***
Truyện: Cẩm Nang Sinh Tồn Của Đỉnh Lưu Giang Hồ
Tác giả: 十二月cccz
Editor: 青宇_fighting
***
Chương 4: Lò luyện nổ ra một thiếu hiệp đen thui, một trận phong thần ở Tháp Quy Khư
Sáng sớm.
Sương mù loãng giữa núi rừng cuồn cuộn kéo đến, hòa lẫn với hương cỏ cây thanh khiết và mùi tanh nhè nhẹ của sắt thép, tràn qua những lớp ngói xanh và những mái hiên cong vút của phái Cổ Diệp.
Khi Vũ Thần đẩy cánh cửa căn nhà cũ ra, ánh nắng ban mai len qua khe cửa, chém lên nền gạch xanh những vệt sáng sắc lẹm.
Căn phòng đã bỏ trống từ lâu, ngăn nắp đến mức lạnh lẽo phát sợ, chỉ có một thanh trường kiếm đã bám đầy bụi bặm trên chiếc bàn gỗ kê sát bức tường chính giữa.
Đó là kiếm của Chấn Phong.
Y chậm rãi bước tới, những ngón tay với khớp xương rõ ràng vuốt qua những hoa văn mài mòn trên vỏ kiếm, đầu ngón tay y giữ lấy chuôi kiếm rồi từ từ rút nó ra khỏi vỏ.
Một tiếng kiếm ngân trong trẻo vang khắp căn phòng.
Thân kiếm sáng bóng như gương nhưng hình ảnh phản chiếu lại là khuôn mặt tràn đầy khí chất thiếu niên của Chấn Phong.
Ký ức giống như làn nước bị luồng kiếm phong xé toạc lập tức cuộn trào ùa về.
"Đỡ chiêu này!"
Chấn Phong chỉ kiếm đâm thẳng về phía y, lá trúc phía sau núi bay lả tả, mũi kiếm cứ thế to dần lên trước mắt.
Vũ Thần chẳng buồn tránh né, chỉ vắt ngang kiếm chống đỡ.
Chấn Phong thấy thế liền nhướng mày cười đầy đắc ý.
"Huynh thua rồi nhé."
Vũ Thần mượn lực rút kiếm, chỉ bằng một cú xoay người, thanh kiếm của Chấn Phong đã tuột khỏi tay, người cũng ngã ngồi bệt xuống đất, trong khi lưỡi kiếm lạnh lẽo đã nằm gọn gàng trên cổ hắn.
"Chẳng thú vị gì cả."
Chấn Phong chống hai tay ra sau để ngồi dậy, mặc kệ thanh kiếm đang kề cổ, phủi tay vẻ chẳng thèm quan tâm.
"Đổi chuôi kiếm đi, cầm sẽ thuận tay hơn nhiều đấy."
Vũ Thần dứt khoát tra kiếm vào vỏ, y đã quá quen với cái kiểu phản ứng này của Chấn Phong.
"Võ nghệ không tinh không thể đổ lỗi cho kiếm được."
Chấn Phong nhận lấy kiếm rồi ngồi phịch xuống tảng đá lớn trên vách núi, vắt vẻo cái chân đầy vẻ bất cần đời: "Đây là kiếm Trưởng lão ban cho đấy, bảo ta đánh bại Hắc Kỳ Quân, diệt sạch tà vật, sao có thể nói đổi là đổi được."
Gió nhẹ khẽ thổi qua từng cơn, Chấn Phong quay sang nhìn Vũ Thần đang đứng bên cạnh, thắc mắc hỏi:
"Ban đầu tại sao huynh lại gia nhập phái Cổ Diệp?"
"Không biết nữa."
Thái độ lạnh như tiền của Vũ Thần chỉ nhận lại cái nhìn khinh bỉ của Chấn Phong.
"Không muốn nói thì thôi, không biết là ý gì?"
Giữa một khoảng lặng, Vũ Thần liếc nhìn Chấn Phong, khẽ hỏi ngược lại: "Còn huynh?"
Chấn Phong lập tức như bị chạm đúng mạch, vác kiếm lên vai rồi đứng bật dậy.
Gió núi thổi tung vạt áo hắn, thiếu niên sáng sủa, khí thế bừng bừng, ánh sáng trong lòng còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời, giọng nói kiên định vang vọng khắp sơn cốc.
"Người học võ đương nhiên là để bảo vệ thế nhân, làm rạng danh môn phái, dẹp yên thiên hạ rồi."
Tiếng "cạch" giòn giã khi kiếm được tra vào vỏ kéo y trở về thực tại.
Vũ Thần siết chặt trường kiếm, y hạ quyết tâm, dứt khoát bước ra khỏi cửa.
***
Từ phía sau núi truyền đến hết trận này đến trận khác những tiếng nổ vang trời, chẳng khác gì pháo hoa đêm giao thừa, có điều quy mô của loại pháo này có hơi quá mức.
Lò luyện trung tâm rung chuyển dữ dội, trong lò truyền ra những tiếng gào rú dồn dập không giống tiếng người, tà khí đen đặc cuồn cuộn trào ra từ miệng lò, cảnh tượng đó khiến người ta nhìn mà thấy nổi hết cả da gà.
Hàng chục đệ tử Cổ Diệp tay cầm trường kiếm, vây thành vòng tròn quanh một lò luyện, nhìn Vũ Thần đang cầm kiếm, sát khí đằng đằng đi tới, sắc mặt ai nấy đều căng như dây đàn như thể đang đối đầu với kẻ thù lớn vậy.
"Đại sư huynh, bọn đệ chỉ làm theo lệnh thôi, xin huynh đừng làm khó."
Đệ tử dẫn đầu nói bằng tông giọng có ba phần bất lực, bảy phần sợ hãi.
Ánh mắt Vũ Thần khóa chặt lò luyện đang luyện hóa, trường kiếm "xoẹt" một tiếng rút ra khỏi vỏ, chỉ thốt ra đúng hai chữ: "Tránh ra!"
Không ai nhúc nhích.
Sắc mặt Vũ Thần hoàn toàn trầm xuống: "Vậy thì đừng trách ta không nể tình."
Dứt lời, y đã phi thân lên, mũi kiếm va chạm chát chúa với trường kiếm của các đệ tử.
Lò luyện không ngừng rung lắc khiến Đường Đường ở bên trong lò bị xóc cho tỉnh cả người.
Cũng có thể nói hắn bị đánh thức bởi một cảm giác nóng rực kỳ lạ, khiến toàn bộ lông tơ dựng đứng cả lên.
Trước mắt hắn là vô số tà vật hôm qua đang phát ra tiếng kêu thảm thiết nhưng trong chớp mắt đã hóa thành khí đen giống như vô số con rắn độc đang quằn quại uốn éo trước mặt.
"Cái quái gì thế này?
Mình còn sống à?"
Đường Đường cố gắng cử động lại phát hiện cơ thể như bị tảng đá ngàn cân đè nghiến ở giữa.
Hắn định chửi thề một câu nhưng trong cổ họng lại trào lên một luồng sóng nhiệt nóng bỏng, khiến hắn ho sặc sụa dữ dội.
Tiếng ho vang vọng trong không gian trống trải tựa như ném một viên đá vào vực sâu, gợn lên từng lớp sóng.
Những luồng khí đen đó như bị đánh thức, ào ạt kéo tới, điên cuồng ập về phía Đường Đường mang theo mùi khét lẹt khó chịu giống như vô số bàn tay siết chặt tứ chi của hắn.
Đường Đường liều mạng giãy giụa, hắn dùng cả chân lẫn tay nhưng lại giống như lún sâu vào vũng bùn, càng vùng vẫy càng lún sâu hơn.
"Toang rồi, toang rồi, toang rồi.
Chết đến nơi rồi!"
"Loại chết mà đến vụn xương cũng chẳng còn ấy, quan trọng là... mình còn chưa tìm được cha!"
Mũi Đường Đường chợt cay cay, hốc mắt nóng lên.
Không phải vì sợ, mà vì ức.
Khó khăn lắm mới xuyên đến thế giới này, khó khăn lắm mới tìm được đường sống trong chỗ chết trà trộn vào Phái Cổ Diệp, khó khăn lắm mới có chút hy vọng tìm được người cha đã mất.
Kết quả lại kết thúc xàm xí như thế này sao?
Bị luyện thành một đống tro, đến một lời trăn trối cũng không có, trở thành kẻ xuyên không thảm nhất lịch sử.
Khí đen xung quanh càng lúc càng dày đặc, nhiệt độ tăng vùn vụt, Đường Đường cảm thấy mình chẳng khác nào miếng thịt ba chỉ đang bị đặt trên vỉ nướng, sắp sửa chảy mỡ xèo xèo đến nơi rồi.
Hắn buông xuôi, nhắm tịt mắt lại, bắt đầu chờ đợi thanh gươm Damocles* đang treo lơ lửng trên đầu.
*Thanh gươm Damocles là một câu chuyện ngụ ngôn cổ đại phương Tây, tượng trưng cho mối nguy hiểm rình rập, báo hiệu một tai họa có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Thế nhưng một tiếng nổ điếc tai nhức óc vang lên ngay dưới mông.
Hắn cảm giác như bị ai đó tống một cước văng lên trời, cả người lộn nhào giữa hư không, trời đất quay cuồng, nhìn đâu cũng thấy sao bay lảng vảng.
Bên tai hắn là tiếng gió rít gào, xen lẫn những tiếng hú hét thất thanh và cả tiếng người loáng thoáng, kẻ thì gào "mau chạy đi", người thì hét "nguy hiểm quá".
Sau đó là một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Đường Đường nằm sấp trên đất, ho sặc sụa, nước mắt nước mũi thi nhau tuôn trào.
Tay hắn không biết đang chống lên thứ gì mà cứng ngắc như đá, làm lòng bàn tay đau điếng.
Hắn tính lồm cồm bò dậy nhưng đôi chân đã nhũn ra như bún, chẳng còn tí sức lực nào.
"Khụ khụ khụ...
Cái quái gì vậy trời!
Tính hun khói chết ông đây à?"
Hắn chật vật ngẩng đầu dậy, xua xua làn khói bụi mù mịt trước mắt.
Và rồi hắn nhìn thấy...
Mấy chục người đang đồng loạt trố mắt nhìn hắn.
Mấy chục thanh kiếm đang đồng loạt chĩa thẳng vào hắn.
Mấy chục khuôn mặt đang đồng loạt hiện lên cùng một biểu cảm khó đỡ: "Vãi... gặp quỷ rồi!"
Đường Đường cứng đờ người.
Hắn cũng cảm thấy mình như gặp ma.
"Hắn chưa chết?"
"Hắn chui ra từ cái lò luyện đó thật à?"
Hắn cúi đầu tự nhìn lại mình, từ trên xuống dưới đen sì như vừa chui ra từ hầm than, quần áo rách tả tơi, phần da lộ ra không còn chỗ nào giữ được màu sắc ban đầu.
Chỉ còn hai con mắt là vẫn đang đảo điên trong hốc mắt.
Cả sân lặng ngắt như tờ.
Đường Đường khó khăn nuốt nước bọt cái "ực", hắn thử bước lên một bước.
Mấy chục người đồng loạt lùi ba bước.
Mấy chục thanh kiếm càng siết chặt hơn.
Đường Đường ngơ ngác, vô số lời đến bên miệng nhưng bật ra chỉ còn một câu:
"Ủa?
Cái tình huống gì thế này?"
"Lùi lại năm bước!
Nín thở vận công!
Đừng để Dương Thạch xâm chiếm tâm trí!"
Lục Nhân Giả gào khản cả giọng, tiếng hét muốn rách cả cổ họng.
Mọi người đều bày thế trận sẵn sàng đón địch, nhìn chằm chằm vào khối đá phát sáng lơ lửng trên đỉnh đầu Đường Đường.
Đường Đường nhìn theo tầm mắt họ rồi ngẩng đầu lên, vừa lúc thấy khối đá kia tắt sáng rồi rơi bịch xuống, thế là hắn tiện tay chụp lấy: "Đá gì đây?
Sao biết bay hay vậy?"
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, hắn thấy đám người vừa rồi còn giương cung bạt kiếm đối đầu lúc này đều đứng đực ra như bị điểm huyệt tại chỗ.
Sau một động tác gãi đầu đầy nghi hoặc kinh điển, ánh mắt Đường Đường xuyên qua tầng tầng lớp lớp đệ tử, va phải ánh mắt của Vũ Thần đang đứng ngoài đám đông.
Lông mày Vũ Thần càng nhíu chặt, tay cầm kiếm bỗng siết mạnh: "Tại sao Dương Thạch lại ở đây?"
Cả đám đông đầy dấu chấm hỏi.
Đúng lúc đó, giọng nói lo lắng của Trưởng lão truyền từ phía sau: "Hỏng rồi!
Tháp Quy Khư!"
Tháp Quy Khư là cấm địa của phái Cổ Diệp, cũng là nơi trấn áp Dương Thạch.
Khi mọi người vấp váp hớt ha hớt hải chạy tới trước tháp, chỉ thấy tòa tháp cao chọc trời lúc này đã nghiêng vẹo đến mức có thể để Galileo* đứng lên đó ném quả cầu sắt được luôn.
*Thí nghiệm ném cầu sắt (hay thả rơi) của Galileo tại tháp nghiêng Pisa (Ý) là giai thoại khoa học nổi tiếng, nhằm chứng minh các vật có khối lượng khác nhau rơi cùng tốc độ.
Galileo khẳng định trọng lực tác động lên mọi vật như nhau, đặt nền móng cho vật lý hiện đại.
Thân tháp phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, bất kỳ ai đến gần ranh giới trước tháp đều bị ánh sáng đỏ sắc bén bắn ra, mặt mũi mấy tên đệ tử đứng gần đó đã bị rạch cho vài vết máu.
Trưởng lão nhìn tòa tháp sắp sụp đến nơi rồi quay lại nhìn Đường Đường đang cầm Dương Thạch đến góp vui, sắc mặt xanh mét như tàu lá chuối.
"?"
Dấu hỏi trên mặt còn chưa tan, Đường Đường đã nhìn thấy Lục Nhân Giả và Lục Nhân Ỷ lại tiến tới, quen tay giữ lấy hắn, vẻ mặt hắn chợt hoảng hốt:
"Ê!
Mấy người lại định làm cái gì nữa đấy?"
***
Vẫn là Mật Các quen thuộc, vẫn là tư thế ngã sấp mặt quen thuộc.
Đường Đường chẳng thèm ngạc nhiên nữa mà lồm cồm bò dậy từ giữa Mật Các nhưng quy trình tiếp theo có vẻ hơi khác so với trước đây.
Cửa sổ Mật Các đóng kín, ánh sáng lờ mờ, chỉ có một tia sáng chiếu xuống từ giếng trời, rơi trúng chóc vào người Đường Đường không lệch đi đâu được.
Dương Thạch trong lòng hắn lăn ra, xoay vài vòng trên mặt đất rồi dừng lại.
"Dương Thạch!"
Một giọng nữ đầy kinh ngạc và nghi hoặc vang lên từ trong bóng tối.
"Tiểu tử này e là đã dùng yêu pháp, vậy mà không bị Dương Thạch xâm thực, tuyệt đối không thể giữ lại!"
Một giọng nam khác cọc cằn lạnh lùng vang lên, lộ rõ sát ý.
Tiếng bàn luận từ bốn phía ập tới như thủy triều, kẻ thì đòi giết, người thì bảo giữ, có kẻ lại muốn cắt lát ra để nghiên cứu, ồn ào chẳng khác gì cái chợ vỡ.
Bề ngoài Đường Đường ngoan ngoãn sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương nhưng trong lòng thì lôi cả dòng họ cái đám không thèm lộ mặt, chỉ có cái bóng đen này ra chửi sạch một lượt.
Đúng là tai bay vạ gió mà.
"Quỳ cho ngay ngắn!"
Một giọng nói uy nghiêm truyền đến từ phía trước, lập tức át đi mọi tiếng bàn luận.
Đường Đường lập tức quỳ ngay ngắn, cúi đầu điên cuồng tính toán các kịch bản đào tẩu trong phim máu chó, lại thấy Trưởng lão bước ra từ chỗ sáng, giọng nặng nề: "Dương Thạch bị rò rỉ, phong ấn của Tháp Quy Khư không trụ được bao lâu nữa."
"Thân phận tiểu tử này rất đáng ngờ, lại không bị luyện hóa nên xử tử ngay lập tức."
Nam hộ pháp trong bóng tối lại lên tiếng.
Dòng suy nghĩ hỗn loạn lập tức dừng lại, lưng Đường Đường ướt đẫm mồ hôi lạnh, cảm giác như có một sợi dây thừng thòng lọng vừa rơi xuống cổ, chỉ chờ bọn họ ra lệnh một tiếng là thắt cổ kéo đi luôn.
"Tháp Quy Khư hung hiểm vô cùng nhưng chỉ có hắn không bị Dương Thạch làm hại, chi bằng cứ để hắn thử một phen."
Giọng Trưởng lão quản khố cắt ngang lời tên kia, giúp cái cổ của Đường Đường được hít thở đôi chút.
Tiếng tranh cãi lại nổi lên, còn kịch liệt hơn lúc nãy, cảm giác như giây tiếp theo là bọn họ sẽ xông vào tẩn nhau luôn vậy.
Cho đến khi Trưởng lão khẽ ho một tiếng, cả phòng lập tức im bặt.
Ông cúi đầu nhìn Đường Đường, giọng nói không hề có chút dao động: "Cho dù ngươi là ai, hiện tại ngươi chỉ có hai lựa chọn.
Một là trực tiếp bị xử tử.
Hai là đi sửa Tháp Quy Khư.
Nếu trong lúc sửa tháp ngươi dám nảy sinh dù chỉ nửa phần dị tâm, lập tức giết tại chỗ."
Đường Đường ngẩng phắt đầu dậy, mặt xanh mét như tàu lá chuối: "Có nảy sinh dị tâm hay không chẳng phải đều do một câu nói của ông sao, đằng nào cũng là chết, ta chọn cái quái gì nữa!"
Đây đâu phải câu hỏi lựa chọn, đây là câu hỏi tiễn khách về chầu Diêm Vương mà!
Một tiếng "rầm" vang dội vang lên, cửa Mật Các bị người ta một cước đá văng.
Đường Đường quay đầu nhìn, chỉ thấy Vũ Thần đang cầm kiếm đứng ở cửa, đám đệ tử canh gác hai bên đã bị đánh ngã gục dưới đất.
"Tháp Quy Khư nguy hiểm, ngươi không thể đi được."
Đường Đường sững người, cúi đầu nhìn Dương Thạch trong tay, rồi lại ngẩng đầu nhìn Trưởng lão đầy sát ý, như đã hạ quyết tâm nào đó, hắn đứng vụt dậy, lưng thẳng tắp.
"Ta không muốn chết, đại trượng phu sinh giữa trời đất... cái gì ấy nhỉ..."
Chẳng phải chỉ là sửa cái tháp thôi à?
Dù sao cũng tốt hơn là bị rụng đầu ngay lúc này.
***
Nửa canh giờ sau, Đường Đường ôm Dương Thạch đứng trước Tháp Quy Khư.
Trưởng lão, Vũ Thần và mấy chục đệ tử đều nín thở tập trung đứng ngoài ranh giới.
Mấy tên đệ tử xung phong lao lên trước định phá vỡ lớp chắn ánh đỏ nhưng lại bị chấn cho lùi lại liên tục, trên cánh tay đầy những vết máu.
Nhưng trong mắt Đường Đường chẳng hề thấy những tia sáng đỏ tràn lan kia.
Hắn đứng một bên nhìn với vẻ mặt đầy hoang mang, nhịn không được mà mở miệng: "Mấy người đang làm cái trò gì thế?"
Chẳng ai thèm đoái hoài đến hắn.
Cho đến khi hắn ôm Dương Thạch, nhấc chân bước thẳng vào ranh giới đang tràn ngập ánh sáng đỏ.
"Khoan đã!"
"Nguy hiểm!"
Lục Nhân Giả và Lục Nhân Ỷ hít vào một hơi lạnh, đồng thanh thốt lên.
Vũ Thần lập tức đưa tay ngăn hắn lại: "Trong tháp hung hiểm, dễ sơ sẩy là mất mạng như chơi, giờ hối hận vẫn còn kịp."
Đường Đường nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc: "Ngươi đừng đùa nữa, chỉ là cái lầu nhỏ ba tầng này thôi, có cái quái gì mà nguy hiểm?"
Nói xong, hắn gạt tay Vũ Thần ra, một chân bước qua ranh giới.
Những sát thương trong miệng đám đông hoàn toàn không xuất hiện, những tia sáng đỏ sắc bén kia xuyên qua cơ thể hắn như xuyên qua không khí, ngay cả vạt áo cũng không lay động.
Thấy Đường Đường như bật chế độ tự động miễn nhiễm, đám đệ tử ngoài ranh giới kinh ngạc đến mức trợn trắng mắt há hốc mồm.
Cánh tay ngăn cản khựng lại giữa không trung, Vũ Thần lặng lẽ thu về, vẻ mặt đầy phức tạp.
Đường Đường ngoái đầu nhìn mọi người, giơ Dương Thạch trong tay lên, vẻ mặt vô tội: "Ê!
Cái thứ quỷ này đặt ở đâu thế?"
Không ai trả lời.
Đường Đường đầy thắc mắc, tự thân vận động lững thững đi vào trong tháp.
Và rồi cậu hối hận ngay lập tức.
"Không phải chỉ có ba tầng thôi à?
Sao vừa mới vào mà cái cầu thang chết tiệt này đã dài dằng dặc thế?!"
Đường Đường vác cái mặt đen thui còn chưa kịp rửa sạch, thở hồng hộc như chó già, một tay vịn tường đứng ở lối lên cầu thang, cúi đầu nhìn bậc thang vô tận bên dưới mà bắp chân cứ run lẩy bẩy.
Đám đệ tử bên ngoài tháp sốt ruột xoay như chong chóng tại chỗ, không biết bên trong thế nào.
Cho đến khi một cánh cửa sổ vang lên tiếng "két" rồi bị đẩy ra, cái mặt đen như bao công của Đường Đường thò ra ngoài.
Một hành động tưởng chừng vô hại lại khiến đám đông dưới tháp trở tay không kịp, một luồng năng lượng hung hãn từ thân tháp phóng vụt ra ngoài.
"Đừng có tùy tiện mở cửa sổ!
Chính là chỗ đó!"
Trưởng lão ở ngoài tháp cuống quýt gào lên xối xả.
Đường Đường đờ đẫn gật đầu, "rầm" một cái đóng sầm cửa sổ lại.
Hắn quay người vào trong.
Cuối cùng hắn cũng nhìn rõ khung cảnh bên trong tháp.
Bốn bức tường xung quanh phủ kín phong ấn, chính giữa đài đá hình vòng cung là một khối quang thể xoáy tròn đang tỏa ra vầng sáng vàng nhạt lơ lửng.
Hắn móc khối Dương Thạch trong ngực ra, vừa định tiến lên, hòn đá trong tay bỗng nhiên bay vọt lên không trung rồi chậm rãi trôi về phía vòng xoáy ánh sáng, sau đó "vút" một phát nó bị hút tọt vào trong.
Giây tiếp theo, đám người bên ngoài tháp chỉ thấy ánh sáng đỏ của Tháp Quy Khư rung lên bần bật, sau đó tối dần đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chỉ trong chốc lát, cả tòa tháp đã khôi phục lại sự tĩnh lặng, ngay cả thân tháp bị nghiêng cũng thẳng lại được vài phần.
"Kết... kết thúc rồi à?"
Mặt mũi Lục Nhân Giả trắng bệch, nhũn chân ngã ngồi xuống đất, cảm thấy đôi chân này không còn là của mình nữa.
Bên trong tháp, Đường Đường ngẩn người, quay đầu nhìn về phía cầu thang uốn lượn đi lên bên cạnh, mắt bỗng sáng rực.
Bên trên vẫn còn một tầng nữa à?
Hắn đi tới bên cửa sổ, hé ra một khe nhỏ rồi hét: "Này!
Sao phía trên vẫn còn một tầng nữa thế?"
"Đừng có lên đó!
Trên đó là cấm địa!"
Giọng nói Trưởng lão mang theo sự nghiêm khắc không cho phép cãi lại.
Đường Đường "ò" một tiếng rồi rụt đầu vào, hắn quay đầu nhìn cái cầu thang nhìn mãi không thấy đáy bên dưới rồi lại nhìn khoảng cách từ cửa sổ xuống mặt đất.
Đường Đường dứt khoát đưa ra quyết định:
Chẳng phải chỉ là tầng hai thôi sao?
Cái cầu thang này ai thích leo thì leo.
Đường Đường nhào người ra khỏi cửa sổ, sau đó hít sâu một hơi rồi buông tay.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại không giống như hắn dự tính, cảnh vật xung quanh bỗng chốc kéo dài biến dạng, cả người hắn cứ như đang rơi xuống từ vách đá cao hàng nghìn mét.
"Ááááááá!
Cứu mạng với!"
Đường Đường nhắm nghiền mắt gào thét xé cổ họng nhưng thứ đến trước khi tan xương nát thịt lại là thanh kiếm của của Trưởng lão ném tới.
Một tiếng "xoẹt" vang lên, trường kiếm đâm xuyên qua lớp vải, ghim cả người hắn lên thân tháp.
Hắn vẫn nhắm tịt mắt, tay chân múa may loạn xạ.
"Cứu ta với!
Cứu ta với!"
Cho đến khi giọng lẩm bẩm có ba phần cạn lời bảy phần ghét bỏ của Trưởng lão vang lên: "Mở to cái mắt ra nhìn cho kỹ."
Đường Đường rón rén mở mắt, chậm rãi cúi đầu xuống.
Chỉ thấy mũi chân mình cách mặt đất chưa đầy một gang tay.
Cả sân lặng ngắt như tờ.
Một cơn gió thổi qua mang theo tiếng lá cây xào xạc nghe rõ mồn một.
Đường Đường thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn trưởng lão dưới tháp, vẻ mặt đắc ý: "Lão già, nhiệm vụ hoàn thành!"
***
Trải qua trận này, Đường Đường đã tẩy sạch "tội danh" trước đó, hoàn toàn trở thành "anh hùng" của phái Cổ Diệp.
Đương nhiên, trong mắt mọi người, hắn chính là "Chấn Phong sư huynh từ cõi chết trở về".
Lục Nhân Giả đi cà nhắc dìu hắn về sương phòng, cái miệng nịnh hót phun ra toàn "lời hay ý đẹp" không ngừng nghỉ, cứ như đang bật chế độ phát lặp lại vậy.
"Chấn Phong sư huynh, huynh lợi hại ghê á!"
"Chấn Phong sư huynh, cú cú nhảy đó của huynh đúng là tuyệt đỉnh công phu!"
Đường Đường nghe mà tê dại cả da đầu: "Cái từ đó không phải dùng như thế đâu."
Hai người đến sương phòng, Đường Đường thả mình xuống giường, vừa lật người lại đã thấy trên giường đặt một bộ đồng phục đệ tử mới tinh.
Hắn lồm cồm bò dậy: "Sao bộ này không giống bộ trên người ngươi vậy?
Cho ta à?"
"Đương nhiên rồi, Chấn Phong sư huynh, huynh là đệ tử đời đầu đương nhiên phải khác với bọn đệ chứ."
Lục Nhân Giả cung kính dâng lên một chén trà.
Nhìn chén trà được đưa tới, Đường Đường nốc cạn một hơi, quyết định đính chính danh xưng cho bản thân.
"Thực ra, ta không phải Chấn Phong sư huynh của các ngươi đâu, ta tên là Đường Đường, Đường Đường trong Đường Đường Chính Chính ấy."
Lục Nhân Giả sững người, Đường Đường thì đầy vẻ căng thẳng.
Hai người nhìn nhau, chỉ thấy Lục Nhân Giả "phụt" một tiếng bật cười: "Nghe nói sư huynh ít nói ít cười, chẳng phải huynh cũng rất biết đùa đó à."
Đường Đường cạn lời, sau đó hắn có giải thích thế nào đi nữa, Lục Nhân Giả cũng chỉ gật đầu nhưng mở miệng vẫn gọi Chấn Phong sư huynh.
Lục Nhân Giả đi xa dần, Đường Đường tựa lưng vào cửa phòng, bất lực trợn mắt, cảm thấy cuộc đời đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
"Được rồi, giải thích không thông nổi.
Đã đến thì cứ ở lại cho yên thân vậy."
Đường Đường nghĩ rất thoáng, dù sao cái mạng nhỏ đã giữ được rồi, việc cấp bách hiện giờ là đi tìm ông già nhà hắn.
Hành động nhanh gọn, Đường Đường thu dọn một chút, hắn cầm theo bức chân dung tự vẽ đứng chặn ở sân luyện võ.
Trên bức chân dung là một hình người que có râu, ngũ quan chỉ là ba chấm mực, cái đầu là một hình tròn, thân mình là vài đường kẻ.
Các đệ tử chuyền tay nhau xem, ai nấy đều lộ vẻ khó xử, biểu cảm cứ như vừa nuốt phải ruồi.
Đường Đường đứng phía trước, khí thế hừng hực: "Đây là cha ta, ai quen hoặc từng gặp người này đều có thể nói với ta, chắc chắn có hậu tạ!"
Vẻ mặt Lục Nhân Giả mặt đầy khó xử, cẩn thận nói: "Chấn Phong sư huynh, không phải bọn đệ không giúp huynh tìm, chỉ là với trình độ vẽ này của huynh đừng nói cha của huynh, cho dù vẽ chính huynh thì bọn đệ cũng không nhận ra nổi đâu."
Đám đệ tử xung quanh nhao nhao phụ họa, lắc đầu như trống bỏi.
Trên mặt Đường Đường lóe lên một tia hoảng loạn, vừa định giả vờ bình tĩnh thì bức chân dung trong tay hắn đã bị người khác giật mất.
Đám đệ tử Cổ Diệp thấy Vũ Thần xuất hiện, sắc mặt đồng loạt thay đổi.
"Mau luyện tập với ta, Na Tra Thám Hải!"
Biểu cảm Lục Nhân Giả cường điệu, giơ kiếm, nhấc chân một cách vô cùng làm bộ làm tịch.
Lục Nhân Ỷ lập tức hiểu ý cũng làm bộ làm tịch giơ kiếm đáp lại, biểu cảm còn cường điệu hơn cả Lục Nhân Giả: "Lão Viên Quải Mộc!"
"Đỡ chiêu!"
"Thắng hiểm, thắng hiểm."
"Đa tạ đã nhường, đa tạ đã nhường."
Đám đệ tử Cổ Diệp vừa làm bộ luyện kiếm vừa tản ra tháo chạy, Đường Đường ngơ ngác nhảy dựng lên, đuổi theo phía sau hét lớn: "Ê!
Đừng đi mà!
Nhìn không ra thì để ta vẽ tấm khác!
Để ý giúp ta với nhé!"
"Đây là cái gì?"
Vừa quay đầu lại, Đường Đường đã thấy Vũ Thần đứng phía sau hắn, y đang cúi đầu săm soi bức vẽ hình người que kia, đôi lông mày y khẽ nhíu lại, biểu cảm nghiêm túc cứ như đang nghiên cứu bí tịch võ công tuyệt thế nào đó.
Đường Đường ngẩn người, sau đó lập tức sán lại gần nở nụ cười nịnh nọt: "Bọn họ đều gọi ngươi là đại sư huynh, chắc chắn ngươi quen biết rộng, ngươi đã từng gặp người trên hình này chưa?"
Vũ Thần cất bức vẽ, trở tay nhét thanh kiếm của Chấn Phong vào lòng hắn: "Đừng làm chuyện vô ích nữa, việc cấp bách lúc này là luyện lại kiếm thuật của ngươi."
Đường Đường khó chịu hất kiếm trả lại, hắn trợn mắt: "Ta đã nói rồi ta không phải Chấn Phong, ta là Đường Đường, không biết võ công."
Nói xong hắn định giật lại bức vẽ.
Vũ Thần nghiêng người tránh né, bỗng nhiên lên tiếng: "Ta có thể giúp ngươi tìm người.
Nhưng ngươi phải tham gia huấn luyện, nâng cao võ nghệ, vượt qua những người khác."
Bước chân của Đường Đường khựng lại trong tích tắc, lập tức khởi động tại chỗ: "Nói đi!
So với ai?"
Vũ Thần hất cằm, chỉ về phía Lục Nhân Giả cách đó không xa: "Hắn ta."
Dứt lời, Đường Đường hú hét một tiếng rồi xông ra, nhấc chân đá về phía Lục Nhân Giả.
"Tiểu Giả, tuy vừa mới quen, đừng trách ta..."
Lời chưa hét xong, Lục Nhân Giả theo bản năng nghiêng người né tránh, cơ thể cử động nhanh hơn não, vung một cú đấm ra ngoài.
"Bịch!"
Một tiếng trầm đục vang lên, cả sân luyện võ rơi vào tĩnh lặng.
Đường Đường ngã thẳng đơ xuống đất, máu từ lỗ mũi chảy ra ròng ròng, hai mắt hắn nhắm nghiền, ngất xỉu tại chỗ.
Đến khi Đường Đường có ý thức trở lại thì đã là buổi tối.
Lục Nhân Giả túc trực bên giường, mặt đầy vẻ áy náy: "Sư huynh, lần sau trước khi đánh lén huynh có thể đánh tiếng trước một câu không?"
Đường Đường bất lực xua xua tay nhưng trong lòng thì sốt ruột không chịu nổi.
"Cứ cái đà này, sợ là mình đi trước lão già nhà mình quá."
Lục Nhân Giả nhìn dáng vẻ sầu não của hắn, do dự hồi lâu, cuối cùng nhỏ giọng lên tiếng: "Sư huynh, đệ nghe nói ở dưới núi Vận Thành hình như có một loại kỳ dược, năng lượng phi thường.
Nói không chừng dùng vào là võ lực tăng vọt, chỉ trong một đêm có thể đánh bại cả môn phái luôn đấy..."
Mắt Đường Đường lập tức sáng rực lên.
Vận Thành?
Kỳ dược?
Đây chẳng phải là buồn ngủ gặp chiếu manh sao!
***
Hai ngày tiếp theo, Đường Đường lại bật chế độ chạy trốn kiểu "muôn hình vạn trạng".
Chỉ có điều là càng đánh càng thua, càng thua càng đánh, tình hình thê thảm không nỡ nhìn.
Ban ngày luyện kiếm định chuồn êm thì lại như tự chui đầu vào lưới, đâm sầm vào lồng ngực Vũ Thần.
Nửa đêm trèo cửa sổ định chạy lại bị Vũ Thần bắt ngay tại trận.
Cuối cùng, Đường Đường tức quá hóa liều, lúc đang lau dọn, hắn liền bê nguyên xô nước tạt về phía Vũ Thần, đơn giản chỉ là để xả cơn giận ngút trời thôi.
Kết quả chân trượt một phát, cả xô nước bẩn đổ ập xuống người mình, không chỉ ướt như chuột lột mà còn bốc mùi khó ngửi.
Ai nấy đều phải đi vòng qua tránh hắn, Đường Đường nhân cơ hội đó vừa lao ra khỏi cổng chính, đúng lúc hắn mở cửa thò đầu ra...
Một chiếc giày vải đế dày bay thẳng tới "bốp" một tiếng đập vào mặt hắn.
Trong Mật Các, Trưởng lão xỏ giày xong, vỗ một cái xuống bàn làm chén trà cũng bật lên: "Lúc đầu đòi ở lại là ngươi!
Bây giờ kẻ ngày nào cũng lười biếng, giở trò xảo quyệt đòi bỏ trốn cũng là ngươi!
Ngươi coi phái Cổ Diệp ta là nơi nào?
Nhà trọ chắc?"
Đường Đường vùi đầu thấp hơn nữa, không dám ho he một lời.
Cuối cùng, theo mệnh lệnh của Trưởng lão, do Lục Nhân Giả và Lục Nhân Ỷ thi hành, hắn bị đưa đến Tư Quá Nhai phía sau núi.
Lục Nhân Giả và Lục Nhân Ỷ đưa Đường Đường đến một mỏm đá sát vách núi sau đó dừng bước.
"Sư huynh, phía trước chính là Tư Quá Nhai."
? ? ?
Nhìn cái vực thẳm trước mắt và độ cao mấy chục mét mây mù bao phủ, trên mặt Đường Đường hiện ra một dấu hỏi chấm siêu to siêu khổng lồ.
"Chỗ này thì lấy đâu ra đường?"
"Có chứ, có chứ."
Lục Nhân Giả và Lục Nhân Y nhìn nhau, hai người trịnh trọng gật đầu, đồng loạt đặt hai tay lên lưng Đường Đường.
"Đắc tội rồi!
Sư huynh!"
Lục Nhân Ỷ hét lớn một tiếng, hợp lực cùng Lục Nhân Giả đẩy mạnh Đường Đường về phía vách núi.
"Mấy người...
Ááááá!"
Tiếng gào thét thảm thiết vang lên liên hồi, dưới chân Đường Đường trống rỗng, cả người hắn bay lên rồi rơi thẳng xuống cực nhanh.
"Bịch" một tiếng hắn rơi trúng đống rơm rạ chất cao dưới vách núi.
Một bụng lời chửi thề của Đường Đường bị nghẹn lại nơi lồng ngực, không thốt ra hơi được.
Bên tai hắn tĩnh lặng, không giống sự yên tĩnh bình thường của rừng núi mà là kiểu tĩnh lặng như bị rút sạch mọi âm thanh.
Không có tiếng chim, không có tiếng côn trùng, ngay cả tiếng gió lướt qua lá cây xào xạc cũng không nghe thấy.
Đường Đường lồm cồm ngồi dậy, thử ho một tiếng, âm thanh đột ngột ấy cứ thế vang vọng không ngừng trong sơn cốc.
"Không thể ngồi chờ chết được."
Đường Đường nuốt nước bọt, hắn gạt đống rơm trên đầu xuống rồi bò dậy, đánh liều đi men theo một con đường nhỏ phía trước.
Hai bên là rừng thông dày đặc, che khuất cả bầu trời, biến chút ánh sáng còn sót lại thành một màu trắng xám nhợt nhạt.
Cảm giác lạnh lẽo truyền đến, Đường Đường rụt cổ, bước chân nhanh hơn.
Đi được chừng một nén nhang, phía trước bỗng nhiên thoáng đãng hơn hẳn.
Rừng thông kết thúc, thay vào đó là một vách đá khổng lồ dựng đứng sừng sững, đâm thẳng vào mây xanh.
Dưới chân vách đá có một khoảng đất trống hình bán nguyệt, lát đá xanh, giữa các kẽ đá mọc vài cụm cỏ dại xơ xác.
Cuối khoảng đất, sát vách đá là một cửa hang.
Nói là hang thì không đúng lắm, nó trông giống một vết nứt toác trên vách đá hơn, méo mó vặn vẹo như một cái miệng đang há ra.
Tư Quá Nhai.
Đường Đường đứng giữa khoảng đất trống, cuối cùng cũng hiểu tại sao nơi này lại có cái tên đó.
Ba mặt là rừng thông kín mít, một mặt là vách đá dựng đứng, ngẩng đầu chỉ thấy một khe trời hẹp.
Ánh nắng tới đây liền tan đi, chỉ còn lại làn sương mù âm u, ẩm ướt đang từ từ xoáy tròn trên bãi đất.
Không âm thanh, không bóng người, chỉ có tiếng gió rít qua đỉnh vách đá nhưng chẳng lọt xuống được, cứ như bị thứ gì đó ngăn cách ở một thế giới khác.
Đây mà là Tư Quá Nhai gì chứ.
Đây là ngồi tù thì có.
Đường Đường rùng mình một cái, hắn sải bước đi về phía cái hang đá kia.
Cửa hang sâu hơn hắn tưởng, đi vào trong vài bước, ánh sáng tối dần, chỉ còn lại một khoảng vàng vọt hắt vào từ cửa hang phía sau.
Hắn nheo mắt một hồi cho thích nghi, tầm nhìn mới dần rõ nét hơn.
Và rồi hắn sững sờ.
Trên vách đá, chi chít toàn là vết khắc.
Không phải kiểu vẽ bậy tùy tiện mà là chữ.
Có chữ Hán, có số, có những ký hiệu nguệch ngoạc như bùa vẽ, thậm chí còn có...
"ABCD"
Những hình người que xiêu vẹo.
Thậm chí còn có một dòng tiếng Anh:
"Abandon*."
*Abandon: Từ bỏ, bỏ rơi, ruồng bỏ hoặc bỏ mặc một ai đó, một nơi chốn hay một kế hoạch.
Đường Đường tiến lại gần, đầu óc mơ hồ, mặt đầy dấu hỏi chấm: "Ai ôn thi CET-4* ở đây vậy?
Chẳng lẽ mình không phải người đầu tiên xuyên không tới đây à?"
*CET-4 (College English Test Band 4) là kỳ thi năng lực tiếng Anh chuẩn hóa dành cho sinh viên đại học/cao đẳng tại Trung Quốc, đánh giá kỹ năng nghe, đọc, viết và dịch.
Được tổ chức từ năm 1986, đây là chứng chỉ phổ biến nhất để xét tốt nghiệp và tuyển dụng tại quốc gia này, tương đương trình độ B1–B2 theo khung CEFR.
Ngay lúc này, từ bên ngoài hang động truyền đến những tiếng múa kiếm vun vút, gió rít vù vù.
Đường Đường tò mò đi ra ngoài.
Chỉ thấy trong rừng có một nữ tử mặc võ phục Cổ Diệp đang nhảy lên không trung, làn tóc tung bay, trường kiếm múa lượn, mũi kiếm khẽ chạm mặt nước làm bắn lên những tia nước tung tóe.
Động tác mượt mà như mây trôi nước chảy, nhìn mà sướng cả con mắt.
Đường Đường nhìn đến ngây người.
Nữ tử bỗng nhiên xoay người thu kiếm, trường kiếm xé toạc không trung, bay thẳng về phía hắn...
"Ê...
ê...!"
Thanh kiếm đột ngột dừng lại cách gương mặt đang giơ hai tay đầu hàng của Đường Đường đúng nửa tấc.
Nữ tử xoay người lại, lộ ra một khuôn mặt lạnh lùng tuyệt mỹ.
Nàng nhìn hắn, thản nhiên mở miệng: "Ngươi chậm chạp đi rồi."
Tim Đường Đường "thịch" một cái, hẫng mất một nhịp.
Lừa ai mà chẳng là lừa, nói không chừng Chấn Phong trở về còn phải cảm ơn hắn không biết chừng, thế là Đường Đường vội vàng giả vờ trấn tĩnh, nặn ra một nụ cười: "Mới trở về Cổ Diệp mà, lâu quá rồi, võ nghệ khó tránh khỏi có chỗ sơ suất."
Hắn vội vàng chỉ tay vào vách đá trong hang, thử thăm dò: "Cái này là cô khắc phải không?
Cô thi đậu CET-4 chưa?"
Nữ tử nhíu mày nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ dò xét: "Không phải ta, là ngươi tự khắc trước đây."
Đường Đường ngẩn tò te, đại não đứng hình mất ba giây: "Ý cô là...
Chấn Phong?"
Sắc mặt nữ tử lập tức trầm xuống.
Trong lòng Đường Đường hoảng loạn, vội vàng sửa lời, hắn xua tay giải thích: "Ta chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi..."
Nhưng nữ tử vẫn nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt sắc như đuốc, rồi khẳng định chắc nịch: "Ngươi không phải Chấn Phong."
Đường Đường hoàn toàn đơ như cây cơ, đầu óc trống rỗng.
Hắn đến đây lâu như vậy, tất cả mọi người đều coi hắn là Chấn Phong, miệng thì cứ gọi một tiếng "sư huynh", hai tiếng "sư huynh" ngọt xớt, sao nữ tử này chỉ nhìn một cái đã nhận ra vậy?
Nữ tử lại chẳng buồn để ý đến hắn nữa, nàng quay người bỏ đi, cực kỳ dứt khoát.
Đường Đường vội vàng gọi với theo, như vớ được cọng rơm cứu mạng: "Ê!
Cô đi đâu đấy?"
"Xuống núi."
Giọng nói của nữ tử nhẹ tênh truyền lại, bước chân vẫn không dừng.
Mắt Đường Đường sáng rực lên như vừa phát hiện lục địa mới, hắn vội vã đuổi theo: "Đi đường nào?
Ta cũng muốn xuống núi!
Cho ta đi cùng với!"
Nữ tử dừng bước, giơ kiếm chỉ về hướng dưới núi rồi quay đầu nhìn hắn.
"Tư Quá Nhai có cấm chế, ngươi không xuống được đâu."
Dứt lời, nàng rút kiếm nhảy lên cành cây, chỉ sau vài cái nhún người, bóng dáng đã biến mất trong rừng sâu.
Đường Đường nhìn theo bóng lưng nàng đi xa, sau đó chẳng màng đầu đuôi gì nữa, hắn lao thẳng về phía con đường xuống núi vốn đầy rẫy cấm chế.
"Cấm chế gì chứ, chẳng phải chỉ là một con đường đất thôi à?!"
Đường Đường cứ thế lao ra mà chẳng hề sứt mẻ tí gì, nhìn con đường đất vàng đầy ổ gà ổ voi trước mặt, hắn siết chặt nắm tay.
Vận Thành, kỳ dược và cả ông già nữa...
Ta đến đây!
( còn tiếp )