[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 152,878
- 0
- 0
Nắm Tay Em Bước
Chương 59
Chương 59
Chương 59: Cho em hôn
Tang Ninh muốn đi xếp đồ.
"Em ngồi đấy đi, để chị làm."
Thẩm Thính Vãn không cho Tang Ninh cửa động.
Cổ chân Tang Ninh bị thương, tạm thời trong hai ngày này cố gắng hoạt động càng ít càng tốt.
Tang Ninh nhắc nhở: "Đồ ngủ em để ở tủ bên trái."
"Không mang cũng không sao, em có thể mặc đồ của chị."
Thẩm Thính Vãn lấy quần áo.
Cả tủ quần áo đều được sắp xếp gọn gàng.
Không cần mang quá nhiều đồ, chủ yếu là mấy bộ đồ lót thay để thay đổi.
Tang Ninh ngồi trên sofa, nhìn Thẩm Thính Vãn chuẩn bị đồ giúp mình, cô lặng lẽ cúi đầu.
Thẩm Thính Vãn đưa Tang Ninh về thẳng chỗ mình, sau đó treo đồ của đối phương vào tủ quần áo.
Trong căn hộ này đã ngập tràn dấu vết thuộc về hai người.
Tang Ninh bị thương, ngồi một chỗ không biết làm gì.
Cô chỉ có thể nhìn Thẩm Thính Vãn bận tới bận lui.
Thẩm Thính Vãn bật tivi cho Tang Ninh xem phim giết thời gian.
Vết thương tạm thời chưa tiêu sưng, nên buổi tối Thẩm Thính Vãn lấy khăn mặt quấn đá, chườm lạnh cho Tang Ninh mấy lần.
Tang Ninh ngả người trên sofa, gác bắp chân lên đùi Thẩm Thính Vãn.
Cô nhìn Thẩm Thính Vãn lo lắng chăm sóc cho mình, trong lòng trào lên vô vàn cảm xúc.
Cô rất muốn nói "để tự làm", nhưng cuối cùng lại đè lại.
Thẩm Thính Vãn cúi đầu, động tác rất cẩn thận, "Bị thương thế này cơ mà!
Em còn đau không?"
Tang Ninh có đau cũng không ca thán, giống như lúc tiêm, mặt cô cũng chẳng có cảm xúc.
Tính cách này hình thành từ khi còn nhỏ.
Tang Ninh biết một mình Tang Minh Quyên nuôi dạy cô khó khăn nhường nào, nên chưa một lần bướng bỉnh hay giận hờn.
Tối nay Thẩm Thính Vãn nói rất ít, điều này khiến Tang Ninh cảm thấy bất an.
Chườm đá xong, cô kéo tay Thẩm Thính Vãn, nhìn thằng vào mắt đối phương.
Thẩm Thính Vãn cũng nhìn lại, "Sao thế?"
Tang Ninh an ủi: "Chị đừng lo quá, chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Còn biết bảo mình đừng lo cơ đấy!
Thẩm Thính Vãn hết cách, chỉ khẽ thở dài: "Không phải vấn đề có lo hay không."
"Nếu hôm nay người bị thương là chị, nhưng chị thà để bạn đưa đến bệnh viện cũng không chịu nói với em, thì em sẽ thế nào?"
Tang Ninh đứng hình trước câu hỏi này.
Cảnh phim chuyển động liên tục, ánh sáng hắt lên khuôn mặt họ.
Cả hai chìm trong trạng thái im lặng.
Tang Ninh chủ động nhận sai: "Em nên báo với chị ngay.
Chị đừng giận nữa mà."
Thẩm Thính Vãn nhìn đôi mắt rưng rưng của Tang Ninh mà không biết nên nói gì.
Cô đau lòng.
Cô biết hai ngày nay chắc hẳn Tang Ninh rất mệt, chân lại bị thương, nên khẽ nói: "Tối nay nghỉ sớm đi."
Ấn đường Tang Ninh giãn ra.
Tắm rửa trở thành vấn đề nan giải.
Tang Ninh chỉ có thể đi lại một cách khập khiễng.
Cô được Thẩm Thính Vãn dìu vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Nhìn nhà tắm gần như trong suốt, cô vô cùng khó xử.
Thẩm Thính Vãn vẫn không yên tâm, "Một mình em ổn chứ?"
Tang Ninh nghe ra được hàm ý phía sau liền nói: "Ổn ạ...
Em sẽ cẩn thận."
Thẩm Thính Vãn đứng tại chỗ, lại dịu dàng dặn dò: "Đừng để nước nóng chạm vào vết thương, đau lắm đấy.
Chị ở ngoài, có gì thì gọi chị nhé."
Sao lại tốt vậy chứ?
Trái tim Tang Ninh đong đầy ấm áp: "Vâng..."
Thẩm Thính Vãn thấy Tang Ninh bối rối, cô cười nói: "Chị không nhìn em đâu."
Tang Ninh: "..."
Thẩm Thính Vãn vén tóc Tang Ninh, giúp cô tháo máy trợ thính xong liền quay người ra ngoài.
Phòng tắm không hoàn toàn hướng về phía phòng ngủ, nhưng như ẩn như hiện.
Chân bị thương nên Tang Ninh chỉ có thể tắm rửa một cách chậm chạp.
Đây có thể là lần tắm rửa bối rối nhất trong đời cô.
Thẩm Thính Vãn ngồi trên sofa phòng ngủ, quay lưng với nhà tắm.
Tuy tay lật sách, nhưng đôi tai vẫn cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên trong.
Tối nay Tang Ninh được chăm sóc từ đầu đến chân.
Thẩm Thính Vãn sấy khô tóc rồi ôm cô lên giường, sau đó lấy gối ôm kê cao chân giúp cô.
Thẩm Thính Vãn không cho Tang Ninh động tay vào việc gì, chỉ thiếu mỗi việc tắm hộ cô...
Đến tối, Thẩm Thính Vãn qua tắm ở phòng ngủ phụ.
Cô biết Tang Ninh có thói quen ngủ trước 11 giờ nên tối nay cô cũng lên giường từ sớm.
Đợi Thẩm Thính Vãn lên giường, Tang Ninh liền chủ động nghiêng người nhích đến, rúc vào người Thẩm Thính Vãn.
Thẩm Thính Vãn hỏi: "Em chưa ngủ à?"
Tang Ninh ừ hử, "Em chưa."
Thẩm Thính Vãn nghiêng đầu, "Cẩn thận đừng để đụng phải chân."
...
Sáng hôm sau, Tang Ninh thức dậy mà không cần báo thức.
Cô mở mắt, phát hiện bản thân và Thẩm Thính Vãn không ôm nhau như trước, trái tim có phần hụt hẫng.
Cô nửa tỉnh nửa mơ ôm lấy Thẩm Thính Vãn.
Mới sáng sớm, Thẩm Thính Vãn tỉnh giấc khi bị người kia vừa ôm vừa cọ.
Cô hé mắt, thấy Tang Ninh rúc vào lòng mình, chỉ bất lực cười lên.
Không lâu sau chuông báo thức vang vọng.
Thẩm Thính Vãn kéo tay Tang Ninh, nhích gần bên tai phải đối phương: "Buông chị ra nào, chị còn phải đi làm nữa."
Tang Ninh không mặt dày ôm Thẩm Thính Vãn nữa mà ngoan ngoãn buông lỏng cánh tay.
Chân bị thương nên Tang Ninh chỉ có thể ở yên trong nhà.
Cô nằm trên ghế ngoài ban công thả lỏng bản thân.
Đến trưa, Thẩm Thính Vãn còn gọi người đến nấu cơm, chăm sóc cho Tang Ninh.
Hơn 12 giờ, Vu Sảng gọi điện qua hỏi thăm tình hình của Tang Ninh: "Hôm nay cậu đi lại được chưa?"
Tang Ninh nhìn chân mình, "Đỡ hơn hôm qua rồi, nhưng đi đứng thì vẫn đau."
"Gân cốt tổn thương phải dưỡng thương trăm ngày đấy.
Cậu cứ nghỉ ngơi đi, công việc không vội."
"Nghỉ một tuần là ổn rồi.
Mấy ngày này cậu chịu khổ rồi."
"Bố khỉ," Vu Sảng không thích nghe những lời như vậy, "Tang Ninh!
Cậu còn khách sáo vậy là tôi lật mặt đấy nhé."
Tang Ninh mỉm cười, câu được câu chăng nói chuyện với Vu Sảng cho bớt bí bách.
Giọng Vu Sảng lộ ra vẻ ngưỡng mộ: "Sao rồi?
Có bạn gái chăm hạnh phúc lắm đúng không?"
Nhắc đến chuyện này, Tang Ninh liền cúi đầu, "Hình như tôi chọc giận chị ấy rồi..."
Cô kể lại ngắn gọn tình hình tối qua cho Vu Sảng.
"Cậu phải dỗ dành cho cẩn thận," Vu Sảng là người có EQ cao, lại hạ bút thành văn với vấn đề tình cảm, "Thật ra đây cũng là chuyện tốt.
Điều này chứng minh đàn chị của cậu quan tâm đến cậu, yêu cậu..."
Tang Ninh ngẩn ra khi nghe Vu Sảng nói vậy.
Cô vẫn luôn nghĩ, Thẩm Thính Vãn yêu thích cô, dù chỉ một phần, cũng đủ rồi.
Cô không tham lam gì thêm.
Ngoan ngoãn ở nhà ba ngày, chân Tang Ninh cũng đã hết sưng, có thể đi lại bình thường.
Ăn tối xong, Thẩm Thính Vãn đưa Tang Ninh xuống dưới nhà tản bộ cho thoáng, cũng có thể vận động nhẹ nhàng.
Mấy hôm nay tâm trạng Tang Ninh rất bồn chồn.
Tuy Thẩm Thính Vãn chăm sóc cô rất chu đáo, nhưng cô nhạy cảm cảm nhận được, cảm xúc của Thẩm Thính Vãn rất trầm, không giống trước đó.
Họ không đi quá xa.
Đến lúc ngồi nghỉ trên băng ghế dài trong khu nhà, cả hai cùng ngẩng đầu ngắm vầng trăng vằng vặc giữa trời.
Ngồi được một lúc, Tang Ninh đã liếc sang Thẩm Thính Vãn mấy bận.
Cô khẽ mở lời: "Chị vẫn giận em à?"
Thẩm Thính Vãn nhìn cô: "Chị có giận đâu."
Tang Ninh nghĩ ngợi, "Em nghĩ là có."
Thẩm Thính Vãn nhìn Tang Ninh thật lâu.
Đúng là cảm xúc trong cô gợn sóng, nhưng không đến mức giận dỗi.
Bất kể ra sao, cô cũng không thể giận nổi Tang Ninh.
Yêu thích Tang Ninh dành cho cô quá dịu dàng, quá thuần khiết.
Mỗi lần nhìn ánh mắt hiền lành của Tang Ninh, cô đều mềm lòng.
"Chị không giận, chỉ là hơi không vui thôi."
Trái tim Tang Ninh thắt lại.
Cô biết bản thân đã khiến Thẩm Thính Vãn không vui nên mấy ngày này trong lòng cũng rất khó chịu.
Cô sợ Thẩm Thính Vãn không vui khi ở bên cô, sợ bản thân làm chưa đủ tốt, không xứng với những thứ tốt đẹp Thẩm Thính Vãn mang đến...
"Chị đừng không vui, là do em không tốt."
Âm thanh tự ti truyền đến bên tai khiến Thẩm Thính Vãn phải nhìn thẳng vào trong mắt Tang Ninh.
Cảm xúc đầu tiên dâng lên là đau lòng.
Cô không muốn Tang Ninh nói chuyện với mình bằng giọng điệu này.
Giữa họ thật sự cần phải nói chuyện nghiêm túc với nhau.
"Em biết tại sao chị không vui không?
Chị không muốn em thích chị như trước kia, luôn cho đi mà không đòi nhận lại."
Thẩm Thính Vãn chỉnh tóc cho Tang Ninh rồi nhìn vào mắt đối phương, nghiêm túc lại nhẫn nại nói: "Có lẽ trước kia em nghĩ việc thích một ai đó là việc của riêng em, nhưng bây giờ đã là chuyện của hai chúng ta rồi.
Chị biết em muốn làm rất nhiều thứ cho chị, muốn tốt với chị, nhưng chị cũng muốn làm nhiều thứ cho em, muốn tốt với em."
Hai mắt Tang Ninh nhoè đi.
Gió đêm nổi lên, lan tràn khắp không trung.
Cô nhìn thấy yêu thương và quan tâm đầy ắp trong đáy mắt Thẩm Thính Vãn.
"Em đừng coi chị như trăng trên trời," Thẩm Thính Vãn sợ việc yêu thầm của Tang Ninh đã thành thói quen, luôn "ngẩng đầu ngắm nhìn" cô.
Cô đưa tay vuốt ve gáy Tang Ninh, "Chị ở ngay bên em này."
Tang Ninh sụt sịt nhìn Thẩm Thính Vãn.
Cô cảm nhận được sự bình đẳng khi người mình thích cũng thích mình, không cần cẩn thận tự ti như đã từng.
Họ nhìn nhau rất lâu.
Thẩm Thính Vãn hỏi: "Nhớ chưa nào?"
Tang Ninh nghiêm túc nhìn Thẩm Thính Vãn, "Em nhớ rồi."
Thẩm Thính Vãn véo má Tang Ninh, "
Sau này còn như vậy là chị giận thật đấy nhé."
Thẩm Thính Vãn đi làm cả ngày, sau khi lên nhà liền muốn đi tắm.
Cô đi thằng vào nhà tắm.
Đứng trước gương chuẩn bị rửa mặt tẩy trang, cô lại nhìn thấy Tang Ninh đi theo phía sau.
Tang Ninh gạt đi ngượng ngùng, ôm lấy Thẩm Thính Vãn từ sau lưng.
Mỗi lần nhìn bóng lưng Thẩm Thính Vãn, cô đều muốn ôm vào lòng.
Cái ôm ấy mang lại cảm giác vô cùng an tâm.
Không khí trong nhà tắm bỗng trở nên mập mờ trong cái ôm chặt này.
Thẩm Thính Vãn mặc cho Tang Ninh ôm mình.
Cô quay người lại: "Lại sao rồi?"
Khi hai người mặt đối mặt, Tang Ninh lại càng thắt chặt cái ôm.
Cô mang theo vẻ thẹn thùng mà khẽ nói: "Em muốn ôm chị."
Khoé môi Thẩm Thính Vãn cong lên thành nụ cười.
Hiếm khi thấy em ấy chủ động làm nũng thế này thật.
Sau khi biết bản thân được yêu thương, con người sẽ trở nên mạnh dạn hơn.
Tang Ninh chầm chậm nói ra những lời giấu trong lòng: "Mấy hôm nay chị không ngó ngàng gì đến em, em khó chịu lắm."
Thẩm Thính Vãn nhìn ánh mắt tủi thân của Tang Ninh, "Sao chị lại không ngó ngàng gì em?
Chị chỉ thiếu mỗi việc tắm giúp em thôi mà."
Tang Ninh kìm lại, giọng lí nhí: "Sau khi về đây, chị không hôn em..."
Thẩm Thính Vãn ngớ người.
Tang Ninh nói xong liền túng quẫn.
Câu nói này thật sự quá đỗi xấu hổ.
Thẩm Thính Vãn khẽ cười thành tiếng.
Cô chạm mũi mình lên mũi Tang Ninh, dịu dàng nói: "Tối nay cho em hôn chán thì thôi, được không nào?"