Ngôn Tình Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 20: 20: Tôi Sẽ Không Tha Cho Anh


Thiên Mạc đi trên đường trong tình trạng say rượu.

Anh luôn nghĩ đến việc lúc chiều mà Lý nhã đã làm với bản thân của mình.

Anh cảm thấy thật mắc mặt và xấu hổ khi không thể bảo vệ được Sở Nhi người mà mình yêu.
Cảm giác rất khiến anh phải ch** n**c mắt như một đứa trẻ.

Bởi vì anh đang khóc anh cảm thấy rất ân hận khi lấy Lý Nhã.

Nhưng anh không biết tại sao bây giờ cô ta lại cãi gan như thế không những cô ta đã đụng đến Sở Nhi mặc kệ cho những lời cảnh báo của anh.
Ngay cả cô ta còn dám đụng vào anh đúng là con đàn bà đáng chết: "Cô được lắm tôi sẽ không bỏ qua chuyện hôm nay dễ dàng vậy đâu! Tôi nhất định phải khiến cho cô hối hận khi làm như vậy.
Bởi vì hạnh phúc và những gì tôi ban cho cô là thứ mà cô muốn.

Bởi vì cô cần phải trả giá cho những lỗi lầm của chính mình.

Nhưng bây giờ cô không biết hối cải là gì mà còn đục nước lấn tới nữa chứ?"
Anh mỉm cười kinh bỉ rồi nhổ rược xuống dưới mặt đất, anh đi mãi sau 15 trong cơn say rượu.

Lúc này anh đã đến được nhà của mình.
Anh đưa tay đập ầm ầm khiến Lý nhã bên trong có phần lo lắng và đã chủng bị tất cả.
Cô đưa mắt nhìn ra phía bên ngoài cửa và cười với vẻ đắc ý: "Anh được lắm.

Để xem anh sẽ làm được gì tôi.

Nếu như hôm nay anh dám đụng đến một cộng tóc của tôi thì.

Sau này nhất định cuộc đời của anh sẽ chẳng tốt đẹp là bao!"
Thiên Mạc ở bên ngoài vẫn tiếp tục đập cửa ầm ầm.

Anh nói: "Này con đ* kia mày hãy mau mở cửa ra cho tao!"
Lý Nhã bắt đầu đáp lại: "Được đợi anh một chút!"
Cô biết rằng anh sẽ không bỏ qua cho cô vụ việc lúc chiều nên đã chủng bị sẵn một khúc cây.

Ngay lúc anh không đề phòng cô sẽ đánh anh ngất và bắt anh phải uống loại bùa yêu kia để cô có thể hống chế anh.
Lý Nhã lúc này mở cửa ra cô mỉm cười với anh nhưng biểu hiện của anh thì không giống như ngày thường.

Nếu có tức giận có câm ghét cô đến mấy thì anh sẽ chửi nhưng hôm nay anh lại im lặng đến một cách đáng sợ.
Lý Nhã lúc này bắt đầu cố tỏ ra hiền dịu nói chuyện nhẹ nhàng với anh.

Chứ không phải như bao ngày điều cằn nhằn: "Anh về rồi sao? Sao hôm nay anh lại uống say đến như vậy!"
Đáp lại lời nói của cô, anh bắt đầu lao đến đưa tay lên bóp chặt cổ cô mà trả lời:
"Cô đừng ở đó mà giả vờ mình không biết gì! Hôm nay cô gan lắm tôi nhất định sẽ không tha cho cô."
Thiên Mạc đưa tay bóp chặt cổ của cô khiến cô không thể nào chống chả lại cô bắt đầu vun đắp của mình lên đỡ lấy tay anh mà trả lời:

"Anh bị cái gì vậy? Bộ bị điên à? Mau thả tôi ra tôi không thở được?"
Anh bắt đầu giết chặt cổ cô hơn nữa, khiến cô vùng vẫy kiêu rào.

Mặc kệ cho sự kiêu rào của cô anh càng thích thú mà trả lời:
"Đúng vậy tôi thật sự muốn giết cô.

Muốn cô phải chết trong sự dày vò và đau đớn...!Nhưng bây giờ thì tôi đã chán ghét và muốn cô cút khỏi ánh mắt của tôi.

Tôi không muốn cô xuất hiện trước mặt tôi mỗi ngày.
Đồ con tiện nhân hôm nay cô sẽ phải chết!"
Lý Nhã cố gắng dùng hết sức của mình để đẩy anh ta ra khỏi người của mình.

Anh ta bị cô đẩy ngã đập đầu vào vách tường.

Nhưng vẫn không bị sao anh ta đưa mắt nhìn chằm chằm như một con quỷ mà miệng luôn nói nhất định phải g**t ch*t cô.
Cô lúc này nước mắt bắt đầu chảy xuống rồi đưa tay lên chiếc bàn nơi mình đã chủng bị sẵn một cây gậy.

Cô hất khăn bàn ra rồi lấy nó sau đó nói thầm: "Nếu như anh đã không biết điều mà muốn g**t ch*t tôi thì...Tôi cũng không còn cảnh nào khác.

Nên bây giờ tình cảm của hai chúng ta sẽ trở thành sự dối trá và tôi cũng đã không chịu nổi được anh nữa rồi tên khốn..."

Cô đưa mắt nhìn anh đang tiến đến mà vun cây gậy đật thật mạnh vào đầu của anh.

Ạn bắt đầu choáng váng đưa ánh mắt trợn ngược lên nhìn cô tay ôm đầu đang rỉ máu mà nói:
"Cô...Cô dám tên đàn bà ác độc..."
Lý Nhã lúc này nhìn anh sau cú va đập đó mà mỉm cười.

Cô lấy trong người ra bịt trùng ngải mà do bà pháp sư đó giao cho mình.
Cô tiến lại gần đến chiếc bàn rồi đổ chất lỏng đó vào trong ly chà sau đó dùng tay quấy lên.
Trong nước một con cô trùng đang bơi vọ quậy trong nước cô mỉm cười nham hiểm tiếng đến gần anh mà nói: "Bây giờ thì cả cuộc đời còn lại của anh sẽ mãi bị tôi điều khiển.

Còn cô ta ả Sở Nhi đáng ghét đó tôi nhất định sẽ tìm mọi cách trả thù ả ta...."
Lý Nhã lúc này bậc cười thật lớn nở một nụ cười nham hiểm.

Nhìn Thiên Mạc uống nó.....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 21: 21: Lo Lắng


Sở Nhi tỉnh lại ở trên gường.

Cả người cô đầy mồ hôi vẫn còn đang chảy xuống với cảm giác rất lạnh.

Cô im lặng đưa mắt nhìn xung quanh thì ra đó chỉ là một giấc mơ.

Trong mơ cô đã nhìn thấy vợ của Thiên Mạc cô t như một con quỷ.
Muốn biến anh thành con rối nên đã bất chấp những thủ đoạn hung tàn.

Cô lúc này thở dài mà thầm nói: "Thì ra đó chỉ là một giấc mơ.

Nhưng mình không hiểu sao những giấc mơ kỳ lạ về anh ta lại liên tiếp ập đến với mình vậy!"
Sở Nhi cảm thấy rất hoan man cô biết dường như đó là một niềm báo.

Thiên Mạc chắn chắn đã bị người phụ nữ độc ác kia làm gì đó rồi.

Cô lúc này đưa mắt lên nhìn đồng hồ bây giờ cũng đã 5h sáng.
Cô quyết định sẽ đến nhà của Thiên Mạc để xem thử rốt cuộc có chuyện gì với anh ta không m Thật ra tất cả cũng là cô do ngày hôm qua khiến Lý Nhã vợ anh phải ghen tuông.

Nói rồi cô bước ra khỏi nhà bắt một chiếc taxi đi theo địa chỉ mà lúc trước anh đưa cho mình.
Cô ngoài trông xe mà không ngừng suy nghĩ về anh cô không hiểu tại sao mình lại trở nên như vậy.

Không lẽ nào cô đã.

Mới vừa nói sắp hết câu đó cô liền đưa tay lên vã vào miệng của mình mà thầm nói: "Mày đang nghĩ cái gì thế? Mày bị điên à? Chỉ tại mày cảm ơn có lỗi với anh ta thôi!"
Cô lúc này im lặng không suy nghĩ gì nữa mà âm thầm nhìn chiếc xe đang rời đi.

Sau một tiếng đồng hồ cuối cùng cô cũng đã đến được nhà của anh.

Cô lúc này bước xuống xe đưa tiền cho tài xế rồi dần dần tiến vào bên trong.
Sở Nhi từng bước tiến vào cô cảm thấy không ổn nếu như gặp phải vợ của anh ta thì mọi chuyện sẽ từ nhỏ thành lớn mất.

Nhưng vì lo lắng cho anh ấy nên cô quyết định vào trong.
Quả nhiên cô đoán không sai vừa bấm chuông cổng Lý Nhã đã chạy ra trông bộ dạng sộc xệch đưa ánh mắt nham hiểm nhìn cô.
Cô ta lúc này lên tiếng với những lời lẽ khó nghe: "Lại là cô sao? Con đ*...Cô đến đây có việc gì không.

Hay là để kiếm chồng tôi vậy!"
Sở Nhi bây giờ mỉm cười kinh bỉ mỉa mai cô ta.

Bởi vì cô biết nói chuyện với người phụ nữ không tốt lành này thì cũng chỉ tốn thời gian mà thôi: "Cô đoán đúng rồi tôi đến kiếm chồng của cô.

Nhưng mà cô xem xét kỹ trước khi nói ra những từ con đ* này đ* kia với tôi!.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
2.

Thích Bạn Trong Một Khoảng Thời Gian Giới Hạn

3.

Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng
4.

Em Ấy Yêu Tôi Đến Vậy Sao
=====================================
Bởi vì tôi chỉ là đồng nghiệp với anh ấy chứ không phải như cô nghĩ!"
Lý Nhã lúc này trả lời: "Ồ đồng nghiệp à? Tôi không tin cái loại như cô mà là đồng nghiệp của anh ấy.

Với lại anh ấy cũng chẳng có làm công ty hay gì mà lại gặp được một đồng nghiệp như cô.

Tôi e là bây giờ cô rời đi để anh ấy yên giúp tôi!"
Sở Nhi mặc kệ những lời tránh né của cô ta.

Cô lúc này cố gắng đẩy cô ta sang một bên mà vội vàng vào trong nhà.
Khiến cô ta rất tức giận đưa mắt của mình nhìn chằm chằm vào cô mà nói: "Cái con đ* này mày đang làm gì vậy! Mày có tin là tao cho mày vào tù ăn cơm vì tội xâm phạm nhà của người khác không?"
Sở Nhi mỉm cười đầy thách thức: "Vậy à để xem cô sẽ làm được gì tôi.

Hãy thử đi để xem cô có tống tôi vào tù được hay không?"
Lý Nhã bị cô đẩy ra Sở Nhi đùng đùng bước vào bên trong phòng của hai người.

Cô lúc này thở phào nhẹ nhõm bởi vì đã nhìn thấy Thiên Mạc an toàn ngủ trên giường.

Còn Lý Nhã đưa ánh mắt câm giận nhìn cô mà hỏi:
"Rốt cuộc cô muốn gì hả? Bộ muốn gây chuyện à?"
Sở Nhi mỉm cười trả lời cô ta đầy kẻ kiêu kích mà rời đi: "À không có gì tôi chỉ muốn xem thử đồng nghiệp của mình sao rồi! Nhưng bây giờ trông anh ấy có vẻ ngủ ngon nên thôi.

Cứ để anh ấy ngủ một lát nữa dậy đi làm cũng được..."
Lý Nhã nhìn chằm chằm Sở Nhi tự tiện ra vào nhà mình mà muốn phát điên.

Nhưng bây giờ cô không biết phải làm y bởi vì giữa cô và Thiên Mạc thật sự là có một mối quan hệ nhất định Lý Nhã bắt đầu nói: "Sẽ không bao lâu nữa đau.

Khi anh ấy tỉnh dậy thì chỉ biết đến có một mình tôi! Anh ấy sẽ quên cô mãi mãi..."
Sở Nhi rời khỏi căn nhà của Lý Nhã mà thở dài bởi vì thấy anh vẫn bình an vô sự.

Nhưng cô lại suy nghĩ không biết tại sao mình lại giống như trở thành một con người khác vậy.

Vì anh mà bất chấp tất cả..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 22: 22: Người Đàn Ông Kỳ Lạ


Sở Nhi rời đi trong khi đã nhìn thấy Thiên Mạc vẫn bình thường.

Anh không sao khiến cô cảm thấy rất an lòng.

Chiếc xe của cô bây giờ đã ngừng lại ở công ty của Nhược Hy.

Cô bước xuống xe mà trong lòng rối bời.

Cô không muốn gặp lại Nhược Hy một lần nào nữa.
Và nhất là để Thiên Mạc cũng gặp được anh bởi vì cô biết chắc chắn anh sẽ không bao giờ bỏ qua chuyện hôm qua.

Tất y là tại cô gây ra nhưng bây giờ không còn cách nào để chốn tránh cô cứ mặc kệ và quyết định rằng sẽ đối mặt với nó.
Sở Nhi bước vào trong công đi.

Đang đi bỗng cô thấy bóng dáng quen thuộc của Nhược Hy khiến cô có chút hoãn loạn mà đưa tay của mình lên che mặt lại.

Cô thật sự không muốn anh nhìn thấy mặc mình.
"Trời sao linh vậy mới nói có vài câu đã xuất hiện thật rồi!"
Cô im lặng cùng sự tò mò của mình đưa mắt sang nhìn anh một cái.

Anh lúc này đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt.

Dường như hai người đang bàn công việc với nhau.
Cô thở dài bỏ trồng hồ sơ che mặt của mình xuống: "Trời thì ra anh ta đang bàn việc à? Làm mình giật cả mình.

Bây giờ thì mình có thể không nhìn thấy cái bản mặc đánh ghét kia!"
Sở Nhi thở dài mà từng bước tiến đến cánh cửa kính.
Cánh cửa tự mở ra cô bước vào bên trong bây giờ cô có thể như bình thường.

Bởi vì cô đoán rằng có lẽ hai sẽ cùng nhau đi ăn và xem một dự án nào đó.

Nhưng cô không biết rằng hai người bọn họ đã đưa ánh mắt của mình sang sang hướng của cô mà nở một nụ cười nham hiểm.

Như có một bí mật nào đằng sau đang chờ cô.
"Được rồi Sở Bạch bây giờ anh sẽ chính thức làm thư ký riêng của tôi! Tôi nhất định sẽ không làm bạc đãi anh..."
Sở Bạch lúc này nhếch môi cười:
"Đương nhiên tôi tin tưởng anh mà! Từ ngay chúng tôi sẽ trở thành cộng tác của nhau.

Và tôi không cần gì hết chỉ cần anh đền bù thỏ đáng là được..."
Ánh mắt của hai người nhìn chằm chằm vào nhau.

Đôi tay hai chân đặc lên vai đối phương cùng nụ cười nham hiểm khiến cho tất cả những nhân viên ở đó điều thắc mắc.

Không biết tại sao bọn họ lại thân thiết như vậy Và rốt cuộc người đàn ông bí ẩn kia là ai.

Truyện Đô Thị
Sở Nhi đang ngồi làm việc trong phòng của mình thì bỗng nghe những lời bàn tán từ các cô gái khác ở phòng làm việc bên cạnh.

"Này mày biết gì không?"
Hai người kia đưa mắt nhìn chằm chằm sang người bên cạnh mà trả lời: "Có phải là người đàn ông mới vừa không?"
Người phụ nữ đó trả lời: "Đúng vậy trong bọn thật là thân mật.

Không những như vậy cậu ta còn được làm thư ký của dám đốc nữa chứ?
Chứ không phải như ai kia đã bao nhiêu năm ở đây rồi mà là người yêu của chủ tịch.

Nhưng mà sao chứ..."
"Đúng vậy lúc nào cũng chỉ là một nhân viên què chứ không phải như chàng trai ấy.

Không biết tại sao thường thường thư ký là nữ nhưng bây giờ lại là nam..."
"Đúng thật là ngộ..."
Sở Nhi im lặng trước những lời nói của bọn họ.

Cô thật sự muốn biết thân phận của người đàn ông này.

Tại sao chỉ một ngày vô làm mà đã trở thành thư ký của anh.

Còn cô thì...Hay đây có phải là cái bẫy để anh trả thù cô vì việc hôm qua hay không.
Hay đây là em trai của anh ta tất cả mọi thứ điều trở nên rối mù với cô.

Cô cũng không biết cái cảm giác này là gì nữa như thật sự là cô không muốn người mình yêu phải rơi vào tay của kẻ khác.

Có lẽ nào là cô đang ghen.
Suy nghĩ một lúc lâu cô thở dài và tiếp tục làm công việc của mình mặc kệ cho những lời bàn tán của tất cả bọn họ.
Bây giờ cô tự làm việc và tự an ủi bản thân của mình: "Mặc kệ tất cả những lời cay nghiệt của bọn họ đi.

Anh ta là ai mà mình cần phải quan tâm chứ cứ mặc kệ bởi vì mình cũng chỉ là một con rối của anh ta.

Mình nhất định sẽ không khuất phục như thế này...Mình sẽ tìm hiểu tất cả mọi chuyện này!".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 23: 23: Những Lời Xì Xầm


Sở Nhi vẫn tiếp tục làm việc của mình trong không gian không được yên tĩnh.

Bởi những tiếng xì xầm của các đồng nghiệp về chuyện của hai người đàn ông.

Cô lúc này ánh mắt sắc bén liếc nhìn qua bọn họ đầy sát khí mà không thể làm được gì.
Bởi vì những người phụ nữ này dường như là hủ nữ, nên họ thích ghét đôi cho hắn và Nhược Hy.

Nhưng cô thì không muốn như vậy.

Tiếng lách tách của đôi tay khi bấm bàn phím vang lên.

Cô thật sự không thể chịu nổi được những lời nói của họ mà bắt đầu cấu gắt:
"Này mấy người đến đây để làm việc hay là bàn tán biến nơi này thành cái chợ vậy!"
Bọn họ tất cả điều im lặng.

Nhưng vẫn không quên đưa ra những lời mỉa mai cô: "Làm thì làm...
Có gì đâu mà cô hối chúng tôi vậy? Với lại chúng tôi chỉ đang nói đúng sự thật thôi! Và cô quan tâm làm chi cho mệt vậy..."
Vừa dứt lời một người đồng nghiệp khác lại tiếp chuyện: "Đúng vậy! Chúng tôi đau nói đến cô đâu mà xen vào làm gì.

Mặc kệ chúng tôi đi chứ?"
Sở Nhi lúc này thật sự không thể kìm chế được nữa.

Dù gì cô cũng đứng trên bọn họ có quyền có thế.

Cớ sao lại bị một đám nhân viên què này lên mặc chứ.

Cô đứng dậy đưa tay đập xuống bàn rồi lên tiếng ra vẻ ta đây: "Các người câm miệng của mình lại.
Dù gì thì tôi cũng là cấp trên của mấy người với lại thì tôi cũng rất thân thiết với dám đốc ở đây.

Các người có tin là với một câu nói của tôi thì mai các người sẽ bị đuổi việc không?"
Tất cả bọn họ lúc này điều im lặng nhưng cô vẫn còn nghe được những âm thanh xì xầm không vứt.
"Bây giờ nhìn cô ta đi.

Chớp mắt đã lên mặc với chúng ta rồi! Không biết nếu sau này cô ta được chủ tịch sủng ái thì chúng ta sẽ ra sao nhỉ?"
"Cô nói đúng đấy.

Tôi sợ cô ta sẽ đến nói chuyện với chủ tịch khiến chúng ta mất việc mất."

"Ôi sợ quá đi!"
Cô nhìn những người bên dưới xì xầm bàn tán về mình mà sắc mặt đã trở nên thay đổi.

Còn những người ở phía trên điều im lặng cô giết chặt tay của mình lại rồi thở dài để lấy lại bình tĩnh cô quyết định sẽ không khuất phục họ:
"Các người được lắm! Nhưng rồi sẽ có một ngày tôi sẽ cho các người biết tay!"
Nói xong cô bước ra khỏi ghế với ý định sẽ ra khỏi phòng giúp việc đi tìm Nhược Hy để anh phải giải thích những việc này.

Nhưng cô không quên đưa mắt liếc nhìn bọn họ nói ý nói rằng:
"Tất cả các người hãy chờ đó tôi sẽ không bỏ qua cho một ai!"
Lúc này Sở Nhi rời đi từ đằng sau cách cửa Nhược Hy bước ra đưa mắt nhìn cô mà cười kinh bỉ: "Cứ tưởng đâu cô sẽ làm được gì cơ chứ? Ai dè cô lại đùng đùng rời đi trong sự tức giận như vậy! Đúng thật là hả lòng hả dạ mà!
Nhưng mà tôi vẫn còn nhiều trò chơi ở phía sau để dành cho cô hãy từ từ thưởng thức!"
Sở Nhi đã rời khỏi công ty cô thở dài bởi vì tất cả những lời nói kia của bọn họ.

Dường như bây giờ tất cả mọi thứ điều đang quay lưng chống đối mình khiến cô không thể nào chống đỡ kịp.
Nhưng nhất định cô sẽ không chịu thua cô sẽ tìm ra được sự thật.
Tại sao lại có những tin đồn vô lý này về mối quan hệ giữa Nhược Hy và người đàn ông bí ẩn kia chứ.

Hay đó chỉ là một trò đùa để trêu chọc cô thôi.

Cô bây giờ nhìn chằm chằm vào đồng của mình lúc này đã là 5h chiều.
Cô cảm thấy rất mệt và muốn đến bệnh viện để thăm cha.

Xem thử sáng giờ ông ấy có chăm sóc tốt cho bản thân của mình hay không..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 24: 24: Cha Của Sở Nhi Không Còn Sống Được Quá 3 Tháng!


Sở Nhi đến bệnh viện lúc 6h tối.

Cô đến phòng của bố mình, vừa bước vào trong.

Ông đã đưa mắt nhìn chằm chằm vào cô mỉm cười nói:
"Con đến rồi sao? Hôm nay công việc thế nào mệt chứ?"
Ông lúc này hỏi thăm cô, nhưng đáp lại câu trả lời của ông là một tiếng thở dài.

Cô bỏ đống túi đựng thức ăn trên tay xuống mà than vãn với ông: "Công việc thì ổn nhưng mà nó làm con như muốn phát điên vậy.

Bởi vì thật sự là rất mệt.

Không những nghe mấy lũ người kia bàn tán đến điếc tai.

Thì nhìn màn hình mãi chắc cũng sẽ bị cận."
Cha của cô lúc này ngồi dậy đưa ánh mắt của mình nhìn về phía của cô nói: "Nếu công việc đó làm cho con mệt mỏi đến như vậy thì.

Con hãy về quản lý công ty của bố này.
Chứ mắc mớ gì đường đường là con gái của một tổng giám đốc lại đi làm một công việc nhọc nhằn như thế?"
Sở Nhi biết rằng mình đã quá lời.

Chắc chắn là cha của cô sẽ không bao giờ để yên để cô làm công việc đó.

Bởi vì đây là công việc mà cô yêu thích.

Cho dù chỉnh sửa hình ảnh có cận mắt đi chăng nữa thì cô cũng quyết không bỏ cuộc.
Hay những lời nói độc địa từ miệng của bọn họ vì ghen tị với cô thì cô quyết sẽ ở lại đến cùng bởi vì đó là đam mê của cô.

Cô lúc này xà vào lòng của cha mình rồi làm nhũng cô nói:
"Hay là cha cứ mặc kệ con đi.

Cứ để con làm đến khi nào chán thì...Con sẽ tự rút lui..."
Ông biết rằng đứa con gái cứng đầu này của mình sẽ không bao giờ bị ông thuyết phục dễ dàng như vậy.

Ông bắt đầu thở dài nhìn cô trong có vẻ rất mệt mỏi ngã đầu vào phần bụng cá mình trong sự trầm tư.
Ông cũng chỉ biết thở dài rồi đưa tay lên xoa xoa đầu của cô nói: "Được...Nếu con đã quyết định như thế thì đã sẽ không xen vào chuyện của con làm gì!"
Sở Nhi mỉm cười cô ôm chặt bố của mình lại mà hôn lên trán của ông.

Khiến cho ông cảm động đến nỗi nước mắt dần tuôn ra trong hạnh phúc.
Ông cảm thấy rằng đó là quyết định đúng đắn của mình.

Khi ngày đó quyết định dữ cô lại bằng cách giả vờ nói cô đã chết.

Sau đó đưa cô qua Mỹ và tảy não để cô quên tất cả mọi chuyện trở thành con gái của ông.
Nếu như không có cô thì chắc cuộc đời của ông sẽ là những chuỗi ngày dài trong cô đơn.

Chứ không phải hạnh phúc như vậy, nhưng ông sẽ không biết hạnh phúc này sẽ kéo dài bao lâu.

Bởi vì một ngày nào đó chắc chắn cô cũng sẽ biết được tất cả mọi sự thật.

Và có lẽ khi đó cô sẽ rất là hận ông.

Sở Nhi lay quay lấy thức ăn trong túi sách của mình ra để cho bố ăn.

Nhưng lại thấy nước mắt của ông đang chảy dài trên đôi má.

Cô đưa tay lên lâu đi những giọt nước mắt kia của ông mà hỏi:
"Sao bố khóc thế? Bố có chuyện gì sao?"
Ông lúc này mỉm cười ôm chặt con gái của mình lại mà nói tiếp: "Không ta không có khóc.

Chỉ là ta đang hạnh phúc.

Nhưng một ngày nào đó ta sợ rằng ta sẽ mất con mãi mãi!"
Sở Nhi mỉm cười trả lời ông: "Không cha sẽ không bao giờ mất con đâu! Con hứa là con sẽ ở bên cạnh cha mãi mãi mà cho dù có chuyện gì đi chăng nữa..."
Cha cô lúc này lòng rối bời ông thật sự muốn nói tất cả mọi chuyện trong quá khứ cho cô nghe ông nói: "Vậy nếu bao nhiêu năm qua ta luôn dấu con một bí mật thì sao? Nếu như ta nói ra điều này có lẽ con sẽ bị sốc và hận ta!"
Sở Nhi mỉm cười nói: "Không cha cứ nói đi con sẽ không bao giờ làm như vậy! Cho dù đó là việc gì đi chăng nữa.

Hay là việc ba bỏ rơi mẹ con phải không?"
Sở Nhi bây giờ biết được nổ lòng của ông.

Cô nghĩ rằng chắc bố của mình đang ân hận vì ngày đó đã bỏ rơi mẹ của cô nên mới nói vậy.
Cô lúc bấy an ủi ông: "Không sao đâu hãy đợi khi bố khẻo lại thì chúng ta sẽ nói về việc đó.

Còn bây giờ thì gia đình ta ăn cơm thôi!"
Cha của cô cười trong nước mắt.

Ông không biết phải nói sao nhưng mà ông nghĩ nếu có thể che dấu được bao lâu thì dấu.
Bởi vì thời gian hai người ở cạnh nhau sẽ có còn dài.

Bởi vì ông đã bị một căn bệnh quái ác chỉ còn có thể sống được trong vòng 3 tháng nữa mà thôi.

Một khoản thời gian ngắn khi vui vẻ có được một đứa con gái như cô..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 25: 25: Cô Tha Thứ Cho Anh!


Sở Nhi đang hạnh phúc ăn cơm cùng với chả của mình.

Thì bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên bất chợp khiến hai người không còn nhã hứng ăn cơm.

Cô biết người gọi cô đó chính là Nhược Hy.

Nên cô không muốn quan tâm làm chi cho mệt.
Nhưng cha cô thì ngược lại không thấy cô bắt máy ông cảm thấy rất lạ và bắt đầu hỏi:
"Này Sở Nhi ai đang gọi con vậy? Sao con không bắt mấy đi?"
Sở Nhi im lặng một lúc lâu cô bắt đầu trả lời:
"Thôi cha mặc kệ họ đi.

Chắc chỉ là anh ta người yêu của con á.

Chắc anh ấy gọi con không có việc gì đâu.

Cha đừng để ý!"
Ông nhìn thấy dáng vẻ như vậy của Sở Nhi.

Chóc lát cũng đã đoán ra được chắc cô đang giận người yêu của mình nên bèn hỏi:
"Hai đứa lại bức xúc việc gì à? Với lại con không nên làm như vậy.

Sẽ mất người yêu như chơi đó!"
Sở Nhi mỉm cười với ông mà trả lời: "Đúng thật sự con không biết cảm giác này là gì nữa! Nhưng dường như con đang giận anh ta một cách vô cớ thì phải.

Có phải con đã quá đáng đúng không cha!"
Cô lúc đó như không thể tự chủ được bản thân của mình mà nói ra những lời đó.

Vừa dứt câu cô đưa tay bịt miệng của mình lại rồi thầm nghĩ: "Rốt cuộc mày đang ăn nói cái gì vậy Sở Nhi!"
Cha của cô mỉm cười một nụ cười đầy ẩn ý ông nói: "Không ngờ con gái của ta đã biết yêu rồi! Hahahahha Ta sắp có cháu ẩm bồng rồi!"
Sở Nhi với vẻ ngại ngùng cô nói: "Không phải đau lúc này con nói đùa á.

Nên cha đừng quan tâm..."
Ông lại cười và biết được ý nghĩ của con gái mình là gì.

Ông tiếp tục nói: "Nếu đó không phía là người yêu cầu con vậy là gì mà con lại không bắt mấy..."
Cô bối rối trả lời: "Thật ra chỉ là một đồng nghiệp cũ thích làm phiền con thôi nên là con không muốn bắt mấy!"
Cha của cô lúc này trả lời cô: "Thật không đấy! Sắc màu của con đỏ bừng cả rồi kìa!"
Cô lúc này đưa tay lên mặt của mình mà nói:
"Đỏ hả...!Rốt cuộc là đỏ chỗ nào vậy cha!"
Ông cười rồi nói với cô: "Ta chỉ đùa với con thôi! Nhưng mà thật ra khi yêu thì những chuyện mà chúng ta không thể nào lường trước nhất định sẽ xảy ra.

Nhưng nếu con học cách biết bỏ qua và tha thứ thì con sẽ hiểu được tâm tư của người đó.

Và lúc đó hai người mới có thể ở bên cạnh nhau hạnh phúc được..."
Sở Nhi lúc này mỉm cười khi nghe ông chia sẻ kinh nghiệm về tình yêu.

Sau một lúc trò chuyện tiếng chuông điện thoại vẫn không hề tắt máy.

Có lẽ anh ta đã gọi gần mấy chục cuộc.
Cha của cô thấy người đàn ông kia si tình như vậy bèn lên tiếng nói: "Dù là bạn hay gì đó.

Thì con hãy bắt mấy một lần.

Chứ con không thấy tội họ sao! Họ bây giờ có lẽ là đang muốn gặp con gấp!"
Sở Nhi bị những lời nói đó của cha mình làm cho lung lay.

Dù gì thì anh cũng chính là tình yêu đầu của cô mà! Nếu anh làm sai thì có lẽ cô sẽ bỏ qua cho anh được một lần này.

Còn nếu có lần sau thì chắc chắn sẽ không dễ dàng như vậy.

Cô trả lời cha mình:
"Được con sẽ tôn trọng và bắt mấy xen thử họ gọi con có việc gì!"
Cô cầm điện thoại lên mà rời đi ngay trước mặt của ông.

Ông mỉm cười vì đã thấy cô tìm được hạnh phúc trước khi mình qua đời:
"Có lẽ mình không nên nói ra sự thật.

Bởi vì nó quá tàn khóc.

Thay vì như vậy có lẽ mình sẽ dấu nó cả đời này!"
Sở Nhi đứng ngồi lan can bệnh viện cô cũng đã bắt mấy điện thoại.

Từ đầu dây bên kia cô có thể nghe được những âm thanh như đang say rược.

Khiến cô cảm thấy rất khó chịu mà nói:
"Sao rốt cuộc anh gọi tôi có gì không?"
Nhược Hy dường như đã say anh bắt đầu mở lời xin lỗi cô: "Anh xin lỗi.

Anh sai rồi đáng ra anh không nên làm như thế.

Em hãy tha cho anh có được không?"
Sở Nhi lúc này mỉm cười bởi những lời nói xin lỗi đầy ngọt ngào của anh cô nói: "Bây giờ em sẽ tạm bỏ qua cho anh"
Thiên Mạc lúc này trả lời cô: "Vậy em có thể đến quán bar gần bệnh viện để đưa ra về được không? Anh say rồi!"
Sở Nhi lúc này mỉm cười ngại ngùng cô đồng ý.

Mặc dù trong lòng không muốn tha thứ cho anh, nhưng bên ngoài cô lại mềm lòng và đồng ý.
Thiên Mạc tắt máy anh mỉm cười đầy gian xảo.

Anh nhấp thêm một ngụm rượu mà nói:
"Để rồi xem.

Tôi sẽ mamg lại cho cô một điều bất ngờ mà chắc cả đời này cô cũng sẽ không bao giờ quên được...".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 26: 26: Đụng Đọ


Sở Nhi vui vẻ cô đã tha thứ cho Nhược Hy và bây giờ cô quyết định sẽ đến cái quán bar mà anh nói để đón anh.

Bởi vì anh đã say.
Sau 15 phút cô cũng đã đến được cái quán bar đó, không gian bên trong rất nhộn nhịp.
Bởi những ánh đèn và tiếng hò hét.

Cô cảm thấy khuôn cảnh rất quen thuộc như mà cô không biết trong đầu của mình tại sao lại xuất hiện hình ảnh của Thiên Mạc.

Cô bắt đầu đưa tay lên ôm chặt đầu của mình lại trong cơn đau mà nói:
"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy! Tại sao đầu của mình lại đâu như búa bổ thế...Mình..."
Cô loạn choạng một hồi sau đó mới có thể bình tĩnh lại.

Cô đưa tay dựa vào một chiếc bàn gần đó mà không hề để ý tất cả bọn người đàn ông đó như những tên b**n th** cứ nhìn chằm chằm vào cô.
"Này cô em..."
Một tên khác tiếp tục nói: "Em bị làm sao vậy? Bộ tính qua đêm với bọn anh à?
"Trông cô em cũng ngon đó!"
Ba đến đàn ông với ánh mắt b**n th** cứ nhìn cô chằm chằm.

Điều đó khiến Sở Nhi rất là khó chịu.

Cô bây giờ chỉ biết mặc kệ bọn chúng mà rời đi.
Nhưng không ngờ trong số bọn họ lại có một người ra ngăn cô lại.

Hắn ta đưa mắt nhìn chằm chằm vào cô.

Nụ cười nham hiểm với khuôn mặt dêm xờm nói: "Này cô em có muốn qua đêm với bọn anh không?"
Sở Nhi mỉm cười khuôn mặt đầy vẻ hống hách.

Cô đã gặp qua những lũ đàn ông như vậy nhiều rồi.
Nên là cô cũng không muốn bận tâm đến cho mệt.

Nếu như một chút nữa họ dám làm gì quá đáng với cô thì có lẽ họ sẽ không thể nào yên ổn.

Mà phải trả một cái giá rất đắc.
"Hình như mấy anh lầm rồi! Tôi không phải là loại người kiểu đó.

Nên đừng cố gắng dụ dỗ tôi làm gì.
Với lại để tôi nói cho bọn anh biết.

Tôi đây ghét nhất là mấy loại người đàn ông bẩn thỉu như các anh.

Nên là tốt nhất hãy biết điều mà tránh xa tôi ra còn không thì...Cái kết sẽ rất thê thảm..."
Đám đàn ông đó mỉm cười tất cả mọi người lúc này điều quay quanh để xem.

Tất cả bọn họ không một ai muốn xen vào chuyện này mà còn cười mỉa mai như muốn bọn chúng sẽ làm gì đó với cô.
Quả nhiên không bao lâu một tên trong số bọn chúng đã tiến đến gần chỗ của cô.

Hắn đưa tay của mình chạm vào mặc của cô.

Còn cô thì đưa mắt nhìn chằm chằm vào hắn xem thử tiếp theo hắn có còn hống hách được nữa không.
"Có lẽ bây giờ tôi nên dậy cho anh một bài học rồi nhỉ?"
Vừa nói xong cô đưa chân của mình đạp thật mạnh vào phần bên dưới của hắn ta.

Khiến hắn ta cảm nhận được sự đau đớn mà kêu kào lên:
"Mày...Mày cái loại con gái đê tiện này!
Bọn bay đâu xong lên đánh nó cho tao!".

T.
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 27: 27: Hống Hách!


Lúc nửa chai bia sắt bén kia sắp chạm đến người của cô.

Thì một bàn tay từ đâu xuất hiện đã nhắm chặt lấy tay hắn ta.

Anh mắt đầy giận dữ người đàn ông đó quát lớn với tên lưu manh: "Các người bộ không thấy nhục hay sao? Cả ba người đàn ông điều muốn đánh nhau với một người phụ nữ.

Không những vậy ông lại còn chơi xấu sau lưng cô ấy!"
Tên lưu manh bị người thanh niên bí ẩn này nhắm chặt tay.

Hắn không thể làm gì khác ngoài phản bác lại: "Cậu là ai chứ? Tự dưng lại xen vào chuyện của tôi! Nếu biết điều thì hãy mau cút khỏi đây còn không thì...!Đừng trách tại sao số phận của mình lại như cô ta!"
Cậu thanh niên lúc này mỉm cười mỉa mai trả lời: "Ồ vậy sao? Để xem ông sẽ làm được gì tôi! Với lại ông sẽ dạy tôi một bài học như thế nào! Tôi nghĩ rằng kẻ nên nhận lại tất cả chính là ông mới đúng!"
Vừa nói xong cậu thanh niên ấy đã dùng nửa cái chai bị vỡ mà ông ta tính đâm vào người của Sở Nhi.

Cố gắng dồn sức khiến nó va vào mắt của ông.

Tên Lưu manh ôm chặt đôi mắt vừa bị đâm đang dần rỉ máu mà ánh mắt căm giận nhìn chằm chằm vào hắn nói:
"Mày dám...Mày dám làm vậy với tao? Tao nhất định sẽ không tha cho mày!"
Cậu mỉm cười đáp trả lại tên Lưu manh: "Vậy để xem ông sẽ làm được gì tôi! Tống tôi vào tù à? Nhưng tôi nói cho ông biết nếu ông làm được thì hãy làm đi còn không thì người vào tù sẽ phải là các ông mới đúng!"
Hai tên đàn em của tên lưu manh thấy đại ca của mình đã không xong.

Với lại bọn chúng cũng đã bị Sở Nhi cho một trận tơi bời thế là bọn họ chạy đến chỗ đại ca của mình đưa tay đỡ hắn lên rồi nói: "Hôm nay đại ca ta đã bị mày làm bị thương như vậy! Nhưng mà bọn tao sẽ không bao giờ bỏ qua như vậy!"
Một tên khác trả lời: "Nếu mà để bọn tao gặp lại chúng mày một lần nữa thì...!Nhất định bọn mày sẽ không xong với chúng tao đâu!"
Bọn lưu manh ấy lúc này trong khôn mặt hoảng loạn bọn chúng dìu đại ca của mình rời đi trong ánh mắt của Sở Nhi và người thanh niên bí ẩn này.

Sở Nhi bây giờ quay người lại cô sững sờ khi nhìn thấy người cứu mình lại chính là người đàn ông lúc sáng.

Cô cảm thấy rất trùm hợp và có phần bối rối nên đứng hình mất mấy giây.
Người đàn ông ấy mỉm cười và hỏi cô:

"À tôi không cần cô cảm ơn đâu mà cô không sao chứ?".
Sở Nhi lúc này làm ra vẻ lạnh lùng mang theo một chút cao ngạo trả lời: "À tôi không sao?
Với lại tôi cũng không có ý định cảm ơn anh.

Bởi vì một mình tôi cũng có thể giải quyết được bọn chúng.

Chỉ là lúc nãy tại tôi quá sơ xuất mà thôi.
Người đàn ông đó mỉm cười trả lời: "À vậy sao nhưng nói thật lúc nãy nếu tôi không ra tay thì có lẽ cô đã bây giờ đã nằm trong nhà thương rồi!".
Sở Nhi mỉm cười cô vẫn là biểu cảm như vậy nói: "Được tôi cảm ơn anh"
Anh lúc này trả lời: "Tôi không cần cô cảm ơn mà chỉ cần tôn trọng.

Cô đúng thật là kỳ lạ nhưng thôi như vậy là được rồi!"
Anh ta lúc này rời đi Sở Nhi thì đưa mắt nhìn chằm chằm vào anh.

Cô vẫn không quên được những lời nói của bọn họ những người đã mỉa mai cô.

Sau khi thấy anh rời cô lại cười kinh bỉ mà nói: "Anh tưởng anh là ai chứ hả! Tôi sẽ không bao giờ bị một vở kịch như đó của anh khiến mình phải có cảm tình..."
Cô lúc này đưa tay lên hấc mái tóc trong sự ngạo mạn rồi rời đi..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 28: 28: Khó Chịu!


Sở Nhi lúc này cũng đã đến được chỗ mà anh nói cô nhìn thấy anh đã say sỉ mà miệng lẩm bẩm một điều gì đó mà cô cũng không hề hay biết.

Lúc này cô đã để ý đến chiếc áo của một tên đàn ông nào đó được choàng lên người của anh khiến cho vẻ mặc cô có chút căng thẳng.
"Lại là hắn ta sao? Tại sao hắn lại để áo ở đây chứ? Lại còn chùm cho người mà mình yêu thật là..."
Nó xông cô lấy chiếc áo đang nằm trên người của Thiên Mạc.

Cô cười kinh bỉ vứt nó xuống đất: "Cái áo này mà cũng đấp lên người anh ấy được à? Đây chỉ là một thứ rẻ tiền chẳng đáng giá gì cả! Với lại anh tưởng mình là ai mà muốn tiếp xúc với anh ấy là được à?"
Cậu mỉm cười kinh bỉ đưa mắt nhìn anh rồi mỉm cười cô nói: "Được rồi có lẽ bây giờ anh không thể nào ngồi dậy thôi để em giúp anh!"
Anh thật sự rất nặng nhưng cô lại muốn dìu anh nhưng lại không được.
Lúc này cậu lại nhìn thấy anh ta tên đàn ông đáng ghét lúc nãy hắn lại lần quần ở quán này nữa cô bắt đầu nói: "Này sao anh lại ở đây nữa vậy? Không phải tôi đã nói là anh cút rồi sao với lại chẳng lẽ tôi còn nợ anh điều gì à?"
Anh ta mỉm cười bầu không khí lúc này cũng đã rất căng thẳng anh không nói gì mà mỉm cười anh khom người xuống đưa tay lấy lại chiếc áo cậu mình anh trả lời: "Tôi đến để lấy lại áo có được không? Với lại tôi cảm thấy một người phụ nữ yếu ớt như cô có lẽ sẽ không dìu anh ấy về được đâu! Hay là để tôi giúp cô!"
Cô trả lời với vẻ hống hách: "Không cần anh giúp đâu tôi tự làm được rồi! Tốt nhất anh không nên xen vào chuyện của tôi làm chi!"
Anh mỉm cười tính rời đi nhưng khi quay đầu lại thì lại nhìn thấy cô đang dìu anh mà không có sức lực.

Thấy vậy anh đã đến giúp cô một tay.
Sở Nhi lúc này không biết phải làm gì chẳng lẽ từ bỏ lòng tốt của anh ta.

Cô vẫn là sắc bén đó và trả lời lạnh nhạt: "Đây là anh tự giúp tôi! Vì vậy tôi sẽ không bao giờ cảm ơn anh đâu nghe chưa?"
Anh ta mỉm cười rồi cùng cô dìu Thiên Mạc rời đi khỏi quán bar mặc kệ cho sự khó chịu của cô anh ta vẫn bình thản giúp đỡ không một chút do dự.

15 phút sau anh dìu Thiên Mạc cùng với cô đến một khách sạn gần đó.

Hai người bắt đầu thuê phòng và dìu anh ta vào phòng 105.

Sở Nhi thở dài khi nhìn thấy Thiên Mạc người mà mình yêu cuối cùng cũng đã ở trên chiếc giường kia.

Nhưng kia quay mặt lại muốn cảm ơn anh ta thì lại nhìn thấy anh ta đang nhìn Thiên Mạc mà nở một nụ cười anh ta nói:.
"Anh đúng là tật xấu không bỏ lúc nào uống say cũng nhắc đến tên của tôi!"
Sở Nhi cũng đã hoang mang bởi những lời nói của anh ta cô bắt đầu cấu gắt và hỏi:
"Anh đang nói gì vậy? Tên cậu..."
Anh ta tỏ ra vẻ bí ẩn không trả lời Sở Nhi mà mỉm cười rời đi mặc kệ cho những câu hỏi của cô: "Cậu đứng lại"
"Xin lỗi chị nha hiện tại tôi đang có việc nên cầm phải đi gấp hẹn gặp lại.

Nhớ chăm sóc cho anh ấy tốt nhé!"
Cô rất tức giận không biết phải làm gì mà nhìn cậu ta đang rời đi khỏi ánh mắt của mình.

Mà không ngừng nghi ngờ rằng dường như cậu ta đang dấu giếm mình một điều gì đó nên mới cố tình né trách: "Rốt cuộc mối quan hệ của họ là gì chứ?"
Từ bên ngoài cậu ta nhìn vào thấy Sở Nhi sắc mặt có chút căng thẳng như đang suy nghĩ một điều gì đó mà nói: "Được cô đã bị mắc bẫy của bọn tôi! Hãy cố gắng tìm ra bí mật đi rồi cô sẽ bất ngờ lắm...Bởi vì đâu đâu cũng toàn sự lừa dối..."
Sở Nhi dường như cảm nhận được rằng như có ai đó theo dõi mình.

Cô lúc này bước ra khỏi cánh cửa để xem thử nhưng anh ta đã nhanh chóng rời đi.

Lúc này cô cũng đã mệt nên không quan tâm là gì bây giờ chỉ muốn ngủ một giấc mà thôi!.
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 29: 29: H Tôi Sẽ Trả Thù Cô Sở Nhi


Sở Nhi đưa mắt nhìn Thiên Mạc đang ngủ trên giường cô mỉm cười đầy hạnh phúc.

Cô lúc này tiếng đến dường để đấp chăng cho anh.

Nhưng không ngờ anh lại đưa tay của mình nắm chặt lấy tay của cô mà mê man gọi tên một ai đó!
Sở Nhi lúc này muốn ngồi xuống để ở cạnh anh ấy một chút.

Nhưng không ngờ cô lại vô tình té ngã vào người của anh.

Cô đang bân khân không biết phải là gì mà cố gắng tìm cách thoát ra.

Nhưng không ngờ đôi môi của cô lại chạm vào môi của anh.
Cô cảm thấy bối rối không biết phải làm gì bởi vì bây giờ cả người của cô đã ngã nhào vào người của anh.

Khuôn mặt cô lúc này đỏ ửng trong đầu bắt ngờ xuất hiện những chuyện mà gái mới lớn điều mơ tới nó khiến cô sững sờ.
Sau một lúc cố gắng tỉnh táo lại bởi vì cô thật sự không thể ngăn cản được bản thân của mình và không biết mình đang làm gì nữa!

Nhưng càng không ngờ đến là đôi bàn tay nóng hổi của anh lại bắt đầu sờ vào hai trái bồng đào của cô khiến cho cô có một cảm giác rất lạ.
Bỗng đôi bàn tay ấy bắt đầu nhào nặng quả bồng đào ấy trong sự im lặng tĩnh mịch của màng đêm.

Cô dù đã hoàng hồn nhưng không biết phải làm gì bây giờ.

Còn anh dường như đã hết say hay là giả vờ say hay sao á! Chốc lát đã lột chiếc áo bên trong của cô ra khiến cô thật bàn hoàng:
"Anh...Anh có biết mình đang làm gì không?
Anh mau buông em ra đi!"
Ngoài miếng là nói như vậy nhưng bây giờ cô lại có cảm giác thèm muốn mà chỉ có thể nằm một chỗ bất động không biết phải làm gì bởi vì cái cảm giác mà cô chưa bao giờ trải nghiệm kia là gì.

Anh thì vẫn im lặng không trả lời cô.

khiến cô cứ tưởng rằng anh đã say nên không thể nào làm chủ được bản thân của mình!
Chớp mắt anh đã l*t s*ch quần với áo trên cơ thể của cô ra, cô ngại ngùng đưa tay che đi cái phần nhạy cảm của mình.

Khuôn mặt đỏ ửng không ngừng nói: "Đừng mà dừng lại đi!"

Mặc kệ cho cô khuyên anh dừng lại nhưng mà anh vẫn tiếp tục.

Anh khom đầu của mình xuống phần bên dưới của cô nhìn vào thứ đen tối sâu thẳm mà mỉm cười đầy ma lực.
Cô im lặng cố gắng kép chặt phần đó lại, nhưng không ngờ anh lại vạch nó ra mà cấm đầu vào như một con thú muốn đưa lưỡi l**m phần đó.

Một cảm giác kỳ lạ bắt đầu dâng trào.

Cô lo lắng hoang mang mà r*n r* trong cái cảm giác mà mình chưa bao giờ được tận hưởng.
"Đừng mà dừng lại đi!"
Anh im lặng vẫn là chú ý vào phần đó của cơ mà không trả lời khiến cô bối rối, đang trong cơn suy nghĩ thì anh lại nhào đến hôn lên môi cô.

Mà miệng không ngừng ngậm lấy thứ đó ở phần ngực.

Sau đó đôi bàn tay bắt mặt len lỏi vào phần bên trong hang động không đấy khiến cô không thể nào dữ được tình hình như bây giờ.

Bởi vì cảm giác đó như muốn làm cô ngất đi.
Cô im lặng nhìn anh từng bước từng bước chiếm dần cơ quan của mình, ngay cả đưa cái phần nhạy cảm nhất vào sâu thẳm bên cạnh cô.

Anh không ngừng ngấp nhô tay dữ chặt chân cô rồi cũng là những âm thanh ma mị kia như anh không thể khống chế được bản thân mà trở thành một con thú!.

Xin‎ ủng‎ hộ‎ chúng‎ tôi‎ tại‎ _‎.
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 30: 30: Anh Thật Phũ Phàng!


Sáng hôm sau Nhược Hy mơ màng mở mắt anh đưa mắt nhìn xung quanh, rồi vẻ mặt bắt đầu tối sầm lại khi nhìn thấy khuôn cảnh trước mắt.

Bởi vì hai người đang ở trên giường cùng nhau mà không mặc trên người một miếng vải nào.
Còn Sở Nhi thì vẫn nằm bất động trên giường như đang say mê trong giấc ngủ.

Bởi vì hôm qua hai người đã có một đêm cực kỳ dài.

Sở Nhi lúc này cũng đã tỉnh dậy cô đưa mắt nhìn anh mà nở một nụ cười đầy hạnh phúc.
Anh nhìn chằm chằm vào cô mà suy nghĩ những chuyện tiếp theo trong kế hoạch của mình, nhưng bây giờ khi nhìn thấy người con gái xinh đẹp dịu dàng lại đã là người của mình nên anh cảm thấy có một chút mềm lòng không nở làm tổn thương cô.
Sở Nhi ngồi dậy đưa đôi mắt long lanh nhìn anh mỉm cười, trái tim của anh lúc đó bỗng đập nhanh đến khó tả có lẽ dường như anh đã bị cuốn vào lưới tình.

Anh im lặng nhìn chằm chằm cô một lúc lâu rồi vội vàng giả vờ như mình không biết gì hết, bởi vì mặc dù không muốn nhưng anh phải trả thù cô.
"A...!Đầu của anh đâu quá rốt cuộc đêm hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy! Tại sao chúng ta lại ở trên giường cùng nhau mà quần áo?"
Sở Nhi mỉm cười đầy ngây thơ nhưng không dấu nổi sự ngại ngùng, nghẹn ngùng trên khuôn mặt nói: "Vâng đêm hôm qua chúng ta đã vượt qua ranh giới của tình yêu! Từ nay em sẽ là vợ anh!"

Anh im lặng không biết trả lời cô làm sao.

Bởi vì bây giờ anh thật nhiều bối rối bởi vì sự trả thù hay là tình yêu của chính mình.
Còn Sở Nhi lại cảm thấy rất lo lắng cô không biết anh đang bị làm sao, và không biết anh có chấp nhận việc tối qua mà hai người đã làm không.
Bỗng chợp anh quay người lại nhìn cô rồi nói lớn, cô bị sốc khi anh phủ bỏ trách nhiệm về đêm qua: "Anh xin lỗi vì chuyện hôm qua.

Bởi vì lúc đó anh say quá nên mới xảy ra những sự cố như thế này!"
Sở Nhi lo lắng nhìn anh trả lời: "Ý của ánh là sao?"
Anh im lặng lát lâu rồi trả lời cô.

Nhưng cô lại không ngờ anh lại là một con người vô tâm đến như vậy: "Nếu sau này em có thai thì hãy bỏ nó đi! Bởi vì anh không muốn có con ngay bây giờ.

Bởi vì đó là sự cố!"
Sở Nhi cười thuê lương cô không ngờ mình lại yêu nhầm người, không ngờ người mà mình luôn quý trọng sau khi đạt được thứ mình muốn lại chối bỏ nó cô nói:.
"Nếu anh không nuôi nó, thì người sẽ nuôi nó là em!"

Anh lạnh lùng đứng dậy mặc quần áo trả lời cô:
"Được thôi nếu em muốn dữ nó thì hãy dữ đi! Tôi sẽ không bao giờ quan tâm!"
Sở Nhi im lặng nhìn anh cô lúc này đã khóc, tiếng khóc nức nở của cô khiến cho anh chú vào anh quay lại nhìn cô một lúc mà bỗng có một cảm giác rất khó chịu.

Anh định đến ôm chặt cô vào lòng để an ủi.

Nhưng khi suy nghĩ lại sự hận thù nó khiến cho anh tràng đầy phẫn nộ nói: "Bây giờ anh có việc bận rồi! Anh đi đây.

Nhưng kể từ bây giờ hai chúng ta sẽ chính thức cắt đứng mối quan hệ hẹn hò"
Anh phủ phàng rời đi trong cơn đau thầm lặng.

Còn Sở Nhi im lặng bây giờ cô không biết phải làm gì bởi vì số phận thật chớ trêu nếu như cô có thai thật thì bỏ nó hay sao.

Cô lo lắng suy nghĩ mà như có một cảm giác rất quen thuộc.

Cô rất sợ phải bỏ cái thai này.

Cô khóc trong sự đau đớn mà co mình ngồi ở một góc phòng..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 31: 31: Nghĩ Ngẩn!


Sở Nhi ngồi khóc một mình trong căn phòng chỉ toàn sự im lặng, cô lúc này với tay lên bàn lấy chiếc điện thoại rồi gọi cho cha của mình.

Thật sự bây giờ cô cần một lời an ủi động viên từ phía ông.
Âm thanh điện thoại vang lên, nhưng ba của cô thì lại không có ở nhà, bởi ông đã đi dự tiệc của bạn mình từ sáng sớm.

Điều đó khiến Sở Nhi càng hoan mang cô càng khóc nhiều hơn, trong nổi ấm ức không thể chia sẻ với ai được.
Bất giác cô đưa mắt nhìn ra cửa sổ đôi bàn tay run run, khiến chiếc điện thoại rơi xuống sàn vang lên một âm thanh thật lớn.

Bây giờ cô cảm thấy rất tiệc vọng rồi trong đầu lại nãy lên những ý định đen tối tiêu cực:
"Bởi mày ngu nên mọi chuyện mới xảy ra như thế này! Nếu như ngày đó mày đừng quá yêu quá tin tưởng anh ấy thì...Có lẽ mọi chuyện sẽ không kết thúc như vậy!"
Sở Nhi đứng dậy trên má vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt đang dần chảy xuống.
Cô tiếng một lúc một gần cửa ở ban công hơn, cô đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh trong sự đau khổ cô thở dài bởi số phận nghiệt ngã này.

Nó như một trò chơi định mệnh dẫn đến bước đường tử thần: "Nếu như mình kết thúc mạng sống ở đây.

Có lẽ mình và đứa bé sẽ ở bên nhau mãi mãi.

Chẳng ai có thể ngăn cách mình được nữa!"
Sự im lặng đến đáng sợ cô đưa mắt nhìn thành phố tấp nập ồn ào mà run rẩy, có không biết đây có phải là quyết định đúng đắn hay không?
Cô dần dần deo mình xuống dưới ban công cái cảm giác đó, chỉ cảm nhận được những cơn gió đang lướt qua như nổi lòng của chính cô.

Cô cười trong hạnh phúc cô nghĩ có lẽ đây chắc là sự hạnh phúc nhất trong chuỗi đời bi thương của chính mình.
"Tất cả mọi thứ lúc nào cũng vậy? Các bạn có thể nhìn thấy được hạnh phúc trước mắt.

Nhưng đó lại là vực thẳm của sự lừa dối.

Nó sẽ khiến bạn rơi vào chỗ chết mà không thể nào thoát ra được!
Tôi cũng như vậy và có lẽ số phận của tôi sẽ đầy nghiệt ngã như những cơn gió kia, cứ tưởng sẽ trải qua dông bão sẽ tìm được hạnh phúc.
Nhưng kết thúc thì sao chứ lại chính là sự ngu dốt của bản thân, bởi tôi đã quá tin vào tình yêu của chính mình.

Bởi vì đó là giả đó là sự dối trá một sự lừa dối mà tôi cũng không thể nào ngờ!"
Một âm thanh thật lớn khiến mọi người xung quanh điều chú ý.

Bây giờ cô biết rằng mình đã ngã xuống dưới đất bởi cảm giác rất đau kia.

Nhưng nó làm gì đâu bằng cảm giác mà bây giờ cô phải gánh chịu.

Cô mỉm cười bởi sự giải thoát này rồi ánh mắt cũng đã nhắm chặt lại cô rơi vào hôn mê.
Mọi người tất cả ai chứng kiến điều chạy đến nhìn chằm chằm vào cô: "Cô ấy bị làm sao vậy?"
"Hãy mau gọi cho người nhà cô ấy đi!"
"Còn trẻ thế này sao mà dại dột vậy?"
"Đúng sao cô ấy lại phải tự sát chứ.

Thật là khó hiểu!"
Bọn họ tất cả mọi người ai ai cũng điều lo sợ cho cô.

Lúc này bọn họ cũng đã tìm được điện thoại của cô, họ gọi số điện thoại mà cô vừa mới gọi.

Đầu dây bên kia bây giờ cũng đã bắt mấy: "Alo Sở Nhi hả con! Con gọi ba có việc gì không? Ba vừa mới đi dự tiệc về!"
Bỗng chốc như sét đánh ngang tai ông bắt đầu lo lắng: "Cái gì con gái tôi tử sát sao? Không sao chuyện này có thể xảy ra được chứ? Nào ông hãy mau cho tôi địa chỉ đi!"
Ba của cô rất lo lắng ông không thể chuyện gì đã xảy ra mà khiến con gái của mình lại suy nghĩ dại dột như vậy.

Bây giờ ông đoán chắc chính là do cậu bạn trai của cô.

Nhưng ông không thể nào suy nghĩ nhiều được nữa! Bởi vì thứ quan trọng bây giờ là cô.

Suy nghĩ xong ông liền vội vàng chạy ra xe cầm bô lăng lái xe tức tốc đến địa chỉ mà người đàn ông kia đã gửi.
Còn chỗ của Sở Nhi thì xe cấp cứu đã đến đưa cô đi vào bệnh viện....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 32: 32: Tôi Sẽ Thay Đổi!


Không gian yên tĩnh bởi sự hồi hộp của cha Sở Nhi, bởi vì đã có một cuộc khẩu thật diễn ra với con gái của mình.

Và ông không biết liệu rằng con bé có qua khỏi hay không?
Nước mắt lăng dài trên đôi má cùng sự lo lắng của mình, may sao lúc này tiếng cách cửa phòng bệnh của cô vang lên.

Ông đưa mắt lên nhìn vị bác sĩ đang đi ra ông vừa vui mừng vừa lo lắng.

Liền vội trả chạy đến chỗ vị bác sĩ để hỏi thăm tình hình trong sự hồi hộp:
"Con gái của tôi sao rồi bác sĩ?"
Bác sĩ nhìn ông rồi cười một nụ cười thật tươi như ánh sáng thiên thần, chiếu gọi trong màn đêm u tối, cùng với âm nhạc vang lên trong sự lo lắng cũng đã được xoa dịu: "Ông bình thường, con gái ông đã qua cơn bi kịch, sẽ không sao nữa đâu! Bây giờ thì ông có thể vào thăm cô ấy được rồi!"
Mỉm vui lòng rồi chạy ngay đến phòng bệnh của con gái mình, ông lúc này không thể nói thành lời.

Mà chỉ có thể dùng đôi tay ấm áp chạm vào tay cô.
"Tại sao con lại suy nghĩ nông cạn như vậy! Rốt không là ai đã làm chuyện này!

Con có biết không ta rất là lo lắng cho con, ta chỉ có một người thân là con mà thôi!
Dù chỉ là con nuôi chứ không phải con ruột!
Nhưng ta rất yêu quý con xem con là tất cả hơn cả tính mạng của ta!"
Ông nói ra tất cả những suy nghĩ trong lòng của mình, mà cả người không ngừng run rẩy.

Lúc này Sở Nhi cũng dường như đã nghe được tất cả nước mắt đã dần chảy xuống.
Ba của cô lại tiếp tục nói mặc dù cô có tỉnh lại hay không, bởi vì thứ mà ông muốn bây giờ là cô sẽ tỉnh lại thật nhanh.

Đến mức mà ông cũng đã thiếp đi vì mệt mà lúc nào cũng không hay.
Sở Nhi lúc này cũng đã cử động nhưng đầu của cô cảm thấy rất đau, bởi vì cô đã nhớ rất tất cả mọi chuyện trong quá khứ từ việc người mà cô yêu luôn tìm mọi cách hãm hại cô.

Sau đó là khiến cô quên mất đi tất cả mọi chuyện sau đó lại hành hạ cô trong tình cảm cô cảm thấy rất đau về điều này.

Tất cả mọi thứ điều diễn ra như một cơn ác mộng dài.

Cô cố gắng ngồi dậy đưa mắt nhìn chằm chằm vào cha của mình: "Hơ thì ra tất cả cũng chính là cái bẫy mà anh dăng ra để trả thù tôi!
Ngay cả ông ta cũng là con cờ của anh!
Nhưng anh yên tâm đi sẽ không còn lâu nữa đâu tôi sẽ trả đũa tất cả những gì mà anh đã làm.

Bởi vì tôi đã tổng thương quá nhiều!
Và kế hoạch của tôi sẽ biến cuộc sống của anh trở thành địa ngục!"
Đó là lời thề của cô bởi cô đã biết được tất cả mọi sự thật về tên ác ma kia.

Cô đưa mắt nhìn sang cha của mình mà mỉm cười cô cố gắng ngồi dậy để lấy màn đấp lên người của ông cô nói: "Bây giờ cuộc sống của người tên Sở Nhi đã biến mất.

Bởi vì tôi không phải là một kẻ ngu.

Và tôi cũng không có một người cha như ông bởi vì ông đã lừa dối tôi!"
Sở Nhi nét mặt trầm tư cô nói tiếp: "Kể từ bây giờ tôi sẽ thay đổi tất cả và thực hiện một kế hoạch khác để trả thù anh"
Cô im lặng rời đi trong sự im lặng mà đen gặp bác sĩ, cô đã nói với bác sĩ rằng hãy giả vờ nói rằng mình đã chết và không được để tung tích của cô lộ ra ngoài.

Bởi vì cô sẽ bay sang mỹ để chủng bị tất cả mọi chuyện cho cuộc trả thù mà cô vừa suy nghĩ ra!
Hết p2....
Mong mọi người hãy đón xem phần 2 ngoại truyện nhé!.
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 33: 33: Mưu Đoạt Hạnh Phúc Tân Truyện P2


Bầu trời trong xanh với những đám mây trắng mờ nhạt, cùng ánh nắng của mặt trời chói chang.

Một cô gái xinh đẹp mặc trên người bộ quần áo lộng lẫy, kèm theo chiếc vali to đùng cô đang dần bước xuống khỏi mấy bay.
Tất cả mọi người đều trầm trồ đưa mắt nhìn cô, bởi vì cô quá đẹp và quá lộng lẫy cứ như là một diễn viên từ bên nước ngoài về vậy.

Lúc này cô nghe được những tiếng bàn tán xôn xao về mình.

Cô không quan tâm mà chỉ nhếch môi cười với sự kinh bỉ.

Chắc có lẽ cô đã nghe qua quá nhiều về những lời bàn tán này.
"Nhìn xem cô ta là ai vậy? Cô ấy không những xinh đẹp mà còn có vẻ rất giàu nữa chứ?"
"Bà nhìn kỹ lại xem cô ấy rất giống với một nữ diễn viên đang hót á? Có khi nào cô ấy là diễn viên không?"
"Phải chắc là vậy rồi chúng ta mau đến chỗ của cô ấy hỏi xem sao?"
"Nhưng mà cô ấy đâu mất rồi nhỉ?"
Hai người phụ nữ đưa mắt nhìn xung quanh để tìm khiến tung tích của cô, nhưng chớp mắt cô đã biến mất một cách nhanh gọn khiến cho bọn họ ngỡ ngàng: "Rốt cuộc cô ấy đi đâu rồi chứ? Mới đó mà đi nhanh dữ vậy?"
Cô gái sang trọng và xinh đẹp kia, lúc này bước đến một hàng ghế.

Cô đặc vali xuống, mà đưa tay vào túi móc chiếc điện thoại đời mới ra cô nhấn từng chữ số để gọi một người nào đó.
Đầu dây bên kia lúc này cũng đã bắt mấy, đó là một người đàn ông.

Ông ta dường như rất kính nể cô mà nhẹ nhàng lên tiếng hỏi: "Là cô sao Sở Nhi! Cô về nước rồi à?"
Sở Nhi nở một nụ cười, cô đưa tay gỡ kính râm ra.

Cô lạnh lùng nói: "Đúng tôi đã về đến nơi rồi.

Nhưng mà tại sao tôi lại không nhìn thấy bọn người của ông đâu nhỉ? Không lẽ bọn họ không đến đoán tôi à?"
Người đàn ông kia lúc này dường như rất kính trọng cô, trước những lời nói kia ông ta vội vàng trả lời: "Xin lỗi cô nha! Cô đừng tức giận, tôi sẽ cho người đến đoán cô liền!"
Sở Nhi chỉ mỉm cười sau những lời nói của ông ta cô lại tiếp tục lên tiếng hâm dọ: "Được thôi nếu như trong vòng 10 phút nữa mà ông không có mặc ở đây thì coi như hợp đồng của hai ta sẽ chính thức bị hủy."
Nghe đến đây ông cảm thấy rất hoang mang, lúc nói chuyện lại với cô thì cô đã tắt mấy rồi.

Bấy giờ ông đưa mắt nhìn những tên tay sai đang đứng ở cạnh mình mà quát lớn:
"Các người còn đứng đó làm gì nữa hả? Bộ bị điếc hay gì? Mau đi đến sân bay rước cô ấy về đây cho tôi!"
Tất cả bọn họ lúc này sắc mặt đầy lo lắng bởi sự căng thẳng của ông, bọn họ chỉ vâng để chấp nhận mênh lệnh mà ông giao cho.

Rồi vội vàng chạy ra chiếc xe ô tô, bọn họ vào bên trong mà khởi động xe chạy.
Sau một quản đường rất dài cuối cùng chiếc xe đã đến được sân bay đó.

Bọn họ bước xuống xe trong dòng người tấp nập kia bọn họ đưa mắt nhìn xung quanh để tìm khiến cô.

Lúc này bọn họ nhìn thấy một cô gái sang trọng đang cầm một chiếc vali lớn ngồi tại ghế của sân bay.
Bọn họ không biết đó có phải là cô hay không, mà vừa tiến đến vừa sầm xì: "Này cô gái kia trong rất đặc biệt, cô ta có phải Sở Nhi là người chúng ta cần tìm không?"
Người còn lại đưa mắt nhìn cô gái đó mà thở dài, bởi vì cậu cũng không biết cô ta có phải là Sở Nhi không nữa.

Lúc này cậu nói sau những suy nghĩ: "Mặc kệ đi.

Bây giờ chúng ta đến đó hỏi thử xem sao chứ tôi chưa từng nhìn thấy người này bao giờ!"
Mà nghĩ đến đây hai người cũng thấy lạ, tại sao bảo họ đi đón một người mà mình không hề quen biết hay chưa từng gặp, mà ngài Heri lại không đưa ảnh hay một chút thông tin gì về cô ta.

Lúc này hai người theo suy đoán của mình mà tiến đến chỗ cô ấy.
Bọn họ lúc này đưa mắt nhìn cô mà lúng túng hỏi: "Này cho cô tôi hỏi? Cô có phải là Sở Nhi không?"
Cô gái đó lúc này đưa mắt nhìn chăm chăm vào họ với vẻ rất tức giận.

Cô ta bắt đầu dặn hỏi:
"Phải nhưng các ông là ai chứ? Có phải là người được ngài Heri phái đến để rước tôi không?"
Bọn họ rất vui bởi vì cô đã xác nhận mình chính là Sở Nhi, vì vậy họ không cần tìm khiến nữa.

Lúc này một trong hai người nói:
"Vâng chúng tôi được ngài Heri phái đến để rước cô.

Nhưng mà chúng tôi lại chưa từng nhìn thấy cô hay quen biết cô nên...Mong cô tha lỗi, chúng ta đã đến trễ hẹn..."
Sở Nhi lúc này nở một nụ cười nham hiểm trên môi, cô đưa mắt nhìn hai người một lượt với vẻ đầy kiêu ngạo nói: "Gì chứ thông cảm à! Vậy sao được, các người có biết là thời gian của tôi là vàng là bạc không?
Các người đã làm cho tôi nổi nóng rồi đấy!"
Lúc này một người trong bọn họ nhìn thấy khuôn mặt đầy bí hiểm của cô mà cảm thấy có chuyện không hay, bởi vì nghe đồn rằng tính khí của cô rất là bấc thường, nếu như có chuyện gì xảy ra mà làm hợp đồng bị hủy hay gì đó.

Thì coi như cuộc đời của hai người sẽ xong.
Lúc này một người trong số họ bối rối hỏi:
"Vậy cô muốn gì thì mới chịu bỏ qua cho hành động thất lễ của chúng tôi!"
Sở Nhi lại cười cô đưa chân chỉ vào dày của mình mà nói trong sự thích thú: "Nếu như bây giờ anh ngồi xuống mà lâu giầy tôi ở giữa đường thì có lẽ tôi sẽ suy nghĩ lại.
Còn không thì mời hai người rời đi cho!"
Bọn họ rất lo lắng về việc này khi nghe những lời cô nói, và nhất là thể hiện việc lâu giầy cho người khác ở một nơi đông người như thế này.

Lại chính là đang thể hiện một sự nhục nhã một thân phận thất hèn.

Bọn họ càng lo lắng thêm không biết phải làm sao, bởi bọn họ không muốn bị mắc mặt như vậy.

Dù gì họ cũng là người của ông Heri, nếu như làm điều này ở giữa phố thì còn ra cái thể thống gì.
Sở Nhi nhìn bọn họ đang suy nghĩ lưỡng lự, mà cầm lấy va ly.

Cô muốn rời đi mà không quên nói những lời nhục mạ họ: "Đúng thật là những kẻ không biết điều là gì? Lau giày cho bổn tiểu thư là một việc mà ai ai cũng muốn.

Nhưng các người thì lại không!
Vậy được thôi bây giờ bổn tiểu thư cũng chẳng cần quan tâm làm gì.

Cứ coi như chúng ta chưa từng gặp nhau mà về báo lại với ngài Heri của các người rằng.
Cuộc họp tác này tôi hủy bỏ."
Bọn họ không thể nhìn cô rời đi một cách dễ dàng như vậy được.

Bởi vì cô chính là hy vọng cũng chính là thứ mà bây giờ họ rất cần.

Nếu như không có cô thì coi như cuộc đời của họ sẽ chấm hết.

Bọn họ suy nghĩ một lúc lâu mà quyết định sẽ không để cuộc đời của mình bị hủy quại như vậy.

Thế là hai người cùng nhau lên tiếng: "Khoan đã!"
Nghe từ đó Sở Nhi bậc cười mà quay lại, cô đưa mắt nhìn bọn họ mà mỉa mai nói: "Sao hả? Các người nghĩ thông suốt rồi à? Nghe lời như vậy là tốt đấy vậy bây giờ ai sẽ là người lau giày cho bổn tiểu thư đây?"
Hai người đưa mắt nhìn nhau mà bàn luận một hồi, thế là bọn họ quyết định cùng nhau làm việc này.

Mội người lau một bên.

Sở Nhi nhìn thấy bộ dạng này của bọn họ mà bậc cười thật lớn.

Nụ cười khinh bỉ với ánh mắt xung quanh đang đổ dồn nhìn chằm chằm mà bàn tán về điều này.
"Nhìn đi bọn đàn ông đang lau giày cho một cô gái kìa!"
"Ừm tại sao bọn họ lại làm như vậy chứ? Đúng thật là nhục nhã mà?"
"Đúng vậy nhưng theo như tôi suy nghĩ thì có lẽ cô gái này là một nhân vật gì đó khá có quyền có chức nên mới bắt bọn họ phải phục tùng mình!"
"Chắc vậy rồi nhưng mà nói sao đây! Đàn ông thì cũng chỉ có thể cuối đầu dưới chân chị em phụ nữ mình thôi!"
Hai người nghe mấy người phụ nữ kia vừa bàn tán về mình vừa cười khinh bỉ, bọn họ vừa cảm thấy nhục nhã vừa xấu hổ.

Nhưng mà họ còn biết làm gì được đây, bởi vì đây có lẽ là số phận của họ.
Sở Nhi lúc này nhìn xa xăm mà nhếch môi cười cô suy nghĩ: "Nhược Hy tôi đã trở lại rồi đây!
Hãy chờ đi rồi nhất định tôi sẽ cho anh quỳ dưới chân của mình như bọn họ.
Tôi hận anh tôi ghét anh vì anh đã phá tan hạnh phúc của tôi và lợi dụng tôi!
Tôi đã nói nhất định tôi sẽ quay trở lại.

Và bây giờ thì tôi sẽ khiến anh phải trả giá!"
Sở Nhi suy nghĩ về những lời thề của mình trước khi cô giả vờ chết.

Cô bấy giờ cũng cho bọn họ đứng dậy.

Bọn họ đưa mắt nhìn Sở Nhi một lát lâu mà im lặng không thể nào phát tiết được.

Rồi bọn đó đi đến chỗ chiếc xe đã đổ mà leo lên lái đến chỗ của cô.

Bọn họ mở cửa xe mà mời Sở Nhi vào trong sự kiêu ngạo kia.
Cánh cửa lúc này cũng được đóng sầm lại.
Chiếc xe cũng dần rời đi trước ánh mắt của mọi người vẫn còn đang bàn hoàng về những gì mà Sở Nhi đã làm lúc nãy với hai người đàn ông kia..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 34: 34: Sự Kiêu Ngạo


Chiếc xe trở Sở Nhi đã dừng chân tại một nhà hàng sang trọng, nơi đây rất đông khác toàn là những người có chức có quyền.

Bấy giờ ở phía xa xa có một người đàn ông mặc trên người bộ vet lịch thảm.

Vừa nhìn thấy chiếc xe ô tô đậu trước cửa hàng, ông đã rất vui mà đứng dậy.

Có lẽ đây là ngài Heri.

Ngài ấy chắc đã đợi cô rất lâu rồi nên mới đứng dậy tính ra tiếp đón.
Sở Nhi bấy giờ bước xuống khỏi xe tất cả mọi người điều đưa ánh mắt nhìn cô chằm trồ, bởi lúc nãy bọn họ không để ý.

Còn bây giờ thì ai ai cũng điều ngạc nhiên bởi cô là ngôi sao nổi tiếng nhất trong giới xô bí.

Chớp mắt một bớ phóng viên đã bao quay từ lúc nào cũng chẳng hay.
Bọn họ bắt đầu chèn ép xô lấn nhau mà không ngừng đặc ra những câu hỏi với cô, nhưng tất cả điều đã bị người của ngài Heri chặn lại.

Ngài Heri lúc này tiến đến chỗ của cô, ông rất vui khi cô đã đến như dự định.

Thế là ông cùng với người của mình đưa cô vào bên trong quán.
Biết được rằng tất cả những nhà báo đã hâm he sẳn, và mọi thứ sẽ trở nên ồn ào nên ông đã đặc một nơi cực vip.

Nơi đó vừa rộng rãi lại có kính cắt âm, và những tấm màn không thể nhìn thấy hay nghe được gì từ bên ngoài.

Thế là ở ông đưa cô đến đó.
Sở Nhi kiêu sa đưa mắt nhìn ông mà tỏ ra vẻ không thích thú với những gì mà ông bày ra hết, cô bấy giờ lên tiếng: "Trời hôm nay đúng thật là một ngày xui nhất cuộc đời tôi! Lúc đầu thì phải giải quyết mấy cái tên tay sai của ông.

Còn bây giờ thì chắc có lẽ tôi sẽ giải quyết ông mất!"
Nghe đến đây ngài Heri hoang mang, ông biết rằng nhất định một người khó tính như cô không dễ đối phó.

Nhưng với Tài ăn nói nịnh hót của mình ông bắt đầu lấy lòng cô:
"Thật sự xin lỗi cô về những việc này! Đó là sai sót của tôi! Nhưng bây giờ cô muốn gì xin hãy ra điều khiện tôi sẽ bắt các nhân viên của tôi làm hết?"
Sở Nhi lúc này nở một nụ cười nham hiểm trên môi, cô bấy giờ yêu cầu mang một nhóm người vào làm thảm cho cô bước vào từ ngoài cửa kính cho đến bên trong này.

Nghe những lời đề nghị có một chút phần phi lý của cô.

Ông cảm thấy rất hoang Anh ông bối cảnh ấp úng trả lời mà không biết phải làm sao để cô vừa lòng:
"Chuyện này...Chuyện này"
Bấy giờ Sở Nhi lấy chiếc kính râm trong áo của mình ra, cô đeo nó lên và rời đi.

Bấy giờ cô nói:
"Được thôi! Tôi nghĩ là chúng ta nên thôi hợp tác là được rồi! Bởi vì ông không thể đáp ứng được yêu cầu của tôi.

Vậy thì làm sao mà làm được vì lớn tôi giao cho ông nhỉ?"
Nghe đến đây ông chỉ có thể bất lực, mà gọi điện gọi một số người vào.

Ông bắt bọn họ phải nằm dài ra sàn mặc dù cho ai cũng hoang mang và lo lắng, bởi cái cảm giác làm thảm cho người ta bước đi là rất đau.

Không những bị dẫm lên người mà đây cũng là một nổi sĩ nhục lớn.

Nhưng bọn họ biết phải làm sao đây? Bởi vì nếu như không làm theo thì bọn họ sẽ bị đuổi việc.

Thế là họ cắn răng chịu đựng.
Cô bước qua từng người một mà như con ác quỷ đang thỏa mãn niềm vui của mình, cô bấy giờ tự nhủ: "Tất không các cũng chỉ là một tấm vải rách rời cũng mãi nằm ở dưới chân của tôi mà thôi.

Và tôi mượn anh ta nhất định phải như các người!"
Cô làm như vậy là bởi vì cô muốn mình trở nên độc ác hơn tàn nhẫn hơn, bởi làm như vậy cô mới có thể tự tin trả thù những kẻ đã khiến cô ra nông nỗi như trước.

Cô muốn mình vừa nham hiểm lại vừa lạnh lùng cứ như một tảng băng không bao giờ bị rạng nức hoạt một tên sát thủ vô tâm.
Sau khi thỏa mãn được những gì mình cần làm, cô mỉm cười đắc ý và rồi cô được ngài Heri mời vào bàn để làm việc cùng nhau.

Nhưng bấy giờ một nữ phụ vụ bước vào, cô ta đưa thực đơn cho Sở Nhi và lên tiếng nói: "Đây là thực đơn cô hãy chọn món đi ạ!"
Sở Nhi mỉm cười nhìn cuốn thực đơn, cô lật từng trang một ra xem.

Bỗng chốc cô xé rách luôn cuốn thực đơn.

Nữ phục vụ thấy vậy cô ta rất hoang mang, không biết tại sao khách hàng lại làm vậy mà bèn hỏi: "Xin mong cô bỏ qua! Tại sao cô lại xé thực đơn của chúng tôi chứ? Nếu cô không ưng ý thì không gọi cũng được mà!"
Sở Nhi lúc này đứng dậy mà tỏ ra bức xúc với nữ phụ nữ, cô bấy giờ nắm lấy quyển thực đơn ở trên bàn tiện tay hất thẳng vào mặc cô ta:
"Vậy sao? Ý là cô đang có ý định trách móc tôi à? Vậy được thôi cô nhìn xem đồ ăn trong này chẳng có món nào được gọi là sang, cứ như là đồ cho chó ăn vậy.

Và nhất là cô tôi không ưa thái độ này một chút nào!"
Thấy mọi chuyện dường như sắt đến tột điểm, thế là ngài Heri bèn lên tiếng xen vào:
"Việc này thì chúng tôi xin lỗi cô được chưa? Bởi vì tôi ưa khẩu vị ở đây nên mới đưa cô đến.
Được thôi nếu cô không thích thì chúng ta sẽ đổi quán được chứ?"
Sở Nhi bấy giờ lấy lại bình tĩnh cô trả lời ở ông:
"Thôi được rồi dù gì ở đây cũng đã đến đây rồi.

Thế chi bằng ở lại đây cũng được."
Thế là Sở Nhi gọi hai ly nước cam và một phần bít tét.

Cô gái phụ vụ lúc này bước vào bên trong mà yêu cầu theo những gì cô đã chọn mà cô ta không ngừng run rẩy sợ hãi bởi những gì mà vị khách khó tính kia đã làm với mình.
Vậy là cô phải mang thức ăn ra một lần nữa rồi, nhưng khi cô bỏ xuống bàn mời họ ăn, thì Sở Nhi lại kiêu cô gái này hãy mang lại vào trong cho chó ăn đi bởi vì cô không còn hứng thú để ăn nữa.
Cô gái phụ vụ bất lực không thể làm được gì, bấy giờ cô ấm ức làm theo lời của Sở Nhi mang hai phần bít tét vào lại trong quán.
Sở Nhi đưa mắt nhìn chằm chằm ngài Heri mà cười thật lớn, cô cảm thấy rất vui về việc này thế là cô bắt đầu đi vào bàn về việc chính với ông.
Ngài Heri rất vui về việc này bởi vì ông cũng đang hoang mang về những việc mà cô đã làm, lúc này Sở Nhi nói: "Theo như hợp đồng của tôi thì tôi sẽ trở thành ngôi sao thời trang đại diện cho phía bên ông phải không?"
Ngài Heri lúc này gật đầu lia lịa mà trả lời:
"Phải rồi vậy bao lâu cô mới có thể chủng bị lịch hẹn ở ra mắt bộ sản phẩm đầu tiên vậy?"

Sở Nhi mỉm cười tỏ ra vẻ thần bí mà trả lời:
"Tôi cũng không biết nữa, chắc là phải tùy vào tâm trạng rồi.
Nhưng nếu ông giúp tôi một việc gì có lẽ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn..."
Ngài Heri thắc mắc không biết cô muốn nhờ ông giúp việc gì, bấy giờ ông hỏi:
"Được thôi cô hãy nói đi rốt cuộc cô muốn tôi giúp việc gì?"
Sở Nhi lúc này trả lời: "Có phải công ty của ông có quan hệ mật thiết với công ty Nhược Hy đang nổi tiếng phải không?"
Ông lúc này trả lời cô: "Phải rồi!"
Sở Nhi bấy giờ nói tiếp: "Vậy nếu tôi muốn ông hủy bỏ tất cả hợp đồng với họ thì..."
Ông nghe đến đây mà hoang mang nếu bạn ông mà làm vậy thì có khác nào là đang chơi bẩn không bởi vì hai công ty đã hợp tác rất lâu rồi.

Nếunhư nbu làm vậy thì công ty của ông sẽ bị mọi người phê phán ông suy nghĩ mà trả lời:
"Tôi nghĩ là việc này tôi cần thời gian để suynghĩ.

Bởi vì nếu làm vậy thì công ty của tôi sẽ bị chỉ trích mất!"
Sở Nhi chỉ mỉm cười cô đứng dậy mà rời đi, nhưng không quên nói thêm: "Được thôi tôi cho ông ba ngày để quyết định.

Nếu như ông không làm theo thì tất cả mọi hợp đồng tôi sẽ hủy chúng! Lúc đó ông đừng nói sao tôi lại không cho ông cơ hội!"
Ông đưa mắt nhìn Sở Nhi rời đi mà bối rối không biết phải làm như thế nào.

Bởi vì cô đưa ra quyết định như vậy không phải là đang đưa ông vào gõ cục sao? Bởi vì một bên là ơn nghĩa bên còn lại chính là sự nghiệp của ông..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 35: 35: Điều Gì Đó Mờ Ám


Hai người đàn ông lúc này đang nằm trên giường, bọn họ chính là Sở Bạch và Nhược Lâm.
Sở Bạch mặc một chiếc áo thung ba lổ, với chiếc kính đeo trên khuôn mặt anh đang đọc sách.
Còn Nhược Lâm thì ôm chầm lấy Sở Bạch, mà ánh mắt không ngừng nhìn cậu với một chút ghanh tị.

Nhược Lâm có một mái tóc nhuộm màu vàng trong rất đẹp và tính cách ung dung.
Nhược Lâm nhìn Sở Bạch đang đọc sách một hồi lâu, mà khom người đến chỗ của cậu.

Nhược Lâm nói:
"Này em đang làm gì vậy?"
Nhược Lâm giờ đây vẫn là dáng vẻ chăm chú cậu lạnh lùng trả lời:
"Bộ anh không nhìn thấy sao? Em đang đọc sách à?"
Anh mặt dù đã biết câu trả lời của cậu nhất định sẽ là như vậy, nhưng anh quyết không chịu thua anh vẫn tiếp tục làm nhũng với cậu:
"Này anh không kìm chế được.

Hôm nay em cho anh phá đảo nha?"
Nghe đến đây Nhược Lâm bèn bỏ cuốn sách xuống mà đưa mắt nhìn anh với vẻ hâm he nói:
"Gì chứ? Anh lại muốn lên giường với tôi nữa à? Không phải tuần trước hai ta đã làm rồi sao?"

Nhược Lâm lúc này luống cuống trả lời: "Làm rồi.

Nhưng mà giờ anh không chịu được nữa.

Anh vẫn muốn ôm em, muốn hôn em.

Và nhất là làm điều mà cặp đôi yêu nhau hay làm trong đêm tối."
Nói đến đây cậu lại tỏ ra vẻ khó chịu, cậu đưa tay lên chạm vào đôi tay của anh đang ôm chầm lấy mình còn bờ môi thì không ngừng chạm vào cổ cậu nói: "Anh điên à? Đừng làm vậy chứ? Tôi không thích giờ tôi đi ra ngoài dạo phố để thổ mái hơn đây."
Nói rồi cậu lúc này rời đi mà để lại Nhược Lâm đang ngồi thửng thờ trong căn phòng với một cảm giác hụt hẫng.
Nhược Lâm cũng không biết tại sao mình lại trở nên h*m m**n với người đàn ông này như vậy.
Bởi vì lúc đầu cậu chỉ muốn lợi dụng hắn ta để đoạt lấy công ty của hắn, nhưng trong một lần say cậu đã vô tình lên giường với hắn và từ đó cậu đã thích thầm hắn.
Mọi chuyện cứ diễn ra êm đẹp khi hai người vẫn mai là đối tác của nhau.

Cho đến một ngày họ tình cờ gặp nhau qua một ứng dụng dành cho gay.

Bọn họ lúc đầu cũng không biết nhau mà luôn tâm sự với nhau về những gì mình biết được từ bản thân.

Và cậu đã kể về sự tò mò của mình dành cho một người đàn ông khi vô tình lên giường với anh ta.

Và câu chuyện đó cứ lặp đi lặp lại mà khiến cậu trở thành gay.
Và thật là trùng hợp khi người đàn ông kia cũng nói là, do sự tình cờ khi tiếp cận một vị đối tác của công ty mà đã khiến hai người lên giường cùng nhau.

Và thế là vì sự tương đồng này bọn họ đã quyết định gặp nhau.
Thế nhưng không ngờ ngươi kia chính là kẻ mà trong suy nghĩ họ luôn nghĩ.

Cứ thế họ rất vui và đi ăn tâm sự cùng nhau.
Và anh đã quyết định vì điều này để lợi cậu trong việc tài trợ công ty của mình.
Cứ thế thời gian trôi qua và câu từ việc lợi dụng đã chuyển sang yêu người đàn ông này mất rồi.

Sau đó cậu đã tỏ tình với người đàn em mình yêu và anh ta đã chấp nhận.
Cứ như thế hai người đã sống chung và quan hệ với nhau một tuần hai lần cho đến bây giờ.

Nhưng giờ đây anh cảm thấy cậu rất lạ.

Cứ như là cậu đã chán anh rồi vậy.
Lúc nào khi anh đề nghị đến chuyện quan hệ, hay ai người thân mật với nhau thì cậu cứ lãnh tránh.

Mặt dù là anh rất muốn vượt rào cùng các cô gái khác nhưng cũng thôi bởi vì tình yêu mà mình dành cho cậu.

Nó hơn tất cả mọi thứ trên thế gian này.
Nhưng điều anh cảm thấy kỳ lạ nhất là đêm nào cậu cũng đi ra ngoài.Dù nói là đi dạo nhưng rất muộn mới trở về.

Điều này cứ liên tiếp lập đi lập lại trong 3 tuần qua khoảng tầm 2 ngày một lần.
Và thế là anh quyết định không ở yên nữa, anh muốn biết được rốt ráo là tại sao cậu lại phải về khuya như vậy và rốt ráo cậu đã đi đâu.

Nên hôm nay anh đã quyết tâm theo dõi cậu một lần nữa.
Sau suy nghĩ thì anh đã đoán rằng cậu đã đi cách xa mình một ít.

Chắc giờ anh đuổi theo cậu vẫn còn kịp chứ không mất giấu đâu.

Thế là cùng suy ngẫm của mình anh ngồi dậy khỏi giường.
Sau đó bước ra khỏi căn phòng mà đóng cửa phòng lại, anh đi theo những gì mà cậu hay đi mọi ngày thế là anh đã ra khỏi căn nhà.

Lúc này anh đưa mắt nhìn theo bóng của cậu đang ở phía xa xa.

Cậu đang dần bước đi trong đêm tối.
Dưới những ánh đèn mập mờ và cơn gió lạnh đang lướt qua, và anh cũng thế đi theo lưng cậu với mục đích theo dõi xem cậu đi đâu.

Đi một lát lâu anh vẫn thấy cậu hoạt động như bình thường cứ như là cậu đang đi dạo vậy.
Nhưng khi đến một ngã ba, bỗng chợp cậu đưa mắt nhìn xung quanh khiến anh sững sờ cứ nghĩ rằng cậu đã phát hiện ra mình.

Nhưng không phải, cậu đang nhìn xem thử có ai không và rồi bước vào bên trong.

Điều này khiến anh trở nên bối rối và thắc mắc, bởi vì không biết cậu vào đó làm gì và đó là đâu mà sao cậu lại chưa từng thấy cậu vào đây bao giờ.

Bỗng giờ trong đầu anh chợp lé lên một suy nghĩ.
Đó là cậu đã dấu anh chỗ này và thường xuyên đến đây và đề phòng anh vào mỗi đêm.

Nhưng đêm hôm nay cậu không đề phòng nữa.

Thế là anh cùng những thắc mắc của mình mà bước vào bên trong..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 36: 36: Phản Bội


Nhược Lâm lúc này đi theo sự mách bảo của linh tính mà vào bên trong cái chỗ mà Sở Bạch đã vào.
Thì ra đây chính là một cái quán bar, xung quanh đây dòng người đang qua lại tấp nập ôm eo nhau, thậm chí là hôn hít.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
2.

Thích Bạn Trong Một Khoảng Thời Gian Giới Hạn
3.

Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng
4.

Em Ấy Yêu Tôi Đến Vậy Sao
=====================================
Anh lúc này cảm thấy rất khó hiểu, vì sao cậu lại vào chỗ này chứ? Bởi vì bình thường cậu hay nói với anh là cậu không thích những nơi ồn ào như thế này.

Nhưng hôm nay tại sao cậu lại vào đây chứ? Càng nghĩ anh càng cảm thấy khó hiểu.
Lúc này anh dần tiến sâu vào trong với những ánh đèn led mờ ảo đủ màu đang đu đưa xung quanh.

Anh luôn cũng cảm thấy mệt mỏi bởi vì nó khiến anh cảm thấy rất là nhức đầu.

Anh đang đưa mắt nhìn xung quanh để tìm kiếm cậu.
Sau một hồi anh cũng đã nhìn thấy cậu.

Cậu lúc này đang nhảy múa ở sâu bên trong với một ai đó.

Anh giờ đây cảm thấy rất lạ mà không biết cậu đang nhảy với ai.

Thế là anh đi vào bên trong để xem thử...
Thì đột nhiên anh sững sờ khi thấy bạn nhảy của cậu, đang ôm chặt lấy cậu.

Hắn ta hôn lên môi cậu và thì thầm những lời gì đó, nhưng cậu lại không nghe được bởi tiếng nhạc quá lớn.
"Em có phải là chán tên người yêu cũ của mình rồi đúng?"
Nghe đến đây Sở Bạch mỉm cười, ngại ngùng cậu đưa tay lên chạm vào người của gã đàn ông này và nói: "Ừm thì đương nhiên rồi.

Bởi vì anh ta không xứng đáng với em...
Anh nghĩ đi.

Anh ta thì ốm cứ như cây gậy vậy.

Lại còn không có tiền, mà chỉ muốn ăn chùa từ em.
Và đương nhiên là hai người bọn em đang lợi dụng nhau.

Và nhất là anh hơn hắn ta nhiều.
Bởi anh không những đẹp trai mà có cơ bắp đồ sộ.

Không những vậy anh lại còn giàu hơn hắn và đang làm chủ tịch của tập đoàn Tuấn Gia."
Nói về tên chủ tịch của tập đoàn Tuấn Gia này.

Thì hắn ta tên là Gia Tuấn.

Hắn ta cực kỳ giàu và hiện tại đang sở hữu vài công ty lớn trên toàn cầu.

Còn về sự đẹp trai thì khỏi nói.
Bởi vì vẻ đẹp của hắn hiện lên không những về thần thái, ngữ điệu, tính cách mà còn rất nhiều thứ khác.

Khiến ai chỉ cần nhìn hắn ta một lần là đấm say.

Hai người lúc này vẫn thân mật và nhảy cặp với nhau.
Mà không biết có một ánh mắt vô cùng tức giận, đang nhìn chăm chăm hai người.

Đôi tay của người đó nhắm chặt lại, ánh mắt sắt bén cắn chặt môi như muốn lao về phía hai người.
Nhược Lâm quả thật không kìm chế được nữa rồi.

Giờ đây cậu trong sự tức giận mà lao vào chỗ hai người.

Trong nháy mắt cậu đã hất tên Gia Tuấn ra, mà đưa tay nắm chặt lấy tay của Sở Bạch.

Còn miệng thì không ngừng quát: "Em đang làm gì vậy?
Nào hãy mau đi theo anh.

Còn tên khốn này cút đi..."
Hắn ta bị cậu đẩy ngã ra sàn bar mà nhìn cậu đang nắm lấy tay của Sở Bạch.

Hắn ta bậc cười thật lớn mà trả lời: "Hưm mày được lắm thằng chó.

Nhưng rồi mày nhất định sẽ mất đi một thứ quan trọng nhất..."
Ý của hắn ta muốn nói đến đó là Sở Bạch, lúc này hắn đưa mắt của mình nhìn Sở Bạch.

Sở Bạch đang trong sự bối rối mà đưa tay lấy tay của Nhược Lâm mà hất ra cậu nói:
"Anh làm cái quái gì vậy? Hãy mau buông tôi ra coi.

"
Tất cả mọi người lúc này điều tập trung nhìn chăm chăm ba người mà bàn tán: "Gì vậy? Có chuyện gì vậy?"
"Là tình tay ba sao?"
"Ôi không ngờ anh ta lại là con người bỉ ổi như vậy.

Không không đột nhiên đi cướp bồ của người ta...."
"Phải đó tôi chưa từng thấy cái loại này bao giờ."
Nhược Lâm nghe những lời bàn tán này cảm thấy cảm thấy rất đau.

Trái tim anh như thắt lại anh lúc này không thể kìm được cảm xúc mà khiến nước mắt đã tuông rơi.

Anh hỏi: "Tại sao em lại làm vậy chứ? Bộ em muốn bỏ anh vì thằng đó sao?"
Trước câu hỏi này của anh cậu im lặng không trả lời.

Tên Gia Tuấn giờ đây đứng dậy, hắn ta chốc lát đã nhào đến chỗ của cậu lúc nào chả hay.

Hắn bắt đầu vun tay lên đấm vào mặt của cậu với vẻ kiêu kích nói:
"Mày làm càng như vậy là đủ chưa thằng điên.

Rốt cuộc mày muốn làm gì với bồ của tao hả?"
Cậu nghe đến đây mà vô cùng tức giận, cậu cố hất hắn ta ra mà quát lớn trả lời: "Mày câm miệng mày lại đi.

Em ấy là người yêu của tao hơn 3 năm rồi.

Mắt mớ gì mày phải xen vào!
À mà tao biết rồi.

Có phải là mày đang quyến rũ em ấy không thằng chó."
Lúc này tên đó trả lời:
"Mày đéo biết gì thì câm miệng của mình lại đi.

Chứ đừng ở đây làm càng.

Không thì tao cho mày chết bây giờ đó.

Phải không em? Em nói gì đi."
Giờ đây tên Gia Tuấn nhìn sang chỗ của Sở Bạch mà hỏi, Sở Bạch có chút run run cậu trả lời: "Phải.

Mà anh là ai chứ? Hãy đang làm gì vậy? Tôi không quen biết anh.

Nên tốt nhất là anh hãy cút nếu không muốn phiền phức tìm đến tận nơi."
Vừa dứt lời tên đó xen vào:
"Phải đó mày nên biết điều mà cút đi.

Còn không thì đừng trách tại sao ngày mai không thấy mặt trời mọc nhà con..."
Cậu nghe đến đây mà bậc khóc cậu không biết tại sao em ấy lại làm vậy với mình.

Cậu đứng im bất động đưa mắt nhìn em ấy và hắn ta trong sự đau đớn đến tận cùng mà bất lực không biết phải làm gì.

Để dành lại em ấy đây.

Bởi vì em ấy hiện tại đang thuộc về người khác mất rồi..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 37: 37: Phũ Phàng


Cậu đưa mắt nhìn người mình yêu đang trong tay của người khác mà không thể nào kìm chế được nữa rồi.

Giờ đây cậu muốn nhào vào một lần nữa để khiến tên nhân tình kìa phải trả giá.
Nhưng không ngờ từ bên ngoài bước vào là vài tên đàn ông cao to lực lưỡng, bọn họ đưa mắt nhìn Gia Tuấn.

Sau đó hắn, hướng ánh mắt về phía của cậu.

Chốc lát bọn người đó xúm lại đập cậu một trận tơi bời.
Hắn nhìn cậu đang thảm thương, khi bị đánh mà ngã xuống sàn bar.

Hắn nhếch môi rồi nắm lấy tay của người cậu yêu.

Lúc đó cậu vẫn nhìn thấy rõ được ánh sáng kia.

Một ánh mắt thương hại đang nhìn chăm chăm mà không muốn rời khỏi cậu.
Rồi cậu nó cũng biết mất theo những câu nói của tên tình nhân kia:
"Giờ thì mày đã nhìn thấy được kết quả khi đối đầu với tao chưa? Nếu như lúc đầu mày biết điều thì chắc mọi chuyện sẽ không xảy ra như vậy rồi.
Còn giờ em ấy là của tao.

Phải không em?"
Cậu và người mình yêu đang nhìn chăm chăm nhau, cậu lúc này dần đưa cánh tay yếu ớt của mình lên, còn đầu thích lắc.

Cậu đang níu kéo người mình yêu lại: "Không đừng làm vậy với anh.

Em hãy nói em yêu anh đi.

Còn hắn thì cũng chỉ là một kẻ ngoài lề.
Anh sẽ bỏ qua tất cả mà.

Anh sẽ tha thứ và cho em một cơ hội.

Nhưng anh xin em đừng bỏ anh có được không?"
Giờ đây Sở Bạch trong sự bối rối, lúc này cậu thở dài trong khi tay của anh vẫn nắm lấy tay mình.
Không để cho cậu phản ứng lại, giờ đây tên Gia Tuấn đã đưa tay lên.

Hắn ta cầm lấy tay của Nhược Lâm, sau đó hất xuống.

Chưa dừng lại đó hắn ta giờ đây tiến đến mà dùng chân dậm vào tay cậu.

Khiến cho Nhược Lâm đau đớn mà rào hét trong sự tuyệt vọng.
Nước mắt đang dần ứa ra chảy dài khắp mặt, cậu nghe những lời chế giễu từ hắn: "Hưm đây là cái kết dành cho những kẻ thảm hại như mày đó.

Và tao nghĩ tốt nhất mày đừng nên đụng vào đồ của tao.

Còn không thì..."
Hắn vừa nói vừa đưa chân lên dẫm đạp cậu trong sự chế giễu, mà bậc cười thật lớn.

Ánh mắt của hắn bây giờ khiến cậu trở nên sợ hãi, bởi vì ánh mắt đó cứ như một con ác quỷ dậy.
Cậu bậc khóc mà cảm thấy mình thật là thảm hại, cậu chưa từng có cái cảm giác này bao giờ.

Nhưng rồi cũng chỉ có thể bất lực không làm được gì.
Gia Tuấn giờ đây đưa mắt nhìn sang phía Sở Bạch hắn ta dặn hỏi: "Em xem đi.

Tên khốn kia đã bị anh giải quyết rồi.

Và giờ em muốn lựa chọn anh hay hắn đây?"
Sở Bạch im lặng trong sự bối rối hình như là cậu đang do dự không biết phải làm như thế nào.

Nhưng rồi cậu lại khóc mà suy nghĩ:
"Xin lỗi bởi vì những việc này.

Nhưng tôi không còn cách nào khác.

Bởi vì nếu tôi không đi theo hắn.

Thì công ty của tôi sẽ sụp đổ mất.

Vì vậy tôi đã đưa ra lựa chọn này.

Vì tôi biết trước những điều này chắc chắn sẽ xảy ra.

Nhưng đây là cơ hội sống cuối cùng của cha tôi.
Bởi vì khi tôi quen hắn thì mới có tiền để chữa trị cho ông ấy.

Tôi xin lỗi tôi xin lỗi..."
Cậu bậc khóc trước những câu hỏi của Gia Tuấn: "Sao em im lặng rồi.

Giờ thì hãy mau nói cho hắn ta biết.

Rốt cuộc là em chọn ai?"
Cậu giờ đây cả ngươi run rẩy, cậu ấp úng như không thể nói được lời nào.

Cậu nhắm chặt mắt rồi trả lời:
"Tôi không quen biết hắn và cũng không yêu hắn.
Và người tôi yêu chỉ có một mình anh."
Nghe đến đây thì Nhược Lâm lúc này trở nên sững sờ cậu không ngờ Sở Bạch lại nhẫn tâm với mình như vậy.

Lúc này cậu rào hét trong vô vọng chỉ mong có thể dữ lại em ấy.
"Đừng đi mà.

Dừng lại đi.

Anh cầu xin em...Đừng bỏ anh mà."
Trước những câu nói này là khuông cảnh hai người đang nắm lấy tay của nhau rời đi trong không gian ồn ào tấp nập.

Còn cậu thì lại bị đám người lúc này kéo lên.
Bọn chúng lôi cậu đi ra đường phố z sau đó đến một nơi trống vắng.

Bọn chúng không ngừng chế giễu cậu và đánh cậu.
Tên thứ nhất đấm vào bụng của cậu khiến cậu đau đớn, vô cùng nhưng lại bất lực không thể làm được gì ngoài lời chế giễu: "Hưm Hưm Hưm xem ai kìa.

Có phải là người của tập đoàn Nhược Lâm Không?"
"Ừm phải mà sao lại trở thành vật cho chúng ta chơi đùa như vậy nhỉ?"
"À chắc là cái công ty đó sắp phá sản rồi.

Với lại thì người mà hắn an bám bấy lâu nay cũng đã rời bỏ hắn.

Vậy nên bây giờ hắn mới có kết cục thuê thảm như vậy..."
Cậu nghe đến việc phá sản, lúc này cậu trở nên bối rối mà nhìn bọn chúng hỏi: "Phá sản? Ý các ngươi là sao?"
Cậu giờ đây mới biết được rằng thật là Sở Bạch đã mang hết tiền của cậu để chữa trị cho cha mình.

Và đến lúc không còn tiền nữa lại qua ăn bám đại ca của bọn chúng.

Nhưng đại ca của chúng đâu có ngu.

Chắc chắn vài ngày nữa khi lợi dụng cậu ta xông thì cũng bị đá mà thôi.
Cậu nghe đến đây mà cảm thấy lòng rất đau, cậu thật sự rất hận những việc mà Sở Bạch đã làm ra với Minh.

Nhưng những việc này là vì gia đình cậu ấy nên cậu cũng suy nghĩ cho qua.
Thế rồi cậu bị đám đàn em kia hành hạ, bọn chúng đánh cậu lên bờ xuống ruộng.

Đến khí thoả mãn được thú tính của mình.

Bọn chúng để cậu nằm trơ trọi như một con chó chết ở dưới ánh đèn đường phố mà rời đi..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 38: 38: Sở Nhi


Trên đường phố tấp nập với những con người vô tâm đi qua đi lại, nhưng chả một ai để ý hay là quan tâm đến cậu.

Nhược Lâm giờ đây với cơ thể rũ rượi, bị đánh đến ngu ngơ cậu không còn sức lực để đứng dậy mà đi nữa rồi.
Cậu cũng chỉ có thể nằm đó mà than trách trời và cuộc đời: "Tại sao chứ? Tại sao ông trời lại bất công với mình như vậy? Tất cả đã kết thúc rồi sao? Tất cả là do mình đã tạo nguyệp à?"
Cậu bậc khóc nức nở trong vô vọng, mà cũng không biết mình đã ngất đi vì kiệt sức lúc nào cũng chả hay.

Bỗng trên đường phố giờ đây xuất hiện một cô gái.
Cô ấy đang đi thì chợp va vào một thứ gì đó.

Lúc đầu cô ta đưa mắt nhìn xuống dưới chân của mình thì chợp hoang mang mà la lớn:
"A....Đây là...Là gì vậy? Anh ta là?"
Cô trở nên hoảng sợ khi thấy một người đàn ông đang nằm ở dưới đất, ngay trước chân của mình.

Cô lúc này trở nên bối rối và hoang mang.

Cô giờ đây nhanh chóng lấy điện thoại trong túi của mình ra để gọi cho ai đó.
Một lát lâu thì có hai chiếc xe tới.

Đó chính là hai chiếc xe cứu thương, bọn họ lúc này nhanh như chớp đã đưa anh lên xe và đóng sầm cửa lại trong âm thanh ồn ào bàn tán của mọi thứ.

Anh được đưa đi cùng với cô.
Chiếc xe bệnh viện chạy trên đường.

Lúc này cũng đã đến được nơi nó cần đến, buớc xuống xe cô gái lúc nãy vô tình phát hiện ra anh đang gất ở đường với vẻ mặt lo lắng mà chạy theo anh vào bên trong bệnh viện với các y bác sĩ.
Cô lúc đó không ngừng hỏi về anh:
"Bác sĩ anh ấy như thế nào rồi? Anh ấy có bị làm sao không?"
Giờ là các bác sỹ đáp lại vội vã, rồi lập tức đưa anh ta vào trong phòng cấu cứu: "Chúng tôi vẫn chưa rõ nữa.

Xin cô vui lòng chờ ở đây.

Đợi khi nào mà có kết quả chúng tôi nhất định sẽ nói cho cô biết."
Cô gái đó với vẻ đầy hoang sơ mà ngồi bên ngồi ghế đá theo lời của bác sĩ mà chờ đợi anh.

Nhưng thực chất là cô ta đang mỉm cười.

Một nụ cười nham hiểm ẩn giấu đầy bí mật.
Cô ấy không là ai khác mà chính là Sở Nhi, cô đã quay trở lại rồi.

Với mục đích của bản thân cô nhất định sẽ trả thù anh và khiến anh phải rơi vào bước đường cùng như mình.

Giống hệt những gì anh đã gây ra cho cô.
Cô giờ đây đưa mắt nhìn vào bên,z thấy các bác sĩ đang sóc điện anh mà bậc cười đắc ý: "Bây giờ thì trò chơi giữa chúng ta sẽ chính thức bắt đầu.

Và anh phải trả giá cho những việc mình đã gây ra.
Tôi hứa là tôi sẽ không để anh sống yên ổn đâu.

Với lại thì chắc anh không biết được rằng tại sao điều tồi tệ này lại xảy ra với mình nhỉ?
Bởi vì tất cả đã nằm trong kế hoạch cá tôi rồi."
Cô giờ đây nhớ đến kẻ đã cướp đi người mà Nhược Lâm yêu.

Chính cô đã đưa tiền chỗ hắn ta và hâm dọ hắn nếu không làm những gì mình đã đưa ra thì sẽ khiến công ty hắn phá sản.

Thế là hắn ta đã đồng ý làm điều đó theo cô.
Với mục đích trở thành kẻ thứ ba cướp đi tình yêu của Nhược Lâm.

Và khiến anh phải tổn thương như thế.

Nghĩ đến đây cô bậc cười và nói tiếp: "Giờ thì kế hoạch thứ hai của tôi sẽ bắt đầu.

Anh sẽ được chứng khiến sự trở lại đầy quyền lực của Sở Nhi.

Chứ không phải là cô gái yếu đuối ngày nào...
Tôi sẽ khiến anh phải đau đớn vì tình yêu.

Tôi sẽ khiến anh mất tất cả trong sự nghiệp cơ đồ...Hahahhà bởi vì điều đó nó sẽ làm tôi hả dạ bởi cơn giận của mình trong bao năm qua.
Tôi hận anh..."
Cô giờ đây lúc này bậc cười thật lớn trong vô thức, rồi lại làm bộ mặt thảm thương kia.

Lúc này từ trong bác sĩ mở cửa bước ra cô lúc này lo lắng hỏi: "Người đàn ông đó sao rồi bác sĩ?"
Bác sĩ trả lời: "Người đàn ông đó không sao.

Và bây giờ cô hãy mau xuống bên dưới thanh toán cho anh ta đi."

Cô lúc này gật đầu với bác sĩ mà nhìn vào bên trong, giờ đây cô bước đi trên hành lang với ánh mắt sắc lạnh cùng nụ cười quỷ quyệt.

Cô bước xuống chỗ thanh toán.
Người ta giờ đây đưa cho cô một tờ giấy, rồi bọn họ hỏi tên cô:
"Cô vui lòng cung cấp thông tin của mình cho tôi."
Cô trả lời: "Sở Nhi, 24 tuổi, ở thành phố xxx..."
Lúc này ở bệnh viện đưa cho cô một tờ giấy bọn mỉm cười nhìn cô lấy trong túi ra một số tiền.

Cô đặc xuống bàn của họ.

Giờ đây bọn họ muốn thói tiền lại cho cô.

Nhưng cô lại bảo tôi bao cho đấy không cần thói.
Bọn họ nhìn số tiền còn dư mà bàn tán về cô.

Bọn họ không biết cô là ai mà tại sao lại vip đến như vậy nhưng rồi chả quan tâm.
Giờ đây cô bước đến phòng bệnh của Nhược Lâm mà mỉm cười cô đưa tay lên nắm lấy tay của rồi mở cửa ra, bước vào bên trong....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 39: 39: Bắt Đầu Kế Hoạch


Sở Nhi đưa mắt nhìn Nhược Lâm đang nằm trên giường, mà đưa tay chạm vào người của anh.

Cô lúc này bậc khóc, cảm xúc đang dần ùa về bởi những kỷ niệm đau buồn mà anh đã gây ra cho cô.

Nó lớn đến nỗi khiến cô không tài nào quên được.
Cô giờ đây nhếch môi: "Hưm..."
Cô đưa tay lên sờ vào bụng của mình mà nói trong sự hồi tưởng:
"Anh quả thật là một tên cầm thú.

Hưm không ai khác mà chính là anh.

Hứm...!Chính anh là người đã quỷ quại đi hạnh phúc của hai ta.

Chỉ vì muốn trả thù.

Mà anh đã nhẫn tâm cướp mất đi đứa con của hai chúng ta.
Tôi đã yêu anh thật lòng và có lẽ tôi sẽ tha thứ cho anh vì những điều mà đã gây ra cho tôi.

Nhưng còn đứa con của tôi và anh.

Anh đã nhẫn tâm g**t ch*t nó.

Vì điều đó tôi sẽ không tha thứ cho anh.

Tôi sẽ hận anh, tôi sẽ khiến anh phải trả giá cho những việc mình đã làm với đứa con trong bụng của tôi.

Hãy ở đó mà đợi đi.

Nhân quả báo ứng, sẽ không chừa một ai..."
Cô lặng nhìn nhìn anh đang nằm trên giường, những ký ức cứ liên tục ùa về trong đầu cô.
Cô suy nghĩ và hồi tưởng về chuyện sau khi mình quyết định giả vờ chết mà rời khỏi nơi này mãi mãi.
Trong vòng 3 năm qua cô luôn sống một cuộc sống cực khổ, hết lang lang chỗ này và chỗ kia ở nước ngoài với mục đích kiếm kế sinh nhai.

Và điều và nhất là cô muốn vì công việc mà mình có thể quên hết tất cả.
Quên đi những chuyện đau lòng đã xảy ra với mình, để trở thành một con người hoàn toàn mới.

Rồi may nó sao cô đã cat tin tại một công ty để làm chương trình quả cáo cho bọ.

Bởi vì bọn họ đã hứng thú với cô về ngoại hình và thần thái rất giống với một diễn viên.
Thế là cô bắt đầu lao vào con đường này và nhờ sự trợ giúp của bọn này, trong nhiều năm qua cô đã tham gia rất nhiều game xô và các cuộc thi.

Sau đó trở thành một người nổi tiếng.

Trở thành một đại minh tình như bây giờ.

Thời gian đó cô phải đấu tranh với nội tâm và sự đâu đớn đến tận cùng mới khiến cô mạnh mẽ và kiên cường như vậy.
Thế nên cô đã quyết định quay về, quyết định đối đầu với sự thật.

Quyết định không yếu đuối không nương tay không chịu thua một kẻ nào cả.

Cô nhất định sẽ trả thù, và lập nó thành một kế hoạch hoàn hảo để khiến tên phản bội và khiến cô rơi vào bước đường cùng này phải đau đớn.
Sau đó cô đã tìm được nơi ở của anh ta, tìm được công ty của anh ta.

Và biết được rằng anh ta vẫn còn có một tên người yêu.

Và hắn ta cũng là một tên đồng tính như anh.

Và bọn họ đang lợi dụng nhau.

Với lại cô cũng biết rằng Sở Bạch tên tình nhân của hắn đang có mẹ bị bệnh và cần khẩu thuật khắp.

Bởi vì cô thường xuyên qua thăm bà ấy bởi hai người là họ hàng với nhau.

Nhanh cơ hội đó cô đã khiến công ty của hắn ta phá sản, khiến hắn rơi vào bước đường cùng mà trở thành một con đ* suốt ngay đi khách với monh muốn rằng mình sẽ có một số tiền ít ỏi để lo cho gia đình.
Và cô đã sắp xếp việc này sắp xếp việc cho anh gặp họ và xảy ra mau thuẫn để cô có cơ hội tiếp cận anh.

Nghĩ đến đây cô bậc cười thật lớn z cô thở dài: "Bây giờ thì nhân quả đã tới.

Sự trả giá sẽ là vô hạng và anh đừng mong sẽ thoát được nó.

Bởi vì tôi chính là hiện thân của ác quỷ.

Hiện thân của sự quỷ diệt.

Tôi sẽ khiến anh phải đau hơn tôi gấp bội amh hiểu chưa?"
Nước mắt lại lăn dài trên má cô mang theo sự đau khổ đến tận cùng.

Giờ đây cô đưa tay lên lâu đi nước mắt mà bậc cười thật lớn cô nói:
"Tại sao mày lại khóc chứ? Không phải kẻ trả giá là hắn sao? Vì vậy những giọt nước mắt này sẽ là thứ dành cho hắn.

Hắn ta phải đau đớn nằm dưới chân mình.

Lúc đó mình sẽ cảm thấy rất là hả lòng hả dạ....Hưm Hưm Hưm Hừm..."
Cô bậc cười thật lớn, rồi đưa tay lấy cái ghế.

Cô kéo đến chỗ của anh sau đó ngồi xuống giờ đây cô đưa tay mình nắm lấy tay của anh cô bấu chặt lấy nó khiến tay anh bị lủng lỗ mà máu chảy ra:
"Giờ đây anh hãy mau tỉnh dậy đi.

Hãy khiếp sợ đi khi nhìn thấy tôi.

Bởi gì tôi Sở Nhi đã quay lại rồi đây....Háhahahha....
Để rồi xem trong trò chơi này.

Ai là sẽ là kẻ thua cuộc.

Bị hành hạ trong trò chơi quyết liệt này.

Tên bẩn thỉu đáng chết....HứmHumHum..."
Anh giờ đây bị tay của cơ bấu mà dường như đã có cảm giác đau, anh lúc này vùng vẫy mà không ngừng gọi tên của kẻ đã làm tổn thương mình: "Sở Bạch...Sở Bạch...Cậu đừng bỏ tôi.

Sở Bạch...Sở Bạch..."
Sở Nhi nghe những lời này mà cảm thấy vô cùng thích thú cô nói:
"Hahahahha Giờ đây nhìn anh chẳng khác gì một si tình cả.

Nhưng mà cuộc tình đó đã tan vỡ thật rồi.

Mà thay vào là một kế hoạch khác để xem kế hoạch này sẽ quỷ quại anh như thế nào háhahahhahà....".
 
Back
Top Bottom