Đô Thị  Năm Ấy Ở Ký Túc Xá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 80: 80: Quán Bar


Tiếng mở cửa phát ra, Trần Nghiêm Tú chỉnh trang đi vào khiến cô giật mình vội nhấn nút thoát màng hình.

Trần Ngiêm Tú đi lại gần vừa hỏi Con vào đây làm gì
Gương mặt căng thẳng của Triệu Sở Nhi nhanh chóng trở lại bình thường dường như hoàn toàn không có sơ hở nào, cô bình thãn nhìn mẹ mình đáp.
Con để quên chút đồ trong này nên qua đây lấy
Trần Nghiêm Tú không nghĩ nhiều, bà đi đến ngồi lên ghế đưa tay di chuyển con chuột trên bàn Ừm lấy xong thì con ra ngoài đi
Triệu Sở Nhi không đáp thong thả bước ra ngoài, trên tay đổ mồ hôi cầm tờ giấy thống kê danh sách học phụ đạo.

Cô đứng im lặng trước cửa một lúc rồi mới về phòng chụp cho Lâm Thiên Vũ.
...****************...
Bạch Tuấn Minh cùng Trạch Dương đi ăn tối ở tiệm lẩu quen thuộc, đang ăn suy nghĩ chuyện trên trời dưới đất thì cậu bạn nhỏ lại cất lời hỏi anh.
Hình như lúc trước Triệu Sở Nhi có nói là cậu ấy đầu tư quán bar đúng không?

Trạch Dương gấp miếng thịt bò chính tái trong nồi lẩu sôi sùng sục bỏ vào chén của cậu bạn nhỏ vừa đáp Đúng rồi, sao thế?
Bạch Tuấn Minh mỉm cười đưa đôi mắt to tròn của mình nhìn anh Chúng ta đến xem thử chỗ đó đi
Trạch Dương ngơ ngác giây sau khó hiểu phì cười nhìn người yêu của mình Sao lại muốn đi đến mấy chỗ đó
Cậu gấp miếng thịt thơm nhon còn ngã khói vừa nãy được Trạch Duơng bỏ vào trong chén của mình lên đưa vào miệng Tò mò
Cả hai sau khi ăn xong thì Trạch Dương chiều theo ý cậu bạn nhỏ liền dẫn cậu đến quán bar, nhân viên pha chế trong quầy vừa thấy anh liền cười tươi thân thiện hỏi.
Anh Trạch dạo này ít đến đây vậy ạ
Trạch Dương cầm tay Bạch Tuấn Minh khéo để cậu chạy lung tung quay đầu liền biến mất, anh cười đáp lại Bận học đó, dạo này trình độ học hành của tôi tiến bộ hơn nhiều rồi ha ha
Không cần hỏi cũng biết được cách nói chuyện giữa nhân viên với khách như thế chắc chắn Trạch Dương là khách quen ở đây.
Anh quay sang nhìn cậu cất giọng hỏi Em uống gì
Bạch Tuấn Minh nhìn một đống rượu trên menu căn bãn chẳng hiểu cái đếch gì liền chọn đại một ly đọc thuận miệng nhất Ờ whisky
Trạch Dương gương mặt khá ngạc nhiên nhìn cậu một cái rồi vẫn gật đầu đồng ý nhìn nhân viên Hai ly whisky
Cậu nhân viên pha chế gật đầu Vâng rồi bắt đầu thao tác làm rượu đưa trước mặt hai người hai ly màu vàng trên mặt bàn.
Bạch Tuấn Minh không để ý ly ượu cho lắm, cậu đưa mắt nhìn đống nhộn nhịp ở xung quanh.

Có nhiều nam hơn là nữ.....nhìn kỹ một chút thì liền cảm thấy kì lạ.
Làm gì có nữ, chỉ toàn là nam thôi chẳng có bóng dáng của cô gái nào ở đây cả, gương mặt cậu méo mó ngớ người ra nhìn anh thắc mắc hỏi.
Sao không thấy cô gái nào vậy? bọn họ có khu riêng hả?
Trạch Dương bậc cười nhìn cậu rồi chỉ tay lên bảng vẻ có đèn sáng màu tím ở vách tường bên kia.

Bạch Tuấn Minh đưa mắt nhìn theo liền trợn tròn mắt kinh ngạc.

Bảng vẽ hình bóng dáng của hai người đàn ông hôn nhau, còn sáng bừng bởi đèn....Ở đây là quán bar...gay!!!

Gương mặt cậu đỏ bừng lên vừa xấu hổ vừa tức giận nhìn anh Sao lúc đầu anh không nói ở đây là quán bar gay hả?
Gương mặt ngứa đòn của Trạch Dương bắt đầu hiện lên, anh đảo mắt nhún vai lắc đầu Em có hỏi đâu mà anh trả lời
Cậu tức nghẹn lời liền uống vội một húp rượu lớn, độ nồng cao ngất ngưởng khiến cậu sặc ho ra vài tiếng khổ sở, Bạch Tuấn Minh đứng dậy vội cất giọng Em đi vệ sinh
Trạch Dương nhịn cười không nổi gật gật đầu xua tay Được đi nhanh nhé
Cậu đi tìm nhà vệ sinh một hồi cuối cùng cũng thấy, vừa bước vào bồn rửa tay liền ngớ người như thằng đần nhìn người đàn ông ăn mặc chỉnh tề trước mặt.
Không phải cậu mê trai đẹp, nhưng người này thật sự cực kỳ đẹp như một mỹ nam, anh ta giống như được vẽ ra nhờ nét đẹp nhân tạo một cách hoàn hảo vậy, sống mũi, khuôn mặt, đôi mắt, chân mày, lông mi, kể cả làng da cũng rất đẹp, cao khoảng 1m87.
Trông phút chốc có chút tò mò mà vừa rửa tay liền lén quay đầu nhìn anh ta một chút, gương mặt này không đi la diễn viên thì tiếc thật....
Người đàn ông đang rửa vết bẩn trên tay, bị người khác nhìn chằm chằm cũng lạnh sống lưng liền liếc nhìn sang cậu nhóc sát bên.

Chi tiết anh thấy đầu tiên chính là vùng áo chỗ quay bụng cậu có vết bẩn do rượu nhưng nãy giờ cậu nhóc chỉ chăm chăm rửa tay.
Anh ho một tiếng rồi cất giọng lịch sự.
Áo cậu...hình như bị bẩn rồi kìa
Bạch Tuấn Minh đơ người nhìn anh, mãi không phản ứng lại khiến cho anh cảm thấy có chút ngượng ngùng lại cất giọng nói một lần nữa.
Cậu gì ơi!! áo của cậu bẩn rồi
Bạch Tuấn Minh nghe thấy giật mình luống cuống nhìn xuống áo của mình, cậu nhăn mặt trong tâm liền phàn nàn lúc nãy bị sặc ho rượu ra hết áo rồi.
Cậu gật đầu Cảm ơn rồi đưa tay định lấy nước trong vòi chà lên áo thì người đàn ông kia vội cầm tay cậu lại nói.

Đừng trực tiếp dùng nước chà lên
Bạch Tuấn Minh ngơ ngác Hả?
Nói xong anh liền lấy khăn tay trong túi quần nhúm chút nước rồi cúi người xuống tay trái giữ eo cậu, tay phải cầm khăn nhẹ nhàng chùi lên vết bẩn.
Bạch Tuấn Minh!!
Trạch Dương đứng trước cửa phòng vệ sinh nhìn vào, đôi mắt giận dữ nhìn vào vị trí tay của người đàn ông kia đặt ở eo cậu.
Bạch Tuấn Minh nghe tiếng gọi, cả hai người đều quay đầu nhìn Trạch Dương.
Cậu ngờ ngợ được cơn tức giận của Trạch Dương qua giọng nói lẫn nét mặt vội đi đến gần anh ấp úng giọng nói Áo em bẩn nên anh này lau giúp
Trạch Dương nhìn người đàn ông kia chăm chăm, anh liền đưa mắt nhìn xuống vị trí của cậu gần mình.
Sao em không tự lau? lau áo thôi cần gì phải chạm vào eo?
Bạch Tuấn Minh trong bụng chuyền đến cảm giác lo sợ vừa khó tả chỉ biết nói Không phải rồi lại ấp úng vội cầm tay anh Không lau nữa...ra ngoài thôi em đi vệ sinh xong rồi
Trạch Dương kéo mạnh tay cậu bạn nhỏ đi ra ngoài thốt lên một câu Muốn lau thì anh lau giúp em.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 81: 81


Bạch Tuấn Minh ngơ ngác nheo mày liên tục nói.
Lau gì chứ? Trạch Dương thả tay ra đi em đi được mà, đừng có kéo tay nữa đau lắm biết không?
Trạch Dương buông tay thật, anh quay đầu lại khom người xuống đưa cánh tay vòng qua chân cậu rồi vác cả người cậu lên vai như bao tải thong thả sải bước.
Bạch Tuấn Minh bị vác nên đầu ngược xuống nên chóng mặt cộng với ly rượu ban nãy liền khó chịu ở bụng không hơi sức đâu mà quậy nữa.
Nhân viên pha chế kinh ngạc thấy Trạch Dương vác người lên vai đi đến gần với gương mặt cực kỳ khóc coi.

Anh nhanh chóng nói ba chữ Thuê một phòng rồi quay phắt người vào lối bên trái.
Cái nơi quỷ gì mà quán bar còn có cả phòng thuê, Bạch Tuấn Minh giật mình vội thốt.
Trạch Dương dừng lại đi, đừng đi nữa em chóng mặt lắm, về ký túc xá thôi không thì thầy trực ban sẽ đóng cửa đó
Trạch Dương xoay người, mở cánh cửa phòng trước mặt ra rồi khoá cửa lại mởi thả cậu xuống.

Cậu như được về lại với trần giang vậy, được đứng hẳn hoi không ngược đầu nghiên quẹo vẫn là tốt nhất.

Bạch Tuấn Minh đưa mắt nhìn Trạch Dương liền phì cười.
Em hình như có chút chóng mặt rồi, chúng ta về ký túc xá đi
Trạch Dương không ho he gì, cứ đứng im nhìn cậu đăm đăm với gương mặt tức giận kia nhưng vẫn không nỡ mắng cậu.
Bạch Tuấn Minh nghiền đầu nhìn anh, tỏ vẻ đáng thương liền mím môi Xin lỗi, lần sau không vậy nữa, em biết mình sai ở đâu rồi cho nên đừng giận nữa
Cậu không biết, căn bản cậu không thể biết được bản thân anh tức giận cỡ nào đâu, anh không thích ai chạm vào người cậu, dù là nắm tay cũng khiến anh khó chịu huống chi là eo.
Bạch Tuấn Minh nhón chân, vòng hai cánh tay ra sau gáy anh mỉm cười thốt một câu khiến anh bùng nổ.
Nhưng mà anh không thấy cái người mới nãy cực kỳ đẹp à? anh ta giống như trong tranh bước ra vậy...
Trạch Dương nở ra nụ cười vặn vẹo Em toang chắc rồi vừa rồi còn sợ mình manh động quá lời chửi cậu bạn nhỏ, nhưng căn bản cậu bạn nhỏ không hề biết điểm dừng nữa rồi.
Anh bế cả người cậu lên nhẹ nhàng ném mạnh xuống giường rồi bước lên leo ngồi trên người cậu,điên cuồng cúi đầu xuống không hôn cậu mà là muốn để lại những dấu vết đánh dấu chủ quyền trên cổ cậu.
Bạch Tuấn Minh giẫy giụa được hai cái liền bị anh nắm chặt tay kẹp chặt trên đỉnh đầu.

Cậu khá sợ liền yếu giọng cất giọng Đừng...đừng cắn chỗ đó, ngày mai còn phải đi học
Trạch Dương mở mắt, khi cậu thốt lên thì trên cổ cũng đã đầy vết hằn đỏ hoe trên cổ rồi.Anh nhất định trước khi công khai phải giam chặt cậu bạn nhỏ thật kỹ nếu không thì thỏ sẽ chạy mất.
Hàng loạt thao tác một tay giữ hai cổ tay Bạch Tuấn Minh, một tay loay hoay cởi hết quần lẫn cúc áo của cậu ra.
Trạch Dương nâng đùi cậu đưa gác lên hai bã vai của mình, đưa tay vào l.ỗ h.u.y.ệ.t nhỏ của cậu ngọ ngoậy nới lỏng ra.
Bạch Tuấn Minh nhăn mặt khổ sở vì đau liền thốt ra mấy tiếng yếu ớt Đừng động nữa....đau
Anh không nghe cậu, chỉ đưa vào hai ngón tay thì không hề đau, anh biết rõ do cậu cảm thấy lạ nên mới dùng từ Đau

Trạch Dương động đậy cúi người xuống, đưa đầu nhìn vào l.ỗ h.u.y.ệ.t của cậu bạn nhỏ.

Bạch Tuấn Minh đỏ mặt nổi cáu.
Anh bi3n thái à, ai bao giờ lại đi ngắm chỗ đó bao giờ
Trạch Dương không đáp liền đưa đầu lưỡi vào bên trong li3m láp m*t hết những chất lỏng nhớp nháp của cậu bạn nhỏ chảy ra.
Bạch Tuấn Minh cong đầu ngón chân, cảm giác lạ lẫm không kìm chế được vô thức phát ra mấy tiếng gợi tình Ư...ưm a~ ưm tên...điên này
Anh buông môi nhìn kỹ càng một lần liền đưa tay kéo căn kéo trong bàn để đèn cạnh giường ra một chiếc bao.
Bạch Tuấn Minh trợn tròn mắt nhìn chiếc bao trên tay anh thét lên Sao...sao trong đó có cái thứ đó vậy, anh không làm thật chứ? anh biết anh đang có ý xấu xa với trẻ chưa đủ tuổi không
Trạch Dương phì cười một cái giọng trầm xuống.
Anh không phải kiểu người yêu hoàn hảo đến nỗi có thể nhịn nhờ em đủ 18 tuổi đâu
Bạch Tuấn Minh nghe xong, cậu không sợ chuyện đó, cũng là con trai thì chuyện giữa lần đầu không quan trọng....điều cậu sợ chính là cậu từng quan hệ với anh nên vẫn còn nhớ inh cái kích cỡ kh ủng bố kia.
Cậu nhìn phía dưới của anh căng cứng nhô lên trong lớp vải mà xanh mặt.
//Làm...làm sao cho vô được? lỡ rách thì sao? //

Bạch Tuấn Minh ngước nhìn anh, gương mặt méo mó dỗ dành anh Hay em chủ động hôn anh một cái rồi chúng mình về ký túc xá được không
Trạch Dương đen mặt, anh nheo mày không nhịn nổi nữa liền đưa tay kéo dạng hai ch@n cậu ra lộ lỗ h.u.y.ệ.t được nới lỏng.
Anh nhanh chóng dứt khoát kéo khoá quần xuống lộ ra vật ***** **** khổng lồ ở bên trong.

Trạch Dương trực tiếp đ.ú.t vào bên trong cậu bạn nhỏ.
Kích cỡ kia vừa cho vào liền khiến Bạch Tuấn Minh đau đến nỗi làm đầu óc mất đi ý thức, khoé mắt liền đỏ ửng rơi nước mắt xuống vành tai.
Trạch Dương liên tục di chuyển, giọng của cậu cũng không nghe theo lý trí nữa mà liên tục rên rĩ.
Ư ư....hức T-Trạch..A~ Dương nhẹ....hức~lại chút
(Hức là tiếng khóc đó mấy vị).
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 82: 82: Không Tốt Sẽ Biến Thành Tốt


Đột nhiên anh ngưng lại, vật ***** **** vẫn còn bên trong, Trạch Dương nhìn cậu nhễ nhãi dưới thân mình còn đang khó khăn nheo mắt vì thứ bên trong đứng im mãi trong l.

ỗ h.

u.

y.

ệ.

t khiến cậu khó chịu nước mắt vẫn chảy ra xuống vành tai đỏ hoe.

Anh đưng tay nhấc bỗng cả người bế cậu lên rồi đứng dậy, Bạch Tuấn Minh la lên một tiếng A~~hức vì tư thế này khiến vật ***** **** kia đâm còn sâu vào bên trong hơn khi nằm, nó dường như chạy hết cả vào trong l.

ỗ h.

u.

y.

ệ.

t của cậu.

Tên ác độc, Trạch Dương này ăn cái quái gì mà cái đó to như vậy thế?
Anh di chuyển bước chân, cậu nhăn mặt ngửa đầu nhìn anh Đi đâu?
Trạch Dương thong thả đáp Uống nước, tự nhiên anh thấy khát
Bạch Tuấn Minh nổi đóa, cậu tức giận quát.

Tên thần kinh, muốn đi uống nước thì ư~ rút! rút ra rồi đi chứ?
Trạch Dương bậc cười lắc đầu Không muốn nói xong bóp mạnh mông cậu khiến cậu bạn nhỏ giật nãy lên.

Cậu không còn sức đâu cãi nhau với tên này, bụng cậu khó chịu vì thứ kia cho sâu vào tận bên trong, tuy anh đang lấy nước uống không di chuyển mạnh nhưng cái kia vừa to vừa cho vào sâu khiến cậu đau điếng người vô thức khóc thành tiếng run rẩy bám chặt cổ anh vì sợ ngã.

Ư.

.

ưmm anh ơi~ xinh anh đó cho em nằm xuống đi hức ~~ Ư
Hai tiếng Anh ơi cuối cùng cũng làm anh hài lòng liền đi đến đứng trước giường mặt dày mở nụ cười cất giọng Em gọi một tiếng anh ơi nữa đi thì anh thả em xuống
Bạch Tuấn Minh im lặng, cậu đau đến nổi miệng không mở nổi nữa rồi nên ngửa đầu chủ động hôn anh, cũng chủ động đưa lưỡi vào trong quấn quýt lưỡi của anh, mãi vẫn không thấy Trạch Dương bỏ xuống cậu mới khổ sở phát ra hai tiếng.

Anh ơi ~
Trạch Dương cong môi cười, thả cậu bạn nhỏ xuống giường liền nằm im bất động ngủ thiếp đi.

Cả hai ngủ đến sáng, khi cậu mở mắt dậy cũng đã 10 giờ, giờ này trường cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi.

Bạch Tuấn Minh nhìn sang căn phòng trống rỗng, quần áo đều gọn gàng trên người cậu.

Cậu liếc nhìn sang bàn đèn bên cạnh liền thấy tờ giấy Trạch Dương để lại.

- Hôm nay anh xin nghỉ giúp em rồi, nhớ ngoan ngoãn ăn cơm đấy nhé không được lười ăn đâu đấy.

Bạch Tuấn Minh đọc xong bất lực phì cười, có phải con nít lên ba đâu mà dặn dò kỹ vậy chứ.

Mới đứng dậy lên một cơn đau nhức toàn thân kéo đến ! cậu còn vừa mới cười bất lực với bức thư kia thì giờ lại thay đổi thái độ tức giận vì cơn đau.

Trả phòng xong, cậu bước ra ngoài cửa quán bar liền gặp phải người đàn ông đẹp như tranh hôm qua đang hút thuốc một mình.

Cậu hít mùi thuốc lá hơi khó ngửi liền lờ đi xem như không phát hiện ra người này liền đi lướt ngang qua.

Cậu giả mù thì người đàn ông kia cũng chẳng đui mà không thấy cậu lướt qua trước mặt mình.

Anh vội vươn bàn tay ra kéo lấy cánh tay cậu vội cất giọng Cậu này, hình như hôm qua chúng ta từng gặp nhau đúng không
Bạch Tuấn Minh bị kéo lại, cười gượng lịch sự trả lời.

À tôi nhớ ra anh rồi, chuyện hôm qua cảm ơn nhé
Người đàn ông nghe xong phì cười lắc đầu nhẹ Không có gì, cơ mà hôm qua cậu ngủ lại đây à? vậy người hôm qua đi chung với cái đâu?

Bạch Tuấn Minh À cậu ấy về trước rồi
Anh đưa mắt nhìn trên cổ cậu có vết hằn đỏ liền hiểu ngay người kéo cậu nhóc này đi tối hôm qua là người yêu của cậu.

Nhưng vừa sáng đã bỏ lại người yêu đi về trước có phải không tốt không?
Người không tốt, chắc chắn không yêu được lâu.

Anh e ngại nhìn cậu nhóc xinh trai trước mặt, trông vẻ ngoài nhìn giống như mấy đứa trẻ ngoan ngoãn học giỏi, khá hứng thú liền chủ động nói xấu người yêu cậu để có cơ hội.

Không biết có phải hẹp hòi hay không nhưng tôi thấy người yêu cậu đêm qua vừa làm với cậu sáng ra lại bỏ về trước như thế có vẻ như không phải người tốt.

.

Người yêu của tôi, tốt thì tuyệt còn nếu không tốt chắc chắn tôi sẽ biến thành tốt Cậu cắt ngan lời người đàn ông, tuy bây giờ cậu khá giận dữ nhưng vẫn lịch sự nở nụ cười cúi đầu chào.

Chào anh nhé, tôi phải về ký túc xá rồi
Nói xong cậu liền quay đầu bỏ đi rất nhanh, anh nhìn theo bóng lưng của cậu nở nụ cười //Vẫn còn là học sinh sao?//.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 83: 83: Cháu Gái Của Bạn Ông Nội


Cậu vốn định về ký túc xá nhưng đến trạm xe buýt thì mẹ cậu lại gọi điện bảo cậu về nhà ăn cơm vì trưa nay nhà trường mới gọi cho bà biết cậu bệnh rồi.

Bạch Tuấn Minh đứng trước cửa nhà đưa ngón tay nhấn mật khẩu, vừa mở cửa ra liền thấy ông nội ngồi trên sofa xem tin tức.

Cậu ngạc nhiên đi đến trước mặt ông vui vẻ cười tươi cất giọng Ông nội? ông đến khi nào vậy
Ông nội giật mình ngước lên nhìn đứa cháu đích tôn của mình cười tươi đứng dậy vỗ vai cậu Ôi chao~ về rồi à
Ông kéo tay cậu ngồi xuống ghế, nụ cười trên gương mặt vẫn nở ra vui mừng Ông về lúc sáng thôi, mau vào tắm thay đồ tí nữa cháu gái của bạn ông đến đây chơi đấy, hình như con bé cũng học cùng trường con thì phải
Bạch Tuấn Minh cười gượng, có chút không bằng lòng, nhớ lúc nhỏ ông cũng đưa một cô bé sang đây chơi cuối cùng thì cô nhóc đó còn cắn tay cậu.

Ông lúc nào cũng muốn tạo một mối quan hệ tốt cho cậu từ nhỏ với một đứa con gái nào đó, nhưng hết người này đến người khác đều không!.

bình thường cho lắm.

Không! nói đúng hơn là các bạn nữ ấy đều không bằng lòng giống cậu vậy.

Cứ tưởng chuyện này kết thúc từ lúc vụ cô bé cắn tay cậu rồi chứ, ai mà ngờ hôm nay ông lại dẫn thêm một bạn nữ đến nữa!
Bạch Tuấn Minh thay đồ xong cũng là lúc ở trường đến giờ ra về buổi trưa rồi, vừa ra Trạch Dương liền nhắn tin cho cậu.

Cậu vừa tắm xong tóc còn ướt, đưa mắt nhìn điện thoại hiện lên dòng thông báo từ tin nhắn của Trạch Dương.

- Về ký túc xá chưa?
Bạch Tuấn Minh gõ chữ đáp lại -Về nhà rồi, ông nội của em đến để giới thiệu cháu dâu cho em.

Nhắn xong dòng chữ còn kèm theo icon vừa cười vừa khóc.

Trạch Dương xem xong liền gửi lại dòng chữ.

- Em sướng thật nha, hôm qua vừa ngủ với bạn trai hôm sau liền được một cô vợ tương lai.

Bạch Tuấn Minh nhìn dòng chữ liền không nhịn được mà bật cười bất lực, anh muốn chọc cậu nhưng vẫn nhắc nhở cậu có bạn trai nên mới có dòng chữ Hôm qua vừa ngủ với bạn trai
Tiếng chuông vang lên, cậu vừa nghe đã đoán được chắc chắn cô cháu gái của bạn ông nội đến rồi liền gõ chữ nhắn cho Trạch Dương.

- Bạn của ông em đến rồi, em ra ngoài ăn cơm đây.

Trạch Dương nhận được tin nhắn, buồn bực mà ném sang một bên rồi nằm ngã ngửa ra giường của mình, anh đưa mắt nhìn chiếc giường đối diện là giường của cậu bạn nhỏ.

Hai người chính thức hẹn hò cũng được hơn hai tuần rồi, tuy không ai biết chuyện này, cậu bạn nhỏ cũng an phận không qua lại với người khác nhưng người yêu của anh vốn là một đứa con ngoan học giỏi! chắc không cãi lời người lớn được.

Lỡ như! lỡ như nghe lời người lớn làm thân với cô cháu gái kia thì có khi sau này thật sự sẽ có tình cảm mất!
Trạch Dương nhắm tịt mắt thở dài một hơi nhưng lòng vẫn nặng trĩu.

Người ta giới thiệu bạn nữ xinh xắn cho người yêu mình mà mình chẳng làm được gì.

Tức c.

h.

ế.

t ông đây rồi.

! !
Bạch Tuấn Minh ra khỏi phòng là thấy mẹ của mình đang mở cửa cho khách.

Cậu và bạn nữ ngoài cửa liền nhìn nhau !.

?!
//Mộc Hiểu Linh? //
Mộc Hiểu Linh nhìn thấy cậu liền mở to mắt ngạc nhiên giây sau liền trở lại gương mặt bình thường, cô chào hỏi ông nội rồi đến mẹ cậu, sau đó là mỉm cười chào cậu.

Bạch Tuấn Minh nhìn thái độ liền hiểu được ý của cô muốn giả vờ không quen biết, cậu chào ông của Mộc Hiểu Linh rồi chào cô.

Trong lòng có chút ngạc nhiên vừa buồn cười, người thích người yêu cậu bây giờ thành đối tượng được ông nội nhắm đến làm bạn gái của mình.

Cậu không nhịn được liền phì cười rồi nhanh chóng vuốt mặt cho tỉnh táo, Mộc Hiểu Linh và ông của cô ngồi đối diện với cậu.

Một bàn ăn đầy ngượng ngùng ngoại trừ người lớn vẫn vui vẻ tự nhiên trò chuyện, cậu đưa mắt nhìn Mộc Hiểu Linh thấy cô có chút im lặng liền cảm thấy không quen, con nhóc này bình thường vốn ồn ào linh hoạt lắm mà nhỉ, hay do ở trường và ở nhà khác nhau?
Chuyện chính vẫn là không thoát được, ông nội của cậu liền cất giọng lên làm không khí giữa cậu và Mộc Hiểu Linh càng ngượng hơn.

Tuấn Minh và Hiểu Linh học chung trường, hai đứa có quen biết nhau không?
Cậu đang luống cuống không biết trả lời thế nào thì Mộc Hiểu Linh mỉm cười đáp lại Bọn cháu không học chung lớp nên không biết nhau, nhưng mà Bạch Tuấn Minh học giỏi lúc nào cũng đứng trong top 10 ở trường nên nhiều người cũng biết cậu ấy lắm ạ
Bạch Tuấn Minh ngạc nhiên, giây sau lắp bắp đáp lại À đúng, bọn cháu không học cùng lớp.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 84: 84: Anh Chờ Em Về


Bạch Tuấn Minh nhìn chiếc điện thoại của mình hiện gần chín giờ đêm, phía dưới là loạt tin nhắn hối thúc cậu về ký túc xá của Trạch Dương.
Từ chiều đến giờ cứ cách nữa tiếng thì anh lại gửi cho cậu một tin nhắn.

Cậu đưa mắt nhìn mọi người đang cùng nhau ngồi ở sofa xem tivi vừa trò chuyện.
Chuyện của người lớn nói, căn bản cậu và Mộc Hiểu Linh không hiểu gì nhưng cả hai đều biết phép tắc không nói được nhưng cũng không nghịch điện thoại khi đang ngồi trò chuyện cùng người lớn.

Bạch Tuấn Minh đột nhiên cất giọng phá vỡ không khí trò chuyện của người lớn Con còn bài tập chưa làm, cũng tối rồi con về ký túc xá nhé
Nói xong chưa kịp để nói người phản ứng đáp lại thì cậu liền đứng dậy chạy vọt ra ngoài để lại hai tiếng vọng lớn Tạm biệt mọi người nhé~
Bạch Tuấn Minh thường xuyên bị kẹt vào giữa cuộc trò chuyện của người lớn như thế này nên hiểu rõ người lớn rất có tài giữ người khiến người khác khó xử phải đành ở lại nên cậu mới nhanh chóng chạy nhanh như thế.Một phần cũng vừa sợ cái tên ở ký túc xá không chờ được lát nữa liền chạy qua đây tìm cậu mất.

Bạch Tuấn Minh đi ra khỏi cổng chung cư liền run người vì trời lạnh, cậu đưa tay móc điện thoại từ trong túi quần ra nhấn số gọi cho Trạch Dương.
Không nói cũng hiểu được, tên kia nhanh chóng bắt máy liền cất giọng hỏi Em về chưa?
Cậu bất lực, bước chân di chuyển vừa đáp Em đang đi trên đường sắp về rồi
Trạch Dương bỗng dưng trầm giọng cất lên Về nhanh đi ông đây nhớ em sắp điên rồi
Bạch Tuấn Minh phì cười tươi bước chân cũng nhanh dần, cậu đưa mắt nhìn phía trước là cổng ký túc xá liền đáp lại Em đến cổng ký túc xá rồi đây
Trạch Dương Anh thấy em rồi, em nhìn sang góc trái đi
Bạch Tuấn Minh ngớ người, vô thức xoay người theo hương trái quả thật nhìn thấy thanh niên có dáng người cao ráo đang nhìn mình.
Anh đứng đây chờ cậu sao?
Trạch Dương dịu dàng nhìn cậu, tắt máy đưa điện thoại vào túi áo rồi dang hai tay ra có ý muốn nói với cậu bạn nhỏ của mình Lại đây
Bạch Tuấn Minh bậc cười, cảm giác được người khác đợi về thật sự rất hạnh phúc đến khó diễn tả, bước chân cậu nhích lên nhanh chóng chạy đưa tay nhào đến ôm chặt lấy anh.
Cậu ngửa mặt ngước nhìn Trạch Dương Không lạnh à sao lại ra tận đây đứng chờ vậy
Trạch Dương lắc đầu hít một hơi Khôn lạnh, vì chờ em nên không thấy lạnh
Bạch Tuấn Minh nghe xong híp mắt nhìn anh nổi da gà Có pha lúc trước anh cũng nói thế với Tô Vũ Tuần không?
Anh bất lực nhìn gương mặt của cậu đang dưới lòng ngực mình Không có, anh chỉ nói với em thôi
Cậu bạn nhỏ không hài lòng, chẳng có thành ý gì hết liền liếc anh Thật không?
Trạch Dương biết mình đang rơi vào trường hợp bị người yêu vô lý ghen tuông vừa bậc cười lớn Em đang ghen đấy à?
Bạch Tuấn Minh nhìn anh, im lặng một lúc rồi nheo mắt cúi xuống nhỏ giọng cất lên Hình như anh đang đánh trống lãng à?
Anh nhìn người yêu nhỏ của mình, thật sự ghen đấy à? Trạch Dương nhìn đỉnh đầu cậu cúi xuống có chút muốn trêu cho cậu khóc, lúc trước cậu bạn nhỏ mỗi khi khóc mắt đỏ lên nhìn thật sự rất cuốn người.

Anh cố tình mở miệng đáp Nếu lúc trước có nói như thế với cậu ấy thật thì cũng là chuyện của quá khứ rồi mà
Vừa nghe xong Bạch Tuấn Minh ngước nhìn anh, đôi mắt kia nhìn anh rất lâu không nói gì, sau đó liền hạ tay xuống cố đẩy hai cánh tay của anh đang giữa eo mình ra.
Trời lạnh quá, em muốn vào tronc ký túc xá
Trạch Dương ngơ ngác, tưởng cậu bạn nhỏ sẽ xù lông tức giận khóc lên chứ không ngờ cậu không phản ứng gì lại còn rất bình thản.

Cánh tay anh giữa chặt lấy eo cậu.
Em giận à? anh đùa thôi, anh chưa từng nói mấy câu như thế với ai cả
Bạch Tuấn Minh thật sự không chắc có thể tin được không, nhưng cậu biết anh hiện giờ là người yêu của mình, nhưng anh lúc trước chính miệng nói muốn theo đuổi Tô Vũ Tuần thì anh nói những câu tương tự như thế với cậu ấy cũng là chuyện đương nhiên.

Cậu thật sự trong lòng có chút hụt hẫng khi anh nói Nếu lúc trước có nói như thế với cậu ấy thì cũng là chuyện của quá khứ nhưng cậu cũng không phải không hiểu lý mà vô cớ giận người ta vì chuyện quá khứ nên mới cố gắng tỏ ra không phản ứng gì.
Anh bỏ em ra đi, ngoài đây lạnh lắm đấy
Trạch Dương đột nhiên đưa tay nâng cằm cậu ngước lên rồi cúi đầu xuống hôn trán cậu nhẹ giọng nói.

Anh biết em đang giận, anh chưa từng nói như thế với ai đâu, thật sự đấy cho nên lần sau nếu giận hay muốn mắng thì cứ trút ra đừng có tỏ ra không có chuyện gì trước mặt anh...được không?
Bạch Tuấn Minh .....
Cậu nhìn anh một lúc rồi đột nhiên nhón chân lên vươn tay ôn sau gáy anh chủ động hôn môi anh.

Đây không phải lần đầu tiên cậu bạn nhỏ chủ động hôn, dường như sau khi yêu nhau thì cậu bạn nhỏ luôn làm những hành động muốn lại gần anh hơn.

Trạch Dương ngửa đầu ra, kết thúc nụ hôn nhanh chóng nhìn Bạch Tuấn Minh thật sự ứa nước mắt rồi.
Anh không rõ tại sao cậu bạn nhỏ dạo gần đây rất thường xuyên chủ động hôn hay chủ động muốn gặp mặt nhiều hơn...là muốn giữ anh chặt sao?
Anh đâu có chạy mất.....cậu bạn nhỏ sợ anh đột nhiên bỏ cậu như lúc trước à?.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 85: 85: Năm Mới Vui Vẻ - End Ss1


Kì nghỉ tết nhà trường cho chỉ 14 ngày , Vương Âu Lỗi cả năm học chỉ chờ mỗi dịp này để ăn mừng hú hét gom đồ về nhà ăn tết , Trương Tiêu cũng dọn vài bộ đồ rồi về nhà.

Trạch Dương và Bạch Tuấn Minh thì tiện hơn , chỉ đem theo vài bộ đồ rồi đi một đoạn là đến khu chung cư của mình.

30 Tết , 11 giờ 30 đêm Vương Âu Lỗi , Trương Tiêu cùng Triệu Sở Nhi kéo qua nhà rủ Trạch Dương và Bạch Tuấn Minh đi xem pháo hoa đón giao thừa.

Tiếng chuông vang lên giữa đêm inh ỏi bởi bàn tay của Vương Âu Lỗi ấn liên tục vừa lải nhải.

Trạch Dương đi xem pháo hoa thôi nào , vuờn ơi mở cửa ra\~

Cánh cửa nhà Trạch Dương mở ra , người mở lại là Bạch Tuấn Minh ,cậu nhìn ba người đứng trước cửa cất giọng Cậu réo hồn à?
Vương Âu Lỗi đưa mắt vào trong nhà liếc qua liếc lại đáp Trạch Dương đâu
Bạch Tuấn Minh Cậu ấy đang tắm thay đồ , các cậu chờ chút đi
Vương Âu Lỗi đưa hai tay lên cao ưỡn người nói lớn Ok
Cả bốn đều vào trong đợi vài phút thì Trạch Dương cũng đi ra rồi cùng nhau xuất phát.

Nhà Bạch Tuấn Minh và Trạch Dương sát vách nhau , căn bản mọi người đều nghĩ Bạch Tuấn Minh qua nhà Trạch Dương đợi trước là điều bình thường nên cũng chẳng ai thắc mắc tại sao Bạch Tuấn Minh lại ra mở cửa cả.

Tiếng người nhộn nhịp giữa phố , mọi người đa số đều đứng đợi ở cây cầu phía trước để nhìn rõ được toản cảnh pháo hoa.

Người người đều chen chúc , may mắn Vương Âu Lỗi hối thúc đi sớm 30 phút quả không sai , cả đám được đứng ở lang cang cây cầu không cần phải chen lấn.

Tiếng pháo hoa đầu tiên nổ lên một tiếng lớn , mọi người nhìn thấy đều hú hét theo tiếng pháo hoa tiếp theo , ánh sáng trên giũa bầu trời đêm như từng bông hoa to lớn nở ra.

Dần dần tiếng hét cũng im lặng , mọi người chìm vào trong sắc đẹp của nó , Trạch Dương đứng không yên cố ngọ ngoậy nắm ngón tay của cậu bạn nhỏ.

Anh nhìn sang cậu , khuôn mặt của cậu bạn nhỏ đường nét vốn bình thường , không có gì đặc biệt rất đại trà theo kiểu những đứa con nhìn vào là biết học giỏi ngoan ngoãn.

Nhưng cậu bạn nhỏ có đôi mắt cực kỳ đẹp , từ nhỏ mọi người xung quanh đều khen đôi mắt này ,Bạch Tuấn Minh cười tươi nhìn pháo hoa trên trời đầy màu sắc căn bản không phát hiện ra có kẻ không nhìn pháo hoa mà nhìn mình.

Trạch Dương mỉm cười , anh ngước lên nhìn ánh sáng rực rỡ trên cao //Cuối cùng anh cũng có được cảm giác có em rồi//
Trương Tiêu mặt không biến đổi gì mấy , cậu đưa mắt nhìn sang Triệu Sở Nhi từ nãy đến giờ không nói tiếng nào đứng bên cạnh , cô dạo này ít nói đi hẳn , những người xung quanh có lẽ đều phát hiện ra nhưng chẳng ai nói gì cả.

Trong vô thức cậu buộc miệng cất giọng Sang năm mới phải cười chứ ! ?
Triệu Sở Nhi nhướng mày , nghe thấy nghiêng đầu sang nhìn cậu bạn học giỏi ít nói trước mặt , tuy tâm trạng thật sự chẳng có gì vui nhưng vô thức cô vẫn phì cười đáp Cậu mới là người không cười đó , nếu cậu cười thì tớ chắc chắn sẽ cười theo
Trương Tiêu ngơ người , có chút không hiểu Tại sao?
Triệu Sở Nhi quay hẳn cả người đứng đối diện với cậu đáp Bởi vì cậu cười lên rất đẹp sẽ khiến những người xung quanh vô thức cười theo đó , trước giờ không ai nói với cậu điều này à?
Cậu nhìn Triệu Sở Nhi vài giây , thật thà đáp lại Chưa từng , chỉ có người khen tớ cười đẹp chứ chưa ai nói rằng sẽ cười theo khi tớ cười
Cô bất lực bậc cười , quả thật không nên trêu mấy người mọt sách hiền lành nhỉ , người ta căn bản chẳng hiểu ra được mình đang trêu người ta thôi.

Triệu Sở Nhi quay người nhìn pháo hoa , pháo hoa cũng dần tắt hết bên tai cô liền phát ra giọng của Trương Tiêu.

Sở Nhi ! năm mới vui vẻ
Cô mở to mắt quay sang nhìn cậu Hả? rồi lại phì cười đáp Ờ năm mới vui vẻ
Vừa dứt câu Vương Âu Lỗi đứng bên cạnh hét to lên.

NĂM MỚI VUI VẺ làm cả đám giật thót tim đưa mắt nhìn tên điên bên cạnh.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 86: 86: Ss2 - Thoa Thuốc


Tết trôi qua , kì hai bắt đầu cũng đã đến cuối năm học.

Năm học 12 bắt đầu diễn ra cũng được gần 1 tháng .
Phòng 142 ở ký túc xá gần đây không khí ấm hẳn , bốn thành niên ru rú trong phòng luyện đề liên tục ôn tập kiến thức để chuẩn bị cho kì thi quan trọng nhất của thời học sinh .
Kì Thi Đại Học Quốc Gia!
.....
Tan học Mộc Hiểu Linh đứng ở một góc trước cổng trường , dạo này tần suất đi chung giữa cô và Bạch Tuấn Minh càng ngày càng nhiều dần vì hai ông nội hai bên thường xuyên gặp nhau .
Bạch Tuấn Minh cũng chẳng có phàn nàn gì vì căn bản con nhóc này từ hôm thấy cậu và Trạch Dương hôn nhau ở lớp học thì không bắt chuyện với cậu hay Trạch Dương nữa.

Có lẽ là không quan tâm ...hoặc là đang thất tình vì cậu là người yêu của con nhóc ấy thích nên mới không nói chuyện với cậu .
Bạch Tuấn Minh tan học hay bị Trạch Dương kéo lại một lúc rồi mới đi ra cùng với Mộc Hiểu Linh được .

Cậu thở hồng hộc chạy nhanh nhất có thể để con nhóc kia không phải đứng chờ quá lâu , mồ hôi cũng ướt hết cả trán Xin lỗi nha , đi thôi
Mộc Hiểu Linh nhìn cậu nheo mày không nói gì liền tiến chân bước đi được ba , bốn bước liền đột nhiên ngưng lại .
Bạch Tuấn Minh ???
Cô quay đầu lại nhìn cậu ấp úng cất giọng nhờ vả .
Tí nữa về nhà cậu ..cậu bôi thuốc chóng thẹo ở sau lưng tôi được không? tôi không với tới được
Mộc Hiểu Linh đảo mắt nói tiếp Tại...tại cậu thích con trai nên tôi mới nhờ cậu
Bạch Tuấn Minh ngơ ngác một lúc , phút chốc cảm nhận được hình như mối quan hệ khó chịu giữa mình và con nhóc này dần dần tốt hơn rồi , cậu không nghĩ ngợi nhiều , dù sao cũng chỉ là bôi thuốc thôi mà Được , nhưng mà lưng cậu bị gì vậy?
Mộc Hiểu Linh phì cười Cảm ơn nhé , lưng tôi va vào thanh sắc nên rách da
[ ......!: cái này chính là chuyển cảnh nha mọi người , chap trước có nói sẽ miêu tả thời gian tình tiết trôi nhanh nên có thể là mọi người không nắm kịp]
........
Bà chủ ở công ty vẫn chưa về ạ Người phụ nữ khoảng 40 tuổi làm giúp việc cho nhà Triệu Sở Nhi vừa nói với cô .
Triệu Sở Nhi nghe thấy , mặt lạnh nhìn xung quanh căn nhà một lượt rồi đưa mắt lên tầng trên khó tả.

Bước chân vẫn như bình thường bình thãn đi lên từng bậc thang rồi lướt qua căn phòng của mình .
Cô đứng trước căn phòng sách của mẹ mình trầm tư một lúc rồi đi vào trong.

Căn phòng rộng lớn khiến người khác bước vào có cảm giác như lòng ngực bị đè nén áp lực.

Cô con gái duy nhất của gia đình thuợng lưu Trần Nghiêm Tú và Triệu Đông đang bắt đầu hành động hàng loạt thao tác chụp tất cả dữ liệu đen trong máy tính , lục lọi sổ sách giấy tờ xấu trong căn tủ rồi chụp lại tất cả mọi người rành mạch.

Triệu Sở Nhi chụp xong , cất điện thoại vào túi áo khoác của mình rồi lặng lẽ đi ra nhẹ nhàng , khi đến nơi cánh cửa phòng còn ngoắc đầu ngước mặt lên nhìn vào chiếc camera ở trên góc cao quay cả căn phòng vừa rồi bị cô ngắt đi .
....
Con gái bà chủ vừa về 30 phút trước ạ Tiếng của người phụ nữ lúc nãy lại vang lên , Triệu Sở Nhi nghe thấy liền đóng cửa phòng rồi đi xuống tầng nhìn thấy Trần Nghiêm Tú đang ngồi trên sofa .
........
Bọn con về rồi ạ Bạch Tuấn Minh và Mộc Hiểu Linh đồng thanh.

Ông nội của cậu hớn hở cười tươi đi đến xoa tóc Mộc Hiểu Linh cất giọng .
Về rồi à , mau rửa mặt rồi ra ăn tối với ông nào
Mẹ Bạch Tuấn Minh nhìn thấy liền trêu Dạo này ông nội thích cháu của ông Mộc quá nhỉ , Tuấn Minh à con sắp bị ông cho ra rìa rồi haha \~
Người lớn trong nhà nghe xong cũng cười ha hả vui vẻ đùa nhau , Mộc Hiểu Linh đưa mắt nhìn Bạch Tuấn Minh liếc mắt sang phía phòng có ý muốn nói cậu Vào trong đó bôi thuốc
Bạch Tuấn Minh tinh ý liền hiểu ra liền cất giọng À quyển sách tớ mượn cậu đọc xong rồi , vào phòng đi tớ tìm trả cậu
Mộc Hiểu Linh mỉm cười Được
Cả hai đi vào trong phòng , Bạch Tuấn Minh còn theo thói quen đóng cửa phòng lại rồi quay đầu nhìn cô hỏi Ngôi trên đó đi tôi bôi thuốc cho cậu

Mộc Hiểu Linh nghe xong ngước lên nhìn xung quanh căn phòng một lượt rồi ngồi xuống giường mở cặp ra lấy một chai thuốc nhỏ thoa trị thẹo đưa cho Bạch Tuấn Minh .
Thật ra vết thương đúng là ở lưng nhưng hơi cao cho nên ...vén áo thì hơi bất tiện , chắc là phải cởi vài cúc áo ra rồi vén xuống sẽ tiện hơn
Bạch Tuấn Minh ....!cậu cười gượng À một tiếng rồi lại cầm lấy chai thuốc Không sao , tôi ngồi sau lưng cậu chứ không phải ngồi phía trước nên không thấy gì của cậu đâu
Mộc Hiểu Linh nghe xong , ánh mắt có phần ám muội khó tả , miệng mỉm cười gật đầu đáp Ừm , vậy nhờ cậu
Nói xong cô liền đưa tay gỡ từng nút áo ra , vén áo xuống một chút liền thấy vết thương dài thẳng dưới bã vai gần một phân tay rưỡi.

Dù không muốn thì chắc chắn vén áo xuống liền để lộ dây áo con của Mộc Hiểu Linh .
Bạch Tuấn Minh không phân tâm cũng chẳng để tâm liền đưa ngón tay được bôi thuốc bên trên thoa vào vết thương của Mộc Hiểu Linh , cậu chăm chú thoa đến lượt thứ hai thì đột nhiên Mộc Hiểu Linh quay người kéo cậu ngã xuống đè lên người cô , cô vừa kéo vừa thét lên rất to .
Aaaa KHỐN NẠN CẬU TRÁNH RA , b**n th**
ÔNG NỘI CỨU CON
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 87: 87: Đổ Oan Một Lần Nữa


Bạch Tuấn Minh điếng người, tay chân cứng ngắt nhìn tất cả mọi người vội vàng chạy vào phòng tận mắt nhìn thấy cậu đang đè Mộc Hiểu Linh xuống giường, áo cô xộc xệch khi mọi người vào liền kéo áo che lại.
Một màn kịch tự biên tự diễn của cô ta một lần nữa lại bắt đầu, y hệt như năm lớp 10 ấy khi cô đổ oan cậu gian lận thi cử.
Mộc Hiểu Linh đưa tay hất mạnh Bạch Tuấn Minh ra vội vàng kéo áo rồi lấy chiếc cặp che lại vừa khóc lóc vừa van xin thê thảm Ông nội cứu con, cậu ta sàm sỡ con
Một đống hỗn loạn, người lớn không hiểu chuyện gì xảy ra, ông nội và mẹ cậu đều im bặt đưa ánh mắt kinh hoàng nhìn cậu.
Mộc Hiểu Linh lẩm bẩm thốt ra hàng loạt từ ngữ như từng cây dao nhọn khứa vào người Bạch Tuấn Minh khi được ông nội hỏi có chuyện gì xảy ra.

Cô như một cô gái nhỏ vừa bị sàm sỡ thật vậy, nét mặt sợ hãi bất an hiện rõ trên gương mặt ấy.
Con biết cậu ấy không thích con gái nên mới nhờ cậu ấy thoa thuốc giúp con, không...không ngờ cậu ấy lại sàm sỡ con, ông nội con sợ lắm ~

Mẹ của Bạch Tuấn Minh vừa nghe xong liền phản bác, gương mặt bà vẫn hiền hoà lịch sự đáp.
Hiểu Linh à cháu bình tĩnh đã, nếu con trai dì thật sự như thế chắc chắn dì sẽ dậy bảo nó nhưng cháu cũng không thể nói rằng nó không thích con gái được chứ, con trai dì rất bình thường
Mộc Hiểu Linh đưa mắt nhìn bà, gương mặt có chút đáng thương mềm yếu.
Dì à cháu...cháu không nói bừa, cậu ấy thật sự thích con trai mà, cậu...cậu ấy đang hẹn hò với Trạch Dương
Mọi người như nghe được một câu chuyện đáng sợ vậy, gương mặt ai cũng xanh đi to mắt kinh ngạc nhìn Bạch Tuấn Minh.
Cậu đứng một bên ở góc trái nghe xong câu thốt ra tim dường như không còn cảm nhận được nó đang đập nữa, cậu sợ hãi nhìn ông nội và mẹ của mình không nói lời nào.
Ông nội cậu vì muốn giữ mối quan hệ tốt nên chịu cúi đầu trước Mộc Hiểu Linh và ông nội của cô trầm giọng nói Xin lỗi cháu, nếu Tuấn Minh nó thật sự làm gì quá đáng với cháu thì thành thật ông rất cảm thấy có lỗi, bữa cơm này chắc hai ong cháu cũng chẳng muốn ăn nữa nhỉ, để ông già đây tiễn hai người về.

Truyện mới cập nhật
Người lớn với nhau, ông nội của Mộc Hiểu Linh cũng không làm khó ông nên liền đưa cháu gái đi về.

Căn nhà trong phút chốc im lặng phanh phách.

Mẹ cậu chẳng nói gì thêm liền đi ra ngoài.

Ông nội tiễn ông cháu Mộc về thì liền vào nhà gọi cho ba cậu về.

Bạch Tuấn Minh đơ người không nhúc nhích tận nữa tiếng, khi mẹ cậu đi cậu nhìn thấy được ánh mắt thất vọng trong đấy.
Ngôi nhà yên tĩnh bỗng dưng lại dâng lên tiếng cãi nhau từ bên ngoài, Bạch Tuấn Minh nghe thấy giọng mẹ mình và giọng của mẹ Trạch Dương liền hốt hoảng chạy ra.
Là Con trai cô, là thằng con trai khốn nạn đó đã khiến con trai của tôi thành loại như thế này!!
Mẹ của Trạch Dương bị mẹ cậu nắm cổ áo vừa chửi mắng bà, bà cũng chẳng khác gì mẹ cậu cả, gương mặt kinh ngạc vừa hoảng loạn.

Chỉ khác một điều không quấy khóc như mẹ cậu.
Bà im lặng mặt cho mẹ cậu chửi bới.
Mau đem thằng con trai của cô đi xa đi, bảo nó tránh xa con trai tôi ra ~ hức hức tôi xin cậu đấy
Bạch Tuấn Minh hốt hoảng nhanh chóng kéo người mẹ mình lại, ngăn không cho bà chửi người nữa.

Mẹ của cậu khóc lóc thê thảm, khi bị kéo ra liền hất tay tát mạnh cậu thật mạnh nghe rõ tiếng Chát chói tai kia.
Tuấn Minh!! Tiếng của Trạch Dương vang vọng lớn trên hành lang chung cư.

Cậu giật mình quay đầu lại nhìn phía sau mình....thấy anh, anh trợn to mắt kinh ngạc khi vừa nhìn thấy mẹ cậu đánh cậu.
Vài giây sau tiếng của ba cậu cũng phát ra, giọng điệu tức giận ra lệch Mau vào nhà đi, ở ngoài cãi nhau thấy xấu hổ sao?
Nói xong ba cậu liền đi lướt qua người Trạch Dương rồi tiến gần kéo tay cậu bạn nhỏ lôi vào trong nhà rồi đóng mạnh cửa tạo một tiếng động lớn.
Hành lang rộng lớn chỉ còn Trạch Dương và mẹ anh, mẹ anh nhìn cậu một lúc rồi nhẹ nhàng cất giọng.
Vào nhà trước đi rồi nói chuyện sau.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 88: 88: Thằng Súc Sinh


Căn nhà ấy suối 17 năm từ khi cậu được sinh ra luôn được ba mẹ chiều chuộng yêu mến đến thế, cậu ngoan ngoãn hiểu chuyện, trước giờ chẳng mấy khi làm sai bị người lớn mắng cả.
Nhưng giời....
Người bố làm luật sư.
Luật!! chắc chắn ông biết biết rõ chuyện của con trai mình làm ra chẳng phạm pháp gì cả, nhưng ông cũng không phải người cha đủ bao dung yêu thương đứa con này đến mức chấp nhận nó là người đồng tính được.
Không sai luật pháp, nhưng sai đạo lý trời đất!!
Ông nội của Bạch Tuấn Minh đã đi về lập tức, ông không nói tiếng nào cả cứ thế mà bỏ về.

Bố bắt cậu quỳ gối dưới sàn 30 phút đồng hồ, ông chẳng nói gì cả, gương mặt tức giận vừa đáng sợ hiện rõ đang nhìn cậu.
Lúc sau mới cất giọng Mày...mày rốt cuộc là đến tuổi nổi loạn mới làm ra cái loại chuyện này có đúng không?

Bạch Tuấn Minh cả người cứng ngắt, cậu cúi đầu nhìn xuống sàn nhà, cổ họng nghẹn lời ấp úng đáp.
Con...bố à, con không có làm gì sai mà
Vừa nghe xong, ông như nổi trận lôi đình tức đến độ nổi hết gân trên mặt, đôi mắt ôn nhu thường ngày giờ như quỷ nhập cực kỳ đáng sợ, ông gào lớn đưa tay dùng lực cực mạnh tát vào mặt đứa con trai ngoan ngoãn của mình.
Mẹ cậu hoảng loạn giật mình nhưng cũng chẳng ngăn cản chồng mình dừng tay lại, bà vẫn thẫn thờ đưa mắt nhìn phía cậu.
Thằng súc sinh này, mày cảm thấy hai thằng con trai lăn lộn trên một chiếc giường là không sai à?!! mày không thấy nó bẩn thỉu cỡ nào sao?
Chẳng biết bản thân ông dùng lực nhiều như thế nào, vừa tát một cái Bạch Tuấn Minh không đỡ kịp liền ngã ngồi bệt ra sàn, khoé miệng dần tràn ra vết rỉ máu đỏ đậm.
Cậu kinh ngạc hoảng hốt nhìn bố mình, đây là lần đầu tiên ông đánh cậu, lần đầu tiên cậu nhìn thấy dáng vẻ hung tợn này của người đàn ông trưởng thành của gia đình khiến cậu sợ đến mức không mở miệng được cũng không nhúc nhích được.
Bạch Tuấn Minh nhìn thấy được trong phút chốc gương mặt tức giận của ông chuyển thành vẻ mặt hoài nghi, ánh mắt nghi ngờ của ông nhìn cậu có lẽ vì câu nói vừa rồi của bản thân cũng khiến ông hoài nghi nhìn cậu hỏi.
Mày....mày từng ngủ với nó chưa?
Bạch Tuấn Minh run rẩy người, lòng ngực như bị ai cầm dây thắt chặt lại khiến mình đau rát, cậu mở đôi mắt to tròn long lanh kia chứa đọng lại nước mắt bên trong rồi tràn ra mí mắt rơi xuống gò má, giọng run rẩy đáp lại.
Ha..hai lần
Bố lẫn mẹ cậu đều kinh hãi khi vừa nghe thấy được cậu trả lời, cậu không rõ được nhưng giây phút ấy bản thân lại không hề muốn nói dối, cậu muốn nói sự thật, không muốn lừa bố cậu nên mới đáp như thế.
Giọng mẹ cậu run rẩy, bà bắt đầu khóc lóc thê thảm ngồi trên sofa than trách.
Nói dối, Tuấn Minh con lừa ba mẹ có đúng không? hả....!con với thằng nhóc ấy lớn lên cùng nhau từ nhỏ nên chắc chắn hiểu sai tình cảm anh em thành cái thứ kia rồi đúng không? lúc nhỏ con nói với mẹ rằng con ghét thằng nhóc ấy nữa mà? tại sao..tại sao lại thành thế này rồi hu ~~ hức
Bố cậu im lặng một hồi mới thốt ra ba tiếng Thằng nghịch tử
Nói xong ông liền vung chân đạp mạnh đứa con trai của mình, điên loạn đạp vào cả người nó liên tục, mặc cho không biết bản thân đạp trúng vị trí nào trên cơ thể của nó, ông như muốn đạp c.h.ế.t thứ dơ bẩn mình nuôi lớn suốt 17 năm trời này, mặc kệ vợ mình hoảng hốt cản mình.

Bạch Tuấn Minh không phản bác, cậu mặc cho bố mình điên cuồng đánh, điên cuồng đạp mạnh vào người cậu đau điếng cùng những ngôn từ chửi mắng của ông.
Thằng ghê tởm này, tao g.i.ế.t cho mày c.h.ế.t còn hơn phải nhận đứa con trai ân ái với thằng con trai khác!!! Thằng dơ bẩn súc sinh mày có chịu tỉnh hay không hả? cái thứ đồng tính luyến ái mà cũng dám gọi là tình yêu à!!!
.....
Trạch Dương ở nhà ngồi đối diện với mẹ mình, cả hai vừa nói chuyện xong.

Mẹ cậu không phản đối hai người nhưng trên gương mặt vẫn nhận ra được sự thật vọng của bà.
Bà nói xong liền đi vào phòng, Trạch Dương thất thần một lúc rồi lấy điện thoại từ túi quần ra liền thấy một thông báo mới từ trang của trường.

Vừa nhìn vào bài viết anh liền đứng phóc lên trợn to mắt ngạc nhiên.
Bài viết của tài khoản chính Mộc Hiểu Linh.
[ - Hôm nay tớ khá thất vọng về người bạn học Bạch Tuấn Minh của mình, tớ cứ nghĩ cậu ấy hẹn hò với nam sinh khác thì không có hứng thú với bạn nữ.

Không ngờ! cậu ấy lại sàm sỡ mình.

Cậu ấy là đồng tính nhưng vẫn sàm sỡ nữ sinh được?!!
Mình may mắn không sao cả, các bạn yên tâm nhé chỉ là mình muốn mọi người cân nhắc khi chơi với Bạch Tuấn Minh ]
Trạch Dương đọc xong, những dòng cmt đều là mắng chửi Bạch Tuấn Minh rồi an ủi Mộc Hiểu Linh.
Anh trợn tròn mắt chưa hết kinh ngạc thì mẹ cậu vội vàng chạy ra ngoài phòng của bà nhìn cậu hoảng hốt cất giọng.
Tuấn Minh...hình như thằng bé bị ba mẹ nó đánh nó, mẹ vừa nghe được tiếng động ở vách tường trong phòng!!.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 89: 89: Cứu


Triệu Sở Nhi vừa đi trên hành lang chung cư của Trạch Dương, lúc nãy đến ký túc xá tìm thì Vương Âu Lỗi nói anh đã đến nhà nên cô mới qua đây.
Chưa kịp đi đến cửa nhà thì cô giật mình vì tiếng động mở cửa mạnh của Trạch Dương, bóng dáng hối hả chạy sang nhà Bạch Tuấn Minh liên tục nhấn chuông gào lên.
Chú Bạch mở cửa cho cháu đi, chú mở cửa cho cháu vào trong đi!!
Triệu Sở Nhi ngạc nhiên vừa không hiểu chuyện gì xảy ra liền chạy lại gần Trạch Dương và mẹ của anh Có chuyện gì vậy
Trạch Dương không trả lời mà liên tục nhấn chuông rồi đập mạnh vào cửa nhà gọi ba mẹ Bạch Tuấn Minh mở cửa cho mình.

Mẹ Trạch Dương cũng sốt ruột lo lắng theo, sợ thằng nhóc nhà bên bị mẹ đánh, sợ bạn thân nhất của mình luôn dịu dàng giờ lại bạo hành con trai.
Bà hoảng loạn cầm tay Triệu Sở Nhi run rẩy cất giọng Cháu nghĩ cách gì đi, ba của Tuấn Minh đang đánh nó ở bên trong
Triệu Sở Nhi nhìn gương mặt lo lắng của bà cầu xin mình, lại mình dáng vẻ bất lực gào thét của Trạch Dương, cô nheo mày đơ người một lúc mới ngợ ngợ ra được lý do.
Triệu Sở Nhi một mạch quay đầu chạy đi vừa thét lên Chờ cháu đi tìm người giúp
Bóng lưng của cô vụt mất, trong hành lang chỉ còn tiếng van xin mở cửa của Trạch Dương....chẳng biết qua bao lâu, anh gào lên bao nhiêu lần thì bóng dáng Triệu Sở Nhi hối hả vội vàng chạy đến cùng một chú lớn tuổi.

Chú ta không nói gì vội vàng cầm chùm chìa khoá trên tay loay hoay tìm chiếc chìa khoá phòng của nhà Bạch Tuấn Minh rồi mở cửa ra.
Giây phút cánh cửa được hé mở, cả ba người đều kinh hoàng cảnh tượng trước mắt mình.

Bạch Tuấn Minh bị đánh đến mức các khớp trên bàn tay đều rách da rỉ máu, có lẽ là do bố cậu dùng chân đạp vì ông vẫn còn mang giày, gương mặt bầm dập đầy vết xước, cậu bạn nhỏ yếu sức nằm yên trên sàn không động đậy được chỉ mở mắt chịu những đòn của bố.
Bố mẹ cậu vừa thấy Trạch Dương xông vào nhà liền tức giận gào lên Ai cho mày vào đây, cái thằng súc sinh này mày dụ dỗ con trai tao còn đột nhập nhà của người khác đúng là cái loại chẳng ra gì
Trạch Dương dường như chẳng nghe lọt tai câu nào cả, anh chỉ biết bây giờ phải đưa cậu bạn nhỏ đi khỏi đây, đi càng nhanh càng tốt.

Anh xông đến đỡ lấy cả người cậu nhấc bổng bế lên rồi tức giận đỏ mắt nhìn bố cậu căm phẫn.
Ông nhìn gương mặt đáng sợ kia của Trạch Dương, cây roi trong tay có chút lung lay sợ hãi.

Sợ thằng nhóc trước mặt như muốn g.i.ế.t mình ngay lập tức vậy.

Triệu Sở Nhi và mẹ anh chạy theo phía sau đến bệnh viện, bác sĩ khám tổng quát mất 30 phút rồi báo cáo cho ba người đang chờ bên ngoài.
Trên người tổng cộng 43 vết thương, 40 vết thương ngoài da còn 3 vết thương ở sóng mũi, bên hong và cổ chân gãy xương khá nặng.
Người nhà nhớ chăm sóc bệnh nhân đàng hoàng vì có vẻ nhiều vết thương bị đánh như thế nếu nghiêm trọng hơn có lẽ bệnh viện sẽ liên hệ đến phía cảnh sát điều tra liệu bệnh nhân có bị bạo hành hay không
Mẹ Trạch Dương cúi đầu Cảm ơn bác sĩ nhiều ạ
Bác sĩ nhìn bà gật đầu một cái rồi nhìn sang Trạch Dương trông rất quen mắt, ông quay đầu đi vài bước khựng lại sực nhớ ra khoảng năm ngoái có gặp Trạch Dương cũng dẫn đứa nhóc kia đến bệnh viện.
Là lúc mà ông khám tổng quát cho Bạch Tuấn Minh bị rách và nhiễm trùng ở vùng kín sau khi quan hệ.
Bác sĩ .....
Triệu Sở Nhi nhìn Trạch Dương thẫn thờ nhìn vào phòng bệnh, cô định an ủi anh, chưa kịp cất giọng thì đằng sau phát ra giọng nói của Trần Nghiêm Tú.
Sở Nhi
Cô giật mình quay đầu nhìn bà, Trần Nghiêm Tú thế mà lại đích thân đến đây tìm cô chắc chắn là có chuyện gì xảy ra rồi.

Vì không muốn ồn ào ở bệnh viện nên cô nhanh chóng đi đến trước mặt mẹ mình.
Bà nhìn cô Về nhà
Triệu Sở Nhi ....
Cô không nói gì bước chân di chuyển đi ra ngoài theo Trần Nghiêm Tú..
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 90: Chương 90


Có lẽ trên đời này có những người ba người mẹ rất yêu chiều con cái nhưng duy nhất một chuyện vượt qua ranh giới của sự yêu chiều ấy thì bạn trong phút chốc sẽ thành thứ tạp chủng trong mắt họ.

Đó chính là gia đình của Bạch Tuấn Minh!
Nhưng cũng sẽ có những người ba mẹ ngay từ giây phút bạn được sinh ra thì bạn chính là một vật công cụ hữu ích được ra đời chứ chẳng phải con họ dù bạn chính là đang chảy cùng một dòng máu với họ.

Đó chính là gia đình của Triệu Sở Nhi!
Nhưng bạn biết không? đâu đó vẫn có những người ba mẹ thường ngày hay mắng con nhưng khi con gặp chuyện gì thì họ cũng sẽ thông cảm thấu hiểu và chấp nhận nó.

Đó chính là gia đình của của Trạch Dương!

.....
Căn nhà này rộng lớn, thế mà số lần Trần Nghiêm Tú và Triệu Sở Nhi đi về chung với nhau rất ích nên không khí mới lạnh lẽo như thế suốt bao năm nay.
Vừa về đến nhà Trần Nghiên Tú vào luôn vấn đề chính.
Con còn nhớ con trai lớn của giám đốc Trần công ty trang sức mấy hôm trước gặp mặt không?
Triệu Sở Nhi ngồi xuống sofa mệt mỏi đáp ngắn gọn Nhớ
Trần Nghiêm Tú Nếu con kết thân với con trai nhà đó thì sau này công ty bên ấy rất có lợi củng cố cho công ty nhà mình, thằng nhóc đó rất thân thiện sau này con tiếp cận chắc chắn nó sẽ thích con thôi...
Triệu Sở Nhi không có hứng thú nghe mấy chuyện công việc này liền đứng dậy thở dài bỏ đi.
Mẹ bán con đấy à? với cả tên kia háo sắc vừa đểu mẹ thấy thân thiện chỗ nào vậy
Trần Nghiêm Tú thấy cô bỏ đi vội cất giọng đáp.
Đừng tưởng mẹ không biết con đang lén lút hẹn hò với tên thầy giáo kia, nếu con không làm theo lời mẹ thì mẹ nghĩ công việc cỏn con kia của Lâm Thiên Vũ chắc chắn sẽ vụt mất trong 1 giây
Triệu Sở Nhi khựng bước chân quay đầu nhìn mẹ mình, gương mặt cao thượng kia của bà hôm nay lại đáng ghét thêm vài phần.
Cô phì cười lạnh, đôi mắt như muốn cảnh cáo nhìn bà.
Mẹ không đấu lại con đâu, mẹ có thể làm anh ấy mất công việc trong 1 giây thì con có thể làm mẹ mất công ty lẫn căn nhà này trong một nốt nhạc
Cô nhìn gương mặt không biến sắc của mẹ mình, bà chắc chắn nghĩ là cô chỉ là đang đến tuổi nổi loạn nên mới nói ra câu đấy.

Trần Nghiêm Tú Mẹ bàn với giám đốc Trần rồi, sau khi con đủ 18 tuổi thi đại học xong thì có thể kết hôn với con trai của họ liền, càng sớm thì công ty nhà mình sẽ càng vững chắc
Triệu Sở Nhi không quan tâm lời nói của bà liền quay đầu thong thả bỏ đi lên tần để lại một câu.

Con nhắc lại một lần nữa, mẹ mà đụng đến Lâm Thiên Vũ thì đừng trách con
Trần Nghiêm Tú cười nhếch mép nhìn bóng lưng của con gái mình bỏ đi nhỏ giọng.

Nhanh thôi con chắc chắn sẽ nghe lời mẹ
.....
Triệu Sở Nhi lên phòng đóng cửa lại đi đến giường của mình ngồi xuống một lúc rồi lấy điện thoại ra gọi nhấn số Lâm Thiên Vũ gọi.
Rất nhanh anh liền bắt máy cất giọng Anh nghe đây
Cô im lặng một lúc mới cất giọng đáp Anh ăn tối chưa? chúng ta ra ngoài ăn
Lâm Thiên Vũ bên đầu dây chuyền đến giọng ấp úng À..ừm anh vừa rồi đi ăn với giáo viên Tô rồi
Triệu Sở Nhi nghe xong liền nheo mày Giáo viên Tô? Tô Tuyên Nghi sao?
Lâm Thiên Vũ Thật ra đáng lý có cả thầy thể dục đi cùng nhưng anh với giáo viên Tô đến điểm hẹn rồi thì thầy ấy lại bận việc nên anh mới đành ăn chung với giáo viên Tô
Cô im lặng ngước đầu nhìn trần nhà rồi ngửa lưng ngã xuống giường nằm xuống mệt mỏi đáp Anh về chưa? giờ này còn sớm em muốn gặp anh
Đầu dây bên kia chuyền đến giọng nói của Tô Tuyên Nghi vọng ra Thiên Vũ đỡ tôi, tôi sắp ngã rồi

Giọng Lâm Thiên Vũ nhỏ đi, có lẽ anh đang che loa điện thoại nhưng cô vẫn nghe được anh nói Đây đây chờ tí
Triệu Sở Nhi không phản ứng, đôi mắt lạnh lùng nhìn trần nhà từ từ khép lại Anh vẫn ở cùng với Tô Tuyên Nghi à?
Lâm Thiên Vũ À cô ấy rủ đi trượt ván, chơi cái này rất vui luôn hay là lần sau anh dẫn em đi nha, khó trượt một chút nhưng anh sẽ chỉ cho em, được không?
Cô mỉm cười, dòng nước mắt ở trong khoé mắt đang nhắm kia chảy ra rơi đến vành tai Em sợ đau lắm, đến lúc đó phải đỡ em đó
Lâm Thiên Vũ trầm giọng dịu dàng đáp Được, ngày mai còn đi học em ngủ sớm đi
Ừm mai gặp
Nói xong cô liền cúp máy ném điện thoại sang một bên.
//Em biết anh yêu em, chỉ là anh không yêu em nhiều như em yêu anh thôi//.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 91: 91: Chuyển Trường Đi


- Thông điệp từ tác giả.
Kẻ điên liều mạng lao đến điên cuồng đối đầu với sóng gió đến rỉ máu bảo vệ tình yêu của mình, đó mới gọi là anh hùng dù trong tình yêu hắn có là một tên ngốc nghếch khờ dại.
Còn kẻ luôn lùi một bước, chấm dứt tình yêu của mình để bảo vệ cả hai sống trong an toàn là kẻ hèn hạ trong tình yêu dù trong mắt người khác hắn chính là một tên thông minh.
Tại sao phải chia tay để cho đối phương tìm người tốt hơn mà bản thân lại không cố gắng tốt hơn người mà mình muốn đối phương gặp?
.......
Không lâu sau, ba mẹ của Bạch Tuấn Minh tìm đến bệnh viện gây gỗ với mẹ Trạch Dương và anh một trận trong khi cậu bạn nhỏ vẫn chưa tỉnh lại.
Khi cậu mở mắt ra là thì trận gây gỗ cũng đã dừng lại hơn nữa tiếng, Trạch Dương và mẹ anh đều đã về rồi chỉ còn thấy bóng dáng người bố ngồi im lặng trước giường bệnh của cậu.
Bố nhìn cậu rồi thở dài đề nghị Chuyển trường đi, đi đến Tứ Xuyên
Bạch Tuấn Minh im lặng, cậu quay đầu nhìn sang phía cửa sổ trống vắng kia một hồi lâu bất lực cười khổ, dù trời có sập thì chuyện này cuối cùng trong mắt mọi người cũng là cậu sai sao?
Bố muốn con kể một chút về chuyện hẹn hò giữa con với Trạch Dương không?
Bố cậu nheo mày định từ chối chẳng muốn nghe, dù sao cái chuyện này ông căn bản nghe không lọt tai.

Chưa kịp mở miệng từ chối thì Bạch Tuấn Minh đã bắt đầu kể.
Con nhớ có một lần khi chúng con chưa hẹn hò, khi con gặp tên b**n th** kia thì cậu ấy chính là người điên cuồng lao đến cứu con, thể lực con không tốt so với những bạn nam bình thường, cậu ấy chính là người thường xuyên nổi khùng bắt con chạy bộ, khi con kén ăn cậu ấy chính là không chiều con mà lại sửa thói xấu này của con, khi con bị vu oan gian lận thi cử thì cậu ấy là người an ủi con đầu tiên mới bênh vực con.
Bố biết không? vừa rồi Mộc Hiểu Linh nói con sàm sỡ cậu ta thì ba mẹ liền nói là sẽ dạy bảo lại con nhưng nếu lúc ấy có Trạch Dương ở đó thì chắc chắn cậu ấy sẽ nói rằng....
Đừng khóc, từ từ nói
Tớ ở đây, tớ nghe cậu giải thích
Bạch Tuấn Minh quay đầu đưa đôi mắt buồn đẫm của mình nhìn bố phì cười nói tiếp.

Cậu ấy sẽ chờ con bình tĩnh ngừng khóc rồi sẽ nói tiếp như thế này.
Tớ không tin không nghe bọn họ nói, tớ tin cậu
chỉ cần cậu giải thích thì tớ đều tin cậu.

Cậu không giải thích cũng được, không sao cả.

Căn bản là tớ sẽ tin cậu hết, yên tâm
Ông nhìn cậu, cậu cũng nhìn ông.

Muốn được cảm giác thông cảm từ bố mình nên cậu đã nói nhiều như thế nhưng khi ông cất lời đáp lại khiến cậu cực kỳ tuyệt vọng.
Bởi vì đối xử tốt nên hai đứa lầm tưởng đó là tình yêu, Tuấn Minh à nghe bố, chuyển trường làm lại từ đầu
Nói xong ông liền đứng dậy bỏ đi ra ngoài, Bạch Tuấn Minh cũng chẳng đáp lời nào chỉ biết thất vọng, bất lực trong tình thế bây giờ.

Lớp 12 lại chuyển trường...chắc chắn sẽ ảnh hưởng rất nhiều với việc tình trạng học tập không theo kịp.
Cậu muốn vào Bắc Đại, cậu muốn ưu tú như người anh họ của mình.
Cũng là đều thích con trai nhưng tại sao người anh họ lại được cả dòng họ không một ai dám phàn nàn còn cậu thì lại thành ra thế này?
Tại sao Từ Nghiên Dương thì được nhưng Bạch Tuấn Minh lại không được?
.....
*Từ Nghiên Dương là anh họ của Bạch Tuấn Minh bên phía ngoại, hiện đang học ở Bắc Đại năm ba.Từ nhỏ anh đã tuyên bố bản thân thuộc LGBT trước mặt dòng họ khi đang ăn dỗ bà cố của mình.

.
 
Back
Top Bottom