Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2320


Chương 2320:

“Đúng rồi Thành gia, anh ăn cơm tối chưa?” Lúc này Tô Tiểu Đường ôm con mèo nhỏ quay đầu lại hỏi anh.

“Chưa.”

“Vậy tôi nấu cho anh chút sủi cảo nha, hôm nay dì làm bánh Tam Tiên còn có chút bì sủi cảo, tôi đi gói rồi hấp cho anh!” Tô Tiểu Đường đi vào phòng bếp gói bánh sủi cảo cho anh.

Tô Tiểu Đường khi còn bé đã đi theo bố, nên năng lực tự gánh vác rất mạnh, chuyện bếp núc cũng rất giỏi.

Tiêu Thành đứng dậy, đi vào phòng bếp, Tô Tiểu Đường thông thạo gói bánh sủi cảo, bánh sủi cảo được gói rất đẹp.

Lúc này anh phát hiện khuôn mặt trắng noãn của cô dính chút bột mì, nên lên tiêng nhắc nhở: “Lau mặt đi kìa.”

“Cái gì?” Tô Tiểu Đường không hiểu nhìn anh.

Tiêu Thành vươn tay, lòng bàn tay to rơi trên mặt cô, nhè nhẹ giúp cô lau sạch chút bột mì kia.

Đầu ngón tay anh có vết chai khiến hàng mi dài của Tô Tiểu Đường khẽ run, hai người không biết khi nào đã đến gần, một hơi thở đàn ông ngào ngạt mà xa lạ tập kích đến, mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt, khiến tim cô không hiểu sao đập nhanh một cái.

Lúc này Tiêu Thành cũng đã nhận ra không khí vi diệu, đầu ngón tay khựng lại, anh cụp mắt liền thấy khuôn mặt nhỏ còn non nớt chưa nảy nở hết của GÓ”

Lúc này cô ngước mắt, cũng đang đen láy ươn ướt nhìn anh.

Hô hấp hai người quấn quanh, nhiệt độ trong phòng bếp đã thoắt cái tăng lên.

Tim Tiêu Thành khẽ động, ánh mắt liền từ đôi mắt hạnh đen láy ấy dời xuống dưới, rơi trên đôi môi đỏ mọng của cô.

Khuôn môi cô là kiểu anh đào, xinh xắn ửng đỏ.

Yết hầu Tiêu Thành trượt lên xuống, lại có cảm giác nóng ran như lúc nãy, loại cảm giác này rất xa lạ, thế nhưng tới mạnh mẽ dị thường, không ai có thể khống ché.

Tim Tô Tiểu Đường đập nhanh khó dẳn, thình thịch thình thịch, cô nghe rõ mồn một tiếng tim mình vang dội.

Trước khi không không chê được, cô nhanh chóng lui về sau một bước, tránh khỏi tay anh.

“Cảm ơn.” Cô đánh vỡ im lặng, nói cảm ơn.

Tay Tiêu Thành cứng lại ở giữa không trung, song anh nhanh chóng thu tay, đút vào túi quần mình, anh tằng hắng một cái, quy củ trả lời một câu: “Không cần cảm ơn.”

“Bánh sủi cảo đã gói xong, tôi bỏ vào nồi đây.” Tô Tiểu Đường ôm bánh sủi cảo đã gói đi tới bên kia.

Cô tận lực kéo ra khoảng cách với nhau, thế nhưng dù cô đã rời đi, khô nóng trong cơ thê của Tiêu Thành cũng không giảm bót.

Anh xoay người đi ra ngoài.

Tiêu Thành đi tới cửa sổ, yên lặng đốt một điều thuốc, gió lạnh phía ngoài thổi phòng vạt áo anh, trong làn khói lượn lờ chau chặt mi tâm, màn đêm tối kịt và ngọn đèn sơ nhạt phủ lên anh một tầng bóng.

Lúc này một chuỗi chuông du dương vang lên, điện thoại tới.

Tiêu Thành từ trong túi quần lấy điện thoại ra, bắm nghe…

Tô Tiểu Đường nấu xong bánh sủi cảo rồi dọn bát, rất nhanh cô liền nghe được tiếng bước chân từ phía sau truyền tới, cô không cân quay đâu lại cũng biết là Tiêu Thành.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2321


Chương 2321:

“Anh muốn ăn nước chấm gì?” Tô Tiểu Đường hỏi.

“Đã liên lạc được với mẹ em Dương Kim Đậu rồi, mẹ em sáng mai sẽ lái chuyên cơ bay tới, đón em về nhà.”

Bàn tay đang lấy chai nước tương của Tô Tiểu Đường khựng lại, cô xoay người, nhìn về phía Tiêu Thành cạnh cửa.

Tiêu Thành thân cao chân dài đứng nghiêm, giống như pho tượng thần trông cửa, anh kéo khóe môi, thờ ơ nói: “Mẹ em bây giờ là nữ doanh nhân trứ danh của thành phố Hồng Khẩu, bà ấy rất lo lắng cho em, nên sáng mai sẽ tới đón em, lát nữa em dọn đô đạc đi, sớm nghỉ ngơi một chút, sáng mai về nhà với mẹ emil”

Tô Tiểu Đường im lặng vài giây: “Tôi không muốn trở về với bà ấy.”

Tiêu Thành đứng lặng nơi ngược sáng, thấy không rõ thần sắc trên mặt anh: “Không quay về? Vậy em muốn ở đâu?”

Tô Tiểu Đường không nói lời nào, nhìn thẳng anh chăm chú.

Năm nayTiêu Thành ba mươi có bốn rồi, tuy chưa chạm qua tình yêu, thế nhưng tình cảm không rõ và từ trường bùng cháy giữa nam nữ anh vẫn có thể cảm nhận được, anh biết hiện tại chỉ cần anh mở miệng, cô sẽ ở lại.

Thê nhưng…

“Tô Tiểu Đường, đừng tùy hứng, theo mẹ em về nhà, sau khi trở về em chính là Hà Băng rồi, em ở bên cạnh tôi rất nguy hiểm, một khi thân phận con gái Hà gia của em bị lộ ra, em gặp nguy hiểm, còn có thể liên lụy tôi, tôi cũng không cần đứa con ghẻ như eml” Tiêu Thành sầm mặt, lên tiếng khiển trách.

Tô Tiểu Đường thấy được sốt ruột trên mặt anh, như thể nóng lòng muốn vứt bỏ gánh nặng và phiền phức là cô đây.

“Đã biết, sáng mai tôi liền cùng mẹ về nhà, nhất định sẽ không chọc phiền toái cho Thành gia!” Tô Tiểu Đường nói xong cũng lên lầu.

Tiêu Thành đứng yên không nhúc nhích, anh đã muốn đuổi cô đi, tính tình cô linh hoạt tự do, không thích vướng víu người khác, cũng nhất định sẽ đi.

Tiêu Thành đi lên phía trước, bánh sủi cảo cô nấu còn nóng bốc hơi nghi ngút, anh cầm đũa lên, ăn một cái bánh sủi cảo.

Hiện tại vị bánh sủi cảo tự tay gói đã không phải là thứ mà máy loại bánh sủi cảo đông lạnh kia có thể so sánh, trong nhân bánh Tam Tiên còn có một con tôm bự, đêm nay Tiêu Thành hút không ít thuốc, không uống rượu, song cũng chưa ăn tối, mấy năm nay đã quen sống như vậy, qua quýt lại chán chường.

Hiện tại bât thình lình có một cô gái xông vào, thơm thơm mềm mềm, tốt đẹp ấm áp, hiểu anh, anh có chút động tâm cũng là chuyện rất bình thường.

Nhưng, anh không thể động tâm.

Anh động tâm, là một chuyện rất nguy hiểm.

Tình yêu, anh không chơi nỗi.

Tiêu Thành về tới phòng mình, c** q**n áo chuẩn bị tắm, lúc này cửa phòng “két” một tiếng, đột nhiên mở ra.

Tô Tiểu Đường đi đến.

Tô Tiểu Đường không ngờ tới mình sẽ vừa vặn thấy anh c** q**n áo, anh cao ngất đứng ở bên giường, lúc c** q**n áo xương bả vai hai bên đều gồ lên, là sức mạnh nam tính tựa như Câu Long, bắp thịt anh săn chắc, eo chặt khít, thắt lưng buộc quanh vòng hông, địa phương phía dưới quả thực khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Khuôn mặt nhỏ của Tô Tiểu Đường trực tiếp bạo nổ, cuống quít quay người lại, không nhìn anh: “Anh… anh cái đồ cuồng để trần, mau mặc quần áo vào đi”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2322


Chương 2322:

Người ta luôn nói vóc người của vị Thành gia Hồng Kông rất ngon mắt, chính là liều thuốc tình biết đi, Tô Tiểu Đường xem như đã được mở mang tầm mắt.

“…” “Đồ cuồng để trần” Tiêu Thành bất đắc dĩ mặc lại cái áo thun đã cởi một nửa: “Tô tiểu thư, vào phòng của người khác là một thói quen tôt, sau này đừng quên nhé.”

Tô Tiểu Đường tự biết đuối lý, cô xoay người, vươn tay: “Tôi tới tìm anh là trả cái này lại cho anh.”

Trên tay cô là một tấm thẻ đen mạ vàng, lúc Tiêu Thành vừa nhận cô đã đưa cho cô sài.

“Tiền trong này tôi một đồng cũng không động tới, hiện tại của về chủ cũ, ngày mai tôi về nhà rồi, cảm ơn Thành gia khoảng thời gian này đã thu nhận và chăm sóc.”

Cô là tới nói từ biệt.

Tiêu Thành nhìn thoáng qua cái thẻ trong tay cô, mày kiếm nhướng lên, tràn ra vài phân tà khí của người đàn ông trưởng thành: “Có ý gì, thứ Thành gia tôi đưa cho phụ nữ còn lấy lại được? Tô Tiểu Đường, em đang xem thường ai đấy?”

Tô Tiểu Đường: “…”

Hai người im lặng một hồi, Tiêu Thành nói: “Đã thu dọn xong đồ rồi sao?”

“Nơi đây không có đồ của tôi, đều là anh mua cho tôi, tôi cũng không mang theo, tôi chỉ mang con mèo nhỏ đi thôi.”

Mèo nhỏ?

Con mèo nhỏ kia?

“Mang đi đi! Tôi không nuôi sống nó được đâu.” Tiêu Thành còn chưa rỗi rãnh có thời gian đi nuôi một con mèo nhỏ.

“Ngày mai, anh có tiễn tôi không?” Tô Tiểu Đường ngắng đầu nhìn anh.

Tiêu Thành tránh ánh mắt cô, bạc tình nói: “Tôi không có thời gian, ngày mai bảo tài xế tiễn cô đến sân bay.”

Hàng mi dài của Tô Tiểu Đường run rấy, ngón tay xuôi ở bên người dùng sức cuộn tròn lên, cô cắn răng nói: “Tiêu Thành, anh là kẻ nhát gan!”

Nói xong, cô xoay người rời đi.

Nhưng mới vừa đi hai bước, bàn tay to của Tiêu Thành vươn qua đây, kéo lại cổ tay mảnh khảnh của cô.

“Đừng chạm vào tôi! Buông ra!” Tô Tiêu Đường muốn hắt anh ra.

Mèo hoang nhỏ mà náo lên thì rất khó khống chế, Tiêu Thành dứt khoát đẩy cô đến trên vách tường, dùng thân thể to lớn của mình ngăn cô trong ngực.

“Tiêu Thành, anh làm cái gì, mau buông ra!” Tô Tiểu Đường muốn thoát khỏi cầm cố của anh, nên cô ở trong lòng anh giãy giụa cọ xát lung tung.

Yết hầu Tiêu Thành cuộn lại, trong tròng mắt u trầm đã dâng lên một tầng đỏ tươi, cũng không biết là ánh trăng đêm nay quá trêu người, hay là cô quá yêu kiều, khô nóng bị đè nén trong cơ thể anh dường như đã sắp vượt khỏi kiềm chế.

“Tôi cảnh cáo em đừng có lộn xộn nữal” Tiêu Thành khàn giọng la một câu.

Tô Tiểu Đường rất hiếm thấy dáng vẻ anh nổi giận, cô biết anh ở bên ngoài có bao nhiêu ngoan độc, hiện tại cô sợ không dám động, thế nhưng đôi mắt hạnh tròn vo mở to trừng anh, không phục.

Tiêu Thành ngửi được mùi thơm ngát trên người cô, cô mới vừa tắm xong, toàn thân ngát hương sữa tắm, còn có mùi vị sạch sẽ của cô gái 19 tuổi, anh đã lăn lộn qua bao cảnh phong nguyệt, phụ nữ bên người không ít, nhưng đều là mùi son phần.

“Tôi không lộn xộn nữa, Thành gia, anh có thể buông tôi ral”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2323


Chương 2323:

“Buông ra? Tô Tiểu Đường, em đêm hôm khuya khoắc không gõ cửa vào phòng của đàn ông chỉ để bảo tôi buông ra, hay là nói em đang diễn trò lạt mềm buộc chặt với tôi?”

Tô Tiểu Đường sửng sốt: “Cái gì?”

Tiêu Thành thấy hai mắt cô có chút hơi mơ hồ, bên trong viết đầy thanh thuần ngây thơ, anh nhịn không được vươn tay nắm chiếc cằm xinh xắn ấy.

Da thịt cô trơn nhẫn khiến anh mê luyến.

Xúc cảm thô to từ lòng bàn tay anh truyện tới, Tô Tiêu Đường còn nhỏ, lúc này cả người đã nổi lên màu đỏ hồng, cô muốn tránh anh.

Thế nhưng đầu ngón tay Tiêu Thành dùng sức nắm cô, thân hình cao lớn cũng theo đó cúi xuống dưới, lắn đến gần cô.

Hai người càng lúc càng gần, đỏ ửng trên gò máTô Tiểu Đường đã lan đến vành tai trắng như tuyết, trông kiều diễm ướt át, cô nỗ lực rụt về phía sau, muốn tránh thoát hơi thở nam tính trên người anh: “Anh… anh làm cái gì?”

“Đêm nay, ở lại đây.” Tiêu Thành khàn khàn nói năm chữ.

Năm chữ này vừa rơi xuống, mặc dù là trang giấy trắng trong chuyện nam nữ Tô Tiêu Đường cũng chớp mặt hiệu ý anh, con ngươi rõ đen trắng hung hăng co rụt, cô khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn anh.

Tiêu Thành mím môi lại, hối hận.

Mỗi lửa đè nén trong lòng không chịu khống chế bừng lên, lúc anh nói ra năm chữ này đã biến sắc mặt, hiện tại cô gái khiếp sợ nhìn anh chằm chằm, ánh mắt trong suốt làm nổi bật ra l* m*ng cùng càn rở của anh.

Tiêu Thành nhướng mày kiếm anh khí, quyết định phóng theo lao: “Làm sao, không hiểu ý tôi?”

Tô Tiểu Đường vẫn không nói gì, anh lại bỏ thêm một câu, rất ác liệt: “Em sẽ không nói với tôi là em không còn trinh nữa đây chứ!?”

Khuôn mặt trứng ngỗng như tuyết ấp của Tô Tiểu Đường trong nháy mắt đỏ trắng đan xen, cô đại khái đã hiểu ý anh, tối hôm nay anh muốn vui đùa trò chơi của nam nữ trưởng thành.

Cô thất vọng tột cùng với, xấu hổ và giận dữ đỉnh điểm, bèn giơ tay lên, hung hăng tát lên trên khuôn mặt tuấn tú của anh.

Bóp.

Tiêu Thành trúng một cái tát, khuôn mặt đã bị đánh trật.

Tô Tiểu Đường dùng sức đẩy anh ra, Xoay người chạy.

Nghe tiêng bước chân của cô càng lúc càng xa, Tiêu Thành chậm rãi xoay mặt lại, đầu lưỡi đỉnh hàm phải vừa bị đánh, anh c** q**n áo vào phòng tắm tắm nước lạnh.

Trong phòng tắm.

Tiếng nước chảy tí tách vang lên, Tiêu đứng dưới vòi hoa sen, tùy ý để nước lạnh như băng từ đỉnh đầu mình trút xuống.

Anh giơ tay, dùng nước lạnh rửa mặt.

Vừa rồi, anh cũng không biết mình đã làm cái gì.

Đêm nay, ở lại đây.

Năm chữ đó cứ như vậy thốt ra, không chịu khống chế.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2324


Chương 2324:

Tiêu Thành thiếu sót ở phương diện tình cảm nam nữ cảm tình , bên người lại tiếp xúc ong bướm, anh thừa nhận mình đã mời gọi cô, anh đối với cô… là yêu thích vô cùng, đêm nay lại sinh ra dục niệm.

Thế nhưng, anh đã quên cô khác xa đám ong bướm oanh oanh yến yến kia, cô là là cô gái trong sạch, bố là liệt sĩ hi sinh vì nhiệm vụ, mẹ là nữ doanh nhân, cô càng không kém.

Vừa rồi dáng vẻ cô bị dọa đến khiếp sợ giống như một chậu nước lạnh đồ ào xuông, Tiêu Thành mình cũng kinh hãi, hơn ba mươi năm anh ngắng đầu giữa đất trời, vậy mà lần đầu tiên lại hồ đồ đến thế.

Biết rõ cái gì đều không cho cô được, còn muốn… cô ở lại đêm nay.

Anh thực sự là một tên khốn kiếp.

Song, cũng chỉ khốn kiếp với một mình cô.

Anh cho tới bây giờ chưa từng làm vậy với người phụ nữ khác.

E rằng, anh đã lâu lắm rồi chưa chạm vào phụ nữ! Hơn ba mươi tuổi vốn chính là độ tuổi huyết khí phương cương, cuộc sống như đi trên lớp băng mỏng khiến anh trì hoãn chuyện phát tiết, anh cũng bắt đầu… muốn: loại chuyện đó rồi.

Tiêu Thành nhắm mắt lại, đầy đầu đều là khuôn mặt nhỏ kia của Tô Tiểu Đườn, đôi mắt hạnh ươn ướt, cánh môi đỏ bừng.

Chậm rãi, anh đưa tay xuống phía dưới…

Sáng sớm hôm sau.

Tiêu Thành năm ở trên giường nghe động tĩnh bên ngoài, tài xế giúp Tô Tiểu Đường chuyển hành lý vào xe, người làm nữ luyến tiếc nói: “Tô tiểu thư, cô nói đi là đi thế à?”

Giọng Tô Tiểu Đường truyền đến: “Dì à, mẹ con sẽ tới đón con.”

Khi nói chuyện với trường bối giọng cô rất nhẹ nhàng tinh tế, lộ ra vẻ trong veo của cô gái 19 tuổi.

Tiêu Thành gối hai tay ra sau ót, nhàm chán nhìn đường văn xa hoa trên đỉnh đầu.

“Tiên sinh sao còn chưa rời giường, tiên sinh không biết Tô tiểu thư hôm nay rời đi ư? Đề dì đi gọi tiên sinh.”

Người làm nữ muốn tới gọi anh.

Meo meo.

Con mèo nhỏ kia cũng kêu hai tiếng theo, dường nhưứ bất mãn mãnh liệt với hành vi không đứng dậy tiễn khách của Tiêu Thành – mau đi gọi đi dì! mau mau gọi!

Lúc này Tô Tiểu Đường ngăn lại: “Dì à, không cần đâu, con phải đến sân bay gấp rồi, con đi trước nha, bye bye dì.”

Tô Tiểu Đường đi.

Thính lực Tiêu Thành rất tốt, anh nghe được tiếng bánh xe lăn trên sân cỏ, tài xế mang theo Tô Tiểu Đường đi, đến sân bay rồi.

Lân này bên tai triệt đê an tĩnh.

Cô đi rồi.

Đi thật rồi.

Hai mắt Tiêu Thành trống rỗng trong chốc lát, rất nhanh chuông điện thoại liền vang lên, điện thoại tới.

Là Tiêu Đình Đình gọi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2325


Chương 2325:

Tiêu Thành mặt không thay đổi cắt đứt cuộc gọi đó.

Sân bay.

Tô Tiêu Đường vào đại sảnh sân bay, cô nhìn tài xế: “Tôi đi đến đây được rồi, anh có thể đi về.”

“Không được Tô tiểu thư, Thành gia đã thông báo, phải nhìn cô đi lên sân bay mới được.” Tài xế kiên trì nói.

Tô Tiểu Đường không nói gì thêm, lúc này cô ở phía trước thấy được một thân ảnh quen thuộc, mẹ cô Dương Kim Đậu tới.

Dương Kim Đậu mặc áo khoác đen, trên mặt mang một chiếc kính râm, chân đạp giày cao gót, phía sau bà còn theo có thư ký riêng và quản gia tư nhân của mình, là khí thế cường thế bén nhọn của một nữ CEO.

Dương Kim Đậu vô cùng bận lòng vê cô con gái mình, bà đang ở trong đám người tìm kiếm Tô Tiểu Đường.

“Tô tiểu thư, Dương nữ sĩ tới đón cô rồi, cô có thể trở về nhà.” Tài xế lên tiếng nhắc nhở.

Ừ, cô biết.

Tô Tiểu Đường nhận lấy hành lý mình, lúc gần đi cô chậm rãi quay đầu, nhìn thoáng qua cổng lớn sân bay.

Nơi đó không có ai.

Tô Tiểu Đường thu hồi ánh mắt, chuẩn bị rời đi.

Lúc này đột nhiên có hai hộ vệ áo đen đi tới, chặn lôi đi của Tô Tiêu Đường: “Tô tiểu thư phải không, cô không thể đi.”

Tài xế thấy tình huống không đúng, nhanh chóng nói: “Các anh làm càn, Tô tiểu thư là người của Thành gia, người của Thành gia các anh cũng dám đụng?”

Hai hộ vệ áo đen rõ ràng rất kiêng ky Tiêu Thành, nói rất khách khí: “Thật ngại quá, Tô tiểu thư phải theo chúng tôi đi một chuyến, bởi vì lão gia tử đã mời côi”

Tiêu lão gia tử mời cô!

Tài xế biến sắc, còn muốn nói thêm gì đó, lúc này Tô Tiểu Đường đã thấy Dương Kim Đậu sắp đi tới đây, chẳng mấy chốc sẽ thấy cô, Tô Tiểu Đường quyết định nhanh chóng lên tiếng: “Được, tôi đi cùng các anh.”

“Tô tiểu thư!”

“Không sao đâu, Tiêu lão gia tử sẽ không làm gì tôi đâu, không cần lo lắng.” Tô tiểu Đường đi theo hai hộ vệ áo đen đó.

Tài xế biết chuyện xấu, anh ta nhanh chóng lấy điện thoại ra, bắm số điện thoại của Tiêu Thành.

Lúc này Tiêu Thành đang ở trên một bến tàu, bởi vì vấn đề địa bàn, nơi đây và các bến tàu khác nổi lên xung đột, hai phe đang giằng co.

“Tiêu Thành, mày huênh hoang cái gì, mày cũng quá phách lối, trời đất bao la mày là lớn nhất đúng không, trong mắt của tao, mày cũng chỉ là một con chó Tiêu gia nuôi!”

“Mày nói cái gì, lập lại lần nữa xeml”

Hai bên văng lửa khắp nơi, mùi thuốc súng nồng nặc, sắp sửa đánh nhau.

Tiêu Thành duỗi tay ra, ngăn các anh em đang chuân bị xông lên phía sau, anh lười biếng nhếch môi: “Là thanh niên, tức lớn như vậy làm cái gì?”

“Thành gia, hắn chửi, các anh em liền không thể nhịn! Thủ hạ mặt đỏ tới mang tai.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2326


Chương 2326:

“Được rồi, lui xuống đi.”

Thủ hạ không phục lui xuống.

Tiêu Thành nhìn lão đại đối phương, hai tay đút trong túi quần, sau đó nhắc đôi chân dài lấn đến gần bọn họ: “Vừa rồi chúng mày nói cái gì, là lỗ tai tao không tốt nữa, hay là chúng mày chưa ăn cơm, nói dõng dạc lần nữa đi nào.”

Thấy Tiêu Thành chèn ép đi qua, lão đại đối phương có chút thiếu tự tin, người trên đường đều biêt vải vóc trên người Tiêu Thành không kềm chế được cứng rắn bãn lĩnh từ trong xương anh, bằng không cũng không thể trong vòng mắy năm ngắn ngủi đã xưng bá.

Vị lão đại này vóc dáng đã rất cao, thế nhưng chiều cao 1m9 của Tiêu Thành đã vượt mặt gã, gã giống như là em trai anh vậy: “Tao… lẽ nào tao nói sai sao, mày chính là Tiêu gia nuôi… một con…!”

Chữ “chó” cuối cùng căn bản không phát ra ngoài, bởi vì Tiêu Thành đã xuất thủ, tốc độ nhanh đến độ người ta thấy không rõ, tên lão đại đó chỉ cảm thấy một lực đạo tựa bão táp cuốn qua đây, một giây kế tiếp gã đã bị hất tung trên mặt đắt rồi.

“Tiêu Thành, mày!” Tên lão đại đó giùng giăng muôn đứng lên.

Thế nhưng Tiêu Thành nhắc chân, đôi giày vừa dày vừa nặng trực tiếp đạp lên mặt của tên lão đại đó, hung hăng giẫm vào trong bùn đất, tay anh đút trong túi quần thờ ơ cười nói: “Mày chỉ biết là tao là một con chó Tiêu gia nuôi, nhưng mày không biết chó thích cắn người à, vậy đừng trách tao hiện tại cắn mày.”

Tên lão đại kia chật vật tột cùng, trong miệng đã hộc máu.

Tiêu Thành buông lỏng chân, bọn thủ hạ nhìn mà nhiệt huyết sôi trào, lão đại ngày hôm nay đây là thế nào, xuất thủ mạnh như vậy, nhìn như tâm trạng không tốt lắm.

Tên lão đại đó cũng xui xẻo, ngay lúc Tiêu Thành khó chịu đi lên hứng đạn, cũng không thể trách Tiêu Thành xem gã thành cái bia để bắn.

“Lão đại,” lúc này một thủ hạ vội vã tiến lên: “Điện thoại tới, có người tìm anh ạ.”

Tiêu Thành không có biểu cảm nào, thần sắc lười biếng thờ ơ: “Không tiếp, nói tao đã chết rồi.”

Nói xong anh thu chân, phân phó nói: “Xử lý chỗ này đi.”

Anh nhấc chân muốn đi.

Thủ hạ đang cầm điện thoại di động : *“..” hắn có nên nói cho biết với người khác là lão đại… đã chết rồi không?

“Lão đại, người này tìm anh có việc gâp, nói Tô tiêu thư đã xảy ra chuyện!”

Cái gì?

Phía trước bước chân Tiêu Thành đột nhiên bị kiềm hãm, môi mỏng nhấp nhẹ, trực tiếp vỗ má tên thủ hạ kia: “Sao không nói sớm?”

Tiêu Thành đoạt điện thoại di động đi: “Nói, đã xảy ra chuyện gì?”

“Thành gia, không xong, em mới vừa tiễn Tô tiểu thư đến sân bay, ở trong sân bay người Tiêu lão gia tử mang Tô tiểu thư đi, em thấy Tô tiểu thư đi hướng Tiêu gia đại trạch!”” Bên kia tài xế khẩn cấp báo cáo.

Mi tâm anh tuấn của Tiêu Thành đều âm xuống, cúp điện thoại anh nhanh chóng lên xe Jeep, đạp chân ga, chiếc deep lái đi như bay.

Chỉ để lại bụi bặm và đuôi xe phách lối đẳng sau.

Bọn thủ hạ nhìn bối rối, lão đại đây là thê nào, nhât định đã xảy ra chuyện gì lớn rồi, mới để lão đại đột nhiên biến sắc, gấp gáp đến mức muốn biến ô tô thành máy bay để lái!

“Vừa rồi trong điện thoại nói gì vậy?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2327


CHương 2327:

“Không nói gì, chỉ nói chuyện của Tô tiểu thư.”

Tô tiểu thư?

Những thủ hạ này một giây đã hiểu, lão đại sẽ không phải đã thích Tô Tiểu Đường rồi chứ?

Có thể để cho lãng tử tình trường động tâm, xem ra vị Tô Tiểu Đường này thực sự không đơn giản.

Tiêu Thành đi thăng một đường đên Liễu Tiêu gia đại trạch, người hầu ý đồ ngăn lại anh: “Đại thiếu gia, lão gia tử ở bên trong tiếp khách, ngài không thể cứ như vậy xông vào, tôi thông báo trước một tiếng đã!”

Lời này vừa dứt: “rầm” một tiếng, Tiêu Thành trực tiếp đá văng cửa Tiêu gia đại trạch.

Trong phòng khách, Tiêu lão gia tử và Tiêu Đình Đình đều ở đây, còn có Tô Tiểu Đường.

Tô Tiểu Đường ngắng đầu nhìn lại, Tiêu Thành là sầằm mặt tiến vào, trên người anh dính khí lạnh nơi bến tàu, e rằng mới vừa thấy máu, còn có mùi vị máu tanh, vừa nhìn đã biêt không dê trêu.

Tô Tiểu Đường còn định nhìn nữa, thế nhưng Tiêu Đình Đình đã chạy qua, ả khoác lên cánh tay rắn chắc của Tiêu Thành: “A Thành, anh tới rồi.”

Vừa rồi Tiêu lão gia tử đã nói, Tiêu Thành chẳng mấy chốc sẽ cưới Tiêu Đình Đình, anh rất nhanh sẽ là rễ Tiêu gia.

Mấy ngày nay trạng thái anh không đúng, chắc là suy nghĩ chuyện này.

Tô Tiểu Đường dời đi ánh mắt.

Ánh mắt Tiêu Thành rơi trên người Tô Tiểu Đường, cô không bị thương ngồi ở đằng đó, Tiêu lão gia tử cũng không động vào cô.

Tim Tiêu Thành cũng quay lại chô cũ, nhưng cô cúi đầu, cũng không nhìn anh, khiến anh cau lại mày kiếm.

Tiêu lão gia tử và Tiêu Đình Đình đều ở đây, xem tình hình thế này, cô chắc đã biết chuyện anh sắp kết hôn với Tiêu Đình Đình rồi.

“A Thành, sao con lại tới đây? Con có phải vì Tô tiểu thư mà đến hay không, yên tâm, ta chỉ là tìm Tô tiểu thư trò chuyện đôi câu, cũng không có ác ý.”

Tiêu lão gia tử ha hả nói.

Tiêu Thành mặt không thay đổi từ trong tayTiêu Đình Đình rút về cánh tay mình, anh ngồi xuống trên ghế, sau đó rút một tờ khăn giấy thờ ơ lau vết máu dính trên gan bàn tay mình: “Lão gia tử, ông muốn nói chuyện gì, trực tiếp nói với con là được.”

Tiêu Thành vừa đến, khí tức điên cuồng tà nịnh trên người liền cuốn tới, anh là dính máu mà đến, càng khiến người run Sợ.

Người hầu run như cầy sấy dâng lên một tách trà, Tiêu lão gia tử nhìn sắc mặt Tiêu Thành: “Ta chỉ nói với Tô tiểu thư về hôn sự của A Thành con và Đình Đình, không có gì khác.”

“Dĩ nhiên A Thành, ta cũng là muốn nói cái này, Tô tiểu thư có một người bạn cũ, con chớ nên hoành đao đoạt ái.”

Tiêu lão gia tử đưa mắt ra hiệu, người hầu nhanh chóng đưa vài tắm hình cho Tiêu Thành.

Tiêu Thành tùy ý nhìn máy lần, Tô Tiểu Đường và một cậu trai ở cùng một chỗ, hai người đi dạo trong sân trường, thanh xuân lãng mạn, còn có một tấm là ảnh chụp hai người cùng nhau vào khách sạn thuê phòng, ái muội mười phần.

Chỉ dựa vào vài tắm hình này đã nói lên quan hệ của Tô Tiểu Đường và cậu trai kia rất làm cho người khác mơ màng.

Tiêu lão gia tử vẫn âm thầm quan sát sắc mặt Tiêu Thành, Tiêu Thành đã thật lâu không đổi tân sủng, n ông mà, ai không phong lưu uống tuổi trẻ, thế nhưng, những người phụ nữ kia chỉ có thể vui đùa một chút, không thể động tâm, Tiêu lão gia tử đã nhạy cảm nhận thấy được Tiêu Thành đối với cô bé Tô Tiểu Đường này rất khác.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2328


Chương 2328:

Tiêu lão gia tử sai người điều tra Tô Tiểu Đường, bối cảnh của Tô Tiểu Đường đã bị xử lý qua, sẽ không xảy ra vấn đề, nhưng Tiêu lão gia tử cũng điều tra ra thứ lão mong muốn, lúc đi học Tô Tiểu Đường có một quan hệ khá thân thiết với một thằng nhóc.

Hiện tại Tiêu lão gia tử tung ảnh chụp ra, chính là muôn Tiêu Thành vứt bỏ Tô Tiểu Đường, cưới con gái của mình.

Thế nhưng Tiêu lão gia tử thất vọng rồi, bởi vì Tiêu Thành cũng không biểu lộ cái gì, anh ngắng đầu, đôi mắt u trầm nhìn lại: “lão gia tử, ông nói xong rồi à?”

« Tiêu lão gia tử: “…”

“Nói xong vậy chúng tôi ¡ trước.” Tiêu Thành đứng dậy, đi tới trước mặt Tô Tiểu Đường, dắt tay cô, mang cô đi ngay.

Khuôn mặt xinh đẹp kia của Tiêu Đình Đình lúc này tức đến méo mó, hệt như rắn rết.

“A Thành, người hầu đã chuẩn bị xong cơm nước rồi, ở lại ăn cơm đi.” Tiêu lão gia tử nói một câu.

Tiêu Thành không ngừng bước chân, anh mang theo Tô Tiểu Đường đi ra ngoài.

Trên sân cỏ, Tiêu Thành dẫn Tô Tiểu Đường tới bên xe riêng, sau đó nói với tài xế: “Đưa Tô tiểu thư trở về trước.”

“Vâng, Thành gia.” Tài xế cung kính mở ra cửa sau Xe.

Tô Tiểu Đường từ Tiêu Thành trong lòng bàn tay rút tay mình về, cô ngước khuôn mặt trứng ngỗng như tuyết ấp nhìn về phía anh: “Anh phải ở lại ăn cơm sao?”

Tiêu Thành gật đâu: “Ư.”

“Vậy anh sẽ lấy Tiêu Đình Đình sao?”

Tô Tiểu Đường dứt khoát hỏi.

Hiện tại gió đêm thổi tung mái tóc cô, sợi tóc quấn quanh cần cổ như tuyết, Tiêu Thành nhìn thoáng qua rồi dời mắt: “Tôi đã phái người thu xếp ổn thỏa cho mẹ em rồi, không cần lo lắng, mẹ em rất an toàn, song nơi đây không thích hợp ở lâu, đêm nay em ở tạm một đêm, ngày mai tôi đưa em rời đi.”

Anh trả lời một nẻo, cũng không đáp sẽ cưới Tiêu Đình Đình hay không.

Tô Tiểu Đường câu đôi môi đỏ mọng: “Tôi đây đã hiểu, Thành gia, tôi chúc phúc trước, chúc anh tân hôn hạnh phúc.”

Nói xong Tô Tiểu Đường liền lên xe, xe riêng phóng nhanh đi.

Tiêu Thành đứng tại chỗ nhìn rời đi bóng xe, ngọn đèn trên sân cỏ kéo cái bóng của anh ra rất dài rất dài.

Tiêu Thành nhìn Tô Tiểu Đường, Tiêu Đình Đình đứng trong phòng khách nhìn Tiêu Thành, ả đã ghen ghét ghim ngón tay giữa vào trong lòng bàn tay của chính mình.

“Đình Đình.” Lúc này Tiêu lão gia tử đã đi tới.

“Bố, con rất ghét con ả Tô Tiểu Đường kia, bô sai người hủy dung nó đi, sau đó bán ả đến làng chơi, để ả đi hầu hạ lũ đàn ông đê tiện nhất!” Tiêu Đình Đình vặn vẹo nói.

“Đình Đình, một Tô Tiểu Đường mà thôi, bên cạnh người đàn ông làm việc lớn nào không có chút phong hoa tuyết nguyệt, hà tất vì chút chuyện nhỏ này gây gỗ với A Thành, đợi A Thành cưới con rồi, con chỉnh đám phụ nữ đó cũng không trễ.” Tiêu lão gia tử cũng chướng mắt tiểu nhân vật như Tô Tiểu Đường, nhưng hiện tại việc cấp bách là để cho Tiêu Thành cưới con gái mình.

Tiêu Đình Đình cũng hiểu đạo lý này, trong mắt ả lóe lên tia ác độc, đợi Tiêu Thành thành rẻ Tiêu gia, ä nhất định sẽ trừng trị những ả đê tiện bên người anh.

“Nhưng bô, Tiêu Thành thực sự sẽ lây con sao, anh ấy đối với con vẫn lãnh lãnh đạm đạm, mặc kệ con có ân cần lấy lòng anh ấy, anh ấy cũng không liếc lấy con một cái!” Tiêu Đình Đình không cam lòng nói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2329


Chương 2329:

Tiêu lão gia tử cười híp mắt nói: “Yên tâm đi Đình Đình, A Thành nhất định sẽ cưới con.”

Cho dù Tiêu lão gia tử đã nói như vậy, thế nhưng Tiêu Đình Đình vẫn không yên lòng, ả cần có cách của mình.

Cách của ả cũng rất đơn giản thô bạo, thế nhưng hiệu quả cả trăm lần.

Tiêu Đình Đình giao một bao thuốc bột cho người làm nữ: “Lát nữa bỏ cái này 5 rang 7 trong ly rượu của Đại thiêu gia.”

“Vâng, Đại Tiểu thư.” Người làm nữ gật đầu.

Tiêu Thành ở lại chỗ này ăn cơm tối, sau buổi tối Tiêu Thành sẽ phải rời khỏi, Tiêu Đình Đình nhanh chóng giữ lại: “A Thành, anh mới vừa uống rượu, trước tiên ở lại cho đỡ sỉn đã, em bảo người hầu dọn trái cây cho.”

“Không cần.” Tiêu Thành trực tiếp cự tuyệt, toan rời đi.

Tiêu Đình Đình nhật thời có chút sôt ruột, ban nãy Tiêu Thành đã uống rượu vấn đề rồi, ả đang chờ dược tính phát tác, trực tiếp nấu gạo thành cơm, nhưng ả thật không ngờ Tiêu Thành phải đi nhanh như vậy.

Ä tuyệt đối không thể để cho Tiêu Thành đi.

“Đầu em hơi choáng.” Tiêu Đình Đình nhanh chóng lấy tay đỡ trán của mình, giả bộ muốn té xỉu, ả còn hướng trong lòng Tiêu Thành ngắt đi rồi.

Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, Tiêu Thành nhất định sẽ vươn tay ôm lấy ả, như vậy ả sẽ ở trong ngực Tiêu Thành.

Thê nhưng một giây kê tiêp: “phịch” một tiếng, Tiêu Đình Đình trực tiếp té trên mặt đắt, trán còn đụng phải sô pha.

AI Tiêu Đình Đình bị đau hét lên.

“Đại tiểu thư, cô làm sao vậy? Mau đỡ đại tiểu thư đứng dậy!” Nhóm người làm nữ cuống quýt chạy đến, luống cuống đỡ Tiêu Đình Đình.

Tiêu Đình Đình chật vật tột cùng, vừa rồi Tiêu Thành không đỡ ả, còn lánh sang bên cạnh, trơ mắt nhìn ả ngã xuống.

Tiêu Đình Đình ngắng đầu nhìn Tiêu Thành, Tiêu Thành thân cao chân dài đứng lặng ở trước mặt ả, đang híp mắt lạnh lùng lại hài hước đánh giá ả: “Đại tiểu thư, lần sau cô phải đứng vững vàng đấy, đừng có nhìn đàn ông thân thể liền như nhữn ra, nhào vào đàn ông như thế.”

“…” Tiêu Đình Đình mặt trắng nhọt, Tiêu Thành đã sớm xem thấu tâm cơ của ả, bây giờ đang tr*n tr** nhục nhã ả.

“Cút ngay! Đừng đụng vào taol” Tiêu Đình Đình tức giận hất đám người làm nữ ra.

“Đại tiểu thư, tôi đi trước.” Tiêu Thành chạy đi đi liền.

“Tiêu Thành, anh đừng đi! Anh không thể đi!” Tiêu Đình Đình vươn tay kéo lại ống quần Tiêu Thành, không cho Tiêu Thành đi.

Tiêu Thành hai tay đút trong túi quần nhìn Tiêu Đình Đình, anh cảm thấyTiêu Đình Đình này rất khác thường, dường như kiệt lực muốn giữ anh lại.

Lúc này Tiêu Thành cảm thấy trong cơ thể xông lên một cảm giác khô nóng, nhiệt độ cơ thể cũng không ngừng tăn lên.

Khuôn mặt tuần tú kia của Tiêu Thành “xoát” một cái lạnh xuống, trong mi tâm dâng lên một tầng sương mù: “Tiêu Đình Đình, cô đã động tay chân trong ly rượu của tôi?”

Tiêu Thành đã lăn lộn ngoài xã hội thời gian dài như vậy, thủ đoạn tâm cơ nào cũng đã đều gặp qua, anh biết mình đã trúng thuôc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2330


Chương 2330:

Kỳ thực, người dám dùng thủ đoạn hạ cấp dơ bản như thế trên người anh, Tiêu Đình Đình thật đúng là người đầu tiên.

Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Tiêu Đình Đình nhịn không được da đầu tê rần: “A Thành, em là thật tâm thích anh, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh em đã rơi vào lưới tình rồi, em thực sự là muốn có được anh.”

Tiêu Đình Đình không tiếc tự h* th*n phận, thâm tình bày tỏ với anh.

Đáng tiếc, Tiêu Thành không hề hiểu phong tình, anh trực tiếp đá một cước vào trên ngực Tiêu Đình Đình.

Ngực Tiêu Đình Đình đột nhiên đau nhức, cổ họng cuồn cuộn, một búng máu suýt chút nữa phun ra ngoài.

Lúc này đỉnh đầu liền vang lên giọng nói âm trầm hung ác của Tiêu Thành: “Nễể mặt lão gia tử, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng!”

Tiêu Thành rời đi.

Tiêu Đình Đình chật vật quỳ rạp trên mặt đất, ä oán hận nhìn bóng lưng Tiêu Thành, ả thề, ả nhất định phải có được người đàn ông này!

Tiêu Thành uống nhiều rượu, không thể lái xe, tài xế đưa anh đưa đến nhà: “Thành gia, anh nhịn trước một hồi, đã phái người đi kiếm thuốc giải, chắc rất nhanh sẽ đưa đến.”

Tiêu Thành cao lớn ngồi ở đằng sau, trong ánh sáng mờ tối, anh không lên tiếng, chỉ là từ từ nhắm hai mắt, giơ tay lên bóp mi tâm.

Tài xê theo Tiêu Thành nhiêu năm rôi, vẫn rất hiểu tính Tiêu Thành, nên anh ta thử dò xét mở miệng: “Thành gia, nếu không… em sai người đưa một cô gái qua đây, vừa đẹp lại tươi ngon mọng nước, đàn ông mà, thỉnh thoảng cũng cần phóng túng một lần.”

Tiêu Thành mở mắt ra: “Không cần.”

Anh xuống xe, vào nhà.

Mở cổng ra, bên trong đen nhánh, Tiêu Thành khẽ đờ ra, mấy giây sau mới hoàn hồn, Tô Tiểu Đường đã đi rồi.

Nếu như cô ở đây, mặc kệ có muộn bao nhiêu, cô sẽ để một ngọn đèn cho anh.

Còn có con mèo nhỏ cô nuôi kia, luôn không cần mặt mũi cọ lên, hướng về phía anh kêu meo meo.

Tiêu Thành vươn tay bật đèn tường lên, vào phòng ngủ của mình, anh bắt đầu tắm nước lạnh.

Tiêu Đình Đình này gan quá lớn rồi, dám dùng thủ đoạn bản thỉu như thế trên người anh, ngay cả Tiêu lão gia tử cũng không dám xé mặt với anh.

Tiêu Thành chỉ cảm thấy toàn thân khô nóng, Tiêu Đình Đình chắc đã tìm thuốc tốt nhất, nước lạnh đổ xuống người chẳng những không giảm bớt khô nóng, ngược lại lạnh nóng đan xen, cảm quan càng thêm mẫn cảm.

Tiêu Thành khép mị, trong đâu liên nhớ đến khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ kia của Tô Tiểu Đường…

Không thể nhớ đến côiI Tiêu Thành nhanh chóng nhắm mắt lại, ép buộc mình đánh rơi hình ảnh trong đầu đi, bởi vì chỉ cần vừa nghĩ tới cô, anh đã cảm thấy huyết khí cuồn cuộn toàn thân.

Nước lạnh “tí tách” không ngừng, yết hầu Tiêu Thành trượt lên xuống, sau đó vươn tay tắt đi vòi hoa sen.

Anh nhanh chóng mặc quần áo ra ngoài.

Tài xê cũng không hê rời đi, còn đứng trên sân cỏ phía ngoài, rất xa anh ta đã nhìn thấy Tiêu Thành tới.

“Thành gia, đã trễ thế này anh muốn đi đâu thế?” Tài xế hỏi.

Tiêu Thành rồi xe, nhấp nhẹ môi mỏng: “Đi tìm Tô Tiểu Đường.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2331


Chương 2331:

Tài xế cũng không bất ngờ, ban nãy nói đến chuyện thuốc giải Tiêu Thành không nói chuyện, tài xế liền mơ hồ đoán được Tiêu Thành có tính toán khác.

Thì ra lại là Tô tiểu thư…

Đều nói Thành gia đã lâu không đổi tân sủng, vị này Tô tiểu thư thật lợi hại, hiện tại tài xê xem như đã chân chính thấy được, bây giờ các cô gái nhỏ càng ngày càng quá giỏi.

“Yes Sir Thành gia, Tô tiểu thư được sắp xếp ở trong khách sạn, chúng ta bây giờ liền đi qua.” Tài xế đạp chân ga.

Phòng tổng thống khách sạn.

Tô Tiểu Đường tắm xong, mặc áo choàng tắm màu trắng ngồi ở trước bàn trang điểm, cô đang sấy tóc.

Meo meo meo.

Con mèo nhỏ dính vào bên chân cô, kêu vài tiếng.

Tô Tiêu Đường lây lại tỉnh thân, máy sấy đã sấy thật lâu, thế nhưng tóc của cô vẫn là nửa ướt, cô ngắng đầu nhìn chính mình trong gương, hai mắt cô vô thần, hồn đã bay đi đâu.

Buông máy sấy, Tô Tiểu Đường vươn tay ôm con mèo nhỏ vào trong lòng: “Mèo nhỏ à, em kêu gì vậy?”

Meo meo meo.

Con mèo nhỏ lại kêu vài tiếng.

Tô Tiểu Đường run rẩy hàng mi dài, thanh tuyến mềm mại nói: “Em có phải đang hỏi… Tiêu Thành không, anh ấy lúc này chắc đang ở bên vị hôn thê của mình, không có thời giờ quan tâm đến chúng ta đâu.”

Meo meo meo.

“Không sai, anh ấy sắp kết hôn rồi, nhưng chúng ta không uống rượu mừng được, bởi vì anh ấy sẽ không mời chúng ta, anh ấy cũng chả thèm nói cho chúng ta biết.”

Meo meo meo.

Một người một mèo ở phòng tổng thống trò chuyện.

Lúc này “ding dong” một tiếng, chuông cửa phòng đột nhiên bị nhắn.

Có người đang gõ cửa.

Là ai?

Tô Tiểu Đường đứng lên, cô đi tới cạnh cửa, mở cửa phòng ra, ngoài cửa đứng nghiêm một thân thể cao ngắt, là Tiêu Thành.

Tiêu Thành tới!

Tô Tiểu Đường không nghĩ tới anh đã trễ thế này còn có thể qua đây, ngón tay hơi cong lại, đôi mắt hạnh trong suốt nhìn sang: “Sao anh lại tới đây?”

Ánh mắt Tiêu Thành rơi vào khuôn mặt nhỏ của cô, sau đó nhàn nhạt nhếch môi, hỏi ngược lại: “Tôi sao lại không thể tới?”

“Hiện tại khuya lắm rồi, anh qua đây tìm tôi không sợ cô dâu tương lai của anh ghen tuông quá độ à? Tôi thấy cô dâu tương lai của anh rất thích ăn giấm.”

“Ah,” Tiêu Thành khàn khàn cười một tiếng: “Em cho là… tôi đến tìm em sẽ làm những gì?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2332


Chương 2332:

Tô Tiểu Đường lúc này chau hàng mày thanh tú: “Khuya lắm rồi, tôi muốn ngủ, tạm biệt.”

Cô vươn tay toan đóng cửa.

Thế nhưng Tiêu Thành nâng đầu gối lên, trực tiếp chống vào ván cửa, anh toàn thân đều là khí lực, lực đạo nơi đầu gối quá mạnh mẽ, đã ung dung ngăn lại động tác đóng cửa của cô.

Tô Tiểu Đường ngắng đầu, có chút tức giận: “Tiêu Thành, anh làm cái gì? Anh hơn nửa đêm chạy đến nơi này chẳng những nói âm dương quái khí, còn muôn nôi điên?”

Tiêu Thành nhìn khuôn mặt nhỏ của cô, chỉ mới 19 tuổi, khuôn mặt cô trắng trắng mềm mềm, tựa như lòng trắng trứng, mới vừa tắm nên trên người cô rất thơm, mái tóc dài nửa ẩm ướt nửa khô rũ xuống, vài sợi tóc quấn ở cổ trắng, nhìn thế nào đều có vài phần hoạt sắc sinh hương.

“Thằng nhóc trong hình là ai?” Anh cúi đầu hỏi một câu.

Thằng nhóc nào?

Tô Tiểu Đường lúc sau mới nhớ tới mấy tắm hình Tiêu lão gia tử tìm đến, cô và chàng trai trên hình một chút quan hệ cũng không có.

Trước đây trường học có một hoạt động thi đua, cô và cậu ấy đều được chọn, cùng đi trong sân trường tham thảo học tập, còn cùng ra bên ngoài tham gia thi đua, lúc đó tất cả giáo viên học sinh đều ở cùng một khách sạn.

Mấy tắm hình đó hoàn toàn là vô căn cứ, Tô Tiểu Đường lớn như vậy cũng chưa từng yêu đương, tay trai cũng chưa từng nắm.

Hiện tại Tiêu Thành không cười, cặp mắt u trầm nhìn cô chằm chằm, như đang tra hỏi tội phạm của mình.

Tô Tiểu Đường cũng không vui, cô không hỏi chuyện của anh và Tiêu Đình Đình thì thôi, anh còn đánh đòn phủ đầu tới hỏi chuyện cậu trai kia.

“Đây là việc tư của tôi, không liên quan gì tới anhl”

Ha.

Tiêu Thành hai tay đút trong túi quần miễn cưỡng bật cười một tiếng: “Tô Tiểu Đường, thì ra em thích loại này, lông nó đã mọc dài chưa hả?”

Cái gì?

Anh đang nói cái gì?

Trong miệng của anh làm sao có thể phát ra từ ngữ… th* t*c không chịu nổi như thế?

Cô thực sự chớ nên ôm hy vọng gì với anh, anh chính là lưu manh, vôn chính là một người như vậy.

“Tiêu Thành, tôi thích cậu ấy mắc mớ gì tới anh, anh quản rộng như vậy làm cái gì?”

Cô đây là thừa nhận?

Trên khuôn mặt anh tuấn của Tiêu Thành anh dâng lên một tầng sương lạnh, không khỏi cười khẩy nói: “Đêm qua tôi kêu em ở lại, em giả bộ như gái còn trinh, tôi còn tưởng rằng em chưa từng có người đàn ông nào, thì ra em đã sớm cùng thằng khác thuê khách sạn”

Khuôn mặt nhỏ của Tô Tiểu Đường trong nháy mắt đỏ trắng đan xen: “Tiêu Thành, anh là tên khốn!”

Cô giơ tay lên định tát lên khuôn mặt tuần tú của anh.

Đôi mắt hẹp của Tiêu Thành đột nhiên nửa híp, cô đây là đánh đến nghiện?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2333


Chương 2333:

Tiêu Thành giơ tay lên, chế trụ cổ tay mảnh khảnh cô, sắc mặt anh rất khó nhìn, không giận mà tự uy: “Tô Tiểu Đường, tôi đã quá nuông chiều em đúng không, em thử đánh tôi lần nữa xeml”

Tay Tô Tiểu Đường liền dừng ở giữa không trung, thế nhưng đôi mắt hạnh vẫn trừng trừng, viền mắt đỏ hồng nhìn anh: “Tiêu Thành, tôi ghét anhl”

Cô nói – Tiêu Thành, tôi ghét anhl Tiêu Thành thực sự bị chọc tức, thở hỗn hễn: “Em ghét tôi, vậy em thích ai, thích thằng nhóc lông còn chưa mọc đủ kia à? Đêm nay tôi sẽ để cho em biết rõ tôi và nó ai lợi hại hơn!”

Tiêu Thành chân bước lên trước, thân thể đồ sộ cao ngất từ khe cửa chen Vào, còn trở chân đá lên cửa, buông cổ tay cô ra, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ của cô, anh cúi đầu liền hôn lên.

Con ngươi phân rõ đen trắng của Tô Tiểu Đường nghiêm khắc co rụt lại, nụ hôn công thành đoạt đất của anh cuốn tới, đầu của cô“oanh” một tiếng trực tiếp nổ tung.

Anh làm cái gì?

Anh không phải đã có Tiêu Đình Đình rồi ư?

Anh không phải sắp kết hôn với Tiêu Đình Đình ư2 “Ưm, buông ral” Tô Tiêu Đường dùng Sức giãy dụa.

Cô giãy giụa, thân thể hai người không ngừng ái muội ma sát, khóe mắt Tiêu Thành tất cả đều là màu đỏ tươi, máu nóng trong cơ thể sôi trào, vô số thanh âm đang kêu gào – muốn côi Trước đây anh còn cố ky cô còn nhỏ, vẫn là cô gái trong sạch, hiện tại tất cả lý trí của anh đều theo lửa dục cùng với mấy tắm hình cháy rụi thành tro, anh nhớ thương cô đã lâu, đêm qua đã chộn rộn trong tim rồi.

Anh và cô bởi vì một lần ngoài ý muốn mà gặp nhau, họ bước vào cuộc đời của nhau, những tình cảm khó giải thích ây luôn bị ngăn cách bởi một lớp giấy mỏng, anh cố ky nhiều lắm, cô còn nhỏ, ai cũng chưa đâm thủng.

Thế nhưng tối hôm nay hết thảy đều bị đánh vỡ, Tiêu Thành hung hăng hôn cô, giống như một con sói đói.

Tô Tiểu Đường không tránh thoát anh, cô còn có thể đấu với Tiêu Tứ, thế nhưng cô tuyệt đối không phải là đối thủ của người đàn ông Tiêu Thành này.

Lúc này Tiêu Thành ôm cô lui về phía sau mấy bước, đầu gối cô bị đụng đầu mép giường, hai người song song ngã vào trong giường lớn mềm mại.

“Tiêu Thành, buông ra!” Tô Tiểu Đường hung hăng cắn khóe môi anh.

Shhh.

Tiêu Thành bị đau, buông lỏng cô ra.

Cô đã cắn anh đến chảy máu.

“Tiêu Thành, anh đang nồi điên cái gì, mau buông tôi ra, đừng đụng vào tôi”

Tiêu Thành đè xuống bờ vai oánh nhuận của cô giam cô dưới thân mình, hiện tại môi của cô vừa đỏ vừa sưng, càng tăng thêm vài phần cắm ky, Tiêu Thành dùng ngón cái lau lau khóe môi vừa bị cô cắn rách, nóng nảy điên cuồng nói: “Vì sao người khác có thể, tôi lại không thể?”

“.,.” Anh đang nói hưu nói vượn cái gì đấy?

giọt nước mắt của cô.

Sáng sớm hôm sau.

Tiêu Thành tỉnh, ánh nắng rực rỡ bên ngoài soi đến, anh giơ tay che một tia sáng.

Lúc này ký ức tối hôm qua toàn bộ tràn Vào óc, anh cứng đờ.

Quay đầu nhìn lại, anh nhìn thấy một thân ảnh nho nhỏ ở trên giường, Tô Tiểu Đường cuộn người, ôm lấy bản thân thành một cục nho nhỏ dán ở sát bên giường ngủ, chỉ cần cô khẽ động, cảm giác có thể té xuống ngay.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2334


Chương 2334:

Đêm qua anh không đi, mà là ngủ lại ở nơi này, ban đêm anh mây lân ôm cô vào trong ngực, thế nhưng đảo mắt cô đã rời khỏi ngực anh, còn cách anh rất xa.

Tiêu Thành ngồi dậy, tấm chăn chảy xuống phía dưới, lộ ra lồng ngực to lớn của anh, hiện tại trên bắp thịt anh tất cả đều là vết cào ái muội.

Tối hôm qua cô như con mèo hoang nhỏ, không chịu thuận theo.

Tiêu Thành l**m đôi môi mỏng khô ráo, khẽ nhằm mắt, anh hiện tại mới ý thức được mình đã làm những gì.

Anh đây là cưỡng ép với một cô bé, ép buộc cô phát sinh quan hệ với anh.

Tiêu Thành vén chăn lên, lúc này anh chứng kiến trên giường có vết đo đỏ, ngón tay anh khựng lại, kỳ thực tối hôm qua… anh đã biết cô là trong sạch, cô căn bản chưa từng bị ai chạm qua.

Anh đã hủy đi sự trong sạch ấy của cô.

Tiêu Thành đi tới bên giường nhìn cô gái, cô nhăm mắt lại đang ngủ, khuôn mặt trứng ngỗng lớn chừng bàn tay nhìn vô cùng tái nhọt.

Tiêu Thành vươn tay, xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cô.

Nhưng còn chưa đụng tới cô, cô theo phản xạ có điều kiện rụt về phía sau, tránh anh đụng vào.

Cảm giác tội lỗi của Tiêu Thành như thuỷ triều sắp đánh phủ chính mình, anh đặt một vật ở bên gối cô, khàn khàn nói: “Về sau mạng của anh sẽ là của em, em bắt cứ lúc nào cũng có thể đến lấy.”

Anh cho cô một khẩu súng.

Tô Tiểu Đường không cho anh bất kỳ đáp lại.

Lúc này “ding dong” một tiếng, chuông cửa phòng tổng thống vang lên.

Bên ngoài có người đang gõ cửa.

Tiêu Thành nhìn Tô Tiểu Đường thật sâu, sau đó đi tới mở cửa phòng.

“Thành gia, Dương nữ sĩ tới, không ngăn được ạ.” Thủ hạ bối rối báo cáo.

Tiêu Thành ngắng đầu nhìn lên, Dương Kim Đậu từ hành lang phía trước đi tới.

“Tiêu Thành, con gái Băng Băng của tôi đâu?” Dương Kim Đậu đi thẳng vào vấn đề.

Tiêu Thành nhấp môi mỏng một cái.

Dương Kim Đậu làm một nữ doanh nhân xuất sắc lại thành công, bà có một khứu giác trời sinh bén nhạy, cộng thêm Tiêu Thành hiện tại quần áo xốc xếch, là dáng vẻ tỉnh lại từ trong dịu dàng hương ngọc, ánh mắt Dương Kim Đậu lúc này rơi vào phiến cửa đóng chặt trước mắt: “Con gái của tôi ở bên trong?”

Tiêu Thành gật đầu: “Đúng vậy.”

“Cậu đã cùng con gái tôi?”

Tiêu Thành nhìn Dương Kim Đậu, không chút nào né tránh: “Em ấy hiện tại đã là người phụ nữ của tôi rồi.”

Bốp.

Dương Kim Đậu giơ tay lên liền hung hăng cho Tiêu Thành một bạt tai.

“Thành gia!” Thủ hạ kinh hô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2335


Chương 2335:

Tiêu Thành không có biểu cảm nà, anh giơ tay ngăn thủ hạ: “Cút xuống đi!”

Thủ hạ nhìn dáng vẻ Dương Kim Đậu cả vú lắp miệng em, sau đó không phục lui xuống.

Sắc mặt Dương Kim Đậu rất không tốt, bà lạnh lùng nhìn Tiêu Thành: “Con nuôi của Tiêu gia Hông Kông Tiêu Thành tôi ở thành phố Hồng Khẩu đã nghe đại danh của cậu đã lâu, tôi cũng nghe nói Tiêu gia đã và đang chuẩn bị hôn sự, cậu sắp kết hôn với Tiêu đại tiểu thư, làm rễ tới cửa của Tiêu gia rồi, ta đây hiện tại muốn hỏi cậu một câu, con gái tôi tính sao?”

Tiêu Thành thấp giọng nói: “Không có hôn sự nào cả, tôi sẽ không cưới Tiêu Đình Đình.”

“Cậu là dự định phụ trách với con gái tôi?”

Tiêu Thành nhớ tới nước mắt của cô tối hôm qua liền cau lại mày kiếm: “Em ấy hiện tại là người của tôi, tôi tự nhiên sẽ phụ trách với em ấy, nhưng, tôi không biết tâm ý của em ấy thế nào.”

“Nêu như em ây không muôn gả cho tôi, vậy có thể lấy mạng tôi, nếu như em ấy nguyện ý gả cho tôi, tôi lập tức cưới em ấy.”

Dương Kim Đậu không chút nào cảm động, bà quan sát Tiêu Thành: “Nếu như tôi không đoán lầm, cậu và bố Băng Băng là người cùng một nghè!?”

Mi tâm Tiêu Thành khẽ động, không nói gì.

Dương Kim Đậu cười lạnh nói: “Cậu không cần đáp, bởi vì trong lòng tôi đã có đáp án rồi. Cậu nói cậu muốn cưới Băng Băng, được thôi, cậu tên gì, nhà ở đâu, làm nghề gì, có dám nói ra hay không, con gái tôi lập gia đình, tôi chọn con rể, hỏi một chút gia thế bối cảnh của cậu, cái này không quá phận chứ!?”

Tiêu Thành nhấp môi mỏng một cái, tất cả thanh âm đều nghẹn ở cổ họng.

“Nhìn xem, cậu cái gì cũng không thể nói, vậy cậu có thể cho Băng Băng cái gì, cậu lấy cái gì cưới Băng Băng?”

“Tôi và Hà Tân từng có một đoạn hôn nhân, Hà Tấn đối với tôi rất tốt, thật sự rất tốt, chỉ cần anh ấy có ở nhà, giặt đồ nấu cơm, chọc tôi vui vẻ, bao dung tất cả tùy hứng và xấu tính của tôi, anh ấy rất thương ta, thế nhưng tôi hạnh phúc không, không, tôi không hề hạnh phúc.”

“Một năm 365 ngày, tôi chỉ có mấy ngày thấy được anh ấy, lúc tôi nhớ anh ấy, anh ấy không ở bên cạnh ta, lúc tôi mang thai anh ấy không ở bên cạnh tôi, lúc tôi sinh Băng Băng anh ấy cũng không ở bên cạnh tôi.”

“Tôi nhớ được có một năm đại tuyết, đêm hôm đó băng đóng ba thước, Băng Băng sốt cao, tôi hoảng sợ mặc vội áo khoác ôm Băng Băng đến bệnh viện, không gọi được xe, tôi liên ôm Băng Băng đi bộ, thế nhưng ở trên đường tôi ngã nhào, đau không đứng nổi, trên đường không có một ai đi đường, không ai có thể kéo tôi một tay, tôi chỉ có thể nằm trên mặt đất, nằm trong mặt tuyết lạnh lẽo, ôm Băng Băng ngồi bên cạnh tôi, tôi cười với Băng Băng, thế nhưng trong mắt tất cả đều là nước mắt, không ai biết một khắc kia tôi cô độc và tuyệt vọng cỡ nào.”

“Sau đó anh ấy trở về, cùng tôi đi shopping, thật trùng hợp, ngày đó siêu thị cháy, bên trong loạn lạc, tôi không sợ, tôi không hề sợ cho bản thân, thế nhưng tôi sợ con gái Băng Băng của tôi, con bé còn nhỏ như vậy, tôi không thể để cho nó chịu xíu xiu thương tổn nào, thế nhưng, anh ấy bỏ lại tôi và Băng Băng, anh ấy chỉ một con đường viện, không gọi được xe, tôi liên ôm Băng Băng đi bộ, thế nhưng ở trên đường tôi ngã nhào, đau không đứng nổi, trên đường không có một ai đi đường, không ai có thể kéo tôi một tay, tôi chỉ có thể nằm trên mặt đất, nằm trong mặt tuyết lạnh lẽo, ôm Băng Băng ngồi bên cạnh tôi, tôi cười với Băng Băng, thế nhưng trong mắt tất cả đều là nước mắt, không ai biết một khắc kia tôi cô độc và tuyệt vọng cỡ nào.”

“Sau đó anh ấy trở về, cùng tôi đi shopping, thật trùng hợp, ngày đó siêu thị cháy, bên trong loạn lạc, tôi không sợ, tôi không hề sợ cho bản thân, thế nhưng tôi sợ con gái Băng Băng của tôi, con bé còn nhỏ như vậy, tôi không thể để cho nó chịu xíu xiu thương tổn nào, thế nhưng, anh ấy bỏ lại tôi và Băng Băng, anh ấy chỉ một con đường cho chúng tôi, nói nơi đây rât an toàn, có người đang gặp nguy hiểm chờ anh ấy cứu.”

“Cuộc hôn nhân như vậy đã gắng gượng nhiều năm, ta không chịu nồi, đề xuất ly hôn với anh ấy, anh ấy ở trong điện thoại bằng mọi cách giữ lại tôi, anh ấy xin tôi đừng đi, anh ấy còn nói anh ấy sẽ khẩn cấp xin nghỉ, ngày mai sẽ sẽ trở về với tôi, tôi nói được, tôi nói em chờ anh, nhưng, anh ấy lại không trở về, anh ấy lại đi làm nhiệm vụ rồi, thậm chí tôi gọi anh cũng chỉ nghe được tiếng máy bận.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2336


Chương 2336:

Nhắc tới đoạn hôn nhân kia, trong mắtDương Kim Đậu không có lệ, có chăng chỉ là hàn ý lạnh như băng và cười nhạo: “Tôi không biết đoạn hôn nhân kia cho tôi được cái gì, tôi không yêu Hà Tân sao, không phải, chúng tôi cũng bởi vì yêu mà kết hôn, năm đó bên trong ảnh cưới tôi cười rạng rỡ ngọt ngào là thế, còn trông đợi ước ao với tương lai biết bao, tôi yêu Băng Băng như vậy, thế nhưng cuối cùng…tôi vì ly hôn mà ngay cả Băng Băng cũng bỏ lại.”

“Tôi đã từng gả cho Hà Tắn, cho nên không ai hiểu rõ mấy người hơn tôi, mắy người căn bản cũng không phải là người, mấy người luôn biến đổi vô số thân phận, mấy người đã sớm không thuộc về chính bản thân mấy người.”

“Tiêu Thành, tôi chỉ hỏi cậu một câu, cậu có tư cách gì cưới Băng Băng, Băng Băng chỉ mới 19 tuổi, cuộc sống tốt đẹp mới vừa bắt đầu, cậu có phải muốn hủy hoại con bé hay không?”

“Tôi là mẹ của Băng Băng, đời này tôi sẽ không trơ mắt nhìn Băng Băng trở thành một tôi thứ hai, tôi tuyệt đối sẽ không để Băng Băng giẫm vào vết xe đỗ của tôi!”

Nói xong, Dương Kim Đậu phẩy tay áo bỏ đi.

Tâm trạng của Dương Kim Đậu hoàn toàn có thể hiểu được, bà mất nửa cuộc đời mới đi ra khỏi đoạn hôn nhân kia với Hà Tấn, hiện tại con gái của mình lại gặp Tiêu Thành, nội tâm bà khiếp sợ, bài xích lại chán ghét.

Còn sống, bà sẽ không để cho con gái mình ở chung với Tiêu Thành.

Tiêu Thành nhìn nữ cường nhân đã đi xa ấy, anh xem qua tư liệu của Dương Kim Đậu, Dương Kim Đậu 20 tuổi xinh đẹp ngọt ngào, dựa vào người Hà Tắn hoàn toàn là một cô vợ nhỏ đáng yêu, nhưng bây giờ Dương Kim Đậu lại mạnh mẽ, sắc bén lại lạnh lùng, hoàn toàn tìm không được cái bóng mềm mại năm đó.

Đây chính là thứ đoạn hôn nhân kia cho bà.

Bàn tay xuôi ở bên người Tiêu Thành cuộn tròn một cái, cả người chìm trong mảnh tối đen.

“Thành gia, Tô tiểu thư vẫn còn ở trong phòng, anh có vào hay không?” Lúc này thủ hạ thấp giọng hỏi.

Tiêu Thành nhìn cánh cửa phòng đóng chặt trước mắt, anh vươn tay, đặt trên chốt cửa, muốn mở rộng cửa.

Thế nhưng một giây kế tiếp, động tác mở cửa ấy cứng lại rồi.

Chậm rãi, anh thu tay mình lại, xoay người đi.

Tiêu Thành đi tới hành lang mờ tối, đốt một điều thuốc, làn khói mịt mù mơ hồ gương mặt anh tuần kia.

Rất nhanh, một chuỗi chuông điện thoại di động vang lên, điện thoại tới.

Là Tiêu lão gia tử gọi.

Tiêu Thành ấn phím nhận nghe, giọng nói Tiêu lão gia tử nhanh chóng truyền tới: “A Thành, con bây giờ ở đâu, thân thể Đình Đình khó chịu, vào bệnh viện rồi, con có thể tới thăm Đình Đình một chút không?”

Tiêu Thành đưa nửa đoạn điều thuốc lá tới bên môi hít sâu một hơi, trong ngọn lửa màu đỏ tươi đang nhảy múa, anh gật đầu: “Được, con lập tức đi qua.”

Dương Kim Đậu và Tô Tiêu Đường ngồi chung một chỗ ăn cơm tối, Dương Kim Đậu nhìn con gái mình nói: “Băng Băng, mẹ thấy con đã nghỉ ngơi khỏe rồi, chúng ta chuẩn bị rời khỏi nơi này đi! Cùng mẹ về nhà, quên đi tất cả trước ki, cũng quên cái tên Tô Tiểu Đường này, về sau con chính là thiên kim Dương thị, thượng lưu danh viện, mẹ sẽ sắp xếp để con ra nước ngoài học bổ túc, cuộc sống tươi đẹp của con vừa mới bắt đầu.”

Tô Tiểu Đường cúi đầu ăn, hàng mi dài an tĩnh rủ xuống, cũng không có trả lời.

Mấy ngày này cô vẫn rất an tĩnh, không mở miệng nói chuyện.

Lúc này “cạch” một tiếng, cổng lớn biệt thự đột nhiên mở ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2337


Chương 2337:

Tô Tiểu Đường khựng lại, nhanh chóng ngắng đầu nhìn qua.

Đi vào là thư ký riêng của Dương Kim Đậu.

Trong chốc lát đó ánh sáng trong mắt Tô Tiểu Đường nhanh chóng tắt đi, cô để chén đũa xuống: “Con ăn xong rồi, về phòng trước ạ.”

Tô Tiểu Đường lên lầu.

Thư ký riêng đi tới: “Sếp, đại tiểu thư sao như đang rầu rĩ không vui thế kia?”

Thư ký riêng có thể nhìn ra được chuyện này Dương Kim Đậu cũng đã sớm nhìn ra, mấy ngày này Tiêu Thành chưa từng xuât hiện, con gái bà liên hồn vía lên mây, rõ ràng đang đợi Tiêu Thành qua đây.

“Mẹ con chúng tôi mới vừa gặp lại, Băng Băng chắc có chút không quen.”

Dương Kim Đậu ưu nhã cắt một khối thịt bò: “Mấy ngày này chỗ Tiêu Thành có động tĩnh nào không?”

“Thưa sếp, hai ngày này Tiêu Thành ở cùng Tiêu Đình Đình, nghe nói… Tiêu Thành đáp ứng hôn sự rồi, Tiêu gia đang chuẩn bị hôn lễ.”

Dương Kim Đậu không nhiều lời, bà biết lời ngày ấy Tiêu Thành đã nghe lọt.

“Sếp, đây là đồ Tiêu Thành giao cho đại tiểu thư.” Thư ký riêng đưa đến một vật.

Trong phòng.

Tô Tiểu Đường ngồi ở bên giường, trong tay cô cầm một vật, là cây súng ngày ấy Tiêu Thành đưa cho cô.

Tô Tiểu Đường v**t v*, trên mặt súng lạnh như băng tựa hồ còn lưu lại nhiệt độ cơ thể ấm áp nam tính của anh, còn có xúc cảm chai sần thô sáp kia.

Anh đã nói, về sau mạng của anh chính là của côi

Lúc này tiếng gõ cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến tiếng Dương Kim Đậu: “Băng Băng, con ngủ chưa?”

Tô Tiểu Đường nhanh chóng nhét súng vào phía dưới gối: “Vẫn chưa ạ.”

Dương Kim Đậu đầy cửa vào, trong tay bưng một ly sữa bò nóng: “Băng Băng, trước khi ngủ uống ly sữa này đi, mẹ thấy mấy ngày này khẩu vị con không tốt lắm, mặt cũng gầy đi rồi.”

Tô Tiểu Đường vươn tay nhận lấy sữa: “Cảm ơn ạ.”

“Băng Băng,” Dương Kim Đậu ngồi bên người Tô Tiểu Đường: “Con không muốn cùng mẹ về nhà có phải bởi vì Tiêu Thành hay không?”

Hàng mi dài của Tô Tiểu Đường run lên.

“Băng Băng, đây là đồ Tiêu Thành sai người giao cho con.” Dương Kim Đậu đưa tới món đồ mà thư ký riêng giao đến cho Tô Tiểu Đường.

Đây là một phong thư.

Tô Tiểu Đường đặt ly sữa xuống, bóc phong ắn thư ra, bên trong là… hai tắm vé máy bay, hơn nữa kỳ hạn còn là ngày mai.

Từ sau ngày đó, Tiêu Thành liền biến mắt, cũng không xuất hiện nữa ở trước mặt cô nữa.

Hiện tại anh sai người đưa đô tới, lại là vé máy bay ngày mai.

Ý anh muốn biểu đạt quá rõ ràng, chính là bảo cô ngày mai rời khỏi nơi này.

Khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ của Tô Tiểu Đường trong chớp mắt trắng bệch.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2338


Chương 2338:

“Băng Băng, Tiêu gia đang chuẩn bị hôn sự, Tiêu Thành sắp cưới Tiêu Đình Đình rồi, hôn kỳ đã định, tin bọn họ kết hôn hẳn rất nhanh sẽ công khai toàn bộ Hồng Kông.” Dương Kim Đậu nói.

Sắc mặt Tô Tiểu Đường tái nhợt, ngón tay gầy siết chặt vé máy bay, mấy giây sau cô chậm rãi nói: “Tiêu Thành bây giờ đang ở đâu, con muốn gặp anh ấy.”

“Băng Băng, đã lúc này rôi con còn muốn gặp Tiêu Thành, nếu như cậu ta muốn gặp con, cậu ta đã sớm gặp cậu, mấy ngày nay cậu ta đều ở cạnh Tiêu Đình Đình kia, hai người bọn họ đã tình chàng ý thiếp.”

Nghe những lời này, Tô Tiểu Đường cũng không tiết lộ quá nhiều tâm tình, cô chỉ nhẹ giọng kiên trì nói: “Con muốn gặp anh ấy.”

“Băng Băng! Con và Tiêu Thành kia chỉ quen nhau được mấy ngày, con biết cậu ta là hạng người nào sao, cậu ta có từng nói cho con biết cậu ta là ai, cậu ta luôn lăn lộn trên giang hồ, oanh oanh yến yến bên người cho tới bây giờ chưa từng đứt đoạn, cậu ta căn bản không phải là một người tôf!”

Đốt ngón tay Tô Tiểu Đường trắng bệch, cô ngước mắt nhìn Dương Kim Đậu, gẳn từng chữ: “Mặc kệ mọi người nói gì, con muốn gặp anh ấy, anh ấy là ai, anh ấy muốn làm gì, không cần mấy người phải nói, con chỉ muốn nghe anh ấy chính mồm nói với con.”

Nhìn bướng bỉnh cùng kiên trì trong mắt con gái, Dương Kim Đậu im lặng, bà biết nếu như không cho con gái hết hy vọng, cô sẽ không chịu cùng bà rời khỏi nơi này.

“Được, mẹ dẫn con đi gặp Tiêu Thành ngay bây giờ.”

Trước khách sạn sáu sao đậu vài chiêc xe sang trọng, bên xe sang còn có một nhóm hộ vệ áo đen vóc người hung hãn đứng gác.

Ông chủ khách sạn tự mình tiễn khách ra, những người khách khác chứng kiến tình hình như vậy cũng tự giác đi tới bên kia, bọn họ ngắng đầu nhìn lại, bảo vệ lôi ra đường cảnh giới, trong chỗ mờ tối đứng mấy người, Tiêu lão gia tử, Tiêu Thành, Tiêu Đình Đình, còn có vài đại lão có máu mặt ở Hồng Kông.

Hóa ra là người Tiêu gia, thảo nào.

Những người khách khác không dám nhìn nhiều, nhanh chóng đi xa.

Tiêu lão gia tử đưa mây đại lão đi, sau đó cười híp mắt hướng về phía Tiêu Thành nói: “A Thành, mấy chú mấy bác này đều là bạn tốt của ta, trên tay có không ít mối làm ăn, trước đây lúc Tiêu Tứ còn sống đặc biệt muốn làm quen với bọn họ, thế nhưng không có cơ hội, hiện tại con sắp cưới Đình Đình rồi, có vài người vài việc vài quyền lợi, ta tự nhiên sẽ từ từ giao cho con.”

Tiêu gia trà trộn Hồng Kông đã hơn trăm năm rồi, cắm rễ rất sâu, mấy năm này Tiêu Thành tiếp quản không ít mối làm ăn, thế nhưng từ đầu đến cuối không chạm được đến hạt nhân.

Tiêu lão gia tử là lão hồ ly, sẽ không dễ dàng giao ra.

Hiện tại, Tiêu Thành mới chỉ là bắt đâu tiếp xúc.

Tiêu Thành dửng dưng nhìn thoáng qua mấy hướng mấy đại lão rời đi, mấy đại lão đó thân phận rất lợi hại, nào là người sáng lập quỹ từ thiện, nào là viện trưởng một bệnh viện nào đó, nào là siêu sao giới ca hát…

Nếu như không phải hôm nay hẹn cơm, ai có thể nghĩ tới những đại nhân vật đức cao vọng trọng này lại có quan hệ dính đến Tiêu gia.

Bọn họ giống như một tắm lưới, đan vào một chỗ, tham gia đủ loại giao dịch đen.

Tiêu Thành câu môi mỏng: “Lão gia tử, con sẽ biểu hiện tốt một chút.”

“Nhưng bô ơi, A Thành đã là con rễ bô rồi, bố cứ yên tâm giao mấy vụ làm ăn trên tay giao cho A Thành đi!” Tiêu Đình Đình ngọt ngào kéo cánh tay tráng kiện của Tiêu Thành làm nũng nói.

Tiêu lão gia tử gật đầu: “Vậy ta đi về trước, A Thành con tiễn Đình Đình về nhà nhé.”

Tiêu lão gia tử ngồi xe rời đi.

“A Thành, tối nay là… đi chỗ anh, hay là đi chỗ em?” Tiêu Đình Đình ngắng đầu, nhìn trộm về phía Tiêu Thành.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2339


Chương 2339:

Tiêu Thành vươn tay, ôm vai Tiêu Đình Đình, kéo ả vào trong ngực mình, khuôn mặt anh tuấn kia lấn đến gần Tiêu Đình Đình, dùng giọng chỉ hai người có thê nghe được, ái muội nói: “Chúng ta không đợi đêm tân hôn sao, xem ra em đúng là… con mèo tham lam.”

Tiêu Đình Đình từng hẹn hò qua rất nhiều, thế nhưng bọn họ không có mị lực như Tiêu Thành, nếu như Tô Tiểu Đường là tờ giấy trăng trên tình trường, vậy Tiêu Đình Đình chính là tay chơi sõi đời, ả biết trong thân thể to lớn ngỗ ngược này của Tiêu Thành hàm chứa sức mạnh có thể khiến nhiều người phụ nữ tiêu hồn.

Đều nói anh là liều xuân dược biết đi, Tiêu Đình Đình đã sớm không kịp chờ đợi nếm thử tư vị đó.

Ở trong mắt Tiêu Đình Đình, đàn ông chính là đồ chơi của ả, không phải đàn ông ngủ ả, mà là ả ngủ họ.

Tiêu Thành cũng không ngoại lệ.

Song, Tiêu Thành quả thực rất khó giải quyết, không giống người thường.

Tiêu Đình Đình nhăn mặt, liếc mắt đưa tình nói: “A Thành, anh thật là xấu.”

Tiêu Thành nhuộm ý cười, thế nhưng ý cười không đạt đến đáy mắt, lúc này anh cảm giác có một ánh mắt rơi trên người anh, anh ngắng đầu nhìn lại.

Trên đường cái đối diện chẳng biết lúc nào đậu một chiếc xe sang trọng, bên xe sang đứng lặng bóng người nho nhỏ, là… Tô Tiểu Đường.

Tô Tiểu Đường tới.

Cô hãn rât đã sớm tới, lặng lặng đứng ở nơi đó, thu sạch cảnh anh và Tiêu Đình Đình liếc mắt đưa tình vào đáy mắt.

Tiêu Thành đụng phải đôi mắt hạnh ấy, hiện tại cô đang nhìn anh, anh cũng nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau.

Tiêu Thành cứng đờ.

E rằng đã nhận ra Tiêu Thành bất thường, Tiêu Đình Đình lộ ra hoang mang: “A Thành, anh đang nhìn gì vậy?”

Tiêu Đình Đình xoay người nhìn.

Thế nhưng Tiêu Thành một tay ôm chặt thương kiêm kích thê nào, chiên đâu hùng dũng tắm trong biển máu, anh đều chưa từng quay đầu.

Nhưng bây giờ, anh muốn quay đầu lại.

Anh siết tay thật chặt, thẳng đến khi gân xanh nổi lên, anh đang dùng hết khí lực toàn thân khắc chế mình không quay đầu lại.

“A Thành, thư mời hôn lễ cuả chúng ta đang được in đó, anh thích kiểu hôn lễ thế nào, bố em muốn làm kiểu Trung Hoa, nhưng em muốn làm kiểu Âu, nếu không chúng ta làm hai kiểu, kiểu Trung Quốc và kiểu Âu, sau đó em sẽ bảo bố cho anh mấy ngày nghỉ, chúng ta đi du lịch trăng mật!” Tiêu Đình Đình tràn đầy mong đợi nói.

Lúc này tiếng thắng xe chói tai đột nhiên vang lên, Tiêu Thành khẩn cấp đạp phanh lại, dừng xe bên đường.

Tiêu Đình Đình ngồi ở ghế cạnh tài xế, cũng may ả đã cài dây an toàn rồi, bằng không xe đột nhiên phanh lại nhất định sẽ làm ả bị đụng đầu.

“A Thành, làm sao vậy, sao anh lại đột nhiên dừng xe, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Giữa mi tâm anh tuấn của Tiêu Thành đã phủ lên một tầng sương lạnh, anh mím môi nói hai chữ: “Xuống xe!”

Xuống xe.

Ngắn gọn lại bá đạo.
 
Back
Top Dưới