Ngôn Tình Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,456,952
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
muu-doat-hanh-phuc-2.jpg

Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
Tác giả: Hủ Nam Ngốc
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hủ Nam Ngốc

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Giới thiệu:

Sở Nhi là thiên kim tiểu tư của Sở thị, cô cùng với Thiên Mạc vô tình gặp gỡ, sau đó đến với nhau.

Nhưng không hiểu sao luôn có người gây rối, chen vào tình cảm của hai người.

Những âm mưu cứ lần lượt ập tới, khiến cô vô cùng khó liệu rằng những rắc rối đó là gì? Chuyện tình của bọn họ sẽ ra sao? Họ có thể đến bên nhau và vượt qua những rắc rối kia không?​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Mưu Đoạt Phượng Ấn
  • Mưu Đoạt Ánh Trăng
  • Mỹ Nhân Mưu
  • Mưu Thiên Hạ
  • Âm Mưu
  • Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 1: 1:


    Không gian bao trùm một khoảng không nhuộm nhiệt, tất cả mọi người điều hòa hét đung đưa theo điệu nhảy của những âm thanh ồn ào.

    Các ánh đèn xoay vòng nhấp nháy tao ra một khuôn cảnh mê muội.

    Khiến tất cả mọi người điều bị mê hoặc.
    Tại một chiếc bàn chất đầy những chai rượu vang đắt tiền, một người đàn ông rũ rượi đang cầm trên tay một ly rượu vang.

    Hắn không nhấp từng ngụm mà uống một mạch, như muốn để bản thân của mình say.

    Dường như hắn đang có một ưu sau gì đó...
    Người đàn ông đưa mắt lên nhìn tấm ảnh trên tay, đó là một cô gái xinh đẹp.

    Anh lại tiếp tục nhấp thêm một ly rượu rồi nở nụ cười thuê lươn, dường như tâm trạng của anh không được tốt cho lắm.
    "Sở Nhi đã 5 năm trôi qua rồi, nhưng sao chứ?
    Cuối cùng anh cũng không thể nào quên được em, mặc dù là cho em đã không còn ở cạnh anh..."
    Vừa dứt lời người đàn ông lại uống thêm một ly rượu nữa, anh tay trái nắm chặt tay hình tay tay phải nắm chặt chiếc ly như muốn bóp nát nó anh nói:
    "Anh vẫn còn nhớ rất rõ cái ngày đó...
    Nhưng lại không ngờ, tất cả lại mang đến cho hai ta một kết cục thê thảm như vậy.

    Nếu như có thể quay lại như ban đầu thì hay biết mấy...
    Anh sẽ không phải đau như thế này.

    Anh sẽ không phải trở thành vị hôn phu chính thức với người anh không yêu.

    Mặc dù cô ta đã sinh cho anh một đứa bé trai.

    Anh nghĩ nếu như những rắc rối đó không ập đến thì em và con của chúng ta sẽ bình yên đến bây giờ..."
    Nói xong anh lại cười đưa mắt nhìn xa xăm, chiếc ly trên tay cũng đã bị siết chặt đến nỗi vỡ nát thành những mảng thủy tinh sắc nhọn.

    Nó đâm vào tay khiến máu tuôn ra, anh thật sự rất giận dữ rất đau đớn khi không thể tin vào sự thật là cô.

    Sở Nhi người mà anh yêu đã chết.
    "Bây giờ nhắc lại chuyện cũ để làm gì chứ?
    Mày tưởng rằng sẽ quên được cô ấy sao?
    Mày tưởng rằng cô ấy sẽ quay lại sao?
    Hay là lúc nào mày cũng vậy?
    Cứ luôn quay lại cái quán bar cũ, hồi tưởng về chuyện xưa.

    Lần đầu gặp cô ấy rồi ân hận như vậy mãi...
    Hahahhaha cuối cùng bây giờ người đau đớn vẫn mãi là mày Thiên Mạc..."
    Thiên Mạc thẫn thờ trong suy tư của mình vì dung nhớ một người, nước mắt từ trên khóe mi của anh đang dần rơi xuống.

    Những giọt nước mắt ấy chạy qua má rồi lăn xuống dưới bàn.

    Anh gục đầu xuống bàn.
    m Thanh ồn ào mang theo một giọng nói quen thuộc khiến anh bất giác mà ngẩng đầu lên, Thiên Mạc nhìn sang một cô gái đang đi qua đám đông.

    Trên tay cầm theo điện thoại đang nói chuyện với ai đó.
    Anh cảm thấy người này rất quen thuộc, bất giác anh đứng dậy đuổi theo bóng dáng của người phụ nữ xa lạ kia.
    Người phụ nữ đó mặc trên người một bộ váy dài màu đỏ sang trọng, mang theo một chiếc túi xách đắt tiền.

    Mái tóc dài tung bay trong gió khi bước ra khỏi quán bar.
    Thiên Mạc cứ chạy theo người phụ nữ đó mãi, nhưng cuối cùng anh cũng không thể tìm được cô.

    Bởi vì anh đã mất giấu cô rồi.
    Anh lúc này bậc cười mà tự nói với bản thân:
    "Mày làm sao thế? Tại sao lại đuổi theo người phụ nữ kia? Cô ấy chỉ là có phần thu hút giống Sở Nhi chứ không phải là Sở Nhi người mà mày yêu.

    Bởi vì cô ấy đã chết rồi, mà người chết thì không thể nào sống lại...!"
    Thiên Mạc thở dài từng bước đi trên con đường trải dài một màu đen vô tận, mang theo những cơn gió lạnh khiến các cành cây kêu lên xào xạc.

    Giống hệt cảm xúc bây giờ trong lòng của anh.

    Bối rối, phân vân không biết mình nên làm gì...Bởi vì anh không muốn sống cùng với Lý nhã và con cô ta.

    Bởi vì anh cứ luôn suy tư về Sở Nhi người con gái mà anh yêu bấy lâu qua không thể nào quên được.
    Người đàn phụ nữ lúc này vẫn vừa đi vừa nói điện thoại, đầu dây bên kia là một người đàn ông.

    Ông ta nói với cô: "Con về nước rồi sao Sở Nhi? Sau bao nhiêu năm không gặp con khoẻ chứ?"
    Sở Nhi mỉm cười cô trả lời người đàn ông bí ẩn bên đầu dây điện thoại: "Bố này con vẫn ổn, một lát nữa con sẽ về bố đừng lo lắng nhé! Bởi vì con mới vừa đi dự sinh nhật xong..."
    Đầu dây bên kia chưa kịp trả lời thì Sở Nhi đã tắt mấy, ông ta mỉm cười thở dài một hơi sau đó lắc đầu nói: "Con nhỏ này thật là lúc nào cũng thế, mới về nước chưa kịp về nhà thì đã đi chơi rồi...
    Đúng thật là hết cách dạy bảo.

    Con cái gì mà hư đốn không tài nào nói được..."
    Sở Nhi vẫn đi trên đường, cô cảm thấy rất vui khi trở về nước.

    Cái cảm giác này thật sự không thể diễn tả thành lời được bởi vì rất lâu rồi đã rất lâu cô không gặp lại người mình yêu.

    Không biết bây giờ anh có còn nhớ cô không?
    Bỗng từ đằng xa một chiếc xe mô tô chạy đến, trên xe là một người đàn ông mặc bộ đồ màu đen.

    Anh ta đội một chiếc nón bảo hiểm màu đen.

    Người đàn ông dừng xe trước mặt Sở Nhi.

    Sở Nhi im lặng nhìn chằm chằm vào người đàn ông bí ẩn ngay trước mặt mà hét lên:
    "Anh là ai vậy? Bộ anh có mưu đồ gì hay sao mà lại dừng xe ở trước mặt tôi?"
    Người đàn ông trả lời bằng một nụ cười thần bí: "Hãy mau giao tất cả tiền bạc ra, còn không thì..."
    Sở Nhi im lặng một lúc bỗng cô bậc cười trả lời: "Thôi đi ông tướng anh đừng có đùa với em nữa! Anh diễn gì mà tệ hại thế? Ta là cướp sao?
    Hahahahha cướp mà chẳng có ai thèm sợ giống một tên ngốc như anh...Nhược Hy"
    Nhược Hy bước xuống xe tiến gần đến chỗ của Cô mà trả lời: "Vậy sao? Quý cô hư hỏng của anh.

    Nếu không may một ngày nào đó em đang đi trên đường.

    Bỗng từ đâu một tên điên xông ra muốn dở trò với em thật thì sao?"
    Sở Nhi bậc cười nhìn chằm chằm vào anh ta một lát lâu, cô tiến đến đưa tay đấm vào bụng của anh.

    Khi anh đang chủ quan khiến anh cảm thấy đau đớn ôm chặt bụng của mình lại.
    "Thì em sẽ làm như thế này này...Dạy cho chúng một tài học để xem chúng sẽ làm được gì em..."
    Thiên Mạc im lặng ôm chặt bụng lại, cảm thấy khó chịu dâng trào anh cảm thấy bụng của mình lâng lâng mà nói: "Em thật là gian mang.

    Nên thế bây giờ mới ế chỉ có mình anh là người muốn hốt em mà thôi!"
    Sở Nhi mỉm cười trả lời cô gãy đầu: "Vậy à?
    Mà em xin lỗi nha tại lúc nãy nhập tâm quá nên mạnh tay..."
    Thiên Mạc không ôm bụng nữa anh trả lời:
    "Anh không sao cả.

    Bình thường lại rồi này thôi không đùa nữa chúng ta mau về nhà thôi!"
    Sở Nhi nhìn anh leo lên xe đội mũ bảo hiểm, một lúc sau cô cũng ngồi lên.

    Anh bắt đầu rịn ga chạy.

    Còn cô thì ngồi ngả người về phía anh ôm chặt anh lại.
    "Cuối cùng sau 5 năm chờ đợi bây giờ em cũng gặp lại anh tình yêu của em.."
    Sở Nhi mỉm cười hạnh phúc mà cùng anh rời đi.
    Thiên Mạc trở về nhà trong bộ dạng say sỉn, anh đi loạng choạng như muốn vấp ngã xuống dưới đất.

    Mà miệng không ngừng gọi cái tên thân thuộc Sở Nhi.

    Thiên Mạc đưa tay đập ầm ầm cách cửa đang đóng lại mà quát lớn:
    "Cái con đ* kia mày mau ra mở cửa cho tao bộ tính nhốt tao ngoài đây luôn à?"
    Lý Nhã khuôn mặt nhăn nhó bước ra cô nói
    "Anh làm cái gì thế lúc nào cũng say sỉu.

    Thôi im lặng cho con nó ngủ bây giờ vào nhà đi..."
    Thiên Mạc bước vào nhà mà không quên đưa mắt liếc cô một cái, ánh mắt đầy phẫn nộ mang theo những tiếng gầm gừ của dã thú như muốn ăn thịt cô.

    Mặc kệ cho Lý Nhã đụng vào muốn đưa anh lên giường, nhưng anh lại hất tay cô xuống nói:
    "Cô tránh ra đi, con đàn bà lươn lẹo độc ác.

    Cô là một con cáo già.

    Nếu không có đứa nhỏ thì tôi đã tống cô ra đường từ lâu rồi."
    Lý Nhã im lặng nhìn anh bước lên giường ôm chặt con trai của mình lại ngủ.

    Mà không ngừng nhớ lại những ký ức bi thương mà anh đã gây ra cho cho cô.
    Từ khi Sở Nhi mất anh như trở thành một con người khác, lúc nào cũng rượu chè khiến cho tập đoàn Thiên Gia tan nát.

    Cô thì suốt ngày bị anh đánh đập một cách man rợ không thương soát.

    Có lẽ đây là những gì mà cô phải nhận lại bởi vì đã hãm hại Sở Nhi một người vô tội vì lòng tham của mình.
    Giá như lúc đó cô đừng làm như vậy.

    Giá như lúc đó cô suy nghĩ kín đáo hơn thì bây giờ mọi chuyện đã không như thế này.

    Cô không nên lấy anh...Nhưng may be rằng đứa con của anh đã cứu lấy cô, còn không thì cô cũng không biết mình đã ra sao? Bởi vì anh rất tàn nhẫn chỉ cần nhìn thấy cô là không thương tiếc muốn thì đánh không thì đánh...
    Nhưng cô vẫn phải chịu đựng đến bây giờ vì tình cảm mà cô dành cho anh là thật, huống hồ chi cô cũng đã có con với anh.
    Lý Nhã cô lâu đi nước mắt cô bước vào bên trong đưa mắt nhìn chằm chằm vào anh.

    Sau đó giúp anh thay quần áo trước khi đi ngủ...
    Cô bây giờ chẳng khác gì một con ở cho anh....
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 2: 2: Vô Tình Gặp Lại!


    Tiếng cánh cửa vang lên, từ bên ngoài một người phụ nữ bước vào.

    Cô ta trên tay cầm một tập hồ sơ, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
    Người đàn ông trước mặt biết rằng Sở Nhi, thư ký của mình đã đến.

    Anh vui vẻ mỉm cười.
    Xoay chiếc ghế ra phía sau đưa mắt nhìn cô nói: "Em đến rồi sao? Tất cả mọi thứ cho việc tuyển thành viên hôm nay.

    Em đã chủng bị xông hết chưa? Anh cần nó gấp."
    Sở Nhi mỉm cười cô cầm tập hồ sơ đi đến chỗ của Thiên Mạc.
    "Em đã làm xong hết rồi! Chúng ta ước tính sẽ tuyển thêm 10 thành viên ưu tú.

    Trong 20 người đăng ký..."
    Nhược Hy mỉm cười anh trả lời: "Như vậy tốt lắm tất cả đã chủng bị xong bây giờ chỉ cần để anh xét duyên nữa là được"
    Nhược Hy lấy tập hồ sơ trên tay Sơ Nhi, anh lập qua lập lại xem kỹ một lúc.

    Bỗng ánh mắt của anh dừng lại trước hồ sơ của một người đàn ông.

    Anh mỉm cười nụ cười chứa đầy ẩn ý.

    Rồi trầm trong suy tư:

    "Thiên Mạc, là anh sao? Công ty của anh nghe nói là đã phá sản rồi nhỉ? Vậy nên bây giờ muốn đến công ty chúng tôi làm à? Được thôi vậy tôi sắp có một vỡ kịch hay để xem rồi!
    Để xem anh sẽ làm gì khi chứng khiến cảnh này ngươi yêu lúc trước của anh bây giờ là người của tôi! Tôi nghĩ chắc anh sẽ sốc lắm..."
    Sở Nhi nhìn Nhược Hy cứ nhìn chằm chằm vào bức hình của một người đàn ông, cô không biết tại sao anh lại cứ như người mất hồn mà đưa tay lên đập vào vai anh hỏi:
    "Nhược Hy? Anh sao vậy? Tại sao anh lại không trả lời mà cứ nhìn chằm chằm vào bức ảnh kia chứ? Bộ anh bị nó ăn mất hồn rồi à?"
    Nhược Hy vẫn im lặng đờ người một lúc anh mới nhớ ra những lời nói lúc nãy của cô.

    Anh mỉm cười, nụ cười nham hiểm đưa mắt nhìn chằm chằm vào cô khiến cô có cảm giác sợ hãi: "Này anh bị làm sao thế? Đừng nhìn chằm chằm vào anh như vậy em sợ lắm...Hay là anh cứ nhìn mãi tấm hình đó cũng được!"
    Nhược Hy bắt đầu cười anh trả lời cô: "Ừm anh sẽ nhìn mãi em như vậy! Vì em là vợ anh, chứ mắt mớ chi cứ nhìn tấm hình kia mãi chứ? Thôi được rồi để anh nói cho em biết.

    Thật ra đây là bạn của anh đã rất lâu rồi không gặp nên anh mới nhớ nó mà xúc động đến đứng hình...
    Với lại anh cũng không ngờ sau bao nhiêu năm không gặp, nó lại xin vào công ty của anh nữa chứ? Đúng thật là trùng hợp vậy nên anh cần em bằng mọi giá phải xét tuyển người này cho anh..."
    Sở Nhi mỉm cười cô im lặng gãy xương mà cảm thấy khó hiểu, trước những hành động của Nhược Hy lúc nãy.

    Sở Nhi im lặng cầm lấy tập hồ sơ trên bàn rồi rời đi.

    Bây giờ nhiệm vụ của cô là phải tuyển 10 nhân viên đó trước lúc 10 giờ.

    Cô nhìn đồng hồ bây giờ đã là 9h cô thở phào nhẹ nhõm bởi vì khoảng thời gian này.

    Mình sẽ kịp để đi dự sinh nhật của Lam nhi.
    Sở Nhi từng bước vội vã đi xuống từng bậc thang, cô cứ đi thật nhanh mà không để ý mọi thứ xung quanh.

    Cho đến khi một người đàn ông va vào cô, khiến tất cả hồ sơ trên tay rơi xuống đất.

    Sở Nhi rất tức giận cô cắn chặt môi của mình lại đưa ánh mắt nhìn tập hồ sơ kia rồi lên tiếng chửi người đàn ông lúc nãy va phải mình:
    "Bộ anh không có mắt à? Hay là để mắt sau lưng.

    Đi không nhìn đường để rồi va phải người khác.

    Đúng là thứ bị mù..."
    Chỉ chửi anh vài ba câu cô cảm thấy chưa thỏa mãn thế cô tiếp tục nói: "Đụng phải người khác mà cũng không thè nói một tiếng xin lỗi! Còn ở đó bày đặc giả nhân giả nghĩa lụm giúp giấy tờ để tôi bỏ qua..."
    Thấy người đàn ông đó im lặng không nói ra một lời, khiến cô như muốn phát điên hân hái nói tiếp một mạch chửi rủa sĩ nhục người đàn ông kia: "Có phải là là nhân viên mới của công ty phải không? Hay là người mà sắp được chúng tôi tuyển vào!
    Thôi được rồi là gì cũng được ngày mai anh không cần đi làm bởi vì người không có mắt như anh, đã chính thức bị tôi đuổi việc."
    Nguồn đàn ông vẫn khom người nhặt lại đóng giấy tờ cho cô, anh ta lúc này trả lời:
    "Cô đừng nghĩ rằng khi một người nào im lặng, hay cô có địa vị cao hơn.

    Hoạt bọn họ vỡ làm gì đó khiến cô không vừa lòng.

    Là lên tiếng ăn nói thô lỗ như vậy!"

    Sở Nhi đưa tay lên đầu nhìn chằm chằm vào anh ta mà nói với vẻ khinh bỉ: "Đúng thật là mới đầu tháng đã gặp trúng cô hôn rồi! Đã ngu mà còn thích giảng đạo cải lý với người khác nữa chứ? Thật là bực mình"
    Người đàn ông im lặng lúc này ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào cô, khiến anh sững sờ bởi vì trong cô rất giống với một người.

    Người mà anh không thể nào quên được người mà anh yêu say đắm.

    Người đó cũng chẳng khác gì cô luôn kiêu ngạo và hống hách.

    Bỗng chợp nước mắt của anh rơi xuống anh gọi tên cô: "Sở Nhi"
    Cái tên Sở Nhi khiến cô bấc giác im lặng mà nhìn anh.

    Cô cảm thấy rằng mình dường như có lỗi khi đã sĩ nhục đến mức anh phải khóc.

    Nhưng điều khóc hiểu nhất là tại sao anh lại biết đến cái tên của cô.

    Nhưng rồi Sở Nhi lại im lặng cho qua tất cả cô khom xuống dựt lấy tập hồ sơ trên tay anh mà nói:
    "Hôm nay tôi tạm bỏ qua cho anh đấy.

    Hãy liệu hồn..."
    Cô rời đi cùng tập hồ sơ mang theo cả thắc mắc tại sao anh lại biết tên mình, cùng sự tức giận rời đi: "Đúng thật là mới đầu năm đã gặp trúng cô hôn, nhưng may mắn cho anh là tôi đã tha thứ vì những giọt nước mắt kia còn không thì...
    Lúc nãy anh ta có gọi Sở Nhi, nhưng mà tại sao anh ta lại biết tên của mình cơ chứ? Thôi kệ anh ta đi quan tâm làm gì cho mệt.

    Đúng là tốn thời gian hết chỗ nói"
    Anh nhìn cô rời đi mà nước mắt không ngừng chảy, anh ước gì lúc nãy có thể hỏi cô có thể dữ cô lại lâu hơn.

    Anh không biết cái cảm giác này là gì bởi vì lòng anh bây giờ rất rối anh không biết làm cách nào để đuổi theo và giải thích cho cô hiểu.

    Bởi lúc nãy anh đã đối đầu với cô.

    Anh lâu đi nước mắt của mình, rồi mỉm cười anh đưa tay chống xuống đất mà đứng dậy đưa mắt nhìn cô rời đi.

    Anh thầm nói:
    "Mày bị làm sao thế? Không hình như mày nhìn nhầm người rồi thì phải? Chắc là người giống với người thôi, chứ Sở Nhi của mình không phải là một cô gái hống hách như vậy.
    Nếu có thì tại sao cô ấy lại không nhận ra mình chứ? Không mình đã nhầm rồi không phải người đó không phải là Sở Nhi.

    Bởi vì Sở Nhi đã rời bỏ mình mãi mãi..."
    Thiên Mạc từng bước nặng chĩu bước đi anh cảm thấy lòng mình rất đau, anh không biết rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra và cô gái kia là ai.

    Tại sao cô ấy lại giống hệt với Sở Nhi như thế hay là anh chỉ nhìn nhầm mà thôi.

    Nước mắt cứ chảy anh rời đi trong sự đau đớn từ cõi lòng.
    Trước ánh mắt của một người đàn ông cứ luôn nhìn chằm chằm vào anh, người đó không ai khác mà chính là Nhược Hy.

    Anh bước ra nhìn Thiên Mạc rời xa mỉm cười mà nói:
    "Sao thế anh rất đau có phải không? Bây giờ Sở Nhi đã là của tôi.

    Tôi sẽ giúp hai bạn đoàn tụ vợi nhau nhưng tất cả điều là sự kiên trì ở bản thân anh..."
    Nhược Hy mỉm cười thỏa mãn với kế hoạch mới của chính mình, anh muốn Sở Nhi và Thiên Mạc sẽ quay lại với nhau.

    Bởi vì quân cờ Lý Nhã người vợ của Thiên Mạc do Gia Hân cài vào sẽ khiến hai người phải đau đớn cho đến chết trong vô vọng..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 3: 3: Kẻ Bám Đuôi


    Trong buổi tiệc sinh nhật của Lam Nhi, Sở Nhi im lặng ở một góc.

    Cô luôn suy nghĩ đến người đàn ông kì lạ kia.

    Thiên Mạc cô không biết tại sao tên đàn ông đó lại biết tên cô.

    Còn tỏ vẻ quen biết cô nữa chứ đúng thật là kỳ lạ.
    Sở Nhi đang suy nghĩ, thì từ bên trong Lam Nhi chạy ra đưa mắt nhìn chằm chằm vào cô một hồi lâu, sau đó ôm chặt cô lại mà nói:
    "Này cô nàng cô sao vậy? Chẳng lẽ lại đang tương tư một ai à? Mà anh chàng luôn ở cạnh cô đâu?"
    Sở Nhi mỉm cười cô quay đầu lại nhìn Lam Nhi, cô ấy đang cầm trên tay một ly rượu vang.

    Dường như đã say sỉ mà đưa tay lên vắt lên vai cô nói: "Sao không trả lời vậy? Bộ anh ấy bỏ rơi bạn rồi à! Hãy cậu đang suy nghĩ gì thế?
    Mau nói cho tớ biết đi!"
    Sở Nhi trâu mày lại cô đưa tay đẩy bạn của mình ra rồi trả lời: "Cậu ăn nói lung tung gì thế? Thôi được rồi, cậu mau vào trong đi.

    Chắc cậu uống say rồi nên muốn lèm bèm chứ gì?"
    Lam Nhi lại lượn lờ qua chỗ Sở Nhi một lần nữa, lúc này cô ấy thở dài một hơi khiến Sở Nhi cảm thấy rất khó chịu, và cô biết rằng Lam Nhi đã uống say thật rồi: "Tớ chưa có say mà! Cậu đừng giấu diếm tớ nữa! Hãy mau cho tớ biết tình cảm của cậu và anh chàng Nhược Hy ra sao rồi!"
    Sở Nhi trước sự tra hỏi cô đưa tay đẩy bạn của mình ra, ánh mắt đầy ẩn ý nói: "Thôi tớ mặc kệ cậu, cứ uống say rồi nói xàm xàm.

    Tớ mệt rồi thôi tớ về đây..."
    Sở Nhi đùng đùng bỏ đi thật ra cô không muốn ai nhắc đến chuyện riêng tư của mình một chút nào cả, nhưng Lam Nhi cứ lèm bèm khiến cô cảm thấy rất khó chịu, chỉ muốn rời khỏi đây!
    Thấy Sở Nhi không nói một lời nào mà tức giận bỏ đi, Lam Nhi bắt đầu đuổi theo không ngừng gọi cô: "Này Sở Nhi, cậu đi đâu vậy? Hãy quay lại đây! Buổi tiệc vẫn chưa kết thúc mà! Sở Nhi..."
    Sở Nhi rời đi ngay trước mắt của Lam Nhi, cô bắt đầu uống hết rược trong ly.

    Đưa ánh mắt đầy căm hận nhìn chăm chăm vào Sở Nhi mà nói: "Bạn sao? Lúc nào cũng vậy mày luôn có những thứ tốt đẹp hơn tao? Ngay cả người tao yêu cũng bị mày cướp đi.
    Nếu không vì cuộc trả thù và những âm mưu của anh ấy thì.

    Tao đã khiến mày phải trả giá từ rất lâu rồi...Cái con nhỏ đánh chết!"
    Lam Nhi rất tức giận bởi vì tất cả mọi thứ mà cô có điều đã bị Sở Nhi cướp mất, ngay cả Thiên Mạc cũng vậy.

    Cô rất hận Sở Nhi nhưng càng hận hơn nữa là không thể g**t ch*t cô ta.

    Bởi vì cô ta là quân cờ kế tiếp sẽ được Nhược Hy lợi dụng để trả thù.

    Anh ấy muốn cô ta phải đau đớn trong tình yêu rồi phải chọn lựa tự làm mình tổn thương rồi chết dần chết mòn.
    "Lam Nhi mày an tâm! Nhược Hy chỉ đang lợi dụng cô ta.

    Sẽ không lâu nữa đau mọi thứ rồi sẽ kết thúc.

    Cô ta rồi sẽ phải ân hận cả đời bởi vì đã yêu lầm người của mình!"
    Lý Nhã trong cơn say cô lượng lờ rời đi bước vào bên trong buổi tiệc của mình!
    Sở Nhi đi trên con đường tăm tối, bây giờ cô chỉ muốn quay trở về nhà.

    Nhưng tìm mãi chẳng thấy một chiếc xe taxi hay xem ôm nào bởi vì bây giờ đã là 9 giờ đêm.

    Đáng ra cô đã tính ở nhà Lam Nhi tá túc một đêm nhưng khi Lam Nhi cứ hỏi hoài khiến cô cảm thấy rất phiền não...
    Cô cũng không dám gọi cho Nhược Hy đến chở mình về, bởi vì cô biết giờ này anh đã ngủ.

    Anh rất mệt khi lo lắng cho tất cả công việc ở công ty của chính mình.

    Cứ một mình đi trên con đường tăm tối cô luôn suy nghĩ mà không biết khi nào mới về được nhà của mình.

    Cô đi mãi đã thấy mỗi chân cô thở dài nhìn sang hàng ghế đá nên cạnh mà nói với bản thân:
    "Mệt thật, đánh ra lúc nãy mày nên xin ở nhờ nhà Lam nhi để ngủ, chứ mắc mớ gì phải giận dỗi mà quay về! Đã 9h khuya rồi ở đây làm gì mà có xe đưa đón đến nhà mình.

    Bây giờ làm sao đây?"
    Lúc này Sở Nhi nghe được tiếng xe cô bắt đầu nhìn ra sau, trên chiếc xe đó là tên đàn ông lúc sáng đã va phải cô.

    Cô đưa mắt nhìn chằm chằm vào anh ta mà cảm thấy rất lạ nên tự hỏi bản thân: "Tại sao hắn lại ở đây chứ? Đây là sự trùng hợp hay là hắn đã theo dõi mình vậy?"
    Sở Nhi thấy người đàn ông này rất rả nghi cứ tưởng rằng hắn, đã luôn theo dõi mình.

    Nên cô bắt đầu tiến đến chỗ của hắn để dạy cho tên này một bài học nhớ đời mới được.

    Để xem sau này hắn còn dám bám đuôi cô nữa hay không?
    Thiên Mạc đang lay quay dường như anh đang cất một thứ gì đó vào cốp xe, lúc này anh cảm nhận được dừng như có ai đó đang đứng trước mặt của mình nên ngước mắt lên xem thử.

    Nhưng khi vừa nhìn thấy cô anh lại đừng hình.
    Cảm giác rối bời anh thật sự muốn chạy đến ôm chặt cô vào trong lòng, nhưng anh vẫn cố gắng kìm chế mà nước mắt không ngừng rơi bởi vì cô thật sự rất là giống với Sở Nhi:
    "Cô làm sao vậy? Tại sao lại ở đây vào giờ này.

    Cô đến gặp tôi có việc gì không?"
    Sở Nhi cảm thấy người này thật quá nông cuồng, đã bám đuôi cô vậy mà bây giờ lại giả vờ nói cô bám đuôi hắn làm gì.

    Cô cười khinh bỉ trả lời: "Câu này là tôi nên hỏi anh mới đúng!
    Tôi không ngờ anh lại là một tên b**n th** như vậy.

    Đã thích gay chú ý với người khác.

    Sau đó bám đuôi họ mà bây giờ lại quay ngược sang hỏi họ muốn gì! Thật là nực cười..."
    Thiên Mạc im lặng anh không biết cô đang nói gì anh gãy xương trả lời: "Ý cô là sao? À có phải là cô hiểu lầm tôi là một kẻ b**n th** bám theo cô để thừa cơ quan làm chuyện đồi bại phải không?"
    Sở Nhi gật đầu trả lời với giọng khinh bỉ:
    "Hiểu lầm? Hiểm lầm cái con khỉ mốc.
    Chẳng lẽ hai lần gặp nhau là tình cờ sao?
    Anh đừng nghĩ rằng, tôi là một đứa con gái
    chân yếu tay mềm, không dễ đa nghi nên
    muốn làm phiền nhé!"
    Thiên Mạc bậc cười thật lớn, nụ cười của anh khiến cô cảm thấy rằng dường như mình đã nói sai một điều gì đó cô nói tiếp:
    "Anh cười cái gì vậy?"
    Thiên Mạc trả lời cô: "Thì cười bởi vì cô ngốc đấy.

    Tôi không phải là loại người đó đâu với lại tôi cũng không bao giờ làm những chuyện đồi bại như vậy!"
    Cô im lặng nhìn chằm chằm vào anh mà hỏi:

    "Sao hồi chiều anh lại gọi tên Sở Nhi chứ? Anh quen biết cô ấy à?".

    Truyện Võng Du
    Trước sự thắc mắc của cô anh bắt đầu kể lại câu chuyện tình cảm của mình, khiến cô nữa tin nữa ngờ.

    Cô cảm thấy thật sự anh rất đáng thương mà trả lời: "Tôi xin lỗi vì đã hiểu lầm anh.

    Nhưng tôi không phải là bạn gái đã mất của anh.

    Nên anh đừng bám theo tôi nữa ghen?"
    Thiên Mạc im lặng lâu đi những giọt nước mắt của mình anh trả lời: "Tôi thật sự không phải là kẻ thích bám theo người khác nên là cô đã hiểu lầm rồi đấy..."
    Thiên Mạc leo lên xe của mình anh tính rời đi, lúc này Sở Nhi cảm thấy rất bối rối cô không biết làm cách nào để trở về nhà.

    Nhưng sau khi nghe lời đề nghị của anh.

    Cô cũng đã mở lòng không đa nghi mà leo lên xe của anh để anh chở vền nhà: "Cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi! Vậy một buổi ngày nào đó tôi sẽ mời anh đi ăn cơm xem như đền đáp vậy?"
    Thiên Mạc trả lời: "Không cần đâu bởi vì đây là vinh dự của tôi khi được chở một người đẹp như cô..."
    Sở Nhi im lặng cô cảm thấy rất ngại ngùng khi được ở cạnh người đàn ông xa lạ này, nhưng cô lại cảm thấy rằng giữa mình và anh ta dường như có một mối liên kết nào đó khiến cô cảm giác rất bối rối cô cứ ngỡ như cậu chuyện anh vừa kể là chuyện đã diễn ra với cô nhưng sau đó lại cố gắng giữ bình tĩnh nói với bản thân
    "Mày làm sao thế hả Sở Nhi? Sao lại tin vào lời nói của người khác dễ dàng như vậy? Mày phải đề phòng anh ta.

    Chứ không phải vì thương hại mà khiến mày trở thành một con người qq nghếch nghe theo lời người khác..."
    Mọi người ghé qua ủng hộ truyện mới của mình nhé!.
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 4: 4: Điềm Báo!


    Sở Nhi được Thiên Mạc chở về nhà, nhưng cả đêm đó cô lại luôn suy tư trầm ngâm, về thân thế của người đàn ông này.

    Cùng với câu chuyện mà anh ta kể cô cảm thấy những gì đã xảy ra với anh ta, cô cũng có một phần cảm giác như mình đã trải qua.
    Cô không hiểu cảm giác ấy là gì tại sao mình lại trở nên ngu ngốc, đến nỗi mà tin những lời nói của anh ta cũng như là những gì mà anh ta kể càng nghĩ cô càng thấy mình thật ngốc nghếch.

    Bỗng dưng cô bậc cười:
    "Mày sao thế Sở Nhi? Sao lại nghĩ về anh ta? Sao lại nhớ để những lời nói đó chứ? Thôi mệt rồi mày suy nghĩ chi cho nhiều vậy?
    Nhứt đầu hại não, mệt bây giờ ngủ thôi ngày mai còn phải đi làm nữa..."
    Cô im lặng mà nhắm mắt, nhưng cứ mãi lay quay không ngủ được bởi những lời nói kia cứ liên tiếp hiện lên trong đầu của cô.

    Khiến cô cảm thấy đầu mình đau nhói, dường như cô cảm giác được một điều gì đó mà sững sờ một lúc này khi hồi tỉnh lại.
    Cô không thể nào nhớ được hình ảnh kia, cô cũng không biết cảm giác đó là gì cô nói:
    "Mày làm sao vậy? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với mày thế Sở Nhi?"
    Sở Nhi trùm màng lại cô bao phủ kính người rồi nhắm mắt lại, bây giờ cô chỉ muốn ngủ muốn quên đi những lời nói của anh ta.

    Cứ như một bản ghi âm thật kỳ lạ cứ liên tiếp thắt đi thắt lại trong đầu cô.

    Cuối cùng khó khăn lắm cô mới ngủ được...
    Thiên Mạc quay trở về nhà trong đêm khuya, anh cảm thấy rất vui khi gặp cô gái kia.

    Ảnh mỉm cười trong hạnh phúc, khiến cho Lý Nhã từ đằng xa nhìn thấy cô từng bước tiến đến chỗ của anh trong bộ đồ thung sộc xệch hỏi:
    "Hôm nay anh làm gì mà tâm trạng vui vậy?₫
    Lý Nhã thấy tâm trạng của anh đang vui vẻ nên đến bắt chuyện để làm hòa những cuộc cải vã của hai người, nhưng không ngờ anh lại tức giận cầm chiếc nước trên tay hấp xuống đất.
    Ánh mắt đầy phẫn nộ nhìn chằm chằm vào cô mà quát: "Sao? Bây giờ cô lại muốn xen vào chuyện của tôi nữa! Không phải tôi là chồng cô sao? Chả lẽ cô muốn leo lên đầu chồng mình ngồi à?"
    Lý Nhã im lặng nước mắt đã lăng dài trên đôi má, cô ngồi xuống nhặt mĩa chai vương vãi do chiếc ly lúc này anh đập mà trả lời:
    "Không có em không có muốn quản chuyện của anh, nhưng em chỉ muốn biết anh đang vui vẻ vì viên gì mà thôi!"
    Anh cười khinh bỉ nhìn cô trả lời:
    "Vậy sao? Cô có quyền gì mà muốn quản lý tôi! Tôi nói cho cô biết.

    Nếu tôi không có con với cô thì tôi đã ly hôn với cô từ lâu rồi.

    Với lại tôi làm việc gì hay vui vẻ kệ tôi cô đừng xen vào!"
    Cô nhìn anh với vẻ phẫn nộ ánh mắt cứ chăm chăm nhìn vào cô, khiến cô hoãn sợ mà tay va phải mĩa chia khiến máu chảy ra.

    Cô cắn răng chịu đựng vẫn nhặt từng miếng mĩa chai mặc dù cho máu không ngừng rỉ ra.
    Anh đưa mắt thấy cô nhìn chằm chằm vào mình, anh lại nạt nộ: "Cô nhìn cái gì chứ? Bộ thích nhìn lắm à? Muốn tôi móc mắt của cô ra để hết nhìn tôi không?
    Còn khóc cái gì chứ? Khóc cái gì chứ? Bộ tôi nói oan cho cô à? Cô lau đi những giọt nước mắt cá sấu đó đi cho tôi!
    Với lại cô tốt nhất đừng cứ nhìn chằm chằm vào tôi như vậy! Hãy mau nhắt hết đóng mĩa chai kia đi!"
    Lý Nhã không nhìn anh nữa, cô đưa tay lâu đi những giọt nước mắt của mình.

    Cảm giác ấm ức khi bất chấp tất cả ở bên cạnh anh khiến cô phải khổ sở như thế này.

    Cô ước gì mình có thể g**t ch*t anh, ước gì mình có thể rời bỏ anh.

    Cô căm thù anh.

    Hận anh từ tận đáy lòng nhưng nói sao cho cùng bởi vì tất cả mọi chuyện là cô gây ra nên bây giờ phải nhận lấy quả báo.
    Nhưng chỉ tội cho con trai của cô đã 3 năm rồi từ ngày nó bước vào trường mầm non, nó đã không nhận được một chút tình yêu thương nào từ cha mẹ.

    Nó luôn trở thành một đứa bé chỉ biết tự ti tự giam giữ mình không cho ai đến bên cạnh.

    Nó đã trở thành một đứa tự kỷ.

    Nghĩ đến đây nước mắt của cô lại rơi cô không ngờ anh lại là một người vô tâm như vậy.

    Vì hận thù riêng mà ngay cả con trai của mình cũng không màn đến.

    Cô nhìn anh rời đi mà cảm thấy trong lòng mình như có một thứ gì đó lạc lõng, cô cảm rất cảm giác đó rất đau nó đâu như cắt mà không thể nào khiến nó nguôi ngoai cô nói:
    "Tôi đã chịu như vậy là đủ rồi! Đã qua năm năm...Anh lúc nào cũng như vậy luôn khiến tôi phải đau đớn.

    Nhưng từ ngày mai anh sẽ không bao giờ có thể hống chế được tôi nữa!
    Bởi vì tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết!"
    Lý Nhã lúc này mới lộ ra khuôn mặt thật sự của mình, cô muốn anh phải đau đớn cô muốn trả thù anh cô sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh như vậy.
    Lúc này cô ấy trong túi quần của mình ra một bao bột màu trắng, ánh mắt đầy nham hiểm nhìn chằm chằm vào nó mà bậc cười:
    "Anh sẽ không bao giờ đón được, thứ mà anh sắp phải nhận lấy lại là một cuộc trả thù.
    Anh yên tâm tôi sẽ làm anh đau đớn chìm đắm trong tình yêu của mình.

    Nhưng đổi lại là anh sẽ trở thành thức ăn của một con trùng ngải!"
    Lý Nhã lúc này nhớ lại cảnh lúc chiều khi cô đi đến một căn nhà của thầy pháp.

    Cô đã nghe đồn rằng người đàn ông này rất là hay trong việc dùng bùa ngải để hại người.

    Và cô cũng đã đọc được tin về một loại bùa ngải mang lại tình yêu.

    Có thể dữ trái tim của người mình yêu thuộc về mình mãi mãi.
    Nhưng tác dụng phụ của nó là trong vòng vài ngày chồng của người bị bỏ bùa này sẽ trở nên đau đớn dữ dội, như có hành ngàn thanh kiếm đâm sau vào trong tim.

    Đó chính là trùng ngải đang xâm nhập vào cơ thể của người mà mình yêu!
    Nó sẽ làm cho người đó ngốc nghếch mê muội nghe theo lời của người ém bùa ngải này lên người của anh ta, nhưng nếu ngược lại thì một con quỷ sẽ ám theo cô.

    Nó sẽ tìm mọi cách g**t ch*t cô để có được người mà cô yêu thương.

    Sau đó cô sẽ chết và trở thành một vong hồn luôn bên cạnh con quỷ cũng như chồng của cô.

    Lý Nhã đã trò chuyện với người đàn bà đó về loại bùa ngải kia, sau đó bà ta đã đưa cô cho một bao bộ màu trắng này và nói:
    "Đây chính là trứng của con trùng độc đó.

    Cô hãy pha vào nước cho anh ta uống đủ 2 đến 3 lần thì cô sẽ thấy được tác dụng của nó.
    Chồng của cô sẽ trở thành một tên ngốc luôn nghe lời cô, nhưng hãy cẩn thận bởi vì nó có thể quay lại mà quật cô đó..."
    Lý Nhã nhìn chằm chằm vào bà ta, cô cầm lấy bao trứng của trùng ngải kia mà mỉm cười.

    Sau đó bà ta có đưa cho cô một sợi dây chuyền mà nói: "Đây là thứ có thể điều khiển con độc trùng ngải đó, nên cô hãy nhớ là luôn cẩn thận giấu kín không được cho ai nhìn thấy cũng không được cho ai đụng vào nó!"
    Lý Nhã im lặng lấy nó cất đi cẩn thận, mà đưa cho bà ta một khoản tiền không nhỏ sau đó rời đi.

    Quay lại bây giờ cô cầm lấy sợi dây chuyền ra mà mỉm cười cô nói:
    "Thế là anh đã uống một ngụm trứng của trùng ngải, chỉ cần hai ngụm nữa thì tôi có thể điều khiển anh...."
    Lý Nhã lúc này bậc cười thật lớn nụ cười xảo trá, đầy mưu mô.

    Lúc này Sở Nhi bậc tỉnh lại cô đã mơ thất giấc mơ đấy.

    Một giấc mơ kỳ lạ nó khiến cô cảm thấy bối rối cô hỏi bản thân:
    "Rốt cuộc đây là thế nào? Tại sao miu lại mơ về ạn ta cùng với người phụ nữ muốn hại anh ta? Rốt cuộc đó là sao chứ?"
    Sở Nhi suy nghĩ một hồi cô cảm giác rất hoãn loạn, nhưng rồi lại cho qua mà nằm xuống giường chìm vào giấc ngủ một lần nữa..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 5: 5: Bí Mật


    Sở Nhi sau một giấc ngủ dài cô mơ hồ tỉnh giấc, cả người cô lúc này ước hẹp vì mồ hôi, dường như cô đã mơ thấy một cơn ác mộng thì phải.

    Nhưng cố gắng suy nghĩ thì vẫn không biết người trong giấc mơ là ai.
    Chỉ mơ màng nhìn thấy một người đàn ông, bị một chiếc xe máy đụng trúng ngay trước mắt cô.

    Khiến Sở Nhi rất hoảng loạn và hoang mang.
    Cô không biết tại sao mình lại trở nên như vậy, bởi vì kể từ khi cô gặp anh ta.

    Tất cả những rắc rối cứ liên tiếp ập lên đầu của cô.
    Nó như các giấc mơ này vậy, cứ liên tiếp tiếp diễn khiến cô không tài nào lường trước được.
    Cô đưa tay lên lau đi những giọt mồ hôi trên trán, rồi đưa tay dịu dịu mắt của mình lâu đi những vết bẩn trên mắt.

    Cô thở dài bước xuống giường đi vào nhà vệ sinh.
    Bước vào nhà vệ sinh cô đưa mắt nhìn mình trong gương, cô cảm thấy đầu của mình rất đau.

    Sau khi nhìn kỹ hơn thì cô thấy đầu của mình đã bị thương.

    Nó đỏ ửng lên còn đong lại những vết máu.

    Cô đưa tay lên sờ mà tự hỏi bản thân:

    "Đầu của mình! Sao...Sao nó lại chảy máu thế này?"
    Cô có vẻ rất ngạc nhiên, pha lẫn một cảm giác sợ hãi cô đứng hình một lúc cô.

    Suy nghĩ trầm tư rồi cuối cùng cũng thoát ra khỏi những suy nghĩ kia: "Sở Nhi mày bị làm sao thế? Sao mày cứ nghĩ những chuyện không đâu về đâu hoài vậy?"
    Cô đưa tay vặn vòi nước chảy xuống, cô đưa tay hứng từng giọt nước mắt lành.

    Tạt nó lên trên khuôn mặt.

    Khiến nước chảy xuống cô lại nhìn mình trong gương: "Bình tĩnh tất cả chỉ là một cơn ác mộng, mày không được quan tâm bởi vì anh ta đau có quan hệ gì với mày chứ?"
    Nhắc đến câu này cô cảm thấy rất lạ không hiểu tại sao, anh ta và cô không có một chút liên quan gì đến nhau.

    Thậm chí chỉ mới vừa gặp nhau một ngày tại sao cô lại có thể nằm mơ thấy anh được cơ chứ?
    Cô thở dài vệ sinh răng miệng rồi cho qua tất cả mọi chuyện, bởi vì đây là một bí ẩn đầy rắc rối chắc cô sẽ không bao giờ gỡ rối được.
    Sở Nhi leo lên giường cô lướt điện thoại qua các trang mạng khác nhau để tìm thông tin về những gì mình đã trải qua.

    Cô vô tình đọc được một bài viết về thần giao cách cảm:
    Bài viết đó nói rằng: "Nếu một người xa lạ mà dường như cảm thấy đã quen biết người kia từ lâu, hay có thể mơ được những điềm báo về họ thì đây được gọi là thần giao cách cảm..."
    Sở Nhi đã đọc hết nó trang mạng đó thật dài khiến cô như phát điên, cô ngáp ngắn ngáp dài mà nói: "Xàm thật làm nảy giờ mình xem đến hoa cả mắt.

    Nhưng bây giờ chỉ mới có 3h sáng mà thôi! Mình làm gì để thức đến lúc đi làm đây..."
    Sở Nhi mệt mỏi ể ỏi cô mơ màng nhắm chặt mắt lại, mà không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào cũng chẳng hay.

    Nhưng giấc ngủ này cô lại an giấc chứ không phải mơ về những cơn ác mộng kia nữa!
    Lại một ngày mới trôi qua Sở Nhi đã tỉnh lại cô quên hết tất cả mọi chuyện đêm hôm qua, cô cảm thấy rất nhức đầu kèm theo sự mệt mỏi.

    Cô uống một viên thuốc đau đầu và chủng bị đuổi sáng cho chính bản thân.
    Cô chủng bị xong tất cả rồi ngồi vào bàn tự mình hưởng thức các món ăn mình đã nấu.

    Cô cảm thấy mọi thứ thanh thản nhưng vẫn thiếu đi sự hạnh phúc bởi vì từ khi trở về nước cô chưa từng gặp lại ba của mình.
    Cô tính ăn xong sẽ ghé qua thăm ba mình một chút rồi mới đi làm, nhưng mà nhà của ông lại ở rất xa công ty thấy rất bất tiện cho việc đi lại nên cô đành thôi: "Được rồi nếu không về thăm được cho bố thì, gọi điện nói chuyện cũng được mà..."
    Sở Nhi lên lầu lấy điện thoại xuống, cô lúc này gọi videos với cha của mình.

    Sau một lúc ông đã bắt mấy.

    Cả hai đưa mắt nhìn nhau đầy suy tư mà chẳng nói với nhau một câu nào.
    Không gian trở nên yên tĩnh một lát, có lẽ vì nhớ nhau mà họ chẳng thể thoát ra được một câu nào để nói chuyện với nhau.
    Sở Nhi nhìn bố của mình đang ch** n**c mắt, cô biết cảm xúc trong lòng của ông bây giờ là gì cô nhẹ nhàng đưa tay lên lâu màn hình mà nói:

    "Sao bố lại khóc chứ? Không phải bây giờ con đã ở cạnh bố rồi sao? Chẳng lẽ bố không vui ở con điều gì à?
    Ông đưa tay lên lâu đi nước mắt cảm giác này, ông không thể nói thành lời được mà chỉ biết im lặng.

    Ông biết rằng Sở Nhi từ khi trở về nước cô đã rất mệt mỏi khi đối đầu với rất nhiều công việc đến nỗi mà không có thời gian để dành riêng cho ông.

    Ông thở dài nói:
    "Không có bố chỉ là đang rất hạnh phúc nên kích động khiến nước mắt phải chảy ra thôi!"
    Sở Nhi mỉm cười cô nhìn vào bố của mình mà trả lời: "Vậy à, nhưng bố đừng khóc nữa không thì con sẽ giận đấy.

    Bố khóc sẽ không tốt cho sức khỏe của mình đâu.

    Với lại nó sẽ làm cho bố xấu đi!"
    Bố cô bậc cười trả lời: "Hahaha xấu sao? Bố già rồi thì đương nhiên phải xấu, nên nếu xấu thêm một chút nữa thì có sao đâu?"
    Sở Nhi nhìn ông một lát lâu cô trả lời:
    "Không đâu bố không xấu đâu.

    Trong lòng con bố là người đẹp trai nhất con từng gặp..."
    Ông bậc cười vẻ mặt đầy hạnh phúc trả lời:
    "Ngay cả việc đẹp hơn cả bạn trai con luôn à?"
    Sở Nhi ngượng ngùng lại nói tiếp: "Ba này ba ăn nói gì kỳ cục vậy? Bạn trai gì cơ chứ? Con làm gì cho người đàn ông nào bước vào cuộc sống ngoài ba!"
    Ba của cô lại cười điều này khiến cô cảm thấy rất xấu hổ chóc lát khuôn mặt đã đỏ ửng lên, trong cô thật xinh đẹp mà ngại ngùng ông nói:.

    Đam Mỹ Cổ Đại
    "Vậy khi nào tính mang bạn trai về ra mắt cho ba xem đây? Ba nóng lòng quá rồi chỉ muốn có cháu bồng trước khi quy tiên..."
    Sở Nhi ngại ngùng trả lời: "Ba nông nóng cái gì chứ? Con gái của ba sẽ không ế được đâu với lại con cũng đã có mục tiêu chỉ cần tìm hiểu kỹ thì có lẽ vài năm nữa sẽ kết hôn..."
    Sở Nhi nhìn ba của mình suy nghĩ một lúc ông trả lời: "Vậy sao vài năm nữa! Chắc lúc đó cái thân già của ba cũng đã tàn vậy làm sao mà bế cháu đây?"

    Sở Nhi nói: "Ba nói cái gì mà kỳ lạ thế? Ba sẽ luôn khoẻ mạnh ở bên cạnh con mà, ba còn phải chăm sóc cháu của mình nữa đấy..."
    Ba Sở Nhi trả lời: "Vậy sao? Chỉ mong là ngày đó sẽ đến sớm hơn, chứ chỉ sợ là lâu quá ta sẽ không đợi được nữa!"
    Sở Nhi vui vẻ trả lời, cứ thế cuộc trò chuyện của hai người đã kéo dài rất lâu cho đến khi ông tắt máy.

    Bởi vì bên cạnh Nhược Hy đã đặt tay lên vai của ông, hắn ta thì thầm trong nụ cười nham hiểm: "Ông già như vậy là cũng được rồi đấy! Tôi chỉ mong là cuộc hôn nhân giữa hai tôi sẽ được diễn ra càng sớm càng tốt.

    Bởi vì tôi đã có mục đích mới.

    Mục đích này sẽ là kế hoạch tiếp theo để trả thù con gái ông! Nó sẽ khiến tất cả mọi người điều bất ngờ.
    Ngay cả ông cũng vậy nên biết điều thì hãy câm miệng lại còn không thì, tôi sẽ tự mình bị miệng của ông nghe chưa?"
    Ông im lặng nhìn Nhược Hy lặng lẽ rời đi sau những lời đe dọa của hắn, ông biết rằng đây là một điều tồi tệ khi phải gả người mình yêu quý nhất cho hắn, bởi ông biết Sở Nhi sẽ phải chịu khổ bởi cuộc trả thù của hắn nhưng ông không biết làm gì để cứu con gái của mình khỏi bàn tay quỷ dữ.
    Càng nghĩ ông lại càng cảm thấy tất cả mọi lỗi lầm là do mình, nếu như lúc đó mình mang con bé ra nước ngoài sống luôn thì có lẽ hắn sẽ không bao giờ biết đến sự tồn tại của cô bởi vì hắn đã tưởng rằng Lý Nhã đã g**t ch*t Sở Nhi.
    Nhưng không thật ra thì ông đã cứu con bé, sau đó tẩy não của nó khiến nó phải quên tất cả ký ức trước kia của mình.

    Nên cô đã trở thành con gái của ông nhưng sự thật trớ trêu thay kẻ thù của con bé đã thấy điều gì đó nghi hoạt nên đã tìm đến ông.

    Và biết cô vẫn còn sống...
    Nên bọn chúng lại âm mưu một kế hoạch khác để hại nó thêm một lần nữa.

    Nhưng ông nhất định sẽ không để cho kế hoạch đó của hắn thành công..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 6: 6: Thăm Cha!


    Bảy giờ sáng đã đến, Sở Nhi đã chuẩn bị xong tất cả.

    Cô sẽ bắt đầu đi làm, và muốn quên tất cả những giấc mơ kỳ lạ mà cô đã gặp hồi tối.

    Với lại cô cũng muốn ghé qua nhà bố của mình một chút để thăm ông.
    Cô suy nghĩ không biết sẽ nên mua gì tặng cho ông, không biết dạo này ông thế nào rồi có ổn hay không? Càng nghĩ cô càng thấy mình bất hiếu vì không thể dành thời gian cho cha nhiều hơn.

    Thế là cô quyết định gọi điện cho Nhược Hy.
    Xin phép anh ta cho mình nghỉ việc một ngày để đến thăm cha, đầu dây bên kia lúc này bắt mấy một giọng khàn vang lên.

    Dường như Thiên Mạc đang ngủ say giấc nhưng vì cô gọi làm phiền nên anh mới dậ.

    Sở Nhi cảm thấy bối rối khi nghe những tiếng ngáp dài của anh:
    "Em xin lỗi vì đã làm phiền giấc ngủ của anh! Nhưng mà anh dậy chưa? Em có chuyện muốn hỏi?"
    Nhược Hy ngáp ngắn ngáp dài, anh nhìn qua chiếc đồng hồ.

    Mà thở dài khuôn mặt rất khó chịu nhưng giọng điệu vẫn bình tĩnh nhẹ nhàng trả lời:
    "Anh dậy rồi! Mà có việc gì không? Sao em lại gọi cho anh vào sáng sớm như thế này vậy?"
    Sở Nhi im lặng một lát cô không biết anh có đồng ý với lời đề nghị của mình hay không, nhưng suy nghĩ một lúc lâu cô cũng trả lời
    "Thật ra thì....Hôm nay em cảm thấy rất mệt! Em muốn xin nghỉ việc một ngày, thứ nhất là để ổn định tinh thần.

    Thứ hai là để quay trở về nhà thăm cha sau nhiều năm chia cách!"
    Nhược Hy mỉm cười anh dường như suy nghĩ một lát lâu, nhưng vẫn mãi không trả lời cô.

    Thấy anh im lặng cô bèn hỏi tiếp:
    "Sao vậy? Sao anh không trả lời thế?"
    Cô biết bây giờ anh rất khó xử về viên này.

    Bởi vì nếu như cô nghĩ thì chẳng có ai có thể quản lý công ty trong thời gian này.

    Cô biết được sự im lặng của anh là sự bối rối do dự không thể nói được.

    Thế là cô nói tiếp:
    "Nếu không được thì...Anh hãy nói một câu đi!"
    Nhược Hy lúc này trả lời: "Em muốn nghỉ việc một ngày cũng được thôi, nhưng mà hôm nay anh cầm phải sắp xếp tất cả để chủng bị cho cuộc họp ngày mai!"
    Sở Nhi im lặng một lúc lâu, cô đã hiểu ý của anh rồi, có lẽ là hôm nay cô không thể về thăm bố được rồi.
    Khóe mắt cô bắt đầu cay cay cô dường như muốn khóc, cô cảm thấy ấm ức trong lòng.

    Bởi vì lúc nào cũng vậy anh không hề quan tâm đến cô mà chỉ biết đến công việc của mình.

    Ngay cả cô cũng vậy! Chẳng có được tự do mà ngược lại là một công việc chồng chất khó có mà làm hết một lượt.
    Cô im lặng trong tuyệt vọng tính tắt máy rời đi đến công ty, nhưng không ngờ anh lại thay đổi lời nói vào phút cuối.

    Giống hệt một lời an ủi cô: "Nếu em muốn thì em có thể không cần đến công ty hôm nay, còn cuộc họp thì anh sẽ tự sắp xếp hoạt dời lại vào hôm sau cũng được..."
    Sở Nhi mặc dù cảm thấy rất vui nhưng cô lại bối rối cảm thấy rất áy náy trả lời: "Nhưng như vậy có được không hả anh?"
    Nhược Hy cười khiến cô nghe được, anh trả lời câu hỏi của cô: "Được mà! Bởi vì gia đình của em cũng như gia đình của anh nên...Em có thể làm tất cả mọi việc vì họ.

    Bởi họ quan trọng hơn em...Với lại em và gia đình của mình cũng đã xa cách nhiều năm.

    Anh nghĩ rằng bây giờ nên đoàn duyên là được rồi đấy.
    Với lại dù gì không có em một ngày thì cũng không sao cả! Bởi vì anh là chủ tịch của công ty và nhiệm vụ của anh là quản lý cái công ty này..."
    Sở Nhi im lặng cô nghẹn ngào như muốn khóc mà nói ra lời cảm ơn anh: "Em cảm ơn anh vì đã hiểu cho em..."
    Cô cảm thấy rất vui vì những việc này.

    Cô không ngờ sau bao nhiêu năm quen nhau cuối cùng anh cũng đã hiểu và sưởi ấm trái tim của cô.

    Cô nghĩ rằng mình đã chọn đúng người rồi.
    Cô lúc này rời đi trong nụ cười vui vẻ đầy hạnh phúc giống hệt ánh mắt ban mai đầy hạnh phúc.

    Bởi vì đây chính là cuộc sống thứ hai của cô sau lưng rắc rối vẫn còn kéo đến mà cô không hề hay biết cũng không thể lường trước được.
    Nhược Hy ngồi trên chiếc ghế anh mỉm cười đầy nham hiểm, đưa mắt nhìn chằm chằm vào ly rượu vang trên bàn anh nói: "Con chim nhỏ của tôi! Bây giờ cô sẽ phải nhận lấy những hậu quả mà mình đã gây ra.

    Bởi vì thời gian hạnh phúc của cô đã trôi qua thật chậm rồi.

    Chậm đến mức cô đã được hạnh phúc nhưng sẽ không còn lâu nữa đâu.

    Thời gian sẽ trôi thật nhanh, lúc đó cô sẽ biết được thân phận thật của mình.

    Một nỗi đau nữa sẽ lại ùa về.
    Lúc đó cô sẽ rất bất ngờ khi biết được rằng kẻ thù của mình lại luôn ở cạnh.
    Luôn giả dạng là những người thân bên cạnh quan tâm mình, nhưng thực chất là họ đang lừa dối đang đợi cô sập bẫy để tấn công cô đến chết mới thôi!"
    Nhược Hy cười thật to cùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào ly rượu, anh dùng tay nâng nó lên sau đó bóp chặt khiến chiếc ly bị vỡ.

    Những mảng thủy tinh đã làm tay anh bị thương máu đã chảy xuống: "Máu này chính là lời hứa của tôi! Tôi sẽ không để cô được yên đâu!
    Tôi sẽ trả thù cho em gái mình! Vì vậy em hãy yên tâm.

    Còn cô thì không lâu nữa đau cơn ác mộng sẽ lại ập đến một lần nữa.

    Tôi sẽ chính thức ra mặc để đối đầu với cô!"
    Sở Nhi trở về nhà của bố mình, cô đứng bên ngoài mà im lặng gõ cửa không phát ra một tiếng nào.

    Cô muốn làm cho ông bất ngờ.

    Ông lúc này từ bên trong nghe tiếng mở cửa nên bước xuống dưới ghế sofa mà đi ra phía cánh cửa.
    Ông đưa tay lên mở cửa.

    Vừa mở cửa mắt ông trợn to lên như là rất ngạc nhiên vậy.

    Ông nhìn chăm chăm Sở Nhi im lặng không nói được một lời nào.

    Sở Nhi lúc này chạy đến một chặt ông vào trong lòng.

    Cảm giác ấm áp hạnh phúc khiến hai người phải khóc cảm xúc như vỡ òa.
    "Con...Con là con sao? Sao con lại về đây? Không phải con đang đi làm sao?"
    Ông đưa tay xoa xoa người cô Sở Nhi trả lời:
    "Con xin nghỉ một ngày để về thăm bố.

    Chẳng lẽ bố không muốn con trở về đây à?"
    Ông lúc này bậc khóc nức nở, mang theo nụ cười đầy hạnh phúc mà nói với cô:

    "Muốn chứ! Nhưng con làm bố bất ngờ quá! Bố thật sự nhớ con!"
    Sở Nhi mỉm cười trả lời: "Con cũng vậy rất là nhớ bố, cũng đã rất lâu rồi chúng ta đã không gặp lại Nhau.

    Bố khỏe chứ?"
    Ông trả lời: "Bố vẫn khỏe.

    Chỉ cần con luôn quay về thăm bố là được..."
    Ông lúc này buông cô ra.

    Cô nhìn chằm chằm vào ông, rồi lau đi những giọt nước mắt đang tuôn thành dòng trên má của ông mà nói:
    "Tại sao cha lại khóc chứ? Như vậy là sẽ già đấy! Cha hãy cười lên.

    Con muốn thấy ba cười mỗi ngày!"
    Ông bậc cười nhìn con gái của mình một lúc lâu ông nói: "Con đi đường xa cũng đã mệt rồi hãy vào bên trong nghĩ ngơi đi!"
    Sở Nhi cũng cười cô đưa cho ông một cái túi và nói: "Đây là quà của con.

    Bố hãy cầm lấy, đây là loại sữa đặc biệt chuyên dành cho người già.

    Bố hãy uống nó thường xuyên để dữ sức khỏe..."
    Ông nhận lấy trả lời: "Con về là món quà bất ngờ cho ta rồi.

    Còn mua đồ này nọ cho ta làm gì cơ chứ? Ta không cần mấy thứ này cũng khỏe re như trâu..."
    Sở Nhi cùng cha của mình mỉm cười hạnh phúc bước vào nhà!.
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 7: 7: Quyển 1 -


    Sở Nhi cùng bố của mình trò chuyện trong hạnh phúc bởi vì rất lâu rồi họ đã không gặp nhau, cái cảm giác này khiến cho họ khó lòng mà diễn tả được thành lời.

    Nhưng rồi sắc mặt của cha cô không còn vui vẻ nữa ông im lặng một lát...
    Dường như đang suy nghĩ một điều gì đó mà không biết nên nói hay không, bởi vì làm vậy cô sẽ biết được tất cả sự thật lúc đó cô sẽ đau.

    Nhưng nếu ngược lại ông muốn cho cô được hạnh phúc thì, ông phải dối lừa cô.
    Bởi vì sự lựa chọn này không phải do ông sắp đặt nên, mà do Nhược Hy đã đứng phía sau anh ta đã nguy h**p ông.

    Bởi vì hắn muốn Sở Nhi sẽ phải đau đớn khi biết được sự thật.

    Tất cả những gì đang ở xung quanh cô điều là dối trá.

    truyen bac chien
    Còn nếu không được thì, cô sẽ phải là của hắn.

    Lúc đó cô sẽ cảm nhận được cuộc sống của địa ngục như thế nào! Bởi vì hắn là ác quỷ thế nên con ác quỷ sẽ không bao giờ bỏ qua cho con mồi của mình.
    Sự im lặng của ông đã làm Sở Nhi rất bối rối, cô đưa tay lên chạm vào tay.

    Khiến ông run rẩy sợ xệch.

    Sợ cô sẽ đọc được suy nghĩ của mình nên mới làm như vậy! Cảm thấy ông có gì đó rất lạ Sở Nhi hỏi:

    "Bố làm sao vậy? Bộ có chuyện gì à?"
    Sở Nhi nhìn chằm chằm vào ông, ông không thể nào nói ra được, thấy ông im lặng cô tiếp tục đưa tay lên dặn hỏi: "Bố cứ nói đi, đừng lo lắng.

    Để xem con có thể giải quyết được gì không?"
    Bố của cô mỉm cười ông nhắm chặt lấy tay con gái, đưa mắt nhìn cô một lúc lâu mà cắn chặt răng đành nói dối: "Thật ra thì bố đang bị bệnh ung thư giai đoạn một nên...Bố muốn thấy con kết hôn trước khi nhắm mắt ra đi..."
    Sở Nhi nghe bố mình nói câu này mà bị sốc, cô mắt chữ A mồm chữ Ô nhìn chăm chăm ông một lúc lâu, sắc mặt cô có vẻ rất lo lắng cô ôm chặt ông lại mà nói: "Bố bị bệnh ung thư, sao lại không nói cho ông biết chứ? Bố yên tâm con sẽ không để bố bị làm sao đâu? Con sẽ tìm cách chữa trị cho bố!"
    Bố của cô im lặng một lát lâu ông cảm.

    rất bối rối, ông không biết phải làm gì tiếp theo sau lời nói dối này.

    Ông cảm thấy rất có lỗi với cô nhưng vẫn cố gắng trả lời bằng những lời nói dối của mình: "Con không cần phải tốn kém như vậy đâu! Dù gì bố cũng đã già, không còn sống được bao lâu nên.

    Bây giờ chỉ cần nhìn thấy con có một gia đình hạnh phúc là đủ rồi!"
    Sở Nhi im lặng lúc này cô mới phát hiện ra thì ra là cha cô đang nói dối thật ra ông không có bệnh gì hết.

    Mà đang lừa cô qua những lời nói dối kia bởi vì mục tiêu của ông là muốn cô lấy chồng.

    Chứ sao lúc nào cũng nói là muốn cô có một gia đình hạnh phúc trước khi ra đi chứ?
    Cô thở dài nhìn ông một lúc lâu sắc mặt lúc này của cô đã dần thay đổi, cô tỏ ra vẻ bình thản đưa tay lên đặc trên vai cha của mình rồi nói
    "Bố không cần phải lo.

    Bởi vì công nghệ này này đã phát triển tiên tiến rồi! Nên bệnh của ba chắc chắn cũng sẽ có thuốc chữa.

    Nên Bố hãy theo con đến bệnh viện được chứ?"
    Ông cảm thấy bối rối mà toát cả mồ hôi hột z ông không biết phải làm gì để tiếp tục diễn tù với con gái của mình.

    Bởi vì ông không giỏi những việc này với lại ông cảm thấy rất sợ hãi và lo lắng nếu như cô biết được thì cô sẽ giận ông mấy ngày chắc cũng không chịu bỏ qua.
    Bởi ông biết tính tình của cô nó cứ như thời tiết vậy, luôn kiêu ngạo và hống hách.

    Nếu lỡ không may đụng nhầm cô thì có sẽ không bao giờ thoát khỏi sự đánh dấu của quỷ dữ.

    Cho đến khi họ được cô tha thứ.

    Lúc này ông trả lời:
    "Thật ra thì bố hiện tại không sao cả! Nên cứ mặc kệ để như vậy đi.

    Với lại mai mốt bố sẽ tự vào bệnh viện để chữa trị cũng được.

    Không sao đâu con đừng lo lắng con gái..."

    Ông mỉm cười ngượng ngùng khiến cô càng đa nghi hơn, cô lúc này thật sự rất giận không biết tại sao cha mình lại đi lừa mình như vậy.

    Nhưng cô cũng đành im lặng mà kìm chế cho qua.
    "Thôi được rồi! Nếu bố không muốn thì con cũng sẽ không ép vậy.

    Nhưng bố phải hứa với con từ nay về sau bố phải luôn lo lắng cho sức khỏe của mình nghe chưa?"
    Bố cô mỉm cười trả lời cô: "Được mai bố sẽ đi khám sớm, và sẽ chăm lo cho sức khỏe của mình nhiều hơn."
    Ông thở dài bởi vì đã thoát khỏi được một kiếp nạn, nhưng yên bình chưa được bao lâu.

    Bỗng chuông điện thoại của ông vang lên, ông đưa ánh mắt nhìn chiếc điện thoại.
    Mà cảm thấy rất hoan man bởi vì người gọi ông không ai khác mà là Nhược Hy, ông không biết phải làm gì khi đối mặt với cậu ta bởi vì ông đã làm thất bại kế hoạch của hắn.

    Chắc chắn hắn sẽ không tha cho ông và sẽ tìm mọi cách hại Sở Nhi một lần nữa.
    Ông đứng dậy nhìn vào cô với vẻ mặt lo lắng ở ông nói: "Xin lỗi con nha hiện tại bố có cuộc gọi đến từ bệnh viện, nên con ở trong đây uống trà để ta đi ra ngoài nghe mấy!"
    Sở Nhi nhìn cha mình rời đi mà cảm thấy có gì đó không ổn, bởi vì lúc nãy cô đã thấy được sự áp sợ hãi lo lắng của ông nên cô quyết định bám theo ông xem thử rốt cuộc bố của mình đang dấu cô chuyện gì!
    Cô bước ra bên ngoài mà đứng từ khe cửa nhìn ra bên ngoài.

    Lúc này cô nghe thấy bố cô nói:
    "Tôi xin lỗi cậu thật ra thì tất cả mọi kế hoạch mà cậu sắp xếp đã thất bại bởi vì con gái của tôi nó không đồng ý lấy cậu..."
    Nghe đến đây sắc mặt cô đã thay đổi cô không biết ông đang nói chuyện với ai, tại sao lại bói muốn ép gả cô cho hắn chứ.

    Rốt cuộc chuyện này là sao? Tất cả những thắc mắc cứ luôn ùa về trong đầu của cô.
    Lúc này cô lại nghe bố của mình nói tiếp:
    "Nếu lần này không được vậy thì lần sau tôi sẽ làm tất cả để khiến con bé phải cưới cậu, thế nên cậu đừng giận!"
    Sở Nhi im lặng nhìn chằm chằm vào ông cô cảm thấy rất buồn rất tức giận vì ông đã lừa dối giấu diếm, không muốn cho cô biết chuyện này.
    Cô đùng đùng quay lại trong nhà nhìn giỏi sách của mình muốn lấy nó bỏ đi.

    Nhưng lại suy nghĩ một lát.

    Bây giờ cô muốn ở lại để coi thử bố của cô sẽ giải thích như thế nào.

    Còn không cô sẽ giận ông không bao giờ nguôi ngoai.
    Cô cũng sẽ không bao giờ muốn gặp mặt của ông nữa, cô sẽ ngay lập tức rời khỏi căn nhà này.

    Bố của cô im lặng sau cuộc nói chuyện với người đàn ông kia, ông cảm thấy rất lo lắng không biết hắn ta có gây ra chuyện gì làm hại ông không.

    Bởi vì trong hắn rất là tức giận giống hệt một con ác quỷ.
    Ông bước vào nhà đưa mắt nhìn vào con gái của mình, cô đang ngồi trên ghế mà sắc mặt đã thay đổi.

    Ông không biết tại sao cô lại trở nên như vậy.

    Ông cảm thấy rất lo lắng mà rời đi ra phía sau.

    Nhưng không ngờ Sở Nhi lại quay đầu sang phía ông.
    Cô bất chợt quát lớn: "Bố tính đi đâu vậy hãy mau dừng lại!"
    Bố của cô đứng im mà sắc mặt lộ rõ vẻ lo lắng, ông biết rằng cô đang giận thật sự rất tức giận.

    Ông lúc này cắn môi quay lại nhìn Sở Nhi..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 8: 8: Quyển 1 -


    Sở Nhi nét mặt căng thẳng, đưa mắt nhìn chằm chằm vào ông.

    Bố của cô cảm giác lo lắng, đưa tay lên gãi đầu tỏ vẻ ngốc nghếch.

    Khi thấy sắc mặt của cô đã hoàn toàn thay đổi, xung quanh dường như có một làn sát khí bao quanh.

    Nhưng ông không thể nào thấy được.
    "Bố...Bố mệt rồi! Bố muốn về phòng ngủ!"
    Sở Nhi lúc này nhếch môi cười, nụ cười nham hiểm lên giọng như tra hỏi.

    Khiến ông cảm thấy lạnh cả sống lưng: "Bố hãy nói thật cho con biết! Rốt cuộc bố tính gã con cho ai hả?"
    Bố cô thở dài ông không ngờ con gái của mình, đã nghe được tất cả những gì ông nói với người đàn ông kia.

    Ông bối rối trả lời lắp bắp:
    "Thật...Thật ra thì đó là con trai của một người bạn mà ba quen..."
    Sở Nhi thắc mắc không biết người mà bố mình nói đến là ai, tại sao ông lại muốn ép cô phải hối thúc gã cho hắn như vậy.

    Cô lại tra hỏi:
    "Vậy người đó là ai? Tại sao bố lại muốn gã con cho con trai nhà đó, mà không muốn cho con biết?"
    Cha của cô im lặng một lúc lâu.

    Ông không biết nên nói thế nào với cô, ông đưa ánh mắt rời khỏi ánh mắt của cô như muốn hoá đá.

    Ông thở dài thầm nghĩ: "Cái con bé này? Sao mà dai thế? Mẹ tao hay sao mà lên giọng dò xét bố mình vậy? Thật là..."
    Cô thấy bố của mình im lặng, cô lại lên tiếng muốn bố mình hãy mau nói thật cho cô biết:
    "Bố...Nói đi tại sao lại dấu con chứ? Rốt cuộc tại sao bố lại muốn gã con đi?"
    Bố của cô mỉm cười ngượng ngạo, ông đưa tay lên gãy đầu của mình mà trả lời: "Thật ra thì bố thấy con lớn rồi, nhưng lại không có bạn trai.

    Sợ con sẽ ế đến khi cha chết.

    Nên cha muốn trước khi ra đi được nhìn con lấy chồng sinh con..."
    Sở Nhi im lặng cô cảm thấy thông cảm cho cha mình, bởi vì cô hiểu ông đã già rồi nên luôn luôn cô đơn.

    Lúc nào cô cũng không có nhà cũng chẳng bao giờ mang bạn trai về nhà ra mắc cho ông xem, nên ông mới trở nên như vậy.
    Suy nghĩ một lúc lâu cô thở dài mà trả lời bố của mình một cách ngại ngùng: "Thôi được, nếu cha muốn thì cuối tuần này con sẽ mang bạn trai về ra mắt với cha.

    Vậy nên cha đừng lo lắng, Sở Nhi này con của cha sẽ không bao giờ ế đâu..."
    Ông mỉm cười nhìn cô, Sở Nhi lúc này đứng dậy đi về phía của ông.

    Cô đưa tay lên ôm chặt ông lại, ông cảm thấy rất hạnh phúc mà bậc khóc.

    Cũng cảm thấy rất hối hận khi đã lừa dối cô.

    Nhưng bây giờ ông biết làm sao đây, bởi vì ông đang bị đe dọ.
    Ông suy nghĩ một lát lâu rồi đưa tay lên lâu đi những giọt nước mắt của mình, cô cũng cảm nhận được rằng ông đang khóc.

    Cô cứ tưởng rằng ông đang khóc là vì hạnh phúc cô nói:
    "Bố sao lại khóc chứ? Nín đi không thì lời nói lúc nãy con sẽ rút lại đấy!"
    Bố của cô mỉm cười đưa mắt nhìn cô trả lời:
    "Bố đâu có khóc đâu? Chỉ là bụi bay vào mắt thôi.

    Nhưng bố lại cảm thấy rất vui khi con gái của bố đã tưởng thành..."
    Ông nở nụ cười trên môi mà không hề hạnh phúc, khuôn mặt cũng ông cũng đã bắt đầu lạnh nhạt dần đi để lộ ra hai từ không vui nhìn cô.
    Cô không ôm bố của mình nữa.

    Cô bây giờ đưa mắt nhìn đồng hồ, đã 7h tối.

    Sở Nhi thở dài nhìn bố mình một lần nữa, rồi lên tiếng:
    "Bây giờ cũng đã tối rồi! Thôi con về nhà nha bố!"
    Ông mỉm cười đưa mắt nhìn vào cô, ông nói:
    "Hãy cẩn thận nhé! Bởi vì bây giờ trời cũng đã tối lắm rồi!"
    Ông ôm cô một lần nữa, rồi đưa mắt nhìn cô rời đi.

    Ông lại cảm thấy sự cô đơn đang dần ùa về một lần nữa.
    Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, ông lúc này bước ra phía sau căn nhà bắt mấy.

    Đầu dây bên kia hỏi ông: "Mọi chuyện đã sao rồi? Cô ấy đồng ý chưa?"
    Ông cảm thấy lo lắng mà lắp bắp trả lời:
    "Thật ra thì, con bé nó đã có bạn trai rồi.

    Nên nó muốn đưa bạn trai về ra mắc!"
    Đầu dây bên kia bắt đầu cười lớn, khiến cho ông cảm thấy lo lắng hơn: "Được rồi.

    Bây giờ nhiệm vụ của ông đã hoàn thành.

    Mọi chuyện còn lại để tôi xử lý..."
    Ông không hiểu người đàn ông đó nói gì, ông cảm thấy rất lo lắng nhưng muốn hỏi thử kế hoạch của hắn ta thì.

    Hắn đã tắc mấy, ông cảm thấy rất lo lắng và bất an cho con gái của mình ông lúc này gọi điện cho Sở Nhi.
    Nhưng gọi mãi cô vẫn không chịu bắt mấy:
    "Tại sao con bé lại không bắt máy chứ? Sở Nhi làm ơn bắt máy đi!"
    Cứ gọi mãi mà không được ông bắt đầu lấy xe máy đi tìm cô trên con đường.

    Tăm tối cùng ánh đèn lờ mờ của chiếc xe.
    Sở Nhi thật ra đã thấy những cuộc gọi đó, nhưng vì bận gọi điện với Nhược Hy nên cô không thể nào bắt mấy được những cuộc gọi của cha mình được.

    Lúc này cô nhìn thấy từ phía xa cô một đám thanh niên đang lái ô tô đến gần chỗ của mình.
    Nhược Hy lúc này mỉm cười anh đưa mắt nhìn xa xăm, sau đó nói: "Sở Nhi à? Để xem sau đêm nay cô sẽ ra sao nhỉ? Bởi vì cuộc đời của cô sắp phải rơi vào bóng tối một lần nữa rồi!"
    Nhược Hy bậc cười thật lớn, ánh mắt sâu thẳm nhìn xa xăm đầy nham hiểm mang theo nụ cười trên môi báo hiệu một tai hoạ nào đó mà anh ta sắp ngây ra.
    Sở Nhi đi trên đường tất cả những chiếc xe lúc nãy dừng lại bước xuống xe.

    Khiến cô cảm thấy rất hoan man.

    Tất cả bọn người đó đang dần dần tiếng đến chỗ của cô mà lên tiếng gọi cô đầy thân mật: "Này cô em đi đâu đêm khuya thế này? Có muốn theo bọn anh vào khách sạn một đêm không?"
    Một tên khác lại nói: "Trong cô em cũng ngon đấy.

    Nhưng có phải cô em làm đ* không? Chắc mất trinh rồi chứ gì?"
    Một tên khác tiến đến nói: "Nếu mất trinh rồi thì đêm nay, em có thể chiều ba bọn anh được chứ?"
    Sở Nhi im lặng đứng hình trong sự run rẩy, cô đưa mắt nhìn những tên đàn ông dơ bẩn kia đang tiến lại gần mình mà quát lớn: "Cái gì vậy? Các người là ai chứ? Không được lại gần đây tôi la lên á!"
    Một tên đàn ông trong nhóm nói: "Bọn anh là ai thì em không cần biết, chỉ cần biết đêm nay chúng ta sẽ vui vẻ là được rồi."
    Tên khác lại trả lời: "Đúng vậy mà tốt nhất em cũng đừng có la bởi vì chẳng có một ai có thể cứu em khỏi tay bọn anh đâu!"
    Sở Nhi bậc khóc nhìn bọn họ ép mình đến bước đường cùng, một tên trong bọn chúng tiến đến bóp chặt cằm của cô lại.

    Đưa ánh mắt đầy d*c v*ng nhìn cô, hắn lúc này lè lưỡi ra l**m cầm cổ cô.

    Đôi bàn tay không ngừng sờ vào cô thể khiến cô phải rào hét.
    "Anh mau thả tôi ra! Anh đang làm cái gì vậy?"
    Một tên trong nhóm trả lời: "Bố em không thấy sao? Im lặng nào để bọn anh giúp em lên mây.
    Với lại đừng ở mà giả vờ trong trắng với bọn anh..."
    Hắn ta lúc này đưa tay nhào nặn quả hồng đào của cô thành nhiều hình dạng, khiến cô phải rào hét trong đau đớn r*n r* khiến bọn chúng càng hứng phấn.

    Lúc này cô vùng vẫy may be đẩy được tên đang bống chế cô ngã xuống đất.
    Sở Nhi nhanh chóng bỏ chạy rào hét trong vô vọng, mặt kệ cho những tên đàn ông như những con thú hon cứ đuổi theo cô mà không hề ngừng lại để cho con mồ của mình trốn thoát: "Hãy đuổi theo nó đừng để cho nó chạy thoát..."
    Sở Nhi cứ chạy trong sợ hãi, cô bây giờ chỉ cầu mong rằng mình sẽ được một ai đó giúp đỡ hay thoát khỏi bàn tay của những tên ác quỷ kia!.
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 9: 9: Gặp Nguy Hiểm


    Âm thanh vang lên trong màn đêm, cũng nổi sợ hãi của Sở Nhi trước bốn tên đàn ông hung hăng cố gắng bám lấy cô.

    Giống hệt muốn có thú dữ thấy con mồ nên không muốn rời đi.
    Cô la lớn: "Bới người ta...Có ai không? Cứu...Cứu tôi với!"
    Một tên trong nhóm như nổi điên khi thấy cô la lên kêu cứu hắn tức giận đưa ánh mắt sang nhìn đàn em của mình nói: "Ê! Mau tìm cách để cho nó im miệng lại không thì chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn đấy..."
    Cô lúc này không biết rằng một tên đàn ông khác đã chạy về phía chiếc xe, hắn lái xe cua một vòng rồi dừng ngay trước mặt của cơ.
    Sở Nhi lúc nãy còn tuyệt vọng nhưng bây giờ lại mừng rỡ khi thấy chiếc xe kia.

    Nó như vị cứu tinh của mình.
    Cô rào hét: "Cứu...Cứu tôi với! Có người muốn làm chuyện sầm bậy với tôi!"
    Lúc này chiếc xe đó dừng lại trước mặt của, đang mừng rỡ nhìn nó một lát.

    Nhưng cô lại tuyệt vọng tất cả những hy vọng lúc nãy điều đã tan biến bởi vì trước mặt cô lại là một trong số những tên lúc nãy.
    "Này cô em sao không chạy đi! Tiếp tục rào cản đi.

    Cứu...Cứu tôi với...Hahahahha"
    Tất cả bọn chúng bao quanh cô, cô lo sợ bắt đầu tìm lối ra.

    Nhưng lại không thể tìm được lối thoát nào cho bản thân lúc này một tên lại nói:
    "Em đừng mong chạy thoát được khỏi bọn anh.

    Với lại cũng không có ai đến đây cứu em đâu mà la hét chi cho mệt vậy?"

    Sở Nhi vẫn còn đang bàn hoàng cô không biết phải làm sao thì một tên trong bốn bọn chúng lại nói tiếp: "Nếu lúc nãy bọn anh mời em uống rượu, nhưng lại không muốn vậy bây giờ phải chịu phạt nha!"
    Một tên đưa tay đặc lên người tên còn lại:
    "Chúng ta nên h**p trước giết sau hay là cả hai..."
    "Tôi thấy ý khiến này của cậu cũng hay đấy.

    Chúng ta sẽ h**p trước giết sau.

    Bởi vì tôi rất thích tiếng của phụ nữ rên la trong vô vọng..."
    Sở Nhi im lặng đưa mắt nhìn chằm chằm vào chúng, cô càng lúc càng lùi về phía sau trước ánh mắt quỷ dữ của những tên ác ma này:
    "Không các người dừng lại đi.

    Đừng mà làm ơn tránh xa tôi ra!"
    Một tên trong nhóm nói: "Được thôi bọn anh sẽ để em sống, nếu như em đồng ý làm cho bọn anh sung sướng đêm nay..."
    Một tên nói tiếp: "Đúng đấy cô em, hay bây giờ em hãy quỳ xuống đất cầu xin bọn anh như một con đ* đi.

    Không chừng bọn anh sẽ nở lòng thương xót tha cho em..."
    Một tên khác nói tiếp: "Chứ nhìn em xinh thế này tụi anh không nỡ g**t ch*t em được...
    Hay em về làm vợ anh nha!"
    Cả nhóm lúc này cười vang lên thật to, khiến đầu cô cảm thấy rất đau đớn.

    Ký ức mập mờ cô lại thấy cảnh lúc trước mình cũng đã từng bị vài tên bắt cóc như thế này.

    Nhưng cô vẫn không thể nhớ rõ, bởi vì bây giờ việc cô cần làm là chốn thoát khỏi bọn cạn bã này cô mới nghĩ ra một mưu mẹo: "Được rồi tôi sẽ đồng ý làm theo ý của bọn anh, nhưng hứa phải tha cho tôi!"
    Bọn chúng bắt cô phải quỳ xuống dưới đất, tất cả lúc này từng tên một đến chỗ của cô.

    Bọn họ đưa mắt nhìn cô cười d*m đ*ng mà muốn lột chiếc quần của mình ra để cô bú thứ ấy của mình.

    Nhưng hắn không ngờ nhanh lúc tất cả bọn chúng không để ý cô đã một tay đấm vào phần đó của hắn.

    Khiến hắn đau đớn mà la lớn lên: "A con đ* mà làm gì vậy?"
    Cô bị hắn đánh ngã lăn ra đất miệng đầy máu, tất cả bọn chúng lúc này tụ tập đến xem thử đồng đội mình bị gì, thì cô đã thừa cơ hội đó cố gắng dùng sức lực cuối cùng để bỏ chốn trong tuyệt vọng.

    Lúc này tất cả điều quay quanh tên cầm đầu mà nói: "Đại ca anh có sao không?"
    Tên cầm đầu trả lời: "Cái con nhỏ đó nó đấm vào ***** *** của tao! Đau muốn chết ở đó còn có sao không?"
    Một tên lúc này cười trả lời: "Vậy bây giờ chúng ta có tiếp tục bắt nó không?"
    Tên đại ca trả lời: "Bắt chứ sao không! Bây giờ bọn mày hãy đuổi theo nó!"
    Ba tên còn lại lúc này cố gắng tìm kiếm đuổi theo Sở Nhi, nhưng tên cầm đầu lại nói:
    "Tất cả bọn mày đi hết thì ai đưa tao vào bệnh viện hả? Này hai bọn mày lại đây đưa tao đến bệnh viện..."
    Lúc này hai tên đó chạy đến đỡ hắn dậy, đưa hắn lên xe.

    Sau đó tiếng xe vang lên bọn họ bắt đầu vào bệnh viện.

    Chỉ còn lại một tên được phái ở lại để đi bắt cô.

    Nhưng bây giờ hắn lại chán nản chẳng muốn liên quan đến cô làm gì nữa cho mệt.

    Bởi vì hắn cũng đã thấy được kết cục của kẻ cầm đầu là như thế nào.
    Hắn cảm thấy rằng cô rất giống hệt với sư tử Hà Đông tốt nhất là không nên đụng vào là tốt nhất cho bản thân: "Thôi được rồi mặc kệ cô ta đi.

    Xem như hôm nay cô ta gặp may mắn vậy nên mới có thể thoát được khỏi tay mình.
    Nếu có lần sau còn gặp lại thì cô nhất địng sẽ không thoát khỏi được ánh mắt của bọn chúng.
    Sở Nhi cứ chạy mãi, chạy mãi cho đến khi cô mệt, cuối cùng của dừng chân ở dưới một ngôi nhà.

    Cô đưa ánh mắt nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy bọn người đó đâu, cô thở phào nhẹ nhõm.

    Mong rằng mình sẽ thoát khỏi tay bọn chúng.
    Cô thật sự rất mệt.

    Mệt đến nỗi cô phải ngồi xuống một gốc cây gần đó nghỉ ngơi, cô lúc này thỏ hồng hộc.

    Cảm giác như vừa thoát ra từ cõi chết.

    Nhưng cô không biết tại sao rắc rối cứ luôn tìm đến cô như vậy.

    Thời gian cứ thế trôi qua, cuối cùng cô cũng thấy được một chiếc xe buýt.
    Lúc này cô đã cẩn thận hơn lúc nãy nên quan sát kỹ lưỡng mới dám lên xe, bây giờ cô đã thật sự thoát nạn.

    Cô thở phào nhẹ nhõm mà nhắm mắt lại ngủ một lát vì sự mệt mỏi của mình.
    Bố của cô lúc này lái xe trong màn đêm đi tìm cô bởi vì ông cảm thấy rất lo lắng cho cô, nhưng tìm mãi cuối cùng cũng chẳng thấy cô.

    Ông cảm thấy an tâm hơn tưởng cô về nhà rồi nên thở dài than thản, lúc này ông lại lấy điện thoại lên gọi cho cô một lần nữa.

    Nhưng gọi mãi đầu giây bên kia vẫn không trả lời ông lại lo lắng cho cô.

    Ông quyết định tìm cô một lần nữa xem sao.
    Ông lái xe trong màn đêm tìm cô khắp góc ngách.

    Nhưng kế quả vẫn là không thấy cô đâu bây giờ tâm trạng của ông rất bối rối ông lại càng hoan man hơn.

    Ông dừng xe lại ở giữa đường mà không hề hay biết ông lấy điện thoại ra gọi điện cho cô.
    Đầu dây bên kia bây giờ cũng đã bắt mấy nó làm ông cảm thấy an tâm hơn, nhưng ông không biết rằng nguy hiểm thật sự đang chờ đón ông đến cái bẫy của tử thần.
    "Alo con gái con sao rồi?"
    Sở Nhi mê man trả lời: "Con ổn nhưng sao bố gọi hoài thế phiền chết đi được..."
    Ông lúc này đã bớt lo lắng ông mỉm cười trả lời với cô: "Chẳng qua là bố lo lắng cho con thôi nên..."
    Vừa dứt lời cô đã nghe những tiếng còi xe vang lên, cùng với tiếng hét có cả tiếng buớn chân dồn dập.

    Dường như có rất là nhiều người đang quay quanh thì phải.

    Cô lúc này cảm thấy lo lắng mà hỏi: "Bố...Bố sao rồi?"
    Nhưng lại không nghe thấy tiếng trả lời lúc này cô càng lo lắng hơn, một người đàn ông lúc ấy ở gần bố của cô lại nhặc điện thoại nói:
    "Ông ấy bị tai nạn rồi!"
    Sở Nhi lúc này bị sốc cô đứng hình một lát lâu sau đó hỏi địa chỉ mà kêu xe đến chỗ đó thật gấp..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 10: 10: Cha Gặp Tai Nạn


    Sở Nhi cảm thấy rất lo lắng, cô kêu người lái xe đưa cô đi đến nơi bố cô bị tại nạn mà một người đàn ông đã gửi.

    Cô cảm thấy rất lo lắng khi tất cả những rắc rối cứ liên tiếp ập xuống đầu cô.
    Khiến cô không thể nào chống đỡ nổi, đầu tiên là bị ép cưới, sau đó lại bị mấy tên đàn ông b**n th** kia sắp làm chuyện sầm bậy.

    Còn bây giờ thì lại nghe tin cha của cô lại bị tai nạn.

    Tất cả thật là bất ngờ mang theo sự trùm hợp đến khó tin được.
    Nó khiến đầu óc cô như muốn nổi tung mà không ngừng suy nghĩ, rốt cuộc mình tại sao lại xui xẻo thế này.

    Có phải là bị vong ám hay đắc tội với ai khiến họ trả thù không.

    Cô quyết định mai sẽ đi chùa xem thử nếu cha cô bình an.
    Cô đến bệnh viện và cố gắng chạy thật nhanh vào phòng 103, cô đưa mắt nhìn vào bên, tất cả các bác sĩ điều ngăn không muốn cô vào bên trong.

    Cô hoãn loạn lo lắng chỉ có thể ở bên ngoài ngồi trên ghế mà chờ đợi.
    Lúc này có một người phụ nữ đến bắt chuyện với cô, bà ta hỏi: "Cô đang chờ đợi bệnh nhân trong phòng này à?"
    Sở Nhi nhìn người phụ nữ lạ mặc kia hỏi mình cô lúc này thắc mắc nên hỏi lại: "Vâng, nhưng cô là ai sao lại biết tôi là con của người nằm trong phòng này..."
    Phụ kiện nữ lúc này mỉm cười rất thân thiện:
    "Thật ra thì lúc nãy tôi có gửi địa chỉ cho cô, vì tôi là người đã giúp ông ấy đến đây.

    Với lại thấy cô ngồi đây đợi tôi cảm thấy thắc mắc nên hỏi thử.

    Không ngờ cô lại là con gái của ông lão."

    Sở Nhi mỉm cười, cô cảm thấy lúc này lòng của mình được người phụ nữ này xua tan đi sự lo lắng hồi hộp bởi ba ta là người đã cứu cha cô.
    "Tôi cảm ơn chị nhiều lắm.

    Cảm ơn chị đã giúp đỡ đưa bố tôi vào bệnh viện."
    Người phụ nữ lúc này mỉm cười bà ta đưa tay lên lâu đi những giọt nước mắt của cô trong sự ân cần nói: "Thật ra cũng không có gì đâu.

    Giúp người mà ai cũng làm được.
    Nhưng chỉ tiết là tôi thấy tội cho cô và ông ấy thôi!"
    Sở Nhi lúc này thắc mắc hỏi: "Ý của cô là sao?" Người phụ nữ có vẻ lo lắng trả lời cô:
    "Thật ra thì lúc nãy tôi thấy cha của cô bị thương rất nặng nên.

    Tôi nghĩ là ông ấy không biết có qua khỏi được hay không?"
    Sở Nhi thật sự rất buồn khi nghe được những lời nói này của người phụ nữ, cô im lặng không nói gì cuối đầu nhìn xuống dưới đất người phụ nữ ấy lúc này đặc tay lên vai cô nói:
    "Tôi xin lỗi vì đã nói như vậy với cô, nhưng cô đừng quá đau lòng.

    Hãy cố gắng giữ vững niềm tin thì.

    Có lẽ cha cô cũng sẽ bình an..."
    Sở Nhi bắt đầu lâu nước mắt của mình sau những lời động viên của người phụ nữ.

    Cô lúc này ôm chặt người phụ nữ đó lại:
    "Tôi cảm ơn cô rất nhiều.

    Thật sự tôi rất là biết ơn cô.

    Tôi không biết phải làm sao để deni đáp cho cô..."
    Người phụ, mỉm cười trả cô: "Không sao đâu? Đừng cảm ơn làm gì cho phiền.

    Cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên đi.

    Với lại tôi cũng không cần những lời cảm ơn của cô đâu!"
    Nói chuyện được một lúc tiếng chuông điện thoại của người phụ nữ ấy vang lên, cô ta đưa mắt nhìn Sở Nhi: "À tại biệt cô nha tôi có chuyện gấp rồi nên cô hãy ở đây một mình nhé!"
    Sở Nhi lại cười cô tạm biệt người phụ nữ kia, sau đó nhìn cô đi một lúc một xa.

    Lúc này tâm trạng cậu cô đã thật sự ổn định hơn.

    Cô ngồi đợi mãi và cầu nguyện mong rằng bố của mình sẽ không sao.

    Cứ như vậy cô cũng đã ngủ quên lúc nào không hay.
    Sáng hôm sau cô tỉnh lại trong căn phòng đó không còn một vị bác sĩ nào, cô lúc này mở cửa bước vào bên trong đưa mắt nhìn bố của mình đang nằm trên giường.

    Nước mắt của cô đã tuôn rơi cô đâu đớn nói: "Cha ơi...Cha tỉnh lại đi...!Hãy mau tỉnh lại nhìn con giá của cha đi! Tại sao bố lại ra nông nỗi này chứ?"
    Cô khóc lóc cố tìm mọi cách để gọi ông dậy, lúc này từ bên ngoài một vị bác sĩ bước vào bên trong bác sĩ nói: "Hiện tại bố cô đã qua cơn nguy kịch và đang hôn mê.

    Với lại cô đừng làm phiền bệnh nhân như vậy vì họ cần được nghỉ ngơi.

    Phiền cô ra ngoài dùng..."
    "Làm ơn đừng làm phiền bệnh nhân mà! Tôi mong cô có thể ra ngoài giúp tôi!
    "Không tôi muốn ở lại đây tự tay chăm sóc ông ấy.

    Bởi vì khi tỉnh lại ông ấy không thấy tôi sẽ rất lo lắng..."
    "Cô không cần lo lắng bởi vì khi ông ấy tỉnh lại tôi sẽ liên lạc với cô liền.

    Còn bây giờ thì phiền cô rời đi!"
    Sở Nhi rời đi đưa mắt nhìn cha mình một hồi lâu.

    Cô đưa tay nắm chặt tay bố mình nói:
    "Bố đừng lo lắng, bố đã không sao! Một lát nữa con sẽ quay lại với bố.

    Lúc đó bố hãy tỉnh lại nha!"
    "Được rồi được rồi bây giờ cô rời đi để cho bệnh nhân nghĩ ngơi"
    Sở Nhi đưa mắt nhìn chằm chằm vào bác sĩ sau đó nhìn bố của mình, thật sự cô không muốn rời xa ông một chút nào.

    Nhưng sau khi bị bác sĩ khuyết phục mãi cô lúc này mới chịu rời đi.
    Sở Nhi bước ra bên ngoài lúc này cô lấy điện thoại lên gọi cho Thiên Mạc bởi vì cô đã nhớ đến lời hứa với bố của mình, sẽ mang bạn trai của mình đến ra mắt ông ấy.
    Tiếng chuông điện thoại vang lên Nhược Hy lúc này bậc cười.

    Anh lấy chiếc điện thoại trên bàn bắt mấy anh nói: "Sao hôm nay em không đi làm vậy? Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra sao?"
    Sở Nhi lúc này khóc nức nở nghẹo ngào không nói được một lời nào, khiến Nhược Hy bậc cười trong bụng.

    Anh tỏ ra vẻ lo lắng nói chuyện với cô: "Em sao thế? Rốt cuộc là em có chuyện gì mà khóc như vậy?"
    "Ba...Ba của em..

    "
    "Ba của em bị làm sao?"
    "Ông ấy bị tại nạn rồi!"
    "Sao? Bác nhà bị tai nạn à có nghiêm trọng lắm không, mau gửi địa chỉ anh đến liền..."
    Sở Nhi đã kể tất cả mọi việc cho Nhược Hy nghe và nhắn tin gửi địa chỉ cho anh, khiến anh bậc cười ánh mắt đầy nham hiểm anh nói:
    "Bây giờ thì trò chơi chỉ mới mở đầu.

    Thế mà tôi đã thấy được nỗi đau của cô.

    Nhưng mà càng về sau trò chơi sẽ càng vui hơn..."
    Lúc này Nhược Hy đập vỡ ly rượu anh bước ra khắp, leo lên một chiếc xe sang trọng để đến bệnh viện mà cô đã giử địa chỉ cho mình.
    Trong phòng hồi sức lúc này ba của Sở Nhi đã tỉnh ông mơ màn nhìn mọi thứ xung quanh, sau đó đưa mắt nhìn xung quanh tìm kiếm cô.

    Nhưng không tìm thấy lúc này một bác sĩ chạy vào ngăn lại khi biết ông muốn xuống rời khỏi gường.
    "Này ông làm gì vậy? Ông chưa khẻo mà muốn đi đâu?"
    "Tôi phải đi tìm con gái của tôi, nó đang gặp nguy hiểm."
    "Ông khoan đã ông hãy bình tĩnh để chúng tôi tìm con gái đến đây cho ông..."
    Ba của Sở Nhi vẫn không chịu bây giờ ông chỉ muốn đi tìm cô, may sao lúc này một bác sĩ từ bên ngoài dắt cô vào.

    Thấy cô bình yên ông rất mừng mà chạy đến ôm cô, cô cũng ôm ông mà khóc.
    "Con không sao rồi không sao là tốt!"
    Ông nói ra những lời này khiến cô thấy khó hiểu và thắc mắc, nhưng cô lại không muốn quan tâm nhiều cô trả lời: "Thôi được rồi bây giờ cha đã tỉnh hãy nằm xuống nghỉ ngơi đi!"
    Ông mỉm cười đưa mắt nhìn cô ngồi bên cạnh..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 11: 11: Quyển 1 -


    Trên chiếc xe mà Lam Nhi thê đuổi theo Thiên Mạc, Lam Nhi lúc này dường như rất tức giận ánh mắt đầy sát khí.

    Nhìn mọi thứ xung quanh cô ghiến răng lại và nói: "Nếu như tôi phát hiện ra, những gì mình suy đoán là thật thì.
    Anh sẽ không xông với tôi đâu! Tôi sẽ khiến anh phải trả một cái giá đắc."
    Người đàn ông ở trên xe đưa mắt nhìn cô, trong sự hối thúc mà trả lời: "Thôi cô im lặng đi.

    Không thì hai ta một lát sẽ vào trong hòm đấy.
    Tôi đã đi quá tốc độ như lời cô nói rồi, may mắn là không gặp cảnh sát đấy.

    Nếu không thì nãy giờ xe của tôi đã bị hốt rồi!"
    Lam Nhi cũng chẳng vừa gì, cô bắt đầu nói với hắn: "Vậy ở đây tôi là khách hay anh là khách?"
    Người đàn ông lúc này trả lời: "Thì đương nhiên cô là khách!"
    Lam Nhi mỉm cười trả lời: "Vậy nếu như người chủ không nghe lời khách thì sao?"
    Người đàn ông suy nghĩ bắt đầu hỏi lại:
    "Ý của cô là sao?"
    Lam Nhi lúc này mỉm cười: "Vậy anh có nghe qua câu, khách hàng là thượng đế chưa?"
    Người đàn ông trả lời: "Rồi!"
    Lam Nhi lúc này mỉm cười trả lời: "Vậy tốt lắm nếu anh biết thì hãy nghe lời tôi, còn không thì bây giờ tôi sẽ quỷ chiến xe này.

    Lúc đó anh sẽ không nhận được một đồng nào nghe chưa?"
    Người đàn ông cảm thấy rất hoan man, ông không ngờ cô gái này lại là một người ngang ngược.

    Nên ông cũng không dám đắc tội với cô ta nên đành cho qua.
    Thiên Mạc đã đi đến bệnh viện theo địa chỉ mà Sở Nhi đã gửi.

    Anh lúc này vội vã bước xuống xe chạy vào bên trong, với vẻ mặt rất vui vẻ.
    Lam Nhi lúc này cũng đã dừng xe lại cô đưa ánh mắt đầy nham hiểm nhìn chằm chằm vào bệnh viện mà cảm thấy rất tức cô nói:
    "Thì ra là ả tình nhân của anh mang thai, nên anh mới vội vàng đến đây ở bên nó phải không?"

    Lý Nhã rất tức giận, cô cố gắng hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

    Cô từng bước tiến vào bên trong theo bước chân cả anh.

    Lúc này cô nhìn thấy một người phụ nữ bước ra từ một căn phòng khác: "Cô ta là ai vậy?"
    Lý Nhã bắt đầu thắc mắc về người phụ nữ này.

    Cô lúc này quyết định buớc đến chỗ người phụ nữ kia dậy cho ả ta một bài học.

    Nhưng không ngờ người phụ nữ đó quay lưng lại khiến mái tóc dài bay phất phới.

    Khiến cô phải sững sờ miệng không ngừng lầm bầm: "Sở Nhi...Sở Nhi không phải cô ta đã chết rồi sao? Không lẽ mình gặp ma!"
    Sau một hồi quna sát cô cảm thấy rất lạ, tại sao Sở Nhi lại còn sống chứ và tại sao Thiên Mạc cũng biết chuyện này.

    Hay có lẽ cô ta đã trở thành ma quay trở lại để trả thù.

    Cô ấy đã mê hoặc Thiên Mạc đến đây để bên cạnh cô ta mỗi ngày.

    Sau đó làm cho cô ghen rồi mang cô đến đây để báo thù.
    Nghĩ đến đây Lý nhã cảm thấy rất sợ hãi, cô đứng đờ người một lúc mà suy nghĩ: "Không đây chính là ảo giác.

    Không phải con nhỏ đó đã chết rồi sao? Mình nhất định phải tìm ra sự thật."
    Lý Nhã lúc này gọi điện cho một người phụ nữ, cô bảo bà ta hãy chủng bị một nghi thức rồi cô sẽ đến.

    Bởi vì cô có một chuyện cần giải đáp về Sở Nhi.

    Sở Nhi lúc này nói chuyện với Thiên Mạc cô cảm thấy rất vui khi anh đến đây:
    "Tôi cảm ơn anh rất nhiều nếu không có anh.

    Tôi cũng không biết phải làm sao luôn!"
    Thiên Mạc mỉm cười trả lời: "À không có gì giúp cô là một việc mà tôi nên làm mà..."
    Sở Nhi mỉm cười rồi đưa anh vào trong phòng của bố mình.

    Bố cô nằm trong phòng lúc này đưa mắt ra nhìn cô thì ông rất ngạc nhiên.
    Ông nhìn bọn họ tiếng vào bên trong mà hỏi:
    "Đây là?"
    Sở Nhi lúc này mỉm cười trả lời bố:
    "Đây là bạn trai của con!"
    Bố cô cảm thấy rất vui khi nhìn thấy cô có bạn trai.

    Ông lúc này đưa mắt nhìn cậu ta mà gập đầu có lẽ ngầm chấp nhận cho hai người ở bên cạnh nhau.
    "Được...Tốt lắm ta không ngờ con lại quen được một cậu bạn trai như vậy!"
    Sở Nhi cười tỏ ra vẻ ngược ngùng với bố và thấy xấu hổ với Thiên chúa.

    Còn anh thì rất là vui mà cứ đưa mắt nhìn chằm chằm vào cô không muốn rời.

    Anh suy nghĩ:
    "Không ngờ bây giờ lại có một ngày như thế này! Đây có lẽ là ngày hạnh phúc cuối cùng của tôi bởi vì tôi không biết còn được ở cạnh em bao nhiêu lần nữa!"
    Sở Nhi đưa mắt nhìn Thiên Mạc một lúc lâu cô nói: "Cảm ơn anh đã đến đây!"

    Thiên Mạc trả lời: "Không có gì.

    Bây giờ mọi người đói chưa? Để tôi đi mua một chút gì đó ăn!"
    Cha của Sở Nhi mỉm cười trả lời:
    "Không con không cần đi mua gì đâu, chỉ cần ở đây với ta và con bé là được rồi!"
    Sở Nhi cảm thấy rất ngại ngùng, cô không biết bây giờ tâm trạng của anh như thế nào khi nghe câu này.

    Bởi vì cô đã muốn anh không phải vì mình mà ở đây lâu.
    Thế nên cô tìm cách cho anh chốn đi.

    Còn anh thì ngược lại đưa mắt nhìn chăm chăm vào cô anh cảm thấy rất là hạnh phúc.

    Bởi vì đây là cái cảm giác mà anh đã thiếu thuốn trong nhiều năm qua!"
    Lý nhã lúc này cũng đã đến nhà của người đàn bà mà cô gọi điện.

    Cô đưa ánh mắt nhìn từ bên ngoài vào.

    Mọi thứ ở đây thật sự âm u và đáng sợ bởi vì nó được bao phủ bởi một lớp bụi và những chiếc lá úa vàng bao phủ quanh căn nhà.
    Mang theo những cơn gió thổi như tiếng của ai đó rào hét trong vô vọng, thổi qua khiến cô cũng phải rùng mình.

    Lúc này từ bên trong một âm thanh ghê rợn của cách cửa vang lên.

    Một người phụ nữ kỳ lạ ghớm ghiết bước ra bên ngoài.

    Bà ta có một mái tóc bao phủ mặc, chỉ để lộ ra ánh mắt đầy nham hiểm nhìn chằm chằm vào cô mà cười lên thật ma quái.
    Người phụ nữ ấy chống gậy buớc đến gần chỗ của cô, bà ta lên tiếng: "Cô đến rồi sao?"
    Lý Nhã mỉm cười nham hiểm từng bước tiến đến chỗ của ả ta.

    Sau đó đưa tay dở mái tóc của bà ta ra mà nói: "Hahahahha.

    Trông bà vẫn như ngày nào nhỉ?"
    Người đàn bà trả lời: "Đúng vậy! Đã rất lâu không gặp tôi vẫn thấy cô thật nham hiểm và độc ác như xưa.

    Còn hơn cả một con quỷ!"
    Lý nhã lại cười cô trả lời: "Bà nói đúng đấy.

    Chỉ cần có được thứ mà ta muốn thì, cái giá mà ta trả là gì cũng được..."
    Người đàn bà lúc này trả lời: "Vậy bây giờ cô muốn gì? g**t ch*t cô ta để cướp chồng mình.

    Hay thực hiện nghi thức bùa yêu ghê rợn này!"
    Sở Nhi trả lời: "Tôi sẽ thực hiện nghi thức đáng sợ này.

    Để anh ấy phải thuộc về tôi! Nhưng tôi lại thấy rất lạ không phải Sở Nhi đã chết rồi sao? Nhưng lúc nãy tôi lại nhìn thấy ả ta ở bên cạnh Thiên Mạc..."
    Lúc này người đàn bà đó bấm vẻ mà trả lời:
    "Thật ra thì cô ta vẫn chưa chết! Bởi vì số mạng của cô ta vẫn chưa tận.

    Nhưng cô ta sẽ không bao giờ có được người mà cô yêu.

    Ngược lại là phải nhận lại những kết cục thê thảm nếu như cô ngăn chặn cô ta lại..."
    Lý nhã im lặng lúc này nói: "Ý của bà là sao?"
    Bà ta lúc này trả lời: "Theo như ta suy đoán thì.

    Cô ta đã được một người cứu thoát khỏi bàn tay cả tử thần.

    Nhưng lúc đó ta không tính toán trước được.

    Và bây giờ cô ta quay trở lại là để lấy lại những gì mình thuộc về."
    Lý Nhã Lý rất tức giận cô nói: "Vậy bây giờ phải làm sao đây?"
    Người phụ nữ trả lời: "Bây giờ cô hãy theo tôi vào bên trong.

    Chúng ta sẽ bàn tính cách để loại bỏ cô ta ra khỏi cuộc hôn nhân của hai người trong mai này!"
    Thế là hai người bọn họ bước vào trong nhà!.
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 12: 12: Quyển 1 -


    Trong nhà một bầu không khí ớn lạnh bao trùm cả căn phòng, mang theo những thứ ghê rợn.

    Như hai chiếc đầu lâu trên bàn, hai cây nến cùng những vật dụng khác.

    Bọn họ lúc này ngồi xuống dưới đất người đàn bà kia cười thật lớn:
    "Hahaha...!Bây giờ thì mọi thứ của nghi thức này sẽ bắt đầu.

    Ta sẽ giúp cô, để trùng ngải của mình trở nên mạnh hơn.

    Nhưng cô phải nhớ là nuôi nó bằng máu của mình trộn với nước uống của anh ta mỗi ngày nghe chưa?"
    Lý Nhã cười thích thú bởi vì thứ mà cô mộng đợi nhất bao nhiêu năm qua cuối cùng cũng sắp có được.

    Cho dù bỏ mạng cô cũng không màn: "Được tôi đồng ý sẽ nuôi nó bằng máu của bản thân..."
    Bà ta lúc này đưa cho cô một con dao rồi nói:
    "Bây giờ thì cô hãy cắt tay của mình, làm cho máu nhiểu xuống dưới cái bình này đi.

    Lúc đó tôi sẽ giúp cô luyện con ngải ngày thành bùa yêu! Cô có dám không?"
    Lý Nhã thở dài mặc dù là rất sợ hãi, nhưng vì muốn có được tình yêu của anh.

    Nên đã nói là bất chấp thế nên cô chỉ với một chút do dự vì sợ hãi mà trả lời: "Tôi đã nói rồi! Tôi đồng ý mĩm là có được anh ta..."
    Người phụ nữ kia nhìn cô đưa tay lên trước mặt của mình, bà ta lại cười to.

    Lấy dưới đất lên một con dao sắc bén đặc lên tay cô.

    Lý Nhã cảm thấy được sự lạnh lẽo của nó mang theo trong lòng cô một nỗi sợ hãi bất an.
    Rồi máu từ tay cô bắt đầu chảy máu.

    Trong tiếng hét cùng nỗi đau khi bị dao cắt vào da thịt: "Như vậy là xông rồi sao?"
    Người đàn bà lúc này bảo cô im lặng bà ta nhắm mắt lại, đọc lên một câu thần chú gì đó khiến cả người của cô điều nổi da gà.
    Bởi vì dường như cô cảm thấy có một thứ gì đó rất man rợn đang nhìn chằm chằm vào hai người, khiến cho một cảm giác lạnh sỡn gai ốc lạnh lẽo vô cùng thổi qua người cô mặc dù là không có gió.

    Sau khi ngồi cảm nhận cái cảm giác đáng sợ này, người phụ nữ đó mới đưa mắt nhìn cô.
    Bà ta nói: "Nó đã đến..."
    Lý Nhã cảm thấy thắc mắc rốt cuộc bà đang nói cái gì liền hỏi lại: "Bà nói cái gì đang đến?"
    Người phụ nữ mỉm cười đầy ẩn ý nhìn sau lưng cô: "Là một con ác quỷ mang theo sự chết chóc và bi thương.

    Nó đang ở sau lưng cô..."
    Lý Nhã im lặng nuốt nước bọt mà mồ hôi tuôn ra như mưa, hèn gì nãy giờ cô lại cảm giác được có một thứ gì đó luôn ở bên cạnh và quan sát mình: "Vậy tất cả mọi thứ trong nghi thức này kết thúc chưa?"
    Người đàn bà ấy lúc này cười nham hiểm nói:
    "Bây giờ cô phải lập kế ước với nó."
    Lý Nhã đưa mắt nhìn chằm chằm vào bà mà bối rối hỏi: "Kế ước tại sao tôi lại phải lập kế ước với nó!"
    Người đàn bà trả lời: "Bởi vì nó là quỷ, nên không thể hại người và cũng không nên xen vào chuyện của con người chúng ta.

    Nên kế ước này là vật để nó có chỗ dựa chú ngụ."
    Lý Nhã lúc này trả lời: "Ý của bà là nó sẽ bám theo và xem tôi như là chủ nhân của mình phải không?"
    Bà ta trả lời: Việc này thì chưa chắc bởi vì tôi không biết là cô có đủ khả năng để điều khiển nó hay không, nhưng nếu như kế hoạch khống chế nó thất bại thì...
    Chúng ta điều sẽ gặp nguy hiểm bởi vì nó sẽ quay trở lại để mà hãm hại, lấy đi thân sát của cô.

    Hoạt khiến cô chết và linh hồn bị nó bắt giữ.
    Lúc đó tôi cũng chẳng có cách nào để cứu được cô khỏi bàn tay của quỷ dữ."
    Lý Nhã im lặng suy nghĩ.

    Cô không biết phải làm sao trước lời nói của người đàn bà này bởi vì thật sự cô rất là sợ, nhưng nếu may mắn thì nó sẽ giúp cô có được anh ấy mãi mãi cô trả lời: "Được tôi đồng ý sẽ ký khế ước với quỷ!"
    Người phụ nữ nở một nụ cười nham hiểm trên môi, đưa mắt nhìn cô.

    Tự đưa dao lên cứa đầu ngón tay của mình khiến máu chảy ra tung tóe.

    Cô lúc này ấn ngón tay xuống dưới tờ giấy khiến máu thấm đẫm tờ khế ước một lúc lâu.
    Lúc này cô cũng đã rút tay ra người phụ nữ đó lại cười: "Bây giờ cô đã chính thức có được sức mạnh của ma quỷ.

    Nó sẽ ở cạnh và giúp cô đạt được thứ mà mình muốn nhưng nhất định phải cẩn thận với nó!"
    Người phụ nữ lúc này đưa cho cô một chén nước và bảo: "Bây giờ cô hãy uống cạn nó đi!"

    Lý Nhã thắc mắc trả lời: "Đó là gì vậy?"
    Người đàn bà trả lời: "Đây là trùng độc.

    Chỉ cần người uống vào trước sau khi cho người thứ hai uống thì người đó sẽ bị người thứ nhất điều khiển.
    Giống hệt bùa yêu vậy.

    Nhưng tác dụng của thứ này còn cao hơn cả bùa yêu bởi vì nó sẽ thật sự hống chế biến anh ta thành tên ngốc chỉ biết yêu và nghe lệnh một người.

    Sẽ không bao giờ phản lại người điều khiển mình như một con chó chung thành."
    Lý Nhã nghe được những câu này cô cười tươi như hoa.

    Cô không do dự một hơi uống cạn chén nước mà người phụ nữ đó đã đưa cho mình.

    Mặc dù có hơi hoang mang lo lắng biểu hiện trên khuôn mặt.
    "Tôi đã làm theo bà rồi đó bây giờ tôi nên làm gì nữa đây?"
    Người phụ thuộc lúc này lấy ra một bao bột đưa cho cô.

    Khiến cô thắc mắc hỏi: "Đây là gì?".
    Người đàn bà lúc này trả lời trong nụ cười nham hiểm: "Đây là trùng độc mà lúc nãy tôi đã cho cô uống.

    Nhớ là hãy cho hắn uống thứ này thường xuyên thì...Hắn sẽ thật sự trở thành một tên ngốc luôn nghe lời cô..."
    Lý Nhã mỉm cười cầm chặt nó trên thế mà nói trong sự phẫn nộ: "Sở Nhi cô đã thua rồi! Nhất định cô sẽ không bao giờ thắng được tôi.

    Bởi vì anh ấy sẽ mãi là của tôi.

    Còn cô thì chẳng qua cũng là vật ngán đường mà thôi!"
    Lý Nhã bắt đầu suy nghĩ của mình trong sự tham vọng, thật sự cô muốn cướp đi tất cả mọi thứ của Sở Nhi và muốn cô ta phải đau đớn cho đến hết khoản đời còn lại vì không có ảnh.

    Vì dám đối đầu với Sở Nhi này.

    Người phụ nữ lúc nãy nhìn ra tham vọng của cô mà bậc cười: "Tôi rất thích những người phụ nữ độc ác như cô.

    Bởi vì cô thật sự rất giống với tôi điều là những kẻ đầy mưu mô chỉ muốn những thứ mình có mặc dù là bất chấp hay hy sinh tính mạng của mình!"
    Thế là bà ta lúc này lấy ra một lá bùa đưa cho Lý Nhã mà nói: "Cô hãy cầm lấy nó đi.

    Là bùa này sẽ giúp cô trấn áp và dễ dàng điều khiển con quỷ trong bản thân của mình hơn."
    Lý Nhã cười trả lời: "Được vậy cho tôi cảm ơn bà về những chuyện này!"
    Người phụ nữ cười đáp: "Cô không cần khách sáo như thế bởi vì tôi rất thích những người độc ác nham hiểm như cô.
    Bởi vì tôi rất thích cô.

    Tôi đã thấy được sự nganh tị đố kỵ của cô đã tạo ra một luồng sức mạnh mang theo ám khí rất nặng.

    Cô thật sự có thể trở thành một bà đồng như tôi như tiết là!"
    Lý Nhã gật đầu trả lời: "Bà nói đúng đấy mặc dù là vậy, nhưng sẽ không bao giờ tôi muốn mình trở thành một phát sư nên bà không nên nài nỉ tôi làm gì!"
    Nói rồi Lý Nhã bắt đầu rời đi trong ánh mắt của bà ta đang nhìn chằm chằm vào cô:
    "Cô tưởng rằng mọi thứ dễ dàng như cô nghĩ sao? Con ác quỷ đó không dễ dàng khống chế như vậy.

    Nếu cô ngu thì....Nó sẽ quay ngược lại g**t ch*t cô...!Lúc đó cô sẽ là một phần sức mạnh của tôi!"
    Người phụ nữ lúc này cười lớn.

    Nụ cười nham hiểm như có một âm mưu nào đó đang che giấu đằng sau..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 13: 13: Quyển 1 -


    Trong nhà một bầu không khí ớn lạnh bao trùm cả căn phòng, mang theo những thứ ghê rợn.

    Như hai chiếc đầu lâu trên bàn, hai cây nến cùng những vật dụng khác.

    Bọn họ lúc này ngồi xuống dưới đất người đàn bà kia cười thật lớn:
    "Hahaha...!Bây giờ thì mọi thứ của nghi thức này sẽ bắt đầu.

    Ta sẽ giúp cô, để trùng ngải của mình trở nên mạnh hơn.

    Nhưng cô phải nhớ là nuôi nó bằng máu của mình trộn với nước uống của anh ta mỗi ngày nghe chưa?"
    Lý Nhã cười thích thú bởi vì thứ mà cô mộng đợi nhất bao nhiêu năm qua cuối cùng cũng sắp có được.

    Cho dù bỏ mạng cô cũng không màn: "Được tôi đồng ý sẽ nuôi nó bằng máu của bản thân..."
    Bà ta lúc này đưa cho cô một con dao rồi nói:
    "Bây giờ thì cô hãy cắt tay của mình, làm cho máu nhiểu xuống dưới cái bình này đi.

    Lúc đó tôi sẽ giúp cô luyện con ngải ngày thành bùa yêu! Cô có dám không?"
    Lý Nhã thở dài mặc dù là rất sợ hãi, nhưng vì muốn có được tình yêu của anh.

    Nên đã nói là bất chấp thế nên cô chỉ với một chút do dự vì sợ hãi mà trả lời: "Tôi đã nói rồi! Tôi đồng ý mĩm là có được anh ta..."
    Người phụ nữ kia nhìn cô đưa tay lên trước mặt của mình, bà ta lại cười to.

    Lấy dưới đất lên một con dao sắc bén đặc lên tay cô.

    Lý Nhã cảm thấy được sự lạnh lẽo của nó mang theo trong lòng cô một nỗi sợ hãi bất an.
    Rồi máu từ tay cô bắt đầu chảy máu.

    Trong tiếng hét cùng nỗi đau khi bị dao cắt vào da thịt: "Như vậy là xông rồi sao?"
    Người đàn bà lúc này bảo cô im lặng bà ta nhắm mắt lại, đọc lên một câu thần chú gì đó khiến cả người của cô điều nổi da gà.
    Bởi vì dường như cô cảm thấy có một thứ gì đó rất man rợn đang nhìn chằm chằm vào hai người, khiến cho một cảm giác lạnh sỡn gai ốc lạnh lẽo vô cùng thổi qua người cô mặc dù là không có gió.

    Sau khi ngồi cảm nhận cái cảm giác đáng sợ này, người phụ nữ đó mới đưa mắt nhìn cô.
    Bà ta nói: "Nó đã đến..."
    Lý Nhã cảm thấy thắc mắc rốt cuộc bà đang nói cái gì liền hỏi lại: "Bà nói cái gì đang đến?"
    Người phụ nữ mỉm cười đầy ẩn ý nhìn sau lưng cô: "Là một con ác quỷ mang theo sự chết chóc và bi thương.

    Nó đang ở sau lưng cô..."
    Lý Nhã im lặng nuốt nước bọt mà mồ hôi tuôn ra như mưa, hèn gì nãy giờ cô lại cảm giác được có một thứ gì đó luôn ở bên cạnh và quan sát mình: "Vậy tất cả mọi thứ trong nghi thức này kết thúc chưa?"
    Người đàn bà ấy lúc này cười nham hiểm nói:
    "Bây giờ cô phải lập kế ước với nó."
    Lý Nhã đưa mắt nhìn chằm chằm vào bà mà bối rối hỏi: "Kế ước tại sao tôi lại phải lập kế ước với nó!"
    Người đàn bà trả lời: "Bởi vì nó là quỷ, nên không thể hại người và cũng không nên xen vào chuyện của con người chúng ta.

    Nên kế ước này là vật để nó có chỗ dựa chú ngụ."
    Lý Nhã lúc này trả lời: "Ý của bà là nó sẽ bám theo và xem tôi như là chủ nhân của mình phải không?"
    Bà ta trả lời: Việc này thì chưa chắc bởi vì tôi không biết là cô có đủ khả năng để điều khiển nó hay không, nhưng nếu như kế hoạch khống chế nó thất bại thì...
    Chúng ta điều sẽ gặp nguy hiểm bởi vì nó sẽ quay trở lại để mà hãm hại, lấy đi thân sát của cô.

    Hoạt khiến cô chết và linh hồn bị nó bắt giữ.
    Lúc đó tôi cũng chẳng có cách nào để cứu được cô khỏi bàn tay của quỷ dữ."
    Lý Nhã im lặng suy nghĩ.

    Cô không biết phải làm sao trước lời nói của người đàn bà này bởi vì thật sự cô rất là sợ, nhưng nếu may mắn thì nó sẽ giúp cô có được anh ấy mãi mãi cô trả lời: "Được tôi đồng ý sẽ ký khế ước với quỷ!"
    Người phụ nữ nở một nụ cười nham hiểm trên môi, đưa mắt nhìn cô.

    Tự đưa dao lên cứa đầu ngón tay của mình khiến máu chảy ra tung tóe.

    Cô lúc này ấn ngón tay xuống dưới tờ giấy khiến máu thấm đẫm tờ khế ước một lúc lâu.
    Lúc này cô cũng đã rút tay ra người phụ nữ đó lại cười: "Bây giờ cô đã chính thức có được sức mạnh của ma quỷ.

    Nó sẽ ở cạnh và giúp cô đạt được thứ mà mình muốn nhưng nhất định phải cẩn thận với nó!"
    Người phụ nữ lúc này đưa cho cô một chén nước và bảo: "Bây giờ cô hãy uống cạn nó đi!"

    Lý Nhã thắc mắc trả lời: "Đó là gì vậy?"
    Người đàn bà trả lời: "Đây là trùng độc.

    Chỉ cần người uống vào trước sau khi cho người thứ hai uống thì người đó sẽ bị người thứ nhất điều khiển.
    Giống hệt bùa yêu vậy.

    Nhưng tác dụng của thứ này còn cao hơn cả bùa yêu bởi vì nó sẽ thật sự hống chế biến anh ta thành tên ngốc chỉ biết yêu và nghe lệnh một người.

    Sẽ không bao giờ phản lại người điều khiển mình như một con chó chung thành."
    Lý Nhã nghe được những câu này cô cười tươi như hoa.

    Cô không do dự một hơi uống cạn chén nước mà người phụ nữ đó đã đưa cho mình.

    Mặc dù có hơi hoang mang lo lắng biểu hiện trên khuôn mặt.
    "Tôi đã làm theo bà rồi đó bây giờ tôi nên làm gì nữa đây?"
    Người phụ thuộc lúc này lấy ra một bao bột đưa cho cô.

    Khiến cô thắc mắc hỏi: "Đây là gì?".
    Người đàn bà lúc này trả lời trong nụ cười nham hiểm: "Đây là trùng độc mà lúc nãy tôi đã cho cô uống.

    Nhớ là hãy cho hắn uống thứ này thường xuyên thì...Hắn sẽ thật sự trở thành một tên ngốc luôn nghe lời cô..."
    Lý Nhã mỉm cười cầm chặt nó trên thế mà nói trong sự phẫn nộ: "Sở Nhi cô đã thua rồi! Nhất định cô sẽ không bao giờ thắng được tôi.

    Bởi vì anh ấy sẽ mãi là của tôi.

    Còn cô thì chẳng qua cũng là vật ngán đường mà thôi!"
    Lý Nhã bắt đầu suy nghĩ của mình trong sự tham vọng, thật sự cô muốn cướp đi tất cả mọi thứ của Sở Nhi và muốn cô ta phải đau đớn cho đến hết khoản đời còn lại vì không có ảnh.

    Vì dám đối đầu với Sở Nhi này.

    Người phụ nữ lúc nãy nhìn ra tham vọng của cô mà bậc cười: "Tôi rất thích những người phụ nữ độc ác như cô.

    Bởi vì cô thật sự rất giống với tôi điều là những kẻ đầy mưu mô chỉ muốn những thứ mình có mặc dù là bất chấp hay hy sinh tính mạng của mình!"
    Thế là bà ta lúc này lấy ra một lá bùa đưa cho Lý Nhã mà nói: "Cô hãy cầm lấy nó đi.

    Là bùa này sẽ giúp cô trấn áp và dễ dàng điều khiển con quỷ trong bản thân của mình hơn."
    Lý Nhã cười trả lời: "Được vậy cho tôi cảm ơn bà về những chuyện này!"
    Người phụ nữ cười đáp: "Cô không cần khách sáo như thế bởi vì tôi rất thích những người độc ác nham hiểm như cô.
    Bởi vì tôi rất thích cô.

    Tôi đã thấy được sự nganh tị đố kỵ của cô đã tạo ra một luồng sức mạnh mang theo ám khí rất nặng.

    Cô thật sự có thể trở thành một bà đồng như tôi như tiết là!"
    Lý Nhã gật đầu trả lời: "Bà nói đúng đấy mặc dù là vậy, nhưng sẽ không bao giờ tôi muốn mình trở thành một phát sư nên bà không nên nài nỉ tôi làm gì!"
    Nói rồi Lý Nhã bắt đầu rời đi trong ánh mắt của bà ta đang nhìn chằm chằm vào cô:
    "Cô tưởng rằng mọi thứ dễ dàng như cô nghĩ sao? Con ác quỷ đó không dễ dàng khống chế như vậy.

    Nếu cô ngu thì....Nó sẽ quay ngược lại g**t ch*t cô...!Lúc đó cô sẽ là một phần sức mạnh của tôi!"
    Người phụ nữ lúc này cười lớn.

    Nụ cười nham hiểm như có một âm mưu nào đó đang che giấu đằng sau..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 14: 14: Quyển 1 -


    Không gian yên tĩnh, Sở Nhi cùng Thiên Mạc vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ với nhau:
    "Tôi cảm ơn anh rất nhiều, vì đã giúp tôi!"
    Thiên Mạc trả lời cô với vẻ ngại ngùng:
    "Sao cô cứ cảm ơn mãi thế? Tôi đã nói rồi là giúp cô không sao mà!"
    Từ đằng xa lúc này Nhược Hy cũng đã đến, anh đưa mắt nhìn hai người đang thân mật đi bên cạnh nhau.

    Nhược Hy mỉm cười đầy nham hiểm.

    Rồi từ từ tiến về phía của hai người.

    Giọng anh cất lên khiến không gian trở nên ngượng ngùng.
    "Này hai người đang làm gì ở đây vậy?"
    Sở Nhi hoãn loạn mà quay lại trả lời:
    "Sao? Sao anh lại ở đây?"
    Nhược Hy lúc này trả lời:
    "Thật ra thì anh đến để ra mắt con rể với ba em nè!" Sở Nhi im lặng cô không biết phải nói sao bởi vì cô đã kêu Thiên Mạc giúp mình cô bối rối trả lời: "À thật ra thì ba em đã ngủ rồi, nên anh không cần phải làm vậy cho phiền..."
    Thiên Mạc mỉm cười gật đầu với Sở Nhi tính nói rằng, anh không cần vào bên trong.

    Nhược Hy lúc này mỉm cười anh cảm thấy dường như có gì đó không đúng.

    Hình như bọn họ đang che giấu điều gì đó.

    Thấy dường như có lợi cho mình nên anh mỉm cười khăn khăn muốn vào trong cho bằng được:
    "Hai người làm sao thế? Tại sao tôi không thể vào thăm mặc dù là bác ấy đã ngủ rồi!"

    Thiên Mạc lúc này mỉm cười ngượng ngạo anh nói: "Xin lỗi anh thật ra thì chúng tôi không muốn ai làm phiền khi bác ấy đang nghĩ ngơi!"
    Sở Nhi cũng gập đầu theo Thiên Mạc, nhưng Nhược Hy thì lại khác.

    Anh đưa mắt nhìn chằm chằm vào Thiên Mạc mà trả lời:
    "Anh là ai chứ? Anh có quyền gì mà không cho tôi vào thăm cha rể của cô ấy.
    Còn em cũng vậy! Sao lại ngăn anh vào bên trong rốt cuộc hai người đang giấu diếm tôi chuyện gì phải không?"
    Sở Nhi nhìn sắc mặt của Nhược Hy mà cảm thấy có chuyện không hay sắp xảy ra.

    Với lại nếu bây giờ để cho anh biết được sự thật thì có lẽ mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn nữa cô nói:
    "Em thật sự là không muốn che giấu thứ gì và cũng không muốn cho anh vào trong.

    Mà thật ra bố của em đang nghĩ ngơi..."
    Nhược Hy mỉm cười ngượng ngạo anh không tin nên lúc này, ầm ầm buớc đến phòng bệnh của bố cô.

    Mặc kệ cho cô ngăn lại, thấy Sở Nhi không cản được anh ta lúc này Thiên Mạc tiến đến đẩy anh ra mà nói: "Anh thật ra là muốn gì hả? Sao lại đối xử với cô ấy như vậy? Chúng tôi đã nói là hiện tại bố cô ấy đang nghĩ ngơi nên anh đừng làm phiền!"
    Nhược Hy lúc này mỉm cười anh đưa ánh mắt đầy phẫn nộ nhìn chằm chằm vào hai người:
    "Hơ...Hahahahha...Tôi đã biết tất cả rồi! Có phải anh muốn cướp vợ của tôi phải không?"
    Sở Nhi lúc này sững sờ cô thật sự bị sốc vì những lời này của anh cô trả lời:
    "Tại sao anh lại nói vậy chứ?"
    Nhược Hy lúc này nhìn chăm chăm vào cô mà quát: "Có phải anh không đến đây được, nên em đã mang hắn về đây để ra mắc với cha mình.

    Và để hắn dần dần chiếm hữu trái tim của em.

    Xô đẩy anh ra khỏi cuộc sống của em phải không?"
    Sở Nhi thật sự bị sốc với những lời nói này của anh, cô không ngờ anh lại là một con người ghen tuông mù quáng như vậy cô trả lời:
    "Nếu đúng như vậy thì sao?"
    Anh lúc này khuôn mặt để lộ sức tức giận, Nhược Hy tiến đến chỗ của Thiên Mạc đưa tay lên nắm chặt áo của anh ta mà nói:
    "Khôn hồn thì mày mau cút khỏi cuộc sống của bọn tao không thì mày đừng có trách!"
    Thiên Mạc mỉm cười trả lời trong khinh bỉ:
    "Anh nghĩ mình có quyền gì mà muốn tôi cút khỏi cuộc sống của cô ấy chứ? Anh mới là người cần phải rời đi mới đúng!"
    Thiên Mạc bị Nhược Hy đấm vào mặt mấy cú đấm, đến mức khiến máu từ miệng của anh chảy ra.

    Nhưng ngược lại Thiên Mạc thì không hề ra sức chống cự lại.

    Thấy mọi chuyện không ổn Sở Nhi quát lớn:
    "Thôi đủ rồi anh hãy dừng lại đi!"
    Nhược Hy buông Thiên Mạc ra mà nhìn Sở Nhi dần tiến tới chỗ của mình.

    Anh mỉm cười tính ôm cô vào lòng: "Thì ra người mà em chọn là anh chứ không phải hắn!"
    Nhược Hy lúc này bị cô tát vào mặt một cú tát, nó khiến đầu óc của anh đảo điên.

    Anh đưa tay lên xoa xoa chỗ cái tát kia cho bớt đau.
    Mà đưa mắt ngước nhìn người con gái trước mắt.

    Bây giờ cô trông rất dữ tợn đầy phẫn nộ như một con thú hoang cô nói:
    "Như vậy là đủ rồi! Tôi không ngờ anh lại là một tên bẩn thỉu như vậy! Tôi thật sự đã bị mù khi yêu một tên vũ phu như anh..."
    Nhược Hy lúc này nhìn cô đầy câm hận anh nói: "Tại sao em lại làm vậy với anh chứ? Rốt cuộc anh đã làm gì sai?"
    Sở Nhi lúc này mỉm cười trả lời: "Hahahahha...!Người sai là tôi chứ không phải anh.

    Tôi đã không có mắc nên nhìn nhầm một tên đàn ông thối tha như anh..."
    Nhược Hy lúc này không thể kìm chế được anh nhìn chằm chằm vào cô, mà vun tay lên tín tát cô.

    Nhưng lại bị Thiên Mạc cản lại:
    "Sao mày lại căn tao tát cô ấy chứ?"
    Thiên Mạc trả lời: "Bởi vì cô ấy là người của tao nên chẳng có ai có quyền đụng vào cô ấy.
    Với lại mày không thấy nhục à? Lại đi đánh phụ nữ như một con đàn bà vậy?"
    Nhược Hy lúc này mỉm cười trả lời: "Vậy sao? Hai người cuối cùng cũng lộ rõ cái đuôi hồ ly của mình rồi! Quả thật tôi đoán không sai mà tôi đã ngu ngốc khi yêu cô.

    Với lại cô hãy nhớ rõ cô sẽ phải trả giá cho cái tát này của mình.
    Từ nay chúng ta sẽ không còn là gì của nhau!"
    Nhược Hy vừa dứt cô Thiên Mạc lại tát vào mặt của anh một lát, ánh mắt lạnh lùng mà quát lớn: "Còn bây giờ anh hãy cút khỏi đây bởi vì anh không có cái quyền gì làm phiền cô ấy nữa!"
    Nhược Hy rất tức giận khôn mặt của anh chứa đầy sát khí mà rời đi: "Các người được lắm.

    Trò chơi giữa chúng ta chỉ mới là khởi đầu bởi vì tôi vẫn còn rất nhiều thứ thú vị ở sau.

    Nên các người hãy chờ mà từ từ thưởng thức..."
    Nhược Hy lúc này bậc cười anh không quay lại mà rời đi luôn.
    Sở Nhi lúc này ở bên cạnh của Thiên Mạc, nhưng cô cảm thấy lòng của mình đang co thắc lại vì đâu.

    Nước mắt không ngừng chảy cô không ngờ người mà cô tin tưởng nhất lại chủ động khiến cô phải đau.

    Thiên Mạc lúc này đưa tay lên lâu đi nước mắt của cô và nói:
    "Cô không cần bận tâm đến hắn làm gì!"
    Sở Nhi bắt đầu cười trong nước mắt cô nói:

    "Sao tôi lại không đau được cơ chứ? Bởi vì anh ấy là người mà tôi đã yêu rất nhiều năm rồi.

    Chúng tôi cũng đã cùng trải qua rất nhiều chuyện.

    Nhưng tôi lại không ngờ mình lại có ngày này..."
    Thiên Mạc lúc này trả lời cô: "Là hắn không biết lý lẽ nên cô đừng bận tâm đến hắn làm gì.

    Bởi vì bây giờ cô đã có tôi!"
    Sở Nhi vẫn còn khóc cô nói tiếp:
    "Bây giờ tôi mới nhận ra tất cả là do tôi sai, nếu như tôi không bảo anh đóng giả làm bạn trai mình.

    Nếu như tôi không ra tay đánh anh ấy thì mọi thứ đã không đi quá mức trở nên thế này!"
    Thiên Mạc lúc này ôm chặt cô vào lòng, anh lâu nước mắt cho cô và nói: "Cô không cần phải bận tâm về điều đó.

    Nếu hắn còn yêu cô thì hắn sẽ quay lại với cô.

    Còn không tôi sẽ là người ở bên cạnh cô cả đời thay hắn..."
    Sở Nhi im lặng không nói gì mà một mạch chạy vào phòng ôm bố mình đang ngủ say trong ngại ngùng.

    Thiên Mạc lúc này đứng ở bên ngoài nhìn cô mà mỉm cười: Giá như em đồng ý thì.

    Anh sẽ mãi mãi là người ở bên cạnh và sẽ bảo vệ em cả đời..."
    Ảnh đứng đó nhìn cô chứ không dám vào trong....
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 15: 15: Quyển 1 -


    Cảm giác ngại ngùng đã bao trùm lấy căn phòng, khiến cả hai người không dám lại gần nhau vì chuyện lúc nãy.

    Khi Nhược Hy đến làm náo động hai người một tăng vì cơn ghen của chính mình.

    Nhưng có điều Sở Nhi không biết là anh thật sự rất yêu cô là một con thiêu thân mặt cho ngọn lửa cháy rực những vẫn.

    cứ lao vào.

    Mặc dù biết rằng mình sẽ không có cơ hội hoặc ngượi lại sẽ khiến bản thân bị tổn thương, nhưng anh biết làm sao đây? Bởi vì lựa chọn của chính anh là do trái tim của mình mách bảo
    Sở Nhi thì im lặng cô không bận tâm đến anh, cô chỉ cảm thấy khuất ức trong lòng của mình, bởi vì người mà cô yêu 3 năm qua.

    Chớp mắt một cái lại quay lưng với mình, nó như một mũi dao cứa sâu vào tim cô.

    Rất đau bắp chấp cô không thể chống lại được bấp chấp hơn nữa cô cũng chỉ nhận lại những vết thương vô hình mà người đàn ông đó đã gây nên cho chính bản thân của cô.
    "Bây giờ tôi cảm thấy mình ngốc thật thật đấy.

    Tại sao lại u mê yêu hắn như thế? Tại sao dù biết hắn đã làm mình tổn thương nhưng tôi lại..."
    Sở Nhi cười thê lương, mang theo những giọt nước mắt đang dần chảy xuống bởi sự hối hận, cùng nỗi đau mà người mình yêu mang lại:
    "Giá như tôi kịp nhận ra sớm hơn, giá như tôi đừng u mê như vậy thì.

    Có lẽ tôi sẽ không bị tổn thương.
    Tôi từng nghĩ rằng tình yêu là một khoảng cách kéo chúng ta lại với nhau, sau đó sẽ ban cho nhau niềm vui và hạnh phúc.
    Nhưng tôi đã sai rồi? Bởi vì mặc trái của tình yêu lại là con dao hai lưỡi.

    Nó sẽ quay lại đâm ngược ta.
    Để chúng ta có thể thấy tất cả những mặc tối sâu tình yêu, là sự nghen tu mù oán, là sự lừa dối được che dấu một cách tỉ mỉ.
    Cho đến khi bản chất thật của tình yêu dối trá bị bại lộ thì.

    Tất cả đã quá muộn, bởi vì người đau là ta.

    Do ngu ngốc nên bị rơi vào bẫy tình mà không hề hay biết.
    Cứ tưởng tình sẽ là một giấc mộng đẹp, nhưng không nó lại là một con ác mộng kinh hoàng mà ta không thể nào quên được!"
    Thiên Mạc nghe được những lời nói u sầu này của cô anh liền phản bác lại: "Cô đã nói sai rồi.

    Trong chuyện tình cảm thì tất cả mọi thứ không phải như những gì cô nói.

    Mà chỉ đúng một phần thôi!"
    Sở Nhi cười kinh bỉ nói: "Vậy anh hãy trả lời đi nếu không phải là vì tình.

    Thì tại sao tôi lại đâu như vậy chứ?"
    Thiên Mạc có chút bối rối anh nói:
    "Trong thân tâm mang nhiều u sầu.
    Mãi tương tư mong nhớ một người, vô danh.
    Lòng người khó đón vô biên.
    Mang theo những thứ bịu trần nhân gian.
    Bịu trần là những vết thương không tài nào...
    Có thể chữa lành được.
    Nếu như quên đi tất cả có lẽ đó sẽ là một liều thuốc để chữa trị tâm bệnh của cô..."
    Sở Nhi cảm thấy rất bối rối với câu thơ này của anh, nhưng cô lại không biết rằng câu thơ đó đang nói về anh.

    Bởi vì ngu ngốc như cô yêu một người mãi cuối cùng mang lại chỉ toàn nỗi đau.

    Giá như có thể quên được thì đó chính là một liều thuốc dành cho bản thân của anh.
    "Ý của câu thơ là sao? Sở Nhi hỏi:
    Thiên Mạc im lặng dường như anh không muốn trả lời khiến cô rất bối rối, mà rơi vào trầm tư suy nghĩ về câu thơ ấy.

    Thiên Mạc im lặng một lúc lâu bây giờ anh mới mở miệng trả lời:
    "Không có gì đâu cô đừng bận tâm chỉ là tôi ăn nói hàm hồ mà thôi!"
    Sở Nhi lúc này cười đưa cặp mắt chăm chăm nhìn anh mà nói: "Tôi cảm ơn anh rất nhiều!"
    Thiên Mạc nhìn cô, dường như bây giờ tâm trạng của cô đã thay đổi.

    Anh hỏi:
    "Sao lại cảm ơn tôi chứ?"
    Sở Nhi trả lời: "Vì tôi đã hiểu ý hai câu thơ mà anh nói rồi!"
    Thiên Mạc trả lời: "Ý cô là sao?"
    Sở Nhi đáp và phân tích bài thơ: "Thân tâm, u sầu.

    "Có nghĩ là đang nói về tâm trạng của tôi!
    Tương tư, người vô danh: Nghĩa là ngu si yêu tên Nhược Hy đáng chết đó! Lòng người khó đoán vô biên, bịu trần.
    Ý của anh là, tên đàn ông đó là một kẻ hai mặc luôn luôn dối trá, thay đổi lớp mặt nạ của mình để khiến tôi phải đau!.
    Bịu trần mà anh nói là cảm xúc lẫn lộn của chính tôi, và nó cũng là một vếch thương không thể nào chữa lành được bằng thuốc.

    Mà phải tự học cách đối diện quên đi được nó thì sẽ không còn những nỗi đau!"
    Thiên Mạc lúc này trả lời: "Cô nói đúng đấy tôi không ngờ cô lại phân tích thơ giỏi như vậy!"
    Lúc này Sở Nhi chạy đến ôm chặt anh vào lòng trong nước mắt cô nói: "Cảm ơn anh đã cho tôi hiểu tất cả những việc tôi làm là sai.

    Từ bây giờ tôi sẽ chính thức học cách quên đi và vứt hắn ra khỏi cuộc đời của mình!"
    Thiên Mạc nhìn vào mắt của cô anh mỉm mãn đưa tay lau đi những giọt nước mắt đó: "Cô hiểu là tốt rồi.

    Bây giờ thì đừng khóc để không lộ rõ vẻ yếu đuối khi không có hắn bên cạnh..."
    Sở Nhi lúc này đưa tay lên lâu đi những giọt nước mắt của mình cô trả lời: "Được rồi tôi sẽ không khóc nữa được chưa?"
    Thiên Mạc lại đưa tay lâu đi những giọt nước mắt của cô.

    Anh cảm giác rất vui khi cô nhận ra những lời này anh bèn nói:
    "Được rồi tất cả mọi thứ đã ổn bây giờ cô cứ dữ tâm trạng như vậy đừng để bị kích động sẽ không tốt cho sức khỏe đâu!"
    Sở Nhi mỉm cười cô lại đưa mắt nhìn chằm chằm vào anh trả lời: "Được rồi tôi cảm ơn a anh về tất cả mọi thứ!"
    Thiên Mạc lúc này nở trên môi một nụ cười hạnh phúc anh trả lời: "Không có gì.

    Tôi đã nói là không cần cảm ơn rồi mà! Nếu như được thì cô hãy mời tôi đi ăn cơm..."
    Sở Nhi vui vẻ trả lời: "Được vậy hôm nay tôi sẽ mời anh đi ăn một bữa được chứ?".
    Thiên Mạc và Sở Nhi đã từ bỏ mọi u sầu của bản thân mà dường như rất hiểu nhau, bây giờ họ muốn cùng nhau đi đến một quán ăn.
    Nhưng không ngờ lúc này Sở Nhi bị dựt mình
    Cô cảm thấy rất hốt hoảng khi thấy người phụ nữ mà mình gặp trong giấc mơ: "Cô...Cô ta!"
    Thiên Mạc đưa mắt nhìn Sở Nhi đang hoảng sợ mà trả lời: "Em bị lạm sao vậy?"
    Sở Nhi lắp bắp cả người của cô điều run lên bần bật.

    Cô suy nghĩ một lát lâu rồi nhìn lại nhưng vẫn không hề thấy gì.

    Thấy Sở Nhi dường như bị một thứ gì đó kích động khiến tâm trạng của cô không ổn định.

    Nên anh quyết định sẽ không đi nữa mà dìu cô vào trong nhà nghỉ ngơi.
    Sở Nhi lúc này đã bình tĩnh lại, cô đưa tay ôm chặt anh vào lòng.

    Cô cảm nhận được nhịp tim của anh bây giờ rất mạnh và cả hơi thở hỗn loạn sắc mặt trở nên đỏ rực vì ngại ngùng.
    Cô mặc kệ tất cả mọi thứ mà trả lời:
    "Tôi đã thấy, một giấc mơ rất kỳ lạ.

    Trong đó có một người phụ nữ muốn hại anh.

    Và lúc nãy tôi đã nhìn thấy ả ta..."
    Thiên Mạc mỉm mãn trả lời và nghĩ rằng chắc tinh thần của cô chưa ổn định nên mới vậy:
    "Làm gì có ai muốn hại tôi chứ? Với lại chắc chắn là không đau.

    Tôi nghĩ mình bây giờ chắc chắn cô đã bị gì đó nên tôi sẽ gọi bác sĩ đến..."
    Thiên Mạc tính rời đi nhưng lại bị cô ngăn lại,cô ôm chặt anh mà nói: "Đừng đi hãy ở lại với tôi được không?"
    Thiên Mạc lúc này mỉm cười đành đồng ý ở lại với cô.
    Bên ngoài Lý Nhã đã nhìn thấy tất cả những cảnh này, cô rất tức và phẫn nộ nhưng lại chẳng thể làm được gì cô nói: "Hai người được lắm.

    Rồi anh sẽ phải trả giá cho những gì đã làm với tôi...!Thiên Mạc...".
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 16: 16: Quyển 1 -


    Thiên Mạc cũng Sở Nhi đã không còn ngại ngùng với nhau, bây giờ họ đã sát lại gần nhau.

    Khi cha của cô tỉnh lại.

    Nhưng từ bên ngoài lúc này có tiếng gõ cửa vang lên.

    Khiến hai người hoan man không biết người đó là ai.

    Tại sao lại đến làm phiền.
    Hay là Thiên Mạc lại đến để gây rắc rối cho hai người, Sở Nhi im lặng bây giờ cô không biết phải làm gì trong cô rất lo lắng.

    Thấy vậy bố cô hỏi: "Rốt cuộc là ai vậy? Tại sao con lại không mở cửa cho họ vào trong..."
    Sở Nhi bối rối không biết trả lời như thế nào, thì Thiên Mạc đã đứng dậy anh nắm chặt lấy tay của cô mà trả lời: "À chắc đó là bạn của con đến đây tìm con có một chút công việc ấy.
    Nên bác để con đi mở là được rồi!"
    Sở Nhi đưa mắt nhìn đôi bàn tay của Thiên Mạc nắm chặt lấy tay của mình, cô dường như hiểu tất cả.

    Rằng anh đang muốn giúp cô che giấu mọi thứ ngay cả việc anh sẽ thay cô đuổi tên đàn ông khốn kiếp đấy đi.
    Bố của cô mỉm cười đưa mắt nhìn Thiên Mạc ông nói: "Được rồi, nếu là công việc của con thì bác không làm phiền nữa! Ở đây có Sở Nhi chăm lo cho bác được rồi! Mà con hãy nhớ đến thăm bác thường xuyên nha!"
    Thiên Mạc mỉm cười đưa ánh mắt luyến tiếc nhìn Sở Nhi mà bước ra ngoài, anh nhìn thấy ánh mắt bối rối đó của cô là biết cô rất muốn anh rời khỏi đây.

    Anh đằng mỉm cười như đồng ý mà rời đi.
    Nhưng thực chất anh lại muốn ở bên cạnh cô lâu thêm một chút nữa, Sở Nhi lúc này nhìn thấy anh đứng yên một chỗ bất động cô bắt đầu lên tiếng: "Anh sao thế? Bộ vì em mà không muốn rời đi à?"
    Sở Nhi cảm thấy rất ngại ngùng bối rối, khiến khuôn mặt đỏ bừng.
    Thiên Mạc mỉm cười đưa mắt nhìn cô một lần nữa rồi trả lời: "Tại biệt em! Lần sau gặp lại chúng ta đi ăn cơm nhé!"
    Sở Nhi cảm thấy rất xấu hổ, cô không biết phải làm sao cả nên đành đáp lại: "Vâng"
    Thế là cuộc tình của hai người cũng đã kéo dài không được bao lâu, anh rời đi trong sự luyến tiếc.

    Lúc mở cửa ra anh tưởng đó là Thiên Mạc nên định động tay động chân với anh ta vì đã phá hoại chuyện tốt của mình.
    Nhưng anh lại sững sờ, trong rất ngạc nhiên mà trả lời: "Lý Nhã...Cô làm gì ở đây?
    Có phải cô đã theo dõi tôi phải không?"
    Lý Nhã đưa ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm vào anh, nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị anh kéo đi mất.
    Sở Nhi và ba cô đưa mắt nhìn cánh cửa khép lại.

    Ba cô mỉm cười nói với cô: "Bố cảm thấy anh ta là một người đàn ông rất tốt.

    Quả nhiên là con gái của ba, không bao giờ chọn nhầm người..."
    Sở Nhi mỉm cười ngại ngùng trả lời, cô thật sự không biết nói sao khi ba của cô hỏi tất cả mọi thứ về anh ấy: "Vâng đương nhiên rồi! Mắt của con tốt lắm nên không bao giờ chọn nhầm người đâu!" Cô lúc này nhe răng cười.
    Quả nhiên như những gì cô dự đoán ba của cô bắt đầu lại tra hỏi thêm thân phận về người cô yêu.

    Như hai người quen biết nhau như thế nào! Tại sao cô lại yêu anh ấy.
    Với lại anh ấy là người như thế nào nhà ở đâu.
    Có công việc ổn định hay không?
    Sở Nhi rất nhức đầu với những câu hỏi này của cha cô, nhưng bây giờ biết làm sao được bởi vì cô đã nói dối thì phải quyết làm tới cùng.

    Sở Nhi trả lời bố của mình: "Thật ra thì con quen ạn ấy gần 3 năm trước.
    Lúc đó là một ngày không quá may mắn, xe con đã bị hư giữa đường, lúc đó trời đã rất tối.

    Nên không còn cách nào khác con phải đi bộ về.
    Nhưng sau đó lại vô tình gặp anh ấy.

    Anh ta đề nghị sẽ trở con về.

    Nhưng con lại nghi ngờ cậu ta là một tên b**n th** nên cho cậu ấy một trận, nhưng thực chất cậu ấy chẳng qua một chút gì về đánh lộn cả!
    Con lúc đó thấy mình dường như đã sai nên quyết định cho cậu ấy trở về như là một lời xin lỗi.
    Nhưng không ngờ kể từ ngày đó anh ấy lại thích con, nên đã chủ động theo đuổi.

    Cho đến khi con thật sự phát hiện ra tìm yêu thật sự của mình đã dành cho tên ngốc như anh ấy.
    Thế nên con đã chấp nhận và từ đó anh ấy trở thành bạn trai của con...
    Còn về gia đình của anh ấy thì, là một người giàu có ở bên Mỹ với lại cậu ấy cũng mới đến đây có vài ngày trước nên chắc chỉ thuê phòng trọ ở đâu đó thôi!"
    Nghe đến đây cha của cô gật đầu dường như ngầm đồng ý cho hai người quen nhau.

    Lúc này Sở Nhi thở dài cảm thấy rằng dường như tất cả mọi thứ đã được giải quyết cô mỉm cười tìm cớ muốn rời đi: "Bây giờ chắc bố đói rồi! Để con đi mua gì đó cho bố ăn!"
    Thấy cô tính rời đi ông lại lên tiếng gữi cô lại khiến Sở Nhi cảm thấy rất hoan man: "Vậy con nói đi! Tình cảm của hai đứa đã đến đâu và khi nào mới chịu kết hôn để bố có cháu ẩm bồng đây?"
    Sở Nhi lúc này trả lời trong sự ngụng ngùng mà nhõm nhẽo: "Ba nói cái gì vậy? Anh ấy chưa đồng ý mà ba đã thối thúc con gái của mình rồi! Như vậy thì có đáng hay không?"
    Ba của cô lúc này cười thật lớn, khiến cô cảm thấy rất xấu hổ ông nghĩ thầm:
    "Được rồi! Cuối cùng mình cũng đã có cách để con bé thoát khỏi tay con ác quỷ đó.

    Nhất định mình sẽ không để cho hắn có được con bé!"
    Bố của cô lúc này đưa mắt nhìn Sở Nhi rời đi.

    Mà lòng cũng đã thanh thản, ông nằm xuống dưới dường của mình rồi nắm chặt mắt lại như muốn ngủ một giấc thật dài để quên đi những chuyện đã xảy ra.
    Bên ngoài Thiên Mạc đã đưa Lý Nhã đến một căn phòng khác, hai người đưa mắt nhìn chằm chằm vào nhau.

    Thiên Mạc vun tay lên tát vào mặt Lý Nhã mà quát lớn:
    "Tại sao cô lại theo dõi tôi hả? Rốt cuộc cô có thôi đi viện xen vào chuyện của người khác không?"
    Lý Nhã lúc này mỉm cười cô trả lời anh: "Vậy sao? Anh nói đi tôi là vợ của anh thì chẳng lẽ không có quyền được xen vào chuyện của anh à? Với lại anh đã ở sau lưng tôi dấu diếm việc ngoại tình mà bây giờ còn dám ra tay với tôi sao?"
    Thiên Mặc đưa mắt nhìn chằm chằm vào cô mà trả lời: "Cô im lặng đi! Hai cái tát này là để cho cô hiểu rằng không nên xen vào chuyện của người khác.

    Còn không thì tôi sẽ..."
    Lý Nhã lúc này lên giọng hỏi anh ta: "Thì sao hả?"
    Thiên Mạc trả lời: "Tôi sẽ ly hôn với cô"
    Nghe đến đây Lý nhã sững sốt vẻ mặt của cô bắt đầu lo lắng, mà không dám nhút nhít.

    Cô đứng im một chỗ đưa mắt nhìn anh rời đi trong tầm mắt.
    Lúc này Lý Nhã ghiến chặt răng tay bóp chặt lại cô nói thầm: "Tất cả là do cô Sở Nhi.

    Tôi nhất định sẽ không tha cho cô.

    Còn anh, ngay ngày mai anh sẽ mãi là một khúc gỗ bị tôi khống chế!"
    Sở Nhi ở đằng xa đã chứng cuộc cải vã của bọn họ, cô không ngờ Thiên Mạc đã có vợ rồi! Cô cũng không ngờ mình lại chính là người đã xen vào chuyện tình của bọn họ.

    Nên mới có giấc mơ kỳ lạ mấy buổi tối kia.

    Lúc này cô cảm thấy rất lo lắng.
    Cảm xúc lẫn lộn cô không biết mình có nên đến nói chuyện với Lý nhã hay không, nhưng không ngờ chợp mắt một cái.

    Cô ta đã rời đi.

    Sở Nhi đưa mắt nhìn xung quanh cuối cùng cũng đã nhìn thấy được Lý Nhã.

    Cô bắt đầu đuổi theo cô ta..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 17: 17: Tao Sẽ Không Tha Cho Mày!


    Sở Nhi đưa mắt nhìn người phụ nữ vừa nói chuyện với Thiên Mạc rời đi.

    Cô cảm thấy rất bối rối bởi vì mình đã nhờ anh đóng giả làm người yêu của mình.

    Cứ tưởng rằng vì chuyện đó mà trong giấc mơ cô đã mơ được.
    Vì chuyện như vậy mà cô ta câm hận nên quyết định ám hại anh.

    Cô cảm thấy rất bối rối không biết phải làm gì, rồi quay mặt lại nhìn cô như Lý nhã đã đi mất cô bối rối nói:
    "Cô ta đi đâu rồi? Nhất định mình phải tìm hiểu mọi chuyện mới được!"
    Sở Nhi lúc này như một con người khác.

    Cứ vội vã chạy mãi để tìm người phụ nữ lúc này.

    Cuối cùng cô cũng thấy được cô ta, cô lúc này tiến đến đưa tay đặt lên vai cô ta mà hỏi: "Này cô có phải là Lý Nhã vợ của Thiên Mạc không?"
    Lý Nhã quay người lại đưa mắt nhìn cô rời nhếch môi cười trong sự kinh bỉ trả lời: "Ồ là cô sao Sở Nhi! Lâu lắm rồi mới gặp lại cô khẻo chứ? Mà chắc cô cũng đã biết rõ chuyện chúng tôi đã trở thành vợ chồng.

    Nhưng sao lúc nào cô cũng bám lấy anh ấy không buông thế?
    Đúng là cô hồn bây giờ còn muốn nói chuyện để kiêu kích tôi nữa à?"
    Sở Nhi bối rối cô không hiểu Lý Nhã đang nói gì mà vội vàng trả lời: "Cái gì chứ? Tôi bám theo chồng của cô! Với lại theo như những lời cô nói thì tôi có quen biết cô à?
    Xin lỗi dường như cô đã hiểu lầm rồi đó!"
    Lý Nhã nhếch môi trường lời: "Hiểu lầm sao?
    Vậy cô hãy nhìn tấm ảnh này đi! Còn bây giờ thì cô hay lắm cũng đã cướp được anh ấy khỏi tay của tôi! Nhưng tôi quyết định sẽ không bao giờ chịu giao người mà mình yêu cho cô một cách dễ dàng như vậy"
    Vừa dứt lời Lý nhã lấy điện thoại ra cho cô xem một tấm hình gia đình, trong đó có những người rất là nhưng không hiểu sao cô lại đứng ở cạnh họ.

    Không những được Thiên Mạc hôn lên môi mà còn được một người đàn ông kỳ lạ có lẽ chạp tuổi cha cô đang gác vai mình.
    Cô cảm thấy những người này rất quen thuộc nhưng cô không biết bọn họ là ai trừ việc chỉ nhận ra bản thân của mình trong ảnh cô batt đầu hỏi bản thân: "Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao người trong ảnh lại là mình.

    Và tại sao mình với bọn họ lại giống như một gia đình thế?"
    Cô đang bối rối rơi vào si tư thì người phụ nữ mà cô chỉ biết tên nhưng không hề quen biết lại nói tiếp: "Cô sao thế Sở Nhi bây giờ chắc cô không còn chối cải được nữa à?
    Tôi tưởng rằng mình đã g**t ch*t cô trong 5 năm trước.

    Nhưng không ngờ cô lại còn sống và bây giờ lại muốn quay trở về để dành tất cả mọi thứ với tôi! Nhưng tôi quyết định sẽ không để cô đạt được mục đích của mình!"

    Sở Nhi thật sự không hiểu chuyện gì và Lý Nhã đang nói thật ra thì có liên quan gì đến cô.

    Cô cố gắng bình tĩnh và biết được rằng dường như Lý nhã đang muốn kiêu kích cô.

    Nhưng bây giờ cô chỉ mỉm cười nụ cười chất chứa những sự kinh bỉ với cô ta mà rời đi.
    Lý Nhã nhìn thấy được sự hống hách của Sở Nhi liền tức giận.

    Cô ta lúc này tiến đến gần cô mà đưa tay lên nắm chặt tóc của cô như một lời cảnh cáo: "Lần này tao cảnh cáo mày qua lại với chồng tao là bị vựt tóc.

    Nếu có lần sau thì tao sẽ cắt đi mái tóc của mày!"
    Sở Nhi cảm thấy rất đau nhưng cô lại không thể làm gì chỉ có thể kiêu cứ mong rằng sẽ có ai đến giúp mình thoát khỏi ả đàn bà điên kia:
    "Này cô mau buông tóc tôi ra! Có ai không giúp tôi thoát khỏi ả điên này với!"
    Thiên Mạc lúc này đi mua đồ ăn tính mang vào cho cha cô.

    Bởi vì anh nghĩ rằng mình đã giải quyết được Lý nhã chắc cô ta sẽ không đến làm phiền nữa!
    Nhưng không ngờ lại nghe thấy tiếng của Sở Nhi kêu lên.

    Anh vội vàng chạy đến chỗ của hai người lúc đó chỗ đó mỗi người cũng đã bu đông.

    Mặc kệ cho Sở Nhi kiêu giúp nhưng tất cả bọn họ điều không mải may quan tâm.
    Anh thấy như vậy liền chạy một mạch đến..
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 18: 18: Mọi Người Điều Quay Lưng Với Cô


    Thiên Mạc đã chạy đến được chỗ của Sở Nhi.

    Lúc này tất cả mọi người điều đứng ở đó xôn xao với nhau về chuyện Sở Nhi đi dựt chồng của Lý Nhã.

    Thế nên không ai muốn can ngăn để cô tự giải quyết bởi vì họ nghĩ rằng như thế là đáng đời cô.
    "Mọi người nhìn cô ta đi! Dựt chồng của người khác mà còn la làng kìa!"
    "Đúng vậy cứ mặc kệ cô ta đi để xem sau này có còn dám đi dựt chồng của người khác không?"
    "Nhìn cô ấy cũng tội thật.

    Nhưng mà như vậy cũng đáng bởi vì đàn ông thì cả đóng.

    Đi tìm ai không tìm lại đi tìm chồng của con quỷ cái này!"
    Thiên Mạc nghe những lời nói sĩ nhục Sở Nhi mà như muốn phát điên.

    Anh lúc này tiến đến chỗ của Lý Nhã không nói một tiếng nào bỗng tát vào mặt của cô một tát khiến tất cả mọi người điều sững sờ.

    lúc này anh không thể kìm chế được mà chửi tất cả những người đang ở đây sĩ nhục Sở Nhi.
    "Tất cả mấy người câm miệng lại đi! Mấy người đúng thật là nhiều chuyện mà chưa biết chuyện gì đã đưa cái mỏ chó điên của mình día vào chuyện của người ta! Bộ mấy người không thấy nhục à?"
    Mấy người bàn tán Sở Nhi lúc này cũng quyết định không chịu thua anh bọn họ tiếp tục nói: "Mọi người nhìn kia đúng là cái loại đàn ông chẳng ra gì mà! Chỉ vì một người phụ nữ lãn lơ mà đánh vợ của mình!"
    "Đúng vậy hèn gì bị đánh là đáng lắm.

    Cũng may là chúng ta chưa vào can không thì không biết kết cục sẽ như thế nào!"
    Lý Nhã thấy tất cả mọi người đang binh dựt mình nên bắt đầu làm ra vẻ thảm thương dường như mình là người bị hại khiến tất cả mọi người ai cũng quay mặc với anh:
    "Mọi người ở đây hãy làm chủ cho tôi! Mọi người nhìn đi con hồ ly tinh đó đã quyến rũ anh ấy tới mức khiến anh ấy phải quay lưng lại với tôi!
    Lúc trước gia đình tôi ở bên nhau yêu thương nhau đến nhường nào chứ? Nhưng rồi sau khi cô ta xuất hiện thì anh ấy đã thay đổi hoàn toàn.

    Lúc nào cũng chỉ biết đến cô ta anh ấy quên luôn sự tồn tại của tôi và đưa con trai mình yêu quý nhất vào khiến túc xá để xa lánh nó mặc dù là nó không muốn!"
    Trước những lời nói và nước mắt của cô tất cả mọi người điều điều đứng về phía binh dựt dữ dội và chỉ trách anh là một người cha vô trách nhiệm cùng những việc khác khiến anh phải im lặng không biết phải làm như thế nào!
    Sở Nhi lúc này cũng đã bậc khóc cô cảm thấy rất úc ức cô không ngờ chỉ vì nhờ anh đóng giả làm bạn trai của mình.

    Mà mọi chuyện đã ra nông nỗi như vậy bây giờ cô chỉ có thể biết trốn trách chứ không thể giải thích.

    Sở Nhi im lặng chạy thật nhanh ra khỏi đám đông đang bàn tán về mình.

    Cô chạy vào nhà vệ sinh để trốn trách khỏi mọi chuyện cô bắt đầu khóc và tự nhủ bản thân: "Đáng ra mình không nên làm như vậy! Nếu như mình tìm hiểu kỹ tất cả mọi chuyện trước thì có lẽ đã không ra như thế này.
    Bây giờ còn trách ai được chứ? Có trách thì phải trách mày ngu khi đi quen một người đã có vợ giiả là bạn trai của mình!"
    Từ bên ngoài Thiên Mạc cảm thấy rất lo lắng cho cô anh cố gắng đập cửa ầm ầm.

    Mặc cho tất cả những ánh mắt hoảng loạn điều đang nhìn về anh bởi vì họ nghĩ anh chính là một tên b**n th** không biết liên sỉ mà đột nhiên xông vào gõ cửa một nhà vệ sinh nữ như vậy!
    Anh cũng biết điều đó là sai nhưng cũng mặc kệ ánh mắt của họ mà nói: "Em hãy mau mở cửa ra đi.

    Anh sẽ giải quyết tất cả mà! Anh xin lỗi vì đã không nói sớm cho em biết chuyện này! Anh đã sai anh thật sự xinh lỗi!"
    Sở Nhi lúc này nức nở nói: "Anh không sai tất cả mọi chuyện điều do tôi mà ra nên người sai là tôi! Còn bây giờ anh hãy mau rời khỏi đây để tôi có thể bình yên được không?
    Hãy mau cút đi!"
    Anh trả lời: "Được nhưng em hứa là em sẽ không làm gì đến bản thân! Anh sẽ rời khỏi đây!"

    Sở Nhi trả lời và đồng ý.

    Anh im lặng nước mắt chảy dài trên khóe mi anh rời đi trong sự đau khổ đến tận cùng mà không ai có thể hiểu.
    Cô cũng vậy chỉ có thể đứng chặn cửa chờ tất cả mọi chuyện sẽ trôi qua thật nhanh bởi vì nó như một con ác mộng với cô
    Cô chỉ mong rằng qua ngày mai mọi chuyện sẽ kết thúc.

    Còn bên ngoài từ đằng xa Lý Nhã đưa mắt nhìn Thiên Mạc rời đi mà mỉm cười:
    "Được anh tôi sẽ không tha cho anh.

    Và cô cũng sẽ phải trả giá Sở Nhi...".
     
    Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2
    Chương 19: 19: Tôi Phải Mạnh Mẽ


    Cô ngã ngục xuống dưới sàn của nhà vệ sinh.

    Đôi chân cô ngụy xuống đất cô khóc nức nở mà tự trách bản thân của mình.

    Cô cảm nhận được sự đau đớn khi bị mọi người sỉ nhục và chán ghé với những lời lẽ cay độc kia.
    Cô lúc này bậc cười nói: "Tại sao mình lại phải trở nên yếu đuối với những lời nói đó của họ chứ? Thật ra mày cũng chẳng làm gì sai cả! Tất cả chỉ là hiểu lầm mà tôi! Sao mày lại khóc cơ chứ?
    Cứ mặc kệ bọn họ đi có đáng để mày phải khóc không? Với lại mày cũng có thể giải thích nhưng tại sao mày lại không làm vậy chứ? Có phải mày rất ngốc đúng không? Ngốc đến nỗi mà mày không thể làm chủ được bản thân mình.

    Còn bây giờ thì nếu có ai còn dám ăn nói như vậy với mày thì.
    Mày sẽ dậy cho họ một bài học mặc kệ cho bọn họ là ai đi chăng nữa!"
    Cô cố gắng an ủi bản thân của mình và quyết định mạnh mẽ để chống lại những lời ác ý của họ.

    Bởi vì cô sợ cha của mình khi biết chuyện này sẽ rất là lo lắng cho cô huống hồ gì ông cũng đang bị bệnh nặng thế kia.

    Cứ thế cô buớc ra khỏi nhà vệ sinh mà gặp lại những người phụ nữ lúc nãy.
    Bọn họ đang ở bên ngoài để chờ cô mà mĩa mai bởi vì bọn họ đã nhận được một số tiền từ Lý Nhã và bọn họ phải giúp cô ta trong việc này.

    "Ồ xem ai đây? Có phải là con hồ ly tinh chuyên đi dựt chồng cũ người khác không?"
    "Ừm không ngờ chúng ta lại xuôi xẻo đến mức mà phải gặp lại ả ai hai lần đến như vậy! Đúng thật là oan gia ngõ hẹp mà đi đến đâu cũng phía gặp."
    "Có khi chúng ta sẽ còn gặp lần sau khi cô ta cướp chồng cũ của người khác nữa chứ!"
    Sở Nhi trợn mắt dữ tợn nhìn bọn họ cô ghiếng răng tay nắm chặt lại ánh mắt đầy phẫn nộ nói:
    "Nếu mấy người biết điều thì câm miệng lại.

    Tốt nhất đừng môi móc chuyện của tôi còn không thì!".

    .
     
    Back
    Top Bottom