Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2260


Chương 2260:

Diệp Linh không mang gì cả, hai tay trống không theo Lê Hương đến sân bay.

Tòa thành thị Hải Thành này có quá nhiều hồi ức, cô cái gì cũng không muốn mang, chỉ mang theo bản thân rời đi.

Rôt cục, cô đã cách xa thành phô này, đi đến phương xa.

Cô muốn bắt đầu lại.

Trong đại sảnh sân bay, Lê Hương dặn dò: “Linh Linh, tớ đi lấy vé, cậu ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này chờ tớ, không được đi lung tung, biết chưa?”

“Biết rồi mà Lê Hương, tớ cũng không phải con nít ba tuổi nữa, yên tâm, cậu mau đi đi.”

Lê Hương rời đi.

Lúc này cách đó không xa đứng nghiêm hai bóng người cao ngắt, là Mạc Tuân và Cố Dạ Cần, bọn họ tới.

Mạc Tuân nhìn một chút Diệp Linh, rồi lại nhìn về phía Cố Dạ Cần: “Cậu nói xem, cô ấy sẽ thực sự quên cậu sao?”

Cố Dạ Cần không có biểu cảm gì, môi mỏng nhấp nhẹ một cái, sau đó anh nhắc đôi chân dài, đi lên trước.

Anh từng bước một đi tới hướng Diệp Linh.

Diệp Linh cầm trong tay một cây kẹo ô mai, cô cúi đầu, muốn lột bọc vỏ kẹo ra.

Thế nhưng bốp một tiếng, kẹo ô mai không cần thận rớt xuống đất.

Oi.

Kẹo của tôi!

Diệp Linh nhanh chóng ngồi xổm người xuống nhặt.

Thế nhưng có một bàn tay nhanh hơn cô một bước thò qua đây, nhặt lên kẹo ô mai của cô.

Diệp Linh ngắng đầu, lập tức liền thấy Cố Dạ Cần đứng ở trước mắt.

Cố Dạ Cần dịu dàng nhìn cô, sau đó cầm kẹo trong tay đưa cho cô: “Kẹo của em.”

Diệp Linh vươn tay nhận lấy kẹo, vô cùng lịch sự nói cảm ơn: “Vị tiên sinh này, cảm ơn anh.”

Vị tiên sinh này…

Cố Dạ Cần biết, cô đã quên anh.

Anh khẽ câu môi: “Không cần cảm ơn.”

Lúc này Lê Hương đã đi tới: “Linh Linh.”

“Lê Hương, lấy được vé rồi à?”

“Ừ, lấy được rồi.” Nói rồi Lê Hương nhìn về phía Cố Dạ Cẩn: “Linh Linh, vị này chính là?”

“Tớ cũng không biết vị tiên sinh này là ai, vừa rồi kẹo tớ rơi trên đất, là anh ấy giúp tớ nhặt lên. Lê Hương, sắp lên máy bay rồi, chúng ta đi thôi.”

“Ư.” Lê Hương mang theo Diệp Linh rời đi.

Cố Dạ Cẩn đứng tại chỗ không nhúc nhích, anh trơ mắt nhìn Diệp Linh vào chỗ đăng ký, rồi từ từ biến mất ở trước mắt anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2261


Chương 2261:

Người con gái anh yêu đặt bao nhiêu năm vào đáy lòng, anh tận mắt nhìn cô rời khỏi anh.

Tim của anh, lập tức trống rỗng.

Thứ quan trọng nhất trong sinh mệnh anh đã đi rồi.

Lúc này Mạc Tuân đi tới, anh muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cùng cũng không nói gì, anh giơ tay võ vô vai Cô Dạ Cần.

Cố Dạ Cần đứng lặng tại chỗ thật lâu, sau đó yên lặng xoay người rời đi.

Mạc Tuân lo lắng Cố Dạ Cần, anh không biết Cố Dạ Cần muốn đi đâu, sẽ làm ra chuyện gì, cho nên anh bảo thư ký lái xe, đi theo phía sau xe Cố Dạ Cần.

Thư ký cung kính nói: “Chủ tịch, tôi thấy tâm trạng Cố tổng còn rất ổn, cũng sẽ không xảy ra chuyện lớn gì đâu.”

Mạc Tuân nhìn xe Cố Dạ Cần ở phía trước, tâm trạng Cố Dạ Cẩn rất ổn, lái xe cũng rất ổn, hoàn toàn chính xác không giông dáng vẻ sẽ xảy ra chuyện gì.

Thế nhưng Mạc Tuân chau lại mày kiếm: “Tôi và cậu ấy đã quen nhau nhiều năm như vậy, tôi biết cậu ấy mặt ngoài càng bình tĩnh bên trong càng nguy hiểm, vẫn nên đi theo sau đi!”

Mạc Tuân vẫn là rất không yên tâm nười anh em của mình, Cố Dạ Cần vẫn sống như cô nhi không bố không mẹ, hiện tại Diệp Linh cũng đi, anh thật sự chỉ còn một mình, anh không đi theo, bên cạnh Cố Dạ Cẩn liền thực sự không có ai.

Rất nhanh, thư ký ngừng xe lại, Mạc Tuân xuống xe, bọn họ đã tới trước cửa Cố gia đại trạch.

Thì ra Cô Dạ Cân rời sân bay, lái xe đi tới Cố gia đại trạch.

Anh tới Cố Gia Đại trạch làm cái gì?

“Chủ tịch, xe Cố tổng đã dừng ở phía trước, nhưng Cố tổng không biết đi đâu rồi ạ.” Thư ký riêng nói.

Mạc Tuân cũng thấy xe Cố Dạ Cần, nhưng không nhìn thấy Có Dạ Cần.

Cậu ấy đi đâu chứ?

Lúc này thư ký riêng kinh hô: “Cố tổng!

Chủ tịch, ngài mau nhìn, Cố tổng ở đói Trời ạ, Cố tổng đây là muốn làm cái gì!”

Mạc Tuân nhanh chóng ngắng đầu, anh ở phía trước thấy được Cố Dạ Cân, hiện tại Cô Dạ Cân câm trong tay một ngọn đuốc, trên đuốc cháy lửa hừng hực.

“Chủ tịch, Cố tổng có phải … điên rồi không?” Thư ký riêng cả kinh nói.

Mạc Tuân lúc này chạy đến, muốn chạy đến chỗ Cố Dạ Cần.

Thế nhưng một giây kế tiếp bước chân anh cứng đờ, bởi vì Cố Dạ Cần ở phía trước đã giơ tay lên, ném cây đuốc trong tay vào Cố gia đại trạch.

“Phừng” một tiếng, ngọn lửa cây đuốc lan ra, đốt cháy toàn bộ Cố gia đại trạch, rất nhanh Cố gia đại trạch liền lâm vào biển lửa.

Mạc Tuân cứng đờ, anh rốt cuộc đã hiêu, Cô Dạ Cân từ sân bay trở vê là muốn đốt Cố gia đại trạch.

có gia đại trạch là vực sâu tội ác, khi Diệp Linh đi rồi, Cố Dạ Cần ở bên trong thả một ngọn đuốc, đốt cháy tất cả.

Thế nhưng Cố gia, cũng là gốc rễ của Cố Dạ Cẩn, nơi này là máu mạch truyền thừa của anh, vậy mà anh đốt sạch nơi đây.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2262


Chương 2262:

Mạc Tuân nhìn Cố Dạ Cẩn thời khắc này, ngũ quan tuấn mỹ kia trong ánh lửa chiếu tranh sáng tranh tối, mặt anh không chút thay đổi, thần sắc thờ ơ lạnh nhạt nhìn nơi đây bị đốt thành tro tàn, e rằng thư ký riêng nói rất đúng, anh đã sớm điên rồi.

Cố Dạ Cần yêu Diệp Linh, khoét xương thiêu tim, điên cuông vì yêu.

Lúc này điện thoại Mạc Tuân đột nhiên vang lên, điện thoại tới.

“Alo.” Mạc Tuân ấn phím nghe.

Người bên kia không biết nói những gì, Mạc Tuân biến sắc, anh tiến lên, đi tới bên người Cố Dạ Cần.

“Dạ Cần, tớ có một việc muốn nói với cậu.” Mạc Tuân thấp giọng nói.

Cố Dạ Cần đứng trong biển lửa nhìn về phía Mạc Tuân: “Chuyện gì?”

“Chỗ Diệp Minh có tin tức! Chúng ta tìm được Diệp Minh rồi!”

Cái gì?

Cô Dạ Cân ngân ra, anh không có nghĩ tới thời điểm này lại có được tin tức của Diệp Minh.

“Diệp Minh bây giờ đang ở đâu?”

“Ở trong một thôn núi nhỏ, Diệp Minh bị thương quá nặng, vẫn còn đang hôn mê, là Tô Tiểu Đường tìm được Diệp Minh, tin tức cũng là Tô Tiểu Đường truyền tới.”

Diệp Minh biến mắt trong vụ nổ ô tô, thế lực bên Hồng Kông đã toàn bộ điều động rồi, Tiêu lão gia tử và Tiêu Tứ rình kỹ, hai tháng này ngựa không ngừng vó ngày đêm thăm dò, phải biết rằng nếu như cái tin – Tiêu Thành là Diệp Minh kia là thật, bọn họ khẳng định ăn ngủ không yên, không nghĩ tới người đâu tiên tìm được Diệp Minh lại là Tô Tiểu Đường.

“Chuẩn bị chuyên cơ, tớ muốn đi ngay lập tức.” Cố Dạ Cần nói.

Người đầu tiên chạy tới thôn núi nhỏ là Diệp Linh và Lê Hương, các cô đã biết tin tức trước, trực tiếp sửa lộ trình chuyến bay, bay đến thôn núi nhỏ rồi.

Rất nhanh, các cô thấy được Tô Tiểu Đường.

Tô Tiểu Đường mặc quần áo địa phương, vải vóc rất thô ráp, còn là kiểu dáng rất quê mùa ai mặc người đó xấu, thế nhưng Tô Tiểu Đường tuổi nhỏ da mêm, khuôn mặt trứng ngông càng như tuyết ấp lại lộ ra vẻ đẹp trong trẻo lạnh lùng, mái tóc dài đen nhánh tùy ý búi một nửa, lộ ra cần cổ như thiên nga, xa xa vừa nhìn tựa như là một đóa tường vi nở rộ, ngay cả quần áo trên người cũng bị cô mặc ra vài phần lóa mắt mới lạ.

Bên người Tô Tiểu Đường vây quanh vài bác gái, các bà bác nhao nhao cầm trong tay thứ gì đó kín đáo đưa cho cô: “Cô gái nhỏ, ở đây có chút cá và thịt, chú con bị bệnh, con cũng không thể ngã bệnh theo, tự mình ăn nhiều một chút.”

“Chú con bị nước sông cuốn tới chỗ mấy bác, được thôn chữa bệnh cấp cứu, coi như là mạng lớn, con cũng đừng quá đau lòng.”

Tô Tiêu Đường vươn tay nhận đô, cô nâng đôi mắt xinh đẹp như hồ nước mùa thu nhìn các bà bác, mềm yếu nhỏ giọng nói: “Các bác, cảm ơn các bác ạ, chú con chẳng ham mê học hành lắm, khi còn bé đã thích đánh nhau rồi, các bác nhìn chú ấy cơ bắp cuồn cuộn là thấy rồi đó như lưu manh ngoài đường ấy. Lần này đây chú lái xe còn xảy ra tai nạn, lúc xe nổ coi như chú mạng lón, chú trực tiếp rơi xuống sông, theo dòng sông cuốn tới đây.”

“Mấy bác mấy thím, chú con ở bên ngoài có rất nhiều người hận, dù sao chú ấy cũng là lưu manh, cho nên tin chú ấy ở chỗ này các bác không thể nói cho bất luận kẻ nào, bởi vì con sợ anh ấy sẽ mang đến phiền phức cho các bác.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2263


Chương 2263:

Những bà bác này vừa nghe Tô Tiểu Đường nói như vậy cũng có chút sợ, các bà rối rít nói: “Cô gái nhỏ, yên tâm đi, mấy bác không dám dây vào đâu, tuyệt đối sẽ không nói lung tung với người khác.”

Tô Tiểu Đường hiền lành gật đầu, giống như đóa hoa trắng nhỏ yếu đuối: “Người đáng trách cũng có chỗ đáng thương, chú con… chú ấy rất đáng thương, chú ấy từ rất sớm đã không có bố mẹ người thân, hiện tại cũng đã ba mươi mấy rồi, nhưng còn chưa cưới vợ, bởi vì không người nào nguyện ý gả cho chú, đoán chừng cả đời này chú đều phải sống một mình rồi…”

“Mấy bác máy thím, chúng con ở nơi này vài ngày, đên lúc con sẽ dân chú con rời khỏi đây, gia cảnh chú cũng coi như giàu có, đến lúc đó tất nhiên sẽ trả số tiền lớn tạ ơn cứu mạng của mấy bác mấy thím ạ.”

Tô Tiểu Đường thể hiện trọn vẹn nghệ thuật nói chuyện, nói xấu trước, sau đó phát kẹo dỗ ngọt, từng bước một tính toán, chỉ mấy câu nói đã thuyết phục mắy bà bác nơi đây.

Mấy bà bác liên tục gật đầu, sau đó rời đi.Tải app truyện hola đọc tiếp nhé!

Diệp Linh đều trợn tròn mắt, cô không biết nếu như anh trai biết mình bị Tô Tiểu Đường nói thành tên côn đồ lưu manh thì sẽ có gì cảm nghĩ gì.

Đã từng thiên chỉ kiêu tử lại lăn lộn đến nước này, thực sự là… đời người khăp nơi có kinh hỉ.

Thông thường dựa theo phim mà nói, hai người lưu lạc đến thôn núi nhỏ, Tô Tiểu Đường hẳn sẽ đóng giả với anh cô làm vợ gọi chồng, chứ không phải gọi là… chú chứ!?

Tại sao không đi theo kịch bản?

“Tiểu Đường.” Diệp Linh đi lên trước.

Tô Tiểu Đường xoay người, thấy được Diệp Linh: “Diệp tiểu thư, cô đã đến rôi.

“Tiểu Đường, anh trai chị đâu?”

“Anh trai cô ở bên trong, cô vào xem một chút đi.”

Diệp Linh đầy ra cửa nhà gỗ, đi vào.

Diệp Minh hiện tại nằm trên giường, vẫn còn đang hôn mê, điều kiện chữa bệnh nơi này không quá tốt, trên người anh băng rất nhiều vải lụa trắng, có thể thây được trong lúc ô tô nô tung đã bị thương rất nặng.

Song, anh còn sống!

Viền mắt Diệp Linh đỏ bừng, cô nhanh chóng cầm tay anh trai, anh trai trước sau đã đi dạo ở Quỷ Môn Quan hai vòng rồi, đây hết thảy đều do cô.

Là cô Lêi anh trai.

“Anh ơi…” Nước mắt Diệp Linh nhanh chóng rớt xuống.

“Linh Linh, đừng khóc, tớ mới vừa chẩn mạch cho anh Diệp, mạch của anh Diệp vẫn xem là mạnh, người có thể dạo ở Quỷ Môn Quan hai vòng rồi bình an trở về, đại khái ngay cả Diêm Vương cũng không dám nhận.” Lê Hương cười nói.

Diệp Linh gật đầu, thoáng an tâm, lần này Lê Hương cùng đi theo, có Lê Hương ở đây, anh trai nhất định sẽ tốt.

“Lê Hương, anh trai tớ lúc nào sẽ tỉnh?”

Lê Hương lấy ra châm: “Tớ ghim cho anh Diệp trước, tin chắc anh Diệp chẳng mấy chốc sẽ tỉnh.”

Lúc Lê Hương châm cứu không thể bị quấy rầy, Diệp Linh quay đầu, không thấy Tô Tiểu Đường đâu.

Tô Tiểu Đường chưa vào cùng, mà ở bên ngoài.

Diệp Linh đi ra ngoài, quả nhiên ở bên ngoài thấy được Tô Tiểu Đường: “Tiểu Đường, sao em không vào?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2264


Chương 2264:

Tô Tiểu Đường nhìn thoáng qua bên rong, đôi mắt xinh đẹp như hồ nước mùa thu trong suốt mà sáng sủa: “Diệp iểu thư, tôi cảm thấy được cuộc nói chuyện giữa hai người, tôi không thích hợp nghe.”

Hàng mi như lông vũ của Diệp Linh run rẫy, cô cảm thấy Tô Tiểu Đường là một cô gái vô cùng thông suốt, cô trong trẻo ại không kiêu căng, lạnh lùng rồi nhưng ấm áp, chỉ mới 19 tuổi, đã khiến người a thưởng thức.

“Tiểu Đường, chị tên Diệp Linh, em kêu chị Diệp tiểu thư xa lạ quá, không bằng em cứ gọi là chị Linh Linh đi”

Tô Tiểu Đường không cứng đầu, cũng sửa lời lại: “Chị Linh Linh.”

“Tiểu Đường, vì sao lúc em tìm được Tiêu Thành liền thông báo chị trước?”

Diệp Linh thật sự tò mò, bây giờ Tô Tiểu Đường hẳn vẫn không biết cô và Tiêu Thành là anh em.

Tô Tiểu Đường nhàn nhạt câu môi: “Tiêu Thành muốn đi tìm chị rồi trên đường xảy ra chuyện, cho nên tôi cảm thấy được nếu như là anh ta, anh ta sẽ báo tin mình còn chưa chết cho chị trước tiên.”

Diệp Linh gật đầu.

Lúc này xa xa đột nhiên truyền đến rối em cứ gọi là chị Linh Linh đi”

Tô Tiểu Đường không cứng đầu, cũng sửa lời lại: “Chị Linh Linh.”

“Tiểu Đường, vì sao lúc em tìm được Tiêu Thành liền thông báo chị trước?”

Diệp Linh thật sự tò mò, bây giờ Tô Tiểu Đường hẳn vẫn không biết cô và Tiêu Thành là anh em.

Tô Tiểu Đường nhàn nhạt câu môi: “Tiêu Thành muốn đi tìm chị rồi trên đường xảy ra chuyện, cho nên tôi cảm thấy được nếu như là anh ta, anh ta sẽ báo tin mình còn chưa chết cho chị trước tiên.”

Diệp Linh gật đầu.

Lúc này xa xa đột nhiên truyền đến rối loạn tưng bừng: “Các anh là người nào, các anh sao lại tùy tiện xông vào, chỗ chúng ta không có người nào bị thương cả, cũng không có ai là… Tiêu Thành!”

Tô Tiểu Đường ngắng đầu, Tiêu Tứ mang theo một nhóm thủ hạ hùng hỗ xông tới.

Tiêu Tứ này tới quá nhanh.

Thấy Tiêu Tứ, Diệp Linh biến sắc, cô nhanh chóng kéo tay Tô Tiểu Đường lại, dẫn cô bé vào trong nhà gỗ: “Tiểu Đường, chúng ta mau trốn đi.”

Lê Hương thu ngân châm, đi tới: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Lê Hương chau mày: “Trước khi chúng ta qua đây tớ đã gửi tin cho Mạc tiên sinh, không nghĩ tới Mạc tiên sinh còn chưa tới, mà lại đợi được tên Tiêu Tứ này.”

Mạc Tuân cùng Cố Dạ Cần đang ngồi chuyên cơ trên đường đi, hai người hẳn rất nhanh sẽ đến, thế nhưng Tiêu Tứ lại đên trước một bước rôi.

Sắc mặt Diệp Linh cũng có chút nặng nề: “Hiện tại anh… Tiêu Thành vẫn còn đang hôn mê, bên ngoài Tiêu Tứ đã tới rồi, tình hình đối với chúng ta mà nói rất bắt lợi.”

Tô Tiểu Đường không nói gì, cô bé xuyên qua cửa số thủy tinh nho nhỏ nhìn ra phía ngoài, tuy là thôn dân và mấy bác mấy thím đều đang kiệt lực ngăn cản Tiêu Tứ, cũng không để lộ tin tức của Tiêu Thành và cô ra ngoài, thế nhưng rất rõ ràng con người Tiêu Tứ không dễ dây vào, hắn không tin lời những thôn dân này.

“Các người nói ở đây không người tôi muốn tìm tôi liền tin? Nói thiệt cho các người biết, hai tháng này chúng tôi lục tung cả trời đât một đường tìm đên, sáng hôm nay chúng ta nhận được tin tức xác thực nói các người từng hai tháng trước cứu một người, thôn các người chữa bệnh còn đi tới trấn trên mua thuốc, tôi nói có đúng không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2265


Chương 2265:

Những thôn dân này đều là người thiện lương chất phác, mặc dù có ý muốn bảo vệ Tiêu Thành và Tô Tiểu Đường, thế nhưng không giỏi nói dối.

Bây giờ bị Tiêu Tứ vạch trần trước mặt, những thôn dân đều sửng sốt, ánh mắt cũng bắt đầu chột dạ né tránh.

Đây càng thêm xác nhận suy đoán trong lòng Tiêu Tứ, hắn âm hiểm cười nói: “Tiêu Thành bây giờ đang ở đâu, mau giao hắn cho tôi!”

“Cậu trai này, chúng tôi… chúng tôi thực sự không biết anh đang nói cái gì, cậu mau chóng rời khỏi nơi này đi!”

Tô Tiểu Đường lên tiếng: “Ở đây không ở được rồi, còn giằng co như vậy nữa, nhất định sẽ liên lụy đến những thôn dân vô tội này, Tiêu Tứ hành sự xưa nay tàn nhẫn, thà giết lầm một nghìn cũng sẽ không bỏ qua một kẻ, sợ rằng hắn sẽ vì một mình Tiêu Thành mà huyết tây cái thôn này.”

Diệp Linh trắng nhợt mặt, tuyệt đối không thể bởi vì anh trai mà liên lụy đến nhiều sinh mệnh vô tội như vậy.

Lê Hương nhìn về phía Tô Tiểu Đường: “Tiểu Đường, em nói chúng ta bây giờ nên làm cái gì? Cứu viện của chúng ta hăn rât nhanh sẽ đên, cho nên chúng ta phải tranh thủ thời gian cho cứu viện, nhưng cái này rất khó, phía ngoài Tiêu Tứ nhìn chằm chằm, cũng không thể để cho những thôn dân vô tội này bị liên lụy, em cảm thấy chúng ta phải nên làm như thế nào?”

Tô Tiểu Đường nhìn Tiêu Tứ phía ngoài, sắc mặt Tiêu Tứ dữ tợn kéo lại áo một thôn dân, túm ông ta qua, còn kề một con dao trên cổ thôn dân nọ.

“Cậu… cậu làm cái gì đói”

“Ban ngày ban mặt còn có vương pháp hay không, cậu đây là giết người, là phạm pháp!”

“Mau buông chồng tôi xuống, mau buông ra bố nó xuống!”

Những thôn dân khác đã sợ đên run lây bẩy, tiếng khóc rồng của nhóm thím bác cùng bọn nhỏ nhất thời vang lên, hiện trường xôn xao ồn ào.

Tiêu Tứ liếc mắt với thủ hạ của mình: “Bao vây cái thôn này lại cho tao, tất cả phụ nữ người già và con nít, một đứa cũng không thal”

“Dạt”

Tiêu Tứ phách lối la lớn: “Tiêu Thành!

Tiêu Thành, mày đang ở đâu!”

“Tiêu Thành, mày trước đây không phải rất hoàng hoành rất trâu bò à, sao bây giờ lại thành một con rùa đen rúc đầu!”

“Tiêu Thành, tao đêm ba tiêng, mày tôt nhất tự đi ra ngoài, bằng không, tao chôn từng đứa thôn dân này cùng mày ha ha ha.”

“Ba.”

Phía ngoài Tiêu Tứ đã bắt đầu đếm ngược rồi.

Tô Tiểu Đường quay đầu, nhìn về phía Diệp Linh: “Trước khi xảy ra tai nạn xe chị đã gọi điện thoại cho Tiêu Thành, đúng không?”

Diệp Linh gật đầu: “Ừ.”

“Vậy chị có ở trong điện thoại nhắc nhở Tiêu Thành sẽ có chuyện bất thường xảy ra, sẽ có nguy hiểm không?”

Diệp Linh sắc mặt trắng nhợt: “Không có… lúc đó chị chỉ muốn anh ấy trở về ngay, không nghĩ đến nói những thứ này…”

Lê Hương lên tiếng: “Tiểu Đường, vì sao em lại hỏi cái này?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2266


Chương 2266:

Con ngươi sáng ngời của Tô Tiêu Đường rơi trên Tiêu Thành vẫn còn đang hôn mê: “Nếu như đã ở trong điện thoại nhắc nhở anh ta, vậy anh ta trên đường trở về tất có an bài, anh ta và Tiêu Tứ là tử cục, mặc dù bây giờ Tiêu Tứ nằm ở thế trên, thế nhưng nếu như anh ta có tính toán khác, đang chờ đợi một thời cơ tùy thời mà phát động, trong tuyệt địa xoay người, không hẳn là không thể nhờ vào cái cờ này loại trừ Tiêu Tứ, bắt được Tiêu lão gia tử, năm quyền toàn bộ Tiêu gia, tác thành cho tất cả d*c v*ng và dã tâm của anh ta.”

“Nhưng, chị không nhắc nhở anh ấy những thứ này, chị cũng không biết anh ấy có sắp xếp hay không…” Diệp Linh không xác định nhìn Tiêu Thành đang hôn mê.

Hiện tại Diệp Linh hêt sức hôi hận, lúc đó ở trong điện thoại cô nên là nói tình hình cho anh trai, để anh trai sớm có tính toán.

Tiêu Thành bây giò đang hôn mê, không ai biết trước lúc xảy ra chuyện anh đang nghĩ cái gì.

“Tiểu Đường, chúng ta không có thời gian nữa.” Lúc này Lê Hương lên tiếng nhắc nhở.

“Dạ, đúng vậy, không còn thời gian, cho nên… Nếu như bây giờ là anh, anh sẽ làm gì?” Tô Tiểu Đường nhìn Tiêu Thành, như là tự lắm bẩm, càng giống như là đang nói gì đó với Tiêu Thành.

Lúc này Tiêu Tứ phía ngoài đã xông đến rồi, Tô Tiểu Đường liền xoay người, cô kéo ra cửa sổ phía sau, bén nhạy nhảy xuống.

Nhìn bóng người Tô Tiểu Đường biến mất trong tầm mắt, Diệp Linh rùng mình, cô muốn chạy qua kiểm tra tình huống.

Thế nhưng một giây kế tiếp Lê Hương vươn tay, kéo lại cánh tay cô.

Diệp Linh quay đầu, chỉ thấy Lê Hương đưa ngón tay đặt ở bên môi, làm dấu “suy.

Diệp Linh không dám nói tiếp nữa, lúc này bên ngoài truyền đến tiếng hô to của thủ Lê tiểu Tứ: “Tứ ca, chúng em băt được một người, con ả đang cô gắng chạy trốn, bị chúng em bắt được rồi, ả chính là tân sủng kia của Tiêu Thành – Tô Tiểu Đường!”

Tô Tiểu Đường bị Tiêu Tứ bắt lại. Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

“Lê Hương, Tiểu Đường làm cái gì vậy, đưa dê vào miệng cọp sao, Tiểu Đường có phải điên rồi không?” Diệp Linh hoảng sợ thất sắc.

Tiêu Tứ tàn bạo ai cũng biết, hơn nữa lần trước ở bệnh viện Tiêu Tứ gặp được Tô Tiểu Đường, hắn ta đối với Tô Tiểu Đường… hứng thú đang nồng.

Mấu chốt là, Tiêu Tứ vẫn còn đang tìm con gái Hà gia, Tô Tiểu Đường đây là tự chui đầu vào lưới, làm sao còn có thể toàn thân trở ra?

Lê Hương đương nhiên biêt tât cả: “Linh Linh, Tiểu Đường đang vì cứu viện của chúng ta, vì anh Diệp tỉnh tranh thủ thời gian.”

Nói rồi Lê Hương lại lấy ra ngân châm, cô chậm rãi đâm ngân châm vào huyệt vị của Tiêu Thành, nhẹ giọng nói: “Anh Diệp, nếu như là anh, anh sẽ làm như vậy sao?”

Lúc Tô Tiểu Đường đi đã hỏi Tiêu Thành, nếu như là anh, anh sẽ làm gì.

Cho nên, nếu như là Tiêu Thành, anh sẽ làm như vậy sao?

Thủ hạ giam Tô Tiêu Đường lại, Tiêu Tứ nhanh chóng thả thôn dân kia ra: “Tô Tiểu Đường, rốt cuộc lại là mày?”

Án tượng của Tiêu Tứ đối với Tô Tiểu Đường đặc biệt khắc sâu, bây giờ nhìn khuôn mặt trứng ngỗng lớn chừng bàn tay của Tô Tiểu Đường, hắn xoa xoa tay.

“Tô Tiểu Đường, mày ở nơi này, vậy Tiêu Thành khẳng định cũng ở đây, nói mau, hắn ở đâu!” Tiêu Tứ không kịp chờ đợi muốn bắt Tiêu Thành.

Tô Tiểu Đường nhìn Tiêu Tứ, tiếng nói đạm mạc mà trong trẻo: “Tiêu Tứ, mày không sợ sao?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2267


Chương 2267:

Tiêu Tứ nghe không hiểu: “Sợ? Tao sợ cái gì? Hiện tại người nên sợ nhất phải là Tiêu Thành! Hắn đã biến thành con rùa đen rút đầu không dám đi ra, ngay cả tân sủng của mình vào trong tay tao cũng không dám lộ diện ha ha ha.”

Tô Tiểu Đường câu môi, trong đôi mắt sáng tràn ra vài ý cười lạnh lùng: “Tiêu Tứ, lẽ nào mày không có nghĩ tới một loại khả năng khác sao, e rằng… đây là cái bẫy Tiêu Thành đặt ra, hiện tại mày đã vào vòng mai phục của anh ấy, ngày hôm nay, anh ấy sẽ muốn một lưới bắt hết mày.”

Cái gì?

Tiêu Tứ liền giật mình, hắn ngắng đầu phòng bị nhìn chung quanh, lộ ra vài phần sợ hãi.

Lúc này thủ hạ nhỏ giọng nói: “Tứ ca, nơi đây không có người của Tiêu Thành, em thấy con nhỏ Tô Tiểu Đường đang lừa anh đó.”

Tiêu Tứ cứng đờ, anh cảm thấy bẽ mặt vô cùng, cho nên giơ tay lên tát tên thủ hạ kia một cái: “Cái này còn cân mày nói, tao đã sớm nhìn rail”

Thủ hạ rống lên.

Tiêu Tứ tiến lên hai bước, nắm được khuôn mặt nhỏ của Tô Tiểu Đường, hắn lăn lộn nhiều năm như vậy, lại bị con nhỏ này cho lừa, thật sự mất mặt: “Tô Tiểu Đường, tao sẽ cho mày một cơ hội cuối cùng, mày đừng ra vẻ nữa, mau nói cho tao biết Tiêu Thành bây giờ đang ở đâu.”

Tô Tiểu Đường nhìn Tiêu Tứ: “Tao đã nói cho mày Tiêu Thành ở đâu rồi mà, hiện tại tao cho mày biết một lần cuối cùng, Tiêu Thành đang ở… cạnh mày đó.”

Tô Tiêu Đường không nói sai, Tiêu Thành đang ở chỗ nhà gỗ phía trước, cho nên Tiêu Thành đang ở cạnh Tiêu Tứ.

Đáng tiếc là, Tiêu Tứ hoàn toàn cảm thấy Tô Tiểu Đường lại đang trêu đùa mình: “Mày!” Hắn giơ tay, muốn cho Tô Tiểu Đường một cái tát.

Tô Tiểu Đường không có bắt kỳ tránh né, cứ như vậy nhìn hắn.

Tay Tiêu Tứ lại dừng ở giữa không trung, hắn nhìn cô gái trước mắt, cô gái 19 tuổi toàn thân yêu kiều bé nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn trong trẻo nhưng lạnh lùng tuyệt sắc không nói, còn lâm nguy không sợ, bình tĩnh đối mặt.

Hiện tại cô nâng đôi mắt đen sáng ngời nhìn hắn, trực tiếp khơi dậy lòng chinh phục của Tiêu Tứ.

Đối phó với cô bé như vậy, đánh không có hữu dụng, phải chinh phục được cô.

Huống chỉ cô là người phụ nữ của Tiêu Thành, cũng không biết người phụ nữ của Tiêu Thành là tư vị gì, hắn hôm nay sẽ nếm thử, tiện thể cắm sừng Tiêu Thành.

“Chậc chậc, không nghĩ tới em tuổi còn nhỏ, trong xương đã hoang dã mạnh mẽ như vậy, ánh mắt chọn phụ nữ của Tiêu Thành này quả không tệ.”

“Khuôn mặt xinh đẹp, vóc người ph*t d*c cũng không tệ, thảo nào Tiêu Thành giấu giếm không cho người ta thấy, quả nhiên là một tiểu mỹ nhân.”

Tiêu Tứ thô bỉ cười to nói.

Đám thủ hạ kia Tiêu Tứ cũng bật cười theo, ánh mắt thô bỉ của bọn hắn đều rơi trên người Tô Tiểu Đường.

Tiêu Tứ nhìn Tô Tiểu Đường, da thịt Tô Tiểu Đường quá mềm mại, còn lộ ra cảm giác ngọc nhuận của độ tuổi 19, khiến người ta không nhịn được muốn sờ một cái.

“Tô tiểu mỹ nhân, như vậy đi, em đừng theo Tiêu Thành nữa, không bằng về sau đi theo anh đi, anh cam đoan sẽ yêu thương em.”

“Em theo Tiêu Thành lâu như vậy, hẳn đã học được món nghề phục vụ đàn ông nhỉ, em hầu Lê tiểu Thành thế nào, hiện tại cũng làm như vậy với anh, để anh hưởng thụ một chút nào.”

Nói rồi Tiêu Tứ liền đưa tay sờ về phía khuôn mặt nhỏ của Tô Tiểu Đường.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2268


Chương 2268:

Hai tay Tô Tiểu Đường đã bị băng dán trói lại, không thể động đậy, song khi bàn tay heo của Tiêu Tứ đưa tới, cô há miệng, hung hăng cắn Tiêu Tứ một ngụm.

Shnhh.

Tiêu Tứ bị đau, đồng thời hắn cũng thẹn quá thành giận: “Tô Tiêu Đường, mày không biết phải trái à, hiện tại Tiêu Thành đã không bảo vệ được mày!”

“Người đâu, đặt con ả Tô Tiểu Đường vào trong phòng, hiện tại tao sẽ nếm thử tư vị người phụ nữ của Tiêu Thành!”

“Tiêu Thành, nếu như mày có gan thì mau chạy ra đây, mày nhất định sẽ không trơ mắt nhìn người phụ nữ của mình chịu nhục, đúng không?”

Hai tên thủ hạ nhanh chóng đẩy Tô Tiểu Đường tới trong một cái nhà gỗ: “Đi vào! Thành thật một chút!”

“Các mày đứng đây canh đi, tao đi vào.” Tiêu Tứ đi hướng nhà gỗ.

“Tứ ca, các anh em theo anh vào sinh ra tử, chúng em cũng muốn nếm thử tư vị người phụ nữ của Tiêu Thành, chờ anh chơi xong, cho các anh em cũng chơi một chút đi!” Đám thủ hạ thô bỉ đã sớm coi trọng Tô Tiểu Đường, không kịp chờ đợi hẹn trước.

Tiêu Tứ hào phsong vung tay lên: “Được, tao chơi xong, đương nhiên sẽ thưởng cho chúng mày!”

Trong nhà gỗ.

Tô Tiểu Đường ngồi trên một cái băng, Tiêu Tứ hưng phấn xoa tay: “Tiểu mỹ nhân, anh tới đây!”

Tiêu Tứ đi tới, bàn tay to đi tới trên cổ áo của Tô Tiểu Đường dùng sức xé một cái, quần áo bên ngoài liền xé rách, lộ ra cái yếm Tô Tiểu Đường mặc bên trong.

Đi tới nơi này Tô Tiểu Đường mặc quần áo địa phương, cái yêm cũng vậy, cái yếm màu đỏ thẫm in uyên ương hí thủy, là một thiếu phụ vừa tân hôn đưa cho cô mặc.

Cái yếm sắn uyên ương hí thủy đỏ thẫm càng tôn lên khuôn mặt tuyệt lệ của Tô Tiểu Đường, tự dưng sinh thêm mắy phần minh diễm.

Hai mắt Tiêu Tứ sáng lên, cô gái 19 tuổi vẫn chưa hoàn toàn nảy nở, qua vài năm nữa, cũng không biết cô sẽ minh diễm đến bực nào.

Quá k*ch th*ch rồi.

“Tiểu mỹ nhân, em ngoan ngoãn phối hợp, như vậy mới ít chịu đau hơn.”

“Chờ một chút.” Tô Tiểu Đường đột nhiên hô ngừng.

Tiêu Tứ nhìn cô: “làm sao vậy?”

Tô Tiểu Đường giật giật trên tay băng dính: “Anh cởi băng dính trên tay tôi trước đã, cột như vậy tôi rất không thoải mái.”

“Tô Tiểu Đường, em là đột nhiên nghĩ thông, hay là lại muốn chơi chiêu gì?”

Tiêu Tứ trong lòng cũng đề phòng Tô Tiểu Đường, dù sao Tô Tiểu Đường không phải con gái bình thường.

Tô Tiểu Đường nhướng mày liễu, cười khẩy nói: “Tiêu Tứ, anh rốt cuộc là sợ tôi, hay vì tôi là người phụ nữ của Tiêu Thành nên sợ?”

Tiêu Tứ bị k*ch th*ch liền hiểu rõ vấn đê, hơn nữa Tô Tiêu Đường nhìn như cô gái yếu ớt, cho dù có đặc biệt một chút, cũng không có sức trói gà, lẽ nào hắn còn có thể sợ cô?

Hay là Tô Tiểu Đường nói rất đúng, trong tiềm thức hắn sợ vẫn là cô là người phụ nữ của Tiêu Thành.

“Được, anh thả em ra, Tô Tiểu Đường, em không chạy thoát lòng bàn tay của anh đẹ.” Tiêu Tứ lanh lẹ giúp Tô Tiểu Đường cởi băng dán ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2269


Chương 2269:

“Tô Tiểu Đường, bây giờ là anh cởi, hay là em tự mình cởi?” Tiêu Tứ nhìn quần áo trên người Tô Tiểu Đường.

Tô Tiểu Đường không nói chuyện, cô trực tiếp tiến lên hai bước, cánh tay nhỏ dài để trên ngực Tiêu Tứ, dùng sức đầy anh lui vê phía sau.

Tiêu Tứ không phòng vệ, đầu gối đụng phải biên ghế băng, đặt mông ngồi ở trên đó.

“Em làm cái gì?” Tiêu Tứ muốn đứng dậy.

Thế nhưng tay Tô Tiểu Đường lại để đi qua, đè hắn xuống, sau đó cô tiến lên, trực tiếp d*ng ch*n ngồi trên đùi Tiêu Tứ.

Tiêu Tứ nhanh chóng “ha ha” cười to: “Thú vị, thú vị, Tứ ca anh đây ngủ qua vô số con đàn bà rồi, thế nhưng dám ngủ anh, Tô Tiểu Đường, em chính là người đầu tiên!”

Tiêu Tứ cảm giác mình nhặt được bảo vật, hắn liền thích loại cảm giác tung bay này, người phụ nữ của Tiêu Thành quả nhiên là khác biệt.

Tô Tiểu Đường d*ng ch*n ở trên đùi Tiêu Tứ, ngón tay gầy men theo lồng ngực Tiêu Tứ từng chút leo lên, mang theo dụ hoặc: “Tiêu Tứ, anh thích như vầy phải không?”

“Thích! Đương nhiên thích! Tiểu mỹ nhân, em bình thường có phải hay cùng Tiêu Thành chơi như vậy không, hắn cũng thích loại nữ trên nam dưới này?” Tiêu Tứ thô bỉ cười ha ha.

“Anh ấy?” Tô Tiểu Đường nhướng mày, trong con ngươi non nót chậm rãi có tỏa ra ánh sáng lung linh, có thể thấy được sau khi lớn lên cô sẽ lãnh diễm bực nào: “Anh ấy… không thích như vậy, anh ấy thích nắm giữ quyền chủ động, cho nên vẫn luôn thích nữ dưới nam trên.”

Cô đang nói bậy.

Tiêu Tứ liền vươn tay, nắm eo Tô Tiểu Đường, eo cô gái của giống như cành liễu, như thể hơi dùng sức chút đã có thể bóp gãy cô, loại cảm giác này làm cho Tiêu Tứ nhiệt huyết sôi trào: “Tiểu mỹ nhân, Tiêu Thành không thích chơi, anh thích chơi, hiện tại chúng ta cùng chơi một chút nào.”

“Được, như vậy trò chơi chính thức bắt đâu rôi nhé…” Ngón tay của Tô Tiêu Đường đi xuống, rơi trên dây lưng của Tiêu Tứ.

Cả người Tiêu Tứ ngứa ngáy khó nhịn, tất cả cảm giác của hắn đều tụ tập trên ngón tay của Tô Tiểu Đường.

Lúc này hắn đột nhiên cảm thấy trong tầm mắt có ánh sáng lạnh lóe lên, Tiêu Tứ dao kiếm đổ máu rất nhiều năm, loại ý thức về nguy cơ này vẫn rất mạnh, hắn đột nhiên mở mắt ra, chỉ thấy trên tay Tô Tiểu Đường đã xuất hiện một con dao sắc bén, hiện tại mũi dao hiện lên ánh sáng sắc lạnh đã hướng trong trái tim hắn mạnh mẽ đâm qua đây.

“Mày là ai2” Tiêu Tứ quát một tiếng, hắn tránh được mũi dao, một chưởng Võ tới trên ngực Tô Tiêu Đường.

Tô Tiểu Đường đứng dậy, lui về phía sau mấy bước, song cổ tay cô chuyển động, lưỡi dao sắc bén liền cứa lên trên mặt Tiêu Tứ một miệng máu.

Tiêu Tứ duỗi tay mò, dĩ nhiên chảy máu, hắn tức giận nhìn Tô Tiểu Đường: “Mày rốt cuộc là ai, mày không phải là tân sủng của Tiêu Thành!”

Hắn vẫn cho là Tô Tiểu Đường là một cô gái tay trói gà không chặt, nhưng bây giờ hắn phát hiện mình đã lầm to rồi.

Khuôn mặt trứng ngỗng của Tô Tiểu Đường đột nhiên lạnh xuống, duy chỉ có đôi mắt xinh đẹp như hồ nước mùa thu nhìn Tiêu Tứ: “Tiêu Tứ, lẽ nào mày không biết con dao trên tay tao?”

Tiêu Tứ tập trung nhìn vào, con dao trên tay Tô Tiểu Đường kia nhìn rất quen mắt, trên chuôi dao còn khắc lại một chữ – Tứ.

Đây là dao của hắn!

Dao của hắn tại sao lại ở trong tay Tô Tiểu Đường?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2270


Chương 2270:

Con dao này hẳn vẫn còn cắm trong tim Hà Tắn.

Hắn chính là dùng con dao này giải quyết Hà Tắn.

Hà Tần…

Con gái Hà gia…

Tiêu Tứ chưa tỉnh hồn nhìn Tô Tiểu Đường trước mắt, hình ảnh trong trí nhớ hắn từ từ cùng cô bé trước mắt chồng chất vào nhau.

Đêm hôm 86 trời tối trăng mờ, con gái Hà gia xông tới giao thủ với hắn, sau đó cầm một cây bút máy hung hăng c*m v** mắt phải của hắn.

Từ đó về sau mắt phải của hắn liền mù, biến thành chột một mắt.

Đêm hôm đó hắn dường như nhìn thấy cặp mắt kia của con gái Hà gia, ánh trăng lờ mờ xuyên thấu qua rèm cửa sổ độ tiên đên, cô mặt mày như tuyêt, mắt ngọc mày ngài không đủ để hình dung tuyệt lệ cùng lãnh diễm của cô lúc ấy.

Con gái Hà gia từ từ trùng điệp vào Tô Tiểu Đường trước mắt.

“Vậy mà là mày! Mày chính là con gái Hà Gia tao vẫn luôn tìm kiếm!” Tiêu Tứ cả kinh nói.

Hắn vạn lần không ngờ người mình một mực tìm kiếm đang ở bên người hắn, cô chính là Tô Tiểu Đường!

Tô Tiểu Đường cười nhạt: “Tiêu Tứ, mày rốt cục nhận ra tao, không sai, tao chính là con gái của Hà Gia Hà Băng.”

Tô Tiểu Đường chính là Hà Băng.

Hà Băng chính là Tô Tiểu Đường.

“Được lắm, Tiêu Thành vậy mà len lén nuôi dưỡng mày ở bên người, tao đã nói thằng Tiêu Thành đó có chuyện, tao nhất định phải nói cho lão gia tử, để lão gia tử đốt Tiêu Thành thành tro.” Tiêu Tứ dường như chộp được một nhược điểm lớn, vui vẻ muốn nhảy cởn.

Tô Tiểu Đường cười lạnh một tiếng: “Chỉ sợ mày không có cơ hội này rồi, kiếp sau đi!”

Tiêu Tứ khinh miệt nhìn Tô Tiểu Đường, luận về thân thủ, hắn còn chưa đặt cô vào mắt: “Tô Tiểu Đường, mày là muôn báo thù cho bô mày? Tao thây mày là tự tìm đường chết.”

Tô Tiểu Đường cắn dao vào trong miệng, sau đó giơ tay lên búi cao mái tóc dài đen nhánh, con dao này dính máu của bó, hiện tại cô phải dùng chính con dao tay đâm vào kẻ thù.

“ Kết quả ai chết vào tay ai, chúng ta thử một lần sẽ biết.”

Tô Tiểu Đường và Tiêu Tứ xông vào đánh nhau.

Tô Tiểu Đường từ nhỏ đã theo bố, thân thủ rất tốt, thế nhưng ở trước mặt Tiêu Tứ chuyên liễm máu trên lưỡi dao, cô không địch lại.

Song Tô Tiểu Đường vô cùng Linh hoạt, năng lực ứng biên rât mạnh, trong chốc lát đã để Tiêu Tứ cũng không bắt được cô.

Tiêu Tứ nóng ruột, từ lúc biết Tô Tiểu Đường chính là con gái Hà gia hắn càng thêm ngứa lòng khó nhịn, phải biết rằng cây bút máy kia của Tô Tiểu Đường còn được hắn cất giấu, con gái Hà gia có thể khiến hắn nhớ nhung hồi lâu, hiện tại người đang ở trước mặt, hắn được như mong muốn, nhất định phải… chơi chết cô!

Tiêu Tứ tự tay: “xoát” một cái rút vật sắt bên hông , hắn trực tiếp đâm vật sắt vào trong vai phải Tô Tiểu Đường.

Tô Tiểu Đường trắng bệch mặt, máu nóng hỗi từ trên vai chảy ra.

“Tô Tiêu Đường, mày đừng giãy giụa nữa, mày thua rồi ha ha ha.” Tiêu Tứ hiện tại luyến tiếc g**t ch*t Tô Tiểu Đường, hắn càn rỡ cười to nói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2271


Chương 2271:

Tô Tiểu Đường nhìn Tiêu Tứ, lộ ra nụ cười nhạt, cô nói: “Phải không?”

Tiêu Tứ sửng sốt một chút, lúc này hắn chỉ thấy Tô Tiểu Đường vọt tới, cô nhanh chóng vọt đến trước mặt hắn.

Lúc đầu vật sắt trong tay hắn đâm trúng vai cô, cô có thể lựa chọn Iui lại rút ra, thế nhưng cô không làm.

Cô trong nháy mắt lắn đến gần, Tiêu Tứ nghe được tiếng vật sắt đâm thật sâu Vào vai cô, xuyên thấu máu xương, Xỏ xuyên qua bả vai, phát ra âm thanh làm người ta sởn cả gai óc.

Mặc dù Tiêu Tứ lăn lộn trên giang hồ nhiều năm như vậy, cũng chưa từng gặp qua người như Tô Tiểu Đường, cô cứng từ trong xương, không sợ đau.

Lúc này Tiêu Tứ chợt thấy đau nhức, thì ra Tô Tiểu Đường đã đẩy sâu dao vào trong tim hắn.

Con ngươi Tiêu Tứ đột nhiên co rút, ầm một tiếng, trực tiếp ngã trên mặt đất.

Tiêu Tứ không thể tin trừng lớn mắt, hắn chết trân nhìn chằm chằm cô bé trước mắt, Tô Tiểu Đường từ trên cao nhìn hắn, trên gương mặt trong trẻo nhưữ tuyết lóoe ra sức mạnh kiên định mênh mông.

Tiêu Tứ thực sự không ngờ, hăn sẽ ngã xuống trong tay cô bé này.

Tô Tiểu Đường nhìn Tiêu Tứ nhắm chặt mắt, cô lãnh đạm xoay người, rời đi.

Vừa rồi không cảm thấy đau, hiện tại chỗ bả vai đó đau nhức khó cản, mồ hôi lạnh lớn chừng hạt đậu từ trán rơi xuống, máu nơi bả vai đã nhuộm đỏ quần áo cô.

Loại đau đớn này, cũng là thứ bố cô từng trải qua nhỉI Tô Tiểu Đường mấp máy đôi môi tái nhợt, viền mắt đột nhiên biến đỏ, hâm hấp tầng khí nóng, cô thì thào: “Bồ ơi…”

Lúc bố rời đi, cô không khóc.

Hiện tại, nước mắt cô rơi như mưa.

thủng rôi, hiện tại vật sắt còn căm trong máu xương cô, cô hoàn toàn hết sức.

Khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ từ từ trướng hồng, Tô Tiểu Đường cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, cô có phải sắp chết rồi không?

Cô vậy mà sẽ chết như vậy?

Tay Tô Tiểu Đường chậm rãi mà vô lực rủ xuống, buồn ngủ quá, cô muốn ngủ.

Tô Tiểu Đường nhắm nghiền hai mắt.

Vừa lúc đó: “oanh” một tiếng, cửa căn nhà gỗ đột nhiên bị bên ngoài một cước đạp ra.

Động tĩnh khổng lồ thức tỉnh Tô Tiểu Đường, Tô Tiểu Đường chậm rãi mở mắt ra, cô chỉ thây cửa nhà gô đóng chặt bị đẩy ra rồi, ánh nắng sáng chói bên ngoài chiếu đến, trong ánh nắng vàng óng, chậm rãi đi tới một thân thể đồ sộ cao ngất.

Anh ngược nắng đi đến, bá đạo xông vào tầm mắt cô.

Đó là ai?

Người kia nhắc từng bước chân có lực đi tới, sau đó quỳ một gối trước mặt cô, Tô Tiểu Đường thấy rõ, anh là… Tiêu Thành!

Tiêu Thành tới rồi!

Anh đã tỉnh rồi.

Lúc này Tiêu Thành vươn tay, Tô Tiểu Đường cảm thây sợi dâytrong cô trong nháy mắt buông lỏng, cô không hề phòng bị, không khí mới mẻ lúc này rót vào, cô không kịp hô hấp, liền ho khan.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2272


Chương 2272:

Khụ khụ.

Tô Tiểu Đường cảm giác mình lúc này nhất định rất chật vật, trên mặt cô có lệ có mồ hôi cũng có máu, bẩn như một con mèo mưóp.

Lúc này đỉnh đầu truyền đến tiếng nói của Tiêu Thành, anh mới vừa thức tỉnh, trong giọng nói trầm thấp từ tính lộ ra khàn khàn nhàn nhạt, còn có ý cười: “Tô Tiểu Đường, em là ngại mạng mình quá dài sao, chạy tới đây muốn chết?”

Tô Tiểu Đường ngắng đầu nhìn anh, anh vẫn tuần lãng như cũ, song hàm dưới đã mọc lên một tâng râu, nhìn thâm trầm thành thục tràn đầy chuyện Xưa, còn có mùi vị nam tính chết người.

“Nếu như tôi chết, anh không cần áy náy, bởi vì… chuyện này không liên quan gì tới anh, thù giết bố, tôi nhất định phải báo.” Tô Tiểu Đường vuốt cái cổ đỏ của mình nói.

Tiêu Thành nhướng mày nhìn cô một cái, sau đó vươn tay, trực tiếp ôm ngang cô lên.

Thân thể đột nhiên không trọng lực, Tô Tiểu Đường sợ đến vươn tay ôm chặt cổ anh, đây cũng là phản ứng bản năng của con người, song rất nhanh cô liền nhận thấy được tư thế này vô cùng thân mật, hết sức không thích hợp: “Anh thả tôi xuống, tôi không cần anh ôm, tôi có thê tự đi.”

“Em chắc em có thể tự đi?” Tiêu Thành đụng vào cái vai phải đang chảy máu ròng ròng của cô một cái.

Tô Tiểu Đường liền đau đến hít vào, suýt chút nữa ngắt đi.

Song cô vô cùng không phục, cô ngắng đầu trừng mắt anh một cái, cắn răng mắng: “Đê tiện!”

Nói xong cả người cô liền yên tĩnh, khuôn mặt khó khăn lắm mới lớn chừng bàn tay mềm oặt thiếp đi trên lồng ngực to lớn của anh.

Tiêu Thành biết cô có bao nhiêu đau, bởi vì vật sắt vẫn còn cắm trong bả vai cô, thế nhưng cô cắn răng, không rên lây một tiêng.

Anh thấy không tệ, cô vừa hoang vừa hung vừa mềm, chính một con ngựa hoang, người đàn ông muốn chỉnh phục cô, trong nhà phải có một mảnh thảo nguyên.

Tiêu Tứ còn nằm trên đất, vừa rồi hắn tính lôi Tô Tiểu Đường chôn cùng hắn, còn thiếu một chút xíu như vậy, Tiêu Thành lại tới, cái này bảo hắn làm sao không tức?

Tiêu Tứ nhìn Tiêu Thành: “Mày…

mày…”

Hắn đến nói cũng không nói được một câu đầy đủ.

Trong tay Tiêu Thành ôm Tô Tiểu Đường, cô gái chỉ hơn 40kg anh tựa nhưữ đang ôm một cô búp bê, từ trên cao liếc xuống Tiêu Tứ, anh câu môi: “Tiêu Tứ, mày cái gì cũng biết, cái gì cũng tính toán được, sao lại không nghĩ thật kỹ một chút để mình sống sót tiếp?”

*…” Tiêu Tứ tức chết rồi, hắn thực sự bị tức chết rồi, tức đến tắc thở.

Tiêu Thành ôm Tô Tiểu Đường rời đi.

Mạc Tuân và Cố Dạ Cần chạy đến, bằng nhanh nhất tốc độ giải quyết hết đám thủ hạ kia của Tiêu Tứ.

Trong nhà gỗ, Lê Hương nhìn vật sắc xuyên qua bả vai Tô Tiểu Đường liền nhanh chóng chau mày: “Tôi phải lập tức lấy vật sắt bên ra, ở đây có thuốc tê không, hay loại thảo dược gây tê gì cũng được.”

Diệp Linh thấy được vết thương của Tô Tiểu Đường sợ đến hai chân như nhũn ra, cuộc sống của cô vẫn rất sang chảnh, sợ nhất là đau, cô nhìn mà thấy đau thay Tô Tiêu Đường “Quán… Lê Hương, ở đây điều kiện đơn sơ, vừa rồi nơi này cái thôn chữa bệnh kia đều sợ đến chạy mắt, căn bản cũng không có đồ gây tê.”

Lê Hương nhìn Tô Tiểu Đường, quyết định thật nhanh nói: “Tiểu Đường, tôi phải lập tức giải phẫu, thế nhưng ở đây không có thuốc tê, sẽ rất đau, em có thể nhịn được không?”

Diệp Linh hít vào một tiếng: “Không gây tê mà phẫu thuật, cái này… có thể mắt mạng đó…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2273


Chương 2273:

Tô Tiểu Đường lên tiếng, nói ba chữ: “Làm đi ạ.”

Lê Hương nhìn sang Tiêu Thành ở một bên: “Thành gia, anh qua đây, em cân anh hồ trợ.”

Tiêu Thành đi tới: “Nói đi, muốn anh làm như thế nào.”

“Thành gia, anh giúp em khống chế Tiểu Đường, người bị đau nhất định sẽ giãy giụa.”

“Được.” Tiêu Thành gật đầu.

Lê Hương lấy ra ngân châm của mình, bắt đầu giải phẫu.

Diệp Linh ở một bên đều trợn tròn mắt, cuộc phẫu thuật này… cứ thế bắt đầu rồi sao?

“Chờ một chút, Tiểu Đường, cái gối này cho em, lát nữa có đau thời thì cắn gối, ngàn vạn lần đừng cắn lưỡi mình.” Diệp Linh đưa một cái gôi cho Tô Tiêu Đường.

Tô Tiểu Đường vươn tay nhận.

Lúc này Diệp Linh nhanh chóng thấp thắt lưng, che ở bên tai Tiêu Thành nhỏ giọng nói: “Anh, lát nữa Tiểu Đường đau không nhịn được thì anh hôn em ấy một cái nhé.”

Cái gì?

Tiêu Thành liếc mắt nhìn Diệp Linh.

Diệp Linh dí dỏöm nháy mắt, ý kia là – Anh, em đang dạy anh kỹ xảo thả thính với em gái, mau học đi, không cần cảm ơn.

Tiêu Thành: “…”

Lê Hương hơ nóng dao phâu thuật, cô phân phó: “Thành gia, giúp em cởi áo khoác cho Tiểu Đường.”

c** q**n áo…

Tiêu Thành nhướng mày kiếm, ánh mắt từ khuôn mặt nhỏ của Tô Tiểu Đường rơi xuống váy cô bé.

Trên gương mặt tái nhợt của Tô Tiểu Đường ửng ra hai vệt hồng, cúc áo khoác sớm đã bị cô cài nút, nên không ai biết cô bên trong mặc yếm, nếu như Tiêu Thành cởi thì…

“Để tôi làm.”

Tô Tiểu Đường vừa dứt lời, Tiêu Thành đã giơ tay lên đặt trên váy cô: “Tô Tiêu Đường, em xấu hổ cái gì, bên trong không phải còn có quần áo sao, lẽ nào bên trong… không mặc gì?”

Anh nói cái gì?

Không mặc gì thật…

Lòng Tô Tiểu Đường muốn cắn anh cũng đều có.

Lúc này xoạt một tiếng, Tiêu Thành là không có kiên nhẫn làm loại chuyện cởi từng cúc áo cho một người phụ nữ, cho nên anh rào rào trực tiếp xé ra.

Tô Tiểu Đường liền cảm thấy da thịt mát lạnh, cái yếm đỏ thẫm uyên ương hý thủy bên trong liền nhảy vào đáy mắt Tiêu Thành.

Tiêu Thành khựng lại, hoàn toàn không ngờ tới cô sẽ mặc cái này.

Tô Tiểu Đường tuổi còn quá nhỏ, chưa từng mặc qua yếm, Tiêu Thành sửng sốt một chút, da thịt cô gái thực sự như trứng gà mới vừa lột vỏ, dây yếm đo đỏ thắt trên cỗ cô, trên họa tiết uyên ương hí thủy là b* ng*c xinh đẹp nhấp nhô của cô gái, khiến người ta muốn không nhìn cũng khó khăn.

“Nhìn cái gì!” Tô Tiểu Đường che lại, trợn mắt lên giận dữ nhìn anh: “Nhìn nữa tôi móc mắt anh!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2274


Chương 2274:

Tiêu Thành cũng ý thức được dường như mình nhìn nhiều rồi, hết sức không thích hợp, anh tằng hẳng một cái: “Em mặc như vậy làm cái gì?”

Cô không có quần áo để mặc đó, cái yêm này là đi mượn.

“Đương nhiên là đi… câu dẫn đàn ông!”

Tô Tiểu Đường tức giận rống lên.

“Vậy tôi không phải đàn ông sao, sao tôi không thể nhìn?”

“Tôi là đi… câu dẫn Tiêu Tứ, không phải câu dẫn anhl”

“,.” Tiêu Thành không lời nào để nói, xem ra Tiêu Tứ trước khi chết còn có phúc ghê nhỉ.

Anh từ trên cao liếc mắt đến chỗ cô che kín: “Đừng che, đều là bạn cũ, cũng không phải chưa từng sờ qua.”

Tô Tiểu Đường: “…”

Một lân kia ở trong bệnh viện, Tiêu Tứ ở ngoài cửa rình coi, anh đã từng đè cô xuống giường hôn, còn thò tay vào trong quần áo cô sờ loạn.

Tên khốn kiếp này!

“Đó là trước kia, bây giờ xúc cảm chắc chắn không giống nhau!”

“Em là nói mình lại to hơn một chút sao, sao tôi thấy vẫn là sân bay đấy thôi.”

Sân bay?!

“Khụ khụ.” Tại lúc bầu không khí càng ngày càng không đúng, Lê Hương không thể không tằng hắng một cái nhắc nhở đôi oan gia này, bởi vì cô dao trong tay đã hơ nóng đến phỏng tay, sắp không câm được nữa rôi: “Tiêu Đường, Thành gia, chúng ta bắt đầu thôi.”

Tô Tiểu Đường hung hăng trợn mắt nhìn Tiêu Thành: “Bác sĩ Hạ, bắt đầu đi.”

Lê Hương đi tới trước mặt Tô Tiểu Đường, cầm chuôi vật sắt, bắt đầu dùng sức rút ra bên ngoài.

Trán Tô Tiểu Đường toát ra mồ hôi lớn chừng hạt đậu, Tiêu Thành đưa gối tới bên môi cô, cô nhanh chóng cắn.

Đau quá.

Quá đau rồi.

Tô Tiểu Đường gắt gao căn một góc gôi, rât nhanh thì đã căn nát gôi, cô căn răng vào môi dưới của mình.

Lúc này Tô Tiểu Đường chỉ hy vọng mình có thể ngất đi, như vậy sẽ không đau nữa.

Tiêu Thành thấy cô c*n m** d***, cánh môi mềm mại lúc này bị cắn ra vết máu, anh chau mày kiếm, vươn bàn tay nắm khuôn mặt nhỏ của cô, ép cô mở miệng: “Há miệng.”

Cô không thể cắn chính mình, như vậy rất dễ dàng mất khống chế, rất nguy hiểm.

Tô Tiểu Đường bị ép há miệng ra, người cô bắt đầu vặn vẹo, muốn tránh thoát cầm cố của Tiêu Thành.

“Không thể động đậy!” Lê Hương nhanh chóng nhắc nhở: “Tôi rút đến vị trí then chốt rồi, sẽ rong máu đó.”

Tiêu Thành nhìn thoáng qua, chỗ bả vai Tô Tiểu Đường đã có máu nóng phun ra.

“Ở yên!” Tiêu Thành mím môi trầm giọng nói một câu, sau đó đè xuống người cô, không cho cô lộn xộn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2275


Chương 2275:

Tô Tiểu Đường đau đến váng đầu hoa mắt, ý thức cả người đều tiêu tán, hàng mi dài rung động, cô muốn nhắm mắt lại.

“Không được, huyết áp Tiểu Đường không ngừng đi xuống, tim đập cũng bắt đầu yếu, cô bé sắp ngắt xỉu rồi, Thành gia, mau nghĩ cách đê Tiêu Đường tỉnh táo!” Lê Hương khẩn cấp nói.

Tiêu Thành đã cảm giác được Tô Tiểu Đường không chịu nỗi, bởi vì da thịt cô thấm lạnh, một chút nhiệt độ cũng không có.

Tiêu Thành ép lên, hôn môi Tô Tiểu Đường.

Có xúc cảm hơi lạnh lại mềm đặt lên, Tô Tiểu Đường đột nhiên mở mắt ra, ngũ quan anh tuấn của Tiêu Thành nhanh chóng phóng đại trong tầm mắt cô.

Anh không nhắm mắt, cứ như vậy nhìn GÓI Anh… Rốt cuộc lại hôn cô!

Đâu Tô Tiêu Đường “oanh” một tiêng nỗ tung, như không còn suy nghĩ nữa.

“Giữ chắc, em rút đây.” Lê Hương lên tiếng.

Bả vai nơi đó kéo tới đau đớn khoét tâm thấu xương, Tô Tiểu Đường đau rên một tiếng, hàm răng trực tiếp cắn đầu lưỡi mình.

Lúc này Tiêu Thành vươn tay giữ lại gáy cô, nụ hôn chuồn chuồn lướt nước cũng chuyển thành nụ hôn sâu, anh bá đạo cạy ra răng cô, móc vào cái lưỡi bị cô cắn kia…

Lần kia ở trong bệnh viện anh cũng hôn qua cô, song chỉ hai cánh môi dính vào nhau, anh cũng không có quá nhiều động tác, nhưng lúc này lại khác, con ngươi Tô Tiểu Đường đột nhiên co rút, khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn anh chằm chằm.

Anh đang… làm cái gì?

Dù sao chỉ là cô gái mới 19 tuổi, là trang giấy trắng với chuyện yêu đương, dù cho là lý thuyết hay là kinh nghiệm thực tiễn đều là số không, cô là lần đầu tiên biết thì ra đây mới gọi là… hôn.

Tiêu Thành mấy năm nay tiếp xúc qua không ít đàn bà, đủ loại, lùn cao mập ốm, thanh thuần diêm dúa đều có, thế nhưng, anh đều không chạm qua.

Hiện tại anh đã cảm thấy môi cô vừa mềm vừa trơn, rất giống hoa quả đông lạnh ăn khi còn bé, hơn nữa còn là vị sữa ngọt ngào.

Đôi mắt phân rõ trắng đen mở to nhìn anh chằm chằm, đáy mắt thanh thuần ngây thơ không cách nào sánh bằng, Tiêu Thành đã cảm giác mình làm chuyện xấu, yết hầu nhô ra cuộn lại, anh vươn tay, che mắt cô.

Lúc này phốc một tiếng, Lê Hương nhân cơ hội rút vật sắt trong bả vai Tô Tiểu Đường ra: “Được rồi, thành công FOI.

Tô Tiểu Đường không chịu được nổi, hai mắt cô tối sầm, trực tiếp hôn mê.

Tiêu Thành vươn tay ôm cô vào trong ngực mình, anh vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ tái nhợt của cô: “Này, Tô Tiểu Đường, tỉnh lại đi!”

Tô Tiêu Đường không tỉnh.

“Thành gia, không cần lo lắng, giải phẫu rất thành công, em dùng châm cầm máu cho Tiểu Đường, Tiểu Đường chẳng mắy chốc sẽ tỉnh.” Lê Hương cười nói.

Tiêu Thành nhấp môi một cái: “Anh không lo lắng, chỉ là cô bé là nghĩa vụ của anh, anh không thể để cho cô bé chết.”

Nói rồi anh nhẹ nhàng đặt Tô Tiểu Đường lên giường, xoay người đi ra.

Diệp Linh nhìn bóng lưng anh trai biến mắt, sau đó dùng khăn ấm giúp Tô Tiểu Đường lau khuôn mặt nhỏ lắm bản: “Lê Hương, anh trai tớ mạnh miệng thế thôi, tớ thấy anh trai tớ đã thích Tiểu Đường rồi.”

Lê Hương đang dùng châm, cô hướng về phía Diệp Linh mặt cong mày cười nói: “Linh Linh, yên tâm đi, người như anh Diệp, trong lòng có yêu, cũng sẽ hiểu yêu.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2276


Chương 2276:

So với đường tình khó nhằn của Cố Dạ Cần, Diệp Minh càng hiểu yêu.

Diệp Linh nhìn Tô Tiểu Đường: “Trước đây lúc tôi mới gặp Tiểu Đường, cảm thấy tuổi tác Tiểu Đường quá nhỏ, công việc anh trai tớ rất nguy hiểm, càng cần một chị dâu dịu dàng săn sóc, hiện tại xem ra tớ sai rồi.”

Lê Hương câu môi: “Tớ cũng là lần đâu tiên thây cô bé như Tiêu Đường, gió thu vừa lúc, ánh dương không nóng, có được, hay không có được, tất cả đều không bằng tâm an thoải mái.

Vui giận của Tiểu Đường cũng không phụ thuộc vào bất luận kẻ nào, cũng không cần bất luận thân phận gì tới định giá bản thân mình, cô bé hành sự quả quyết lại thản nhiên, tất cả đều là bởi vì nội tâm cô bé kiên định cường đại, Tiểu Đường giếng với anh Diệp, trong lòng đều có tín ngưỡng, bọn họ đều vì tín ngưỡng mà sinh, vì tín ngưỡng mà sống.”

Tiêu Thành đi ra ngoài, hai tay anh đút trong túi quần híp mắt một cái, không khí trong lành bên ngoài nhanh chóng thổi tan xao động trong cơ thể anh.

Lúc này, Tiêu Thành thây được phía trước Cố Dạ Cẩn, Cố Dạ Cần cao to đứng lặng ở đó.

Hai người, bốn mắt nhìn nhau.

Giữa bốn mắt nhìn nhau, có hoa lửa vi diệu bắn tung tóe.

Lúc này Cố Dạ Cần tiến lên, đi tới bên người Tiêu Thành: “Lần này anh gặp nạn là mẹ tôi làm, là mẹ tôi gửi tin cho Tiêu Tứ, tiết lộ thân phận của anh, tin nhắn kia viết Tiêu Thành chính là Diệp Minh.”

Có Dạ Cần nói thẳng.

Tiêu Thành hai tay đút trong túi quần nhướng mày kiếm: “Lúc Linh Linh gọi điện thoại cho tôi rồi khóc, tôi đã đoán được.” BH “Lần này coi như tôi nợ anh một cái mạng, nên anh muốn làm như thế nào đêu có thê.” Cô Dạ Cân phát động môi mỏng.

Tiêu Thành híp một đôi mắt đào hoa diệu sáng kia, sau đó nhếch môi ra một đường vòng cung tà tứ: “Làm như thế nào mới được? Có gia các người hai lần muốn đầy tôi vào chỗ chết, nếu như tôi muốn cậu lấy mạng đổi mạng thì sao?”

“Được,” Cố Dạ Cẩn bình tĩnh gật đầu: “Cho dù lấy mạng đổi mạng, tôi cũng tuyệt không đổi ý.”

Bầu không khí giữa hai người nhanh chóng nghiêm túc.

Lúc này “két” một tiếng cửa nhà gỗ đột nhiên bị đầy ra, Diệp Linh đi ra: “Anh GÌ: Diệp Linh vươn tay thân mật khoác lên cánh tay Tiêu Thành.

Tiêu Thành thương yêu xoa xoa mái tóc dài của Diệp Linh, lúc này Tiêu Thành liền thấy ánh mắt Cố Dạ Cần nhàn nhạt rơi vào bàn tay nhỏ bé của Diệp Linh đang khoác trên tay anh, còn lộ ra biểu cảm vô cùng khó chịu.

Tiêu Thành lại sung sướng, bình giấm chua vạn năm này thực sự là quá yêu ghen tuông mà.

Lúc này ánh mắt Diệp Linh liền rơi trên khuôn mặt tuần tú của Cố Dạ Cần, cô nghỉ ngờ hỏi: “Anh ơi, vị này là?”

Vừa rồi Lê Hương đã nói cho Tiêu Thành bệnh tình của Diệp Linh, cho nên Tiêu Thành đã biết Diệp Linh quên Có Dạ Cần rồi: “À, anh ấy là bạn anh.”

Diệp Linh nhìn một chút Có Dạ Cần, đột nhiên hai mắt sáng ngời: “Tôi nhớ ra anh nè!”

Cái gì?

Hai tay Cố Dạ Cẩn xuôi ở bên người nhanh chóng siết thành quyền, anh đã tới đây một đoạn thời gian, anh biết cô đang ở phía trước, thế nhưng anh chỉ có thể nhìn cô, cũng không dám tới gần cô.

Anh sợ anh tới gần lại sẽ mang đến cho cô vận rủi cùng tai nạn.

Trái tim Cố Dạ Cần trên đoạn đường gập ghênh này trở nên dị thường bât an, gần tình mà sợ tình.

Nhưng bây giờ Diệp Linh đột nhiên nói, cô nhớ ra anhIl Lẽ nào, cô nhớ lại rồi, nhớ lại anh rồi?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2277


Chương 2277:

Đây cũng là có khả năng, dù sao ngòi nỗ của tâm bệnh của Diệp Linh chính là Tiêu Thành chết, hiện tại Tiêu Thành còn sống, vậy Diệp Linh liền khỏi bệnh.

Trái tim yên lặng đã lâu của Cố Dạ Cần đột nhiên sôi trào, anh lúc này tiến lên một bước, đôi con ngươi đen thanh bần tỏa sáng hi vọng nhìn Diệp Linh: “Anh là ai?”

“Chúng ta hai ngày trước ở sân bay gặp qua đó, lúc đó anh giúp tôi nhặt kẹo trên đất lên, đúng không?” Diệp Linh vui vẻ cười nói.

Máu nóng sôi trào của Cố Dạ Gần lại trong nháy mắt đông lạnh, thì ra cô nhớ là cái này, cô không nhớ lại anh.

“Anh làm sao vậy, lẽ nào tôi nói không đúng sao?” Sắc mặt Cố Dạ Cẩn hơi khó coi, Diệp Linh tưởng mình nói sai rồi.

Cố Dạ Cần nhìn đôi mắt đẹp kia của Diệp Linh, từ khi quên anh, lại được biết dấu vết của anh trai, cả người cô đều có sức sống hơn, giống như là một đóa hồng sắp lụi tàn đột nhiên rót vào linh hồn và sinh khí.

Nhưng lúc cô ở bên cạnh anh, cô trống rỗng, thiếu sinh khí lại héo rũ.

Cô Dạ Cân tham lam nhìn cô tôt đẹp như vậy, giờ khắc này anh biết mình đã thất bại thảm hại.

Kéo kéo khóe môi, Cố Dạ Cần dịu dàng cười nói, Đúng vậy, chúng ta đã gặp nhau ở sân bay, em thật thông minh.”

“Đúng chứ.” Diệp Linh cười xán lạn.

Tiêu Thành nhìn Cố Dạ Cần, trong ánh mắt lóe lên nhàn nhạt kinh ngạc, anh vẫn rất hiểu Có Dạ Cần, một người đàn ông đã từng cường thế bá đạo vậy mà cũng bắt đầu cam tâm tình nguyện thối lui mấy bước, học được thành tín che chở và canh gác rồi.

Lúc này Cố Dạ Cần ngắng đầu nhìn về phía Tiêu Thành: “Tiêu Tứ tuy đã giải quyết rồi, thế nhưng bên ngoài càng có phiền toái lớn hơn nữa chờ anh, Tiêu lão gia tử vốn đã hoài nghi thân phận mạmămăớ.È ằ‡šMR của anh, hiện tại Tiêu Tứ mật, anh có tính toán gì không?”

Tiêu Thành không có biểu cảm gì, anh nhìn nơi xa xăm: “Tự tôi có tính toán.”

“Cần giúp không?”

“Không cần.”

Cố Dạ Cần không nói gì thêm.

Tiêu Thành nhìn về phía Diệp Linh: “Linh Linh, anh phải về Hồng Kông rồi, em theo anh quá nguy hiểm, nên anh không thể mang theo em.”

“Anh, chỗ nguy hiểm như vậy em cũng không nên đi đâu, anh yên tâm trở về Hồng Kông đi! Em tin tưởng anh có thể giải quyết tốt đẹp tất cả, em và Lê Hương đi đên một nơi xinh đẹp bất đâu lại, em sẽ bình an khỏe mạnh đưa bé con trong bụng tới thế giới này.”

Nói rồi Diệp Linh tay nhẹ nhàng đặt lên trên vùng bụng đã hơi nhô ra của mình, cô cười: “Anh à, em đã trưởng thành rồi.”

Tiêu Thành thương yêu xoa xoa mái tóc cô.

Có Lê Hương ở đây, Tô Tiểu Đường rất nhanh đã tỉnh, Tiêu Thành mang theo Tô Tiểu Đường trở về Hồng Kông.

Lê Hương đặt mấy viên cầm máu ở trên xe, Diệp Linh rất luyến tiếc vẫy tay từ biệt cùng Tô Tiêu Đường.

Ba người đàn ông Tiêu Thành, Có Dạ Cần và Mạc Tuân đứng ở một bên, Tiêu Thành nhìn về phía Cố Dạ Cẩn: “Hiện tại Linh Linh đã quên đi cậu, muốn bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới rồi, cậu cách Linh Linh xa một chút, đừng xuất hiện trong cuộc sống của Linh Linh nữa.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2278


Chương 2278:

Cố Dạ Cẩn nhấp môi mỏng một cái, sau đó chậm rãi lắc đầu: “Tôi không thể đồng ý với anh, tuy là Linh Linh đã quên tôi, thế nhưng về sau, cô ấy ở đâu thì tôi sẽ ở đó.”

Tiêu Thành hừ lạnh một tiếng: “Cậu là cảm thấy Linh Linh chịu khổ còn chưa đủ nhiều?”

“Ngày đó tôi tiêm cho Linh Linh ống thứ hai, mấy người đại khái đều tưởng tôi buông tay Linh Linh rồi, không phải, tôi cũng đã từng nói, sẽ không bao giờ buông tay Linh Linh, cô ấy quên tôi không quan trọng, cái này cũng không thể thay đổi cái gì, tôi sẽ lấy một thân phận hoàn toàn mới tiến nhập vào cuộc sống của cô ấy, lấy cách cô ấy thích ở cùng cô ấy lâu dài nhất có thể, cùng bé con của chúng tôi.”

Tiêu Thành vươn tay, kéo lại cổ áo của Có Dạ Cần.

Cố Dạ Cẩn không phản kháng, anh bình tĩnh nhìn Tiêu Thành: “Tôi nợ anh một cái mạng, nếu như anh bây giờ muốn lấy, thì lấy đi!”

Nói rôi Cô Dạ Cân liên nhằm mắt, thản nhiên nhận lấy cái chết.

Nhưng, Tiêu Thành lại buông lỏng anh ra.

Cố Dạ Cẩn ngắng đầu nhìn về phía Tiêu Thành.

Tiêu Thành nói: “Cố Dạ Cần, tôi hiện tại không muốn mạng của cậu, về sau phạt cậu dùng xuống thời gian nửa đời yêu Linh Linh thật tốt, hễ tôi phát hiện cậu đối tệ với con bé dù chỉ một chút, tôi sẽ lập tức tới lấy mạng của cậu.”

Nói xong, Tiêu Thành rời đi.

Có Dạ Cần đứng tại chỗ nhìn bóng xe Tiêu Thành rời đi, thật lâu không hề động.

Lúc này Mạc Tuân tiến lên, vỗ võ vai Cố Dạ Cẩn: “Váng đầu hay là vui đến điên rồi, Diệp Minh toàn quyền phó thác em gái Diệp Linh của mình cho cậu, Diệp Minh nhận cậu rồi đó, yêu hết tất cả những gì Diệp Linh yêu, Diệp Minh là người anh trai tốt nhất trên đời này.”

“Kỳ thực, cái này không chỉ là cuộc sống mới của Diệp Linh, cũng là cuộc sống mới của cậu, mây mù đã qua, mai sau đều là nắng ấm, cố lên! Từ biệt với quá khứ, con của cậu ở trong bụng Diệp Linh mỗi một ngày khỏe mạnh trưởng thành, cậu về sau phải… Không phụ năm tháng, không phụ yêu.”

Diệp Linh theo Lê Hương đi tới một cái trấn nhỏ, nơi đây phong cảnh tươi đẹp, bốn mùa như mùa xuân, cô định cư ở chỗ này.

Vết sẹo trên má phải Diệp Linh vẫn mãi chưa lành, lúc vừa đến đây, các bạn nhỏ hàng xóm đuổi theo sau lưng cô gọi – chị xấu xí.

Song đám nhóc kia nhanh chóng bị bố mẹ chúng dạy dỗ một trận nên thân, các bạn hàng xóm đối với cô đặc biệt tốt, còn đưa tới một chút bánh ngọt đặc sắc ở địa phương tới xin lỗi, mọi người chung sống vui vẻ lại hòa hợp.

Thế nhưng, đám nhóc đó vẫn vây quanh gọi cô là chị xấu xí, đối với lần này Diệp Linh chỉ cười, không chút nào để bụng.

Lê Hương đến siêu thị mua chút quần áo trở về, rất xa đã nhìn thấy Diệp Linh ngồi ở trước cửa nhà mình, trong tay cô cầm một sợi chị đỏ, sợi chỉ cuốn tròn giữa những ngón tay cô, rất nhanh đã biến ra đủ loại hình dạng đẹp mắt.

Đa.

Đám nhóc đều sợ ngây người, bọn nó hai mắt lóe sáng nhìn Diệp Linh: “Chị xấu xí ơi, sao chị làm được vậy ạ, có thể dạy chúng em không?”

“Cái này à…” Diệp Linh dí dỏm chớp hàng mi như lông vũ của: “Vậy được rồi, chị miễn cưỡng dạy dỗ các em nhét”

“Quá tuyệt!” Đám nhóc vui vẻ nhảy cởn lên.

Lúc này một cậu bé chỉ vào khuôn mặt bên trái của Diệp Linh: “Các cậu mau nhìn, má trái của chị xấu xí thật xinh đẹp.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2279


Chương 2279:

Đám nhóc tiến lên, vươn tay nhỏ che lại má phải bị thương của Diệp Linh, sau đó nhìn mặt trái của cô khen không ngót: “Trời ạ, má trái của chị xấu xí thật đẹp đó, tớ chưa từng thấy qua chị gái xinh đẹp như vậy, cứ như tiên nữ hạ phàm.”

“Này, sao tớ đột nhiên cảm thấy chị xấu xí có chút quen mặt thế ta, hình như đã gặp qua đâu rồi á.”

“Ở đâu cơ?”

“Ở… ở trên ti vi, ah, tớ nhớ ra rồi, là ở trên tỉ vil”

“Làm sao có thể? Mẹ tớ đã nói, các chị gái xinh đẹp trên ti vi đều là đại minh tinh, người bình thường chúng ta đều không gặp được, chị xấu xí sao có thể là đại minh tinh được chứ?”

Những đứa trẻ này còn nhỏ, tâm trí còn chưa phát triển, cả đám cậu một câu tớ một lời, rất nhanh đã bác bỏ chuyện Diệp Linh là một đại minh tinh.

Lúc này mẹ của đám nhóc xuất hiện: “Đã đến giờ rồi, về nhà ăn cơm thôi!”

“Mẹ, chúng con chơi với chị xâu xí một chút nữa thôi.” Đám nhóc vây quanh Diệp Linh không muốn đi.

Hai người mẹ đi tới nhìn Diệp Linh cười nói: “Em gái, từ khi em tới, đám con trai con gái nhà của bọn chị đều bị em lừa chạy rồi, bọn nó chỉ thích chơi với em.”

Diệp Linh xoa xoa đầu đám nhóc: “Em cũng chơi với mấy bé, hiện tại chúng em đã thành bạn tốt rồi.”

Nói xong Diệp Linh đặt tay nhỏ lên vùng bụng hơi nhô ra của mình, tràn đầy hạnh phúc: “Đợi sáu tháng nữa, bé con của em cũng sẽ ra đời, em bây giờ đang học tập kinh nghiệm, về sau em muốn mình sẽ làm một người mẹ thật tôt.”

Diệp Linh vôn thích con nít, hiện tại cô lại chuẩn bị làm mẹ, trong mặt mày đều phủ một tầng hào quang thuộc về người mẹ, ấm áp mềm mại.

Diệp Linh của bây giờ, rất hạnh phúc.

“Em gái, em đến đây đã mấy ngày, chồng em đâu?”

“Đúng vậy, bọn chị vẫn chưa gặp qua chồng em, phụ nữ này mang thai rất cực khổ, người đàn ông nhất định phải hầu ở bên người.”

Phía trước Lê Hương nghe được bọn họ đang nói về đề tài này, cô nhanh chóng tiến lên, muốn cắt ngang đề tài này.

Bây giờ Diệp Linh đã bát đâu cuộc sống mới, cô mới có sức sống hơn một chút, dáng vẻ mặt cong mày cười mềm mại đáng yêu lại rực rỡ, Lê Hương không hy vọng chuyện gì xấu lại xảy ra.

Thế nhưng rất nhanh, bước chân của Lê Hương đột nhiên khựng lại, bởi vì cô nghe được phía trước Diệp Linh nói: “Chồng em… bây giờ không ở bên cạnh em, em hình như đã đánh mất anh ấy rồi, song, em biết anh ấy là ai, em sẽ tìm được anh ấy!”

Lê Hương ngẳắng đầu khiếp sợ nhìn Diệp Linh phía trước, cô không biết những lời này của Diệp Linh là thật hay giả.

Song cô nhớ tới chuyện rất kỳ quái, đó chính là, từ khi Diệp Linh mắt trí nhớ tới nay, cô cho tới bây giờ chưa từng hỏi bố đứa bé là ai.

Cái này không hợp lý.

Một người phụ nữ tỉnh dậy phát hiện mình mang thai, chuyện đầu tiên nên hỏi con mình từ đâu tới, bố nó là ai, thế nhưng, Diệp Linh cho tới bây giờ chưa từng hỏi.

Vấn đề vẫn bị mình sơ sót đột nhiên cuôn tới, Lê Hương kinh sợ.

Lúc này Diệp Linh quay đầu, lập tức liền thấy cô: “Lê Hương, cậu đã trở về?”

Lê Hương nhanh chóng thu hồi suy nghĩ của mình, cô đi lên trước: “Ừ Linh Linh, tớ mua cho bé con chút quần áo.”
 
Back
Top Dưới