Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2280


Chương 2280:

Lê Hương mua cho Diệp Linh một tòa tứ hợp viện ở trấn trên, căn nhà lưng dựa vào núi, khe suối chảy quanh, là kiểu sơn thủy nuôi người.

Trong phòng, Diệp Linh nhìn quần áo sơ sinh chất đống trên giường lớn, cảm khái nói: “Lê Hương, cậu bảo là mua chút đây đó hả, tớ thấy cậu là thầu luôn một năm tủ quân áo cho con tớ rôi.”

“Đó là đương nhiên, tớ là mẹ nuôi của bé con nha.” Lê Hương thương yêu sờ lên cái bụng Diệp Linh.

“Lê Hương, tớ đã an định lại ở đây, cậu không cần ở cùng tớ nữa đâu, vẫn luôn chiếm thời gian của cậu tớ thấy tội lỗi quá, Hạ đại thần y của chúng ta mau đi cứu vớt người khác đi!”

Trong khoảng thời gian này Lê Hương đều ở cùng Diệp Linh, rất nhiều hạng mục chữa bệnh và phương án giải phẫu đều ngừng lại, hiện tại Diệp Linh đã ổn định tất cả cũng là lúc Lê Hương rời đi.

“Linh Linh,” Lê Hương ngước mắt nhìn Diệp Linh: “Cậu biết… bố bé con là ai à?”

“Trời ạ!” Diệp Linh nhanh chóng che miệng mình, hết sức khiếp sợ: “Lê Hương, quan hệ chúng ta tốt như vậy, lẽ nào tớ chưa nói với cậu bố con tớ là ai Ung Lê Hương lắc đầu: “Chưa.”

“Cậu qua đây, tớ viết cho cậu xem.”

Diệp Linh nhanh chóng ngồi vào ghé, cô cầm lấy một cây viết, trên giấy “xoát xoát” viết xuống một cái tên: “Lê Hương, cậu xem, bố con tớ chính là anh ây Lê Hương nhìn sang, một cái tên quen thuộc nhảy vào tầm mắt cô – Cố Dạ Cần.

Diệp Linh việt trên giây ba chữ – Cô Dạ Cản!

Lê Hương một lần hoài nghỉ mình hoa mắt, thế nhưng từng chữ Diệp Linh viết ra, đích thật là ba chữ Cố Dạ Cẩn này.

Lúc này Diệp Linh hai tay nâng má, ngắm nhìn nơi xa ngoài cửa sổ: “Lê Hương, tớ hiện tại đã không nhớ ra được chuyện xưa giữa tớ và anh ấy, ta thậm chí không thể nhớ lại tướng mạo anh ấy, rất có thể tớ và anh là… tình một đêm.”

“Thế nhưng bên tai tớ vẫn nỉ non một giọng nói, anh ấy nói, Linh Linh, đừng quên anh, anh tên là Có Dạ Cần.”

“Vì vậy, tớ nhớ kỹ tên anh ây, ba chữ Cố Dạ Cần này, tớ đã khắc trong lòng.”

Lê Hương nhìn ba chữ “Cố Dạ Cẩn”

trên giấy này, cô rốt cuộc hiểu rõ, Diệp Linh không quên.

Có Dạ Cần đã mắt rất nhiều năm khắc lên dấu vết của mình trên người Diệp Linh, loại dấu vết này sâu tận xương tủy, kinh niên bắt diệt.

Cô cuối cùng là… không cách nào bỏ anh lại.

Lê Hương nhìn Diệp Linh, chậm rãi kéo lại tay Diệp Linh: “Linh Linh, tớ biết Có Dạ Cần là ai…”

“Thực sự?”

“Đương nhiên, tớ còn có thể kể Cố Dạ Cần là ai nói cho cậu biết, cậy muốn nghe không?”

Diệp Linh do dự chốc lát: “Anh ấy bây giờ đang ở bên cạnh tớ sao?”

Lê Hương nhếch đôi môi đỏ mọng: “Ở, vẫn luôn ở, chưa bao giờ rời đi.”

“Vậy tớ không muốn nghe.”

“Vì sao? Linh Linh, cậu không phải muôn tìm Cô Dạ Cân sao?”

“Đúng vậy, tớ muốn tự mình tìm được Cố Dạ Cần, cũng không phải là cậu nói cho tớ biết, tớ cảm giác mình đã quên rất nhiều chuyện, tớ muốn tìm ra Cố Dạ Cần, đoạn đường tìm kiếm anh này cũng muốn lần nữa nhặt lại ký ức của tó với anh ấy, những sỉ oán ái sân kia, có thể vui sướng thống khổ, quá khứ đau khổ lại ngọt ngào, tớ muốn nhớ lại từng cái.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2281


Chương 2281:

Lê Hương nhìn ánh sáng sáng chói kiên định trong mắt Diệp Linh, nở nụ cười: “Được.”

Diệp Linh đã ngủ trước, Lê Hương thu dọn đồ đạc xong, vừa chuẩn bị ghi chép một chút, ngày mai cô sẽ rời đi, chính thức trở lại cương vị của mình.

Lúc này điện thoại di động sáng lên, điện thoại tới.

Là Cố Dạ Cần gọi.

Lê Hương không hề bắt ngờ, cuộc gọi này nằm trong dự liệu của cô.

“Alo, Cố tổng.” Lê Hương ấn phím nhận điện thoại.

Giọng nói thấp thuần từ tính của Cố Dạ Cần nhanh chóng truyền tới: “Linh Linh đang ngủ à?”

“Ừ, đã ngủ rồi, đã trễ thế này Cố tổng còn chưa nghỉ ngơi?”

“Tôi bây giờ đang ở dưới lâu các cô.”

Lê Hương đứng dậy, đi tới chỗ cửa sổ, cô kéo màn cửa số ra nhìn, phía ngoài cửa chính tứ hợp viện lẳng lặng đậu một chiếc Maybach màu bạc, Cố Dạ Cần ngồi ở chỗ tài xế, tay trái đặt khẽ trên vô lăng, tay phải cầm điện thoại.

Có Dạ Cẩn tới.

“Nghe nói ngày mai cô phải rời đi, có một việc muốn nhờ cô giúp đỡ.” Cố Dạ Cần thấp giọng nói.

“Cố tổng mời nói.”

“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không đi nữa, ở cùng Linh Linh và con, lần đầu tiên cô ây mang thai tôi không ở cạnh, lân này, tôi sẽ không lại để cô ấy một mình, nhưng bây giờ tôi không có cái cớ thích hợp tiếp cận cô ấy, cũng sợ cô ấy phòng bị với tôi, ngược lại biến khéo thành vụng, tôi nghĩ, cô nói Linh Linh, cô lo lắng cho cô ấy, cho nên tìm một người tài xế cho cô ấy, người cô giới thiệu sắp xếp, cô ấy chắc chắn sẽ an tâm.”

Tài xế?

Tài xế Có… Dạ Cẩn?

Ờm, được thôi…

Lê Hương vốn biết Cố Dạ Cần sẽ đến, không sớm không muộn, ngay lúc cô rời đi, thế vị trí cô, bầu bạn với Linh Linh và con.

Bâu bạn, mới là lời tỏ tình dài lâu nhât.

Lần đầu tiên Diệp Linh mang thai, anh đã không ở cùng cô.

Hiện tại Diệp Linh mang thai, anh sẽ không sẽ rời đi.

Phụ nữ mang thai giống như đi dạo một vòng ở Quỷ Môn Quan, mười tháng mang thai này, anh đều muốn ở bên cạnh cô.

“Được.” Lê Hương gật đầu đồng ý.

“Đúng rồi, cái tên Cố Dạ Cần tôi không tính dùng tiếp, về sau cứ gọi tôi là… A Sinh đil.”

A Sinh…

Tỉnh lại sau giấc mộng dài, vì người mà sống.

Lê Hương nghe Mạc Tuân kể, khi Diệp Linh đi rồi, Cố Dạ Cẩn châm một ngọn đuốc thiêu rụi Cố gia đại trạch thành tro tàn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2282


Chương 2282:

Hiện tại Cố Dạ Cẩn lênh đênh vượt biển, cũng rời khỏi Tứ Cửu Thành, chặt đứt tất cả quá khứ, từ nay về sau vì Diệp Linh mà sống.

Lê Hương rốt cục cũng an tâm, cô câu đôi môi đỏ mọng: “Được, A Sinh.”

Sáng sớm hôm sau.

Về chuyện “tài xê” này, Diệp Linh không tán đồng: “Lê Hương, tớ cám ơn ý tốt của cậu, nhưng tài xế không cần đâu, tớ ở cùng một nam tài xế, cứ là lạ thế nào.”

Lê Hương nỗ lực củng cố tâm lý cho Diệp Linh: “Linh Linh, cậu bây giờ không phải một người, mà là một phụ nữ có thai, bụng của cậu sẽ từ từ lớn, về sau hành động cũng không thuận tiện, tớ không ở cạnh cậu, cậu còn phải đi bệnh viện kiểm trai thai kì, mỗi tuần đều phải đi, xuất hành đều là vấn đề, hơn nữa một mình cậu ở, khẳng định có chút việc cần đến thể lực, hay là đèn hư cần người thay, những thứ này đều cần giúp đỡ, tớ rất quen vị A Sinh này, A Sinh quen với anh trai cậu, cũng là bạn anh cậu đó, chúng tớ không ở đây, để anh ấy chăm sóc cậu, chúng tớ mới an tâm.”

Lê Hương tận tình khuyên bảo như vậy, lại nói đến cả anh trai, Diệp Linh cũng có chút động lòng: “Thế nhưng, anh ấy tại sao lại muốn tới làm tài xế cho tớ?”

“Bởi vì… A Sinh này gia cảnh không tốt lắm, cần dùng tiền gấp, tớ với anh trai cậu bằng lòng sẽ trả thù lao phong phú cho anh ấy, mọi người đều là người quen, anh ấy tận tâm, chúng tớ bỏ tiền, liền đạt thành hiệp nghị, cho nên nếu như Linh Linh cậu cự tuyệt, hai bên đều sẽ rất xấu hồ.”

Lê Hương đã nói như vậy, Diệp Linh căn môi một cái: “Vậy được rồi…”

Lê Hương và anh trai đêu bận rộn chuyện riêng của mình, cô chấp nhận người tài xế A Sinh này coi như để cho bọn họ an tâm điI “Thật tốt quá Linh Linh, A Sinh đã tới, hiện tại để anh ấy dẫn cậu đến bệnh viện kiểm tra tổng hợp đi!” Lê Hương đầy Diệp Linh ra.

Cổng lớn tứ hợp viện “két” một tiếng bị kéo ra, Diệp Linh liếc mắt liền thấy được bóng người cao to tuấn tú bên ngoài, Cố Dạ Cần đã tới từ sớm.

Ngày hôm nay Cố Dạ Cẩn một thân mặc áo gió màu đen, trên khuôn mặt tuấn mỹ đeo một bộ mắt kiếng gọng vàng, anh đã chờ một hồi lâu, hiện tại một tay đút trong túi quân ưu nhã lại lười biếng tựa trên thân xe, lúc này ánh nắng rực rỡ, tia nắng xán lạn chiếu anh một thân ấm áp, khiến người ta không dời mắt nồi.

Là anh!

Diệp Linh liếc mắt một cái liền nhận ra Có Dạ Cẩn, thì ra anh chính là bạn của anh trai mà Lê Hương nói đến.

“A Sinh!” Lê Hương kêu một tiếng.

Cố Dạ Cẩn nhanh chóng ngắng đầu, anh đi tới, ánh mắt rơi trên người Diệp Linh, hết sức mềm mại.

Diệp Linh vẫy vẫy tay, chào hỏi một tiếng trước: “Hi, chào anh.”

“Chào em.” Cô Dạ Cân đáp một tiêng.

Lê Hương nhanh chóng nói: “Linh Linh, A Sinh tới đón cậu rồi, hai người mau đi bệnh viện đi! Tớ cũng sắp đi rồi.

Cố Dạ Cần vô cùng lịch sự kéo ra cửa xe kế bên người lái.

Thế nhưng Diệp Linh không lên xe, cô nhìn nhìn chiếc Maybach này, sau đó từ từ dời bước đến bên người Lê Hương, nhỏ giọng nói: “Quán oản, lái Maybach… đây chính là… gia cảnh không tốt mà cậu nói?”

Ờm…

Lê Hương cười giã lã: “Maybach không phải của anh ây, là đi thuê! Đi thuê đó!”

“Ò.” Diệp Linh gật đầu.

Lê Hương chột dạ thở dài một hơi, cũng may Diệp Linh tin.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2283


Chương 2283:

Lúc này chợt nghe Diệp Linh nói tiếp: “Quán oản, đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh ấy hình như… rất đắt tiền đó!…”

“… Là giả đó.”

“Nhưng, quần áo trên người anh ấy cũng rất sang quý, không nhìn lầm chắc là may thủ công, còn có cử chỉ bất phàm, phong độ của anh ấy, nhìn thật giống người có tiền…” Diệp Linh càng nghỉ ngờ.

“.,.” Lê Hương phát hiện mình thực sự quá sơ suất, cô hẳn nói một tiếng trước với kẻ lắm tiền Cố Dạ Cẩn, bảo anh khiêm tốn một chút.

Dù sao Diệp Linh sinh ra ở xã hội thượng lưu, tiếp xúc rất nhiều xa xỉ phẩm, có tiền hay không cô rất dễ dàng nhìn ra được.

Thế nhưng, bảo thủ phủ Tứ Cửu Thành Cố Dạ Cẩn giả làm người nghèo, cái này quá gây khó rồi.

Khu.

Lê Hương nhanh chóng ho khẽ một tiếng, yếu ớt giải thích: “Linh Linh, cậu nhìn lầm rồi, những cái này đều là bắt chước. Ôi chúng ta đừng quan tâm đến những thứ này nữa, mau đến bệnh viện thôi!”

Lê Hương đầy Diệp Linh lên xe.

Diệp Linh muốn xuống: “Lê Hương, tớc tiễn cậu đến sân bay.”

“Không cần, tớ có người tiễn rồi.” Lê Hương dí dỏm nhát mắt.

Diệp Linh quay đầu nhìn lại, phía sau trong ngõ hẻm đã sớm lặng lặng ngừng một chiêc xe Roll-Royces Phantom sang trọng, bên thân xe đứng nghiêm một thân thể đồ sộ anh tuần, Mạc Tuân đã tới.

Lê Hương chạy tới bên người Mạc Tuân, Mạc Tuân thuận thế ôm vòng hông nhỏ mềm của cô. Ở trong lòng Mạc tiên sinh, Lê Hương ngoái đầu nhìn lại, hướng về phía Diệp Linh vẫy vẫy tay: “Linh Linh, bye nhé.”

Thân ảnh đôi vợ chồng Mạc thị biến mắt trong tầm mắt.

Lúc Cố Dạ Cần lên xe liền thấy Diệp Linh ghé vào nơi kính chiếu hậu lưu luyến không rời nhìn hướng Lê Hương rời đi, anh vươn tay, giúp Diệp Linh thắt chặt dây an toàn: “Đừng nhìn lại nữa, người đã đi xa.”

Diệp Linh thu hôi ánh mắt, liêc Cô Dạ Cần, cũng không biết có phải là cô nhìn lầm hay không, cô sao cứ cảm giác người tài xế này hình như có chút không vui…

Cái câu kia – đừng nhìn lại nữa, người đã đi xa, như kiểu đang nói – đừng si tâm vọng tưởng nữa, người ta là người đã có chồng trông kỹ rồi.

Đến bệnh viện, Diệp Linh bắt đầu khám thai, lúc này cô đã mang thai bốn tháng rồi, có thể làm siêu âm Doppler màu 4D lần đầu tiên.

Siêu âm Doppler màu 4D có thể thấy rõ ràng bé con trong bụng, Diệp Linh vì thế mà hưng phắn thật lâu.

“Diệp Linh, đến cô rồi.” Lúc này y tá nhỏ hô tên.

“Được.” Diệp Linh nhanh chóng đứng dậy, đi vào phòng siêu âm.

Bởi vì Cế Dạ Cần vẫn luôn ở cùng Diệp Linh, cao to tuấn tú, người đàn ông khí độ bất phàm đứng ở đâu đều là cảnh đẹp, khuôn mặt y tá nhỏ nhỏ hồng hồng nhìn Cố Dạ Cần ngọt ngào cười nói: “Bố bé có thể đi vào chung đó.”

Diệp Linh trước mặt dừng bước chân lại, thập… cái gì, bố?

Diệp Linh nhìn lại Cố Dạ Cẩn đã đi theo vào.

“…” Bọn họ thật đúng là… một kẻ dám gọi, một người dám làm mà.

“Cái kia… A Sinh, anh ở bên ngoài chờ tôi đi!” Diệp Linh có chút không được tự nhiên, cô siêu âm anh đi theo làm gì?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2284


Chương 2284:

Cố Dạ Cần vươn tay, cầm túi xách của cô, anh vô cùng có lý lẽ nói: “Đây là công việc của tôi, một tắc cũng không rời khỏi em, cho nên tôi không thể đi ra ngoài.”

Diệp Linh đều trợn tròn mắt, tài xế…

yêu nghề chuyên nghiệp đến vậy thực sự khiến cô không còn cách nào cự tuyệt mà.

Lúc này bác sĩ nói: “Hai người ngớ ra đó làm cái gì, mau cởi giày năm lên đây đi, hai người không muốn thấy bé con à?”

“Muốn chứ!” Diệp Linh lanh lẹ cởi giày bò lên giường.

“Vén quần áo lên.” Bác sĩ phân phó.

Vén quần áo à…

Diệp Linh quay đầu, nhìn về phía Cố Dạ Cần bên cạnh: “A Sinh, anh quay đầu sang chỗ khác đi.”

Cố Dạ Cần từ cô trong đôi mắt sáng ấy của cô thấy được e lệ xấu hổ và cự tuyệt kiên định, bây giờ đối với cô mà nói, anh hoàn toàn là một người đàn ông xa lạ, dĩ nhiên không thể để anh xem hết trơn.

Cô Dạ Cân không muôn hù cô, nên nghe lời nghiêng người qua.

Diệp Linh vén quần áo lên, bác sĩ bắt đầu làm siêu âm: “Wow, dáng vẻ nhóc con kia rất tốt, rất khỏe mạnh, nhưng lại đặc biệt nghịch ngợm, thích di chuyển lắm này.”

Nghe lời của bác sĩ, Cố Dạ Cẩn nhanh chóng quay người về, ánh mắt anh rơi vào trên màn ảnh, anh thấy được bé con trong bụng Diệp Linh, bé con hiện tại đang tỉnh, đang hoạt động hai tay hai chân.

Trong lồng ngực Cố Dạ Cẩn nhanh chóng tràn ngập cái gì đó, sinh mệnh nhỏ này là niềm vui ngoài ý muốn trong cuộc sông của người khác, ngay lúc gian nan nhất trong cuộc sống của anh và Diệp Linh, sinh mệnh nhỏ này đã ngoan cường khỏe mạnh trưởng thành, chưa từng buông bỏ bọn họ.

Ánh mắt Cố Dạ Cần lại rơi trên người Diệp Linh, cô hiện tại vui mừng không gì sánh được nhìn bé con, căn bản cũng không nhận thấy anh đã quay người sang.

Đoạn đường này nhấp nhô xóc nảy rốt cục vào thời khắc này đã yên định, bây giờ đang ở cạnh cô, ở cạnh bé con, Cố Dạ Cần cảm giác mình đã có một cái nhà.

Anh có nhà rồi!

Làm xong siêu âm, Cố Dạ Cẩn lái xe đưa Diệp Linh về nhà.

Chiếc Maybach sang trọng mới vừa dừng lại, đám nhóc kia lại chạy tới: “Các cậu mau nhìn, tớ không nói sạo mài Chồng chị xấu xí đã tới!”

Cố Dạ Cần xuống xe trước, sau đó đi tới cửa xe kê bên người lái mở ra, đê Diệp Linh xuống xe.

Lúc này Diệp Linh liền nghe được tiếng đám nhóc “oa” lên: “Trời ạ, chồng của chị xấu xí đẹp xỉu, anh ấy tại sao có thể đẹp trai như vậy!”

Diệp Linh ngắng đầu nhìn lên, đám nhóc con đều si ngốc nhìn Cố Dạ Cẩn, hai mắt phấp phới hường sắc rồi.

Quả nhiên, thực sắc, không phân biệt nam nữ mà.

Mê đẹp, không giới hạn tuổi tác.

“Tớ trưởng thành cũng muốn đẹp trai giống chồng chị xấu xí !”

“Tớ trưởng thành cũng muốn gả cho người đẹp trai giông chông chị xâu xít”

Diệp Linh đi lên trước, xoa xoa đầu đám nhóc kia: “Mấy em hãy nghe ta nói, anh ấy không phải là chồng chị.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2285


Chương 2285:

“Chị xấu xí, chị nói sạo, anh ấy rõ ràng chính là chồng chị!”

“Chị xấu xí xấu hồ kìa, lừa con nítI”

“Chị xấu xí chị đã có người chồng đẹp trai như vậy, chị còn muốn thế nào, em hiểu rồi, chị đây là khoe khoang!”

Diệp Linh nào biết mình mới giải thích một câu đã bị nước bọt của đám nhóc này bao phủ rồi, vẻ mặt bọn chúng đều viết – có chồng đẹp trai như vậy, chị xấu xí chị đừng có mà không biết phải trái!

Diệp Linh dứt khoát không đề ý tới bọn chúng, đi thẳng vào tứ hợp viện.

Đám con nít còn đi theo phía sau cô trọc ghẹo cô, nói lanh lảnh: “Em sẽ trở về nói cho mẹ biết chị xấu xí đã có chồng!”

“Em sẽ về nói cho bố biết chị xấu xí đã có chồng!”

Diệp Linh: “…” Các em đi nói cho toàn thế giới luôn đi!

Trong tứ hợp viện, Diệp Linh phát hiện phía sau mình thêm một người, Cố Dạ Cần cũng vào theo rồi.

“A Sinh, tuy anh là tài xê của tôi, nhưng bây giờ nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, trời cũng khuya lắm rồi, anh về sớm một chút nghỉ ngơi đi.” Diệp Linh bắt đầu đuổi người, cô nam quả nữ ở một nhà thật sự không tiện.

Cố Dạ Cẩn không khăng khăng ở lại, dù sao anh hiện tại có rất nhiều thời gian, có thể từ từ đến với cô.

“Vậy em nghỉ ngơi sớm một chút, anh đi.” Cố Dạ Cần xoay người rời đi.

Diệp Linh nhìn anh, anh quả thật có một gương mặt quá đỗi tuấn tú, đám nhóc kia đều bị anh mê hoặc quên lối về luôn rồi.

Hơn nữa vóc người anh cũng rất tuyệt, không phải khoa trương như anh trai cô, ngược lại vô cùng cao quý, vai rộng eo hẹp mông tròn, chắc cũng có cơ bụng sáu múi…

Dừng!

Dừng dừng dừng!

Dừng!

Diệp Linh đột nhiên vươn tay vỗ đầu mình một cái, cô đang miên man nghĩ cái gì thế này?

Trời ạ, cô có ý nghĩ kỳ quái với một người tài xế sao?

Nhớ lại cô – Diệp Linh tung hoành vòng giải trí, tiểu sinh tiểu thịt tươi hay là đại lão phách lối gì chưa thấy qua, cô dĩ nhiên… thây thú vị với một người tài xế?

Diệp Linh đầy nghi hoặc với sự kỳ lạ của mình, chẳng lẽ là do mang thai, hormone cơ thể cô tăng mạnh, nên bắt đầu… chưa thỏa mãn d*c v*ng ư?

Trời ạt Hiện tại Lê Hương không ở bên người, Diệp Linh cũng cũng không tiện vì chuyện này đi hỏi Lê Hương, nên cô càng thêm phiền muộn.

Lúc này có một dì đi ra: “Diệp tiểu thư, cơm tối xong rồi, có thể ăn.”

“Dạ.” Diệp Linh thu hồi tâm tư, đi ăn cơm tối.

An xong cơm tôi, Diệp Linh trở vê phòng mình, cô tắm một cái, sau đó mặc đồ ngủ đi ra.

Ngồi ở trước bàn trang điểm, cô lấy ra kem dưỡng ẩm Lê Hương để lại cho cô, bắt đầu bôi lên cái bụng nhỏ của mình.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2286


Chương 2286:

Sau khi mang thai, bụng của phụ nữ sẽ bị rạn da, kem dưỡng ẩm này có thể giải quyết triệt để rắc rối này.

“Bé con, con sinh ra phải đẹp đó, mẹ đương nhiên cũng phải đẹp nè. ” Tâm trạng Diệp Linh rất tốt vỗ vỗ bụng mình.

Lúc này “thịch” một cái, bé con bên trong đá bàn tay cô, dường như đang nói chuyện với cô.

Ngày hôm nay bác sĩ còn có Lê Hương đều nói qua, bé con rất hoạt bát hiếu động, lời này một chút cũng không giả.

Diệp Linh biết bên trong là bé gái, tiểu công chúa nhà Lê Hương đã mềm mềm cưng cưng rồi, đều là con gái, nhưng con gái của cô hình như ở trong bụng cũng đã rất nghịch ngợm, đợi ra đời rồi không biết có phải là tiểu quỷ tinh nghịch không nữa!?

Song, con gái của cô, thế nào cô cũng thích, chỉ cần bé bình an khỏe mạnh vui vẻ lớn lên là được.

Diệp Linh câu môi, ngây ngốc lại hạnh phúc bật cười.

Lúc này Cô Dạ Cân cũng không hê rời đi, xe anh còn dừng ngoài tứ hợp viện, lười biếng tựa lưng vào ghế dựa, trong tay anh cầm điện thoại, đang xem video giám sát.

Anh cài đặt máy theo dõi ở trong phòng Diệp Linh, nên tất cả xảy ra bên trong anh đều có thể thấy được.

Hành động đặt máy theo dõi này đại khái… rất b*nh h**n, nếu có một ngày Diệp Linh biết, chắc chắn sẽ xù lông.

Thế nhưng, anh nóng lòng muốn biết nhất cử nhất động của Diệp Linh và bé con, hai mẹ con cô không thể biến mắt trong tầm mắt của anh, dù cho một giây cũng không được.

Cô Dạ Cân nhìn Diệp Linh bên trong theo dõi, Diệp Linh xõa tung mái tóc quăn màu trà, ánh đèn vàng tỏa mềm ngũ quan cô, cô cúi mặt xoa xoa cái bụng hơi nhô ra của mình, gương mặt đã tẩy đi lớp phấn son, dung mạo qua năm tháng tĩnh lặng giống như khối nam châm khiến người ta không dời mắt ni.

Cố Dạ Cần vươn tay, ngón tay thon dài cách màn hình rơi vào khuôn mặt nhỏ của cô, gian khổ đi qua đổi lại cuộc sống yên tĩnh như vậy, tuy vẫn có tiếc nuối như cũ, nhưng đã tốt đẹp đến mức làm anh cảm thấy mình đang nằm mộng.

Lúc này Diệp Linh lại bắt đầu ở trên người xoa xoa trét trét. :ang 5 Yết hàu Cố Dạ Cần cuộn một vòng, cô đã mang thai một chút cũng không mập, tứ chỉ tinh tế, vóc người yêu điệu, thậm chí da thịt đây càng thêm trắng nõn so với trước đây, hiện tại sau khi tắm rửa thơm tho cô lại bắt đầu dưỡng da, viền mắt Có Dạ Cần liền bị kích đỏ.

Trong khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều chuyện, hơn nữa do nguyên nhân cơ thể anh, anh đã thật lâu không nghĩ tới phương diện kia rồi.

Hiện tại mỹ sắc trước mắt, còn là người anh mến yêu, anh chỉ cảm thấy xuân tâm xoay động.

Hiện tại Có Dạ Cần hận không thể mở cửa xe xông vào bên trong, đưa cô và bé con đêu kéo vào trong ngực mình, hung hăng ôm lấy.

Thế nhưng, anh không thẻ.

Bây giờ cuộc sống quá mức tốt đẹp, giống như một giấc mộng, anh phải sợ bản thân sẽ đích thân đánh nát giấc mộng này.

Diệp Linh ngủ một giấc ngon lành sau đó tỉnh lại, cô mở cổng ra, mấy thím hàng xóm nhanh chóng vây quanh.

“Em gái, hôm qua A Sinh vừa cao vừa đẹp trai là chồng em sao?”

*A Sinh là bố của con em hảiI?”

“Chông em thực sự là tuân tú lịch sự, ngàn dặm mới tìm được một đó.”

Diệp Linh đã biết, đám nhóc con đó thực sự đi quảng cáo khắp ngõ ngách rồi!

“Không phải, anh ấy không phải chồng em.” Diệp Linh nhanh chóng xua tay phủ nhận.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2287


Chương 2287:

“Em gái, em cũng đừng xấu hổ, đêm qua xe chồng em vẫn dừng ở bên ngoài, ngừng suốt cả đêm, sáng sớm hôm nay mới đi.”

Cái gì?

Tối hôm qua anh không hề rời đi, một mực ở ngoài cửa?

Diệp Linh liền cảm thấy… người tài xế này quá chuyên nghiệp rồi đó!?

“Anh ấy thật sự không phải chồng em, em không lừa các chị!” Diệp Linh nghiêm túc nói.

“Thật à?” Máy thím nhanh chóng hai mắt sáng ngời, còn hưng phấn hơn ban nãy.

“Thật mà.”

“Vậy thì tốt quá! Em gái, A Sinh có vợ chưa, hay có bạn gái chưa? Cậu ta hiện tại mấy tuổi, nhà ở đâu, bố mẹ làm nghề gì?” Mấy thím liên hoàn đặt câu hỏi.

Hàng mi như lông vũ của Diệp Linh run lên, cô sao lại nghe được mùi… cầu hôn thế nhỉ: “Mấy chị, các chị… có ý gì?”

“Là như vậy, nhà chị có một đứa con gái, 22 tuổi, đang tuổi xuân mơm mởn luôn, chẳng những xinh đẹp, còn học cực giỏi, chị thấy rất xứng với A Sinh.”

“Nhà chị có một đứaem gái, bởi vì quá khó tính nên còn ê chỏng trơ đó, năm nay 30 rồi, song em gái chị tuy tuổi có hơi lớn, nhưng rất giàu có, trong nhà còn có một tòa nhà lớn, bọn chị muốn để A Sinh ở rể, như vậy cậu ta cả đời cũng không cần phấn đấu, ăn mặc không lo.”

“Mấy người đừng tranh nhau nữa, để tôi tới, con gái nhà chị…”

“Chị nữa chị nữa, em gái của chồng CHỈ Mấy thím này kích động nướt bọt không ngờ, đều ở đây tranh đoạt A Sinh, hận không thể đánh nhau.

Diệp Linh đều trợn tròn mắt, cô từng thấy qua cảnh một cô gái nhà nào cũng muốn, chính là chưa thấy qua tranh nhau con rê.

A Sinh chỉ mới tới hôm, lại đã oanh động như thế.

Mị lực… mê người đáng chết này!

Thực sự là không chỗ nào không có mặt!

“Mấy chị ơi, đừng ồn ào nữa ạ.” Diệp Linh tốt bụng khuyên can.

Lúc này mấy thím kích động không cần thận đẩy Diệp Linh một cái, Diệp Linh không đứng vững, cả người té về phía sau.

AI Diệp Linh sợ kinh hô lên, hai tay nhỏ nhanh chóng gắt gao bảo vệ bụng mình.

“Áy em gái!” Mấy thím ý thức được Diệp Linh sắp ngã, nhanh chóng đi kéo Diệp Linh.

Diệp Linh hiện tại là phụ nữ có thai, không thể ngã.

Ngã một cái, chỉ sợ ngã đến rớt con.

Diệp Linh kinh hồn, trong nháy mắt đột nhiên có một bàn tay từ phía sau vươn qua, bóp chặt thắt lưng mềm của cô, một giây kế tiếp, cô liền vững vàng rơi vào trong lồng ngực to lớn mà ấm áp.

Diệp Linh ngắng đầu, khuôn mặt đẹp trai kia của Cố Dạ Cần đang phóng đại trong tầm mắt cô.

Cô Dạ Cần tới rôi!

“Làm sao không cần thận như vậy?” Có Dạ Cần nhấp nhẹ môi mỏng, hiển nhiên tâm trạng hết sức không vui.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2288


Chương 2288:

“Tôi…” Diệp Linh không hiểu sao chột dạ, như thể mình đã làm sai.

Lúc này Cố Dạ Cẩn ngảng đầu, con ngươi đen thanh bần sau cặp kiếng gọng vàng liền nhàn nhạt rơi trên mặt mắấy thím kia.

Cố Dạ Cẩn vẫn luôn ở trên vị trí cao nhất, khí tràng nội liễm cường đại, hơn nữa lúc này ánh mắt anh lạnh lẽo như Vậy, bị nhàn nhạt nhìn chòng chọc một cái, máy thím không hiểu sao da đầu tê rân.

“A… A Sinh…” Mấy thím cười gượng vài tiếng, lúc đầu muốn giải thích đôi câu, nhưng trong khí tràng của Cố Dạ Cẩn, bọn họ túng quẫn nắm vạt áo mình, sau đó nhao nhao cúi đầu xuống.

Xin lỗi, chúng tôi sai rồi!

Diệp Linh cùng mấy thím ở trước mặt Cố Dạ Cần đều biến thành con nít làm sai, sau đó ngoan ngoãn nhận sai nói xin lỗi.

Cố Dạ Cẩn lúc này mới thu hồi ánh mắt, anh ôm ngang Diệp Linh lên, xoay người đi vào trong sân.

Thân thể đột nhiên trên không, Diệp Linh giật mình vươn hai tay ôm chặt cổ anh, sau khi ý thức được không thích hợp, cô lại nhanh chóng thu tay mình: “A Sinh, anh mau thả tôi xuống!”

“Đừng nháo!” Cố Dạ Cẩn trầm giọng nói.

Hàng mi như lông vũ của Diệp Linh chớp chớp, cho nên, người tài xê này là đang… quát với cô sao?

“Anh quát tôi?”

Cố Dạ Cần hạ mắt nhìn cô một cái, cô ngước đôi mắt nước mềm mị đang nhìn anh, ngây thơ lại khiếp sợ, trong vẻ đáng yêu mơ mơ màng màng còn mang theo vài phần uất ức và lên án khi bị quát.

Cố Dạ Cẩn cũng phát hiện tâm trạng mình không tốt lắm, vừa rồi có quát cô, anh nhanh chóng thả mềm giọng: “Không có, tôi không quát em.”

“Anh nói dối! Vậy anh cười một cái đi!”

Diệp Linh muốn anh cười một cái.

Cố Dạ Cần hết cách, chỉ có thể kéo khóe môi, cho cô một nụ cười siêu câp miễn cưỡng.

Diệp Linh lúc này mới thôi: “Anh về sau phải cười nhiều hơn, bởi vì dáng vẻ anh không cười rất đáng sợ.”

“Vậy em về sau cũng phải chú ý an toàn, đừng chạy tới chỗ nhiều người, vừa rồi nếu như tôi không kịp thời chạy tới, em thực sự ngã thì làm sao?”

Hiện tại chỉ cần nghĩ đến vừa rồi cô suýt chút nữa ngã anh còn hết hồn, anh chỉ mới rời đi một chút thôi đấy, vậy mà cô liền gặp rắc rối.

Kỳ thực Diệp Linh cũng rất sợ, cô tự biết đuối lý, nên nhỏ giọng lầm bằm: “Tôi suýt chút nữa ngã còn không phải bởi vì anh.”

“Bởi vì tôi?”

“Đúng vậy.” Diệp Linh nhìn khuôn mặt tuần tú vừa nhã nhặn lại lạnh nhạt này của anh, gương mặt này thực sự điên đảo chúng sinh: “Chúc mừng anh, vừa rồi mấy thím đều cầu hôn với anh đó, trong đó có rất nhiều cô gái trẻ tuổi cho anh lựa, đương nhiên cũng không thiếu thiên kim nhà giàu để anh ở rễ, chắc muốn bao nuôi anh để anh làm tên mặt trắng* luôn đấy. A Sinh, vận đào hoa của anh tới mùa rồi đấy.”

*Mặt trắng: từ lóng ý chỉ đàn ông ăn bám đàn bà.

Vận đào hoa vẫn chưa từng đứt đoạn trên người Cố Dạ Cần, nên anh không có gì ngạc nhiên, khuôn mặt tuân tú càng không có chút rung động nào: “Tôi không có hứng thú với bọn họ.”

Nói rồi anh nhẹ nhàng đặt Diệp Linh trên ghế salon: “Đói bụng chưa, tôi làm điểm tâm cho em.”

Cố Dạ Cần vào phòng bếp, Diệp Linh nghỉ ngờ nhìn bóng lưng anh, anh còn chưa thấy con gái nhà người ta, sao lại nói không có hứng thú được chứ?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2289


Chương 2289:

Mười người đàn ông thì chín kẻ háo sắc rồi, còn một người thì không bình thường.

Diệp Linh đứng dậy, đi tới cửa phòng bếp, cô nhìn Cố Dạ Cần bên trong: “A Sinh, anh chỉ là tài xế của tôi, không phải đầu bếp, trong nhà có dì, dì đó sẽ làm điêm tâm cho tôi.”

“Điểm tâm dì ấy làm em thích ăn không?” Cố Dạ Cẩn lãnh đạm hỏi ngược một câu.

Diệp Linh khựng lại, tối hôm qua cô nếm thử tay nghề của dì, tay nghề dì cũng không có vấn đề, nhưng không hợp miệng cô, nên cô chỉ ăn chút cơm.

Anh làm sao mà biết được?

Cố Dạ Cẩn đương nhiên biết, ba tháng đầu cô mang thai đều là anh xuống bếp nấu ăn, nên khẩu vị của cô đã được anh nắm rõ trong lòng bàn tay.

Cố Dạ Cẩn lúc đầu chỉ biết đơn giản nấu mỳ đã trở thành một đầu bếp có thể được chọn lựa món ăn, miệng của Diệp Linh tự nhiên cũng bị anh nuôi càng ngày càng kến chọn.

Lúc này Diệp Linh liền ngửi được một mùi thơm, thì ra Cố Dạ Cần đang đơn giản xào chút trứng, phi thêm chút tỏi, mùi thơm kia trong nháy mắt tỏa ra.

Diệp Linh thiếu điều ch** n**c miếng, thơm quá đi.

Hiện tại giá rét trời đông đã tan, gió xuân ấm áp đã thổi đến, hôm nay Cố Dạ Cẩn mặc áo sơ mi đen, áo sơmi cũng không được sovin, mà là rũ xuống bên ngoài, phía dưới là quần dài màu đen, càng tôn lên dáng người anh tuấn như ngọc ấy.

Hơn nữa, người đàn ông lúc nấu ăn là đẹp trai nhất, chỉ điểm này thôi đã tăng thêm điêm cho anh rôi.

Đôi mắt đen lúng liếng của Diệp Linh đảo quanh trên người Cố Dạ Cẩn, người đàn ông này dáng dấp đẹp trai, khí chất tốt, còn có thể xuống bếp, thực sự rất tuyệt, ngoại trừ… anh không có tiền, mặt khác có thể nói hoàn mỹ.

E rằng ý thức được ánh mắt của cô, Cố Dạ Cần đột nhiên xoay người, nhìn lại.

Diệp Linh có chút lúng túng, vừa rồi cô hình như đã nhìn anh rất lâu nhỉ…

Khụ khụ.

Diệp Linh nhanh chóng ho một tiếng để che giấu xấu hồ, cô đi lên trước: “Điểm tâm xong chưa, tôi hơi đói bụng rồi.”

“Sắp xong rồi, nếm thử miếng thịt nguội này đi.” Cố Dạ Cần gắp một miếng thịt nguội đưa tới bên môi cô.

Thơm quá đi.

Diệp Linh nhanh chóng cắn một cái, nhưng quá nóng, cô liền nhảy dựng lên: “Nóng quá nóng quá đỉ.”

“An từ từ, không ai giành với em, mau uống chút nước đi.” Cố Dạ Cẩn đưa một ly nước ấm, còn vươn tay vỗ vỗ lưng cô.

Diệp Linh còn cảm thấy… người tài xế này rất dịu dàng.

Cô dường như lại vừa tìm được một ưu điểm trên người anh, vành tai nhỏ trắng như tuyết nhịn không được đỏ bừng, cô xoay người bỏ chạy.

Ăn sáng xong, Cố Dạ Cần lại đi rửa chén, sau đó anh báo cáo với Diệp Linh: “Tôi phải đi ra ngoài làm ít chuyện, buổi chiều mới vừa về, trong khoảng thời gian này em ở nhà chơi, không cho phép ra khỏi cửa, có việc gọi điện thoại cho tôi, biết chưa?”

“Đã biết.” Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu.

Cố Dạ Cẩn xoa xoa đầu cô, sau đó ra cửa. Diệp Linh thẳng đến lúc anh biến mất mới phát hiện tình hình giữa hai người đã bắt đầu thay đổi, anh như là một người chống bá đạo quản lý tất cả, mà cô như một cô vợ nhỏ nhu thuận nghe lời.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2290


Chương 2290:

Đây là cái quỷ gì?

Diệp Linh vẫn ngoan ngoãn nghe lời ở nhà chơi đến buổi chiều, sắc trời chậm rãi tối đen, cô vẫn không thấy Cố Dạ Cần trở về.

Anh không phải nói buôi chiêu sẽ trở lại sao, hiện tại cũng đã sắp tối rồi!

Diệp Linh đã cảm thấy vị tài xế tiên sinh này đều còn bận rộn hơn chủ tịch đại nhân của người ta nữal Diệp Linh mở cổng ra, đi ra ngoài, cô nhìn ra xa chung quanh, rất nhanh thì trong ngõ hẻm phía trước thấy được chiếc Maybach quen thuộc kia, đó là xe của Cố Dạ Cần.

Có Dạ Cần đã trở về.

Anh đã về!

Diệp Linh câu môi, lúc này bên tai liền vang lên tiếng nghị luận ríu rít, cô nhìn lại, có một đám con gái núp ở nơi đó, hưng phân nhìn Cô Dạ Cân mới từ xe đi xuống.

“Các cô mau nhìn, là anh ấy là anh ấy, anh ấy chính là A Sinh kia.”

“Oa, anh ấy thật sự rất đẹp trai đó, đẹp trai chết đi được.”

“Tớ thật sự muốn hẹn hò với anh ấy.”…

Sắc mặt các cô gái ửng hồng, như đã bị vẻ đẹp trai Cố Dạ Cần hun ngất rồi.

Cố Dạ Cần là thủ phủ trẻ tuổi của đại đô thị, đột nhiên tới đất lành nho nhỏ này, lực sát thương của anh với mấy cô gái này có thể thấy được đã bùng cháy rÓI.

Cố Dạ Cần đã thấy Diệp Linh, anh nhắc chân dài đi tới hướng Diệp Linh.

Thế nhưng lúc này đột nhiên có một cô gái mập chạy tới, chặn lại lối đi của Cố Dạ Cần.

“Anh chính là tài xế A Sinh nhỉ! Anh đừng làm tài xế gì đó nữa, làm bạn trai em đi! Về sau em sẽ nuôi anh!” Cô gái mập hào sảng nói.

Về sau, em nuôi anh.

Cố Dạ Cần cho tới bây giờ không ngờ tới trong cuộc đời của mình sẽ có người phụ nữ nói với anh lời như vậy, nói cũng được thôi, thế nhưng người này phải là Diệp Linh chứ!

Cố Dạ Cần nhàn nhạt nhìn về phía cô gái mập trước mắt, cô gái mập tên là Vương Ny Nhi, là con gái Vương gia giàu nhất nơi đây, bởi vì thích ăn, nên mập mập tròn tròn, ngũ quan trên mặt đã chất đống cùng một chỗ, đã vậy cô ta còn thích trang điểm, đánh hồng rực hai má, giống như đi diễn cải lương vậy.

Hơn thế, vị Vương Ny Nhi này còn đặc biệt có tự tin, cho mình đẹp như tiên trên trời.

Cố Dạ Cẩn đóng mở đôi môi mỏng, tràn ra hai chữ lạnh như băng: “Tránh ra.”

Cố Dạ Cẩn không nói thêm gì, nhưng vẻ mặt đã viết sáu chữ lớn – tôi rất giàu, không thiếu tiền.

Cố Dạ Cần ở chỗ này đã sớm thanh danh lan xa, Vương Ny Nhi mê cái đẹp, đặc biệt thích soái ca, nên cô ta đã sớm căm điểm ở chỗ này rồi, muốn chiêm ngưỡng thịnh thế mỹ nhan của Cố Dạ Cần.

Vừa rồi nhìn thấy Liễu Cố Dạ Cần, cô ta “oa” một tiếng, hiện tại thấy được Cố Dạ Cần bá đạo cường thé, cô ta lại “oa”

một tiêng: “A Sinh, anh rât có cá tính, em rất thích, nhưng đừng cự tuyệt ta, bằng không anh nhất định sẽ hối hận, này, những thứ này đều là quà cho anh.”

Vương Ny Nhi đưa một túi quà tinh xảo cho Cố Dạ Cần.

Diệp Linh cũng thấy được Cố Dạ Cần và Vương Ny Nhi, các cô gái bên người đã khe khẽ bàn luận.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2291


Chương 2291:

“Các cậu mau nhìn, A Sinh bị Vương Ny Nhi nhắm trúng rồi, xong rồi, trinh tiết A Sinh khó giữ được.”

“Vương gia là nhà giàu nhất chỗ chúng ta, nói một không hai, Vương Ny Nhi này cũng quen đến 800 người bạn trai rồi, ai ai cũng đều là soái ca, chỉ cần là mm người Vương Ny Nhi coi trọng, Vương gia đều sẽ giúp cô ta đoạt tới tay.”

“Trong tay Vương Ny Nhi hình như cái túi LV mới ra, trời ạ, LV đó, nghe nói đây là thương hiệu xa xỉ mua đại một cái cũng hơn ba bốn số không đằng sau đó, xem ra Vương Ny Nhi thực sự thích A Sinh rồi, chi tiêu hào phóng thế cơ mà.”

Diệp Linh chau hàng mày thanh tú, cô nhìn em gái béo kia, cô nói rồi mà, Cố Dạ Cần sẽ bị phú bà bao nuôi.

Thực sự là nam sắc lầm quốc!

A Sinh có thể vì một cái túi LV mà hẹn hò cùng Vương Ny Nhi hay không?

Diệp Linh trong lòng có chút không yên, hiện tại A Sinh rât thiêu tiên, đêu là vì tiền mà làm tài xế cho cô…

Cố Dạ Cần nhìn thoáng qua cái túi LV trong tay Vương Ny Nhi, anh câu khóe môi, ngược lại nhẹ nhàng nở nụ cười.

Nụ cười này của anh, các cô gái liền Sôi trào.

“Các cô mau nhìn, A Sinh cười kìa.”

“Xong rồi, vừa thấy LV lầm chung thân, A Sinh cũng không ngoại lệ, anh ấy vì tiền muốn bán thân.”

Diệp Linh trong lòng đột nhiên trùng điệp giật mình, A Sinh vẫn không thể nào chống cự được dụ hoặc, bằng lòng hẹn hò với Vương Ny Nhi rồi?

Diệp Linh nhìn cái túi LV kia, chỉ là một cái túi LV mà thôi…

Vương Ny Nhi thấy Cố Dạ Cần nở nụ cười, cô ta cũng cười theo, cô ta biết không soái ca nào có thể cự tuyệt cô ta mà: “A Sinh, nghe nói gia cảnh nhà anh không tốt lắm, gần đây rất thiếu tiền, cái túi LV này anh chỉ mới nghe nói qua chứ chưa mua được chứ gì! Cái này tặng cho anh, về sau anh thành bạn trai em em sẽ dẫn anh đến cửa hàng LV đi dạo một chút.”

Cố Dạ Cần nhành nhạt cười, đáy mắt bạc bếo lạnh giọng mỉa mai: “Còn muốn tôi nói lần thứ hai sao, tránh ra.”

Anh lại nói một lần – tránh ra.

Nụ cười Vương Ny Nhi cứng lại rôi, anh vậy mà không để ý đến LV trong tay cô ta, thề sống chết không theo?

Cái này không khoa học a.

Hiện tại Cố Dạ Cần nhìn cô ta chằm chằm, ánh mắt tuy nhẹ, nhưng làm người ta tê cả da đầu, Vương Ny Nhi theo bản năng né sang bên cạnh một cái, nhường đường cho anh.

Có Dạ Cẩn tiến lên.

Rất nhanh, Cố Dạ Cần liền đi tới trước mặt Diệp Linh: “Đứng ngốc ở đó làm gì, về nhà.”

Anh nhắc chân dài, đi thẳng vào tứ hợp viện.

“Ah, ừ.” Diệp Linh chân chó đi vào theo, còn đóng cả cửa lại.

Thế nhưng, không đúng, tại sao cô phải nghe lời anh?

Cố Dạ Cần đi vào, anh cuốn ống tay áo sơmi lên vài vòng, chuẩn bị rửa tay làm canh: “Đói bụng không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2292


Chương 2292:

Diệp Linh đảo mắt trên người anh, sau đó giả bộ thờ ơ hỏi: “Anh không nhận LV của Vương Ny Nhi sao?”

Cố Dạ Cần nhìn cô một cái: “Tại sao tôi phải nhận?”

Khóe môi Diệp Linh hơi cong lên, song cô vòng hai tay trước ngực, nhướng chân mày lá liễu kỳ lạ quan sát Cố Dạ Cần trên dưới một phen: “Bót đi, trên mạng toàn là kiểu như anh.”

Cố Dạ Cần nhìn đôi mắt tỏa sáng của cô, da thịt cô trắng nõn dưới ánh đèn rọi sáng ra càng thêm phấn nhuận sáng bóng, trên gương mặt anh tuấn dâng lên nét vui vẻ mềm mại, anh kiên nhẫn phụ họa nói: “Ò, cái gì mà kiểu như tôi?”

“Có người hỏi người đàn ông các anh, lập gia đình trước hay lập nghiệp trước, đàn ông các anh đáp, gặp quý nhân thì lập nghiệp trước; gặp ý trung nhân thì lập gia đình trước; còn gặp phú bà, lập gia đình và lập nghiệp luôn một thẻ!”

Cố Dạ Cần nhìn đôi môi đỏ mọng lúc mở lúc đóng của cô, cũng không để ý cô đang nói cái gì: “Vô cùng tốt.”

Anh vừa nói, vừa nhét viên kẹo vào trong cái miệng nhỏ của Diệp Linh.

“Anh cho tôi ăn… cái gì… Giọng Diệp Linh nhỏ dần, bởi vì cô cảm thấy kẹo trong miệng ăn thật ngon nha, chua chua ngọt ngọt.

“Tôi đi nâu cơm.” Chặn cái miệng nhỏ của cô xong xuôi, Cố Dạ Cẩn vào phòng bếp.

Diệp Linh càng ngày càng cảm thấy viên kẹo trong miệng ăn ngon, viên kẹo này hình như là anh lấy từ trong túi quần ra…

Trong túi quần anh còn để sẵn cả kẹo cho cô ăn sao?

Ưm.

Diệp Linh cảm thấy viên kẹo này thực sự quá ngọt rồi, trong miệng ngọt ngào, trong lòng càng ngọt hơn, cô xoay người trở về phòng mình.

Trong phòng, Diệp Linh đang lục tung đồ, cô đang tìm mấy món đồ… xa xỉ của mình.

Diệp Linh có rất nhiều đồ hiệu, trước đây kiểu mới giới hạn của các thương hiệu quốc tế nào cô cũng là người đầu tiên trong nước có được, nào là LV, CHANEL, GUCCI, HERMES… tùy cô chọn.

Thế nhưng lúc này tới trấn nhỏ, cô không mang theo đống đồ xa xỉ đó, tìm tới tìm lui, Diệp Linh chỉ tìm được một cái kính râm Prada, còn có một đôi giày cao gót thủy tinh CHANEL…

Cố Dạ Cẩn đã làm xong bữa tối, anh đang xới cơm, lúc này phía sau truyền đên một tiêng ho khan rât cô ý – khụ khụl Cố Dạ Cẩn xoay người, ở cạnh cửa thấy được Diệp Linh, anh khựng lại, bởi vì khuôn mặt lớn chừng bàn tay Diệp Linh mang một chiếc kính râm rất lớn.

Mang kính râm không thành vấn đề, nhưng bây giờ đã là… buổi tối.

“Khụ khụ!” Diệp Linh lại ho khan một tiếng, cô thẳng lưng, cả người giống như một con nhỏ ngạo mạn, vươn ngón tay ra nhẹ nhàng đẩy kính râm lên: “A Sinh, anh thấy cái kính râm này của tôi đẹp không?”

Cố Dạ Cần đi tới, vươn bàn tay to sờ sờ cái trán cô: “Em không bị sốt đấy chứ, tối thui rồi còn mang kính râm cái gì?”

“.” Cái này là trọng điểm sao, trọng điểm là kính râm của cô là Prada, cái này đắt hơn gấp mấy lần cái túi LV trong tay Vương Ny Nhi kia đó?I

Tính toán một chút, chắc là anh hiện tại nghèo đến mức ngay cả thương hiệu Prada cũng không nhận ra, thôi thì tha thứ cho anh lần này đó! Cô phải làm một tiểu tiên nữ hiền lành.

“Kính râm ngoại trừ cản ánh nắng, cũng có thể… cản ánh sáng đó.” Diệp Linh cãi chày cãi cối một câu, sau đó nói đến rồi trọng điểm: “Cái kính râm này hình như rất đắt, lúc đó tôi mua tận máy số không phía sau ấy, ba bốn… năm sáu số gì đó ái…”

Nói rồi Diệp Linh cố ý ở trước mặt Cố Dạ Cần đưa ra bàn tay nhỏ bé, sau đó khoe khoang làm bộ đang đếm số.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2293


Chương 2293:

Thế nhưng một giây kế tiếp, bàn tay to của Cô Dạ Cân duôi tới, trực tiêp bắt lấy cái kính râm trên mặt cô: “Hôm nay sao em nói nhiều thế, mau ăn cơm tối.”

*..” Diệp Linh muốn cướp kính râm về, nhưng Cố Dạ Cần giơ tay lên đặt kính râm ở trong hộc tủ, cô bi kịch phát hiện dựa vào chiều cao của bản thân hoàn toàn với không tới.

Cố Dạ Cẩn múc cơm, đặt trên bàn cơm, sau đó vẫy vẫy tay về hướng cô: “Qua đây.”

Diệp Linh đã cảm thấy anh như đang gọi chó đến!

Khu khụ.

Diệp Linh lại nằng nặng ho khan một tiếng, sau đó đầy một chân của mình lên trước: “A Sinh, anh thây đôi giày cao gót thủy tinh này của tôi đẹp không?”

Cố Dạ Cần lúc này mới phát hiện cô vậy màng đi một đôi giày cao gót, mặc dù lúc trước cô rất thích đi cao gót, cũng rất cao.

Nhưng cô đã là một phụ nữ có thail Thấy ánh mắt anh dừng lại trên giày cao gót của mình rất lâu, Diệp Linh có chút đắc ý: “Đôi giày cao gót này ấy àiI Là mẫu mới nhất của CHANEL, không phải tôi mua đâu, mà là bên nhãn hàng đưa đó…”

Diệp Linh vẫn chưa nói hết, Cố Dạ Cần đã đi tới, anh mím môi, nghiêm nghị không vui cắt đứt cô: “Ai cho em đi giày cao gót?”

Diệp Linh sửng sốt: “Cái… cái gì?”

Cố Dạ Cần cúi thấp xuống trước mặt cô, quỳ một gối, ngón tay thon dài rơi trên đôi giày thủy tỉnh của cô, nhanh chóng cởi ra cho cô.

Soạt, một tiếng, anh trực tiếp ném đôi giày cao gót CHANEL này của cô vào trong thùng rác.

CHANEL của cô!

Diệp Linh khiếp sợ nhìn anh, anh… điên rồi à?

Hay là nói, điếc không sợ súng, anh không biết đôi CHANEL này đắt bao nhiêu đúng không?

“A Sinh, anhl” Diệp Linh muôn nói chuyện.

Cố Dạ Cần nhíu lại mi tâm tuấn mỹ: “Im miệng! Diệp Linh, lần tiếp lại để tôi thấy em đi giày cao gót, anh liền…”

“Anh liền cái gì?” Diệp Linh không phục đốp lại, cô cảm giác mình là đúng đàn gãy tai trâu, cô hào hứng chạy về phòng tìm vài món xa xỉ ở trước mặt anh khoe khoang, anh thậm chí chẳng buồn nhìn qua, cô như một đứa ngốc buồn cười vậy.

Nhìn đôi mắt đen lúng liếng kia trợn mắt nhìn mình, có hơi tức giận, Cố Dạ Cần nhất thời bó tay, anh chỉ có thể nói trong lòng – anh phải để đống Prada còn có Chanel này trực tiêp biên mât mới được!

“Chân lạnh không?” Cố Dạ Cần nhìn chân cô.

Diệp Linh cởi giày cao gót, lộ ra một đôi chân ngọc nhỏ, thấy con mắt anh nhìn qua đây, đôi chân nhỏ của cô liền đáng yêu cuộn tròn đứng lên, còn muốn giấu về phía sau, dù sao ở trước mặt đàn ông lộ chân vẫn có chút xấu hổ.

“Đi giày của tôi.” Cố Dạ Cần cởi đôi dép màu xanh nhạt trên chân cho cô.

Đi… giày của anh…

“Tôi không muốn.” Diệp Linh cự tuyệt.

Cố Dạ Cần ngồi xổm người xuống, ngón tay thon dài năm mặt cá chân mảnh khảnh của cô, sau đó dùng lòng bàn tay nâng bàn chân cô lên, tự tay mang dép cho cô.

Xúc cảm khô ấm của lòng bàn tay anh truyền tới trên da thịt Diệp Linh, nơi đó dường như xông lên một luồng điện, trực tiếp đánh tới trái tim Diệp Linh, hàng mi như lông vũ của Diệp Linh run lên, trong đầu liền hiện ra môt hình ảnh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2294


Chương 2294:

Đó là ở trong một ngôi biệt thự, nơi huyền quan bật ngọn đèn vàng mờ, cũng là người người đàn ông trước mắt này, anh cũng ngồi xổm người như vậy, tự tay mang giày cho cô.

Diệp Linh đột nhiên có chút giật mình mù mịt.

Cố Dạ Cẩn đặt chân của cô vào dép của mình xong, sau đó dắt tay cô, dẫn cô đi đến bàn cơm: “Ăn cơm tối.”

Dép của anh rất lớn, Diệp Linh có cảm giác như lén mang dép của người lớn vậy, cô liếc mắt nhìn anh, dép của anh cho cô rồi, hiện tại anh giẫãm chân trần ở trên thảm…

Trái tim Diệp Linh đau, đau một cách ấm áp.

Ăn xong cơm tối, Cố Dạ Cần đang dọn dẹp chén đũa, anh nhìn về phía Diệp Linh: “Tối hôm nay tôi ngủ ở chỗ em nhé.”

Diệp Linh ăn no, tay còn đặt trên cái bụng nhỏ được Cố Dạ Cần nuôi tròn trịn, cả người lười biếng, bây giờ nghe anh đột nhiên nói như vậy, cô trực tiếp khựng lại, trợn tròn mắt, có cần phải…

đột ngột như thế không?

“Vi… vì sao?” Cô chớp hai mắt.

“Bởi vì… tôi bây giờ không có chỗ ở, cần em cho ở nhờ, nếu như em không chứa chấp tôi, tôi sẽ ngủ… ở đường lớn đó.” Cố Dạ Cần nghiêm túc nói dối.

Phía ngoài lúc này đã giăng banner – Cố tổng, hoan nghênh đến, mời tới khách sạn của chúng tôi, cảm ơn!

Diệp Linh lập tức nhớ tới anh đã từng dừng xe ở ngoài cửa nhà cô một đêm, thì ra… anh không có chỗ ở, chỉ có thể ngủ trên xe.

Nhưng là…

“Nhưng là, buổi tối dì lại không ở đây, chỉ có một mình tôi, nếu như tôi giữ anh lại, chúng ta… có phải không tiện lắm hay không?” Diệp Linh có chút băn khoăn.

“Cái này có gì không tiện, chúng ta lại không ngủ cùng một phòng, lẽ nào…

em muốn ngủ chung với tôi à?”

What?

“Tôi mới không cóI Tôi mới không thèm ngủ chung với anhl” Diệp Linh nhanh chóng nói.

Vậy thì được, tôi ngủ phòng cho khách, em ngủ phòng ngủ chính, tôi cũng không phải ngủ không nơi này, em nghĩ một chút đi, nếu như ban đêm em đói bụng muốn ăn khuya, buổi sáng tỉnh lại muốn ăn bữa sáng gì, lúc này đã có một đầu bếp ở bên cạnh em…”

Diệp Linh tiếp nhận được ám chỉ, đến từ chính Cố Dạ Cần, cô đã bị dụ dỗ rồi, thật sự là trù nghệ của anh thật sự quá tốt.

“Vậy…vậy được rồi, song, tôi chỉ là tạm thời giữ anh lại, chờ anh có tiền anh phải tự dọn ra ngoài.” Diệp Linh đồng ý.

Cố Dạ Cẩn lúc này nhếch đôi môi mỏng, anh đột nhiên ý thức được muốn năm giữ trái tim một người phụ nữ, trước phải thỏa mãn dạ dày của cô ấy.

Cố Dạ Cần chính thức ở phòng cách vách, Diệp Linh lấy ra một bộ mới và đồ vệ sinh cá nhân đưa cho anh.

Đi tới trước cửa phòng của anh, Diệp Linh giơ tay lên, gõ cửa.

Thế nhưng, bên trong không ai đáp.

Anh đang làm gì?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2295


Chương 2295:

Diệp Linh đẩy cửa phòng ra, đi thẳng Vào.

Trong phòng cũng không thấy được Cố Dạ Cần đâu, thế nhưng trong phòng tăm truyện đên tiêng nước chảy “tí tách”, anh hình như đang tắm bên trong.

Diệp Linh đặt đồ vệ sinh cá nhân xuống, chuẩn bị rời đi.

Thế nhưng lúc này “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm đột nhiên bị mở ra, hương sữa tắm nhẹ nhàng khoan khoái bên trong kèm theo một thân thể cao lớn tuấn mỹ xông vào Diệp Linh ánh mắt.

Cố Dạ Cần tắm xong đi ra.

Anh không mặc đồ ngủ, bên hông chỉ buộc lại một cái khăn tắm, Diệp Linh bất ngờ không kịp đề phòng đụng phải thân trên phơi trần của anh, vai rộng eo hẹp, lồng ngực tinh to lớn, cơ bụng sáu múi, tuyên thất lửng hoàn mỹ tạo thành tam giác ngược lại đi sâu vào trong khăn tắm của anh…

Diệp Linh không nghĩ tới sẽ thấy cảnh mỹ nam đi tắm thế này, cô hét lên một tiếng, xoay người chạy.

Nhưng mới chạy hai bước, một cánh tay tráng kiện liền từ phía sau vòng qua cô, trực tiếp giữ lại vòng eo mềm của cô, Cố Dạ Cần ôm cô lui về phía sau hai bước, để cô đến trên vách tường: “Em chạy loạn cái gì, chạy ngã thì làm sao?”

Diệp Linh bị vây trong b* ng*c anh, hiện tại khuôn mặt tuần tú kia gần ngay gang tắc, mái tóc ngắn ướt nhẹp xẹp xuống, một thân hơi nước càng tôn lên vẻ tuấn tú trẻ tuổi.

Khuôn mặt nhỏ Diệp Linh từ từ ửng lên hai vệt đỏ ửng khả nghi, khó khăn nói: “Tôi… tôi tôi tôi… anh, sao anh lại để trần?”

Để trần?

Cố Dạ Cần nhìn một chút khăn tắm thắt ở bên hông mình: “Diệp Linh, em là chưa từng thấy qua ai để trần, hay là đối với để trần có hiểu lầm gì à?”

“.. Anh, anh buông ra, tôi muốn về phòng ngủ.”

Nhìn mặt cô đỏ bừng, Cố Dạ Cần híp đôi mắt đen một cái: “Diệp Linh, em đỏ mặt cái gì?”

“Có không? Không có mà, mặt của tôi không hề đỏ.”

Cô Dạ Cân nhướng đuôi mắt hẹp dài lên, tràn ra vài phần phong tình của người đàn ông thành thục: “Diệp Linh, em sẽ không phải là… sốt rồi đấy chứ!?”

Phát sốt?

Diệp Linh thừa nhận mình đỏ mặt, nhưng cô không thừa nhận mình đã phát sốt, cô vươn tay sờ sờ trán mình: “Không có mà, tôi mới không phát sốt.”

“Bốp” một tiếng, Cố Dạ Cần một tay chống trên vách tường bên người cô, sau đó đè người xuống, khuôn mặt tuần tú không ngừng để sát vào hướng cô: “Em là thật sự không hiểu, hay là ở trước mặt tôi giả vờ không hiểu, phát sốt của tôi cũng không phải là phát sốt em vừa hiêu.”

Hả?

Diệp Linh ngây ngốc nhìn anh vài giây, đầu “oanh” một tiếng nỗ bùng, sốt của anh chẳng lẽ là cái kia*…?

*Phát sốt: bên Trung từ gốc là 4#, dịch thô là phát nóng, phát hỏa, ý của anh Cần là kiểu trong người nóng nực, kiểu chưa được thỏa mãn…

“Anh, anh tại sao có thể nói ra những lời này, anh vô sỉ!” Diệp Linh sợ ngây người, cô cắn răng mắng anh.

Tâm trạng Cố Dạ Cần rất tốt, mặt tràn đầy ý cười: “Tôi nghe nói esfrogen và progesterone của phụ nữ mang thai sẽ tăng mạnh, lúc đó sẽ có một số nhu cầu sinh lý. Tôi có thê hiêu được tât cả những điều này, vì vậy em cứ hào phóng thừa nhận, tôi sẽ không cười nhạo em”

Diệp Linh cảm thấy miệng của người đàn ông này là quỷ gạt người, cô còn chưa thừa nhận, anh đã “ha ha” cười to chê cười cô!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2296


Chương 2296:

“Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa, anh đi ra đi, tôi muốn trở về phòng của mình!” Diệp Linh để hai tay trên ngực anh, đầy anh ra phía ngoài.

Cố Dạ Cần nhìn thoáng qua đôi tay nhỏ bé của cô: “Đã không kịp chờ đợi hạ thủ như thế à? Xem ra làm tài xế của em thật khó khăn, nhất định phải thỏa mãn tất cả các phương diện…nhu cầu của em.”

Anh ở hai chữ “nhu câu” này đè càng nặng giọng.

Khuôn mặt nhỏ của Diệp Linh đã sôi sùng sục, người đàn ông này thật sự là… quá đáng ghét!

Diệp Linh nhanh chóng thu tay mình lại, sau đó chui đầu từ dưới cánh tay anh ra ngoài, trực tiếp bỏ chạy.

Nhìn bóng lưng cô chạy trối chết, Cố Dạ Cần cười ra tiếng, trước đây cô là một người lãnh cảm, còn sản sinh ra phản ứng cực độ bài xích và chán ghét với đàn ông, nhưng bây giờ cô đang chậm rãi thay đổi.

Cô trở nên càng ngày càng tốt rồi.

Tối hôm qua Diệp Linh trở lại trong phòng của mình, cô vừa xấu hỗ vừa giận dữ, cô thật sự không nghĩ ra mình làm sao lại bị một người tài xế trêu đến thua cuộc, khí tràng trước kia của cô đi đâu rồi, bằng lý thuyết và kinh nghiệm phong phú như thế của cô đối đáp với một người tài xế cũng đủ để trên cơ.

Không được, cô phải gỡ gạc lại.

Diệp Linh ra cửa, lúc này bên tai liền vang lên một tiếng nói thấp thuần từ tính, “Rời giường rồi à, qua đây ăn sáng.”

Diệp Linh quay đầu nhìn lại, Cố Dạ Cần thân cao chân dài đứng trong phòng khách, anh hôm nay mặc áo sơmi màu xanh lam sẫm, phía dưới quần tây dài đen, quần áo là nóng không chút nếp nhăn, cả người cao quý ưu nhã.

Sáng sớm, anh đã vì cô chuẩn bị xong bữa sáng.

Song nhớ tới chuyện tối qua, anh trêu tức cô đủ kiểu, sắc mặt Diệp Linh liền có chút mắt tự nhiên.

Thế nhưng thật sự cô có chút đói bụng, hơn nữa đói bụng tại sao không đi ăn, trừ phi chột dạ.

Có chột dạ cũng là anh chột dạ, cô tuyệt đối sẽ không chột dạ.

Vì chứng minh mình, Diệp Linh nhắc chân nhỏ đi tới trong phòng ăn, sau đó ngồi xuống, trên bàn cơm đặt hai chén cháo nhỏ, mấy món ăn tinh xảo, còn có trứng gà và sữa bò.

Rât phong phú.

Diệp Linh uống một ngụm sữa bò, sau đó nhắc hàng mi như lông vũ liếc người đàn ông đối diện, ho khan một tiếng: “Cái kia, chuyện tối qua tôi cần phải giải thích với anh một chút, tôi là tốt bụng đưa đồ dùng cá nhân mới cho anh nên mới vào phòng anh, chúng ta xem như cái gì cũng chưa xảy ra, tiếp tục vui vẻ ở chung đi!”

Cố Dạ Cần cũng uống một hớp sữa bò, anh nhắc mí mắt tuấn mỹ lên nhìn về phía Diệp Linh: “Kỳ thực, em có thể thích tôi, tôi cho phép em thích tôi.”

Phụt.

Ngụm sữa trong miệng Diệp Linh suýt chút nữa phun ra ngoài, anh nói cái gì cơ?

Thích anh?

Cho phép cô thích anh?

Tự tin của anh đến tột cùng từ đâu tới, bán sỉ ngoài chợ à!?

Diệp Linh cảm giác khuôn mặt nhỏ của mình lại nóng lên, cô vừa thẹn vừa giận, nên trừng mắt oán khí liếc anh một cái, có gì đặc biệt hơn người đâu, chỉ là một tài xế mà thôi, suốt ngày giả dạng lạnh lẽo cô quạnh nhã nhặn cao quý cắm dục như thế, còn thỉnh thoảng nhìn cô chê cười.

Diệp Linh câm lây một cái trứng gà gõ một cái trên bàn, lăn lăn, sau đó ném sang bên kia.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2297


Chương 2297:

Vì vậy, trứng gà lăn lăn, lăn đến bên tay Cố Dạ Cẩn, Diệp Linh cố ý bới móc: “Anh mua trứng gà gì thế này, bóc không ra được kìal”

Cố Dạ Cần cầm trứng gà, ngước mắt nhìn về phía người phụ nữ: “Làm sao, thẹn quá thành giận?”

Diệp Linh thở phì phò gồ lên đôi má tinh xảo, đôi mắt nước sáng lên, không gì sánh được ngạo mạn nói: “Tôi thẹn quá thành giận đó thì sao, anh làm cái gì, có bản lĩnh thì dọn ra ngoài đi!”

Cố Dạ Cần ưu nhã lột vỏ trứng gà xuông tới, sau đó ném vào trong bát cô, anh mềm giọng dỗ một tiếng, giống như dỗ con mèo nhỏ: “Ngoan, tôi tha thứ cho cái miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo của em.”

ĐI in?

Ăn sáng xong, Diệp Linh liền nghe được tiếng đập cửa, bên ngoài có người ở gõ cửa.

Người nào?

Diệp Linh đi tới kéo ra đại môn, là mấy thím, mấy thím hốt hoảng nói: “Em Linh Linh, đã xảy ra chuyện, con gái của chị Tiểu Phương không thấy đâu rồi!”

Diệp Linh đã gặp qua Tiêu Phương, chỉ mới 19 tuổi, gọi cô là chị, cười rộ lên rất ngọt ngào.

Hiện tại tin tức các cô gái trẻ xảy ra chuyện càng ngày càng nhiều, Diệp Linh lộp bộp giật mình: “Tiểu Phương làm sao vậy ạ, tại sao đột nhiên không thấy nữa?”

“Tiểu Phương nhất định là bị tên ác bá Vương Hạo kia bắt đi rồi, mấy ngày hôm trước Vương Hạo coi trọng Tiểu Phương nhà chị, thế nhưng Tiểu Phương không để ý tới hắn, sau đó Tiểu Phương liền mắt tích.”

“Vương Hạo này coi trọng cô gái nhà ai, cô gái nhà đó liền xui xẻo, mà khổ nỗi Vương gia lại là đại gia ở chỗ bọn chị, bọn chịt không đắc tội nồi!”

“Linh Linh à, van cầu em giúp bọn chị một tay, nghe nói thiên kim Vương gia Vương Ny Nhi coi trọng A Sinh, muốn hẹn hò với A Sinh, có thể để A Sinh bằng lòng cùng Vương Ny Nhi hẹn hò hay không, tìm ra dấu vết của Tiểu Phương?”

Tiểu Phương mắt tích, đại khái là bị anh trai ruột của Vương Ny Nhi Vương Hạo bắt đi rồi. Sở thích của con trai con gái nhà Vương khá tương đồng, Vương Ny Nhi cướp sạch soái ca, Vương Hạo bắt cóc mỹ nữ, không cần làm giám định ADN cũng biết anh em ruột.

Vương gia tuy không chuyện ác nào không làm, ở chỗ này thế lực rất khổng lồ, mọi người đều ôm cục tức vào trong lòng nhưng không dám nói.

Ngày hôm qua chuyện Vương Ny Nhi tỏ tình với A Sinh truyền ra, nên sáng sớm mọi người liền tới xin Diệp Linh giúp đỡ.

Diệp Linh nhanh chóng hiểu rõ tình huông: “Mây chị ơi, Tiêu Phương mật tích em cũng rất lo, phàm là việc em có thể giúp một tay em chắc chắn sẽ giúp, thế nhưng chỗ A Sinh…”

Bây giờ phương án giải quyết là, Vương Ny Nhi muốn hẹn hò với A Sinh, cho nên, hiện tại A Sinh phải hi sinh nhan sắc bằng lòng cuộc hẹn hò này, rồi từ trong miệng Vương Ny Nhi biết được dấu vết của Tiểu Phương.

Đây chính là… mỹ nam kế nhỉ.

Thấy Diệp Linh có chút khó khăn, mấy thím nhanh chóng cầm tay Diệp Linh: “Em Linh Linh à, em nhất định phải giúp bọn chị một tay, A Sinh này nhìn rất lạnh lùng, khí tràng quá mạnh mẻ, bọn chị không dám nói chuyện với cậu ta, cậu ta chỉ nghe em thôi.”

“Tiêu Phương chỉ mới 19 tuôi, nêu như con bé bị Vương Hạo… làm nhục, vậy về sau nó làm sao sống nỗi chứ, cả nhà chúng tôi đều chết hết thôi.”

“Linh Linh, chị quỳ xuống van em, em hãy giúp bọn chị một chút đi!”

Thím đó nói liền quỳ ngay.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2298


Chương 2298:

Diệp Linh nhanh chóng ngăn máy thím: “Mấy chị đừng quỳ, em đồng ý, em đồng ý được chưa, em sẽ bây nói ngay với A Sinh đây.”

Diệp Linh về phòng khách, lúc này Cố Dạ Cần đúng lúc từ trong phòng bếp đi ra: “Em làm sao vậy?”

Nói rồi Cố Dạ Cẩn nghiêng đầu, cặp con ngươi đen thanh bần kia nhàn nhạt quét tới hướng bên cửa, mấy thím kia thập thò trốn cạnh cửa, trúng phải ánh mắt của anh liền sợ hãi rụt cổ về.

Cố Dạ Cần lại nhìn về phía Diệp Linh: “Mấy người đó đã nói gì với em, nhìn dáng vẻ em như có tâm sự nặng nề vậy.”

“A Sinh, có một việc tôi muốn nhờ anh.”

“Nói đi.”

“Ngày hôm qua cô nàng béo Vương Ny Nhi thích anh kia anh còn nhớ rõ không, anh trai của cô ta Vương Hạo bắt một cô gái đi rồi, hiện tại đang lúc dâu sôi lửa bỏng, cho nên… cho nên anh có thể đồng ý… hẹn hò với Vương Ny Nhi đó, tìm hiểu ra dấu vết của cô gái kia không?” Diệp Linh dè dặt nhìn Có Dạ Cần.

Có Dạ Cần liền chau mi tâm anh khí lại, khuôn mặt tuấn tú “xoát” cái liền lạnh xuống, dâng lên một tầng sương lạnh: “Em nói cái gì? Em nói lại lần nữa!”

Diệp Linh vẫn là lần đầu tiên thấy anh nỗi giận, thật đáng sợ: “Tôi… tôi vừa nói rất nhiều câu, anh muốn nghe câu nào?”

“.. Eml” Cố Dạ Cần sắp bị tức chết rồi, cô dĩ nhiên vì người khác mà để anh đi hẹn hò với Vương Ny Nhi kia?

Anh Cố Dạ Cần cho tới bây giờ chưa từng bán sắc cứu mình, cô thực gan to mà!

“Đừng có mơ! Tôi sẽ không đi!” Cố Dạ Cần từ chối ngay, anh cầm chìa khóa xe của mình rời cửa.

Anh không thể ở tiếp nữa, bằng không anh sẽ không khống chế được mình, anh thật sự muốn nghiêm khắc dạy dỗ vật nhỏ không có lương tâm này một trận.

“A Sinh!” Diệp Linh nhanh chóng kéo lại ống tay áo của anh.

Cố Dạ Cẩn dừng bước, anh cụp mắt nhìn ngón tay mảnh khảnh đang cuộn lại của cô, ánh mắt lại rơi trên khuôn mặt nhỏ ấy: “Tôi sẽ không đi.”

“Nhưng, anh không đi, chúng tôi cũng không biết Tiểu Phương ở đâu…”

“Tiểu Phương là ai, tôi không biết.” Cố Dạ Cần phát động môi mỏng, lộ ra đạm mạc cùng lạnh lẽo trong xương.

Kỳ thực trong lòng Diệp Linh cũng rất khó chịu, cô mới không muốn để Cố Dạ Cần hẹn hò với Vương Ny Nhi đâu, thế nhưng…

“A Sinh, chúng ta không thể đối nhân xử thế như vậy, làm người cần phải có chút tình đúng không?”

Cố Dạ Cẩn nhìn cô một cái, sau đó từ trong ngón tay cô rút ra ống tay áo của mình, cũng không quay đầu lại rời đi.

Anh đi rôi.

Khi Diệp Linh đi ra chỉ thấy được đuôi xe kiêu ngạo xinh đẹp của anh, còn có bụi cát văng lên phía sau.

“Linh Linh à, A Sinh bỏ đi là thế nào?”

“A Sinh không muốn giúp bọn chị đúng không, vậy tiểu Phương làm sao bây giờ? Tiểu Phương của tôi!”

Thím đó trắng bệch mặt đặt mông ngồi liệt trên mặt đất.

Diệp Linh nhanh chóng đi đỡ thím: “Chị à, chị đừng sốt ruột quá, chúng ta nghĩ cách khác.”

“Còn có cách nào khác nữa chứ, cuộc sống này xem như đã chấm dứt.” Thím đó bắt đầu rơi nước mắt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2299


Chương 2299:

Diệp Linh cũng khó chịu theo, cô cũng sắp làm mẹ rồi, nếu có người thương tổn con gái của cô, cô sẽ liều mạng với kẻ đó.

“Chị ơi…” Diệp Linh muôn nói chuyện, thế nhưng lúc này “ding” một tiếng kèn ô tô vang lên, Maybach của Cố Dạ Cần lại đã trở về, đang chạy nhanh đến.

“Là A Sinh!”

“A Sinh đã trở về!”

“Thật tốt quá, A Sinh nhất định muốn giúp chúng ta, Tiểu Phương được cứu rồi!”

Diệp Linh ngắng đầu, chỉ thấy Maybach ngừng lại, Cố Dạ Cẩn kéo ra cửa xe, anh thực sự đã trở về.

Mang đến tất cả hy vọng.

Hai mát Diệp Linh đêu sáng lên, giông như vệt sao lốm đốm lóe lên đầy trời, cô nhanh chân chạy tới hướng Cố Dạ Cần.

Cố Dạ Cẩn bước dài mà đến, vươn cánh tay tráng kiệnđỡ lấy cơ thể nhỏ nhắn đang chạy như điên tới của cô: “Chạy cái gì, tôi đã nói mấy lần rồi, không cho phép chạy, chạy ngã thì làm sao?”

Diệp Linh ngước khuôn mặt lớn chừng bàn tay nhìn anh, mừng rỡ: “A Sinh, tại sao anh lại trở về, anh có phải đã đồng ý giúp chúng tôi hay không?”

Cố Dạ Cẩn nhấp một cái môi mỏng, vẫn có chút không vui: “Lên xe.”

“Lên xe? Đi đâu?”

“Không phải nói muốn đi hẹn hò sao?”

Đúng đúng đúng, hẹn hò hẹn hò, Diệp Linh đi tới bên cạnh xe: “A Sinh, vậy chúng ta đi nhanh đi.”

“Em Linh Linh à…” Mấy thím có chút lo lắng, muốn căn dặn Diệp Linh vài câu.

Thế nhưng Cố Dạ Cẩn tiến lên một bước, dùng bả vai bằng phẳng chắn Diệp Linh phía sau mình, anh trầm giọng đạm mạc nói: “Lát nữa sẽ có người đưa Tiểu Phương về.”

Thật vậy chăng?

Mấy thím có chút không thể tin được, đây chính là Vương Hạo con trai độc nhất của Vương gia, nếu như đắc tội với Vương gia, rất nhiều người phải bị liên lụy.

Mấy thím lần nữa nhìn về phía Cố Dạ Cần, Cố Dạ Cần nhàn nhạt bỏ lại một câu nói liền quay người lên xe sang trọng, đôi tay đeo chiếc đồng hồ đắt tiền đặt tại trên tay lái đánh rẽ, xe sang lần nữa biến mắt trong tầm mắt.

Trong xe.

Cố Dạ Cần mắt nhìn thẳng nhìn về phía trước: “Em muốn đi đâu hẹn hò?”

Diệp Linh suy nghĩ một chút, không cần thiết phải thật sự hẹn hò nha! Anh thông minh như vậy, chỉ cân hẹn Vương Ny Nhi ra đến nói là được, lẽ nào, anh thật sự muốn cùng Vương Ny Nhi hẹn hò lãng mạn à?

“Rạp chiếu phim, đi xem phim thế nào?”

Có Dạ Cần lại nói.

Xem… phim?

Diệp Linh không thể tưởng tượng nỗi nhìn anh, anh lại muốn xem phim với Vương Ny Nhĩ?
 
Back
Top Dưới