Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2640


Chương 2640:

Hà Băng vươn tay nhỏ bé: “Diệp Minh, hiện tại đeo lên cho em, ngay lập tức,em đã chờ đợi giờ khắc này đã lâu.”

Diệp Minh nhanh chóng tròng nhẫn kim cương vào ngón áp út tay phải của cô, sau đó cúi đầu hôn cô.

Giờ khắc này quá hạnh phúc.

Anh chưa từng nghĩ tới anh còn có thể có được niềm hạnh phúc như vậy.

Hà Băng biết, thỏi son môi xem như vứt rồi.

Sau hai giờ.

Hà Băng nằm lỳ ở trên giường vô lực mở mắt ra, cô cả người như chết qua một lần.

Diệp Minh không ở trong phòng, đã ra ngoài.

Hà Băng gắng gượng xuống giường, cô mở cửa số phòng ra, thổi tan không khí ám muội, ga giường cũng không thể dùng nữa, cô đem đổi mới ga giường.

Cô ôm ga giường cũ ra phòng.

Mới vừa ra, cô ở phòng bếp thấy được một thân thể cao lớn, Diệp Minh ở phòng bêp xào thức ăn, anh tãm vội, nhưng nơi đây không có quần áo dành cho đàn ông, nên anh vẫn mặc chiếc áo thun màu xanh đen kia, chân giả phía dưới đã tháo xuống tới, ống quần bên phải trống rỗng.

Song cái này không hề ảnh hưởng tới cử chỉ ung dung của người đàn ông, ngược lại tăng càng tăng thêm cảm giác tang thương trĩu nặng, đặc biệt mê người.

Hà Băng rón rén đi tới, từ phía sau ôm lấy anh, tay cô cách ống quần sờ lên chỗ bị cắt của anh: “A Minh, chân của anh sao lại không cắt đi vậy?”

Diệp Minh cầm cán nồi xào thức ăn, nhắc tới chuyện đùi phải, anh không có biểu cảm gì: “Muốn biết?”

Cả nhà tải app truyện hola đọc full miễn phí nhé! “Lại không thê nói cho em biết, đúng không?”

Trên người anh có rất nhiều bí mật, thân phận của anh, cái chết bát thường ba năm trước của anh, đùi phải bị cắt bỏ…

Thế nhưng những thứ này anh đều không thể nói cho cô biết.

Diệp Minh cầm đũa lên, gắp một con tôm nhỏ đưa tới bên môi cô: “Biết rồi còn hỏi? Nếm thử mùi vị chút.”

“A.” Hà Băng ngoan ngoãn há cái miệng nhỏ, ăn tôm Một giây kế tiếp, cô nhanh chóng chau hàng mày thanh tú: “Mặn quá, có phải anh đổ nhiều muối quá rồi không?”

Diệp Minh cũng tự ăn một con tôm, muối thực sự đồ hơi quá.

Anh không biết nâu ăn, nhưng ba năm nay ở trong núi anh bắt đầu học nấu ăn, đáng tiếc là, tay nghề của anh vẫn không tốt.

Anh trời sinh chính là một quân nhân, không làm được mấy việc bếp núc này.

“Đổ đi, làm lại một lần nữa.” Diệp Minh muốn đổ hết đi.

Hà Băng nhanh chóng ngăn lại: “Đổ thì phí lắm, mặn thì không sao đâu, bỏ thêm tí đường vào.”

Nói rôi cô bỏ một ít đường vào.

Diệp Minh cầm đũa gắp một con tôm đặt trong miệng, nhai một cái: “Em đỗ hình như nhiều đường quá rồi đó?”

“Em ném thử.”

Hà Băng tự mình nếm thử, hàng mày thanh tú lại chau chặt, đúng là cô đã đỗ nhiều đường rồi, cộng thêm muối anh cũng đồ nhiều, mùi vị là lạ, rất khó ăn.

Hà Băng để đũa xuống, ngượng ngùng è lưỡi về phía anh: “Ah, ha ha, em không viết xào rau.”

Diệp Minh xoa tóc cô: “Không biết xào hì thôi, tuy anh nấu ăn không giỏi, thế nhưng… ít nhất.. em theo anh, sẽ không để em chết đói.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2641


Chương 2641:

Hà Băng mở cờ trong bụng, cô nhanh chóng ôm lấy cánh tay cường tráng của anh: “Nhưng tài nấu nướng của anh kém như vậy, em ăn kiểu gì?”

Diệp Minh nhanh chóng nheo mất lại, con nhóc nà, nấu cho cô ăn đã là không ệ rồi, còn dám ghét bỏ.

Anh giơ tay vừa gõ đầu cô.

Hà Băng nhanh chóng chui vào trong ngực anh, mỉm cười: “Anh nấu ăn kém như vậy, em đây phải nỗ lực học nấu thôi, đồng chí A Minh à, về sau chúng ta cùng nhau tiến bộ nha.”

Làm sao có thẻ để một mình anh xuống bếp được chứ?

Cô cũng sẽ cố gắng.

Trong lòng hương mềm như ngọc, Diệp Minh chậm rãi giãn mi tâm ra, cong khóe môi, nha đầu ngốc, biết thương yêu người như thê…

Ngày hôm sau.

Hà Băng mới vừa rời giường, liền nhận được điện thoại của Bò Cạp.

Diệp Minh mặc quần mình lên, hờ hững cười nói: “Lần này Bò Cạp lại hẹn em đi đâu chơi?”

Hà Băng ngoái đầu nhìn lại, giơ giơ điện thoại trên tay lên: “Lần này Bò Cạp hẹn em tối đến phòng gã.”

Đôi mắt thâm thúy của Diệp Minh khẽ động, trực tiếp mím môi thành một đường thẳng tắp.

“A Minh, cái viên này con dâu riêng khẳng định được Bò Cạp luôn mang theo bên người, không phải ở phòng gã thì cũng ở trên người gã, tối nay em có thể tiếp cận gã rồi, em nhất định sẽ mang con dấu riêng này ra ngoài.”

Đọc miễn phí full tại app truyện hola nhé! Ánh mắt Diệp Minh rất thâm, bên trong xoay vần hai vòng xoáy nhỏ nguy hiểm, nhìn cô một cái, anh xoay người rời đi.

“A Minh,” Hà Băng chạy tới từ phía sau ôm lấy anh: “Anh có phải lo lắng cho em hay không?”

Tóc mái rủ xuống che khuất đôi mắt thâm trầm của Diệp Minh, anh chậm rãi mở miệng nói: “Như em nói, anh biết em là người được chọn thích hợp nhát, về công, anh không nên ngăn cản em, thê nhưng vê tư, em là người phụ nữ của anh, anh không hy vọng…”

“Suyt.” Hà Băng nhanh chóng che kín môi anh, nhón chân lên, cô dán đôi môi đỏ lên trên cánh mũi anh hôn một cái, sau đó dùng thanh âm chỉ hai người có thể nghe khẽ nói: “A Minh, anh nhớ kỹ, anh không cần anh bảo vệ, em đã trưởng thành, đã mạnh mẽ đủ để đứng bên cạnh anh đồng cam cộng khổ với anh rồi, tối nay em chẳng những sẽ hoàn thành nhiệm vụ, quan trọng hơn chính là, em sẽ bảo vệ tốt chính mình, em sẽ không để cho bắt luận kẻ nào vũ nhục em, em chỉ là của anh.”

Anh có đại nghĩa của riêng anh, cô từng nói, cô sẽ không là gánh nặng và gánh vác của anh.

Anh đi bảo vệ tô quôc của anh, còn cô sẽ yêu thương anh.

Diệp Minh vươn tay giữ lại eo cô: “Em ở cùng anh, chỉ cần là thứ anh có, anh đều sẽ cho em, thế nhưng… anh không phải chỉ của một mình em…”

Anh không phải chỉ của một mình em.

Cho nên, anh sẽ thường xuyên khỏi cô, để cô một mình.

E rằng, đây là thời điểm nguy hiểm nhất của cô.

Hà Băng run rầy hàng mi nhỏ dài, cô vươn tay sờ lên vị trí trái tim anh, nơi đó truyền tới từng tiếng nhịp đập “thình thịch” mạnh mẽ, đập đến mức tay cô đều tê dại.

Cô giả bộ thở dài một tiếng: “Aizz, có thể làm thế nào chứ, ai bảo em yêu một anh hùng, chỉ cần nơi này của anh chỉ có một mình em, như vậy đủ rồi.”

Diệp Minh cầm bàn tay mềm như không xương của cô, nắm thật chặt: “Có thể anh sẽ đến trễ, thế nhưng anh sẽ không vắng mặt, nếu có nguy hiểm, anh nhất định sẽ đi tìm em, trước khi anh tới, bảo vệ mình cẩn thận.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2642


Chương 2642:

“Dạ, biết rồi.” Hà Băng ngoan ngoãn gật đầu, cô đột nhiên nhớ tới một việc: “Đúng rồi, tối nay gặp nguy hiểm, chỗ Tuyết Nương phái người đón cô ấy đi, Bò Cạp một khi trì hoãn quá mức, chắc chắn sẽ tìm tới Tuyết Nương trước tiên.”

Diệp Minh ôm lây Hà Băng: “Biệt rôi, anh tự có sắp xếp.”

Trong biệt thự.

Bò Cạp vươn tay ôm lấy Hà Băng: “Băng Băng tiểu bảo bối, em rốt cuộc cũng tới rồi, anh nhớ đến chết rồi này, mau tới anh hôn một cái.”

Hà Băng nhanh chóng đẩy Bò Cạp ra, cô nhìn Thiên Thiến ở một bên: “Còn có người ở đây.”

Thiến Thiến mặc váy dài đứng trong phòng khách, cô ta nhìn hướng Hà Băng, phía sau vành tai trăng như tuyết Hà Băng có một dâu hông, nêu không nhìn kỹ, một chút cũng không nhìn ra, đây là vết hôn.

Tối hôm qua Diệp Minh đưa cô ta đến khách sạn rồi liền lái xe rời đi, anh nhất định đi tìm Hà Băng.

Hiện tại vết hôn sau tai Hà Băng nhất định là anh làm ra.

Đêm qua, Diệp Minh nhất định đã cùng Hà Băng làm một ít chuyện không thể miêu tả.

Hai bàn tay xuôi ở bên người Thiến Thiến nhanh chóng siết thành quyền, người đàn ông cô ta cuồng dại theo đuổi rồi nhiều năm như vậy vậy mà yêu người phụ nữ khác.

Không nghĩ tới Diệp Minh thâm trâm bạc tình là vậy, người đàn ông bãi bể nương dâu cũng sẽ động chân tình.

Cô ta cứ tưởng đời này cũng sẽ không có người phụ nữ khiến anh rơi vào lưới tình chứ.

Đáy mắt Thiến Thiến tràn ra đố kị, sự đố kị này giống như là một ngọn lửa ngùn ngụt thiêu rụi toàn bộ lý trí cô ta.

“Anh, em biết tối nay anh ôm mỹ nhân về, nên em đã chuẩn bị máy thứ đồ trợ hứng cho anh này.” Thiến Thiến mở miệng.

“Là cái gì?”

Một người hầu đưa một cái túi xách qua đây, bên trong là vài món nội y tình thú, rất mát mẻ.

“Băng Băng tiểu thư, tối nay cô mặc vào mấy bộ này vào hầu hạ anh tôi thật tốt nhé!” Thiền Thiến hướng về phía Hà Băng lộ ra ý cười nhạt châm chọc.

Hai mắt Bò Cạp sáng rực, gã có thể tưởng tượng ta nếu như Hà Băng mặc những bộ đồ này vào trên người sẽ đẹp đến bao nhiêu, gã đã không thể chờ đợi: “Được, Băng Băng tiểu bảo bối, bây giờ em lên lầu mặc cho anh xem CÚI Hà Băng liếc Thiến Thiền, ánh mắt chọt lạnh.

Lúc này bên tai truyền đến một chuỗi tiếng bước chân trầm ổn, một thân thể cường tráng cao lớn đi đên, Diệp Minh tới.

Diệp Minh nhìn lại nơi đây, ánh mắt nhàn nhạt quét về nội y tình thú trong ay người hầu…

Ánh mắt Thiến Thiến biến đổi, cô ta không ngờ hiện tại sẽ gặp phải Diệp Minh.

Hà Băng câu đôi môi đỏ mọng một cái, ngón tay trắng nõn quấn lấy chiếc chiếc hắt lưng mỏng màu đen của bộ đồ tình thú, cô nhìn hướng Thiền Thiến: “Thiền Thiến tiểu thư, xem ra cô rất am hiểu ắm tình thú giữa nam nữ nhỉ, cô sẽ không hay chơi với đàn ông đấy chứ!?”

Thiến Thiến trắng nhợt mặt: “Cô nói bậy!”

Nói rôi Thiên Thiên nhìn vê phía Diệp Minh cạnh cửa: “Đại Sơn, anh đừng nghe cô ta nói bậy!”

Diệp Minh đứng ở cạnh cửa, thu liễm im lặng không lên tiếng, tựa hồ cố ý thấp xuống cảm giác về sự tồn tại của chính mình, thế nhưng vô hình trong khí tràng cường đại kia lại khiến người ta không phót lờ được.

Hiện tại toàn thân anh tản ra một loại hàn khí âm trầm.

“Ah, thì ra Thiến Thiến tiểu thư muốn chơi cùng Đại Sơn à, hai người chơi thế nào vậy?”

Hà Băng nhấc chân nhỏ đi lên trước, đi tới trước mặt Diệp Minh, cô nhón chân lên, đưa thắt lửng đen mỏng treo trên cổ Diệp Minh, sau đó thờ ơ cuốn mấy Vòng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2643


Chương 2643:

Diệp Minh rủ mí mắt anh tuấn nhìn khuôn mặt lớn chừng bàn tay gần trong gang tấc, ánh mắt sâu lại, anh phát động môi mỏng, không tiếng động nói ba chữ: “Lại thiếu đòn?”

Hà Băng nhướng chân mày tinh xảo nhìn anh một cái, sau đó cột lại dây lưng trên cỗ anh.

Thực sự rất đẹp đấy nha.

Diệp Minh cao to lực lưỡng, thân thể cường tráng, dù cho đi đến nơi nào đều mang đến một cảm giác áp bách, anh cũng bá đạo cường thé, nhát là ở trên giường, tràn đây cảm giác bá đạo năm hết tất cả trong tay.

Nếu như chơi đến mấy thứ đồ tình thú như vậy, vậy cũng nhất định là cô mặc.

Nhưng bây giò dây lưng màu đen thắt trên cổ anh, giống như là một con sói hoang dã bị trói cổ, cắm dục và tà tính ở trên người anh đan xen, khiến người ta hận không thể đẩy ngã anh xuống dười.

Một người đàn ông lại khi3u gợi tới mức này, thực sự là yêu nghiệt.

Cô vươn bàn tay đẩy anh lui về phía sau, hôm nay đi giày cao gót khiến cô càng thêm tươi đẹp, cô không tiếng động câu đôi môi đỏ mọng: “Trở về trị anh saul”

Nói xong, cô lắc lắc eo nhỏ lên lầu, lúc gần đi còn liếc Bò Cạp: “Em không mặc được kiểu đồ ấy đâu, anh muốn lên thì lên, không thì tìm người phụ nữ khác đi”

Thân ảnh nhỏ mềm mại tiếu lệ biến mất trong tầm mắt.

Diệp Minh còn đứng tại chỗ, nhìn thân ảnh cô gái kiều diễm mà phách lối, yết hầu anh bỗng chuyền động.

Toàn thân giông như lăn qua than lửa, anh thật sự muốn ấn cô nằm xuống ngay bây giờ, con nhóc đó lại còn muốn trị anh.

Bò Cạp cũng bị trêu chọc cả người bốc hỏa, gã sườn mâu nhìn về phía Diệp Minh.

Diệp Minh không có biểu cảm nào, anh thờ ơ đút tay vào trong túi quần, không cho Bò Cạp biến hóa dưới quần anh.

“Đại Sơn, đêm nay cho chú về sớm nghỉ ngơi một chút, anh phải tận hưởng đêm xuân.” Bò Cạp cười lớn lên lầu.

Trong phòng khách chỉ còn sót Diệp Minh và Thiên Thiên, Thiên Thiên tiên lên một bước: “Đại Sơn, anh hãy nghe em nói…”

Diệp Minh giơ tay tháo phắt dây lưng trên cổ xuống, ném vào trong thùng rác, không liếc đến Thiến Thiến, anh xoay người đi ngay ra ngoài.

Anh đứng trên sân cỏ bên ngoài biệt thự, gió thổi lành lạnh, thổi tan một thân khô nóng.

Lúc này Thiến Thiến đi theo ra ngoài, ánh mắt cô ta lướt xuống, nhìn lướt qua quần Diệp Minh, khuôn mặt cô ta trong nháy mắt đỏ lên, trong hai mắt nhộn nhạo ý xuân.

“Đại Sơn, anh hãy nghe em nói.” Thiến Thiến tiến lên khoác lên cánh tay cường tráng của Diệp Minh.

Diệp Minh tròng mắt, liếc chòng chọc tay cô ta.

Không tiếng động mà ngoan lệ.

Thiến Thiến trắng nhợt mặt, trong nháy mắt rụt tay về.

“Đừng quên thân phận của mình, còn dám gây chuyện với cô ấy, cô liệu hồn!”

Nói xong, Diệp Minh rời đi.

Thiến Thiến nhìn bóng lưng người đàn ông, toàn thân run rầy, anh vậy mà… uy h**p cô ta?

Cô ta chỉ mua mấy bộ quần áo về, anh liền vì Hà Băng kia giáo huấn cô ta?

Cô ta là thiên kim của thủ trưởng, đã khi nào bị lạnh nhạt cùng uất ức như vậy?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2644


Chương 2644:

Khóe môi Thiến Thiến móc ra nụ cười nhạt.

Trong phòng trên lầu.

Bò Cạp đi vào tắm, Hà Băng cởi giày cao gót, đội bao tay trắng bắt đầu Mạc soát ngăn kéo.

Không tìm được con dấu riêng.

Ở đây không có két sắt, trong ngăn kéo cũng không có, vậy chỉ có một loại khả năng, ở trên người Bò Cạp.

Hà Băng đứng thăng người, cô ưu nhã hất đôi giày cao gót trên chân ra.

Lúc này bên tai truyền đến một giọng nói trầm thấp không vui: “Mang giày vào!”

Chỗ đỏ hồng sau tai kia không phải vết hôn, mà cấy vào máy theo dõi nghe trộm, cho nên bây giờ mọi cử động của cô đều bị Diệp Minh giám sát, bảo đảm cô trăm phần trăm an toàn.

Vì phối hợp lần hành động này, FIU nhân cũng đã ẩn núp từ một nơi bí mật gần đó, bao vây toàn căn biệt thự này.

Chỉ cần cô lấy được con dấu riêng, có thể bắt Bò Cạp rồi.

Nghe được giọng nói Diệp Minh, Hà Băng nhếch lên môi đỏ mọng, lại không chút hoảng sợ mặc giày cao gót lại.

Người đàn ông này thật bá đạo.

Thế nhưng cô rất hưởng thụ.

Lúc này “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở ra, Bò Cạp tắm xong khoác đồ ngủ đi ra, nhìn bóng hình xinh đẹp của Hà Băng, gã không kịp chờ đợi nhào đến: “Băng Băng tiểu bảo bối.”

Hà Băng không tránh, để gã nhào đến ôm vào lòng, hai tay cô chống lên lồ ng ngực Bò Cạp, cô ngắng đầu: “Anh tắm sạch chưa?”

“Sạch rôi, giờ cả người thơm phức luôn rồi này, không tin em sờ đi.” Bò Cạp đặt tay cô trên người mình.

Hà Băng thuận thế sờ, lòng bàn tay mềm mại đ è xuống bắp thịt gã, kiểm tra gã giấu con dấu riêng ở đâu.

Lúc này chất giọng trầm thấp của Diệp Minh lần thứ hai vang lên: “Xúc cảm thế nào?”

Hà Băng ngửi được mùi chua, có người đánh vỡ bình dắm rồi.

“Băng Băng tiểu bảo bối, cái tay này của em sờ anh thật là thoải mái, em sờ xuống kiểm tra đi nào.” Bò Cạp đỏ mắt thúc giục.

Hà Băng còn không di chuyển, bên tai vang lên một giọng nói sâu kín: “Đó là địa phương yếu ớt nhất của đàn ông, không giấu được đồ, em dám sờ thử xem?”

“HN: Người đàn ông này!

Trong tròng mắt Hà Băng lóe lên ý cười long lanh, lúc này cô rủ mắt, thấy được trong tay Bò Cạp đeo nhẫn.

Bò Cạp vẫn đeo cái nhẫn hoàng kim này, đại lão mà, đeo rất bình thường, không ai nghi ngờ cả.

Mắt Hà Băng sáng lên, cái nhẫn choàng kim hính là con dâu riêng!

Tìm được rồi!

“Anh Bò Cạp, mau ôm em lên giường đi.”

“Tiểu bảo bối, anh tới đây.” Bò Cạp muốn ôm ngang Hà Băng lên.

Thế nhưng lúc này một chuỗi chấn động rung lên, điện thoại tới.

“Anh Bò Cạp, điện thoại của ai thế, đừng nhận.”

Lúc này điện thoại tới, đáy mắt Hà Băng lóe lên cảnh giác.

Bò Cạp một tay ôm Hà Băng, tay kia cầm lên điện thoại: “Tiểu bảo bối, đừng nóng vội, anh nghe điện thoại trước.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2645


Chương 2645:

Bên kia không biết nói gì đó, sắc mặt Bò Cạp chợt lạnh lẽo, gã rủ mắt nhìn về phía Hà Băng…

Bên kia, máy palm-top trước mặt Diệp Minh đột nhiên tối đen.

Màn hình theo dõi đột nhiên tối đen, đại biểu thiết bị theo dõi sau tai Hà Băng đã bị phát hiện.

Chuyện gì xảy ra?

Ánh mắt Diệp Minh đột nhiên lạnh lẽo, anh vào biệt thự, lên lầu, sau đó một cước đạp ra cửa phòng Bò Cạp.

Trong phòng trông không, Bò Cạp và Hà Băng đều không thấy đâu.

Biệt thự này đã bị bao vây, thế nhưng trong phòng có một con đường ngầm, nối thẳng bên ngoài.

Bò Cạp mang Hà Băng đi.

Trên tắm thảm rơi xuống một chiếc giày cao gói.

Đầy đầu Diệp Minh đều là hình ảnh vừa rồi ở trong video, dáng vẻ cô cởi giày, anh mắng tiếng, cô lại ngoan ngoãn mang lại giày.

Hiện tại, cô biến mắt, cô đã bại lội Diệp Minh cúi xuống thân hình cao lớn, nhặt chiêc giày cao gót kia lên.

Lúc này cửa phòng lần nữa bị mở ra, mặt nạ trên mặt Thiến Thiến đã kéo xuống, mái tóc dài đen nhánh, cô ta mặc toàn thân áo đen, hơi có chút hiên ngang: “Huyết Ưng, Bò Cạp chạy rồi, anh lập tức rút lui đi, bằng không anh lúc nào cũng có thể sẽ bị bại lộ.”

Diệp Minh siết chiếc giày cao gót kia, chậm rãi nghiêng mắt nhìn Thiến Thiến, viền mắt thâm thúy dính vào màu đỏ tươi, càng nhiều hơn chính là bạc bếo: “Hà Băng bại lộ CÓ liên quan tới cô không?”

Thiến Thiến cứng đờ: “Huyết Ưng, anh lại hoài nghỉ em?”

Diệp Minh câu đôi môi mỏng, từ trong cô họng bức ra âm tiêt sâm nhiên: “Tôt nhất là không liên quan với cô đi, bằng không… tôi sẽ giế t chết cô.”

Nói xong, anh nhắc chân dài đi tới cạnh cửa, lúc đi ngang qua Thiến Thiến, anh đi thẳng, bả vai dày anh tuấn hung hăng đụng phải Thiến Thiến một cái.

Thiến Thiến trắng nhợt mặt, lảo đảo về phía sau hai bước.

Cô ta ngước mắt nhìn người đàn ông, ngũ quan người đàn ông nguội lạnh âm u, tràn đầy sát ý.

Cô ta nhanh chóng vươn tay, kéo lại ống tay áo của người đàn ông: “Anh đã chết, hiện tại không thể lộ diện, về phần Hà Băng, từ giây phút cô ta đi vào FlU kia trở đi, cô ta đã nên chuẩn bị tỉnh thần có thể hy sinh bắt cứ lúc nào rồi.”

Diệp Minh dừng bước: “Thả tay!”

“Em không thả.”

Diệp Minh vươn tay vung, ầm một tiếng, Thiến Thiến chật vật ngã ở trên thảm, trán đụng phải ván giường.

“Thiến Thiến, đã xảy ra chuyện gì?”

Nghe được động tĩnh trong phòng, một người xông vào, là Tống Trùng.

Vị Tông Trùng này là công tử hào môn, bây giờ là nhân viên cấp cao của FIU, FIU đã khống chế căn biệt thự này, Tống Trùng là chỉ huy cao cấp của lần hành động này.

Tống Trùng thấy Thiến Thiến té xuống đất, anh ta nhanh chóng nhìn về phía Diệp Minh: “Anh có ý gì? Thiến Thiến là người anh có thể đụng vào sao, mau tới xin lỗi!”

Vênh váo tự đắc, giọng điệu ra lệnh.

Diệp Minh nhắc mí mắt liếc Tống Trùng, nhàn nhạt giễu cợt một tiếng.

Cảm thấy anh khinh miệt, Tống Trùng biến sắc: “AnhI”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2646-2647


Chương 2646:

Thiên Thiên là thiên kim của thủ trưởng, từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám đụng cô ta một cái, Diệp Minh sức lực lớn, lực đạo hung mãnh, cô ta bị hắt đến chảy máu.

Hai tay móc thật chặtvào thảm trải sàn, cô xem ta nhìn Diệp Minh: “Hiện tại lập tức rút lui, không cho đi cứu Hà Băng, đây là mệnh lệnh!”

Mệnh lệnh?

Diệp Minh một tay đút trong túi quần, một tay cầm chiếc giày cao gót kia của Hà Băng, anh từ trên cao liếc Thiến Thiến: “Nói hai chữ mệnh lệnh với tôi, thì cứ để khi nào cô ngồi lên vị trí bố cô đi.”

Thiên Thiên nghẹn họng ngay lập tức, Huyết Ưng là trực tiếp nhận lệnh của lão nhân, cô ta quả thực không thể hạ lệnh với anh.

“Anh nên biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm, nữ nhi tình trường đối với anh mà nói sẽ là một vật cản đường, lựa chọn Hà Băng mà bỏ qua em, vậy cả đời này anh chỉ có thể sống như một cái bóng mà thôi”

Thiến Thiến không nể mặt mũi, bắt đầu uy h**p.

Chỉ cần Diệp Minh bước ra cánh cửa này đi cứu Hà Băng, cô ta chỉ đành khiến anh cả đời này đều sống trong bóng tối.

Ba năm trước đây, Diệp Minh đã chêt.

Anh ngay cả một thân phận cũng không Có.

Xem Tống Trùng này đi, anh ta chẳng có chút quân công nào, vừa so sánh với Diệp Minh đã là một trời một đất, thế nhưng ai bảo người ta biết đầu thai, sống tốt.

Còn về phần Huyết Ưng là ai, có mấy người biết?

Thiến Thiến cũng không muốn vạch mặt, cô ta rất si mê Diệp Minh, ngay cả lúc mấy ông lão cùng nhau họp, đàm luận nhiều nhất đều là người đàn ông này.

Một trăm năm mới có được một người như Diệp Minhvậy, anh là kẻ siêu phàm.

Địa vị cao ư? Anh đã sớm leo lên được rồi, mấy ông lão đó đều đã lưu vị trí lại cho anh, chỉ chờ anh trở về.

Cô ta quá khao khát có được người đàn ông này, nếu không chiếm được, vậy cô ta chỉ có thể… hủy hoại anh.

Diệp Minh câu môi mỏng, thái độ dã tính mà lười nhác: “Ah, vậy tùy, chỉ cần cô vui là được.”

Anh đi.

Anh cứ vậy mà đi?

Mặt Thiên Thiên tràn ra hận ý, anh vì Hà Băng kia, cái gì cũng không cần nữa ư?

Kỳ thực người đàn ông này từ trong xương cốt rất kiêu ngạo, lăn lộn, tắm máu chiến trường nhiều năm như th, anh rất khinh người.

Hà Băng chậm rãi mở mắt ra, cô ở trong một gian mật thất.

Ký ức toàn bộ sống lại, sau khi Bò Cạp nhận cuộc gọi kia sau, nhanh chóng vươn tay ở trước mắt cô phất một cái.

Hai mắt cô tối sầm, trực tiếp xỉu.

Biên cô tới vội vàng không kịp chuân bị như thế.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng bước chân, Bò Cạp đi đến: “Cô đã tỉnh?”

“Anh Bò Cạp, vì sao anh lại mang em tới đây?”

Chương 2647

Nguồn thiếu chương.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2648


Chương 2648:

Bò Cạp nghiêng người tránh một cái.

Hà Băng thu tay lại, tập kích tới hai tên thủ hạ kia.

Cô nhắc chân đạp vào đũng qu@n một tênthủ hạ, một tay khác nhanh như cắt vậy đánh úp về phía gáy tên còn lại.

Hai tên thủ hạ nhanh chóng ngã xuông.

Một loạt động tác này của Hà Băng mây bay nước chảy, nhanh chuẩn ngoan.

Bò Cạp rút súng bên hông ra, họng súng đen ngòm nhắm ngay đùi phải Hà Băng, đoàng một tiếng.

Viên đạn găm thẳng vào chân phải của Hà Băng, cô liền quỳ một gối xuống.

Máu chảy dài trên bụng bắp chân trắng nõn của cô, nhìn yêu dã tột cùng, mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên một bên vai, khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc sứ, Hà Băng chậm rãi ngước mắt, nhìn về phía Bò Cạp.

Cô giơ ngón cái ra, sau đó đi xuống chỉ một cái.

Trắng trợn khiêu khích và khinh bỉ.

Bò Cạp biến sắc.

“Anh Bò Cạp, làm sao vậy?” Lúc này rất nhiều thủ hạ vọt vào.

Bò Cạp lại khoát tay một cái, bảo toàn bộ những thủ hạ kia lui xuống, hai mắt gã sáng lên nhìn chằm chằm Hà Băng, như một con dã thú nhìn chòng chọc thức ăn của mình, Hà Băng này thực sự quá quá hợp khẩu vị gã.

Gã tạm thời còn luyến tiếc để cô chết.

Hà Băng đứng lên, kéo đùi phải chảy máu đi tới bên người Tuyết Nương, cô ôm đầu Tuyết Nương ở trong khuỷu tay mình.

Quần áo trên người Tuyết Nương đãbj gỡ ra một chút, Hà Băng vươn tay, mặc lại quần áo cho cô ta, cài cúc áo, gài lại dây lưng, cô nên bảo lưu thể diện cùng tôn nghiêm sau cùng cho Tuyết Nương.

Tuyết Nương nhìn Hà Băng, hai tay phế đi giật giật, thế nhưng vô ích, cô ta câu môi cười, yếu ớt nói: “Em gái, giúp chị một chuyện, chị… đau quá, không sống được, giúp chị giải thoát đi! Đừng để chị phải chịu vũ nhục từ mấy kẻ này.”

Hà Băng nhớ tới lần đầu tiên gặp Tuyết Nương ở hành cung dưới đất, từ nương bán lão”, dịu dàng thùy mị, chị cười rộ lên rất đẹp.

*Từ nương bán lão: một cách miêu tả vẻ đẹp của phụ nữ trung niên.

Hà Băng vươn tay, cầm tay Tuyết Nương, nắm thật chặt.

“Em gái, chị vẫn luôn muốn biết… anh ấy thích kiểu con gái như thế nào, sau đó gặp được em, chị mới biết được…

anh ấy thích kiểu con gái thuần khiết sạch sẽ…”

Nói rồi Tuyết Nương nhìn về phía đỉnh đầu, chị ấy ở trên trần nhà trên tựa hồ thấy được một khoảng trời: “Kiếp sau, chị cũng muốn làm một cô gái thuần khiết sạch sẽ.”

Tuyết Nương hai mắt nhắm nghiền, khóe mắt thắm ra nước mắt.

Chị ấy bắt đầu thổ huyết, máu tươi không câm được từ khóe miệng chị chảy ra, Tuyết Nương không sống được, chị đang bị đau đớn dẳn vặt.

Hà Băng run rẩy hàng mi nhỏ dài, sau đó vươn bàn tay lạnh như băng, che miệng mũi Tuyết Nương.

“Chị, sẽ được thôi, nhất định sẽ được thôi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2649


Chương 2649:

Từng giọt lệ rơi xuống đập, Hà Băng trong nháy mắt khóc không thành tiếng, cô đột nhiên nghĩ tới, cô thậm chí không biết tên thật của Tuyết Nương.

Tuyết Nương đã ngừng thở, lúc bị bịt miệng mũi lại cô không có một chút bản năng giãy giụa nào, khoảnh khắc chị chết kia khóe miệng đều nhuộm cười, trong đầu đều là hình ảnh lần đầu tiên gặp Diệp Minh hơn 20 năm trước.

Anh anh tuấn, cao lớn, hô phong hoán vũ, ph óng đãng không chịu gò bó, thế nhưng đáy mắt của anh dịu dàng mà tang thương, như một bàn tay to lớn của năm tháng, lướt qua mọi tiêu điều trên gương mặt, tuôn lệ bi thương.

Thật tốt.

Tuyết Nương đi rồi.

Hà Băng ôm thật chặt Tuyết Nương, cảm giác cơ thể chị dần dần lạnh lẽo cứng ngắc, cô đặt Tuyết Nương xuống, sau đó vươn tay lau vết máu và nước mắt trên mặt Tuyết Nương, Tuyết Nương cả đời này muốn làm nhất đại khái chính là hai chữ sạch sẽ.

Lúc này Bò Cạp đã đi tới: “Chậc chậc, cho dù chúng mày không nói, tao cũng đoán được, Đại Sơn chính là Huyết Ưng, đúng không?”

“Tuyết Nương vì Huyết Ưng chết, không oán không hối, ba năm trước đây, lính của Huyết Đồng – Tiểu Ngũ rơi vào bẫy mỹ nhân của thủ hạ tao, nữ đặc công kia của tao cầm dao, từng mảnh từng mảnh tóc thịt Tiểu Ngũ trên người xuống, thằng ngốc đó cũng không chịu ói nữa nửa chữ lộ về Huyết Ưng… Bọn nó từng thằng bị tao bắt được, bị cực hạn cực hình, nhưng bọn nó đều ngậm chặt miệng, không nói chữ nào về Huyết Ưng, tao không hiểu, trên người Huyết Ưng có sức mạnh mị lực gì mà để hết những người này đến người khác vì hắn mà chết?”

Hà Băng gạt đi nước mắt, nhêch đôi môi đỏ mọng, cô ngước mắt nhìn Bò Cạp: “Mày mãi mãi sẽ không hiểu được.”

Diệp Minh, không phải một mình, anh là thiên thiên vạn vạn người.

Anh đại biểu cho quang minh, chính nghĩa và tín ngưỡng, để người ta truy đuổi và tôn sùng.

Kẻ như Bò Cạp, vĩnh viễn sẽ không hiểu.

“Ha,” Bò Cạp cười một tiếng: “Nói thật, tao cũng kính ngưỡng Huyết Ưng đã lâu, phóng nhãn thiên hạ, tao chỉ xem hắn là địch thủ duy nhất của tao.”

Nói rôi Bò Cạp vươn tay mắt phải giả mình xuống: “Xem, ba năm trước hắn đã chọc mù mắt phải của tao, món nợ này, tao vẫn chờ thanh toán với hắn.”

Hà Băng thế mới biết Bò Cạp mang mắt phải giả, mắt phải của gã đã sớm phế đi.

“Mày vĩnh viễn không phải là đối thủ của anh ấy, bởi vì anh ấy không phải chiến đấu một mình, anh có sức mạnh vô địch, cho nên, mày đã định trước thất bại rất thảm hại.” Hà Băng mở miệng nói.

“Hắn lợi hại như vậy, vậy đùi phải hắn làm sao phế đi, còn không phải là bị tao bắn à? Ah, đúng rồi, tao lại nhớ tới một việc, ba năm trước lúc hăn tới cứu tên Chu Siêu kia, đúng lúc là từ bệnh viện chạy tới, lúc tao mai phục nghe lén bọn hắn nói chuyện, Huyết Ưng ở trong bệnh viện mới vừa tiền hành phẫu thuật ghép tủy, nghĩ như vậy, trời cao đối đãi tao cũng không tệ, ha ha.”

Hà Băng ngần ra, gã đang nói cái gì?

Diệp Minh ba năm trước ở trong bệnh viện tiền hành phẫu thuật ghép tủy?

Vì sao?

Lẽ nào ba năm trước cô dùng tủy của anh để cấy ghép?

Nghĩ như vậy, cô đã toàn bộ hiểu hết mọi việc rồi.

Ba năm trước là anh cứu cô, là anh cho cô sinh mệnh mới, mà anh vì cô chặt đứt một chân!

Hóa ra là anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2650


Chương 2650:

Anh vì sao không nói?

Hai tay xuôi ở bên người Hà Băng siết thành quyền, cho tới khi móng tay bóp vào trong lòng bàn tay không cảm thấy đau nữa, ba năm trước, anh đã giày vò đến độ nào?

Lúc ô hôn mê nằm viện, lính Huyết Đồng bởi vì mỹ nhân kế mà bị lộ, Chu Siêu bị bắt, tất cả mọi người lâm vào nguy hiểm.

Anh là chỉ huy cao cấp của Huyết Đồng Đặc Chủng, một bên là đât nước, một bên là cô, anh sao có thể lựa chọn?

Mặc kệ bao nhiêu khó khăn, anh vẫn làm xong ổn thỏa, anh giữ được đất nước, che chở được cô, cái giá đắt phải trả là anh phế đi đùi phải.

Đất nước là tín ngưỡng của anh, trách nhiệm của anh, cô là cô gái anh yêu, không cách nào đưa ra lựa chọn giữ hay buông, điều duy nhất anh có thể làm chính là hi sinh bản thân.

Anh sắp xếp xong xuôi tất cả hậu sự, giả chết, để cô hận anh oán anh quên đi anh.

Cô vẫn không muốn trở thành gánh nặng của anh, không nghĩ tới vẫn trở thành gánh nặng của anh.

Cô rôt cục đã hiệu, hiệu vì sao anh trên đường tình yêu này đi lưỡng lự bàng hoàng như vậy, đó là bởi vì… tình yêu của anh so với cô tới càng thêm thâm trầm càng thêm sâu sắc.

Diệp Minh.

Diệp Minh của cô.

Lúc này một thủ hạ nhanh chóng đi đến: “Anh Bò Cạp, không xong rồi, chúng ta bị phát hiện, có người tới.”

Có người tới.

Diệp Minh tới.

Bò Cạp “ha ha” cười to: “không nghĩ tới Huyêt Ưng chạy tới nhanh như vậy, quả nhiên không để tao thất vọng!”

Trong tròng mắt Hà Băng tràn ra ý mềm mại, tuy cô không thấy anh, nhưng cô đã cảm nhận được hơi thở của anh, loại mùi vị rất nặng đó, mang theo sức mạnh khiến người ta an tâm.

“Băng Băng, đi theo tao, đều nói anh hùng khó quá ải mỹ nhân, không ngờ Huyết Ưng cũng không ngoại lệ, hiện tại tao muốn mang người phụ nữ Huyết Ưng yêu đi.”

“Mày tưởng mày có thể rời khỏi chỗ này? Ở đây đã bị người FIU bao vây, có chắp cánh cũng không thể bay.”

Bò Cạp giơ nhẫn hoàng kim trên tay lên: “Hà Băng, mày đã phát hiện con dấu riêng của tao, không thể không nói mày rất thông minh, thế nhưng mày quá ngây thơ, phàm là nơi tao từng đi qua từng cái đều có một mật đạo dành riêng cho tao, mới ngay đây, tao đã dùng con dấu riêng này mở ra mật đạo, lần này tao mang mày đi trên nước, chúng ta ngồi ca nô rời khỏi đây.”

Ánh mắt Hà Băng biến đổi, cô khẽ di chuyển, muốn có hành động, thế nhưng một giây kế tiếp, toàn thân cô mềm nhữũn.

Khí lực toàn thân cô đêu bị rút đi rôi.

“Mày bỏ thuốc tao?”

“Hà Băng, không bỏ thuốc mày. mày sẽ không nghe lời, yên tâm, tao chỉ hạ chút thuốc mê.”

Nói rồi Bò Cạp đã đi tới, gã vươn tay sờ khuôn mặt nhỏ của Hà Băng, mê luyến nói: “Anh đây còn chưa nếm được tư vị của cô em, sao cam lòng tổn thương em chứ!”

Hà Băng nghiêng đầu tránh một cái: “Cút”

“Ha ha, mày càng hung dữ, tao càng thích!”

“Oanh” một tiếng, Diệp Minh đạp ra cổng.

Bên trong trống không, không ai.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2651


Chương 2651:

Phía sau Thiến Thiến lên giọng nói: “Xem ra Bò Cạp đã mang Hà Băng đi.”

Tổ trưởng nhanh chóng nhìn về phía Tống Trùng: “Sếp, Bò Cạp vốn quỷ quyệt, nếu như hôm nay để hắn đào thoát, về sau sẽ rất khó bắt được hắn, huống hồ Hà Băng bị hắn mang đi, bất cứ lúc nào cũng sẽ gặp nguy hiểm, tôi kiến nghị lập tức phong tỏa tất cả cửa ra vào, nghiêm ngặt tra ra dấu vết của Bò Cạp.”

Tông Trùng gật đâu: “Được.”

Thiến Thiến nhìn về phía người đàn ông trước mặt, thân thể cao lớn của anh ngăn chặn tất cả tia sáng, toàn bộ hành trình anh đều trầm mặc, không nói chuyện.

Thế nhưng anh có thể nhanh chóng tìm ra chỗ ẩn thân của Bò Cạp, có anh ở đây, anh chính là linh hồn của cả đội.

“Cho dù bây giờ tìm được Hà Băng thì như thế nào, với tính tình của Bò Cạp, tôi thấy cô ta cũng sớm bị làm bản rồi!”

Thiến Thiến kỳ quái nói.

Tổ trưởng nghe lời này, nhanh chóng nhíu mày.

Phía trước đêu là đại nhân vật, Điêm Điềm chen không lên được, nhưng cô ấy có thể nghe được lời Thiến Thiến, nói thật cô ấy đã sớm không vừa mắt Thiến Thiến đại tiểu thư này, hiện tại cô ta còn dám móc mỉa Hà Băng, Điềm Điềm liền lên giọng nói: “Thiến Thiến tiểu thư, cô nói kiểu gì đấy, cô có thù với Hà Băng à, Hà Băng cướp bạn trai của cô sao?”

“Cô!” Thiến Thiến tức giận mặt đỏ rần.

Lúc này một ánh mắt âm trầm không vui töa qua đây, Thiến Thiến liếc mắt, chỉ thấy Diệp Minh không tiếng động nghiêng đầu, cặp con ngươi thâm thúy giấu ở mũ lưỡi trai chòng chọc nhàn nhạt liếc mắt cô ta.

Không giận mà uy, khiên người ta tê cả da đầu.

Thiến Thiến nhanh chóng ngậm miệng, thế nhưng trong lòng cô ta đã hận đến nghiễn răng.

“Bò Cạp trời sinh xảo trá, so với đại ca cầm đầu tiền nhậm của gã còn có thủ đoạn hơn, lần này chúng ta không thể lấy được con dấu riêng của gã, gã nhất định sẽ lợi dụng con dấu riêng chạy trốn, khả năng chúng ta tìm được gã rất nhỏ, hơn nữa gã một khi rời khỏi Mexico sẽ vô cùng hậu hoạn.” Tổ trưởng nhìn về phía Diệp Minh cách đó không xa.

Tổ trưởng liếc mắt một cái liền nhận ra Diệp Minh, người đàn ông thân bí lân kia cứu Hà Băng.

Người đàn ông này thân phận không đơn giản, anh ta nhìn ra được, thiên kim thủ trưởng Thiến Thiến rất thích anh rất mê luyến anh.

Tuy lần hành động này Tống Trùng là chỉ huy cao cấp, thế nhưng tất cả mọi người đều nhìn người đàn ông này hành sự.

Anh là ai?

Ngũ quan anh tuấn của Diệp Minh mạ lên một tằng bóng, không thấy rõ biểu cảm, anh rất giống là một dạ hành giả, toàn thân tản ra một loại khí tràng thong dong, sát phạt mà cường đại.

Đôi đông tử kia ở bên trong nhìn lướt qua, cuối cùng dừng lại ở trong một góc, anh thấy được Tuyết Nương.

Anh nhanh chóng nhắc chân dài tiến lên, đi tới bên người Tuyết Nương.

Tuyết Nương nhắm mắt, tuy một thân máu đỏ, nhưng quần áo trên người chị hoàn chỉnh, khuôn mặt sạch sẽ, khóe miệng còn ôm lấy nụ cười, lúc chị đi không có chịu khổ, đi rất bình thản.

Diệp Minh chậm rãi quỳ một gối xuống, anh vươn bàn tay thô ráp dày rộng cầm tay Tuyết Nương.

Lúc này anh nhanh chóng khựng lại, đôi mắt thâm thúy sắc bén khẽ nhúc nhích, trong tay Tuyết Nương có một đoạn vải nhỏ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2652


Chương 2652:

Anh mở mảnh vải ra, phía trên là một hoa văn dùng máu vẽ xuống.

Mảnh vải này là từ chiếc váy dài buổi chiều Hà Băng mặc, là Hà Băng cắn ngón tay lưu lại hoa văn con dấu riêng.

Con dấu riêng của Bò Cạp, Hà Băng đã giữ lại!

Bắp thịt cả người Diệp Minh nhô ra từng cục, trong lòng bàn tay níu chặc mảnh vải, anh chậm rãi nhếch đôi môi mỏng.

Cô từng nói, cô có thể kề vai gian khổ với anh.

Cô trưởng thành rồi.

Chờ anhIl Ban đêm, Hà Băng bị Bò Cạp dẫn đến một bến tàu, nơi đó đã đậu vài chiếc ca nô.

“Anh Bò Cạp, chúng ta mau chóng rời đi thôi!” Thủ hạ nói.

Bò Cạp níu chặt Hà Băng: “Băng Băng, chúng ta đi thôi.”

Lúc này vài chiếc ca nô cọ một tiếng, rất nhanh đã lái đi.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Bò Cạp bắt đâu lo lăng, anh đã có dự cảm bắt hảo.

“Anh Bò Cạp, xảy ra chuyện lớn rồi, con dấu riêng của anh xuất hiện ở chỗ khác, hiện tại tắt cả mật đạo đều bị tra ra, dấu vết của chúng ta cũng bị tra ra, đám đặc công đã lật đổ hang ỗ của chúng ta, chúng ta không có nhà để về rÓI.

Cái gì?

Bò Cạp nhanh chóng nhìn về phía Hà Băng: “Là mày làm?”

Hà Băng câu môi: “Do mày ngu.”

Bốp một tiếng, Bò Cạp giơ tay lên tát Hà Băng một cái.

Hà Băng bị đánh trật cả khuôn mặt nhỏ, cô da thịt mềm, trên má phải nhanh chóng nổi lên dấu tay đỏ tươi.

Song cô không có biểu cảm gì, trên mặt đau rát, nhưng cô không để lộ chút đau đớn nào, ngước mắt, trong đôi mắt đẹp như băng tuyết tràn ra ánh sáng lãnh diễm chói mắt: “Chó cùng đường quay lại cắn?”

“MÀY!”

Bò Cạp tức đến thổ huyết, là gã đánh giá thấp Hà Băng.

Gã không ngờ đến bản thân lại thua trên tay một người phụ nữ, con dấu riêng bị lộ, đại bản doanh của gã bị đào ra, gã hiện tứ bê khôn đồn, e răng rât nhanh sẽ bị bắt.

“Băng Băng, đừng đắc ý, hiện tại mày vẫn còn trong tay tao, lẽ nào mày không sợ sao?”

Lúc này thủ hạ hoảng loạn chạy tới: “anh Bò Cạp, chúng ta bị phát hiện rồi, có người đuổi tới.”

Diệp Minh tới.

Hà Băng nhìn về phía màn đêm đen đặc nơi phương xa, cô chậm rãi nhếch đôi môi đỏ mọng, bởi vì cô đã nghe được tiếng bước chân anh càng ngày càng gần.

Trầm ổn mạnh mẽ như vậy.

Cô không sợ.

Không hề sợ chút nào.

Bởi vì cô biết anh đang trên đường tới.

Anh từng nói, anh có lẽ sẽ đến trễ, thế nhưng anh sẽ không vắng mặt.

Cô đang chờ anh.

Bò Cạp cười lạnh một tiếng: “Tới thật đúng lúc, tao đang chờ Huyết Ưng tới.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2653


Chương 2653:

Nói rồi Bò Cạp nắm khuôn mặt lớn chừng bàn tay của Hà Băng, gã lộ ra vẻ dâm tà: “Cô em nói xem, nếu như giây phút Huyết Ưng đây cửa ra, thấy cô em bị đặt dưới thân anh đấy, hắn sẽ cảm thấy thế nào?”

“Mày muôn làm cái gì?” Hà Băng hỏi.

“Đương nhiên là… hưởng dụng mày, Hà Băng, tao muốn có mày đã lâu lắm rồi!”

“Cút!”

“Biết trên đời này hạng người gì mới mạnh nhất không, đó chính là người bỏ tình tuyệt ái, Huyết Ưng lúc đầu có thể trở thành dũng sĩ kiên cường nhất, thế nhưng đáng tiếc hắn đã xuất hiện hơn một nhược điểm trí mạng, đó chính là mày, làm thế nào mới có thể phá hủy hắn, đương nhiên là lợi dụng mày tổn thương hắn, để hắn muốn sống không thể sống, muốn chết không thể chết.”

Hà Băng lạnh mặt xuống, cô hiểu rõ nhược điểm Diệp Minh hơn Bò Cạp nhiêu.

Dưới lớp áo chiến kiên cường nhất của Diệp Minh, cất giấu một trái tim mềm mại nhất.

Cô trở thành đầu quả tim mềm mại duy nhất của anh.

Hà Băng bị Bò Cạp dẫn tới một phòng, căn phòng này có màn hình LCD lón, Bò Cạp cầm điều khiển từ xa và mở màn hình LCD.

Phía đối diện là một mật thất, tứ phía là những tắm gương lạnh lẽo, bên trong là một nhóm samurai Nhật Bản, trong tay các samurai đều cầm thanh kiếm tỏa ra ánh sáng lạnh sắc bén, bọn họ như đang đợi người nào.

Lúc này “rần” một tiếng, cửa mật thất bị một cước đạp ra, khí lạnh trời đêm bên ngoài tập kích vào, còn có một thân thể cao lớn cường tráng.

Diệp Minh vào.

Anh từ trong màn đêm đi đến, đi dưới ánh đèn, đôi giày đen ở trên sàn nhà phát ra tiếng “cộc cộc”.

“Bò Cạp, mày định làm gì?” Hà Băng căng thẳng, giương mắt lạnh lẽo Bò Cạp.

Bò Cạp nhàn nhã thích ý nhấp một ngụm rượu đỏ trong tay: “Đây là những samurai Nhật Bản mà tao thuê với mức giá đắt đỏ đấy, đặc biệt giỏi dùng kiếm, HAMIS G Huyêt Ưng không phải rât lợi hại sao, tao xem hắn tay không làm sao thắng được?”

Kẻ điên này!

Cho dù thân thủ Diệp Minh tốt, một chọi mười, chọi hai mươi, chọi ba mươi, hay là đao quang kiếm ảnh, anh cũng chỉ là thân thể làm bằng máu thịt.

“Tên điên này!”

Hà Băng muốn đứng dậy, thế nhưng trên người cô càng ngày càng mềm.

Lúc này Bò Cạp bắm nút một cái, màn hình LCD bên kia của Diệp Minh cũng sáng lên.

Bên kia, Diệp Minh nhắc lên mí mắt nhìn vê phía LCD, Bò Cạp trong màn ảnh cười nói: “Huyết Ưng, đã lâu không gặp, ba năm nay tao vẫn luôn tìm mày, muốn báo thù con mắt này, không nghĩ tới mày lại tự đưa mình tới cửa, hôm nay chính là ngày chết của mày!”

Diệp Minh nhàn nhạt liếc Bò Cạp, sau đó ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt lớn chừng bàn tay của Hà Băng, không dời đi nữa.

Ánh mắt anh vừa sâu vừa trầm: “Vẫn khỏe chứ?”

Bốn mắt nhìn nhau, tuy là cách màn hình, thế nhưng Hà Băng đã tại ở trong đồng tử anh thấy được cái bóng của mình, cô câu khóe môi, đáp ba chữ: “Rất khỏe mạnh.”

Diệp Minh nhướng mày kiêm anh khí, đuôi lông mày hẹp dài nhộn nhạo ý dịu dàng.

“Được rồi Huyết Ưng, đừng liếc mắt đưa tình nữa, ba mươi thằng samurai này là tao vì mày chuẩn bị, qua cửa ải này trước đi rồi lại nói.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2654


Chương 2654:

Diệp Minh nhìn về phía Bò Cạp: “Mày đánh cô ấy rồi?”

Dấu bàn tay trên khuôn mặt nhỏ Hà Băng vô cùng rõ, anh liếc mắt một cái liền nhìn ra.

“Đúng, thì sao?” Bò Cạp phách lối nói.

Diệp Minh chậm rãi nhếch môi, sau đó giơ tay lên vứt mũ lưỡi trai trên đầu sang một bên, anh thờ ơ cuộn ông tay áo sơ mi đen của mình lên: “Mày đợi đấy, tao lo liệu xong đám người này liền tới xử mày.”

Nói rồi, thân thể cao lớn của anh liền lấy tốc độ nhanh như tia chớp tiến vào trong mảnh đao quang kiếm ảnh ấy.

Cả trái tim Hà Băng đều nhắc lên, bên kia màn hình cả đoàn samurai chiến đấu, Diệp Minh chỉ là một người, nhưng anh xuất thủ nhanh chuẩn ngoan, tay không đoạt lấy kiếm một võ sĩ, nhẹ nhàng cứa một cái, máu đỏ bốn phía cọ sáng mặt kiếm.

Anh ở giữa đám người dùng kiếm chuyên nghiệp đó lại giống như con báo săn ưu nhã ung dung, tựa như vua bách thú hung tàn, giết đỏ cả mắt, từ từ khiên cả đoàn samuai Nhật Bản sợ hãi kinh hoàng.

Hà Băng trong lòng cuộn trào từng ngọn sóng mãnh liệt, cô nghĩ, mỗi cô bé trong lòng đều có một vị anh hùng, đều cất giấu một tình cảm ngưỡng mộ vị anh hùng đó, đối với cô, Diệp Minh chính là anh hùng của cô.

Anh sắp thắng rồi.

Anh sẽ thắng thôi.

Mặt Bò Cạp từ từ âm ngoan xuống tới, Huyết Ưng quả nhiên danh bất hư truyền, có là ngàn tên anh cũng xử gọn.

Cứ theo đà này, đám samurai đó rất nhanh sẽ thất bại mắt.

“Huyêt Ưng,” Bò Cạp đột nhiên vươn tay kéo Hà Băng vào trong ngực mình: “Tao ở đây rất nhàm chán, không thì…

mượn Hà Băng tìm chút niềm vui nhé!”

Tinh thần Diệp Minh khẽ dao động, ngước mắt nhìn về phía màn hình.

“A Minh, cần thận!” Hà Băng hô to nhắc nhở.

Một võ sĩ bổ tới Diệp Minh.

Diệp Minh lánh một cái, lưỡi dao bén tránh khỏi điểm trọng yếu, nhưng đã kéo ra một vết máu đỏ sẫm sau lưng anh.

Áo sơ mi đen bị cắt, vết máu mơ hồ kia có thể chứng kiến thịt đỏ tươi và xương trăng đáng sợ bên trong.

Hà Băng đỏ bừng mắt nhìn Bò Cạp: “Đánh không lại Diệp Minh liền dùng những chiêu trò bẩn này, mày thực sự đê tiện.”

Những võ sĩ kia hoàn toàn không phải đối thủ của Diệp Minh, thế nhưng Bò Cạp biết cô là nhược điểm của Diệp Minh, nên dùng cô để phân tán chú ý lực của Diệp Minh.

Bò Cạp thờ ơ nhún vai: “Chiến đấu không ngại dối lừa.”

Hà Băng nhanh chóng nhìn về phía Diệp Minh, hô lớn: “A Minh, nhắm mắt lại, đừng suy nghĩ gì cả, cũng đừng nhìn gì cả, em chờ anh.”

Nghe giọng Hà Băng, Diệp Minh nhanh chóng khép mi, giơ tay chém xuống vài động tác nước chảy mây trôi, toàn bộ võ sĩ samurai ngã xuống.

Máu đỏ tắm ướt nền nhà, Diệp Minh một tay chống đao, chân trái quỳ trên sàn nhà.

Lồ ng ngực to lớn của người đàn ông phập phông lúc lên lúc xuống, mồ hôi nhỏ vụn theo bắp thịt rắn chắc hàng rào chảy xuống, anh chậm rãi nâng đôi mắt màu mực nhìn về phía màn hình, ánh mắt người đàn ông nhuộm sát phạt khát máu, còn có tàn nhẫn tận Xương.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2655


Chương 2655:

Bò Cạp không thể bình tĩnh được nữa, gã lúc này mới ý thức được kẻ địch Huyết Ưng đó cường đại đến bao nhiêu.

Song rất nhanh gã liền lộ ra nụ cười quỷ dị, trên tay gã còn có một con át chủ bài, đó chính là Hà Băng.

“Bốp bốp”, Bò Cạp vỗ tay: “Huyết Ưng, chúc mừng mày qua cửa thứ nhất, bây giờ tiến hành cửa thứ hai, cửa thứ hai chính là… mày bây giờ quỳ xuống cầu xin tao, dập đầu cho tao.”

Bò Cạp muốn Diệp Minh quỳ xuống!

Đồng tử như băng tuyết của Hà Băng đột nhiên co rụt lại, cô nhanh chóng lắc đầu: “A Minh, đừng!”

A Minh của cô là hán tử đỉnh trời đạp đất, trên lạy trời, dưới lạy bố mẹ, không ai có thể làm nhục linh hồn anh, chà đạp tôn nghiêm anh, Bò Cạp làm sao xứng?

A Minh, đừng quỳ!

Ngũ quan anh tuấn lập thể của Diệp Minh dâng lên một tầng sương lạnh mỉa mai, mồ hôi từng giọt chảy xuống, thắm ướt vạt áo trước của anh, anh hiện tại dã tính, tà khí, giống như chim Ưng ngủ đông trời đêm: “Hiện tại muốn tao quỳ xuống, tao quỳ rồi, bước tiếp theo thì sao, sẽ không phải là bảo tao chém tay của mình đấy chứ!? Là mày ngu, nên nghĩ tao cũng ngu như mày?”

Bò Cạp âm trầm cắn răng: “Huyết Ưng, mày cứng mồm thế thì tao đây chỉ có thể làm ngay trước mặt mày, làm ngay tại trận với Hà Băng.”

Nói rôi Bò Cạp vươn tay xé một cái, cô áo của Hà Băng bị xé rách, lộ ra chiếc cổ trắng như thiên nga và một mảng lớn da thịt tinh tế trắng nõn.

Trên làn da cô là một mảng lớn vết hôn, là ô mai tối hôm qua Diệp Minh đã trồng.

Bò Cạp nhìn viền mắt đỏ lên: “Mẹ nó, Huyết Ưng, tao còn tưởng mày anh hùng thế nào, không nghĩ tới đóng cửa phòng mày cũng giống như những thằng đàn ông bình thường khác, có thất tình Mạc dục thôi. Mày cũng biết hưởng thụ quá đấy, chậc chậc, da thịt Hà Băng này vừa trơn lại mềm, một thằng già bốn mươi tuổi còn có thể ăn đóa hoa tươi này, Huyết Ưng mày diễm phúc không cạn nhỉ, trách không được liêu mạng cũng muôn tới cứu Hà Băng.”

Nói rồi Bò Cạp vươn tay sờ khuôn mặt nhỏ của Hà Băng.

Bốp một tiếng, Hà Băng trực tiếp đánh rớt bàn tay heo dâm tục của Bò Cạp, cô vươn tay che kín da thịt bị lộ ra: “Đừng lấy bàn tay bản thỉu của mày chạm vào taol”

“Hung đấy!”

Bò Cạp vươn tay vung, trực tiếp hất ngã Hà Băng trên giường.

Mí mắt Hà Băng càng ngày càng nặng, một chút khí lực giãy giụa cũng không có, cô cảm giác mình sắp ngủ.

“Hà Băng, mày giả vờ với tao cái gì, đêm qua mày không phải hầu hạ Huyết Ưng à, tao cho mày biết, tao không hề kém cạnh với Huyết Ưng, nói không chừng mày ngủ với tao rồi liền thích tao, ha ha.”

“Phi.” Hà Băng lạnh mắt mắng một tiếng: “Hầu hạ anh ấy, tao cam lòng tình nguyện, mày tưởng bở đấy à?”

“Mày!

Bò Cạp giơ tay lên muốn tát Hà Băng một cái.

Lúc này bên tai truyền đến một giọng nói trầm thấp rét lạnh: “Dừng tay! Tao qùy!

Diệp Minh nói, anh quỳ.

“A Minh, đừng quỳ!” Hà Băng nhanh chóng thét to.

“Ha ha, tốt.” Bò Cạp vui vẻ cười to: “Thì ra Huyết Ưng trong truyền thuyết cũng là một thằng si tình, đây thật sự là thiết cốt nhu tình nhỉ? Huyết Ưng, vậy bây giờ mày liền quỳ xuống đi! Thành thực dập đầu ba cái cho tao.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2656


Chương 2656:

Diệp Minh nhìn về phía Hà Băng, đáy mắt đáy lòng của anh đều là cô.

Hà Băng bị quăng đến trên giường, mái tóc dài đen nhánh xốc xếch xõa tung, vài sợi quấn ở trong vạt áo bảo vệ của cô, cô da thịt tinh tế trắng nõn, viền mắt đỏ hồng, mặt mày như đại nhìn anh, chậm rãi lắc đầu: “Đừng… A Minh, đừng quỳ.”

Diệp Minh câu môi: “Đừng sợ, anh ở đây.”

Anh nói năm chữ.

Đừng sợ, anh ở đây.

Hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve củaHà Băng đột nhiên run lên, từng giọt lệ thi nhau đập xuống.

Lúc này chỉ thấy bên kia Diệp Minh chuyển động thân hình cao lớn, anh chậm rãi quỳ một chân xuống.

Anh sắp quỳ xuống rồi.

Hà Băng đột nhiên vươn tay, kéo qua gạt tàn trên tủ giường, sau đó dùng lực ném một cái.

Xoảng một tiếng, gạt tàn đập trúng màn hình, màn hình trong nháy mất đen thùi.

Cái gì cũng không thấy được.

Cô không thấy Diệp Minh, Diệp Minh cũng không nhìn thấy cô.

Cô đoạn tuyệt thế giới hai người.

Như vậy, anh cũng sẽ không chịu ảnh hưởng của cô, cũng không cần vì cô quỷ xuống.

Hai tay móc thật chặt tắm ván gỗ, cô tùy ý để nước mắt mơ hồ tầm mắt, A Minh, như vậy em có thể bảo vệ anh.

Cô từng nói, cô sẽ bảo vệ anh.

Màn hình tối đen rồi, sắc mặt Bò Cạp đại biến, gã dữ tợn vươn tay, kéo lấy mái tóc dài của Hà Băng, sau đó “bôp”

một tiếng, trực tiếp tát mạnh Hà Băng một cái.

Hà Băng rơi trở về trên giường, trong miệng hộc ra một ngụm máu tươi.

“Tiểu tiện nhân, mày thực sự là rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt”

“Ha,” Hà Băng câu đôi môi đỏ máu, phun ra ý lãnh diễm động nhân: “Bất luận kẻ nào cũng không thể dùng tao uy h**p anh ấy, hậu quả uy h**p chỉ có một, đó chính là… tao sẽ tự hủy đi chính mình.”

Bò Cạp xoay người lên giường, trực tiếp đè Hà Băng ở dưới thân, gã động thủ xé đi quần áo của cô: “Tốt lắm, vì cứu Huyêt Ưng, mày tình nguyện hi sinh chính mình, vậy mày bây giờ liền ngoan ngoãn để ông đây chơi một chút, ngày hôm nay ông đây chơi chết mày, đến lúc đó xem Huyết Ưng có thống khổ không?”

“Cút ngay!” Hà Băng muốn dùng lực giấy giụa, thế nhưng toàn thân cô một chút khí lực cũng không có.

Rất nhanh, hai mắt cô tối sầm, ngã xuống.

Bò Cạp nhìn Hà Băng bất tỉnh, không kịp chờ đợi lôi xé quần áo Hà Băng…

Một chỗ khác.

Diệp Minh còn chưa quỳ xuông, màn hình trước mặt đã tối đen rồi.

Hà Băng đã hủy đi tín hiệu liên lạc.

Đôi mắt đen của người đàn ông đột nhiên trầm xuống, đáy mắt xoay vần hai cơn xoáy nhỏ, thâm trầm nguy hiểm làm người ta sợ hãi.

Anh rất nhanh đứng dậy, đi tới trước màn hình, anh mò tới dây tín hiệu phía sau.

Đây là kiểu màn hình không dây, rất khó Mạc soát đến chủ tín hiệu ở đâu.

Cho dù anh Mạc soát đến rồi, cũng đã chậm.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2657


Chương 2657:

Có một loại ý niệm điên cuông nảy nở trong đầu trong lòng anh, loại ý niệm này là… sợ.

Đúng vậy, Diệp Minh sợ.

Anh sợ mình sẽ chậm.

Lấy điện thoại trong túi quần ra, anh bắt đầu tìm kiếm chủ tín hiệu, tín hiệu ở đây rất yếu, Bò Cạp và Hà Băng căn bản cũng không ở đây.

Bò Cạp trời sinh tính xảo quyệt, gã dẫn anh tới nơi đây, nhưng đã mang theo Hà Băng đi đến chỗ khác.

Diệp Minh nhanh chóng đi ra ngoài.

“Huyết Ưng, anh muốn đi đâu?” Lúc này Thiên Thiên chạy tới, cô ta thây vêt hương sau lưng Diệp Minh nhanh chóng hít một hơi lãnh khí, lộ ra khẩn rương và quan tâm: “Anh bị thương rồi, cần băng bó.”

Diệp Minh chẳng buồn liếc mắt đến Thiến Thiến, vài xe Jeep ngừng lại, anh nhắc bước chân sắc bén như gió đi tới bên một chiếc, vươn tay kéo ra chỗ cửa xe điều khiển, trực tiếp kéo người ở bên trong ra ngoài.

Người bị kéo ra là Tống Trùng, Tống Trùng bị lực đạo lớn như vậy của người đàn ông kéo suýt chút ngã ngửa: “Này, anh bị cái gì thế, đây là xe của tôi.”

Diệp Minh nhấc chân lên xe, thế nhưng lúc này Tống Trùng võ vào vai anh.

Diệp Minh ngoái đâu nhìn lại, cặp mặt màu mực kia rơi trên mặt Tống Trùng, anh phát động môi mỏng, từ trong cổ họng bức ra một âm tiết sâm nhiên: XU Tống Trùng là công tử hào môn, một đường đi vô cùng mưa thuận gió hoà, từng bước thăng chức, đã có kẻ nào dám nói chuyện với anh ta như vậy?

“Tôi không cút, anh muốn làm gì tôi?”

Vừa dứt lời, Diệp Minh trở tay một cái, bàn tay thô ráp vươn ra cầm cổ tay Tống Trùng, sau đó dùng lực bẻ một cái.

Răng rắc một tiếng, cổ tay Tống Trùng đã gãy, anh ta đau oa oa kêu to: “Đau, đau, mau buông tay!”

Diệp Minh hất tay ra, Tống Trùng lảo đảo về phía sau mấy bước, sau đó ngã xuống đất, anh ta còn giống như một bóng cao su vậy lăn vài cái.

Diệp Minh lạnh lùng nhìn anh: “Anh không biết lăn, vậy tôi chỉ có thể dạy anh.”

*3: Có nghĩa là lăn, và cũng có nghĩa là cút.

Nói xong, Diệp Minh lên chỗ điều khiển, chiếc .Jeep phóng như bay.

“Anh là tên khốn kiếp, anh trở lại cho tôi!” Tống Trùng ngồi sập xuống đất kêu to, thế nhưng chiếc xe Jeep ấy lại đáp trả anh ta một làn khói đặc quánh.

Phụt.

Có rất nhiều người bật cười.

Tống Trùng ngước mắt vừa nhìn, người FIU đều đang che miệng cười trộm.

Anh ta trợn mắt nhìn sang.

“Nhanh đi làm việc!” Tổ trưởng mang người chạy.

Tống Trùng bò dậy, anh ta đi tới Thiến Thiến bên người, ân cần lấy lòng cười nói: “Thiến Thiến.”

Thiến Thiến khinh bỉ liếc Tống Trùng, xoay người rời đi.

Ở trong mắt của Thiên Thiên, Tông Trùng này đến xách giày cho Diệp Minh cũng không xứng.

Cô ta nhìn bóng xe Jeep biến mát, vừa yêu vừa hận.

Xe Jeep dừng trước một căn biệt thự trên ngọn núi gần đó, Diệp Minh ở chỗ này tìm được tín hiệu.

Đẩy cửa xe ra xuống xe, Diệp Minh nhanh chóng vào biệt thự, trong biệt thự một chút thanh âm cũng không có.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2658


Chương 2658:

Trong yên tĩnh lộ ra vẻ kiềm nén khiến người ta hít thở không thông.

Anh ngước mát nhìn về phía căn phòng trên lầu, cửa phòng đóng chặt.

Diệp Minh nhấc chân, từng bước một lên cầu thang.

Mỗi một bước này, dưới chân của anh như nặng ngàn cân, bắp thịt máu huyết sôi sục, anh không biết mình đang suy nghĩ gì.

Có thể, không hề suy nghĩ bất cứ điều gì.

Anh đã tới chậm.

Chỉ cần, cô còn sống.

Anh cái gì cũng không cầu.

Về sau anh sẽ dùng nhiều thời gian hơn yêu cô, hết thảy đều sẽ là quá khứ, tất cả vết thương rồi cũng sẽ được chữa lành.

Đi tới cửa “0mm ° vẫn như cũ không một tiếng Ông, Diệp Minh khẽ nhắm mắt, sau đó vươn tay đẩy cửa phòng ra.

Két một tiếng, cửa phòng mở ra, đôi mắt đỏ thắm nhìn vào trong phòng.

Không phải.

Không phải là khung cảnh trong tưởng tượng.

Vừa rồi lên cầu thang, trong đầu anh xuất hiện trăm nghìn hình ảnh, thế nhưng một màn này trước mắt, không nằm trong số đó.

Con ngươi thâm thúy kịch liệt co rút, mắt vài giây mới phản ứng được.

Hà Băng ngồi ở trên giường, quần áo trên người cô bị xé nát một ít, tất cả đều là máu, Bò Cạp ngã xuống trong ngực cô, trên cổ bị ga giường siết lấy.

Bò Cạp còn chưa chết hẳn, gã trừng mắt hai mắt nhìn Hà Băng, cơ thể khẽ giãy giụa.

Diệp Minh nhanh chóng tiên lên, anh bước mạnh đi tới bên Hà Băng, sau đó ngồi xuống, anh vươn tay sờ đầu Hà Băng.

Hà Băng đột nhiên ngước mắt, đôi mắt đẹp ấy hàm chứa ánh sáng lạnh như băng bắn về phía Diệp Minh.

Hô hấp Diệp Minh căng lên, tim anh như bị một bàn tay níu chặt, rủ xuống mí mắt, anh nhìn bàn tay nhỏ bé cầm lấy ga giường của cô, bàn tay cô đã nắm đến chảy máu, thịt tươi dính vào trên ga giường, nhìn thấy mà giật mình.

Trên giường đều là máu, còn có huyết dịch sền sệch theo ga giường chảy xuống, trong phòng rất an tĩnh, tiếng máu chảy tí tách tí tách khiến người ta tê cả da đâu, sởn cả gai óc.

Trên người Bò Cạp không có vết dao, tất cả máu đều là trên người Hà Băng.

Yết hầu Diệp Minh cuộn lại, bàn tay thô ráp giữ lại gáy Hà Băng, ấn cô vào trong ngực mình.

Đôi môi mỏng dán trên mái tóc cô dùng sức hôn, anh nói giọng khàn khàn: “Băng Băng, là anh, anh tới rồi.”

Diệp Minh.

Là Diệp Minh, anh tới rồi.

Dây thần kinh căng thẳng của Hà Băng đột nhiên buông lỏng, cả người cứng ngắc cũng mềm nhữn ra, giống như nước tan, cặp mắt đẹp kia cũng khôi phục màu sắc sạch sẽ, cô mâp máy môi đỏ mọng, cũng không nói gì.

Vừa rồi không cảm nhận, hiện tại đại não sống lại, thân thể cô kéo tới cảm giác đau đớn nghiêng trời lệch đất.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2659


Chương 2659:

Đau.

Đau quá.

Khuôn mặt nhỏ lớn chừng bàn tay nanh trong nháy mắt trắng bạch như một trang giấy, hàng mi tựa cánh ve phủ xuống, cô mềm nhữũn trong lòng anh.

Diệp Minh kéo ga giường từ trong lòng bàn tay của cô ra, đá bay Bò Cạp đã chết ra ngoài, anh một cánh tay ôm cô, một tay mở quần áo trên người cô, trên vùng bụng bằng phẳng của cô bị đâm rôi bảy tám dao, từng nhát thây thịt, máu nóng hồi đang phun túa ra ngoài, muốn ngăn cũng không nổi.

Diệp Minh khép quần áo cô lại, một cánh tay thu lực, nhào nặn thân thể nhỏ mềm của cô trong xương mình: “Băng Băng, anh sẽ đưa em đi bệnh viện ngay bây giờ.”

Anh ôm ngang cô lên, nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự này.

Đặt cô ở chỗ cạnh tài xé, anh dùng ga giường ghìm chặt eo cô, ở đây không có gì để cầm máu, anh chỉ có thể làm như vậy cầm máu cho cô.

Xe jeep nổ máy, anh nghiêng mắt nhìn cô, máu cô theo đôi chân nhỏ chảy xuống, nhanh chóng nhiễm đỏ chỗ kế bên tài xê.

Anh một tay đ è xuống vô lăng, một tay đè lại vết thương của cô, máu cô nóng hổi, cảm thấy cô dần dần ở đầu ngón tay anh trôi đi sinh mệnh.

Cái đầu nhỏ ở ghế chỗ ngồi ngã trái ngã phải, nếu không phải có dây an toàn cố định, cô sớm đã ngã xuống, hàng mi nhỏ dài đã khép chặt, cô giống như đã ngủ.

Giác ngủ này, sẽ không tỉnh lại nữa.

Diệp Minh kéo kéo khóe môi mỏng, giọng nói khàn khàn run rầy, mang theo tràn đầy dỗ dành cưng chiều còn có…

cầu xin: “Băng Băng, đừng ngủ, chúng ta trò chuyện đi, nói cho anh biết, vừa rồi đã xảy ra cái gì?”

Nghe được giọng nói anh khàn khàn, Hà Băng suy yếu mà cật lực nâng mắt lên, toàn thân đau đớn, đau đến độ cô không có sức lực đề cất tiếng.

Cô nhìn Diệp Minh, mềm mại gợi lên khóe môi tái nhọt: “A Minh, em nói rồi…em sẽ chờ anh, vẫn… chờ anh tới.”

“Vừa rồi… em sắp hôn mê, nên em giả bộ bất tỉnh, lúc Bò Cạp… c ởi quần xuống, em một cước đạp lên, hắn đau… sắc mặt cũng thay đổi, hắn lấy dao ra, như phát điên hướng về phía em đâm… bảy tám nhát…”

“Mỗi lần đâm một cái như thế, em lại càng thanh tỉnh, em cầm… ga giường, ghìm chặt cổ hắn…”

“Hắn giãy giụa máy lần, sức lực rất lớn, thiếu chút nữa đã bị hắn… chạy thoát rồi, thế nhưng em đang suy nghĩ, nếu như em chết, sẽ chờ không được anh LÔI w Hà Băng vươn tay, nhẹ nhàng cầm bàn tay anh thô ráp, cô dùng lòng bàn tay mêm mại vuôt ve vêt chai trên mu bàn tay anh, đây là thời gian lắng đọng những gì liên quan đến sức mạnh của tháng năm trên người anh.

Cô nhìn anh, ánh mắt sáng như tuyết, tựa như bầu trời sao: “A Minh, anh biết, em yêu anh, mấy năm nay em chẳng bao giờ che giấu tình yêu đối với anh.

Yêu anh, tất nhiên sẽ muốn yêu hết tất cả những gì anh yêu, cho nên em một mực đuổi theo bước chân anh, cuối cùng cũng có một ngày, em sẽ dũng cảm hệt như anh, em cũng sẽ có được tín ngưỡng hệt như anh, em cũng sẽ sống thành dáng vẻ hệt như anh.”

“A Minh, em bảo vệ được anh rồi, về sau, thiếu một phân bi thương, nhiều một phần vui sướng, nhiều người yêu anh như vậy, em cũng yêu anh.”

Cô thương anh, anh vấn luôn biệt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2660


Chương 2660:

Giọng nói suy yếu của cô gái vang vọng bên tai, từng chữ từng câu gõ vào trái tim kiên nghị của anh, anh trở tay giữ chặt bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của cô trong lòng bàn tay.

Anh lái xe, mắt nhìn thẳng nhìn về phía trước, ánh đèn đường xuyên qua cửa sổ xe chiết xạ trên gương mặt anh tuấn, càng tỏ thêm vẻ tang thương.

Nhiều năm như vậy tuy thân đang ở giữa phồn hoa, thế nhưng phồn hoa chưa bao giờ thuộc về anh, anh cũng chưa từng quyền luyến lạc lối.

Mấy năm nay đi qua bao nhiêu con đường quanh co khúc khuỷu, chém bao nhiêu bụi gai phong sương, chưa kịp lớn đã mắt đi bố mẹ, bởi vì đất nước mà tha hương nay đây mai đó, chiến trường nhuộm đẫm máu khoác lên thân anh nơi nơi hoang tàn, anh đã quen với cô độc.

Trong tròng mắt thâm thúy của Diệp Minh dính vào màu đỏ tươi, còn có một chút gì đó như là ánh lệ, anh cong đôi môi mỏng, khản đặc cười nói: “FFi đoạn đường này, anh chưa từng suy tính, tính toán mình đã bỏ ra bao nhiêu, sẽ thu hoạch cái gì, năm đó bố mẹ rời đi anh chưa kịp thấy mặt lần cuối, thế nhưng bó đã để lại một tờ giấy cho anh, rất đơn giản vài chữ, đường đường chính chính đối nhân xử thế.”

“Có đôi khi cũng sẽ cảm thấy mệt, những khuôn mặt xa lạ bên người khiến bản thân mỏi mệt, sẽ chán ghét cảnh tối tăm bản thỉu này, thế nhưng anh vẫn tiếp tục như cũ, cuộc sống như thế không thể nói rõ là tốt hay không tốt, mã đến khi anh gặp em.”

“Anh vẫn như cũ nhớ kỹ thấy lần đầu tiên gặp em, trong căn phòng tối đen kia, em cầm bút máy đâm vào mắt phải Tiêu Tứ, đầy mắt quả quyết, khi đó anh đã làm anh cảm thấy kinh diễm.”

“Sau đó em ở đây không ngừng lón lên, tình cảm dần nảy nở giữa chúng ta đã vượt tầm kiểm soát, em thổ lộ tình yêu với anh, em từng bước ép sát, anh mấy lần trốn chạy, kỳ thực không phải là không muốn, mà là… sợ.”

“Anh sợ tìm không được thăng bằng, một tay là gánh nặng, một tay là tình yêu, sợ lầm quốc, sợ phụ em, thế gian này đâu thể vẹn toàn đôi đường, bất phụ Như Lai bất phụ khanh chứ?”

“Càng sợ chính là, sợ năm tháng đổi dời, thời gian đã vụt mắt, ở tuổi xuân tươi đẹp của em, anh làm sao dám… ca bài ca ái tình cho em nghe?”

“Thế nhưng, cuối cùng vẫn lưu luyến, vẫn yêu, yêu em cho anh ám áp, lưu luyên tình yêu em cho anh, đi đã nhiều năm như vậy, đột nhiên muốn dừng bước chân lại, mệt rồi, chán rồi, bị thương rồi, tim đau rồi, cô đơn rồi, tịch mịch rồi, chỉ muốn ngã đầu ngủ, đột nhiên muốn có em tới ở cùng.”

“Muốn cùng em có một mái em, muốn kể với em về bố mẹ anh, muốn nghiêm túc hỏi em một câu, Hà Băng, anh không hoàn mỹ, anh đã sắp đầu bốn rồi, nên em đã suy nghĩ kỹ chưa, ngàn vạn lần đừng chơi đùa ta, bởi vì anh lần đầu tiên chơi cái trò tình cảm này, lần đầu tiên biết yêu.”

“Anh còn muốn len lén nói cho em biết, nếu như quá khứ từng khiến em thương tâm em nhất định phải bao dung nhiều hơn, anh tâm thần bắt định anh lưỡng lự bàng hoàng cũng là bởi vì anh quá già, mà em còn quá trẻ, anh rất tệ, mà em lại tốt vô cùng, anh vẫn luôn suy nghĩ tương lai của chúng ta, anh cuối cùng vẫn đang tìm kiếm chúng ta có khả năng có hạnh phúc hay không, giao trái tim cho em, đáy mắt đều là em, Hà Băng, đã nhiều năm như vậy rồi, anh yêu em.”

Anh nói, Hà Băng, đã nhiêu năm như vậy rồi, anh yêu em.

Hà Băng mặt cong mày cười, cô rốt cục đã chờ được, chờ được tiếng thổ lộ này của anh, tiếng yêu này của anh.

Thân thể nhỏ mềm của Hà Băng chậm rãi nằm xuống phía dưới, khuôn mặt nhỏ nằm trên vùng đùi bền chắc của anh, cô vươn tay, sờ lên đôi chân giả gắn trên đùi phải của anh, nơi đây, là tình yêu tốt nhất anh đã cho cô.

Kỳ thực anh hùng chân chính cũng làm từ máu thịt, cái gọi là mềm mại và uy h**p sẽ làm bọn họ càng trở nên tươi đẹp hơn.

Hà Băng nhẹ nhàng nhắm hai mắt: “A Minh, anh biệt không, ba năm trước đây lúc anh rời đi em đã nằm mơ, em mơ tới em mang thai, sinh một bé gái.”

Con gái sao, thật tốt.
 
Back
Top Dưới