Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1408


Chương 1409:

Mạc Tuân thực sự hận không thể xé lòng cô ra, xem thật kỹ, nhìn thử đến tột cùng người cô yêu là ai.

“Lê Hương, anh nên làm thế nào em mới tốt? Đánh, luyến tiếc, mắng, cũng luyến tiếc, vứt bỏ, càng luyến tiếc, em vĩnh viễn là như vậy, ÿ vào tình yêu của anh mà bắt nạt anh.”

Trong lúc ngủ mơ Lê Hương dường như nghe được giọng nói anh, âm thanh của anh làm cô an lòng, cô khẽ động, giống như một mèo con dời đến bên người anh.

“Mạc tiên sinh… Bì Bì… Bì Bì là… con trai của anh…” Lê Hương nỉ non nói mớ.

Cái gì?

Mạc Tuân hóa đá, con ngươi thâm thúy của anh đột nhiên co rút lại, toàn bộ bên tai đều nổ tung.

Bì Bì… Bì Bì là con trai của anh!

Bên tai Mạc Tuân không ngừng quanh quản những lời này, ngay từ đầu là một giọng nói, sau đó là vô số âm thanh vang lên, rồi sau đó là cả thế giới đều nói cho anh biết Bì Bì là con trai của anh!

“Lê Hương, em đang nói cái gì đó, em vừa nói cái gì hả, bây giờ em lặp lại lời lần nữa cho anh!” Mạc Tuân nhanh chóng nắm bờ vai oánh nhuận của cô, dùng sức lay cô.

Lê Hương đang ngủ, bị Mạc Tuân lay như vậy, cô bất mãn trề đôi môi đỏ mọng: “Ưm, đi ra, đừng quấy rày em ngủ!”

“Lê Hương, lúc này em còn có tâm tình ngủ, mau lên một chút, mau nói rõ cho anh, cái gì mà Bì Bì là con trai của anh?” Mạc Tuân cảm giác mình muốn điên ri, anh chưa từng nghĩ tới, anh cho tới bây giờ không dám nghĩ tới.

“Bì Bì…” Lê Hương còn nói mớ: “Bì Bì, con phải chăm sóc… Tinh Tỉnh nữa, con làm anh phải biết chăm em gái đồ Tỉnh Tỉnh?

Mạc Tuân đột nhiên nhớ tới ngày đó ở sân bay gặp được cô bé kia, cô gái nhỏ như sứ ngọc, đơn giản là phiên bản thu nhỏ của Lê Hương, lúc đó đã làm trái tim anh mềm nhũn.

Anh biết Tinh Tinh là em gái của Bì Bì, hai đứa là Long Phượng thai.

Tinh Tinh Bì Bì và con của anh Mạc Thần Dịch ngang tuổi nhau, đều ba tuổi, lẽ nào…

Mạc Tuân nhanh chóng nghĩ tới một loại khả năng, trong tròng mắt hẹp dài nháy mắt gió nổi mây phun, anh phát hiện mình rất có thể vẫn luôn sống trong một âm mưul Đêm nay anh phát hiện một bí mật lớn động trời động đất!

Tiểu Mạc Thần Dịch được đón về trong biệt thự: “Tiểu thiếu gia, tiên sinh bây giờ đang ở trong thư phòng chờ cậu.”

“Đã biết.” Tiểu Mạc Thần Dịch lên lầu, đẩy ra cửa thư phòng.

Hiện tại đã khuya, phía ngoài nhà nhà châm đèn lâm vào.

ngủ say, cả thế giới đều yên tĩnh lại, nhưng trong thư phòng đèn đuốc sáng trưng, Mạc Tuân vẫn chưa ngủ, anh ngồi trên ghế làm việc, giữa hai ngón tay thon dài châm một điều thuốc, đang phả ra làn khói trắng.

Trong cái gạt tàn thuốc đã đầy ắp một đồng mầu thuốc, rất hiển nhiên Mạc Tuân vẫn luôn ở đây hút thuốc, đã hút rất lâu, trong thư phòng sặc mùi thuốc lá.

Tiểu Mạc Thần Dịch đi lên trước, bình tĩnh mở một cánh cửa sổ ra, để không khí bên ngoài thổi vào, cậu nhìn Mạc Tuân: “Bó, bố làm sao vậy?”

Tiểu Mạc Thần Dịch là được khẩn cấp đón trở về, bởi vì nhận được lệnh của Mạc Tuân.

Hai bố con Tiểu Mạc Thần Dịch và Mạc Tuân sống nương tựa lẫn nhau đã ba năm, đây là lần đầu tiên cậu thấy bố như vậy, bây giờ bố thâm trầm mà cô độc, làm người ta kinh ngạc.

Sau làn khói lượn lờ, mi tâm Mạc Tuân chau lại thật chặt, anh gõ gõ điếu thuốc xuống gạt tàn, sau đó mở miệng nói: “Hiện tại bố cần con tìm được Bì Bì, lấy tốc độ nhanh nhát của con để bồ tìm thấy thằng bé.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1409


Chương 1410:

“Bì Bì này là một hacker đứng đầu, con và cậu ta đã giao phong máy lần, sức lực ngang nhau, cậu ta khá giảo hoạt, biết phản truy tung, tìm được cậu ta cần một chút thời gian.” Tiểu Mạc Thần Dịch khách quan nói.

Lúc này Mạc Tuân lấy ra một tắm hình, đầy tới trước mặt Tiểu Mạc Thần Dịch.

Tiểu Mạc Thần Dịch cúi đầu vừa nhìn, hai mắt sáng rực, trong hình là Tiểu Tinh Tinh, khuôn mặt nhỏ non nớt của Tiểu Tinh Tinh giống hệt Lê Hương, nhất định chính là cục bông mềm mại.

E là thần giao cách cảm! Tiểu Mạc Thần Dịch gần như đã kết luận trong lòng đây là con gái của mẹ: “Bó, đây là ý gì, lẽ nào mẹ không chỉ sinh ra đứa con trai Bì Bì, còn sinh một đứa em gái, mẹ sinh là song thai?”

“Ừ…” Mạc Tuân sâu kín hút một hơi thuốc, sau đó nhổ thuốc trong miệng ra, anh nhìn Tiểu Mạc Thần Dịch: “Tại sao con không nói mẹ con là sinh… tam thai?”

Tam thai?

Mạc Tuân và Tiểu Mạc Thần Dịch đều là thiên chi kiêu tử IQ cao, đối thoại với nhau chưa bao giờ cần nói nhảm, nghe được hai chữ “tam thai” này, trong đôi mắt to diệu sáng kia của Tiểu Mạc Thần Dịch nhanh chóng lóe lên gì đó.

“Bố, chuyện cười này một chút cũng không buồn cười!”

Mạc Tuân thu hồi ánh mắt, anh thản nhiên nói: “Quả thật không buồn cười.”

Hai bố con đều lặng im, không khí trong thư phòng ngột ngạt mà nặng nè.

Một lát sau, Mạc Tuân chỉ có trầm thấp mở miệng nói nói: “Con chỉ cần giúp bố tìm ra Bì Bì là được, để cho nó ốc còn không mang nổi mình óc.”

“Bố, bó muốn bắt con bé này?” Tiểu Mạc Thần Dịch nhanh chóng đã biết được dự định của Mạc Tuân.

Mạc Tuân gật đầu: “không sai, chỉ cần bắt Tinh Tinh, Bì Bì tự nhiên sẽ lộ diện, đến lúc đó chân tướng cũng sẽ nồi lên mặt nước.”

Tiểu Mạc Thần Dịch biểu thị tán thành, hai bố con đạt thành hợp tác: “Được ạ.”

Tiểu Tinh Tinh hiện tại đã lên nhà trẻ, cô bé rất xinh đẹp, là tiểu mỹ nhân, từ nhỏ lại được dạy dỗ ăn ngon nói ngọt có lễ phép, danh chính ngôn thuận trở thành tiểu công chúa, cho nên cô bé trở thành đại minh tinh của nhà trẻ, tất cả mọi người rất thích cô bé.

Nhưng, ngày hôm nay lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn.

Một cô bé xinh đẹp một tay xách thắt lưng, một tay kia chỉ vào Tiểu Tinh Tinh phấn điêu ngọc trác mắng: “Từ trước tới nay tao chưa từng thấy bố mày đến đón mày, có phải mày không có bố không, mẹ tao đã nói với ta, con nít mà không có bồ chính là thứ con hoang, mà con hoang thì sẽ không có ai thích.”

Cô bé mắng Tiểu Tinh Tinh tên là Tiểu Đường, trước khi Tiểu Tinh Tinh nhà trẻ này, Tiểu Đường chính là tiểu công chúa được hoan nghênh nhát, thế nhưng Tiểu Tinh Tinh vừa đến đã nhanh chóng đoạt đi hào quang của nó, biến nó thành phông xanh làm nền lá.

Không chỉ như thế, bố Tiểu Đường đã từng tới đón nó tan học, vừa lúc gặp Lê Hương, dung mạo Lê Hương tuyệt lệ, càng làm cho bố Tiểu Đường thần hồn điên đảo.

Từ đó về sau, bố Tiểu Đường mê mẹ Tiểu Tinh Tinh là Lê Hương như điếu đổ, mỗi ngày đều đến đón Tiểu Đường, nhân cơ hội nhìn Lê Hương nhiều hơn.

Có so sánh thì sẽ có bi thương, bố Tiểu Đường bắt đầu chán ghét mà vứt bỏ mẹ Tiểu Đường, nói mẹ Tiểu Đường chính là một gái già có chồng, không chú ý dáng người, ra ngoài đều làm mắt mặt ông ta.

Tiểu Đường thấy mẹ nó đã đã khóc thầm rất nhiều lần.

Tiểu Đường vô cùng ghét mẹ con Tiểu Tinh Tinh, nó cảm thấy Tiểu Tinh Tinh chẳng những đoạt đi ánh hào quang của nó, mà mẹ của Tiểu Tinh Tinh càng phá hủy tình cảm của bố mẹ nó, mẹ nó nói, loại người như người phụ nữ kia chính là hồ ly tinh, chuyên môn câu dẫn lôi kéo chồng người ta.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1410


Chương 1411:

Tiểu Đường cũng chú ý tới, bố Tiểu Tinh Tinh xưa nay chưa từng tới bao giờ, nghe nói mẹ Tiểu Tinh Tinh cũng không kết hôn, chưa kết hôn mà đã có con, vậy Tiểu Tỉnh Tinh chính là một đứa con hoang, mỗi ngày đều sẽ ra ngoài lằng lơ với đàn ông.

“Tiểu Tinh Tinh, tao nghe nói mày không có bó, ha ha, mày thật sự rất đáng thương, nhưng mày không có bố mà thôi nhỉ, chứ các chú thì nhiều lắm! Máy chú đó đều là tình nhân của mẹ mày, mỗi ngày mẹ mày đều thay một ông bôi”

Tính cách Tiểu Tinh Tình mềm mại, từ nhỏ đã được bảo vệ đến giọt nước cũng không lọt, chưa từng bị người ta chỉ vào mũi dùng lời nói khó nghe mắng như vậy, hơn nữa còn mắng mẹ mà cô bé yêu nhất.

Khuôn mặt nhỏ phấn điêu ngọc trác của Tiểu Tinh Tỉnh nhanh đều trầm xuống, cô bé đi lên trước, căm tức nhìn Tiểu Đường: “Tớ có bố, hơn nữa mẹ tớ không phải là hồ ly tinh!”

Tiểu Đường vươn tay đầy Tiểu Tinh Tinh một cái.

Tiểu Tinh Tinh cũng không phải dễ trêu, cô bé túm lấy Tiểu Đường đánh lại. Tiểu Tinh Tinh và Tiểu Đường đánh nhau, những người bạn nhỏ khác trong vườn trẻ đều bị hù dọa.

Tiểu Đường hạ thủ vừa ngoan lại độc, nó đã sớm đồ kị khuôn mặt nhỏ xinh đẹp hơn nó của Tiểu Tinh Tình rồi, cho nên cố ý cào móng tay thật dài lên mặt của Tiểu Tinh Tinh.

Đừng nhìn Tiểu Tinh Tinh mềm như cục bột, lực chiến đấu của cô bé không chút nào thua kém, thấy Tiểu Đường muốn cào mặt mình, cô bé nhanh chóng tránh được, còn kéo lấy tóc Tiểu Đường.

Tiểu Đường dùng sức giãy dụa, nhưng không cẩn thận ngã, cái trán bị đụng đầu góc bàn.

Tiểu Đường bị thương, cái trán nó rách da, máu chảy ra ngoài.

Máu!

AI Tiểu Đường sợ đến khóc rồng lên.

Hiện tại chính là lúc tan học, mẹ Tiểu Đường vừa lúc tới đón nó, nghe được tiếng khóc của Tiểu Đường, mẹ Tiểu Đường vội vã chạy tới.

“Đường Đường bảo bối, con làm sao vậy, a, sao con lại chảy máu rồi?” Mẹ Tiểu Đường một tay ôm Tiểu Đường vào trong lòng, sốt ruột hỏi.

“Mẹ, Tiểu Tinh Tinh đánh con!” Tiểu Đường mách.

Mẹ Tiểu Đường nhìn về phía Tiểu Tinh Tinh, gương mặt Tiểu Tinh Tinh xinh đẹp hơn con gái cô ta rất nhiều, hiện tại đã xinh đẹp như vậy, tương lai còn không biết sẽ khuynh quốc khuynh thành, mê đảo bao nhiêu người đàn ông như thế nà, mẹ Tiểu Đường lại nghĩ đến chồng mình mê luyến mẹ Tiểu Tinh Tinh, nhát thời nổi trận lôi đình.

“Tiểu Tinh Tinh, vì sao mày đánh con tao?”

So với Tiểu Đường chật vật, Tiểu Tinh Tinh coi như trấn định, cô bé vô cùng khôn, không để cho Tiểu Đường cào bị thương chính mình: “Mẹ Tiểu Đường, là Tiểu Đường động thủ trước, cái trán của bạn ấy cũng không phải do con làm, là chính cậu áy đập đầu.”

“Mày nói bậy! Rõ ràng chính mày đẩy tao, tao mới đụng đầu trán chảy máu!” Tiểu Đường trợn tròn mắt nói dối.

Mẹ Tiểu Đường đương nhiên là tin tưởng con gái mình, cô ta thấy mẹ Tiểu Tinh Tinh không có ở đây, giận không kìm được đẩy Tiểu Tinh Tinh ngã.

Tiểu Tinh Tinh không phòng bị, thân thể nho nhỏ bị đẩy bất ngờ, ngã mạnh xuống đất.

Bàn tay nhỏ bé trắng noãn trầy da, vét thương chảy ra máu đỏ tươi.

Rất đau.

Thế nhưng Tiểu Tinh Tinh cố nén đau nhức, cũng không oa oa khóc lớn như Tiểu Đường.

Tiểu Tinh Tinh từ dưới đất bò dậy, sẽ cặp mắt sạch sẽ xinh đẹp, lạnh lùng nhìn về phía đôi mẹ con Tiểu Đường.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1411


Chương 1412:

Mẹ Tiểu Đường thấy Tiểu Tinh Tinh tuổi nhỏ như thế lại nhiên có vài phần khí phách khiếp người, sắc mặt cô ta xanh mét tức giận nói: “Mày nhỏ như thế đã đánh người nói dối, có còn giáo dưỡng hay không, mẹ mày dạy mày như vậy à?”

“Tao thấy mẹ mày căn bản cũng không có thời gian dạy mày, cô ta suốt ngày đi ra ngoài trêu chọc đàn ông, làm sao có thời giờ dạy mày? Mày làm con gái tao bị thương, hiện tại xử lý như thế nào, mau xin lỗi con gái tao!”

Mẹ Tiểu Đường cũng không biết Lê Hương rốt cuộc là ai, nhà Tiểu Đường mặc dù là kinh doanh giàu có, nhưng còn chưa có tư cách tiếp xúc được giới vương thất quý tộc, cô ta cho rằng Tiểu Đường rất dễ bát nạt, dù sao cũng không có hậu đài, tùy tiện chà bẹp cô bé.

Nghĩ đến chỗ này, mẹ Tiểu Đường càng chanh chua, như thể muốn trút hết cơn giận do người chồng mình gây ra lên người Tiểu Tinh Tinh: “Mau xin lỗi ngay, nếu mày không xin lỗi, tao sẽ khiến mày cút khỏi nhà trẻ này!”

Nhà trẻ này là nhà trẻ cao cấp ở Hoa Tây Châu, đầu vào cũng có giới hạn.

Nghe mẹ Tiểu Đường uy h**p, khuôn mặt nhỏ của Tiểu Tỉnh Tinh lộ ra một nụ cười lạnh lùng, giọng nói non nớt leng keng mạnh mẽ: “Mẹ Tiểu Đường, đánh người nói dối đều là con gái của bà, bà đàm luận giáo dưỡng với tôi còn không bằng dùng chút thời gian về giáo dục con gái bà cho tốt đi. Ah, tôi biết chuyện này có chút khó khăn với bà, dù sao thân làm mẹ như bà cũng không có chút giáo dưỡng nào mài”

Mẹ Tiểu Đường trợn mắt hốc mồm nhìn Tiểu Tinh Tinh, cô ta nào ngờ Tiểu Tinh Tinh mềm yếu mà miệng lưỡi bén nhọn đến thế: “Mày!”

“Còn nữa, tôi sẽ không xin lỗi các người, tôi chẳng những không xin lỗi, mà các người còn phải lập tức xin lỗi mẹ tôi!

Nếu như các người không xin lỗi thì tự gánh lầy hậu quả!”

Dáng vẻ “tôi đây không phải là dễ trêu” của Tiểu Tinh Tinh vừa đáng yêu lại uy nghiêm.

Mẹ Tiểu Đường và Tiểu Đường trong chốc lát đều bị dọa Sợ.

Lúc này thím Tô tới đón Tiểu Tinh Tinh: “tiểu thư nhỏ, ôi chao, đây là thế nào?”

Thím Tô lúc này đau lòng bảo vệ Tiểu Tinh Tinh ra phía sau mình, cô ấy là nhất đẳng giáo viên ở Lan Lâu Cổ Quốc nhưng, sau đó luôn chăm sóc cho Tinh Tinh Tiểu Công Chúa, địa vị phi phàm, hiện tại thím Tô chau mày nhìn mẹ Tiểu Đường: “Vị nữ sĩ này, xin hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chúng ta tiểu thư nhỏ từ trước đến nay rất lễ phép, nếu như không phải là con nhà cô chọc tới tiểu thư nhỏ chúng tôi trước, tiểu thư nhỏ chúng tôi chắc chắn sẽ không động thủ.”

Mẹ Tiểu Đường mới vừa bị Tiểu Tinh Tinh chọc giận, hiện tại lại bị một bảo mẫu chỉ trích, liền nổi trận lôi đình, cô ta giễu cọt một tiếng, trên mặt lộ ra biểu tình châm chọc: “Tiểu thư nhỏ? Nó trông như người hầu mà là tiểu thư nhỏ á? Tiểu thư nhỏ thế sao không có bố? Tiểu thư nhỏ thế sao lại có người mẹ lả lơi ong bướm?”

“Bà mới lả lơi ong bướm, con bà mới là có mẹ đẻ nhưng không có mẹ dạy!” Tiểu Tinh Tinh không cho phép bất kỳ kẻ nào chạm đến mẹ của mình.

Mẹ Tiểu Đường thấy Tiểu Tinh Tinh còn dám mạnh miệng, cô ta giận run cả người: “Tốt, mày chờ đó, chồng tao quen biết với hiệu trưởng nhà trẻ này, bây giờ tao gọi điện thoại cho anh ấy, bảo anh ấy đuổi mày ra khỏi nhà trẻ.”

Nói rồi mẹ Tiểu Đường liền lấy điện thoại ra.

“Đuổi ai ra khỏi nhà trẻ?”

Đột nhiên, một thanh âm trầm thấp từ tính truyền đến.

Có người tới.

Tiểu Tinh Tinh nhanh chóng ngắng đầu, chỉ thấy đám người vây xem đã tự động nhường ra một con đường, rất nhiều hộ vệ áo đen vóc người hung hãn ngay ngắn có thứ tự chạy tới, bao vây nơi đây chật như nêm cối, sau đó một thân thể đồ sộ anh tuần xông vào ánh mắt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1412


Chương 1413:

Mạc Tuân tới.

Hôm nay Mạc Tuân mặc tây trang màu đen, chất vải đắt giá được là nóng không chút nếp uốn nào, toát ra khí chất thượng lưu quý tộc ưu nhã sang trọng.

Anh đi tới, cặp mắt thâm thúy kia nhàn nhạt quét quanh toàn trường, khí tràng cường đại không rét mà run như đề vương đích thân nghênh giá, khiến người ta không nhịn được muốn quỳ lạy.

Tiểu Tinh Tinh thấy được Mạc Tuân hai mắt liền sáng ngời, là chú đẹp trai kia: “Chú đẹp trai!”

Tiểu Tinh Tinh chạy tới bên chân Mạc Tuân, ngước đôi mắt to trắng đen rõ ràng vui vẻ nhìn anh: “Hello, chú đẹp trai, chú còn nhớ con không?”

Nhớ chứ!

Đương nhiên nhớ!

Đây là lần thứ hai Mạc Tuân nhìn khuôn mặt nhỏ giống Lê Hương như đúc của Tiểu Tinh Tỉnh, nội tâm anh vẫn rung động như thế. Trong quá khứ anh đã từng khát vọng có một đứa con gái đến bao nhiêu, con gái của anh chắc chắn sẽ giống hệt mẹ cô bé.

Hiện tại Tiểu Tinh Tinh thỏa mãn hết thảy huyễn tưởng của anh với con gái.

Quan trọng là… Tiểu Tinh Tinh cũng nhớ anh!

Tuy chỉ gặp mặt một lần, nhưng Tiểu Tinh Tinh không quên anh.

Lúc này Mạc Tuân thấy được bàn tay nhỏ bé bị thương của Tiểu Tinh Tinh, anh mắp máy đôi môi mỏng: “Tinh Tinh, sao con lại bị thương rồi, là ai làm?”

“Cái này à…” Tiểu Tinh Tinh nhìn một chút vết thương trong lòng bàn tay mình, cười ngọt ngào: “Không sao ạ, chú ơi, con dũng cảm lắm ạ, sẽ không khóc nhè đâu.”

Trái tim Mạc Tuân như bị siết chặt, anh quỳ một gối, nhẹ nhàng cầm bàn tay nhỏ của Tiểu Tinh Tinh: “Có đau không con?”

Anh thỏi thổi vết thương của Tiểu Tinh Tinh, động tác mềm nhẹ lại thận trọng.

Tiểu Tinh Tinh nhìn Mạc Tuân, lần đầu tiên ở sân bay nhìn thấy chú đẹp trai này cô bé liền muốn chú đẹp trai này làm bố của mình rồi.

Mẹ Tiểu Đường cứ mãi bắt nạt nói cô bé không có bố, nếu như cô bé có bố, bố có thể ôm cô bé ôm lên thật cao rồi, nếu như cô bé có bố, bố có thể bảo vệ mẹ, không cho những người xấu kia nói bậy mẹ rồi.

Nhưng, cô bé lại rất thấp thỏm, nếu như chú đẹp trai không thích mẹ, không thích cô bé, vậy nên làm sao bây giờ?

Hiện tại chú đẹp trai dịu dàng với cô bé như vậy, hai mắt Tiểu Tinh Tinh sáng lên, chú đẹp trai chắc cũng thích cô bé nhỉ?

Tiểu Tinh Tinh “suyt” một tiếng, giọng nói non nót vang lên: “Dạ, có đau một chút ạ.”

Mạc Tuân nhìn dáng vẻ Tiểu Tinh Tinh rõ ràng rất đau nhưng vẫn chịu đựng, trong lòng mềm thành nước, anh vươn cánh tay tráng kiện, một tay bế Tiểu Tinh Tinh từ dưới đất lên: “Tinh Tinh, không sao, ở trước mặt chú, con có thể khóc nhè.”

Thật vậy chăng?

Trong đôi mắt to rõ ràng lòng trắng lòng đen của Tiểu Tinh Tinh nhanh chóng dâng lên một tằng hơi nước trong suốt, cô bé vừa uất ức vừa đáng thương, cái mũi nhỏ đỏ bừng: “Chú đẹp trai ơi, bọn họ mắng mẹ con, còn đánh con nữa!”

Lúc Tiểu Tinh Tinh một mình rất dũng cảm, nhưng bây giờ Mạc Tuân đã tới, thân ảnh đồ sộ mạnh mẽ ấy như núi cao vững chãi, khiến cô bé muốn dựa vào, muốn làm nũng, cô bé nhanh chóng cáo trạng với Mạc Tuân.

Mạc Tuân mím đôi môi mỏng, ánh mắt lạnh lẽo âm vụ nhanh chóng rơi trên người mẹ Tiểu Đường: “Cô chính là người đàn bà chanh chua, còn nó là con nhóc sư tử cái bắt nạt Tinh Tinh?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1413


Chương 1414:

Từ lúc Mạc Tuân xuất hiện, ánh mắt mẹ Tiểu Đường như cao su dính chặt trên người anh.

Ngoại trừ ở trên ti vi, cô ta chưa từng thây qua người đàn ông cao to đẹp trai như vậy.

Anh rất đẹp trai, ngũ quan thâm thúy sắc nét, như ông trời điêu khắc mà nên, hoàn mỹ khiến người khác tim đập thình thịch.

Mấu chốt nhất là khí tràng trên người anh, cường đại lại sắc bén, tự nhiên mà thành, mang theo bá đạo, khiến người ta không tự chủ được thần phục.

Tiểu Đường nghe được lời nói của Mạc Tuân, nhanh chóng khóc lóc lôi kéo ống tay áo mẹ nó: “Mẹ, người này mắng con là sư tử cái, chửi mẹ là người đàn bà chanh chua kìa.”

Mẹ Tiểu Đường nhanh chóng từ trong cơn sỉ mê tỉnh lại, cô ta thấy Mạc Tuân nổi bật bất phàm, từ đầu đến chân khiêm tốn mà cao quý, đại khái lại là nô lệ dưới váy mẹ Tiểu Tinh Tinh, trong lòng cô ta ghen tị muốn phun ra máu: “Vị tiên sinh này, anh là ai, chẳng lẽ anh lại là chú của Tiểu Tinh Tỉnh à! Anh đừng để bị mẹ con nó lừa, theo tôi được biết, mẹ nó có rất nhiều đàn ông, đều là chú của Tiểu Tinh Tinh, anh chẳng qua chỉ là một trong số đó, mà đứa nhóc bây giờ anh đang ôm trong lòng chính đứa con hoang mẹ nó có bầu trước khi cưới chồng đấy. Vừa nhìn anh là biết có thân phận có địa vị, chẳng lẽ lại đi đổ vỏ của người khác, lại nuôi con cho người khác! Anh ngàn vạn lần đừng để bị bọn nó lừa!”

“Còn có, mẹ nó ngay cả đàn ông đã có vợ cũng không buông tha, chồng tôi đã bị mẹ nó mê đến thần hồn điên đảo rồi.”

Tiểu Tinh Tinh rất sợ chú đẹp trai tin lời người phụ nữ này, hiểu lầm mẹ mình, cho nên cậu lúc này vươn hai tay nhỏ bé ôm lấy cổ Mạc Tuân, giọng điệu non nót tràn ngập lo lắng: “Chú đẹp trai, chú đừng nghe bà ta nói lung tung, mẹ con mới không phải loại người như vậy, con có bó, chỉ là… chỉ là bố con đã chết rồi thôi!”

Mạc Tuân “đã chết “…”

Trên gương mặt anh tuấn của Mạc Tuân dâng lên một tầng sương lạnh, anh giơ bàn tay lên xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Tinh Tinh, tỏ vẻ trấn an, sau đó ngẳng đầu, âm trầm lạnh thấu xương quét về mẹ Tiểu Đường: “Ai nói Tiểu Tinh Tinh không có bó, tôi chính là bố con bé!”

Cái gì?

Người đàn ông này là bố của đứa con hoang kia?

Mẹ Tiểu Đường căn bản không tin: “Tiên sinh, anh đừng bị con hồ ly tinh kia lừa đến lạc tâm lạc trí mà đi làm bó, chồng tôi chính là ví dụ sống…”

“Ha ha…” lúc này Mạc Tuân từ trong cổ họng bật ra tiếng cười thật tháp: “Người phụ nữ của tôi làm sao có thể coi trọng chồng cô, các ngươi xách giày cho cô ấy cũng không xứng!”

Mẹ Tiểu Đường bị nhục nhã như thế, trực tiếp cứng đờ.

Lúc này lại có người tới, là bố Tiểu Đường thở hồn hển chạy tới, ông ta trầm mặt, trực tiếp tát mẹ Tiểu Đường: “Cô ở đây chanh chua làm loạn cái gì? Biết rõ công việc tôi bận rộn, còn suốt ngày gây chuyện cho tôi!”

“Bồ, là Tiểu Tinh Tinh động thủ đánh con trước!”

Mẹ Tiểu Đường bị tát một cái, trên mặt đau rát, hơn nữa đều sưng lên, cô ta giơ tay lên tức giận nói: “Chồng, lần này thật sự không phải là lỗi của em, là con nhỏ này động thủ đánh người trước, anh bảo nó mau xin lỗi, nếu không… thì đuổi nó ra nhà trẻ, không phải anh quen biết với hiệu trưởng nơi này sao?”

“Mẹ Tiểu Đường, cô là đang tìm tôi sao?” Lúc này Sùng Văn dẫn hiệu trưởng nhà trẻ nhà trẻ qua đây.

Mẹ Tiểu Đường vừa thấy chỗ dựa vững tới liền vui vẻ, nhưng cô ta giả vờ uất ức: “Hiệu trưởng nhà trẻ, chúng ta đều là người quen, hơn nữa nhà của chúng tôi đã quyên góp cho nhà trẻ không ít thứ, lần này ông nhất định phải thay nhà chúng tôi làm chủ, không thể lại để cho mấy đứa như Tiểu Tinh Tinh động thủ đánh con người khác ở đây nữa.”

Hiệu trưởng nhà trẻ nhìn mẹ Tiểu Đường ngu đến mức buồn cười đã điên cuồng lau mồ hôi lạnh, ông ta thận trọng nhìn Mạc Tuân, nói: “Mẹ Tiểu Đường, tôi mới vừa đi xem camera theo dõi, sự thật là Tiểu Đường nhà cô mắng người trước, còn động thủ đánh người, ngay cả vét thương trên trán này đều là con cô tự mình ngã mà ra, tôi khuyên nhà cô mau xin lỗi Mạc tổng đi, Mạc tổng đã mua nhà trẻ này rồi, bây giờ là boss lớn nơi này!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1414


Chương 1415:

Cái gì?

Nhà trẻ này đã bị người đàn ông anh tuấn nhưng lạnh lùng ấy mua rồi?

Mẹ Tiểu Đường lập tức ngây ngắn cả người.

Hơn nữa, Lục… Mạc tổng?

Mẹ Tiểu Đường cũng là có chút kiến thức, hơn nữa bây giờ còn có người nào không biết toàn cầu đệ nhất tài phiệt Mạc Tuân, lẽ nào anh… anh chính là?

Ánh mắt mẹ Tiểu Đường rơi trên nút bạc trên ống tay áo Mạc Tuân, chữ “Lục” rạng rỡ chiếu sáng.

Trời ạ!

Mẹ Tiểu Đường khiếp sợ nhìn Mạc Tuân, cô ta làm sao sẽ nghĩ đến chính mình sẽ đụng phải đại nhân vật như thế.

Tiểu Tinh Tinh con hoang trong miệng cô ta… là con gái của Mạc Tuân?

“Bố Tiểu Đường, nếu như vợ và con gái anh không xin lỗi, về sau anh cũng đừng hòng sống ở Hoa Tây Châu.” Sùng Văn đứng ở một bên, nhắc nhở bồ Tiểu Đường.

Bồ Tiểu Đường nhéo tay mẹ Tiểu Đường, thấp giọng chán ghét mắng: “Hôm nay cô thực sự hại chết tôi, mau mau xin lỗi, cô dám chọc đến Mạc tổng đúng là ăn gan hùm mà, cô muốn cả nhà chúng ta chôn cùng cô sao!”

Hai chân mẹ Tiểu Đường mềm nhũn, trực tiếp ngã lăn trên mặt đất, cô ta chỉ có thể lôi kéo Tiểu Đường nói xin lỗi Tiểu Tỉnh Tỉnh.

Mạc Tuân mắt lạnh nhìn cả nhà Tiểu Đường: “Sau này tôi không muốn gặp lại các người, các người tốt nhất đừng xuất hiện ở trước mặt tôi thêm lần nào nữa.”

Nói xong, Mạc Tuân ôm Tiểu Tinh Tinh xoay người rời đi.

Mạc Tuân ôm Tiểu Tinh Tinh đến chiếc Rolls-Royce Phantom, anh lấy ra hòm thuốc, giúp Tiểu Tinh Tinh xử lý vết thương trong lòng bàn tay.

Tiểu Tinh Tinh mềm mại nói: “Chú đẹp trai, hôm nay con cảm ơn chú ạ.”

“Không cần đâu, Tiểu Tinh Tinh, bây giờ con cùng chú về nhà đi, đến nhà chú chơi, trong nhà chú có nhiều đồ chơi lắm.” Mạc Tuân muốn mang Tiểu Tinh Tinh về nhà.

“Cái này…” Tiểu Tinh Tinh do dự, tuy cô bé rất thích chú đẹp trai, thế nhưng cô bé không thẻ tùy tiện tới nhà người khác chơi được.

“Tiểu Tinh Tinh, anh trai Bì Bì của con cũng sẽ đến nhà chú làm khách, chú với mẹ con là bạn tốt, nên con không cần lo lắng.”

Hai mắt Tiểu Tinh Tinh sáng ngời, thì ra chú đẹp trai quen biết với mẹ à, vậy thì thật sự quá tốt.

“Anh con sẽ đến thật sao ạ?”

Mạc Tuân gật đầu: “Đương nhiên.”

“Vậy được rồi, con liền cùng chú đẹp trai về nhà.” Tiểu Tinh Tinh gật đầu đồng ý.

Mạc Tuân ôm Tiểu Tinh Tinh ngồi ở ghế an toàn, thắt chặt dây an toàn cho cô bé, sau đó anh đóng cửa cửa sau xe chuẩn bị đến ghế lái, lúc này dì Tô vội vã chạy tới, ngăn cản nói: “Tiên sinh, hôm nay thật cảm ơn anh, nhưng tiểu thư nhỏ không thể về nhà với anh…”

Mạc Tuân ngẳng đầu nhìn về phía dì Tô, giọng nói trầm thấp từ tính trực tiếp cắt ngang lời của cô ấy: “Tôi là bố của Tiểu Tinh Tinh, tôi mang con gái tôi về nhà có gì không thẻ?”

Cái gì?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1415


Chương 1416:

Tuy là vừa rồi ở trong vườn trẻ dì Tô cũng nghe Mạc Tuân nói mình là bố của Tiểu Tinh Tinh, nhưng tình huống lúc đó cô ấy còn tưởng Mạc Tuân là vì giữ gìn tâm hồn nhỏ bé thơ ngây của Tiểu Tinh Tinh nên mới nói dối.

Bây giờ nghe Mạc Tuân lấy giọng nói không gì sánh được bình tĩnh lại khẳng định một lần nữa Tiểu Tinh Tinh là con gái của anh, hai lỗ tai dì Tô ong ong.

Lẽ nào… Lẽ nào người người đàn ông trước mắt này thật sự là… phò mã?

Mạc Tuân lên xe, anh đạp chân ga, chiếc xe sang trọng vội vã phóng đi.

“Ai, tiểu thư nhỏ!” Dì Tô sợ gặp chuyện không may, nên nhanh chóng lấy điện thoại ra, bắm một dãy só.

Cú điện thoại là này gọi cho Bì Bì.

Điện thoại nhanh chóng được nói thông, giọng Tiểu Bì Bì truyền tới: “Alo, dì Tô.

“Tiểu thiếu gia, bây giờ cậu đang ở đâu vậy?”

“Con gặp một chút phiền phức, có một người truy tung con, con đang xoay anh ấy ở Hoa Tây Châu vòng vòng Hồ.

“Tiểu thiếu gia, không xong, đã xảy ra chuyện, tiểu thư nhỏ bị… bị phò mã mang đi rồi!”

Tiểu Bì Bì nhanh chóng im lặng vài giây, cậu không cần hỏi cũng biết “phò mã” là Mạc Tuân, cậu võ một cái bắp đùi của mình: “Nguy rồi, con trúng kế rồi, kế điệu hỗ ly sơn!”

“Tiểu thiếu gia, cậu đang nói cái gì thế, tôi nghe không hiểu, mong cậu nói tiếng người đi! tiểu thư nhỏ hiện tại có thể bị nguy hiểm hay không?” Dì Tô vô cùng sốt ruột.

“Dì Tô, chuyện này dì không cần phải để ý đến, con ngay bây giờ sẽ đi tìm em gái.” Tiểu Bì Bì trực tiếp cúp điện thoại.

Buổi tối, chuông cửa biệt thự vang lên, người làm nữ kéo ra cổng lớn, Tiểu Bì Bì đi đến.

Tiểu Bì Bì đi vào phòng khách, Mạc Tuân đã ngồi trên ghế salon chờ cậu rồi.

*Hello chú đẹp trai, em gái con đâu?” Tiểu Bì Bì hỏi.

Mạc Tuân dùng ánh mắt chỉ chỉ trên lầu: “Tinh Tinh ở phía trên chơi rồi.”

Tiểu Bì Bì gật đầu, cũng không lên lầu, mà là ngồi ngay ngắn xuống vị trí đối diện Mạc Tuân.

Một lớn một nhỏ, hình thành cục diện đàm phán.

Mạc Tuân ngay từ đầu cũng rất thích Tiểu Bì Bì, thích đến mức muốn nhận cậu làm con trai của mình, hiện tại anh câu đôi môi mỏng: “Bì Bì, sao con không đi lên nhìn nh Tỉnh?”

Tiểu Bì Bì nghiêng cái đầu nhỏ: “Lát nữa chờ có thời gian rồi con lên nhìn em gái sau, lẽ nào chú đẹp trai chỉ muốn ta mời con đến đây chơi, đêm nay còn có thể thả con đi sao?”

Mạc Tuân cười to vài tiếng, anh phát hiện mình thực sự càng ngày càng thích cậu nhóc quá mức thông minh này rồi.

“Chú đẹp trai, lần này bố con chú và Mạc Thần Dịch liên thủ chơi chiêu gậy ông đập lưng ông với, vậy bây giờ cũng không cần vòng vo, chs muốn làm cái gì thì cứ nói đi!”

Mạc Tuân nhướng mày kiếm anh khí: “Bì Bì, chú muốn một sợi tóc của con.”

Tiểu Bì Bì biết mình không có quyền lựa chọn, nên cậu giơ tay nhỏ bé lên, rút một sợi tóc giao cho Mạc Tuân.

Mạc Tuân bỏ cọng tóc của Bì Bì, của Tinh Tinh và Mạc Thần Dịch, cùng tóc mình toàn bộ bỏ vào trong túi nhựa kín gió, sau đó giao cho Sùng Văn: “Cầm đi xét nghiệm ADN, tôi muốn mau sớm biết kết quả.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1416


Chương 1417:

“Vâng.” Sùng Văn cung kính lui xuống.

Giám định DNA.

Kỳ thực lúc Tiểu Bì Bì nhỗ xuống sợi tóc kia cũng biết Mạc Tuân là muốn làm giám định DNA rồi, xem ra thân thế của cậu và Tinh Tinh đã bị lộ.

“Bì Bì, bây giờ con có cái gì… muốn nói với bố không?”

Lúc này Mạc Tuân nhìn về phía Tiểu Bì Bì.

Tiểu Bì Bì lắc lắc đầu nhỏ: “Không có, đây là chuyện của mẹ và bố, con sẽ không nói gì cả.”

Vừa dứt lời dưới, một giọng nói ngọt ngào non nớt vang lên: “Anh ơi, anh tới rồi?”

Tiểu Tinh Tinh xuống lầu, cô bé nhìn thấy Tiểu Bì Bì hết sức vui vẻ, nhào tới ôm lấy Tiểu Bì Bì.

Tiểu Bì Bì rất cưng chiều cô em gái xinh đẹp này: “Em gái, em ở đây chơi vui không?”

“Đương nhiên vui ạ, nhà của chú đẹp trai thật lớn, trên lầu có rất nhiều đồ chơi đó.” Tiểu Tinh Tinh bây giờ đối với hết thảy đều thấy rất ngạc nhiên.

Lúc này Mạc Tuân đứng lên: “Cơm tối nấu xong rồi, chúng ta cùng nhau ăn cơm thôi!”

Một lớn hai nhỏ ăn chung cơm tối xong, Mạc Tuân vào thư phòng.

Lúc này tiếng đập cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến tiếng của Sùng Văn: “Chủ tử, kết quả giám định DNA đã có rồi ạ.”

Mạc Tuân vốn đang phê duyệt văn kiện, anh đang cầm bút máy “xoát xoát” ký tên mình, nghe nói như thế, ngòi bút trong tay anh bỗng dừng lại.

“Vào đi.”

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Sùng Văn cầm trong tay một hồ sơ niêm phong đi đến.

“Chủ tử, đây là kết quả giám định DNA cha con.”

Mạc Tuân buông bút máy, anh từ từ mở ra hồ sơ niêm phong kia, sau đó đem lấy kết quả từ bên trong ra.

Kết quả hiển thị, DNA của anh và Mạc Thần Dịch, Bì Bì, Tinh t*nh h**n toàn ăn khớp, ba đứa trẻ đều là cốt nhục của anh!

“Chủ tử, theo như kết quả biểu hiện, Bì Bì và Tinh Tinh đều là con của anh, hai đứa bé và Dịch Dịch tiểu thiếu gia là từ một bụng đi ra, năm đó Lê tiểu thư sinh là tam thai, Lê tiểu thư sinh cho anh ba đứa con.”

Mạc Tuân thật lâu không có phản ứng, con ngươi thâm thúy của anh rơi vào trong văn kiện, kịch liệt co rút lại, tuy là trong lòng anh đã sớm chắc chắc rồi, nhưng giây phút nhìn đến kết quả, trái tim anh vẫn khiếp sợ như vậy.

Anh cho tới bây giờ chưa từng nghĩ năm đó Lê Hương mang tam thai, hơn nữa đều là con của anh!

Cái này… làm sao có thể?

Mạc Tuân đứng lên, anh đi tới trước cửa sổ sát đất, một tay chống thắt lưng đi tới lui tầm vài vòng.

“Chủ tử… chủ tử, anh làm sao vậy?” Sùng Văn thận trọng nhìn Mạc Tuân, anh cảm thấy chủ tử nhà mình bây giờ đang xoay vòng ở đó… có hơi ngốc ngốc.

Mạc Tuân ngắng đầu, đôi mắt thâm thúy rơi trên mặt Sùng Văn: “Kết quả này sẽ không sai chứ?”

“Đương nhiên không sai ạ.”

*Bì Bì và Tinh Tinh đều là con của tôi?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1417


Chương 1418:

“Kết quả nói như thế đó.”

“Tôi có hai đứa con trai, một đứa con gái?”

“Vâng… Đúng vậy.”

Mạc Tuân cảm giác mình muốn xỉu, thân thể cao ngất lắc lư hai cái, suy đoán trong lòng đến rồi cuối cùng chứng thực, hiện tại đầu óc anh vẫn một mảnh trống rỗng.

Anh vẫn cho là Bì Bì và Tinh Tinh là con của Lê Hương và Tô Hi!

Anh sâu đậm chú ý điểm này, chỉ cần nghĩ đến Lê Hương đã từng sinh con cho người đàn ông khác, trong ngực anh liền thiêu đốt ra một lệ khí tối tăm khát máu, hận không thể đốt cháy cả thế giới.

Nhưng bây giờ, Bì Bì và Tỉnh Tinh lại là con của anh!

Khó trách lần đầu tiên anh nhìn thấy Bì Bì cùng Tinh Tinh đã thích hai đứa, đây chắc đại là… Máu mủ tình thâm đi!

Lồng ngực to lớn của Mạc Tuân mạnh mẽ phập phồng, đồng tử không ngừng co rút, rõ ràng người đàn ông bình thường bá đạo cường thế không ai bì nổi mà lúc này lại như đứa trẻ tay chân luống cuống.

Chưa bao giờ từng nghĩ, ngoại trừ Mạc Thần Dịch, anh còn có hai đứa con.

Hai chân Mạc Tuân như nhữn ra, cảm giác như đi ở trên bông vải, rất giống như đang nằm mơ.

Tắt cả quá không chân thật.

Lê Hương lại sinh ba đứa con cho anh!

Ha.

Ha ha.

Thấy Mạc Tuân sắp ngã đến nơi, Sùng Văn muốn tiến lên đỡ: “Chủ tử, cẩn thận!”

Mạc Tuân tự đứng lại vững vàng, anh hít sâu vài lần, sau đó cười to “ha ha” hai tiếng: “Thật tốt quá, hai đứa vậy mà lại là con của tôi, Lê Hương sinh cho tôi tam thai, tôi nếp tẻ đều có cả, quả là đại thắng của đời người mà, còn có ai, tôi chỉ muốn hỏi một câu còn có ail”

*..” Sùng Văn thế mới biết chủ tử nhà mình đây là do quá vui mừng, hạnh phúc đến mức làm người ta ngất xỉu như thế, chủ tử nhà mình vui vẻ đến hóa ngốc luôn rồi.

Quả thật là chẳng có ail Mạc Tuân ngồn ngang trăm múi tơ lòng, có rất nhiều chuyện anh muốn làm, anh phân phó nói: “Mau đi tìm người sửa sang nơi này lại một chút, tôi muốn xây thêm hai phòng dành cho trẻ em, không, trực tiếp dọn nhà đi!

Biệt thự không thích hợp, dù sao tôi có ba đứa con, chuyển nhà, người nhiều rồi, ở đây không tiện, trực tiếp dọn vào trang viên, là loại có khu riêng dành cho con nít ây.”

*Tinh Tinh là con gái, chính là tiểu công chúa trong lòng bàn tay tôi, phòng của con bé tôi muốn đích thân thiết kế, váy công chúa giày công chúa, chỉ có thứ con bé không nghĩ tới, chứ không có thứ mà tôi không cho con bé được…”

Sùng Văn nhìn Mạc Tuân, chủ tử nhà mình vừa đi lòng vòng vừa suy nghĩ, hận không thể đem thứ tốt nhất trên khắp thế gian đến trước mặt ba cục cưng của mình, nhìn ra được chủ tử nhà mình là thật sự vui mừng, mừng đến điên rồi.

Đã nhiều năm như vậy, Sùng Văn vẫn là lần đầu tiên thấy chủ tử nhà mình vui vẻ như vậy, Sùng Văn cũng lộ ra ý cười.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại của Mạc Tuân.

Ai2 Mạc Tuân còn đang chìm đắm trong suy nghĩ xây dựng tương lai tốt đẹp cho ba cục cưng nhà mình, hiện tại đột nhiên bị điện thoại cắt ngang, anh nhíu mày, ai lại không có mắt lại gọi cho anh vào lúc này, hiện tại anh chỉ muốn im lặng vui vẻ một mình, không muốn bị quấy rồi!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1418


CHương 1419:

Mạc Tuân lấy điện thoại ra xem, là… Mạc Thần Dịch gọi.

Mạc Tuân ấn phím nhận: “Alo.”

Giọng nói lạnh lùng xen lẫn non nớt của Tiểu Mạc Thần Dịch truyền tới: “Bố, kết quả giám định DNA có rồi đúng không?”

“Đúng vậy Mạc Thần Dịch, hiện tại bố chính thức nói cho con biết, con làm anh cả rồi, Bì Bì là em ruột của con, con còn có một em gái nhỏ, các con là tam thai, đều là trong bụng mẹ con sinh ral”

Mạc Tuân tưởng Tiểu Mạc Thần Dịch sẽ vui vẻ, bởi vì anh biết đứa con trai này của mình vẫn canh cánh thân thé của mình trong lòng.

Tiểu Mạc Thần Dịch tưởng mình được đẻ thuê, mà Bì Bì và Tinh Tinh là được mẹ đích thân sinh, cho nên Tiểu Mạc Thần Dịch ngay từ lần đầu liền có địch ý rất lớn với Bì Bì, đó là bởi vì Tiểu Mạc Thần Dịch vừa hâm mộ ghen ty với Bì Bì.

Hiện tại Mạc Tuân nói thân thế thật sự cho Tiểu Mạc Thần Dịch, Tiểu Mạc Thần Dịch lại im lặng, cũng không có nói gì.

Nụ cười bên khóe môi Mạc Tuân cứng lại: “Mạc Thần Dịch, con sao vậy, biết được các con là tam thai, con không vui sao?”

Mấy giây sau, Tiểu Mạc Thần Dịch buồn buồn cất giọng: “Bố, nếu bọn con là tam thai, vậy mẹ vì sao không quan tâm đến con?”

Trái tim Mạc Tuân siết chặt, anh cảm giác buồng tim của mình như đột nhiên bị một bàn tay hung hãn bóp lấy, đúng vậy, vừa rồi anh bị vui vẻ xông váng não, quên mắt phía sau chuyện này còn rất nhiều điểm đáng ngờ.

Ba năm trước đây, Lê Hương không phải đã làm sảy thai con anh sao?

Tam thai nhất định là ra đời ở Lan Lâu Cổ Quốc, vì sao Lê Hương muốn đưa con cả Mạc Thần Dịch đưa đến bên người anh?

Bây giờ nghĩ lại bố của anh Mạc Tư Tước hẳn là cái gì cũng biết, chuyện Mạc Thần Dịch là do mẹ thuê sinh ra ma quỷ này chính là bố của anh nói cho anh biết!

Lão hồ ly đáng ghét này!

“Mạc Thần Dịch, năm đó giữa bố và mẹ xảy ra rất nhiều chuyện, đôi lời không nói hết được, con chỉ cần biết mẹ con rất yêu con.”

Mạc Tuân lựa lời mà nói, tuy Mạc Thần Dịch là thiên tài IQ cao, nhưng dù sao cậu cũng chỉ là một đứa trẻ, cần mẹ yêu thương, Mạc Tuân không hy vọng con trai của mình bị tổn thương.

“Phải không? Cho dù ba năm trước đây hai người xảy ra rất nhiều chuyện, mẹ không muốn trở về nhìn bó, nhưng là, mẹ rời đi ba năm nay vì sao cũng không trở về liếc lầy con một cái?”

Mạc Tuân: “Mạc Thần Dịch…”

“Bố, bố và mẹ luôn nói với con, hai người đều rất yêu con, thế nhưng con thực sự không biết tình yêu ấy rốt cuộc như thế nào.” Nói rồi Tiểu Mạc Thần Dịch trực tiếp cúp máy.

Nghe tiếng “tít tít”, Mạc Tuân chau chặt mày, anh thử gọi điện thoại cho Mạc Thần Dịch.

Thế nhưng bên kia truyền đến tiếng giọng nữ máy móc lạnh lẽo xin lỗi, số điện thoại mà quý khách gọi đã tắt máy.

Tiểu Mạc Thần Dịch tắt điện thoại.

Mạc Tuân có chút lo lắng cho đứa con trai này, anh quyết định sáng mai phải đi tìm Mạc Thần Dịch, nói chuyện với cậu một chút.

Nhưng, nên nói gì đây?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1419


Chương 1420:

Mạc Tuân ngòi trên ghế làm việc, niềm vui ban nãy cũng tan đi mấy phần, quanh quần trong lòng là hoang mang cùng đau xót.

Ba năm trước đây cô chắc là không giết con của anh, nhưng, cô lừa anh! Cô lừa anh!

Cô lừa anh nói đứa con trong bụng cô là của Tô Hi, bây giờ nghĩ lại y thuật cô kinh người, muốn chỉnh lại tháng thai của mình có chăng là quá dễ dàng.

Cô tại sao muốn lừa anh?

Mạc Tuân không thể tha thứ cô lừa dối như vậy, con là của anh, dù như thế nào, anh đều có quyền lợi được biết, nhưng ba năm nay anh cái gì cũng không biết!

Anh càng thêm không thể tha thứ là, ba năm rồi, cô trở về Lan Lâu Cổ Quốc trọn ba năm, lại chưa từng trở lại.

Ba năm nay anh đều không có thể bầu bạn bên cạnh Bì Bì và Tinh Tinh, nhìn bọn nó lớn lên, tình thương của bố của anh vắng mặt trọn ba năm.

Cô cũng vậy, cô biết rõ anh và Mạc Thần Dịch sống ở Đề Đô, tình yêu sâu đậm nhường ấy, đứa con cả cô mang nặng đẻ đau mười tháng, cô ở giữa cuộc sống sống nương tựa lẫn nhau của bồ con họ, cô trong cuộc đời của anh, ở trong sinh mệnh Mạc Thần Dịch biến mắt trọn ba năm.

Nghĩ tới những thứ này, Mạc Tuân hận không thể hiện tại tìm được cô, sau đó móc trái tim cô ra xem thử, người phụ nữ này, đến tột sao có thể lòng dạ ác độc đến như thế!

Lúc này tiếng đập cửa vang lên, người làm nữ ở ngoài Ủ i: “Tiên sinh, bên ngoài có một người đên, muôn Người làm nữ đẩy cửa vào, cung kính báo cáo: “Tiên sinh, bên ngoài tới một người phụ nữ, cô ấy nói muốn gặp ngài, còn muôn… đón con mình vê.”

Mạc Tuân mắt sáng lên, anh đã biết là ai, Lê Hương tới!

Ngày hôm nay anh nhận Bì Bì và Tinh Tinh làm con, cũng chưa phong tỏa tin tức, anh biết cô nhất định sẽ tới, chỉ là nhanh hơn so với anh tưởng tượng.

Mạc Tuân hiện tại cũng không muốn thấy người phụ nữ tàn nhẫn này nữa, chỉ cần nghĩ đến từng hành động của cô, anh liền muốn hung hăng dạy dỗ cô một trận, để cô nếm được vị đắng.

“Không gặp, bảo cô ấy đi đi!” Mạc Tuân trầm giọng nói.

“Vâng.”

Lê Hương tới, bây giờ đang ở ngoài cửa lớn biệt thự.

Sáng sớm hôm nay cô tỉnh lại trong phòng tổng thống, cô cái gì cũng không nhớ, chỉ nhớ rõ buổi tiệc hội nghị của Mạc thị tối hôm qua cô đã uống say, cô muốn bắt Mạc Tuân lại, nhưng Mạc Tuân trực tiếp đưa ném cô vào trong nước để tỉnh rượu.

Nghĩ đến chuyện ngu xuẩn cô đã làm, Lê Hương liền hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.

Sau đó cô rời khỏi Mạc thị, về đến nhà, rất nhanh liền nhận được điện thoại của dì Tô, dì Tô nói Tinh Tinh bị Mạc Tuân đón đi rồi, Bì Bì cũng đi theo.

Lê Hương cả kinh, cô còn không tìm được thời gian nói cho Mạc Tuân về thân thế của Bì Bì và Tinh Tinh, anh vẫn hiểu lầm Bì Bì Tinh Tinh là con của Tô Hi, chẳng lẽ anh thương tổn hai đứa bé?

Lê Hương vội vã chạy tới nơi này, muốn gặp Mạc Tuân.

Lúc này “két” một tiếng, cửa biệt thự lần nữa được mở ra, người làm nữ đứng ở cạnh cửa nói: “Thật ngại quá, tiên sinh chúng tôi nói ngài ấy không muốn gặp cô, bảo cô lập tức rời đi.”

Cái gì?

Anh không muốn gặp cô?

Lê Hương chau hàng mày thanh tú: “Tôi sẽ không đi, hai đứa con của tôi còn ở bên trong, Mạc Tuân đâu, vì sao anh ấy không gặp tôi?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1420


Chương 1421:

“Tiểu thư, chúng tôi cũng là nghe lệnh mà làm việc thôi, tiên sinh không muốn gặp cô, mời cô lập tức rời đi!!”

Oanh một tiếng, người làm nữ trực tiếp đóng cổng biệt thự lại.

Lê Hương: “…”

Trong thư phòng, Mạc Tuân đứng lặng trước cửa số sát đất, anh rũ mí mắt anh tuần nhìn dưới lầu, thu hết thân ảnh nhỏ xinh của Lê Hương vào đáy mắt mình.

Cổng đã đóng lại, cô cũng không hề rời đi, còn đứng ở bên ngoài đợi.

Nếu cô muốn đợi, vậy hãy cứ để cô đợi đi!

Lúc này ngoài cửa thư phòng đột nhiên truyền đến tiếng nức nở non mềm: “Hu hu hu…”

Mạc Tuân thu hồi suy nghĩ của mình, anh cả kinh, bởi vì đây là tiếng khóc của Tiểu Tinh Tinh, Tiểu Tinh Tinh khóc.

Mạc Tuân nhanh chóng nhắc chân dài đi ra ngoài, anh tới trong phòng, chỉ thấy người làm nữ ôm Tiểu Tinh Tinh dỗ dành: “Tiểu thư nhỏ, tiểu thư sao vậy ạ, cô đừng khóc, khóc sẽ không đẹp đâu.”

Thế nhưng Tiểu Tinh Tinh vẫn còn khóc, bàn tay nhỏ xinh chà chà khóe mắt, nước mắt đầy mặt.

Mạc Tuân trầm giọng nói: “Cô đi ra ngoài đi.”

“Vâng, tiên sinh.” Người làm nữ nhanh chóng lui ra.

Mạc Tuân nhìn Tiểu Tinh Tinh, Tiểu Tinh Tinh đã tắm xong, trên người mặc chiếc váy hai dây màu vàng, trên đôi chân nhỏ còn mang chiếc tất cùng màu, hiện tại cô bé đứng khóc, tất đã rớt một cái, lộ ra bàn chân nhỏ xíu.

Mạc Tuân cảm tháy tiếng khóc của Tiểu Tinh Tinh đã làm trái tim anh tan vỡ, anh nhanh chóng ôm Tiểu Tinh Tinh trong khuỷu tay có lực, dịu dàng dỗ dành: “Tiểu Tinh Tinh, sao con khóc, mau nói cho chú biết.”

Trên khuôn mặt nhỏ Tiểu Tinh Tinh treo đầy nước mắt trong suốt, cô bé uất ức nhìn Mạc Tuân, cái miệng nhỏ hồng hồng chu lên, còn muốn khóc: “Mẹ ơi… Tinh Tinh nhớ mẹ… Tỉnh Tỉnh nhớ mẹ… hu hu…”

Tiểu Tinh Tinh muón mẹ, cho nên khóc.

Trái tim Mạc Tuân tê dại, dù anh không còn cách nào tha thứ Lê Hương, nhưng ba đứa con này đều rất yêu cô, tình yêu của mẹ là thứ mà bắt cứ kẻ nào cũng không thể thay thế được.

“Tinh Tỉnh ngoan, đừng khóc, con xem bây giờ đã khuya lắm rồi, sáng mai chú liền dẫn con đi tìm mẹ có được hay không?” Mạc Tuân vươn bàn tay nhẹ nhàng vỗ về sau lưng Tiểu Tinh Tinh.

Kỳ thực Mạc Thần Dịch chính là anh tự tay nuôi lớn, anh cũng không tính là ông bó bỉm sữa, nhưng bây giờ Tiểu Tỉnh Tinh nho nhỏ được anh ôm vào trong ngực, Tinh Tinh mềm mại như không xương, anh thận trọng cũng không dám dùng sức, rất sợ làm đau Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh thương tâm ghé vào đầu vai Mạc Tuân nức nở, hít hít vào, cái mũi nhỏ hồng hồng, tiếng nức nở làm làm người ta tan nát cõi lòng: “Không muốn, bây giờ: con muốn mẹ, mẹ ơi, mẹ ơi.”

Lúc này Bì Bì vào được, cậu nhìn Mạc Tuân: “Chú đẹp trai, chú có dỗ em gái cũng vô dụng, mẹ lúc nào cũng ngủ với em gái, cho dù lúc mẹ bận rộn, buỏi tối cũng sẽ cùng em gái video call, buôn chuyện trời đất.”

Mạc Tuân nhìn Tiểu Bì Bì, ánh mắt kia đại ý lẽ nào đêm nay không thể ngoại lệ một lần?

Tiểu Bì Bì nhún vai không thể.

Mạc Tuân đau đầu, hiện tại Lê Hương đang ở ngoài cửa lớn, anh đã ra lệnh, không cho cô vào, cũng không để cô gặp con.

Hơn nữa anh còn quyết định rồi, muốn nhận Bì Bì và Tinh Tinh đến cạnh mình nuôi nắng, anh muốn lấy quyền nuôi dưỡng hai đứa con này.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1421


Chương 1422:

Nhưng bây giờ kế hoạch có biến, anh quên mát bọn nhỏ rất ỷ lại yêu thương Lê Hương, muốn mạnh mẽ tách bọn chúng ra khỏi mẹ mình đoán chừng là không thẻ.

Tiểu Tinh Tinh còn đang không ngừng khóc, tay chân anh luống cuống dỗ dành, nhưng dỗ mãi cũng chẳng dỗ được.

Mạc Tuân đau lòng không chịu được, anh khom lưng nhặt đôi tất trên thảm lên, giúp Tiểu Tinh Tinh mặc vào: “Được, Tinh Tinh, chú hiện tại liền dẫn con đi gặp mẹ, nhưng con không thể khóc, có được không?”

Tiểu Tinh Tinh nhanh chóng ngừng tiếng khóc, đôi mắt to ươn ướt nhìn Mạc Tuân: “Thật không ạ chú đẹp trai, con có thể gặp mẹ con rồi?”

“Đương nhiên là thật, chú hiện tại liền mang con đi.” Mạc Tuân nắm tay Tiểu Tinh Tinh, dắt cô bé ra ngoài.

Ông bồ và cô em gái đã đi, Tiểu Bì Bì đi tới ban công trong phòng, cậu cúi cái đầu nhỏ nhìn xuống dưới lầu, mẹ còn đứng ở đó.

Tiểu Bì Bì, mẹ, con chỉ có thể giúp mẹ tới đây, bố đã mang theo em gái xuống phía dưới tự mình nghênh tiếp mẹ, con đường sau này hai người phải tự giải quyết đi.

Bên ngoài cửa biệt thự, Lê Hương lấy điện thoại ra, cô muốn gọi cho Mạc Tuân.

Thế nhưng lúc này “két” một tiếng, cổng biệt thự đột nhiên mở ra, ánh đèn sáng trưng bên trong hắt ra, Lê Hương ngẳng đầu, Mạc Tuân và Tiểu Tinh Tinh một lớn một nhỏ xông vào trong tầm mắt cô.

“Mẹ…” Tiểu Tinh Tinh nhào đến Lê Hương.

Lê Hương vươn cánh tay đón Tiểu Tinh Tinh, cũng bế Tiểu Tỉnh Tinh lên, cô dùng sức hôn lên khuôn mặt nhỏ của Tiểu Tinh Tinh: “Tinh Tinh, con có nhớ mẹ không? Mẹ rất nhớ con đó.”

Tiểu Tinh Tinh vui vẻ ôm cổ Lê Hương, cũng hôn lên mặt mẹ, mềm nhẹ cười nói: “Dĩ nhiên rồi ạ, Tinh Tinh mỗi ngày đều nhớ mẹ mà, vừa rồi Tinh Tinh nhớ mẹ đến khóc nhè đó…”

Lê Hương thấy viền mắt Tiểu Tinh Tinh hồng hồng, như là khóc qua, trong lòng cô tê rần, lại hôn Tiểu Tinh Tinh vài cái biểu thị vui vẻ.

Tiểu Tinh Tinh ở trong lòng mẹ cười khanh khách.

Mạc Tuân nhìn hai mẹ con, mặc kệ anh có tức giận Lê Hương bao nhiêu, nhưng nhìn hai mẹ con trái tim anh đã mềm nhũn, mềm đến rồi tinh rối mù.

Lúc này Lê Hương nâng đôi mắt trong vắt nhìn về phía Mạc Tuân: “Bì Bì đâu, Mạc tổng, làm phiền anh gọi Bì Bì ra, tôi muốn mang hai đứa về nhà.”

Lê Hương cũng có chút tức giận, anh không nói tiếng nào đã mang hai đứa bé đi, anh biết cô làm mẹ hoảng hốt thế nào không?

Vừa rồi anh còn cố ý không gặp cô, để cô đứng ở ngoài cửa đợi, thực sự là quá ác!

Mạc Tuân mím môi mỏng, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn Lê Hương: “Về nhà, về nhà nào, lẽ nào chỗ này của tôi không phải là nhà của Bì Bì và Tinh Tinh sao?”

Hàng mi nhỏ dài của Lê Hương đột nhiên run lên, lời này của anh là có ý gì, lẽ nào… anh đã biết thân thé của Bì Bì và Tinh Tỉnh rồi?

Nhìn bộ dáng cô khiếp sợ, Mạc Tuân châm chọc câu môi: “Lê Hương, cô thực sự là một kẻ lừa đảo, cô còn muốn gạt tôi tới khi nào?”

Con ngươi Lê Hương co rụt lại, anh đã biết, anh thực sự đã biết thân thế của Bì Bì và Tỉnh Tinh rồi.

Kỳ thực cô cũng không định gạt anh, cô vẫn luôn muốn tìm một thời gian nói cho anh biết, không ngờ tới anh đã tự biết trước.

Lúc này Mạc Tuân nhìn về phía Tiểu Tinh Tinh, mềm mại nói: “Tinh Tinh, tối nay con ngủ ở chỗ chú có được hay không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1422


Chương 1423:

Tiểu Tinh Tinh nhanh chóng nhìn về phía Lê Hương, trưng cầu ý kiến: “Mẹ, chúng ta tối nay có thể ngủ ở chỗ chú này không ạ, chú đối với con và anh rất tốt, chú rất yêu thích bọn con đó.”

Tiểu Tinh Tinh vẫn lo lắng Mạc Tuân biết đến chuyện của bố cô bé, hiện tại mẹ đã tới, bà mối nhỏ như cô đương nhiên phải tạo cơ hội cho hai người rồi.

Lê Hương thấy được khát vọng trong mắt Tiểu Tinh Tinh, hơn nữa nếu Mạc Tuân đã biết thân thế của con, cô cũng muốn trò chuyện với anh một chút, nên cô gật đầu: “Vậy được rồi, chúng ta đêm nay ngủ ở chỗ chú này nhé.”

“Thật tốt quá!” Tiểu Tinh Tinh hoan hô nói.

Lê Hương ôm Tiểu Tinh Tinh lên lầu, Bì Bì đã trở về phòng của mình ngủ rồi, Lê Hương nhìn Bì Bì sau đó ngủ với Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh chui trong lòng Lê Hương, nhỏ giọng nói: “Mẹ, mẹ cảm thấy chú đẹp trai thế nào ạ?”

“Tinh Tinh, sao con lại hỏi như vậy?”

*Con thấy chú đẹp trai rất tốt đó, bà ngoại nói xem đàn ông phải xem mặt, chú đẹp trai đẹp trai như vậy, lại cao như vậy, cánh tay rất có lực, dùng lời bà ngoại nói chính là cực.

phẩm, chú nhất định có thể bảo vệ mẹ thật tốt, con muốn để chú đẹp trai làm bố con, mẹ, mẹ có thích chú đẹp trai hay không?” Tiểu Tinh Tinh chớp chớp đôi mắt to nhìn Lê Hương.

Lê Hương: ”…”

Cô ở Lan Lâu Cổ Quốc ngủ say hai năm, Tinh Tinh đều là mẹ cô Lâm Thủy Dao nuôi lớn, bà ngoại tư tưởng lệch lạc như vậy hiện tại cũng làm tư tưởng Tiểu Tinh Tinh sai lệch luôn rồi.

Nhưng Lê Hương rất ngạc nhiên, Tỉnh Tỉnh cùng Mạc Tuân hẳn là mới quen biết, nhưng Tinh Tinh đã thích Mạc Tuân, muốn anh làm bồ của mình rồi.

Lê Hương xoa xoa tóc Tiểu Tinh Tinh: “Tinh Tinh, mẹ có một việc muốn nói cho con biết, kỳ thực chú đẹp trai chính là bố con đó!”

Cái gì?

Tiểu Tinh Tinh kinh ngạc đến mức há hốc mồm: “Mẹ, mẹ nói thật ạ?”

*Đương nhiên là thật.” Lê Hương khẳng định gật đầu.

Lúc này “cạch” một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra, Mạc Tuân đi đến, anh nhìn đang hai mẹ con đang thì thầm to nhỏ kia: “Sao lại không ngủ, đang nói chuyện gì thế?”

“Chú đẹp trai, con và mẹ đang nói chuyện về chú đó ạ, mẹ nói cho con biết một bí mật.” Tiểu Tinh Tinh thần bí chớp mắt.

Mạc Tuân đi tới bên giường, anh thương yêu nhìn nắm bột nhỏ này: “Bí mật gì?”

“Bí mật này chính là… mẹ nói chú đẹp trai chính là bố con!”

Ánh mắt Mạc Tuân liền rơi vào Lê Hương.

Lê Hương không ngờ mồm miệng Tiểu Tinh Tinh nhanh như vậy, cô muốn che cũng không kịp, cô chỉ đành ôm lấy Tiểu Tinh Tinh: “Tinh Tinh, ngủ đi.”

Tiểu Tinh Tinh vỗ vị trí bên giường: “Chú đẹp trai, tối hôm nay chú ngủ chung với bọn con đi, chú ngủ ở đây này.”

Lê Hương muốn lên tiếng, thế nhưng lúc này bên giường đã lõm xuống, Mạc Tuân đã nằm xuống: “Tinh Tỉnh, vậy con phải gọi chú là gì nhỉ?”

“Bố ơi…” Tiểu Tinh Tinh vui vẻ lại có chút ngượng ngùng kêu một tiếng.

Mạc Tuân cũng cảm giác trái tim phẳng lặng của mình bị một hòn đá ném xuống, trong nháy mắt tạo nên từng vòng sóng rung động, anh hôn lên khuôn mặt nhỏ của Tiểu Tinh Tinh : “Tinh Tỉnh, bố yêu con.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1423


Chương 1424:

Tiểu Tinh Tinh rất vui vẻ: “Bố mẹ, con buồn ngủ quá.”

“Ngủ đi.” Lê Hương đắp chăn cho Tiểu Tinh Tinh.

Thế nhưng ai ngờ Tiểu Tinh Tinh lại ngồi dậy, bây giờ cô nhóc đang ngủ ở giữa, cô bé bỗng bò dậy, bò tới bên cạnh giường, còn vươn tay nhỏ bé đẩy đẩy Lê Hương vào trong lòng Mạc Tuân: “Mẹ, mẹ ngủ chung với bố đi…”

Vành tai trắng như tuyết của Lê Hương lập tức đỏ ửng: “Tinh Tinh, con…”

“Bố, mẹ, hai người yên tâm đi, con biết mà, bà ngoại nói con nít phải hiểu chuyện, tự mình lăn ra bên giường để cho bố mẹ ngủ chung, bởi vì bố mẹ còn phải sinh em cho con.” Tiểu Tinh Tinh che miệng cười nói.

Nhìn con gái “hiểu chuyện”như thế, Lê Hương: “…”

Lê Hương phát hiện, cô giao Tiểu Tinh Tinh cho mẹ mình hoàn toàn là quyết định sai lầm, hơn nữa, cô sinh ba đứa con rồi, sao còn sinh được nữa, nếu như tiếp theo cũng tam thai thì cô nên gì hả, hả?

Lúc Lê Hương sinh tam thai cửu tử nhất sinh, có bóng ma rất nặng trong lòng, cô còn bình thường gặp ác mộng, mơ tới lúc mình mang bầu, khi đó cô sẽ giật mình tỉnh lại từ cơn ác mộng, cô tuyệt đối không muốn sinh nữa.

Lúc này Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn ngủ ở bên ngoài, còn đắp chăn lên cho mình: “Bố, mẹ, ngủ ngon nha.”

Tiểu Tinh Tinh nhắm nghiền hai mắt, rất nhanh đã say giấc.

Con đang ngủ, hiện tại đến lúc giải quyết chuyện giữa người lớn với nhau rồi, Lê Hương chậm rãi nghiêng người sang, nâng đôi mắt trong vắt nhìn về phía người đàn ông bên cạnh: “Mạc Tuân, có phải anh đã biết thân thế bọn nhỏ rồi không?”

Mạc Tuân nghiêng mắt nhìn Lê Hương, vì tới gặp con, cô đã đổi lại về gương mặt của mình, bởi vì đang nằm, vài lọn tóc dài đen nhánh quấn trên cần cổ thanh thoát, vừa thanh thuần vừa quyền rũ.

Chính là người phụ nữ này sinh ba đứa con cho anh, cô là mẹ của con anh.

Mạc Tuân không rung động dung là giả, anh còn nhớ rõ lúc ở Hải Thành lần đầu tiên khi hai người gặp nhau trên xe lửa, khi đó cô chỉ có 19 tuổi.

Cô dành hết cảnh xuân và thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái cho anh, cô càng cho anh kéo dài huyết mạch ké thừa.

Ngón tay thon dài Mạc Tuân cuộn tròn, muốn ôm cô, dùng sức cô ôm ở trong ngực mình, khảm vào trong cốt nhục mình, anh có rất nhiều lời muốn nói với cô, anh muốn nói cho cô biết anh thích biết bao những đứa con cô sinh cho anh, từ nay về sau anh không muốn xa cách với bọn nhỏ nữa, cũng không muốn để cô ra đi, anh không muốn để cô rời khỏi anh.

Nhưng là, ngón tay anh cuộn lên lại buông ra rồi, bởi vì cô cũng làm rất nhiều chuyện anh không có cách nào tha thứ được.

Mạc Tuân mím đôi môi mỏng, hừ lạnh một tiếng: “Thân thế bọn nhỏ có phải cô định lừa gạt tôi cả đời hay không?”

“Tôi không có…”

“Cô có!” Mạc Tuân trực tiếp cắt dứt lời của cô: “Lê Hương, cô quá ích kỷ quá tàn nhẫn, tôi hỏi cô, tại sao cô muốn đưa Dịch Dịch đến bên cạnh tôi, có phải cô không muốn Dịch Dịch không muốn tôi nữa hay không?

Cô vứt bỏ bố con tôi ngoài thế giới của cô, cô chỉ nuôi nắng Bì Bì và Tinh Tinh, thậm chí không cho tôi biết sự tồn tại của hai đứa nó, chỉ chớp mắt Bì Bì và Tinh Tinh đã lớn như vậy, thời gian nhanh đến mức tôi còn chưa kịp tận mắt nhìn bọn nó lớn lên từng chút một, mà cô cũng làm vậy với Dịch Dịch, ba năm, bao nhiêu ngày tháng, nó chính là miếng thịt rớt xuống trên người cô, cô lại chưa từng trở lại!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1424


Chương 1425:

Mạc Tuân ngồi dậy, lồng ngực to lớn phập phồng, đuôi mắt hẹp dài nhanh chóng dâng lên màu máu đỏ tươi nhuốm vẻ đau xót.

Thời gian, thật sự là thứ khiến người đau đớn nhất, ba năm trước đây ở bờ sông cắm địa, cô hung hăng thọc một đao trong trái tim anh, sau đó mang theo Tô Hi đi xa, hoàn toàn chối bỏ anh, vứt bỏ anh.

Khi đó anh nhìn tận mắt cô và Tô Hi biến mắt ở phần cuối thế giới, biến mắt khỏi cuộc sống của anh, anh ngây thơ cho rằng, khi đó chắc đã là cực hạn đau đón.

Thế nhưng, không phải.

Ba năm sau đó, ngày ngày tháng tháng, lúc anh lẻ loi một mình đứng lặng đầu đường, trong lòng là Tiểu Mạc Thần Dịch mới máy tháng lần đầu tiên mở miệng cứ gọi “mẹ”

mãi, anh bắt đầu đắm chìm giữa những người phụ nữ, tìm kiếm bóng dáng của cô, khi đó anh mới phát hiện, năm đó ở bờ sông cắm địa cô chỉ thọc anh một dao, ba năm về sau, một dao kia từng chút một hư thối, nát vụn khiến anh sưng mủ lở loét, vỡ vụn hoàn toàn, Nhìn dáng vẻ anh thống khổ, Lê Hương ngồi dậy theo, đôi mắt trong vắt nhanh chóng đỏ lên, cô rất muốn giải thích: “Mạc Tuân, anh hãy nghe em nói, ba năm đó Em “Cô còn muốn dùng lời ngon tiếng ngọt gì để gạt tôi nữa?”

Mạc Tuân trực tiếp cắt dứt lời của cô, động tác thô lỗ anh xé ra áo sơ mi trên người mình, chỉ vết sẹo nơi trái tim mình: “Lê Hương, cô nhìn cho rõ, nơi này là cô đâm đấy, cô biết ba năm trước đây tôi làm thế nào để sống được không, bác sĩ nói chỉ cần tay cô nhắm chuẩn hơn mắy cô, tôi tuyệt không còn cơ hội sống!”

“Tôi nghĩ mình hẳn là hận ngươi, buồn cười là… tôi đã mắt hết sức lực để hận cô, lúc tôi thề với lòng sẽ quên cô đi, tôi chợt bắt đầu phát hiện những người phụ nữ ba năm nay bên cạnh tôi kia hoặc nhiều hoặc ít cũng bắt đầu giống cô, tôi ở đây không ngừng tìm cái bóng của cô trên những người phụ nữ khác.”

“Có đôi khi mệt mỏi, kiệt quệ, cô độc đến tận cùng, tôi đã từng nghĩ tới thực sự sẽ ở cùng một người phụ nữ khác, để cô ta bổ khuyết vị trí của cô, để cô ta dốc lòng chăm sóc Dịch Dịch, tôi hẳn là tự nói với mình tôi không phải không có cô thì không thể, thế nhưng rất đáng tiếc tôi thất bại, cơ thể của tôi luôn luôn chẳng có bất kỳ tính thú với các cô ta.”

“Là người trưởng thành, tôi cũng đến độ tuổi huyết khí phương cương, h*m m**n cao, những người phụ nữ kia không khơi dậy được tính thú trong tôi, nhưng nửa đêm khi cô đi vào giấc mộng của tôi, tôi một thân nóng ran tỉnh lại, trong bóng tối lấy tay tự giải quyết chính mình, cô có biết khi đó tôi có biết bao vô lực cùng tuyệt vọng.”

Nói rồi Mạc Tuân vươn tay cầm bờ vai oánh nhuận của cô, dùng sức nắm, hung hăng nắm, mặt anh nỏi đầy gân xanh: “Lê Hương, tôi vẫn không rõ một vấn đè, vẫn muốn tận miệng hỏi cô, ba năm trước đây… tôi đến tột cùng đã làm sai điều gì?”

Mạc Tuân vẫn luôn rất muốn hỏi, anh đến tột cùng đã làm sai điều gì, hiện tại anh rốt cục đã hỏi được.

Tuy anh biết, khi anh hỏi ra vấn đề này cũng đã thua, anh lại một lần nữa buông xuống tất cả kiêu ngạo cùng tôn nghiêm của mình.

Trong đôi mắt trong vắt của Lê Hương đã dâng lên tầng nước trong suốt, hàng mi nhỏ dài khẽ rung, bên trong nhanh chóng có nước mắt rơi xuống dưới.

Đây chính là ba năm của anh.

Thì ra cô rời đi ba năm nay, anh là như vậy vượt qua.

Đều nói Mạc gia chuyên sinh ra người sỉ tình, năm đó là Mạc Từ Tước, bây giờ là Mạc Tuân, bọn họ đều là người đàn ông chung tình một dạ với người mình yêu.

Lê Hương giơ tay lên, lòng bàn tay cô run rảy chậm rãi chạm vào vết sẹo nơi trái tim Mạc Tuân: “Xin lỗi, em thực sự… rất xin lỗi, nhưng về ba năm này, em có thể giải thích, em cũng rất muốn trở về thăm anh, thăm Dịch Dịch, nhưng em không về được, em…”

Mạc Tuân đầy bàn tay nhỏ của cô ra xa, anh khép đôi mắt đỏ tươi, lúc mở mắt ra trong đấy chỉ còn sót lại lạnh nhạt thờ ơ: “Lê Hương, nếu như cô thực sự cảm thấy có lỗi, vậy tôi cần cô làm một chuyện ngay bây giờ.”

“Chuyện gì?”

“Bì Bì và Tinh Tinh đều là con của tôi, tôi muốn cô từ bỏ quyền nuôi dưỡng hai đứa trẻ, trao quyền đó cho tôi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1425


Chương 1425:

Mạc Tuân ngồi dậy, lồng ngực to lớn phập phồng, đuôi mắt hẹp dài nhanh chóng dâng lên màu máu đỏ tươi nhuốm vẻ đau xót.

Thời gian, thật sự là thứ khiến người đau đớn nhất, ba năm trước đây ở bờ sông cắm địa, cô hung hăng thọc một đao trong trái tim anh, sau đó mang theo Tô Hi đi xa, hoàn toàn chối bỏ anh, vứt bỏ anh.

Khi đó anh nhìn tận mắt cô và Tô Hi biến mắt ở phần cuối thế giới, biến mắt khỏi cuộc sống của anh, anh ngây thơ cho rằng, khi đó chắc đã là cực hạn đau đón.

Thế nhưng, không phải.

Ba năm sau đó, ngày ngày tháng tháng, lúc anh lẻ loi một mình đứng lặng đầu đường, trong lòng là Tiểu Mạc Thần Dịch mới máy tháng lần đầu tiên mở miệng cứ gọi “mẹ”

mãi, anh bắt đầu đắm chìm giữa những người phụ nữ, tìm kiếm bóng dáng của cô, khi đó anh mới phát hiện, năm đó ở bờ sông cắm địa cô chỉ thọc anh một dao, ba năm về sau, một dao kia từng chút một hư thối, nát vụn khiến anh sưng mủ lở loét, vỡ vụn hoàn toàn, Nhìn dáng vẻ anh thống khổ, Lê Hương ngồi dậy theo, đôi mắt trong vắt nhanh chóng đỏ lên, cô rất muốn giải thích: “Mạc Tuân, anh hãy nghe em nói, ba năm đó Em “Cô còn muốn dùng lời ngon tiếng ngọt gì để gạt tôi nữa?”

Mạc Tuân trực tiếp cắt dứt lời của cô, động tác thô lỗ anh xé ra áo sơ mi trên người mình, chỉ vết sẹo nơi trái tim mình: “Lê Hương, cô nhìn cho rõ, nơi này là cô đâm đấy, cô biết ba năm trước đây tôi làm thế nào để sống được không, bác sĩ nói chỉ cần tay cô nhắm chuẩn hơn mắy cô, tôi tuyệt không còn cơ hội sống!”

“Tôi nghĩ mình hẳn là hận ngươi, buồn cười là… tôi đã mắt hết sức lực để hận cô, lúc tôi thề với lòng sẽ quên cô đi, tôi chợt bắt đầu phát hiện những người phụ nữ ba năm nay bên cạnh tôi kia hoặc nhiều hoặc ít cũng bắt đầu giống cô, tôi ở đây không ngừng tìm cái bóng của cô trên những người phụ nữ khác.”

“Có đôi khi mệt mỏi, kiệt quệ, cô độc đến tận cùng, tôi đã từng nghĩ tới thực sự sẽ ở cùng một người phụ nữ khác, để cô ta bổ khuyết vị trí của cô, để cô ta dốc lòng chăm sóc Dịch Dịch, tôi hẳn là tự nói với mình tôi không phải không có cô thì không thể, thế nhưng rất đáng tiếc tôi thất bại, cơ thể của tôi luôn luôn chẳng có bất kỳ tính thú với các cô ta.”

“Là người trưởng thành, tôi cũng đến độ tuổi huyết khí phương cương, h*m m**n cao, những người phụ nữ kia không khơi dậy được tính thú trong tôi, nhưng nửa đêm khi cô đi vào giấc mộng của tôi, tôi một thân nóng ran tỉnh lại, trong bóng tối lấy tay tự giải quyết chính mình, cô có biết khi đó tôi có biết bao vô lực cùng tuyệt vọng.”

Nói rồi Mạc Tuân vươn tay cầm bờ vai oánh nhuận của cô, dùng sức nắm, hung hăng nắm, mặt anh nỏi đầy gân xanh: “Lê Hương, tôi vẫn không rõ một vấn đè, vẫn muốn tận miệng hỏi cô, ba năm trước đây… tôi đến tột cùng đã làm sai điều gì?”

Mạc Tuân vẫn luôn rất muốn hỏi, anh đến tột cùng đã làm sai điều gì, hiện tại anh rốt cục đã hỏi được.

Tuy anh biết, khi anh hỏi ra vấn đề này cũng đã thua, anh lại một lần nữa buông xuống tất cả kiêu ngạo cùng tôn nghiêm của mình.

Trong đôi mắt trong vắt của Lê Hương đã dâng lên tầng nước trong suốt, hàng mi nhỏ dài khẽ rung, bên trong nhanh chóng có nước mắt rơi xuống dưới.

Đây chính là ba năm của anh.

Thì ra cô rời đi ba năm nay, anh là như vậy vượt qua.

Đều nói Mạc gia chuyên sinh ra người sỉ tình, năm đó là Mạc Từ Tước, bây giờ là Mạc Tuân, bọn họ đều là người đàn ông chung tình một dạ với người mình yêu.

Lê Hương giơ tay lên, lòng bàn tay cô run rảy chậm rãi chạm vào vết sẹo nơi trái tim Mạc Tuân: “Xin lỗi, em thực sự… rất xin lỗi, nhưng về ba năm này, em có thể giải thích, em cũng rất muốn trở về thăm anh, thăm Dịch Dịch, nhưng em không về được, em…”

Mạc Tuân đầy bàn tay nhỏ của cô ra xa, anh khép đôi mắt đỏ tươi, lúc mở mắt ra trong đấy chỉ còn sót lại lạnh nhạt thờ ơ: “Lê Hương, nếu như cô thực sự cảm thấy có lỗi, vậy tôi cần cô làm một chuyện ngay bây giờ.”

“Chuyện gì?”

“Bì Bì và Tinh Tinh đều là con của tôi, tôi muốn cô từ bỏ quyền nuôi dưỡng hai đứa trẻ, trao quyền đó cho tôi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1426


Chương 1427:

Mạc Tuân một đêm không ngủ, trằn trọc, vừa nghĩ tới anh đã là bố của ba đứa con, anh thật sự hưng phấn không ngủ được.

Advertisement

Gương mặt nhỏ tuyệt sắc kia của Lê Hương vẫn còn xoay quanh trong đầu anh, nhớ tới tối hôm qua cô mềm yếu kéo tay anh, hỏi anh có phải hai người đã không về được, anh liền có chút hối hận, anh thừa nhận mình đã hối hận từ chối cô.

Mạc Tuân hận cô, nhưng càng hận chính mình, cô lần nữa thương tổn anh, nhưng anh vẫn là yêu cô, dung túng cô, thời thời khắc khắc cô đều ảnh hưởng đến tâm tình của anh, làm cho anh nhớ mãi không quên.

Sáng sớm hôm sau, Mạc Tuân rời giường xuống lầu, từ rất xa đã nghe được tiếng cười của Bì Bì và Tinh Tinh, toàn bộ biệt thự thoang thoảng mùi sữa thơm.

Mạc Tuân đi tới, lập tức liền thấy Lê Hương, sớm nay Lê Hương mặc chiếc váy liền, bên ngoài đeo tạp dề hoa, cô nướng bánh quy ngọt cho các con.

Advertisement

Tiểu Tinh Tinh mặc váy công chúa vây quanh mẹ mình, còn vui vẻ vỗ tay: “Wow, mẹ làm bánh quy ngọt xong rồi, xinh quá thơm quá.”

Tiểu Bì Bì cầm một khối bánh quy ngọt nếm thử một miếng, Tiểu Tinh Tinh non nớt hỏi: “Anh ơi, ăn ngon không a *Ừ, ngon lắm.” Tiểu Bì Bì cầm bánh quy ngọt làm trong tay đưa tới, đút Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh cắn một cái, lại đem bánh quy còn dư lại đút tới trong miệng Lê Hương: “Mẹ, mẹ cũng ném thử đi, thật sự rất ngon đó ạI”

Mạc Tuân nhìn hình ảnh ba mẹ con đang chia sẻ miếng bánh, hình ảnh đó ấm áp lại tươi đẹp.

Tất cả thời gian dường như yên tĩnh tại khoảnh khắc đó, hiện tại tia nắng ban mai xuyên qua cọ cửa sổ tiến đến, tỏa ra một mảnh ấm áp vàng óng ánh. Ánh mắt Mạc Tuân rơi vào Lê Hương, cô xõa mái tóc dài đen nhánh, lọn tóc dài ở má bị dịch đến rồi sau tai, lộ ra vành tai trắng như tuyết và gò má hồng của cô, cô dịu dàng nhìn bọn nhỏ, đôi môi đỏ bừng ôm lấy nụ cười yêu kiều, hình ảnh này thẳng tắp xông vào đáy mắt anh.

Mạc Tuân cảm thấy trong lòng bị nhét tràn đầy, mềm mại lại đầy ắp, cuộc đời của anh chưa từng có cảm giác mãnh liệt như vậy.

Lúc này Tiểu Tinh Tinh phát hiện ra anh đầu tiên, Tiểu Tinh Tinh mềm mại kêu lên: “Bồ ơi…”

Lê Hương ngắng đầu, cũng nhìn tháy Mạc Tuân.

Mạc Tuân mặc áo sơ mi đen quần tây cùng màu, đồ Sộ cao ngắt, ống tay áo áo sơ mi quán lên mấy vòng, lộ ra cánh tay bền chắc và chiếc đồng hồ sang trọng, người đàn ông hơn ba mươi tuổi lộ ra mị lực không cách nào diễn tả thành lời.

Nghĩ đến tối hôm qua, đôi mắt trong vắt của Lê Hương lóe lên vài phần ảm đạm, cô thõng hàng mi nhỏ dài xuống, không nhìn anh.

Cô lại không nhìn anh.

Vừa rồi cô chỉ liếc mắt anh.

Mạc Tuân chau mi tâm anh khí, mơ hồ có chút không vui, anh vững vàng đi lên trước, hôn lên mặt Tiểu Tinh Tinh: “Tinh Tinh, chào buổi sáng.”

“Bố, chào buổi sáng ạ…” Tiểu Tinh Tinh vui vẻ nói.

Lúc này Tiểu Bì Bì nhìn Mạc Tuân, rồi lại nhìn Lê Hương, cậu đã mẫn cảm nhận ra bầu không khí vi diệu giữa hai người này, ôi, xem ra con đường tình cảm giữa bố mẹ hết sức nhập nhô khó đi rồi, cậu còn nhỏ vậy mà người cuối cùng là chịu đựng hết thảy, đau đầu phiền não quá đi mắt.

Tiểu Bì Bì thở dài một cái, sau đó cắt tiếng chào hỏi: “Hello chú đẹp trai.”

Mạc Tuân vươn tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Bì Bì: “Bì Bì, con gọi bố là gì?”

Tiểu Bì Bì nhanh chóng sửa lời: “Bồ ạ…”

“Gọi một tiếng nữa.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1427


Chương 1428:

“Bồ…”

Mạc Tuân câu môi mỏng, anh dùng lực ôm Tiểu Bì Bì một cái.

Advertisement

“Bố, sáng sớm mẹ đã làm bánh quy ngọt cho bọn con đó, bánh quy ăn ngon lắm, mẹ, mẹ mau đút cho bố ăn đi ạ.”

Tiểu Bì Bì ngây thơ nói.

Lê Hương đột nhiên bị cue(*): “…”

(*) Cue: Là một từ mạng, ý chỉ việc thình lình bị nhắc tới vào một chuyện không liên quan đến bản thân.

Advertisement

Tiểu Bì Bì lại bảo cô đút Mạc Tuân ăn bánh quy!

Tiểu Tinh Tinh vui vẻ hoan hô nói: “Đúng đó đúng đó, mẹ, bánh mẹ làm ngon mà, mẹ đút bô ăn đi…”

Nhìn nụ cười ngây thơ của bọn nhỏ, Lê Hương lúng túng đứng tại chỗ, cô không đành lòng cự tuyệt con, nên ngước mắt nhìn về phía Mạc Tuân, dùng ánh mắt ám chỉ anh.

Mạc Tuân dĩ nhiên là hiểu được ánh mắt của cô, nhưng anh giả bộ không biết, mà cụp mắt nhìn thoáng qua bánh quy, sau đó gật đầu: “Nhìn ngon thật đáy.”

“Đúng đó bó…” Tiểu Tinh Tinh cười nói.

Lê Hương: “…”

Lúc này Tiểu Bì Bì ngoẹo đầu nhỏ nghi hoặc: “Áy, mẹ, sao mẹ còn chưa đút bố ăn?”

Lê Hương bị tả hữu tắn công: “…”

Lê Hương chỉ đành cầm bánh quy lên, đút tới bên khóe môi Mạc Tuân.

Mạc Tuân mở miệng, nuốt bánh vào.

Đôi môi mỏng hơi lạnh mà mềm dẻo như có như không từng cọ qua lòng bàn tay cô, Lê Hương cả kinh, nhanh chóng rút tay mình về, vành tai trắng như tuyết của cô lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được nhanh chóng đỏ ửng.

Mạc Tuân nhìn dáng vẻ cô ngượng ngùng, hệt như một đóa hồng đỏ yêu kiều, thật kỳ quái, anh không hề thích ăn đồ ngọt, món ngọt duy nhất anh vui vẻ ăn chính là… cô, thế nhưng bây giờ anh lại cảm thấy miếng bánh quy trong miệng cũng ngon đến lạ.

Lúc này người làm nữ đi ra cung kính nói: “Tiên sinh, bữa sáng đã xong, có thể ăn điểm tâm rồi ạ.”

Lê Hương cảm giác mình ở lại chỗ này hơi xấu hổ, cô tháo tạp dề xuống, nhìn về phía Mạc Tuân: “Em còn có việc, đi trước nhé…”

Cô phải đi.

Mạc Tuân nhanh chóng mím môi mỏng, không vui nói: “Cô muốn đi đâu, lẽ nào cô còn chẳng có thời gian lưu lại bồi bọn nhỏ ăn chung bữa ăn sáng à?”

Cô không phải ý này.

Không phải anh muốn cùng cô cạnh tranh quyền nuôi dưỡng sao, cô còn tưởng anh không hoan nghênh cô ở lại chỗ này.

Mạc Tuân thật sự hối hận, xem ra đêm qua anh nói quá nặng, anh hiện tại có chút chùn bước rồi, cô không dám lên trước một bước, anh ngại mặt mũi cũng không muốn chủ động, không muốn quá dung túng cô, cho nên cục diện bây giờ có hơi lúng túng.

*“Lẽ nào cô không muốn gặp Mạc Thần Dịch, đêm qua Mạc Thần Dịch gọi điện thoại cho tôi, nó rất không vui, còn hỏi tôi vì sao ba năm nay cô không trở về nhìn lầy nó một lần.”
 
Back
Top Dưới