Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1206


Chương 1206:

Tình Nhi thấy công chúa nhà mình bị Mạc Tuân giữ lại, sắc mặt đại biến: “Mạc tổng, mời lập tức buông công chúa điện hạ ra, bằng không…”

“Bằng không như thế nào?” Mạc Tuân nhẹ nhàng phát động mí mắt anh tuấn, hờ hững liếc Tình Nhi.

Tình Nhi là nữ quan bên người Lê Hương, thường gặp phải đại sự, nhưng bây giờ bị ánh nhìn chòng chọc của Mạc Tuân, cô lại sinh ra vài phần sợ hãi.

“Tình Nhi, cô lui xuống trước đi.” Lê Hương lên tiếng.

“Vâng, công chúa điện hạ.” Tình Nhi chỉ có thể lui xuống.

Lê Hương nâng đôi mắt trong vắt nhìn Mạc Tuân: “Mạc Tuân, anh rốt cuộc muốn làm gì, trong lòng anh đã không có tôi, bên người còn có nhiều người phụ nữ như vậy, nếu như anh chỉ vì trả thù tôi nên dây dưa tôi, vậy ở Đề Đô tôi cũng bồi anh nhiều lần rồi, anh còn muốn thế nào? Mạc Tuân, buông tha cho tôi đi, cũng buông tha cho chính anh đi!”

Cặp mắt kia của Mạc Tuân như vết mực, đậm đặc không hề thấy đáy: “Nói xong?”

“Nếu như cô nói xong rồi, vậy đến lượt tôi nói, Lê Hương, không cho phép đính hôn với Thượng Quan Húc, mau từ hôn đi!”

“Tôi sẽ không từ hôn.” Lê Hương trực tiếp từ chối.

*A…” Mạc Tuân cúi đầu mà nguy hiểm bật cười một tiếng, anh chống tay bên người cô, thân thể đồ sộ lần đến gần cô thêm vài phần, chậm rãi nói: “Lê Hương, mục đích cô gả cho Thượng Quan Húc là cái gì, hoặc có lẽ là, mục đích cô tới Hoa Tây Châu là cái gì?”

Lê Hương thầm giật mình, lẽ nào anh đã đoán được thứ gì?

“Nghe nói năm đó Lan Lâu Cổ Quốc biến mát là do tổ tiên Lan Lâu cắm thượng cổ lợi khí Hiên Viên Kiếm vào trong nền móng Lan Lâu, tôi xem qua bản đồ năm đó, nghiên cứu một chút, nếu như không đoán sai, hiện tại chuôi Hiên Viên Kiếm này đang thất lạc trong chùa miếu ở vương cung Hoa Tây Châu.”

“Chùa miếu vương cung là trọng địa, người không phận sự căn bản không vào được, thế nhưng, ngày cô và Thượng Quan Húc đính hôn, dựa theo tổ chế, cô có một cơ hội đi vào tế điện, đến lúc đó cô có thẻ rút ra Hiên Viên Kiếm, cởi ra chiếc màn biến mất bí ẩn của Lan Lâu, làm cho Lan Lâu lần nữa đắm chìm dưới ánh mặt trời, phục hưng Lan Lâu.”

“Lê Hương, tôi nói đúng không?”

Lê Hương nghe thấy hết hồn, ngay cả Thượng Quan Húc cũng không đoán ra mục đích của chuyến đi lần này của cô là gì, nhưng Mạc Tuân lại đoán được.

Mấy năm nay Mạc gia là gia tộc đứng đầu thương giới, mà Mạc Tuân càng tấn chức thành đệ nhát tài phiệt toàn cầu, thế nhưng thương nhân chỉ là thân phận mặt ngoài của anh, Tá La môn của anh trải rộng ở các ngõ ngách, sợ rằng đã sớm tham dự vào cuộc chiến chính quyền của Hoa Tây Châu.

Trong tay anh nắm rất nhiều tình báo, bao gồm cả mật sự bị phủ đầy bụi năm đó của Hoa Tây Châu và Lan Lâu.

Mạc Tuân nhìn cô, ánh mắt sắc bén như chim ưng: “Lê Hương, cô nói xem, nếu như tôi nói chuyện cô muốn rút Hiên Viên Kiếm ra nói cho Thượng Quan Húc, Thượng Quan Húc còn có thể cưới cô sao? Hiên Viên Kiếm một khi rút ra, tổ miếu Hoa Tây Châu sẽ chịu tác dụng của lực hút mà biến thành động đất, đến lúc đó tỏ miếu bị hủy, Lan Lâu tái khởi, phong vân dũng động, không biết Thượng Quan Húc có chuẩn bị sẵn sàng hay không?”

Tiếng chuông cảnh báo trong lòng Lê Hương gióng lên, cô phát hiện lần đầu tiên chân chính cô nhận thức được người đàn ông Mạc Tuân này, cho dù cô nỗ lực giấu giềm thân thế của anh thế nào, nhưng trong xương cốt anh chung quy chảy xuôi dòng máu Xích Tử trăm năm, Sợ rằng… cuối cùng sẽ có một ngày anh sẽ đi lên địa vị chí tôn của Hoa Tây Châu, quân lâm thiên hạ.

Với tử cục không giải được như vậy của Hoa Tây Châu và Lan Lâu, anh và cô chỉ sẽ triệt để đứng về hai mặt đối lập.

Hàng mi nhỏ dài của Lê Hương rung động: “Mạc Tuân, đừng nói chuyện này cho Thượng Quan Húc.”

Mạc Tuân nhướng mày kiếm anh khí: “Tại sao tôi phải giúp cô?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1207


Chương 1207:

“Anh muốn cái gì?” Lê Hương trực tiếp hỏi.

Mạc Tuân cúi đầu, môi mỏng tiến tới vành tai trắng như tuyết của cô, đè tháp tiếng nói nói: “Đêm nay đến chỗ tôi, đừng về.”

Con ngươi Lê Hương co rụt lại, anh lại… muốn cô đến chỗ của anh qua đêm.

Lê Hương cũng không phải kiểu “ngốc bạch điềm”

nữa, Mạc Tuân muốn cô ở qua đêm, cô còn sẽ không TG š Ặ An An % À ngốc đên cho là anh là muôn cùng cô đắp chăn thuân khiết nói chuyện phiếm từ mây trăng cho tới nhân sinh triết học, không hề làm gì.

“Không được…” Lê Hương vừa nghĩ tới bây giờ mình đang bị anh chế trụ, nên liền mềm nhũn cất tiếng: “Mạc Tuân, bây giờ anh muốn phụ nữ nào mà chẳng có, anh có thể đừng làm khó dễ tôi không… tôi hiện tại có sứ mạng và trách nhiệm của mình, chuyện Hiên Viên Kiếm liên quan đến Lan Lâu phục hưng, anh nhất định không thể nói cho Thượng Quan Húc, hơn nữa việc này anh đừng tham dự hay không, anh trở về Đề Đô đi…”

Nhìn đôi môi đỏ mọng cứ mở mở khép khép lại của cô chỉ muốn đuổi anh đi, Mạc Tuân trực tiếp dùng sức hôn lên môi cô.

Anh hôn rất kịch liệt, cố ý để cho cô khó chịu, Lê Hương nhanh chóng cảm thấy hô hấp bị đoạt, hơi thở nam tính sạch sẽ mát lạnh trên người anh trong nháy mắt tập kích đến.

Ưm.

Lê Hương nhanh chóng vươn hai tay nhỏ bé chống lên lồng ngực to lớn của anh, muốn đầy anh ra.

Mạc Tuân nắm chặt vòng eo nhỏ của cô, không chịu buông tay, giữa lúc m** l*** d** d** anh tràn bật tiếng khàn khàn: “Đêm nay đến chỗ tôi đi, nhé? Cô rời khỏi Đề Đô đã lâu, tôi chưa từng có người phụ nữ nào trong một khoảng thời gian rồi, muốn…”

Là thật sự muốn.

Vừa rồi ở trong vương cung, cô giống như một mèo con trốn bên chân anh, còn phả ra hơi nóng lên địa phương nhạy cảm của anh, khi đó hông của anh đã tê rần.

Lê Hương tránh lung tung khỏi nụ hôn hừng hực lại xâm lược mười phần của anh, cô đang suy nghĩ miên man, cô rời khỏi Đế Đô cũng chưa được mấy ngày, anh làm sao lại như thế chứ?

“Mạc Tuân, anh buông tôi ra.”

Nụ hôn Mạc Tuân rơi xuống mái tóc dài của cô trên, mê luyến ngửi mùi hương trên tóc cô: “Lên xe tôi.”

“Không muốn.”

Lê Hương tại giấy giụa trong lòng anh, biên độ động tác rất nhỏ, không dám chọc giận anh, tránh anh lại nói chuyện Hiên Viên Kiếm ra, Mạc Tuân cũng cảm giác cô đang nửa chống cự, nửa nghênh đón, thân thể như rắn nước cọ xát thân thể rắn chắc của anh, b*n r* tia điện.

Anh muốn cô ôm ngang lên, trực tiếp đưa lên xe mình, sau đó đưa cô về nhà.

Về nhà cũng được, nhưng đi ngang qua khách sạn thuê phòng cũng được, nói chung muốn hung hăng ném cô vào trên giường lớn.

Vừa lúc đó, xì xì xì, Mạc Tuân cảm thấy phía sau lưng mát lạnh, như thể có nước lạnh phun trên người anh.

Rất nhanh bên tai liền truyền đến âm thanh non nớt: “Chú đẹp trai, bắt nạt phụ nữ không bản lĩnh chút nào đâu, mau buông mẹ ra.”

Mạc Tuân cứng đò, anh nhanh chóng xoay người, Tiểu Bì Bì xông vào trong tầm mắt của anh.

Tiểu Bì Bì tới, hiện tại cầm trong tay một khẩu súng đồ chơi, vừa rồi chính cậu phun nước lên người Mạc Tuân.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1208


Chương 1208:

Mạc Tuân nhìn Tiểu Bì Bì, con ngươi hơi co rụt lại, là cậu nhóc này, chính là cậu nhóc anh ở sân bay gặp được.

Cậu nhóc này ngay lần đầu tiên gặp mặt đã chỉa súng vào buồng tim anh, bảo anh giơ hai tay lên.

Mẹ…

Mạc Tuân quay đầu, nhìn Lê Hương bên người: “Thằng nhóc này là con trai cô?”

Hàng mi mảnh dài của Lê Hương khẽ rung động, cô thật không ngờ một Tiểu Bì Bì xuất quỷ nhập thần lại đột nhiên xuất hiện, còn chạm mặt bồ ruột Mạc Tuân.

“Bì Bì, sao con lại tới đây?” Lê Hương nhanh chóng chạy tới, ôm lấy Tiểu Bì Bì, bảo vệ Tiểu Bì Bì ở trong ngực của mình, chặn ánh mắt của Mạc Tuân.

Mi tâm anh tuấn của Mạc Tuân dâng lên một tầng khói mù sương lạnh, hiện tại Lê Hương khẩn trương che chở Tiểu Bì Bì như vậy, đối với anh tràn đầy đề phòng, rất rõ ràng cô rất sợ anh tổn thương con trai của cô.

Ngày ấy ở sân bay Mạc Tuân đã hoài nghi thân phận của Tiểu Bì Bì, bởi vì Tiểu Bì Bì rất giống Lê Hương, trong mặt mày tuấn tú vô song đều có cái bóng Lê Hương, khi đó anh liền hoài nghi Tiểu Bì Bì là con trai của cô rồi.

Không ngờ là thật.

Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng hai bàn tay xuôi ở bên người Mạc Tuân vẫn đột nhiên siết thành quyền, đây chính là con trai của cô và Tô Hil Đoạn chuyện cũ hơn 3 năm lúc trước lần nữa hiện lên trước mắt, Mạc Tuân vẫn cảm thấy mình đã chữa khỏi vết thương, nhưng ngày hôm nay anh mới phát hiện vét thương trong lòng anh vẫn như cũ máu chảy dầm dè, vẫn như cũ làm cho anh đau thấu tim gan.

Năm đó Lê Hương phá thai con anh, lại sinh ra đứa con trai với Tô Hi!

Mạc Tuân nhìn Tiểu Bì Bì, anh biết đứa bé ba tuổi này giống với Tiểu Dịch Dịch đều là thiên tài có chỉ số IQ cao đến b**n th**, Tiểu Bì Bì chẳng những thuật bắn súng xuất thần nhập hóa, hơn nữa còn là một hacker đứng đầu.

Con trai của cô và Tô Hi ưu tú như vậy!

Cô lại sinh cho Tô Hi một con trai ưu tứ như thế!

“Mẹ, mẹ đừng sợ, có con ở đây, chú đẹp trai không dám bắt nạt mẹ đâu.” Tiểu Bì Bì căn bản cũng không cần Hạ Lê Hương bảo vệ, cậu ngược lại đem Lê Hương bảo vệ ở phía sau mình.

Tiểu Bì Bì cầm súng đồ chơi, đôi mắt to đen nhánh nhìn Mạc Tuân: “Chú đẹp trai, chú muốn bắt nạt mẹ con, trước hết phải qua cửa ải của con, chú có dám đọ sức giữa những người đàn ông với con không?”

Mạc Tuân nhìn Tiểu Bì Bì vừa khí thế mười phần vừa mềm như cục bông, buồn cười nhếch môi mỏng: “Nhóc con, bây giờ con còn chưa phải là đối thủ của chú, chờ.

thêm 20 năm rồi hãng đọ sức với chú!”

Tiểu Bì Bì cảm nhận được chú đẹp trai khinh thường, cậu chợt chau chặt hàng mày, trông như hai con sâu lông.

Mạc Tuân đột nhiên cảm thấy lúc Tiểu Bì Bì tức giận lại rất giống với con trai Mạc Thần Dịch của anh.

Lúc này Lê Hương nhanh chóng lên tiếng nói: “Tiểu Bì Bì, con hiểu lầm rồi, chú đẹp trai không bắt nạt mẹ, vừa rồi bọn mẹ chỉ là… đang nói chuyện.”

Dù sao Tiểu Bì Bì cũng là con trai Mạc Tuân, Lê Hương không hy vọng hai bó con làn đầu tiên gặp mặt liền phát sinh xung đột, cho nên cô mới nói dối.

*Dạ? Có phải thế không? Nhưng vừa rồi con thấy chú đẹp trai hôn mẹ…” Đôi mắt to của Tiểu Bì Bì đảo quanh, dù là có chỉ số thông minh cao tới đâu, cậu bé cũng tạm thời không hiểu nổi thế giới ái tình của người lớn: “Lẽ nào, vừa rồi mẹ và chú đẹp trai đây là đang yêu vỗ tay sao?”

“Yêu vỗ tay?” Lê Hương khó hiểu.

Tiểu Bì Bì dùng sức gật đầu: “Đúng vậy, bà ngoại nói yêu vỗ tay chính là “bép bép bép”(*).”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1209


Chương 1209:

*Giải thích một chút cho các tâm hồn “chong sáng”: bép bép bép là tiếng khi tay vỗ vào mông đấy các đồng chí ạ.

*.” Khuôn mặt tuyệt sắc của Lê Hương bạo nổ, sao mẹ cô lại nói với Tiểu Bì Bì những thứ này, cô nhanh chóng che kín miệng nhỏ của Tiểu Bì Bì, không cho cậu lại nói lung tung.

“Mạc tổng, tôi còn có việc, đi trước.” Lê Hương ôm Tiểu Bì Bì lên xe, xe bảo mẫu nhanh chóng phóng đi.

Cô mang theo con trai đi.

Lúc đầu Mạc Tuân muốn mang Lê Hương qua đêm, nhưng nửa đường Tiểu Bì Bì xông ra, trực tiếp cướp Lê Hương đi, cho nên anh một mình trỏ về.

Trở lại trong phòng ngủ, Mạc Tuân giơ ngón tay rõ ràng khớp xương lên cởi nút áo sơ mi xuống, anh cởi áo sơ mi, lộ ra nửa người trên.

Da thịt người đàn ông là màu lúa mạch khỏe mạnh, bắp thịt rắn chắc, sáu múi cơ bụng, cũng không phải là kiểu vóc người quá đô con như trong phòng gym, ngược lại dáng người anh, vô cùng cao quý, tam giác ngược hoàn mỹ theo dây lưng bên hông kéo dài vào trong quần, khiến người ta nhìn mặt đỏ tới mang tai.

Mạc Tuân nhìn vết nước phía sau áo sơ mi, là vừa rồi súng đồ chơi của Tiểu Bì Bì bắn tới, anh cảm thấy buồn cười, liền nhếch môi mỏng.

Thế nhưng rất nhanh ý cười nơi khóe môi anh tan biến, anh đang làm cái quái gì, đây chính là con trai của cô va Tô Hi, anh hẳn phải chán ghét cậu mới đúng.

Hơn ba năm trước, anh còn nỗ lực trút thuốc sảy thai cho Lê Hương, muốn g**t ch*t đứa bé này.

Mạc Tuân cảm thấy phiền não, anh bỏ lại áo sơ mi đi tới trước cửa sổ sát đất, anh để trần nửa người trên đứng lặng ở đó, sau đó châm một điều thuốc.

Hai ngón tay thon dài kẹp điều thuốc lá hút một hơi, sau đó một tay đút trong túi quần phun làn khói ra, khói mù lượn lờ càng tăng thêm máy phần thần bí và gợi cảm của người đàn ông.

Lúc này “ting” một tiếng, điện thoại anh có tin nhắn tới.

“Hello, chú đẹp trai.”

Mạc Tuân vừa hút thuốc vừa liếc mắt nhìn tin nhắn ở điện thoại, không cần đoán anh cũng biết đây là con trai của Lê Hương – Tiểu Bì Bì gửi tới.

Cậu nhóc này lại lấy được số điện thoại của anh, gửi tin nhắn cho anh.

Mạc Tuân cảm giác mình nên chán ghét cậu nhóc này, nhưng nghĩ đến dáng vẻ cậu thông tuệ lại giảo hoạt, Mạc Tuân phát hiện mình thực sự không còn cách nào chán ghét cậu.

Anh chẳng những không ghét cậu nhóc này, thậm chí còn có chút thích cậu.

Loại cảm giác này làm cho Mạc Tuân càng phiền não, anh định không đọc tin nhắn, không trả lời lại.

Rất nhanh “ting”” một tiếng, Tiểu Bì Bì lại gửi đến: “Chú đẹp trai, chú hơi lạnh lùng đó nha.”

Mạc Tuân nhếch môi mỏng thành đường vòng cung nhàn nhạt, anh nhịn không được trả lời: “Có việc?”

Tiểu Bì Bì: “Đương nhiên có việc ạ, chú đẹp trai có phải quên mắt một chuyện rất quan trọng hay không, đó chính là… xem mắt với mẹ con.”

Mạc Tuân đột nhiên nhớ lại đoạn thời gian trước Tiểu Bì Bì hack máy tính anh, gửi thư mời xem mắt cho anh, Tiểu Bì Bì lại mời anh và Lê Hương xem mắt, vậy Tô Hi đâu?

Mạc Tuân mím môi mỏng: “Cậu nhóc, bố con đâu?”

Tiểu Bì Bì: “Con không có bó.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1210


Chương 1210:

Đây là ý gì?

Mạc Tuân khựng lại, lẽ nào Lê Hương cùng Tô Hi đã sớm chia tay, có lẽ vậy, bằng không sao Lê Hương lại gả cho Thượng Quan Húc?

Cho dù là vì Hiên Viên Kiếm, đàn ông cũng không để cho người phụ nữ mình yêu mến gả cho người khác.

Anh cũng sẽ không để Lê Hương gả cho Thượng Quan Húc!

Lúc này “ting” một tiếng, Tiểu Bì Bì gửi đến tiếp: “Chú đẹp trai, mẹ con chú cũng biết rồi đấy, da trắng, mặt đẹp, chân dài, ngực 34C…”

Ánh mắt Mạc Tuân xoẹt qua máy từ “da trắng mặt đẹp chân dài”, cũng không dị nghị, rất rõ ràng trong lòng tán đồng không gì sánh được .

Thế nhưng ánh mắt của anh như ngừng lại ở nửa câu sau *34C”, mày kiếm anh khí cau lại, anh reply: “Này nhóc, mẹ con mới không có C, nhiều lắm chỉ B thôi.”

Tiểu Bì Bì không phục: “Chú đẹp trai, mẹ con chính là C, không tin con gửi ảnh đẹp của mẹ cho chú xem thử, mắt thấy mới là thật.”

Mạc Tuân trong lòng cười một tiếng, anh chính là mắt thấy mới là thật đấy.

Rất nhanh Tiểu Bì Bì gửi ảnh chụp tới, Mạc Tuân mở ra.

Đây là ảnh chụp của Lê Hương, Lê Hương ở trong bể bơi học bơi, mới vừa lên bờ, trên người cô mặc một bộ áo tắm hai mảnh màu vàng nhạt, vóc người trước lồi sau vễnh triển lộ không thể nghỉ ngờ, toàn thân cô đều ướt nhẹp, mái tóc đen thanh thuần nhỏ nước, bọt nước nhỏ trong suốt rơi vào trước ngực, khiến người ta nhìn mà huyết mạch phun trào.

Mạc Tuân không ngờ Tiểu Bì Bì lại gửi một tắm ảnh chụp bạo đến thế cho anh, cho anh phúc lợi giữa đêm khuya, con nít không hiểu những thứ này, nhưng tắm hình này rơi vào đáy mắt Mạc Tuân, yết hầu nam tính của anh liền lăn trên dưới vài lần.

Tiểu Bì Bì: “Chú đẹp trai, thế nào, mẹ con có phải cúp C không? Sẽ không sai đâu, bà ngoại con đo đồ cho mẹ con, số đo 3 vòng con đều nghe được.”

Mạc Tuân khẽ khép mắt, vẫn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, anh đáp lại một chữ :”Ừm.”

Có lẽ vì nguyên nhân sinh con rồi, vóc người của cô quả thực đẫy đà hơn ba năm một ít.

Tiểu Bì Bì rất vui vẻ: “Chú đẹp trai, chú có cảm giác động tâm chưa vậy, nói cho chú biết, đàn ông yêu thích mẹ con rất nhiều đó, có thể xếp hàng từ nơi này đến nước Pháp lận, chú phải tranh thủ thời gian đi.”

Mạc Tuân cảm thấy Tiểu Bì Bì thật đúng là một nhân viên PR xuất sắc, cậu đã “chào hàng” mẹ mình quá xuất sắc.

*Ting” một tiếng, tin nhắn Tiểu Bì Bì lại đến: “Chú đẹp trai, chú cũng đừng nói con không có giúp chú, này, đây là ‘WeChat của mẹ con, chú két bạn với mẹ con đi!”

Tiểu Bì Bì ẩn thân.

Trước đây lúc ở Hải Thành, Mạc Tuân vì Lê Hương chơi WeChat, nhưng sau đó hai người chia tay, anh không chơi nữa, trên điện thoại cũng không có WeChat.

Hiện tại Tiểu Bì Bì đẩy ‘WeChat của Lê Hương tới, anh mở ra vừa nhìn, ảnh chân dung của Lê Hương chính là ảnh của cô.

Cô ở trong ánh tà dương bước chậm, gió đêm thổi tan làn váy đen trên người, còn có suối tóc đen thanh thuần tung xõa, cô chỉ lộ một gò má, nhưng gò má tinh xảo như mực vẽ, hút tròng mắt người.

Cô dường như chụp rất nhiều ảnh đẹp.

Mạc Tuân nhìn một hồi, sau đó yên lặng tải WeChat, đăng ký tài khoản, anh kết bạn Lê Hương.

Thế nhưng đợi rồi đợi, Lê Hương cũng chưa đồng ý.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1211


Chương 1211:

Cô vì sao không đồng ý?

Mạc Tuân hút hết điều thuốc trên tay, anh hút có hơi gấp gáp, trong tay lật xem ảnh chụp của Lê Hương, kỳ thực chỉ có mỗi hai tắm, nhưng anh cứ xem đi xem lại.

Anh cho tới bây giờ không cảm thấy mình là một người đàn ông nông cạn, nhưng anh cực kỳ say mê sắc đẹp của Lê Hương.

Lê Hương nơi đó còn chưa đồng ý.

Mạc Tuân dập tắt mẩu thuốc lá trong gạt tàn thuốc, sau đó ném điện thoại lên giường, anh vào phòng tắm, bắt đầu tắm nước lạnh.

Anh phải nhanh chóng dùng nước lạnh tới dập một thân hỏa!

Sau mười máy phút, Mạc Tuân tắm nước lạnh xong đi ra, trên người khoác áo choàng tắm đen, cầm trong tay khăn mặt lung tung chà lau mái tóc ngắn ẩm ướt.

Anh cầm điện thoại lên, điện thoại rất yên lặng, Lê Hương từ đầu đến cuối vẫn chưa đồng ý kết bạn với anh.

Cô có ý gì?

Mạc Tuân một lần nữa tạo một tài khoản, lần này tên tài khoản của anh là Tiểu Dịch Dịch.

Rất nhanh “ting” một tiếng, Lê Hương đồng ý kết bạn với anh.

Mạc Tuân nhếch môi mỏng, người phụ nữ này, muốn chơi với anh, cô còn non lắm!

Lê Hương nhanh chóng gửi tin đến, mang theo kinh hỉ.

Thượng Quan Mật Nhi đã sợ ngây người, trời ạ, đây là cái gì?

Chỉ thấy màn hình LCD trên đại sảnh đang chiều một đoạn video “hành động”, một nam một nữ dây dưa dính chặt vào nhau, áo quần đã cởi được một nửa, vừa mạnh mẽ lại ái muội.

Người đàn ông này là… Triệu tổng, mà người phụ nữ không ai khác, chính là… Thượng Quan Mật Nhi!

Thượng Quan Mật Nhi nhìn chằm chằm người phụ nữ kia nhìn nhiều lần để xác định mình không có hoa mắt, thật sự là ả!

Nhưng, ả quấn quýt với Triệu tổng từ lúc nào? Cái này ngay cả chính ả ta cũng không biết.

Ánh mắt Thượng Quan Mật Nhi rất cao, hơn nữa chỉ tập trung trên người Mạc Tuân, người đàn ông như Triệu tổng như vậy ả ta căn bản không đặt vào mắt, bây giờ.

nhìn chính mình và Triệu tổng dính lấy nhau như thế, ả ta muốn ói.

Chuyện gì xảy ra thế này?

Ä là ai? Ä đang ở đâu? Chuyện gì xảy ra vậy?

Thượng Quan Mật Nhi cảm thấy thế giới này quá khó hiểu.

Bà mập và quần chúng vây xem cũng ngước mắt nhìn, _ đúng lúc thấy video nóng của Thượng Quan Mật Nhi và Triệu tổng ở trong phòng khách sạn.

Triệu tổng đè Thượng Quan Mật Nhi: “Mật Nhi bảo bối, đừng nhắc tới bà mập kia nữa, mỗi lần làm với bà ta, anh đều muốn ói, ả ta ở đâu được mềm mịn như em.”

Thượng Quan Mật Nhi kiều mị cười: “Bà mập kia nhất định rất rộng nhỉ, Nếu không anh ly hôn với bà ta cưới em đi, em để anh làm phò mã Hoa Tây Châu.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1212


CHương 1212: Nhóm đã sữa lại nhảy nội dung chương trước, cả nhà xem lại nhé! Cám ơn cả nhà đã báo, chúc cả nhà vui khỏe!

Dĩ nhiên, Tiểu Bì Bì cũng vậy, cũng có chút trưởng thành sớm như thế.

Lê Hương có chút nhức đầu.

Cô lo nghĩ, không đành lòng để Tiểu Dịch Dịch thất vọng, cho nên trả lời “Vậy… cô giáo tiên nữ sẽ cố gắng một chút.”

Mạc Tuân nhanh chóng gợi lên môi mỏng, giống như con sói xám bắt được một con thỏ trắng nhỏ: “Cô giáo tiên nữ cố gắng lên nha.”

Lễ đính hôn của Lê Hương và Thượng Quan Húc tiến hành vào ba ngày sau, bởi vì thời gian cắp bách, nên hôm nay Lê Hương đi mặc thử váy cưới.

Trong thương trường, nhân viên nhiệt tình cười nói: “Lê tiểu thư, mời đi theo tôi, váy cưới đang ở bên trong.”

“Được”

Lê Hương đi theo, lúc này “ting” một tiếng, điện thoại di động có tin nhắn, là Tiểu Dịch Dịch gửi cho cô.

Mở ra đọc, Tiểu Dịch Dịch: “Cô giáo tiên nữ, bây giờ cô đang ở đâu?”

Lê Hương: “Dịch Dịch, cô đang ở trung tâm thương mại.”

Tin gửi đi, Tiểu Dịch Dịch không trả lời lại.

“Lê tiểu thư, mời xem, đây chính là váy cưới may theo số đo của cô.”

Lê Hương ngước mắt, không gian lớn như vậy, phía trước là một chiếc gương soi lớn chạm đất, đèn treo thủy tinh tản ra rực rỡ ánh sáng chói mắt, chiếu rọi xuống, soi sáng trên váy cưới.

Đây là một chiếc váy cưới hai dây, ren hình bướm được may từ bên hông bay đến bên vai, chất lụa mỏng mềm nhẹ và ren bướm diện tích lớn va chạm vào hút mắt người, gợi ra cảm giác mông lung lãng mạn, đẹp đến mức tận cùng.

Đôi mắt sáng trong của Lê Hương đột nhiên co rút, váy cưới quá đẹp, cô phảng phất bị đầu độc, nhắc đôi chân nhỏ, tới trước mặt chiếc váy cưới này.

Bàn tay nhỏ bé chậm rãi duỗi tới, cô dùng lòng bàn tay.

mềm mại nắm một đoạn váy nhỏ, đẹp quá.

Thật đẹp.

Mỗi người phụ nữ đều không thể từ chối váy cưới xinh đẹp, dường như chỉ khi mặc qua một lần áo cưới, người phụ nữ trọn đời mới có thể hoàn mỹ, Lê Hương có hơi sợ sệt, cô nhớ tới hôn lễ của cô và Mạc Tuân.

Cô gả cho Mạc Tuân, khi đó ở Hải Thành, anh cũng không tới đón dâu, là cô một mình đến nhà họ Mạc.

Cô tự nhiên cũng không có cơ hội vì anh mặc váy cưới một lân.

Nghĩ tới đây, Lê Hương cảm thấy thật đáng tiếc.

Lúc này cùng Thượng Quan Húc đính hôn chẳng qua chỉ là một phàn của kế hoạch, cô cũng không phải thực sự đính hôn, nhưng cái váy cưới này là thật, xinh đẹp cũng là thật.

“Lê tiểu thư, cô đi vào mặc thử cái váy cưới này đi!” Nhân viên nói.

Lê Hương hoàn hồn, cô gợi lên môi đỏ mọng, tâm tình trở nên tốt, kỳ thực một mình mặc váy cưới, mặc rồi tự xem, cũng tốt vô cùng.

“Được, tôi vào mặc thử ngay đây. “Lê Hương đi vào phòng thay đồ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1213


Chương 1213:

Mười phút sau.

Lê Hương mở ra cửa phòng thay quần áo, đi ra.

Wow.

Nhân viên nhanh chóng hít một tiếng, cảm thán nói: “Lê tiểu thư, cô mặc váy cưới thực sự quá đẹp, tôi cũng bị cô mê hoặc luôn rồi.”

Lê Hương ngước mắt nhìn về gương soi chạm đất phía trước, trong nháy mắt hít thở không thông, cơ bắp tinh tế trắng nõn của thiếu nữ ẩn dưới tầng tầng lụa mỏng, mênh mông mà mị hoặc, cổ V, kiểu dáng ôm sát, còn có làn váy kéo dài, dưới tà váy cưới cô thanh thuần mềm mại, rạng rỡ phát sáng.

“Lê tiểu thư, đại hôn ngày đó, cô tuyệt đối là cô dâu xinh đẹp nhất trên cái thế giới này.”

Trong lòng Lê Hương run lên từng vòng rung động, cô chậm rãi cong đôi môi đỏ mọng, ừ, cô bây giờ thực sự rất đẹp.

Lúc này cô ở trong gương đột nhiên thấy được một thân ảnh cao lớn mạnh mẽ, là… Mạc Tuân.

Mạc Tuân lại tới!

Lê Hương hoàn toàn không ngờ anh lại sẽ đến, hàng mi nhỏ dài như cánh ve bướm rung động.

Ngày hôm nay Mạc Tuân mặc áo sơ mi đen, quần tây dài đen, nút áo sơ mi mở hai nút, lộ ra xương quai xanh kh*** g**, bước chân anh ổn chắc chậm rãi đi tới, nâng tay nhắc chân đều tràn ngập ưu nhã sang trọng và cao cao tại thượng.

Hiện tại cặp mắt thâm thúy kia rơi vào trên người cô, nhìn cô mặc váy cưới, đáy mắt lóe lên kinh diễm.

Khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương nhanh chóng thiêu cháy, hai tay nhỏ bé kéo làn váy, cô có chút xấu hỏ, còn có chút quẫn bách.

“Mạc Tuân, sao anh lại tới đây, anh là tới tìm tôi sao, sao anh biết tôi ở chỗ này?” Lê Hương lập tức ném ra ba câu hỏi.

Mạc Tuân nhấc chân dài đi tới trước mặt cô, anh nhìn cô gái nhỏ đẹp đến làm người ta hít thở không thông, chất giọng trầm tháp từ tính cắt lên, bật ra hai chữ: “Thật đẹp.”

Thật đẹp.

Anh nói thật đẹp.

Lê Hương nơi nào nghĩ đến mình mặc váy cưới sẽ được anh nhìn thấy, răng cô cắn lên môi, đột nhiên không biết nói gì.

“Sao cô lại không mặc nội y?” Mạc Tuân đột nhiên mở miệng nói.

Trong lòng Lê Hương lộp bộp giật mình, lúc đầu cô mặc nội y, nhưng váy cưới là kiểu hai dây, mặc nội y không thích hợp, cho nên cô không mặc.

Lê Hương ngước mắt nhìn về phía người đàn ông, chỉ thấy ánh mắt người đàn ông đang rơi vào trên ngực cô.

Váy cưới là dạng ren, có chút xuyên thấu, khuôn mặt lớn chừng bàn tay của cô bạo nổ, nhanh chóng dùng hai tay nhỏ bé che ngực mình, xấu hỗổ giận dữ nói: “Mạc Tuân, anh nhìn đi đâu đó?”

Anh thực sự là lưu manh, điểm quan tâm vĩnh viễn đi lệch!

Mạc Tuân thản nhiên phóng khoáng, không giấu giềm, còn bình luận: “Cô bây giờ thật sự là 34C rồi.”

Trên người máu nóng Lê Hương xông lên não, tức giận trừng mắt liếc anh một cái, mở miệng: “Liên quan gì tới anh!”

Lê Hương xoay người chạy.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1214


Chương 1214:

Thế nhưng Mạc Tuân vươn bàn tay to kéo lại cánh tay gây của cô, nhẹ nhàng kéo một cái, thân thể mặc váy cưới nhỏ mềm liền rơi vào lồng ngực anh to lớn mà ấm áp của anh.

“Mạc Tuân, anh làm cái gì, nơi này có người.” Lê Hương nhanh chóng đứng vững thân thể, muón đầy anh ra.

Lúc này nhân viên bên người cười nói: “Lê tiểu thư, đây là vị hôn phu của cô sao? Wow, hai người tuần nam mỹ nữ thật sự rất xứng đôi nha, trời sinh một cặp mà! Tôi chúc hai người tân hôn hạnh phúc, trăm năm hòa hợp.”

Nhân viên này hiểu lầm rồi, anh không phải là vị hôn phu của cô!

Khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương đỏ lên, cô muốn giải thích, nhưng lúc này càng giải thích chỉ càng loạn thêm.

Cánh tay Mạc Tuân cứng như vòng sắt khóa trên thắt lưng mềm của cô, nhìn mặt mày thanh lệ kia tràn ra vài phần ngượng ngùng, anh chậm rãi câu môi, thấp giọng nói: “Đừng nhúc nhích.”

Làm cái gì?

Mạc Tuân cầm khăn voan trắng bên người lên, trùm lên trên đầu cô.

Hàng mi Lê Hương khẽ run lên, anh lại đeo màng che mặt cho cô.

Lúc này ngoài cửa truyền đến một chuỗi tiếng bước chân, hai người tới, là Thượng Quan Húc và Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi nhõng nhẽo nói: “Anh Húc, nghe nói hôm nay chị Lê Hương tới thử váy cưới, lát nữa hai anh chị còn đến bờ biển chụp ảnh cưới, em đi theo làm bóng đèn như vậy, chắc hai anh chị sẽ chào đón em chứ?”

Thượng Quan Húc khách sáo cười nói: *Đương nhiên rồi, Mật Nhi em qua đây vừa vặn gợi ý cho Lê Hương tham khảo một chút.”

Lê Hương nhanh chóng nâng đôi mắt trong vắt nhìn Mạc Tuân: “Thượng Quan Húc và Thượng Quan Mật Nhỉ tới, bị bọn họ thấy sẽ không tốt, anh buông ra trước đi Mạc Tuân!”

“Đừng nhúc nhích.” Mạc Tuân ngoảnh mặt làm ngơ với hai người chậm rãi tới gần bên ngoài, anh cầm cố lại thân thể yêu kiều của Lê Hương, sau đó vươn tay hơi vén chiếc màng che mặt của cô ra.

Hàng mi Lê Hương run rẫy mạnh mẽ, ở trên tiệc đính hôn cũng có phân đoạn thần thánh này, chú rễ tương lai nhẹ nhàng vén màng che mặt của cô dâu ra…

Mọi chuyện xảy ra trong hôm nay đều vượt quá dự liệu của cô, anh là người đầu tiên thấy cô mặc váy cưới, anh còn vén màng che của cô ra.

Trái tim Lê Hương trong nháy mát đột nhiên mềm nhũn, như là một cây lông vũ nhẹ nhàng phát qua, tạo nên một vòng lại một vòng sóng rung động.

Cô đang suy nghĩ, tiếc nuối trong lòng cô kia đã viên mãn.

Váy cưới này dường như vì anh mà mặc.

Mạc Tuân dùng bàn tay to nâng khuôn mặt tuyệt sắc của cô lên, vén màng che lên, xinh đẹp như một đóa hồng đỏ kiều diễm, hiện tại cô cũng ngửa đầu nhìn anh, cặp mắt đen kia ươn ướt ngập nước, anh hạ mắt, hôn lên môi cô.

Hơi thở người đàn ông lần nữa tập kích đến, hai chân Lê Hương mềm nhữn, thiếu chút nữa đã ngã xuống đắt.

Cô không nhắm mắt, cứ như vậy mở mắt nhìn anh, từ khi gặp nhau tới nay, đây là lần anh hôn dịu dàng nhất.

Anh bây giờ hôn dịu dàng lại không mất lực đạo, ở trên môi đỏ mọng của cô vô cùng thân thiết trằn trọc, sau đó đẩy răng cô ra, công thành đoạt đất.

Anh khẽ nhắm mắt, trầm mê trong nụ hôn này, rất rõ ràng anh rất thích hôn cô, hôn cô làm cho anh cảm thấy thoải mái.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1215


Chương 1215:

Lê Hương để hai tay nhỏ bé trên ngực anh, chậm rãi cuộn tròn, kéo lại áo sơmi trước ngực anh, rất nhanh đã kéo ra nếp nhăn.

Lúc này ngoài cửa lần nữa truyền đến tiếng của Thượng Quan Húc và Thượng Quan Mật Nhi, hai người đã đến, đang ở ngoài cửa: “Anh Húc, chị Lê Hương ở đây ạ!”

Lê Hương lập tức thanh tỉnh lại, cô bắt đầu dùng sức đầy Mạc Tuân: “Mạc Tuân, người đã đến rồi.”

Mạc Tuân không chịu buông cô ra, thậm chí bởi vì có người quấy rối mà không vui nhíu mày kiếm lên: “Hôm nay nói rõ ràng với Thượng Quan Húc đi.”

“Nói cái gì nha?”

“Nói hủy hôn lễ, cô không thể gả cho hắn.”

“Không được…”

Mạc Tuân chậm rãi híp đôi mắt thâm thúy, như cười như không nói: “Cô không nói, tôi thay cô nói.”

Anh xoay người định đi ra tìm Thượng Quan Húc.

Lê Hương giật mình, vươn hai tay dùng sức ôm lấy vòng hông to lớn của Mạc Tuân, hạ mình mềm giọng cầu xin anh: “Mạc Tuân, anh đừng như vậy, anh phá hủy chuyện của tôi mắt.”

“Buông ra.” Mạc Tuân mím môi, lạnh giọng ra lệnh.

Lê Hương không dám buông tay, cô biết lúc này mạnh bạo với Mạc Tuân là vô dụng, từ trong xương anh có chủ nghĩa đàn ông rất lớn, chỉ có lấy mềm đối đãi với anh thôi.

Lê Hương chôn khuôn mặt nhỏ vào lồng ngực rộng lớn, nũng nịu cà qua cà lại, sau đó ngắng mặt cầu xin nhìn anh: “Mạc Tuân… Mạc tiên sinh…”

Âm thanh Lê Hương nũng nịu mềm ngọt ngào, chủ động gọi anh một tiếng Mạc tiên sinh…

Thắt eo của Mạc Tuân nhanh chóng tê rần, bàn tay to siết lầy vòng eo mềm của cô đầy đến trên vách tường phía trước: “Lê Hương, trong mắt cô tôi dễ dụ như vậy? Chỉ một tiếng Mạc tiên sinh?”

Anh đã sớm xem thấu tâm cơ nhỏ của cô, nhưng cũng rất hưởng thụ chút tâm cơ này của cô.

Lê Hương đã ở với anh nhiều năm rồi, nhưng phía chủ động đều là anh, hiện tại anh trên cao nhìn xuống, híp mắt đợi cô tới dỗ anh, cô lại có vẻ rất ngây ngô.

Lê Hương do dự một chút, sau đó nhón chân lên chủ động hôn khóe môi anh một cái.

Mạc Tuân chống tay lên vách tường, một bàn tay to khác cầm bàn tay nhỏ mềm như không xương, sau đó dẫn dắt tay nhỏ của cô chậm rãi đi xuống…

AnhI Mặt Lê Hương bạo nổ, nhanh chóng siết chặc quả đắm nhỏ của mình, không chịu phối hợp.

Phía ngoài Thượng Quan Húc và Thượng Quan Mật Nhi đã đến, Thượng Quan Húc đặt tay lên chốt cửa, đang chuẩn bị đẩy cửa đi vào.

Lê Hương căng thẳng cao độ, thính giác liền nhạy cảm hơn, cô nghe được tiếng chốt cửa chuyển động, con ngươi trong vắt đột nhiên co rụt, cô nhìn Mạc Tuân: “Mạc Tuân, người đến kìa!”

Tuy cô và Thượng Quan Húc chỉ là quan hệ hợp tác, nhưng để Thượng Quan Húc và Thượng Quan Mật Nhi thấy cảnh cô cùng Mạc Tuân quấn quýt lấy nhau, rất khó chịu.

Mạc Tuân cũng nghe thấy, tuy anh căn bản không quan tâm hai người bên ngoài kia, nhưng nhìn dáng vẻ bị đàn ông bắt nạt lúc này của Lê Hương, anh cũng không nguyện ý để cho bất cứ kẻ thứ ba nào chiêm ngưỡng được.

Mạc Tuân ôm eo thon Lê Hương đầy cô vào trong phòng thay đò.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1216


Chương 1216:

Một giây kế tiếp “cạch” một tiếng, cửa mở ra, Thượng Quan Húc và Thượng Quan Mật Nhi đi vào.

Thế nhưng bên trong không có một bóng người.

Thượng Quan Mật Nhi nhìn khắp nơi, nghi ngờ nói: “Anh Húc, chị Lê Hương đâu? Chị Lê Hương không phải ở chỗ này thay váy cưới sao, sao không thấy chị Lê Hương nữa?”

Thượng Quan Húc cũng rất kỳ quái, anh ta gọi một tiếng: “Lê Hương! Lê Hương!”

Bây giờ Lê Hương và Mạc Tuân đang trốn trong phòng thay đồ, Mạc Tuân cúi đầu, môi mỏng rơi trên vành tai trắng như tuyết bắt đầu hôn: “Trả lời bọn họ.”

Lê Hương: “…”

Mạc Tuân lấy lực đạo bá đạo không cho phép từng chối tách từng ngón tay đang siết thành quả đắm nhỏ của cô, khàn giọng uy h**p nói: “Ngoan một chút, bằng không tôi sẽ không chú ý để cho bọn họ xem hiện trường trực tiếp đấy.”

Lê Hương bị uy h**p: “…

Lê Hương vẫn rất xấu hổ về chuyện nam nữ, không cởi mở được, trêu chọc một chút cô sẽ đỏ mặt, hiện tại Mạc Tuân vây cô trong phòng thay đồ, bảo cô làm loại chuyện này, đã sớm đột phá giới hạn của cô.

Lê Hương tức giận há miệng, cắn trên vai anh một cái.

Mạc Tuân bị đau, đuôi mắt hẹp dài nhanh chóng dâng lên tầng máu đỏ tươi, anh nắm eo thon nhỏ của Lê Hương, lực đạo lớn hận không thể bóp gãy eo cô, anh hung hăng đầy cô về trên ván cửa.

Àm một tiếng, có tiếng vang phát ra.

Tiếng động này nhanh chóng hấp dẫn Thượng Quan Húc và Thượng Quan Mật Nhi bên ngoài, ánh mắt của hai người “xoát’ một cái đều rơi vào cửa phòng thay quần áo đang đóng chặt.

Thượng Quan Mật Nhi mới nói: “Ý, là chị Lê Hương đang thay váy cưới ở bên trong sao?”

Thượng Quan Húc chạy tới: “Lê Hương, là em sao?”

Lê Hương nhanh chóng buông lỏng miệng ra, đúng là cô đã cắn Mạc Tuân, nhưng anh lại làm ra tiếng động lớn như vậy.

Người đàn ông này thật đúng là phách lối không ai bì nỗi.

“Cửu Lăng vương, là em, em… em đang thay váy ở bên trong, váy cưới này… hình như kích cỡ không vừa lắm…”

Lê Hương nói di.

Thượng Quan Húc ngừng lại: “Vậy có muốn anh gọi người giúp em một tay hay không?”

Lê Hương nhanh chóng từ chối: ‘Không cần, em thử lại xem sao.”

*Ừ.” Thượng Quan Húc rời đi.

Nghe tiếng bước chân càng lúc càng xa, dây thần kinh căng chặt của Lê Hương mới được nới lỏng, lúc này trong tầm mắt đột nhiên tối sầằm, Mạc Tuân cúi đầu chặn môi cô lại.

Lê Hương nhanh chóng đẩy anh: “Mạc Tuân, anh nhẹ một tí, đừng lưu lại dấu trên người tôi, lát nữa tôi còn chụp ảnh cưới…”

Mạc Tuân hung dữ nhìn chòng chọc cô: “Tối hôm qua muốn cô cả đêm, toàn thân khó chịu, giờ thì mở thắt lưng tôi ra đi!”

Thượng Quan Húc ngồi trên ghế sa lon lật xem báo, yên lặng chờ Lê Hương, nhưng Thượng Quan Mật Nhi đã không chờ được, ả xem giờ: “Anh Húc, chị Lê Hương tại sao vẫn chưa ra, cũng mười phút rồi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1217


Chương 1217:

Thượng Quan Húc đọc báo không ngảng đầu: “Thử váy cưới khá rườm rà,chắc phải cần thời gian, Mật Nhi, sao em lại sốt ruột hơn cả chú rễ tương lai là anh đây vậy?”

Bị hỏi vặn như thế, Thượng Quan Mật Nhi không trả lời.

Lúc này “cạch” một tiếng, cửa mở, Lê Hương đi ra.

*Chị Lê Hương, rốt cuộc chị cũng ra rồi, tại sao chị không mặc váy cưới thế?” Thượng Quan Mật Nhi chạy lên trước.

Lê Hương đã cởi váy cưới đó ra, mặc đồ của mình: “À, váy cưới đó quá nhỏ, tôi mặc không vừa.”

Thượng Quan Húc đi tới, anh ta nhìn Lê Hương, khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương đỏ bừng, như nhuộm say lòng người, cả người như nụ hoa mới vừa nở rộ, tuyệt diễm mà kiều mị.

Thượng Quan Húc chưa từng thầy qua Lê Hương như: vậy, không khỏi chăm chú nhìn thêm, trong ấn tượng của anh ta Lan Lâu công chúa vĩnh viễn là tiên khí thông tuệ, ung dung mà quả quyết, nhưng bây giờ ngay cả đuôi lông mày thanh lệ của cô cũng nhiễm mấy phần mềm mại đáng yêu, khiến người ta không dời mắt nỗi.

Thượng Quan Húc chậm rãi híp cặp mắt đen kia, nếu như: nói Lê Hương ban nãy không ở cùng đàn ông, anh ta tuyệt đối không tin.

Ánh mắt Thượng Quan Húc nhìn thoáng qua phòng thử đồ, hiện tại cửa mở ra, bên trong không một bóng người, nhìn không ra bắt kỳ dị thường nào.

Thế nhưng, không có khác thường mới thật sự là dị thường, vừa rồi Lê Hương ở bên trong căn bản cũng không phải là thay quần áo.

Người đàn ông kia là ai?

Thượng Quan Húc vẫn rất tò mò, anh ta tò mò là rốt cuộc tuýp đàn ông như thế nào có thể khống chế vị Lan Lâu công chúa tuyệt sắc phong hoa này.

Thượng Quan Mật Nhi che miệng cười nói: “Chị Lê Hương, váy cưới sao có thể nhỏ được chứ, sẽ không phải là… chị béo lên đấy chứ?”

“” Lê Hương hoàn toàn không muốn để ý Thượng Quan Mật Nhi này.

“Lê Hương, thời gian còn kịp, đợi lát anh bảo nhà thiết kế sửa lại váy cưới, chúng ta bây giờ đi chụp ảnh cưới trước thôi!” Thượng Quan Húc nói.

“Dạ, em đến nhà vệ sinh một lát.” Lê Hương đến nhà vệ sinh.

Trong phòng rửa tay, Lê Hương đứng ở trước đài rửa mặt dùng sức chà xát hai tay của mình, nhưng nhớ tới chuyện đã xảy ra lúc nãy ở phòng thay đồ, cô đã cảm thấy hai tay của mình có rửa thế nào sao cũng không sạch sẽ nỗi.

Người đàn ông Mạc Tuân kial Lê Hương xấu hổ, nhưng cô nhanh chóng chỉnh lại tâm trạng của mình, sau đó đi ra ngoài.

Vừa ra ngoài, Lê Hương nhanh chóng thấy được thân thể cao ngất quen thuộc, là Mạc Tuân!

Anh đúng là âm hồn bắt tán!

Mạc Tuân hiện tại đứng ở bên cạnh Thượng Quan Húc, hai người đàn ông anh tuấn đang nói chuyện, mà Thượng Quan Mật Nhi đối với chuyện vô tình gặp được Mạc Tuân này vô cùng vui vẻ, ả nép vào người đứng cạnh Mạc Tuân, trong ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và đê mê.

Lúc này Thượng Quan Húc thấy được Lê Hương, anh ta lên tiếng: “Lê Hương, em tới đúng lúc lắm, vị này chính là Mạc tổng, hôm nay đúng dịp gặp ở đây.”

Lê Hương đi tới, đôi mắt trong vắt của cô rơi trên người Mạc Tuân, quần áo trên người anh không chút nếp nhăn lộn xộn nào, vẻ gợi cảm nhiễm hơi thở t*nh d*c cũng biến mắt không chút dấu vết, lại khôi phục dáng vẻ lạnh lùng cắm dục ngày thường.

Lê Hương bỗng nghĩ tới một câu, mặt người dạ thú!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1218


Chương 1218:

Lê Hương cong môi, hào phóng chào hỏi một tiếng: “Mạc tổng, chào anh, không nghĩ tới ở chỗ này gặp được anh.”

Mạc Tuân vừa được thỏa mãn, hiện tại tâm tình rất tốt, anh nhướng hàng mày kiếm anh khí nhìn Lê Hương: “Lan Lâu công chúa, chúng ta vừa rồi… không phải mới vừa gặp nhau hả?”

Lời này vừa ra, bầu không khí cứng đờ.

Lê Hương: “…”

“Mạc tổng, chị Lê Hương, hai người ban nãy… đã gặp ở đâu?” Thượng Quan Mật Nhi hỏi.

Lê Hương hung hăng trợn mắt nhìn Mạc Tuân, anh bây giờ là đang trêu cợt cô, người đàn ông ác liệt này: “A, Mạc tổng, anh nhớ nhằm rồi! Chúng ta ban nãy đâu có gặp nhau.”

“Hở, phải không?” Mạc Tuân nhìn bộ dạng Lê Hương xù lông lên, cáu khỉnh đáng yêu, anh câu môi cười nói: “Lan Lâu công chúa nói cái gì thì chính là cái đó!”

*.” Lê Hương cảm giác búng máu mắc kẹt ở họng mình sắp phun ra ngoài rồi!

Thượng Quan Húc nhìn Mạc Tuân và Lê Hương, trong tròng mắt đen lóe lên suy nghĩ sâu xa, nếu như ngay từ đầu anh ta vẫn còn đang suy đoán quan hệ hai người họ, vậy bây giờ anh ta khẳng định, Mạc Tuân chính là người người đàn ông kia!

Mạc Tuân chính là người đàn ông khống ché được Lê Hương!

Thượng Quan Mật Nhi cũng nhận tháy được bầu không khí hơi ái muội giữa Mạc Tuân và Lê Hương. Chỉ cần là nơi hai người bọn họ ở chung với nhau, dường như.

bắt luận kẻ thứ ba nào cũng không chen lọt được.

“Mạc tổng, anh Húc và chị Lê Hương sắp đến bờ biển chụp ảnh cưới rồi, em cũng muốn đi, không bằng anh cũng đi theo chúng em nhé!” Thượng Quan Mật Nhi nồng nhiệt mời.

Lê Hương im lặng liêc Thượng Quan Mật Nhi, người chụp ảnh cưới là cô ta sao? Là cô ta sao, thứ khoe mẽ(*)?

(€) là một từ lóng, nghĩa tương đương với từ “show off”

bên tiếng Anh, chỉ sự hống hách, khoe mẽ.

Lê Hương không có chút nào hy vọng Mạc Tuân đi cùng, cô rất muồn vứt bỏ tên âm hồn bắt tán này!

Mạc Tuân gật đầu một cái: “Hôm nay vừa lúc tôi rảnh rỗi, vậy cùng qua xem một chút đi, Cửu Lăng vương, Lan Lâu công chúa, hai người không để ý chứ?”

Để ýI Vô cùng để ý!

*Đương nhiên không đề ý.”

Lê Hương nghe Thượng Quan Húc bên cạnh nói một câu như vậy, cô: Mạc Tuân lại nhìn sang gương mặt đang nhăn nhó vừa thu lại tức thì của Lê Hương: “Lan Lâu công chúa, cô hình như không chào đón tôi thì phải.”

*.. Làm sao có chuyện đó được, Mạc tổng đồng hành, tôi rất vui là đằng khác.” Lê Hương nở một nụ cười vô cùng vô cùng xán lạn.

Bồn người cùng đi đến bờ biển.

Vân Hải là bãi biển đẹp nhất của Hoa Tây Châu, không bơ: biển nào sánh bằng, máy năm trước nơi đây còn chưa được mở rộng, sau này có một thương gia rất giàu có đến, anh ta bỏ ra rất nhiều tiền để trực tiếp mua lại vùng biển này và phát triển nó. Tương truyền cảnh sắc nơi này và am(*), phú khả địch quốc.

() Thẩm Vạn Tam là một doanh nhân vào đầu triều đại nhà Minh, rất giàu có.

Triệu tổng nhanh chóng lắc đầu nói: “Nói ra thật xấu hỏ, đến nay tôi cũng chưa gặp qua boss lớn.”

Ngay cả Triệu tổng cũng không gặp được boss lớn, mọi người càng hiếu kỳ hơn.

Thượng Quan Húc nhìn về phía Lê Hương: “Lê Hương, chúng ta vào thôi.”

*Dạ.” Lê Hương gật đầu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1219


Chương 1219:

Triệu tổng nhanh chóng nghe được âm thanh thanh lệ như: tiếng trời của Lê Hương, ông ta to gan ngắng đầu, khi thấy khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc đầy tiên khí của Lê Hương, ông ta chấn động, rõ ràng đã bị tuyệt sắc dung nhan của Lê Hương làm kinh hãi.

Đều nói dung mạo Lan Lâu công chúa khuynh thành, đây là lần đầu tiên Triệu tổng gặp Lê Hương, ông chưa từng gặp được cô gái nào xinh đẹp như Lê Hương.

Hai mắt của ông ta chăm chú dán vào Lê Hương, luyến tiếc dời đi.

Lúc này Triệu tổng cảm giác được ánh mắt đạo lạnh lẽo âm u rơi trên người ông ta, ông ta ngẳắng đầu, lập tức chạm phải đôi mắt thâm thúy của Mạc Tuân.

Hiện tại Mạc Tuân sâu kín nhìn ông ta, ánh mắt kia khiến người ta sởn cả da gà.

Da đầu Triệu tổng tê rần, tự dưng cảm thấy một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân vọt lên, ông ta cũng không dám đắc tội vị đệ nhát tài phiệt toàn cầu Mạc Tuân này.

“Mạc tổng, ha ha.” Triệu tổng cười nịnh.

Mạc Tuân liếc Triệu tổng, sau đó nhắc chân dài rời đi.

Thượng Quan Mật Nhi đứng cạnh thu hết màn này vào mắt, xem ra vị Triệu tổng này là coi trọng Lê Hương rồi, thú vị đây, Thượng Quan Mật Nhi quỷ dị câu môi, theo sát tiến vào.

Trong phòng ăn.

Lê Hương và Thượng Quan húc ngồi ở một vị trí gần cửa sổ, bồi bàn đưa hai phần beefsteak lên.

“Lê Hương, em muốn uống cái gì?” Thượng Quan Húc ga lăng hỏi.

Lê Hương suy nghĩ một chút: “Em muốn uống đồ nóng, trà sữa đi!”

“Được.”

Bồi bàn lui xuống.

Lê Hương cầm dao nĩa lên, đang chuẩn bị cắt beefsteak, lúc này bên tai vang lên tiếng nói ỏng ẹo: “Mạc tổng, chúng ta ngồi ở chỗ kia đi!”

Lê Hương ngước mát nhìn, phía trước Mạc Tuân đi tới, bên người còn có Thượng Quan Mật Nhi.

Mạc Tuân hai tay đút trong túi quần, liếc mắt thấy được Lê Hương.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Rất nhanh, Mạc Tuân nhấc chân dài đi thẳng qua đây: “Cửu Lăng vương, Lan Lâu công chúa, chúng tôi ngồi chung với hai người nhé?”

Lê Hương: “…”

Cô có thể từ chối sao?

Thượng Quan Húc câu môi: “Đương nhiên có thể.”

Mạc Tuân và Thượng Quan húc ngồi chung một chỗ, Lê Hương và Thượng Quan Mật Nhi ngồi chung một chỗ, bốn người cùng nhau dùng cơm.

Thượng Quan Húc cắt gan ngỗng thành miếng nhỏ, sau đó đặt bên tay Lê Hương: “Lê Hương, cái này cho em.

Lê Hương vừa định nói một tiếng “cảm ơn”, lúc này một giọng nói trầm thấp từ tính từ đỉnh đầu vang lên: “Cô ấy không ăn gan ngỗng.”

Lê Hương ngắng đầu, nhìn về phía Mạc Tuân.

Động tác Thượng Quan Húc khựng lại, sau đó có ý ám chỉ cười nói: *Xem ra Mạc tổng và Lê Hương là người quen CŨ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1220


Chương 1220:

Đáy mắt sâu thẳm của Mạc Tuân dán vào khuôn mặt tuyệt sắc động lòng người của Lê Hương, vẫn không nói gì, lần này Lê Hương giành nói: “Không quen.”

Cô nói không quen anh.

Khuôn mặt anh tuấn của Mạc Tuân chẳng có biểu cảm gì, vẫn là cô nói cái gì thì chính là cái đó!

Lê Hương cắt một miếng gan ngỗng nhỏ đặt trong miệng, ưu nhã nhai cắn, lúc này đầu ngón chân cô dưới bàn khẽ động, có người đang chọc cô.

Lê Hương ngước mắt, Mạc Tuân không ăn, ánh mắt thâm thúy đang nhìn cô.

Dưới mặt bàn, cô đi đôi giày giày cao gót thủy tinh, đôi giày da được cọ sáng của Mạc Tuân dán qua đây, nhẹ nhàng húc húc mũi chân cô.

Lê Hương trong vô thức rụt chân về phía sau.

Chân Mạc Tuân quá dài, dễ dàng duỗi tới, cuốn lấy đôi chân nhỏ của cô.

Nơi đây còn có những người khác, trên gò má mềm mại của Lê Hương ửng lên hai vệt hồng mờ ám, cô uống một ngụm trà sữa nóng.

Thượng Quan Mật Nhi đã rõ ràng cảm giác được không khí vi diệu giữa Mạc Tuân và Lê Hương, ả cắt một miếng beefsteak, đưa tới, thân mật đút Mạc Tuân ăn: “Mạc tổng, há miệng nào, em đút anh.”

Mạc Tuân nhìn thoáng qua miếng thịt bò Thượng Quan Mật Nhi đút tới, căn bản cũng không động.

Lê Hương nỗi giận, vừa rồi ở phòng thay đồ cô đã…

thỏa mãn anh, hiện tại anh có mỹ nhân làm bạn, vẫn còn tới dây dưa cô, quá quá đáng.

Lê Hương buông ly trà sữa xuống, đôi chân nhỏ dưới bàn đảo khách thành chủ, giày cao gót thủy tinh đạp lên ống quần Mạc Tuân.

Yết hầu Mạc Tuân khẽ lăn, ưỡn thẳng thắt lưng, tất cả giác quan đều tập trung trên đôi chân nhỏ của cô.

Giày cao gót của cô đạp lên quần anh, giống như một con kiến bò trong lòng anh, tê tê dại dại.

Ba năm nay bên cạnh Mạc Tuân có rất nhiều phụ nữ, nhưng anh đều không chạm qua bọn họ, 32 tuổi là độ tuổi huyết khí phương cương, h*m m**n một khi đã mở ra thì càng lúc càng nặng.

Thượng Quan Húc vẫn ngồi bên cạnh anh, nhưng có khăn trải bàn dài che, Mạc Tuân duỗi tay xuống phía dưới, bắt được đôi chân cô.

Lê Hương là quá tức nên mới trêu chọc anh một chút, nào ngờ anh trực tiếp bắt chân cô.

Lòng bàn tay anh to như có như không xoa một vòng trên mắt cá chân tinh xảo của cô, sau đó cần thận như trân bảo đặt bàn chân nho nhỏ của cô, trên đùi mình.

Hiện tại hai người là ngồi chéo nhau, chân cô bị kéo qua, động tác này độ khó rất lớn, nhưng Lê Hương từ nhỏ luyện múa, lúc nào cũng có thể dạng thành một chữ mã(*), động tác này đối với cô gái khác rất khó, nhưng đối với cô, quá đơn giản.

() tư thế xoạc ngang.

Anh không sợ người khác phát hiện nhưng Lê Hương sợ, cô nhanh chóng muốn rút chân về.

Thế nhưng Mạc Tuân khẽ động, trực tiếp dùng bắp thịt rắn chắc khóa chặt chân cô trên bắp đủi của anh.

Lần này anh dùng lực rất mạnh khiến cô không thể động đậy.

Tư thế hai người ái muội không gì sánh được.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1221


Chương 1221:

Khuôn mặt đáng yêu của Lê Hương càng nóng, bốc hơi thành một vòng đỏ ửng, nhìn hết sức khả nghỉ.

“Lê Hương, em nóng lắm hả?” Lúc này Thượng Quan Húc ngẳng đầu hỏi.

Bị chú ý tới, đôi mắt sáng của Lê Hương chột dạ né tránh: “Dạ, có một chút.”

Nhìn dáng vẻ cô nói dối, Mạc Tuân câu môi.

Khó xử nhát là Thượng Quan Mật Nhi, ả muốn đút Mạc Tuân ăn thịt bò, vậy mà Mạc Tuân căn bản không phản ứng ả, hiện tại tay Thượng Quan Mật Nhi đã mỏi nhừ.

Thượng Quan Mật Nhi là công chúa xinh đẹp nhất Hoa Tây Châu, bao đàn ông theo đuổi ả, thế nhưng ả vừa gặp đã yêu Mạc Tuân, trái tim đã rung động với anh.

Thế nhưng anh cứ hét lần này đến lần khác từ chối ả, thực sự khiến ả rất ức ché.

Song, Mạc Tuân càng từ chối ả, ả lại càng phải có được người đàn ông này.

“Mạc tổng…” Thượng Quan Mật Nhi chu môi, uất ức làm nũng nói: “Anh mau há miệng ra, em muốn đút anh ăn thịt bò nha.”

Mạc Tuân ngước mắt, nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi.

Lúc này Lê Hương dùng sức một cái, bàn chân nhỏ bị anh giữ chặt mạnh mẽ đạp về trước một cái, ngay trên vị trí hiểm của anh.

Mạc Tuân khế rên một tiếng, lần này thực sự bị cô đạp đau.

Cô hạ thủ thật ác độc, ba năm không gặp đã thay đổi cay độc như vậy rồi.

“Mạc tổng, anh không sao chứ?”

“Mạc tổng, anh làm sao vậy?”

Thượng Quan Húc và Thượng Quan Mật Nhi đều lo lắng nhìn Mạc Tuân.

Mạc Tuân mím môi, chịu đựng cơn đau bị cô đá trúng, không chút gợn sóng nào nói: “Tôi không sao.”

Lúc này Lê Hương dùng sức thu móng vuốt mình về, cô đứng lên: “Tôi ăn xong rồi, mọi người cứ từ từ ăn!”

Lê Hương xoay người rời đi.

Mạc Tuân nhìn thân ảnh Lê Hương đi xa, cô đi giày cao gót, lúc bước đi thắt lưng như rắn nước kia yêu kiều lắc trái lắc phải, b* m*ng đẹp phía dưới cũng cong mảy theo, tràn ra phong tình quyến rũ không nói ra được.

Tối hôm nay anh nhất định phải đưa cô đến trên giường Anh!

Cái gì?

Vị boss lớn thần bí kia hiện thân, chỉ là vì không muốn để người ta chụp ảnh ở đây, tại sao vậy?

Triệu tổng hết sức khó xử, thực sự không dám đắc tội hai bên, ông ta cười xòa nói: “Cửu Lăng vương, Lan Lâu công chúa, hai người xem… đây thật là…”

Thượng Quan Húc buông lỏng Lê Hương ra, Lê Hương đứng thẳng thân: “Cửu Lăng vương, nếu không hôm nay coi như xong đi, đừng làm khó người khác.”

Thượng Quan Húc gật đầu: “Ừ, nơi đây mặc dù không thể chụp ảnh, thế nhưng phong cảnh không tệ, hơn nữa nghe nói hừng đông ở Vân Hải là đẹp nhất, chúng ta có thể lưu lại ở một đêm.”

Lê Hương nhìn mỹ cảnh nơi này, đêm nay cũng không có ý định đi, khó có dịp được ra ngoài thả lỏng một chút: “Ừm.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1222


Chương 1222:

Lê Hương về tới trong phòng của mình, lúc này “ting”

một tiếng, điện thoại của cô có tin nhắn.

Mở ra vừa nhìn, là Mạc Tuân gửi: “Đến phòng tôi.”

Hàng mi Lê Hương run lên, lần trước ở bên ngoài vương cung, anh muốn dẫn cô về nhà qua đêm, lúc này ở Vân Hải, anh muốn cô đến phòng của anh, trong đầu của anh trừ những thứ này ra không còn gì khác sao?

Lê Hương không trả lời, cô không thèm đi!

Trong một phòng khác, Mạc Tuân không đợi được Lê Hương hồi âm, cô rõ ràng đã đọc tin nhắn, thế nhưng giả chết, rất rõ ràng đã từ chối rồi.

Mạc Tuân khẽ nhếch môi, sau đó anh gởi một tin: “Mạc Thần Dịch, cho con nửa giờ, mau tới Vân Hải.”

Hai phút sau, điện thoại vẫn yên lặng, Tiểu Mạc Thần Dịch cũng không trả lời anh!

*…” Mạc Tuân bực mình, tính cách lạnh lùng của Tiểu Mạc Thần Dịch là giống anh, còn không trả lời tin nhắn anh là giống tính mẹ à?

Mạc Tuân lại nhắn thêm một tin: “Mẹ con đang ở Vân Hải.”

Một giây kế tiếp, “ting” một tiếng, Tiểu Mạc Thần Dịch hồi âm trong nháy mắt: “Lập tức tới ngay.”

Mạc Tuân: “…”

Trong phòng tổng thống, Lê Hương vô cùng thư giãn đắm mình vào bồn tắm đầy những cánh hoa hồng, nhưng lúc đi ra cô không cẩn thận đụng trán lên cửa kính thủy tinh, cái trán bị rách một đường.

Cô mặc đồ ngủ vào, đôi chân trần trắng nõn đứng trước bàn trang điểm, đưa bàn tay nhỏ xinh ra xử lý vết thương trên trán.

Vết thương trên trán hơi sâu, đơn giản xử lý một chút, bây giờ vẫn còn cảm thấy đau.

Trong phòng có hòm thuốc, Lê Hương lấy hòm thuốc ra, chuẩn bị xử lý lần nữa.

Lúc này “ting ting”, chuông phòng reo lên.

Có người gõ cửa.

Là ai?

Lê Hương đi tới, mở cửa phòng ra.

*Cô giáo tiên nữ…” Tiểu Mạc Thần Dịch trực tiếp nhào đến, ôm lấy bắp chân Lê Hương.

“Tiểu Dịch Dịch, sao con lại tới đây?” Lê Hương hoàn toàn không ngờ tới Tiểu Dịch Dịch sẽ tới Hoa Tây Châu, hai mắt cô sáng ngời, nhanh chóng đưa tay xoa xoa trán của cậu nhóc.

*Cô giáo tiên nữ, con đi với bố ạ, có phải cô rất ngạc nhiên hay không ạ?” Tiểu Mạc Thần Dịch cười nói.

Lúc này bên tai vang lên tiếng bước chân trầm ổn, Lê Hương ngước mắt nhìn, Mạc Tuân lửng thững đi tới.

Anh đã thay đồ, mặc trên người áo sơ mi trắng, phía dưới quần tây dài đen, phối hợp kinh điển của nam thần, tóc mái được vuốt lên, lộ ra ngũ quan như điêu khắc, anh đi trên thảm đỏ, động tác ưu nhã như là đế vương cao cao tại thượng.

Anh cũng tới?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1223


Chương 1223:

Người vừa rồi gửi tin bảo cô đến phòng mình, hiện tại xuất hiện ở trước mặt cô.

Mạc Tuân đi tới, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thoáng qua khuôn mặt nhỏ của cô, sau đó rơi trên trán tinh tế trắng nõn của cô, mày kiếm anh khí đột nhiên nhíu lại, anh trầm giọng hỏi: “Sao lại bị thương?”

Lê Hương mới vừa tắm xong, mái tóc dài ướt nhẹp dính trên bờ vai, càng tôn lên khuôn mặt lớn chừng bàn tay càng tuyệt sắc như tranh vẽ, da thịt của cô như trứng gà lột, trắng mịn không chút tỳ vết nào, hiện tại trên vằng trán xinh đẹp có một vết máu, nhìn vô cùng chói mắt.

Anh liếc mắt liền thấy được vết thương trên trán cô.

Lê Hương vô thức vươn tay nhỏ che vết thương trên trán: “Không sao.”

“Cô giáo tiên nữ, có phải có người bắt nạt cô không?” Cậu bé rất tức giận: “Ai bắt nạt cô, cô nói cho bố con biết, bố con rất lợi hại đó, bố con sẽ giúp cô báo thù.”

Trong lòng Lê Hương ngàn dấu chấm hỏi, sao cô lại cảm giác Tiểu Dịch Dịch bắt đầu “chào hàng” bố mình với cô thế này?

Nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ non nớt lại ngây thơ Tiểu Mạc Thần Dịch, tràn đầy lo lắng cho cô, Lê Hương lại cảm thấy mình đã suy nghĩ nhiều.

“Bố…” Cậu bé kéo quần tây Mạc Tuân, ngây thơ hỏi: “Bố nói cho cô giáo tiên nữ, bố sẽ bảo vệ cô giáo tiên nữ đúng không?”

Ánh mắt sâu thẳm Mạc Tuân rơi vào khuôn mặt tuyệt sắc của người phụ nữ, không đáp.

Lê Hương cảm thầy ánh mắt của anh quá nóng bỏng, cô nhanh chóng tránh đi: “Tiểu Dịch Dịch, cám ơn con.”

“Không cần cảm ơn ạ, về sau con và bố đều sẽ bảo vệ cô giáo tiên nữ.” Tiểu Mạc Thần Dịch trịnh trọng nói.

Trái tim Lê Hương mềm nhũn, nhìn khuôn mặt phấn điêu ngọc trác của cậu bé, đôi đồng tử đen tuyền sáng rực như viên dạ minh châu, cô lộ ra ý cười mềm mại mà ấm áp.

Cô rất thích Tiểu Dịch Dịch.

Lúc này Mạc Tuân nhấc chân dài đi vào phòng, trầm thấp cất giọng: “Đến đây, tôi giúp cô xử lý miệng vết thương.”

Lê Hương theo bản năng từ chối: “Không cần…”

Thế nhưng một giây kế tiếp, cái quỷ gì?

Cô quay đầu nhìn về phía người đàn ông, Mạc Tuân đã đứng ở trong phòng cô, tư thế tùy ý như thể nơi này là phòng của anh!

Hình như cô từ chối anh, không cho anh vào mà!

Sao anh lại vào được thế?

“Cô giáo tiên nữ, chúng ta vào phòng thôi!” Lúc này cậu bé kéo tay Lê Hương.

Lê Hương: ”…”

Trong phòng.

Lê Hương ngồi ở trên giường lớn mềm mại, Mạc Tuân đứng ở bên giường, bàn tay rĩ khớp xương cầm bông gòn đã thám cồn giúp cô xử lý vét thương trên trán.

Lê Hương đau, hít vào một tiếng.

Mạc Tuân dừng lại, hiện tại anh đứng, cô ngồi, anh rất dễ dàng hay dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống cô: “Rất đau à?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1224


Chương 1224:

“Hơi hơi thôi.”

Mạc Tuân còn dùng bông gòn chọc chọc lên vết thương.

Anh đang làm gì thế hả?

Cô đã rất đau rồi, anh còn chọc vào vét thương của cô.

Lê Hương bị anh làm đau đến rướm nước mắt, ngắng đầu nhỏ trừng mắt về phía anh, tức giận nói: “Mạc tổng, anh cố ý, đùa dai như vậy chơi rất vui sao!”

Mạc Tuân cong khóe môi, xì khẽ: “Ngốc!”

Lê Hương khẽ giật mình, khi giọng nói đè thấp người đàn ông bật ra hai chữ này điểm lại khiến cô sinh ra một loại ảo giác được thương yêu.

Ngốc!

Ánh mắt Lê Hương hơi ngây dại, nhưng viền mắt trắng nõn bởi vì đau đớn mà hồng hồng, trên hàng mi dài như cánh bướm còn đọng vài giọt nước, vô cùng điềm đạm đáng yêu, Mạc Tuân cảm thấy tâm động, không khỏi mềm giọng: “Đau thật à?”

Mạc Tuân khẽ cúi người, tay giữ lại gáy cô, khẽ xoa mái tóc mềm mại của cô: “Sẽ không đau đến ngốc đây chứ?”

Sẽ không đau đến ngốc đấy chứ?

Lời của anh rất ái muội, càng giống như là đang trêu chọc cô, thể như cô là con mèo nhỏ của anh.

Khuôn mặt đáng yêu Lê Hương từ từ xuất hiện hai vệt đỏ ửng đáng ngờ, hiện tại anh cách cô rất sát, nhìn ở khoảng cách gần như vậy, ngũ quan tinh xảo như điêu khắc đẹp đến muốn mạng người.

Cô còn ngửi được vẻ dương cương nam tính trên người anh, rất dễ chịu.

Bình tĩnh mà xem xét, đây là một người đàn ông rất có mị lực, anh anh tuấn, nhiều tiền, thành thục, tôn quý, còn rất biết quyền rũ phụ nữ.

Lê Hương nhanh chóng tránh khỏi ánh mắt anh, cô vươn cánh tay nhỏ cầm bông gòn trên tay anh: “Mạc tổng, không làm phiền anh nữa, tôi tự mình làm.”

Cô đoạt bông gòn trên tay anh, lòng bàn tay mềm mại trơn nhẫn lơ đãng nắm phải bàn tay rộng lớn của anh.

Hai cái tay quấn quít nắm nhau, Lê Hương sững sờ.

Cô vội vã muốn rút tay mình, nhưng người đàn ông vung tay, trực tiếp đầy cô rơi xuống giường lớn.

Tấm lưng yêu kiều ngã lên giường, cô còn chưa kịp đứng dậy, lúc này trong tầm mắt tối sầm, Mạc Tuân đã đè xuống.

Hai bàn tay chống bên người cô, ánh mắt của anh nóng bỏng nhìn cô, trong giọng nói cường thế bá đạo lại tràn đầy cưng chiều: “Bị thương vẫn không thành thật như thế, ngứa da à?”

Lê Hương nhanh chóng đầy anh: “Mạc tổng, tôi ngứa, anh muốn chữa?”

Ánh mắt Mạc Tuân trầm xuống, yết hầu nam tính nhô ra khẽ cuộn: “Ù muốn, vậy cô có muốn tôi chữa hay không?”

Lê Hương nhướng chân mày lá liễu tinh xảo, dùng lực đầy lồng ngực to lớn của anh ra: “Thật ngại quá Mạc tổng, tôi không muốn.”

Mạc Tuân không động, cô liền không đẩy được anh, thân thể đồ sộ của người đàn ông giống như bức tường đè nặng cô, một bàn tay rõ khớp xương đẩy hai cánh tay đang làm loạn của cô l*n đ*nh đầu, anh thật thấp cười nói: “Lê Hương, cô là đang chơi trò lạt mềm buộc chặt sao? Không muốn sao cô đối tốt với con trai tôi như vậy?”

“Tôi thích Tiểu Dịch Dịch, Tiểu Dịch Dịch cũng là con tôi…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1225


Chương 1225:

“Vậy tôi là bố Tiểu Dịch Dịch, cô có thích không? Mua một tặng một, hai người nhà tôi đều là của cô.”

Nói xong anh cúi người, hôn lên vùng cổ trắng mịn màng của cô.

Người đàn ông đè trên người cô hôn loạn, Lê Hương dùng sức đẩy anh cũng không đẩy được, hai tay nhỏ của cô xuyên vào mái tóc ngắn của anh, dùng sức kéo: “Mạc tổng, anh mau buông tay, Tiểu Dịch Dịch còn ở nơi này đấy!”

Con của anh ở chỗ này, anh hẳn là kiêng ky máy phản.

Mạc Tuân hôn lên bắp thịt mềm mại của cô, giọng khàn khàn: “Đừng để ý tới nó, chúng ta cứ làm việc của chúng ta.”

Mang thằng nhóc con này đến, anh cũng sắp biến thành hòa thượng rồi.

Lê Hương đang muốn tìm cách đẩy anh ra, lúc này một giọng nói non nót vang lên: “Bố, cô giáo tiên nữ, hai người đang làm gì vậy ạ?”

Lê Hương quay đầu nhìn lại, Tiểu Mạc Thần Dịch tới.

Cậu bé trừng mắt đôi mắt to, ngây ngốc nhìn bọn họ.

“Mạc Tuân, Tiểu Dịch Dịch tới, buông ra!” Lê Hương dùng sức đẩy anh.

Mạc Tuân đương nhiên biết cậu tới, thằng nhóc con này, định không cho ông đây thoải mái mà.

Anh nhíu mày kiếm lại, mặt không vui cùng sốt ruột, cũng không chịu đứng lên.

Lê Hương không đẩy được người đàn ông này, lúc này cậu bé nhanh chóng chạy tới, bò lên giường dùng cả tay chân thúc Mạc Tuân: “Bố, bố mau đứng lên, sao bố lại đè trên người cô giáo tiên nữ, bố sắp đè hỏng cô giáo tiên nữ rồi kia!”

Con nít nói lời ngây ngô, cậu bé không biết bó và cô giáo tiên nữ đang làm gì, nhưng khuôn mặt đáng yêu của Lê Hương đã đỏ như máu.

Vậy mà người đàn ông trên người này vẫn cứ giả chết, không chịu di chuyền.

“Tiểu Dịch Dịch, chúng ta tăng lực, đẩy bố con ra.”

“Dạ, cô giáo tiên nữ, chúng ta cùng nhau cố gắng nào.”

Cậu bé xuất toàn bộ sức mạnh, cùng Lê Hương đẩy Mạc Tuân.

Bàn tay rõ khớp xương của Mạc Tuân vòng qua b* m*ng vễnh của người phụ nữ dùng sức bóp một cái, sau đó lật cả người, nằm thẳng trên giường lớn.

Lê Hương nhanh chóng nhảy xuống giường, cô sửa sang lại quần áo xốc xéch trên người, cũng cảm giác cái mông bị người đàn ông bóp nóng cháy, nếu như không phải cậu bé đang quấn lấy, phỏng chừng cô sẽ đạp anh lăn xuống giường.

“Cô giáo tiên nữ, bố con bị gì vậy, tại sao bố lại muốn đè cô?”

Lê Hương nhìn thoáng qua người đàn ông trên giường, anh hơi khép mi, áo sơ mi trắng hơi mỏng theo lồng ngực to lớn phập phồng lúc lên lúc xuống, ánh mắt đi xuống, cô liếc quần tây của anh rồi lập tức dời đi ánh mắt: “Ừm… Tiểu Dịch Dịch, bố con uống say.”

“Bố uống rượu? Không phải đâu, con không ngửi được mùi rượu.” Nói rồi cậu nhóc leo đến cạnh bó mình dùng mũi ngửi một cái, không có mùi rượu mà.

Đôi mắt to tròn của cậu bé cũng dời xuống, cũng rơi trên quần tây của người đàn ông, cái nhìn này cậu lại càng hoảng sợ: “Cô giáo tiên nữ, chỗ này của bố con có một cái bọc lớn, lẽ nào bố con ngã bệnh rồi ạ?”

Lê Hương cảm giác nét đỏ ửng trên khuôn mặt của cô đã lan tràn đến vành tai trắng như tuyết: “Tiểu Dịch Dịch, bố con không bị bệnh…”

“Vậy bố con bị gì vậy ạ?”
 
Back
Top Dưới