Ngôn Tình Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 60: 60: Quyển 2 - Chương 20


Sau khi kết hôn với ông bà đã có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc, lúc nào cũng vậy khi đi làm về ông điều mua cho bà một món quà bất ngờ điều này làm bà rất là vui.

Và rồi ông đã phụ bà dọn cơm và ăn uống cùng nhau, hai đứa nói cười đầy hạnh phúc rồi rửa chén cùng nhau sau khi ăn.

Đây phải gọi là một gia đình đầm ấm hạnh phúc.
Mặc dù là cô luôn cảm thấy rất buồn vì mẹ chồng của cô lúc nào cũng vậy, bà luôn nói nặng nói nhẹ cô làm cho cô tổn thương thậm chí là đánh cô nữa.

Nhưng mà điều đó đối với cơ là không sao cả.

Bởi vì cô cũng đã quen rồi..
Cho đến một ngày nọ cô cảm thấy cơ thể của mình có rất nhiều biểu hiện kỳ lạ, và điều mà cô quan tâm nhất đó là việc mình luôn dị ứng với mùi cá điều này làm cô rất khó chịu và nôn nửa.
Điều này đã làm mẹ cô liên tưởng rằng có lẽ là cô đã mang thai, giờ đây cô bắt đầu được mẹ mình và chồng đưa đi đến gặp bác sĩ.

Cô giờ được đưa vào phòng để cho bác sĩ khám.

Ông đã dùng đồ nội sôi mà kiểm tra cơ thể cô sau đó biết được rằng cô đã mang thai.

Giờ là ông bắt đầu ra khỏi phòng cánh cửa khép lại mà ngay lập tức nói cho cả gia đình cô biết.
"Bác sĩ ông khám thế nào rồi? Tại sao con dâu tôi lại nôn nửa thế kia?"
Anh ta gửi vẻ mỉm cười đáp: "Chúng mừng con dâu của chị đã mang thai..."
Nghe đến đây hai mẹ con họ mừng rỡ vô cùng và vào bên trong thăm cô.

Bà giờ đây tính khí không còn nóng nảy nữa mà nhẹ nhàng ngồi cạnh cô, bà đưa tay vuốt đầu cô và nói: "Con có thai rồi.

Vậy thì từ hôm nay con sẽ không phải làm việc nhà nữa nghe rõ chưa? Mà phải tịnh dưỡng nhiều vào đấy..."
Cô nghe đến đây mà cảm thấy có một niềm vui khó tả.

Bởi vì từ trước đến giờ mẹ chồng chưa từng đối xử tốt với mình như vậy.

Cô giờ với khuôn mặt nhợt nhạt hóc hát lên tiếng cảm ơn mẹ chồng.

Bà ta nói không có gì và lấy một lon yến cho cô uống.
Sau khi uống xông cô đã nằm xuống và nghĩ ngơi.

Giờ đây với đứa bé trong bụng cô như là có thêm một niềm hạnh phúc và sự may mắn khi được làm mẹ, và cuốn mọi người trong gia đình quan tâm chăm sóc nhiều hơn cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc đến khó tả.

Sau một ngày trôi qua giờ đây cô cũng đã xuất hiện cô trở lại căn nhà thân yêu của mình và chồng, cô đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh.

Cây cỏ mới đó không có cô chăm sóc nó đã bị người hầu bỏ héo và chết dần cô giờ đây có chút hoảng loạn.

Bởi vì cô xem những cái cây này như là bạn của mình mà tiến đến đó định tưới nó thì đã bị mẹ cô ngăn lại.
Bà nhìn cô đang cầm cái đồ bom nước để đi đến chỗ của vòi nước mà hỏi: "Này con đang làm gì vậy?"
Cô nhìn bà ta với vẻ mặt có phần đáng sợ và tức giận giờ cô ấp úng nói: "Con...Con thấy mấy cái cây của mình héo nên là muốn tươi nó ạ..."

Bà nghe như vậy mà dần bước đến với sắc mặt nghiêm nghị, giờ đây cô vô cùng lo lắng không biết phải làm sao.

Bởi vì với sắc mặt thế kia chắc chắn sẽ có chuyện không hay xảy ra với cô.

Nhưng rồi bà chỉ bảo cô hãy đưa cái bình đó cho mình chứ chả làm gì cô cả.
Cô chốc lát thở phào nhẹ nhõm giờ đây bà ta nhẹ nhàng nói: "Nào con hãy vào trong đi.

Cứ để những cái cây này ta tưới hộ con là được.

Bởi vì con đang mang thai nên không thể làm việc nặng.

Cô mỉm cười và lên tiếng cảm ơn mẹ sau đó đưa mắt nhìn bà đang cầm cái vòi mà tưới những cái cây kia cô mỉm cười mà cảm thấy thật hạnh phúc.

Sau đó cô tiến đến chỗ của chồng mình và được anh dìu đi vào trong nhà.

Trong khi ánh của cô nhìn người mà ra chồng mà bối rối như không thể tin được rốt cuộc đây là sự thật bay mơ.

Bởi vì bà không bao giờ tốt với cô như vậy cả.

Nhưng rồi cũng thở phào cho qua bởi vì đây là một điều may mắn và hạnh phúc với cô.

Cô bước vào bên trong nhà giờ đây cô ngồi trên giường còn chồng cô thì bảo cô hãy đợi ở đây anh sẽ xuống dưới bếp lấy sữa lên cho cô uống.

Cô giờ đây gật đầu và nhìn anh rời đi một lát sau anh đã mang sữa lên cho cô.

Cô lúc này bắt đầu uống sữa kia sau đó đưa ly cô cho anh nói cảm ơn anh rất nhiều.

Bởi vì anh đã mang lại một cuộc sống đầy hạnh phúc cho cô.
Anh minh nói rằng đây chính là ý trời đã mang hai người đến với nhau và giúp hai ta có một hôn nhân trọn vẹn đầy hạnh phúc.

Chốc lát anh đã hôn lên má của cô, giờ đây hai người ôm chầm lấy nhau trong sự hạnh phúc.

Từ bên ngoài bà mẹ chồng nhìn thấy việc này mà mỉm cười bởi vì giờ đây bà mới nhận ra thì ra cả thời gian qua bà đã quá khắc khe với con dâu và giờ cần phải sửa đổi bởi vì cô đang mang thai cháu bà.

Và giờ bọn họ cũng đã có một gia đình đầy hạnh phúc....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 61: 61: Quyển 2 - Chương 21


Đã trôi qua 3 tháng giờ đây cô được gia đình chồng mình đưa vào bệnh viện khám.

Bọn họ đã chờ bên ngoài, giờ đây bác sĩ đã đi ra, bà ấy đưa mắt nhìn mọi người.

Mọi người với sắc mặt háo hức, giờ đây bà mẹ chồng liền tiến đến hỏi bác sĩ:
"Sao rồi bác sĩ? Đứa bé trong bụng của con dâu tôi là nam hay nữ?"
Trong sự mong chờ của mọi người vị bác sĩ mỉm cười trả lời: "Vâng đứa bé là nữ ạ."
Bà nghe đến đây mà sắc mặt đã có chút tức giận giờ đây bà cắn răng mà nói lớn: "Gì chứ là nữ sao?"
Vị bác sĩ cũng gật đầu mà rời đi.

Giờ đây sắc mặt của người chồng vô cùng lo lắng, bởi vì anh biết rằng mẹ mình không ưa con gái, và ngay cả anh cũng vậy.

Như thế chỉ còn một cách đó là phải bảo vệ mình bỏ cái thai.
Giờ đây cả hai mẹ con bước vào bên trong, mà đưa mắt nhìn con dâu vừa mới siêu âm xông vẫn đang nằm trên giường.

Bà giờ đây tiến lại gần nói:
"Cứ tưởng như nào chứ? Thì ra tôi nuôi cô suốt bao nhiêu tháng qua.

Cứ tưởng cô sẽ cho tôi một đứa cháu đít tôn để nối dõi.

Ai ngờ lại là một con vịt trời sẽ ăn ám và bay đi mất..."
Cô nghe đến đây mà cảm thấy rất khó hiểu giờ đây cô lên tiếng hỏi mẹ chồng: "Mẹ rốt cuộc mẹ đang nói gì vậy?"
Bà ta nhếch môi cười đầy khinh bỉ nói:
"Tôi nói gì sao? Cô đừng ở đó mà giả vờ không hiểu.

Nếu cô thật sự không hiểu thì để tôi nói lại cho cô nghe.

Nhà tôi chỉ muốn có cháu trai nối dõi, chứ chả muốn có một đứa con gái ăn bám rồi bay đi như một con vịt trời.

Cô quả thật là một kẻ ăn hại..."
Cô nghe đến đây mà im lặng nước mắt bắt đầu rơi trên đôi má cô suy nghĩ: "Thì ra là má trọng nam khinh nữ nên mới như vậy.

Nhưng giờ mình phải làm sao đây? Bởi vì đây là sự thật cần phải chấp nhận..."
Cô đang suy nghĩ thì tiếng của mẹ chồng đã vang lên, giọng bà ta đang đá gắt giỏng mang theo sự nghiêm nghị nói: "Giờ cô hãy bỏ cái thai đó đi.

Thì chúng ta đều bắt đầu lại một cuộc sống như thường.

Còn không cô đừng trách...Gia đình chồng sao quá gắt khe..."
Cô nghe đến đây mà như tin xét đánh ngang tai, cô không ngờ là mẹ chồng mình lại tàn nhẫn đến như vậy giờ đây cô nói: "Gì chứ? Bỏ đi đứa con của con sao? Nhưng điều này là không thể.

Bởi vì đây là đứa con đầu lòng của con.

Con không thể nhẫn tâm vứt bỏ nó được."
Bà ta giờ đây bậc cười nói trong sự tức giận:
"Được lắm nếu muốn thì cô hãy dữ đứa con đó đi.

Nhưng tôi nói cho cô biết là cô nhất định phải trả giá cho việc này.

Vì vậy sau này đừng hỏi sao nhà họ Sở tôi lại khó..."
Giờ cô đưa mắt nhìn sang chồng mình với ánh mắt như muốn bảo rằng anh năn nỉ mẹ hộ em.

Nhưng cậu chỉ im lặng nhìn bà rời đi.

Sau một lát chồng của cô cũng đã ngồi xuống, giờ đây anh bắt đầu lên tiếng khuyên nhủ cô: "Tốt nhất là em nên bỏ cái thai này đi.

Bởi vì nếu không có nó thì chúng ta sẽ vẫn còn cơ hội có đứa khác mà.

Cớ gì em lại làm mẹ tức giận như vậy chứ? Lúc đó thì gia đình chúng ta sẽ không yên ấm đâu..."
Cô mặc kệ những lời nói của chồng mình mà giờ đây trả lời: "Có phải anh cũng như mẹ là không muốn có con gái phải không? Nhưng đối với em thì con nào thì cũng là con.

Vì vậy em sẽ không bao giờ bỏ đứa con của mình.

Vì vậy hai người đừng ép em nữa.

Nếu không được thì em sẽ tự mình nuôi dưỡng nó chứ chả cần ai quan tâm.

Cho dù cuộc sống sau này có thế nào đi chăng nữa thì.

Em vẫn nhất định sẽ nuôi dạy con em nên người...Rồi lúc đó mọi người sẽ nhận ra con nào thì cũng là con."
Chồng cô nghe đến đây mà thở dài giờ đây anh nói với cô: "Ừm thật sự anh không thích con gái thiệt nên anh không thể ngăn lại việc này.

Mà ngược lại anh sẽ để em tự xử chuyện này nhé."
Nói rồi giờ đây anh lạnh lùng đứng dậy, anh bước tới cánh cửa và mở cửa ra anh nói: "Em hãy cố gắng suy nghĩ kỹ lại nhé.

Bởi vì đây là sẽ quyết định đưa em đến hạnh phúc hay không đấy..."

Anh bước qua cánh cửa và bắt đầu rời đi.

Trong khi cô thì vẫn đang nhìn chăm chăm về phía của mà cảm thấy thất vọng vô cùng.
Giờ đây cô chỉ có thể chìm vào trong sự bất lực và lo lắng không biết phải làm sao, nhưng rồi đã cố gắng giữ lấy bình tĩnh.

Cô đưa tay lên bụng của mình và nói: "Con à con hãy yên tâm.

Mẹ sẽ không để ai làm hại đến con đâu.

Mình sẽ một mình nuôi dưỡng và chăm sóc con vì vậy con đừng sợ nha."
Cô lúc này mỉm cười đầy hạnh phúc trong niềm vui của một người mẹ.

Nhưng ngược lại bà mẹ chồng đang đứng ở một nơi khác với ánh mắt đầy nham hiểm nhìn cô nói: "Tạo nhất định sẽ không để cho mày xin gia cái loại vịt trời để ăn bám nhà họ Sở bọn tao đâu.

Mày hãy chờ đi rồi tao sẽ cho mày thấy.

Cái loại vịt trời đó sẽ không được xin ra hhahahahà...".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 62: 62: Quyển 2 - Chương 22


Từ ngày mà từ bệnh viện trở về mẹ cô đã không còn đối đãi tốt với cô như lúc trước nữa.

Mà bà lúc nào cũng vậy, bà luôn bắt cô phải làm việc từ đầu đến đuôi trong căn nhà này.
Cô đang ngồi trong phòng với mũi kim đã xỏ chỉ, nó đang được ghâm vào quần áo để may, thì giờ đây giọng nói của mẹ chồng cô vang lên điều này khiến cô dựt mình mà làm kim đâm vào tay, khiến nó chảy máu.
Cô la lên một tiếng đau đớn rồi cũng mặc kệ mà đưa tay vào miệng m*t cho nó đỡ đau, bởi việc mà cô cần làm hiện giờ đó chính là chạy xuống chỗ của mẹ chồng xem thử bà ấy đang gọi mình có việc gì? Không thì một lát cô không ăn chửi từ bã mới là chuyện lạ.
Giờ đây cô cũng đã chạy xuống vừa nhìn thấy cô bà ta quát lớn đầy tức giận như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy: "Tao kêu mà sao giờ này mày mới xuống hả? Bộ mày có bị điếc không con kia? Hay mày khinh bỉ tao, xem tao chả ra gì hả?"
Cô giờ đây với giọng nói đầy lo lắng nói:
"Không phải.

Con vừa nghe là chạy xuống liền mà.

Chứ nào đâu dám..."
Bà ta giờ đây "Hưm" một cái và nói:
"Mày biết điều như vậy là tốt.

Giờ thì hãy mau ngồi xuống đây mà giặc hết đống đồ đó cho ta."

Cô giờ im lặng mà bắt đầu ngồi xuống giặt.

Bỗng chốc cô cảm thấy rất uất ức mà lãm nhảm nói:
"Hôm nay mẹ lại phải giặt đồ nữa rồi con yêu.

Đúng thật là mệt chết đi được."
Cô đang than thở với đứa còn trong bụng của mình thì giờ đây bà mẹ của cô đã có cớ để hành hạ cô.

Bà ta giờ đây đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn cô mà gằng giọng nói: "Mày vừa lãm nhảm cái gì hả? Có phải mày đang chửi tao không? Cái đứa con dâu mất dạy?"
Cô giờ đây bắt đầu giải thích:
"Không có...!Không con không có chửi mẹ ạ.

Mẹ hình như hiểu lầm con rồi."
Bà ta vẫn là mặc kệ cho cô nói gì đi chăng nữa thì đã nhào vào nắm lấy tóc của cô, bà bắt đầu vung tay lên tát cô: "Mày đúng là một đứa mất dạy, hư hỏng.

Mày dám xem tao không ra gì sao? Vậy hôm nay tao sẽ cho mày biết tay..."
Bà ta dựt tóc và tát cô mặc kệ cho cô vùng vẫy trong vô vọng mà cầu xin: "Dừng lại dừng lại đi mà mẹ...Con xin mẹ đấy thả con ra...A đau quá..."
Bà ta càng thấy con dâu rào thét trong sự đau đớn thì lại càng thích thú mà ta suy nghĩ:
"Hưm mày cứ kêu la đi con cho này.

Bởi vì những đứa không nghe lời tao thì nhất định sẽ nhận lấy kết quả như vậy và mày là một đứa điểm hình...Giờ thì chết mẹ mày đi..."
Nói rồi bà ta đẩy cô may sao cô chỉ bị va đập đầu vào tường, điều này đã khiến đầu cô bị thương mà rỉ máu.

Nhưng cái thai trong bụng thì vẫn không sao.

Giờ đây cô thở dài mà dần ngồi ngục xuống dưới đất cô đưa mắt nhìn mẹ chồng mình mà vang xin một cách tha thiết nhất: "Mẹ đừng làm như vậy mà.

Con cầu xin mẹ đừng làm hại tới đứa con vẫn còn đang trong bụng của con được chứ?"
Bà ta giờ đây lạnh lùng mỉm cười đáp:
"Gì tại sao tao lại phải bỏ qua cho mày.

Trong khi mày là một đứa con dâu nhưng lại chả nghe lời mẹ chồng.

Với lại nếu như không có tao và con trai tao thì mày hiện tại vẫn là một con nhỏ nghèo hèn kiết xác ở ngoài kia làm ăn mày kìa mày nghe rõ chưa?"
Cô giờ bậc khóc và nói:
"Con biết thân phận của mình thì thất kém thật.

Nhưng mà dù gì con cũng đã mang thai con của con trai mẹ mà.

Tại sao mẹ lại tàn nhẫn độc ác đến như vậy.

Nếu như thế mẹ có còn là con người không? Có lương tâm không? Ngay cả cháu ruột của mình mà mẹ cũng không tha, chỉ vì trọng nam khinh nữ hay sao?"
Bà ta giờ đây bậc cười rồi trả mình:
"Phải tao không thích con gái thì sao? Và tao muốn mày bỏ nó đó.

Còn không thì mày phải chịu cực hình như bây giờ.
Và tao thích con trai đấy thì sao? không phải tốt cho mày à? Bởi vì nếu mày xin con trai của cho để nối dõi cái nhà này.

Thì có lẽ mọi chuyện đã không những thế này nên có trách thì mày hãy tự trách bản thân mình đi."
Bởi vì người khác đã tự vạch ra cho mình một hướng đi đúng đắn nhưng lại không chịu đi, mà lại muốn đi trên con đường của mình.

Vậy đây chính là thành quả mà mày đạt lại được đó.

Mày thỏa mãn chưa?"
Cô nhìn bà cứ như một con ác quỷ mà hoảng sợ tột cùng giờ đây cô nói: "Hưm bà con độc ác hơn cả một con quỷ nữa.

Rồi bà cũng phải trả giá cho những việc mà mình đã làm thôi."
Bà mẹ chồng nhìn cô mà quát lớn:
"Ồ mày được lắm mày còn dám ở đó mà lên mặt dạy đời trách móc tao nữa sao? Con này mày được lắm.

Rồi mày sẽ biết tay tao..."
Nói rồi bà lại lôi cô lên một lần nữa.

Giờ đây ánh mắt hai người nhìn nhau đầy ám khí.

Giống như giữa hai người sắp bắt đầu một cuộc nội chiến vậy..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 63: 63: Quyển 2 - Chương 23


Cô giờ đây đã không nhịn được bà mẹ chồng này nữa rồi.

Chốc lát cô đã nổi điên sau cuộc hành hạ của mẹ chồng cô xô bà ta ra khiến bà ta té ngã xuống dưới đất.

Giờ đây ánh mắt cô nhìn bà ta trong sự sợ hãi mà nói:
"Mẹ con xin lỗi...Con không cố ý ạ..."
Bà đưa ánh mắt đầy tức giận của mình nhìn cô mà quát lớn mà đứng dậy hùng hổ tiếng đến chỗ của cô:
"Mày không cố ý.

Không cố ý sao?"
Nói rồi bà ta đã tát vào mặt cô một cái hai cái và ba cái cô đau đớn mà kêu lên trong sự bất lực.

Lúc này bản tính phòng vệ của cô lại trôi dậy cô đã cố gắng nắm lấy ta bà ta rồi dữ chặt.
Bà ta vùng vẫy để cô thả tay mình ra thì giờ đây cô đã bị ả ta hất ngã vào tường, cả người cô va vào tường giờ đây cô bắt đầu ngồi xuống dưới đất.

Mà cảm thấy bụng của mình rất đau cô đưa tay ôm bụng của mình lại mà bắt đầu kêu rào trong sự đau đớn như đã có chuyện gì đó xảy ra.
"A...Đau quá đau quá đi...A..."
Bà có phần hoang mang không biết rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra, bà cứ sợ rằng cô bị mình làm gì đó nên mới đau đớn như vậy và sẽ chết.

Nhưng rồi bà đã phát hiện ra một vũng máu đang chảy ra từ chỗ cô ngồi.

Giờ đây bà đã mỉm cười đầy thỏa mãn và nói:
"Cứ tưởng cô bị gì làm tôi sợ gần chết.

Nhưng ai ngờ là xảy thai sao? Vậy thì tôi không cần lo lắng nữa rồi.

Bởi vì đây là việc mà tôi cần và hơn hết cô cũng chả bị làm sao cả Hahahha..."
Cô nhìn chăm chăm bà trong sự câm hận cô không ngờ bà lại là một người mẹ vừa độc ác vừa nhận tâm như vậy cô ôm chặt lấy bụng của mình mà rào thét chửi bà ta: "Bà quả thật là một kẻ khốn nạn mà.

Tại sao bà lại độc ác và tàn nhẫn như vậy hả? Bà làm như vậy bộ không cảm thấy hối hận hay cắn dứt lương tâm sao? Rồi một ngày bà cũng phải trả giá mà thôi..."
Bà ta bậc cười và đáp lại: "Trả giá? Trả giá gì chứ? Tôi sẽ đợi ngày đó.

Nhưng mà cô có nhìn thấy không? Ông trời đã giúp tôi nên cô mới xảy thai như vậy đó.

Nên cô đừng ở đó mà trách tôi mà hãy tránh ông trời đấy..."
Bà ta bậc cười trong sự đắc ý mà lúc này quay lưng mở cửa, sau đó bước ra khỏi cửa để rời đi.

Mặc kệ cô đau đớn rào hét trong bất lực vì đang xảy thai.

Giờ đây cô với thân hình tàn tụa máu đã nhuộm cả quần áo cô bắt đầu bỏ lếch mà không ngừng kêu la với mục đích tìm người giúp đỡ nhưng chỉ có thể bất lực.

Sau một hồi cô đã kiệt sức và bất tỉnh.

Cô nằm trong vũng máu đỏ kia, không gian giờ đây im lặng đến đáng sợ.

Giờ đây cánh cửa phòng đột nhiên mở ra bước vào là chồng cô anh ta với sắc mặt đầy lo lắng mà nhìn cô đang nằm dưới sàn nhà.

Anh giờ đây chạy đến ôm cô và hỏi: "Vợ em bị sao vậy? Mau tỉnh lại đi đừng làm anh sợ mà..."
Giờ đây tiếng cánh cửa bắt đầu mở ra từ bên ngoài mẹ của anh bước vào bên trong, anh đưa mắt nhìn mẹ mình mà quát lớn hỏi: "Mẹ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra thế này? Có phải là mẹ đã làm hại cô ấy ra nông nỗi này phải không?"
Bà ta giờ đây tỏ vẻ thương hại bà ta bắt đầu nói:
"Thật ra thì mẹ và vợ con có một chút mẫu thuẫn nên đã xảy ra sơ xác và rồi mẹ tức giận quá đã đẩy cô ta xuống đất như cái cách mà cô ta đẩy mẹ.

Nhưng mà mẹ thật sự không biết là cô ấy đã xảy thai.

Bởi vì cảnh tượng lúc đó không phải như này!"
Bà giờ đây đã khóc cậu nhìn bà đang diễn xuất trước mặt mình mà không biết phải giải thích việc này ra sao? Giờ đây cậu thở dài trong sự bất lực mà ôm chầm lấy cô đưa ra xe, rồi cả nhà ba người bước vào bên trong xe chiếc xe bắt đầu khởi động rồi rời đi.

Trên xe bà nhìn sắc mặt lo lắng của con trai mình và con dâu vẫn còn đang bất tỉnh mà nói:
"Hưm rồi cô sẽ không dữ được cái thai đó đâu.

Bởi vì nó đã không còn nữa rồi."
Chiếc xe giờ đây cũng đã đến bệnh viện giờ đây bọn họ nâng băng chuyền của cô xuống mà đưa vào trong bệnh viện để kiểm tra.

Bọn họ đang đứng ở bên ngoài giờ đây cậu với cảm giác bồn chồn lo lắng mà cầu trời cầu Phật làm ơn đừng có chuyện gì xảy ra với vợ mình.
Sau một lúc cuối cùng cũng đã có kết quả bác sĩ giờ đây từ trong phòng bên bác sĩ mới cửa ra vừa nhìn thấy bác sĩ anh đã vội hỏi bác sĩ rằng vợ mình và đứa con trong bụng cô có bị làm sao không? Ông đưa mắt nhìn cậu trong sự buồn bã mà đáp lại rằng: "Vợ cậu đã xảy thai và có lẽ sẽ không bao giờ mang thai được nữa.

Nhưng cô ấy thì không sao rồi.

Giờ thì người nhà có thể vào thăm bệnh nhân được rồi..."
Nói rồi bác sĩ rời đi còn anh thì với khung mặt hoang mang đứng bất động một lát lâu mà cũng vào bên trong để thăm vợ mình..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 64: 64: Quyển 2 - Chương 24


Mẹ chồng và chồng cô giờ đây bước vào trong phòng bệnh của cô, người chồng thì tỏ ra vẻ đầy lo lắng anh nhìn chăm chăm cô một lát sau đó ngồi xuống bên cạnh cô.

Còn mẹ chồng cô thì nhếch môi nở một nụ cười đầy thỏa mãn bởi vì bà ta đã thành công trong việc làm cô mất đi đứa con.

Và không những vậy cô còn không thể nào có con được nữa và đó là cơ hội bà sẽ kiếm cho đứa con trai mình một cô vợ tốt hơn và không phải gặp cô người mà bà cảm thấy gai mắt và ghét bỏ.
Cô ngồi trên giường với sắc mặt nhợt nhạt khung mặt bơ phờ mà nước mắt vẫn còn đọng lại trên khóe mi.

Anh lúc này an ủi cô: "Em đừng buồn nữa được chứ? Bởi vì em buồn bã như vậy cũng chả có tác dụng gì đâu.

Bởi vì con của hai ta đã không còn trên đời.

Vì vậy em đừng buồn bã như vậy mà sống một cuộc sống mới.

Lúc đó chúng ta rồi lại sẽ có một gia đình hạnh phúc ha?"
Cô nghe đến đây mà nhếch môi cười một nụ cười khinh bỉ, giờ đây cô đưa mắt nhìn hai mẹ con anh và quát lớn trong sự tức giận cùng ánh mắt đầy câm hận: "Anh nói dễ nghe nhỉ? Mất rồi thì có thể làm lại được sao? Nhưng không tôi nghĩ là tất cả đã kết thúc.

Bởi vì anh đã nhẫn tâm vứt bỏ đứa con đầu lòng của mình khi biết nó là con gái.

Vậy thì liệu anh có làm điều tương tự một lần nữa hay không?"
Anh giờ im lặng trong sự bối rối mà đưa tay lên chạm vào vai cô anh nói: "Anh xin lỗi anh biết lỗi rồi em làm ơn cho anh một cơ hội cuối được không? Anh hứa chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra thêm một lần nữa...Anh cầu xin em đó..."
Cô giờ đáp lại câu nói đó của anh:
"Cơ hội sao? Làm gì còn cơ hội nữa.

Bởi vì con tôi đã bị chính tay mẹ anh g**t ch*t.

Và giờ tôi không còn mang thai được nữa rồi.

Vì chả làm gì còn cơ hội nào mà để cho anh chuột lỗi chứ?"
Anh giờ đây với khuôn mặt ngơ ngác đưa mắt nhìn mẹ của mình và bắt đầu quát lớn anh hỏi:
"Chuyện này là sao? Rốt cuộc mẹ đã làm gì nên khiến cô ấy xảy thai phải không?"
Tất cả mọi nghi ngờ giờ đây đã đổ dồn về mẹ chồng bà ta với sắc mặt hoang mang ấp úng không biết phải trả lời như thế nào: "Mẹ...Mẹ thật ra thì..."
Không để cho bà ta trả lời giờ đây cô liền lên tiếng đáp: "Phải bà ta ấp úng như vậy là không thể trả lời được đó.

Bởi vì chính bà ta là người đã đánh đập hành hạ em như một con ở trong vài tháng qua.

Mặc dù bà ta biết em có thai nhưng bà ta vẫn mặc kệ và nói rằng con gái thì cô hãy tự mình mà nuôi đi và nếu cô muốn dữ nó và muốn nó có một cuộc sống tốt hơn có cha và mẹ đàng hoàng thì cô buộc phải ở lại đây làm như một con ở...!

Và vì em muốn con mình có một cuộc sống tốt hơn và như bao nhiêu người khác em đã cố gắng nhẫn nhịn kiên trì làm theo ý bà ta để rồi sao chứ? Bà ta đã nhẫn tâm làm em xây thai khi hành hạ và xô ngã em xuống đất trong ngày hôm nay..."
Anh nghe đến đây mà sắc mặt đã thay đổi anh đưa mắt nhìn chăm chăm mẹ mình mà quát lớn: "Mẹ nói đi có thật là như những gì cô ấy đã kể là mẹ làm cô ấy xảy thai và hành hạ cô ấy không?"
Bà ta giờ đây ấp úng trả lời: "Thật ra thì mẹ có nhờ vả nó thật nhưng mà nó không làm được nên mẹ đã tức giận chửi nó và thậm chí là có một chút xích mít đánh nó.

Rồi mẹ vô tình xô ngã rồi làm cho nó xảy thai.

Và đây chỉ là sự vô tình mà thôi chứ mẹ chả cố ý vì vậy con đừng trách mẹ nhé..."
Anh giờ đây bắt đầu rơi vào tình trạng khó xử và đứng yên bất động không biết phải làm gì.

Thì giờ đây cô đã lên tiếng: "Được rồi giờ thì tôi sẽ cho anh một cơ hội.

Nhưng mà anh phải đồng ý làm theo điều kiện của tôi.

Còn không thì dường ai nấy đi đi...!Và anh chọn cái nào?"
Anh nghe đến đây mà vui mừng bởi vì cô đã cho anh một cơ hội giờ đây anh bắt đầu nói: "Đương nhiên là anh muốn ở bên cạnh em rồi.

Nhưng mà rốt cuộc điều khiện của em là gì?"
Cô giờ đây nhìn bà mẹ chồng mà nói:.

"Điều kiện là em không muốn thấy mặt bà ta nữa và bà ta phải sống riêng chứ không được ở chung với vợ chồng hai ta...Còn không thì ly hôn đi..."
Cô giờ nhìn bà và nói tiếp: "Bà đã lấy đi đứa con của tôi và khiến nó xa cách mẹ.

Vì vậy tôi cũng sẽ lấy đi đứa con trai của bà để nó xa cách bà để bà phải nếm trải nỗi đau khi không có con bên cạnh..."
Anh giờ đây rơi vào trong sự bối rối không biết phải làm sao, bởi vì nếu anh bỏ mẹ mình thì sẽ được gọi là bất hiếu.

Nhưng anh lại cảm thấy vô cùng có lỗi với vợ mình.

Anh giờ đứng bất động trong sự khó xử....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 65: 65: Quyển 2 - Chương 25


Sau một hồi suy nghĩ anh đã quyết định chọn vợ mình.

Bà mẹ nhìn anh trong sự tức giận mà lớn tiếng quát:
"Cái gì con chọn cô a mà không chọn mẹ sao? Sao con lại làm như vậy chứ? Bộ con bị con hồ ly này mê hoặc đến phát điên rồi sao? Với lại con đừng quên mẹ mình là mẹ của con và mẹ chính là người đã khiến con có được tất cả như bây giờ..."
Nước mắt của anh tuôn rơi anh đến chỗ của bà mà quỳ xuống nói: "Con xin mẹ hãy tha thứ cho sự bất hiếu này của con.

Nhưng không còn cách nào khác ngoài việc này.

Bởi vì con cần cô ấy...Bởi vì cô ấy là vợ con và sẽ là người đi với con suốt cả đoạn đường đời.
Còn mẹ thì không như vậy.

Và hơn hết mẹ đã độc ác đến mức g**t ch*t đứa cháu ngoại của mình.

Nên con quyết định sẽ không chọn mẹ..."
Bà tức giận đưa tay kéo cậu lên và tát vào mặt cậu một cái.

Cậu sững sờ nhìn bà bà nói:
"Mày được lắm nếu như mày đã không xem bà già này là mẹ mày mà phủ phàng như vậy vì một con đàn bà thì tao cũng chả bận tâm đến mày nữa.

Và giờ đây cả hai ta sẽ không còn là mẹ con nữa..."
Cậu giờ đây đưa tay ôm mặt mình vì bị ăn một cái tát rất mạnh chốc lát mặt của cậu đã dần sưng tấy lên.

Cậu nghẹn ngào nói: "Được nếu như mẹ đã muốn như vậy thì con sẽ không cần một thứ gì của mẹ nữa.

Kể từ đây chúng ta sẽ trở thành người xa lạ và con sẽ rời khỏi công ty của mẹ cũng như không bao giờ quay lại căn mà của mẹ nữa..."
Bà nghe đến đây mà hoang mang lo lắng bà cũng chỉ biết bất lực mà không biết phải làm sao.

Rồi cậu ấy đã nắm lấy tay của bà cậu lôi bà ra khỏi phòng, cậu mở cửa phòng và tống cậu ra ngoài cậu nói:
"Kể từ nay tất cả mọi thứ giữa hai chúng ta đã kết thúc và tôi và bà cũng chả còn là mẹ con hay gì của nhau nữa...!Vì vậy hãy cút khỏi đây đi tôi chả muốn nhìn thấy mặt bà nữa...Kẻ đã g**t ch*t con của tôi.

Cũng chính là cháu của bà.

Bà chả khác gì một con thú dữ..."
Bà nghe đến đây mà cảm thấy ân hận vô cùng bà bắt đầu khóc, rồi nhìn cậu đóng cửa lại.

Bà đã cảm thấy hối hận và cố đập cửa gọi cậu với mục đích giải quyết việc này: "Con trai mở cửa cho mẹ đi.

Mẹ biết sai rồi.

Hãy cho mẹ một cơ hội nữa được không? Và chúng ta sẽ giải quyết việc này?"
Nhưng tất cả cũng chỉ là vô ít cậu lại lên tiếng:
"Bà đừng làm phiền bọn tôi nữa.

Và giờ đây chúng ta đã trở thành người xa lạ vậy nên bà hãy cút đi đi..."
Nói đến đây cậu đã bậc khóc mà ngồi xuống giường cậu suy nghĩ: "Mẹ con xin lỗi vì sự bất hiếu này.

Nhưng đây là việc con cần phải làm nếu như muốn dữ được người mình yêu..."
Nhìn thấy cậu khóc vợ cậu chốc lát đã đưa tay ôm lấy cậu vào lòng cô giờ đây đưa tay lâu đi nước mắt của chồng mình và nói: "Em thật sự xin lỗi về điều này.

Nhưng em nghĩ rằng chúng ta sẽ không bao giờ có được một cuộc sống hạnh phúc hay bình yên nếu như mẹ anh ở trong cuộc sống của chúng ta.

Và liệu rằng chuyện đó có xảy ra một lần nữa hay không? Và em rất hận bà ấy về điều này nên em mới buộc lòng làm vậy..."
Anh nhìn cô mà thở dài anh đáp:
"Anh hiểu về những gì em đã làm bởi vì muốn tốt cho hai vợ chồng ta và anh sẽ không trách móc em.

Và có lẽ anh nên làm điều như vậy bởi vì như thế thì gia đình chúng ta mới có được một hạnh phúc trọn vẹn.

Và từ nay chúng ta sẽ trở thành một kẻ nghèo nàn và sống một cuộc sống đơn giản.

Anh không biết là em có cảm thấy khó chịu về điều đó hay không?"
Cô không suy nghĩ nhiều mà mỉm cười trả lời:
"Cho dù là giàu có hay nghèo khổ gì cũng được.

Miễn là anh vẫn luôn ở cạnh em và em rất cảm ơn anh về điều này...Bởi vì anh đã không màn tất cả mà đến với em..."
Hai người lúc này đã ôm chầm lấy nhau đầy hạnh phúc.

Bên ngoài cửa mẹ của cậu đã kêu rào trong tuyệt vọng nhưng cái kết là bà ta cũng chỉ có thể bất lực không thể làm được gì.

Bà ta với ánh mắt vô cùng tức giận răng nghiến chặt tay nấm thành quyền mà nói:
"Tốt nhất định sẽ không bỏ qua cho cô đâu con hồ ly tinh.

Cô tưởng rằng mình sẽ cướp đi tất cả mọi thứ của tôi.

Thì có thể hống chế nó để có được tất cả mọi thứ sao? Nhưng không cô sẽ không bao giờ đạt được điều đó đâu.

Bởi vì tôi sẽ ngăn lại tất cả..."
Bà ta im lặng một lát lâu và nói tiếp:
"Cô quả thật là một con rắn độc mà.

Tôi biết tất cả các âm mưu của cô.

Cô phải cô tiếp cận và bỏ bùa mê đã con trai tôi yêu cô và làm ra tất cả mọi việc này để chiếm lấy gia sản của tôi đúng chứ?
Nhưng mà tôi đã phát hiện ra chuyện đó và ngăn lại.

Nhưng rồi đã mất đi đứa con của mình và bị cô lợi dụng thao túm.

Nhưng tôi nhất định sẽ không bỏ qua.

Tôi thề rằng nhất định sẽ khiến cô phải trả giá.

Bằng cách mất đi tất cả..."
Suy nghĩ một hồi mà ta cũng bắt đầu rời đi....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 66: 66: Quyển 2 - Chương 26


Sau khi từ người mẹ độc ác kia.

Bọn tôi đã quay trở lại cuộc sống hôn nhân đầy hạnh phúc.

Ngày ngày anh phải đi làm để kiếm tiền lo liệu cho gia đình.

Còn cô thì ở nhà làm nội trợ.
Cô đang ở dưới bếp nấu ăn, tay cô cầm đôi đũa mà không ngừng xào qua xào lại.

Cô nở một nụ cười, nụ cười đầy hạnh phúc trên môi mà suy nghĩ:
"Cảm giác này thật là yên bình.

Bởi chỉ có mình và anh ấy.

Chứ không phải là những rắc rối kia và cuộc sống này sẽ mai mai như vậy."
Sau một câu nói cô bắt đầu suy nghĩ những gì đã qua giờ cô mỉm cười nói với bản thân:
"Anh ấy đi làm sắp về rồi.

Hôm nay mình phải nấu đồ ăn thật ngon cho anh ấy ăn mới được..."

Cô đang nấu ăn thì đằng sau bỗng có một bàn tay đặc lên trên mắt cô.

Giờ đây cô mỉm cười và nói:
"Em biết đó là anh mà.

Anh đừng chơi cái trò này nữa.

Em không thích nó đâu đấy..."
Anh mỉm cười và bắt đầu thì thầm vào tai cô một cách ngoan ngọt: "Vợ yêu của anh lại nóng giận nữa rồi.

Trông khi anh chả có làm gì đâu.

Chẳng qua anh muốn cho em bất ngờ thôi..."
Cô nghe đến đây mà kẽ cười cô đáp:
"Bất ngờ gì chứ? Không ai làm bất ngờ kiểu này.

Coi chừng một ngày nào đó em tưởng anh là cướp mà bắt cóc anh.

Em lấy dao đâm anh không chừng đấy..."
Anh nghe đến đây mà hoang mang sau đó thả cô ra anh đưa tay lên gãy đầu và nói: "Vợ anh đang ăn nói gì kỳ quặc vậy? Lần sau em không nói như vậy nữa nghe chưa?"
Cô mỉm cười và đáp: "Ai bảo anh dám dọ em chi.

Coi như em đây dọ lại anh vậy..."
Hai người giờ đây mỉm cười rất vui vẻ.

Anh chốc lát đã đưa tay tắt bếp ga rồi nói với cô:
"Em không cần nấu ăn nữa đâu.

Bởi vì hôm nay anh sẽ nấu cho em ăn...Em chịu không?"
Cô nghe đến đây mà sững sờ hỏi:
"Cái gì? Anh nấu ăn cho em ăn sao? Có thật không vậy? Nhưng mà quan trọng là có ăn được hay không?"
Anh đưa cô đến chỗ chiếc ghế mà bảo cô ngồi xuống anh giờ đây lên tiếng: "Em đừng có mà khinh thường anh như thế chứ? Với lại anh nấu ăn rất ngon m Và hôm là ngày đặc biệt nên anh sẽ làm nó thay cho món quà mà anh tặng..."
Cô nghe đến đây mà thắc mắc hỏi:
"Ngày đặc biệt? Ý anh là sao? Ngày đặc biệt gì?"
Anh giờ đây biết rằng có lẽ cô không nhớ ra hôm nay là sinh nhật của mình, nên đã thần thần bí bí đáp:

"Ngày đặc bịt gì mà em cũng không nhớ sao? Vậy thì một lát em sẽ biết mà thôi..."
Cô nghe anh nói như vậy mà cảm thấy rất vui cô im lặng ngồi chờ đợi anh làm đồ ăn.

Cô bấy giờ nghe những tiếng xẹt xẹt của đồ ăn đang được nấu.

Sau một lúc anh đã m*t đồ ăn ra đĩa và lấy một trai rượi vang mà tiến đến chỗ của cô.

Anh đặc tất cả xuống dưới bàn ánh mắt nhìn chăm chăm cô và nói:
"Anh đã nhớ ra hôm nay là ngày đặc biệt gì của hai chúng ta chưa?"
Cô ấy cố gắng suy nghĩ mà cũng không nhớ ra hôm nay là ngày gì.

Cứ thế cô đã lắc đầu tỏ ý là không nhớ...
Anh nhìn điều này mà nói: "Em thật là vô tâm mà hôm nay chính là ngày kỷ niệm tròn một năm chúng ta yêu sau đó.

Nhưng mà em lại không nhớ.

Không biết em có còn yêu anh không?"
Cô nghe đến đây mà mới chợt nhớ ra cô ồ lên một cái mà đáp lại trong sự ngạc nhiên: "Ồ em xin lỗi thế mà em cũng quên mất hôm nay là ngày kỷ niệm mà hai chúng ta yêu nhau.

Em xin lỗi..."
Anh nghe đến đây mà đưa tay lên xoa đầu cô.

Anh không trách cô mà ngược lại là nói nhẹ nhàng:
"Em đúng là một kẻ ngốc mà ngay cả ngày kỷ niệm cưới của hai chúng ta mà em cũng quên.

Vì vậy lát nữa anh sẽ chừng phạt em và em nhớ rằng từ nay sẽ không bao giờ quên ngày kỷ niệm của hai chúng ta nghe chưa?"
Cô lúc này gật đầu như tỏ ý muốn nói rằng mình đã hiểu.

Giờ cô đưa mắt nhìn chăm chăm và nghĩ đến câu nói rằng lát nữa ăn xông anh sẽ phạt cô.

Và cô thắc mắc hình phạt đó là gì? Cô bắt đầu hỏi anh.
Anh với khuôn mặt đỏ bừng nhìn chăm chăm cô mà mỉm cười một cách nham hiểm.

Anh im lặng như đang suy nghĩ một điều gì đó.
Thấy anh im lặng cô lại tiếp tục hỏi:
"Vậy rốt cuộc hình phạt mà anh muốn chừng phạt em là gì?"
Sau một lúc suy nghĩ anh thở dài và bắt đầu nói trong sự ngại ngùng: "Anh muốn nướng củ khoai với em được chứ?"
Cô nghe đến đây mà tỏ vẻ sửng sờ hoang mang và nhìn khuôn mặt của anh như đang chờ đợi một điều gì đó.

Cô suy nghĩ một lát mà bắt đầu trả lời anh:
"Ừm nếu như đó là hình thức thì em sẽ chấp nhận..."
Anh nghe đến đây mà mỉm cười trong sự ngại ngùng anh hỏi cô rằng điều mà cô nói là thật phải không? Cô giờ đây gật đầu.
Nói rồi giờ đây bọn họ bắt đầu ăn cơm cùng nhau và uống rượu vang đỏ trong đêm....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 67: 67: Quyển 2 - Chương 27


Sau khi anh và cô trải qua một buổi tiệc lãnh mạng.

Bọn họ giờ đây đã bắt đầu một cuộc vui với nhau.

Một cuộc vui khiến họ sẽ thăng hoa trong sự sung sướng.
Anh giờ đây khom người đến chỗ của cô mà dùng bờ môi của mình để hôn lấy bờ môi của cô.

Hai bờ môi chạm vào nhau cô và anh với sắc mặt ngại ngùng hiện lên một màu đỏ ửng.
Sau một lúc anh đã đưa tay gỡ chiếc áo của cô ra và dùng đôi môi chạm vào cơ thể của cô.

Rồi dùng tay bắt đầu nhào nặn hai quả hồng đào căng mọng điều này làm cô r*n r* trong sự sung sướng.
Sau đó anh đã lập ngửa cô lại và bắt đầu dùng vật kia của mình đâm vào sâu trong cơ thể của cô.

Những âm thanh r*n r* vang lên một cái đầy d*m đ*ng chốc lát anh đã không chịu được nữa mà xả hết những thứ bên trong mình vào cơ thể cô.

Cô chỉ cảm nhận được một chất lỏng đang tràn qua bên dưới mình.
Sau một lúc bọn họ đã mệt rả người và anh cùng với cô nằm xuống đã dừng việc này lại.

Anh lúc này đưa tay cô lên môi anh và bắt đầu dùng môi mình chạm vào nó anh với vẻ mặt u buồn nói: "Ông trời thật là bất công khi đã cướp đi con của hai ta và khiến em không thể nào có thai được nữa..."

Cô lúc này trả lời anh bằng sự an ủi: "Không có con thì thôi chúng ta sẽ nhận con nuôi.

Và anh đừng buồn như vậy.

Bởi vì việc có con hay không là con tùy vào duyên nợ.

Và hiện tại chúng ta có duyên nên không có nợ nên mới chả có con như vậy..."
Anh lúc này nhìn cô mà thở dài anh nói: Đáng ra chúng ta đã có một đứa con nhưng vì mẹ anh mà tất cả đã thành ra như thế này.

Và việc đó đã khiến em không thể nào có con được và đây có lẽ chính là một hình phạt mà ông trời dáng xuống để trừng phạt anh."
Cô giờ đây bắt đầu lên tiếng an ủi anh.

Anh đừng buồn dù gì thì không có con cũng chả sao chúng ta sẽ vẫn còn nhiều cách để có con.

Và việc bây giờ là anh phải đi ngủ để có sức khỏe mà đi làm.

Em tin một ngày nào đó nhất định bác sĩ sẽ khiến ra một một vương phát giúp em có thể sinh con thôi..."
Anh nghe đến tên mà cảm thấy an ủi phần nào anh giờ đây thở dài và bắt đầu đưa tay ôm chặt lấy cô ánh mắt của anh đã chảy dài nước mắt vì những việc mà anh đã hồi tưởng.

Sau một lát anh cũng đã thiếp đi.
Sáng hôm sau anh bắt đầu tỉnh lại.

Giờ đây anh đã vệ sinh cá nhân còn vợ anh thì đã tỉnh lại từ sớm và đã làm thức ăn cho chồng mình.

Sau khi vệ sinh cá nhân xông xui lúc này anh đã ra bàn và chờ đợi buổi sáng thân yêu từ vợ mình.

Hai người giờ đây bắt đầu ngồi ăn với nhau.

Bọn họ nói chuyện đầy vui vẻ và hạnh phúc.

Sau khi ăn xông anh và cô bắt đầu cùng nhau rửa chén.
Sau khi rửa chén anh bắt đầu đưa mắt nhìn đồng hồ giờ đây đã là 6 giờ rửa.

Anh lại lên phòng và thay một bộ đồ đồng phục lịch lãm với mục đích đến công ty làm việc.

Trước khi đi anh đã hôn lên má vợ mình và nói lời chào tạm biệt.

Cô với ánh mắt đầy hạnh phúc tuyển chồng ra khỏi cửa.

Rồi lại vào trong nhà.

Anh giờ đây đã thuê một chiếc xe và bắt đầu vào trong chiếc xe đó ngồi để đi đến công ty của mình.

Sau một lúc đã đến công ty anh cuối cùng cũng đã bước xuống mà thở dài nói: "Hôm nay lại là một ngày làm việc mới.

Và cũng là một ngày quan trọng để mình có thể tăng chức làm giám đốc hay không? Và mình cần phải chủng bị kỹ hơn mới được..."
Nói rồi anh bước vào công ty.
Anh bước vào trong chốc lát đã có một cô gái xinh đẹp bước tới chỗ của anh.

Trên tay cô cầm một tập hồ sơ giờ đây cô nói: "Thưa sếp hồ sơ của cuộc họp hôm nay bàn về việc thăng chứa của ngài ạ..."
Anh giờ đây lấy bản hợp đồng từ tay của cô sau đó lạnh lùng bước vào bên trong.

Còn cô thì ánh mắt luôn nhìn chằm chằm về phía anh một cách kỳ lạ.

Cứ như cô đã thích thầm anh từ bấy lâu.
Anh bước vào phòng làm việc mà lấy mà ngồi xuống.

Anh giờ đây lấy tập hồ sơ ra để xem thử một lát rồi cánh cửa chỗ anh mở ra.

Vẫn là cô gái đó cô ta đã mang một ly nước đến và nói:
"Thưa sếp đây là nước của ngài ạ.

Ngài uống đi chắc nãy giờ đi đường xa cũng mệt rồi nhỉ?"
Anh tỏ vẻ vô cùng khó chịu mà đáp lại cô một cách lạnh lùng: "Cô cứ để ly nước ở đó đi.

Một lát tôi sẽ uống.

Mà đừng làm phiền tôi nữa.

Bởi vì tôi không cần cô phải hầu ha tôi như vầy đâu.

Còn giờ hãy ra ngoài để tôi yên tĩnh đi..."
Cô nghe những lời này mà cảm thấy vô cùng ấm ức nhưng mà cuối cùng cũng chỉ có thể ra ngoài.

Bởi vì làm sao cô có thể ở lại căn phòng này khi chưa có sự cho phép của anh chứ..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 68: 68: Quyển 2 - Chương 28


Anh giờ đây bắt đầu uống ly nước mà cô mang vào mà thở phào nhẹ nhõm sau những ám lực.

Lúc này anh đã bắt đầu đi học về việc thăng chức đến tổng giám đốc của mình.

Giờ đây anh đã đến nơi bước vào căn phòng nơi có rất nhiều cổ đông đang ở đó.
Anh giờ đây đã làm xông nhiệm vụ mà họ giao đó là làm một dự án và trình bày cho họ.

Để bọn họ xem xét anh có đủ tiêu chuẩn để lên chức làm tổng giám đốc hay không? Thế là giờ đây anh đã đứng trước mặt bọn họ rồi bắt đầu buổi thiết trình của mình.
Sau một lúc buổi thiết trình của anh đã kết thúc tất cả mọi người lúc này điều vô tay tán dương anh, giờ đây một vị sếp đến đưa tay đặc lên vai anh và nói:
"Tốt lắm...Anh làm rất tốt.

Quả nhiên tôi không sai khi giao trọng trách này cho anh.

Và giờ anh đã chính thức trở thành tồng giám đốc của công ty này..."
Nghe đến đây anh cảm thấy rất vui.

Giờ đây cảm xúc bắt đầu dâng trào trong lòng anh cảm thấy thật là hạnh phúc anh suy nghĩ: "Thật không ngờ mình lại có thể trở thành tổng giám đốc của công ty này một cách dễ dàng như vậy..."
Sau khi kết thúc buổi bầu chọn tổng giám đốc.

Giờ đây sếp của anh đã gọi anh đi nhậu để chúc mừng anh.

Và trong đó có cả tất cả những người ở trong công ty điều được mời đến để tham gia.
Bọn họ đã thuê vài chiếc xe để trở cả chục người đi đến một nhà hàng sang trọng.

Tại nơi đây bọn họ bắt đầu ăn uống và nhậu nhẹt với nhau.

Trong lúc anh đang tiếp khách thì một ánh mắt cứ luôn nhìn chăm chăm về phía của anh.

Đó không là ai khác mà là cô thư ký cũng là người đưa nước cho anh lúc sáng.
Cô ta tên là Nhật Nguyên.

Nhật Nguyên là một cô gái xinh đẹp với thân hình bốc lửa.

Cô đang cầm trên tay một ly rượu đỏ mà ánh mắt nhìn chăm chăm về phía anh.

Và điều khiến cô nhìn lén anh như vậy.

Là bởi vì cô đã thích thầm anh từ lâu.

Mặc kệ anh đã có gia đình.

Nhưng cô luôn ao ước rằng một ngày nào đó mình sẽ có được cho bằng mọi giá.

Bởi vì anh là một người đàn ông mà biết bao nhiêu người phụ nữ chú ý đến.

Vừa đẹp trai phong độ lại còn giàu nữa chứ.

Nhưng tiếc là anh đã có gia đình rồi.
Nhưng cô đã nghe nói rằng cô vợ của anh lại bị mẹ chồng làm cho xảy thai và điều này khiến cô ta không mang thai được nữa, cô nghĩ đến đây mà cảm giác tiếc cho anh.

Bởi vì không không lại có một cô vợ không biết đẻ.

Không những như vậy cô còn đang lên một kế hoạch với một âm mưu lớn.
Và cô cũng đã chờ ngày này rất lâu rồi và có lẽ hôm nay cô sẽ thực hiện được đó là khiến anh trở thành của cô.

Cô định lấy thân phận là thư ký của anh mà trong ngày anh lên làm tổng giám đốc thì trước sau gì anh cũng bị chúc rượu cho đến say mèm và trả nhớ gì.

Và cô với thân phận là thư ký cô sẽ đưa anh về nhà.

Nhưng không cô sẽ giả vờ nói rằng vì anh say quá nên mới đưa anh vào khách sạn.

Và cô sẽ lên kế hoạch quyến rũ anh rồi để hai người qua đêm cùng nhau.

Sau đó cô sẽ giả vờ là mình đã có thai và đường đường chính chính có được anh.

Và đây quả thật là một kế hoạch tuyệt hảo với lại cô sắp thực hiện được nó cô mỉm cười nham hiểm nói:
"Hưm rồi anh nhất định sẽ thuộc về tôi thôi tổng giám đốc.

Tôi nhất định sẽ thực hiện kế hoạch của mình và có được anh..."
Quả nhiên như những gì mà cô đã dự đoán trong kế hoạch.

Anh giờ đây đã bị các sếp của mình chút rượu cho đến say mèm.

Lúc này cô bắt đầu tiến đến chỗ của bọn họ và đưa tay nhắm lấy tay anh vác vào vai mình cô nói:
"Xin lỗi các tổng giám đốc.

Sếp của tôi anh ấy say mất rồi.

Và có lẽ tôi nên đưa anh ấy về nhà.

Nếu không một lát nữa anh ấy sẽ không về nhà được mất..."
Các cấp trên của anh ta giờ đây cũng đã đồng ý với những gì mà cô nói bọn họ trả lời:
"Được rồi cô hãy đưa anh ta về đi.

Dù gì anh ta cũng say rồi.

Nếu uống một lát nữa thì khỏi về thật..."
Cô lúc này mỉm cười và lên tiếng cảm ơn bọn họ.

Sau đó bọn họ đã quay lại cuộc vui của mình.
Cô giờ đây dìu anh dần đi ra bên ngoài mà bắt đầu gọi một chiếc xe tới, cô đã chờ đợi một chút một lát lâu xe cũng đã đến.

Sau đó cánh cửa cũng đã mở ra bác tài bước xuống xe và đưa anh lên xe.

Và cô lúc này cũng lên xe.

Cô bắt đầu nói với bác tài hãy đưa mình đến một cái khách sạn nào đó.

Bác tài nghe theo lời của cô mà bắt đầu trở cô đến khách sạn.
Sau một lúc chiếc xe cũng đã đưa hai người đến khách sạn.

Cô giờ đây trả tiền cho ông ta và bảo ông ta phụ đưa anh vào bên trong khách sạn.

Lúc này ba người đi vào trong..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 69: 69: Quyển 2 - Chương 29


Sau khi đã đưa anh vào khách sạn theo lời của cô.

Giờ đây ông ta cũng đã rời đi.

Cô giờ đây nở một nụ cười nham hiểm nhìn chăm chăm anh và nói:
"Cuối cùng thì tôi cũng đã đợi được ngày này ngày mà anh trở thành người của tôi.

Và tôi sẽ có được anh.

Thật không uổng thời gian và công sức mà tôi bỏ ra mà..."1
Nói rồi giờ đây ả ta bắt đầu lột áo của anh ra, rồi đưa đôi bàn tay của mình sờ vào cơ thể của anh cái cảm giác được chạm vào cơ thể anh làm ả ta như muốn phát điên.

Ả ta nói:
"Giờ đây em cũng đã động được vào cơ thể của anh.

Nó thật là mềm mại và ấm áp.

Em ước gì ngày nào mình cũng được chạm vào cơ thể anh như vầy..."1
Sau một lúc ả ta đã khom người xuống chỗ thứ bên dưới quần của anh và bắt đầu kéo phọt bia tia quần ra để lộ ra thứ bên trong đang nhô lên một cục ở chiếc quần xì.

Sau một lúc cô đã lột quần xì anh ra mà đưa tay cầm nắm thứ trong quần của anh mà tay không ngừng đẩy lên đẩy xuống khiến thứ đó bắt đầu to lên.
"Đây là thứ mà em rất thích nó đang to dần lên và chắc chắn em sẽ sướng bởi nó.

Sau đó em sẽ được hưởng thụ nó mỗi ngày sau đêm nay..."
Nói rồi cô đã khom đầu xuống và há họng ra đưa cái kia của anh vào mồng của mình.

Cô bắt đầu ngậm nó mà không ngừng đẩy lên đẩy xuống như đang ăn một cây kẹo m*t vậy.

Sau một lúc l**m nó khiến nó chảy ra một chất nhờn màu trắng nhày nhụa.

Giờ đây cô đã đứng dậy và đưa tay lột bộ váy màu hồng mình đang mặc trên người ra.
Giờ đây cô đã tr*n tr** với cơ thể trắng trẻo đầy quyến rũ cô dần tiến tới chỗ của anh mà ngồi lên người anh.

Tay cô cầm lấy thứ đó của anh và đưa nó vào phần bên dưới của cô.

Sau đó là những tiếng r*n r* vang lên mặt có đã đỏ bừng và cái kia cũng đã đi vào bên trong cơ thể của cô.
Cô bắt đầu đưa tay chống lên cơ thể của anh mà rồi nhấp nhô lên xuống trên người anh điều này đã làm thứ đó của anh đã dần đâm sâu vào bên trong cô.

Sau một hồi nhấp nhô mãnh liệt thì giờ đây cô đã cảm nhận được thứ đó của anh đang cử động liên hồi và một dòng nước ấm áp đã chảy đi vào bên trong cô.

Cô cười nham hiểm nói:
"Giờ thì mọi thứ như tôi muốn gạo đã nấu thành cơm và sẽ không lâu anh sẽ phải chịu trách nhiệm về việc này...Bởi tôi chắc chắn sẽ mang thai con anh..."1

Sau khi làm việc đó xông cô giờ đây cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Mà bắt đầu nằm xuống giường và đưa tay ôm chặt lấy anh dần dần chìm sâu vào trong giấc ngủ.
Thời gian cứ thế trôi qua và giờ đây anh cũng đã tỉnh lại trong mơ hồ.

Đầu óc của anh giờ đây vô cùng mơ hồ anh giờ cảm thấy bên cạnh mình dường như có một ai đó đang nằm chung bởi anh vừa va phải người đó khiến da chạm da.
Anh nhìn mọi thứ xung quanh và biết đây không phải là nhà của mình và cũng không biết đây là đâu.

Mà điều anh hoang mang hơn là anh đang ở trần không mặc áo và bên dưới dường như cũng bị l*t s*ch hay sao đấy mà anh cảm thấy cái đó của mình rất mát.
Anh trong sự lo lắng mà nhìn qua người phụ nữ đang ngủ bên cạnh mình mà dần đẩy cô ấy lại xem thử là ai thì giờ đây anh vô cùng hoang mang sững sốt khi thấy người đó không phải là vợ mình mà là cô thư ký ở công ty.

Anh bắt đầu tự hỏi:
"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy? Tại sao mình lại ngủ ở đây với cô ta?"
Giờ đây anh bắt đầu đánh thức cô thư ký của mình dậy sau một lúc thì cô ta cũng đã tỉnh lại.

Cô ta mơ màng ngáp ngắn ngáp dài sau đó đưa mắt nhìn chăm chăm anh đang lo lắng.
Thấy cô đã tỉnh lại anh giờ đây đã vội tra hỏi:
"Cô có biết chuyện gì đã xảy ra không? Tại sao tôi và cô lại như vầy ở trên giường?"
Cô giờ đây nhìn anh mà tỏ vẻ gây thơ cô bắt đầu khóc lóc và nói: "Thật ra đêm hôm qua anh đã uống say.

Nên tôi mới đưa anh vào đây để nghỉ bởi vì tôi không biết nhà anh ở đâu.

Và thế là anh trong cơn say đã nổi máu dâm anh đã tưởng rằng tôi là vợ anh.

Và đè tôi ra giường làm chuyện ấy mặc kệ cho tôi đã cố gắng vùng vẫy và ngăn lại nhưng mọi chuyện vẫn thành ra như vầy..."1
Anh nghe đến đây mà cảm thấy mình thật đáng trách vì đã gây ra chuyện này.

Nhưng giờ anh không biết làm sao để giải quyết việc này cả.

Bởi những lỗi lầm mà mình đã gây ra và anh đã chìm trong sự suy tư.
Trong khi cô thì nhìn anh mà nở một nụ cười nham hiểm.

Bởi vì kế hoạch của mình đã thành công và không lâu nữa anh ta sẽ thuộc về cô ấy.
"Hưm giờ thì mọi thứ đã hoàn thành chỉ còn chờ đợi một chút thời gian nữa thì mọi thứ sẽ như mình mong đợi...".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 70: 70: Quyển 2 - Chương 30


Anh sau một lúc thì cũng đã thoát khỏi những suy tư giờ đây anh bắt đầu nhìn cô mà thở dài lên tiếng:
"Hazz...Tôi sẽ chăm lo cho cô.

Nhưng mà cô hãy nhớ rằng là không được nhắc hay nói chuyện này cho ai biết đó nghe chưa?"1
Trước lời cảnh báo kia của anh cô đã hạ gật đầu đồng ý rồi một lát cô đã đưa ra vài điều khiện cho anh: "Được thôi em sẽ không nói ra chuyện này nếu như anh dành riêng cho em hai ngày thứ bảy và chủ nhật.

Chỉ cần chăm sóc và trở em đi chơi là được..."1
Anh giờ đây biết rằng mình đang bị cô uy h**p nhưng mà anh cũng không biết phải làm gì nếu như không nghe lời cô thì chắc chắn thứ mà anh nhận được chính là rắc rối.

Vì vậy anh đã cắn răng chịu đựng và đồng ý điều khiện mà cô đưa ra:
"Được thôi tôi đồng ý điều đó.

Miễn là cô không xen vào cuộc sống của tôi..."
Cô nghe lời đồng ý của anh mà rất vui mừng giờ đây cô đã đạt được điều mà cô muốn.

Lúc này cô cũng đã bước xuống giường và mặt lại quần áo rồi cô bắt đầu nói: "Một lát nữa anh trở em về nhà nhé..."

Anh nghe đến đây mà có chút ủ rũ dường như là không muốn trở cô về nhưng rồi cũng bát lực đồng thời.

Bởi vì anh sợ rằng nếu làm trái lời cô thì chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra.
"Ừm được thôi..."
Sau đó anh cũng đã thay đồ và rồi cùng cô đi ra khỏi căn phòng bọn họ đi ra khỏi khách sạn và cậu đã gọi tài xế mang xe đến và trở cô về nhà.

Giờ đây sau một tiếng đồng hồ cũng đã đến nhà của cô.

Cô giờ đây mở cửa xe và rời khỏi xe.

Ánh mắt nhìn chăm chăm anh đang dần rời đi một lúc một xa sau khi cánh cửa xe đóng lại.
Cô giờ đây bắt đầu quay mặt về phía nhà mình cô đã lấy chìa khóa ra và mở cửa sau đó bước vào nhà.

Cô ngồi xuống và rót nước lọc để uống cô cười nham hiểm nói: "Từ giờ tôi sẽ điều khiển anh như một nô lệ.

Và sẽ không lâu nữa đâu anh sẽ trở thành người của tôi bởi vì tôi nghĩ mình sẽ có nguy cơ mang thai con anh.

Vì anh đã xả **** ***** vào cơ thể tôi..."1
Cô ta giờ đây bậc cười thật nham hiểm.

Sau đó đã bước vào trong phòng và nằm ngủ thiếp đi.
Anh giờ đây ngồi trong chiếc xe và bắt đầu suy nghĩ về chuyện mà mình đã làm với cô ta:
"Mình mong rằng đêm hôm ấy mình đã đeo bao và sẽ không có việc cô ta có thể mang thai con mình.

Và hơn hết mình mong rằng mọi chuyện sẽ ổn như vậy chứ không phải gặp thêm rắc rối nào nữa..."
Nhật Nguyên đang ngủ trong phòng thì giờ đây có tiếng đập cửa vang lên điều này đã làm ồn ào và khiến cho cô tỉnh giấc.

Cô lúc này với khuôn mặt còn mớ ngủ và vô cùng tức giận hiện rõ trên khuôn mặt cô bắt đầu đi ra bên ngoài để mở cửa mà không ngừng nói: "Không biết là ai mà lại làm ồn ào không cho mình ngủ thế kia..."
Giờ đây cô bắt đầu mở cửa ra thì thấy một người phụ nữ tầm 60 tuổi bà ta mặc đồ sang trọng.

Ánh mắt nhìn chăm chăm cô mà nở một nụ cười đầy mưu mô.

Cô nhìn bà ta một lát lâu mà bắt đầu hỏi:
"Bà là ai? Tại sao lại đạp cửa nhà tôi thế kia? Bộ bà có việc gì cần tìm tòi à?"
Bà ta giờ đây mỉm cười rồi đáp lại lời nói của cô:
"Phải ta đương nhiên là có việc cần tìm cô.

Và cô hỏi ta là ai sao? Ta chính là mẹ chồng tương lai của con đây và ta đến đây là muốn giúp đỡ con có được con trai của ta..."
Nghe đến đây mà cô vô cùng bối rối và bàn hoàng giờ đây cô bắt đầu suy nghĩ không lẽ người đàn bà này là mẹ của người đàn ông mà cô yêu hay sao? Và bà ta nói như vậy là có mục đích gì? Tại sao lại muốn giúp đỡ cô? Cô bắt đầu hỏi bả với những câu thắc mắc của mình.
Giờ đây bà ta mỉm cười và đi vòng quanh rồi lên tiếng: "Phải như con nói ta chính là mẹ của nó.

Và lý do ta đến đây là để tìm con với mục đích muốn hợp tác để dành lại con trai ta từ tay một con hồ ly vì vậy ta mới giúp đỡ con trong việc có được con trai ta...
Và hơn hết là ta cảm thấy con rất môn đăng hộ đối với ta và ta rất thích con và muốn con trở thành con dâu ta thay con nhỏ đó.

Và hơn hết là con đã qua đêm trên giường với con trai ta.

Và chắc chắn con sẽ có thai với nó và phải sinh ra con trai thì mới được ta nhận làm con dâu.
Vì vậy con hãy cố gắng mà sinh con trai cho ta.

Và việc mà ta cần làm bây giờ đó chính là muốn nhờ con giúp đỡ.

Trong việc làm con ả đàn bà đã quyến rũ con trai ta.

Và khiến nó yêu đắm say.

Và hơn hết là nó bây giờ đã trở thành một đứa vô dụng khi không thể mang thai.
Và ta muốn thay thế con vào chỗ nó.

Bởi ta biết con rất yêu con trai ta.

Và ta mong rằng hai chúng ta có thể hợp tác với nhau.

Và nếu như con thành công tổng cổ nó ra khỏi cuộc đời của con trai ta và thế chỗ nó bằng cách sinh được một cậu quý tử.
Còn không thì con cũng sẽ bị tống cổ ra ngoài như nó mà không nhận được gì và đây là ân huệ mà ta ban cho con.

Không biết con có đồng ý không?"
.
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 71: 71: Quyển 2 - Chương 31


Cô nghe bà ta nói đến đây mà biết được rằng bà ta chẳng có ý gì tốt đẹp ngoài việc giúp bà ta đuổi đứa con dâu mà bà ta không ưa ra khỏi nhà.

Và sau vài tháng nữa cô phải mang thai con trai cho bà ta còn không thì số phận cũng sẽ như đứa con dâu xấu số kia.
Cô sau một hồi suy nghĩ mà quyết định sẽ cá cược một lần.

Dù gì thì sau vài tháng nữa nếu như cô mang thai thì vẫn chưa biết là con trai hay gái và nếu như là con trai thì sao? Thì cô sẽ có được anh.

Và nếu như bỏ cơ hội này thì chắc chắn cô sẽ mất mác rất lớn.
Và hơn nữa đây là cơ hội để cô được gần bên cạnh anh hơn và loại bỏ một kẻ địch trên đường đi của mình.

Để cô có thể có được anh nên sau một hồi suy nghĩ cô đã bắt đầu lựa chọn con đường đó chính là hợp tác với bà ta.
"Được thôi tôi đồng ý điều khiện mà bà đưa ra..."
Bà ta cười nham hiểm và đưa tay ra ngõ ý bắt tay hợp tác với cô.

Cô cũng làm theo lời đưa tay bắt tay ả và từ đây cuộc họp tác của hai chúng đã bắt đầu trong việc tách người mà con trai bà ta đang yêu.
"Được lắm con dâu tương lai.

Mẹ sẽ chờ xem thử con sẽ loại bỏ cô ta như nào.

Và hơn hết con phải mang thai con trai cho mẹ không thì số phận của con cũng như nó.

Sẽ không có được gì cả..."
Nói rồi bà ta bắt đầu rời đi còn cô thì nhìn chăm chăm bà ta.

Sau đó cánh cửa đóng lại.
Cô giờ ngồi trên ghế sofa mà suy nghĩ:
"Hưm bà ta quả thật là một con người nham hiểm mà.

Nhưng mà bà ta không biết được rằng mình còn lợi hại hơn bà ta gấp trăm ngàn lần...Vì vậy cho dù sau này mình có con trai hay con gái thì nhất định mình cũng sẽ được ở trong căn nhà đó cùng với người mình yêu.

Và bà ta sẽ không bao giờ can thiệp vào được chuyện của mình..."
Nói rồi cô lại bắt đầu đi về phía phòng của mình rồi đóng cửa lại sau đó nằm xuống giường để ngủ.
"Hazz...Mệt quá đi.

Giờ mình phải ngủ một giấc mới được."
Cậu giờ đây cũng đã về nhà cậu lúc này lúc này anh bước vào trong nhà ánh mắt nhìn vợ mình đang u buồn ngồi trên bàn ăn.

Cô vừa nhìn thấy anh bước vào thì sắc mặt đã thay đổi thành gắt giỏng như một con thú dữ mà liền tra hỏi anh:
"Anh đã đi đâu cả buổi tối hôm qua sao lại không về nhà hả?"
Anh giờ có chút lúng túng nhưng sau một lát thì anh đã bình tĩnh lại và dần trả lời câu hỏi của cô:
"Anh xin lỗi vì đã không về nhà đêm qua.

Nhưng mà vì anh có công việc nên mới về trễ như vầy..."
Cô giờ đây bắt đầu hỏi: "Anh bảo anh có công? Nhưng mà là công viên gì mà phải qua đêm?"
Anh lúc này thật thà trả lời: "Thật ra đêm hôm qua anh đã tiếp rượu cho vài ông sếp trong công ty và rồi mệt quá nên anh ngủ quên ở đó.

Vì vậy vợ đừng giận anh mà bỏ qua cho anh nha..."
Cô nhìn anh mà thở dài sau đó ngại ngùng nói:
"Ừm vậy thì tốt chứ em tưởng rằng anh đã qua đêm với anh vì đã chán em rồi chứ?"
Anh giờ đây tiến đến xoa bóp cho cô mà lên tiếng:
"Em là vợ anh làm sao anh có thể chán anh được.

Và trong mắt anh em là được nhất..."
Trước những lời nói ngọt ngào và tâng bốc cô.

Cô đã ngại ngùng mà bỏ qua chuyện kia sau đó cô đã bảo anh ngồi xuống và bắt đầu ăn cơm cùng với mình:
"Được rồi ngồi xuống đi chúng ta cùng ăn sáng nhé..."
Anh lúc này bắt đầu ngồi xuống để ăn cùng với cô bọn họ vô cùng hạnh phúc cười đùa nói nói và gấp đồ ăn cho nhau.
"Này em ăn nhiều vào dạo này anh cảm thấy em rất ốm đấy..."
"Vâng anh cũng ăn nhiều vào nha..."
Sau một lúc thì bọn họ cũng đã ăn cơm tối xong và rồi bọn họ đã dọn chén đũa xuống dưới nhà bếp.

Sau đó họ bắt đầu rửa chén với nhau.

Đột nhiên anh đã tiến ra phía sau cô và ôm chầm lấy cô trong sự ấm áp cô bắt đầu hỏi:
"Anh làm gì vậy? Rửa chén cùng em đi..."
Anh ta bắt đầu trả lời cô: "Anh nhớ em quá đi.

Anh muốn ôm em như vầy mãi mãi.

Và một lát nữa chúng ta ngủ với nhau nhé.

Ngủ bù cho đêm hôm qua anh không ngủ với em..."
Cô mỉm cười trong sự ngại ngùng mà trả lời anh:
"Anh thật là sến súa mà.

Giờ này ai mà còn ngủ nữa.

Mà bộ hôm nay anh không đi làm à?"

Anh mỉm cười trả lời cô: "À có nhưng mà anh muốn ở nhà với vợ anh hơn..."
Cô nghe đến đây mà bậc cười trong sự hạnh phúc.

Sau đó trả lời: "Thôi anh muốn ở nhà thì ở nhà đi.

Bởi vì hôm nay em phải đi làm nên không thể nghĩ được không thì sẽ bị đuổi việc mất.

Nên để tối nay đi anh ngủ với em cũng được mà..."
Cứ thế cô đã rửa chén xông và bắt đầu vào phòng thay đồ để đi làm.

Trước khi đi cô đã hôn lên má của anh và nói lời chào tạm biệt anh trước khi đi làm.

Còn anh nhìn cô rời đi mà lòng vô cùng rối bời.
Anh cảm thấy vô cùng có lỗi với cô và không biết liệu rằng bí mật đêm hôm qua có bị tiếc lộ hay không? Bởi vì anh biết người phụ nữ kia cũng chả thuộc dạng vừa gì cả.

Mà chắc chắn những điều mà anh trải qua đêm đó điều là cô ta gây ra.

Nhưng vì muốn dữ cho gia đình hạnh phúc nên anh mới làm theo ý của cô ta....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 72: 72: Quyển 2 - Chương 32


Anh nghe theo lời của cô mà cũng đã đến nhà của cô vào đêm hôm đó.

Giờ đây trên bàn tò là những món ngoan mà cô đã nấu cháu lát cô đã bảo anh hãy vào nhà tắm, tắm rửa và bắt đầu ăn cơm cùng cô.

Nhưng anh đâu biết được rằng mẹ của anh đã ẩn ấp trong ngôi nhà này theo kế hoạch của ả và Nhật Nguyên để quay lén video anh ăn ở cùng cô mà gửi cho vợ anh xem.

Để cô ấy tưởng rằng anh là một kẻ ngoại tình và cho cô ta biết được bí mật mà anh đã dấu suốt bao nhiêu năm qua đó là anh đã nuôi một cô vợ khác bên ngoài và đang mai thai con của anh.
Bà ta giờ đây cũng đã quay lại tất cả những điều mà mình cần thiết đó là buổi ăn đầy lãnh mạng của hai người và cảnh hôn nhau mặn nồng rồi lên giường cùng nhau ả ta giờ đây bậc cười với chiếc máy quay trên tay mà nói: "Nhiêu đây là được rồi.

Giờ thì mình cần thực hiện bước tiếp theo đó chính là đưa đoạn vídeo này cho đứa con dâu cũ của mình...Để xem thử phản ứng của nó như nào nhỉ?"
Sau khi suy nghĩ thì giờ đây bà cũng đã bước ra khỏi nhà của Nhật Nguyên và đi ra bên ngoài để thuê một chiếc xe taxi và bảo tài xế chỗ bà đến địa điểm này.

Và đó cũng chính là nơi mà con dâu cũ của bà đang sinh sống.

Sau một lúc ngồi xe thì giờ đây bà cũng đã đến nơi mà bà cần đến rồi bà đã bước xuống xe và trả tiền cho tài xế.

Giờ đây bà tiến đến căn nhà ngay trước mặt và bắt đầu bấm chuông mà suy nghĩ:
"Đây chắc có lẽ là căn nhà mà mình cần tìm..."
Tiếng chuông cửa giờ đây vang lên ôm ỏi giờ đây trong nhà cô cũng đã nghe được tiếng bấm chuông lúc này cô vô cùng tò mò mà tự hỏi ai đang bấm chuông cửa vậy? Và họ tìm mình có việc gì? Sau những thắc mắc giờ đây cô cũng đã ra mở cửa.

Giờ đây đập vào mắt cô là bóng dáng của một người phụ nữ quen thuộc bà ta đang nhìn cô mà cười.

Trong khi cô thì đã đứng hình mất mấy giây...
Sau một lúc thì cô cũng đã hoàng hồn lại cô bắt đầu tỏ vẻ tức giận và nhìn chăm chăm bà ta mà lớn tiếng hỏi: "Là bà sao mẹ chồng độc ác? Bà đến đây tìm tòi là có việc gì hay không? Nếu không thì phiền bà rời đi hộ..."
Bà ta nhìn cô không mở ra mà lại nóng giận muốn rời đi.

Chốc lát bà ta đã lên tiếng ngăn cô đừng rời đi.
"Đừng mà đừng đi vội con dâu bởi vì mẹ có một chuyện rất động trời để nói cho con biết.

Và con sẽ rất sốc về điều này...Và nếu con không nghe thì sẽ cảm thấy tiếc nuối đấy..."
Cô giờ đây lên tiếng đáp lại lời bà ta rằng:
"Tôi mặc kệ bà đang muốn cho tôi biết điều gì.

Nhưng mà tôi cũng không rảnh đâu mà ở đây để nghe bà ăn nói xàm bậy..."
Bà ta nhìn cô muốn rời đi mà bắt đầu bậc đoạn video trong điện thoại lên.

Giờ đây tiến của chồng cô và một người phụ nữ vang lên:
"Nào anh đúc cho em ăn đi..."
"Ừm được há họng ra..."
"Em muốn quan hệ với anh cơ.

A...Sướng quá chồng ơi dừng lại đi...A..."
Cô nghe đến đây mà bắt đầu dừng lại giờ đây cô đứng bất động như trời trồng mà không thể tin được những gì mà mình vừa nghe được.

Không phải đó là giọng của chồng cô sao? Và không lẽ anh ta đang ngoại tình với một cô gái nào đó.
Cô đang chìm trong suy nghĩ thì giờ đây bà ta đã lên tiếng: "Sao nào con dâu? Có phải con đang đứng hình và sững sờ và không thể tin đây là sự thật bởi những gì mình vừa nghe phải không? Nhưng mà để ta nói cho con biết luôn về một bí mật mà chồng con đã che giấu bao nhiêu năm qua.
Đó là chồng của con đã có một cô vợ nhí khác bên ngoài và cô ta đã có con và hơn hết bọn họ luôn sống hạnh phúc cùng nhau vào cuối tuần vì vậy chồng của con mới không ở cạnh con vào cuối tuần được...Hazz con thật là tội nghiệp vậy nên ta mới đến đây để tiếc lộ cho con sự thật đau lòng đó.

Để con sẽ biết điều mà tự mình buông bỏ.

Chứ không sau này sẽ rất đau đớn khi mất người mình yêu.

Bởi vì ai đời nào lại muốn ở mãi với một người không có con như con.
Và chỉ vài tháng nữa thôi hắn ta chắc chắn sẽ mang tình nhân của mình về và con của mình rồi tống cổ con ra khỏi đây thôi..."
Cô giờ đây vẫn không tin rằng đây là sự thật mà nghĩ rằng chắc chắn bà ta đang lừa mình bằng cách chỉnh sửa video.

Cô giờ đây đã khóc trong sự đau đớn nhưng vẫn cố gắng dữ bình tĩnh và đến kiểu tra xe.

thử rốt cuộc đó là sự thật hay là bà ta đã chỉnh sửa video để lừa cô.
Giờ đây cô bắt đầu lên tiếng: "Tôi không tin những âm thanh đó trừ khi bà cho tôi xem đoạn video trong tay bà...!Và tôi nghĩ rằng bà đã chỉnh sửa nó..."
Bà ta mỉm cười đưa điện thoại cho cô và nói:
"Được thôi con không tin à? Vậy thì hãy tự mình xem cho thật kỹ...".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 73: 73: Quyển 2 - Chương 33


Cô lúc này đã cầm chiếc điện thoại của bà ta trên tay mà xem đoạn video kia.

Giờ đây cô vô cùng hoảng hốt và hoang mang khi thấy anh quả thật là đang hạnh phúc bên một người con gái khác và lên giường cùng với cô ta.

Lúc này cô bắt đầu tìm kiếm trên điện thoại của bà ta mà không thấy có ứng dụng chỉnh sửa video nào giờ đây cô cũng đã bắt đầu tin rằng những gì mình đã xem là sự thật.
Bà ta nhìn cô đang hoang mang mà bắt đầu bậc cười bà ta lên tiếng: "Sao nào con dâu yêu dấu? Con đã tin những lời mẹ nói chưa? Nếu như chưa tin thì hãy đi theo mẹ.

Mẹ vẫn còn một bằng chứng rất thuyết phục và điều này sẽ khiến con tin rằng tất cả những gì mẹ đã cho con chứng khiến điều là sự thật.

Bởi hiện tại chồng con, anh ta vẫn đang ngủ với con nhỏ ở trong đoạn video ấy..."
Cô giờ đây khi biết mình đã bị anh phản bội mà không còn chịu đựng được nữa rồi.

Thế là giờ đây cô quyết định sẽ đến đó và bắt quả tang cậu đôi dâm phu quả phụ đó.

Thế là cô đã đồng ý sẽ đi đến đó với mẹ chồng của mình.

Bà ta nghe đến đây mà nở một nụ cười nham xảo trá bởi vì kế hoạch của bà ta đã thành công một nửa.

Và chỉ một thời gian nữa thôi thì tất cả sẽ hoàn thành như những gì mà bà ta muốn.
Thế là bả đã đưa cô lên chiếc xe taxi của mình và bảo bác tài xế lái xe đến địa chỉ mà bà ta cần.
Sau khi nghe bà ta nói bác tài xế đã chở bà ta đến nơi mà bà cần đến.

Chiếc xe giờ đây bắt đầu chạy trên đường sau một khoảng thời gian thì bọn họ giờ đây cũng đã đến được nơi mà bà cần đến.

Đó chính là một căn nhà rộng rãi và to lớn.

Bà ta giờ đây nhìn con dâu của mình và nói:
"Con dâu à mau xuống xe đi.

Rồi một lát nữa khi bước vào bên trong căn nhà thì con sẽ rất sốc khi thấy được thứ đang ở bên trong là gì..."
Nghe lời của bà giờ đây cô cũng đã xuống lúc bấy bà đã trả lời chỉ bác tài xế và rồi bác tài xế cũng đã rời đi.

Sau một lúc thì giờ đây bọn họ đã đến trước cánh cửa và bắt đầu bấm chuông cửa.

Sau một lát âm thanh chuyền vào bên trong làm ồn ào khiến cho chồng của cô đang ngủ cùng Nhật Nguyên đã tỉnh lại sau những âm thanh ồn ào của chuông cửa kia.
"Hazz không biết là ai mà lại bấm chuông cửa ồn ào khi người ta đang ngủ như vậy chứ?"
Thế là giờ đây anh bắt đầu lờ mờ đứng dậy với không một tấm vải che thân.

Sau một lát thì anh đã đưa tay nhặt chiếc quần đùi mà mình vừa nhặt được và bước ra bên ngoài để mở cửa.

Sau khi mở cửa ra thì giờ đây anh đã vô cùng ngạc nhiên mắt chữ A mồm chữ Ô khi nhìn thấy vợ mình đang ở đây anh lúc này vô cùng lo lắng và hỏi: "Em...Em tại sao em lại đến đây?"

Cô lúc này đưa mắt nhìn chăm chăm anh mà bắt đầu lên tiếng: "Đáng ra là câu này em nên hỏi anh mới đúng? Tại sao anh lại ở đây và mặt một chiếc quần đùi thế kia? Có phải anh đang làm chuyện gì đó mờ ám ở đây phải không?"
Anh giờ đây hoang mang và cố chối rằng: "Thật ra đây chính là nhà bạn của anh và vì làm quá mệt nên anh mới đến ngủ tạm..."
Nghe câu giải thích của anh mà cô đã bậc cười giờ đây cô bắt đầu tiến vào bên trong và nhìn thấy một người phụ nữ khác đang nằm trên giường với mền gối lộn xộn cô nói: "Ồ anh đến đây để ngủ nhờ ha? Nhưng mà ngủ với gái luôn mới chịu hơn hết là hài người đã không mặc quần áo luôn ha..."
Anh giờ đây lại định giải thích với cô thì cái kết đó là ăn một cái bạt tai vào mặt. Giờ đây anh đưa tay ôm mặt trong đau đớn cô nói:
"Anh đừng ở đó mà nói dối hay là biện minh nữa.

Bởi vì tôi đã biết được hết sự thật rồi.

Bởi người mẹ đáng quý của anh.

Đó là suốt bao nhiêu năm qua anh đã ngoại tình với cô ta và che giấu tôi..."
Cô giờ đây bắt đầu khóc và trách móc anh.

Trong khi anh thì vẫn cố gắng giải thích.

Sau một hồi trách móc anh cô đã trở nên buồn bã và lên tiếng:
"Có phải anh đã chán tôi rồi phải không? Và tôi không thể mang thai cho anh nên anh mới tìm một người khác để sinh con cho mình.
Và tôi cũng chỉ là một kẻ được anh thương hại đúng chứ? Nên anh mới xem tôi là vợ và cho tôi ở cạnh anh đến bây giờ.

Nhưng mà từ giờ anh có thể sống cuộc sống tự do của mình.

Tôi sẽ không can thiệp vào cuộc sống của anh nữa và anh hãy sống cuộc sống mà mình mong muốn đi.

Và từ nay tôi sẽ không còn là gì của anh nữa...Chúng ta sẽ chia tay và giải thoát cho nhau..."
Anh nghe đến đây mà vô cùng hoang mang giờ đây anh bắt đầu khóc và giải thích: "Không phải mọi chuyện như em nghĩ đâu.

Và đừng bỏ anh hãy cho anh cơ hội và nghe anh nói này..."
Cô mặc kệ những lời nói của anh mà đã rời đi.

Trong khi mẹ anh thì đang nở một nụ cười nham hiểm trong sự vui vẻ vì đã chiến thắng.
"Giờ đây mọi thứ đã kết thúc và mình đã là người chiến thắng Hahhahahahaha...Trong việc thành công tách con nhỏ đó ra khỏi cuộc đời của con trai mình.

Cũng như là cái gai trong mắt của mình...".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 74: 74: Quyển 2 - Chương 34


Thế là cô đã quyết định ly hôn với anh.

Và rồi ngày đó cũng đã đến cô cùng anh đến tò để thực hiện cuộc ly hôn.

Cô mặc dù không muốn ly hôn nhưng rồi vì những chuyện mà anh đã gây ra khiến cho cô không thể nào tha thứ được vì thế không còn cách nào khác cô đã mặc kệ cho trái tim như nào.

Và nghe theo lý trí ký vào tờ giấy ly hôn kia.
Thế là cuộc ly hôn giữa hài người đã diễn ra thành công.

Lúc ký vào giấy ly hôn xông cô đã nhanh chóng rời đi và không nhìn mặt anh một lần.

Cô đau đớn trở về nhà mà vội vã lấy va ly trong phòng để rời khỏi đây.

Anh cũng lúc đó đã trở về nhà với người phụ nữ là tình nhân của anh và mẹ của anh.
Anh ấy nhìn cô đang dần rời đi mà nhắm chặt lấy tay cô sau đó lên tiếng: "Thật sự thì mọi chuyện không như em nghĩ đâu vì vậy đừng bỏ anh mà..."

Cô lạnh lùng trả lời và hất tay anh ra:
"Xin lỗi anh từ giờ chúng ta đã là người xa lạ và không liên quan gì đến nhau nữa vì vậy xin anh hãy tự trọng..."
Thế là anh đã nhìn bóng lưng của cô rời đi một lúc một xa mà ánh mắt chảy đầy nước mắt trong sự đau buồn vô tận: "Huhuhu giờ mình đã mất cô ấy mãi mãi rồi.

Và giờ các người đã đạt được ý nguyện của mình rồi đấy các người vui chưa?"
Anh rời đi trước mặt bọn họ bấy giờ hai mẹ con họ cười nói với nhau:
"Giờ thì kế hoạch của chúng ta cũng đã hoàn thành khi tống cổ còn nhỏ thối tha đó ra khỏi đây..."
Giờ đây bà mẹ đưa tay bắt lấy tay con dâu:
"Ừm phải chút mừng sự hợp tác của chúng ta con dâu yêu dấu..."
Nhiều năm trôi qua giờ đây mẹ của Sở Bạch cũng đã phát hiện ra rằng mình đã mang thai cậu.

Và cậu chính là niềm vui và động lực để cho bà sống tiếp.

Cứ thế thời gian dần trôi qua cậu cũng đã dần lớn khôn và bà cũng đã quên đi chuyện cũ.

Nhưng không ngờ rằng bây giờ câu chuyện cũ khi xưa lại một lần nữa quay trở lại.
Và bà không ngờ rằng người bạn của con trai mình lại chính là con của kẻ thù năm xưa đã cướp chồng mình.

Nghĩ đến đây mà vô cùng tức giận và không định cho cậu ta truyền máu cho con trai mình.

Nhưng rồi vì muốn cứu con trai mình nên bà đã đồng ý cho cậu ta chuyền máu cho con trai mình.
Nhưng rồi sau một hồi suy nghĩ lại thì bà cảm thấy Nhược Lâm đối xử rất tốt với con trai bà và có lẽ bọn nó là bạn rất thân.

Và bà định bỏ qua hiền kích khi xưa và cho hai đứa vẫn tiếp tục làm bạn thân với nhau.
"Hazz có phải mình đã quá gắt giỏng rồi không? Tại sao vì một chuyện đã xảy ra nhiều năm trong quá khứ mà lại khiến con trai mình lại mất đi một người bạn tốt.

Và hơn hết là nó đã cứu con trai của mình ngay bây giờ.

Và có lẽ mình nên bỏ qua mối hận thù khi ấy..."
Bà giờ đây thở dài và tính bỏ qua tất cả mọi chuyện khi con trai bà bình an.

Sở Nhi giờ đây đã xuất hiện từ phía sau lưng mà cô ta đưa mắt nhìn bà trong sự mưu mô sau đó đến bên cạnh bà mà nói
"Chào cô con là bạn của Sở Bạch.

Con đến đây để hỏi thăm tình hình của anh ấy như nào rồi ạ?"
Bà vui vẻ trả lời là con trai mình đang nằm trong phòng bệnh và chờ đợi truyền máu xông thì chắc chắn cậu sẽ bình an vô sự trở lại.
Sở Nhi nghe đến đây mà mỉm cười nói:
"Ồ vậy à con trai bác bình an là được rồi..."
Sau đó cô lại tiếp tục nói về chuyện của Sở Bạch và Nhược Lâm: "Con nghe nói là con trai nhà bác sắp làm đám cưới phải không?"
Bà ta nghe đến đây mà mỉm cười hoang mang trả lời: "Đám cưới gì con? Bộ con nhầm ai hay gì rồi?"
Sở Nhi bấy giờ nói rằng về đám cưới của Sở Bạch và Nhược Hy và bọn họ đã yêu nhau rất nhiều năm.

Sau đó còn cho bà xem tắm ảnh hai người đã ở bên cạnh và ân ái với nhau.
"Đây là những tắm hình mà bọn họ chia sẻ cảnh bọn họ ở chung với nhau.

Và con nghe đồn rằng bọn họ còn muốn làm đám cưới nữa chứ?"
Bà ta với sắc mặt đầy lo lắng khó coi bà ta thở dài cố gữi bình tĩnh mà trả lời cô rằng chẳng có cái đám cưới nào cả.

Thế rồi cô cũng xin phép bà ta rời đi bởi vì cô có công việc đột xuất.
Còn bà ta thì đang suy nghĩ về những tấm ảnh lúc này và những lời mà Sở Nhi nói trong sự hoang mang tột độ.

Sở Nhi đứng một góc nhìn khuôn mặt căng thẳng của bà ta mà nở một nụ cười đắc ý với kế hoạch của mình:
"Hahhahahahaha giờ thì tôi đã nói với mẹ cậu Sở Bạch và tôi nghĩ rằng bà ấy sẽ tát thành cho anh và người anh yêu.

Nhưng mà không hình như tôi đã đoán sai.

Bởi vì nhìn nét mặt căng thẳng của bà ta thì tôi biết rằng.

Chuyện tình của hai người sẽ bị bà ta ngăn cản mà thôi...".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 75: 75: Quyển 2 - Chương 35


"Tại sao chứ? Tại sao chuyện này lại xảy ra.

Nhưng mà mình nhất định sẽ ngăn cản nó.

Mình sẽ tìm mọi cách để bọn nó không thể đến bên nhau..."
Bà suy nghĩ một hồi và đang tìm cách để Sở Bạch con trai bà và Nhược Lâm sẽ không đến được bên nhau.

Bởi vì hai đứa nó là anh em ruột thịt.

Và bà cũng đã biết chuyện con trai mình là gay từ rất lâu rồi.

Và bà cứ tưởng rằng cậu yêu Tèo người bạn đã chơi với con trai mình từ lúc nhỏ.
Nhưng không ngờ rằng Sở Bạch lại đi yêu Nhược Lâm và sự trùng hợp là Nhược Lâm lại chính là người có cùng quyết thống với gia đình bà.

Nghĩ đến đây bà thở dài và rồi đi đến phòng bệnh của Sở Bạch.

Bà nhìn vào bên trong thì thấy Sở Bạch đang được Nhược Hy chuyền máu.

Bà thở dài nói:

"Có lẽ đây chính là duyên phận để hai anh em con gặp được nhau.

Nhưng mà hai đứa sẽ không bao giờ có thể trở thành người có thể bên đối phương cả đời.

Bởi vì hai đứa là anh em..."
Sau một thời gian chuyền máu thì giờ đây cũng đã xông.

Nhược Lâm giờ đây cũng đã được cho ra ngoài trong khi Sở Bạch thì đang nằm hồi sức trong phòng bệnh.

Giờ đây Nhược Lâm với sắc mặt vui vẻ nói với mẹ Sở Bạch:
"Thật may mắn là cháu lại có nhóm máu giống con của bác.

Nên cháu đã có thể cứu sống cậu ấy.

Điều này thật là kỳ diệu..."
Bà nhìn cậu mà thở dài.

Lúc này bà lên tiếng:
"Con có biết tại sao con lại có nhóm máu trùng với con trai bác không?"
Cậu nghe đến đây mà cũng bắt đầu tò mò và nói rằng mình không biết nữa.

Bà ấy bấy giờ trả lời cậu:
"Đó chính là con là anh em của con trai bác."
Bà giờ đây bắt đầu kể lại câu chuyện năm xưa cho cậu nghe điều này làm cậu vô cùng hoang mang lo lắng: "Gì chứ đây là sự thật ạ?"
Trước sự kinh ngạc của cậu đã đã gật đầu trước sự những lời mà bà nói.

Giờ đây cậu bắt đầu hoang mang hơn khi bà ta nói rằng bà ta biết cậu đã yêu Sở Bạch con trai của bà ta.
Điều này làm cho cậu hoang mang và hỏi:
"Tại sao bác lại biết bí mật con yêu con trai bác chứ?"
Bà ấy trả lời cậu đó là một người phụ nữ đã kể chuyện này cho bà ta biết.

Và bà ta nói rằng mình cũng đã tìm được đối tượng cho con trai mình đó không là ai khác mà chính là Tèo người bạn luôn bên cạnh con trai bà từ lúc nhỏ.

Bởi vì bà biết Tèo yêu con trai của bà rất nhiều.
Vì thế bà đã nói với cậu rằng mong cậu đừng qua lại với con trai mình nữa.

Và hãy rời đi để cho nó có một cuộc sống hạnh phúc.

Cậu nghe đến đây mà nước mắt đã chảy thành dòng trên đôi má cậu khóc nức nở rồi trả mình bà ta:
"Được thôi dù gì con với cậu ấy cũng chả còn là gì của nhau nữa.

Và con sẽ chủ động rời xa cậu ấy để cậu ấy có một cuộc sống hạnh phúc ạ..."
Bà ta thở dài rồi đáp:
"Như vậy thì tốt..."
Cậu bấy giờ trong sự đau đớn đến tận tâm can cậu bắt đầu chạy ra khỏi bệnh viện.

Cậu chạy mãi chạy mãi trên con đường dài vắng vẻ kia cũng những nổi buồn đau đớn vô tận khi không thể ở cạnh người mình yêu và nhận ra một sự thật đau lòng.
Cậu cứ chạy như vậy mãi mà không để ý rằng ở đằng sau mình đang có một chiếc xe chạy đến.

Nó lao rất rất nhanh, chốc lát khi cậu quay đầu và nhận ra nó thì đã quá muộn.

Bởi vì chiếc xe kia đã đâm phải cậu.

Cậu lúc này ngã ra đường với cơ thể đầy máu đang chảy ra khắp nơi ánh mắt cậu mở to nhìn chiếc xe kia dần dừng lại và rồi một đám người đã xuống.
Bấy giờ cậu nhìn thấy một cô gái cô ta đang nhìn cậu mỉm cười trong sự nham hiểm và thích thú chốc lát cô ta lên tiếng: "Đây chính là cái giá mà mày phải trả cho sự phản bội tao tên khốn.

Và g**t ch*t đi đứa con của hai ta..."

Cậu nhìn người phụ nữ và dần nhận ra cô ta.

Cô ấy không là ai khác mà chính là Sở Nhi.

Sau khi nhận ra được cô ta ánh mắt cậu đã dần mờ lại và cậu đã bất ngất đi.
Còn Sở Nhi thì bậc cười thật lớn trong sự vui sướng bởi vì giờ đây cô đã loại bỏ được kẻ thù của mình.

Sở Nhi lúc này cũng đã rời đi cô leo lại vào chiếc xe ấy và nó đã chạy ra khỏi hiện trường vụ án.
Sở Bạch bấy giờ cũng đã tỉnh lại cả người cậu toát đầy mồ hôi hột cậu trong sự lo.

Bởi vì cậu vừa nằm mơ thấy Nhược Lâm bị một chiếc xe cán không biết sống hay là chết.

Cậu bấy giờ bắt đầu muốn rời giường để đi tìm Nhược Lâm trong sự lo lắng của bản thân.
Nhưng lại bị gia đình cậu thấy và ngăn cậu lại không cho cậu xuống giường.

Và mẹ của Sở Bạch rất vui khi biết cậu vẫn còn sống.

Và bà đoán chắc rằng có lẽ Nhược Lâm đã xảy ra chuyện gì đó qua lời của con trai mình..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 76: 76: Quyển 2 - Chương 36


"Mẹ thả con ra và đừng ngăn cản con."
Sở Bạch trong sự tức giận hất mẹ mình ra cậu cố gắng bước xuống giường và tính rời đi.
"Con đứng lại cho mẹ và con không được đi đâu hết..."
Bà nhìn cậu và hét thật lớn điều này làm cho cậu ngẩn đầu lại nhìn bà mà bất động trong một lúc lâu.
"Con muốn đi tìm cái người tên Nhược Lâm đó phải không? Nhưng mà cậu ta đã rời khỏi đây rồi.

Quay trở về nơi mà cậu ấy đã từng ở.

Bởi vì cậu ta đã rất đau lòng khi biết một sự thật rằng.

Con và cậu ta chính là người thân của nhau vì vậy hai người không thể đến được với nhau."
Sở Bạch nghe đến đây mà vô cùng hoang mang nét mặt của cậu đã hiện lên sự bối rối và lo lắng.

Cậu không hiểu rốt cuộc mẹ mình đang nói gì.

Thế là cậu đã hỏi lại: "Ý...Ý của mẹ là sao?"
Mẹ của cậu lúc này thở dài và kể lại câu chuyện năm xưa như cái cách bà đã kể với Nhược Lâm và khiến cậu phải đau đớn mà quyết định bỏ cuộc.

Nhưng sau khi nghe câu nói rằng Sở Bạch lại không như Nhược Lâm mà ngược lại còn không tin đây là sự thật.
"Không con không tin đây là sự thật.

Anh ấy chắc chắn không phải là anh trai con và là con của người đã dựt chồng mẹ.

Mà con chắc chắn rằng Sở Nhi là Sở Nhi kẻ thù của hai chúng con.

Cô ta đã bày ra trò này sau khi đâm con một nhát vào bụng..."
Nghe mẹ nghe đến đây liền tỏ vẻ hoang mang tột độ bà hỏi cậu lại: "Cái gì nó đã đâm con một nhát vào bụng sao?"
Sở Bạch gật đầu và kể lại câu chuyện lúc trước cho mẹ của mình nghe.
Cùng lúc này từ bên ngoài cánh cửa đã bắt đầu mở ra.

Sở Nhi cũng bước vào bên trong.

Cô đưa mắt nhìn hai mẹ con Sở Bạch đang trong sự hoang mang về những điều đã xảy ra và cô bắt đầu lên tiếng tiếc lộ sự thật.
"Ồ cậu đã tỉnh lại rồi à Sở Bạch.

Hưm...Tôi còn nghĩ rằng cậu đã đi theo người mà cậu yêu rồi chứ?"
Sở Bạch vô cùng hoang mang lo lắng cậu bắt đầu hỏi cô tại sao lại nói như vậy.

Cô bấy giờ bậc cười thật lớn trong sự nham hiểm rồi trả mình cậu:
"Bởi vì tôi vừa thấy người cậu yêu đã bị xe đâm và hiện tại đang ở trong phòng số 7 ý.

Khi đau khổ và chạy khỏi đây.

Và không biết là anh ta còn sống hay không?
Và hơn hết là tôi sẽ cho cậu biết một sự thật rằng.

Tất cả những gì mà tôi đã nói với mẹ cậu điều chỉ là 10 % là đúng mà thôi.

Và ngược lại điều là sai khi mẹ cậu cùng với người mà cậu yêu đã tin việc này.

Để rồi xảy ra kết cục tồi tệ này..."
Cậu thở dài rồi bắt đầu kể cho họ nghe về kế hoạch của mình.

Cô nói rằng mình đã khiến cho Sở Bạch phải chia tay Nhược Lâm mặc dù anh không có lỗi và rất yêu cậu.

Bằng cách cho cậu nghi ngờ anh ngoại tình với một cô gái khác.
Và như vậy đã làm cậu đau và tổn thương và đáng ra cô ta đã dừng lại.
Nhưng không khi biết được Nhược Lâm muốn quay lại với Sở Bạch.

Cô đã âm thầm lên kế hoạch theo Nhược Lâm đến chỗ của Sở Bạch.

Và lên kế hoạch giế t chết Sở Bạch để trả thù cho cái chết của con mình.

Và rồi cô lại sắp đặc một cái bẫy nữa khi biết Sở Bạch còn sống.

Và đó là nhấn tới Nhược Lâm và mẹ Sở Bạch.
Cô đã tìm bác sĩ đã bảo họ làm giả giấy tờ khiến cho mẹ Sở Bạch tưởng Nhược Lâm và đứa con của người phụ nữ đã cướp chồng mình.

Và rồi sẽ chia cách Nhược Lâm và Sở Bạch.

Và điều đó đã làm Nhược Lâm đau khổ để có thời gian cho Sở Nhi lên kế hoạch giế t chết anh ta.
Sau đó thì kế hoạch của cô giờ đây đã thành công và cô đã khiến cho Sở Bạch phải đau đớn giống hệt với lúc anh và Nhược Hy đã làm cô mất đi đứa con đầu lòng của mình.

Nói đến đây cô bậc cười nham hiểm và nói: "Và đó là tất cả những gì mà tôi đã làm..."
Mẹ của Sở Bạch vô cùng tức giận bà giờ đây đã đưa tay lên muốn tát vào mặt của Sở Nhi và nói:
"Cô quả thật là một con đàn bà nham hiểm và cái loại như cô rồi cũng sẽ trả giá mà thôi..."
Sở Nhi bậc cười và cũng đã đỡ được cái tát ấy cô lên tiếng: "Hưm bà muốn tát tôi à? Mơ đi...Và trả giá sao? Hưm đây chính là cái giá mà con trai bà phải trả khi cướp Nhược Lâm người tôi yêu từ tay tôi.

Và gi ết chết con của tôi...Và tất cả chỉ là tôi đang báo thù mà thôi..."
"Và hơn hết là các người đừng mơ sẽ làm được gì tôi.

Và hãy từ từ tận hưởng những đắng cay mà tôi đã gây ra đi hhahhaha..."
Nói rồi Sở Nhi bắt đầu rời đi trong ánh mắt đầy câm hận của bọn họ mà bất lực không thể làm được gì.

Bởi vì bọn họ chẳng có bằng chứng hay gì để buột tôi cô gây ra những chuyện ác độc cho họ...
Cứ thế Sở Nhi cũng dần khuất xa dần trong khi hai mẹ con Sở Bạch thì nhìn nhau không biết Nhược Lâm sau ca cấp cứu có ổn hay không?.
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 77: 77: Quyển 2 - Chương 37


Sau một thời gian thì từ phòng cấp cứu của Nhược Lâm.

Bác sĩ lúc này cũng đã bước ra bên ngoài.

Mẹ Sở Bạch và Sở Bạch vô cùng lo lắng và không biết hiện tại Nhược Lâm đã ra sao? Sau một lúc Sở Bạch cũng đã lên tiếng hỏi bác sĩ:
"Bác sĩ bệnh nhân trong phòng bệnh này đã sao rồi ạ? Anh ấy vẫn ổn chứ?"
Bác sĩ trước câu hỏi của Sở Bạch mà thở dài nét mặt của ông hiện lên sự u ám buồn rầu.

Nó như muốn nói nên rằng kết quả đã không như Sở Bạch mong đợi mà có chuyện không hay đã xảy ra với người trong căn phòng bệnh kia.
Thấy bác sĩ im lặng không trả lời Sở Bạch và mẹ cậu lại tiếp tục hỏi câu hỏi kia.

Bác sĩ bấy giờ thở dài rồi trả lời bọn họ: "Thật ra thì nạn nhân đã không qua khỏi.

Vì thế người nhà nên chủng bị hậu sự đi là vừa..."
Mẹ Sở Bạch và Sở Bạch vô cùng hoang mang bởi vì không ngờ rằng cậu sẽ chết như thế này.

Sở Bạch giờ đây sắc mặt u buồn cậu bắt đầu khóc nhiều hơn lúc trước.

Chốc lát cậu đã chạy vào bên trong giường bệnh của Nhược Lâm.

Cậu đưa mắt nhìn anh nằm bất động và bị chê lại bởi chiếc khăn trắng.

Chốc lát cậu tiến tới chỗ của anh mà quỳ xuống đôi tay cậu chạm vào tấm màn che thi thể anh.

Rồi cậu dần dần kéo nó xuống.
Cậu nhìn anh với cơ thể đầy những vết thương và cả cơ thể dường như đã tan nát mà nằm xuống bên cạnh xác của anh cậu nói:
"Huhuhu không ngờ rằng việc này lại xảy ra như vậy.

Và giờ chúng ta đã phải chia xa nhau.

Hhuhhu em không muốn biết này xảy ra.

Hhuhhu anh muốn được ở bên cạnh anh và muốn được làm vợ anh.

Và anh không thể chết như vậy được.

Anh phải ở bên cạnh em.

Anh có nghe không? Và hãy mau tỉnh lại đi...!Nhược Lâm..."
Trước sự đau đớn và tiến khóc than của cậu Nhược Lâm đã không tỉnh lại mà ngược lại là sự im lặng đến rợn người.

Chốc lát mẹ của Sở Bạch bắt đầu lên tiếng an ủi con trai mình bà đặc tay lên vai cậu:
"Con trai à mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi.

Vì vậy con hãy chấp nhận sự thật và buông bỏ đi và làm lại từ đầu.

Và mẹ tin rằng cậu ấy sẽ không yên nghỉ khi thấy con đau khổ như vầy đâu..."
Cậu chốc lát thở dài ánh mắt nhìn xa xăm răng cậu cắn chặt môi.

Cậu nhìn mẹ mình và lên tiếng:
"Mẹ im lặng đi.

Và cũng vì mẹ mà cậu ấy đã thành ra nông nỗi như vầy.

Và con hận mẹ."
Chốc lát cậu thở dài rồi đột nhiên bậc cười thật lớn cậu lớn tiếng nói: "Còn giờ thì con nhất định sẽ không để cô ta yên.

Kẻ đã phá hủy hạnh phúc của con và cô ta nhất định phải trả giá bằng mạng sống của mình.

Một mạng đền một mạng.
Và cho dù con có như nào thì con cũng sẽ trả thù cô ta..."
Bà bấy giờ bất lực không biết cậu sẽ làm gì tiếp theo.

Rồi chỉ có thể nhìn cậu rời đi trước ánh mắt của mình mà tâm trạng vô cùng lo lắng bởi bà đoán chắc chắn con mình sẽ gây ra hoạ gì đó.

Bà bây giờ cũng đã bình tĩnh trở lại.

Bà bắt đầu gọi con mình để ngăn cản cậu lại.

Nhưng tất cả đã quá muộn bởi vì cậu đã đi xa...
Cậu bước đi trên con đường tấp nập người qua lại mà trong đầu luôn nghĩ về cách để trả thù Sở Nhi.

Đó không là gì khác mà chính là gi ết chết cô.

Thế là cậu đã đến một cửa hàng buông bán vũ khí rồi mua một khẩu súng.

Cậu cầm cây súng trên tay mà đưa mắt nhìn nó cậu mỉm cười nham hiểm nói:
"Sở Nhi rồi cô sẽ trả giá mà thôi.

Tôi sẽ không tha cho cô.

Cô sẽ chết với khẩu súng này.

Để trả giá cho việc đã gi ết chết người mà tôi yêu..."
Cậu bấy giờ bắt đầu thuê một chiếc xe taxi và bảo người tài xế taxi chở cậu đến nơi mà cậu cần đến.

Sau một quãng đường thật dài thì cậu cũng đã đến nơi mà mình cần đến.

Bấy giờ cậu bước ra khỏi xe và trả tiền cho Lão tài xế.
Sau đó cậu nhìn căn nhà sang trọng trước mặt rồi cũng bước vào bên trong.

Bên trong bấy giờ có một người đàn ông đang làm việc với đôi bàn tay không ngừng gõ bàn phím.

Nghe tiếng bước chân người đàn ông ấy giờ hỏi rốt cuộc là ai đã vào đây làm phiền lão chứ?
Nhưng người kia lại cười nham hiểm khiến ông có chút lo lắng không biết rốt cuộc người kia cười về điều gì.

Giờ đây ông quay mặt lại thì nhìn thấy Sở Bạch cháu trai của mình ông bắt đầu thở dài và hỏi cậu có phải đang đùa dỡn không điều này làm ông ta dựt hết cả mình.
Sở Bạch mỉn cười nham hiểm rồi đưa tay vào người lấy súng ra chĩa về phía ông và nói:
"Ông tưởng rằng tôi đang cố gắng hù và đùa giỡn với ông à? Nhưng thật ra thì tôi đang đưa tử thần đến rất gần với ông.

Và nếu như ông ngoan ngoãn biết điều thì hãy nghe lệnh của tôi.

Bằng không thì ông sẽ phải trả một cái giá rắc đắc đấy..."
Cha Sở Nhi nghe đến mà mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tại sao Sở Bạch lại chĩa súng về mình và cậu ta đang nói cái quái gì vậy?..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 78: 78: Quyển 2 - Chương 38


Sau một lúc lấy lại bình tĩnh thì cha Sở Nhi giờ đây bắt đầu hỏi Sở Bạch: "Rốt cuộc cậu muốn gì? Tại sao lại làm ra điều này chứ?"
Sở Bạch nở một nụ cười nham hiểm rồi đưa tay tát vào mặt bố Sở Nhi trong sự tức giận.

Cậu gầm gừ trả lời như một con thú dữ:
"Tại sao tôi lại làm điều này à? Hưm tất cả là điều báo thù cho cái chết mà người tôi yêu.

Và chính con ông là người đã gi ết chết người mà tôi yêu.

Vì thế tôi muốn dùng ông để cô ta phải lộ diện và trả giá..."
Bấy giờ cậu bắt đầu đánh ông té ngã xuống dưới mặt đất rồi đưa tay xé áo ông ra.

Cậu dùng áo của ông vừa xé ra nối thành một sợi dây cột cả hai tay và chân ông lại.

Sau đó bắt đầu dìu ông lên ghế để ông ngồi ở đấy.
Cậu bấy giờ bậc cười nham hiểm nói:

"Và giờ ông đã trở thành con tinh của tôi.

Và tôi tin rằng chắc chắn con của ông sẽ đến và cứu một lão già vô dụng như ông.

Và cô ta sẽ bị mắc một cậm bẫy của tử thần.

Để dẫn cô ta đến cái chết..."
Cha của Sở Nhi vô cùng lo lắng giờ đây ông không biết phải nên làm gì bây giờ.

Chốc lát ông đã nhìn thấy Sở Bạch lấy chiếc điện thoại của mình trên bàn và cậu ta đang tìm kiếm và bấm lướt để gọi cho ai đó.
Sau một hồi tìm kiếm thì cậu cũng đã tìm ra được số của Sở Nhi giờ đây cậu bậc cười trong sự nham hiểm nói: "Hưm giờ đây tôi đã tìm ra được cô.

Và chỉ cần cô đến đây thôi thì hôm nay cô sẽ phải bỏ mạng ở đây..."
Sở Bạch bắt đầu gọi cho Sở Nhi sau một lúc thì cô cũng đã bắt máy giờ đây cô lên tiếng trả lời điện thoại: "Alo là cha ạ.

Cha gọi con có việc gì không ạ?"
Giờ đây cô vô cùng hoang mang khi nghe thấy đầu dây vừa gọi bên kia không phải là ba mình mà là giọng của Sở Bạch điều này làm cô vô cùng hoang mang.
"Là hắn sao tại sao hắn lại ở nhà mình chứ? Và không biết cha mình sẽ ra sao khi ở với hắn giờ mình phải làm sao đây?"
Hắn nghe cô im lặng mà giờ đây cũng đã bậc cười hắn lên tiếng trả lời:
"Sao nào? Cô đang sợ à? Đang sợ khi biết được rằng cha cô đang nằm trong tay tôi..."
Cô bấy giờ cô gắng gữi bình tĩnh và rồi nói lên trong sự tức giận: "Rốt cuộc anh muốn gì hả? Và hãy nhắm vào tôi đây này và đừng làm hại bố tôi..."
Sở Bạch bậc cười thật lớn cậu đáp lại cô trong sự đau đớn và tức giận: "Tôi muốn gì à? Không là gì khác ngoài việc báo thù cho cái chết của người mà tôi yêu.

Và tôi đáng ra đã giế t chết người mà cô yêu thương nhất để cô phải nếm trải sự đau đớn mà cô đã gây ra cho tôi khiến tôi mất người mình yêu mãi mãi...
Nhưng không tôi đã không làm điều đó khi giết ông ta.

Mà ngược lại là tha chết cho ông ta và muốn cô phải tham gia một trò chơi để cứu ông ta và khiến cô phải chết dần chết mòn trong sự đau khổ.

Khi không cứu được ông ấy thì ông ấy sẽ chết..."
Sở Bạch thở dài rồi tiếp tục nói tiếp:
"Còn giờ thì tôi nghĩ cô nên trở về nhà để thực hiện trò chơi kia và cứu cha mình.

Và cô chỉ có thời gian là một tiếng để làm điều đó...
Và tôi sẽ đoán xem những gì mà cô có thể làm háhahhahaha..."
Nói rồi Sở Bạch đã tắt máy trong sự lo lắng của Sở Nhi cô suy nghĩ: "Mình chắc chắn rằng đây chính là một cái bẫy mà hắn sắp đặt ra với mục đích bẫy mình vào chỗ chết...
Nhưng mà mình buộc lòng phải tham gia trò chơi mạo hiểm này nếu như muốn có cơ hội để cứu cha mình.

Cho dù thứ phía trước là gì đi bộ nữa...Thì mình nhất định sẽ tìm cách cứu ông ấy..."
Suy nghĩ một hồi lâu và cô quyết định sẽ đi về nhà của mình để tìm mọi cách cứu ba của cô.

Cho dù đó là cậm bẫy chết chóc nào đi chăng nữa.
Chốc lát cô đã leo lên một chiếc xe taxi và bảo bác tài xế hãy đưa cô về nhà của cô.

Người tài xế đồng ý theo lời của cô và dần trở cô về nhà của mình.
Sau một khoảng thời gian thì giờ đây chiếc xe cũng đã dừng lại ở nhà cô.

Cô bước xuống xe và nhìn cánh cửa của căn nhà nó đã bị đóng lại.

Và giờ đây cô đứng yên bất động và quan sát.

Bởi vì cô cảm nhận được rằng dường như sau cánh cửa kia sẽ là một mối nguy hiểm nào đó.
Trong khi Sở Bạch thì đang ngồi quan sát cô qua camera.

Anh ta nở một nụ cười nham hiểm và nói:
"Giờ đây cô đã trở một con cá trong chậu rồi.

Và cô sẽ không thoát khỏi được những cái bẫy mà tôi dăng ra đâu.

Sở Nhi hôm nay cô nhất định phải chết và như vậy thì tôi mới có thể khiến chồng tôi nên chính xui an lòng ra đi..."
Sở Bạch bấy giờ đưa tay cầm lấy một tấm ảnh và ly rượu vang cậu vừa uống vừa nhìn tấm ảnh và nói:
"Nhược Lâm rồi em sẽ khiến cô ta phải trả giá.

Và điều này chắc có lẽ sẽ khiến anh yên nghỉ nhỉ? Sau khi em báo thù cho anh thành công...".
 
Back
Top Bottom