Ngôn Tình Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 40: 40: Quyển 2 - Chương 8


Nhược Lâm lúc này trong cơn mê man cậu hét rào thật lớn tên của Sở Bạch, rồi mơ hồ tỉnh lại.

Cậu lúc này với vẻ mặt hốt hoảng đưa mắt nhìn xung quanh.

Cậu bối rối khi nhìn thấy mình đang ở một nơi xa lạ nào đó cậu tự hỏi: "Đây là đâu? Tại sao mình lại đây."
Lúc này cậu mới hốt hoảng khi nhớ đến chuyện Sở Bạch được tên đàn ông khi nắm lấy tay mà đưa đi.

Cùng sự kinh bỉ của hắn, và sự phủ phàng của Sở Bạch.

Nó đã khiến Nhược Lâm phải rơi nước mắt trong đau khổ.

Lúc này cậu mơ màng đưa mắt nhìn xung quanh như đang tìm kiếm một thứ gì mà không ngừng lên tiếng: "Sở Bạch.

Sở Bạch cậu đâu rồi.

Sở Bạch..."
Anh mãi nhìn trên trời và xa xăm nên cũng không để ý là ở dưới thân mình có một người đang nằm trên người của anh.

Lúc này khi anh định di chuyển xuống dưới giường thì mới chợp để ý.

Lúc này anh trở nên hoang và không rốt cuộc người đang nằm trên người của mình là ai.
Anh giờ đây đưa tay đập vào người của người đó, để xem người đó có tỉnh lại xem thử họ là ai.

"Này cô...Cô là ai vậy?"
Lúc này người phụ nữ kia cũng đã tỉnh lại, cô lúc này mơ màng ngước mắt lên nhìn anh.

Anh giờ đây sững sờ mà mắt chữ A mồn chữ O anh há hốc nhìn cô gái trước mặt như nhìn thấy ma mà lên tiếng:
"Sở...Sở Nhi...Là cô Sở Nhi..."
Anh giờ đây im lặng trong sự sợ hãi tột độ mà suy nghĩ: "Tại sao cô ta lại ở đây chứ? Không phải cô ta đã chết rồi sao? Hay cô ta là ma đang hiện hồn về để trả thù mình.

Nhưng tại sao bây giờ cô ta lại mới quay lại chứ? Rốt cuộc cô ta muốn gì?"
Anh giờ đây với khuôn mặt tái xanh đầy sợ hãi, anh đưa tay lên trên mà nói: "Dạy cô...Tôi lạy cô đó Sở Nhi.

Cô chết rồi thì thôi hãy siêu thoát đi chứ đừng về đây tìm tôi..."
Sở Nhi giờ đây mỉm cười đắc ý cô cảm thấy rất hạ lòng hả dạ cô giờ đây nhìn anh đang trong sự lo lắng như gặp ma mà bậc cười thật lớn.

Nhưng rồi cũng thôi bởi vì bây giờ cô sẽ phải tiếp cận anh.
Cô lúc này lên tiếng hỏi anh:
"Này anh là mà lại biết tên tôi vậy? Với lại tại sao anh lại phải sợ tôi chứ?
Ma gì ở đây hả? Tôi là con người mà là một con người.

Với lại hai ta có quen biết nhau à?"
Anh giờ đây sững sờ im lặng một lát lâu anh không hiểu cô đang nói gì mà thắc mắc, anh đưa tay chạm vào người của cô.

Anh chạm vào thấy vẫn bình thường anh lúc này hoang mang hỏi: "Cô...Cô là người thật sao? Cô? Cô nói cô không quen biết tôi à?
Nhưng mà nhìn cô rất giống với Sở Nhi...Và lúc nãy cô nói mình tên là Sở Nhi à?"
Lúc này cô gật đầu mà trả lời:
"Đúng tôi là người sống chứ không phải là người chết.

Và hơn hết là tôi cũng tên là Sở Nhi.
Với lại hình như tôi thấy anh đang sợ sệt một thứ gì đó.

Và chắc người giống người thôi.
Nhưng mà tôi không biết tại, anh lại sợ hãi hãi tôi như vậy.

Và nhất là tôi chưa từng quen biết anh...".

Truyện Light Novel
Nghe đến đây Nhược Lâm vô cùng ngơ ngác anh không hiểu sao người phụ nữ này lại giống Sở Nhi như vậy và hơn nữa là cái tên và khuôn mặt lại thật là trùng hợp đến một cách khó tin nhưng rồi anh cũng bỏ qua và nghĩ rằng có lẽ là người giống với người.
Lúc này anh thắc mắc mà hỏi cô:
"Vậy đây là đâu và tại, tôi lại ở đây? Chẳng lẽ là cô đưa tôi đến đây à?"
Nghe đến đây Sở Nhi gật đầu và trả lời: "Phải tôi đã đưa anh đến đây.

Bởi vì tôi thấy anh nằm gất ở ngoài đường.

Và đây là bệnh viện."
Lúc này Nhược Lâm nghĩ rằng chắc là do mình say nên mới gất như vậy.

Anh giờ đây lên tiếng: "Vậy thì tôi cảm ơn cô nha.

Cảm ơn những gì mà cô đã làm cho tôi."
Sở Nhi giờ đây mỉm cười và rồi âm thanh điện thoại của cô vang lên, cô lúc này nhìn anh rồi anh gật đầu như hiểu ý của cô.

Cô lúc này đi ra ngoài mà không ngừng nhìn chăm chăm anh và nói: "Hưm tất cả chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Còn giờ kế hoạch tiếp theo sẽ được bắt đầu khi anh tỉnh lại."

Nhược Lâm giờ đây suy nghĩ tại sao mọi chuyện lại trùng hợp như vậy là đây là mơ có phải không?
Anh lúc này suy nghĩ đến nghĩ luôn nhưng cũng không biết được thêm một thông tin gì về cô.

Lúc này anh cũng lấy điện thoại ra khi không nhìn thấy cô mà gọi cho một ai đó.
Đầu dây bên kia lúc này lên tiếng:
"Alo chủ tịch có việc gì không?"
Lúc này Nhược Lâm trả lời:
"Muốn muốn tìm hiểu về thông tin của một người tên là Sở Nhi..."
Anh lúc này tắt máy và từ bên ngoài sau một lúc Sở Nhi cũng đã bước vào.

Cô và anh nói nói qua lại một hồi lúc này cô quyết định rời đi.

Và nói rằng mình có công chuyện.

Và anh cũng cảm ơn cô một lần nữa.
Mà nhìn cô đang rời đi anh cảm thấy người phụ nữ này rất kỳ lạ và nhất là cô ta hoàn toàn giống với Sở Nhi.

Còn Sở Nhi thì chỉ mỉm cười nham hiểm mà tất cả mọi thứ cô điều sắp xếp trong kế hoạch của chính mình..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 41: 41: Quyển 2 - Chương 9


Nhược Lâm giờ đây đưa mắt nhìn Sở Nhi đã rời đi rồi, và cánh cửa phòng cũng đóng sầm lại.

Anh suy nghĩ và không biết tại sao lại có chuyện trùng hợp như vậy chứ?
Bởi vì cô gái này chả khác gì Sở, anh suy nghĩ mãi mà chờ đợi sự trả lời từ đầu dây bên kia.
Đó chính là đàn em cấp dưới của mình.

Giờ đây âm thanh điện thoại vang lên.

Anh bắt máy:
"Alo..."
Đầu dây bên kia trả lời:
"Là tôi đây..."
Anh nói tiếp:
"Vậy cậu đã điều tra thông tin mà tôi đã gửi cho cậu chưa?
Và cậu đã tìm ra được gì từ người phụ nữ đó rồi."
Anh nói xông mà khung mặt có một chút bối rối, anh thật sự không biết đó có phải là Sở Nhi kẻ đã từng bị anh giết hay không? Anh cô ta là người khác, nhưng nếu là Sở Nhi thì tại sao cô ta lại cứu anh, cô ta quay về đây để làm gì? Hay cô ta đã mất đi trí nhớ.
Nhưng suy nghĩ cho cùng thì anh chỉ mong là cô gái đó, chỉ là giống với Sở Nhi thôi.

Chứ thật sự không phải là cô ta, còn không thì chắc chắn anh sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nữa.

Đang suy nghĩ thì chợp một giọng nói vang lên bên tai: "Vâng tôi đã tìm ra thông tin của cô gái này rồi.
Cô ta là một vị tiểu thư của một công ty lớn, ở ý với thương hiệu "XXX"
Và giờ cô ta đã chuyển sang việc nan với mục đích giao lưu trên showbiz và các kênh truyền hình.

Bởi cô ta là một nữ mimh tinh nổi tiếng."
Anh nghe đến đây mà thở dài anh giờ đây nghĩ rằng chắc là người giống người mà thôi.

Chứ làm sao một cô gái như Sở Nhi lại đột nhiên chết đi, sống lại mà trở thành con gái của một tập đoàn nổi tiếng như vậy.

Còn về việc cô tình cờ gặp anh.
Anh nghĩ rằng chắc điều này là do ông trời sắp đặt hoặc là tình cờ mà thôi.
Nghĩ đến đây anh thở dài và lấy lại bình tĩnh, mồ hôi cũng đã chảy dài trên cơ thể bởi vì sự lo lắng đầy căng thẳng kia.

Nhưng giờ đây tất cả đã kết thúc anh có thể yên tâm hơn được rồi.
"Vậy đó là toàn bộ thông tin về người phụ nữ này à?"
Anh hỏi người đàn ông kia.

Hắn trả lời: "Vâng thưa sếp đó là tất cả những gì tôi điều tra ra.

Và nếu không có gì tôi xin tắt máy á."
Nhược Lâm giờ đây ừm một cái sau đó dặn dò thêm một ít chuyện và tắt máy: "Ờ đợi đã tôi nghĩ là bên cậu nên tìm hiểu kỹ cho tôi thêm một chút thông tin về người này nha."
"Vâng thưa sếp tôi sẽ làm ngay..."
Thế là giờ đây hai người đã tắt máy, Nhược Lâm im lặng nằm trên giường mà không ngừng suy nghĩ đến những chuyện đã xảy ra anh cảm thấy rất đau và hối hận khi vì trả thù mà đã g**t ch*t đứa con của mình.
Anh bậc khóc nức nở trong sự ân hận cảm xúc bây giờ dâng trào:
"Tôi xin lôi cô Sở Nhi.

Nhưng mà đây là điều mà tôi phải làm.

Bởi vì nợ máu thì phải trả bằng máu và em gái tôi chính là do bị cô g**t ch*t.
Ba xin lỗi con.

Ba thật sự là một tên khốn nạn vì đã lôi con vào việc này.

Nhưng ba biết phải làm sao chứ? Bởi vì chỉ có con mà cha mới thực hiện được kế hoạch của mình.
Và cha cũng đã biết lỗi rồi.

Cha xin lỗi con, xin lỗi hai mẹ con con..."
Bởi vì điều đó mà Nhược Lâm đã quyết định yêu con trai.

Bởi anh không muốn dính líu vào những chuyện giữa tình yêu nam và nữ nữa.

Bởi vì nó sẽ khiến anh nhớ lại vếnh thương lòng mà làm anh đau cùng sự vằn vặn bản thân.
Nhưng rồi sao chứ? Tất cả đã chấm dứt với câu chuyện của anh về một tình yêu đồng tính tưởng rằng sẽ tốt đẹp và lâu dài.

Nhưng không đó chỉ là mở đầu cho sự tốt đẹp.

Và giờ anh đã thấy cái kết trong tình yêu giả dối này.
Đó chính là anh đã bị người mình yêu lừa dối suốt bao nhiêu năm qua mà không biết.

Ngu ngơ trở thành kẻ ngốc để muốn biết được sự thật.

Nhưng lại yếu đuối để rồi bị câm đội ăn lén sâu lưng mình.

Đâm một nhát thật đau.
Nghĩ đến đây cậu bậc cười thật lớn cậu tự trách bản thân mình:
"Hưm tôi thật ngu ngốc mà phải không? Tại sao tôi lại phải đi yêu một tên khốn như cậu chứ? Tại sao tôi phải đau và muốn níu kéo cậu chứ?
Đáng lý tôi phải cho cậu và tên đó một trận để hai người nhớ đời.

Nhưng rồi sao kẻ thua cuộc và ngu ngốc là tôi.

Và tôi đã nhận lại được một bài học nhớ đời rồi."
Cậu giờ đây khóc thật lớn cậu muốn khóc để quên đi.

Quên đi những nỗi đau mà ai kia đã gây ra cho mình.

Quên đi vếch thương vẫn luôn tồn tại trong lòng.

Giờ đây cậu lâu đi những giọt nước mắt mà nói:
"Bây giờ thì tôi sẽ không còn yếu đuối nữa.

Tôi sẽ ký còn là Nhược Lâm ngày xưa.
Tôi nhất định sẽ quên đi cậu.

Tôi sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và thay đổi hoàn toàn.

Và rồi chắc chắn tôi sẽ quên được cậu quên đi nổi đau này."
Giờ đây cậu lại khóc nức nở như một đứa trẻ, mà nằm xuống dưới giường ôm chặt cái gói lại, cho dù bản thân nói thay đổi.

Nhưng quá khứ vẫn sẽ làm cậu đau mãi về sau....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 42: 42: Quyển 2 - Chương 10


Không gian yên tĩnh trên một chiếc giường, đang nằm là một người đàn ông.

Người đó không ai khác mà là Nhược Lâm.

Anh dường như đang ngủ rất say sau những việc đau buồn đã trải qua.
Dường như anh đã quyết định sống một cuộc sống mới.

Tiếng chuông điện thoại không ngừng vang lên ầm ĩ khiến cho Nhược Lâm đang nằm trên giường cảm ơn rất khó chịu mà lăn qua lăn lại.

Cậu lúc này dường như không tài nào chịu đựng được nữa mà ngồi dậy.
Cậu mơ màng nhìn xung quanh mà bơ phờ đưa tay lên gãy đầu, rồi thắc mắc hỏi: "Gì vậy trờ mới sáng hôm mà ai lại gọi làm phiền vậy.

Thật là bực bội."
Lúc này cậu vô thức đưa tay lên, muốn sờ vào thứ gì đó mà lên tiếng:
"Vợ yêu em đâu rồi? Sao hôm nay lại không đánh thức anh dậy? Điện thoại đang vang lên kìa em bắt máy đi."
Nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng, lúc này anh mới thở dài và nhớ lại không phải là cậu đã bỏ anh đi theo thằng khác luôn rồi sao? Anh giờ đây sững sờ ngồi bất động trên giường một lát, anh đưa tay lên bàn với lấy cái kính mà nói với bản thân:
"Mày bị làm sao nữa vậy? Tại sao lại không thể nào quên được người đó chứ? Không phải là họ đã bỏ mày rồi sao? Không phải mày hận họ và muốn bắt đầu lại à?"
Suy đến đây cậu im lặng mà bước xuống giường, cậu cảm thấy rất khó chịu khi không nhìn thấy bóng dáng của người luôn ở cạnh mình bao nhiêu năm qua.

Cho dù có buồn và trống vắng thật nhưng cậu chỉ biết thở dài mà dặn lòng hãy quên đi.

Cậu giờ đây đi đến chỗ chiến điện thoại đang reo liên hồi trên bàn, mà đưa tay nất nó lên cậu bắt máy hỏi:
"Alo đầu dây bên kia là ai vậy?"
Lúc này âm thanh quen thuộc lại vang lên, khiến cho cậu sững người đứng đờ người tại chỗ khiến cả cơ thể rung lên: "Là em đây.

Anh dạo này sống sao rồi? Vẫn ổn chứ? Vẫn xin hoạt bình thường không?"
Anh nghe những câu hỏi quan tâm kia, mà nghẹn ngào anh không thể trả lời.

Cho đến khi âm thanh dịu dàng quan tâm kia lại vang lên một lần nữa: "Anh còn giận em à? Sao anh không trả lời.

Và em biết anh làm như vậy là vì hận em.

Nhưng thật ra thì em làm vậy là có lý do của riêng em.
Và em không mong anh tha thứ.

Em chỉ cần anh hiểu là được và nhất là em xin lỗi vì những gì đã làm với anh.
Với lại em cảm thấy có chút trống vắng khi không có anh bên cạnh.

Vì vậy em muốn nói chuyện với anh lần cuối.

Anh trả lời em được không?"
Cậu nghe những câu nói này mà cảm thấy lòng rất đau.

Nó cứ như có hàng ngàn con dao đang đâm vào tim cậu.

Giờ đây giọng cậu run run cậu trả lời: "Tôi vẫn ổn vì vậy cậu đừng lo cho tôi."
Vừa nói xông anh tắt máy luôn anh không muốn nghe gì từ cậu nữa, nước mắt anh giờ đang muốn chảy ra.

Anh thở dài và hít một hơi thật sâu anh nói: "Hưm tại sao mày lại muốn khóc chứ? Không phải mày đã muốn quên cậu ta rồi sao?
Vậy nên hãy mặc kệ cậu ta đi.

Hãy sống cuộc sống của mày.

Quên cậu ta đi..."
Cậu rào hét từ quên cậu ta đi trong sự đau đớn, giờ đây cậu đưa mắt nhìn những tấm ảnh vẫn còn được treo trên tường mà cậu ta để lại.

Nhược Lâm xông thẳng đến như một kẻ điên, cậu không ngừng đưa tay xé nó nhầu nó lại.

Mà khiến răng nói:
"Tôi hận cậu.

Tôi ghét cậu tôi muốn cậu cút khỏi cuộc đời của tôi.

Cút đi tên khốn.

Cút đi..."
Cậu hét một hơi thật lớn rồi ngã ngụy xuống dưới đất.

Cậu ôm những tấm hình của người mình yêu đã bị xé tan mà bậc khóc nức nở cùng những trạng cười thuê lương.
Cậu lấy ra một tấm hình thật lớn mà ôm nó.

Cậu đưa tay lên vờ vào tấm hình và nói: "Tại sao chứ? Tại sao cậu phải làm vậy với tôi? Tại sao hả? Tại sao..."
Nhược Lâm lại quát thật lớn mà đập tấm ảnh kỷ niệm của hai chúng.

Cậu giờ đây nằm gục xuống đất vằn vặn trong đau khổ.
Còn bên ngoài là Sở Bạch cậu ta đang cầm điện thoại và quan sát anh, cậu ta vốn dĩ muốn đến căn nhà này để nhìn anh.

Và gọi điện hỏi thăm anh.

Nhưng không ngờ vì cậu mà mọi chuyện lại càng tồi tệ hơn.

Cậu giờ đây không biết phải làm sao cả.

Cậu đứng nhìn mà nước mắt không ngừng chảy.
Cậu nói trong vô thức: "Xin lỗi.

Xin lỗi vì đã làm anh đau.

Tôi xin lỗi."
Cậu giờ đây thật ra là rất muốn vào bên trong.

Nhưng lại không thể nào làm được cứ thế cậu đứng ngoài cửa nhìn anh một lát lâu trong sự vô thức.

Cậu đã làm rơi chiếc điện thoại xuống sàn lúc nào chả hay.
Và âm thanh đó rất lớn đã khiến cho Nhược Lâm chú ý đến, và giờ cậu cũng chợp hoàn hồn lại mà chỉ biết mắt chữ A mồn chữ O nhìn chiếc điện thoại đã rơi xuống đất.

Và ánh sáng từ xa anh đang nhìn về phía của cậu.
Và có lẽ đây là sự trả giá cho những gì mà Nhược Lâm đã làm với Sở Nhi.

Và sự trả giá đó sẽ không dừng lại cho đến khi anh trả được hết những gì mình đã làm trong quá khứ..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 43: 43: Chấm Dứt


Sở Bạch không thể nào kìm chế được lý trí khi thấy anh trở nên như vậy, và thành một con người chắc lúc nào cũng luôn đau khổi vì mình.

Nên cậu đã quyết định buớc vào để giải quyết tất cả mọi chuyện mà mình gây ra.
Anh nhìn cậu bước vào mà ánh mắt mở to trợn tròn như rất ngạc nhiên, cùng sự dữ tợn.

Còn cậu thì với vẻ lo lắng nhìn chăm chăm anh một lát.

Anh giờ đây bỗng lớn tiếng quát thật lớn: "Là mày sao? Mày còn về đây làm gì hả? Thằng chó chết."
Cậu nghe những lời này mà cảm thấy rất đau, cậu không biết phải làm sao cả trước sự tức giận kia của anh mà tiếp tục đoán nhận những lời nói thậm tệ: "Hưm cậu đúng thật là một thằng mặt dày.

Một đứa không có liêm sỉ.

Cậu không những nhỡn nhơ ngoại tình ngay trước mắt tôi.

Mà còn cả gan quay về."
Anh giờ đây rào hét thật lớn anh tiến đến gần chỗ của cậu, chốc lát anh đã đưa tay mình nắm chặt lấy tay áo của cậu cùng khuôn mặt dữ tợn anh ghiếng răng nói:
"Cậu quay về đây làm gì hả? Rốt cuộc cậu quay lại làm chi.

Và cậu có mục đích gì? Sao cậu không cút theo tên nhân tình của cậu luôn đi tên khốn."
Anh vừa nói vừa khóc, nước mắt lăng dài trong sự đau đớn.

Và cậu cũng vậy cậu lúc này nức nở cậu đưa tay hất anh ra cậu rào hét:
"Đúng tôi là kẻ mặt dày đấy.

Tôi bỏ anh mà đi theo thằng khác thì sao? Tôi là cái loại không biết liêm sỉ là gì á! Nhưng còn anh?"
Cậu lúc này bậc khóc nức nở và phát tiết những gì mình phải trải qua khi ở cạnh anh: "Anh đau vì tôi sao? Anh yêu tôi sao? Không...Không tất cả điều chưa từng diễn ra.
Anh nhớ không? Cái ngày mà tôi nhập viện, thì lúc đó anh ở đâu? Anh đã đi theo một cô gái khác và lên giường với cô ta.

Chỉ vì muốn có quyền trong việc xây dựng công ty của mình trở nên lớn mạnh hơn..."
Anh nghe đến đây mà im lặng rồi cảm ơn mình vô cùng sai trái.

Bởi vì anh cũng đã từng ngoại tình rất nhiều lần, vì anh là trai thẳng.

Nhưng gần đây anh không làm nữa bởi vì trái tim anh đã thuộc về cậu.
Anh giờ đây khóc nức nở, mà tiến lại gần hơn anh tính ôn cậu vào lòng trong vô thức nhưng lại bị cậu đẩy ra cậu nói: "Hưm anh nghĩ rằng chỉ mình anh biết những điều đó sao? Không tôi đã tận mắt chứng khiến tất cả và đau đớn lắm anh biết không?
Không những vậy tôi còn rất hận anh về điều đó.

Vì vậy tôi muốn trả thì anh tôi muốn anh phải trải qua những nỗi đau mà tôi từng trải.

Tôi muốn anh phải chết dần trong đau đớn.

Tôi muốn hai ta chẳng còn là gì của nhau."
Trong sự không bình tĩnh cậu đã lôi hết chuyện trong quá khứ ra để chỉ chính anh mà quên rằng mình cần làm thật sự là gì.

Giờ đây hai người im lặng một lát lâu, anh bắt đầu nói với những lời nức nở: "Tôi xin lỗi là tôi sai.

Tất cả là do tôi sai.

Nhưng tại sao em lại làm vậy chứ? Bởi vì bây giờ hai ta đang hạnh phúc mà.

Và nếu em không làm điều này thì có lẽ hai ta đã."
Cậu bậc cười thật lớn mà trả lời câu nói đó của anh: "Hai....Hai ta sẽ ra sao hả? Anh nghĩ rằng sẽ có một cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn sao? Hưm...Anh đã sai rồi.

Bởi vì một khi trái tim không còn như trước nữa thì tình cảm cũng coi như là số 0 và giờ đây tôi vô cùng hận anh.

Và thế tôi mới khiến anh đau như vậy."
Nghe đến đây anh bậc cười thật lớn mà đưa tay chỉ ra ngoài cửa:
"Được lắm.

Thế bây giờ hai ta sẽ không còn là gì và tôi với cậu chẳng còn liên lạc với nhau.

Còn giờ thì cậu hãy cút ra khỏi đây và tôi mong rằng hai ta từ nay sẽ không gặp lại nhau nữa, mà nếu có thì cũng chỉ là người xa lạ mà thôi."
Trước những câu nói đó của anh, cậu giờ đây im lặng cậu cảm thấy mình thật là ngu ngốc khi nói những điều này và nhất là cậu và anh nhất định sẽ không có kết quả tốt đẹp gì với nhau đâu.

Thế nên cậu quyết định sẽ rời đi sẽ xa anh mãi mãi để anh có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
"Vậy được thôi nếu anh muốn thì tôi sẽ làm theo ý của anh.

Và từ nay hai ta sẽ chấm dứt."

Nói rồi cậu quay đầu đi luôn cậu không nhìn lại anh mặt dù cậu rất đau một nỗi đau tận cùng mà chỉ có những kẻ thất tình mới cảm nhận được cậu nói: "Tôi mong điều này sẽ tốt cho anh.

Bởi vì tôi nghĩ mình không xứng đáng với anh."
Anh nhìn cậu mà bậc cười thật to, anh quát lớn: "Sở Bạch tôi hận cậu.

Tôi nhất định sẽ quên cậu.

Tôi muốn cậu cút khỏi cuộc đời của tôi mãi mãi."
Anh giờ đây bậc cười và đưa tay lên lâu đi nước mắt anh nói cùng tiếng nức nở: "Hưm từ nay tôi sẽ quên cậu.

Tôi nhất định sẽ thay đổi.

Rồi tôi sẽ trở về cuộc sống như xưa."
Lúc này anh nhìn đống đồ kỹ niệm của hai người đang là đống vụn vỡ ở trên sàn.

Và anh chốc lát đã dùng lửa thiêu đi tất cả như chấm dứt mối tình không có kết quả này..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 44: 44: Lo Lắng Gặp Lại Bà Đồng


Tại buổi ra mắt thời trang BHC.
Trong không gian ồn ào và náo nhiệt, tất cả mọi người điều nhìn lên kháng đài để nghe một người đàn ông đang cầm mic cà rô để nói về buổi ra mắt thời trang hôm nay.

Cùng với một nữ minh tinh nổi tiếng sẽ xuất hiện và là người đại diện cho mẫu thời trang này.
"Chào mọi người và sau đây sẽ là người phụ nữ đại diện cho chương trình của chúng ta ngày hôm nay.

Cũng là người đã lập ra buổi tục họp thời trang này.
Cô ấy chính là Sở Nhi, một nữ minh tinh rất cao quý và nổi tiếng mà chắc ai ai cũng biết nhỉ? Và cô ấy là người đại diện cho chương trình này và giờ đây chúng tôi xin mời cô hãy bước ra sân khấu và bắt đầu giới thiệu bộ sưu tập thời trang mới nhất của công ty chúng ta..."
Từ bên trong giờ đây một người phụ nữ mặc một bộ đồ sang trọng đầy quyến rũ màu đỏ, trong rặc sở và nổi bậc vô cùng.

Cô ấy giờ đây liên tục tạo dáng trước đám đông cho bọn họ chụp ảnh minh.

Sau một hồi cô giờ đây cũng đã đứng im một chỗ ánh mắt nhìn mọi vật với nụ cười đầy quyến rũ kèm theo sự xinh đẹp của mình trước sự trầm trồ của mọi người.
Trước đám người không ngừng hò hét gọi tên của cô như một thần tượng, thì có một người lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy câm hận.

Nhưng đang muốn nhào vào cắn xé cô, và kẻ đó không là ai khác mà là Lâm Nhã.
Lâm Nhã với cánh tay giết chặt lại và ánh mắt đầy tia lửa nhìn Sở Nhi giờ đây cô nói: "Là cô ta.

Cô ta là Sở Nhi không phải cô tả đã chết rời sao? Nhưng tại sao bây giờ lại quay lại được chứ? Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra vậy.

Không....Không lời tiên đoán của ả ta..."
Cô giờ đây nhớ lại lời tiên đoán của người đàn bà đã giúp cô chiếm được trái tim của Thiên Mạc:
"Sắp tới kẻ thù của cô sẽ gặp nạn và cô ta sẽ không bao giờ cướp được chồng cô từ tay cô.

Nhưng sau này thì nhất định cô ta sẽ quay trở lại và cô sẽ phải mất chồng thêm một lần nữa.

Vậy nên nếu không muốn mất chồng thì hãy đến đây tìm ta..."
Nghĩ đến đây giờ đây Lâm Nhã không còn muốn ở đây làm gì nữa.

Chốc lát cô đã theo những gì mình vừa nhớ lại mà rời đi..

Cô bấy giờ đi ra khỏi đám đông của buổi thời trang này mà bắt một chiếc xe taxi để đến nhà bà lão đó.
Chiếc xe giờ đây đang dần chạy Theo lời của cô ông bác tài đã chở cô đến một khu rừng, nơi này vô cùng âm ưu và lạnh lẽo, ở sau cánh rừng chính là một căn nhà được bao phủ chỉ toàn là đồng ruộng.

Giờ đây Lâm Nhã bước xuống và đưa tiền cho anh cơ bảo anh hãy ở đây đợi cô, cô vào bên trong có chút việc rồi ta liền.
Cô giờ đây dần dần tiến đến căn nhà trong khu rừng kia, chốc lát cô đã đứng bên ngoài cửa của căn nhà.

Giờ đây cô bắt đầu đưa tay đập cửa và lên tiếng:
"Emma bà có ở nhà không? Emma bà có ở nhà không vậy? Hãy mau mở cửa đi tôi có việc gấp muốn nhờ bà..."
Cô đập cửa một hồi và kêu la, thì giờ cánh cửa cũng đã được mở ra.

Lúc này cô bước vào bên trong một âm thanh mang rợn vang lên két, cô dựt mình và nhìn lại phía sau thì thở phào nhẹ nhõm bởi vì đó là tiếng cánh cửa..
Khi cô bước vào điều đập vào mắt cô đó chính là một bà già đang ngồi trên sàn nhà, bà nhìn tất cả những món đồ của mình đang bày ra mà đọc thần chúa nhưng đang thực hiện một ghi thức nào đó.

Giờ đây cô cũng im lặng và ngồi chờ đợi bà ta hoàn thành xông nghi thức này.
Bà ta có vẻ giờ đây đã làm xông bà bắt đầu quay người sang nhìn chăm chăm cô, rồi bắt đầu lên tiếng: "Cô đến đây có phải vì sợ chồng mình sẽ thuộc về tay kẻ khác phải không? Bởi vì theo như lời tiên tri của tôi thì cô ta đã quay trở lại kể sẽ đoạt lấy chồng của cô..."
Trong sự lo lắng giờ đây cô lớn tiếng nói:
"Phải cô ta đã quay trở lại và tôi cũng rất sợ điều mà bà nói sẽ trở thành sự thật.

Vì vậy nên tôi muốn đến đây để tìm sự trợ giúp từ bà.

Để còn nhỏ đó không thể nào quay lại với anh ấy được."
Cô im lặng suy nghĩ một lúc mà nóng giận nói:
"Vậy bà có cách nào để loại bỏ cô ta ra khỏi chồng con không? Xin giúp con với?"
Nghe đến đây mà mỉm cười đầy nham hiểm mà bắt đầu lấy một nhúm cát bà hất vào trong lửa, rồi lại lấy một cái nồi tạt vào cho lửa tắt.

Giờ bà lấy ta một tấm vải rồi lấy đất ở bên dưới ngọn lửa đã bị dập tắt bỏ vào trong.

Rồi lấy một cây kiêm khâu lại cái túi đã đựng cát đất mà ta nói:

"Đây là lá bùa mà có thể giúp chồng người tránh khỏi việc đoàn tụ với cô ta.

Nhưng hãy nhớ là luôn mang theo nó bên mình.

Còn không thì đến lúc đó dù cô có muốn làm gì thì chồng của cô cũng sẽ thuộc về cô ta."
Nói rồi cô cảm ơn bà ta và lấy lá bùa đó trong sự đắc ý cô nhếch môi nói: "Sở Nhi nhất định tôi sẽ không để anh ấy thuộc về tay cô dâu.

Vì vậy đừng có mơ mộng về điều đó.

Và tôi nhất định sẽ khiến anh ấy là của riêng tôi Hahhahahahaha..."
Nói rồi Lâm Nhã cùng lá bùa trong tay.

Cô bắt đầu leo lên xe và được người tài xế chở đi....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 45: 45: Ngoại Truyện 2 Đam Mỹ Chương 13 Về Quê Để Quên Kỷ Niệm Buồn


Âm thanh điện thoại giờ đây vang lên, trong căn phòng trống.

Một người đàn ông đang ngủ chốc lát đã đưa tay lên với lấy chiếc điện thoại, giờ đây cậu bắt máy.

Đầu dây bên kia là một người phụ nữ với giọng nói thiều thào yếu ớt vang lên:
"Alo là con sao? Sở Bạch..."
Sở Bạch nghe giọng thì thào yếu ớt kia mà có chút lo lắng, anh giờ đây liền lập tức hỏi thăm mẹ mình:
"Mẹ dạo này vẫn ổn chứ? Sao con nghe giọng của mẹ hơi kỳ bộ mẹ bị bệnh à?"
Bà mẹ của cậu giờ đây mỉm cười rồi trả mình:
"Không có mẹ không có bị bệnh hay gì cả mà mẹ nghe thấy tiếng của con và biết con ổn là được rồi.

Giờ thì mẹ tắt máy đây khuya rồi con ngủ đi nha.

Chúc con ngủ ngon."
Cậu mỉm cười đầy hạnh phúc mà trả lời: "Chúc mẹ ngủ ngon, sau đó cậu tắt máy.

Cậu giờ đây nằm xuống giường và rơi vào trầm tư:

"Cũng đã lâu rồi nhỉ? Mình chưa gặp lại mẹ mình bao giờ cả Và có lẽ ngày mai mình sẽ về quê một thời gian để thăm bà ấy.

Sẵn tiện để lấy lại một tinh thần mới và quên đi hắn ta."
Cậu giờ mỉm cười và quyết định sẽ quay trở về vùng quê yên tĩnh một thời gian.

Thế là cậu bắt đầu nhắm mắt lại và chìm vào trong giấc ngủ say trong màn đêm tâm tối.
Ánh sáng chiếu vào trong căn phòng yên tĩnh, giờ đây nó đã làm cậu tỉnh giấc khi ánh sáng lọt vào đôi mắt cậu, cậu giờ cũng đã tỉnh lại cậu với khuôn mặt gáy ngủ mà đưa mắt nhìn xung quanh.

Cậu xoay quanh với khuôn mặt cười tươi như đang muốn nhìn một thứ gì đó.

Nhưng khi quay qua thì khuôn mặt của cậu lại trở nên buồn bã và hụt hẫng.

Bởi vì không phải cậu và anh đã chia tay nhau rồi.

Vậy giờ cậu còn nhớ đến anh lắm gì, và nhất là cậu luôn ôm anh chạm vào người anh, khi mới sáng sớm tỉnh lại.
Sở Bạch chốc lát đã rời khỏi giường anh giờ đây đang sếp lại mền gối trên giường, sau khi sếp xông, cậu lại vào nhà vệ sinh, cậu lấy cái bót đáng răng của mình và bôi kem vào, chốc lát cậu đã đánh răng chiếc bót không ngừng chà qua lại trong răng của cậu.
Sau một hồi cậu cũng đã đánh răng xông, rồi bắt đầu rửa mặt.

Cậu đi xuống bên dưới nấu đồ ăn cho bản thân mà ngồi ăn cậu nói: "Tại sao chứ? Tại sao mình lại có một cảm giác cô đơn như vậy.

Chẳng phải là mình đang ở một mình rất tốt sao? Và mình có thể quên được anh ta mà.

Nhưng không bây giờ thì mình lại có một cảm thấy rất lạ.

Nó làm mình cảm thấy khó buồn..."
Cậu tự hỏi bản thân khi đột nhiên những dòng ký ức lúc trước khi hai người bên nhau dẫn ùa về, anh đã ngồi đây ngay chiếc bàn này.

Anh đã dùng đũa gắp lấy thức ăn và đúc cho cậu ăn:
"Này em há miệng ra đi..."
"Dạ..."
"A..."

"Ngon không?"
"Dạ ngon..."
"Dậy được rồi nếu thay ngon thì ăn nhiều vào."
Cậu nghĩ đến đó mà nước mắt bỗng dưng chảy không ngừng, cậu bắt đầu ăn cơm tới tấp và nói:
"Không có anh ta thì mình vẫn sẽ sống hạnh phúc.

Vì vậy mình cần học cách để quên anh ta..."
Thế là cậu đã ăn một lúc lâu, giờ đây cậu đưa tay lên lâu đi những giọt nước mắt của mình và nói:
"Không được khóc.

Tại sao mình lại phải khóc chứ phải không? Giờ thì bình tĩnh nào mình sẽ bắt đầu lại mọi thứ tốt đẹp hơn bây giờ kể từ hôm nay.

Mình nhất định sẽ rời khỏi đây để quên đi tất cả."
Sau khi ăn xong cậu tiến đến chỗ tủ đồ của mình giờ đây cậu bắt đầu lục lội sắp xếp đồ, rồi mang ra một cái va li, sau đó cậu bỏ tất cả đồ đạc vào cậu nói:
"Giờ thì mình sẽ rời đi.

Rời khỏi cái thành thị đầy xa hoa và nỗi đau này.

Mình sẽ có một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Sau khi quay kìa vùng quê thanh bình kìa."
Nói rồi sau khi chửng bị tất cả và bỏ đồ đạc vào va li cậu giờ đây kéo chiếc va li ra khỏi căn phòng, với ánh mắt nhìn lại và cảm thấy luyến tiếc nó.

Sau đó lại quyết tâm nói: "Mình nhất định sẽ quên.

Không nhớ gì đến nó nữa.

Căn nhà này những và những kỷ niệm của mình cùng anh ấy...
Thế là giờ đây cậu rời đi, cậu đi ra con đường đầy nhộn nhịp với những chiếc xe đang dần chạy qua khiến những tạp âm vang lên đầy chói tai.

Câu giờ đây nhìn thấy một chiếc xe tát xi đanh chạy đến mà bắt đầu bắt xe, chiếc xe dừng lại giờ đây cậu leo lên chiếc xe rồi chiếc xe bắt đầu rời đi chạy nhanh trên con đường tấp nập xe cộ qua lại.
Sau một ngày mệt mỏi giờ đây chiếc xe cũng đã dừng lại ở một cánh đồng, cậu giờ đây dần đi trên những con đường đầy đất và đá, kèm theo những cánh đồng bao la bát ngát.

Cậu đang đi về phía nhà của mình cách đây không xa.
Sau một lúc đi tìm nhà của mình.

Giờ cậu cũng đã đến được nhà của mình, cậu giờ đây nhìn căn nhà đơn sơ kia mà mỉm cười đầy hạnh phúc cậu nói:
"Cuối cùng thì mình cũng về được nhà.".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 46: 46: Gặp Mẹ


Sở Bạch dần tiến lại căn nhà của mình.

Cậu nhìn xung quanh thì thấy một người phụ nữ đang quét sân, bà ta không ai khác mà chính là mẹ của cậu.

Giờ đây cậu chợt lên tiếng: "Mẹ..."
Nghe tiếng mẹ cùng giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, bà giờ đây với tâm trạng vui mừng, bà có phần kích động mà quay lại.

Lúc này bà với vẻ mặt ngạc nhìn khi nhìn thấy con trai mình.

Bà giờ đây ngay lập tức chạy đến ôm chầm lấy cậu vào lòng và nói:
"Sở Bạch là con sao?"
Bà vừa nói trong sự vui mừng vừa ôm cậu hung hít trên khuôn mặt và rồi ôm chầm lấy cậu để bày tỏ lòng nhớ thương bao lâu nay giờ đây bà nói tiếp:
"Sao con lại về đây vậy? Có phải là vì mẹ đúng không?
Có phải là vì con tưởng sức khỏe của mẹ không ổn trong cuộc gọi ngày hôm nay nên con đã về.

Nếu như vậy thì công việc của con, con sẽ..."
Trước sự lo lắng và câu hỏi quan tâm của bà, cậu giờ đây lên tiếng trả lời: "Mẹ hãy an tâm đi.

Công việc của con vẫn ổn chứ không có vấn đề gì đâu.

Mà con cũng xin nghỉ phép mấy ngày rồi.

Để về đây thăm mẹ nè.

Bởi vì con nhớ mẹ quá."
Bà nghe đến đây mà cũng bớt lo lắng giờ đây bà thở phào nhẹ nhõm và nói tiếp: "Vậy à thế thì tốt rồi.

Được rồi giờ thì còn hãy vào nhà nghỉ ngơi đi.

Để mẹ xuống bếp nấu cái gì cho con ăn nhé."
Nói rồi bà cùng cậu giờ đây cũng đã đi vào nhà, trong căn nhà điều là những thứ đơn giản, nó chỉ có một chiếc tv cũ và một cái giường ngoài ra thì chả có gì nữa.

Giờ đây cậu nhục cái va li to tướng dưới đất mà leo lên giường nằm trong sự mệt mỏi cậu nói:
"Woa cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi.

Chứ lúc nãy đi xe mệt quá."
Mẹ của cậu giờ đây nhìn thấy con trai mình vì sự mệt mỏi mà đã ngã xuống giường nằm nghỉ mà mỉm cười đầy hạnh phúc sau đó xuống dưới nhà bếp làm đồ ăn trong sự hạnh phúc.

Vài tiếng sau bà đã làm được rất nhiều món ngon, giờ đây bà bày tất cả mọi thứ ra bàn rồi vào trong giường gọi con trai mình ra ăn.
Cậu đã tỉnh lại giờ đây cũng ra ngoài bàn, cậu ngồi xuống bàn nhìn mẹ mình đang bới cơm cho mình rồi đưa cho cậu đôi đũa mà nói:
"Nào ăn đi khẻo nguội thì chả ngon."
Cậu nghe đến đây mà mỉm cười giờ đây cậu bắt đầu ăn những món mà mẹ mình đã nấu cho mình.

Những món ăn này quả thật là rất ngon, và giờ cậu mới cảm nhận lại được những gì mà mình nấu từ nhỏ đến lớn mà cậu đã ăn.

Cho tới giờ sau khi quên đi khẩu vị đó giờ cậu mới có lại cái khẩu vị như vậy.

Quả thật là không có gì ngon bằng cơm mẹ nấu.
Bà nhìn con trai mình ăn mà hỏi: "Ngon không con?"
Cậu giờ đây gật đầu với nụ cười trên môi:
"Ngon lắm mẹ ạ.

Lâu rồi con mới được ăn lại cơm mẹ nấu đấy."
Bà mỉm cười đầy hạnh phúc và nói:
"Được rồi nếu ngon thì con ăn nhiều vào nha."
"Vâng ạ con sẽ ăn hết không chừa một miếng nào luôn.

Bởi vì đồ ăn mẹ làm quá suất sắc."
Nghe đến đây bà mỉm cười đáp:
"Vậy à con đã quá khen rồi thằng nhóc này.

Mẹ làm gì nấu ăn đỉnh đến mức đó thôi ông ăn đi đừng có ở đó mà nịnh tôi nữa."
Cậu mỉm cười đáp: "Vâng ạ mẹ..."
Cứ thế hai người bắt đầu chìm vào trong buổi cơm vừa đầm ấm vừa ngọt ngào lại hạnh phúc của một gia đình.

Sau khi ăn xông mẹ của cậu và cậu bắt đầu dọn chén, sau đó mang nó ra sau để rửa bà giờ hỏi còn trai: "Cuộc sống ở trên thành phố của con như nào rồi?"
Cậu mỉm cười trả lời: "Vâng ổn thưa mẹ.

Nói chung là nó giúp con đủ sống và có một số sư để say dựng sự nghiệp."
Bà mỉm cười trả lời:
"Ừm như vậy là tốt đấy.

Nhưng mà con đã có bạn gái gì hay chưa? Nếu có thì hãy đưa nó về đây ra mắt mẹ bởi vì mẹ cũng muốn có một đứa con dâu để chăm sóc và bên cạnh để mẹ không cô đơn."
Cậu nghe đến đây mà bị sốc bởi vì mẹ đâu có bao giờ nói đến chuyện này đâu.

Nhưng tại sao hôm nay lại hỏi về chuyện này.

Cậu cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Giờ đây cậu trả lời: "Vâng con chưa có bạn gái ạ.

Bởi vì công việc nhiều quá nên con không có thời gian để quên bạn gái."
Giờ đây mẹ của cậu đáp sau câu nói kia:
"Gì chứ con vùi đầu vào công việc nên mới không có thời gian để quen bạn gái sao? Thôi được rồi nếu giờ con đã nghĩ phép thì mẹ sẽ cố gắng để tìm vài cô bạn gái cho con nha.

Con chịu không?"
Nghe đến đây Sở Nhi bỗng đứng hình trong giây lát cậu mới lấy lại lý trí và nói: "Thôi không cần làm vậy đâu mẹ.

Bởi vì con cũng chưa muốn yêu do chưa có đủ điều kiện để lo cho một cô gái.

Vậy nên chuyện này tính sau nhé?"
Bà giờ đây lập tức trả lời:
"Công việc thì công việc.

Nhưng ít nhất con cũng phải có một người bạn gái.

Vậy nên con hãy chủng bị sẫm sàng đi.

Vài ngày nữa mẹ sẽ đưa con đi xem mắt đấy."
Nói rồi bà bắt đầu rửa chén còn cậu thì lo lắng sững sờ không biết phải làm sao..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 47: 47: Thằng Tèo


Bầu trời trong xanh với những đám mây đang dần trôi trên bầu trời.

Một người đàn ông trên tay cầm một cái rổ, anh đang đi trên con đường dài đầy cánh đồng trải dài phía xa xa là một bầu xanh bác ngác.

Người đi trên cánh đồng không là ai khác ngoài Sở Bạch.
Hôm nay cậu cầm chiếc rổ như vậy là định ra những cánh đồng xanh bác ngát kia để mò cua bắt ốc, bởi cậu cũng đã lâu rồi chưa được ăn những thứ hải sản ở đồng quê thanh bình này.

Hơn hết là trải nghiệm cảm giác như lúc nhỏ được thả thích lội xuống sông bắt tôm, cua, cá.
Đôi bàn chân của Sở Bạch đã đặc xuống vũng bùn đầy đen hôi kia, cậu dần đi sàn qua sàn lại trước cái hồ nước đục ngầu đang bắn tung tóe lên.

Bởi những bước đi của bản thân.

Cứ thế đôi bàn tay ụm lại cậu mò ở nơi này đến nơi kia, và rồi cũng bắt đầu vào con cua đá, thậm chí là tôm.

Cậu vui vẻ mang những chiến lợi phẩm của mình bỏ vào giỏ sau đó lại tiếp tục với công việc.
Ở phía xa xa đang bước đến là một cậu thanh niên, cậu mặc một bộ quần áo màu nâu mang đậm chất của miền quê.

Cậu lúc này tiến đến chỗ của Sở Bạch, từ trên nhìn xuống dưới một lát lâu.

Cho đến khi Sở Bạch bỗng quay đầu lại nhìn cậu.
Sở Bạch với vẻ mặt vui tươi nhìn cậu thanh niên kia, giờ đây cậu cất giọng trong vui sướng với vẻ mặt đầy ngạc nhiên: "Tèo là mày sao? Đã nhiều năm rồi mới thấy mày đấy."
Nghe đến đây Tèo mỉm cười rồi đáp:
"Là mày sao Bạch? Không phải mày đang ở thành phố sao? Sao lại về đây mò ốc rồi?"
Sở Bạch lúc này cười tươi đáp: "Tao về đây chơi mấy ngày ấy.

Và sẽ đi lại trong vài hôm thôi."
Thằng Tèo lạnh lùng trả lời:
"Vậy à..."
Lúc này Sở Bạch nói tiếp:
"Chiều nay mày rảnh không Tèo? Qua nhà tao ăn ốc nè.

Tao bắt được cũng kha khá đấy."
Tèo mỉm cười đầy bối rối dường như là không muốn qua.

Nhưng rồi cũng đồng ý: "Ừm chiếu tao sẽ qua.

Nha giờ tao có việc bận rồi."
Tèo giờ đây rời đi mà sắc mặt nở một nụ cười đầy kinh bỉ cậu nói: "Hưm tưởng như nào ở trên thành phố chứ? Ai ngờ về vẫn nghèo hèn như xưa."
Tèo giờ đây bắt đầu chế giễu Sở Bạch, bởi vì cậu không thích Sở Bạch cho lắm.

Nhưng mà vẫn cố gắng tỏ ra vẻ thân thiện và giả vờ để làm bạn với Sở Bạch m Nhưng cậu cũng không biết tại sao mình lại làm điều đó nữa.
Sở Bạch sau một ngày mệt mỏi giờ đây cậu cũng đã bắt ốc xông, lúc này cậu mang giỏ ốc về nhà với cơ thể lấm lem bùn đất.

Cậu giờ đây bước vào nhà đưa giỏ ốc cho mẹ mình rửa.

Còn bản thân thì vào bên trong tấm rửa thay đồ.

Từng giọt nước giờ đây đang chảy xuống người của Sở Bạch, cậu cảm thấy thật là mát lạnh và giảng khói và nó cũng đã khiến chờ bún đất trên cơ thể cậu trôi đi.

Lúc này cậu lấy xa bông bôi lên mình và chà khắp cơ thể kỳ cọ.

Một lúc lâu cậu lại xả nước thêm một lần nữa.

Giờ đây cậu đã tấm xông sạch sẽ và thơm tho.

Cậu lấy một chiếc khăn lau nước trên cơ thể và đầu của mình.

Rồi bước vào bên trong nhà.
Câu nhìn mẹ mình đã nấu xông xui đồ ăn mà bảo mẹ hãy đợi mình đi gọi thằng bạn qua nhà chơi và ăn cùng.

Lúc này cậu chạy một mạch đến nhà của thằng Tèo.

Thằng Tèo giờ đây đang ngồi xe ti vi và ăn bánh ở trong nhà.

Cậu nhìn nó qua ô cửa sổ mà lên tiếng gọi nó: "Tèo ơi...Tèo ơi..."
Thằng Tèo định mặc kệ không ra nhưng rồi lại phải ra bởi vì thằng bạn nó rất ồn cứ kêu tên cậu mãi.

Giờ đây cậu đứng dậy tắc ti vi và bước ra trong sự bực bội cậu hỏi: "Có chuyện gì sao Bạch?"
Sở Bạch chốc lát trả lời: "Không phải lúc nãy mày hứa sẽ qua tao ăn ốc sao? Bộ mày quên rồI à?"
Mặc dù là không muốn qua chỉ muốn chửi cho tên này một trận.

Nhưng rồi cậu vẫn im lặng và đáp:
"Được rồi này hãy đợi tao, tao sẽ qua liền."
Giờ đây Sở Bạch đứng bên ngoài đợi còn Tèo thì vào bên trong làm việc gì đó.

Tèo vào bên trong lấy cái ra vài lo bia mà thở dài nói: "Cái thằng này quả thật là phiền phức mà.

Không những mệt với nó mà còn tốn bia nữa chứ!"
Giờ đây cậu bắt đầu đi rã cùng vài loan bia.

Thấy vậy Sở Bạch mỉm cười và nói: "Mày vào lấy bia sao? Quả thật là bạn tốt mà."
Thằng Tèo chỉ gật đầu và giờ đây bọn nó cùng nhau đi đến nhà Sở Bạch.

Sở Bạch lúc này nói:
"Mày quả thật là một đứa bạn tốt mà.

Tao ước gì điều này sẽ kéo dài mãi mãi."
Thằng Tèo mỉm cười đáp: "Đương nhiên rồi tình bạn của hai ta sẽ kéo dài mãi mãi mà."
Sau đó cậu suy nghĩ: "Sẽ kéo dài mãi mãi trong giây lát và mày sẽ phải rời xa tao.

Tao ghét mày..."
Lúc này bọn họ cũng đã đến nhà của Sở Bạch.

Giờ đây cả hai bước vào bên trong căn nhà đó....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 48: 48: Tao Muốn Làm Bạn Trai Mày


Thằng Tèo cùng Sở Bạch ngồi ăn với nhau, bọn nó lấy những lon bia rơi khươi ra để uống.

Hai tháng mỗi thằng hai lon cùng uống với nhau.

Giờ đây bọn họ bắt đầu hỏi về cuộc sống của nhau.

Còn mẹ của Sở Bạch thì ngồi hóng chuyện giữa bọn họ.

Bà rất vui khi đứa con trai đã trở về và khiến gia đình này đầm ấm hạnh phúc.
Nhưng nếu như có thêm một đứa con dâu nữa thì tốt biết mấy, bởi lúc đó gia đình bà sẽ có đầy đủ thành viên.

Không những bà không lo lắng cho cậu, bởi vì lúc đó đã có vợ cậu lo cho cậu, và hơn hết là bà còn có cháu bồng nữa chứ bà nói:
"Mẹ đã kiếm được mối rồi ngày kia con cùng mẹ đi xem mắt cô gái đó nha."
Sở Bạch nghe đến đây liền hoang mang anh trả lời:
"Mẹ con đã nói là hiện tại con chưa thể yêu ai được.

Bởi vì con chưa có được những thứ con muốn trong việc thành công.

Vậy nên mẹ hãy chờ đợi đi..."
Mẹ cậu bấy giờ thở dài đáp:
"Con bảo chờ là chờ trong bao lâu? Hơn hết con đã 30 mấy tuổi đầu rồi mà không có một cô bạn gái hay vợ gì.

Chả lẽ con định già rồi cưới vợ sao? Lúc đó thì chắc mẹ không có phúc để bế cháu đâu nhỉ?"
Nghe đến đây thằng Tèo xen vào:
"Sở Bạch mẹ của mày nói đúng đấy.

Tao nghĩ là mày nên có một cô vợ đi.

Để mẹ mày có cháu ẩm bồng.

Chứ gì cô đang già đi mà chờ mày đưa vợ về chắc lúc đó cô mất hết thanh xuân rồi."
Nói đến đây Sở Bạch trả lời:
"Nhưng mà chuyện gì cũng từ từ chứ mẹ.

Sao mẹ lại ép buộc con như vậy.

Dù gì thì trước sau gì con cũng có một gia đình hạnh phúc thôi.

Nên mẹ đừng lo lắng."
Mẹ của Sở Bạch giờ đây thở dài bà nói rồi bỏ vào bên trong, trong sự giận dữ: "Mẹ no rồi con ăn đi.

Và hơn hết là không biết con tính ra sao! Nhưng ngày kia con buộc lòng phải đi đến mắt với mẹ..."
Cậu giờ đây nhìn bóng dáng của mẹ mình đang dần khuất xa thằng Tèo nói: "Coi bộ bác giận rồi kìa.

Mày vào xin lỗi bác để bác bớt giận đi."
Sở Bạch giờ đây mỉm cười cậu trả lời:
"Thôi kệ mẹ tao đi.

Bả là vậy đó.

Bà không giận lâu được đâu."
Sở Bạch nâng ly bia lên uống mà nói:
"Nào thôi đừng nói đến chuyện đó nữa mà tao với mày uống tiếp đi..."
Thằng Tèo nghe vậy liền gật đầu giờ đây bọn nó uống cũng đã hơi say sỉ, lúc này mẹ của Sở Bạch bước ra nói: "Con ở nhà chơi với bạn nhé.

Mẹ có chút việc nên phải đi có lẽ ngày mai mẹ mới về.

Mà hai đứa uống vừa thôi đừng uống quá.

Bởi cô thấy hai đứa dường như có vẻ say rồi.

Và Tèo tối ngủ ở nhà bác canh nhà với thằng Bạch hộ bác nha."
Nói rồi bà giờ đây bắt đầu rời đi, bóng dáng bà dần khuất sâu vào màn đêm tâm tối sau đó là biếm mất không còn nhìn thấy gì bởi bóng tối đã che khuất.
Sở Bạch và Thằng Tèo vẫn tiếp tục uống với nhau lúc này thằng Tèo hỏi: "Tại sao mày lại không muốn cưới vợ vậy?"
Sở Bạch không biết phải nói sao liền ấp úng trả lời:
"Bởi vì tao không thích.

Cưới vợ làm chi cho phiền phức chứ!"
Lúc này thằng Tèo mỉm cười rồi lên tiếng "Vậy à? Thế đây là gì vậy? Lúc này tao vào nhà mày đi vệ sinh và vô tình nhặc được trước bác không thì mày chết rồi..."
Sở Bạch giờ đây hốt hoảng với tầm ảnh giữa mình và Nhược Lâm người mà anh muốn quên.

Mà hốt hoảng đưa tay lấy lại nó anh nói trong sự hoang mang:
"À không có gì đâu.

Đây chỉ là bạn thân của tao.

Và bọn tao chụp ảnh để làm kỷ niệm ấy."
Thằng Tèo mỉm cười đáp: "Vậy à chụp kỷ niệm gì mà lại hôn nhau như thế kia.

Tao nghĩ chắc nó không đơn giản là tình bạn bình thường đâu.

Mà nó là bạn trai của mày phải không? Và mày là bêđê!"
Sở Bạch sắc mặt tái mét giờ đây cậu hốt hoảng trong sự lo lắng không biết phải giải quyết chuyện này ra sao giờ đây cậu nói: "Tao xin mày đấy đừng nói với ai chuyện này được không? Và đây là thằng bạn trai cũ của tao.

Và tao cũng bỏ nó rồi."
Thằng Tèo giờ đây mỉm cười nói:
"Vậy à? Thế nó bỏ mày rồi thì mày có thể làm người yêu của tao được không? Và nếu được thì tao sẽ giữ bí mật này cho mày, mày chịu chứ?"
Nghe câu nói này của thằng Tèo Sở Bạch vô cùng bất ngờ, cậu còn đang hoang mang thì đột nhiên tay của Thằng Tèo chạm vào tay cậu.

Hắn dần dần xích tới chỗ của cậu mà nói:
"Tao cũng như mày là một thằng bêđê.

Và tao muốn có một đứa bạn trai như mày làm vợ tao.

Vậy thì nếu mày chia tay với bạn trai mày rồi.

Thì mày hãy cho tao làm bạn trai mày nhé.

Tao hứa tao sẽ chăm sóc tốt cho mày yêu thương mày.

Chứ không phải như tên bạn trai khốn nạn kia của mày."
Giờ đây Thằng Tèo đã đặc đôi môi của nó vào đôi môi của cậu.

Lúc này một cảm giác rất lạ như có một dòng điện chạy ngang người cậu.

Cậu cảm thấy môi hắn rất mềm mại.

Và ánh mắt của hắn đầy ẩn ý.

Nhưng đang có một mưu đồ gì đó đối với cậu....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 49: 49: H Bị Lừa


Sau nụ hôn kia thằng Tèo dần đè cậu xuống dưới đất, nó không ngừng hôn lên môi cậu mà bắt đầu lột áo của cậu ra.

Rồi nó khôm đầu xuống từ từ dùng bờ môi của mình để chạm lên cái cơ thể đầy quyến rũ và cuốn hút của cậu.
Bờ môi ấy bắt đầu đi khắp nơi l**m láp mọi thứ giờ đây Tèo nói: "Cơ thể của mày thật là tuyệt vời và cuốn hút.

Tao rất là thích nó."
Nó rồi cậu đưa tay chạm vào hai quả hồng đào trước ngực của Sở Bạch mà không ngừng nhào nặng một cách mạnh bạo kịch liệt.
Điều này làm cho Sở Bạch cảm thấy khó chịu mà vùng vẫy cậu rên lên một cách đầy gợi dục, giờ đây Sở Bạch nhìn thằng Tèo, mà bắt đầu đè nó xuống giường.

Thằng Tèo nằm yên đưa mắt nhìn thử rốt cuộc là cậu muốn làm gì.
Giờ đây cậu đưa tay kéo chiếc áo của Tèo ta rồi dùng môi chạm vào như những lần mà thằng Tèo làm với cậu.

Chốc lát Sở Bạch đã khon người xuống dưới chiếc quần mà Tèo đang mặc.

Cậu dần đưa mũi sát vào dường như là đang ngửi một thứ gì đó.
Ngửi một lúc lâu cậu đưa tay xoa xao vào phần đó của Sở Bạch, rồi chốc lát cậu đã kéo văng chiếc quần của Sở Bạch ra, cậu cũng dần lột chiếc quần nhỏ.

Ánh mắt thèm thuồng giờ đây chú ý đến một thứ vừa to dài và chắc có lẽ nó đang cứng ngắt và nhô lên nhìn chả khác gì một cây nấm một sừng sững vậy.
Sở Bạch nhìn cây nấm kia một hồi lâu, mà dần dùng miệng để ngậm ấy nó.

Nhưng cậu chỉ ngậm được nếu phần đầu.

Còn phần dưới thì cậu lại không ngậm.
Cậu ngậm cái đầu nấm mà không ngừng đẩy lên đẩy xuống, sau đó là dùng tay cầm lấy thân nấm cậu l**m qua l**m lại trong sự thích thú.
Còn thằng Tèo thì mỉm cười nói:
"Woa tao không ngờ là mày lại bú giỏi như vậy.

Sướng quá đi.

Sướng quá mày bú sướng quá đi."
Hai người giờ đây chìm trong khói lạc tình yêu bởi cái cảm giác được chạm vào cơ thể hoặc chơi đùa với một thứ gì đó mà mình thích ở đối phương.

Sau một lúc ngậm cây nấm kia giờ đây Sở Bạch cũng đã nhã nó ra.

Cậu lúc này bị Thằng Tèo đè xuống.

Nó nhìn chăm chăm cậu và tay thì cầm cây nấm và nói:
"Mày hư lắm.

Mày dám làm tao n*ng sao? Vì vậy mày cần phải trả giá đó là hôm nay tao sẽ thông mày.

Cho đến khi mày mang thai hoặc là vợ của tao nghe rõ chưa?"
Sở Bạch nằm nhìn Thằng Tèo đang dần khom người xuống chỗ nó, và cảm nhận được rằng có một thứ gì đó đang cạ vào mong của mình.

Sau đó là một cảm giác đau nhói điều này khiến cậu la lớn lên mà muốn vùng vẫy.

Bởi vì cậu đã bị cây nấm kia đâm vào lỗ hậu.
Vì nó quá to nên cậu chịu không nổi mà muốn thoát khỏi cây nấm này nên đã lên tiếng cầu xin: "A...Đau quá Tèo ơi thả tao ra đi.

Chứ cái đó của mày to quá tao chịu không nổi."
Mặc kệ lời nói của cậu giờ đây Thằng Tèo bắt đầu hành động người của nó không ngừng Duy chuyển đẩy lên đẩy xuống khiến thứ ở bên trong cơ thể của Sở Bạch cũng hoạt động theo.

Trong cơ thể của Sở Bạch cái đó nó đang nằm trong một cái lỗ màu hồng và không đâm sau vào một nơi rất kỳ lạ và quyền bí.

Còn bên ngoài Thằng Tèo không ngừng hôn cậu và đưa tay bịt miệng cậu trong khi cậu không ngừng vùng vẫy.

Giờ đây thằng Tèo hỏi:
"Mày thấy sao sướng không? Mày thích không? Nếu thích ngày nào tao cũng qua khi mẹ mày không có ở nhà và làm chuyện này với mày nha?"
Sở Bạch không trả lời mà như đã ngầm đồng ý với những gì mà hắn nói giờ đây hắn tiếp tục th*c m*nh và bảo rằng cậu hãy làm người yêu của hắn nha.

Cậu giờ đây liền lập tức trả lời trong cơn mê của t*nh d*c.
"Được tôi sẽ làm vợ của cậu và giờ cậu hãy *** tôi đi.

Đi cho tôi có thai với cậu đi.

Chồng yêu..."
Nghe đến đây Thằng Tèo mỉm cười đáp:
"Đương nhiên là điều đó sẽ xảy ra mà vợ.

Anh sẽ khiến em mang thai con của anh."
Nói rồi những âm thanh r*n r* của hai người vang lên mang thai cả tiếng bạch bạch bạch của cây nấm và lỗ hậu va vào nhau.

Giờ đây cả người của Tèo run rẩy chốc lát cậu đã bắn hết những chất lỏng màu trắng đủ được phóng ra từ trong cây nấm của mình vào lỗ hậu của Sở Bạch.

Giờ đây cả hai người mệt mỏi nằm với sau dưới sàn nhà trước những thứ bừa bộn.

Sở Bạch giờ đây ôm chầm lấy thằng Tèo và hỏi:
"Mày nói thật chứ? Mày yêu tao phải không?"
Trước cậu hỏi này Tèo im lặng mà không trả lời.

Giờ đây cậu bắt đầu bảo:
"Mày mặc kệ những lời nói đó của tao đi.

Chắc bởi vì tao say và máu dâm nổi dậy nên tao mới làm như vậy với mày.

Tao xin lỗi mày hãy coi như là chưa có chuyện gì xảy ra nha."
Lúc này Thằng Tèo đứng dậy mặc đồ rồi rời đi.

Để lại Sở Bạch một mình trong sự cô đơn ở trong màn đêm cậu cười thuê lương và biết được rằng mình đã bị lừa để quan hệ t*nh d*c với hắn..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 50: 50: Tôi Nhất Định Sẽ Tìm Được Em


Sở Bạch ngồi buồn bã với cái ghế ở hiên nhà cậu giờ đây cảm thấy chán nản và không biết phải làm gì.

Bỗng chốc âm thanh điện thoại vang lên, cậu nhìn chiếc điện thoại và dãy số là thì biết được rằng Nhược Hy đang gọi mình.

Nhưng cậu lại không bắt máy mà liền tắt máy ngay.
Đầu dây bên kia Nhược hy vô cùng lo lắng và suy nghĩ không biết cậu giờ đây đã như thế nào, bởi vì anh và cậu cũng đã rất lâu không gặp nhau rồi.

Anh giờ đây thở dài và tự trách bản thân mình.
Anh tự trách tại sao mình lại làm vậy với cậu, anh tự trách đáng ra mình nên xin lỗi chứ không phải để mọi chuyện đi quá xa như vậy.

Nhưng giờ thì sao chứ? Tất cả mọi thứ đã kết thúc và anh đã mất cậu thật rồi.
Anh im lặng nhìn tấm ảnh của cậu qua điện thoại mà nước mắt cứ rưng rưng, giờ đây nói:.

ngôn tình sủng
"Sở Bạch tôi rất là nhớ cậu và giờ tôi không biết phải làm sao để quay lại bên cậu.

Tôi thật ngu ngốc mà phải không? Nếu như tôi không làm như vậy thì có lẽ hai ta đã không thành ra như thế này.

Nhưng giờ tôi hối hận rồi.

Hối hận rồi thì làm được gì chứ? Giờ tôi cảm thấy mình sai vô cùng sai.

Vậy nên tôi nhất định sẽ tìm được cậu.

Và mong cậu hãy bắt máy hộ tôi trong cuộc gọi này...
Âm thanh điện thoại lại vang lên không ngừng, giờ đây Sở Bạch cảm thấy rất phiền toán và tức giận anh bắt máy và quát mắng người đang gọi ở đầu dây bên kia:
"Gọi gì mà gọi quài vậy? Bộ anh bị điên à? Không phải giữa hai ta đã chấm dứt rồi sao? Anh cũng đã có người mới rồi à? Vậy nên anh đừng làm phiền tôi nữa.

Xin hãy để cuộc sống của tôi bình an đi..."
Nhược Hy nghe đến đây mà cảm thấy trái tim đau nhói như đang bị một thứ gì đó bóp chặt lại, bởi những lời nói của cậu.

Nó chả khác gì một con dao đâm vào tim anh, nó như nói rằng:
"Chúng ta đã kết thúc rồi thì đừng làm phiền nhau nữa.

Hãy để cho đối phương một con đường mới cho họ bước đi tiếp.

Bởi vì giờ đây hai người đã là hai thế giới xa lạ.

Chả khác gì người dưng."
Nhược Hy lúc này uất ức nói:
"Sở Bạch anh xin lỗi là anh sai.

Nhưng anh sẽ không vì vậy mà bỏ cuộc.

Anh nhất định sẽ để em nhìn thấy lòng chân thành của anh.

Anh sẽ theo đuổi em cho đến khi nào em chịu quay lại với anh.

Bởi anh biết rằng em vẫn còn yêu anh đúng chứ?"
Sở Bạch mỉm cười đạp anh giờ đây cũng đã khóc, nước mắt lăn dài trên đôi má anh nói:

"Vậy sao? Anh nói anh sẽ chứng minh cho tôi thấy là anh yêu tôi.

Hay thực chất anh chỉ làm chỗ tôi tổn thương? Tôi nghĩ tất cả đã nên chấm dứt được rồi.

Anh nên ở bên cô ta và bỏ mặt tôi đi.

Bởi vì tôi và anh không thuộc về nhau."
Nói rồi Sở Bạch lúc này tắt máy, cậu như người vô hồn mà bước vào phòng cậu nằm xuống ôm chặt lấy cái gối mà bậc khóc trong nụ cười thuê lương:
"Tại sao chứ? Tại đảo tôi lại phải không vì một tên đàn ông tồi như anh.

Không phải tôi đã quyết định bỏ hết tất cả rồi sao? Không phải tôi nói tôi sẽ quên anh.

Nhưng giờ thì tại sao tôi lại như vậy!"
Cậu chốc lát đã nhận ra được rằng thì ra mình vẫn còn yêu anh, nhưng mà cậu vẫn không thể nào tha thứ được.

Tha thứ cho nỗi đau mà ánh đã gây ra cho cậu.

Bởi nó như một vếch thương vậy một khi đã bị thương thì sẽ hầng lại vết thẹo và vết thẹo này sẽ cho ta nhớ được những gì đã làm chúng ta bị thương và đau.
Cậu chốc lát đã đưa tay lên lâu đi nước mắt cậu thở dài bà nói với bản thân: "Thôi đừng buồn nữa.

Có lẽ mình hãy nên quên đi tất cả mà sống một cuộc sống mới.

Một cuộc sống chỉnh có bản thân và gia đình hạnh phúc ngoài ra thì không còn ai hoặc gì có thể xen vào."
Thế là cậu bắt đầu bảo bản thân mình hãy ngủ một giấc đi rồi khi tỉnh dậy cậu sẽ quên đi tất cả.

Thế là sau một lúc nằm trên giường cậu cũng đã dần chìm vào giấc trong say.
Sau cuộc gọi kia Nhược Hy giờ đây cũng đã có được tung tích và địa chỉ mà Sở Bạch đang ở cậu giờ đây mỉm cười có vẻ đầy hạnh phúc mà nói:
"Sở Bạch cậu cứ chờ đi, tôi nhất định sẽ thực hiện lời hứa đó.

Lời hứa mang lại cho cậu hạnh phúc để cậu yêu tôi.

Chứ không phải là nỗi đau để cậu tổn thương..."
Nhược điểm lại nhìn tấm ảnh của Sở Bạch sau đó hôn lên màn hình điện thoại vào bức ảnh.

Sau đó cậu tắt máy điện thoại mà dân lên tiếng:
"Hai cậu hãy nhớ tìm càng nhanh càng tốt qua dãy số tiền thoại này về địa chỉ của nó nhé."
Bọn người đàn ông kia giờ đây đang gõ máy tính với ánh mắt đầy nghiêm nghị rất tập trung bọn họ ừm một tiếng.

Rồi Nhược Hy thở dài sau đó rời đi, cậu đi ra đường và bắt một chiếc xe để đi đến công ty....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 51: 51: Anh Ta Thật Kỳ Lạ


Sở Bạch với khuôn mặt buồn rầu ngoài xem phim, thì đột nhiên tiếng mẹ cậu vang lên: "Sở Bạch Thằng Tèo đến tìm con nè..."
Cậu nghệ đến đây mà tự hỏi không biết nó tìm đến đây để làm gì, nghĩ đến cậu cảm thấy hắn ta thật là phiền phức.
Sau một lúc suy nghĩ cậu giờ đây đã bước ra, cậu mở cửa ra và điều đầu tiên nhìn thấy đó là Thằng Tèo.

Nó đang nhìn chăm chăm cậu và hỏi:
"Sao mày buồn dữ vậy? Bộ có gì làm cho mày không vui sao? Nói cho tao biết đi.

Rồi tao sẽ làm mày vui liền..."
Sở Bạch nếch môi cười cậu đáp: "Mặc kệ tao.

Tao vui hay không là chuyện của tao.

Mày đừng xen vào làm gì.

Mà mày đến đây có việc gì không?"
Thằng Tèo cười một nụ cười đầy bí ẩn, sau đó ghé sát tai cậu và nói: "Ừm đương nhiên là có việc rồi.

Nên mới đến tìm vợ yêu đây nè.

Và lát nữa chồng sẽ cho vợ một bất ngờ đấy..."
Cậu nghe đến đây mà sắc mặt đỏ bừng cậu nhìn xung quanh mà quát nhỏ, cậu khom người khẽ vào tai Thằng Tèo: "Bộ mày bị điên à? Ai là vợ của mày? Món quà bất ngờ gì.

Thôi cút hộ cái chứ đừng ở đây làm phiền tao..."
Trước lời nói đó nó không làm theo, mà ngược lại còn dùng tay của mình để nắm lấy tay của cậu, khiến cho cậu mặt bỏ bừng bừng.

Sở Bạch nói trong ngại ngùng: "Mày định làm gì vậy? Mau thả tao ra coi!"
Trong sự tức giận của cậu Thằng Tèo mỉm cười đáp:
"Giờ thì hãy ngon ngoãn đi vợ yêu anh sẽ dắt em đến một nơi đặc biệt em chịu chứ?"
Nói rồi Thằng Tèo nói lên âm thanh vọng vào trong nhà: "Bác ơi con đưa thằng Bạch đi chơi một chút nha."
Bên trong nhà giờ đây đáp lại là một tiếng nói dịu dàng: "Được con cứ đưa nó đi chơi đi.

Nhưng nhớ về sớm là được.

Và hai đứa hãy cẩn thận đấy..."
Tiếng vâng vang lên giờ đây Thằng Tèo đã kéo Sở Bạch ra chiếc xe máy của mình, chốc lát hai thằng đã ngồi lên chiếc xe máy.

Âm thanh xe máy giờ đây vang lên bọn họ cũng dần rời đi.
Chiếc xe chạy trên con đường với vận tốc cao điều này làm cho Sở Bạch cảm thấy sợ hãi và không an toàn cho nên đã ôm chầm lấy Thằng Tèo.

Thằng Tèo mỉm cười đầy thích thú khi mà Sở Bạch ôm lấy mình cậu nói: "Vợ sợ sao? Vậy để chồng chạy chậm lại nha!"
Sở Bạch với khuôn mặt khó chịu đáp:
"Mặc kệ tôi.

Và tôi không cảm thấy sợ hay gì cả anh đừng ở đó mà suy diễn."
Nên đến đây thằng Tèo bậc cười nói:
"Vậy sao? Hay là vì muốn được ôm chồng nên vợ mới làm như vậy hả? Mà ôm chồng ấm không? Hay tối ngủ với chồng.

Chồng ôm vợ cho ấm nhé.

Để vợ chả phải ôm chồng gián tiếp như vậy..."
Sở Bạch với sắc mặt nhăn nhó khó chịu cậu trả lời câu hỏi đó của Thằng Tèo: "Mày bị điên à? Rốt cuộc hôm nay mình muốn gì mà tại sao lại cư xử lại như vậy?"
Chốc lát thằng Tèo bậc cười trong khi Sở Bạch đã bỏ tay lên đùi và không ôm Thằng Tèo nữa thằng Tèo nói: "Hôm nay thì tôi khác bình thường thật.

Bởi vì tôi đã nhận ra được tình yêu của đời mình.

Vì vậy tôi muốn ở bên cạnh nó, muốn tự tay chăm sóc và quan tâm nó.

Và người đó không ai khác mà là em Sở Bạch.

Tôi yêu em..."
Sở Bạch nghe đến đây mà sự hoang mang đã dần xuất hiện trên khuôn mặt, cậu không ngờ thằng Tèo lại trở nên một cách kỳ lạ thế kia và còn bảo rằng nó yêu mình nữa chứ? Vậy rốt cuộc là mình có nên tin vào tình yêu này hay không? Anh nói cũng chỉ là một trò đùa nào đó.

Cậu rơi vào trong suy tư.
Cậu đang suy nghĩ thì đôi bàn tay của thằng Tèo đã chạm vào tay của cậu, đôi bàn tay của nó đang dần kéo tay cậu sát đến cơ thể của hắn.

Để cậu có thể ôm lấy hắn, hắn nói: "Vợ hãy ôm chặt chồng lại như lúc nãy không thì sẽ gặp nguy hiểm đấy..."
Sở Bạch lại đỏ mặt cậu giờ đây im lặng chả biết nói gì ngoài việc suy nghĩ rốt cuộc là Thằng Tèo đang có ý đồ gì mà lại làm như vậy với mình chứ? Bởi vì thường ngày nó đâu như thế này? Và nó cũng chả yêu một ai mà là một trap boy chính hiệu.
Đang suy nghĩ thì chiếc xe đột nhiên dừng lại ở một cái quán, giờ đây cậu và thằng Tèo bước xuống.

Và cậu nghĩ rằng chắc nó đưa mình đến đây ăn trưa mà chỉ thở dài bởi vì không có gì to lớn hay bất ngờ.

Nó đã làm cho cậu trở nên hụng hẫn.
Giờ đây thằng Tèo mỉm cười nó lên tiếng với đôi bàn tay nấm lấy tay cậu và nói: "Nào hãy vào trong cùng tao nha.

Cậu có một món quà rất đặc biệt dành cho mày đấy."
Sở Bạch nếch môi cười kinh bỉ nói:
"Vậy à? Chứ không phải mày dắt tao vào ăn rồi.

Bắt tao trả tiền như mấy lúc trước hả? Mà ở đó làm màu ghê vậy?"
Thằng Tèo giờ đây mỉm cười đáp:
"Hahhahahahaha....!Lan này sẽ không như mấy lần trước đâu.

Giờ mày hãy vào đi rồi sẽ biết thức bất ngờ mà tao dành tặng cho vợ yêu là gì..."
Lại là câu vợ yêu lúc này thật là ngọt ngào làm sao.

Sở Bạch giờ đây im lặng không muốn đôi co nữa, mà muốn xem thử bất ngờ là gì cậu bước vào bên trong....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 52: 52: Từ Chối Lời Cầu Hôn


Thằng Tèo đưa cậu vào bên trong quán, sau đó đi đến quầy ăn, nó lấy ra một chiếc khăn và che mắt của cậu lại.

Điều này làm cho cô vô cùng tò mò không biết thằng Tèo nó định làm gì mà hỏi:
"Mày đang định làm gì vậy? Sao lại bị mắt tao lại?"
Thằng Tèo tỏ vẻ thần bí và thì thầm vào tai cậu:
"Mày bình tĩnh nào.

Hãy từ từ rồi lát nữa mày sẽ biết bất ngờ mà tao dành tặng cho mày là gì?"
Nghe đến đây Sở Bạch bậc cười nói:
"Vay sao? Mày mà cũng cố bất ngờ dành cho tao à? Tao có đang mơ không vậy?"
Thằng Tèo trả lời: "Đương nhiên là mày không mơ rồi.

Và đây là sự thật.

Tao sẽ cho mày thấy sự bất ngờ ấy nhanh thôi.

Còn giờ thì hãy ở đây nhé..."
Nói rồi lúc này thằng Tèo thì thầm vào tai của người ở quầy quán,.

sau đó cậu rời đi.

Chốc lát trong sự chờ đợi Sở Bạch cảm thấy lâu vô cùng cậu không biết rốt cuộc là Thằng Tèo nó muốn chơi trò gì với mình.

Lúc này cậu định mở khăn che mắt ra mà định đi về.

Nhưng lại bị người chủ quán ngăn lại.
Sau một lát lúc này cậu cảm nhận được rằng có một bàn tay nào đó đang chạm vào lưng mình lúc này cậu bắt đầu hỏi: "Là mày hả Tèo?"
Nhưng đáp lại là giọng của một người đàn ông khác:
"Tôi không phải là bạn của cậu.

Mà là người cần đưa cậu đến một nơi bất ngờ..."
Cậu giờ đây vẫn chưa hiểu rốt cuộc là thằng Tèo đang âm mưu điều gì.

Chốc lát cậu không cảm nhận được có người dắt mình đi nữa.

Mà là một đôi bàn tay chạm vào tấm vải trên mắt cậu.

Chốc lát tấm vải dạ được lột ra.

Cậu giờ đây với ánh mắt lờ đờ dần mở ra.
Giờ đây cảnh tượng trước mắt của cậu là Thằng Tèo nó đang quỳ xuống dưới với một hộp nhẫn.

Và đằng sau là một cái bàn tiệc đầy lãnh mạng.

Không những vậy còn có rất là nhiều người tham gia việc này bọn họ đang nhìn chăm chăm hai người với vẻ thích thú.
Anh giờ đây lên tiếng khiến bọn họ reo hò lên:
"Sở Bạch à! Anh yêu em.

Em đồng ý lấy anh làm chồng được không?"
Cậu đứng hình trước sự ngạc nhiên này trong sự cổ vũ và kích lệ của mọi người: "Nào đồng ý đi.

Đồng ý đi...Hãy chấp nhận lời cầu hôn này đi..."
Cậu im lặng rơi vào trầm tư giờ đây cậu không biết phải nên làm gì.

Bởi cậu rất bối rối với việc này.

Cậu im lặng một lúc rồi đưa tay đỡ Thằng Tèo lên mà nói: "Tèo à? Tao biết là mày đang đùa phải không? Bởi vì mày yêu con gái chứ không phải trải.

Và hơn hết là tao nghĩ mày cũng đừng làm như vậy.

Bởi vì cả gia đình tao kỳ thị LGBT và sẽ không để hai ta đến với nhau được đâu.

Vì vậy tao xin lỗi mày.

Hai ta chỉ có thể là bạn thôi được chứ?"
Nghe đến đây Thằng Tèo vô cùng tức giận ánh mắt nó nhìn chăm chăm cậu đầy hận thù, nó quăn luôn cả chiếc nhẫn và bóp chặt chiến hộp đựng nhẫn hắn nói: "Vậy sao? Thì ra mày xem tình cảm chân thật mà tao dành cho mày cũng chỉ là một trò đùa thôi sao thằng chó? Và hơn hết là mày sợ.

bị kỳ thị vậy sao mày lại đi yêu đàn ông hả? Để rồi mày lôi kéo tao vào việc này và khiến tôi trở nên yêu mày..."
Sở Bạch với vẻ bối rối cậu vẫn không hiểu ý của thằng Tèo nói là gì cậu giờ đây lên tiếng hỏi:
"Ý của mày là sao? Tạo sao tao lại biến mày thành gay chứ?"
Nói đến đây Thằng Tèo bậc cười thật lớn rồi đáp:
"Mày biết không hả? Mày là bạn của tao và cũng là kẻ mà tao đã yêu đơn phương gần 10 năm sau.

Sau cái vụ hồi năm lớp 7 sau khi tao vô tình hôn mày lúc chơi trò chơi đuổi bắt.
Và tao đã tương tư mày và muốn ồ bên cạnh mày.

Rồi mày đột nhiên biến mất khỏi được đời tao và khiến tao phải tương tư mày phải nhung nhớ mày và yêu đơn phương mày 10 năm rầm rã..."
Sở Bạch nghe đến đây mà im lặng một lát lâu cậu bấy giờ trả lời: "Nhưng đó là do mày tự suy tình chứ chả liên quan gì đến tao.

Và hơn hết là tao cũng không yêu mày vì vậy mày không thể ép buộc tao được.

Và tao nghĩ tình cảm mà ta dành cho nhau chỉ nên đi đến đây.

Là một tình bạn đơn thuần.

Chứ đừng đi quá xa, bởi vì tao không yêu mày ấy."
Nói rồi giờ đây Sở Bạch bắt đầu quay lưng rời đi.

Để lại Thằng Tèo ở lại phía sau nhìn cậu mà quát lớn:

"Sở Bạch mày nghe đây.

Tao nhất định sẽ không bỏ cuộc.

Tao sẽ yêu mày tao sẽ theo đuổi mày.

Tao nhất định sẽ khiến mày trở thành của tao.

Mày nghe kỹ đi..."
Cậu lúc này đã bậc khóc giờ đây cậu bắt đầu ngồi trên bàn và lấy mấy chai bia để uống.

Cậu nói:
"Hưm...Hưm...Hưm...Thì ra là mình sai sao? Nhưng mà mình sẽ không bỏ cuộc.

Mình nhất định sẽ có được em ấy.

Bởi vì trái tim mình đã thuộc về em ấy.

Và em ấy là của mình.

Và mình sẽ làm điều đó bằng mọi cách...".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 53: 53: Câm Hận


Trong quán bar trước sự ồn ào náo nhiệt xung quanh, giờ đây Tèo đang ngồi ở Một cái bàn, trên bàn là những trai bia, dường như cậu đã uống ở đây rất lâu rồi.

Nước mắt vẫn còn đọng lại trên khóe mi.

Chắc là vì việc Sở Bạch đã từ chối lời cầu hôn của cậu nên mới khiến cho cậu trở nên như thế này...
Từ đằng xa một người phụ nữ đang dần tiến đến chỗ của cậu, người phụ nữ mặc một bộ váy màu đen, với nụ cười nham hiểm trên môi cùng ánh mắt như đang tính toán một điều gì đó.

Cô ta dần tiến đến chỗ của cậu, một lúc một gần hơn.

Cô ấy bậc cười thật lớn:
"Hahahahaha...Tèo à cậu thật là ngu mà.

Tại sao lại đi yêu hắn chứ? Trong khi ngay từ đầu, tôi vạch ra một kế hoạch cho cậu.
Nếu mà lúc đó cậu làm theo kế hoạch của tôi.

Có lẽ bây giờ cậu sẽ không phải đau đớn như thế này.

Hahahahaha Cái gì chứ? Cậu lỡ yêu hắn ta sao? Nhưng để tôi nói cho cậu nghe.

Trái tim của hắn đã thuộc về một người khác rồi."

Đôi bàn tay của Tèo giờ đây bóp chặt lại, ánh mắt đầy lòng câm phẫn cậu như muốn muốn phát điên khi nghe về điều này: "Phải cậu ta đã có người khác.

Nhưng cậu ta đã chia tay hắn.

Nhưng sao cậu lại từ chối tình cảm của tôi chứ? Cậu ta đã làm tôi bẽ mặt, cậu ta đã khiến tôi phải đau đớn.

Hận cậu ta hận ta..."
"Háhahahhà...Cậu hận cậu ta sao? Vậy thì cậu muốn trả thù không? Cậu sẽ khiến hắn làm theo ý mình.

Chơi đùa với hắn làm cho hắn đau đớn..."
Cậu im lặng một lát lâu mà bắt đầu suy nghĩ sau có vì sự đau đớn vì sự câm hận nên cậu đã quyết định đồng ý với điều kiện kia của Sở Nhi.
"Tôi đồng ý.

Nhưng làm sao mới khiến ta đau đớn chứ?"
Sở Nhi nghe đến đây cô bậc cười thật lớn, với sự nguy hiểm lan tỏa khắp nơi cô bắt đầu thì thầm vào tai của Tèo về âm mưu của mình.
"háHahahhahahà điều này rất dễ thôi.

Chỉ cần cậu tiếc lộ sự thật với mẹ hắn rằng.

Hắn ta chính là gay, và hơn hết là cậu cũng đã ăn nằm với hắn rồi.

Thì lúc đó mẹ của hắn nhất định sẽ ép hắn đi xem mắt.

Và hắn ta sẽ lấy vợ, một cô gái mà hắn không thể nào yêu.

Hoặc nhiều hơn thế nữa.

Bởi vì hắn là gay.
Lúc đó thì cậu sẽ nhìn thấy được.

Nhìn thấy được sự đau đớn của hắn, đau khi bị ép buộc bởi gia đình.

Đau đớn khí không thể nào sống thật với giới tính của mình.

Cậu nghĩ sao về điều đó hả? Đừng yếu đuối như vậy nữa.

Nào hãy mau bắt đầu đi.

Kế hoạch mà tôi vạch ra để trả thù hắn ta..."
Tèo im lặng với sắc mặt trầm ngâm cậu nói:
"Tôi không theo đuổi cậu nữa.

Bởi vì cậu đã làm tôi đau đớn rất nhiều lần rồi.

Việc còn lại là tôi sẽ trả thù.

Tôi nhất định sẽ bắt cậu phải trả giá.

Bởi những vếch thương mà cậu đã gây ra cho tôi Sở Bạch."
Sở Nhi nghe đến đây mà bậc cười thật lớn chốc lát cô đã ngồi xuống dưới bàn, cô giờ đây lấy một chai bia cô rươi nó ra mà nói:
"Được giờ đây chúng ta sẽ trở thành đồng minh nhé.

Tôi sẽ giúp cậu trả thù cậu ta...!Háhahhahahà..."
Sở Nhi bậc cười thật lớn bởi vì kế hoạch của mình đã thành công và giờ cô chỉ còn chờ thời có thực hiện mọi việc nữa là xông.

Lúc đó cô sẽ đạt được mục đích của mình và cũng coi như trả thù được cho đứa con trong bụng của mình khi bị Sở Bạch cướp lấy Nhược Hy và khiến anh ta làm cô xảy ra.
Và hơn hết là chắc người đau đớn nhất lúc đó không ai khác mà là Nhược Lâm bởi vì anh ta đã mất đi thứ mà mình yêu thương nhất.

Đó là Sở Bạch và rồi anh sẽ đau đớn gấp trăm ngàn lần như Sở Bạch để trả giá những gì mà hai người đã gây ra cho cô.
Thế là giờ đây Sở Nhi cũng đã đứng dậy, cô bắt đầu rời khỏi quán bas này.

Cô đi đến một chiếc xe sang trọng và bước vào bên trong.

Chiếc xe giờ đây nổ máy rồi cũng dần rời đi.
Thằng Tèo chốc lát cũng đã đứng dậy nó với vẻ say sỉ giờ đây loạng choạng rời đi nó nói:
"Sở Bạch tôi hận cậu và bây giờ tôi sẽ vạch trần bí mật của cậu cho mẹ cậu biết.

Tôi sẽ khiến cậu đau đớn gấp trăm gấp ngàn lần nổi đau mà cậu đã gây ra cho tôi..."
Cậu bước ra đường rồi bắt một chiếc taxi sau đó chiếc taxi đã đưa cậu đến nhà của Sở Bạch.

Giờ đây cậu bước đến nhà của Sở Bạch cậu bắt đầu đưa tay gõ cửa với ý định sẽ nói ra sự thật.

Nhưng sau khi cánh cửa mở ra thì cậu giờ đây vì cơn say rượu mà bắt cậu ngất đi....
Sở Bạch sau khi nhìn thấy cảnh này cậu vô cùng lo lắng, giờ đây cậu tiến đến chỗ của Tèo và hỏi cậu có bị sao không? Nhưng lại phát hiện ra mùi rượu nồng nặc, giờ đây mẹ của Sở Bạch bảo:
"Cậu ta không sao đâu.

Giờ chắc vì say quá nên mới ngất thôi.

Giờ con đưa cậu ta vào nhà quấy một ly nước chanh cho cậu ta uống và cho cậu ta nằm nghỉ là được."
Thế là giờ đây cậu đưa Sở Bạch vào trong nhà.

Lúc này cánh cửa bắt đầu đóng đâm lại....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 54: 54: Quyển 2 - Chương 14


Tèo tỉnh lại trong mơ màng đôi bàn tay của anh đã ôm một thứ gì đó mà anh cũng chả biết, bởi vì bây giờ bao quanh anh là một màu đen tâm tối.

Anh giờ trong sự hoang mang, không biết đó là gì mà dần tiến tới.

Anh bắt đầu khom người xuống nhìn, thì thấy đó là Sở Bạch cậu đang ngủ rất say.
Giờ đây Tèo nở một nụ cười hạnh phúc trên môi, chốc lát dưa đưa môi mình chạm vào má của Sở Bạch, sau đó ôm chặt cậu lại từ phía sau mà nước mắt bắt đầu rưng rưng, cậu ấp úng nói:
"Tại sao cậu lại không chấp nhận tình cảm của tôi hả? Trong khi tôi vì yêu cậu mà đã tỏ tình, khi cố gắng cam đảm để nói ra.
Nhưng rồi cậu đã làm tôi tổn thương cậu đã làm tôi đau đớn biết nhường nào, khi cậu đã phủ phàng chối bỏ cái tình yêu mà tôi dành cho cậu chứ?"
Nghĩ đến đây Tèo bậc cười rồi nói tiếp:
"Giờ tôi đã hiểu tất cả rồi.

Sự thật là tôi đang yêu đương phương cậu.

Một tình yêu xa vời mà bản thân tự ảo tưởng.

Vậy nên chả nhận lại được gì?

Cậu biết như vậy tôi rất đau không, khi yêu một người mà không được đáp trả, thì nó cũng giống như tôi chia sẻ cho cậu một miếng bánh, nhưng cậu lại không chia sẻ cho tôi.

Như vậy thì chả công bằng.
Đáng ra thì cậu cũng phải yêu tôi Nhưng tôi đã yêu cậu."
Giờ đây Tèo ôm Sở Bạch lại mà bắt đầu chìm vào trong giấc ngủ sâu.

Sáng hôm sau giờ đây hai người cũng đã tỉnh lại, Sở Bạch cảm nhận được có một bàn tay đang ôm chặt lấy mình.

Cậu lúc này hất bàn tay đó ra Tèo ra, rồi định bước xuống giường.

Nhưng mà Tèo cũng đã tỉnh lại cậu không muốn Sở Bạch phải rời đi, mà dùng tay ôm chặt lấy Sở Bạch cậu nói:
"Đừng đi mà, hãy ở lại đây cho tôi ôm một chút được không?"
Sở Bạch đưa mắt nhìn Tèo, cậu giờ đi mặc lời nói đó đó, mà vẫn bước xuống giường chốc lát cầu đã bước ra cửa cửa, sau đó trở đi trước mắt Tèo.

Tèo đã ngồi vậy cậu nhìn ra cánh cửa mà cảm giác bây giờ thật lạ cậu không biết bản thân mình đang nghĩ gì.

Bởi vì mục đích của cậu là trả thù Sở Bạch nhưng lại không thể làm.
Nhược Hy sau một ngày một đem đi theo định vị để tìm ra nhà của Sở Bạch, và cuối cùng cậu cũng đã tìm đến nơi.

Chốc lát âm thanh gõ cửa vang lên từ bên trong một người phụ nữ buớc ra, người đó không ai khác mà là mẹ của Sở Bạch.
Bà ta đưa mắt nhìn Nhược Hy một cách khó hiểu và nói: "Cậu là ai vậy?"
Nhược Hy nở nụ cười cậu đáp: "Vàng thưa cô cháu là sếp của Sở Bạch.

Hơn nay cháu xuống đây mục đích là thăm cô, mục đích còn lại là bảo cậu ấy hãy quay lại làm việc..."
Nghe đến đây mà của Sở Bạch mỉm cười bà ta đáp:
"Vậy con là sếp của Sở Bạch à?"
Cậu gật đầu bà ta nói tiếp:
"Vậy thì ta rất vui khi được biết con.

À mà con vào trong nhà ngồi đợi nó nhé, thằng Bạch vừa ra ngoài sông bắt cá làm buổi trưa rồi..."
Nhược Hy giờ đây gật đầu rồi cậu tiến đến bàn để ngồi chờ Sở Bạch quay trở lại, cậu đưa tay lấy ly trà mà thấy trà đã hết thế là cậu quyết định sẽ xuống bếp pha trà.

Cậu giờ đây đi ngang qua phòng của Sở Bạch, mà thấy một người đàn ông đang ngồi.

Anh ta vừa hút điếu thuốc vừa trầm ngâm một điều gì đó.
Anh cảm thấy người đàn ông này rất lạ và không biết hắn là ai, cứ tưởng là anh của Sở Bạch mà rời đi.

Nhưng mà ánh mắt của cậu hắn giờ đây đã bị hắn ta pháp hiện.

Hắn nhìn thấy cậu rời đi mà bắt đầu bám theo cậu, giờ đây hắn ta vô cùng hoang mang mà tự hỏi: "Người đàn ông kia là ai chứ? Sao lại giống tình cũ của Sở Bạch vậy?"
Thế là anh quyết định đi theo hắn ta giờ đây hắn ta đã dừng lại và bắt một nồi nước sôi.

Còn Tèo thì đứng đằng sau nhìn chăm chăm hắn trong sự tức giận, lúc này Nhược Hy quay mặt thì nhìn thấy Tèo đang nhìn chăm bón mình giờ đây cậu lên tiếng:
"Sao anh lại nhìn chăm chăm tôi như vậy? Bộ có việc gì sao?"
Tèo nếch môi cười nói:
"Vậy à nhưng tao muốn mày trả lời câu hỏi mày là ai sao lại vào nhà này."
Nhược Hy mỉm cười rồi: "Tôi là Nhược Hy và cũng là sếp của Sở Bạch.

Tôi đền tìm cậu ấy là muốn cậu ấy quay về công ty của tôi nên tôi mới đến đây."
Tèo đáp trả: "Vậy ha? Tôi nói cho cậu, Sở Bạch sẽ không bao giờ quay lại công ty cậu làm đâu.

Vì vậy cậu hãy rời đi đi."
Nhược Hy mỉm cười đáp trả:.

Harry Potter fanfic
"Sao cậu biết điều này chứ? Nhưng mà tôi tin chắc cậu ấy sẽ quay lại với công ty tôi..."
Giờ đây Nhược Hy dần rời đi để lại Tèo trong sự tức giận đưa mắt nhìn cậu ta đầy giận dữ như đang pháp điên.

Có lẽ vì cậu ghen cậu ghen vì tên tình của Sở Bạch đã đến đây tìm cậu.

Cậu ghen vì sợ Sở Bạch sẽ rơi vào tay của hắn ta.

Và cậu sẽ mất Sở Bạcho mãi mãi...".
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 55: 55: Quyển 2 - Chương 15


Sở Bạch đi bắt cá cũng đã về, cậu giờ đây với cơ thể lấm lem bùn đất, cậu bước vào trong nhà, giờ đây cậu ngạc nhiên khi thấy Nhược Hy người tình cũ của mình đang ở trong nhà của cậu Sắc mặt cậu có chút lo lắng, cậu suy nghĩ không biết anh ta đến đây làm gì trong khi cậu vì muốn được một cuộc sống thanh thản và quên anh ta bên mời quay về đây.
Giờ đây cậu không nói câu nào trước ánh mắt của Nhược Hy cứ luôn nhìn chằm chằm mình, cậu bỏ đi một mạch xuống nhà bếp.

Sở Bạch mở vòi nước để rửa tay, cậu đưa tay qua lại chà vào nhau khiến tay của cậu dần sạch sẽ.
Chốc lát cậu ra phía bên ngoài ánh mắt nhìn Tèo và Nhược Hy trên bàn cơm, giờ đây mẹ cậu gọi cậu vào ăn cơm: "Nào con hãy ngồi xuống ăn cơm nhé."
Cậu gật đầu và bắt đầu ngồi xuống bàn ăn, nhưng lại cảm thấy vô cùng áp lực trước hai người đàn ông đang ngồi cùng bàn, giờ đây mẹ cậu hỏi cậu:
"Đây là chủ tịch của công ty con sao?"
Sở Bạch im lặng gật đầu, bà mỉm cười nói:

"Ừm mà cậu ấy bảo rằng muốn con quay lại công ty để làm kìa và khi nào con tính quay lại hả?"
Sở Bạch nghe đến đây mà ấp úng nói:
"Dạ chắc cũng tầm vài ngày hay vài tuần gì nữa ạ..."
Mẹ cậu nghe đến đây mà mỉm cười.

Giờ đây Nhược Hy xen vào: "Không sao đâu cô.

Con có thể để cậu ấy ở lại với gia đình mình một chút mà.

Và hơn hết là con cũng muốn ở lại vùng quê này...!Không biết là cô có thể cho con ở lại được chứ?"
Bà giờ đây mỉm cười đáp:
"Được chứ con có thể lại đây, bởi vì con là cấp trên của Sở Bạch.

Và đối với tôi thì người sếp của Sở Bạch thì cũng như là người nhà vậy nên con cứ ở lại.

Nhưng con nhớ là nâng đỡ nó trong công việc nhé...".

Đọc‎.
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 56: 56: Quyển 2 - Chương 16


Màn đêm đã buông xuống bà giờ là 10 giờ tối, Sở Bạch đang lo lắng và bối rối không biết phải làm sao.

Bởi vì cậu sắp phải ngủ chung với hai tên đàn ông.

Nghĩ đến đây mà cậu cảm thấy sao bọn họ lại rắc rối vô cùng.

Giờ đây cậu thở dài trong sự mệt mỏi.
Ba người đi vào bên trong phòng, căn phòng với ánh đèn hắc hui và một cái giường lớn.

Chắc chỉ đủ cho hai người nằm lúc này cậu thở dài không biệt phải làm sao khi bọn họ muốn ngủ chung với mình.

Cậu giờ đây quyết định mình sẽ nằm bên dưới để bọn ho nằm trên giường.
Sở Bạch lúc này nói điều đó với bọn họ làm bọn họ cảm thấy có chút bối rối bởi vì vì sự tranh cải của hai người mà Sở Bạch quyết định nằm ở dưới đất.

Không muốn phiền phức cho cậu nên bọn họ đã bảo cậu hãy nằm trên giường và để bọn họ nằm dưới đất cho.

Sở Bạch giờ đây thở phào nhẹ nhõm khi nghe được những lời này từ bọn họ.

Giờ đây cậu bắt đầu nằm xuống và ngủ.

Nhưng cứ tưởng rằng những rắc rối đã qua thì thật ra là chưa, hai tên đàn ông đó nằm bên dưới mà không ngừng ngựa quậy làm ầm ĩ khiến cậu không tài nào ngủ được.

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
Cậu giờ đây thở dài trong sự mệt mỏi mà dùng dậy rời khỏi phòng, trước ánh mắt của họ không hiểu tại sao cậu lại bỏ đi.

Giờ đây bọn họ trang cải với nhau tại vì một trong hai đứa quá ồn nên Sở Bạch mới bỏ đi.
Sở Bạch đi ra ngoài trong màn đếm ồn ào với những tiếng ve kêu rộn vang, cậu thở dài trong sự mệt nhọc và tự hỏi tại sao lại xảy ra những rắc rối này và cậu phải giải quyết làm sao khi hai kẻ yêu cậu điều ở chung một nhà với mình?
Giờ đây cậu nhìn xa xăm mà thở dài thì đột nhiên cậu cảm thấy dường như có tiếng bước chân cậu cảm thấy lạ mà quay đầu lại nhìn.

Sở Bạch nhìn thấy một kẻ kỳ lạ đeo mặt nạ mặt một bộ đồ màu đen trên tay còn cầm con dao, hắn bấy giờ hốt hoảng chưa kịp phản ứng thì người kia đã đâm cậu một nhát.
Cậu bị đâm mà lúc này la lớn lên, cậu ngã nhào xuống dưới đất, người thần bí mặc áo đen kia giờ đây mỉm cười sau đó chạy thẳng vào bên trong rừng sâu.

Chạy vào rừng sâu cô ta đã đưa tay gỡ chiếc khăn che mặt của mình ra mà bậc cười thật lớn.

Người đó không là ai khác mà chính là Sở Nhi cô nói:
"Kế hoạch đã thay đổi.

Giờ đây tôi sẽ lấy mạng cậu để trả giá cho những việc ác mà cậu đã gây ra cho con tôi.

Một mạng đền một mạng.

Còn lũ bọn chúng thì sẽ đau đớn.

Giống như cái cách mà tôi đã mất đi đứa con của mình háHahahhahahà..."

Nghe thấy tiếng của Sở Bạch la hét trong sự hoảng loạn, mà cả nhà của cậu đã chạy ra giờ bọn họ thấy cậu với trên bụng là một vếch thương đang chảy máu.

Bọn họ không biết là chuyện gì đã khiến cậu ra nông nỗi như thế này.

Bọn họ giờ đây chạy đến chỗ của cô.

Mà bắt đầu gọi xe cấp cứu sau đó bảo cậu rột cuộc là có chuyện gì đã xảy ra.

Cậu đưa tay chỉ về phía khu rừng kia, thấy vậy Tèo và Nhược Hy bắt đầu chạy vào đó xem thử rốt cuộc có ai không.

Nhưng chả thấy gì bọn họ bấy giờ mặc kệ kẻ thần bí đâm cậu là ai mà chạy ra chỗ của cậu.
Sau một chiếc xe cấp cứu cũng đã đến ba người cùng nhau leo lên chiếc xe cấp cứu và đi vào bệnh viện với cậu.

Vào bệnh viện giờ đây cậu được đưa vào bên trong phòng khám tất cả mọi người với tâm trạng lo lắng mà ngồi bên ngoài chờ bọn họ dẫn đang suy nghĩ là rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra mà khiến cậu phải ra nông nỗi như vậy.
Nhưng cũng chỉ có thể bất lực không thể tìm ra được.

Giờ đây mẹ của cậu đang khóc bà khóc rất nhiều bởi vì lo lắng cho con trai của mình.

Nhược Hy và Tèo an ủi bà đừng khóc nữa.

Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Nghe đến đây bà cảm ơn hai người và nói rằng con của mình thật may mắn khi có hai đứa bạn tốt như hai người ở cạnh.
Hai người mỉm cười và nói với bà rằng bà không cần khách sáo như vậy bởi cho dù có chuyện gì xảy ra hay sao đi nữa thì bọn họ nhất định sẽ luôn ở bên cạnh và bảo vệ Sở Bạch.

Bà mẹ giờ đây cảm thấy rất vui chốc lát bà đã ôm hai người vào lòng và nói lời cảm ơn bọn họ.
Sau một lúc chờ đợi cánh cửa phòng của Sở Bạch cũng đã mở ra, tất cả mọi người điều lo lắng chạy đến thi nhau hỏi thử cậu sao rồi.

Thì bác sĩ đã trả lời là cậu đang trong tình trạng nguy kịch và cần truyền máu gấp thế là mẹ của cậu đã quyết định hiến máu cho cậu.

Nhưng khí hỏi mẹ của Sở Bạch bà thuộc nhóm máu nào thì bà bảo mình nhóm máu A.
Và thế là bác sĩ nói rằng cậu ta không phải nhóm máu A làm mọi người điều hoang mang, lúc này bác sĩ tiếc lộ cậu là một nhóm máu rất hiếm chỉ có một dòng tộc mới có và nhóm máu của cậu là ER.
Nghe đến đây Nhược Hy đã nói rằng mình cũng thuộc nhóm máu đó mà quyết định sẽ chuyền cho Sở Bạch.

Giờ đây mẹ của Sở Bạch mắt chữ A mồm chữ Ô trong sự ngạc nhiên như đang có một điều gì đó làm bà rất sốc..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 57: 57: Ngoại Truyện 3 Quá Khứ Của Mẹ Sở Bạch


Nhược Hy thắc mắc không biết tại sao mình lại cùng nhóm máu với Sở Bạch chứ.

Nhưng rồi cậu cũng mặc kệ mà bước vào bên trong phòng y tế để chuyền máu cho Sở Bạch.

Còn mẹ Sở Bạch thì ở bên ngoài với sắc mặt đầy bối rối bà như không thể tin vào những gì mình nghe thấy được.
Nhược Hy cậu ta cùng nhóm máu với con trai bà sao? Không lẽ rằng cậu ta chính là đứa con của người phụ nữ đã cướp đi chồng của bà sao? Nghĩ đến đây ký ức lúc xưa của bà bắt đầu ùa về trong tâm trí.
20 năm trước bà là một người chả có quyền có thể gì cả.

Đã vô tình gặp được một người đàn ông tên là Nhược Long, ông ta là một người thuộc dòng dõi quyết tộc.

Còn bà là thuộc tần lớp thấp hèn, khi đó thì chế độ giai cấp vẫn còn.
Bà và ông vô tình gặp nhau và đã vô tình bị cuốn hút bởi nhau.

Bà còn nhớ hai người họ đã gặp nhau vào một nhà mùa hạ với cái nắng gay gắt.

Khi đó bà với khuôn mặt lấm lem đang nhặt ve chai để đi bán kiếm tiền.
Còn không là một kẻ giàu có đang cầm trên tay một chiếc ô che nắng, với bộ đồ sang trọng lịch lãm đi đến chỗ của bà.

Chốc lát ông dừng chân lại đưa mắt nhìn chăm chăm bà mà lên bàn hỏi:
"Này cô em gái em có biết chỗ này là ở đâu không?"
Bà ngẩn đầu lên với khuôn mặt xinh đẹp ánh mắt ngây thơ to tròn nhìn chăm chăm ông.

Rồi cất giọng nhẹ nhàng nói: "Đây...Đây là Nguyệt Nga Thành phải không?"
Người đàn ông nghe đến đây liền gật đầu, cô đưa tay cầm cái bàn đồ và chỉ về phía ngọn núi xa xa cô nói:
"Đó anh chỉ cần lên được đó là đến nơi đấy..."
Anh giờ đây mỉm cười cảm ơn cô mà rời đi, lúc rời đi ông ta không ngừng quay đầu lại nhìn cô trong sự lưu luyến bởi vì ông đã bị sắc đẹp của cô hút mất hồn phách khiến ông va phải tiếng sét ái tình.
Mọi chuyện cứ tưởng dường như sẽ dừng lại ở đó, nhưng không ông ấy ngày nào cũng đi qua chỗ của cô và giả vờ hỏi đường để tiếp cận cô.

Cô mặc dù biết điều đó nhưng cũng giả mùa xa mưa để cho ông ấy tiếp cận mình.

Thời gian cứ thế trôi qua hai người cũng đã dần thân thiết với nhau và yêu nhau.

Đến một ngày nọ ông ấy đột nhiên tỏ tình với bà, ông ấy đến và ngõ ý mời bà đến dự tiệc ở hoàng cung của mình.

Bà do dự rồi cũng đồng ý và được ông dắt đi mua quần áo.

Ông dắt bà đi mua một bộ quần áo màu đỏ trong rất sang trọng và đắc tiền điều đó đã khiến bà trở nên quyền quý.

Và trở thành một con thiên nga lộng lẫy chứ chả phải là một con vịt bầu như hàng ngày.
Khoác trên mình bộ áo sang trọng giờ đây ông đưa bà đi dạo chơi và đó là điểm bắt đầu cho cuộc móc của hai người, bà đã bắt đầu mơ mộng đến ông bà muốn làm vợ của ông.

Và sống hạnh phúc ở trong toà lâu đài mà ông nói.
Ngày dự tiệc cuối cùng cũng đã đến mà khoác trên chiếc chiếc váy lộng lẫy, mà ông đã mua tặng cho mình, giờ đây bà đang chờ đợi ông đến rước bà đi, quả nhiên như lời ông đã hứa ông đã đến với một chiếc taxi sang trọng dừng tại nhà của bà.

Giờ đây ông từ bên ngoài bước vào và đưa bà đi ra khỏi nhà, bà bước ra khỏi nhà và leo lên chiếc xe sang trọng với nụ cười vui vẻ hạnh phúc trên môi bà giờ đây cảm thấy mình cứ như một nàng công chúa vậy và mơ mộng về việc sẽ được ở cạnh chàng quàng tử mà mình yêu.
Chiếc xe cứ chạy mãi trên con đường bị bóng tối bao quanh, trước ánh đèn hiêu hắc giờ đây bọn họ cũng đã đến nơi mà bọn họ cần đến.

Đó là một căn biệt thự rất lớn với những âm thanh sôi động như bên trong đang có một buổi tiệc nào đó rất là quành cháng.

Cô giờ đây với nụ cười hạnh phúc trên môi mà cùng anh bước vào bên trong.
Quả như những gì cô nghĩ bên trong là một nơi rất đẹp, mà cô chưa từng nhìn thấy cô cứ tưởng rằng cả đời mình sẽ không bao giờ mơ được đến nơi này nhưng không ngờ bây giờ cô lại được vào tò lâu đài này.

Giờ đây tất cả mọi ánh nhìn điều đổ đôn về phía của cô.

Một người đàn ông bắt đầu tiến lại và hỏi:
"Đây là bạn gái của mày sao? Nhìn cô ấy trong cũng xin và chắc là một tiểu thư quyền quý nhỉ?"
Cô bất ngờ khi anh trả lời với bạn của mình và phủ nhận cô là bạn gái anh và là một tiểu thư quyền quý.

Cô rất sốc về điều đó nhưng chả biết làm gì cả.

Giờ đây anh nhìn cô mà mỉm cười lấy ra một hộp nhẫn anh nói:
"Thật ra buổi tiệc này là anh muốn dành cho em.

Và hôm nay anh muốn lấy em làm vợ được chứ?"
Trước tất cả mọi ánh nhìn điều ngạc nhiên và sững sờ giờ đây cô cũng không biết phải làm sao mà đứng như trời trồng vì mọi thứ diễn ra quá bất ngờ....
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 58: 58: Quyển 2 - Chương 18


Bà nhìn ông đang cầu hôn mình mà ngơ ngác không biết phải làm gì, bấy giờ ông nắm lấy tay bà mà đeo vào tay bà chiếc nhẫn đó và nói: "Làm vợ anh nha?"
Bà nghe đến đây mà cảm thấy vui vô cùng, chốc lát đã bà đồng ý với điều khiện mà ông đưa ra.
Thế là ông đã đứng dậy kéo bà đi đến sàn nhảy giờ đây hai người bắt đầu nhảy nhót trong sự vui vẻ cùng nhau, bà cảm thấy rất vui và rất bất ngờ khi sự may mắn đột nhiên đến với mình.
Cứ thế hai người đã vui vẻ chơi với nhau trong buổi lễ hội, ông đã khiêu vũ với bà trước mặt mọi người bà giờ đây hỏi ông: "Anh yêu em thật à và không nói dối em chứ?"
Ông mỉm cười gật đầu trả lời: "Anh yêu em thật lòng mà và không nói dối.

Bởi vì anh đã yêu em ngay từ lần gặp đầu tiên và cứ thế anh đã tương tư.

Nên mới muốn nhìn thấy em..."
Cô mỉm cười đáp: "Vì vậy anh mới tiếp cận em chứ gì phải không? Em biết tất u mà.

Chứ ai mà hỏi đường miết thế kia..."
Hai người giờ đây chốc lát mỉm cười với nhau, và tiếp tục rơi vào trong cái bẫy ngọt ngào đầy tình yêu.

Cứ thế thời gian đã trôi qua đã đến lúc hai người phải chia xa, bởi buổi tiệc đã kết thúc.

Và ông nói với bà rằng:
"Em hãy chờ anh nha.

Nhất định anh sẽ quay lại cưới em được chứ?"
Nghe đến đây mà cô trở nên bối rối cô không biết anh đang nói là thật hay giả, hay thậm là là mình nghe nhầm.

Nhưng mà chốc lát anh đã nhào đến để hôn vào má cô điều đó làm cho cô biết rằng những gì anh nói điều là sự thật.
Anh nói rồi giờ đây bắt đầu rời đi buổi tiệc cũng đã kết thúc, lúc này tên tài xế đã trở cô đến đây để dự tiệc giờ hắn đưa mắt nhìn cô:
"Tiểu thư nào hãy về thôi.

Thiếu gia vừa bảo tôi phải đưa cô về đấy..."
Cô có chút bối rối mà và rồi cũng đồng nghe theo giờ đây cô đưa mắt nhìn xa xăm cái bóng lưng của anh đang dần khuất xa mờ.

Cô mỉm cười đầy hạnh phúc.
Cứ thế chiếc xe đã đưa cô về nhà, về nhà của mình cô bước xuống xe sau đó vào trong nhà, có bước vào phòng của mình mà cởi bộ đồ đang mặc ra cô mỉm cười mà ôm chặt lấy nó cô nói:
"Mình cảm thấy thật là hạnh phúc khi vô tình gặp được một người đàn ô tốt như vậy.

Và mong rằng những gì mà anh ấy nói điều là sự thật.

Chứ chả phải là một lời nói dối."
Cứ thế cô nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ và mơ mộng về anh cô muốn được ở cạnh và ôm anh.

Nhưng điều đó sắp không xa nữa rồi.

Mà ngược lại cô mong rằng mình sẽ gặp lại anh càng sớm càng tốt.

Thế là cô chìm vào trong giấc ngủ.
Ngày hôm sau vẫn như bao ngày cô vẫn tiếp tục với công việc của mình.

Giờ đây có một đám đàn ông đi qua bọn chúng đưa mắt nhìn chăm cô như vẻ những tên b**n th** vậy.

Cô có chút hoảng loạn và hoang mang bởi vì cô cảm thấy rất sợ những kẻ này.
Quả nhiên như cô dự đoán giờ đây bọn chúng đã đến gần chỗ của cô, bọn chúng nở một nụ cười nham hiểm và bắt đầu trêu chọc cô: "Này cô em gái xinh đẹp em muốn đi chơi với bọn anh không?
Chứ đừng ở đây nhặt đống sắc dụng này.

Chỉ cần đi theo bọn anh thì đảm bảo cô em sẽ giàu có..."
Bọn chúng cười phá lên như những tên biến thành mà dần dần tiến lại gần cô, cô bị ép lùi về tường mà không biết phải làm gì.

Thì bỗng chốc một người đàn ông đã xuất hiện giờ đây anh đã hùng hổ nhào vào đánh lộn với bọn chúng để bảo vệ cô.
Cô nhìn thấy người đàn ông này mà cảm thấy anh ta rất quen, hơn hết là cô cảm thấy rất may khi được người đàn ông đó trợ giúp và muốn cảm ơn anh ta.

Sau một lát bọn đàn ông đó đã không đánh lại anh ta tất cả điều lo lắng mà hoảng sợ bỏ chạy bởi vì bị đánh te tua.

Anh giờ đây quay người lại đưa mắt nhìn chăm chăm cô mà mỉm cười.
Cô không ngờ người vừa bảo vệ mình lại chính là người đàn ông đã cầu hôn mình, cô giờ nhào đến ôm chặt lấy ông ta mà nói lời cảm ơn ríu rít.

Anh ta chỉ mỉm cười tỏa ra vẻ ngại ngùng và nói rằng đây ý là việc nên làm nên không có gì đâu mà phải cảm ơn vã lại anh cũng đã trở thành bạn trai của cô rồi.
Giờ đây anh bắt đầu nói với cô rằng, anh sẽ dắt cô ra mắt với gia đình và anh bảo họ cho hai người đến bên cạnh nhau.

Cô lúc này có chút ngạc nhiên và bàng hoàng cô không biết phải làm việc nữa.
Giờ là anh hỏi cô là có yêu anh không và muốn kết thúc với anh chứ? Cô do dự một hồi và nói muốn.

Lúc này anh đã bảo rằng nếu muốn thì phải ra mắt gia đình để hỏi cưới.

Và thế cô bất lực không biết phải làm gì mà bị anh kéo đi.

Giờ đây anh mỉm cười đầy hạnh phúc bởi sắp có được cô tình yêu của đời mình..
 
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Chương 59: 59: Quyển 2 - Chương 19


Anh đã đưa cô đến nhà của mình với mục đích ra mắt ba mẹ mình về cô.

Bước vào bên trong căn nhà cô đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh tất cả điều rất đẹp và tráng lệ, nó khiến cô vô cùng thích thú mà không thể rời mắt.

Lúc này anh bảo cô hãy ngồi trên chiếc ghế đằng kia.

Cô mỉm cười và đã ngồi ở đó.
Giờ đây anh bước vào bên trong, sau một lát anh đã đưa bác gái và bác trai ra, bọn họ giờ trước đưa mắt nhìn chăm chăm cô như chả có thiện cảm lắm.

Cô cũng hơi e ngại mà bối rối không biết bọn họ nhìn mình như vậy là sao? Nhưng rồi cũng mặc kệ giờ đây bọn họ cũng đã ngồi trên ghế.

Ánh mắt hướng của phía cô và hỏi:
"Ai đây? Là bạn con sao?"
Bà ta lên tiếng với giọng khinh bỉ anh giờ đây gật đầu trả lời là phải, giờ bà ta nhếch mép cười nói tiếp:
"Cô gái này có phải là người ở khu ổ chuột đúng chứ? Tại sao con lại mang rác rưởi về nhà thế này?"
Cậu im mà có chút bối rối bởi vì cậu không biết phải nói sao bởi mẹ cậu không thích những người nghèo giờ cậu cố tình bình tĩnh nói:

"Mẹ thật ra thì cô ấy..."
Chưa kịp nói hết mẹ cậu lại nói tiếp:
"Con đừng nói nữa cũng đừng biện minh.

Bởi vì mẹ đã thấy cô ta ở khu ổ chuột và cô ta là một kẻ nghèo hèn lúc nào cũng mặt đồ rách đi xin ăn.

Vậy thì làm sao có thể xứng với gia đình ta chứ? Tại sao con mang cô ta về nhà để làm xấu mặt chúng ta?"
Cậu nghe những lời này mà tức giận quát lớn:
"Mẹ im lặng đi...Mẹ không được sỉ nhục người yêu của con."
Bà ta lại cười sau đó trả lời: "Cái gì? Người yêu? Yêu một đứa bần hèn này sao? Con có lộn không vậy? Con là một người có quyền cao chức trọng.

Nên không thể yêu cô ta được.
Vì vậy hãy bỏ cô ta đi..."
Trước những lời ngăn cản của mẹ mình cậu quyết định không bỏ cuộc mà đối đáp lại với mục đích bảo vệ cô.

Giờ là mẹ cậu nói tiếp:
"Con coi đừng để cô ta lừa không thì cả cái nhà này cũng chả còn đâu đấy..."
Cậu càng lúc càng tức giận hơn cậu bắt đầu quát lớn: "Mẹ thật là quá đáng.

Nếu như mẹ đã không muốn con ở bên cô ấy thì con sẽ rời khỏi căn nhà này để ở bên cô ấy.

Con không cần gì nữa cũng chả cần ai quan tâm vì vậy mẹ đừng bận tâm về con..."
Bà nghe đến đây mà sững sờ đưa mắt nhìn con trai mình đang nắm lấy tay người con gái kia.

Bà nói:
"Con đang làm cái quái gì vậy hả?"
Cậu giờ trước trả lời bà một cách lạnh lùng:
"Nếu như mẹ Không chịu chấp nhận con và cô ấy thì bọn con còn ở lại đây làm gì.

Bọn con sẽ rời khỏi đây và sống một cuộc họp hạnh phúc cho riêng mình."
Mẹ anh nghe đến tên mà tức điên như muốn hộc quyết mà chết bà giờ đây chỉ có thể bất lực mà chấp nhận những gì anh đã đưa ra, bởi bà không để cho nó làm những gì nó muốn thì nó sẽ rời đi.

Bà giờ đây đã chấp nhận bọn họ:
"Được rồi ta sẽ làm theo những gì con muốn được chưa?"
Hai người giờ đây hạnh phúc vô cùng khi đã được tác hợp thành đôi, bọn mày đã quỳ xuống và cảm ơn mẹ của mình.

Sau đó cậu bắt đầu nói về mẹ rằng chúng ta sẽ đám cưới gấp được không? Bởi con muốn cô ấy làm vợ con liền.
Bà ta với sắc mặt khó chịu nhìn hai người như không đồng ý, nhưng rồi cũng gật đầu cho qua chuyện và thế là bọn chúng đã gần chính thức làm phu thuê.
Và ngày cưới cuối cùng cũng đã đến cô mặt một bộ y phục đỏ bước lên lễ đường cùng anh.

Tiếng các nghi lễ trong hôn nhân bắt đầu vang lên:
"Nhất bái Tiên Địa.

Nhị đái cao đường, phu thuê giao bái."
Thế là sau khi bái lạy bọn họ cũng thực hiện xông nghi thức giờ họ đến chỗ mẹ cậu uống chà để được ban phước lành.

Sau khi được ban phước lành bọn họ cũng đã vào phòng để bắt đầu động phòng.

Anh đưa tay lột chiếc khăn che mặt của cô xuống mà mỉm cười.

Anh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô một lát lâu sau đó lấy bình rượu giao bôi rót đầy hai ly, giờ thì hai ta bắt đầu uống rượu giao bôi vôi nhau.
Sau một uống xông anh đưa tay chạm vào tóc cô mà bảo rằng tóc cô thật xuông mượt.

Chốc lát anh đã đưa tay chạm vào cơ thể cô, nhưng cô lại không phản kháng lại.

Anh dần đưa đôi môi của mình chạm vào thân thể trắng nà của cô.

Đôi bàn tay bắt đầu len lỏi vào những phần bên trong áo.
Anh đã lột áo của cô ra mà như một kẻ điên cuồng, anh lao vào cắn hai ả hồng đào của cô, anh bóp nó thật mạng.

Khiến cho cô cảm thấy hưng khóa mà r*n r* hưm Hưm...
Anh giờ đây bảo rằng mình muốn có con và muốn cô xin cho anh một đứa bé trai.

Chốc lát anh đã đưa tay cầm lấy thứ đó của mình, nó bắt đầu được anh đưa vào chỗ một cái hố đen sâu thẳm và đút vào bên trong khiến nó vang lên những âm thanh quỷ dị.
Hoà theo giọng nói của anh và tiếng kêu la của cô đã xé đi cả một màn đêm yên tĩnh..
 
Back
Top Bottom