Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2460


Chương 2460:

Rât nhanh, cô liên từ khu Tây Sương đi tới khu Đông Sương, một người làm nói: “Tiểu thư, chào cô, khu Tây Sương là khu khách quý trong trại chúng tôi, những quý khách này đều giống với ọn cô không giàu cũng sang. Thế hưng khu Đông Sương này là khu dân ghèo, là trại chủ chúng tôi thiện tâm, hứa chấp một vài người bằần cùng hông nhà để về, địa vị những người ày cao thấp không đều, đã từng gặp huyện bất trắc, vì để tránh xảy ra huyện không vui, tiểu thư đừng đi vào hu Đông Sương, mau mau rời đi tốt hơn.”

Trang trại này rất lớn, Hà Băng lúc tới đã quan sát qua, nhất là khu Đông Sương, rất nhiều tầng lầu ngõ ngách, mặc dù không an toàn, nhưng dùng đề ẩn thân cũng cực tốt.

Hà Băng gật đầu: “Cảm ơn đã nhắc nhỏ, tôi biết rồi.”

Người làm rời đi.

Hà Băng cũng không đi, cô trực tiếp đi vào khu Đông Sương, lúc này phía trước tới một người phụ nữ, trong tay người phụ nữ bưng một chậu nước, không nhìn đường, va phải cô một cái.

“Cô gái, xin lỗi, tôi không cố ý, cô không sao chứ?” Người phụ nữ nhanh chóng xin lỗi.

Hà Băng lắc đầu, quần áo cô không dính nước: “Tôi không sao.”

Hà Băng rời đi.

Người phụ nữ nhìn Hà Băng rời đi, có chút đờ ra.

“Kỳ Kỳ, em đang nhìn gì thế?” Lúc này phó sĩ quan Chu Siêu đã đi tới.

Người phụ nữ này không phải ai khác, chính là quân y Lý Kỳ, Chu Siêu Lý Kỳ và Tiêu Thành đều đã đến nơi này.

Hà Băng bọn họ cũng không tìm nhầm nơi.

Lý Kỳ nhìn hướng Hà Băng biến mắt , là cô gái kia, là cô gái Diệp Minh thích kia.

Lý Kỳ đã từng rất xa gặp qua Hà Băng, nên cô ta nhận ra.

Không nghĩ tới duyên phận còn quá kỳ diệu đã vậy, cô bé này cũng tới Miêu Cương tồi.

“Anh Siêu, em mới vừa đụng phải một cô bé, cô bé kia rất quen mặt, hình như là cô bé Hà Băng anh Minh thích kia, Hà Băng tới rồi.” Lý Kỳ nói.

Cái gì?

Chu Siêu nhanh chóng nhìn về phía hướng Hà Băng biến mất, thế nhưng không thấy gì cả.

“Kỳ Kỳ, em có phải hoa mắt rồi không, Hà Băng làm sao có thể tới nơi này, em đã quên rồi à, Hà Băng đã gả cho Đường Ngọc rồi!”

“Em sẽ không nhìn lâm, đó chính là…”

“Được rồi Kỳ Kỳ, em đừng ở trước mặt A Minh nhắc lại cái tên Hà Băng này, A Minh không buông được Hà Băng, em cũng không phải không biết, mấy hôm trước tỉnh thần A Minh vừa tốt hơn chút, liền từ trong miệng những người sát vách biết được hôn lễ long trọng của hai nhà Đường Dương, A Minh bị k*ch th*ch, chứng nghiện m* t** kích phát ngay tại chỗ, dây cũng trói không được cậu ấy, nếu như không phải đúng lúc cho cậu ấy một châm, lúc này A Minh chắc cũng không thể trở về đoạt cô dâu nữa rồi!”

Mặt Lý Kỳ cũng ngưng trọng, độc trên người Diệp Minh rất lợi hại, trong khoảng thời gian này đã mạnh mẽ cai nghiện, thế nhưng, cai không được.

Với khí lực cường đại và ẩn nhẫn nghị lực của Diệp Minh vậy mà cũng không thể tiếp tục chống đỡ, có thể tưởng tượng được trong khoảng thời gian này anh thống khổ bao nhiêu.

Tổ chuyên gia y học cũng tề tụ đến Miêu Cương, tuy đã tìm được mấy vị dược liệu trân quý có thể giảm bớt cơn đau của Diệp Minh, thế nhưng đối với cai nghiện, tất cả mọi người đều bó tay.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2461


Chương 2461:

Lúc này, không ai muốn gặp chuyện bắt trắc nào nữa.

Lý Kỳ nhớ đến hình ảnh vài ngày trước khi Diệp Minh biết được Hà Băng gả cho Đường Ngọc kia, đến nay còn cảm thây nghĩ mà sợ.

Diệp Minh cô ta quen biết nhiều năm như vậy, dù cho lúc cai nghiện, cô ta còn chưa thấy Diệp Minh mất khống chế, thế nhưng vì cô gái tên Hà Băng kia, anh như biến thành một con dã thú mắt khống ché.

“Kỳ Kỳ, thân phận chúng ta đặc thù, tuyệt đối không thể lộ ở chỗ này, mấy năm nay thế lực buôn bán hàng cắm đã bành trướng đến Miêu Cương, lúc này chúng ta tới Miêu Cương tìm kiếm dược liệu vốn đã rất mạo hiểm, nên ngàn vạn lần không thể để bất cứ ai biết chúng ta ở chỗ này, biết chưa?”

“Hơn nữa, về Hà Băng, anh ngay từ đầu đã không tán thành A Minh và Hà Băng ở cạnh nhau. Lúc đại ca cầm đầu bảo A Minh quỳ xuông, A Minh thật sự muốn quỳ xuống, anh cũng biết A Minh thật sự thích Hà Băng rồi, người như chúng ta, chơi với cái thứ gọi là tình yêu là một việc rất nguy hiểm.”

“Cho nên Kỳ Kỳ, anh rất coi trọng em, hiện tại Hà Băng đã lập gia đình, anh biết em thích A Minh đã rất nhiều năm, em liền cẩn thận nắm chặt cơ hội lần này, tranh thủ cùng A Minh tu thành chính quả đi.”

Chu Siêu nói lời thật lòng, anh ta cũng không thích Hà Băng, anh ta luôn cảm thấy cô gái như Hà Băng quá chói mắt quá loá mắt, cô chẳng những tuyệt lệ, hơn nữa băng là cô, hỏa cũng là cô, cô bé như vậy đã định trước rất nguy hiểm.

Nhưng Lý Kỳ thì khác, Lý Kỳ tính tình dịu dàng, là lựa chọn tối ưu để lấy làm vợ, cô ta có thể cho cuộc sống hôn nhân Diệp Minh ổn định mà an tâm, có thể để Diệp Minh không có nỗi lo về sâu.

Cho nên, Chu Siêu không chút do dự đứng bên phía Lý Kỳ.

Lý Kỳ nhanh chóng đỏ mặt, cô ta không nghĩ tới tâm tư mình bị người khác xem thấu, không sai, cô đã thích Diệp Minh rất nhiều năm.

Lý Kỳ dám khẳng định, cô gái vừa rồi nhất định là Hà Băng, người phụ nữ nhòn người phụ nữ, chắc chắn sẽ không nhìn lầm.

Nhưng thê thì sao, Hà Băng đã lập gia đình, nếu như anh Minh và một người phụ nữ có chồng ở cùng một chỗ, đó mới thực sự hủy hoại anh.

“Dạ…” Lý Kỳ dùng sức gật đầu: “Anh Siêu, em ta sẽ nắm chặt cơ hội này.”

Hà Băng đi dạo một vòng ở khu Đông Sương, lúc đi ngang qua một căn phòng, cô đột nhiên dừng bước.

Bởi vì bên trong truyền đến một tiếng động, như là tiếng ghế rơi xuống mặt đất.

Bên trong xảy ra chuyện gì?

Hà Băng trong trẻo lạnh lùng, không phải là kiểu người quá hiếu kỳ, nhưng nhìn phiến cửa phòng đóng chặt trước mắt này, cô lại quỷ thần xui khiến đi lên trước, đây ra một khe cửa.

Trong phòng rất tối, một tia sáng cũng không lọt vào, cô nhìn thấy cái ghế ngã xuống đất.

Trên ghế cột một người, một người đàn ông.

Bởi vì người đàn ông đưa lưng về phía của cô, lại rất tối, nên cô căn bản thấy không rõ tướng mạo người kia.

Song dáng người anh rất cao lớn, hai tay hai chân anh đều bị trói trên ghế, trong bóng đêm giữa căn phòng đặc biệt yên tĩnh, yên tĩnh đến có thể nghe được tiếng thở của người đàn ông.

Tiếng th* d*c của anh rất nặng, từng hơi từng hơi, như là lồng ngực to lớn đang phập phông trên dưới, thông khô ẩn nhẫn cái gì.

Hít vào, thở ra…

Bao lấy sức mạnh rắn rỏi của người đàn ông.

Hà Băng nhắc đôi chân nhỏ muốn tiến lên, cô khẽ động chân.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2462


Chương 2462:

Thế nhưng lúc này bên tai vang lên một tiếng nói khàn khàn đến không cách nào phân biệt được: “Ai?”

Cái ghế chuyển động một cái, trong bóng tối, có một đôi mắt đỏ thắm khóa qua hướng cô, âm u tàn nhẫn.

Ánh mắt này rất hung tàn lại khiến cô cảm thấy… xa lạ lại quen thuộc.

Hà Băng giật mình.

Người đàn ông kia mặc dù đang bị trói, thế nhưng anh linh hoạt tránh thoát dây thừng, sau đó từ dưới đất bò dậy, anh đi nhanh đến.

Hà Băng kinh ngạc còn chưa kịp phản ứng, lúc này bàn tay thô ráp của người đàn ông liền nhanh chóng thò qua đây, chế trụ cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo cô vào.

“Âm” một tiếng, cửa phòng bị đóng lại…

Tầm mắt Hà Băng bỗng chốc tăm tối, cô cảm giác mình bị người đàn ông trước mắt lôi vào trong bóng tối rất nghèo nàn ánh sáng.

Lưng gây tựa trên ván cửa, người đàn ông ngăn cô giữa ván cửa và lồng ngực to lớn của anh.

“Cô là ai?” Anh trong bóng đêm hung ác hỏi cô.

Bốn mắt nhìn nhau, Hà Băng chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay mềm mại hướng đến mặt anh v**t v*.

Nhưng còn chưa kịp chạm đến, bàn tay to của người đàn ông lại đột nhiên bóp cổ cô: “Muốn chết!”

Hà Băng cảm thấy khó thở, cần cổ thon gây trong lòng bàn tay lớn của anh đơn giản không chịu nổi một kích, phảng phất chỉ cần anh nhẹ nhàng gập lại, cổ của cô liên gãy đoạn, cái mạng nhỏ này cũng liền giao trong tay anh. “ang 5 Hà Băng có thể cảm giác được anh không bình thường, hiện tại anh không chút lý trí nào, toàn thân tràn đầy khát máu hung ác, chắc cũng là nguyên nhân anh bị trói chặt.

Hà Băng nhớ tới thuở thiếu thời mình từng ở những trại cai nghiện thấy rất rõ ràng, người đàn ông trước mắt không thể nghi ngờ đã nghiện m* t**.

Hà Băng cảm thấy hô hấp khó khăn, khuôn mặt nhỏ từ từ trướng hồng, cô so với ai khác đều biết anh hiện tại nguy hiểm cỡ nào, một người nghiện m* t** sẽ mắt hết tính người, anh sẽ thương tổn mọi người, bao gồm cả cô.

Thê nhưng, cô không hê sợ.

Hà Băng cật lực giơ ngón tay lên từ từ với tới về phía trước, rất nhanh, đầu ngón tay của cô chạm đến mặt anh.

Trong bóng tối, bàn tay nhỏ bé của cô bò trên mặt anh, từng chút xíu, chậm rãi m*n tr*n mặt mày anh, sau đó rơi Vào trên môi anh.

Không biết bao lâu anh chưa cạo râu rồi, hàng râu đâm vào tay cô đau.

Viền mắt trắng nõn của Hà Băng từ từ biến đỏ, cô xác định, người đàn ông trước mắt này chính là – Tiêu Thành!

Là anhIl Cô tìm được anh rồi!

Trong bóng tối thân thể Tiêu Thành cứng đờ, bởi vì anh cảm nhận được bàn tay nhỏ mềm mại của cô, mang theo vô tận thương tiếc và yêu thương v**t v* trên mặt anh, loại cảm giác này khiến anh thấy quen thuộc, quen thuộc đến trong lòng rung động.

Bàn tay chậm rãi buông ra, anh buông lỏng cổ cô ra.

Hà Băng từng ngụm từng ngụm hít vào không khí, cô không muốn chết, không hề muốn chết.

Cô nhón chân lên, to gan hôn lên đôi môi mỏng của Tiêu Thành.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2463


Chương 2463:

Anh không mặc đồ, phía dưới là chiếc quần dài, cô vô ý sờ tới bắp thịt trên người anh, bắp thịt của anh từng cục nhô ra giống như hàng rào, vô cùng cường tráng.

Thế nhưng trên bắp thịt anh có rất nhiều vết thương, có vài vết đã khép miệng, có vài cái vẫn là vết mới, cô xia lên, lòng bàn tay mềm mại cũng thấy đau.

Sao cả người anh đều bị thương thế này?

Mấy ngày này, anh đã trải qua thứ gì?

Trái tim Hà Băng bị một bàn tay siêt lại thật chặt, rất đau, cô không biết nên làm sao để anh thoải mái, cô chỉ có thể để anh cảm giác được sự nhiệt tình của cô.

Cô dùng hai tay ôm cổ anh, chủ động hôn anh.

Tiêu Thành ý thức tan rả cứng đờ, anh không biết cô bé trong lòng này là ai, anh chỉ biết nụ hôn của cô rơi vào trong lòng anh, lắp đầy trái tim anh.

Tiêu Thành cúi người, dùng sức đặt cô ở trên ván cửa, đảo khách thành chủ.

Rõ ràng là cô chủ động trước, thế nhưng anh buông lỏng rồi cầm: lại quyền chủ động, anh hôn rất hung ác, không biết là kinh nghiệm không đủ, hay là cơ thể khó chịu, anh hung hăng m*t cắn đôi môi đỏ mọng của cô.

Lúc này anh vươn tay đặt lên khuôn mặt nhỏ của cô, dùng sức xoa, Hà Băng chau mày, tự nhiên há miệng ra.

Anh hôn tiến đến, công thành đoạt đất.

Trong khoang miệng anh rất đắng, không biết là ăn cái gì, hình như là vị thảo dược, đắng đến độ cô nhăn mặt.

Trong miệng cô là ngọt, như mùi thơm cơ thể cô, nhàn nhạt hương sữa, mùi hương ngọt ngào sạch sẽ đặc biệt thuộc về cô gái 21 tuổi mềm mại như nước.

Mùi hương ngọt ngào này rơi vào tay đàn ông đơn giản không thê ngăn cản.

Hà Băng cảm thấy đau, toàn thân đều đau.

Bên môi anh toàn là râu cứng, đâm cô đau quá.

Cánh tay anh có lực kiện siết chặt, giữ lấy cô, vòng eo 60 của cô cũng chỉ đủ một phần ba cánh tay anh, anh sắp bóp gãy eo cô rồi.

Ở trong lòng anh, cô giống như là một con thỏ nhỏ không có bát kỳ lực công kích nào.

Thế nhưng Hà Băng không nhận thua, cô học dáng vẻ của anh hôn trả lại anh, hai người hôn quá kịch liệt, rất nhanh trong cô họng liền tràn ra mùi máu tươi nhàn nhạt.

Khi Hà Băng không thể hô hấp, Tiêu Thành đột nhiên ôm ngang cô lên.

Anh bước mạnh vài bước lên trước, ném cô xuống chiếc giường cứng lạnh.

Hàng mi Hà Băng run lên, muốn đứng dậy, thế nhưng bị anh đè xuống.

Chóp mũi cao thẳng của Tiêu Thành cọ trên cái mũi nhỏ thanh tú của cô, anh đang th* d*c, trần nửa người trên, cơ ngực to lớn lúc lên lúc xuống, phô diện hết tất cả vị nam tính.

Đám phụ nữ con gái mà thấy anh như vậy, sợ rằng đều phải l**m màn hình rồi.

Trong bóng tôi, Tiêu Thành vươn tay c** q**n áo trên người cô.

Tim Hà Băng đập như trống chầu, cô đã là người phụ nữ của anh rồi, tự nhiên biết tiếp đó sẽ xảy ra việc gì, thế nhưng cô không hề chuẩn bị.

Cô vươn tay đầy anh một cái.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2464


Chương 2464:

Thế nhưng rất nhanh anh đã đặt tay cô ở đỉnh đầu, Hà Băng có chút bất an, anh đột nhiên chôn mặt ở cổ cô, vô thức nỉ non một câu: “Băng Băng.”

Băng Băng Hà Băng biết trạng thái anh bây giờ đã vô thức, hết thảy đều dựa vào bản năng, nhưng anh gọi tên cô, anh đang gọi – Băng Băng.

Cơ thể Hà Băng nhanh chóng mềm nhữn ra, hai tay nhỏ bé ôm cổ anh dùng sức lật cả người, cô trực tiếp đè anh ở dưới thân.

Hiện tại, nam dưới, nữ trên.

Hà Băng cúi đầu, dịu dàng hôn vào miệng vết thương trên người anh…

Cô đang hôn vết thương của anh, trong bóng tối cặp mắt sâu thẳm kia của Tiêu Thành tràn đây tia máu đỏ đáng sợ, cô họng khẽ cuộn, anh hiện tại rất hỗn loạn, đại não không cách nào suy nghĩ, càng như vậy cảm giác cơ thể càng thêm nhạy cảm, anh cũng cảm giác được vết thương của mình được hôn qua từng cái, cô gái hôn vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, giống như lông vũ thổi qua mặt hồ phẳng lặng trái tim anh, làm cho thân tâm anh bắt đầu nóng huyết dâng trào, loại cảm giác này gần như khiến anh không chịu nỗi.

Lúc này tay Hà Băng rơi trên thắt lưng anh, từ từ mở ra…

Không biết qua bao lâu, chắc cũng chẳng lâu lắm, Hà Băng cảm giác chỉ mới mấy phút, lúc này cô nghe phía bên ngoài truyện đên tiêng bước chân, có người tới.

Con ngươi Hà Băng co rụt lại, tay nhỏ bé nhanh chóng chống lên lồng ngực tràn đầy mồ hôi của Tiêu Thành, khu Đông Sương này điều kiện không tốt lắm, cái giường cũng ọp ẹp, động chút đã đều ra tiếng “két két”.

Ngay từ đầu Hà Băng còn có thể chịu đựng, nhưng bây giờ có người tới, cô sợ đến ngừng thở.

Tiêu Thành không chịu, còn đưa tay cô lên trên ván giường.

Khuôn mặt nhỏ của Hà Băng bạo nổ, toàn bộ lực chú ý của cô đều tập trung ở bên ngoài, nếu như người bên ngoài thực sự đầy cửa vào lời thì cô không còn mặt mũi gặp ai nữa.

Lúc này bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng nói chuyện: “Lý tiểu thư, đã trễ thế này cô còn ra ngoài?”

Tiếng bước chân kia ngừng lại, sau đó Hà Băng nghe được một giọng nữ rất dịu dàng: “Ừ, tôi đi ra ngoài lấy ít nước cho chồng tôi.”

Chồng?

Hai chữ này chính xác truyền tới trong lỗ tai Hà Băng, nghe tiếng bước chân cô dám khẳng định người phụ nữ bên ngoài kia là tới tìm Tiêu Thành, nhưng người phụ nữ bên ngoài kia vừa gọi Tiêu Thành là cái gì, chồng?

“Lý tiểu thư, cô thật sự quá tốt với chông cô đó, tuy chông cô không lộ diện gì hết, nhưng chúng tôi cũng nhìn ra được hai người rất ân ái nhaI”

Hà Băng lại nghe người phụ nữ kia nói: “Đúng vậy, tôi và chồng tôi từ nhỏ đã quen nhau, là thanh mai trúc mã, trước đây lúc bố mẹ chồng tôi còn sống đã nhận tôi là con dâu của Diệp gia bọn họ, cả đời này tôi cũng chỉ quen mỗi chồng tôi, hiện tại chúng tôi rất hạnh phúc.”

Hàng mi Hà Băng rung động, kinh ngạc.

Người phụ nữ phía ngoài lúc nói những lời này đều mang theo nụ cười nhàn nhạt hạnh phúc, căn bản không giống như nói dối, vậy là anh thật sự có một thanh mai sao?

Anh họ Diệp?

Hà Băng biết Tiêu Thành không phải tên thật của anh, Diệp Linh là em gái anh, vậy anh chắc chắn họ Diệp, nhưng anh còn chưa nói với cô anh tên gì.

Người phụ nữ phía ngoài lúc nói những lời này đã tiết lộ rất nhiều thông tin quan trọng, Hà Băng lúc này mới phát hiện mình hoàn toàn không biết gì về anh cả, mấy ngày này cô vẫn lo lắng cho anh, nhớ anh, nhớ anh đến ngủ không được, nhớ anh đến trà không uống cơm không ăn, vừa rồi nhìn anh một thân tổn thương cô còn rất đau lòng, ai ngờ anh âm thầm dẫn theo một cô tiểu thanh mai được bố mẹ công nhận ở cạnh!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2465


Chương 2465:

Trong lòng Hà Băng lúc này xông tới mùi giấm, cô thừa nhận mình ghen tị, uất ức.

Cô cái gì cũng không sợ, thế nhưng chiếm hữu của cô rất mạnh, trong mắt không được phép chưa một hạt cát, cô không thích bên cạnh anh có những người phụ nữ khác.

Anh chỉ có thể là của một mình cô!

Hà Băng bắt đầu giãy giụa, cô dùng sức tránh thoát bàn tay anh, sau đó bắt đầu đầy anh.

Trong bóng tối Tiêu Thành nhíu mày, không chịu buông tay, bá đạo giam cắm cô.

Hà Băng siêt quả đâm, bắt đâu đập anh, ý kia là – tiểu thanh mai kia là ai?

Anh có giải thích gì không? Anh đi tìm tiêu thanh mai kia đi, còn tìm em làm cái gì?

Tiêu Thành chau mi tâm thành chữ “xuyên” sâu , cúi đầu hôn cô.

Hà Băng tách ra, không chịu.

Tiêu Thành có chút nóng nảy, vươn bàn tay giữ khuôn mặt nhỏ của cô, nụ hôn rơi vụn vặt vào trên mặt cô.

Hà Băng có thể cảm giác được mê luyến và yêu thích của anh với mình, nhưng cô không cách nào không chú ý người phụ nữ bên ngoài kia, cô tức giận nâng người lên, cắn một cái trên vai Tiêu Thành.

Lúc cô dịu dàng có thể anh từ thép thẳng thành thép vòng, thế nhưng lúc cô mạnh mẽ đã k*ch th*ch lòng chinh phục của anh, Tiêu Thành chỉ cảm thây trong cổ họng giống như lăn qua than lửa, hết thảy đều mắt khống chế.

Bên ngoài là Lý Kỳ, Lý Kỳ đã trở về, lúc này bọn họ là nặc danh đi tới Miêu Cương, nên bọn họ tuyên bố với bên ngoài cô ta và Tiêu Thành là vợ chồng, cô ta tự nhiên cứ thế gọi Tiêu Thành là “chồng”.

Vừa rồi hàng xóm cách vách tìm cô ta nói chuyện phiếm, hiện tại hàng xóm đã đi, Lý Kỳ bưng nước đi tới cửa phòng Tiêu Thành.

Cô ta rất lo lắng Tiêu Thành, trong khoảng thời gian này chứng nghiện Tiêu Thành rất nặng, từ từ Tiêu Thành liền có khuynh hướng hung ác hơn, anh bắt đầu hại người hại mình, bọn họ không thê làm gì khác hơn là trói Tiêu Thành lại.

Bọn họ có thể giúp anh thực sự quá ít, cai nghiện chỉ có thể dựa vào nghị lực mạnh mẽ của Tiêu Thành, phải dựavào chính anh để vượt qua.

Lần nghiện m* t** này đã đã mấy ngày, cộng thêm biết được tin tức kết hôn của Đường Ngọc và Hà Băng, trạng thái tinh thần của Tiêu Thành rất kém, bác sĩ đều nói sức chiến đấu và ý chí củaTiêu Thành đều ở trong tình trạng cực kỳ bất ồn.

Tình hình này rất tệ, nếu ngay cả Tiêu Thành mình cũng từ bỏ bản thân, vậy chỉ có một con đường chết.

Lý Kỳ biết hết thảy đều là do cô gái tên Hà Băng kia.

Ngay từ đầu lúc tới Miêu Cương, Tiêu Thành rất ngoan cường, bởi vì anh phải về, cô bé kia đang chờ anh.

Sau đó biết được cô bé kia kết hôn rồi, Tiêu Thành gần như sa sút tinh thần chỉ trong một đêm.

Lý Kỳ không rõ, vì sao cô gái tên Hà Băng kia lại có lực ảnh hưởng với với Tiêu Thành lớn như vậy?

Cô rõ ràng không ở nơi này, nhưng có thể khiến Tiêu Thành sống, khiến Tiêu Thành chết.

Sắc mặt Lý Kỳ ngưng trọng, cô ta rất lo lắng Tiêu Thành có thể gắng gượng qua lần cai nghiện m* t** này hay không.

Đứng ở cửa phòng, Lý Kỳ giơ tay lên, định gõ cửa.

Thế nhưng rất nhanh tay cô ta liền cứng lại giữa không trung, bởi vì cô ta nghe được thanh âm trong phòng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2466


Chương 2466:

Tiếng giường “ken két” đánh thẳng tới, kèm theo tiếng khóc nức nở của cô gái.

Rất nhanh Lý Kỳ nghe được tiếng rên Tiêu Thành, gợi cảm quyến rũ lại khẽ mắng: “Khóc gọi hồn à? Hồn đã bị tiếng khóc em câu đi luôn rồi!”

Lý Kỳ lập tức cứng đờ tại chỗ, khuôn mặt xinh đẹp đỏ trắng đan xen.

Cô ta quên mắt phản ứng.

Ai cũng có thê nghĩ ra bên trong đang diễn ra chuyện gì.

Hai phút sau, cửa phòng mở ra, Hà Băng xuất hiện trong tầm mắt Lý Kỳ.

Là co.

Quả nhiên là cô.

Lý Kỳ biết, bản thân không nhận lầm người, thế nhưng cô ta thật không ngờ Hà Băng tìm được Tiêu Thành nhanh đến thế.

Bọn họ không muốn Hà Băng và Tiêu Thành gặp mặt, thế nhưng từ nơi sâu xa tất cả đều như đã được an bài, dù cho Tiêu Thành ở nơi nào, Hà Băng luôn là người đâu tiên có thê tìm được anh.

Hà Băng mới vừa mặc quần áo tử tế, khuôn mặt trứng ngỗng kiều diễm như nhuộm son, đỏ hồng say lòng người, trong cổ áo có thể thấy da thịt tràn đầy dấu ô mai.

Hà Băng nhìn Lý Kỳ, Lý Kỳ cũng nhìn Hà Băng, hai người bốn mắt nhìn nhau.

“Anh Minh anh ấy…” Lý Kỳ mở miệng hỏi.

A Minh?

Anh tên thật là Diệp Minh?

Tiếng “anh Minh” này gọi thật đúng là thân thiết.

Hà Băng: “Anh ây ở bên trong, đã ngủ rồi.

Lý Kỳ khẽ sửng sốt, cô ta là bác sĩ, cô ta biết Tiêu Thành lúc nghiện m* t** rất khó chìm vào giấc ngủ, nhưng bây giờ anh lại ngủ thiếp đi.

Lẽ nào, lần nghiện m* t** này anh có thể gắng gượng vượt qua?

Hà Băng nhìn Lý Kỳ: “Tôi và anh ấy xa nhau không bao lâu, nên tôi sẽ không tin hai người đã kết hôn rồi.”

Lý Kỳ lập tức tiến đụng vào cặp mắt sáng trong suốt kia của Hà Băng, cô ta hơi cứng đờ.

“Anh ấy nói với cô về tôi chưa?” Hà Băng hỏi.

Lý Kỳ vẫn không nói gì, Hà Băng lại nói: “Anh ấy có nói qua hay không cũng không sao, tôi có thể tự giới thiệu mình một chút, tôi là Hà Băng, anh ấy là người đàn ông của Hà Băng tôi!”

“Cô và anh ấy thanh mai trúc mã tôi có thể chấp nhận, thế nhưng tôi không hy vọng bất luận kẻ nào nhúng chàm người đàn ông của tôi, vào quan hệ của tôi và anh ấy, nói vậy vừa rồi cô ở x ngoài cửa cũng nghe được rõ ràng rồi chứ, anh ấy nói mạng của anh ấy chính là của tôi, đời này nếu như anh ấy dám phụ tôi, tôi nhất định sẽ không tha cho anh ấy!”

Nói xong, Hà Băng trực tiếp rời đi.

Lý Kỳ đứng tại chô nhìn Hà Băng rời đi, cô ta sâu đậm rung động, đây là lần đầu tiên cô ta giao phong với Hà Băng, cô gái viết hết tình yêu nóng bỏng và h*m m**n chiếm hữu bá đạo với Diệp Minh ở trong mắt, cô thản nhiên quả quyết, nhiệt liệt lại không nao núng như vậy, Lý Kỳ có chút hiểu được vì sao Tiêu Thành lại yêu cô bé này rồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2467


Chương 2467:

Lý Kỳ hơi tái mặt, cô ta đột nhiên cảm thấy Hà Băng là một đối thủ cực kỳ mạnh, cùng Hà Băng đoạt đàn ông, cô ta không năm chắc phần thắng.

Đứng ở cạnh cửa một hồi, Lý Kỳ đẩy cửa vào.

Trong phòng rất tối, không bật đèn, Diệp Minh còn chưa tỉnh, vẫn đang ngủ.

Trên giường rât mât trật tự, vừa nhìn cũng biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

Song Lý Kỳ tính toán thời gian một chút, từ lúc Hà Băng vào phòng đến ra khỏi phòng cũng không bao lâu, lẽ nào… cơ thể Diệp Minh ở phương diện kia có chút vấn đề?

Bất kể như thế nào, cô ta vẫn thích Diệp Minh.

Lý Kỳ mê luyến ngắm nhìn Diệp Minh, đột nhiên trong lòng cô ta lộp bộp giật mình, nghĩ tới một ý hay.

Nếu như cô ta để Diệp Minh hiểu làm, để Diệp Minh cho rằng vừa rồi người ngủ với anh ta là cô ta thì sao?

Lý Kỳ tim đập rộn lên, vừa rôi Diệp Minh nghiện m* t**, cả người đều thần chí không rõ, anh còn không biết vừa người ban nãy là Hà Băng.

Lý Kỳ bị thời cơ tốt trời cho này váng óc, cô ta phải nắm chặt cơ hội này.

Lý Kỳ lúc này vươn tay c** q**n áo, nằm xuống ở bên người Diệp Minh.

Ngày hôm sau.

Diệp Minh lật cả người, đưa cánh tay tới, kéo người bên cạnh vào trong ngực của mình.

Anh dán khuôn mặt tuân tú vào mái tóc dài của cô thầm thì gọi: “Băng Băng.”

Anh mơ.

Mơ thấy Hà Băng rồi.

Nhưng là một giây kế tiếp, cả người anh cứng đờ, đột nhiên mở mắt ra, tỉnh.

Anh phát hiện bất thường, người trong ngực là lạ, không phải cảm giác Hà Băng mang đến cho anh.

Diệp Minh mở mắt nhìn, khuôn mặt xinh đẹp của Lý Kỳ phóng đại trong tầm mắt anh.

Là Lý Kỳ!

Lý Kỳ thẹn thùng nhìn Diệp Minh, gọi một tiếng: “anh Minh…”

“Tại sao là cô?” Diệp Minh trong nháy mắt đẩy Lý Kỳ ra, lập tức ngồi phắt dậy, mi tâm của anh dâng lên một tầng rét lạnh, cả người âm trầm sắp nặn ra nước.

Lý Kỳ dùng chăn che mình, có chút uất ức: “Anh Minh, chính là em mà, không phải em, vậy còn có thể… là ai?”

“Anh Minh, tối hôm qua… tối hôm qua anh rất đau khổ, bắt lại em, em không tránh thoát…”

“Hơn nữa, nêu làm như vậy có thê giảm bớt… đau khổ của anh thì em dĩ nhiên nguyện ý…”

Lý Kỳ c*n m** d***, diễn vẻ bị bắt nạt vô tội vô cùng nhuần nhuyễn.

Trong tròng mắt đen Diệp Minh tràn đầy tia máu đỏ đáng sợ, hai tay nắm thật chặt thành quyền, đã nắm chặt các đốt ngón tay đến trắng bệch, đồng thời tạo ra tiếng vang “côm cốp”, khiến người ta nghe mà sởn cả gai óc.

Lý Kỳ đã cảm thấy bây giờ mỗi một phút mỗi một giây đều là dằn vặt giày vò, bởi vì cô ta không biết Diệp Minh bây giờ đang nghĩ cái gì.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2468


Chương 2468:

Không khí ngột ngạt khiến người ta hít thở không thông.

Một lúc lâu, Diệp Minh siết năm đấm dùng sức đập vào trên vách tường.

Lý Kỳ sợ đến co rụt lại, lực Diệp Minh rất lớn, dưới một nắm tay bền chắc, tường đã thủng một lỗ lớn.

Mấy dòng máu theo quả đắm của anh nhỏ xuống.

“Anh Minh, anh bị thương rồi! Mau mau để em xử lý cho anh!” Lý Kỳ chồm lấy tay Diệp Minh.

Thế nhưng chưa bắt được, Diệp Minh đứng phắt dậy, vào buồng vệ sinh.

Lý Kỳ bị ném lại.

Cô ta một mình cứng đò trên giường, cô ta nhìn Diệp Minh đi ra rất khiếp sợ rất hối hận, anh không chút nào hy vọng người phụ nữ tối hôm qua kia là cô tai Tuy tối hôm qua anh ta không có ý thức, thế nhưng trong tiềm thức anh biết đó là Hà Băng.

Vừa rồi anh ta ôm cô, còn ở tai cô kêu một tiếng — Băng Băng.

Thế nhưng cô ta và Diệp Minh thanh mai trúc mã, rất hiểu tính của người đàn ông này, anh là thiên chi kiêu tử, trong xương có ý thức trách nhiệm và sứ mệnh rất nặng, hiện tại anh tưởng cô ta đã thất thân cho anh rồi, anh không có khả năng chẳng đoái hoài đến cô ta nữa.

Lý Kỳ cảm giác chuyện hiện tại mình cần làm chính là để Diệp Minh phụ trách với mình.

Lý Kỳ lấy ra một con dao, nhanh chóng cứa ngón tay mình, máu chảy ra.

Lý Kỳ nhỏ máu rơi vào trên ga giường xốc xếch, làm ra biểu hiện giả dối.

Trong phòng vệ sinh.

Diệp Minh hai tay chống trên đài rửa mặt, anh nhìn chính mình trong gương.

Trong khoảng thời gian này anh sống rất chán chường tối tăm, hiện tại trên mặt toàn là râu ria, nghiện m* t** đang không ngừng cắn nuốt sức mạnh và ý chí của anh, hai mắt của anh lõm sâu đi, anh sắp không nhận ra bản thân nữa rồi.

Diệp Minh mở ra vòi nước, dùng nước lạnh rửa mặt.

Tối hôm qua, anh trong giấc mộng…

Mơ tới Hà Băng.

Anh mơ Hà Băng đã đến.

Cảm giác trong giấc mộng kia chân thực như vậy, anh bây giờ còn có thể nhớ lại rõ ràng, nhưng khi anh mở mắt ra, người đó liền biến thành Lý Kỳ.

Anh và Lý Kỳ thanh mai trúc mã không sai, thê nhưng anh chỉ xem Lý Kỳ là em gái, nếu như anh thích Lý Kỳ, cũng không độc thân đến bây giờ.

Hiện tại, hết thảy đều rối loạn.

Anh không chấp nhận được mình và Lý Kỳ đã ngủ với nhau, trong đầu của anh hiện ra khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ kia của Hà Băng, dáng vẻ trong trẻo lạnh lùng như tuyết vừa nóng bỏng như lửa ấy của cô.

Đêm hôm đó cô d*ng ch*n trên đùi anh ôm cổ anh, nói với anh — Tiêu Thành, con người em có bệnh sạch sẽ, trong mắt không chấp chưa được một hạt cát, hiện tại anh đã là người đàn ông của em rồi, phàm là để em phát hiện anh và người phụ nữ khác ái muội dây dưa nhau, em tuyệt đối sẽ không tha cho các người, em sẽ tự tay châm dứt đôi gian phu dâm phụ các người!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2469


Chương 2469:

Lúc đó anh cười hôn cô mắng — em đúng là cô gái nhỏ chanh chual Qúa khứ ngọt ngào hiện lên trước mắt biến thành châm chọc lớn nhất, Diệp Minh đã cảm thấy trong lòng giống như bị con dao dao nhỏ đâm vào, anh biết mình đã ô uế, nếu như bị Hà Băng biết, cô nhất định sẽ phỉ nhổ anh, không cần anh nữa.

Diệp Minh lại nghĩ đến chứng nghiện m* t** trên người mình, hiện tại anh sống người không ra người, quỷ không ra quỷ, còn lấy cái gì cho cô Lênh phúc?

Hiện tại, cô ở nơi nào?

Cô đang làm gì?

Nghe nói, cô và Đường Ngọc kết hôn rồi, đúng không?

Hiện tại, cô có phải đã trở thành vợ người khác rồi?

Diệp Minh đi ra ngoài, Lý Kỳ vẫn còn ở đó, cô ta đang sửa sang lại ga giường: “Anh Minh, anh ra ngoài à? Anh có khỏe không?”

Diệp Minh không nói gì, cặp mắt sâu thẳm u trầm kia rơi trên giường, anh ở trên drap giường thấy được một đóa tuyết mai.

Anh đương nhiên biệt đó là cái gì, ba năm trước lần đầu tiên của anh và Hà Băng, đã thấy qua đóa tuyết mai này.

Lý Kỳ biết Diệp Minh đã thấy, cô ta gấp lại drap giường bản, trải drap giường mới ra: “Anh Minh, hôm nay khuya lắm rồi, anh nghỉ ngơi trước đi, em giặt cái drap đã bản này đã.”

Lý Kỳ đi ra ngoài.

“Lý Kỳ.” Diệp Minh đột nhiên gọi lại Lý Kỳ.

Lý Kỳ dừng bước chân lại, cô cũng biết Diệp Minh sẽ gọi mình lại, đối đãi với người đàn ông cứng rắn như Diệp Minh, phải lấy lui làm tiến.

Lý Kỳ xoay người nhìn vê phía Diệp Minh, dịu dàng nói: “Anh Minh, có việc gì sao?”

“Tối hôm qua… thật là cô à?” Diệp Minh mím môi hỏi.

Lý Kỳ căng thẳng, không khỏi có chút sốt ruột, chỉ thấy cặp mắt thâm trầm lại huyết hồng kia của Diệp Minh đang rơi vào trên người cô ta, sắc bén như chim ưng lại mang theo dò sát, anh giống như không tin tưởng người tối hôm qua kia là cô.

Trước mặt người đàn ông mạnh mẽ như vậy, ai cũng có áp lực, Lý Kỳ cũng Có.

Song, Lý Kỳ sớm đã có chuẩn bị, cô ta biêt Diệp Minh người đàn ông này không dễ lừa, cô ta sớm đã chuẩn bị đáp án.

“Anh Minh, tối hôm qua… tối hôm qua…” Lý Kỳ muốn nói lại thôi, dường như rất xấu hỗ: “Tối hôm qua tình trạng của anh hình như không tốt lắm, chúng ta… qua loa liền kết thúc, song anh ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, em không có ý ghét bỏ anh, không bằng… em đi chuẩn bị một chút thảo dược điều trị thân thể cho anh…”

Diệp Minh mím môi lạnh lẽo, thân thể anh không có vấn đề gì, song tối hôm qua quả thực có chút khó coi, ngắn ngủi mấy phút đã…

Anh vẫn cho là dưới người là Hà Băng, tối qua lúc đầu cô không muốn cho, còn căn anh một ngụm, anh bị k*ch th*ch mắt đi khống chế, hồn suýt chút nữa giao hết cho cô.

Chuyện này không ai biết, ngoại trừ người tối hôm qua ngủ với anh.

Hiện tại Lý Kỳ nói lời này ra, chút hi vọng trong tim Diệp Minh hoàn toàn bị ép vỡ.

Lý Kỳ tiếp tục lái triển khai thế mạnh yếu đuối của mình: “Anh Minh, anh có phải muốn nói gì không, nếu như anh muốn nói… chuyện tối hôm qua kia, vậy không cần, đây chẳng qua là ngoài ý muốn, em không cần anh phụ trách với CIrIE “Anh Minh, em biết anh thích cô gái tên Hà Băng kia, anh yên tâm đi, đây chỉ là bí mật giữahai người chúng ta, em sẽ không nói lung tung ở trước mặt Hà Băng, cô ấy vĩnh viễn sẽ không biết chuyện này.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2470


Chương 2470:

“Anh Minh, mấy năm nay em vẫn không nói cho anh biết, kỳ thực… kỳ thực em thích anh, em vẫn luôn chôn giấu này ở đáy lòng, không sao đâu, anh thích Hà Băng, em thích anh, em cũng không cầu cái gì, tối hôm qua… chỉ cần có tối hôm qua, em có chết cũng không tiếc, em chỉ hy vọng trong lòng anh có thể lưu một chút vị trí cho em.”

Nói xong, Lý Kỳ liền xoay người rời đi.

Diệp Minh đứng tại chỗ, anh không đuổi theo, không có gì hay để đuổi, bởi vì, anh không còn cách nào phụ trách với Lý Kỳ.

Anh không thích Lý Kỳ, nếu vì phụ trách mà cưới Lý Kỳ, đó mới hại đời cô ta.

Chu Siêu tìm đến Diệp Minh, anh ta đầy cửa mà vào: “A Minh, Kỳ Kỳ nói cậu đã vượt qua lần nghiện m* t** này rồi, thật tốt quái”

Diệp Minh đứng lặng ở bên giường, anh thay quần áo, một thân đồ đen đơn giản, trên đầu đội mũ lưỡi trai, dáng vẻ phải ra khỏi xa đây.

“A Minh, cậu muôn ra ngoài, cậu muôn đi đâu?” Chu Siêu nghi ngờ hỏi.

Diệp Minh mím môi: “Cậu tới vừa lúc, nói với bọn họ một tiếng, tôi muốn rời đi Vài ngày.”

Diệp Minh đi liền.

“A Minh!” Chu Siêu nhanh chóng chắn trước mặt Diệp Minh: “A Minh, chẳng lẽ cậu muốn đi tìm Hà Băng!?”

Diệp Minh không đáp, thầm đồng ý.

Anh muốn đi tìm Hà Băng.

Vài ngày trước biết được cô và Đường Ngọc sắp kết hôn anh đã định đi tìm cô, nhưng anh lại phát tác chứng nghiện m* t**, hiện tại anh khỏe rồi, nhất định phải đi tìm Hà Băng.

“A Minh, cậu điên rồi, bây giờ cơ thể cậu thế nào cậu không rõ ràng lắm sao, cậu lúc nào cũng có thể lên cơn nghiện, cậu bây giờ đi tìm Hà Băng, là muốn chết ở bên ngoài sao?”

“Đừng đi tìm Hà Băng nữa, trễ rồi, hết thảy đã trễ rồi, Hà Băng đã là Đường thái thái, cậu tỉnh lại đi! Nếu như cô ấy thực sự yêu cậu, cũng sẽ không trong thời gian cậu rời đi này gả cho người đàn ông khác nhanh như vậy!”

Khuôn mặt tuấn tú Diệp Minh bình tĩnh, khí tức trên người trầm mặc lại lạnh lẽo cứng rắn, anh liếc Chu Siêu, trong môi mỏng tràn ra hai chữ: “Tránh ral”

“Tôi không cho! A Minh, Hà Băng đã là phụ nữ có chồng rồi, cậu lại vướng víu không rõ với cô ta tự hủy tương lai mình, cô ta không đáng!”

Chu Siêu lời này vừa dứt, bàn tay to Diệp Minh trong nháy mắt vươn qua, níu lấy cổ áo của Chu Siêu, sau đó vung sang bên cạnh.

Chu Siêu không đứng vững, bị lực đạo sắc bén mạnh mẽ này hất vào trên vách tường.

Lúc này ánh mắt dày đặc không vui của Diệp Minh đánh tới: “Là anh em, về sau đừng để cho tooi từ trong miệng cậu nghe lại lời này, Hà Băng là người phụ nữ của tôi, cô ấy có yêu tôi hay không, cô ây có đáng hay không, cậu có tư cách gì để nói? Tôi không cho phép bất kỳ kẻ nào nói xấu cô ấy, không cho phép bắt luận kẻ nào chửi bới cô ấy!”

Chu Siêu giận điên lên, anh ta cảm thấy Diệp Minh đã bị Hà Băng hạ thuốc mê rồi: “A Minh, cậu không thể đi, tuyệt đối không thể đi!”

Lúc này Lý Kỳ đi đến, lúc đầu Lý Kỳ muốn lấy lui để tiến, để Diệp Minh đuổi theo mình, cô ta rất thông minh, biết rõ làm sao lợi dụng cảm giác hổ thẹn tâm tội lỗi của một người đàn ông, nhưng cô ả chờ mãi, vẫn không chờ được Diệp Minh tìm mình.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2471


Chương 2471:

Hiện tại cô ta vừa vào cửa liền thấy Diệp Minh và Chu Siêu đang cãi nhau, hai người kia là anh em tốt cùng vào sinh ra tử, chưa từng cãi nhau, cô ta kinh ngạc nói: “Anh Minh, anh Siêu, hai người đang cãi nhau gì thế?”

Chu Siêu liền nói ngay: “Kỳ Kỳ, em mau khuyên nhủ A Minh đi! Cậu ta vừa khỏe chút đã muốn đi tìm Hà Băng rồi!”

Cái gì?

Lý Kỳ cứng đò, cô ta không ngờ tới Diệp Minh không đuổi theo mình, ngược lại muốn đi tìm Hà Băng!

Anh mới khỏe đã muốn đi tìm Hà Băng!

“Anh Minh, anh Siêu cũng là vì tốt cho anh, bây giò anh đi tìm Hà Băng, sẽ chết ở bên ngoài đấy.” Lý Kỳ nói.

Diệp Minh không nhìn Lý Kỳ, anh nhìn nơi xa, chậm rãi nói: “Nêu như có thê chết ở bên cạnh cô ấy, vậy cũng được.”

Con ngươi Lý Kỳ co rụt lại, khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn Diệp Minh, anh đang nói cái gì?

Lúc này Diệp Minh lại nói: “Tôi hối hận rồi.”

“Cái gì?” Lý Kỳ hỏi.

“Tôi hối hận rồi, ngày đó tôi không nên len lén đi mắt, tôi không nên để lại cô ấy một mình ở nơi đó, cô ấy sẽ không gả cho Đường Ngọc, cho dù gả, cũng không phải cam tâm tình nguyện, nhất định là mẹ của cô ấy và Đường Ngọc ép, tôi biết, tôi biết tất cả.”

Lý Kỳ kinh sợ, không biết nên nói cái gì đó.

Chu Siêu nhảy ra ngoài: “A Minh, tôi thấy cậu đúng là điên rồi, cậu vì Hà Băng mà nỗi điên rồi.”

Thì sao?

Diệp Minh nhắc chân, trực tiếp rời đi.

“A Minhl”

“Anh Minhl”

Lý Kỳ và Chu Siêu đồng thời kêu anh, bọn họ rất muốn giữ Diệp Minh lại, thế nhưng Diệp Minh tâm ý đã quyết, bọn họ không biết nên giữ lại bước chân anh thế nào.

Lúc này, bước chân của Diệp Minh đột nhiên khựng lại, anh lại phát nghiện rôi.

Cơn nghiện này tới quá kịch liệt, khoảng thời gian phát tác nghiện m* t** thời gian càng ngày càng nhiều, Diệp Minh căn bản là không đi ra khỏi nơi đây, càng chưa nói tìm Hà Băng.

Mấy ngày nay anh mỗi ngày đều đang cai nghiện, mỗi ngày đều bị thống khổ dẫn vặt.

Diệp Minh lập tức liền quỳ một gối xuống xuống dưới, quỳ trên sàn nhà, mi mắt vừa dày vừa nặng như bàn chải rủ xuống, lồng ngực của anh lúc lên lúc xuống kịch liệt thở gấp.

Lúc cơn nghiện phát tác thật giống như vô số con trùng bò trong máu anh, anh vươn bàn tay thô ráp cào da thịt trên người, như muôn lây vật gì ra.

“Anh Minh!” Lý Kỳ kinh hô lên một tiếng, cô ta cũng biết không ổn: “Snh Minh, anh không thể cào mình nữa, trên người anh vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương múi, sẽ nhiễm trùng, còn như vậy nữa trên người anh sẽ không nơi nào lành lặn nữa, nghiện m* t** còn chưa cai khỏi, anh cũng sẽ bị thối rữa vết thương mà chết!”

Lý Kỳ đè xuống bàn tay to của Diệp Minh.

Cặp mắt sâu thẳm kia của Diệp Minh cặp kia trở nên đỏ bừng, anh hất Lý Kỳ ra, muốn cào chính mình.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2472


Chương 2472:

Thế nhưng lúc này Chu Siêu đúng lúc dùng sợi dây trói lại hai bàn tay to của anh, ngăn cản động tác của anh.

“Kỳ Kỳ, A Minh lại phát nghiện rồi, anh nhùn thử rồi, trên người A Minh không có thêm vết thương mới, nói rõ hôm qua A Minh không tự mình hại mình đã gắng gượng qua được, em mau mau nhớ lại, ngày hôm qua đã cho A Minh uống thuốc gì!” Chu Siêu nói.

Ngày hôm qua Diệp Minh không cần phải tự mình hại mình, Chu Siêu cột anh vào ghế sau đó vội vã ra ngoài lấy thảo dược, nhưng lúc trở lại Diệp Minh đã khỏe rồi.

Trong lúc này đã xảy ra chuyện gì sao?

Chu Siêu tràn đầy hy vọng nhìn Lý Kỳ, anh ta cảm thấy Lý Kỳ nhất định là tìm được linh đan diệu dược gì tới cứu Diệp Minh rôi.

Lý Kỳ lại hiểu, ngày hôm qua và trước đây cũng không có gì khác, ngoại trừ…

Hà Băng, Hà Băng tới.

Hà Băng vào phòng, da thịt gần gũi với Diệp Minh, vì vậy Diệp Minh liền gắng gượng qua được.

Hà Băng giống như là thuốc của Diệp Minh, có thể giúp anh khắc phục thống khổ mà chứng nghiện m* t** mang tới.

Lý Kỳ lại không thể nói chuyện này cho Diệp Minh và Chu Siêu, một khi nói ra, cô ta biết sau này sẽ không có chuyện của cô ta nữa.

Cô ta tuyệt đối không thể để mình mắt đi giá trị.

“Kỳ Kỳ, tại sao em không nói chuyện, nhanh nói đi!” Chu Siêu thúc giục.

DETI S2 Lúc này ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, có người tới.

Chu Siêu nhanh chóng phòng bị ngắng đầu, cửa nơi này vẫn tương đối cũ kỹ, trên cửa có cửa số, dán lên giấy trăng, bên ngoài nhìn không thấy bên trong, thế nhưng bên trong có thể nhìn thấy bóng người bên ngoài.

Hiện tại trên cửa số kia xuất hiện một thân thể nhỏ nhắn mềm mại, nhìn hết Sức quen thuộc.

Chu Siêu cứng đờ, anh ta nhận ra, là…

Hà Băng!

Ngày hôm qua Lý Kỳ nói đã gặp Hà Băng, anh ta còn chưa tin, hiện tại anh tận mắt thấy Hà Băng rồi.

Là Hà Băng.

Hà Băng tới.

Chu Siêu lúc này quay đầu nhìn về phía Diệp Minh bên người, chỉ thấy cặp mắt huyết hồng kia của Diệp Minh đã rơi vào trên cửa số, anh nhìn chằm chằm thân ảnh nhỏ nhắn mềm mại kia.

Đăm đăm nhìn lấy.

Trong phòng lặng yên không tiếng động, ngay cả Lý Kỳ cũng ngắng đầu nhìn về phía thân ảnh kia, trong nháy mắt cô gái kia tới, thân hình cao lớn của Diệp Minh đột nhiên cứng đờ.

Bọn họ đều nhận ra, Diệp Minh khẳng định ngay ánh mất đâu tiên liên nhận ra.

Anh biết, Hà Băng tới!

Hà Băng đã tới bên cạnh anhl Ngoài cửa, Hà Băng đứng lặng, sau đó cô giơ tay lên, lòng bàn tay mềm mại rơi vào trên khung giấy cửa sổ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2473


Chương 2473:

Cô không lập tức gõ cửa, thế nhưng năm ngón tay mềm mại của cô vuốt nhè nhẹ trên cửa sổ, giống như cô gái đáng yêu v**t v* người yêu mình.

Diệp Minh khẽ di chuyền.

Chu Siêu nhanh chóng đè cánh tay Diệp Minh xuông, läc đâu.

Chuyến này ở Miêu Cương vô cùng nguy hiểm, Diệp Minh còn chưa khôi phục thân phận thật của mình, thân phận của anh một khi lộ ra ánh sáng, sẽ bị truy sát, sau này sẽ là một con đường máu.

Huyết Đồng đã giải quyết rất nhiều đại lão quốc tế, anh giống như là một cây đinh* khiến người ta thấp thỏm lo âu, tất cả mọi người đều muốn vạch mặt nạ anh xuống, nhồ tận gốc anh.

*Cây định ở đây có hai tầng nghĩa lóng, một là sự việc khó giải quyết, hai là người nằm vùng, cả hai đều có ý nghĩa trong trường hợp của DM, nên mình xin giữ nguyên.

Ở trong lòng Chu Siêu, Hà Băng thủy chung là người ngoài.

Diệp Minh mặt không chút thay đổi, anh vẫn đứng lên, nhấc đôi chân dài đi tới cạnh cửa.

Anh ung dung trở tay một cái đã tránh khỏi dây thừng buộc chặt mình, anh chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay to ngăn cách cánh cửa số sờ lên bàn tay nhỏ bé của cô.

Rõ ràng không sờ được, nhưng anh như đã sờ đến.

Một cánh cửa, ngăn cách hai thế giới.

Thế nhưng trái tim cô, đang ở bên tay anh, có thể chạm tay đến.

Cô đên!

Cô vậy mà đến rồi!

Diệp Minh cho tới bây giờ chưa từng nghĩ cô sẽ đến Miêu Cương, cô lại tìm được anh nhanh như vậy, không phải cô đã kết hôn rồi ư, Dương Kim Đậu tuy cường thế, nhưng tuyệt đối là một người mẹ tốt, cô bỏ lại mẹ mình rồi ư2 Trong tâm Diệp Minh có rất nhiều nghi vấn, anh hận không thể ngay bây giờ mở rộng cửa, dùng sức kéo cô vào trong ngực mình.

Anh rất nhớ cô.

Anh thật sự muốn ôm cô một cái.

Ngoài cửa, Hà Băng thu ngón tay vê, gõ cửa phòng: “Tiêu Thành, là em.”

Diệp Minh ở bên trong, yết hầu nhô ra trên dưới cuộn, anh khẽ nhằm mắt, sau đó lên tiếng: “Hà Băng, sao em lại tới đây?”

Hà Băng nghe được thanh âm anh, khàn khàn, từ tính, thế nhưng, thờ ơ dị thường.

Anh hình như không vui khi cô đến.

Hà Băng là một người tâm tư rất bén nhạy, cô liền chau hàng mày thanh tú: “Lễ nào em tới Miêu Cương du lịch à, em đương nhiên là tới tìm anh, ngày đó em vào phòng phẫu thuật anh còn hứa với em, chỉ cân em mở mắt ra người đầu tiên thấy sẽ là anh, thế nhưng em không thấy được anh, cho nên, em chỉ có thể tự mình đến tìm anh.”

“Tiêu Thành,” Hà Băng nhẹ nhàng gọi tên anh: “Em vẫn luôn tìm anh, em rất nhớ anh.”

Cô nói — Tiêu Thành, em rất nhớ anh.

Mấy ngày này ở thời điểm cai nghiện không gì sánh được khó chịu, Diệp Minh thường suy nghĩ đoạn thời gian thuộc về Tiêu Thành và Tô Tiểu Đường, đó đều không phải là tên thật của bọn họ, về sau cũng sẽ bị mọi người từ từ quên lãng, nhưng lại là thời gian phồn hoa như gắm nhất mà bọn họ giao phó tình yêu cho nhau, là ký ức độc nhất vô nhị chỉ thuộc về hai người bọn họ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2474


Chương 2474:

Diệp Minh lúc đâu chỉ là muôn nghe một chút thanh âm của cô, thế nhưng anh cũng không khắc chế nổi nữa, trực tiếp vươn tay kéo cửa phòng ra.

Cửa phòng mở ra, bốn mắt nhìn nhau.

Diệp Minh đã rất lâu không nhìn thấy Hà Băng rồi, đều là thấy ở trong mơ, ngày hôm nay Hà Băng mặc chiếc áo thun tay dài trắng, mái tóc đen thanh thuần tán lạc trên đầu vai, trên gương mặt trứng ngỗng lớn chừng bàn tay chưa thoa phấn tô son, trong trẻo nhưng tuyệt lệ, đôi mắt tỏa sáng chói lọi, sinh sinh động động một mỹ nhân.

Diệp Minh đã cảm thấy mấy ngày nay cô lại đẹp hơn một chút, cô gái chỉ mới 21 tuổi, mỗi một ngày vẫn còn đang nở rộ, không giống anh, 35 tuổi, tối tăm mà tang thương.

Diệp Minh liều mạng khắc chế tơ vương trong lòng, ép buộc mình thờ ơ, anh nhìn Hà Băng: “Em tìm đến tôi chỉ để nói những lời này?”

Hà Băng thấy anh đã muốn vọt vào trong ngực anh, tâm tình với nhau, thế nhưng anh xa lánh và thờ ơ trực tiếp đổ lên cô một chậu nước lạnh, cô lại thấy được trong phòng Chu Siêu và Lý Kỳ, hai người kia một người là anh em vào sinh ra tử của anh, một kẻ là tiểu thanh mai của anh, Hà Băng có thể mẫn cảm cảm giác được hai người kia bài xích cô, giống như cô là một người lạ xông Vào, xông vào cảnh giới của bọn họ.

Hà Băng chau mày nói: “Tiêu Thành, anh làm sao vậy, em có lời muốn nói với anh, em có thể để cho những người khác đi ra ngoài trước không?”

Diệp Minh nghiện m* t** đã phát tác, hai cái tay xuôi ở bên người siết thành quyền thật chặt, anh chịu đựng thân thể đau đớn không để mình lộ ra bất kỳ bất thường nào, anh không muốn để cô nhìn thấy anh bắt kham chật vật: “Bọn họ không phải người ngoài, em có chuyện cứ nói thẳng đi.”

Anh lạnh lùng từ chối.

Hà Băng có chút thất vọng, cô muốn cùng anh nói đều là chuyện riêng, hiện tại người ngoài ở đó, cô nói kiểu gì?

“Tiêu Thành, anh làm sao vậy, mấy ngày này không gặp, em cảm giác anh đã thay đổi thái độ với em rồi, trong lúc này có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

“Em cảm thây giữa những người yêu nhau điều cơ bản nhất chính là thẳng thắn thành khẩn và tín nhiệm, nếu như anh gặp chuyện gì, em hy vọng ngươi có thể chân thành nói cho em biết.”

Lý Kỳ lo lắng nhìn Diệp Minh, cô ta rất sợ Diệp Minh nói chuyện tối hôm qua ra, như vậy thì lộ mắt.

Song, cô ta biết Diệp Minh có giáo dưỡng rất tốt, cho dù anh không định phụ trách với cô ta, cũng sẽ không ở trước mặt Hà Băng nói chuyện anh và cô ta từng ngủ với nhau cho Hà Băng nghe, đây là phẩm hạnh của một người đàn ông.

Quả nhiên, Diệp Minh không nói gì, anh chỉ là nhâp môi mỏng một cái: “Không có chuyện gì cả.”

“Thực sự?” Hà Băng nghi ngờ.

Ánh mắt thông minh sáng suốt của cô gái vào trên người anh, Diệp Minh đã cảm thấy không chống nổi, cô lúc nào cũng có thể phát hiện ra gì đó, nhưng, anh không muốn để cho cô biết, anh, khó có thể mở miệng.

Hoặc là, anh hy vọng ở trong lòng cô giữ lại lại một phần tốt đẹp.

“Được rồi, Hà Băng, em đến tột cùng muốn nói gì, trước đây tôi cảm thấy cho em rất có cá tính, em rất hấp dẫn, nhưng là bây giờ tôi phát hiện em thay đổi rồi, em trở nên bình thường, thích dây dưa, còn nghi thần nghi quỷ, em như thê không thú vị!” Diệp Minh khâu thị tâm phi nói.

Cái gì?

Hà Băng cứng đờ tại chỗ, anh chính là như vậy nhìn cô?

“Hà Băng, em có phải đang trách tôi không ở trong bệnh viện cùng em hay không, tôi có nhiệm vụ, cái này ngay từ đầu em cũng đã biết, về sau không chỉ lúc em ngã bệnh tôi không thể ở cùng em, đoán chừng lúc em sinh con tôi cũng không thể ở cùng, ngay từ đầu em luôn miệng nói sẽ thông cảm cho tôi, sẽ không trở thành gánh nặng của tôi, nhưng bây giờ em bắt đầu trói cột tôi, em khiến tôi thấy rất phiền!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2475


Chương 2475:

Hà Băng trắng nhợt mặt, cô lắc đầu nói: “Em không có… em chỉ là lo lăng cho anh thôi…”

“Lo lắng? Lại là lo lắng? Em biết rõ thân phận tôi đặc thù, ai cho em tới Miêu Cương tìm tôi, em biết không biết loại người như em lo lắng sẽ bại lộ thân phận của tôi, mang đến cho tôi nguy hiểm trí mạng. Hà Băng, tôi căn bản không cần em lo lắng, em đừng lại trở thành gánh nặng của tôi, nếu như em thực sự vì tốt cho tôi, hiện tại đi về đi!

Tôi có rất nhiều chuyện muốn làm, không có thời gian lãng phí trên người của em nữal”

Từng câu chữ thờ ơ lạnh lùng cùng cực ấy giống như mưa đá nhau đập vào trên mặt Hà Băng, trước đây cho tới bây giờ cô chưa từng thấy uất ức, hiện tại cảm giác ấy như xoay vần đất trời cuôn đền.

Mấy ngày nay anh không nói tiếng nào đã rời đi, cô một mình đợi ở đó, một mình đối mặt với tất cả.

Đêm qua anh làm cô một thân tổn thương đi ra, bất luận kẻ nào nhìn đều sẽ cho là anh ngược đãi cô, cô sau khi trở về chính len lén thoa thuốc mỡ cho mình, còn có vài vết thương riêng tư đau nhức cô cả đêm.

Ngày hôm sau cô giương mắt tới tìm anh, lại đổi lấy những câu chữ bạc tình này của anh?

Anh cảm thấy cô rất phiền?

Anh cảm thấy cô là một trói buộc?

Anh không muốn lãng phí thời gian trên người cô nữa?

Nơi đây không phải chỉ có hai người bọn họ, còn có Chu Siêu và Lý Kỳ, chiến hữu và người thân của anh, anh lại bức cô đến cảnh mắt mặt như vậy?

Viền mắt trắng nõn của Hà Băng đột nhiên liền đỏ.

Trái tim Diệp Minh đột nhiên đau nhức, anh cảm thấy không cách nào để hít thở, càng là cô gái kiên cường dũng cảm, cô tan vỡ càng là trong nháy mắt, anh biêt mình đã triệt đê tôn thương trái tim cô.

E rằng, rất nhanh cô cũng sẽ không thích anh nữa.

Như vậy, cũng tốt, anh không đáng.

Anh và Lý Kỳ… không còn cách nào xoay chuyển, anh sẽ không tha thứ chính mình.

Anh lại nghiện m* t**, hy vọng còn sống đều rất xa vời.

Cô còn trẻ, tuổi tác mơn mởn, không cần phải lãng phí cảnh xuân tươi đẹp ở trên người anh.

Diệp Minh nhẫn tâm: “Hà Băng, tôi không muốn thấy em nữa, nếu như không muôn gây phiên toái cho tôi, vậy lập tức rời khỏi nơi này đi về nhà đi!”

Nói xong, Diệp Minh liền quay lưng lại, không nhìn cô nữa.

Anh không thể nhìn cô nữa, bởi vì anh sợ mình sẽ mềm lòng, anh sợ mình một giây kế tiếp sẽ không khống chế được ôm cô vào ngực.

Rất nhanh, thân hình cao lớn của anh đột nhiên cứng đò, bởi vì bàn tay nhỏ bé từ phía sau duỗi tới, trực tiếp ôm lấy vòng hông to lớn của anh, Hà Băng từ phía sau ôm chặt lấy anh.

“Đây là lần thứ hai.” Cô nhẹ giọng nói.

Cái gì?

“Đây là lân thứ hai, anh nói không cân em nữa, lần đầu tiên là ba năm trước, anh cũng nhẫn tâm đầy em ra như vậy.”

“Tiêu Thành, lần này em cũng có thể tha thứ cho anh, em biết gánh nặng của anh rất nhiều, anh nói ranhững lời này tất nhiên có lý do và suy tính của anh, thế nhưng, sự bất quá tam, nếu như còn có lần tiếp theo nữa, anh lại nói không cần em, vậy em sẽ đi thật.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2476


Chương 2476:

Trái tim Diệp Minh lúc này vừa đau vừa mềm, anh đã nói như vậy, lại không đuổi cô đi được.

Anh biết cô nói thật, nếu như có lần thứ ba nữa, cô sẽ không cần anh nữa.

Dù cho lúc đó cô còn yêu sâu đậm, cô sẽ đích thân câm dao hung hăng khoét anh khỏi lòng cô.

Diệp Minh chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay to liền rơi vào trên tay cô, da thịt cô rất trơn mịn, anh cầm tay cô vào lòng bàn tay của mình.

Nhắm mắt một cái lúc mở ra lại, anh vô tình lấy tay cô ra: “Hà Băng, em không phải muốn nghe đáp án của tôi sao, tôi hiện tại có thể trả lời em.”

Cô hỏi, anh có thích cô hay không?

Hiện tại, anh có thể cho cô đáp án.

“Đừng nói!” Hà Băng lập tức từ chối: “Em hiện tại không muốn nghe!”

“Hà Băng, tôi thích em.” Diệp Minh đột nhiên nói.

Hàng mi Hà Băng run lên, khóe môi cong lên: “Thật ư?”

“Song, từ khi em yêu tôi sau đó, tôi liền phát hiện mình không phải thích em đến là như vậy nữa rồi, em không thú vị lại dính người như thế khiến tôi không còn hứng thú nữa.” Diệp Minh lại bỏ thêm một câu như vậy.

Trái tim Hà Băng trực tiếp chìm đến đáy cốc, lúc này tay cô cũng bị Diệp Minh gỡ ra, anh vô tình đầy cô ra.

Khuôn mặt trứng ngông của Hà Băng trắng bệch, trắng không còn chút huyết sắc nào, cô nhìn Diệp Minh, hốc mắt đỏ bừng nói: “Anh bây giờ mới nói cái này, vậy sao lần trước chúng ta ngủ với nhau anh lại không nói?”

“Tiêu Thành, tôi ghét anhI”

Nói xong, Hà Băng trực tiếp rời đi.

Hà Băng đi rồi.

Lý Kỳ thở dài thật sâu một hơi, cô ta đi lên trước, vươn tay đỡ Diệp Minh: “Anh Minh, anh…”

Diệp Minh tránh cô ta đụng vào, còn từ trong môi mỏng tràn ra ba chữ: “Đừng đụng tôi!”

Tay Lý Kỳ cứng lại ở giữa không trung.

*“A Minh.” Chu Siêu tiến lên.

“Mấy người đi ra ngoài hết đi, tôi muốn ở một mình.” Diệp Minh đuổi Chu Siêu và Lý Kỳ ra ngoài.

Hà Băng trở về phòng mình, lúc này Cố Dạ Cần cùng Diệp Linh đúng lúc tới.

“Băng Băng, em làm sao vậy, sao sắc mặt kém như vậy, có phải tối hôm qua ngủ không ngon hay không?” Diệp Linh quan tâm hỏi.

Hà Băng lắc đầu: “Không sao ạ, Linh Linh, em tìm được anh chị rôi.”

“Thật ư? Băng Băng, anh chị bây giờ đang ở đâu?” Diệp Linh mừng rỡ, cô thực sự không nghĩ tới Hà Băng nhanh như vậy đã tìm được anh cô rồi.

“Anh chị bây giờ đang ở khu Đông Sương, chị có thể đi nhìn anh ấy.”

“Thật tốt quá, Băng Băng, chúng ta cùng đi gặp anh chị thôi!” Diệp Linh kéo lại tay Hà Băng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2477


Chương 2477:

Thế nhưng Hà Băng không đi.

“Băng Băng, em làm sao vậy, em có phải đã… cãi nhau với anh chị không?”

Hà Băng không trả lời câu hỏi này: “Chị Linh Linh, chị Hạ lúc nào sẽ đến ạ?”

“Ngày mai sẽ đến.”

“Vậy ngày mai em sẽ rời khỏi nơi này.”

Nói xong, Hà Băng vào phòng mình.

Diệp Linh càng thêm nghỉ ngờ, cô nhìn về phía Cố Dạ Cẩn: “Chồng à, Băng Băng đây là thế nào?”

Cố Dạ Cần hai tay đút trong túi quần, nhún vai: “Đi hỏi anh em một chút sẽ biết.”

“Buồn cười, nhất định là anh em làm Băng Băng giận rồi! Băng Băng là cô gái tốt biết bao, anh em thực sự là đang ở trong phúc không biết phúc, em sẽ đi tìm anh ấy ngay bây giờ!” Diệp Linh khí thế hung hăng đi tìm Diệp Minh tính sổ.

Diệp Linh tìm đến trước của phòng Diệp Minh, cô gõ cửa phòng: “Anh, là em, mở cửal”

Diệp Minh một mực trong phòng, anh đang lên cơn nghiện, đầu còn có chút váng, nhiệt độ cơ thể tăng lên, như đã sốt rồi.

Nghe được giọng của em gái, anh cũng không có mở cửa, chỉ cau mày nói: “Linh Linh, sao em cũng tới đây rồi, đừng quậy nữa, lập tức rời khỏi nơi này trở về đi!”

“Anh, chúng em là lo lắng anh nên mới tới nơi này, em hỏi anh, anh có phải đã chọc giận Băng Băng rôi không?” Diệp Linh tức giận nói.

Nghe được tên Hà Băng, Diệp Minh cảm giác trái tim của mình bị hung hăng vồ một cái: “Cô ấy, có ổn không?”

“Không ổn! Anh, anh có biết trong khoảng thời gian anh không ở đây, Băng Băng đã trải qua cái gì không, mẹ em ấy buộc em ấy gả cho Đường Ngọc, hai nhà Đường Dương gạt em ấy chuẩn bị hôn lễ xong xuôi hết rồi, thế nhưng ngày đại hôn, Băng Băng đào hôn, em ấy chạy tới nơi này tìm anh!”

Cái gì?

Diệp Minh cứng lại, cô đào hôn sao?

rang 7 Vừa rồi anh muốn hỏi một câu về chuyện của cô và Đường Ngọc bao nhiêu, nhưng anh không dám hỏi, anh chỉ có thể quyết tuyệt tình làm bộ phiền chán cô, đẩy cô ra, anh không biết cô đã đào hôn.

Nói như vậy, cô chưa gả cho Đường Ngọc!

“Anh, em là em anh, em biết anh không phải tên khốn, anh chắc chắn thích Băng Băng, thế nhưng nỗi băn khoăn của anh quá nhiều, hơn nữa thân phận và cơ thể hiện tại của anh, anh hoàn toàn có lý do cố tình gây sự đẩy Băng Băng ra. Nhưng anh à, anh biết phụ nữ chúng em ghét nhât cái gì không, đó chính là bọ anh tự cho mình đúng, cho là làm vậy tốt với bọn eml”

“Tính của Băng Băng anh còn không rõ sao, lần đào hôn này đã huyên náo xôn xao dư luận, em ấy là bỏ qua tất cả đi đến Miêu Cương xa xôi tìm anh, em ấy có thể dốc đi hết tất cả yêu một người, cô ấy so với bất luận kẻ nào chúng ta đều dũng cảm hơn rất nhiều.”

“Băng Băng chưa bao giò sợ theo anh chịu khổ, bao nhiêu gian nan và nguy hiểm em ấy cũng không sợ, em ấy sợ cái gì, chỉ là sợ trái tim của anh.”

“Trái tim của anh luôn đong đưa không kiên định nhữ thế, ba năm trước anh đã đẩy em ấy ra, hiện tại anh lần nữa đầy em ấy ra, đợi đến khi em ấy góp đủ thất vọng rôi, em ây liên đi thật.”

“Anh, em cũng mặc anh, tùy anh thế nào đấy! Ngày mai Lê Hương sẽ chạy tới nơi này, Băng Băng nói, ngày mai đợi Lê Hương tới sẽ rời đi.”

Nói xong, Diệp Linh cũng đi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2478


Chương 2478:

Bên tai Diệp Minh thanh tịnh, thế nhưng lời Diệp Linh nói không ngừng vang vọng, anh không biết Hà Băng đào hôn cần bao nhiêu dũng khí, cô cho anh vẫn là toàn bộ của cô.

So sánh đi, anh băn khoăn quá nhiều, vừa yêu vừa sợ, yêu anh, cô nhất định mệt chết nhỉ.

Diệp Minh tự giễu câu môi mỏng, một giây kế tiếp ánh mắt anh tối sầm, đường đường là người đàn ông 1m9 “ầm” một tiếng trực tiếp ngã xuống.

Anh bắt tỉnh.

Vết thương trên người Diệp Minh gây ra sốt cao không lùi, Lý Kỳ đo nhiệt độ cơ thể, đã sốt tận 42 độ.

Còn sốt như vậy nữa, sợ là sẽ sốt đến hồ đồ mắt.

Chu Siêu cũng canh ở trước giường, anh ta vươn tay sờ trán người đàn ông trên giường, trán nóng rực như lửa.

“Kỳ Kỳ, em mau lấy chút thuốc hạ sốt qua đây, anh làm một thùng gỗ, đổ chút nước lạnh vào, vật lý giảm nhiệt cho A Minh.” Chu Siêu nói.

“Dạ.”

Chu Siêu và Lý Kỳ cùng đi đi ra ngoài.

Trong phòng không ai, Diệp Minh một mình nằm ở trên giường, môi anh rất khô, đã tróc đi một lớp da, sốt cao khiến anh không ngừng nằm mơ — Khát.

Khát quá.

Lúc này bên tai vang lên một tiếng nói thanh lệ: “Tiêu Thành, anh khát sao?

Có muốn uống nước không?”

Hàng mi run lên một cái, anh mở mắt ra, khuôn mặt nhỏ tuyệt Lệ của Hà Băng xuất hiện trong tầm mắt anh.

Hà Băng tới.

Anh nhìn cô, không nói gì.

Hà Băng hạ thấp thân thể nhỏ mềm xuống, từng chút đến gần anh, hương sữa nhàn nhạt trên người cô gái xâm nhập vào cảm quan của anh.

Khát.

Càng ngày càng khát.

Yết hầu anh khẽ cuộn.

Lúc này trên đôi môi mỏng khô khốc mềm nhũn, hai tay cô gái ghé vào trên lồng ngực to lớn của anh, hôn anh.

Đôi mặt phân rõ trăng đen đâm nước nhìn anh: “Tiêu Thành, có muốn hết khát không?”

Anh lúc này vươn bàn tay xuyên vào mái tóc bên quai hàm cô, giữ lại gáy cô, hôn lên cô.

Lật cả người, đặt cô ở dưới thân thể mình, anh hung hăng hôn cô, khiến cô không thở được.

Anh giống như là một con cá sắp chết khô, đột nhiên gặp được dòng nước suối ngọt ngào, anh dùng sức nuốt lấy nước suối thanh ngọt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2479


Chương 2479:

Đột nhiên, cô gái liền đẩy anh ra, lạnh lùng nói: “Tiêu Thành, không phải anh không có hứng thú với tôi sao, hiện tại anh đang làm cái gì, tự vả mặt mình?”

Anh cứng đờ.

Lúc này hình ảnh vừa chuyển, dưới người anh trống không, bên giường đứng hai người, một đôi thiếu nam thiếu nữ, vô cùng đẹp đôi.

Đường Ngọc ôm Hà Băng, từ trên cao nhìn xuống anh: “Tiêu Thành, đối đãi với con gái đừng thô lỗ như thế, càng là cô gái tốt càng phải dịu dàng đối đãi, người đàn ông không hiểu phong tình như anh căn bản không xứng với Băng Băng. Lúc đầu Băng Băng rất thích anh, thê nhưng đáng tiệc, chính anh đẩy cô ấy ra, vậy bây giờ tôi sẽ không khách khí, Băng Băng là của tôi.”

Nói rồi Đường Ngọc từ từ cúi đầu, hôn lên Hà Băng trong ngực.

Không!

Không muốn!

Diệp Minh trên giường đột nhiên mở mắt ra.

Nhìn trần nhà trên đỉnh đầu, Diệp Minh từng ngụm từng ngụm th* d*c, lồng ngực to lớn phập phông, trong tròng mắt đỏ tươi, bàn tay xuôi ở bên người còn lôi thành quyền thật chặt, lôi ra một tay đầy mồ hôi.

Chậm rãi buông lỏng bàn tay ra, anh duỗi lưỡi l**m đôi môi mỏng khô ráo, sau đó chậm rãi ngồi dậy.

Khát quá, muốn uống nước.

Anh đứng dậy xuống giường, đứng bên bàn rót cho mình một ly nước.

Trong bàn tay cầm cái ly, anh đột nhiên nghĩ tới nụ hôn trong mộng kia …

Tư vị kia.

Anh lại mơ tới cô, lại là một hồi mộng Xuân.

Ừ, anh nhớ cô rồi.

Diệp Minh đưa ly tới bên môi, muốn uông nước, thê nhưng lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vui sướng của người làm: “Đi thôi, chúng ta mau mau đi xem, đêm nay có vũ hội mặt nạ đó, nam nữ cầm mặt nạ giống nhau có thể nhảy cùng nhau một bản đó.”

Vũ hội mặt nạ?

Diệp Minh buông ly xuống, cô cũng sẽ đi sao?

Anh sốt cao còn chưa lui, thân thể không khỏe, nhưng anh vẫn là nhấc đôi chân dài, mở cửa phòng.

Bên kia, Diệp Linh mạnh mẽ kéo Hà Băng ra khỏi cửa phòng: “Băng Băng, chúng ta mau mau đi thôi, nghe nói vũ hội mặt nạ lần này rất náo nhiệt, em đừng ở trong phòng buồn bực mãi nữa, chúng ta đi ra ngoài chơi một chút đi!”

Hà Băng từ chối: “Em không muốn đi.”

Diệp linh có tính toán riêng của mình, cô tuy rất tức giận, thế nhưng cũng không thể mặc kệ anh trai được! Thần trợ công cô nhất định phải làm, nên vừa rồi cô mua được người làm cố ý ở ngoài cửa phòng Diệp Minh nói chuyện vũ hội mặt nạ, hiện tại cô lại tự mình đến kéo Hà Băng đi, cô muốn tạo cơ hội.

“Ai nha Băng Băng, em coi như theo chị đi chơi đi, chúng ta đi nhanh một chút.”

Diệp Linh không nói lời nào lôi Hà Băng đi.

Diệp Minh đi tới vũ hội mặt nạ, nhưng anh không đi vào, mà đứng ở một góc tối hẻo lánh không người.

Anh không thể lộ diện, không tham gia vũ hội, e rằng anh càng chớ nên qua đây.
 
Back
Top Dưới