Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1286


Chương 1286:

Lê Hương đi tìm Mạc Tuân.

Rất nhanh, cô ở bờ sông thấy được Mạc Tuân, Mạc Tuân đứng ở trong nước, cầm trong tay một cây đầu gỗ chẻ thành xiên, đang bắt cá.

Nước sông trong suốt nhìn thấy đáy, các thiếu nam thiếu nữ trong bộ lạc chưa lập gia đình ở trong sông tạt nước, mắy cậu trai tạt nước lên người các cô bé.

Mạc Tuân đứng trong nước, toàn thân đồ đen tương đối khiêm tốn, lại quanh thân quanh quản một khí chất sạch sẽ đến lãnh đạm, trong sông các cô gái len lén nhìn anh rồi nhanh chóng đỏ mặt.

Không biết là cô gái nào to gan tát nước đến trên người anh, ngay sau đó càng ngày càng nhiều cô gái tát nước về anh.

Áo đen dán sát trên người, lộ ra lồng ngực to lớn, đường thắt lưng căng chặt hoàn mỹ.

Bên hông anh đeo dây thắt lưng da đen, đi xuống không thể nhìn, một thân cắm dục.

Vóc người Mạc Tuân không phải kiểu quá đồ sộ cơ bắp như những huấn luyện viên thể hình, lại có đường cong mạnh mẽ hoàn mỹ.

Anh lại chạy đến nơi này… trêu người!

Lê Hương ngồi trên tảng đá lớn, hai trắng như tuyết vung vẫy dưới làn nước mát, vô cùng thư thái.

Cô nghiêng mắt nhìn về phía Mạc Tuân, anh bị một đám con gái vây công, cô nhìn thấy đường nét nghiêng người của anh, chặc chặc, bả vai bằng phẳng có lực, thắt lưng lõm xuống, đôi mông so với phụ nữ còn cong hơn, thân thể như ngọc đứng bên bờ sông, chọc cho đám con gái líu ríu, mặt đỏ tim đập.

Lê Hương nháy đôi mắt giảo hoạt, hư hỏng huýt sáo về phía anh.

Nghe được tiếng huýt gió, Mạc Tuân nhanh chóng nghiêng mặt, nhìn về phía cô, ánh mắt sâu thẳm lướt xuống đôi chân mảnh khảnh trắng đến lóa mắt kia.

Cô mặc chiếc váy đen của tộc dân, mái tóc dài tùy ý cài một nụ hoa, khuôn mặt nhỏ tinh xảo trắng trong như sứ như ngọc, làm người ta nhìn tim đập thình thịch.

Hiện tại đôi chân nhỏ xinh kia vẫy dưới nước, một chuỗi nước trong suốt bản tung tóe, đôi mắt đẹp to gan nhìn anh, còn học người ta hư hỏng huýt sáo với anh, vẻ hư hỏng tỉnh nghịch ấy làm lòng anh ngứa ngáy.

Yết hầu Mạc Tuân khẽ cuộn, tâm tư đêm qua đã động, hiện tại lại lần nữa thiêu đốt, trên quần của anh rất nhanh đã có vết tích.

Có cô bé hiểu chuyện hoảng sợ, mắc cở trốn về sau, nhưng lại len lén nhìn Mạc Tuân, thực sự là dáng vẻ đã nghiện lại còn ngại.

Lê Hương dửng dưng ngồi trên tảng đá, cô liếc mắt đến quần Mạc Tuân, quần anh đều đã ẩm ướt rồi, dán chặt trên đùi, trước mặt nhiều cô gái như vậy, anh thật đúng là… lộ liễu.

Nhìn đám con gái kia đã bị anh mê thành dạng gì kìa.

Mạc Tuân cũng không thèm nhìn đám con gái kia, lúc này trong tay anh khẽ động, đầu gỗ xiên nhanh chuẩn ngoan c*m v** trong nước.

Anh bắt được một con cá.

Rất nhanh, anh liền bắt được con thứ hai.

Mạc Tuân nhắc chân dài, đi tới Lê Hương.

Anh tới một cái, liền đoạt đi hết thảy vinh quang của các cậu con trai trong tộc, có cậu bé không phục trừng anh.

Thế nhưng Mạc Tuân đã đi tới, bọn họ lại tự động nhường ra một con đường.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1287


Chương 1287:

Khí tràng trên người Mạc Tuân, thấm nhuần địa vị kẻ đứng đầu đã nhiều năm, không phải là thứ này mà đám con trai này có thể chống đỡ.

Mạc Tuân đi về phía trước, đi tới trước mặt Lê Hương.

Trên tóc, trên mặt anh đều là nước, tóc mái ướt nhẹp dán tại trên trán, như thể cậu ấm nhà già, phá lệ trẻ trung tuần tú.

Đôi mắt sâu thẳm ngưng mắt nhìn khuôn mặt nhỏ như hoa của cô, anh cười khẽ: “Huýt sáo gì đấy?”

Anh vừa đến liền hấp dẫn tát cả ánh mắt đổ dồn qua đây.

Lê Hương cảm giác mình trúng vô số phi tiêu, ánh mắt ghen ty của đám con gái vun vút bắn tới.

Lê Hương mỉm cười, đôi môi nhỏ khẽ chu lên, huýt sáo về phía anh.

Mạc Tuân nhếch môi mỏng, ngay cả trong mí mắt anh tuần cũng dính vào vài phần ý cười vui thích: “Phụ nữ huýt Sáo với đàn ông, đó là muốn câu dẫn họ, cô muồn câu dẫn tôi?”

Câu dẫn?

Lê Hương nhướng chân mày lá liễu: “Phụ nữ thấy cậu ấm cực phẩm cũng sẽ huýt sáo thôi.

Cậu ấm cực phẩm?

Mạc Tuân liếc cô một cái: “Ý gì?”

Cũng biết anh không hiểu, Lê Hương rất có kiên nhẫn phun ra một chữ: “Vịt(“).”

() Vịt là tiếng lóng dùng để chỉ trai bao.

Mạc Tuân vươn ngón tay thon dài, vớt đôi chân nhỏ của cô lên, giữ trong lòng bàn tay: “Nếu tôi là vịt, vậy cô vĩnh viễn không thoát khỏi nồi giường tôi.”

“…” Được rôi, cô bị anh xem thường!

Bị anh chiếu ngược một quân, anh nhanh chóng nắm giữ sân nhà.

Thật đúng là cao thủ v* v*n, Lê Hương không biết còn cái gì anh không biết không.

Bàn chân trắng như tuyết bị anh giữ trong lòng bàn tay, lòng bàn tay anh quả quyết vuốt phẳng lên.

Lê Hương tránh: “Anh làm gì đấy, buông ra!”

Mạc Tuân nhẹ nhàng nắm bàn chân cô, dùng áo sơ mi của mình giúp cô lau chùi bọt nước phía trên: “Nước lạnh, cấm nghịch nước, để hai chân lên bờ.”

Anh dùng áo giúp cô lau chân, vẻ mặt chuyên chú.

Hàng mi Lê Hương run ry.

Anh đối với phụ nữ vẫn dịu dàng ga lăng săn sóc như thé, có thể nói người tình hoàn mỹ.

Lê Hương dùng sức rút chân mình về: “Tôi sao phải nghe lời anh, đi ra… ưml”

Hai bàn tay Mạc Tuân chống trên tảng đá bên người cô, giam cơ thể nhỏ nhắn của cô vào ngực mình, ngửa đầu hôn lên môi cô.

Lê Hương cứng đờ.

Anh nghiền ép trên môi mềm, nhẹ nhàng cạy hàm răng đóng chặt của cô ra.

Anh hôn vừa dịu dàng dùng sức, không cướp đoạt như mưa rền gió dữ, hét sức ôn hòa êm ái.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1288


Chương 1288:

Anh rất thích hôn môi với cô.

Không chỉ có thể thấy được tần suất hôn ngày càng thường xuyên của anh, khi anh hôn cô, giống như đang nếm một chiếc bánh pudting ngon mềm, hấp thụ hương vị ngọt ngào của cô mà thưởng thức, làm cô thoải mái.

Anh thực sự là một người đàn ông có thể khiến phụ nữ mê đắm về mọi mặt.

Lê Hương nhanh chóng đẩy anh ra.

Mạc Tuân không miễn cưỡng, buông lỏng môi cô ra, chôn đầu ở cổ của cô thở hỗn hẻn máy nhịp: “Ngoan, đi lên, đừng quậy, càng quậy tôi càng khó chịu.”

Thân thể anh thực sự rất khó chịu.

Lê Hương mơ hồ đoán được anh đang nói cái gì, cô nhìn thoáng qua bốn phía, vô số ánh mắt chằm chằm nhìn bọn họ, nhất là đám con gái, quả thực bị vẻ bá đạo của anh mê không lối thoát, hận không thể thay cô thành chính mình.

Lúc này Lê Hương cũng cảm giác một ánh mắt ác độc đồ kị rơi vào trên người cô, cô ngẳng đầu nhìn lên, nhanh chóng thấy được Thẩm Lê.

Thẩm Lê cũng tới, đôi mắt ghen tị muốn bốc hỏa đâm thẳng rơi vào trên người cô.

Thẩm Lê đứng ở chỗ có thể thấy hai người nghiêng người, Mạc Tuân đặt nửa người trên người Lê Hương, hai người hôn rất lâu, không chút nào cám ky ánh mắt của người khác, hôn rất đ*ng t*nh.

Ánh mắt Thẩm Lê chu du trên người Mạc Tuân, áo quần ướt nhẹp làm lộ rõ vóc người rắn chắc cao to ấy.

Dáng người anh không làm cậu ấm cực phẩm thực sự là đáng tiếc, phụ nữ nhìn chút toàn thân đã như nhữn ra.

Thẩm Lê hận không thể biến thành Lê Hương, vì sao cô ta không gặp được người đàn ông như vậy?

Phụ nữ đều khó có thể cự tuyệt kiểu đàn ông như thế.

Vành tai trắng như tuyết của Lê Hương có chút đỏ, cô vẫn biết thẹn, nên đẩy anh ra: “Anh buông ra đã rồi tôi mới đi lên được.”

Mạc Tuân ôm vòng eo nhỏ của cô, khàn giọng: “Ôm thêm chút nữa, tôi như vậy không có cách nào đi ra ngoài.”

Nói xong anh lại bồi thêm một câu: “Cô cũng không hy vọng lại thêm một Thẩm Lê khác, đúng không?”

Lê Hương đạp anh một cái: “Tôi tình nguyện anh được mỹ nữ vòờn quanh, tương lai vui vẻ chìm trong cực lạc, sau đó tận lực mà chết!”

Mạc Tuân khẽ bóp eo nhỏ cô: “Tin tưởng bản thân đi chứ, một mình cô cũng có thẻ làm được.”

E2 CUDI Lê Hương bắt đầu giãy dụa trong cánh tay như thép của anh, như rắn nước vặn vẹo.

Mạc Tuân nhíu mày kiếm, đẩy cánh tay cô ra, trong tròng mắt hẹp sâu dâng lên ngọn lửa đỏ sậm, anh khàn giọng khiển trách: “Đi lên! Càng ôm càng khó chịu!”

Lê Hương dùng cả tay chân đứng lên, cong giò chạy.

Nhìn thân ảnh nhỏ xinh biến mát, Mạc Tuân xoay người lên bờ.

Thẩm Lê đứng cách gần đó, lúc này đến bên người Mạc Tuân, dịu dàng nói: “Anh trai chị Lê ơi, em…”

Mạc Tuân chẳng buồn liếc đến cô ta, trực tiếp sượt ngang qua người cô ta.

Cái này khiến Thẩm Lê thiếu chút nữa tức hộc máu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1289


Chương 1289:

Cô ta siết nắm tay, ngón tay bóp vào trong lòng bàn tay.

Lê Hương trở về thì sơ chế cá, sau đó hằm một nồi canh cá ngon, phía trên rắc một ít hành thái, thơm nức mũi.

Sau khi ăn cơm tối, cái bụng nhỏ của Lê Hương đã tròn vo rồi.

“Mạc tổng, tôi làm cơm rồi nên anh rửa chén đi.” Lê Hương to gan phân phó Mạc Tuân rửa chén.

Mạc Tuân nhìn cô một cái, hơi không vui, nhưng anh vẫn ngoan ngoãn dọn bát đi rửa.

Lê Hương có chút đắc ý, chợt cô thấy được bóng người lén lút ở bên ngoài, là Thẳm Lê.

Thẩm Lê tới.

Nếu như nói ngay từ đầu Lê Hương chẳng qua chỉ cảm thấy Thẩm Lê này có chút quen thuộc thôi, thì vừa rồi ở bờ sông, lúc ánh mắt ác độc lại đố kị của chăm chú Thẩm Lê rơi trên người cô, cô liền khẳng định Thẩm Lê này nhất định là người cô quen biết.

Vấn đề là, Thảm Lê này rốt cuộc là ai?

Lê Hương đứng dậy, đi ra ngoài, hai tay chắp ra sau, thích ý ung dung như là tản bộ sau khi ăn xong, đôi mắt trong vắt nhìn Thẳm Lê: “Em Thẩm, em ở đây chỗ chị lén lén lút lút làm gì đấy, chẳng lẽ là… nhìn anh của chị?”

Thẩm Lê hừ một tiếng, không nói chuyện.

Lê Hương tiến lên, nhỏ giọng nói bên tai Thẳm Lê: “Em nhìn anh chị làm cái gì, anh chị không có tiền không có địa vị, không cho em được cuộc sống tốt, dĩ nhiên, anh chị đẹp trai, vóc người lại quyến rũ, chắc chắn là một người bạn tình cực phẩm, có thể cho em cuộc sóng về đêm thích ý, lẽ nào em Thẳm nhắm về cái này sao?”

Những lời này rất ái muội, tính ám chỉ mười phần, mặt Thẩm Lê liền đỏ lên.

“Em Thẩm, em đỏ mặt cái gì, đầu bên trong đầu em chứa suy nghĩ đen tối nào đấy?” Lê Hương cười híp mắt hỏi.

Thẩm Lê muốn nói chuyện, nhưng lúc này con mắt nhìn qua, thấy được một dáng người cao ráo, Mạc Tuân tới, Thảm Lê lộ ra vẻ mặt mềm mại thẹn thùng: “Chị Lê, chị đang nói gì thế, em nghe không hiểu.” Thẩm Lê đột nhiên phun ra lời trà xanh, Lê Hương câu môi, cô đã đại khái đoán được bộ mặt thật của Thẩm Lê rồi.

Lúc này Lê Hương ngước mắt, cũng nhìn thấy Mạc Tuân, Mạc Tuân đi ra.

Anh… sẽ không nghe được những gì cô vừa nói đâu ha…

Lê Hương có chút chột dạ.

“Anh Lê…” Thẩm Lê ngọt ngào cười nói: “Anh tới đúng lúc lắm, vừa rồi chị Lê nói rất nhiều lời kỳ quái, em nghe không hiểu, chị Lê nói anh không tiền không thế, không cho em được cuộc sống tốt. Nhưng anh đẹp trai, vóc người lại mê người, có thể cho em thỏa mãn cuộc sống về đêm, anh Hạ, anh nói chị Lê là có ý gì vậy ạ?”

Thẩm Lê nháy đôi mắt to dí dỏm nhìn Mạc Tuân, ngây thơ lại vô tri, Lê Hương cảm giác mình lại trở thành cô gái đã quá sỏi đời.

Lê Hương: “…”

Mạc Tuân mắp máy môi mỏng, sau đó đôi mắt sâu thẳm rơi vào khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương: “Lời này là cô nói với cô ta?”

Lê Hương nhìn Thẳm Lê liếc mắt: Thứ mách lẻo!

“Là tôi nói, làm sao, lẽ nào tôi nói không đúng sao, hửm?”

Lê Hương dứt khoát mặt dày, nhướng chân mày lá khiêu khích nhìn Mạc Tuân.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1290


Chương 1290:

Mạc Tuân cũng nhìn cô, chỉ thấy trong tròng mắt cô gái linh động lóe ra vẻ tinh ranh, còn có mấy phần trêu cợt anh, lưu chuyển lóng lánh, câu lòng người ngứa ngáy.

Cõi đời này có ngàn vạn cô gái, linh hôn thú vị ngàn dặm mới tìm được một.

Cô còn dám “hửm” với anh, đầu lưỡi Mạc Tuân đỉnh trên hàm phải anh tuắn, cúi đầu bật cười một tiếng.

Lê Hương cũng cảm giác anh cười không có ý tốt: “Hai người cứ trò chuyện đi, tôi đi trước.”

Lê Hương chạy trối chết.

Mạc Tuân cũng không thu hồi ánh mắt, anh nhìn thân ảnh mềm mại của Lê Hương biến mắt trong tầm mắt mình.

Một màn này đều bị Thẳm Lê thu hết vào mắt, Thẳm Lê nhìn ánh mắt Mạc Tuân chu du trên người Lê Hương, là ánh mắt người đàn ông nhìn phụ nữ, vô cùng thân mật.

Thẩm Lê ghen ty siết chặt nắm tay: “Anh Hạ, em…”

Lịch sử lần nữa tái diễn, Mạc Tuân căn bản không hứng thú nghe cô ta nói cái gì, anh xoay người rời đi.

Thẩm Lê nhìn Mạc Tuân, đồ sộ anh tuấn, tuy trên người anh chỉ là quần đen áo đen thông thường, nhưng lại xuyên qua chất vải tỏa ra khí chất đẳng cấp, như thể bộ đồ trên người anh là hàng hiệu đỉnh cấp vậy.

Khí chất một người đàn ông quan trọng hơn bề ngoài anh tuấn, bởi vì khí chất là tổ hợp của quyền thé, tiền tài, thân phận.

Thẩm Lê cảm thấy trên người anh có một khí tràng cường đại không cần phải khoe khoang cũng không thẻ che giấu, làm người ta mê muội.

Nhưng, anh lần nữa xem cô ta là không khí, khiến cô ta thành kẻ diễn hài, tự mình đa tình.

Thẩm Lê siết chặt quyền, hừ lạnh một tiếng cũng đi.

Đi tới nơi bóng tối, phía trước đột nhiên xuất hiện một người, là bác Thẩm.

“Mẫu phi.” Thẳm Lê nhanh chóng đi lên trước, cô ta xé tắm mặt nạ da xinh đẹp mà kiều tiếu kia xuống, lộ ra bộ mặt thật.

Thẩm Lê chính là… Thượng Quan Mật Nhi!

Còn bác Thẩm chính là… Họa phi!

Họa phi bị giam trong lãnh cung vương thất, nhưng bằng thủ đoạn của bà ta, muốn rời khỏi lãnh cung rất dễ, hiện tại bà ta mang theo Thượng Quan Mật Nhi đến cạnh Mạc Tuân và Lê Hương, muốn mượn cơ hội mà phát động.

Sắc mặt Họa phi có chút âm trầm, thất bại liên tiếp khiến bà ta hết sức lo lắng: “Thế nào Mật Nhi, Mạc Tuân có để con đến gần người không?”

Thượng Quan Mật Nhi lắc đầu: “Không có, mẫu phi, chỉ cần là nơi Lê Hương xuất hiện, ánh mắt Mạc Tuân liền đi theo con ả, trong mắt của anh ấy như thể không có người phụ nữ khác ây.”

“Chúng ta không thể đợi thêm nữa, bên cứu viện của bọn họ đã trên đường tới rồi, tận dụng thời cơ, thời gian mất rồi thì không lấy lại được nữa đâu.” Họa phi ngưng trọng nói.

Thượng Quan Mật Nhi cũng lộ ra quyết tâm phải thắng: “Trên người Mạc Tuân chảy xuôi dòng máu Xích Tử mà Hoa Tây Châu trăm năm qua mới có, huyết thống vô cùng thuần khiết, tương lai nhất định sẽ quân lâm thiên hạ, con nhất định phải đứng bên người anh ấy, trở thành vương hậu của anh ấy!”

Họa phi gật đầu: “Đến lúc đó Giao Nhân tộc chúng ta có thể cùng Hoa Tây Châu phồn vinh hưng thịnh, mà Lan Lâu, nhất định phải hoàn toàn tiêu vong!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1291


Chương 1291:

Thế lực Giao Nhân tộc vẫn thẩm thấu trong hậu cung Hoa Tây, sủng phi của quân vương Hoa Tây nhiều thế hệ đều có người của Giao Nhân tộc, cho nên năm đó bọn họ đều biết người chính thức có được dòng máu Xích Tử thật ra là Mạc Tuân.

Một khắc kia khi Mạc Tuân xuất hiện ở Hoa Tây Châu trở đi, Họa phi và Thượng Quan Mật Nhi đã dán chặt mắt lên người anh, tất phải có được Mạc Tuân.

Thượng Quan Mật Nhi về tới trong phòng mình, ả nhìn về phía đứa nha hoàn bên cạnh: “Sai người chuẩn bị nước nóng cho tôi, tôi muốn tắm rửa.”

“Vâng, tiểu thư.”

“Chờ một chút, bây giờ ngươi phải đi tìm anh Hạ, nói ta có chuyện quan trọng tìm anh ấy, bảo anh ấy đêm khuya đến phòng của ta.”

“Vâng.” Nha hoàn đi ra ngoài.

Thượng Quan Mật Nhi đi tới phía sau bình phong, ả cởi chiếc váy bên ngoài ra, bên trong mang chiếc váy hai dây ngắn cũn cỡn, da thịt trắng nõn lộ ra.

Vóc người của ả hết sức uyễển chuyển, ả còn đưa tay cố ý kéo đai đeo váy ngắn xuống.

Dáng vẻ này của ả, không đàn ông nào không động tâm!

Ánh mắt anh thủy chung đặt trên người Lê Hương, ả cũng không tin ả không thể đoạt được anh!

Rất nhanh, bên tai truyền đến một chuỗi tiếng bước chân, nha hoàn ở phía ngoài nói: “Tiểu thư, anh Hạ tới rồi ạ.”

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng xoay người, xuyên qua bình phong ả nhìn thấy dáng người cao to của Mạc Tuân, anh tới thật: “Cô đi xuống trước đi.”

Nha hoàn nhanh chóng lui xuống.

Thượng Quan Mật Nhi nhìn người đàn ông: “Anh Hạ, sao anh còn đứng ở đó, anh mau vào đi, em có lời muốn chính miệng nói với anh.”

Mạc Tuân ngẳng đầu, nhìn về dáng vẻ thoát ẩn thoát hiện sau bình phong, câu môi mỏng cười như không cười, toát lên vẻ nhạt nhẽo: “Thẩm tiểu thư, tôi thấy cô là chẳng có gì muốn nói, tôi đi trước.”

Anh xoay người rời đi.

Anh đi rồi?

Thượng Quan Mật Nhi tuyệt đối không ngờ rằng ả phái người mời anh tới, anh dĩ nhiên một cơ hội nhỏ nhoi cũng không cho ả, ngay cả có lệ cũng lười phải làm.

Không thể để anh đi như vậy.

*A, bốc cháy rồi!”

Thượng Quan Mật Nhi hét lên một tiếng, nhanh chóng đi ra ngoài, từ phía sau ôm lấy Mạc Tuân.

Mạc Tuân dừng bước.

Ôm được người đàn ông cao to tuần tú này, Thượng Quan Mật Nhi dính chặt mặt lên bờ lưng rộng của anh, ả thực sự rất thích anh.

Không riêng gì bởi vì anh sở hữu dòng máu Xích Tử, mị lực đàn ông trên người anh quá nồng đậm, hắp dẫn ả, làm ả khuất phục, hãm sâu.

“Anh Hạ, anh đừng đi mà, em sợ…”

Lời còn chưa nói hết, một tiếng nói thanh lệ vang lên: “Bốc cháy rồi, lửa đang ở đâu vậy? Đừng sợ, tôi tới rồi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1292


Chương 1292:

*Ào” một tiếng, một thùng nước lạnh đổ xuống, dội thẳng vào người Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi đang xuân tâm nhộn nhạo, một chậu nước lạnh này trong nháy mắt dội ả ướt sũng. “AI”

Thượng Quan Mật Nhi hét lên một tiếng, khiếp sợ, bất ngờ, tức giận nhìn về phía người tạt nước kia, ả thật không ngờ Lê Hương đã chạy đến nhanh như Vậy, còn xối ả một nước lạnh.

Lê Hương tới thật, hiện tại đứng ở cạnh cửa, trong tay còn cầm một cái thùng gỗ.

Hiện tại thùng gỗ rớt xuống, Lê Hương dùng hai tay che miệng mình: “Trời ạ!”

Nói rồi cô vừa sợ hoảng sợ che hai mắt mình: “Em Thẩm, chị không thấy gì cả, chị tuyệt đối không thấy cảnh em cởi hết quần áo ôm một người đàn ông đâu, quấy rày rồi, hai người tiếp tục đi nha!”

Lê Hương xoay người chạy.

Thượng Quan Mật Nhi tức đến hộc máu, Lê Hương!

*Người đâu, người đâu!” Thượng Quan Mật Nhi muốn gọi người làm nữ của mình, dạy dỗ Lê Hương một chút.

Thế nhưng Lê Hương đã vọt tới bên ngoài, động tĩnh của nơi này háp dẫn không ít người, mọi người nhao nhao ân cần hỏi: “Bé Hạ, đã xảy ra chuyện gì?”

Mặt Lê Hương hoang mang, cũng sắp khóc: “Cháy rồi, phòng em Thẩm bóc cháy rồi!”

Cái gì?

Cháy rồi?

Mọi người đồng loạt cầm thùng gỗ lên, múc nước lạnh vọt tới phòng Thượng Quan Mật Nhi, không nói lời nào đã tạt nước lạnh vào.

Thượng Quan Mật Nhi còn muốn dạy dỗ Lê Hương một chút, ả né không kịp, một thùng lại một thùng nước lạnh đã từ bốn phương tám hướng tạt đến.

Thượng Quan Mật Nhi cảm giác mình muốn điên rồi!

Lê Hương đứng ở bên ngoài xem cuộc vui, xem xong rồi cô liền đi.

Rất nhanh sau lưng truyền tới một cái nói tiếng bước chân trầm ổn, sau đó cổ tay trắng mảnh khảnh của cô bị chế trụ.

Mạc Tuân tới.

Mạc Tuân ngăn cô lại, trực tiếp đẩy cô đến trong góc phòng mờ tối, anh sâu kín câu môi, giọng trầm thấp tràn ra vài phần cưng chiều: “Chơi đã chưa?”

Lê Hương nhìn anh, tuy thân thủ anh vô cùng tốt, lúc cô tạt nước lạnh qua anh đã tránh ra, nhưng trên người anh vẫn bị dính chút nước, quần đen áo đen ướt nhẹp dán trên dáng người đồ sộ cao ngắt, tóc mái bên trái còn nhỏ nước tí tách, thanh bần anh tuấn, khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Thực sự là yêu nghiệt.

Lê Hương môi hồng răng trắng nở nụ cười, đôi mắt sáng rực lóng lánh lưu chuyển: “Mạc tổng, anh thật sự khiến tôi mở rộng tầm mắt, không có quyền thế thân phận, anh cũng có thể dựa vào đại khí to của mình chọc cho phụ nữ vì anh mà “cháy”.

Mạc Tuân một bàn tay chống trên vách tường bên cạnh Lê Hương, thân thể cao ngất đè xuống, ngăn cô giữa lồng ngực mình và trong vách tường, nhướng mày kiếm, anh cười nhẹ nói: “Cháy cũng là tự cô ta, cũng không phải tôi, sao lại hắt nước lên người tôi?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1293


Chương 1293:

Nơi ánh sáng mờ tối, Lê Hương chớp đôi mắt sóng sánh ánh nước, linh động nhìn anh: “Tôi thích, không được à?”

“A…” Mạc Tuân từ trong lồng ngực bật ra tiếng cười trầm thấp trêu người: “Lê Hương, thừa nhận rồi, cô chính là ghen tị!”

Thật đúng là tự luyến tự đại!

Lê Hương ngẳắng đầu nhỏ nhìn anh: “Mạc Tuân, lần trước anh nói với tôi, là thật hay giả vậy?”

Mạc Tuân cúi người, cọ cọ trên đôi môi đỏ mọng của cô, trong khàn khàn lại có ý cười: “Câu nào, hửm?”

Anh biết rõ còn hỏi.

Lê Hương đỡ lồng ngực anh: “Chính là… chính là lần trước anh nói… nói… ba năm nay những người phụ nữ kia đều là giả… có phải anh gạt tôi hay không?”

“Cô muốn biết?”

Lê Hương gật đầu: “Ừm.”

Mạc Tuân giả bộ suy nghĩ một chút: “Tôi dựa vào cái gì phải nói cho cô biết? Muốn biết cũng được, nhưng cô phải xuất ra thành ý của cô.”

“Thành ý gì?”

“Đêm nay, chúng ta ngủ chung, tôi cho cô biết đáp án.”

*… Không muốn.”

Mạc Tuân vươn ngón tay thon dài nắm chiếc cằm xinh xắn của cô: “Lê Hương, lẽ nào cô thực sự không có hứng thú với chuyện của tôi ba năm nay? Tôi chẳng có lợi gì khi phải nói cho cô biết, cô suy nghĩ kỹ đi.”

Nói xong, Mạc Tuân thu tay về, xoay người rời đi.

Anh lại cứ như vậy đi.

Lê Hương u oán nhìn bóng lưng anh, không sai, cô rất hiếu kỳ với ba năm nay của anh, cảm thấy rất hứng thú, lúc đầu cô cho rằng ba năm nay anh rất phong hoa tuyết nguyệt, có rất nhiều phụ nữ, lòng cô như tro nguội rồi, cho là cô và anh đã không trở về được nữa rồi.

Thế nhưng, anh đột nhiên nói ba năm nay những người phụ nữ kia đều là giả, những lời này giống như là một cái rực rỡ chiếu rọi qua đây, để cho cô sinh lòng nhảy nhót.

Hiện tại, cô rất muốn biết đáp án.

Vậy, đêm nay…

Lê Hương ở bên ngoài do dự bồi hồi thật lâu, cuối cùng cô quyết định, đi vào tìm anh.

Cô muốn biết đáp án, hơn nữa cô muốn nói thân thế của Dịch Dịch, Bì Bì và Tinh Tinh nói cho anh biết, anh là bố của ba đứa trẻ này, anh có quyền biết những thứ này.

Bì Bì và Tỉnh Tinh đều lớn lên với cô, Tinh Tinh là cô bé mềm yếu, rất khát vọng bó, tình thương của bố là sức mạnh không còn thể nào thay thế được trong cuộc đời của một đứa trẻ, cô hy vọng các con của cô đều có bố làm bạn.

Lê Hương còn rất nhiều điều muốn nói cho Mạc Tuân, về ba năm trước đây, về ba năm nay của cô, cô muốn nói cho anh biết.

Lê Hương hít thật sâu một hơi, sau đó đi về nhà gỗ.

Lúc này phía sau đột nhiên truyền đến tiếng nói quen thuộc: “Công chúa điện hạ.”

Bước chân Lê Hương khựng lại, nhanh chóng ngoái đầu nhìn lại, cô nhìn thấy nữ quan Tình Nhi của cô!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1294


Chương 1294:

Tình Nhi đã tìm được tới nơi này.

Nhưng, hiện tại bên người Tình Nhi còn có một người, là bác Thẳm!

Bác Thẩm đang uy h**p Tình Nhi.

Đôi mắt trong vắt Lê Hương thoáng lạnh lẽo, cô tiến lên, nhếch môi thành nụ cười lành lạnh châm chọc: “Bác Thẩm, a, không phải, tôi hẳn nên gọi bà một tiếng Họa phi!”

Họa phi nhìn Lê Hương, trong mắt hiện lên vẻ vô cùng kinh ngạc, bà ta thật sự không ngờ Lê Hương đã đoán ra thân phận của bà ta.

“Ha ha, hay cho một Lan Lâu công chúa, thực sự là chưa từng khiến người ta thất vọng.” Họa phi đưa tay vạch mặt nạ xuống.

Tình Nhi lo lắng nói: “Công chúa điện hạ, người của chúng ta đã chạy tới, thế nhưng tôi vô ý bị Họa phi bắt được, công chúa người đừng lo cho tôi, ngàn vạn lần để Họa phi uy h**p… a…”

Tình Nhi lời nói vẫn chưa nói hết, liền thống khổ hét thảm một tiếng.

Lê Hương vừa nhìn, trên gương mặt thanh tú của Tình Nhi đã quanh quần khí độc màu đen, rất rõ ràng Tình Nhi trúng độc.

“Họa phi, bà đã làm gì Tình Nhĩ?”

Họa phi cười quỷ dị: “Cũng không làm gì, hạ độc cô ta thôi, loại độc này sẽ không để cô ta lập tức tử vong, nhưng mỗi ngày phải cho cô ta uống thuốc giải, bằng mặt cô ta, da thịt cô ta, máu của cô ta, sẽ từng tấc từng tấc bị ăn mòn, thối rữa, cuối cùng hóa thành một vũng máu.”

Chính là loại độc cực kỳ thâm độc!

Khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương lạnh xuống, cô sắc bén nhìn Họa phi: “Nói đi Họa phi, bà muốn làm cái gì?”

“Rất đơn giản, đổi mặt.”

Đổi mặt!

Họa phi phun ra hai chữ.

Hàng mày thanh tú của Lê Hương chau lại, cô không nói gì, mà lặng lặng đợi Họa phi nói tiếp.

Họa phi không thể không bội phục phần khí độ này của Lê Hương, mặc kệ gặp phải tình huống đột phát nào, cô công chúa người đừng lo cho tôi, ngàn vạn lần để Họa phi uy h**p… a…”

Tình Nhi lời nói vẫn chưa nói hét, liền thống khổ hét thảm một tiếng.

Lê Hương vừa nhìn, trên gương mặt thanh tú của Tình Nhi đã quanh quản khí độc màu đen, rất rõ ràng Tình Nhi trúng độc.

“Họa phi, bà đã làm gì Tình Nhĩ?”

Họa phi cười quỷ dị: “Cũng không làm gì, hạ độc cô ta thôi, loại độc này sẽ không để cô ta lập tức tử vong, nhưng mỗi ngày phải cho cô ta uống thuốc giải, bằng mặt cô ta, da thịt cô ta, máu của cô ta, sẽ từng tấc từng tấc bị ăn mòn, thối rữa, cuối cùng hóa thành một vũng máu.”

Chính là loại độc cực kỳ thâm độc!

Khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương lạnh xuống, cô sắc bén nhìn Họa phi: “Nói đi Họa phi, bà muốn làm cái gì?”

“Rất đơn giản, đổi mặt.”

Đổi mặt!

Họa phi phun ra hai chữ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1295


Chương 1295:

Hàng mày thanh tú của Lê Hương chau lại, cô không nói gì, mà lặng lặng đợi Họa phi nói tiếp.

Họa phi không thể không bội phục phần khí độ này của Lê Hương, mặc kệ gặp phải tình huống đột phát nào, cô đều có thể bảo trì bình tĩnh cùng thong dong như bây giờ, không chút hoảng loạn nào.

Nếu Lê Hương không mở miệng, vậy Họa phi chỉ có thể nói tiếp: “Đổi mặt, chính là ý ở mặt chữ, để Mật Nhi đổi thành mặt của mày, từ nay về sau trở thành mày, về sau Lê Hương chính là Thượng Quan Mật Nhi, Thượng Quan Mật Nhi chính là Lê Hương!”

Lê Hương không khỏi cười lạnh một tiếng, Thượng Quan Mật Nhi trăm phương ngàn kế muốn tiếp cận Mạc Tuân, vừa rồi đã bị xối một thân ẩm ướt, thế nhưng Mạc Tuân không liếc mắt đến ả, cho nên bọn họ đã nghĩ ra một cách càng thêm âm hiểm trực tiếp như vậy.

“Công… công chúa, người không cần lo cho tôi… đừng nghe bà ta… công chúa còn trọng trách phục hưng Lan Lâu, nghìn vạn lần phải lấy… đại cục làm trọng… tôi chết không có gì đáng tiếc!” Tình Nhi yếu ớt nói.

Lê Hương nhìn Tình Nhi: “Tình Nhi, tôi vẫn luôn xem cô là chị em của mình, cho nên tôi nhất định sẽ cứu cô, nếu như ngay cả chị em người thân của mình tôi cũng không cứu được, không bảo vệ được ngôi nhà của mình, tương lai làm sao mà cứu được nước chứ?”

Hai mắt Tình Nhi nhanh chóng dâng lên một tầng hơi nước: “Công chúa…”

“Họa phi…” Đôi mắt trong vắt của Lê Hương lại rơi trên mặt Họa phi: “Được, tôi có thể đồng ý với bà, nếu như bà thông minh, thì nên biết Tình Nhi là lợi thế lớn nhất bà nắm được trong tay, cho nên, bà nhất định phải bảo đảm an toàn cho cô ấy, thiếu một cọng tóc cũng không được.”

“Đây là đương nhiên!”

“Thế nhưng…” Lê Hương đang nói lại chuyển giọng: “Họa phi, bà để Thượng Quan Mật Nhi biến thành tôi, bà không sợ Mạc Tuân phát hiện sao? Mạc Tuân không phải là người đàn ông bình thường, Lê Hương thật chính là thật, giả vĩnh viễn không thành được thật.”

Họa phi lấy ra một vật: “Cái này cũng không cần Lan Lâu công chúa lo lắng, cô xem đây là cái gì?”

Họa phi cầm Yêu chuông trong tay.

Yêu chuông nhẹ nhàng lay động, lập tức phát ra tiêng chuông thanh thúy dễ nghe.

Tiếng chuông mang theo ý mị, khiến người ta nghe được mà toàn thân như nhữn ra.

“Lan Lâu công chúa, nói vậy cô nhất định nghe nói qua chuyện của tổ tiên bọn tôi! Năm đó tổ tiên Giao Nhân tộc tôi đã từng buông lời nguyền xuống Hoa Tây Châu, những ai làm quân chủ Hoa Tây đều không chạy thoát mị thuật của Giao Nhân tộc bọn tôi. Cô xem máy năm nay tôi chủ quản hậu cung, cho nên, chỉ cần Mật Nhi mang Yêu chuông vận dụng mị thuật với Mạc Tuân, cô cho rằng Mạc Tuân còn có thể phát hiện sao? Chỉ sợ cậu ta đã sớm trầm mê ở trong nhu hương của Mật Nhi, về sau Mật Nhi triệt để thay thế được cô, sở hữu tất cả của cô, cô cũng sẽ bị lãng quên.”

Hàng mi cong của Lê Hương run lên, đoạn thời gian trước mẹ đã nói chuyện này cho cô biết, lúc đó mẹ còn hỏi cô, có sợ không?

Có sợ Mạc Tuân cũng sẽ không chạy thoát mị thuật của Giao Nhân tộc hay không?

Lúc đó, cô không có câu trả lời.

Lê Hương yên lặng vài giây, sau đó ngẳng đầu: “Họa phi, bà dám cược với tôi không, cược Mạc Tuân có thể vạch trần bộ mặt thật của Thượng Quan Mật Nhi, cược Mạc Tuân có thể phá giải lời nguyền Giao Nhân tộc của các người?”

Họa phi cứng đờ.

Trong đôi mắt trong vắt của Lê Hương lóe ra ánh sao, chói sáng rực rỡ bức người: “Tình Nhỉ là chị em của tôi, tôi nhất định phải cứu, thế nhưng, Thượng Quan Mật Nhi muốn thay tôi, ngủ với người đàn ông của tôi, làm công chúa thay tôi, hoàn toàn là mơ mộng hão huyền, hiện tại tôi đem tất cả tiền đặt cược đặt trên người Mạc Tuân, Họa phi, bà có dám đánh một hồi cược khuynh thế với tôi không?”

Họa phi nhìn phong thái Lê Hương thời khắc này, trong lòng lại tràn ra vài phần chột dạ và khiếp đảm, rõ ràng ván này bà ta thắng chắc, thế nhưng Lê Hương lại đánh cược về Mạc Tuân.

Cô lựa chọn tin tưởng Mạc Tuân.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1296


Chương 1296:

Nếu như cô đã định trước mất đi tất cả, cô cũng tin tưởng Mạc Tuân chẳng máy chốc sẽ vì cô thắng được toàn thế giới.

Mạc Tuân, tuyệt đối sẽ không để cô thua!

Họa phi cảm giác mình rất nực cười, tuổi của bà ta lớn hơn Lê Hương cả một giáp, gạo ăn được còn nhiều hơn muối cô ăn qua, vậy mà máy lần bà ta giao phong đều thua dưới khí tràng Lê Hương, thật không tưởng tượng nỗi.

Họa phi bị khơi dậy h*m m**n đánh bại cô, bà ta không tin, hoàn toàn không tin: “Lan Lâu công chúa, cô thật sự muốn đánh cược với tôi à, tôi sợ đến lúc đó cô sẽ thua quá thảm.”

“Tôi sẽ không thua, người thua quá thảm kia nhât định là bà!” Lê Hương không gì sánh được chắc chắn nói.

Lúc này Thượng Quan Mật Nhi đi ra, ả ác độc nhìn Lê Hương: “Được, Lê Hương, bọn tao đánh cược với mày, tao chẳng những đánh cuợc với mày, tao còn muốn mày tận mắt nhìn tao làm sao từng chút thay thế được mày, tao sẽ làm mặt nạ mặt Tình Nhi, mày mang mặt nạ đó lên, biến thành Tình Nhi, bên cạnh tao, tao muốn mày.

xem tao và Mạc Tuân là thế nào nùng tình mật ý.”

Thượng Quan Mật Nhi sẽ biến thành Lê Hương, Lê Hương lại trở thành nữ quan Tình Nhi bên người cô, thời khắc theo ả, Thượng Quan Mật Nhi hiểu rất rõ tư vị nổi máu ghen ty.

Tư vị kia giống như vô số con kiến bò trong lòng, không ngừng g*m c*n ả, dằn vặt ả, ả đã chịu đủ loại cảm giác này rồi, hiện tại ả muốn Lê Hương cũng nếm thử loại tư vị này!

Ä đã từng bị dày vò, hiện tại muốn Lê Hương hoàn lại gấp đôi!

Họa phi cảm tháy kế này rất hay, đường đường Lan Lâu công chúa đột nhiên biến thành một đứa nha hoàn, bị con gái của mình hô tới quát lui, cũng rất thú vị.

“Lê Hương, vậy cứ như thế quyết định, Tình Nhi ở trên tay của chúng tôi, cô tốt nhất đừng giở trò gì, bằng không chịu khổ chịu tội là Tình Nhi đấy.” Họa phi uy h**p nói.

Lê Hương cong môi: “Được, đều nghe hai người.”

Lúc này Họa phi nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi: “Mật Nhi, từ giờ trở đi con chính là Lê Hương rồi, Mạc Tuân ở bên trong chờ con, con đi vào đi.”

Ánh mắt Họa phi có chút ái muội, ám chỉ tính mười phần.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng đeo mặt nạ, biến thành gương mặt nhỏ tuyệt sắc kia của Lê Hương, mấy năm nay ả vẫn luôn bắt chước Lê Hương, cử chỉ sắc mặt đều rất giống.

“Lê Hương, bây giờ tao vào, vừa rồi mày đổ nước lạnh lên người tao, còn trêu đùa tao, không phải là muốn ngăn cản tao ở cùng Mạc Tuân sao, chỉ tiếc, anh ấy nhất định là người đàn ông của tao!” Nói xong Thượng Quan Mật Nhi lắc lắc eo đi lên trước, đẩy cửa nhà gỗ tiền vào.

Lê Hương đứng tại chỗ, cô nhớ tới lời ước định đêm nay cùng Mạc Tuân, nhưng bây giờ xảy ra ngoài ý muốn, lại thêm vụ Lê Hương giả thật.

“Lê Hương, cô đeo mặt nạ này lên đi! Rồi uống thuốc này vào, thuốc này chính là để cô không mở miệng nói chuyện.”

Giọng Lê Hương thanh lệ dễ nghe, rất dễ dàng bị nhận ra, hiện tại Họa phi dùng thuốc để Lê Hương không còn cách nào phát ra tiếng, biến thành đứa câm.

Lê Hương không có dị nghị, cô cũng không có quyền lựa chọn, cô nắm viên thuốc kia đặt trong miệng mình.

Trong nhà gỗ.

Mạc Tuân mới vừa cởi áo, lúc này cửa “két” một tiếng mở ra, anh ngước mắt, Lê Hương đi đên.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1297


Chương 1297:

Cô tới.

Đúng hạn tới. Mạc Tuân gợi lên môi mỏng: “Cô đã đến rồi?”

Thượng Quan Mật Nhi nhìn gương mặt điển trai kia của Mạc Tuân, hiện tại ánh mắt anh rơi trên mặt ả ta, trong vui vẻ tràn lại tràn ra vài phần quyến rũ nam tính, tim Thượng Quan Mật Nhi đập rộn lên, khuôn mặt nhỏ đều đỏ.

Phải biết rằng ả và Mạc Tuân quen biết lâu như vậy, Mạc Tuân chưa từng nhìn ả như vậy, không sai, ả xác định được ánh mắt này, là ánh mắt Mạc Tuân chỉ dành riêng nhìn Lê Hương.

Hiện tại, ánh mắt này đã rơi trên người ả.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng che mặt nhỏ, thẹn thùng quay lưng lại: “Mạc Tuân, anh làm cái gì, đùa giỡn lưu manh à, mau mặc quần áo vào!”

Thượng Quan Mật Nhi nhiều năm như vậy vẫn luôn bắt chước Lê Hương, hiện tại một cái nhăn mày một tiếng cười của Lê Hương cũng chỉ là tiện tay mà diễn.

Mạc Tuân nhắc chân dài, trực tiếp đi qua, lồng ngực to lớn của anh từ phía sau dính vào, giọng trầm thấp vang trên đỉnh đầu ả ta: “Làm sao, xấu hỗ à, trên người tôi còn có chỗ nào cô chưa từng thấy qua?”

Tới gần như thế, Thượng Quan Mật Nhi ngửi được hơi thở trên người Mạc Tuân, sạch sẽ mát lạnh nam tính, vô cùng thơm.

Toàn thân Thượng Quan Mật Nhi mềm nhũn, ả chu môi ỏng ẹo hừ một tiếng: “Hứ, ghét anh quá đi, không để ý tới anh nữa!”

Ä có ý muốn đi.

Mạc Tuân nhanh chóng vươn cánh tay, bóp chặt vòng eo mềm mại hông của ả, ôm ả vào ngực mình: “Chạy đi đâu? Phía sau lưng tôi có vết thương, cô giúp tôi tắm.”

Giúp anh tắm?

Việc này quá mờ ám, Thượng Quan Mật Nhi lập tức muốn đồng ý ngay, nhưng nhớ tới hiện tại ả là Lê Hương, ả lại do dự, không dám đồng ý nhanh như vậy.

“Cái này hả, để tôi suy nghĩ một chút.”

“Suy nghĩ cái gì?” Mạc Tuân ôm ả, chôn khuôn mặt tuần tú vào mái tóc thật dài của ả ngửi một cái, rất nhanh anh liền cứng đờ.

Mùi hương trên người Thượng Quan Mật Nhi không đúng.

Mạc Tuân và Lê Hương từ quen biết hiểu nhau đến yêu nhau, cảm giác là quen thuộc tận xương, anh mê luyến nhất là mùi thơm cơ thể trong veo trên người Lê Hương, hệt như thuốc phiện làm cho anh trằm mê.

Nhưng, mùi hương trên người Thượng Quan Mật Nhi khác xa Lê Hương.

Trong tròng mắt sâu thẳm của Mạc Tuân rất nhanh lóe lên gì đó.

Thượng Quan Mật Nhi cũng rất cảnh giác, ả nhận thấy được Mạc Tuân biến hóa, ả xoay người, nhìn về phía Mạc Tuân: “Anh làm sao vậy?”

Ánh mắt Mạc Tuân đậm đặc tựa mực, sâu không thấy đáy, anh nhìn Thượng Quan Mật Nhi: “Sao tôi lại cảm giác… cô là lạ.”

Là lạ?

Thượng Quan Mật Nhi chắn động, ả thật sự không ngờ mình ở chung với Mạc Tuân chỉ hai phút đã lập tức bị lộ, anh đã nghi ngờ ả rồi.

Nhưng Thượng Quan Mật Nhi cũng không sợ, ả câu môi cười quyến rũ, Yêu chuông treo bên hông nhanh chóng phát ra tiếng chuông thanh thúy dễ nghe: “Là lạ? Tôi không hiểu anh đang nói gì?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1298


Chương 1298:

Yêu chuông mang theo tà âm mị hoặc nhanh chóng truyền đến tai Mạc Tuân, Mạc Tuân hơi cứng người, vẻ u tối sắc bén trong tròng mắt hẹp dần tản đi, anh đã trúng phải mị thuật của Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi hết sức hài lòng nhìn phản ứng của anh: “Mạc Tuân, tôi thấy anh đêm nay mới là lạ đó, tôi không để ý tới anh nữa, đi trước.”

Thượng Quan Mật Nhi nhắc chân đi liền.

Mạc Tuân nhanh chóng bắt ả lại.

AI Thượng Quan Mật Nhi cười ra tiếng, ả vui vẻ nép vào lòng Mạc Tuân.

Mạc Tuân ôm lấy ả ngồi trên bàn gỗ, trong tròng mắt hẹp sâu toát ra hai ngọn lửa, nóng bỏng nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc giống Lê Hương nhau như đúc, khàn giọng cười nói: “Lê Hương, thả lửa rồi muốn chạy, là ai dạy cô không chịu trách nhiệm như thế hả.”

Thượng Quan Mật Nhi trề môi: “Mạc Tuân, vậy anh muốn thế nào?”

Mạc Tuân dời bàn tay to xuống, rơi vào trên làn váy.

của cô, sau đó đầy lên…

Lúc này “phanh” một tiếng, cửa nhà gỗ đột nhiên bị đầy ra.

Sùng Văn mang thủ hạ chạy đến!

“Thiếu chủ!”

Thượng Quan Mật Nhi lại hoảng sợ, không ngờ tới thời điểm hai người làm việc tốt lại bị cắt đứt, ä nhanh chóng vươn hai tay ôm cổ Mạc Tuân, thân thể uyễn chuyển chui vào trong ngực anh: “AI”

Mạc Tuân dùng cánh tay rắn chắc ôm Thượng Quan Mật Nhi, bảo vệ ả chặt chẽ trong lòng, đôi mắt sâu như lưỡi dao sắc bén không vui bắn sang cạnh cửa.

Sùng Văn bị ánh mắt này đâm trúng, anh ta cười nịnh hót nói: “Thiếu… thiếu chủ, Lan Lâu công chúa, tôi không biết hai người đều ở đây, tôi không có thấy gì cả.”

Sùng Văn nhanh chóng quay người đi.

Tất cả mọi người chạy đến, Mạc Tuân tự nhiên cũng không có tâm tình tiếp tục, anh cúi thấp nhìn người phụ nữ trong ngực, trong giọng nói từ tính chứa vài phần dỗ dành cưng chiều: “Không sao, đừng sợ.”

Được Mạc Tuân che chở như thế, cả người đều vùi trong lòng anh, gian khổ bắt xâm, Thượng Quan Mật cảm giác hạnh phúc thực sự sắp nỗ tung rồi.

Thì ra làm Lê Hương tốt như vậy, hi hil Thượng Quan Mật Nhi nâng khuôn mặt nhỏ đỏ hồng lên, say đắm lại ngưỡng mộ nhìn Mạc Tuân, bây giờ bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, thủ hạ của anh đều đã tới, nhưng tất cả mọi người không dám vào quấy rầy.

Thượng Quan Mật Nhi nhón chân lên, hôn một cái thật nhanh trên gò má Mạc Tuân.

Ánh mắt Mạc Tuân mềm mại, còn vươn bàn tay to xoa mái tóc dài của Thượng Quan Mật Nhi, hết sức cưng chiều.

Lúc này, chân chính Lê Hương đứng ở cạnh cửa, chỉ là cô đã biến thành mặt của Tình Nhi, cô đứng ở cạnh cửa, đã thu hết chuyện xảy ra bên trong vào mắt.

Vừa rồi mở cửa ra, cô nhìn thấy Mạc Tuân ôm Thượng Quan Mật Nhi trên bàn gỗ, cử chỉ hai người vô cùng thân thiết ái muội…

Cô cũng chứng kiên Thượng Quan Mật Nhi chui vào lòng anh, anh mạnh mẽ che chở ả ta như vậy…

Đương nhiên, cô càng thêm không bỏ lỡ Thượng Quan Mật Nhi đưa lên môi thơm, Mạc Tuân còn xoa mái tóc dài của ả…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1299


Chương 1299:

Anh đem những thứ đã từng dành cho của cô, đều cho Thượng Quan Mật Nhi.

Lê Hương biết mình không nên đồ kị, càng không nên trách anh, anh chỉ là trúng mị thuật Yêu chuông, xem Thượng Quan Mật Nhi thành cô.

Thế nhưng, Lê Hương cảm giác trái tim mình ê ẩm, hết sức khó chịu, cô biết mình giờ khắc này vẫn ghen ty.

Ghen ty đến sắp nồi điên.

Chợt Thượng Quan Mật Nhi ngẳng đầu thấy được Lê Hương cạnh cửa, tự nhiên cũng nhìn thấy biểu tình cô đơn ảm đạm cùng ghen ty hiện tại của Lê Hương, ả thực sự vô cùng sảng khoái.

Lúc này trên vai đột nhiên ám áp, hóa ra Mạc Tuân mặc xong áo sơ mi, anh khoác áo khoác ngoài trên vai ả.

Thượng Quan Mật Nhi ngẳắng đầu, thân thể đồ sộ của Mạc Tuân đứng lặng trước mặt ả, ngón tay thon dài linh hoạt cong lại, đang tự tay gài cúc cho ả.

Thượng Quan Mật Nhi cảm giác mình hạnh phúc sắp hôn mê, nhưng ả lần nữa nhắc nhở chính mình, phải ráng nhịn, bởi vì… đây chỉ là bắt đầu. Cúc áo cài chắc, Mạc Tuân ôm vai Thượng Quan Mật Nhi: “Chúng ta xuất phát trở về đi.”

“Ai nha…” Thượng Quan Mật Nhi ỏng ẹo kêu một tiếng, còn thấp thắt lưng xoa đầu gồi của mình: “Em thấy chân tê rần rồi nè…”

Một giây kế tiếp, một trận trời đất quay cuồng, Thượng Quan Mật Nhi bị ôm ngang lên.

Mạc Tuân vững vàng ôm ả ta trong khuỷu tay có lực, từng bước vững vàng đi ra ngoài.

Thượng Quan Mật Nhi ôm cổ Mạc Tuân, ả còn đắc ý liếc mắt Lê Hương, hết sức khiêu khích.

Lê Hương còn đứng ở cạnh cửa, cô không quan tâm đến Thượng Quan Mật Nhi, đôi đôi mắt trong vắt chỉ là nhìn Mạc Tuân, nhìn anh ôm Thượng Quan Mật Nhi từng bước một đi tới.

Hai người càng ngày càng gần, thời điểm sắp sượt qua người, Mạc Tuân tựa hồ chú ý tới ánh mắt của cô, đôi mắt sâu thẳm kia nhìn lại, nhìn về phía Lê Hương!

Lập tức, bốn mắt nhìn nhau!

Ngón tay của Lê Hương nhanh chóng cuộn lại, nhịp tim cũng tăng lên.

Thế nhưng một giây ké tiếp, Mạc Tuân đã dời đi ánh mắt, anh ôm Thượng Quan Mật Nhi lên xe.

Anh không nhận ra cô.

Vừa rôi ánh mặt anh nhìn cô hệt sức xa lạ, giỗng như nhìn một người lạ lẫm, liếc mắt nhiều hơn cũng lười.

Ngón tay đang cuộn lại của Lê Hương lập tức liền buông lỏng ra, cả trái tim đều rơi vào đáy cốc, nói thật, cô có chút thất vọng.

Họa phi vẫn đứng bên người Lê Hương, Họa phi vui vẻ cười nói: “Lan Lâu công chúa, thế nào, Mạc Tuân vẫn là trúng mị thuật Yêu chuông của Giao Nhân tộc chúng tôi, cậu ta không nhận ra cô, vừa rồi nều như không phải thủ hạ cậu ta đúng lúc chạy tới, vậy Mạc Tuân cùng Mật Nhi ở trong phòng liền… thành chuyện tót rồi.”

Hàng mi Lê Hương khẽ run, không đáp.

Trên thực tế, cô hiện tại cũng không thể nói, cô uống thuốc khiến mình bị câm.

Họa phi được thời đắc ý, mấy năm nay Giao Nhân tộc đều bị Lan Lâu Cổ Quốc áp ché, hiện tại bà ta rất khí thế để ca xướng: “Lan Lâu công chúa, chúng ta cũng đi thôi, đây chỉ là bắt đầu, cuộc sống ngọt ngào của Mạc Tuân và Mật Nhi vừa mới bắt đầu, cô phải tận mắt chứng kiến bọn họ, dĩ nhiên, về sau giữa hai người bọn họ lúc đó sẽ không có cô xen vào, cô chỉ là một người đứng xem!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1300


Chương 1300:

Mạc Tuân, Lê Hương và Thượng Quan Mật Nhi đều đi về, Thượng Quan Mật Nhi bây giờ còn không muốn tiếp xúc người bên Lâm Thủy Dao, bởi vì tuy ả biết rõ chuyện đã xảy ra mấy năm nay của Lê Hương, thế nhưng về Lan Lâu Cổ Quốc, ả hoàn toàn không biết, ả sợ chính mình lộ ra kẽ hở.

Việc cấp bách của ả đều ở trên người Mạc Tuân, ả phải lấy tốc độ nhanh nhát bắt Mạc Tuân, để Mạc Tuân leo lên ngôi vị quân vương, sau đó ả trở thành vương hậu.

Cho nên Thượng Quan Mật Nhi chưa về chỗ Lâm Thủy Dao, mà là ở trong một ngôi biệt thự, đương nhiên ả gửi tin nhắn báo bình an cho Lâm Thủy Dao, ổn định trước nơi đó rồi tính tiếp.

Buổi tối, Thượng Quan Mật Nhi vô cùng thư giãn tắm hoa hồng, lúc này “ting” một tiếng, Mạc Tuân gửi tin nhắn tới.

Thượng Quan Mật Nhi mở ra đọc, Mạc Tuân: “Tôi đợi cô dưới lầu.”

Văn tự ngắn gọn mà bá đạo, là phong cách nhất quán của Mạc Tuân.

Thượng Quan Mật Nhi khẽ giật mình, ả nhanh chóng đi tới phía trước cửa sổ nhìn dưới lầu, dưới lầu đậu một chiếc Rolls-Royce Phantom, thân xe sang trọng xa hoa hệt như đế vương hạ giá nơi đêm khuya, phách lối không gì sánh được, dừng sát dưới lầu ả ta, bên cạnh xe còn có một bóng người đứng nghiêm, Mạc Tuân tới.

Tối nay Mạc Tuân mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, là tổ hợp nam thần kinh điển, anh lười biếng mà tự phụ tựa trên thân xe, một tay đút trong túi quần, người đàn ông cực phẩm đứng bên xe sang đã hấp dẫn ánh mắt mọi người, trở thành phong cảnh sáng nhất đêm nay.

E rằng chú ý tới ánh mắt của ả, Mạc Tuân ở lầu dưới nâng mí mắt anh tuần lên, nhìn về phía ả.

Bốn mắt nhìn nhau, trái tim Thượng Quan Mật Nhi đập thình thịch, sắp vọt ra khỏi cổ họng.

Thượng Quan Mật Nhi là công chúa, có rất nhiều đàn ông theo đuổi, trong đó có đủ ưu tú, nhưng ả không động tâm, ả vẫn lấy tư thế cao cao tại thượng ngạo mạn nhìn xuống những người đàn ông kia.

Mãi đến khi gặp phải Mạc Tuân, hết thảy đều thay đổi.ư Trái tim thiếu nữ của ả trong nháy mắt thiêu đốt, nhảy loạn không thôi, ánh mắt ả, tim của ả, đều bị Mạc Tuân nắm trong tay, ả cam tâm tình nguyện thần phục.

Lúc này Mạc Tuân lấy điện thoại trong túi quần ra, lại gửi một tin nhắn.

*Ting” một tiếng, Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng nhận được tin.

“Xuống.”

Chỉ một chữ.

Thượng Quan Mật Nhi đỏ mặt, ả lấy lại điện thoại liền tung tăng chạy ra ngoài, lúc này ở trong phòng khách tình cờ: thấy Lê Hương.

Thượng Quan Mật Nhi dừng bước, hiện tại khó có cơ hội như vậy, ả chẳng những muốn Lê Hương nhìn tận mắt ả và Mạc Tuân ân ái triền miên, ả còn muốn làm ra một ít chuyện để Mạc Tuân chán ghét Lê Hương.

“Lê Hương, Mạc Tuân tới, đón tao đi hẹn hò, bây giờ mày cùng tao đi không.” Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng mở miệng nói.

Lê Hương nhìn Thượng Quan Mật Nhi, vẻ mặt Thượng Quan Mật Nhi viết đầy đắc ý, hiện tại Mạc Tuân tới đón ả hẹn hò, ả lại rủ cô đi cùng, không biết trong lòng đang có ý định quỷ quái gì.

Lê Hương không từ chối, đi theo ra ngoài.

Dưới lầu.

Mạc Tuân đang đợi, rất nhanh anh ở phía trước thấy được một thân ảnh tiếu lệ, Thượng Quan Mật Nhi tới.

Thượng Quan Mật Nhi đã chạy tới, mặt mày cong cong cười nói: “Mạc tổng, đã trễ thế này, anh tìm em có việc sao?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1301


CHương 1301:

Mạc Tuân vươn bàn tay to nắm cánh tay Thượng Quan Mật Nhi, kéo ả tới trước mặt của mình, anh từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt dịu dàng nhìn ả: “Không có chuyện thì không thể tìm cô?”

*Dĩ nhiên, em hiện tại rất bận rộn.” Thượng Quan Mật Nhi học dáng vẻ linh động của Lê Hương đến bảy tám phần, giống như đúc, đều là dáng dắp Mạc Tuân thích nhất.

Quả nhiên, Mạc Tuân gợi lên môi mỏng: “Có bao nhiêu bận? Lan Lâu công chúa, tôi muốn mua một tiếng đồng hồ của cô.”

“Làm cái gì?” Thượng Quan Mật Nhi nháy vũ tiệp.

*Theo tôi với con trai.”

Lời này vốn rất ngọt ngào, thế nhưng trong lòng Thượng Quan Mật Nhi lại lộp bộp giật mình, ả thiếu chút nữa đã quên rồi Mạc Tuân còn có một đứa con trai Mạc Thần Dịch.

Ả chưa từng tiếp xúc với Mạc Thần Dịch, nhưng ả nghe nói… đứa con trai này có bộ gen cường đại đến b**n th**.

Thượng Quan Mật Nhi còn không biết thân thế của Dịch Dịch, Bì Bì và Tinh Tinh, ả chỉ biết là Mạc Thần Dịch là đứa con được đẻ thuê của Mạc Tuân cùng Lê Hương.

Thượng Quan Mật Nhi không khỏi có chút lo lắng, xem ra đêm nay Mạc Tuân muốn dẫn ả đi gặp thằng oắt b**n th** Mạc Thần Dịch kia rồi, ả hơi sợ mình bị lộ.

Mạc Tuân nhanh chóng nhận tháy được thần tình biến hóa vi diệu của Thượng Quan Mật Nhi, anh thấp giọng hỏi: “Cô bị sao vậy?”

“Không sao.” Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng đẩy Hạ Lê Hương ở phía sau lên trước: “Mạc tổng, giới thiệu cho anh một chút, đây là nha hoàn Tình Nhi của em, nha hoàn này biết chúng ta hẹn hò, muốn đi theo chúng ta, chắc anh không ngại bóng đèn này đâu nhỉ?” Mạc Tuân ngắng đầu, nhìn về phía Lê Hương bên người Thượng Quan Mật Nhi.

Lê Hương bị kéo lên trước như thế cũng biết Thượng Quan Mật Nhi đang có ý định quỷ quái gì rồi, Thượng Quan Mật Nhi cố ý để cô làm bóng đèn, đại khái là muốn Mạc Tuân chán ghét cô.

Dù sao không ai thích bóng đèn cả.

Lê Hương nhìn về phía Mạc Tuân, chỉ thấy đôi mắt thâm thúy kia của Mạc Tuân đã lướt qua mặt cô, song, cũng không dùng lại, mà nhanh chóng dời đi.

Anh cũng không lộ ra tâm tình gì, người đàn ông giống như anh vậy đã đến độ tuổi không để lộ ưu ra ngoài, không một ai biết anh đang suy nghĩ cái gì.

“Lên xe đi!” Lúc này Mạc Tuân kéo ra cửa xe chỗ ngồi cạnh tài xế.

Cái ghế phụ này chạy đương nhiên là dành cho Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi cười ngọt ngào, lúc này ả dường như đột nhiên nhớ tới Lê Hương: “Tình Nhi, tôi ngồi phía trước, cô ngồi phía sau nhé!”

Thượng Quan Mật Nhi lên ngồi kế bên tay lái, Mạc Tuân cũng quay người về tới chỗ tài xế, Lê Hương một người cứng đờ tại chỗ, hàng mi run rẩy, cô tự tay mở cửa sau xe đi lên.

Kỳ thực cô không muốn làm bóng đèn, Thượng Quan Mật Nhi là muốn cô đố kị, là muốn dằn vặt cô, thế nhưng tối hôm nay có thể gặp được Dịch Dịch, cô thật lâu không gặp Bịch Sữa Nhỏ rồi, rất muốn gặp mặt Bịch Sữa Nhỏ.

Rolls-Royce Phantom phóng nhanh trên đường, Thượng Quan Mật Nhi chỗ cạnh tài xế quay đầu nhìn Mạc Tuân đang lái xe: “Mạc tổng, chắc anh quen rất nhiều giám đốc có tiền ha?”

Mạc Tuân đặt bàn tay to trên tay lái, ánh đèn ven đường xuyên qua cửa sổ xe cọ sáng chiết xạ lên gương mặt anh tuần, anh nhàn nhạt lên tiếng: “Ừ?”

“Mạc tổng, nha hoàn Tình Nhi bên cạnh em đã theo em thời gian rất lâu, em xem cô ấy như chị em ruột, hiện tại cô ấy đã đến độ tuổi nói chuyện cưới gả rồi, cho nên em muốn giúp cô ấy tìm một người tốt để gả, bên cạnh anh đều là người có tiền, giúp em giới thiệu một chút nhé.”

Thượng Quan Mật Nhi nhõng nhẽo cười nói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1302


Chương 1302:

Lê Hương bị “nói chuyện cưới gả”: “…”

Mạc Tuân không nói gì thêm, anh đánh tay lái, Rolls- Royce Phantom vững vàng quẹo vào khúc cua.

“Mạc tổng thực ra em cảm thấy có tiền hay không không quan trọng, nhưng cô nha hoàn này của em ấy à, chính cô ấy muốn tìm một người có tiền, cô ấy cũng biết thân phận mình hèn mọn, những người có tiền kia không nhất định có thể coi trọng cô ấy, cô ấy còn nói với em, dù cho bị nuôi dưỡng ở bên ngoài cũng được, chỉ cần áo cơm không lo…

Ai nha, em làm sao càng ngày càng cảm thấy nha hoàn của em tam quan bắt chính thế nhỉ, làm chủ tử của cô ấy, em thấy đây đều là lỗi của em, em không dạy bảo cô ấy tốt.” Thượng Quan Mật Nhi tự trách chau mày.

Lê Hương phía sau: “…” Cô chỉ có thể liếc mắt Thượng Quan Mật Nhi thôi.

Thượng Quan Mật Nhi từ nhỏ đã lớn lên trong hậu cung Hoa Tây Châu, am hiểu sâu chuyện xích mích giữa những người phụ nữ, hiện tại ả lần nữa ở trước mặt Mạc Tuân tiết lộ cô là một đứa tham hư vinh, có gắng đạt được quyền lợi, cũng không biết Mạc Tuân trong lòng nghĩ cô như thế nào.

Lê Hương ngẳng đầu, nhìn về phía Mạc Tuân.

Lúc này, Mạc Tuân cũng nhẹ nhàng nhắc lên mí mắt anh tuần, xuyên qua kính chiều hậu nhìn về phía cô.

Trong lúc nhất thời, bốn mắt nhìn nhau.

Lúc này Lê Hương rơi vào trong ánh mắt sâu thẳm của anh, ánh mắt anh nhìn cô rất nhạt, nhưng quả thật có nhìn cô một cái.

Nhịp tim Lê Hương trong nháy mắt gia tốc, cô nghĩ, nên dùng cách gì để thức tỉnh anh lại đây?

Cô còn chưa suy nghĩ cẩn thận, Mạc Tuân đã nhàn nhạt dời đi ánh mắt, còn đáp Thượng Quan Mật Nhi một câu: “Tôi sẽ để ý.”

Lê Hương: “…”

Tên Mạc Tuân ngu ngốc này!

Mạc Tuân dẫn Thượng Quan Mật Nhi và Lê Hương tới biệt thự của mình, Thượng Quan Mật Nhi nhìn một chút, cũng không có thấy được thằng nhỏ b**n th** trong truyền thuyết – Mạc Thần Dịch, ả mỏ miệng hỏi: “Mạc tổng, Dịch Dịch đâu, tại sao không thấy Dịch Dịch?”

Mạc Tuân ném chìa khóa xe vào huyền quan chỗ, đôi môi mỏng phát động: “Mạc Thần Dịch đang trên đường trở về rồi, đợt lát nữa thì gặp được ngay.”

“Thật vậy chăng? Em rất nhớ Dịch Dịch.”

Thượng Quan Mật Nhi lấy kỹ xảo diễn xuất có thể đạt Oscar của mình ra: “Như vậy đi, em tự mình xuống bếp làm vài món cho Dịch Dịch ăn.”

Nói rồi Thượng Quan Mật Nhi liền đi vào phòng bếp.

Kỳ thực Thượng Quan Mật Nhi không biết nấu ăn, nhưng ả giả vờ lấy món rau ra rửa một chút, chợt có một cánh tay thò đến ôm eo ả, hơi thở người đàn ông sạch sẽ mát lạnh phủ lên bờ tai ả: “Tôi lên lầu tắm trước, lát nữa cô lên.”

Thượng Quan Mật Nhi không cần quay đầu lại cũng biết người phía sau ôm ả là Mạc Tuân, Mạc Tuân mời ả lên lầu, đến phòng của anh.

Đều là nam nữ trưởng thành, khuôn mặt Thượng Quan Mật Nhi đỏ lên: “Làm cái gì nha?”

“Sau lưng tôi còn có vết thương, cô thay thuốc cho tôi.”

Nói xong Mạc Tuân liền buông lỏng ra cô, xoay người lên lầu.

Thượng Quan Mật Nhi bây giờ còn có tâm tư rửa rau gì, ả chỉ muốn theo Mạc Tuân lên lầu, song vẫn phải chờ một chút, ả nhanh chóng nghĩ tới một diệu kế.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1303


Chương 1303:

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng tìm được Lê Hương trong phòng khách: “Lê Hương, mày cầm hòm thuốc lên lầu, giúp Mạc Tuân đổi thuốc sau lưng đi.”

Mạc Tuân là mời ả lên lầu, nếu như Mạc Tuân phát hiện người tới là Lê Hương, nhất định sẽ giận dữ.

Như vậy cũng xác nhận Lê Hương là một đứa tâm cơ tham hư vinh, muốn câu dẫn người đàn ông của chủ tử mình, Mạc Tuân nhất định sẽ chán ghét mà vứt bỏ cô.

Đến lúc đó thì có trò hay nhìn.

Lê Hương nhìn quỷ kế trong mắt Thượng Quan Mật Nhi, cô không hề động, Thượng Quan Mật Nhi suy nghĩ gì, cô đã đoán được tám chín phần.

“Lê Hương, lẽ nào mày không nghe lời của tao nữa à, mày chớ quên, Tình Nhi vẫn còn trong tay tao, nếu mày không nghe lời, mẫu phi tao đêm nay sẽ không cho Tình Nhi thuốc, cứ để cô ta đau một đêm trước, sống không bằng chết rồi tính tiếp!” Thượng Quan Mật Nhi ác độc uy h**p nói.

Lê Hương liếc Thượng Quan Mật Nhi, sau đó cầm hòm thuốc lên lầu.

Trên lầu, trong phòng ngủ chính.

Mạc Tuân đã tắm nước lạnh đi ra, anh nửa người trên không mặc quần áo, ngực rộng đẻ trần, phía dưới mặc quần dài ở nhà màu đen, bên hông buộc dây lưng, nhất định chính là một phong cảnh mỹ nam tắm xong làm người ta xịt cả máu mũi.

Nghe được tiếng cửa mở, Mạc Tuân để khăn mặt trong tay xuống, ngồi ở bên giường, anh không nhìn người bên cửa, mà là quay lưng lại: “Tới rồi? Qua đây đổi thuốc cho tôi.”

Lê Hương đứng ở cạnh cửa, cô biết anh còn tưởng cô là Thượng Quan Mật Nhi.

Lê Hương không muốn tới, nhưng đôi mắt trong vắt của cô rơi vào bờ lưng bằng phẳng của anh, phía sau lưng của anh còn có vét thương sâu hoằm, đó là anh vì cứu cô lưu lại.

Lê Hương chậm rãi đi lên trước, đi tới phía sau anh.

Anh mới vừa tắm xong, tuy tránh được vết thương, thế nhưng trên da thịt bờ lưng màu lúa mạch vẫn treo không ít bọt nước. Lê Hương sợ những giọt nước này nhỏ xuống rơi vào vết thương của anh, lại gây nên nhiễm trùng, nên cô cầm lấy khăn mặt, nhẹ nhàng giúp anh lau chùi bọt nước.

Mạc Tuân đang quay lưng, nhìn không thấy người phía sau, cho nên giác quan trở nên đặc biệt nhạy cảm, anh cũng cảm giác cái tay nhỏ cầm khăn mặt lau lau đi lên, trong động tác thận trọng lại lộ ra vẻ dịu dàng và thương tiếc đến lạ.

Lê Hương mở hòm thuốc, lấy bông gòn đã khử trùng ra, cô bắt đầu xử lý vết thương cho Mạc Tuân.

Tất cả cảm giác của Mạc Tuân đều tập trung trên thân người phía sau kia, yết hầu chậm rãi cuộn lại, thắt lưng cao lớn trong vô thức ưỡn thẳng.

Lê Hương tự nhiên nhận ra động tác của anh, anh…

đau lắm hả?

Lê Hương cho là mình xuống tay nặng, làm đau vết thương của anh, nên cô nhanh chóng áp khuôn mặt nhỏ ntới, nhẹ nhàng thỏi thổi về phía vết thương của anh.

Lần này đuôi mắt hẹp dài của Mạc Tuân nhanh chóng đỏ lên, anh hơi hoài nghi người phụ nữ sau lưng là có ý, cố ý trêu chọc anh.

Lê Hương xử lý xong tất cả vết thương, sau đó lấy băng vải màu trắng ra giúp anh băng bó, bởi vì băng vải phải đi vòng qua phía trước, vóc dáng anh lại cao, nên Hạ Lê Hương quỳ gối trên giường, cánh tay nhỏ bé đi vòng qua trước người của anh chuyên chú băng bó băng vải.

Mạc Tuân rũ mí mắt anh tuấn xuống nhìn đôi tay cô bận rộn, anh đã cảm giác được cô quỳ gối phía sau anh rồi, lúc cô cúi đầu hơi thỏ đã nhẹ nhàng quấn quýt bên tai anh.

Anh như ngửi được mùi hương quen thuộc lại khiến anh mê luyến, mùi thơm cơ thể mà anh yêu thích.

Lúc này đã băng bó xong, Lê Hương cuối cùng buộc lại một cái nơ con bướm sau đó thu tay về, tay cô vô tình đụng phải vòng hông to lớn của anh…

Mạc Tuân cũng cảm giác tình cảm vẫn luôn ẳn nhẫn bị “cọ” đến bùng cháy, anh vươn bàn tay to kéo lại cổ tay mảnh khảnh kia, kéo cô vào trong ngực mình: “Tiểu yêu tinh, có ý đúng không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1304


Chương 1304:

Lê Hương không ngờ tới anh lại đột nhiên kéo cô lại, cô không phòng vệ, thân thể mềm mại ngã về phía sau, lập tức ngã ngồi trên đùi bền chắc của anh.

Cô lại càng hoảng sợ, nhanh chóng giơ hai tay lên ôm cổ Mạc Tuân.

Mạc Tuân một cánh tay nắm chặt eo nhỏ, khóa cô lại trong lòng mình, tư thế hai người vô cùng vô cùng thân thiết.

Lúc này bốn mắt nhìn nhau, Mạc Tuân thấy rõ người trong ngực, Lê Hương cũng nâng đôi mắt hoảng hốt nhìn anh.

Tại sao là cô?

Mạc Tuân đột nhiên nheo lại cặp mắt thâm thúy, môi mỏng mím thành đường thẳng đáng sợ cung, anh lúc này lên tiếng nói: “Tại sao là cô, ai cho cô tiền vào?”

Lê Hương thấy được sắc bén cùng lửa giận trong mắt anh, cô há miệng muốn nói chuyện, thế nhưng lúc này mới phát hiện cô phát không ra tiếng.

“Cô là người câm?” Mạc Tuân nhíu mày.

Lê Hương cũng không biết bây giờ là tình huồng gì, hàng mi run run nhìn anh, sau đó gật đầu, đúng, cô hiện tại chính là người câm.

Mạc Tuân thấy gương mặt cô cũng không tính xinh đẹp, nhưng đôi mắt toái sáng, liễm diễm lại rực rỡ, hiện tại cô hoang mang luống cuống nhìn anh, hàng mi rung động như cánh ve hồ điệp, thực sự là động lòng người, làm cho lòng anh ngứa ngáy.

Khuôn mặt tuần tú của Mạc Tuân đều trầm xuống, lạnh lùng đẩy cô ra.

Lê Hương bị anh đầy thô lỗ như thế thiếu chút nữa thì đã ngã vật xuống đắt, vất vả lắm cô mới đứng vững vàng được.

Lúc này bên tai liền truyền đến tiếng nói âm trầm không vui: “Cút ra ngoài! “

Cút ra ngoài.

Anh bảo cô cút ra ngoài.

Lê Hương mờ mịt nhìn anh, trong khoảng thời gian ngắn dĩ nhiên không phản ứng kịp, cái gì cơ?

Mạc Tuân thấy cô đứng bắt động, trực tiếp vươn tay giữ cánh tay cô, anh kéo ra cửa phòng ngủ, đẩy cô ra ngoài.

Phanh một tiếng, gian phòng dùng sức đóng sầm trước mặt cô rồi.

Lê Hương ăn một cái bế môn canh: “…”

Cô biết anh rất tức giận, nhưng, anh đang giận cái gì?

Lễ nào cũng là bởi vì cô không phải Thượng Quan Mật Nhi sao?

Trong phòng ngủ.

Mạc Tuân đứng lặng trước cửa số sát đất, hai bàn tay to chống lên thắt lưng, giữa mi tâm anh tuấn trong dâng lên âm vụ sương lạnh, nhìn tâm tình rất kém.

Anh không ngờ người vào phòng anh là nha hoàn Tình Nhi bên cạnh Lê Hương, vừa rồi ở trong xe Lê Hương nói cho anh biết, nha hoàn này tham hư: vinh, chuyên tâm muốn gả cho đàn ông có tiền, xem ra Lê Hương nói không sai, nha hoàn này cũng dám đánh chủ ý tới trên người anh rồi.

Một đứa nha hoàn, muốn bò lên giường người đàn ông của chủ tử mình, thực sự là to gan.

‘Yết hầu Mạc Tuân khẽ động, tâm tình bết bát hơn, bởi vì nhiệt độ cơ thể anh nóng đến đốt người, một thân hỏa.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1305


Chương 1305:

Thân hỏa đều do nha hoàn kia châm lên.

Mạc Tuân xoay người, lập tức đi tắm nước lạnh.

Trong phòng tắm.

Nước lạnh như băng xối trên người, Mạc Tuân nhắm hai mắt, hiện tại đầy đầu anh đều là khuôn mặt tuyệt sắc kia của Lê Hương, còn có… bàn tay nhỏ bò lên lưng anh lúc nãy…

Mạc Tuân thình lình mở mắt ra, đời này của anh, Hạ Lê Hương là người phụ nữ duy nhất mà anh yêu, thế nhưng, anh dường như bị một đứa nha hoàn… mê hoặc rồi.

Đôi mắt nha hoàn kia, khí tức trên người cô, bàn tay nhỏ bé của cô… đều cực kỳ giống cảm giác mà Lê Hương mang đến cho anh.

Không, Mạc Tuân sẽ không thừa nhận tỉnh thần mình lạc lối, anh chỉ là nhận lầm nha hoàn kia thành Lê Hương.

Thế nhưng…

Mạc Tuân lại cảm thấy mình là đang dối gạt mình dối người, bởi vì bây giờ anh còn đang muốn nha hoàn kia, nha hoàn kia tràn ngập trông suy nghĩ anh.

Anh bị cái gì thế này?

Thượng Quan Mật Nhi một mực quan sát động tĩnh trên lầu, quả nhiên, Mạc Tuân đuổi Lê Hương ra khỏi phòng rồi, ha ha, thật sự quá thoải mái mà.

Trong lòng Mạc Tuân nhát định rất chán ghét Lê Hương rồi nhỉ.

“Lê Hương, bị người đàn ông mình thích chán ghét, loại tư vị này rất khó chịu nhỉ!2” Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng tiền lên cười nhạo Lê Hương.

Lê Hương nhàn nhạt nhìn Thượng Quan Mật Nhi, xoay người đi xuống lầu.

Một quyền đập vào trong bông, Thượng Quan Mật Nhi tức gần chết, nhưng ả đi theo phía sau Lê Hương tiếp tục nói: “Lê Hương, không phải mày tin tưởng Mạc Tuân sao, không phải mày nói Mạc Tuân nhát định sẽ phá giải mị thuật của Giao Nhân tộc bọn tao sao? Nhưng mày xem, anh ấy chẳng làm được, anh ấy đã xem tao thành mày, mà mày đứng trước mặt anh ấy, anh ấy cũng không biết, mày còn dám nói mày sẽ không thất bại?”

Lê Hương căn bản không có để ý Thượng Quan Mật Nhi, cô đi vào phòng khách.

Thượng Quan Mật Nhi nhìn bóng lưng bình tĩnh của Hạ Lê Hương liền hận đến cắn răng, ở phương diện khí chất, Lê Hương vĩnh viễn ép ả gắt gao.

Lúc này“cạch” một tiếng, cửa phòng ngủ trên lầu mở, Mạc Tuân đi ra.

Thượng Quan Mật Nhi đột nhiên câu môi, ả lại nghĩ tới một diệu kế.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng rót một chén trà, không nói lời nào liền kéo tay Lê Hương lại: “Tình Nhi, tới, uống chén trà.” Lê Hương mắt lạnh nhìn Thượng Quan Mật Nhi, ả mà tốt bụng như vậy?

Quả nhiên một giây kế tiếp, Thượng Quan Mật Nhi cố ý vẫy chén nước một cái, nước nóng bên trong nhất thời vẫy ra, làm bỏng tay của Thượng Quan Mật Nhi một mảnh nhỏ.

“AI” Thượng Quan Mật Nhi kêu một tiếng, nâng đôi mắt đôi vô tội lại buồn bã nhìn về phía Lê Hương, như thể Lê Hương là nữ phụ độc ác: “Tình Nhi, sao cô phải làm như vậy, tay tôi đau quá!”

Lê Hương liếc Thượng Quan Mật Nhi, bỗng trong tầm mắt xông vào một dáng người cao ráo, Mạc Tuân từ trên lầu đi xuống.

Mạc Tuân cầm tay bị bỏng đỏ bừng của Thượng Quan Mật Nhi, anh chau mày: “Có đau không?”

“Em không đau… ban nãy là em không cần thận hát nước bên trong ra, không phải Tình Nhi làm đâu, anh ngàn vạn lần đừng trách Tình Nhi.” Thượng Quan Mật Nhi nói máy câu trà xanh.
 
Back
Top Dưới