Sau khi khai giảng xong cuối cùng tôi cũng phải thức dậy vào 6 giờ để đi học.
Ngày đầu tiên ở môi trường học mới, bạn bè mới, thầy cô mới, tất cả đều mới tôi phải làm quen dần với mọi thứ.
Tiếng đánh trống đầu tiên vang lên cô chủ nhiệm lớp tôi bước vào, đi lên bục giảng vào bàn giáo viên.
Cô bắt đầu nói
" Lần này là lần thứ 2 chúng ta gặp nhau.
Một số bạn hôm đi nhận lớp không vô thì cô xin giới thiệu lại.
Cô tên Nguyễn An Tường Vy, là giáo viên chủ nhiệm chính thức của lớp.."
Cô Vy chưa kịp nói dứt câu một bóng dáng cao ráo hiên ngang bước vào cười híp mắt
" Chào cô nhé, em vào lớp được không cô."
Cô Vy giọng điệu không vui đáp " Em tên gì?
Sao giờ này mới đến?"
Cậu ta giọng thản nhiên đáp " Em tên Dương Bảo Hưng, em ngủ quên thưa cô."
Nghe thấy tên Dương Bảo Hưng giọng cô dịu lại bảo " Em về chỗ đi"
Cậu ấy đi xuống chỗ ngồi sau lưng tôi.
Lúc đi đến chỗ tôi cậu ấy còn khưng lại cười một cái rồi mới đi xuống chỗ ngồi..
Ở trên bục giảng cô Vy tiếp tục bài diễn thuyết của mình.
Sau đó cô kêu cả lớp từng người đứng dậy giới thiệu tên.
Cô rà danh sách lớp kêu từ xuống
" Lữ Tường An "
Nghe tên Tường An đứng lên lúng túng giới thiệu " Tớ tên là Lữ Tướng An đứng thứ 3 đợt thi tuyển sinh, rất vui được gặp các bạn, mong sau này mọi người giúp đỡ nhiều ạ"
Sau khi Tường An giới thiệu song cô liền đọc lần lượt tên những người khác " Đồng Tinh Anh "...
...
Rất nhanh cô đã đọc đến tên tôi " Trần An Hạ"
Tôi đứng giới thiệu bản thân
" Tớ tên là Trần An Hạ
An trong bình an, hạnh phúc
Hạ trong ánh nắng ngày hạ.
Tới học khá giỏi nhưng cũng có nhiều điểm yếu, những điểm chưa hoàn thiện nếu có gì sai sót hay phật lòng mong mọi người thông cảm bỏ qua.
"
Tiếp sau tên của tôi là tên của Bảo Hưng.
Sau khi cô đọc tên bóng dáng cao lớn chậm rãi đứng dậy ung dung giới thiệu
" Tớ tên là Dương Bảo Hưng
Dương trong ánh dương rực rỡ
Bảo trong bảo vật
Hưng trong khởi đầu thịnh vượng.
Tớ là thủ khoa đầu vào, không có điểm yếu, gì làm cũng được, nếu có vấn đề nào khó khăn cứ hỏi tớ!."
Nghe xong phần giới thiệu của Dương Bảo Hưng, tôi hơi bất ngờ nhếch mép nhẹ, nghĩ thầm 'đạo văn trắng trợn thật'.
Trang Anh quay quanói nhỏ với tôi
" Ôi tên của mày với Bảo Hưng ghép lại chẳng là là ' Ánh dương rực rỡ ngày hạ sao' nghe hay thế"
Tôi lườm nó một cái không nói gì.
Cô đọc lần lượt hết tất cả cái tên tiếp theo đến hết lớp.
Rồi nói thêm một số thứ
" Cô sẽ để lớp làm quen với nhau một tuần, sau đó mới phân ban cán sự của lớp.
Để không có xích mích gì về vấn đề ban cán sự, các em phải suy nghĩ trước khi bình chọn.
Và tức nhiên, đã bình chọn rồi thì cho dù thế nào cũng không được phàn nàn về quyết định ngày hôm đó."
Cô nói dứt câu cả lớp đồng thanh "Dạ"
Cô sinh hoạt hết 2 tiết...
Cuối cùng cũng gần đến giờ ra chơi lớn.
Bụng tôi đói meo, tôi cần phải xuống căng tin ngay bây giờ.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ, chỉ cần nó chuyển đi đến 8 giờ và nghe đánh trống cái tùng tôi sẽ nắm tay con Tranh phóng thẳng đến căng tin ngay.
Nghe thấy tiếng đánh trống cho cô lớp ra chơi.
Tôi vội nắm tay con Tranh chạy xuống căng tin
Tôi quên Mây với Nhi hôm qua mới cãi nhau.
Hôm nay tụi nó không nói chuyện với nhau nữa.
Nhưng tôi quên rủ Mây đi căng tin chung mất rồi... thôi bấm bụng kệ luôn.
Tôi phải giải quyết cái bụng đói này trước đã.
Đi đến căng tin tôi mua phần ăn sáng, sau đó kiếm chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống tôi nốc luôn phần ăn đang còn nóng hỏi.
Trang Anh mua xong đồ ăn lại chỗ đối diện tôi ngồi.
Con bé nhìn tôi bất lực hỏi " Mày chet đói à?"
Tôi vừa ăn vừa trả lời " Biết làm sau được, tao vẫn chưa quen với giờ sinh hoạt này."
" Tao cũng vậy."
Trang Anh thở dài một hơi" Tao vẫn còn muốn ngủ tới 9- 10 giờ, tao không buốn dậy sớm."
Trang Anh giọng điệu dò xét hỏi tôi" Mà này, mày có cảm thấy dạo này con Ngọc Nhi rất lạ không?"
" Tao cũng không để ý nữa."
Toi nghi ngờ hỏi" Mà sao đấy?
"
Trang Anh nhanh nhảu đáp " Tao thấy dạo này con Ngọc Nhi rất lạ.
Mày có để ý không, cái hôm con Trúc Mây hẹn tụi mình ra quán ấy.
Tao chưa bao giờ thấy tính con Ngọc Nhi khó ở như thế."
"...".
Tôi ngẫm nghĩ một lát đúng là dạo này nó lạ thật " Nhưng mà như nào?
Chắc hôm đó nó tới tháng nên khó ở hơn bình thường thôi."
" Không đâu mày, tại mày không để ý đấy.
Thật ra trước giờ tao đẫ thấy lạ, không hiểu vì tao cứ đụng tới chuyện của con Trúc Mây với thằng Nhật Hoàng là nó như thế."
" Ừm... có thể do thằng Hoàng với con Nhi có xích mích gì đó cũng nên."
" Cái này chắc phải để ý xem."
Thật ra tôi cũng thấy chúng nó lạ thật, nhưng mà tôi không biết lạ chỗ nào, tôi cũng không thể chứng minh được, nên thôi kệ luôn.
Ăn xong tôi và Trang Anh định đi lên lớp, đi ngang sân bóng chuyền thấy mấy thằng con trai đang chơi bóng chuyền chúng tôi ở lại xem một xíu mới chịu đi.
Trang Anh có một niềm đam mê mãnh liệt với trai bóng chuyền, tuần nào con bé cũng phải đi qua xã Thanh Thủy để đến sân bóng chuyền ngấm mấy anh bên đó mới chịu được.
Nghe nói con bé đang tương tư một anh nào bên đó nên cứ đi mãi.
Vừa vào chỗ ngồi được vài phút thì tiếng đánh trống vang lên.
Mọi người bắt đầu vào lớp và chỗ ngồi, giáo viên vào bắt đầu tiết học.
Hai tiết cuối là môn Ngữ văn tôi rất thích môn học này nên rất chăm chú nghe cô giảng.
Đến giờ về tôi, Trang Anh và Trúc Mây đi la cà đã rồi mới về nhà.
Về đến nhà, thấy mẹ vẫn chưa về, tôi lên lầu tấm rửa rồi đi xuống bếp nấu cơm.
Tuy không giỏi nấu nướng cho lắm nhưng đồ ăn tôi nấu cũng có thể nói là tạm ổn, không ngon, khônh dở, ăn rất bình thường.
Nghe tiếng mở cửa lạch cạch, giọng mẹ tôi vang lên" Bé Nắng đang nấu cơm đấy à?"
" Dạ, con đang nấu."
" Sắp xong chưa?
Có cần mẹ phụ gì không?"
" Không ạ, mẹ tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm"
...
Ăn cơm xong tôi lên lầu, xem giờ thấy cũng còn sớm, tôi nằm lướt điện thoại một chút rồi mới ngồi dậy làm bài tập.
Một tuần trôi qua khá nhàn nhã, không có gì đặt biệt.
Hầu như chỉ có vài chuyện quẩn quanh, đi học, đi về, rồi ăn cơm ngày ba bữa, làm bài tập.
Ờm... thì thật ra cũng có một vài biến động nhỏ xíu ấy chứ.
Ví dụ như chuyện con Trang Anh lỡ đạp lên chân thằng Huy vào tiết thể dục vào kết quả là thằng Huy phải đi cà nhắc trong buồn cười thật sự.
Đến giờ có vẻ chân thằng Huy vẫn còn đau con nó cứ đi cà nhắc mãi.
Tranh báo phải chở Tùng Huy đi học với lý do chân nó không đi được.
Vì đi chung nên hai đứa này cứ lí nhí, cãi nhau qua lại mấy hôm nay.
" Ôi chúng mày ơi, chắc tao chết mất."
Trang Anh thở dài giọng ấm ức " Tao phải chạy ngược nhà tao 3km để chở thằng Huy đi học."
Hic hic " Tao chet mất thôi, mỗi sáng tao phải thức dậy sớm hơn 20 phút, tao sắp gục rồi" Hu Hu
" Phải chịu thôi biết sao giờ, lỗi của mày mà" Trúc May nhúng vai thản nhiên đáp
" Hưm, tao không chịu đâu" giọng của Trang Anh ngày càng thảm thương" Chỉ có anh Nhật Hoàng của mày mới không có lỗi thôi."
"..."
Trúc Mây lườm Trang Anh " Mấy đứa ế trổng trơ như mày không hiểu được đâu.
" Thôi nào.
Nói một hồi là hai đứa lại cự."
Tôi vội ngang cảng cuộc đẩu đã sắp diễn ra
Trúc Mây và Ngọc Nhi giận nhau từ trước khai giảng đến giờ vẫn chưa làm hòa.
Tụi nó ngồi chung mà cứ chiến tranh lạnh, không ai chịu xuống nước.
Trúc Mây và Nhật Hoàng thì đã quay lại mà thấy Ngọc Nhi có vẻ cũng chẳng quan tâm.
Tiếng trống vào học vang lên tôi phải dẹp bỏ suy nghĩ về chuyện của Mây và Nhi thôi.
Để ra chơi hỏi Trúc Mây thử xem sau, bình thường chơi chung nhóm nhưng thật ra cũng chỉ nó mình Trúc Mây là thân với Nhi.
Tôi và Trang Anh chỉ nói chuyện với Nhi như bạn bè xã giao bình thường thôi.
" Này."
Người ngồi sau kiều kiều lưng tôi.
Tôi quay xuống hỏi " Sao đấy?
"
Giọng của Bảo Hưng nhỏ nhẹ hỏi" Có bút không ?
Cho tớ mượn với, hôm nay tớ quên mang."
Tôi đưa bút cho Bảo Hưng, phải cảm thán là giọng của Bảo Hưng cuốn thật sự còn kết hợp với gương mặt đẹp mê người.
Trái tim thiếu nữ này của tôi sao chịu nổi đây.
Rất nhanh đã hết hai tiết và bắt đầu giờ ra chơi.
Ba đứa tôi xuống sân trường ngồi chơi và xem mấy thằng con trai chơi bóng truyền.
Tôi dò hỏi Trúc Mây
" Mày và Nhi nghỉ chơi thậy à?"
Không ngờ tôi sẽ hỏi câu hỏi này Trúc Mây khựng lại gần 1 chút mới trả lời "Tao cũng không biết..."
Trúc Mây ngập ngừng nói tiếp " Hừm.. tao thấy kiểu như Nhi không muốn chơi chung tao nữa."
" Ủa, sao vậy?
Tao thấy chúng mày chơi thân từ năm lớp 8 rồi mà" Trang Anh có vẻ hơi khó tin " Tao thấy mày tốt với nó vãi, chả lẽ giờ lại nghỉ chơi, vì lý do gì chứ?"
Giọng Trúc Mây ỉu xìu " Tao cũng không biết nữa, không biết có phải do tao nghĩ nhiều hay không nhưng mà tao thấy rất lạ..."
Trúc Mây suy nghĩ vài giây " Tao thấy dạo này Nhi có nói chuyện chung với tụi con Hà mà tụi nó đâu ưa gì bọn mình"
" Tao cũng thấy mấy lần Nhi nói chuyện với tụi nó."
" Thật hả?
Tao thấy bình thường mà " Trang Anh dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn chúng tôi.
" Ô, con Tranh hay nhỉ?
Trơ trơ trước mắt mà không thấy."
Tôi thật sự bất lực trước tầm nhìn của Trang Anh ròi đấy
" Hì Hì, biết sao giờ "
" Nếu con Nhi thật sự muốn nghỉ chơi với tụi mình thì mày tính sao?"
"..."
Trúc Mây ủ rũ " Tao không biết"
"Mà thôi, để từ từ xem sau"
" À, hôm bữa tao thấy anh Đức ở bá sân của mày đi với chị nào xinh lắm."
Tôi vội chuyển chủ đề khác
Nghe tôi nói xong Trang Anh xị mặt ra đáp " Mày đừng nhắc tới anh Đức nữa, anh Đực set hẹn hò với chị đó được 3 hôm rồi."