[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 152,878
- 0
- 0
Nắm Tay Em Bước
Ngoại truyện 5
Ngoại truyện 5
Ngoại truyện 5: Hồi ức
Yêu thích giống như một hạt giống nảy mầm, bám rễ sinh sôi trong đáy lòng.
Tang Ninh bắt đầu có bí mật của riêng mình.
Mùa đông Hoà Thành ấm áp, đặc biệt là những ngày có ánh mặt trời.
Chiều thứ Năm không có tiết, cô liền cầm máy ảnh chuẩn bị ra ngoài.
Đàm Tiểu Thu đang ngủ trưa, thấy vậy liền kéo hờ rèm giường nhìn Tang Ninh, "Cậu lại ra ngoài chụp ảnh à?"
Tang Ninh: "Ừ."
Đàm Tiểu Thu lười biếng: "Tôi đi cùng cậu nhé?"
"Không cần đâu, cậu cứ ngủ đi."
Tang Ninh khẽ cười nói.
Cô đã quen đến đi một mình nên không cảm thấy cô đơn.
Tang Ninh thay chiếc áo khoác dày hơn, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng kí túc xá lại rồi đi ra ngoài.
Ánh mặt trời ấm áp rọi xuống người cô, mang đến cảm giác thư thái.
Hàng cây mĩ nhân trong trường đang nở rộ, khắp nơi được bao trùm trong sắc hồng ấm.
Vào thời điểm này mỗi năm, nơi đây sẽ thu hút rất nhiều du khách đến tham quan.
Sân trường Đại học cũng trở nên náo nhiệt.
Tang Ninh thong thả dạo bước, đi rồi lại dừng, chụp được rất nhiều ảnh.
Đi đến quán cà phê tự học bên cạnh thư viện, bước chân Tang Ninh dừng lại, giả vờ vô tình nhìn vào bên trong qua ô cửa kính.
Hôm nay thật may mắn, cô lại gặp người ấy.
Tang Ninh lén liếc nhìn bóng dáng ngồi cạnh cửa sổ kia, tâm trạng bỗng rạng rỡ hơn nhiều.
Cô dạo quanh con đường nhỏ bên cạnh quán cà phê, chụp đám mèo đang nằm phơi nắng trên bãi cỏ.
Thẩm Thính Vãn đã có kế hoạch ra nước ngoài, năm ba Đại học bận rộn, nên thường đến quán cà phê này tự học.
Cốc cà phê chớp mắt đã cạn, cô xoay cổ, ánh mắt dịch chuyển từ trang sách ra ngoài cửa sổ để thả lỏng mắt.
Cô nhìn thấy một góc mặt nghiêng quen thuộc.
Tang Ninh đang khom lưng chụp ảnh mèo, khoé môi cong cong.
Đây không phải lần đầu Thẩm Thính Vãn bắt gặp cô đàn em này cầm máy chụp ảnh khắp nơi trong trường.
Cô chống cằm nhìn nụ cười yên tĩnh dưới ánh mặt trời kia.
Tang Ninh, người hệt như tên.
Để có thêm những lần gặp "tình cờ" này, Tang Ninh thường đến đây cho mèo ăn.
Đám mèo đã quá quen thuộc với cô, nên rất phối hợp chụp ảnh.
Cô chụp một lúc, đến khi ánh mắt hướng về phía cà phê lần nữa, bên cạnh Thẩm Thính Vãn đã xuất hiện một cô gái khác, hai người họ đang nói gì đó.
Trước nay Thẩm Thính Vãn không thiếu bạn, bạn bè đều là người hướng ngoại hoạt bát.
Tang Ninh nghĩ, có lẽ đàn chị thích kết bạn với những người phóng khoáng.
Không lâu sau, Thẩm Thính Vãn rời khỏi quán cà phê cùng người kia bạn.
Tang Ninh đứng một góc, âm thầm dõi theo bóng lưng xinh đẹp kia rất lâu, mãi đến khi nó biến mất khỏi tầm mắt.
Đến học kì 2 năm nhất, cuộc sống của Tang Ninh phong phú hơn rất nhiều.
Ngoại trừ tham gia hoạt động của câu lạc bộ Nhiếp ảnh, cô còn tham gia câu lạc bộ Tình nguyện của trường.
Cuộc sống bình đạm nhưng trọn vẹn.
Thỉnh thoảng những ngày tháng không dậy sóng ấy cũng xuất hiện đôi ba điều phiền não.
Gần đây, Tang Ninh liên tục "tình cờ gặp" một nam sinh cùng chuyên ngành.
Lúc lên lớp, cô phát hiện đối phương cứ nhìn chằm chằm mình.
Có lần sau khi kết thúc bộ môn tự chọn, cô xuống tầng liền gặp đối phương ở đầu cầu thang.
Nam sinh kia vụng về hỏi cô: "Đi nhà ăn chung không?"
Tang Ninh lắc đầu từ chối.
Nam sinh kia vẫn để ý đến cô theo đủ mọi cách.
Bỗng Tang Ninh cảm nhận một cách rõ ràng về việc, thì ra bị người mình không thích để ý lại phiền đến vậy.
Cư dân mạng nói chẳng sai, bị yêu thầm thật sự rất phiền...
Không lâu sau, nam sinh kia tỏ tình với cô.
Nam sinh kia không cao, mặt mũi bình thường, mụn đầy mặt, nhưng lại rất tự tin tỏ tình với cô.
Đến nỗi khi bị cô từ chối một cách quyết đoán, đối phương còn bày ra bộ mặt vô cùng sửng sốt.
Hồi cấp Ba, thỉnh thoảng cô cũng được tỏ tình.
Tang Ninh đoán một số người có suy nghĩ rằng cô là người khuyết tật, có lẽ tiêu chuẩn sẽ bị hạ thấp, có thể theo đuổi một cách dễ dàng.
Chỉ cần hơi tốt với cô, chắc chắn cô sẽ "cảm động".
Như thể cô được mặc định rằng không xứng với những người ưu tú.
Sau khi từ chối lời tỏ tình, Tang Ninh một mình rời khỏi toà giảng đường về kí túc xá.
Lúc đi qua con đường rợp bóng cây, cô lại gặp Thẩm Thính Vãn đang chuẩn bị rời khỏi thư viện.
Ánh mắt cô ngẩn ngơ, nhưng cố làm vẻ bình tĩnh, sau đó nghiêm túc chào hỏi: "Đàn chị ạ..."
Cùng một Học viện nên thường xuyên gặp nhau cũng là chuyện dễ hiểu.
Câu Tang Ninh nói với Thẩm Thính Vãn nhiều nhất chỉ là "Đàn chị".
Thẩm Thính Vãn hỏi: "Em tan học rồi à?"
"Vâng."
Tang Ninh khẽ cười với Thẩm Thính Vãn.
Khoé môi Thẩm Thính Vãn cong lên.
Người trước mặt cười lên nhìn rất ngọt ngào nhưng lại mang vẻ thờ ơ.
Tang Ninh rung động không thôi.
Thẩm Thính Vãn cười lên trông rất xinh đẹp dịu dàng, chẳng trách được nhiều người thích đến vậy.
Đối với đàn chị, có lẽ "được thích" nhiều đến độ buồn phiền.
Không lâu trước kia, Thẩm Thính Vãn được một nữ sinh ở câu lạc bộ Nhiếp ảnh tỏ tình, rất rầm rộ, nhưng Thẩm Thính Vãn từ chối rất quyết đoán.
Sự dịu dàng của Thẩm Thính Vãn chỉ xuất pháp từ phép lịch sự thân thiện, nó không đồng nghĩa với việc bạn có thể dễ dàng tiếp cận.
Tang Ninh hiểu rất rõ điều này, cho nên cô chưa từng tiếp cận Thẩm Thính Vãn.
Trong số những người thích Thẩm Thính Vãn, cô là người yên tĩnh nhất, không bắt mắt nhất.
Sau khi chạm mặt, hai người lại đi về hai phía khác nhau.
Tang Ninh dừng bước quay đầu nhìn.
Cô nhìn bóng lưng kia rồi mỉm cười.
Cô không hi vọng gì cao sang, chỉ cần thỉnh thoảng chạm mặt cũng khiến cô vui suốt một thời gian dài.
Mỗi lần chạm mặt, Tang Ninh đều rất nghiêm túc.
Cô chú ý đến cả thời gian ánh mắt dừng trên người Thẩm Thính Vãn.
Cô không kiểm soát được yêu thích dành cho Thẩm Thính Vãn, chỉ có thể đè nén, không để yêu thích ấy làm phiền đến Thẩm Thính Vãn.
Tang Ninh quán triệt rất tốt nguyên tắc "không làm phiền" ấy, chưa từng xin phương thức liên lạc của Thẩm Thính Vãn.
Nhưng có một lần tình cờ, cô vẫn kết bạn WeChat với Thẩm Thính Vãn.
Tối đó cô đang trong tiết, nhìn thấy ảnh đại diện quen thuộc gửi lời mời kết bạn, đầu óc cô đờ đẫn, tê dại như bị điện giật.
Thẩm Thính Vãn tìm tài khoản trong nhóm chat WeChat, chủ động kết bạn với cô.
Sau khi kết bạn, cô gửi tin nhắn "Em chào đàn chị", thấp thỏm gần một tiếng đồng hồ mới nhận được tin nhắn trả lời.
Thẩm Thính Vãn đang tự học.
Lúc học bài cô thường không dùng điện thoại, khi nghỉ ngơi mới cầm lên xem, phát hiện Tang Ninh đồng ý kết bạn rất nhanh.
Tang Ninh nhanh chóng đọc tin nhắn Thẩm Thính Vãn gửi đến, thì ra là thông báo việc triển lãm của câu lạc bộ Nhiếp Ảnh.
Cô cúi đầu, đầu óc như trên mây.
Cũng đâu có việc riêng gì tìm mình...
[Tang Ninh]: Cảm ơn đàn chị ạ.
[Thẩm Thính Vãn]: Không cần khách sáo.
Tang Ninh lan tràn cảm giác vui sướng.
Cô cúi đầu cười rất lâu.
Thấp thỏm suy đi tính lại, nhưng lúc trả lời tin nhắn lại súc tích đến không thể súc tích hơn: Vâng, cảm ơn chị.
Thẩm Thính Vãn nhìn màn hình, đối diện với tin nhắn trả lời vỏn vẹn hai câu không mặn mà, không có sau đó.
Cô hừng hực khí thế hỏi người bạn bên cạnh: "Tôi không thân thiện hả?"
"Không."
Người bạn kia nghi hoặc, "Sao lại hỏi thế?"
Thẩm Thính Vãn cười nói: "Không có gì."
Sau khi kết bạn WeChat, niềm vui của Tang Ninh lại tăng lên phần nào.
Cho dù Thẩm Thính Vãn rất ít khi đăng bài trên trang cá nhân.
Dường như yêu thầm cũng không khổ sở đến vậy, ngược lại, nó khiến cuộc sống không gợn sóng có của cô có thêm bất ngờ và mong chờ.
Thỉnh thoảng được gặp Thẩm Thính Vãn cũng khiến cô vui, khi không gặp, cô lại yên ổn sống cuộc đời phẳng lặng của mình.
Một hôm nào đó, Đàm Tiểu Thu đang ăn đồ ăn vặt, đột nhiên hỏi Tang Ninh: "Tang Ninh này, tôi thấy cậu thay đổi nhiều lắm."
Tang Ninh: "Thật à?"
Đàm Tiểu Thu rất chắc chắn gật đầu, "Khác hẳn hồi mới học năm nhất ấy."
Tang Ninh không cảm nhận được sự thay đổi của bản thân.
Có lẽ vì cô luôn nghĩ đến Thẩm Thính Vãn, muốn học theo đàn chị, đối diện với thế giới này bằng phong thái phóng khoáng lại rực rỡ.
Thời gian như thoi đưa, chớp mắt đã đến mùa tốt nghiệp.
Tang Ninh đã học đến học kì 2 năm hai.
Số lần chạm mặt Thẩm Thính Vãn ít hơn rất nhiều.
Cô xem đi xem lại bài đăng trên trang cá nhân của Thẩm Thính Vãn, cô biết đàn chị sắp tốt nghiệp, nghe nói còn sắp ra nước ngoài.
Buổi tối, cô bò ra bàn học viết thiệp.
Chỉ là cô không tìm được cơ hội gửi đi, cuối cùng chỉ có thể kẹp trong quyển sách.
Cũng đã giữa hè.
Lần cuối cùng Tang Ninh gặp Thẩm Thính Vãn ở trường, địa điểm vẫn là bên cạnh quán cà phê trong trường.
Cô ngồi xổm trên bãi cỏ cho mèo ăn, tiện giơ máy chụp ảnh.
Có một bóng người tiến gần.
Tang Ninh quay đầu nhìn, không ngờ đối phương lại là Thẩm Thính Vãn.
Nhất thời cô đứng hình.
Gió hè khẽ thổi qua, mang theo hương nước hoa của Thẩm Thính Vãn.
Mùi hương rất giống mùi hoa nào đó.
Tang Ninh đứng dậy nhìn Thẩm Thính Vãn, nhịp tim đập điên cuồng, "Đàn chị..."
Thẩm Thính Vãn cũng nhìn Thang Ninh, rồi lại nhìn máy ảnh trong tay cô, "Em lại chụp mèo à?"
Lần này ánh mắt Tang Ninh không còn lảng tránh nữa.
Cô chăm chú nhìn lên gương mặt Thẩm Thính Vãn một cách tham lam, sau đó cười nói: "Vâng."
Thẩm Thính Vãn cảm thấy nụ cười này yên tĩnh nhưng cũng rất nhiệt liệt.
Bao lần họ gặp nhau, Tang Ninh đều cầm máy ảnh, như thể ngoại trừ chụp ảnh, chẳng có điều gì khiến Tang Ninh bận tâm.
Họ đứng dưới bóng cây, yên lặng nhìn nhau từ khoảng cách gần rồi nở nụ cười.
Dường như mọi âm thanh bên tai Tang Ninh bỗng im bặt.
Trong khoảnh khắc ấy, cô rất muốn giơ máy lên chụp Thẩm Thính Vãn, nhưng cuối cùng lại không làm vậy.
Có tiếng gọi vang lên phía sau lưng: "Thẩm Thính Vãn."
Thẩm Thính Vãn quay đầu nhìn bạn mình, cuối cùng cười nói với cô đàn em có phần đặc biệt trước mặt: "Tạm biệt nhé."
Tang Ninh khẽ mím môi, ngây ngốc không biết nói gì, cuối cùng chỉ mỉm cười với Thẩm Thính Vãn.
Thẩm Thính Vãn quay người rời đi, đi về phía ánh mặt trời chói lọi.
Lần này Tang Ninh chăm chú dõi theo bóng lưng Thẩm Thính Vãn, lâu hơn thường ngày rất nhiều.
Liệu sau này còn cơ hội gặp lại không?
Ánh dương rọi vào khiến mắt cô nóng lên.
Tuy chưa từng có được, nhưng bỗng nhiên trong cô lại sinh ra cảm xúc buồn rầu xót xa vì mất đi.
Bóng lưng quen thuộc ngày càng xa dần.
Tang Ninh ngẩn ngơ đứng đó, khẽ nói trong lòng: "Tốt nghiệp vui vẻ nhé đàn chị."