Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2560


Chương 2560:

Anh dùng lòng bàn tay to v**t v* khuôn mặt mềm mại của cô gái, sau đó cúi người hôn lên trán cô, cái hôn này, anh thật lâu chưa dút.

Băng Băng, anh yêu em.

Thế nhưng tiếng “anh yêu em” này, em đã định trước nghe không được.

Nếu như em hỏi anh yêu em bao nhiêu, anh yêu em, nguyện ý dùng tính mạng mình đổi lấy sinh mạng cho em.

Sáng sớm hôm sau.

Lê Hương mang đến một tin tức tốt: “Anh Diệp, tin tức tốt, kết quả kiểm tra của anh đã có, tủy anh và Băng Băng ghép thành đôi trăm phần trăm, Băng Băng được cứu rồi!”

Diệp Minh ngắn ra, không ngờ tới tìm giữa biển người mênh mông, lật từng cụm núi trùng điệp lâu như vậy, cuối cùng lại là anh.

Tủy anh có thể cứu Hà Băng, tất cả đều được an bài từ nơi sâu xa.

Diệp Minh đưa mắt nhìn Hà Băng nằm trên giường bệnh, khóe môi vẽ ra độ cong lưu luyến mà mềm mại, anh biết, anh biết anh nhất định có thể cứu cô.

Hóa ra duyên đi, vướng víu không dút, đều chẳng qua là em.

“Lập tức sắp xếp phẫu thuật đi.” Diệp Minh đạm bạc nói.

Trong phòng phẫu thuật.

Diệp Minh và Hà Băng đều bị đẩy vào, thế nhưng Hà Băng không mở mắt, cô vẫn còn đang hôn mê.

“Anh Diệp, bây giờ chúng em tiêm thuốc tê cho anh.” Lê Hương nói.

“Chờ một chút.” Diệp Minh mở miệng.

Lê Hương ngừng lại.

Diệp Minh chậm rãi đưa ra bàn tay thô ráp của mình nắm bàn tay nhỏ bé kề sát của Hà Băng, tay cô vừa mềm vừa lạnh, anh khóa thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay.

Anh truyên hêt nhiệt độ cơ thê âm áp và sức mạnh ung dung của chính mình cho cô, như vậy cô trong giấc mộng sẽ không cô đơn, sẽ không sợ hãi nữa.

Nếu như anh đi, cô cũng sẽ rất kiên cường rất dũng cảm, cô sẽ từ từ trưởng thành.

Cuộc phẫu thuật này tiến hành đến trưa, sau hai giờ, thuốc tê trên đùi Diệp Minh biến mất, anh muốn xuống giường.

Lê Hương nhanh chóng ngăn cản nói: “Anh Diệp, phẫu thuật vô cùng thành công, nhưng anh rút tủy tiến hành ghép đôi, nên mây ngày nay anh phải ở lại viện quan sát, xem có phản ứng không tốt nào không. Chuyện này không thể lơ là, liên quan đến đùi phải của anh đấy.”

Sắc mặt Diệp Minh hơi tái, song mặt không chút thay đổi: “Băng Băng tỉnh chưa?”

“Vẫn chưa.

Hà Băng vẫn chưa tỉnh.

Diệp Minh cụp mắt nhìn một chút đồng hồ trên cổ tay, anh phải đi, đã đến giờ rồi.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại trong túi quần anh rung lên.

Diệp Minh lây điện thoại ra vừa nhìn, là điện thoại của cấp trên.

Không phải điện thoại của Chu Siêu, mà là điện thoại của cấp trên.

Mi tâm anh tuấn của Diệp Minh trực tiếp trầm xuống, anh nói với Lê Hương: “Anh nghỉ ngơi một chút, em đi làm việc đi!”

“Dạ.” Lê Hương yên tâm lui ra ngoài.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2561


Chương 2561:

Diệp Minh lập tức ấn phím nhận nghe điện thoại.

Bên kia truyền đến một giọng nói già nua mà uy nghiêm: “Diệp Minh, Chu Siêu đã bị Bò Cạp bắt đi.”

Chu Siêu bị bắt, Bò Cạp đã ra tay nhanh như vậy.

Năm ngón tay thon dài của Diệp Minh siết chặt điện thoại, đôi môi mỏng phun ra câu chữ đơn giản: “Ở đâu?”

“Ở bến tàu! Diệp Minh, cậu lén lút sửa lại thời gian rời đi, sẽ hại chết người bên cạnh, cậu không biết ư! Diệp Minh mà tôi biết chớ nên là người thất thường như thế!” Bên kia truyền đến tiếng gậy gỗ gõ xuống mặt đất.

Diệp Minh đi xuống giường bệnh, nhắc chân đi ra ngoài.

Y tá nhỏ đuổi theo phía sau anh: “Anh đi đâu vậy, anh bây giờ không thể rời bệnh viện, anh…”

Diệp Minh cầm điện thoại, ánh mắt sắc bén âm trầm quét sang y tá nhỏ.

Y tá nhỏ sợ đến run run một cái, dừng bước, không dám đuổi theo.

Diệp Minh đi đến hành lang, bên kia truyền đến thanh âm: “Diệp Minh, chuyện Chu Siêu cậu không cần phải để ý đến, Bò Cạp bắt cậu ta chính là muốn dụ cậu xuất hiện, hiện tại bao nhiêu ánh mắt đang nhăm nhe vào cậu, tôi sẽ phái người cứu Chu Siêu, đổi chuyến tàu của cậu lại, rời đi trong đêm!”

“Tôi sẽ mang cậu ta về.”

“Cái gì? Diệp Minh, cậu đừng có hồ đồ… Này, Diệp Minh…”

Diệp Minh trực tiếp cúp điện thoại.

Bước chân anh vững vàng đi trên hành lang, lúc này bước chân khẽ khựng lại, bởi vì anh đã đi tới cửa phòng bệnh của Hà Băng.

Xuyên qua cửa số nhìn vào, Hà Băng nằm trên giường bệnh, vẫn còn đang hôn mê.

Ánh mắt của anh rơi trên khuôn mặt nhỏ của cô, sâu đậm nóng bỏng và lưu luyến, muốn khắc sâu dáng vẻ cô vào trong linh hồn của mình.

Anh nghĩ, cả đời này, anh là mềm mại duy nhất nơi đáy lòng cô.

Hà Băng, tạm biệt em.

Xin lỗi, anh lại phải rời khỏi em rồi.

E rằng, về sau cũng sẽ không gặp lại được nữa.

Hạnh phúc anh nắm chặt ở trong tay, kết cục vẫn phải buông tay.

Chiếc nhẫn kim cương trong túi quần kia, cuối cùng vẫn không thể nào đeo lên cho cô.

Hai bàn tay xuôi ở bên người Diệp Minh siết thành quyền thật chặt, đồng tử màu mực đỏ thăm biên thành ướt át. Tạm biệt em, cô gái anh yêu nhất.

Nắm tay đột nhiên buông ra, Diệp Minh xoay người rời đi.

Bến tàu.

Chu Siêu bị trói trên trụ đá, Bò Cạp cầm lấy kìm gắp đốt đỏ bừng, mặt hung dữ đè kìm gắp trên ngực Chu Siêu.

Mùi thịt nướng khét lẹt tỏa ra, hai mắt Chu Siêu đỏ bừng cắn răng rên khẽ một tiếng, anh ta cũng là một hán tử tâm huyết.

“Nói, Huyết Ưng là ai? Tên được quân chính tư pháp hai giới hắc bạch kính như truyên kỳ, làm người ta nghe tin đã sợ mất mật, Huyết Ưng rốt cuộc là ai?”

Bò Cạp ép hỏi.

Chu Siêu cười lạnh một tiếng: “Mày vĩnh viễn sẽ không… biết, anh ấy là một vị thần vĩnh viễn!”

Sắc mặt Bò Cạp lập tức âm trầm.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2562


Chương 2562:

Lúc này đột nhiên một quả bom khói ném vào, khói nhanh chóng tỏa ra, tầm mắt trở nên mờ nhạt.

“Lão đại, có người tới!”

Bò Cạp lộ ra nụ cười phần khởi vặn vẹo, Huyết Ưng rốt cuộc đã tới.

“Àm” một tiếng, tấm cửa gỗ bị một cước đá văng, khói mù che phủ dáng người cao lớn ây.

Người đàn ông mặc áo thun màu đen, phía dưới là quần rằn ri, trên chân đạp giày lính đen, khí tràng cường hãn mạnh mẽ, tựa như sói hoang chạy nhanh ở trong thảo nguyên.

Thấy không rõ mặt của anh, che một tắm khăn che mặt bí ẩn.

Bò Cạp còn muốn nhìn nữa, lúc này người đàn ông giơ súng lên: “đùng” một tiếng, thủ hạ mới vừa rồi còn đang nói chuyện cái kia đều đã ngã xuống.

Thuật bắn súng xuất thần nhập hóa, nhanh chuẩn ngoan.

Mẹ nó.

Bò Cạp khế chửi một tiêng, nhanh chóng trốn qua một bên.

Lúc này kết hợp với bảy tám tiếng súng vang, những thủ hạ bên người gã đã toàn bộ ngã xuống.

Bò Cạp ớn lạnh, gã không ngò’ tới những thủ hạ kia của mình không tới một phút đã bị quật ngã.

Hay, quả nhiên là Huyết Ưng.

Lúc này bên tai vang lên tiếng bước chân nặng nề, Huyết Ưng đạp giày lính đi tới, đáy ủng đạp trên tấm ván phát ra tiếng “ken két”, xơ xác tiêu điều, mang theo sát khí máu tanh.

Bò Cạp cầm súng, hướng về phía người đàn ông băn một cái.

Đang định bắn phát súng thứ hai, người đàn ông đã đi tới, bàn tay thô ráp vươn qua đây níu lấy cổ áo của gã, kìm gắp bị hơ đỏ bừng “xèo” một tiếng đè trên mắt phải Bò Cạp.

Aaaaaaa.

Bò Cạp hét thảm một tiếng, đau đớn lăn lộn trên mặt đất, mắt, mắt của gãi Người đàn ông hất gã ra, giống như ném rác, sau đó đi tới trước mặt Chu Siêu, cởi dây thừng cho Chu Siêu.

Chu Siêu hai mắt đỏ thắm nhìn người đàn ông: “Cậu không nên tới!”

Lúc này “đoàng đoàng đoàng” mấy tiêng súng vang, một nhóm thủ hạ khác của Bò Cạp chạy tới.

“Chúng ta đi.” Diệp Minh thấp giọng nói.

Một bến tàu khác, đã có một chiếc thuyền hạm đang chờ, Diệp Minh đỡ Chu Siêu chuẩn bị lên thuyền.

Lúc này thân hình cao lớn của Diệp Minh mềm nhũn: “rằm” một tiếng, trực tiếp quỳ trên đất.

Chu Siêu cả kinh: “A Minh, cậu làm sao vậy?”

Lúc này anh ta mới nhìn rõ đùi phải đang quỳ của Diệp Minh run rẫy, máu tươi nóng hồi chảy ra, vừa rồi phát súng kia của Bò Cạp đã băn trúng đùi phải của Diệp Minh.

Ngay sau đó “ầm” một tiếng, hai mắt Diệp Minh tối sầm, ngất xỉu trên bến tàu.

“AMinhl”

Trong phòng bệnh của bệnh viện.

Hà Băng tỉnh, lần phẫu thuật ghép tủy này rất thành công, cô đã khỏe mạnh trở lại.

Thế nhưng, Diệp Minh lại biến mất không thấy đâu.

Hà Băng không biết anh có phải đã trở về trong ngục giam rồi không, dù sao anh có nhiệm vụ trọng yêu, không thê luôn ở bên cô.

Lúc này Dương Kim Đậu đi đến, mở ra ly giữ ấm, múc hơn phân nửa chén canh gà cho cô: “Băng Băng, đây là canh mẹ tự tay chưng cho con, con nhân lúc còn nóng mau mau uống đi.

Con xem con gần đây quá gầy, nhất định phải nuôi mình béo lên chút.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2563


Chương 2563:

Khúc mắc giữa mẹ con đã biến mắt, Dương Kim Đậu nhanh chóng khỏe hơn, ngay cả chứng trầm cảm đã chuyển biến tốt đẹp, hiện tại Hà Băng nằm viện, bà ôm đồm hết mọi chuyện tự mình chăm sóc cô, toàn tâm toàn ý yêu cô con gái của mình.

Hà Băng cảm giác hết thảy bên người đều tốt hơn, thế nhưng, cô lại cảm thấy một cảm giác lặng yên cô đơn ngâm ngầm bủa vây.

Cô nói không rõ loại cảm giác này.

Hiện tại việc cấp bách là cô phải dưỡng tốt sức khỏe mình đã, đợi Diệp Minh ra tù cô sẽ khỏe mạnh đứng trước mặt anh.

“Mẹ, để con ăn chol” Hà Băng ăn hết canh gà, còn ăn một chén cơm đầy.

Lại qua vài ngày, Diệp Linh tới.

Hà Băng nhịn không được, cô hỏi Diệp Linh: “Chị Linh ơi, anh chị bây giờ đang ở đâu vậy a?”

Mặt mày Diệp Linh có chút ảm đạm, cô vươn tay Xoa xoa mái tóc Hà Băng: “Anh chị hôm nay sẽ tới thăm em.”

Hà Băng hai mắt sáng ngời: “Thật ư?”

Diệp Linh gật đầu: “Thật.”

Thật tốt quá.

Diệp Minh sắp tới thăm cô.

Hà Băng thay bộ quần áo bệnh nhân trên người xuống, mặc chiếc váy dài vàng nhạt, chiếc váy kiểu ôm body, buộc quanh thắt eo nhỏ xinh của cô.

Hà Băng đứng ở bồn rửa tay quay một vòng, mái tóc dài đen nhánh, khuôn mặt trứng ngỗng thanh lệ, thiếu nữ mơn mỏn tựa như đóa thủy liên.

Anh sẽ thích nhỉ?

Anh lúc nào sẽ tới?

Chẳng mấy chốc sẽ đến đây đúng không?

Cô đã lâu đã lâu không gặp anh rồi.

Rất rất rất nhớ anh.

Hà Băng ngồi ở bên giường, tim đập như trống châu.

Lúc này “cốc cốc cốc” tiếng gõ cửa vang lên, có người đang gõ cửa.

Diệp Minh tới?

Nhất định là Diệp Minh tới!

Hà Băng đứng dậy thật nhanh, đi mở rộng cửa.

Cửa phòng bệnh kéo ra, ngoài cửa không phải Diệp Minh, mà là quản gia tư nhân.

“Hà tiểu thư, chào cô.” Quản gia tư nhân lịch sự chào hỏi một tiếng.

“Ngươi là?” Hà Băng không biết quản gia tư nhân, chỉ cảm thấy xa lạ, cô lướt qua vai quản gia tư nhân nhìn về phía phía sau, trên hành lang không một bóng người.

Diệp Minh không tới.

“Hà tiểu thư, cô là đang tìm Thành gia sao? Thành gia có việc, không tới, Thành gia phái tôi tới đây.” Quản gia tư nhân lịch sự nói.

“Ah, vậy mời vào.” Hà Băng nhường đường.

Trong phòng bệnh, Hà Băng ngồi ở bên giường, quản gia tư nhân cầm một phần văn kiện trong tay giao cho Hà Băng: “Hà tiểu thư, đây là Thành gia chúng tôi đưa cho ngươi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2564


Chương 2564:

Gì vậy nhỉ?

Hà Băng nhận rồi nhìn, là một tờ giấy chuyển nhượng tài sản, Diệp Minh cho cô rất nhiều rất nhiều tiền.

“Anh ấy đưa cho tôi cái này làm cái gì?”

Hà Băng khó hiểu.

“Hà tiểu thư, đây là Thành gia bồi thường cho cô.”

“Bồi thường? Bồi thường cái gì?”

“Hà tiểu thư thông minh như vậy, sao lại không biết đây là bồi thường cái gì chứ? Hà tiểu thư, Thành gia đã rời khỏi nơi này, anh ấy phải rời đi thời gian rất lâu, có thể ba năm, năm năm, mười năm, càng có thể đi trọn đời giống như bố cô vậy. Thành gia nói, Hà tiểu thư không cần chờ anh ấy nữa, không cần thiết lãng phí thanh xuân của mình trên một người không đáng.”

Cái gì?

Anh đi rồi?

Anh đây là ý gì?

“Ông là nói, anh ấy đơn phương tuyên bố chia tay, đúng không?” Hà Băng nhìn quản gia tư nhân.

Quản gia tư nhân gật đầu: “Đúng vậy.”

Hàng mi Hà Băng run lên, mấy ngày này mới vừa nuôi được chút huyết sắc vào thời khắc này trở nên trăng bệch, mặt cô đã trắng tái tựa như một trang giấy.

“Hà tiểu thư, dù sao cô đã từng ở bên Thành gia, cho nên những thứ này là Thành gia bôi thường cho cô, hy vọng cô có thể quên quá khứ, bắt đầu lại.”

Quản gia tư nhân đang nói cái gì, Hà Băng một chữ đều nghe không vào, cô cũng không biết quản gia tư nhân rời đi thế nào, cô chờ lâu như vậy, vậy mà chỉ chờ đến anh không từ mà biệt và lời chia tay đơn phương đó.

Hà Băng ngồi ở trên giường, cả người như bị đẩy vào trong vực sâu, tay chân lạnh lẽo.

Cô chưa từng nghĩ tới đây là kết cục của anh và cô, anh cầm dao đâm vào trái tim cô.

Đau quá.

Cô đau quặn người, thế nhưng một giọt nước mặt cũng không rơi nỗi.

Hà Băng xuất viện, cô rất biết điều, ngoan ngoãn ăn ngủ đi học, tờ giấy chuyển nhượng tài sản bị ném trong thùng rác, cái tên Diệp Minh đó đã biến mắt trong cuộc sống của cô.

Chỉ là, cô trở nên rất an tĩnh.

Dương Kim Đậu thường thấy cô một mình ôm gối ngồi trên thảm, phía trước là cửa sổ sát đất thật to, cô xuyên qua mặt kính nhìn thế giới bên ngoài, không biết đang nhìn cái gì, nghĩ cái gì?

Hà Băng thường hay ngần người, một lần ngây người kéo dài đến tận trưa.

Cô còn không thích kêt giao bạn bè, luôn lủi thủi một mình.

Tối hôm đó, Hà Băng trở về biệt thự, ngã vào trong lòng Dương Kim Đậu.

Dương Kim Đậu ngửi được mùi rượu đầy người cô, nhanh chóng chau mày: “Băng Băng, con đi ra ngoài uống rượu à?”

Hà Băng nửa nhắm mắt, giọng nói mềm mại của thiếu nữ gián đoạn, mang theo làm nũng: “Ưm, uống… vài ly, mẹ ơi, mẹ đừng giận mà…”

Dương Kim Đậu rất không nỡ, bà biết Hà Băng yêu rất mãnh liệt, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, Diệp Minh nhiều lần rời đi và vứt bỏ đã khiến cô đâu rơi máu chảy.

Dương Kim Đậu vươn tay xoa xoa tóc Hà Băng: “Băng Băng, mẹ không tức giận, về sau đừng uống rượu nữa, rượu hại thân.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2565


Chương 2565:

Hà Băng chôn sâu đầu nhỏ vào trong lòng Dương Kim Đậu: “Con biết rồi mẹ, Sau này con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, con sẽ ở lại trường làm giảng viện, sẽ quen bạn trai mới, con sẽ sống thành dáng vẻ mẹ thích…”

Dương Kim Đậu đỏ bừng mắt, bà ôm lấy Hà Băng: “Băng Băng, mẹ không cần con sống thành dáng vẻ mẹ thích, mẹ chỉ hy vọng con có thể mỗi một ngày thật vui vẻ, hạnh phúc thôi.”

Hà Băng ôm mẹ của mình, thật lâu không nói gì.

Lúc này TV trong phòng khách đang phát tin tức, MC dùng tiếng phổ thông lưu loát nói — Vừa mới nhận được tin tức, Tiêu Thành – người đã được tại ngoại cách đây không lâu, vị Thành gia hoành phách hết thảy bến tàu, hô mưa gọi gió ở Đề Đô, đêm qua đã bị bắn. Thật bất hạnh, một viên đạn xuyên trái tim của anh ta, chết ngay tại chỗ…

Cái gì Tiêu Thành chết rồi?

Sau khi tin tức này phát đi, trên đời không còn một Tiêu Thành nào nữa.

Dương Kim Đậu ngơ ngân, bà hoàn toàn không ngờ Tiêu Thành có thể chết như vậy.

Tiêu Thành vậy mà đã chết!

Quá đột ngội.

Toàn bộ biệt thự lâm vào vắng lặng chết chóc, Dương Kim Đậu đều nghe được tiếng hít thở của chính mình, bà cúi đầu, nhìn về phía Hà Băng trong ngực.

Lúc này Hà Băng chậm rãi ngồi thẳng người, đôi mắt cô rơi vào trên TV.

Mái tóc đen nhánh xốc xếch xõa xuống, che khuất nét mặt Hà Băng, chỉ thấy đôi mắt ngà ngà say rơi vào trên ti vi, thật lâu không dời đi.

Dương Kim Đậu đã cảm thấy cơ thể Hà Băng chợt trở nên lạnh, đôi tay nhỏ bé của cô lạnh tựa khối băng.

“Băng Băng…” Dương Kim Đậu rất lo lắng.

Lúc này Hà Băng chậm rãi thu hồi ánh mắt, thanh âm của cô rất nhẹ: “Mẹ, con mệt rồi, lên lầu ngủ đây ạ.”

Nói xong, Hà Băng lên lầu, trở về phòng mình.

Dương Kim Đậu nhìn thân ảnh con gái biến mắt trong tầm mắt của mình, bà rất lo lắng Hà Băng, bởi vì khi nghe được tin Tiêu Thành chết, phản ứng Hà Băng quá mức bình tĩnh.

Dương Kim Đậu thật ra rất hy vọng Hà Băng có thể khóc lớn đại náo một hồi, thế nhưng không có gì cả, không chút phản ứng, dường như trong cuộc đời Hà Băng căn bản chưa từng xuất hiện con người tên Diệp Minh.

Dương Kim Đậu lo lắng rất lâu, thế nhưng thời gian trôi đi chứng minh bà dường như đã lo lắng thái quá, bởi vì Hà Băng vẫn rất ngoan ngoãn nghe lời, dường như Tiêu Thành chết không nhâc lên bât kỳ sóng lớn trong cuộc sống cô.

Hà Băng thuận: lợi tốt nghiệp, ở tại trường học cũ, luận văn tốt nghiệp của cô vô cùng xuất sắc, thắng được ủng hộ của cả sảnh đường, danh tiếng của cô gái tài ba lần nữa lan xa.

Rất nhanh Hà Băng đã hẹn hò, lần này là đệ nhất phú thương thái tử gia Triệu gia Triệu Lôi của thành phố Hồng Khẩu, Triệu Lôi tuổi trẻ tài cao, du học nước ngoài trở về liền tiếp quản Triệu thị, tính cách trầm ổn lại dịu dàng, nâng niu Hà Băng như hòn ngọc quý trên tay.

Dương Kim Đậu đối với Triệu Lôi hoàn toàn thoả mãn, Triệu Lôi đại khái đã thỏa mãn tất cả huyễn tưởng của bà về con rễ.

Hai tháng sau, Hà Băng muôn cùng Triệu Lôi kết hôn, hai nhà chiêng trống rùm beng sắp xếp hôn sự.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2566


Chương 2566:

Tối hôm đó Hà Băng mang Triệu Lôi về nhà ăn cơm tối, Dương Kim Đậu tự mình xuống bếp, ba người ngồi ở trong phòng ăn ăn.

Triệu Lôi lột mấy con tôm, sau đó đặt tốt toàn bộ tôm đã bóc vỏ trong bát Hà Băng, lại vươn tay cắt thịt bò thành từng miếng nhỏ đưa cho Hà Băng, anh ta làm những động tác này rất thành thạo, từ lúc bắt đầu quen nhau, anh ta đều chăm sóc rất chu đáo tất cả sinh hoạt của Hà Băng.

Dương Kim Đậu vui mừng gật đầu, đã trải qua hai người đàn ông Tiêu Thành và Đường Ngọc, bây giờ Triệu Lôi gần như đền bù tất cả chỗ thiếu hụt và tiếc nuối của bà.

“Triệu Lôi, hôn kỳ của con và Băng Băng chẳng mấy chốc sẽ đến rồi, đám cưới đã sắp xếp xong hết chưa, kết hôn phải cân nhắc rất nhiều chuyện đó.”

Dương Kim Đậu hỏi.

Triệu Lôi năm nay sắp ba mươi tuổi, dịu dàng nho nhã, anh ta gật đầu: “Mẹ, mẹ yên tâm, tất cả đã xong xuôi cả rồi, những việc này không cần bọn mẹ quan tâm, đều là con tự tay sắp xếp. À đúng rồi, cưới xong con và Băng Băng sẽ ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật, thời kỳ trăng mật đúng lúc lại là sinh nhật Băng Băng, đến lúc đó con sẽ phái người tới đón mẹ, con sẽ mang hai người cùng nhau du lịch thê giới.”

Triệu Lôi làm việc chính là như vậy, rõ từng chỉ tiết, sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, anh ta có thể chăm sóc đến cuộc sống của Hà Băng, có thể bao dung đến từng tâm trạng nhỏ nhặt của Hà Băng, anh ta nhớ kỹ tất cả ngày lễ về Hà Băng, hiểu được lãng mạn, biết tạo bắt ngờ, quả thực là một người tình hoàn mỹ.

“Được, Triệu Lôi, đem Băng Băng giao cho con, mẹ rất yên tâm.” Dương Kim Đậu hài lòng gật đầu.

Ăn xong cơm tối, Hà Băng đi ra tiễn Triệu Lôi, Triệu Lôi không mở xe, hai người bước chậm ở đầu đường.

Triệu Lôi vươn tay, giữ tay Hà Băng tronglòng bàn tay mình, tay cô vẫn lạnh như vậy, lạnh giống như khối băng, một chút nhiệt độ cũng không có.

Triệu Lôi nắm tay cô, muốn truyền nhiệt độ của mình cho cô: “Băng Băng, anh thật sự muốn cứ nắm tay em như vậy, đi mãi hết đời này.”

Trong khoảng thời gian này Hà Băng không có gì khác lạ, thanh lạnh như trước, cô nhìn Triệu Lôi: “Anh thực sự không ngại quá khứ của em sao?”

Triệu Lôi nhướng mày: “Qúa khứ? Em là chỉ quá khứ của em và Đường Ngọc, hay là chỉ quá khứ của… em và anh áy?

Hà Băng không lên tiếng.

Triệu Lôi một tay đút trong túi quần, hơi nhíu mày lại: “Tất cả quá khứ của em anh đều biết, sau này ở trước mặt anh đừng nhắc đến quá khứ nữa, bởi vì, anh cũng biết nổi máu ghen.”

Triệu Lôi cười, Hà Băng cũng câu đôi môi đỏ mọng theo.

Lúc này Hà Băng thấy được ven đường có quán hàng rong bán kem, cô dừng bước.

“Muốn ăn không, anh mua cho em.”

Triệu Lôi lúc này buông tay cô ra chạy đi mua.

Vừa chạy anh vừa quay đâu: “Muôn ăn Vị gì?”

Hà Băng suy nghĩ một chút: “Ăn…”

“Vị ô mai có được không, với vị cơ bản nữa, mua hai cái.” Triệu Lôi quyết định, mua cho cô hai cây kem.

Đường đường là chủ tịch tập đoàn Triệu thị lại nhân nhượng trước người có địa vị thấp chạy đến chỗ bán hàng rong mua kem cho vị hôn thê của mình, bất kỳ thiếu nữ nào nhìn cũng sẽ thấy động tâm.

Hà Băng đứng lặng tại chỗ, nhìn thân ảnh Triệu Lôi đi xa, có chút đờ ra.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng huyên náo: “Thăng con hoang, đứng lại mau, trộm đồ của bọn tao còn muốn chạy, mau đứng lại!”

Mấy người đàn ông đuổi tới, đang đuổi một đứa bé trai, bé trai không cần thận trực tiếp xông vào người Hà Băng.

Bé trai ngẳắng đầu, lập tức liền thấy Hà Băng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2567


Chương 2567:

Hà Băng cũng nhận ra bé trai này, đây là con trai giả của Tiêu Thành – Tiêu Vũ.

Tiêu Thành chết, Tiêu Đình Đình cũng bị bỏ tù rồi, Tiêu gia đã từng hiển hách một thời ở Hồng Kông đã người chạy trà nguội, khiến người ta thốn thức không ngót, mà Tiêu Vũ dĩ nhiên trong một đêm mất đi tất cả mọi thứ, nó bị cưỡng chế đưa vào trại trông giữ thiếu niên, thê nhưng nó trôn thoát, bởi vì không có tiền và năng lực kiếm sống, nó bắt đầu trộm đồ, sống rất quẫn bách.

“Là mày?” Tiêu Vũ cũng nhận ra Liễu Hà Băng, gương mặt nó thống hận: “Mày chính là con hồ ly câu dẫn bố tao?”

Hà Băng không nói gì, chỉ là lẳng lặng lạnh lùng nhìn Tiêu Vũ.

Tiêu Vũ rất kích động: “Đều tại mày, hôm nay tao rơi vào bước đường này đều là bởi vì mày, mày làm tao mất đi tất cải”

“Bố tao đã chết, nghe nói bố tao chết mày cũng không vì bố tao rơi một giọt nước mắt, Hà Băng, mày thật ác độc.”

“Nghe nói mày hẹn hò rồi, hơn nữa còn sắp kết hôn, mới mấy tháng chứ? Mày vậy mà đã quên bố tao làm vợ người khác được? Bọn tao bây giờ sống không tốt, chỉ có mày cơm ngon áo đẹp, tiền đồ như gắm, bên người còn có vị hôn phu là chủ tịch, Hà Băng, mày thực sự là máu lạnh vô tình, tao nghĩ mày căn bản cũng không có trái timl”

Nói rồi Tiêu Vũ đã muốn xông lại cắn Hà Băng một cái, thế nhưng thật xui, phía sau mấy người đàn ông đuổi tới, kéo lại Tiêu Vũ.

“Thằng con hoang, mau mau đi theo bọn tao!” Mấy người đàn ông lôi Tiêu Vũ đi.

Tiêu Vũ không phục, nó nhặt một viên đá lên, dùng sức nện lên trên trán Hà Băng.

Hà Băng không tránh, cái truyền đến cơn đau thình lình, một dòng máu đã chảy xuống.

“Băng Băng!” Lúc này Triệu Lôi chạy tới, chứng kiến Hà Băng bị thương, anh ta ném kem trong tay lấy ra một chiếc khăn dùng sức che kín vết thương đang chảy máu của cô: “Băng Băng, có đau không, vừa rồi sao em không tránh, em hoàn toàn có thể tránh được!”

Hà Băng cúi mặt xuống, không nói gì.

Triệu Lôi nhìn cô gái, máu đỏ nhỏ xuống, càng tôn lên vẻ trắng bệch của khuôn mặt ấy, anh ta đột nhiên ý thức được mình ban nãy quá nặng: “Băng Băng, xin lỗi, anh không phải cố ý quát em, anh chỉ là quá lo lắng…”

Hà Băng nhẹ nhàng lắc đầu: “Em không sao.”

“Thực sự không có việc gì?”

“Em không tiễn anh nữa, em có chút mệt mỏi, đi về trước.” Hà Băng xoay người, rời đi.

Triệu Lôi đứng tại chỗ, thật lâu nhìn bóng lưng Hà Băng biên mât.

Nửa đêm, Dương Kim Đậu đột nhiên tỉnh dậy, bà cảm thấy rất khát, nên đi ra cửa phòng rót nước uống.

Lúc bà đi ngang qua trước cửa phòng Hà Băng, lại phát hiện bên trong đèn vẫn sáng, bây giờ cũng hừng đông hai ba giờ rồi, Hà Băng còn chưa ngủ?

Dương Kim Đậu vươn tay, đẩy cửa phòng ra.

Trong phòng lặng ngắt không tiếng động, bên trong bật một ngọn đèn ngủ, Hà Băng khẽ dựa trên ban công, hai tiêm cánh tay ôm chính mình, không biết suy nghĩ cái gì.

“Băng Băng.” Dương Kim Đậu kêu một tiếng.

Hà Băng không có phản ứng, dường như không nghe được.

Dương Kim Đậu có chút hoảng hốt, bởi vì từ sau khi Tiêu Thành chết, biểu hiện Hà Băng quá an tĩnh, cô luôn trầm mặc, đang bạo phát trong trầm mặc.

Dương Kim Đậu tiến lên, lại gọi một tiếng: “Băng Băng.”

Hà Băng lúc này mới hoàn hồn, cô quay đầu nhìn về phía Dương Kim Đậu: -Ah, mẹ à, sao mẹ lại tới đây?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2568


Chương 2568:

“Băng Băng, con đang nghĩ cái gì thế, cũng rạng sáng rôi sao con còn chưa ngủ?” Dương Kim Đậu lo lắng quan tâm hỏi.

“Mẹ, con ngủ không được, mẹ đi ngủ đi, con không sao.”

Cô càng nói như vậy, Dương Kim Đậu càng bắt an: “Băng Băng, con và Triệu Lôi chẳng mấy chốc sẽ kết hôn rồi, con có phải bởi vì sắp làm cô dâu cho nên lo lắng không?”

Hà Băng không trả lời vấn đề này, cô chậm rãi vươn tay, ôm lấy Dương Kim Đậu: “Mẹ.”

Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng, mang theo nỉ non làm nũng của cô con gái nhỏ.

Dương Kim Đậu rất hiểu tính con gái mình, cô không phải loại người sẽ tùy tiện nũng nịu: “Băng Băng, con đến tột cùng làm sao vậy, có tâm sự gì cứ nói với mẹ, con như vậy làm mẹ cảm thấy rất bắt an.”

“Bố con đã đi rồi, con là thân nhân duy nhất của mẹ trên thế giới này, nếu như con xảy ra chuyện gì, mẹ cũng không muốn sống nữa.”

Hóc mắt Dương Kim Đậu đều đỏ.

Hà Băng ôm thật chặt Dương Kim Đậu, cô vẫn như cũ trầm mặc ít nói, hàng mi nhỏ dài chậm rãi thõng xuống, một lúc lâu cô chỉ mới khẽ cất tiếng: “Mẹ, con đã rất nỗ lực.”

Mẹ, con đã rất nỗ lực.

Những lời này làm cho Dương Kim Đậu ng s đau xót, bà giơ tay lên v**t v* mái tóc con gái: “Băng Băng, từ… sau khi cậu ta chết, con một giọt nước mắt không rơi, nếu như con muốn khóc, vậy cứ khóc lớn tiếng đi, mẹ sẽ khóc cùng con.”

Khóc sao?

Hà Băng cảm thấy viền mắt khô khốc đau nhức, bên trong không có gì cả, cô không muốn khóc, căn bản khóc không được.

“Mẹ à, có phải cho tới nay con chưa từng nói với mẹ không?”

“Nói cái gì?”

“Mẹ, con yêu mẹ. Nhiêu năm như vậy, con và bố giống nhau, vẫn sâu đậm yêu mẹ, không ai có thể thay thế mẹ được, tuy mẹ đã rời xa chúng con, thế nhưng vị trí bên người chúng con vẫn cất giữ vì mẹ. Mẹ ơi, con yêu mẹ.”

Dương Kim Đậu gặp ác mộng, bà nằm mơ thấy Hà Băng, Hà Băng trong mộng ôm bà thật chặt, nói với bà: “Mẹ, con yêu mẹ, thế nhưng xin lỗi mẹ, con phải đi rồi.”

Bà nắm thật chặt Hà Băng: “Băng Băng, con muốn đi đâu, đêm đã tối như vậy, một mình con muốn đi đâu, mau nói cho mẹ biết.”

Hà Băng chỉ cười: “Mẹ, con đã rât nô lực, thế nhưng… vẫn vô ích…”

Trái tim Dương Kim Đậu không ngừng trầm xuống, trong nháy mắt chìm vào đáy cốc, bà liều mạng giữ chặt Hà Băng, thế nhưng Hà Băng vẫn chạy trốn khỏi lòng bàn tay bà.

“Băng Băng! Băng Băng!”

Trong lúc ngủ mơ Dương Kim Đậu hét to vài tiếng, kinh sợ từ trong cơn ác mộng bật dậy.

Bà ngồi ở trên giường, từng ngụm từng ngụm th* d*c, đồ ngủ trên người đều đã bị mồ hôi lạnh thắm ướt, bà thấy lạnh cả người.

Sao bà lại mơ thấy giấc mộng này?

Băng Băng?

Băng Băng!

Dương Kim Đậu nhanh chóng vén chăn lên xuống giường, bà đi ra ngoài, liền đẩy ra cửa phòng Hà Băng: “Băng Băng, mẹ…”

Thanh âm Dương Kim Đậu hơi ngừng, bởi vì trong phòng trống không, không có bóng người nào.

Hà Băng đã biến mát.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2569


Chương 2569:

Một giờ trước, Hà Băng vẫn còn ở trên ban công ôm bà, nói với bà — mẹ ơi, con yêu mẹ.

Hiện tại, Hà Băng không thấy đâu.

Hiện tại mới là rạng sáng bốn giờ hơn, bên ngoài còn tối om, Dương Kim Đậu cảm giác mình lọt vào trong vực sâu, bà biết không tốt rồi, thực sự không tốt rôi.

Bà chạy về trong phòng mình, cầm điện thoại lên, bâm sô Triệu Lôi.

Ngón tay bà vẫn luôn run rấy, căn bản cầm không vững điện thoại.

Rất nhanh, đầu điện thoại kia liền tiếp thông, giọng nói trầm ổn cura Triệu Lôi truyền tới: “Alo mẹ à, đã trễ thế này mẹ gọi điện thoại qua đây là Băng Băng đã xảy ra chuyện sao?”

Quả nhiên, người có dự cảm không tốt như thế không phải ngoại trừ bà, ngay cả Triệu Lôi cũng cảm giác được.

“Triệu Lôi, Băng Băng… Băng Băng không thấy đâu nữa!”

“Cái gì? Băng Băng đi đâu ạ?”

“Mẹ… Mẹ cũng không biết…”

“Mẹ à, mẹ đừng hoảng, mẹ tôt nhât ngẫm lại, Băng Băng đã trễ thế này sẽ đi đâu?”

Dương Kim Đậu suy nghĩ một chút, đột nhiên nghĩ tới: “Băng Băng có phải sẽ đi… đi đến đó không?…”

Trong mộ viên.

Rạng sáng mộ viên rất tối, song hai bên đường có đèn đường, lúc này một bóng người gầy yếu từ phương xa đi tới, cô mặc chiếc váy đen dài, Hà Băng tới.

Rất nhanh, Hà Băng dừng bước, cô nhìn bia mộ trước mắt, đây là mộ Tiêu Thành.

Cô đến thăm anh.

Từ sau khi anh chết, cô chưa từng tói, đây là lần đầu tiên.

Hà Băng lặng lặng đứng trước bia mộ, sau đó cô giơ tay lên, lòng bàn tay rơi vào tắm hình trên bia, là gương mặt cô quen thuộc tận xương.

Mấy ngày nay cô nỗ lực quên anh, cô tưởng cô đã thành công, nhưng bây giờ cô mới hiểu được cái này chẳng qua chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi, mặt mày của anh hơi thở của anh… đều khắc ghi sâu đậm trong trí óc, trong trái tim cô.

Cô nghĩ, rốt cuộc cả đời này, cô không quên được người đàn ông kia.

Cô cố gắng rồi.

Cô thực sự rất có gắng rồi.

“Diệp Minh,” Thanh âm của cô rất nhẹ, nhẹ giống như một luồng khói, trong khoảng thời gian cái tên bị phong ấn đã được cô lắm bẩm ra tiếng, cô câu môi: “Em đã từng thử hàng nghìn hàng vạn lần để tha thứ cho anh, thế nhưng… em làm không được, em hận anh, đời này em cũng sẽ không tha thứ cho anh.”

Đừng tưởng rằng vài đồng tiền dơ bản có thể bù đắp cô, tiền của anh, cô một đồng cũng không thèm.

Cô chỉ là… muốn hận anh.

Trong hình Diệp Minh đã định trước không thể cho cô bất kỳ đáp lại, Hà Băng chậm rãi ngồi xổm người xuống, cái này giống như mối quan hệ giữa cô và anh, cô luôn là kẻ độc diễn.

Hà Băng nhìn một chút bầu trời phương xa, ánh bình minh sắp tới: “Diệp Minh, em nói rồi, nếu có một ngày anh phụ em, em sẽ không tha cho em, nên… em sẽ tới tìm anh.”

Ngày XX tháng XX năm XX., Hà Băng tự sát trước mộ phần Diệp Minh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2570


Chương 2570:

Đợi khi mẹ Dương và Triệu Lôi chạy tới, Hà Băng một mình ngồi ở bên mộ, cô cắt cổ tay, máu đã cuồn cuộn chảy ra, nhuộm đỏ chói phần mộ kia.

Ba năm sau.

Ngày hôm nay bên ngoài bắt đầu đổ xuống cơn mưa nhỏ, vẫn như cũ không thể ngăn cản một được một buổi tiệc mở màn, một nửa giới thượng lưu quý tộc đều tiếp nhận được mời, hôm nay là sinh nhật mười tuổi của cô con gái út Mạc gia Mạc Họa.

Mạc gia tổ chức một buổi tiệc sinh nhật thịnh đại cho cô công chúa nhỏ Mạc Họa.

Các quý tộc thượng lưu, quyền thế giàu có đều có mặt cùng tất cả mọi người đang ngắng đầu ngóng trông công chúa nhỏ Mạc Họa lớn lên, nhìn thử xem đóa hoa cao quý này đã nở rộ như thế nào, người nào phước đức ba đời ngôi trên vị trí phụ mã gia.

Ngày hôm nay, Mạc Họa mười tuổi rồi.

Lúc này, một chiếc xe sang trọng phiên bản dài phi nhanh trong đêm mưa, Mạc Họa ngồi ở chỗ ngồi phía sau, cô bé mặc một chiếc váy công chúa, mái tóc dài đen nhánh xõa xuống, lộ ra khuôn mặt nhỏ khuynh thành như ngọc của cô bé, tuy cô bé chỉ còn mười tuổi, nhưng đã lộ ra vẻ xinh đẹp kinh tâm động phách, còn có hàm dưỡng ưu nhã không thể kén chọn.

Mạc Tuân tự mình lái xe tới đón con gái, mấy năm nay anh đều là nô lệ của con gái.

Sắp về đến nhà, Mạc Họa xuyên qua cửa số xe cọ sáng nhìn lại, trên đường phó tối đen có một cậu bé quần áo lam lũ đang quỳ, trước mặt cậu bé đặt một trang giấy, trên đó viết bốn chữ lớn — bán thân táng mẫu.

Mạc Họa tuột cửa sổ xe xuống, nhìn về phía cậu bé, lúc này cậu bé cũng ngắng đầu lên, trên mặt cậu bé bản thỉu, thế nhưng đôi con ngươi đen tỏa sáng như kim cương vậy.

“Bố,” Tiểu Mạc Họa mềm mại mở miệng: “Cậu bé kia rất đáng thương, giúp cậu bé ấy một chút đi ạ!”

Mạc Tuân ngừng xe, xuống xe, đi tới trước mặt cậu bé.

Anh ngồi xổm xuống: “Mẹ con ở đâu, chú gọi điện thoại, kêu người giúp con xử lý nhé.”

Cậu bé ngước mắt nhìn Mạc Tuân, thời gian dài dinh dưỡng không đầy đủ khiến cậu bé có chút gầy gò, song đối mặt với người nắm quyền như Mạc Tuân, cậu bé không kiêu ngạo không siểm nịnh: “Tạ ơn tiên sinh, con viết bán mình táng mẫu, ngài giúp con chôn cất mẹ, thì mua lại con, về sau con sẽ báo đáp cho ngài.”

Mạc Tuân thấy cậu bé điềm tĩnh lại ăn nói rõ ràng, sợ rằng tương lai cũng không phải vật trong ao, anh cong khóe môi: “Con à, muốn cám ơn thì phải cám ơn con gái của chú! Là con bé muốn giúp con.”

Cậu bé ngước mắt, nhìn về phía Tiểu Mạc Họa.

Tiêu Mạc Họa ngôi trong xe không xuống, cửa số xe chậm rãi trượt xuống, lộ ra nửa khuôn mặt nhỏ tinh tế trăng nõn của cô bé, còn có một đôi mắt sáng long lanh.

“Trên đời này có rất nhiều người nghèo, chú không phải nhà từ thiện, nếu như không phải con gái chú, chú có khả năng cũng sẽ không gặp con, cho nên, chú không cần con bán thân, con ngay cả mẹ cũng chôn cất không nổi, chú mua cũng vô ích. Song, chú sẽ sai người đưa con đi học, quý trọng cơ hội này, để mình trở nên mạnh mẽ hơn nhé! Con trai.” Mạc Tuân vỗ võ vai cậu con trai, sau đó lái xe rời đi.

Cậu bé thật lâu nhìn hướng xe rời đi, lúc này một cụ ông bên người cười nói: “Cháu à, người đều đã đi, cháu còn đang nhìn cái gì, cháu sẽ không phải là coi trọng cô công chúa nhỏ trong xe rồi chứ?”

Cậu bé không nói gì.

“Ta cho cháu biết, vị tiên sinh mới vừa giúp con kia là đệ nhất thủ phủ toàn cầu Mạc Tuân, vị trong xe kia chính là hòn ngọc quý trên tay Mạc gia – Mạc Họa, đó là những người sống trên trời cao, người dưới tầng đáy xã hội như chúng ta căn bản không chạm được đến bọn họ, cho nên con mau chặt đứt cái ý niệm này đi! Vị công chúa Mạc Họa kia cũng không phải là người mà chúng ta có thể mơ đến.”

Mạc Tuân mang theo Tiêu Mạc Họa về nhà, Tiểu Cố Vũ tới, hai chị em vào phòng tám trên trời dưới đất.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2571


Chương 2571:

Lê Hương giúp Mạc Tuân thay áo khoác, cô cười cười nói: “Mạc tổng, ngày hôm nay anh sao lại về nhà trễ hơn mấy chục phút thế hả, sẽ không phải là trên đường có hồ ly tinh nào mê mắt anh, kéo lại bước chân của anh đấy chứ!?”

Mạc Tuân ôm lấy Lê Hương: “Cái gì mà hồ ly tinh, hồ ly tinh không phải ở chỗ này sao, anh chỉ cần một cô là đủ rồi.”

Mấy năm nay đã trôi qua, miệng của Mạc tiên sinh chúng ta vẫn ngọt như thê.

Lê Hương câu môi: “Đừng có đánh trống lảng, mau thành thật khai báo!”

“Trên đường bị trễ một chút là do Họa Họa thấy được một đứa bé bán thân táng mẫu, con bé bảo anh đi giúp thằng bé một chút, con gái đã lên tiếng rồi, anh chỉ có thể làm theo.”

Thì ra như vậy à…

Lê Hương thở dài một cái.

“Làm sao vậy?” Mạc Tuân chôn khuôn mặt tuần tú trong mái tóc dài của cô hỏi: “Có tâm sự sao em?”

“Họa Họa là công chúa nhỏ của chúng ta, thế nhưng, con bé cũng có sứ mạng và trách nhiệm của mình, cả đời này nó không thể giống như các cô gái bình thường sống hạnh phúc tự do, yêu đương kết hôn đều… thân bắt do kỷ.

Mạc Tuân ngắng đầu lên: “Hôn sự của Họa Họa có phải đã quyết định rồi không?”

Lê Hương gật đầu: “Bọn em đã lựa chọn cùng La Sâm vương thất kết hôn, La Sâm Vương Tử lớn hơn Họa Họa hai tuổi, hai đứa lại rất xứng đôi. Con đường của Họa Họa đã bị quyết định, về sau, con bé sẽ là đệ nhất Vương phi danh mãn thiên hạ.”

Mạc Tuân cảm nhận được vợ đau lòng, anh cầm tay vợ, xuyên vào, cùng cô mười ngón tay đan chặt: “Quán Quán, anh biết em đau lòng con gái, từ giây phút Họa Họa sinh ra kia, cuộc đời con bé đã bị định trong một cái khung.

Nhưng, đó là con đường của bọn nhỏ.

Con gái của Mạc Tuân anh và Lê Hương em, đã định trước không như các cô gái bình thường, anh cũng tin tưởng dù cho là Lan Lâu công chúa, hay là đệ nhất Vương phi, Họa Họa đều sẽ đi tốt con đường của mình.”

Lê Hương ngắng đầu, cô xuyên qua cửa số vừa lúc có thể chứng kiến ngọn đèn sáng chói ở yến hội dưới sảnh khách, lúc này, La Sâm Vương Tử đã đến.

La Sâm Vương Tử mặc tây trang đen, cổ áo thắt nơ con bướm, vô cùng tuấn mỹ, giở tay nhắc chân đều lộ ra khí chất cao quý và ưu nhã của vương tử.

Luận xuât thân, luận khí chât, luận hàm dưỡng, La Sâm Vương Tử và Mạc Họa quả thực rất xứng đôi.

Cái gọi là môn đương hộ đối, chẳng qua chính là như thế.

Tiểu Mạc Họa và Tiểu Cố Vũ đi tới trước mặt La Sâm Vương Tử, La Sâm Vương Tử đưa một phần quà tuyệt đẹp tới: “Họa Họa, chúc em sinh nhật vui vẻ, đây là quà sinh nhật anh chuẩn bị cho em, mau mở ra nhìn.”

Tiểu Mạc Họa mở quà ra, bên trong là một viên dạ minh châu.

Dạ minh châu thượng đẳng lúc này rực rỡ hào quang, ánh sáng oánh nhuận bức người nhất thời lóng lánh toàn bộ phòng khách.

Đa.

Toàn trường đều quăng tới ánh mắt hâm mộ, La Sâm Vương Tử hào phóng thật đấy, viên dạ minh châu đó là vô giá.

“Các người mau nhìn, La Sâm Vương Tử tới, cậu ta tới rồi, cậu ta mang theo dạ minh châu tới đặt hàng Vương phi của tương lai mình rồi.”

“Các người còn không biết sao, hôn nhân của công chúa nhỏ Mạc Họa và La Sâm Vương Tử là ván đã đóng thuyền FOI.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2572


Chương 2572:

“Công chúa nhỏ Mạc Họa của tôi, tan nát cõi lòng quá đi.”

Mọi người bàn tán xì xào.

Tiểu Mạc Họa nhận dạ minh châu, nhìn về phía La Sâm Vương Tử: “La Sâm Vương Tử, cảm ơn anh, quà anh tặng lễ em rất thích.”

La Sâm Vương Tử mến mộ nhìn Tiểu Mạc Họa: “Họa Họa, em thích là tốt rồi.”

Tiểu Mạc Họa giao quà cho quản gia, Tiểu Cố Vũ nhỏ giọng nói: “Chị Họa Họa, viên dạ minh châu này tuy tốt, thế nhưng là thiên kim trên tay Mạc gia, kỳ trân dị bảo nào chị chưa từng thấy qua, em cảm thấy chị cũng chẳng thích mấy gì viên dạ minh châu này, thế nhưng vì sao chị phải biểu hiện rất thích vậy ạ?”

Tiểu Mạc Họa cười cười: “Vũ Vũ, chính là bởi vì chị từ nhỏ đã thấy rất nhiều kỳ trân dị bảo, nên mới biết viên dạ minh châu ban nãy kia nhất định không phải phàm vật. Nghe nói gần đây La Sâm Vương thất có được một viên dạ minh châu nghìn năm, nếu không đoán sai, chính là viên La Sâm Vương Tử tặng cho chị, cái này đủ để thấy ưu ái của toàn bộ vương thất và La Sâm Vương Tử đối với chị.”

Tiểu Cố Vũ gật đầu: “Nhưng chị Họa Họa, chị thích La Sâm Vương tử sao, đồ dù tốt, nếu như không phải chàng trai em thích tặng cho em, em cũng sẽ không cần.”

Tiểu Mạc Họa nhìn khuôn mặt nhỏ ngây ngô của Tiêu Cô Vũ, có chút ước ao, cô con gái Cố gia này vẫn luôn được cưng chiều trong lòng bàn tay, tương lai nếu ai ép buộc cô bé gả cho chàng trai cô không thích, bố mẹ cô Cố Dạ Cần và Diệp Linh là người đầu tiên không đồng ý.

Nhưng, cô thì khác.

Cô là Lan Lâu Công Chúa!

Tiểu Mạc Họa ngắng đầu, nhìn một chút bầu trời đêm, đêm nay ánh sao sáng long lanh, thật đẹp: “Vũ Vũ, em bây giờ còn không hiểu, chị không thích nhưng không thể từ chối. Chị thích lại không thể nhận, chữ “thích” này, với chị mà nói là một thứ xa xỉ, chị không chạm vào được.”

Vì sao?

Tiểu Cố Vũ thật sự không hiểu, cô bé nhìn chị Họa Họa của mình, chị Họa Họa thật đẹp nha, chị ấy từ nhỏ chính đã là quý nữ thiên kim, quốc chi công chúa, chân chính thiên chi kiêu nữ, bầu trời đêm cũng không rực rỡ bằng chị ây.

Chị Họa Họa trong ấn tượng cô bé, từ thuở nhỏ đã nhận lấy giáo dục chính thống nhất, cầm kỳ thi họa, không gì không biết, chị càng cao quý, ưu nhã, thông tuệ, thong dong, có thể nói hoàn mỹ.

Thế nhưng Cố Vũ nho nhỏ đã từ trên mặt chị Họa Họa thấy được nét nhàn nhạt ưu sầu, chị Họa Họa đang buồn gì vậy?

Lê Hương trên lầu thu hết một màn dưới lầu vào mắt, cô gật đầu: “Họa Họa mặc dù không nói gì với chúng ta, nhưng em biết, con gái của chúng ta, cái gì cũng hiểu cả.”

“Mỗi người đều sẽ có con đường riêng mình nên đi, anh sẽ vĩnh viễn sẽ ở cạnh em, em luôn có anh.” Mạc Tuân hôn một cái gò má cô.

Trái tim Lê Hương tràn đầy, cô câu đôi môi.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng khóc “ô ô”, người làm nữ mang một cô bé bế tiến đến: “Phu nhân, cô mau nhìn, Điểm Điểm tiểu tiểu thư khóc.”

Lê Hương đã nghe được tiêng khóc của Điểm Điểm, cô bé năm nay hai tuổi rồi, trước đó không lâu mới qua sinh nhật hai tuổi, cô bế rất nhỏ nhắn, khuôn mặt phần điêu ngọc trác, đôi mắt to đen láy cực kỳ giống mẹ mình.

Hiện tại Điểm Điểm khóc, tiếng khóc rắm rứt non nớt, nghe mà thương.

“Điểm Điểm, sao con lại khóc, tới, dì ôm một cái nào.” Lê Hương nhanh chóng ôm Điểm Điểm, dịu dàng lau nước mắt treo trên khuôn mặt nhỏ của Điểm Điểm.

Điểm Điểm dùng tay nhỏ bé ôm cổ Lê Hương: “Mẹ… con nhớ mẹ…”

“Thì ra Điểm Điểm là nhớ mẹ à, mẹ con rât nhanh sẽ tới thôi, mẹ cũng rât muôn Điểm Điểm…”

“Thật ạ?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2573


Chương 2573:

“Đương nhiên là thật, Điểm Điểm đừng khóc nha, khóc nữa sẽ không đẹp đâu.”

Lê Hương thương yêu nói.

Điểm Điểm rất nghe lời, nhanh chóng nín khóc.

Lúc này một thân ảnh quen thuộc xuất hiện, Diệp Linh tới.

Diệp Linh vươn tay ôm lấy Điểm Điểm: “Điểm Điểm, con nhớ mẹ, vậy có nhớ dì Linh không nào?”

“Đương nhiên nhớ ạ, dì Linh và dì Quán xinh đẹp nhất” Tiểu Điểm Điểm ngọt ngào ôm Diệp Linh một cái.

Lê Hương và Diệp Linh cười thành một đóa hoa, hai cô ôm Tiểu Điểm Điểm đi xuống lầu chơi.

Lúc này Tiểu Điểm Điểm ngảng đầu một cái, ở phía trước thấy được hai người, cô bé vui vẻ cất giọng non nớt reo lên: “Mẹ bố, mẹ và bồ đến rồi.”

Lê Hương và Diệp Linh xoay người, các cô thấy được Hà Băng và Triệu Lôi.

Ba năm trước Hà Băng gả cho Triệu Lôi, rất nhanh đã có con gái Tiểu Điểm Điểm, ba năm nay vợ chồng bọn họ rất ân ái, làm ai ai cũng ngưỡng mộ.

Diệp Linh buông Tiểu Điểm Điểm trong ngực xuống, Tiểu Điểm Điểm chạy lon ton tới mẹ.

Hà Băng ngồi xổm người xuống, thương yêu giang hai cánh tay ra về hướng Tiểu Điểm Điểm.

Tiểu Điểm Điểm nhào vào trong lòng Hà Băng, vui vẻ ôm cổ mẹ: “Mẹ, mẹ tới rồi, Điểm Điểm rất nhớ mẹ đó.”

Hà Băng ôm lấy Tiểu Điểm Điểm, còn ở Ttrên gò má iễu Điểm Điểm dùng sức hôn hai cái: “Mẹ cũng rât nhớ Điễm Điểm.”

Tiểu Điểm Điểm cười khanh khách.

Triệu Lôi cầm khăn tay lau mồ hôi trán cho Tiểu Điểm Điểm, thương yêu nói: “Điểm Điểm, nào, bố ôm một cái, bố chơi trò cưỡi ngựa với con nhé?”

Tiểu Điểm Điểm rất thích bố mình, cô bé gật đầu: “Dạ.”

Triệu Lôi ôm Tiểu Điểm Điểm ngồi trên vai mình: “Bay này bay này”

Hà Băng đi tới trước mặt Lê Hương và Diệp Linh, đưa một phần quà lên: “Chị Quán Quán, chúc công chúa nhỏ Họa Họa sinh nhật vui vẻ.”

Lê Hương nhận quà, thân mật kéo lại tay Hà Băng: “Băng Băng, em ở đây chơi vài ngày điIChị và Linh Linh đều thích chơi với Điểm Điểm.”

Hà Băng lắc đầu: “Không được ạ, tiên sinh” em phải bận chuyện công ty nữa, nên chúng em phải trở về sớm chút, hơn nữa mẹ em một ngày không thấy Điểm Điểm giống như cách tam thu vậy đó, hiện tại cũng đã nhớ Điểm Điểm quay quắt rồi.”

*Tiên sinh là cách xưng hô của người vợ cho chồng mình một cách tôn trọng, khách sáo ở bên Trung Lê Hương không quá nồng nhiệt ép cô ở lại nữa, Diệp Linh tiên lên, khoác lên cánh tay Hà Băng: “Băng Băng, em bây giờ hạnh phúc không?”

Hạnh phúc không?

Hà Băng nhìn Triệu Lôi và Điểm Điểm vui vẻ chơi đùa, ngũ quan trong trẻo lạnh lùng tràn ra ý cười nhàn nhạt mềm mại, cô gật đầu: “Dạ, rất hạnh phúc.”

Lúc này Tiểu Điểm Điểm vươn tay gọi: “Mẹ ơi, mẹ qua đây đi, chơi với bố và con này.”

Hà Băng nhanh chóng đi tới, chơi cùng chồng và con gái.

Lê Hương cùng Diệp Linh đứng chung một chỗ: “Linh Linh, cậu có phải có gì muốn hỏi Băng Băng không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2574


Chương 2574:

Diệp Linh im lặng vài giây, cô nhìn Hà Băng hôm nay, ba năm không gặp, hôm nay Hà Băng đã 24 tuổi, cô từ một cô gái biến thành một người phụ nữ, thời gian càng tăng thêm vẻ thanh lệ động nhân cho cô, chỉ chiếc váy đen đơn giản đã phác họa đường cong uyển chuyển của uyễển chuyển, cô tới chỗ nào đều là phong cảnh chính của nơi ây.

Hiện tại Hà Băng ở cạnh Triệu Lôi và Tiểu Điểm Điểm, một nhà ba người vui vẻ cười đùa không ngừng.

Diệp Linh chậm rãi lắc đầu: “Không có, tớ cái gì cũng không muốn hỏi, tớ không có tư cách hỏi.”

Lê Hương nhìn Diệp Linh.

Diệp Linh câu môi: “Tớ thấy, bây giờ trong mắt Băng Băng có ánh sáng, vừa rồi Băng Băng nói con bé rất hạnh phúc, con bé không nói dối, con bé bây giờ có mẹ có chồng có con gái, thực sự rất hạnh phúc rất hạnh phúc.”

“Có đôi khi tớ nghĩ, anh tớ không thể dành cho Băng Băng tất cả, hiện tại đã có người cho Băng Băng, hơn nữa còn gấp đôi, cái này đã đủ rồi.”

“Không ai sai cả, cũng không phải là tất cả tình cảm đều sẽ nở hoa kết trái, tớ hiện tại chỉ hy vọng, Băng Băng có thể hạnh phúc vui vẻ là được rồi.”

Cái tên “Diệp Minh” này đã hoàn toàn biên mât từ ba năm trước, không ai nhắc đến anh, anh biến mắt trong cuộc sống của mọi người, hiện tại tất cả mọi người sống rất yên bình hạnh phúc.

Hà Băng sinh một đứa con gái.

Vốn dĩ ban đầu Diệp Linh có chuyện muốn hỏi, hiện tại, câu hỏi này đã không quan trọng nữa.

Tiệc sinh nhật của Tiểu Mạc Họa kết thúc, Hà Băng và Triệu Lôi mang theo Tiểu Điểm Điểm trở về, Tiểu Điểm Điểm đều do bà ngoại Dương Kim Đậu tự tay nuôi lớn, tình cảm hai bà cháu cực kỳ tôt.

Để Tiểu Điểm Điểm ở chỗ bà ngoại, Hà Băng và Triệu Lôi đi ra, Triệu Lôi ôm vai Hà Băng: “Băng Băng, chúng ta về nhà thôi.”

Lời này vừa dưới: “keng” một tiếng, tin ngắn của Hà Băng đến.

Cô lấy điện thoại ra, mở tin nhắn, sau đó ngẳng đầu xin lỗi nhìn Triệu Lôi: “Em không thể về nhà với anh rồi.”

Triệu Lôi nhún vai, rõ ràng đã quen, cô vợ này còn bận rộn hơn cả người làm chủ tịch là anh đây nhiều lắm: “Lại có nhiệm vụ?”

“Đúng vậy, em phải đi.”

Triệu Lôi thở dài một tiếng, cưng chiều xoa xoa mái tóc của cô: “Đi thôi, chồng và con gái em đều có thể tự lực cánh sinh.”

“Vậy em đi đây.” Hà Băng rời đi.

Thế nhưng Triệu Lôi kéo Hà Băng lại: “Chờ một chút.”

Hà Băng nghi hoặc nhìn anh: “Còn có việc sao?”

Triệu Lôi bật cười: “Không có việc thì không thể gọi em à. Hà Băng, em là Triệu thái thái của anh, phải có tính tự giác thành vợ ngưởi khác, nào, ôm một cái.

Triệu Lôi vươn tay, ôm lấy Hà Băng.

Hà Băng đi tới một con phố tấp nập, cô bắt đầu đón xe.

Lúc này, ở cửa hàng tiện lợi đỗ một chiếc xe bình thường, cửa sau xe kéo ra, năm sáu đứa trẻ từ vùng núi lấy hành lý xuống xe, bọn họ nhìn về phía người đàn ông ngồi chỗ tài xế: “Chú ơi, chúng ta con học đại học rồi.” Người đàn ông ngồi ghế lái mặc chiếc áo thun cô V màu đen, trên đâu đội một cái mũ lưỡi trai.

Mũ đề rất thấp, thấy không rõ mặt anh, chỉ có thể mơ hồ thấy chiếc cằm kiên nghị ấy.

Hai bàn tay anh đặt ở trên vô lăng, bàn tay quanh năm lao động chai ráp, dưới lớp áo mỏng có thể thấy từng bắp thịt cục rắn chắc nhô ra và dáng người cường tráng, tràn đầy sức mạnh nam tính, khiến người ta muốn l**m màn hình.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2575


Chương 2575:

Lúc này một chiếc xe trường ngừng lại, thầy chủ nhiệm đại học X tới đón những đứa trẻ này đi.

Thầy chủ nhiệm đứng trước xe trường, phất phát tay với người đàn ông trong xe.

Người đàn ông nâng đôi mắt thâm thúy hắc lên liếc mắt thầy chủ nhiệm kia, sau đó quay đầu nhìn về phía bọn nhỏ chất phác ngoài cửa sổ xe, anh thấp giọng nói: “Đi đi.”

Đi đi.

Rất đơn giản hai chữ, không có bất kỳ căn dặn nào.

Mấy đứa bé ấy lại đỏ cả vành mắt: “Chú ơi, chúng con nhất định sẽ học tập cho giỏi, sẽ không để cho chú thất vọng.”

Trước khi bật khóc thành tiếng, mấy đứa trẻ đã bỏ chạy.

Người đàn ông nhìn bóng lưng mây đứa trẻ, sau đó vươn tay lụclọi thuốc lá trong xe, anh rút ra một điếu thuốc ngậm trên môi mỏng của mình.

Lúc này một cô gái đột nhiên chạy lại, cô gái lấy dũng khí áp khuôn mặt nhỏ lên, nhanh chóng hôn một cái gò má anh tuần của người đàn ông: “Chú ơi, đợi con tốt nghiệp xong sẽ gả cho chú, làm vợ của chú nhé ạ.”

Nói xong, cô gái đỏ nhỏ lại bỏ chạy.

Thầy chủ nhiệm đôn đả nhận hành lý của mấy đứa trẻ, cười hiền nói: “Chú các con hàng năm đều sẽ tới đây tiễn sinh viên thi đậu, thầy thấy đã có mấy cô gái nói muốn gả cho chú ấy rồi, xem ra chú của các con mị lực rất lớn nhỉ.”

Bọn nhỏ lộ ra nụ cười xán lạn: “Là chú nhận nuôi chúng con, là chú cho chúng con ánh sáng và hy vọng, chú ấy là người đáng kính vĩ đại nhất trong lòng chúng con.”

Thầy chủ nhiệm liên tục gật đầu, ông đã biết thế nào gọi là fan ham mộ chân ái cuồng nhiệt rồi: “Chân chú con có đỡ hơn một chút nào không?”

Nói đến chỗ này, bọn nhỏ nhanh chóng lộ ra biểu cảm buồn bã: “Chân chú đã cắt bỏ ba năm trước rồi, hiện tại chỉ dựa vào chân giả để đi lại, thế nhưng thể chất chú rất đặc thù, mỗi một lần mang chân giả đều sẽ dị ứng đau đớn, rất lâu mới có thể tốt.”

Thây chủ nhiệm nhìn ngoài cửa sô, thở dài một tiếng, ông sờ sờ đầu những đứa trẻ này, những đứa trẻ này mỗi năm đều có rất nhiều đứa đậu y khoa, ông biết những đứa trẻ này đều muốn cứu người đàn ông kia.

Rồi cũng sẽ tốt thôi, người tốt trên thế giới này nhất định sẽ trọn đời bình an.

Người đàn ông trong xe tải híp mâu “phụt” một tiếng đốt điều thuốc lá trong môi mỏng, anh bắt đầu lặng lẳng phả ra làn khói trăng.

Anh là Diệp MinhI Ba năm sau Diệp Minh kỳ thực không thay đổi gì, nhưng lại giếng như nơi nào cũng thay đổi, đã trải qua tang thương năm tháng càng mài luyện ra một loại ẩn nhẫn mà bác ái bao dung cho anh, anh hiện tại càng thêm trầm mặc lặng yên.

Anh ở trong chiếc xe rẻ tiền yên lặng hút thuốc, cặp mắt đen ẩn sâu làn khói trắng nhàn nhạt nhìn lướt qua ánh đèn neon thành thị ngoài cửa sổ, đây là thành phố Hồng Khẩu, nơi anh quen thuộc.

Nơi đây, có người anh quen thuộc nhát.

Thê nhưng, anh không thê lây bộ mặt thật gặp người.

Hiện tại anh là ai?

Anh cũng không biết.

E rằng chỉ là cô hồn dã quỷ phiêu đãng giữa thành phố này.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2576


Chương 2576:

Thế nhưng nhớ tới bọn nhỏ chất phác đó, anh lại nhếch môi hút một hơi thuốc, trên mặt nổi lên rung động mềm mại.

Có cô gái hôn anh, anh cũng chẳng để ý, đó chỉ là đứa trẻ, cái gì cũng không hiểu.

Anh rủ mí mắt anh tuần nhìn thoáng qua đùi phải của chính mình, đùi phải của anh trống rỗng, bị cắt rồi.

Chỗ cạnh tài xế đặt một cái chân giả, để phòng bắt cứ tình huống nào.

Anh vươn tay đánh ngã chỗ điều khiển ghế, nghiêng người dựa vào trên ghế, tạm thời thả lỏng mình trước một chút.

Hút một hơi thuốc, anh lấy điện thoại ra, điện thoại đã rất cũ kỹ rồi, anh từ bên trong bấm ra một tắm hình.

Duy nhất một tắm hình.

Trong hình là… Hà Băng.

Ba năm trước anh từ ngục giam đi ra, cô ngủ trên giường lớn của anh, cô gái lúc ngủ rất điềm tĩnh, hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve ngoan ngoãn rủ xuông, giống như thiên sứ nhỏ thất lạc chốn nhân gian.

Anh v**t v* khuôn mặt nhỏ mềm mại của cô, bên tai đều là giọng nói yêu kiều ấy — Diệp Minh, em rất nhớ anh.

Diệp Minh, em muốn anh hôn em, ôm em, khen em.

Diệp Minh, em nhớ anh muốn khóc…

Hà Băng.

Băng Băng của anh.

Năm nay anh đã ba mươi tám tuổi, nếu như nói nhân sinh còn có gì tiếc nuối thì chính là Hà Băng.

Chiếc nhẫn kia vẫn còn lặng lặng nằm trong túi quần anh, anh và cô cuối cùng vẫn bỏ lỡ.

Thế nhưng…

Diệp Minh nhắm mắt, muốn xóa nhòa đi khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ trong tâm trí kia, nhưng vô ích, mỗi lần đến thành phố nơi cô ở, anh đều nhộn nhạo.

Trong lòng của anh ẩn chứa một con dã thú, con dã thú kia đang lao điên cuồng, đang gầm thét.

Yết hầu Diệp Minh bỗng trượt lên xuống, đột nhiên mở mắt ra, anh ngồi thẳng thân, đánh tay lái, sau đó đạp chân ga vội vả đi.

Trong trường, những đứa bé kia nhìn Diệp Minh lái xe đi, bọn nó không cảm thấy kỳ lạ, bởi vì có các anh các chị nói với bọn nó, mỗi lần tới nơi đây, chú đều sẽ đến một chỗ, nhìn một người.

“Các cậu nói, chú ấy đi thật à?”

“Các cậu nói xem, chú ấy đi nhìn ai vậy?”

“Tớ cũng không biết, thế nhưng tớ cảm thấy được, đó nhất định là người chú yêu tha thiết nhất.”

“Tớ không thể tưởng tượng, người có thể để khiến chú yêu sâu đậm, sẽ như thế nào.”

Diệp Minh lái xe, chạy như điên ở trên đường.

Vì vậy xe trên đường đều chú ý tới anh, có người cười chế giễu: “Thằng trâu bò nào thé, lại có thể lái một cái xe nát như phóng hỏa tiễn vậy?”

“Tôi đoán là anh ta muốn đi theo đuổi cô gái anh ta thích, thế nhưng cô gái kia hơn phân nửa đã ngồi khóc trên một chiếc xe sang nào đó rồi.”

Rất nhanh, chiếc xe dừng ở ven đường, bởi vì Diệp Minh ở trên đường cái thấy được thân ảnh anh tâm tâm niệm niệm kia, anh thấy được Hà Băng.

Lúc này Hà Băng và Triệu Lôi ở cạnh nhau, Triệu Lôi đang ôm cô vào trong ngực, bọn họ ôm nhau giữa phố phường.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2577


Chương 2577:

Bàn tay to gắt gao siết chặt của Diệp Minh trong nháy mắt đột nhiên nới lỏng, ánh mắt anh rơi trên người Hà Băng, không thể dời đi nữa.

Kỳ thực, anh biết cô kết hôn rồi.

Anh đã len lén trở lại.

Anh biết cô bây giờ đã ở cạnh một người đàn ông khác, người đàn ông kia đối với cô rất tốt, coi như trân bảo.

Cô sống rất hạnh phúc.

Tự cổ năm tháng không quay lại, tình thâm khó nhất đến đầu bạc.

Diệp Minh câu môi, tự giêu cười.

Đối diện đường Hà Băng cũng không cự tuyệt Triệu Lôi ôm, thế nhưng hai tay xuôi ở bên người, cô cũng không có đáp lại cái ôm này, rất nhanh, cô vươn tay, đầy Triệu Lôi ra.

“Triệu Lôi, anh cần phải về.”

“Anh lái xe đưa em đi.”

“Không cần.” Hà Băng cự tuyệt.

Triệu Lôi bất đắc dĩ nhún vai: “Vậy được rồi, anh đi.”

Triệu Lôi xoay người, rời đỉ.

Hà Băng đứng tại chỗ một hôi, sau đó cô băng qua đường, đi về phía chiếc xe màu đen kia.

Trong xe Diệp Minh cứ nhìn Hà Băng từng bước đi tới hướng anh, càng ngày càng gần.

Ba năm nay, đây là lần cô cách anh gần nhât.

Diệp Minh ngồi dậy, bàn tay to buông lỏng lần nữa níu chặt tay lái, cô cũng không biết anh ở chỗ này, cô cúi đầu đi tới, không biết đang suy nghĩ tâm sự gì.

Thế nhưng cái này đủ để anh thấy rõ cô, ba năm qua đi, cô gái 24 tuổi đã trổ mã thướt tha thướt tha, càng thêm thanh lệ động nhân.

Trong tròng mắt Diệp Minh dính vào tia máu nhàn nhạt, đó là cô gái đã từng là của anh.

Lúc này Hà Băng đi tới bên cạnh xe, bởi vì màng xe là màu đen, nên cô nhìn không thấy bên trong, đương nhiên cô cũng không nhìn vào bên trong.

Chỉ là, cô đột nhiên dừng bước.

Cô lặng lặng đứng bên chỗ ghế lái, cúi xuống đầu nhỏ, cô nhìn cái bóng của mình trên mặt đất, bóng dáng của cô bị ánh trăng kéo rất dài rất dài.

Cách một cánh cửa xe, cô và anh lần nữa gặp lại.

Thê nhưng, tât cả sớm đã thành cảnh còn người mắt.

Cô không biết anh đã từng tới thành phố của cô, đi qua con đường cô từng đi qua, cũng từng đón qua con gió đêmtừng thổi qua cô.

Diệp Minh siết chặc bàn tay to, thẳng đến khi gân xanh nổi lên, anh dùng hết khí lực lớn nhất kiềm chế chính mình, đừng mở cửa xe ra, đừng đi quấy rối cØ.

Anh không cho được hạnh phúc, người khác cho được, thế thì nén đau buông tay cô, không quấy rối cô nữa.

Yết hầu cuộn lên xuống, Diệp Minh chậm rãi khép mắt, cứ như vậy đi…

Thê nhưng lúc này, ngoài cửa Hà Băng dường như đột nhiên cảm giác được cái gì, cô chậm rãi ngắng đầu lên, đôi tròng mắt kia nhìn lại trong xe van.

Nhịp tim Diệp Minh đột nhiên dừng lại, GÓT Lúc này bên tai đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai: “A, cướp con, cứu mạng, mau mau cứu con tôi”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2578


Chương 2578:

Ngoài cửa Hà Băng nhanh chóng xoay đầu qua, chỉ thấy trên đường một người phụ nữ ở đó thét lên, trong tay bà là đứa bé sơ sinh mới chừng mấy tháng tuổi, bị một tên xăm mình vóc dáng hung hãn đoạt đi.

Đúng là ngang tàng, dám ở trên đường cái cướp conl

Con ngươi Hà Băng đột nhiên lạnh lẽo, cô nhanh như tia chớp tiến lên, vươn tay nắm được đầu vai tên xăm mình kia.

A.

Cái kia tên xăm mình cảm thấy bả vai đột nhiên đau nhức, đầu khớp xương sắp bị bóp nát, hắn vươn tay hất ra, trực tiếp ném đứa bé trong tay ra ngoài.

Đứa bé bị một kẻ trong chiếc xe màu đen đón đi, trong xe là đồng bọn của hắn.

Bắt được đứa bé, chiếc xe có rèm che phóng đi.

“Cô gái ơi, mau mau cứu con tôi với, con tôi bị mang đi rồi.” Người mẹ kia hướng về phía Hà Băng khóc lóc cầu xin nói.

Hà Băng vứt tên xăm mình xuống một bên, sau đó nhắc chân đuổi ngay chiếc xe có rèm che kia, phía trước đột nhiên tắc xe, cô thả người nhảy, giày cao gót hiên ngang bén nhọn rơi vào trần của những chiếc xe đang dừng lại vì tắc đường, nhảy lên từng chiếc một, na thủ giống như đang thi triển võ thuật.

Những người đi đường đều sợ ngây người — “Trời ạ, đó là ai thế, quá ngầu, không được, tôi rơi vào lưới tình với cô ấy rồi!”…

Lúc này Diệp Minh trong xe van đang nhìn Hà Băng, ở trong biển người mênh mông, anh liếc mắt liền thấy được chiếc xe có rèm che đang phóng như bay kia.

Cô đang làm gì cái gì thế?

Cô lấy đâu ra thân thủ đó?

Thân thủ này không có huấn luyện chuyên nghiệp căn bản là không thể có được.

Diệp Minh vươn bàn tay kéo ra cửa xe, đứng dậy ra ngoài.

Anh chỉ có một cái chân trái rơi trên mặt đất, ống quần bên phải trống rỗng, theo làn gió đêm nay phất phơ.

Song đùi phải trông rông không hê khiến anh chật vật, anh một tay đút trong túi quần, người đàn ông đường đường một thước chín đội đầu đạp đắt, anh nheo lại cặp mắt đen thâm thúy nhìn về phía trận chiến kịch liệt bên kia.

Hà Băng đang đuổi theo chiếc xe đó, còn có tiếng khóc thê lương của người mẹ.

Diệp Minh trải qua chiến trường, anh khom lưng nhặt lên một tảng đá bên chân.

Anh quanh năm cầm súng, thuật bắn súng chuẩn xác tuyệt đối, anh giơ tay ném tảng đá về phía chiếc xe màu đen kia.

Xoảng một tiêng, kính chăn gió của chiếc xe màu đen phía trước bị đập nát.

Tiếng thắng xe bén nhọn vang lên, chiếc xe đen kia trượt ven đường, lập tức đụng vào trên hàng rào, bị ép ngừng lại.

Hà Băng kéo ra cửa sau xe, lôi người ở bên trong cho ra.

Đứa bé đã được cứu.

“Cô gái, cảm ơn cô, thực sự rất cảm ơn cô, con của tôi.” Người mẹ kia ôm chặt con mình, thiên ân vạn tạ với Hà Băng.

Lúc này dân chúng tốt bụng đã qua đây chặn lại, cảnh sát cũng tới.

Hà Băng lui sang một bên, cô quay đầu, quét mắt chính xác về chiếc xe van kia.

Vừa rồi tảng đá kia là từ hướng chiếc xe van đó đập tới.

Thủ pháp nhanh chuẩn ngoan.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2579


Chương 2579:

Người nào?

Lúc này chiếc xe van khởi động, sắp đi.

Diệp Minh thật sự phải rời khỏi nơi này, anh không muốn để cho Hà Băng phát hiện mình.

Mặt khác anh không muốn quấy rầy cuộc sống hạnh phúc bây giờ của Hà Băng, một mặt, anh không muôn đê cho cô nhìn thấy anh bây giờ tàn tật chật vật.

E rằng, đêm nay chớ nên lén đến nhìn cØ.

Mấy năm này, len lén đến nhìn cô, đã trở thành xa xỉ lớn nhất trong cuộc đời anh.

Kỳ thực anh có thể đưa những đứa bé kia đến thành phố khác, nhưng anh vẫn là lựa chọn nơi đây, nơi này có người anh yêu, có quyến luyến cùng đau đớn lớn nhất cuộc đời này của anh.

Anh phải đi rồi.

Diệp Minh đạp rồi chân ga, chiếc xe sắp phóng đi, thế nhưng một giây kế tiêp, thân ảnh yêu điệu kia của Hà Băng đột nhiên vọt tới, lập tức chắn trước xe anh: “Dừng xe!”

Diệp Minh bị ép đạp phanh lại, bởi vì Hà Băng chắn trước xe anh.

Mũ lưỡi trai đội trên đầu đè thật thấp xuống, không nói gì.

Hà Băng vươn tay kéo ra cửa sau Xe, nhảy vào.

Đây là một chiếc xe bình thường, trên xe ngoại trừ người lái ra, không có những người khác.

Hà Băng ngồi ở chỗ ngồi phía sau nhìn lướt qua, sau đó ngắng đầu nhìn về phía tài xế: “Vừa rồi anh có thấy người nào khả nghi không?”

Diệp Minh lắc đầu.

Người này không nói lời nào, hơn nữa anh ép mũ lưỡi trai xuống thật thấp, trong xe lại không bật đèn, trong tầm mắt tối om, trong đôi mắt sáng Hà Băng lóe ra chút gì, người này rất khả nghi.

“Anh vì sao không nói lời nào?” Hà Băng hỏi.

Diệp Minh chẳng ngờ được anh vừa ra tay đã kéo cô đến đây, anh vươn tay chỉ chỉ một tờ giấy chứng nhận trước kính chắn gió, trên đó viết — người tàn tật.

Người tàn tật?

Anh bị câm điếc?

Hà Băng nhìn anh vài lần, vóc người của anh rât cường tráng, có vài phân cảm giác quen thuộc.

Cô nhìn xuống chút nữa, bên phải ống quần anh trống không, chỗ cạnh tài xế còn đặt một cái chân giả.

Anh không có đùi phải.

Anh thật sự là người tàn tật!

Hà Băng chau hàng mày thanh tú: “Lái xe, tiễn tôi một đoạn đường.”

Diệp Minh gật đầu, sau đó khởi động xe.

Xe van vững vàng bay nhanh trên đường, Diệp Minh khẽ ngắng đầu lên, xuyên qua kính chiêu hậu nhìn vê phía Hà Băng phía sau.

Hà Băng lười biếng nghiêng dựa vào ghế sau, trên người cô mặc áo khoác gió màu đen, khóa kéo đến trên cùng, mái tóc đen thanh thuần buộc đuôi ngựa thật thấp, càng tôn lên vẻ lanh lợi thông minh.

Ba năm nay, cô thay đổi rất nhiều, còn có hương vị của phụ nữ.

Diệp Minh nhanh chóng thu hồi ánh mắt, anh khẽ chuyển động cổ họng.

Ba năm không gặp, cô giơ tay nhắc chân đều lộ ra vẻ gợi cảm lười biếng của người phụ nữ lạnh lùng, khiến người ta không dời mắt nỗi.

Cô 24 tuôi, độ tuôi xinh đẹp nhât.
 
Back
Top Dưới