Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2440


Chương 2440:

“Thật ngại quá.” Dương Kim Đậu nhanh chóng xin lỗi, song bà ta không dừng bước, trực tiếp đi về phía trước.

Tiêu lão gia tử nhìn bóng lưng Dương Kim Đậu, lúc này thủ hạ tâm phúc bên người đột nhiên nghi ngờ nói: “Lão gia tử, sao tôi cảm giác người phụ nữ này hơi quen quen, hình như đã gặp qua ở đâu ấy ạ?”

“Ở đâu?” Tiêu lão gia tử hỏi.

Thủ hạ tâm phúc suy nghĩ một chút, hình như là ba năm trước đây, hắn ta ở… cạnh Tiêu Thành đã từng thấy qua Dương Kim Đậu.

Thủ hạ tâm phúc nhanh chóng che bên tai Tiêu lão gia tử thấp giọng nói: “Lão gia tử, người phụ nữ này…”

Trong Tây nội đường vắng vẻ của khách sạn, cửa bị mở ra, Tiêu Thành đạp đôi giày vừa dày vừa nặng đi vào, hai cánh tay Tiêu Đình Đình khoác trong khuỷu tay bền chắc của anh.

“Thành gia, Đại tiểu thư, hai người đã tới.” Lão Hỗ đứng lên.

Lão Hồ là thủ hạ đứng đầu của đại ca cầm đầu ngày hôm nay Tiêu lão gia tử mang theo đại ca cầm đầu tới chính thức gặp mặt với Tiêu Thành.

Tiêu Thành mặc áo sơ mi đen quân tây đen, đồ sộ to lớn, mái tóc ngắn được vút lên, tạo hình, rẻ ngôi ba bảy, lộ ra cái trán như đao phủ và ngũ quan anh tuần lạnh lùng.

Áo sơ mi đen cởi vài cúc áo, không nghiêm chỉnh, xuyên qua một chút tà mị tùy hứng, cặp mắt sâu thẳm kia như cười như không liếc Lão Hổ: “Chủ tử nhà ông thực sự là thiên hô vạn hoán nhỉ, đã cho tôi leo cây máy lần rồi.”

Tiêu Thành ngồi xuống, lười biếng dựa lưng vào sô pha, đôi chân dài để ngang trước mặt trên bàn trà, người đàn ông đã lăn lộn giới hắc đạo nhiều năm như vậy, dã tính bên trong không kèm chế được lộ ra khí phái của một đại lão.

Lão Hồ biệt hiện tại Tiêu Thành rât được coi trọng, nói không chừng chính là người nối nghiệp của đại ca cầm đầu, nên ông ta tiến lên đốt điều thuốc cho Tiêu Thành: “Thành gia, cái này cũng không cách nào, mấy năm nay những cảnh sát kia truy lùng đến cùng, ngay cả người bên cạnh cũng không thể tin tưởng, lỡ gì là nằm vùng…”

Lão Hổ muốn nói lại thôi, bí mật quan sát sắc mặt Tiêu Thành.

Tiêu Thành cầm điếu thuốc, nghe lời này anh nhướng mày kiếm, phun ra một làn khói trắng: “Làm sao, chủ tử ông nghỉ tôi là nằm vùng à?”

Nói rồi anh nhấc tay véo mặt Tiêu Đình Đình, cười không nghiêm chỉnh : “Ông ta nói chồng em nằm vùng kìa, em có sợ không?”

Tiêu Đình Đình đã bị thôi miên, quên mắt ký ức không nên có, ả yêu vẻ lưu manh ngả ngớn ấy của Tiêu Thành, cả người hận không thể dính vào trên người anh.

“Lão Hồ, ba năm nay mỗi ngày tôi đều ngủ với A Thành, anh ấy nằm vùng sao tôi lại không biết? Được rồi, miễn bàn chuyện này nữa, đại ca cầm đầu đâu, sao lại không lộ diện?” Tiêu Đình Đình không nhịn được nhìn Lão Hỗ.

Lão Hổ ngồi trên ghế salon đối diện: “Ha ha, Thành gia, cậu sao mà nằm vùng được chứ, tôi nói thế thôi, song hôm nay tôi mời tới một người quen, cũng đề cho Thành gia gặp một lân.”

Lão Hỗ vỗ vỗ tay, thủ hạ mang vào một người.

Là… Hà Băng!

Hà Băng đã bị bắt!

Biết được Dương Kim Đậu tìm đến Tiêu Thành, Hà Băng liền nhanh chóng chạy tới, lúc đó cô đúng lúc thấy Dương Kim Đậu đụng phải họng súng của Tiêu lão gia tử.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2441


Chương 2441:

Ba năm trước đây Dương Kim Đậu bay đến Hồng Kông đón cô, từng có tiếp xúc với Tiêu Thành, một khi Dương Kim Đậu bị tra xét, vậy bố cô Hà Tắn và thân phận của Tiêu Thành đều sẽ bị lộtheo, cái này sẽ hại chết Tiêu Thành, Dương Kim Đậu hành sự l* m*ng chẳng những sẽ phá hư tất cả kế hoạch của Tiêu Thành, còn có thể khiến Tiêu Thành rơi vào nguy hiêm trí mạng.

Lúc đó dưới cảnh chỉ mành treo chuông, Hà Băng nhanh chóng đưa ra quyết đoán, cô xuất hiện trong tầm mắt Tiêu lão gia tử.

Quả nhiên, lực chú ý của Tiêu lão gia tử liền trở về trên người cô, đồng thời sai người bắt cô lại.

Mái tóc đen nhánh xốc xếch rối tung xuống dưới, lộ ra khuôn mặt nhỏ tuyệt lệ, xđôi mắt sáng ươn ướt, bị lôi kéo chật vật, thế nhưng thần sắc cô vẫn rất trấn định thong dong.

Trong căn phòng này ngoại trừ Lão Hổ, còn có một chút thủ hạ của Lão Hồ, cô vừa vào, liền khiến đám đàn ông kia đều nhìn thẳng.

Thiêu nữ 21 tuôi, độ tuôi như hoa nhưữ ngọc, da thịt trắng nõn nhắn một cái đã có vết hồng, khơi lên bao nhiêu tà niệm của đàn ông, khiến người ta sinh ra h*m m**n bóp nát.

Hà Băng vừa tiến đến, những thủ hạ kia lên kêu òa lên: “Lão Hồ, đây là rau xanh lấy đâu ra thế, thật mềm đó.”

Ánh mắt bọn thủ hạ chu du trên người Hà Băng, dáng vẻ thô bỉ kia hận không thể nhào lên cởi hết quần áo trên người Hà Băng.

Hà Băng nhàn nhạt nhìn thoáng qua những người đó, khuôn mặt nhỏ không gì sánh được trong trẻo nhưng lạnh lùng, thẳng thắng lại không chút sợ hãi nào, sau đó cô nâng đôi mãt đen ươn ướt cô nhìn về phía Tiêu Thành đang lười biếng dựa trên ghế sa lon.

Cô không nói gì, lúc này cái gì cũng không thể nói.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tiêu Thành kỳ thực không có biểu cảm nào, thế nhưng trong nháy mắt Hà Băng tiến vào, mi tâm của anh đã trầm xuống.

Anh nhàn nhạt mà sắc bén chậm rãi quét mắt đến trên mặt đám thủ hạ nhao nhao ý dâm chung quanh một vòng.

Tiếp xúc được ánh mắt của người đàn ông, những thủ hạ kia nhanh chóng thu hồi ý cười d*m đ*ng, sợ hãi cúi đầu xuống.

Tiêu Thành lúc này mới nhìn vê phía Lão Hỗ đối diện, điếu thuốc đỏ thắm giữa ngón tay đưa đến bên môi mỏng, hút sâu một hơi, sau đó anh phun ra một làn khói trăng: “Đây là ý gì, hả?”

“Thành gia, đừng nóng giận, chúng ta ý gì cũng chẳng có, chính là muốn an toàn một chút, nghe nói cô gái đẹp này trước kia là tân sủng của Thành gia, Thành gia rất cưng, hiện tại mời cô ấy tới, đợi Thành gia và chủ tử tôi an toàn gặp mặt liền tự nhiên sẽ thả cô ấy ra.”

Lão Hỗ cười làm lành.

Khói trắng lượn lờ mơ hồ dung nhan tuần mỹ của người đàn ông, thế nhưng mơ hồ có thể thấy cặp mắt sâu thẳm đang nheo lại và đường nét sắc nhọn của hàm dưới: “Chủ tử ông đâu? Người không đên, chúng ta đàm luận kiêu gì?”

“Thành gia, chủ tử chúng tôi và Tiêu lão gia tử đã tới, song trước khi gặp ngài ấy, anh phải làm một chuyện.”

Tiêu Thành nhắc lên mí mắt anh tuấn, trong lồng ngực to lớn bật ra tiếng cười nhẹ trêu người: “Ah, chuyện gì?”

Lão Hồ khom lưng, đặt một vật ở trên bàn trà.

Hà Băng đưa mắt nhìn, là… bột trăng.

Là m* t**!

Không được!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2442


Chương 2442:

Con ngươi Hà Băng co rụt lại, hai tay nhỏ bé xuôi ở bên người nhanh chóng cuộn tròn một cái, bọn họ lại dám để Tiêu Thành dùng thứ này.

Không thể, một khi đã nghiệnm cả đời này của Tiêu Thành sẽ bị hủy hoại!

Hà Băng đi theo Hà Tấn nhiều năm, cô đã từng đi đến giới m* t** này, xem qua tình huống bi thảm nơi đó, người dính vào m* t** đã mắt hết tính người, chỉ cần để bọn họ hít một ngụm, sai bọn họ cắt thịt trên người cũng được.

Hà Băng rất muốn ngăn cản Tiêu Thành, thế nhưng ngón tay giữa giáp cô bắm sâu vào trong lòng bàn tay ngăn trở chính mình, bởi vì cô vô cùng rõ ràng – Tiêu Thành không phải của một mình cô, anh có sứ mạng của mình.

Lão Hổ nhìn Tiêu Thành: “Thành gia, nếu muốn thấy chủ tử tôi, trước hết cậu phải hít thứ này.”

Tiêu Thành còn lười biêng dựa vào sô pha, anh cụp mắt xuống nhìn thứ trên bàn trà, không có biểu cảm gì, ngay cả mi tâm cũng không nhíu một cái.

Tiêu Đình Đình thật sự thích Tiêu Thành, ả nhìn thấy vật này nhanh chóng chau mày: “Lão Hồ, bố tôi sao có thể để A Thành hít thứ này, đây chính là người đàn ông tôi thích, là chồng tôi, không thể để anh ấy đụng vật này, bố tôi đâu, tôi muốn gặp bố tôi!”

“Đại tiểu thư, điện thoại của lão gia tử…” Lão Hỗ đưa điện thoại cho Tiêu Đình Đình.

Tiêu Đình Đình nhận, không biết bên kia Tiêu lão gia tử nói gì, ả cúp điện thoại: “A Thành, bố nói, chỉ cần anh hít vật này, vê sau chúng ta chính là người một nhà, đại ca cầm đầu đang chờ anh.”

Đại ca cầm đầu đang chờ anh…

Tiêu Thành nhướng mày kiếm.

“A Thành, bố em bảo anh đi qua ngay đấy.” Tiêu Đình Đình nói.

Tiêu Thành vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu Đình Đình: “Đi thôi.”

Tiêu Đình Đình đứng dậy rời đi.

“Thành gia, chủ tử tôi thực sự rất xem trọng anh, chỉ cần anh hút vật này, chẳng những có thể nhìn thấy chủ tôi, ngài ấy còn muốn giao toàn bộ phần Đông Nam A trong tay cho anh, hơn nữa cậu đã là rể hiền Tiêu gia rồi, những ngày tháng về sau sẽ rất sung sướng.”

Tiêu Thành câu khóe môi mỏng lạnh, thủy chung là thái độ hờ hững, sau đó anh thu chân dài trên bàn trà, cúi xuống thân hình cao lớn, điếu thuốc lá giữa ngón tay tiến đến đống bột kia: “Tôi còn chưa hít thử cái này, không biết mùi vị như thế nào?”

Anh hít một hơi.

Tiêu Thành!

Hà Băng trắng bệch mặt, tay chân lạnh lẽo, cả người như bị đẩy tới vực sâu, nhưng cô cái gì cũng không thể làm, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn anh hít thứ đó.

Tiêu Thành không ngừng, anh hít hêt mắy thứ trên bàn trà kia.

Nặng nề ngã lưng vào trên ghế salon, người đàn ông cao 1m9, lúc ngã xuống phát ra tiếng “két” nhỏ, như thể cái sô pha này không chịu nồi khí lực cường hãn của anh.

Một cánh tay lười biếng đặt trên tay vịn ghế, đôi mắt sâu thẳm kia lộ ra một tia mê ly, nâng mắt nhìn Lão Hổ, anh mắng: “Mẹ kiếp, thứ này thực sự khiến người ta dục tử phiêu tiên mà.”

Lão Hỗ vỗ tay: “Thành gia sướng rồi.”

Nói rồi Lão Hỗ lấy ra một bao khác, hắn cũng hít.

Thân sắc Lão Hồ cũng bắt đâu mê ly hưởng thụ: “Thành gia, có thứ này, còn kém một thứ chúng ta là có thể sướng như tiên luôn, đó chính là… phụ nữ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2443


Chương 2443:

Lão Hồ vỗ tay một cái, đám thủ hạ kia dẫn hai cô nàng xinh đẹp diêm dúa lòe loẹt.

Hai ả này đều chạy tới bên người Tiêu Thành, một trái một phải dây dưa Tiêu Thành, ỏn ẻn kêu: “Thành gia, chúng em thực sự đã ngưỡng mộ đại danh của anh đã lâu, anh so với trong truyền thuyết càng thêm anh tuấn càng thêm cường tráng nha.”

Mỹ nữ đưa ngón tay ra chọc chọc lồng ngực to lớn của Tiêu Thành, dưới lớp áo sơ mi mỏng là bắp thịt từng khôi từng khối như hàng rào của người đàn ông, nơi trái tim phập phồng, như ẩn núp hùm hổ, đập vào mặt đều là hormone nam tính.

Người đàn ông như Tiêu Thành, luôn được phụ nữ đón chào nhất.

Tiêu Thành vươn cánh tay, ôm một mỹ nữ trong đó, anh híp cặp cặp mắt sâu thẳm hút một hơi thuốc, sau đó ác liệt thổi trên mặt mỹ nữ: “Tôi anh tuấn cường tráng hơn trong truyền thuyết, còn gì nữa không?”

Lời này đều là lời của mấy gã làng chơi, rất vô liêm sỉ.

Mỹ nữ đỏ mặt chui vào trong lòng Tiêu Thành: “Còn có… phải đợi lát nữa thử mới biết được nha.”

Tay mỹ nữ duỗi trên người Tiêu Thành.

Lão Hồ đôi diện cười nói: “Thành gia, lúc đầu đã nói hai mỹ nữ này chúng ta là mỗi người một em, thế nhưng bọn họ gặp được anh, đều nhào tới trong lòng anh rồi, dụ hoặc và mị lực của Thành gia với phụ nữ quả nhiên không thể chống đỡ được mà.”

Tiêu Thành hút thuốc, gương mặt ấy không thấy rõ, tay hai mỹ nữ kia sờ lên người anh, anh cũng không ngăn cản, áo sơmi quần tây đã có nếp nhăn, thế nhưng càng lộ vẻ dã tính mê người.

Cặp mắt sâu thẳm kia hơi hơi híp lại, vật kia làm tinh thần anh hơi lung lay, có chút trầm mê.

Lão Hổ cũng đã phiêu phiêu, mà bên cạnh không có phụ nữ, lúc này hắn vừa nghiêng đâu, nhìn vê phía Hà Băng ở một bên.

Khuôn mặt nhỏ của Hà Băng lộ ra vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng, da thịt trắng mịn, cái miệng nhỏ nhắn hồng như cánh hoa sen, vẻ đẹp này đương nhiên là thứ hai mỹ nữ kia có thể so sánh được.

Lão Hồ cười dâm, sau đó đứng dậy đi về phía Hà Băng.

Hà Băng vẫn nhìn Tiêu Thành, nhìn anh liên lụy chính mình, nhìn anh phải ôm trái ắp, viền mắt trắng noãn đã đỏ bừng.

Lúc này một bàn tay heo duỗi tới, vô cùng thô bỉ s* s**ng một cái trên khuôn mặt nhỏ của cô: “Oa, da cô em thực sự là rât mịn, còn mịn hơn cả tơ lụa anh từng sờ qua, ha ha.”

Lão Hỗ thô bỉ cười to, thủ hạ khác cũng cười theo.

Những gã này đã nhìn chòng chọc Hà Băng rất lâu rồi, hiện tại thấy Lão Hỗ đã động đến Hà Băng, đều hưng phấn gầm rú.

Hà Băng lạnh lùng nhìn Lão Hồ, sau đó phun ra một chữ: “Cút!”

“Cút? Xem ra cô em còn rất mạnh bạo, nhưng, anh thích!” Lão Hỗ xoa tay về phía Hà Băng, lòng bàn tay hắn còn lưu lại xúc cảm vừa rồi, trơn trợt không gì sánh kịp.

Kỳ thực Lão Hồ hết sức kiêng ky Tiêu Thành, nhưng bây giờ hăn đã hít thứ này, thần kinh đã ở trạng thái hưng phấn, nhìn Hà Băng, cả người hắn như muốn bay lên trời vậy.

Hắn vươn tay bóp chặt vòng hông của Hà Băng, trực tiếp kéo Hà Băng tới trong ngực mình: “Em gái, lẽ nào em còn muốn Thành gia sao? Thành gia đã kết hôn rồi, hơn nữa hiện tại phải ôm trái ấp, không có thời gian rảnh rỗi quan tâm em, nói không chừng đã chơi chán rồi, không bằng, em theo Hổ ca đi, anh đảm bảo cho em ăn ngon mặc đẹp.”

Nói rồi Lão Hỗ liền bóp eo nhỏ Hà Băng vài cái vòng eo nhỏ mềm không xương, như nhẹ nhàng bóp đã vỡ. Hà Băng lạnh lùng nhìn Lão Hồ, sau đó châm biếm một câu: “Đàn ông cho tao ăn ngon mặc đẹp không ít, tao dựa vào cái gì chọn mày, mày xứng sao?”

“ÂyY, em gái thật thú vị, ha ha ha.” Lão Hồ phách lối cười to.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2444


Chương 2444:

Hiện trường nóng lên, Tiêu Thành không hề động, anh như trước khí định thần nhàn dựa vào sô ph, tư thế đại lão.

Khói mù mơ hồ khuôn mặt tuấn tú ấy, anh híp cặp mắt sâu thẳm kia thờ ơ nhìn Lão Hổ, sau đó câu môi: “Lão Hồ, nếu biết cô ta là tình nhân cũ của tôi, ông làm như vậy, cũng không sợ tôi giận?”

“Thành gia, không phải chỉ là một tình nhân cũ thôi sao, cô ta lẽ nào có thể so với chủ tử tôi?”

Lời này của Lão Hồ là có ý uy hiêp, dù sao Tiêu Thành đã thành công gần hết, còn thiếu một bước cuối cùng, hiện tại sắp gặp được đại ca cầm đầu, hắn lại là tâm phúc của đại ca cầm đầu, Tiêu Thành cũng sẽ không ở thời điểm mắu chốt này bởi vì một tình nhân cũ mà vạch mặt với hắn.

Đàn ông mà, từ xưa làm chuyện lớn không câu nệ tiểu tiết, phụ nữ chỉ là quần áo bên ngoài.

Lão Hổ khá tự tin, hắn ôm Hà Băng trực tiếp đẩy Hà Băng ngã trên bàn, hắn vươn tay hất hết đồ trên bàn rơi xuống đất, sau đó động thủ kéo quần áo trên người Hà Băng.

“Em gái, em nghe lời một chút đi, Hồ ca mới yêu thương em chứ.”

Bọn thủ hạ gào rú.

Tiêu Thành ở trên ghế sa lon một màn kia nhìn trên bàn, Lão Hỗ như dã thú ph*t t*nh như đè lên Hà Băng, tay hắn sức lớn, đã bóp cổ tay, bắp đùi của Hà Băng ra vài dấu rồi.

Hiện tại, anh không nên làm gì cả.

Chỉ cách thành công một bước cuôi cùng.

Thế nhưng…

Đó là người phụ nữ của anhl Tiêu Thành bị k*ch th*ch viền mắt màu đỏ tươi, anh vươn tay đẩy một mỹ nữ dính trong ngực ra, thân hình cao lớn đứng lên, nhấc đôi chân dài đi qua, bước tiến của anh rất lớn, lúc đi tới còn một tay đút trong túi quần, một tay hai cầm một điếu thuốc, phóng túng ngỗ ngược.

Vài bước đã đi tới trước mặt Lão Hồ, anh cũng không nói gì, trực tiếp nhắc chân, lập tức liền đạp về phía thắt lưng Lão Hỗ.

Lão Hỗ không đê phòng, cả người bị đạp bay ra ngoài, nặng nề đụng vào trên vách tường.

“Thành gia, mày có ý gì?” Lão Hỗ trong nháy mắt biến sắc mặt, hắn chật vật đứng lên, xoa thắt lưng bị thương của mình, mặt âm u nhìn về phía Tiêu Thành: “Xem ra Thành gia thì không muốn thấy chủ tử nhà tao rồi!”

Tiêu Thành đứng lặng, trên khuôn mặt tuấn tú dâng lên một tầng lệ khí, môi còn ngậm điếu thuốc, còn có một tầng bụi rớt xuống, anh nhàn nhạt liếc Lão Hồ: “Chó nhà ai tru thế kia?”

Tiêu Thành nói hắn là một con chó.

Mặt Lão Hồ dữ tợn, hăn nhanh chóng rút súng bên hông ra, nhắm ngay Tiêu Thành.

Tiêu Thành lúc tiến vào đã bị soát người rồi, không có vũ khí, cũng không mang thủ hạ theo.

Lão Hồ muốn bắn Tiêu Thành.

Chợt hắn thấy hoa mắt, không ai thấy Tiêu Thành làm sao qua được, anh đã lắc mình đến trước mặt Lão Hồ, bàn tay to thò ra siết cổ tay Lão Hổ, ung dung gập lại.

“A”, Lão Hỗ hét thảm một tiếng, cổ tay gãy xương, súng trong tay bị đoạt đi, lúc này trên đầu gối còn bị đá một cước: “cốp” một tiếng, Lão Hồ quỳ Xuông.

Tiêu Thành đứng bên cạnh hắn, điếu thuốc vẫn ở trong môi mỏng, súng trong tay để trên đầu Lão Hổ.

Anh từ trong cổ họng bật ra tiếng cười nhạt thật thấp: “Nể mặt chủ tử mày tao cho mày chút sĩ diện, mày lại dám thực sự lên mặt. Người phụ nữ của Thành gia, ngươi cũng dám đụng? Cho dù tao chơi còn dư lại, mày cũng không xứng.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2445


Chương 2445:

Những thủ hạ của Lão Hồ lúc đầu cũng chuẩn bị rút súng, thế nhưng thủ đoạn “chỉnh” Lão Hỗ hùng hỗ của Tiêu Thành thực sự vô cùng mạnh mẽ tàn nhẫn, lập tức kinh hãi tại chỗ.

Đám thủ hạ kia đều sợ nhìn Tiêu Thành, không dám động.

Bên người Tiêu Thành tuy là không có thủ hạ, thế nhưng bên ngoài còn nhiều người của anh.

Lão Hỗ thanh tỉnh một chút, nòng súng lạnh như băng hướng về phía đầu của anh, hắn nhanh chóng giơ hai tay đầu hàng: “Thành gia, Thành đại gia, xin…

xin lỗi, tôi không dám, anh đừng làm tôi bị thương, bằng không sẽ không tiện ăn nói với chủ tử của tôi.”

Nhắc tới cái này, Tiêu Thành buông Lão Hỗ ra, sau đó vươn tay lôi Hà Băng vào phòng tắm.

Phòng tắm.

Nơi đây ngăn cách tất cả nguy hiểm và hỗn loạn bên ngoài, chỉ có hai người bọn họ, Tiêu Thành buông lỏng Hà Băng ra, hai người bốn mắt nhìn nhau.

“Xin lỗi…”

“Xin lỗi…”

Hai người đồng thời lên tiếng, nói hai chữ giống nhau – xin lỗi.

Hà Băng tiến lên, vươn tay ôm lấy Tiêu Thành, cô dán khuôn mặt nhỏ vào buồng tim của anh, nghe nhịp đập có lực thình thịch để cô có cảm giác an toàn: “Xin lỗi, mẹ em bay tới tìm anh, thiêu chút nữa đã bị Tiêu lão gia tử phát hiện, nên em không thể làm gì khác hơn là lộ diện, bị bắt lại.”

Tiêu Thành giơ tay lên xoa xoa mái tóc dài của cô, khẽ rủ mi, môi rơi trên tóc cô: “Người nên xin lỗi là anh, nếu không phải do anh, mẹ và em sẽ không đặt mình trong hiểm cảnh.”

Hà Băng lắc đầu, lòng thành của anh, cô hiểu, lòng thành của cô, anh cũng hiểu, phần ăn ý này không cần nhiều lời: “Anh bây giờ thế nào, có phải cảm thấy rất khó chịu không?”

Hà Băng đau lòng nhìn anh.

Tiêu Thành thấy đôi mắt sáng ươn ướt kia của cô, tất cả đau lòng thương yêu của cô đối với anh đều ẩn nhẫn khắc chê trong hai tròng mắt của cô, vừa rôi cô không lên tiếng ngăn cản anh, hiện tại cô cũng không trách cứ anh, cô hiểu sứ mạng và tín ngưỡng của anh, cô chỉ là rất đau lòng rất rất đau lòng anh.

Tiêu Thành giữ lại sau gáy cô, cúi đầu hôn lên môi cô.

Yết hầu trên dưới cuộn, anh định lực tốt, hút cũng không đến mức phê pha lâng lâng như Lão Hổ, nhưng bây giờ máu anh sôi trào, bị giày vò không nhẹ.

Môi của cô mềm mại ngọt ngào khiến anh mê luyến không ngớt.

Tay Hà Băng để trên ngực anh, cô đã cảm thấy anh khó chịu, nếu như vậy có thể khiến cho anh thoải mái một chút, cô dĩ nhiên sẽ nguyện ý toàn lực phối hợp.

Hai tay Hà Băng ôm cỗ anh, nhón chân lên to gan đáp lại.

Rất nhanh, tiếng đập cửa vang lên, ngoài cửa vọng đến tiếng Lão Hỗ: “Thành gia, vừa rồi chủ tử nhà tôi gọi điện thoại tới, bảo tôi dẫn anh tới gặp ngài ấy.”

Tiêu Thành phải đi gặp tên đại ca cầm đầu.

Tiêu Thành chậm rãi buông lỏng Hà Băng ra, giúp cô lau sạch nước bên khóe miệng, khàn giọng nói: “Đợi ở chỗ này, không được đi đâu, sẽ có người mang em ra.”

Hà Băng ngắng khuôn mặt nhỏ ửng đỏ: “Tiêu Thành, anh đi đi, không cân lo lắng cho em.”

Tiêu Thành xoa xoa mái tóc cô, cuối cùng nói hai chữ: “Đừng sợ.”

Anh nói, đừng sợ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2446


Chương 2446:

Tiêu Thành xoay người, nhắc đôi chân dài rời đi.

Anh đi.

Hà Băng nhìn bóng lưng anh rời đi, kỳ thực cô muốn nói cho anh biết, cô không hề sợ, đến bây giờ cô chưa từng SỢ.

Vừa nãy lúc Lão Hổ đè trên người cô, cô hoàn toàn có thể làm Lão Hồ tàn phế, thế nhưng cô không làm gì, bởi vì cô sợ phá hư nhiệm vụ của anh.

Đó là nhiệm vụ mà anh không chớp mắt hít thứ đó, bởi vì thương anh, nên thử yêu thương tất cả của anh.

Cô nghĩ, cuối cùng cũng có một ngày cô cũng sẽ yêu thích tín ngưỡng của anh.

Tiêu Thành đi tới giáo đường bên ngoài khách sạn, trong ngoài giáo đường đều có người canh gác, bên trong giáo đường, đại ca cầm đầu, Tiêu lão gia tử và Tiêu Đình Đình đều ở đây.

Đại ca cầm đầu đã lộ diện.

Tiêu Thành đạp đôi giày da dày nặng đi vào, anh phát hiện màn hình hiển thị camera theo dõi, vừa rồi tất cả xảy ra trong phòng đều bị theo dõi.

Tiêu Đình Đình không gì sánh được u oán nhìn Tiêu Thành, nổi máu ghen hừ một tiếng: “A Thành, anh lại che chở con hồ ly kia như vậy!”

Tiêu Thành đi lên trước, bóp mặt Tiêu Đình Đình vài cái, anh tà mị nhướng mi, dỗ Tiêu Đình Đình: “Sao, ghen à? Anh ở bên ngoài có phụ nữ, giấu được em sao?”

Tiêu Đình Đình: “…”

Đã che chở Hà Băng, ở trước mặt ả anh chăng những không nhận sai, thái độ còn ác liệt kiêu ngạo như thế, Tiêu Đình Đình thực sự điên tiết, thế nhưng trong xương lại yêu thích cái ngỗ nghịch tà tứ của người đàn ông này.

Lúc này đại ca cầm đầu cười nói: “Được rồi Đình Đình, đừng ầm ï nữa, đàn ông ở bên ngoài có phụ nữ rất bình thường, nếu như không có ai, đó mới không bình thường, con nhưng là người phụ nữ của đại ca, về sau không thể nhỏ nhen như vậy!”

Đại ca cầm đầu đều lên tiếng, Tiêu Đình Đình cũng không dám ghen tuông nữa.

Thế nhưng, trong lòng ả vẫb nghĩ, đợi sau khi trở về ả phải nghĩ cách g**t ch*t con hồ ly Hà Băng kia.

Tiêu Thành nhàn nhạt thu tay mình, sau đó nhìn về phía đại ca cầm đầu, anh cũng không ngờ đại ca cầm đầu lại là một bà lão: “Nghe danh đã lâu, hôm nay rốt cục đã gặp mặt.”

Đại ca cầm đầu hài lòng nhìn Tiêu Thành: “A Thành, bố chồng cậu và tứ đại nguyên lão đều rất thích cậu, vẫn tác hợp chúng ta gặp mặt, ngồi đi, chúng ta có thể nói chuyện làm ăn rồi.”

Tiêu Thành ngồi xuống, Lão Hổ lấy ra một cái rương đen, trong rương đều là bảo bối: “Thành gia, đây là hàng tốt nhất trong tay tôi, hiện tại liền giao cho cậu”.

Tiêu Thành lật một chút những bảo bối kia, híp cặp mắt sâu thăm cười: “Cảm ơn.”

“A Thành, làm rất tốt, ta cũng rất coi trọng cậu, nói không chừng về sau ta sẽ truyền vị trí của ta cho cậu đấy.”

Trong miệng đại ca cầm đầu ngậm một điếu xì gà.

Tiêu Thành nhướng mày kiếm, không nói gì.

Lúc này “bang” một tiếng, có viên đạn bắn xuyên vào.

Người bên ngoài hét lớn: “Không xong rồi, cảnh sát tới, chúng ta bị bao vây rồi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2447


Chương 2447:

Đại ca cầm đầu và Tiêu lão gia tử sắc mặt đại biến: “Chuyện gì xảy ra? Hành tung của chúng ta sao lại có thê bại lộ?”

Đại ca cầm đầu nghĩ tới điều gì, bà ta từ trong túi mình lấy ra một khẩu súng, nhắm ngay đầu Tiêu Thành: “Tiêu Thành, mày là cảnh sát nằm vùng!”

Tiêu Thành ngồi yên trên ghế, anh từ chỗ đại ca cầm đầu lấy ra một điếu xì gà, tự mình châm lửa.

Khói mù lượn lờ nhanh chóng mơ hồ khuôn mặt tuấn tú của anh, xuyên qua một thân khí độ bình tĩnh nghiêm nghi.

Anh đời này đầu đội trời, chân đạp đất, chưa sợ qua, nòng súng để trên đầu anh cũng chẳng chớp mắt lấy một cái, vì sao ư, vì anh không thẹn với lương tâm.

Anh là một nam tử hán thắng thăng sang 5 cương nghị.

Lúc này cửa giáo đường bị phá vỡ, một nhóm bộ đội đặc chủng mặc quân phục rằn ri xuất hiện, trên mặt bọn họ có ba vạch đen.

Huyết Đồng.

Chi bộ đội đặc chủng trong truyền thuyết đã xuất hiện.

Con ngươi đại ca cầm đầu co rụt lại, khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn người đàn ông đang đạm mạc hút thuốc lá, bà ta đã đoán được toàn bộ: “Mày vậy mà lại là… là Huyết Ưng!”

So với sự cảnh giác và tỉnh ngộ của đại ca câm đâu, Tiêu lão gia tử và Tiêu Đình Đình hoàn toàn là bối rối, bọn họ cảm giác mình như lũ ngu, đây chính là rẻ hiền của họ, sao lại thành cảnh sát nằm vùng, đây chính là người chồng cùng giường chung gối với ả ba năm, sao lại thành Huyết Ưng rồi?

Trong này sợ là có hiểu lầm gì rồi!?

“Ha, ha ha,” Đại ca cầm đầu dử tợn cười to hai tiếng: “Tiêu Thành, tao thua trên tay mày, tao nhận, tao phục mày, cuộc sống yên lành kia hóa ra cũng chỉ là nằm vùng, mày thật độc ác, vừa rồi thứ mày hít kia không phải là thứ quen mặt thông thường, thứ này cai không được, đời này của mày xong rồi!”

Tiêu Thành ngắng đầu, chậm rãi phun ra một làn khói, anh ở trong màn sương nhìn đại ca cầm đầu cười một tiếng: “Tao có xong chưa, tao không biết, tao biết chính là, mày xong rồi.”

Tiêu lão gia tử và Tiêu Đình Đình hoàn toàn dưới trạng thái chết sững bị dẫn đi/ Lúc này đại ca cầm đầu hét to một tiếng: “Tiêu Thành, không được nhúc nhích, mày xem đây là cái gì?”

Tiêu Thành ngước mắt vừa nhìn, đại ca cầm đầu cầm trong tay một thiết bị phát nỗ.

“Tiêu Thành, ban nãy tao đã đặt trên người con nhỏ kia đặt một con chip gây nổ, chỉ cần tao nhẹ nhàng nhắn một cái, nó liền phanh một tiếng, nổ tung XO Bàn tay Tiêu Thành kẹp xì gà khựng lạ, con ngươi giấu sau làn khói thuốc trong nháy mắt trở nên sắt bén.

Anh nhìn chằm chằm đại ca cầm đầu, thấp giọng mở miệng: “Nói đi, muốn cái gì?”

“Thả tao, lập tức phái chuyên cơ hộ tống tao rời khỏi đây.”

Tiêu Thành câu môi: “Nói chút hữu dụng đi, đây là cơ hội cuối cùng để mày nói chuyện.”

Anh không chịu.

Mặt của đại ca câm đâu trong nháy mắt âm xuống: “Vậy được, Tiêu Thành, mày bây giờ liền quỳ xuống cho tao, tao muốn mày quỳ xuống tao, cầu xin tao!”

Đại ca cầm đầu muốn Tiêu Thành quỳ.

Phó sĩ quan Chu Siêu lúc này tiến lên nổi giận nói “Đừng mơ mộng hão huyền, mày là ai, Tiêu Thành lại là ai, dưới gối anh ấy có vàng, chỉ lạy trời lạy đất lạy bố mẹ, muốn anh ấy quỳ mày, dẹp ý niệm này đi!”

Đại ca cầm đầu nhiều hứng thú nghịch thiết bị trong tay: “Cái này không đến phiên mày nói, quỳ hay không, Tiêu Thành phải tự mình lựa chọn, tao thấy Tiêu Thành rất yêu thích con bé kia, nêu như nó luyên tiệc thì sao.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2448


Chương 2448:

“A Minh!” Chu Siêu gọi tên Tiêu Thành.

“Tiêu Thành, tao đếm ba tiếng, nếu như đếm xong, mày còn chưa quỳ xuống, tao đây cũng chỉ đành để con bé kia, bùm một tiếng thôi. Một, hai…”

Khi đại ca cầm đầu sắp hô đến tiếng thứ “ba”, Tiêu Thành phát động môi mỏng: “Được, tao qùy!”

“Ha ha,” Đại ca cầm đầu nhanh chóng cười to: “Tiêu Thành, một người phụ nữ mà thôi, mày lại vì một người phụ nữ quỳ xuống với ta, mày xong, cuộc đời của mày đã có uy h**p cùng nhược điểm, đã định trước thất bại thảm hại.”

“A Minhl”

“Lão đại!”

Đội Huyết Đồng hai mắt đỏ bừng nhìn Tiêu Thành, bọn họ hận không thể tiến lên xé nát tên đại ca cầm đầu kia.

Tiêu Thành người này tắm mưa máu, ngay cả quan công anh cũng không quỳ, trên đời này vậy mà cũng có người khiến anh quỳ xuống.

Anh vậy mà lại vì cô gái này quỳ xuống.

Tiêu Thành khẽ động, chậm rãi quỳ xuống.

“Ha ha, các mày đều nhìn kỹ, vị thần cao quý của chúng mày, sĩ quan cao cấp Huyết Ưng của Huyết Đồng, hiện tại phải quỳ xuông cho tao, ha ha.” Đại ca cầm đầu càn rỡ cười to.

Tiêu Thành chậm rãi quỳ xuống, đầu gối của anh chẳng mấy chốc sẽ đụng tới mặt đất.

Mắt thấy thực sự sẽ quỳ xuống.

Lúc này cạnh cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói thanh lệ: “Tiêu Thành!”

Tiêu Thành khựng lại nhanh chóng quay đầu, anh ở cạnh cửa thấy được Hà Băng.

Hà Băng chạy tới!

Cô tới!

Tiêu Thành nhíu mi tâm anh tuấn một cái, anh bén nhọn ném ánh mắt đánh tới Tiểu Mạc bên cạnh Hà Băng, anh ra lệnh, để Tiểu Mạc mang Hà Băng trực tiếp rời khỏi nơi nguy hiểm này.

Tiểu Mạc là người nhỏ nhất trong các anh em, tiếp thu được ánh mắt sắc bén của lão đại, anh ta luống cuống sờ sờ đầu mình: “Lão đại, đừng trách em, là…là chị dâu tự phát hiện dị thường, nên chạy tới…”

Hà Băng vốn là dự định rời đi, đây là chiến trường của anh, cô bảo vệ tốt bản thân mới là trợ giúp lớn nhât với anh, thế nhưng lúc cô rời đi chỉ có thấy được Tiêu lão gia tử và Tiêu Đình Đình bị bắt, nhưng không thấy được tên đại ca cằm đầu kia, cô đối với nguy hiểm trời sinh đã có có một loại khứu giác bén nhạy, lúc đó cô đã cảm thấy có chuyện không hay xảy ra.

Quả nhiên, Hà Băng chạy tới liền thấy Tiêu Thành sắp quỳ xuống cho nữ đại ca này.

Tiêu Thành nhìn Hà Băng, đã nhíu lên mày kiếm, anh trầm giọng không vui nói: “Sao em lại tới đây, mau rời khỏi nơi này!”

Hà Băng chuyển đôi mắt sáng từ trên mặt Tiêu Thành tới trên mặt của đại ca cầm đầu, rất nhanh cô liền thấy được thiệt bị trên tay đại ca câm đâu, ánh mắt lóe lên, cô đã thông minh đoán được tám chín phần: “Đó là cái gì?”

“Cái này không cần em để ý!” Tiêu Thành cắt đứt cô.

Đại ca cầm đầu chứng kiến Hà Băng tới hai mắt đều sáng: “Em gái, tới đúng lúc lắm, em còn không biết sao, lúc em bị bắt đã bị người của ta cấy con chip phát nỗ, hiện tại mạng của em đã ở trong tay ta.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2449


Chương 2449:

“Em gái, Tiêu Thành này thật đúng là thật tâm thích em, ta bảo hắn quỳ xuống cho ta, hắn còn thật sự muốn quỳ.”

“Nếu như bây giờ em muốn sống, vậy hãy để Tiêu Thành ngoan ngoãn nghe lời ta, ta chăng những muôn hăn quỳ xuống, còn muốn hắn chuẩn bị chuyên cơ tiễn ta rời đi.”

Trong tay đại ca cầm đầu nắm mạng Hà Băng, nên rất có tự tin, bà ta cảm thấy Hà Băng tới chỉ là gia tăng rồi lợi thế trong tay mình.

Hà Băng liếc đại ca cầm đầu, sau đó đưa mắt rơi trên khuôn mặt tuần tú của Tiêu Thành, thì ra… anh có thể vì cô mà quỳ xuống với người khác.

Hà Băng nhếch đôi môi đỏ mọng, chữ chữ leng keng nói: “Tiêu Thành, đừng quỳ!”

Đại ca cầm đầu biến sắc: “Lẽ nào mày không muốn sống?”

Hà Băng lặc đâu, đôi mắt sáng đong đầy ánh sao tràn ra vẻ kinh tâm động phách: “Không ai có thể bắt tôi tới uy h**p anh ấy, nếu có một ngày tôi trở thành uy h**p và nhược điểm trí mạng của anh ấy, vậy thì, tô sẽ tự tay… hủy đi chính mình!”

Vừa dứt lời, Hà Băng trực tiếp vươn tay, cô rút đao nhọn giắt bên hông Tiểu Mạc, sau đó không chút do dự đâm mũi đao vào trong tim mình.

Phụt.

Một dòng máu nóng bắn tung tóe ra.

Đại ca cầm đầu kinh hãi, mấy năm nay bà ta không phải chưa từng gặp qua cô gái mạnh mẽ cương quyết, thế nhưng cô gái có thê tự đâm mình như Hà Băng, bà ta thật sự lần đầu tiên thấy.

Lúc này trong tầm mắt nhoáng lên, Tiêu Thành đã tới trước mặt bà ta, bàn tay to của người đàn ông nhanh như tia chớp thò đến, giành lấy thiết bị kích nỗ trong lòng bàn tay bà ta.

Tiêu Thành tựa như quỷ mị, tốc độ quá nhanh.

Đại ca cầm đầu còn chưa phản ứng kịp: “phanh” một tiếng, một viên đạn bắn vào g*** h** ch*n đại ca cầm đầu, bà ta trực tiếp ngồi phịch ở trên mặt đât.

Đại ca cầm đầu bị bắt.

Tiêu Thành nhắc đôi chân dài từng bước một đi đên Hà Băng, sau đó ngôi xổm người xuống, ngón tay thon dài đang run rẩy, anh bế cô gái lên, ôm trong ngực mình.

Khuôn mặt nhỏ trắng nõn cũng dính máu, anh vươn tay lau sạch vết máu trên mặt cô, cả thế giới phảng phất đều yên lặng, an tĩnh đến độ anh có thể nghe được tiếng hít thở yếu ớt của cô.

“Đừng sợ, không có chuyện gì đâu…

em sẽ không chết, anh sẽ đưa em đến bệnh viện ngay lập tức…” Tiêu Thành ôm ngang Hà Băng.

Mọi người nhìn Tiêu Thành, cả người anh đã nổi hết gân xanh, nhìn vô cùng sát khí dữ tợn, hiển lộ sự đáng sợ từ trong xương, hai mắt anh đỏ bừng nhìn cô gái cả người đẫm máu. Trong mắt, trong lòng, đều là cô.

Tiêu Thành ôm Hà Băng đi ra, bác sĩ chạy tới: “Thả Hà tiểu thư xuống, để tôi nhìn thử.”

Tiêu Thành đặt cô gái trong lòng trên băng ca, bác sĩ kiểm tra vết thương một hồi: “Lưỡi dao cách tim chỉ một đoạn nhỏ, Hà tiểu thư còn có thể cứu được, mau mau đến bệnh viện, Hà tiểu thư phải lập tức tiến hành phẫu thuật.”

Tiêu Thành nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của Hà Băng, tay cô không chút nhiệt độ, anh dùng lực xoa xoa, muốn truyền nhiệt độ của mình lại cho cô: “Băng Băng, tỉnh lại đi… Băng Băng…”

Phảng phất nghe được tiếng gọi của người đàn ông, Hà Băng cật lực mở mắt, cô lập tức đụng phải viền mắt đỏ bừng của anh, cô chậm rãi câu môi: “Không sao đâu… Em không sao… em cũng không ngốc, lúc hạ dao… tay em đã trật đi, sẽ không lấy mạng em… Tiêu Thành, em còn chưa muốn chết… em có phải rất thông minh không?”

Cô hỏi – em có phải rất thông minh không?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2450


Chương 2450:

Tiêu Thành gật đầu, trong hai mắt anh tràn ngập tia máu đáng sợ, nhìn như sắp nứt ra, nhiều năm như vậy trên tay anh dính qua máu rất nhiều người, thế nhưng máu của cô nóng như vậy, anh nóng đến độ đã bắt đầu sợ hã.

Sợ hãi.

Trong cuộc đời anh vậy mà lại xuât hiện từ này.

“Về sau, không cho phép như vậy nữa, anh mới có thể bảo vệ được em…”

Hà Băng chật vật giơ tay lên, v**t v* guơng mặt anh, cô câu môi, cười cười trong mắt đã có vài giọt lệ rơi xuống: “Tiêu Thành, không sao đâu, anh theo đuổi tín ngưỡng của anh, em bảo vệ anh.”

Anh theo đuổi tín ngưỡng của anh, em bảo vệ anh.

Những lời này sâu đậm đánh vào sâu trong linh hồn Tiêu Thành, anh cảm giác con đường tối mù nhiều năm đột nhiên xuất hiện một ngọn đèn chiếu sáng. Nhiêu năm vệ sau, khấp thê giới dù cho mưa bão hay gió sương hiểm trở cỡ nào, anh thủy chung nhớ kỹ có một cô gái từng nói với anh lời tư tình cảm động nhất thế giới này, đây là tình yêu nóng bỏng dũng cảm nhất của cô với anh.

“Tiêu Thành, em muốn hỏi anh một câu, anh yêu em không?”

Dù cho Hà Băng đã đoán được tâm ý của anh đối với cô, thế nhưng cô vẫn muốn nghe anh nói ra, cô muốn nghe anh tận miệng nói yêu cô.

Tiêu Thành cúi đầu, môi mỏng khô khốc rơi vào trên trán cô, anh nhắm mắt lại, nói giọng khàn khàn: “Bây giờ không thể nói cho em biết, em phải lập tức đến bệnh viện phẫu thuật, song anh đông ý với em, chờ lúc em mở mắt ra, anh sẽ nói cho em biết đáp án.”

Thật vậy chăng?

Hà Băng bây giờ đích xác cảm thấy rất đau rất đau, ánh mắt đã chậm rãi biến đen, trước khi hôn mê cô nhỏ giọng rù rì: “Vậy không cho anh gạt em, chờ lúc em mở mắt ra, em phải ở bên cạnh em, em muốn vừa mở mắt ra thấy anh đầu tiên.”

Trong bệnh viện.

Dương Kim Đậu sốt ruột canh giữ ngoài cửa phòng giải phẫu, sau một tiếng, Hà Băng bị đẩy ra, bác sĩ nói: “Phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân sẽ tỉnh trong vòng 24 giờ, năm viện tu dưỡng, đợi vết thương khỏi hẳn.”

Thần kinh căng thẳng của Dương Kim Đậu rốt cuộc mới giãn xuống, nếu như con gái xảy ra điều gì ngoài ý muốn, bà cũng không muốn sống nữa.

Hà Băng bị đẩy vào phòng bệnh VIP, Dương Kim Đậu đau lòng đắp chăn cho con gái, lúc này bà ở cạnh cửa thấy được thân thể cao ngất kia của Tiêu Thành.

Tiêu Thành cũng vẫn canh giữ ở trong bệnh viện, nửa bước chưa rời.

Dương Kim Đậu đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại: “Tiêu Thành, cậu qua đây, chúng ta tâm sự.”

Tiêu Thành lưu luyên nhìn Hà Băng, sau đó theo Dương Kim Đậu ởi tới trong hành lang.

Trong hành lang, Dương Kim Đậu giơ tay lên, dùng sức tát Tiêu Thành một bạt tai.

Bốp.

Tiêu Thành bị đánh trật nguyên khuôn mặt tuấn tú, kỳ thực anh có thể tránh, thế nhưng anh không tránh.

Cái tát này anh chịu.

Dương Kim Đậu tức đến run rấy cả người, bà không có chút nào cảm thấy là mình liên lụy đến Tiêu Thành và Hà Băng, bà ta chán ghét nhìn Tiêu Thành: “Tiêu Thành, tôi đã nói rồi, cậu cách xa Băng Băng một chút, cậu sẽ mang đến nguy hiểm cho Băng Băng, đứa con gái đang yên lành của tôi bây giờ lại nằm trên giường bệnh, cậu bảo người làm mẹ như tôi sao có thể không đau lòng?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2451


Chương 2451:

Tiêu Thành ngước mắt nhìn về phía Dương Kim Đậu: “Cô, con rất xin lỗi, nhưng con cam đoan, đây là một lần cuối cùng.”

Dương Kim Đậu không tin Tiêu Thành cam đoan: “Cậu rời khỏi con gái tôi, tôi mới tin cậu.”

“Cô, con sẽ không rời khỏi Băng Băng, con muốn cưới Băng Băng.” Tiêu Thành trịnh trọng nói.

Dương Kim Đậu chấn động: “Cậu nói cái gì?”

“Cô, thân phận của con trong lòng cô rõ ràng, hiện tại nhiệm vụ của con đã hoàn thành, có thể khôi phục làm người bình thường, hơn nữa, con đã đệ trình đơn xin kết hôn lên bên trên, tâm ý của Băng Băng đối với con, cô cũng rõ ràng, chỉ cần em ấy nguyện ý gả cho con, bất luận ai cũng không thể ngăn cản, ngăn cản hay phá hỏng quân hôn cũng sẽ bị xử phạt.”

Dương Kim Đậu cảm giác một chậu nước lạnh từ đỉnh đầu mình dội xuống, bà ta còn chưa biết Tiêu Thành sắp khôi phục thân phận, anh là tướng trong quân, Huyết Ưng truyền kỳ, không biết có bao nhiêu lão bên trên kia muốn gả con gái mình cho anh, đơn xin kết hôn của anh rất dễ dàng được phê chỉ thị xuống.

Huống chỉ Hà Băng còn là con của liệt sĩ, hai người bọn họ muốn kết hôn không thể bị bắt luận kẻ nào ngăn cản, bao gồm cả người làm mẹ là bà ta.

Dương Kim Đậu nhanh chóng rối loạn, bà ta trong chốc lát không biết nên làm sao.

Lúc này Tiêu Thành đột nhiên nhíu lên mày kiêm, thân thê khó chịu.

Dương Kim Đậu: “Tiêu Thành, cậu làm sao vậy?”

Tiêu Thành biết không tốt rồi, cơn ghiền m* t** của anh đã phát tác.

Vừa rồi hết thảy tâm tư đều đặt trên người Hà Băng, anh đã quên mất vụ này.

Thứ anh hút không ngờ tới sẽ phát tác nhanh như vậy, xem ra tên đại ca kia nói không sai, thứ này không phải thứ bình thường.

Tiêu Thành chỉ cảm thấy huyết dịch trong cơ thể bắt đầu sôi trào, sau đó tán loạn trên dưới, không hề chịu khống chê.

Bác sĩ tiêm thuốc trấn định cho Tiêu Thành, sau đó sắc mặt ngưng trọng nói: “Đây là báo cáo kiểm tra máu của cậu, thành phần gây nghiện rất cao, đây không phải là ma tuý bình thường.”

“Bác sĩ, vậy chúng tôi bây giờ nên làm cái gì?” Chu Siêu khẩn trương hỏi.

“Cai nghiện, vô cùng khẩn cắp.”

Chu Siêu trầm mặc, cái này không có đường tắt, chỉ có thể giải, thế nhưng quá trình cai nghiện rất thống khổ, rất nhiều người vì thế bỏ mạng.

Bác sĩ nhìn về phía Tiêu Thành: “Chúng tôi đã thành lập tô chuyên gia chạy tới Vân Nam Miêu Cương, hy vọng ở đó có thể tìm được thảo dược cai nghiện giúp anh, hiện tại anh phải theo chúng ta cùng nhau đến Miêu Cương trước, chứng nghiện đã phát tác, một phút cũng không thể lỡ.

“A Minh, chúng ta nhanh lên lên đường đi!” Chu Siêu thúc giục.

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái, sau đó trầm giọng nói: “Chờ một chút.”

Chu Siêu lúc này đã hiểu, Diệp Minh là muốn ở lại đợi Hà Băng tỉnh, anh đã đồng ý Hà Băng, đợi cô mở mắt ra để cô là người đầu tiên gặp anh.

Diệp Minh đứng dậy, muốn nhìn Hà Băng, thế nhưng anh mới vừa đứng lên đã cảm thây mắt tôi sâm lại, một giây kế tiếp thân thể cao ngất “ầm” một tiếng trực tiếp ngã xuống phía dưới.

“AMinhl”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2452


Chương 2452:

Diệp Minh cảm thấy đầu đau muốn nứt, lúc mơ màng liền nghe được tiếng xầm xì bên người.

Vài binh lính Huyết Đồng nhét chung một chỗ – “Các cậu đều gặp chị dâu của chúng ta chưa?”

“Thấy được, chị dâu nhìn thật nhỏ, nhỏ hơn cả chúng ta.”

“Thế nhưng chị dâu thật xinh đẹp, là cô gái xinh đẹp nhất tôi từng gặp qua đấy.”

“Lão đại thực sự thích chị dâu đó, vì chị dâu đến độ có thể quỳ xuống cho người khác luôn.”

“Này, Tiêu Lục, cậu không phải từng tiếp xúc gần với chị dâu sao, chị dâu thế nào?”

“Chị dâu thật lợi hại, đương nhiên chị ấy ở bên cạnh tôi rút dao của em ra, đến em cũng ngăn cản không kịp, thật không hỗ là cô gái lão đại thích, quá khác biệt!” Tiểu Mạc sùng bái nói.

Diệp Minh mở mắt ra, anh đã không ở trong bệnh viện rồi, bây giờ đang ở trên một chiếc xe Jeep.

Vừa rồi lúc anh ngất đã trực tiếp bị chở nã “Lão đại, anh tỉnh rồi?” Có người phát hiện Diệp Minh đã tỉnh.

Chu Siêu nhanh chóng chạy tới, quan tâm hỏi: “A Minh, cậu bây giờ cảm thấy thế nào?”

Diệp Minh ngồi dậy, hiện tại sắc mặt anh rất yếu, thứ anh hít là hàng mới nhất chỗ đại ca cầm đầu vừa chế ra, rất lợi hại, anh nhìn về phía Chu Siêu: “Ai cho cậu đem tôi mang ra ngoài?”

“Là… là bác sĩ, A Minh, chúng ta mau đến Miêu Cương đi! Cai nghiện vô cùng khẩn cấp, hơn nữa cậu cũng không hy vọng Hà tiểu thư thấy dáng vẻ cậu bây giờ chứ!?” Chu Siêu khuyên.

Diệp Minh mím môi lạnh lẽo: “Dừng xe, quay xe, trở về bệnh viện!”

“A Minhl”

“Trước khi đi, tôi muốn nhìn cô ấy một cái!”

Chu Siêu thở dài một hơi, được thôi, nhìn một cái rồi đi Miêu Cương: “Tiểu tứ, quay xel”

“Lão đại, anh chỉ mới không thấy chị dâu một lúc mà đã nhớ chị dâu rồi2”

“Lần này bởi vì lão đại anh một quỳ thành danh mà mọi người đều biết chúng ta có một chị dâu rồi.”

“Nghe nói rất nhiều quân hoa* không phục, muốn đến gặp mặt chị dâu chúng ta đói”

*hoa khôi trong quân đội.

“Đúng, tất cả mọi người muốn nhìn chị dâu thử xem chị dâu rốt cuộc có mị lực gì mà có thể nắm được trái tim lão đại chúng tai”

Những chàng bộ đội Huyết Đồng này ra vào chiến trường, không có gì bất lợi, thế nhưng bọn họ để súng xuống, đều là người đáng yêu nhất.

Diệp Minh vươn chân dài, đạp cái mông một cậu Huyết Đồng: “ai nha”

một tiếng, vài cậu lính Huyết Đồng chồng người té xuống.

“Ngoan ngoãn một chút lại cho: tôi, không thì đêm nay không có cơm ăn, còn phải chạy mang vật nặng hai tiếng đây!” Diệp Minh măng.

“Vâng, lão đại!”

Vài cậu lính Huyết Đồng nhanh chóng bò dậy ngồi nghiêm chỉnh một hàng, một chữ cũng không dám hé răng.

Chu Siêu cười nói: “A Minh, mấy thằng nhãi con lại chọc phiền cậu, bọn nó đã lâu không thấy cậu, nhớ cậu thôi. A Minh, trên người cậu có vết thương, tôi bảo Lý Kỳ xử lý vết thương cho cậu.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2453


Chương 2453:

Nói rồi Chu Siêu kêu một tiếng: “Lý Kỳ.”

Lý Kỳ tới, mặc chiếc blouse trắng, cô ta là một bác sĩ dã chiến, cô ta đi tới bên người Diệp Minh, vươn tay cởi cúc áo Diệp Minh.

Ao sơmi lột ra, lộ ra lông ngực to lớn của người đàn ông, da thịt màu đồng tản ra vẻ mạnh mẽ kh*** g** bóng loáng, ngực có vết dao, còn có vết máu, nhưng anh như không đau, mi tâm cũng không buôn chau.

Chỉ là môi anh hơi tái đi, đèn xe mờ mờ chiếu xuống, trên khuôn mặt tuấn tú anh tràn đầy một vẻ sơ nhạt, ngũ quan vô cùng lạnh lùng.

Người đàn ông lạnh lùng cứng rắn như vậy, đều khiến phụ nữ muốn tìm tòi.

“Anh Minh, anh giơ tay lên, em giúp anh cởi áo sơmi ra.” Lý Kỳ nói.

Diệp Minh lười biếng nâng một cánh tay, áo cởi hết sơ mi đen, lộ ra tám khối cơ bụng và đường nhân ngư phía dưới vô cùng hoàn mỹ chặt khít.

Trên tám khối cơ bụng là thắt lưng, địa phương phía dưới không ai dám nhìn, người đàn ông này quá hùng tráng, không phải là thứ người đàn ông bình thường có thể so sánh, chỉ có thể liếc trộm.

Nhưng là bây giờ trên bụng anh có mấy vết cào màu đỏ, như là người phụ nữ làm ra, đặc biệt ái muội.

Chu Siêu và Lý Kỳ đều thấy được, Diệp Minh tựa lưng ra sau ghế, thờ ơ nhắm mắt.

Lý Kỳ nhanh chóng động thủ, giúp người đàn ông xử lý vết thương.

“Anh Minh, cô gái tên Hà Băng kia, anh thực sự thích cô ấy sao?”

Lý Kỳ là con gái cố nhân của Diệp gia, cùng nhau lớn lên với Diệp Minh từ nhỏ , thanh mai trúc mã, sau đó cô ta vẫn đi theo Diệp Minh, trở thành một bác sĩ dã chiến xuất sắc, cùng những người này vào sinh ra tử.

Xe cảnh sát rất an tĩnh, không ai nói chuyện, ngay cả châm rơi trên mặt đất đều có thể nghe thấy, tất cả mọi người đưa lỗ tai nghe, nghe đáp án này.

Con người rắn rỏi bị năm tháng lắng đọng ra tang thương, được đại lão các giới, quân chính tư pháp truyền tụng “Huyết Ưng”, anh sẽ động tâm sao?

Diệp Minh lắc đầu: “Không phải thích.”

Tay Lý Kỳ khựng lại, trong mất có ánh sáng.

Song rất nhanh Diệp Minh lại nói: “Là yêu, tôi yêu cô ấy.”

Diệp Minh nói – anh yêu Hà Băng.

Ánh sáng trong mắt Lý Kỳ trong nháy mắt tắt đi.

Trong bệnh viện.

Tiêu Thành đã trở về lại, bước chân anh vững vàng đi trên hành lang, rất nhanh bước chân anh khựng lại, bởi vì anh đi tới cửa phòng bệnh của Hà Băng.

Xuyên thâu qua cửa sô thủy tinh nhìn vào, Hà Băng nằm trên giường bệnh, vẫn còn đang hôn mê.

Ánh mắt anh dán chặt vào khuôn mặt ấy, muốn mặt mày dáng dấp cô khắc sâu vào linh hồn vào xương tủy mình.

Hà Băng, tạm biệt.

Anh nhất định phải đi.

Rất xin lỗi, lời hứa với cô vẫn không thể nào thực hiện.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2454


Chương 2454:

Còn có câu trả lời kia, câu trả lời mà cô mong đợi kia, anh không thể tận miệng nói cho cô nghe.

Hai bàn tay xuôi ở bên người của Diệp Minh siết thành quyền thật chặt, viền mắt từ từ trở nên đỏ tươi, đây là cô gái anh yêu nhất.

Cô gái, em có thể… chờ anh không?

Anh hiện tại cần một chút thời gian, em có thể chờ anh trở về không?

Nếu như anh không chết, tất nhiên sẽ trở về cưới eml Nắm đắm siết chặt chậm rãi buông ra, Diệp Minh xoay người rời đỉ.

Ngày hôm sau.

Hàng mi dài như cánh ve yêu ớt run lên một cái, Hà Băng chậm rãi mở mắt ra.

Đập vào mắt đều là màu trắng, còn có một mùi nước khử trùng gay mũi, cô đang ở trong bệnh viện.

“Băng Băng, con tỉnh rồi? Bên tai truyền đến tiếng kinh ngạc vui mừng.

Hà Băng nghiêng đầu qua chỗ khác, cô nhìn thấy mẹ mình Dương Kim Đậu, còn có bác sĩ chính, y tá, y tá cao cấp, nói chung rất nhiều người.

Đôi mắt sáng của Hà Băng xeẹt qua từng gương mặt, thế nhưng không có người cô muốn tìm kia.

Bóng người cao lớn cô quen thuộc không ở nơi đây.

Tiêu Thành không ở đây.

Hà Băng lại tìm một lần lần nữa, vẫn không có.

Bàn tay nhỏ bé vô lực giật giật, cô yếu ớt mở miệng: “Mẹ.”

Dương Kim Đậu nhanh chóng tiến lên, cầm tay Hà Băng: “Băng Băng, con vừa tỉnh lại, mới vừa thoát khỏi kỳ nguy hiểm, đừng động, nhanh nằm xuống nghỉ ngơi.”

“Mẹ, Tiêu Thành đâu?”

Cô đang tìm Tiêu Thành.

Tiêu Thành đâu?

Vì sao anh không ở đây?

Anh đã hứa với cô, đợi cô mở mắt ra người đầu tiên thấy là anh mà.

Cho nên cô mở ra đầu tiên là tìm anh, thế nhưng không có, cô không tìm được.

Anh đi đâu rồi?

Hà Băng vừa tỉnh liền tìm Tiêu Thành, đã làm cho Dương Kim Đậu tuyệt không vui, kỳ thực Dương Kim Đậu cũng không biết Tiêu Thành đi đâu, song như vậy vừa hay hợp ý bà, Tiêu Thành cứ thế biến mắt mới tốt, vĩnh viễn đừng xuất hiện nữa.

Nhưng Dương Kim Đậu cũng không nói ý nghĩ trong lòng ra, bà hiện tại đã thông minh, biết như vậy sẽ chỉ l*m t*nh cảm mẹ con sẽ càng ngày càng xa.

“Băng Băng, Tiêu Thành hình như có chút việc, nó nói vài ngày nữa tới gặp (09101, Hi vọng nơi đáy mặt Hà Băng chậm rãi tắt đi, cô rủ hàng mi như cánh ve lên tiếng: “À.”

“Băng Băng,” Dương Kim Đậu kéo lại tay Hà Băng: “Con phải mau chóng nghỉ ngơi khỏe, Tiêu Thành sẽ đến thăm con.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2455


Chương 2455:

“Anh ấy thực sự sẽ đến ư?” Hà Băng không xác định.

Dương Kim Đậu biết cách tốt nhất chính là để Hà Băng thất vọng với Tiêu Thành, bà ta kéo khóe môi: “Sẽ đến.”

Hà Băng nhìn trần nhà đỉnh đầu, nhưng là vì sao cô không cảm giác được anh?

Cô hình như không cảm giác được hơi thở của anh nữa, dường như anh đã rời khỏi nơi này.

Anh đã nói, sẽ để cô nhìn thấy đầu tiên.

Chỉ chớp mắt một tuần trôi qua, Hà Băng ngoan ngoãn ở trong bệnh viện dưỡng sức, cơ thể của cô khôi phục tốt.

Thế nhưng, cả tuần này, Tiêu Thành vẫn không tới.

Hà Băng không biết anh lúc nào sẽ tới, cô đã lâu đã lâu không gặp anh rồi.

Thật nhớ anh.

Hà Băng lấy điện thoại ra, lần nữa bắm ra số điện thoại quen thuộc, cô gọi điện thoại cho Tiêu Thành.

Thế nhưng bên kia rất nhanh đã truyền đến tiếng nói máy móc lạnh như băng: “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã tia 7 Điện thoại của anh không gọi được.

Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Dương Kim Đậu tới, Hà Băng cắt điện thoại đi.

Một giây kế tiếp cửa phòng bệnh đã bị đầy ra, Dương Kim Đậu còn mang đến một người, là Đường Ngọc.

“Băng Băng, cơ thể con cũng khỏe rồi, bác sĩ nói có thể xuất viện, mẹ đã bảo người làm xong thủ tục xuất viện, Đường Ngọc cũng tới, nó rất lo lắng cho con, chúng ta cùng nhau đón con về nhà.” Dương Kim Đậu cười nói.

Đường Ngọc nhiệt tình mà tự nhiên nhận lấy bao lớn bao nhỏ, sau đó dắt tay Hà Băng: “Băng Băng, đi, chúng ta về nhà thôi.”

Hà Băng tránh được tay Đường Ngọc, lạnh lùng xa lánh nói: “Cảm ơn, tự em đi được rồi.”

Hà Băng dẫn đầu đi ra ngoài trước.

Đường Ngọc Bưbi từ chối cứng đờ tại chỗ, lúc này Dương Kim Đậu đi tới nhỏ giọng nói: “Đường Ngọc, Băng Băng bị cô làm hư rồi, con ngàn vạn lần đừng giận nó, hiện tại Tiêu Thành đã đi, cũng không biết lúc nào sẽ trở về, con nhất định phải nắm chặt tốt khoảng thời gian này, vững vàng bắt lây trái tim Băng Băng trong lòng bàn tay.”

Đường Ngọc biết đây không thẻ, tim Hà Băng đã sớm đánh rơi trên người Tiêu Thành, dù cho anh ta cố gắng thế nào, Hà Băng đều sẽ không thích anh ta.

“Cô, con nhất định sẽ cố gắng, thế nhưng Tiêu Thành một khi quay lại, chắc chắn sẽ đoạt Băng Băng trở về, chúng ta phải nghĩ một cách tốt triệt để chặt đứt vọng tưởng của Tiêu Thành!”

Đường Ngọc giật dây nói.

“Cách gì tốt?” Dương Kim Đậu hỏi.

“Cô, con muốn cùng Băng Băng kết hôn!”

Dương Kim Đậu ngắn ra: “Trực tiếp kết hôn? Nhưng Băng Băng…”

“Cô, đừng do dự nữa, con muốn trực tiếp kết hôn với Băng Băng, như vậy đợi Tiêu Thành trở lại Băng Băng cũng đã là vợ con rồi, hắn cũng không thể đoạt Băng Băng đi, lần này hắn rời quả là thời cơ tốt trời cho, chúng ta phải nắm lấy thời cơ này!”

“Nhưng tính Băng Băng bướng bỉnh, nó chắc chắn sẽ không kết hôn…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2456


Chương 2456:

“Cô, vậy trước tiên cứ gạt Băng Băng, chúng ta cứ công khai tin kết hôn bên ngoài, lại lây lý do đê Băng Băng dưỡng bệnh nên nhốt cô ấy ở nhà, ngày cưới chúng ta lại thả Băng Băng ra, để cô ấy ở lộ diện trong hôn lễ. Hôn lễ một khi đã thành, cô ấy chính là người của Đường gia con rồi!” Đường Ngọc hưng phần nói.

Dương Kim Đậu có chút động lòng, bởi vì Tiêu Thành thủy chung là quả bom hẹn giờ, còn không bằng thừa dịp khoảng thời gian Tiêu Thành rời đi này trực tiếp phong tỏa tin tức, giam lỏng Băng Băng ở nhà, để cô kết hôn với Đường Ngọc.

Như vậy dù cho Tiêu Thành trở VỀ, Băng Băng cũng đã là Đường thái thái.

Tiêu Thành là một quân nhân, anh cũng không thể cướp phụ nữ có chồng, phá hỏng gia đình người ta! Đây chính là vết bản cả đời.

Dương Kim Đậu càng nghĩ càng động tâm, bà ta nhìn Đường Ngọc trịnh trọng hỏi: “Đường Ngọc, con sẽ cả đời đối tốt với Băng Băng, thương nó yêu nó bảo vệ nó sao?”

Đường Ngọc nghĩ ra kế hoạch hoàn mỹ này hoàn toàn là muốn đả kích trả thù Tiêu Thành và Hà Băng, anh ta phải phá hư bọn họ, để bọn họ mãi mãi không thể ở cùng nhau.

Song cái này Đường Ngọc chắc chắn sẽ không nói cho Dương Kim Đậu, anh ta thản nhiên đón nhận ánh mắt Dương Kim Đậu, còn thể nói: “Cô à, cô yên tâm đi, con nhất định sẽ đối tốt với Băng Băng cả đời!”

Dương Kim Đậu tin Đường Ngọc trước mắt, bà ta gật đầu nói: “Được, Đường Ngọc, vậy cô liền giao phó hạnh phúc chung thân của Băng Băng cho con.”

Dương Kim Đậu mang theo Hà Băng trở về nhà, bà ta mặt ngoài im hơi lặng tiếng, thế nhưng rất nhanh đã đạt thành liên minh với Đường gi , hai nhà ngay lập tức tuyên bố tin vui với bên ngoài.

Hôn kỳ cũng đã chọn xong, sợ đêm dài lắm mộng, hôn kỳ vô cùng gấp gáp, định một ngày tốt vào ba ngày sau.

Tin kết hôn lúc này truyền khắp toàn bộ thành phố Hồng Khẩu, hết thảy trang đâu đâu đê giải trí đêu đăng tin cưới của đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, hai nhà Đường Dương còn tung ra rất nhiều tắm hình, đều là liên hoan thật lâu trước đây của hai nhà, hoặc là chụp vội hình ảnh khi Đường Ngọc và Hà Băng đứng chung một chỗ, thoạt nhìn rất thân mật, thành công khoác lên vỏ bọc giả dối.

Hà Băng ở nhà dưỡng bệnh, cũng chưa trở về trường học, cô còn đang chờ Tiêu Thành.

Cô chờ Tiêu Thành trở về.

Tối hôm đó, Hà Băng lại lấy điện thoại ra, bắm số Tiêu Thành, thế nhưng rất nhanh cô liền phát hiện bất thường, bởi vì điện thoại cô không có sóng, điện thoại căn bản không gọi được.

Xảy ra chuyện gì thê này?

Hà Băng liền cảnh giác, thần kinh nhạy cảm lập tức đã bị chạm vào, cô như đã ngửi được một mùi không tầm thường.

Lúc này cửa phòng đẩy ra, Dương Kim Đậu vào: “Băng Băng, ăn tối thôi.”

Hà Băng nhìn Dương Kim Đậu, Dương Kim Đậu máy ngày này tâm tình đều rất tốt, nhất là ngày hôm nay, tươi cười rạng rỡ, thần thái sáng láng, Hà Băng đã cảm thấy Dương Kim Đậu mấy ngày này nhất định đã im lặng làm ra chuyện lớn nào đó.

Chuyện lón này xem ra còn khá là ghê gớm.

Hà Băng cũng không vạch ra, cái tên “Tiêu Thành” này chính là sợi dây ngăn cách mẹ con hai người, bọn họ không nói chuyện được.

“Mẹ, điện thoại con sao lại mất sóng rồi?” Hà Băng hỏi.

Ngày mai sẽ là đám cưới, Hà Băng là cô dâu rồi, để ngừa bất trắc, Dương Kim Đậu cũng sai người cắt sóng đi: “Ò thế à2 Có thể là tín hiệu xảy ra vấn đè, Băng Băng, chúng ta ăn cơm trước đỉ, sáng mai mẹ sai người ta tới kiểm tra một chút.”

“Được.” Hà Băng gật đầu, theo Dương Kim Đậu xuống lầu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2457


Chương 2457:

Đên rôi phòng khách, Hà Băng thờ ơ nhìn lướt qua phía ngoài, bên ngoài tất cả đều là hộ vệ áo đen, đã bao vây nơi này.

Xem chiến trận lớn như vậy, một con muỗi cũng không lọt ra nồi.

Trong đôi mắt sáng kia của Hà Băng lóe ra cái gì, có thể làm mẹ cô làm đến mức này là chuyện gì?

Song Hà Băng không hề hỏi gì, cũng không nói gì, yên lặng bồi Dương Kim Đậu ăn tối.

Sau khi bữa cơm kết thúc, hai mẹ con ngồi trên ghế salon, Dương Kim Đậu nhìn con gái nhu thuận nghe lời rất yên tâm, nếu như không có Tiêu Thành, Cuộc sống của bọn họ sẽ vĩnh viễn hài hòa lại hạnh phúc như thé.

Dương Kim Đậu vẫn rất hiểu con gái mình, cô tâm tư lả lướt lại thông tuệ, nhiều năm lớn lên theo Hà Tấn lại có bén nhạy xúc giác, chỉ chút dấu vết đã khiến cô nghi ngờ, nên hai ngày này Dương Kim Đậu làm việc rất cẩn thận, bà ta cũng rất vui mừng ngày mai có thể tận mắt nhìn con gái của mình mặc vào váy cưới, con gái của bà về sau sẽ có được hạnh phúc bình thường.

“Băng Băng, mẹ cắt cho con chút trái cây nhé!?” Dương Kim Đậu muốn đứng dậy.

Lúc này Hà Băng vươn tay đè xuống ngực mình, rên một tiếng.

“Băng Băng, con làm sao vậy, có phải vết thương lại đau rồ không?” Dương Kim Đậu lúc này khẩn trương hỏi.

Hà Băng gật đâu: “Mẹ, hôm nay con quên thay thuốc cho vết thương rồi, mẹ lấy hòm thuốc tới giúp con với ạ.”

“Được, mẹ sẽ đi ngay bây giờ.” Dương Kim Đậu nhanh chóng lên lầu.

Hà Băng ngước mắt nhìn thoáng qua hướng Dương Kim Đậu biến mất, nhanh chóng ngồi thẳng người, cô vươn tay, cầm lên điện thoại Dương Kim Đậu đặt ở trên bàn uống trà.

Mở điện thoại lên, cô gửi một cái tin nhắn đi ra ngoài.

Tin nhắn gửi đi thành công, cô xóa tin nhắn đi, sau đó đặt điện thoại về lại.

Đợi lúc Dương Kim Đậu cầm hòm thuôc trở lại cũng không có phát hiện Hà Băng có bất cứ khác thường nào.

Ngày hôm sau.

Hôm nay là đám cưới, Đường Ngọc mặc tây trang đen đi tới trước cửa Dương gia, anh ta lái xe hoa tới rước Hà Băng.

Ngày hôm nay Hà Băng trở thành cô dâu của anh ta.

“Đường thiếu, chúc mừng chúc mừng, đệ nhất băng mỹ nhân của thành phố Hồng Khẩu chúng ta cuối cùng đã vào nhà anh, đây thật là tiện sát bọn tôi ma.

“Đường thiêu tuổi trẻ tài cao, Hà tiêu thư xinh đẹp, ông trời tác hợp cho, chúng ta trước hết chúc hai người tân hôn hạnh phúc, sớm sinh quý tử nhé.”

“Đường thiếu, cô dâu ở trên lầu sao, chúng ta mau lên nhìn cô dâu đi!”…..

Tất cả mọi người đều ồn ào, mà nam chính hôm nay Đường Ngọc bị vòng vây ở chính giữa, cũng là người có tinh thần thoải mái vui vẻ nhất, nếu như Hà Băng sau khi cưới toàn tâm toàn ý đi theo anh ta, anh ta cũng sẽ đối tốt với Hà Băng.

Như vậy vừa trả thù Tiêu Thành, vừa được hạnh phúc, vẹn toàn đôi bên.

Lúc này Dương Kim Đậu đi ra, Đường Ngọc lúc này nhiệt tình gọi một tiêng: “Mẹ!”

“Ừ!” Dương Kim Đậu lên tiếng, trả lại cho Đường Ngọc một bao lì xì to.

“Mẹ, Băng Băng đâu?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2458


Chương 2458:

“Băng Băng ở trên lầu, không có vấn đề gì, yên tâm đi đi.” Dương Kim Đậu và Đường Ngọc đều không sợ, hiện tại tên đã trên dây, không phải phụ thuộc vào Hà Băng nữa rồi, hơn nữa hai người lén lút đều thương lượng xong, nếu như Hà Băng không muốn mặc váy cưới xuất giá, vậy Dương Kim Đậu liền một khóc hai náo ba treo cổ, có thừa cách để Hà Băng thỏa hiệp.

“Vâng. Mẹ, vậy con lên lầu đón Băng Băng ạ.” Đường Ngọc mang theo đoàn phù rê lên lâu.

“Băng Băng! Băng Băng, mở cửa đi, anh tới rồi!” Đường Ngọc ở ngoài gõ cửa.

Thế nhưng, bên trong không có tiếng động.

Một chút thanh âm cũng không có.

Đường Ngọc liền cảm thấy khác thường: “Băng Băng! Băng Băng, anh vào nhé!”

Đường Ngọc đẩy cửa vào, trong phòng rỗng tuếch, Hà Băng đã biến mắt.

Dự cảm không lành ban nãy trong nháy mắt đẩy Đường Ngọc vào trong vực sâu, Hà Băng mắt tích!

“Áy, cô dâu đâu?”

“Không xong, cô dâu không thấy đâu rồi!”

“Trời ạ, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì a, cuộc hôn lễ này oanh động toàn bộ thành phố Hồng Khẩu, hiện tại cô dâu tử vậy mà lại… đào hôn, cái này Đường thiếu làm sao thu thập cục diện rối rắm này chứ, Đường thiếu sắp trở thành chuyện cười của toàn bộ thành phố Hồng Khẩu này rồi!”

Dương Kim Đậu đẩy ra đoàn người chạy tới, bà ta ở trong căn phòng lớn tìm một vòng, thật sự không tìm được Hà Băng.

Bà ta lúc này mới ý thức được, Hà Băng đã bỏ chạy rồi!

“Băng Băng!” Dương Kim Đậu lập tức ngồi liệt trên thảm.

Lúc này, một chiếc xe sang nhanh chóng cách rời hồng khẩu, đi về nơi xa.

Hà Băng tháo xuông cái mũ trên đâu, cảm kích nhìn về phía Diệp Linh bên cạnh: “Chị Linh Linh, Cố tổng, lần này cảm ơn hai người.”

Là Cố Dạ Cần cùng Diệp Linh tới.

Cố Dạ Cẩn đang lái xe, đôi mắt đen thanh lạnh xuyên qua kính chiếu hậu liếc Hà Băng, lịch sự đạm nhạt gật đầu một cái.

Diệp Linh thân mật cầm tay Hà Băng: “Băng Băng, không cần khách khí, bọn chị đã nghe nói tin kết hôn của em và Đường Ngọc, cho dù tối hôm qua em không ta gửi tin nhắn cho chị, hôm nay chị cũng tới tìm em. Chị tuyệt đối không tin em sẽ ở trong khoảng thời gian anh chị rời đi gả cho người đàn ông khác!”

Hà Băng ngắng đầu liếc nhìn phong cảnh ngoài lướt qua cực nhanh ngoài cửa số: “Anh chị đã hứa với em, em vừa mở mắt ra là có thể thấy anh ấy, thế nhưng anh ấy nuốt lời, hơn nữa em chờ lâu như vậy, anh ấy cũng chưa LOI Diệp Linh hiểu, khi một cô gái bị thương yếu ớt, là cần người yêu làm bạn nhất, nhưng, anh cô lại không thể ở bên cạnh Hà Băng.

“Băng Băng, anh chị…”

Hà Băng nhếch môi, nhẹ giọng nói: “Em biết, không cần giải thích, em đều biết, anh ấy không tới, nhất định là bởi vì anh ấy không thể tới, lần trước đang thi hành nhiệm vụ, anh ây hít thứ kia, em biết tình huống hiện tại của anh ấy nhất định rất tệ.”

Cô biết.

Cô biết tất cả.

Cô mỗi ngày gọi điện thoại cho anh, không phải muốn anh ở bên cạnh cô, cô chỉ là… chỉ là muốn nghe một chút thanh âm anh, chỉ là muốn biết anh hiện tại sống có tốt hay không.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2459


Chương 2459:

Anh nhất định đã lâm vào chứng nghiện m* t**, cô biết – anh bây giờ đang ở nơi cô không biết chật vật chiến đấu.

Viền mắt trắng nõn của Diệp Linh nhanh chóng đỏ lên, cô rốt cuộc đã biết anh vì sao thích cô bé trước mắt này “Đúng vậy Băng Băng, chị đã liên lạc Lê Hương, Lê Hương đã trên đường đi đến Miêu Cương, chúng ta cùng nhau xuất phát, lần này nhất định có thể giúp anh chị vượt qua cái cửa ải khó khăn này.” Diệp Linh kiên định nói.

Trong lòng Hà Băng tràn đầy đầy sức mạnh, có nhiều người yêu Tiêu Thành như vậy, mọi người đoàn kết lại với nhau, còn có cửa ải khó khăn gì không khắc phục được?

“Băng Băng, chỉ là chúng ta rời đi như thế, chỗ mẹ em và Đường thiếu…” Diệp Linh muốn nói lại thôi.

Hà Băng lắc đầu: “Đó là một hồi tuồng bọn họ tự biên tự diễn, để bọn họ tự ăn ác quả mình gieo đi! Em sẽ không gả cho bât luận kẻ nào, chỉ gả cho… Tiêu Thành!”

Ba người bằng tốc độ nhanh nhất đi tới Miêu Cương, cũng ở lại trong trang trại.

Trại chủ vô cùng nhiệt tình dẫn Hà Băng, Cố Dạ Cần và Diệp Linh tới khu Tây Sương: “Cố tổng, khách ở đây là vài ngày trước từ nơi khác tới, không biết có phải là người mọi người muốn tìm hay không, hiện tại tôi dẫn vào mọi người làm quen, thì sẽ có đáp án ngay thôi.”

Vị trại chủ này đã từng nhận ân tình của Có Dạ Cần, nên rất nhiệt tình hieus khách.

Nhịp tim Hà Băng nhất thời đập nhanh hơn, khách ở đây sẽ là Tiêu Thành sao?

Cô sắp gặp được Tiêu Thành rôi ư?

Chỉ cần nghĩ đến tình trạng cơ thể của anh bây giờ, cô liền hận không thể lập tức gặp được anh.

“Được, làm phiền trại chủ rồi.” Cố Dạ Cần gật đầu.

Trại chủ vươn tay gõ cửa phòng.

Rất nhanh, cửa phòng mở ra.

Hà Băng thấy được khách bên trong, là một gương mặt xa lạ, không phải là Tiêu Thành.

Tia sáng hi vọng kia trong mắt Hà Băng trong nháy mắt phai đi, không phải Tiêu Thành, không phải anh.

Anh không ở nơi này sao?

Vậy anh bây giờ đang ở đâu?

Miêu Cương lớn như vậy, cô phải đi đến đâu để tìm anh?

Ba người đầy cõi lòng chờ mong mà đến, hiện tại không khỏi đều có chút thất vọng, Diệp Linh nhìn Cố Dạ Cẩn: “Chồng à, xem ra chúng ta tìm nhằm người rồi, nói không chừng còn tìm sai địa điểm rồi, hiện tại thời gian cấp bách, chúng ta có nên lập tức rời khỏi trang trại này đến nơi khác tìm anh em hay không?”

Cố Dạ Cần nhìn Hà Băng: “Hà tiểu thư, cô cảm thấy thế nào? Đi hay ở, cô tới quyêt định đi.”

Cố Dạ Cần giao quyền quyết định cho Hà Băng, dù sao loại chuyện tìm người này, cần một chút trực giác, mà trực giác của Hà Băng từ trước đến nay là chuẩn nhất.

Hà Băng suy nghĩ một chút: “Giờ đã khuya lắm rồi, chúng ta tạm thời ở chỗ này ở một đêm đi.”

“Được.”

Trại chủ lập tức sai người chuẩn bị phòng cao cấp, ba người ở lại nơi này.

Hà Băng một mình một phòng, hiện tại tuy đã khuya lắm rồi, nhưng cô cũng không muốn ngủ, nên cô đi ra ngoài một mình.
 
Back
Top Dưới