Có đôi khi Chu Chẩm Nguyệt sẽ nghĩ, nếu cuộc đời này của mình nhất định phải tìm một người cùng cộng độ quãng đời còn lại, phỏng chừng người ấy cũng chỉ có thể là Mục Tuyết Y.
Xưa nay cô chưa từng gặp người nào có nhiều kiên nhẫn như nàng ấy.
Buổi tối ngày hôm đó, rõ ràng chính cô là người đề nghị cùng nắm tay, nhưng rồi chỉ mới nắm có một giây, cô liền lập tức nới lỏng ra, nói: "...
Tay trong tay... cảm giác thật kỳ quái."
Mục Tuyết Y cũng không chấp nhặt, chỉ nói: "Vậy thì không nắm nữa."
Sau đó, trong lúc cả hai cùng đi với nhau, cô nói: "Ta không quen có người đi song song với mình."
Mục Tuyết Y liền yên lặng lùi về sau một chút, nàng đi phía sau và giữ khoảng cách, để hai người cách nhau khoảng hai bước chân.
Lúc làm cơm hộp, Chu Chẩm Nguyệt nói: "Ta không ăn cơm tẻ, không ăn hành, không ăn hẹ, không ăn giá đỗ, không ăn dưa chuột, không ăn giấm, không ăn dầu hào, không ăn bột ngọt."
Thế là cơm hộp Mục Tuyết Y làm cho cô chưa một lần xuất hiện những thứ đã kể trên.
Cô nói: "Ta không thích ngươi mặc màu đen."
Mục Tuyết Y liền không tiếp tục mặc quần áo màu đen.
Cô nói: "Ngươi để tóc xoăn trông sẽ đẹp mắt hơn một chút."
Mục Tuyết Y liền không ngần ngại đi uốn tóc, cũng không bao giờ để tóc thẳng nữa.
Mục Tuyết Y đối tốt với cô rất tốt, là một loại tốt trông thì hờ hững như nước nhưng bên trong lại nhịp nhàng ăn khớp chứ không hề là nịnh nọt.
Lo liệu cho cô mọi thứ trong sinh hoạt hàng ngày, nhưng chưa từng can thiệp vào cuộc sống cá nhân của cô.
Chu Chẩm Nguyệt nghe Lý Lộ Lộ nói, bạn gái là những người hay làm phiền người khác nhất, vừa ngang bướng lại không có tầm nhìn, trong khi bạn đang bận bịu lo chuyện chính sự thì bạn gái sẽ tìm đến, lôi kéo bạn đi trung tâm thương mại chỉ để mua son môi và túi xách.
Nhưng mà Mục Tuyết Y cũng không giống như thế.
Những khi cô bận rộn làm việc, Mục Tuyết Y chỉ ngoan ngoãn ngồi đọc sách trên tràng kỷ phía xa.
Chỉ những khi cô đã hết bận công việc, nàng mới chậm rãi ngước mắt nhìn lên, nhẹ nhàng cười một cái: "Xong việc rồi?"
Chu Chẩm Nguyệt biết rõ, với cương vị là một người yêu, thì tính cách của mình thật sự rất là tệ.
Thế giới của cô rất cô quạnh, một thế giới mà sự cô quạnh đã sớm trở thành thói quen, cho nên rất khó để dung nhập một người mới tiến vào.
Có đôi lúc cô thậm chí đã quên mất sự tồn tại của người bạn gái này.
Nhưng mỗi khi Chu Chẩm Nguyệt nhớ tới còn có một người mình cần phải học yêu, thảng thốt quay đầu, vẫn có thể thấy Mục Tuyết Y trước sau như một mà đứng đó, lặng lẽ mỉm cười nhìn mình.
Những cô gái bình thường nếu như bị người yêu lơ là đến độ ấy, nhất định đã sớm nổi trận lôi đình rồi.
Nhưng Mục Tuyết Y chưa bao giờ nổi giận với cô, không chơi trò hờn dỗi vu vơ, càng không đòi hỏi cô phải mua các loại son môi hay túi xách gì.
Điều này ngược lại khiến Chu Chẩm Nguyệt có chút đau lòng.
Một người, đến tột cùng đã phải trải qua những gì, mới có thể trở nên ẩn nhẫn và hiểu chuyện đến vậy?
...
Một ngày sau khi tan làm, hai người đi một trước một sau trên đường về nhà.
Chu Chẩm Nguyệt bỗng nhiên dừng bước, cô quay đầu nhìn lại, nói: "Xin lỗi, biểu hiện mấy ngày qua của ta vẫn chưa được tốt."
Mục Tuyết Y mỉm cười nhàn nhạt: "Không có tệ, ngươi đối với ta rất tốt."
Chu Chẩm Nguyệt trầm mặc trong chốc lát, đưa tay ra: "Lại đây, nắm tay."
Mục Tuyết Y nhỏ giọng hỏi: "Không phải ngươi từng nói tay trong tay rất kỳ quái sao?
Ngươi cũng không quen đi song song cùng người khác..."
Chu Chẩm Nguyệt nhìn nàng chăm chú: "Bắt đầu từ ngày hôm nay, ta có thể tập làm quen."
Mục Tuyết Y cũng chỉ đành đi tới, ánh mắt có chút né tránh mà nắm hờ tay Chu Chẩm Nguyệt, Bốn ngón tay nàng khẽ cong, chạm nhẹ vào lòng bàn tay của đối phương, gần như không dùng chút lực nào, mềm mại cứ như một đám mây.
Chu Chẩm Nguyệt cùng nàng sóng vai mà đi, nhẹ giọng hỏi: "Nắm tay với ta, ngươi vui vẻ không?"
Mục Tuyết Y lúng túng: "Ta... vui vẻ."
Chu Chẩm Nguyệt khép lại năm ngón tay, để tay của cả hai chặt chẽ lồng vào nhau.
"...
Ta cũng vui vẻ."
Lúc nói ra câu này, vành tai Chu Chẩm Nguyệt xuất hiện chút phấn hồng.
Hai bàn tay đan chặt vào nhau lâu dần sẽ sinh ra chút ẩm ướt, không rõ là mồ hôi của ai.
"Cũng đã qua một tháng, dựa theo bản kế hoạch đã đề ra trước đây, chúng ta có thể thử ôm nhau một lần."
Chu Chẩm Nguyệt nói một cách trịnh trọng, "Ngươi muốn thử ở nơi nào?"
Mục Tuyết Y lại hơi lắp bắp: "Ở đâu đều...
đều được."
Chu Chẩm Nguyệt: "...
Ngươi thẹn thùng?"
Mục Tuyết Y: "Kh.ô.n.g..."
Chu Chẩm Nguyệt ngừng bước, nhìn về phía nàng, "Ngươi đang theo đuổi ta, có phải là ngươi nên chủ động hơn một chút?"
Những sợi tóc mai đang dần trượt xuống từ hai bên thái dương của Mục Tuyết Y, che khuất một bên mặt của nàng, lỗ tai và cổ của nàng bắt đầu trở nên đỏ hơn, giống như một quả đào mọng nước còn chưa chín hẳn.
Nàng len lén liếc mắt nhìn Chu Chẩm Nguyệt, đầu ngón tay có hơi run, nhưng vẫn tiến thêm một bước về phía đối phương.
Sau đó, nàng dùng đôi tay vẫn còn đang run rẩy của mình mà ôm lấy eo Chu Chẩm Nguyệt, rồi từ từ siết chặt vòng tay, cẩn thận ôm lấy người phụ nữ cao hơn nàng một chút này.
Cách một lớp vải áo sơ mi mỏng manh nhanh chóng truyền đến hơi ấm từ nhiệt độ cơ thể của một người khác, hành động bất ngờ này làm Chu Chẩm Nguyệt sửng người vì không kịp chuẩn bị tâm lý.
Cô không nghĩ rằng Mục Tuyết Y sẽ ôm lấy mình như vậy, cảm giác lạ lẫm này khiến cô hơi bối rối.
Mùa hè ở Ngạn Dương vừa oi bức vừa ngột ngạt, tiếng ve ngân huyên náo không ngừng.
Không biết là nhịp tim của ai, thình thịch, thình thịch, thình thịch,...
Chu Chẩm Nguyệt miễn cưỡng tìm về lý trí, thì thầm: "Trong bản kế hoạch có nói, việc này... phải làm ở nơi không người..."
Mục Tuyết Y liền nới lỏng cánh tay: "Xin lỗi..."
Nhưng Chu Chẩm Nguyệt đã giơ tay đè lại xương bướm của đối phương, một tay ôm lấy nàng.
Vành tai của hai người chạm vào nhau, không thể phân rõ là tai của ai càng nóng hơn của người kia.
"Ta..."
Chu Chẩm Nguyệt cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô nên khẽ nuốt nước bọt một chút.
Trầm mặc hồi lâu, cô mới mở miệng.
"Ngươi có muốn son môi hay là túi xách gì không?
Mấy ngày cuối tuần...
Ta đưa ngươi đi trung tâm mua sắm."
Mục Tuyết Y nhỏ giọng đáp: "Không cần đâu, tự ta có thể mua."
Chu Chẩm Nguyệt lặp lại: "Ta đưa ngươi đi mua."
Mục Tuyết Y hơi hơi hạ mi: "...
Được..."
Dưới ánh đèn đường, lờ mờ hắt ra đôi chiếc bóng đang dần kéo dài và chồng điệp lên nhau.
...
Tối hôm ấy, ông nội Chu phát hiện Chu Chẩm Nguyệt không đến phòng ăn để dùng bữa tối.
Ông hỏi người làm: "Tiểu thư đâu?"
Người làm: "Tiểu thư đang ở trong phòng vẽ tranh ạ."
Ông nội: "Ồ?
Hình như kể từ lúc tốt nghiệp đến nay con bé chưa hề cầm lại cọ vẽ."
Người làm: "Dạ đúng vậy."
Ông nội Chu nghe vậy liền buông đũa, đích thân đi đến phòng tranh.
Cửa phòng tranh mở ra, chỉ thấy Chu Chẩm Nguyệt đang ngồi ngẩn người trước giá vẽ, khung tranh đặt trên giá vẫn còn trắng tinh.
Ông cụ đi đến phía sau của Chu Chẩm Nguyệt, hỏi: "Tiểu Nguyệt, đang vẽ tranh ha, muốn vẽ cái gì nào?" (Bản gốc ông cụ gọi chị Nguyệt là 月牙儿 - Nguyệt Nha Nhi, dịch nghĩa là trăng non, trăng lưỡi liềm, nghe nó lạ lẫm với người Việt quá, chung quy đều là mặt trăng nên tui đổi thành Tiểu Nguyệt cho quen tai hơn.)
Chu Chẩm Nguyệt cầm cọ vẽ, vẫn còn hơi chút trì độn mà nhìn về phía ông nội, mấp mái môi nói: "Con cũng không biết..."
Ông nội Chu: "Không biết?"
"Vâng..."
Ngón tay đang cầm cọ vẽ của Chu Chẩm Nguyệt hơi co lại, "Con cũng không biết muốn vẽ cái gì.
Chẳng qua là đột nhiên cảm thấy rất muốn vẽ vời."
Ông nội Chu cười nói: "Ồ —— Là có linh cảm ha."
Linh cảm?
Là loại linh cảm chỉ sản sinh khi tâm tình đang chập chờn lên xuống như gợn sóng đó sao?
Thất thần trong giây lát, Chu Chẩm Nguyệt ôm lấy trái tim đang nhảy nhót liên hồi, nơi khoé môi nhếch lên một đường cong, tựa như cười mà không phải cười.
"Ông ơi," Nàng nói với vẻ cam chịu, "Có vẻ như con đã phải lòng một cô gái rồi."
Ông nội Chu vẫn cười nói: "Đó là chuyện tốt mà, sao nhìn con lại có vẻ buồn rầu thế này?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Bởi vì tình hình dường như đã dần thoát khỏi sự khống chế của con, không tiến triển đúng như kế hoạch đã định ra ban đầu.
Hiện tại đã bắt đầu yêu thích nàng, thật sự là quá sớm so với kế hoạch..."
Ông nội Chu ngắt ngang lời cô: "Bé con, chuyện tình cảm vốn không thể so sánh với những chuyện bình thường khác.
Kể từ khi con còn nhỏ, ta đã lập nên cho con vô số kế hoạch, là bởi vì ta biết thế giới này rất phức tạp, tất thảy mọi việc đều phải có sách lược vẹn toàn để ứng đối.
Nhưng chuyện tình cảm thì khác, tình cảm là một thứ không thể suy tính.
Con không thể lường trước, cũng không thể lên kế hoạch cho nó.
Việc duy nhất con có thể làm là khi nó xuất hiện thì cứ thản nhiên mà đón nhận lấy nó."
Chu Chẩm Nguyệt trầm tư hồi lâu.
Một lúc lâu sau, cô ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ nhõm: "Ông nội, con phải tặng cho nàng một chiếc vòng tay bằng vàng."
Ông nội Chu nghe vậy liền cười ha hả, vẫy tay rồi rời đi.
"Vậy thì quá gấp, quá gấp rồi, con sẽ doạ sợ con gái nhà người ta mất."
Chu Chẩm Nguyệt nhìn về cây cọ vẽ đang cầm trong tay, đầu ngón tay hơi dùng sức ấn nhẹ vào thân cọ.
Vậy nếu không...
Cứ bắt đầu bằng việc tặng son môi và túi xách trước vậy?
...
Son môi và túi xách mà Chu Chẩm Nguyệt thường dùng đều là loại cố định, cô cũng không biết Mục Tuyết Y sẽ thích chủng loại gì, cho nên vào hôm đi mua sắm cùng với Mục Tuyết Y, hầu như cô đã càn quét hết tất cả các sản phẩm đang hot của các nhãn hàng thời trang.
Trong lúc chờ đợi nhân viên đóng gói lại, cô tình cờ cầm một chai nước hoa lên và ngửi một chút.
Là hương hoa sơn chi, trong veo mà lạnh lẽo.
Chu Chẩm Nguyệt vừa ngửi liền cảm thấy rất hợp với Mục Tuyết Y.
"Mua cho ngươi mùi này được không?"
Chu Chẩm Nguyệt đưa chai nước hoa cho nàng, "Ngươi rất hợp với mùi hương của hoa sơn chi."
Mục Tuyết Y nhận lấy, phun lên giấy thử mùi rồi cũng ngửi thử một chút, "Ngươi thích mùi này?"
Chu Chẩm Nguyệt ừ một tiếng: "Thích ngươi dùng nó."
Mục Tuyết Y khẽ cười, nói: "Được, vậy sau này ta sẽ chỉ sử dụng mùi này."
Chu Chẩm Nguyệt thoáng nở nụ cười khi nhìn Mục Tuyết Y gấp lại tờ giấy thử mùi rồi cất nó vào trong túi áo.
Cô gái mà cô yêu thích, thật dịu dàng.
...
Những ngày bình lặng như vậy trôi qua thêm vài tháng.
Khoảng cách giữa hai người dần được rút ngắn qua từng ngày, tất nhiên là dưới sự trợ giúp của bản kế hoạch ban đầu.
Tuy rằng từ lúc mới bắt đầu cho đến nay Chu Chẩm Nguyệt vẫn chưa chính miệng thừa nhận tình cảm của mình, nhưng cô có thể chắc chắn, sự yêu thích của mình dành cho Mục Tuyết Y đang ngày càng tăng thêm.
Bắt đầu từ lần thứ nhất ôm nhau, cho đến nụ hôn đầu tiên, thứ tình cảm này đã lên đến đỉnh điểm.
Đã nói rõ từ trước là chỉ hôn mặt, vậy mà khi Mục Tuyết Y hôn lên gò má cô, thì Chu Chẩm Nguyệt cô lại không nhịn được mà hôn môi người ta.
Lần đầu tiên nên Chu Chẩm Nguyệt cũng chẳng có kinh nghiệm gì, cô không biết đầu lưỡi của mình nên đặt ở đâu.
Mục Tuyết Y lấy lại tinh thần sau cái hôn bất thình lình đó, lại quyết định không hề trách cứ và cũng không đẩy cô ra, thay vào đó nàng nhắm mắt lại, hơi hé đôi môi, cho phép chiếc lưỡi kia tiến vào càn quét.
Dù như thế nào thì Mục Tuyết Y đều có lòng bao dung vô hạn đối với cô.
Điều này làm cho Chu Chẩm Nguyệt có chút được voi đòi tiên.
Người đang chìm đắm trong mật ngọt của tình yêu lúc nào cũng có chút tham lam.
Sự dung túng của Mục Tuyết Y khiến Chu Chẩm Nguyệt cảm thấy, nếu có thể ôm ấp, có thể hôn môi, vậy cũng có thể tiến càng sâu thêm một bước nữa.
Thời gian cũng đã trôi qua không ít, hai người quen biết nhau đã gần một năm, và tìm hiểu nhau cũng hơn nửa năm trời.
Lý Lộ Lộ nói, các cặp đôi tìm hiểu nhau đến thời điểm này, cũng nên thử thăm dò, tìm hiểu thân thể của nhau.
Bổi tối ngày hôm ấy, ở khu nhà cạnh bờ sông, cả hai cùng xem điện ảnh sau đó tắm gội sạch sẽ.
Dưới tác dụng của bầu không khí đang dần trở nên ám muội, ban đầu là Chu Chẩm Nguyệt kéo lấy Mục Tuyết Y nằm trên tràng kỷ hôn môi, sau đó cô bế bổng nàng lên, đi về phía phòng ngủ, ép nàng xuống giường rồi tiếp tục hôn sâu.
Tình nùng vừa lúc, tay cô vòng ra phía sau, ý đồ muốn mở khoá nội y của đối phương.
Nguyên bản cô tưởng rằng lần này Mục Tuyết Y cũng sẽ thuận theo như những lần trước.
Nào ngờ cô gái đang nằm dưới thân bỗng nhiên nắm lấy cổ tay cô, nàng quay mặt đi hướng khác, nhưng tay nàng thì vẫn còn đang run rẩy: "Không thể..."
Cô nghi hoặc mà nhìn về phía Mục Tuyết Y.
Mục Tuyết Y né tránh ánh mắt ấy, thứ đang tràn ra từ đáy mắt nàng không phải là e thẹn, mà là nỗi sợ hãi và hoảng loạn.
Nàng co rúm người lại, lẩm bẩm: "Không...
Ta không thể..."
Có lẽ vì quá bất ngờ, nàng không kịp che giấu điều gì, trong vô thức liền bộc lộ tất cả cảm xúc chân thật nhất lên trên gương mặt mình.
Không biết có phải là ảo giác hay không, tại khoảnh khắc đó, trong lòng Chu Chẩm Nguyệt bỗng nhiên nảy sinh một ý nghĩ hết sức hoang đường.
Mục Tuyết Y giống như...
Cũng không có yêu thích cô nhiều như trong tưởng tượng.
Có những cảm xúc không thể che giấu được, và có những trực giác không cần dùng tới lý lẽ.
Đó là lần đầu tiên Chu Chẩm Nguyệt cảm nhận được, tình cảm mà Mục Tuyết Y dành cho cô dường như cũng không hề thuần tuý.
Editor có lời muốn nói:
Edit chương này mất gần 3 tuần mới xong, chưa tới 3000 chữ mà loay hoay mãi mới xong, quá khó chịu, cứ gõ được vài dòng là lại tụt mood, hễ tới đoạn Mục Tuyết Y là thấy lấn cấn.
Bộ này tui đọc 1 lần duy nhất và đọc mấy năm trước rồi, nên cũng quên mất lý do vì sao không đọc nó thêm lần nào nữa, nhưng khi edit chương này thì tui đã nhớ lại, tui không chấp nhận được tình tiết tiếp cận người ta với mưu đồ như này, huhu...
T_T
Cũng may là tác giả cho nó vào phiên ngoại, cũng may ở chính truyện tác giả viết là lúc đã trọng sinh, chứ nếu đưa nó vào chính truyện chắc tui đã drop chứ không đọc hết nổi cả bộ.
Vừa đọc xong chính truyện, biết Mục Tuyết Y cũng khổ sở nên còn có thể đồng cảm, còn tui đã không đọc vài năm, cảm xúc cũng không liền mạch, nên không chấp nhận nổi.
Team sủng thụ nhưng không có lời nào để bào chữa cho Mục Tuyết Y.