Đô Thị  Năm Ấy Ở Ký Túc Xá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,385,415
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-tdzrDZ8r00ZvNMuUbNPnyEIArNkBGZsAqtc98Qi6gdZBllaSD2otDuoYbpdi5TU0nONko2pUI-fOg2Vv8PyyENLQc3LHEVicC6sxNI6k7T9RhvnbeLB7CLJ9wGLz3KK-gNPqqGPqQcvWPCT-odl9D=w215-h322-s-no

Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Tác giả: Minzii Hy
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Minzii Hy

Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ

Giới thiệu:

Trạch Dương và Bạch Tuấn Minh là đôi bạn oan gia ngõ hẹp vì hai bên phụ huynh là bạn bè tốt nên ở chung tầng chung cư, Từ nhỏ đã ghét nhau lại còn học chung cấp 1 cấp 2 lên cấp 3 lại chung phòng ký túc xá ở cùng nhau nên phát sinh những chuyện trái lý đời.

Yếu tố xoay quanh khung cảnh học cấp 3 của hai nhân vật chính.​
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 1: 1: Giới Thiệu Nhân Vật Chính


Bạch Tuấn Minh.

16 tuổi, cao 1m80
Học giỏi chăm chỉ vào học hành là trên hết tất cả mọi thứ, ở sạch sẽ ngăn nắp, da trắng vì suốt ngày ở nhà học bài, tính cách lúc nắng lúc mưa riêng với Trạch Dương thì lúc nào cũng bão tố, gương mặt khá tròn vì sở hữu hai má bánh bao giong mẹ nhưng nết khó chịu nhăn nhó giống ba.

————-
Trạch Dương
16 tuổi, cao 1m87
Học không giỏi nhưng chơi thể thao rất tốt đặc biệt là bóng rổ tương lai có vẻ sẽ hướng đến làm cầu thủ bóng rổ quốc gia.

Ngoại hình to khỏe cơ bắp vì suốt ngày chơi thể thao, tính cách hướng lung tung thích chọc người khác chửi nhất là Bạch Tuấn Minh.

Gương mặt! ừ thì đa số thằng nào chơi thể thao cũng đều đẹp Trạch Dương cũng thế.

Vào Truyện

Phòng 142 Bạch Tuấn Minh
Bạch Tuấn Minh nghe xong liền cảm ơn thầy giáo đầu hói trước mặt.

Thầy giáo nhìn cậu cau mày hỏi.

Không phải ngoài đấy có bảng thông báo sắp xếp học sinh vào phòng ký túc xá sao?
Ở ngoài nhiều người em không chen vào được nên đến đây hỏi thầy
Thầy giáo xua tay.

Được rồi em kéo hành lý về đúng phòng của mình đi
Bạch Tuấn Minh cúi đầu - vâng ạ, nói xong liền vật vả kéo vali đi vào ký túc xá của trường Thất Trung.

Vào khu ký túc xá nam lũ con trai năm nhất vừa vào trường nhốn nháo cả lên tìm phòng đùa giỡn chạy lung tung khắp nơi.

Đi một hồi cuối cùng cũng tìm thấy phòng 142 của cậu, bàn tay nắm lấy tay cửa vặn ngược mở ra bước vào liền thấy một tên đang sắp xếp đồ.

Cả hai nhìn nhau trông tên kia cũng khá ưa nhìn, hắn phối đồ rất đẹp tăng động còn đeo trên cổ tai nghe có vẻ là một tên biết cách sửa soạn ngoại hình theo phong cách trẻ trung.

Bạch Tuấn Minh nhìn tên kia gật đầu một cái mỉm cười nhẹ chào hỏi.

Xin chào tớ là Bạch Tuấn Minh
Tên nhóc kia cũng hớn hở vui vẻ đáp.

Còn tớ là Vương Âu Lỗi
//Vương Âu Lỗi? cái tên nghe như muốn đấm vào tai người nghe vậy //
Bạch Tuấn Minh sắp xếp đồ đạc một hồi thì lại có một tên nam nhân đi vào nữa,Tên này khá hướng nội rất ít nói ăn mặc rất nhẹ nhàng nhìn giống công tử nhà giàu tên là Trương Tiêu.

Ba người loay hoay sắp xếp đồ cuốn cuồng cả căn phòng.

1 tiếng sau cánh cửa 142 lại mở ra đây là thành viên cuối cùng của phòng 142 rồi, Vừa vào 3 người đều đặt ánh mắt lên thành viên cuối cùng này!.

Trạch Dương?
Bạch Tuấn Minh nói to kèm theo bộ mặt ngạc nhiên vừa không tin vào mắt.

Người cuối cùng này quen biết với Bạch Tuấn Minh! à không những quen biết mà còn ghét cay ghét đắng nữa chứ, tên này tên Trạch Dương rất đẹp trai dáng người đẹp.

Vừa thấy Bạch Tuấn Minh thì Trạch Dương cũng không khá ngạc nhiên vì lúc nãy xem danh sách ngoài kia có tên Bạch Tuấn Minh to đùng ở đấy.

Chỉ là biểu cảm như gặp phải tận thế của Bạch Tuấn Minh làm cậu khó chịu cau mày nói.

Cái tên này thái độ đó là ý gì vậy.

Vương Âu Lỗi nhìn hai người ngơ ngác hỏi
Hai người quen biết à, vậy tốt quá
Tốt cái rắm nhà cậu Cả hai đồng thanh.

Haizz chết tiệt đi đâu cũng gặp thằng này Trạch Dương vừa đi đến chỗ giường vừa nói.

Phải đấy Bạch Tuấn Minh và Trạch Dương biết nhau từ thời mới đẻ ra rồi.

Lúc mẫu giáo vì Bạch Tuấn Minh tiểu trong quần mà Trạch Dương chạy khắp nơi la lên trêu chọc Bạch Tuấn Minh là đồ tiểu trong quần
Lên cấp 1 vì một cái đồ chơi mà dành nhau đến khi Trạch Dương không dành được thì liền trêu chọc Bạch Tuấn Minh là đồ con nít khiến Bạch Tuấn Minh khóc nấc lên.

Lên cấp 2 chỉ thi thể dục không đạt nên Trạch Dương trêu chọc Bạch Tuấn Minh là Đồ yếu ớt như con gái
Cứ thế suốt 16 năm nay Trạch Dương đều trêu chọc Bạch Tuấn Minh là đồ ẻo lả mít ướt chỉ vì càng lớn da càng trắng còn thêm hai chiếc má tròn ủn kia mắt thì tròn vo đen.

// Sau này tên ẻo lả như cậu chẳng có ma nào yêu đâu //
Đây là câu nói khiến mùa hè năm thi chuyển cấp khiến Bạch Tuấn Minh không chịu đi ra ngoài chơi nữa vì thế lần này là đã gần 4 tháng cả hai không chạm mặt nhau gặp lại.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 2: 2: Cậu Cắn Tôi


Nè suốt mấy tháng hè cậu đi đâu vậy Trạch Dương đứng kế bên khìu khìu tay cậu hỏi.

Bạch Tuấn Minh hất mạnh tay ra liếc nhìn Trach Dương mặt tối sầm lại.

Liên quan đến cậu à
Gì chứ tôi chỉ hỏi cậu thôi làm gì mà thái độ vậy
Trương Tiêu quay đầu nhìn hai tên ồn ào này bất lực nói.

Hai người các cậu ra chỗ khác cãi nhau đi
Vương Âu Lỗi thấy thế liền cười cười nói muốn cùng nhau đi ăn trưa để tiện làm quen mới có thể giảm hoả khí xuống.

Đến căng-tin của trường, ở đây rất rộng hơn căng-tin ở trường cấp hai nhiều.

Các bạn nữ xung quanh đều hướng mắt về phía 4 người nói đúng hơn là đều hướng về phía Trạch Dương và Trương Tiêu.

Trạch Dương cười khoái chí vì vẻ đẹp của mình rất làm cậu hài lòng.

Bốn chúng ta hình như đều học cùng 1 lớp nhỉ Vương Âu Lỗi vừa nhai miếng gà trên miệng vừa nói.

Cùng lớp 5 Trương Tiêu trả lời.

Bạch Tuấn Minh chăm chăm vào điện thoại hình như đang nhắn tin với ai đó.

Trạch Dương nhìn Bạch Tuấn Minh một hồi //cái thằng khỉ này sao mấy tháng không gặp mà da mặt trắng lên nhiều vậy lại còn hồng nữa nhìn như cái bánh bao hấp ở nhà mình mới ăn lúc sáng nhỉ//
Bạch Tuấn Minh cậu ăn đi đừng nghịch điện thoại nữa Trạch Dương nói.

Bạch Tuấn Minh ngước lên nhìn cậu với ánh mắt viên đạn Liên quan đến nhà cậu à
Liên quan chứ
Bạch Tuấn Minh nhíu mày lại Gì cơ?
Trạch Dương móc điện thoại ra giơ trước mặt cậu, trên màng hình là đoạn tin nhắn mẹ của Bạch Tuấn Minh dặn dò Trạch Dương trông chừng cậu ăn uống đầy đủ.

Trong lúc Bạch Tuấn Minh hoang mang thì Trạch Dương lại mở tiếp đoạn ghi âm mẹ Trạch Dương nói rất lớn Tên tiểu tử con nhớ chăm sóc thằng bé Tuấn Minh đó biết chưa, con mà trêu thằng bé là mẹ ném hết đống huy chương đạt giải bóng rổ của con đó nghe không hả
Vương Âu Lỗi đờ người ra cảm thán.

Nhà hai cậu chắc thân nhau lắm nhỉ
Chỉ tại mẹ cậu với mẹ tôi mà cậu định làm theo thật à Bạch Tuấn Minh nói.

Trạch Dương gật đầu lia lịa Đương Nhiên
Thấy Bạch Tuấn Minh vẫn dán mắt vào điện thoại Trạch Dương liền lấy cái bánh bao trên bàn, tay kia đưa tới bóp miệng Bạch Tuấn Minh ra đưa bánh bao vào miệng Bạch Tuấn Minh.

Bạch Tuấn Minh bất ngờ bị bóp méo mó cả miệng liền giật nẩy lên cắng vào tay của Trạch Dương đau đớn la lớn lên khiến cậu hã hê cười khoái chí.

Cái thằng này Trạch Dương nghiến răng nói.

Bạch Tuấn Minh thấy không ổn liền đứng dậy bỏ chạy, một nguo đuổi một người chạy khắp cả sân trường Thất Trung.

Mẹ khiếp nhà cậu đứng lại
Tôi không có ngu mà đứng lại cho cậu đánh à
Dám cắn tôi cậu chết chắc rồi
Là do cậu bóp miệng tôi trước
Chạy một hồi Bạch Tuấn Minh liền nhanh chân chạy vào phòng ký túc xá 142 của mình dùng sức kẹp chặt cửa lại.

Trạch Dương dùng tay đẩy mãi không ra.

Bạch Tuấn Minh mở cửa mau
Không mở
Bốn tháng không gặp tên khỉ nhà cậu gan rồi nhỉ
Trạch Dương dùng sức lực chơi thể thao từ nhỏ hết sức đẩy mở toang cánh cửa ra làm Bạch Tuấn Minh ngã nhào ra sàn nhà.

Mồ hôi nãy giờ chạy mệt rã chảy rất nhiều, bị ngã vô thức nên cậu ngồi bệt hai chân dạng ra thở hổn hển.

Trạch Dương quay đầu khoá trái cửa.

Nè.

.

nè cậu khoá cửa làm gì chứ
Trạch Dương nhìn bộ dạng của Bạch Tuấn Minh đúng là làm người khác không kiềm chế được mà muốn thịt luôn vậy đó.

Tên khốn cậu xéo đi
Biết tô là tên khốn cậu còn chọc vào tôi
Là do cậu bóp miệng tôi
Trạch Dương đưa mắt nhìn xuống dừng lại ở nơi chính g*** h** ch*n của Bạch Tuấn Minh đang dạng ra.

Bạch Tuấn Minh nhìn phát là biết được Trạch Dương đang nghĩ gì trong đầu liền đứng bật dậy.

Thật ra trước đó vốn hai người như chó với mèo nhưng vẫn có thể gọi là bạn bè được chỉ là ngày tốt nghiệp cấp hai vào tối hôm ấy tại phòng thư viện.

Vốn Bạch Tuấn Minh định đến thư viện trả lại tất cả sách cậu mượn, đang đặt từng cuốn sách vào kệ thì từ đằng sau vang lên giọng nói.

Bạch Tuấn Minh cậu làm ở đây vậy
Quay đầu lại thấy Trạch Dương cậu liền tỏ ra ánh mắt ghét bỏ đáp.

Trả sách
Trạch Dương đi đến gần, xung quanh không còn học sinh nào nữa vì 10h đêm rồi đèn trong thư viện cũng tắt một nữa.

Càng bước lại gần thì Bạch Tuấn Minh càng nghe rõ mùi rượu trên người Trạch Dương liền ngạc nhiên hỏi.

Cậu uống rượu
Trạch Dương gật đầu.

Cậu điên à chưa đủ tuổi không được uống rượu đâu
Trạch Dương hình như say rồi! cậu nhìn Bạch Tuấn Minh một hồi từ trên xuống dưới rồi liền ngồi bệt xuống đất.

Bạch Tuấn Minh thấy vậy liền cúi đầu xuống nhìn cậu nhẹ nhàng hỏi.

Nè không sao chứ hay tôi đỡ cậu về nha
Tôi hình như không thích con gái
Bạch Tuấn Minh nghe xong không hiểu cái rắm gì hết.

Cái gì?
Trạch Dương ngước lên nhìn Bạch Tuấn Minh mà mấy năm nay cậu trêu chọc! nhìn kĩ cũng xinh thật trông rất giống cái bánh bao hấp.

Tôi! hình như
Bạch Tuấn Minh càng nghe càng không hiểu cái gì liền nhăn nhó hỏi.

Hình như cái gì
Đột nhiên Trạch Dương kéo tay Bạch Tuấn Minh xuống hôn vào môi của Bạch Tuấn Minh một cái rồi bỏ ra.

Bạch Tuấn Minh cậu liền giật mình vì hành động này rồi nghĩ đến câu Không thích con gái vừa nãy liền hiểu ra vô thức lùi về đằng sau miệng lắp bắp.

Cậu.

.

cậu cái tên khốn này cậu bị điên à mau tỉnh rượu lại cho ông đi
Trạch Dương đứng phóc lên tiến tới gần Bạch Tuấn Minh khiến cậu sợ hãi miệng liên tục nói.

Nè nè nè cậu đừng qua đây nha.

.

ông đây ghét cậu nhất đó, ông đây thích con gái không thích con trai đâu
Trạch Dương nghe xong phì cười lên.

Sau này tên ẻo lả như cậu chẳng có ma nào yêu đâu.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 3: 3: Hôn


Ẻo lả
Thì ra trong mắt tên Trạch Dương thì cậu vốn là ẻo lả nên mới hành động như vậy, Bạch Tuấn Minh đứng lên đá vào bụng Trạch Dương một cú rồi một mạch chạy về nhà.
Đó là lý do Bạch Tuấn Minh không chịu ra ngoài suốt tháng hè.

Hôm ấy Trạch Dương rất say nhưng não của cậu ta thì vẫn nhớ ra hành động hôm trước.
Chuyện bản thân thích con trai bị phát hiện rồi nên khi cậu khoá cửa Bạch Tuấn Minh mới lo lắng như vậy.
Bạch Tuấn Minh đưa hai tay lên trước phòng thủ miệng lắp bắp.
Tránh ra nha cậu đừng tiến tới đây coi như ông đây cắn cậu tôi xin lỗi được chưa đừng qua đây
Vốn cậu lúc trước chẳng sợ Trạch Dương như thế chỉ là sau cái đêm bốn tháng trước thì chắc chắn cái tên khốn họ Trạch bị bệnh thích động tay động chân với mình nên mới sợ như vậy.
Bạch Tuấn Minh đưa cánh tay về phía Trạch Dương van xin.
Nè tôi cho cậu cắn lại coi như hoà ha
Trạch Dương nhanh tay bắt lấy cổ tay Bạch Tuấn Minh kéo mạnh về phía mình.

Bạch Tuấn Minh bị kéo không kịp phản ứng gì thì tay Trạch Dương đã luồng qua eo cậu rồi.

Bạch Tuấn Minh xanh mặt tay chân sợ sắp rã ra dù sao cái tên này cũng cao hơn cậu 7cm lại còn cơ bắp to cao thế kia bị Trạch Dương ôm chặt sát vào người nhau.
Nói đi 4 tháng qua cậu đi đâu
Tôi..tôi làm gì có đi đâu, tôi ở trong nhà ôn bài cơ mà
Cậu nói cho tôi cắn lại cơ mà
Tên khốn nhà cậu cắn tay thì có cần đứng sát nhau vậy không
Trạch Dương phì cười nham hiểm nhìn Bạch Tuấn Minh, lúc trước bản thân cậu luôn chọc Bạch Tuấn Minh chửi vì muốn che giấu mình thích con trai nhưng bây giờ thì khác rồi, Bạch Tuấn Minh biết hết rồi thì không cần phải giấu nữa.
Dù sao bao nhiêu năm nay bị chửi là tên khốn rồi thì có khốn nạn thêm nữa chắc cũng không sao.
Cậu đưa tay ra sau gáy giữ chặt đầu Bạch Tuấn Minh rồi hôn lên môi của cái bánh bao hấp này.
Ở sau hành làng chuyền ra tiếng nói Dạo này mấy đứa học sinh năm nhất yêu sớm rất nhiều mới ngày đầu nhập học đã bị thầy giáo vụ bắt được 2 cặp đôi rồi
Đầu lưỡi Trạch Dương bắt đầu luồn lách vào trong miệng Bạch Tuấn Minh....bởi vì bị tay của Trạch Dương giữ chặt ở sau gáy nên cố mãi cũng không nhút nhít được.
Môi với lưỡi bị Trạch Dương chơi cho đã suốt 2 phút rồi sắp ngạt thở đến nơi.

Bởi vì chiều cao nên Trạch Dương chỉ cần cong đầu gối lên một chút là đùi của Trạch Dương đã chạm chặt vào thứ ở chính g*** h** ch*n Bạch Tuấn Minh.
Ư...ưm
Vô thức tự nhiên phát ra thứ âm thâm kì cục này làm cậu xấu hổ muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Tay của Trạch Dương không đứng yên nữa mà bắt đầu sờ mó lung tung,Bạch Tuấn Minh thầm nghĩ cũng may phần cái tên khốn này sờ là ở phía trên.
3 phút hơn rồi chờ Bạch Tuấn Minh ngạt thở sắp ngủm rồi mới chịu buông cả người cậu ra.

Tay chân cậu mềm nhũn nước bọt còn nhếc nhép trên môi quần áo xộc xệch ngồi bệt xuống sàn nhà.
Hôm nay phạt cậu không chịu chăm chú ăn cơm cho đàng hoàng đó lần sau ăn cho nghiêm túc vào
Tên khốn b**n th** Bạch Tuấn Minh nhìn xuống sàn nhà vừa nói.
Trạch Dương phì cười trả lời.
Tôi không ăn thịt trẻ chưa đủ tuổi cho nên cậu đừng làm tôi hứng lên
Nói xong liền mở đi ra để Bạch Tuấn Minh ngồi bệt đấy mãi.
Tới khi ba người cùng phòng về là đến đêm rồi.

Vừa vào đã thấy Bạch Tuấn Minh cuộn chăn khắp mình Vương Âu Lỗi liền nói.
Bạch Tuấn Minh cậu như vậy không nóng à
Không nghe tiếng trả lời.
Cậu ấy chắc ngủ rồi Trương Tiêu nói.
.....
Sáng hôm sau là buổi học đầu tiên bốn người đều ở lớp 5 nên cùng nhau đến lớp.
Vốn muốn ngồi cùng Vương Âu Lỗi lại bị Trạch Dương nhanh tay kéo xuống ngồi cùng với hắn, Vương Âu Lỗi và Trương Tiêu ngồi bàn trên hai người..
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 4: 4: Buổi Học Đầu Tiên


Một cô gái đi đến vỗ mạnh vào vai Trạch Dương khiến cậu và cã Bạch Tuấn Minh ngồi sát bên giật mình quay đầu lại nhìn cô gái trước mặt tóc dài xoăn đuôi rất xinh đẹp.

Thằng khỉ này sao cậu không đợi tôi đến trường hả Cô gái tức giận nói.

Trạch Dương đau đớn xoa xoa vai cau mày nhìn con nhóc trước mặt đau khổ nói.

Con nhỏ này sau đánh mạnh vậy
Bạch Tuấn Minh thấy liền híp mắt nhìn hai người bất lực //Thì ra là Triệu Sở Nhi //
Triệu Sở Nhi là con nhóc rất xinh đẹp có thể xem là bạn thân của Trạch Dương, con nhóc này khá thân thiệt nhưng lại hung dữ suốt ngày mắng người khác.

Triệu Sở Nhi nhìn qua Bạch Tuấn Minh cười tươi vui vẻ Hi Bạch Tuấn Minh thì ra chung lớp à
Nói xong liền phắc đi đến đầu bàn ngồi với đám con gái.

Bạch Tuấn Minh thắc mắc liền qua sang hỏi Trạch Dương Không phải cậu ấy học lớp 3 à sao lại qua lớp 5
Trạch Dương nhìn Triệu Sở Nhi rồi lại đưa mắt qua nhìn Bạch Tuấn Minh trả lời Hôm qua nó xin thầy giáo vụ chuyển lớp đấy
!
Vào lớp rồi thầy giáo bắt đầu đi vào!.

một người đàn ông trẻ bước vào lớp khoảng chỉ 25 tuổi thôi mọi người liền oà lên nói thầy giáo rất trẻ tuổi.

Bước lên bục giảng thầy giáo bắt đầu lên tiếng.

Chào các em thầy là Lâm Thiên Vũ 24 tuổi đang là giáo viên thực tập cũng là giáo viên chủ nhiệm 3 năm cấp 3 của các em
Cả lớp nhốn nháo lên.

Thầy giáo trẻ thật đó
Nhìn thầy ấy cũng khá đẹp trai nhỉ
Thầy ấy lớn hơn chúng ta chỉ 8 tuổi
Nhìn mặt thầy trẻ hơn lũ con trai trong lớp mình nhỉ
Thầy Lâm ho hai tiếng mọi người đều im lặng.

Chúng ta bắt đầu phân công chức vụ nha
Vâng ạ cả lớp đồng thanh.

Thầy Lâm bắt đầu nhìn danh sách lớp ấn tượng với một cái tên được ghi bằng bút bi vào có lẽ là chuyển lớp không kịp thêm vào danh sách nên mới ghi bằng bút bi, điều đáng để ý là điểm thi tuyển sinh cao nhất lớp//Triệu Sở Nhi//
Thầy Lâm đưa mắt nhìn cả lớp giọng nhẹ nhàng hỏi.

Bạn Triệu Sở Nhi là ai
Là em Cô dơ tay trả lời.

Ừm em là lớp trưởng, còn lớp phó học tập sẽ là bạn Bạch Tuấn Minh điểm thi cao thứ 2 trong lớp nhé
Triệu Sở Nhi nhìn thầy bằng nữa con mắt đang đứng trên bục giảng //Ông thầy này điên à ai muốn làm lớp trưởng chứ phiền muốn chết//
Thầy Lâm vô tình nhìn ngang Triệu Sở Nhi thấy cô đang nhìn mình với ánh mắt khó chịu liền mỉm cười ôn nhu hỏi.

Sao vậy lớp trưởng
Em không muốn làm lớp!.

Em không có quyền có ý kiến Thầy Lâm ngắt lời vừa mỉm cười vừa trả lời cô.

Cả lớp phì cười ồ lên làm Triệu Sở Nhi tức điên máu
//Lão già họ Lâm này bị điên à còn ngắt lời mình//
Trạch Dương ngồi cúi lớp cười ồ lên Sở Nhi cậu ta bị thầy chọc tức xù lông lên rồi
!.

.

Giờ ra về cũng trưa rồi cả trường đều nhào ra căng-tin trường ăn trưa.

4 nam 1 nữ 5 người cùng nhau đi ra ngoài đến căng-tin ồn ào, Vương Âu Lỗi vừa cầm khay cơm vừa hỏi Triệu Sở Nhi.

Nè cậu thi điểm cao lắm à
Cũng tạm thôi
Từ xa vang vọng lên một tiếng rất to.

Triệu Sở Nhi
Cả căng -tin đều quay đầu nhìn ra là thầy Lâm gọi cô, Triệu Sở Nhi cười khổ nhìn mọi người xung quanh.

Em đến phòng giáo viên bây giờ đi
Thầy Lâm nói xong liền quay đầu đi luôn! còn mọi người trong căng tin liền ồ lên khen thầy giáo thực tập mới vào rất đẹp trai.

Cô liền đi theo sau bỏ lại 4 người ở căng tin.

Vương Âu Lỗi lắc đầu Haiz chắc thầy ấy ghim lớp trưởng lớp mình rồi nhỉ
Trạch Dương nhìn hai người đó phì cười lắc đầu //hai người này luôn là vậy mà//
Bạch Tuấn Minh theo thói cũ vừa ăn vừa nghịch điện thoại, vừa ngước lên đưa muỗng cơm vào miệng thì nhìn Trạch Dương luôn nhìn chằm chằm vào cậu liền ớn lạnh sống lưng vô thức tắt điện thoại để sang một bên.

Lúc này Trạch Dương mới chịu nhìn sang chỗ khác.

Bạch Tuấn Minh ăn ngốm nghiến cho nhanh hết cơm trong khay //cái tên b**n th** này//
!.

.

Triệu Sở Nhi đi theo sau lưng Lâm Thiên Vũ trên hành lang rồi cả đi vào phòng giáo viên.

Cô đứng cách rất xa Lâm Thiên Vũ không kiên nhẫn hỏi Thầy gọi em vào có việc gì à
Thầy Lâm nhìn cô đứng xa thì phì cười đi đến cánh cửa đóng khoá kéo rèm lại.

Thầy làm gì vậy
Thầy Lâm đi bước chân đến gần cô vừa nói.

Lâu rồi không gặp thái độ của em cũng khác đi rồi nhỉ
Triệu Sở Nhi nhìn Lâm Thiên Vũ bước đến liền vô thức lùi lại lắp bắp trả lời Chẳng có gì khác hết cả em nói cho thầy biết bây giờ thầy là thầy giáo cho nên hành động chuẩn mực một người thầy đi
Thầy Lâm không nói gì liền lướt qua cô đi đến bàn làm việc của anh lấy một sắp giấy đưa lên trước mặt Triệu Sở Nhi.

Sợ cái gì, thầy gọi vào đây là để đưa em danh sách cho các bạn trong lớp điền vào thông tin kế hoạch sống cá nhân hằng ngày thôi
Triệu Sở Nhi bước đến cầm lấy rồi nhanh chân định chạy cửa ai mà ngờ Lâm Thiên Vũ nhanh chân kéo cô lại gần áp sát vào cửa phòng.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 5: Chương 5


Triệu Sở Nhi bất lực ngước lên nhìn Lâm Thiên Vũ, cô không biến sắc không sợ hãi cũng chả thèm trốn nữa mà phì cười nhưng nụ cười có phần ghét bỏ, Triệu Sở Nhi nói.
Sao nào thầy muốn làm gì
Thầy Lâm nhìn gương mặt của Triệu Sở Nhi lâu rồi vẫn chưa gặp...hơ quả là cái thái độ tự tin không sợ ai đó của cô vẫn không thay đổi gì hết.
Còn giận sao
Triệu Sở Nhi nghe câu này của Lâm Thiên Vũ liền rơi vào trầm tư một lúc.

Cô không giận con người trước mặt này, cô không thèm giận chỉ là đã lâu trước đó đã khẳng định cả hai không có quan hệ gì hết nên đã không có quan hệ thì giận làm gì với một người lạ chứ.
Em với thầy có gì để phải giận nhau à?
Nói xong liền hất tay Lâm Thiên Vũ ra rồi nhanh chóng đi mất để anh đứng đó nhìn con nhóc 16 tuổi ghét bỏ mình đi mất mà không làm gì được.
Triệu Sở Nhi vừa đi trên hành lang vắng kẻ đi lại, trên tay còn cầm sắp giấy tờ.

//Tại sao Lâm Thiên Vũ được làm thầy giáo thực tập nhanh vậy? lại còn đến trường Thất Trung //

....
Triệu Sở Nhi và Lâm Thiên Vũ quen biết nhau lúc cô vừa vào lớp 9, Triệu Sở Nhi vốn rất xinh đẹp lại còn phát triển cơ thể sớm hơn bạn cùng lứa nên lúc lớp 9 nhìn cô không hỏi tuổi thì cứ nghĩ đã 18 tuổi rồi.
Cũng vì vấn đề này mà Lâm Thiên Vũ năm đấy mới lầm tưởng tuổi tác thật của Triệu Sở Nhi mà luôn tiếp cận cô, chỉ là cái tên này vốn háo sắc sao lại học nghành giáo viên vậy chứ.
Lúc biết được tuổi thật của Triệu Sở Nhi thì lúc đó cũng đã gần nữa năm quen biết nhau rồi may mà vẫn chưa làm gì trẻ chưa đủ tuổi mới khiến Lâm Thiên Vũ thoát kiếp ở tù.

Biết được tuổi thật của Triệu Sở Nhi nhưng anh vẫn theo đuổi cô, dùng sắc không được thì dùng kiến thức dậy học cô suốt một thời gian khiến 1 trẻ một lớn rơi vào mối quan hệ mập mờ.

Vốn đang yên ổn thì Lâm Thiên Vũ vào ngày cô sắp thi tốt nghiệp cấp hai thì biến mất không chút tâm hơi gì lúc đó Triệu Sở Nhi liền nhận ra bản thân bị Lâm Thiên Vũ lừa dối rồi.
Ai mà ngờ vừa bước vào trường mới thì lại gặp ngay cái tên háo sắc nghề nghiệp giáo viên đó.
Đang đầu óc trên mây thì Trạch Dương từ đâu chạy đến la lớn Triệu Sở Nhi làm cô giật mình quay đầu lại.
Cái thằng khốn này điên à
Trạch Dương nhìn xung quanh th* d*c đứt hơi vừa đưa cái bánh mì sữa trên tay cho cô vừa hỏi.

Thầy Lâm đâu
Triệu Sở Nhi cầm lấy chiếc bánh trả lời Trong phòng giáo viên
Cô quay đầu phía sau nhìn sau lưng Trạch Dương không có ai rồi đưa mắt nhìn cậu nói Bạch Tuấn Minh đâu
Cậu ta đi về ký túc xá rồi
Trạch Dương cậu bớt trêu chọc Bạch Tuấn Minh đi dù sao cũng lên cấp ba rồi phải giữ hình tượng cho cậu ấy nữa
Trạch Dương gõ mạnh vào đầu cô chửi Tớ có trêu chọc cậu ta đâu chứ
Triệu Sở Nhi nhăn mặt xoa đầu đá vào đầu gối Trạch Dương một cái cau mày trả lời.
Suốt từ nhỏ đến lớn không phải cậu luôn trêu Bạch Tuấn Minh sao cái thằng khốn này
Triệu Sở Nhi quay đầu lại định đi tiếp thì thấy ngay Bạch Tuấn Minh ở phía trước đang đi với Vương Âu Lỗi vui vẻ nói chuyện.
Ơ cậu ấy kìa
Trạch Dương ôm cái đầu gối đau đớn của mình mặt nhăn như khỉ vì đau nhìn lên phía trước theo hướng chỉ tay của Triệu Sở Nhi.
Bạch Tuấn Minh vui vẻ nói chuyện với Vương Âu Lỗi còn thoải mái để Vương Âu Lỗi khoác vai nữa thế mà lại luôn khó khi nhìn thấy cậu rồi.
Có lẽ Bạch Tuấn Minh luôn hoà đồng với mọi người ngay cả khi gặp Triệu Sở Nhi thì cậu ấy vẫn có thể thoải mái nói vài câu chỉ mỗi trên đời này Trạch Dương là người duy nhất mà Bạch Tuấn Minh tránh xa ghét bỏ.
Triệu Sở Nhi kéo tay Trạch Dương lên Đi ăn lẩu không tớ bao
Ây con nhỏ này vừa ăn cơm cơ mà
Vừa kéo Trạch Dương đi vừa trả lời Thằng khốn này lúc nãy không thấy tớ chưa kịp ăn à ..
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 6: 6: Chẳng Thèm Thích Cậu


Một lúc sau cả hai cùng đến một quán lẩu gần trường, cái không khí đầy mùi đồ ăn trong tiệm dễ làm bụng người ta đói meo cả lên, hôm nay quán đông khách thật đấy! à không hình như quán lẩu này lúc nào cũng đông khách như thế mà nổi tiếng khắp khu phố vì lẩu rất ngon nên đông khách là chuyện thường tình.

Hôm nay trong quán nhiều học sinh thật đấy chắc có lẽ là đầu tháng nên các vị phụ huynh vừa cho tiền sinh hoạt nên lũ này mới có tiền ăn phung phí vậy đó rồi cuối tháng lại đua nhau đến cửa hàng tiện lợi mua mì gói.

Ngồi rất lâu cuối cùng nồi lẩu cũng được nhân viên của quán mang đến bàn của Trạch Dương và Triệu Sở Nhi.

Trạch Dương vừa cho thịt vào nồi vừa hỏi.

Nè sau này cậu tính làm sao đây
Làm sao chứ Triệu Sở Nhi bỏ miếng thịt vào miệng nhai trả lời.

Thì là chuyện của thầy Lâm làm chủ nhiệm lớp mình đấy
Miếng thịt dai nóng hổi còn trong miệng chờ nuốt xuống cô mới trả lời lại cậu.

Bình thường thôi dù sao thầy ấy cũng là giáo viên thực tập rồi chắc không làm gì mình đâu với cả Triệu Sở Nhi nói tiếp Chuyện của mình với thầy ấy qua lây rồi cơ mà

Trạch Dương ngấu nghiến đống thịt và rau trong miệng gật đầu gật đầu Ừm ừm cũng đúng
Ăn từ từ thôi cái thằng này
!.

Ăn no nê xong ai về ký túc xá của người đấy.

Cả hai luôn dính nhau như vậy từ hồi còn chơi chung xóm rồi vì thế có lẽ nếu người nào không chơi chung với hai người họ thì rất dễ hiểu lầm họ là một đôi nhưng đâu ai biết được lối sống và tư tưởng của hai người khác nhau hoàng toàn.

Đối với Trạch Dương thì luôn ít hành động phóng khoáng với bạn bè nên cũng chẳng thể phân biệt được cậu thích ai, mấy đứa chơi chung còn nói Trạch Dương không biết yêu đương.

Còn riêng Triệu Sở Nhi từ nhỏ đã không hứng thú với mấy thằng nhóc bằng tuổi trông rất trẻ con không trưởng thành bằng cô.

Vừa mở cửa phòng 142 ra đã thấy Bạch Tuấn Minh ngồi gọn gàng chăm chú học bài đến cả cánh cửa mở ra cũng không thèm ngó là ai về.

Trạch Dương cởi áo khoác ngoài ra Cậu vừa về đã ngồi vào bàn học rồi à
Vừa nói vừa nằm lăn xuống giường sát bên.

Lúc sáng các thầy cô có giao bài tập kiểm tra năng lực đầu năm cơ mà Bạch Tuấn Minh mặt lạnh trả lời.

Vương Âu Lỗi từ giường trên ló đầu xuống Nè Trạch Dương cậu không làm bài tập à
Trạch Dương nhắm mắt xua xua bàn tay của mình giọng ể oải Ây da biến đi ai mà rảnh rỗi làm mấy thứ đó chứ
Trương Tiêu nằm trên giường đọc sách cất giọng.

Cậu ấy giỏi thể thao sau này thi đấu tốt thì có thể đủ điểm đậu đại học rồi không cần chú tâm lắm vào sách vở
Trạch Dương nghe xong phì cười dơ ngón cái lên đồng tình Đúng rồi đấy xem như cậu thông minh
Vừa nói xong quay đầu sang ra phía ngoài đập vào mắt là thấy cái nồi và cái tủ lạnh mini liền trợn tròn mắt há hốc mồm ngồi bật dậy thốt lên.

Nè ai đem cái này vào phòng vậy không sợ thầy bắt hết một đám à

Giọng to làm cả ba người còn lại giật hết cả mình.

Đó là của tên Vương Âu Lỗi đấy lúc nãy vất vả mới lôi lên ký túc xá được mà Trạch Dương lại la lớn như ăn cướp thế kia.

Vương Âu Lỗi nhảy xuống chạy đến vội vàng bịt miệng Trạch Dương lại rón rén nói Cái tên này nói nhỏ thôi
Cậu không sợ thầy kiểm tra thấy sao
Bạch Tuấn Minh nhìn sang hai người tiếp lời.

Hình như thầy không kiểm tra đâu mà là một đám học sinh trong hội học sinh của trường đến kiểm tra đấy đến lúc đó nhờ bọn họ giữ bí mật là được
Đúng đúng Vương Âu Lỗi hài lòng gật đầu lia lịa.

Trương Tiêu cũng bỏ cuốn sách trên tay xuống nhìn họ nói.

Nhưng đó là học sinh gương mẫu mà có thể giúp chúng ta được không
Trạch Dương Không thử sao biết chứ
Cả ba người nhìn Trạch Dương với ánh mắt khó tả.

Không phải lúc nãy cậu vừa phản đối dữ dội lắm sao Bạch Tuấn Minh hỏi.

Ngôn Tình Sắc

Trạch Dương với gương mặt vô tội cười cười trả lời Tớ phản đối hồi nào chứ? lúc nãy là ngạc nhiên thôi có biết không hả
Cả bốn người nhìn nhau không nói lời nào thầm hiểu ý giữ lại tủ lạnh mini và cái nồi kia trong phòng.

Người nào việc nấy quay về chỗ cũ tiếp tục làm việc của mình nhưng cả bốn người trong đầu đều có chung một suy nghĩ //thế là được ăn lẩu trong phòng rồi//
Trạch Dương nằm xuống đưa mắt nhìn Bạch Tuấn Minh rồi nghĩ lại lời nói của Triệu Sở Nhi lúc chiều.

Haiz thôi thì chẳng trêu cậu ta nữa, cứ học chung 3 năm cấp ba nhưng những bạn học khác vậy.

.

chuyện bản thân có lẽ thích tên Bạch Tuấn Minh đó cũng gác sang một bên đi dù sao nhà trường cắm yêu đương sớm cho dù theo đuổi cậu ta cũng không được mà.

Coi như tôi xem cậu là bạn bè vậy, tôi chẳng thèm thích một thằng nhóc bằng tuổi nhưng ẻo lả như cậu! không thèm thích chắc chắn không thèm.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 7: Chương 7


Nhập học như thế xem ra rất ổn định, những ngày sau đó thái độ của Trạch Dương đối với Bạch Tuấn Minh rất bình thường giống như những người khác cùng lớp vậy.

Chỉ là chẳng hiểu sao cái lớp 5 này quá nổi bật toàn thành phần quậy phá sôi nổi chỉ mới hơn 2 tháng đầu nhập học mà hết vụ hai thằng nhóc học bá trong lớp đánh nhau chỉ vì cách giải bài toán, đặc biệt nhất vẫn là Vương Âu Lỗi nữa đêm trèo qua tường ký túc xá để gặp bạn gái làm chấn động cả trường vì lúc trèo ra vô ý ngã xuống người thầy giáo đi tuần tra nữa đêm.

Vì thế mà cũng kéo năng lực của thầy Lâm xuống theo làm thầy ấy đau đầu mấy tháng trời vì cái lớp nghịch ngợm như lũ trẻ mầm non.

Dù sao vẫn may mắn có Trương Tiêu điềm đạm nhất ngoan ngoãn lớp cũng làm thầy Lâm khá vui vẻ được một ít.

Vừa sáng ra 6h25 rồi còn đang chuẩn bị đến lớp, Bạch Tuấn Minh nhìn sang tên to tướng kia vẫn còn đang ngáy ngủ trên giường tiện chân đạp vào một phát lăn xuống đất cho hắn tỉnh ngủ.

Đầu óc của Trạch Dương quay như chong chóng ngó tới ngó lui vẫn ngước lên nhìn Bạch Tuấn Minh mơ mơ màng màng hỏi
Giờ này mấy giờ rồi
6h25 phút rồi

Nghe xong Trạch Dương cũng tỉnh táo hẵng đứng dậy luống cuống tìm quần áo banh cả cái phòng, Bạch Tuấn Minh bước ra phòng 142 rồi cũng tiện ngó lại nhìn một cái xem tên kia vội như chó đuổi mà ngán ngẩm chỉ biết lắc đầu rồi đi.

Trước khi đi còn không quên để lại một câu Dù sao cậu cũng đi trễ nên cứ thong thả mà đi
Vào tiết cũng 15 phút rồi Trạch Dương mới từ từ bước vào lớp với trạng thái còn rất thong thả theo lời của Bạch Tuấn Minh nói lúc nãy.

Thầy Chu này dạy môn Toán, vào trường cũng mấy chục năm rồi nên già rồi đầu còn hói bụng bia nhìn trông rất giống với nhân vật Doraemon nổi tiếng kia, trong trường hay gọi ổng là Lão Điên vì rất hung dữ hình như là đã như thế từ thời còn trẻ rồi.

Lão điên vừa nhìn thấy Trạch Dương xuất hiện trước cửa đã mắng hàng loạt các câu chửi thường ngày mà các giáo viên khác cũng thường dùng để mắng học sinh đi học trễ.

Sợ làm chậm trễ tiến độ tiết học nên lão điên cũng đành phải kêu Trạch Dương về chỗ ngồi.

Cậu mới sáng sớm đã bị chửi ù ù hết cả tai.

Trạch Dương về chỗ rồi cũng liền nằm xuống ngủ tiếp còn không quên quay sang nhìn Bạch Tuấn Minh chào buổi sáng một cái rồi mới ngủ.

Bạch Tuấn Minh nhìn cậu buộc miệng thốt ra Tên điên rồi lại tiếp tục nhìn lên bảng chăm chú nghe giảng.

Học hết 4 tiết khổ sở cả cái lớp uể oải hết đứa nào đứa nấy cũng nằm dài trên bàn chờ đến tiết học cuối cùng.

Truyện Xuyên Nhanh
Thầy Lâm bước vào lớp mấy đứa nó cũng bắt đầu thẳng lưng ngồi dậy.

Thầy Lâm Hôm nay chúng ta ôn đại khái bài học hôm qua rồi ngồi yên giải đề thôi

Nghe câu này xong cả cái lớp cũng thấy nhẹ nhõm hẵng.

Vừa đưa mắt nhìn xuống lớp lại thấy Triệu Sở Nhi cùng thằng nhóc học bá cùng bàn trao đổi giải đề liền ngứa mắt.

Thầy Lâm Mấy hôm trước vừa bắt gặp được một em trong lớp chúng ta yêu sớm nhỉ? thầy cảnh cáo các em lo học hành không được yêu sớm đấy biết chưa
Vương Âu Lỗi nghe chúng nổi đau của mình liền muốn ngay lập tức nhảy xuống sông luôn đi cho rồi vốn buổi tối hôm đó là gặp con em gái học Nhị Trung nhưng bị buộc tội là yêu sớm.

Còn cả lớp thì đầy dấu chấm hỏi trên đầu vì đột nhiên đang yên đang lành nhắc vụ yêu sớm làm gì.

Triệu Sở Nhi nhìn thầy Lâm trong lòng vẫn không ưa nổi cũng mở miệng nói thầm Tên điên
Trong lớp khá nhiều học sinh nam cho nên muốn tách chỗ đi đâu thì vẫn phải ngồi gần học sinh nam nên thầy Lâm cũng đành chịu nhìn Triệu Sở Nhi ngồi cùng bàn với nam sinh.

Trạch Dương vẫn ngồi nằm xuống bàn đột nhiên nghiên đầu một chút nhìn Bạch Tuấn Minh chăm chú giải đề vẫn không thể không cảm thán mà hỏi.

Bạch Tuấn Minh cậu không thấy mấy cái đề này rất tẻ nhạt à?
Cũng tạm

Trạch Dương ngồi thẳng lưng dậy cau mày khó hiểu hỏi Cũng tạm là sao chứ
Thật sự không phải đang trên lớp thì Bạch Tuấn Minh đã quay sang đá tên phiền phức trước mặt một trận ra trò rồi.

Đợi mãi cũng không thấy Bạch Tuấn Minh trả lời Trạch Dương liền lải nhải suốt bên tai, cuối cùng cũng không chịu nổi liền đặt bút xuống thở dài một hơi rồi quay đầu nhìn Trạch Dương với con mắt không thể nào bực bội hơn trả lời.

Tức là nó rất nhạt nhẽo nhưng tôi vẫn phải làm cậu hiểu không hả phiền chết đi được
Trạch Dương nhìn cái bánh bao hấp bốc khói trước mặt liền bật cười ha hả xem lẫn câu nói.

Cậu đừng tức giận nữa chả thấy đáng sợ gì hết
Cuối cùng vẫn nhận lại cái đạp chân đau điếng từ Bạch Tuấn Minh kèm theo một câu mắng.

Tên thần kinh.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 8: 8: Theo Dõi


Tiếng tin nhắn của Bạch Tuấn Minh vang lên, vừa nhìn điện thoại thì cậu liền đứng dậy lấy áo khoác rồi đi ra khỏi phòng.

Trạch Dương còn chưa kịp hỏi đi đâu thì Bạch Tuấn Minh biến mất rồi, vốn chẳng để ý làm gì nữa nhưng Vương Âu Lỗi bên cạnh chậc lưỡi hai tiếng rồi nói.

Chắc là đi hẹn hò với chị khoá trên rồi
Nghe xong Trạch Dương tỉnh ngủ hẵng ngồi dậy nhìn Vương Âu Lỗi hỏi.

Cậu nói gì
Cậu không biết à hình như Bạch Tuấn Minh cậu ấy đang làm quen với chị học 11 đấy
Nói xong lại phán thêm ba từ Rất xinh luôn
Đang định đứng dậy đi theo thì khựng lại //mặc kệ cậu ta, mình đã nói là không thèm thích cậu ta nữa rồi mà//
Trạch Dương liền nằm úp mặt xuống!.

chưa đến 3 giây thì đứng dậy nhanh chóng đi ra khỏi phòng luôn.

Haiz mặc kệ là chị gái xinh hay không xinh dù sao thì ông đây đến trước ai cho dành Bạch Tuấn Minh của tôi cơ chứ.

Vương Âu Lỗi giật hết cả mình nhìn phía cánh cửa nói Lúc thì nằm lúc thì đứng.

.

Trạch Dương bị sao vậy
Trương Tiêu đang đọc sách mặt không thay đổi gì hết trả lời.

Chắc đi xem chị khoá trên có xinh hay không
Vương Âu Lỗi !.

.

Trạch Dương lén lén lút lút đi theo sau lưng Bạch Tuấn Minh đi đến quán nước gần trường rồi cậu đi vào trong ngồi cùng bàn với một cô gái.

Trạch Dương đứng ngoài quán nhìn lén hai người họ, nhìn kỹ một chút thì gương mặt chị gái kia đúng là rất xinh.

Cậu bĩu môi chê bai Xinh thì sao dù sao tôi cũng hôn cậu ấy trước cơ mà
Ngồi chưa lâu thì Bạch Tuấn Minh đứng dậy đi vào bên trong quán có lẽ là đi vệ sinh, nhân cơ hội này Trạch Dương lén vào quán đi thẳng vào nhà vệ sinh nam.

Cúi đầu xuống nhìn từng phòng vệ sinh để xem đôi giày Bạch Tuấn Minh đang ở phòng nào mỏi hết cả cổ, đang cúi xuống tự dưng phòng này cánh cửa mở ra.

Một ông chú nhìn Trạch Dương đang cúi xuống đất như con ếch mà không giấu nỗi ánh mắt phán xét kì lạ.

Chờ ông chú đó đi ra rồi cậu mới dám nói nhỏ.

Nhìn cái gì chưa thấy trai đẹp à
Bò lên phòng tiếp theo là đôi giày thể thao màu đen trắng quen thuộc thì cậu mới phì cười đứng phóc dậy chờ cánh cửa mở ra.

2 phút sau thôi cánh cửa động đậy hé ra khoảng một gan tay thì Trạch Dương nhanh chóng nắm lấy tay cửa đi vào trong nhanh chóng đóng khoá cửa lại.

Động tác rất nhanh cứ như tên trộm hành nghề lâu năm vậy làm Bạch Tuấn Minh chưa kịp phản ứng lại thì bị Trạch Dương bịt miệng để không la lên.

Khi xác định được đối phương rồi cậu mới bỏ tay ra, miệng Bạch Tuấn Minh cũng nhanh chóng hoạt động chửi.

Trạch Dương cái tên điên cậu làm gì vậy
Cậu xù lông lên nhìn cái tên to tướng trước mặt, Trạch Dương thì rất bình tĩnh áp sát Bạch Tuấn Minh vào góc tường tay phải chóng ngang nói.

Cậu dám yêu sớm không nghe lời thầy Lâm dặn dò à
Bạch Tuấn Minh không kiên nhẫn cau mày tức giận đáp Yêu sớm cái rắm rõ ràng là tôi đang ôn bài mà
Trạch Dương cười cười tiến gần gương mặt của mình đến gần gương mặt non choẹt đang tức giận của Bạch Tuấn Minh nói nhỏ.

Ai tin cậu chứ
Thằng nhỏ bị tên này trêu cho tức muốn nổ tung nên chỉ muốn đá cho một phát vào mặt của hắn! cuối cùng vẫn ráng bình tĩnh đáp lại.

Ai cần cậu tin, tránh ra
Nói xong định đẩy tay của Trạch Dương ra đi ai mà tên này ăn cái giống gì mà tay có lực mạnh đến thế đẩy mãi không ra.

Trạch Dương móc ra chiếc điện thoại trên màng hình là tấm ảnh lúc nãy vừa chụp khi Bạch Tuấn Minh ngồi cùng với chị gái kia.

Cậu cười hà hà nham hiểm đung đưa cái điện thoại trước mặt Bạch Tuấn Minh mãn nguyện đắc ý nói.

Nếu tôi đưa tấm hình này cho thầy Lâm thì cậu nói thử xem thầy Lâm tin ai
Bạch Tuấn Minh cau mày hễ tức giận là hai bên má đỏ lên như bốc lửa mắng Muốn gì đây
Trạch Dương nhìn cậu một hồi!.

tự nhiên nhìn xong lại không nhịn được nữa đưa ra yêu cầu.

Hôn tôi một cái rồi sẽ không đưa tấm ảnh này cho thầy Lâm nữa
Cứ nghĩ chắc trong bụng Bạch Tuấn Minh nào chịu lời đề nghị này của mình nên cũng chẳng trông chờ gì không ngờ Bạch Tuấn Minh lại đưa tay kéo cổ áo của Trạch Dương xuống nhón chân lên một chút hôn lên môi của Trạch Dương một cái.

Trạch Dương !.

.

Bạch Tuấn Minh nhanh chóng giật lấy điện thoại rồi xoá tấm ảnh đi liếc nhìn Trach Dương hầm hực nói.

Được chưa? tránh ra đi

Trạch Dương hoàn hồn lại nhìn cậu cong môi cười lên nhẹ giọng đáp lại.

Gì chứ tôi nói hôn sẽ không đưa tấm ảnh cho thầy Lâm chứ đâu nói sẽ để cậu đi đâu nhỉ
!.

.

Cạn lời rồi cái tên này mặt dày quá rồi, Bạch Tuấn Minh không thích ở trong không gian hẹp nếu ở lâu sẽ bức bối trong trường tâm lý sẽ dễ khóc cũng có thể xem như gần giống với chứng sợ không gian hẹn lại cộng thêm bị Trạch Dương trêu nãy giờ trong người bực bội phát điên lên rồi.

Trạch Dương nói tiếp.

Cậu hôn tôi một cái nữa tôi sẽ thả cậu đi! hứa đấy
Bạch Tuấn Minh khó chịu cọc cằn trả lời.

Cậu bị điên à bộ thích hôn lắm sao? tìm người khác đi
Không cần cậu đồng ý hay không nữa Trạch Dương này vốn bản chất thích làm theo ý mình sẵn rồi, trực tiếp cúi xuống hôn Bạch Tuấn Minh luôn.

Vì nụ hôn trước bất ngờ nên kết thúc cũng rất nhanh, nhưng bây giờ thì khác Trạch Dương cố tình hôn rất lâu ngọ ngậy bên ngoài rất lâu.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 9: 9: Đi Trễ


Bạch Tuấn Minh nhân cơ hội Trạch Dương không để ý liền nhúc nhích đạp thẳng cậu ta xa rồi nhanh chóng chạy đi mất cũng không thèm để ý tên kia có đi bị cú đạp của mình mạnh quá mà ngất luôn không.

Trạch Dương quằn quại ôm bụng đau đớn một lúc rồi phì cười cảm thấy bản thân lúc vừa rồi quả thật giống cầm thú thật.

Khi Trạch Dương đi ra đã không thấy Bạch Tuấn Minh cùng chị gái xinh gái kia ở trong quán nữa có lẽ cậu ấy đã kéo chị gái kia chạy mất hút rồi.

Đến đêm ký túc xá đã đóng cửa rồi thì Bạch Tuấn Minh mới lén lút trèo tường đi vào ký túc xá mở cửa phòng 142 ra xung quanh tối mịt mọi người có lẽ ngủ hết rồi.

Đang định trèo lên giường thì quay đầu về phía giường của Trạch Dương đập vào mắt cậu là tên điên này vẫn ngồi trên giường nhìn cậu lén la lén lút từ nãy đến giờ.

Bạch Tuấn Minh giật cả mình ngồi bệt xuống đất vừa mắng vừa cố gắng chỉnh giọng nhỏ nhất.

Tên điên này cậu không ngủ ngồi đây mở mắt bắt vong à
Trạch Dương mặt tỉnh bơ đáp.

Cậu đi ôn bài gì đến giờ này mới về vậy
Bạch Tuấn Minh leo lên giường rồi thốt một câu liên quan cái rắm gì đến cậu nói xong liền cuộn tròn mình vào chăn luôn.

Trạch Dương !.

.

Trạch Dương nhìn chằm chằm vào cái cục đang cuộn tròn trên giường kia híp mắt nghi ngờ rốt cuộc cậu ta làm gì mà giờ này mới về, ai đời lại cô nam quả nữ ôn tập từ chiều đến tận đêm khuya.

Tự mình nghĩ xong tự mình cảm thấy tức giận mà chả làm gì được.

Sáng hôm sau loa phát thanh trong ký túc xá liền phát lên giọng của ông thầy giáo dậy thể dục được các anh chị đời trước chuyền nhau cái biệt danh cho ông thầy giáo này là Sói điên
Tiếng trong loa phát thanh ê nhức hết cả đầu cái gì mà vì tương lai sau này vì đất nước kính yêu phải học thói quen dậy sớm!
Vương Âu Lỗi cuối cùng cũng ngồi bật dậy mắng một câu Dậy sớm thì liên quan cái rắm gì đến tổ quốc chứ
Trương Tiêu đứng ở dưới đang chuẩn bị sách vở nói.

Mau dậy đi không là trễ đó
Vương Âu Lỗi nghe đến đây nghĩ tới cảnh bị sói điên cho một trận giáo huấn liền tỉnh ngay lật đật đi thay đồ cùng Trương Tiêu đi ra còn để lại một câu.

Hai cậu từ từ dậy dù sao chắc chắn hai cậu cũng bị muộn thôi hahaha
Bạch Tuấn Minh !
Trạch Dương !.

Bạch Tuấn Minh uể oải lăn qua lăn lại trên giường còn Trạch Dương cũng miễn cưỡng đi xuống giường vừa cởi áo thun ra thay áo đồng phục nhìn Bạch Tuấn Minh còn ngái ngủ nhẹ nhàng nói.

Nè cậu mau dậy đi trễ rồi
Đi trước đi
Trạch Dương nghe xong liền nhảy phóc lên giường bánh bao nhỏ đè lên cậu cười cười nói lớn.

Cậu không dậy là tôi đè cậu ra!.

Chưa kịp nói hết thì Bạch Tuấn Minh đạp thẳng cậu xuống giường tức giận đứng dậy cầm đồng phục thay Mới sáng sớm giở trò b**n th** à cậu mau lượn đi
Trạch Dương cười lớn ha hả vừa chạy đi ra khỏi phòng.

.

Quả thật Bạch Tuấn Minh đến muộn bị sói điên chửi cho bay hồn khỏi thân!.

Vương Âu Lỗi và Trạch Dương nhìn ra phía cửa ôm bụng cười nhìn Bạch Tuấn Minh bị chửi.

Mấy đứa trong lớp chỉ biết nhìn mà lắc đầu cảm thán để lại một câu trong đầu: Bạn Tốt!.

.

Đến khi bánh bao nhỏ được thả ra thì cũng đã gần trôi qua một tiết dậy rồi, ngồi trên ghế mà đầu cứ vang vang lên tiếng chửi của sói điên vừa nãy.

! Thế này thì bản thân thảm quá rồi ai mà ngờ hôm nay chỉ có một mình cậu đi trễ nên sói điên mới hăng như vậy.

Giờ tự học Triệu Sở Nhi quay đầu xuống nhìn Bạch Tuấn Minh hỏi.

Nè Bạch Tuấn Minh cậu còn sống không vậy
Cậu lắc đầu xua tay lia lịa.

Không ổn chút nào hết tí nữa là hồn cũng bay theo tiếng chửi rồi
Vương Âu Lỗi cũng quay đầu lại hóng hớt chuyện cười cười nói.

Hôm qua cậu ngủ trễ lắm à
Đúng rồi
Trạch Dương đang ngủ gục đầu xuống cánh tay trên bàn từ từ nghiên đầu nhìn Bạch Tuấn Minh hỏi Cậu ăn sáng chưa đấy
Bạch Tuấn Minh nhìn tập đề trên bàn vừa trả lời.

Chưa ăn
Trạch Dương lục lọi trong ngăn bàn móc ra một túi bánh bao thịt đưa qua cho Bạch Tuấn Minh.

Ăn đi tôi mua cho cậu đó
Bạch Tuấn Minh vẫn còn giận chuyện hôm qua liền nhanh chóng từ chối.

không ăn
Vương Âu Lỗi từ bàn trên lại quay đầu xuống hớn hở nhìn Trạch Dương nói.

Tôi chưa ăn nè cậu cho tôi đi
Trạch Dương thốt một câu Lượn ra chỗ khác chơi đi nói xong liền đặt bánh bao lên đùi của Bạch Tuấn Minh.

Ăn đi đừng có bướng nữa
Cậu nhìn cái bánh bao to to tròn tròn trên đùi mình cũng chỉ đành cầm lấy để trong ngăn bàn mình rồi thốt ra hai từ.

Tên điên
Trach Dương cúi mặt xuống bàn nghe bánh bao nhỏ mắng mình liền mỉm cười thút thít //nhưng mà tên điên này thích cậu nhất//.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 10: 10: Đau Hả


Triệu Sở Nhi nhìn Trạch Dương lắc đầu chật chật hai cái rồi khinh bỉ quay đầu lên.

Giờ tự học mà sói điên cứ loanh quanh dãy hành lang kiểm tra trật tự lớp làm học sinh không đứa nào dám ho he gì chỉ sợ nhúc nhích một cái là rơi thẳng xuống địa ngục nghe lão ta tụng kinh nữa ngày mất.

Thầy Lâm đi ngang đứng ngoài cửa lớp ló đầu vào nhìn Triệu Sở Nhi, cô biết thầy ấy đang ở trước cửa nhưng giả vờ như không thấy cứ cắm đầu vào tập đề trên bàn //Tên này bị gì vậy//
Nhìn mãi mà Triệu Sở Nhi cũng không nhìn lấy anh một cái liền nãn sức mà thay đổi mặt lạnh nghiêm túc đi luôn.

Nguyên lớp chẳng biết thầy chủ nhiệm làm cái trò gì cứ ló đầu loay hoay một lúc rồi tự dưng bỏ đi, ai cũng nhìn thầy chỉ có mỗi Triệu Sở Nhi là không nhìn.

Vương Âu Lỗi chờ thầy đi qua khuất xa liền nhón nhón chân chạy lên chỗ Triệu Sở Nhi cười cười đưa tờ đề toán số lên bàn hỏi.

Lớp trưởng cậu giảng tôi bài này lại đi
Triệu Sở Nhi nhìn vào toàn là dạng bài bình thường cơ bản chẳng có gì khó hết liền liếc nhìn tên ngốc trước mặt muốn đấm cho vài phát.

Học hành kiểu này sao Vương Âu Lỗi leo lên trường Thất Trung hay vậy.

Cô chỉ đáp một câu Xuống hỏi Trương Tiêu đi cậu mà còn ở đây là tôi không giữ được mạng của cậu đâu
Vương Âu Lỗi nhíu mày năn nỉ Cậu ta không chịu bày tôi gì hết chỉ có lớp trưởng xinh đẹp là tốt bụng cậu bày tôi đi
Lượn xuống hỏi lớp phó học tập đi
Vương Âu Lỗi bĩu môi lón nhón đi xuống cuối bàn chưa kịp nói gì thì Bạch Tuấn Minh liền nói.

Lượn ra chỗ khác chơi đi ông đây đang giải đề không rảnh đâu
Vương Âu Lỗi !.

Trạch Dương ngồi sát bên phì cười thút thít.

Bánh Bao nhỏ phũ người ta thật đó.

Tí nữa là tiết thể dục rồi cả đám đi thay áo, lũ con gái đi hết vào nhà vệ sinh còn con trai có đứa đi vào nhà vệ sinh thay có đứa thay luôn trong lớp.

Bạch Tuấn Minh vừa thay đồ từ trong nhà vệ sinh xong đi ra, từ đằng sau một cánh tay nặng trĩu ập đến đặt lên vai cậu.

Không nói cũng biết là tên điên nào rồi.

Cậu nhíu mày khó chịu hất tay của Trạch Dương ra mắng Đệt một cái.

Trạch Dương phì cười nhìn cậu khó chịu xù lông lên trong đầu chỉ có dòng chữ.

Bánh Bao Nhỏ khi giật mình nhìn rất đáng yêu nha.

Bạch Tuấn Minh có thể hoà hợp với cả thế giới loài người lẫn loài vật chỉ chừa mỗi Trạch Dương là cái loài gì đó mà ngay từ nhỏ đã không hoà hợp nổi rồi.

Trạch Dương cười cười nói.

Nè lần sau thay đồ trong lớp luôn đi cho khỏi tốn công chạy qua nhà vệ sinh tốn thời gian lắm
Bạch Tuấn Minh trợn mắt tỏ ra vẻ mặt đanh đá trả lời.

Có cậu tôi mới không thèm thay đồ trong lớp đó
Vương Âu Lỗi với Trương Tiêu chạy từ sau đến.

Vương Âu Lỗi: Hai cậu lúc nào cũng đi trước không chờ ai hết
Trạch Dương quay ra đằng sau nhìn qua nhìn lại rồi quay lên hỏi một câu đếch liên quan gì đến câu hỏi của Vương Ây Lỗi.

Sở Nhi đâu
Vương Âu Lỗi: Nè cậu đừng quan tâm con nhóc lớp trưởng nữa, lúc nãy không thèm chỉ bài cho tôi nữa
Ai là con nhóc chứ
Giọng của Triệu Sở Nhi từ đằng sau chuyền đến trong không khí như ma làm cả đám giật nãy lên tí nữa là bay hết cả hồn.

Chưa kịp phản ứng lại cô đã nhảy lên kẹp chặt cổ Vương Âu Lỗi lôi đi vừa mắng.

Thằng nhãi dám nói xấu bà đây để bà cho một bài học nào
Cậu khổ sở bị kéo đi thêm thảm giãy giụa vừa lo lối chẳng hiểu sao con nhóc này rõ ràng là thân hình nhỏ nhắn mà lại mạnh khỏe đến vậy.

Lớp trưởng điện hạ cậu bỏ qua cho tiểu nhân đi!
Trạch Dương !.

.

Bạch Tuấn Minh !.

.

Trương Tiêu !.

.

//Ngu Ngốc//
Tưởng nói đùa ai ngờ thật sự Triệu Sở Nhi cho Vương Âu Lỗi một trận bầm dập tàn khốc đến khi học thể dục chẵn còn hơi đau tập nữa.

Trạch Dương lắc đầu chậc lưỡi hai cái đứng cạnh Triệu Sở Nhi nói.

Nhóc con cậu ra tay mạnh quá rồi đó
Cậu muốn không

Trạch Dương liền đánh trống lãng đi qua câu chuyện khác.

Ể dạo này thầy chủ nhiệm thật sự không làm khó cậu à?
Triệu Sở Nhi gật đầu nhìn về phía đám con trai chơi bóng rổ trả lời.

Hừm~ trước mắt là thật sự không làm gì hết nên!.

Cô còn chưa nói xong thì gương mặt thay đổi sang hốt hoảng hét lên Cẩn Thận
Bạch Tuấn Minh bị bóng đập trúng thẳng vào mặt ngã nhào xuống giữa sân bóng rổ, cậu cúi đầu ôm mặt còn cả đám bu xung quanh hỏi han.

Trạch Dương và Triệu Sở Nhi cũng hối hả chạy đến xem, Trạch Dương biểu lộ nét mặt lo lắng rõ trên khuôn mặt.

Cậu đến ngồi khom xuống đưa tay áp lên một bên mặt Bạch Tuấn Minh dùng lực tay đẩy gương mặt cậu ngước lên.

Có sao không, đau hả
Trương Tiêu đứng cạnh nói.

Không phải vô ý đâu, là đám người kia cố ý ném bóng vào cậu ấy đấy
Triệu Sở Nhi Gì cơ?.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 11: 11: Gây Sự


Là đám lớp sáu đòi dành sân bóng không được nên mới đập bóng vào Tuấn Minh đấy Vương Âu Lỗi nói.
Trạch Dương nhìn gương mặt của Bạch Tuấn Minh sưng đỏ ửng lên hết cả mặt, bóng rổ đập thẳng vào mặt như thế chắc chắn rất đau có khi lại thốn không chịu được sẽ ứa nước mắt ngay tại chỗ nhưng cậu bạn nhỏ trước mặt chỉ nhăn nhó chứ không phản ứng gì là đau mấy.
Bạch Tuấn Minh híp mắt lại nhỏ giọng cất lên.
Ass Về lớp thôi chắc sắp chảy máu mũi đến nơi rồi
Gì Cậu đau lắm hả Trạch Dương cau mày lo lắng hỏi.
Cậu không trả lời mà chỉ ôm mặt gật gật đầu mấy cái.

Trạch Dương vừa thấy cậu gật đầu liền đứng phốc dậy tiến lên phía đám người đối diện vừa đánh Bạch Tuấn Minh.
Là ai đập bóng
Tên đứng đầu trong đám cất giọng Là tao sao nào
Tên này vừa nhìn đã biết cố tình kiếm chuyện rồi, gương mặt thế mà lại khá khôi ngô vóc dáng cũng cao ráo nhưng lại dám đánh cậu bạn nhỏ của cậu thì chắc chắn sắp tiêu đời rồi.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Con Gái Cũng Có Thể Trở Nên Mạnh Mẽ
2.

Chiều Hư
3.

Đông Vì Huyền Anh, Xuân Vì Thanh Dương
4.

Xuất Môn Ước Pháo Quên Mang Điểu
=====================================
Hắn vừa dứt lời Trạch Dương liền nhào đến vung tay đưa nắm đấm vào thẳng gương mặt khôi ngô khó ưa kia.
Cả đám liền giật mình không kịp cản tên kia đã bị đánh đến chảy máu ở khéo môi, một bên mặt hắn đỏ lên dường như sắp rách da mất rồi.
Ba bốn tên bên kia nhanh chóng đỡ hắn dậy, vừa đỡ dậy đứng thẳng thốm thì nắm đấp của Trạch Dương lại trao cho một bên mặt còn lại.
Hắn khổ sở ôm mặt đau đớn loạn choạng đứng dậy vênh mặt mắng.
Mày điên à cái thằng khốn kiếp này
Trạch Dương định cho thêm một cú nhưng cũng may cho tên kia là Triệu Sở Nhi kịp thời kéo tay Trạch Dương lại.
Được rồi đừng đánh nữa không chừng thầy giáo qua là lớn chuyện đấy
Cậu nhìn tên kia do dự một chút rồi dứt khoát ngoảnh đầu nhìn Bạch Tuấn Minh Có sao không

Bạch Tuấn Minh lắc đầu nhíu mày trả lời cậu.
Không sao, con trai bị có chút xíu chứ có phải con gái đâu
Mũi cậu....mũi Vương Âu Lỗi nói ấp a ấp úng.
Vừa dứt lời từ trong mũi cậu chảy ra một chất lỏng màu đỏ cam làm cả đám giật mình.
Trạch Dương trợn tròn mắt ngạc nhiên vừa luống cuống sờ sờ mặt cậu vừa lảm nhảm mấy câu phải làm sao đây, có sao không luyên thuyên bên tai.
Trương Tiêu nhìn đám người nhốn nháo ồn ào kia liền chán nản lắc đầu đi vào lớp vừa nói lớn.

Đưa cậu ấy đến phòng y tế đi
Nghe xong lời Trương Tiêu thì cả lũ mới nhận ra rồi lại đưa Bạch Tuấn Minh vào phòng y tế bên mồn lải nhải mấy thứ nghe như muỗi kêu.
Phải rồi phải đưa lớp phó đến phòng y tế
Tuấn Minh à cậu ngước mặt cao cao lên
Đều tại Vương Âu Lỗi không chịu nhường sân cho bọn họ
Vương Âu Lỗi //???? sao tự nhiên tại tôi rồi//
Tên vừa bị Trạch Dương đánh đứng một góc nhìn đám người vay quanh nháo nhào lo cho một tên nhóc chỉ bị chảy máu cam chút tí.
Ánh mắt của hắn liền câm phẫn nhìn Trạch Dương.
Mày dám đánh tao còn làm tao mất mặt xem coi mày yên ổn được bao lâu

Cả đám kia đưa Bạch Tuấn Minh đến phòng y tế rồi về chỉ còn mỗi Trạch Dương ở lại loay hoay tìm bông thấm máu vì cô y tế không có trong phòng.
Cậu vừa tìm gương mặt oán trách lải nhải trong miệng Cô y tế lúc cần thì lại không có trong phòng
Chỉ là chảy máu cam thôi cần cô y tế làm gì chứ Bạch Tuấn Minh ngồi trên chiếc giường nhỏ nhìn Trạch Dương tìm đồ.
Cậu vừa tìm được bông thấm máu trên tủ liền chạy sang chỗ Bạch Tuấn Minh lấy ra một ít tập trung cầm máu trên mũi cậu bạn nhỏ vừa nhíu mày nói.
Hình như chỗ này bị rách rồi thì phải
Lúc nãy quả thật trái bóng đập rất mạnh vào mặt cậu nên đau điến tê hết cả mặt nhưng vì sĩ diện mà thể hiện là mình ổn không ngờ lại rách phần khéo mũi thật.
Có khi nào cậu đánh tên kia nó sẽ làm khó chúng ta không? Bạch Tuấn Minh nói.
Trạch Dương lau xong bỏ miếng bông có máu kia sang một bên rồi ngước lên nhìn Bạch Tuấn Minh nói tỉnh.
Thì sao chứ? chắc không làm khó gì được chúng ta đâu
Vừa nói xong cửa phòng liền mở ra là Triệu Sở Nhi, cô nhìn cả hai cất giọng.
- Xong chưa về lớp thôi, vào tiếc tự học rồi.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 12: 12: Phàm Minh Viễn


Ờ mình về ngay đây Bạch Tuấn Minh nhìn cô bạn lớp trưởng đứng ở cửa trả lời.

Buổi tự học đến 18 giờ tối sẽ tan học khi ấy trời cũng tối dần rồi, hầu như ngày nào bốn người Trạch Dương, Bạch Tuấn Minh, Vương Âu Lỗi và Triệu Sở Nhi đều ra ngoài ăn tối cùng nhau chỉ có Trương Tiêu nhàm chán suốt ngày vừa tan học liền về ký túc xá cắm đầu vào sách vở có khi cũng thường xuyên chơi game nhưng một khi tên mặt lạnh không biến sắc này chơi thì đám Vương Âu Lỗi bị thua thảm hại.

Hôm nay tan học cũng như thường lệ, đi ăn tối cùng nhau xong thì về ký túc xá chỉ có điều có lẽ hôm nay ma xui quỷ khiến gì mà đi được nữa được liền gặp đám hồi chiều đập bóng vào mặt Bạch Tuấn Minh.

À không! nhìn kỹ thì không phải một đám mà chỉ có hai người thôi là tên hóng hách bị Trạch Dương đánh và một tên gầy gầy lúc chiều là người đỡ tên kia dậy.

Có vẻ hai tên kia chẳng thấy bên này nên cứ thế đi lướt qua nhau, khi đi ngang còn nghe được tên gầy gầy kia gọi cái tên đập bóng là Phàm ca
Trạch Dương nhìn phía trước mở miệng.

Phàm ca sao?
Chính xác là Phàm Minh Viễn Triệu Sở Nhi nói.

Cậu khá ngạc nhiên quay sang nhìn cô hỏi Cậu biết tên của tên đó à
Triệu Sở Nhi híp mắt nhìn cậu thở dài một hơi rồi trả lời.

Gì chứ? cậu không biết cậu ta à cứ tưởng cậu biết chứ
Ai mà để ý mấy tên đấy chứ con nhỏ này
Cô cong mép một bên môi lắc đầu Phàm Minh Viễn nổi tiếng thế cơ mà, tên này nhà rất giàu có vả lại còn có vẻ ngoài khá đẹp nên thu hút nhiều nữ sinh lắm
Triệu Sở Nhi chậc lưỡi hai cái rồi nói tiếp.

Nhưng mà tính cách khá! à không, rất là hống hách nha nhưng nhìn vậy thôi nhiều nữ sinh vẫn bu lấy tên này đó có điều hình như có bạn gái rồi còn rất yêu chiều chung tình nữa đó
Hai chữ Chung Tình này hình như chẳng hợp với cái nết khó ưa kia của hắn nên khi nghe đến đây cả ba người đều quay đầu ngạc nhiên nhìn cô với ánh mắt khó tin vào tai mình.

Chung Tình á? Vương Âu Lỗi ngạc nhiên nói lớn.

Triệu Sở Nhi gật gật đầu Đúng thế
Nè đừng nói không tin mình nói đấy nhé, lúc trước đầu năm vào học hình như bạn gái của tên đấy bị người ta bắt nạt hắn liền cùng đám bạn đi đánh cả nữ sinh luôn đấy, các cậu không nghe ai nói à?

Bạch Tuấn Minh dừng chân lại chợt nhớ ra câu chuyện mà mình nghe được ở căn tin, vốn khó khăn lắm mới có một ngày ăn trưa không có Trạch Dương đi theo thế mà bàn bên lại ồn ào nói chuyện.

Chẳng muốn nghe nhưng lời cứ ong ong bên tai câu chuyện càng ngày càng cuống nên cậu khá tập trung nghe câu chuyện bàn bên bàn tán.

Đại khái lúc ấy nghe được cái gì mà một tên đẹp trai trong trường biết được bạn gái mình bị bắt nạt liền ra mặt dậy dỗ đám con gái kia không ngờ hai ngày cái đám mà bắt nạt bạn nữ sinh kia bực tức vì bị dậy dỗ liền nhốt bạn nữ sinh trong lớp qua đêm không mở cửa khiến bạn nữ sợ hãi khi sáng mai phát hiện thì nữ sinh kia ngất đi lúc nào không hay.

Lúc ấy nghe bàn bên kể rằng người bạn trai còn nghe tin chạy thẳng đến lớp bạn gái mình bế cô chạy vào bệnh viện khi về còn ra mặt bỏ cái tôi mà mặc một cái chân váy ngắn rồi ra tay đánh đám nữ sinh kia một trận tơi bời.

Lúc ấy trong đầu Bạch Tuấn Minh còn cảm thán tên bạn trai này thật tốt thật đáng mặt một người bạn trai tốt ai mà ngờ tên vừa đẹp trai vừa bảo vệ bạn gái kia là Phàm Minh Viễn cái tên đáng ghét đập bóng rổ vào mặt cậu.

Sao cảm thấy nhưng không giống cùng một người vậy c** nh* giọng nói.

Trạch Dương lùi bước chân về sau vươn tay vác lên vai cậu kéo đi vừa vênh giọng nói lớn.

Về ngủ thôi nào
Bỏ ra coi cái tên này Bạch Tuấn Minh vừa ngọ nguậy vừa mắng.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 13: 13: Đừng Kén Ăn


Chuyện ở sân bóng rổ trong tiếc thể dục lúc ấy không ai bàn tán, mấy ngày tiếp theo hầu như rất suôn sẻ và quan trọng không hề gặp tên Phàm Minh Viễn năm nhất lớp 6 nữa.

Mới sáng Vương Âu Lỗi vừa nhắc hắn trong lúc học tiếc tự học thì lúc trưa xuống căn tin lại đụng mặt tên đó.

Má nó! có phải mồm miệng Vương Âu Lỗi xui xẻo hay không mà vừa nhắc thì âm hồn liền xuất hiện, Cả đám nhìn tên họ Vương kia với ánh mắt không thể nào muốn đánh hơn nữa.

Vẫn là câu tục ngữ xưa Trời đánh tránh bữa ăn nên cả đám phớt lờ đi lướt qua đến bàn trống đặt khay cơm xuống bàn bắt đầu bữa ăn.

Phàm Minh Viễn cũng lười kiếm chuyện với đám nhóc trước mặt.

Nhìn kỹ một chút sau lưng tên họ Phàm kia còn có một cô gái trông khá dễ thương nhưng nhìn vào là biết thuộc dạng mấy đứa con gái nhút nhát ít nói.

Triệu Sở Nhi khi đi lướt qua người cô gái ấy còn không dám nhìn thẳnh cô mà cứ cúi cúi đầu xuống.

Ai không biết nhìn vào còn tưởng họ Phàm kia bắt ép cô làm bạn gái hắn không bằng đấy.

Ừ mà hèn gì những đứa con gái trong lớp bắt nạt cô nhóc nhút nhát này là đúng, vốn những người như thế đều là đối tượng thích hợp để lũ thích bắt nạt người khác tiến đến mà.

!
Vương Âu Lỗi vừa nhai miếng trứng cuộn trong miệng vừa không khỏ tò mò mà liếc mắt nhìn trên bàn phía trước mà Phàm Minh Viễn ngồi.

Nè đừng nhìn người ta nữa Trạch Dương nói.

Vương Âu Lỗi rời mắt khỏi vị trí bàn trên quay đầu nhìn bốn người nói giọng tò mò.

Các cậu không để ý bạn nữ sinh ngồi ăn cơm cùng Phàm Minh Viễn trông rất quen mắt à
Mới vừa nhắc cậu không được nhìn người ta thế mà vừa nghe cậu nói một câu cả bốn người quay đầu nhìn lên bàn trên.

Bạn gái của tên họ Phàm gương mặt tròn nhỏ nhắn mắt to khá đại trà nên có lẽ nhìn quen mắt.

Đi ra đường cũng hay gặp những người có gương mặt tương tự như thế.

Trương Tiêu mặt không có chút cảm xúc gì quay đầu lại nhìn vào khay cơm tiếp tục ăn cất giọng trầm lên.

Không phải hiện giờ những cô gái có gương mặt tròn nhỏ như thế đều là gu của mấy bạn nam à
Cả đám nghe xong rồi lại tự động quay đầu nhìn Trương Tiêu.

Gì vậy? Trương Tiêu nói.

Bạch Tuấn Minh phì cười tò mò híp mắt nhìn Trương Tiêu hỏi Đừng nói gu của cậu cũng như vậy nha
Trương Tiêu im lặng một lúc nhai xong thức ăn trong miệng rồi cất giọng trả lời tỉnh bơ mặt không biến sắc Không, gu mình là lớp trưởng
Cả đám Lớp trưởng??
Triệu Sở Nhi phì cười tưởng Trương Tiêu nhầm bạn nữ khác trong lớp là lớp trưởng liền trả lời.

Gì chứ lớp trưởng là tớ mà
Ừ là cậu đó
Trạch Dương ngồi nghe mà bật cười lớn ha hả Gu cậu lạ nhỉ không ngờ con nhóc này cũng là gu của người khác
Triệu Sở Nhi bị cậu trêu cho nóng máu liền đạp lên bàn chân của Trạch Duơng ở dưới mặt bàn.

Thằng khốn này muốn chết!.

.

Tí nữa lớp trưởng lên Phòng giáo viên nhé Giọng nói của thầy Lâm khàn khàn phát ra từ phía sau làm cả đám giật mình tí nữa là năm trái tim bay hơi giữa không trung luôn rồi.

Nói xong thầy Lầm mặt lạnh đi thẳng ra khỏi căn tin, Trương Tiêu đột nhiên cất giọng lên.

Chỉ là gu thôi chứ tớ không thích cậu đâu
Triệu Sở Nhi !.

.

//Cái tên không cảm xúc này sao không nói câu này sớm hơn chứ//
Trạch Dương ngồi đấy nhìn khay cơm lắc đầu cười thút thít.

Cái tên không cảm xúc kia mà nói câu này sớm có lẽ thầy chủ nhiệm không hành hạ Triệu Sở Nhi rồi.

Cậu vô thức quay đầu nhìn Bạch Tuấn Minh ngồi bên cạnh đang tỉ mỉ mò mẩm từng chút gấp mấy cọng giá ra bàn để một bên.

Gì vậy Tuấn Minh cậu đừng có kén ăn chứ máu ăn hết giá đi
Bạch Tuấn Minh dùng ánh mắt Trìu Mến nhìn cậu rặn ra từng chữ.

Biến đi, kệ tôi
Trạch Dương đảo mắt nhìn ba người kia đang chăm chú ăn rồi lại đưa mắt nhìn Bạch Tuấn Minh nói lại một lần nữa Ăn đi đừng kén.

Biến
Trạch Dương ho hai cái đưa cánh tay kéo ghế mà Bạch Tuấn Minh đang ngồi sát lại mình cúi đầu xuống lập lại câu nói kia Ăn đi đừng kén ăn
Thấy Bạch Tuấn Minh không phản ứng gì vẫn cứ hoạt động bàn tay cầm đũa gấp mấy cọng giá nhỏ bỏ ra bàn.

Cũng đúng,Bạch Tuấn Minh chắc chắn đang nghĩ trong đầu rằng đang ở chỗ nhiều người nên tên họ Trạch có 10 cái gan cũng không dám động tay động chân với cậu.

Suy nghĩ ương bướng gấp giá ra còn đang trong đầu thì trên đùi cậu cảm nhận được cái gì đấy đang đặt lên trên.

Mắt cậu liếc xuống dưới một chút là liền thấy cái tên không sợ trời không sợ đất kia đang cố ý mò mẫn đùi cậu để cậu biết sợ mà ăn hết giá.

Bạch Tuấn Minh phì cười vốn dĩ người ta nhìn vào cũng chỉ là bạn bè thân thiết với nhau đặt tay lên đùi có là gì.

Không phải bàn bên còn có hai thằng đực rựa vừa giỡ vừa ôm nhau sao.

Đang cứng đầu gấp giá ra, bàn tay nặng trĩu của tên họ Trạch kia duy chuyển nhít sang một chút đặt vào phần không nên đặt.

Bạch Tuấn Minh giật thót người đứng phốc dậy làm cả đám giật mình theo.

Cậu sao vậy Vương Âu Lỗi hỏi cậu.

Bạch Tuấn Minh giận tím người nhìn Trạch Dương đang giả vờ giả vịt không biết gì mà trong lòng ngực muốn nổ tung lên.

Mấy từ ngữ chửi người thường ngày cũng bay đi mất mà nghẹn họng không nói được tiếng gì liền hầm hực quay đầu bỏ đi.

Vương Âu Lỗi ngơ ngác nhìn bóng lưng của mèo sù lông bỏ đi Cậu ấy chưa ăn cơm mà đi rồi à
Triệu Sở Nhi và Trương Tiêu nhìn Trạch Dương cười thút thít là biết ai chọc vào tổ kiến lửa chỉ có Vương Âu Lỗi ngây thơ không nhận ra gì.

//Tên điên//.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 14: 14: Đừng Giận Nữa


Bạch Tuấn Minh đem cái bụng rỗng về lớp với tâm trạng bực bội trong người hận không thể cao thêm một chút, to hơn một chút nữa để đá tên b**n th** không biết xấu hổ kia một trận ra trò.

30 phút sau đó căn tin không vơi bớt người.

Trạch Dương đã đi trước khi đám bạn còn chưa ăn xong.

Đi dỗ cậu bạn nhỏ kia à?
Vẫn còn lâu mới đến tiếc học buổi chiều, đa số thường xuyên học sinh sẽ ở lại trường nhưng không phải ở lớp mà ở căn tin hoặc chỗ nào đấy ngoài sân trường, vì trong lớp ngột ngạt không thoải mái.

Buổi trưa chỉ có Bạch Tuấn Minh là về lớp, gần một tiếng trôi qua cả cái lớp cũng chỉ có mỗi mình cậu ngồi đấy thôi.

Bang đầu định chơi game xong lại thua liên tục làm mấy đứa cùng đội phát điên lên mắng cậu khiến cậu đang bực càng bực bỏ luôn trận đang chơi dở lấy tập ra học bài.

Đúng là vẫn nên học bài thì tốt hơn, xem đi nãy giờ cậu tập trung làm bài yên ổn biết bao.

Cơn giận trong người cũng vơi đi vài phần.

Vừa mới vui vẻ đấy thì tiếng mở cửa lớp vang lên.

Là Trạch Dương đi vào còn cầm theo một cái hộp đựng thức ăn.

Không phải chứ? không lẽ tên này thật sự muốn cậu ăn hết giá mà đem luôn cả hộp cơm đến bắt cậu ăn à.

Tên khốn dai như đỉa.

Bạch Tuấn Minh thấy hắn đến gần bàn mình liền đứng phốc dậy chưa kịp đi thì Trạch Dương dùng cách tay đầy lực kia đè lên vai ép cậu ngồi lại xuống ghế.

Ăn cơm đi, vì giận mà nhịn không đói à
Cậu hầm hực đếch thèm nhìn tên kia mà quay đầu khoanh tay xoay người sang chỗ khác nói lớn.

Không ăn, cậu đừng bắt tôi ăn nữa, tôi không đó
Trạch Dương ngồi ghế bên cạnh vẫn đang mở từ ô thức ăn ra bày lên bàn học vừa dỗ cậu.

Cậu có ăn không
Không ăn đừng có phiền tôi
Tên họ Trạch dùng một tay xoay ghế xoay luôn cả người Bạch Tuấn Minh đang quay lưng với cậu thành ngồi đối diện với cậu.

Anh cầm muỗng cơm lên trên đấy có thịt vừa có giá nhìn gương mặt đang nóng lửa của cậu bình tĩnh nói Ăn đi không đói là chiều chẳng có sức học đâu
Bạch Tuấn Minh mím chặt môi không nói gì có ý không cho Trạch Dương đẩy thức ăn vào mồn.

Cứng đầu thật, từ nhỏ đã luôn cứng đầu như thế suốt không chịu đầu hàng luôn khiến người khác phải nản lòng mặc cho cậu muốn làm gì thì làm.

Cậu không chịu ăn một cách bình thường thì tôi dùng miệng đúc cho cậu ăn đấy
Hứ! định lừa cậu à.

Tuy trong lớp không có ai nhưng ngoài hành lang vẫn có vài người đi qua đi lại cũng khá nhiều.

Có cho tiền chắc chắn tên này cũng không có gan dám bắt nạt cậu trước nhiều người như thế.

Bach Tuấn Minh vẫn không sợ, lòng vẫn vững trước lời đe dọa của tên khốn kia mà ung dung trả lời.

Cậu không dám đâu phải chứ, đừng lừa tôi
Trạch Dương phì cười bỏ muỗng đầy cơm xuống rồi múc một muỗng canh cho vào miệng.

Bạch Tuấn Minh !!!!!
Nè không phải chứ tên này định làm thật à.

Không! hắn chỉ dọa thôi nhiều người như thế chắc chắn hắn không dám làm đâu.

Cậu thật sự bắt đầu rén rồi, nhưng vì sỉ diện mà cố gắng không xin tha pha giữa bình tĩnh.

Một giây sau Trạch Dương vươn tay ra đặt sau gáy cậu rồi kéo mạnh vào người.

Chưa kịp né thì Trạch Dương!
Tên khốn!
Hắn thật sự hôn cậu từ từ đưa những giọt canh chuyền qua miệng cậu.

Tuy canh đã chuyền qua miệng Bạch Tuấn Minh hết rồi nhưng tại sao tên khốn này vẫn không chịu buông ra mà vẫn hôn vậy.

May mắn trong lúc này ngoài hành lang vắng teo không có ai đi ngang qua.

Không thì đời ông đây coi như xong.

Cậu vốn định nhổ canh ra nhưng mãi tên họ Trach vẫn không rời môi.

Được lắm, biết tõng ông đây sẽ nhổ ra nên cố tình không chịu rời môi.

Cậu đành phải nuốt hết canh trong miệng, một giây sau liền cảm nhận được lưỡi Trạch Dương đang luồng qua miệng mình.

Bạch Tuấn Minh tức tím người, ai đời lại có kiểu kiểm tra thức ăn còn trong miệng trong bằng cách dùng lưỡi thăm dò chứ.

Tên b**n th**!! ông đây là trai thẳng 100% đấy nhé thế mà nụ hôn đầu bị thằng con trai cướp đã thế bây giờ còn trêu chọc mình.

Cảm thấy trong miệng Bạch Tuấn Minh hết canh thật rồi Trạch Dương mới rời môi.

Anh nhìn cậu giận sắp khóc đến nơi rồi, trong mắt đang ẩm ướt mấy giọt lệ kia.

Ấm ức à, ai bảo kén ăn lại còn bướng chứ.

Miệng thì nói là đàn ông trai thẳng 100% luyên thuyên thế mà vừa động tí đã ứa nước mắt rồi.

Ăn hết chỗ cơm này đi, không được bỏ thừa cái gì đấy
Bạch Tuấn Minh đuối lý cãi hắn, sợ cãi một câu lại dùng miệng đúc cậu ăn nữa thì chắc tức đến tử vong mất.

Cậu ngoan ngoãn kéo mấy ô thức ăn lại gần rồi cắm cuối ăn.

Haizz! hình như thật sự khóc rồi.

Có phải anh hơi quá hay không nhỉ, anh nhìn cậu vừa ăn vừa hít hít nước mắt nhìn như con nít vừa bị mẹ đánh xong bắt ăn cơm vậy.

Đừng có khóc nữa, ai bảo cậu suốt ngày kén ăn chứ
Giá không ăn, cà rốt cũng không ăn, rau thơm, hành tay đều không ăn!.

cậu rõ ràng ăn được hết chỉ là không chịu ăn thôi
Xin lỗi là lỗi của tôi, tôi bắt nạt cậu rồi đừng khóc nữa
Bạch Tuấn Minh không trả lời gì hết, cứ như thế mà Trạch Dương ngồi nhìn cậu ăn cơm hết rồi mới chịu đi.

Trước khi đi còn đặt ly trà vải trên bàn cho cậu.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 15: 15: Ngã Cầu Thang


Triệu Sở Nhi đứng trước cua phòng giáo viên đấu tranh tư tưởng một lúc lâu.
Vào hay không vào đây.

Nếu vào thì ai biết được tên mập mờ cũ đội lót thầy giáo kia giở trò gì, nhưng mà không vào cũng không được dù sao cũng là thầy chủ nhiệm lỡ không vào thì bị tội không nghe lời giáo viên thì biết làm sao.
Gần thi cuối kỳ rồi, lỡ trong học bạ đầu năm có một hàng chữ Không nghe lời giáo viên thì coi như cô toi đời với bà mẹ khó tính ở nhà.
Cánh cửa đột nhiên kéo ra....
Là Lâm Thiên Vũ...thầy chủ nhiệm!
Anh nhìn cô khẽ nghiên đầu khom lưng phía trước áp sát mặt cô thãn nhiên nói Đứng đây làm gì định trốn à
Triệu Sở Nhi bị nói trúng tim đen liền chuộc dạ lắc đầu chối Không có
Cô ngập ngừng một chút rồi nói tiếp Định vào trong thì thầy mở cửa
Anh biết tõng cô học sinh năm nhất trước mặt lừa mình nhưng cũng chẳng vạch trần mà kêu cô đi vào trong phòng.
Lâm Thiên Vũ ngồi vào vị trí bàn làm việc của mình,trên bàn rất nhiều giấy tờ chồng chất lên nhau.
Anh lấy một tập giấy gồm ba tờ A4 được kẹp lại bởi một đầu kim dẹp giấy màu vàng nhạt rồi đưa cho Triệu Sở Nhi.
Đây là danh sách tham gia hội thể thao cuối năm nhà trường tổ chức.

Mỗi lớp sẽ cử các bạn học sinh tham gia thi môn mình muốn bao gồm chạy tiếp sức, nhảy xà, chạy đường dài nữ/nam,.....
Anh nói sơ qua một lượt cho cô hiểu rồi bảo cô đi.
Cứ tưởng chuyện gì thì ra chỉ là đưa cái này thôi chứ chẳng nói gì thêm nữa.

vậy mà làm cô lo muốn ngẻo luôn rồi.
Vừa quay đầu bước đi hai bước thì giọng thầy Lầm lại cất lên Quay lại.
Gì vậy? còn cái gì chưa đưa cho cô à.
Triệu Sở Nhi quay đầu lại ấp úng trả lời Còn chuyện gì hả thầy
Anh đứng dậy bước đến trước mặt cô khom lưng xuống khẽ nói sáu chữ.
Nhà trường không cho yêu sớm
Dù trong phòng không có ai nhưng giọng nói của Thầy Lầm lại hạ nhỏ hết mức chỉ có hai người nghe.

Ai yêu sớm?
Tên thầy giáo điên.
Dù rất khó chịu nhưng dù sao vẫn là thầy chủ nhiệm, còn cô là học sinh vẫn phải nghe lời thầy giáo.

Triệu Sở Nhi gượng cười gật đầu Vâng em biết rồi
Nói xong cô sợ chờ một giây nữa ai mà biết tên điên này giở trò gì liền quay đầu nhanh chóng chạy ra khỏi lớp với tốc độ cao.
Lâm Thiên Vũ nhìn cô học trò nhỏ muốn sù lông đến nơi vẫn phải cố lễ phép nghe lời liền bật cười vô thức.
Triệu Sở Nhi,Triệu Sở Nhi.....
Cô là học sinh duy nhất trong trường Thất Trung thuộc tầng lớp con cái nhà thượng lưu có quyền có tiền.
Vừa thông minh học giỏi lại còn xinh đẹp.

Dù sao anh cũng chẳng với tới được cô bé này cho nên chỉ trêu chọc một tí thôi chứ chẳng có ý định theo đuổi nghiêm túc dù rằng anh thật sự rất thích cô bé này.
Triệu Sở Nhi cầm ba tờ giấy kia cuộn tròn lại thành hình ống vừa đi vừa gõ lên đầu.

Trương Tiêu cái tên mặt như cái bánh bao chiều này xem tí nữa bà đây có băm cậu ra thành nhiều mảnh không

Dám hại bà.

May mà nhanh trí ém lại cái tính đanh đá trong người cô để tránh phải ngông mặt lên cãi tay đôi với cha thầy giáo kia.
Hứ! Giả vờ nghe lời một chút là thoát nạn ngay thôi.
Ây da mày thông minh lắm Triệu Sở Nhi.
Đang đắc ý trong lòng nên không để ý xung quanh vừa bước xuống một bậc thanh liền đụng phải người ta ngã nhào xuống cầu thang.
Hai người cùng nhau ngã, va chạm rất mạnh.
Mọi người xung quanh liền ùa đến xem, năm giây sau máu ở trên đầu của Triệu Sở Nhi tuông ra làm đầu vừa tê vừa đau.
Mất máu nhiều quá nên dần dần mất đi ý thức.
Trước khi nhắm mắt cô vẫn ý thức được một chút nhìn sang người mình vừa đụng phải.
!!!!
Bạn gái của Phàm Minh Viễn!! Toi rồi lần này là cô sai chắc chắn tên kia không tha cho cô mà mặc váy đánh cho một trận theo lời người ta đồn.
....
Lúc xảy ra chuyện là vừa có tiếng chuông reo vào lớp học, Triệu Sở Nhi bị ngã cầu thang ở tầng hai còn lớp của cô ở tầng bốn.
Nên vẫn chưa nhiều người biết tin, khi vào lớp 10 phút mới có một cậu nam sinh lớp khác hối hả chạy vào lớp hô to.
Triệu Sở Nhi lớp mấy người bị ngã cầu thang rồi
Đây là tiếc văn, cô giáo cũng chỉ vừa vào lớp vừa nghe tin thấy học sinh trong lớp nháo nhào lên liền tức giận kêu học sinh ngồi gần cửa lớp đóng cửa lại.
Trạch Dương không ra lớp được xem con nhóc kia thế nào nên nóng ruột bực bội đập thẳng quyển sách xuống mặt bàn.
Một tiếc học vẫn thời gian ấy nhưng học sinh trong lớp đều cảm giác được thời gian hình như chạy chậm hơn bình thường.

Các lớp khác đều vậy.

Giáo viên trong lớp không ai cho học sinh ra ngoài mà đóng cửa phòng lại.
Học sinh lớp khác đều muốn nghe ngóng chuyện thôi chỉ có học sinh lớp 5 là thật sự lo lắng cho lớp trưởng.
Giáo viên cũng nơm nớp lo sợ đều kiểm tra học sinh trong lớp có thiếu người nào không.
Sở dĩ họ lo như vậy là không biết được sự tình rõ ràng lý do Triệu Sở Nhi ngã cầu thang.
Đây là con gái duy nhất của một gia đình thuộc tầng lớp thượng lưu.

Lỡ như người đẩy ngã học sinh họ Triệu kia là trong lớp mình thì chắc chắn gia đình sẽ chèn ép giáo viên tại sao không quản kỹ học sinh của mình.
Ấy thế tuy học sinh trong trường đều bị nhốt trong lớp vẫn có một cậu học sinh lén trốn ra trèo qua vách tường cao trong trường leo ra ngoài.
Là Phàm Minh Viễn.
Khi ngã cầu thang ai ai cũng để ý một trong hai người ngã là Triệu Sở Nhi chứ không ai để ý đến cô học sinh còn lại là ai.
Cũng may khi ấy có một học sinh chung lớp với cô bạn gái của Phàm Minh Viễn đi ngang qua liền tấc tóc chạy đến lớp cậu báo tin.
Hạ Khúc Khúc bị ngã cầu thang rồi.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 16: Chương 16


Tiếng chuông tan học reo lên vào lúc 18:00.

Trạch Dương liền tấc tốc chạy ra khỏi lớp rất nhanh, làm cả lớp giật mình vì tiếng ghế ngã khi cậu đứng dậy.

Bạch Tuấn Minh, Vương Âu Lỗi và Trương Tiêu cũng theo đó chạy theo Trạch Dương.

Ở gần đây chỉ có một bệnh viện là gần trường nên chắc chắn Triệu Sở Nhi được đưa đến bệnh viện đấy vì các bệnh viện khác đều phải chạy gần 30 phút mới đến chỉ có bệnh viện này là chỉ mất 10 phút.

Bốn người đến bệnh viện hỏi thông tin y tá biết phòng liền chạy vào phòng bệnh.

Đây là phòng bệnh VIP thường sẽ có phòng một giường và phòng hai giường.

Trạch Dương thở hồng hộc chạy vào.

Cô bạn đang nằm trên giường hình như vẫn chưa tỉnh dậy, trên đầu còn quấn một đống vải xung quay.

Mọi người xung quanh liền đưa mắt nhìn cậu.

Khá ngạc nhiên vì có thầy chủ nhiệm ở đây, trên áo sơ mi trắng còn dính một bệt máu ngay vị trí cánh tay trái lan đến phần ngực áo.

Thầy Lầm là người bế Sở Nhi đến bệnh viện à?
Mẹ và anh họ của Triệu Sở Nhi cũng ngồi sát bên cạnh.

Triệu Trí Bình!! Lâu rồi không gặp anh.

Mẹ Sở Nhi nhìn thấy cậu liền cất giọng Trạch Dương cháu đến rồi
Cả bốn người liền hoàn hồn bởi giọng nói của bà cất lên liền cúi đầu chào mọi người.

Trạch Dương Cậu ấy sao rồi cô
Bà thở dài gương mặt không giấu nổi nét buồn bã đáp.

Bác sĩ nói chấn thương đầu nhẹ thôi không sao cả
Đang định lễ phép đáp lại bà thì Bạch Tuấn Minh đứng sát bên cất giọng lớn.

Phàm Minh Viễn!
Lúc này ánh mắt mọi người mới để ý đến giường bệnh nằm bên cạnh.

Chàng trai gục đầu xuống bên đằng ấy lúc này mới từ từ ngước mặt lên khi nghe người khác gọi tên mình.

À đây là bạn học của nữ sinh mà Sở Nhi đụng ngã phải
Lúc nãy đã xem camera của trường, chuyện này lỗi là của Sở Nhi nhà mình nên dù sao khi nữ sinh tỉnh lại vẫn phải xin lỗi gia đình người ta
Giọng khàn khàn của Phàm Minh Viễn cất lên nặng nề liếc sang đám người bên cạnh.

Cậu ấy là trẻ mồ côi không có gia đình
Mọi người !.

Ánh mắt này giống như muốn nuốt luôn cả đám người trước mặt vào bụng cậu vậy.

Đáng sợ thật.

Mẹ của Triệu Sở Nhi liền gượng cười lên nụ cười công nghiệp đáp Xin lỗi cháu nhiều, cô sẽ thanh toán tiền viện phí cho bạn cháu
Không cần, đây là phòng bệnh của Khúc Khúc
Con gái bà chỉ ở đây ké vì bệnh viện hết phòng thôi, bà nghĩ chúng tôi không có tiền trả viện phí trong khi thuê phòng bệnh VIP à
Mọi người !.

.

Bạch Tuấn Minh liền cất giọng nhẹ nhàng hỏi thăm.

Bạn nữ ấy không sao chứ
Phàm Minh Viễn không trả lời cứ thế mà không khí xung quanh chìm vào trong im lặng.

Cũng phải, dù sao vô cớ bạn gái mình bị ngã cầu thang lại nặng như thế thì ai mà hơi đâu làm thân vui vẻ với đám người thân đẩy bạn gái mình xuống cầu thang.

May mà nhà cậu cũng thuộc dạng giàu có bậc nhất và cả nhà trường có camera chứ không theo tính cách của mấy con người thượng lưu chắc chắn sẽ bẻ đúng thành sai.

Đến giờ tối cũng trễ rồi nên mọi người đều đi về hết.

Trong phòng bệnh chốc lát chỉ còn hai người nằm trên giường và hai người đàn ông ngồi sát bên mỗi người một bên.

Là Phàm Minh Viễn và Lâm Thiên Vũ.

Bạch Tuấn Minh đi trên đường về cùng mọi người trong đầu cậu để ý đến hành động khi nãy của mẹ Triệu Sở Nhi thắc mắc thay.

Bà ta liệu có yêu thương con gái mình không nhỉ, nét buồn bã trên mặt bà ta nhìn góc nào cũng giống như giả vờ.

Ấy thế lại là người về đầu tiên.

Trạch Dương, mẹ của Sở Nhi có thương con gái mình không Cậu quay đầu sang nhìn Trạch Dương hỏi.

Trạch Dương lắc đầu tiện lời nói Không rõ hai chữ ngắn gọn rồi im lặng.

Không phải cậu không rõ mà là không muốn nhắc đến.

Bà ta không thương con gái mình chút nào, từ nhỏ đến lớn cậu là người luôn nhìn cô bạn phải học cái này đến khác khi còn nhỏ tuổi.

Từ việc phải học các môn năng khiếu như đánh nhiều loại đàn, học múa đến việc phải học nhiều thứ khó hiểu liên quan đến kiến thức của công ty nhà mình.

Mỗi khi học không tốt bà ta sẽ phạt cô quỳ dưới góc cây lớn ở ngoài sân vườn nhà.

Nhớ hồi còn lớp 4, Triệu Sở Nhi học múa không nổi một động tác khó liền bị phạt quỳ ở góc cây 1 tiếng.

Lúc ấy cậu ngồi sát bên cạnh vừa chờ qua 1 tiếng vừa chơi bắn bi một mình bên cạnh.

Đến giờ hình phạt ấy vẫn còn.

Bà ta chỉ muốn con gái mình hoàn hảo mọi thứ chứ không yêu thương đứa con duy nhất của mình.

Đang suy nghĩ đến chuyện quá khứ bên tai liền có giọng Trương Tiêu cất lên.

Thầy chủ nhiệm hình như rất quan tâm lớp trưởng nhỉ.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 17: 17: Sinh Nhật


Một tuần trôi qua trên trường vắng mặt Triệu Sở Nhi và Đàm Khúc Khúc.
*Đàm Khúc Khúc là tên của bạn gái Phàm Minh Viễn.
Hôm nay cả hai đều xuất hiện trên trường lại, Mọi người lo lắng cũng đỡ lo hơn một phần.
Haiz chỉ lo ngại từ đây ranh giới thù ghét giữa đám Trạch Dương và đám Phàm Minh Viễn chính thức bắt đầu!!
Kì thi cuối cấp cách bây giờ chỉ còn 2 tuần hơn.

Mọi người đều bận bịu ôn bài tập, đến khi ăn cơm ở căn tin còn thấy rất nhiều bạn học cầm theo quyển sách đặt bên cạnh vừa ăn vừa lẩm bẩm trong miệng học bài.
Vốn dĩ học cấp hai đa số học sinh trong trường đều là thuộc dạng học sinh giỏi, từ khi nhập học xong người giỏi gặp người giỏi hơn thế là nhiều người lại từ học sinh giỏi hoá ngốc đi lúc nào không biết.
Hôm nay là sinh nhật Trạch Dương.
Mỗi lần đến ngày này thì hai nhà họ Trạch và họ Bạch lại cùng nhau tổ chức.
Có cảm giác như hai nhà là một vậy.

Đến sinh nhật cũng tổ chức có mặt nhau.
Trạch Dương và Bạch Tuấn Minh tan học cùng nhau về nhà mà không ghé qua ký túc xá để thay đồ.
Thật ra thì từ nhỏ hai người đều không muốn tham gia mấy buổi tiệc của hai gia đình gặp nhau, chỉ là lần nào cũng bị bắt buộc phải về nếu không thì phía phụ huynh chắc chắn dùng mấy cái biện pháp độc lạ để cho hai người một trận.
Từ cái ngày mà Trạch Dương ép Bạch Tuấn Minh ăn giá ở trong lớp học lần trước thì đến tận bây giờ cậu nhóc họ Bạch vẫn hời dai không nói chuyện với Trạch Dương nữa.
Đáng đời!!
Đến khu chung cư, lần này là phải đến nhà Trạch Dương vì là sinh nhật anh.
Bọn con về rồi ạ
Vừa bước vào trong nhà đập vào mắt hai người là đóng bóng bay đủ màu lơ lửng khắp nhà, có cả mấy miếng giấy nhỏ li ti rải khắp sàn nhà.
Cái quái quỷ gì vậy? khai trương nhà hàng à?
Đúng là cạn lời với bốn người phụ huynh kia.
Tiếp theo là màng mẹ Trạch Dương bưng bánh sinh nhật đi ra cùng ba người còn lại vừa hát vừa hú hét bài hát sinh nhật truyền thống.
Trạch Dương .....
Bạch Tuấn Minh //ôi trời//
Anh thổi đống nến trên bánh sinh nhật cho có lệ chứ trên gương mặt hiện lên rõ to ba chữ RẤT MấT MẶT...
‘’Được rồi con thổi rồi mau ăn cơm thôi Trạch Dương nhảy phốc vào bàn ăn.
Thằng nhóc này lúc nào cũng vậy, luôn hờ hững với người nhà như thế đó.

Con còn chưa ước đã vào bàn ăn rồi cái thằng này thật là Mẹ Trạch Dương cầm bánh trên tay đi đến đánh vào vai anh một cái rõ đau.
Lúc này yên tĩnh hơn rồi Bạch Tuấn Minh mới có thể chen vào một câu Con chào cả nhà
Con mà ngoan ngoãn lễ phép như Tuấn Minh thì hay biết mấy.

Trạch Dương khá trái ngược, luôn cởi mở với bạn bè nhưng riêng với gia đình thì ít nói hơn hẳng, còn Bạch Tuấn Minh luôn xây dựng hình tượng ngoan ngoãn lễ phép trước mặt người lớn.
Bữa ăn nói chuyện ồn ào hỏi lên hỏi xuống về chuyện học hành rồi đến bạn bè của Trạch Dương đủ thứ nhưng anh chỉ qua loa trả lời lấy lệ mấy câu rồi chỉ cắm cúi ăn đồ ăn trên bàn.
Bốn người phụ huynh rất thực tế, năm nào sinh nhật cũng tặng tiền cho nhanh.
Mẹ Trạch Dương Tuấn Minh à con thấy tiểu Dương nhà dì có bạn gái không
Vừa dứt câu cậu liền sặc cơm ho lên ho xuống chảy cả nước mắt.
Không phải chứ, dì à tuần trước con trai gì mới c.ư.ỡ.n.g hôn cháu đấy....có chó mới thèm cậu ta.
Mẹ Bạch Tuấn Minh Ăn có chút cũng sặc cơm là sao
Trạch Dương lấy nước bên cạnh đưa qua cho cậu uống, uống xong mới trả lời Cháu không biết ạ
Phản ứng vừa rồi của cậu vô thức chọc cho anh cười, chẳng hiểu sao lại buồn cười có thể là do bản thân anh biết rõ trong đầu cậu đang nghĩ đến chuyện gì.
Có sao không,uống nước thêm đi Trạch Dương vỗ lưng cậu vừa nói.
Bạch Tuấn Minh nghe xong liền không muốn uống nữa bỏ cốc nước xuống bà rồi tiếp tục ăn.
Buổi ăn vốn rất bình thường cho đến khi mẹ của Trạch Dương hỏi câu này xong Bạch Tuấn Minh chỉ muốn nhanh chóng kết thúc để chuồn lẹ về nhà.
Tiếng tin nhắn trong túi quần cậu reo lên một tiếng tinh.
Mò mò lấy điện thoại ra là tin nhắn của tên khốn vừa đưa ly nước cho cậu uống.

Trong danh bạ của cậu đã đặt biệt danh cho Trạch Dương là Tên khốn từ hồi lớp 7 rồi.
Tên khốn: Cậu không tặng quà cho tôi à?
Bạch Tuấn Minh đọc xong rồi quan sát mọi người không ai để ý liền nhanh chóng gõ chữ đáp lại.
Bạch Tuấn Minh: Không có quà.
Tên Khốn: Thật à? tôi muốn có quà sinh nhật từ cậu.
Bạch Tuấn Minh: Kệ cậu liên quan gì đến tôi.
Tên Khốn: Có tin tôi dùng biện pháp để cho cậu tặng quà cho tôi không?.

Tên điên này!! ai đời lại đi đòi quà sinh nhật chứ.
Kệ đi ông đây chẳng đếch quan tâm..
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 18: 18: Không Tặng Quà Thật À


Ăn xong bữa cơm ở nhà cả hai ở lại chơi một chút rồi cùng nhau tạm biệt người lớn về lại ký túc xá.

Bọn con đi đây ạ
Lúc về đi ngang cửa hàng tiện lợi bắt gặp Phàm Minh Viễn ở bên trong đi ra trên tay còn cầm hai túi đồ to, cậu ta đi ngang không để ý đến Trạch Dương và Bạch Tuấn Minh, có lẽ là không nhìn thấy.

Tên này nhà giàu như vậy tại sao suốt ngày cứ đi chung với đám không ra gì nhong nhong ngoài đường.

Đúng là khác biệt hẳn với Triệu Sở Nhi, cùng nhà giàu nhưng có vẻ tự do hơn nhiều.

Trạch Dương nhìn Bạch Tuấn Minh phì cười chìa tay ra cất giọng khàn khàn Quà đâu
Đã bảo không có rồi mà Bạch Tuấn Minh thãn nhiên trả lời.

Tay Trạch Dương vẫn chìa ra nhìn cậu, cậu thì không thèm phản ứng gì cả vẫn cứ tiếp tục đi thãn nhiên như thường.

Chìa tay ra một hồi lâu Trạch Dương cảm thấy cậu bạn nhỏ hình như không có quà thật nên buông xuôi tay xuống không nói gì cả tiếp tục đi.

Trong lòng có chút hụt hẫng một chút nhưng cũng thôi dù sao từ trước đến nay cậu vẫn luôn như vậy, sinh nhật hay ngày gì cũng không hề tặng quà cho anh.

Mỗi năm đến sinh nhật đều mang một chút hi vọng rằng cậu sẽ bất ngờ tặng quà cho anh nhưng hi vọng rồi lại thất vọng, đến giờ tất cả thứ mà Trạch Dương có chẳng món nào là do Bạch Tuấn Minh tặng cả.

Đến trạm xe buýt là vừa thời gian xe đến, hai người cùng nhau về ký túc xá đã tối muộn rồi vì nhà cách xa đây đi khoảng 40 phút.

Trạch Dương và Bạch Tuấn Minh không bật đèn vì hai người kia đã ngủ rồi, sợ bật lên làm họ thức giấc.

Anh tắm rửa sạch sẽ rồi thoải mái nằm xuống giường liền phát hiện trên đầu giường có ba hộp quà chắc là do Triệu Sở Nhi, Trương Tiêu và Vương Âu Lỗi tặng.

Anh liền cầm lấy ngồi dậy mở từng hộp quà ra.

Triệu Sở Nhi tặng một đôi giày thể thao, Con nhỏ này sao tặng thứ đắt vậy đúng là không biết tiết kiệm mà
Vương Âu Lỗi tặng một khăn choàng cổ màu xanh mực đậm bằng len, Trạch Duơng nhìn chiếc khăn mỉm cười nhỏ giọng nói Màu mình thích mà
Trương Tiêu là hộp quà to nhất lại còn nặng, vừa mở ra liền thấy một đống sách tư liệu về đề thi toán đến đại học, bên trên còn kèm một tờ giấy ghi rõ to dòng chữ.

- Cậu từ từ ôn đề, toán cậu còn yếu lắm!!
Dưới dòng chữ còn kèm thêm một dòng chữ mực đỏ.

- Sinh Nhật vui vẻ.

Trạch Dương !.

Cái tên học bá này thật là
Anh bất lực phì cười dọn dẹp lại một bên rồi nằm xuống trầm tư.

Ai cũng nhớ sinh nhật anh, tặng quà rồi đến chúc mừng đầy đủ chỉ riêng cậu bạn nhỏ chỉ miễn cưỡng chúc qua loa một câu sinh nhật vui vẻ thôi.

Nói trong lòng không sao tức là nói dối!! Tại sao năm nào cũng vậy? Lần nào Bạch Tuấn Minh cũng không tặng quà có khi chẳng chúc mừng không quan tâm.

Cậu thật sự rất ghét anh à!.

Có chút tủi thân thật, người anh mong chờ được tặng quà nhất thì thậm chí còn không rõ ngày sinh nhật của anh.

Nghĩ một hồi lại đau lòng thêm một chút, trên khoé mắt bắt đầu ẩm ướt rồi một gọt nước từ trong mắt rơi xuống chạy đến tai.

!.

Sáng sớm loa phát thanh ở ký túc xá liền phát ra loạt âm thanh giọng nói của thầy giáo vụ, nào là thanh niên trẻ phát dậy sớm chuẩn bị cho một ngày mới tươi đẹp giúp ích cho đất nước tươi vui!.

Âm thanh cứ vo vo cả ký túc xá, các bạn học phòng khác cũng không chịu nổi mà dậy chuẩn bị đến trường.

Trương Tiêu và Bạch Tuấn Minh sáng sớm đã đến trường rồi chỉ còn Trạch Dương và Vương Âu Lỗi là còn ngủ nướng.

Vương Âu Lỗi bực bội cau mày hét lớn khổ sở Ông thầy này bị điên hả trời sáng sớm cứ lải nhải mãi
Cậu leo xuống giường thay đồng phục tiện chân đá đá vào lưng Trạch Dương réo cậu dậy Trạch Dương dậy đi sắp trễ rồi
!.

Trạch Dương cậu không dậy là trễ đấy
Giọng uể oải nặng nề vang lên.

Cậu đi đi hình như tôi sốt rồi
Sẵn báo cáo xin phép giúp luôn nhá
Vương Âu Lỗi kéo khoá quần xong liền đi qua sờ tay lên trán Trạch Dương.

Ôi trời sao lại sốt cao thế, cậu cần đến bệnh viện không
Trạch Dương đổ mồ hôi đầm đìa trên trán, tóc mái ướt cả rồi, gương mặt tái nhợt ra vẫn xua tay nói Không sao không sao, cậu đi học đi
Vương Âu Lỗi đắn đo một chút rồi mới đồng ý đi đến trường.

Đến lớp thầy Lâm điểm danh liền thiếu Trạch Dương, Vương Âu Lỗi liền đứng dậy nói thưa Hôm nay cậu ấy sốt nên xin phép nghỉ thầy ạ
Thầy Lâm Sốt sao, nặng không?
Sốt cao lắm ạ nhưng cậu ấy không chịu đi bệnh viện
Lâm Thiên Vũ nghe xong liền suy nghĩ một lúc rồi cất giọng Em về ký túc xá xem Trạch Dương thế nào đi lỡ như xảy ra chuyện gì thì có người bên cạnh vẫn hơn
Triệu Sở Nhi //Sao hôm nay có tình người vậy?//
Bạch Tuấn Minh giơ tay lên nói lớn.

Thưa thầy để em đi được không
Lâm Thiên Vũ không nghĩ ngợi liền gật đầu đồng ý cho Bạch Tuấn Minh về ký túc xá.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 19: 19: Thuốc Hạ Sốt


Cửa phòng ký túc xá 142 mở ra.

Là Bạch Tuấn Minh từ trường đi về xem Trạch Dương ổn không.

Lúc về ký túc xá sẵn tiện ghé mua một phần cháo và thuốc hạ sốt cho anh, cậu bước đến đặt hộp cháo trên bàn học của Trạch Dương sát bên cạnh giường ngủ của hắn.

Nè Trạch Dương cậu dậy đi
Bạch Tuấn Minh đẩy đẩy vai Trạch Dương nhưng mãi anh không trả lời lại, sờ tay lên trán Trạch Dương quả thật sốt cao thật, thấy anh không phản ứng gì nên cậu chỉ nói Tôi mua cháo với thuốc đó cậu ăn xong rồi uống nha tôi về lớp đây
Cậu nhìn Trạch Dương hồi vẫn không nói gì liền nghĩ cậu ta đồng ý rồi nên sẵn tiện bước qua chỗ mình lấy vở bài tập rồi quay đầu chuẩn bị đi.

Vừa đi được hai bước cách tay liền bị Trạch Dương đang nằm bắt lấy làm cậu giựt cả mình Aiss cái tên này làm giật mình
Trạch Dương giây sau liền từ từ ngồi dậy uể oải cúi hẵng đầu vào bụng Bạch Tuấn Minh đang đứng trước mặt.

Qua lớp áo đồng phục mỏng cậu có thể cảm nhận được nhiệt độ của Trạch Dương rất nóng.

Anh không mở mắt nổi tựa đầu vào người Bạch Tuấn Minh khàn giọng nặng nề cất tiếng Cậu ở lại đây tí được không
Bạch Tuấn Minh ngơ ngác đứng im Hả một cái rồi không biết nói gì nữa, dù sao cũng không vội về lớp nên cậu tuy không trả lời lại Trạch Dương nhưng vẫn đứng im phanh phách đấy.

Bàn tay Trạch Dương vẫn nắm lấy cổ tay cậu, có cảm giác khắp cơ thể Trạch Dương sao chỗ nào cũng nóng rực lên hết vậy.

Hai người vẫn giữ tư thế đó đến tận 15 phút Bạch Tuấn Minh cũng mỏi chân nên ấp úng mở miệng.

Nè cậu dậy ăn cháo đi,tôi hơi mỏi chân rồi
Trạch Dương nghe giọng nói của cậu bạn nhỏ liền lờ mờ mở mắt ra ngước mặt lên nhìn Bạch Tuấn Minh đang đứng trước mặt Ai bảo cậu đứng đâu chứ?
Bạch Tuấn Minh !.

.

Tên điên, sao ngay từ đầu không nói là được ngồi đi bắt ông đây phải đứng cho cậu dựa đã đời rồi phán một câu như thế.

Hết bệnh xem ông đây có cho cậu một trận không!!
Trạch Dương Do hôm qua cậu không tặng quà sinh nhật cho tôi nên tôi mới bệnh đó
Bạch Tuấn Minh mở hội cháo ra giả điếc để không phải cãi nhau với tên này.

Nhưng mà không tặng quà liên quan đếch gì với bệnh chứ? càng nói lại thấy càng vô lý.

Cậu lại gần đưa hộp cháo cho Trạch Dương rồi ngồi xuống ghế bên cạnh Ăn đi
Trạch Dương Không có sức, cậu đút tôi ăn đi
Bạch Tuấn Minh Không!! cầm lấy tự ăn đi
Trạch Dương mãi ngồi im nhìn cậu đang ngồi cầm hộp cháo giơ lên mà không phản ứng gì cố ý muốn chỗ Bạch Tuấn Minh cầm mỏi tay rồi chịu thua đút cho mình ăn.

Theo ý nguyên của tên họ Trạch, Bạch Tuấn Minh quả thật mỏi tay chịu thua rồi kéo ghế lại gần đút từng muỗng cháo vào miệng Trạch Dương.

Tên này bệnh còn giở thói kì lạ được.

15 phút sau hộp cháo hết, Bạch Tuấn Minh đi lấy nước cho Trạch Dương ngoan ngoãn uống thuốc.

Uống xong hết cả rồi liền ngước nhìn chằm chằm Bạch Tuấn Minh đứng bên cạnh.

Bạch Tuấn Minh Ờ à tôi về lớp đây
Anh không nói gì hết nên cậu nghĩ anh ngầm đồng ý liền xách cặp đeo lên một bên vai đi thẳng ra cửa.

Trạch Dương !.

Vốn dĩ lúc nãy định giữ cậu ở lại nhưng liền nghĩ đến sắp thi cuối kỳ rồi nên cậu bạn nhỏ cần phải về lớp ôn bài tập nên mới cho cậu đi.

!.

Thuốc của Bạch Tuấn Minh mua đúng là có hiệu quả tốt, tiếc học buổi chiều Trạch Dương khỏe lại liền đi đến lớp học.

Vừa đến lớp đã nghe tin con nhỏ lớp trưởng kia phân cho mình thi chạy tiếp sức tập thể rồi, vì lúc sáng cậu không có trên lớp nên không biết.

Chạy tiếp sức gồm năm người: Trạch Dương, Vương Âu Lỗi, Hạ Tiểu Kiều, Bạch Tuấn Minh, Trương Tiêu!.

Sao tất cả nam trong phònh ký túc xá 142 đều có trong danh sách vậy?
Vì quen biết sẽ dễ phối hợp hơn.

Bốn người !.

Sắp đến tiết thể dục, học sinh đều nháo nhào đi thay đổi đồng phục thể dục vẫn như thường lệ bọn con trai đều ở trong lớp thay cho nhanh còn con gái vào nhà vệ sinh.

Tập trung ở sân thể dục của trường, mọi người ai nấy đều đang khởi động theo lời ông thầy thể dục bụng bia.

Trạch Dương nhìn Bạch Tuấn Minh cất giọng vừa khởi động Sao lần nào cậu cũng thay đồ ở nhà vệ sinh vậy, đã bảo cứ thay ở lớp cho nhanh mà
Bạch Tuấn Minh không thèm quan tâm để ý lời Trạch Dương mà tiếp tục khởi động giả điếc.

Được rồi, các em tham gia cuộc thi thể thao của trường thì được tập luyện riêng theo môn mình chọn còn em nào không tham gia thì tự do chơi bóng nhé.
 
Back
Top Bottom