Khác Năm 17 tuổi, ta yêu nhau

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
156,620
0
0
409374192-256-k391250.jpg

Năm 17 Tuổi, Ta Yêu Nhau
Tác giả: nhuhuynh291203
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tiểu thuyết ngôn tình đầu tay của Tạ Như Huỳnh, kể về tình yêu siêu ngọt ngào và lãng mạn của đôi học sinh Hoàng Ngọc Thiên Anh và Phương Hoàng Nam.

Giữa những ngày cuối cấp, cảm ơn chúng ta đã đồng hành cùng nhau, chinh phục hành trình của thanh xuân.



tanhuhuynh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT] [EDIT] Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
  • Chờ em nghìn năm
  • Mùa Hè Năm Ấy Chẳng Thể Quay Về
  • (Quyển 5) [Edit] Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy...
  • Lời giải sau 13 năm- Trinh thám
  • [Năm Tháng Không Từ Bỏ - Vô Tâm Đàm Tiếu] Phiên...
  • Năm 17 Tuổi, Ta Yêu Nhau
    Chương 1: Chuyên Dương Thanh


    "Có những ngày tuổi mười bảy trôi qua nhẹ nhàng tựa mây bay, không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là một chiều nắng nhạt, một lần chạm vai thoáng qua mà mãi về sau không thể quên và vài câu hỏi mãi không tìm được lời đáp"

    "CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN HỌC SINH VỀ THAM GIA KỲ THI CHỌN HỌC SINH GIỎI CẤP TỈNH"

    Vẫn dòng chữ quen thuộc ấy, vẫn ngôi trường thân thuộc đó.

    Sáng sớm hôm ấy, tại trường THPT Chuyên Dương Thanh, ngôi trường chuyên nổi tiếng trong tỉnh rộn ràng hơn mọi ngày.

    Mỗi năm, nơi này đều được chọn làm điểm thi tập trung của kỳ thi chọn học sinh giỏi cấp tỉnh.

    Những buổi sáng đầu tháng, sân trường vốn nhộn nhịp với tiếng cười đùa của học sinh trở nên đông đúc hơn mọi khi.

    Hôm nay khác lắm, học sinh từ các huyện đổ về, đủ sắc áo đồng phục, đủ biểu cảm: lo lắng, hồi hộp, phấn khích và cả những ánh mắt tự tin.

    Từng dãy phòng học được đánh số cẩn thận, bàn ghế kê lại ngay ngắn, giám thị đi qua đi lại kiểm tra danh sách.

    Thầy cô trường bạn đứng ngoài hành lang, dặn dò học sinh trường mình bằng ánh mắt và giọng nói tin tưởng vẫn không giấu được sự căng thẳng.

    Không ai nói to cũng chẳng ai chạy vội nhưng thứ không khí chậm rãi ấy lại chứa trong đó rất nhiều kỳ vọng với những ước mơ đậu giải, những niềm tự hào mang về cho ngôi trường thân yêu, cho bản thân và cho một ai đó đang âm thầm dõi theo.

    Thoáng cái đã buổi chiều, sân trường Chuyên Dương Thanh chiều nay tuy đông đúc mà lặng lẽ hơn mọi hôm.

    Thi thoảng vài cánh chim chao liệng trên nền trời xanh nhạt, để lại tiếng kêu đơn độc giữa khoảng không đang trôi chậm.

    Xa xa lại có vài nhóm học sinh, người đang nói chuyện với giáo viên của mình về bài thi, người thì chờ bạn, cũng có người ánh mắt đượm buồn...

    Thiên Anh một mình ngồi ở góc hiên nắng, nơi có chiếc ghế đá cũ kỹ và mùi gió lướt qua tà áo trắng.

    Cô ngẩng mặt nhìn trời, nhìn những đám mây nhỏ đang nhè nhẹ trôi theo gió, rồi cúi xuống kiểm tra túi bút màu xanh lam nhỏ xinh luôn mang theo, món đồ không mấy ai để ý nhưng với cô gái này, nó là cả một "hộp bí mật" của tuổi học trò.

    Giữa những món đồ đầy màu sắc: sticker hình thỏ, giấy note hình mây, bút nước xanh và cả một cây thước tróc sơn... là một bức ảnh nhỏ có vẻ được giữ rất kỹ dù có dấu vết xem đi xem lại nhiều lần.

    Dưới ánh nắng lờ mờ, một dòng chữ tím được nắn nót tỉ mỉ hiện lên nhòe nhẹ:

    "Thiên Anh - một lòng với YDCT"

    Chẳng mấy ai biết "YDCT" là gì, là tên một chàng trai nào đó hay một chất hóa học mà cô nàng Thiên Anh được học gần đây.

    Nhưng với Thiên Anh, nó đủ để nhắc về câu chuyện vui của những ngày năm lớp 11, một đoạn tình cảm tuổi mới lớn chưa kịp gọi tên, một chút ngây ngô, một chút tự thương mình lớn lên mà đáng nhớ.

    Gió thổi nhẹ làm mái tóc lay động khiến con người ta nhìn lại nơi có một đoạn ký ức đang ùa về trong tâm trí.

    Giữa bầu trời đầy sao kia, có một ngôi sao nhỏ vẫn luôn âm thầm tỏa sáng.

    Phải chăng, ánh sáng của nó chưa đủ rực rỡ để có người nhận ra rằng ánh sáng ấy cũng ấm áp biết bao, hoặc chưa ai kịp ngẩng đầu nhìn lên.

    Lớp 10 với Thiên Anh là cảm giác lạc lõng giữa sân trường rộng.

    Tiếng trống báo tiết đầu tiên vang lên, cô cứ đứng mãi trước bảng tên lớp, không biết nên mỉm cười với ai.

    Mọi thứ ở ngôi trường mới đều khác, cả những bài giảng nhanh hơn, bạn học chăm chỉ hơn và những ánh mắt nhìn nhau tự tin hơn rất nhiều.

    Còn Thiên Anh, một cô gái chỉ biết im lặng ghi chép, cố theo kịp từng dòng phấn trắng để giữ điểm số luôn ở mức cần thiết.

    Giờ ra chơi, mọi người ríu rít nói chuyện, cô lại ngồi trong lớp học, ngó ra khoảng sân ngập nắng vàng, tự hỏi tại sao mình cứ khó hòa vào nhịp rộn ràng này.

    Có một đoạn ký ức khác âm thầm chen vào.

    Một lớp phó học tập từng nổi bật nhất khối với thành tích học tập đáng ngưỡng mộ, khả năng nói chuyện lanh lợi và hoạt bát, hình mẫu trong mắt nhiều thầy cô.

    Giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu ai đó.

    "Chào cậu, mình là bạn cùng bàn mới của cậu.

    Mình tên Hứa Kiều Vy, cơ mà mình thích được gọi bằng một cái tên gần gũi hơn, nên cậu có thể gọi mình là Vy Vy.

    Ngược lại, mình sẽ gọi cậu là 'Tiểu Thiên', một bầu trời nhỏ dễ thương."

    Đầu năm lớp 11, Thiên Anh được xếp ngồi cùng bàn với Kiều Vy.

    Khi ấy, giữa mớ suy nghĩ ngổn ngang của Thiên Anh, Kiều Vy mang theo cả một bầu trời khác: tươi tắn, nói nhiều, hay cười và chẳng bao giờ quên kéo cô vào những câu chuyện linh tinh chẳng đầu chẳng cuối.

    Những câu như: "Cậu uống thử sữa này đi, ngon lắm!", "Câu này sai nè, để mình chỉ lại cho nha!", "Trời ơi, nét chữ cậu đẹp quá, nhưng vẫn còn xa mình lắm!", tưởng chừng đơn giản lại khiến Thiên Anh thấy lòng mình ấm lên.

    Gọi cậu xưng mình là vậy chứ chưa được hai ngày đã thành "mày - tao", theo cô bạn thì gọi như vậy nghe thân hơn.

    Từ khi có Kiều Vy, Thiên Anh nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, bắt đầu tự tin giơ tay phát biểu trong giờ học.

    Bài viết môn Văn đầu năm lớp 11 được giáo viên khen trước toàn lớp khiến Thiên Anh đỏ cả mặt vì ngượng.

    Cô thấy vui suốt cả ngày vì dường như cảm giác của ngày xưa ấy, thứ cảm giác đã rất lâu cô chưa chạm tới dần quay lại.

    Đến những tiết Hóa, cô bắt đầu nhận ra mình có thể giải bài tập theo cách của riêng mình, ngắn gọn vẫn chính xác.

    Một chút tự tin, một chút háo hức, cô thấy mình dần khác đi.

    Cô nhận ra sự im lặng ôm lấy mình bao lâu nay đang dần nứt ra, để lộ một Hoàng Ngọc Thiên Anh rạng rỡ và đầy nỗ lực.

    Từ lúc nào không hay, cô đã trở thành một phần quan trọng của đội tuyển Hóa, những giờ học muộn vẫn ngập tràn tiếng cười.

    Và có lẽ cũng từ khi đó, cô nhận ra, mình của hiện tại dịu dàng biết bao, đã còn sợ bị lãng quên và vẽ ra hình ảnh của chính mình trong tương lai.

    Kịchhhh!!

    Một cú va chạm nhẹ khiến túi bút từ từ tuột khỏi tay Thiên Anh, lăn xuống nền gạch.

    Tiếng bút rơi xuống như hồi chuông ngân vang kéo cô về thực tại, cô vội cúi xuống theo phản xạ.

    Vừa lúc đó, một bóng người cúi xuống, ngồi cạnh bên.

    Người đó không nói một lời, cũng chẳng một ánh nhìn rõ ràng, chỉ có gió thổi nhẹ làm lay động vạt áo sơ mi và mái tóc đen.

    Bàn tay lạ kia đang nhặt giúp cô những món đồ vừa rơi và cả bức ảnh nhỏ kèm theo cái liếc thoáng qua, không thể đọc hết nội dung nhưng đã lưu lại một cái tên.

    Thiên Anh ngẩng lên, bắt gặp một cái tên có chút quen trên bảng tên áo.

    Người kia khoác trên mình đồng phục của trường THPT Hoa Thanh.

    Gương mặt và dáng vẻ này từng thấy ở đâu đó, là cậu ấy.

    Ngược dòng thời gian, sáng nay, trong đám đông, Thiên Anh đã thấy cậu lướt ngang qua sân thi, đi cùng nhóm học sinh trường khác.

    Người khiến cô để ý là một chàng trai với mái tóc đen, dáng người cao, ánh mắt mang nét lạnh lùng, không nhìn ai vẫn có gì đó rất thu hút ánh nhìn.

    Khi đó, cô thoáng nghĩ: "Không biết có phải cậu ấy không nhỉ?".

    Bây giờ, khi cái tên và gương mặt, dáng vẻ ấy một lần nữa hiện ra trước mắt, cô càng chắc chắn điều mình vừa đoán.

    "Của cậu!"

    Cây bút chì đặt vào tay cùng giọng nói trầm lạnh cắt ngang suy nghĩ đang chạy trong đầu Thiên Anh, cô chưa kịp nói lời cảm ơn...

    "Tiểu Thiên!"

    Thiên Anh đứng dậy, quay người lại.

    Kiều Vy tươi tắn từ phòng thi bước ra, từng bước từng bước tiến về phía cô.

    Thiên Anh bật cười, đáp nhẹ.

    "Tao đây nè!"

    Quay qua, người kia lẳng lặng biến mất sau hành lang dài.

    "Nhìn ai mà ngơ ngác vậy cô nương?"

    Kiều Vy bước đến, tò mò nhìn cô bạn đang bối rối lạ thường.

    Thiên Anh lưỡng lự một giây.

    "Hoàng...

    Nam..."

    "Ai?

    Hoàng Nam nào?".

    Kiều Vy tròn mắt, nửa ngạc nhiên nửa hiếu kỳ đáp lại.

    Cô gái nhỏ Thiên Anh nhếch môi cười, giọng như đùa mà chẳng hẳn là đùa.

    "Chẳng biết nữa.

    Nảy tao bị một bạn nam đụng trúng, làm rơi túi bút.

    Đang cúi người nhặt bút thì cái tên "Phương Hoàng Nam" trên bảng tên chạy thẳng vào mắt."

    Kiều Vy ngạc nhiên một chút, phá lên cười.

    "Thế mày với cậu ấy có nói với nhau câu nào không?

    Có xin thông tin liên lạc của người ta không?

    Người mày ngưỡng mộ mấy tháng nay mà."

    Thiên Anh cười, lắc đầu.

    "Tao chỉ kịp nhìn tên với đồng phục học sinh thôi.

    Không đúng, tao còn nghe cả giọng cậu ấy nữa."

    Kiều Vy ánh mắt sáng lên.

    "Nói gì, hai người đã nói gì với nhau nhỉ?"

    "'Của cậu', vậy đó!"

    "Nhiều vậy sao?

    Giỏi Sinh nhặt bút giúp giỏi Hóa nhỉ, có duyên nhỡ!"

    Một tiếng thở dài trong bất lực, đôi bạn thân sóng bước rời khỏi dãy hành lang, câu chuyện về bài thi hôm nay nhanh chóng thay thế.

    Đâu đó, một điều nho nhỏ đã lặng lẽ ở lại đáy mắt Thiên Anh.

    Bên kia màn đêm, trong căn phòng nhỏ ngăn nắp của một cậu học sinh trường THPT Hoa Thanh, kệ sách phía sau, sách vở được sắp ngay hàng; kệ bên kia trưng bày vài tấm bằng khen, kỷ niệm chương sáng nhẹ dưới lớp kính; một góc kệ khác, mô hình giải phẫu nhỏ được đặt cẩn thận giữa kệ, chi tiết đến mức ai cũng đoán ra chủ nhân của căn phòng này là người vô cùng tỉ mỉ và chỉn chu.

    Trên bàn, ánh đèn hắt xuống dòng chữ đang viết dở.

    Ngoài cửa sổ, con đường đổ nhựa lấp lánh đèn xe, trong phòng, không khí lại tĩnh lặng có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua rèm cửa.

    Hoàng Nam tựa lưng vào ghế, ngước mắt nhìn khoảng đêm mờ.

    Hình ảnh cô gái lúc chiều với mái tóc dài xõa nhẹ và ánh mắt bối rối khi cúi xuống nhặt bút bỗng hiện lên trong tâm trí cậu.

    Khoảnh khắc ngắn thôi mà rõ đến từng chi tiết, cái cách cô cúi đầu, bàn tay nhỏ xíu giữ chặt túi bút, giọng nói, thậm chí cả mùi hương thoảng qua trong gió.

    Cây bút trong tay vô thức xoay vài vòng.

    Hoàng Nam cười nhẹ như xua đi suy nghĩ mông lung mà chính mình cũng không hiểu vì sao lại thấy vui đến thế./.
     
    Năm 17 Tuổi, Ta Yêu Nhau
    Chương 2: An Nhiên


    Chiều thứ bảy, nhà sách An Nhiên bỗng vắng hơn mọi ngày.

    Ánh nắng cuối ngày rọi xuyên qua lớp kính lớn, tiếng quạt trần quay đều lẫn vào âm thanh sột soạt của trang sách.

    Hoàng Nam đứng ở gian sách tham khảo khối 12, tay cậu vô thức lật từng cuốn luyện đề môn Sinh học, ánh mắt chẳng thực sự đọc gì.

    Cậu đến đây vì thói quen, mỗi tuần một buổi cậu đều ghé nhà sách một mình để vơi đi đôi chút áp lực học tập, thành tích hoặc cũng chỉ tìm chút bình yên trong tâm hồn.

    Bất chợt, cậu dừng lại khi toan bước qua gian kế bên.

    Một bóng dáng rất quen đang đứng cách đó không xa, nghiêng đầu chăm chú đọc một cuốn sách Hóa học, đôi bàn tay xinh đẹp nâng niu như nó là một món đồ quý.

    Cô bạn mặc đồng phục học sinh cấp ba, áo khoác mỏng bên ngoài, tóc dài cột nhẹ bằng dây vải xanh lam.

    Cậu không thấy rõ mặt, chỉ thấy đôi tay thon cầm cuốn sách sau bóng lưng mảnh mai trong dáng đứng rất yên bình.

    Cậu không bước đến, đứng đó tựa nhẹ vào kệ sách, ánh mắt như tìm được điểm nhìn mình muốn.

    "Thiên Anh, cậu chăm chỉ thật đấy!"

    Giọng nói nghe rất dịu dàng xen chút biểu cảm bất ngờ e ấp dưới cảm giác không mấy thân thiện, rõ ràng đã thấy từ xa, đã biết từ lâu mà vẫn hỏi như mới gặp lần đầu.

    Một nữ sinh tóc dài ngang lưng, mái ngang điểm thêm một chiếc nơ nhỏ, tay cầm quyển "Văn học dân gian Nam Bộ", mặc đồng phục trường THPT Hoàng Thanh từ kệ sách văn học dân gian đi về phía Thiên Anh.

    Thiên Anh quay qua, gương mặt nở nụ cười thân thiện, vui vẻ đáp lời.

    "Nhã Quỳnh cũng vậy mà."

    Thì ra là Trần Nhã Quỳnh, cô bạn nổi tiếng là "văn hay chữ tốt" của lớp 12A1, ngôi sao chủ lực của đội tuyển học sinh giỏi Văn.

    Quan hệ giữa Nhã Quỳnh và Thiên Anh, gọi là đối thủ cũng không hẳn, đơn giản là người giỏi Hóa, người giỏi Văn; là bạn cùng khối, cùng thích văn chương sẽ đúng hơn.

    Ngay từ đầu cấp ba, mặc dù đã từng gặp nhiều lần nhưng Nhã Quỳnh chẳng mấy khi nhìn đến Thiên Anh huống chi chào hỏi.

    Mãi đến năm lớp 11, bài viết đầu năm của Thiên Anh nhận được lời khen của cô Hương và đọc trước cả hai lớp làm văn mẫu về cách dẫn dắt vào bài viết cũng như giới thiệu các biện pháp tu từ, lời chào hỏi giữa hai người mới dần xuất hiện.

    "Tuần rồi cậu làm bài tốt chứ?

    Mình nghe Thanh Ngọc nói đề năm nay lạ ở cách ra đề nhưng không khó nên làm khá tốt, Thiên Anh chắc cũng vậy nhỉ?"

    Thiên Anh đoán được Nhã Quỳnh sẽ nói tiếp điều gì đó nên cô không vội cắt lời.

    Nhã Quỳnh nhẹ cười, giọng thoáng châm chọc.

    "Đề Văn năm nay thực tế hơn đề năm rồi, chủ yếu quan tâm tư duy và đề cao sự lãng mạn.

    Mà mình từng nghe cô Hương nói văn chương của Thiên Anh bay bổng lắm.

    Nếu cậu thi Văn, biết đâu đã làm tốt hơn mình và cả bài thi môn Hóa kia."

    "Nhã Quỳnh thật khéo nói đùa.

    Gì mà văn chương của mình, mình chỉ đưa chút tâm tư vào bài viết thôi."

    Nhã Quỳnh lại tiếp tục.

    "Nhưng cậu thuộc ban tự nhiên mà.

    Ban tự nhiên chắc chẳng được bao người viết văn hay đâu nhỉ?

    Chắc hẳn cậu được nhiều người quý lắm?"

    Giọng nói nghe như vô tình trong khi ánh mắt cố dò xét chẳng chút dấu giếm.

    Thiên Anh không trả lời ngay, nhẹ nhàng đặt cuốn sách "Bồi dưỡng HSG Hóa học THPT" dày cộp lên kệ sách.

    Tay chọn một cuốn sách khác, miệng vẫn giữ nụ cười nhẹ, đáp lời Nhã Quỳnh.

    "Quý thì mình không dám nhận.

    Mình chỉ biết nếu cố gắng hết khả năng thì sẽ nhận được sự công nhận đúng kỳ vọng của mình thôi."

    Một thoáng im lặng, Nhã Quỳnh nhếch môi.

    "Mình cũng nghĩ vậy!"

    Bước chân Nhã Quỳnh nhẹ mà dứt khoát, để lại hương hoa nhài thoảng qua.

    Nhã Quỳnh đi rồi, ở phía xa có ai đó đang cười.

    Hoàng Nam bước từng bước chậm rãi quay về góc bàn quen thuộc bên hiên cửa sổ để làm cho xong bài tập.

    Phía bên kia kệ sách bỗng có tiếng gọi khiến cậu dừng bước.

    "Hoàng Nam?"

    Hoàng Nam quay lại, Thiên Anh đang đứng cách cậu hai bước, ánh mắt vừa bất ngờ vừa vui mừng.

    Thiên Anh vui vẻ tiến về phía Hoàng Nam.

    "Không ngờ lại gặp cậu ở đây."

    Ánh mắt Hoàng Nam lộ vẻ ngạc nhiên, ẩn chút gì đó không hẳn lạ lẫm.

    "Cậu là?"

    "Mình là Thiên Anh, học ở Hoàng Thanh.

    Hôm rồi ở Chuyên Dương Thanh, cậu nhặt bút giúp mình đấy, cậu quên rồi nhỉ?"

    Giọng điềm đạm, Hoàng Nam đáp.

    "Một chút ấn tượng."

    "Một chút ấn tượng" thôi sao, Thiên Anh thầm nghĩ, cô có chút ngượng ngùng, gật nhẹ làm chiếc kẹp nhỏ trên tóc lung lay theo.

    "Mình thích mùi sách mới, với lại nơi này yên tĩnh, dễ tập trung nữa nên dạo này mình thường tới đây.

    Hoàng Nam cũng vậy hả?"

    Hoàng Nam mím môi, gật nhẹ đầu.

    Ánh mắt cậu không dừng lại quá lâu trên gương mặt Thiên Anh dù đang lặng lẽ quan sát từng cử chỉ nhỏ của cô.

    Dưới ánh vàng dịu dàng, Thiên Anh không rực rỡ hay chói lóa, đơn giản là một kiểu cuốn hút lặng lẽ khiến người ta muốn đứng gần thêm một chút.

    "Hoàng Nam, cậu đang tìm sách luyện đề hả?

    Tìm môn gì thế?"

    Thiên Anh hỏi, đôi mắt sáng ánh lên sự quan tâm tự nhiên.

    Ánh mắt Hoàng Nam vẫn đặt trên giá sách, liếc mắt sang kệ bên cạnh.

    "Hóa học.

    Xem thử vài cuốn thôi."

    Trong tâm hồn của nữ sinh mười bảy tuổi khi đó, con tim bỗng loạn một nhịp.

    Trong mắt Thiên Anh, Hoàng Nam là một chàng trai chỉ có học và lạnh lùng như một khối băng.

    Việc cậu chịu dừng lại và trả lời dù ngắn gọn đủ khiến cô thấy mình có chút gì đó đặc biệt với cậu bạn này.

    Thiên Anh không ngần ngại đưa cuốn sách trong tay mình về phía Hoàng Nam.

    "Đây này.

    Một cuốn sách tuyển tập những đề thi mới nhất, cập nhật nhiều cách giải siêu hay và siêu dễ hiểu luôn.

    Hoàng Nam muốn đọc thử không?

    Thiên Anh cười, mắt cong lên thành hình bán nguyệt.

    Hoàng Nam hơi ngạc nhiên bởi đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện mà Thiên Anh gần gũi như vậy, còn chủ động đưa sách cho cậu.

    Hoàng Nam nhận lấy cuốn sách, ngón tay chạm nhẹ bìa sách, liếc qua vài trang, gật đầu.

    "Cũng ổn đấy.

    Cảm ơn!"

    Câu chuyện cứ vậy chìm sâu vào tiếng lật sách, đôi lúc là tiếng bước chân nhẹ nhàng.

    Ở một góc nhỏ của nhà sách, có hai bạn học sinh đứng cạnh nhau, yên tĩnh nhưng không xa cách.

    Trong không gian tràn ngập "mùi tri thức", thi thoảng, có một ánh mắt trong trẻo âm thầm nhìn người bạn bên cạnh đang tập trung đọc từng trang sách.

    Phải chăng đây lại là một chữ duyên?

    Rời khỏi nhà sách, Thiên Anh thấy lòng mình lấp lánh như những vệt nắng cuối chiều còn sót lại trên vai áo.

    Cô không hiểu vì sao chỉ một cuộc trò chuyện ngắn ngủi lại khiến tim mình đập nhanh đến thế.

    Hoàng hôn nghiêng xuống, nhuộm cả con ngõ nhỏ trong gam màu mật ong ấm áp.

    Thiên Anh bước qua cánh cổng sắt, đôi tay vén mấy sợi tóc lòa xòa bên má.

    Ở phía đối diện, một người lặng yên dựa vào gốc cây, ánh mắt dõi theo cho đến khi bóng Thiên Anh khuất hẳn sau khung cửa.

    Cánh cửa khép lại, người ấy mới cúi đầu bước đi, để lại phía sau mùi nắng vương trong gió./.
     
    Năm 17 Tuổi, Ta Yêu Nhau
    Chương 3: Nhà bạn thân


    Chiều thứ hai, trời tắt nắng sớm.

    Sân trường vắng dần những bước chân vội vã sau giờ tan học.

    Hoàng Nam dựng xe ở hiên trước nhà Chí Vũ, tay cầm quyển sách Hóa học, vài trang cuối còn chưa kịp đọc qua.

    Cậu vốn định về thẳng nhà, rồi lại đổi hướng, chắc là vì nhớ ra còn vài bài Hóa chưa trao đổi xong với Chí Vũ, mà cũng có khi chỉ vì cậu không muốn kết thúc buổi chiều quá sớm.

    Đây không phải lần đầu Hoàng Nam đến nhà cậu bạn thân.

    Căn phòng nhỏ trên tầng hai với giá sách lộn xộn, mô hình robot ngổn ngang trên bàn và chiếc ghế xoay cạnh bàn học đã quá quen thuộc.

    Chỉ l lần này có gì đó hơi khác, ít nhất là trong sự cảm nhận của Hoàng Nam.

    Trên bàn học của Chí Vũ, giữa mớ sách vở, nổi bật một tờ giấy khổ A4 màu trắng được trang trí bằng bút màu.

    Cái tên "Bùi Chí Vũ" rõ ràng từng nét giữa trang giấy được viết cách điệu, nét chữ bay bổng, xung quanh còn viền hoa nhỏ và vài hình vẽ đáng yêu - nhìn qua đã biết là nét bút của con gái.

    Hoàng Nam không hỏi, vốn dĩ cậu không phải kiểu người hay tò mò chuyện người khác.

    Dù vậy, ánh mắt vẫn dừng lại trên tờ giấy ấy lâu hơn một chút bởi nét chữ ấy khiến cậu thấy quen mắt - cảm giác mơ hồ như đã từng thấy ở đâu đó - rồi lại gạt đi.

    Từ ngoài cửa phòng, Chí Vũ bước vào.

    Bắt gặp ánh mắt của Hoàng Nam, Chí Vũ bật cười:

    - Đẹp không?

    Em gái tao viết đấy, em ấy gọi đây là "thú vui tao nhã".

    - Mày có em gái từ khi nào?

    - Là em họ, ba của em ấy là em trai của mẹ tao.

    Cả hai đều là con một nên thân thiết chẳng khác gì anh em ruột.

    Chí Vũ nhăn mặt giải thích.

    Hoàng Nam chỉ gật đầu, cười nhẹ chứ không nói gì.

    Cậu ngồi xuống, mở sách, cùng Chí Vũ bắt đầu thảo luận về những bài tập Hóa học nâng cao.

    Hai người chìm vào những nguyên tố kim loại, nhiều hợp chất hóa học rồi cả những phương trình khó nhằn.

    Chí Vũ thỉnh thoảng nhăn mặt, rồi lại reo lên khi nghĩ ra cách giải, Hoàng Nam thì trầm, gọn gàng trong từng bước giải.

    Hai cá tính đối lập lại kết hợp khá ăn ý.

    Một thoáng yên tĩnh trôi qua.

    Dưới tầng, giọng người phụ nữ vang lên, cảm giác vui hơn thường ngày:

    - Thiên Anh đến chơi hả cháu?

    Bút trong tay Hoàng Nam hơi khựng lại - cái tên ấy không quá xa lạ - vẫn khiến đầu bút dừng giữa trang giấy.

    Cậu khẽ hít vào, tiếp tục viết như chẳng có chuyện gì đang xảy ra.

    Chí Vũ phì cười, giọng vang lên đầy tự mãn:

    - Vừa nhắc là con bé đến thiệt!

    Chắc lại mang bánh qua cho tao nè, gần đây con bé tập tành nấu nướng.

    Hoàng Nam không đáp, chỉ "ừ" rất nhẹ, cúi xuống ghi nốt phép tính còn dang dở.

    Khoảnh khắc đó, đôi mắt cậu lặng lẽ dừng lại trên một dòng số như đang chờ một điều mà chính cậu cũng không rõ.

    Tiếng gõ cửa vang lên.

    Giọng nói quen thuộc cất lên:

    - Cô hai bảo em mang bánh và nước lên cho anh với bạn anh nè.

    Anh Vũ đầu rồi... mở cửa...

    Cánh cửa mở ra.

    Thiên Anh đứng đó, thoáng khựng lại, đôi mắt mở to cứ như chưa tin vào điều mình thấy.

    - Hoàng...

    Nam?

    Cô thốt lên, giọng mang chút ngỡ ngàng.

    Hoàng Nam sững người, cậu không lên tiếng ngay, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt khó đoán.

    Cô gái cậu gặp sân thi Chuyên Dương Thanh hôm ấy, cả nhà sách An Nhiên - nụ cười, ánh mắt và giọng nói đó - có điều, hôm nay cậu thấy cô ở khoảng cách gần hơn.

    Từ trong phòng, giọng Chí Vũ vọng ra:

    - Làm gì có vẻ bất ngờ quá vậy?

    Bạn thân anh mà, đến ôn tập cho bài kiểm tra Hóa cuối tuần này.

    Chí Vũ bước tới, kéo cửa rộng hơn:

    - Vào đi, nay lại trổ tài làm món gì đây?

    Có phải lại cho nhầm gia vị gì rồi không?

    Thiên Anh chớp mắt, lén nhìn Hoàng Nam rồi bước vào phòng với khay bánh và hai cốc nước.

    Cô cười nhẹ, giọng đều đều phảng phất nét tinh nghịch vốn có:

    - Anh dám nghi ngờ tài năng bếp núc của em hả?

    Hoàng Nam nép sang một bên để cô đi qua, ánh mắt cậu cũng âm thầm dõi theo bước chân Thiên Anh.

    Chí Vũ cười, rõ ràng đã bị Thiên Anh nói trúng "tim đen", chợt nhớ ra điều gì đó, cậu hỏi:

    - Em biết Hoàng Nam nhỉ?

    Anh chưa từng kể với em mà!

    Thiên Anh đáp bằng ánh mắt trêu ghẹo:

    - Em từng gặp cậu ấy rồi, với đã nghe qua danh tiếng của cậu ấy mà.

    Em chưa nghĩ tới chuyện cậu ấy bạn thân của anh thôi.

    Chí Vũ nháy mắt:

    - Thế giới thật là nhỏ bé quá đi?

    Tới đúng lúc ghê, có đất cho em dụng võ đây!

    Thiên Anh đặt khay bánh xuống bàn, quay sang nhìn Hoàng Nam, ánh mắt còn chút bối rối:

    - Xin chào bạn học Hoàng Nam, mình là Thiên Anh, em họ của Chí Vũ.

    Chúng ta đã từng gặp nhau rồi đấy.

    Cậu...

    đừng nói không nhận ra mình chứ?

    Hoàng Nam gật đầu, đáp nhẹ:

    - Mình nhớ!

    Chỉ một câu "Mình nhớ" thôi đã khiến Thiên Anh thấy lòng mình dao động, thì ra ậu ấy nhớ...

    Thiên Anh không quên mục đích chính của việc đến thăm Chí Vũ.

    Cô chủ động đưa bánh cho Chí Vũ, khẽ mời Hoàng Nam; bàn tay cô nhỏ, động tác tự nhiên, thấp thoáng sự khéo léo, ý tứ của người được dạy dỗ chu đáo.

    - Tay nghề thăng bậc quá rồi này!

    Chí Vũ trêu ghẹo.

    Thiên Anh cười tươi:

    - Em gái anh mà, phải vậy chứ!

    Hai anh em bật cười thành tiếng, Hoàng Nam ở cạnh cũng khẽ mỉm cười - nụ cười rất nhẹ, cứ như chỉ thoáng qua.

    Không khí lại chìm vào thế giới học thuật với những bài toán Hóa học rối rắm.

    Thiên Anh ngồi đối diện Hoàng Nam, thỉnh thoảng nghiêng đầu đọc đề, nhiều lúc đưa ra cách giải khiến cả hai chàng trai đều ngạc nhiên.

    Giọng cô vang lên, nhẹ nhàng mà rõ ràng, từng bước phân tích tỉ mỉ như đang kể một câu chuyện.

    - Câu này tưởng phức tạp, chỉ cần đặt ẩn hợp lý là ra ngay.

    Giống như tách từng lớp một củ hành, không cần đâm thẳng vào lõi.

    Mái tóc nghiêng nghiêng, ánh đèn bàn hắt xuống gò má.

    Cô gái ấy, ở góc nhìn của Hoàng Nam lại tỏa ra thứ ánh sáng riêng, không rực rỡ, chỉ vừa đủ khiến người ta không rời mắt.

    - Đoạn này có thể dùng tỉ lệ mol thay vì công thức phân tử để đơn giản hóa bước giải.

    Hai người hiểu đoạn này không?

    Em có thể giải lại cách khác dễ nhớ hơn.

    Hoàng Nam không nói gì, ánh mắt cậu vẫn dừng lại ở cô, dáng vẻ như đang nghe mà cũng đang... lặng nhìn.

    Chí Vũ trêu ghẹo:

    - Được rồi được rồi cô nương, lại văn vẻ nữa rồi đó.

    Phải công nhận trò cưng của thầy Thành có khác.

    Đủ cách giải mà vẫn đơn giản và dễ hiểu hơn cách làm của anh với Hoàng Nam.

    Thiên Anh cười ngại ngùng, rất nhanh đã lấy lại sự bình tĩnh, cô bày ra vẻ mặt nghiêm túc chẳng dấu nỗi sự tinh nghịch trong đó.

    Trời sập tối lúc nào chẳng hay.

    Ánh đèn vàng trong phòng hắt ra ánh sáng ấm dịu, Thiên Anh nhìn đồng hồ, giật mình:

    - Muộn quá rồi, em phải về đây.

    Chí Vũ nhíu mày, bước ra mở cửa sổ nhìn trời:

    - Tối rồi, để Hoàng Nam đưa em về.

    Đường về nhà nó tiện đường với em đấy.

    Hoàng Nam ngẩng đầu nhìn Chí Vũ, không nói gì.

    Thấy Thiên Anh đang loay hoay với đôi giày, cậu đứng dậy trước, chậm rãi nói:

    - Đi thôi.

    Mình đưa cậu về.

    Thiên Anh hơi ngạc nhiên, mỉm cười:

    - Vậy, cảm ơn cậu nhé!

    Không khí chiều tối thật yên tĩnh, nền trời đen điểm vài ánh đèn chiếu sáng cả đoạn đường cả hai đi qua.

    Thoáng đó đã gần đến nhà Thiên Anh, cả hai cùng dắt xe đi bộ dưới con đường rợp bóng cây.

    Ánh đèn đường hắt nhẹ lên gương mặt Thiên Anh, làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt long lanh như ngậm nước.

    Thiên Anh là người mở lời trước:

    - Cậu chơi thân với anh Vũ nhà mình thật nhỉ?

    Hoàng Nam liếc sang:

    - Từ đầu kỳ hai năm rồi đến giờ.

    - Mình thấy lạ ghê.

    - Thiên Anh cười, rồi nói tiếp: - Anh ấy thì lí lắc, ồn ào, cậu thì... có vẻ trầm lặng, sâu lắng.

    - Không ồn ào thì không có nghĩa là không hợp.

    Nó là người bạn đầu tiên nói chuyện với mình khi mình chuyển về Hoa Thanh.

    Thiên Anh cười khẽ, nghiêng đầu nhìn cậu:

    - Thì ra là vậy nhưng vẫn khó tin lắm, cứ như nước với lửa ấy.

    Thiên Anh nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt đầy hứng thú.

    Hoàng Nam không trả lời ngay, một lúc sau mới nói, giọng thấp và đều:

    - Mình thấy đôi khi lửa cần nước để không cháy quá lâu.

    Thiên Anh bật cười, tiếng cười trong veo:

    - Cậu có dùng Zalo không?

    Kết bạn với mình nhé, không phải để hỏi bài đâu, chỉ là... lần sau đến nhà anh Vũ, mình lại mời bánh cậu.

    Hoàng Nam hơi do dự, quay sang bắt gặp ánh mắt Thiên Anh quá chân thành, cậu gật đầu nhẹ.

    Thiên Anh vui vẻ, nụ cười sáng rỡ:

    - Mình gửi lời mời kết bạn rồi đấy.

    Nhớ chấp nhận nhé, Hoàng Nam.

    Trước khi bước vào cổng nhà, Thiên Anh quay lại, vẫy tay nhẹ:

    - Chúc cậu ngủ ngon.

    Đừng quên xem lại phần mình đã giảng lúc chiều, đơn giản nhưng hiệu quả lắm đấy.

    Hoàng Nam nhìn theo bóng cô khuất sau cánh cổng, tay vô thức chạm vào điện thoại trong túi quần.

    Màn hình vừa sáng lên một thông báo: "Thiên Anh đã gửi lời mời kết bạn".

    Lần đầu tiên trong một thời gian dài, Hoàng Nam không tìm lý do để nói "không" với ai đó.

    Hóa ra, hai người về chung một con đường nhưng đến hôm nay mới biết.

    Là Hóa học hay là Sinh học?

    Cảm xúc đầu đời ấy, có lẽ chẳng cần công thức nào cả!/.
     
    Năm 17 Tuổi, Ta Yêu Nhau
    Chương 4: Tên


    Chiều đã gần tan, sân bóng vắng lặng đến lạ.

    Lá cây rơi chậm, xoay nhẹ trong làn gió hiu hiu, rơi xuống mảnh sân gạch lạnh.

    Hành lang dài chỉ còn âm thanh của bước chân rời rạc đang vọng lại - mỏng manh như một bản nhạc buổi chiều.

    Hoàng Nam đứng tựa lưng vào lan can tầng hai, gió lùa qua tay áo sơ mi đã xắn cao đến khuỷu.

    Cậu vẫn như thường ngày, im lặng, tay cầm quyển sách "Ôn luyện thi tốt nghiệp THPT môn Sinh", ánh mắt nhìn về hàng bằng lăng cạnh lan can, dửng dưng với thế giới xung quanh.

    Chí Vũ từ dưới sân chạy lên, tay cầm một tờ giấy được gập làm tư:

    - Hoàng Nam thân mến, có thư tình của em khóa dưới gửi mày nè!

    Cậu cười lớn, chìa ra trước mặt Hoàng Nam như thể vừa nhặt được kho báu.

    Hoàng Nam liếc qua, chẳng buồn cầm lấy.

    Chí Vũ liền nói:

    - Thiên Anh gửi chứ em gái nào đâu.

    Không phải thư tình đâu, là kiểu con bé hay làm cho mấy người nó quý.

    Nghe đến cái tên quen thuộc ấy, ánh mắt Hoàng Nam thoáng dừng lại.

    Cậu lặng lẽ đón lấy tờ giấy, mở ra một cách cẩn trọng.

    Giữa nền trắng là cái tên "Phương Hoàng Nam" được viết cách điệu bằng mực xanh, xung quanh là những họa tiết nhỏ xíu như lá cây, tế bào, chuỗi DNA cách điệu... tất cả mang màu sắc của môn Sinh học, tinh nghịch mà tỉ mỉ.

    Mặt sau có ghi dòng chữ: "Chúc cậu học tốt, luôn vui vẻ nhé!" kèm theo vài nét là chữ ký của cô bạn.

    Hoàng Nam không nói gì, chỉ gấp lại rồi kẹp vào trang gần cuối của quyển sách.

    Gương mặt không biểu cảm, ngón tay cậu miết một nhịp dài trên tờ giấy trước khi giấu nó đi như muốn giữ lại cảm giác vừa chạm vào một điều gì đó rất riêng.

    Chí Vũ liền hỏi, nửa trêu nửa thật:

    - Không định nhờ tao chuyển lời gì à?

    Hoàng Nam giọng thấp và gọn, đáp:

    - Gửi lời cảm ơn giúp tao, được chứ?

    Chí Vũ nhìn Hoàng Nam, cố tình hạ giọng, xì cười:

    - Con bé chỉ viết mấy cái đó cho người mà nó quý thôi.

    Mày được ưu ái lắm đấy.

    Hoàng Nam không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn về phía sân trường vắng lặng.

    Ánh chiều tà rọi qua khuôn mặt điển trai với đôi mắt khẽ dao động.

    Đâu đó trong lồng ngực, có thứ gì đang bắt đầu chuyển động, lặng lẽ mà rõ ràng.

    Tối hôm đó, khi cả nhà đã tắt đèn, chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ từ đèn ngủ cạnh bàn học và chút ánh sáng từ màn hình điện thoại le lói trong phòng.

    Có tin nhắn đến.

    Thiên Anh: Chắc cậu nhận được rồi nhỉ?

    Mình đã nhờ anh Vũ gửi cho cậu đấy.

    Hoàng Nam: Nhận được rồi.

    Cảm ơn cậu!

    Có một khoảng dừng rất ngắn, Hoàng Nam nhìn vào màn hình, suy nghĩ rất lâu chỉ để gõ vài chữ đơn giản.

    Thiên Anh: Không có gì đâu.

    Tên cậu đẹp như thế, phải viết thôi.

    Nhưng mình chưa hỏi ý cậu đã tự ý viết, cậu không giận chứ?

    Hoàng Nam: Không đâu.

    Một biểu tượng mặt cười đi kèm tin nhắn đó.

    Hoàng Nam nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, khóe môi khẽ cong lên mà chính cậu cũng không nhận ra.

    Cậu dường như suy nghĩ gì đó rất lâu rồi mới đặt tay soạn tin nhắn, đang soạn gì đó thì lại có tin nhắn đến.

    Thiên Anh: Thật ra thứ bảy rồi không phải lần đầu tiên mình gặp cậu ở nhà sách An Nhiên đâu, trước đó mình đã từng thấy cậu ở nhà sách rồi mà chắc cậu không biết đâu, hoặc không nhớ.

    Hoàng Nam: Mình đến nhà sách để thư giãn nên cũng không để ý những người xung quanh.

    Lại một khoảng lặng, tin nhắn không đến ngay như lúc nãy nữa, nhưng điều đó không khiến cuộc trò chuyện ngắt mạch.

    Cả hai đều kiên nhẫn hoặc là đang muốn duy trì điều nhỏ bé kia đang hình thành.

    Thiên Anh: Mình cũng thích những người không cần nói nhiều nhưng làm gì cũng rõ ràng.

    Lại có tin nhắn đến.

    Thiên Anh: Giống cậu vậy đó.

    Hoàng Nam nhìn dòng chữ, một cảm giác rất ấm, len vào lòng bàn tay đang cầm điện thoại.

    Hoàng Nam: Cậu thuộc ban tự nhiên mà cách cậu nói chuyện không khô khan như mình.

    "Ban tự nhiên", ba chữ này vang lên khiến Thiên Anh cười nhạt như đã nghe rất nhiều lần, chỉ là khi nó đến từ tin nhắn của Hoàng Nam, Thiên Anh có cảm giác giữa mình và chàng trai này có chút gì đó gọi là điểm chung.

    Đầu óc nghĩ ngợi vu vơ nhưng tay Thiên Anh vẫn soạn tin nhắn rất chỉn chu, chấm dòng, mấy lỗi nhỏ nhặt như chính tả cũng không thể xuất hiện.

    Thiên Anh: Thuộc ban tự nhiên thì nghe cứ như cậu đang đề cao mình vậy.

    Mình chỉ tự hào mỗi Hóa học thôi.

    Gọi là giỏi thì không hẳn, là mình từ thích đến đam mê thôi.

    Mình thích cảm giác tìm ra từng lời giải trong những thứ tưởng chừng rối rắm.

    Giống như... giải mã người khác vậy.

    Một biểu tượng mặt cười hiện lên.

    Lại một tin nhắn đến.

    Thiên Anh: Mình cũng là người theo đuổi chủ nghĩa lãng mạn mà nên lời nói có chút hoa mỹ.

    Hoàng Nam bật cười nhẹ, lần này thì rõ ràng hơn.

    Cậu chưa từng nghĩ sẽ nhắn tin với ai lâu đến vậy, rất nhanh một tin nhắn nữa lại đến.

    Thiên Anh: Hoàng Nam này, cậu thích gì?

    Ngoài việc học?

    Hoàng Nam: Chắc là vẽ tranh, chụp ảnh, cảnh không người và nhạc không lời.

    Thiên Anh: Cậu trốn tránh con người nhỉ?

    Hoàng Nam: Không.

    Chỉ là mình không giỏi diễn đạt còn cảnh thì không cần phải nói gì.

    Tin nhắn bên kia im lặng vài phút.

    Thiên Anh: Vậy hôm nào chụp giúp mình một tấm nhé.

    Không cần chọn cảnh đâu, mình cười sẵn rồi.

    Hoàng Nam hơi ngẩng lên khỏi màn hình, cậu không trả lời ngay.

    Trong lòng, có một vệt sáng lặng lẽ tràn vào như tia nắng cuối ngày sót lại nơi bậu cửa.

    Không rõ là gì, cũng chẳng cần đặt tên, chỉ là, lần đầu tiên có ai đó bước vào thế giới khép kín và lạnh lẽo của cậu một cách rất tự nhiên.

    Cuộc trò chuyện đêm đó kết thúc bằng một câu chúc ngủ ngon rất nhẹ.

    Thiên Anh: Ngủ ngon nhé, Hoàng Nam.

    Mai đi học vui!

    Hoàng Nam: Ngủ ngon!

    Điện thoại đặt xuống, đèn bàn vẫn chưa tắt, trong ngăn kéo cũ, giữa những quyển sách dày, những tờ đề chi chít chữ có một tờ giấy cùng một bức ảnh nhỏ có dấu vết được xem đi xem lại rất nhiều lần vừa được Hoàng Nam cẩn thận xếp lại, kẹp vào giữa cuốn nhật ký.

    Không ai thấy, chỉ Hoàng Nam biết, có những thứ khi được viết ra bằng sự chân thành sẽ tự khắc trở thành điều đặc biệt./.
     
    Back
    Top Dưới