Ngôn Tình Một Khắc Nhớ Một Đời Mong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 40: 40: Quyền Lực Của Thái Hậu


"Làm sao có thể...."
Lệnh công công bên cạnh thấy thái độ của Hoàng Yến Kiêu có chút kỳ hoặc nên không tránh khỏi tò mò.
Ông khẽ liếc nhìn Mẫn Chi nhưng rồi cũng giống như thái hậu hoàn toàn bị đắm chìm vào đôi mắt xinh đẹp kia.

Nhưng đó không phải là điểm mấu chốt.

Điều đáng nói ở đây là ông nhìn thấy hình ảnh của bà ta trong đôi mắt đó.
"Giống! Thật sự quá giống!"
Cả hai cứ thế rơi vào trạng thái kinh ngạc còn riêng Mẫn Chi vẫn không chú ý đến sự khác lạ đó mà nhẹ nhàng trả lời:
- Có lẽ do đêm qua thần thiếp không nghỉ ngơi đủ nên tâm trạng cũng vì thế mà xấu theo.

Xin thái hậu thứ lỗi cho thần thiếp nếu có phần thất lễ.
"......"
-Thái hậu?
Thấy bà ta vẫn không đáp nàng khẽ gọi.
- Ân...Ai gia nghe nói hoàng quý phi trong người có bệnh?
Trở lại trạng thái lãnh đạm ban đầu, bà ta nhìn nàng tiếp tục hỏi.

- Là do thần thiếp thân thể không tốt nên nhiễm một chút bệnh vặt.

Thái y đã nói không có gì đáng lo...
Nói đến vấn đề này Mẫn Chi vẫn là có chút gì đó không tự nhiên.

Cũng như có chút gì đó hối tiếc...không biết nàng có thể cầm cự được bao lâu....
Chỉ mong trước khi nhắm mắt có thể giúp Tiểu Khả được minh oan và còn những tâm nguyện nàng chưa thực hiện cũng sẽ mau chóng hoàn thành...
- Bệnh vặt hay nặng e rằng chỉ có ngươi là hiểu rõ!
Lời nói hàm ý khiến Mẫn Chi có chút rúng động.
"Thái hậu...biết chuyện gì sao?"
Nhận thấy sự nghi ngờ ánh lên trong đôi mắt đó Hoàng Yến Kiêu cũng không nói gì chỉ nhìn nàng mà thầm nghĩ:
"Chậc...Xem ra là thật sự lương thiện.

Vốn là một tài nữ vậy mà....thật đáng tiếc!"
Bà ta thở dài, ánh mắt không che giấu sự tiếc nuối.
- Hôm nay thái hậu đến tìm thần thiếp có phải vì chuyện của ngày hôm qua?
Mẫn Chi không thể chịu nỗi ánh mắt dò xét và xuyên thấu kia nên đành hỏi ra lý do hôm nay bà ta xuất hiện.

Từ lúc thái hậu đến ánh mắt bà ta nhìn nàng khiến Mẫn Chi có phần không hiểu được.

Lúc thì đôi mắt đó nhìn nàng tỏ vẻ thương cảm rồi lại tiếc nuối thậm chí còn có cả chán ghét..
Cũng vì thế mà Mẫn Chi luôn cố gắng trong trạng thái phòng bị để tránh trường hợp mọi chuyện vượt mức kiểm soát.
Dù trước giờ nàng đã từng đối mặt với không ít những loại người khác nhau từ tâm cơ đến thiên chân nhưng với người trước mắt.

Nàng có nhìn ra sao cũng không đoán được trong lòng bà ta đang suy đoán gì.

Thậm chí nàng có cảm giác những điều nàng suy tính hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay của bà ta.
Quả nhiên thái hậu Hoàng Yến Kiêu không phải người tầm thường.

Những lời nói về bà ta trong cả kinh thành này xem ra là hoàn toàn đúng.
Có thể nói bà ta là nữ nhân đầu tiên thượng triều thay cho hoàng đế từ trước đến nay.
Khi nhắc đến ba chữ Hoàng Yến Kiêu có ai mà không biết bà ta đã từng được tiên đế tin tưởng và ân sủng đến nỗi cho phép bà ta phê chuẩn hơn hàng ngàn tấu chương trong triều đình.
Dù bị quan thần trong triều phản đối nhưng thái độ của bà ta vẫn không có gì là sợ hãi mà vẫn tiếp tục cùng tiên đế làm những việc đó cho đến khi tất cả mọi người đều phải công nhận bà ta.
Có thể nói dù là nữ nhân nhưng về binh quyền hay trị nước bà ta không hề thua kém bất kỳ ai.

Những kẻ từng đứng lên phản đối đều đã quay đầu khuất phục chấp nhận những việc bà ta làm.
Cũng vì thế mà Sinh Phong khi lên ngôi vua đã nhận được rất nhiều sự ủng hộ của bá tánh và quân thần.
Do đó khi ai nhắc đến hoàng đế của đương triều cũng đều sẽ kể đến người mẫu hậu quyền lực đứng sau hắn - Hoàng Yến Kiêu.
Cũng vì hiểu rõ sự lợi hại của bà ta mà Mẫn Chi không tránh khỏi lo lắng.
Mục đích của bà ta ngày hôm nay chắc chắn không tầm thường!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 41: 41: Nhắc Nhở


Rất thẳng thắng!
Bà ta tán thưởng.
- Cách làm việc của hoàng hậu không cần ai gia nói ngươi cũng hiểu rõ.

Cung nữ tên Tiểu Khả kia chỉ sợ không mất mạng thì cũng sẽ hóa điên.
Hoàng Yến Kiêu nói một cách từ tốn cứ như chuyện ai đó mất mạng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.
Điều đó không có gì đáng lạ vì bà ta luôn có quan điểm mạng sống của những kẻ vô dụng dù có mất đi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bà ta dù cho người đó có thân thiết hay trung thành với bà ta cỡ nào thì khi hết giá trị cả một cái liếc mắt bà ta cũng lười ban cho.
Nghe tên Tiểu Khả thốt ra từ thái hậu, trái tim Mẫn Chi không tránh khỏi đập mạnh.
"Cao Yến Nguyệt nhất định sẽ không để muội ấy được yên!"
Nghĩ đến những nỗi đau mà Tiểu Khả sẽ phải gánh chịu trong lòng nàng vô cùng đau xót.
Nha đầu đó thiên chân ngây ngô như vậy nếu không may làm mất lòng ai đó thì không cần đến Cao Yến Nguyệt ra tay cũng sẽ tự khắc mang họa rước vào thân.
- Không cần quá lo lắng! Dẫu gì nàng ta cũng chỉ là một nô tì không có gì nổi bật.

Mất một Tiểu Khả thì sẽ còn hàng trăm hàng nghìn Tiểu Khả khác thay thế.

Có khi nàng ta biến mất lại là một điều tốt đối với ngươi!
Bà ta nhận thấy sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt kia thì cất giọng đầy châm biếm.

Không phải chỉ là một nô tì thôi sao? Lo lắng như vậy làm gì? Quả là ngu ngốc...
Những lời nói kia như một cơn sóng đánh mạnh vào tâm trí của Mẫn Chi.

Làm sao thái hậu có thể nói ra những lời tuyệt tình như vậy? Đó dù gì cũng là một mạng người không phải vật vô tri vô giác mà bà ta nói muốn thay thế là sẽ có thể thay thế sao?
Mẫn Chi cảm thấy những lời nói này thật sự vô cùng chướng tai.
Nàng cụp mắt cố kìm nén sự tức giận mà khô khốc đáp trả:
- Tiểu Khả không chỉ là nô tì mà còn là người thân của thần thiếp! Có lẽ loại tình cảm đơn sơ này thái hậu chưa từng được cảm nhận nên người không biết nó đáng trân trọng đến mức nào.
Lời nói của nàng khiến bà ta khẽ biến sắc.

Từ trước đến nay luôn là bà ta dạy người khác.

Tất cả những gì bà ta nói chưa từng có ai dám không đồng ý kể cả đó có là Sinh Phong đi chăng nữa.
Vậy mà nữ nhân to gan này lại dám chống lại bà ta.
Bà ta thật sự muốn cười để tán thưởng sự gan dạ đó.
- Hoàng quý phi là đang dạy bảo ai gia?
Thái độ của Hoàng Yến Kiêu cũng vì câu nói đó mà tệ hơn.
Bà ta cảm thấy thật nực cười.

Rõ ràng là bà ta có ý tốt muốn khuyên nhũ nàng ta nhưng người này lại không biết phải trái thật sự khiến bà ta vô cùng thất vọng và căm phẫn.
- Thần thiếp không dám, chỉ là cảm thấy những gì thái hậu nói có phần không đúng nên mới mạo muội phản bác.
Nàng điềm đạm trả lời.
Thấy thái độ ung dung đó của Mẫn Chi, Hoàng Yến Kiêu càng cảm thấy chướng mắt.
- Tốt! Rất tốt! Hoàng quý phi quả là tài giỏi đến cả lời nói của ai gia cũng không xem ra gì.

Nhưng không sao, ai gia có thể hiểu tình cảm của người dành cho cung nữ kia.

Cũng giống như việc ai gia tốt với Tiểu Mao vậy.
- Tiểu Mao?
- Ân! Đó là sủng vật của ai gia!
Sủng vật? Bà ta sao có thể so sánh như vậy?
- Thái....
- Không cần bàn về vấn đề này nữa.

Hôm nay ai gia đến đây là để nhắc nhở hoàng quý phi vài điều.
- Đừng để ai gia cảm thấy chức quý phi này không xứng với ngươi.

Còn nữa, quả thật ngươi về mặt nào cũng ưu tú hơn hoàng hậu nhưng có thứ cả đời ngươi cũng sẽ không hơn được nàng ta.

Coi như đây là lời khuyên chân thành của ai gia dành cho ngươi.

Làm người đừng quá lương thiện nếu không khi bị bán đi rồi lại còn giúp người khác kiếm lợi!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 42: 42: Ẩn Sau Đôi Mắt Ấy


Nói xong lời cần nói Hoàng Yến Kiêu cũng rời đi để lại Mẫn Chi với những suy nghĩ không lời giải.
"Thái hậu không phải đứng về phía Cao Yến Nguyệt sao? Những lời lúc nãy bà ta nói tại sao lại giống như là đang khuyên nhủ?"
................
- Lệnh công công có gì có muốn nói?
Hoàng Yến Kiêu dừng bước.

Ánh mắt có chút kỳ lạ nhìn người đằng sau.
- Thần cảm thấy...hôm nay thái hậu có gì đó rất lạ.
- Lạ? Ai gia lạ ở chỗ nào?
Bà ta nhíu mày chờ đợi câu trả lời.
- Cách hành xử hôm nay của người đối với hoàng quý phi không phải phong cách thường ngày mà thần biết.
Ông ta từ tốn nói ra suy nghĩ của mình.
- Là do ông quá đa nghi, cách làm việc của ai gia trước giờ chỉ có một.
Bà ta quay đầu cứ thế đi thẳng về Thọ Sinh cung.
"Thật sự là thần quá đa nghi hay cả người cũng không nhận ra..."
................
Thượng Sinh cung
- Đã có bằng chứng gì hay chưa?
Sinh Phong dáng vẻ lãnh đạm nhìn thế cờ mình vừa bố trí xong khẽ hỏi.
- Tạm thời vẫn chưa tìm gì thấy gì cả....

Nam tử kia cúi đầu nói.
Ánh mắt hắn khẽ trầm xuống, giọng nói cũng lạnh dần đi.
- Một tháng.
- Một tháng?
Người kia ngơ ngác lặp lại.
- Ân! Trong vòng một tháng nếu vẫn chưa có manh mối gì thì đem đầu của người đến gặp trẫm.
Hắn đặt quân cờ xuống, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của người kia khiến người đó bất giác rùng mình.
- Ân....thần đã rõ! Nếu không còn việc gì thần xin phép cáo lui!
Nhận được cái gật đầu từ hắn, nam tử kia nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Tâm trạng của hoàng thượng từ hôm qua đến giờ luôn tệ như vậy.

Nếu còn tiếp tục đối mặt với ngài ấy thì chắc chắn hắn ta sẽ không chịu được mà ngất đi.
Về phần Sinh Phong, sau khi người kia rời khỏi thì ánh mắt hắn lại chuyển đến bàn cờ, trong đôi mắt ấy lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
- Hoàng hậu nương nương đến!
Giọng nói ai đó truyền vào.
- Thần thiếp tham kiến hoàng thượng!
Cao Yến Nguyệt nhẹ nhàng hành lễ với hắn.
- Miễn lễ! Sức khỏe của hoàng hậu không tốt tại sao không ở trong tẩm cung mà tịnh dưỡng?
Nhìn nàng ta vẻ nhu mì trước mắt, hắn chậm rãi không biểu cảm mà hỏi.

- Sức khỏe của thần thiếp đã đỡ hơn rất nhiều! Ở trong Cao Thừa cung mãi, thiếp cảm thấy rất ngột ngạt nên mới quyết định đi thưởng hoa để thư giãn.

Thái y cũng đã nói như vậy sẽ tốt cho hài tử...
Nàng ta dịu nhẹ như một con mèo nhỏ cúi đầu nói.
Cũng vì hành động ấy của bản thân mà Cao Yến Nguyệt không nhận ra ánh mắt sắc lạnh và dò xét của Sinh Phong đang hướng về mình.
- Tại sao nàng không đem theo cung nữ?
Hắn khẽ nheo mắt khi nhận ra sau lưng nàng ta chẳng có ai.
- A Kì gia đình có chút việc bận nên đã xin phép thần thiếp tạm thời rời cung.
- Vậy nàng đến tìm trẫm là có việc gì?
Hắn gật đầu rồi chuyển sang chủ đề khác.
- Thần thiếp biết hoàng thượng trong lòng có tâm sự nên mới muốn cùng người thưởng hoa.

Thấy người như vậy thần thiếp sẽ đau lòng!
Nàng ta ngẩng mặt, ánh mắt trong veo nhìn hắn.
- Vậy chắc hẳn hoàng hậu cũng biết, tâm sự của trẫm là gì?
Không hiểu sao hắn cảm thấy ánh mắt đó của nàng ta vô cùng giả tạo.

Ẩn sau ánh mắt đó dường như đang che giấu thứ gì đó mà hắn không thể nhận ra.
- Ân...có thể đoán ra....
Cao Yến Nguyệt càng nói càng nhỏ.

Giọng nói cũng ẩn chứa một chút thê lương và ủy khuất.
Nếu như là trước đây khi đối diện với ánh mắt và giọng nói ấy Sinh Phong nhất định sẽ ôm lấy nàng ta mà vỗ về an ủi.

Nhưng hiện tại hắn chỉ lãnh đạm mà nhìn nàng ta rồi máy móc nói:
- Được rồi! Nàng cứ đến Ngự hòa viên trước, trẫm sẽ đến sau.
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 43: 43: Hắn Đã Biết


Hảo!
Nàng ta mỉm cười rồi quay lưng cất bước.
Đợi sau khi Cao Yến Nguyệt rời khỏi, ánh mắt Sinh Phong lóe lên tia sắc bén rồi lạnh lùng nói với người bên cạnh.
- Sai người đi điều tra cung nữ A Kỳ bên cạnh hoàng hậu.
................
Ngự hoa viên.
- Hoàng thượng, chàng đến rồi!
Cao Yến Nguyệt khuôn mặt tràn ngập vui mừng phấn khích nhìn hắn cười nói.
- Tâm trạng của hoàng hậu có vẻ vô cùng tốt.
Hắn nhàn nhạt mở miệng nhưng sự chú ý chưa từng đặt trên người nàng ta thay vào đó ánh mắt kia dừng trên những đóa bạch trà tươi thắm.
Nhìn những đóa hoa ấy khiến hắn nhớ đến một người.

Một nữ nhân mà chính hắn đã mang đến cho nàng biết bao là đau khổ.
"A Chi...."
- Ân...Có lẽ là do đã lâu thần thiếp không cùng với chàng thưởng hoa nên bây giờ không tránh khỏi có chút kích động.

Nàng ta đỏ mặt e thẹn cúi đầu.
- Hoàng hậu..
- Ân?
- Nàng...có chuyện gì lừa dối trẫm hay không?
Sinh Phong đột nhiên đặt câu hỏi khiến bầu không khí bỗng trở nên trầm mặt.
Nghe hắn hỏi, vẻ xấu hổ lúc nãy của Cao Yến Nguyệt cũng nhẹ nhàng tan biến, thay vào đó là biểu tình kinh ngạc.
- Ý của chàng là gì, thiếp không hiểu?
- Từ trước đến nay nàng có từng lừa dối trẫm điều gì hay không?
Hắn kiên nhẫn lặp lại câu hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng ta như cố gắng nhìn thấu và bóc trần tất cả bí mật nàng ta đang che giấu.
- Hoàng thương, thiên địa có thể làm chứng, từ trước đến giờ thần thiếp chưa từng lừa dối hay giấu giếm chàng chuyện gì cả!
Cao Yến Nguyệt kích động trả lời.
Cảm xúc bây giờ của nàng ta hoàn toàn rối như tơ.
Rốt cuộc tại sao Sinh Phong lại hỏi như vậy? Liệu có phải là hắn đã biết điều gì đó?
Suy nghĩ ấy khiến nàng ta thoáng chốc lo sợ nhưng rồi lại cố bình tĩnh mà vờn như không hiểu.

Nếu bây giờ nàng ta biểu lộ ra mặt thì hắn chắc chắn sẽ nghi ngờ....

Cố trấn an bản thân, nàng ta chờ đợi lời tiếp theo của hắn.
- Hoàng hậu nàng cũng biết trẫm ghét nhất là ai lừa dối mình.
Thoáng một khắc, hắn đã nắm bắt được ánh mắt lo sợ kia nên giọng nói của hắn có chút trầm đi tựa như lời cảnh cáo.
- Thiếp biết, vì thế thiếp chưa từng lừa dối chàng! Sinh Phong có chuyện gì xảy ra sao? Tại sao chàng lại hỏi thiếp như vậy? Có phải....là liên quan đến Mẫn Chi hay không?
Trong giọng nói nàng ta có thể nghe ra sự run rẩy và uất ức.

Nàng ta chất vấn hắn như đang tìm ra câu trả lời thõa đáng.
Nhưng thực chất nàng ta lại vô cùng lo sợ những gì mình nghĩ là đúng.

Nếu thật sự mọi chuyện bại lộ thì Sinh Phong chắc chắn sẽ không để yên cho nàng ta.
Nàng ta không phải ngu ngốc nên có thể nhận ra vô cùng rõ ràng tình cảm mà người nam nhân này dành cho nàng chưa từng sâu đậm như nàng ta nghĩ mà càng lúc nó càng mờ nhạt.
- Trẫm chưa bao giờ tin Mẫn Chi sẽ làm hại nàng.
Nghe thấy tên của ái nhân hắn khẽ nhíu mày, giọng nói cũng mang đầy phần kiên định.
- Tại sao? Rõ ràng tất cả chứng cứ....
- Tất cả chứng cứ đều vô cùng hoàn hảo hướng về phía nàng ấy nhưng trẫm cảm thấy nó cứ như một kế hoạch được sắp đặt hoàn hảo.
Hắn cắt ngang lời nàng ta mà nói ra suy nghĩ của mình.

Những từ cuối cùng hắn cố tình nhấn mạnh nhằm xem xét thái độ của người đối diện.
- Chàng nói với thiếp những điều này là có ý gì? Không lẽ...chàng nghĩ thiếp là người lặp ra kế hoạch để hãm hại tỉ ấy? Sinh Phong làm sao chàng có thể nghĩ thiếp nhẫn tâm đến nỗi đem cả tính mạng của hài tử ra chỉ để vu oan cho tỉ ấy?
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 44: 44: Thời Hạn Một Tháng


Đối diện với lời chất vấn của nàng ta chỉ là một sự im lặng đáng sợ.
- Sinh Phong...
Cao Yến Nguyệt cố chấp gọi hắn.
Nàng ta không muốn tin và không tài nào chấp nhận được kế hoạch nàng ta dày công sắp đặt lại hoàn toàn thất bại.
- Sinh...
- Những điều nàng nói trẫm cũng đã nghĩ qua.
Hắn bỗng lên tiếng khiến những gì Cao Yến Nguyệt muốn nói hoàn toàn nuốt ngược vào trong bụng.
Ý của hắn là gì?
Hắn đã biết tất cả hay chỉ là suy đoán?
Nàng ta mông lung nhìn vào đôi mắt hắn đợi chờ câu trả lời.
- Chuyện gì cũng có khả năng xảy ra.

Những gì nàng nói trẫm cũng từng xem xét nhưng...trẫm không mong những gì mình nghĩ là đúng.

Xem như đây là cơ hội cuối cùng trẫm dành cho nàng.

Hoàng hậu, rốt cuộc nàng có giấu trẫm chuyện gì hay không?
Giọng hắn lạnh lùng, ánh mắt không một chút tình cảm mà chỉ toàn băng lãnh.
Trong một khắc, Cao Yến Nguyệt cứ ngỡ bản thân là đang nằm mơ.
Hắn từ trước đến giờ chưa bao giờ nhìn nàng ta như vậy...
Có gì đó nhói nhói và không cam tâm trong lòng.

Cảm giác này thật sự rất khó chịu.

Có phải Tưởng Mẫn Chi kia cũng từng trải qua cảm giác này hay không?
Tưởng Mẫn Chi...
Phải rồi! Là ả tiện nhân đó! Vì ả ta mà Sinh Phong mới thay đổi như vậy!
Sự ganh ghét và căm hận bao trùm lấy nàng ta.

Cao Yến Nguyệt thật sự không chấp nhận được việc minh bại dưới tay Mẫn Chi.
Rõ ràng ban đầu Sinh Phong đối với người kia chỉ là sự lợi dụng vậy mà bây giờ....Tại sao? Tại sao mọi thứ lại lệch khỏi quỹ đạo vốn có?
Không! Nàng ta không thể thua! Nàng ta nhất định không thể thua dưới tay Tưởng Mẫn Chi!
Cao Yến Nguyệt đem hết tội lỗi và sự oán hận nhắm vào Mẫn Chi mà nàng ta không biết rằng....
Ngay từ đầu giữa nàng ta và Sinh Phong chưa từng có thứ gọi là tình cảm huống chi là tình yêu nam nữ.
Nàng ta luôn nghĩ Mẫn Chi là bị Sinh Phong lợi dụng nhưng đến cuối cùng chính nàng ta và Sinh Phong mới là những kẻ lợi dụng nhau.
Một người vì tiền tài quyền lực, một người chưa từng hiểu thế nào là yêu liệu giữa họ có tồn tại loại tình cảm thiêng liêng ấy?
Câu trả lời có lẽ cả hai điều hiểu rõ chỉ là có người cố chấp không muốn thừa nhận.
- Chàng có phải đã bị Tưởng Mẫn Chi kia mê hoặc đến nỗi mất hết lý trí nên mới có thể nói ra những lời như vậy? Tại sao...tại sao chàng có thể xem thiếp là kẻ thấp kém đê hèn đến mức đó? Thiếp...thiếp yêu chàng, yêu hài nhi của chúng ta! Thiếp luôn mong hài tử có thể bình an mà chào đời, để thiếp có thể nghe hai từ "mẫu thân" vậy mà....vậy mà chàng lại nghĩ thiếp tự tay hạ độc chính mình....Khác nào chàng nói thiếp muốn giết máu mũ ruột rà? Sinh Phong chàng rốt cuộc có còn tỉnh táo hay không?!
Cao Yến Nguyệt hét lớn đầy căm phẫn, hài hàng lệ cứ không ngừng tuôn trào theo từng câu nói.
Nhìn nàng ta khóc đến thương tâm, trong lòng Sinh Phong lại chẳng hề có một chút thương xót.
Đến bây giờ hắn mới không còn nghi ngờ gì nữa...người hắn yêu luôn là Mẫn Chi chứ chưa bao giờ là người nữ nhân trước mắt.
Hắn nhìn nàng ta một hồi rồi lại nói:
- Nếu hoàng hậu đã nói như vậy thì trẫm mong rằng những gì nàng nói là sự thật.

Đừng để trẫm biết những gì hôm nay chỉ toàn là dối trá nếu không....hoàng hậu có lẽ hiểu cách làm việc của trẫm hơn ai hết.

Trẫm cho nàng một tháng để suy nghĩ, đến lúc đó có lẽ còn chưa muộn.
Đây là sự khoan dung mà hắn dành cho nàng ta.
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 45: 45: Nàng Không Đủ Dũng Cảm


Sau khi nói lời cần nói, hắn xoay người toan cất bước.
- Chàng...yêu nàng ta?
Giọng nói bất lực của Cao Yến Nguyệt vang lên.
- Ân!
Một chữ ngắn ngủi đã thừa nhận tất cả.
Tình cảm của hắn dành cho A Chi cũng không cần phải giấu giếm.

Mong rằng khi nghe được đáp án Cao Yến Nguyệt sẽ có thể buông bỏ...
Nghe Sinh Phong trả lời không một chút do dự, nàng ta càng cảm thấy căm tức.
Yêu? Sinh Phong lại có thể yêu ả ta?
Ánh mắt nàng ta chứa đầy sự ghen ghét nhìn theo bóng dáng rời đi của hắn.

Trong lòng thầm suy tính gì đó...
................
Tưởng Thư cung.
- Hoàng thượng giá đáo!
- Tham kiến hoàng thượng!
- Ân! Miễn lễ!
Sự xuất hiện đột ngột của hắn khiến Mẫn Chi có chút không thích ứng kịp.
Ban nãy là thái hậu bây giờ lại là hắn.

Rốt cuộc bọn họ muốn làm gì?

Nhận thấy ánh mắt đề phòng của nàng trái tim Sinh Phong như vỡ thành trăm mảnh.
Tại sao không cho hắn nhận ra sớm hơn tình cảm của chính mình? Đến lúc này khi hắn biết bản thân đã sai thì nàng lại không còn như ngày xưa luôn yêu thương và bên cạnh hắn...
- Hoàng thượng có chuyện gì sao?
Thấy hắn nhìn chầm vào mình.

Trong ánh mắt hiện lên sự bi thương khiến nàng muốn trốn tránh.

Nàng không có can đảm để nhìn vào đôi mắt ấy...nàng sợ bản thân sẽ động lòng....
Hít một hơi thật sâu, hắn cố điều chỉnh tâm tình mà nói:
- Ta biết nàng lo lắng cho đại ca của mình, nhưng nàng yên tâm đại ca của nàng vẫn ổn!
Lời nói dịu dàng và ẩn chứa đầy sự quan tâm.
Nhưng Mẫn Chi chẳng hơi đâu để tâm đến ngữ điệu của hắn.

Điều nàng để tâm là tung tích của đại ca và tại sao Sinh Phong lại biết về huynh ấy?
- Ngài có tung tích của huynh ấy?
Mẫn Chi không nén được sự kích động mà hỏi hắn.

- Ân!
- Vậy rốt cuộc huynh ấy đang ở đâu?
- Điều này tạm thời ta chưa thể nói cho nàng.
- Tại sao?
Nàng nghi hoặc, ánh mắt chất vấn nhìn hắn.
- Đợi khi có mọi chuyện rõ ràng, y nhất định sẽ trở về.

Hắn từ tốn giải thích.

Trong giọng nói đều ẩn chứa sự yêu thương nồng đậm.
Nghe hắn nói, nàng mím môi, trong lòng rối thành một cục.
Nàng có thể tin tưởng hắn hay không? Hắn không phải luôn yêu Cao Yến Nguyệt sao? Lỡ như hắn vì nàng ta mà tổn thương đến đại ca thì...
Nghĩ đến đây Mẫn Chi không tránh khỏi hoảng loạn.

Nếu thật sự như vậy thì đại ca không khác gì đang nằm trong tay tử thần!
Thấy thái độ ấy của nàng hắn cung chỉ cười khổ.
Lúc đến đây hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị nàng đề phòng và nhìn bằng những ánh mắt đó nhưng...khi đối diện quả thật có gì đó rất đau và khó chịu....
- Nàng có thể tin ta!
Hắn nói với giọng kiên định.
Nhưng nàng vẫn rất mông lung.

Không phải nàng không tin hắn mà là không dám tin.
Hắn dối nàng lâu như vậy niềm tin của nàng cũng tan theo mây khói, bây giờ đột nhiên hắn lại nói hãy tin hắn.

Nàng có điểm không tiếp nhận được.
- Chuyện của cung nữ kia ta cũng sẽ điều tra rõ.

Chắc chắn sẽ không vu oan cho người vô tội!
Mẫn Chi lại tiếp tục im lặng không nói gì.
Lần trước là hắn nghi ngờ nàng bây giờ hắn lại nói sẽ điều tra mọi việc.
Nàng thật sự không biết đâu là lời nói thật, đâu là lời nói dối từ hắn.
Hóa ra từ trước đến nay nàng không hề hiểu hắn như mình tưởng.

Con người hắn, cách làm việc của hắn nàng chưa bao giờ nắm rõ.
Và cả trái tim của hắn cũng vậy...nó chưa từng thuộc về nàng...
- Nếu không còn gì thì hoàng thượng có thể trở về...!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 46: 46: Vĩnh Viễn Không Buông


Nếu không còn gì thì hoàng thượng có thể trở về...
Nàng im lặng một hồi rồi cũng lên tiếng.
Ánh mắt Sinh Phong lóe lên tia đau đớn.
- A Chi liệu chúng ta có thể trở lại như xưa được không?
Giọng nói hắn có phần run rẫy.

Lần đầu tiên trong cuộc đời hân biết lo sợ là như thế nào.
Hắn sợ nàng sẽ từ chối hắn.

Hắn sợ nàng không còn yêu hắn.

Và hắn càng sợ nàng sẽ rời xa hắn....
Đây không phải lần đầu tiên hắn hỏi nàng như vậy, lần trước đáp án của nàng đã rất rõ ràng nhưng hắn vẫn nuôi một chút hy vọng.

Hắn biết A Chi của hắn vẫn còn yêu hắn chỉ là nàng không muốn thừa nhận.
- Hoàng thượng mọi chuyện đã qua rồi...
- Không phải! A Chi, chỉ cần nàng muốn chúng ta vẫn có thể giống như xưa!
Hắn gấp gáp nói, muốn đưa tay kéo nàng vào lòng nhưng Mẫn Chi đã vội né tránh.
Cánh tay của hắn bỗng rơi vào không trung.
Đau! Trái tim thật sự rất đau!
- Hoàng thượng.....ta có một yêu cầu.
Giọng nói nàng bỗng nghiêm túc, ánh mắt kiên định như đã quyết định một thứ gì đó...
- Chuyện gì...

Trong lòng hắn bỗng dâng lên nỗi bất an.
- Sau khi mọi chuyện được điều tra rõ ràng.

Nếu thủ phạm không phải là ta thì....ta muốn rời cung!
Ầm!
Tâm trí của hắn như rơi vào hố sâu vô tận.
A Chi của hắn lại muốn rời cung? A Chi của hắn lại muốn rời xa hắn?
- Không! Ta không cho phép! Nàng là thê tử của ta, là người của ta! Cả đời này nàng cũng chỉ có thể ở bên cạnh ta!
Giọng nói hắn có phần cao hơn.

Ánh mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào ánh mắt nàng.
- Hoàng thượng, ta và ngài không thể trở lại như xưa.

Hãy coi như là giải thoát cho cả hai....
Nàng cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình.

Dẫu đã suy nghĩ rất kỹ nhưng đến khi nói ra nàng vãn không tránh khỏi đau đớn.
Quả thật trong thâm tâm nàng vẫn không thể nào xóa hết tình cảm dành cho hắn.
Tình cảm hơn mười năm liệu có thể nói quên là quên được sao?
Nhưng nàng không có sự lựa chọn.
Nàng không muốn lầm lỡ thêm một lần.

Nàng không muốn lại thất vọng vì chính người mình yêu.

Cảm giác đó rất đau đớn và thống khổ.
Bên cạnh hắn bây giờ đã có một Cao Yến Nguyệt sau này ai có thể chắc chắn không có thêm những người khác?
Nàng không phải thánh nhân mà có thể chấp nhận ái nhân của mình sủng ái nữ nhân khác.

Đó là một loại giày xéo!
Cả bệnh của nàng....
Nàng muốn mình có thể ra đi ở một nơi yên bình, không có âm mưu tranh đấu và....nàng không muốn hắn chứng kiến cảnh nàng rời khỏi thế gian này...
Nói nàng ngu ngốc khờ dại cũng được.

Nàng không nhẫn tâm nhìn hắn dằn vặt vì cái chết của mình.
Coi như đây là ân huệ cuối nàng dành cho hắn.

Dành cho người mà nàng đã yêu và không bao giờ có thể quên...
- Tại sao? A Chi tại sao không thể cho ta một cơ hội?
Hắn vô lực, ánh mắt đờ đẫn nhìn nàng.

Tại sao phải đi đến bước đường này? Cả cơ hội ở cạnh nàng hắn cũng không có sao?
- Ngài là vua của một nước, nữ nhân bên cạnh không chỉ có một người.

Thiếu đi một Tưởng Mẫn Chi cũng sẽ không có chuyện gì.

Nếu ngài cảm thấy có lỗi với ta thì hãy tác thành ý nguyện này.
Không ai biết khi nói ra những lời tuyệt tình này, trái tim nàng đau cỡ nào nhưng nàng không thể quay đầu.

Nàng không muốn quãng đời còn lại sống như vậy.

Nàng muốn được tự do, nàng muốn trở về giống ngày xưa....
- Là ta có lỗi với nàng nhưng A Chi...
Hắn nhìn nàng, ánh mắt đầy sự cố chấp.
- Cả đời này ta vĩnh viễn không buông tay nàng!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 47: 47: Mẫu Tử Đối Diện


Sinh Phong rời đi lúc nào Mẫn Chi cũng không hay.
Thật trớ trêu làm sao, khi nàng cần hắn, níu kéo hắn thì hắn lại chẳng để tâm đến còn khi nàng mệt mỏi không còn chút hi vọng gì thì hắn lại không muốn buông tay nàng.
Có lẽ nàng và hắn ngay từ đầu vốn đã là nghịch duyên...
................
Ba ngày sau.
Thượng Sinh cung.
- Thái hậu đến!
- Thái hậu đến tìm trẫm là có việc gì?
Sinh Phong nhàn nhạt nhìn Hoàng Yến Kiêu, trong mắt không biểu lộ một thứ gì.
Nhìn hắn, bà ta khẽ thở dài.
Khuôn mặt hắn vẫn lạnh nhạt nhưng thần sắc lại vô cùng kém.

Và cả hắn gầy đi thì phải.
Đường đường là vua của một nước vậy mà lại vì một nữ nhân khiến bản thân tiều tụy đến mức này quả là mất mặt.
- Con định tự giày vò bản thân đến bao giờ! Con không nhớ bản thân mình là ai thì để ta nhắc con nhớ.

Con là Sinh Phong là vua của một nước nhưng con xem con có chỗ nào giống phong thái của một bậc đế vương hay không?
Nghe bà ta nói hắn khẽ nhíu mày nhưng rồi lại lơ đi, trong đầu dường như đang nghĩ đến gì đó.
Đối diện với thái độ này bà ta cũng không lấy làm lạ chỉ thở dài rồi lại nói:
- Con định đối đầu với ta đến bao giờ?

- Thái hậu nghĩ nhiều rồi.
- Là ta nghĩ nhiều hay thực chất là như vậy? Con nên biết những gì ta làm điều chỉ muốn tốt cho con!
Bà ta nhăn mày nhìn hắn.
Rõ ràng từ trước đến nay những điều bà ta làm là đều vì hắn vậy mà hắn vẫn không hiểu.

Suốt ngày chỉ toàn xem người mẫu thân này như lang như sói mà đề phòng.
Sinh Phong cười lạnh, những gì bà ta nói quả thật là trò cười.
Rốt cuộc là tốt cho hắn hay tốt cho chính bà ta?
- Vì một nữ nhân, có đáng hay không?
- Đáng hay không thái hậu có lẽ rõ hơn trẫm.

Năm xưa người cũng từng vì tiên đế mà tự giày vò chính mình thậm chí là cả nhi tử cũng không buông tha.
Hắn cất giọng châm chọc.

Năm xưa cũng nhờ một tay bà ta mới có hắn của ngày hôm nay.
Những gì bà ta mang đến cả đời này hắn cũng không dám quên.
- Con!....!Là cách làm của ta có đôi chút quyết đoán.

Con không hiểu ta cũng không trách.
Hoàng Yến Kiêu cố kìm nén cơn tức giận.

Đối với bà ta những gì Sinh Phong nói không khác gì trẻ con đang giận dỗi.
Có lẽ là lúc xưa bà ta đã hơi nghiêm khắc với hắn....
- Con làm mọi chuyện vì Tưởng Mẫn Chi kia liệu nàng ta có biết?
Bà ta nheo mắt nhìn hắn hỏi.
- Đây là chuyện của trẫm, thái hậu không cần để tâm quá nhiều.
- Tính cách của con quả thật vô cùng giống với tiên đế.
Bà ta thở dài, ánh mắt như hoài niệm một thứ gì đó.
- Tài trí, lạnh lùng, tuyệt tình và....cố chấp!
- Hoàng nhi con nghĩ thử xem nếu Tưởng Mẫn Chi biết đươc chuyện của phụ mẫu mình thì sẽ ra sao?
Bà ta bỗng chuyển chủ đề, giọng nói mang theo một chút gì đó như là tra xét như là suy tính.
- Ý của người là gì?
Giọng nói hắn càng thêm phần lạnh lẽo.

Ánh mắt sát khi nhìn người đối diện.
- Chuyện của họ con là người rõ hơn ta.
Bà ta mỉm cười, một nụ cười vô cùng chướng mắt.
- Dù Tưởng Mẫn Chi kia có là thánh nhân đi chăng nữa thì chắc chắn nàng ta cũng chẳng thể tha thứ cho kẻ....gián tiếp hại chết song thân của mình.
Những từ cuối bà ta kéo dài như cố tình nhắc nhở.
Mặt Sinh Phong có phần biến sắc.

Trong đôi mắt sắc bén thường ngày lóe lên nhiều cảm xúc.
Mông lung, bi thương, hối hận...
- Xem như là ta có ý tốt nhắc nhở con, đừng chấp niệm với một số thứ vốn định sẵn là không thuộc về mình.

Có thể con và nàng ta là duyên trời định nhưng mối duyên này từ đầu đến cuối là bi hay hỷ thì chỉ con hiểu rõ.
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 48: 48: Bức Thư


Những gì ta nói con có thể suy xét.
Nói xong bà ta rời đi, trong lòng dường như suy tính gì đó.
- Thái hậu có chuyện gì sao?
Tiểu thái giám đi bên cạnh thấy bà ta nhìn gì đó liền hỏi.
- Không có gì!
Bà ta xoay người, xem như không có gì xảy ra.
Lúc nãy dường như bà ta thấy bóng của một ai đó...
- Lệnh công công đã trở về chưa?
Hoàng Yến Kiêu nhàn nhạt hỏi người đằng sau.
- Có lẽ ngày mai ông ấy mới trở về!
Người kia cúi đầu cẩn trọng đáp.
- Ân...đi thôi!
Sau khi thái hậu rời đi một bóng đen bỗng xuất hiện nhìn theo bà ta, khóe môi chậm rãi cong lên một cách hoàn mỹ.
"Tưởng Mẫn Chi..."
................
Tối hôm ấy.
Thượng Sinh cung.
- Hoàng thượng bước kế tiếp người tính như thế nào?

Lý công công nhìn hắn khẽ hỏi.
- Đã có bằng chứng cụ thể?
- Ân...nhưng mười ngày sau "người đó" mới có thể trở về.
- Mười ngày sao?
- Ân! Hoàng thượng....!có phải đang suy nghĩ về lời của thái hậu hay không?
Thấy hắn có vẻ suy tư nên ông bèn hỏi.
- Trẫm thật sự rất lo lắng...!Lời của thái hậu không sai nếu nàng ấy biết chuyện này thì có lẽ trẫm sẽ mất nàng ấy mãi mãi.
Hắn bất lực, tay nắm chặt miếng ngọc bội khắc chữ Tưởng.

Đây là món đồ mà lần đầu tiên cả hai tương kiến, hắn đã giúp nàng lấy từ tay của tên trộm.
Sau đó nàng đã đem ngọc tặng cho hắn như một vật đính ước.
Còn vật hắn tặng nàng chỉ là những món đồ trong cung mà hắn chưa bao giờ bận tâm để ý.
Lúc đó hắn chỉ quan tâm đến cách làm sao để có thể được phụ hoàng truyền ngôi lại còn về phần nàng vốn dĩ chỉ là một lữ khách ngang qua đời hắn.
Trớ trêu thay bây giờ hắn lại đang hối hận về những việc làm xưa kia và chính hắn lại yêu người lữ khách ấy lúc nào chả hay...
Quả là báo ứng!
- Vậy...ngưòi định giấu nương nương mãi sao?
Hắn im lặng không đáp.

Giấu nàng mãi sao? Vậy đến khi mọi chuyện vỡ lẽ nàng có tha thứ cho hắn không? Nhưng nếu nói ra thì liệu nàng vẫn còn bên cạnh hắn hay sao?
Nàng yêu hắn nhưng nàng làm sao bỏ qua chữ hiếu mà tiếp tục ở bên hắn? Còn cả Tưởng Hoành Thiên...liệu khi mọi chuyện được phơi bày y sẽ tiếp tục để nàng bên cạnh hắn sao?
Câu trả lời hăn biết là không.
Những lời Tưởng Hoành Thiên nói trong hoa viên ấy, hắn chưa bao giờ quên...
- Hoàng thượng, "người đó" có gửi một bức thư cho người.
Lý công công lấy ra một bức thư đưa cho hắn.

Lúc người đem thư tới đã nói rõ là phải trao tận tay hoàng thượng.
Sau khi đọc xong lá thư, sắc mặt của Sinh Phong càng kém.
Thấy vậy Lý công công vội hỏi:
- Có chuyện gì sao?
- Ông lui xuống đi, trẫm có chuyện cần suy nghĩ...
Hắn day day trán, hai mắt vô thần nhìn về khoảng không vô tận.
- Ân...vậy hạ thần xin phép cáo lui.
Ông nhìn hắn nột hồi khẽ lắc đầu rồi rời đi.
Tình ái là chi mà khiến con người đau khổ như vậy? Nhưng muốn trách thì cũng chỉ có thể trách hoàng thượng...đến khi sắp mất đi rồi mới hối hận liệu có còn kịp hay không?
Sau khi chỉ còn lại một mình Sinh Phong trong Thượng Sinh cung hắn đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ mà trong lòng ngập tràn tư vị.
Không biết từ lúc nào mà hắn đã chìm vào hồi ức của ngày xưa.

Những ngày hắn và Mẫn Chi còn bên nhau kề cạnh.
"Nếu mọi chuyện có thể trở lại như cũ thì hay biết mấy....Nếu nàng vẫn nguyện bên cạnh ta như lúc xưa thì thật tốt...."
Bức thư trên bàn được đặt bên dưới một vật gì đó khiến nội dung dường như bị che phủ toàn bộ, chỉ lộ ra một dòng chữ vỏn vẹn:
"Nếu mọi chuyện kết thúc ta muốn Mẫn Chi được rời cung...."
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 49: 49: A Kiều


Sáng hôm sau
Tưởng Thư cung..
- Hoàng hậu nương nương giá đáo!
- Tham kiến hoàng hậu.
- Miễn lễ! Tỉ tỉ có vẻ gầy đi rất nhiều!
Cao Yến Nguyệt tỏ vẻ quan tâm nhưng thực chất là đang cười thầm.

Không ngờ có một ngày Tưởng Mẫn Chi cao cao tại thượng cũng bị giam cầm không được ra khỏi cung.
- A Kì ngươi lui ra trước ta có chuyện muốn nói riêng với tỉ ấy.
- Chuyện này...
A Kì sau lưng nàng ta tỏ vẻ khó xử.
- Hoàng hậu muốn trò chuyện riêng với ta? Không sợ ta làm hại sao?
Mẫn Chi lãnh đạm nhìn nàng ta hỏi.
Nàng muốn xem thử rốt cuộc Cao Yến Nguyệt này định giở trò gì.
- Quả thật muội cũng có chút sợ nhưng....thái hậu đã nói phi tần trong cung phải tương thân tương ái muội cũng chỉ có thể làm theo.

A Kì người lui trước đi.
- Ân...nếu có việc gì nương nương có thể gọi nô tì!

A Kì kia nhìn Mẫn Chi xong mới từ từ rời khỏi.
- Rốt cuộc hôm nay hoàng hậu đến đây là có ý gì?
Mẫn Chi ngồi xuống bàn tự rót cho mình ly trà khẽ hỏi.
- Muội đến đây là để thăm tỷ!
Cao Yến Nguyệt mỉm cười nói.
- Hoàng hậu quả thật kỳ lạ.

Mấy ngày trước còn nói ta hạ độc bây giờ lại đến xem ta có khỏe không.

Ở đây không có ai cả, hoàng hậu không cần tốn sức phải diễn.
Nàng đặt chén trà xuống nhìn thẳng vào nàng ta như đang muốn xem thử trong lòng Cao Yến Nguyệt đang suy tính điều chi.
- Ấy, tỷ tỷ là nô tài của muội nói tỷ hạ độc vả lại....là thái hậu không tin tỉ nên muội muội cũng chỉ đành thuận theo mọi người.

Cao Yến Nguyệt tỏ vẻ oan ức mà nhìn nàng.

Đối với thái độ đó nàng chỉ thấy kinh tởm.

Chuyện nữ nhân này gây ra có bao nhiêu là đáng sợ nàng đều đã đươc tận mắt chứng kiến.
- Người ta có câu: "Hổ dữ không ăn thịt con" nhưng xem ra hoàng hậu lại không bằng cả một loài vật.

Mẫn Chi cất giọng châm biếm.
- Xem ra tỷ tỷ rất thích nói đạo lý thì phải.

Vậy theo như tỷ nói người tốt sẽ được báo đáp vậy mà tại sao đến bây giờ tỷ vẫn chưa mang long thai?
Cao Yến Nguyệt bị lời nàng nói kích động nên nhắm đến chuyện nàng chưa từng có mang để khiêu khích.
Quả nhiên nghe đến đây sắc mặt Mẫn Chi có chút trầm xuống.

Vết thương lòng lại một lần nữa bị vỡ ra...
"Việc mang thai e rằng sẽ không có khả năng..."
Câu nói ấy lại một lần nữa vang lên...
Thấy Mẫn Chi im lặng, sắc mặt cũng vô cùng tệ khiến Cao Yến Nguyệt càng thêm phần hả hê.
"Để ta xem ngươi đấu với ta như thế nào Tưởng Mẫn Chi!"
- Rốt cuộc mục đích hôm nay hoàng hậu đến đây là có ý gì?
Cố kìm nén cảm xúc đau thương, Mẫn Chi muốn biết người nữ nhân này tại sao lại đến đây.

Mục đích thật sự chắc chắn không hề đơn giản!
- Ái chà....tỷ tỷ quả thật thông minh nhưng mà...Là nữ nhân đôi lúc phải biết giả ngốc đúng chỗ, tỷ luôn thẳng thắng như vậy hèn gì hoàng thượng lại tìm đến muội a~
- Hoàng hậu sẽ không rãnh rỗi đến mức cất công đến đây chỉ để khoe khoang?
Nàng biết rõ người này là đang cố tình muốn khiêu khích nàng vì thế nàng càng không thể để nàng ta đạt được mong muốn!
- Chậc chậc...tỷ quả thật là không thể dạy bảo mà! Nếu tỷ đã muốn biết chuyện vì sao hôm nay muội có mặt ở đây thì muội sẽ từ tốn nói cho tỷ biết.
Cao Yến Nguyệt chậm rãi ngồi xuống đối diện Mẫn Chi, nàng ta thoải mái rót cho mình một ly trà cứ như đây là tẩm cung của nàng ta.
Đối với hành động ấy Mẫn Chi chỉ khẽ nhíu mày rồi lại im lặng xem nàng ta muốn làm gì kế tiếp.
- Tỷ tỷ chắc còn nhớ....!A Kiều chứ?
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 50: 50: Mặt Nạ Vỡ Nát


Tỷ tỷ chắc còn nhớ...A Kiều chứ?
Cao Yến Nguyệt nhấp một ngụm trà, tâm trạng vô cùng thoải mái.
Trái ngược với nàng ta, thần sắc của Mẫn Chi khẽ biến.
Ý của Cao Yến Nguyệt là gì?
Tại sao lại nhắc đến A Kiều?
- Xem ra tỷ vẫn còn nhớ.

Cũng phải thôi dù gì tỷ cũng từng xem nó là muội muội của mình.
Nàng ta chậm rãi nói.

Ánh mắt tỏ vẻ hoài niệm một thứ gì đó.
- A Kiều thì có liên quan gì đến chuyện hôm nay hoàng hậu đến tìm ta?
Nhắc đến A Kiều đó nàng chỉ hận không thể bắt Cao Yến Nguyệt trả giá cho những gì đã làm.
- Sao lại không liên quan? Tỷ nghĩ xem A Kiều đó là vì ai mà chết? Vả lại tỷ không thấy giữa A Kiều và Tiểu Khả đang bị nhốt trong ngục giam kia có gì đó rất tương đồng sao?
Nàng ta nhướng mày nở nụ cười ẩn ý.
Dĩ nhiên Mẫn Chi hiểu rõ lời nói đó của nàng ta.

Vì thế tâm trạng nàng bỗng chìm vào hố băng sâu thẫm.
Nàng không thể để Tiểu Khả trở thành A Kiều thứ hai!
- Hoàng hậu không cần vòng vo.

Có gì cứ việc nói thẳng!
- Muội nào có ý gì, chỉ là từ lúc mang thai, tâm trạng có hơi lo lắng.

Nghe nói Tiểu Khả kia hợp tuổi với muội, nếu nàng ta xảy ra chuyện thì muội sẽ được bình an vậy tỷ nghĩ xem muội nên làm gì với nàng ta?
- CAO YẾN NGUYỆT!
Mẫn Chi đứng bật dậy hét lớn tên nàng ta.

Khuôn mặt nàng ngập tràn căm phẫn, nếu không phải nàng ta mang thai nàng đã dạy cho nàng ta một bài học thích đáng.
- Tỷ tỷ tại sao lại tức giận như vậy? Dẫu sao Tiểu Khả đó chỉ là một tì nữ thấp kém.

Nếu so sánh giữa hài nhi của muội và nàng ta có lẽ tỷ cũng biết thái hậu và hoàng thượng sẽ chọn ai.

Giọng nói đầy vẻ thách thức.
- Tỷ nghĩ xem nếu để Tiểu Khả kia chết trong ngục thì tốt hơn hay là giống như A Kiều lăn xuống núi tan xương nát ....

Bốp!
Mẫn Chi vung tay, không thể tiếp tục nghe thêm những lời nói vô nhân tính của nàng ta.

Một nữ nhân trông có vẻ mỏng manh làm sao có thể nói ra những lời tàn độc như vậy?
- Haha! Cuối cùng cũng không nhẫn nhịn nữa sao?
Cao Yến Nguyệt mỉm cười, lấy tay xoa nhẹ lên chỗ bị nàng đánh.
- Chậc, ra tay cũng không nhẹ.
- Cao Yến Nguyệt, ngươi rốt cuộc có còn nhân tính hay không? Chẳng lẽ đối với ngươi mạng sống của một người lại rẻ mạt như vậy? Muốn giết thì giết muốn chà đạp thì chà đạp?
Mẫn Chi giận đến run người, những gì nàng đang cố gắng kìm nén hoàn toàn không còn tác dụng.
Thật đáng khinh! Làm sao nàng ta có thể mất nhân tính đến mức này chứ?
- Mạng sống của họ thì liên quan gì đến ta? Tưởng Mẫn Chi đừng cố tỏ ra cao thượng trước mặt ta! Ngươi có biết nhìn ngươi lúc nào cũng giống như thánh mẫu khiến ta buồn nôn đến phát chán hay không?
Cao Yến Nguyệt cũng không còn khách khí giả vờ như lúc nãy.

Bản chất thực của nàng ta bắt đầu hiện rõ.

Cái mắt nạ nàng ta luôn mang cũng triệt để được xé nát.
- Nếu ngươi dám đụng đến một sợi tóc của Tiểu Khả, Tưởng Mẫn Chi ta thề sẽ không bao giờ để người được sống yên!
Nàng nhìn thẳng vào nàng ta, ánh mắt ngập tràn lửa giận.
- Ngươi nghĩ ta sẽ sợ sao? Tỷ tỷ đáng mến à, A Kiều kia của tỷ cũng chết dưới tay ta mà tỷ cũng đâu thể làm gì!
Nàng ta cười lớn, khuôn mặt vì sự ganh ghét và thâm độc trở nên càng đáng sợ.
- Kinh tởm!
- Phải! Ta quả thật vô cùng kinh tởm! Tại sao đều là nữ nhân nhưng ngươi lúc nào cũng hơn ta về mọi mặt? Gia đình, xuất thân, phụ mẫu,...tại sao ta không thể hơn người bất cứ thứ gì? Đám ngu ngốc ngoài kia lúc nào cũng chỉ biết đến một mình ngươi còn ta thì sao? Không ai biết, không ai quan tâm để ý, những kẻ đó đối với ta chỉ toàn khinh mạc rốt cuộc là tại sao?
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 51: 51: Ngục Giam


Cao Yến Nguyệt nói hết những điều nàng ta giữ trong lòng bấy lâu.

Từng lời không xót một chữ nào.
- Đây không phải cái cớ để ngươi hãm hại người khác.

Nếu ngươi thật sự có gan thì tại sao không cố gắng vượt mặt ta mà lại dùng những thủ đoạn đáng kinh tởm đó.

Ngươi nói người khác không quan tâm ngươi, không để ý ngươi vậy A Kiều thì sao? Những gì nàng ấy làm cho ngươi vẫn chưa đủ hay sao?
Nàng biết rõ xuất thân của Cao Yến Nguyệt vì thế nàng đã từng xem nàng ta như người thân của mình.

Nhưng cuối cùng nàng lại nhận ra người mình coi là thân nhân lại đang tìm cách hãm hại mình.

Vì thế giữa nàng và Cao Yến Nguyệt cũng xuất hiện một vết nức vô hình không thể hàn gắn.
- Ta chưa bao giờ cần nàng ta làm bất cứ điều gì! Tất cả những gì nàng ta làm là do bản thân nàng ta cam tâm ngu ngốc làm một con cẩu cho ta.

Bây giờ ngươi lại lấy chuyện đó ra để trách ta không phải là quá nực cười hay sao?
Nàng ta cười châm biếm, trong mắt không hề có một chút động lòng hay hối hận nào.
- Loại người như người quả là thua cả thú vật! Một ngày nào đó chính tay ta sẽ lột trầ.n mặt nạ của ngươi trước mặt mọi người!
- Hảo! Ta thật là quá mong chờ nhưng mà...người đừng quên mình không thể rời khỏi Tưởng Thư cung nửa bước.

Muốn vạch trần ta sợ rằng cả đời ngươi cũng không có cơ hội.

Chỉ cần những bằng chứng về chuyện hạ độc được xác nhận thì người chết sẽ là ngươi! TỈ TỈ!
Cao Yến Nguyệt nói xong thì cũng rời đi.
Mẫn Chi nhìn theo bóng nàng ta, ánh mắt đột nhiên chuyển lên phía mái ngói.

Trong đôi mắt ấy lộ ra một tia quang sáng.
"Cao Yến Nguyệt, ngày ngươi trả giá chắc chắn sẽ không còn xa nữa!"
................
Ngục giam.
- Hoàng thượng giá đáo!
- Nô..nô tì tham kiến hoàng thượng!
Tiểu Khả sợ hãi vội vàng hành lễ.
Sinh Phong nhìn Tiểu Khả một hồi trong lòng thầm nghĩ:
"Tiều tùy như vậy nếu để A Chi nhìn thấy chắc chắn sẽ rất thương tâm..."
- Ngươi không ăn uống gì sao?
Giọng hắn trầm thấp không nghe ra cảm xúc.
- Nô...nô tì có ăn...chỉ là có chút nuốt không vô!
Tiểu Khả cúi đầu nói.
Tuy rằng nàng không bị tra khảo tàn nhẫn như người ta thường nói nhưng mỗi khi nghĩ đến tiểu thư nàng lại không chạnh lòng được mà buồn rầu.
"Không biết tiểu thư sao rồi?"

- Nàng ấy vẫn khỏe, ngươi tốt nhất là tự lo cho chính mình, đừng để khi bản thân được rửa oan thì lại làm cho A Chi lo lắng.
Tiểu Khả mở to mắt kinh ngạc nhìn hắn.

Ý của hoàng thượng là người tin tưởng nàng và tiểu thư sao?
Còn A Chi? Từ khi nào mà hoàng thượng lại xưng hô vơi tiểu thư cách thân thiết như vậy?
- Người...người tin nô tì bị oan sao?
- Trẫm không tin ngươi nhưng trẫm tin A Chi.
Nghe lời hắn nói nàng thật sự rất vui mừng.
"Tốt quá! Tiểu thư nhất định sẽ ổn!"
- Trẫm có chuyện muốn nói với ngươi!
Hắn cúi đầu nói gì đó vào tai Tiểu Khả khiến khuôn mặt nàng tái nhợt.
- Nhớ kỹ những lời trẫm nói!
Sinh Phong rời đi để lại Tiểu Khả với câu nói vang vọng bên tai:
"Có kẻ muốn ngươi chết......"
................
Mấy ngày sau đó...
Tưởng Thư cung..
- Tiểu Sinh tử ngươi đã làm xong hết mọi chuyện hay chưa?
Mẫn Chi nôn nóng nhìn tiểu thái giám trước mặt khẽ hỏi.
- Ân! Nương nương đừng lo lắng những điều người căn dặn nô tài đã hoàn thành.
- Vậy khi nào mới có kết quả?
- Khoảng ba hôm nữa!
Gánh nặng trong lòng mấy hôm nay dường như được gỡ bỏ khiến nàng thở phào nhẹ nhõm.
- Nương nương...
- Ân?
- Mấy hôm trước...nô tài nghe nói hoàng thượng đến ngục giam để gặp Tiểu Khả...
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 52: 52: Xử Theo Quy Cũ !


Ngài ấy đến đó để làm gì?
Nàng có phần hốt hoảng khi nghe Tiểu Sinh tử nói.

Liệu Tiểu Khả có gặp chuyện bất trắc hay không?
- Nương nương người không cần lo lắng! Nô tài nghe quản ngục nói Tiểu Khả không có gì đáng lo chỉ là....sau khi hoàng thượng rời khỏi, tâm trạng nàng ấy có phần khá kỳ lạ.

Có đôi lúc lại hay ngồi ngơ ngẫn như đang suy nghĩ điều gì đó.
Tiểu Sinh tử thấy nàng lo lắng nên vội vàng trấn an.
Mẫn Chi nghe vậy cũng đỡ phần căng thẳng, trong ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.
- Dạo này thái hậu có động tĩnh gì hay không?
- Không có!
- Vậy....công công bên cạnh thái hậu thì sao?
Nàng cảm nhận được vị công công kia rất có sức ảnh hưởng đối với thái hậu.
- Nô tài cũng không rõ...chỉ nghe nói vài hôm trước gia đình ông ấy gặp chút chuyện nên phải rời cung.
- Vậy sao?
- Ân!
- Hôm nay....!là mùng mấy?
- Là mùng 6 thưa nương nương!
- Mười ngày nữa là sinh thần của thái hậu?
Nàng khẽ hỏi.
- Ân...nhưng mà...
Tiểu Sinh tử có phần ấp úng.
Nương nương hiện tại đang bị giam lỏng trong cung, sinh thần của thái hậu muốn đến dự e rằng là không thể....

Thái độ kia của hắn đương nhiên là nàng có thể hiểu.

Nhưng điều nàng lo không phải là chuyện có thể đến dự sinh thần của Hoàng Yến Kiêu hay không mà nàng chỉ sợ Cao Yến Nguyệt lợi dụng ngày hôm ấy để thuận nước đẩy thuyền thực hiện bước cuối cùng của âm mưu đổ oan....
- Ngươi lui trước đi!
- Ân...nương nương..
Tiểu Sinh tử vừa ra khỏi cửa đã bắt gặp khuôn mặt lạnh lùng của Sinh Phong.
- Hoàng...hoàng thượng....
Hắn hốt hoảng vội chuẩn bị hành lễ thì Sinh Phong đã quay đi.
Tiểu Sinh tử có chút ngốc nhìn theo bóng dáng của hắn.
"Hình như tâm trạng của hoàng thượng không tốt lắm..."
................
Thượng Sinh cung..
- Hoàng thượng...!
- Có chuyện gì?
Sinh Phong vừa mới trở về đã thấy Tiểu Trần tử thấp thỏm đứng bên ngoài.
- Thái hậu...
- Bà ấy ở bên trong?
- Ân...
Hắn gật đầu xem như đã hiểu rồi lướt ngang qua Tiểu Trần tử mở cửa đi vào.
- Về sớm hơn ta tưởng!
Hoàng Yến Kiêu lãnh đạm nhìn hắn.
- Thái hậu dường như rất rãnh rỗi.
Hắn đi đến chỗ đối diện bà ta ngồi xuống rồi nói.
- Thăm nhi tử của mình cũng chỉ là chuyện bình thường.

Ăn không?
Bà ta đưa món bánh đậu đỏ đến trước mặt hắn.
Nhìn dĩa bánh trước mặt, con ngươi hắn trầm xuống.
Món bánh này trước kia khi còn nhỏ hắn luôn thích ăn nhưng rất ít khi bà ta cho phép..
Thấy hắn không phản ứng Hoàng Yến Kiêu cũng không ép.

Bà ta để cái bánh xuống dĩa, chậm rãi đối diện hắn.
- Vẫn chưa nghĩ thông sao?
"...."
- Ta nghe nói mấy hôm trước con đến tìm cung nữ Tiểu Khả?
- Tin tức của thái hậu quả nhiên rất nhanh.
Hắn bình tĩnh nhấp một ngụm trà.

Ánh mắt xuyên thấu đối diện bà ta.
- Xem ra con rất có lòng tin với Tưởng Mẫn Chi.

Vậy nếu như mọi chuyện vỡ lẽ đúng như những gì con nghĩ thì...con định xử lý hoàng hậu như thế nào?
- Xử theo quy cũ!
Hắn lạnh lùng đáp.
Đối với Cao Yến Nguyệt đó hắn đã cho nàng ta cơ hội nhưng nàng ta không biết quý trọng.

Kết cục cuối cùng là tự nàng ta chọn.

Muốn trách thì chỉ có thể tự trách bản thân nàng ta!
- Con đừng quên trong bụng của hoàng hậu còn có hài nhi của con!
Hoàng Yến Kiêu nhìn hắn nói.
Nếu là trước đây bà ta chắc chắn có thể dùng quyền lực của mình cứu Cao Yến Nguyệt nhưng hiện tại e rằng là lực bất tòng tâm.
Nhìn thái độ của hoàng thượng dành cho Tưởng Mẫn Chi cũng có thể dễ dàng đoán ra hoàng thượng sớm đã động tâm.
Để bảo vệ ái nhân của mình chắc chắn Sinh Phong sẽ không tha cho Cao Yến Nguyệt.
Cũng giống như phụ hoàng của hắn năm đó....
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 53: 53: Quá Khứ


Theo thái hậu trẫm nên làm gì?
- Con làm gì ta không xen vào, chỉ là hài nhi vô tội, dù sao cũng là giọt máu của con.

Có thể bỏ qua được thì nên cân nhắc.
Nghe bà ta nói hắn cười lạnh.
Hài nhi là vô tội?
Thật không ngờ hắn cũng có thể nghe câu nói ấy từ chính miệng của bà ta.
- Trẫm sẽ suy xét!
Bà ta thở dài, ánh mắt hoài niệm nhìn vào khoảng không lơ lửng.
- Con quả thật rất giống phụ hoàng của mình..
"Yến Kiêu, nàng cũng hiểu trẫm thứ gì cũng có thể cho nàng, duy chỉ có tình yêu là không thể!"
"Binh quyền tất cả đã nằm trong tay nàng tại sao còn không buông tha cho nàng ấy?"
"Nàng tốt nhất đừng động vào Trân nhi! Nếu không đừng trách trẫm ra tay với nàng!"
Những lời nói trong quá khứ bất chợt ùa về tâm trí.
Bà ta nâng nhẹ khóe môi.

Ánh mắt tràn ngập sự đau thương hối tiếc..
"Đến cuối cùng ta vẫn là kẻ thua cuộc..."
- Phụ hoàng của con ông ấy khi yêu cũng vô cùng cố chấp.

Hậu cung ba ngàn giai lệ nhưng chỉ có một mình nữ nhân kia là được phụ hoàng của con sủng ái.

Đến cuối cùng khi nữ nhân đó rời khỏi thế gian ông ấy cũng một lòng muốn đi theo bầu bạn....

Hắn khẽ nhíu mày nghe những điều Hoàng Yến Kiêu nói.
Chuyện của phụ hoàng, hắn không rõ vì từ nhỏ đến lớn hắn và "người cha" ấy chưa từng thân thiết.

Hắn chỉ nhớ trong cung có một phi tần được phụ hoàng độc sủng.
- Hoàng nhi, con đừng nên bước theo vết xe đỗ của ông ấy! Lệnh công công, đi thôi!
................
- Thái hậu, chuyện này người tính giải quyết ra sao?
Lệnh công công khẽ hỏi.

Ông không tin bà ta sẽ khoanh tay đứng nhìn.
- Mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên.
- Ý của người?
Ông ta khó tin khi nghe bà ta nói.

Để mọi chuyện do trời sắp đặt không phải là phong cách của bà ta.
- Hậu cung đấu đá sớm muốn gì cũng sẽ kẻ mất người còn.

Tuy nếu Tưởng Mẫn Chi kia thắng, quả thật ai gia có chút không hài lòng nhưng mà...
Ánh mắt bà ta trở nên sắc bén và lạnh lùng.
- Thời gian của nàng ta cũng không còn nhiều!!
................
Tưởng Thư cung..
"A Chi đây là Cao Yến Nguyệt, muội ấy từng cứu ta một mạng.

Ta mong muội ấy có thể tạm thời ở đây để ta có thời gian sắp xếp..."
"Chào...chào Tưởng tiểu thư!"
"Hảo! Không cần xưng hô khách khí như vậy muội cứ gọi ta là tỉ tỉ là được!"
"Ân..."
"A Kiều, muội sắp xếp chỗ ngủ cho nàng ấy giùm ta!"
"Ân thưa tiểu thư!"
"........................."
"A Kiều, muội đang làm gì vậy?
"Hì hì tiểu thư nhìn xem muội trang trí có đẹp mắt không? Món ăn này là muội bỏ tâm sức ra mà làm đó!"
"Rất đẹp! Muội làm nó cho Yến Nguyệt sao?"
"Ân! Yến Nguyệt cùng muội không ngờ lại là đồng hương a! Muội ấy nói thèm món quê nhà nên muội mới chuẩn bị tạo bất ngờ cho muội ấy! Tiểu thư, tỉ xem muội có giống một người tỉ tỉ tốt hay không?
"Ân! Muội là tốt nhất!"
"..................."
"Tiểu thư, chuyện của Yến Nguyệt và thái tử..."
"Ta biết rồi!"
"Tiểu thư...."
"..................."
"A Kiều, muội biết rõ là ai hạ độc đúng hay không?"
"Tiểu thư là nô tì có lỗi với tiểu thư nhưng....nhưng...."
"Muội! Tại sao lại ngu ngốc làm kẻ chết thay như vậy?"
"Tiểu thư...nô tì có lỗi với người...."
"Muội đi đi...từ giờ ta không muốn thấy mặt của muội!"
"..............."
"Mẫn Chi, A Kiều đó bỏ trốn rồi!"
"Vậy sao...."
"Thái tử! Thái tử phi! Người đi tìm tung tích A Kiều nói rằng....nói rằng đã tìm thấy thi thể của nàng ta dưới vách núi..."
- A KIỀU!!!
Mẫn Chi bật dậy khỏi giường.
Mồ hôi thấm đẫm trên gương mặt của nàng.
Những ký ức về Cao Yến Nguyệt, về A Kiều không ngừng chạy loạn....
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 54: 54: Ngốc


Mẫn Chi day day trán, ánh mắt mệt mỏi nhìn về khoảng không vô tận.
Bất chợt một gương mặt khả ái hiện ra.
Tiểu cô nương này rất đáng yêu.

Mắt to tròn long lanh, đôi môi nhỏ nhắn hồng hồng, cái mũi không cao lắm nhưng rất hòa hợp với tổng thể của gương mặt.

Khi cười lên tựa như một tiểu hài tử vô cùng khả ái....
- A Kiều....
Trong không gian đêm đen, Mẫn Chi thẫn thờ nhìn gương mặt mờ ảo kia từ từ tan biến.
Nàng muốn đưa tay chạm đến lại vô lực bất động.
Nàng khẽ rời giường, thắp một ngọn nến lên.

Đi đến cạnh chiếc bàn cúi xuống lấy chiếc một rương nhỏ, chậm rãi mở ra.
Tìm kiếm một hồi nàng lấy một bức thư đặt lên bàn.
Trên bức thư đó ghi ba chữ vô cùng ngay ngắn:
"Gửi tiểu thư!"
Mẫn Chi hít một hơi thật sâu, cố kìm nén sự xúc động, nàng mở bức thư ra, một lần nữa đối diện với thứ nàng đã cố chôn sâu vào đáy lòng.

"Tiểu thư, chuyện lần này là muội có lỗi với tỉ, muội biết Yến Nguyệt làm sai nhưng lại bao che cho muội ấy.

Muội cứ ngỡ Yến Nguyệt chỉ là nhất thời lầm lỡ nhưng hóa ra là muội suy nghĩ đơn giản.

Dẫu như vậy, muội cũng không thể trơ mắt nhìn Yến Nguyệt chịu cảnh ngục tù cả đời! Có thể tỉ sẽ thấy muội rất ngốc, nhưng muội không hiểu sao Yến Nguyệt tạo cho muội một cảm giác rất dễ chịu.

Tỉ có để ý không muội ấy khi cười quả thật rất đẹp! Tỉ có nhớ muội từng nói bản thân rất muốn được làm tỉ tỉ của người ta không? Có lẽ ông trời nghe được lời thỉnh cầu của muội nên mới để Yến Nguyệt xuất hiện.

Nhưng...muội không biết từ lúc nào tình cảm mình dành cho Yến Nguyệt dường như thay đổi.

Tiểu thư...muội hình như nảy sinh loại tình cảm luyến ái với muội ấy...Nhưng mà muội biết, Yến Nguyệt chắc chắn sẽ không chấp nhận tình cảm ấy của muội, vì thế muội chỉ có thể âm thầm cầu mong muội ấy hạnh phúc...Nhưng muội thật sự không ngờ hạnh phúc của Yến Nguyệt lại đặt lên người của thái tử, muội đã khuyên muội ấy rất nhiều nhưng tất cả đều vô ích.

Muội khi ấy thật sự rất mông lung.

Mỗi lần nhìn thấy thái tử và Yến Nguyệt ở cùng nhau, trái tim muội dường như bị ai bóp nát, muội biết tỉ cũng giống muội, rất đau đớn và thống khổ.

Khi muội biết Yến Nguyệt hạ độc muội đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng đến cuối cùng muội vẫn chọn Yến Nguyệt.

Tiểu thư thật sự xin lỗi tỉ! Và cảm ơn tỉ vì đã cho muội một con đường sống! Muội biết tỉ sẽ không bao giờ muốn nhìn thấy muội nữa.

Muội hứa với tỉ cả đời sẽ không xuất hiện trước mặt tỉ một giây nào cả chỉ xin tỉ tha cho Yến Nguyệt.

Xem như đây là tâm nguyện cuối cùng của muội! Kiếp sau có làm trâu bò muội cũng sẽ trả nợ cho ti!"
- Ngốc....
Lời nói như nghẹn lại trong họng khiến nước mắt lăn dài trên má.
Mẫn Chi lau vội nước mắt, ánh mắt vô tình đảo qua một bức thư khác trong rương.

Bức thư này nàng chưa từng mở vì nó vốn dĩ không dành cho nàng mà dành cho một người khác.

Một người đã gây ra bao đau thương mất mát như bây giờ.
Phong thư vỏn vẹn ba chữ: "Gửi Yến Nguyệt!"
................
Vài ngày sau..
- Thái hậu vài hôm nữa là sinh thần của người, không biết người có chủ kiến gì hay không?
Lệnh công công mỗi năm luôn là người chuẩn bị tiệc mừng thọ cho thái hậu, năm nay cũng không ngoại lệ.
- Cứ như mọi năm là được! Hình như sau sinh nhật của ai gia là cuối tháng thì phải?
- Ân..
- Hảo! Cùng ai gia đến Tưởng Thư cung!
- Thái hậu người định...
Ông nhíu mày, có chút nghi hoặc nhìn Hoàng Yến Kiêu.
- Ân!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 55: 55: Tiểu Cô Nương Năm Đó


Tưởng Thư cung..
- Thái hậu giá đáo!
- Thần thiếp tham kiến thái hậu!
- Miễn lễ! Xem ra hoàng quý phi sống cũng rất tốt!
Bà ta nhìn nàng, đôi mắt có phần già nua khẽ đánh giá.
"Xem ra cũng không tệ lắm!"
- Hoàng quý phi có biết vài hôm nữa là ngày gì hay không?
Bà ta dời ánh mắt, phong thái ung dung ngồi xuống ghế nhìn nàng mà hỏi.
- Là tiệc sinh thần của thái hậu!
- Ân! Vậy ngươi có biết sau ngày hôm ấy là ngày gì hay không?
- Thần thiếp....
- Không biết sao? Vậy để ai gia nhắc cho quý phi nhớ.

Sau ngày hôm ấy tròn đủ một tháng ngươi bị giam lỏng cũng như...tròn một tháng nô tì kia ở trong ngục giam!
Ánh mắt bà ta sâu thẫm như muốn nhìn thấu suy nghĩ của nàng.

Đối với ánh mắt đó, Mẫn Chi cũng cảm thấy sự áp bức nhưng cốt cách của nàng vốn là con nhà tướng nên làm sao có thể dễ dàng bị khống chế.
Nàng chậm rãi đối diện với Hoàng Yến Kiêu, từ từ trả lời.
- Vậy hôm nay thái hậu đến đây là chỉ để nhắc nhở thần thiếp?
- Khí chất tốt lắm!
Bà ta nhoẻn miệng cười, một nụ cười đầy ý tứ sâu xa.
- Hôm đó ta mong quý phi sẽ có mặt!
Mẫn Chi khẽ động ánh mắt nhưng rất nhanh lại trở về nét bình thản.
"Quả nhiên...."
-Thần thiếp vẫn chưa được rời Tưởng Thư cung...
- Ý chỉ của ai gia, ai dám cãi? Vả lại nhìn thấy ngươi, hoàng thượng tâm trạng cũng sẽ đặc biệt tốt...
Nàng nhìn bà ta, ngay từ đầu đã sớm đoán được lý do bà ta xuất hiện.

Nhưng có lẽ đó chỉ là một phần...còn lý do đằng sau có thì chỉ mình bà ta mới biết...
- Thần thiếp đã rõ..
- Hảo! Ai gia rất chờ mong món quà của hoàng quý phi!
................
Đêm hôm ấy.

Mẫn Chi mở từng trang giấy, cẩn thận đọc những gì ghi chép trong đó.
"A Kì, người của thôn Điền Linh, từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ.

Lớn lên một chút lại bị ép gã cho một tên ác bá.

Giữa đường chạy trốn gieo mình xuống dòng Thượng Mã nhưng may mắn thay lại được Cao Yến Nguyệt một lần đi đến thôn Điền Linh cứu giúp.

Sau khi Cao Yến Nguyệt nhập cung, A Kì cũng trở thành tì nữ cận thân và nguyện vì Cao Yến Nguyệt mà hi sinh tính mạng...."
"Cao Yến Nguyệt người ở huyện Long Thành, gia cảnh không có gì đặc biệt, từ nhỏ đã sống trong cảnh thiếu thốn.

Sau này lại xém bị bán vào lầu xanh nhưng may mắn được một cô nương cứu giúp.

Sau này khi lớn lên nhờ vào giọng ca và sắc đẹp của bản thân mà được thái tử Sinh Phong để ý, rước vào cung lập làm phi ...."
"Huyện Long Thành?"
Nàng nhíu mày, cảm thấy cái tên này có gì đó rất quen thuộc.
"Cảm ơn tỉ tỉ!"
Giọng nói non nớt của một tiểu cô nương vang lên.

Ánh mắt của tiểu hài tử đó nhìn nàng vô cùng cảm kích và tràn đầy sự ngây ngô.
Một ý nghĩ bỗng thoáng qua trong tâm trí nàng.

Không lẽ...tiểu cô nương năm đó là nàng ta?
Không thể nào! Tiểu cô nương đó làm sao có thể trở thành một kẻ thâm độc như vậy!
Mẫn Chi lắc đầu, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ kia.

Nàng không dám tin một hài tử có đôi mắt trong vắt kia lại có thể làm những việc trời không dung, đất không tha như vậy...
Có lẽ là trùng hợp....
Nhưng trên thế gian này chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Huống hồ gì lúc đầu chẳng phải nàng cũng từng bị đôi mắt ngây thơ đó lừa gạt sao?

Không chỉ nàng mà còn cả A Kiều....
...........
Đêm hôm ấy, Mẫn Chi trằn trọc cả một đêm, tâm trí nàng suy nghĩ rất nhiều thứ.
Chuyện mừng thọ của thái hậu, chuyện vu cáo của Tiểu Khả và chuyện tiểu cô nương năm đó...
Nàng thật sự không dám tưởng tượng rằng người năm xưa mình cứu giúp lại có thể trở thành một người tàn độc như vậy..
Rõ ràng cô gái nhỏ kia ngây thơ và thuần khiết biết bao..
So với Cao Yến Nguyệt bây giờ thật sự là một trời một vực.
Có lẽ nàng phải tìm cơ hội để điều tra chuyện này...
Suy nghĩ của nàng quả thật rất rối rắm.

Nếu nàng ta là tiểu cô nương năm đó thì nàng thật sự có chút không nỡ....!nhưng...
Nàng không thể trơ mắt nhìn Cao Yến Nguyệt tiếp tục lạc lối và gieo rắc sự tàn độc.
Nàng cũng không phải thánh nhân mà sẵn lòng tha thứ cho kẻ hãm hại mình....
Mẫn Chi nhắm mắt, đành gác lại suy nghĩ của bản thân...
Có lẽ tiệc mừng thọ của thái hậu sẽ là một ngày vô cùng khó quên...
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 56: 56: Mừng Thọ


Ngày mừng thọ..
- Hoàng hậu đến!
- Thần thiếp tham kiếm thái hậu, tham kiến hoàng thượng! Kính chúc thái hậu phước như đông hải, thọ tỷ nam sơn!
- Hảo! Hoàng hậu miễn lễ!
Hoàng Yến Kiêu trong bộ trang phục lộng lẫy hoàn toàn bộc lộ được hết tất cả khí chất cao quý của một bậc nữ vương.
Bà ta mỉm cười hiền hậu nhìn Cao Yến Nguyệt, ánh mắt có vẻ như tràn ngập tình cảm nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy nụ cười đó Cao Yến Nguyệt chỉ cảm thấy bất giác rùng mình.

Giống như có gió lạnh ở đỉnh tuyết sơn bao phủ.
Còn về Sinh Phong, vẫn một dạng như cũ, uy nghiêm và khiến người khác phải cúi đầu không dám đối mặt.

Lúc này hắn đang từ trên cao nhìn xuống Cao Yến Nguyệt, ánh mắt không ngừng mà đánh giá.
Trong đôi mắt sắc bén thường ngày lộ ra một tia âm lãnh.
"Xem ra nàng ta vẫn không hối cải..."
Cảm nhận được luồng sát khí đang hướng về phía minh, Cao Yến Nguyệt theo phản xạ ngẩng đầu lên vừa đúng lúc chạm mắt với Sinh Phong..
"Ánh mắt đó là như thế nào?"
Nàng ta có chút khó hiểu khi nhìn vào mắt của hắn.

Trong đôi mắt đó vẫn lạnh lùng như ngày thường nhưng dường như lại có thêm một loại cảm xúc khác.

Và nàng ta chắc chắn đó không phải tình cảm luyến ái nam nữ mà tựa như đang đối diện với một kẻ tội đồ...
Nhưng đó chỉ là những gì nàng ta suy đoán và cảm nhận bằng giác quan của bản thân.
Nhưng nàng ta không biết thực chất Sinh Phong che giấu cảm xúc của bản thân rất giỏi.

Nếu hắn không muốn người khác nhận ra cảm xúc của mình thì chẳng có gì là khó.

Vì vốn dĩ bài học quan trọng nhất lúc còn bé mà Hoàng Yến Kiêu dạy cho hắn đó là tự đeo cho bản thân một chiếc mặt nạ che lắp toàn bộ tâm tư của bản thân và nếu không ai nhận ra điều hắn đang tính toán thì cuối cùng hắn sẽ là người nắm chủ thế cờ.
Vì thế có thể dễ dàng nhận ra hắn vốn là đang muốn cảnh cáo ra mặt với Cao Yến Nguyệt.
Không quá để tâm tới bầu không khí căng thẳng của cả hai, Hoàng Yến Kiêu nhìn lướt qua các quân thần có mặt, bà ta dễ dàng nhận ra thiếu đi bóng dáng của một người.
"Huynh muội Tưởng gia quả là kẻ không tầm thường!"
- Kính chúc thái hậu sẽ cầu gì được nấy, sống mãi với muôn dân...
- Phải đó! Thái hậu là người vừa có tài đức lại yêu dân như con, ông trời nhất định sẽ không bạc đãi..
Những vị quan có tham vọng không ngừng thay nhau nói những lời hoa mỹ lấy lòng Hoàng Yến Kiêu.
Còn vài người thì im lặng tiếp tục thưởng thức yến tiệc.

Từ lúc tiên đế cho phép thái hậu thượng triều đã có không ít kẻ bắt đầu sinh ra ác cảm với bà ta.

Dẫu như vậy những gì bà ta làm bọn họ không thể nào lược bỏ.

Vì thế nên chỉ đành im lặng...cũng may hiện tại người nắm quyền là hoàng thượng nên bọn họ cũng không cần phải lo sợ giang sơn này sẽ có một ngày bị sụp đổ.
Hoàng Yến Kiêu từ nãy giờ vẫn luôn quan sát, sự im lặng của bọn người tỏ vẻ cao thượng kia khiến bà ta khinh bỉ.
"Ha! Đến cuối cùng chẳng phải cũng chỉ là một đám nam nhân khinh thường nữ tử thôi sao?"
- Hôm nay là ngày vui của ai gia vì thế ai gia không muốn có kẻ phải đổ máu.
Gắp một miếng đồ ăn vào chén của mình bà ta lên tiếng cảnh cáo.
Không khí nhộn nhịp lặp tức vì lời nói đó mà có chút trầm xuống.
Sinh Phong im lặng coi như là tán thành lời bà ta nói.

Dù nói thế nào bà ta vẫn là mẫu thân của hắn.

Làm ra đến mức tuyệt tình thì quả thật hắn không làm được.
Hắn không để tâm đến bà ta, trong tâm trí bây giờ chỉ hướng về những suy tính ban đầu của bản thân.
Tay hắn cầm chén rượu, đưa lên môi uống sạch.

Trong đôi mắt ánh lên nhiều phần khó hiểu.
"A Chi....ta sẽ trả lại công bằng cho nàng! Đợi ta!"
- Hoàng quý phi đến!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 57: 57: Vạch Trần 1


Hoàng quý phi đến!
"A Chi..."
"Tưởng Mẫn Chi!"
"Tiệc vui có lẽ chỉ mới bắt đầu..."
Sự xuất hiện đột ngột của Mẫn Chi khiến nhiều người kinh ngạc.
Tuy tin tức chuyện hoàng hậu bị hạ độc được giữ kín nhưng không biết từ đâu có vài thông tin rò rỉ khiến cho không ít người biết chuyện hoàng quý phi sai người hạ độc mẫu nghi thiên hạ.
Có người tin ắt hẳn có người không tin.
Cũng vì thế quan quân trong triều ngầm chia thành hai phe.
Một bên đứng về phía Cao Yến Nguyệt.
Bên còn lại thì đứng về phía Mẫn Chi.
Dĩ nhiên người đứng bên chí tuyến Cao Yến Nguyệt luôn áp đảo.

Bởi lẽ đối với bọn họ Mẫn Chi chỉ là một hoàng hậu bị phế bỏ.

Điều đó khiến họ nghĩ rằng Mẫn Chi trong lòng Sinh Phong không hề có một chút cân nặng nào.
Ngược lại là Cao Yến Nguyệt, một người nhập cung không lâu lại may mắn mang long thai rồi phút chốc lại được phong làm mẫu nghi thiên hạ, đủ để thấy rằng hoàng thượng rất để tâm đến nàng ta.
Chỉ cần nịnh nọt nàng ta chắc chắn đường công danh của bọn họ sẽ vô cùng rực rỡ!

Những vị quan kia cứ mãi đắm chìm trong khát vọng của bản thân mà họ vốn chưa từng nghĩ rằng trái tim bậc quân vương là thứ chưa bao giờ có thể dễ dàng nắm bắt.
Mẫn Chi nhẹ giọng lên tiếng phá đi bầu không khí căng thẳng:
- Tham kiến hoàng thượng! Tham kiến thái hậu! Chúc thái hậu một đời hạnh phúc, ngày nào cũng sẽ là ngày vui!
Nhìn thấy Mẫn Chi xuất hiện, sắc mặt Cao Yến Nguyệt khẽ biến, trong lòng ngập tràn tư vị.
Lần trước nàng ta đã lật bài ngửa với Tưởng Mẫn Chi, vì cho rằng cả đời này Tưởng Mẫn Chi cũng không thể rời nửa bước ra khỏi Tưởng Thư cung...nhưng thật không ngờ...
Cao Yến Nguyệt có chút lo lắng nhìn qua Sinh Phong vừa đúng lúc thấy hắn say mê nhìn Mẫn Chi khiến cơn tức giận đố kỵ trong lòng nàng ta ngày càng lớn.
Về phần Mẫn Chi, nàng cố gắng bỏ qua ánh mắt nóng bỏng như lửa kia của Sinh Phong nhìn về phía mình.

Từng bước đi đến chỗ gần bên Cao Yến Nguyệt mà ngồi xuống.
- Hảo! Xem ra đã đông đủ! Nhưng có vẻ hoàng quý phi không thích đến dự yến tiệc của ai gia?
Bà ta híp mắt nhìn nàng mà hỏi.

- Xin thái hậu tha tội! Vốn dĩ thần thiếp đến trễ là vì muốn chuẩn bị quà cho người và cả....hoàng hậu nương nương....
- Vậy sao? Ai gia hảo mong chờ!
Mẫn Chi ngồi bên cạnh Cao Yến Nguyệt nên có thể nhận ra hai bàn tay nàng ta đang siết chặt lại.
Mẫn Chi cúi thấp xuống, gần bên tai nàng ta từ tốn nói:
- Tận hưởng yến tiệc!

Bốn chữ đó khiến cả cơ thể nàng ta căng cứng.

Sự lo sợ trong lòng nàng ta không ngừng dâng lên.
Từ cách cư xử của Sinh Phong, ánh mắt lúc nãy của hắn nhìn nàng ta, và cả thái độ tự tin của Tưởng Mẫn Chi...
Tất cả dường như đối với nàng ta hoàn toàn bất lợi!
................
Sau khi yến tiệc kết thúc, Sinh Phong bỗng nhiên giữ vài người ở lại trong điện.
Gồm có thái hậu, Lệnh công công, Mẫn Chi và Cao Yến Nguyệt.
- Hoàng nhi có chuyện gì cứ việc nói thẳng.

Ai gia cảm thấy có người đang vô cùng sốt ruột!
Hoàng Yến Kiêu liếc mắt qua phía Cao Yến Nguyệt mà ám chỉ.
Sinh Phong vẫn im lặng cho đến khi có một người chạy vào nói:
- Bẩm hoàng thượng, có một nô tài tên gọi là Tiểu Sinh tử muốn diện kiến!
- Truyền vào!
Sinh Phong không nghĩ ngợi mà lập tức chấp thuận vì hắn biết rất rõ người này là người của Mẫn Chi.
- Tham kiến hoàng thượng, thái hậu, hoàng hậu và hoàng quý phi!
Tiểu Sinh tử quỳ xuống hành lễ.
Ánh mắt thì hướng về phía Mẫn Chi rồi nhẹ gật đầu một cái.
Thấy hành động đó của Tiểu Sinh tử Mẫn Chi càng an tâm.
Xem ra kế hoạch vạch trần này nhất định sẽ không thất bại!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 58: 58: Vạch Trần 2


Ngươi có chuyện gì muốn nói?
Sinh Phong nhíu mày nhìn Tiểu Sinh tử.
Tuy biết tên này làm việc cho Mẫn Chi nhưng hắn vẫn là có chút ác cảm.

Vì vỡ lẽ hắn nhận ra trong thâm tâm của nàng hắn thậm chí còn không đáng tin cậy bằng một người xa lạ....
- Nô tài có nhân chứng có thể chứng minh Tiểu Khả và hoàng quý phi bị kẻ khác vu oan!
Tiểu Sinh tử không dám quá để tâm đến Sinh Phong nên nói thẳng vào vấn đề chính.
- Nhân chứng đó là ai và đang ở đâu?
- Bẩm hoàng thương, đó là đầu bếp của Ngự Thiện phòng, Lương Tuấn!
Cao Yến Nguyệt bất động khi nhìn thấy người đang bước vào.
Không thể nào! Lương...Lương Tuấn rõ ràng.....!rõ ràng....
Nếu Lương Tuấn ở đây vậy thì.....
- Lương Tuấn tham kiên hoàng thượng!

- Miễn lễ! Người mau nói cho trẫm nghe rốt cuộc ngươi biết được những gì?
- Bẩm hoàng thượng, mọi chuyện là như thế này....
................
- Này! Ngươi nhanh tay lên một chút đi! Hoàng hậu mà trách tội xuống ta sẽ không tha cho ngươi đâu!
Lương Tuấn hung hăng trợn mắt cảnh cáo người bên cạnh.
Cái tên này luôn làm việc cẩn thận quá mức cần thiết.
- Sư phụ à, người từng dạy đệ tử phải luôn cẩn trọng trong việc nêm nếm nguyên liệu.

Lỡ như có sai sót gì thì cả cái mạng cũng không còn a!
Người thanh niên kia nhìn ông cười cười rồi tiếp tục công việc.
Người này tên là Tô Đàn, đệ tử duy nhất của Lương Tuấn, là người đã đi theo ông từ khi còn nhỏ.
- Tên tiểu tử thối này! Ta dặn người phải biết cẩn thận chứ không phải học theo loài rùa!
Ông giơ tay gõ vào đầu Tô Đàn một cái.
Bốp!
- Đau! Sư phụ à, người lúc nào cũng mạnh bạo như vậy! Đệ tử làm nhanh là được chứ gì!
Tô Đàn nhăn nhó tỏ vẻ uất ức, vừa sắp xếp món ăn vừa lẩm bầm:
- Sư phụ quả là ông lão hung ác, hèn chi không ai thèm gả cho người....
- Tiểu tử, ngươi ở lại nhớ trông nôm cẩn thận! Ta đem thức ăn đến cho hoàng hậu nương nương!
Lương Tuấn rửa tay sach sẽ, dặn dò Tô Đàn rồi bâng mâm rời đi.
Tuy là đầu bếp chính trong cung nhưng dạo gần đây trong bếp thường xuyên thiếu người phụ vì thế ông cũng không phân biệt mà trợ giúp.

Cũng do tốt tánh như vậy mà đa số người trong cung đều yêu mến ông và cả Tô Đàn.

Cao Thừa cung..

Lương Tuấn đi một hồi cuối cùng cũng đến được vườn hoa của hoàng hậu.
Đang chuẩn bị đưa thức ăn tới thì đã nghe thấy giọng nói của một cung nữ:
- Tất cả các ngươi mau đi cắt tỉa hoa viên cho thật gọn gàng, nếu không nương nương mà có trách tội thì đừng có tìm ta mà than vãn!
Cung nữ đó nghiêm khắc nhìn những tì nữ kia mà căn dặn.
- Nhưng A Kì tỷ, không phải mấy hôm trước hoa viên đã được...
- Lệnh của nương nương ngươi dám cãi?
- Muội...muội không dám!!
- Lo mà đi làm việc!
Hừ lạnh một tiếng, A Kì cũng quay lưng đi mất.
- Xí! Lúc nào cũng cậy quyền ức h**p chúng ta, nàng ta nói ra cũng chẳng kém gì một con cẩu ở bên cạnh của hoàng hậu vậy mà luôn tỏ vẻ bản thân quan trọng....
Một cung nữ không cam lòng lên tiếng.
- Ngươi im lặng một chút đi! Nếu để A Kì kia nghe được chắc chắn sẽ không để ngươi yên đâu!
Tiếng tranh luận cũng nhỏ dần, Lương Tuấn chỉ lắc đầu rồi tiếp tục công việc của mình.
Trong cả hậu cung này, những người cậy quyền chủ tử không phải là ít.

Người tên A Kì kia có thái độ như vậy cũng không có gì là lạ.
..........

Đứng trước cửa phòng của Cao Yến Nguyệt, Lương Tuấn giơ tay lên định gõ cửa thì bên trong đã truyền ra giọng nói âm lãnh:
- Đã căn dặn những cung nữ đó chưa?
- Ân! Nương nương yên tâm! Nô tì đã sắp xếp mọi thứ chu toàn!
- Hảo! Vậy còn Tiểu Định tử thì sao? Hắn có làm theo những gì ngươi nói hay không?
- Chuyện đó người yên tâm! Phụ mẫu hắn đang ở trong tay chúng ta, hắn muốn chống đối thì chỉ có thể chờ lấy xác của họ...
- Ngươi làm việc quả là khiến bổn cung ân ý!
Bên trong bỗng truyền ra tiếng cười ma mị khiến người khác không tự chủ mà lạnh sống lưng.
- Xà Thất độc đã chuẩn bị?
- Ân! Chỉ còn đợi Tiểu Khả kia xuất hiện! Nhưng mà nương nương...
A Kì có chút ấp úng không biết phải nói như thế nào.
- Ngươi có gì cứ nói....
- Ân! Chuyện là nếu dùng loại độc đó thì...thì hài nhi của người....
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 59: 59: Vạch Trần 3


Ân! Chuyện là nếu dùng loại độc đó thì.....hài nhi của người...
- Ngươi nghĩ bổn cung sẽ để cốt nhục của mình mạo hiểm sao?
Cao Yến Nguyệt nhướng mày nhìn A Kì.
A Kì có chút mờ mịt không hiểu nên chỉ ngơ ngác đợi nàng ta giải đáp.
- Xà Thất độc đúng là khi ăn phải sẽ rất nguy hiểm nhưng bổn cung chỉ ăn một lượng nhỏ do đó cũng không có gì đáng ngại vả lại....ngươi có nhớ bổn cung sai ngươi dặn Tiểu Định tử chuẩn bị món gì hay không?
- Là....!canh hạt sen!
- Ân! Chính là nó! Dù người tài đến đâu ắt sẽ có kẻ trị.

Và Xà Thất độc cũng giống vậy, dù có là đệ nhất độc trong thiên hạ cũng sẽ có cách khắc chế.
- Thật đáng khâm phục! Nương nương quả là đa mưu túc trí!
A Kì phấn khích khen ngợi.
Bịch!
- Ai đó??
Nghe tiếng động Cao Yến Nguyệt cảnh giác đi đến mở toang cánh cửa.
Nhưng tiếc thay trước mặt nàng ta lại không có một bóng người nào cả.
Ánh mắt nàng ta thâm trầm, trong đôi mắt ánh lên những tia sắc bén.
- Nương nương có lẽ chỉ là một con mèo hoang nào đó!
- Ân! Có lẽ là vậy....
................

Lương Tuấn hai tay run rẩy cố gắng giữ chặt mâm thức ăn.
Đáng sợ! Thật sự quá đáng sợ!
Trên đời này lần đầu tiên ông nhìn thấy một nữ nhân âm hiểm như hoàng hậu nương nương.
Trước kia tuy thái hậu cũng không phải kiểu người lương thiện gì nhưng ít ra những điều bà ta suy tính đều luôn biểu lộ ra bên ngoài.

Còn hoàng hậu hiện tại lại trong ngoài bất đồng.
Hóa ra từ trước đến nay đều là nàng ta giả vờ! Đây mới đúng là con người thật của nàng ta!
Lương Tuấn không biết bản thân làm cách nào trở về được nơi mình ở.
Trong lòng ông ngập tràn sự mâu thuẫn.
Liệu có nên nói cho hoàng thượng biết những chuyện xảy ra hay không?
Nếu nói ra lỡ như hoàng thượng không tin tưởng lại cho rằng ông bịa đặt dựng chuyện...đến lúc đó dù có mười cái đầu cũng không đủ chết!!
Nhưng nếu như không nói ra thì người tốt như hoàng quý phi sẽ bị vu hại...như vậy ông có thể yên lòng sao?
Sống gần bốn mươi mấy năm đời người, lần đầu tiên ông rơi vào trạng thái không biết phải làm gì cho đúng...
Mãi mê suy nghĩ, Lương Tuấn không nhận ra có người gõ cửa.
Cốc! Cốc! Cốc!
"........."
Cốc! Cốc! Cốc!
"........."
- Lương đầu bếp! Lương đầu bếp!

- Ai đó?
Tiếng gọi ngoài cửa kéo ông trở về với hiện tại.
Ông chậm rãi đi đến cửa rồi từ từ mở ra.
Trước mắt ông, là Tiểu Cát tử chuyên làm việc quét dọn trong cung.
-Tiểu Cát tử, cậu làm gì ở đây?
Nhìn tiểu thái giám trước mặt ông có chút bất đắc dĩ.

Tiểu tử này hình như là có ý với đệ tử của ông a!
- Lương đầu bếp, Tô đại ca đâu rồi?
Quả nhiên!
- Thằng nhóc đó còn chưa về, sao vậy?
Ông nhìn thấy vẻ ấp úng trên mặt của Tiểu Cát tử, mặt mày thì đo đỏ khiến sự lo lắng ông mang trong người dường như biến mất hẳng.
- Ta...ta có món quà muốn tặng cho Tô đại ca! Lương đầu bếp cảm phiền!!
Đặt vội món đồ vào trong tay ông, chớp mắt người đã biến đâu mất dạng.
Ông khẽ cười, cảm thấy đám nhỏ này có chút dễ thương....
Chẳng bù với ông, đến tận bây giờ vẫn là lão già cô độc a!
Khẽ thở dài, ông giơ tay khép của lại.

Vừa mới đóng thì lại có tiếng gõ cửa.
Lương Tuấn cứ ngỡ đó là Tô Đàn nên thuận miệng mắng một câu:
- Tiểu tử thối, ngươi làm gì mà về trễ như....
Nụ cười trên khóe môi ông đông cứng, ánh mắt trợn to đầy kinh hãi.
- Hoàng...hoàng hậu...
- Ân!
 
Back
Top Bottom