Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2540


Chương 2540:

Lúc cô ngồi xổm xuống hai cái chân nhỏ xếp chồng lên nhau, rất quy củ, chỉ nhìn cũng khiến lòng anh ngứa ngáy.

Anh dùng mũi giày đá đá cô.

Hà Băng nâng lên đôi mắt sũng nước nhìn anh, người đàn ông cũng nhìn cô chằm chằm, mang theo vài phần khinh bạc.

Anh trêu cô à.

Giống như trêu đùa với con mèo nhỏ của mình.

Hà Băng đứng dậy đi ngay.

Thế nhưng mới vừa nhắc chân, bàn tay thô ráp vươn qua nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, dùng sức kéo.

Cơ thể nhỏ yếu Hà Băng trực tiếp va vào trong lồng ngực to lớn của người đàn ông.

Đầu nhỏ đau quá, lồng ngực của anh như tựa như sắt thép, vừa cứng vừa lạnh, cô đụng vào đau đến sắp khóc.

“Anh làm cái gì đấy?” Cô vươn tay đầy anh ra.

Lúc này hai ngón tay thon dài nắm chiếc cằm xinh xắn của cô, ép cô ngâng đâu, trên đỉnh đâu vang lên tiêng cười nhẹ trêu tức của người đàn ông: “Em nói xem anh làm cái gì? Không phải nhớ anh à, anh cũng đã về rồi, em lại muốn đi đâu? Để cho anh ngắm chút nào.”

Anh nắm khuôn mặt nhỏ của cô nhìn thật kỹ thêm vài lần, người đàn ông này đùa cô, rất ngả ngớn.

Hà Băng tuy đã là người phụ nữ của anh rồi, chuyện thân mật hơn cũng đã làm rồi, thế nhưng dù sao cô vẫn còn ngây ngô, trừ anh ra chưa từng chạm qua bất cứ người đàn ông nào, anh vừa trêu như thế, khuôn mặt nhỏ cô liền đỏ bừng, chỉ muốn đầy anh ra.

Diệp Minh không nhúc nhích, nhìn cô cựa quậy trong ngực, nơi chóp mũi đều là hương thơm ngát tỏa ra từ người cô, trước đây anh chưa hề biết phụ nữ có thể thơm như vậy.

Bàn tay có lực bóp chặt vòng eo nhỏ của cô, anh nhẹ nhàng nhắc lên, trực tiếp xách cô tới trong góc tường.

Bờ lưng nhỏ mềm đè trên vách tường, Hà Băng vừa định động, thế nhưng lúc này“ bốp” một tiếng, Diệp Minh chống một bàn tay bên người cô, triệt để ngăn chặn cô.

“Sao vậy, xấu hỗ đến thế à2”

Giọng nói trầm thấp hơi lộ ra khàn khàn vang vọng bên tai Hà Băng, khiến hai chân Hà Băng mềm nhũn.

Tim đập rộn lên, cô ươn ướt nhìn anh.

Trong căn biệt thự rộng lớn như vậy, anh đè cô ở trong góc tường, trong góc nhỏ chật hẹp như đâu đâu cũng là mùi vị nam tính khô nóng sạch sẻ của người đàn ông, đây chính là thế giới mà cô mong muốn.

“Tối hôm qua vì sao không nghe điện thoại anh?” Anh thấp giọng hỏi.

Hà Băng động cánh môi, nói dối: “Đang ngủ, không nghe thấy.”

“Đéo tin!” Anh nói tục.

Hàng mi Hà Băng run lên: “Diệp Minh, không cho phép nói tục!”

Bàn tay thô to của Diệp Minh bắm eo thon của cô một cái, eo cô quá mêm, chỉ cần anh nhẹ nhàng bắm liền như thể sẽ gãy ngay, anh lại bóp vài cái.

Hà Băng chung quanh tránh: “Diệp Minh, ngứa.”

Ánh mắt Diệp Minh càng sâu: “Biết em ngứa rồi.”

Tên lưu manh này!

“Không chịu nghe lời, cứ khăng khăng anh náo qua đây cùng em, em không phải ngứa thì là cái gì?” Anh nắm khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2541


Chương 2541:

Anh còn mặc đồng phục trong tù kia, chỉ là bên ngoài áo ba lỗ đen lại phủ thêm chiêc áo sơmi xám lạnh, áo sơmi không sơ vin, hiện rõ dáng người cao mạnh mẽ, là kiểu phụ nữ nhìn đều thích.

Hà Băng chậm rãi vươn tay ôm lấy vòng hông to lớn của anh, cúi đầu nói: “Diệp Minh, em rất nhớ anh.”

Đầu cô mới vùi vào lồng ngực anh, cái đầu nhỏ buồn bực có chút uất ức, có chút làm nũng, một tay Diệp Minh đút trong túi quần nắm chặt lại: “Nhớ anh mà không nghe điện thoại của anh?”

“Nghe mà không thấy được anh thì càng nhớ anh thêm thôi.

“Muốn” anh làm gì?”

* 48 : Từ này có ba nghĩa, nhớ, nghĩ và muôn. Ở đây có hai nghĩa, vừa là nhớ vừa là muốn.

“Rất nhiều đó, muốn anh khen em một cái, muốn anh hôn em, muốn anh ôm em một cái…”

“Được rồi! Chưa cai sữa à?”

“..” Hà Băng dán khuôn mặt nhỏ trên ngực anh, nghe trái tim anh truyền tới tiếng tìm đập thình thịch mạnh mẽ, cô nhỏ giọng rù rì nói: “Diệp Minh, lúc em nhớ anh đều muốn khóc…”

Diệp Minh cứng đờ, sau đó cà cà hàm dưới kiên nghị trên đầu cô, cánh tay thu lực ấn cô vào trong lòng mình, trong giọng nói trầm thấp từ tính lộ ra vài phần bát đắc dĩ và dỗ dành cưng chiều: “Thực sự chưa cai sữa mà, còn khóc nhè?”

“Em còn nhỏ mà… ưm.”

Người đàn ông cúi thấp đầu, trực tiếp chặn lại cái miệng nhỏ nhắn của cô.

Bao lâu chưa hôn rồi?

Đầu Hà Băng đã loạn, anh hôn bá đạo mạnh mẽ, khiến cô muốn ngắt xỉu.

Hai chân cô mềm nhữn, cơ thể sắp trượt xuông đât.

Diệp Minh bóp chặt vòng eo thon của cô đặt cô trên vách tường, cơ thể đồ sộ †o lớn chống đỡ lên, ngăn cô lại, anh đè cô vào trong góc tường không cố ky hôn.

Bên tai đều là tiếng nước bị anh làm ra, khiến người ta mặt đỏ tới mang tai.

Hôn một hồi, Hà Băng có chút ngộp thở, Diệp Minh buông lỏng cô ra, để cô hít thở.

Môi cô đã sưng lên, Diệp Minh khẽ nhắm mắt, khàn giọng hỏi: “Có muốn lớn lên chút không?”

Lớn lên?

Khuôn mặt nhỏ khuynh thành của Hà Băng đã hồng phơn phớt, con ngươi như băng tuyết ươn ướt nhìn người đàn ông, không đáp lời.

Diệp Minh hôn một cái chiếc mũi nhỏ thanh tú của cô: “Anh nhớ… Băng Băng, anh cũng rất nhớ em…”

Khi anh lấy chất giọng khàn khàn đặc hữu thì thào cất ra lời tâm tình với cô, Hà Băng đã cảm giác mình được chữa lành, hoàn toàn được chữa lành.

Hà Băng vươn tay dùng sức ôm lấy anh.

Một giây kế tiếp cảm giác không trọng lực đột nhiên truyền đến, Diệp Minh trực tiếp ôm ngang cô lên rồi.

Diệp Minh đạp bước chân trâm ôn ôm cô lên lầu.

Phòng ngủ chính.

Hà Băng bị ném vào trên giường lớn mềm mại, cô không ngồi dậy, mà là lật cả người, ôm lấy chăn mền của anh.

Bên giường sụp một khối, Diệp Minh quỳ một gối xuống, ngón tay thon dài lật ra cổ áo khoác của cô nhìn, bên trong là chiếc váy ngủ hai dây màu trắng sữa.

Anh tròng mắt nhìn cô, khóe môi khêu gợi móc ra một độ cong tà mị: “Tắm chưa?”

Anh hỏi câu này luôn luôn chút ý ái muội, Hà Băng chôn đầu nhỏ vào trong chăn: “Em tắm rồi nhưng cũng không phải như anh nghĩ đâu.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2542


Chương 2542:

“Anh nghĩ thế nào cơ?”

„ Diệp Minh vươn tay kéo xuống cái chăn trên mặt cô, thanh tuyến càng khàn: “Không khó thở à?”

Đôi tròng mắt kia lắp lánh ánh nước yêu kiều nhìn anh, mặt đầy ý xuân.

Diệp Minh bị cô câu dẫn không nhẫn nhịn được nữa, đứng thẳng thân, ngón cái và ngón trỏ đặt trên thắt lưng: “xoát”

một cái mở ra dây lưng: “Chờ đây, anh đi tắm trước đã.”

“Anh làm cái gì?” Hà Băng che chắn mình.

Diệp Minh nhìn cô trên dưới một cái, ánh mắt kia dường như tr*n tr** l*t s*ch quần áo cô: “Anh chỉ tắm rửa, không có ý tứ gì khác.”

“Đ Anh xoay người vào phòng tắm.

Hà Băng nhìn dáng người đồ sộ ấy biến mắt ở trong phòng tắm, khuôn mặt nhỏ đã đỏ muốn nhỏ máu.

Sau năm phút: “cạch” một tiêng, cửa phòng tắm mở, mang theo một hơi lạnh đi ra, thế nhưng Diệp Minh không đi ra.

“Hà Băng.” Người đàn ông ở bên trong gọi một tiếng.

“Dạ?”

“Qua đây.”

“Làm gì?”

“Cạo râu cho anh.”

“Anh không tự cạo được à?”

Hà Băng tuy ngoài miệng nói như vậy, thế nhưng cô vẫn xuống giường, đi vào phòng tắm.

Bên đài rửa mặt đứng nghiêm một dáng người cao lớn, Diệp Minh thay đồ rồi, mặc bộ đồ ngủ lụa đen, cầm trên tay khăn mặt, anh tùy ý lau lau mái tóc ngắn ẩm ướt, người đàn ông một thân hơi nước so với thưòng ngày càng thêm trẻ tuổi anh tuần.

Chuẩn xác ném khăn mặt vào trong giỏ trúc một bên, anh đưa cây dao cạo râu tới bàn tay nhỏ của cô: “Cạo râu cho anh.”

Hà Băng có chút do dự: “Em chưa từng cạo râu cho đàn ông, không biết cạo.”

“Em trước đây cũng chưa từng ngủ với thằng khác mà.”

Hà Băng phồng đôi má béo mập trừng mắt anh một cái, sau đó đi tới.

Diệp Minh chế trụ cánh tay cô kéo cô đến trước mặt mình, ngăn cô giữa lồng ngực mình và đài rửa mặt, Hà Băng ngửi được hương sữa tắm trên người anh, mùi hương rất nhẹ nhàng khoan khoái nam tính, cô cảm thấy trong lòng ngọt ngào.

“Trước tiên thoa bọt lên râu anh.” Anh dạy cô.

“Dạ.” Hà Băng gật đâu, cô thoa thoa chút bọt lên trên cánh mũi cao thẳng của người đàn ông.

Ngũ quan anh tuấn của Diệp Minh trầm xuống, bàn tay đi tới b* m*ng cong của cô dùng sức vỗ một cái: “Nhóc con, quậy đúng không?”

Hà Băng ở trong lòng anh cười khanh khách: “Em không cố ý mà.”

Diệp Minh cởi áo khoác trên người cô xuống, thuận tay ném xuống thảm, lộ ra chiếc váy hai dây màu trắng sữa bên trong, khung xương cô gái rất nhỏ, cơ thể lại mềm, trong lòng ngực kiện tráng của anh giống như bông hoa nhỏ khó khăn lắm mới nở rộ, anh cúi người cọ lên khuôn mặt nhỏ của cô: “Tưởng anh là đứa trẻ ba tuôi à?”

Hà Băng cảm thấy trên da thịt mặt bị anh cọ vừa đau vừa nhột, cô nhanh chóng liên thanh xin tha: “Diệp Minh, em sai rồi, em không dám nữa.”

Diệp Minh lúc này mới thả cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2543


Chương 2543:

Vừa được thả, Hà Băng nhanh chóng trét chút bọt trên ngón tay út lên trên trán người đàn ông, cô nhanh chóng luồn xuống dưới nách anh chui ra, cong giò chuồn vội.

“Mẹ kiếp dám chọc ông đây, xem ông đây chỉnh em thế nào!” Anh mắng thật thấp một tiếng, nhấc chân dài đuổi theo.

Hà Băng chạy tới bên giường, người đàn ông phía sau vừa lúc đuôi theo, cánh tay cường tráng có lực bóp chặt eo thon của cô, hai người song song lăn xuống trên giường lớn mềm mại.

Diệp Minh đè cô xuống, tiếng cười khanh khách như chuông ngân của cô gái, dáng vẻ đáng yêu ngây thơ ấy làm cho anh toàn thân tê dại, thảo, sống nhiều năm như vậy, rốt cuộc đã biết cái gì gọi là “hương dịu dàng, mộ anh hùng” rồi.

Cô sắp câu hết hồn anh đi mắt rồi.

Anh cúi người chặn lên trên cái miệng nhỏ của cô.

Hà Băng bị anh hôn y y nha nha, tay chân đều đạp anh, yếu ớt giãy giụa, không cho anh thực hiện được: “Diệp Minh, anh làm em đau.”

“Diệp Minh Diệp Minh, em dám kêu hết tên của anh lại đi?”

“Thế kêu thế nào?”

“Kêu cái gì em tự nghĩ đi, chẳng phải em gọi đàn anh với thằng khác ngọt sợt đấy à?”

Cái bình dắm chua này, rốt cuộc lại lật món nợ cũ xưa lắc này ra nữa rồi: “đàn anh” biểu thị mình rất nghiêm túc, không gánh được nỗi oan ức này.

Người đàn ông này quá hẹp hòi.

Ánh mắt Hà Băng yêu kiều nhìn anh: “Nêu không thì gọi anh là… chông nha?”

Diệp Minh cứng đờ người.

Chồng.

Tiếng gọi này xông vào màng nhĩ anh trong trong nháy mắt nổ vang, cô gái gọi “chồng” hai vừa yêu kiều vừa mềm mại êm tai, dường như rút hết khí lực cả người anh đi rồi.

“Làm sao, anh không thích cách gọi này Diện “Gọi một lần nữa đi.”

“Không gọi.”

“Hà Băng, hôm nay em trêu anh nhiều lân rôi đây, xem anh làm thê nào giêt chết em!” Người đàn ông cắn quai hàm hung ác nói.

Anh cúi người, bắt đầu hôn cô.

“Chờ một chút Diệp Minh.”

“Lại thế nào?” Diệp Minh nhíu mày kiếm một cái, gương mặt chưa thỏa mãn d*c v*ng hiện rõ vẻ không kiên nhẫn.

Hà Băng vươn tay: “Cái này cho anh.”

“Cái gì?”

Diệp Minh rủ mí mắt anh tuấn vừa nhìn, trên tay của cô là một hộp bao cao su.

Đôi mắt sâu lại, bàn tay nắm khuôn mặt nhỏ của cô: “Không muốn mang thai?”

“Bốp” một tiếng, Hà Băng đánh rớt bàn tay anh: “Em chỉ mới 21 tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ, sao mang thai được?”

Diệp Minh không có biểu cảm gì, anh chậm rãi nhếch khóe môi: “Vậy lúc nào em mới dự định mang thai?”

Cô có thể không có cơ hội mang thai.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2544


Chương 2544:

“Em…” Hà Băng nâng đầu nhỏ lên nhìn người đàn ông: “Diệp Minh, có phải anh muốn có con không?”

Lần trước ở Miêu Cương thấy cô uống thuốc, sắc mặt của anh cũng không tốt lắm.

Diệp Minh nhìn cô, ánh mắt thâm thúy: “Nếu như anh nói muốn, em có sinh cho anh không?”

Hà Băng giật mình, anh đang nói cái gì?

Anh muốn cô sinh con cho anh sao?

Nhưng, vô dụng thôi, thân thể của mình cô rất rõ.

Hà Băng hừ một tiếng, làm bộ kênh kiệu nói: “Em mới không sinh cho anh đâu, trừ phi… anh cưới eml”

Vốn phải thế, cô còn chưa phải vợ anh, cho dù có mang thai, cũng danh bất chính ngôn bắt thuận.

Kỳ thực trong cũng Diệp Minh cũng nghĩ như vậy, trước kết hôn sau rồi hãng mang thai, nhưng bây giờ anh đang thi hành nhiệm vụ, không cách nào cho cô bắt cứ cam kết nào.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại Lê Hương tới.

Chị Quán Quán gọi, chắc là đang giục cô trở về bệnh viện.

Hà Băng nhanh chóng tỉnh táo, cô đã từ trong bệnh viện chạy đến rất lâu rồi, chỗ chị Quán Quán nhắn, cô phải về bệnh viện.

Cô nâng đầu nhìn người đàn ông, giọng nói mềm mại: “Diệp Minh, em phải về rồi.”

Diệp Minh ấn cô xuống, không cho cô di chuyển, cặp mắt thâm trầm kia híp lại, mang theo vài phần sắc bén nóng bỏng: “Hà Băng, chơi anh, hửm? Em phải về còn đưa bao cao su cho anh?

Làm sao, bảo anh ngồi thổi bong bóng chơi một mình à?”

“Em thật sự phải về, hiện tại khuya lắm rồi!”

“Không cho phép trở về.” Diệp Minh hộc ra năm chữ, mạnh mẽ bá đạo, sau đó anh cúi người hôn cô.

Trong bàn tay nhỏ của Hà Băng còn siết điện thoại, chuông điện thoại không ngừng vang lên, cô dùng sức đây Diệp Minh ra, bò sang bên giường.

Cô thật sự phải về.

Buổi tối còn có một lần trị liệu, còn phải uống rất nhiều thuốc.

Án nút trả lời, Hà Băng nghe điện thoại: “Alo, chị Quán Quán…”

“Băng Băng, chừng nào em về, chị phái xe đi đón em được không?” Giọng nói mềm mại của Lê Hương truyền tới.

“Chị Quán Quán, em…”

Hà Băng hơi ngừng, bởi vì mắt cá chân tỉnh xảo của cô bị người đàn ông siêt trong lòng bàn tay thô ráp, anh buông lỏng kéo cô trở về, đặt dưới thân thể mình, điện thoại trong tay cũng bị đoạt đi. “Băng Băng, em làm sao vậy? Alo, Băng Băng…” Tiếng Lê Hương liên tục truyền đến.

Diệp Minh chống một tay bên cạnh người cô, không đặt toàn bộ trọng lượng trên người cô, tay kia cầm điện thoại, cúi người hôn lên mái tóc thơm mềm của cô gái, anh thấp giọng với đầu bên kia điện thoại: “Băng Băng ở chỗ anh rồi, đêm nay con bé không trở về.”

Nói xong, anh trực tiếp cúp điện thoại, còn ném điện thoại vào trên giường.

Diệp Minh ôm Hà Băng từ trong phòng tắm ra, Hà Băng toàn thân vô lực chôn trong chăn mềm mại, mái tóc dài đen nhánh rối tung xuống dưới, càng tôn lên sắc hồng của cánh môi và hàm răng trắng bóng.

Đồ ngủ Diệp Minh phất phơ, rõ ràng mới vừa mặc vào, vừa rồi tắm cho cô gái, đồ ngủ của anh đã ướt hơn phân nửa, chất vải mỏng dính trên cơ bắp săn chắc của anh anh, từng cục.

Anh cúi xuống thân hình cao lớn dùng bàn tay xoa xoa mái tóc cô gái, đầy ắp yêu thương, yêu nhất dáng vẻ yếu mềm của cô hiện tại, vì anh mà trở thành người phụ nữ quyến rũ đan xen thiếu nữ thanh thuần, khiến người ta không dời mất nồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2545


Chương 2530:

Trong lòng anh hạnh phúc, gương mặt anh tuấn tràn đầy sung sướng, cảm giác này giống như cậu chàng mới vừa khai trai, ngắm nhìn người phụ nữ của mình thế nào cũng không đủ.

“Có đau không?” Anh khàn giọng hỏi.

Hà Băng một chút khí lực cũng không có, cả người giống như đạp trong đám mây, hơn nữa cơ thể ê ẩm khắp nơi, cô lười di chuyển.

Hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve run lên một cái, cô ươn ướt nhìn người đàn ông: “Dạ đau.”

“Về sau làm nhiều máy lần sẽ tốt hơn.”

Anh nghiêm túc nói bậy.

“…” Hà Băng siêt năm đâm nhỏ nanh muốn đánh anh.

Diệp Minh cầm nắm đắm nhỏ của cô đặt trong lòng chính mình, nhìn cô cưng chiều cười.

Trong phòng đều là màu hồng, giống như gắn thêm kẹo, khiến người ta ngọt tận tâm khảm.

Lúc này tiếng gõ cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến tiếng người làm nữ: “Thành gia, Hà tiểu thư, cơm đã chuẩn bị xong rồi.”

Diệp Minh lúc này mới thả cô gái ra: “Anh đi tắm đã, chờ anh rồi cùng nhau ăn cơm.”

“Da Diệp Minh đi vào phòng tắm.

Cửa phòng tắm mới vừa đóng, cửa phòng đẩy ra, hai người làm nữ bưng bữa cơm phong phú đến.

Hà Băng ngước mắt vừa nhìn, một người làm nữ trong đó chính là cô em ngực lón kia.

Cô em ngực lớn vừa vào đã ngắng đầu lên, thận trọng nhìn trộm người nào, không nhìn thấy Diệp Minh, cô ta lại cúi đầu xuống.

Một người làm nữ cũng không có dám ngắng đầu, cung kính làm chuyện của mình, chỉ có cô em ngực lớn này không an phận, trong con ngươi thông minh của Hà Băng tản mát ra chút ý lạnh, cười khẩy một tiếng.

Cô em ngực lớn này rất chướng mắt, Hà Băng đang suy nghĩ, nếu như cô đuổi cô em ngực lớn ra ngoài, chỉ cần một câu nói.

Thế nhưng cô lại cảm thấy làm như vậy không có chút thú vị nào, đợi cô chết, Diệp Minh còn sẽ có người phụ nữ khác, rất nhiều người phụ nữ là đằng khác.

Hà Băng nhìn đèn treo thủy tỉnh trên đỉnh đầu, có chút đờ ra.

Lúc này “cạch” một tiêng, cửa phòng tắm mở, Diệp Minh đi ra, anh mặc áo choàng tắm màu trắng, đầy người hơi nước.

“Thành gia, cơm đã chuẩn bị xong rồi.”

Cô em ngực lớn kia thấy Diệp Minh hai mắt sáng lên, giọng nói cũng bắt đầu ỏn ẻn.

Diệp Minh không chú ý tới cô em ngực lớn, cũng không thèm liếc mắt đến, tâm tư anh đều đặt ở thân ảnh nhỏ yếu trên giường, nhắc đôi chân dài đi tới bên giường, anh nhàn nhạt đáp một tiếng: “Các cô đi xuống đi.”

“Vâng.” Hai người làm nữ lui xuống.

Diệp Minh đi tới bên giường, vươn tay vén chăn lên: “Qua đây, ăn cơm tối.”

“Dạ,” Hà Băng ngồi dậy, đôi chân ngọc giãm trên thảm mềm xốp: “Mang dép HO II ° Cô bảo anh mang dép cho cô.

Con nhóc này!

Diệp Minh quỳ gối xuống, xỏ đôi dép màu hồng vào chân cô: “Còn muốn mặc cái gì nữa, có muốn mặc quần hay không?”

Lòng bàn tay to theo đôi chân dài cô trượt lên.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2546


Chương 2546:

Hà Băng nhanh chóng đè xuống bàn tay anh, mặt cong mày cười lây lòng: “Từ bỏ, tha cho em đi.”

Diệp Minh lúc này mới đứng thẳng thân, anh hướng về phía cô gái mở rộng cánh tay cường tráng của mình: “Có muốn ôm một cái không?”

Bàn ăn ở đó, chỉ cần đi vài bước.

Hà Băng nâng đầu nhỏ nhìn anh: “Đừng ôm, em muốn cõng.”

Diệp Minh xoay người lại, ngồi xổm người xuống đưa tắm lưng anh tuấn về hướng cô, vỗ võ: “Leo lên.”

Hà Băng nhanh chóng leo lên lưng anh, hai tay nhỏ bé ôm cổ anh.

Diệp Minh n*ng m*ng cô, cõng cô đến bàn ăn.

Hà Băng chôn khuôn mặt nhỏ ở cổ anh trong, bả vai anh rất dày, phía sau lưng hồn hậu, bước chân trầm ổn, được anh cõng, vĩnh viễn không sợ ngã.

Bờ vai anh có thể che gió che mưa cho bất kỳ một người phụ nữ nào, tràn đầy sức mạnh và cảm giác an toàn.

Hà Băng mật bô, trong nội tâm cô khát vọng một cây đại thụ che tròi yêu thương mình, hiện tại Diệp Minh cho cô tất cả, bù đắp tiếc nuối của cô.

Diệp Minh đặt cô trên ghế, sau đó đưa bát cơm tới trước mặt cô, còn muốn nhét một đôi đũa vào tay cô: “Nhiều cơm như vậy phải ăn hết, không cho chừa lại.”

Nhiều như vậy?

Hà Băng chau hàng mày thanh tú, mấy ngày nay bởi vì trị liệu khiến khẩu vị cô rất không tốt, đồ cô ăn chẳng mấy chốc sẽ nôn ra.

Cô không muốn ăn nhiều cơm như vậy.

Bụng cũng không đói.

Cô nâng đầu nhỏ nhìn người đàn ông, làm bộ đáng thương nhìn: “Diệp Minh…”

“Không có thương lượng.” Người đàn ông đáp.

Mấy ngày không gặp cô gầy đi rất nhiều, anh ôm vào trong ngực một chút phân lượng cũng không cảm giác được, anh muốn nuôi cô béo một chút.

Cô như vậy luôn cảm giác gió thổi qua một cái liền bay ngay.

Hà Băng cầm đũa lên, gắp mấy hạt cơm đặt trong miệng.

Lúc này đỉnh đâu liên vang lên một giọng nói trầm thấp từ tính: “Còn ăn như vậy nữa, anh liền đút em đấy.”

Hà Băng đặt đũa xuống: “Vậy anh đút em ăn đi.”

Hô hấp Diệp Minh trầm xuống, trực tiếp ôm cô ngồi trên đùi mình, anh ăn một miếng cơm sau đó đút vào trong miệng Hà Băng.

Hà Băng đột nhiên trợn to mắt, anh Sao… sao lại đút cô ăn như vậy chứ?

Diệp Minh mớm cơm vào trong miệng cô, sau đó lui ra ngoài, ánh mắt của anh nóng bỏng nhìn cô: “Còn muốn anh đút không?”

Hà Băng nhai cơm, đã cảm thây cơm cũng thay đổi mùi vị rồi, thơm hơn.

“Từ bỏ.” Cô cầm đũa lên bưng chén nhỏ ăn, còn muốn dời xuống khỏi đùi anh.

“Đừng nhúc nhích!” Người đàn ông bóp chặt vòng eo nhỏ của cô, không cho cô đi.

Khuôn mặt nhỏ của Hà Băng hồng phơn phớt, khiến người ta muốn cắn một cái, cô ngồi ở trên bắp đùi anh ăn, để người ta thấy được xấu hồ lắm đó!

“Ăn chút canh này.”

giám sát cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2547


CHương 2547:

Người đàn ông Hà Băng nhìn một chút canh tối nay nâu, canh sườn đu đủ, cô lắc đâu: “Không muốn ăn.”

Khí tức người đàn ông kéo đến, mùi đàn ông dương cương ngào ngạt xen lẫn hương sữa tắm, Diệp Minh dán bên tai cô nói: “Ngoan, ăn một chút đi, ăn đu đủ ngực to.”

Ngực to.

Hà Băng nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Diệp Minh, nhướng mày ngạo mạn nhìn anh: “Anh thích ngực to à?”

Ngực to?

Ánh mắt Diệp Minh nhìn thoáng qua ngực cô.

Hà Băng nhanh chóng đặt chén đũa xuông, nâng hai cánh tay che ngực mình: “Nhìn đâu đấy đồ sắc quỷ, lưu manhl”

“Anh có nhìn được cái gì à?”

“cớ Anh đang nói cái gì?

Mặc dù cô nhỏ, thế nhưng cũng không trở thành thứ không nhìn thấy được mài Hà Băng cũng nhớ tới người làm nữ ngực lớn kia, cô siết nắm đấm trăng dùng sức nện cho anh vài cái: “Nông cạn! Anh có phải thích kiểu da trắng mặt đẹp chân dài to cộng thêm ngực to An 2”

không? tuyZ Diệp Minh vươn tay bắt được quyền của cô: “Anh cũng không nói gì, đều là em tự nói mà.”

Hà Băng giận, còn muốn đánh anh.

Diệp Minh: “Lời của mình chọc mình phát cáu, kết quả còn muốn tới đánh anh. Hà Băng, mới vừa chỉnh em xong, em lại ngứa da đúng không, lại đánh anh thử xem?”

Hà Băng dùng sức đẩy anh ra, cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm, xong lại ăn hai chén canh sườn đu đủ!

Diệp Minh đến thư phòng, mới ra tù, anh có chút công việc phải xử lý.

Hà Băng ghé vào trên bồn cầu trong phòng tắm, buổi tối ăn cái gì đều nôn ra, sau khi nôn xong, khuôn mặt nhỏ cô trắng bệch, không chút huyết sắc nào.

Về đến trên giường lớn, cô yếu ớt chui vào trong chăn, nhắm mắt ngủ.

Sau một tiêng, lúc Diệp Minh trở vê phòng Hà Băng đã ngủ rồi.

Anh vén chăn lên giường, chống cánh tay cường tráng hôn cô một cái, cái vật nhỏ không có lương tâm này, vậy mà ngủ rồi.

Vật nhỏ tỉnh, Hà Băng mở mắt ra.

Trong đôi mắt có chút nhập nhèm, còn có mấy phần ốm yếu mềm mại, như bé con mới vừa sinh ra, cảm giác được người đàn ông nóng bỏng nhìn cô chằm chằm, cô nhanh chóng mở miệng: “Diệp Minh, em buồn ngủ lắm, muốn ngủ.”

Diệp Minh nhìn cô, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ Hà Băng tái nhợt, dưới mí mắt xinh đẹp cũng xuât hiện quâng đen.

Ánh mắt của anh biến đổi, ngay từ đầu anh còn tưởng rằng cô yếu ớt, cố ý trêu anh, hiện tại anh mới phát hiện cô thực sự mệt.

Trái tim Diệp Minh mềm nhữn, anh dán môi tại trên trán cô hôn một cái: “Ngủ đi, anh ở đây.”

Anh khàn khàn nỉ non ra lời có tình, nói xong đứng dậy xuống giường, đi tắm nước lạnh.

Hà Băng chôn đầu vào trong gối, lật cả người, đưa lưng về phía anh ngủ.

Lúc Diệp Minh đi ra đã nhìn thấy cô ném tắm lưng xinh đẹp cho anh, anh vén chăn lên ngủ ở bên cạnh cô, cánh tay cường tráng có lực siêt chặt lây, giữ lấy vòng eo nhỏ của cô, từ phía sau ôm lấy cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2548


Chương 2548:

Cô gái trong ngực mềm nhũn thơm ngát, Diệp Minh khép mi hôn mái tóc cô, rất nhanh anh liền mắng một tiếng thật thấp, mẹ nó, mới vừa tắm nước lạnh lại chẳng có tác dụng gì.

Hà Băng không ngủ, cô bị người đàn ông ôm, nhiệt độ cơ thể nóng rực trên thân người đàn ông là phỏng cơ bắp cô, mang theo một cảm giác chèn ép tới gần, cô có chút chống cự.

Vừa nghĩ tới về sau anh cũng sẽ ôm những người phụ nữ khác như vậy, trái tim Hà Băng đau đớn tựa dao cắt.

Sáng sớm hôm sau.

Hàng mi nhỏ dài run lên một cái, Hà Băng mở mắt ra, hiện tại cô đang ở trong lồng ngực ấm áp rộng lớn.

Không biết là tự cô xoay người hay là anh ôm cô xoay tới, hiện tại toàn bộ thân thể nhỏ yếu đều vùi trong lồng ngực to lớn của anh, Hà Băng nâng khuôn mặt nhỏ lên, nhìn về phía khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông gần ngay trước mắt.

Đường nét ngũ quan ấy thực sự quá nam tính, cặp đồng tử vô cùng thâm thúy, cất giấu sắc bén mỏng lạnh, sóng mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khêu gợi, tỏa ra vị nam tính.

Cô chậm rãi vươn tay sờ lên môi người đàn ông…

Thế nhưng một giây kế tiếp bàn tay thô ráp vươn đến cầm lấy bàn tay mềm mại không xương của cô: “Muốn hôn anh, hửm?”

Diệp Minh mở mắt ra, trong tròng mắt lộ ra vẻ nhập nhèm mới tỉnh, càng nhiều hơn chính là mềm mại cưng chiều.

Bị bắt rồi, Hà Băng nhanh chóng phủ nhận: “Anh tự luyến* quá đấy, em mới không có muốn hôn anh†”

*Tự luyến: yêu bản thân mình thái quá.

“Thật sao? Vậy bây giờ anh muôn hôn em.” Diệp Minh lật cả người.

“Diệp Minhl” Hà Băng lảng tránh, râu trên mặt anh đâm trên da thịt cô, hai người đùa giỡn.

Nháo xong, Diệp Minh ngừng lại, anh phủ trên người cô, ánh mắt u ám nóng bỏng nhìn cô chằm chằm.

“Có đau không em?” Anh khàn giọng hỏi.

Hà Băng suy nghĩ một chút, gật đầu: “Đau”

Diệp Minh ngồi dậy, quỳ ở bên cạnh cô: “Cho anh xem, đêm qua bôi thuốc mỡ vô dụng rồi ư2”

Thuốc mỡ ngày hôm qua tắm rửa xong anh đã bôi lên cho cô.

Hà Băng nhanh chóng cuộn ngón chân mình, trên khuôn mặt nhỏ đỏ ửng: “Anh đừng xem, em không sao.”

“Hà Băng,” Anh gọi cô một tiếng: “Ngoan, anh xem một chút có bị thương không.”

Hà Băng bị anh gọi toàn thân mềm nhữn, anh xưa nay cường thế bá đạo, cô không biết nên từ chối anh tjees nào.

Lúc này phía dưới đột nhiên lao tới một luồng dịch nóng, Hà Băng nhìn người đàn ông: “Diệp Minh, xin lỗi, em tới tháng rồi.”

“Gạt anh à?” Diệp Minh không tin, ngón tay thon dài kéo làn váy của cô nhìn, vừa nhìn liền tin hoàn toàn.

Anh nhanh chóng từ trên người cô đứng lên, bàn tay rộng lớn bao lấy đầu cô xoa xoa: “Cần anh làm gì không?”

“Anh mua băng vệ sinh cho em đi…”

Hà Băng thay quần áo, đã lót băng vệ sinh xong, cô toàn thân mềm nhữn không muốn di chuyển, nằm trên ghế mây phơi nắng.

Ngày hôm nay Diệp Minh cũng không ra ngoài, ghế mây rộng lớn đủ chứa hai người, tuy anh phải vươn đôi chân dài ra, thế nhưng cơ thể to lớn anh nằm ngang, để Hà Băng thư thích vùi trong ngực anh.

Hà Băng đang ngủ, Diệp Minh cầm văn kiện trong tay đọc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2549


Chương 2549:

Lúc này “cốc cốc” tiếng gõ cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến giọng nói điệu đà của cô em ngực lớn: “Thành gia, em tới đưa hoa quả.”

Ánh mắt Diệp Minh không dời khỏi văn kiện, anh phát động môi mỏng: “Vào đi.”

Cô em ngực lón bưng một mâm trái cây đến.

Hiện tại nắng sớm xuyên qua to cửa sổ sát đất độ trên ghế mây, Diệp Minh mặc áo sơ mi đen quần dài cùng màu sạch sẽ, chất vải thượng đẳng được là không có chút nếp uốn nào, chân anh quá dài, chỉ mặc quần đến chín phần, lộ ra mắt cá chân gầy gò, người đàn ông độ ở trong vằng sáng lộ ra một loại mị lực nam tính khó có thể dùng lời diễn tả được.

Cô em ngực lón liêc trộm người đàn ông vài lần, cũng nhìn thấy Hà Băng nằm trên ngực người đàn ông, cô gái nhắm mắt, hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve rủ lên một cái bóng dưới mí mắt xinh đẹp, cô như là chú mèo con biếng nhác.

Mà người đàn ông như là chủ nhân che chở chú mèo con này.

Cô em ngực lớn đặt đĩa trái cây ở trên ghế, sau đó ngồi xổm người xuống bên người Diệp Minh, cô ả bóc một quả nho, lột da, vươn tay đút tới bên môi Diệp Minh.

“Thành gia, ăn nho nào.”

Diệp Minh đang đọc văn kiện, đột nhiên có một quả nho đưa tới, đôi mắt đen rơi trên mặt cô em ngực lớn kia.

Cô em ngực lớn hôm nay mặc đồ người làm nữ cổ thấp, ở góc độ của người đàn ông liếc mắt liền có thể thấy sạch phong cảnh phía dưới.

Diệp Minh híp mắt, ánh mắt kia nhất thời trở nên âm u lạnh lẽo.

Thế nhưng lúc này con mèo nhỏ trong ngực khẽ động, Hà Băng mở mắt ra.

“Ra ngoài.” Anh từ trong môi mỏng phun ra hai chữ lạnh như băng.

Cô em ngực lớn đã nhận thấy được tâm trạng người đàn ông không tốt, cô ả nhanh chóng hoảng sợ lui ra khỏi phòng.

Ném văn kiện trong tay vào cái ghê bên cạnh, Diệp Minh vươn tay xoa xoa mái tóc cô bé: “Tỉnh rồi à?”

“Dạ.” Hà Băng hừ một tiếng, kỳ thực cô rất sớm đã tỉnh, ở ngay lúc cô em ngực lớn kia gõ cửa phòng.

“Có khó chịu chỗ nào hay không, anh rót nước cho em.”

Hà Băng đầy anh ra, đứng dậy.

“Hà Băng,” Diệp Minh vươn bàn tay giữ lại cổ tay mảnh khảnh của cô: “Em làm sao vậy?”

“Không sao cả,” Hà Băng nỗ lực rút về cổ tay mình: “Em muốn về.”

“Hà Băng,” Diệp Minh hơi dùng lực một chút, kéo cô vào trong ngực mình: “Anh sao cứ thấy em là lạ, âm tình bất định, trở mặt còn nhanh hơn lật sách, em có phải có chuyện gì gạt anh hay không, nói mau.”

“Không có, anh buông ra đi…” Hà Băng đầy anh, không cho anh ôm.

Diệp Minh không chịu thả, bàn tay có lực bóp chặt vòng eo nhỏ mềm của cô, cầm cố cô trong ngực, anh rủ mí mắt anh tuấn nhìn cô cựa quậy trong lòng mình.

Kỳ thực ngày hôm qua anh đã nhận ra sự khác thường của cô, anh tưởng mình đã làm sai điều gì, thế nhưng anh tỉ mỉ suy nghĩ, thực sự không biêt mình sai ở đâu.

Trong lòng anh hơi bất an, luôn cảm thấy cô giấu tâm sự gì đó.

“Hà Băng, em rốt cuộc bị sao vậy, có gì cứ nói đi ra, trước đây em không như vậy!” Anh trầm giọng la một câu.

Hà Băng ngắng đầu nhìn anh, viền mắt trắng nõn nhàn nhạt hồng hồng: “Diệp Minh, em chính là thế đó, hiện tại anh thấy rõ rồi, anh đi tìm người phụ nữ khác đi”

Cái gì?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2550


Chương 2550:

Diệp Minh biến sắc mặt tại chỗ, toàn bộ ngũ quan đột nhiên trầm xuống, song anh khắc chế tính khí trong lòng, thấp giọng nói: “Lời này sau này không cho phép nói lại!”

“Diệp Minh, em không nói đùa, anh không phải thích người phụ nữ ngực lớn sao, bên ngoài còn nhiều mà, anh đi tìm đi” Hà Băng dùng sức hất tay anh ra.

Bàn tay xuôi ở bên người Diệp Minh nhanh chóng siết thành quyền, trong tròng mắt kia dính vào vài tia máu, anh hung hăng nhìn cô, sau đó nhắc chân liền đạp ngã chiếc ghế mây kia.

Rằm.

Văn kiện và đĩa trái cây ngã hết trên thảm, một mảnh hỗn độn, ghế mây không chịu được lực chân của người đàn ông, đã gãy.

Hà Băng không lên tiêng, quen biêt lâu như vậy, đây là anh lần đầu tiên nổi giận với cô.

Bầu không khí căn phòng tới kiềm nén đến độ làm người ta hít thở không thông, Diệp Minh hai tay chống nạnh, lồng ngực to lớn phập phồng, rất nhanh ánh mắt anh đỏ thắm nhìn cô đăm đăm: “Thật sự muốn anh đi tìm người phụ nữ khác?”

Hà Băng thõng hàng mi nhỏ dài xuống, không nói lời nào.

“Mẹ kiếp điếc hay câm, nói cho ông đây!” Diệp Minh rống lên một câu.

Hà Băng cắn răng lên môi dưới: “Anh đi đi”

Anh đi đi.

Cô bảo anh đi.

Diệp Minh không nói hai lời, nhắc chân dài liền đi.

“Rầm” một tiếng, anh đóng sầm cửa phòng đỉnh tai nhức óc.

Anh đi.

Anh đi thật rồi.

Hà Băng đi tới bên giường, vô lực nằm trên giường lớn mềm mại, cuộn thân thể nhỏ yếu thành một đoàn, vùi ở trong chăn, trong chăn còn lưu lại mùi hương trên người anh, rất dễ chịu.

Ngón tay trăng nõn siêt góc chăn, cô vùi chính khuôn mặt nhỏ vào, vùi vào mùi hương của anh, trong lòng rất khó chịu, thực sự rất khó chịu.

Cô cũng không muốn tức giận, cô cũng biết mình như vậy rất đáng ghét, thế nhưng cô không khống chế được bản thân.

Tuy anh cách cô rất gần rất gần, thế nhưng cô đã cảm thấy mình không bắt được anh.

Cô muốn liều mạng tóm lấy anh, dễ anh chỉ thuộc về cô, thế nhưng cô biết mình ích kỷ biết bao.

Anh đi đâu rồi?

Viên mặt dân dân ướt át, Hà Băng sắp khóc rồi.

Thế nhưng lúc này “ầm” một tiếng, cửa phòng bị một cước đạp ra.

Hà Băng ngước mắt vừa nhìn, cạnh cửa đứng nghiêm một dáng người cao lớn, Diệp Minh lại trở về.

Trong tay anh nhiều hơn một nhánh hoa hồng đỏ, giọng nói không tốt lắm đưa cho cô: “Này, tặng cho eml”

Hà Băng ngắn ra, không ngờ tới anh đi rồi quay lại, càng không ngờ anh lại tặng cô hoa hồng đỏ.

Đây là lần đầu tiên anh tặng hoa cho cô.

Nhìn dáng vẻ anh ngốc nghéch lại tỏ ra cứng rắn, Hà Băng nín khóc cười: “Lấy đâu ra hoa hồng đỏ vậy, anh chỉ mới ra ngoài một lát thôi mà, không thể nào là đi ra ngoài mua.”

“Hái trong vườn hoa phía sau đấy.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2551


Chương 2551:

“… Em không muốn!”

“Vậy em muốn cái gì, anh đi ra ngoài mua cho em, thế nhưng không cho em chạy, anh sợ anh vừa đi em liên bỏ chạy.” Diệp Minh đen mặt nói, anh không phải không có thành ý, anh chỉ sợ anh đến muộn cô đã chạy rồi.

Trong lòng Hà Băng mềm nhũn, cô vươn tay, nhận lấy hoa hồng.

Bên giường sụp một khối, Diệp Minh ngồi lên, anh đưa lưng về phía cô, thật thấp chửi một tiếng: “Hà Băng em là kiểu người gì thế hả? Ông đây ra ngoài em cũng không đuổi theo!”

Hà Băng vốn rất buồn rất khó chịu, thế nhưng nghe được câu này cô nhanh chóng nhếch khóe môi, Diệp Minh đấy, người đàn ông cô yêu đấy.

Cô nhìn bóng lưng người đàn ông, anh tức giận ngồi ở bên giường, không biết là vân còn đang tức giận, hay là mât mặt, cơ thể đồ sộ người đàn ông khẽ khom, anh mò tới một gói thuốc lá, cũng rút ra một điếu thuốc, chuẩn bị châm lửa.

Hà Băng nhanh chóng vươn chân đạp anh một cái: “Không cho phép hút thuốc!”

Người không cho đụng, thuốccũng không làm cho hút, mặt Diệp Minh đã đen như than củi, ngón tay to ném hết điều thuốc và bao thuốc lá vào trong thùng rác, anh phiền não nhíu mày.

Nghiêng người, anh liếc mắt thấy được chân cô, mới vừa đạp anh, bàn chân nhỏ nhắn còn rơi vào trên bắp đùi bền chắc của anh, cô xỏ một đôi tất màu hồng, hiện tại tất đã rớt ra, lộ ra bó chân tựa hoa sen kia.

Yết hầu Diệp Minh bỗng nhúc nhích, bàn tay thô to vồ tới đôi chân cô, đặt trên bắp đùi mình, anh tròng mắt xỏ chiếc tất còn lại của cô vào.

“Còn giận à?” Anh bình tĩnh hỏi cô.

Hà Băng không giận, không giận anh, cô chỉ giận chính mình, nhưng bây giờ cơn giận đã tan đi, nhìn anh mang tất cho cô, cả người cô đã thuận theo anh rôi.

Cô không nói lời nào, Diệp Minh nhướng mày kiếm anh khí, bỏ chân cô xuống, anh nhắc chân dài đi tới bên giường tủ, kéo ra ngăn kéo, anh lấy ra một con dao.

Dao ánh lên ánh sáng sắc lạnh, Hà Băng càng hoảng sợ: “Diệp Minh, anh làm cái gì đấy?”

Diệp Minh nhìn chòng chọc cô: “Nếu như còn giận, thì cho anh một dao.”

Con ngươi phân rõ trắng đen của Hà Băng đột nhiên co rụt lại, thân thể nhỏ yếu trực tiếp nhào đến anh, ôm lấy anh: “Diệp Minh, anh điên rồi!”

Diệp Minh trực tiếp ném dao đi, vươn tay ôm cô vào ngực mình, anh từ trên cao liếc xuống cô, đôi mắt đỏ hồng lộ ra vài phần lệ khí còn có mềm mại: “Còn giận nữa không?”

Hà Băng bị anh làm bắt đắc dĩ, bàn tay đi tới cơ bụng anh dùng sức nhéo một cái, đáng tiêc căn bản nhéo không nôi, cơ bụng của anh cứng như khối sắt: “Anh cố ý, cố ý làm em sợ.”

Diệp Minh hừ lạnh một tiếng: “Vậy muốn anh dỗ em thế nào, em nói đi.”

Hà Băng nhìn anh từng bước hạ mình xuống, trong lòng đau xót: “Diệp Minh, xin lỗi!”

Diệp Minh nhìn chằm chằm khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ của cô, viền mắt trắng nõn còn hồng hồng, bên trong ươn ướt, hàng mi dài tựa cánh ve, anh nhìn mà tâm động.

“Băng Băng, em đến tột cùng làm sao vậy?”

Hà Băng cái gì cũng không muốn nói: “Diệp Minh, em muôn đi vệ sinh.”

Diệp Minh buông cô ra, đứng dậy.

Thế nhưng thân thể mềm mại kia dính vào, hai tay vòng cổ anh: “Ôm một cái.”

Ôm một cái.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2552


Chương 2552:

Diệp Minh bị cô ba chữ nũng nịu này làm mềm nhữn, hiện tại dù cô có đòi mạng anh, anh cũng dâng hai tay đưa cho cô.

Diệp Minh cảm thấy từ lúc mình gặp được cô gái tên Hà Băng này, đã thua trên người cô rồi.

Cánh tay cường tráng có lực siết chặt, giữ lấy vòng eo nhỏ của cô, người đàn ông cao 1m9 ôm cô gái đến nhà vệ sinh, bàn tay n*ng m*ng đẹp của cô, cười nhẹ một tiếng: “Không trông mong em sinh con cho anh nữa rồi.”

Hà Băng hai tay ôm cổ anh, hai cái chân nhỏ vòng trên vòng hông lớn của anh, chôn mặt vào trong cổ anh, cô “dạ”

một tiếng.

“Sinh con, đoán chừng em cũng sẽ tranh tình cảm với con.”

Hà Băng cảm giác mình ăn một viên kẹo, mật ý ngọt ngào vẫn lan tràn đến trong tâm, anh hiện tại ôm cô không phải như ôm con gái mình đấy sao?

Hà Băng bị đặt ở trên bồn cầu: “Anh ra ngoài trước đi.”

Diệp Minh cầm băng vệ sinh trong tay cô nhìn một chút, sau đó đôi mắt kia quét qua cô: “Anh thay cho em nhé?”

Hà Băng đoạt lấy băng vệ sinh dùng sức ném vào khuôn mặt tuấn tú tà khí mười phần kia của anh.

Diệp Minh cúi đâu vui vẻ cười, một tay đút trong túi quần khom lưng nhặt băng vệ sinh trên thảm lên nhét vào trong tay cô, sau đó xoay người đi ra ngoài, tựa trên vách tường đợi cô.

Xong việc, Diệp Minh đi qua lại ôm cô lên, dùng nước ấm rửa tay cho cô, cuối cùng ôm đặt lên giường.

Hà Băng còn ôm cổ anh không buông tay.

Hiện tại một chân Diệp Minh rơi vào trên thảm, một chân khác quỳ trên giường, cô gái quấn lấy anh, anh chống hai tay bên người cô, không đè lên cô: “Thả tay ra! Nếu không thả anh liền…”

Hà Băng ươn ướt nhìn khuôn mặt quá mức góc cạnh kia của anh: “Muôn rôi thì anh đi tìm người khác à.”

Diệp Minh vừa nghe: “Vẫn chưa dứt đúng không?”

Anh lôi hai bàn tay vắt trên cỗ mình của cô xuống, sau đó đứng dậy rời đi.

Anh không đi ra ngoài, mà khom lưng dọn dẹp đống hỗn độn trong phòng kia, văn kiện hoa quả còn có ghế mây đã gãy vụn khắp nơi.

Anh không gọi người hầu qua đây dọn, mà tự mình dọn.

Hà Băng nhìn anh, bởi vì khom lưng, dưới lớp áo sơ mi đen mỏng manh, bắp thịt rắn chắc nơi cánh tay và cơ bụng đều từng cục lồi lõm hẳn lên vạt áo, đôi chân dài thật dài, bò mông cũng săn chắc căng mẩy, so với phụ nữ còn gợi cảm hơn vài phần.

Cô xuống giường, nhào qua ôm lấy vòng hông lớn của người đàn ông.

Diệp Minh cứng đờ, nhanh chóng đứng thẳng người, trong tay anh còn cầm một phần văn kiện đã nhăn nhúm: “Hà Băng, có phải em bắt đầu hối hận rồi không?”

Cái gì?

Hà Băng khựng lại.

“Anh biết ở cạnh anh sẽ rất khổ cực, em có phải đã bắt đầu hối hận rồi?”

Nếu như không phải hối hận, sao cô lại bảo anh đi ra ngoài tìm người phụ nữ khác?

Nếu như không phải hối hận, tại sao cô lại đột nhiên phát giận?

Nghe nói phụ nữ có những biểu hiện này, đó biểu thị cô muốn đổi bạn trai.

Trái tim Hà Băng đột nhiên đau đơn, cô biết tâm trạng tệ hại của mình đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến anh, cô cọ khuôn mặt nhỏ của mình vào bờ lưng anh tuấn dày rộng ấy: “Diệp Minh, em không hồi hận, thật đấy.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2553


Chương 2553:

Mặt Diệp Minh thả lỏng, nhanh chóng quay người sang, lòng bàn tay to v**t v* khuôn mặt nhỏ của cô: “Thật không?

Vậy em nói cho anh biết, em làm sao vậy?”

Hà Băng lắc đầu: “Em… chỉ là nhìn anh không ở bên cạnh em, nên không có cảm giác an toàn, em nhớ anh.”

Diệp Minh không quá tin tưởng, nghỉ ngờ nhìn cô: “Thật?”

“Đương nhiên là thật, Diệp Minh, hôn em đi!” Hà Băng ra lệnh.

Diệp Minh ôm cô, cúi đầu hôn.

Hà Băng ngủ vùi trong chăn, Diệp Minh lười biếng dựa vào đầu giường, nửa ngồi, lòng bàn tay to ôm lấy khuôn mặt nhỏ của cô chơi đùa.

Hiện tại cái gì cũng không muôn làm, chỉ dính cùng một chỗ với cô.

Một lát sau, Diệp Minh mới đứng dậy, anh thay đồ ngủ thành áo sơ mi trắng quần dài màu đen, sau đó đi ra khỏi phòng.

“Thành gia, anh phải ra ngoài sao?”

Người làm nữ hỏi.

Diệp Minh cầm chìa khóa xe, thay giày: “ừ” một tiếng sau đó ra ngoài.

Anh lái một chiếc Maybach, trên đường phố phồn hoa đô thị, Maybach vững vàng xuyên qua dõnge, nửa giờ sau dừng trước một tiệm trang sức.

Nhân viên cửa hàng kéo cửa ra: “Tiên sinh, anh muôn mua cái gì?”

Diệp Minh thân cao chân dài đứng lặng ở bên quầy trang sức, rủ mí mắt anh tuấn nhìn nhẫn kim cương dưới lớp kính.

Đủ loại nhẫn kim cương, xem hoa cả mắt.

Trước đây anh ta từng đưa phụ nữ đến cửa hàng trang sức, nhưng anh chưa bao giờ mua một chiếc nhẫn.

Trong tâm trí hiện ra một đôi tay nhỏ bé trắng noãn, nếu như đeo nhẫn kim cương vào bàn tay ngó sen của cô, quả thật rất đẹp nhỉ?

“Tiên sinh, anh muốn mua nhẫn cầu hôn bạn gái sao?” Nhân viên cửa hàng hỏi.

“UP?

“Vậy chúc mừng tiên sinh trước. Tiên sinh, bạn gái anh là kiểu thế nào, tôi có thể giúp tiên sinh giới thiệu một chút cô ấy thích kiểu nhẫn nào nhé ạ.”

“Cô ấy rất nhỏ, rất đẹp, vẫn còn là một cô bé.”

Nhân viên cửa hàng quan sát Diệp Minh, người đàn ông này nói thế nào đã hơn ba mươi tuổi rồi, một thân vị đàn ông lạnh lẽo cứng rắn, thế nhưng anh lúc nói đến “cô ấy” liền lộ ra cưng chiều, có thể nhìn ra được người đàn ông rất cưng chiều nâng niu “cô ấy” ở trong lòng bàn tay.

“Tiên sinh, bạn gái nhỏ của anh bình thường thích gì?”

Diệp Minh suy nghĩ một chút, phun ra IHOLE GHI. TỚI”

Diệp Minh cũng không cho là mình đang nói linh tỉnh, Hà Băng đã lớn như vậy nhưng cô không thích gì, mấy cô gái khác quần áo túi xách theo trend, thích xem phim đi du lịch đủ thứ, Hà Băng chưa từng đề cập qua mấy thứ đó, cô chỉ thích anh.

Anh chính là toàn thế giới của cô.

Phảng phất có một cây lông vũ nhẹ nhàng phất qua trái tim anh, làm cho tâm hô bình tĩnh tạo nên từng vòng sóng rung động.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2554


Chương 2554:

Diệp Minh nhìn trúng một chiếc nhẫn, nhẫn bạch kim đơn giản trang nhã, phía trên nạm một viên kim cương nhỏ.

Anh gần như liếc mắt đã thích, nếu như cái nhẫn kim cương này mang vào trong bàn tay nhỏ của Hà Băng, nhất định sẽ rất đẹp.

“Lấy cái nhẫn kia đi.”

“Tiên sinh, cái nhẫn này không phải là kiểu dáng hot nhất, nhưng là một kiểu kinh điển, cái nhẫn này có một tên gọi, là —You are my sunshine.”

You are my sunshine.

Em là ánh dương của anh.

Diệp Minh ở trong lòng lặp lại cái tên này, sau đó nói: “Bọc cái nhẫn này lại đi”

Chiếc Maybach dừng trên sân cỏ bên ngoài biệt thự, lúc Diệp Minh mở cửa xe ra đã nhìn thấy trên sân cỏ đậu một chiếc xe sang trọng khác, có khách tới.

Diệp Minh cất nhẫn kim cương vào túi quần mình, sau đó đi vào biệt thự.

Bên trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng, trong phòng khách có một người, Lê Hương tới.

“Anh Diệp, anh đã về? Linh Linh đi lên lầu xem Băng Băng rồi, anh ngồi đi, em có việc nói muốn nói với anh.”

Trái tim Diệp Minh khẽ nhói, anh có một loại dự cảm rất xấu: “Việc gì?”

“Cơ thể Băng Băng…”

“Chị Quán Quán!” Lúc này bên tai vang lên một giọng nói yếu ớt lo lắng.

Diệp Minh ngước mắt nhìn, Hà Băng đã dậy, cô một thân váy trắng đứng ở lan can khắc hoa, đôi mắt kia khẩn trương bất an nhìn về nơi đây.

Diệp Minh một tay đút trong túi quần, hơi chau mày kiếm, đôi mắt đen sắc bén nhìn vê phía Lê Hương: “Cơ thể Băng Băng bị gì?”

“Chị Quán Quán, đừng nói mài” Hà Băng chạy tới nơi này, thế nhưng bị Diệp Linh kéo lại.

Diệp Linh khẽ lắc đầu một cái.

“Anh Diệp, Băng Băng nhất định vẫn chưa nói cho anh biết, lần trước ở Miêu Cương, Băng Băng vì hái Đông trùng Hạ thảo cho anh, đã nhiễm kịch độc, trong khoảng thời gian anh không ở đây, Băng Băng vẫn luôn ở trong bệnh viện tiếp thu trị liệu.” Lê Hương nhẹ giọng nói.

“Chị Quán Quán!”

Diệp Minh ngước mắt nhìn lại, Hà Băng đã đứng ở bên thang lâu, sắc mặt cô trắng bệch, ánh mắt hoảng sợ bất an nhìn anh.

Rất nhanh, Diệp Minh biến sắc, bởi vì có hai giọt máu đỏ tươi từ trong mũi Hà Băng chảy ra.

Tầm mắt Hà Băng đen sầm, thân thể nhỏ mềm lắc lư vài cái, lúc cô ngã xuống cô thấy Diệp Minh chạy tới, đôi mắt thâm trầm kia trong nháy mắt dính vào tơ máu, sắc mặt âm u đáng sợ.

Anh chạy tới, đón lấy thân thể lay động của cô.

Lúc Hà Băng nhắm mắt lại nghe được Diệp Minh gầm nhẹ: “Băng Băng!”

Hà Băng bị đưa đên bệnh viện, đây tới phòng phẫu thuật khẩn cấp, chờ ròng rã suốt hai tiếng đồng hò.

Diệp Minh ngồi trên ghế băng ở hành lang, ngọn đèn tường kéo xuống một cái bóng dài.

Diệp Linh ở bên cạnh anh: “Anh ơi, anh có khỏe không?”

Diệp Minh mở miệng: “Băng Băng từ khi nào bắt đầu phát bệnh?”

“Ở Miêu Cương đã phát bệnh rồi, trong khoảng thời gian này vẫn luôn nằm viện tiếp thu trị hóa trị liệu.”

Hai bàn tay đút ở trong túi quần của Diệp Minh nhẹ nhàng ma sát, đã rât lâu rồi, cô phát bệnh rất lâu rồi.

Cô một mực nằm viện, một mực chịu khổ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2555


Chương 2555:

Thảo nào cô nhớ anh, lúc gặp anh uất ức thương cảm như vậy.

Anh đến muộn rồi.

Anh nên ở cạnh cô sớm một chút.

Cô đã từng cô đơn và sợ hãi biết bao.

“Không có cách nào sao?”

“Quán Quán vẫn luôn nghĩ cách, ngày hôm qua Quán Quán ghim kim, thành công dồn kịch độc trên người Băng Băng đến trên tủy, cứ như vậy, chỉ cần chúng ta tìm được người có tủy thích hợp với Băng Băng, làm phẫu thuật cấy ghép tủy là được.”

Diệp Minh hai mắt sáng ngời: “Vậy đã †ìm được chưa?”

Diệp Linh lắc đầu: “Vẫn chưa, chúng em đã đi treo giải thưởng cho những ai quyên tặng tủy, thế nhưng không một ai có thể thành công ghép tủy với Băng Băng, chất độc này phát triển quá nhanh mạnh, một khắc cũng không thể đợi.”

Diệp Minh nghe, im lặng.

Một phút sau, anh đứng dậy, trầm giọng nói: “Làm kiểm tra cho anh thử, xem anh có thể ghép tủy thành công không?”

Làm xong kiểm tra đã là chuyện của nửa giờ sau rồi, Diệp Minh mới ra rồi phòng chẩn trị, liền thấy một thân ảnh quen thuộc, Đường Ngọc tới.

Đường Ngọc đến thăm Dương Kim Đậu.

Diệp Minh đột nhiên nheo lại cặp mắt đen, trong khoảng thời gian này anh rất bận , đã quên đến một nhân vật như Đường Ngọc, cậu ta tại sao còn chưa biến mắt?

“Anh, tên Đường Ngọc này thực sự là bám dai như đỉa, hắn một mực gây xích mích quan hệ mẹ con Băng Băng, đáng hận là mẹ Băng Băng đên bây giờ còn chưa xem thấu bộ mặt thật của Đường Ngọc, còn muốn Đường Ngọc trở thành rễ hiền của mình!” Diệp Linh tức giận nói.

Diệp Minh chau mày kiếm, anh không biết trong khoảng thời gian anh không có ở đây đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, thảo nào cô tâm tình bất định, gầy đi nhiều như vậy, thảo nào cô dùng sức ôm anh như thế, từng lần một nói nhớ anh.

Diệp Minh rất tự trách, cô là một cô gái ngoan đến vậy, việc gì cũng không hé răng nói cho anh biết, cô luôn một mình gánh chịu tất cả.

Anh nên biết đến sớm một chút, sớm một chút ở bên cạnh cô.

“Đường Ngọc giao cho anh.” Diệp Minh trầm giọng nói.

Diệp Linh hai mặt sáng ngời, anh trai cô rốt cục đã ra tay.

Kỳ thực giải quyết kiểu người như Đường Ngọc rất dễ, thế nhưng chuyện này liên quan đến Dương Kim Đậu và tình cảm hai nhà Dương Đường, nên tất cả mọi người đều hết sức kiêng ky, không dám tùy tiện ra tay, chỉ sợ chọc cho Dương Kim Đậu càng thêm phản cảm.

Hiện tại Diệp Minh ra tay, Diệp Linh rất có lòng tin, cô tin tưởng anh mình hoàn toàn có thể xử lý được chuyện này.

Đường Ngọc ngồi trong phòng bệnh Dương Kim Đậu rất lâu, hỏi han ân cần đủ kiêu, ngay cả y tá bên trong cũng khen Đường Ngọc còn hiếu thuận hơn cả con ruội.

Đường Ngọc muốn hiệu quả này, như vậy anh ta mới có thể ly gián Dương Kim Đậu và Hà Băng, anh ta có được Hà Băng thì rất tốt, không có được vậy mọi người cũng đừng hòng sống yên!

Đường Ngọc nghênh ngang ởi ra, mới vừa đi tới chỗ khúc cua, một bàn tay to đột nhiên từ trong bóng tối thò ra, lôi anh ta vào.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2556


Chương 2556:

Đường Ngọc căn bản không đứng vững, ttrong lúc hất tha thất thêu lại bị đầy, lưng anh ta trực tiếp đụng phải mặt tường lạnh như băng, chật vật tột cùng.

“AI?”

“Mày cảm thây tao là ai?”

Con ngươi Đường Ngọc co rụt lại, anh đã thấy rõ người trước mắt, người này chính là Tiêu Thành!

“Tiêu… Tiêu Thành, mày sao lại ra tù được? Mày được… bảo lãnh ra rồi?”

Đường Ngọc hoàn toàn không nghĩ tới Tiêu Thành còn có thể ra tù.

Tiêu Thành lôi cổ áo của Đường Ngọc, sắc mặt lạnh lẽo âm u, anh mím môi thành đường thẳng tắp: “Tao làm sao ra tù không cần mày phí tâm, mày tự suy nghĩ thật kỹ nên làm thế nào để chạy trốn khỏi lòng bàn tay của tao đi thì hơn!”

Nói rôi trong tay Tiêu Thành lóe lên ánh sáng lạnh, xuất hiện hơn một thanh dao nhỏ sắc bén, anh kề lưỡi dao trên cổ Đường Ngọc.

Đường Ngọc dù sao cũng là thái tử gia thế gia, chẳng những chưa từng bị ai thô lỗ đối đãi qua như thế, càng chưa nói bây giờ bị người kề đao vào cổ, hai chân anh ta run lên, sợ đến độ giọng nói cũng run rẩy: “Tiêu… Tiêu Thành, mày làm cái gì?”

“Lấy mạng mày!” Ngũ quan Tiêu Thành ẩn trong bóng đêm, vừa hung ác lại đáng sợ.

Đường Ngọc túa hết mồ hôi lạnh xuống: “Tiêu Thành, mày điên rồi, giết người là phạm pháp, mày vốn chính là kẻ đang ngôi tù, mày còn dám phách lôi như vậy, mau bỏ dao xuống!”

Tiêu Thành hừ lạnh một tiếng: “Mày đã biết tao là một thằng liều mạng, vậy tao còn sợ cái gì?”

“..” Đường Ngọc sợ đến một chữ đều không nói ra được, đúng vậy, chân trần không sợ mang giày, bây giờ Tiêu Thành đã không có cố ky, nói không chừng thật sự có thể giết anh ta.

“Tiêu… Tiêu Thành, mày dám! Mày có tin không nếu như mày giết tao, Dương Kim Đậu nhất định sẽ hận chết mày, mày và Hà Băng đời này cũng đừng hòng ở cạnh nhaul”

“Đường Ngọc, nghe nói lúc tao không ở nơi này mày làm không ít chuyện xấu, một mực làm mưa làm gió, mày chăng những cố ý phát tán lời đồn gắn cái danh tình nhân cho Hà Băng, còn ở trước mặt Dương Kim Đậu không ngừng xúi giục. Ha, trước đây ta cảm thấy mày rất tồi tệ, hiện tại xem ra tao đã thực sự là coi thường mày rồi.”

Đường Ngọc đã cảm thấy Tiêu Thành tr*n tr**ng khinh bỉ, không sai, dưới khí tràng cường đại áp bách của Tiêu Thành, anh ta đến tư cách làm đối thủ cũng không có.

Trước đây anh ta còn sùng bái vị dượng này như vậy, bây giờ nghĩ lại anh ta chính là một thằng ngốc.

Sự phẫn nộ đè nén ở trong lòng lập tức liền bạo phát, Đường Ngọc âm lạnh nói: “Không sai, những thứ này đều là tao làm. Tiêu Thành, là mày và Hà Băng phản bội tao trước, tao thực sự không rõ tao nơi nào không tốt, cô ấy vì sao tình nguyện l*m t*nh nhân cũng không gả cho tao, nếu không chiếm được cô ấy, tao đây chỉ có thể hủy hoại cô ấy!”

“Dương Kim Đậu kia quá ngu xuẩn, tao nói cái gì bà ấy liền tin cái đó, hiện tại tao nắm chặt Dương Kim Đậu trong bàn tay, bà ta giống như là con rối của tao vậy, tao tuyệt sẽ không để cho mày và Hà Băng sống tốt!”

Ở trước mặt Tiêu Thành, Đường Ngọc luôn có cảm giác tự ti, cho nên anh ta mới cực đoan đến thế, hiện tại anh ta nói ra hết suy nghĩ trong lòng, giờ khắc này anh ta cực kỳ vui sướng.

Lúc này Tiêu Thành chậm rãi nhếch môi: “Đường Ngọc, mày rốt cuộc đã nói ra lời trong lòng rồi.”

Có ý gì?

Đường Ngọc lộp bộp giật mình, anh ta đột nhiên có một loại dự cảm bắt hảo, thật giống như… anh ta trúng kế rồi.

Lúc này một bóng người đi vào tầm mắt, Đường Ngọc ngắng đầu nhìn lên, vậy mà là… Dương Kim Đậu.

Dương Kim Đậu tới!

Dương Kim Đậu đã sớm đến, bà nghe vô cùng rõ ràng đoạn đối thoại vừa rồi của hai người.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2557


Chương 2557:

Đường Ngọc choáng váng, anh ta hoàn toàn không nghĩ tới sẽ gặp phải Dương Kim Đậu.

“Cô… cô ơi, cô nghe con giải thích, vừa rồi con nói đều không phải là thật, có phải… có phải Tiêu Thành bảo cô tới không. Cô xem, những thứ này đều là mưu kế của hắn, hắn cố ý k*ch th*ch con, dẫn dắt con nói ra những lời này!”

Đường Ngọc giải thích, anh ta hất nước bần lên Tiêu Thành.

Hiện tại anh ta không thể lại mất đi sự ủng hộ của Dương Kim Đậu, bằng không anh ta sẽ mắt hết tất cả.

Dương Kim Đậu vô cùng thất vọng nhìn Đường Ngọc: “Đường Ngọc, chuyện cho tới bây giờ, lớp ngụy trang của cậu đã bị đâm thủng rồi, cậu còn không thừa nhận sao, cậu thực sự khinh tôi ngu xuần đến thế?”

‘GÔ GOHIC Dương Kim Đậu thật sự thích Đường Ngọc, thế nhưng bà không nghĩ tới lòng người thay đổi nhanh như vậy, đứa bé bà nhìn nó lớn lên từ nhỏ đã tâm lý vặn vẹo b**n th**, nghĩ kỹ lại, đoạn đường này cậu ta đều luôn khích bác bà, khiến bà cô và con gái mình càng chạy càng xa, nhất là câu không chiếm được Hà Băng sẽ hủy hoại Hà Băng kia thực sự đã chọc giận bà.

Đây chính là con gái bà, bất luận kẻ nào cũng không thể thương tổn con gái bài “Đủ rôi” Dương Kim Đậu đỏ mắt trực tiếp cắt dứt lời Đường Ngọc: “Tôi đã nhìn thấu bộ mặt thật của cậu, trước kia là tôi mắt mù, về sau tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa!”

Nói xong, Dương Kim Đậu phẩy tay áo bỏ đi.

“Cô, không phải như thế đâu, cô nghe con giải thích đi mà!” Đường Ngọc vẫn còn đau khổ cầu xin, thế nhưng thân ảnh quyết tuyệt của Dương Kim Đậu rất nhanh đã biến mắt trong tầm mắt anh ta.

Đường Ngọc biết mình triệt để mất đi hậu thuẫn của Dương Kim Đậu, anh ta tức giận nhìn Diệp Minh: “Tiêu Thành, mày cô ý đúng không?”

Diệp Minh nhún vai: “Tao cố ý còn chưa đủ lộ rõ sao?”

.. Đường Ngọc giận điên lên.

Lúc này Diệp Minh vung tay lên, hai hộ vệ áo đen đi tới, trực tiếp bắt Đường Ngọc.

“Tiêu Thành, mày làm cái gì, mau buông tao ra, ưml” Miệng Đường Ngọc bị bịt lại.

“Âm ï chết, mày ngậm miệng lại đi! Tao sẽ phái người đưa mày đến nước ngoài, qua mấy năm lại cho mày trở về!”

Cái gì?

Anh muôn đưa anh ta đi?

Đường Ngọc muốn cự tuyệt, nhưng Diệp Minh nhanh chóng rời đi, rất rõ ràng đây là thông báo chứ không phải thương lượng với anh ta.

Diệp Minh mới vừa đi ra, điện thoại trong túi quần vang lên.

Anh lấy điện thoại ra, là Chu Siêu gọi tới.

Trong tròng mắt đen của Diệp Minh nhanh chóng lóe lên ánh sáng sắc bén, anh và Chu Siêu không thể liên lạc là do sợ bại lộ.

Tính cách Chu Siêu vô cùng nghiêm cẩn, tuyệt đối sẽ không mạo hiểm, trừ phi là… có biến có gì!

Diệp Minh quét mắt quanh hành lang, sau đó đi tới cửa hành lang, ấn phím nhận nghe.

Anh không hé răng, bên kia Chu Siêu cực độ đè thấp giọng: “A Minh, thu thập một chút đi, vé tàu sáng mai, cậu phải lập tức rời đi!”

Diệp Minh nhíu mày: “Làm sao vậy?”

“A Minh, chúng ta lộ rồi, Tiểu Ngũ chết rồi!” Trong giọng nói đè nén của Chu Siêu truyền đến vẻ nghẹn ngào.

Tiểu Ngũ là chàng lính nhỏ tuổi nhất trong đội Huyết Đồng, năm nay chỉ mới 19 tuổi, cậu ấy ngưỡng mộ Diệp Minh nhất, vừa nhìn thấy Diệp Minh đã líu lo không ngừng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2558


Chương 2558:

Gương mặt anh tuấn của Diệp Minh trong nháy mắt âm xuống, trong cương nghị lộ ra vài phần máu tanh kinh hãi, người đàn ông tràn ra một thân sát ý.

“A Minh, Tiểu Ngũ về quê, trên đường gặp một cô gái, Tiểu Ngũ chưa từng yêu đương, bị cô ta mê váng đầu lạc hướng, nào biết cô gái kia cầm dao đâm chết thằng bé rồi. Bò Cạp đã thượng vị, thủ đoạn cực kỳ khát máu tàn bạo, gã nhắm về phía cậu rồi, cô gái kia chính là người của gã, Bò Cạp báo thù tới rồi, gã nhắm về phía Huyết Đồng và cậu!”

“A Minh, không thể ở đây nữa, thân phận Tiêu Thành cũng không thể dùng nữa, phía trên đã bày xong cái chết cho Tiêu Thành rôi, cậu phải lập tức thoát thân, đi đến chỗ khác mai danh ẩn tích, vé tàu vào sáng mai…”

“Sáng mai tôi không đi được.”

Bên kia Chu Siêu sửng sốt, mấy giây sau mở miệng: “A Minh, có phải vì Hà Băng không? Đừng nháo nữa, cậu bây giờ thực sự rất nguy hiểm!”

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái: “Sáng mai không đi được, đổi thành đêm mai.”

“A Minh!”

“Cô ấy là mạng của tôi!”

Diệp Minh trực tiếp cúp điện thoại.

Cơ thê đô sộ to lớn lười biêng dựa trên vách tường, một bàn tay khác còn đút ở trong túi quần, trong túi quần cất giấu chiếc nhẫn cưới anh vừa mua.

Anh siết thật chặt nhẫn trong lòng bàn tay, viền mắt đỏ lên.

Tiểu Ngũ chết khiến đội quân Huyết Đồng bại lộ, các đại lão quốc tế cũng chờ Huyết Đồng bại lộ để tiến hành điên cuồng truy giết, anh không phải một mình, anh thật sự phải đi.

Diệp Minh siết thật chặt nhẫn, siết đến lòng bàn tay đau đón.

Diệp Minh về tới trong biệt thự, anh vào phòng tăm gội.

“Thành gia, anh ở đây sao?” Lúc này cô em ngực lớn bưng một ly cà phê đi đến.

Trong phòng không ai, thế nhưng phòng tắm trong truyền đến tiếng nước chảy, cô em ngực lớn đặt ly cà phê xuống, sau đó lắc mông đẩy ra cửa phòng tắm.

Bên trong cửa nửa mở, nhìn không thấy thân thể của người đàn ông, thế nhưng trên kính mờ mơ hồ lộ ra cơ thể to lớn của người đàn ông, anh khom người đang gội đầu, bọt nước văng đến làn da màu đồng gợi cảm.

Ánh mắt cô em ngực lớn lưu chuyển, vươn tay c** q**n áo của mình.

Lúc này bên trong truyên đên một giọng nói trầm thấp bén nhọn: “Ai?”

Cô em ngực lớn sửng sốt.

Diệp Minh bên trong nghiêng đầu, cặp mắt đen kia đã xuyên thấu qua kính mờ thấy được thân thể phụ nữ uyễển chuyển, anh giơ tay cầm chai sữa tắm lên, trực tiếp nện trên mặt người phụ nữ kia.

A.

Cô em ngực lớn hét lên một tiếng, bởi vì chai sữa tắm đúng lúc nện trúng trên mặt cô ta.

Cô ta lảo đảo về phía sau mấy bước, trực tiêp đụng phải vách tường, trên mặt ấm áp, không biết là ở đâu chảy máu.

“Thành gia, đã xảy ra chuyện gì?” Vài người hầu chạy vào.

Lúc này kính mờ cửa mở ra, Diệp Minh khoác áo choàng tắm đi ra, anh dính một thân ướt lạnh, cặp mắt âm u nhìn chằm chằm cô em ngực lớn, ánh mắt lành lạnh ngoan lệ.

“Thành gia, tha mạng, tôi sai rồi…” Cô em ngực lớn quỳ rạp trên mặt đất cầu xin tha thứ.

Bởi vì cô ả đã quần áo, ngực đã lộ hết ra ngoài, Diệp Minh nhìn thoáng qua, trong tròng mắt băng lạnh mà chán ghét, người làm nữ không an phận muôn bò lên trên giường anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2559


Chương 2559:

Lúc người làm nữ này từng lột quả đưa đến bên miệng anh anh đã biết chút tâm tư ấy của cô ả, song trái tim anh đều đặt trên người Hà Băng, không có chỗ trống để ý đến cô ta.

Diệp Minh phát động môi mỏng, phun ra vài chữ tàn nhẫn: “Thiếu đàn ông như thế à, đưa ả đến diễn trong quán bar đi.”

“Vâng, Thành gia.” Vài người hầu lôi cô em ngực lớn đó đi.

Cô em ngực lớn không thể ngờ đến kết cục này của mình, đến quán bar diễn chính là làm gái: “Không, không muốn mà, Thành gia, tôi không dám nữa, tôi thực sự không dám nữa.”

Cô em ngực lớn bị bắt đi, bên tai thanh tịnh, Diệp Minh mở cửa phòng, vào thư phòng.

Trong thư phòng, quản gia tư nhân đã chờ sẵn.

Anh gọi điện thoại, sai người giúp anh xử lý một chút tài sản, anh phải đi, rât nhiều chuyện phải bàn giao lại.

“Thành gia, anh có phân phó gì?”

Diệp Minh ngồi trên ghế da, sau đó rút điều thuốc châm lửa, hút một hơi thuốc thật sâu, sau đó phun ra, anh mở miệng: “Giúp tôi xử lý hết tất cả động sản và bất động sản, động sản thành lập một cơ quan từ thiện cho cho trẻ em vùng núi nhi, bất động sản để cho…

Hà Băng.”

Quản gia tư nhân nhìn một chút sổ sách trong tay, Diệp Minh chẳng những là người đàn ông có tâm huyết với tổ quốc, anh còn có thiên phú kinh thương, dưới danh nghĩa có rất nhiều sản nghiệp, phú khả địch quốc.

Đêu nói trên đường là kiêm lợi nhiêu nhất, giống với rửa tiền vậy, quản gia tư nhân không thể không bội phục vô số tài sản dưới danh Diệp Minh.

“Được Thành gia, thế nhưng động sản và bất động sản đều xử lý, trên người anh không để lại tiền sao?” Quản gia tư nhân hỏi.

Diệp Minh gõ gõ thuốc trong gạt tàn, sau đó ngậm trên môi mỏng hút một hơi: “Tôi không cần.”

“Đã biết Thành gia.”

Diệp Minh lại thông báo một chuyện, quản gia tư nhân đều nhất nhất đáp ứng, anh lúc này mới yên tâm.

“Thành gia, còn có việc khác không?”

Việc khác?

Ngọn lửa đầu ngón tay Diệp Minh lúc sáng lúc tối, khói mù lượn lờ mơ hồ khuôn mặt tuần tú cứng rắn.

Hồi lâu sau, anh lắc đầu: “Không có.”

Đêm khuya, quản gia tư nhân đã rời đi, Diệp Minh một mình đứng ở trên ban công, anh vẫn còn đang hút thuốc, trong gạt tàn thuốc rơi xuống đầy mầu thuốc lá.

Anh mở lòng bàn tay ra, chiếc nhẫn kim cương rạng rỡ tỏa sáng trong lòng bàn tay anh.

Nhét nhân vào trong túi quân, anh lái xe đến bệnh viện.

Trong bệnh viện.

Diệp Linh hầu ở trước giường Hà Băng, lúc này cửa phòng bệnh mở ra, Diệp Minh đi đến.

“Anh.” Diệp Linh đứng dậy.

Diệp Minh đi tới trước giường: “Linh Linh, em đi về nghỉ ngơi đi, đêm nay anh trông Băng Băng.”

“Dạ.” Diệp Linh rời đi, cô để lại không gian cho hai người kia.

Diệp Minh ngôi ở bên giường, anh rủ mí mắt anh tuấn nhìn cô gái trên giường, cô vẫn còn đang hôn mê, trên mu bàn tay còn ghim tiêm truyền dịch.
 
Back
Top Dưới