Ngôn Tình Một Khắc Nhớ Một Đời Mong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 20: 20: Cảm Xúc Lạ Thường


Thượng Sinh cung
- Hoàng thượng cả ngày hôm nay người đã phê chuẩn rất nhiều.

Thần nghĩ người nên nghỉ ngơi để tránh ảnh hưởng đến long thể!
Lý công công đứng cạnh Sinh Phong nhắc nhở.
Nhìn thấy hắn có phần tiều tụy, sắc mặt lại không tốt ông cũng không tránh khỏi đau lòng.
Nhìn hắn hiện tại làm ông nhớ đến tiểu hoàng tử năm xưa luôn vui cười rạng rỡ trong mắt lúc nào cũng tràn đầy ánh sáng lấp lánh.

Bây giờ trong mắt hắn chỉ toàn sự âm lãnh làm ông cứ ngỡ tiểu hoàng tử năm đó chưa từng tồn tại.
"Thái hậu đây là điều người muốn sao?"
Ông thở dài, ánh mắt vẫn dán vào người nam nhân đang không ngừng cầm bút phê tấu chương.
- Không cần để ý đến trẫm!
Giọng hắn lạnh nhạt nhưng có thể nghe ra phần mệt mỏi.
Mấy hôm nay tâm trí của hắn không hiểu xảy ra chuyện gì.

Lúc nào trong đầu hắn cũng luôn xuất hiện hình bóng của Mẫn Chi.
Từ sau lần gặp nàng ở Tưởng Thư cung đến nay dù đã trải qua rất lâu nhưng dạo gần đây hắn lại cứ mơ thấy tình cảnh ấy.

Từng lời từng chữ của nàng luôn hiện hữu trong tâm trí hắn.

Cả cách xưng hô xa lạ đó nữa khiến hắn như chìm vào đáy nước...không thể thở được...
Không chỉ vậy khi ở cùng Nguyệt nhi hắn vẫn không thể ngừng nhớ về nàng.

Luôn cố đem nàng vứt ra khỏi tâm trí nhưng càng như vậy hắn...lại càng nhớ.
Sự việc phát sinh ngày hôm nay lại càng khiến tâm trạng hắn càng rối bời.

Sự lo lắng luôn đeo bám hắn và cả...sự hối hận?
Hắn không hiểu sao khi nghe tin nàng gặp chuyện trái tim hắn như bị ai hung hăng dẫm đạp, không những vậy cảm giác hối hận luôn giày vò áp đảo hắn.

Hắn....thật sự rất sợ nàng sẽ rời xa hắn....
Hắn rất muốn đến thăm nàng nhưng lại không có can đảm nên chỉ đành trốn tránh.
Rốt cuộc nàng đã tỉnh hay chưa? Trong thân thể có khó chịu chỗ nào hay không?
Càng nghĩ về nàng thì giọng nói của Tưởng Hoành Thiên lại cứ vang lên:
"Ta nhất định sẽ đem muội ấy rời khỏi người!"
"Ta sẽ không để Mẫn Chi sống cùng một kẻ như người!"
Dù hắn có vô vàn tự tin trói chặt nàng bên cạnh nhưng chẳng hiểu sao vẫn không tránh được cảm giác lo lắng.
"Sinh Phong rốt cuộc ngươi đang bị gì vậy chứ?"

- Người đang nghĩ về chuyện của Tưởng nương nương sao?
Lý công công thấy hắn thất thần nên thấp giọng hỏi.
- Nhìn ra sao?
Hắn xoa xoa thái dương cố gạt đi những suy nghĩ vớ vẩn.
- Trẫm...nên làm gì đây?
Giọng nói vẫn uy nghiêm như thường nhưng không khó để nghe ra sự bất lực trong giọng nói ấy.
- Người trẫm yêu rõ ràng là Nguyệt nhi nhưng sao...trẫm lại không thể xóa đi hình bóng của Tưởng Mẫn Chi?
- Hoàng thượng thứ cho hạ thần hỏi thẳng....người vì sao lại yêu Cao tiểu thư?
Ông dùng từ tiểu thư để nhắc đến Cao Yến Nguyệt vì đối với ông trên đời này chỉ có mình Mẫn Chi mới xứng đáng với ngôi vị hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ.
- Nàng ấy phù hợp với trẫm..
Hắn suy nghĩ một hồi rồi trả lời.
Ngay từ đầu sở dĩ hắn lựa chọn Cao Yến Nguyệt vì cảm thấy nàng ta cái gì cũng không biết lại vô cùng nhu thuận với hắn nên làm hắn càng nảy sinh sự cảm mến.
Sự yếu đuối khiến người khác thương tiếc của nàng ta cũng làm hắn muốn che chở nâng niu.
Do đó hắn nghĩ là bản thân đã động tâm với nàng ta.

Nhưng bây giờ nghĩ lại hắn mới nhận ra cảm giác dành cho Cao Yến Nguyệt không sâu đậm như hắn nghĩ.
- Vậy người nghĩ sao về Tưởng nương nương?
Ông tiếp tục gặng hỏi.
- Nàng ấy vô cùng tốt, cầm kỳ thi họa cái gì cũng hơn người và cả...
Nàng ấy rất yêu trẫm...
Câu tiếp theo hắn không cách nào nói ra được.

Có gì đó nghẹn lại trong lòng hắn rất đau và khó chịu....
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 21: 21: Hối Hận


Nếu cả hai xảy ra chuyện người sẽ cứu ai?
- Đương nhiên là....
Hắn chợt khựng lại, hai chữ Nguyệt nhi cứ thế nuốt vào bụng.

Ánh mắt hắn mơ hồ nhìn về khoảng không vô tận.
Tại sao hắn lại không thể nói ra tên của Cao Yến Nguyệt? Tại sao trong đầu hắn lại chỉ tồn tại hình bóng của Tưởng Mẫn Chi? Rõ ràng đây chỉ là một câu hỏi vô cùng đơn giản nhưng hắn không cách nào mở miệng trả lời...
Lý công công nhìn hắn như vậy khẽ lắc đầu.
"Hoàng thượng đến bao giờ người mới có thể ngừng tự lừa gạt bản thân đây..."
- Lý công công ông nói xem rốt cuộc trẫm đang bị gì vậy chứ?
Hắn cười giễu cơt, chưa bao giờ hắn thấy mơ hồ lạc lõng như vậy.
Không hiểu sao đột nhiên trong lòng hắn sinh ra một cảm giác ao ước.
Hắn ước gì Mẫn Chi ở đây...nếu nàng ở đây nàng chắc chắn sẽ dịu dàng gọi tên hắn, sẽ ôm hắn vào lòng như ngày xưa nàng vẫn thường làm.
Ha! Không ngờ có ngày hắn lại nhớ những khoảnh khắc ấy...
"Sinh Phong đã trễ lắm rồi chàng nên nghỉ ngơi nếu không chắc chắn sẽ sinh bệnh!"
Giọng nói trách cứ nhưng lại vô cùng dễ nghe và đem cho người khác cảm giác ấm áp.
"Sinh Phong hôm nay thiếp có làm chè hạt sen cho chàng.

Chàng mau nếm thử xem có ngon không?"
"Sinh Phong chàng nói xem nếu sau này thiếp trở thành một kẻ vừa xấu xí lại dị họm chàng có còn yêu thiếp không?"

"Sinh Phong sau này thiếp và hài nhi sẽ luôn bên cạnh chàng.

Một nhà chúng ta còn có đại ca sẽ cùng nhau sống hạnh phúc.

Chàng thấy như vậy có được không?"
"Sinh Phong...."
Từng lời nói, từng cử chỉ của nàng khiến hắn muốn quên cũng không được.
Nữ nhân đó vôn rất tài trí nhưng những lời hắn nói, những việc hắn làm, nàng đều tin mà không suy nghĩ.
Những khi có món gì ngon nàng sẽ luôn chia sẻ cho hắn.

Có chuyện gì vui đều đem nói chọc hắn cười.
Nhưng...chỉ duy nhất những niềm đau mà nàng trải qua, nàng sẽ luôn giấu kín không để hắn biết.
Hằng đêm khi bận phê tấu chương nàng sẽ luôn kề cạnh trò chuyện cùng hắn dù đôi lúc hắn chỉ qua loa trả lời có khi...còn chẳng buồn bận tâm.
Những ngày tháng đó hắn bỗng cảm thấy thật hoài niệm.

Đã bao lâu rồi nàng không cùng hắn dùng bữa....
Đã bao lâu hắn đã không ôm nàng khẽ hôn lên cánh môi ấy....
Đã bao lâu hắn chưa từng gọi nàng hai chữ A Chi...
Có lẽ là từ lúc Cao Yến Nguyệt vào cung....
Kể từ khắc ấy nàng đã từng chút rời xa hắn, không còn quan tâm hắn...

Trái tim bỗng thật đau đớn!
Những suy nghĩ ấy của Sinh Phong khiến hắn không tài nào thở được.

Trong tim hắn như có vạn mũi kiếm xuyên vào từng nhát từng nhát dằn xé hắn....
Tại sao bây giờ hắn mới nhớ đến những điều nàng từng vì hắn mà làm? Kể cả...chuyện năm đó...
Nếu không có nàng hắn sẽ còn mạng để kế vị sao?
Hồi tưởng lại những chuyện xảy ra, hắn thật sự cảm thấy bản thân vô cùng hèn hạ.

Hắn...đã luôn lời dụng nàng...
Luôn xem nàng là con cờ để hoàn thành kế hoạch của bản thân...
- Ông nói xem, trẫm...sai rồi đúng không?
- Hoàng thượng...
-Nữ nhân đó một đời thông minh nhưng cuối cùng lại ngốc nghếch trong ái tình.
- Ông nói, trẫm phải đối mặt với nàng ấy ra sao?
- Có câu "Quay đầu là bờ" thần tin chắc nương nương sẽ hiểu cho người.
- Vậy sao...
Hắn cười cay đắng...
- Nàng...sẽ tha thứ cho kẻ đã lợi dụng mình sao? Sẽ tha thứ cho kẻ đã nhẫn tâm gián tiếp hại chết phụ mẫu mình sao?
Trong mắt hắn tràn ngập đau đớn và hối hận.
Một đời của hắn bày ra nhiều thứ như vậy để có thể kế vị mà chưa từng từ bất cứ thủ đoạn nào.

Đến bây giờ hắn mới ngộ ra chính hắn đã tự chặt đi những hi vọng có thể cùng nàng trở về như ngày xưa.

Có thể nghe được chính miệng nàng nói "Ta yêu chàng" như lúc trước.
Hóa ra tất cả là do hắn....
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 22: 22: Hắn Tìm Nàng


Nghe lời hắn nói, Lý công công khựng lại.

Ánh mắt tràn ngập sự mẫu thuẫn.
Nương nương có thể tha thứ cho hoàng thượng sao?
Cả ông cũng không thể trả lời.

Vì có lẽ những tổn thương mà hoàng thượng mang đến cho nương nương thật sự khó có thể nói bỏ là bỏ.
Thấy người bên cạnh im lặng hắn chỉ biết cười.

Một nụ cười trông thật chua chát...
- Có lẽ...nương nương sẽ....
Lý công công ngập ngừng.
- Có lẽ cả đời này trẫm cũng sẽ không nhận được sự tha thứ của nàng ấy...
................
Đếm hôm ấy, ba người ba suy nghĩ khác nhau.
Sinh Phong đến cuối cùng cũng nhận ra tình cảm của bản thân nhưng liệu Mẫn Chi có đủ dũng cảm để tha thứ và chấp nhận hắn.
Còn...Cao Yến Nguyệt sẽ dễ dàng để mọi chuyện diễn ra một cách yên bình như vậy sao?
Chốn thâm cung vốn luôn là như vậy.

Chỉ cần một chút bất cẩn thì nhất định sẽ tan xương nát thịt....
................
- Tiểu Khả muội mau đi chuẩn bị cơm! Đại ca có lẽ sắp đến rồi!

- Ân thưa tiểu thư!
Mẫn Chi nhìn nha đầu kia chỉ biết thở dài.

Nàng đã dặn Tiểu Khả cứ gọi mình là tỉ tỉ không cần xưng hô nô tì như trước nhưng dù có nói cỡ nào nàng ấy cũng không chịu.

Không những vậy còn kiên định nói với nàng:
"Nô tì biết người đối xử với nô tì vô cùng hảo nhưng thân phận của nô tì không xứng gọi người là tỉ tỉ!"
Và cứ thế nàng cũng không còn cách nào.
Sau khi Tiểu Khả rời đi, Mẫn Chi cũng ngồi vào bàn chờ đợi.
Mấy hôm nay lúc nào cũng được cùng ca ca dùng bữa nên tâm trạng nàng vô cùng tốt.

Sắc mặt cũng vì thế mà đỡ phần nhợt nhạt.
Sự quan tâm của ca ca và sự thiên chân của Tiểu Khả khiến nàng như tìm lại được ánh sáng.

Cảm giác này thật sự rất tốt.
- Hoàng thượng giá đáo!
Nghe bốn chữ ấy sắc mặt nàng khẽ biến đổi.
Sinh Phong....hắn đến đây để làm gì?
Thấy nam nhân vận long bào trên người tiến vào nàng vội hành lễ.
- Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.

"...."
Thấy hắn không đáp nàng khẽ gọi:

- Hoàng thượng...
- Ân...miễn lễ!
Nghe thấy tiếng của nàng hắn vội đáp.
Lúc nãy là do hắn tập trung nhìn nàng nên mới có chút không không để ý.

Nhìn dáng vẻ của nàng xem ra hảo hơn trước đó rất nhiều.
Cảm giác vừa mừng vừa buồn khiến hắn có chút lơ đãng.
Hắn mừng vì nàng không sao và trông có vẻ rất tốt.
Còn buồn là vì hắn cảm thấy dường như nàng...không cần hắn...
Nhưng hắn có tư cách để buồn sao?
Tất cả là do nghiệp hắn tự tạo.

Muốn trách cũng là tự trách chính mình..
Sau khi ngẩng mặt lên đối diện với hắn trong mắt Mẫn Chi ánh lên sự ngạc nhiên.
Nàng có nghe lầm không?
Giọng nói của hắn khi nãy rất dịu dàng, còn....!ánh mắt đó nữa...ánh mắt đó tràn ngập nhu tình mà trước giờ nàng chưa từng thấy.

Dù trước đó khi vừa quen biết nhau hắn cũng từng nhìn nàng với ánh mắt ấy nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy sự miễn cưỡng trong đó.
Còn hiện tại ánh mắt kia sao lại ngập tràn sủng nịnh khiến nàng có chút nghi hoặc
Nhưng rồi nàng nở một nụ cười giễu cợt.

Nàng thu hồi sự ngạc nhiên mà thay vào đó là ánh nhìn bình thản.
Tưởng Mẫn Chi đừng ảo tưởng nữa!
Hắn sẽ không thể đối xử dịu dàng với ngươi như vậy đâu! Sự dịu dàng đó chỉ dành cho một người mà thôi! Bạch nguyệt quang trong lòng hắn Cao Yến Nguyệt!
- Ngài có việc tìm ta sao?
Cách xưng hô lạnh nhạt làm hắn có chút hoảng.
Hắn cố tìm kiếm một chút tình cảm trong đôi mắt kia nhưng lại chẳng thể tìm được.
Trong mắt của Mẫn Chi chẳng khác gì đại hải mênh mông, bình thản mà trôi nổi...
- Đã lâu rồi ta không cùng nàng dùng bữa...
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 23: 23: A Chi


Đã lâu rồi ta không cùng nàng dùng bữa, nên hôm nay ta sẽ ở lại đây để dùng cơm cùng nàng!
Mẫn Chi nhất thời lại kinh ngạc khi nghe hắn nói.
Hắn xưng "ta" với nàng mà không phải là "trẫm"?
Hắn còn nói muốn cùng nàng dùng bữa?
Rốt cuộc hắn đang suy nghĩ cái gì?
Sinh Phong nhìn nàng đầy mong đợi nhưng có lẽ hắn đâu biết một điều rằng nếu ngày xưa, khi nghe hắn nói như vậy nàng nhất định sẽ rất vui mừng và hạnh phúc.

Nhưng hiện tại nàng đã không còn hi vọng vào tình cảm của hắn.

Trái tim đã khép lại có thể chỉ bằng một câu nói sẽ mở ra sao?
Nàng mím môi, tay siết lấy y phục.
- Thứ lỗi cho ta không thể đón tiếp ngài.
- Tại sao?
- Thức ăn ta dùng đều rất đơn giản, không phù hợp với ngài!
Nghe nàng cự tuyệt hắn vội tiến lên một bước, tay đưa lên muốn chạm vào nàng nhưng rồi lại chần chừ.
- Chỉ cần là nàng ân ý, ta đều sẽ thích!
Dù muốn kéo nàng vào lòng nhưng hắn biết nếu làm vậy sẽ chỉ khiến khoảng cách của cả hai càng xa hơn.
Vì sao ư?

Vì đơn giản khi hắn tiến đến trước mặt nàng, sắc mặt của nàng không có gì ngoài hai từ tái nhợt.
Nàng sợ hắn đến gần như vậy sao?
Đôi mắt âm lãnh kia không che giấu được sự bi thương.
Mẫn Chi nàng phải đối với ta tàn nhẫn như vậy sao?
- Ta không phải là Cao Yến Nguyệt.
Giọng nói nàng bình tĩnh một cách lạ thường.
Hắn không hiểu tại sao nàng lại nhắc đến Cao Yến Nguyệt.

Chuyện của hắn và nàng rõ ràng không liên quan đến nàng ta.
- Ta biết!
- Ngài biết? Vậy ngài phải rõ đây là Tưởng Thư cung không phải Cao Thừa cung.

Người ngài yêu không có ở đây.

Nên ngài đừng...
- Đủ rồi!
Hắn không kiềm chế được mà ôm lấy thân hình nhỏ bé kia.
- Đừng nói nữa được không?
Hắn siết chặt lấy nàng, giọng nói dịu nhẹ cầu khẩn.

Hắn thật sự không muốn nghe những gì nàng nói.

Vì mỗi lời nói ấy đều là từng nhát dao cứa sâu vào trái tim hắn.
Hắn biết hắn sai rồi! Chỉ xin nàng đừng đối với hắn như vậy! Đừng bình thản như không có chuyện gì được không? Nàng mắng hắn cũng được, đánh hắn cũng chẳng sao! Chỉ cầu nàng đừng như vậy, hắn....thật sự không chịu nổi!
Bất chợt bị ôm lấy khiến nàng hơi hoảng nhưng rồi cũng chỉ yên lặng không nhúc nhích.
Nàng không kháng cự không phải vì tha thứ cho hắn mà chỉ vì nàng biết đấu với hắn người thương tổn sẽ chỉ là mình nàng.
Vì vốn dĩ nàng không có khả năng để mà đấu với hắn!
- Ta cảm thấy bản thân rất ngu ngốc tại sao không nhận ra mọi thứ sớm hơn.

A Chi...chúng ta có thể trở lại như ngày xưa được không?
Toàn thân nàng hoàn toàn đông cứng.
A Chi?
Hắn gọi nàng là A Chi? Rốt cuộc đã bao lâu nàng mới được nghe cái tên này từ chính miệng của hắn?
Những cảm xúc tưởng chừng đã chết lặng không biết từ đâu cứ ùa về trái tim nàng.
Có một sự ấm áp vô hình nào đó bao trùm lấy nàng nhưng...dù như vậy vẫn chẳng đủ để chữa lành vết thương mà nàng đang mang.
Nàng có thể cùng hắn trở về như xưa sao?
Tuổi xuân của nàng trong thâm cung lạnh lẽo thật sự có thể chỉ vì một câu nói của hắn mà trở lại sao?
Không! Đó vốn là điều không thể! Cả hắn và nàng đều biết! Mọi thứ đều không thể quay lại...
Nàng không thể giống như ngày xưa gọi hắn là Sinh Phong hay phu quân được nữa.

Vì mỗi lần gọi nàng sẽ không tự chủ được mà đau đớn.
Còn cả con của nàng....!Câu nói của hắn liệu có mang đến cơ hội để nàng một lần được làm mẫu thân?
Câu trả lời nàng biết rõ là không....
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 24: 24: Cao Yến Nguyệt Gặp Chuyện


Hoàng thượng có lẽ đã quên một chuyện.

Hai năm trước ngài đã nói với ta những kí ức thời niên thiếu ngài đã không còn nhớ.
"Hoàng hậu không cần lúc nào cũng lôi chuyện cũ ra kể với trẫm.

Chuyện Nguyệt nhi nhập cung trẫm sẽ không thay đổi quyết định.

Còn nữa những kí ức thời niên thiếu trẫm đã không còn nhớ."
Gương mặt lạnh nhạt, những lời nói vô tình luôn đeo bám lấy nàng trong những giấc mộng hằng đêm.

Thử hỏi như vậy nàng làm sao dám quên?
- Ta...
Hắn không thể nói được gì vì những điều nàng nói hoàn toàn đúng sự thật.

Là hắn đã nhẫn tâm vứt bỏ nàng trước.

Cũng là hắn đã xóa đi những kí ức tươi đẹp của cả hai.
- Ngài đến tìm ta có phải vì liên quan đến Cao Yến Nguyệt?
Ngoài lí do này ra nàng thật sự không tìm được lí do nào khác cho sự xuất hiện của hắn.
Vì nàng biết chỉ khi có chuyện liên quan đến Cao Yến Nguyệt hắn mới nhớ đến nàng.
- Không phải! Ta tìm nàng là vì....

Lời chưa nói xong thì một nô tì vẻ mặt hoảng hốt chạy vào la toán lên.
- Hoàng...hoàng thượng...không xong rồi...hoàng hậu nương nương...đột nhiên nôn ra rất nhiều máu còn...còn ngất xỉu.....
Nô tì đó quỳ xuống không ngừng rơi nước mắt.

Khuôn mặt nàng ta đẫm lệ trong vô cùng thương tâm.
Nghe người kia nói hắn khẽ nhíu mày.

Tuy hắn đã nhận ra bản thân chưa từng yêu Cao Yến Nguyệt nhưng dù gì nàng ta cũng đang mang trong mình hài nhi của hắn.

Vì thế bây giờ nàng ta gặp chuyện hắn làm sao có thể bỏ mặc.
Do dự một lát, tiếng khóc của cung nữ kia càng lớn.

Hắn đành buông Mẫn Chi ra rồi nói với nàng :
- Ta đến xem nàng ấy một lát! A Chi ta sẽ quay lại sau!
Nói xong rồi xoay người bước đi.
Thấy hắn như vậy nàng cũng chẳng để tâm.

Trong mắt chỉ toàn là ảm đạm.
Nàng biết mà! Chỉ cần là Cao Yến Nguyệt xảy ra chuyện dù nhỏ hay lớn hắn đều sẽ đau lòng.
Nếu là nàng....!có khi hắn còn cảm thấy vui mừng chăng?
Nở nụ cười giễu cợt, dù biết mọi thứ đã vốn định sẵn nhưng sâu trong trái tim vẫn không tránh được cảm giác đau nhói.
Nhìn bóng lưng ấy quay đi không chút nghĩ ngợi làm nàng còn ngỡ người lúc nãy và hắn là hai người khác nhau.

Trái tim của bậc đế vương đúng là rất khó nắm bắt....
Cả hai đều chìm đắm trong suy nghĩ riêng mà không để ý đến khóe miệng của cung nữ kia đang cong lên một cách hoàn mỹ.

"Nương nương, A Kỳ sẽ không làm người thất vọng!"
Sau khi chỉ còn lại một mình Mẫn Chi thì Tiểu Khả cũng vừa lúc quay về.
- Tiểu thư người sao vậy?
- À...chỉ là suy nghĩ vẩn vơ, muội không cần để ý.
- Hoàng thượng ngài ấy....
- Đi rồi!
Thấy không khí có chút trầm mặc Tiểu Khả vội tìm chuyện nói để phá tan không khí khó chịu này.
- Phải rồi tiểu thư lúc nãy nô tì thấy trong hoa viên chúng ta có một chậu cây rất đẹp.

Để người cùng tướng quân dùng bữa xong chúng ta cùng đi xem!
- Hảo..
Ánh mắt của Mẫn Chi vẫn đặt nơi xa kia.
Nàng đang đang mong hắn quay lại sao?
Thu lại tầm mắt nàng xem như không có chuyện gì.
Chấp niệm cùa quá khứ đã không còn liên quan đến nàng.
................
Cao Thừa cung
- Hoàng thượng...
Cao Yến Nguyệt yếu ớt lên tiếng.
Gương mặt nàng ta tái nhợt không còn một chút huyết sắc.
- Hoàng hậu, sức khỏe của nàng còn yếu, không cần đa lễ với trẫm.
Sinh Phong ngồi cạnh giường nàng ta khẽ nói.
Nghe những lời ấy ánh mắt Cao Yến Nguyệt lóe lên nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ mong manh vốn có.
- Trịnh thái y hoàng hậu rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 25: 25: Cung Nữ Của Hoàng Quý Phi


Bẩm hoàng thượng, trong người của nương nương và chén canh hạt sen người dùng qua có một loại độc vô cùng nguy hiểm!
- Nàng ấy trúng độc?
- Ân! Theo thần biết loại độc này vô cùng quý hiếm và chỉ được tìm thấy ở thôn Đình Lang gần núi Lam.

Nó được làm từ bảy lọai độc rắn khác nhau nên được gọi là Xà Thất độc.

Khi đã ăn phải loại độc này sẽ khiến cơ thể ngày càng suy yếu, ho ra máu và mất ngủ thường xuyên.

May thay, nương nương chỉ ăn phải một lượng nhỏ không quá nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng nếu không phát hiện sớm rất có khả năng đứa bé trong bụng của người và cả tính mạng đều không thể giữ!
Sinh Phong hai tay siết chặt lại tưởng chừng như rỉ máu.

Trong cung của hắn vậy mà có kẻ dám làm loạn.

Chuyện này hắn nhất định sẽ không bỏ qua!
................
Sau khi Trịnh thái y rời đi, Sinh Phong vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Cao Yến Nguyệt trấn an nói:
- Trẫm còn có việc cần làm, nàng cứ yên tâm tịnh dưỡng.

Chuyện của nàng, trẫm sẽ tra rõ và đòi lại công bằng cho nàng.

Vừa đứng lên định rời đi thì giọng nói của người đằng sau khiến hắn khựng lại.
- Nếu tra ra thủ phạm, chàng cũng sẽ không xử phạt...
Giọng nói mang đầy sự cay đắng và chua chát.
- Ý của nàng là gì?
Hắn xoay người, ánh mắt sắc lạnh nhìn chầm vào Cao Yến Nguyệt đang cố gượng ngồi dậy.
- Nương nương cẩn thận!
Thấy hành động của nàng ta, A Kì bên cạnh nhanh chóng tiến lại đỡ lấy nàng ta để tránh cho nàng ta bị ngã.
- Không có gì...Thiếp có chút hồ đồ nên ăn nói lung tung, chàng không cần để ý..
- Ai là người bỏ độc?
- Thiếp...
Nàng ta mím môi lưỡng lự một hồi rồi lắc đầu.
- Nương nương người mau nói với hoàng thượng! Ngài ấy nhất đính sẽ đòi lại...
- A Kì! Đừng nói bậy!
Nàng ta lắc đầu, đôi mắt ươn ướt như cầu xin người bên cạnh.
- Ngươi! Nói cho trẫm biết rốt cuộc là ai hạ độc?
Hắn chỉ vào A Kì gằn giọng hỏi.
- A Kì không hiểu chuyện nên nói năng hàm hồ, chàng không cần để tâm nàng ấy!
Thấy sự tức giận hiện rõ trên gượng mặt băng lãnh kia Cao Yến Nguyệt yếu ớt khuyên bảo.
- NÓI!
- Hoàng thượng...là...là...
A Kì run rẩy trước sự áp bức mà hắn mang lại.

Giọng nói lắp bắp không rõ khiến hắn càng mất kiên nhẫn.
- LÀ AI?
- Không được nói...
Cao Yến Nguyệt bên cạnh không ngừng nắm chặt tay của A Kì ý bảo nàng ta im miệng.
- Nương nương nô tì không thể che giấu chuyện này...nếu không nói ra người nhất định sẽ bị chèn ép!
- Đừng...
- Hoàng thượng, người hạ độc hoàng hậu nương nương là cung nữ của Hoàng quý phi Tiểu Khả.
Hai mắt Sinh Phong mở lớn không tin được những gì mà hắn nghe thấy.
Cung nữ của A Chi?
Không thể nào! Làm sao có thể liên quan đến nàng ấy?
Hân tức giận, hai mắt đầy tia máu mà quát lớn.
- Hỗn xược! Ngươi có bằng chứng gì mà dám vu khống cho Hoàng quý phi của trẫm !
Nữ nhân này chắc chắn là đang nói dối.

Hắn không tin A Chi của hắn có thể nhẫn tâm tàn ác như vậy.

Nàng lương thiện biết bao làm sao có thể hạ độc người khác, chưa hết trong bụng Cao Yến Nguyệt còn có một đứa trẻ chưa chào đời.

Nàng yêu thích tiểu hài tử như vậy làm sao có thể ra tay làm loại chuyện ấy!
- Hoàng...hoàng....
- Thiếp biết mà!
Cao Yến Nguyệt cúi gầm mặt xuống, giọng nói nức nở vang lên.
- Dù biết ai là thủ phạm chàng cũng sẽ bỏ qua....
- Ai cũng có thể hại nàng chỉ có Mẫn Chi là không thể!
Giọng hắn kiên quyết khiến ánh mắt nàng ta toát lên sự kinh ngạc nhưng rồi mau chóng trở lại vẻ đáng thương khiến người thương tiếc.
- Tại sao tỷ ấy lại không thể hãm hại thiếp?
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 26: 26: Thâm Độc


Tại sao tỉ ấy lại không thể hãm hại thiếp? Tại sao chàng có thể bảo đảm không phải là tỉ ấy?
Cao Yến Nguyệt ngẩng đôi mắt đẫm lệ lên chất vấn hắn.

Ánh mắt đó chứa đầy sự tức giận và đau lòng.

Những giọt nước mắt lăn nhòe trên đôi mi ấy khiến Sinh Phong nhất thời cứng họng.
- Sinh Phong...chàng có biết chỉ một chút nữa thôi là hài nhi của chúng ta sẽ bị hại chết không? Vậy mà chàng lại ở đây bao che cho hung thủ hãm hại nhi tử! Rốt cuộc trong lòng chàng có còn thiếp, có còn hài nhi của chúng ta hay không?
Nàng ta hét lớn như trút hết sự căm phẫn.
- Nương nương...người...người đừng kích động...thái y...
- A Kì không cần lo cho ta! Đến cả hài nhi của mình ta còn không thể bảo vệ, thân thể này thì có đáng là gì....
- Nương nương người đừng bi quan như vậy....hoàng thượng....hoàng thượng chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho mẫu tử của người!
- Hoàng thượng là tận mắt nô tì thấy cung nữ của hoàng quý phi đưa chén canh hạt sen cho Tiểu Định tử.

Nô tì cứ nghĩ Tiểu Định tử nhờ Tiểu Khả đó giúp đỡ nên mới lơ là không để ý.

Nhưng...nhưng nô tì thật sự không ngờ trong đó có độc do đó mới ngu ngốc mà đem cho nương nương dùng.

Là nô tì đáng chết! Nô tì chết ngàn lần cũng không hết tội nhưng mẫu tử nương nương là hoàn toàn vô tội.

Hoàng thượng người nhất định phải đòi lại công bằng cho nương nương!
A Kì nói xong vội quỳ xuống không ngừng dập đầu.
- Không...không phải lỗi của ngươi...A Kì mau đứng lên....
- Không! Là nô tì đáng chết mới hại nương nương trúng độc.

Mười cái mạng của nô tì cũng không đáng để trả hết tội!
- A Kì..ngươi không nghe ta nói sao...
- Hoàng thượng, thiếp biết chàng sẽ không tin thiếp nhưng thiên địa chứng giám thiếp chưa từng mong muốn xảy ra xung đột với tỉ ấy.

Còn A Kì vẫn chưa hiểu chuyện nên nói năng lung tung cầu xin chàng đừng trách tội nàng ấy!
Vừa nói nàng ta vừa cố đứng dậy ý muốn dập đầu thay cho người kia.
Nhìn một màn chủ tớ cảm động như vậy, trong lòng Sinh Phong càng rối bời.
Hắn phải làm gì đây?

Hắn thật sự rất muốn tin A Chi nhưng...!
Tiểu Khả luôn trung thành với A Chi nếu nói chuyện hạ độc này là do Tiểu Khả làm thì có phải A Chi là người sai khiến?
Hít sâu một hơi hắn cố bình tĩnh mà nói với Cao Yến Nguyệt:
- Chuyện này trẫm sẽ điều tra rõ!
Nói xong liền quay lưng mà rời đi.
Nhìn bóng lưng của Sinh Phong ánh mắt nữ nhân kia lóe lên một tia sắc quỷ dị.
Vẻ nhu nhược mỏng manh yếu đuối lúc nãy của nàng ta hoàn toàn được gỡ bỏ thay vào đó là khuôn mặt âm lãnh và cái nhếch môi đầy ẩn ý.
- A Kì những gì ta căn dặn đã lo chu toàn hết chưa?
Nàng ta xoay sang cung nữ vẫn đang quỳ kia mà hỏi.
Ánh mắt thoáng qua trên cái trán rỉ máu kia nhưng rồi cũng nhẹ lướt qua như chưa từng thấy.
- Ân nương nương! Nô tì đã sắp xếp ổn thỏa!
- Hảo!
Nàng ta trầm ngâm, trong đầu thoáng hiện lên ánh mắt lúc nãy khi Sinh Phong vừa tiến vào.
Xem ra tình cảm hắn dành cho nàng ta đã có sự lay chuyển.
Xoa nhẹ cái bụng.

Nàng ta mỉm cười, một nụ cười vô cùng khó hiểu.
"Con à! Phụ hoàng đang bị nữ nhân xấu xa dụ dỗ, để mẫu thân giúp con trừng phạt ả ta! Chỉ cần như vậy mẫu tử hai ta mới có được cuộc sống tốt! Con sẽ hiểu cho mẫu thân mà đúng không?"
Ánh mắt chuyển từ trên bụng đến bên khung cửa sổ...
Vở kịch hay bây giờ mới chính thức bắt đầu!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 27: 27: A Chithay Đổi


Thượng Sinh cung.
- Chuyện ngươi đã điều tra mau nói rõ từng chữ cho trẫm!
- Bẩm hoàng thượng, quả thật sáng nay có rất nhiều cung nữ nhìn thấy nữ nhân Tiểu Khả kia xuất hiện ở trong Cao Thừa cung!
- Vậy bọn họ có biết mục đích nàng ta xuất hiện để làm gì hay không?
- Bọn họ nói vì lo dọn dẹp hoa viên cho hoàng hậu nương nương nên không để ý, họ chỉ biết khi thấy nô tì kia thì trên tay nàng ta có một gói bao màu trắng!
- Những người đó không thấy nghi ngờ?
Hắn nheo mắt, một cung nữ lạ mặt xuất hiện với đồ vật khả nghi trên tay vậy mà không ai quan tâm đến?
- Về chuyện đó có vài cung nữ nói vì không muốn gây xích mích trong cung và họ chỉ nghĩ đơn giản đó là một loại thuốc bổ nên cũng lơ là bỏ qua!
- Được rồi! Ngươi lui đi, có tin tức gì thì báo ngay cho trẫm!
- Ân thưa hoàng thượng!
Người kia vừa rời khỏi thì một thân ảnh nhỏ bé run rẩy đã xuất hiện trước mặt Sinh Phong.
- Tiểu Định tử, ngươi mau nói cho trẫm biết cung nữ Tiểu Khả kia đã đưa thứ gì cho ngươi?
- Hoàng...hoàng thượng..chuyện này...
- NÓI!!
- Là...là Tiểu Khả kia tìm đến nô tài...là nàng ta nói hoàng quý phi bảo nàng ta đem loại thuốc bổ cho thai nhi đến nên nô tài mới...mới đem chén canh hạt sen của hoàng hậu nương nương cho nàng ta nhưng...nhưng không ngờ....Hoàng..hoàng thượng nô tài thật sự không biết gì hết! Mong người suy xét, mong người tha mạng....

- Tại sao ngươi lại tin lời nàng ta nói là sự thật?
Đôi mắt hắn lóe lên tia sắc bén.

Ánh mắt ấy chẳng khác gì loài sói hung mãnh nhìn chầm vào con mồi của mình khiến Tiểu Định tử toát hết mồ hôi lạnh.
- Vì...vì nàng ta đi theo hoàng quý phi nên nô tài nghĩ nàng ta cũng là người thiện lương và...và cả hoàng hậu nương nương đã từng căn dặn bất cứ đồ gì của hoàng quý phi mang đến đều chắc chắn là đồ có lợi cho người.

Nương nương còn nói hoàng quý phi như thân tỉ tỉ của người.

Mà...mà thân tỉ tỉ sẽ không bao giờ làm hại đến muội muội...
- Ngươi chắc chắn nàng ta nói làm theo lời dặn của hoàng quý phi?
- Ân..ân nô....nô tài có trăm cái mạng cũng không dám lừa dối người....!
- Lui xuống đi!
Hắn phất tay, trong mắt mông lung tựa vực sâu xa thẫm.
"Nàng ta nói hoàng quý phi bảo nàng ta đem loại thuốc bổ cho thai nhi đến..."
A Chi nàng thay đổi rồi sao?

Trẫm muốn tin tưởng bảo vệ nàng nhưng tại sao...trẫm càng điều tra thì chân tướng lại khiến trẫm bất lực như vậy?
Thật sự là nàng nhẫn tâm hãm hại cả một đứa trẻ chưa chào đời hay sao?
A Chi...nàng nói xem trẫm phải làm gì với nàng đây....
................
Sau khi Tiểu Định tử trở về Cao Thừa cung thì bóng dáng của A Kì đã đứng đợi sẵn.
- A...A Kì tỉ tỉ!
Tiểu Định tử chưa được bình tâm bao lâu thì gương mặt của nữ nhân kia đã khiến y sợ hãi.
Nói về độ nham hiểm thì nàng ta không kém cạnh gì hoàng hậu nương nương....
- Ngươi có nói đúng những gì ta dặn?
- Ân..ta...ta không quên bất cứ điều gì tỉ dặn cả!
- Hảo! Cha mẹ già của ngươi đang được chăm sóc rất chu đáo.

Đừng để cơ hội gặp lại họ cũng không có!
Nói xong lời cần nói thì xoay người rời đi bỏ lại Tiểu Định tử với khuôn mặt không còn một chút huyết sắc.
Y cắn chặt răng, trong lòng không ngừng dằn vặt.

Là y có lỗi với hoàng quý phi..nhưng...mạng sống của phụ mẫu lại đang nằm trong tay A Kì...Tiểu Định tử y thật sự không có cách nào để phản kháng.

Chỉ cầu mong trời cao có mắt che chở cho quý phi cũng như sớm vạch trần bộ mặt thật của hoàng hậu....
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 28: 28: Bất An


Lý công công, ông nghĩ sao về chuyện này?
Hắn trầm giọng hỏi người bên cạnh.
- Thần tuy không biết con người của cung nữ kia ra sao, nhưng với phẩm hạnh của Tưởng nương nương, thần chắc chắn người sẽ không làm loại chuyện tàn độc như vậy!
Ông đáp lời Sinh Phong.

Trong lời nói có thể nghe ra được sự kiên định.
Đối với con người của Mẫn Chi ông luôn tin tưởng hết mực.

Ông chắc chắn trong chuyện này có ẩn khúc gì đó mà hoàng thượng chưa phát hiện ra.
Nghe những lời nói của ông, trong lòng hắn dấy lên một tia hy vọng và một niềm tin vô cùng mãnh liệt.
Lý công công nói rất đúng! Với phẩm hạnh của nàng làm sao có thể làm loại chuyện đó!
Suy nghĩ một lúc, hắn hướng ra bên ngoài rồi nói:
- Đến Tưởng Thư cung!
- Ân, hoàng thượng!
................
Tưởng Thư cung
- Tiểu thư! Người lại bị chảy máu!!
Tiểu Khả tay chân luống cuống lấy chiếc khăn tay của mình lau nhẹ lên vết thương trên tay của Mẫn Chi rồi giúp nàng cầm máu.
- Tiểu thư à, đây không biết là lần thứ mấy trong ngày mà người tự làm thương tổn chính mình rồi!

Tiểu Khả vừa cầm máu vừa có chút giận dỗi mà trách cứ Mẫn Chi.
- Nha đầu to gan, hôm nay lại dám giận dỗi cả ta à?
Nàng mỉm cười, tay búng nhẹ lên cái trán của người kia.
Chỉ là nàng không hiểu sao cả ngày hôm nay tâm trạng cứ thấp thỏm lo âu.

Linh cảm của nàng dường như mắc bảo rằng hôm nay có chuyện gì đó kinh khủng sẽ xảy ra...
- Hoàng thượng giá đáo!
- Thần thiếp tham kiến hoàng thượng!
-Nô tì tham kiến hoàng thượng!
Thấy Sinh Phong xuất hiện cả hai vội hành lễ.
- Tay của nàng?
Hắn nhíu mày nhìn vào vết thương trên tay ấy.

- Không có gì, chỉ là một chút bất cẩn! Hoàng thượng không cần để ý!
Nàng giấu bàn tay ra sau lưng, cúi đầu đáp.
Nhìn Mẫn Chi một hồi, hắn lại để ý đến dáng người nhỏ bé bên cạnh nàng.
- Ngươi là Tiểu Khả?
Nghe thấy tên mình từ giọng nói lạnh lùng kia khiến Tiểu Khả giật mình vội vàng gật đầu thừa nhận.
- Ân..là nô tì!
- Hôm nay ngươi có đến Cao Thừa cung hay không?

Hắn không quan tâm nét hoảng sợ trên mặt Tiểu Khả mà tiếp tục hỏi.
- Sáng nay...sáng nay...
- Có hay không?
- Nô..nô tì...
- Mau nói với trẫm ngươi rốt cuộc có đến đó hay không?
Thấy vẻ mặt ấp úng muốn che giấu của người kia khiến niềm tin của hắn dần tan biến.

Những lời nói của Tiểu Định tử lúc nãy lại càng làm hắn tin tưởng.
- Mau nói nếu không trẫm sẽ dùng hình với ngươi!
Âm thanh hắn phát ra lạnh lẽo tựa tu la địa ngục khiến toàn thân Tiểu Khả vô lực quỳ xuống run rẩy.
Sáng nay nàng quả thật có đến Cao Thừa cung, nhưng là vì Tiểu Định tử nói với nàng có một loại dược rất tốt cho bệnh tình của tiểu thư nên nàng mới đến gặp y để lấy.

Nhưng Tiểu Định tử cũng nói loại thần dược ấy là do y mạo hiểm mà lấy trộm trong Thượng Sinh cung khi cùng hoàng hậu đến đó.

Vì khi xưa Tiểu Định tử từng nợ tiểu thư một ân tình nên y mới không màng đến tính mạng mà lấy cắp.

Nếu chuyện này lộ ra chắc chắn Tiểu Định tử sẽ bị xử trãm!
Tiểu Khả sợ hãi không biết mở miệng ra sao thì Mẫn Chi bên cạnh đã lên tiếng:
- Cao Yến Nguyệt đã xảy ra chuyện gì?
Thấy thái độ kỳ lạ của hắn cộng thêm những lời ban nãy của cung nữ kia, Mẫn Chi có thể chắc chắn chuyện Sinh Phong hỏi Tiểu Khả có mối liên hệ với Cao Yến Nguyệt!
- Nàng ấy bị trúng độc.
Hắn liếc mắt qua nàng, giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng ánh mắt lại hiện lên một tia thất vọng não nề....
- Trúng độc? Chẳng lẽ ngài nghi ngờ Tiểu Khả?
Nàng trợn to mắt nhìn hắn, trong lòng không khỏi dấy lên sự bất an.
- Phải!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 29: 29: Một Kế Hai Lần


Phải! Tất cả các bằng chứng đều hướng về ả ta và cả....nàng cũng không ngoại lệ!
Khi nói đến đây, Sinh Phong đã cố kiềm nén cảm xúc trong lòng.
Lúc ban đầu, hắn cứ ngỡ khi gặp được Mẫn Chi sẽ tìm được câu trả lời mình mong muốn nhưng với thái độ lo sợ kia của Tiểu Khả lại làm hắn phát sinh nghi ngờ và cho rằng nàng ta có tật giật mình.
- Ngài nghi ngờ ta?
- Ta cũng chưa từng nghĩ sẽ nghi ngờ nàng, nhưng với thái độ này của ả ta, nàng nói xem sự nghi ngờ của ta là đúng hay là sai?
Với lời chất vấn của hắn nàng không biết phải đáp lại như thế nào.
Nàng tin tưởng Tiểu Khả tuyệt đối nhưng lời hắn nói cũng chẳng phải không có căn cứ.
Cả hai cứ thế chìm vào trong suy nghĩ riêng của bản thân còn nha đầu đang quỳ dưới đất kia khi nghe cuộc đối thoại ấy không khỏi bàng hoàng, sửng sốt.
Hoàng hậu bị trúng độc tại sao lại liên quan đến nàng ta và tiểu thư?
Cảm thấy mọi chuyện càng lúc càng đi quá xa, Tiểu Khả trong lòng dù có phần tội lỗi với Tiểu Định tử nhưng nàng biết nếu không nói ra sự thật thì chắc chắn hoàng thượng sẽ hiểu lầm và trách oan tiểu thư.
Do đó nàng cố gắng kiềm chế sự run rẩy mà nói với hắn:
- Hoàng...hoàng thượng mọi chuyện không phải như người nghĩ.

Lúc...lúc sáng nô tì đến Cao Thừa cung là..là vì Tiểu Định tử nói có một loại dược tốt cho bệnh tình của nương nương nên...nên...

- Ý của người là Tiểu Định tử hẹn ngươi đến?
- Ân...ân!
- Nếu đã như vậy thì ngày mai các ngươi ba mặt một lời trong Thượng Sinh cung của trẫm!
Nói xong liền xoay lưng định rời đi nhưng rồi hắn đột nhiên dừng lại nói:
- A Chi...ta mong những gì nàng ta nói là sự thật.

Nếu không ta nhất định sẽ không tha cho nàng!
Nghe lời nói ấy, Mẫn Chi chỉ một nở nụ cười cay đắng, đến khi rời đi hắn vẫn muốn tổn thương nàng....
Sống chung với nhau đã bao nhiêu năm vậy mà hắn chưa bao giờ hiểu con người của nàng...
Lúc sáng thì ôn nhu dịu dàng còn bây giờ lại lạnh lùng vô cảm.
Tại sao nàng đã muốn buông tay không muốn níu giữ tình cảm viễn vông này thì chính hắn lại mang đến cho nàng hy vọng rồi lại tàn nhẫn dẫm nát hy vọng ấy??
- Tiểu...tiểu thư...
- Ta tin muội!
Nghe thấy giọng nói nức nở của Tiểu Khả, nàng dịu dàng đỡ nha đầu ấy đang quỳ trên đất dậy.

- Tiểu Khả, ta biết muội là người bị hại nhưng trước tiên chúng ta phải tìm được bằng chứng mới có thể rửa oan cho muội.

Bây giờ muội hãy kể ta nghe rốt cuộc giữa muội và Tiểu Định tử đã xảy ra chuyện gì?
Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột khiến nàng chưa kịp nhìn rõ tình huống.

Hiện tại chỉ có thể trông chờ vào lời nói của Tiểu Khả mà truy ra manh mối.
- Ân...thưa tiểu thư! Tất cả...tất cả mọi chuyện là....
Sau khi nghe hết những gì Tiểu Khả kể, Mẫn Chi đột nhiên rơi vào trầm ngâm.
Theo như lời nói của nàng ấy, Mẫn Chi có thể đoán ra âm mưu đổ oan này là của nữ nhân kia mà không phải ai khác.
Sỡ dĩ nàng có thể đoán ra là vì tình tiết lúc này thật giống với những gì đã xảy ra vào năm đó.
Cũng vì như vậy mà A Kiều.....
Nghĩ đến đây nàng không khỏi rùng mình.

Cao Yến Nguyệt một kế lại dùng hai lần, hơn nữa chỉ vì muốn kế hoạch đổ oan này thành công mà không từ bất cứ thủ đoạn nào.

Nàng ta có biết nếu như có sơ sót gì thì hài tử của nàng ta sẽ phải chết vì sự ích kỷ đó hay không?
Cao Yến Nguyệt đó thật sự khiến nàng được mở rộng tầm mắt, nàng ta quả là nữ nhân cực kỳ đáng sợ!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 30: 30: Kế Hoạch Hoàn Hảo


Vậy thuốc mà Tiểu Định tử đưa cho muội đâu?
- Nô tì đã đưa cho Như Ngọc tỉ...
- Tại sao lại đưa cho nàng ấy?
- Vì..vì lúc sáng khi nô tì trở về, Như Ngọc tỉ nói tiểu thư nhờ nô tì đi hái một số loài hoa trong hoa viên để làm bánh tặng cho hoàng thượng và tướng quân nên nô tì đã nhờ tỉ ấy cất thuốc giùm.

Bây giờ nô tì lập tức đi kiếm tỉ ấy!
- Không cần!
Tiểu Khả chưa kịp chạy đi đã bị Mẫn Chi giữ lại.
- Muội tìm nàng ta cũng sẽ không có lợi gì.
Mẫn Chi thở dài, xem ra Cao Yến Nguyệt thật sự rất phí công vào kế hoạch lần này.
- Tại..tại sao?
Tiểu Khả ngơ ngác không hiểu vì sao tiểu thư lại không cho nàng đi tìm Như Ngọc.

Nếu lấy lại gói thuốc đó thì chắc chắn sẽ có thể chứng minh nàng và tiểu thư vô tội...
- Tiểu Khả, ta có việc muốn giao cho muội!
Nàng cúi thấp đầu, nói gì đó vào tai Tiểu Khả.
Nghe xong, nha đầu ấy lập tức gật đầu rồi làm theo những gì nàng dặn.
Đợi bóng Tiểu Khả khuất dần, nàng nhìn về phía xa xăm lẩm bẩm:
- Mong rằng mọi thứ sẽ ổn....
................
Sáng hôm sau

Thượng Sinh cung
- Hoàng hậu giá đáo! Tưởng Hoàng quý phi giá đáo!
- Thần thiếp tham kiến hoàng thượng!
- Miễn lễ! Hoàng hậu có cảm thấy chỗ nào không khỏe hay không?
Sinh Phong lãnh đạm nhìn Cao Yến Nguyệt khẽ hỏi.

Tuy sắc mặt nàng ta có phần yếu ớt nhưng xem ra đã đỡ hơn hôm qua rất nhiều.

- Đa tạ hoàng thượng quan tâm! Thần thiếp cảm thấy đã khỏe hơn, chỉ là....
Nàng ta mím môi, ánh mắt dường như vô tình rơi trên người Mẫn Chi.
- Chỉ là như thế nào?
Hắn nhíu mày, trong giọng nói có vài phần lo lắng.
Nhưng sự lo lắng này của hắn không xuất phát từ tình cảm nam nữ mà chỉ đơn giản là vì trách nhiệm.

Nói sao đi nữa nàng ta trên danh nghĩa vẫn là hoàng hậu của hắn, không những vậy trong bụng còn có cốt nhục chưa chào đời của cả hai.

Quan tâm một chút cũng coi như là đủ tình đủ nghĩa.
- Chỉ là đêm đến có cảm giác vô cùng khó chịu.

Cứ như có vạn mũi dao xuyên vào da thịt...
Càng nói về sau giọng nàng ta càng nhỏ.

Trong lời nói có thể nghe ra sự khổ sở.
- Nhưng người không cần lo lắng, thiếp không có gì đáng lo cả, chỉ cần hài tử mạnh khỏe thì thiếp đã mãn nguyện lắm rồi!
Cao Yến Nguyệt nở một nụ cười nhẹ khiến người khác nhìn vào phải đau lòng và thương xót.
Lời nói nàng ta thốt ra khiến không ít người thay nàng ta mà thương cảm.
Kể cả Mẫn Chi và Tiểu Định tử cũng xém bị lời nói và khuôn mặt ấy lừa gạt.
Nhìn diễn xuất tài tình của nàng ta, Mẫn Chi quả thật vô cùng khâm phục.
Dường như đối với Cao Yến Nguyệt trắng có thể đổi thành đen và những lời bịa đặt đều sẽ thành sự thật.
- Hoàng hậu yên tâm, trẫm nhất định sẽ bảo vệ tốt cho mẫu tử của nàng!
Vừa dứt lời, hắn lại nhìn về phía Mẫn Chi và...thật trùng hợp.

Ánh mắt cả hai khẽ chạm vào nhau.
"A Chi, nàng đừng làm ta thất vọng!"
- Tiểu Định tử ngươi mau kể rõ chuyện xảy ra sáng hôm qua giữa ngươi và Tiểu Khả.

Rốt cuộc nàng ta đã nói những gì và đưa cho ngươi thứ gì đều nói rõ ra hết.

Nên nhớ nếu ngươi dám bịa đặt vu khống thì trẫm sẽ xử tử ngươi ngay lập tức!
Sinh Phong ngồi trên ngai vàng với khí thế áp bức, thêm lời nói đầy sát khí khiến Tiểu Định tử nhỏ bé kia không tránh khỏi run rẩy.
Tiểu Định tử nắm chặt hai tay ướt đẫm mồ hôi.

Trong đầu thoáng hiện lên lời nói của A Kì:
"Đừng để cơ hội gặp lại họ cũng không có!"
Y nuốt một ngụm nước bọt, cố gạt bỏ hết cảm giác tội lỗi và lo sợ.
"Hoàng quý phi là nô tài có lỗi với người.

Kiếp sau nô tài nguyện làm trâu làm bò để trả nợ cho người!"
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 31: 31: Người Của Thôn Đình Lang


Bẩm hoàng thượng, chuyện xảy ra hôm qua....
Sau khi kể xong, cả cơ thể y vẫn không ngừng run lẩy bẩy.
- Tiểu Định tử, tại sao ngươi có thể dựng chuyện như vậy? Người hẹn ta đến Cao Thừa cung rõ ràng là ngươi!
Nghe câu chuyện y kể Tiểu Khả không khỏi sủng sốt.

Tiểu Định tử tại sao có thể đổ oan cho nàng? Không những vậy theo những gì y kể chẳng phải là hướng về tiểu thư hay sao? Rốt cuộc Tiểu Định tử có nhớ năm xưa là ai đã từng giúp y, từng cứu phụ mẫu của y từ cõi chết về hay là không?
- Hoàng thượng...mọi chuyện hắn kể đều là bịa đặt.

Rõ ràng là hắn đã hẹn nô tì....
- Tiểu Khả đừng nói dối nữa! Tuy chúng ta có quan hệ bằng hữu với nhau nhưng chuyện người làm xém chút...xém chút hại chết hài tử trong bụng của hoàng hậu.

Ta tuyệt đối không thể nhắm mắt làm ngơ!
Tiểu Định tử cả người run rẩy cố gắng phản bác lời của Tiểu Khả.
Mẫn Chi từ nãy đến giờ vẫn luôn quan sát thái độ của y, dẫu y đang nói với Tiểu Khả nhưng ánh mắt vẫn chưa từng nhìn thẳng vào nàng ấy.
Không những vậy thái độ lo lắng hoảng sợ kia cũng khiến nàng nghi hoặc.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

- Ngươi....ngươi....
Tiểu Khả căm phẫn đến nỗi chẳng thể thốt lên điều gì.

Nàng vẫn còn bàng hoàng vì những gì Tiểu Định tử nói ra.

Nàng vẫn không dám tin người bằng hữu ít ỏi trong cung này của nàng lại là con người như vậy!!
-Ngươi nói là ta sai khiến Tiểu Khả đem độc dược đến cho ngươi vậy tại sao ngươi lại không nhận ra?
Mẫn Chi bỗng lên tiếng.
- Hoàng...hoàng quý phi nô...nô tài làm sao có thể...
- Tại sao ngươi lại không thể nhận ra? Theo như ta biết ngươi là người của thôn Đình Lang đối với Xà Thất độc chắc chắn đã nghe qua không ít.

Còn nữa, nếu đã biết về nó ngươi cũng nên biết rằng Xà Thất độc tuy là độc dược không màu không mùi nhưng khi gặp hạt sen sẽ kết dính lại.

Nếu lúc đó Tiểu Khả bỏ độc vào chén canh ấy tại sao ngươi lại không nhận ra?
Cao Yến Nguyệt và A Kì khi nghe nàng nói cũng nhất thời chấn động.

Tiểu Định tử là người của thôn Đình Lang? Và cả Xà Thất độc sẽ kết dính khi gặp hạt sen tại sao Tưởng Mẫn Chi lại biết? Cao Yến Nguyệt thật sự bất ngờ khi nghe nàng nói.

Nàng ta cứ nghĩ Mẫn Chi trước giờ tuy thông minh nhưng không hề hiểu rõ về độc dược, huống chi Xà Thất độc lại là loại độc rất ít được ghi chép lại trong sách, ngay cả các ngự y trong cung cũng chưa chắc nắm rõ về nó vậy mà....
- Trịnh thái y những gì ta nói có đúng hay không?
Nàng chuyển ánh mắt từ Tiểu Định tử sang Trịnh Tử Đặng đang đứng cách đó không xa mà hỏi.
- Ân! Những gì nương nương nói hoàn toàn chính xác.

Tuy Xà Thất độc rất khó để nhận biết nhưng cũng không phải là không có cách.

Và hạt sen chính là nguyên liệu có thể khiến độc dược dễ dàng bị phát hiện cũng như kìm hãm lại một phần độc tính của nó!
Trịnh thái y cúi đầu trả lời nàng.

Trong ánh mắt ông nhìn Mẫn Chi lộ rõ vẻ tán thưởng.
- Tiểu Định tử vậy tại sao ngươi lại không nhận ra?
- Là do...là do nô tài...
Tiểu Định tử nhất thời hoảng loạn không biết trả lời ra sao.

Làm sao y có thể quên hoàng quý phi và Tiểu Khả là hai người duy nhất biết y là người của thôn Đình Lang chứ?
- Hoàng thượng, thần thiếp cảm thấy trong chuyện này còn có uẩn khúc gì đó.

Lời khai của Tiểu Định tử và Tiểu Khả hoàn toàn khác nhau.

Không những vậy trong cả hai người vẫn chưa biết ai là kẻ nói dối, chi bằng cứ tiếp tục điều tra tìm thêm manh mối để tránh đổ oan cho người vô tội!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 32: 32: Suy Tính Của Mẫn Chi


Sinh Phong im lặng chú tâm nghe nàng nói.

Quả thật đến tận bây giờ hắn vẫn chưa rõ trong hai người kia ai là kẻ nói dối.

Bằng chứng duy nhất chỉ là lời nói bằng miệng không có chứng cứ xác thực.

Nếu vội vã phán xét có lẽ sẽ thật sự làm hại đến người vô tội.

Hơn nữa hắn càng không muốn thương tổn nàng....
Thấy hắn trầm ngâm, Mẫn Chi càng thêm sốt ruột dù bề ngoài cố tỏ ra bình tĩnh.

Nàng mong rằng Cao Yến Nguyệt sẽ không còn kế hoạch nào khác nếu không thật sự nàng cũng chẳng biết phải làm sao.
Hiện tại bằng chứng nàng cần vẫn chưa có chỉ còn cách là hướng sự chú ý sang kẻ khác.
- Hoàng thượng thần thiếp nghĩ ta nên điều tra phạm vi rộng hơn so với những gì trước mắt.

Kẻ hạ độc cũng có khả năng là người trong cung của hoàng hậu!

- Ý của nàng là trong Cao Thừa cung có kẻ muốn hại hoàng hậu?
- Ân! Điều này hoàn toàn có thể xảy ra!
- Hoàng quý phi người rõ ràng là đang ngậm máu phun người!
Cung nữ A Kì đứng bên cạnh Cao Yến Nguyệt đột nhiên lên tiếng.
- Hỗn xược! Trong cung của trẫm mà ngươi dám hồ nháo!!
Hắn lạnh lùng trừng mắt nữ nhân kia khiến nàng ta run rẩy quỳ xuống.
- Hoàng...hoàng thượng...chỉ là...chỉ là nô tì cảm thấy không phục cho hoàng hậu nương nương...
- Không phục? Ngươi nói trẫm xem, rốt cuộc là ngươi không phục ở đâu?
- Rõ ràng...rõ ràng là nô tì tận mắt thấy cung nữ Tiểu Khả kia đưa chén canh hạt sen cho Tiểu Định tử vậy mà...vậy mà chỉ vì vài ba câu nói của hoàng quý phi người đã tin tưởng...
- Ngươi nói thấy Tiểu Khả đưa chén canh cho Tiểu Định tử nhưng ngươi có thấy là nàng ấy bỏ độc vào chén canh hay không?
Mẫn Chi nhìn nàng ta chất vấn.
- Lúc...lúc nô tì tới chỉ thấy nàng ta đưa chén canh cho Tiểu Định tử...!
- Nếu như vậy làm sao có thể chứng minh là Tiểu Khả hạ độc?
- Nô...nô tì...
- Đủ rồi! Trẫm cảm thấy lời nói của hoàng quý phi không phải là không có khả năng.

Trẫm cảm thấy kẻ đứng sau chuyện này cố tình muốn vu oan cho nàng ấy cũng như lấy nàng ấy làm bình phong mà hãm hại hoàng hậu.

Nếu bây giờ điều tra lại không phải sẽ có thêm manh mối hay sao? Ngươi nói xem rốt cuộc có điểm nào mà ngươi không phục?
- Nô..nô tì..
Nàng ta lắp bắp nhất thời không biết phải phản bác ra sao.

Những lời nói của Tưởng Mẫn Chi cũng đủ khiến nàng ta ngậm miệng, bây giờ lại thêm Sinh Phong thật sự là dồn nàng ta vào thế bí!
Đối với những lời hắn nói tất cả mọi người có mặt đều nhận ra hàm ý trong đó đều đứng về phía Mẫn Chi.
Cũng do đó mà mỗi người đều mang trong mình một suy nghĩ riêng.
Tiểu Định tử khi nãy còn lo lắng hoảng sợ nhưng khi nghe hắn nói xong liền thở ra một cách nhẹ nhõm.
Thật tốt quá! Hoàng thượng chắc chắn sẽ bảo vệ hoàng quý phi!
Thu hết sự biến chuyển trên gương mặt của người kia Mẫn Chi càng khó hiểu.

Rõ ràng Tiểu Định tử là người lương thiện nhưng lại một mực đổ oan cho nàng và Tiểu Khả.

Nếu nàng đoán không lầm thì chuyện này cũng do một tay của nữ nhân kia sắp đặt.

Nếu thật sự như vậy nàng cũng không nỡ mà làm hại đến y.
Trái ngược với sự thanh thản kia, hai tay Cao Yến Nguyệt đan chặt lại với nhau tưởng chừng như rỉ máu.
Chết tiệt! Sinh Phong rõ ràng là đang muốn bảo vệ ả tiện nhân kia!
Ánh mắt nàng ta lóe lên một tia căm phẫn nhưng rồi lại mau chóng tan biến.
Chỉ một chút nữa thôi, ván cờ của nàng ta chắc chắn sẽ thắng! Do đó nàng ta không cho phép bất cứ điều gì cản trở!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 33: 33: Trần Như Ngọc


Cao Yến Nguyệt cúi đầu nhìn hai bàn tay nắm chặt lấy bộ y phục, trong mắt nàng ta lóe lên tia sáng quỷ dị, còn khóe môi thì từ từ cong lên một cách hoàn mỹ.
Nàng ta sao có thể đãng trí như vậy.

Con chốt của ván cờ này hình như vẫn còn chưa xuất hiện a.

À không, là một con chốt và một con hậu mới đúng!!
Cơ thể nàng ta từ từ thả lỏng dần, đôi mắt lại trở về vẻ thê lương vốn có.
- A Kì, ngươi không cần nói nữa..
Giọng nói mang vẻ ưu thương và bất lực phát ra thành công thu hút sự chú ý của mọi người.
- Mọi chuyện....!cứ thuận theo hoàng thượng sắp đặt...
- Nương nương....
- Hoàng thượng, thiếp biết người luôn tin tưởng tỉ ấy, thiếp cũng rất muốn giống như người tin tưởng tỉ ấy vô điều kiện nhưng....thiếp không có can đảm để tin tưởng người có động cơ hãm hại hài tử của mình...Nếu như người đã quyết định điều tra lại mọi thứ, thần thiếp cũng chẳng thể khuyên ngăn, chỉ mong.....!khi tìm ra chân tướng người sẽ không giống như bây giờ nhắm mắt làm ngơ, dung túng kẻ phạm tội!
Nàng ta nở nụ cười đau đớn, ánh mắt lộ rõ vẻ uất ức, đôi mắt ướt đẫm cố kìm nén dòng lệ tuôn trào khiến đôi mắt ấy đỏ hoe.
- Trẫm....

Hắn nhìn nàng ta, có chút thương xót cũng có chút hổ thẹn.

Là hắn ngu ngốc không nhận ra tình cảm của bản thân sớm hơn nên mới khiến hai người nữ nhân vì hắn mà đau khổ.

Trong thâm tâm của hắn chưa từng muốn Mẫn Chi chịu đau đớn, vì nàng là người hắn yêu và muốn bảo vệ cũng như là người đã hi sinh quá nhiều vì hắn.

Nhưng hắn cũng không thể để Cao Yến Nguyệt khổ sở và uất ức...dù gì nàng ta đã theo hắn lâu như vậy, còn mang cốt nhục của hắn.

Nếu mọi chuyện có thể ổn thõa hắn nhất định sẽ nói rõ với nàng ta.

Cũng như giải thoát cho sự ngu muội ban đầu của bản thân.
Những suy nghĩ của hắn cứ ngỡ sẽ sớm được thực hiện nhưng hắn đâu thể ngờ nữ nhân mà hắn luôn cảm thấy chịu uất ức và thiệt thòi kia lại nhẫn tâm hãm hại người mà hắn yêu, cũng vì nàng ta mà vết nứt trong lòng giữa hắn và Mẫn Chi ngày càng lớn và dường như chẳng thể chữa lành....
- Hoàng thượng có cung nữ Trần Như Ngọc xin cầu kiến! Nàng ta bảo rằng có chuyện liên quan đến hoàng hậu và hoàng quý phi!!
Một nô tài vội vã chạy vào bẩm báo.
Nghe thấy như vậy, Sinh Phong chau mày, suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng:

- Cho nàng ta vào!
- Ân!
-Nô tì tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương và hoàng quý phi.
Người tên Trần Như Ngọc kia vừa xuất hiện lập tức khiến không khí trong điện càng căng thẳng.
Mẫn Chi nhíu chặt lông mày, trong lòng dâng lên nổi bất an vô tận.
"Ca cầu xin huynh mau lên! Muội sắp không chống đỡ nổi rồi!"
Trái với sự lo lắng của nàng, Cao Yến Nguyệt ban nãy còn tỏ vẻ thê lương bỗng nhiên thần sắc trong nhẹ nhõm và đắc ý một cách lạ thường.
"Con chốt cuối cùng cũng xuất hiện!"
- Ngươi biết chuyện liên quan đến hoàng hậu và hoàng quý phi?
Sinh Phong lạnh giọng nhìn người đang quỳ dưới kia mà hỏi.

Không hiểu sao hắn có cảm giác sự xuất hiện của người này sẽ làm mọi thứ đảo lộn cũng như sẽ khiến hắn mất đi một thứ gì đó rất quan trọng...
Nghe giọng nói băng lãnh phát ra từ hắn, Trần Như Ngọc khẽ rùng mình.

Quả nhiên tai nghe không bằng mắt thấy, đương kim hoàng thượng đúng thật là lãnh khốc vô tình.
Tuy có chút sợ hãi nhưng nàng ta làm sao dám quên mục đích nàng ta xuất hiện ở đây.

Cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, nàng ta cúi đầu chậm rãi nói:
- Hoàng thượng, nô tì có bằng chứng có thể chứng minh Tiểu Khả là người hạ độc hoàng hậu nương nương!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 34: 34: Ngậm Máu Phun Người


Lời nói vừa cất lên khiến tất cả mọi người sửng sốt chỉ riêng Mẫn Chi vẫn giữ được nét bình tĩnh mà âm thầm quan sát.
- Ngươi có bằng chứng?
Hắn nhíu mày nghi hoặc.
- Ân..Đây là gói thuốc mà nô tì tìm được lúc Tiểu Khả không chú ý!
Trần Như Ngọc lấy một cái túi nhỏ rồi đưa cho Trịnh thái y.
- Nói dối! Rõ ràng đó là gói thuốc mà ta đã đưa cho tỉ....
Tiểu Khả kích động quát lớn.

Gói thuốc ấy rõ ràng là sớm hôm qua nàng đã nhờ Trần Như Ngọc kia cất giữ, vậy mà bây giờ nàng ta lại nói đó là độc dược...quả thật là một chuyện vô cùng hoang đường!
- Tiểu Khả tại sao ngươi lại có thể dựng chuyện như vậy? Rõ ràng đây là thứ mà ta tìm được trong chậu cây ở Tưởng Thư cung, ngươi sao có thể đổi trắng thay đen mà nói rằng mình đã đưa cho ta?

Trần Như Ngọc biểu tình kinh ngạc sửng sốt, giống như những gì Tiểu Khả nói hoàn toàn đều là tự biên tự diễn..
- Tỷ...
- Tại sao ngươi lại tìm được gói thuốc này và....ngươi chẳng phải là người của Tưởng Thư cung sao?
Sinh Phong lên tiếng khiến cuộc tranh luận giữa hai người dừng lại.

Bây giờ toàn bộ sự chú ý đều dồn về phía Trần Như Ngọc.
- Bẩm hoàng thượng, sở dĩ nô tì tìm được gói thuốc ấy là do ban sáng hôm qua nô tì nhìn thấy Tiểu Khả mờ mờ ám ám đem một chậu cây kỳ lạ đến hoa viên do đó nô tì mới kiểm tra thử không ngờ lại tìm được thứ không nên thấy.

Còn về phần nô tì đem bằng chứng này nói ra là vì không muốn một người tốt đẹp như hoàng hậu nương nương bị hãm hại.

Tuy là cung nữ của hoàng quý phi nhưng...đối với loại chuyện tàn độc như vậy nô tì thật sự không có cách nào im lặng đứng nhìn!
Từng lời nàng ta nói vô cừng quả quyết và chắc chắn khiến cho mọi người dường như sa vào lời nói dối ấy.
- Hoang đường! Rõ ràng là tỷ đang ngậm máu phun người!
Tiểu Khả run rẩy chỉ tay vào Trần Như Ngọc, ánh mắt phẫn nộ không tin được những gì người kia vừa nói ra.
- Ngươi nói đây là thuốc của ngươi?
Sinh Phong chuyển dời ánh mắt sang thân thể bé nhỏ đang run lên từng đợt mà chất vấn.
- Ân..gói thuốc đó là ngày hôm qua Tiểu Định tử đã đưa cho nô tì! Lúc nô tì trở về Tưởng Thư cung, nô tì đã tính mang gói thuốc ấy đi cất để mỗi ngày sắc cho nương nương uống để tẩm bổ thân thể.

Nhưng không ngờ lại gặp Như Ngọc tỷ giữa đường và bảo với nô tì rằng nương nương sai nô tì đi hái hoa để làm bánh cho người và Tưởng tướng quân, do đó nô tì mới không nghĩ ngợi mà nhờ Như Ngọc tỉ cất giùm gói thuốc...
- Bịa đặt! Rõ ràng cả ngày hôm qua ta và ngươi chưa từng một giây trò chuyện cũng như chưa từng nói hoàng quý phi sai ngươi đi hái hoa làm bánh.

Vậy mà ngươi lại không cảm thấy trắng trợn mà giương mắt nói đói! Gói thuốc này vốn dĩ là người cố ý giấu trong chậu hoa ấy nhưng ông trời có mắt để cho ta phát hiện.

Bây giờ ngươi lại muốn đổi trắng thay đen, ta thật không ngờ ngươi ngày thường luôn tỏ ra thiên chân ngây ngô lại mưu mô xảo quyệt đến mức này!
- TRẦN NHƯ NGỌC!!
Tiểu Khả căm phẫn nhìn người kia không ngừng dựng chuyện khiêu khích.

Bây giờ nàng đã hiểu vì sao tiểu thư lại không cho nàng đi tìm Trần Như Ngọc...vì vốn dĩ nàng chỉ là một con cờ bị lợi dụng...
Ngày hôm nay Tiểu Khả thật sự đã bị kích động hết lần này đến lần khác, những người nàng tin tưởng lại đang cố gắng dồn nàng và tiểu thư vào chỗ chết, rốt cuộc là vì sao?
- ĐỦ RỒI! Các ngươi có còn xem trẫm là vua là hay không?
Sinh Phong quát lớn, ánh mắt sắc bén nhìn hai nữ nhân đang quỳ đối diện với hắn.

- Làm sao ngươi biết đây là là độc dược đã hại hoàng hậu?
Hắn tiếp tục lạnh giọng mà hỏi cung nữ kia khiến nàng ta không tránh khỏi sợ hãi.
Nhưng nàng ta biết nàng ta không có quyền sợ hãi vì nàng ta phải tiếp tục thực hiện tốt vở diễn này.

Nếu không hoàng hậu nương nương nhất định sẽ khiến nàng ta sống không bằng chết!
"Đóa hoa này có phải rất đẹp không? A Ngọc, ngươi nghĩ xem nếu nó bị chà đạp dưới chân những kẻ không ra gì thì sẽ như thế nào? Và ngươi nên nhớ ta sẽ không bao giờ nuôi những người vô dụng không đem lại ích lợi gì cho ta!"
Giọng nói ma mị đáng sợ vang lên bên tai Trần Như Ngọc như một liều thuốc giúp nàng ta bình tĩnh.
Khẽ điều chỉnh cảm xúc nàng ta tỏ vẻ thê lương mà nói:
- Là do...người thân của nô tì cũng từng vì loại độc này mà mất mạng...
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 35: 35: Hoàng Yến Kiêu


Là do...người thân của nô tì cũng từng vì loại độc này mà mất mạng.

Vì thế đối với loại độc dược này nô tì cực kỳ mẫn cảm.

Tuy Xà Thất độc khó có thể nhận biết nhưng từng có một thầy thuốc nói với nô tì rằng chỉ cần đem nó trộn lẫn với hạt sen thì sẽ xuất hiện sự kết dính nên nô tì đã đem gói thuốc ấy đi kiểm chứng do đó nô tì có thể khẳng định gói thuốc ấy chắc chắn là Xà Thất độc!
- Trịnh thái y, gói thuốc ấy có phải là loại độc đó hay không?
- Ân! Đây quả thật là Xà Thất độc.
- Haa! Hoàng thượng người rốt cuộc đã nghe rõ hay chưa? Đến cả một cung nữ cũng biết phân biệt đâu là đúng đâu là sai vậy mà người còn muốn bao che cho tỉ ấy?
Cao Yến Nguyệt nở nụ cười bi phẫn, ngón tay run rẩy chỉ về hướng Mẫn Chi.
- Trẫm....
- Không cần nói nữa....Người đã muốn dung túng cho tỷ ấy thì thần thiếp chẳng còn gì để nói...
Nàng ta ngẩng mặt nhìn hắn, trong ánh mắt đó chứa đầy sự bi thương uất ức.
- Thái hậu giá đáo!
Giọng của một nô tài truyền vào khiến mọi người nhất thời kinh ngạc.

Thái hậu? Không phải bà ấy đang ở Tịnh Sơn tự hay sao?
- Hoàng thượng, con mau nói cho ta biết rốt cuộc là đang có chuyện gì xảy ra?
- Mẫu hậu...
- Mẫn Chi/ Yến Nguyệt tham kiến thái hậu!
- Nô tì/ nô tài tham kiến thái hậu!
Người phụ nữ trong có vẻ đứng tuổi bước vào lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Ai nhìn thấy bà ta cũng phải e dè vì khí thế áp bức không khác gì so với Sinh Phong.
Bà ta là thái hậu của đương triều, thân mẫu của Sinh Phong - Hoàng Yến Kiêu.

- Chỉ là chuyện vặt trong hậu cung, người không cần để tâm, trẫm tự biết sắp xếp!
Ánh mắt hắn bỗng trầm xuống một cách lạ thường, có vẻ như sự xuất hiện của người "thân mẫu" này khiến tâm trạng hắn không hề có một chút gì gọi là cao hứng.
Hoàng Yến Kiêu đương nhiên nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt ấy, dù gì đã từ rất lâu hắn luôn nhìn bà ta như vậy, ánh mắt lúc nào cũng vô tình lãnh đạm nhưng bà ta lại không cảm thấy nó kỳ lạ bởi vì....chính bà ta là người mong muốn hắn trở thành như ngày hôm nay.
Bà ta nhìn hắn một hồi rồi khẽ cười làm lộ vài nếp nhăn trên gương mặt có phần đứng tuổi.

"Phong nhi, xem ra con vẫn là không hiểu ta..."
- Hoàng thượng con nên nhớ là một bậc đế vương phải biết công tư phân minh, vua có tội cũng sẽ giống như thứ dân huống chi là một phi tần nhỏ bé.
Lời nói ảm đạm nhưng ý tứ lại rất rõ ràng.

Thái hậu là đang nhắm đến Mẫn Chi!
Hoàng Yến Kiêu dời ánh mắt trên người Sinh Phong sang Mẫn Chi và Cao Yến Nguyệt.
Khi ánh nhìn chạm đến nữ nhân trong mỏng manh yếu đuối nhưng thực chất lại mưu mô xảo quyệt khiến bà ta không khỏi cong môi lên cười nhạt.
"Nữ nhân này....đúng là không tầm thường!"
- Chuyện lần này trẫm nhất định sẽ điều tra rõ ràng, thái hậu không cần bận tâm.
Hắn nhìn bà ta rồi từ tốn đáp.
- Không cần bận tâm? Dung túng phi tần hãm hại hoàng hậu mà con lại nói với ta không cần bận tâm? Hoàng thượng, đây không phải là phong cách con thường làm!
- Vậy theo thái hậu, người muốn giải quyết ra sao?
Hắn nhíu mày hỏi, hắn biết rõ chuyện lần này thái hậu sẽ không để yên cho hắn tự quyết định mà chắc chắn sẽ nhúng tay vào, do đó hắn chỉ còn cách nhường bà ta một bước.

Chỉ mong rằng cách giải quyết ấy không thương tổn đến A Chi.
- Nếu tất cả bằng chứng đều hướng về cung nữ Tiểu Khả kia thì chi bằng giam nàng ta trong ngục, còn về phần hoàng quý phi thì sẽ bị cấm túc đến khi nào mọi chuyện sáng tỏ.

Hoàng thượng con thấy sao?
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 36: 36: Tuổi Thơ Của Sinh Phong


Trẫm...
Sinh Phong ngập ngừng vài giây rồi đáp:
- Cứ làm theo lời của thái hậu!
- Hảo!
Hoàng Yến Kiêu mỉm cười hài lòng với nhi tử của mình.
Bà ta biết dù có không đồng tình với cách làm của bà ta thì Sinh Phong cũng sẽ không phản đối những điều bà ta muốn.

Dù gì cũng là thân mẫu của hắn chẳng lẽ lại không bằng một Tưởng hoàng quý phi nhỏ bé.
................
Tối hôm ấy..
- Hoàng thượng không cần lo lắng, Tưởng nương nương nhất định sẽ ổn!
Lý công công thấy hắn đăm chiêu suy tư gì đó liền nói.
Sau khi biết thái hậu trở về, ông cảm thấy tinh thần của Sinh Phong dường như vô cùng tệ.

Cũng phải thôi dù gì trước giờ tình cảm của cả hai chưa bao giờ hòa hợp.

Mọi thứ chỉ toàn là tham vọng và áp bức...

- Nếu không có thái hậu thì nàng ấy chắc chắn sẽ ổn...
Nhưng trớ trêu thay, thái hậu hiện tại lại đang ở trong cung, muốn hắn không lo lắng cho nàng vốn là điều không thể.
Sinh Phong xoay người hướng về phía của sổ.

Những ký ức hắn muốn vùi chôn bất giác lại quay trở về...
.................
Năm Sinh Phong 5 tuổi...
"Mẫu hậu người nhìn này, hoa này là Phong nhi hái cho người đó!!"
Một cậu nhóc tay chân lấm lem bùn đất chạy lại bên cạnh người phụ nữ đang cầm một thứ gì đó xem vô cùng chăm chú.
Cậu nhóc nhìn người kia nở nụ cười tươi rối, trên tay là cành hoa hồng vừa hái được.
Tâm trạng cậu nhóc háo hức đợi chờ được khen thưởng nhưng người kia lại nhíu mày lạnh giọng nói:
"Phong nhi, con đã học xong những gì thái sư dạy hay chưa?"
"Con...." Cậu bé ngập ngừng ánh mắt có phần chột dạ.
"Sau này con sẽ là vua của một nước cho nên phải cố gắng rèn luyện những kiến thức về sách lược binh quyền, những thứ vô bổ khác không cần để ý!"
Người phụ nữ đó lạnh lùng liếc mắt về phía cậu khiến cậu có chút sợ hãi.
"Ân...hoàng nhi hiểu rõ!"
"Tốt, Lý công công mau đưa Phong nhi trở về tẩm cung.

Còn nữa, sau này nếu ai dám mang hoàng tử đi làm những chuyện vô ích thì giết không tha!"
"Dù sao hoàng tử vẫn còn nhỏ người không cần phải...."
"Ngươi dám làm trái lệnh của ta?"
"Nô tài...."
"Lý công công, chúng ta mau đi thôi!"
Tiểu Sinh Phong nắm lấy áo của người kia khẽ kéo.

Nếu mẫu hậu tức giận Lý công công chắc chắn sẽ bị xử phạt.

Điều đó cậu không hề mong muốn.
Ở trong hoàng cung rộng lớn chỉ có mình người này là quan tâm đối xử tốt với cậu.

Cậu thật sự không muốn người ấy sẽ vì mình mà bị trách phạt.

"Hoàng tử...." Lý công công đau lòng nhìn thân ảnh nhỏ bé kia, cậu lúc nào cũng hiểu chuyện như vậy nhưng sự hiểu chuyện ấy lại khiến người ta phải đau lòng.
................
Năm Sinh Phong 10 tuổi..
"Cái này là tặng cho ngươi!"
Tiểu Sinh Phong cầm lấy một cái vòng bằng cẩm thạch đưa cho người đang quỳ trước mặt mình.
"Hoàng...hoàng tử...nô tài làm sao dám nhận..."
Người nô tài kia trên mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt, miệng không ngừng liên tục từ chối.
"Không phải phụ mẫu của ngươi đang lâm bệnh hay sao? Chiếc vòng này có thể giúp ngươi chữa bệnh cho họ, mau nhận lấy nếu không ta sẽ nổi giận a!"
Cậu nhóc cười cười, tay nhét chiếc vòng vào tay người kia.
"Dám lợi dụng hoàng tử, ngươi có phải là muốn chết!"
Bất chợt giọng nói của một nữ nhân vang lên khiến cả hai nhất thời sợ hãi.
"Mẫu hậu...."
"Nương nương...."
"Phong nhi ta đã dặn con bao nhiêu lần, những nô tài thấp kém như vậy không xứng đáng nhận được sự giúp đỡ của con."
Bà ta có vẻ tức giận khi nhìn thấy đứa con trai bà ta cất công dạy dỗ lại làm trái những gì bà ta mong muốn.
"Nhưng phụ mẫu của Tiểu Hà tử...."
"Phụ mẫu hắn ta có chuyện cũng sẽ liên quan đến con?"
"Không...không liên quan..."
"Người đâu đem tên nô tài này ra đánh một trăm trượng rồi vứt ra khỏi kinh thành.

Sau này nếu để ta nhìn thấy hắn thì cái mạng của các ngươi cũng không cần phải giữ!"
"Nương nương tha tội...nương nương tha tội..nô tài sau này không dám...sau này không dám lại gần hoàng tử...nương nương làm ơn tha cho nô tài một lần...cầu xin nương nương..."

Tiểu Hà tử kia vừa dập đầu vừa khóc nhưng Hoàng Yến Kiêu cũng chẳng mấy để tâm.
"Các ngươi còn đứng nhìn?"
"Mẫu hậu là hoàng nhi làm sai người đừng trách tội Tiểu Hà tử, hoàng nhi chấp nhận chịu phạt mong người đừng tức giận..."
Tiểu Sinh Phong hốt hoảng nắm lấy y phục của bà ta, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
"Là nam nhi thà rơi máu chứ chẳng rơi lệ, con xem bây giờ mình có ra thể thống gì hay không? Nếu ta không trách phạt hắn chỉ sợ rằng con sau này sẽ càng không hiểu chuyện, còn bọn nô tài kia sẽ được nước mà lấn tới không xem ai ra gì!"
Giọng nói bà ta ẩn chứa sự tức giận khiến cậu căm nín.

Cậu cúi đầu xuống không dám nói gì chỉ có thể nghe tiếng Tiểu Hà tử không ngừng kêu cứu.
"Nương nương tha tội...hoàng tử cứu nô tài....nương nương...."
"Con nên nhớ, những gì bọn chúng nhận lấy là do con chưa hoàn thành tốt những gì ta mong muốn.

Sau này con liệu mà xử lý."
"Ân...hoàng nhi hiểu rõ..."
Chưa đợi cậu đáp lời bóng dáng bà ta đã xa dần.

Trong căn phòng chỉ còn lại cậu với sự tự trách.
"Tiểu Hà tử....!xin lỗi..."
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 37: 37: Đủ Tàn Nhẫn


Hoàng thượng....hoàng thượng...
Lý công công thấy hắn như người mất hồn nên vội lên tiếng gọi.
- Ân....
Trở lại trạng thái ban đầu, hắn thở lạnh một hơi.

Đã bao lâu rồi hắn chưa từng nhớ đến những ký ức đó.
Đến tận bây giờ dẫu đã là một bậc quân vương có đầy đủ binh quyền trong tay nhưng đối với Tiểu Hà tử kia hắn vẫn là nợ người đó một lời xin lỗi.
Cũng vì lý do đó mà tình cảm của hắn và Hoàng Yến Kiêu ngày càng lạnh nhạt.

Trong tâm trí của hắn người mẫu thân đó chưa từng làm tròn trách nhiệm mà chỉ luôn xem hắn như một quân cờ lợi dụng.

Đến cả hài tử mình mang nặng đẻ đau mà bà ta còn không thương tiếc huống chi là một người không quan hệ huyết thống như Mẫn Chi...

- Chuyện trẫm nhờ ông đã hoàn thành hay chưa?
Hắn chậm rãi hỏi.
- Hoàng thượng yên tâm, những gì người dặn thần đã sắp xếp ổn thõa.

Lời của hoàng thượng cũng đã được chuyển đến cho "người đó"!
- Hảo!
"A Chi thời gian này đành phải thiệt cho nàng...."
................
Thọ Sinh cung
- Thái hậu người nghĩ sao về hoàng hậu nương nương?
Một nam tử đứng tuổi vận y phục thái giám nhìn về phía Hoàng Yến Kiêu khẽ hỏi.
Ông ta là Lệnh Đặng Tử hay còn được mọi người biết đến là Lệnh công công.

Người đã giúp Hoàng Yến Kiêu từ một phi tử bình thường đến trở thành một thái hậu cao quý như ngày hôm nay.

Ông ta cũng là người duy nhất được bà ta tin tưởng và trọng dụng suốt mười mấy năm qua.
Nghe câu hỏi ấy, bà ta chỉ khẽ nhíu mày một cái, tay cầm chén trà nhấp nhẹ rồi từ tốn đáp:
- Không tệ! Dám đem cả ai gia ra làm quân cờ thật sự không phải kẻ tầm thường.
- Vậy còn Tưởng hoàng quý phi?
Cạch!
Chén trà được đặt xuống bàn tạo nên âm thanh chói tai phá đi màn đêm tĩnh lặng.

- Nếu nói về mưu trí thì Tưởng Mẫn Chi quả thật có phần cao hơn so với hoàng hậu nhưng nếu xét đến mức độ tuyệt tình tàn nhẫn thì lại hoàn toàn không đáng để so sánh.
Bà ta mỉm cười ẩn ý, bàn tay vuốt nhẹ con mèo trên chân mình, ánh mắt lóe lên suy tính sâu xa.
- Hoàng thượng không cần một hiền thê ưu tú mà người nó cần là một nữ nhân đủ thông minh, đủ tàn nhẫn để giúp nó cai trị đất nước.

Nếu Tưởng Mẫn Chi kia cũng có một chút tuyệt tình như hoàng hậu thì ai gia chắc chắn sẽ đứng về phía nàng ta nhưng chỉ tiếc là nàng ta không có khả năng sẽ giống như hoàng hậu.
- Người nghĩ rằng hoàng quý phi sẽ không thể sánh bằng hoàng hậu?
Lệnh công công đắn đó một lúc rồi hỏi.
- Không phải nghĩ mà là khẳng định!
Bà ta lại nở nụ cười.

Nhưng nụ cười này lại khiến người khác khi nhìn vào bất giác mà run rẩy.
Nếu Tưởng Mẫn Chi nhẫn tâm vứt bỏ Tiểu Khả kia thì bà ta chắc chắn sẽ nhìn nàng ta bằng con mắt tán thưởng nhưng nàng ta lại quá lương thiện và bà ta không thích những người như vậy.
Sống như thánh nhân thì có gì là hay đến cuối cùng không phải là tự tìm chết hay sao?
Lệnh công công nghe được câu trả lời cũng im lặng không nói gì.
Năm xưa có thể nói chính ông ta là người đã cứu rỗi cho thái hậu.

Cũng từ khoảnh khắc đó mà tính cách bà ta thay đổi một cách chóng mặt, từ ngày bà ta bắt đầu có tham vọng thì Hoàng quý phi hiểu chuyện năm nào dường như đã chết chỉ còn lại một Hoàng Yến Kiêu nham hiểm, độc ác vì lợi danh và quyền lực mà không từ bất kì thủ đoạn nào.
Và ông ta ngỡ cả đời này sẽ không gặp lại được bóng dáng của nữ nhân năm đó nhưng...
Ông ta lại nhìn thấy hình ảnh quen thuộc kia trên người của Tưởng Mẫn Chi.
Ở nàng ta ông nhận thấy có một thứ gì đó rất tương đồng với Hoàng Yến Kiêu nhưng lại cũng có gì đó rất khác với bà ta.
Do đó ông mới mạo muội xem thử thái độ của thái hậu dành cho hai nữ nhân đó.
Nhưng cuối cùng người bà ta xem trọng lại là Cao Yến Nguyệt...
Vì thế ông cũng không muốn nói đến vấn đề ấy.

Có lẽ là ông nhìn lầm, trên đời này chỉ có một Hoàng Yến Kiêu làm sao có thể có người thứ hai.
Còn về phần Tưởng Mẫn Chi kia chỉ e rằng cuộc sống sau này của nàng là họa nhiều hơn phúc...
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 38: 38: Thỉnh An


Tưởng Thư cung
- Tiểu Sinh tử, Tiểu Khả muội ấy...
- Nương nương yên tâm nàng ấy vẫn ổn.

Dù bị giam giữ nhưng hoàng thượng chưa từng dùng hình với nàng ấy!
Tiểu Sinh tử nhẹ giọng đáp.
Hắn có thể hiểu được tâm trạng hiện tại của nương nương, nếu đổi lại là hắn chắc chắn sẽ sốt ruột đến chết đi sống lại.
- Vậy thì tốt...
Mẫn Chi nghe xong lời hắn nói cả cơ thể như gỡ được tảng đá đang đè nặng, nàng chỉ sợ Tiểu Khả bị người ta khi dễ....
Nhìn nam tử trước mặt, nàng khẽ thở dài.
Trong Tưởng Thư cung này ngoài Tiểu Khả ra thì Tiểu Sinh tử là người duy nhất mà nàng có thể tin tưởng vì thế mà nàng cũng không che giấu chuyện của Cao Yến Nguyệt với hắn.
- Nương nương...người tính giải quyết chuyện này như thế nào?
Tiểu Sinh tử thấy nàng hơi thất thần nên mạo muội hỏi.
- Ta cũng chưa nghĩ ra được cách....Phải rồi, người có tin tức gì của đại ca hay không?
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt mang tia sáng mong chờ nhìn Tiểu Sinh tử
Nhưng đáp lại nàng chỉ là cái lắc đầu bất lực.
Thấy vậy Mẫn Chi không tránh khỏi càng thêm lo lắng.

Việc nàng nhờ đại ca có lẽ đã tác động đến Cao Yến Nguyệt.

Bây giờ đại ca lại chẳng có tin tức gì, không lẽ....
Nghĩ đến đây nàng không tránh khỏi sợ hãi.

Chỉ mong là nàng nghĩ nhiều, nếu đại ca thật sự xảy ra chuyện thì nàng nhất định sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho chính mình!
................
Ngày hôm sau
Thọ Sinh cung
- Hoàng hậu nương nương đến!
- Thần thiếp xin thỉnh an thái hậu!
- Miễn lễ! Hoàng hậu đến tìm ai gia chắc không phải là chỉ để thỉnh an?
Hoàng Yến Kiêu một mặt lãnh đạm nhìn Cao Yến Nguyệt tỏ vẻ ngoan hiền, trong mắt lộ ra ý tứ gì đó.
- Thần thiếp đến đây là vì muốn nói tiếng đa tạ thái hậu đã làm chủ cho thần thiếp! Nếu không có người chỉ e rằng...
Nàng ta lưỡng lự trông có vẻ khó nói.
- Hoàng hậu quá lời, nếu lúc đó ai gia không xuất hiện thì chắc chắn ngươi cũng sẽ biết đường mà xoay chuyển tình thế.
- Thái hậu...

Ánh mắt nàng ta lộ rõ vẻ ngơ ngác như không hiểu những gì bà ta nói.
- Làm người đôi lúc phải biết uyển chuyển ứng biến.

Có nhiều thứ chỉ đủ để qua mặt một vài người nhưng không có nghĩa là ai cũng sẽ bị lừa gạt.

Ở trong hoàng cung này chỉ cần một chút sơ sót cũng đủ khiến một người từ phượng hoàng biến thành loài côn trùng thấp kém.

Hoàng hậu hiểu ý của ai gia chứ?
Bà ta nói ra những lời hàm ý nhưng sắc mặt vẫn không đổi khiến Cao Yến Nguyệt có chút bất ngờ.
Dẫu biết vị thái hậu này không phải kẻ tầm thường nhưng xem ra bà ta còn lợi hại và đáng sợ hơn những gì người ta thường kể đến.
Đối mặt với những lời nói đó Cao Yến Nguyệt cũng chỉ có thể ngu ngơ mà giả ngốc.
- Thứ lỗi cho thần thiếp ngu muội không hiểu rõ lời của người..
- Hoàng hậu đa mưu túc trí như vậy sao lại có thể không rõ những lời của ai gia? Cách làm việc của ngươi ai gia không có ý kiến thậm chí còn có vài phần thường thức nhưng mà...
- Đừng luôn tự cho mình là thông minh mà không xem ai ra gì.

Đã cố ý sai người gửi thư đến cho ai gia thì kết quả hiện tại hoàng hậu nên là người rõ nhất.

Dẫu phong cách này của ngươi hoàn toàn phù hơp với ai gia nhưng ...ai gia ghét nhất là ai dám tính kế mình.

Hoàng hậu hiểu chứ?
Bốn chữ cuối bà ta kéo dài như cố tình nhắc nhở nàng ta.
- Ân..thần thiếp hiểu rõ! Những lời thái hậu dạy bảo thần thiếp sẽ luôn ghi nhớ!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 39: 39: Là Lương Thiện Hay Là Che Giấu


Hảo! Nếu không còn việc gì thì hoàng hậu có thể trở về nghĩ ngơi.

Lệnh công công tiễn khách!
- Mời nương nương!
Lệnh Đặng Tử nho nhã hướng về phía Cao Yến Nguyệt nói.
- Ân, thần thiếp lần sau sẽ lại đến thỉnh an thái hậu!
Sau khi bóng dáng Cao Yến Nguyệt rời đi, Hoàng Yến Kiêu thần sắc có chút phức tạp nhìn về một phía nhất định rồi nói:
- Trình độ này của nàng ta vẫn còn rất kém.

Qua mắt được hoàng thượng một lần nhưng chắc chắn sẽ không có lần hai.

Mong rằng lần sau nàng ta sẽ khiến ai gia có thể mở rộng tầm mắt.

Đến lúc đó ai gia sẽ xem thử hoàng hậu là ngọc đang mài dũa hay thực chất chỉ là một hòn đá vô tri.
- Thái hậu, chúng ta mau đến Tưởng Thư cung!
Lệnh công công bên cạnh nhắc nhở.
- Ân! Xem ra ai gia càng ngày càng đãng trí.

Được rồi mau đi thôi!
................

Tưởng Thư cung
"Ca..."
Mẫn Chi thẫn thờ nhìn về phía cửa sổ.

Cả đêm qua nàng chẳng thể nào chớp mắt được.
Tiểu Khả thì đang bị nhốt, đại ca thì lại biệt vô âm tín khiến trong lòng nàng càng lúc càng rối ren.
Dù Tiểu Sinh tử vẫn đang không ngừng truy tìm tung tích của đại ca cũng như thay nàng đi làm một số việc nhưng nàng vẫn là không có được cảm giác an tâm.
Không phải nàng lo Tiểu Sinh tử kém cỏi hay sẽ phản bội mình mà nàng chỉ lo Cao Yến Nguyệt kia lại bày ra trò gì đó.

Nàng ta ra tay trước giờ chưa từng nhìn mặt ai nếu để nàng ta biết bên cạnh nàng còn có Tiểu Sinh tử giúp đỡ thì chắc chắn nàng ta sẽ không để yên.

Huống hồ bây giờ cả thái hậu cũng đang đứng về phía nàng ta.

Ván cờ này chỉ sợ là không có nước để xoay chuyển...
Cũng vì thế mà nàng càng cảm thấy bản thân thật vô dụng.

Cả ngày ở trong Tưởng Thư cung khiến nàng cảm thấy vô cùng áp bức và khó chịu.

Ai cũng đang cố gắng vạch trần ra chân tướng vậy mà nàng lại chẳng thể làm được gì...
Nàng cười khổ, muốn trách thì chỉ có thể tự trách chính mình bất cẩn không sớm nhận ra ý đồ của Cao Yến Nguyệt nên mới khiến mọi chuyện ngày càng phức tạp không theo đúng quỹ đạo...
- Thái hậu giá đáo!

Tiếng nói ấy như đánh mạnh vào tâm trí của Mẫn Chi khiến nàng không tránh khỏi kinh ngạc.
"Thái hậu? Bà ấy đến đây làm gì?"
Chưa kịp định hình thì Hoàng Yến Kiêu đã nhìn nàng nhíu mày rồi lên tiếng nhắc nhở:
- Hoàng quý phi dường như không chào đón ai gia thì phải?
- Là thần thiếp sơ ý mong thái hậu tha tội!
Nàng đứng lên rồi từ từ hành lễ với bà ta.
- Ân...Xem ra tâm trạng của ngươi không được tốt thì phải?
Bà ta vừa nói vừa quan sát tỉ mỉ sắc mặt của Mẫn Chi.
Quả thật nữ nhân này vô cùng đẹp!
Khuôn mặt này dù trầm lặng như nước không một chút gợn sóng cũng đủ làm mê mẫn chúng sinh.
Dù bây giờ thần sắc nàng ta có chút tái nhợt do thiếu ngủ và mệt mỏi nhưng vẫn không vùi chôn được thiên sinh lệ chất ấy.

Nhất là vẻ đẹp trong đôi mắt kia...
Đôi mắt của nàng ta trong trẻo tựa những giọt sương sớm và lấp lánh tựa những vì tinh tú không ẩn chứa một chút tạp niệm nào.
Nếu là người khác chắc chắn sẽ say mê và chìm đắm vào đôi mắt ấy nhưng với Hoàng Yến Kiêu thì không.
Sự thánh thiện không bị nhuốm bẩn bởi mưu đồ và quyền lợi kia khiến bà ta chán ghét.
Đối với bà ta trên đời này chẳng ai là kẻ lương thiện cả.

Ẩn sâu trong tâm của mỗi người sẽ luôn là một ác ma.

Và ác ma đó chắc chắn sẽ được giải thoát khi kẻ đó bị sa vào tội lỗi.
Do đó bà ta muốn tìm kiếm ác ma kia ở bên trong đôi mắt Mẫn Chi nhưng cuối cùng lại làm bà ta thất vọng.
Là Tưởng Mẫn Chi này biết cách che giấu hay vốn dĩ nàng ta lương thiện là một bản năng?
Bà ta không biết câu trả lời sẽ như thế nào nên chỉ có thể tiếp tục quan sát nàng.

Và vào một khắc, bà ta đã thấy một điều gì đó khiến bà ta kinh ngạc...
 
Back
Top Bottom