Đô Thị  Năm Ấy Ở Ký Túc Xá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 40: 40: Sinh Cùng Ngày


Bạch Tuấn Minh trên tay cầm điện thoại của Trạch Duơng đi mua đồ lại mang một tâm trạng vừa hoang mang vừa có chút gì đấy gọi là hi vọng trong lòng.

Hi vọng gì nhỉ? cậu rốt cuộc là đang hi vọng điều gì.

Bước đi của cậu chậm dần, đầu óc chìm vào mớ hỗn độn dường như là không thể tập trung nhìn vào đường đi trước mắt.

Cậu đang hi vọng Trạch Dương là đang để mật khẩu điện thoại 2006 tức là sinh nhật cậu à! nực cười.

Trạch Dương không thích cậu nữa, Trạch Dương thích người khác rồi, còn vì người ta mà chuyển lớp.

Trạch Dương thích Tô Vũ Tuần rồi! không thích cậu nữa.

Cậu từ trước đến giờ luôn khẳng định bản thân mình chẳng hề thích Trạch Dương, thậm chí còn chẳng có cảm giác với con trai nữa thì bản thân cậu đang hi vọng vì cái gì chứ.

Một giọng nói thanh niên cất lên Của cậu 20 tệ

Bạch Tuấn Minh giật mình hoàn hồn ngước nhìn lên, là người thu ngân của cửa hàng tiện lợi, trên tay của mình còn cầm một hộp sữa trái cây vị dưa lưới.

Cậu vội lấy tiền ra đưa cho thu ngân rồi vội đi về.

Tinh tong Tiếng chuông cửa vang lên Trạch Dương vội đi ra mở cửa liền thấy Bạch Tuấn Minh đứng bên ngoài.

Bạch Tuấn Minh Trả điện thoại cho cậu
Trạch Dương cầm lấy đáp À được
Bạch Tuấn Minh Cảm ơn nha
Trạch Dương giây sau liền cất giọng Ừ không có gì
Cậu quay đi được hai bước rồi lại quay đầu vội cất giọng gọi anh đang định đóng cửa lại Trạch Dương
Trạch Dương nghe tiếng gọi khựng tay lại nhìn cậu bạn nhỏ vô thức đáp Hả một tiếng.

Bạch Tuấn Minh giật môi ấp úng một hồi mới nói hoàn chỉnh một câu Mật khẩu điện thoại của cậu là sao vậy
Trạch Dương nhướng mày hiển nhiên cất giọng.

Là sinh nhật của Vũ Tuần đấy, cậu ấy với cậu sinh cùng ngày cùng tháng luôn
Anh phì cười một cái Trùng hợp thật ha
Bạch Tuấn Minh !.

Trạch Dương Tiếng của mẹ anh gọi vọng ra từ trong nhà, Trạch Dương vội đóng cửa chạy vào trong chỉ kịp đáp một câu Mẹ tớ gọi, pai nha
!.

Phút chốc cả hành lang chìm vào yên tĩnh, chỉ còn bóng dáng của Bạch Tuấn Minh đứng im đấy đưa mắt nhìn về phía cánh cửa nhà Trạch Dương vô hồn trên tay còn cầm túi ni long bên trong là vài hộp sữa vị dưa lưới.

Rất lâu trên môi cậu mới nhúc nhích cong lên cười khổ bất lực À~ một cái rồi quay đầu đi vào căn nhà sát bên.

Thì ra là ngày sinh nhật của Tô Vũ Tuần.

Làm bản thân tự nghĩ nhiều rồi, chỉ biết trách tại sao cậu và Tô Vũ Tuần đều sinh vào ngày 20/06!.

Ừ trùng hợp thật đến nổi khó tin.

Cậu về phòng vô thức tò mò kiếm danh sách lớp 10-7 quả thật bên trên danh sách ghi rõ Tô Vũ Tuần sinh 20/06/1997!.

Sinh vào ngày tháng năm đều giống với cậu, ban đầu còn một chút gì đấy không tin lời Trạch Dương nói, bây giờ thật sự cậu chấp nhận được sự thật rằng Tô Vũ Tuần chính là lý do mà Trạch Dương để mật khẩu điện thoại 2006.

Điên thật! tại sao mình lại phải đi mò danh sách lớp người ta chứ?
Mày điên rồi Bạch Tuấn Minh
Cổ họng của cậu cay cay lại vừa nhói vừa nghẹn không thể tự chửi mình ra hơi được nữa.

Lòng ngực đau lên như hàng ngàn sợi dây thừng thắt chặt siết vào nhau đến mức khó thở mà ho thành tiếng vài cái.

Đôi mắt trong veo là điểm nhấn trên gương mặt của cậu bạn nhỏ đầy ấp thứ chất lỏng bên trong không chứa được rồi lại từ từ tràn ra xuống gò má chạy thẳng xuống cằm rơi vô thức xuống màng hình điện thoại trên tay cậu!
Bạch Tuấn Minh ngồi trong phòng yên tĩnh, khóc không ra tiếng, không nức nở, không nhúc nhích gì hết như đuợc điểm nguyệt, trong lòng dâng lên một đống cảm xúc đan xen chạy va vào nhau rồi vỡ tung thành những giọt nước mắt kia đua nhau chạy vội đứng ở hàng mi ẩm ướt.

Giờ cậu mới phát hiện ra từ nhỏ đến giờ ba mẹ cậu luôn chiều cậu không bao giờ mắng hay làm trái ý cậu muốn, đống bài tập khó nhằn kia cũng không thể làm cậu bực tức mà khóc ấm ức.

Từ nhỏ đến giờ luôn khóc chỉ với lý do dính đến Trạch Dương, lúc nhỏ cậu bị Trạch Dương ăn h**p nên tức tối mà khóc, đến lúc Trach Dương giở trò đồi bại với cơ thể cậu cũng ấm ức bực tức mà phát khóc, nhưng giờ hắn ta không thích cậu nữa đáng lý cậu phải vui vì thoát được cái bóng uy h**p đáng sợ kia mới đúng! tại sao cậu lại khóc?
Cậu thích Trạch Dương?
Không!.

không phải, cậu trước giờ rất ghét hắn ta.

Chắc Chắn cậu khóc vì vui mừng, đúng! Là khóc vì vui mừng khi được thoát khỏi tên khốn Trạch Dương.

Bạch Tuấn Minh cười nhạt nhìn lên trần nhà.

Cậu không theo đuổi tôi nữa, tôi khó tính như vậy lại không thích người như cậu
Trạch Dương cậu vẫn hợp với người khác hơn.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 41: 41: Đàn Vịt


Mỗi khi hè đến Bạch Tuấn Minh sẽ về thăm ông ngoại của mình ở duới quê Giang Nam.

Mỗi khi đi như vậy cậu thường xuyên đi cùng Trạch Dương.

Từ nhỏ đến lớn luôn như thế chỉ trừ hè năm ngoái phải ôn thi bận rộn để thi chuyển cấp nên không thể đến Giang Nam ở hè với ông ngoại được.

Năm nay cũng thế, cả hai thu dọn đồ rồi cùng nhau bắt xe đến Giang Nam, chỉ có điều lần này Bạch Tuấn Minh rũ cả ba người Vương Âu Lỗi, Trương Tiêu và Triệu Sở Nhi đi cùng.

Vừa sáng ra Vương Âu Lỗi và Triệu Sở Nhi trên tay xách vali cãi nhau ầm ĩ trước chung cư rồi chỉ vì lý do Vương Âu Lỗi kéo vali sơ ý làm bánh xe đè vào chân cô.

Trương Tiêu đứng bên cạnh !.

Ồn ào c.

h.

ế.

t đi được.

Bạch Tuấn Minh và Trạch Dương chưa đi ra cổng khỏi chung cư mà đã nghe tiếng cãi nhau của hai đứa khắc tinh kia rồi.

Trạch Dương Hai người không sợ người trong chung cư ra mắng à?
Mới sáng ra đã ầm ĩ
Vương Âu Lỗi hừ một cái quay đầu nhìn Trạch Dương ngó xung quanh hỏi Ể không có cậu bạn gì đó ở lớp cậu đi theo à
Trạch Dương hai tay kéo hai vali nhỏ, một cái của bản thân còn một cái của cậu bạn nhỏ đi đến mở cóp xe vừa trả lời Về nhà rồi, không đi theo
Cả đám ngồi trên chiếc xe bảy chỗ, xe nay là của nhà Triệu Sở Nhi cả tài xế lái xe cũng là người lái xe riêng cho nhà cô.

Đi khoảng 1,2 tiếng đồng hồ dừng xe ở một thôn quê trong rất vắng vẻ.

Đi đoạn đường lớn thì vẫn còn đường nhựa, đến khu làng nhỏ thì lại là đường đất hoàn toàn, vừa thô vừa bụi nhưng cảnh vật xung quanh rất đẹp.

Trên đường đi rất nhiều cây cối ven đường, gió nhẹ lên rất mát dễ chịu hơn ở thành phố rất nhiều.

Vương Âu Lỗi Lần đầu tiên tớ đến thôn quê đó, không ngờ ở đây đẹp hơn trong mấy bức tranh treo trong phòng giáo viên nhiều nhỉ
Trạch Dương nhìn sang Bạch Tuấn Minh đang dơ tay lên trán che đi ánh nắng, cậu nheo mắt hết cỡ vì cái nắng chiếu thẳng vào mặt vừa nóng vừa chói.

Trạch Dương nhỏ giọng cất lên chỉ đủ cho hai người nghe.

Ra sau lưng tớ đi đi, tớ che nắng cho cậu
Bạch Tuấn Minh nghe thoáng giọng bên tai theo quán tính liền Hả một cái rồi gật đầu hiểu được đi lùi ra sau lưng Trạch Dương.

Cậu cong môi cười, bỏ bàn tay đang che nắng xuống vì cái bóng đen to cao của Trạch Dương ở trước mặt đã che đi đủ cả người cậu.

Trương Tiêu nhìn thấy cái bóng của Bạch Tuấn Minh trước mặt mình cũng theo đó mà bước lên vài bước thuận tiện che nắng cho bản thân.

Triệu Sở Nhi nhìn ba người kia đi một hàng thẳng tắp như đàn vịt con đi theo sau lưng vịt mẹ !.

Cô vô thức nhìn ra sau lưng cái bóng của Trương Tiêu rồi nhìn sang Bạch Tuấn Minh đang đạp lên cái bóng của Trạch Dương mới hiểu ra liền lẻn bẻn đi ra sau lưng đạp lên cái bóng của Trương Tiêu mà đi.

//Wa quả thật che được nắng nè//
Vương Âu Lỗi !.

Cái bóng của Triệu Sở Nhi vừa nhỏ vừa thấp, sao mà che được cho cậu? Không công bằng mà!
Đi bộ khoảng 10 phút cũng đến nhà ngoại của Bạch Tuấn Minh.

Nghe tiếng nháo nhào của lũ trẻ, một ông già lớn tủi trông gương mặt phúc hậu hiền lành cực kỳ đi ra nheo mắt ngó ngàng ngoài cửa một lúc mới nhận ra cháu ngoại mình liền vui vẻ cười hớn hở đi ra đón.

Ông ngoại Ây gù~ Tuấn Minh với Tiểu Duơng về rồi về rồi
Năm người đồng thanh cúi chào Cháu chào ông
Ông ngoại vỗ vai Bạch Tuấn Minh nhìn sang lũ trẻ cười cười đáp Ừ ừ, mấy đứa là bạn của Tuấn Minh à?
Ây da nhìn ngoan ngoãn thật đấy.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 42: 42: Phòng Ngủ


Trạch Dương Ông ngoại à sao lâu rồi không gặp mà ông không già đi miếng nào vậy, vẫn trẻ như đôi mươi ấy
Bạch Tuấn Minh !.

Triệu Sở Nhi ????
Vương Âu Lỗi !.

Trương Tiêu //Lố lăng//
Tên này vốn dẻo miệng với người lớn như vậy đấy, ai ai hắn cũng khen, ai cũng đều dính bẫy chỉ trừ mẹ hắn ra vì quá hiểu đứa con nghịch ngợm này của mình quá rồi.

Ông ngoại cười hớn hở đắc ý có chút ngại ngùng đáp Ôi trời thằng nhóc con này nói quá rồi
Nào mau vào trong sắp xếp đồ đạc đi
Năm người loay hoay kéo vali vào trong nhà, nhà ông ngoại chỉ có ba phòng, lúc trước mỗi dịp hè thì ba ông cháu ba phòng riêng, giờ có thêm ba người nữa nên chia ra.

Bạch Tuấn Minh, Trạch Dương và ông ngoại sẽ ngủ cùng nhau,Vương Âu Lỗi, Trương Tiêu sẽ ngủ chung một phòng còn phòng còn lại thì để cho Triệu Sở Nhi là con gái nên ngủ riêng.

Trương Tiêu xếp đồ vào tủ đưa mắt nhìn sang Vương Âu Lỗi đang phân chia quần nhỏ theo bộ đồ, cậu bình thản nói với Vương Âu Lỗi.

Trạch Dương với Tuấn Minh ngủ chen chúc với ông ngoại có chật không nhỉ?
Vương Âu Lỗi đưa chiếc quần nhỏ màu xám của mình để sát bên bộ đồ màu xám đáp Không chật đâu

Trương Tiêu Có cần tớ qua ngủ với lớp trưởng còn Trạch Dương qua ngủ với cậu không?
Vương Âu Lỗi !.

Cậu bỏ đồ trên tay xuống híp mắt nhìn Trương Tiêu Cậu có niềm đam mê mãnh liệt với con nhỏ khó tính đó à
b**n th**!
Trương Tiêu nhướng mày quay đầu im lặng tiếp tục xếp đồ vào tủ.

Quên mất Triệu Sở Nhi là nữ, nam nữ thụ thụ bất thân! truyen bjyx
Trạch Dương và Bạch Tuấn Minh cũng đang sếp đồ ở phòng ông ngoại, hai người từ khi vào phòng đến giờ vẫn không ai mở miệng nói câu gì, bầu không khí chìm vào không gian yên tĩnh không chút tiếng động rất lâu cho đến khi ông ngoại vào phòng.

Ông Ngoại Hai đứa sếp đồ xong thì mau đi tắm đi
Ây da~~ lâu rồi mới thấy căn phòng này có người ngủ đó, từ năm ngoái ông đã ngủ ở giường gỗ ngoài sân cho mát nên không ngủ trong phòng nữa
Trạch Dương ?Dạ! ?
Bạch Tuấn Minh Ngoại ngủ ngoài đấy lạnh sẽ bị cảm đó
Ông ngoại cười cười đáp Không có đâu, ông ngủ ngoài đấy còn khỏe hơn nhiều đó
Tối nay hai đứa ngủ trong này, ông ngoại vẫn ngủ ngoài sân cho mát
Bạch Tuấn Minh cười khổ bất lực thói quen của ngoại mình Vâng ạ, nhưng ông lạnh thì phải vào phòng ngủ với cháu đấy nhé
Ông ngoại Ừ ừ! ông ra ngoài đấy nhé
Bạch Tuấn Minh Vâng
Trạch Dương ngớ người nhìn ông ngoại đi ra khỏi phòng chưa kịp nói gì Ơ! , anh nhìn sang Bạch Tuấn Minh nhìn cậu vẫn bình thản mà xếp đồ vào tủ có vẻ chẳng để ý ra điều gì hết.

Thế tối nay anh với cậu bạn nhỏ sẽ ngủ chung một giường à?
Trạch Dương !.

Bạch Tuấn Minh!
Cậu nghe thấy Trạch Dương gọi giây sau liền đáp lại Hả?
Trạch Dương vốn định nói rằng muốn cho Trương Tiêu qua đây ngủ còn mình sẽ qua ngủ với Vương Âu Lỗi nhưng lời đến miệng lại không tuôn ra được cuối cùng lại thành Yên tâm đi.

.

Bạch Tuấn Minh ???
Cậu khó hiểu nhìn Trạch Dương ngu ngơ ra Yên tâm cái gì?
Trạch Dương không nói gì mà vẫn tiếp tục xếp đồ lơ đi lời nói của cậu bạn nhỏ.

Yên tâm đi!.

yên tâm tối đến chắc chắn anh sẽ không bao giờ có suy nghĩ xấu với cậu đâu.

Bạch Tuấn Minh mắng một câu Thần kinh à rồi lại không quan tâm nữa lấy đồ đi tắm.

Trạch Dương nghe tiếng đóng cửa, cậu bạn nhỏ ra khỏi phòng rồi! anh nhìn về phía giường !.

Sao lúc nãy bản thân lại không nói là muốn đổi phòng chứ? cứ nhất quyết muốn ở lại đây cho bằng được! haizzz.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 43: 43: Hái Việt Quất


Bạch Tuấn Minh thay bộ đồ khác xong liền hớn hở đi tìm ông ngoại, ông ngoại đang ngồi uống trà chiều một mình ở ngoài sân.

Ngoài sân có một cây lá bàng rất to, một khi gió thì mát rười rượi, dưới góc cây ông ngoại để một bộ bàn ghế gỗ nhỏ để khi chiều mát sẽ ra đây ngồi thư giãn.

Bạch Tuấn Minh đi đến ngồi sát bên cạnh ông cất giọng Ông ngoại cháu đi hái việt quất có được không?
Ông ngoại để tách trà xuống cười cười đáp Ây da ~ hôm trước mưa nên ngoài vườn nhiều bùn lầy lắm đợi một hai hôm nữa đất khô rồi hái cũng được mà
Cậu híp mắt bắt đầu giở trò nũng nịu với người lớn năn nỉ ông ngoại Thôi không sao đâu, cháu đi cẩn thận không bẩn đồ được đâu ông ngoại yên tâm
Trạch Dương từ đằng sau cất giọng làm hai ông cháu giật mình Đi thôi
Bạch Tuấn Minh quay đầu nhìn đằng sau liền thấy trên tay của Trạch Dương cầm hai giỏ không để đựng việt quất
Sau lưng anh còn có Triệu Sở Nhi và hai người kia trên tay cũng cầm giỏ không.

Cậu hiểu ý liền hớn hở mở to mắt cười tươi vui vẻ đứng dậy giật lấy một giỏ không trên tay Trạch Dương rồi nhanh chóng chạy ra khỏi cổng la lớn.

Cháu đi đây tạm biệt ông~haha
Bốn người đằng sau cũng nhanh chân chạy theo sau lưng Bạch Tuấn Minh lần lượt chào ông.

Cả đám đến vườn việt quất gần nhà, đây là vườn của ông ngoại, Bạch Tuấn Minh rất thích hái việt quất nên cậu biết rõ chắc chắn ong ngoại sẽ chờ mình về để cậu hái chứ ông không hái trước.

Vương Âu Lỗi Waaa vườn của ông cậu to thật đó
Lần đầu tiên được vào hái việt quất tận vườn
Bạch Tuấn Minh cười đắc ý Đơn nhiên, ông ngoại tớ rất giỏi chăm sóc trái cây đấy
Trạch Dương nhìn Bạch Tuấn Minh hồn nhiên hái từ quả bỏ vào giỏ, chỉ có khi về quê với ông ngoại thì anh mới thật sự thấy được nụ cười tươi trên gương mặt kia của cậu bạn nhỏ.

Lúc trước anh còn ăn h**p cậu thì quanh năm ở trên thành phố chẳng bao giờ cậu cười với anh, nhưng mỗi dịp về quê với ông ngoại thì cậu lại vui vẻ cười tươi với anh như có vẻ trước đó anh chẳng ăn h**p cậu vậy.

Trạch Dương nhẹ nhàng cất giọng Bên đó nhiều bùn đất lắm, cậu cẩn thận
Vừa dứt câu thì từ xa chuyền đến một tiếng người phụ nữ la lên giống như tiếng bị ngã Aaaa!
Cả đám giật mình chạy ra trước vườn, bên ngoài là đường đi bằng đất không phải đường nhựa nên khi té sẽ rất đau, một người chị gái khoảng 20 tuổi ngồi bệt dưới đất bẩn, trước mặt chị gái còn có một đôi nam nữ lớn tuổi có thể đoán được là cha mẹ của chị gái, hai người kia vừa chỉ tay vào mặt chị gái vừa mắng chửi.

Nghiệt súc, mày lại dám qua lại với chính thầy giáo dậy học của mình
Tao đẻ ra mày đúng là tội lỗi mà
Triệu Sở Nhi vội chạy đến đỡ lấy cánh tay cho chị gái kia đứng dậy, chị vừa khóc lóc vừa ríu rít giải thích.

Anh ấy lớn hơn con chỉ 7 tuổi thôi, bọn con yêu nhau thì có gì sai chứ! hức ~
Người đàn ông kia tức giận đỏ mặt nổi gân xanh.

Người thầy là người cha thế mà mày lại dám nói không sai gì khi yêu thầy của mình à? trái lý đời như thế mà không sai à?
Triệu Sở Nhi !.

Cả người cô lẫn chị gái kia nghe được đều cứng đờ điếng người.

Một câu nói, mắng một người nhưng vô tình lại làm cả hai người con gái đứng cạnh nhau chuột dạ, sót lòng.

Người cha vung tay lên tát mạnh vào mặt chị gái kia nói lớn Mày còn không mau cắt đứt cái quan hệ loạn luân kia thì tao c.

h.

ế.

t cho mày xem.

Trạch Dương vội kéo tay Triệu Sở Nhi lại gần mình để không bị người đàn ông kia vô tình đánh trúng.

Chị gái kia khóc lóc nức nở, giọng khàn đi mất như đang cào xé tâm can của mình quỳ xuống cầu xin cha của cô tha thứ.

Mẹ của chị gái đứng sát bên thấy mất mặt nên đi đến kéo tay chị gái giật mạnh đi vào trong nhà khoá cửa lại.

Triệu Sở Nhi vô thức đi lên hai bước muốn giúp chị gái nhưng Trạch Dương nắm cổ tay giữ cô lại, anh khom người nhìn thẳng vào mắt cô bạn thân của mình, hai tay anh đặt lên bịt lấy hai tai của Triệu Sở Nhi nhỏ giọng cất lên.

Đừng sợ, đây là ở dưới quê nếp sống cổ hủ còn chúng ta ở thành phố sống hiện đại
Đừng lo chuyện của người khác! đi vào hái việt quất tiếp thôi
Triệu Sở Nhi nhìn Trạch Dương lòng dịu đi hẵng !.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 44: 44: Bùn Lầy


Mọi người vẫn quay lại tiếp tục hái việt quất không lo chuyện bao đồng của người khác nữa, dù sao cũng chẳng hóng chuyện tiếp được.

Vương Âu Lỗi kéo Bạch Tuấn Minh chạy sang chỗ nhiều bùn lầy chỉ vào cây việt quất trước mặt há hốc mồm ngạc nhiên hớn hở Cậu coi bên đó trái to lắm luôn
Mau mau tớ với cậu nhảy qua đấy hái được không
Bạch Tuấn Minh nhìn sang cây phía trước bùn lầy kia quả thật rất to hơn nhiều so với mấy trái khác trên giỏ của mình.

Nhưng nhìn một đóng xìm bẩn dưới chân liền e ngại cất giọng Nhưng mà đống xìn này to như vậy sao mà nhảy qua chứ
Vương Âu Lỗi vỗ ngực giở giọng tự tin Coi nè cậu nhướng mày híp mắt nhắm chuẩn vị trí tiếp đất rồi lấy đà phóng một cái mạnh liền bay sang phía bên kia đống bùn lầy.

Bạch Tuấn Minh trợn to mắt kinh ngạc nhìn Vương Âu Lỗi cười lớn vỗ tay khen tới tấp.

Cậu lợi hại ghê, thế mà cũng nhảy qua được
Vương Âu Lỗi đắc ý ra oai khiêu khích Nào qua đây, không qua không phải đàn ông
Giọng nói lớn liền thu hút được Trạch Dương, anh lò mò đi xung quanh tìm Bạch Tuấn Minh và Vương Âu Lỗi, khi tìm được đã thấy cậu đang chuẩn bị lấy đà nhảy,anh ngạc nhiên hoảng hốt chưa kịp ngăn cản cậu bạn nhỏ nhảy qua đống bùn dơ bẩn kia thì Bạch Tuấn Minh đã trượt chân bị hụt nên nằm dài trên vũn bùn rồi.

Trạch Dương !.

Vương Âu Lỗi !.

Trương Tiêu và Triệu Sở Nhi nghe tiếng động ngã lớn nên đi đến chưa hiểu chuyện gì đã nhìn thấy Bạch Tuấn Minh từ đầu đến chân đều là bùn đất bao quanh khắp người ngồi trên vũn bùn.

????
Trạch Dương để giỏ việt quất trên tay xuống đất bất lực đi đến đưa tay ra đỡ lấy cậu bạn nhỏ đứng dậy, bùn đất từ trên người Bạch Tuấn Minh liền dính vào cánh tay anh.

Trạch Dương thở dài một hơi rồi cất giọng khàn khàn Về thôi, hái đủ ăn thôi là được
Bạch Tuấn Minh nheo mắt sợ bùn dính vào mắt vì cả gương mặt đều toàn là bùn đất, cậu nhìn Trạch Dương đáp Nhưng mà mấy trái việt quất bên kia to!.

Anh kéo cánh tay cậu đi đáp ngắt lời cậu Để tên họ Vương hái đi
Bạch Tuấn Minh gật đầu hồn nhiên đáp Ờ, thế về tắm thôi
Tay áo cậu cũng bị dính bùn rồi kìa, cậu cũng té à?
Trạch Dương !.

.

Tôi không ngốc mà bị té vào đống bùn đất kia như cậu đâu!
!.

Trạch Dương loay hoay lấy đồ cho Bạch Tuấn Minh vì cậu không tự lấy đồ được, nếu cậu lấy thì đồ đạc bị dính bùn theo mất.

Bạch Tuấn Minh đứng trong nhà tắm ngó vào trong phòng hối thúc Cậu lấy nhanh lên đi, bùn trên mặt tôi khô rồi khó chịu c.

h.

ế.

t đi được
Trạch Dương nói to vọng ra Không tìm thấy quầ.n lót của cậu
Bạch Tuấn Minh giật mình nhớ ra Aaa lớn một cái rồi nhỏ giọng đáp C.

h.

ế.

t rồi tôi quên đem theo đồ lót rồi
Trạch Dương thở dài một hơi bất lực quay đầu nhìn ra bên ngoài phòng cất giọng lên Thế lúc nãy cậu tắm mặc quần ở đâu
Bạch Tuấn Minh Quần đó được kẹp trong áo cũ nên tôi lấy ra luôn
Trạch Dương mở tủ của mình cầm đại một chiếc quầ.n lót của mình rồi đi ra kèm theo bộ đồ trên tay mở thẳng cửa phòng tắm ra liền nhìn thấy cậu đã cởi áo ra hết chỉ còn quần trên người !.

Anh nhíu mày ho nhẹ một cái cất giọng khản khàn.

Cậu không sợ tôi làm gì à mà dám cởi áo ra trước
Giây sau liền có câu trả lời từ Bạch Tuấn Minh Cậu thích người khác rồi mà, tôi sợ làm gì
Trạch Dương nghe xong khựng lại một nhịp đờ người ra rồi nhanh chóng đưa đồ cho cậu nói Cậu mặc tạm quần của tôi đi, mai đi mua quần khác giờ cũng gần tối rồi
Bạch Tuấn Minh cầm lấy qua loa đáp Ờ một cái rồi hối Trạch Dương đi ra ngoài cho mình tắm.

Trạch Dương đứng ngoài phòng tắm chân không nhúc nhích trong đầu liên tục vang lên câu nói của cậu bạn nhỏ.

Cậu thích người khác rồi mà, tôi sợ làm gì
Cậu thích người khác rồi mà, tôi sợ làm gì
Trạch Dương !.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 45: 45: Cậu Muốn Thi Vào Trường Nào


Trời cũng tối, hôm nay là đêm đầu tiên ở nhà ông ngoại mà có bạn bè đi cùng, bữa cơm của ba ông cháu mỗi dịp hèn giờ thành sáu ông cháu, nhộn nhịp vui vẻ ồn ào hơn hẳn những cũng không xoá tan được cái vẻ yên tĩnh ở thôn quê vào đêm, tiếng vế kêu ngoài vườn sau bên hong nhà vang lên inh ỏi.

Ông ngoại gắp một miếng thịt kho tàu mà Bạch Tuấn Minh thích cho cậu Ăn nhiều vào, mẹ cháu bắt học nhiều quá nên bỏ ăn bỏ uống gầy gò đi hẵng rồi
Trạch Dương nhanh chóng đáp Là do cậu ấy kém ăn đó ông ngoại, món ghét ăn thì cậu ấy không bao giờ tự giác chịu ăn hết toàn phải để cháu ép ăn
Vương Âu Lỗi nghe xong mới để ý quả thật Bạch Tuấn Minh cực kỳ kén ăn liền thêm dầu vào Đúng đúng cậu ấy kén ăn cực kỳ
Bạch Tuấn Minh trợn tròn mắt chuộc dạ.

Ông ngoại thở dài nhìn Trạch Dương Sau này cháu phải dùng cách gì đó ép nó ăn nhiều vào
Trạch Dương !.

Bạch Tuấn Minh !.

Hai người nhìn nhau rồi nhanh chóng quay đầu đi chỗ khác ngượng ngùng đột nhiên nhớ lại cái cách mà anh ép cậu ăn toàn là cách lưu manh.

Trạch Dương cười cười đáp lại ông Vâng ạ
Bữa ăn vốn tự nhiên vui vẻ của mọi người đột nhiên lại có hai thanh niên gượng gạo không nói tiếp câu nào hết mà cắm mặt ăn.

Đút canh bằng miệng ở trong lớp, sờ vào đùi cậu ở căn tin của trường nhiều lần để ép cậu ăn, đều là mấy trò không giống người.

Đây là thừa cơ hội sàm sỡ chứ chữa tật kén ăn gì chứ.

Ăn cơm xong cũng tối, ai nấy đều về phòng, tuy chỉ có 20 giờ tối vẫn sớm nhưng chẳng hiểu sao khi ở dưới quê có cảm giác lại rất khuya, có thể vì cái yên tĩnh không chút nhộn nhịp nào mà mọi người thường đóng cửa vào nhà ngủ sớm hơn nhiều so với thành phố.

Trạch Dương ngồi trên ghế còn nghịch điện thoại, còn cậu bạn nhỏ nằm trên giường cũng nghịch điện thoại.

Trên màng hình Trạch Duơnh lướt đến một bài viết trên weibo có nội dung muốn hỏi các bạn học sinh hiện giờ đã có định hướng thi vào trường đại học nào trong tương lai.

Anh tò mò quay đầu nhìn Bạch Tuấn Minh buộc miệng hỏi Sau này cậu định chọn trường đại học nào
Bạch Tuấn Minh nhướng mày khá bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng trả lời lại anh.

Tôi muốn vào Bắc Đại
Trạch Dương nheo mày giọng ngạc nhiên Bắc Đại? tại sao lại vào Bắc Đại
Lúc nhỏ không phải cậu rất thích trường đại học Thanh Hoa sao?
Cậu bạn nhỏ vẫn nhìn điện thoại, ánh sáng trên điện thoại chiếu vào gương mặt thanh tú kia làn da trắng của cậu được nâng tông lên gấp đôi, giọng nói nhẹ nhàng bình thản của cậu cất lên.

Vì ở đó có người tôi muốn gặp

Anh nghe thấy rồi, nhưng lâu sau mới định hình được bắt đầu phản ứng lại, môi khẽ giựt run lên.

Cậu! gặp ai vậy! người đó quan trọng lắm à
Bạch Tuấn Minh gật gật quay đầu nhìn anh mỉm cười đáp Ừ! rất quan trọng nên phải cố gắng vào Bắc Đại
Trạch Dương !.

Anh không nói nữa, không hỏi tiếp nữa, quay đầu tiếp tục nhìn vào màng hình điện thoại của mình tay chạm lên màng hình nhưng không nhúc nhích.

Rất quan trọng đến thế à? Chẳng lẽ người đó là lý do khiến cậu bạn nhỏ luôn né tránh anh lúc trước à? Nếu anh không rút lui không theo đuổi cậu nữa thì có lẽ anh cũng không bao giờ so sánh được với người đó à?
Rốt cuộc là ai vậy?
Bạn bè tốt của Bạch Tuấn Minh không nhiều nhưng anh cũng không biết hết tất cả bọn họ.

Là anh họ của tôi đó, tôi rất hâm mộ anh ấy nên phải thi chung trường để có thể học hỏi nhiều từ anh họ
Trạch Dương !.

Thật sự nếu người đang nằm trên giường không phải Bạch Tuấn Minh thì anh đã cho một cú đấm vì làm mình yếu tim rồi.

Chút nữa là phải thất tình rồi có biết không?
Đệch cậu đùa tớ à? sao lúc đầu không nói thế chứ
Bạch Tuấn Minh bị chửi oan liền nhanh mồm mắng lại Cậu chửi tôi? dám chửi một lần nữa không tôi đuổi cậu ra khỏi phòng đó
Trạch Dương tức tối vừa vui mừng đứng dậy đến trước giường nhìn cậu bạn nhỏ vênh mặt khêu khích.

Cậu đuổi được à? đuổi thử xem, gầy nhom như cậu mà đuổi được ai chứ
Bạch Tuấn Minh xoắn tay áo đứng dậy trên giường đanh đá đáp lại Cậu muốn thử không? tên điên này là cậu chửi tôi trước còn dám thách tôi nữa à
Bạch Tuấn Minh theo thói quen cũ vung chân lên định đá vào bụng Trạch Dương nhưng bị anh nhanh trước một nhịp bắt lấy kéo mạnh đè x.uống khiến cậu mất thăng bằng ngã xuống giường la lên Aaa tên điên này
Cậu ưỡn người lên liền bị Trạch Dương leo lên giường nhanh chóng đè x.uống, anh leo lên cả người cậu ngồi dùng một tay kẹp gọn chặt hai cổ tay của cậu đèn l*n đ*nh đầu, nhìn cậu bạn nhỏ tức giận đỏ mặt dưới thân liền đắc ý phì cười.

Sao nào? đã bảo là cậu gầy nhom không đấu lại tôi mà haha~.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 46: 46: Quần


Bạch Tuấn Minh nhăm mặt giọng nhỏ đi vài phần có chút ngại Cậu.

.

cậu đứng dậy đi, dây thun cột quần của tôi bị bung ra rồi
Trạch Dương ???
Dây thun cột quần gì?
Anh khó hiểu vì quần của cậu đang mặc là quần thun co giãn đâu phải quần có dây thon cột đâu mà bung chứ.

Bạch Tuấn Minh ngập ngừng một lát chậc luỡi một cái rồi bất lực nói ra Qu/ần lót của cậu rộng quá nên tôi dùng dây thun buột lại
Lúc nãy cậu kéo tôi xuống mạnh quá nên bị bung ra rồi
!.

Trạch Dương hai giây sau phụt cười lớn tiếng vừa buông tay cậu bạn nhỏ ra nhưng vẫn ngồi tư thế đấy mà cười ha hả Sao cậu không nói tôi là quần rộng chứ
Bạch Tuấn Minh ngượng đỏ mặt nằm im không nhúc nhích thật sự ngay lúc này chỉ muốn kiếm cái hố nhảy xuống cho xong.

Trạch Dương ngồi trên người cậu, dù muốn nhúc nhích cũng không nhúc nhích được.

Trạch Dương nguôn đi giọng cười lớn kia nhìn Bạch Tuấn Minh nằm bên dưới Là do cậu gầy quá nên mặc gì cũng không vừa đó

Bạch Tuấn Minh trợn mắt liếc anh nghênh giọng Xuống lẹ coi, cậu nặng c.

h.

ế.

t đi được
Trạch Dương phì cười nhìn lướt xuống bên dưới lưng quần của cậu, giây sau liền đưa tay kéo quần thun bên ngoài xuống lộ ra quầ/n lót bên trong quả thật rất rộng.

Bạch Tuấn Minh giật mình chóng hai tay lên giường ưỡn người dậy hét lớn Cậu! cậu biế.n thái à
Vì Trạch Dương vẫn ngồi trên người cậu nên khi cậu ưỡn người dậy không quá cao, lực để giữ vững đều nhờ vào cánh tay chóng lên giường.

Gương mặt đỏ bệt như mông khỉ của cậu càng đỏ hơn vừa nóng bừng vừa ngại có chút xen lẫn tức giận nheo mày nhìn Trạch Dương.

Cả hai nhìn nhau hồi lâu cứng đờ không nói gì hết, lát sau môi anh cử động, giọng nói cũng phát ra phá vỡ không khí yên lặng vừa rồi.

Trạch Dương khàn giọng có chút ám muội Nếu ban đầu cậu biết điều mà giữ mình thì đã không mượn quầ/n lót của tớ rồi
Bạch Tuấn Minh !.

Trạch Dương leo xuống thở dài một hơi đứng dậy Tháo ra luôn đi đừng mặc nữa, rộng thế thì mặc khó chịu lắm, sáng mai tớ dậy sớm ra ngoài mua cho cậu

Lần sau không được tuỳ tiện cầm đồ của người khác mặc đấy nhé, kể cả quần áo bên ngoài
Nói xong anh cầm lấy điện thoại rồi quay đầu đi ra khỏi phòng, không gian một lần nữa chìm vào yên tĩnh.

Bạch Tuấn Minh !.

//Cậu ta ghét mình à? lúc nãy có phải có ý nói mình lẳng lơ tuỳ tiện không?//
Trạch Dương ra ngoài sân ngồi một lúc thì ông ngoại đi đến ngồi bên cạnh, ông cất giọng Không ngủ được à
Trạch Dương phì cười lắc đầu Không có đâu, cháu buồn ngủ lắm nhưng không vào phòng được
Ông ngoại khó hiểu Gì chứ thằng nhóc con này nói gì vậy, mau vào phòng ngủ đi
Trạch Dương nhìn những ngôi sao trên trời lấp lánh, đôi mắt của anh cũng lấp lánh i như sao, cong môi đáp Không thể, vào đó sẽ hại người đó
Đúng vậy, vào phòng nhìn cậu bạn nhỏ lại ngủ chung giường nữa chắc anh sẽ có phản ứng sinh lý mất, lúc nãy tí nữa là không kìm chế được rồi.

Vẫn may đột nhiên nhớ đến sáng hôm Bạch Tuấn Minh ở bệnh viện, gương mặt thanh tú ấy, đôi mắt đẹp đẽ ấy hiện lên nét tuyệt vọng tổn thương rõ rệt.

Anh không muốn làm cậu bạn nhỏ tổn thương một lần nào nữa, thật sự không muốn.

!.

.

Bạch Tuấn Minh trong phòng ngủ một mạch đến gần 9 giờ sáng, vừa mở mắt đã thấy trên bàn trong phòng có một túi đen bên trong là qu/ần lót mới, không nói cũng biết là do Trạch Dương sáng sớm đi mua.

Cậu nhìn sang bên giường chăn và gối của Trach Dương vẫn ở vị trí gọn gàng như chưa từng đụng vào.

Hôm qua cậu ấy không vào phòng ngủ à?.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 47: 47: Đi Chợ


Cậu thay xong đồ thì bước ra ngoài, vừa ra khỏi phòng đi được vài bước vừa ngáp đã nghe thấy tiếng nói chuyện vui vẻ bên ngoài sân.

Bạch Tuấn Minh ???
Gì vậy Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cậu khi nghe giọng của cậu cất lên.

Bạch Tuấn Minh đưa mắt nhìn mọi người một lượt thì dừng ánh mắt ở vị trí của Tô Vũ Tuần đang ngồi.

!.

Sao cậu ta lại ở đây?
Ông ngoại kéo tay cậu đến gần cười tươi cất giọng Tuấn Minh đây là bạn của Trạch Dương đến chơi! ông chưa kịp nói hết thì cậu cắt ngang.

Con biết cậu ấy rồi
Không phải là cậu ấy nói có việc bận nên không đến sao? sao la ở đây
Tô Vũ Tuần ngồi cạnh Trạch Duơng và ông ngoại thân thiện đáp lại cậu Vốn là vậy nhưng giải quyết xong hết rồi nên mới đến đây

Cậu không phải là không thích Tô Vũ Tuần nhưng cũng chẳng hiểu nổi tại sao khi gặp cậu ta thì cậu rất khó chịu.

Bạch Tuấn Minh phì cười đáp À vậy à
Tô Vũ Tuần có làm gì sai đâu, lúc trước cậu vô tình làm đổ nước lẩu lên người ta còn không trách cậu, khi cậu bị lạc còn phụ mọi người đi tìm cậu.

Một người thân thiện lại tốt như vậy mà cậu lại khó chịu với người ta thì cậu xấu tính quá rồi.

Triệu Sở Nhi cất giọng làm phá vỡ đi đống suy nghĩ phiền phức trong đầu cậu.

Tí nữa bọn cháu ra chợ mua đồ về nấu đồ nướng được không ông?
Ông ngoại cười tươi Không vấn đề, mấy đứa muốn làm gì làm miễn sao vui vẻ là được
Bạch Tuấn Minh !.

//Ra chợ à~//
Chợ này dưới quê không to lắm, nhưng nhiều khu chia ra, mỗi lần đến chợ một mình là không tài nào cậu tìm được cổng ra ngoài.

//Đi một đám chắc không sao đâu//
Một lát sau cả đám cùng nhau kéo đến chợ, Triệu Sở Nhi,Trương Tiêu,Vương Âu Lỗi sẽ cùng nhau đi mua rau củ gia vị còn Trạch Dương, Bạch Tuấn Minh và Tô Vũ Tuần sẽ cùng nhau đi mua thịt và than về nướng.

Đi đến khu bán thịt, mấy người ở giang hàng rất nhiệt tình lôi kéo khách hàng khiến cả người khó sử.

Tô Vũ Tuần chỉ tay về giang hành bên trái chỗ mình đứng cất giọng Mua bên này đi, thịt bò bên tay tươi hơn
Bạch Tuấn Minh lại nhìn về phía giang hàng bên phải đáp Bên đây tươi hơn mà, tớ phụ mẹ nấu ăn nhiều nên tớ biết
Tô Vũ Tuần Nhưng mà trông có vẻ bên đây tươi hơn mà
Bạch Tuấn Minh Bên này tươi hơn
Trạch Dương đứng giữa nheo mày bất lực chọn đại một bên Mua bên này đi.

Trùng hợp bên giang hàng Trạch Dương chọn là chỗ mà Tô Vũ Tuần đã chỉ.

Bạch Tuấn Minh //Tên điên này chọc mình chửi à//
Cậu không giận ra mặt nhưng bước chân khi đi mua than lại rất nhanh, bỏ xa Trạch Dương và Tô Vũ Tuần, khi cậu quay lại thì bóng dáng hai người kia mờ ảo trong đám đông mà vui vẻ trò chuyện, trên tay anh còn cầm túi thịt bò kia.

Bạch Tuấn Minh !.

Cậu vào chỗ bán than đốt trước mặt mua hai túi than lớn tính tiền xong cũng chẳng thấy hai người kia đi đến Đi gì lâu vậy?
Bạch Tuấn Minh xách hai túi than lên ngó đầu ra vị trí lúc nãy thì, nhìn trái phải xung quanh cũng không thấy ai !!!!
Đầu cậu đột nhiên như không hoạt động cứng đờ người ra, lòng ngực dâng lên cảm giác sót ruột sợ hãi luống cuống đi xung quanh đưa mắt tìm loạn xạ.

Hai người kia đâu rồi? lúc nãy còn ở đây mà? là tại cậu vô duyên vô cớ khó ở không chịu đi chờ hai người họ mà lại đi trước nên giờ mới bị lạc bỏ lại.

Bạch Tuấn Minh vội lấy điện thoại ra gọi điện số điện thoại của Trạch Dương, tiếng đổ chuông một hồi liền có người bắt máy Alo, Tuấn Minh à?
Là giọng nói của Tô Vũ Tuần.

Cậu thả lỏng bình tĩnh cất giọng đều đều Hai cậu ở đâu vậy?
Tô Vũ Tuần trả lời À quên mất giờ cậu còn đang ở chợ hả
Lúc nãy người ta đi ngang làm đổ nước bẩn lên người tớ nên tớ cùng Trạch Dương về nhà trước rồi quên mất cậu
Cậu mua than xong chưa? xong rồi thì về nha bọn mình cùng nướng thịt

Không thấy cậu trả lời Tô Vũ Tuần liền gọi tên Tuấn Minh
Tuấn Minh cậu nghe tớ nói không
Cậu giật mình À ờ hai cái rồi hoàn hồn đáp Được đợi tớ chút tớ về liền
Cúp điện thoại, cậu cầm hai túi than lên tìm đường ra cổng chợ, suốt quá trình đi về cậu không suy nghĩ gì, trên mặt lại có chút nét thất vọng vô hồn.

Trạch Dương thật sự là quên cậu ở chợ luôn sao? Trạch Dương biết rõ cậu không thể phân biệt phương hướng mà vẫn yên tâm để cậu ở chợ đông đúc này à?
!.

Cũng phải, khi người mình thích bị nước bẩn đổ lên người thì mọi suy nghĩ đều tập trung nghĩ cách làm sao để giúp người mình thích, chứ sao có thể nghĩ đến chuyện một người sắp 17 tuổi sẽ lạc đường bao giờ.

Bạch Tuấn Minh phì cười Dạo này hình như mình xấu tính thật nhỉ
Vào lúc ấy cậu chính xác là bị bỏ rơi lại không ai nhớ đến, đáng lý phải tức giận tủi thân nhưng chính xác rằng cậu chỉ nghĩ rằng bản thân minh lại rất xấu tính, càng ngày càng muốn mình được nhiều sự chú ý của mọi người nên mới ganh tị với Tô Vũ Tuần.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 48: 48: Trò Chơi Sự Thật-mạo Hiểm


Bạch Tuấn Minh đi về nhà, đến chiều mọi người mới dùng than cậu dùng để đốt lửa nướng thịt ăn tối vì ăn đồ nướng phải ăn vào buổi tối mới tuyệt, không được ăn vào buổi trưa.
Cả đám bày ra một đống đồ ăn trên bàn ngoài trời, bên cạnh là bếp lửa Trương Tiêu đang đứng nướng thịt bò.
Bia, thịt, rau, trái cây đều được bày ra thịnh soạn, trời cũng dần tối đã đến lúc mà Vương Âu Lỗi bày ra một trò chơi mà cậu ấp ủ bấy lâu chưa có dịp chơi chung với mọi người.
Cậu đứng lên, một chân đển lên ghê đập một sấp bài xuống bàn, hùng hổ nói lớn luật chơi.
Đây là bài chơi trò sự thật hay mạo hiểm
Cái trò chơi tuy đã lâu đời nhưng không bao giờ lạc hậu, luôn được ưu ái khi phải chọn trò chơi tập thể.
Mỗi người sẽ được chia một tấm bài, ai được phát lá có dòng chữ Người hỏi sẽ là người đưa ra yêu cầu cho người cầm lá bài ghi Bị hỏi, người bị hỏi sẽ được chọn muốn thực hiện nói sự thật hay thử thách hành động
Ok không nào,mọi người hiểu chưa hả hả?
Cả đám lần lượt gật đầu Hiểu rồi

Vương Âu Lỗi bắt đầu sào bài rồi phát ra mỗi người một tấm.

Lượt đầu tiên Triệu Sở Nhi cầm lá Bị hỏi, cô chọn sự thật.
Vương Âu Lỗi cơ hội ngàn năm có một được cầm lá Người hỏi
Cậu ho ho vài tiếng dõng dạc cất giọng Cậu đã giấu ba mẹ một chuyện động trời gì mà mình đã làm
Triệu Sở Nhi bình thãn đáp Dùng tiền tiêu vặt đầu tư vào quán bar
Mọi người ....!!
Động trời thật! Dùng tiền tiêu vặt để đầu tư quán bar? rốt cuộc tiền tiêu vặt của con nhóc này bao nhiêu mỗi tháng vậy?
Lượt thứ hai người bị xui là Trương Tiêu, cậu cũng chọn sự thật.
Người hỏi là Bạch Tuấn Minh Cậu thích bạn nữ nào trong trường không?
Trương Tiêu suy nghĩ một vòng rồi thốt Không thích ai cả, chỉ có người đúng gu chính là lớp trưởng thôi
Mọi người biết ngay câu trả lời sẽ thế này mà, lúc trước tên mọt sách này cũng từng nói gu cậy ta chính là Triệu Sở Nhi nên không có gì quá là bất ngờ.

Từ lượt hai thì tiếp tục mấy vòng sau đều là Vương Âu Lỗi thua đến nóng cả mặt.

Nào là thử thách uống hết một hơi một lon bia, nói khi còn nhỏ tè dầm đến lớp 2 mới bỏ,.....

Vương Âu Lỗi than trời trách đất Tớ không chơi nữa, tại sao nãy giờ tớ toàn thua vậy
Các cậu ăn gian
Lượt thứ 15 là Bạch Tuấn Minh thua, thoát kiếp xui xẻo cho Vương Âu Lỗi, cậu chọn sự thật vì nó an toàn hơn mấy cái thử thách quái đảng mà lũ này đưa ra.
Người hỏi là Triệu Sở Nhi,cô lướt mắt nhìn Trạch Dương rồi nhìn sang Tô Vũ Tuần, gương mặt mờ ám nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng thanh thoát như lướt qua tai mọi người Cậu từng có cảm giác với người cùng giới chưa
Trạch Dương đang ăn thì đưa mắt lên nhìn Triệu Sở Nhi, con nhóc cầm tấm bài Người hỏi cũng nhìn anh nhướng mày cong môi cười nhẹ.
Trạch Dương biết rõ cô là đang cố tình, cũng chắc chắn rằng biết rõ câu trả lời cậu bạn nhỏ nên không quan tâm là mấy nhưng giọng nói lẫn câu trả lời kia phát ra lại khiến anh khựng lại kinh ngạc.
Bạch Tuấn Minh vừa trả lời mấy tiếng phát lên Từng có, bây giờ vẫn còn
Triệu Sở Nhi nghe xong câu trả lời liền mỉm cười mờ ám nhìn sang Trạch Dương.

Mọi người thì đờ người ra vì câu trả lời, bình thường cậu bạn nhỏ rất ít đề cập đến chuyện tình cảm, cũng thường xuyên ga lăng giúp đỡ các bạn nữ trong lớp, không ngờ lại rung động với người cùng giới.

Trong phút chốc dường như xung quanh đều ngưng động chỉ nghe được tiếng gió thổi lẫn ánh sáng từ lửa trong lò nướng di chuyển.
Trạch Dương ....
Vương Âu Lỗi hoàn hồn ho hai tiếng rồi cất giọng lấy lại không khí Nào nào chơi tiếp, nãy giờ Trạch Dương chưa thua nên phải chơi đến khi nào cậu ta thua thì thôi
....
Đêm hôm ấy có một người đặt ra câu hỏi khiến hai người dâng lên cảm xúc khó tả.
Một người cuối cùng cũng khẳng định rằng bản thân có tình cảm với một người cùng giới.
Một người lo lắng tò mò muốn biết người mà người kia nói có phải là ám chỉ mình hay không.
Nhưng tối hôm ấy vẫn không có kết quả, cả hai về phòng im lặng phanh phách như cách xa ngàn dặm không liên quan đến nhau rồi ngủ thiếp đi..
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 49: 49: Khai Giảng


Hết 3 tháng hè, suốt 3 tháng lũ trẻ đều ở dưới quê cùng ông ngoại thu hoạch việt quất, cùng ông ngoại học được nhiều thứ sinh hoạt dưới quê, học được và biết được cách sống lẫn suy nghĩ của người dưới quê rất khác so với người thành.

Hè hết.

Thời gian nhập học liền ùa đến, lên năm hai rồi.

Ngày khai giảng đầu tiên cho năm học mới, vẫn chưa kịp nhìn mặt mấy đứa trong lớp hết thì trên bục sân khấu của trường đã có người bị kiểm điểm trước trường.

Giọng nói học sinh bị phạt phải đọc bản kiểm điểm xin lỗi trước trường vang lên.

Xin chào mọi người.

.

Trạch Dương !.

//Cái giọng nói này!.

//
Anh ngó lên trên sân khấu ! người đứng kêu ngạo bên trên, một tay đút túi quần kia là Phàm Minh Viễn.

Tôi là Phàm Minh Viễn lớp 11-6, chuyện là mới sáng sớm khai giảng mà nhà trường lại đóng cổng sớm như vậy, làm ông đây phải mệt hơi trèo tường vào
Cuối cùng trèo qua lại bị thầy giáo vụ bắt tại trận nên giờ mới đứng ở đây, tuy không biết mình sai ở cái chỗ nào nhưng tôi vẫn phải xin lỗi vì thầy ấy bắt tôi làm thế
Cậu nhếch mép nhướng mày phì cười bổ sung thêm một câu À~ em muốn khuyên nhà trường nên đóng cổng trễ hơn một chút vì đóng sớm như thế nhiều học sinh vô tội như em sáng sớm phải trèo tường qua mệt lắm
Thầy giáo vụ đứng bên dưới tức tối đỏ mặt nổi gân xanh hận không thể bóp c.

h.

ế.

t cái thằng nhóc thối đứng trên kia nói xấu mình.

Cả trường được một phe xem kịch hài sáng sớm mới khai giảng, mấy em học sinh năm nhất vừa vào trường liền ấn tượng với một đàn anh năm hai tên Phàm Minh Viễn.

Trạch Dương cùng Tô Vũ Tuần tan lễ khai giảng liền vào lớp gặp giáo viên chủ nhiệm.

Suốt cả buổi sáng chẳng thấy Bạch Tuấn Minh ở đâu, không biết cậu bạn nhỏ trốn ở cái xó nào.

Bạch Tuấn Minh chẳng trốn ở đâu cả, đơn giản chỉ là vừa sáng sớm đi học rất sớm nhưng lâu rồi không đến trường nên quên mất đường đi, đi một hồi lại đến Trung tâm thương mại, hỏi người xung quanh mới mò được đường đến trường thì khai giảng cũng đã hết.

Thầy giáo vụ lại lôi cậu đi về phòng giáo viên mắng cho một phe, đang chửi giữa chừng thì Trạch Dương bất chợt đi vào.

Cả hai ngạc nhiên nhìn nhau nhưng cũng nhanh chóng rời mắt.

Trạch Dương đi đến gần thầy giáo vụ đưa xấp giấy trên tay cho thầy Em đến đưa danh sách quyên góp từ thiện của lớp 11-7 ạ
Thầy giáo vụ gật đầu Ừ để đó đi rồi quay sang nhìn Bạch Tuấn Minh cất giọng Em cũng về lớp đi
Cả hai đồng thanh Vâng, em chào thầy ,Rồi lại cùng nhau quay đầu ra khỏi phòng giáo viên.

Trạch Dương quay đầu nhìn Bạch Tuấn Minh khàn giọng cất lên tò mò hỏi Sao lại bị mắng vậy
Cậu uể oải mệt rã chân vì lúc nãy đi rất nhiều để tìm đường đi Đi trễ bị thầy ấy bắt lại
Trạch Dương Sao lại đi trễ?
Bạch Tuấn Minh không trả lời lượn mắt một lúc.

Không thể nói là bị lạc đường được, như thế thì mất mặt c.

h.

ế.

t, ai đời lại quên đường đến trường như cậu bao giờ.

Cậu suy nghĩ một lúc liền tìm đại một lý do khác Lúc sáng không biết ăn trúng cái quỷ gì liền đau bụng suốt mấy tiếng đồng hồ
Trạch Dương giật mình nhìn cậu hỏi hang theo thói quen Thế hết đau bụng chưa? không chịu được thì xin giáo viên về nhà
Bạch Tuấn Minh xua xua tay lắc đầu Không cần đâu, tôi mệt lắm về nhà lại xa nữa
Trạch Dương Tớ đưa cậu về ký túc xá
Bạch Tuấn Minh đưa mắt dừng bước chân lại, Trạch Dương đi hai bước mới nhận ra liền quay đầu lại nhìn cậu bạn nhỏ Sao vậy
Bạch Tuấn Minh cong môi mỉm cười lắc đầu Không sao, tôi không về đâu, cậu về lớp đi
Trạch Dương ngập ngừng dây lát, bên cạnh là lớp học của cậu bạn nhỏ, anh gật đầu hai cái Được rồi quay đầu đi tiếp về lớp mình.

Bạch Tuấn Minh đứng mãi nhìn bóng dáng cao cao kia của anh, cậu cũng muốn anh đưa cậu về nhưng nếu làm thế thì chẳng phải cậu cố tình nói dối để giữ anh lại sao.

Trạch Dương thích Tô Vũ Tuần, Tô Vũ Tuần lại tốt bụng như thế, cậu cũng không nên xấu xa mà chen vào giữa được.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 50: Chương 50


Ngày này vẫn giống như năm trước vậy, thầy Lâm chào học sinh và nói những điều đầu năm vào học, chức vụ ban cán sự vẫn như cũ.

Chỉ là năm nay không có bạn học Trach Dương ở lớp 11-5, thiếu đi hình bóng một người ồn ào làm phiền cậu, một ngày khai giảng yên ắn hẳng đi.

Lớp phó cầm tài liệu đưa cho giáo viên bên lớp 11-6 và 11-7 giúp thầy
Bạch Tuấn Minh đang đơ nguời nhìn ra cửa sổ thì chợt bừng tỉnh đứng dậy theo thói quen liền Vâng ạ
Nói xong cậu mới hoàn hồn vội chạy lên bàn giáo viên cầm lấy hai sắp tài liệu rồi đi ra lớp, trên hành lang không một bóng người, không tiếng động, có thể nghe được tiếng bước chân của chính mình vang lên từng bước đi.

Đi đến lớp 11-6 cậu chưa kịp vào thì từ đằng sau có thứ gì đó nắm lấy cổ áo kéo cậu lại.

Bạch Tuấn Minh giật mình vô thức Aa lên một tiếng nhỏ vội quay ra đằng sau.

Là Phàm Minh Viễn, cậu ta mặt mày bầm dập, khoé môi còn bị rách chảy máu, quần áo tuy hắn đã chỉnh lại gọn gàng nhưng vẫn có vết bẩn.

Cậu ta vừa đánh nhau à? hôm nay mới khai giảng mà đã đánh nhau rồi!
Phàm Minh Viễn giật giật mí mắt nheo mày nhìn cậu cất giọng khàn khàn vì đau Đi đâu đấy
Bạch Tuấn Minh hất tung cánh tay của Phàm Minh Viễn ra khỏi cổ áo mình, khó chịu đáp Đưa tài liệu nói xong liền bổ sung thêm Cậu đánh nhau à?
Phàm Minh Viễn ngó vào cửa lớp sau lưng Bạch Tuấn Minh ho hai tiếng nghĩ một hồi rồi nhìn cậu bạn trước mặt nhờ vả Lát nữa vào trong hô to với giáo viên là tôi bị ngã cầu thang
Biết không
Bạch Tuấn Minh vênh mặt lắc đầu từ chối Không biết, cậu đánh nhau còn nói dối, tự xử lý đi
Nói xong cậu liền quay đầu đi hai bước thì giọng nói của tên đằng sau cất lên dường như đang tức giận Người có tính cách khó ưa như cậu tại sao cái tên Trạch Dương lại năm lần bẩy lượt bảo vệ vậy nhỉ?
Cậu điếng người khựng bước chân lại, quay đầu nhìn Phàm Minh Viễn nheo mày buộc miệng hỏi Gì cơ?
Phàm Minh Viễn Không phải sao? sân bóng thì năm lần bẩy lượt ra vẻ đòi giành trong khi bản thân không đánh lại người khác, phải để Trạch Dương chạy ra mới thôi
Cậu bị vu oan gian lận khi thi không cãi được người khác liền bỏ cuộc về lớp để cho Trạch Dương ra mặt tìm bạn nữ kia giải quyết chuyện mới trả lại trong sạch cho cậu
Tính cách cậu lúc nào cũng vênh váo bướng bỉnh lên khiến người khác khó chịu, nhờ Trạch Dương cậu mới có bạn bè được
Không phải sao?
Bạch Tuấn Minh !.

Hắn nói gì vậy, chuyện bạn nữ vu oan kia cho cậu đột nhiên lại đến xin lỗi cậu đều là do Trạch Dương giải quyết à? Bằng cách nào?
Cậu run môi, cổ họng khó lắm mới thốt ra tiếng Sao cậu lại biết chuyện này mà tôi lại không biết?
Phàm Minh Viễn đảo mắt xoa xoa bên má của mình đáp Cậu giúp tôi đi thì tôi nói cho cậu biết
Bạch Tuấn Minh nhanh chóng đáp lại, không chừa trống giây nào Được
Phàm Minh Viễn ngó vào cửa lớp một lần nữa, chắc chắn là giáo viên không đi ra, cất giọng khàn khàn lên.

Lần trước đi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi thì vô tình bắt gặp, Trạch Dương đứng nói chuyện với bạn nữ kia đại khái là doạ con nhỏ ấy khai sự thật, nhưng con bé đó cũng không phải dạng vừa còn đòi điều kiện gì nhỉ!.

.

Cậu nhíu mày nhớ lại À là cái gì mà vác bia giúp cho quán lẩu nhà con nhỏ đó 1 tháng, là kiểu vác mấy thùng bia vào quán nhậu khuya đấy
Bạch Tuấn Minh !.

Cậu không biết chuyện gì cả, lúc đó bạn nữ kia độn nhiên đến xin lỗi cậu, cậu vì tức giận mà không hỏi ra lý do tại sao xin lỗi, sau đó chuyện ở quán karaoke xảy ra làm cậu quên đi luôn chuyện này.

Không lẽ lý do Trạch Dương nhiều hôm không về ký túc xá một thời gian là vì đi vác bia à? cậu ta đâu có cần phải làm đến mức này!
Phàm Minh Viễn hối thúc Được chưa? giờ đến lượt cậu giúp tôi đấy
Bạch Tuấn Minh không nói gì đi vào lớp làm theo lời của Phàm Minh Viễn lúc nãy dặn rồi đưa tài liệu mà thầy Lâm giao đưa cho giáo viên.

Cậu tiếp theo phải đi đến lớp 11-7, là lớp học của Trạch Dương và Tô Vũ Tuần, lúc nãy nghe được chuyện kia, trong lòng ngực có chút khó chịu tò mò quay đầu xuống góc lớp vô thức đảo mắt tìm Trạch Dương.

Cậu dừng ánh mắt lại một nơi, nơi ấy cũng có người nhìn cậu.

Trạch Dương ngồi gần cuối, ngồi cùng bàn với Tô Vũ Tuần, anh có lẽ đã nhìn cậu từ khi cậu bước chân vào lớp rồi.

!.

Hình như cậu rất yêu hắn, căn bản là từ khi cậu biết hắn không thich mình nữa thì bản thân cậu mới xác định được mình thích hắn.

Nhưng giây phút hiện tại cậu mới nhận ra.

Cậu yêu hắn nhiều hơn bản thân cậu nghĩ.

Tiếc rằng muộn quá rồi, Trạch Dương hắn thích người khác rồi.

Người hắn bảo vệ vẫn là bạn cùng bàn của hắn nhưng không phải là người ở lớp 11-5 mà là người ở lớp 11-7.

.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 51: 51: Biế.n Thái


Thầy Lâm bên trên bục giảng nhìn dưới lớp, đám học sinh này đang chăm chú nghe anh nói, đầu năm nên lũ này mới ngoan ngoãn ngồi nghe như thế, đến khoảng tuần sau thôi chắc chắn sẽ ồn ào nghịch ngợm.
Khu phố chúng ta dạo này có vài trường hợp bắt cóc ***** ***, đối tượng nạn nhân đều là nữ lẫn nam nên các em đi đường phải cẩn thận nhé
Được rồi tan học
Cả lớp đứng dậy chào rồi ùa ra như ong vỡ tổ, cái không khí một năm dậy học vừa canh trẻ lại bắt đầu rồi.
Bạch Tuấn Minh cả buổi chẳng tập trung nghe được lời thầy Lâm nói là mấy, cứ thất thần nhìn ra cửa sổ rồi đi về ký túc xá cùng Vương Âu Lỗi và Trương Tiêu.
Cậu và hai người kia vừa về đã thấy Trạch Dương ngồi trên giường đang nghịch điện thoại, có lẽ anh cũng chỉ vừa về thôi, có điều là nhanh hơn một bước.
Trạch Dương Đi ăn lẩu cay không? Sở Nhi có đi đây nè
Vương Âu Lỗi ném cặp trên bà hớn hở đáp Lẩu cay à? ể hình như lâu rồi chưa ăn lẩu cay
Cậu quay đầu nhìn Trương Tiêu khều tay Trương Tiêu, Tuấn Minh hai cậu đi không
Bạch Tuấn Minh liếc mắt nhìn Trạch Dương, không biết ma xui quỷ khiến gì mà buộc miệng đáp Rủ Tô Vũ Tuần đi cùng đi
Trạch Dương tắt điện thoại ngồi dậy ngay ngắn Cậu ấy bận rồi, không đi được đâu
Nói xong anh liền đứng phóc lên bỏ điện thoại vào túi quay đầu ra phía cửa nói lớn Ai đi sau cùng là người bao đấy nhé

Vừa dứt câu một đám bốn người ùa ra chạy trên hành lang ký túc xá đuổi nhau vì sợ mình là người đi cuối cùng phải bao cả đám.
Vương Âu Lỗi khổ sở thở hồng hộc Đừng bỏ tớ, tháng này tớ chưa có tiền tiêu vặt đâu ~~~
....
Triệu Sở Nhi ???
Cô ngồi trước bàn ăn nhìn bốn tên mặt mày tái mét thở hổn hển không ra hơi khó hiểu.
Gặp ma à? tớ đâu có hối các cậu mà chạy dữ thế?
Phục vụ đem món ra cũng là lúc bốn người kia hô hấp trở lại bình thường.
Tivi treo trên quán thường sẽ bật cả buổi cho khách xem, trên màng hình hiện một kênh thường phát thời sự vào 7h.

Người dẫn chương trình đang đưa tin.
Hiện nay khu phố A đang là nơi nhiều công an tuần tra vì xuất hiện nhiều nạn nhân bị cưỡng h.i.ế.p đối tượng là cả nữ lẫn nam đều là người trẻ tuổi trên đường hẻm tối, hiện nay vẫn bắt được hung thủ.

Mong người dân cẩn thận
Người trong quán đều xôn xao bàn luận chửi mắng tên hung thủ kia.
Vương Âu Lỗi Cả nam lần nữ à? tên này chắc chắn tâm lý bị vặn vẹo nặng rồi
Trạch Dương bỏ miếng nấm vào miệng nhìn Triệu Sở Nhi cất giọng Lát nữa ông đây đưa cậu về
Triệu Sở Nhi Không cần đâu, lát nữa có người đến đón tớ
Cô vừa dứt câu điện thoại của Trạch Dương reo lên inh ỏi, tiếng chuông tắt, trên màng hình là tên của Tô Vũ Tuần, bên kia điện thoại vang lên giọng nói của một cô gái, giọng cô vừa vội vừa run rẩy có chút sợ hãi xen lẫn vào.
Alo có phải người quen của chủ nhân điện thoại không, cứu bọn tôi với
Trạch Dương trợn tròn mắt lo lắng, cả người cũng sợ theo, sợ Tô Vũ Tuần bị gì, dù sao cũng là bạn tốt của anh.
Anh vội đáp lại Đúng, tôi là bạn của cậu ấy, có chuyện gì hả?
Mọi người nhìn nét mặt căn thẳng của Trạch Dương trong phút chốc hiểu ra có chuyện nên im bặc, chăm chú nhìn anh.

Giọng nữ bên kia lại vang lên, có lẽ cô gái đã khóc nên khi nói không còn rõ nữa Cậu..cậu ấy giúp tôi khỏi biế.n thái nên bị đánh bất tỉnh rồi
Tôi...phải làm sao đây...tôi lỡ đâm tên bi.ến thái rồi, tôi không biết hắn còn sống không, tôi...hức tôi không dám báo cảnh sát, anh giúp tôi với~
Trạch Dương điếng người, tay chân anh cũng run rẩy lên.
Lỡ như thật sự g.i.ế.t người rồi thì phải làm sao?
Tô Vũ Tuần bất tỉnh rồi, bị đánh nặng đến bất tỉnh sao?
Anh cố giữ bình tĩnh đứng dậy đi ra ngoài tránh cho người trong quán nghe thấy, bốn người kia cũng đứng dậy đi theo anh ra trước quán lẩu đứng khép bên hong.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
2.

Trịnh Tổng Chồng Cô Muốn Trèo Tường
3.

Đau Đến Mấy Vẫn Yêu
4.

Một Kiếp Vấn Vương
=====================================
Anh cố gắng an ủi tâm trạng sợ hãi của cô gái xuống Cô bình tĩnh đi, bây giờ cô đang ở đâu mau nói đi tôi sẽ đến đó
Cô gái kia im lặng một lúc, hình như là đang chấn an bản thân, khi cô cất giọng lên quả thật là hết run và nói rõ ràng hơn Tôi đang ở trong con hẻn sát bên tiệm sách XX đường B
Trạch Dương Được, cô cứ ở yên đó không được đi đâu hết, mau làm cách gì cho mọi người đi ngang qua không phát hiện, không được đụng vào hay lại gần tên biế.n thái kia, đợi 5 phút tôi qua ngay....được không?
Nói xong anh liền cúp máy nhanh chóng chạy đến tiệm sách kia, bốn người đi theo cũng vội thanh toán rồi chạy theo anh.
Một đán học sinh chỉ 17 tuổi, ai cũng sợ hãi trong lòng, không nói câu nào mà chạy đến xuất hiện ở con hẻm ít người qua lại theo lời cô gái kia dặn dò..
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 52: 52: Sợ Hãi


Khung cảnh hiện ra trước mắt ở con hẻn cụt nhỏ chỉ mười mét, cứ như phim, Tô Vũ Tuần nằm sát bên cô gái kia, cậu mặt mày máu me che khuất hết khuôn mặt, tay chân có vết thương dao rạch rỉ máu.
Cô gái kia cũng không khá là mấy, quần áo xộc xệch có thể đoán ra được là do tên biế.n thái kia làm ra, trên mặt cô cũng có vết thương nhẹ.

Thứ nặng nhất chính là biểu cảm của cô gái, cô run bần bật, gương mặt sợ hãi tái mét, khi nhìn thấy Trạch Dương và mọi người đến cũng không có sức đứng dậy.
Tên bi.ến thái kia dáng người rất to, nằm trên đất, trên bụng quả thật còn có một cây dao cắm lên.
Triệu Sở Nhi trợn tròn mắt khi nhìn thấy cô gái kia Hạ Khúc Khúc?
Vương Âu Lỗi nhìn rõ gương mặt cô gái kia cũng ngạc nhiên nhìn theo, là Hạ Khúc Khúc, đúng là cô ta thật, cậu hoản người thốt Cô gái đó không phải là bạn gái của Phàm Minh Viễn à?
Bạch Tuấn Minh đi đến đỡ lấy cô gái kia đứng dậy, tiện tay cởi áo khoác che cho cô, cậu nhìn sang bên cạnh, gương mặt lo lắng của Trạch Dương đang vội lấy thế cõng Tô Vũ Tuần lên lưng.

Gọi cảnh sát đi giọng nói của anh khàn khàn cất lên, là đang nói với cậu, cậu bừng tỉnh vội lấy điện thoại nhấn số.
Chưa kịp nhấn thì một bóng dáng vụt lao đến, cậu giật mình không suy nghĩ gì cũng chẳng kịp nhìn rõ liền vội chạy đến đỡ lấy thứ gì đó.

Mọi người hoản hốt la lớn lên, Vương Âu Lỗi cầm một cây gỗ dưới đất sát bên chân như hổ lao đến đánh vào cánh tay tên biế.n thái làm con dao văng ra khỏi tay hắn rơi mạnh xuống đất, tên kia đuối sức, bị đá một cái liền nằm dưới đất.
Trạch Dương điếng người nghe cô Triệu Sở Nhi đứng đối diện trước mặt mình hoản hốt trợn tròn mắt xanh mặt gọi lớn Tuấn Minh!!!
Anh vội quay đầu lại, cô gái kia đang đỡ lấy cậu bạn nhỏ, tiếng hét thất thanh đau đớn kinh hoàng kia của Bạch Tuấn Minh la lên khổ sở từ từ quỳ xuống rồi quằn quại khóc lớn dưới đất.

Máu không rõ chính xác từ đâu ra trong bàn tay của cậu bạn nhỏ vì cậu đang ôm tay đau đớn để dưới bụng, máu chảy nhuộm đỏ cả một mảng áo đồng phục trắng tinh.
Trạch Dương run môi đảo mắt sợ hãi liên tục gọi Tuấn Minh? cậu sao vậy? Tuấn...Tuấn Minh
Cô gái bên kia quỳ xuống bên cạnh cậu, miệng lấp bấp sợ sệt xanh mặt khi nhìn vào bàn tay của Bach Tuấn Minh Ngón tay út của cậu ấy....ngón tay
Trương Tiêu vội đi đến đỡ lấy Tô Vũ Tuần trên vai Trạch Duơng, anh lao đến quỳ xuống trước mặt cậu, đôi mắt nổi gân đỏ, nước mắt rơi xuống sợ hãi nhìn vào bàn tay của cậu bạn nhỏ.

Bạch Tuấn Minh mặt trắng bệch, cậu thấm đau nghiến chặt răng đau khổ.
Trạch Dương nhìn rõ ngón tay út bên bàn tay trái của cậu đã biến mất!!

Tên khốn nạn bi.ến thái vươn dao định đâm vào Tô Vũ Tuần, cậu bạn nhỏ vô thức tay không đỡ lấy liền bị lưỡi d.a.o sắt bén kia chém mất ngón tay út, đầu vết thương đẫm máu trông kinh hoàng khiếp sợ.
Trạch Dương khóc khàn cả giọng cho đến khi cậu bạn nhỏ được chích thuốc mê cho bác sĩ vá đầu vết thương kia lại.
Tô Vũ Tuần bị thương khá nặng nhưng chung quy đều là vết thương ngoài da nghỉ dưỡng một hai tuần là hết.

Trạch Dương thất thần, gương mặt mệt mỏi đợi ngoài cửa phòng bệnh suốt 9 tiếng đồng hồ chờ Bạch Tuấn Minh tỉnh lại.

Bên trong phòng bệnh có thể vào, ba mẹ của Bạch Tuấn Minh ở bên trong, anh vốn cũng có thể vào nhưng anh không vào trong mà ngồi trước phòng bệnh.
Anh sợ.

Sợ khi nhìn thấy bàn tay kia, ngón tay út ấy biến mất, trong lòng anh lại siết chặt đau đớn nghẹt thở không thể hô hấp bình thường được.

Bạch Tuấn Minh mất một ngón tay là vì đỡ lấy dao cho anh và Tô Vũ Tuần.
....
Tuấn Minh tỉnh rồi, con vào trong đó đi giọng nói của mẹ cậu bạn nhỏ cất lên sát bên anh làm bản thân anh bừng tỉnh.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 53: 53: Hay Là Cậu Thích Tôi Lại Đi


Anh vội đứng dậy đưa tay vuốt mặt cho tỉnh táo rồi bước vào trong.

Bạch Tuấn Minh nằm trên giường bệnh ngón tay út kia được băng bó kỹ càng.
Mẹ cậu về nhà trước, Trong phòng chỉ có Trạch Dương ngồi sát bên giường bệnh canh cậu.

Cả hai không nói gì hết, cậu bạn nhỏ không ngủ nữa mà nằm đưa mắt nhìn lên trần nhà rất lâu.
Không khí yên tĩnh kia bị phá vỡ khi Vương Âu Lỗi mở cửa phòng bệnh ra ngó vào trong cất giọng.
Tô Vũ Tuần tỉnh lại rồi
Trạch Dương thẫn thờ gật đầu hé môi Ừm
Vương Âu Lỗi cũng chẳng biết ý của Trạch Dương rốt cuộc có qua phòng của Tô Vũ Tuần hay không, nhưng không chẳng dám ho he hỏi nên quay đầu đóng cửa phòng lại.
Trạch Dương cũng chẳng nói gì, ngồi im đấy một lúc thì nghe tiếng cậu bạn nhỏ cất lên.
Không qua phòng của Tô Vũ Tuần à?
Anh không qua, chỉ muốn ở đây ngồi với cậu thôi.

Nếu lúc đó anh không để cậu đi theo có lẽ cậu đã không thành ra như thế này.
Đi cứu một người lại hại chính người mình thích.

Trên đời này chắc cũng chỉ có một mình anh làm ra được như thế.

Trạch Dương nhìn cậu bạn nhỏ lắc đầu, giọng khàn khàn đáp lại Không, tớ ở đây với cậu
Bạch Tuấn Minh giây sau cất giọng trả lời Cậu qua đó đi dù sao tôi cũng biết rõ cậu quan tâm người mình thích hơn mà, cậu qua đó chăm sóc Tô Vũ Tuần có khi sau này cơ hội theo đuổi sẽ cao hơn đó
.....
Trạch Dương Đau không?
Bạch Tuấn Minh nheo mày, chưa kịp hiểu gì Hả?, cậu khựng một nhịp mới nhận ra Trạch Dương đang hỏi về ngón tay của mình liền À~ rồi trả lời.
Đau chứ, giờ vẫn còn đau với rát lắm
Mẹ tôi nói sẽ làm phẫu thuật ghép ngón tay giả nên có lẽ tôi sẽ không phải sống với chín ngón tay đâu
Trạch Dương khẽ nghiêng mình dựa lưng ngã vào lưng ghế hít một hơi mạnh rồi thở ra thoải mái, đưa tay lên dụi mắt cho tỉnh táo.
Thế thì ổn rồi, làm tớ lo lắng nguyên tối qua không ngủ mà ngồi trước cửa phòng canh cậu
Bạch Tuấn Minh nhướng mày.
Trạch Dương ngồi trước cửa phòng bệnh của mình canh suốt đêm? Cậu lúc tỉnh dậy cứ tưởng anh ở bên phòng Tô Vũ Tuần suốt đêm rồi mới sang đây....
...
Cả đêm hôm qua lẫn sáng nay đến giờ Trạch Dương luôn ở với cậu sao? không rời một giây để qua xem Tô Vũ Tuần như thế nào à? Trạch Dương thích Tô Vũ Tuần mà lại không lo lắng à?
Bạch Tuấn Minh im lặng một lúc, khàn giọng cất lên gọi tên anh Trạch Dương

Trạch Dương nhướng mày Hữm? một tiếng.
Cậu bạn nhỏ nhìn anh chằm chằm dường như đang suy nghĩ gì đó rất lâu, rồi quay đầu cúi mặt xuống nhìn vào chiếc chăn đang đắp trên người mình.
Cậu...hay là cậu thích tôi lại có được không?...Cậu đừng thích Tô Vũ Tuần có được không?
Trạch Dương ???
Gì cơ?
Anh chưa kịp phản ứng lại thì cánh cửa phòng mở toang ra phá vỡ bầu không khí, giọng nói của Triệu Sở Nhi vang lên inh ỏi.
Tuấn Minh cậu chưa ăn sáng có đúng không? tớ mua cho cậu đây
Trạch Dương ...
Bạch Tuấn Minh ....
Cậu bất lực nhìn Triệu Sở Nhi đi vào, có chút gượng gạo đáp Ờ đúng rồi, cảm ơn cậu
Khó khăn lắm mới có thể lấy hết can đảm nói ra, cuối cùng lại bị con nhóc này phá vỡ hết, đã thế còn chưa được nghe câu trả lời...
Ông đây ngại sắp độn thổ rồi.
Trạch Dương nhìn cậu bạn nhỏ luống cuống mở hộp đồ ăn ra, lúc này mới phản ứng lại được câu hỏi mới nãy.
Môi anh cong lên cười dịu dàng lại có chút vui mừng trà trộn vào bên trong Tớ đi về thay đồ cái đã rồi qua đây với cậu
Bạch Tuấn Minh cắm cúi ăn gật gật Ừ ừm
Triệu Sở Nhi nheo mắt nhìn Trạch Dương liếc một cái đáp Cậu xem tớ là tà à? vừa đến thì cậu liền đi
Trạch Dương phì cười lớn Nhớ canh chừng cậu ấy đấy
Chẳng hiểu thế nào, khi ra khỏi phòng bệnh anh không kiềm được cảm xúc mà cười tươi vui mừng.

Bà lão yếu ớt đi ngang qua nhìn cậu ???
//Đi bệnh viện mà cười tươi như thế làm gì?//.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 54: 54: Không Sợ Mẹ Phạt À


Bạch Tuấn Minh ngốm nghiến ăn hết bát canh gà hầm của Triệu Sở Nhi đem đến.
Wa cậu ăn giỏi thật đấy, đói lắm à?
Bạch Tuấn Minh gật gật đầu, tò mò hỏ sang chuyện của tên biế.n thái kia Tên biế.n thái kia thì sao rồi?
Triệu Sở Nhi chợt nhớ ra, lại nghĩ đến qua giờ ai cũng đến bệnh viện chỉ có mình cô pha ở với cảnh sát để lấy lời khai, còn phải sắp xếp chuyện của Hạ Khúc Khúc kia phải đụng mặt cái tên Phàm Minh Viễn.
Nghĩ đến đây thôi cũng đủ mệt người rồi.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đau Đến Mấy Vẫn Yêu
2.

Giọt Lệ Tình

3.

Bật Thốt Lên Nói Yêu Em
4.

Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
=====================================
Cô ngồi sát bên cất giọng nói luyên thuyên Tên b.iến thái say rượu nên mất kiểm soát, cảnh sát bảo rằng đó không phải là tên biế.n thái cưỡng b.ứ.c dạo này trên tivi đưa tin, hai người này là hai tên khác nhau
Haizz cứ tưởng bắt được tên biế.n thái tâm lý bệnh h.oạn kia chứ, thì ra là không phải, cảnh sát nói rằng chờ tên đó vết thương lành lại sẽ phán tội
Còn Hạ Khúc Khúc với Tô Vũ Tuần là đánh người tự vệ nên không sao chỉ có điều...khi Phàm Minh Viễn biết chuyện đến đón Hạ Khúc Khúc thì bỗng dưng tên đó lại hỏi chuyện cậu và Tô Vũ Tuần bị thương như thế nào rồi cảm ơn rất chân thành
Oaaa lúc đó tớ ngạc nhiên lắm luôn đấy
Triệu Sở Nhi nghiêng đầu híp mắt nói tiếp Có điều chuyện này liên quan đến Hạ Khúc Khúc chắc Phàm Minh Viễn sẽ không để yên cho tên biế.n thái kia đâu, cũng có thể là một người con trai nhà giàu như Phàm Minh Viễn chắc sẽ thuê luật sư giỏi chèn ép tên biế.n thái kia phải ở tù nhiều năm lắm
Bạch Tuấn Minh chăm chú nghe, cậu cũng đoán được trước trong vài lời mà Triệu Sở Nhi nói, cậu nghĩ đến Tô Vũ Tuần mới chợt hỏi Tô Vũ Tuần bị thương nặng lắm không?
Cô định cất giọng trả lời thì cánh cửa phòng mở ra, một bóng dáng quen thuộc đi vào.
Là thầy giáo chủ nhiệm, Lâm Thiên Vũ.
Anh bước vào trên tay còn cầm một giỏ trái cây mà thường người ta sẽ thường xuyên làm quà tặng khi đi thăm bệnh.
Bạch Tuấn Minh khá ngạc nhiên vì thầy chủ nhiệm lại biết chuyện và đến đây Thầy?
Lâm Thiên Vũ đến gần, đặt giỏ trái cây lên bàn, đứng sát bên Triệu Sở Nhi đang ngồi, anh cất giọng lên Thầy biết chuyện em bị thương nên đến thăm học sinh của mình rồi sẽ đến trường liền nên không ở đây lâu
Bạch Tuấn Minh khẽ gật đầu Vâng em không sao, cảm ơn thầy
Bã vai Triệu Sở Nhi có bàn tay vỗ vào ba cái, cô giật mình ngước nhìn Lâm Thiên Vũ, anh nhìn cô rồi liếc mắt ra cửa như đang ám hiệu gì đó rồi lại quay đầu nhìn Bạch Tuấn Minh cất giọng Vậy thầy đi trước nhé, nhớ mau khoẻ lại đấy
Nói xong anh quay đầu bước nhanh ra cửa.
Triệu Sở Nhi ....
Cô cười gượng nhìn cậu nói Tớ đi trước nha, tí nữa Trạch Dương đến liền đó

Triệu Sở Nhi đứng dậy bước ra ngoài, bên ngoài cửa quả thật có Lâm Thiên Vũ đứng ở ngoài đấy.
Cô và Lâm Thiên Vũ dạo này không nói chuyện với nhau, nếu có thì cũng chỉ là chuyện của thầy giáo giao việc cho lớp trưởng.
Anh nhìn thấy cô ra liền đứng ngay ngắn, tay đút túi quần đưa mắt nhìn cất giọng lên hỏi Sao lại đến mấy chỗ nguy hiểm đó? không sợ mẹ em biết chuyện à
Nữa câu trước của anh cất lên làm cô nghĩ anh chính là quan tâm sợ cô đến mấy nơi nguy hiểm, nữa câu sau cất lên lại làm cô mừng hụt.
Mẹ cô biết chuyện có tức giận không?
Đương nhiên là có rồi, hôm qua đến giờ cô không về nhà có khi mẹ cô đã biết và đang ở nhà chờ cô về để phạt rồi.
Triệu Sở Nhi sụp mí mắt nhìn sang chỗ khác đáp Bà ấy biết hay không thì liên quan gì đến thầy?
Lâm Thiên Vũ nhướng mày ngạc nhiên, giọng điệu của cô giống như đang thể hiện rằng chẳng sợ mẹ phạt vậy.
Lớn rồi.
Nên khi sợ cũng chẳng thể hiện ra ngoài mặt à? lúc trước Triệu Sở Nhi cô nhóc còn học cấp hai khi nghe đến mẹ mình thì mặt liền tái xanh, giờ có vẻ khác rồi nhỉ.
Anh khẽ khom người xuống nhìn thẳng vào mắt cô giọng trầm ấm phát ra Không sợ bị phạt nữa à?
Triệu Sở Nhi nhìn anh cười cong môi một bên Sợ chứ, nhưng mà có liên quan gì đến thầy đâu
Lâm Thiên Vũ phì cười bất lực.
Đây là đang né anh bằng lời nói à? Cô nhóc này vốn thông minh lanh lợi từ nhỏ rồi.

Cũng phải! con gái duy nhất được Trần Nghiêm Tú mài dũa ra thì đương nhiên phải có khí chất như thế.

Anh không chấp nữa.
Sợ thì mau nghĩ cách cho bản thân không phải bị phạt đánh đi, đừng có cứng đầu nữa
Anh nói xong liền đứng thẳng lưng cười dịu dàng xoa đầu cô vừa đi vừa để lại một cái.
Lần sau đừng đến mấy chỗ khiến người khác phải điếng người lo lắng cho em nữa
Triệu Sở Nhi ....
Cô xoay người nhìn bóng lưng cao ráo kia sải bước chân đi từng bước.
//Dù sao người lo lắng cũng có phải là mẹ đâu…//
Đúng vậy.
Người lo lắng cho cô không phải mẹ.
Nhưng Lâm Thiên Vũ thì khác.

Anh đến bệnh viện chính xác là để gặp cô chứ không phải Bạch Tuấn Minh..
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 55: 55: Theo Dõi


Triệu Sở Nhi đứng trước cổng nhà, bộ đồ khoác trên người là bộ đồ hôm qua, cô đảo mắt nhìn dưới chân mình rồi lại đưa mắt lên nhìn cánh cổng lớn của ngôi nhà to nhất trong khu phố trước mặt.

Thở dài một hơi rồi nhấn chuông cửa, một trong những người làm việc ở nhà ra mở cửa cho cô.

Triệu Sở Nhi mặt lạnh có chút cao ngạo nhìn người làm cất giọng hỏi Mẹ tôi ở đâu
Người làm có vẻ ngoài không đặt biệt, chỉ nhìn ra được là khoảng bằng tuổi với cô.

Ở trong phòng khách ạ
Triệu Sở Nhi nghe xong lòng ngực mình liền nặng nề đi hẵn, cô biết trước sẽ như thế.

Mẹ cô đang chờ cô ngay trong phòng khách, có thể hôm nay sẽ bị phạt đánh vào bắp chân hoặc là cấm cô chuyện gì đấy.

Triệu Sở Nhi hít sâu rồi thở phào ra bước vào trong nhà, Trần Nghiêm Tú có gương mặt không quá đẹp nhưng có nét rất sang trọng ngồi trên sofa đưa mắt nhìn vào cuốn sách đang cầm trên tay.

Tiếng động của cô bước vào không quá lớn nhưng cũng đủ khiến bà nhận ra có người vào liền đưa mắt lên nhìn cô.

Về rồi thì đến đây, mẹ có chuyện nói với con
Triệu Sở Nhi đảo mắt nhìn xung quanh, ở đây không có roi cũng chẳng có người nào.

Mẹ cô không muốn đánh nữa sao?
Hay nghĩ cách phạt khác rồi nhỉ?
Cô khẽ cong môi, mở miệng đáp À vâng
Khi Triệu Sở Nhi bước đến gần bộ bàn ghế sofa rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh bên trái của Trần Nghiêm Tú, bà lập tức bỏ cuốn sách xuống bàn ung dung cất giọng.

Chuyện con dám đi đến mấy chỗ nguy hiểm kia thì tạm gác sang một bên, mẹ có chuyện khác hỏi con
Triệu Sở Nhi ???
Trần Nghiêm Tú Tên đàn ông lớn hơn con 8 tuổi họ Lâm kia là thầy giáo chủ nhiệm của con, tại sao không báo cho mẹ biết?
Triệu Sở Nhi nghe xong điếng người, cảm giác giống như lỗi lầm gì đấy mà bản bị phát hiện, như đang bị tra khảo.

Cô nhấp miệng, mí mắt trái khẽ giật, giọng yếu đi mấy phần Chuyện này! có gì đâu phải nói chứ
Mùa hè năm ấy, cô qua lại với Lâm Thiên Vũ là chuyện lớn gan nhất mà cô từng làm và lừa dối mẹ của mình, khi bà biết chuyện cũng là lúc Lâm Thiên Vũ đột nhiên biến mất không liên lạc được.

Lúc ấy cô nhớ rõ khuôn mặt tức giận đáng sợ kia của mẹ mình, Trần Nghiêm Tú đánh vào cổ chân cô sưng tím lên, nhúc nhích còn đau đến tận xương huống chi là đi lại.

Thời gian đó cô bị nhốt trong phòng, mẹ cô cho rằng Lâm Thiên Vũ là người bình thường, không phải con nhà giàu tài phiệt gì để xứng qua lại với cô, lại còn lớn hơn 8 tuổi, cái này chính là lừa đảo cô đây mà.

Loạt ký ức, những lời nói mắng chửi của bà dành cho Lâm Thiên Vũ khi đánh cô inh sâu vào trong đầu cô.

Tên đó là một thằng không giúp ích gì được cho công ty sau này thì mày qua lại với nó làm gì?
Mày bị một thằng lớn hơn 8 tuổi lừa đảo mà không có chút sáng mắt nào à?
Tao cắm mày qua lại với mấy thằng vô dụng nghèo nàn không giúp ích gì được cho tao và công ty có hiểu không?
Triệu Sở Nhi !.

Trần Nghiêm Tú nghe câu Có gì đâu phải nói của cô liền nổi giận.

Con gái nuôi bao nhiêu năm nay rèn luyện nó biết bao nhiêu là chuyện, cuối cùng lại vô dụng như thế.

Bà trợn mắt gằng giọng Không có gì để nói? vậy nhìn xem cái này là gì?
Bà vừa nói vừa lấy từ sau lưng ra một đống ảnh ném lên bàn.

Triệu Sở Nhi giật mình, đưa mắt nhìn những tấm ảnh nhiều màu sắc với khung cảnh quen thuộc kia.

Đều là những tấm ảnh chụp rõ nét khoảng khắc cô và Lâm Thiên Vũ hôn nhau ở ngay trong lớp học hôm đó.

Cô ngồi trên bàn, Lâm Thiên Vũ khom lưng xuống hôn cô!
Triệu Sở Nhi điếng người, não bộ ong ong lên mấy tiếng điếng tai, cô run rẩy tay cầm lên một tấm ảnh rồi nhìn sang mẹ của mình.

Bà ấy cho người theo dõi cô? Cô luôn luôn có người theo dõi sau lưng mình sao?
Đáng sợ!! Người mẹ đẻ ra cô lại cho người theo dõi con gái mình 24/24???
Bà ta điên rồi.

Mẹ cho người theo dõi con?.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 56: 56: Phẫu Thuật


Chuyện này có gì to tát sao?
Triệu Sở Nhi là con bà, bà muốn làm gì quản như thế nào đều là chuyện của bà.

Vốn dĩ đứa con gái này chẳng có quyền lên tiếng.
Trần Nghiêm Tú vẫn giữ nét mặt ung dung bình thản kia Thì sao?
Chuyện này quan trọng à? Mẹ hỏi con tại sao tên đó làm thầy giáo chủ nhiệm của con lại không báo cho mẹ biết?
Triệu Sở Nhi không quan tâm đến nữa.

Hành động của mẹ cô lúc nào cũng trái ngược với những điều cô muốn.
Nói hay không nói có gì quan trọng à? trong khi mẹ cô cho người theo dõi đường nào cũng sẽ biết chuyện.
Chỉ là có chút hụt hẫng, bản thân sẽ không nghĩ đến việc mẹ quản mình đến nỗi cho người theo dõi hằng ngày như thế.
Tính cách Triệu Sở Nhi phóng khoáng, kêu ngạo, mạnh mẽ.

Mẹ cô lại muốn cô phải dịu dàng, nói năng có chừng mực, giỏi giang.
Cô từ nhỏ rất thích học bắn cung, mẹ cô lại bắt cô phải học đàn, múa, học nhiều thứ tiếng.
Đứa con gái thông minh dịu dàng khi đi gặp đối tác cùng mẹ căng bản không phải là con người thật của Triệu Sở Nhi.

Mẹ à, sau này đừng cho người theo dõi con nữa, con gái của mẹ từ nhỏ được mẹ bắt buộc phải thông minh.
Con không biết rằng chính sự thông minh của mẹ dậy cho con sau này sẽ làm ra chuyện gì đâu
Cô đứng dậy, bước đi từ từ về phía trái, đến cầu thang bước chân lên ba bậc thang thì khựng chân quay đầu lại nhìn Trần Nghiêm Tú.
Vẻ mặt của bà và cô đều giống nhau.
Chính là vẻ mặt không sợ khi nghe lời đe dọa.

Cô không sợ mẹ cô nên mới dám nói ra lời đấy.

Trần Nghiêm Tú thì lại không sợ con gái của mình có gan làm gì hại mình.
Triệu Sở Nhi ung dung cất giọng, trong giọng nói có phần u ám đáng sợ.
Mẹ dám làm gì hại đến Lâm Thiên Vũ thì con sẽ có bản lĩnh mà mẹ mài dũa ra để hại công ty quý báu của mẹ sụp đổ....
Trần Nghiêm Tú trợn tròn mắt, ngạc nhiên tức giận quay đầu lại nhìn phía cầu thang.
Bóng dáng của Triệu Sở Nhi kêu ngạo ung dung đi từng bước lên bậc thang.
Từ nhỏ chuyện gì khó đến mấy hay trái ý nó, đứa con gái này cũng sẽ ngoan ngoãn mà nghe lời làm theo, riêng chuyện liên quan đến tên Lâm Thiên Vũ ấy thì nó như con người khác.

Biết cắn lại bà rồi.
.....

3 Ngày sau đó, cuộc phẫu thuật tái tạo ngón tay út của Bạch Tuấn Minh diễn ra.
Hiện nay tuy rất nhiều người đã xử dụng phương pháp tái tạo ngón tay như thế này đều sẽ thành công nhưng trong lòng Trạch Dương vẫn lo lắng, sợ nếu không được, bạn nhỏ sẽ thất vọng.
*Muốn biết phẫu thuật tái tạo ngón tay như thế nào các bạn có thể tìm hiểu trên goggle.

Lưu ý khi xem hình ảnh có thể gây ám ảnh nhé.
Anh ngồi im phanh phách suốt 4 tiếng đồng hồ ở ngoài phòng phẫu thuật cùng ba mẹ Bạch Tuấn Minh.
Xung quanh dường như yên lặng đi, không khí căng thẳng từng giây một trôi qua.

Khi tiếng cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra cũng là lúc cả ba người ở ngoài di chuyển cơ thể suốt 4 tiếng đồng hồ.
Phẫu thuật thành công, cần một thời gian để các vết may lành lại không đáng ngại gì mới có thể cử động bình thường được.
Trạch Dương ngày nào cũng đi đi lại lại từ trường đến bệnh viện suốt 2 tuần để chăm Bạch Tuấn Minh.
Hôm nay là ngày xuất viện rồi, Trạch Dương đang thu dọn mấy đồ đặc linh tinh đem từ ký túc xá đến bệnh viện.

Bạch Tuấn Minh đứng sát bên cạnh cất giọng than thở.
Sao nhiều đồ thế nhỉ, tôi nhớ lúc trước cậu đem ít đồ đến lắm mà, giờ dọn được hẳn một túi lớn như thế
Trạch Dương cầm lấy túi lớn lên quay đầu nhìn cậu bạn nhỏ tuy không cầm gì mà vẫn đứng than thở, trông vừa buồn vừa bất lực.
Về ký túc xá thôi, trời sắp tối rồi
Bạch Tuấn Minh lẽo đẽo sau lưng Trạch Dương lẩm bẩm trên hành lang bệnh viện.
Tí nữa ăn tối gì nhỉ? Ăn mì hay ăn đồ nướng hay là ăn xiên bẩn nhỉ
Không được, toàn đồ cay chắc chắn sẽ có mụn
Aaaa!! hay ăn hoành thánh đi.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 57: Chương 57


Bạch Tuấn Minh đứng chờ Trạch Dương ở trước cổng ký túc xá, cậu nhìn xung quanh rồi lại nhìn xuống chân, một giọng nữ quen thuộc vọng lên.

Bạch Tuấn Minh
Cậu giật mình ngước đầu lên, nhướng mày nhìn người trước mặt gọi tên mình.

Mộc Hiểu Linh? cô bạn cùng lớp năm trước đổ oan cho cậu quay bài.

Hôm nay bắt chuyện với cậu? Trời hôm nay có bão à?
Bạch Tuấn Minh hoang mang, đôi mắt hiện lên vẻ không ưa Gọi tôi làm gì?
Mộc Hiểu Linh cười tươi, vẻ mặt thoải mái dường như nhìn vào không chừng người khác tưởng khằn thân thiết với cậu lắm.

Cô đưa mắt nhìn vào ký túc xá nam cất giọng Trạch Dương bảo tớ đi cùng
Bạch Tuấn Minh vô thức không kịp hiểu gì Hả một cái, bóng dáng của Trạch Dương bên trong xuất hiện dần đi ra tiến về phía hai người kèm theo giọng nói.

Đúng rồi, là tớ kêu Mộc Hiểu Linh đi theo đấy, dù sao cũng là bạn cùng lớp
Chuyện lúc trước bỏ qua rồi thì nên làm lành thôi
Bạch Tuấn Minh có chút miễn cưỡng, cậu không ghét Mộc Hiểu Linh nhưng đơn giản là cũng chẳng thích.

Dù cậu ta lúc trước có xin lỗi rồi nhưng điều đó đều là do công sức vác bia của Trạch Dương đổi lấy, đâu phải cậu ta tự nhận ra lỗi sai của mình.

Mộc Hiểu Linh này trong lớp khá thân thiện, vốn thuộc dạng hướng ngoại nên cách bắt chuyện cũng rất tốt.

Cô đưa đôi mắt sáng kia nhìn Bạch Tuấn Minh mỉm cười cất giọng Tuấn Minh tớ xin lỗi, sau này chúng ta lảm bạn có được không?
Ai muốn làm bạn với cậu chứ!? Triệu Sở Nhi từ đâu cất giọng cao ngạo vừa đi vừa khoanh tay nhìn Mộc Hiểu Linh.

Mộc Hiểu Linh xù lông nhìn Triệu Sở Nhi đứng trước mặt mình, tuy bản thân cũng cảm nhận được cảm giác khá áp lực khi đứng trước Triệu Sở Nhi cao ngạo nhưng Mộc Hiểu Linh vẫn vênh mặt mạnh miệng.

Tớ muốn làm bạn với Bạch Tuấn Minh, liên quan gì đến cậu chứ
Triệu Sở Nhi gật gật, gương mặt lại rất thãn nhiên, đây là muốn chọc tức đối phương bằng cách cư xử đây mà Đương nhiên là liên quan rồi
Bạch Tuấn Minh là bạn của bọn tôi, cậu muốn làm bạn với cậu ấy tức là muốn làm bạn với bọn tôi nhưng mà làm sao đây!.

.

Haizz căn bản là bọn tôi không muốn

Triệu Sở Nhi phì cười nói lớn Có đúng không?
Giọng của Vương Âu Lỗi hét lên từ xa Đúng đúng,Triệu Sở Nhi nói gì cũng đúng
Vương Âu Lỗi cùng Trương Tiêu đi đến gần, đứng sát bên cạnh Bạch Tuấn Minh và Triệu Sở Nhi vênh mặt cao ngạo nhìn Mộc Hiểu Linh.

Mộc Hiểu Linh bị chọc cho tức điên, vì muốn giữ hình tượng không muốn cãi nhau với bọn họ, liền nhìn sang Trạch Dương cầu cứu.

Trạch Dương bất lực, cũng khá khó hiểu khi Triệu Sở Nhi lại phản ứng như thế, bình thường dù anh kết bạn với ai hay muốn cô với ai làm bạn dường như thái độ của cô không mấy quan tâm cho lắm.

Nhưng lần này lại khăng khăng không muốn làm bạn với Mộc Hiểu Linh như thế, là do chuyện lúc trước nên giờ vẫn còn thù à?
Anh vội chen giọng vào làm tan không khí khó chịu này Được rồi đừng thế nữa, Mộc Hiểu Linh cậu đi ăn chung với bọn tôi
Mộc Hiểu Linh cười tươi Được
Triệu Sở Nhi khoác vai Bạch Tuấn Minh kéo đi chanh chua cất giọng xua đuổi Không phải đi với bọn tôi mà là đi với một mình cậu thôi hiểu không
Trước khi đi cô còn liếc mắt nhìn Trạch Dương một cái tỏ thái độ ghét ra mặt.

Vương Âu Lỗi và Trương Tiêu cũng đi cùng.

Bạch Tuấn Minh nhỏ giọng nói với Triệu Sở Nhi.

Sao cậu lại không cho Mộc Hiểu Linh đi chung vậy
Triệu Sở Nhi liếc mắt nhìn Bạch Tuấn Minh thốt một câu khó hiểu.

Cậu muốn có người yêu thì tốt nhất nên đừng chơi với Mộc Hiểu Linh.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 58: 58: Không Không Tức Là Không Thích


Bạch Tuấn Minh “??? cậu ngơ ngác ngớ ngườira Hả một cái không hiểu gì trong lời nói của Triệu Sở Nhi.

Cái gì mà muốn có người yêu thì không được chơi với Mộc Hiểu Linh?
Cậu đâu muốn có người yêu.

Nhưng muốn có thì tại sao lại không được chơi với Mộc Hiểu Linh chứ? Triệu Sở Nhi biết chuyện gì à!
!.

Cả đám đi đến tiệm lẩu, bao gồm cả Mộc Hiểu Linh đi cùng.

Triệu Sở Nhi chẳng quan tâm gì mấy đến con nhóc ấy nhưng ngồi đối diện lại khá ngứa mắt nhớ đến khung cảnh tối hôm qua vô tình bắt gặp.

Tối hôm qua cô ra ngoài mua đồ ở cửa hàng tiện lợi, đi ngang qua tiệm bán xiên bẩn nên ghé lại mua, ai ngờ trùng hợp gặp được Mộc Hiểu Linh đi cùng một bạn nữ.

Mộc Hiểu Linh ngồi trong quán, khoảng cách giữa cô và con nhóc này khá gần có thể nghe rõ cuộc nói chuyện nhưng vì hướng ngồi của Mộc Hiểu Linh quay đầu vào trong nên không nhìn thấy được cô.

Mộc Hiểu Linh ngồi bàn tán vài chuyện, Triệu Sở Nhi vốn không để ý đến nhưng khi nghe tên Trạch Dương được nhắc đến trong cuộc nói chuyện nên cô mới nghe ngóng.

Cô gái ngồi cùng bàn với Mộc Hiểu Linh vừa ăn xiên bẩn vừa hỏi Nè không phải Trạch Dương của cậu chuyển lớp rồi sao? vậy sau này làm thế nào cậu theo đuổi cậu ấy đây
Mộc Hiểu Linh nhướng mày, giọng cao ngạo tự tin vang lên.

Có gì khó đâu chứ, Trạch Dương không phải là rất thân với tên học giỏi khó ưa Bạch Tuấn Minh kia sao? Vài ngày nữa tớ tìm đến Trạch Dương xin làm hoà với tên kia thì chắc chắn được chơi chung với nhóm bọn họ rồi
Chờ khi chơi chung được thì sau này sẽ nhiều cơ hội theo đuổi cậu ấy, dù sao khi cậu ấy vác bia cho nhà mình thì mình cũng đã tạo được thiện cảm với cậu ấy rồi
Triệu Sở Nhi đưa mắt nhìn bóng lưng kia của Mộc Hiểu Linh khẽ nghiêng đầu cong môi cười một bên //Thích Trạch Dương sao?//
Cô bạn nữ ngồi cùng kia hạ thấp giọng, tỏ vẻ mặt e ngại đáp lại Mộc Hiểu Linh Nhưng mà lỡ như Bạch Tuấn Minh không chịu làm hoà thì phải làm sao đây
Mộc Hiểu Linh chậc lưỡi một cái bỏ que thịt xiên trên tay xuống.

Chậc ~ cậu yên tâm, Bạch Tuấn Minh là dạng người dễ mềm lòng lắm, đối xử tốt một chút chắc chắn cậu ta sẽ chịu làm bạn thôi
Giọng nói tự tin kia chuyện sang cười thút thít Có khi đến lúc tớ với Trạch Dương hẹn hò rồi, tớ sẽ nói xấu cậu ta với Trạch Dương khiến hai người bọn họ nghỉ chơi với nhau là được
! !
Triệu Sở Nhi mím môi, nhướng mày nhìn Mộc Hiểu Linh ngồi trước mặt mình cạnh Trạch Dương tỏ ra thân thiện nói chuyện với mọi người liền cạn lời !
Cô lại liếc mắt nhìn sang Bạch Tuấn Minh, cậu ta không quan tâm gì mấy đến vị ngồi đối diện đang dùng mưu kế cướp bạn cùng phòng mà lại ngồi chăm chú gắp mấy cọng hành lá trong bát ra một bên.

Triệu Sở Nhi Cậu không ăn được hành à?
Bạch Tuấn Minh vẫn đưa mắt chăm chú gắp hành vừa lắc đầu đáp lại cô Không phải, tớ ăn được chỉ là không thích ăn thôi
Triệu Sở Nhi vừa nghe xong chưa kịp cất giọng đã bị vị ngồi sát bên cướp lời.

Mộc Hiểu Linh Tuấn Minh cậu không ăn hành à? hay là tớ vớt hành trong nồi ra hết cho cậu dễ gắp nhé
Cứ tưởng vào trường hợp này người ta thường sẽ trả lời rằng.

Không cần đâu hoặc Để tớ tự làm là được nên Mộc Hiểu Linh mới mạnh miệng nói như thế.

Ai mà ngờ tên Bạch Tuấn Minh này lại khác người, không nể gì mà liền đáp với thái độ hời hợt.

Vậy à, thế cậu rảnh tay thì gắp hết hộ tôi đi.

Cảm ơn trước nhé
Mộc Hiểu Linh nghe xong như sét đánh ngang tai ngơ ngác nhìn vào nồi lẩu với đống hàng chi chít trong nồi !.

Vương Âu Lỗi ngồi sát bên liền bật cười thành tiếng, ai đời lại trả lời như thế bao giờ, đây là lần đầu tiên trong đời cậu gặp người trả lời kiểu này.

Trạch Dương nheo mắt nhìn đống hành bên cạnh bát của Bạch Tuấn Minh liền khó chịu, Cái tật xấu này không biết bao giờ mới có thể sửa được, chẳng lẽ không sửa đổi được à.

Anh ho hai tiếng, trầm mặt lại cất giọng Không cần đâu, Bạch Tuấn Minh cậu đừng kén ăn nữa mau ăn hết đi Nói xong anh lại thấy thiếu gì đấy liền bổ sung thêm.

Ăn vài lần sẽ quen thôi
Bạch Tuấn Minh bỏ đũa xuống, đưa mắt nhìn lên Mộc Hiểu Linh rồi lại nhìn sang bên cạnh dừng lại ở vị trí của Trạch Dương.

Cậu thở phào một hơi cất giọng.

Không thích ăn tức là không thich ăn, làm gì có chuyện ăn nhiều sẽ thành thích được chứ.

Không có chuyện mưa dầm thấm lâu đâu, đơn giản là không thích thôi
Mộc Hiểu Linh chuộc dạ, luống cuống đảo mắt nhìn chỗ khác.

Câu nói này là có ý gì?
Muốn nói đã không thích cô thì là không thích, không có chuyện chơi chung nhiều sẽ thân à?
Mộc Hiểu Linh cúi đầu nhìn mặt bàn cong môi một bên cười thầm khâm phục với cậu đá xéo của Bạch Tuấn Minh.

//Học sinh giỏi.

Cách nói chuyện cũng khéo nhỉ//-.
 
Năm Ấy Ở Ký Túc Xá
Chương 59: 59: Không Ai Về Là Được


Vương Âu Lỗi Được rồi được rồi Mộc Hiểu Linh, Tuấn Minh chỉ nói đùa thôi cậu đừng gắp hành thật nhé
Không khí khó chịu ngạt thở kia cũng tan biến hết khi Vương Âu Lỗi cất giọng, nhưng trong suốt quá trình ăn cả Trạch Dương lẫn Bạch Tuấn Minh đều không mở miệng nói chuyện nữa cho đến khi về.

Cả đám đều về trước, Trạch Dương đi chung với Mộc Hiểu Linh để đưa cô về nhà vì sợ đường tối xảy ra chuyện, với cả dù sao vụ tên biế.n thái bện/h h/oạn kia vẫn chưa được bắt nên trong khu phố khá loạn.

Mộc Hiểu Linh cười tươi đi cạnh Trạch Dương, cô thở dài một quay đầu ngước lên nhìn gương mặt lạnh kia của anh.

Trạch Dương à, hình như Bạch Tuấn Minh không chịu làm bạn với tớ phải làm sao đây?
Đôi mắt anh lơ đãng nhìn phía trước, nghe Mộc Hiểu Linh nói mới dời mắt nhìn sang chỗ khác trầm giọng lắc đầu đáp lại.

Không đâu, cậu ấy khá bướng nhưng tính cách rất tốt, không có ý xấu đâu chỉ là tạm thời hơi khó để chấp nhận làm bạn với cậu thôi
Mộc Hiểu Linh mím môi, gật đầu phì cười Vậy à, thế thì tốt

Trạch Dương khựng bước chân lại, quay đầu nhìn cô.

Tớ nhà rồi, vào trong đi
Mộc Hiểu Linh nhìn sau lưng mình A~ một tiếng.

Đến nhà nhanh vậy à, vậy mai gặp lại
Trạch Dương khẽ gật đầu rồi quay đi sải bước về phía ngược lại.

Anh đi về ký túc xá, đứng trước cửa khoảng 2 phút mới mở cửa ra.

Trong phòng tối om nhưng vẫn có một tia ánh sáng từ điện thoại ở trên giường tần phía trên.

Tuy không nhìn rõ nhưng vẫn lờ mờ nhìn ra được Bạch Tuấn Minh đang nằm trên giường nghịch điện thoại, cậu bạn nhỏ có vẻ nghe tiếng mở cửa nên cất giọng.

Hai người mấy cậu về rồi à, nói đi mua đồ gì mà lâu vậy?
Trạch Dương ???
Bạch Tuấn Minh nhầm lẫn anh thành Vương Âu Lỗi và Trương Tiêu về à?
Không chịu nhìn cho đàng hoàng mà cứ nghịch điện thoại còn không bật đèn, lỡ ai lạ vào thì phải làm sao đây?
//Ngốc hết chỗ nói//
Trạch Dương đóng cửa lại, anh cong môi cười cởi giày ra xong cũng chẳng bật đèn mà leo thẳng lên giường của Bạch Tuấn Minh.

Anh nhào đến giật điện thoại của cậu bạn nhỏ ra rồi nằm đè lên người cậu khiến Bạch Tuấn Minh giật mình thốt lên Đệch Trạch Dương cậu là ma à? đi cũng không phát ra tiếng
Đi xuống mau!! Nhanh lên

Trạch Dương nắm hai cánh tay cậu ghì chặt lên trên đỉnh đầu cậu bạn nhỏ, trong bóng tối mờ mờ ảo ảo thấy được khuôn mặt hung dữ như ngày nào, tức giận xù lông nhìn anh liên tục tuông mấy câu chửi mắng từ đôi môi nhỏ kia.

Tên điên này đi xuống nhanh lên, cậu không xuống tôi đá cậu xuống đấy
Trạch Dương!!!
Án sáng từ chiếc điện thoại bên cạnh tắt đi, ánh sáng cũng tối đi vài phần.

Trạch Dương một tay giữ chặt hai cổ tay cậu bạn nhỏ đè trên đỉnh đầu, một tay bóp chặt hai quai hàm của Bạch Tuấn Minh lại.

Anh cúi đầu xuống ngậm lấy chiếc môi đang mắng người kia, liên tục nhích môi dần dần hai bên hoà huyện vào nhau, lưỡi của anh luồng qua khe hở giữa hai mồi trên dưới mà luồng khoáy đảo ướt át bên trong.

Bạch Tuấn Minh giật đơ người, cả người như đông cứng lại, mắt mơ hồ nhìn trán và tóc của người nằm trên thân mình, phút chốc không biết qua bao lâu thì cậu cảm giác được bản thân đang nín thở rất lâu liền nghẹt thở trợn tròn mắt đẩy mạnh Trạch Dương ra rồi mới điều hoà lại hơi thở.

Ha~~ tên biế.n thái này cậu điên à, lát nữa Trương Tiêu với Vương Âu Lỗi sẽ về đấy
Trạch Dương nằm trên thân cậu, nhìn cậu bạn nhỏ khổ sở lấy lại hơi thở, anh phì cười đáp một câu.

Vậy nếu hai người họ không về ký túc xá thì cậu cho tớ Làm sao?

Bạch Tuấn Minh nổi da gà, đỏ mặt luống cuống đảo mắt nhìn sang chỗ khác chuộc dạ chối.

Không.

.

Không phải vậy, ý tôi là cậu
Trạch Dương buông tay ra ngồi xổm dậy cất giọng Được vậy tớ không cho hai người họ về là được đúng không?
Bạch Tuấn Minh Hả? Gì cơ?!
Chưa kịp định hình thì Trạch Dương liền phóng xuống giường, ung dung đi đến phía cửa phòng 142 khoá trong lại rồi quay đầu ngước nhìn gương mặt của cậu bạn nhỏ tái mét nhìn mình ngơ ngác trên giường.

.
 
Back
Top Bottom