Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2580


Chương 2580:

Diệp Minh lái không nhanh, thậm chí có chút chậm, giây phút này, cô ngồi ở trong xe anh, toàn thế giới đều yên tĩnh lại.

Trái tim trống rỗng đang dần được lấp đầy, anh nên lái đến đâu đây, e rằng, anh muốn lái đến tận chân trời góc biển.

Anh nhịn không được, lại ngước mắt nhìn cô một cái.

Một giây kế tiếp, anh trực tiếp đụng phải đôi mắt sáng thanh lạnh của cô.

Chẳng biết lúc nào, ánh mắt Hà Băng cũng dò xét qua đây, lẳng lặng nhìn anh.

Một khắc đó, hai người bốn mắt nhìn nhau, tiến đụng vào đáy mắt đôi bên.

Ngón tay đặt trên vô lăng của Diệp Minh cuộn tròn một cái, lúc này chỉ thấy Hà Băng nhàn nhạt câu đôi môi đỏ mọng, cô nhướng mày: “Nhìn cái gì?

Đang nhìn tôi?”

Diệp Minh biết mình bị bắt gặp, cô phát hiện anh đang ngắm trộm cô.

“Làm sao, tôi đẹp không?” Hà Băng tràn ra ý cười ngả ngớn, như như đang đùa anh.

Diệp Minh có chút cảm thấy không phải cô đã nhận ra anh rồi đấy chứ.

“Anh còn dám liêc mặt nhìn nữa, có tin tôi sẽ móc mắt anh ra không?” Hà Băng tiếp tục nói.

Móc mắt của anh?

Diệp Minh bật cười trong lòng, thật hung, anh cũng hơi sợ rồi đấy.

Anh thu hồi ánh mắt.

Hà Băng nhìn bên tay anh đặt một gói thuốc lá, không phải là thuốc lá ngon gì, mấy đồng một gói, nhưng cô nghiện thuốc lá có chút muốn hút.

“Xin điều thuốc.” Cô mở miệng.

Cô xin thuốc với anh.

Diệp Minh mím môi, có chút không vui, cô từ lúc nào ngay cả thuốc cũng biết hút rồi?

Trước đây, cô không hút thuốc lá.

Hà Băng nhìn người đàn ông, anh di chuyển, vươn bàn tay của chính mình lấy gói thuốc.

Cô nhanh chóng đưa tay đón.

Thế nhưng một giây kế tiếp gói thuốc bị bàn tay người đàn ông vò lại thành đoàn, cửa sổ bên chỗ lái xe chậm rãi trượt xuông, anh trực tiệp ném gói thuốc vào trong thùng rác ven đường.

Anh là cố ý!

Tay Hà Băng cứ như vậy cứng giữa không trung, đôi mắt sáng đột nhiên lạnh lẽo, cô câu môi nói: “Làm sao, là do tôi không có cho anh nhìn, nên anh ném thuốc ra ngoài à, không nhìn ra còn rất nóng tính đấy, được lắm.”

Nói rồi Hà Băng lại cười lạnh một tiếng, cô liếc đùi phải trống rỗng của người đàn ông: “Cho dù tôi cho anh nhìn, anh có thể làm gì, chân anh cũng đã mát.”

Cô nói — chân anh cũng đã mắt.

Cặp mắt đen nguy hiêm kia của Diệp Minh đột nhiên híp lại, bàn tay thô ráp vô thức siết trên vô lăng, cô đang cười nhạo anh.

Bầu không khí trong xe nhanh chóng trở nên ngột ngạt, giương cung bạt kiếm.

Lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên, điện thoại Hà Băng tới.

Cô lấy điện thoại trong túi xách ra, là Dương Kim Đậu gọi điện thoại tới, nhất định là Tiểu Điểm Điểm nhớ cô rồi, Tiểu Điểm Điểm tối nào cũng sẽ gọi điện thoại cho cô.

Hà Băng ấn phím nhận: “Alo.”

Quả nhiên, giọng nói non nớt của Tiêu Điểm Điểm truyền tới: “Alo, mẹ ơi, là con, con là Điểm Điểm, Điểm Điểm nhớ mẹ rồi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2581


Chương 2581:

Diệp Minh không biết Hà Băng đang nói chuyện với anh, anh chỉ thấy ngũ quan lạnh lùng ấy trong nháy mắt mềm mại xuống, tuyệt đối khác xa cảm giác lạnh lùng kiều diễm có gai vừa rồi đối với anh, cô cầm điện thoại, cười nói: “Ừ, mẹ* cũng nhớ con rồi, bảo bối.”

*Ngôi bên Trung chỉ có 33 – R, tương tự I – You bên tiếng Anh, không phân rõ ngôi xưng như bên Việt nhưng vì ngữ cảnh mình sẽ để mẹ, Diệp Minh nghe vào chỉ là ngôi ®3 – §, không phân biệt được.

Cô gọi — bảo bôi Diệp Minh mím môi, là… chồng cô gọi điện thoại tới sao?

Lúc cô nghe điện thoại cả người đều khác xa, đôi mắt xán lạn, cô như vậy anh từng thấy qua, ba năm trước lúc cô ở cùng anh cũng là như vậy.

Diệp Minh xuyên qua cửa sổ xe nhìn thoáng qua ánh đèn đường bên ngoài, đầy đầu đều là khoảng thời gian anh mới ra tù ba năm trước, cùng cô triền miên ngọt ngào.

Tất cô rơi, anh xỏ lại cho cô.

Bữa cơm đưa tới, anh cõng cô ăn.

Cô tức giận đuôi anh đi, anh tức giận hậm hực tặng cô hoa hồng…

Từng hình ảnh thể như mới xảy ra hôm qua.

Khoảng thời gian khii đó ngắn ngủi ngọt ngào cỡ nào, đủ để anh tưởng niệm trọn đời.

Chồng hiện tại đối tốt với cô, cô có phải cũng rất yêu cậu ta không?

Nhiều năm về sau, anh và cô đã trở thành người xa lạ quen thuộc nhất, cô đã ở bên người khác rồi.

Diệp Minh nhất thời cảm giác trái tim mình quặn đau, anh tưởng anh có thể nhẫn nhịn, nhưng khi anh chính tai nghe cô và người đàn ông khác nói lời ngọt ngào, anh vẫn cảm thấy trái tim mình đang rỉ máu.

Hà Băng nói chuyện với Tiểu Điểm Điểm, cô ngước mắt, nhìn về phía người đàn ông ngồi ,chỗ tài xế cô vẫn không nhìn thấy mặt của anh như trước, song có thể chứng kiến hàm dưới căng chặt của anh hiện tại, cô câu môi, nói với Tiểu Điểm Điểm: “Được, mẹ sẽ về sớm, tối nào mẹ cũng nhớ con, yêu con.”

Cô nói — yêu con.

Cô quả nhiên đã yêu người khác!

Diệp Minh mím môi mỏng mân thành một đường thẳng lạnh lẽo trắng bệch, hàn khí cả người thắm ra bên ngoài.

Lúc này xe van chậm rãi ngừng lại, đên nơi, cô nên xuống xe rồi.

Hà Băng vươn tay nhỏ bé hất lọn tóc bên quai hàm ra sau tai, lúc nâng mắt lên trên khuôn mặt nhỏ tinh xảo đã trở nên nhàn nhạt mà lười biếng, cô kéo ra cửa sau xe, tiêu sái nhảy xuống.

Nhắc ra chân nhỏ đi tới chỗ bên cửa lái, cô giơ tay lên gõ cửa sổ xe, ý tứ muốn anh trượt cửa sổ xe xuống.

Mấy giây sau, cửa sổ xe trượt xuống, thế nhưng chỉ trượt xuống một chút, Hà Băng ở bên ngoài chỉ có thể thấy được vành mũ lưỡi trai của anh.

Người nọ là cố ý che mặt.

Hà Băng mở túi mình ra, lấy ra hai tờ tiền đưa tới: “Đây là tiền xe cho anh.”

Trong xe vươn ra một bàn tay to thô ráp, nhận tiền.

Thế nhưng không nhận đến, Hà Băng câu môi cười, sau đó vò nhàu hai tờ tiền, ném vào chỗ cạnh tài xế của anh.

Động tác này bắt chước anh, anh không cho cô hút thuốc.

Trong xe Diệp Minh khựng lại, sau đó nghiêng khuôn mặt tuấn tú đi, cặp mắt đen giấu dưới vành mũ cuối cùng cũng nhìn về phía người phụ nữ ngoài cửa sổ, cái quái gì vậy? Cô vậy mà đã trở nên phách lối như vậy?

Dám khiêu khích anh?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2582


Chương 2582:

Hà Băng biết anh đang nhìn cô, cô nhướng chân mày lá liễu tinh xảo: “Khỏi thối, còn dư coi như là tiền boa cho anh.”

Nói xong, cô đạp giày cao gót rời đi.

Hà Băng!

Trong xe Diệp Minh chợt nheo mắt lại, anh tà mị nhêch đôi môi mỏng: “xoát”

một tiếng kéo ra cửa xe, một bàn tay thô ráp rộng lớn nhanh như tia chớp vươn ra cầm lấy cỗ tay mảnh khảnh của Hà Băng.

Tính cảnh giác của Hà Băng vô cùng cao, lúcbi anh chế trụ cổ tay, con ngươi cô trong nháy mắt lạnh lẽo, chân đã muốn lộn ngược ra sau khóa lại cổ họng anh, bẻ gãy cổ anh.

Thế nhưng người đàn ông đã sớm đoán được động tác của cô, mấy ngón tay thon dài có lực bá đạo trói hai cỗ tay cô ra phản bó phía sau, sau đó dùng lực kéo, khuôn mặt nhỏ của cô bất ngờ không kịp đề phòng quăng lên trên quần anh.

Thân thủ của anh như tên nhọn ra khỏi vỏ, dê dàng bắt được cô.

Mặt mày Hà Băng đều lạnh xuống, thân thủ của cô đều đứng đầu FIU, đến nay chưa từng có đối thủ.

Mà người đàn ông này chỉ vài chiêu thức đã trói chặt cô.

Cô ở trước mặt anh không chịu nổi một kích.

Lúc này cô đột nhiên phát hiện mặt mình chôn không đúng chỗ, cô chôn ở trong quần anh!

Anh mặc quần dài đen, vải vóc rất xù xì, cọ lên trên da thịt mềm mại khiến cô thấy đau.

Tư thế như vậy, rất ám muội.

“Buông!” Hà Băng lạnh lùng nói.

Bàn tay người phụ nữ mềm như không xương mang theo lực đạo mềm dẻo muốn thoát khỏi lòng bàn tay anh, Diệp Minh nhướng mày kiếm anh khí, sau đó vươn lưỡi l**m đôi môi mỏng khô ráo, bộ dáng kia vừa tà vừa dã.

Vật nhỏ, dám hống hách trước mặt anh?

Mặc kệ ba năm nay cô ở bên ngoài đã làm gì, ở chỗ anh, cô vẫn còn non lắm!

Lồng ngực to lớn Diệp Minh phập phòng vài cái, bàn tay dài cứng như vòng sắt vậy chế trụ cổ tay mảnh khảnh của cô, cô càng giãy giụa, anh quấn càng chặt.

Hà Băng thoát anh không được, cũng đánh không lại anh, một tài xế tàn tật sao có thể có thân thủ như vậy, vừa nhìn đã có mờ ám.

“Anh rốt cuộc là ai?” Hà Băng giơ lên đầu, nhìn lên khuôn mặt khuôn mặt tuấn tú kia.

Diệp Minh vươn tay giữ lại gáy cô, trước khi cô xem được, một chưởng ép khuôn mặt nhỏ của cô về quần mình.

Không cho phép cô xem.

Hà Băng không thấy được gì cả, thân thủ người đàn ông này quá nhanh.

Rất nhanh cô đã cảm thấy khó thở, bởi vì nguyên khuôn mặt nhỏ của cô đêu bị anh đè xuống.

Da thịt mềm mại nóng cháy, bởi vì cô cảm thấy anh có phản ứng sinh lý.

Anh vậy mà…

“Buông! Lẽ nào một kẻ què chân như anh còn có ý với tôi”

Kẻ què chân…

Diệp Minh nghe ba chữ này, nhàn nhạt câu môi, anh vốn chính là một thằng què.

Anh buông lỏng gáy cô ra.

Hà Băng nhanh chóng ngắng đầu lên nhìn về phía mặt của anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2583


Chương 2583:

Diệp Minh không ngờ tới cô còn muôn nhìn mặt anh, mẹ nó, trong lòng anh khẽ chửi một tiếng, một chưởng chế trụ gáy của cô lần nữa ấn cô xuống quần mình.

Mẹ kiếp!

“Cụ nội nhà anh!” Hà Băng chửi tục một câu.

Diệp Minh lạnh mặt xuống, ba năm không gặp, cô thực sự gan lên nhiều lắm, hút thuốc uống rượu còn nói tục.

Anh tức giận hận không thể nghiêm khắc dạy dỗ cô một trận.

Lúc này Hà Băng đột nhiên bất động, bởi vì cô ngửi được mùi hương trên người anh.

Một mùi hương ngào ngạt vị đàn ông.

Hơi thở này thật quen thuộc, quen thuộc khiến cô ngắn ngơ.

Là… Diệp MinhI Đây là mùi hương trên người Diệp MinhI Hà Băng bắt đầu dùng mũi ngửi.

Từng chút ngửi mùi hương của anh.

Mùi hương của anh sạch sẽ, còn mang theo một vẻ khoan khoái nhẹ nhàng của cây tùng, thế nhưng vị đàn ông trên người anh vẫn nặng như vậy, mùi nam tính ngào ngạt xông vào miệng mũi cô.

Cô đang làm gì?

Nơi đây rất tối, đèn không chiếu đến, Diệp Minh rủ mí mắt anh tuấn nhìn cô gái đang ghé vào trên quần anh, cô từng chút một ngửi mùi hương của anh, giống như con chó con vậy.

Người đàn ông gần bốn mươi tuổi đã quá thành thục, hơn nữa ba năm nay không chạm qua phụ nữ, anh đang suy nghĩ hình ảnh không đứng đắn gì, tự anh biết.

Anh chuyển động yết hầu.

Lúc này Hà Băng há miệng, cắn một cái trên đùi anh.

Shh.

Diệp Minh chau mày kiếm, rên khẽ một tiếng.

Đau.

Vật nhỏ không có lương tâm này, cô thực sự dám cắn anh, hận không thể căn ra một miếng thịt trên đùi anh.

Anh trước đây thương cô thê nào chứ, đúng là trắng công nuôi mà.

Mí mắt dày rung động, anh bó chặt vòng hông to lớn cho cô cắn, viền mắt màu mực chậm rãi dính vào màu đỏ tươi, thế quái nào anh lại cảm thấy đặc biệt hưng phần khi bị cô cắn.

Vật nhỏ này trưởng thành rồi, cũng hung dữ lắm.

Lúc này ven đường có người đi tới, là một bà cụ dẫn cháu trai tản bộ trở về, cháu trai lanh mắt thấy được nơi đây, ngây thơ không hiểu hỏi: “Nội ơi, nội xem ở đó, bọn họ đang làm gì vậy ạ?”

Có người tới!

Diệp Minh rủ mí mặt anh tuân nhìn cô gái trên đùi, cô dường như không nghe được động tĩnh bên ngoài, còn cắn anh không nhả.

Ánh mắt anh ám trầm, bàn tay to chống lên cái trán cô, trực tiếp đẩy cô từ trên đùi mình ra.

Sức lực người đàn ông lón, Hà Băng thực sự bị đầy ra.

Thân thể nhỏ mềm mại trực tiếp bị đẩy ra ngoài xe.

Hà Băng nhìn anh, đột nhiên nhanh như tia chớp vươn tay, cởi ra mũ lưỡi trai trên đầu anh.

Diệp Minh không phòng bị, mũ lưỡi trai đã bị cô cướp đi.

Anh quay đầu, cặp mắt sâu thẳm bén nhọn kia lập tức đụng vào đôi mắt sáng trong trẻo lạnh lùng của cô gái.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2584


Chương 2584:

Anh trong con ngươi trắng đen phân rõ ấy thấy được cái bóng của mình.

Hà Băng nhìn được anh rồi, nhìn thấy một gương mặt… xa lạ.

Đây không phải là mặt của Diệp Minh.

Hoặc là, đây không phải là mặt của Tiêu Thành.

Không phải khuôn mặt cô quen thuộc, quá xa lạ.

Hà Băng lập tức cứng đờ tại chỗ.

Diệp Minh thây may măn, cô không thê nhận ra anh, trước kia lúc còn là Tiêu Thành, anh đã dịch dung, hiện tại gương mặt này mới là gương mặt chân chính của Diệp Minh, cũng là gương mặt cô chưa từng thấy.

Cho nên, cô sẽ không nhận ra anh.

Quả nhiên, trong đôi mắt sáng kia của Hà Băng sáng lên, thiêu đốt lên chút gì đó, nhưng sau khi nhìn thấy mặt anh, cô ngắn ra, ánh lửa nơi đáy mắt kia từ từ dập tắt, cuối cùng bình tĩnh lại.

Rất nhanh, Hà Băng xoay người rời đi.

Cô đi rồi.

Diệp Minh nhìn thân ảnh của cô từng chút biến mắt trong tầm mắt mình, anh cũng không làm gì, bởi vì, anh cũng chẳng làm gì được.

Hà Băng về tới phòng mình, cô ngồi đờ ra ở trên giường.

Mấy phút sau, cô mở laptop trên bàn ra, dùng sợi dây chun đưa tay buộc mái tóc đen dài của mình thành đuôi ngựa, để lộ chiếc cổ thanh mảnh trắng hồng như thiên nga.

Ngón tay mảnh khảnh múa trên bàn phím, cô đăng nhập vào background process* của FlU, tra xét biển số xe của chiếc xe van kia.

*Một quy trình nên là một quy trình máy tính chạy phía sau hậu trường và không có sự can thiệp của người dùng.

Các tác vụ điển hình cho các quy trình này bao gồm ghi nhật ký, giám sát hệ thống, lập lịch và thông báo người dùng.

Kết quả hiện thị, biển số xe đó chưa đăng ký.

Anh lại dùng một biển số xe giải Hà Băng lạnh lùng câu môi, anh luôn luôn có cách lợi dụng sơ hở, khiến người ta không tra được!

Một ngày nào đó cô sẽ bắt được anh!

Cô sẽ đích thân đào anh ral Hà Băng lấy điện thoại, bấm một dãy SỐ.

Tiếng nhạc chờ reo một lần, bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc không nhanh không chậm: “Băng Băng, đến nhà rồi?”

“Anh, giúp em tra một biển số xe.”

“Được, biển gì?”

Hà Băng gửi biển số xe qua.

Bên kia im lặng vài giây: “Băng Băng, là anh ấy trở về à?”

Hà Băng chau mày: “Anh ấy?”

“Ư, chính là anh ây, người đàn ông ba năm trước em muốn đi với anh ta.”

Hà Băng không trả lời, cô rủ mắt nhìn mũ lưỡi trai trong tay, anh đội mũ, cô mang về, vẫn luôn giữ trên tay.

Cô đặt mũ anh dưới mũi khẽ ngửi một cái, đều là mùi vị nam tính trên người anh.

Cô làm sao có thể nhận sai?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2585


Chương 2585:

Người đàn ông kia, người đàn ông tên Diệp Minh kia, cho dù có hóa thành tro, cô cũng có thể liếc mắt nhận ra.

Vừa rồi ở trên xe van, cô đã nhận ra anh, thân hình của anh, hơi thở của anh, mùi vị của anh, đã khắc vào thật sâu trong cốt nhục của cô, cô nhận ra.

Thật nực cười, người đàn ông đã chết ba năm trước, vậy mà đã trở về.

Cô tràn đầy lòng tin, cho là anh chính là Diệp Minh, nhưng khi cô cởi mũ anh xuống, lại không phải khuôn mặt anh.

Vì sao không phải anh?

Lẽ nào cô nhận lầm sao?

Có lẽ là cô sai rồi, nếu như anh không chết, ba năm nay… vì sao anh không trở lại?

Nếu như đó là anh, đùi phải của anh sao lại mất đi?

Cô nhìn thây đùi phải anh trông rông, anh đã tàn phế.

Cho nên, đó là Diệp Minh sao?

Cô cũng không biết.

Cô chỉ biết trái tim bình tĩnh đã lâu của mình trong nháy mắt rối loạn, sự xuất hiện của anh giống như một viên đá đột nhiên ném vào tâm hồ phẳng lặng của cô, tạo nên một vòng lại một vòng sóng rung động.

“Băng Băng, có phải em vẫn chưa quên anh ấy hay không?” Bên kia hỏi.

“Em đã quên…”

“Băng Băng, em không cần trả lời anh, câu đã quên này, em chỉ cân thuyêt phục chính em là được.” Bên kia trực tiếp cúp điện thoại.

Hà Băng để điện thoại xuống, nằm ở trên giường, hai mắt trống rỗng nhìn trần nhà một hồi, cô nhớ tới ba năm trước cô mới vừa phẫu thuật xong, quản gia tư nhân mang theo một tờ giấy chuyển nhượng một khối tài sản lớn cho cô, uyển chuyển nói cho cô biết — anh đi rồi, anh đã không cần cô nữa.

Hà Băng vươn tay, trực tiếp ném mũ Vào trong thùng rác.

Cô nhắm nghiền mắt, ép buộc chính mình đừng nghĩ đến quá khứ ấy nữa, thế nhưng, trong đầu cô lại hiện lên gương mặt vừa nhìn thấy trên chiếc xe van đó, khuôn mặt xa lạ mới tinh kia.

Gương mặt đó so với Tiêu Thành trước đây càng thêm anh tuần hơn một chút, càng thêm thuận mắt cô.

Hà Băng rất nhanh lại mở mắt ra, không được, cô không thể để anh cứ vậy rời đi.

Dựa vào cái gì anh muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, anh đến cùng có phải là Diệp Minh hay không, cô nhất định phải có được đáp án.

Chiếc xe van lái ra khỏi thành phố Hồng Khẩu, ở cửa khẩu chậm rãi ngừng lại.

Diệp Minh vươn tay bật đèn trong xe, ngón cái và ngón trỏ “xoát” một tiếng rút ra dây lưng n to lớn màu đen bên hông, anh kéo xuống quần mình rủ mí mắt anh tuấn nhìn, bên đùi anh đã có một dấu răng bắt ngờ.

Quanh dấu răng đều là tơ máu, động vào còn thấy đau.

Vật nhỏ này!

Anh vươn lòng bàn tay to sờ lên dấu răng thanh tú đó, cô hẳn là hận anh lắm nên mới cắn ác như vậy.

Lòng bàn tay to vuôt ve dâu răng kia, anh đột nhiên yêu thích không nỡ rời tay, đây là cô lưu lại dấu vết trên người anh, vừa rồi cô ngã trong ngực của anh, trên người anh còn lưu lại mùi thơm của cô.

Thế nhưng, anh phải đi rồi.

Cô không nhận ra anh, thế cũng tốt, cô có cuộc sống hạnh phúc, mà anh phải trở về núi, về sau bọn họ chính là hai đường thẳng song song, không bao giờ gặp lại nhau.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2586


Chương 2586:

Diệp Minh thu tay về, chuẩn bị đạp chân ga.

Thế nhưng lúc này một xe cảnh sát hú còi inh ỏi đên, cảnh sát mặc đông phục cản anh lại: “Thật ngại quá tiên sinh, anh bây giờ không thể rời đi.”

Diệp Minh: “Vì sao?”

“Vừa rồi chúng ta nhận được điện thoại báo cảnh sát, nửa giờ trước anh có phải đã gặp một người không? Người kia nói vật quý trọng trên người cô ấy đã bị mắt, nghỉ ngờ bị ngươi trộm, hiện tại anh cả người lẫn xe đều phải theo chúng tôi trở về tiếp nhận điều tra.”

“..” Mặt mày Diệp Minh âm lại, Hà Băng, lại là côi Cô dĩ nhiên gọi điện thoại báo cảnh sát, nói anh trộm vật quý trọng trên người cô?

Vật quý trọng gì chứ?

Anh cũng không thấy cô mang theo vật gì quý trọng lên xe, đây quả thực là nói dối.

Cô dám bôi nhọ anh là… trộm?

Thực sự là phản thiên rồi!

Diệp Minh không tiện tiết lộ thân phận của mình ra, nên anh bị mang về đồn cảnh sát.

Anh ngồi trong một căn phòng nhỏ, nơi đây yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không có.

Không biệt qua bao lâu, bên ngoài truyền đến một tiếng bước chân nhẹ nhàng, sau đó cửa phòng được mở ra.

Diệp Minh ngắng đầu, anh ở cạnh cửa thấy được Hà Băng.

Hà Băng tới.

Hà Băng đi tới, ngồi đối diện với anh, cô nhìn một cái, anh đã đeo lên chân giả, không trống rỗng giống như lúc thấy ở xe tải nữa.

Thấy cô ánh mắt vẫn rơi vào trên đùi phải tàn tật của mình, Diệp Minh chủ động lên tiếng, giọng nói anh vừa thấp vừa khàn, nghe phá lệ từ tính: “Cô mắt vật gì quý trọng?”

Anh mặt Hà Băng rơi trên khuôn mặt tuần tú của anh, đột nhiên nói: “Anh rất giống người đàn ông lúc trước tôi quen.”

Diệp Minh dừng một chút, không nói chuyện.

“Tuy mặt anh với anh ấy không giống nhau, thế nhưng tôi cảm thấy anh chính là anh ấy, nói vậy anh cũng sẽ không nói cho tôi biết câu trả lời, cho dù có nói, tôi cũng không biết là nói thật hay là nói dối, nên tôi muốn tự mình nghiệm chứng một chút anh đến cùng có phải anh ấy hay không.” Hà Băng thẳng thắn đi vào vấn đề, ý kia là — anh ngoan ngoãn phối hợp đi!

Diệp Minh không có biểu cảm gì: “Nếu như tôi không phôi hợp thì sao?”

Hà Băng câu môi, trong nhàn nhạt lười biếng lộ ra vài phần khiêu khích: “Vậy tôi liền khăng khăng anh trộm đồ của tôi, tên trộm anh cứ ở chỗ này đi!”

Cô mở miệng liền một tiếng gọi anh là trộm, Diệp Minh giận quá thành cười, đầu lưỡi đỉnh hàm phải một cái: “Cô muốn kiểm chứng thế nào?”

Ánh mắt Hà Băng từ khuôn mặt tuần tú của anh dời xuống, rơi vào trên quần anh, sau đó nhướng mày nói: “Người đàn ông tôi biết thân có một vết bớt nhỏ, nên bây giờ làm phiền anh, c** q**n ra.”

Cô nói với anh — hiện tại làm phiền anh, c** q**n ra.

Diệp Minh lập tức chau mày kiêm, anh nhìn Hà Băng đối diện, đôi mắt sáng thanh lạnh cũng nhìn thẳng anh, không chút nào né tránh, cô hiện tại thật đúng là… vô pháp vô thiên.

“Bảo một người đàn ông c** q**n ra là lời một người con gái như cô có thể tùy tiện nói đi ra sao?” Anh nghiêm túc phê bình nói.

Hà Băng vắt hai cánh tay hoàn ở trước ngực, minh diễm câu đôi môi đỏ mọng một cái: “Tôi cứ nói đấy, anh làm gì được tôi?”

“.” Diệp Minh bây giờ ý nghĩ muốn đánh cô đều có, thế nhưng dáng vẻ ngạo mạn không nghe lời lại minh diễm lười biêng này của cô thật sự câu lòng anh ngứa ngáy, anh vừa hận không thể lôi cô vào trong ngực mình thương yêu một chút: “Nếu như tôi nói tôi không muốn cởi thì sao, cô làm gì được tôi?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2587


Chương 2587:

Hà Băng nhanh chóng đứng dậy, cô đi tới bên người Diệp Minh, đột nhiên giơ tay lên, khoác lên trên đầu vai bằng phẳng của anh.

Diệp Minh chợt cứng đờ.

Lúc này tay Hà Băng theo tuyến vai anh từ từ đi bò xuống, người cũng tiến tới bên tai anh, thổi khí nói: “Vậy… tôi chỉ có thể tự mình động thủ, anh không muốn cởi, tôi giúp anh cởi.”

Vòng hông to lớn của Diệp Minh chợt căng thẳng, không ngờ tới cô sẽ lớn mật như vậy, hiện tại anh đã cảm thây đôi tay nhỏ bé của cô như mang theo dòng điện, tay cô bò đến nơi nào, trong Xương của anh liền vọt lên một trận tê dại, anh nhanh chóng chuyển động cổ họng.

Hà Băng đã cảm thấy nhiệt độ cơ thể anh biến hóa, song cô không ngừng, lòng bàn tay mềm mại xẹt qua lồng ngực anh hướng về hông anh, cô “chậc chậc” hai tiếng tán dương: “Không ngờ tới anh tuy đã tàn phế rồi, thế nhưng vóc người còn tốt như vậy, điểm này anh rất giống với anh ấy…

Đúng rồi, anh ấy có tám khối cơ bụng, tôi tới đếm một chút, anh có mấy khối cơ bụng, có phải cũng giống với anh ấy hay không?”

Cô thực sự bắt đầu mò đến cơ bụng anh.

Diệp Minh nhắm mắt, đây tuyệt đối là chất độc lớn nhất trong cuộc đời anh, cô đang khắp nơi trêu lửa, nếu tiếp tục như vậy nữa, anh chỉ sợ không kiềm chế được nữa.

Diệp Minh vươn tay, kéo lại cổ tay mảnh khảnh của cô: “Đủ rồi, đừng quậy nữal”

Đủ rồi, đừng quậy nữa!

Thanh âm của một người có thể thay đổi, thế nhưng ngữ khí không thay đổi được, Hà Băng nhìn anh, cô nhớ kỹ Diệp Minh trước đây cũng sẽ thấp giọng răn dạy cô như vậy, bảo cô đừng quậy nữa.

Anh hiện tại còn cúi người, mặt của hai người dựa vào rất gần, gần đến độ cô có thể ngửi được mùi xà phòng thơm mát trên người anh, cô không cười nữa, trực tiếp hỏi: “Vậy anh tự mình cởi, hay là tôi giúp anh cởi?”

*…” Diệp Minh cảm thấy cô là cố ý, cố ý dằn vặt anh, anh mím môi: “Ở đây không có tiện cởi, cô mang tôi ra ngoài trước đi tính sau.”

Anh phải đi ra ngoài trước.

Hà Băng cười lạnh một tiếng: “c** q**n còn muốn chọn chỗ à, ngươi thật đúng là già mồm.”

Nói xong, cô từ trong lòng bàn tay của anh dùng sức rút cổ tay mình về.

Diệp Minh bàn tay rơi vào khoảng không, ngón tay anh cuộn lên ma sát một cái, lại bắt đầu hoài niệm xúc cảm da thịt trơn nhẫn ấy.

Hà Băng không ngừng, cô nhắc chân đi ra ngoài, cũng không quay đầu lại nói: “Đi ra đi.”

Hà Băng đi ra trước, cô ở bên ngoài chờ Diệp Minh.

Lúc này có hai người đàn ông đi tới, đám giám đốc thương trường, uống say như chết, bọn họ thấy Hà Băng hai mắt sáng ngời: “Trời ạ, đây là người nào đây? Không phải là đệ nhất băng mỹ nhân thành phô Hông Khâu, đệ nhât tài nữ Hà Băng Hà đại tiểu thư của chúng ta đấy ư?”

“Hà tiểu thư, chào cô, nào, ôm một cái.”

Một người đàn ông xông đến người Hà Băng.

Trong tròng mắt Hà Băng lóe lên ý lạnh, cô lánh một cái, gã đàn ông say rượu kia trực tiếp đụng phải trên vách tường.

Đau quá.

Gã đàn ông kia thẹn quá thành giận, hừ lạnh một tiếng: “Vênh váo cái gì, bọn tao gọi mày một tiếng Hà đại tiểu thư mày liền thật sự coi mình là Đại tiểu thư rôi?”

Một gã đàn ông khác thô bỉ nhìn khuôn mặt nhỏ thanh lệ Hà Băng, còn lướt mắt lên dáng người lả lướt của cô, dâm tà xoa tay: “Không thể nói như thế nha, hãy tôn trọng một chút, người ta hiện tại là Thiếu phu nhân của Triệu thị, chúng ta gặp cũng phải cung kính tôn xưng một tiếng Triệu thái thái đấy.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2588


Chương 2588:

“Cái gì, Triệu thái thái? Ah, đúng đúng đúng, là Triệu thái thái!”

“Cũng không biết Triệu tổng chúng ta nghĩ thế nào nữa, Triệu tổng nghĩ muốn kiểu phụ nữ nào không có, vậy mà lại chọn Hà Băng. Đừng tưởng rằng mọi người không dám nhắc tới, những chuyện quá khứ kia sẽ không tồn tại, ba năm trước đây lão đại Tiêu Thành xưng bá Hồng Kông một đời còn nhớ không, Triệu thái thái của chúng ta hình như là tình nhân của người ta đấy!”

“Tuy Tiêu Thành đã chết ba năm trước, cái này cũng không sửa được cô chính là đôi giày rách bị người khác chơi qual”

“Triệu thái thái, cô nhất định rất cô đơn nhỉ! Tối hôm nay hai anh em chúng tôi bồi cô nhé?”

Hai gả đàn ông kia đông thời đi tới hướng Hà Băng, không có ý tối.

Mặt Hà Băng không chút thay đổi, cũng không di chuyển, cô lạnh lùng cười lạnh một tiếng, chờ hai người kia đi tới.

Thế nhưng, trái tim cô đau nhói như bị ong chích.

Thành phố Hồng Khẩu lớn như vậy, cho dù tất cả quá khứ đã đều bị đè ép xuống, nhưng vẫn có rất nhiều tin đồn lưu truyền đến trên phố.

Cô tưởng rằng mình đã quên, bây giờ lại bị người ta dễ dàng nhắc tới.

Vết thương ẩn sâu ở đáy lòng kia, cô tưởng đã thành seo, hiện tại lật ra nhìn lại vẫn còn rướm máu đầm đìa như trước.

Lúc này hai gã đàn ông đã đi tới, ánh mắt Hà Băng sắc lại, sắp có hành động.

Thế nhưng trong tầm mắt tối sầm, một thân ảnh to lớn nhanh chóng xông tới, người đàn ông nhắc chân đạp hai gã kia một cước.

Áaa.

Hai gã đàn ông đó kêu thảm một tiếng, lập tức ngã xuống đất, không bò dậy nổi.

Hà Băng ngước mắt nhìn về phía người đến, là Diệp Minh.

Hà Băng không có biêu cảm nào, cô nhấc đôi chân nhỏ, đạp giày cao gót vòng qua Diệp Minh, trực tiếp bỏ đi.

Hà Băng biết Diệp Minh đi theo phía sau của cô, cô lạnh lùng câu môi: “Tại sao không nói chuyện?”

Diệp Minh chau chặt mày kiếm, hai gã đàn ông kia buông lời nhục nhã cô anh đều nghe được, những vết thương đó là anh gây ra, vĩnh viễn không có cách nào bù đắp.

Anh không biết nên nói cái gì.

Anh không biết còn có thể làm những gì.

“Vừa rôi hai gã đàn ông kia nói chuyện anh cũng nghe thấy rồi, toàn bộ thành phố Hồng Khẩu ngầm hiểu lẫn nhau, đều nhìn tôi như vậy, thanh danh của tôi đã sớm bị hủy hoại, đây chính là thứ người đàn ông kia đem đến cho tôi.”

Diệp Minh hai bàn tay xuôi ở bên người đột nhiên siết thành quyền, sau một hồi lâu, lại chậm rãi buông ra, anh thấp giọng hỏi: “Chồng cô… có để ý tới những thứ này không, anh ta… đối tốt với cô không?”

Hà Băng đột nhiên dừng bước, cô xoay người, nhìn anh: “Anh biết tôi đã kết hôn?”

Diệp Minh mím môi.

Hà Băng nhìn anh chăm chăm, nhìn chòng chọc vào anh, cô đã có được đáp án, anh biết cô đã kết hôn rồi.

Thì ra, anh biết cô kết hôn rồi!

Ah.

Tốt.

Thật tốt.

“Anh đi đi.” Hà Băng đột nhiên nói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2589


Chương 2589:

Diệp Minh khựng lại.

“Không sai, vốn ban đầu tôi rất muốn biết anh đến cùng có phải anh ấy hay không, nhưng là giờ tôi phát hiện vấn đê này không còn chút ý nghĩa nào, anh ấy, đã chết, chết ở ba năm trước đây, anh không phải anh ấy.”

Anh đã chết.

Chết ở ba năm trước.

Cho nên người đàn ông trước mắt bây giờ này đến cùng có phải anh hay không, đã không quan trọng.

Hà Băng xoay người rời đi.

Thế nhưng, Diệp Minh vươn tay kéo lại cổ tay mảnh khảnh của cô, không cho cô đi.

Hà Băng rủ mi nhìn một chút bàn tay anh đang lôi chặt, lạnh lùng nói hai chữ: “Buông tay.”

Anh đã sớm buông tay cô, hiện tại sao lại nắm chặt cô?

cổ họng Diệp Minh khản đặc, thiên ngôn vạn ngữ ngăn ở ngực không biết nên nói cái gì, chậm rãi, anh buông lỏng tay của mình ra.

Hà Băng không lái xe đến, cô chỉ đi bộ về.

Gió đêm lành lạnh phất động mái tóc bên quai hàm cô, thổi tới viền mắt trắng nõn đã biến hồng kia.

Lúc này bên tai đột nhiên vang lên tiếng thắng xe bén nhọn, Hà Băng nhanh chóng nghiêng mặt, hai ngọn đèn pha mãnh liệt chiếu đến, một chiếc xe tải lớn đang rẽ cua trực tiêp xông tới cô.

Hà Băng ngắn ra.

“Cần thận!”

Thế ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Minh chạy tới, trực tiếp đầy cô ra.

Hà Băng ngã xuống đất, không cảm thấy đau, thế nhưng “két” một tiếng, xe tải lớn đã va vào người.

“Xảy ra tai nạn xe rồi! Mau mau đi nhìn Người qua đường tràn tới.

Hà Băng ngoái đầu nhìn lại, Diệp Minh bị xe tải lớn đụng phải, đùi phải giả văng ra, ống quần trống rỗng.

Con ngươi phân rõ trăng đen trong suôt đột nhiên co rút lại, đầu óc Hà Băng trống rỗng, nhưng người cô đã chạy qua đây.

Cô ngồi xổm người xuống, khuôn mặt lớn chừng bàn tay trắng bệch, không có chút huyết sắc nào, cô khiếp sợ nhìn người đàn ông, anh tại sao lại cứu cô?

Diệp Minh nằm dưới đất, thân thủ anh rất tốt, vừa rồi lúc đẩy Hà Băng ra anh cũng đã chạy về phía trước, thế nhưng chiếc xe tải này quá nhanh, đụng phải đùi phải của anh.

Anh né không kịp, chân giả văng ra.

Mũ lưỡi trai trên đầu cũng bị đánh bay, lộ ra khuôn mặt anh tuân thâm thúy kia, lão đại khét tiếng một thời ở Hồng Kông nằm trên mặt đất lạnh lẽo, tóc mái phủ đôi mắt màu mực đó, anh một tay đè xuống đùi phải bị đụng của mình, ngắng đầu nhìn cô, cô gái đã sợ choáng váng.

Trong lòng anh mềm mại, khàn khàn cất giọng: “Đừng sợ, anh không sao.”

Đừng sợ, anh không sao…

Mấy chữ này lộ ra vẻ dỗ dành cưng chiều nhàn nhạt.

Hà Băng nhìn anh, anh đang đè xuống bắp đùi đã bị cắt bỏ, nơi đó có máu thấm ra ngoài, nhiễm đỏ mặt đất, cánh tay anh cũng trầy xước, đôi môi mỏng đã trắng bệch, thế nhưng anh một chút cũng không biêu hiện vẻ đau đớn nào, anh chỉ nhìn cô, ấm áp mà mềm mại cười với cô.

Hốc mắt Hà Băng vốn đã đỏ bừng trong nháy mắt dâng lên một tằng hơi nước trong suốt.

Cô hình như sắp khóc rồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2590


Chương 2590:

Diệp Minh nhất thời luống cuống tay chân, cô rất hiếm khi khóc, anh cũng không chịu nổi cô khóc: “Em làm sao vậy?”

Hà Băng dùng răng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, sau đó nói: “Anh đi đi, đừng trở lại nữa, tôi về sau không muốn gặp anh lại nữa.”

Diệp Minh khựng lại.

“Tôi không thích người cứ đên rôi lại đi trong sinh mệnh của tôi, mặc kệ anh có phải anh ấy hay không, về sau tôi sẽ từ từ quên đi anh ấy. Ba năm trước đây người đã chết chẳng những có anh ấy, cũng có Hà Băng, Hà Băng của quá khứ, Hà Băng đã hóa thành thiêu thân lao đầu vào lửa yêu không chút nuối tiếc kia, cũng đã chết.”

Hà Băng trước kia, đã chết.

Vào lúc cô cắt cổ tay tự sát ba năm trước kia.

Khi cô đi tới trước mộ bia kia, cô đột nhiên cảm thấy cuộc sống của mình đã đi đến con đường cùng.

Sông, không có chút ý nghĩa nào.

Cô dùng lưỡi dao sắc bén rạch sâu cổ tay mình, cô giết chính mình.

Sau này, cô sẽ không lại để anh ỷ vào tình yêu của cô nữa.

Hà Băng không nhìn anh nữa, cô đứng dậy, rời đi.

Cô đi rồi.

Diệp Minh nâng mí mắt anh tuấn lên nhìn về phía cô, rất nhiều người qua đường tràn tới, thân ảnh thanh lệ ấy đã dần dần biến mất trong tầm mắt của anh.

Anh biết, lần này cô là đi thật.

Sẽ không trở lại nữa.

Diệp Minh cảm giác mình trái tim mình bị móc rỗng, loại cảm giác mất đi này gần như bức điên anh, khiến anh phát cuồng.

Một tay chống trên mặt đất, anh chậm rãi đứng lên.

“Tiên sinh, anh bị thương rôi, tôi đưa anh đến bệnh viện!” Lúc này tài xế xe tải vội vã chạy tới, vươn tay đỡ Diệp Minh.

Diệp Minh một tay đẩy tài xế ra, không có chân giả, cũng không có gậy, anh tập tễnh nhảy về phía trước.

Trong ống quần trống rỗng kia còn tí tách máu chảy, thế nhưng anh không cảm thấy đau, người đàn ông từng bước thong thả nhảy về phía trước, bằng phẳng mạnh mẽ, không chút túng quấn, chật vật nào.

Người đàn ông này trên người có một loại sức mạnh tang thương lại nhân từ mà thời gian ban cho, từng chút một thâm ra bên ngoài, khiên người ta kính trọng.

Anh tuy là chỉ còn lại một chân trái, thế nhưng chân trái của anh mạnh mẽ hồn hậu, tràn đầy sức mạnh.

Người đàn ông này dù cho phế một chân, cũng tràn đầy khí phách.

Đường nét gương mặt Diệp Minh cứng ngắc, hàm dưới buộc chặt lạnh lẽo, đôi môi mỏng cũng môi mím thật chặt, mím đến trắng bệch, anh như vậy thật sự làm người rất sợ, đám người vây xem tự động nhường ra một con đường.

Anh xuyên qua đoàn người, thấy được cô, Hà Băng cúi người xuống, chuẩn bị lên xe.

Lúc này một cánh tay cường tráng có lực bóp chặt vòng eo nhỏ của cô, người đàn ông từ phía sau áp đến, cô nghe được hơi thở anh, nghe được nơi trái tim anh truyền đến tiếng đập thình thịch, cũng nghe được anh khàn thanh nỉ non: “Băng Băng.”

Băng Băng Anh đang gọi tên cô.

Anh quả nhiên là Diệp Minh.

Đây mới thật sự là Diệp Minh.

Hà Băng cứng đờ, mấy giây sau, cô nhanh chóng giãy giụa, muốn đẩy anh ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2591


Chương 2591:

“Băng Băng, xin lỗi.”

Anh nói cái gì?

Anh nói — Băng Băng, xin lỗi.

“Lời xin lỗi này, anh nói nhiều lắm, tôi không muốn nghe.”

Lúc này thân thể người đàn ông nặng nề từ phía sau đè lên, đầu anh cũng đặt trên bờ vai oánh nhuận của cô.

“Diệp Minh, buông tay!”

“Băng Băng, em biết mà, anh không muốn buông, anh cho tới bây giờ chưa từng muốn buông tay em ra, dù cho chỉ còn một chân, anh cũng liều mạng lao tới bên em, hướng em mà đến, thế nhưng…” Anh không nói thêm gì nữa.

Thế nhưng cái gì?

Thế nhưng anh có trách nhiệm cùng tín ngưỡng của anh, anh có tổ quốc của anh, tất cả sự lựa chọn, buông hay bỏ đều chỉ ở một ý niệm. Song, anh dùng cả nửa quãng đời còn lại để gặm nhắm nỗi đau.

Ba năm nay, cô không dễ chịu.

Anh sao có thể sống khá chứ?

Hà Băng im lặng chốc lát, sau đó nghiêng đầu, lúc này cô mới phát hiện người đàn ông đã nhắm nghiền mắt, anh đã mắt đi ý thức.

Thế nhưng, anh không ngã xuống.

Hà Băng chưa từng gặp được người đàn ông nào giống như anh vậy, hiện tại anh chỉ đứng một chân trên mặt đắt, bị xe đụng phải, thân thể làm bằng sắt cũng không chịu được, đã hôn mê, thế nhưng anh vẫn đội trời đạp đất đứng nghiêm, thậm chí cánh tay cường tráng bên hông cô kia vẫn mạnh mẽ siết chặt như trước.

Anh như chỉ là đang mệt mỏi, nhắm mắt lại một chút mà thôi.

E rằng, đây chính là nguyên nhân cô thương anh.

Trên người anh có một loại sức mạnh sâu đậm hấp dẫn cô, khiến cô gần như thành tín mến mộ nhìn lên.

Sau khi Diệp Minh đên, không còn một Diệp Minh nào khác, cuối cùng cả đời cô cũng không cách nào thích những người đàn ông khác.

Hà Băng run rấy đưa ngón tay ra, sờ lên khuôn mặt tuấn tú đã lạnh lẽo đầy tang thương ấy.

Trong căn hộ.

Trong phòng nồng nặc mùi nước khử trùng gay mũi, bác sĩ lui ra: “Đã băng bó kỹ cho bệnh nhân, nghỉ ngơi nhiều một chút sẽ không có trở ngại nào nữa.”

Diệp Minh bị xe đụng cũng không sao, người đàn ông này xương cứng, mạng rât lớn.

Hà Băng nhìn người đàn ông nằm trên giường: “Anh có thể tra ra nguyên nhân cắt bỏ chân của anh ấy không?”

Chân của anh đang yên đang lành sao tự dưng lại biến mắt?

Ba năm trước đây anh rõ ràng còn rất tốt.

Bác sĩ suy nghĩ rồi mở miệng nói: “Bệnh nhân cắt đùi phải hẳn là do vết thương bị đạn bắn, song… vết tổn thương từ đạn không đủ để khiến bệnh nhân cắt chân, hẳn còn có nguyên nhân quan trọng khác, cô có thể tự hỏi bệnh nhân.”

Hà Băng không nói gì.

“Bệnh nhân dị ứng với chân giả, mang chân giả sẽ sưng đỏ nhiễm trùng, tôi nghe nói nước ngoài đã nghiên cứu ra một loại chân giả như người máy, loại này rất hiện đại, sau khi mang có thể hoạt động giống như người bình thường, tôi thấy Đại tiểu thư có thể thử liên lạc với bác sĩ nước ngoài đó.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2592


Chương 2592:

Nói rồi bác sĩ nhìn một chút cái chân giả nhặt về từ trên đường kia: “Loại chân giả này là hàng kém chất lượng, sau này vẫn ít mang đi thì hơn.”

Hà Băng gật đầu: “Được, tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.”

Bác sĩ rời đi.

Hà Băng ởi tới bên giường, Diệp Minh vẫn còn đang hôn mê, cô đưa ngón tay ra sờ lên hàng râu trên mặt anh, người đàn ông đã gần bốn mươi tuổi, không trẻ nữa, thế nhưng không biết anh có phải cố ý để râu không, dáng vẻ anh hiện tại thâm trầm lặng yên lại lạnh lẽo cứng rắn để râu không rõ sao lại có cảm giác gợi cảm, kiểu đàn ông đã gần tứ tuần này thực sự là cực phẩm.

Đây mới là gương mặt thật của anh.

Hà Băng mắt không chớp nhìn anh, dù là khuôn mặt của Tiêu Thành, hay là khuôn mặt bây giờ, cô đều thích.

Dù cho anh thay đổi bao nhiêu khuôn mặt, cô đều có thể nhận ra anh.

Lúc này tiêng gõ cửa vang lên, người làm nữ ở phía ngoài nói: “Đại tiểu thư, Triệu tổng tới.”

Triệu Lôi tới.

Hà Băng thu tay mình: “Đã biết, tôi hiện tại sẽ xuống ngay.”

Hà Băng đi ra ngoài.

Trong phòng.

Diệp Minh chậm rãi mở mắt ra, đỉnh đầu không phải là nóc nhà nát tươm trong núi lớn, mà là trần xanh khảm tơ vàng, đèn thủy tinh sáng chói từ rèm che xuyên qua đây, đất ấm gối mềm.

Diệp Minh động một cái: “ding dong”

một tiếng, tiếng chuông gió vang lên.

Đây là phòng của Hà Băng, là giường của Hà Băng.

Giường của cô gái cũng không quá lớn, thân thể kiện tráng 1m9 của anh nằm trên đã làm cho giường lõm xuống một tảng lớn, mấu chốt là chân của anh đều đưa ra ngoài, không đặt được.

Anh vậy mà lại ngủ tới trên giường cô.

Diệp Minh nghiêng mắt, khuôn mặt tuần tú đặt ở trên gối, gối thơm mềm, phía trên lưu lại mùi thơm của cô.

Anh cọ xát một hồi, sau đó ngồi dậy, trên thân đề trân, cột vải lụa trăng, phía dưới vẫn là quần dài của anh, nửa đoạn ống quần trống không đã bị cắt bỏ, lộ rõ một cẳng chân đã mắt của anh.

Anh đứng dậy xuống giường, muốn tìm chân giả của mình.

Thế nhưng anh đột nhiên nghĩ tới cái chân giả kia đã bị đánh bay, không biết cô có giúp anh nhặt về hay không.

Đôi mắt thâm trầm nhìn lướt qua căn phòng công chúa này, không thấy được người anh muốn gặp, Hà Băng không ở đây.

Anh đi tới bên cửa phòng, vươn tay mở cửa phòng.

Rât nhanh, anh tìm được người anh muốn tìm.

Thế nhưng khi tay đặt trên chốt cửa, đôi mắt thâm trầm sắc bén rơi vào trong phòng ăn, trên bàn cơm hình chữ nhật xa hoa ngồi hai người, Hà Băng và Triệu Lôi ngồi đối mặt nhau, một giám đốc thương nghiệp, một cô gái tuổi còn thanh xuân, hai người ngồi chung một chỗ lại rất đẹp mắt.

Triệu Lôi…

Chồng của cô tới rồi.

Cô đang ăn cơm cùng chồng mình.

“Băng Băng, gần đây em có rảnh không, chúng ta đi du lịch một chuyến đi!?” Triệu Lôi đưa thịt bò đã cắt gọn tới bên tay Hà Băng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2593


Chương 2593:

Cô sắp đi du lịch cùng Triệu Lôi?

Mới vừa tỉnh, đôi môi mỏng Diệp Minh vừa trăng vừa khô, anh nhấp môi mỏng một cái, chăm chú nhìn về phía thân ảnh thanh lệ đó.

Hà Băng đặt khối thịt bò nhỏ đó nhai trong miệng, tùy ý lên tiếng: “Nếu có thời gian thì đi chứ.”

“Được.”

Diệp Minh ở trên lâu nhìn, cô đây là đồng ý, cũng đúng, cô và Triệu Lôi là vợ chồng, chỉ là du lịch hai người mà thôi, anh khó chịu như vậy làm gì?

Ở nơi anh không thấy được, cô không biết đã cùng Triệu Lôi làm chút bao nhiêu chuyện thân mật giữa vợ chồng.

Đôi môi mỏng khô khốc míim lại lạnh lẽo, anh đóng cửa phòng lại.

Đi tới bên ghế salon, anh một tay đút trong túi quần móc ra một bao thuốc lá, lấy ra một điếu thuốc ngậm trên môi, anh châm lửa.

Một mình anh bắt đầu phả ra từng đợt khói trắng.

Hiện tại anh chỉ có thê dựa vào mùi nicotin này tê liệt và kiềm chế bản thân, bằng không anh sẽ không khống chế nổi, không khống chế được… muốn Cướp cô về.

Dưới lầu, Hà Băng ngắng đầu, cô nhìn phiến cửa phòng đóng lại kia.

Lúc Diệp Minh xuất hiện cô đã biết.

Triệu Lôi theo ánh mắt của cô nhìn lên trên lầu: “Anh ấy đang ở chỗ em?”

Hà Băng rủ mi xuống: “Ừm.”

“Hai người dự định về sau thế nào?”

“Không biết…”

Triệu Lôi im lặng vài giây: “Anh ấy chắc vẫn chưa biết đến sự tồn tại của Điểm Điểm, dù nói thế nào Điểm Điểm cũng là con gái ruột của anh ấy, em không tính để cho bố con bọn họ biết nhau à?”

Ba năm trước Diệp Minh ra tù, cô và anh từng ở cạnh nhau, chỉ là sau đó cô lại đến tháng.

Kỳ thực đó không phải là kinh nguyệt, mà là dấu hiệu mang thai, cô có dấu hiệu sảy thai.

Cô vẫn không biết mình mang thai, có thai bốn tháng bụng vẫn không lớn, ngược lại bởi vì Diệp Minh rời đi và qua đời khiên cô gây xọp đi.

Ngày đó cô tự sát trước mộ bia anh, Triệu Lôi và Dương Kim Đậu đúng lúc chạy tới, đưa cô đến bệnh viện.

Tuy người cô cứu về rồi, thế nhưng tâm đã chết theo Diệp Minh.

Cô có thể chết một lần, cũng có thể chết lần thứ hai.

Nhưng chính khi đó, bác sĩ nói cho cô biết — cô đã mang thai.

Khi đó Điểm Điểm ở trong bụng của cô cũng đã gần năm tháng.

Cô không biết mình mang thai, trong khoảng thời gian này mang thai cô dùng thuốc, còn từng uống rượu, những thứ này đêu có ảnh hưởng bât lợi với thai nhi, thế nhưng bác sĩ làm kiểm tra toàn diện, nói đứa bé này rất khỏe mạnh.

Đây là con của Diệp Minh.

Anh đã đi, thế nhưng để lại cho cô một đứa bé.

Đêm đó ở trong bệnh viện, cô đặt tay trên bụng của mình, Tiểu Điểm Điểm ở bên trong đột nhiên đá cô một cước, một khắc kia, nước mắt nóng bỏng trong hốc mắt cuồn cuộn, cô ôm chính mình, lập tức khóc không thành tiếng.

Diệp Minh chết đã lâu, cô không rơi một giọt nước mắt, thế nhưng một khắc kia, nước mắt tựa như cỏ dại lan tràn, cô khóc khó thể kiềm nén.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2594


Chương 2594:

Tiêu Điễm Điêm mặc dù là con gái, thê nhưng sức sống của cô bé giống hệt bố cô, đều bền bỉ mà ngoan cường như vậy.

Cô không còn muốn chết nữa, cô bắt đầu sống khỏe mạnh.

Tiểu Điểm Điểm trở thành hy vọng của cô, mang đến cho sắc màu cho cuộc sống vốn ảm đảm tối tăm của cô.

Hà Băng run rẩy hàng mi: “Điểm Điểm là con gái của em, không liên quan gì đến anh ấy, từ giây phút anh ấy không quan tâm em trở đi, anh ấy đã không có tư cách biết đến sự tồn tại của Điểm Điểm.”

Triệu Lôi gật đâu, cũng không nói gì nhiều, Tiểu Điểm Điểm là sinh mệnh của Hà Băng, cô có nguyện ý nói hay không, đó cũng là lựa chọn của cô, không ai có thể khoa tay múa chân thay cô quyết định.

“Vậy lần này, em gọi anh tới ăn cơm tối là vì cái gì?” Triệu Lôi cười hỏi.

Hà Băng nhìn Triệu Lôi: “Anh trai à, lẽ nào em không có gì thì không thể mời anh ăn cơm tối?”

Triệu Lôi nhún vai: “Được rồi, em có bản lãnh thế thì đừng nói nữa, nín đi.”

“… Anh, em nghe nói công ty anh đang bán chân giả?”

Triệu Lôi gật đâu: “Bán, hiện nay mà nói, chân giả của công ty bọn anh là tân tiến nhất, chân giả của người máy, nhiều bệnh viện trong nước cũng đang bàn chuyện hợp tác với Triệu thị, Băng Băng, em hỏi cái này làm gì?”

“Ah… đùi phải anh ấy đã cắt bỏ rồi, em muốn mua cho anh ấy một cái chân giả.”

Tay cầm dao của Triệu Lôi khựng lại: “Cái gì, anh ấy tàn phế rồi?”

“Ừm, đúng vậy, tàn phế.”

Triệu Lôi nhìn Hà Băng, lúc cô nói anh ấy đã loại bỏ chân thành tàn phế cũng không có biểu cảm gì, dường như đang nói chuyện rất bình thường, cô không có một chút xíu ghét bỏ, một chút xíu cũng không có.

“Được, việc này giao cho anh.” Nói rồi Triệu Lôi buông dao nĩa xuống, anh ta dùng khăn ăn ưu nhã lau khóe môi một cái, sau đó đứng dậy.

Hà Băng ngắng đầu: “Anh, anh đi à, nhưng em còn chưa ăn xong…”

“Anh đã no rồi.” Lúc gần đi Triệu Lôi nhìn Hà Băng thật sâu: “Băng Băng, người phụ nữ khác yêu anh ấy, bày tỏ hết lời nhưng lại chẳng làm chuyện gì.

Nhưng em lại trái ngược hoàn toàn, em yêu anh ấy một câu chẳng nói, nhưng bây giờ đang làm những chuyện… đều là vì yêu anh ấy.”

Triệu Lôi biến mắt trong tầm mắt.

Hà Băng kinh ngạc nhìn hướng Triệu Lôi biến mắt một hồi, sau đó chậm rãi thu hồi ánh mắt, cô tiếp tục ăn cơm, tuy là thịt bò trong dĩa đã lạnh, cô không có khẩu vị gì, cũng ăn không ra mùi vị nào.

“Dì ơi.” Hà Băng kêu một tiếng.

“Đại tiểu thư, cô có gì phân phó?”

“Dì nấu cháo xong chưa, mùi vị thanh đạm một chút được không?” Anh mới tỉnh, khẩu vị vẫn nên lấy thanh đạm làm chủ mới tốt.

Hà Băng lên lầu, vào phòng, thế nhưng cô cũng không thấy được Diệp Minh.

Diệp Minh đi đâu rôi?

Cô nhìn quanh, lúc này cô phát hiện cửa phòng tắm chưa hoàn toàn đóng cửa.

Cô đi tới, xuyên qua khe cửa, cô nhìn thấy một dáng người cao lớn, Diệp Minh đứng ở bên đài rửa mặt, một tay đút trong túi quần, trong hai ngón tay thon dài kẹp một điều thuốc.

Anh đang hút thuốc lá.

Khói trắng lượn lờ mơ hồ khuôn mặt anh tuần thâm thúy đó, anh cúi đầu hút thuốc, hút rất gấp.

Hà Băng đầy cửa vào, vươn tay đoạt đi thuôc của anh: “Không cho phép hút.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2595


Chương 2595:

Mới vừa thức tỉnh đã ở đây hút thuốc, anh bỏ mặc cơ thể mình đấy à?

Diệp Minh nhìn dáng vẻ cô lạnh lùng, vừa rồi cô và Triệu Lôi ở dưới lầu ăn cơm cũng không phải dáng vẻ này, cô cùng Triệu Lôi vừa nói vừa cười, sao đến chỗ anh lại là khối băng?

Anh biết, cô hiện tại vô cùng chán ghét anh.

“Anh chỉ hút một điều thôi.” Diệp Minh thấp giọng nói.

“Một điều cũng không cho, trong phòng tôi không cho phép hút thuốc, anh hút hôi hết cả phòng này rồi!” Hà Băng chau mày nói.

Quả nhiên, cô ghét bỏ anh.

Khuôn mặt tuấn tú Diệp Minh bình tĩnh, cô không cho thì anh sẽ không hút: “Chồng em đi chưa?”

Hà Băng ngước mắt nhìn anh, không đáp.

“Nếu như chồng em đi rồi, vậy anh cũng ởi đây.”

Anh muốn đi.

Hà Băng khẽ câu môi: “Anh một chân có thể xuống cầu thang sao?”

Mặt Diệp Minh trầm xuống, có thể.

Thế nhưng anh không lên tiếng, rõ ràng không muốn để cô thấy được dáng vẻ chật vật quẫn bách của anh hiện tại.

“Ba năm nay, anh từng có phụ nữ không?” Hà Băng lại hỏi.

Diệp Minh không nghĩ tới cô sẽ hỏi vấn đề này, mày kiếm cau lại, anh nói: “Có ý gì?”

Hà Băng giơ tay lên, lười biếng dịch một luồng tóc bên quai hàm đến sau tai, Có ý gì anh thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiêu, anh bây giờ chỉ có một chân, có thể có phụ nữ sao, chức năng của phương diện kia có phải cũng cùng một lúc đánh mất theo luôn không?”

Diệp Minh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt sáng thanh lạnh cũng đang nhìn anh, dáng vẻkhông tim không phổi dường như rất hứng thú với vấn đề này, hoặc là khiêu khích, muốn nhìn anh quẫn bách.

Anh biết, cô là cố ý.

Yết hầu nhô ra lăn vài cái, anh không đáp.

Lúc này Hà Băng nhấc chân, đá một cái chân trái của anh: “Hỏi anh đấy, câm à?”

Cô đang chờ đáp án của anh.

Diệp Minh nghiêm túc nhìn cô chòng chọc, một cô gái truy hỏi một người đàn ông thành thục câu hỏi này, không biết xấu hồ sao.

Hai tay anh đút trong túi quần, vừa ngầu vừa lạnh lùng, cứng rắn đáp một câu: “Không biết, chưa thử qua.”

Ba năm nay, anh không có phụ nữ.

Anh không biết phụ nữ có tư vị gì.

Nghe đáp án này, trên khuôn mặt lớn chừng bàn tay của Hà Băng không thay đổi gì, cô nhàn nhạt liếc mắt anh: “Cũng đúng, bây giờ anh đã thế này, phụ nữ nào còn đề ý đên anh, đáng đời anhl”

Diệp Minh không muốn tiếp tục đề tài này, im lặng vài giây: “Chân giả của anh đâu?”

“Không biết.”

“Phái người tìm về cho anh.”

Đơn giản vài chữ, anh đang ra lệnh cô.

Người đàn ông này vẫn luôn kiểu ra lệnh như trước, mặc dù bây giờ tàn phế, thế nhưng lúc sai bảo cô lại rất trôi chảy.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2596


Chương 2596:

Hà Băng nhìn đùi phải anh trống rỗng, ống quần nơi đó bởi vì lúc băng bó đã bị bác sĩ cắt bỏ, cô lúc này mới xác định anh thực sự đã tàn phế: “Muốn tìm thì tự đi mà tìm.”

Ngũ quan thâm thúy của Diệp Minh đột nhiên trầm xuống. Được lắm, anh hiện tại không nói gì cô được rồi.

Anh nhìn cô chính cánh cứng rồi.

Lúc này “ọc ọc” một tiếng, bụng anh kêu lên, buổi tối chưa ăn gì, anh đói bụng.

Tiếng này bị Hà Băng rõ ràng nghe được, cô nhìn chằm chằm người đàn ông: “Đói bụng?”

Da thịt Diệp Minh màu đồng, dù có đỏ mặt cũng không nhìn ra, thế nhưng đường nét mặt của anh căng cứng lại, ánh mắt sắc bén quét qua Hà Băng, đôi mắt xinh đẹp đó đang nhìn anh chằm chăm, nhìn anh chê cười chứ gì.

“Chuẩn bị đồ ăn cho anh.” Anh căng chặt giọng nói.

“Ở đây không có đồ ăn.”

Diệp Minh nhíu mày kiếm một cái, thấp giọng mắng: “Gạt quỷ à, vừa rồi anh còn thấy hai người ăn thịt bò!”

Lời vừa dứt, anh có chút hối hận, bởi vì ánh mắt cô gái đã chòng chọc qua đây: “Thì ra anh thấy được à, tôi còn tưởng anh chẳng tàn còn mù đấy cơ.”

Cô không cho anh ăn thì thôi, còn chế nhạo anh, Diệp Minh mím môi lạnh lẽo: “Anh đi.”

Anh phát tay áo đi liền.

“Diệp Minh, đứng lại!” Hà Băng kéo lại ống tay áo của anh, không cho anh đi.

Một giây kế tiếp, Diệp Minh vươn tay đẩy, trực tiếp đẩy cô đến trên vách tường, thân hình anh cao lớn lúc này hạ xuống trước mắt cô một tầng bóng: “Hà Băng, đủ rồi, em quá đáng rồi đấy!”

Hà Băng ngước khuôn mặt nhỏ nhìn anh, anh giận thật, trợn mắt trừng trừng, còn cắn chặt quai hàm, dáng vẻ rất hung dữ.

Thế nhưng, Hà Băng không sợ anh, cô nhón chân lên, áp khuôn mặt nhỏ minh diễm tiến đến trước mắt anh: “Tôi quá đáng chỗ nào, anh nói xem.”

Hai người hiện tại dựa rât gân, Diệp Minh ngửi được mùi thơm ngát trên người cô, gân xanh trán anh cũng bắt đầu nhảy lên: “Anh thấy chồng em tới, tự giác trốn trong phòng vệ sinh, muốn đi cũng đến khi chồng em về mới đi, anh đã nhượng bộ rồi, em lại từng bước ép sát anh. Hà Băng, em có tin nếu chọc giận ông đây, ông đây sẽ…”

“Anh sẽ thế nào?” Hà Băng đột nhiên lại xích gần một chút, sắp dựa vào anh.

Diệp Minh vốn đang ngập tràn lửa giận, hiện tại ngũ quan tuyệt lệ ấy trong nháy mắt phóng đại trong tầm mắt anh, anh chỉ cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, anh biết anh bị sắc đẹp của cô cho dụ hoặc rồi.

“Nói thì nói, dựa vào anh gân như vậy làm cái gì, cách anh xa một chút!” Diệp Minh la cô, thế nhưng giọng nói đã khản đặc.

Lúc này Hà Băng đột nhiên tiến lên một bước, vươn tay ôm lấy cổ anh.

Diệp Minh hiển nhiên không ngờ cô sẽ ôm, chỉ cần cô gần thêm chút nữa, môi cô sẽ hôn lên anh.

Yết hầu Diệp Minh chuyển động: “Hà Băng, em muốn làm cái gì?”

Hà Băng nghiêng cái đầu nhỏ: “Diệp Minh, là anh muốn làm gì chứ, hình như anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, nếu như tôi chọc giận anh, anh sẽ làm cái gì?”

“Song, mặc dù anh không nói, tôi cũng biết anh muốn làm cái gì, anh có phải muốn… phạm lại tội cũ không?”

Phạm lại tội cũ?

Đời này của Diệp Minh anh chỉ phạm qua một tội, đó chính là mấy năm trước không để ý đến ý nguyện của cô, mạnh mẽ đoạt lấy cô.

Cô nói anh muốn phạm lại tội cũ…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2597


Chương 2597:

Hai cánh tay như ngó sen vắt trên cổ anh, dáng người căng tràn lả lướt lên lồng ngực to lớn của người đàn ông, cách chất vải mỏng manh, anh đã cảm thấy “băng cơ ngọc cốt” của cô.

Trước đây anh chưa từng có nghĩ tới cô nẫy nở rồi sẽ xinh đẹp đến thế.

Ba năm trước cô 21 tuổi, ba năm sau cô 24 tuổi, dáng người chữ S hoàn mỹ, thêm một chút thì đẫy đà, ít một chút liền lại lộ vẻ nhỏ bé yếu ớt, cô bây giờ rất vừa vặn.

Hà Băng nhìn người đàn ông, trong tròng mắt đen kia đã nhảy ra hai ngọn lửa đỏ sậm, ngọn lửa này không xa lạ gì, anh muốn cô.

“Diệp Minh…” Cô gọi tên anh, sau đó chậm rãi áp môi lên trước: “Bây giờ, hôn tôi.

Bây giờ, hôn tôi.

Cô nói.

Bắp thịt cả người Diệp Minh buộc chặt, cơ bắp dưới lớp áo thun đen kia căng chặt từng khối từng khối, tràn đầy sức mạnh sung mãn của người đàn ông.

Anh vươn tay, ôm eo thon của cô.

Tình cảm ẩn sâu ở đáy lòng tại khoảnh khắc đó đã như ngựa hoang thoát cương, giống như là một hạt mầm muốn đột đất chui lên, dần dần nảy nở sinh trưởng.

Bàn tay anh bóp chặt vòng eo yêu kiều ấy, eo cô như dương liễu, tựa như anh vừa dùng lực liền có thể bẻ gãy.

Anh cúi người, hướng trên môi đỏ mọng của cô hôn tới.

Gần một chút.

Lại gần một chút.

Sắp hôn lên rồi.

Thế nhưng, Diệp Minh đột nhiên dừng lại.

“Anh làm sao vậy, không dám?” Hà Băng hỏi.

Diệp Minh nhắm hai mắt: “Chúng ta không được, ngươi kết hôn rồi, anh không thẻ…”

Hà Băng đột nhiên đụng lên, hôn lên cánh môi mỏng của anh.

Thanh âm Diệp Minh hơi ngừng, cặp mắt đen kia lúc này nhuộm đầy tia máu, tất cả lực khắc chế của anh dưới nụ hôn này của cô đã sụp đỗ trong nháy mắt, anh có một điên cuồng ý niệm trong đầu, đó chính là — ly hôn đi! Bảo cô ấy ly hôn đi!

Diệp Minh há miệng, muốn nói chuyện, thế nhưng lúc này Hà Băng lui xuống, đột nhiên buông lỏng anh ra.

Diệp Minh mù mịt: “ha ha ha” bên tai vang lên tiếng cười như chuông ngân của cô: “Diệp Minh, chỉ đùa với anh, anh sẽ không tưởng thật chứ!?”

“Tôi hiện tại hôn nhân rất hạnh phúc, anh cũng thấy đấy, chồng tôi cao lớn đẹp trai nhiều tiền lại dịu dàng, hoàn mỹ không thể bới móc được, sao tôi lại thế lại dây dưa cùng anh chứ?”

Giữa mi tâm anh tuấn của Diệp Minh lúc này dâng lên một tầng sương, cô vậy mà dám… đùa giỡn anhl Song, đôi thành bât kỳ một người phụ nữ nào, giữa anh và Triệu Lôi, đều sẽ lựa chọn Triệu Lôi.

Diệp Minh xoay người muốn đi, anh hoàn toàn không cần thiết ở lại chỗ này nữa.

“Diệp Minh, anh bây giờ vẫn không thể đi, bởi vì chồng tôi lúc nào cũng có thể sẽ trở về, nếu như anh ấy gặp lại anh nhất định sẽ hiểu lầm, nên phiền anh ở chỗ này ở vài ngày, chờ chồng tôi đi công tác rồi, anh có thể rời đi.” Hà Băng nóI.

Diệp Minh siết quyền, cuối cùng nghe xong lời của cô, anh nhìn bản thân mình, trầm giọng nói: “Em đi chuẩn bị cho anh một bộ quần áo đi, anh muốn tăm rửa.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2598


Chương 2598:

Hà Băng nhìn anh, áo thun đen đơn bạc che giấu không được lồng ngực to lớn của anh, bắp thịt cả người người đàn ông cường hãn mạnh mẽ nhưữ hàng rào, cơ ngực trập trùng, hiện tại anh một tay đút trong túi quần, ngoại trừ đùi phải trống không, anh phảng phất vẫn Tiêu Thành lão đại khét tiếng của Hồng Kông ba năm trước đây.

“Anh bị thương, không thể chạm vào nước.”

“Anh chỉ lau người sơ thôi.”

Hà Băng dời ánh mắt xuống, rơi xuống quần dài của anh: “Lau chỗ nào? Có phải anh một ngày không lau chỗ đó thì không ngủ được không?”

“Đôi lại là em, em ngủ được hả? Quân áo thì thôi cũng được, mua cho anh một cái q**n l*t mới.”

Anh thay q**n l*t là được, đây là yêu cầu thấp nhát.

Hà Băng đứng yên không chịu di chuyển.

Diệp Minh mím môi: “Mẹ kiếp Hà Băng ông đây thực sự đã nhìn lầm em, em thậm chí ngay cả một cái q**n l*t cũng không chịu mua cho ông đây!”

Nói xong anh liền vào phòng tắm, trở tay đóng lại cửa, rõ ràng tức giận không nhẹ.

Diệp Minh cởi bỏ quần, đứng dưới vòi hoa sen, anh không tắm thẳng, mà là cầm khăn mặt kỳ cọ cơ thể.

Ngày hôm nay chân chảy máu, trên người anh đều mang mùi máu tươi nhàn nhạt, không lau không ngủ được.

Quần áo không có, anh thắt một cái khăn tắm ở vòng hông lớn, sau đó đứng trước đài rửa mặt giặt q**n l*t của mình.

Đêm nay giặt sạch, phơi chút sáng mai có thể mặc.

Lúc này “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở, một thân ảnh yêu điệu lười biêng dựa vào cạnh cửa.

Hà Băng đứng ở nơi đó, nhìn Diệp Minh đang giặt q**n l*t.

Người đàn ông đứng trước đài rửa mặt, vững chắc ổn kiện, mái tóc ngắn đen nhánh ướt nhẹp dính trên trán, bọt nước trong suốt theo da thịt màu đồng chảy xuống, một vài giọt trượt vào trong vùng tam giác ngược trong hệ khăn tắm, cơ thể to lớn tà tính như vậy rất dễ dàng khiến người máu mũi.

Hà Băng cảm giác mắt mình chút nóng, người đàn ông này thật biết câu dẫn người.

Hiện tại anh cúi đầu giặt q**n l*t, tay đầy bọt vắt xả, bọt nước văng khắp nơi, rất hoang dã.

Ba năm trước người đàn ông này được tiền hô hậu ủng, vạn người hầu hạ, ba năm sau cuộc sống của anh xuống cấp trầm trọng, đi đến bước đường tự mình giặt q**n l*t.

Diệp Minh biết cô gái ở phía sau nhìn anh, mặt anh không chút thay đổi, đầu cũng không quay lại, yên lặng giặt sạch q**n l*t.

Xoay người, anh nhìn về phía cô gái: “Phởi ở đâu?”

Anh đưa q**n l*t ẩm ướt tách tách lên trước.

Hà Băng lười biếng dựa trên khung cửa, mái tóc đen nhánh bị cô dịch đến vành tai trăng như tuyêt, dưới ánh đèn rực rỡ cô gái tỏa ra ánh sáng chói lói tinh xảo, sinh ra vài phần cảm giác hương diễm: “Anh nhất định phải phơi q**n l*t đàn ông trong phòng một người phụ nữ đã có chồng à? Người ngoài thấy q**n l*t anh tung bay phấp phới trong phòng tôi thì làm thế nào đây hả?”

Mẹ nó!

Diệp Minh muốn mắng người, cô thực sự ép người quá đáng!

“Cho nên em muốn tôi không mặc q**n l*t ra ngoài?” Anh trả lời lại một cách mỉa mai một câu.

Không mặc quân lót ra ngoài…

Hà Băng cũng không dám tưởng tượng đến hình ảnh kia, không thích hợp cho thiếu nhi, thiếu ở đây là thiếu nữ!

Cô vươn tay trực tiếp đoạt lại q**n l*t ướt rượt trong tay Diệp Minh, sau đó ném vào trong thùng rác.

“Hà Băng!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2599


Chương 2599:

Mấy ngón tay thon dài của Diệp Minh dùng sức giữ lại cổ tay mảnh khảnh của cô, muốn ngăn cản, thế nhưng không còn kịp, cô đã ném q**n l*t anh Vào trong thùng rác.

Mẹ kiếp, người phụ nữ này!

Diệp Minh hung hăng trợn mặt nhìn cô, sắp động thủ với cô, con bé thích ăn đòn này!

Anh hất cổ tay mảnh khảnh của cô, muốn rời đi.

Shn.

Hà Băng kêu một tiếng.

Diệp Minh khựng lại, nhanh chóng ngoái đầu nhìn lại, đôi mắt thâm trầm kia nhìn chằm chằm cô: “Làm sao, làm đau em?”

Anh vừa rồi căn bản không có dùng SỨC.

Hà Băng chau hàng mày thanh tú, dáng vẻ rât đau, lên án nói: “Anh đây tôi?”

Anh không có đầy!

Quen biết lâu như vậy, anh ngay cả sợi tóc của cô chưa từng đành lòng đụng đến.

Thế nhưng cô hiện tại vô cùng uất ức, như thể anh đã làm cái gì chuyện đại nghịch bắt đạo gì.

Diệp Minh biết mình đã lớn tuổi, trước đây Dương Kim Đậu nói anh cũng thừa nhận, nếu như anh sinh con sớm, đại khái con gái cũng lớn giống cô vậy.

Thế nhưng anh đã làngười đàn ông đến độ tuổi này rồi, biết yêu người.

Anh mặt anh ngoan lệ nhìn cô, cho dù anh có con gái, cũng không biết làm nũng gây chuyện như cô vậy.

“Đừng giả bộ, anh không có đầy eml”

Hà Băng nhìn gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, anh thực sự đúng là kiểu càng nhìn càng thấy đẹp, ngũ quan đoan chính anh khí, không phải là thứ mà những người đàn ông khác có thể so sánh được.

Trước đây mặc dù anh biết bắt nạt phụ nữ, nhưng bây giờ cô bắt nạt anh, anh lại ôm cục tức chứ không làm gì được cô, trong chủ nghĩa đại nam tử lại có chút khò khạo.

“Chân tôi đau, anh tới cõng tôi.” Hà Băng hướng anh đưa ra tay mình.

Diệp Minh nhìn một chút một cái chân của mình, mẹ kiếp con nhóc này, anh đã tàn phế rồi cô còn bảo anh cõng.

Định ngược đãi anh đây mà.

Thế nhưng trong ngũ quan lạnh lùng ấy lại thắm ra vài phần nhu hòa, hạ thấp cơ thể to lớn, anh vỗ vỗ sau lưng mình: “Leo lên.”

Đơn giản hai chữ, đến bạo nổ.

Hà Băng câu môi, nhắc chân nhỏ leo trên phía sau lưng anh.

Diệp Minh vững vàng đón cô, bàn tay thô ráp n*ng m*ng cô, anh cõng cô lò cò nhảy lên, bằng phẳng thong dong mà mạnh mẽ, chứa đầy sức mạnh của tháng năm.

Hai tay Hà Băng ôm lấy cổ anh, chóp mũi đột nhiên đỏ lên, cô biết anh tàn phế, thế nhưng trong lòng anh, anh không tàn.

Thân hình anh cao lớn, bả vai tráng kiện rộng lớn, hệt như nhiều năm trước.

Diệp Minh đi tới bên giường, ném cô vào trên giường công chúa mềm mại, anh híp mắt từ trên cao nhìn cô một cái, nhữ cười như không: “Được công sướng không?”

Hà Băng hừ một tiếng: “Không để anh làm công không đâu, q**n l*t này.”

Cô dùng hai ngón tay nhặt lên một chiếc q**n l*t màu đen, trên giường còn đặt áo sơ mi trắng tinh và quần tây dài đen.
 
Back
Top Dưới