Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2340


Chương 2340:

Cái gì?

Sắc mặt Tiêu Đình Đình cũng thay đôi, nơi này là đường cao tốc, ä xuống xe ở chỗ này thì về kiểu gì, ở đây không gọi được xe.

Anh muốn vứt ả ở đây?

“A Thành, anh có phải điên rồi hay không, tại sao anh có thể bỏ em ở nơi này, em…”

“Xuống xe, tôi không thích nói lần thứ hai, hiểu ý của tôi không?” Tiêu Thành trực tiếp cắt lời ả.

Tiêu Đình Đình nhìn Tiêu Thành lúc này, đôi mắt u trầm kia như nhiễm nước sơn, dưới ánh trăng nhạt nhòa tản ra ánh sáng âm u, như dã thú nguy hiểm ẩn núp trong rừng rậm, làm người ta kinh sợ.

Tiêu Đình Đình tê rần da đầu, ả kéo ra cửa xe kế bên người lái, xuống xe.

“Tiêu Thành, anh thực sự quá đáng, anh có tin không em sẽ mách với bó, hoặc là, em sẽ không muốn kết hôn với anh nữal” Tiêu Đình Đình không phục, căn răng uy h**p nói.

Thế nhưng một giây kế tiếp “brr” một tiếng, Tiêu Thành đạp chân ga, phóng đi rồi.

Tiêu Đình Đình bị phun một mặt đầy khói xe, không gì sánh được chật vật và phẫn nộ.

Tô Tiêu Đường còn đứng tại chỗ, không đi.

Rất nhanh, bầu trời đổ cơn mưa phùn lất phát, trời mưa.

“Băng Băng, con đã gặp được Tiêu Thành rồi, cùng mẹ đi, chúng ta rời khỏi nơi này về nhà đi.” Dương Kim Đậu bung chiếc dù xanh đen trên đỉnh đầu Tô Tiểu Đường.

Hàng mi dài như cánh ve an tĩnh thống xuống, Tô Tiểu Đường không lập tức đáp: “Con đợi Tiêu Thành.”

Cái gì?

Dương Kim Đậu sửng sốt: “Băng Băng, vừa rồi con cũng đã thấy, Tiêu Thành và Tiêu Đình Đình ở cùng nhau, cậu ta đã đi rồi.”

“Anh ấy sẽ trở lại.”

“Con…” Dương Kim Đậu có chút tức giận, kỳ thực tính cách cô con gái này phần nhiều giống bà, song, càng bướng bỉnh hơn.

Lúc này nơi xa xa chạy nhanh đến một chiếc xe sang trọng, sau đó ngừng lại ở trước mặt bọn họ, cửa xe mở ra, thân thể cao ngất của Tiêu Thành nhảy vào ánh mắt.

Tiêu Thành tới.

Dương Kim Đậu bị kiềm hãm, bà thật không ngờ Tiêu Thành đi mà quay lại, thực sự đã trở về.

Tiêu Thành đi tới trước mặt Tô Tiểu Đường, hai người bốn mắt giao nhau.

“Tiêu Thành, cậu và Băng Băng trò chuyện một lát đi, vừa rồi Băng Băng không chịu đi, con bé nói phải đợi cậu trở về.” Nói xong Dương Kim Đậu rời đi.

Nơi đây chỉ còn sót Tiêu Thành và Tô Tiểu Đường, Tiêu Thành mím môi, trầm thấp hỏi: “Em chờ tôi làm cái gì?”

Tô Tiểu Đường ngẳắng khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ nhìn anh, đêm nay cô búi mái tóc lên tùy ý, càng thêm thanh thuần xinh đẹp, đôi mắt hạnh đen láy ươn ướt: “Tôi chờ anh trở lại cho ta một lời rõ ràng.”

Những lời này nhanh chóng kéo Tiêu Thành đến ký ức buổi tối kia, da thịt cô gái tựa như mỡ dê con thượng đẳng, bị anh làm ra đủ loại màu sắc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2341


Chương 2341:

Yết hầu Tiêu Thành lăn một vòng, giọng nói đã có chút khàn khàn: “Nói, em muốn tôi nói cái gì? Chúng ta đều trưởng thành rồi, * l**n t*nh m* giữa người trưởng thành, ngủ một chút rất bình thường. Tô Tiểu Đường, chẳng lẽ em muốn quấn lấy tôi, muốn tôi phụ trách các loại như thế đấy chứ!?”

“Bên cạnh tôi có rất nhiều người phụ nữ, em và bọn họ cũng chẳng có gì khác nhau, tôi thỉnh thoảng nếm món ngon, ngủ với em một giấc, nhưng tôi cũng không định ngủ tiếp lần thứ hai, nói như vậy em có thê hiệu chưa, tôi sẽ không vì một đóa hoa mà bỏ cả một Vườn hoa.”

“Tôi sắp kết hôn với Tiêu Đình Đình rồi, cùng Tiêu Đình Đình kết hôn có thể được cái gì không cần tôi nói em cũng có thể nghĩ ra, cho nên ý của tôi rất rõ ràng, đưa cho em vé máy bay em nhận được chưa, em với mẹ em mau rời khỏi nơi này đi.”

Sau ngày đó, anh liền biến mắt, biệt vô âm tín, Tô Tiểu Đường kiên trì chờ anh, chờ anh cho một câu trả lời.

Hiện tại anh nói, chữ chữ câu câu nói hết sức rõ ràng, đưa cô vé máy bay, bảo cô rời đi.

Giữa nam nữ trưởng thành ngủ một chút không có gì lớn, anh quay đâu còn có thể phải ôm trái ấp, cũng có thể cưới người phụ nữ khác.

Tô Tiểu Đường nhìn anh: “Nói xong chưa?”

“Em là muốn bồi thường gì sao, được thôi, chỉ cần em mở miệng, tặng nhà tặng xe đưa chi phiếu, tôi đều có thể thỏa mãn em.”

“Tô Tiểu Đường, tôi vẫn cảm thấy em rất thú vị, hiện tại em sẽ không biến thành một người không thú vị đấy chứt?”

Tô Tiểu Đường lạnh mặt xuống, ngón tay xuôi ở bên người dùng sức co lại, cô nhìn anh, lộ ra vẻ quật cường trong trẻo nhưng lạnh lùng từ trong xương, thật lâu sau cô mới cât tiêng: “Không cần, bồi thường gì cũng không cần, đêm hôm đó tôi coi như mình bị chó cắn một cái.”

Nói xong, Tô Tiểu Đường trực tiếp xoay người rời đỉ.

Ngay lúc cô xoay người, Tiêu Thành thấy viền mắt trắng nõn ấy đã đỏ bừng, anh vươn tay, chế trụ cổ tay mảnh khảnh của cô.

“Tô Tiểu Đường…” Anh gọi tên cô.

Thế nhưng Tô Tiểu Đường nhanh chóng hất tay anh ra, động tác của cô rất nhanh, một giây kế tiếp Tiêu Thành cảm giác được một vật lạnh như băng dùng sức để trên buồng tim anh.

Tiêu Thành cúi đâu, là một khâu súng.

Là súng anh đưa cho cô.

Hiện tại cô cầm súng để trên tim anh.

Tiêu Thành nhìn cô bé trước mắt này, cô đang nhìn anh, không phải, là nhìn anh đăm đăm, hốc mắt đỏ hồng hồng gắt gao đăm đăm dán lấy anh, trong mắt thiêu đốt ngọn lửa hừng hực, như thể muốn đốt cháy anh.

Anh biết, trong lòng cô đã hận anh.

Trong tròng mắt u trầm của Tiêu Thành hắc tràn ra vài phần mềm mại ẩn sâu: “Tô Tiểu Đường, em muốn mạng của tôi?”

Tô Tiêu Đường câu môi, rõ ràng là ý cười lạnh thấu xương lại ẩn chứa giọt lệ trong suốt: “Lẽ nào tôi không thể sao, anh đã nói, về sau mạng của anh chính là của tôi, tôi bất cứ lúc nào cũng có thể tới lấy, tên tội phạm cưỡng h**p!”

Năm chữ cuối cùng này khiến Tiêu Thành không cách nào phản bác, anh có lỗi với cô, Tiêu Thành gật đầu: “Vậy được, tôi trao mạng cho em.”

Anh nói – vậy được, tôi trao mạng cho em.

Trái tim Tô Tiểu Đường lạnh lẽo, cả người rơi vào trong vực sâu, cô lấy mạng của anh làm cái gì, cô vẫn cho là “về sau mạng của anh sẽ là của em” là một câu hứa hẹn, là lời hứa anh cho Cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2342


Chương 2342:

Xem ra, cô sai rồi.

Đêm đó anh không phải thế này, lúc mới bắt đầu anh rất thô lỗ, thế nhưng sau đó anh liền dịu dàng, cô chưa từng thấy dáng vẻ dịu dàng ấy bao giờ.

Anh từng lần một hôn nước mắt trên mặt cô, sau đó xuyên ngón tay thon vào, đan chặt mười ngón tay với cô.

Ánh mắt của anh như đuốc nhìn cô chằm chằm, dùng một loại ánh mắt nóng bỏng khi người đàn ông nhìn người phụ nữ, ẩn chứa tình yêu không nói nên lời, rơi từng giọt mồ trên người GÓI Cuối cùng anh còn ghé vào bên tai cô gọi tên cô, anh gọi – Hà Băng… Hà Băng… Băng Băng…

Tô Tiểu Đường vẫn không hiểu người đàn ông này, anh mặt ngoài ph*ng đ*ng không chịu gò bó, cuồng dã lại tà khí, thế nhưng lúc không có người anh sẽ thu liêm hêt thảy góc nhọn sắc bén.

Cô luôn là nhìn thấy anh ở một mình, hoặc đứng lặng, hoặc châm lửa hút thuốc, khi đó anh lộ ra một cảm giác tang thương theo năm tháng mà không từ ngữ nào diễn tả được, trên người anh viết đầy những câu chuyện cũ.

Đêm hôm đó chính anh dường như đã cởi bỏ tất cả ngụy trang, dịu dàng với cô đến lạ, cũng mê người đến lạ.

Cô thừa nhận mình đã bị mê hoặc.

Thế nhưng, anh hiện tại tự tay đập nát tất cả, để cô hiểu thật rõ vẫn luôn là tự cô đa tình.

Giờ khắc này cô thực sự động sát ý, muốn mạng anh.

Nhưng…

Tiêu Thành đang đợi cô bóp cò súng, anh từng nói, mạng của anh chính là của cô, đây tuyệt đối không phải trò đùa, nhưng, nòng súng đặt nơi tim chậm rãi rút lui, Tô Tiểu Đường thu tay mình lại.

Mưa càng lúc càng lớn, tựa như thác lũ xối ướt cả hai, Tiêu Thành ngước mắt nhìn, bàn tay cầm súng của Tô Tiểu Đường đã vô lực rũ xuống bên người, trên mặt cô ướt đẫm, không biết là nước mưa, hay là nước mắt vẫn luôn kiềm nén.

Tô Tiểu Đường nhìn anh, gần từng chữ: “Tiêu Thành, tôi không bao giờ muốn gặp anh nữa!”

Nói xong, bóng người cô nhanh chóng biến mất dưới cơn mưa đêm, biến mắt trong tầm mắt của anh, cũng biến mất trong sinh mệnh của anh.

Một đêm này, Tiêu Thành thật lâu đứng lặng tại chỗ, không nhúc nhích, anh biết lúc này cô đi thật.

Về sau, trên đời sẽ không có một Tô Tiểu Đường nào nữa.

Lần gặp mặt ngắn ngủi giữa hai người tựa như một giấc mộng, cô đã từng kinh diễm trong mắt anh, từng cùng anh kề vai đi về phía trước, đã từng lưu lại một ngọn đèn sáng mỗi khi anh về nhà, càng từng cho anh kh*** c*m thực cốt tri vị, cô là người phụ nữ đầu tiên, cũng là người phụ nữ duy nhât của anh.

Mấy năm nay, ngoại trừ cô độc và tín ngưỡng, cũng từng có được cô.

Bởi vì cô, anh hưởng qua tham dục, sinh ra lòng tham, khát vọng có được và hy vọng về một vĩnh viễn quá đỗi xa vời. Anh bắt đầu hiểu được, hóa ra đây chính là yêu sân ly biệt của thế gian.

Đau không?

Đương nhiên đau chứ.

Thế nhưng anh cũng vô cùng rõ ràng, Dương Kim Đậu nói rất đúng, anh không phải sống vì chính mình, không cho cô được tương lai.

Về sau lại gặp nhau, chỉ e cô đã là thiên là người phụ nữ duy nhât của anh.

Mấy năm nay, ngoại trừ cô độc và tín ngưỡng, cũng từng có được cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2343


Chương 2343:

Bởi vì cô, anh hưởng qua tham dục, sinh ra lòng tham, khát vọng có được và hy vọng về một vĩnh viễn quá đỗi xa vời. Anh bắt đầu hiểu được, hóa ra đây chính là yêu sân ly biệt của thế gian.

Đau không?

Đương nhiên đau chứ.

Thế nhưng anh cũng vô cùng rõ ràng, Dương Kim Đậu nói rất đúng, anh không phải sống vì chính mình, không cho cô được tương lai.

Về sau lại gặp nhau, chỉ e cô đã là thiên kim tỏa sáng nhât, bên người phôn hoa tựa cẩm, hoa tươi vờn quanh, trừ anh ra, cũng sẽ không bao giờ có người nào biết cô từng là Tô Tiểu Đường.

Tô Tiểu Đường, tạm biệt.

Tình yêu của Tiêu Thành và Tô Tiểu Đường làm cho Diệp Linh thổn thức không ngớt, nhưng Diệp Linh không làm được cái gì, kỳ thực không làm gì là cách an toàn với mọi người, vì vậy Cố Dạ Cần mang theo Diệp Linh lại bay trở về trấn nhỏ ở Giang Nam.

Ở trong trấn nhỏ kia, cái bụng Diệp Linh mỗi một ngày lớn lên, rất nhanh năm tháng đã đi qua, ngày sinh dự tính đã đên.

Lê Hương đang điều chỉnh lịch làm việc của mình, Diệp Linh sinh, cô nhất định phải muốn đích thân mỗ chính.

Hôm nay Cố Dạ Cần mang theo Diệp Linh đi shopping, sinh mệnh nhỏ chẳng mắy chốc sẽ ra đời, có rất nhiều đồ đạc cần mua, cái gì cũng phải mua, nhất là quần áo sơ sinh khiến người ta yêu thích không buông tay.

Trong siêu thị, Diệp Linh lựa hai cặp bít tất trắng xinh nho nhỏ, cô hỏi Cố Dạ Cần bên cạnh: “A Sinh, cái bít tất này đẹp không?”

Cố Dạ Cần thấy cô chọn đều là đồ dùng cho bé gái, nên câu môi nói: “Em đoán chắc trong bụng em là con gái à?”

Đương nhiên là con gái, là Lê Hương nói cho cô biết.

“Làm sao, anh thích con trai?” Diệp Linh bất mãn nhìn anh một cái, ý kia là – đồ trọng nam khinh nữ.

Cố Dạ Cần muốn lên tiếng, nhưng Diệp Linh đã hừ một tiếng: “Đừng giải thích, giải thích chính là che giấu.”

Nói rồi cô xoay người, không để ý tới anh.

Cô tức giận làm gương mặt tuấn mỹ của Cố Dạ Cẩn dâng lên ý cười, kỳ thực con trai con gái đều tốt, đương nhiên trong nội tâm anh càng thiên vị con gái nhiều hơn một chút.

Con gái giông mẹ, nhât định sẽ xinh đẹp giống cô.

Bây giờ Diệp Linh đã mang thai đến tuần 39, bởi vì cô sinh hoạt hàng ngày đều là Cố Dạ Cẩn một tay chăm sóc, nên khuôn mặt dịu dàng đáng yêu của cô đã được nuôi đến hồng phơn phớt, là màu hồng khỏe mạnh, song tay chân cô vẫn mảnh khảnh như cũ, chỉ là cái bụng rất lớn, đã nhô ra.

Trái tim Cố Dạ Cần được lắp đầy.

Diệp Linh cảm thấy đàn ông hình như đa số đều thích con trai, kỳ thực này cũng có thể hiểu, song Cố Dạ Cần thích con trai, cô có chút không vui.

Cô cảm giác bản thật thực sự càng ngày càng kỳ quái, Cố Dạ Cần cũng không phải bố con cô, cô đang tức giận cái gì?

Diệp Linh cũng cạn lời với bản thân mình.

Cô điều chỉnh tâm tình sau đó xoay người, chỉ thấy Cố Dạ Cần thân cao chân dài đứng lặng ở đó, tựa như cây ngọc thụ vững chãi, hấp dẫn vô số ánh mắt, hiện tại anh cầm trong tay một đôi bít tất màu hồng, phía trên còn có một vòng hoa nhỏ màu trắng, bít tất trẻ sơ sinh nằm trong lòng bàn tay của anh càng thêm tí hon.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2344


CHương 2344:

Anh rủ mí mắt tuần mỹ nhìn đôi bít tất nhỏ, bên môi mỏng nhuộm ý cười thương yêu.

Hàng mi dài của Diệp Linh run lên, cô đã biết, anh sao có thể không thích con gái chứ, tình yêu của anh đối với con gái là từ trong xương bộc lộ ra ngoài.

Xem ra cô đã hiểu lầm anh.

Diệp Linh câu đôi môi đỏ mọng, dào dạt nụ cười hạnh phúc.

Hai người về tới tứ hợp viện, Cố Dạ Cần làm cơm tối, khẩu vị Diệp Linh rất tốt ăn hai chén cơm nhỏ, sau đó trở về phòng chuẩn bị ngủ.

Diệp Linh cầm điện thoại, đang gọi với Lê Hương, Lê Hương cười nói: “Linh Linh, tớ đã đên sân bay rôi, đêm nay liền bay qua, cậu sắp sinh, tớ sợ cậu sinh non, nên phải đến canh bên cạnh cậu trước mới an tâm.”

Diệp Linh không cho là đúng: “Lê Hương, không sao đâu, cậu không cần phải đến quá sớm, tớ sẽ không sinh non, tớ khỏe cả ý mà.”

Nhưng lời này mới vừa nói xong, Diệp Linh đột nhiên cảm thấy bụng truyền đến từng đợt đau nhức, đau quá.

“Linh Linh, cậu làm sao vậy?”

Diệp Linh mặt trắng bệch, trán đã túa ra lớp mồ hôi lạnh, cô xụi lơ trên thảm, nhất thời chân tay luống cuống, lần đầu tiên sinh, không có chút kinh nghiệm làm cô vô cùng khẩn trương.

“Lê Hương, tớ hình như… hình như sắp sinh rồi…” Lúc này Diệp Linh đã cảm thấy dưới váy thắm ướt, nước ối của cô đã vỡ.

Cô thật sự sắp sinh rồi.

Nên làm cái gì bây giờ?

“Linh Linh, cậu đừng lo lắng, tớ hiện tại liền chạy tới…” Lê Hương đã đỡ đẻ vô số lần nhất thời cũng quýnh lên, hai người loạn vô cùng.

Lúc này“cạch” một tiếng, cửa phòng đột nhiên đầy ra, Có Dạ Cần đi vào.

Nhìn tình huống hiện tại của Diệp Linh, Cố Dạ Cần hơi biến sắc mặt, song anh bình tĩnh lây áo khoác ngoài khoác trên người Diệp Linh trước, sau đó ôm ngang cô lên, anh dùng một chất giọng dịu dàng chưa từng có nói với cô: “Linh Linh, đừng sợ, anh ở đây, anh vẫn luôn ở đây.

Cố Dạ Cần ôm Diệp Linh, đi thẳng một đường đến bệnh viện, lại ôm Diệp Linh vào phòng sinh.

Đoạn đường này Diệp Linh nhìn khuôn mặt tuấn tú của Cố Dạ Cẩn, tất cả lo lắng bất an ban nãy đều ở thời khắc trong ngực anh lúc này tan biến. Anh nói, đừng sợ, anh ở đây, anh vẫn luôn ở đây, Diệp Linh đột nhiên nhớ lại lúc cô khổ sở, hay là vui vẻ, đoạn đường này, anh vẫn luôn ở bên cạnh cô, chưa từng rời đi nửa bước.

Diệp Linh giơ tay lên, chậm rãi ôm lấy cổ của anh, chỉ anh có thể cho cô tràn ngập cảm giác an toàn.

A Sinh…

A Sinh…

Phồn hoa tự cẩm mịch an ninh – Đạm vân lưu thủy độ thử sinh”.

*Tìm kiếm an bình giữa chốn phồn hoa – Sống cuộc đời ở chốn hoang sơ thanh vắng.

Anh tên A Sinh, là ý nghĩa này sao?

Ngón tay của Diệp Linh khẽ vuốt gương mặt anh tuấn đó, chốc lát bỗng sợ sệt, vì sao anh khiến cô cảm thấy quen thuộc như thế?

Anh rốt cuộc là ai?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2345


Chương 2345:

A Sinh, anh rốt cuộc là ai?

Trong hành lang bệnh viện, Cô Dạ Cân lớn tiếng gào: “Bác sĩ! Bác sĩI”

Bác sĩ và vệ sĩ mặc áo blouse trắng vội vã chạy đến: “Không xong, có người vỡ nước ối rồi, lập tức đẩy vào phòng sinh, chúng ta chuẩn bị đỡ đẻ.”

Cố Dạ Cẩn nhẹ nhàng Diệp Linh đặt trên xe ô tô, anh kiềm chế sóng to gió lớn trong lòng, trên mặt không tiết lộ bắt kỳ tâm tình nào, anh sợ dọa đến cô, cúi lưng, bàn tay anh rơi trên tóc mai dính trên trán cô dịu dàng vuốt về phía, dịu dàng nói: “Linh Linh đừng sợ, anh sẽ vào chung, chúng ta nhất định có thể bình an sinh bé con ra.”

Cô sinh trước giờ, Lê Hương lại không ở đây, nguy hiêm chắc chắn có.

Đứa bé này đến từ không dễ, bầu bạn với bọn họ đi qua năm tháng gian nan nhất, anh và cô không thể chấp nhận được một chút chuyện xấu nào xảy ra nữa.

Cô và con, anh đều muốn.

Cô và con, là toàn bộ sinh mệnh của anh.

Diệp Linh cảm thấy đau quá, hai lỗ tai ông ông, nhưng cô gật đầu, dùng sức gật đầu: “DạI”

Cô nhất định sẽ đưa bé con bình an khỏe mạnh tới thế giới này.

Lúc này bác sĩ đưa tờ giấy đồng ý trước khi sinh: “Tiên sinh, anh là người nhà của sản phụ sao, mời ký tên ở chỗ này.”

Cố Dạ Cần nhanh chóng nhận lấy bút, anh ở phía dưới “xoát xoát” ký vào tên mình.

Người đàn ông luôn ở vị trí trên cao, cho dù là ký tên giấy đồng ý trước sinh cũng tỏa ra khí thế phê duyệt văn kiện.

“Tiên sinh, nếu như anh muốn vào phòng sinh thì hãy mặc đồ vô khuẩn vào trước.” Hộ sĩ đưa bộ đồ vô khuẩn màu xanh đen cho Cố Dạ Cần.

Cố Dạ Cẩn bằng tốc độ nhanh nhất mặc vào.

Y tá đặt tờ giấy đồng ý kia bên người Diệp Linh, sau đó thúc cô vào phòng sinh.

Diệp Linh nghiêng mắt, thấy được chữ ký phía dưới cùng- Cố Dạ Cần.

Ba chữ Cố Dạ Cần này được ký rồng bay phượng múa, đẹp vô cùng.

Có Dạ Cần…

Có Dạ Cần ư…

Diệp Linh chấn động, đầu “oanh” một tiếng, cô một mực tìm kiếm Có Dạ Cần, thì ra anh chính là Cố Dạ Cần.

Anh lại chính là Cố Dạ Cẳn!

Trăm phương ngàn hướng kiếm bao lần, bỗng nhiên quay đầu ngoảnh lại Diệp Linh, sau đó thúc cô vào phòng sinh.

Diệp Linh nghiêng mắt, thấy được chữ ký phía dưới cùng- Cố Dạ Cần.

Ba chữ Cố Dạ Cần này được ký rồng bay phượng múa, đẹp vô cùng.

Có Dạ Cẩn…

Có Dạ Cần ư…

Diệp Linh chấn động, đầu “oanh” một tiếng, cô một mực tìm kiếm Cố Dạ Cần, thì ra anh chính là Cố Dạ Cần.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2346


Chương 2346:

Anh lại chính là Cố Dạ Cẳn!

Trăm phương ngàn hướng kiếm bao lần, bỗng nhiên quay đầu ngoảnh lại người đã đứng dưới ngọn đèn lay lát.

Hóa ra, anh vẫn luôn ở bên cạnh cô.

Trong đầu Diệp Linh dường như có tia lửa điện, đột nhiên hiện lên rất nhiều hình ảnh, cô nhớ ra, rồi, cô đã nhớ lại mười năm của cô và Cố Dạ Cần.

Đoạn đường bị đẩy mạnh phòng sinh này, Diệp Linh như đi qua nửa đời trước của mình, mười năm của nửa đời trước này, bao nhiêu nước mắt và ác mộng đan xen, tất cả tình ái cô đã giao phó cho những năm tháng xưa, rời khỏi anh đã trở thành đường sống duy nhất của cô.

Nhưng, cô vẫn không thể nào rời khỏi anh.

Chiêc nhân cưới anh đeo vào tay cô, khắc lên tình yêu sâu đậm chẳng muốn ai hay biết.

dloveL.

b*** tối anh ôm cô, đã từng chôn ở cổ cô lệ rơi đầy mặt, khóc giống như một đứa trẻ, anh hèn mọn thành tín cầu xin – Linh Linh, đừng rời bỏ anh.

Đã từng phí hoài bao lần, lễ thành nhân năm 18 tuổi đúc nên tiếc nuối lớn nhất, anh từng nói không bao giờ buông tay cô ra, những lời này là lời hứa hẹn của anh trao cho cô cả đời, anh dùng tên giả A Sinh, vĩnh viễn ở cạnh cô và con.

Những thứ này đại khái đều là điều khiến cô không thể rời khỏi anh, không thể quên đi anh, bởi vì từ ánh mắt đầu tiên của rất nhiều năm trước, ngoài song cửa Diệp gia, tình yêu của anh đã sớm ăn sâu bén rễ, so với cô tới sớm hơn rất nhiều.

Bởi vì tình yêu của anh, ở một đường chông gai hòa lẫn máu tươi vẫn nồng nàn sâu sắc như cũ, so với cô càng thêm kiên định càng thêm thâm trầm.

rang 8 Bởi vì tình yêu của anh…

Hết thảy đều bởi vì tình yêu của anh…

Hốc mắt trắng nõn của Diệp Linh đỏ bừng, bên trong bốc lên nhiệt khí nóng bỏng, hàng mi dài run lên, từng giọt lệ nặng trĩu rơi xuống.

Tách một tiếng, đèn trong phòng sinh bật lên, Diệp Linh cảm thấy nhức mắt, hốt hoảng nhắm mắt lại.

Cả thê giới đang điên đảo xoay vân.

“Mẹ của bé đừng quá lo lắng, nào, theo nhịp tôi đếm, chúng ta bắt đầu hít sâu.”

“Hít vào, thở ra, hít vào… dùng sức!”

Ngón tay mảnh khảnh của Diệp Linh níu chặt ga giường phía dưới, cô dùng hết khí lực toàn thân để sinh đứa bé này.

Con của cô và Có Dạ Cần.

Nhưng, không sinh ra được.

Đau quá đau quá.

Một chút khí lực của cô đã dần dần mắt đi.

“Linh Linh! Linh Linh!”

Có người đang gọi cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2347


Chuương 2347:

Diệp Linh mở mắt ra, cô thấy rõ ràng người trước mắt, khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc kia của Cố Dạ Cần phóng đại trong tầm mắt cô.

Hiện tại anh nắm tay cô nhìn cô, đang gọi tên cô: “Linh Linh! Linh Linh!”

Tầm mắt Diệp Linh càng ngày càng mờ nhạt, cô đột nhiên không rõ mình tại sao lại quên mất anh, cô tại sao có thể quên một Cố Dạ Cần yêu cô như thế, cô tại sao có thể quên một Có Dạ Cẩn cô yêu như thế?

Diệp Linh trong làn nước mắt của mình nhếch môi, ngây ngốc cười về phía anh.

Cô nghĩ mình bây giờ cười nhất định rất xấu.

Cố Dạ Cần đã cảm thấy trạng thái bây giờ của Diệp Linh không thích hợp, vô cùng không thích hợp, trong lòng cuốn tới một cảm giác bất an, anh nhìn về phía bác sĩ: “Còn bao lâu nữa? Bé con sao rồi?”

“Đầu bé bị kẹt rồi, mẹ bé lại không có sức rặn, như vậy bé con rất dễ bị ngợp, mẹ cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

Trái tim Có Dạ Cẩn không ngừng quặn đau, Diệp Linh chẳng những sinh non, hiện tại còn khó sinh, săc mặt anh xanh mét nhìn bác sĩ: “Bây giờ nên làm gì, có thể đổi thành sinh mỗ hay không?”

“Cái này…” Đối mặt với tình huống khó giải quyết của Diệp Linh , các bác sĩ đều do dự.

Cố Dạ Cần trực tiếp chau chặt mi tâm, Lê Hương không ở đây, đám bác sĩ này đều là lang băm.

Lê Hương đến tột cùng từ lúc nào mới có thể chạy tới?

Lúc này Cố Dạ Cần cũng cảm giác ống tay áo của mình bị kéo lại, anh cúi đầu nhìn, chỉ thấy Diệp Linh đáng thương nhìn anh.

“Linh Linh, em muốn nói cái gì?”

Ao quân trên người Diệp Linh đều bị mồ hôi làm ướt đẫm, cô cật lực nhìn Cố Dạ Cần: “Đau quá… đau quá…”

Trái tim Có Dạ Cần lúc này bị một bàn tay hung hăng siết lấy, cô rên đau với anh, cô nói cô rất đau.

Cố Dạ Cần cảm giác mình không thể thở được.

“Các anh có nghe hay không, cô ấy nói đau!” Đuôi mắt Cố Dạ Cẩn đỏ thắm nhìn về phía những bác sĩ kia.

Đám bác sĩ da đầu tê rằn, cũng không dám nhìn anh, rất nhanh tiếng kinh hô vang lên: “Không xong, sản phụ đã xuất huyết rất nhiều rồi!”

Diệp Linh xuất huyết rất nhiều.

Người ta nói phụ nữ sinh con giống như đi dạo một vòng ở quỷ môn quan, Cố Dạ Cẩn vẫn chờ mong bé con, nhưng cũng sợ cái ngày mà bé con đến, hoang mang bất an ẩn nhẫn ở trong lòng trong nháy mắt bùng nỏ, anh níu lấy áo bác sĩ: “Mau cầm máu! Mau cầm máu đi! Nếu như bọn họ bị gì ngoài ý muốn, tôi sẽ chôn hết cả bệnh viện các người cùng!”

Bác sĩ sợ đến run lẫy bẩy, mồ hôi lạnh đã rơi như mưa.

Đuôi mắt Có Dạ Cần đỏ tươi, cả người âm trầm lại đáng sợ, lúc này bên tai truyền đến một tiếng kêu yếu ớt: “Có…

Dạ Cân…”

Cố Dạ Cẩn đột nhiên cứng đờ, trong chớp nhoáng này anh cảm giác mình đã nghe lầm.

Anh chậm rãi xoay người, ánh mắt rơi trên mặt Diệp Linh, hiện tại trong mắt Diệp Linh đều là nước mắt, lập lòe nhấp nháy giống như một ngân hà rực sáng, cô nhìn anh, lại kêu tên anh: Có Dạ Cần…

Có Dạ Cần…

Cô khôi phục trí nhớ rồi!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2348


Chương 2348:

Cô nhớ ra anh rồi!

Cô Dạ Cân đột nhiên cứng đò tại chô, trong hốc mắt đỏ thắm ấy tràn ra khiếp sợ, ngơ ngắn, kinh hỉ, thấp thỏm, nghĩ mà sợ…

Những tâm trạng đó đan vào một chỗ, làm cho anh trong lúc nhất thời quên mắt phản ứng, tai của anh vang vọng đều là tiếng kêu ấy của cô – Cố Dạ Cần.

Lúc này cửa phòng sinh đột nhiên mở ra, thanh âm kinh ngạc vui mừng truyền đến: “Prof. Hạ tới!”

Lê Hương tới.

Cố Dạ Cần xoay người, anh thấy được Lê Hương, Lê Hương mặc áo blouse trắng dài, tuy là chạy tới vội vội vàng vàng, thế nhưng trước sau như một vân bình tĩnh thong dong.

Lê Hương đến làm cho tất cả mọi người đều cảm giác được kinh hỉ, vị cứu tinh này rốt cục đã chạy tới.

“Prof. Hạ, sản phụ xuất huyết rất nhiều.” Bác sĩ nhanh chóng báo cáo tình huống.

Lê Hương đeo khẩu trang lên, đi tới bên cạnh Diệp Linh, cô cầm tay Diệp Linh, dịu dàng nói: “Linh Linh, hiện tại sinh thường đã không được, phải lập tức tiến hành sinh mổ, tớ sẽ tự mình mỏ chính, không cần lo lắng, cậu và bé con đều giao cho tớ, tớ sẽ để hai mẹ con tròn con vuông.”

Bất cứ lúc nào, cô bạn thân Lê Hương thủy chung ở bên cạnh cô, Diệp Linh dùng sức gật đâu: “Ư!”

Lê Hương ngắng đầu nhìn về phía Cố Dạ Cẩn: “Cố tổng, anh đi ra ngoài chờ trước đi.”

“Tôi…” Cố Dạ Cần không muốn đi ra.

“Lúc bé con ra đời tôi sẽ cho anh vào, đóng cửa.” Lê Hương quả quyết phân phó.

Cứ như vậy, Cố Dạ Cần bị đuổi ra ngoài, cánh cửa phòng đóng ầm trước mặt anh.

Cố Dạ Cần đợi, thời gian trôi qua từng phút từng giây, anh giống như kiến bò trên chảo nóng, hết sức dày vò.

Anh không biết cô ở bên trong thế nào.

Anh cũng không biêt cô tại sao phải đột nhiên nhớ ra anh.

Anh càng không biết cô trong lúc bất chợt khôi phục ký ức sẽ đối xử với anh như thế nào.

Chưa từng dày vò đến như vậy.

Lúc này “oe” một tiếng, đột nhiên có một tiếng khóc to rõ ràng từ trong phòng sinh truyền ra.

Con ngươi màu đen của Cố Dạ Cần mạnh mẽ co rụt, giờ khắc tiếng khóc to và rõ ràng ấy giống như là một tia nắng vàng ươm xua đi mây mù trong lòng anh, cảm thấy quá khứ đã từ từ rời xa anh, anh nghênh đón một sinh mệnh mới, một hy vọng mới.

Loại tâm tình vi diệu này giống như một hạt mầm nảy nở trong tim anh, sau đó điên cuồng sinh trưởng vươn cành, tim của anh, nhất thời đầy tràn.

Cố Dạ Cần đi tới trước cửa phòng sinh, vươn tay đầy cửa ra.

Anh chứng kiến bé con Lê Hương ôm trên tay, bé con mới vừa sinh ra thực sự là khó khăn lắm lớn được một chút xíu, Lê Hương tắm rửa mặc quần áo cho bé con, bé con mặc xong quần áo giương cái miệng nhỏ, non nớt cất tiếng khóc oe oe oe không ngừng.

Lê Hương đưa bé con cho anh: “Cố tổng, chúc mừng anh, là tiểu thiên kim, ba kí tám lạng, anh làm bố rồi!”

Anh làm bố rồi!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2349


Chương 2349:

Cố Dạ Cần biết, anh làm bố rồi!

Đây là con anh, là con của anh và Diệp Linh, bé con của bọn họ rốt cục đã đến.

Đây là một cô con gái.

Cố Dạ Cần vươn tay, ôm lấy con gái của mình, bé con vốn đang oa oa khóc không ngừng tự dưng im bặt, bé con tròn mắt nhìn Cố Dạ Cần, sau đó vui vẻ nhếch miệng cười.

Lê Hương câu môi, nhịn không được cười nói: “Cố tổng, đều nói con gái là tiểu tình nhân kiếp trước của bó, lời này một chút cũng không sai, vừa rồi tôi ôm thì không ngừng khóc, đến trên tay anh liền cười, bé con rất thích người bố là anh đó.”

Trái tim Cố Dạ Cẩn mềm mại lại tràn đây, anh gỡ cái mềm ra nhìn khuôn mặt nhỏ của bé con, bé con của người khác mới sinh ra đều xấu, vừa đỏ vừa nhăn nheo hệt như chú chuột nhỏ, nhưng con gái của anh không phải thế.

Con gái của anh giống như đúc vô số lần anh huyễn tưởng , giống như mẹ cô, khuôn mặt nho nhỏ hồng hồng, hai mắt đen láy, khiến người ta muốn dùng sức hôn một cái.

Con gái của anhI Anh rốt cục có con gái rồi!

Cố Dạ Cần ôm con gái đặt bên người Diệp Linh, Diệp Linh bị tiêm thuốc mê và đã trải qua hai lần sinh thường và sinh mổ cùng một lúc, nên bây giờ cô đã mệt lả, cô yếu ớt nhìn con gái mình, sau đó ở trên khuôn mặt nhỏ của con gái hôn một cái.

Bé con, mẹ yêu con.

Hiện tại mẹ con các cô đang ở bên cạnh anh, trên cái thế giới này anh lại có thêm một người phải bảo vệ, Cố Dạ Cần nhịn không được vươn tay, xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Diệp Linh: “Linh Linh, anh làm bô, em làm mẹ rôi.”

“Dạ.” Diệp Linh mệt mỏi nhắm mắt.

Sắc mặt Cố Dạ Cẩn chợt biến: “Linh Linh, Linh Linh…”

“Cố tổng,” Lê Hương nhanh chóng mở miệng: “Cố tổng, đừng lo, Linh Linh chỉ là quá mệt nhọc, đang ngủ mà thôi, hiện tại để Linh Linh ngủ một giấc thật ngon, đừng quấy rầy cậu ấy.”

Cố Dạ Cẩn lo lắng, đưa tay xoa mặt Diệp Linh: “Thật sự chỉ là đang ngủ thôi sao?”

Lê Hương cười: “Cố tổng, anh yên tâm đi, thật sự chỉ là đang ngủ.”

“Ừm.” Cố Dạ Cần gật đầu.

Trong phòng bệnh.

Lê Hương cùng vài y tá nhỏ vây quanh xe đầy trẻ con nhìn: “Các cô coi tiểu thiên kim này đi, đường nét ngũ quan sắc nét thật, nhưng đôi mắt lại y hệt bó.”

“Ha ha, đúng vậy, gen của bố mẹ tốt như vậy, tiểu thiên kim tuyệt đúng là một tiểu mỹ nhân.”

Cố Dạ Cần lúc này đang dựa vào bên tường, anh một tay đút trong túi quần, xuyên qua khe hở nhỏ nhìn về phía xe đầy trẻ con, cái mền màu vàng bọc lấy bé con, bé con mở đôi mắt đen lúng liêng, lanh lợi mười phân.

Cố Dạ Cần nhìn về phía Lê Hương, thấp giọng hỏi: “Linh Linh sao còn chưa tỉnh, cô ấy đã ngủ hai tiếng rồi.”

Lê Hương lộ ra ý cười bất đắc dĩ, trong suốt 2 tiếng vị Cố tổng đã hỏi câu này không dưới mười lần rồi.

Quá sốt ruột.

Lê Hương nói: “Cố tổng, Linh Linh thật sự chỉ là đang ngủ, nếu như anh thực sự lo lắng, có thể đánh thức Linh Linh.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2350


Chương 2350:

Đánh thức cô sao?

Cố Dạ Cần nhìn về phía giường bệnh, con gái ra đời, Diệp Linh không còn cái bụng tròn vo kia nữa, mảnh khảnh năm ngủ trên giường bệnh, co lại thành một cục y hệt con gái anh.

Lông mi nhỏ dài như cánh ve an tĩnh rũ xuống, khuôn mặt nhỏ mềm có hơi tái, dưới mí mắt còn có vẻ mệt mỏi.

Cố Dạ Cần lắc đầu, mặc dù không yên tâm, nhưng vẫn không đánh thức cô.

Không nỡ.

“Cố tổng, Linh Linh hiện tại cần ngủ, anh đừng quá lo, không ai giành vợ với anh.”

Tuy là nói như vậy, thế nhưng Cố Dạ Cần vẫn rất muốn nhìn Diệp Linh, anh rất sợ mình nháy mắt một cái, Diệp Linh sẽ lại không thấy đâu.

“Linh Linh khôi phục nhớ rồi, việc này cô biết không?” Cố Dạ Cần hỏi Lê Hương.

Lê Hương gật đầu: “Tôi nghe Linh Linh gọi tên anh rôi.”

“Linh Linh bất chợt khôi phục ký ức là chuyện tốt hay chuyện xấu, tôi sợ cô ấy vẫn là không vượt qua cửa ải trong lòng kia, đến lúc đó trọng sinh trong cơn ác mộng, căn tâm bệnh đáng sợ ấy lại cuốn tới lần nữa.” Cố Dạ Cần nhíu lại mày kiếm, lộ ra vài phần lo lắng.

Lê Hương suy tư một chút, sau đó câu môi: “Cố tổng, anh có nghĩ tới hay không, lúc này Linh Linh bất chợt khôi phục ký ức, đó là bởi vì… cô ấy đã chữa khỏi chính mình.”

Cố Dạ Cần ngắn ra, phải không?

Là thế phải không?

Cô đã chữa khỏi chính mình rồi?

Lúc này “ưm”” một tiêng, Diệp Linh trên giường giật mình, chậm rãi mở mắt ra.

Cố Dạ Cần cứng đờ, hai mắt sáng lên, anh nhắc chân tiến lên.

Thế nhưng vô dụng, bởi vì có người nhanh hơn anh, Lê Hương mới vừa rồi còn đang khuyên anh không cần lo lắng lập tức chạy đến bên giường, vây quanh Diệp Linh rồi.

Lê Hương quan tâm kéo tay Diệp Linh: “Linh Linh, thế nào, hiện tại thuốc tê đã hết, cậu có phải cảm thấy rất đau hay không?”

Diệp Linh yêu ớt mở mắt: “Đúng là có chút đau…”

Lúc này Cố Dạ Cần thấy ánh mắt Diệp Linh khế động, đang ở trong phòng bệnh tìm người.

Anh muốn đi lên trước.

Thế nhưng Lê Hương lại lên tiếng: “Vú em, đầy bé con tới đây.”

Bởi vì nguyên nhân gia đình, chỗ Cố Dạ Cần và Diệp Linh không có ông bà chăm sóc được, nên đã mời vú em chuyên nghiệp.

CO iI0a Gan.

Bà vú đầy xe nôi tới trước mặt Diệp Lin: “Thái thái, tiêu thiên kim hiện tại ở đây này.”

Diệp Linh dời sang bên giường một chút, cô vui mừng lại thương yêu nhìn con gái mình, tự tay kéo lại bàn tay tí hon mềm mại của con gái, đặt ở bên môi mình hôn một cái, thanh âm của cô vừa ngọt vừa mềm: “Hi, cục cưng, con rốt cục đã đến với thế giới này rồi, mẹ yêu con lắm.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2351


Chương 2351:

Toàn thân Cố Dạ Cần đều mềm, huyết dịch xông lên, lại chẳng phát ra được một chút lực, nói không nên lời đây là cảm giác gì, trong lòng trong mắt anh chỉ có người phụ nữ của anh, con gái của anh…

“Linh Linh, cậu đã nghĩ ra tên của bé con chưa? Nếu không, đặt trước cho bé con một cái nhũ danh đi!?” Lê Hương đề nghị.

Diệp Linh nhìn bé con, bé con cũng quay lại nhìn cô, còn nhếch miệng Cười.

“Cứ gọi… là Tiểu Điềm Điềm đi!” Diệp Linh nói.

Tiểu Điềm Điềm…

Cố Dạ Cẩn cảm thấy cái tên này rất hay, mặc dù Tiểu Điềm Điềm mới sinh ra, thế nhưng hoạt bát lại thần khí, cười còn rất ngọt.

“Tiểu Điềm Điềm, cục cưng, về sau ngươi cứ gọi Tiểu Điềm Điềm ah.” Diệp Linh lại hôn một cái con gái tay nhỏ bé.

Lúc này bà vú cười nói: “Thái thái, cô chuẩn bị cho Tiểu Điềm Điềm bú sữa đúng không?”

Diệp Linh không do dự gật đầu: “Đúng vậy.”

“Vậy được, thái thái mới vừa tỉnh, ăn một chút mỳ trước đi! Lát nữa thử đút cho Tiểu Điềm Điềm chút sữa.” Bà vú chuyên nghiệp nói.

Lúc này Lê Hương mở ly giữ ấm ra: “Linh Linh, cậu vừa mới sinh con, ăn chút mỳ đường đỏ trước đi.”

Diệp Linh nhận đũa: “Lê Hương, để tớ tự ăn.”

“Linh Linh, hay là tớ đút cậu nhat Từ giờ trở đi cậu đã ở cử rồi, một tháng này tự cậu phải chú ý, phụ nữ ở cử phải thật cẩn thận, không chú ý một chút sẽ mắc mấy bệnh hậu sản đó.”

“Tớ biết rồi.” Diệp Linh gật đầu.

Lê Hương gắp mỳ đưa tới bên môi Diệp Linh, Diệp Linh không ăn, cô nghiêng mặt nhìn về phía Cố Dạ Cần, từ cô lúc tỉnh lại bóng người cao lớn ấy vẫn đứng ở đó.

Cố Dạ Cần đã cởi áo khoác ngoài, lộ ra chiếc áo xám lạnh bên trong, quần tây dài đen, lúc này anh một tay đút trong túi quần, dáng người anh tuấn cao ngất.

Cố Dạ Cẩn thấy cô nhìn, trái tim đã phải chịu vắng vẻ trong nháy mắt sống lại, ánh mắt anh rực sáng nhìn lại cô.

Trong con ngươi thâm thúy nước sơn ấy đều là cái bóng của cô.

Có đôi khi, có mấy lời, căn bản không cần phải nói ra, một ánh mắt cũng đã đủ.

Diệp Linh dời đi ánh mắt, há miệng nhỏ căn một chút mỳ, cúi đầu ăn.

Lê Hương nhất thời cảm giác mình đã thành bóng đèn, cô hình như có chút… không hiểu chuyện rồi: “Khụ, Linh Linh, tớ còn phải làm việc, Cô tổng, anh tới đút Linh Linh đi! Chờ tôi bận xong về sẽ hầm canh cho Linh Linh.”

Diệp Linh nhanh chóng đưa ngón tay ra kéo góc áo Lê Hương, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Lê Hương lúc này che miệng cười trộm: “Linh Linh, cậu làm sao vậy, sao tớ lại cảm giác sinh con xong cậu lại thẹn thùng hơn rồi?”

Trước kia Diệp Linh là đóa hồng đỏ có gai, hiện tại Diệp Linh sinh con gái xong biến hoá rất lớn, cô trở nên mềm mại, mềm như nước.

Diệp Linh quẫn bách nói không ra lời.

“Bác sĩ HạI” Cô Dạ Cân nhâc chân tiên lên, tiếp nhận ly giữ ấm trong tay Lê Hương: “Cô đi làm việc đi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2352


Chương 2352:

Anh không vui nhìn Lê Hương, ý kia là – bớt nói đi, mau mau ra ngoài!

Yes Sirl Lê Hương bằng tốc độ nhanh nhất biến mắt.

Cố Dạ Cần ngồi ở trên giường, nhìn về phía Diệp Linh, mái tóc đen được búi lên đã xốc xếch tán lạc xuống, có vài sợi rơi vào cần cổ trắng duyên dáng, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp trắng noãn lộ ra vài phần tái nhợt, chắc có lẽ do vừa mới sinh nên đã hao tổn khí lực, cả người cô hiện lên vài nét đẹp nhỏ bé và yêu ớt, mà vẻ mêm yêu của phụ nữ khi ở cử là thứ khiến người đàn ông trìu mến nhất.

Cố Dạ Cẩn toàn thân như nhữn ra, nhấc đũa đút cô một miếng mỳ, Diệp Linh há miệng ra ăn.

“Ăn ngon không?” Anh dịu dàng hỏi.

Diệp Linh ngước mắt nhìn anh, trong tròng mắt thắm lấy ánh nước, vài phần uất ức lắc đầu: “Không ăn được.”

Đường đỏ có mùi vị là lạ.

Cố Dạ Cần đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, cưng chiều nói: “Ngoan, trước nhịn một chút, đợi hết ở cử sẽ mua kem cho em.”

“Dạ.” Diệp Linh ngoan ngoãn gật đâu.

Kỳ thực bọn họ dường như không thay đổi, thời gian vẫn như trong trấn nhỏ Giang Nam vậy, cô là Diệp Linh, anh là A Sinh.

Cô không nhắc lại ba chữ Cố Dạ Cần này nữa, anh cũng sẽ không nói.

Bà vú ở một bên vui vẻ cười, bà hầu hạ qua rất nhiều nhà giàu có, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy vợ chồng có tình cảm tốt như vậy, tiên sinh quả thực đã xem thái thái thành cô gái nhỏ mà dỗ dành.

Ăn hết mì, bà vú ôm Tiểu Điềm Điềm đặt lên giường: “thái thái, lần đầu tiên đút Tiểu Điềm Điềm khả năng hơi đau một chút, ai mới làm mẹ đêu sẽ như vậy, thái thái nhịn một chút nhé.”

Diệp Linh dịu dàng nhìn thoáng qua Tiểu Điềm Điềm, gật đầu.

Cố Dạ Cần còn đứng ở bên người cô, Diệp Linh vươn tay đầy anh, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, mềm mại nói: “Anh ra ngoài trước đi.”

Cố Dạ Cần chau mày, ánh mắt cố ý vô tình quét về phía dáng người cô đẫy đà.

Diệp Linh nhanh chóng nghiêng mình, đưa lưng về phía anh.

Bà vú thúc giục: “Tiên sinh, thái thái ngượng ngùng, anh đứng ở cạnh cửa chờ vậy, lại nói, cái này có gì đẹp mắt, nhanh ởi đi.”

Cố Dạ Cần liếc nhìn bóng lưng nhỏ yếu của Diệp Linh, cho dù trong lòng một vạn cái không muốn đang lao nhanh, nhưng anh cuối cùng vẫn nhắc chân, thật sự đứng ở cạnh cửa.

Cố Dạ Cần hai tay đút trong túi quần, tùy ý tựa lưng lên trên cửa, anh nhìn về phía hành lang an tĩnh , nhưng ánh mắt vẫn bị tiếng quần áo xột xoạt bên kia hấp dẫn.

Không phải có gì đẹp để nhìn, mà là đặc biệt đẹp đẽ.

Yết hầu khẽ lăn.

Diệp Linh vén áo lên, đút cho Tiểu Điềm Điềm uống sữa, thế nhưng “shh” một tiếng, cô đau đến hai chân duỗi thẳng.

“Thái thái, ráng chút, quen thì sẽ tốt hơn.” Bà vú an ủi.

Nhưng năm phút đồng hồ đã trôi quá, được thì uông sữa bột! Cũng không phải bắt buộc phải dùng sữa mẹ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2353


Chương 2353:

“Được tiên sinh, tôi ômTiểu Điềm Điềm đi, đút trước chút sữa bột.”

Bà vú ôm Tiểu Điềm Điềm đi, Cố Dạ Cần đi tới bên giường, trên mặt Diệp Linh còn đọng nước mắt, bộ dáng kia rất đáng thương.

Cố Dạ Cần vươn tay gạt nước mắt đi, hôn một cái trán cô, nhẹ giọng nói: “Đau thì thôi, bây giờ bé con đa số đều uống sữa bột, không cần sữa mẹ nuôi nắng.”

Diệp Linh chu môi, lắc đầu: “Không muốn, ban nãy em chỉ là quá đau, chờ em quen cơn đau này, em sẽ thử lại lần nữa.”

Cô Dạ Cân nhìn đôi mắt dũng cảm của cô, trong lòng mềm đến rối tinh rối mù: “Ừ, em là dũng cảm nhất, giỏi nhất, em nhất định sẽ làm được.”

Diệp Linh kéo chăn cao, đắp đến dưới bả vai cô, một cái tay nhỏ trong chăn lặng lẽ phủ lên chỗ đau của cô, cô cảm thấy mắt dính chặt không mở ra nổi, lại muốn ngủ.

“Ngủ một giấc đi em!” Cố Dạ Cần yêu thương vuốt đầu nhỏ của cô.

“Dạ.” Diệp Linh hai mắt nhắm nghiền.

Diệp Linh đang ngủ, Tiểu Điềm Điềm lại băt đâu khóc.

Bà vú ôm Tiểu Điềm Điềm dỗ dành, nhưng có dỗ thế nào cũng không được, cô bé nhỏ xíu gào giọng khóc, đã khóc đến đỏ bừng khuôn mặt nhỏ.

Bà vú cầm bình sữa, bên trong bình sữa là sữa bột: “Tiên sinh, Tiểu Điềm Điềm quá thông minh, ban nãy mới cho cô bé bú chút sữa mẹ, hiện tại làm cách nào cũng không chịu bú sữa bình, tôi đưa bình sữa tới miệng Tiểu Điềm, bé liền phun ra, lúc này lại đói bụng rồi, nên khóc thét không ngót.”

“Hay là, chúng ta để thái thái thử lại thử một lần, cho… bé con uống chút sữa nhé!?” Bà vú hỏi dò.

Bà vú là vú em trong giới hoàng kim giàu có, đã làm với vô sô nhà hào môn, phụ nữ ở các gia đình hào môn ấy thường không có địa vị gì, sinh con nhất định phải cho bú sữa, dù sao mẫu bằng tử quý, họ cũng chẳng để tâm đến người phụ nữ có đau hay không.

Thế nhưng bà vú cũng đã nhìn ra, vị tiên sinh này đã xem thái thái là tâm can bảo bối, rất không nỡ để cô đau.

“Linh Linh đã ngủ rồi, đừng gọi cô ấy dậy, Tiểu Điềm Điềm giao cho tôi đi! Tôi tới ôm bé một cái.” Cố Dạ Cần đã đi tới.

“Tiên sinh, anh làm được chứ?”

Có Dạ Cần vươn hai tay thận trọng ôm Tiểu Điềm Điềm vào trong ngực, tròng mắt nhìn thoáng qua con gái đang cao giọng khóc, anh gật đâu: “Được.”

Tiểu Điềm Điềm khóc đến chảy đầy mồ hôi cả người, Cố Dạ Cần vén chăn lên một chút, ôm cô bé đong đưa dỗ trong hành lang, anh thấp giọng nói: “Suyt, Tiểu Điềm Điềm, đừng khóc lớn tiếng như vậy, mẹ đang ngủ, đừng ồn ào làm mẹ tỉnh nhé.”

“Tiểu Điềm Điềm, mẹ sinh con ra rất đau đón, hiện tại con đã ra đời, phải thông cảm tương yêu mẹ, sữa bột uống rất ngon, con cứ uống thử một chút sữa bột, đợi mẹ tỉnh ngủ, sẽ cho con bú có được không?”

Cố Dạ Cần nhìn cô con gái nhỏ, càng ôm cô bé cao lên, đưa ngón tay ra chọc vài cái vào khuôn mặt nhỏ mềm nhũn của cô bé, dùng giọng nói chỉ hai bố con mới nghe được, nhẹ nhàng cất giọng: “Tiểu Điềm Điềm, mẹ còn rất nhỏ, vẫn còn là một cô gái mà thôi, lần đầu tiên làm mẹ, về sau con còn phải thông cảm nhiều hơn, mẹ không quen cho bú sữa, sẽ đau, con ngoạm tỉ mẹ phải nhẹ một tí, nhất là không thể cắn mẹ, bình thường bố chỉ cần… hơi chút dùng chút lực, mẹ con đã khóc rồi.”

“Tiểu Điềm Điềm, hiện tại phối hợp một chút, uống sữa bột nhé con?”

Tiểu Điềm Điềm: “… oe oe…” Con nghe không hiệu a.

Lúc này có hai cô y tá từ hành lang gấp khúc đi qua, nghiêng mặt nhìn, người đàn ông cao to tuấn tú một cánh tay ôm con, nơi lưng gồ lên chính là sức mạnh của bắp tay, đầy nam tính.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2354


Chương 2354:

Áo sơ mi và quần tây của người đàn ông tuy rằng đã nhăn nhúm, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến sự sang trọng quý phái của anh, anh rủ mắt chăm chú nhìn đứa bé, góc mặt nghiêng được khắc đẹp như một bức tranh được phác họa tinh xảo, anh cúi đầu dịu dàng thấp giọng dỗ dành đứa bé, giọng nói ấy tựa như bài ca dịu êm vang lên trong đêm tôi.

Ngọn đèn nơi hành lang từ đỉnh đầu anh ấm áp tỏa xuống, trở thành bố khiên cả người anh liên tản ra một loại từ trường, mị lực độc đáo của người đàn ông đã đặc biệt thành thục.

Hai cô y tá nhìn thoáng qua, mặt đỏ tới mang tai.

“Nghe nói đây chính là thủ phủ đại nhân Cố tổng của Hải Thành, thật sự rất quyến rũ đó.”

“Này, cậu có ý đồ gì, Cố tổng thái thái là Diệp Linh Diệp mỹ nhân, tình cảm của bọn họ rất tốt, vừa rồi Diệp mỹ nhân sinh xong con còn đang ngủ, Cố tổng đặc biệt sốt ruột, chỉ sợ có con gái thiếu vợ.”

“Tớ làm gì có ý đồ nào, người đàn ông có mị lực như Cố tổng, chúng ta chỉ nên ngưỡng mộ mà thôi.”

Hai cô y tá bàn tán âm ï rôi rời đi.

Cố Dạ Cẩn ôm Tiểu Điềm Điềm dỗ, cũng không biết dỗ bao lâu, tiếng khóc của Tiểu Điềm Điềm nhỏ, cô bé đã đói bụng, lắc lắc cái đầu nhỏ, vươn đầu lưỡi l**m một góc mền.

Cố Dạ Cần lộ ra ý cười, anh đi vào phòng bệnh: “Vú em, Tiểu Điềm Điềm muốn uống sữa rồi, pha một chút sữa bột qua đây, tôi tới đút con bé.”

“Được.” Bà vú nhanh chóng pha nửa bình sữa.

Cố Dạ Cần đưa bình sữa miệng tới miệng Tiêu Điêm Điêm, Tiêu Điêm Điềm duỗi lưỡi l**m một cái, cuối cùng ngậm vào dùng sức hút.

Bà vú nhìn cười nói: “Tiên sinh, cô bé Tiểu Điềm Điềm này cá tính, chúng tôi dỗ không được mà vào tay tiên sinh liền êm xuôi, cái này gọi là bố và con gái liên tâm.”

Cố Dạ Cần ngồi ở ghế, anh chính là lần đầu tiên ôm trẻ sơ sinh, nhưng cánh tay trái ôm cô bé, để cô bé vững vàng ngủ ở trong khuỷu tay có lực của anh, một tay cầm bình sữa, tư thế ôm con vô cùng chuyên nghiệp, anh câu khóe môi, gương mặt luôn luôn bình tĩnh hiện lên vẻ tự hào nhàn nhạt: “Đương nhiên.”

Lúc này Tiểu Điềm Điềm đã đói bụng lắm rồi, liều mạng bú bình sữa, đợi cô bé ăn no, còn ngoác miệng nhỏ hướng về phía bố Cố Dạ Cần cười ngọt ngào.

Tiểu Điềm Điềm ăn no liền say giấc nồng, bà vú chuẩn bị trực đêm.

“Tiên sinh, anh cũng đã mệt mỏi một ngày, trở về đi ngủ đi! Đêm nay có tôi ở đây, anh sáng mai trở lại cũng được.”

Bà vú nhỏ giọng nói với Cố Dạ Cần.

Cố Dạ Cần lắc đầu: “Không cần, tôi ở đây trực.”

Cố Dạ Cần thả Tiểu Điềm Điềm đã ngủ say bên người Diệp Linh, vươn tay kéo chăn đắp cho hai mẹ con, sau đó anh nằm nghiêng cạnh Diệp Linh.

Vươn tay chọc chọc khuôn mặt nhỏ của Tiểu Điềm Điềm nanh, lại tròng mắt nhìn một chút Diệp Linh đang say giấc trong lòng, anh vươn cánh tay đặt trên hông Diệp Linh, nhắm hai mắt lại.

Bà vú nhìn một nhà ba người chen ngủ ở một chiếc giường không tính là lớn, trong mắt lộ ra ý cười, vươn tay tắt đèn trong phòng bệnh đi, chỉ để lại một chiếc đèn vàng nhỏ.

Sáng sớm hôm sau.

Diệp Linh cảm giác trong lòng có vật nhỏ đang động, cô chậm rãi mở mắt ra.

Tròng mắt nhìn, Tiểu Điềm Điềm đã dậy, cô bé mở to đôi mắt, mắt Tiểu Điềm Điềm vừa to vừa sáng, giống như quả nho đen vậy, hiện tại đang tròn vo chuyển động, hai bàn tay tí hon vung ra từ trong chăn, vung loạn trên không trung.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2355


Chương 2355:

Diệp Linh bật cười, cô cuốn lại ống tay áo Tiểu Điềm Điềm, lộ ra cánh tay mềm nhỏ của cô bé.

“Hi, Tiểu Điềm Điềm, con tỉnh ngủ rồi sao?” Diệp Linh cầm tay cô bé, đặt ở bên môi hôn một cái, thơm quá, mùi sữa thơm của trẻ sơ sinh.

Tiểu Điềm Điềm nghe không hiểu mẹ đang nói cái gì, cô bé tròn mắt thấy được mẹ liền y y nha nha, vui vẻ kêu không ngừng.

Đôi mắt Diệp Linh đong đầy vẻ nhu hòa.

Lúc này eo chợt căng thẳng, người đàn ông phía sau đã tỉnh.

Diệp Linh lúc này mới chú ý tới người đàn ông ngủ ở phía sau cô, bàn tay của anh còn đặt trên vùng bụng đã bằng phẳng của cô, như đang bảo vệ nơi đó, thương tiếc cô đã chịu khổ.

Giường bệnh cũng không lớn, một nhà ba người nằm cùng nhau, anh dán chặt vào cô, lôngngực anh thật âm áp, được anh ôm, tràn đầy vị đàn ông.

Lúc này khuôn mặt nhỏ của cô bị hôn một cái: “Dậy rồi?”

Thanh âm của người đàn ông mang theo chút khàn khàn lúc mới tỉnh, lọt vào tai Diệp Linh đã gợi cảm đến không chịu được.

“Dạ.” Diệp Linh đỏ ửng mặt, yên lặng cách anh xa một chút.

Cố Dạ Cần một tay chống đầu, hơi ngồi dậy, ánh nắng ban mai hắt vào, anh ngắm nhìn thật kỹ, cô không giống với bình thường, chắc là do mới làm mẹ, ngũ quan tinh xảo đáng yêu đó hiện lên vẻ mềm mại, có thể khiến người ta đến mềm lòng.

Tay Diệp Linh còn năm bàn tay nho nhỏ của Tiểu Điềm Điềm, Cố Dạ Cần vươn tay giữ tay hai mẹ con ở trong lòng bàn tay mình, anh phủ bên vành tai cô dịu dàng nói: “Linh Linh, em đã sinh Tiểu Điềm Điềm thật xinh đẹp cho anh, anh thật sự vô cùng thích.”

Diệp Linh không đáp, thế nhưng cũng không từ chối anh.

Trái tim cần thận từng Ii từng tí thử dò xét của Cố Dạ Cần rốt cục đã an định vài phần, anh biết cô khôi phục ký ức, cô sau khi khôi phục ký ức hình nhứ cũng không bài xích anh thân mật, không có gì thay đổi, chỉ xuất hiện thêm một sinh mạng nhỏ khiến bọn họ càng thêm yên tĩnh hòa hợp và hạnh phúc.

Cô Dạ Cân bắt đâu chậm rãi tin tưởng lời Lê Hương, Diệp Linh có phải đã chữa hết cho chính mình hay không.

Tiểu Điềm Điềm vẫn còn đang vui chơi, dựa vào bản năng, cô bé nghe thấy được nơi tỏa hương thơm từ mẹ, cái đầu nhỏ trực tiếp vùi vào ngực Diệp Linh, cọ lấy cọ để.

Diệp Linh nhột, bật cười khanh khách.

Hai mẹ con vui vẻ làm khóe môi Cố Dạ Cần cũng nhuộm ý cười.

Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng bà vú, bà vú đã tới.

“Bà vú tới rồi kìa, đi mau.” Diệp Linh đây anh một cái.

Cố Dạ Cẩn cũng không còn bàn thần, chậm rãi xuống giường, đứng thẳng người.

Bà vú đi tới: “Thái thái, cô đã tỉnh? Tiên sinh, anh đã ở đây cả đêm, về nhà tắm rửa thay quần áo rồi trở lại, tôi ở chỗ này cùng thái thái.”

“Được,” Cố Dạ Cần gật đầu, anh nhìn về phía Diệp Linh trên giường: “Anh đi về trước một chuyến.”

“Dạ.” Diệp Linh gật đầu.

Lúc Cố Dạ Cẩn trở lại đã là b*** trưa, đứng ở cửa xem, bà vú ôm Tiểu Điềm Điêm chơi, trước mặt Diệp Linh bày hai món ăn khi ở cử, một món canh, một dĩa hoa quả.

Anh đi vào: “Để tôi ôm Tiểu Điềm Điềm.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2356


Chương 2356:

“Được.” Bà vú đưa Tiểu Điềm Điềm trong ngực cho Cố Dạ Cần, bà nhìn ra tiên sinh đặc biệt thương yêu con gái của mình: “Vừa rồi thái thái đã cho Tiểu Điềm Điềm bú sữa, Tiểu Điềm Điềm ăn no rồi, cậu đứng thẳng ôm bé, vỗ vỗ lưng cho bé nhé.”

Bú sữa sao?

Cố Dạ Cẩn ôm Tiểu Điềm Điềm, nhìn thoáng qua Diệp Linh.

Diệp Linh ăn canh, nhận được ánh mắt của anh, cô trực tiếp cụp mắt, không thèm nhìn lại.

Bà vú lui ra ngoài, lưu không gian cho cả nhà.

Diệp Linh đang ăn, cô ngước mắt nhìn người đàn ông một chút, Tiểu Điềm Điềm được anh ôm, cơ thể mềm nhũn ghé vào trên bờ vai rộng của bố, bàn tay dày rộng của người đàn ông vỗ vỗ sau lưng Tiểu Điềm Điềm, lực đạo đựa căn rất tốt, Tiểu Điềm Điềm được anh vô đã sắp chìm vào giâc ngủ rôi.

Anh thay quần áo mới, áo sơ mi trắng sạch sẽ, quần tây đen, vừa rồi lúc vào cửa anh đã đặt áo khoác ngoài trên ghế dựa.

Tắm xong, lui đi vẻ mệt mỏi, cả người anh lộ ra vẻ trẻ tuổi anh tuần.

Diệp Linh cụp mắt ăn, Cố Dạ Cần thấy Tiểu Điềm ngủ say rồi liền đặt cô bé Vào nôi.

Một tay đút trong túi quần ngồi ở cạnh Diệp Linh, anh thấp giọng hỏi: “Còn đau không em?”

Vừa rồi bà vú kể lại với cô, tối hôm qua Tiểu Điềm Điềm khóc rất dữ dội, anh không nỡ gọi cô dậy, liền dỗ Tiểu Điềm Điêm bú sữa bình.

Bà vú còn trêu, gần như chưa thấy người đàn ông yêu vợ còn hơn yêu con như anh.

Cô cụp mắt, lắc đầu: “Không đau.”

Cố Dạ Cần đưa tay sờ lên khuôn mặt nhỏ của cô, cười hỏi: “Làm sao vậy, sao sinh con gái xong liền không dám ngắng đầu nhìn anh, anh cũng không ăn thịt em.”

Lòng bàn tay có vết chai mỏng v**t v* da thịt mềm mại của cô, làm mặt cô nóng lên.

“Không có,” Diệp Linh che giấu, cô chỉ chỉ dĩa rong biển: “Em chỉ không muốn ăn cái này.”

“Mùi vị không tôt à?” Anh hỏi.

Diệp Linh dùng đũa gắp một miếng rong biển đưa tới bên miệng anh: “Anh nếm thử đi.”

Cố Dạ Cẩn há miệng ăn: “Cũng tạm được.”

“Thật không?” Thế vì sao cô không thích ăn nhỉ? Cô lại gắp một miếng rong biển đưa tới bên miệng anh: “Vậy cho anh ăn hết đi.”

Cố Dạ Cần chau mày, há miệng ăn.

Diệp Linh lại tiếp tục ăn cơm, nhưng nửa khuôn mặt nhỏ cô đã bị bàn tay của anh bưng lấy, đôi môi đỏ mọng bị chặn lại, cô còn chưa kịp phản ứng, hàm răng đã thất thủ, bị anh đút vào nửa đoạn rong biển.

Diệp Linh “ưm” một cái tiếng, người đàn ông buông lỏng cô ra, nhưng không đi, cách cô khoảng cách rất gần, khàn giọng lưu luyến nói: “Không cho phép kén ăn, thử một lần, ăn đi.”

Khuôn mặt nhỏ vẫn còn ở trong lòng bàn tay anh, không biết anh nghĩ cái gì lại làm ra loại chuyện đút đồ ăn này.

Diệp Linh nhai vài cái, nuốt xuống.

“Ăn ngon không?” Anh hỏi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2357


Chương 2357:

Diệp Linh vươn tay đẩy bàn tay của anh ra: “Dạ ngon.”

Dáng vẻ cô ngoan ngoãn, Cô Dạ Cân liếc đôi môi đỏ mọng dính nước ấy, rút bàn tay để trong túi quần ra, chống ở trên giường, bàn tay kia từ mặt cô xuyên vào sau gáy cô, vững vàng chế trụ: “Gọi một tiếng nữa đi.”

“Cái gì?”

“Cố Dạ Cần, tên của anh.”

Hàng mi dài Diệp Linh run lên.

“A Sinh, là anh, Cố Dạ Cần, cũng là anh, Linh Linh, gọi Cố Dạ Cần.”

Diệp Linh không biết nên nói cái gì.

Lúc này Cố Dạ Cần cúi đầu, hôn cô.

“Ưm…” Trong tay Diệp Linh còn siêt chặt cái thìa, cô vội vàng chống lên bờ vai anh.

Lê Hương và bà vú gặp nhau ở hành lang, hai người vừa nói vừa cười đầy ra cửa phòng bệnh, đi vào.

Rất nhanh hai người liền ngẩn người, bởi vì Cố Dạ Cần và Diệp Linh đang…

“Tiên sinh,” Bà vú khiếp sợ mở miệng: “Anh đang làm cái gì thế?”

Một tiếng này làm Có Dạ Cẩn mở mắt ra, anh nhanh chóng buông Diệp Linh ra, đứng lên.

“Tiên sinh, thái thái bây giờ đang ở cữ, đây không phải là chuyện đùa, cậu dù có muốn thế nào đi nữa, cũng không thể đụng vào cô ấy lúc này.” Bà vú nghiêm mặt nói.

Lê Hương cũng đã đi tới, kéo lại tay Diệp Linh: “Linh Linh, hai người cần phải nghe lời bà vú nói, không thể làm loạn, thân thể là của mình, nhịn một chút, một tháng sẽ qua rất nhanh.”

Diệp Linh xấu hổ không chịu được: “Lê Hương…” Cô kêu một tiếng.

Cố Dạ Cẩn một tay đút trong túi quần, yết hầu khẽ lăn, anh cũng xấu hồ, Diệp Linh vừa mới ở cữ, anh đã khắc chế không nỗi.

Chỉ hôn một cái, đã bị bắt gặp, anh Cố Dạ Cần còn chưa gặp qua chuyện xấu hồ như thế.

“Đúng vậy, tiên sinh, đây là lỗi của anh.”

Bà vú sảng giọng.

Vì vậy, hai người này, một người ngồi ở trên giường, một người đứng, thành thành thật thật bị Lê Hương và bà vú nhắc nhở răn ạy câu chuyện ở cử xấu hồ này đến nửa ngày.

Khuôn mặt tuấn tú của Cố Dạ Cần đen như đít nồi.

Lê Hương kết thúc câu chuyện, cuối cùng chốt một câu: “Bỏ đi, tớ thấy Cố tổng không có tính tự giác, một tháng này hai người chia phòng ngủ, như vậy Linh Linh cũng có thể chuyên tâm ở cử.

Cố Dạ Cần mang Diệp Linh và Tiểu Điêm Điêm về tới tứ hợp viện, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của bà vú, cơ thể Diệp Linh khôi phục rất nhanh, Tiểu Điềm Điềm cũng khỏe mạnh lớn lên.

Cố Dạ Cẩn hàng ngày đều bồi bạn mẹ con các cô, trong lòng ôm Tiểu Điềm Điềm càng ngày càng lớn lên, trái tim anh tràn đầy.

Rất nhanh Diệp Linh đã hết ở cử, hôm nay Cố Dạ Cần lái xe mang theo Diệp Linh và Tiểu Điềm Điềm đi bệnh viện kiểm tra sức khoẻ.

Kiểm tra sức khoẻ kết thúc, Có Dạ Cần lại đưa hai mẹ con về nhà.

Bà vú xin nghỉ, nên trên xe chỉ có một nhà ba người.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2358


Chương 2358:

Trong xe, Tiêu Điêm Điêm y y nha nha kêu lên không ngừng.

Cố Dạ Cẩn xuyên qua kính chiếu hậu nhìn thoáng qua, Diệp Linh ôm Tiểu Điềm Điềm ngồi ở ngồi phía sau, Tiểu Điềm Điềm chắc là đói bụng, miệng nhỏ tìm chỗ thơm thơm của mẹ không ngừng cọ cọ.

“Tiểu Điềm Điềm có phải đói bụng rồi không?” Có Dạ Cần thấp giọng nói.

Diệp Linh gật đầu: “Dạ.”

“Vậy em cho Tiểu Điềm Điềm uống chút sữa đi.”

*“” Nếu như có thể thì cô đã sớm làm rồi, Diệp Linh từ khi làm mẹ sau mới biêt được ra ngoài bú sữa là một vân đề, cũng tỷ như bây giờ đang ở trên xe, cô làm sao đút chứ?

Có Dạ Cẩn nhìn khuôn mặt nhỏ của cô, mấy ngày nay cô được nuôi tốt, khuôn mặt nhỏ càng thêm mịn nhẫn.

Ánh mắt nhìn xuống quần áo cô, cô đã khôi phục vóc dáng, chiếc đầm rộng thùng thình cũng không che lấp được vòng eo tinh tế yêu kiều kia.

Diệp Linh ngồi phía sau đã mẫn cảm nhận ra ánh mắt anh, cô ngước mắt, chỉ thấy ánh mắt của anh hiện tại tr*n tr** rơi vào người cô, bởi vì phải cho con bú, cô đã đẫy đà hơn rất nhiều.

Khuôn mặt nhỏ của Diệp Linh bạo nổ, lúc trước bởi vì mang thai, anh không dám có tà niệm gì, hiện tại con đã sinh, ở cử cũng hết, anh liền lớn mật lên, không hề cắm ky.

“Nhìn cái gì, lái xe của anh đi!” Diệp Linh hung dữ trợn mắt nhìn anh.

Cố Dạ Cẩn vô cùng thản nhiên: “Em cho con gái bú đi, yên tâm, anh sẽ không nhìn lén ngươi.”

Cô sẽ không tin anh.

Miệng của đàn ông là quỷ gạt người!

Diệp Linh kiên trì không đút sữa ở trong xe, Tiểu Điềm Điềm không khóc náo, nhưng cô cảm thấy ngực rất trướng, còn có chút cảm giác đau đón.

Rốt cục đã về đến nhà, Cố Dạ Cần xuông xe ôm Tiêu Điêm Điêm, Diệp Linh cũng xuống xe theo.

Rất nhanh Cố Dạ Cần híp đôi mắt hẹp một cái, ánh mắt rơi trên quần áo của (0195: IS Diệp Linh nhanh chóng vươn tay che kín chính mình: “Anh nói anh không nhìn mà, còn nhìn hải!”

Ánh mắt Cố Dạ Cẩn càng thêm sâu, thân thể cao to chậm rãi lấn đến gần cô, sau đó che ở bên tai cô khàn khàn nói một câu: “Linh Linh, em ướt rồi.”

Cái gì?

Anh đang nói cái gì?

Anh tại sao có thể nói ra lời… không biết xấu hỗ như thế?

Diệp Linh giơ tay lên tại hung hăng bám một cái trên cánh tay anh.

Cố Dạ Cần đau rên lên một tiếng, song không tránh, để cho cô bắm: “Em xác định… không vào thay quần áo? “

Diệp Linh cúi đầu, lúc này mới phát hiện quần áo của mình đã ướt.

Cô cứng đờ, thì ra cô hiểu lầm ý Cố Dạ Cần, anh cũng không phải là ý đó.

Diệp Linh xâu hồ hận không thê tìm cái lỗ để chui, cô vươn tay ôm Tiểu Điềm Điềm: “Đưa con gái cho em.”

Có Dạ Cẩn đưa cho cô, sau đó đột nhiên lấn đến gần khuôn mặt hồng hồng kiều diễm ấy: “Vừa rồi em nghĩ đi đâu, có phải đã nghĩ đến chuyện cắm trẻ em không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2359


Chương 2359:

Cố Dạ Cẩn bóp mặt cô một cái: “Linh Linh, anh phát hiện em đen tối hơn rồi đấy nhé.”

“..” Diệp Linh ôm con gái xoay người chạy vào phòng.

Cố Dạ Cẩn cũng trở về phòng mình, anh đầy đầu đều nghĩ Diệp Linh bây giờ đang ở làm cái gì.

Anh mở máy vi tính ra, bắt đầu xem video giám sát, rất nhanh bóng dáng của Diệp Linh đã nhảy vào ánh mắt.

Trong phòng, Diệp Linh ôm Tiểu Điềm Điềm đút sữa.

Cố Dạ Cần cảm giác mình hẳn nên tắt video đi, làm một quân tử, thế nhưng…

anh thừa nhận mình là một tiểu nhân.

Anh đã ở nơi đây rình coi nửa năm rồi, nếu như có thể tắt, anh đã sớm tắt.

AI Lúc này trong video Diệp Linh đột nhiên rên một tiếng, bởi vì Tiểu Điềm Điềm cắn cô.

Cố Dạ Cần nghe được tiếng rên của cô thắt lưng to lớn liền trực tiếp tê rần, phảng phất có dòng điện xông lên toàn thân, trước đây anh làm cùng Diệp Linh, Diệp Linh vẫn lãnh cảm, cũng không chủ động, càng chưa nói đến k** r*n.

Hiện tại cô sinh con, cả người như ngâm trong mật đào, đến cả tiếng rên cũng yêu kiều mềm mại.

Cơ thể Cố Dạ Cần từng bị tổn thương, thêm nữa Diệp Linh mang thai, vẫn không đặt tâm tư trên chuyện này, nhưng bây giờ anh cảm giác được rõ ràng thân thể của mình biến hóa, anh đã được rồi, đã bình thường lại rồi.

Cố Dạ Cần đã cảm thấy Diệp Linh thực sự là liều thuốc độc của anh, cô vừa rên đã làm anh nồi lên phản ứng.

Cố Dạ Cẩn nhanh chóng vào phòng tắm, xối nước lạnh.

Căn phòng cách vách, Tiểu Điềm Điềm ăn uống no say liền ngủ rồi, Diệp Linh cũng đi tắm, mặc cái đầm rộng thùng thình rồi đi ra.

Cô ngồi ở trước bàn trang điểm sáy tóc, úc này cô đột nhiên thấy được chỗ góc phòng hình như lóe ra một điêm đỏ.

Đó là cái gì?

Diệp Linh nhanh chóng đi tới, cô phát hiện góc phòng bị người động tay động chân, bên trong giấu một cái camera ấn ỗ kiml Trời ạ, trong phòng của cô lại có cameral Vậy nhất cử nhất động của cô có phải đều bị kẻ khác rình coi hay không?

Diệp Linh là đại minh tinh, bình thường sẽ đụng phải loại chuyện quay lén này, nên sẽ không nhìn lầm, thật sự có người đang rình coi theo dõi cô.

Người này là ai?

Đáp án còn phải nghĩ sao, không cân, nhất định là… Có Dạ Cần!

Trừ anh ra, còn có ai có thể im hơi lặng tiếng lắp đặt thứ này ở trong phòng của cô chứt Anh là b**n th** đấy àI

Anh đến tột cùng muốn làm gì?

Đây là phòng cô, tất cả hoạt động riêng tư của cô đều làm ở đây, bao gồm cả cho con gái bú sữa…

Chỉ cần nghĩ tới những thứ này cũng đã bại lộ dưới mắt Có Dạ Cần, Diệp Linh đã cảm thấy một luồng máu nóng xông lên đầu, xấu hỗ và giận dữ khó ngăn.

Trong khoảng thời gian này anh biến thành A Sinh luôn ở bên cạnh cô, thu lại tất cả mũi nhọn, cô tưởng anh đã biến thành một người tốt rồi, không nghĩ tới anh trong xương vẫn âm u b**n th** như thế!
 
Back
Top Dưới