Khác "Ánh Sáng Ở Góc Lớp"

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
409350549-256-k341904.jpg

"Ánh Sáng Ở Góc Lớp"
Tác giả: Nhien_du
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong lớp học đó, có một góc gần cửa sổ mà không ai thật sự để ý đến.

Lâm Thanh An luôn ngồi ở đó-im lặng, tách biệt, như thể không thuộc về bất kỳ nơi nào.

Không ai hỏi cô đi đâu.

Không ai nhận ra khi cô biến mất.

Cho đến khi Tô Vãn Thanh xuất hiện.

Một người từ Anh trở về, mang theo sự dịu dàng và ấm áp mà Thanh An chưa từng chạm tới.

Từ một chỗ ngồi cạnh nhau,
một vài câu chào hỏi ngắn ngủi,
đến những lần vô tình bước vào cuộc sống của đối phương.

Có những khoảng cách tưởng chừng không thể vượt qua.

Nhưng cũng có những người,chỉ cần xuất hiện...

đã đủ trở thành ánh sáng của cả một thế giới.



gl​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
  • Nghịch Sáng
  • HieuGav- Ánh sáng sau khói mờ
  • [Vô hạn lưu] Thần sáng thế (Phần 3)
  • [Hoàn - Mỹ Thực] Quán Ăn Sáng Của Bà Ngoại - Ngô Hạ...
  • 🪔 Ánh Sáng Sau Đêm Mưa Mười Năm 🪔 Hoàn🪔
  • "Ánh Sáng Ở Góc Lớp"
    Ánh sáng rơi xuống góc lớp


    Giữa học kì một, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh.

    Ánh nắng buổi sáng không còn gay gắt, chỉ còn lại những vệt sáng mỏng, xuyên qua khung cửa sổ, rơi xuống lớp học thành từng khoảng nhạt màu.

    Ở cuối lớp, sát bên cửa sổ, có một chỗ ngồi gần như không thay đổi.

    Một chiếc bàn đơn độc.

    Không có ai chủ động đến gần.

    Cũng không có ai thật sự để ý.



    Lâm Thanh An ngồi ở đó.

    Cô ngồi thẳng, lưng hơi tựa vào ghế, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.

    Trên bàn là vài quyển sách cũ, mép giấy hơi quăn, như đã được dùng đi dùng lại nhiều lần.

    Tiếng giảng bài đều đều vang lên.

    Tiếng phấn viết trên bảng.

    Tiếng lật sách, tiếng bút chạm giấy.

    Tất cả đều rất bình thường.

    Chỉ là... không liên quan đến cô.



    Thanh An không phải không tồn tại.

    Chỉ là theo thời gian, mọi người đã quen với việc—

    không cần nhớ đến sự tồn tại đó.



    Tiếng chuông vào tiết vang lên.

    Cửa lớp bị đẩy ra.

    Cô chủ nhiệm bước vào, phía sau là một nữ sinh.

    Khoảnh khắc ấy, không khí trong lớp khẽ thay đổi.



    Nữ sinh đứng cạnh cô giáo.

    Đồng phục chỉnh tề, mái tóc đen buộc gọn, gương mặt thanh tú, ánh mắt bình tĩnh mà sáng.

    Không phải kiểu quá nổi bật.

    Nhưng lại khiến người khác vô thức nhìn thêm một lần.



    Cô giáo nhìn quanh lớp:

    "Hôm nay lớp mình có bạn mới chuyển đến."

    Bà quay sang:

    "Em tự giới thiệu đi."



    Nữ sinh khẽ gật đầu.

    Giọng nói nhẹ, rõ ràng:

    "Chào mọi người, mình là Tô Vãn Thanh."

    Cô dừng một chút.

    "Mình sống ở Anh một thời gian, gần đây mới về Trung Quốc nên chuyển vào lớp mình."



    Trong lớp lập tức vang lên tiếng xì xào.

    "Ở Anh về luôn á?"

    "Nghe xịn vậy..."

    "Chắc học giỏi lắm..."



    Ở cuối lớp, Thanh An vẫn không quay đầu lại.

    Cô nhìn ra ngoài cửa sổ như cũ.

    Như thể những âm thanh phía sau không liên quan đến mình.



    "Em ngồi..." — cô giáo nhìn quanh — "...bàn cuối, dãy gần cửa sổ, cạnh Lâm Thanh An."



    Một vài ánh mắt hướng về phía cuối lớp.

    —Chỉ là—

    không dừng lại lâu.



    Có người liếc qua.

    Rồi nhanh chóng dời đi.

    Như thể nơi đó... không có gì đáng để chú ý.



    Tiếng bước chân nhẹ vang lên.

    Chậm rãi tiến về phía cuối lớp.



    Ghế bị kéo ra.

    Có người ngồi xuống.



    Thanh An không nhìn sang.

    Nhưng cô biết.

    Từ hôm nay, bên cạnh mình có thêm một người.



    Một mùi hương rất nhẹ thoảng qua.

    Sạch sẽ.

    Dịu.

    Không giống với bất cứ mùi gì quen thuộc xung quanh cô.



    "Chào cậu."

    Giọng nói nhỏ, vừa đủ nghe.



    Thanh An khẽ khựng lại.

    Ngón tay đang cầm bút dừng một nhịp.



    Nhưng cô không đáp.



    Không phải vì kiêu ngạo.

    Chỉ là... không biết phải trả lời như thế nào.



    Vãn Thanh không tỏ ra khó xử.

    Cô chỉ mỉm cười nhẹ, rồi mở sách ra.

    Không cố bắt chuyện thêm.



    Tiết học tiếp tục.



    Ánh nắng từ cửa sổ rơi xuống bàn.

    Một phần ánh sáng chạm vào mép sách của Thanh An.

    Phần còn lại... rơi sang bên cạnh.



    —Lần đầu tiên—

    chỗ ngồi này không còn chỉ có một mình cô.



    Thanh An vẫn nhìn ra ngoài.

    —Nhưng không hiểu vì sao—

    cô lại nhận ra rõ ràng sự hiện diện của người bên cạnh.



    Một lần.

    Cô vô thức liếc sang.



    Chỉ là một cái nhìn rất nhanh.



    Vãn Thanh đang cúi đầu ghi chép.

    Nét chữ gọn gàng.

    Tư thế ngồi ngay ngắn.

    Ánh nắng rơi lên vai áo cô, làm nổi bật một góc sáng rất dịu.



    Thanh An lập tức thu lại ánh mắt.



    Không có gì đặc biệt.

    Cô tự nhủ.



    Nhưng đầu ngón tay đang cầm bút... khẽ siết lại.



    Tiếng chuông ra chơi vang lên.

    Không khí trong lớp lập tức thay đổi.



    Mọi người bắt đầu tụ lại quanh bàn của Vãn Thanh.



    "Cậu học ở Anh bao lâu rồi?"

    "Bên đó có khác nhiều không?"

    "Cậu mới về à?"



    Những câu hỏi nối tiếp nhau.



    Vãn Thanh vẫn giữ nụ cười nhẹ.

    "Mình học ở đó vài năm thôi."

    "Chỉ là môi trường khác một chút."



    Giọng nói của cô không cao.

    Nhưng rõ ràng.



    —Trong lúc đó—

    không ai để ý rằng chỗ ngồi bên cạnh cô...

    đã trống từ lúc nào.



    Thanh An đã rời đi.



    Không ai gọi.

    Không ai hỏi.



    Vãn Thanh đang trả lời thì khẽ khựng lại.

    Ánh mắt vô thức lướt sang bên cạnh.



    Chiếc ghế trống.

    Sách vẫn còn đó.



    Cô nhìn thêm một giây.



    Rồi thu lại ánh mắt.



    Không hỏi.

    Không nói.



    Cuộc trò chuyện xung quanh tiếp tục.



    Chỉ là trong một khoảnh khắc rất ngắn—

    có một điều...

    đã được cô ghi nhớ.





    Trên sân thượng.

    Gió thổi nhẹ.

    Không có nhiều người lên đây vào giờ trưa.



    Thanh An ngồi ở một góc quen thuộc.

    Gần lan can.

    Nơi khuất tầm nhìn từ cầu thang.



    Cô mở hộp cơm.

    Bên trong chỉ là cơm trắng và một ít thức ăn đơn giản.



    Cô ăn rất chậm.

    Cũng rất yên tĩnh.



    Gió thổi qua, mang theo chút lạnh đầu đông.



    —Ở đây—

    không có tiếng nói chuyện.

    Không có ánh mắt.

    Không có ai để ý đến cô.



    Thanh An đã quen với điều đó từ rất lâu.



    Cô cúi đầu, tiếp tục ăn.



    —Nhưng hôm nay—

    có gì đó... hơi khác.



    Cô dừng lại một chút.



    Trong đầu, vô thức hiện lên một hình ảnh.



    Một người vừa ngồi xuống cạnh cô.

    Một câu chào rất nhỏ.



    "...Chào cậu."



    Thanh An khẽ siết chặt đôi đũa.



    Chỉ là một câu chào.

    Không có gì đặc biệt.



    Cô tự nhủ như vậy.



    —Nhưng không hiểu vì sao—

    câu nói đó... vẫn còn ở lại.



    Gió tiếp tục thổi.

    Ánh nắng vẫn rơi xuống sân thượng.



    —Ở một nơi nào đó trong lòng cô—

    có một thứ rất nhỏ...

    khẽ lay động.



    —Nhẹ đến mức—

    ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra.



    ✨ HẾT CHAP 1
     
    "Ánh Sáng Ở Góc Lớp"
    Người Ngồi Cạnh


    Buổi sáng ở lớp học vẫn ồn ào như thường lệ.

    Tiếng bàn ghế kéo nhẹ, tiếng lật sách, vài câu nói chuyện rời rạc đan xen vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh quen thuộc đến mức gần như không ai để ý.

    Ở dãy bàn cuối, sát cửa sổ, Lâm Thanh An vẫn ngồi đó.

    Cô đến lớp từ rất sớm.

    Sớm hơn cả khi hành lang còn chưa đông người.

    Quyển vở đã được mở ra từ lâu, nét chữ ngay ngắn trải đều trên trang giấy, nhưng ánh mắt cô lại không thực sự dừng ở đó.

    Chỉ là... nhìn.

    Một cách vô thức.



    "Cậu đến sớm thật."

    Giọng nói vang lên bên cạnh, nhẹ đến mức như hòa vào không khí.

    Lâm Thanh An khựng lại.

    Ngón tay đang cầm bút siết chặt hơn một chút.

    Cô không quay đầu ngay.

    Chỉ mất vài giây.

    Rồi mới chậm rãi ngẩng lên.

    Tô Vãn Thanh đã ngồi xuống từ lúc nào.

    Đồng phục gọn gàng, mái tóc buộc thấp, vài sợi tóc rơi nhẹ bên má, trông vừa chỉnh chu lại vừa có chút tùy ý.

    Như thể... mọi thứ đều rất tự nhiên.

    Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn.

    Thanh An là người dời đi trước.

    "...Ừ."

    Một câu trả lời ngắn.

    Không cảm xúc.

    Không kéo dài câu chuyện.

    —Nhưng lần này—

    cô không hoàn toàn im lặng.



    Tiết học diễn ra như bình thường.

    Tiếng phấn chạm vào bảng đều đều vang lên.

    Tô Vãn Thanh chống cằm, lật sách.

    Thỉnh thoảng, cô lại khẽ liếc sang bên cạnh.

    Người kia vẫn cúi đầu.

    Ghi chép.

    Không ngẩng lên.

    Không nói chuyện.

    Như thể mọi thứ xung quanh đều không liên quan.

    —Nhưng có một lần—

    khi Vãn Thanh vừa nhìn sang, đầu bút của Thanh An chợt dừng lại.

    Rất khẽ.

    Chỉ một nhịp.

    Rồi lại tiếp tục như chưa từng có gì xảy ra.



    Chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên.

    Cả lớp nhanh chóng trở nên náo nhiệt.

    Mọi người tụ lại thành từng nhóm, rủ nhau xuống căn tin.

    "Vãn Thanh, xuống ăn chung không?"

    "Đi với tụi mình đi!"

    Tô Vãn Thanh khẽ cười, định trả lời.

    —Nhưng rồi—

    ánh mắt cô vô thức lướt sang bên cạnh.

    Chiếc ghế trống.

    Không biết từ lúc nào.

    Không một ai nhận ra.

    Cũng không một ai hỏi.

    Như thể...

    điều đó vốn dĩ rất bình thường.

    Vãn Thanh khựng lại một giây.

    Tay cô khẽ cầm lấy chai nước trên bàn.

    Rồi... dừng lại.

    Ánh mắt dừng ở khoảng trống bên cạnh lâu hơn một chút.

    Sau đó, cô đặt chai nước xuống.

    Không mang theo.

    "Xin lỗi, mình có việc một chút.

    Mọi người đi trước nhé."



    Cầu thang vắng hơn so với tưởng tượng.

    Tiếng bước chân vang lên đều đều.

    Tô Vãn Thanh không đi nhanh.

    Cũng không rõ mình đang tìm gì.

    Chỉ là... bước.



    Cánh cửa sân thượng mở ra.

    Gió ùa tới.

    Tô Vãn Thanh khẽ nheo mắt.

    "...Quên thật rồi."

    Cô khẽ cười.

    Nhưng bước chân... vẫn tiếp tục.



    Ở góc xa, sát bức tường, có một bóng người đang ngồi.

    Lâm Thanh An.

    Chiếc hộp cơm đơn giản đặt trên đùi.

    Cô ăn rất chậm.

    Không phải vì thưởng thức.

    Chỉ là... không có lý do gì để vội.

    Ánh nắng chiếu qua lan can, rơi xuống nền xi măng, kéo dài thành những vệt sáng nhạt.

    Thanh An nhìn chúng một lúc.

    Rồi lại cúi đầu.



    Tiếng bước chân vang lên.

    Không lớn.

    Nhưng đủ để cô nhận ra.

    Đôi đũa trong tay khựng lại.

    Cô không quay đầu.

    Chỉ im lặng.

    Tô Vãn Thanh dừng lại cách đó một khoảng vừa đủ.

    Không quá gần.

    Cũng không quá xa.

    "...Ở đây mát hơn dưới lớp."

    Giọng cô nhẹ, như gió.

    Không dò hỏi.

    Chỉ là một câu nói rất bình thường.

    Lâm Thanh An im lặng vài giây.

    "...Ừ."

    Một âm thanh khẽ.



    Không ai nói thêm gì.

    Chỉ có gió.

    Và khoảng cách.



    Một lúc sau, Tô Vãn Thanh mở lời:

    "Cậu... thường ăn ở đây à?"

    Lâm Thanh An dừng lại.

    "...Không."

    Cô đáp.

    Rồi chậm rãi nói thêm:

    "Chỉ... cuối tuần."

    Câu nói ngắn.

    Nhưng rõ ràng hơn lần trước.

    Tô Vãn Thanh khẽ gật đầu.

    Không hỏi thêm.

    Chỉ đứng đó.

    Như thể... tôn trọng ranh giới vô hình kia.



    Gió thổi qua.

    Mang theo mùi nắng nhạt.

    Một sợi tóc của Thanh An bị gió thổi rối, vướng nhẹ bên má.

    Cô không để ý.

    —Nhưng—

    ánh mắt của Vãn Thanh khẽ dừng lại.

    Rồi nhanh chóng dời đi.

    Như chưa từng nhìn thấy.



    "Vậy... mình xuống trước."

    Tô Vãn Thanh nói.

    Rồi quay người rời đi.



    Cánh cửa khép lại.

    Không gian lại trở về yên tĩnh.

    Lâm Thanh An vẫn ngồi đó.

    —Nhưng lần này—

    cô không ăn tiếp ngay.

    Ánh mắt vô thức hướng về phía cánh cửa.

    Rất lâu.

    —Đến khi gió thổi mạnh hơn—

    cô mới cúi đầu.

    Nhưng nhịp ăn... chậm hơn lúc trước.



    Buổi chiều.

    Khi quay lại lớp.

    Tô Vãn Thanh đã ngồi ở chỗ.

    Chai nước vẫn nằm trên bàn.

    Chưa mở.



    —Và khi cô vô thức liếc sang—

    Lâm Thanh An không lập tức quay đi.

    Chỉ là...

    cũng không nhìn lâu.



    —Nhưng lần này—

    đầu bút của cô dừng lại lâu hơn một chút.



    Rồi mới tiếp tục viết.

    Như thể...

    có gì đó đã thay đổi.

    Rất nhỏ.

    Nhưng đủ để tồn tại.
     
    "Ánh Sáng Ở Góc Lớp"
    Khoảng Cách Được Giữ Lại


    Ngày hôm sau.

    Buổi trưa trong lớp vẫn ồn ào như cũ.

    Tiếng cười nói vang lên khắp nơi, chen lẫn với âm thanh bàn ghế xê dịch.

    Không có gì thay đổi.

    —Chỉ là—

    khi chuông vừa vang lên, Lâm Thanh An đã đứng dậy.

    Rời khỏi lớp rất nhanh.

    Như một thói quen đã lặp lại quá nhiều lần.



    Ở phía sau.

    Tô Vãn Thanh vẫn ngồi tại chỗ.

    Không vội đứng dậy.

    Ánh mắt khẽ lướt qua bên cạnh.

    Chiếc ghế trống.



    Cô không gọi.

    Cũng không hỏi.

    Chỉ là... nhìn thêm một giây.



    Rồi đứng dậy.



    —Khi đi ngang qua bàn—

    Tô Vãn Thanh khẽ dừng lại.

    Cô cầm lấy chai nước của mình.

    Ngón tay khựng lại.



    Chỉ một giây.



    Rồi bước thêm một bước.

    Đặt chai nước xuống bàn của Lâm Thanh An.



    Không nói gì.

    Không để lại dấu vết.



    Chỉ là một hành động rất nhẹ.

    Nhẹ đến mức... nếu không để ý, sẽ không nhận ra.



    Sau đó, cô rời khỏi lớp.



    Cầu thang vắng hơn thường ngày.

    Tiếng bước chân vang lên đều đều.

    —Lần này—

    cô không dừng lại.



    Cánh cửa sân thượng mở ra.

    Gió ùa tới.

    Mang theo cái nắng nhạt của buổi trưa.



    —Ở góc quen thuộc, sát bức tường—

    Lâm Thanh An đã ở đó.

    Vẫn là vị trí cũ.

    Vẫn là chiếc hộp cơm đơn giản.

    Và vẫn là cách ăn chậm rãi như thể thời gian không có ý nghĩa gì.



    Tiếng bước chân vang lên.

    Không lớn.

    Nhưng đủ để nhận ra.



    —Lần này—

    Thanh An không khựng lại.

    Cũng không siết chặt đôi đũa.

    Chỉ là... tiếp tục ăn.



    —Như thể—

    đã quen với âm thanh đó.



    Tô Vãn Thanh dừng lại cách đó vài bước.

    Không tiến lại ngay.

    Cũng không lên tiếng.

    Chỉ đứng đó.



    "...Tôi có thể ngồi ở đây không?"

    Giọng cô nhẹ.

    Có chút chậm.

    Như đang cân nhắc.



    Đôi đũa trong tay Thanh An dừng lại.

    Một nhịp.



    Cô không ngẩng đầu.

    Không nói gì.

    Chỉ khẽ gật đầu.

    Rất nhẹ.



    Nhưng đủ.



    Tô Vãn Thanh ngồi xuống.

    Giữ khoảng cách vừa phải.

    Không quá gần.

    Không quá xa.



    Không gian lại yên tĩnh.

    Chỉ còn tiếng gió.



    Vãn Thanh lấy ra một chiếc bánh mì nhỏ.

    Ăn từng miếng chậm rãi.

    Không nói chuyện.



    —Nhưng lần này—

    không còn cảm giác xa lạ như hôm qua.



    Một cơn gió mạnh thổi qua.

    Tờ giấy nhỏ trong túi áo Thanh An bị cuốn ra ngoài.

    Rơi xuống nền.



    Thanh An khựng lại.

    Ánh mắt dừng ở đó.

    Nhưng không đứng dậy.



    Tô Vãn Thanh cúi xuống.

    Nhặt lên.

    Cô nhìn thoáng qua.

    Chữ viết ngay ngắn.

    Là công thức.



    Không đọc thêm.

    Chỉ phủi nhẹ bụi.

    Rồi đưa lại.

    "...Của cậu."



    Thanh An đưa tay nhận.

    Ngón tay hai người chạm nhau.

    Rất khẽ.



    —Nhưng lần này—

    Thanh An không rút tay ngay lập tức.

    Chỉ chậm hơn một nhịp.



    "...Cảm ơn."

    Giọng nhỏ.

    Nhưng rõ ràng.



    Tô Vãn Thanh khẽ đáp:

    "Không có gì."



    Gió lại thổi qua.



    Một sợi tóc của Thanh An bị gió làm rối.

    Vướng nhẹ bên má.



    Cô không để ý.



    Nhưng ánh mắt của Vãn Thanh dừng lại một giây.

    Rồi dời đi.



    Như chưa từng nhìn thấy.



    Thanh An ăn xong trước.

    Cô đóng hộp cơm lại.

    Đứng dậy.



    Không rời đi ngay.

    Chỉ đứng đó một giây.



    "...Tôi xuống trước."



    Giọng nhỏ.

    Nhưng rõ ràng.



    Tô Vãn Thanh ngẩng lên.

    "Ừ."



    Thanh An rời đi.



    Cánh cửa khép lại.



    Gió lại thổi qua.



    Tô Vãn Thanh vẫn ngồi đó thêm một lúc.

    Chiếc bánh mì trong tay chưa ăn hết.



    Cô không ăn tiếp.

    Chỉ nhìn về phía cánh cửa.



    "...Không khó như mình nghĩ."

    Cô khẽ nói.



    Buổi chiều.

    —Khi quay lại lớp—

    Lâm Thanh An đã ngồi ở chỗ.



    Tô Vãn Thanh bước vào sau.

    —Khi ngồi xuống—

    cô không nói gì.



    Ánh mắt khẽ liếc sang.



    —Trên bàn Thanh An—

    không còn chai nước.



    Không có dấu vết nào.



    —Nhưng trong ngăn bàn—

    có thêm một chai nước.



    Chưa mở.



    Thanh An không nhìn sang.

    Vẫn cúi đầu viết.



    —Nhưng đầu bút—

    dừng lại lâu hơn bình thường.



    Rồi mới tiếp tục.



    —Như thể—

    có điều gì đó đã được giữ lại.

    Trong im lặng.
     
    "Ánh Sáng Ở Góc Lớp"
    Một Tờ Giấy Nhỏ


    Tiết học buổi chiều diễn ra trong không khí quen thuộc.

    Giọng giáo viên đều đều vang lên trên bục giảng.

    Phần lớn học sinh phía dưới hoặc chăm chú ghi chép, hoặc lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.



    "Lâm Thanh An."



    Cái tên vang lên.

    Không lớn.

    Nhưng đủ để cả lớp khựng lại một nhịp.



    Ở góc lớp.

    Thanh An hơi giật mình.

    Cô đứng dậy theo phản xạ.



    "Em giải giúp cô bài này."

    Giáo viên chỉ lên bảng.



    Thanh An nhìn theo.

    Ánh mắt dừng lại ở những con số và công thức.



    Đầu óc trống rỗng.



    Cô biết dạng bài.

    Nhưng... không nhớ cách làm.



    Ngón tay siết nhẹ vào mép bàn.



    "...Em..."

    Giọng cô nhỏ.

    Ngập ngừng.



    Không gian phía dưới bắt đầu xuất hiện những tiếng xì xào.



    "Lại không biết nữa à..."

    "Ngồi góc lớp mà tưởng học giỏi lắm."

    "Im im vậy thôi chứ..."



    Tiếng cười khe khẽ vang lên.

    Không lớn.

    Nhưng đủ để nghe rõ.



    Thanh An cúi đầu.

    Không nói thêm.



    Cô quen rồi.



    Chỉ là—

    lần này, cảm giác có gì đó khác đi.



    Ở bên cạnh.

    Tô Vãn Thanh không nhìn lên bảng.



    Ánh mắt cô dừng lại ở Thanh An.



    Một giây.

    Hai giây.



    Rồi cô cúi xuống.

    Lật nhanh một trang vở.



    Bút di chuyển.

    Nhanh.

    Nhưng vẫn rõ ràng.



    Không do dự.



    Sau đó—

    cô xé một góc giấy nhỏ.



    Đẩy nhẹ sang bên.



    Tờ giấy chạm vào tay Thanh An.



    Rất khẽ.



    Thanh An khựng lại.



    Ánh mắt cô hạ xuống.



    Trên tờ giấy—

    là lời giải.

    Ngắn gọn.

    Rõ ràng.



    Không phải đầy đủ từng bước.

    Chỉ là...

    đủ để hiểu.



    Ngón tay Thanh An siết nhẹ tờ giấy.



    "...Em... làm theo cách này..."

    Giọng cô vẫn nhỏ.

    Nhưng không còn ngập ngừng như trước.



    Cô bước lên bảng.



    Viết.



    Từng bước một.



    Không hoàn hảo.

    Nhưng...

    đúng.



    Cả lớp im lặng.



    Giáo viên gật đầu.

    "Được rồi, em về chỗ."



    Thanh An quay lại.



    Khi ngồi xuống—

    cô không nhìn sang.



    Nhưng tờ giấy vẫn còn trong tay.



    "...Cảm ơn."

    Giọng rất nhỏ.

    Gần như chỉ đủ cho một người nghe.



    Tô Vãn Thanh không đáp.



    Chỉ khẽ gật đầu.



    Như thể—

    đó là điều hiển nhiên.



    Tiết học tiếp tục.



    Không ai nhắc lại chuyện vừa rồi.



    Nhưng từ lúc đó—

    Thanh An không còn cúi đầu quá lâu nữa.



    Đôi khi—

    cô sẽ liếc qua bên cạnh.



    Chỉ một chút.



    Và rồi lại quay đi.



    Ở phía bên này—

    Vãn Thanh vẫn ghi chép bình thường.



    Nhưng khóe môi—

    khẽ cong lên một chút.



    Rất nhẹ.



    Tan học.

    Lớp học dần vắng.



    Thanh An thu dọn sách vở.



    Trước khi đứng dậy—

    cô khẽ mở ngăn bàn.



    Chai nước vẫn ở đó.



    Chưa mở.



    Cô nhìn nó một giây.



    Rồi lấy ra.



    Vặn nắp.



    Uống một ngụm nhỏ.



    Không ai nhìn thấy.



    Nhưng—

    có điều gì đó đã thay đổi.



    Rất khẽ.



    Ở phía sau—

    Tô Vãn Thanh đứng dậy.



    Ánh mắt khẽ lướt qua.



    Không nói gì.



    Chỉ là—

    lần này—

    khi bước ra khỏi lớp—

    khoảng cách giữa hai người...

    dường như đã ngắn lại một chút.
     
    "Ánh Sáng Ở Góc Lớp"
    Những Điều Không Được Nói Ra


    Ngày hôm sau.

    Buổi sáng bắt đầu như mọi khi.



    Lâm Thanh An đến lớp sớm.

    Cô ngồi vào chỗ, mở sách ra.

    Không ai chú ý.



    Ngăn bàn hơi lệch.

    Có vẻ như hôm qua bị ai đó đẩy mạnh.



    Thanh An cúi xuống, định chỉnh lại.



    Nhưng khi kéo ra—

    bên trong đã được sắp lại gọn gàng.



    Sách vở xếp ngay ngắn.

    Không còn lộn xộn như trước.



    Cô khựng lại.



    Ánh mắt dừng ở đó vài giây.



    Rồi lặng lẽ đóng lại.



    Không hỏi.



    Ở phía bên cạnh—

    Tô Vãn Thanh vẫn đang nói chuyện với vài người.



    Như thể không hề liên quan.



    Tiết học đầu tiên bắt đầu.



    Giáo viên kiểm tra bài cũ.



    "Thu vở bài tập."



    Một vài tiếng thở dài vang lên.



    Thanh An mở cặp.



    Ngón tay khựng lại.



    Quyển vở...

    đã được kẹp sẵn ở ngoài.



    Không cần tìm.



    Cô nhìn nó.



    Không nói gì.



    Chỉ cầm lên.



    Nộp.



    Ở bên cạnh—

    Vãn Thanh vẫn bình thường.



    Không nhìn sang.



    Giờ ra chơi.



    Lớp học lại ồn ào.



    Thanh An vẫn ngồi yên.



    Một nhóm nữ sinh đi ngang qua.



    Một người khẽ va vào bàn.



    Cây bút của Thanh An rơi xuống đất.



    Họ cười.



    Không xin lỗi.



    Thanh An cúi xuống nhặt.



    Nhưng trước khi tay cô chạm tới—

    một bàn tay khác đã nhặt lên.



    "...Của cậu."



    Tô Vãn Thanh đặt cây bút lên bàn.



    Giọng rất bình thường.



    Thanh An khựng lại.



    "...Cảm ơn."



    Vẫn là câu nói đó.



    Nhưng lần này—

    không còn gượng gạo như trước.



    "Ừ."



    Vãn Thanh quay lại chỗ.



    Như chưa có gì xảy ra.



    Tiết học tiếp tục.



    Một bài kiểm tra nhanh.



    Thanh An làm khá chậm.



    Cô dừng lại ở một câu.



    Không chắc.



    Bên cạnh—

    tờ giấy nháp được đẩy nhẹ sang.



    Không phải lời giải.



    Chỉ là một gợi ý nhỏ.



    Đủ để hiểu hướng làm.



    Thanh An nhìn.



    Rồi viết tiếp.



    Không quay sang.



    Không hỏi.



    Nhưng lần này—

    không còn từ chối.



    Buổi học trôi qua.



    Tan trường.



    Thanh An thu dọn đồ.



    Một tờ giấy nhỏ rơi ra khỏi sách.



    Cô nhặt lên.



    Trên đó là vài công thức.



    Viết rất gọn.



    Giống chữ của Vãn Thanh.



    Thanh An nhìn nó rất lâu.



    Rồi gấp lại.



    Cất vào trong túi.



    Không vứt đi.





    Chiều muộn.



    Khi lớp đã gần hết người—

    Thanh An đứng dậy.



    Cô nhìn sang bên cạnh.



    Lần đầu tiên.



    "...Cậu..."



    Giọng nhỏ.



    Vãn Thanh ngẩng lên.



    Thanh An dừng lại.



    Như đang suy nghĩ.



    Rồi lắc đầu.



    "...Không có gì."



    Cô quay đi.



    Rời khỏi lớp.





    Ở lại phía sau—

    Tô Vãn Thanh nhìn theo.



    Không gọi lại.



    Chỉ khẽ thở ra.





    Ngoài hành lang—

    Thanh An bước chậm lại.



    Ngón tay khẽ chạm vào túi áo.



    Nơi tờ giấy được cất.



    Một cảm giác rất lạ.



    Không rõ ràng.



    Nhưng... không còn trống rỗng như trước.



    Ở phía sau—

    có người vẫn luôn nhìn thấy cô.



    Dù không nói ra.
     
    "Ánh Sáng Ở Góc Lớp"
    Giữa đám đông


    Buổi tối.

    Thành phố dần thay một lớp áo khác.

    Ánh đèn neon từ những biển hiệu lớn nhỏ nối nhau sáng lên, phản chiếu xuống mặt đường còn ẩm sau cơn mưa nhẹ ban chiều, tạo thành những vệt màu loang lổ.

    Dòng người đổ ra đường ngày một đông.

    Tiếng xe cộ, tiếng nói cười, tiếng nhạc từ các cửa hàng hòa lẫn vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh náo nhiệt quen thuộc của thành phố về đêm.



    Tô Vãn Thanh đi cùng vài người bạn.

    Cô đứng giữa nhóm, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, khóe môi cong nhẹ.

    "Vãn Thanh, bên kia có quán mới mở đó, nghe nói đồ uống ngon lắm."

    "Ừ, đi thử không?"

    "Đi đi, hôm nay hiếm khi cậu rảnh mà."



    Cô gật đầu, ánh mắt dịu dàng như mọi khi.

    Nhưng không hiểu sao—

    trong lòng lại có chút lơ đãng.



    Cô bước chậm hơn một nhịp.



    Giữa dòng người đông đúc—

    một bóng dáng lướt qua.



    Rất nhanh.



    Nhưng lại khiến cô khựng lại.



    Ánh mắt vô thức nhìn theo.



    Giữa rất nhiều người—

    giữa những màu sắc và chuyển động hỗn loạn—

    cô vẫn nhận ra.



    Lâm Thanh An.



    Cô đứng ở đó.



    Không hòa vào đám đông.



    Mà giống như... bị đẩy ra ngoài rìa.



    Hai tay siết chặt.



    Ánh mắt hơi cúi xuống.



    Cả người mang một cảm giác căng cứng.



    Như thể chỉ cần một tác động nhỏ—

    cũng có thể vỡ ra.



    Một người đi ngang va mạnh vào vai cô.



    "Đi đứng kiểu gì vậy hả?!"

    Giọng một người phụ nữ vang lên, cao và chói.



    Thanh An lùi lại một bước.

    "...Xin lỗi."



    Giọng rất nhỏ.



    Gần như bị nuốt chửng giữa tiếng ồn xung quanh.



    Nhưng người kia không buông tha.



    "Xin lỗi là xong à?

    Mắt để đâu vậy?"



    Giọng nói ngày một lớn hơn.



    Một vài người xung quanh bắt đầu chú ý.



    Tiếng xì xào nổi lên.



    Thanh An không nói thêm.



    Cô cúi đầu.



    Ngón tay siết chặt đến trắng bệch.



    Cô quen rồi.



    Quen với việc bị đổ lỗi.

    Quen với việc bị ép vào thế không thể phản kháng.



    "Câm à?

    Không biết trả lời à?"

    Người phụ nữ tiến lại gần hơn.



    Không gian dường như bị thu hẹp lại.



    Tiếng ồn xung quanh trở nên nặng nề.



    Thanh An chỉ đứng đó.



    Không phản kháng.



    Không bỏ chạy.



    Chỉ... chịu đựng.



    "...Đi thôi."



    Một giọng nói vang lên.



    Không lớn.



    Nhưng lại rõ ràng đến lạ.



    Một bàn tay bất ngờ nắm lấy cổ tay Thanh An.



    Ấm.



    Và chắc chắn.



    Thanh An giật mình.



    Chưa kịp phản ứng—

    đã bị kéo đi.



    Băng qua dòng người.



    Rẽ vào một con ngõ nhỏ.



    Tiếng gọi phía sau vang lên, nhưng nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.





    Con ngõ nhỏ tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài.



    Chỉ còn lại hơi thở gấp gáp.



    Tô Vãn Thanh buông tay ra.



    Cô tựa nhẹ vào tường, thở ra một hơi dài.



    Một vài sợi tóc rơi xuống bên má.



    "...Ổn không?"



    Giọng cô thấp hơn bình thường.



    Thanh An đứng yên.



    Một lúc lâu—

    mới khẽ gật đầu.



    "...Cảm ơn."



    Giọng nói vẫn nhỏ.



    Nhưng không còn né tránh hoàn toàn như trước.



    Vãn Thanh khẽ cười.



    "Không sao đâu."



    Ánh đèn từ ngoài phố hắt vào.



    Không đủ sáng—

    nhưng đủ để nhìn rõ gương mặt nhau.



    Thanh An nhìn cô.



    Lần đầu tiên—

    nhìn lâu như vậy.



    Nụ cười đó—

    không rực rỡ.



    Nhưng... rất ấm.



    Một cảm giác lạ len vào lồng ngực.



    Tim cô khẽ hẫng một nhịp.



    Cô khựng lại.



    Không hiểu vì sao.



    Chỉ là—

    không thể dời mắt ngay lập tức.



    "...Cậu ổn thật chứ?"

    Vãn Thanh hỏi lại.



    Thanh An giật mình.



    Vội dời mắt.



    "...Ừ."



    Không gian rơi vào im lặng.



    Chỉ còn tiếng xe cộ xa xa vọng lại.



    "...Cậu ở đây một mình à?"



    Thanh An khựng lại.



    Ánh mắt khẽ dao động.



    "...Ừ."



    Chỉ một chữ.



    Ngắn gọn.



    Không giải thích thêm.



    Như một cánh cửa vừa hé—

    lại lập tức đóng lại.



    Vãn Thanh nhìn cô vài giây.



    Nhưng không hỏi thêm.



    Chỉ khẽ gật đầu.



    "Vậy... về cẩn thận."



    Thanh An không trả lời ngay.



    Cô vô thức liếc nhìn cổ tay mình—

    nơi vừa bị nắm lấy.



    Rồi chợt nhớ ra điều gì đó.



    Ánh mắt thoáng hoảng.



    Cô vội vàng nhìn lên chiếc đồng hồ treo ở đầu ngõ.



    Kim giờ đã gần chạm đến một mốc quen thuộc.



    Thanh An siết chặt tay.



    "...Tôi đi trước."



    Không chờ phản ứng—

    cô quay người bước nhanh ra ngoài.



    Gần như là chạy.



    Bóng lưng nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc.





    Tô Vãn Thanh đứng lại trong con ngõ.



    Nhìn theo.



    Không gọi.



    Chỉ khẽ nhíu mày.



    Một cảm giác khó tả dâng lên.



    Giống như—

    cô vừa chạm vào một điều gì đó rất gần...

    nhưng lại không thể giữ lại.





    Trên con đường sáng đèn—

    Thanh An bước nhanh.



    Hơi thở vẫn chưa ổn định.



    Nhưng không chỉ vì vội.



    Ngón tay cô khẽ chạm vào cổ tay.



    Nơi vừa bị nắm lấy.



    Vẫn còn hơi ấm.



    Cô cúi đầu.



    Bước chân chậm lại trong một khoảnh khắc.



    Rồi lại nhanh chóng tăng tốc.



    Giống như đang chạy trốn—

    không phải thời gian...

    mà là cảm giác vừa mới nhen lên trong lòng.



    Giữa thành phố ồn ào—

    giữa hàng ngàn con người xa lạ—



    lần đầu tiên—

    cô không hoàn toàn thấy mình một mình nữa.
     
    "Ánh Sáng Ở Góc Lớp"
    Những Buổi Trưa Lặp Lại


    Ngày hôm sau.

    Buổi sáng trôi qua như bình thường.



    Lâm Thanh An vẫn đến lớp sớm.

    Vẫn ngồi ở vị trí cũ.

    Vẫn im lặng.



    Chỉ là—

    thi thoảng, cô sẽ khẽ liếc sang bên cạnh.



    Rất nhanh.



    Rồi lại quay đi.



    Tô Vãn Thanh vẫn như mọi khi.

    Được vây quanh.

    Được gọi tên.

    Được chú ý.



    Khoảng cách giữa hai người—

    vẫn tồn tại.



    Nhưng không còn xa như trước.



    Chuông tan học buổi trưa vang lên.



    Thanh An thu dọn sách.



    Như thói quen—

    cô đứng dậy.



    Nhưng chưa kịp rời đi—



    "...Thanh An."



    Giọng nói quen thuộc vang lên.



    Cô khựng lại.



    "Đi ăn không?"



    Thanh An không quay đầu.



    "...Không."



    Vẫn là câu trả lời đó.



    Ngắn.



    Dứt khoát.



    Nhưng lần này—

    không còn lạnh.



    "Ừ."



    Vãn Thanh không hỏi thêm.



    Thanh An rời khỏi lớp.



    Bước chân nhanh.



    Cô không xuống nhà ăn.



    Mà đi thẳng lên sân thượng.



    Cánh cửa mở ra.

    Gió thổi nhẹ.



    Cô ngồi xuống góc quen thuộc.



    Mở hộp cơm.



    Ăn.



    Chậm rãi.



    Như mọi ngày.



    Một lúc sau—

    có tiếng cửa mở.



    Thanh An khựng lại.



    Không quay đầu.



    Tiếng bước chân tiến lại gần.



    Dừng lại.



    "...Tôi ngồi ở đây được không?"



    Giọng nói đó.



    Thanh An im lặng một giây.



    Rồi gật đầu.



    Vãn Thanh ngồi xuống.



    Giữ khoảng cách vừa đủ.



    Cô đặt túi đồ ăn xuống.



    "...Tôi mua hơi nhiều."



    Vẫn là câu nói đó.



    Một phần ăn được đẩy nhẹ sang.



    Thanh An nhìn.



    Không nói gì.



    Cũng không từ chối.



    Cô kéo lại gần.



    Mở ra.



    Ăn.



    Không cảm ơn.



    Không khách sáo.



    Nhưng... cũng không đẩy đi.





    Ngày hôm sau nữa.



    Chuông trưa lại vang lên.



    Thanh An đứng dậy.



    Lần này—

    cô không đợi.



    Chỉ lặng lẽ rời lớp.



    Đi lên sân thượng.



    Ngồi xuống.



    Mở hộp cơm.



    Nhưng... chưa ăn.



    Cô nhìn về phía cửa.



    Một giây.



    Hai giây.



    Rồi cụp mắt xuống.



    Đúng lúc đó—

    cánh cửa mở ra.



    Tô Vãn Thanh bước vào.



    Trên tay vẫn là túi đồ ăn quen thuộc.



    "...Hôm nay tôi lại mua dư."



    Thanh An không ngẩng lên ngay.



    "...Ừ."



    Chỉ đáp lại một tiếng rất nhỏ.



    Nhưng khóe môi khẽ động.



    Rất nhẹ.





    Những ngày sau đó—

    trở nên giống nhau.



    Chuông trưa.



    Sân thượng.



    Hai người.



    Một hộp cơm đơn giản.



    Một túi đồ ăn "mua dư".



    Không ai hỏi vì sao.



    Không ai giải thích.



    Nhưng vẫn duy trì.



    Thanh An dần quen với việc—

    mỗi buổi trưa—

    có một người ngồi bên cạnh.



    Không nói nhiều.



    Nhưng... không rời đi.



    Có lần—

    gió thổi mạnh.



    Giấy ghi chú của Thanh An bị bay đi.



    Vãn Thanh đưa tay giữ lại.



    "...Cẩn thận."



    Thanh An nhìn.



    "...Ừ."



    Có lần—

    Thanh An ăn chậm.



    Vãn Thanh cũng ăn chậm theo.



    Không ai nói ra.



    Nhưng nhịp lại vô thức giống nhau.





    Một ngày nọ—

    trời âm u.



    Có vẻ sắp mưa.



    Thanh An lên sân thượng sớm hơn.



    Cô ngồi xuống.



    Không mở hộp cơm.



    Chỉ ngồi đó.



    Nhìn về phía cửa.



    Một lúc.



    Cánh cửa bật mở.



    Vãn Thanh xuất hiện.



    Hơi thở có chút gấp.



    "...Hôm nay hơi đông người."



    Cô nói.



    Rồi như nhớ ra—

    đặt túi đồ xuống.



    "...Tôi mua dư."



    Thanh An nhìn cô.



    Lần này—

    không né tránh.



    "...Tôi biết."



    Hai người khựng lại.



    Rồi Vãn Thanh khẽ cười.



    Thanh An cụp mắt.



    Mở hộp cơm.





    Gió thổi qua.



    Không gian yên tĩnh.



    Không còn xa lạ.



    Cũng chưa gọi là thân thiết.



    Nhưng đủ để—

    mỗi buổi trưa—

    không còn cô đơn như trước.



    Ở một góc sân thượng—

    có hai người.



    Một người luôn "mua dư".



    Một người... luôn nhận.



    Và giữa họ—

    là một thứ gì đó—

    đang âm thầm lớn lên.



    Chậm.



    Nhưng rõ ràng.
     
    "Ánh Sáng Ở Góc Lớp"
    Ánh Đèn Thư Viện


    Thứ bảy.

    Buổi chiều trôi qua chậm rãi.



    Không có tiết học thêm.

    Không có ca làm.



    Lâm Thanh An ở lại trường.



    Thư viện gần như vắng người.



    Ánh nắng cuối ngày chiếu qua cửa kính lớn, rơi xuống từng dãy bàn dài, phủ một lớp sáng nhạt lên những trang sách mở dang.



    Thanh An ngồi ở góc trong cùng.



    Trước mặt là tập bài tập còn dang dở.



    Cô cúi đầu.



    Bút di chuyển chậm.



    Một bài toán.



    Làm được nửa.



    Rồi dừng lại.



    Cô khựng lại.



    Nhíu mày.



    Xóa đi.



    Viết lại.



    Rồi lại dừng.



    Ngón tay siết nhẹ cây bút.



    Không biết từ lúc nào—

    trời đã dần tối.



    Đèn trong thư viện bật lên.



    Ánh sáng trắng lạnh phủ xuống.



    Không gian trở nên yên tĩnh hơn.



    Chỉ còn tiếng lật sách khe khẽ.



    Thanh An vẫn ngồi đó.



    Không rời đi.



    Cô cần học.



    Không có lựa chọn khác.





    "...Chỗ này cậu làm sai rồi."



    Một giọng nói nhẹ vang lên.



    Thanh An giật mình.



    Ngẩng lên.



    Tô Vãn Thanh đứng bên cạnh.



    Không biết đã đến từ lúc nào.



    Trên tay cô là một cuốn sách.



    Thanh An khựng lại.



    Không nói gì.



    Vãn Thanh cúi xuống.



    Nhẹ nhàng cầm lấy cây bút trong tay cô.



    "...Bước này phải đổi cách."



    Giọng cô rất nhỏ.



    Nhưng rõ ràng.



    Cô kéo nhẹ quyển vở lại gần.



    Ngồi xuống bên cạnh.



    Khoảng cách... gần hơn bình thường.



    Thanh An hơi cứng người.



    Nhưng không né.



    "...Cậu thử nhìn lại chỗ này."



    Đầu bút chạm vào giấy.



    Chậm rãi viết lại từng bước.



    Không nhanh.



    Không vội.



    Giống như đang cố ý—

    để người bên cạnh có thể theo kịp.



    Thanh An nhìn.



    Rất chăm chú.



    Lần đầu tiên—

    cô không tự làm một mình.



    "...Hiểu chưa?"



    Thanh An im lặng một giây.



    "...Ừ."



    Giọng nhỏ.



    Nhưng không miễn cưỡng.



    Vãn Thanh khẽ gật đầu.



    Đẩy bút lại cho cô.



    "...Làm tiếp đi."





    Thời gian trôi qua.



    Ngoài trời đã tối hẳn.



    Trong thư viện chỉ còn lại vài người.



    Thanh An làm bài.



    Lần này—

    không còn dừng lại quá lâu.



    Thi thoảng—

    cô lại liếc sang bên cạnh.



    Vãn Thanh đang đọc sách.



    Rất yên tĩnh.



    Không làm phiền.



    Nhưng cũng không rời đi.





    "...Cậu thường học ở đây đến tối à?"



    Giọng Vãn Thanh vang lên, phá vỡ sự im lặng.



    Thanh An dừng bút.



    "...Không."



    Một nhịp.



    "...Chỉ cuối tuần."



    Cô trả lời.



    Ngắn gọn.



    Nhưng rõ ràng hơn trước.



    Vãn Thanh khẽ gật đầu.



    Không hỏi thêm.





    Một lúc sau—

    Thanh An đóng vở.



    Bài tập đã xong.



    Cô nhìn đồng hồ.



    Đã khá muộn.



    Cô đứng dậy.



    Thu dọn sách.



    "...Tôi về trước."



    Vãn Thanh ngẩng lên.



    "...Ừ."



    Không giữ lại.



    Chỉ nhìn theo.





    Thanh An bước ra khỏi thư viện.



    Hành lang vắng.



    Đèn vàng kéo dài bóng cô trên nền gạch.





    Trong đầu cô—

    không phải bài tập.



    Mà là—

    giọng nói vừa rồi.



    "Chỗ này cậu làm sai rồi."



    Rất nhẹ.



    Nhưng lại ở lại.





    Trong thư viện—

    Tô Vãn Thanh vẫn ngồi đó.



    Cuốn sách mở ra.



    Nhưng ánh mắt lại không dừng ở trang giấy.



    Cô khẽ nghiêng đầu.



    Nhìn về phía chỗ vừa trống.



    Một lúc lâu.



    Khóe môi khẽ cong lên.



    Rất nhẹ.





    Từ lúc nào—

    việc "vô tình gặp nhau"



    đã bắt đầu trở thành...

    một thói quen.
     
    Back
    Top Dưới