Thôi Hiền Tuấn gấp cuốn sổ lại, áp lòng bàn tay lên bìa da đã sờn cũ.
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi trúng dòng chữ "Linh Anh".
Anh hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ quyện với hương trà thoang thoảng giúp anh lấy lại bình tĩnh.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã phủ kín những hàng ngân hạnh, nhưng trong lòng anh, ánh sáng của những ngày xưa cũ đã bắt đầu soi rõ con đường anh cần đi.
Hiền Tuấn khẽ hít một hơi, mùi bụi gỗ và giấy cũ trong thư viện bỗng trở nên nồng đượm, như hơi thở của những người đi trước vẫn còn quanh quẩn đây thôi.
Anh nhẹ nhàng lật lại trang cuối cùng, nơi dòng chữ của ông nội dường như được viết bằng sự mãn nguyện cuối đời:
"Hôm nay nắng đẹp, đồ vừa dọn xong rồi, thằng cu con cứ hối mình.
Mình đã để lại cho đứa con thứ của nó, cái đứa mà mình chưa kịp thấy mặt, cái lò gốm này.
Mình không biết mình sẽ có cháu gái hay cháu trai.
Nhưng, cháu yêu à, Lạc Hà không phải nơi để đến rồi đi.
Nó là nơi để trở về.
Nếu sau này, có đứa nào trong lũ trẻ nhà lão Dật, lão Cảnh, hay nhà lão Tôn tìm đến, hãy cứ đối xử với chúng như cách ông đã đối xử với ông cha chúng nó.
Vì chúng nó là một phần máu thịt của mảnh đất này.
Và ông cũng mong rằng cháu cũng sẽ được yêu thương như thế"
...
Hiền Tuấn thẫn thờ.
Anh đặt bàn tay lên trang giấy, như thể đang chạm vào lòng bàn tay gầy gò của ông nội mình năm nào.
Hồi ở thành phố, sức khỏe của ông không được tốt, nên không rất ít khi nói chuyện.
Bà nội anh là người hoạt ngôn nên bà sẽ nói thay phần ông.
Ông bà rất yêu cháu của mình.
Khi bố mẹ đi làm xa và anh trai phải học ở trường nội trú chỉ về nhà vào cuối tuần, chỉ có ông bà nội nuông chiều anh.
Rồi sau này khi ông trở về với trời đất, cũng chỉ có bà là còn lắng nghe tâm sự.
Bà nội đi rồi,
...
thì anh chẳng còn ai nữa.
...
Trời ngả màu cánh gián, ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ, đổ bóng dài lên những kệ sách.
Khi Lý Tương Hách đặt lên bàn anh cốc nước lọc duy nhất sau ba lần thay hồng trà, anh mới sực tỉnh khỏi những giấc mơ.
"Sắp đến giờ đóng cửa rồi," Tương Hách khuyên nhẹ, ánh mắt nhìn lướt qua đống nhật ký cũ trên tay anh.
Hiền Tuấn giật mình nhìn đồng hồ, nhận ra mình đã ngồi đây thơ thẩn gần sáu tiếng đồng hồ.
Anh ngại ngùng thu dọn sách vở ghi chép và những cuốn nhật ký dày cộp, giọng khẩn khoản: "Cái đó... những cuốn nhật ký này, tôi có thể mượn về nhà đọc nốt không?
Nó là của ông nội tôi."
Tương Hách khẽ thở dài, tay chỉ vào gáy sách được đánh dấu khác màu: "Tôi rất tiếc.
Đây là tài liệu chỉ đọc tại thư viện, nguyên tắc là không được mang ra khỏi Lý Viện."
Nhìn vẻ mặt hụt hẫng đến tội nghiệp của Hiền Tuấn, Lý Tương Hách điều chỉnh lại gọng kính, nói thêm: "Nhưng mai cậu có thể quay lại.
Tầng hai thư viện vốn ít người đến.
Nếu cậu muốn, tôi sẽ giữ chỗ giúp cậu."
"Thật sao?
Cảm ơn anh nhiều lắm!".
Hiền Tuấn mừng rỡ, ánh mắt rạng rỡ hẳn lên.
Anh đặt lại sách vào kệ, nhanh nhảu thu dọn chiếc túi của mình rồi đi xuống tầng 1.
Thôi Hiền Tuấn ký tên lượt về vào sổ rồi chào tạm biệt Tương Hách, trông cậu đã có sức sống hơn vừa nãy rất nhiều.
Lý Tương Hách nhìn theo bóng lưng đang xa dần dưới ánh đèn đường vừa bật sáng, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm.
Hóa ra ở nơi phố xá này, vẫn có một tâm hồn đồng điệu với anh, yêu thích cái tĩnh mịch của thư viện như thế.
...
Trong một quán nhậu ven đường gần sông của Lạc Hà giờ này sặc mùi rượu bia và tiếng bát đũa lạch cạch.
Văn Hiền Tuấn ngồi đó, chiếc ba lô vứt chỏng chơ dưới chân.
Hắn đã nốc hết ba chai bia hơi, đôi mắt vốn dĩ sắc sảo giờ lờ đờ vì men say, nhìn chằm chằm vào bầu trời chuẩn bị đen ngòm ngoài kia.
Đối diện hắn là Hàn Vương Hạo cũng chẳng khá khẩm hơn, đôi mắt đỏ hoe vì vừa gào thét chuyện 'tại sao anh không chịu nhìn em' xong.
"Anh nói xem," Văn Hiền Tuấn đập tay xuống bàn, giọng lè nhè đầy ấm ức, "Sáng nay...
à không, rõ ràng là sáng hôm qua còn... còn ở nhà em, ăn cháo em nấu, hôm trước thì dựa vào người em để ngủ, thế mà chớp mắt một cái, anh ý nhìn em như nhìn người dưng nước lã.
Em đã làm gì sai?
Em có đánh anh ý đâu?"
Vương Hạo cười cay đắng, rót thêm đầy cốc bia của ông thầy thể dục trẻ tuổi: "Mày thì biết cái gì...
Mày ít ra còn được người ta tiếp chuyện.
Còn anh mày?
Huhuhu anh mày mang hết cả lòng dạ, hết cả thanh xuân đến trước cửa thư viện, thứ anh nhận được là gì?
Là cái đóng cửa lạnh lùng.
Rầm một cái, chẳng muốn nhìn lấy một cái mà cũng không thèm nghĩ đến tình cảm hồi xưa cơ....
Đau...
đau thấu tim tao rồi ạ."
Hai người đàn ông già đầu lúc này chẳng khác gì hai đứa trẻ bị bỏ rơi, cứ thế bá vai bá cổ, khóc cười lẫn lộn giữa quán nhậu đông đúc.
Đúng lúc đó, Thôi Hiền Tuấn đi ngang qua con đường ven sông.
Anh cố tình đi đường vòng để vào thẳng cuối ngõ để không chạm mặt ai đó.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, bóng lưng anh cao gầy, chiếc áo sơ mi caro hơi bay nhẹ trong gió đêm.
Văn Hiền Tuấn nheo mắt, lảo đảo đứng dậy, ngón tay run rẩy chỉ về phía bóng người đang chuẩn bị biến mất:
"Nhìn kìa... anh ơi anh...
đó có phải là anh ý không?
Hay em say quá rồi, nhìn đâu cũng thấy anh ý?"
Vương Hạo nheo mắt, nhưng men rượu đã che mờ tầm nhìn: "Ảo giác thôi mày ơi...
Đừng làm trò nữa, ngồi xuống uống tiếp đi!
Nào zoooooo!!!"
Cùng lúc đó, phía trên đường đi bộ, Thôi Hiền Tuấn nghe thấy một âm thanh rất quen thuộc.
Dường như là giọng của Hàn Vương Hạo.
Anh dừng bước, ngoái đầu nhìn xuống phía quán nhậu.
Trong ánh đèn thưa thớt sẩm chiều, anh thấy chàng hàng xóm của mình đang gục đầu vào vai Vương Hạo, cả hai trông thân thiết đến mức ngứa mắt ngứa gan.
Hiền Tuấn thầm hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng.
Ra là vậy.
Nhậu nhẹt, còn bá vai bá cổ cơ đấy...
Anh vốn đã định bước xuống hỏi thăm vì thấy hai người đó trông có vẻ không ổn, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến những ngổn ngang những trang nhật ký mang lại bay biến sạch.
Nhật ký của ông nội nhắc về lão Dật đầy tôn trọng là thế, sao cháu nội của ông ấy lại thành ra cái bộ dạng nát rượu thế này?
Anh không muốn dây dưa, càng không muốn bản thân mình tình cờ sẽ trở thành nhân vật chính trong câu chuyện đầy mùi cồn kia nên quay ngoắt lưng lại, sải bước dứt khoát rời đi.
Ở phía dưới, Văn Hiền Tuấn cố với tay theo bóng dáng ấy nhưng không được, rồi gục đầu xuống mặt bàn gỗ, lầm bầm: "Tại sao... tại sao lại đi gặp thằng cha đó...?".
Vương Hạo cũng chẳng còn sức mà an ủi, anh ta ôm lấy chai rượu, úp mặt xuống bàn, tiếng khóc nghẹn ngào dần chìm vào tiếng sóng sông Lạc Hà.
Hai kẻ si tình, hai trái tim tan nát, chẳng hề hay biết rằng có một người trong mộng vừa lướt qua mình.
...
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua mái ngói đen tuyền, Thôi Hiền Tuấn đã xuất hiện trước cửa Lý Viện.
Anh ký tên vào sổ, nét chữ ngay ngắn và đầy trân trọng.
Lý Tương Hách nhìn anh, gật đầu nhẹ như một sự chào đón đầy thấu hiểu.
"Chỗ của cậu vẫn còn," Tương Hách nói, giọng vẫn trầm ổn như thể thời gian ở đây chưa bao giờ trôi đi.
Hiền Tuấn cười đáp: "Cảm ơn anh."
Anh lên tầng hai, tìm đến đúng chiếc bàn gỗ quen thuộc.
Không gian thư viện buổi sáng yên bình đến lạ, ánh nắng nhảy nhót trên mặt bàn, soi rõ từng hạt bụi li ti đang bay lơ lửng.
Anh mở cuốn nhật ký ra, lật đến trang ghi về kỹ thuật nung gốm.
Anh đọc đến mê mệt, ánh mắt sau gọng kính kim loại chăm chú và say sưa giống hệt một cậu bé mới tìm được một đam mê mới.
Có đôi khi, trước đây, khi Thôi Hiền Tuấn chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học.
Bạn bè anh thường hay trêu nhau rằng sau này muốn làm gì.
Có người đã hô vang là mình sẽ chạy theo tiếng gọi của trái tim, theo đuổi đam mê đến chết thì thôi.
Bọn họ đã cười rộ lên vì chẳng ai tin tưởng vào điều đó.
Rồi họ lại bắt đầu cảm thán về ước mơ thật sự của mình, rằng làm một người mẫu, một ca sĩ, hay đơn giản là làm một người ăn không ngồi rồi; nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa khi gia đình muốn họ theo đuổi thứ gì đó ổn định hoặc sáng loá hơn.
Thôi Hiền Tuấn thuộc nhóm người sau.
Anh không bình luận gì khi mọi người nói về đam mê hoặc sở thích của họ, vì anh không có.
...
Trên trang giấy cũ kỹ của cuốn nhật ký, nét mực xanh đôi khi lại khiến người ta ngỡ như vừa mới viết xong, mang theo hơi thở của một thời đại đã xa:
"Lửa là linh hồn của gốm, nhưng lửa cũng là bài kiểm tra sự kiên nhẫn cho người thợ.
Đừng cố ép đất sét phải khô nhanh làm gì, thay vào đó, hãy để nó nghỉ ngơi hoặc tự điều chỉnh nhịp thở.
Khi người thợ buông bỏ sự kiểm soát, đất sẽ tự biết cách định hình cho riêng mình."
Hiền Tuấn cặm cụi ghi chép, Từng dòng chữ len lỏi vào tâm trí, xoa dịu đi những âu lo sâu thẳm và cả những dự định không lời chưa từng được nói ra.
Giữa mùi giấy cũ và sự tĩnh tại của Lý Viện, anh thấy mình như được phép sống chậm lại và bỏ qua hầu hết toan tính không nên có.
Đến gần trưa, anh mới giật mình nhớ ra hôm nay là ngày đăng ký khoá học và lịch học của trường.
Anh vội vã lấy cái túi, nhưng trong đầu bỗng khựng lại vì chiếc máy tính của anh hình như vẫn còn nằm ở nhà.
Khi anh xuống tầng một, Lý Tương Hách đang thong thả dùng một chiếc khăn bông mềm lau bụi trên những bìa sách da cũ.
Ánh nắng từ ô cửa kính cao vút hắt lên bóng lưng cao lớn, tạo nên một khung cảnh trang nghiêm như một bức họa.
"Về sớm sao?".
Tương Hách không ngẩng đầu, nhưng giọng nói trầm thấp luôn vang lên đúng lúc.
Anh ngượng ngùng cười, tay hơi siết chặt lấy quai túi: "Dạ, tôi quên máy tính, mà hôm nay lại có nhiệm vụ rất quan trọng," Hiền Tuấn cười ngại ngùng.
Tương Hách lúc này mới dừng tay, gã chỉnh lại gọng kính, khẽ chỉ tay vào góc thư viện có bộ bàn ghế gỗ lim: "Ở đây cũng có wifi, đường truyền khá ổn định.
Nếu cần, lần sau cậu cứ mang laptop đến đây."
Hiền Tuấn cảm kích gật đầu.
Bởi vì ở nhà ông nội không có mạng không dây, anh đã gọi thở mấy lần nhưng họ chưa thể sắp xếp được thời gian đến.
Từ lúc mới tới đến giờ, anh toàn bắt trộm mạng nhà hàng xóm... khụ... chính là cái nhà họ Văn để Wifi không bảo mật kia.
Trước khi anh xoay người ra cửa, Lý Tương Hách bỗng cất tiếng, giọng có chút đăm chiêu: "Thôi Hiền Thành... là ông nội cậu thật sao?"
Hiền Tuấn dừng bước, mắt nheo lại vì ngạc nhiên không ngờ anh ta lại bắt chuyện: "Đúng rồi, anh biết ông tôi à?"
Người kia chỉnh lại gọng kính, ánh mắt lộ vẻ xa xăm giống như đang lật lại những trang ký ức bị phủ bụi: "Ông nội cậu là một trong những người mà ông bà nội tôi quý nhất, đặc biệt là ông cố.
Khi ông nội cậu ngỏ ý muốn tặng lại bộ sưu tập nhật ký về gốm này cho thư viện, bà nội tôi đã lập tức đồng ý.
Bà bảo, gốm không nên bị giấu kín trong tư gia, nó cần được những người hiểu nó tìm đến."
Hiền Tuấn sững sờ, cảm giác xúc động dâng trào trong lồng ngực: "Tôi không ngờ... bà anh cũng yêu gốm đến thế."
Tương Hách khẽ nhếch môi, một nét cười hiếm hoi: "Bà tôi không chỉ yêu gốm, bà cũng giống ông nội anh, cũng là nghệ nhân làm gốm....
Từ sau khi tôi đến tiếp quản Lý Viện, bà thỉnh thoảng cũng vẫn sang đây."
Nghệ nhân
Giống ông nội
Đồng tử trong đôi mắt mèo mở rộng, trái tim run lên từng nhịp nhẹ nhàng.
"Vậy bà anh dạo này có khỏe không?"
Lý Tương Hách khẽ dừng tay lau sách, ánh mắt nhìn thẳng vào Hiền Tuấn, trong sự điềm tĩnh thường ngày bỗng lộ ra chút ý cười hiếm hoi: "Rất khỏe".
Giữa đại dương bao la là hàng ngàn hàng vạn giọt nước li ti, lăn tăn với nhịp điệu của riêng mình, có duyên có nợ mới hợp lại thành dòng đưa đẩy vào bờ.
Và nếu có ai đó hỏi chúng rằng còn điều gì tuyệt vời hơn là hoà cùng nhau và bơi lội giữa thế gian rộng lớn, thì chỉ có lẽ sẽ là việc gặp được một hạt nước giống hệt mình, như cái mảnh gương soi rọi, như cái bóng phản chiếu cả tâm tình.
Lý Tương Hách cũng thấy vậy.
Chí ít là bây giờ.
Góc thư viện phía Tây, nơi có những ô cửa kính vòm cao vút nhìn ra rặng liễu rủ bên hồ được tô điểm thêm những tàn nắng xiên khoai nhuộm một màu mật ong lên gáy sách da cổ, Thôi Hiền Tuấn như thường lệ lại ngồi đó.
Cậu ta mải mê với chiếc laptop và những bản thảo nghiên cứu về cấu trúc địa tầng trong lớp học.
Cậu ta học thật, học sâu.
Và anh sẽ thường xuất hiện ở không gian đó mười lăm phút sau.
Với không một tiếng động, chỉ có bóng dáng cao gầy thong thả bước ra từ sau những kệ sách khổng lồ của mình.
Trên tay anh thường là một khay trà gốm mộc, hơi nước bốc lên bảng lảng như sương sớm.
Anh sẽ không hỏi khách đến thư viện liệu có cần nước uống hay không, cũng chẳng buông lời xã giao dư thừa; chỉ đơn giản là lặng lẽ đặt tách trà lên mặt bàn và cách một khoảng vừa đủ để khách có thể với tới, vừa đủ để hơi nóng không làm nhòe màn hình máy tính.
Độ tập trung của Thôi Hiền Tuấn khá sâu, phải một lúc sau cậu ta mới quay lưng hỏi lại anh: "Cảm ơn anh.
Vị trà hôm nay ... hình như có chút mùi khói nhỉ?"
Anh sẽ ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp lại cậu ta với chất giọng bình tĩnh của mình: "Trà Ô long núi cao, sao thủ công bằng củi thông.
Nó sẽ hợp với thời tiết hanh khô như bây giờ"
Lý Tương Hách, dựa vào quan sát và phán đoán sắc sảo của mình, hoàn toàn có thể khẳng định Thôi Hiền Tuấn là một người có chiều sâu và am hiểu khá nhiều thứ, đặc biệt là với những thứ mang trong mình sức sống khác biệt với thế giới hiện đại.
Ví dụ như địa chất, thời này chẳng ai lại đi học những thứ khô khan và khó có thu nhập cao như vậy.
Và nếu như có hoàn thành buổi học sớm hay muộn, cậu bạn trẻ tuổi này cũng sẽ không rời đi ngay mà kéo chiếc ghế đối diện anh ngồi xuống.
Cậu ta cũng có thói quen quan sát, rằng anh sẽ thường chơi cờ vây hoặc cờ vua ở đây.
"Hôm nay là gì vậy?", Hiền Tuấn hỏi.
Lý Tương Hách đặt lên một bàn cờ vây bằng gỗ vân mây bày sẵn gọn gàng.
Đây cũng là một trong những thú vui tao nhã anh thường dùng để tịnh tâm.
Anh ngước lên, đẩy một quân cờ đen về phía cậu ta, ánh mắt thâm trầm: "Cậu muốn chơi?"
Đây chẳng phải lời mời mọc gì cho cam, đúng hơn là một cuộc đối thoại bằng trí tuệ nếu cậu ta dám tham gia.
Anh đã nghĩ cậu ta sẽ ngại ngùng từ chối nhưng không.
Dù cậu ta chẳng đáp lại câu hỏi của anh, nhưng khi ánh mắt sau gọng kính đã thoát đi vẻ linh hoạt và dịu dàng như ngày thường, Lý Tương Hách đã hiểu câu trả lời.
Cậu ta sẽ chơi.
Không phải câu chuyện có muốn hay không.
Và người trẻ tuổi này sẽ bắt đầu với phong thái chủ động riêng.
Ván cờ diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối.
Chỉ có tiếng lách tách của quân cờ chạm vào mặt gỗ và tiếng gió xào xạc ngoài rặng liễu.
Cách chơi cờ luôn gắn với bản ngã bên trong của con người.
Lý Tương Hách anh chơi cờ đúng như tính cách của mình: vững chãi, bao quát toàn diện với một cái tôi uy quyền.
Anh không tấn công dồn dập mà sẽ xây dựng một mê cung bằng những quân cờ trắng, chậm rãi bao vây đối phương bằng sự nhẫn nại đáng sợ.
Từng nước đi, nước bước của anh đều phải được tính toán kỹ, không một kẽ hở.
Đây là cách chơi cờ bấy lâu nay của anh.
Anh không biết từ bao giờ mình đã bắt đầu dung hoà bản thân với chiến thuật trên bàn cờ, nhưng có lẽ đây là cách duy nhất giúp anh kiểm soát được thế giới xung quanh.
Nên cứ như vậy, anh luôn muốn tạo áp lực cho đối thủ.
Lý Tương Hách xoay quân cờ trắng, chậm chạp chưa đặt xuống.
Anh khẽ nhíu mày nhìn bàn cờ khi dòng suy nghĩ của mình rơi xuống một nhịp.
Một bàn cờ với thế đảo chiều, khi những khoảng trống giữa những chấm đen tưởng chừng như sơ hở nhưng thực chất lại là một cái bẫy giấu kín.
Đối thủ lần này chẳng phải người có lối chơi công hay thủ toàn phần, mà cậu ta lại dùng sự biến hoá, ưu tiên độ cân bằng nhất định.
Anh trầm ngâm, thả quân cờ trở lại trong bát, ngón tay dài gõ nhẹ lên mặt bàn: "Kiên trì bao vây, không vội vã, nhưng nếu tôi đặt quân cờ vừa rồi xuống vị trí cậu 'vô ý' để lộ sơ hở để lấy được phía Đông thì cậu sẽ chiếm lấy trung tâm sao?"
Thôi Hiền Tuấn dừng tay, quân cờ đen kẹp giữa hai ngón tay khẽ run nhẹ.
Cậu ta ngước lên nhìn anh, với một đôi mắt như bị chột dạ nhưng rất nhanh đã thay bằng một mảng trong suốt.
"Đâu có... tôi chỉ đang cố không bị lạc trong cái trận đồ anh đã sắp xếp thôi, ai bảo tôi dưới cơ anh chứ... haizzz".
Gương mặt cậu ta là một thoáng điềm tĩnh.
Nhưng âu cho cùng vẫn là người trẻ tuổi chưa trải qua sóng gió thương trường, sao có thể che lấp hoàn toàn suy nghĩ và cảm xúc của mình?
Lý Tương Hách khẽ nhếch một, nét cười thoáng qua rồi tan biến.
Cậu ta thoạt nhìn thật vô hại và dễ đối phó, nhưng với cái tư duy sắc bén và bụng dạ khó lường này thì thật sự cũng là một trong số ít những người anh có thể đánh giá cao.
Vì ít nhất cậu ta cũng không làm xôi hỏng bỏng không, vẫn giữ lại chút tôn nghiêm cho người đối diện.
Anh thấy một phần mình trong con người hiện tại của cậu ta.
Bỗng dưng nhớ lại tuổi trẻ và đôi phút ngông cuồng nào đó trong đời.
Và cũng thật trùng hợp là cậu nhóc trẻ tuổi này cũng rất thích nghe kể về bà của anh.
Có thể vì mục đích nào khác nhưng ít nhất, cậu ta thật sự có quan tâm đến cái nghề gốm này.
Và cứ như vậy, bầu không khí giữa Thôi Hiền Tuấn và Lý Tương Hách đã rũ bỏ đi cái vẻ khách sáo, lạnh lùng của một chủ thư viện và người khách vãng lai.
Có một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt đã được thắt lại, một sợi dây được bện bằng tro bếp của những lò nung cũ, bằng mùi giấy sờn và lòng kính trọng thầm lặng đối với những người đi trước.
Những ván cờ của họ thường kết thúc với thế trận giằng co không phân thắng bại.
Bởi sau khi đã thân quen hơn, Thôi Hiền Tuấn thật sự sẽ chẳng nể lại anh, mà anh cũng chẳng nhường cậu ta thêm lần nào.
...
Lý Tương Hách đứng dậy, như những hôm trước, thu lại những quân cờ.
Từng động tác đều toát lên vẻ thư thái và thong thả.
Còn Thôi Hiền Tuấn thì tự nhiên vươn vai, đứng dậy lấy túi sắp đồ định đi về thì bị gọi giật lại.
"Đây là chìa khóa dự phòng vào Lý Viện.
Nếu có hôm anh bận hoặc tới muộn thì cậu có thể mở bằng nó"
Hiền Tuấn sững sờ, đưa tay nhận lấy chiếc chìa khóa đồng nhỏ có khắc hình hoa sen.
Hẳn là biểu tượng của nhà họ Lý đi?
Việc Lý Tương Hách đưa cho anh chìa khoá dự phòng của Lý Viện - thư viện duy nhất trong khu phố và cũng là trong phạm vi tỉnh này... giống như một sự tin tưởng tuyệt đối, một đặc quyền có sức nặng nhất định.
"Anh tin em hả?
Tương Hách chỉnh lại gọng kính, ánh mắt trở lại vẻ thâm trầm như mọi khi: "Thay vì nói tin cậu thì anh tin nhân cách của cậu hơn"
Nói rồi, anh ta xoay người bước đi, để lại Hiền Tuấn ngồi lặng thinh giữa ánh hoàng hôn đang dần tắt.
Hiền Tuấn đưa tay chạm vào chiếc chìa khóa đồng.
Cái lạnh lẽo của kim loại truyền vào da thịt, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một luồng khí nóng bỏng của sự áy náy.
Phải làm sao đây khi ý định điên rồ trong đầu anh ngay từ đầu đã sắp bị nuốt chửng bởi sự rộng lượng và mở lòng của những con người này?
Liệu anh có bị chân thành của mảnh đất này cảm hoá không?
Bên ngoài, tiếng chuông gió khẽ vang lên.
Một ngày nữa ở Lạc Hà lại trôi qua trong sự yên bình giả tạo, trong khi những quân cờ thực sự trên bàn cờ quyền lực đã bắt đầu có những chuyển động đầu tiên.