yêu nhiều hơn sẽ định trước là bên thua, thất bại thảm hại.

Bà vẫn cảm thấy người thua là con gái của mình, thê nhưng bà sai rồi, người thua vẫn luôn là Diệp Minh.

Anh đôi với tổ quỏe, có một trái tim nóng bỏng hết sức chân thành, anh đôi với Băng Băng, cạn kiệt sự dịu dàng mà bình sinh có.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2721


Chương 2721:

Dương Kim Đậu ở trong làn nước mắt cong khóe môi: “Ừ, cô biết rồi.’ Lúc này “xoảng” một tiếng, cửa số xe vỡ vụn ra, bị một năm đấm của Diệp Minh đập vỡ.

Diệp Minh thuận lợi ôm Dương Kim Đậu ra, sau đó vác trên vai: “Người đã cứu ra, chúng ta mau chóng trở về.

“Vâng, thủ trưởng.”

Đoàn người trở về, lúc này một trận gió mạnh kéo đến, một hàng cây côi cao lớn “ răng rắc” một tiêng gãy đoạn.

Mây đen cuốn đến, mới hai giờ chiều mà đã không thấy rõ năm ngón tay, hạt mưa to bằng hạt đậu lạnh như băng đập vào trên người mà đau rát, lỗc xoáy tới thật rôi.

“Thủ trưởng, lốc xoáy đã tới, thế nhưng đường trở vệ tối thiểu còn nửa giờ nữa, chúng ta vệ không?”

Nhân loại trước thiên tai trở nên nhỏ bé không gì sánh được, con đường phía trước là mênh mông vô tận và đen tối đáng sợ.

Diệp Minh ngắng đầu, vươn tay lau nước mưa trên mặt, sau đó nhìn vê phía trước: “Được, nhất định được.”

Giọng anh trầm thấp như tiếng đi đồng hồ khẽ ngân trong đêm, tràn đây sức mạnh.

Tất cả chàng lính Huyết Đồng hai mắt sáng ngời, bọn họ theo Diệp Minh tăm máu sát tràng. nhiều năm như Vậy, đều kiên trì nồi, vì sao, đó là bởi vì Diệp Minh là ánh sáng của bọn họ.

“Mọi người nghe này, sắc trời quá tối, rất dễ bị lạc, hiện tại mọi người năm tay nhau cùng đi, không sót bắt kỳ ail”

“Vâng, thủ trưởng.”

Mọi người nắm tay, mạo hiểm sinh mệnh giữa cơn mưa rèn gió dữ một đường đi về phía trước.

Diệp Minh đột nhiên thấy được một, đóa \ màu đỏ họa son trà trên mặt đất, hoa son trà kiều diễm ướt át, giống như khuôn mặt nhỏ của Hà Băng.

Anh cúi người, nhặt đóa hoa sơn trà kia lên, bỏ vào trong túi quân.

Trở về đưa cho cô, cô nhất định sẽ thích.

Dương Kim Đậu tựa vào trên vai Diệp Minh, vừa rồi anh cởi áo mưa ra cho bà, cả người anh đã bị nước mưa xối ướt nhẹp.

Bà cảm nhận được sức mạnh cứng răn trên người anh, còn có vẻ mềm mại khi anh cân thận đặt đóa hoa sơn trà vào trong túi quân.

Lúc này một hồi long lốc xoáy kéo đến, Chu Siêu dẫn dầu chao đảo, cả người bị cuỗn vào trong vòng xoáy to lớn.

“Phó sĩ quan Chu!” Có người kêu to.

Diệp Minh đi ở đoạn phía sau, nghe được tiếng, anh nhanh chóng ném Dương Kim Đậu trên vai PHẾ lính Huyết Đồng, thân hình cao lớn nhanh như tia chớp xuyên đến, bàn tay rộng lớn níu lại tay Chu Siêu, dùng sức kéo ra.

Bàn tay Diệp Minh phảng phất mang theo sức mạnh không lô, trực tiêp kéo bằng Chu Siêu trở vẽ.

Chu Siêu nặng nề té xuống đắt.

Lúc này bên +ai Diệp Minh truyền đên tiếng “răng rắc” , một gốc cây đại thụ che trời ngã xuống, trực tiếp đồ xuống trên người nhóm lính Huyết Đông.

“Né ra.”

Diệp Minh gầm lên một tiếng rung trời đất, hai cánh tay tráng kiện giương rộng như diều hâu giỗng nhau che chở đám lính Huyết Đông kia, dùng sức đây bọn họ, mọi người ngã về phía trước.

Đại thụ che trời ngã xuống, trực tiếp nên trên:người Diệp Minh.
 
Back
Top Dưới