Khác Nắm tay em bước

Nắm Tay Em Bước
Ngoại truyện 5


Ngoại truyện 5: Hồi ức

Yêu thích giống như một hạt giống nảy mầm, bám rễ sinh sôi trong đáy lòng.

Tang Ninh bắt đầu có bí mật của riêng mình.

Mùa đông Hoà Thành ấm áp, đặc biệt là những ngày có ánh mặt trời.

Chiều thứ Năm không có tiết, cô liền cầm máy ảnh chuẩn bị ra ngoài.

Đàm Tiểu Thu đang ngủ trưa, thấy vậy liền kéo hờ rèm giường nhìn Tang Ninh, "Cậu lại ra ngoài chụp ảnh à?"

Tang Ninh: "Ừ."

Đàm Tiểu Thu lười biếng: "Tôi đi cùng cậu nhé?"

"Không cần đâu, cậu cứ ngủ đi."

Tang Ninh khẽ cười nói.

Cô đã quen đến đi một mình nên không cảm thấy cô đơn.

Tang Ninh thay chiếc áo khoác dày hơn, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng kí túc xá lại rồi đi ra ngoài.

Ánh mặt trời ấm áp rọi xuống người cô, mang đến cảm giác thư thái.

Hàng cây mĩ nhân trong trường đang nở rộ, khắp nơi được bao trùm trong sắc hồng ấm.

Vào thời điểm này mỗi năm, nơi đây sẽ thu hút rất nhiều du khách đến tham quan.

Sân trường Đại học cũng trở nên náo nhiệt.

Tang Ninh thong thả dạo bước, đi rồi lại dừng, chụp được rất nhiều ảnh.

Đi đến quán cà phê tự học bên cạnh thư viện, bước chân Tang Ninh dừng lại, giả vờ vô tình nhìn vào bên trong qua ô cửa kính.

Hôm nay thật may mắn, cô lại gặp người ấy.

Tang Ninh lén liếc nhìn bóng dáng ngồi cạnh cửa sổ kia, tâm trạng bỗng rạng rỡ hơn nhiều.

Cô dạo quanh con đường nhỏ bên cạnh quán cà phê, chụp đám mèo đang nằm phơi nắng trên bãi cỏ.

Thẩm Thính Vãn đã có kế hoạch ra nước ngoài, năm ba Đại học bận rộn, nên thường đến quán cà phê này tự học.

Cốc cà phê chớp mắt đã cạn, cô xoay cổ, ánh mắt dịch chuyển từ trang sách ra ngoài cửa sổ để thả lỏng mắt.

Cô nhìn thấy một góc mặt nghiêng quen thuộc.

Tang Ninh đang khom lưng chụp ảnh mèo, khoé môi cong cong.

Đây không phải lần đầu Thẩm Thính Vãn bắt gặp cô đàn em này cầm máy chụp ảnh khắp nơi trong trường.

Cô chống cằm nhìn nụ cười yên tĩnh dưới ánh mặt trời kia.

Tang Ninh, người hệt như tên.

Để có thêm những lần gặp "tình cờ" này, Tang Ninh thường đến đây cho mèo ăn.

Đám mèo đã quá quen thuộc với cô, nên rất phối hợp chụp ảnh.

Cô chụp một lúc, đến khi ánh mắt hướng về phía cà phê lần nữa, bên cạnh Thẩm Thính Vãn đã xuất hiện một cô gái khác, hai người họ đang nói gì đó.

Trước nay Thẩm Thính Vãn không thiếu bạn, bạn bè đều là người hướng ngoại hoạt bát.

Tang Ninh nghĩ, có lẽ đàn chị thích kết bạn với những người phóng khoáng.

Không lâu sau, Thẩm Thính Vãn rời khỏi quán cà phê cùng người kia bạn.

Tang Ninh đứng một góc, âm thầm dõi theo bóng lưng xinh đẹp kia rất lâu, mãi đến khi nó biến mất khỏi tầm mắt.

Đến học kì 2 năm nhất, cuộc sống của Tang Ninh phong phú hơn rất nhiều.

Ngoại trừ tham gia hoạt động của câu lạc bộ Nhiếp ảnh, cô còn tham gia câu lạc bộ Tình nguyện của trường.

Cuộc sống bình đạm nhưng trọn vẹn.

Thỉnh thoảng những ngày tháng không dậy sóng ấy cũng xuất hiện đôi ba điều phiền não.

Gần đây, Tang Ninh liên tục "tình cờ gặp" một nam sinh cùng chuyên ngành.

Lúc lên lớp, cô phát hiện đối phương cứ nhìn chằm chằm mình.

Có lần sau khi kết thúc bộ môn tự chọn, cô xuống tầng liền gặp đối phương ở đầu cầu thang.

Nam sinh kia vụng về hỏi cô: "Đi nhà ăn chung không?"

Tang Ninh lắc đầu từ chối.

Nam sinh kia vẫn để ý đến cô theo đủ mọi cách.

Bỗng Tang Ninh cảm nhận một cách rõ ràng về việc, thì ra bị người mình không thích để ý lại phiền đến vậy.

Cư dân mạng nói chẳng sai, bị yêu thầm thật sự rất phiền...

Không lâu sau, nam sinh kia tỏ tình với cô.

Nam sinh kia không cao, mặt mũi bình thường, mụn đầy mặt, nhưng lại rất tự tin tỏ tình với cô.

Đến nỗi khi bị cô từ chối một cách quyết đoán, đối phương còn bày ra bộ mặt vô cùng sửng sốt.

Hồi cấp Ba, thỉnh thoảng cô cũng được tỏ tình.

Tang Ninh đoán một số người có suy nghĩ rằng cô là người khuyết tật, có lẽ tiêu chuẩn sẽ bị hạ thấp, có thể theo đuổi một cách dễ dàng.

Chỉ cần hơi tốt với cô, chắc chắn cô sẽ "cảm động".

Như thể cô được mặc định rằng không xứng với những người ưu tú.

Sau khi từ chối lời tỏ tình, Tang Ninh một mình rời khỏi toà giảng đường về kí túc xá.

Lúc đi qua con đường rợp bóng cây, cô lại gặp Thẩm Thính Vãn đang chuẩn bị rời khỏi thư viện.

Ánh mắt cô ngẩn ngơ, nhưng cố làm vẻ bình tĩnh, sau đó nghiêm túc chào hỏi: "Đàn chị ạ..."

Cùng một Học viện nên thường xuyên gặp nhau cũng là chuyện dễ hiểu.

Câu Tang Ninh nói với Thẩm Thính Vãn nhiều nhất chỉ là "Đàn chị".

Thẩm Thính Vãn hỏi: "Em tan học rồi à?"

"Vâng."

Tang Ninh khẽ cười với Thẩm Thính Vãn.

Khoé môi Thẩm Thính Vãn cong lên.

Người trước mặt cười lên nhìn rất ngọt ngào nhưng lại mang vẻ thờ ơ.

Tang Ninh rung động không thôi.

Thẩm Thính Vãn cười lên trông rất xinh đẹp dịu dàng, chẳng trách được nhiều người thích đến vậy.

Đối với đàn chị, có lẽ "được thích" nhiều đến độ buồn phiền.

Không lâu trước kia, Thẩm Thính Vãn được một nữ sinh ở câu lạc bộ Nhiếp ảnh tỏ tình, rất rầm rộ, nhưng Thẩm Thính Vãn từ chối rất quyết đoán.

Sự dịu dàng của Thẩm Thính Vãn chỉ xuất pháp từ phép lịch sự thân thiện, nó không đồng nghĩa với việc bạn có thể dễ dàng tiếp cận.

Tang Ninh hiểu rất rõ điều này, cho nên cô chưa từng tiếp cận Thẩm Thính Vãn.

Trong số những người thích Thẩm Thính Vãn, cô là người yên tĩnh nhất, không bắt mắt nhất.

Sau khi chạm mặt, hai người lại đi về hai phía khác nhau.

Tang Ninh dừng bước quay đầu nhìn.

Cô nhìn bóng lưng kia rồi mỉm cười.

Cô không hi vọng gì cao sang, chỉ cần thỉnh thoảng chạm mặt cũng khiến cô vui suốt một thời gian dài.

Mỗi lần chạm mặt, Tang Ninh đều rất nghiêm túc.

Cô chú ý đến cả thời gian ánh mắt dừng trên người Thẩm Thính Vãn.

Cô không kiểm soát được yêu thích dành cho Thẩm Thính Vãn, chỉ có thể đè nén, không để yêu thích ấy làm phiền đến Thẩm Thính Vãn.

Tang Ninh quán triệt rất tốt nguyên tắc "không làm phiền" ấy, chưa từng xin phương thức liên lạc của Thẩm Thính Vãn.

Nhưng có một lần tình cờ, cô vẫn kết bạn WeChat với Thẩm Thính Vãn.

Tối đó cô đang trong tiết, nhìn thấy ảnh đại diện quen thuộc gửi lời mời kết bạn, đầu óc cô đờ đẫn, tê dại như bị điện giật.

Thẩm Thính Vãn tìm tài khoản trong nhóm chat WeChat, chủ động kết bạn với cô.

Sau khi kết bạn, cô gửi tin nhắn "Em chào đàn chị", thấp thỏm gần một tiếng đồng hồ mới nhận được tin nhắn trả lời.

Thẩm Thính Vãn đang tự học.

Lúc học bài cô thường không dùng điện thoại, khi nghỉ ngơi mới cầm lên xem, phát hiện Tang Ninh đồng ý kết bạn rất nhanh.

Tang Ninh nhanh chóng đọc tin nhắn Thẩm Thính Vãn gửi đến, thì ra là thông báo việc triển lãm của câu lạc bộ Nhiếp Ảnh.

Cô cúi đầu, đầu óc như trên mây.

Cũng đâu có việc riêng gì tìm mình...

[Tang Ninh]: Cảm ơn đàn chị ạ.

[Thẩm Thính Vãn]: Không cần khách sáo.

Tang Ninh lan tràn cảm giác vui sướng.

Cô cúi đầu cười rất lâu.

Thấp thỏm suy đi tính lại, nhưng lúc trả lời tin nhắn lại súc tích đến không thể súc tích hơn: Vâng, cảm ơn chị.

Thẩm Thính Vãn nhìn màn hình, đối diện với tin nhắn trả lời vỏn vẹn hai câu không mặn mà, không có sau đó.

Cô hừng hực khí thế hỏi người bạn bên cạnh: "Tôi không thân thiện hả?"

"Không."

Người bạn kia nghi hoặc, "Sao lại hỏi thế?"

Thẩm Thính Vãn cười nói: "Không có gì."

Sau khi kết bạn WeChat, niềm vui của Tang Ninh lại tăng lên phần nào.

Cho dù Thẩm Thính Vãn rất ít khi đăng bài trên trang cá nhân.

Dường như yêu thầm cũng không khổ sở đến vậy, ngược lại, nó khiến cuộc sống không gợn sóng có của cô có thêm bất ngờ và mong chờ.

Thỉnh thoảng được gặp Thẩm Thính Vãn cũng khiến cô vui, khi không gặp, cô lại yên ổn sống cuộc đời phẳng lặng của mình.

Một hôm nào đó, Đàm Tiểu Thu đang ăn đồ ăn vặt, đột nhiên hỏi Tang Ninh: "Tang Ninh này, tôi thấy cậu thay đổi nhiều lắm."

Tang Ninh: "Thật à?"

Đàm Tiểu Thu rất chắc chắn gật đầu, "Khác hẳn hồi mới học năm nhất ấy."

Tang Ninh không cảm nhận được sự thay đổi của bản thân.

Có lẽ vì cô luôn nghĩ đến Thẩm Thính Vãn, muốn học theo đàn chị, đối diện với thế giới này bằng phong thái phóng khoáng lại rực rỡ.

Thời gian như thoi đưa, chớp mắt đã đến mùa tốt nghiệp.

Tang Ninh đã học đến học kì 2 năm hai.

Số lần chạm mặt Thẩm Thính Vãn ít hơn rất nhiều.

Cô xem đi xem lại bài đăng trên trang cá nhân của Thẩm Thính Vãn, cô biết đàn chị sắp tốt nghiệp, nghe nói còn sắp ra nước ngoài.

Buổi tối, cô bò ra bàn học viết thiệp.

Chỉ là cô không tìm được cơ hội gửi đi, cuối cùng chỉ có thể kẹp trong quyển sách.

Cũng đã giữa hè.

Lần cuối cùng Tang Ninh gặp Thẩm Thính Vãn ở trường, địa điểm vẫn là bên cạnh quán cà phê trong trường.

Cô ngồi xổm trên bãi cỏ cho mèo ăn, tiện giơ máy chụp ảnh.

Có một bóng người tiến gần.

Tang Ninh quay đầu nhìn, không ngờ đối phương lại là Thẩm Thính Vãn.

Nhất thời cô đứng hình.

Gió hè khẽ thổi qua, mang theo hương nước hoa của Thẩm Thính Vãn.

Mùi hương rất giống mùi hoa nào đó.

Tang Ninh đứng dậy nhìn Thẩm Thính Vãn, nhịp tim đập điên cuồng, "Đàn chị..."

Thẩm Thính Vãn cũng nhìn Thang Ninh, rồi lại nhìn máy ảnh trong tay cô, "Em lại chụp mèo à?"

Lần này ánh mắt Tang Ninh không còn lảng tránh nữa.

Cô chăm chú nhìn lên gương mặt Thẩm Thính Vãn một cách tham lam, sau đó cười nói: "Vâng."

Thẩm Thính Vãn cảm thấy nụ cười này yên tĩnh nhưng cũng rất nhiệt liệt.

Bao lần họ gặp nhau, Tang Ninh đều cầm máy ảnh, như thể ngoại trừ chụp ảnh, chẳng có điều gì khiến Tang Ninh bận tâm.

Họ đứng dưới bóng cây, yên lặng nhìn nhau từ khoảng cách gần rồi nở nụ cười.

Dường như mọi âm thanh bên tai Tang Ninh bỗng im bặt.

Trong khoảnh khắc ấy, cô rất muốn giơ máy lên chụp Thẩm Thính Vãn, nhưng cuối cùng lại không làm vậy.

Có tiếng gọi vang lên phía sau lưng: "Thẩm Thính Vãn."

Thẩm Thính Vãn quay đầu nhìn bạn mình, cuối cùng cười nói với cô đàn em có phần đặc biệt trước mặt: "Tạm biệt nhé."

Tang Ninh khẽ mím môi, ngây ngốc không biết nói gì, cuối cùng chỉ mỉm cười với Thẩm Thính Vãn.

Thẩm Thính Vãn quay người rời đi, đi về phía ánh mặt trời chói lọi.

Lần này Tang Ninh chăm chú dõi theo bóng lưng Thẩm Thính Vãn, lâu hơn thường ngày rất nhiều.

Liệu sau này còn cơ hội gặp lại không?

Ánh dương rọi vào khiến mắt cô nóng lên.

Tuy chưa từng có được, nhưng bỗng nhiên trong cô lại sinh ra cảm xúc buồn rầu xót xa vì mất đi.

Bóng lưng quen thuộc ngày càng xa dần.

Tang Ninh ngẩn ngơ đứng đó, khẽ nói trong lòng: "Tốt nghiệp vui vẻ nhé đàn chị."
 
Nắm Tay Em Bước
Ngoại truyện 6


Ngoại truyện 6: Tương lai

Tang Ninh mơ thấy mình quay về thời Đại học.

Trong ngày hè nóng nực năm ấy, cô đứng dưới bóng cây, yên lặng nhìn bóng lưng Thẩm Thính Vãn dần xa, biến mất hoàn toàn trong thế giới của cô.

Lúc tỉnh lại, cô thấy buồn như mất đi thứ gì đó.

Cô lật người nhìn sang bên cạnh.

Ánh mắt cô lập tức chạm vào khuôn mặt quen thuộc.

Cô thở phào, nhích người trong chăn, ôm chặt lấy người kia.

Thẩm Thính Vãn ôm lấy Tang Ninh theo thói quen.

Tang Ninh vùi đầu vào hõm cổ Thẩm Thính Vãn, khẽ hít hà.

Thẩm Thính Vãn mở mắt, cười trêu Tang Ninh quá dính người.

Ôm nhau một lúc, Tang Ninh lẩm bẩm: "Em mơ về hồi còn học Đại học."

Thẩm Thính Vãn vén tóc dài của Tang Ninh lên, kề bên tai phải của cô khẽ hỏi: "Mơ thấy chị dẫn đường cho em à?"

"Ừ.

Với cả cảnh chị đánh piano trong đêm hội chào đón tân sinh viên," Tang Ninh nói lí nhí, kí ức mang theo xót xa, "Và cả lần chị nói tạm biệt em ở trước quán cà phê trong trường nữa.

Em tưởng mình sẽ không bao giờ gặp lại nhau..."

Cho dù cô từng mơ thấy cảnh tượng bản thân và Thẩm Thính Vãn nói lời tạm biệt vô số lần, nhưng hiện tại lại khác, bởi vì sau khi có được mới thật sự sợ mất đi.

Thẩm Thính Vãn vẫn nhớ, khi đó Tang Ninh chỉ thờ ơ chào hỏi.

Cô ôm chặt hơn, xoa đầu Tang Ninh, "Chúng ra đã được định sẵn sẽ gặp lại rồi."

Tang Ninh cười rồi ôm chặt Thẩm Thính Vãn.

Cái ôm lúc này gạt đi hết thảy buồn bã trong mộng.

Không thể ngủ nướng quá lâu, hai người còn phải dậy đi làm.

Buổi sáng, khi được Thẩm Thính Vãn đeo máy trợ thính giúp, Tang Ninh sẽ quấn lấy đối phương ôm thêm một lúc.

Hôm nay Thẩm Thính Vãn phải đi công tác, rời xa Hoà Thành những mấy ngày.

Thẩm Thính Vãn đeo máy trợ thính xong, lại giúp Tang Ninh chỉnh trang đầu tóc, "Em ôm đủ chưa hả?"

"Chưa."

Tang Ninh tuỳ hứng ừ hử.

Hiện tại cô đã quen làm nũng với Thẩm Thính Vãn.

Thẩm Thính Vãn thích nhìn Tang Ninh nũng nịu dính người như thế.

Vô cùng ngọt ngào.

Cô xoa gáy Tang Ninh, cụp mắt áp sát hôn lên khoé môi đối phương.

Tang Ninh ăn ý, nhích gần hôn lên đôi môi kia.

Thẩm Thính Vãn hé miệng đáp lại Tang Ninh, nhưng không quá lâu.

Cô véo tai Tang Ninh, khàn khàn nói: "Chị phải ra sân bay nữa."

Tang Ninh mím môi gật đầu.

Thẩm Thính Vãn nhìn vào mắt Tang Ninh rồi lại cười nói: "Chị sẽ nhớ em."

Tang Ninh như nếm được mật ngọt.

Trước giờ Thẩm Thính Vãn đều như thế, luôn thẳng thắn lại dịu dàng bày tỏ tình yêu của mình.

Thích thật.

Thẩm Thính Vãn bay sang tỉnh khác, Tang Ninh cũng bận rộn với công việc.

Sau khi Thẩm Thính Vãn đi công tác, mỗi tối Tang Ninh đều ở nhà một mình.

Cô đã không còn quen với điều đó, năng lực phòng chống cô đơn đã giảm đi rõ rệt.

Tối làm xong việc sớm, Tang Ninh lại chạy đêm như thường lệ, Vu Sảng cũng chạy cùng.

Vu Sảng lại lên kế hoạch giảm béo.

Thời gian trước, Vu Sảng tham gia một buổi tụ họp, gặp được một chị gái đúng gu nên có động lực hơn.

Tối chạy xong, đi qua sạp đồ nướng, Vu Sảng vẫn cố kiềm chế, chỉ mua chai đồ uống không đường trong cửa hàng tiện lợi.

Tang Ninh trêu đùa, nói lần này Vu Sảng thừa động lực.

Gần đây nhiệt độ Hoà Thành tăng cao, Tang Ninh chạy xong đổ mồ hôi đầy người, vừa về đến nhà liền đi tắm.

Thẩm Thính Vãn ở phương xa vừa kết thúc bữa tiệc rượu, mới về đến khách sạn.

Cô thấy sảnh lớn khách sạn có trưng đàn piano, khách có thể sử dụng tuỳ thích.

Nhìn thấy đàn, bước chân cô dừng lại, hỏi đồng nghiệp bên cạnh, "Cô có thể quay phim giúp tôi không?"

Sau khi tắm xong ra ngoài, Tang Ninh mới nhìn thấy tin nhắn của Thẩm Thính Vãn.

Tin nhắn là một đoạn video dài ba phút: Thẩm Thính Vãn ngồi trước đàn piano, thong dong đàn một khúc.

Khí chất vẫn nhã nhặn, động lòng người hệt như ngày nào.

Góc nghiêng xinh đẹp trên màn hình khiến Tang Ninh nhìn đến mất hồn.

Chỉ cần là những việc cô từng nhắc đến, Thẩm Thính Vãn luôn ghi nhớ trong lòng.

Tang Ninh nhanh chóng gọi video cho Thẩm Thính Vãn.

Thẩm Thính Vãn vừa về phòng, đang ngồi dựa lên sofa nghe máy.

Tang Ninh vừa sấy tóc xong, tóc dài bồng bềnh hơi rối, mềm như sợi tơ.

Tang Ninh cười nói: "Em xem video chị gửi rồi, hay ghê."

Thẩm Thính Vãn đoán được Tang Ninh sẽ vui.

Cô từng nghe Tang Ninh nói, Tang Ninh biết tên cô trong đêm hội chào đón tân sinh viên năm đó, cô từng biểu diễn độc tấu piano.

"Thích nhìn chị chơi đàn à?"

Tang Ninh gật đầu.

Khoé môi Thẩm Thính Vãn cong lên, "Chẳng trách trước đó nửa đêm nửa hôm em lại nhấn thích bài đăng trên từ mấy năm trước trên trang cá nhân của chị."

Lúc này Tang Ninh mới biết, "Chị thấy thông báo à?"

"Khi đó sợ em xấu hổ nên không nói với em."

Thẩm Thính Vãn nhớ lại vẫn còn buồn cười.

Cô chăm chú nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Tang Ninh, "Lúc đó chị nghĩ, cô đàn em này đúng kiểu ngoài lạnh trong nóng."

"..."

Nhắc đến chuyện này, Tang Ninh vẫn cảm thấy xấu hổ không thôi.

Thẩm Thính Vãn cười đến nỗi đôi vai run rẩy, nhưng trong lòng lại dâng lên chút xót xa.

Tang Ninh còn giỏi nhịn hơn tưởng tượng của cô.

Sau giây phút bối rối ấy, Tang Ninh kịp thời chuyển chủ đề, "Tối mai em đi đón chị nhé."

Thẩm Thính Vãn: "Em bận thì không cần đâu."

Tang Ninh nhìn màn hình, thủ thỉ: "Không bận, em rảnh lắm."

Thẩm Thính Vãn không nói gì nữa.

Tang Ninh sẽ không nói thẳng suy nghĩ trong lòng, nhưng lúc nào suy nghĩ ấy cũng lộ ra trong đôi mắt, thu hút hơn cả ngôn từ.

Lúc này cô rất muốn về nhà, muốn ôm lấy ai kia.

Lại một buổi tối dài đằng đẵng nữa qua đi.

Tối hôm sau, Tang Ninh vừa xong việc liền đi thẳng ra sân bay.

Thẩm Thính Vãn nhanh chân bước ra khỏi nhà ga.

Sau khi nhìn thấy nụ cười trên gương mặt quen thuộc, cho dù mệt cỡ nào, nhưng mỗi lần nhìn thấy Tang Ninh chờ đợi mình như vậy, tâm trạng cô sẽ tốt hơn.

Tang Ninh sốt sắng chạy đến, kéo hành lí giúp Thẩm Thính Vãn, sau đó nắm lấy tay người kia rồi cùng về nhà.

Về đến nhà, Thẩm Thính Vãn lập tức chìm trong cái ôm nhớ nhung thật lâu.

Hành động của Tang Ninh thẳng thắn hơn ngôn từ rất nhiều.

Đèn còn chưa bật, cô đã ôm Thẩm Thính Vãn, đè người kia lên chiếc kệ ngoài cửa.

Đôi môi Thẩm Thính Vãn nóng lên.

Cô cười thở hắt một hơi, rồi lần mò trong đêm tối giữ lấy gáy Tang Ninh, trao đi nụ hôn sâu.

Sắc đêm trong nhà mông lung, hơi thở vừa ngọt ngào vừa nhiệt liệt quấn quýt lấy nhau.

Tang Ninh bám riết lấy đôi môi kia, hôn một lúc lâu mới tách ra.

Thẩm Thính Vãn bật đèn, ánh mắt như nước, hơi thở chật vật tựa hồ thở không ra hơi.

Tang Ninh cũng điều chỉnh hơi thở, sau đó ngồi xổm xuống thay giày cho Thẩm Thính Vãn.

Thẩm Thính Vãn muốn gọi Tang Ninh lại, nhưng đã bị Tang Ninh giữ cổ chân.

Giày cao gót ra được cởi ra, thay bằng đôi dép bông thoải mái hơn.

Cô cụp mắt cười bất lực.

Tang Ninh thay giày giúp Thẩm Thính Vãn xong liền vào bếp rót nước.

Thẩm Thính Vãn nhìn Tang Ninh bận tới bận lui, "Em coi như chị là trẻ con hả?"

Tang Ninh bật cười, chủ động hỏi: "Chị muốn ôm nữa không?"

Lúc mệt, Thẩm Thính Vãn rất thích ôm cô "sạc pin".

Thẩm Thính Vãn kéo Tang Ninh nằm xuống sofa.

Tang Ninh tự giác điều chỉnh tư thế để Thẩm Thính Vãn có thể ôm mình một cách thoải mái nhất.

Thẩm Thính Vãn lười biếng nghỉ ngơi một lúc.

Khi có một người như Tang Ninh ở cạnh, bạn có thể thả lỏng chính mình hoàn toàn, đây là một điều rất đỗi hạnh phúc.

Tang Ninh không ngủ, chỉ yên lặng nhìn Thẩm Thính Vãn, như vậy cũng đủ thấy hạnh phúc.

Nhiệt độ điều hoà trong nhà vừa vặn, nằm mười mấy phút trên sofa, Tang Ninh vẫn luôn xoa lưng giúp Thẩm Thính Vãn.

Thẩm Thính Vãn mở mắt nhìn cô.

Tang Ninh khẽ nói: "Đi tắm rồi lên giường ngủ đi."

Thẩm Thính Vãn im lặng nhìn Tang Ninh rồi đưa ngón tay sờ lên tai, giúp người kia tháo máy trợ thính.

Hô hấp của Tang Ninh tăng nhanh.

Hiện tại họ đã quá hiểu nhau.

Trong khi để mặc cho Thẩm Thính Vãn cởi máy trợ thính giúp mình, Tang Ninh còn phối hợp hôn lên đôi môi trước mắt.

Thẩm Thính Vãn đón lấy nụ hôn, lại tiếp tục tháo máy trợ thính bên tai trái Tang Ninh rồi đặt sang một bên.

Tang Ninh hiểu ý, gò má liền nóng lên.

Cô lật người đè Thẩm Thính Vãn dưới người, vừa rải những nụ hôn vừa cởi cúc áo.

Hơi thở của Thẩm Thính Vãn nặng dần, cảm giác dễ dàng bị khơi gợi.

Cô thích dáng vẻ vừa ngoan vừa không ngượng ngùng của Tang Ninh.

Nhận được nụ hôn nhiệt tình đáp lại, Tang Ninh càng hôn càng sâu.

Tính cách dè dặt dần được Thẩm Thính Vãn "dạy dỗ" đến không dè dặt nữa.

Họ cùng vào nhà tắm.

Tang Ninh cầm vòi hoa sen làm ướt người, tắm cho Thẩm Thính Vãn.

Hai người cùng thường xuyên "vận động" trong nhà tắm.

Ngày trước, mỗi lần trong nhà tắm đều là Thẩm Thính Vãn chủ động.

Nhưng tối nay Thẩm Thính Vãn cố tình không chủ động nữa.

Cô muốn nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Tang Ninh, hiếu kì người kia có thể nhịn bao lâu.

Tang Ninh bồn chồn, thấy Thẩm Thính Vãn không động đậy.

Hay là mệt quá không muốn nữa?

Cô thu lại suy nghĩ không đứng đắn, chỉ đơn thuần làm sạch người cho Thẩm Thính Vãn.

Sau khi làm ướt người, Tang Ninh xịt sữa tắm, tạo bọt rồi xoa từ cổ đến xương quai xanh, đến cả ngọn đồi mềm mại.

Cô kì cọ mỗi nơi rất kĩ càng.

Thẩm Thính Vãn khẽ cắn môi.

Nể thật.

Lòng bàn tay Tang Ninh nổi đầy bong bóng.

Cô cúi đầu xoa từ ngực đến vòng eo mảnh mai xinh đẹp.

Lúc này Thẩm Thính Vãn mặt đối mặt ôm lấy Tang Ninh.

Tang Ninh hít sâu, ôm lấy Thẩm Thính Vãn giúp kì lưng.

Hơi thở của Thẩm Thính Vãn như có như không lướt qua vành tai Tang Ninh.

Tang Ninh khựng người, cuối cùng không khống chế được, hôn lấy Thẩm Thính Vãn.

Bàn tay đặt trên eo cũng không an phận nữa.

Thẩm Thính Vãn bị vây hãm trong nụ hôn nóng bỏng ấy.

Cô khẽ cười, hôn lên dái tai phải Tang Ninh: "Không nhịn nữa à?"

Tang Ninh mềm nhũn nặn ra một câu: "Chị lại trêu em."

Nụ cười trên gương mặt vương đầy giọt nước của Thẩm Thính Vãn khiến người ta rung động không thôi.

Tang Ninh cắn lên khoé môi đang cong của Thẩm Thính Vãn, kề trán lên trán nhìn người kia, ngón tay chầm chậm trượt vào nơi ướt át.

"Ưm."

Thẩm Thính Vãn dần không nói thành lời.

Đầu ngón tay Tang Ninh càng thêm càn rỡ, muốn nhìn dáng vẻ ham muốn của Thẩm Thính Vãn nhiều hơn, dục vọng chiếm hữu cũng trỗi dậy.

Vẻ dịu dàng động lòng người ấy, chỉ lộ ra trước cô.

Hai chân Thẩm Thính Vãn mềm nhũn, lưng vô lực đè lên tấm kính trong suốt lúc này đã mờ hơi nước.

Tang Ninh giữ lưng, ôm vững Thẩm Thính Vãn.

Ánh mắt Thẩm Thính Vãn dạt dào, dựa lên vai phải Tang Ninh, sau đó kề gần tai phải, không ngừng cất lên những âm thanh nỉ non.

Âm thanh nỉ non ấy dần mất khống chế trong tiếng nước vang bên tai.

Tang Ninh cảm thấy Thẩm Thính Vãn luôn dung túng vô độ cho mình.

Cô thích nghe tiếng thở dốc của Thẩm Thính Vãn, Thẩm Thính Vãn liền kề sát bên tai phải nói cho biết tiếng thở dốc ấy có dáng vẻ gì.

Cái vuốt ve còn kéo dài đến tận giường.

Hiện tại Thẩm Thính Vãn đã không cần uống rượu để giải toả áp lực, vì cô đã có cách giải toả thú vị hơn.

Ví dụ như thời khắc này, cơ thể họ quấn chặt lấy nhau, thả lỏng lại lấy lòng đối phương.

Nhiệt tình của Tang Ninh cũng rất yên tĩnh, nhưng lại như thể có thể kéo dài vô tận.

Khi Thẩm Thính Vãn mệt mỏi, thích thả lỏng như vậy, Tang Ninh sẽ dốc lòng thoả mãn.

Thẩm Thính Vãn thích trêu đùa Tang Ninh trên giường.

Tang Ninh rất ngoan, tuy xấu hổ nhưng luôn phối hợp đủ các tư thế, năng lực học hỏi cũng rất nhanh.

Yêu nhau đã lâu, nhưng có một số chuyện sẽ chẳng bao giờ thấy chán, vẫn hệt như thời kì yêu đương mặn nồng.

Sau khi lăn lộn, Thẩm Thính Vãn thật sự không còn chút sức nào.

Nhưng lúc này cô không cần nghĩ gì hết, chỉ chìm trong giấc ngủ yên ổn.

...

Tối thứ Sáu, Uý Tuyết lại tổ chức tiệc, địa điểm vẫn là quán bar của người bạn nọ.

Tang Ninh làm xong liền đến đón Thẩm Thính Vãn tan làm, sau đó cùng nhau đến quán bar.

Sau khi mua xe, việc đi lại thật sự tiện hơn rất nhiều, cho dù là công việc hay cuộc sống.

Cuộc sống của hai người thay đổi nhiều so với lúc một mình.

Tang Ninh sẽ đến quán bar cùng Thẩm Thính Vãn, Thẩm Thính Vãn sẽ đi chụp ảnh đường phố cùng Tang Ninh.

Hai người có rất nhiều điểm khác nhau, nhưng luôn thấu hiểu cho người kia.

Sau khi yêu nhau, thế giới của họ càng thú vị hơn, rộng lớn hơn.

Tối đó, Uý Tuyết còn gọi thêm hai người bạn nữa.

Sợ hai người kia không biết chuyện, nói năng bậy bạ, nên đã kể sơ qua chuyện của Thẩm Thính Vãn và Tang Ninh, "Người ta yêu đương thật lòng, đừng có nói nhăng nói cuội đấy."

Chuyện không vui trước đó vẫn khắc sâu trong tâm trí, lần đầu tiên Uý Tuyết thấy Thẩm Thính Vãn giận như vậy, thật sự không biết phải làm sao.

Quả nhiên gặp được người mình thích, chuyện gì cũng có ngoại lệ.

Cô mừng cho Thẩm Thính Vãn, cũng rất ngưỡng mộ.

Tang Ninh và Thẩm Thính Vãn đến hơi muộn, lúc này Uý Tuyết đã uống kha khá rượu, đang bị điều khiển bởi con ma men.

"Đến rồi à?"

Uý Tuyết tiến lên kéo hai người, "Uống rượu nào."

Tửu lượng của Tang Ninh đã tiến bộ hơn, hiện tại cũng miễn cưỡng uống được một ly, không "một ly đã gục" như trước.

Thẩm Thính Vãn vẫn cản, "Uống ít thôi."

Tang Ninh cười đáp: "Em biết chừng mực mà."

Thẩm Thính Vãn không nhịn được mà trêu đùa: "Lần trước em cũng bảo biết chừng mực, kết quả cứ dính lấy chị làm này làm kia đấy."

Tang Ninh: "..."

Cuối cùng Thẩm Thính Vãn uống nốt nửa ly còn lại của Tang Ninh, rồi để Tang Ninh uống nước hoa quả.

"Này!"

Uý Tuyết ngồi cạnh không nhìn nổi nữa, "Thẩm Thính Vãn!

Tôi nhịn hết nổi cậu rồi đấy.

Cậu cứ phải kích thích người ế như tôi à?"

Bạn bè trêu Uý Tuyết: "Ơ chị Tuyết, để em giới thiệu người đẹp cho chị nhé?

Chị cần không?"

Uý Tuyết: "Được, tôi đang thiếu người đẹp bầu bạn đây."

Bên này đang ồn ào cười nói, bỗng có người đi đến.

Mọi người quay ra nhìn, thấy một người phụ nữ cao ráo, khí chất lạnh như băng.

Sau khi nhìn rõ người kia, Uý Tuyết đột nhiên im bặt, không để ý đến cả ly rượu bên tay.

Thẩm Thính Vãn biết người phụ nữ trước mặt.

Họ là bạn thuở nhỏ.

Cô mỉm cười chào hỏi Lăng Phi, "Trùng hợp thế?"

Lăng Phi nói: "Tôi qua bên này dạo chơi."

Uý Tuyết im lặng hồi lâu bất ngờ lên tiếng: "Sếp Lăng còn dạo cả quán bar nữa cơ à?"

Lăng Phi là bạn nối khố của Uý Tuyết, rất nhiều bạn của Uý Tuyết đều biết Lăng Phi.

Lăng Phi cười hỏi: "Mọi người nói chuyện gì vui thế?"

Có người bạn bên cạnh đã ngà ngà say đáp: "Chị Tuyết cô đơn quá, cần người đẹp bầu bạn."

Lăng Phi nhìn Uý Tuyết.

Uý Tuyết: "..."

Tang Ninh cảm thấy không khí khác lạ, liền âm thầm hỏi Thẩm Thính Vãn, "Ai thế chị?"

Thẩm Thính Vãn nghĩ rồi đáp: "Người có thể trị Uý Tuyết."

...

Hôm sau là cuối tuần, Tang Ninh muốn để Thẩm Thính Vãn ngủ nướng, lúc rời giường cũng không làm ồn đến đối phương.

Thẩm Thính Vãn ngủ một giấc dài đến khi tự tỉnh.

Cô kéo rèm.

Lại là một ngày trời quang mây tạnh.

Tang Ninh đang xếp lại album ảnh trong phòng sách.

Cô đã in thêm một xấp ảnh mới.

Cô không nghe thấy tiếng bước chân, mãi đến khi Thẩm Thính Vãn khom lưng ôm lấy cô rồi kề bên tai phải hỏi: "Em làm gì đấy?"

Lúc ở nhà, Tang Ninh quen với việc không đeo máy trợ thính, Thẩm Thính Vãn sẽ luôn kề bên tai phải cô như thế.

Cô quay đầu nhìn, "Ảnh chụp lần trước."

Thẩm Thính Vãn ngồi xuống cạnh Tang Ninh, cùng nhau xem ảnh.

Cuốn album đã dày lên tự bao giờ.

Dạo trước, hai người ra ngoài dạo bộ chụp được rất nhiều ảnh.

Thẩm Thính Vãn lật xem, thấy một tập ảnh chụp bản thân, liền hỏi Tang Ninh, "Em thích tấm nào nhất?"

Tang Ninh buột miệng: "Ảnh chụp chị em thích hết."

Thẩm Thính Vãn véo má Tang Ninh, "Dẻo miệng."

Tang Ninh nói rất thật lòng.

Cô ra sức giải thích cho bản thân: "Không phải dẻo miệng."

Thẩm Thính Vãn hôn cô, ra vẻ nghiêm túc: "Dẻo."

Tang Ninh cười rạng rỡ hôn lại.

Thẩm Thính Vãn ôm Tang Ninh, tiếp tục sắp xếp album.

Tang Ninh cúi đầu kẹp tấm ảnh cuối cùng vào album, sau đó nghiêm túc gập lại.

Một cuốn album nặng trịch, ghi lại câu chuyện chẳng kể xiết – liên quan đến quá khứ, hiện tại, và rất nhiều tương lai phía trước của hai người.

...

Nắm tay em bước - Thanh Thang Xuyến Hương Thái.
 
Back
Top Dưới