Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2620


Chương 2320:

Tuyết Nương đi, trong phòng không còn người thứ ba, Hà Băng buông lỏng tay ra, buồn bực hỏi: “Tuyết Nương này là người của anh sao?”

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái, không có hé răng.

Hà Băng biết mình đã hỏi thừa, Tuyết Nương chính là tình cũ của anh, anh trước đây không phải một người tốt.

Cô xoay người rời đi.

Thê nhưng một bàn tay lớn vươn qua, siết cổ tay mảnh khảnh của cô, sau đó dùng sức kéo, thân thể nhỏ nhắn mềm mại của cô trực tiếp tiễn đụng vào trong lồng ngực cứng rắn của anh.

Ưml Mũi cô bị đụng đau, cơ thể anh giống như một bức tường, khắp nơi đều cứng rắn.

“Anh làm cái gì thế?” Cô không vui ngọ ngoạy.

Cánh tay cường tráng của Diệp Minh siết chặt lấy vòng eo nhỏ của cô, dễ dàng cầm cố cô trong lòng mình, dáng anh cao, cô gái so với anh thấp hơn cả hai cái đầu, anh rủ đôi mắt màu nâu nhìn cái đâu nhỏ đang rủ xuông của cô: “Em náo cái gì kỳ cục thế, đều là chuyện hơn 20 năm trước rồi, khi đó em còn chưa sinh ra đấy.”

Hà Băng an tĩnh lại, đúng vậy, khi đó cô còn chưa sinh ra, sao có thể tính toán?

Nhưng, cô vẫn muốn tính toán.

“Còn giận?” Anh hỏi.

Hà Băng đột nhiên cảm thấy buồn nôn, giơ tay lên đè ngực, cô khom lưng nôn khan hai tiếng.

Thấy cô bôn, nguyên khuôn mặt tuấn tú của Diệp Minh cũng thay đổi, anh vươn bàn tay vỗ vỗ bờ lưng đẹp của cô: “Nơi nào khó chịu?”

Trong giọng nói của người đàn ông lộ ra lo lắng.

Hà Băng đi tới Mexico thật sự không quen, hiện tại có chút khó chịu.

Lúc này chỉ nghe Diệp Minh hạ thấp giọng hỏi: “Em đi bệnh viện kiểm tra chưa?”

“Cái gì?” Hà Băng không hiểu nhìn anh, kiểm tra cái gì?

Diệp Minh mím môi, nói suy đoán trong lòng ra: “Em có phải đã… thực sự mang thai rồi không?”

Mang thai?

Hai chữ này từ trong miệng Diệp Minh đi ra khiên Hà Băng ngân ra, cô nghĩ cô đã làm gì với anh đâu, mắt vài giây con ngươi Hà Băng co rụt lại, rốt cuộc hiểu rõ ý tứ của anh: “Anh là nói… em mang thai con người khác?”

Diệp Minh nhìn cô: “Không phải người khác, mà là… chồng em, lẽ nào em không phải mang thai con chồng em sao?”

“.,.” Hà Băng cạn lời, cô và Triệu Lôi là kết hôn giả, làm sao có thể có con?

Hà Băng đầy bàn tay anh ra: “Em hỏi anh, nếu như em thực sự mang thai, anh định làm gì?”

Diệp Minh nhấc mắt nhìn cô một cái: “Lời này hỏi lầm người rồi! Em nên đi về hỏi chồng em ấy, con của em chứ không phải con của eml”

“.. Em không mang thai, chỉ là không quen khí hậu nơi này thôi.” Hà Băng nói.

Diệp Minh bán tín bán nghỉ nhìn cô, cũng không biết câu nào của cô là thật, câu nào là giả.

Hà Băng vươn hai tay ôm lưng anh, sau đó gỡ áo sơ mi đen anh ra, chiếc nhẫn kim cương treo trên sợi dây đỏ anh vẫn luôn mang bên người: “Chỗ cắt của anh bị nhiễm trùng rồi, em muốn nhìn.”

“Có gì để nhìn?”

“Em cứ thích nhìn đấy.”

Diệp Minh buông lỏng cô ra, ngôi ở bên giường, đôi chân dài có lực không kèm chế được tách ra, thấy cô bất động, anh dùng ánh mắt ý bảo: “Không phải muốn nhìn sao, bần thần cái gì, qua đây.

Anh tóm lấy tay cô kéo cô qua đây.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2621


Chương 2621:

Hà Băng đứng ở giữa chân anh, anh đột nhiên thu lực, dùng hai chân kẹp cô lại.

Đồ lưu manh.

Khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ của Hà Băng nhanh chóng nổi lên rạng mây hồng, tư thế này quá mập mờ.

“Cởi dây lưng anh ra.” Anh thấp giọng ra lệnh.

Hà Băng nhìn anh một cái, sau đó chậm rãi vươn tay, cởi dây lưng màu đen bên hông anh.

Thế nhưng cởi mãi vẫn không ra, cô không có kinh nghiệm.

“Cái này cởi kiểu gì?” Cô ngồi xổm người xuống.

Lúc này hai ngón tay thon dài nắm chiếc cằm xinh xắn của cô, nâng cô ngắng đầu, cô đụng phải đáy mắt sâu thẳm của người đàn ông: “Làm sao, ba năm nay chưa cởi cho chồng em bao giờ à?”

Ngay từ đầu anh ghen tuông cũng không rõ ràng như vậy, nhưng bây giờ miệng anh một tiêng hai tiêng đêu là “chồng em”, Hà Băng cũng hoài nghi anh mến thằm Triệu Lôi luôn rồi.

Hà Băng đẩy bàn tay của anh ra, tiếp tục c** th*t l*ng.

“Ngày mai em về đi, không cho phép ở cùng một chỗ với Bò Cạp nữa.” Đột nhiên anh chuyển đề tài.

Hà Băng từ chối: “Em đang thi hành nhiệm vụ, không thể trở về.”

*“FIU không có người à, muốn em tới dùng mỹ nhân kế?” Khóe môi mỏng lạnh của Diệp Minh vẽ ra đường vòng cung châm biếm nhàn nhạt, anh căn bản chướng mắt những thủ đoạn này, cũng chướng mắt cô: “Bò Cạp thích gái còn trinh, em còn à?”

Nói rôi ánh mắt của anh từ khuôn mặt nhỏ của cô dời xuống, không kiêng nể gì cả, tà khí tận xương: “Bò Cạp nếu như biết em 19 tuổi đã ngủ với đàn ông, em cứ chờ bị gã ném cho đám thủ hạ của gã đi!”

“Vậy nếu như Bò Cạp biết người đàn ông em 19 tuổi ngủ với chính là tài xế nghèo anh đây thì, anh sẽ làm sao?”

Nhóm tập trung lên truyện trên app truyện hola nhé cả nhà! Hà Băng khiêu khích nói.

Nghe lời này, đôi mắt Diệp Minh sâu lại, ánh mắt rơi trên đôi môi đỏ mọng của cô: “Cái miệng nhỏ này của em thực sự là càng ngày càng ghê gớm.”

Hà Băng chỉ thấy anh nhìn chằm chằm môi mình, cô nhướng mày liễu: “Làm sao, muôn hôn em?”

Diệp Minh nhanh chóng dời ánh mắt: “Không có…”

Một giây kế tiếp, Hà Băng giơ hai tay lên ôm cổ anh, dùng sức chặn cái miệng khẩu thị tâm phi của anh.

Cô chủ động hôn anh!

Diệp Minh cứng đờ.

Hà Băng không nhắm mắt, cứ như vậy nhìn anh, cô cảm nhận anh giãy giụa, trong lúc nửa trầm mê nửa thanh tỉnh không ngừng vùng vẫy, sau đó bàn tay của anh rơi vào hông cô, siết thắt lưng mềm của đầy cô ra.

Khuôn mặt tuần tú của Diệp Minh bình tĩnh: “Hà Băng, em bây giờ xem anh là cái gì?”

Hà Băng câu môi: “Cái gì là cái gì?”

Cô biết rõ còn hỏi!

“Em bây giờ đã có chồng, nếu như em chỉ muốn chơi đùa anh một chút, xem anh là tình nhân không thấy được ánh sáng, anh cho em biết Hà Băng, em nằm mơ đi!”

Hà Băng chính là không muốn nói cho anh biết cô chỉ kết hôn giả, trong tình yêu này anh ba lần bốn lượt trốn chạy, bỏ cô bơ vơ ở nơi này, cô sao có thể có đơn giản tha thứ cho anh được chứ?

“Diệp Minh, anh có phải đã quên rồi không, đây là anh nợ eml”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2622


Chương 2622:

Diệp Minh nhíu mày: “Cho nên, em là đang dùng cái phương thức này… trả thù anh?”

“Đúng vậy.” Hà Băng gật đâu.

Khuôn mặt tuấn tú của Diệp Minh trầm xuống, anh giơ tay chống lên cái trán cô: “Tránh xa một chút!”

Hà Băng bị đầy ra.

Diệp Minh đứng dậy xuống giường, anh vươn tay cởi áo ra, lồng ngực anh cường tráng, thắt lưng tuyến chặt khít, cơ bụng phát triển, cả người tràn đầy sức mạnh.

Anh toàn thân đều cứng, Hà Băng len lén liếc liếc quần anh, ánh mắt rất thẳng thắn.

Diệp Minh đã cảm thấy ánh mắt nóng bỏng của cô, anh chắc chắn, cô ít nhiều có chút thèm thân thê anh, muôn anh biến thành tình nhân của cô.

“Em nhìn cái gì?”

“Làm sao, người phụ nữ khác có thể nhìn, em thì không thể à.” Hà Băng tranh luận.

Đàn ông người ta ba mươi tuổi huyết khí phương cương, anh đã bốn mươi rồi vẫn còn sinh long hoạt hổ, cô chính là muốn nhìn, hơn nữa còn là quang minh chánh đại nhìn.

“Còn nữa, về sau không cho phép anh ra ngoài trêu chọc người khác thế nữa.”

“Trêu chọc cái gì?”

“Tập hít đất! Về sau không cho anh ở trước mặt người phụ nữ khác cởi quân áo, cũng không cho đụng vào người phụ nữ khác, càng không cho phép tập hít đất!”

Diệp Minh: “Cái này cũng ghen?”

Nói rồi ngón tay thon dài anh đặt bên lưng quần: “Để cho em xem thứ tốt hơn nhé?”

“Cái gì cơ?”

Diệp Minh nằm ở trên giường, hai tay chống drap giường, anh bắt đầu hít đất.

Nói là hít đất, thế nhưng động tác này so với hít đất càng thêm trêu người.

Chuẩn xác mà nói, phía sau lưng anh một đường lõm xuống, mông lại vễnh lên, thân thê anh tạo thành đường vòng cung gợi cảm, đong đưa trên dưới, hít đất một cách rất tiêu chuẩn.

Hà Băng cảm thấy đại não nóng lên, cô sắp chảy máu mũi đến nơi rồi.

Trai đẹp cô gặp không ít, đều là nhân tài kiệt xuất cả, là kiểu phụ nữ thấy là muốn gả, nhưng kiểu như Diệp Minh, phụ nữ thấy chỉ muốn ngủ.

Người đàn ông này một thân hormone, quá mức gợi cảm.

Diệp Minh làm vài cái, sau đó nghiêng mặt nhìn cô: “Qua đây.”

Hà Băng: “Làm cái gì, để em cưỡi trên lưng anh à?”

Cô đã đi tới.

Diệp Minh dùng sức kéo cổ tay cô, trực tiếp đặt cô ở dưới thân: “Bài hít đất này không phải em cưỡi anh, mà là anh đè G71): ˆ Nói rồi anh đặt cô ở dưới thân, hai tay chống bên người cô, nâng hông hạ hông, lại làm vài cái hít đất.

Anh và cô một cao một thấp, hai người rời xa lại tới gần, nhiệt độ trong phòng chợt tăng cao.

Hà Băng đỏ mặt đẩy anh một cái: “Diệp Minh, trước đây sao em không phát hiện anh lại… “man show”* như thế nhỉ?”

*Man show: từ lóng, ý chỉ những người đàn ông bề ngoài lạnh lùng, bên trong hoang dã gợi cảm, thường không hay biểu lộ ra ngoài, nhưng trong những tình huống hoặc môi trường cụ thể, họ thường biểu hiện một cách bất ngờ.

Diệp Minh rủ mắt nhìn cô: “Không ăn giấm nữa à? Dỗ được rồi?”

Hà Băng suy nghĩ một chút: “Vẫn chưa đâu, trừ phi…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2623


Chương 2623:

“Trừ phi cái gì?”

Hà Băng để hai tay trên lồng ngực anh dùng sức đầy, Diệp Minh thuận thế nằm xuống, cô lanh lẹ lộn lại, trực tiếp cưỡi lên vòng hông to lớn của anh: “Vừa rồi bọn họ nói cái loại chống đầy này, bây giờ em muôn anh làm cho em xem.”

Vừa rồi đám ong bướm trong bao sương bảo anh chống đất Diệp Minh hiểu, anh đã sắp bốn mươi tuổi rồi, cái gì cũng hiểu, anh chỉ là không ngờ Hà Băng đề cập với anh yêu cầu to gan như vậy.

Cô cũng không phải là cô gái nhỏ nữa, nên cũng đều hiểu, anh đã cảm thấy cô đang trêu chọc anh.

Ba năm nay Hà Băng nấy nở rất nhiều, khuôn mặt trứng ngỗng thanh lệ động nhân, khí chất cũng quyến rũ hơn, giữa lông mày đều là tư vị câu hồn đoạt phách lười biếng của người phụ nữ, hơn nữa dáng người cô là lướt, Diệp Minh tin tưởng không có người đàn ông có thể chống lại kiểu cám dỗ thế này, anh cũng không thê.

“Đừng quậy nữa, xuống dưới đi.” Diệp Minh nói giọng khàn khàn.

Hà Băng thích nhìn dáng vẻ anh rõ ràng muốn nhưng liều mạng chịu đựng: “Em không xuống, anh mau chống đầy đi, lề mề như vậy có phải không làm được không?”

“..” Diệp Minh hiện tại đã muốn chứng minh mình một chút, để cho cô xem anh đến tột cùng có được không!

“Anh chỉ phế đùi phải, không phải thắt lưng, hiểu không?”

“Không hiểu!” Hà Băng giả vờ ngây ngốc, còn cố ý kích anh: “Trừ phi anh làm cho em xeml”

Diệp Minh mặt đỏ tới mang tai, bàn tay rơi trên eo cô bóp chặt: “Hà Băng, anh thấy em ba năm nay thực sự thích ăn đòn rồi!”

Một lát sau, cửa phòng bị đầy ra, Tuyết Nương đi đến.

Tuyết Nương lập tức thấy được hai người trên giường, chị ấy ngắn ra: “Thành gia…”

Có người xông vào, Hà Băng cả kinh, cô lúc này muốn đi xuống, thế nhưng giày trên chân chân đã đạp rớt, bít tất bên trong cũng rơi ra, lộ ra bàn chân bạch ngọc của cô.

Hiện tại cô quần áo xốc xếch, vừa nhìn liên thây ám muội, cô xâu hồ muôn độn thổ.

Còn Diệp Minh vô cùng bình tĩnh thong dong, không liếc đến Tuyết Nương, anh đứng dậy xuống giường, thân thể cường tráng ngồi chồm hồm xuống, nhặt bít tất kia lên, xắn ống tất lên, anh lên tiếng: “Mau mặc.”

Cả nhà tải app truyện hola đọc nhé! Anh mang tất cho cô.

Trong lòng Hà Băng ngòn ngọt, đều nói đàn ông lớn tuổi đều biết thương người, lời này không hề sai nha.

Cô cũng không làm kiêu, trực tiếp xuyên bàn chân trăng như tuyết vào.

Diệp Minh lại mặc giày vào cho cô.

Ngày hôm nay cô mặc chiêc váy ngăn màu đen, phía dưới xỏ giày boot, lộ rõ đôi chân thon dài trắng nõn, vô cùng đẹp mắt.

Diệp Minh kéo váy cô xuống, trầm giọng nói: “Sau này mặc váy phải qua đầu gối!”

…” Gia huấn của Diệp gia thật nghiêm.

Tuyết Nương còn ở nơi này, Hà Băng thu chân mình: “Đã biết, em đi trước.”

Cô chạy ra ngoài.

Hành lang, Hà Băng vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ đang ửng đỏ của mình, lúc này phía sau vang lên một giọng nói: “Em gái, chào em.”

Hà Băng xoay người, là Tuyết Nương tới.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2624


Chương 2624:

Vừa rồi Tuyết Nương đi đưa thuốc cho Diệp Minh.

“Tuyết Nương, chị tìm tôi?” Hà Băng hỏi.

Tuyết Nương gật đầu: “Em gái, em có địch ý với chị? Lẽ nào anh ấy không nói cho em biết, chị không phải tình cũ của anh ấy?”

Hà Băng ngắn ra.

Tuyết Nương mỉm cười: “Hơn 20 năm trước lúc chị bị bán đến hành cung dưới đất này chỉ mới 14 tuổi, người khác không xem chị là người, anh ấy lại không như thế, anh ấy chọn chị, thế nhưng không chạm vào chị.”

“Hơn 20 năm trước vì tuổi còn nhỏ, ngược lại nơi này là cây rụng tiền, ngày đó anh ấy tới, khi đó anh ấy còn chưa đến hai mươi tuổi không đã tiền hô hậu ủng, tà tính lộ rõ, đến chỗ nào cũng được tôn xưng một tiếng gia, chính là khi đó anh ấy cứu vớt chị đang ở trong liệt ngục.”

“Lúc đầu anh ấy muốn mang chị ra ngoài, đê chị sông cuộc sông của người bình thường, nhưng đến bên ngoài, chị làm sao sinh tồn, nhà không có lại thất học, đám khách chơi kia đã làm cơ thể chị bị thương, ngay cả mang thai cũng không thể, chị liền lưu tại nơi đây, anh ấy mua cổ phần một bộ phận công ty trong hành cung này cho chị, mấy năm này chị sống rất tự tại lại tiêu dao.”

Hà Băng biết tình ý của Tuyết Nương đối với Diệp Minh, đây là trực giác của người phụ nữ, đương nhiên đều là phụ nữ cô vô cùng đồng cảm với hoàn cảnh của Tuyết Nương: “Tuyết Nương, chị vì sao nói với tôi những thứ này?”

Tuyết Nương nhìn Hà Băng: “Bởi vì, anh ấy yêu em.”

Anh ây này, là Diệp Minh.

“Chị quen biết anh ấy lâu như vậy, anh ấy thế nào, chị rõ hơn ai khác, phụ nữ bên cạnh anh đến rồi lại đi, anh ấy dạo chơi nhân gian, thế nhưng dường như không đặt trái tim lên bắt kỳ người phụ nữ nào, trừ em.”

“Lúc anh ấy nhìn em, trong hai mắt tràn đầy bóng hình em, anh ấy sẽ cười với em, sẽ ngồi xổm người xuống mặc tất xỏ giày cho em, sẽ bá đạo không cho ngươi mặc váy ngắn, anh ấy đối với em, là khác xa như thế.”

“Chị biết, anh ấy yêu em.”

Trong lòng Hà Băng gọn lên từng vòng rung động, cô cũng biết, anh yêu cô.

Nhưng, tình yêu anh không kiên định, luôn hở chút liền có thể mắt đi.

Lúc này Tuyết Nương đi lên trước, nhẹ nhàng giữ tay cô lại: “Em à, anh ấy không phải người đàn ông bình thường, người giống như anh ấy, đã yêu là trọn đời, anh ấy có bao nhiêu, sẽ trao toàn bộ cho em, thế nhưng, chính bởi vì yêu, cho nên anh ấy luôn cân nhắc lợi và hại, luôn vì em trù mưu dự định, nếu như anh ấy đã từng chọn rời đi, vậy anh ấy rời đi không phải là trốn chạy phản bội, anh ấy chỉ là quen ẩn nhẫn gánh nặng trọng trách, quen với đêm tối, trước khi em xuất hiện, trong tự điển cuộc đời anh ấy không có chữ “sơ”, sau khi em xuất hiện, anh ấy từng nét từng nét học được chữ “sợ”, là em dạy anh ây thê nào là sợ hãi, anh ây sợ không thể cho em được hạnh phúc.”

Hà Băng giật mình, cô vẫn luôn trách cứ Diệp Minh, trách anh quá dễ dàng buông tay, thế nhưng cô cho tới bây giờ chưa từng nghĩ, đó là bởi vì anh sợ.

Người đàn ông Diệp Minh này, đè nặng trên vai là thế sự xoay vần, thực, giả, thiện, ác, ở trong lòng anh đều có một Sức nặng riêng.

Trong tay anh cầm là thanh kiếm chính nghĩa, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, nhưng áo giáp cứng rắn nhất anh khoác lên, lại để cô trở thành trái tim mềm mại nhất của anh.

Viền mắt trắng nõn của Hà Băng đỏ hồng.

Lúc này bên tai vang lên một giọng nói trầm thấp không vui: “Hai người đang nói gì đấy?”

Hà Băng ngước mắt, Diệp Minh tới.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2625


Chương 2625:

Diệp Minh đã tắm, thay một bộ quần áo, trong áo sơ mi là áo ba lỗ trắng, mái tóc ướt nhẹp xõa trên trán anh, anh dính một thân hơi nước lành lạnh, tỏa ra nồng đặc gợi cảm.

Tuyết Nương quay đầu, chỉ thấy cặp mắt thâm thúy kia của người đàn ông chòng chọc rơi trên mặt chị ấy.

Tuyết Nương nhanh chóng cúi đầu xuống, giống như một học sinh phạm lỗi.

Diệp Minh dời ánh mặt từ trên mặt Tuyết Nương lên trên mặt Hà Băng, anh vươn tay: “Qua đây.”

Hà Băng ngoan ngoãn đi tới, đưa tay mình cho anh.

Tay cô hơi lạnh, mà lòng bàn tay của anh khô ráo ấm áp, anh nắm chặt tay cô, trầm giọng khiễển trách: “Đứng ở chỗ này nói chuyện, sợ Bò Cạp không thấy hay là chê mình mạng lớn?”

Hà Băng lè lưỡi, em biết lỗi rồi.

“Đi, anh đưa em ra ngoài.”

Anh nắm tay cô rời đi.

Tuyêt Nương đứng ở phía sau nhìn thân ảnh hai người kia, người đàn ông đồ sộ anh tuấn, cô gái xinh đẹp động nhân, giữa bọn họ chênh lệch gần hai mươi tuổi tuổi, lại xứng đôi đến vậy.

Hai người không đi thang máy, mà đi thang bộ.

Hà Băng đi phía sau người đàn ông, cô nhìn anh, anh một tay đút trong túi quần, bả vai dày rộng, bóng lưng tang thương, khiến người ta tràn đầy cảm giác an toàn.

“Diệp Minh, ba năm trước, anh vì sao rời xa em?” Hà Băng nhỏ giọng hỏi.

Đây là lần đầu tiên cô hỏi, ba năm trước vì sao anh rời xa cô.

Diệp Minh dừng bước, quay đâu nhìn cô, trầm mặc một lúc, anh thấp giọng nói: “Ba năm trước anh nhận được mệnh lệnh của cấp trên, nên anh phải rời đi, anh ở lại chỉ mang đến nguy hiểm cho em.”

“Anh biết, em không sợ nguy hiểm.”

“Nhưng, anh sợ. Hà Băng à, tương lai em mong muốn anh không cho nỗi, bởi vì, anh cũng không biết tương lai của anh ở đâu.”

Ánh mắt Hà Băng rơi trên sợi dây đỏ trên cổ anh, sợi dây đỏ đang xuyên một chiếc nhẫn: “Nhẫn… là mua cho em sao?”

Cả nhà tải app truyện hola đọc nhé! Diệp Minh nhìn cô, không nói chuyện.

Hà Băng kiên trì hỏi: “Diệp Minh, em có quyền được biết.”

Diệp Minh nhấp môi mỏng, sau đó gật đầu: “Ừ… Ba năm trước không phải em nói em muốn kết hôn sao?”

Quả nhiên.

Chiếc nhẫn này là mua cho cô, có thể ba năm trước anh đã nghĩ xong cầu hôn cô thế nào rồi.

“Hà Băng, xin lỗi, đối với em mà nói, anh là một kẻ ích kỷ vô cùng, mấy năm nay anh đã quen một mình đi lại trong bóng đêm, lúc đầu hết thảy đều có thể nhẫn nại, thế nhưng, anh đã gặp em, gặp được ánh sáng, cho nên anh vươn tay, bắt đầu khát vọng.”

“Anh một lần lại một lần muốn có được em, muốn nắm tay em đi trong ánh mặt trời, ngay cả hạnh phúc xa xỉ nhất trên đời này dường như cũng tới bên tay anh rồi, có thể chạm tay đến, thế nhưng hiện thực… lại một lần nữa giáng cho anh đòn nghiêm trọng, anh không thể không bỏ em lại.”

“Hà Băng, con đường anh đi bây giờ, chưa từng có hối hận phút giây nào, đây vẫn là tình yêu thành tín nồng nhiệt nhất của anh, tín ngưỡng trung thành nhất, anh yêu đất nước của chúng ta, thế nhưng giữa đất nước và em, anh không cách nào có hết được, đất nước ở trong tim anh, em ở trên tay anh, anh chỉ có thể lựa chọn trái tim, nhịn đau buông em ra, cũng buông bỏ chính mình.”

Đất nước và cô, anh lần nào cũng lựa chọn về trước, bởi vì đó là trách nhiệm của anh, là tín ngưỡng anh truy đuổi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2626


Chương 2626:

Thế nhưng buông tay cô, anh cũng buông bỏ chính mình.

Hà Băng nhìn anh, người chứa đầy tình yêu trong tim, tất cả phong sương cực khổ đều sẽ hóa thành thanh kiếm sắc bén nhất trong tay anh, nghị lực bền bĩ nhất, tín ngưỡng thuần túy nhất, cho nên anh xa xôi so với bắt luận kẻ nào.

Người như vậy, khiến người ta nhìn lên.

Cho nên anh mê hoặc bao nhiêu thiếu nữ thiếu phụ nhà giàu có, bọn họ cũng nói không ra anh nơi nào tôt, riêng gương mặt anh tuấn, thân thể kiện tráng ấy, phóng nhãn hồng trần ở đâu chẳng có, không đến mức khiến người ta si mê.

Vì sao lại mê Diệp Minh, đó là bởi vì trên người anh có một thứ ánh sáng, tiếp nối người trước, mở lối cho người sau, hướng đến ánh dương, khoác lên phong sương, quang mang vạn trượng.

Hà Băng tiến lên, vươn hai tay ôm lấy vòng hông lớn của anh, cô dán khuôn mặt nhỏ trên buồng tim của anh, nhịp tim đều đều có lực cho cô cảm giác an toàn: “Em hiểu rồi, Diệp Minh, không sao đâu, có thể trước đây em trách anh, nhưng là bây giờ em đã không trách anh nữa.”

Diệp Minh nhăm mắt, anh sợ cô trách anh nhất, trên đời này, anh chỉ nợ mỗi mình cô.

Lại mở mắt ra trong đồng tử đã khôi phục bình tĩnh, không có chút rung động nào.

“Đi, anh đưa em ra ngoài, em cần phải đi, ở lại chỗ này rất nguy hiểm.” Diệp Minh dắt tay Hà Băng, mang cô rời đi.

Bên ngoài hành cung đậu một chiếc xe đặc biệt, xe đón Hà Băng.

Diệp Minh không đi ra ngoài, mà đứng ở chỗ tối, anh thả tay cô ra: “Lên xe đi.”

Hà Băng nhìn anh, mặt cong mày cười: “Em đi đây.”

Diệp Minh gật đầu: “Ừ.”

Hà Băng lên xe, trượt cửa số phía sau xe xuống, hướng về phía anh giơ giơ tay, sau đó xe sang trọng vội vã phóng đi.

Cô đi rồi.

Diệp Minh nhìn chiếc kia xe sang trọng biến mắt trong tầm mắt, biến mắt trong cảnh đêm phồn hoa.

Hai tay đút trong túi quần, anh không đi, đứng đó thật lâu, mí mắt màu mực rủ xuống, anh đột nhiên cảm thấy trong lòng vắng vẻ.

Cô vừa đi, cả trái tim anh đều trống rỗng.

Kỳ thực, vừa rồi anh muốn đi ra.

Tiên cô.

Mở cửa sau xe cho cô, cúi người hôn lên trán cô, ôm cô đứng trong ánh mặt trời.

Thê nhưng, anh không thê.

Diệp Minh nâng đôi mắt anh tuấn lên, bên ngoài trời mưa, mưa phùn bay lất phất.

Bây giờ là cuối thu, một trận mưa thu một cơn lạnh, nhất là vào đêm, nhiệt độ đặc biệt lạnh, Diệp Minh đứng ở hành lang vắng vẻ, sơ mi đen trên người bị gió lạnh thổi rung động, hai tay anh đút trong túi quần, cơ thể to lớn trong nghiêm nghị thêm mấy phần cô độc.

Cơn mưa ngày thêm lón, anh cũng không biết mình đã đứng bao lâu, sau đó anh xoay người, muốn đi vào.

Mới vừa đi một bước, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói mêm nhẹ: “Này, Diệp Minh.”

Bước chân Diệp Minh cứng đờ, nhanh chóng ngoái đầu nhìn lại.

Chiếc xe sang trọng kia đi mà quay lại, Hà Băng đứng ở dưới bậc thang, đứng trong mưa, cô nâng đôi mắt đen láy ẩm ướt mà lóe sáng nhìn anh, nhìn vào đáy mắt anh.

Cô đã trở về.

Cô vậy mà lại trở về!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2627


Chương 2627:

Ngũ quan anh tuấn của Diệp Minh đột nhiên trầm xuống, đôi chân dài nhắc lên, bước chân bén nhọn đi tới trước mặt cô: “Con bé này, ngứa da đúng không?”

Váy rên người cô đã bị mưa xôi ướt.

Anh vươn bàn tay rộng lớn giữ lại cổ tay mảnh khảnh của cô, dùng sức kéo cô đi, đứng trong hành lang.

Hành lang ngăn cách phong sương bên ngoài, cái này là chỗ tránh mưa không tính là ấm áp, nhưng có hệ thống sưởi hơi tỏa ra bốn phía.

Diệp Minh đẩy cô đến trong vách tường, anh nhìn bộ đồ ướt rượt của cô, hạ giọng khiển trách: “Đi rồi sao còn quay lại, dầm mưa chơi vui lắm à?”

Hà Băng ngước mắt nhìn anh: “Em ở trong xe vẫn luôn nhìn anh, anh không đi.”

“Hóng gió không được à?”

Anh giơ tay cởi áo sơ mi trên người mình ra, giọng nói không tốt sai bảo cô: “Tự cởi váy đi, mặc áo sơ mi của anh, lát nữa lên xe bảo tài xế bật máy sưởi lên, dám cảm thì cứ đợi anh dạy dỗ em thế nào đi!”

Anh rất nhanh cởi ra áo sơmi, trên người chỉ còn lại áo ba lỗ màu trắng.

Áo ba lỗ rất rẻ tiền, thế nhưng bên trong vạt áo nhô ra cơ ngực to lớn còn có bắp thịt cường tráng kia, vị đàn ông bạo nỗ.

Thây cô không nhúc nhích, anh nhíu mày kiếm một cái: “Ngây ra đó làm cái gì, muốn anh cởi cho em?”

Khuôn mặt nhỏ của Hà Băng đột nhiên đỏ lên, nơi này là hành lang, tuy là bọn họ núp trong góc hẻo lánh, nhưng vẫn Sẽ có người đi qua.

“Em sợ người thấy.” Cô vươn tay đẩy ngực anh một, lí nhí nói.

“Con mẹ nó thằng nào dám xem, ông đây phế nó.”

Diệp Minh vươn tay, hai bàn tay đi tới cổ áo của cô kéo ra hai bên, xoẹt một tiếng, váy ngắn của cô rách thành hai nửa.

Da thịt trắng nõn chợt tiếp xúc không khí lạnh, Hà Băng rên nhẹ một tiếng, trực tiếp chui vào trong ngực anh.

Dưới chóp mũi phất qua mùi thơm nhàn nhạt trên người cô gái, trong tầm mắt tràn đầy da thịt tinh tế trắng nõn của cô, hô hấp Diệp Minh đột nhiên gấp gáp, sắc mặt anh xấu đến rồi cực điểm, ném áo sơ mi lên đầu nhỏ của cô, che đi cảnh xuân, còn khàn giọng khiển trách: “Có xấu hỗổ không hả, mau mặc quần áo lên!”

Hà Băng chui mặt vào trong áo anh, áo sơmi chẳng những lưu lại nhiệt độ trên người anh, còn có mùi hương nam tính nồng nặc của anh.

Cả nhà tải app truyện hola nhé! Trong lòng cô như thoa lên một lớp mật, thế nhưng ngoài miệng hừ hừ nói: “Không cho phép quát em.”

Quần áo mặc xong, áo sơ mi của anh đặc biệt lớn, rũ đến dưới gối cô, rộng thùng thình, lúc này Hà Băng kêu một tiếng: “Chân em bị chuột rút rồi.”

“Lắm chuyện.” Diệp Minh không nhịn được mắng một tiếng, nhanh chóng cúi xuống thân hình cao lớn, nửa ngồi xuống, bàn tay thô ráp nắm bắp chân cô xoa xoa: “Ở nào? Đây à?”

“Dạ”

Diệp Minh xoa bóp chân cho cô, bắp chân của cô duyên dáng mêm mại, còn không to bằng cổ tay anh, anh tận lực thả mềm lực đạo, rất sợ không cẩn thận sẽ bóp nát chân cô.

“Diệp Minh, được rồi được rồi, không đau nữa rồi.”

“Thật không?”

Diệp Minh lúc này mới đứng lên: “Mau trở về.”

Anh nắm cô đi liền.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2628


Chương 2628:

“Áy!” Hà Băng nhanh chóng nhón chân lên dùng hai tay ôm lấy cổ anh, cô lại tựa như xấu hỗ giận dữ nhìn anh: “Muốn em đi cũng được, ở đây, hôn một cái.”

Cô dùng ngón út chọc chọc khuôn mặt nhỏ của mình.

Hôn má.

Diệp Minh ôm chặt eo cô, dùng sức xoa: “Trở về chỉ vì cái này?”

Hà Băng ngoẹo cái đầu nhỏ, suy nghĩ một chút sau đó cười nói: “Cũng không hoàn toàn là thế, quan trọng hơn chính là: em muốn trở về nói cho anh biết, anh sai rồi, cho tới nay đều không phải là anh tiễn em đi, mà là… em đưa anh đi, vẫn luôn là thế!”

Diệp Minh khựng lại.

“Anh biết em vì sao gia nhập vào FIU không?”

Diệp Minh sau này mới biết được cô gia nhập FIU, cô lựa chọn một con đường rất khó đi.

“Bởi vì, con đường anh đã từng đi qua, em cũng muốn đi thử, em hy vọng nhiều năm sau, em có thể trở thành một anh khác.”

Trái tim Diệp Minh mạnh mẽ giật mình, anh chưa từng ngờ cô sẽ nói ra lời này.

Cô muốn đi con đường anh đã từng đi qua.

Nhiều năm sau, cô hy vọng trở thành một anh khác.

Diệp Minh cúi đầu, hung hăng hôn cô.

Anh hôn mưa rên gió dữ, quân chặt cánh môi của cô dùng sức đòi hỏi, đầu chôn trong cần cổ trắng của cô, gặm nhắm bắp thịt mịn màng của cô.

Khép mi lại che đậy tất cả tâm tình, chỉ có bắp thịt căng chặt nhô ra tiết lộ tình cảm cuộn trào mãnh liệt đáy lòng anh: “Băng Băng! Băng Băng”

Anh từng lần một gọi tên cô, sau đó một lần nữa hôn lên môi cô.

Nụ hôn của anh so với trước kia càng thêm mạnh mẽ, hô hấp Hà Băng dần dần nóng lên, hai chân đứng không vững, giống như là một con cá sắp chết khô.

Anh là dung nham, thiêu đôt cô.

Lúc này một chuỗi tiếng bước chân truyền tới, có người tới.

“Đại Sơn ở chỗ em thế nào, chú ấy tuy đã què một chân, thế nhưng dáng người lớn như vậy, bắp thịt bền chắc như vậy, có để em sung sướng không!?”

Giọng nói này rất quen thuộc, là Bò Cạp.

Bò Cạp tới, mới vừa ngủ một cô xong, gã châm thuốc phả khói, đang nói chuyện với Tuyết Nương.

Bò Cạp trời sinh tính đa nghi, gã đang thông qua Tuyết Nương tìm hiểu Diệp Minh.

Hà Băng căng thẳng, hiện tại đôi bên cách nhau một khoảng, nếu như Bò Cạp đi gần tới đây hơn một chút sẽ có thể chứng kiến bọn họ, đến lúc đó sẽ bị phát hiện.

Cô hoảng sợ, đẩy Diệp Minh ra.

Ngũ quan Diệp Minh chìm trong bóng đêm, không thấy rõ, trên thực tế anh cũng không có biểu cảm nào, mấy ngón tay có lực giữ lại chị ấyy mảnh khảnh của cô trực tiếp áp l*n đ*nh đầu, anh nhẹ nhàng cắn cô một chút khóe môi tỏ vẻ nghiêm phạt: “Tập trung một chút.”

Lúc này, anh còn dám.

“Diệp Minh…” Cô mêm nhũữn kêu anh một tiếng, ánh mắt ướt sũng nhìn anh, ý tứ ngăn lại.

Diệp Minh nhìn cô một cái, bàn tay trượt đến trên eo nhỏ của cô, dùng sức bóp một cái.

Chợt đau đớn khiến con ngươi màu đen của Hà Băng co rụt lại, cô thiếu chút nữa rên thành tiếng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2629


Chương 2629:

Tim vọt đến cổ họng, cô nhìn anh, chỉ thấy người đàn ông vẻ mặt hài hước gợi lên môi mỏng: “Gan nhỏ như vậy, còn dám chơi.”

Anh đang trêu cô.

Hà Băng nhắc chân phải đạp anh, thế nhưng tốc độ người đàn ông nhanh hơn, anh mạnh mẽ gập gối lại, trực tiếp ép chân cô đặt trên vách tường, làm cô không thể động đậy.

Thân thể cường tráng của người đàn ông cúi thấp xuống, bao phủ toàn bộ dáng người nhỏ xinh của cô.

Bên kia, Tuyết Nương đã đổi quần áo khác, khéo léo cười nói: “Mới từ trên giường xuống đây, xương khớp em sắp vỡ vụn đến nơi rồi, người tài xế này của anh cứ như mấy chục năm chưa chạm qua phụ nữ ấy.”

Bò Cạp lúc này mới thả lỏng, xem ra tên tài xê này tạm thời không có vân đê gì.

Gã nhìn về phía Tuyết Nương, thô bỉ vươn tay kéo cổ áo của Tuyết Nương, lời th* t*c trong miệng cũng xông ra: “Tài xế của anh không thích mấy cô em trẻ tuổi mà chọn em, còn chưa phải là nhìn thấy em quá quyến rũ à?”

“Bốp” một tiếng, Tuyết Nương trực tiếp đánh rớt tay Bò Cạp, chị ấy giận hờn liếc mắt: “Quỷ sứ.”

Bò Cạp cười cười ôm Tuyết Nương, muốn hôn Tuyết Nương.

Tuyết Nương tránh về phía sau, không để gã hôn được.

Bò Cạp khựng lại, mặt mày âm xuống tới: “Làm sao, ngủ với một thăng tài xê nghèo rồi liền không muốn cùng anh nữa?”

Ý cười của Tuyết Nương vẫn không thay đổi, chủ động ôm Bò Cạp: “Anh không sợ tiểu mỹ nhân kia của anh biết à? Muốn em hầu hạ ngươi, thì ngày nào em cũng quấn lấy anh.”

Nghĩ đến Hà Băng, Bò Cạp mất hết hứng thú, gã vươn tay đẩy Tuyết Nương ra: “Anh cảnh cáo em, em đừng nói lung tung ở trước mặt cô ấy, em mỹ nhân này anh còn chưa ngủ được đâu, rất cưng đấy.”

Nói xong Bò Cạp thô bỉ cười cười: “Tư vị của ẻm, anh vừa nghĩ đã cương rồi.”

“Anh Bò Cạp, em ghen đấy, giận rồi.”

Tải app truyện hola đọc tiếp nhé cả nhà! Tuyêt Nương xoay người rời đi.

“Tuyết Nương, chờ anh một chút.” Bò Cạp đuôi theo Tuyết Nương.

Hai người kia vừa đi, trái tim nhắc lên của Hà Băng nhanh chóng đặt xuống, lúc này bên tai vang lên tiếng cười nhẹ của người đàn ông: “Làm Bò Cạp mê ngất ngây con gà tây có phải rất đắc ý hay không?”

Hà Băng ngước mắt nhìn, đụng phải đôi mắt người đàn ông, khóe miệng anh ôm lấy ý cười, thế nhưng đáy mắt âm u.

Vừa rồi câu nói kia của Bò Cạp rõ ràng đã k*ch th*ch đến anh.

“Thời gian không còn sớm, em vê trước.” Cô đã muốn chuồn.

Thế nhưng tâu thoát thất bại, Diệp Minh ngăn cô ở giữa lồng ngực to lớn của mình và trong vách tường.

Hà Băng xoay đầu, nhanh chóng nói: “Có thể làm Bò Cạp si mê hay không, em không để bụng, em chỉ quan tâm có thể làm anh đắm say hay không thôi, tốt nhất anh nên giao hết linh hồn nhỏ bé của anh cho em đi.”

Diệp Minh miễn cưỡng thoả mãn với câu trả lời này, anh buông lỏng cô ra: “Bi, anh em về.”

Thế nhưng Hà Băng nhanh chóng ôm lây bụng của mình rên một tiêng: “Em đau bụng.”

Diệp Minh cứng đờ, bàn tay nhanh chóng dời đến trên vùng bụng bằng phẳng của cô, dịu dàng xoa xoa.

Tay đang xoa bụng cho cô, nhưng miệng anh lại mắng: “Với diễn xuất của em ấy, giới nghệ sĩ đều nợ em cái cúp vàng đấy.”

Anh đã nhìn ra cô đang giả bộ rồi.

Hà Băng chôn đầu nhỏ trong lồng ngực kiện tráng ấy, nói thầm — vậy sao anh còn giúp em xoa bụng?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2630


Chương 2630:

“Đêm nay em không muốn về.” Hà Băng nhỏ giọng nói.

Diệp Minh cúi đâu nhìn cô: “Vậy em muốn đi đâu?”

“Phòng anh.”

Ánh mắt Diệp Minh tối sầm lại, sâu kín nhìn cô chằm chằm.

“Anh đừng có nghĩ linh tinh, em chỉ muốn đến phòng anh ngủ, chúng ta cái gì cũng không làm.” Hà Băng vô cùng nghiêm túc nói.

Diệp Minh trầm mặc khoảng khắc, sau đó dắt tay cô: “Vậy đi thôi.”

Anh đồng ý.

Hà Băng nhanh chóng đi theo anh.

Trong căn phòng xa hoa dưới hành cung, Hà Băng tắm xong nằm lên trên giường lớn mềm mại, cô nghiêng đầu qua chỗ khác, Diệp Minh thân cao chân dài nằm trên ghế sa lon, hai người tách nhau ngủ.

“Diệp Minh, ngủ ngon.” Hà Băng chúc ngủ ngon, sau đó nhắm mắt lại ngủ.

Rất nhanh Diệp Minh liền nghe được tiếng hít thở nhè nhẹ của cô, cô thực sự đang ngủ.

Cô kiên trì tới phòng của anh thực sự rất đơn thuần, chỉ là tới ngủ.

Diệp Minh đứng dậy, đi tới bên giường, anh vươn tay đặp chăn lên cho Hà Băng.

Thế nhưng Hà Băng lúc ngủ tuyệt không ngoan, cô lật cả người, chân đều vềnh lên.

Diệp Minh nhìn đùi thon cô lộ ra ngoài, thực sự là vừa mịn vừa trắng, anh lúc này dời ánh mắt, lại đắp chăn lên cho cô.

Giữ cô qua đêm trong phòng mình tuyệt đối là một sai lầm quyết định, Diệp Minh vào phòng tắm, bắt đầu tắm nước lạnh.

Diệp Minh ngủ, anh trằn trọc đến đêm khuya, thật vất vả mới ngủ được, thế nhưng lúc mơ mơ màng màng anh cảm giác có người bò đến trên người anh, nên anh mở mắt ra.

Hiện tại đã hừng đông, đại khái năm sáu giờ rồi, ánh ban mai từ từ rọi đến, nhuộm đẫm toàn bộ khu nhà yên tĩnh một ánh kim nhu hòa, trong hành cung dưới lòng đất ngợp trong vàng son này, có ánh sáng nhàn nhạt từ cửa số chiếu đến, lan tỏa một mảnh ấm áp.

Diệp Minh thấy rõ người trên thân, lúc này Hà Băng ngồi trên hông anh, trên người cô mặc chiếc váy ngủ hai dây, dây váy mảnh mai đã tuột xuống một bên vai, mái tóc dài đen nhánh liễm diễm xõa tung, cô mồ hôi đầy đâu.

Khi cơn kh*** c*m từ dưới thân đánh thẳng tới, con ngươi Diệp Minh chợt co rút lại, cỗ họng không ngừng căng lên, viền mắt màu mực lúc này dính vào một tâng đỏ tươi, yêt hâu cuộn điên cuồng mới tìm được thanh âm của mình: “Hà Băng, em làm cái gì đấy?”

Đôi mắt sáng của Hà Băng lưu chuyển, nhìn anh cười: “Anh tỉnh rồi, vậy anh tới gi”

Hà Băng rời khỏi hành cung, cúi đầu về tới bên xe, cô mở miệng: “Lái xe.”

“Vâng, Đại tiểu thư.” Tài xế đạp chân ga.

Khuôn mặt lớn chừng bàn tay của Hà Băng đã đỏ có thể nhỏ máu, đây tuyệt đối là chuyện to gan nhất cô từng làm.

Cô xuyên qua cửa số xe vừa nhìn, ven đường có một tiệm thuôc.

“Dừng xem.”

Xe chậm rãi ngừng lại.

Hà Băng xuống xe, vào tiệm thuốc, bên trong dược sĩ hỏi: “Cô gái, cô muốn mua gì?”

Ánh mắt Hà Băng rơi trên một hộp thuốc tránh thai, thế nhưng rất nhanh cô lại dời đi ánh mắt: “Lấy một bình vitamin đi!”

“Được.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2631


Chương 2631:

Hà Băng mang theo vitamin ra ngoài, lúc đầu cô muốn mua thuốc tránh thai, nhưng cô lại đổi ý, chỉ mua vitamin.

Nửa giờ sau.

Hà Băng về phòng mình, cô tắm nước nóng trước, sau đó khoác lên chiếc váy ngủ bằng lụa.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, tổ trưởng gọi điện thoại tới: “Alo, Băng Băng, phía trên có lệnh, bảo chúng ta lập tức dừng lại kế mỹ nhân, nên từ ngày mai trở đi cô không cần tiếp xúc với Bò Cạp nữa.”

Cái gì?

Hà Băng nhanh chóng chau hàng mày thanh tú, cô biết nhất định là Diệp Minh ra lệnh, hủy bỏ kê mỹ nhân.

Hiện tại anh là người lãnh đạo trực tiếp của cô, kế hoạch bắt Bò Cạp đều phải nghe theo anh.

Hà Băng siết điện thoại: “Tổ trưởng, phía trên có nói nguyên nhân hủy bỏ kế mỹ nhân là gì không, chúng ta phải lấy đức phục người, tôi tiếp cận Bò Cạp rất thuận lợi, để tôi bỏ ngang nửa chừng thì trước hết phải thuyết phục tôi, không thì tôi sẽ rất khó chấp nhận.”

Tổ trưởng: “Băng Băng, quyết định này của bên trên hết sức đột ngột, tôi đã hỏi nguyên nhân, bên trên nói, tuy cô đã thay đổi thân phận, thế nhưng nếu Bò Cạp đi thăm dò, rất có thể tra ra dấu vết, dù sao thân phận đệ nhất băng mỹ nhân thành phố Hồng Khẩu cộng thêm Thiêu phu nhân tập đoàn Triệu thị vô cùng chói mắt, cô rất có thể bị lộ, vì tránh đi phiền toái không cần thiết, phía trên mới quyết định dừng kế mỹ nhân.”

Cái gì mà đệ nhất băng mỹ nhân của thành phố Hồng Khẩu, cô thấy là anh nhất định e ngại thân phận Thiếu phu nhân tập đoàn Triệu thị của cô!

Trước đây không lâu, ở trong căn phòng xa hoa, cô bá đạo “sủng hạnh”

anh, cũng không biết anh suy nghĩ cái gì, cô hiểu anh, cô hiện tại là vợ người khác, anh rất khó vượt qua cửa ải đạo đức này.

“Tổ trưởng, tôi thấy cho anh cần phải thẳng thắn một việc với cấp trên.” Hà Băng nói.

“Việc gì?”

“Thân phận thật sự của anh Triệu, cùng với, nội tình hôn nhân của tôi và anh Triệu.”

Trong căn phòng xa hoa.

Diệp Minh thân cao chân dài đứng trước cửa số sát đất, vừa rồi anh chính là đứng ở chỗ này nhìn Hà Băng ngồi xe rời đi, cô vậy mài Trong ngón tay Diệp Minh kẹp điếu thuốc, kỳ thực anh đã hút một gói thuốc rồi, đầu mầu thuốc rơi đầy toàn bộ gạt tàn thuốc, cả phòng nồng nặc mùi khói thuốc.

Vừa rôi…

Diệp Minh hút thêm gấp, mi tâm anh tuấn đã trói chặt thành một chữ “xuyên”, tuy cô bình thường hay trêu chọc anh, nhưng anh cho là cô chỉ trả thù anh, anh thực sự không nghĩ tới cô biết… sẽ làm vậy với anh.

Cô đến tột cùng nghĩ cái gì thế?

Diệp Minh hiện tại tâm loạn như ma, chuyện ban nãy anh không định làm như thế, cô bá đạo cưỡng ép anh, không có khả năng cho cô kéo quần lên bỏ chạy, cô tối thiểu phải phụ trách với anh.

Nếu là lúc trước, ban nãy anh sẽ không đề cho cô đi.

Nhưng, cô đã kết hôn rồi.

Cô hiện tại là Triệu thái thái, Triệu Lôi kia rất yêu cô, thương cô tiếc cô, cô cũng đã nói hôn nhân của cô rất hạnh phúc.

Cho nên, anh thả cô đi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2632


Chương 2632:

Diệp Minh thu hồi tâm tư hỗn loạn, nói chung, kế mỹ nhân nhất định là không được, anh không muốn chứng kiến Bò Cạp nhìn cô bằng ánh mắt d*m đ*ng đó.

Anh đã gọi điện thoại ngưng hẳn kế mỹ nhân rồi.

Chuyện của cô và anh, đợi giải quyết xong chuyện Bò Cạp sau đó mới từ từ tính tiếp.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại tới, là Chu Siêu gọi.

Diệp Minh là người trực tiếp chỉ huy hoạt động này, không thể trực tiếp liên lạc với tổ trưởng FIU, phụ trách truyền đạt mệnh lệnh đều là Chu Siêu.

Chu Siêu sao lại gọi điện thoại tới ngay lúc này?

Diệp Minh ấn phím nhận: “Alo.”

“A Minh, Hà Băng của FIU không đồng ý dừng kế mỹ nhân.”

Diệp Minh nhíu mày: “Phản đối vô hiệu.”

“A Minh,” Chu Siêu cắt lời anh: “Vừa rôi chỗ Hà Băng đưa ra lý do để phản đối, lý do này cậu cần phải nghe một chút.”

Chu Siêu giảm thấp giọng xuống, nghe hết sức nghiêm túc, như đang nói chuyện chính sự vậy, mi tâm Diệp Minh càng chau sâu: “Cô ấy nói cái gì?”

Anh thực sự nghĩ không ra Hà Băng có lý do chính đáng gì để phản đối, cô quá càn quấy, lần này anh nhất định sẽ không nghe cô.

“A Minh, ba năm trước Hà Băng và Triệu Lôi kết hôn rồi, việc này cậu biết không?”

Nói nhảm, anh đương nhiên biết!

Diệp Minh hơi khó chịu, Chu Siêu này thực sự là không có mắt nhìn, quá hồ đồ.

“Tôi biết, tôi không muốn nói đến việc này nữa.” Diệp Minh muốn kết thúc đề tài này.

“Không phải, A Minh, cậu muốn nói.”

Diệp Minh đã cảm thấy Chu Siêu ngày hôm nay là lạ, anh mím môi không vui nói: “Cậu muốn nói cái gì thì nói nhanh lên, muốn nói lại thôi thần thần bí bí như thế làm cái gì?”

“A Minh, Hà Băng và Triệu Lôi chỉ là kết hôn giả.” Chu Siêu nói một câu.

Cái gì?

Kết hôn… giả…

Ba chữ này nhanh chóng nổ tung bên tai Diệp Minh, con ngươi thâm thúy chợt co rụt, cả người bàng hoàng, cái gì giả cơ?2?2 “Cậu mới vừa nói cái gì, cậu có bản lĩnh lặp lại lời vừa nói một lần nữa xeml” Diệp Minh siết chặt điện thoại di động.

*“A Minh, tôi đã gửi tài liệu cá nhân cơ mật của Triệu Lôi đến điện thoại cậu rồi, Triệu Lôi, nhân viên cấp cao của FIU, ba năm trước từng tham dự một vụ án hình cảnh quốc tế, hiểm chiêu bại lộ, lúc đó anh ta quen được Hà Băng mới vừa gia nhập vào FlU, sau khi nghiên cứu kỹ bên trên quyết định, để hai người họ làm đám cưới giả, lúc đó hôn lễ Tirệu Hà oanh động toàn thành phố, ngược lại là tắm áo giáp lớn nhất để bảo vệ Triệu Lôi, ba năm nay hai người họ nhìn như có vẻ hôn nhân hạnh phúc, như keo như son, trên thực tế, bọn họ chỉ là kết hôn giả mà thôi.”

Bên kia lời của Chu Siêu đã dứt, thế nhưng Diệp Minh thật lâu không hoàn hồn được, anh không thể tin những gì anh nghe được lúc này, đây là mơ sao?

Diệp Minh vươn tay hung hăng cáu bắp đùi mình một cái, đau.

Loại cảm giác đau đớn này là chân thực như vậy, chân thật làm cho anh cảm giác được tất cả những thứ này đêu là thật, Hà Băng và Triệu Lôi chỉ là kết hôn giả, bọn họ là kết hôn giải Trời ạt Niềm vui mắt mà lại có được vĩ đại xông vào lồng ngực Diệp Minh, hốc mắt của anh không ngừng đỏ lên, thật tốt quá, thật tốt quá, cô chỉ kết hôn giả mà thôi!

Thì ra, ba năm nay cô chưa từng rời bỏ, cô chỉ là… dừng chân tại chỗ một quãng thời gian dài.

Anh rời đi ba năm nay, cô chỉ là từng bước từng bước đi qua con đường anh đã từng đi qua.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2633


Chương 2633:

“A Minh… A Minh, cậu còn nghe không đấy…” Nghe không được thanh âm Diệp Minh, Chu Siêu hỏi.

“Ha ha ha ha.” Diệp Minh nắm điện thoại di động, đột nhiên cười ra tiếng, anh vui vẻ, anh thực sự là rất vui vẻ.

Chu Siêu cho tới bây giờ chưa từng nghe qua Diệp Minh mất khống chế cười rồ lên như thế, đây đại khái là thời khắc vui sướng nhất trong đời anh.

“A Minh,” Chu Siêu nhẹ giọng nói: “Chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, cậu luôn lẻ bóng một mình, nhưng bây giờ, tớ biết cậu không cô đơn nữa rồi, bởi vì phía sau cậu xuất hiện một cô gái, cô ấy thủy chung ở sau lưng cậu, vậy đừng do dự nữa, đi tới cô ấy đi, cô ấy vẫn luôn chờ đợi cậu.”

Bò Cạp mang Diệp Minh đi tới siêu thị, đợi mãi lại chẳng thấy Hà Băng đâu.

Bò Cạp nhìn thời gian một : “Băng Băng sao còn chưa tới?”

Ngày hôm nay Diệp Minh mặc áo thun màu xanh đen, phía dưới quần dài đen, anh lười biếng dựa trên vách tường, mũ lưỡi trai sụp xuống khuôn mặt tuấn tú không có chút biểu cảm nào.

Lúc này bên tai vang lên một giọng nói mềm mại: “Em tới muộn.”

Hà Băng tới.

Diệp Minh khựng lại, nhanh chóng nhắc lên đôi mắt màu mực nhìn Hà Băng.

Hà Băng cảm giác được một ánh mắt vô cùng nóng bỏng rơi trên khuôn mặt nhỏ của cô, cô biết Diệp Minh đang nhìn cô.

Thế nhưng, cô không để ý tới anh, mắt cũng chẳng quét qua chỗ anh.

“Băng Băng, em tới rồi, ngày hôm nay anh dạo em đi shopping, mấy thứ trang Sức, quần áo túi xách, em cứ chọn thoải mái.”

Bò Cạp chỉ vào kim cương rạng rỡ phía dưới tủ kính.

Cả nhà tải app truyệnhola đọc tiếp nhé! Nhóm lên truyện trên app nhé! “Ông chủ, tôi đi hút điếu thuốc.” Diệp Minh rời đi.

Bò Cạp dẫn Hà Băng đi shopping, rất nhanh có một người tới: “Băng Băng, giới thiệu cho em một chút, đây là em họ anh Thiến Thiến.”

Một mỹ nữ cao gầy, đứng bên người Bò Cạp, mặt xinh dáng đẹp, rât hâp dân ánh mắt.

Hà Băng cong đôi môi đỏ mọng nhìn về phía Bò Cạp: “Em thấy không phải là em họ anh, mà là em gái mưa của anh thì hơn!”

“Đừng nói bậy, Thiến Thiến có người trong lòng rồi.”

Phải không?

Hà Băng liếc Thiến Thiền.

Lúc này phía trước đi tới một dáng người cao lớn, Diệp Minh tới.

Diệp Minh hai tay đút trong túi quần, trên đầu sụp vành mũ xuống thật thấp, bước chân ồn định thong dong, cả người nhìn khiêm tôn, thân bí lại lạnh lùng.

Thiến Thiến sáng ngời mắt, nhanh chóng chạy lên trước: “Đại Sơn, đã lâu không gặp, anh có nhớ em không?”

Nụ cười bên môi Hà Băng nhanh chóng cứng lại, thì ra Thiến Thiến thích Diệp Minh.

Vừa rồi ấn tượng đầu tiên của cô với Thiến Thiến là rất kiêu sa, là dáng vẻ của một đại tiểu thư, nhưng bây giờ Thiến Thiến vây quanh bên người Diệp Minh cười tươi, rõ ràng buông xuống sự kênh kiệu của một nàng đại tiểu thư, ngoan ngoãn lại bám người, gương mặt xinh đẹp còn mang theo vẻ lấy lòng.

“Đại Sơn.” Thiến Thiến kêu một tiếng, vươn tay khoác lên cánh tay cường tráng của Diệp Minh.

Tay khoác tay là cử chỉ thân mật giữa đôi lứa, Hà Băng nhìn về phía Diệp Minh.

Diệp Minh không nhìn về phía cô, lúc Thiến Thiến muốn khoác lên cánh tay anh, anh thơ ơ rút cánh tay mình về.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2634


Chương 2634:

Anh nhàn nhạt mà lười biếng liếc Thiến Thiến.

Thiến Thiến uất ức trề môi lên: “Đại Sơn, anh có phải có phụ nữ ở bên ngoài rồi nên mới quên em rồi không?”

Diệp Minh hai tay còn đút trong túi quần, không hiện rõ vẻ không kiên nhẫn, thế nhưng vô cùng có lệ: “Đại tiêu thư, đừng nói giỡn nữa.”

Lúc này Bò Cạp cười ha ha: “Đại Sơn, từ lần trước chú em cứu Thiến Thiến, Thiến Thiến liền đối nhớ mãi không quên chú em rồi, thế nào, có hứng thú làm rễ anh đây không, sau này đừng làm tài xế nữa, anh đây chia cho chú quản một cái kỹ viện nhé.”

Thiến Thiến mong đợi nhìn Diệp Minh.

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái, không hé răng.

Anh không tán thành, cũng không phản đối.

Trong lòng Hà Băng khó chịu, cô lôi Bò Cạp một cái: “Hôm nay anh nói mang em đi shopping mà, sao lại làm bà mối rôi?”

“Băng Băng, em trách anh bỏ lơ em à, đi, chúng ta chọn trang sức trước.”

Thiến Thiến vui vẻ nói: “Đại Sơn, chúng ta cũng xem trang sức đi!”

Thiến Thiến kéo Diệp Minh đến bên tủ kính, chỉ vào một cái vòng tay màu Rose Gold: “Đại Sơn, anh thấy cái này đẹp không?”

Diệp Minh đứng nghiêm, anh đút trong túi quần dựa vào tủ kính, thần sắc lười biếng nói: “Cô mua đi, tôi không có tiền.”

Thiến Thiến suy sụp, cô ta biết anh không có tiên, anh mới làm tài xê một tháng, tiền lương tháng này còn chưa nhận.

“Đại Sơn, cái đồng hồ này thế nào, hàng limited đó, em mua cho anh, xem như là quà tặng anh nhé.” Thiến Thiến lấy lòng nói.

Nhân viên nhìn Diệp Minh, trong ánh mắt có ý khinh miệt, người đàn ông này không có tiền, còn để phụ nữ tặng đồ hiệu, vừa nhìn chính là kẻ ăn bám váy phụ nữ.

Nhân viên vẻ mặt nịnh nọt nhìn Thiến Thiến: “Mỹ nữ, ánh mắt của chị thật tốt, cái đồng hồ này rất hợp với vị tiên sinh này đó.”

“Giúp tôi lầy cái đồng hồ đó ra đi.”

Thiên Thiên nói.

“Vâng.” Nhân viên nhiệt tình mở ra tủ kính.

Lúc này bên tai vang lên một giọng trầm thấp: “Không cần.”

Diệp Minh từ chối.

Thiến Thiến sửng sốt: “Đại Sơn, anh không thích chiếc đồng hồ này?”

“Không thích.”

Nói xong, Diệp Minh rời đi.

Diệp Minh ra khỏi siêu thị, lười biếng dựa vào thân xe đợi.

Lúc này Bò Cạp đi ra, vươn tay vô vai anh một cái: “Thiến Thiến mua cho chú đồng hồ, chú vì sao không cần, chỉ cần là cơm, quan tâm cơm mềm hay cơm cứng* chứ, chúng ta đều ăn được cả mà.”

*Cơm mềm: Cơm mềm là một cách nói lóng chỉ những người đàn ông ăn bám phụ nữ.

Diệp Minh câu môi: “Tôi thà đói cũng không ăn bám.”

“Có chí khí!” Bò Cạp thật tình giả ý tán dương một tiếng, sau đó lấy ra giường hai xấp tiền mặt: “Tiền lương tháng này của chú.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2635


Chương 2435:

Diệp Minh từ trong xâp tiên rút ra bôn mươi tờ, đếm đếm, nhiều hơn một tờ, anh lại kín đáo trả lại cho Bò Cạp: “Bốn ngàn, vừa đủ.”

Anh không cần nhiều tiền hơn.

Bò Cạp nhướng mày, lấy mấy tờ tiền kia về: “Có được tháng lương đầu tiên chú muốn mua cái gì?”

“Chưa nghĩ ra.”

Diệp Minh là thật chưa nghĩ ra, trước đây anh là đại lão quát tháo một phương, phú khả địch quốc, ra ngoài sẽ không mang tiền mặt.

Ba năm nay anh ở ẩn trong núi, vì những đứa trẻ kia, anh đúng là túng thiêu, thê nhưng sông một mình cũng không chết đói được.

Lâu ngày, anh đều không biết tiêu mấy tờ tiền mặt này như thế nào nữa.

Thật đúng là lần đầu tiên anh cầm tiền lương.

“Có người phụ nữ chú yêu mến, thì mua cho cô ấy chút trang sức, phụ nữ đều thích.” Bò Cạp nghĩ kế.

Phải không?

Diệp Minh nhếch đôi môi mỏng, trong nụ cười tràn ra lưu luyến.

Trong siêu thị.

Nhân viên kia cùng một nhân viên khác tám chuyện: “Hồi nãy có một gã không có tiền đến đây, cô mỹ nữ kia tặng anh ta đồng hồ limited, anh ta còn không muốn, đúng là làm kiêu.”

Lời mới vừa dứt, lúc này bên tai vang lên tiếng “đông đông đông”.

Nhân viên ngoái đầu nhìn lại vừa nhìn, Diệp quay lại, anh một tay đút trong túi quần, một bàn tay khác vươn ra mấy ngón tay thanh mảnh gõ gõ tủ kính, nâng mí mắt anh tuấn lên, đôi mắt thâm thúy sắc bén nhàn nhạt liếc thẳng vào nhân viên kia.

Cô nhân viên nọ sắc mặt trắng nhọt, bị anh liếc tê cả da đầu.

“Tiên… tiên sinh, anh muôn mua cái gì?” Quỹ viên lắp bắp nói.

Diệp Minh thu hồi ánh mắt, nhìn về phía dưới tủ kính, rất nhanh ánh mắt của anh bị một thỏi son môi hấp dẫn.

Màu đỏ thuần tươi tắn, nhìn diễm lệ loá mắt.

“Thỏi này bao nhiêu tiền?” Anh hỏi.

“Tiên sinh, thỏi son này vỏ ngoài là làm bằng vàng ròng 18K, hơn nữa còn là son môi thuần thủ công, giá 3000 tệ.”

3000.

Anh mới vừa cầm tiền lương, bốn ngàn “Được, lấy thỏi này, giúp tôi gói lại.”

“Vâng, tiên sinh.” Quỹ viên cũng không dám chậm trễ, dù sao khí tràng Diệp Minh rất lớn, quỹ viên vẫn rất sợ sệt.

Trong xe, Diệp Minh ngồi lái xe chỗ tài xế, Bò Cạp có việc xử lý, đi trước, nên trên xe chỉ có Hà Băng và Thiến Thiền.

Hà Băng ngồi ở chỗ ngồi phía sau, Thiến Thiến ngồi ở ghế cạnh tài xé.

“Đại Sơn, vừa rồi anh em nói phát tiền lương cho anh rồi, bốn ngàn tệ, anh mời em đi ăn đi!?”

Hai bàn tay thô ráp của Diệp Minh đặt trên vô lằn, mắt cũng không nhìn Thiến Thiến: “Trong túi tôi chỉ còn một tệ.”

“Làm sao có thể, em không tin.” Thiến Thiến cho là anh là lừa cô ta.

Diệp Minh thật sự không gạt người, mới vừa tiêu 3000 tệ, trong túi anh chỉ còn đúng một tệ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2636


Chương 2636:

“Đại Sơn, cổ anh đeo cái gì thế, sáng quá.” Lúc này Thiến Thiến lanh mắt thấy được sợi dây đỏ bên trong cổ anh, phía dưới hình như treo nhẫn kim cương lấp lánh.

Thiến Thiến lập tức vươn tay sờ sợi dây đỏ của anh.

Hà Băng ở phía sau nhìn một màn này, hai tay nhỏ bé xuôi ở bên người cô nhanh chóng siết thành quyền.

Nhẫn là không thể sờ loạn.

Cô không hy vọng Thiên Thiên sờ nhân của anh.

Lúc này Diệp Minh vươn tay chặn lại, không để cho Thiến Thiến đụng tới, anh liếc Thiến Thiến: “Ngồi yên, đừng ảnh hưởng tôi lái xe.”

Thiến Thiến không vui, cô ta ngồi xuống lại: “Đại Sơn, anh đưa Băng Băng tiểu thư về trước, sau đó sẽ đưa em về phòng khách sạn đi.”

Cô ta càng thêm nặng giọng ở bốn chữ “phòng khách sạn” này, nghe rất ái muội.

“Thiến Thiến tiểu thư, đưa cô về khách sạn trước rồi đưa tôi về sau cũng được.” Hà Băng mở miệng.

Trong xe yên fĩnh, mùi thuôc súng giữa hai người phụ nữ nhanh chóng bị đốt lên nồng nặc.

“Đại Sơn, rốt cuộc anh đưa người nào về trước?”

Diệp Minh ngước mắt, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Hà Băng.

Hà Băng đang nhìn anh, ánh mắt ẩm ướt mà tỏa sáng.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh hôm nay.

Con mèo nhỏ này, cả hôm nay không để ý đến anh, hễ anh cứ đến gần cô một chút, cô đi tách xa ra, cố ý không để ý tới anh.

Hai người còn không tìm được thời gian lén lút một chỗ, anh có rất nhiều lời muốn nói với cô.

Diệp Minh thu hồi ánh mắt, sau đó mở miệng: “Đưa Băng Băng tiểu thư về trước đi!”

Thiến Thiến đương nhiên mở cờ trong bụng.

Hà Băng nhanh chóng siết nắm đấm, cô trừng mắt Diệp Minh, ý kia là — muốn chết!

Xe sang dừng dưới khu căn hộ, Hà Băng không ngắng đầu, mở cửa xe xách túi xách rời đi.

Diệp Minh xuyên qua cửa sổ xe nhìn thân ảnh của cô biến mất trong tầm mắt, sau đó anh đạp chân ga, xe sang liền bay nhanh trên đường.

“Huyết Ưng, anh và Băng Băng kia là quan hệ thế nào đấy?”

Lúc này Thiến Thiến kéo xuống mặt nạ da, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp rắn rỏi.

Diệp Minh tiếp tục lái, đóng mở đôi môi mỏng: “Người phụ nữ của tôi.”

“Cái gì?” Sắc mặt Thiến Thiến đại biến, song cô ta rất nhanh đã ổn định tâm tình: “Huyết Ưng, em cho anh thời gian, anh mau sớm chia tay với cô ta đi, ông nội em muôn lui xuông, chỉ cân anh cưới em, anh chính là thủ trưởng nhiệm kỳ kế.”

Mặt Diệp Minh không biểu cảm, không đáp.

“Huyết Ưng, đây là bước mấu chốt nhất để anh đi ra khỏi bóng tối hướng đến ánh sáng, thủ trưởng đại nhân, đây là khởi điểm chính trị cao cỡ nào chứ, bao nhiêu người tha thiết ước mơ đấy.”

Diệp Minh nhếch môi mỏng: “Được rồi, đừng tẩy não tôi nữa, tôi không xứng với thiên kim thủ trưởng, tôi ăn không vào chén cơm mềm này.”

Cơm mềm?

Anh biêt rõ không phải.

Nhiều năm như vậy bao nhiêu danh môn công tử điên cuồng theo đuổi cô ta, nhưng cô ta một lòng một dạ hướng về anh, vậy mà anh đối với cô ta rất lãnh đạm, bình thường đến liếc mắt cũng chẳng cho.

Là cô ta buông xuống tư thái cao quý của mình để làm anh vui vẻ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2637


Chương 2637:

“Huyết Ưng, em chỗ nào không tốt, anh nói đi, em có thể thay đổi.” Thiến Thiến thả mềm giọng, có vẻ ăn nói khép nép.

Diệp Minh không có biểu cảm nào, ngay cả mi tâm cũng không chau lại: “Cô tốt, thế nhưng liên quan gì đến tôi đâu?”

Trong căn hộ.

Hà Băng tắm nước nóng, đầy đầu cô đều là hình ảnh Diệp Minh và Thiến Thiến ở chung với nhau, tức giận đến nỗi cơm tối cũng không ăn.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại cô tới.

Là Diệp Minh gọi.

Cô không nhận.

Lúc này “ding” một tiếng, một tin nhắn tới — mở cửa.

Hà Băng đọc lại tin nhăn lân nữa — mở cửa.

Mở cửa.

Trời ạ.

Vậy mà anh lại tới.

Anh đang ở ngoài cửa nhà cô.

Hà Băng không mang giày, nhanh chân chạy, kéo cổng ra.

Ngoài cửa đứng nghiêm một thân thể cao lớn cường tráng, đứng ở nơi đó giống như một vị môn thần, ngược sáng mà đến.

Thật sự là Diệp Minh.

Hà Băng nhìn anh, hừ lạnh: “Anh tới làm cái gì, Thiến Thiến không giữ anh qua đêm trong khách sạn à?”

Cô còn chắn ở cửa, không để anh vào.

Diệp Minh vươn tay đẩy cửa ra, chân dài bước vào, lại trở tay đóng cửa lại.

Động tác này vừa thẳng thừng vừa bá đạo.

Anh nhẹ nhàng tựa lưng trên ván cửa, câu môi cười cười: “Anh đi, ai đó sẽ khóc nhè mắt.”

“Em sẽ không khóc nhè!” Hà Băng tuy nói như vậy, thế nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ.

Diệp Minh rủ mắt thây được đôi chân trần của cô, anh chau mày kiếm anh khí: “Sao lại đi chân trần?”

ìng 10 Anh vươn cánh tay cường tráng giữ lại eo thon của cô, nhẹ nhàng nhắc lên, bế cô lên.

Hà Băng nhanh chóng vươn tay ôm cổ anh.

“Ôm chặt như thế?” Diệp Minh cười thật thấp, còn cúi người hôn trán cô một cái.

Hà Băng ôm chặt anh hơn, rầu rĩ nói: “Em còn tưởng rằng anh lại không cần em nữa.”

Chữ “lại” này khiên trái tim Diệp Minh nhói đau, anh siết chặt cánh tay cường tráng, dùng sức siết chặt cô: “Thích anh đến vậy à?”

Anh hiện tại không có gì cả, còn phế đi đùi phải, cô chỉ mới 24 tuổi, vì sao thích anh như thế?

“Em thích hay không thích anh, thích anh đến bao nhiêu, trong lòng anh không đong đếm được sao?” Hà Băng hai mắt sáng lên nhìn anh.

Thời khắc này phảng phát làm cho Diệp Minh lại trở về thời gian cũ, tháng ngày xưa cũ này ẩn sâu ở đáy lòng anh, những ngày tháng vui sướng tùy ý xưa cũ, ba năm nay anh đã từng một lần những tưởng khoảng thời gian tươi đẹp kia đã cách anh rât xa, nhưng bây giờ bỗng nhiên quay đầu lại, anh mới phát hiện tất cả vẫn luôn ở đó.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2638


Chương 2638:

Cô vẫn còn ở đó.

Cô vẫn là dáng vẻ trong trí nhớ anh như cũ, vẫn là dáng vẻ anh thích nhát, cô mặt cong mày cười, đồng tử là cả biển sao trời viết đầy tình yêu nóng bỏng dành cho anh, anh ở trong mắt cô thấy được chính mình đầy tràn.

Đuôi lông mày anh tuấn Diệp Minh nhộn nhạo niềm vui: “Anh mua quà cho em, ở trong túi quần em, tự lấy đi.”

Anh mua quà cho cô?

Hai mắt Hà Băng sáng ngời, nhanh chóng vươn tay rơi vào trong túi quần anh: “Quà gì vậy?”

Cách chất vải thật mỏng, đôi tay nhỏ mềm áp trên bắp đùi mạnh mẽ của anh, eo anh cứng đờ.

Lúc này Hà Băng mò tới quà, lấy ra, trong tay là một thỏi son.

Anh vậy mà tặng cô son.

Đàn ông tặng phụ nữ son.

Trong con ngươi Hà Băng nhuộm ý cười, cô yêu thích không buông tay bãi sờ mó thỏi son trong tay, giọng điệu mềm mại hỏi: “Cái này bao nhiêu tiền?”

“Không đắt lắm, 3999999”

Cái gì?

Hà Băng hít vào một ngụm khí lạnh: “Tiền lương của anh chỉ có bốn ngàn tệ, anh tiêu 3.

mua một thỏi son môi?

Diệp Minh, anh có phải điên rồi hay không?”

Cô tức giận trừng mắt anh một cái.

Diệp Minh: “Thoa cho anh xem đi.”

Hà Băng giận, anh tiêu tiền bậy bạ, tiêu hết một tháng tiền lương, anh hiện tại không thể so với trước nữa rồi, ba năm nay tiễn đám nhóc ở trong núi tới Đề Đô học đại học, trong tay anh không có một đồng tiết kiệm nào.

“Em không thoa.”

“Không nghe lời?” Anh khẽ la một tiêng, bàn tay dùng sức bóp một cái eo thon của cô.

Hà Băng bị đau, thân thể nhỏ mềm giống như rắn nước trốn khỏi ngực anh, xỏ dép vào, cô đi tới trước bàn trang điểm, mở son ra.

Cô tô son, sau đó bặm môi, màu đỏ thuần này vô cùng cao cấp, cô dùng ngón tay chỉnh lại một ít, lại tô thêm một lớp, đánh lòng môi kiểu thanh thuần không mát kiều diễ.

Cô ngước mắt, nhìn thoáng qua mình trong gương, vành môi của cô xinh đẹp như hoa sen, cho nên bình thường cô không cần phải tô son.

Hiện tại tô son lên, càng tôn lên nước da trắng ngần của cô, dung nhan khuynh thành.

Cô xoay người, ánh mắt tỏa sáng nhìn anh: “Đẹp không?”

Diệp Minh nhắc chân dài đi tới trước mặt cô, sau đó vươn hai tay bưng lấy khuôn mặt nhỏ của cô, cúi đầu hôn lên.

Đôi môi đỏ mềm nở rộ dưới đầu lưỡi của anh, ngọt cực kỳ.

Ưml Hà Băng nhanh chóng đỡ lên lồng ngực anh đẩy anh ra: “Anh đừng hôn, em vừa tô son xong mà.”

“Ông đây mua son về chính là để ăn.”

Anh muôn hôn cô, Hà Băng tránh một cái: “Em muốn hỏi, vì sao anh tặng em son thế?”

Nhiều thứ để tặng như vậy, anh lại tặng Sơn.

“Lúc đầu muốn mua thứ khác, nhưng trong túi ông đây không có tiền.”

Lúc này anh không phải nên nói lời ngon ngọt hay lãng mạn gì ư?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2639


Chương 2639:

Diệp Minh đúng là không theo kịch bản bình thường mà.

Được rồi, anh cũng không phải là kiểu bá đạo tổng tài.

Lúc Diệp Minh hôn đến, Hà Băng không tránh, để anh đuổi kịp, cô bỏ tay nhỏ bé vào trong túi quần anh, trong túi quần anh chỉ còn dư lại một xu.

Cô nắm thật đồng xu ấy trong lòng bàn tay, đột nhiên trong lòng thấy đau.

Diệp Minh của cô chớ nên sống thành như vậy.

Lúc này bên tai truyền đến một tiếng mắng khẽ: “Sờ trong quần anh đủ chưa?”

Hà Băng đỏ mặt, theo phản xạ có điều kiện rụt tay về.

Lúc này trời đất quay cuồng, Diệp Minh ôm ngang cô lên, bước mạnh lên trước trực tiếp ném cô vào trên ghế sa lon phòng khách.

Hà Băng muốn đứng dậy, thế nhưng một giây kế tiếp bóng đen trên người cũng đè xuống, vẻ mùi hương nam tính sạch sẻ ngào ngạt của người đàn ông nhanh chóng tràn ngập toàn bộ cảm quan cô.

Hai người hôn nhau.

Bởi vì Hà Băng vẫn luôn cầm thỏi son kia, cho nên khi người đàn ông bắt đầu c** q**n áo của cô, son môi trực tiếp rơi trên thảm.

“Miệng của ta hồng!”

Cô cúi người nhìn, son đã vỡ thành hai nửa trên thảm.

Hà Băng đau lòng, trời ạ, thỏi son 3.

tệ của côi Cô vươn tay nhặt.

Thế nhưng một giây kế tiếp khuôn mặt nhỏ của cô bị người đàn ông xoay lại: “Kêu la cái gì, rơi thì rơi thôi.”

“Nhưng…”

“Đừng nói chuyện!” Anh khàn giọng cắt đứt cô: “Nói cho anh biết, anh muốn em tận miệng nói cho anh biết, em và Triệu Lôi là kết hôn giả, đúng không?”

Anh cuối cùng vẫn hỏi, còn rất gấp gáp.

Hà Băng nhướng mày: “Đúng, em và Triệu Lôi là kêt hôn giả, em nói rôi, đời này em sẽ không gả cho người khác, ngoại trừ…”

“Ngoại trừ cái gì?”

“Ngoại trừ… anh đó.”

Diệp Minh nhắm rồi lại mở mát, trên lồng ngực to lớn phập phồng, trong đuôi mắt đều dính đầy màu đỏ, anh giơ tay, lôi sợi dây đỏ trong cổ xuống, lấy ra chiếc nhẫn kim cương kia.

“Băng Băng, anh có thể đeo cho em không?” Diệp Minh cầm tay Hà Băng, thế nhưng anh không dám tùy tiện đeo lên, nên anh thận trọng hỏi Hà Băng.

Hà Băng vẫn không nói gì, Diệp Minh tiếp tục nói: “Em phải suy nghĩ cho kỹ, bởi vì, cơ hội đê em suy nghĩ anh chỉ cho em một lần, em đồng ý rồi thì không cho đổi ý, bởi vì, quân hôn chính là cả đời, không cho bát luận kẻ nào đổi Ụ.

“Băng Băng, tình huống anh hiện tại em cũng thấy đấy, đùi phải tàn phế, hai bàn tay trắng, nếu như em theo anh, khả năng còn sẽ có nguy hiểm, thế nhưng.”

Diệp Minh đặt tay cô ở trong trái tim anh: “Nơi đây, chỉ có em, chỉ cần em chịu theo anh, về sau anh sẽ cho em tất cả, dốc hết cả đời yêu em che chở em, tuyệt không để cho em chịu chút uất ức nào.”

Đây là lời cầu hôn của anh sao?

Hà Băng thừa nhận mình đã cảm động rồi, anh không biết dỗ ngon dỗ ngọt, anh nói lời đường mật chính là hứa hẹn cả đời anh, cô nguyện ý giao bản thân mình cho anh.
 
Back
Top Dưới