Khác Nana-ÁNH SÁNG GIỮA HAI THẾ GIỚI

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,130
Điểm tương tác
0
Điểm
0
399470111-256-k433429.jpg

Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
Tác giả: Nhi7910
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lưu ý:
Truyện này là một fanfiction lấy cảm hứng từ thế giới phù thủy trong Harry Potter của J.K.

Rowling.

Nhân vật và bối cảnh quen thuộc thuộc về tác giả gốc, mình chỉ sáng tạo thêm một câu chuyện riêng với nội dung khác biệt.

Truyện hoàn toàn phi lợi nhuận, được viết với mục đích chia sẻ và không sử dụng cho bất kỳ mục đích thương mại nào.

pov:câu truyện này nói về một cô gái tên Nanaa Messwyn là một huyền thoại từ bé và không biết về thân phận thật của mình.hãy xem diễn biến sau đó



povharrypotter​
 
Có thể bạn cũng thích
  • ( James X Severus) ÁNH SÁNG VÀ TRO TÀN
  • [NT] Ôm trăng sáng - Quy Hồng Lạc Tuyết [END]
  • [Xuyên Không - Game thực tế ảo] Trăng Sáng Trời...
  • [Đỗ Nhật Hoàng x Nguyễn Huy_Steven Nguyễn] Nơi ánh...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Kaze Hikaru - Gió Tỏa Sáng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • thế chiến 1: Mười Một Giờ Sáng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 1-Thân phận thật của một huyền thoại


    "Câu chuyện này là một fanfiction lấy cảm hứng từ thế giới Harry Potter của J.K.

    Rowling.

    Mọi nhân vật, địa điểm quen thuộc đều thuộc về tác giả gốc – mình chỉ sáng tạo thêm một câu chuyện mới từ góc nhìn khác."

    Tôi tên là Xuân Nhi – nhưng mọi người gọi tôi thân mật là Xnhi.

    Tôi lớn lên ở một ngôi trường Muggle hoàn toàn bình thường, sống cuộc sống cũng chẳng có gì quá khác biệt ngoài một điều... tôi thường làm được những thứ người khác không làm được.

    Tôi không nghĩ đó là phép thuật – chỉ là... mọi chuyện đến với tôi dễ một cách lạ kỳ.

    Học hành?

    Dễ.

    Thi đấu?

    Dễ.

    Giao tiếp?

    Dễ.

    Tỏa sáng?

    Cũng... dễ như hơi thở.

    Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình là phù thủy.

    Cho đến một ngày...

    Tôi đang ngồi trên giường đọc sách thì một vệt sáng hiện lên giữa lòng bàn tay phải của tôi – không đau, không lạnh, chỉ... sáng rực.

    Rồi một dòng chữ hiện ra:

    "Nana Messwyn, thư mời nhập học Hogwarts dành riêng cho em."

    Tôi khựng lại.

    Hogwarts?

    Đó chẳng phải chỉ là truyện...

    Harry Potter?

    Hermione?

    Ron Weasley?

    Tôi dụi mắt.

    Nhưng không – ánh sáng vẫn còn.

    Dòng chữ ấy vẫn hiện rõ như muốn in sâu vào não tôi.

    Sau đó là tiếng gõ cửa.

    Một người đàn ông cao lớn, râu rậm, bụng to với bộ áo choàng kỳ lạ đứng đó.

    Ông ấy cười hiền và bảo:

    "Chú là Hagrid.

    Chú đến đón con đi mua đồ học phù thủy.

    Chúng ta sẽ đến Diagon Alley."

    Tôi tròn mắt.

    "Phù... phù thủy thật hả chú?"

    "Phải.

    Và con là một trong những phù thủy đặc biệt nhất lịch sử." – ông đáp, không một chút do dự.

    Chúng tôi đến một con phố mà tôi từng nghĩ chỉ có trong sách.

    Khi vừa đặt chân đến, mọi người xung quanh đều dừng lại.

    Từng ánh mắt quay về phía tôi.

    Từng đôi môi thì thầm:

    "Nana Messwyn..."

    "Con bé đã trở lại..."

    "Chào mừng con – ánh sáng của thế giới."

    Tôi ngơ ngác hoàn toàn, chỉ biết nhìn quanh như thể đang là diễn viên bất đắc dĩ trong một bộ phim phép thuật đang quay trực tiếp.

    Tôi nhỏ giọng hỏi Hagrid:

    "Chú ơi... sao mọi người lại biết con?"

    Ông chỉ mỉm cười.

    "Rồi con sẽ hiểu.

    Nhưng giờ phải làm một việc trước – đến Ollivander chọn đũa phép.

    Sau đó chú sẽ đưa con đến mua... phượng hoàng."

    Tôi trố mắt.

    Phượng hoàng?

    Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

    Đang loay hoay bước đến cửa hàng đũa phép, tôi vô tình va phải một người con trai lớn hơn – khiến tôi ngã bật ra đất.

    "Ôi!

    Em có sao không?" – cậu ấy nói, nhưng... nói với cây chổi đang ôm trên tay.

    Tôi suýt bật cười vì tưởng bị lơ, liền nói đầy bực dọc:

    "Dạ em kh–..."

    Chưa kịp nói "không sao", cậu ấy đã bật cười nhẹ:

    "Anh giỡn thôi!

    Phản xạ ấy mà.

    Anh đỡ em dậy nhé."

    Tôi được kéo lên nhẹ nhàng.

    Cậu ấy cười rất hiền:

    "Anh là Oliver Wood.

    Hân hạnh gặp em, cô nhóc lơ ngơ giữa phố phép."

    Tôi ngại quá, gật đầu chào rồi vội bước vào cửa hàng Ollivander.

    Cửa hàng đầy bụi, đầy ánh sáng nhẹ, và rất nhiều hộp đũa phép.

    Ngài Ollivander xuất hiện, nhìn tôi rất kỹ, rồi nói nhẹ như gió:

    "Chúng ta đã... chờ con từ rất lâu rồi."

    Tôi không hiểu gì cả.

    Nhưng khi ông đưa cho tôi một chiếc đũa – lần đầu tiên tôi cầm vào – cả căn phòng phát sáng, gió lướt qua da tôi như sống lại.

    Ollivander gật đầu chậm rãi:

    "Đũa gỗ hồ đào, lõi lông phượng hoàng cổ đại, 11 inch rưỡi.

    Cây đũa này... chỉ có một.

    Nó chỉ thuộc về một người."

    Tôi lặng người.

    Không hiểu gì hết.

    Chuyện gì đang xảy ra với tôi?
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 2-Cuộc gặp gỡ định mệnh


    Ngày lên tàu Hogwarts – tôi vẫn chưa kịp thở nổi.

    Chuyến tàu đầy người lạ, trẻ con mặc áo choàng, tiếng chim kêu và lũ mèo biết biến hình...

    Tôi tìm một khoang trống.

    Ngồi xuống.

    Cố gắng thở đều.

    Gõ gõ.

    Một giọng con trai vang lên:

    "Chỗ này có ai ngồi không?

    Bạn cho mình ngồi chung được không?

    Mấy khoang hết chỗ rồi."

    Tôi gật đầu.

    "Ok, bạn vào đi."

    Cậu ấy ngồi xuống, mỉm cười.

    "Mình là Ron Weasley."

    "Còn bạn tên gì?" – Ron hỏi.

    Tôi định trả lời thì...

    Gõ gõ.

    "Xin chào các bạn!

    Mình là Hermione Granger.

    Mình có thể ngồi chung không?

    Hết chỗ rồi..."

    Tôi với Ron cùng nói: "Vào đi, còn chỗ mà!"

    Sau đó, chúng tôi ngồi kể cho nhau nghe đôi chút về gia đình.

    Tôi vẫn còn hơi... chóng mặt với tất cả mọi thứ.

    Rồi một lúc sau, có tiếng gõ gõ gõ vào cửa khoang tàu.

    Một cậu con trai có mái tóc đen, gương mặt điềm đạm, mặc áo choàng rất chỉn chu, cười nhẹ:

    "Chào các bạn!

    Mình đi gần hết tàu rồi mà không còn chỗ nào cả.

    Mình có thể ngồi chung với các bạn được không?"

    Tôi ngẩng lên nhìn.

    Đôi mắt cậu ta sáng, nhưng không kiêu ngạo.

    Dáng đi thẳng, tay cầm túi da sang trọng có thêu tên "Potter."

    Tôi thốt lên:

    "Bạn là...

    Harry Potter phải không?"

    Cậu ấy hơi ngạc nhiên:

    "Đúng rồi...

    Mình là Harry.

    Sao bạn biết mình vậy?"

    Tôi lúng túng cười,

    "À... tại mình từng đọc truyện...

    ý là... nghe người ta kể... tên bạn nổi mà..."

    Harry bước vào, ngồi xuống bên cạnh.

    "Vậy còn bạn, bạn tên gì?"

    Tôi nói nhỏ:

    "Mình là...

    Nana Messwyn."

    Cả Ron, Hermione và Harry đều đồng loạt ngẩng lên.

    Harry mở to mắt:

    "Nana Messwyn?!

    Ý bạn là... chính là người đó hả?

    Truyền thuyết hả?"

    Ron thì thốt lên:

    "Trời ơi!

    Không thể tin được!

    Mình ngồi chung khoang với Nana Messwyn luôn nè!"

    Hermione cười lớn:

    "Còn mình ngồi với cả hai người nổi tiếng nhất rồi!

    Quá sức tưởng tượng!"

    Tôi thì... tôi không hiểu.

    Tôi không biết gì cả.

    Tôi nhìn họ, chớp mắt:

    "Nhưng mình chỉ là người thường mà?

    Mình sống ở thế giới Muggle với ba mẹ..."

    Ron hỏi:

    "Khoan, bạn có chắc không?"

    Tôi gật đầu:

    "Có.

    Mình cũng là Muggle mà.

    Giống như Hermione."

    Hermione vừa định nói thì... im bặt.

    Tôi nghi ngờ liền hỏi:

    "Sao vậy?

    Có chuyện gì giấu mình à?"

    Hermione quay sang Ron, ra hiệu bằng mắt.

    Tôi bực, nói tiếp:

    "Nè!

    Nếu có gì... thì cứ nói.

    Đừng như vậy."

    Hermione thì thào:

    "Chuyện này... không phải tụi mình được phép nói.

    Dumbledore sẽ là người nói cho bạn biết toàn bộ sự thật.

    Và... cả lý do vì sao bạn lại đặc biệt như vậy."

    Tôi lẩm bẩm:

    "Không lẽ mình là... như Harry Potter hồi xưa?"

    Harry lắc đầu:

    "Không đâu.

    Mình... không giống như trong truyện người ta viết.

    Mình không phải người được chọn hay gì cả.

    Mình chỉ... sinh ra trong một gia đình phù thủy danh giá."

    Ron gật đầu thêm vào:

    "Còn bạn, Nana... bạn là huyền thoại ngay từ lúc vừa sinh ra."

    Tôi quay sang nhìn Hermione:

    "Các bạn 14 tuổi hết rồi đúng không?"

    Họ cùng đồng thanh:

    "Ừ!

    Tụi mình là năm nhất, nhưng 14 tuổi."

    Tôi buột miệng:

    "Mình... mới có 13 tuổi thôi."

    Mắt họ tròn xoe.

    "Hả?!

    13 tuổi mà vào Hogwarts á?

    Sao mà...?"

    Hermione thở dài như đã biết trước:

    "Cậu ấy là Nana Messwyn mà.

    Nếu 10 tuổi cậu ấy muốn học cũng được luôn đó.

    Không ai dám cấm."

    Tôi chỉ biết nhìn ra cửa kính.

    Không biết chuyện gì đang chờ phía trước.

    Chỉ biết rằng, mọi ánh mắt trong khoang đều hướng về tôi... như đang chờ đợi một điều vĩ đại sắp xảy ra.

    Và tôi – Nana Messwyn – vẫn không hề hay biết...

    Thế giới phù thủy đã viết tên tôi vào định mệnh của nó từ rất lâu rồi.

    Tàu bắt đầu chậm lại.

    Qua cửa kính, tôi thấy những bóng đèn lồng vàng nhạt treo lơ lửng giữa sương mù.

    Cảnh vật bên ngoài không giống bất kỳ nơi nào tôi từng biết – không thành phố, không nhà cửa, chỉ là rừng đen ngút ngàn và một ánh sáng lập lòe phía xa.

    Tiếng xình xịch dừng hẳn.

    Cánh cửa tàu bật mở.

    Tôi bước ra khỏi tàu, đôi giày chạm nhẹ lên nền đá ẩm ướt.

    Gió lướt qua mặt tôi – lạnh, nhưng lại như đang thì thầm điều gì đó.

    Có lẽ là...

    đang gọi tôi quay về.

    Một lần nữa, mọi ánh nhìn đổ về phía tôi.

    Không ai nói ra, nhưng họ đều nhận ra tôi là ai – từ vẻ ngoài, từ ánh sáng mờ phát ra từ dấu ấn bạc nơi lòng bàn tay phải, từ cả khí chất lạ lùng mà chính tôi... cũng không hiểu mình có từ bao giờ.

    "Năm nhất, theo ta nào!" – tiếng Hagrid vang lên như sấm, nhưng lại ấm áp như một mái nhà.

    Tôi thấy Ron, Hermione và Harry bước đi bên cạnh.

    Phía xa xa, tôi còn thấy Fred và George Weasley – hai người đang thì thầm với nhau, rồi chỉ tay về phía tôi, mắt mở to như vừa thấy sấm sét giữa trời quang.

    "Đó là cô ấy hả mày?

    Là...

    Nana Messwyn á?"

    "Trời ơi, cậu nhỏ hơn tuổi tụi mình đó!

    Vậy mà là người thật hả?"

    "Tao tưởng chỉ có trong sách sử phép thuật!"

    Tôi giả vờ không nghe thấy.

    Nhưng tim tôi đập mạnh.

    Làm sao mà mình... lại là truyền thuyết?

    Chúng tôi đi ngang qua bờ hồ.

    Mặt nước yên tĩnh đến mức tôi có thể nhìn thấy phản chiếu cả vầng trăng đang lên.

    Mặt tôi... cũng ở đó, nhưng trông xa lạ lắm.

    Ron nói nhỏ:

    "Hồ này năm nào tụi năm nhất cũng phải chèo thuyền qua.

    Lạnh chết luôn..."

    Hermione bật cười:

    "Thôi đi, năm nào cũng lạnh vậy mà!"

    Harry gật đầu, rồi quay sang tôi:

    "Cậu sợ không?"

    Tôi gật đầu nhẹ.

    "Ừm... một chút.

    Nhưng không phải vì Hogwarts.

    Mà vì... mọi người đều biết mình là ai, còn mình thì không."

    Chúng tôi chia nhóm, từng nhóm bốn người lên thuyền.

    Tôi ngồi cùng Ron, Hermione và Harry.

    Phía thuyền bên kia, tôi thấy Oliver Wood đang nhìn tôi.

    Khi ánh mắt tôi chạm vào ánh mắt anh, Oliver vội quay đi... và ngồi nói chuyện với cây chổi như thể... không có chuyện gì.

    "Anh ấy vẫn chưa vượt qua cú té hồi nãy đâu," Ron nói, cười khúc khích."

    Oliver nổi tiếng lắm, mà lần đầu gặp cậu thì luống cuống như học sinh năm nhất!" – Hermione gật đầu.

    Khi con thuyền bắt đầu trôi ra giữa hồ, ánh sáng từ lâu đài Hogwarts phản chiếu xuống mặt nước, lung linh như những vì sao vỡ tan.

    Tôi nhìn lên tòa lâu đài... và bất giác rùng mình.

    Nơi đó... là nơi tất cả mọi người đang chờ đợi mình sao?

    Nơi mà cả thế giới phù thủy đã từng gọi tên mình, khi mình mới chỉ là một đứa bé sơ sinh?

    Tôi siết nhẹ tay vào vạt áo choàng.

    Mình là ai trong câu chuyện này?

    Và điều gì sẽ xảy ra, khi cánh cửa kia mở ra...?

    ✨ VÀ GIỜ ĐÂY – LỄ PHÂN LOẠI CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU...
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 3- lễ phân loại và tiếng vọng của huyền thoại


    Hội trường Đại sảnh Lâu đài Hogwarts bừng sáng.

    Ánh nến lơ lửng trên cao, phản chiếu hàng ngàn tia sáng lung linh lên từng bộ áo choàng của học sinh, giáo sư, và cả những bức tường đá phủ huy hiệu bốn nhà: Gryffindor, Hufflepuff, Ravenclaw và Slytherin.

    Chiếc Nón Phân Loại được đặt trên chiếc ghế ba chân phủ nhung đỏ giữa trung tâm.

    Tên từng học sinh được xướng lên.

    Các bạn lần lượt bước tới, hồi hộp ngồi xuống, rồi tiếng Nón vang lên – rõ ràng và vang vọng – để quyết định mái nhà trong bảy năm tới.

    Hermione Granger.

    Cô bước lên với dáng đi thẳng tắp, gọn gàng.

    Chiếc nón vừa đội lên chưa đến 5 giây:

    "Thông minh tuyệt vời, kiên định và dũng cảm...

    Rõ ràng là GRYFFINDOR!Tiếng vỗ tay vang lên từ dãy bàn nhà Sư Tử.

    Hermione chạy nhanh xuống, ngồi vào chỗ bên cạnh một nữ sinh năm lớn đang vẫy gọi.

    Ron Weasley.

    Cậu ấy run thấy rõ.

    Tai đỏ bừng.

    Chiếc Nón vừa đặt lên thì phát ra giọng hơi cười khúc khích:

    "Một trái tim trung hậu, sẵn sàng dấn thân...

    GRYFFINDOR!"

    Ron thở phào nhẹ nhõm và đi nhanh về phía dãy bàn anh em mình đang vỗ tay ầm ầm.

    Harry Potter.

    Một làn sóng xì xào vang lên khi cái tên ấy được xướng.

    Dù không phải "Người Được Chọn" như trong truyện cổ tích, nhưng Harry vẫn là con trai của một gia đình phù thủy danh giá, giàu có – và ai cũng biết.

    Chiếc nón hơi lâu hơn bình thường.

    Nhưng rồi:

    "Không chỉ dũng cảm, mà còn có lòng nhân hậu sâu sắc...

    GRYFFINDOR!"

    Tiếng vỗ tay lần này mạnh hơn rõ rệt.

    Fred Weasley.

    "Cháy bùng như pháo...

    GRYFFINDOR!"

    George Weasley.

    "Giống y đúc...

    GRYFFINDOR!"

    Cả hội trường phá lên cười.

    Oliver Wood.

    Chàng trai cao gầy với ánh mắt quả quyết bước lên, tay vẫn cầm chặt chiếc chổi yêu quý.

    "Tinh thần chiến đấu và lòng kiên trì...

    GRYFFINDOR!"

    Tiếng vỗ tay vang lên lần thứ sáu.

    Và rồi... một khoảng lặng kỳ lạ bao trùm.

    Hiệu trưởng Dumbledore ngồi thẳng dậy.

    Ánh mắt ông dõi theo một tờ danh sách được Giáo sư McGonagall cầm trong tay.

    Mọi người đều cảm thấy...

    điều gì đó sắp xảy ra.

    "Nana Messwyn."

    Khoảnh khắc cái tên ấy được xướng lên, toàn bộ đại sảnh như bị một luồng điện vô hình chạy qua.

    Học sinh đứng lên nhìn.

    Giáo sư quay đầu.

    Từng ngọn nến nhấp nháy.

    Chiếc Nón Phân Loại... khẽ rung.

    Và hiệu trưởng Dumbledore – nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt sáng lên, như đang tìm kiếm thứ gì ông đã chờ cả đời.

    Tôi nuốt khan.

    Bước lên giữa hàng trăm ánh mắt.

    Từng bước chân vang vọng như tiếng trống.

    Tiếng xì xào không ngớt phía sau:

    "Đó là cô ấy..."

    "Người nhỏ tuổi nhất từng được nhập học..."

    "Nana Messwyn thật sự..."

    Tôi ngồi xuống chiếc ghế, lòng bàn tay phải khẽ rực sáng.

    Chiếc Nón Phân Loại được đội lên đầu tôi.

    Một giọng nói vang lên trong tâm trí tôi – trầm, cổ xưa, và sâu sắc.

    "Ồ...

    Ồ...

    Một tâm trí như mê cung.

    Trí tuệ, lòng trung thành, sự kiên định, khát vọng, dũng cảm...

    Cô bé à...

    Ta chưa từng thấy ai... hợp với tất cả các nhà đến thế.

    Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy... lưỡng lự đến vậy."

    "Ravenclaw sẽ yêu em vì trí tuệ của em.

    Hufflepuff sẽ trân quý em vì sự thuần khiết.

    Slytherin sẽ mở đường để em thống trị thế giới.

    Nhưng Gryffindor...

    ... sẽ để em là chính mình."

    Tôi nín thở.

    "Khó thật...

    Ta vẫn đang phân vân...

    Giữa Gryffindor và Slytherin..."

    "Slytherin có thể đưa em đi xa... nhưng..."

    Nón khựng lại.

    "Tim em chọn con đường ánh sáng."

    Và rồi, vang lên như sấm:

    "GRYFFINDOR!"

    Tiếng vỗ tay không còn là vỗ tay.

    Nó là tiếng gầm.

    Cả hội trường rực lên ánh sáng như có hàng ngàn vì sao nổ tung.

    Ánh mắt hiệu trưởng Dumbledore không rời khỏi tôi.

    Tôi bước xuống giữa những tràng pháo tay còn vang vọng.

    Tim tôi đập mạnh, nhưng không còn vì sợ hãi – mà là vì... tôi cảm thấy mình thuộc về nơi này.

    Hermione đứng dậy nhường chỗ, vỗ vai tôi nhẹ:

    "Chào mừng, Nana."

    Tôi ngồi xuống giữa cô và một người con trai có mái tóc nâu sẫm, đôi mắt sáng như muốn phát ra ánh lửa – chính là Oliver Wood.

    Vừa ngồi vào chỗ, tôi chưa kịp điều chỉnh áo choàng thì anh ấy quay sang, trông như đang đấu tranh nội tâm rồi buột miệng nói:

    "Ôi Merlin... anh không ngờ em lại là Nana Messwyn đấy.

    Anh đã lỡ va ngã vào... một huyền thoại."

    Tôi quay sang, mỉm cười – nhưng không nhịn được:

    "Em nghĩ là... anh nên lo cho cái chổi của anh thì hơn.

    Chứ không phải ngồi đây phân tích em là ai."

    Oliver ngớ người vài giây, rồi phá ra cười.

    Cả Hermione cũng che miệng cười khúc khích.

    Oliver lắc đầu nhẹ, đưa tay lên như đầu hàng:

    "Được rồi...

    được rồi...

    Lần sau anh hứa sẽ đỡ em dậy trước, rồi mới hỏi cái chổi sau."

    Tôi nhướn mày:

    "Chắc không đó?

    Anh nói y như đây là chuyện sẽ còn xảy ra nữa vậy."

    Anh cười lớn hơn, đưa tay vẽ một vòng trong không khí:

    "Ai biết được?

    Phép thuật mà..."

    Cả ba người chúng tôi cùng cười.

    Rồi Fred và George – từ phía xa – cũng hùa vào:

    "Tụi này nghe hết đó nha!"

    "Gryffindor đúng là vui nhất Hogwarts rồi!"

    Một giây sau, gần như cả bàn Gryffindor...

    đều bật cười.

    Tiếng đũa chạm ly, tiếng nói cười vang lên khắp Đại sảnh.

    Tôi ngồi đó, giữa những người lạ – mà thấy thân thuộc như đã quen từ lâu.

    Và lần đầu tiên, sau bao nhiêu năm lớn lên giữa hai thế giới...

    Tôi không thấy mình bị chia đôi nữa.

    Tôi chỉ thấy mình đang... bắt đầu.
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 4-Căn phòng không ai từng đc vào


    Sau bữa tiệc, thầy McGonagall vỗ tay nhẹ vài cái.

    Cả Sảnh Đường yên lặng.

    "Các em học sinh năm nhất, xin mời theo các huynh trưởng của mình để được hướng dẫn đến ký túc xá."

    Tôi và mọi người đứng dậy, rời khỏi bàn Gryffindor trong tiếng thì thầm đầy hào hứng.

    Một anh huynh trưởng tóc nâu, đeo phù hiệu đỏ vàng trên áo choàng, đang cầm đuốc dẫn đường cho chúng tôi qua các hành lang uốn lượn.

    Khi vừa đến đoạn cầu thang lớn rẽ vào khu ký túc xá Gryffindor, tôi định bước theo những người khác thì anh huynh trưởng quay lại, gọi rõ ràng:

    "Nana Messwyn, đợi chút."

    Tôi khựng lại.

    Mọi người cũng quay đầu nhìn.

    Anh ấy chỉ vào một cánh cửa đôi nằm ngay chính giữa hai hành lang rẽ vào khu nam và khu nữ – nơi mà từ đầu không ai chú ý tới.

    Cánh cửa sáng lên nhẹ nhàng như có phép.

    Tôi nhíu mày:

    "Em ở đó ạ?

    Em đâu phải huynh trưởng hay huynh phó gì đâu..."

    Anh ấy chỉ mỉm cười, đáp bình thản:

    "Cụ Dumbledore bảo em sẽ ở đó."

    Tôi nhìn cánh cửa.

    Rồi nhìn anh ấy.

    Rồi nhìn mọi người đang bắt đầu tò mò.

    Có điều gì đó trong tôi... nhói lên.

    Tôi nhíu mày thật sự, rồi buột miệng nói – có lẽ hơi lớn tiếng hơn bình thường:

    "Nhưng... em không biết em là ai.

    Em không biết ba mẹ ruột em là ai.

    Không biết có phải phù thủy không.

    Nếu ba mẹ em có giàu có, hay là huyền thoại, hay từng giúp đỡ Hogwarts đi nữa... thì cũng đâu liên quan gì đến em."

    "Thành tựu của họ... là của họ.

    Không phải của em.

    Em không nghĩ mình xứng đáng nhận bất kỳ đặc quyền nào chỉ vì xuất thân."

    Cả hành lang im lặng.

    Mọi ánh mắt nhìn tôi – không phải với sự khinh thường hay thương hại... mà là một sự tôn trọng kỳ lạ.

    Hermione mím môi nén cười, rồi quay sang anh huynh trưởng, khẽ nói:

    "Em nghĩ là... anh nên bảo thầy Dumbledore gặp cậu ấy càng sớm càng tốt.

    Nếu không... cậu ấy sẽ thắc mắc suốt đêm, và tụi em thì sẽ phải cười suốt buổi vì độ cứng đầu của bạn ấy mất thôi."

    Cả nhóm phá lên cười.

    Anh huynh trưởng cũng bật cười nhẹ, bước lại vỗ vai tôi:

    "Được rồi.

    Em cứ vào đó, sắp xếp đồ đạc trước đi.

    Tối nay, sẽ có người nói cho em biết... lý do vì sao mọi cánh cửa đều mở ra cho em."

    Tôi còn định cãi, nhưng ánh mắt anh ấy... bình tĩnh như thể đã nghe đoạn hội thoại này từ rất lâu trong một lời tiên tri.

    Tôi đành gật đầu, chậm rãi bước về phía cánh cửa sáng mờ.

    Nó mở ra mà không cần chạm vào – và phía sau... là một căn phòng ấm áp, ánh nến lung linh, trần cao hình vòm với dải ngân hà chuyển động như thật.

    Tôi bước vào.

    Cửa khép lại nhẹ như gió.

    Một mình.

    Trong một căn phòng chưa từng ai được ở.
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 5- Cuộc nói chuyện trông phòng riêng


    Tôi đang ngồi trong căn phòng riêng yên tĩnh – căn phòng đặc biệt nằm giữa hai cánh cửa ký túc xá Gryffindor, nơi huynh trưởng vừa đưa tôi đến và nói rằng cụ Dumbledore sẽ gặp tôi sớm thôi.

    Tôi vẫn còn bối rối.

    Mọi chuyện đang vượt quá sức tưởng tượng của tôi.

    Bỗng có tiếng gõ cửa.

    Ba tiếng, trầm và nhẹ.

    Tôi ra mở.

    Là huynh trưởng Gryffindor – anh ấy mỉm cười:

    "Cụ Dumbledore muốn gặp em bây giờ.

    Đi với anh nhé."

    Tôi đứng dậy, hơi run.

    Dọc hành lang, cả tòa lâu đài dường như yên lặng.

    Đèn lồng lung linh.

    Những tấm tranh biết nói thì thầm điều gì đó mà tôi không hiểu.

    Chúng tôi đến trước cánh cửa bằng gỗ đen, khắc hình chim phượng hoàng giương cánh.

    Cánh cửa mở ra chậm rãi.

    Phòng hiệu trưởng Hogwarts.

    Vẫn như tôi tưởng tượng – nhưng... không giống trong truyện.

    Căn phòng rộng hơn, yên tĩnh hơn.

    Những vật thể lơ lửng, những bộ óc phát sáng trong bể thủy tinh, những quyển sách cổ xếp nghiêng...

    Ở trung tâm là một chiếc bàn gỗ và sau đó – cụ Dumbledore.

    Người thật.

    Không phải trên phim.

    Không phải trong truyện.

    Đôi mắt xanh thẳm và sâu như trời đêm.

    Mái tóc bạc dài và mềm như sương mù.

    "Mời con ngồi, Nana."

    Tôi ngồi xuống, hai tay siết vào nhau.

    "Con có thắc mắc phải không?"

    Tôi gật đầu, khẽ nói:

    "Con không hiểu gì hết.

    Con không biết vì sao mọi người nhìn con như một ai đó đặc biệt...

    Con cũng không chắc con là ai."

    Cụ Dumbledore mỉm cười rất hiền, rồi nghiêng đầu một chút.

    "Vậy để thầy kể cho con nghe.

    Từ đầu.

    Về bốn người cha mẹ ruột của con."

    🕯️ Và cụ bắt đầu...

    "Con không chỉ có một cặp cha mẹ – mà là hai.

    Hai ở thế giới phép thuật.

    Hai ở thế giới Muggle.

    Một linh hồn – nhưng được sinh ra cùng lúc tại hai nơi, giữa hai thế giới."

    ✨ Cha mẹ phù thủy của con – là hai trong số những phù thủy huyền thoại nhất mọi thời đại.

    "Cha – Rowan Messwyn – là người cuối cùng điều khiển được Tấm Gương Thấu Lực Vạn Năng.

    Mẹ – Minh Thảo Linh – là người đã hát bài ca ngôn ngữ rồng để kết thúc trận Chiến Hỗn Mang phương Đông."

    ✨ Cha mẹ Muggle của con – là những con người kiệt xuất.

    "Giáo sư Hồ Thiên Phong và bác sĩ Nguyễn Xuân Mai – những người đã cưu mang con từ năm ba tuổi đến nay.

    Không ai trong bốn người biết về nhau.

    Nhưng tất cả đều yêu con bằng cả cuộc đời."

    Tôi nghe mà người như đông cứng lại.

    Tôi lặng đi.

    Tôi...

    được sinh ra từ bốn người?

    Cụ Dumbledore tiếp lời, chậm rãi hơn:

    "Con được sinh ra vào khoảnh khắc hiếm nhất lịch sử – khi ngôi sao Wyrmwood nở thành hoa bốn cánh trên bầu trời.

    Và khi con vừa thở lần đầu, thế giới... thay đổi."

    "Tất cả các quả cầu tiên tri vỡ tung.

    Các đũa phép bay lên.

    Tên con – 'Nana Messwyn' – viết trên không trung bởi chính dòng chảy phép thuật."

    Tôi choáng váng.

    Tôi gần như ngừng thở.

    🕊️ "Nhưng đó mới chỉ là sự bắt đầu."

    "Năm con ba tuổi... con đã giải cứu thế giới phép thuật một lần."

    Tôi tròn mắt.

    "Hôm ấy, cổng kết nối giữa các thế giới phép thuật cổ suýt bị đóng lại vĩnh viễn.

    Hàng triệu sinh vật phép thuật sẽ bị xóa khỏi mọi chiều không gian.

    Và... không ai ngăn được – cho đến khi con bước ra giữa thảo nguyên và tạo ra một luồng sáng không ai từng thấy."

    Cụ nhắm mắt lại một giây như đang hồi tưởng:

    "Ánh sáng ấy làm dừng thời gian trong một khoảnh khắc.

    Khi ánh sáng ấy tan đi... con biến mất."

    "Chúng ta đã tưởng mất con mãi mãi."

    Tôi khẽ hỏi:

    "Vậy... tại sao mọi người vẫn tin là con còn sống?"

    Cụ gật đầu:

    "Vì hai điều kỳ lạ.

    Một: Trong gương cầu pha lê, hình ảnh của con vẫn hiện lên mỗi năm – không hề mờ, không đổi sắc.

    Hai: Khi lá thư nhập học Hogwarts xuất hiện trong tay con năm 13 tuổi, tất cả đũa phép một lần nữa bay lên – như lần con mới chào đời."

    Cụ Dumbledore nhìn tôi một lúc lâu rồi nói rất nhẹ:

    "Con là Nana Messwyn – ánh sáng của hai thế giới.

    Và dù con không chọn mình là ai...

    định mệnh đã chọn con từ lâu rồi."

    Tôi không nói gì.

    Chỉ nhìn xuống lòng bàn tay – nơi dấu ấn ánh bạc vẫn đang lấp lánh.

    Tôi thì thầm:

    "Nhưng... con chỉ là Xnhi.

    Một đứa trẻ lớn lên ở Sài Gòn.

    Con không học phép.

    Con không biết gì cả."

    Cụ Dumbledore mỉm cười, ánh mắt như có ánh trăng:

    "Và đó là lý do con mới đặc biệt.

    Con không học phép – nhưng thế giới vẫn nhận ra con.

    Con không biết mình là ai – nhưng ánh sáng vẫn chọn con.

    Và từ bây giờ, chúng ta sẽ đi tiếp hành trình này – cùng nhau."

    ✨ Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi thật sự cảm thấy... mình đang quay về.

    Về với phần còn lại của mình.

    Về với thế giới đã từng gọi tên tôi – Messwyn.
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 7- Ngày đầu tiên ở Hogwarts


    Tôi thức dậy khi ánh nắng đầu tiên lọt qua khung cửa sổ hình vòng cung.

    Trên bàn, một chiếc khay gỗ đã được đặt sẵn với ly sữa ấm, vài lát bánh mì bơ, và một mảnh giấy gấp nhỏ màu đỏ sẫm.

    Tôi cầm tờ giấy lên.

    Là chữ của Oliver Wood – nét nghiêng, mạnh mẽ:

    "Em ăn sáng đi rồi xuống sân bay.

    Anh và mấy người kia đợi em dưới đó.

    Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.

    Hôm nay là ngày đầu tiên em thật sự học ở Hogwarts mà, nhớ không?"

    Tôi mỉm cười.

    Từ "em" đọc ra mới đầu nghe lạ lẫm.

    Nhưng giờ... lại thấy dễ chịu một cách kỳ lạ.

    Khi tôi bước vào đại sảnh ăn sáng, cả bốn người đã ngồi ở bàn Gryffindor.

    Harry đang cầm dao phết bơ lên bánh mì, Hermione ngồi đọc lướt một quyển sách nhỏ trong khi vẫn ăn một cách vô cùng nền nếp.

    Ron thì... thôi khỏi nói – miệng đầy bánh và mặt thì lấm lem bơ bí đỏ.

    Fred và George ngồi phía xa hơn, chốc chốc lại nói gì đó rồi phá lên cười.

    Oliver là người đầu tiên nhìn thấy tôi.

    "Ơ, em dậy rồi hả?"

    Tôi gật đầu, ngồi xuống cạnh anh.

    Ron ngẩng đầu:

    "Sáng nay ngủ ngon không, em?

    Sau cái buổi tối động trời đó..."

    Tôi cười nhẹ:

    "Ngủ được.

    Mơ linh tinh.

    Nhưng sáng dậy thì vẫn thấy... là mình."

    Hermione ngẩng lên, ánh mắt dịu dàng:

    "Em nhớ mang theo sách chưa?

    Sáng nay là Lịch sử Phép thuật đó."

    Tôi chớp mắt.

    "Ơ...

    Lịch sử Phép thuật?"

    Cả ba người họ đồng loạt bật cười.

    Oliver lấy tay xoa đầu tôi như anh cả:

    "Anh đoán là em chưa mở thời khóa biểu ra luôn đúng không?"

    Tôi hơi đỏ mặt:

    "Em còn đang tiêu hóa chuyện mình là phù thủy huyền thoại mà..."

    Harry lúc này mới nhìn sang, giọng trầm và ấm:

    "Nhưng dù là ai... em vẫn là em.

    Vẫn là em út của nhà Gryffindor, đúng không?"

    Tôi gật mạnh, nhìn quanh bàn rồi nói, hơi lớn một chút:

    "Đúng vậy!

    Mọi người đừng gọi em kiểu tôn kính hay kỳ vọng gì quá đâu nhé.

    Em chỉ là một người bình thường – em út của nhà Gryffindor thôi.

    Vậy là đủ rồi."

    Fred, từ đầu bàn hét lên:

    "Nói hay lắm, em út!

    Còn nhớ hôm qua em làm cái nón phân loại im lặng 7 phút không?

    Bình thường lắm!"

    George tiếp lời:

    "Bình thường như một vụ nổ ở nhà kính số 7 đó!"

    Cả bàn cười rần lên.

    Tôi bật cười.

    Ừ, đúng là hơi "bình thường" thật... theo cách Hogwarts.

    Bữa sáng ở Đại Sảnh kết thúc trong tiếng trò chuyện rộn ràng và mùi bánh bơ còn vương trên khăn ăn.

    Tôi lặng lẽ bước cạnh chị Hermione, tay ôm chặt cuốn sách giáo khoa đầu tiên của mình – "Biến Hình Cơ Bản dành cho Người mới bắt đầu".

    – "Môn đầu tiên là Biến Hình với giáo sư McGonagall," – chị nói, – "Khó đó, nhưng em sẽ thích lắm."

    Ron chen vào từ bên cạnh:

    – "Chị ấy nghiêm lắm, nhưng công bằng.

    Em nên cẩn thận đừng làm hỏng cái gì..."

    Fred và George từ đằng sau đồng thanh:

    – "Đặc biệt là đừng biến nhầm con mèo thành cái ấm trà!"

    Tôi bật cười, nhưng rồi lặng lẽ gật đầu.

    Tôi vẫn còn chưa hiểu tại sao mình lại ở đây, ở giữa một thế giới mà trước đó chỉ tồn tại trong sách truyện cổ tích Muggle.

    Lớp học nằm ở tầng ba, trong một căn phòng đá sáng sủa với cửa sổ lớn nhìn ra hồ đen.

    Khi tôi bước vào, mọi ánh nhìn đều hướng về tôi.

    Không có sự soi mói hay ghen tị.

    Chỉ là những đôi mắt đầy tò mò và kỳ vọng – khiến tôi chợt thấy hơi lúng túng.

    – "Là... em Messwyn đó hả?" – một học sinh Ravenclaw thì thầm.

    – "Ừm, người được cụ Dumbledore tự đích thân đưa thư đó..." – một bạn Hufflepuff khác đáp, mắt tròn xoe.

    Tôi cúi đầu chào nhẹ, rồi ngồi vào chỗ trống giữa chị Hermione và anh Harry.

    Harry nghiêng đầu cười:

    – "Em ổn chứ?"

    – "Dạ, em ổn... chắc vậy," – tôi nói, mắt vẫn không rời cây đũa đang cầm trong tay.

    Đây là cây đũa phép mà tôi được chọn tại Ollivander – và cả tiệm đã rung lên vì nó.

    Cửa phòng bật mở.

    Giáo sư McGonagall bước vào, dáng đi nghiêm nghị như trong truyện.

    Bà dừng lại khi ánh mắt chạm vào tôi.

    Trong thoáng chốc, tôi thấy nét gì đó thật đặc biệt trong ánh mắt bà – không phải là sự nghi ngờ, mà là sự tôn trọng nhẹ nhàng.

    – "Lớp học, đứng lên chào."

    Tất cả học sinh đồng loạt đứng dậy.

    Tôi cũng vội vàng đứng theo.

    – "Chào giáo sư McGonagall!"

    – "Ngồi xuống đi.

    Hôm nay là buổi học đầu tiên của năm học mới – và là một buổi học đặc biệt."

    Bà đảo mắt quanh lớp rồi dừng lại ở tôi.

    – "Học sinh mới – Hồ Nguyễn Xuân Nhi...

    Hay còn gọi là Nana Messwyn – sẽ cùng học với chúng ta từ năm nay.

    Em nhỏ hơn mọi người một tuổi, nhưng đừng nhầm – em ấy không hề thua kém bất cứ ai trong căn phòng này."

    Tôi đỏ mặt.

    Một vài tiếng vỗ tay vang lên – đầu tiên là từ Fred và George, rồi cả lớp cùng hưởng ứng.

    Tôi khẽ cúi đầu, thì thầm:

    – "Em... cảm ơn mọi người..."

    Bài học bắt đầu.

    Chúng tôi học cách biến một chiếc cúc áo thành cái kim băng – tưởng đơn giản nhưng lại cực kỳ khó.

    Khi tôi giơ đũa lần đầu, tôi lỡ làm... chiếc cúc biến thành một bông hoa đỏ rực.

    Cả lớp lặng người.

    Giáo sư McGonagall bước lại gần, quan sát thật kỹ.

    – "Thật hiếm khi thấy học sinh mới điều hướng được cảm xúc và phép thuật tinh khiết như vậy...

    Đây là biến hình cảm ứng – cấp rất cao."

    Tôi cúi đầu:

    – "Dạ... em không biết nữa... em chỉ nghĩ đến việc giúp nó trông... vui hơn..."

    Harry thì thào:

    – "Em là phù thủy thiệt rồi đó."

    Chị Hermione gật gù:

    – "Em là phù thủy... theo cách tuyệt vời nhất."

    Và đó là tiết học đầu tiên của tôi ở Hogwarts – nơi mà tôi, một người em út lạc lối giữa hai thế giới, cuối cùng đã tìm được một chốn thuộc về

    Tiết đầu tiên trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.

    Không phải vì nó dễ – thực ra môn Biến Hình chẳng đơn giản chút nào – mà vì tôi cứ bị cuốn vào không khí sôi nổi và sự chỉ dạy nhiệt tình của Giáo sư McGonagall.

    Ngay sau khi chuông reo, mọi người trong lớp lần lượt xếp sách vở và rời khỏi phòng học.

    Ron nhanh chân chạy lại cạnh tôi.

    "Em đi tiết tiếp theo chưa, Nana?

    Có mang theo sách Muggle không?" – Ron hỏi, mắt nhìn xuống quyển sách nhỏ trong tay tôi.

    "Dạ có.

    Môn gì vậy anh Ron?"

    "Lịch sử Phép thuật.

    Không vui bằng Biến Hình đâu," – anh ấy nhăn mặt.

    "Nhưng mà nếu có em ngồi cạnh thì chắc bớt buồn ngủ được đấy."

    Tôi cười nhẹ.

    "Thôi mà...

    Em là em út Gryffindor thôi.

    Đừng có kỳ vọng quá vậy chớ."

    Hermione chen vào với một tập giấy dày cộm: "Đừng để Ron hù em, Nana.

    Môn Lịch sử nghe khô khan, nhưng thật ra chứa nhiều câu chuyện ly kỳ lắm đó."

    Tôi gật đầu, tay ôm tập sách nhỏ, theo mọi người rẽ vào hành lang hướng về lớp Lịch sử.

    Oliver Wood đi ngang qua, đưa tay nhấc túi đồ nặng cho tôi như không có gì, rồi nói khẽ: "Em phải quen dần đó, người em mang theo huyền thoại, dù em muốn giấu cách mấy thì nó cũng lóe lên thôi."

    Tôi nhìn anh cười nhẹ, nhưng cũng nói nhỏ đủ để mọi người nghe thấy:

    "Em chỉ là một đứa em út nhỏ tuổi thôi.

    Ở Gryffindor, ai cũng là anh chị cả.

    Em vui vì được ở đây cùng mọi người, thế là đủ rồi."

    Hermione quay sang nhìn tôi đầy trìu mến.

    "Chị thích cách em nghĩ đấy.

    Nhưng nhớ nè, nếu em cần gì, cứ lên tiếng.

    Ở Gryffindor, người ta bảo rằng em út thường được cưng nhất đó."

    Ron chen vào liền: "Không phải 'người ta bảo', mà là chắc chắn vậy luôn!"

    Mọi người phá lên cười khi đến trước lớp học.

    Cánh cửa tự động mở ra – lớp Lịch sử Phép thuật nằm trong một căn phòng cổ kính, tường đá phủ đầy chân dung những phù thủy danh tiếng qua các thời kỳ.

    Giáo sư Binns, một hồn ma lơ lửng, đang bay ngang bảng, đọc bài bằng một giọng đều đều như gió thổi trong thung lũng.

    "À... lớp mới à?

    Vào đi, các học sinh trẻ... ngồi đâu cũng được..."

    Tôi rón rén bước vào sau cùng, vừa đặt cặp xuống thì có ai đó gọi nhỏ:

    "Nana, lên đây ngồi cạnh chị nè."

    Là chị Angelina Johnson – học sinh năm trên, cũng thuộc nhà Gryffindor.

    Tôi đi lên và ngồi cạnh chị, cảm giác được bao bọc giữa những người anh, chị đầy thân thiện và vui tính.

    Trong suốt tiết học, tôi chăm chú lắng nghe câu chuyện về những cuộc đại chiến phép thuật đầu tiên.

    Khi đến phần nhắc về "Ánh Sáng Trắng năm 1997", tôi hơi khựng lại.

    Giáo sư Binns nhắc đến sự kiện ấy như một hiện tượng chưa có lời giải.

    "Vào một đêm, bầu trời đảo lộn, một tia sáng trắng thuần khiết đã cứu toàn bộ thế giới phép thuật khỏi sự tan rã không gian.

    Cho đến ngày nay, không ai biết ánh sáng ấy là do đâu, hay ai gây ra."

    Tôi nuốt khan.

    Có tiếng xì xào phía sau, vài ánh mắt liếc về phía tôi.

    Oliver Wood thì thào đủ nhỏ: "Thôi chết.

    Nhắc tới rồi..."

    Hermione cười nhẹ: "Sớm muộn gì cũng đến đoạn này thôi."

    Tôi cúi đầu, khẽ chạm tay vào mép bàn.

    Tim tôi đập nhẹ, nhưng tôi vẫn giữ nét mặt bình thản.

    Vì như tôi đã nói – tôi chỉ là một người em út bình thường của nhà Gryffindor mà thôi.

    "...Một ánh sáng trắng xuất hiện giữa đêm, từ một cô bé còn chưa đủ ba tuổi," – giọng của Giáo sư Binns vang lên đều đều, nhưng lần này, lớp học im lặng tuyệt đối.

    Tôi ngẩng lên, nhìn ông.

    Ông tiếp tục:

    "Ánh sáng đó không đến từ cây đũa phép nào.

    Không được điều khiển bởi thần chú, phép thuật hay vật tổ nào.

    Nó đơn thuần là một luồng năng lượng thuần khiết, bẻ cong cả thời gian, làm dịu những vết nứt giữa các chiều không gian phép thuật và Muggle, cứu toàn bộ giới phù thủy khỏi một cơn chấn động phân rã phép thuật chưa từng có."

    Tôi nín thở.

    "Một nhân chứng kể rằng khi ánh sáng ấy lặng đi, trên làn cỏ đêm ấy xuất hiện một dòng chữ: 'NANA MESSWYN – ÁNH SÁNG GIỮA HAI THẾ GIỚI'."

    Ông ngừng lại, ánh mắt trong veo của hồn ma chuyển hướng về phía... tôi.

    Cả lớp đồng loạt quay sang nhìn.

    Có vài tiếng thở gấp vang lên.

    "Và giờ đây," – giọng ông bỗng vang lên rõ ràng hơn, "Cô bé ấy...

    đang ngồi ngay trong lớp học này."

    Tôi mở miệng định nói gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn lại.

    Tôi không biết phản ứng thế nào.

    Chỉ biết cả gương mặt tôi nóng bừng như có ai thắp nến bên trong.

    Giáo sư Binns trôi lơ lửng lại gần, cúi nhẹ xuống nhìn tôi như thể xuyên qua tất cả khoảng cách.

    Ông gật đầu rất chậm.

    "Nana Messwyn – người duy nhất trong lịch sử thế giới phép thuật từng tạo ra ánh sáng cứu thế giới khi chưa biết mình là phù thủy.

    Em là minh chứng sống cho một điều vượt xa mọi định nghĩa về phép thuật cổ đại.

    Em... là điều kỳ diệu."

    Tôi không dám ngẩng mặt lên.

    Bên tai là tiếng Ron thì thầm:

    "Chà... ghê thiệt."

    Hermione thì chép miệng khe khẽ, mắt sáng lấp lánh:

    "Em đúng là... không thể bình thường được dù có cố thế nào đi nữa."

    Oliver Wood cười – nụ cười hiếm hoi đầy tự hào của một anh trai lớn.

    "Em đã cứu thế giới... lúc ba tuổi.

    Anh còn chưa biết đánh răng đúng cách lúc đó."

    Tiếng cười nhẹ lan ra trong lớp, nhưng không ai giễu cợt – họ chỉ đang thở ra, như trút được những ngỡ ngàng nãy giờ.

    Giáo sư Binns chắp tay lại, giọng bỗng nhỏ đi, nhưng vẫn rõ ràng như tiếng gió thì thầm trên núi cao:

    "Em không cần cúi đầu, cô bé.

    Lịch sử không viết bởi những người cố giấu mình.

    Hãy sống, hãy học, và hãy trở thành điều mà em được sinh ra để trở thành.

    Lịch sử đã bắt đầu viết tên em từ rất lâu rồi."

    Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên.

    Trong đôi mắt mờ của ông, tôi thấy... một tia sáng nhỏ – có lẽ là tự hào, hoặc có thể là hy vọng.

    Tôi mím môi, rồi khẽ gật đầu.

    "Dạ...

    Em sẽ cố hết sức."

    Không khí yên lặng đến mức ai cũng nghe được trái tim mình đang đập.

    Rồi chuông reo.

    Lớp học như vỡ ra khỏi trạng thái tĩnh lặng, học sinh lục tục xếp sách vở, nhưng vẫn chưa ai thôi nhìn tôi.

    Tôi cũng không biết phải làm gì, nên chỉ cúi đầu chào Giáo sư Binns rồi lặng lẽ rời khỏi phòng, trên vai là hàng tá ánh mắt... và một cảm xúc lạ kỳ lan dần trong lồng

    Tôi bước ra khỏi lớp học Lịch sử Phép thuật với tâm trí như đang trôi đâu đó giữa những tầng mây.

    Ánh nắng rọi qua các cửa kính hành lang khiến lâu đài Hogwarts bừng lên rực rỡ, nhưng tôi gần như chẳng còn cảm giác với ánh sáng ấy nữa.

    Dường như... có thứ gì đó trong tôi vừa được đánh thức, như một cánh cửa cổ xưa bị đẩy hé ra sau hàng thế kỷ.

    Tôi lặng lẽ bước cạnh Hermione, Ron, Harry và Oliver Wood, không ai nói gì quá lớn.

    Bọn họ... vẫn đang tiêu hóa cái thông tin vừa rồi – rằng tôi, một cô bé chỉ mới vừa bước vào thế giới phép thuật, lại từng là người giải cứu cả thế giới này lúc ba tuổi.

    Cứ thế, cả bọn bước xuống sảnh lớn.

    Khi cánh cửa Đại Sảnh Đường mở ra, tôi như bước vào một thế giới khác.

    Trần nhà cao vút lấp lánh những đám mây lửng lơ.

    Bàn tiệc bốn Nhà được bày biện sẵn đầy món ăn hấp dẫn: bánh thịt thơm ngào ngạt, súp bí đỏ nghi ngút khói, và những giỏ bánh mì vàng óng bên cạnh các bình nước quả mát lạnh.

    Tôi chưa kịp đặt chân hẳn vào sảnh thì tiếng xì xào đã bắt đầu.

    "Là cô bé đó kìa..."

    "Chính là Nana Messwyn đấy!"

    "Người tạo ra ánh sáng đó hả?"

    "Cô ấy...

    đẹp thật."

    "Không thể tin được – mới mười ba tuổi..."

    Tôi không ngước nhìn ai, chỉ mím môi bước nhanh về phía bàn Gryffindor.

    Mỗi bước chân như đi xuyên qua cả một rừng ánh mắt đang chiếu tới.

    Fred và George Weasley vẫy tay gọi to:

    "Nana!

    Ở đây này, ánh sáng vĩnh cửu của Gryffindor!"

    Tôi phì cười nhẹ, biết hai anh chàng chỉ đang đùa để phá tan bầu không khí căng thẳng.

    Tôi ngồi xuống bên cạnh Oliver Wood, ngay phía đối diện là Harry và Hermione.

    Đĩa thức ăn hiện ra trước mặt tôi – món bánh thịt gà phủ sốt kem và khoai nghiền.

    Nhưng tôi chỉ khuấy nhẹ thìa vào ly nước bí ngô, không động đũa.

    Bỗng, một bàn tay nhẹ đặt lên cổ tay tôi.

    Là Oliver.

    "Ăn đi em," anh nói nhỏ, giọng ấm áp đến lạ.

    "Người hùng cũng phải nạp năng lượng chứ."

    Tôi cười nhẹ.

    "Em không phải người hùng..."

    "Không cần tự gọi thế," – Hermione chen vào.

    "Nhưng rõ ràng là em đặc biệt.

    Và bọn chị... thật sự may mắn khi được học chung lớp với em."

    Harry thì chỉ gật đầu, ánh mắt cậu ấy không có sự ganh tỵ nào, chỉ là một chút... kinh ngạc xen lẫn tôn trọng.

    "Chị nghĩ em sắp trở thành tên quen mặt trong Sách Kỷ lục Hogwarts đấy," Hermione tiếp tục, "Cứu thế giới khi ba tuổi, nhập học trước tuổi quy định, phân loại lâu nhất lịch sử, và giờ là học sinh duy nhất từng được Giáo sư Binns khen ngợi công khai!"

    Tôi đỏ mặt, vội lắc đầu.

    "Em không...

    Em chỉ là một đứa không biết chuyện gì đang xảy ra, rồi tình cờ có mặt thôi."

    Ron bật cười, ngốn một miếng bánh thịt to rồi nói qua miệng đầy thức ăn:

    "Ờ, tình cờ cứu nguyên thế giới đấy.

    Bình thường thôi mà!"

    Cả nhóm phá lên cười.

    Lần đầu tiên trong ngày, tôi cảm thấy... bình yên.

    Không bị đè nặng bởi những câu hỏi, những ánh nhìn, hay cảm giác xa lạ với chính thân phận mình.

    Tôi chỉ là một cô gái – Nana Messwyn – ngồi giữa những người bạn đầu tiên, ăn bữa trưa đầu tiên ở Hogwarts.

    Và mọi thứ... bắt đầu trở nên thật.

    Tôi rót thêm nước bí ngô vào ly, lần này là cho chính mình.

    Và lần đầu tiên, tôi cảm thấy... sẵn sàng để biết nhiều hơn.

    Tiết học buổi chiều: Bùa Chú và Tấm Gương Nhận Diện Ánh Sáng

    Buổi chiều hôm đó, bầu trời Hogwarts phủ một màu xanh nhạt đầy mơ màng.

    Sau bữa trưa no nê và đôi chút ấm áp giữa tiếng cười rộn ràng của bạn bè, tôi cùng các bạn rảo bước về lớp học tiếp theo – môn Bùa Chú.

    Lớp học được tổ chức tại một căn phòng tròn hình vòm, trần nhà cao vút và những cửa sổ kính màu nhuộm ánh sáng rực rỡ lên bàn ghế gỗ sồi cổ kính.

    Không khí mang mùi bạc hà dịu nhẹ và bụi phép cũ kỹ, như thể từng ký ức của các thế hệ phù thủy đều được cất giấu đâu đó nơi này.

    Giáo sư Flitwick, một người lùn nhỏ bé nhưng luôn tràn đầy năng lượng, đã đứng sẵn trên một chiếc bục được nâng lên bằng ma thuật.

    Khi tôi bước vào, ông nghiêng đầu quan sát tôi, nở nụ cười đầy kính trọng – khác hẳn sự ngạc nhiên bỡ ngỡ của nhiều giáo sư khác.

    "Chúng ta thật may mắn, lớp năm nay có sự góp mặt của một trong những huyền thoại sống của thời đại này – cô Messwyn," giáo sư cười nhẹ, "nhưng đừng lo, mọi người.

    Trong phòng này, ai cũng đang trên đường trở thành một huyền thoại cả."

    Cả lớp cười nhẹ, tôi cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.

    🪄 Phép thuật đầu tiên: Lumos Maxima – Biến ánh sáng thành hình

    Tiết học hôm nay bắt đầu với bài luyện tập bùa sáng nâng cao – Lumos Maxima, không chỉ tạo ra ánh sáng mà còn điều khiển được hình dáng và đường đi của nó.

    "Với một số phù thủy đặc biệt," – Flitwick nhấn mạnh, liếc nhẹ về phía tôi, – "phép bùa sáng không đơn thuần là chiếu sáng – mà còn là phản chiếu tâm hồn."

    Tôi giơ đũa lên.

    "Lumos Maxima!" – và như một phản xạ, một luồng sáng trắng từ đầu đũa bật ra như thiên thạch bùng nổ giữa không trung.

    Nó không rơi xuống như các bạn khác, mà thay đổi hình dạng – bay lượn như một con phượng hoàng rực sáng, tỏa ánh nắng lên trần nhà như ban mai vỡ oà.

    Cả lớp im lặng.

    Fred Weasley huýt sáo.

    "Merlin sống lại rồi chắc."

    Giáo sư Flitwick không giấu nổi sự phấn khích.

    Ông run run bước xuống, cầm lấy chiếc đũa của tôi như thể đang cầm cây đũa đầu tiên trong lịch sử phép thuật.

    "Cô không cần học Lumos Maxima, cô là người đã viết lại định nghĩa của ánh sáng," ông nói, và đôi mắt ông ươn ướt.

    "Tôi từng chứng kiến ánh sáng từ cây đũa phép của mẹ cô... nhưng ánh sáng của cô, Nana, còn thuần khiết hơn cả những gì lịch sử từng ghi lại."

    Tôi ngơ ngác.

    Mọi người đều đang nhìn tôi, không phải với sự ghen tị, mà là niềm tin.

    🪞 Tấm Gương Nhận Diện Ánh Sáng

    Giữa tiết học, giáo sư Flitwick cho đặt vào giữa phòng một Tấm Gương Nhận Diện Ánh Sáng – một pháp cụ cực hiếm từng được chế tạo bởi các phù thủy Ánh Kim thời cổ.

    Tấm gương chỉ phản chiếu hình ảnh của những người mang năng lượng phép thuật ánh sáng thuần khiết.

    Hermione, rồi Harry, rồi Oliver Wood đều thử.

    Gương phát ra ánh sáng nhẹ, nhưng mờ.

    Đến lượt tôi, khi tôi bước tới, cả tấm gương sáng rực lên, không phải màu bạc – mà là vàng kim rực lửa.

    Trên bề mặt gương, những dòng chữ cổ xưa hiện lên – không ai đọc được, ngoài tôi.

    Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ – không hiểu sao tôi... biết đọc.

    "Người tái sinh từ hai thế giới – Ánh sáng nguyên thủy của Thời Đại Thứ Mười Một đã sống lại."

    Tôi thụt lùi.

    Những ký ức xa xôi thoáng qua – một người đàn ông với giọng nói dịu dàng, một người phụ nữ tóc đen mỉm cười, rồi cả hai biến thành ánh sáng.

    Tôi không thể thở nổi trong khoảnh khắc đó.

    Giáo sư Flitwick vội đưa tay đỡ tôi.

    "Không sao đâu, cô Messwyn.

    Mọi thứ... rồi sẽ rõ ràng."

    ÁNH SAO GIỮA SÂN TRƯỜNG ĐÊM

    Khi tiếng chuông ngân lên, kết thúc buổi học, cả lớp vẫn chưa rời đi ngay.

    Mọi người cứ đứng quanh tôi, không nói gì, chỉ đơn giản là ở đó, như thể chấp nhận rằng có điều gì đó lớn lao hơn tất cả chúng tôi đang dần mở ra.

    Tôi thầm nghĩ – nếu ánh sáng này là tôi, thì liệu bóng tối... có đang đến gần không

    Tôi vừa rời khỏi Đại Sảnh Đường cùng các anh chị trong nhà Gryffindor.

    Mặt trăng tròn treo cao giữa trời, nhuộm ánh bạc lên khoảng sân trước trường.

    Trời chưa lạnh hẳn, và nhiều học sinh vẫn nán lại để nói chuyện, cười đùa sau bữa tối.

    Tôi đi cạnh chị Hermione, anh Harry và anh Fred, khi nghe giọng gọi quen:

    — "Nana!"

    Tôi quay đầu lại, thấy Cedric Diggory từ nhà Hufflepuff bước đến với nụ cười rất nhẹ.

    — "Anh thấy em đi ngang là nhận ra liền.

    Ngày đầu thế nào rồi?" – Cedric hỏi, giọng trầm ấm.

    Anh ấy cao, lịch sự và toát ra một kiểu ấm áp dễ chịu.

    Tôi chưa kịp trả lời thì một giọng khác vang lên, kéo dài đầy kiêu ngạo:

    — "Sao cậu lúc nào cũng nhanh chân thế, Cedric?"

    Draco Malfoy – từ nhà Slytherin – xuất hiện phía sau.

    Tóc bạch kim của anh ấy phản chiếu ánh trăng.

    Cái vẻ tự tin thường trực của anh càng hiện rõ khi anh quay sang tôi:

    — "Tôi cũng định chào em từ trưa nhưng... lại không muốn phải chen giữa đám đông xung quanh em lúc ấy."

    Tôi hơi lùi lại một bước, cảm thấy mọi ánh mắt xung quanh đang... rất chú ý.

    Lúc đó, Fred bật cười, khoác tay qua vai tôi như để...

    đánh dấu:

    — "Gì mà lịch sự vậy hai người?

    Em gái của tụi tôi đó nha.

    Em Gryffindor chính hiệu chứ không phải ai cũng dễ tới gần đâu!"

    George ở phía sau lên tiếng tiếp lời:

    — "Không phải ai cũng vượt qua bài thi 'khó chịu' của chị Hermione đâu.

    Mà em đã qua rồi, chứng tỏ em đặc biệt!"

    Chị Hermione thở dài nhẹ, rõ ràng vừa bất lực vừa buồn cười.

    Oliver Wood thì từ phía ghế đá gần đó bước lại, hơi cau mày:

    — "Em Nana có nói muốn tìm hiểu Quidditch hôm nay mà giờ không thấy em hỏi gì hết.

    Chẳng phải là em muốn tham gia tuyển thủ?"

    — "Gì cơ?" – tôi ngẩng lên, vừa ngạc nhiên vừa thấy hơi... loạn.

    Tôi bị vây quanh bởi...

    ít nhất bốn chàng trai nổi tiếng nhất trường Hogwarts – mỗi người một vẻ, mỗi người một ánh mắt, và dường như... chẳng ai muốn nhường ai trong cuộc trò chuyện với tôi cả.

    Ron ngồi phía xa trên bậc thềm, nhai kẹo Bertie Bott's beans với Hermione, lén nhìn sang nhưng không nói gì.

    Tôi cười ngượng:

    — "Mọi người ơi, em không biết em có sức thu hút vậy đâu đó nha..."

    Fred nhướng mày:

    — "Đừng giả vờ ngây thơ, em Messwyn.

    Em là người nổi bật nhất trường từ lúc chưa bước chân vào cửa rồi."

    George chêm vào:

    — "Mà cũng phải...

    Nếu em không phải em, chắc tụi anh cũng chẳng đổ xô đi làm quen thế này đâu!"

    Cedric, vẫn giữ vẻ điềm đạm:

    — "Chỉ cần em thấy thoải mái là được.

    Không cần phải quá bối rối trước những sự... ngưỡng mộ.

    Em xứng đáng."

    Tôi đỏ mặt.

    Nhìn ai cũng... tốt bụng, ấm áp, và khiến tôi cảm thấy mình là tâm điểm.

    Mà thật ra... tôi đâu quen kiểu được vây quanh như thế này.

    Tôi lùi một bước nhỏ, đặt tay trước ngực, nhẹ giọng:

    — "Thật ra, em chỉ là một đứa em út trong nhà Gryffindor thôi mà.

    Đừng vì danh tiếng hay vì những điều mọi người nghe kể...

    Hãy xem em như một học sinh mới bình thường thôi, được không?"

    Draco cười khẽ, nghiêng đầu:

    — "Bình thường?

    Nếu em mà là bình thường, thì ai mới là phi thường chứ?"

    Tôi định đáp lại thì chị Hermione đứng dậy kéo tay tôi:

    — "Nana cần nghỉ rồi, ai còn ở đây thêm sẽ bị trừ điểm nhà đấy.

    Đi thôi, em."

    Tôi thở phào.

    Cứu tinh đây rồi.

    Và khi tôi rời đi cùng chị, tôi nghe Fred lẩm bẩm với George:

    — "Anh cần viết thơ về Nana cho mẹ biết...

    Anh sắp yêu mất rồi."

    George đẩy vai anh trai mình:

    — "Nói muộn rồi anh à.

    Em viết thơ từ hôm qua!"

    Tôi giả vờ không nghe thấy.

    Nhưng trái tim tôi cứ nhảy múa trong lồng ngực, như đang có một buổi tiệc nhỏ... chỉ riêng tôi biết.

    THÁP GRYFFINDOR – BUỔI TỐI

    Trời về đêm.

    Những đốm lửa lách tách trong lò sưởi giữa phòng sinh hoạt chung đang chiếu ánh cam ấm áp lên những chiếc ghế bành nhung đỏ.

    Bầu không khí trong Tháp Gryffindor dịu lại sau một ngày đầu tiên đầy náo nhiệt.

    Tôi đang cuộn người trên ghế sofa, đôi chân co lại trong chiếc áo choàng đồng phục rộng thùng thình.

    Chiếc khăn quàng nhà Gryffindor mà Hermione vừa giúp tôi quấn vẫn còn vương hương gỗ và vải mới.

    Fred và George đang nằm lăn dài trên tấm thảm sát lò sưởi, chơi trò đấu đá bằng gối.

    Ron ngồi kế Hermione trên ghế xa hơn, lặng lẽ chơi cờ phù thủy.

    Harry, thì ngồi sát tôi hơn một chút so với bình thường – điều mà tôi chắc chắn là cậu ấy biết rõ.

    Oliver Wood từ đâu bước xuống, mái tóc rối như thể vừa tắm xong, còn ướt một chút, và cái áo len mỏng cậu mặc đang ôm sát người.

    Cậu dừng lại phía sau ghế tôi, nghiêng đầu xuống.

    "Em vẫn còn mặc đồng phục à, cô nhóc?" – Giọng cậu ấy khẽ vang bên tai tôi, như cố tình.

    Tôi ngước lên, cố gắng không đỏ mặt.

    "Em quên mất.

    Với lại...

    ấm mà."

    "Anh biết thứ khác còn ấm hơn." – Fred chen vào, cố tình liếc mắt đầy hàm ý rồi quay sang George.

    "Ví dụ như, một cái áo len của ai đó cực kỳ nổi tiếng ở đội Quidditch."

    "Hoặc là chăn dạ của đội trưởng đội Quidditch?" – George bật cười.

    Oliver phì cười, khẽ gõ tay lên thành ghế tôi đang ngồi.

    "Lũ quỷ.

    Làm như tôi đi đem chăn đi phát từng người không bằng."

    Tôi ngơ ngác nhìn từng người, rồi ôm chặt chiếc gối vào lòng.

    "Mấy anh nói chuyện gì kỳ lạ quá.

    Em chỉ là... một người bình thường thôi."

    "Không đâu," – Harry mỉm cười, tựa lưng vào sofa, mắt nhìn tôi – "Em có thể là người bình thường nếu em muốn.

    Nhưng tụi anh vẫn cứ thích xem em là... một điều phi thường."

    Fred và George cùng "ooooo" lên một tiếng, làm tôi giật mình vùi mặt vào gối.

    Oliver bước hẳn ra trước mặt tôi, cúi xuống, nhìn tôi một chút với vẻ gì đó nửa trêu nửa thật.

    "Em không cần làm gì cả, Nana," – giọng cậu ấy trầm đi, – "Chỉ cần ngồi đó, cười lên một cái là cả Gryffindor đủ ấm rồi."

    Câu nói ấy làm tôi suýt nữa rớt gối.

    Một tiếng "á" khe khẽ thoát ra từ môi tôi, và tôi lúng túng không biết giấu mặt vào đâu.

    Tất cả đều cười rộ lên – không phải cười trêu ác ý, mà là kiểu cười đầy tình cảm và thân thương.

    Cái kiểu cười mà tôi không nhớ đã nghe ở đâu trong đời, nhưng lại khiến tim mình rung lên một nhịp thật ấm.

    Chèn thoại nội tâm nhẹ nhàng:

    Tôi không quen với việc được mọi người chú ý nhiều đến thế.

    Tôi chỉ mới ngày đầu tiên... mới chỉ là một đứa bé 13 tuổi lạc giữa thế giới huyền thoại.

    Nhưng họ – những người bạn này – họ không nhìn tôi như một biểu tượng, hay một truyền thuyết sống... họ chỉ nhìn tôi như em út của nhà Gryffindor.

    Ánh đèn trong phòng dần dịu đi khi mọi người lần lượt lên giường.

    Fred và George vẫn đùa dai đến phút cuối cùng, Harry giúp tôi mang cái gối lên tận giường, và Oliver thì... trước khi tôi khép rèm giường ký túc xá, cậu ấy còn nháy mắt, nói nhỏ đủ để tôi nghe:

    "Ngủ ngon, ánh sáng nhỏ."

    Tôi cười.

    Ngủ ngon, Gryffindor.
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 8 Những lời trêu đùa vui vẻ


    Tôi xuống Đại Sảnh Đường vào buổi sáng cùng với Hermione, tóc còn hơi rối vì đêm qua nằm mơ linh tinh.

    Đèn lồng treo trên cao vẫn còn ánh lên thứ ánh sáng ấm áp dịu dàng, và mùi bánh mì nướng bơ cùng trứng rán thơm nức đã tràn ngập cả không gian trước khi tôi kịp ngồi vào bàn.

    "Em út đến rồi kìa," giọng Fred vang lên đầu tiên, kéo theo George huýt sáo một tiếng nhỏ đầy trêu chọc.

    "Có ai mơ thấy em ấy đêm qua không?"

    Fred hỏi, cười nham nhở.

    "Tớ không mơ, nhưng sáng nay dậy vẫn thấy hình bóng em ấy lảng vảng quanh đầu đấy," George hùa theo.

    Harry cười khúc khích, nhẹ nhàng đẩy khay bánh mì đến trước mặt tôi.

    "Ăn nhiều vào em, để còn đủ sức chống lại mấy tên lắm mồm này."

    Tôi phồng má.

    "Em chỉ là người bình thường thôi, mọi người đừng trêu nữa..."

    "Không được đâu," Oliver Wood lên tiếng, bước tới sau lưng tôi, cúi xuống gần đến mức tai tôi ửng đỏ vì hơi thở của anh ấy.

    "Em mà bình thường thì... ai bình thường nổi nữa?"

    Tôi nghẹn luôn miếng bánh mì trong miệng.

    Hermione vỗ lưng tôi cười khúc khích.

    "Đúng là dễ thương thật, cái kiểu lúng túng của em ấy."

    Oliver ngồi xuống kế bên tôi, lặng lẽ rót nước bí ngô vào ly của tôi.

    "Tối qua, có người đã gọi tên em trong mộng."

    "Là anh hả?" tôi nghiêng đầu nhìn, vừa hỏi vừa biết tỏng là anh đang bày trò.

    "Không, là Ron," Oliver nháy mắt, khiến cả bàn cười phá lên còn Ron đỏ ửng cả mặt.

    "Tôi không...

    Tôi đâu có nói gì đâu!!"

    Ron phản ứng ngay, giọng cao lên hẳn.

    "Tui mơ thấy Hermione thôi!"

    Mặt Hermione đỏ như cà chua chín.

    Fred giả bộ rùng mình.

    "Ui, ngọt quá ngọt quá, cho tôi xin ly nước chanh pha muối với!"

    George gật đầu.

    "Cho cả hai chúng tôi.

    Chứ sáng sớm mà nhìn mấy cảnh tình tứ lộ thiên thế này thì khỏi cần ăn!"

    Tôi chống cằm, nhìn cả bàn cười nói mà cảm thấy lòng mình ấm áp.

    Tôi vốn chỉ muốn là một cô em út bình thường – nhưng hình như, trong mắt họ, tôi đang dần trở thành trung tâm mà tôi không hề chuẩn bị trước.

    "Em đừng ngại," Oliver nói nhỏ hơn, chỉ để tôi nghe thấy.

    "Vì khi em ngượng lên, má ửng hồng... rất dễ thương."

    Tôi vội quay mặt đi.

    "Ơ kìa, em quay đi rồi," Fred nói, "Có ai nhìn thấy Oliver làm gì không?

    Ghi lại hành động đáng nghi nhé!"

    Harry lắc đầu, "Tớ ghi được hết.

    Cảnh Oliver hạ gục em út nhà mình bằng đúng một câu."

    "Thôi ăn đi!" tôi la lên, giả vờ giận dỗi rồi cúi gằm mặt xuống dĩa.

    Mặt tôi nóng như bị nướng trong lửa trại.

    Và như mọi lần, tôi biết — họ sẽ không dừng lại sớm đâu.

    Kết cảnh:

    Hermione vừa xếp bánh mì cho tôi vừa lầm bầm, "Con gái 13 tuổi mà bị nguyên đám con trai 14 tuổi nhà mình dòm dữ vậy, không ổn đâu nha..."

    Tôi cười.

    Nhưng chỉ dám cười trong cốc nước bí đao.Hôm nay... là một buổi sáng không thể nào quên.

    Cả ba – trêu đùa, tinh nghịch và... mập mờ

    Sau bữa sáng – Cái cớ nào cũng để trêu đùa em út

    Tôi vừa đứng dậy khỏi bàn, Oliver đã nghiêng người, tay chạm nhẹ vào khuỷu tay tôi.

    "Cẩn thận đấy, em ăn no dễ lăn xuống hành lang lắm."

    Tôi trợn mắt, "Em không phải quả banh đâu!"

    "Ừ, nhưng là quả banh nhỏ mềm mại đáng yêu mà ai cũng muốn giữ ấy." – Fred chen vào, nháy mắt.

    George từ đâu sà tới, đưa cho tôi một viên kẹo nhìn chẳng an toàn tí nào.

    "Viên này giúp em... bớt ngại, ăn vào là cười suốt buổi học luôn."

    "Thôi nhé!" tôi xua tay, vội vã bước nhanh, nhưng đám con trai vẫn đi kè kè hai bên, làm tôi chẳng thể thoát nổi.

    Harry chép miệng, "Tại sao Hogwarts không có môn học tên là 'Cách làm Nana đỏ mặt 101' nhỉ?

    Tụi này chắc được điểm tối đa."

    "Không cần học đâu," Oliver cười tủm tỉm.

    "Chỉ cần em ấy nhìn anh là đủ điểm rồi."

    Tôi định phản bác, nhưng lại nuốt vào.

    Mình mà nói thêm một câu, thể nào mấy anh này cũng vặn vẹo cho đến lúc... mình tự chôn luôn.

    Trên hành lang – Ai cũng muốn đi cạnh tôi

    Sau khi ăn xong.Cả nhóm đi dọc hành lang đến lớp Biến Hình.

    Gió sớm từ cửa sổ lùa vào, mang theo hương thảo mộc dịu nhẹ.

    "Cho anh cầm cặp nha," Harry chìa tay ra trước, giọng nhẹ nhàng như gió.

    "Đừng nghe cậu ấy, để anh – cặp em nhẹ nhàng như hơi thở, tay anh chắc hơn." – Oliver chen ngang.

    Fred bước vào, "Được rồi, nếu là ai bọn anh thì cũng rớt tim mất, nên em hãy để George cầm cặp rồi khoác tay... anh."

    Tôi xém ngã.

    George đi bên cạnh, giả vờ là người lương thiện: "Thôi, để em ấy cầm đi, em ấy nhỏ bé mà mạnh mẽ lắm.

    Nhưng nếu cần thì... tay anh nè, tựa thoải mái luôn."

    Tôi ôm cặp trước ngực như tấm khiên.

    "Em không phải nhân vật trong trò chơi mấy anh đâu!"

    "Chính xác," Oliver nói nhẹ nhàng.

    "Vì trong mọi trò chơi, em là phần thưởng."

    Tôi đập khẽ vào tay anh ấy, nhưng không nhìn nổi thẳng vào mắt anh.

    Tại sao sáng nay mọi người lại... ghê gớm đến vậy?

    Trong lớp học – Sự cố... hay định mệnh?

    Giờ phép thuật bóng tối bắt đầu.

    Tôi vừa ngồi xuống chưa ấm chỗ thì Fred đã ngồi bên phải, còn Oliver đổi chỗ với George để ngồi bên trái.

    "Anh cần theo dõi em học để còn chỉ em thêm." – Oliver nói, nghiêm túc mà ngầm ám chỉ.

    "Tớ chỉ muốn giúp em nắm chắc bài giảng bằng cách... viết hộ phần tóm tắt." – Fred cũng bịa không thua.

    Harry phía sau nói vọng lên: "Nếu em cần người giải thích lại, thì quay ra sau nhé.

    Có cả ba đứa tụi anh sẵn sàng trực chiến."

    Tôi thở dài, đỏ bừng mặt, không biết làm sao thoát khỏi vòng vây dễ thương lầy lội này.

    Đến giữa giờ học, tôi vô ý làm đổ bình mực lên áo choàng.

    Tức thì...

    "Đứng yên!" – Oliver gần như bay người qua, rút khăn ra lau cho tôi.

    Nhưng tay anh lại vô tình... giữ luôn cổ áo tôi hơi quá gần.

    Cả lớp nhìn.

    Tôi đứng như tượng.

    "Bình tĩnh nào," anh nói nhỏ, "Em mà đỏ thêm chút nữa là thầy Spade tưởng em trúng phép đó."

    Fred sau lưng giả bộ lăn ra bàn ngất, "Chứng kiến cảnh tượng này là quá đủ cho cả đời!"

    Harry gật gù, "Tụi mình cần mấy quả ống kính để quay lại đi thôi."

    Tôi chỉ muốn chui xuống gầm bàn.

    Nhưng... mà hình như tôi cười.

    Ừ, cười thật.

    Dù biết mọi thứ đều là trêu đùa, nhưng trong lòng tôi lại thấy ấm áp lạ kỳ.

    Có gì đó rất nhẹ nhàng, rất thật – giữa đám lửa nghịch ngợm đang vây quanh tôi, tôi cảm thấy... an toàn.

    Buổi Trưa Nắng Nhẹ & Trái Tim Nhỏ Rộn Ràng

    Trưa hôm đó, ánh nắng dịu dàng tràn qua khung cửa kính lớn của Đại sảnh đường, rọi xuống bàn ăn nhà Gryffindor nơi tôi đang ngồi giữa các anh – cả nhóm con trai vẫn chưa thôi trêu chọc tôi từ bữa sáng.

    Harry lại cười nghiêng ngả khi nhắc đến vẻ mặt ngượng ngùng của tôi lúc Oliver nói "câu đó" hồi sáng, còn Fred thì lém lỉnh chọc ghẹo tôi bằng ánh mắt long lanh giả vờ tình tứ.

    George lắc đầu bảo: "Thấy chưa, mới vô trường mà trái tim ai đó đã bị rung động liên tục luôn rồi!"

    Tôi nhăn mặt, rúc vai vào Hermione như tìm chốn trú ẩn.

    Nhưng Hermione chỉ bật cười và ghé tai tôi thì thầm:

    – Em nổi tiếng thiệt rồi đó, Nana à.

    Rồi... trong lúc tôi đang vụng về gắp thêm chút salad, một bóng áo choàng màu xanh và vàng xuất hiện từ phía sau...

    – Xin lỗi, cho mình ngồi được chứ? – Một giọng trầm ấm, rõ ràng vang lên.

    Tôi quay lại.

    Cedric Diggory – gương mặt điển trai của nhà Hufflepuff – đang mỉm cười nhã nhặn với tôi.

    Harry và Oliver khẽ nhướng mày, còn Fred thì nín cười như thể đang chờ một kịch bản lạ lùng xảy ra.

    – Ồ... chào Cedric.

    Tất nhiên rồi. – Tôi đáp, có phần hơi lúng túng.

    Chưa kịp ngồi xuống, Cedric đã nhanh chóng kéo ghế bên cạnh tôi.

    Oliver đột ngột ho khan, còn Harry thì lẩm bẩm:

    – Tới luôn...

    Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó.

    Vài phút sau, Draco Malfoy – từ bàn nhà Slytherin – lại lững thững tiến tới, chẳng thèm để tâm ánh mắt ngỡ ngàng của vài học sinh khác.

    – Tôi nghe nói Nana Messwyn là huyền thoại của cả hai thế giới... nhưng cũng là cô bé dễ thương nhất lớp, đúng không? – Draco nghiêng người, môi nhếch thành một nụ cười đầy ý vị.

    Tôi nghẹn mất miếng nước bí đỏ vừa uống, đỏ bừng cả mặt.

    Cedric nhíu mày, lịch sự im lặng, còn Oliver cất tiếng cười khẽ:

    – Anh nghĩ em nên dán bảng "Không đụng vào" trên áo choàng luôn đó, Nana.

    George lại chen vào:

    – Hoặc ít nhất cũng phải có bảng hướng dẫn đăng ký để được nói chuyện!

    Tôi chỉ biết che mặt bằng hai tay.

    Trong lòng vừa buồn cười, vừa... khó hiểu.

    Sao mọi người lại thích trêu mình thế nhỉ?

    Buổi Chiều – Những Tiết Học Kết Thúc Bằng Tiếng Cười

    Buổi học chiều hôm đó, chúng tôi có Tiết học Biến Hình cùng Giáo sư McGonagall.

    Tất cả đều phải tập trung cao độ – vì bà là người nghiêm khắc – nhưng không ai trong nhóm chịu bỏ qua cơ hội lén nháy mắt hoặc viết những lời chọc ghẹo bằng mảnh giấy nhỏ rồi chuyền qua cho tôi.

    Fred còn biến cây bút thành một con chim nhỏ đội nón phù thủy, hót "Nana là của Fred!" làm cả nhóm cười rung ghế.

    Tôi chỉ biết lắc đầu liên tục.

    Draco từ phía Slytherin, thỉnh thoảng vẫn liếc qua, rồi ném cho tôi ánh nhìn đầy thách thức.

    Dường như cậu ta không hề nao núng trước những ánh mắt cảnh giác từ các Gryffindor khác – thậm chí còn thích thú vì điều đó.

    Tan lớp, Cedric lại đi cùng tôi ra ngoài hành lang, rồi bất ngờ nói nhẹ:

    – Nana à... em không thấy phiền khi bị mọi người vây quanh thế chứ?

    Tôi ngẩng đầu, mỉm cười:

    – Em nghĩ... em chỉ thấy hơi ngại một chút.

    – Ngại nhưng vẫn vui, đúng không? – Cậu cười.

    Tôi chỉ gật nhẹ, hai má ửng hồng như bầu trời sau cơn mưa nhẹ.
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 9 Lò sưởi Gryffindor- chỉ có hai người biết


    Phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor vào buổi tối ấm áp như một cái ôm.

    Ánh lửa trong lò sưởi nhảy múa lên trần nhà, chiếu lên những bức chân dung cổ tích đang lim dim ngủ.

    Mọi người sau bữa tối đã tản đi – một số tụ tập chơi cờ pháp thuật, một số lên giường nghỉ sớm.

    Tôi ngồi thu mình bên lò sưởi, trên chiếc ghế bành rộng với tấm chăn đỏ choàng nhẹ trên vai.

    Tôi cứ nhìn ánh lửa.

    Không nghĩ gì nhiều.

    Chỉ là... cảm giác như hôm nay quá nhiều thứ đổ dồn đến mình một lúc – ánh mắt, những lời khen, trêu ghẹo... và cả những câu hỏi từ ánh nhìn của Draco, Cedric, rồi Fred – và cả Oliver.

    Và đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên nhẹ nhàng sau lưng tôi:

    – Nana... còn thức à?

    Tôi quay lại.

    Là Oliver Wood.

    Cậu ấy không mặc áo choàng nữa, chỉ còn chiếc áo len đan tay sẫm màu, tóc nâu ánh đồng hơi rối.

    Ánh sáng lò sưởi hắt lên gò má cậu khiến mọi thứ mờ ảo như trong một giấc mơ dài.

    – Ừm...

    Em không buồn ngủ. – Tôi khẽ cười.

    Oliver nhìn tôi một lúc rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chống tay lên đầu gối, nghiêng đầu ngắm ngọn lửa đang cháy.

    – Hôm nay... có mệt không?

    Tôi nghĩ một chút, rồi gật đầu.

    – Có hơi... nhiều.

    Nhưng em không ghét.

    Chỉ là, có những lúc không biết nên phản ứng thế nào thôi.

    Oliver bật cười khẽ, rất nhẹ.

    – Anh cũng thấy vậy.

    Mỗi lần tụi kia chọc em, em cứ co rúm lại như sắp biến mất.

    Trông dễ thương lắm.

    Tôi bối rối cúi đầu.

    – Em không giỏi phản ứng khi bị chú ý nhiều như vậy...

    – Nhưng Nana này... – Oliver ngắt lời, giọng chậm lại – Em có biết vì sao em được chú ý không?

    Tôi im lặng.

    Cậu tiếp tục, đôi mắt nhìn tôi không chớp:

    – Không chỉ vì truyền thuyết hay tên tuổi của em... mà vì em có cái gì đó rất thật.

    Rất nhẹ.

    Giống như là...

    ánh sáng giữa mọi người.

    Ấm, mà không chói.

    Tôi mở to mắt nhìn cậu.

    Những lời ấy nghe như từ rất xa – nhưng cũng như từ chính nơi trái tim tôi chạm đến.

    Không kịch tính, không vồn vã – chỉ là một ánh nhìn, một giọng nói, và một khoảnh khắc không cần lý do.

    Tôi mím môi, rồi khẽ cười:

    – Anh là người đầu tiên nói vậy.

    – Anh muốn là người đầu tiên hiểu điều đó. – Oliver nói, không rời mắt khỏi tôi.

    Khoảnh khắc giữa hai người chúng tôi lặng yên.

    Không cần phải có phép thuật, không cần nón phân loại, không cần cây chổi hay ánh hào quang nào khác... chỉ là hai người bạn, giữa ánh lửa, giữa một tòa lâu đài cổ kính, giữa những điều chưa ai gọi thành tên.

    Rồi cậu khẽ vươn tay ra, chạm nhẹ lên sợi tóc mái tôi đang rũ xuống trán:

    – Nana này...

    đừng sợ khi mình tỏa sáng.

    Tôi không trả lời, chỉ ngẩng đầu mỉm cười – một nụ cười nhỏ, bình yên, và lần đầu tiên trong suốt cả ngày hôm đó... tôi không thấy mình phải phòng vệ hay lúng túng gì nữa.

    Chúng tôi cứ ngồi như thế, giữa tiếng lửa reo, cho đến khi những ánh đèn phép thuật trong phòng bắt đầu mờ dần.

    Oliver vẫn ngồi đó, tay chống cằm, nhìn tôi qua ánh lửa như thể đang suy nghĩ điều gì.

    Lâu lâu, ánh mắt cậu lại hạ xuống rồi trở về khuôn mặt tôi, như thể...

    đang tìm một điểm tựa nào đó để nói ra điều chưa kịp nói.

    Tôi siết nhẹ tấm chăn quanh vai, khẽ nghiêng đầu:

    – Anh nhìn gì mà chăm chăm vậy?

    Cậu mỉm cười, cái kiểu cười khiến khóe môi hơi cong lên – không hẳn là trêu chọc, cũng không hẳn là nghiêm túc.

    – Nhìn em.

    Có vấn đề gì không?

    – Có... – Tôi đáp nhỏ – Em sẽ đỏ mặt đấy.

    – Ờm...

    đỏ thì càng dễ thương hơn nữa.

    Tôi quay mặt đi, giấu đôi má đã bắt đầu nóng bừng.

    Lần này thì rõ ràng... cậu ấy đang cố tình.

    – Anh lúc nào cũng nói chuyện kiểu này với mọi người à? – Tôi liếc nhìn.

    – Không. – Oliver đáp, không chút do dự – Chỉ với em.

    Tôi tròn mắt.

    – Em khiến người ta muốn nói những điều họ không định nói ra.

    Muốn ở lại lâu hơn chút.

    Muốn lắng nghe giọng em thêm lần nữa.

    Em không thấy à?

    Tôi khựng lại.

    Có cảm giác... một lớp sương mỏng trong lòng tôi đang được vén nhẹ.

    – Em không biết phải đáp lại mấy câu như thế thế nào đâu. – Tôi thú nhận.

    – Không cần đáp.

    Chỉ cần đừng rời đi sớm quá là được.

    Câu nói đó, nhẹ như hơi thở, nhưng tôi lại thấy tim mình như ai gõ vào một nhịp.

    Oliver không chớp mắt.

    Cậu ấy nói thật.

    Tôi khẽ nói, như chính mình đang dò xét cảm xúc của bản thân:

    – Em vẫn chưa hiểu anh muốn gì từ em.

    Oliver không vội trả lời.

    Cậu ngồi thẳng dậy, đưa mắt nhìn tôi – lần này, không cười.

    – Em nghĩ... người ta phải "muốn" một thứ gì đó mới đến gần em sao?

    Tôi im lặng.

    Cậu cười khẽ, nhưng đôi mắt lại nghiêm túc đến lạ thường:

    – Anh không muốn điều gì to tát, Nana.

    Chỉ là... nếu một buổi sáng thức dậy, được nhìn thấy em đang ngồi ở bàn ăn cùng mọi người... thì thấy hôm đó đáng sống hơn một chút.

    Tôi bối rối.

    Một nụ cười nhỏ trượt qua môi tôi:

    – Vậy còn nếu một ngày em không ngồi đó nữa?

    Oliver ngừng một nhịp.

    Rồi cậu nói, chậm rãi:

    – Thì anh sẽ đi tìm.

    Chắc chắn.

    Gió từ ô cửa kính phía sau khe khẽ thổi vào, lay động ngọn lửa trong lò sưởi, chiếu lên gương mặt chúng tôi những tia sáng hồng mơ hồ.

    Trong giây phút đó, tôi nghĩ mình đã hiểu phần nào – rằng không phải ai đến gần cũng vì muốn lấy đi điều gì, có người đến... chỉ vì họ thấy ta đáng được hiện diện trong thế giới của họ.

    Tôi nhìn Oliver.

    – Cảm ơn anh, Oliver.

    Cậu nghiêng đầu, ánh mắt dịu lại.

    – Nếu mai là buổi học bay đầu tiên, em nhớ đứng cạnh anh nhé.

    Dù em bay giỏi hay không, anh sẽ không để em rơi.

    Tôi bật cười.

    – Anh nói vậy với bao nhiêu người rồi?

    Oliver nháy mắt, cười tinh nghịch:

    – Chỉ với người có khả năng... bay thẳng vào tim người khác thôi.

    Tôi chỉ biết kéo tấm chăn lên che mặt.

    – Thôi chết rồi, không chịu nổi nữa...

    Cậu bật cười.

    Tiếng cười vang nhẹ trong không gian yên tĩnh, ấm đến mức tôi mong đêm nay đừng trôi qua quá nhanh.
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 10- Cơn gió đầu tiên


    Sáng hôm sau, tôi vừa bước xuống cầu thang ký túc xá nữ đã thấy Fred và George lố nhố chờ sẵn ở hành lang, y như hai cái máy radar bắt tín hiệu cười đùa.

    – Ôi trời, nàng tiên Gryffindor đến rồi kìa! – Fred giả vờ choáng váng.

    – Có phải em vừa bay xuống từ tầng trời thứ bảy không đấy? – George tiếp lời, tay che tim.

    Tôi chưa kịp đáp thì Ron với Harry cũng chen ra sau lưng hai anh em kia, cố nuốt trọn nụ cười.

    – Em mà trễ nữa là Oliver lên tận giường bế xuống ăn sáng rồi đó. – Ron thì thầm.

    Tôi cạn lời, đỏ mặt tới mang tai.

    Oliver Wood ngồi ở bàn ăn, vừa cầm bánh mì vừa liếc nhìn về phía tôi.

    Khi thấy tôi bước vào, cậu ấy nhướng mày như thể muốn nói: "Anh đã nói rồi mà."

    Tôi ngồi xuống, giả vờ nhìn đĩa trứng ốp-la, cố làm lơ ánh mắt nào đó vẫn lởn vởn quanh mình.

    Sân luyện bay – 10h sáng

    Sân trường rộng thênh thang.

    Những cây chổi được xếp ngay hàng thẳng lối, lấp lánh dưới nắng.

    Madam Hooch đứng giữa sân, tay chống nạnh:

    – "Tốt, lớp đầu tiên đây.

    Cả lớp xếp hàng, mỗi người một cây chổi.

    Đặt tay phải lên cán chổi và nói 'Lên!'"

    Tôi thầm nghĩ: Chắc sẽ phải luyện mãi mới bay được như phim mình từng xem.

    Nhưng chưa kịp nghĩ xong, thì...

    – "Lên!" – tôi thử.

    Vút! – cây chổi của tôi bật thẳng lên tay.

    Trọn vẹn.

    Ngay lần đầu tiên.

    Tôi tròn mắt.

    Cả lớp tròn mắt.

    – "Ôi trời ơi..." – Hermione thì thào – "Cậu... làm thật đấy."

    Tôi quay sang: Fred, George, Harry – mắt chữ O mồm chữ A.

    Còn Draco Malfoy, đang đứng gần Credig, thì sầm mặt lại, cây chổi của hắn vẫn dậm chân tại chỗ.

    – "Chắc là ăn may thôi." – Draco lẩm bẩm.

    – "Không đâu," – Credig lắc đầu, giọng trầm hơn – "Tớ nghĩ là không đâu..."

    Oliver lúc đó đi ngang, lặng lẽ liếc nhìn tôi.

    Trong ánh mắt cậu không hề có sự ngạc nhiên.

    Chỉ có... một chút tự hào khó gọi tên.

    Khi cơn gió nâng tôi lên

    Khi Madam Hooch vừa ra hiệu cho bay thử, tôi khẽ khom người, tay nắm chắc cây chổi.

    Gió ùa qua mặt tôi, và trong khoảnh khắc... cơ thể tôi tự biết phải làm gì.

    Vút!

    Tôi phóng lên không trung như một mũi tên.

    Không vấp, không rung.

    Vững chãi, nhẹ nhàng, và... nhanh đến mức ai đó hét lên:

    – "Wooooowwwww!"

    Là Oliver.

    Không phải tiếng hét huấn luyện viên.

    Mà là tiếng... kinh ngạc thật sự.

    Tôi xoay một vòng giữa không trung, nghiêng người lượn sát ngọn cây gần nhất, rồi quay lại – hoàn hảo như thể tôi sinh ra đã biết bay.

    – "Tuyệt... thật sự tuyệt...!" – Hermione nói không chớp mắt.

    Fred vỗ vai George.

    – "Anh nói rồi mà.

    Có khi nó còn bay giỏi hơn cả đội trưởng tụi mình."

    – "Suỵt.

    Đừng để Oliver nghe thấy!" – George thì thào.

    Oliver thì vẫn đang nhìn tôi.

    Khi tôi hạ xuống, cậu ấy tiến lại gần, tay vẫn siết nhẹ găng tay Quidditch:

    – Em... không phải lần đầu bay chứ?

    – Là lần đầu đấy. – Tôi cười. – Em... chỉ làm theo cảm giác thôi.

    Oliver ngẩng mặt nhìn trời, rồi lẩm bẩm:

    – Cảm giác à...?

    Không thể tin nổi...

    Tôi cười nghiêng đầu:

    – Giờ thì tin chưa?

    Cậu cười nhẹ.

    – Tin.

    Và càng chắc chắn một điều.

    – Điều gì?

    – Em... sinh ra là để ở trên bầu trời.

    Tôi vừa về đến phòng sinh hoạt chung, còn đang trò chuyện với Hermione và Ron thì một con cú trắng sà xuống bậu cửa sổ, mang theo một phong thư có dấu niêm Hogwarts.

    – "Nana, thư cho cậu kìa." – Hermione nói khẽ.

    Tôi ngạc nhiên.

    Tôi vừa mới đến Hogwarts, ai lại gửi thư cho tôi?

    Tôi mở ra.

    Gửi: Nana Messwyn

    Mời em đến văn phòng hiệu trưởng Dumbledore ngay sau giờ ăn trưa.

    Đây là điều bắt buộc.

    – Phó hiệu trưởng Minerva McGonagall –

    Tôi nhìn Hermione.

    Cô ấy cau mày.

    – Có vẻ...

    đã đến lúc thầy Dumbledore kể cho cậu biết những điều chỉ cậu mới được biết.

    Những ý đồ không cần nói ra

    Trời mùa thu tại Hogwarts thật dịu.

    Gió không lạnh mà mơn man, từng nhành cây bên hồ đung đưa như đang thì thầm điều gì đó rất riêng với người đang lặng lẽ bước cạnh.

    Tôi – em út nhà Gryffindor – đang bước đi bên đội trưởng Quidditch lừng danh: Oliver Wood.

    "Bộ mấy cậu hôm nay ăn gì mà nói chuyện... bạo quá vậy á?" – Tôi cười, lấy tay che mặt khi nhớ lại cảnh Fred ghé sát tai nói "em là 'át chủ bài' khiến cả hội trường không nuốt trôi bữa sáng".

    Oliver cười rộ, tay đút túi áo, cúi đầu liếc nhìn tôi:

    "Ờm... thì thật ra sáng nay anh ăn trứng, xúc xích... với một chút ganh tị."

    Tôi nghiêng đầu: "Ganh tị gì cơ?"

    "Với cái đám đông vây quanh em suốt ấy.

    Anh còn không biết em thích ai để... lên chiến lược." – Oliver cười nghiêng nghiêng, miệng nhếch nhẹ như đang trêu nhưng mắt thì không rời tôi.

    Tôi bối rối quay mặt đi.

    "Chịu mấy anh thật đấy... em mới 13 tuổi thôi nha."

    "À, thì đúng rồi... em chỉ mới 13..." – Anh ngập ngừng một lúc rồi ghé gần hơn, giọng nhỏ lại, như thể chỉ mình tôi nghe được –

    "...nhưng với một số người, cái '13' ấy đã đủ để gây rối loạn toàn bộ hệ thống cảm xúc."

    Tôi quay sang, suýt phì cười: "Anh có đang nói chuyện... thể thao không đó?"

    Oliver nháy mắt: "Ừ, đang phân tích chiến thuật."

    Rồi anh giả vờ suy nghĩ: "Ví dụ, nếu em là trái Quaffle, thì đám con trai kia chính là 3 Chaser đang giành nhau.

    Mà... anh thì lại muốn giữ khung thành chắc nhất có thể."

    Tôi bật cười.

    "Vậy có khi em phải trở thành Bludger, để mấy anh đừng có nhào vô nữa!"

    "Không không, đừng!

    Em mà là Bludger thì đội anh toang thật." – Oliver vừa nói vừa cười, rồi nhẹ nhàng gõ đầu tôi bằng một ngón tay:

    "Thôi, đừng lo.

    Anh chỉ đùa thôi.

    Dù sao thì... em là em.

    Không cần biết là ai, từ đâu, hay có bao nhiêu người quan tâm – chỉ cần em còn là chính em, thì thế giới đã bị chinh phục rồi."

    Tôi mím môi, cúi đầu che đi nụ cười.

    Có lẽ... dù tôi chưa quen với ánh nhìn đầy trọng lượng và huyền thoại mà mọi người đặt lên mình, thì những phút giây như thế này – giữa những lời trêu chọc nhẹ nhàng, ấm áp và dịu dàng như nắng thu – lại khiến tôi cảm thấy dễ thở và... dễ thương thật.
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 11- Lời thì thầm từ ánh sáng xưa


    Tôi bước chầm chậm lên cầu thang xoắn ốc của tòa tháp Hiệu trưởng, theo sau chiếc tượng đá vừa hé mở lối vào.

    Không hiểu vì sao, nhưng tôi cảm thấy trái tim mình đang đập mạnh.

    Lần đầu tiên kể từ khi tới Hogwarts, tôi thấy tay mình lạnh đi một chút.

    Không phải vì sợ.

    Mà vì... tôi biết, khi cánh cửa phía trước mở ra, sẽ có một điều gì đó thay đổi mãi mãi.

    Cánh cửa gỗ sồi cổ kính khẽ kêu cạch, và tôi bước vào văn phòng của cụ Dumbledore.

    Căn phòng yên tĩnh như một thế giới riêng.

    Những chiếc máy kỳ lạ vẫn chạy bằng những âm thanh rì rào nhẹ nhàng.

    Trên cao, những bức chân dung của các hiệu trưởng đời trước lặng lẽ dõi theo.

    Và ở trung tâm – là cụ Dumbledore, với đôi mắt sáng ánh lam và bộ râu bạc chảy dài, đang ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ anh đào.

    "Chào... cháu ạ," tôi khẽ nói.

    Cụ mỉm cười hiền hậu.

    "Xin chào, cô Messwyn.

    Hoặc có lẽ, ta nên gọi là...

    Hồ Nguyễn Xuân Nhi?"

    Tôi ngơ ngác.

    "Cụ biết tên Muggle của cháu?"

    "Biết từ trước cả khi cháu được đặt tên đó." – Cụ đáp bằng giọng nhẹ như làn sương – "Ngồi đi, cháu."

    Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, và đôi mắt cụ nhìn thẳng vào tôi, như thể xuyên qua mọi lớp ký ức tôi không biết mình từng có.

    "Cháu có thắc mắc tại sao lại được nhập học khi chưa đủ tuổi không?"

    Tôi gật đầu.

    "Cháu tưởng thư nhập học bị gửi nhầm..."

    "Không hề." – Cụ mỉm cười.

    "Cháu được gọi tới không phải vì trục trặc... mà vì ánh sáng."

    Tôi chớp mắt.

    "Ánh sáng gì cơ ạ?"

    Cụ Dumbledore trầm ngâm một lát, rồi nhẹ nhàng nói:

    "Khi cháu ba tuổi... một điều không tưởng đã xảy ra.

    Cả thế giới phép thuật lặng đi trong một khoảnh khắc, khi một cô bé nhỏ xíu...

    đã cứu cả chúng ta bằng một luồng sáng trắng thuần khiết.

    Một luồng sáng khiến cả thời gian ngừng lại trong vài giây.

    Một ánh sáng khiến cây đũa của bao phù thủy bốc cháy."

    Tôi mở to mắt.

    "Và rồi... cháu biến mất." – Cụ nói tiếp.

    "Chỉ còn lại một vệt cỏ sáng rực dưới chân.

    Trên đó là dòng chữ:

    'NANA MESSWYN – NGỌN LỬA TỪ CẢ HAI THẾ GIỚI.'"

    Tôi lặng người.

    Tim tôi đập mạnh trong ngực, như thể vừa nghe ai đó kể về một truyền thuyết cổ tích... mà lại chính là mình.

    "Nhưng cháu chỉ là... một cô bé Muggle bình thường..."

    "Cháu từng là cô bé sống giữa thế giới Muggle." – Cụ đính chính.

    "Nhưng cháu không thuộc về chỉ một nơi.

    Cháu là kết quả của một điều kỳ diệu chưa từng có: được sinh ra từ hai cặp cha mẹ – hai thế giới."

    Cụ dừng lại rồi nói khẽ hơn, gần như thì thầm:

    "Cháu là người duy nhất tồn tại cùng lúc tại hai thế giới, và là người duy nhất khiến hai thế giới hòa quyện mà không có bóng tối nào chen vào."

    Tôi không biết phải phản ứng thế nào.

    Chỉ ngồi im lặng, đôi tay siết nhẹ tà áo.

    "Vậy... cụ gọi cháu tới để...?"

    Dumbledore mỉm cười ấm áp.

    "Để cháu được sống.

    Để cháu được là chính mình.

    Ở đây, giữa những người bạn đồng trang lứa, giữa tiếng cười và phép thuật.

    Và dần dần... cháu sẽ nhớ lại.

    Sẽ hiểu.

    Và sẽ chọn con đường của mình – một cách tự do."

    Tôi hít một hơi sâu.

    Và lần đầu tiên... tôi thấy mình không chỉ là 'một cô gái 13 tuổi được chọn nhầm'.

    Mà là người mà cả một thế giới đã từng tin tưởng, chờ đợi và yêu thương.
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 12-Ừm...Cậu nổi tiếng thật đấy ,Nana


    Chương 13– Ừm...

    Cậu nổi tiếng thật đấy, Nana

    Tôi quay lại Tháp Gryffindor khi trời đã nhá nhem tối.

    Ngọn đèn tường đã sáng lên một cách ấm áp.

    Từ xa, tôi nghe tiếng cười nói rộn ràng vọng ra từ phòng sinh hoạt chung – Ron đang kể chuyện gì đó nghe cực kỳ không đáng tin, còn Fred và George thì hét lên kiểu "Thề luôn!

    Bà Norris từng leo lên bàn giáo sư Snape!"

    Tôi bước vào, và không ngạc nhiên khi cả phòng quay lại nhìn tôi trong vòng... chưa đầy 0.3 giây.

    Harry nhướng mày.

    Ron ngoác miệng.

    Hermione – đang ngồi đọc một quyển sách dày đến mức có thể dùng làm khiên chắn nguyền chú – là người lên tiếng trước.

    "Cậu đi gặp thầy Dumbledore đúng không?" – Cô hỏi.

    Tôi gật đầu, nhẹ nhàng.

    "Và?" – George chen vào – "Có phải cậu là hậu duệ bí mật của Merlin không?"

    "Hay là công chúa thất lạc của nhà Gryffindor?" – Fred tiếp lời.

    "Hay là Dumbledore nói cậu là lý do Hogwarts sắp xây thêm ký túc xá vì năng lượng huyền thoại quá mức?" – Ron chêm vô, làm mấy bạn xung quanh cười rộ lên.

    Tôi chỉ mỉm cười: "Mình chỉ là... mình thôi."

    Hermione nhìn tôi chằm chằm.

    Rồi bất ngờ đứng bật dậy như thể vừa giải được một mật mã cổ đại.

    "Khoan...

    'Xuân Nhi'." – Cô lẩm bẩm, rồi chạy đến chỗ cái ba lô của mình, lôi ra một cuốn sách Muggle dày cộm có nhét cả tờ báo vào trong.

    Mọi người nín thở.

    Hermione lật nhanh các trang.

    "Đây rồi!" – Cô giơ một trang báo đã hơi nhàu ra trước mặt tôi, mặt phấn khích như sắp trúng giải độc đắc.

    Tôi nhìn xuống.

    Ảnh cũ của tôi – lúc 6 tuổi – đang cười toe toét trong một phòng thí nghiệm Muggle nào đó.

    Tựa đề in đậm:

    "Thiên tài nhí bất ngờ xuất hiện trong cuộc thi Vật lý Toàn cầu: Bé gái châu Á 6 tuổi khiến các giáo sư đại học sững sờ."

    Tôi ú ớ.

    "Cái này... cái này là hồi nhỏ mình chỉ...

    đoán đúng vài công thức thôi mà..."

    "Đoán đúng là thiên tài đó!" – Hermione gần như hét lên.

    "Không ai đoán ra được công thức mà nhóm sinh viên Harvard còn làm sai đâu!"

    Ron há hốc.

    Harry nhìn tôi kiểu vừa sợ vừa phục.

    Fred ngồi thụp xuống và ôm mặt: "Ôi Merlin ơi... chúng ta đã dạy một thiên tài cách rán bánh mì!"

    George: "Còn mình thì bảo bạn ấy đừng quên đánh răng mỗi tối..."

    Cả phòng lại ồ lên cười.

    Tôi chỉ biết đỏ mặt và lúng túng nhún vai.

    "Thôi nào," tôi nói, "Mình không nghĩ mấy bài báo Muggle vớ vẩn đó lại thành vấn đề trong Hogwarts."

    Hermione lắc đầu, nghiêm túc.

    "Không đâu.

    Cậu nổi tiếng ở cả hai thế giới.

    Nhưng nếu không có ánh sáng nào quá chói, thì chẳng ai nghĩ là cùng một người.

    Cho đến khi mình thấy tên đầy đủ của cậu."

    Tôi ngẩn người.

    Có lẽ...

    đó chính là lý do cụ Dumbledore từng nói: "Cháu không thuộc về một nơi.

    Mà cháu là cầu nối giữa hai nơi – duy nhất, nhưng không cô đơn."

    Ron lại phá lên: "Tôi không biết cô là thiên tài Muggle, nhưng tôi chắc chắn cô là người duy nhất ở đây có khả năng nhét tất cả bánh pudding vào túi áo mà không ai phát hiện!"

    Tôi cười, lần đầu tiên cười một cách thoải mái.

    Giữa những tiếng trêu đùa, ánh mắt nể phục và cả mùi bơ béo từ căn bếp lén lút của Fred, tôi biết mình đã thực sự... về nhà.
     
    Nana-Ánh Sáng Giữa Hai Thế Giới
    Chương 13-Oliver rủ em ra sân Quidditch


    Tối hôm đó, khi bọn Ron đang hò hét đánh cờ pháp thuật dưới ánh đèn lờ mờ trong phòng sinh hoạt chung, còn Hermione mắng Fred vì dám dọa một con mèo của nhà Hufflepuff bằng một miếng bánh có mắt... thì anh ấy đến.

    Oliver Wood – trưởng nhóm Quidditch nhà Gryffindor, người nổi tiếng vì nghiêm túc thái quá trong mọi thứ liên quan đến chổi bay, và tuyệt đối không bao giờ mất tập trung – hôm nay lại ngồi xuống cạnh tôi với nụ cười... không giống một buổi tuyển quân.

    "Em rảnh tối mai không?"

    Tôi chớp mắt.

    "Hử?"

    "Anh định ra sân Quidditch để luyện tay ném một chút.

    Muốn rủ em đi cùng."

    "Anh không sợ bị đồn thêm à?" – Tôi hỏi, nửa đùa nửa thật.

    "Hôm nay em vừa bị gán là 'người biết bay bằng ý nghĩ' đấy."

    Anh cười.

    "Anh sẽ nói là em đi theo để chứng minh không phải vậy."

    Tôi bật cười khẽ.

    Rồi gật đầu.

    "Em rảnh."

    Tối hôm sau, khi bầu trời nhuộm ánh tím cam cuối ngày, tôi bước ra sân cùng anh.

    Sân Quidditch lúc hoàng hôn... có một vẻ đẹp không thể gọi tên.

    Những vòng tròn bay cao lặng lẽ in bóng xuống cỏ.

    Gió phả nhẹ vào má.

    Mùi của trời sắp đêm, xen với chút hương bụi gỗ từ chổi bay, tạo nên cảm giác vừa tự do vừa... thân thuộc.

    "Lên chổi được chứ?" – anh hỏi, tay đưa ra cây chổi riêng của mình, không phải chổi trường phát.

    Tôi gật, hơi run.

    "Em từng bay rồi... một chút."

    "Anh không cần em làm trò nhào lộn." – Oliver cười.

    "Chỉ cần cùng anh bay một vòng.

    Nếu em thích, thì... mình chơi bóng nhẹ một chút."

    Chúng tôi cùng rời đất.

    Gió rít qua tai, tiếng cười của anh vang lên phía trên đầu tôi khi tôi lượn hơi lệch sang trái.

    "Cẩn thận!

    Đừng để rơi xuống ngay buổi hẹn đầu tiên của em!"

    Tôi hét lại.

    "Đây không phải hẹn hò!"

    "Không à?" – Anh lượn vòng qua, đến gần sát vai tôi, ánh mắt cong cười – "Vậy thì tiếc thật."

    Tim tôi khẽ hụt một nhịp.

    Khi đã hạ xuống nghỉ bên mép sân, tôi ngồi trên cỏ, hai tay ôm đầu gối, ngửa mặt lên trời.

    Oliver ngồi xuống cạnh, thở ra.

    "Cảm giác lần đầu em bay thế nào?"

    "Giống như lần đầu biết mình có thể thở dưới nước." – Tôi đáp nhỏ.

    Anh quay sang.

    "Một phép ẩn dụ hay đấy."

    Tôi khẽ mỉm cười.

    "Lần đầu em cầm đũa, trời cũng có màu giống vậy.

    Màu của thứ gì đó vừa bắt đầu."

    Oliver im lặng một chút, rồi nghiêng người chống tay, ánh mắt nhìn tôi không còn nghịch ngợm nữa – mà rất đỗi chân thật.

    "Em biết không, anh nghĩ... anh chưa từng gặp ai như em cả."

    Tôi ngẩng lên, định trêu anh gì đó.

    Nhưng anh nói tiếp, giọng trầm xuống:

    "Không phải vì mấy lời đồn đâu.

    Mà là cách em bước vào đây, tự nhiên như thể em đã luôn thuộc về nơi này... mà lại không hề nhận ra."

    Tôi chớp mắt.

    Gió nhẹ.

    Lồng ngực tôi hơi se lại vì một cảm giác gì đó rất lạ.

    Vừa ấm, vừa xa xăm.

    Tôi quay đi, cố cười.

    "Nếu em thật sự từng cứu thế giới hồi ba tuổi như họ nói... em hy vọng mình đã mặc gì đó đẹp hơn hôm đó."

    Anh bật cười.

    "Đẹp hay không không quan trọng – vì hôm nay em mặc đồng phục Gryffindor, và thế là đủ."

    Chúng tôi rời sân khi trời đã tối hẳn.

    Tôi không biết Fred và George đã nằm trong bụi cỏ từ bao giờ, hai người hất tay một cái, bắn pháo hoa lấp lánh lên trời như thể là... trò tiễn bước hẹn hò.

    "Tôi thấy rõ nha!" – Fred hét.

    "Câu 'Không phải hẹn hò' được lặp lại bao nhiêu lần rồi nhỉ?" – George đếm ngón tay.

    Oliver chỉ nhún vai.

    "Lần sau anh rủ em đi thư viện.

    Có lẽ bọn họ sẽ không nằm phục kích trong mấy cái kệ sách."

    Tôi phá lên cười.

    Vài ngày sau, tin đồn mới lan khắp trường:

    "Nana Messwyn đã được Oliver Wood chọn làm 'cố vấn chiến lược bay' cho đội Quidditch Gryffindor."

    Nhưng không ai biết, lúc gió thổi qua mép sân vắng hôm ấy... tôi vẫn nghe lại lời anh thì thầm:

    "Không phải vì em là Nana Messwyn nổi tiếng...

    Mà là vì em là em.

    Thế thôi."
     
    Back
    Top Dưới