Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1246


CHương 1246:

Sẽ không đâu.

Lê Hương đi vào phòng, cô kéo ngăn kéo ra, lấy ra một viên thuốc, cô chuẩn bị đặt thuốc ở trong miệng trực tiếp nuốt xuống.

Thế nhưng, lúc này một bàn tay to thò qua, siết lầy cổ tay trắng mảnh khảnh của cô, Lê Hương ngoái đầu nhìn lại, trực tiếp đụng phải cặp mắt nguy hiểm của Mạc Tuân.

Anh đi theo qua, ngăn cô uống thuốc.

“Mạc Tuân, anh làm cái gì, để tôi uống thuốc đã.” Lê Hương muốn rút cổ tay trắng mình về.

Mạc Tuân nhìn Lê Hương một chút, lại nhìn viên thuốc kia, đôi môi mỏng phát động, lạnh lẽo hỏi: “Đây là thuốc gì?”

Lê Hương lộp bộp giật mình, dự cảm không lành vừa rồi gần như được kiểm chứng, anh thực sự nghỉ ngờ viên thuốc này.

Ba năm sau Mạc Tuân giống như con báo săn ưu nhã thả bước trong rừng, chỉ cần ngửi được một chút mùi, anh liền trở nên cảnh giác, cô đã lừa gạt anh một lần, lại lừa anh lần thứ hai chắc không có khả năng rồi.

Cô sắp lộ rồi.

Nếu như anh biết cô hiện tại phải dựa vào loại thuốc này mới có thể thân thiết với anh, anh nhất định sẽ giận dữ, hậu quả kia chắc chắn sẽ không chịu nỗi.

Lê Hương nỗ lực để mình duy trì bình tính: “Đây là thuốc tránh thai, anh làm sao vậy, anh mau buông tay, anh làm tôi đau.”

Cặp mắt kia của Mạc Tuân sắc bén như chim ưng nhìn cô chằm chằm, thể như tia X quang muốn xuyên thủng cô: “Lê Hương, tôi sẽ cho cô một cơ hội, nói, đây là thuốc gì?

“Mạc Tuân, cho dù anh cho tôi một trăm lần cơ hội một nghìn lần cơ hội, đáp án của tôi đều chỉ có một, đây chính là thuốc tránh thai!”

Mạc Tuân liếc mắt cô thật sâu, sau đó từ trong cổ họng bật ra tiếng cười khàn khàn âm u: “Ha.”

Anh bật cười, lộ ra hàm răng trắng đáng sợ.

Anh có ý gì?

Anh đang suy nghĩ cái gì?

“Mạc Tuân, tôi…”

Lê Hương còn chưa nói hết lời, bởi vì Mạc Tuân vươn ngón tay thon dài, trực tiếp lấy mắt viên thuốc trên đầu ngón tay cô: “Cô đã không chịu nói thật, vậy bây giờ tôi tìm người thử xem thành phần bên trong viên thuốc này, Lê Hương, nếu như tôi phát hiện cô lừa dối tôi, vậy cô chết chắc!”

Mạc Tuân cầm viên thuốc, đi nhanh ra ngoài.

Anh lại muốn tìm người kiểm tra thành phần thuốc, thành phần thuốc tránh thai và thuốc k*ch d*c tuyệt nhiên bất đồng, chỉ cần thử một chút sẽ bị lộ.

“Mạc Tuân, anh đừng như vậy!” Lê Hương đuồi theo, vươn cánh tay chặn đường đi của anh lại.

Mạc Tuân dừng bước, giữa mi tâm anh tuần dâng lên tầng sương lạnh âm lãnh: “Lê Hương, đã đến lúc này, cô còn không chịu nói thật?”

Hàng mi dài của Lê Hương run lên thật mạnh, cô biết chuyện này chắc chắn không dối gạt được, cô hiện tại chủ động thẳng thắngdù sao cũng tốt hơn anh điều tra ra.

“Mạc Tuân, xin… xin lỗi, tôi gạt anh, thuốc này không phải thuốc tránh thai, mà là… mà là…” Lê Hương nói không nên lời.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1247


Chương 1247:

*Mà là cái gì?” Kiên nhẫn của Mạc Tuân đã đạt đến cực hạn, anh gầm nhẹ một câu về phía cô.

Lê Hương sợ đến sắc mặt trắng nhọt, cô ấp a ấp úng nói: “Thuốc này là… là thuốc… kích… dục…”

Ba chữ này vừa rơi xuống, con ngươi Mạc Tuân hơi co rụt, trong lúc khiếp sợ mang theo to lớn kinh ngạc: “Cô nói cái gì?”

“Mạc Tuân, anh nghe tôi giải thích, sau khi sinh cơ. thể tôi vẫn chưa khôi phục tốt, mỗi một lần làm với anh tôi đều rất đau, cho nên… cho nên tôi uống viên thuốc này… a…”

Mạc Tuân bước mạnh qua đây, hai bàn tay to đè lại bờ vai oánh nhuận của cô, một tay đẩy cô tới trên vách tường, trong đuôi mắt hẹp dài của anh đã dâng lên tầng máu đỏ tươi, quai hàm anh tuần dữ tợn di chuyển, anh từng chữ từng câu ép hỏi cô: “Lê Hương, cô bây giờ ở chung với tôi cũng phải dựa vào… thuốc k*ch d*c này, cô xem tôi trở thành cái gì?”

Lê Hương cảm thấy rất đau, anh rất dùng sức, gần như sắp bóp nát đầu khớp xương bả vai cô, hơn nữa anh hiện tại rất đáng sợ, toàn bộ khí tràng tối tăm hung ác tỏa ra, như thể là dã thú muốn nuốt chửng cô.

Lê Hương có thể hiểu được, trong xương cốt anh, chủ nghĩa đàn ông rất lớn, cô uống thuốc này không thể nghi ngờ chính là đang nhục nhã anh, lòng tự ái của anh, kiêu ngạo của anh, đều bị cô nghiền nát.

Nhưng, cô không còn cách nào làm anh dễ chịu.

Cô và anh vốn không có kết quả, anh cứ không ngừng dây dưa cô như vậy, hai người cũng chẳng sống tốt được.

Đau dài không bằng đau ngắn, còn không bằng cô thừa cơ hội này nhanh chóng chặt đứt tất cả.

Lê Hương hít một hơi thật sâu, sau đó nâng đôi mắt trong vắt to gan nhìn anh, không để cho mình lùi bước: “Không sai, Mạc Tuân, tôi hiện tại chính là phải dựa vào loại thuốc này mới có thể ngủ với anh, mỗi một lần ngủ với anh tôi đều rất đau nhức, lần trước anh làm tôi bị thương, tôi đến bệnh viện vá rất nhiều mũi, tu dưỡng rất nhiều ngày mới khá lên được, những thứ này anh có biết không? Anh không hề biết, anh chỉ lo chính mình thoải mái!”

“Mạc Tuân, ba năm không gặp, kỹ năng trên giường của anh quá kém, tôi đã sớm muốn nói với anh rồi, ba năm nay không phải anh có vô số đàn bà sao, vì sao kỹ năng trên giường của anh một chút cũng không tiến bộ!”

“Còn nữa Mạc Tuân, anh từng có nhiều người phụ nữ như vậy, thân thể ô uế, tâm đều ô ué, tôi rất ghét bỏ anh, tôi không hề muốn ngủ với anh, chỉ cần nghĩ đến anh đã từng ngủ với nhiều người phụ nữ như vậy, tôi đã cảm thấy buồn nôn!”

Lê Hương vừa dứt lời, Mạc Tuân đột nhiên bóp chặt cổ cô.

Lê Hương đột nhiên bị bóp cổ cảm thấy hô hấp khó khăn, khuôn mặt nhỏ từ từ bắt đầu trướng hồng.

Trong hốc mắt hẹp dài của Mạc Tuân dâng lên một tầng lệ khí máu tanh, tròng mắt của anh cuồn cuộn cơn bão cuồng nộ, cơn bão này hận không thể nuốt chửng Lê Hương.

Người phụ nữ này!

Cô ngủ với anh lại dùng thuốc k*ch th*ch!

Cô nói kỹ năng trên giường của anh kém, cô nói cô ghét bỏ anh bản, cô còn nói mỗi một khắc ở cạnh anh đều làm cho cô buôn nôn.

Những lời này, câu câu chữ chữ như dao đâm vào trong lòng anh, vết sẹo trong lòng anh vốn dĩ vẫn chưa lành, hiện tại lại bị cô đâm máu chảy đầm đìa.

Viền mắt Mạc Tuân đỏ thắm đăm đăm nhìn cô, hiện tại cổ của cô đang ở trong lòng bàn tay của anh, chỉ cần anh nhẹ nhàng dùng lực, có thể bẻ gảy cái cổ mịn màng ấy.

Một giây như thế, anh thực sự có ý muốn giết chét cô.

Anh hận không thể b*p ch*t người phụ nữ này!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1248


Chương 1248:

“Lê Hương, cô quả thực là tìm chết!” Anh từ trong cổ họng bật ra âm tiết lành lạnh, khiến người ta nghe mà sởn cả gai óc.

Lê Hương dán chặt lưng vào mặt tường lạnh như.

băng, cô cảm giác được rõ ràng năm ngón tay thon dài của anh đang tăng dần lực, không khí cô có thể hít vào càng ngày càng mỏng manh.

Cô sắp chết phải không?

Đây có phải là cảm giác sắp chết hay không?

Không.

Cô không muốn chết.

Cô còn rất nhiều việc cần phải làm.

Lê Hương vươn tay nhỏ bé bắt đầu đẩy anh: “Lục…

Mạc Tuân, buông… buông ral”

Bộ dáng bây giờ của Mạc Tuân hết sức dữ tợn đáng sợ, rất giống triệu chứng không khống chế được phát bệnh, lúc này bên tai đột nhiên vang lên âm thanh ma quỷ: “Mạc Tuân, dùng sức, lại dùng lực một chút, chỉ cần người phụ nữ trước mắt này biến mắt, vậy mày cũng sẽ không đau khổ nữa rồi, mày sẽ được giải thoát!”

Mạc Tuân khẽ nhắm mắt, anh cảm thấy đầu rất đau, thân thể anh dường như muốn tách ra một con người thứ hai.

“Lê Hương, tôi không nên cưng chiều cô như vậy, cô cứ ÿ vào tôi yêu cô mà bắt nạt tôi, bây giờ tôi sẽ khiến cô biến mắt!” Mạc Tuân đột nhiên siết chặt bàn tay.

Con ngươi trong suốt của Lê Hương từ từ co rút lại phóng đại, cô dùng sức bắt lầy cánh tay rắn chắc của anh, rất nhanh móng tay cào ra máy vết máu lên cánh tay anh.

Cô sắp không hít thở được nữa.

Cô sắp chết thật rồi.

Lúc này bên tai đột nhiên truyền đến một giọng nói non nớt nhưng lạnh lùng: “Bố, mau buông tay, mau buông mẹ rat”

Tiểu Mạc Thần Dịch tới!

Nghe được giọng của con trai, thân thể cao lớn của Mạc Tuân trực tiếp chấn động, cặp mắt đầy tia máu kia cũng từ từ khôi phục thanh tỉnh và lý trí.

“Bố, mẹ sắp không thở được nữa rồi, mau buông mẹ ral”

Tiểu Mạc Thần Dịch bảo vệ Lê Hương trước mặt, ngẳng đôi mắt sáng lanh lợi nhìn về phía Mạc Tuân, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng lại đẹp trai của cậu viết đầy chữ “Stop! Nowl”

Mạc Tuân nhìn về phía Lê Hương, khuôn mặt nhỏ Lê Hương đã trướng hồng có thể nhỏ máu, con ngươi cũng mắt đi tiêu cự..

Anh đang làm cái quái gì?

Mạc Tuân nhanh chóng buông lỏng bàn tay to ra.

Thân thể mềm mại của Lê Hương nhỏ như cánh diều đứt dây trực tiếp ngã trên thảm, vừa tiếp xúc được không khí, cô bắt đầu tham lam hít vào từng ngụm từng ngụm.

E rằng hít vào quá gấp, cô sặc đến ch** n**c mắt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1249


Chương 1249:

“Mẹ! Mẹ, mẹ không sao chứ?” Tiểu Mạc Thần Dịch nhanh chóng vươn tay nhỏ bé giúp Lê Hương vỗ vỗ lưng.

Lê Hương cảm giác mình tìm được đường sống trong chỗ chết, vừa rồi một chân cô thực sự bước vào Quỷ Môn Quan, thiếu chút nữa sẽ chết trên tay Mạc Tuân.

Hiện tại cô sống lại rồi.

Lúc này chất giọng non nót của Tiểu Mạc Thần Dịch truyền tới tai cô “Mẹ… mẹ Cậu đang gọi cô là mẹ!

Hàng mi nhỏ dài củaLê Hương run lên, cô khiếp sợ nhìn về phía Bịch Sữa Nhỏ: “Dịch Dịch, con… con vừa gọi cái gì?”

Tiểu Mạc Thần Dịch lúc này mới phát hiện mình gọi lỡ miệng, cậu quá lo lắng cho mẹ, hiện tại nếu mẹ đã biết, vậy cậu cũng không cần phải diễn nữa.

“Mẹ, con đã sớm biết mẹ căn bản không phải là cô giáo tiên nữ, mẹ là mẹ của con!” Tiểu Mạc Thần Dịch nói rằng.

Lê Hương hít vào một tiếng, cô thật sự không ngờ… cô thật không nghĩ đến Bịch Sữa Nhỏ lại đã sớm biết cô là mẹ cậu!

Hiện tại Bịch Sữa Nhỏ một tiếng một tiếng gọi cô mẹ, Lê Hương cảm thấy cả trái tim đều mềm nhữn.

TỬ. Dịch Dịch, mẹ là mẹ con!” Lê Hương nhanh chóng kéo Tiểu Mạc Thần Dịch về sát lòng mình.

Hai mẹ con ôm nhau, mặt Mạc Tuân càng thêm âm trầm, hiện tại Lê Hương hơi chật vật, khuôn mặt nhỏ của cô ở tái nhọt lộ ra sắc đỏ không khỏe mạnh, cần cổ mịn màng bị anh bóp hằn cả dấu, dáng vẻ kia nhìn thấy mà giật mình.

Bàn tay to xuôi ở bên người Mạc Tuân khẽ run lên, đây là người phụ nữ anh yêu nhất cuộc đời này, người phụ nữ duy nhát, thế nhưng anh lại làm thương tổn cô.

Nhưng nhớ tới sự lạnh lùng tàn nhẫn của cô, tim của anh lại nhanh chóng nguội lạnh, đây cô là tự tìm!

Mạc Tuân mắp máy đôi môi mỏng, trầm giọng nói: “Mạc Thần Dịch, qua đây, cô ta căn bản không phải là mẹ con, cô ta căn bản không yêu con!”

Lê Hương nhanh chóng ôm chặt Bịch Sữa Nhỏ vào trong ngực, chỉ sợ Mạc Tuân giống như lần trước cưỡng ép mang Bịch Sữa Nhỏ đi: “Mạc Tuân, chuyện giữa chúng ta có thể đừng nói trước mặt Dịch Dịch không…”

“Làm sao, cô sợ? Lê Hương, cô đang sợ cái gì? Có phải cô sợ tối nói hết chuyện cô tàn nhẫn thế nào vào ba năm cho Mạc Thần Dịch hay không?” Mạc Tuân vô tình cắt đứt lời của cô.

Lê Hương lắc đầu, nhớ tới ba năm nay cô bị giày vò, còn có sự gian nan cửu tử nhất sinh sinh hạ tam bào thai này, trong hốc mắt hồng hồng nhanh chóng dâng lên tầng hơi nước trong suốt: “Không phải, không phải như thế, Mạc Tuân, anh có biết gì đâu, anh chẳng biết gì cả.”

Mạc Tuân từ trên cao mắt lạnh nhìn xuống cô: “Tôi biết đã đủ nhiều, cho nên cô đừng giả bộ thương cảm lừa gạt Mạc Thần Dịch nữa!”

“Tôi không có, Mạc Tuân, anh có biết ba năm nay tôi…” Lê Hương hiện tại rất muốn nói hết thảy cho anh biết, cô cũng chuẩn bị cần thận rồi.

Thế nhưng Mạc Tuân căn bản không cho cô cơ hội, bởi vì anh không muốn nghe, Mạc Tuân nhìn về phía Bịch Sữa Nhỏ: “Mạc Thần Dịch, hiện tại cho con một cơ: hội, con chọn ở với mẹ con, hay là chọn theo bó?”

Lời này hạ xuống, con ngươi Lê Hương co rụt lại, cô khiếp sợ nhìn Mạc Tuân, cô thật không ngờ anh lại sẽ để Tiểu Dịch Dịch lựa chọn.

Nhìn dáng vẻ Lê Hương, Mạc Tuân chậm rãi nhếch môi mỏng thành đường vòng cung châm chọc: “Lê Hương, có phải từ rất sớm cô đã muốn ở cùng con trai tôi, bây giờ tôi làm vậy không phải là vừa ý muốn của cô à?”

Anh đã xem thấu suy nghĩ trong lòng cô.

Lê Hương hít sâu một hơi, cô không muốn giấu giếm, chuyện của Tiểu Mạc Thần Dịch cô cần phải nói với anh: “Mạc Tuân, bây giờ anh còn trẻ, về sau anh còn có thể cưới vợ, tôi không muốn để Dịch Dịch ở với mẹ kế.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1250


Chương 1250:

Lê Hương lời vẫn chưa nói hết, Mạc Tuân vươn tay, trực tiếp hất rơi bình hoa trên bàn xuống đất.

Tiếng thủy tinh vỡ nát thanh thúy, bình hoa vỡ tan tành dưới sàn.

Lê Hương lại càng hỏang sợ, im thin thít.

Kỳ thực cô không biết mình vừa nói sai câu nào, lẽ nào anh về sau sẽ không cưới vợ sao, cô không muốn Dịch Dịch của cô gọi người phụ nữ khác là mẹ, coi như cô ích kỷ đi!

Lồng ngực Mạc Tuân phập phồng, nếu như không phải Tiểu Mạc Thần Dịch đang ở đây, anh có thể sẽ bóp cổ cô lần nữa, cô cứ như vậy không kịp chờ đợi giao anh cho người phụ nữ khác, cô cứ như vậy không kịp chờ đợi muốn nhìn anh cưới người phụ nữ khác, cô rốt cuộc có trái tim hay không?

Còn nữa, ba năm nay anh căn bản chưa từng có người phụ nữ khác!

Anh chỉ có cô!

Nhưng, hiện tại anh cũng không tính nói điều này cho cô biết, cho dù rốt cuộc tình cảm nhiều năm của anh đã đặt sai người!

“Mạc Thần Dịch, mau chọn đi, thời giờ của bó có hạn!” Nói xong Mạc Tuân nhắc chân dài trực tiếp xoay người rời đi, nơi đây làm cho anh hít thở không thông, ở lại dù chỉ một giây cũng làm cho anh cảm thầy sắp không khống chế được.

Anh đi ra ngoài.

Mạc Tuân nhanh chóng biến mắt, điều này làm cho những lời muốn thốt ra của Lê Hương đều nghẹn nơi cổ họng, cô chỉ có thể nhìn Bịch Sữa Nhỏ, thả giọng mềm nhẹ nói: “Dịch Dịch, chuyện của bố và mẹ có chút phức tạp, về sau có thời gian mẹ sẽ giải thích cho con, con chỉ cần nhớ kỹ một thứ, bố và mẹ đều yêu con, sau này dù xảy ra chuyện gì, bố mẹ cũng đều sẽ ở cạnh con.”

“Dạ, mẹ, con biết rồi.” Tiểu Mạc Thần Dịch ngoan ngoãn gật đầu.

Lê Hương luyến tiếc đứa con trai này nhất, làm con cả, Mạc Thần Dịch từ khi sinh ra đã rời khỏi cô, Lê Hương nâng khuôn mặt nhỏ của Mạc Thần Dịch, dùng sức hôn lên trán cậu: “Dịch Dịch, bây giờ con có thể lựa chọn, con muốn theo bó, hay là muốn ở cùng mẹ, con không cần đặt gánh nặng trong lòng, chỉ cần nghe theo tiếng nói trong lòng con.”

Tiểu Mạc Thần Dịch suy nghĩ một chút: “Mẹ, con muốn ở cùng bố.”

Bịch Sữa Nhỏ lựa chọn Mạc Tuân.

Kỳ thực Lê Hương sớm đã có chuẩn bị tư tưởng, ba năm nay Bịch Sữa Nhỏ đều là Mạc Tuân tự tay nuôi lớn, hai bố con đi qua thời gian gian nan nhất.

Cho nên, Bịch Sữa Nhỏ vẫn là lựa chọn bố của mình.

“Mẹ, bố rất yêu rất yêu con, tuy tuổi tác của bó lớn, tính khí rất không tốt, có đôi khi còn có thể động thủ đánh mông con, nhưng con không muốn rời khỏi bố, bởi vì ngay.

cả con cũng đi, sẽ không có ai ở cạnh bó, chăm sóc bố.”

Đôi mắt trong vắt Lê Hương dâng lên nước mắt, cô dùng sức gật đầu: “Giỏi, Dịch Dịch có thể lựa chọn bó, đây cũng nói rõ bố chăm sóc Dịch Dịch rát tốt, mẹ rất yên tâm.”

Mạc Tuân đã ra khỏi Vân Hải, hiện tại ngồi trên chiếc Rolls-Royce limo, xe không đi, bởi vì anh đang đợi Mạc Thần Dịch.

Rất nhanh, phía trước đi tới hai bóng người một lớn một nhỏ, là Lê Hương nắm tay Bịch Sữa Nhỏ đi ra.

Hai mẹ con không biết đang nói cái gì, trên mặt Lê Hương treo nụ cười nhàn nhạt, Bịch Sữa Nhỏ tung tăng, có chút vui vẻ.

Mạc Tuân xuyên qua cửa sổ xe nhìn một màn này, mày kiếm lập tức chau chặt, anh hừ lạnh một tiếng, quay mặt chỗ khác, không nhìn tới bọn họ.

Rất nhanh cửa sau xe đã bị kéo ra, Bịch Sữa Nhỏ leo lên xe: “Mẹ, tạm biệt.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1251


Chương 1251:

Lê Hương đứng ở ngoài xe phất phát tay: “Dịch Dịch tạm biệt.”

Mạc Tuân nhanh chóng phân phó nói: “Lái xe.”

“Vâng, tiên sinh.” Tài xế lúc này khởi động xe, chiếc xe nhanh chóng lao đi.

Lê Hương không đi, cô đứng tại chỗ nhìn bóng xe khuất xa, trong lòng có chút thát vọng mát mát.

Trong xe.

Mạc Tuân và Bịch Sữa Nhỏ cùng xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Lê Hương ở phía sau, Bịch Sữa Nhỏ nhanh chóng lên tiếng nói: “Bố, đây là một lần cuối cùng.”

Cái gì?

Mạc Tuân thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Bịch Sữa Nhỏ bên người.

Bịch Sữa Nhỏ và Mạc Tuân ngồi ở hai bên đầu ghế xe phí sau, bầu không khí yên lặng ngưng trọn giống như hai CEO đang mở cuộc họp, hai tay nhỏ của Bịch Sữa Nhỏ vòng lấy ngực mình, lãnh khốc nhìn bố: “Lần sau con không hy vọng lại thấy bố bóp cổ mẹ, lần sau không được làm vậy nữa.”

m1 ÚC Flor)OITH, “Thằng nhóc con, con thực sự là con sói mắt trắng.”

Anh cực khổ vắt vả, vừa làm bố vừa làm mẹ trầy trật nuôi lớn cậu như vậy, hiện tại trái tim cậu đều lệch đến bên mẹ!

Mạc Tuân chẳng ưa điệu bộ giả vờ của Lê Hương, cô biểu hiện như thể mình rất yêu Mạc Thần Dịch, vậy lúc trước cô đã làm gì, cô quên hết rồi sao?

Mạc Tuân vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên sự kiện cô tự tay phá đứa con đầu tiên của bọn họ kia, Dịch Dịch chẳng qua chỉ là đứa con mượn trứng cô giao cho người khác đẻ thuê thôi!

Cô dựa vào cái gì nhảy ra cướp đoạt Mạc Thần Dịch với anh?

Tâm tình Mạc Tuân rất tệ, anh không thèm nhìn Bịch Sữa Nhỏ, tiến nhập trạng thái chiến tranh lạnh.

Lê Hương về tới nhà, một giọng nói ngọt ngào nhanh chóng vang lên: “Mẹ…”

Tiểu Bì Bì chạy tới.

Lê Hương ngồi xổm người xuống ôm một cái Tiểu Bì Bì: “Bì Bì, gần đây con chạy đi đâu chơi, bây giờ con hành tung bắt định, mẹ cũng không tìm ra con rồi.”

Tiểu Bì Bì thè cái lưỡi nhỏ: “Mẹ, con cũng không làm chuyện xấu mà.”

“Tinh Tinh đâu?”

“Tinh Tinh được bà ngoại mang ra ngoài chơi rồi ạ.”

“Vậy Bì Bì tự chơi nhé, mẹ hơi mệt, vào phòng ngủ bù trước đã.”

“Dạ”

Lê Hương đi vào phòng.

Tiểu Bì Bì nhìn Lê Hương biến mát trong phòng, cậu xoay người ngôi trên ghê salon ở phòng khách, hai chân vắt chéo, cầm một túi snack bắt đầu ăn.

Tiểu Bì Bì ăn miếng khoai tây chiên còn thở dài một cái.

Trong phòng bếp dì Tô vừa lúc bưng đĩa trái cây đi ra, bà tò mò hỏi: “Tiểu thiếu gia, cậu thở dài cái gì vậy?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1252


Chương 1252:

Tiểu Bì Bì chu cái miệng nhỏ màu hồng, hết sức bát đắc dĩ: “Xem ra chuyến đi lần này công cốc rồi, bố mẹ thật là ngốc mà, con nhìn bọn họ mà tâm phiền đầu đau theo luôn.”

DO Một lát sau, dì Tô tặc lưỡi, tính toán một chút, bà đã quen tiểu thiếu gia nhà mình nói những thứ lời kỳ quái rồi.

“Tiểu thiếu gia, vậy kế tiếp cậu muốn làm gì?”

Tiểu Bì Bì cắn miếng khoai tây chiên kêu lên rơm rớp: “Có thể làm gì, đều là bố mẹ ruột, chẳng lẽ còn có thể không quản bọn họ chết sống sao, chỉ có thể giúp thôi, thật là việc gì cũng đến tay con.”

Di Tô lần nữa: “…”

Tâm tình Lê Hương hơi kém, hơn nữa tiệc đính hôn của cô và Thượng Quan Húc đang áp sát, cho nên hai ngày này cô ở nhà nghỉ ngơi, nhanh chóng điều chỉnh tâm tình chuẩn bị trận chiến vào buổi lễ đính hôn.

Cô tỉ mỉ nghiên cứu địa hình vương thát từ bản đồ, suy đoán đến vị trí đại khái của Hiên Viên Kiếm, lúc có thể rút Hiên Viên Kiếm ra cũng chính là khoảnh khắc mà Lan Lâu Cổ Quốc tái hiện.

Hai ngày sau, tiệc đính hôn.

Tiệc đính hôn lần này của Cửu Lăng vương Thượng Quan Húc và Lan Lâu công chúa Lê Hương hết sức long trọng, cử hành trong vương thát.

Thượng Quan Đằng mặc dù không thích mói hôn sự này, cũng một mực phá nó, thế nhưng tiếp sau khi liên hoàn tai bay vạ gió rơi xuống đầu, chuyện hôn sự này đã tới rồi, ngăn cản cũng không được.

Hơn nữa hắn rất muốn gặp Lâm Thủy Dao người mà hắn nhớ mãi không quên một lần, cho nên tiệc đính hôn này làm rất đẹp, đêm nay tụ tập tất cả quý tộc của Hoa Tây Châu.

Trên đại hôn, Họa phi và Mai phi đều lộ diện, là hai đôi mẹ con được Thượng Quan Đằng cưng chiều nhất hiện tại, rất nhiều người đều vây bên người bọn họ, a dua nịnh hót đủ kiểu: “Họa phi, không nghĩ tới nhiều năm không gặp như vậy, người vẫn phong thái như trước, chúng tôi thật sự muốn học tập cách giữ nét trẻ đẹp của người ấy.”

“Họa phi đẹp như vậy, cũng khó trách nhiều năm thịnh sủng không suy.”

“Mai phi hiện tại mang thai sáu tháng rồi nhỉ, quân vương vô cùng coi trọng cái thai này, về sau Mai phi mẫu bằng tử quý, cũng đừng quên chúng tôi đấy nha.”

Họa phi ung dung mỉm cười gật đầu với máy lời nịnh nọt này, dù sao bà ta đã gặp qua rất nhiều chuyện lớn rồi, nhưng Mai phi liền có chút đắc ý, nhịn không được vềnh cái đuôi nhỏ lên.

Lúc đầu ở trước mặt Họa phi, mọi người khen Mai phi cũng có phần kiêng dè, thế nhưng tháy Họa phi và Mai phi cùng một chiến tuyến, bọn họ cũng không cố ky nữa.

Lúc này không biết là người nào đột nhiên nói một câu: “Áy, Mai phi 6 tháng mà bụng sao lại lớn như vậy, nhìn như là tám, chín tháng vậy, chắc sẽ không phải là thai song sinh đây chứ?”

Kỳ thực Mai phi mang thai tới nay, bụng đều rất lớn, nhưng bác sĩ chưa nói đây là thai song sinh, cho nên mọi người cũng không nghĩ đến hướng đó.

Hiện tại đột nhiên có người nois r a, ngay cả Mai phi cũng hoài nghi, chẳng lẽ cô ta… thực sự mang thai song sinh!

Ở Hoa Tây Châu, mang thai song sinh là đại cát.

Mai phi lúc này tâm hoa nộ phóng, tất cả ý cười đều hiện trên mặt, cô ta nhìn Họa phi bên cạnh: “Chị Hoa phi, mau tìm bác sĩ khám cho em đi! Nói không chừng em thực sự: mang thai song sinh.”

Họa phi tâm như gương sáng, bà ta cái gì cũng biết, Mai phi đã mang thai song sinh!

Ngự y trong vương cung sớm đã nói tin mang thai song sinh cho bà ta biết, nhưng bà ta không nói, chính là đợi ngày hôm nay.

Đợi lát nữa bà ta sẽ mượn tay Lê Hương, diệt trừ cái thai trong bụng Mai phi, Thượng Quan Đăng đau mật thương con nhất định sẽ chắn nộ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1253


Chương 1253:

Mà Lê Hương đầu sỏ gây nên tội lại hạ thủ với hai tiểu sinh mệnh vô tội, dụng tâm ác độc của cô sẽ bị cả Hoa Tây Châu chửi rủa.

Đến lúc đó vị Lan Lâu công chúa này chính là kẻ người gặp người đánh, bà ta có thể không cần tốn nhiều sức để lật đổ Lê Hương.

“Mai phi, em đừng gấp, chuyện em mang thai song sinh lớn như vậy nhất định phải báo cho quân vương, quân vương đâu? Quân vương chắc đã tới rồi.” Họa phi tạm thời trước ổn định Mai phi kích động đang muốn phát cánh bay.

Lúc này có người kêu lên: “Mấy người mau nhìn, quân vương, Cửu Lăng vương còn có Lan Lâu công chúa tới rồi kìa.”

Thượng Quan Đẳng tới, làm Hoa Tây Châu quân vương, hắn mặc chiếc áo bào màu đen nạm rồng tơ vàng, thần thanh khí sảng.

Cửu Lăng vương Thượng Quan Húc hôm nay mặc áo sơ: mi trắng quần tây đen, anh tuấn cao lớn lại thân sĩ.

Cuối cùng ra sân chính là Lê Hương, Lê Hương mặc trên người một bộ váy sa mỏng đuôi cá màu trắng, váy đuôi cá tôn lên dáng người yêu kiều nẩy nở của cô, mái tóc đen thanh thuần quấn cao lên, trên đầu mang chiếc vương miệm nhỏ, khuôn mặt lớn chừng bàn tay tuyệt sắc khuynh thành, thoáng nhìn như là từ thần tiên hạ phàm.

Đa.

Trong đại sảnh nhanh chóng bạo phát ra tiếng ca ngợi Lan Lâu công chúa, chỉ cần là nơi Lan Lâu công chúa xuất hiện, trong nháy mắt đã diễm áp toàn trường.

*Tôi thấy ấy, Lan Lâu công chúa sinh ra đã có hào quang rôi.”

Thượng Quan Mật Nhi ở trong đại sảnh, có Thượng Quan Đằng và Họa phi nhắc nhở, hôm nay ả hết sức khiêm tốn, dù sao đoàn đội quan hệ xã hội của vương thất mới đè video nóng của ả xuống, vừa rồi lúc ả ra sân cũng cảm nhận được ánh mắt bất thiến và hóng bát quái của mọi người.

Trong lòng ả đã khẳng định việc video nóng kia tuyệt đối không thoát được liên quan với Lê Hương, tuy ả không có chứng cứ. Bây giờ thấy Lê Hương long trọng lên sân khấu như vậy, thu hoạch cơn mưa ca ngợi, ả tức đến hộc máu.

“Mẫu phi, mẹ xem Lê Hương kia!” Thượng Quan Mật Nhi nhỏ tiếng nói với Họa phi.

Họa phi nhàn nhạt nhìn liếc mắt Lê Hương: “Mật Nhi, trước hết cứ để cho Lê Hương đắc ý một hồi, đọt lát nữa trò hay liền lên sàn.”

Thượng Quan Mật Nhi hai mắt sáng ngời, không khỏi thúc giục: “Mẫu phi, vậy mẹ nhanh một chút, con hiện tại không hề muốn thấy Lê Hương huênh hoang!”

Họa phi vỗ vỗ tay Thượng Quan Mật Nhi, sau đó đi lên trước, bà ta khéo léo cười nói: “Quân vương, em muốn nói cho anh biết một tin tức đặc biệt tốt, ở lễ đính hôn hôm nay của Cửu Lăng vương và Lan Lâu công chúa sợ rằng phải mừng vui gắp bội rồi.”

Thượng Quan Đằng một mực chờ đợi Lâm Thủy Dao xuất hiện, nhưng còn không đợi đến, hắn nhìn về phía Họa phi: “Họa phi, vui từ đâu tới?”

Họa phi kéo Mai phi lên trước, đẩy tới bên người Thượng Quan Đằng: “Quân vương, anh xem bụng của em gái Mai phi có phải rất lớn hay không, em gái Mai phi có khả năng… mang thai song sinh đấy!”

“Cái gì?” Thượng Quan Đằng nhanh chóng nhìn về phía cái bụng bự của Mai phi, không gì sánh được vui vẻ nói: “Mai phi, em thực sự mang thai song sinh?”

ỞỎ lễ đính hôn, Mai phi bằng cái bụng bự của mình lập tức liền trở thành tiêu điểm của toàn trường, trong lòng cô ta càng thêm đắc ý, cô ta thẹn thùng cười nói: “Quân vương, em cũng không chắc, không bằng gọi ngự y qua đây chẩn đoán chính xác một chút đi?”

“Truyền ngự y! Nhanh truyền ngự y!” Thượng Quan Đằng ra lệnh rồi lập tức kéo lại tay Mai phi: “Mai phi, em ngồi xuống trước, bây giờ em không thể đứng, em là lá ngọc cành vàng, nếu như em thực sự mang thai song sinh, đây chính là đại công thần của nước ta, đại công thần của Hoa Tây Châu!”

Khóe môi Mai phi sắp vễnh đến trời, cô ta âm thầm liếc mắt Lê Hương đang đứng một bên.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1254


Chương 1254:

Lê Hương không lên tiếng, an tĩnh phối hợp làm người đứng xem, khi mắt đắc ý và khiêu khích của Mai phi quét qua, cô chỉ nhếch môi, đêm nay quả nhiên rất náo nhiệt.

Lúc này Lê Hương cũng cảm giác hai ánh mắt rơi trên mặt cô, cô nâng đôi mắt trong vắt lên, chỉ thấy Họa phi và Thượng Quan Mật Nhi đều đang nhìn cô, bọn họ đang cười, nụ cười vô cùng quỷ dị.

Ánh mắt Lê Hương từ trên người hai người họ nhàn nhạt dời đi, sau đó rơi trên người Thượng Quan Khải – khách quý nặng ký tối nay, Thượng Quan Khải so sánh với mẹ và em gái mình, thì có vẻ trĩu nặng tâm sự.

Nghe nói Mai phi mang thai song sinh, Thượng Quan Khải còn vô thức lui về phía sau, dường như muốn cách thật xa.

Lê Hương cười cười, không nói gì.

Lúc này Thượng Quan Húc thấp giọng nói: “Lan Lâu công chúa, tôi thấy cái bụng này của Mai phi là nhắm về phía cô, một nhà Họa phi đều đang nhìn chằm chằm cô đấy, cô cũng nên cần thận.”

Lê Hương nhướng chân mày lá liễu tỉnh xảo: “Sợ cái gì, bọn họ tới một người, tôi đánh một người, tới một đôi, tôi liền đánh một đôi!”

Nhìn vẻ bình tính thong dong của Lê Hương, Thượng Quan Húc gật đầu một cái, xem ra vị Lan Lâu công chúa bên cạnh anh ta đã sớm có chuẩn bị, đêm nay nhát định rất đặc sắc.

Lúc này ngự y vương thất vội vàng chạy đến: “Mai phi, mời theo tôi đến thiền điện tiến hành kiểm tra siêu âm, có phải thai song sinh hay không thì kiểm tra đã mới biết.”

Mai phi tương đương phối hợp: “Được ngự y, tôi đi qua với ông, ông cần phải kiểm tra cho kỹ vào đáy.”

“Vâng.”

Mai phi theo ngự y vào thiền điện, Thượng Quan Đằng ở bên ngoài lo lắng chờ, hắn đã có không ít con rồi, nhưng cái thai này của Mai phi là đến vào lúc hắn đã ở tuổi khá cao, lại còn có điềm lành mang thai song sinh, cho nên hắn có vẻ phá lệ coi trọng.

Mọi người thấy Thượng Quan Đằng coi trọng cái bụng Mai phi như vậy, cũng khẩn trương theo, xem ra Mai phi sau này sắp bay lên cao, nguy rồi.

Rất nhanh, ngự y lại vội vã chạy ra: “Quân vương, tin tức tốt, tin tức vô cùng tốt, trong bụng Mai phi thật là một đôi song sinh, hơn nữa còn là… hai cậu con trai!”

Cái gì?

Thượng Quan Đẳng đại hỉ: “Ngự y, ông xác định Mai phi thật sự mang thai hai đứa con trai?”

“Tôi xác định.” Ngự y nói quả quyết.

Lúc này Mai phi ỏng ẻn lên tiếng: “Quân vương…”

Thượng Quan Đằng nhanh chóng chạy tới, một tay ôm Mai phi vào ngực: “Mai phi, em chẳng những mang thai song sinh, hơn nữa còn là hai đứa con trai, thật sự quá tuyệt vời, anh cảm giác như đang nằm mơ vậy.”

Mọi người nhao nhao lên tiếng phụ họa nói, “Quân vương, chúc mừng chúc mừng, hôm nay đây là ngày đại hỉ, mừng vui gấp bội.”

“Vương thất Hoa Tây Châu chúng ta đã một trăm năm không ai có thai song sinh, đây chính là điềm lành.”

“Không nghĩ tới quân vương ở độ tuổi này lại vẫn có thể để Mai phi mang thai song sinh, quân vương thực sự là chân long hóa thân, tôi muốn quỳ lạy ngài ấy quá.”

“Xem ra Hoa Tây Châu chúng ta dưới sự lãnh đạo quân vương sẽ tiếp tục phồn vinh hưng thịnh rồi.”

Trăm năm qua, vương thất Hoa Tây Châu xác thực không ai mang thai song sinh, hiện tại Mai phi mang thai song sinh, ở nơi đặc biệt coi trọng con nối dòng như vương thất, còn là hai đứa con trai, tất cả mọi người xem đều nhao nhao ca tụng công đức của Thượng Quan Đằng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1255


Chương 1255:

Thượng Quan Đằng là kẻ hám sĩ, được mọi người ca ngợi xu nịnh như vậy, mặt hắn cũng sắp nở hoa rồi, hắn ôm Mai phi ha ha ha cười to, rất vui vẻ.

“Mai phi, em bây giờ quý như vàng, không thể va chạm lung tung được, đám thủ hạ các người phải lanh lợi hơn một chút, hầu hạ Mai phi thật tốt. Nếu như Mai phi có một chút sơ xuất nào, tôi sẽ không bỏ qua cho đám các người, hiểu chưa?” Thượng Quan Đằng bắt đầu răn dạy hạ nhân.

Những hạ nhân kia run như cầy sấy gật đầu: “Vâng, quân vương.”

Lúc này Họa phi đi lên trước: “Quân vương, yên tâm đi, hiện tại cái bụng của Mai phi là bảo vật của chúng ta, chúng ta đều sẽ cẩn thận, quân vương chớ quên ngày hôm nay là lễ đính hôn của Cửu Lăng vương và Lan Lâu công chúa, hiện tại chúng ta nên đặt mọi ánh mắt và chúc phúc lên đôi vợ chồng son, đừng giọng khách át giọng chủ nữa.”

Tâm tình Thượng Quan Đẳng tốt, quét sạch lo lắng máy ngày trước, hắn gật đầu: “Ừ.”

Lúc này Mai phi ỏng ẹo lên tiếng nói: “Quân vương, em thấy hơi mệt, em muốn đi nghỉ trước.”

“Mau đi đi.”

Trong phòng trên lầu, Mai phi thu hồi dáng vẻ ỏng ẹo, vênh váo hống hách đi vào, cô ta thật cao vềnh cao cái bụng bự của mình, vẻ mặt đều viết ta mang thai song sinh, há còn sợ kẻ nào!

Mai phi đưa tay đặt trên bụng to, có thể có thai song sinh chính cô ta cũng rất kinh hỉ, hiện tại Thượng Quan Đằng và cả nước trên dưới đều rất coi trọng cái bụng này của cô ta, những ngày an nhàn của cô ta vừa mới bắt đầu.

Mai phi bây giờ muốn đến gặp một người, đó chính là…

Thượng Quan Khải!

Cô ta hiện tại không kịp chờ đợi muốn chia sẻ tin tốt này.

cho Thượng Quan Khải, dù sao bố ruột của cái thai chính là Thượng Quan Khải!

Mai phi xoay người, muốn đi ra ngoài.

Thế nhưng lúc này cửa phòng đột nhiên mở ra, một người đi vào.

Mai phi hoảng sợ, cô ta lớn tiếng khiển trách: “Là cầu nô tài nào không có mắt, không gõ cửa liền tiến đến là muốn hù chết ta sao, nếu như hai đứa con trai trong bụng ta có chuyện gì, mạng của ngươi cũng đền không đủ!”

Người tới cũng không phải là hạ nhân nào, mà là… Họa phi.

Họa phi đi đến, bà ta nhìn Mai phi: “Mai phi, biết mình mang thai song sinh rồi, dáng vẻ bây giờ của cô rất bệ vệ rất kiêu ngạo nhỉ?”

“Chị Họa… Họa phi…” Mai phi biến sắc, dáng vẻ phách lồi vừa rồi nhanh chóng biến mát: “Em, em không biết là chị đã đến rồi, em còn tưởng rằng là nô tài không có mắt nào, em cũng không dám mắng chị Họa phi, nếu như không có chị Họa phi, sẽ không có em bây giờ…”

Mai phi còn muốn nịnh nọt một phen, nhưng Họa phi không nhẫn nại nghe tiếp, trực tiếp cắt lời cô ta: “Mai phi, chúng ta vẫn nên nói trọng điểm đi! Uống chén thuốc này vào.”

Họa phi vung tay lên, nha hoàn tâm phúc của bà ta bưng một chén nước thuốc đen thùi lùi tới.

Mai phi nhìn chén nước thuốc trực tiếp cứng đờ, sắc mặt “xoát” một cái trắng bệch: “Chị Họa phi, em…”

“Làm sao Mai phi, cô quên kế hoạch của chúng ta sao, đứa bé bên trong bụng của cô chỉ có thể lưu đến bây giờ, giá trị lớn nhất của bọn nó cũng chính là trên bữa tiệc đính hôn này lật đổ Lê Hương!”

“Nhưng, nhưng em mang thai song sinh đó…”

“Cũng bởi vì cô mang thai song sinh, uy lực mới lớn, đến lúc đó Lê Hương và Lan Lâu Cổ Quốc sẽ trở thành cừu địch lớn nhất của Hoa Tây Châu, hai nước cừu hận cứ như vậy châm lên lửa chiến!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1256


Chương 1256:

Mai phi nhìn Họa phi bây giờ, trong hai mắt Họa phi tràn đầy cừu hận, cổ cừu hận này để khiến mặt bà ta hiện ra vài phần vặn vẹo, nhìn hết sức khủng bó.

Mai phi ngay từ đầu cũng biết kế hoạch này, cũng nhận rồi, nhưng bây giờ cô ta hối hận, cô ta mang thai song sinh, sao có thể cam lòng xuống tay?

Đây chính là vinh hoa phú quý của cô ta.

Đã nhận ra Mai phi do dự, ánh mắt âm lạnh của Họa phi nhanh chóng đánh tới: “Mai phi, cô đừng nói với tôi cô không muốn uống chén thuốc này!”

Da đầu Mai phi tê rằn: “Không phải, không phải, em uống, em uống là được chứ gì.”

Họa phi hừ lạnh một tiếng: “Như vậy tốt nhất, miễn cho tôi động thủ.”

Nói xong, Họa phi mang theo nha hoàn tâm phúc đi ra.

Chén nước thuốc đen thùi lùi kia được đặt trên mặt bàn, Mai phi máy móc đi tới, cô ta vươn bàn tay run rẩy, cầm lên chén nước thuốc kia.

Rất nhanh, cô ta nhắm chặt hai mắt, muốn uống chén thuốc này.

Lúc này có một đôi tay đột nhiên duỗi tới, trực tiếp đổ chén thuốc kia.

Mai phi nhanh chóng xoay người, chỉ thấy tâm phúc nha hoàn Tiểu Lan của cô ta đi tới, còn vươn tay đổ thuốc của cô ta: “Tiểu Lan, cô làm cái gì thế hả?”

Tiểu Lan kéo Mai phi lại: “Mai phi, chén thuốc này người ngàn vạn lần không thể uống, người mang thai song sinh cơ mà, quý giá không gì sánh được, chỉ cần người đem bình an sinh được, về sau mẫu bằng tử quý, địa vị nhất định có thể vượt lên trước Họa phil”

Mai phi kinh hãi, cô ta nghỉ ngờ nhìn Tiểu Lan: “Tiểu Lan, làm sao cô biết điều này, tôi cũng không nói với cô.”

“Mai phi, vừa rồi nô tì ở bên ngoài nghe được Họa phi và nha hoàn của bà ta nói chuyện, Họa phi kia nói người chính là một con cờ trên tay bà ta, sở dĩ bà ta dung túng người đến bây giờ, cũng là bởi vì cái bụng của người, bụng của người là giá trị lớn nhất, một khi bụng của người không còn nữa, ngay cả giá trị sau cùng cũng mắt đi, vậy Họa phi sẽ sai người diệt trừ người, bởi vì người chết miệng mới kín nhất!”

Cái gì?

Mai phi chấn động, khiếp sợ: “Tiểu Lan, cô không nghe lầm chứ, Họa phi thực sự đã nói như vậy?”

Tiểu Lan dùng sức gật đầu: “Mai phi, vô cùng chính xác, vừa rồi nô tì chính tai nghe được, người nghĩ hiện tại quân vương coi trọng bụng của người như vậy, bên trong là thai song sinh, nếu như thai song sinh bình an sinh ra được, nhất định sẽ uy h**p đến địa vị của Họa phi, Khải điện hạ và Mật Nhi công chúa, Họa phi làm sao có thể chấp chứa người được chứ?”

Hai chân Mai phi mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi trên ghế, Họa phi này thật sự rất tàn nhẫn.

Song, cô ta có thể làm gì?

Hiện tại Họa phi đang nắm giữ cả hậu cung, cô ta chỉ là một cô gái yếu đuối không có bất kỳ bối cảnh và hậu thuẫn nào, nếu như không phải Họa phi nâng đỡ, cô ta cũng sẽ không có được sủng hạnh của Thượng Quan Đẳng.

Hiện tại Họa phi muốn đầy cô ta vào chỗ chết, cô nhất thời luống cuống tay chân.

“Tiểu Lan, vậy bây giờ tôi nên làm gì?”

“Mai phi, người đừng hoảng, người nghĩ đi, trong bụng của người hiện tại là thai song sinh, đây là chỗ dựa lớn nhất của người rồi!”

Mai phi cúi đầu nhìn cái bụng mình, chậm rãi bình tĩnh lại, đúng vậy, cô ta lo cái gì, cô ta sợ cái gì, hiện tại cô ta vô cùng quý giá, chỉ cần cái bụng này vẫn còn, Họa phi cũng đừng hòng động đến một cọng tóc gáy của cô ta.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1257


Chương 1257:

“Tiểu Lan, cô nói đúng, tôi không thể phá huỷ cái thai trong bụng, nhưng chỗ Họa phi thì phải làm sao bây giờ, không phải vạn bắt đắc dĩ, tôi không muốn trở mặt với Họa phi.”

Tiểu Lan nhanh chóng nói: “Mai phi, không bằng chúng ta tương kế tựu kế, chén thuốc này lén không uống, nhưng làm biểu hiện sinh non giả dói trước để phối hợp với Họa phi.

Mai phi cảm thấy chủ ý này rất hay, cô ta phối hợp với Họa phi diệt trừ Lê Hương đáng ghét kia trước, đến lúc đó Họa phi đạt được mục đích, cái thai trong bụng của cô ta lại có quân vương bảo vệ, thực sự là vẹn toàn đôi bên.

Lúc này Tiểu Lan lấy ra một túi thuốc đỏ: “Mai phi, lát nữa người hãy dùng thuốc này giả vờ làm mình xuất huyết.”

Mai phi nhanh chóng nhận lấy thuốc đỏ, cô ta phát hiện nha hoàn Tiểu Lan này rất thông minh, cô ta một mình lăn lộn trong cung, hoàn toàn cần phải nuôi trồng tâm phúc của mình.

“Tiểu Lan, lần này cô làm tốt, chỉ cần cô trung thành với tôi, chờ tôi mẫu bằng tử quý rồi, không thể thiếu vinh quang của đại nha hoàn nhất đẳng là cô được!”

Tiểu Lan đại hỉ: “Vậy nô tỳ trước hết cảm tạ chủ tử ạ!”

Mai phi xuống lầu, lần nữa xuất hiện tại tiệc đính hôn, lúc này Họa phi đi tới bên cạnh cô ta, thấp giọng hỏi: “Chén thuốc kia cô đã uống chưa?”

Mai phi gật đầu: “Chị Hoa Phi, em đã uống rồi.”

Họa phi lúc này mới hài lòng gật đầu, dựa theo dược tính, chén thuốc này lát nữa sẽ phát tác.

Họa phi liếc mắt Mai phi, Mai phi hiểu ý tiến lên, đi tới bên người Lê Hương: “Lan Lâu công chúa, hôm nay là đính hôn của cô và Cửu Lăng vương, nào, chúng ta cụng ly nào.”

Lê Hương nâng đôi mắt trong vắt lên nhìn về phía Mai phi, sau đó thuận tay cầm lên một ly rượu đỏ, cô câu môi: “Vậy cảm ơn Mai phi trước.”

Trong tay Mai phi cũng có ly rượu đỏ, ly rượu trong tay cô ta và Lê Hương đụng một cái, nhìn Lê Hương ưu nhã nhấp một ngụm rượu đỏ, dáng vẻ không hề phát giác, Mai phi vui vẻ nhếch lên khóe môi, Lê Hương, mày thực sự quá ngu xuẩn!

Mai phi liếc mắt về Họa phi phía trước, ý kia là chị Hoạ phi, tất cả đã giải quyết, em làm xong việc rồi, chị yên tâm.

Họa phi thấy hết thảy đều dựa theo kế hoạch của bà ta phát triển, bà ta cũng lộ ra ý cười.

Lúc này “xoảng” một tiếng, ly rượu đỏ trong tay Mai phi trực tiếp rơi xuống đất, cô ta lấy tay che vùng bụng nhô ra thật cao, hét thảm một tiếng: “AI Đau bụng, bụng tôi đau quái”

Chuyện gì xảy ra?

Chuyện vừa xảy ra trong nháy mắt hấp dẫn ánh mắt mọi người trong đại sảnh, Thượng Quan Đẳng vội vã chạy tới: “Mai phi! Mai phi, em bị sao rồi?”

Mai phi mềm yếu ngã xuống trong lòng Thượng Quan Đẳng: “Quân vương, mau cứu em, nhanh mau cứu đứa con này… em cảm thấy được bụng đau quá…”

Lúc này Họa phi kịp thời ra sân, bà ta chỉ tay: “Quân vương, anh mau nhìn, máu, thật là nhiều máu, em Mai phi chảy máu rồi!”

Ánh mắt của mọi người “xoát” một cái rơi trên váy Mai phi, hiện tại máu đỏ tươi đã nhiễm lên váy Mai phi, vẫn còn đang chảy xuống.

Mai phi thực sự chảy máu!

Vừa rồi Mai phi mới được chẩn đoá mang thai song sinh, đây chính là điềm lành của Hoa Tây Châu hiện ra, hiện tại điềm lành tan vỡ, tất cả mọi người kinh sợ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1258


Chương 1258:

Thượng Quan Đằng nhìn máu chảy, sắc mặt đại biến, hắn nhanh chóng hét lớn: “Người đâu, mau tìm ngự y tới, tôi cần thấy ngự y ngay lập tức!”

Ngự y bằng nhanh nhất tốc độ xuất hiện, ông ta kiểm tra thân thể Mai phi sau đó nói: “Quân vương, không xong, Mai phi… Mai phi sảy thai rồi!”

Ngự y này vẫn luôn là người của Họa phi, cho nên ông ta đang nói dối.

“Cái gì, sảy thai?” Thượng Quan Đẳng cái gì cũng không biết, nên bây giờ đang ra sức diễn xuất như thực: “Mai phi đang yên lành sao lại thế sảy thai, tra, mau tra ra nguyên nhân cho tôi!”

“Quân vương, vừa rồi thần phát hiện ở mạch đập của Mai phi có thuốc gây sảy thai, nên Mai phi uống phải thuốc rồi mới sảy thai.”

“Thuốc gây sảy thai? Thuốc gây sảy thai ở đâu ra?”

Thượng Quan Đẳng hỏi.

Lúc này Mai phi kéo lại ống tay áo Thượng Quan Đằng thật chặt, nước mắt nước mũi khóc thương tâm: “Quân vương, người cần phải làm chủ cho em, kẻ nào hạ thuốc em đúng là ác độc, ả giết đứa con trong bụng eml”

Họa phi cũng lên tiếng nói: “Quân vương, chuyện này hết sức kỳ quặc, vừa rồi em Mai phi còn rất tốt, sao tự dưng uống phải thuốc sảy thai?”

Trong đại sảnh mọi người nhao nhao tức giận, “Quân vương, chuyện này nhất định phải tra rõ đến cùng, sát hại con nối dòng hoàng tộc chính là tội lớn!”

*Thai song sinh là điềm lành của Hoa Tây Châu chúng ta, hiện tại thai mắt một cách khó hiểu như vậy, tôi cảm giác trong này có đại âm mưu.”

Thai song sinh trong bụng Mai phi mất đi, khơi dậy sự phẫn nộ của mọi người, tất cả mọi người đều đồng thanh muốn tra rõ hung thủ.

Lúc này cắm vệ quân trong vương thất đều chạy tới, bao vây kín kẽ, Thượng Quan Đảng tức giận nói: “Hiện tại tôi muốn tra rõ hung thủ, ngay lúc hung thủ còn chưa chạy, các người bất luận kẻ nào cũng không thể rời khỏi nơi đây.

“Mai phi…” Họa phi vô cùng ân cần kéo tay Mai phi: “Em nhớ kỹ lại một chút, trước khi đau bụng, em ăn cái gì?”

Mai phi nhớ lại: “Em không ăn gì cả, a, em nhớ ra rồi, em uống một ngụm rượu đỏ, lúc đó em đi chúc phúc Lan Lâu công chúa, còn cùng Lan Lâu công chúa cụng ly.”

Cái gì?

Lan Lâu công chúa?

Mai phi thành công dẫn lời tới trên người Lê Hương, ánh mắt của mọi người “xoát” một cái nhìn Lê Hương, khiếp sợ, vô cùng kinh ngạc.

Sắc mặt Thượng Quan Đằng trầm xuống, nhanh chóng lên tiếng ra lệnh: “Ngự y đâu, mau tra một chút ly rượu đỏ mà Mai phi cùng Lan Lâu công chúa chạm qua có vấn đè hay không?”

*Vâng, quân vương.”

Ngự y đi lên trước, nhặt mảnh vỡ của ly rượu đỏ mà Mai phi đánh rơi, rất nhanh ngự y liền biến sắc mặt: “Quân vương, trên miệng ly rượu đỏ này có thành phần thuốc gây sảy thai, giống với thành phần thuốc gây sảy thai của Mãi phi.”

Trời ạ.

Toàn trường hít vào, ngự y không do dự nhắm đến Lê Hương, là Lê Hương hại chết thai song sinh trong bụng củaMai phi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1259


Chương 1259:

“Lan Lâu công chúa, lại là cô!” Lúc này Họa phi lên tiếng nói, bà ta đau lòng: “Mai phi có lòng tới chúc phúc cô, còn chạm ly với cô, cô có phải sớm đã sớm bôi thuốc sảy thai lên miệng cốc, sau đó thừa dịp lúc Mai phi chạm cốc với cô truyền thuốc sảy thai đến trên ly của Mai phi hay không? Lan Lâu công chúa, cô Lêi chết cái thai trong bụng em Mai phi rốt cuộc là có ý gì?”

Hiện tại Lê Hương bị bao vây, tất cả mọi người nhìn cô chằm chằm, Họa phi còn gây sự chất vấn cô, gương mặt nhỏ tuyệt sắc kia của Lê Hương cũng không nhắc lên sóng lớn, đôi mắt trong vắt cô nhìn Họa phi, cảm thấy buồn cười câu môi đỏ mọng: “Phải ha, vậy Họa phi cảm thấy rốt cuộc tôi có ý gì nha?”

Lê Hương không trả lời mà hỏi lại, đối mặt với tình huồng đột phát lại không chút hoảng loạn, vẻ bình tĩnh kia làm cục diện toát ra nhàn nhạt phong hoa, không nói mà uy, thậm chí ngay cả Họa phi cũng lập tức bị cô làm kinh hãi.

Họa phi rất nhanh đã hoàn hồn, hiện tại chuyện đã chắc chắn, bà ta sao có thể để Lê Hương chạy trồn chứ?

“Lan Lâu công chúa, cô rắp tâm cái gì trong lòng cô rõ ràng nhát, thai song sinh trong bụng Mai phi là vương tự với Hoa Tây Châu chúng tôi, điềm lành hiện ra, hiện tại cô mang đến cho chúng ta điềm dữ, chẳng lẽ là muốn gợi lên mâu thuẫn giữa hai nước sao?”

Lời này của Họa phi vừa rơi xuống, mọi người bừng tỉnh đại ngộ, “Trời ạ, lẽ nào lần này Lan Lâu công chúa tới Hoa Tây Châu chúng ta, là mang theo âm mưu không thể cho người biết được?”

“Có phải các người đã quên ân oán giữa Hoa Tây Châu chúng ta và Lan Lâu Cổ Quốc rồi hay không? Lan Lâu Cổ Quốc là hận thấu xương Hoa Tây Châu chúng ta.”

“Quân vương, hiện tại chứng cứ vô cùng xác thực, mau bắt Lan Lâu công chúa lại đi! Muôn ngàn lần không thể để cho cô ta lại về Lan Lâu, đây là thả hổ về rừng, vô cùng hậu hoạn.”

“Đúng vậy, cô ta dám tàn hại vương tự, chúng ta để cô ta lấy mạng đổi mạng, đây cũng tính là cảnh cáo Lan Lâu Cổ Quốc!”

Mọi người nhao nhao muốn bắt Lê Hương lại.

Thượng Quan Đẳng nhìn Lê Hương: “Lan Lâu công chúa, lá gan cô thực sự là quá to, rốt cuộc có đặt Hoa Tây Châu và ta vào mắt không? Ở trên địa bàn của ta mà cô cũng dám động thủ với Mai phi, sẽ không nghĩ đến có đến mà không có về?”

Lê Hương nhếch môi, cô nhìn Thượng Quan Đảng, giọng nói không kiêu ngạo không siểm nịnh, giọng nói thanh lệ nhưng mang nhịp điệu mạnh mẽ: “Thượng Quan quân vương, nếu như tôi nói chuyện Mai phi không liên quan gì tới tôi, ông sẽ tin sao?”

Lúc này Thượng Quan Húc đứng dậy, đứng ở bên người Lê Hương: “Phụ vương, con tin tưởng Lan Lâu công chúa, chuyện này tuyệt đối không phải do cô ấy làm.”

Thượng Quan Đẳng lúc này phát tay áo: “Húc Nhi, hiện tại chứng cứ vô cùng xác thực, con còn muốn che chở Lan Lâu công chúa lòng dạ rắn rết này sao, tuy là hôm nay là lễ đính hôn của các con, thế nhưng con bây giờ nên vì đại nghĩa diệt thân!”

Thượng Quan Khải đang chờ Thượng Quan Húc nhảy ra, đêm nay Lê Hương chạy không được, gã chắc chắn muốn trói Thượng Quan Húc và Lê Hương lên một con thuyền rồi nhấn chìm!

Thượng Quan Khải liền nói ngay: “Cửu Lăng vương, anh rốt cuộc đã bị sắc đẹp của Lan Lâu công chúa mê mẫn tâm trí, hay là nói, anh và vị Lan Lâu công chúa này là cùng một thuyền?”

Lời này vừa rơi xuống, ánh mắt mọi người nhìn Thượng Quan Húc cũng rất vi diệu.

Thượng Quan Húc nói thằm bên tai Lê Hương: “Lan Lâu công chúa, tôi đặt cược tất cả lên cô rồi đấy, kế tiếp phải xem chính cô rồi.”

Lê Hương nhướng chân mày lá liễu tinh xảo, cũng không sốt ruột lên tiếng.

Lúc này đột nhiên truyền tới một giọng nói ngân vang như chuông bạc: “Lão Thượng Quan Đẳng kia, tôi có lòng gả con gái cho con trai ông, ông lại đối xử với con gái tôi như thế, xem ra con dâu này ông không cần nữa đúng không?”

Người nào?

Trong lòng Thượng Quan Đằng mạnh mẽ chắn động, hắn quay đầu, hắn thấy được… Lâm Thủy Dao!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1260


Chương 1260:

Lâm Thủy Dao rốt cuộc đã tới!

Hôm nay Lâm Thủy Dao mặc chiếc váy dài màu lửa, càng tôn lên da thịt tựa tuyết, mái tóc dài màu nâu cuộn sóng cuốn lười biếng xõa lên đầu vai, lộ ra dung nhan nghiêng nước nghiêng thành.

Con ngươi Thượng Quan Đằng hung hăng co tụt lại, đã nhiều năm như vậy, người phụ nữ khiến hắn nhung nhớ nhiều năm ấy vẫn gần như giống như đúc trong trí nhớ hắn.

Năm tháng phá lệ thiên vị Lâm Thủy Dao, không hề lưu lại một chút dấu vét trên người bà.

Thượng Quan Đằng vẫn không chịu thừa nhận mình già rồi, nhưng nhìn đến Lâm Thủy Dao giờ khắc này, hắn chợt kinh giác, hắn đã già rồi, nhưng Lâm Thủy Dao một chút cũng không thay đồi.

Kỳ thực Họa phi cũng bảo dưỡng tốt, trên mặt một chút nếp nhăn cũng không có, thế nhưng bà ta khác xa Lâm Thủy Dao, khuôn mặt Họa phi chưa già, trên người cũng không có cảm giác thiếu nữ nữa, mà Lâm Thủy Dao sinh trưởng nghịch thiên, cảm giác dáng người linh đẹp đẽ động như chuông bạc, so với Lê Hương nhìn không lớn hơn mấy tuổi.

Thình thịch, thình thịch.

Thượng Quan Đẳng lúc này cảm giác tim mình đập rộn lên, hắn đã rất nhiều năm không có loại cảm giác tim đập rộn lên rôi.

Xoát một cái, mọi ánh mắt đại sảnh đều rơi vào Liễu Lâm Thủy Dao, tiếng đàm tiếu xôn xao của mọi người đều bị thần nhan nghịch thiên của bà kinh sợ rồi, “Người này, đây chính là nữ vương đại nhân bây giờ của Lan Lâu Cổ Quốc Lâm Thủy Dao sao?”

Họa phi, Thượng Quan Mật Nhi và Thượng Quan Khải cũng chứng kiến Liễu Lâm Thủy Dao, ngay cả là trạng thái đối nghịch, thế nhưng ba người đều chấn động, hơn hai mươi năm sau, Lâm Thủy Dao trở về, phong thái vẫn khiếp người như trước.

“Mẹ, mẹ đã đến rồi?” Lê Hương đi tới bên cạnh Lâm Thủy Dao.

Thượng Quan Đằng cũng nhanh chóng tiến lên, hắn đã sớm quên sạch sành sanh chuyện Mai phi và thai song sinh rồi, chỉ si mê lại mến mộ chăm chú dán mắt vào Lâm Thủy Dao.

“Dao… Dao Dao, em nghe anh giải thích, chuyện này không phải như em nghĩ…” Thượng Quan Đẳng lấy lòng nhìn Lâm Thủy Dao.

Đôi mắt lanh lợi của Lâm Thủy Dao liếc Thượng Quan Đằng: “Lão Thượng Quan Đằng này, chúng ta không quen, cho nên tiếng Dao Dao này, ông gọi ai đấy hả?”

*Anh…” Thượng Quan Đằng có chút bứt rứt.

Hơn 20 năm trước công chúa điện hạ Lâm Thủy Dao của Lan Lâu Cổ Quốc xông vào Hoa Tây Châu và Đề Đô, có một nhóm fan não tàn mê muội bà, Thượng Quan Đằng cũng là một trong số đó, luôn xem Lâm Thủy Dao là nữ thần đời mình, mong mà không có được.

Thấy dáng vẻ si mê của Thượng Quan Đằng đối xử với Lâm Thủy Dao như châu như bảo, sắc mặt Họa phi đã trở nên rất khó coi, nhiều năm như vậy bà ta dùng Yêu chuông và mê hương để đầu độc trái tim Thượng Quan Đằng, thế nhưng Lâm Thủy Dao vừa xuất hiện, Thượng Quan Đằng đã quên bà ta sạch sành sanh rồi.

Họa phi nhìn dung nhan khuynh thành khiếp người của Lâm Thủy Dao, trong hai mắt lóe lên sâu đậm đố kị, cừu hận giữa Lan Lâu Cổ Quốc và Giao Nhân tộc bọn họ không có lời giải. Năm đó tổ tiên Lan Lâu Cổ Quốc san bằng Giao Nhân, khiến Giao Nhân tộc bọn họ máy năm nay đều sống chui sống lủi, không thấy được ánh sáng, mà Lan Lâu Cổ Quốc thần bí biến mát. Đôi mẹ con Lâm Thủy Dao và Lê Hương lại có dung nhan khiếp hồn phách người, so với Giao Nhân bọn họ thực sự là tiên phàm khác biệt, sao mà không phải đồ kị cho được chứ?

Họa phi tiền lên: “Lan Lâu nữ vương, đây là con gái ngoan mà cô nuôi dạy ra? Con gái của cô dùng thuốc hại chết cái thai song sinh trong bụng Mai phi, dụng tâm ác độc, cô nói chuyện này nên xử lý như thế nào?”

Mọi người nhao nhao phụ họa nói, “Lan Lâu nữ vương, chuyện Lan Lâu công chúa hại Mai phi, chúng tôi đều làm chứng, chuyện này bà phải cho chúng tôi một công đạo.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1261


Chương 1261:

Đôi mắt lanh lợi của Lâm Thủy Dao rơi trên người Mai phi, nhàn nhạt nhìn thoáng qua, sau đó chau mày nhìn về phía Thượng Quan Đằng đứng bên: “Lão Thượng Quan Đẳng, ông xác định cái thai trong bụng Mai phi là của ông?”

Thượng Quan Đằng chắn động: “Dao Dao, em có ý gì?”

“A, cũng không phải là ý gì, tôi chỉ là xem mặt ông, máy năm nay ông trầm mê nữ sắc, sớm đã bị mỹ sắc móc rỗng thân thể, mỗi lần tầm hoan tác nhạc có phải cần dựa vào thuốc không? Chậc chậc, thể lực và thân thể này của ông ấy à, chỉ sợ là không cách nào để phụ nữ thụ ra thai song sinh.” Lâm Thủy Dao vừa nói vừa lắc đầu, hết sức tiếc nuối.

Cái gì?

Một khi Lâm Thủy Dao thực sự đã nói sẽ làm cho người ta kinh ngạc thì đến chết cũng không thôi, những lời này vừa rơi xuống, ánh mắt đám khách quyền quý kia nhìn Thượng Quan Đẳng cũng thay đổi.

Hậu cung Thượng Quan Đẳng đông như kiến, hắn ta rất thích mỹ sắc, cái này mọi người đều biết, thế nhưng bọn họ không biết Thượng Quan Đằng đã đến mức… uống thuốc.

Còn về cụ thể là thuốc gì, mọi người đều đoán được, nhất định là… thuốc trợ lực các loại.

Bị nữ thần của mình tại chỗ nói trắng ra chuyện mình uống thuốc, Thượng Quan Đằng cứng đờ: “Dao Dao, anh…”

Sắc mặt Họa phi âm trầm có thể nặn ra nước, bà ta lên tiếng nói: “Lan Lâu nữ vương, mời thận trọng từ lời nói đến hành vi, sinh hoạt cá nhân của quân vương há là thứ cô có thể chê bai?”

Lâm Thủy Dao dùng ánh mắt chỉ chỉ Họa phi: “Lão Thượng Quan Đằng này, con chim chích chòe hay hót kia gọi là sủng phi của ông? Vậy thuốc đó là cô ta kêu ông ăn chứ gì? Thân thể của ông đều sắp bị cô ta móc rỗng rồi.”

Ánh mắt của mọi người “xoát’ một cái đều nhìn về Họa phi, bàn tán ầm ï: “Trời ạ, Họa phi lại cho quân vương uống thuốc!”

“Mấy năm nay Họa phi thụ sủng, nghe nói trong lúc quân vương lật bài ngủ lại bà ấy, chỗ bà ấy lại truyền ra máy âm thanh cắm trẻ em đó.”

“Họa phi này… tuổi đã cao rồi mà còn tưởng là mình là con gái thiếu thời àI”

*Nói như vậy, Mật Nhi công chúa thật đúng là cực kỳ giống mẹ mình, tính cách lẳng lơ.”

“Hai mẹ con này còn có Khải điện hạ đều đến từ dị quốc, nghe nói nơi đó am hiểu mị hoặc, chuyên môn đầu độc đàn ông, làm người khinh thường cỡ nào chứ, về sau chúng ta cách xa bọn họ một chút.”

Nghe những tiếng nghị luận này, còn có ánh mắt những người đó đưa, Họa phi gần như muốn phun lửa, bà ta nào biết hỏa lực của Lâm Thủy Dao mạnh đến như vậy, vừa lên liền vạch trần chân tướng và nội tình việc bà ta được sủng.

Ai ai cũng thích bát quái, nhiều người đang nói linh tinh, rất nhanh chuyện bà ta mớm thuốc cho Thượng Quan Đẳng sẽ truyền khắp trên phó.

Đoạn thời gian trước việc lộ video nóng của con gái của bà ta Thượng Quan Mật Nhi mới vừa bị đè xuống, hiện tại cũng không thể thoát khỏi may mắn bị kéo ra ngoài xào lại.

“Lan Lâu nữ vương, cô!” Họa phi muốn nói chuyện.

Thế nhưng tròng mắt Lâm Thủy Dao lóe lên vài phần sắc bén, bà cao cao tại thượng nhìn Họa phi: “Họa phi, hiện tại tôi và quân vương các cô đang nói chuyện, cô có tư cách gì xen miệng, mau lui xuống!”

Họa phi bị phản kích, gần như sắp hộc máu, hoàn toàn chính xác, Hoa Tây Châu quân vương và Lan Lâu nữ vương đang nói chuyện, một phi tử như bà ta có tư cách gì xen miệng.

Thượng Quan Đẳng sắc thật không tốt, mặc kệ hắn hoài nghỉ cái gì, cũng sẽ không hoài nghi y thuật của Lâm Thủy.

Dao, Lâm Thủy Dao nói thuốc kia đã móc rỗng thân thể hắn, hắn đã túa hôi lạnh đầy người.

Thượng Quan Đằng hung hăng nhìn chòng chọc Họa phi, ý kia là lát nữa chúng ta trò chuyện thuốc kia đi!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1262


Chương 1262:

Mai phi đứng cạnh lo lắng, cô ta xem như đã nhìn ra, Lan Lâu nữ vương Lâm Thủy Dao vừa xuất hiện, hoàn toàn nghiền ép Họa phi, làm cho Họa phi tức giận giương nanh múa vuốt rồi.

Hiện tại cô ta bị gạt tại một bên, lại không ai chú ý, cô ta cảm giác máu trên người mình sắp khô rồi.

*Á, quân vương, bụng em đau quá… mau mau cứu em.”

Mai phi nhanh chóng lên tiếng, kéo sự chú ý của Thượng Quan Đẳng và mọi người trở về.

Thượng Quan Đẳng lúc này mới phát hiện còn có nhân vật như Mai phi, hắn lúc này nghiêm mặt nói: “Dao Dao, việc này trước không nói chuyện, chúng ta nói chuyện cái thai trong bụng Mai phi đi, hiện tại hết thảy chứng cứ đều hướng về con gái em…”

Thượng Quan Đẳng lời vẫn chưa nói hết, Lâm Thủy Dao nhanh chóng vươn tay che mũi mình: “Gay mũi quá, lế nào máy người không ngửi được sao?”

Ngửi mùi gì cơ?

Mọi người nhao nhao dùng sức ngửi một cái, hình như có một mùi gay mũi: “Đây là mùi gì, sao ngửi như… mùi máu gà vậy.”

“Không sai, là mùi máu gà, mà mùi này hình như là từ…

trên người Mai phi tản ra.”

“Không thể nào, Mai phi là người, cô ta sảy thai sao lại thế tản ra mùi máu gà được chứ?”

Mọi người nghi ngờ nhìn về phía Mai phi.

Mai phi căng thẳng, vừa rồi cô ta giấu túi máu trong áo, sau đó lặng lẽ bóp vỡ, túi máu này là nha hoàn Tiểu Lan cho côta, lúc đó cô ta cũng không hỏi đây là máu gì.

Lễ nào, máu trong túi chính là máu gà?

Mai phi lập tức sợ tái mặt.

Lúc này Lâm Thủy Dao nhếch môi: “Lão Thượng Quan Đằng, hậu cung ông thật đúng là thú vị, một tần phi sảy thai trên người tản ra mùi máu gà, máu chốt là, chúng ta đứng nói gần nửa canh giờ, một người phụ nữ mang thai sáu tháng sảy thai lại có thể chống đỡ nổi nửa giờ, bình yên vô sự nằm ở nơi đó, tôi nói này, vị Mai phi này sẽ không phải là giả sảy thai đấy chứ?”

Giả sảy thai?

Ba chữ này như sắm sét vang vọng bên tai tất cả mọi người, toàn trường đều hít vào.

Làm sao có thể?

Nhanh chóng có ngươi nghỉ ngờ nói: “Lan Lâu nữ vương, chuyện này không thể nói lung tung, ngài có chứng cứ hay không?”

Ánh mắt Họa phi nhanh chóng rơi trên người Mai phi, ban nãy Lâm Thủy Dao hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của bà ta, bà ta không nhận thấy được điểm khác thường của Mai phi, hiện tại chỉ thấy máu trên người Mai phi đã khô, không chảy máu ra nữa rồi, điểm này khá kỳ lạ.

“Mai phi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ngự y, ông tiến lên xem thử.” Thượng Quan Đằng trằm giọng nói.

“Chờ một chút” Lâm Thủy Dao nhanh chóng ngăn Thượng Quan đằng: ‘Lão Thượng Quan Đẳng này, chuyện này nếu liên lụy đến con gái của tôi, con gái của tôi vừa vặn cũng biết chút y thuật, không bằng để con gái của tôi tự mình khám cho Mai phi đi! Ai biết ngự y này của ông rốt cuộc là người tốt hay là người xấu, ngay cả máu gà cũng không phân biệt được, nói không chừng hắn ta sớm đã bị mua chuộc rồi, cùng hãm hại con gái tôi thì sao?”

Thượng Quan Đảng liếc mắt ngự y kia, ngự y kinh hãi, nhanh chóng né mắt đi.

Lúc này Lê Hương đi lên trước: “Thượng Quan quân vương, vậy tôi tới! Nếu như Mai phi không sảy thai, thai song sinh vẫn còn, đó là chuyện vui mà.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1263


Chương 1263:

“Lan Lâu công chúa, vậy khổ cực cô rồi.” Thượng Quan Đằng gật đầu.

Lê Hương đi tới, từng bước một đến gần Mai phi, đôi mắt trong vắt rơi trên mặt Mai phi, chậm rãi cong đôi môi đỏ mọng: “Mai phi, cô không cần sợ, hiện tại tôi liền tới khám cho cô.”

Mỗi chữ mỗi câu Lê Hương nói leng keng mạnh mẽ, Mai phi đã cảm thấy cô chính là ma quỷ, hơn nữa con quỷ này đang từng bước một đi tới cô ta.

Mai phi vốn sảy thai giả, nếu như bị Lê Hương khám, vậy cô ta sẽ lộ mắt, cô ta nhanh chóng nhảy bắn lên: “A, cô đừng tới, đừng chạm vào tôi, quân vương, cứu eml”

Mai phi chạy thật nhanh đến hướng Thượng Quan Đằng.

Cô ta vừa chạy như thế, ánh mắt của mọi người cũng thay đổi, một phụ nữ mới sảy thai lại chạy như bay, quá không khoa học.

Lê Hương mắt lạnh nhìn Mai phi chạy, cô đột nhiên vươn tay kéo lại quần áo Mai phi, chỉ nghe “xoạt’ một tiếng, quần áo phía dưới của Mai phi bị xé toạc, lộ ra bắp đùi trắng.

Đồng thời còn có một thứ rót ra, đó chính là… túi máu đã chảy rỗng.

Mai phi còn chưa kịp ném túi máu đi, hiện tại “ba” một tiếng, túi máu trực tiếp rớt trên mặt đất.

Trong lòng Mai phi lộp bộp giật mình, biết toi chuyện rồi, cô ta xoay người định nhặt túi máu lên.

Thế nhưng không còn kịp, một cánh tay nhỏ bé đưa tới, đi trước một bước nhặt túi máu lên, Lê Hương nghỉ ngờ nắm túi máu, giơ lên cho mọi người xem: “Ói, đây là cái gì thế, sao lại rớt ra từ trong quần áo Mai phi?”

Nói rồi Lê Hương còn ngửi túi máu trên tay, sau đó chau hàng mày thanh tú: “Trong túi này là máu gà, chắc là máu gà chảy ra từ trên người Mai phi. Áy, Mai phi, thì ra cô không sảy thai, mà là bóp nát túi máu này vu hại tôi.”

Trời ạ.

Mọi người đồng loạt biến sắc, “Mai phi, tại sao cô có thể làm ra loại chuyện như vậy, cô đem chuyện vương tự đùa giỡn, hay là xem chúng tôi thành kẻ ngu mà đùa giỡn thế hả?”

“Mai phi, cô rốt cuộc muốn làm cái gì, vì sao cô có ý định vu hại Lan Lâu công chúa, lẽ nào cô muốn khơi dậy chiến tranh hai nước sao?”

Mai phi đã sợ đến bay hồn, cô ta nào biết đâu chuyện này dễ dàng lộ ra như vậy, cô ta kinh hoàng lắc đầu: “Không phải, không phải như thế.”

Lê Hương nhìn Mai phi, tròng mắt trong suốt tràn ra ý cười lắp lánh lưu chuyển: “Vậy xem ra Mai phi đã sảy thai, thai song sinh đã chết, phải lập tức lấy ra, thế bây giờ để tôi tự tay động dao, mỗ bụng lấy ra cho Mai phi nha!”

Nói rồi trong bàn tay nhỏ của Lê Hương xuất hiện một con dao bén nhọn, cô cầm mũi đao trực tiếp đâm tới trên bụng to của Mai phi.

Mai phi sợ đến con ngươi co rụt lại, nhanh chóng nhảy vào trong lòng Thượng Quan Đẳng, oa oa hét lớn: “Quân Vương, cứu em, cứu đứa con này, thai song sinh vẫn còn ở trong bụng em, ngàn vạn lần đừng để Lan Lâu công chúa tổn thương các conl”

Động tác trong tay Lê Hương liền ngừng lại, cô câu môi chậm rãi nói: “Mai phi, rốt cục cô đã nhận tội rồi!”

Mai phi cứng đờ, cô ta nhanh chóng ngắng đầu, trực tiếp chạm phải cặp mắt âm u của Thượng Quan Đằng.

“Quân vương, em…”

Thượng Quan Đẳng giận dữ, hắn đẩy Mai phi ra: “Mai phi, thì ra đây đều là cô diễn kịch, nói, mục đích của cô là cái gì?”

“Thượng Quan quân vương…” Lê Hương nói: “Bây giờ Mai phi đang mang song thai, cô ấy không cần phải mạo hiểm, trừ khi … có người xúi giục cô ấy, ông hẳn nên hỏi người giật dây phía sau là ai!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1264


Chương 1264:

“Mai phi, hiện tại cho cô một cơ hội, mau nói ra kẻ chủ mưu đằng sau!” Thượng Quan Đằng mắng.

“Em, em…” Mai phi thận trọng liếc mắt sang Họa phi đứng bên.

Hai cái tay xuôi ở bên người của Họa phi siết thành quyền thật chặt, ngón tay giữa đâm sâu vào lòng bàn tay, hiện tại ý muốn giết Mai phi cũng có.

Mai phi không những không uống thuốc sảy thai, mà là dùng máu gà tới lừa bà ta, cô ta phá hỏng đại kế của bà ta, đơn giản là muốn chết!

Hiện tại lời nói dối đã bị vạch trần, Họa phi không cho phép mình bị lộ, bà ta liền nói ngay: “Quân vương, em thấy em Mai phi và Lan Lâu công chúa có chút không hợp, nên em Mai phi mới đùa một chút, bây giờ thai song sinh không bị sao, không bằng bỏ qua đi ạ.”

Thượng Quan Đằng rất coi trọng cái bụng này của Mai phi, hắn có chút do dự, kỳ thực trong lòng cũng muốn bảo vệ Mai phi.

Lúc này Lê Hương không nhanh không chậm cười nói: “Họa phi vừa nhắc nhở như vậy, tôi lại nhớ tới tôi và Mai phi là thế nào không hợp nhau nha. Mgày đó lúc Khải điện hạ quấn lấy tôi, bị Mai phi thấy được, Mai phi như thẻ…

ghen tuông quá độ ấy, liền mắng tôi là tiện nhân, người không biết còn tưởng rằng Mai phi là phi tử của Khải điện hạ ấy.”

Cái gì?

Giọng nói thanh lệ Lê Hương lại như ném quả bom nặng ký xuống, đám quần chúng ăn dưa đều có chút không tiếp thu nồi, ánh mắt của mọi người “xoát” một cái rơi trên người Thượng Quan Khải và Mai phi.

Mai phi là sủng phi của Thượng Quan Đẳng, nhưng bây giờ lại dính líu quan hệ với Thượng Quan Khải, đây là…loạn luân?

Vương thát thật sự rất loạn!

Họa phi cũng kinh ngạc, bà ta còn không biết con trai của mình và Mai phi ngay dưới mí mắt bà ta lăn giường, như: vậy thai song sinh kia… là của ai?

Thượng Quan Đằng yêu nhất thể diện, hơn nữa bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể dễ dàng tha thứ khi mình bị cắm sừng, then chốt là cái sừng này là con trai của mình cắm lên, quả thực không thể nhịn được nữa.

“Thượng Quan Khải, Mai phi, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Thượng Quan Đằng giận dữ hỏi.

Thượng Quan Khải luôn muốn tránh đi, nhưng bát đắc dĩ tất cả ánh đèn vẫn cứ rọi vào trên người gã, muốn tránh cũng khó, gã ấp a ấp úng nói: “Phụ vương, người, người đừng nghe Lan Lâu công chúa nói bậy, cô ta có chứng cứ sao?”

Mai phi cũng nhanh chóng mở miệng nói: “Quân vương, em, em và Khải điện hạ trong sạch, Lan Lâu công chúa đây là vu hại, quân vương ngài nhất định phải tin tưởng chúng em!”

Thượng Quan Đẳng nhìn về phía Lê Hương: “Lan Lâu công chúa, cô nghỉ ngờ Mai phi và Thượng Quan Khải có tư tình, cô có chứng cứ không?”

Lê Hương lắc đầu: “Không có.”

Thượng Quan Khải và Mai phi thở dài một hơi, cũng may.

Lê Hương không có chứng cứ, bằng không ngày hôm nay bọn họ nhất định phải chết.

“Nhưng…” Lê Hương nói tiếp: “Thượng Quan quân vương, vương tự là đại sự, hiện tại cái thai trong bụng Mai phi đã hơn sáu tháng rồi, chỉ cần tôi dùng ngân châm trích máu của cô ấy ra tại chỗ, sau đó lấy máu Khải điện hạ tiến hành giám định ADN, thì cái thai này của ai liền biết ngay mà.”

Trích máu thai?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1265


Chương 1265:

Giám định ADN?

Thượng Quan Khải và Mai phi vừa thở ra trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, bọn họ không rõ sao tiệc đính hôn đang yên đang lành lại biến thành như vậy, hết thảy kế hoạch đều tan vỡ, hiện tại tiêu điểm đều đặt trên người hai người bọn họ.

Họa phi một mực bí mật quan sát Thượng Quan Khải và Mai phi, chứng kiến vẻ mặt của bọn họ biến hóa, bà ta đã có đáp án, hai người kia tuyệt đối có mờ ám.

Họa phi giận đều váng đầu, đứa con trai này của bà ta là phẩm hạnh gì trong lòng bà ta rất rõ ràng, vô cùng thích phong hoa tuyết nguyệt, nhưng bà ta thật không ngờ ngay cả người phụ nữ của bố mình gã cũng dám xuống tay!

Họa phi chỉ có thể nhanh chóng nói: “Quân vương, chuyện trích máu thai này phải cân nhắc phải thận trọng, vì sẽ có nguy hiểm…”

Họa phi vẫn chưa nói hết, Lê Hương trực tiếp cắt dứt cô: “Họa phi, trích máu thai không hề có nguy hiểm, là một phương pháp thử thai khoa học hiện đại, nếu như thai song sinh trong bụng Mai phi ở trên tay của tôi xảy ra chuyện gì nguy hiểm, tôi có thể toàn quyền phụ trách.”

“Nhưng…”

“Họa phi, bà bằng mọi cách quấy nhiễu chuyện này cũng làm người ta sinh nghi, lẽ nào giữa Mai phi và Khải điện hạ sự tình bà đã sớm biết?” Lê Hương câu môi nói.

Họa phi biến sắc: “Lan Lâu công chúa, cô đừng nói bậy nói bại”

Lúc này Lâm Thủy Dao nhìn Thượng Quan Đằng bên cạnh: “Thượng Quan Đằng, hôm nay trích máu thai là bắt buộc phải làm, bằng không chuyện này truyền ra làm sao ngăn chặn miệng miệng của mọi người, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ châm biếm ông nhằm cháu nội thành con trai, nuôi con cho người khác!”

Mọi người nhao nhao lên tiếng nói: “Quân vương, hiện tại xin mời Lan Lâu công chúa trích máu thai đi ạ!”

“Nếu như thai song sinh là của quân vương, cũng tiện đính chính thai song sinh, nếu như không phải của quân vương, vậy… ngay cả mẹ lẫn con, phải giết tại chỗ!”

Cả mẹ lẫn con, phải giết tại chỗ!!

Tám chữ nặng nề gõ vào đầu Mai phi, toàn thân cô ta run rẫy, thiếu chút nữa xui lơ trên mặt đất.

Lúc này Thượng Quan Húc hạ giọng nói bên tai Lê Hương: “Lan Lâu công chúa, đứa bé trong bụng Mai phi rốt cuộc của ai?”

Lê Hương nhướng chân mày lá liễu: “Kỳ thực… tôi cũng không biết.”

Thượng Quan Húc sửng sốt một chút, mấy giây sau nhanh chóng nhéch môi: “Lan Lâu công chúa, ván này cô chơi hơi lớn đấy.”

Lê Hương một thân màu váy trắng tuyệt lệ đứng nghiêm, trong mặt mày nhuộm bình tĩnh và thong dong: *Thai song sinh là của ai, sợ rằng ngay cả Mai phi cũng không chắc! Cửu Lăng vương, tiệc đính hôn hôm nay là món quà thứ hai tôi tặng cho anh.”

Thượng Quan Húc nhìn ánh sáng trong mắt Lê Hương, lấp lánh, giống như sóng gợn lăn tăn ngoài khơi, trong thần bí lại lộ ra quang mang làm người ta kinh tâm động phách, anh ta phát hiện càng ở chung với Lê Hương, càng sẽ cảm thấy cô là một điều bí ẩn, sẽ không ngừng hấp dẫn người hãm sâu xuống phía dưới.

*Ò?” Thượng Quan Húc rất hứng thú câu môi.

“Cửu Lăng vương, người khác đều đã đưa tới cửa, không bằng chúng ta ở hôm nay vào lúc này, hoàn toàn kéo Họa phi và Thượng Quan Khải xuống ngựa, đá vào địa ngục, như thế nào?”

Thượng Quan Húc chắn động trong lòng, vị Lan Lâu công chúa này tới Hoa Tây Châu mới vài ngày ngắn ngủi, thế nhưng mỗi một lần cô đều có thể khuấy động phong vân, mây mưa thất thường.

Họa phi mắt rất nhiều năm để chỉ đứng vững bước trong vương cung Hoa Tây Châu, nhưng Lê Hương lại muốn ở chỗ này một lưới bắt hết bọn họ.

Cô gái Lan Lâu này, không thể không nỏi danh khắp thiên hạ.
 
Back
Top Dưới