Tiếng còi hú của xe đặc chủng xé toạc màn mưa tại cảng Yên Thành.
Ánh đèn pha xanh đỏ quét qua những khối container gỉ sét như con mắt tử thần đang tìm kiếm con mồi.
Đường Thế Hùng nghiến răng, cánh tay trái của ông tê dại, máu nóng tuôn ra thấm đẫm lớp áo vest thủ công đắt đỏ, nhỏ từng giọt xuống nền xi măng, hoà cùng nước mưa tanh nồng mùi biển và dầu máy.
"Lão đại, lối này!"
- Bạch Sát gầm lên, khẩu shotgun trên tay anh ta nhả đạn nhanh gọn, chuẩn xác, dọn sạch vật cản trong tích tắc.
"Mẹ kiếp!
Bọn chó Xích Ưng vừa hớt tay trên là cảnh sát ập vào ngay."
- Hắc Kỷ giận dữ vừa xả đạn về phía sau, vừa thét lên.
Gương mặt trẻ tuổi của cậu lộ rõ sự nóng nảy, đôi mắt rực lên sát khí mất kiểm soát.
Phía sau, tiếng loa phóng thanh của cảnh sát vẫn không ngừng vang lên dồn dập như những đòn nện thẳng vào tâm trí hỗn loạn của Đường Thế Hùng:
"Đây là cảnh sát Hương Cảng!
Các người đã bị bao vây, yêu cầu buông súng!
Mọi sự kháng cự đều là vô ích!"
"Vây cái đếch gì?"
- Hắc Kỷ cười khằng khặc, ánh mắt điên cuồng hướng về phía loa cảnh sát.
Đúng lúc đó, một chiếc thuyền cứu hộ bí mật đã đợi sẵn ở mép cảng khuất tầm nhìn.
Đường Thế Hùng cùng vài thuộc hạ còn sót lại nhảy xuống, mặc cho đạn lạc găm chi chít trên mạn thuyền.
Tiếng động cơ gầm rú trong màn đêm, đưa họ cùng lô hàng ít ỏi thoát khỏi vòng vây cảnh sát phía cảng Yên Thành.
Khi ánh đèn pha của cảnh sát bắt đầu mờ xa, một gã thuộc hạ trên thuyền thở phào nhẹ nhõm:
"Thoát.. thoát rồi!
Lão đại, chúng ta thoát rồi."
"Thoát cái đầu mày, lũ hèn mọn ngu xuẩn!"
- Hắc Kỷ gầm lên, gương mặt trẻ non vặn vẹo vì giận dữ.
Cậu ta đấm mạnh vào mạn thuyền, khiến con thuyền chao đảo.
"Bọn Xích Ưng và cảnh sát biết rõ giờ giấc lẫn số kho hàng của mình như lòng bàn tay.
Nếu không có kẻ luồn tin, làm sao chúng hớt tay trên rồi báo cảnh sát nhanh đến thế?"
Hắc Kỷ nói, rồi cậu ta lấy đâu ra một con dao găm, xoay nó trong tay như một món đồ chơi, lia ánh mắt sát khí về phía một tên thuộc hạ đang run rẩy.
Cậu hướng con dao về phía tên đó, khiến gã giật mình thon thót.
"Có phải mày không, tên nhát cáy?"
- Hắc Kỷ cười mỉm, tiến gần tên đó hơn khiến hắn phải lùi về phái mép thuyền.
"Tao để ý mày nãy giờ, sắc mặt mày... hình như không được tốt lắm đâu.."
- Cậu lao tới nhanh như một tia chớp, nắm chặt tóc gã kéo giật lên, khiến hắn treo leo nửa người ngoài mạn thuyền, suýt rơi xuống biển.
Hắc Kỷ hướng mũi dao sát vào cuống họng gã.
Gã thuộc hạ sợ hãi đến mức không thốt nên lời.
Một thứ chất lỏng nóng ẩm, khai nồng chảy ra từ đũng quần gã, nhỏ xuống sàn cano.
Gã sợ đến mức són cả ra quần trước sự điên cuồng của Hắc Kỷ.
Bạch Sát lái thuyền, cũng liếc mắt quan sát được cảnh ấy, anh ta cau chặt mày, khó chịu lên tiếng:
"Tiểu Hắc, đừng nghịch nữa.
Cậu xem cậu khiến nó sợ tới mức làm bẩn thuyền lão đại đang ngồi rồi kìa."
Hắc Kỷ cười khoái chí, lôi xềnh xệch gã thuộc hạ dậy, ném thẳng hắn xuống đống nước bẩn thỉu gã vừa thải ra.
Cậu xoay xoay con dao găm, vẻ mặt bỗng trở nên uỷ khuất một cách...
đáng sợ:
"Mới trêu có tí mà đã vãi hết cả ra đây rồi, đúng là phế vật."
Đường Thế Hùng nhắm mắt, sự im lặng nãy giờ khẽ nứt ra bởi giọng nói khàn đặc:
"Kẻ đó chắc chắn biết rõ nội tình về đơn hàng hôm nay.."
- Ông ngừng lại, ngước mắt lên nhìn tên nhóc đang nghịch dao gần mình, chậm rãi bồi thêm:
"..Không loại trừ khả năng, gián điệp chính là kẻ trực tiếp quản lí hàng hoá, là những kẻ.. thân cận nhất."
Đường Thế Hùng nheo mắt cười mỉm, ánh nhìn xuyên thấu tâm can đám thuộc hạ đang xanh mét mặt mày, giọng vẫn điềm nhiên như đang kể chuyện phiếm:
"Ta nói có đúng không?"
"..."
Khoảng không im lặng đến đông cứng, chỉ còn tiếng động cơ cano gầm rú.
Đường Thế Hùng vẫn nguyên nụ cười tà mị đó, Bạch Sát lạnh lùng siết vô lăng, còn Hắc Kỷ thì mân mê lưỡi dao sắc lạnh.
Đúng lúc đó, một âm thanh chát chua từ trên không trung dội xuống.
Tiếng cánh quạt trực thăng xé toạc màn mưa.
Luồng ánh sáng cực mạnh từ đèn pha tầm xa quét dọc mặt nước, khoá chặt chiếc cano như con thú săn tìm thấy mồi.
"Mẹ kiếp!
Dai như đỉa vậy!"
- Hắc Kỷ hét lên đầy bất mãn, rút súng hướng về phía bầu trời đen kịt nã hai phát chỉ thiên đầy thách thức.
"Hắc Kỷ, lên lái cano!
Để đó cho tôi."
- Bạch Sát ra lệnh dứt khoát rồi buông vô lăng.
Hắc Kỷ nhanh chóng lao tới, hai tay siết chặt bánh lái, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích điên cuồng.
"Yêu cầu cano số hiệu 09 dừng lại!
Các anh đã bị bao vây!
Đầu hàng để hưởng sự khoan hồng!"
- Tiếng loa phóng thanh gầm rú, át cả tiếng sóng vỗ.
"Khoan hồng cái con khỉ!
Để ông đây cho chúng mày biết thế nào là cao thủ lạng lách!"
- Hắc Kỷ nghiến răng.
Chiếc cano gầm rú, lạng lách cực gắt qua những tảng đá cao vút, tạo thành các vệt chữ S đầy hiểm hóc trên mặt biển, làm nhiễu tầm ngắm của xạ thủ trên trực thăng.
Trong khi đó, Bạch Sát đứng vững chãi giữa mạn thuyền chao đảo, thong thả nhấc khẩu súng bắn tỉa chuyên dụng đeo sau lưng mình.
Anh khẽ lau súng, nhìn đoàn xe cảnh sát đuổi theo trên bờ, sắc mặt không thay đổi ngước mắt về phía chiếc trực thăng đang chém gió liên hồi trên cao kia.
Bạch Sát đưa súng lên vai, nheo mắt nhắm thẳng vào nguồn sáng chói loá trên không trung.
'Đoàng!'
Một phát súng đanh gọn xé tan màn đêm.
Đèn pha trực thăng nổ tung, bóng tối lập tức bao trùm lấy mặt biển trong phút chốc.
Tận dụng thời cơ, Bạch Sát tiếp tục nã đạn vào lốp của những chiếc xe cảnh sát đang hú còi điên cuồng trên con đường ven biển, tạo ra vụ va chạm liên hoàn.
GIữa mớ hỗn độn đó, Đường Thế Hùng ngồi bất động.
Đôi mắt chim ưng của ông không nhìn về phía cảnh sát, mà khoá chặt vào năm gã thuộc hạ còn lại trên thuyền.
Và hai kẻ trong số đó đang bộc lộ bản chất hèn nhát thật sự:
Kẻ thì run bần bật khiến đạn găm hết xuống nước, kẻ thì co ro dưới gầm ghế, bịt tai sợ hãi.
Đường Thế Hùng thu hết những hình ảnh đó vào bộ não già sỏi của mình.
Sự sợ hãi quá mức chính là kẽ hỡ của lòng trung thành.
Ông ta đã có mục tiêu cho cuộc thanh trừng sắp tới.
"..."
Tận dụng thời cơ trực thăng mất phương hướng, Hắc Kỷ điên cuồng siết ga, chiếc cano lao vút vào vùng vịnh hẹp đầy sương mù, hướng thẳng về phía bãi bồi bỏ hoang khất tầm nhìn.
Tại đó, dưới gầm cầu cảng cũ nát, ba chiếc xe bọc thép đen bóng đã đợi sẵn, nổ máy im lìm giữa làn mưa.
Đứng cạnh xe đầu là Trần Tử Lang, gã đàn em có biệt danh Sói.
Gã mặc chiếc áo hoa sũng nước, gương mặt lo lắng dáo dác nhìn ra phía biển.
Nghe tiếng động cơ cano gầm rú lao đến, Sói giật mình, vội vã ra hiệu cho đám đàn em phía sau chuẩn bị vũ khí yểm trợ.
Cano vừa cập bờ, Hắc Kỷ nhanh chóng nhảy xuống, đỡ Đường Thế Hùng đang lảo đảo vì vết thương.
Bạch Sát bước xuống sau cùng, khẩu súng bắn tỉa vẫn lăm lăm trên tay.
Sói vội vàng chạy lại, bộ dạng khúm núm không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Thế Hùng:
"Đại ca!
A Lang đáng chết, đã để đại ca chờ lâu.
Xe đã chuẩn bị xong, mời đại ca lên xe!"
Hắc Kỷ liếc nhìn gã, hừ lạnh mỉa mai vì bộ dạng giả tạo thường thấy của gã, rồi càu nhàu:
"Sao bây giờ mới tới, con Sói non này?
Lũ cớm suýt chút nữa là tóm được tụi này rồi đấy!"
Sói sợ đến mức nói năng lắp bắp:
"Hắc..
Hắc ca, lỗi tại em!
Do đường ra cảng bị cảnh sát phong toả nên.."
"Im miệng!
Lên xe!"
- Bạch Sát lạnh lùng lên tiếng cắt ngang khi anh thấy gương mặt trắng bệch của lão đại.
Ánh mắt anh sắc lẹm lướt qua khiến Sói rùng mình.
Sói vội vã mở cửa xe, bộ dạng cung kính đến mức tối đa.
Đợi đại ca cùng hai vị sát thủ lên xe xong, gã mới dám nhẹ nhàng đóng cửa lại, rồi nhanh chóng chạy lên ghế lái của chiếc xe đi đầu, dẫn đoàn xe lao vút về phía núi Cửu Long, nơi dinh thự của Đường gia ngự trị.
____________________
Chỉ mới chợp mắt được chưa đầy hai tiếng sau cơn mê sảng, Nhược An đột ngột bị đánh thức bởi tiếng phanh xe cháy đường ngay trước cổng dinh thự.
Cô bật dậy, mồ hôi lạnh vẫn còn rịn trên trán.
Nhìn sang bên cạnh, chiếc ghế gỗ trống không.
Trịnh Niên không còn ở đó nữa.
Nỗi sợ hãi từ giấc mơ vẫn chưa tan biến khiến Nhược An bất chấp vết thương còn âm ỉ đau ở chân, cô khập khiễng chạy xuống sảnh lớn.
Vừa xuống đến cầu thang, cô đã thấy bóng dáng cao lớn của Trịnh Quân đang đứng ở góc tối, gương mặt anh căng thẳng nhìn về phía cửa chính đang từ từ bật mở.
Đường Thế Hùng bước vào sảnh, vai áo đẫm máu, khuôn mặt sát khí ngùn ngụt.
"Cha!
Cha ơi!"
Nhược An lao đến, định ôm chầm lấy ông.
Nhưng khi cô vừa chạm vào vạt áo, Đường Thế Hùng nhanh chóng dùng cánh tay không bị thương đẩy nhẹ cô ra, giữ một khoảng cách nhất định.
Cô mở to mắt lo lắng nhìn về phía cánh tay đang không ngừng rỉ máu của cha.
"Đừng lại gần cha!
Người cha đầy máu, bẩn thỉu lắm."
- Giọng ông khàn đặc, đầy vẻ kiên quyết.
Ông nhìn bộ đồ ngủ trắng tinh khôi của con gái, không muốn nó bị hoen ố bởi thứ mùi vị tanh tưởi của tội lỗi trên người mình.
"Đừng để thứ dơ bẩn này dính vào người con!"
Dù vậy, Nhược An vẫn không lùi lại.
Cô nức nở lao vào lòng cha, hai tay ôm chặt thắt lưng ông, mặc cho máu tươi từ vết thương của ông đã thấm đỏ cả một mảng vai áo trắng của mình.
Cô gào lên trong tiếng khóc:
"Con không quan tâm!
Con không sợ bẩn!"
- Cô cứng đầu lớn tiếng với cha, vừa giận vừa nhẹ nhõm vì ông trở về an toàn.
- "Con chỉ sợ cha không về với con nữa thôi!
Cha có biết con đã sợ hãi thế nào không?"
Đường Thế Hùng khựng lại, đôi bàn tay đầy mùi thuốc súng run rẩy khẽ vuốt mái tóc đang rối bời của con gái.
Sự cứng rắn của một ông trùm dường như sụp đổ trước những giọt nước mắt của cô.
Ông đã định quát mắng con vì không chịu nghe lời, nhưng nghe lời trách móc của con, ông cuối cùng cũng chỉ biết đứng lặng để con gái ôm chặt.
Nhược An định nói về cơn ác mộng đáng sợ kia, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của mọi người xung quanh, đặc biệt là ánh nhìn sắc lẹm của Bạch Sát phía sau, cô chợt khựng lại.
Cô nghĩ mình không nên nói ra lúc này để tránh làm mọi người lo lắng và hoang mang thêm.
Nhược An chỉ nấc nghẹn:
"Con gặp ác mộng..
đáng sợ lắm!
Con mơ thấy cha gặp chuyện chẳng lành.. nên.. nên con lo cho cha lắm.."
Đường Thế Hùng gật đầu, nhẹ hôn lên đỉnh đầu con gái, khàn giọng an ủi cô:
"An An đừng sợ, cha đã về rồi, sẽ không có chuyện gì đâu."
- Rồi ông ra hiệu cho quản gia đưa Nhược An về phòng, sau đó quay sang nhìn Trịnh Quân với ánh mắt dò xét tột độ.
Nhược An được lão quản gia dìu về phòng, bước chân cô ngập ngừng như muốn níu kéo chút hơi ấm cuối cùng của cha.
Nhược An khẽ quay đầu lại, và ngay lập tức, cô bắt gặp ánh mắt của Hắc Kỷ đang dõi theo mình.
Khác hẳn với sát khí lạnh người, điên cuồng vừa nãy trên bến cảng, đôi mắt cậu lấp lánh tinh nghịch, trở về đúng độ tuổi thiếu niên của mình.
Hắc Kỷ cười mỉm, một nụ cười rạng rỡ và vô hại như ánh ban mai.
Rồi cậu khẽ nâng tay, làm khẩu hình miệng một cách chậm rãi để cô có thể đọc được:
"Không sao nữa rồi, tiểu tiên nữ."
Nhược An khẽ gật đầu, lòng đã nhẹ đi đôi chút.
Hắc Kỷ nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô khuất dần sau dãy hàng lang vun vút, biến mất trên cầu thang lên tầng hai, rồi mới xoay người định bám vào vai người bên cạnh.
Nhưng Bạch Sát đã ra vườn từ nãy, khiến cậu suýt ngã, Hắc Kỷ chạy nhanh theo bóng lưng của anh.
Hắc Kỷ huých vai Bạch Sát một cái thật mạnh khi cả hai cùng bước ra sân sau để kiểm tra lại vũ khí.
"Này, đại ca!"
- Cậu nheo mắt.
- "Lúc nãy anh hạ gục cái trực thăng đó..."
Hắc Kỷ tủm tỉm cười, giơ ngon tay cái về phía Bạch Sát.
"Hừm, cũng không tệ nha!
Nhưng mà xét về độ ngầu thì vẫn thua tôi một bậc nhé!"
Nói rồi, cậu tự tin vỗ bôm bốp vào ngực mình, cái dáng vẻ vênh váo đó chẳng khác gì một chú cún bự vừa lập công đang chờ được khen ngợi.
Bạch Sát dừng bước.
Dưới ánh đèn vàng vọt của sân sau, gương mặt góc cạnh, lạnh như băng của anh bỗng chốc dịu lại.
Anh không hề phản bác, cũng chẳng buồn để tâm tới lời trêu chọc của cậu em kết nghĩa.
Bạch Sát đưa bàn tay trắng ngần của mình ra, khẽ chỉnh lại cổ áo dính nước mưa cho Hắc Kỷ, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sự dung túng đến lạ kỳ:
"Ừ, em giỏi nhất."
Hắc Kỷ vui vẻ nhìn Bạch Sát, có lẽ cái đuôi cún của cậu sẽ quẫy liên hồi nếu bây giờ Hắc Kỷ thật sự có đuôi.
Bạch Sát vỗ nhẹ vào vai cậu:
"Lần sau nếu có thời gian, tôi sẽ dạy cậu thêm vài kỹ năng ngắm bắn trong điều kiện thiếu sáng."
Hắc Kỷ cười toe toét, khoác tay lên vai Bạch Sát như thói quen hồi cả hai còn ở trại trẻ mồ côi.
Hai bóng lưng, một cao lớn trầm mặc, một hoạt bát ngông cuồng, đổ dài trên sân sỏi, tiến về phía bóng tối đang chờ sẵn.
"Giờ thì trở lại công việc thôi.
Còn đống nợ dưới hầm cần cậu giải quyết kia kìa."
- Ánh mắt Bạch Sát trở lại vẻ sắc lạnh thường lệ.
"Biết rồi biết rồi!
Anh không cần phải nhắc đâu."
- Hắc Kỷ tặc lưỡi, xoay con dao găm trong tay một vòng điêu luyện rồi huýt sáo đi thẳng tới hướng cửa hầm tối tăm.
Bạch Sát nhìn theo bóng lưng Hắc Kỷ cho đến khi cậu khuất dần, nụ cười hiếm hoi trên môi tắt ngấm.
Anh hít một hơi sâu, chỉnh lại khẩu súng bên hông rồi xoay người bước nhanh về phía phòng làm việc của Đường Thế Hùng.
____________________
'Cạch'
Cánh cửa phòng làm việc nặng nề khép lại ngay sau khi Bạch Sát bước vào, ánh mắt lia qua người đứng giữa phòng.
Hắn lầm lì tiến đến đứng ngay phía sau ghế bành của Đường Thế Hùng, đôi tay đan vào nhau đặt trước bụng, tư thế sẵn sàng bảo vệ chủ nhân trong mọi tình huống.
Trong phòng lúc này, mùi thuốc súng quyện với hương trầm và mùi máu tươi tạo nên một bầu không khí đặc quánh đến ngột ngạt.
Đường Thế Hùng không dùng thuốc tê, cứ thế để mặc bác sĩ riêng gắp viên đạn ra.
'Cạch'
Viên đạn rơi vào khay thuỷ tinh.
Ông thong thả châm một điếu xì gà, nhả làn khói trắng che mờ khuôn mặt.
Đôi mắt sâu hoắm thình lình xoáy thẳng vào Trịnh Quân, kẻ nãy giờ vẫn đứng im lặng như một pho tượng sừng sững giữa phòng:
"Nghe nói.. tối qua cậu đã ở bên con gái tôi cả đêm?
Cảm ơn cậu đã bảo vệ con bé khi tôi vắng nhà."
Trịnh Quân giữ gương mặt không cảm xúc, khẽ cúi đầu đáp:
"Đó là nhiệm vụ của tôi, thưa lão đại."
Đường Thế Hùng rít một hơi thuốc, chầm chậm nói:
"Hôm nay, lũ bên kia lại biết đường cướp số lượng lớn hàng quan trọng của Đường gia, đã thế còn khiến tôi suýt không thể trở về bên con gái."
Đột ngột, Đường Thế Hùng đưa cánh tay bị thương ra, dùng hai ngón tay kẹp chặt viên đạn còn nóng hổi, nhớp nháp máu từ trong khay lên.
Ông xoay nhẹ nó giữa những ngón tay thô ráp, như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật lạnh lẽo.
Giọng ông khàn đặc đầy uy lực vang lên:
"Cậu thấy đấy... cậu..
ờ.."
Đường Thế Hùng bỗng khựng lại, đôi mắt nheo nheo rời mắt khỏi viên đạn, nhìn sang Trịnh Quân như đang cố nhớ một thứ gì đó vụn vặt.
Rồi bất thình lình, ông ta bật cười phớ lớ, điệu cười sằng sặc vang động cả căn phòng yên tĩnh, đầy vẻ khinh khỉnh:
"Ha ha ha!
Xin lỗi nhé, tên cậu là gì ấy nhỉ?
Lão già quá rồi, chẳng nhớ nỗi mấy thứ tép riu."
Trịnh Quân vẫn đứng bất động giữa phòng, gương mặt không một chút biến sắc trước sự sỉ nhục công khai: "Trịnh Niên, thưa ông."
"À, Trịnh Niên!
Trịnh Niên!"
Đường Thế Hùng lặp lại cái tên một cách hời hợt rồi nheo mắt nhìn viên đạn đẫm máu trên tay, tặc lưỡi một cái đầy vẻ tiếc nuối giả tạo:
"Trịnh gì nhỉ?
À, Trịnh Niên, viên đạn này vốn dĩ đã có thể ghim thẳng vào tim tôi rồi đấy.
Nếu như tên sát thủ đó biết bắn chuẩn xác hơn một chút nữa."
- Nói rồi, ông hợt nhìn thẳng vào Trịnh Quân.
"Tiếc thật nhỉ, đúng không?"
Ngay khi câu hỏi vừa dứt, Bạch Sát đứng phía sau ghế bành khẽ nhích chân.
Tiếng đế giày nện xuống sàn gỗ khô khốc.
Đôi tay hộ pháp của hắn không còn đan vào nhau nữa mà từ từ đặt lên dốc súng bên hông.
Một cử chỉ nhỏ, nhưng sát khí từ Bạch Sát toả ra lạnh lẽo như một lưỡi dao cứa vào cổ họng Trịnh Quân.
Hắn không nói một lời, đôi mắt vô hồn găm chặt vào anh, sẵn sàng rút súng bất cứ lúc nào.
Đường Thế Hùng búng nhẹ viên đạn rơi vào khay với một tiếng 'keng' đầy chát chúa, rồi rít một hơi thuốc, giọng trầm xuống đầy sát khí:
"Được rồi, không đùa nữa.
Ở cái đất phố Bắc này, kẻ thù bên ngoài không đáng sợ bằng kẻ đâm sau lưng dưới danh nghĩa 'người thân' đâu."
Nói đến đoạn, ông ta bỗng dừng lại.
Đường Thế Hùng nghiêng đầu nhìn Trịnh Quân, khoé miệng giật giật rồi bật ra một điệu cười hừ hừ trong cổ họng, giọng điệu khô khốc, không chút hơi ấm, nghe như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ vào nhau.
Ông đứng dậy bước tới gần Trịnh Quân, vỗ vào vai anh, lực tay nặng trịch như muốn ép người ta quỳ xuống, thong thả nói nốt:
"Nếu tôi biết cậu có ý định phản bội lòng tin của một người cha.. thì với tư cách là một ông trùm, tôi sẽ bắt cậu phải chứng kiến từng thứ cậu yêu quý bị nghiền nát rồi huỷ hoại đôi mắt đáng khinh của cậu... sau đó lấy mạng cậu."
"Hiểu rõ luật chơi chứ?"
- Đường Thế Hùng vẫn cười khằng khặc, nhìn thẳng vào mắt Trịnh Quân trong khi họng súng của Bạch Sát vẫn lù lù đe doạ.
Trịnh Quân đón nhận đôi mắt đỏ quạch của lão trùm, cảm nhận rõ rệt hơi lạnh của Bạch Sát:
"Tôi hiểu rõ vị trí của mình, thưa ông."
"Khặc khặc!
Tốt!
Tốt!"
- Đường Thế Hùng bật cười lớn, vỗ mấy phát vào vai Trịnh Quân như ngợi khen, rồi ông bước ra ngoài.
____________________
Cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo của phòng làm việc mở ra.
Đường Thế Hùng bước ra sảnh lớn, theo sau là cái bóng lầm lì của Bạch Sát và bước chân trầm ổn của Trịnh Quân.
Đồng hồ trên tường phòng làm việc đã điểm 5 giờ 34 phút sáng.
Cơn mưa tầm tã đêm qua đã rứt hẳn, để lại những vũng nước đọng lấp lánh trên sân sỏi.
Chân trời đằng xa bắt đầu hửng lên những tia sáng đầu tiên, màu hồng xám nhạt nhoà lờ mờ hiện ra sau những rặng cây già của phố Bắc.
Tiếng chim sớm bắt đầu ríu rít, nhưng nó không át nổi không khí chết chóc đang bao trùm lấy dinh thự.
Phía dưới sân, ba gã thuộc hạ quần áo xộc xệch, mặt mày sưng húp vì trận đòn roi mạnh bạo, đang quỳ rạp xuống, mệt mỏi và sợ hãi.
Hắc Kỷ đứng đó, tay cầm một chai nước suối vẩy lên mặt từng tên thuộc hạ cho tỉnh.
Tới tên thuộc hạ lúc trước són ra quần trên cano, cậu ta cười hô hố, giọng nói trong trẻo buổi sớm vang lên nghe đầy châm chọc:
"Dậy đi em trai!
Bình minh lên rồi, nhìn mặt trời lần cuối đi chứ?"
Nói đoạn, Hắc Kỷ vung chân đá một cú trời giáng vào ngực tên thuộc hạ khiến gã lăn long lóc, trên nền gạch sũng nước.
Hắc Kỷ tiến đến, ngồi xổm xuống, nắm lấy tóc gã lôi xệch dậy, ép sát gương mặt tái mét sưng phù của gã vào mặt mình, cười mỉm:
"Chắc chắn là mày!
Tao đã bảo là tao nghi ngờ mày từ trước rồi mà!
Chỉ có loại hèn mọn như mày mới đi liếm gót cho bọn Xích Ưng để kiếm vài đồng bạc lẻ thôi, tao nói đúng chứ?"
Gã thuộc hạ khóc lóc không thành tiếng, nước mắt hoà cùng vệt máu bỏng rát rỉ ra từ vết thương trên mặt:
"Hắc ca.. em.. em không có.. thật sự không phải em đâu!"
"Suỵt!"
- Hắc Kỷ đặt ngón tay lên môi, đôi mắt trợn trừng khiến nụ cười trên môi cậu càng thêm điên cuồng.
- "Còn dám cãi?
Mày làm bẩn thuyền lão đại rồi, giờ còn muốn làm bẩn cả tai bọn tao à?"
"..."
Lúc này, ở ban công phía Tây, Nhược An đứng đó đã lâu.
Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm rọi lên chiếc váy ngủ lụa satin trắng muốt, làm cô trông giống như một linh hồn lạc lõng giữa vương quốc bạo lực của cha mình.
Nhìn xuống cảnh tượng dưới sân sỏi, Nhược An không hề kinh hãi, cô chỉ khẽ nhíu mày, giọng nói trong trẻo nhưng mang sự chán ghét lộ liễu nhẹ tan vào gió sớm:
"Lại thế rồi..
Lần này là ba mạng người sao?"
"..."
Sống ở đây từ nhỏ, những cuộc thanh trừng như này đã trở thành một phần của cuộc sống, quen thuộc đến mức chẳng còn khiến cô kinh hãi.
"..."
Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua đám người đang quỳ dưới kia, rồi dừng lại ở bồn hoa sát mép sân.
Nhược An thở dài, nâng cao giọng dặn dò một cách chán nản:
"Này, cái tên điên kia!
Đừng có làm gãy hoa của tớ.
Nhắc bao nhiêu lần rồi, toàn gãy sạch thôi.
Trồng lại mệt chết đi được.."
Dưới sân, Hắc Kỷ đang định tung thêm một cú đá vào mạng sườn gã thuộc hạ thì khựng lại y như bị bấm nút tạm dừng.
Cậu ta ngước khuôn mặt trẻ măng, dính vài vệt máu khô nhìn lên Nhược An, đôi mắt híp lại, cười nhăn nhở, tinh nghịch đáp:
"Hì hì!
Biết rồi mà tiểu tiên nữ!
Có chết tớ cũng sẽ bắt tụi nó chết đúng chỗ, tuyệt đối không chạm vào một cái lá của cậu đâu!"
Nhược An không cười đáp, cô chỉ khẽ cụp mi, buông một câu nhẹ bẫng:
"Nếu gãy.. cậu tự mình đi mà trồng lại cho bằng hết nhé.
Đừng có để tớ phải nói lại nữa, tên thối tha."
Giữa không khí có phần lạc quẻ ấy, một tiếng "Khụ!" khô khốc và nặng nề vang lên từ phía trên sảnh chính.
Đường Thế Hùng khẽ ho một tiếng, phá vỡ không gian riêng tư của đôi bạn thanh mai trúc mã.
Ông trùm không nói gì, chỉ thong thả nhả một làn khói xì gà đặc quánh, nhưng đôi mắt có phần khiển trách của lão lướt qua khiến Hắ Kỷ ngay lập tức thu lại vẻ mặt nghịch ngợm, thay vào đó là dáng vẻ chuyên nghiệp, lạnh lùng của một sát thủ.
Cậu ta thô bạo túm cổ áo gã thuộc hạ kia, lôi ra xa bồn hoa như lôi một bao tải rác.
Thấy vậy, Nhược An mới hài lòng thu ánh mắt, cô đưa tay che nhẹ vành tai, lẩm bẩm một mình:
"Chỉ mong lần này tiếng súng đừng quá to, mình ghét cái âm thanh đinh tai nhức óc ấy, đặc biệt là vào sáng sớm như này."
Dưới sân, Bạch Sát vẫn lầm lì, như một bóng ma vô cảm, anh ta từ từ nâng họng súng lên.
Ánh sáng ban mai phản chiếu trên nòng súng đen ngòm lạnh lẽo.
'Rắc rắc'
Tiếng lên đạn khô khốc vang vọng.
Đúng lúc Bạch Sát định siết cò, Trịnh Quân bước lên một bước, giọng nói trầm ổn phá tan bầu không khí tử thần:
"Lão đại, khoan đã!"