Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2600


Chương 2600:

Nhìn q**n l*t trong ngón tay cô, Diệp Minh bình tĩnh mắng: “Em đùa anh đấy à, có q**n l*t mới còn để anh giặt?”

Hà Băng nhắc chân, một cước đá trên chân trái của anh, ý kia là — đừng có được voi đòi Hai Bà Trưng.

Mi tâm anh tuấn Diệp Minh đều mềm, cô chính là miệng cứng, lòng lại mềm.

Không phải, không đúng, cô chỗ nào cũng mềm.

Cô dùng hai ngón tay nhặt lên một chiếc q**n l*t màu đen, trên giường còn đặt áo sơ mi trắng tinh và quần tây dài đen.

Nhìn q**n l*t trong ngón tay cô, Diệp Minh bình tĩnh mắng: “Em đùa anh đấy à, có q**n l*t mới còn để anh giặt?”

Hà Băng nhấc chân, một cước đá trên chân trái của anh, ý kia là — đừng có được voi đòi Hai Bà Trưng.

Mi tâm anh tuấn Diệp Minh đều mềm, cô chính là miệng cứng, lòng lại mềm.

Không phải, không đúng, cô chỗ nào cũng mềm.

Thân hình cao lớn Diệp Minh không chút nhúc nhích, cường tráng tựa một thanh sắt.

Hà Băng từ trên giường đứng dậy: “Mặc quần áo vào, chuẩn bị ăn cơm tối!”

Nói xong Hà Băng rời khỏi phòng.

Diệp Minh mặc quần áo vào, rất nhanh người làm nữ đưa cháo tới: “Tiên sinh, đây là Đại tiểu thư bảo tôi nấu cháo cho anh, Đại tiểu thư rất quan tâm cơ thể của anh đó.”

Diệp Minh nhìn một chút, cháo sườn nấu rất thơm, còn có mấy món điểm tâm nhẹ, đều là cô bảo người làm.

Trong lòng anh nhất thời vừa mềm vừa đầy.

Diệp Minh nằm trên ghế salon, anh không ngủ, chỉ là nhắm mắt dưỡng thần.

Không biết qua bao lâu: “cạch” một tiếng, cửa phòng mở.

Bên tai truyền đến một chuỗi tiếng bước chân nhẹ nhàng, sau đó trong tầm mắt tối sầm, có người đứng bên ghế salon của anh.

Diệp Minh chậm rãi mở mắt ra, Hà Băng đã trở về, cô đứng ở bên ghế salon, nhìn anh.

“Sao anh không ngủ trên giường?” Hà Băng hỏi.

“Đó là giường của em.”

“Giường của tôi không phải anh từng ngủ rồi à?”

Lúc này Hà Băng vươn tay, sờ về phía ống quần trống rỗng của anh.

“Làm cái gì?” Diệp Minh kéo lại cổ tay mảnh khảnh của cô, không cho cô sờ.

“Tôi xem một chút.”

“Xem cái gì?”

“Xem chỗ bị cắt của anh.”

Diệp Minh mím môi mỏng, trong thờ ơ lộ ra vài phần tự giễu: “Có gì để nhìn, sẽ hù em.”

Cho nên, anh mới mặc quần?

Anh ngủ cũng mặc quần, chắc là không muốn để cho người khác thấy được.

“Trước đây tôi chưa từng xem, rất tò mò, tôi muốn xem thử.” Hà Băng muốn tránh thoát khỏi cầm cố của anh.

Thế nhưng Diệp Minh không chịu.

Lúc này tay Hà Băng trượt đến đầu vai anh tuấn của anh, lập tức đẩy anh ngã trên ghế salon.

Vòng hông to lớn bị đè xuống, cô trực tiêp ngôi lên.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2601


Chương 2601:

Hiện tại, cô cưỡi lên trên hông anh, nam dưới nữ trên.

Tư thế ái muội này khiến lửa bừng lên trong mắt Diệp Minh: “Chồng em cho phép em cưỡi lên người đàn ông xa lạ thế hả?”

Hà Băng đặt hai tay trên dây lưng bên hông anh: “Anh là người đàn ông xa lạ sao, ba năm trước chúng ta cái gì mà chưa làm qua?”

Anh không mặc áo sơmi, để trần nửa người, thế nhưng anh mặc quần, bên hông còn buộc lại dây lưng.

Diệp Minh bám tay cô, trầm giọng gọi tên cô: “Hà Băng, anh biết em hận anh, thê nhưng đừng trêu chọc anh như vậy”

Cô đã trêu chọc anh rất nhiều lần.

Hà Băng đẩy bàn tay anh ra, đôi tay nhỏ linh hoạt mở ra thắt lưng của anh, kéo dây quần anh ra, sau đó kéo quần xuống, lộ ra đùi phải bị cắt của anh.

Chỗ bị cắt đó đỏ hồng sưng tấy, giống như là một tác phẩm thủ công hoàn mỹ bị đánh nát, không trọn vẹn nữa.

Anh không hề hoàn mỹ.

Hà Băng vươn tay, lòng bàn tay mềm mại khẽ xoa lên nơi bị cắt bỏ ấy.

Diệp Minh không muốn nhất là để Hà Băng chứng kiến khiếm khuyết của anh, nhưng bây giờ nó lại hoàn toàn bại lộ ở tại đáy mắt cô.

Bắp thịt cả người căng cứng, anh muốn ngồi dậy, thế nhưng vừa ngồi được một nửa, thân thể đồ sộ lập tức đổ về rồi trên ghế sa lon, tất cả cảm giác đều tập trung trên đôi tay mềm mại của cô, cô từ nơi bị cắt bỏ v**t v*, động tác mềm nhẹ, thương tiếc, giống như đối đãi với trân bảo hiếm thế.

Cô không sợ sao?

Cô không ngại sao?

Anh bây giờ đã thực sự tàn tật, nhưng vì sao cô vẫn dịu dàng như thế?

Viền mắt màu mực đỏ lên, yết hầu nhô ra cuộn trên dưới, anh cảm thấy cô đang lây mạng của anh.

Cảm giác này so với bất cứ cái gì k*ch th*ch hơn cả trăm lần, anh cho tới bây giờ chưa từng trải qua cảm giác này, bàn tay nhỏ bé của cô lướt đến nơi nào nơi ấy lập tức truyền đến trận trận tê dại, vòng hông to lớn xao động, một luồng điện trùng kích đến khắp tứ chỉ.

Hà Băng nhìn đùi phải bị cắt của anh, nhẹ nhàng mon trớn vết thương đó, trái tim quặn đau không thở được.

Ba năm trước anh không cần cô, cô không nên đau lòng vì anh nữa, thế nhưng cô không khống chế được bản thân, cô biết mình vẫn còn yêu anh sâu đậm.

Hà Băng cúi đầu, nhẹ nhàng hôn một cái nơi bị căt của anh.

Diệp Minh nhanh chóng giơ tay lên, che viền mắt đỏ thắm của mình, anh từ trong cổ họng bật ra hai chữ khàn khàn: “Băng Băng.”

Hà Băng trong sáng hôn lên, nhưng bây giờ nghe được giọng nói khàn khàn của anh, cô mới mẫn cảm phát hiện cơ thể anh biến hóa, cô nhanh chóng từ trên người anh đi xuống: “Tự mình đi tắm nước lạnh đi!”

Diệp Minh biết mình hiện tại có bao nhiêu chật vật, anh đứng dậy, vào phòng tắm.

Nhìn thân ảnh to lớn ấy biến mắt trong cái nơi bị căt của anh.

Diệp Minh nhanh chóng giơ tay lên, che viền mắt đỏ thắm của mình, anh từ trong cổ họng bật ra hai chữ khàn khàn: “Băng Băng.”

Hà Băng trong sáng hôn lên, nhưng bây giờ nghe được giọng nói khàn khàn của anh, cô mới mẫn cảm phát hiện cơ thể anh biến hóa, cô nhanh chóng từ trên người anh đi xuống: “Tự mình đi tắm nước lạnh đi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2602


Chương 2602:

Diệp Minh biết mình hiện tại có bao nhiêu chật vật, anh đứng dậy, vào phòng tắm.

Nhìn thân ảnh to lớn ấy biến mắt trong tâm mát, Hà Băng ngôi ở trên ghê salon, lặng lẽ câu môi.

Lúc này “tích tích” hai tiếng, chuông điện thoại vang lên.

Hà Băng nhìn thoáng qua, trên bàn trà đặt một chiếc điện thoại, kiểu dáng cũ kỹ, là điện thoại của anh, điện thoại của anh đến.

Điện thoại của anh nên thay rồi nhỉ!?

Hà Băng vươn tay cầm điện thoại anh, ấn phím nhận nghe, lúc này bên kia truyền đến một giọng nữ trẻ tuổi: “Chú, bây giờ chú ở đâu vậy, con nghe bảo hôm nay chú ở đây trên đường cao tốc bị cảnh sát mang đi, con đến cục làm thủ tục cho chú, thế nhưng người ở bên trong nói chú đã bị mang đi, chú bây giờ ở đâu vậy, con lái xe đi đón chú.”

Ba năm nay Diệp Minh đều ở trong núi, anh đưa đón rất nhiều sinh viên lên thành phố, đầu điện thoại kia tên Tống Phi, là sinh viên nữ mới vừa tốt nghiệp, giỏi giang xinh đẹp, bây giờ là luật sư.

Hàng mi Hà Băng khẽ run, Diệp Minh từng nói ba năm nay anh không qua lại với phụ nữ, thế nhưng cái này không đại biểu bên cạnh anh không có phụ nữ.

Lúc này “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở, Diệp Minh đi ra.

Hà Băng ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt rơi trên khuôn mặt tuần tú của anh.

Diệp Minh đang lau chùi mái tóc ẩm ướt, rât nhanh anh liên phát hiện dị thường, điện thoại của anh đang ở trong tay cô, anh nhìn một chút điện thoại của mình, biểu cảm trên mặt không thay đổi: “Nhận điện thoại giùm anh à?”

Hà Băng trả điện thoại lại cho anh: “Có mỹ nữ tìm anh.”

Cô càng thêm đè nặng hai chữ “mỹ nữ này, có mùi dấm nhè nhẹ lan tỏa ra.

Diệp Minh nhận điện thoại: “AIlo… tôi không sao… Cúp trước…”

Anh đơn giản nói mấy câu, sau đó cúp điện thoại.

“Sao không trò chuyện thêm vài câu nữa đi, do tôi ở chỗ này quấy rối anh sao?”

Diệp Minh nhìn Hà Băng, sắc mặt Hà Băng đã không được bình thường, lạnh như băng, giống như một con nhím nhỏ, tràn đầy tính công kích, anh cảm thấy cô hình như đã hiểu lầm cái gì.

“Con bé chỉ là một học sinh, cô ấy gọi anh là chú, bọn anh không có gì.” Diệp Minh giải thích.

Hà Băng cười lạnh một tiếng: “Tôi nghĩ anh hiện tại đã tàn tật, sẽ không chuyện phong hoa tuyết nguyệt nữa, xem ra là tôi sai rồi, anh thật đúng là mị lực vô hạn, gái trẻ bên người không ngừng.”

Trong lòng Diệp Minh hô to “oan uỗng”, anh thực sự không làm gì: “Em đừng nghĩ bậy bạ, bọn nó cũng chỉ là con nít, tôi từng giúp đỡ bọn nó nên bọn nó cảm kích với tôi thôi.”

Cảm kích?

Còn không thôi!?

Vừa rồi nghe giọng cô gái kia sốt ruột như thế, cũng không chỉ là cảm kích.

Hà Băng càng giận hơn: “Thì ra ba năm nay anh đi giúp đỡ mấy con bé xinh đẹp đó, thảo nào anh không cần tôi nữa.”

“… Băng Băng, anh không phải không cần em, anh chỉ là…” Anh thật sự có khổ không nói ra được.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại của Hà Băng tới.

Cô nhanh chóng nghe mây, là điện thoại của FIU.

“Hà Băng, từ giờ trở đi, ngày nghỉ của cô đã kết thúc, cô phải lập tức về đơn vị, trùm buôn thuốc phiện Bò Cạp đã tại qua lại ở Lan Thành, lần này chúng ta phải bắt lại gã.”

“Được.”

Hà Băng cúp điện thoại, cầm áo khoác ra ngoài ngay.

Diệp Minh nhìn bóng lưng cô, chau lại mày kiếm anh khí: “Đã trễ thế này, đi đâu?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2603


Chương 2603:

Hà Băng ngoái đầu nhìn lại anh một cái, đạm mạc nói: “Tôi có nhiệm vụ, đi trước, anh đợi chút đi rồi hãng đi ‘5 Hà Băng đi.

Diệp Minh một mình bị ném trong phòng, anh câu môi mỏng, lúc này “leng keng” hai tiếng, điện thoại anh cũng tới, là Chu Siêu gọi…

Trên đường phố phồn hoa của thành phố Hồng Khẩu, một chiếc xe van dừng sát ở ven đường.

Diệp Minh kéo ra cửa xe kế bên tài xế, nhảy lên xe, chỗ tài xế ngồi là Chu Siêu.

Chu Siêu đưa vài tắm hình cho anh: “A Minh, Bò Cạp đã xuất hiện ở Lan Thành.”

Diệp Minh nhìn thoáng qua Bò Cạp trong hình, trong tròng mắt xông ra sát ý khát máu, Bò Cạp giết Tiểu Ngũ, phế đi một cái chân của anh, đã đến lúc anh đòi món nợ máu này.

Diệp Minh ném ảnh chụp lại cho Chu Siêu, hạ ghế ngồi ngã xuống, anh đắp mũ lưỡi trai lên khuôn mặt tuấn tú, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

“A Minh, lúc này đây lão già đó phái người giúp đỡ chúng ta.”

“Ừ?” Diệp Minh thờ ơ ừ một tiếng.

“E|U”

“Ờ.” Diệp Minh không có phản ứng gì.

Chu Siêu xuyên thấu qua cửa sổ xe nhìn thoáng qua: “A Minh, cậu đi tìm Hà tiểu thư rồi đúng không?”

Diệp Minh không hé răng.

Chu Siêu thở dài một cái, ba năm trước chân Diệp Minh tuy là bị vết thương đạn bắn, thế nhưng nếu như anh không ghép tủy cho Hà Băng, cái chân này chắc chắn sẽ không phế đi.

Nói trắng ra là, chân của Diệp Minh chính là vì Hà Băng mà phế bỏ.

Ba năm nay Diệp Minh cô độc, từ 35 tuổi đến 38 tuổi, anh ta biết Diệp Minh vẫn nhớ mãi không quên Hà Băng.

“A Minh, chúng ta xuất phát đi Lan Thành thôi! Lần này ý của cấp trên là, tóm được Bò Cạp, đổi một thân phận hoàn toàn mới cho cậu, lão già muốn lui xuống, muốn cậu tiếp nhận vị trí của lão ấy.” Trong giọng nói Chu Siêu khó nén kích động.

Lúc này Diệp Minh cầm mũ lưỡi trai trên mặt xuống.

Chu Siêu cười: “A Minh, cả đội chờ đợi ngày này quá lâu, cậu rốt cuộc đã có thể mặc quân trang rồi!”

Dáng người, khung xương này của Diệp Minh, mặc vào quân trang rằn ri không biết sẽ muốn mê đảo bao nhiêu người.

Diệp Minh không tiếp lời anh ta, hình như không quá hứng thú, anh móc điện thoại trong túi quần ra ném cho Chu Siêu: “Giúp tôi nhìn một cái, chơi WeChat thế nào?”

“WeChat?”

Chu Siêu rât vô cùng kinh ngạc, Diệp Minh sao tự dưng lại chơi WeChat rồi?

“A Minh, chơi WeChat đầu tiên phải tải nó đã, cái điện thoại này của cậu quá cũ rồi, bộ nhớ không đủ, chơi không được đâu. Nếu muốn chơi thì cậu phải đổi điện thoại mới đã.”

“Điện thoại mới bao nhiêu tiền?”

“Ít nhất cũng ba ba nghìn tệ đấy!”

Diệp Minh chau mày kiếm anh khí, lại bỏ điện thoại cũ về trong túi quần.

Chu Siêu biết Diệp Minh không có tiền, ba năm trước tất cả bất động sản của anh đều do tư nhân quản gia hiến cho quỹ từ thiện, tât cả động sản của anh đều hóa thành tài chính chuyển đến danh nghĩa Hà Băng, thế này cũng coi như Hà Băng là nữ tỷ phú rồi, cũng không biết cô có biết bản thân đã giàu có đến mức nào không.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2604


Chương 2604:

Ba năm nay Diệp Minh ở trong núi lớn mai danh ẩn tích, tất cả tinh lực đều cống hiến cho đám trẻ trong núi, hiện tại làm cho bảo anh bỏ ra ba nghìn tệ, thật đúng là không có.

“A Minh, sau khi trở về tôi sẽ đưa cậu ba nghìn tệ.” Chu Siêu nói.

Diệp Minh liếc Chu Siêu: “Không cần, ba nghìn tệ chẳng lẽ tôi kiếm không được à?”

Chu Siêu cười, đương nhiên được, trên đời này không có chuyện gì có thê làm khó người đàn ông Diệp Minh này, đương nhiên… ngoại trừ Hà Băng.

Hà Băng ra cổng, bên ngoài đã có một chiếc xe jeep FIU đang chờ cô.

Cửa sau xe mở ra, cô nhảy lên.

“Băng Băng, thực sự là không khéo, cậu xin nghỉ, thế nhưng cấp trên gọi cậu khẩn cấp về đơn vị, mấy ngày nay chúng ta phá huỷ được một vài hang ổ tàng chứa m* t** của Bò Cạp, gã thẹn quá thành giận, đã đánh trả rồi, mấy anh trai đã bị phục kích đến nằm viện, chúng ta phải lập tức trở lại cương vị!”

Điềm Điềm thân mật khoác cánh tay Hà Băng.

Ở FIU, tình cảm của Điêm Điêm và Hà Băng tốt nhất, trên xe ngoại trừ Điềm Điềm, còn có tổ trưởng Ngô Hi của lần hành động này và vài tỉnh anh đặc chủng FIU.

Hà Băng hướng về phía Điềm Điềm cười cười: “Không sao, tớ gọi đâu có đó mà.”

Ngô Hi không yên lòng căn dặn Liễu Hà Băng vài câu: “Băng Băng, Bò Cạp xảo trá lại thủ đoạn hung tàn, hiện tại là thời kì nhạy cảm, cô càng phải đặc biệt cẩn thận, bảo vệ tốt chính mình.”

Hà Băng gật đầu: “Vâng, tôi biết rồi.”

“Tổ trưởng, nếu tôi nói, bất kể gã có là Bò Cạp, nêu như đội quân Huyêt Đông Đặc Chủng còn ở đó, Bò Cạp nhất định nghe tiếng táng đảm, cũng không dám phách lối như vậy nữa đâu!”

Huyết Đồng Đặc Chủng Binh.

Vừa nhắc tới đội quân hành vi như quỷ mị trong truyền thuyết này, mấy đặc chủng tinh anh của FIU liền sáng ngời mắt, lộ ra sùng bái: “Tổ trưởng, anh đã thấy qua lính của Huyết Đồng Đặc Chủng chưa, có thấy qua quan chỉ huy cao cấp của Huyết Đồng Đặc Chủng…

Huyết Ưng chưa?!”

Ngô Hi cười cười: “Huyết Đồng Đặc Chủng là cái gì, chi bộ đội đặc chủng này ở thời gian mười mấy năm phá tan vô số trùm tội phạm quốc tế, là truyền kỳ trong quân, mà Huyết Ưng là chỉ huy cao câp của Huyêt Đông Đặc Chủng, vẫn thâm tàng bất lộ, chỉ nghe nói ở trong truyền thuyết, nghe nói không ai thấy được con người thật của anh ta, hai giới hắc bạch, quân chính tư pháp đều là truyền kỳ về anh ta, tôi không có cơ duyên gặp được anh ta, song tôi giống với các cậu đều là fan cuồng của Huyết Ưng!”

Huyết Ưng?

Tính cách Hà Băng trong trẻo lạnh lùng, ở FIU nhưng cũng không quá hoà mình với mọi người, cô vẫn an tĩnh ngồi ở trong góc nghe, Huyết Ưng… Huyết Ưng…

Trong lòng cô không rõ ngắn ra, cô biết thân phận Diệp Minh đặc thù, song, đều là cô đoán, chuyện liên quan đến cơ mật, Diệp Minh không hê hé răng đên cô.

Ba năm nay cô đương nhiên cũng là nghe nói qua Huyết Ưng, cái tên Huyết Ưng như sắm bên tai, không ngừng vang dội trong quân, tổ chức cảnh sát quốc tế như FIU cũng đều là fan của anh, có đôi khi, Huyết Ưng chính là một loại ánh sáng, một loại tín ngưỡng, anh soi một ngọn đèn sáng cho tất cả chiến sĩ chiến đấu hăng hái ở tiền tuyến, tất cả mọi người đều mơ ước có một ngày có thể giống như anh, vượt mọi chông gai, trở thành anh hùng.

Huyết Ưng, anh chính là anh hùng.

Hà Băng trong đầu hiện lên gương mặt anh tuần kiên quyết kia của Diệp Minh, có chút sợ sệt.

“Song,” Lúc này Ngô Hi chuyên giọng, thần thần bí bí nói: “Thầy tôi từng hữu hạnh tham dự qua một lần hợp tác chiến đấu với Huyết Đồng Đặc Chủng, đồng thời, ông ấy còn chụp được bóng người mơ hồ của Huyết Ưng!”

Cái gì?

Ảnh chụp của Huyết Ưng?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2605


Chương 2605:

Mấy đặc chủng tinh anh FIU trong nháy mắt nổ tung: “Tổ trưởng, mau mau lấy ảnh chụp ra cho chúng tôi nhìn xem, chúng tôi rất ngưỡng mộ Huyết Ưng đó, ngày hôm nay rốt cục có thể tận mắt thấy dáng vẻ anh ấy rồi!”

“Suyt, các c** nh* giọng một chút, tắm hình này là tâm độc nhât vô nhị vê Huyết Ưng đó, chỉ có mỗi một tắm thôi!”

Nói rồi tổ trưởng Ngô Hi cầm ảnh chụp trong tay đưa ra ngoài.

Điềm Điềm đã sớm buông Hà Băng ra, hưng phấn sát tới, cô ấy cũng là fan của Huyết Ưng: “Mau mau cho tôi xem dáng dấp Huyết Ưng ra sao, anh ấy chính là anh hùng cái thế trong lòng tôi”

Ảnh chụp rất tối rất mơ hồ, căn bản thấy không rõ người, chỉ mơ hồ chứng kiến một dáng người cao lớn lười biếng dựa vào trên vách tường, trong tay mang theo một điều thuốc đang hút.

Mắt thường chỉ có thể nhìn được ngọn lửa đỏ tươi đang nhún nhảy trên bàn tay kia.

“Đây là cái gì a, căn bản nhìn không thấy người, tổ trưởng anh đùa chúng tôi đấy à!” Mọi người bất mãn lại thất vọng, Điềm Điềm còn ném điện thoại vào ghế ngồi.

Điện thoại rơi bên người Hà Băng, cô nghiêng mắt, nhìn thoáng qua.

Cô chỉ là rất tùy ý nhìn thoáng qua.

Thế nhưng, cái nhìn này khiến cô đông cứng cả người.

Cô nhanh chóng đưa tay cầm điện thoại lên, sau đó bắm vào tắm hình này, phóng đại, ánh mắt cô thật chặc rơi vào bàn tay đó.

Vì sao, bàn tay đó quen thuộc như vậy?

Còn có, thủ thế kẹp thuốc của anh, giống như đã từng thấy qua.

Hàng mi nhỏ dài không ngừng run lên, đầu óc cô đều nổ tung, có một người, có thể người khác không nhận ra, thế nhưng cô liếc mắt là có thể nhận ra, cho dù chỉ là một bàn tay.

Đây là Diệp MinhI Anh thích hút thuốc, mỗi người đều có thủ thế riêng khi hút thuốc lá, bàn tay này từng xoa qua mái tóc cô, cái trán, khuôn mặt, ngay vừa mới rồi còn bao lấy bàn tay mềm mại của cô, dán vào vị trí cách trái tim cô gần nhát.

Là anh sao?

Là… Diệp Minh?

Hà Băng tin tưởng, cô sẽ không nhận sail Thế nhưng, cô không thể tin được.

Diệp Minh vậy mà lại là… Huyết Ưng trong truyền thuyết?

Hà Băng nhìn vê phía Ngô Hi: trưởng, Đặc Chủng Huyết Đồng biến mắt lúc nào, tại sao biến mắt?”

“Ba năm trước, Huyết Ưng phá huỷ rồi toàn bộ đường dây đen ở Hồng Kông, đưa một tên đại ca cầm đầu vào ngục giam, tâm phúc của đại ca cầm đầu là Bò Cạp tra ra một cậu lính ở Huyết Đồng Đặc Chủng, cậu lính đó bị bại lộ, đưa tới hai phe chém giết, khi đó Huyết Ưng mang theo Huyết Đồng Đặc Chủng một đêm biến mắt, ba năm nay cũng không xuất hiện lần nào.”

Ba năm trước…

Đại ca cầm đầu…

Ký ức Hà Băng nhanh chóng quay vê ba năm trước đây, ở hòn đảo kia, cô đã từng bị bắt.

Đúng rồi, mọi thứ đã sáng tỏ.

Bây giờ nghĩ lại, ở trên hòn đảo kia cô đã từng trải qua một chiến dịch cực kỳ kinh tâm động phách, thời gian, nhân vật, đều xâu chuỗi thành một đường thẳng.

Hô hấp Hà Băng rối loạn, cô không dám nghĩ sâu hơn, thế nhưng cô cảm giác mình trong lúc vô ý đã phát hiện một bí mật lớn động trời, cũng là bí mật về người đàn ông Diệp Minh này.

Huyết Ưng biến mắt ba năm, Diệp Minh giả chết, cũng đã biến mất ba năm!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2606


Chương 2506:

Ký ức Hà Băng nhanh chóng quay vê ba năm trước đây, ở hòn đảo kia, cô đã từng bị bắt.

Đúng rồi, mọi thứ đã sáng tỏ.

Bây giờ nghĩ lại, ở trên hòn đảo kia cô đã từng trải qua một chiến dịch cực kỳ kinh tâm động phách, thời gian, nhân vật, đều xâu chuỗi thành một đường thẳng.

Hô hấp Hà Băng rối loạn, cô không dám nghĩ sâu hơn, thế nhưng cô cảm giác mình trong lúc vô ý đã phát hiện một bí mật lớn động trời, cũng là bí mật về người đàn ông Diệp Minh này.

Huyết Ưng biến mắt ba năm, Diệp Minh giả chết, cũng đã biến mất ba năm!

Không ai ngờ tới.

Không ai sẽ tin tưởng.

Hà Băng từ rất sớm trước đây đã tình căn thâm chủng với Diệp Minh, thế nhưng vài ngày trước cô mới thấy được gương mặt thật của anh, hiện tại càng biết được thân phận chân thật của anh, người đàn ông bị năm tháng ban tặng một thân phong sương, trên người viết đầy chuyện xưa ấy, hiện tại, cô dường như đã đọc hiểu được câu chuyện đó.

Lúc này xe ngừng lại, tổ trưởng nói: “Nơi này là khu phục vụ tốc độ cao, tất cả mọi người xuống xe đi vệ sinh, hóng gió chút đi.”

LH Hà Băng và Điêm Điêm cùng nhau xuống xe, đi vệ sinh.

Từ nay nhóm sẽ lên truyện bên app truyện hola nhé cả nhà! Mong cả nhà tải về đọc ủng hộ nhóm nhé!

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại Hà Băng tới, là Dương Kim Đậu gọi.

“Điềm Điềm, cậu đi trước đi! Tớ nhận cú điện thoại.”

“Được, Băng Băng, ta đi vào trước.”

Điềm Điềm vào nhà vệ sinh.

Hà Băng nhận nghe: “Alo mẹ à.”

“Mẹ ơi.” Chất giọng non nớt của Tiểu Điểm Điểm truyền tới.

Hóa ra là Tiểu Điểm Điểm nhớ mẹ, nên gọi điện thoại tới.

Hà Băng và Tiểu Điểm Điểm trong chốc lát nấu cháo điện thoại, sau đó Cúp máy.

Đặt điện thoại vào túi, Hà Băng xoay người, thế nhưng rất nhanh bước chân của cô đột nhiên khựng lại, bởi vì phía trước Điềm Điềm bị vài cái tên xăm mình bắt được.

Ánh mắt Hà Băng lạnh lẽo, tay phải nhanh chóng sờ về phía bên hông, muốn cầm súng.

Thế nhưng nguy rồi, lần này xin nghỉ, cô không mang theo súng!

Hà Băng lạnh lùng nhìn về phía bọn họ: “Bọn mày là ai?”

“Lão đại của bọn tao là Bò Cạp, trong khoảng thời gian này FIU chúng mày thực sự lắm chuyện, lão đại bảo chúng tao tới cho chúng mày một chút giáo huấn!”

“Hà Băng, đừng lo cho tớ, cậu mau chạy đi!” Lúc này Điềm Điềm hét lớn.

Tên xăm mình lúc này để một khẩu súng trên đầu Liễu Điềm Điềm: “Tiểu mỹ nhân, em câm miệng cho anh, không anh bắn nát sọ eml”

“Anh Sơn, trước đừng bắn ả, tiểu mỹ nhân này xinh xắn, không bằng trước hết để cho các anh em vui vẻ một chút.”

Mấy tên thủ hạ kia d*m đ*ng xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Điêm Điêm, còn vén váy Điềm Điềm lên.

AI Điềm Điềm sắc mặt trắng hếu thét chói tai.

“Dừng tay!” Lúc này Hà Băng quát lớn một tiếng: “Thả cô ấy ra, tao chơi với chúng mày!”

Vài tên xăm hình đổ mắt vào khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Hà Băng, lại lướt xuống dáng người cô: “Mẹ nó, ông đây kiểu phụ nữ chưa chơi qua, còn chưa chơi loại vưu vật như vậy!”

Mấy tên thủ hạ kia cũng bỏ Điềm Điềm ra, tham lam nhìn về phía Hà Băng.

“Được, mày qua đây!” Tên xăm mình gật đầu đồng ý.

“Hà Băng, đừng mài” Điềm Điềm kêu một tiếng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2607


Chương 2607:

Bốp, một tiếng, một tên thủ hạ giơ tay liền cho Điềm Điềm một cái tát.

Trong đôi mắt sáng của Hà Băng tràn ra ánh sáng lạnh như băng, cô đi tới, nắm cổ tay tên thủ hạ kia, dùng sức gập lại: “Còn dám đánh phụ nữ, tao phế mày!”

Răng rắc, cổ tay tên thủ hạ đó đã gãy xương, phát ra hét thảm một tiếng.

Lúc này nòng súng màu đen đè trên lưng cô, tên xăm mình cười nói: “Hung đây, hợp khâu vị tao lăm, nhưng mày đừng cử động nữa, bằng không chúng ta trước giết sau… h**p, ha ha ha.”

Thủ hạ của Bò Cạp thủ đoạn tàn nhẫn, là một đám côn đồ lưu manh.

Hà Băng quay người sang, giơ hai tay lên.

Tên xăm mình mở miệng ra lệnh: “Trước tiên c** q**n áo trên người hết ra, cho các anh em vui đùa một chút!”

Hà Băng lạnh lùng câu đôi môi đỏ mọng, sau đó giơ tay lên, cởi cúc áo sơ mi của mình.

Cúc áo từng viên cởi ra, lộ ra da thịt mềm mại như mỡ dê của cô gái.

“Oa.” Những thủ hạ kia đêu xem ngây dại, sắp ch** n**c miếng.

Hà Băng cởi bỏ áo sơmi phía ngoài, cô bên trong là áo ống ren màu trắng, rất thiếu nữ, giống như một đóa tường vi nở rộ.

Tên xăm mình hai mắt bốc hỏa, hắn đi vòng Hà Băng hai vòng, nhắm mắt lại dâm tà ngửi một cái mùi thơm phát ra từ trên người Hà Băng, hắn một tay kéo Hà Băng qua đây, đè trên vách tường, sau đó cởi dây lưng của mình: “Ông đây hôm nay nhất định phải g**t ch*t cô eml”

Bàn tay bản thỉu của tên xăm mình đi tới quần của cô, sắp sửa kéo xuống dưới.

Mong cả nhà tải app truyện hola về đọc nhé! Lúc này mặt Hà Băng sáng lên, một tay như thủy xà giống nhau dò được hông của tên xăm mình, đoạt lấy súng.

Đùng một tiếng, cô bắn một phát về phía tên xăm mình.

Tên xăm mình là tâm phúc của Bò Cạp, thân thủ rất nhanh nhẹn, độ cảnh giác lại cực cao, thế ngàn cân treo sợi tóc, hắn vươn tay nắm một thủ hạ chắn trước người, thủ hạ đó liền ăn một viên kẹo đồng vào đầu, chết sững.

Tên xăm mình cả kinh, hắn ngắng đầu nhìn về phía Hà Băng, mặt Hà Băng lạnh lùng, súng trong tay vẫn còn đang bốc khói.

Mẹ kiếp, ả phụ nữ này thật ác độc!

Hắn đã coi thường côi Trong tay tên xăm mình lại thêm một khẩu súng, hắn bắt Điềm Điềm lại.

Dấu tay trên mặt Điềm Điềm đều sưng lên, trên mặt vừa có máu vừa có nước mắt, cô ấy nhìn Hà Băng không ngừng lắc đầu: “Hà Băng, cậu đi nhanh đi, đừng để ý đến tớ.”

Hà Băng nhìn Điềm Điềm: “Tớ sẽ không bỏ cậu lại.”

Điềm Điềm khóc không thành tiếng, đều là cô ấy liên lụy Hà Băng.

Tên xăm mình trầm mặt nhìn chằm chằm Hà Băng, khuôn mặt vặn vẹo: “Con quỷ nhỏ, không ngờ thân thủ mày tốt như vậy, nhưng mày không trốn thoát đâu, mày chỉ có một khẩu súng, mà chúng ta có năm cây súng, mày có bắn súng nhanh đi nữa cũng không bằng lại bọn tao!”

Hiện tại năm cây súng chỉa về phía Hà Băng, Điềm Điềm còn bị tên xăm mình siết trong tay, Hà Băng hoàn toàn ở thế yếu.

Hà Băng đã cởi áo sơmi, chỉ còn mỗi áo ống màu trắng, lộ ra xương quai xanh tinh xảo của cô, mái tóc dài màu đen rối tung xuống dưới, vài sợi quấn trên khuôn mặt thanh lệ động nhân ấy, cô chậm rãi nhếch đôi môi đỏ mọng, cười lạnh nói: “Rốt cuộc ai nhanh, thử đi rồi biết!”

Cô tiến lên một bước, trực tiếp bóp cò súng.

Đoàng một tiếng, tiếng đạn lần thứ hai vang lên.

Sắc mặt tên xăm mình đại biến, hắn không nghĩ tới Hà Băng không sợ chết như thế!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2608


Chương 2608:

Một thủ hạ trúng đạn, ngã xuống.

Tên xăm mình giơ lên súng, nhắm ngay Hà Băng, trực tiếp nổ súng.

Hà Băng thây rõ viên đạn kia bay tới hướng cô, cô không tránh, mà cầm súng nhắm ngay đầu tên xăm mình, một súng này b*n r*, tên xăm mình chắc chắn phải chết.

Cô đã âm thằm nhắn còi báo động ẩn trên người, đám người Ngô Hi đã chạy đến.

Ngô Hi và vài tinh anh đặc chủng FIU mới vừa vào khúc cua đã nhìn thấy viên đạn kia bay tới hướng Hà Băng, Ngô Hi hét lớn: “Hà Băng, nằm xuống!”

Hà Băng không nằm, cô trực tiếp nổ súng.

Thế nhưng một giây kế tiếp có một bóng đen cao lớn đánh tới, Hà Băng bị đụng ngã.

Viên đạn của tên xăm mình kia cũng lướt qua người Hà Băng.

Hà Băng ngã xuống đất, lúc cô ngã xuống có một cánh tay cường tráng lót qua, bảo vệ cái đầu nhỏ của cô ở trong khuỷu tay anh, trong tầm mắt tối sầm, thân hình cao lớn của người đàn ông đè xuống, bảo vệ toàn bộ thân thể nhỏ mềm của cô ở trong ngực mình.

Viên đạn kia xuyên qua cửa số thủy tinh, cửa số thủy tinh lập tức đều vỡ tung.

Khi tầm mắt biến đen, các giác quan khác sẽ trở nên cực kỳ mẫn cảm, hàng mi Hà Băng run lên, nhanh chóng ngửi được mùi nam tính ngào ngạt trên thân người đàn ông này, là… Diệp Minhl Diệp Minh tới!

“Thằng nào chui ra, dám phá hỏng chuyệ tốt của bố mày, đánh chết nó!”

Tên xăm mình ra lệnh.

Mấy tên thủ hạ kia nhanh chóng nhắm súng ngay Diệp Minh, muốn bắn chết Diệp Minh.

Hà Băng rùng mình, cô muốn đứng dậy.

Thế nhưng cánh tay có lực của người đàn ông đè xuống, bảo vệ cô ở trong lòng không cho phép cô ngước mắt, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp không vui của người đàn ông: “Đàng hoàng một chút cho anhl”

Sáu chữ, đơn giản bá đạo.

Trong lòng Hà Băng ngòn ngọt, khóe môi nhanh chóng nhéch lên vòng cung.

Dù cho là khốn cảnh nguy hiểm cỡ nào, dường như chỉ cần anh đến, tất cả đều sẽ biến thành mây khói.

Bả vai dày rộng ấy, bàn tay thô ráp ấy, mỗi một chỗ đều căng tràn sức mạnh của tháng năm, cho cô tràn đầy cảm giác an toàn.

Diệp Minh vươn tay đoạt lấy súng trên tay Hà Băng, sau đó hơi ngước mắt, nòng súng màu đen chỉa vào mấy tên thủ hạ kia.

Râm râm râm, ba, bôn tên thủ hạ ngã xuống đất.

Phát súng cuối cùng trực tiếp xuyên qua tim hai tên thủ hạ.

Mấy tên thủ hạ kia trước khi chết không nhắm mắt, bọn hắn không thể tin được mình cứ như vậy mà chết, bọn hắn sợ hãi nhìn Diệp Minh, người đàn ông trên đầu đội mũ lưỡi trai, mũ lưỡi trai ép tới cực thấp, bọn hắn chỉ có thấy được cặp mắt đen thâm thúy của người đàn ông cặp kia, lạnh lùng sát phạt, khiến người ta hoảng sợ.

Mấy tên thủ hạ ngã xuống.

Chỗ khúc cua Ngô Hi cùng mấy tinh anh FIU chuẩn bị rút súng, thế nhưng súng còn chưa rút ra, mây tên thủ hạ kia đã bị giải quyết rồi.

Bọn họ kinh ngạc nhìn cơ thể to lớn kia, thuật bắn súng này thật đúng là… xuất thần nhập hóa!

Bọn họ cho tới bây giờ chưa thấy qua một tay súng thiện xạ như vậy.

Tên xăm mình cũng sợ ngây người, một giây, hai giây hay là ba giây, người đàn ông đột nhiên xông vào đã giải quyết hết thủ hạ của hắn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2609


Chương 2609:

Lúc này Diệp Minh giơ tay lên, nòng súng tối ngòm nhắm ngay tên xăm mình.

Thế nhưng, không có đạn.

Không có đạn!

Tên xăm mình cũng phải bật cười, hắn liền giơ tay lên, muốn cho Diệp Minh một phát.

Diệp Minh câu khóe môi mỏng lạnh, trực tiếp thảy súng qua, súng Mạc lập tức đập trúng đầu tên xăm mình.

Tên xăm mình đau nhe răng, trực tiếp buông lỏng Điềm Điềm ra, hắn sợ đến Xoay người chạy.

Diệp Minh buông lỏng Hà Băng ra, bước mạnh vài bước lên trước, thong thả đuổi kịp tên xăm mình, anh giơ chân trái lên mạnh mẽ đạp một cước vào bắp chân tên xăm mình.

“Ä” một tiêng, tên xăm mình ngã sõng Soài.

Diệp Minh đá văng súng lục, một cước đạp lên đầu tên xăm mình, thờ ơ dí qua dí lại.

Tên xăm mình đau đến mặt trởn nên dữ tợn, mắng to: “Mày rốt cuộc là thằng nào, mau buông ông mày ral”

“Ah,” Diệp Minh từ trong cổ họng bức ra tiếng cười sâm nhiên, khẽ cất giọng: “Tao là ông mày đấy, ông đây, cháu nội ngoan nào, gọi một tiếng ông nội đi!”

“Mày! Tên xăm mình tức giận thổ huyết.

“Điềm Điềm, cậu không sao chứ?” Hà Băng nhanh chóng đứng lên, đỡ Điêm Điềm.

Điềm Điềm quên cả khóc, cô ấy vẻ mặt sùng bái nhìn Diệp Minh: “Oa, thật là đẹp trai, anh ấy chính là anh hùng cái thế trong lòng tớt”

Cả nhà tải app truyệnhola đọc giúp nhóm nhé! Hà Băng: “…”

Lúc này đám người Ngô Hi vội vã chạy tới, bọn họ chế ngự tên xăm mình.

“Vị tiên sinh này, không biết anh xưng hô như thế nào?” Ngô Hi nhìn về phía Diệp Minh.

Diệp Minh đè thấp mũ lưỡi trai xuống, không nhìn Ngô Hi, anh nhắc chân dài đi tới trước mặt Hà Băng, thấp giọng nói: “Em theo anh qua đây.”

Anh đi tới một góc hẻo lánh phía trước.

“Băng Băng, cậu với anh ấy là quan hệ như thế nào vậy, anh ấy là bạn trai cậu sao, bạn trai cậu đẹp trai ngây người luôn đói”

Điềm Điềm đã quên mắt hoảng sợ ban nãy, mặt đầy vẻ hóng chuyện.

Hà Băng nhắc đôi chân nhỏ, đi tới phía sau Diệp Minh, cô như đứa trẻ đã làm sai chuyện, len lén nhìn bóng lưng cao ngất của anh.

Bóng lưng cao lớn đó ẩn trong vùng tối, giống như là ế quân hắc ám cường đại, khiên người ta muôn quỳ lạy.

Anh dường như tức giận rồi.

Ừm…

Hà Băng đi lên trước, vươn tay kéo lại ống tay áo sơ mi của anh, nhẹ nhàng kéo một cái: “Em đã đến rồi, tại sao anh không nói chuyện?”

Diệp Minh quay đầu, cặp mắt thâm thúy kia rơi vào khuôn mặt lớn chừng bàn tay của cô, giọng trầm thấp âm lạnh không vui: “Em biết sai rồi?”

Hà Băng biết anh đang nói cái gì, cô giải thích: “Viên đạn kia không bắn trúng tim em, thế nhưng em có thể bắn trúng đầu hắn, Điềm Điềm có thể được cứu, cho dù tổ trưởng bọn họ không đên, em cũng có thê giải quyêt mây tên thủ hạ còn dư lại kia…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2610


Chương 2610:

“Thế nhưng điều kiện tiên quyết là, em sẽ bắn được một hay mấy phát? Hà Băng, em thực sự gan to hơn rồi nhỉ, lẽ nào em không muốn sống nữa hả?”

Diệp Minh cắt đứt lời cô.

Hà Băng khựng lại, nhanh chóng tiến lên đón lấy ánh mắt nghiêm nghị của anh: “Diệp Minh, anh là ngày đầu tiên quen biết em à, em không sợ nhất chính là cái chết.”

“Eml” Diệp Minh giơ tay lên, làm bộ muốn đánh cô.

Hà Băng không tránh, cô ngắng mặt đón tay anh: “Anh đánh đi, đánh mạnh vào!”

Bàn tay đang giơ lên của Diệp Minh cứng lại giữa không trung, nhìn dáng vẻ quật cường của cô, trong lòng anh đột nhiên đau xót.

Bàn tay rơi trên vai cô, anh dùng sức cô kéo vào trong ngực mình.

Đột nhiên tiến vào lồng ngực cứng rắn rộng rãi của anh, Hà Băng nhanh chóng vươn hai tay chống lên lồng ngực của anh, muốn đẩy anh ra, thế nhưng thân thể của anh cứng rắn giống như bức tường, có đầy thế nào cũng không ra.

Cô tức giận cuộn năm đấm nhỏ dùng sức đập anh một cái: “Người anh sao cứng như thế hả?”

“Cứng?” Diệp Minh nhướng mày kiếm anh khí, bàn tay tiêp tục ân vòng eo nhỏ như dương liễu của cô vào trong ngực mình: “Chỗ nào cứng, hửm?”

dân Cô không hề có ý này, thế nhưng bị anh nói ra vài phần ái muội!

“Diệp Minh, buông!” Cô dùng sức vặn vẹo trong lòng anh.

Diệp Minh nhẹ nhàng ngửi mùi thơm cơ thể nhàn nhạt trên người cô tản ra, ánh mắt càng thêm sâu, cánh tay cũng không ngừng buộc chặt, ôm cô chặt Vào trong ngực.

Lúc này tay Hà Băng đi tới nơi trái tim anh, trong lúc vô tình mò tới một vật.

Đây là cái gì?

Tròn tròn, lại vừa cứng cứng, dường như xỏ qua một sợi dây, vẫn đeo trên cổ anh.

Hà Băng ngừng giãy giụa, lòng bàn tay mềm mại của cô chậm rãi sờ lên vật tròn trịa thô sáp kia, cái này hình như là… nhẫn.

Nhẫn treo trên sợi dây, ở chỗ cách trái tim anh gần nhát.

App truyện hola đã được làm khá tốt rồi nhé cả nhà! Nhịp tim Hà Băng trong nháy mắt gia tốc.

Trên người anh vậy mà lại đeo một chiếc nhẫn.

“Đây là cái gì?” Hà Băng hỏi.

Diệp Minh không nghĩ tới cô lại phát hiện ra nhẫn của anh, anh lúc này buông lỏng Hà Băng ra, lảng tránh đề tài này: “Không có gì.”

Ba năm trước lúc anh mua cái nhẫn này cô cũng không biết.

Hà Băng nhìn anh: “Đây là nhẫn, đúng không? Trên người anh vì sao đeo nhẫn?”

“Anh còn có việc, đi trước.” Diệp Minh xoay người muốn chuồn.

“Không cho phép đi.” Hà Băng kéo anh lại, sau đó giơ tay lên liền gỡ ra cúc cổ áo anh, trực tiếp kéo sợi dây trên cổ anh.

Chuỗi động tác này của cô vô cùng liền mạch lưu loát, cực kỳ bá đạo.

Diệp Minh phát hiện cô thực sự là càng ngày càng hung hăng, không chỉ hiện tại, cô còn động một chút là… nữ trên nam dưới.

Song, cô như vậy anh lại… cực kỳ thích.

Chiếc nhẫn của Diệp Minh rơi vào trong lòng bàn tay của cô.

Thật sự là nhẫn.

“Anh… mua à?” Cô hỏi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2611


Chương 2611:

Diệp Minh nhìn cô ở khoảng cách gần, cô hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve run lên một cái, giống như cây quạt nhỏ, làm người thương yêu.

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái, không nói gì.

“Anh vì sao không nói lời nào? Ah, em biết rồi, cái nhẫn này có phải mua cho cô gái xinh đẹp nào đó không? Diệp Minh, anh thật sự là một tên khốn!” Hà Băng hất anh ra xoay người rời đi.

Một giây kế tiếp, bàn tay Diệp Minh kéo lại cổ tay cô: “Cô gái xinh đẹp đó đang ở đâu vậy, anh sao không thấy ai hết vậy, trong mắt anh chỉ thấy được em là cô gái xinh đẹp thôi.”

Hà Băng quay đầu nhìn anh: “Anh có ý gì, nói rõ ra.”

Trong mất cô lóe ra sự thông minh tỉnh ranh của con hồ ly nhỏ, rất rõ ràng ban nãy chỉ là làm bộ tức giận, muốn anh nói ra lời.

Diệp Minh vươn tay cầm bàn tay nhỏ mềm mại của cô, đưa tay cô đặt trên chiếc nhẫn kia: “Sau này không được tùy hứng, mạng của em, anh luyến tiếc.”

Hà Băng nhìn anh: “Vì sao anh không trả lời câu em mới hỏi, chiếc nhẫn này là anh mua, mua từ lúc nào?”

Diệp Minh chau mày kiếm, vẫn không nói.

“Anh câm à?” Hà Băng tức giận mắng anh.

Diệp Minh khoác áo sơmi trong tay trên vai cô, sau đó giúp cô cài từng cúc áo.

“Ba năm nay, đã ăn bao nhiêu đu đủ với uống bao nhiêu sữa đấy?” Anh khàn giọng hỏi.

Hà Băng mát vài giây mới hiểu được ý anh, ba năm trước cô chỉ là đồng bằng, ngực phẳng đến đáng thương, hiện tại đã nảy nở hơn, hơn nữa do tập võ nên càng thêm săn chắc hơn trước, không gì sánh được mê người.

Hà Băng nhanh chóng giơ tay lên che mắt anh: “Không phải anh thích phụ nữ ngực to à? Em đã trở thành kiểu phụ nữ anh thích, thế nhưng thật ngại quá, không cho anh xem đâu!”

Yêt hâu nam tính của Diệp Minh lăn trên dưới vài cái, khàn khàn cười nói, “Chắc là em đã hiểu lầm gì với ngực to rồi đấy! Nếu không thì quá tự tin.”

Diệp Minh vươn tay đầy tay cô ra: “Sau này không cho phép liều như thế nữa, anh có việc, đi trước.”

Nhóm chuyển qua chú trọng trên truyện trên app truyện hola nhé cả nhà! Anh xoay người rời đi.

Hà Băng nhìn bóng lưng cao ngất của anh, đột nhiên lên tiếng: “Huyết Ưng!”

Bước chân Diệp Minh cứng đờ.

Hai giây sau, anh ngoái đầu nhìn lại nhìn vê phía Hà Băng.

Hà Băng cũng nhìn anh: “Đúng là anh không?”

Đôi mắt Diệp Minh lập tức vần vũ cuồn cuộn, thế nhưng nhìn bề ngoài vẫn sâu không thấy đáy như cũ, khiến người ta không nhìn thấu được nửa phần, anh phát động môi mỏng: “Đừng quậy nữa, anh đi.”

Anh đi.

Anh cũng không trả lời câu hỏi của cô.

Hà Băng nhìn cơ thể to lớn ấy biến mắt trong màn đêm, cô đã chắc chắc anh chính là Huyết Ưng.

Cô sẽ tìm được chứng cứ, cô nhất định sẽ chứng minh anh chính là Huyêt Ưng!

Mọi người quay lại xe của FIU, dấu vết trên mặt Điềm Điềm đã được xử lý qua rồi, cô ấy ôm lấy Hà Băng: “Băng Băng, cậu mau khai với tớ, cậu và chú kia là quan hệ như thế nào hả? Không ngờ tới cậu lại thích kiểu mấy ông chú đó nha, chú kia cool ngầu thật ấy, tuy tớ không thấy rõ mặt, thế nhưng đã bị anh ấy làm si mê rồi.”

Hà Băng bắt đắc dĩ cười cười.

Lúc này tổ trưởng Ngô Hi nghiêm túc nói: “Hà Băng, người đàn ông ban nãy thuật bắn súng nhanh chuẩn ngoan, thân thủ bât phàm, toàn bộ FIU sợ răng đều không phải là đối thủ của người đàn ông kia, lai lịch của anh nhất định không đơn giản.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2612


Chương 2612:

Diệp Minh ba năm trước đã chết, trước khi vén màn chân tướng, Hà Băng không hy vọng Diệp Minh sẽ bị bại lộ, nên cô nói: “Tổ trưởng, trong lòng tôi biết, anh ấy là người tốt.”

“Vậy thì tốt rồi.” Ngô Hi đưa tờ giấy kế hoạch cho Hà Băng: “Bò Cạp động thủ quá nhanh, vừa rồi tôi đã hồi báo tình huống với cấp trên, cấp trên nói dùng mỹ nhân kế, nên chúng tôi đã thương lượng một chút, muốn cô đi dẫn dụ Bò Cạp, từ đó tiếp cận gã.”

Giá trị nhan sắc của Hà Băng phóng nhãn toàn bộ FIU đều không ai sánh băng, nói đên mỹ nhân kê đâu tiên ai ai cũng sẽ nghĩ tới Hà Băng.

Hà Băng gật đầu: “Tôi không có vấn đề.”

“Tốt!”

Hà Băng thuận lợi tiếp cận Bò Cạp, mấy ngày này Bò Cạp điên cuồng theo đuổi Hà Băng.

Hôm nay Bò Cạp mang Hà Băng tới bên xe sang, nói với người trước mặt: “Đại Sơn, lái xe, đêm nay tôi dẫn mọi người tới hang tiền* Mexico trong lòng đất chơi một chút.”

*Hang tiền: từ lóng, ý chỉ nơi tiêu xài tiền tiêu xài hoang phí để giải trí, thường có sòng bài, game…

Hà Băng ngắng đầu, nhìn về phía người đàn ông phía trước, người này không ai xa lạ, chính là Diệp Minh.

Diệp Minh đã thành tài xế riêng của Bò Cạp.

Diệp Minh cũng nhìn thấy Hà Băng, ngày hôm nay Hà Băng mặc chiếc váy ngăn màu đen, thiệt kê bó sát càng phác họa rõ nên đường cong đưa thon nhỏ của cô, vạt váy đặt trên đầu gối, lộ ra đôi chân vừa mịn vừa trắng, trên chân mang một đôi giày cao gót thủy tỉnh…

Khuôn mặt nhỏ Hà Băng đã nảy nở rồi, thanh lệ động nhân, khí chất lại tiêm linh thoát tục, chính là băng mỹ nhân đi ra từ trong bức họa.

Khuôn mặt tuần tú của Diệp Minh dưới mũ lưỡi trai đột nhiên lạnh lẽo, cô dĩ nhiên thực sự qua lại với Bò Cạp.

Bò Cạp là một phần tử nguy hiểm, cô bất cứ lúc nào đều sẽ gặp nguy hiểm.

Anh vươn tay, siết cổ tay mảnh khảnh của cô.

Xe sang lái đến hành cung trong lòng đất, Diệp Minh làm tài xế ngồi ở ghế lái Xe.

Chỗ ngồi phía sau, Bò Cạp và Hà Băng ngồi chung một chỗ, Bò Cạp rất vui vẻ, ga hào sảng nói: “Đại Sơn, đêm nay tới hành cung, gái ở đó tùy chú mày chọn, chú mày có thể chọn hai cô, đương nhiên nếu như chú mày đủ ưu tú, cũng có thể chọn hơn hai, chỉ cần ngày hôm sau chân chú mày đừng mềm là được.”

Hà Băng ngước mắt nhìn về phía Diệp Minh, anh đội mũ lưỡi trai, ngũ quan thấy không rõ, chỉ mơ hồ thấy được đường nét lập thể nguội lạnh và bộ râu kia.

Lúc này Diệp Minh ngước mát, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn lại, ánh mắt anh sâu kín đụng phải Hà Băng, chỉ một giây rồi dời đi ngay, anh khẽ nói: “Cảm ơn ông chủ.”

“Không cần cảm ơn, hôm nay anh đây rất vui, rốt cuộc đã ôm được mỹ nhân về.” Bò Cạp vươn tay muốn ôm Hà Băng.

Mong cả nhà tải app truyện hola về đọc nhé! Hà Băng thanh lạnh nhìn Bò Cạp.

Bò Cạp nhanh chóng giơ tay lên: “Được, Băng Băng, anh không động vào em.”

Băng mỹ nhân này mới vừa bằng lòng hẹn hò thử với gã, gã rất cưng.

Băng mỹ nhân không cho gã đụng, gã sẽ không đụng.

Kỳ thực Bò Cạp đặc biệt thích gái còn trinh, Hà Băng không cho gã đụng, trúng ý gã lắm.

Bò Cạp đặc biệt hưởng thụ niềm vui chinh phục phụ nữ, phụ nữ càng không nguyện ý, gã càng phấn khởi, đợi khi phụ nữ đã phục tòng, leo lên giường gã, gã ngủ ngủ liền chán ngán.

Cho nên gã hiện tại đang mê dạng mỹ nhân băng lạnh.

Hà Băng nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, cô châm chọc câu đôi môi đỏ mọng: “Đã đêm khuya rồi anh còn mang theo tài xê của anh ra ngoài chơi gái, như vậy không tốt mà nhỉ?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2613


Chương 2613:

Bò Cạp cười ha ha: “Băng Băng, không phải anh mang theo tài xế anh đi ra ngoài chơi gái, mà là chú ấy muốn chơi gái, Đại Sơn, chú nói xem có phải không?”

Diệp Minh như có như không câu môi: “Đúng.”

Vừa dút lời, bên tai vang lên một cười nhạt: “Hạ lưu! Cần thận mắc bệnh!”

Cô mắng anh.

Diệp Minh ở trong giọng nói cô nghe được vài phần tức giận, cô thực sự đang mắng anh, anh nhếch môi lên.

“Băng Băng, cậu tài xê này của anh đã sắp bốn mươi tuổi rồi, còn chưa có vợ đấy, ngay cả bạn gái cũng không có, hôm nay trời đẹp, chú ấy lại huyết khí phương cương, chắc chắn phải có phụ nữ chứ, em cũng đừng mắng chú ấy.”

Hà Băng trừng Diệp Minh trước mặt, cũng không nói tiếp.

Sau một tiếng, xe sang dừng hành cung ở trong lòng đất.

Ghế lô xa hoa, Bò Cạp và Hà Băng ngồi ở chủ vị, Diệp Minh đứng ở trong góc phòng mờ tối.

Lúc này cửa phòng bao bị đầy ra, bà chủ mang theo một tôp các cô gái đi vào: “Đại gia à, tôi đã gọi hết các cô em đứng đứng đầu bảng chúng tôi tới rồi, chỉ cần giá cả thích hợp, tùy các anh chọn đấy.”

Các cô gái kia ai ai đều trẻ đẹp, da trắng chân dài, các cô nhanh chóng xông vào lòng Bò Cạp: “Đại gia à, chọn đi”

“Đi đi đi, chính quy phu nhân của tôi còn ở đây đấy, đi sang chỗ khác chơi.”

Bò Cạp đuổi hết mấy cô gái kia đi.

Mấy cô gái kia tuy xinh đẹp, thế nhưng vừa so sánh với Hà Băng, vẫn là một trời một đất.

“Đại gia, anh không chọn chúng em, vậy kêu chúng em tới đây làm gì?”

Bò Cạp chỉ tay, chỉ chỉ vê Diệp Minh trong góc: “Đêm nay tài xế tôi mới là đại gia của các cô, anh ta tới chọn các cô.”

Nhóm chú trọng lên truyện trên app truyện hola nhé cả nhà! “Tài xế?”

Mấy cô gái kia nhanh chóng lộ ra khinh thường, bọn họ ngày thường phục vụ đều là quan to hiển quý, xã hội đen khét tiến, nói chung là nhân vật có mặt mũi ở hai giới hắc bạch, bọn họ từ lúc nào phải hầu hạ một tài xế nho nhỏ chứ?

Bọn họ đồng thời xoay người, nhìn về phía Diệp Minh trong góc.

Diệp Minh toàn thân áo đen đứng ở nơi đó, mũ lưỡi trai đè rất thấp, cả người anh toát lên vẻ trầm mặc tối tăm.

Tuy thây không rõ mặt anh, thê nhưng có thể thấy rõ vóc người anh.

Ánh mắt các cô gái kia nhao nhao bơi trên người anh, từ trên xuống dưới, mỗi một phần mỗi một tắc cũng không bỏ sót, Diệp Minh cao 1m9, thân hình cao lớn cường tráng, bên trong áo thun đen là là bắp thịt rắn chắc chập chùng, thắt lưng chặt khít, tam giác ngược hoàn mỹ đổ xuống trong quần dài của anh, khiến người ta không nhịn được muốn xốc áo anh lên xem thử có đủ tám khối cơ bụng không.

Mấy cô gái ban nãy còn tỏ vẻ coi khinh giờ lại nhao nhao hít vào hơi lạnh, vóc người người đàn ông này thực sự là đẹp đến khiến người ta huyết mạch sôi sục, muôn chảy máu mũi.

Vai nam chính của các bộ phim thần tượng kia, hoặc là siêu mẫu nam quốc tế cũng không có vóc người đẹp được như anh đâu.

Cực phẩm đấy trời ạ.

“Đại gia à,” Có người ỏn ẻn kêu một tiếng, trực tiếp chạy tới bên người Diệp Minh: “Anh chọn em đi, mặt em đẹp này.”

“Chọn em chọn em, dáng người em đẹp nè.”

“Đều tránh ra hết đi, nên chọn em, em mặt đẹp dáng cũng đẹp!”…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2614


Chương 2614:

Lập tức, mấy cô gái kia vì cạnh tranh Diệp Minh mà sắp đánh nhau.

Hà Băng ngồi trên ghế salon mềm mại, cô nhìn Diệp Minh bị đám oanh oanh yến yến này vờn quanh, mi tâm thanh tú đã chau chặt.

Ba năm trước lúc anh là Tiêu Thành, bao nhiêu người phụ nữ thích anh.

Ba năm sau anh đã mất đi tất cả, lại còn chiêu mộ phụ nữ yêu thích như thế.

Đúng là tre già măng mọc, đều muốn ngủ với anh, đào hoa trên người anh chưa từng đứt đoạn.

“Một thằng tài xế cũng để các cô đánh nhau, hành cung trong lòng đất không phải là hang tiên của đàn ông mà là lãnh cung trong lòng đất à! Các cô chưa từng gặp đàn ông sao?” Hà Băng lên giọng.

Diệp Minh nghe lời này liền nâng đôi mắt màu mực liếc Hà Băng, anh ở trong đôi mắt sáng ấy thấy được ghen tuông nồng đậm.

Cô đnag ghen.

Trong mí mắt anh tuấn của Diệp Minh dính vào nụ cười thản nhiên.

Bò Cạp uống một ngụm rượu: “Băng Băng, lời này em sai quá sai, cậu tài xế này của anh vóc người thực sự rất tốt, không tin bảo chú ấy làm vài động tác hít đất cho em xem nhé.”

Hà Băng vẫn không nói gì, mà đám oanh yến bên kia lại hưng phấn ồn ào lên: “Được được, nhưng mà, chúng tôi muốn anh ấy cởi áo hít đất.”

Người đàn ông hít đất là lúc lộ rõ vóc người nhất, cởi áo ra lại càng thêm bỏng mắt.

“Oa, nhanh cởi nhanh cởi, chúng em đều muốn xem.” Đám oanh yến kia hưng phấn hoa chân múa tay vui sướng.

Đều nói đàn ông đều thích phụ nữ xinh đẹp, kỳ thực phụ nữ khi nổi máu mê sắc lên thực sự không còn hơn cả đàn ông, phụ nữ cũng yêu mặt đẹp, bắp thịt cường tráng, đặc biệt nóng bỏng.

“Đại Sơn, vậy chú cứ cởi áo làm vài cái chống đầy đi.” Bò Cạp lên giọng nói.

Diệp Minh ngước mắt nhìn Hà Băng, sau đó đi ra, anh giơ tay lên cởi bỏ áo đen.

Người đàn ông c** q**n áo rất tùy ý, lúcgiơ tay lên xương vai triệt đê mở ra, Sôi sục sức mạnh, tràn đầy lực đàn ông.

Quần áo cởi ra, lộ ra lồng ngực to lớn, tám khối cơ bụng, da thịt màu đồng, từng khối cơ liên miên chập chùng, khiến người ta nhịn không được ch** n**c miếng.

Oal Vang lên tiếng tắm tắc, đám con gái kia đã si mê, thiếu điều ch** n**c miếng.

Mong cả nhà tải app truyệnhola đọc khích lệ nhóm nhé! Vóc người cực phẩm như vậy, bọn họ cho tới bây giờ chưa thấy qua.

Cho dù là một tài xế nho nhỏ, không có tiền, bọn họ cũng nguyện ý đi cùng với anh.

Diệp Minh đi lên trước, năm xuông, anh làm vài cái chống đầy.

Hà Băng nhìn anh, phải hình dung tư thế anh bây giờ như thế nào nhỉ.

Bắp thịt săn chắc không cần phải nói, nhưng phần eo sau bị lõm xuống vì chống đẩy, phần mông nhô lên được quấn chặt trong chiếc quần tây đen, cả đường cong nối liền ấy bởi vì chống đẩy mà đong đưa, câu hồn người.

Đàn ông được như anh, đã quá đủ.

Thảo nào dù anh có tiền hay không, đều có rất nhiều phụ nữ xông về thân thể anh, anh có vốn liếng mà.

Hà Băng vôn không muôn đề anh hít đất, càng làm đám oanh yến kia thèm thuồng hơn.

“Đại gia ơi, chống đẩy như vậy chán phèo, lần trước em xem một cái video, người ta đều nằm xuống, để phụ nữ ngồi trên eo tập chống đầy đó.”

“Để em.”

“Để em đi.”…

Hà Băng căng thẳng, cô cảm giác tới hành cung trong lòng đất này thực sự là mở ra cánh cổng tri thức cho cô, đám oanh yến này thật sự quá biết chơi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2615


Chương 2615:

Để anh nằm, phụ nữ ngồi trên hông của anh, anh lại hướng trên tập chống đầy – hít đât, hình ảnh này chỉ tưởng tượng cũng đủ khiến người ta mặt đỏ tới mang tai.

Động tác như vậy chỉ có thể làm với người phụ nữ mình yêu, một là người yêu hai là vợ, cô cũng chưa từng chơi qua nữa.

“Đại Sơn, nếu các cô gái nhiệt tình như vậy, vậy chú em cứ chọn một cô đi!” Bò Cạp thật sự xem mình trở thành một khán giả nhiệt tình, gã không chê náo nhiệt còn châm thêm lửa.

Diệp Minh đứng lên, anh nhàn nhạt nhìn về phía đám con gái kích động kia.

Chẳng lẽ anh đang lựa người???

Mặc dù bây giờ hai người đều có nhiệm vụ, thê nhưng Hà Băng cũng không muốn thấy một màn như vậy.

Cô không muốn anh chơi loại trò chơi này với người phụ nữ khác.

Lúc này Hà Băng vươn tay đè xuống trái tim mình, cong người “ọe” một tiếng.

Cô đang nôn.

Bắp thịt cả người Diệp Minh vỡ ra, ánh mắt lúc này rơi trên người Hà Băng.

“Băng Băng, em sao vậy?” Bò Cạp quan tâm hỏi.

Hà Băng lắc đầu: “Không sao, em vừa tới Mexico, có chút không quen.”

“Ay,” Lúc này một cô gái kêu lên: “Cô nôn mửa như vậy, sẽ không phải là…

mang thai đấy chứ!?”

Người phụ nữ mang thai đều sẽ nôn mửa, khả năng này nhanh chóng gợi dậy đồng tình của những người khác: “Trời ạ, chắc là thực sự đã mang thai rồi, chúc mừng chúc mừng!”

Mọi người báo tin vui với Bò Cạp, cho rằng Hà Băng đã mang thai con của Bò Cạp.

Bò Cạp biết Hà Băng không phải mang thai, gã hiện tại ngay cả tay Hà Băng cũng không đụng tới, sao có thể mang thai chứ?

“Đi đi đi, đừng ồn ào nữa.” Bò Cạp hết sức nghiêm túc rây la mọi người, lúc gã và Hà Băng mới vừa quen biết gã đã tìm một bà lão rất có kinh nghiệm xem qua, Hà Băng vẫn còn trong trắng mà, bằng không gã cũng sẽ không cưng như thế.

Hà Băng yếu ớt dựa vào trên vai Bò Cạp: “Em chỉ là không quen đồ ăn khí hậu ở đây, hiện tại đã khỏe rồi.”

Nhóm lên chương nhiều bên app truyệnhola nhé cả nhà! “Vậy thì tốt.” Bò Cạp vươn tay ôm vai Hà Băng.

Diệp Minh không ngây thơ như Bò Cạp, nhìn Hà Băng nôn mửa con ngươi anh co rụt lại, chỉ có anh biết Hà Băng đã kết hôn rồi, cô và chồng mình nhất định có cuộc sống vợ chồng, mang thai cũng rất bình thường.

Cô thực sự mang thai à?

Ánh mắt Diệp Minh rơi trên bụng cô, bụng của cô còn bằng phẳng, cái gì cũng không nhìn ra được.

Trong lòng Diệp Minh đã nhắc lên sóng to gió lớn, thế nhưng trên mặt lại bình tĩnh, anh mở miệng nói: “Ông chủ, chân phải của tôi không tiện, không hít đất nữa.”

Chân phải anh què rồi, phải mang chân giả, Bò Cạp biết.

Bò Cạp “ha ha” cười to: “Đại Sơn, chân phải chú em thực sự không tiện, vậy chừa chút khí lực, đừng để chưa dẫn gái về phòng đã tắt điện, gái ở đây là đầu bảng đấy, chú bây giờ có thể chọn hai em rôi.”

Bò Cạp bảo anh chọn gái.

Đôi mắt Hà Băng lạnh đi, Bò Cạp trời sinh tính đa nghi, nếu như Diệp Minh không chọn, gã sẽ sinh nghi, nếu như Diệp Minh chọn, vậy mang về phòng không làm, đến lúc đó Bò Cạp biết vẫn sẽ nghỉ ngờ.

Vậy phải làm sao bây giờ?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2616


Chương 2616:

Chẳng lẽ anh thật sự phải phát sinh quan hệ thân mật với người phụ nữ khác?

Lúc này cửa phòng bao bị đẩy ra, một người đi đến: “Nghe nói anh Bò Cạp tới, sao hôm nay anh Bò Cạp không tìm em, chẳng lẽ quên em rồi?”

Bò Cạp ngước mặt nhìn, nhanh chóng cười nói: “Hóa ra là Tuyết Nương.”

Hà Băng nhìn thoáng qua Tuyết Nương, Tuyết Nương hơn ba mươi tuổi rồi, so với các cô gái trẻ tuổi tên đứng đầu bảng ở đây không chiếm được ưu thế về tuổi tác, thế nhưng người phụ nữ hơn ba mươi tuổi lại rất mặn mà, Tuyết Nương lại da trắng mặt đẹp, kiều mị động lòng người, ước chừng đã đè bẹp các cô em trẻ tuổi đứng đầu bảng kia xuống.

Tuyết Nương mặc dù không đứng đầu bảng ở hành cung nữa, thế nhưng chị ấy vẫn rất nỗi tiếng, cũng được săn đón nhất.

“Anh Bò Cạp, đây là tình cũ của anh?”

Hà Băng liếc Bò Cạp.

Bò Cạp nhanh chóng phủ nhận: “Dĩ nhiên không phải.”

Hà Băng cũng không đâm thủng, đôi mắt đẹp liếc Bò Cạp, lại tựa như cười lẫy.

Cái nhìn này lại làm Bò Cạp nhũữn cả người.

“Anh Bò Cạp, tiểu mỹ nhân này là bạn gái mới của anh à, đẹp thật đấy, em gái, em đừng hiểu lầm, chị và anh Bò Cạp chỉ là bạn bè.”

Hà Băng “ah” một tiếng, là kiểu bạn cái gì cũng làm được chứ gì.

“Băng Băng, em không biết rôi, Tuyết Nương có lai lịch rất lớn, Tuyết Nương từng là tình cũ Thành gia ở Hồng Kông đấy.”

Hà Băng giật mình, Tuyết Nương không phải là tình cũ của Bò Cạp, mà là tình cũ của Diệp Minh?

Diệp Minh lại đang ở đây.

Hà Băng nghiêng mặt, liếc Diệp Minh.

Diệp Minh đã thối lui đến trong góc phòng mờ tối, thu liễm khí tràng của mình, anh đè nặng mũ lưỡi trai, hai tay đút trong túi quần, không ai có thể thấy rõ anh đang suy nghĩ gì.

Hà Băng vẫn biết lúc anh là Tiêu Thành đại lão Hồng Kông bên người từng có rất nhiều người phụ nữ, thế nhưng cô chưa từng có chính diện đụng phải người phụ nữ đã từng của anh.

Tuyết Nương này là người đầu tiên.

“Băng Băng, em nhất định chưa từng nghe đến Tiêu Thành nhỉ! Tiêu Thành khét tiếng toàn bộ Đế Đô thành, là đại lão một phương, khoảng thời gian có hắn, đúng là một phen thịnh cảnh.” Bò Cạp nói.

“Đúng vậy, biết vì sao hành cung dưới đất này hot không, đó chính là vì nhiều năm trước Thành gia đã tới hành cung trong lòng đất, ở chỗ này bao nguyên một tháng, hàng đêm đánh bài, ca múa rượu chè, khi đó chúng tôi còn trẻ, đến tư cách liếc mắt Thành gia cũng không G00 “Đừng nói chúng tôi, đám thiếu phụ nhốt trong khuê phòng danh viện, người nào không muốn len lén sang đây ngắm Thành gia chứ, 20 năm trước phụ nữ Đề Đô đều nói, chưa từng ngủ cùng Thành gia một giấc, nào biết tư vị làm phụ nữ”…

Nhắc tới Tiêu Thành, tất cả các cô gái đều kích động, bọn họ chưa từng có cơ hội gặp gỡ Tiêu Thành.

Duy chỉ có Tuyết Nương là gặp được.

“Tuyết Nương, lúc Thành gia tới bao toàn bộ nơi đây, nhiều cô gái như vậy, chỉ có chị bị Thành gia chọn trúng, Thành gia đối với chị thật sự rất đặc biệt đó.” Một cô gái chua chát nói.

Hà Băng khẽ kéo khóe môi, thì ra không phải một đêm, Diệp Minh và Tuyết Nương này còn có một đoạn chuyện cũ nhỉ.

Tuyết Nương ngồi trên ghế sa lon, nhắc chân lên bắt chéo, sau đó châm một điếu thuốc, giơ tay nhắc chân đều rất quyến rũ.

Bởi vì từng có quan hệ với Tiêu Thành, cho nên mây năm nay thánh ý của chị ấy ở hành cung dưới đất không giảm, đám khách quý đều thích chọn chị ấy, muốn nhìn xem người phụ nữ được Tiêu Thành coi trọng, đến tột cùng tốt đến thế nào.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2617


Chương 2617:

Đương nhiên trong này cũng bao gồm cả Bò Cạp, Bò Cạp và Tiêu Thành là đối thủ một mất một còn, tình cũ của Tiêu Thành gã làm sao có thể bỏ qua chứ?

“Tuyết Nương, chị chỉ cần nói với chúng em một câu thôi, hầu hạ Thành gia có phải rất thoải mái hay không?

Mọi người đều biết, Thành gia nhưng giàu có tiếng, tiền như đại dương ấy!”

Có cô gái tò mò hỏi.

Tuyết Nương hút một hơi thuốc, sau đó phun ra làn khói, trong mắt của chị ây ẩn sâu tình xưa, thế nhưng mặt ngoài khéo léo, chị ấy cười nói: “Có thể làm người phụ nữ của Thành gia, tự nhiên là phước đức ba đời, thế nhưng Thành gia ba năm trước đã chết, nên tôn trọng người chết, chúng ta cũng đừng thảo luận anh ấy nữa.”

Mấy cô gái khác khinh thường hừ một tiếng, Tuyết Nương này ỷ vào mình là người phụ nữ của Tiêu Thành, ai cũng coi trọng chị ấy vài phần.

Tuyết Nương lại hút một hơi thuốc, lúc này chị ấy đột nhiên thấy được Diệp Minh đứng trong góc tối, động tác hút thuốc lá trong nháy mắt cứng đờ.

Hà Băng đang nhìn Tuyêt Nương, Tuyết Nương đã nhận ra Diệp Minh.

Thân phận của Diệp Minh bây giờ không thể bại lộ, nếu như bại lộ, Bò Cạp nhất định sẽ khiến anh chết không nơi táng thân.

Hàn ý trong mắt Hà Băng chợt lóe lên, bởi vì cô thấy Tuyết Nương giây tiếp theo đã bình tĩnh dời đi ánh mắt, tìm không thấy bất cứ dị thường nào.

Hà Băng móc ra một độ cung châm chọc, xem ra cô lo sợ không đâu rồi.

Tuyết Nương nhận ra Diệp Minh, lại chẳng mảy may biểu hiện ra ngoài, Tuyết Nương đối với Diệp Minh có tình.

Tải app truyệnhola đọc tiếp nhiều nhé cả nhà! Tuyêt Nương đang bảo vệ Diệp Minh.

“Tuyết Nương, hôm nay anh mang tài xế đến, nhiều cô gái ở đây như vậy, em giới thiệu hai cô nào tốt tốt cho tài xế anh, tối hôm nay nhất định phải hầu hạ được.” Bò Cạp chỉ chỉ Diệp Minh trong góc.

Tuyết Nương đứng lên, chị ấy đi tới trước mặt Diệp Minh, bàn tay mang theo thuốc lá từ từ leo lên trên mặt Diệp Minh, chị ấy câu môi cười nói: “Còn có ai tốt chứ, cô gái tốt nhất nơi đây không phải là… tôi sao?”

“Tuyết Nương, chị!”

Mấy cô gái khác nhao nhao biến sắc mặt, tài xế nghèo này là bọn họ nhìn thây trước, Tuyêt Nương vậy mà chặn ngang một cước.

Diệp Minh vẫn luôn im lặng đột nhiên giật giật, rút bàn tay ở trong túi quần ra, đặt lên eo Tuyết Nương, anh kéo Tuyết Nương vào trong ngực mình.

“Ông chủ, tôi đi xuống trước.”

Diệp Minh ôm Tuyết Nương đi.

Hà Băng nhìn thân ảnh hai người kia biến mắt, cô rủ xuống hàng mi tựa cánh ve, che giấu tâm tình trong lòng.

“Anh Bò Cạp, anh nhìn Tuyết Nương kìa, chị ta lại đoạt đi người của chúng eml”

Bò Cạp khoát tay áo, ném hơn mười chồng tiền trên bàn trà: “Cầm chia nhau đi”

“Cảm ơn anh Bò Cạp.” Mấy cô gái chen nhau lên, đoạt tiền.

“Băng Băng, đi, anh dẫn em đi ăn khuya.” Bò Cạp vươn tay ôm lấy Hà Băng vai.

Bò Cạp vốn chính là kẻ ph*ng đ*ng, bây giờ đang ở nơi giải trí như hành cung trong lòng đất, bên người lại có mỹ nhân như Hà Băng, gã đương nhiên không khống chế nổi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2618


Chương 2618:

Hà Băng giãy giụa vài cái, sau đó nâng đầu nhỏ lên nhìn Bò Cạp: “Anh Bò Cạp, thả tay, chúng ta trước đó đã nói xong, trước khi kết hôn, anh không thể đụng vào em, nhà em gia giáo rất nghiêm, trước khi kết hôn là cự tuyệt tất cả hành vi ở chung.”

Hà Băng ngụy tạo thân phận của mình, tuy vẫn gọi là Băng Băng, thế nhưng đã đổi họ, là con gái của phú thương nào đó, Bò Cạp tin tưởng không nghỉ ngờ.

Bò Cạp dùng ngón tay nhấc một luồng tóc của cô lên, đặt dưới mũi ngửi một cái: “Nói như vậy, em còn trinh?”

Hà Băng ghé vào trong lòng Bò Cạp, dí dỏm trừng mắt: “Đúng vậy, em chưa từng có đàn ông.”

Bò Cạp bị cô câu dẫn hai mắt bốc hỏa, gã cúi người định hôn Hà Băng.

Hà Băng đây hăn ra ngay, sau đó đứng dậy rời đi: “Anh Bò Cạp, tài xế của em tới đón rồi, em muốn về nhà.”

Nói rồi Hà Băng đi liền.

Bò Cạp một mình ngồi trên ghế sa lon, gã vươn tay kéo một cô gái ôm ngồi trên bắp đùi mình: “Ông đây nhịn một thân hỏa không có chỗ phát, lấy em tiết hỏa trước. Băng Băng, sớm muộn cũng có một ngày em sẽ là của anhl”

Bò Cạp đã xem cô gái kia trở thành Hà Băng.

Hà Băng không hề rời đi, cô đến hành lang, tìm được phòng của Diệp Minh và Tuyết Nương.

Giơ tay lên, cô muốn gõ cửa, thế nhưng rất nhanh cô đã đặt tay lên trên chốt cửa, trực tiếp đẩy cửa phòng ra.

Trong phòng, Diệp Minh ngồi ở bên giường, đưa lưng về phía anh, cô chỉ có thể nhìn được bả vai anh tuần tráng kiện của anh.

Tuyết Nương ngồi xổm bên chân anh, không biết đang làm gì.

Hà Băng khựng lại, tư thế bây giờ của bọn họ thực sự rất dễ dàng khiến người ta liên tưởng xa xôi, như là Tuyết Nương đang “lấy lòng” anh.

“Người nào?” Độ cảnh giác của Diệp Minh rât cao, anh nhanh chóng nghiêng đầu, cặp mắt sâu thẳm bén nhọn kia bắn qua nơi đây.

Hà Băng Nhất tiến vào trong đôi mắt anh.

Ánh mắt cô dời xuống, chỉ thấy dây lưng bên hông anh đã mở, cái quần màu đen kia cũng cởi…

Cô xoay người rời đi.

“Hà Băng!”

Lúc này phía sau vang lên một giọng trầm thấp, Diệp Minh đuổi tới, nắm lại cổ tay mảnh khảnh của cô.

Hà Băng bị ép dừng bước, cô dùng sức rút tay mình về: “Buông!”

Minh rât cao, anh nhanh chóng nghiêng đầu, cặp mắt sâu thẳm bén nhọn kia bắn qua nơi đây.

Hà Băng Nhất tiến vào trong đôi mắt anh.

Ánh mắt cô dời xuống, chỉ thấy dây lưng bên hông anh đã mở, cái quần màu đen kia cũng cởi…

Cô xoay người rời đi.

“Hà Băng!”

Lúc này phía sau vang lên một giọng trầm thấp, Diệp Minh đuổi tới, nắm lại cổ tay mảnh khảnh của cô.

Hà Băng bị ép dừng bước, cô dùng sức rút tay mình về: “Buông!”

Cô giãy giụa rât mạnh, Diệp Minh trực tiếp khom lưng, ôm ngang cô lên đưa Vào phòng.

“Buông, anh tên khốn này!”

Diệp Minh trực tiếp ném cô vào giường lớn mềm mại, cô nhanh chóng đứng dậy, thế nhưng cơ thể to lớn của người đàn ông đã đè xuống.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2619


Chương 2619:

Tay cô bị bàn tay thô ráp của anh bao lấy, nhắn xuống dưới một cái…

“Mắng thêm một tiếng nữa xem?”

Anh lạnh lùng không vui nhìn chằm chằm cô, trong cánh môi mỏng lạnh tràn ra vài chữ đơn giản.

Hà Băng khựng lại, trên người anh không có phản ứng.

Cô hiểu làm anh.

Cô còn tưởng rằng anh và Tuyết Nương…

Hà Băng muốn rút tay mình về: “Buông!”

Tay cô còn bị anh cầm lấy.

Diệp Minh lúc này mới buông lỏng cô ra, trọng lượng trên giường đè nặng chợt rút ra.

“Em gái, em hiểu lầm Thành gia rồi, chỗ mang chân giả của Thành gia sưng đỏ nhiễm trùng, vừa rồi chị chỉ bôi thuốc cho Thành gia thôi.” Tuyết Nương tiến lên giải thích.

Thì ra là vậy.

Trong hai mắt Hà Băng tràn ra vài phần chột dạ, cô nhìn Diệp Minh, Diệp Minh thân cao chân dài đứng nghiêm, đưa lưng về phía cô, vươn tay cởi xuống dây lưng màu đen.

Cô đi lên trước, đi tới bên người anh: “Diệp Minh, xin lỗi, vừa rồi…”

Diệp Minh tùy ý ném dây lưng vào trên ghế salon, phát động môi mỏng: “Không cần xin lỗi, em nghỉ ngờ anh cũng rất bình thường.”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Nói xong anh đi đến phòng tắm.

Thế nhưng một bàn tay nhỏ duỗi tới, thật chặt kéo lại góc áo của anh.

Diệp Minh dừng bước, anh rủ mắt nhìn bàn tay nhỏ bé kia, trầm giọng nói: “Thả tay.”

Hà Băng lắc lắc đầu nhỏ, kéo chặt hơn: “Không thả.”

Diệp Minh gạt tay cô ra.

Hà Băng vươn hai tay kéo lại anh, vẫn không buông tay.

“Thích ăn đòn đúng không?” Diệp Minh nghiêm nghị la lên một câu.

Hà Băng: “Diệp Minh, anh mắng eml”

Diệp Minh: “…”

Hà Băng lôi ống tay áo của anh thật chặt, kéo đến nỗi áo sơ mi đen anh thành nếp uốn, cô liếc Tuyết Nương.

Cô gái muốn nói lại thôi, hai tròng mắt ướt nhẹp kia cất giấu vài phần uất ức.

Diệp Minh gạt tay cô ra.

Hà Băng vươn hai tay kéo lại anh, vẫn không buông tay.

“Thích ăn đòn đúng không?” Diệp Minh nghiêm nghị la lên một câu.

Hà Băng: “Diệp Minh, anh mắng eml”

Diệp Minh: “…”

Hà Băng lôi ống tay áo của anh thật chặt, kéo đến nỗi áo sơ mi đen anh thành nếp uốn, cô liếc Tuyết Nương.

Cô gái muốn nói lại thôi, hai tròng mắt ướt nhẹp kia cất giấu vài phần uất ức.

Đôi mặt Diệp Minh buông lỏng, sau đó nghiêng mặt nhìn Tuyết Nương: “Cô ra ngoài trước đi.”

Tuyết Nương gật đầu: “Được.”
 
Back
Top Dưới