Ngôn Tình Một Khắc Nhớ Một Đời Mong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 100: 100: Sanh Rồi!


Hoa Viên..
- A Chi nàng có biết ta sợ mất nàng cỡ nào không?
Sinh Phong một tay xoa lên mái tóc của Mẫn Chi, ánh mặt toàn là sự cưng sủng.
- Thiếp không phải vẫn ổn sao? Sinh Phong mọi chuyện đã qua rồi!
Mẫn Chi nắm lấy tay hắn, mười ngón tay đan xen vào nhau tượng trưng cho tình cảm không thể chia lìa của họ.
- Ân, mọi chuyện đã qua rồi! Có nàng bên cạnh cả đời này thật sự không còn cần gì nữa!
Hắn hôn lên trán nàng một nụ hôn chứa đầy tình cảm.
Sau này dù cho có biến cố gì đi chăng nữa hắn cũng sẽ che chở bao bọc nàng, nhất định sẽ không để nàng chịu ủy khuất!
- Sinh Phong....chưa đầy nửa tháng nữa là Yến Nguyệt tới ngày sanh rồi phải không?
- Ân.
Sinh Phong nhíu mày có chút không thoải mái khi nhắc đến tên nữ nhân kia.
Tuy là nàng ta đã cứu mạng Mẫn Chi nhưng hắn chẳng phải kẻ rộng lượng mà không chấp nhất những gì nàng ta đã gây ra.
Nhận thấy thái độ khó chịu ấy Mẫn Chi đành thở dài.

Người ta thường nói nữ nhân sẽ dễ ghi thù oán hận, theo nàng thấy nam nhân còn để tâm chuyện thù hằn hơn.
- Chàng chẳng phải nói là nàng ấy đã cứu thiếp hay sao? Chuyện của quá khứ chúng ta không cần mang theo trong lòng!
Nàng vuốt nhẹ lòng bàn tay hắn tựa như trấn an.
Sinh Phong im lặng không nói gì chỉ nắm chặt lấy tay nàng hơn.
Hai người cứ thế im lặng cùng ngắm nhìn bầu trời xanh thẵm, mùi hương của các loại hoa cứ thoang thoảng khắp nơi bay theo làn gió mát....
................
Mấy ngày sau..
Cao Thừa cung...

- Nương nương, người không đến thăm hoàng hậu sao?
A Kì có chút thắc mắc, không phải nương nương rất lo lắng cho hoàng hậu hay sao? Vậy mà hoàng hậu đã tỉnh lại mấy ngày người vẫn không có động tĩnh..
Cao Yến Nguyệt có chút chột dạ khi nhắc đến chuyện này.

Không phải nàng ta không muốn thăm chỉ là không có can đảm để gặp mặt...
- Sau này sanh xong ta sẽ đến thăm tỉ ấy...
Dù gì bụng của nàng ta cũng đã rất lớn, nếu đi đứng không cẩn thận chỉ sợ hài nhi sẽ chịu khổ.
A Kì gật đầu xem như đã hiểu.
- Yến Nguyệt..
Bỗng nhiên cánh cửa mở ra, Mẫn Xhi cung từ từ tiến vào.

Sắc mặt của Cao Yến Nguyệt lúc này vừa mừng rỡ lại vừa lo lắng.
- Tham kiến hoàng hậu!
- Mẫn Chi...
- Ân!
A Kì thấy Mẫn Chi xuất hiện cũng lập tức lui ra.

Trải qua bao nhiêu chuyện nàng ta bây giờ có thể chắc chắn hoàng hậu sẽ không làm hại đến nương nương.
- Cảm tạ muội đã cứu ta!
Mẫn Chi mỉm cười nhìn Cao Yến Nguyệt vẫn đang thất thần.

Mấy ngày nay nàng luôn muốn đến thăm nàng ta chỉ là Sinh Phong lo lắng nàng chưa khỏe nên một hai không muốn nàng rời Tưởng Thư cung nửa bước.

Hôm nay cuối cùng nhờ câu nói khẳng định của Trịnh thái y hắn mới thở phào nhẹ nhõm rồi chấp nhận cho nàng đi dạo xung quanh hoàng cung...
Người nam nhân này đúng thật là....
- Tỷ...đã khỏe chưa?
Cao Yến Nguyệt có chút khô khốc mà mở miệng.
- Ân, nhờ có muội, ta hiện tại sức khỏe không có gì đáng lo!
- Vậy thì tốt...
- Muội đã nghĩ ra tên cho hài nhi chưa?
Mẫn Chi nhìn cái bụng lớn của nàng ta ánh mắt tràn ngập ý cười.

- Cái này...có lẽ nên để cho hoàng thượng đặt sẽ tốt hơn...
Cao Yến Nguyệt cũng khẽ xoa nhẹ bụng mình nói.

Tuy nàng ta đã nghĩ ra tên cho hài nhi nhưng không chắc Sinh Phong sẽ chấp nhận.
- Ngốc...muội là mẫu hậu của nó đương nhiên có quyền đặt tên cho hài nhi của mình!
Mẫn chi bất giác đưa tay lên xoa nhẹ đầu của Cao Yến Nguyệt.
Hành động này bỗng khiến cả hai ngẩn người.

- Xin lỗi....chỉ là có chút hoài niệm...
Mẫn Chi cười gượng rút tay lại.

Năm xưa nàng cũng từng xoa đầu nàng ta như vậy nên bây giờ mới có hành động như ban nãy...
- Không sao, chúng ta là tỷ muội mà!
Cao Yến Nguyệt cái mũi có chút ê ẫm, nàng ta thật sự nhớ cái xoa đầu ấm áp của Mẫn Chi...
Nhìn Mẫn Chi nàng ta càng xúc động, đây là người đã giúp đỡ nàng ta rất nhiều.

Nếu không có người này cuộc đời nàng ta không biết đã bị bao nhiêu nam nhân chà đạp...
- Mẫn Chi...
- Ân?
- Tỷ....là người năm đó phải không?
Mẫn Chi có chút ngớ người.

Muội ấy biết rồi sao?
- Ân, làm sao muội biết?
Nàng cũng không định che giấu nên cười nhẹ rồi đáp.
- Muội nhìn thấy chiếc vòng này trong cung của tỷ.

Mẫn Chi cảm tạ tỷ!
Nói ra những điều cần nói, tâm trạng nàng ta cũng đặc biệt thả lỏng.
- Nếu muội muốn cảm tạ ta thì hãy chăm sóc cho hài nhi của mình thật tốt, có biết không?
- Muội hứa.....á, đau đau quá....
Bỗng nhiên bụng Cao Yến Nguyệt đau dữ dội, mặt mày nàng ta càng lúc càng trắng bệch.
- Yến Nguyệt muội....muội sao vậy? Có...có phải là chuyển dạ hay không? Truyền bà mụ! Mau truyền bà mụ đến đây!
A Kì đứng bên ngoài nên dễ dàng nghe thấy tiếng nói của Mẫn Chi, nàng ta không nghĩ nhiều lập tức chạy đi tìm bà mụ.
Mẫn Chi hốt hoảng nhìn Cao Yến Nguyệt không ngừng đổ mồ hôi và đau đớn.

Nàng cố gắng dìu nàng ta đến giường rồi nhẹ giọng trấn an.
- Yến Nguyệt muội bình tĩnh, bà mụ sắp đến rồi!
- Đau...đau quá....
Cao Yến Nguyệt cắn chặt răng nhưng vẫn không nén được cơn đau thấu tận tâm can này.

Nàng ta có cảm giác như mình sắp chết đến nơi...
"......."
Mẫn Chi đứng ngoài cửa sắc mặt trắng toát.

Nàng không ngừng cầu khẩn trong lòng cho mẫu tử Cao Yến Nguyệt được bình an vô sự.
- Đau quá...á!
Cao Yến Nguyệt bên trong vì đau đớn nên không ngừng hét lớn.
- Nương nương còn một chút nữa! Người dùng thêm sức một chút nữa, hài nhi sắp chào đời rồi!
Bà mụ một bên không ngừng thúc giục.

Cao Yến Nguyệt mím chặt môi dùng hết toàn bộ sức dư lại mà làm theo.
- Á!
- Oe...oe...
- Ra rồi! Ra rồi! Là một tiểu hoàng tử!
Nghe thấy tiếng khóc trẻ con và lời nói của bà mụ cả Mẫn Chi và Cao Yến Nguyệt đều nhẹ nhàng thở ra...
Thật tốt quá!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 101: 101: Sinh Nhất Hàn


Mẫn Chi mở cửa nhẹ nhàng bước vào.

Trước mắt nàng là Cao Yến Nguyệt đang mệt mỏi nằm trên giường không ngừng hít thở, còn bà mụ thì đang bế hài nhi mà dỗ dành.
- Hoàng hậu nương nương...
Bà mụ thấy Mẫn Chi thì cười cười, sau đó để đứa bé vào tay của nàng.
Bế đứa nhỏ trên tay, trong lòng Mẫn Chi vô cùng hạnh phúc.

Nhìn đứa nhỏ mở to đôi mắt ra nhìn mình sau đó còn nhoẻn miệng cười trông thật đáng yêu làm sao.
- Yến Nguyệt, muội nhìn xem!
Mẫn Chi thấy Cao Yến Nguyệt đang gượng ngồi dậy liền lặp tức ngăn cản.

Sau đó ôm đứa bé đến cho nàng ta xem.
- Muội xem trông thật đáng yêu!!
Mẫn Chi nhìn tiểu hoàng tử ánh mắt toàn là ý cười.

Cao Yến Nguyệt nhìn thấy con mình ánh mắt không ngăn được mà đỏ lên.

Nàng muốn đưa tay ra ôm đứa nhỏ nhưng bản thân hiện tại lại không có quá nhiều sức lực nên đành tiếc nuối.
Nhìn sắc mặt Cao Yến Nguyệt trông không tốt lắm nên Mẫn Chi bảo nàng ta cứ nhắm mắt ngủ, sau khi thức dậy thì sẽ có sức mà bồng con.
Thấy Mẫn Chi có lý lẽ vả lại nàng ta cũng đã gần như kiệt sức nên nhẹ nhàng nhắm mắt lại mà thiếp đi.

Nhìn Cao Yến Nguyệt chìm vào giấc ngủ, Mẫn Chi khẽ cười sau đó nhìn đứa nhỏ trong tay mình, ánh mắt toàn là yêu thương trân quý.
- Con đó, không được làm ồn mẫu hậu nghe chưa?
Dường như hiểu được lời nói của nàng, tiểu hoàng tử mỉm cười rực rỡ xem như đồng ý.
Nhìn cái má như có thể búng ra sữa kia nàng chỉ muốn cắn lấy một miếng.
Mẫn Chi cứ ngồi đó ôm tiểu hoàng tử hơn một canh giờ cho đến khi A Kì lên tiếng:
- Hoàng hậu, người đưa tiểu hoàng tử cho nô tì đi, người cứ bế như vậy sẽ bị mỏi.
- Không sao, ta không mỏi chút nào!
Mẫn Chi nhìn A Kì mỉm cười rồi tiếp tục đùa giỡn với cục bông trong tay mình.
Nhìn Mẫn Chi như dành hết tình thương cho đứa bé, A Kì cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Hoàng tử thật có phúc, vừa mới sanh ra đã có hai người mẹ yêu thương chăm sóc.
A Kì cũng không làm phiền Mẫn Chi chơi với đứa nhỏ nên nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Nương nương vừa mới sanh xong chắc chắn sẽ rất mệt, nàng ta phải chuẩn bị vài món bồi bổ cho người mới được!
"......"
Vài canh giờ sau....
- Mẫn Chi....
Cao Yến Nguyệt từ từ mở mắt, giọng nói nhẹ tênh vang lên.
- Muội tỉnh rồi sao? Đây muội mau bế bảo bảo đi!
Mẫn Chi thấy Cao Yến Nguyệt đang ngồi dậy liền bồng đứa bé đến bên cạnh nàng ta.
Lúc này tiểu hoàng tử đã say giấc.
Cao Yến Nguyệt bế con mình trên tay, ánh mắt nhu hòa không khác gì Mẫn Chi nhìn chằm vào đứa bé.
"Thiên sứ của ta, cầu mong con luôn được bình an hạnh phúc!"
Cao Yến Nguyệt hạ xuống một nụ hôn nhẹ lên trán đứa bé.
Dường như cảm nhận được nụ hôn của mẫu thân, dù vẫn đang nhắm mắt nhưng khóe miệng nhóc con lại từ từ cong lên.
- Sau này thằng bé chắc chắn sẽ là một người tài giỏi!
Mẫn Chi ngồi bên cạnh cũng mỉm cười nhìn hai mẫu tử.

Tiểu thiên sứ này là trời đất mang cho họ.
................
Ngày hôm sau..
Thượng Sinh cung...
- Sinh Phong...
Mẫn Chi nhẹ nhàng ôm đứa bé đến bên cạnh hắn.

Nhìn thấy nàng đang bồng một đứa con nhỏ, vẻ mặt của hắn vẫn không thay đổi gì có điều ánh mắt dường như lóe lên tia sáng.
- Đứa nhỏ này...
- Là con của chàng!

Mẫn Chi mỉm cười, ánh mắt trìu mến nhùn đứa trẻ.
- Chàng nhìn xem, quả thật không khác gì một cục bông nhỏ!
Mẫn Chi đưa tiểu hoàng tử cho hắn ngụ ý muốn hắn bồng đứa nhỏ.
Sinh Phong hơi chần chừ một lúc nhưng rồi cũng từ từ đón lấy đứa bé.
Dù hắn luôn tỏ ra lạnh lùng vô cảm nhưng dẫu sao đây cũng là hài nhi của hắn.

Người ta nói hổ dữ không ăn thịt con.

Vì thế dù không yêu mẫu thân của nó hắn cũng sẽ không để nó chịu ủy khuất.
Khóe môi Sinh Phong cũng cau lên nụ cười nhẹ, ánh mắt sắc bén thường ngày bây giờ đang dành cho tiểu hoàng tử một sự yêu thương to lớn.
- Chàng định đặt tên cho bảo bảo là gì?
- Nàng có ý kiến gì không?
Hắn nhìn Mẫn Chi khẽ hỏi.
- Hay gọi là Sinh Nhất Hàn đi!
Mẫn Chi đưa ra ra cái tên mà Cao Yến Nguyệt từng nói với nàng.
- Hảo! Vậy sau này sẽ gọi con là Sinh Nhất Hàn!
Hắn mỉm cười rồi lại nhìn đứa nhỏ, sự hạnh phúc khi làm cha lần đầu tiên hắn được cảm nhận.

Tuổi thơ của hắn đã không được trọn vẹn vậy thì hắn sẽ không để hài nhi của mình chịu cảnh ngộ tương tự.
"Dẫu có ra sao ta cũng sẽ bảo vệ con!"
Mẫn Chi nhìn thấy sự yêu thuơng vô vàn trong mắt hắn cũng vui mừng mà mỉm cười.
Tất cả thù hận cuối cùng cũng đã được gỡ bỏ.

Bây giờ chỉ còn lại sự hạnh phúc đang đón chào bọn họ.
................
Thượng Sinh cung...

- Ngươi muốn rời đi?
Sinh Phong nhấp nhẹ chén trà trên tay.
Lúc nãy khi hắn định đến tìm Mẫn Chi thì Cao Yến Nguyệt đã đến gặp hắn.
- Ân!
Cao Yến Nguyệt mỉm cười, nàng ta đã suy nghĩ rất kỹ.
- Vậy còn tiểu hoàng tử?
Hắn không phải muốn giữ nàng ta lại chỉ là hắn không máu lạnh đến nỗi chia cắt hai mẫu tử người khác.
- Thằng bé có người và tỷ tỷ chăm sóc nhất định sẽ ổn!
Ánh mắt nàng ta thoáng tia buồn bã.

Làm sao nàng ta không đau lòng khi phải rời xa con mình chứ? Nhưng nàng ta đã nghĩ thông tất cả, dẫu sao Mẫn Chi nhất định sẽ xem tiểu Nhất Hàn như thân sinh mà nuôi dưỡng, thằng bé chắc chắn sẽ không thiếu thốn bất cứ thứ gì.
- Khi nào người rời đi?
Trầm mặt một lát, Sinh Phong khẽ hỏi.

Nhìn thái độ của nàng ta, chắc chắn sẽ không thay đổi quyết định.
- Sau khi thằng bé được một tuổi..
Nàng ta nhẹ nhàng đáp.
Chỉ một năm là đủ...
- Hảo, trẫm đáp ứng ngươi!
- Đa tạ hoàng thượng!
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 102: 102: Đại Kết Cục


Một năm sau...
Thấm thoát đã một năm dài trôi qua, hoàng cung lạnh lẽo ngày nào bây giờ chỉ còn lại tiếng cười đùa hạnh phúc.
Tưởng Hoành Thiên sau khi đánh thắng trận đã trở về đoàn tụ với mọi người.

Không những thế y còn bày tỏ lòng mình với Tiểu Khả.

Hiện tại cả hai đang có cuộc sống phu thê vô cùng hạnh phúc.
Sinh Phong và Mẫn Chi vẫn mặn nồng như ngày nào.

Dường như thời gian có trôi qua bao nhiêu thì tình cảm của cả hai cũng sẽ không phai nhạt.

Họ trân trọng yêu thương nhau cùng nhau dành cho đứa con nhỏ một tình yêu to lớn.
Vậy còn Cao Yến Nguyệt?
Một năm qua nàng ta luôn an phận, lúc nào cũng chỉ bên cạnh chăm lo cho tiểu Nhất Hàn.

Có thể nói đứa bé vô cùng may mắn khi nhận được sự yêu thương từ rất nhiều người.
Nhưng tiệc vui nào cũng đến lúc sẽ tàn và hôm nay là ngày nàng ta sẽ rời đi.
A Kì mấy hôm trước cũng thấp thoáng nghe được chuyện này khi Cao Yến Nguyệt đang vui đùa với tiểu hoàng tử.
Lúc đó A Kì đã xin nàng ta cho cùng đi theo nhưng nàng ta lại cự tuyệt và nói rằng:
"Ngươi không cần theo ta, cuộc sống của ngươi bây giờ là tự do!"
Nhớ lại câu nói ấy đáy mắt nàng ta không nhịn được mà đỏ lên.
Nương nương...
Cao Yến Nguyệt ôm đứa nhỏ vào lòng nói những lời tâm tình mà có lẽ sau này nàng ta sẽ không bao giờ có cơ hội được nói...
- Hàn nhi ngoan, sau này phải nghe lời phụ hoàng và mẫu hậu biết không?
Cái mũi nàng ta có chút ê ẩm, nước mắt không ngăn được mà rơi xuống.
Nhìn thấy mẫu thân của mình rơi lệ.

Tiểu Nhất Hàn khẽ đưa tay lên như muốn lau đi những giọt lệ ấy.
Cao Yến Nguyệt mỉm cười hôn nhẹ lên má đứa bé rồi luyến tiếc mà đưa cho A Kì...
Lúc Cao Yến Nguyệt định rời đi thì bỗng:

- M..a..ma...ma!!
Tiếng nói non nớt của trẻ con vang lên.
Sự mạnh mẽ cuối cùng cũng bị tháo xuống.

Cao Yến Nguyệt đau lòng ôm chằm lấy con mình lần cuối.
"Sau này phải sống thật tốt, bảo bảo của ta!"
Thằng bé như muốn an ủi mẫu thân của mình liền nở nụ cười thật tươi, miệng không ngừng ê a vài tiếng.
- M...ma..ma..
Nhưng rồi cuối cùng Cao Yến Nguyệt cũng rời đi...
A Kì bây giờ cũng không còn kìm chế được nước mắt.
Nàng ta nhìn tiểu hoàng tử trong lòng khẽ nói:
- Chốc nữa nô tì sẽ đưa người đến gặp hoàng hậu nương nương...
................
Tưởng Thư cung...
- Tiểu Khả muội sao lại ở đây?
Mẫn Chi có chút thắc mắc liền hỏi.

Không phải giờ này muội ấy nên ở cùng đại ca sao?
- Huynh ấy không bận tâm đến muội mà đi đánh cờ với hoàng thượng rồi!
Tiểu Khả có chút tủi thân mà nói.

Đã hứa sẽ dẫn nàng ta đi dạo kinh thành vậy mà...
Mẫn Chi nhìn biểu hiện đó thì liền biết ai kia đang giận dỗi.
Đưa tay lên xoa đầu nàng ta, Mẫn Chi nói:
- Làm sao đại ca không bận tâm đến muội chứ? Tiều Khả ngốc, huynh ấy yêu muội còn không hết!
- Tiểu thư không cần an ủi muội!
Tiểu Khả bĩu môi đáp.
Dẫu hai người đã là quan hệ tẩu muội nhưng Tiểu Khả vẫn không bỏ được thói quen mà kêu Mẫn Chi là tiểu thư.

Nàng ta nói chuyện này từ từ sẽ sửa.

Nghe vậy Mẫn Chi cũng lắc đầu, nha đầu này dù đã làm thê tử người ta vẫn không trưởng thành lên được..
- Nương tử, muội muội!
Tưởng Hoành Thiên ánh mắt dịu dàng nhìn Tiểu Khả và Mẫn Chi lên tiếng.
Lúc nãy cũng tại tên Sinh Phong kia mà y mới thất hứa với Khả Khả, đúng lạ bạo quân!
- Ca cuối cùng huynh cũng đến! Đại tẩu nãy giờ rất là nhớ huynh nha!
Mẫn Chi mỉm cười nháy mắt với Tiểu Khả.
- Tiểu...tiểu thư....
Tiều Khả đỏ mặt cúi đầu, thật là ngượng quá mà!
- Còn không phải là do phu quân tốt của muội sao?
Tưởng Hoành Thiên nhướng mày hỏi.

- Được rồi! Muội không nói nữa, hai người muốn đi đâu thì cứ đi đi!
Mẫn Chi không muốn cãi nhau với y đâu.

Hồi đó thì một tiếng cũng muội muội, hai tiếng cũng muội muội vậy mà bây giờ....hazi đúng là không ai có thể tránh khỏi ái tình.
Nhìn thấy biểu cảm đáng yêu của muội muội nhà mình, y khẽ mỉm cười rồi đưa tay xoa nhẹ đầu Mẫn Chi.
- Chút nữa Sinh Phong sẽ đến tìm muội, huynh và Khả Khả đi trước!
Nói xong liền nắm tay Tiểu Khả mà rời đi.
Mẫn Chi nhìn theo hai người, trên môi là nụ cười mãn nguyện.

Cuộc sống bây giờ thật tốt!
À, nàng còn phải đến thăm bảo bảo của mình và Yến Nguyệt nữa!
Vừa định cất bước thì A Kì đã xuất hiện.

Trên tay còn bồng theo tiểu Nhất Hàn.
- Hoàng hậu....
Mẫn Chi tâm trạng cực kỳ vui vẻ khi thấy bảo bảo nhưng nhận thấy khóe mắt của A Kì ẩm ướt liền nhíu mày hỏi:
- Ngươi có chuyện gì sao?
- Nương nương....người đã rời đi!

- Cái gì? Yến Nguyệt rời đi??
Mẫn Chi lập tức cao giọng mà hỏi.

Yến Nguyệt tại sao lại rời đi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- A Kì, rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào?
Nhìn thấy ánh mắt đượm buồn kia nàng càng thêm lo lắng.

Yến Nguyệt là thân nữ nhân, một mình rời cung chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm!!
- Đây là thư của nương nương gửi cho người! Còn cả chiếc vòng này...
A Kì lấy chiếc vòng mang trong người đưa cho nàng.

Đó là chiếc vòng đá của mẫu thân Cao Yến Nguyệt để lại...
Mẫn Chi cầm lá thư, ánh mắt càng lúc càng trở nên mơ hồ...
"Gửi Mẫn Chi
Tỷ tỷ, xin lỗi vì đã rời đi mà không nói với tỷ một tiếng.

Tỷ không cần phải đi kiếm muội, muội đã suy nghĩ chuyện này rất lâu rồi.

Lý do muội rời đi chỉ đơn giản vì cảm thấy bản thân không xứng đáng với những gì tỷ làm vì muội.

Muội nợ tỷ rất nhiều, kiếp sau nếu có duyên gặp lại, muội nhất định sẽ trả hết ân tình cho tỷ.

Về tiểu Nhất Hàn, muội biết tỷ nhất định sẽ xem thằng bé là con ruột mà chăm lo.

Có thể muội ích kỷ khi không làm tròn trách nhiệm của một người mẫu thân.

Nhưng tỷ sẽ thay muội đúng không? Chiếc vòng đá đó là vật cuối cùng mà muội cao thể để lại cho bảo bảo.

Dù sau này nó có hận muội, muội cũng không có quyền oán trách.

Nếu có thể hãy giúp muội nói với nó rằng muội yêu nó rất nhiều! Lời cuối cùng, muội xin cảm tạ tỷ và hoàng thượng, cảm tạ hai người đã không oán trách những lỗi lầm quá khứ của muội! Chúc tỷ, hoàng thượng và bảo bảo sẽ thật hạnh phúc! Cáo biệt!
Cao Yến Nguyệt"
Đọc xong những dòng chữ ấy, tâm tâm trạng của nàng cũng buồn bã đi.
Mẫn Chi có chút đau lòng mà nhìn tiểu Nhất Hàn, nàng ôm lấy đứa bé khẽ vỗ về.
"Yến Nguyệt muội thật khờ mà....Nhưng dẫu sao muội hãy yên tâm, tỷ nhất định sẽ chăm sóc cho thằng bé thật tốt!"
................

Đêm hôm ấy....
Hoa viên..
- Mẫn Chi, nàng còn lo lắng cho Cao Yến Nguyệt sao?
Sinh Phong khi nãy không thấy nàng ở trong phòng liền đoán ra nàng đang ở đây.

Vừa mới đến nơi hắn đã thấy nàng có chút thẩn thờ, suy nghĩ một lát liền có thể đoán ra nguyên nhân.
- Ân...tiểu Nhất Hàn đâu rồi?
Nàng nhìn hắn khẽ hỏi.
- Ta đã nhờ A Kì và nhũ mẫu trông chừng thằng bé.

Mẫn Chi chuyện của Cao Yến Nguyệt ta đã biết từ lâu...
Ánh mắt nàng khẽ dao động nhưng rất nhanh chóng liền trở lại bình thường.

Nàng có thể hiểu được lý do Sinh Phong và Yến Nguyệt giấu mình.

Vì thế nàng không trách hắn.
- Thiếp còn tưởng sau này sẽ có thể cùng muội ấy trò chuyện và cùng nhìn bảo bảo khôn lớn.

Thật không ngờ...
Sinh Phong không nói gì chỉ đi đến chiếc xích đu ngồi xuống rồi ôm nàng vào lòng.
- Đây là những gì nàng ta lựa chọn.

Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn! Nàng không phải đã từng nói một cuộc sống tự do luôn là hạnh phúc nhất hay sao?
- Ý của chàng là thiếp đang không hạnh phúc?
Nàng khẽ cười, tâm trạng cũng đỡ đi phần nào.
- Sao có thể chứ! Nàng có một phu quân tốt như vậy làm sao lại không hạnh phúc?
Hắn khẽ nhéo mũi nàng, ánh mắt đầy ôn nhu tình cảm.
Cả hai nhìn nhau mỉm cười, cùng ngắm bầu trời đêm đầy sao sáng.
Câu chuyện tình của cả hai cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết tốt đẹp.

Giờ đây họ sẽ cùng nhau sống quãng đời hạnh phúc mà họ hằng mong ước.

Đau, buồn, quá khứ,...tất cả đều đã qua, hiện tại chỉ còn lại niềm vui và lời thề khắc cốt ghi tâm không bao giờ bị xóa nhòa....
.............Hoàn chính văn.............
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 103: 103: Pn1 Lần Đầu Gặp Gỡ


Năm Mẫn Chi mười tuổi...
Thừa tướng phủ.
- Mẫu thân những món quà này là cho ai vậy ạ?
Một tiểu cô nương có gương mặt khả ái lên tiếng.
Cô bé muốn tìm mẹ cùng chơi chung với mình nhưng dường như mẹ đang bận thì phải...
- Là tặng cho hoàng thượng!
Liễu Đường Uyên mỉm cười, rồi cúi xuống nhéo khẽ vào cái mũi của nha đầu nhà mình.
Con gái của nàng càng ngày càng đáng yêu a!
Phải nói rằng gương mặt của Mẫn Chi quả thật vô cùng giống nàng.

Tuy chỉ là một tiểu cô nương nhỏ xíu nhưng những nét trên gương mặt đều hài hòa một cách tuyệt hảo.
Liễu Đường Uyên cũng không phải là tự phụ, quả thật trước kia nàng từng là mỹ nhân nổi tiếng nhất kinh thành.

Không chỉ sắc nước hương trời mà còn cầm kỳ thi họa cái nào cũng thuận.

Người ta thường nhắc đến tên nàng với cái danh xưng là tài nữ.
Nhìn bảo bối nhỏ càng ngày càng giống mình, trong lòng không nhịn được mà ngập tràn hạnh phúc.

Ông trời quả là không bất công!
- Quà cho hoàng thượng ạ? Nhưng không phải ngài ấy đã có đầy đủ mọi thứ trên đời rồi sao?
Tiểu Mẫn Chi ngơ ngác môi chúm chím hỏi.

Mọi người thường nói rằng hoàng thượng cái gì cũng có vậy không phải tặng quà cho người sẽ rất uổng hay sao?
Nhìn con gái ngây thơ đến đáng yêu, Liễu Đường Uyên mỉm cười hiền hậu, xoa nhẹ mái tóc ái nữ của mình rồi nói.
- Ngài ấy đúng là có rất nhiều thứ hay ho nhưng không phải là nắm giữ tất cả vạn vật.

Vả lại hôm nay trong hoàng cung có mở một yến tiệc mừng ngày phụ thân con chinh chiến trở về.

Ngoài ra phụ thân con và hoàng thượng là bằng hữu lâu năm vì thế nên chàng ấy cũng muốn nhân dịp này kiếm một vài món đồ tặng cho hoàng thượng, nha đầu ngốc đã hiểu chưa?
Tiểu Mẫn Chi gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Tuy nhiên điều nha đầu này quan tâm là sắp có yến tiệc!
- Vậy...con có được đi dự tiệc không ạ?
Cô bé xoay xoay hai ngón tay khẽ hỏi.

Từ trước đến nay, tiểu Mẫn Chi chưa từng được đặt chân vào hoàng cung vì thế nên cực kỳ tò mò trong đó sẽ như thế nào.

Nghe mọi người nói trong cung rất là đẹp nha! Còn có nhiều đồ ăn ngon nữa!
Liễu Đường Uyên bật cười hôn nhẹ lên cái má phúng phính của con mình.
- Đương nhiên là được, không chỉ con mà cả nhà ta sẽ cùng đi.

Được rồi, Mẫn Chi ngoan để ta giúp con chọn y phục!
- Ân!
Tiểu Mẫn Chi mỉm cười rực rỡ sau đó cùng mẫu thân đi chuẩn bị.
......................
- Uyên nhi, Mẫn Chi cả hai đã chuẩn bị xong chưa?
Một giọng nói trầm khàn vang lên.

Trong giọng nói ấy có thế nghe ra sự nhu hòa và cưng chiều.
- Mẫn Chi sắp xong rồi!
Giọng nói bên trong đáp lại.
Tưởng Đại Hiên - cũng là nam nhân vừa nói ấy - mỉm cười, trong ánh mắt càng lộ ra sự nhu hòa.
Ông là phu quân của Liễu Đường Uyên cũng như là phụ thân của Mẫn Chi và Tưởng Hoành Thiên.

Cả kinh thành này ai cũng đều kính trọng và yêu mến ông bởi nhờ ông mà họ mới có cuộc sống yên bình như hiện giờ.
Trong triều đình ông cũng là một người có tiếng nói vì đã lập được rất nhiều đại công cho đất nước ngoài ra ông còn là bằng hữu lâu năm của hoàng thượng.

Do đó dù có ganh ghét tài hoa của ông cũng chẳng có kẻ nào ngu ngốc dám chọc giận đến vị tướng quân ấy.

Và đương nhiên những kẻ đó càng không dám động đến ba bảo bối của ông, vì vỡ lẽ đối với Tưởng Đại Hiên gia đình luôn là thứ tất yếu nhất.
Tưởng Hoành Thiên ngồi một bên cùng phụ thân đợi mẫu thân và muội muội.

Gương mặt của hai người tựa như trong một khuôn đúc ra.

Tuy không có vẻ oai phong lẫm liệt như phụ thân nhưng đứa nhỏ này cũng khiến kẻ khác phải e dè.
- Chúng ta mau đi thôi!
Giọng nói non nớt ngọt ngào phá vỡ bầu không khí im lặng.
Tiểu Mẫn Chi mặc trên người bộ y phục màu đỏ có thêm cái nơ màu trắng bên hông khiến cô bé càng thêm xinh xắn.

Mái tóc được chải chuốt gọn gàng càng giúp tiểu nha đầu tạo thêm điểm nhấn.
- Huynh đã nói muội không được hấp tấp như vậy!
Tưởng Hoành Thiên nhíu mày nhìn muội muội mình.

Nếu sàn nhà có nước thì nha đầu ngốc này đã té ngã từ lâu.
- Hì hì, ca không cần lo lắng, muội vẫn ổn mà!
Tiểu Mẫn Chi cười rạng rỡ, đi đến nắm lấy tay đại ca rồi xoay lại háo hức nói với phụ mẫu.
- Chúng ta đi thôi!!
Hai phu phụ kia nhìn nhau mỉm cười.
Cả gia đình này thật sự bất lực với nha đầu Mẫn Chi a...
......................
Hoàng cung...
Tiểu Mẫn Chi không ngừng mở to mắt mà nhìn không gian rộng lớn và cao quý của của chỗ diễn ra buổi yến tiệc.
Thật rộng a!
- Tham kiến hoàng thượng!
Tưởng Đại Hiên và Liễu Đường Uyên cung kính hành lễ.
Vị hoàng thượng kia nhìn hai người mắt lộ rõ ý cười.

Giọng nói cũng nhẹ nhàng không phát ra sự áp bức.

- Hảo, hai khanh miễn lễ!
Nhìn thấy phụ mẫu hành lễ với người kia, hai tiểu hài nhi cũng chậm rãi mà học theo.

- Tham kiến hoàng thượng!
Tiếng nói trong trẻo của hai tiểu hài tử thu hút ánh nhìn của mọi người.

Đa số đều là sự tán thưởng dành cho sự ngoan ngoãn ấy.
- Miễn lễ, trưởng nam và ái nữ của hai khanh vô cùng hảo!
Hoàng thượng hài lòng cười nói, sau đó bữa yến tiệc được bắt đầu.
Tiểu Mẫn Chi nãy giờ tuy có chút không quen với người lạ nhưng dẫu sao cái bụng vẫn quan trọng hơn.

Tiểu nha đầu không ngừng gắp những món ăn đặc sắc bỏ vào chén của mình rồi thưởng thức.

Khi nhìn thấy món ăn đang cách mình rất xa, cô bé bĩu môi suy ngẫm ròi có ý định xoay qua nhờ đại ca thì đã có một đôi đũa giúp cô bé gắp.
- Ngon miệng!
Tiểu Mẫn Chi mắt sáng rực nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mắt.

Người này thật đẹp nha! Đôi mắt ấy như ngàn vì sao sáng vậy vô cùng lấp lánh.
Hoàng thượng thấy ái phi của mình như vậy cũng mỉm cười rồi vỗ nhẹ bàn tay nàng ta.
- Nàng cũng ăn nhiều vào như thế mới có thể bồi bổ cho sức khỏe.
Người kia mỉm cười gật đầu rồi găp cho hoàng thượng một vài món ăn.

Tiểu Mẫn Chi nhìn cả hai cảm thấy không khí vô cùng ấm áp.
................
Sau khi bữa tiệc kết thúc, các quan quân cũng đã trở về.

Chỉ duy có phụ mẫu Mẫn Chi là ở lại cùng hoàng thượng trò chuyện.
Vì sợ muội muội chán nản nên Tưởng Hoành Thiên đã xin phép phụ mẫu cùng muội ấy đi dạo hoàng cung.
Nghe thấy câu nói của ca ca, tiểu Mẫn Chi lập tức vui vẻ mà tràn đầy năng lượng.
Thấy nha đầu nhà mình như vậy, Tưởng Đại Hiên và Liễu Đường Uyên bật cười rồi gật đầu đáp ứng.
Được sự chấp thuận của phụ mẫu, tiểu Mẫn Chi liền lễ phép cúi chào hoàng thượng và vị mỹ nhân kia.

Sau đó liền vui vẻ mà chạy ra ngoài khiến cho Tưởng Hoành Thiên xém chút là theo không kịp.
- Mẫn Chi, huynh đã nói bao nhiêu lần, không được phép chạy như vậy!
- Ca không cần lo, muội vẫn á!
Chưa dứt câu thì tiểu Mẫn Chi đã vấp ngã.

Tưởng Hoành Thiên vốn định đỡ muội muội dạy thì đã có kẻ nhanh tay hơn.
- Muội....muội có sao không?

Tiểu Mẫn Chi nén đau ngẩn mặt nhìn người trước mắt mình.

Thật soái!
Không ngờ trên đời lại có người soái hơn cả đại ca!
Tiểu hài tử kia đưa tay kéo cô bé dậy, sau đó giúp cô bé phủi bụi dính trên y phục.

Không chỉ vậy còn dịu dàng thổi lên cánh tay bị trầy của tiểu Mẫn Chi.
- Đa...đa tạ huynh!
Tiểu Mẫn Chi có chút ngượng ngùng.

Người này thật tốt và dịu dàng ấm áp làm sao.
- Sau này không được chạy nhảy như vậy nữa, muội biết chưa?
Người kia để tay lên đầu cô bé xoa nhẹ khiến tiểu Mẫn Chi càng thẹn thùng.
- Ân...muội biết rồi! Huynh...huynh tên gì vậy ạ?
Mẫn Chi hé mắt lên nhìn người kia rồi lại e thẹn cúi đầu nhìn đôi hài của mình.
- Huynh tên là Sinh Phong! Vậy còn muội?
Tiểu Sinh Phong mỉm cười, giọng nói tuy trẻ con nhưng lại khiến cho người nghe cảm thấy ấm áp lạ thường.
- Muội...muội tên là...
- Hoàng tử, Hoàng phi đang tìm người!
Bỗng một tiểu thái giám cắt ngang lời tiểu Mẫn Chi định nói.
Tiểu Sinh Phong nghe vậy cũng gật đầu rồi chào tạm biệt tiểu Mẫn Chi sau đó liền chạy đi mất.
Nha đầu ngốc nhìn theo bóng dáng người ta có chút tiếc nuối.

Huynh ấy vẫn chưa biết tên của mình a!
- Hừ, huynh nói thì muội không nghe, người khác nói thì muội lại ngoan ngoãn gật đầu y như mèo con!
Tưởng Hoành Thiên sắc mặt hầm hầm đáng sợ.

Muội muội của y bị tên chết bầm nào đó mê hoặc mất rồi!
Tiểu Mẫn Chi lúc này không để tâm đến mọi thứ xung quanh mà chỉ lẩm bẩm trong miệng.
- Sinh Phong...tên của huynh ấy thật đẹp! Giống như huynh ấy vậy!
Hai đứa trẻ ngây ngô lần đầu gặp nhau lại không hề biết rằng đó là duyên phận mà trời đất tạo thành cho họ.

Quả thật một khi nguyệt lão đã nối dây tơ hồng thì dù có ra sao cũng khó lòng mà chặt đứt....
...~Hết~...
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 104: 104: Pn2 Một Ngày Chăm Lo Cho Tiểu Nhất Hàn


Không khí trong cung hôm nay vẫn giống như thường lệ.

Những tia nắng sớm chiếu rọi xuống hàng cây xanh thẫm, hương thơm của các loài hoa và những món ăn sơn hào hải vị hòa huyện vào làn gió mát.
Tiểu Khả khẽ nhìn cái bụng đã có phần nhô lên của mình rồi lại ngẩng mặt nhìn bóng dáng một nam nhân đang không ngừng vỗ về một tiểu hài tử mà cười lắc đầu.
"Hoàng thượng và tiểu thư thật là...."
- Oa...oa...Nhất Hàn muốn...hức...muốn mẫu hậu...bác..bác mau tìm mẫu hậu cho Nhất Hàn...
Tiểu Nhất Hàn hai tay ôm mặt không ngừng khóc lớn khiến Tưởng Hoành Thiên bất lực chẳng biết làm sao.
Thằng bé này chắc chắn là giống tên Sinh Phong đáng hận kia.

Đúng là hổ phụ sinh hổ tử, hừ!
- Oa...oa...mau tìm...hức...tìm mẫu hậu cho Nhất Hàn....
- Tiểu tổ tông à, con ngoan ngoãn một chút đi nha! Phụ hoàng và mẫu hậu của con có việc cần phải giải quyết, nhất định khi làm xong họ sẽ quay về mà!
- Vậy...vậy khi nào họ mới...hức...về?
- Ặc...cái này....
Tưởng Hoành Thiên cứng họng, mới hôm qua y còn đang ôm thê tử chìm vào mộng đẹp thì một thái giám đưa tiểu Nhất Hàn đến cửa.

Hỏi y khi nào muội muội và tên kia trở lại khác nào làm khó y?
- Bác...bác không trả lời được....oa oa...bác lừa Nhất Hàn...oa oa..bác lừa Nhất Hàn....
Y xoa xoa trán cảm thấy vô cùng bất lực.

Rõ ràng y đường đường là một đại tướng quân đầu đội trời chân đạp đất vậy mà...vậy mà....haiz.

Tất cả đều tại tên hôn quân kia.

Ta phỉ!
Ở nơi nào đó.
- Ắc xì..
- Chàng sao vậy?
- Không sao! Chắc là thời tiết hơi lạnh, nàng không cần lo lắng!
- Sinh Phong hay là chúng ta trở về đi, thiếp lo Hàn Hàn sẽ khóc quấy.
- Nàng yên tâm, Tưởng Hoành Thiên đã nói sẽ chăm sóc cho thằng bé.

Bây giờ chúng ta phải tận hưởng thời gian của riêng mình.
- Nhưng mà...
- A Chi, đã lâu rồi phu phụ chúng ta mới có thể rảnh rỗi tận hưởng cuộc sống.

Vả lại nàng phải tin tưởng đại ca và đại tẩu của mình chứ!
Cuối cùng sau một hồi tranh luận, Mẫn Chi vẫn bị người nam nhân xảo nguyệt kia thuyết phục.
Xem ra người khổ nhất vẫn là Tưởng tướng quân a!
Quay trở lại bên này.
- Oa oa...có...có phải mẫu hậu không cần Nhất Hàn...hức...muốn...muốn vứt bỏ Nhất Hàn hay không..hức..hức...
- Tiểu Nhất Hàn ngoan ngoãn đáng yêu như vậy làm sao có ai nỡ vứt bỏ!
Giọng nói dịu dàng vang lên, Tưởng Hoành Thiên xoay đầu thì thấy ái thê của mình đang chầm chậm tiến lại.
- Khả Khả nàng mau ngồi xuống, tiểu tổ tông này...ta trị được!
Y nhìn nàng lo lắng, sợ có bất trắc gì sẽ ảnh hưởng đến hài nhi của cả hai.
- Thiếp cũng không thể mãi ngồi một chỗ, vả lại chàng chắc chắn có thể lo được?
Tiểu Khả nhướng mày nhìn y.
- Cái...cái này...
Tiểu Khả thở dài rồi đi đến xoa cái đầu nhỏ đang không ngừng thút thít.
- Hàn Hàn ngoan, mẫu hậu của con chỉ đi vài hôm rồi sẽ trở lại.

Nếu ngày mẫu hậu con trở về mà thấy bảo bảo của mình khóc đến thương tâm như vậy nhất định tỷ ấy sẽ lo lắng và tự trách bản thân mình!
Tiểu Nhất Hàn là đứa trẻ hiểu chuyện nên nghe thấy những lời ấy liền lập tức ngẩng đầu, hai tay nhỏ nhắn vội vàng lau nhanh nước mắt.
- Không...không muốn mẫu hậu lo lắng!
- Ân, Hàn Hàn là đứa trẻ đáng yêu và ngoan ngoãn nhất!
Tiểu Khả mỉm cười, ánh mắt vô tình chạm đến chiếc vòng đá trên tay của đứa nhỏ, trong ánh mắt lộ rõ vẻ đau lòng.
- Thẩm...thẩm...mẫu hậu sẽ...sẽ không vứt bỏ Hàn Hàn đúng không?

Đứa bé sợ sệch nhìn Tiểu Khả khẽ hỏi.

Hàn Hàn rất sợ mẫu hậu sẽ không cần mình....
- Đương nhiên, hoàng thượng và tỷ tỷ rất yêu thương con làm sao có thể bỏ rơi con được!
- Thật...thật sao ạ?
- Ân, dĩ nhiên rồi!
- Hì hì, Nhất Hàn sẽ không khóc nữa! Nhất Hàn sẽ đi luyện chữ để tạo bất ngờ cho mẫu hậu!
Tiểu Nhất Hàn cười vui vẻ, sau đó liền lon ton chạy đi.
- Thằng bé...dường như sợ hãi bị bỏ rơi?
Tưởng Hoành Thiên nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn kia lên tiếng.

Nhìn trong ánh mắt của đứa nhỏ, y có thể dễ dàng nhận ra sự lo sợ...
- Ân, có lẽ thằng bé sợ tỷ tỷ sẽ giống như mẫu thân của mình, rời đi mà không cần thằng bé...
Tiểu Khả đau lòng đáp.
Chuyện của Cao Yến Nguyệt vài tháng trước tiểu Nhất Hàn vô tình nghe thấy cung nữ trong cung bàn tán.

Vỡ lẽ Mẫn Chi định đợi thằng bé lớn thêm một chút sẽ nói ra tất cả nhưng không ngờ mọi chuyện lại nhanh như vậy...Nhưng dẫu sao cũng chẳng thể giấu được nữa nên Mẫn Chi đã kể cho thằng bé nghe mẫu thân của mình là ai và....người mẫu thân ấy yêu thương nó như thế nào...
- Mong rằng sẽ không có biến cố gì xảy ra.

Mọi thứ cứ mãi tốt đẹp thì thật hạnh phúc...
Tiểu Khả vẫn nhìn theo hướng chạy của đứa nhỏ khẽ nói.

Cầu mong rằng đứa nhỏ này sẽ vượt qua được nỗi lo ấy...
- Ta tin tưởng muội muội và Sinh Phong sẽ giúp thằng bé vượt qua nỗi sợ!
Tưởng Hoành Thiên ôm Tiểu Khả trở lại chỗ ngồi.

Giọng nói tràn ngập phần chắc chắn.
Y rất có lòng tin về Mẫn Chi và cả Sinh Phong.
- Ân, họ nhất định sẽ là một nhà hạnh phúc nhất thế gian!
Tiểu Khả mỉm cười, tựa vào lòng Tưởng Hoành Thiên, hai bàn tay đan xen vào nhau.
- Hừm...nàng nói như vậy có phần không đúng.

Cả ba chúng ta cũng sẽ trở thành một gia đình luôn ngập tràn hạnh phúc!
Tưởng Hoành Thiên mỉm cười dịu dàng, ánh mắt toàn là nhu tình mà nhìn người trong lòng.
- Ân! Chàng nói đúng! Hoành Thiên, thiếp thật sự phải cảm tạ ông trời vì bản thân đã được gả cho một người như chàng!
- Nàng khờ quá, ta mới là người nên nói câu đó! Thê tử của ta vừa ngoan ngoãn đáng yêu.

Không những thế mà còn...
Y cúi thấp đầu nói nhỏ vào tai Tiểu Khả.
- Còn rất dụ hoặc khi trên giường nữa...
Mặt Tiểu Khả đỏ bừng lên, ngẩng mặt lên định mắng y thì môi đã bị chặn lại.
Những cánh hoa lưu ly nhẹ nhàng rơi tạo nên một khung cảnh lãng mạn.

Thời gian trôi cứ như chậm lại từng chút.

Gió thoang thoảng cuốn bay đi mùi hương của những bông hoa nhỏ bé chỉ duy nhất để lại hương vị tràn ngập ái tình của một đôi phu thê đang đắm chìm vào dư vị ngọt ngào mà hai trái tim hướng về nhau không ngừng mang lại...
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 105: 105: Pn3 Mãn Nguyện


Sinh Nhất Hàn - cái tên mà mẫu thân đã đặt cho ta.

Nhưng đáng buồn thay, từ khi biết nhận thức ta chưa từng gặp mặt bà ấy.
Những kẻ trong cung thường nhắc đến tên bà với một sự khinh bỉ và căm ghét.

Họ nói rằng bà là người xấu, bà luôn tìm cách hãm hại mẫu hậu của ta.
Ta còn nhớ lúc nhỏ khi biết được sự thật về thân phận của mình ta đã rất sợ hãi.

Ta sợ mẫu hậu và phụ hoàng sẽ lại bỏ rơi ta giống như người mẫu thân kia.

Ta sợ không còn được nằm trong vòng tay ấm áp của mẫu hậu, không còn được nghe giọng nói dịu dàng và không còn được cảm nhận tình thương của người.

Khoảng thời gian ấy, ta lúc nào cũng sống trong sợ hãi và lo lắng.
Dù cho mẫu hậu đã luôn nói với ta rằng mẫu thân của ta không phải kẻ xấu, bà ấy cũng rất yêu thương ta nhưng khi ấy ta chẳng qua chỉ là một tiểu hài tử không hiểu chuyện, chỉ cần vài câu nói của những kẻ ngoài kia cũng đủ khiến ta bất an lo lắng.
Sự lo sợ đã kéo dài trong một thời gian ngắn.

Tuy thẩm thẩm có nói rằng mẫu hậu sẽ không bỏ rơi ta nhưng trong lòng ta vẫn luôn canh cánh một thứ gì đó.

Vì thế mỗi ngày trôi qua ta đều luôn cố gắng luyện chữ và đọc thật nhiều sách để khiến mẫu hậu vui lòng.

Ta muốn chứng minh cho người thấy rằng ta không vô dụng và người không cần rời bỏ ta.
Suốt mấy ngày ấy ta cảm nhận được sự lo lắng trên gương mặt hiền dịu của mẫu hậu.

Người luôn khuyên nhủ ta không cần gắng sức làm mọi thứ nhưng ta chỉ mỉm cười thật tươi để không khiến người lo lắng.

Tuy trong lòng ta rất buồn vì thấy nét u sầu trên gương mặt ấy nhưng ta càng không muốn nhìn thấy sự ghét bỏ của mẫu hậu dành cho mình.
Cứ thế ta cố gắng không ngừng nghỉ.

Rồi vào một ngày định mệnh, những nỗi lo sợ trong ta dần tan biến....

......................
- Hàn Hàn, con nghỉ một chút đi!
Mẫn Chi nhẹ nhàng ngồi cạnh đứa con nhỏ khuyên bảo, đã gần một năm sau cái ngày Nhất Hàn biết mọi chuyện.

Cũng vì chuyện ấy mà nàng cảm thấy đứa nhỏ này dần thay đổi.

Trên môi nó dường như mất đi nụ cười hồn nhiên vốn có.

Bây giờ Nhất Hàn chỉ toàn chăm chú vào sách vở và những thứ mà đáng lẽ một đứa trẻ không nhất thiết phải học.

Có mấy ngày nếu nàng không nhắc nhở có khi thằng bé còn chẳng buồn ăn cơm.

Thử hỏi xem người làm mẹ như nàng sao có thể yên tâm mà không lo lắng?
- Mẫu hậu....khụ...khụ con không sao đâu mà!
Tiểu Nhất Hàn cố gắng nở nụ cười tươi nhất có thể.

Chỉ là sắc mặt thằng bé quá xanh xao khiến cho người khác nhìn vào không khỏi đau lòng.
- Con xem ho đến như vậy mà còn nói không sao.

Không luyện chữ nữa, mau ngồi ăn cơm cho ta!
- Nhưng con...
Nhận thấy ánh mắt kiên quyết của Mẫn Chi, tiểu Nhất Hàn đành ngoan ngoãn buông bút mà cầm lấy chén cơm ăn.

Chỉ là tâm trạng không tốt, món ăn dù ngon cỡ nào cũng trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Mẫn Chi thở dài nhìn đứa nhỏ nhà mình.

Gương mặt của thằng bé thì có nét giống Yến Nguyệt nhưng tính cách thì lại không khác gì Sinh Phong.

Cái tính cố chấp như vậy đúng là không khác gì chàng ấy.
- Mẫu hậu con ăn xong rồi!

Tiểu Nhất Hàn lấy khăn lau miệng, định cầm bút tiếp tục viết thì đã bị ngăn cản.
- Hàn Hàn con không cần ép bản thân như vậy!
Ánh mắt Mẫn Chi ngập tràn sự đau lòng và tự trách.

Nếu khi ấy nàng trông chừng thằng bé cẩn thận thì nó đã không như vậy.
Tiểu Nhất Hàn cúi gầm mặt không trả lời, bất giác hai vai nhỏ bé run lên từng đợt.
- Mẫu...mẫu hậu, có phải người...người cảm thấy Nhất Hàn vô dụng nên...nên mới ngăn cản con đúng không? Con...con hứa sẽ cố gắng mà hức...người người đừng không cần con có được không....
Tiếng nói nghẹn ngào như nhát dao tâm thẳng vào tim của Mẫn Chi, nhìn đứa con mình yêu thương đau lòng khóc đến thương tâm nàng càng không dễ chịu hơn là mấy.
Khẽ kéo đứa nhỏ vào lòng.

Mẫn Chi nghẹn ngào lên tiếng.
- Hàn Hàn ngoan, Hàn Hàn của ta rất tốt lại rất giỏi.

Con nói xem mẫu hậu làm sao có thể không cần con? Ta không muốn con ép bản thân mình quá sức, ta muốn con vui vẻ như những đứa trẻ khác.

Đối với ta dù con có ra sao thì cũng là tâm can bảo bối của Tưởng Mẫn Chi này!
- Nhưng...nhưng con không...hức...không phải là thân sinh của người hức...hức...
Càng nói tiểu Nhất Hàn càng khóc lớn hơn.

Khoảng thời gian qua, thằng bé luôn giữ kín mọi thứ trong lòng không dám nói cho ai nghe.

Nỗi khi ra vào chỗ của phụ hoàng đều sẽ có vài nô tài xì xầm bàn tán sau lưng thằng bé khiến cho tâm lý thằng bé ngày càng sợ hãi.

Cái gai trong lòng cũng ngày một lớn hơn.

Nhưng dẫu vậy thằng bé chỉ biết im lặng cúi gầm mặt mà chịu đựng, thằng bé sợ rằng nếu nói hết mọi chuyện cho Mẫn Chi thì nàng sẽ không cần thằng bé, sẽ vứt bỏ thằng bé....
- Không phải thân sinh thì sao, Hàn Hàn vẫn mãi mãi là bảo bối trong lòng của ta.

Con có biết nhìn thấy con rơi lệ ta đau lòng đến cỡ nào không?
Nàng nâng khuôn mặt ướt đẫm nước mắt kia lên nhẹ nhàng lau.

Sự dịu dàng ấm áp khiến đó khiến tiểu Nhất Hàn chìm đắm.

Thì ra mẫu hậu cần nó, mẫu hậu sẽ không rời xa nó!
....................
Tối hôm ấy.
- A Chi thằng bé ngủ rồi sao?
Sinh Phong vừa thay y phục vừa hỏi.
Giọng nói chất chứa sự quan tâm lo lắng.
- Ân, dạo này thằng bé đã chịu rất nhiều thứ...
Mẫn Chi thở dài, ánh mắt đau lòng nhìn đôi mắt sưng húp của tiểu Nhất Hàn đang nằm.
- Mẫu hậu...phụ hoàng...đừng bỏ con...con sẽ ngoan mà...đừng không cần con....
Dường như mơ thấy ác mộng, đứa nhỏ nhăn mặt không ngừng cự quậy.
- Hàn Hàn ngoan, chúng ta sẽ không rời xa con!
Mẫn Chi vuốt nhẹ mái tóc của đứa bé trấn an.

Như cảm nhận được hơi ấm, đứa nhỏ từ từ thả lỏng, cơ thể cũng trở lại trạng thái ban đầu.
Sinh Phong ngồi xuống giường nhìn cả hai, hắn đặt một tay lên cái má phúng phính của hài tử khẽ nói:
- Ta và mẫu hậu sẽ không bao giờ bỏ rơi con!
Mẫn Chi nhìn cảnh tưởng này ánh mắt liền ngập tràn ý cười.

Nàng biết dù Sinh Phong hay nghiêm khắc với Hàn Hàn nhưng dẫu vậy cũng chẳng ai có thể thay thế được tình yêu thương mà chàng ấy dành cho đứa nhỏ.
- A Chi, ngày mai ta cùng nàng và Hàn Hàn sẽ đi dạo kinh thành.
Ngẫm nghĩ một lát Sinh Phong khẽ nói.
- Nhưng còn công việc trong cung của chàng?
- Nàng không cần lo, ta sẽ sắp xếp!
Sinh Phong mỉm cười, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi Mẫn Chi.
Ở trong hoàng cung chắc chắn sẽ sinh ra chán nản, hắn đã từng trải qua đương nhiên có thể hiểu.

Tuy rằng Hàn Hàn là người kế vị của hắn nhưng hắn không muốn dùng cách như mẫu thân của mình từng dùng để đối xử với thằng bé.

Hắn cũng giống như A Chi, muốn Hàn Hàn có một tuổi thơ hạnh phúc!
- Hảo!

Mẫn Chi mỉm cười nhìn hắn đáp.
Sau đó cả hai cùng nằm xuống hai bên của đứa nhỏ.

Sinh Phong duỗi tay ôm lấy hai mẫu tử, trên môi treo nụ cười hạnh phúc.

Mẫn Chi cũng khẽ nhắm mắt, trên môi vẫn luôn nở nụ cười.

Dường như cảm nhận được hơi ấm của phụ mẫu, tiểu Nhất Hàn vốn chìm trong giấc ngủ cũng từ từ cong môi.....
................
Sau ngày hôm ấy, tâm trạng của ta cũng dần được thả lỏng.

Những suy nghĩ vớ vẩn cũng bị gạt bỏ qua một bên.

Những kẻ hay thì thầm sau lưng ta cũng bị phụ hoàng trách phạt.

Mỗi ngày trôi qua ta đều sống trong tình thương ấm áp của phụ mẫu.
Bây giờ tuy ta không còn là đứa nhỏ ngây ngô năm xưa, nụ cười trên môi cũng không còn thường xuyên xuất hiện nhưng chỉ cần ở đâu có mẫu hậu và phụ hoàng thì tâm trạng ta liền thoải mái và thả lỏng.
Khẽ nhìn chiếc vòng đá trên bàn, ta lại nghĩ về người mẫu thân của mình.

Đôi lúc ta cũng từng có suy nghĩ sẽ căm hận bà ấy nhưng rồi ta lại không làm được.

Tuy ông trời đã lấy đi mẫu thân của ta nhưng bù lại ông ấy đã cho ta một người phụ hoàng và một người mẫu hậu yêu thương ta vô bờ bến.

Như thế là đủ rồi!
- Thái tử, thức ăn đã dọn lên, hoàng thượng và hoàng hậu đang đợi người!
Một cung nữ nhỏ nhẹ lên tiếng.
- Ân!
Ta mỉm cười, gấp trang sách lại.

Mỗi ngày trôi qua chỉ cần có thể cùng phụ mẫu dùng bữa thì ta đã cảm thấy mãn nguyện.
À còn nữa, chốc lát bác và thẩm thẩm còn có cả củ cải nhỏ sẽ đến.

Xem ra hôm nay sẽ rất náo nhiệt và vui vẻ...
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 106: 106: Pn4 A Kiều X Cao Yến Nguyệt 1


"Ta hiểu rồi! Dù vậy ta không trách muội! Có trách thì trách tình cảm của ta đặt không đúng chỗ..."
"....."
"Kiếp sau có duyên ta vẫn mong được gặp lại muội! Yến Nguyệt, cáo biệt....!"
"....."
"A Kiều, muội sẽ đến tìm tỷ, tỷ một mình ở dưới đó lạnh lắm đúng không?"
"....."
"Nếu kiếp sau có duyên gặp lại muội muốn nói cho tỷ biết rằng muội cũng yêu tỷ! Muội rất yêu A Kiều tỷ của muội...."
"....."
......................
- KHÔNG!
Cao Yến Nguyệt bật dậy khỏi giường, mồ hôi thấm đẫm trên gương mặt.
Lại nữa rồi, lại là giấc mơ đó!
Rốt cuộc người đó là ai? Tại sao cô luôn mơ thấy người con gái đó? Còn cả Yến Nguyệt....Đó không phải là tên của cô sao?
Khẽ đưa tay xoa trán, có lẽ do dạo này áp lực quá nhiều.

Xem ra cô phải kiếm thời gian thư giãn.
- Yến Nguyệt xuống ăn sáng nè con!
Giọng nói hiền hậu của một người phụ nữ vang lên.
Cao Yến Nguyệt nghe xong liền lập tức đáp:
- Con xuống liền!
Cô mau chóng vệ sinh cá nhân rồi thay bộ đồ đi học.
Sau đó liền nhanh nhẹn chạy xuống chỗ của mẹ mình.
- Ba, mẹ sớm!

- Ừm con mau ngồi xuống ăn đi rồi còn đi học nữa!
Trần Ngọc Vân - mẹ của cô - mỉm cười dịu dàng.

Con gái của bà dù đã học lớp 11 nhưng tính tình vẫn còn quá trẻ con.
Nghe mẹ nói cô gật đầu ngồi xuống dùng bữa.
-Hình như trường con sắp tổ chức đi chơi đúng không?
Người đàn ông khuôn mặt già dặn nghiêm khắc nhìn con gái mình hỏi.

Tuy vậy trong ánh mắt vẫn thấy được tình yêu thương.
- Dạ, tuần sau sẽ tổ chức đi cắm trại!
Cô vừa dùng bữa vừa trả lời.
- Đi cắm trại sao? Vậy mẹ sẽ chuẩn bị đồ cho con.
Nghe thấy chuyến đi chơi của con gái yêu, Trần Ngọc Vân mỉm cười nói.
- Bà thật là, con bé đâu phải con nít đâu chứ!
- Ông nói thì hay lắm! Ông cũng đâu phải con nít nhưng lúc nào cũng quên đồ.
Trần Ngọc Vân hừ lạnh nhìn Cao Yến Tuân.
Biết không thể nào cãi lại vợ mình nên ông đành im lặng.
Cao Yến Nguyệt nhìn ba mẹ như vậy trong lòng càng hào hứng.

Tuy ba mẹ hay đôi co với nhau nhưng tình cảm vô cùng tốt.

Có nhiều lúc cô tự hỏi rằng "ba sợ mẹ đến mức nào?".

Nhưng hóa ra ông ấy không sợ mẹ mà là ông ấy nể trọng và yêu thương bà vì thế mỗi lần gây nhau dù bà ấy là người sai thì ông ấy vẫn sẽ xuống nước xin lỗi.
Haiz không biết bao giờ cô một tìm được một người yêu thương mình như vậy...
"......."
- Con đi học đây, tạm biệt ba mẹ!
Cao Yến Nguyệt vẫy tay sau đó liền lấy xe chạy đi học.
Nhà của cô tuy không thuộc dạng thượng lưu gì nhưng ít ra cũng có của ăn của để.

Trường cô học cũng thuộc dạng tầm trung về học phí vì vậy mọi thứ trải qua vô cùng suông sẻ.
Nhìn con gái mình rời đi, hai vợ chồng khẽ thở dài.
Trần Ngọc Vân nhìn chồng mình rồi nói:
- Chuyện con bé không có cảm giác với con trai, ông biết rồi đúng không?
Nghe vợ mình nói, ông chỉnh lại tay áo rồi gật đầu.
- Ừ, nhưng đó là cảm xúc của con bé, là bậc cha mẹ chúng ta không nên kìm hãm nó quá nhiều.

Vả lại dẫu sao đây cũng là thế kỷ mới, sao có thể cổ hủ mà ngăn cản nó.
Trần Ngọc Vân nghe vậy liền mỉm cười an tâm.

Chồng của bà tuy nghiêm khắc nhưng suy nghĩ vô cùng thoáng.

Vì thế mà hai vợ chồng chưa từng xâm nhập quá nhiều vào đời tư của con trẻ.

Họ chỉ ngăn cấm khi con lầm đường lỡ bước chứ chuyện tình cảm ai mà nỡ lòng chia cắt.

Con nó thích hay yêu ai đều là duyên là số, dù nam hay nữ miễn nó hạnh phúc là ông bà cũng vui rồi.
................
Trên đường tới trường Cao Yến Nguyệt liền gặp được bạn thân của mình là Kiều Đậu Tử, sau đó cả hai vừa trò chuyện vừa đạp xe đến trường.
- Nè dạo này có tình yêu rồi bỏ quên bạn thân ha!
Cao Yến Nguyệt tỏ vẻ hậm hực mà nhìn Kiều Đậu Tử.
Biết tính cô bạn mình, Kiều Đậu Tử mỉm cười, ánh mắt liền tràn ngập niềm vui.
- Đương nhiên rồi, anh ấy rất tốt nha, lại còn vô cùng dịu dàng nữa.
Nghĩ đến gương mặt của người mình thương, Kiều Đậu Tử như đang ở trên thiên đường, tâm trạng vô cùng tốt!
- Hừ, có trai quên bạn!
Hai người chơi với nhau đã được gần mười năm, lúc đầu hai gia đình còn nghĩ họ sẽ đến với nhau nhưng vỡ lẽ cả hai đều thích người cùng giới vì thế hai gia đình cũng không gắn ghép nữa.
Nói đi cũng phải nói lại, may mà gia đình của hai bên vô cùng thoáng.

Vì thế dù trong trường có kẻ kỳ thị, hai người cũng đều ngoảnh mặt làm ngơ.
Quả nhiên khi đến trường liền nghe thấy lời bàn tán...
- Hừ nam không ra nam, nữ không nữ!
- Phải đó, thằng đó còn công khai cả người yêu lên mạng nữa, đúng là không biết xấu hổ!
- Đúng là gia môn bất hạnh!
Những lời nói tổn thương đả kích không ngừng vang lên.

Dẫu vậy cả hai cũng không cảm thấy buồn bã.
Cao Yến Nguyệt trợn mắt mà nhìn đám đó lên tiếng:
- Suy nghĩ chậm tiêu, con người cổ hủ!
Mấy người kia nghe xong liền lập tức tìm cách rời đi.

Tuy những kẻ đó hay buông lời phỉ báng hai người nhưng cũng không dám làm gì quá mức.

Dẫu sao Cao Yến Nguyệt từ nhỏ có học võ, động đến cô khác gì tìm chết.

Vì thế đám người kia chỉ thầm sau lưng mà nói xấu, đôi lúc thì sẽ nói trước mặt nhưng lại không dám động tay đông chân.
- Rảnh rỗi không có gì làm!
- Bạn ơi cho tớ hỏi!
Đang lúc tâm trạng bực bội, Cao Yến Nguyệt có chút lớn tiếng.
- Cái gì?
Vừa mới xoay người thì cô đã mở to mắt kinh ngạc.
Người này...người này.....là cô gái trong giấc mơ!
......................
Giải thích một chút: Đoạn đầu Cao Yến Nguyệt mơ thấy bản thân nói đến tìm A Kiều là nàng ta sau khi rời khỏi cung liền tự tử theo ngưòi mình thương.

Nàng ta cảm thấy bản thân nợ A Kiều rất nhiều cũng như nhận ra tình cảm của mình dành cho người đó.

Ý định tự tử của nàng ta đã có sẵn khi kêu A Kì rời đi nhưng không ngờ sẽ nhận được sự tha thứ của Mẫn Chi và sanh ra thiên thần của mình là Sinh Nhất Hàn.
Dẫu vậy Cao Yến Nguyệt vẫn giữ ý định ban đầu vì nàng ta cảm thấy Nhất Hàn sẽ không thiếu thốn tình cảm vì chắc chắn Mẫn Chi sẽ không để đứa bé chịu thiệt thòi.

Và nàng ta cũng không còn mặt mũi để tiếp tục sống trong sự nhân từ đó của Mẫn Chi vì thế quyết định tự tử càng thêm kiên định.
Truyện có nhiều chi tiết không hợp lý mong mọi người bỏ qua.

.
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 107: 107: Pn4 A Kiều X Cao Yến Nguyệt 2


Cao Yến Nguyệt hai mắt mở to không nói nên lời.
Thật sự quá giống!
Người kia mỉm cười, không vì thái độ của cô mà khó chịu.
-Bạn có biết phòng hiệu trưởng ở đâu không?
Kiều Đậu Tử một bên thấy Cao Yến Nguyệt đứng như tượng đá liền ngượng ngùng lên tiếng giải vây.
- À, phòng hiệu trưởng bạn quẹo phải là sẽ tới nha!
- Cảm ơn bạn!
Người đó mỉm cười, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt Cao Yến Nguyệt.Trong đôi mắt lóe lên một tia sáng mờ nhạt.
- Nè mày sao vậy?
Kiều Đậu Tử thấy cô vẫn một mực trạng thái như vậy liền không nhịn được mà lớn tiếng.
- CAO YẾN NGUYỆT!!!
- Nè! Có cần la lớn vậy không??
Cao Yến Nguyệt cuối cùng cũng trở lại trạng thái ban đầu, cô lườm Kiều Đậu Tử một cái rồi xoa xoa cái lỗ tai đáng thương của mình.
- Mày bị gì mà đứng như tượng vậy?
- À, không...không có gì! Thôi vô học đi trễ bây giờ!
Cao Yến Nguyệt nói xong liền xoay người rời đi.

Có lẽ là người giống người thôi!
Kiều Đậu Tử nhìn biểu hiện đó rõ ràng là có vấn đề nhưng nếu cô không muốn nói thì cậu ta cũng không xen vào.
......................
Trong lớp học...
- Nè sao mày cứ ủ rũ hoài thế?
Kiều Đậu Tử nhịn không được mà cốc đầu cô bạn thân của mình.
- Haiz mày im lặng đi! Tao đang suy nghĩ!

Cao Yến Nguyệt lấy quyển sách che mặt mình lại gục xuống bàn mà suy ngẫm.
Tuy đã dặn lòng rằng chỉ là người giống người nhưng sao cô cứ thấy có cảm giác quen thuộc với người con gái đó?
Không biết có gặp lại được nữa không....
Rengggg!
- Cả lớp! Nghiêm!
- Được rồi các em ngồi xuống! A Kiều, em vào lớp đi!
"A Kiều??"
Cao Yến Nguyệt ngồi thẳng người dậy mà nhìn người đang bước vào.
- Ê! Đó là bạn nữ hồi nãy kìa!
Kiều Đậu Tử huých vai cô bạn mình.
"Không phải trùng hợp đến vậy chứ??"
- Chào các bạn! Tớ là Tưởng A Kiều, mong các bạn giúp đỡ!
A Kiều nở nụ cười nhẹ lập tức thu hút được sự chú ý của mọi người trong lớp.

Tuy không phải là tuyệt sắc giai nhân nhưng ở A Kiều có cái gì đó điềm tĩnh và nhẹ nhàng trưởng thành.

Có thể nói nàng là gu của một số con trai bây giờ.
- Được rồi! Bây giờ...à em ngồi sau lưng bạn Cao Yến Nguyệt nhé!
Nhìn theo hướng tay của cô giáo.

A Kiều liền bất ngờ.

Là người lúc nãy!
Nàng mỉm cười, sau đó chậm rãi đi xuống chỗ của mình.
Lúc đi ngang qua Cao Yến Nguyệt, nàng liền nở nụ cười tươi khiến cho ai đó có chút luống cuống.
- Nè nè, sao mặt mày đỏ vậy? Sốt hả?
Kiều Đậu Tử thấy mặt mày cô đỏ lựng liền quan tâm hỏi.

Lúc sáng còn bình thường mà?
- Làm...làm gì có!! Lo lấy sách ra học đi!
Cao Yến Nguyệt cúi đầu nhìn chầm vào cuốn sách.

Trong đầu toàn hình ảnh của người con gái kia.
Ái! Mày điên rồi Yến Nguyệt à!!!
"Con này hôm nay cứ như bị gì ấy?"
Kiều Đậu Tử ở một bên không khỏi nghi hoặc.

Thường như cô cư xử bình thường lắm mà.

Sao hôm nay cứ thấy là lạ?
......................
Giờ ra chơi...
- Yến Nguyệt đi....
- Đậu đậu!

Kiều Đậu Tử vừa định rủ Cao Yến Nguyệt đi ăn thì đã có người gọi cậu.
Người con trai này khuôn mặt sáng sủa, nụ cười vô cùng dịu dàng và ánh mắt toàn là cưng chiều mà hướng về cậu.
- A, Đàn Đàn sao anh lại ở đây? Không phải hôm nay lớp anh phải ở lại sao?
Kiều Đậu Tử bỡ ngỡ khi nhìn thấy người yêu.

Không phải hôm nay anh ấy bận sao?
- Hôm nay giáo viên có việc bận nên lớp anh được ra sớm! Em....không muốn gặp anh sao?
Tô Đàn bày ra vẻ mặt thất vọng khiến cậu có chút bối rối.
- Đâu...đâu có! Chúng ta đi ăn thôi!
Nói xong liền nắm tay Tô Đàn ra khỏi lớp.

Lúc ra khỏi cửa cậu cứ cảm thấy mình quên thứ gì nhưng vẫn không nhớ ra được
Thôi kệ vậy!
- Xí, đồ mê trai!
Cao Yến Nguyệt nhìn người bạn thân chí cốt vì trai mà bỏ mình liền lập tức bày ra bộ mặt khinh bỉ.
Tất cả là tại cái tô kia gây ra!!
- Yến Nguyệt chỗ này tớ không hiểu lắm? Cậu chỉ tớ được không?
Đang bực bội bỗng nhiên có một giọng nói dịu dàng khiến tâm trạng phiền não của cô liền tan biến hết.
- À...ừm...bài này đúng không?
Cao Yến Nguyệt có chút ngại ngùng mà giảng lại cho A Kiều.

Cũng may A Kiều rất thông minh giảng sơ một lượt liền lập tức hiểu!
- À tớ hiểu rồi! Cảm ơn cậu, vậy tớ mời cậu ăn nha??
Nhìn thấy biểu hiện mong chờ đó, Cao Yến Nguyệt cũng không suy nghĩ lập tức đồng ý.
Sau đó cả hai cùng xuống căn tin mà chọn thức ăn.
- Cậu cũng thích ăn gà chiên à?
Cao Yến Nguyệt nhìn tô mì với hai cái cánh gà liền hỏi.
- Ừm, gà chiên rất ngon!
A Kiều mỉm cười rồi cả hai cùng dùng bữa.
Trong lúc ăn Cao Yến Nguyệt hay ngước mặt lên nhìn lén A Kiều.

Ngưòi này quả thật rất giống nha!
"......."
- Cảm ơn cậu đã mời tớ!
Ăn xong món mình thích.

Tâm trạng cô càng thêm vui vẻ.
- Không có gì! Là cậu đã giúp tở hiểu bài mà! À, Yến Nguyệt!
- Hở?
Cao Yến Nguyệt nghe A Kiều gọi liền thắc mắc.
Trong tích tắc một bàn tay cầm khăn giấy đã giúp cô lau miệng.

Gương mặt A Kiều cũng gần thêm một chút.

Khoảng cách này....thật là ngượng ngùng!!!
- Cậu thật là! Ăn dính hết cả miệng rồi!!
Nhìn cử chỉ dịu dàng đó trái tim Cao Yến Nguyệt đập nhanh đến nỗi như muốn rớt ra ngoài.

Hai bên tai cũng từ từ mà đỏ lên.
- Tớ...tớ...
- Không sao! Để tớ giúp cậu lau!!
Cao Yến Nguyệt cảm thấy nhịp tim lại tăng nhanh.

Cái nụ cười ấy nó chói mắt quá rồi!!
Cảm giác này....phải chăng là yêu???
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 108: 108: Pn4 A Kiều × Cao Yến Nguyệt 3


Rengggg
- Vào học rồi!
A Kiều đứng lên hướng Cao Yến Nguyệt nói.

Chỉ là người đối diện vẫn ngồi bất động.

Trên mặt còn có một mảng đỏ lớn.
- Yến Nguyệt, cậu sao vậy?
A Kiều có chút lo lắng mà đưa tay sờ trán người kia.

Chỉ là bàn tay vừa áp lên trán không bao lâu thì Cao Yến Nguyệt đã bật dậy.
- Tớ....tớ đi trước!!
Nói xong liền chạy một mạch đi để lại A Kiều ngơ ngác.
Nhìn bóng dáng của cô gái nhỏ.

A Kiều dường như nghĩ ra gì đó khiến nét mặt rộ lên ý cười.

Trong miệng lẩm bẩm hai chữ "đáng yêu".
................
Trong lớp học

"Cảm giác lúc nãy.....không lẽ là yêu sao?? Không không, chỉ mới gặp cậu ấy thôi làm sao có thể yêu được!! Phải rồi...phải rồi chắc chắn là bị say nắng!!"
- Đúng vậy chắc chắn là bị say nắng!
Cao Yến Nguyệt vô thức hét lớn ý nghĩ trong lòng khiến vô vàn cặp mắt hướng về mình.
- À haha...
Cô cười gượng sau đó vội ngồi xuống.

Quê chết đi được!!
- Nè, hôm nay tao cảm thấy tâm lý mày có chút bất ổn nha! Mày nói thật đi, có phải sáng nay bị đập đầu vào đâu rồi đúng không?
Kiều Đậu Tử vẻ mặt nghi ngờ nhìn cô.

Trong ánh mắt lộ rõ mấy chữ "Mày có vấn đề!".
- Người có vấn đề là mày thì có! Cái đồ mê trai bỏ bạn!!
Cao Yến Nguyệt tặng cho cậu bạn mình một ánh mắt giết người khiến ai kia đành cười gượng cho qua.
- Haha, bài này dễ quá mày ha!
"Đánh trỗng lãng là hay nhất!"
- Yến Nguyệt cậu thật sự không sao chứ?
A Kiều lúc này mới vào lớp liền lập tức tiến lại chỗ cô hỏi han.
- Tớ...tớ...
Hai má lại không nhịn được mà ửng đỏ.
Kiều Đậu Tử nhìn cảnh tượng trước mắt dường như hiểu ra điều gì đó.

Khóe miệng cũng nở một nụ cười vô cùng thích thú.
- Cô giáo vào kìa, mau vô chỗ ngồi!
Bỗng có một nam sinh chạy vào hét lớn khiến bầu không khí ngượng ngùng qua đi.
A Kiều cũng vì đó mà trở lại chỗ ngồi.

Chỉ là, ánh mắt vẫn luôn dõi theo người phía trước.
- Xem ra có người tương tư rồi ha!!
Kiều Đậu Tử cúi xuống nói nhỏ, khiến cho khuôn mặt vừa mới bớt đỏ kia lại lập tức y như trái cà chua.
- Im...im đi!
- Không cần ngại ngùng đâu cô nương!! Cố lên!!
Cao Yến Nguyệt chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ như bây giờ.

Thật là muốn tìm cái lỗ chui xuống!!
Mà điều tồi tệ nhất là thằng bạn trời đánh của cô lại biết cô đang tương tư.

Xem ra cuộc sống sau này không được yên rồi..
Cao Yến Nguyệt thầm khóc trong lòng mà ngẫm nghĩ về nhân sinh.
Đối với mọi người có tình cảm với ai đó khả năng cao đó là một chuyện tốt.

Đối với Cao Yến Nguyệt cũng không ngoại lệ nhưng nếu để Kiều Đậu Tử biết cô thích ai thì mọi chuyện chắc chắn sẽ không ổn.
Vì vỡ lẽ lần trước cô cũng từng kiếm cơ hội trêu chọc cặp tình nhân kia.

Xem ra quả báo của cô đến nhanh thật!!
.................
Quả nhiên...quả báo không chừa một ai!!
- Nè nè A Kiều, cậu thích ai chưa? À cậu yêu ai chưa? Mẫu người của cậu là gì nè? Còn màu sắc yêu thích? Món ăn yêu thích? Và cả....
- Haha xin lỗi nha A Kiều, bọn tớ đi trước đây!!
Cao Yến Nguyệt vội bịt miệng người bạn thân lại.

Nếu cứ để tên này tiếp tục hỏi thì người chịu khổ sẽ là A Kiều của cô a!
- Ưmmm ưmm...cậu bỏ ra coi! A Kiều cậu biết không, Yến Nguyệt nó.....
Chưa để người kia dứt lời cô đã kéo cậu ta đi ra khỏi lớp.
Cái tên chết tiệt!! Bà sẽ cho ngươi biết tay!!!
"....."
Khu gửi xe...
- Mày định hộc..giết tao à?
Kiều Đậu Tử vừa thoát khỏi ma trảo của cô liền tìm kiếm không khí để hít thở.
Đúng là bà chằn!!
- Phải! Tao sẽ cho mày chết không toàn thây!
Vừa định ra tay thì cô lại nghe được giọng nói của người mình thương.

- Yến Nguyệt!
- Hả? Á!
Vì có chút bất ngờ nên cô mất thăng bằng mà ngã xuống.
- Yến Nguyệt cậu có sao không?
A Kiều lo lắng vội vàng chạy lại đỡ cô dậy.
Kiều Đậu Tử như gặp được thần linh, ánh mắt biết ơn nhìn về phía nàng.
- Không...không sao!
Cao Yến Nguyệt phủi bụi trên áo, lúc này mới để ý đến khoảng cách của mình và người kia.
A Kiều đứng trước mặt cô vẻ mặt lo lắng giúp cô thổi nhẹ cánh tay.

Tuy nói là không sao nhưng dù gì dưới đất cũng có vài mảnh đá nên không tránh khỏi cô bị trầy xước.

Nhìn A Kiều cúi xuống thổi tay cho mình trái tim cô liền mềm nhũn.

Vì A Kiều cao hơn cô một chút nên phải cúi nhẹ đầu mà thổi nhờ đó mà cô có thể nhìn rõ gương mặt của nàng.
Tuy mắt không to như cô nhưng lại rất có hồn.

Cái mũi này cao hơn cô nè! Cái miệng xinh xắn thật là muốn hôn một cái.
Không biết can đảm từ đâu xuất hiện mà cô liền cúi xuống nếm thử hương vị trên đôi môi hồng hào ấy....
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 109: 109: Pn4 A Kiều X Cao Yến Nguyệt 4


Ánh mắt A Kiều mở to ngạc nhiên khi đón nhận nụ hôn bất ngờ.
Có điều chỉ trong vài giây, ánh mắt ấy lại ngập tràn niềm vui.

Khi Cao Yến Nguyệt định rời môi thì A Kiều đã chuyển thành thế chủ động mà nhẹ nhàng m*t lấy đôi môi kia khiến cô kinh ngạc.
Nụ hôn đầu tiên vốn chỉ là chuồng chuồng lướt qua nhưng không ngờ lại biến chuyển thành một nụ hôn đầy nóng bỏng.
Hai chiếc lưỡi trêu đùa nhau khiến hơi thở cả hai ngày càng gấp gáp.

Không khí dù cho đang là trời thu mát mẻ cũng dần chuyển sang ngày hạ nóng rực.
- Ưm...
Nhận thây cô không chịu được nữa, A Kiều luyến tiếc rời môi kéo theo sợi chỉ bạc.
Ánh mắt Cao Yến Nguyệt tràn đầy mê ly, trong tâm trí chỉ toàn hình ảnh nụ hôn vừa nãy.
- Đây mới gọi là hôn, cô ngốc!
A Kiều khẽ cười, sau đó đưa tay xoa nhẹ mái tóc đen bồng bềnh kia.
Kiều Đậu Tử bị xem như cái bóng đèn hoàn toàn bất động.
Trời ơi! Con bạn của cậu cuối cũng có nụ hôn đầu đời rồi!!
Ái chết tiệt! Đáng ra cậu phải chụp lại hình ảnh đó để mai mốt còn kiếm cớ mà trêu chọc cô.

Thật là tức quá mà!!
Khi cả ba đang đắm chìm vào những suy nghĩ riêng thì ở đâu đó có một kẻ đã quay lại tất cả.
"A~ Ngày mai sẽ có tin hot đây!!"
......................
Cao gia..
- Yến Nguyệt con...
Trần Ngọc Vân vừa thấy con gái yêu của mình về liền lên tiếng.

Nhưng chưa kịp nói xong thì bóng dáng kia đã chạy vút lên lầu.
- Nó làm gì mà gấp quá vậy??
Bà vừa suy nghĩ vừa tiếp tục xem ti vi.

Hình như mặt của con bé hơi đỏ thì phải??
"...."

"Á nụ hôn đầu đời của mình!!!"
Cao Yến Nguyệt nằm trên giường không ngừng lăn qua lăn lại.

Trong đầu toàn suy nghĩ về hình ảnh xấu hổ kia.
"Nhưng mà....môi của cậu ấy thật sự rất ngọt..."
Bất giác đưa tay lên môi, hương vị ướt át kia dường như vẫn chưa tan biến..
"Trời ơi! Đừng nghĩ lung tung nữa mà!!"
Vừa mới nhớ lại cảnh tưởng kia gương mặt cô lại càng lúc càng đỏ.

Ngày mai cô biết phải đối mặt với người ta như thế nào đây??
Cốc! Cốc!
- Yến Nguyệt!
"Phải làm sao? Phải làm sao đây?"
- Yến Nguyệt, con mau mở cửa cho mẹ!
-Á, dạ!
Cô từ từ đứng dậy sau đó mở cửa cho mẹ mình.
- Con gái con có sao không? Sao mặt con đỏ quá vậy, có phải bị sốt rồi không?
Nhìn mặt con gái còn đỏ hơn khi nãy, Trần Ngọc Vân lo lắng liền áp tay lên trán cô.
- Đâu có sốt!
- À...con...con không sao!!
- Không sao? Rõ ràng mặt con đỏ vậy mà?
Trong lòng bà vẫn ngập tràn lo lắng.

Bà nắm lấy tay cô rồi nói:
- Con đó, lớn như vậy tính tình vẫn còn trẻ con.

Mọi chuyện lúc nào cũng ôm khư vào lòng, như thế sẽ rất mệt mỏi.

Thay vì vậy con nên nói cho ba mẹ biết!
Nhận được sự quan tâm ấm áp của mẹ trong lòng cô vô cùng vui vẻ.

Có lẽ mẹ sẽ cho cô lời khuyên thích hợp.

Dù sao bà ấy cũng biết chuyện cô thích con gái.
- Mẹ à....con...con cảm thấy mình biết yêu rồi...
Cô ngượng ngùng cúi đầu.

Hai bên má lại cứ thế đỏ hơn.
- Cái gì?? Là ai vậy mau nói cho mẹ biết? Người đó có tốt không? Tính tình thế nào? Quan trọng là người ta có thích con không?
Nghe tin con gái mình có người trong lòng, trong đầu bà liền lập tức có một đóng câu hỏi.
- À...mẹ hỏi vậy làm sao con trả lời được!
Cô có chút bất lực mà nhìn mẹ mình.
- Được rồi, mau vô trong ngồi rồi kể mọi chuyện cho mẹ nghe.
- Dạ!
"......"
Mười mấy phút sau...
- Hóa ra là vậy...Nếu theo con nói thì bạn nữ ấy cũng thích con?
- Vâng, con cũng cảm thấy như vậy....Nhưng mà vẫn không dám chắc.

Với lại...con không dám đối mặt với cậu ấy...
- Cái con bé ngốc này!
Bà hung hăng mà cóc lên đầu con gái mình.
- Ui da, mẹ à!
- Thích hay yêu đều là cảm xúc trong lòng của con.

Vì thế con có quyền bày tỏ nó cho người con cảm mến.

Thay vì giấu kín trong lòng khiến cả hai ngượng ngùng xấu hổ, tại sao con không thử một lần dứt khoát để xem người ấy có tình cảm với con không? Nếu may mắn cả hai con sẽ bước vào một mối quan hệ mới còn lỡ như bị từ chối thì cũng không cần buồn bã vì dù sao con cũng đã thành thật với lòng mình!
Nghe mẹ mình nói, trong lòng cô liền hừng hực ý chí.
Phải rồi! Hạnh phúc là phải do chính mình nắm bắt.

Với lại cậu ấy có khi cũng sẽ có tình cảm với mình.

Chỉ là tỏ tình với người mình thích thôi mà! Sao có thể làm khó Cao Yến Nguyệt này??
Nhờ động lực từ mẹ, can đảm trong cô càng bùng nổ nhưng mà người ta vẫn thường nói "Nói thì rất dễ nhưng làm thì mới khó".
Và quả nhiên khi trực tiếp đối mặt với A Kiều cô vẫn mãi ngượng ngùng.
- Nè, mày muốn nói gì với người ta thì nói đi!
Kiều Đậu Tử thấy ánh mắt cô cứ liếc nhìn nàng liền nói.

Nhìn cái biểu hiện này chắc chắn là muốn tỏ tình rồi.

Vì sao cậu biết ư? Đơn giản vì cậu cũng từng giống cô mà!
- Ta...tao...
- Trời ơi, cứ lắp bắp quài, mày cũng thấy hôm qua rồi đó.

Rõ ràng A Kiều cũng có ý với mày mà!
- Ta...tao..nhưng....
- Mau lên đi!
Cậu cố gắng kéo cô bạn của mình dậy.
Tuy nhiên vừa mới đứng lên thì đã có vài người bu xung quanh họ lên tiếng chế giễu.
- Nè Cao Yến Nguyệt, cậu thật sự có biết xấu hổ là gì không? Ôm hôn người cùng giới ở ngoài đường, thật sự là quá kinh tởm mà!
Bạn nữ kia tỏ vẻ khinh thường mà nhìn cô.
- Ây mày nói vậy làm chi! Nó mà biết nhục thì đâu có công khai như vậy! Mà không ngờ nha, nhìn con nhỏ A Kiều đó tưởng đàng hoàng lắm ai dè...
- Xí bọn bệ.nh h.oạn lúc nào chả đi cùng nhau.

Chơi chung cũng có ngày bị lây bệnh thôi!
- Nè tụi bây muốn nói cái gì??
Cô lúc này không nhịn được mà trừng mắt đám kia.

Cái quái gì đang xảy ra vậy chứ?
- Yến...Yến Nguyệt...mày coi nè!!
Kiều Đậu Tử bàn tay run rẩy mà đưa điện thoại cho cô xem.

Vừa xem xong sắc mặt cô liền biến xấu.
- Là đứa ch* nào làm?
- Gì mày cũng biết xấu hổ à? Tụi tao tưởng mặt mày dày lắm chứ?
Nhóm nữ sinh kia nhìn nhau phá lên cười khiến ngọn lửa giận trong lòng cô càng lớn hơn.
- Hôm nay tao phải xử đám ch* tụi bây!
Cao Yến Nguyệt vừa định nắm lấy tóc của một trong số đó thì người nãy giờ im lặng liền lên tiếng .
- Yến Nguyệt, cậu mà đánh chúng chỉ làm bẩn tay mà thôi!
- Ái chà, xem ai lên tiếng kìa! Tao còn tưởng mày định câm luôn chứ A Kiều!
Người kia vừa nghe giọng nàng liền bỡn cợt.

Ánh mắt cũng tràn đầy chán ghét khinh bỉ.
- Lý Vân Trang? Con gái của chủ tịch Lý?
- Phải! Để tao xem tụi mày dám động đến tao hay không?
Người kia như nắm chắc phần thắng mà nghênh mặt thách thức.
A Kiều vẫn tỏ ra bình tĩnh từ từ ghé sát vào tai cô ta mà nói.
- Tập đoàn của ba mày hình như là đang mắc nợ nhà họ Sinh thì phải?
- Ý...ý mày là gì?
Sắc mặt cô ta bỗng trắng toát.
- À còn nữa, mày nghĩ chỉ một video như vậy mà đã có thể sỉ nhục người khác sao? Chậc, tiểu thư à, những đoạn phim về mày còn đặc sắc hơn nhiều.

Muốn xem thử không?
"Con khốn này..."
- Tao cho mày một phút để xóa đoạn phim đó.

Nếu không thì...mày biết rồi đó!
A Kiều trở lại bên cạnh Cao Yến Nguyệt, ánh mắt dịu dàng mà nhìn cô.
- Không sao, tớ sẽ bảo vệ cậu!
Sau đó liền tiếp tục nhìn người đứng như chết lặng kia.

Trong lòng từ tốn mà đếm ngược.
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 110: 110: Pn4 A Kiều X Cao Yến Nguyệt 5


"15, 14, 13, 12, 11,..."
Từng giây cứ thế trôi qua.

Không khí trong lớp học lúc này vô cùng căng thẳng.
Lý Vân Trang vẫn đứng yên không động đậy.

Trong lòng cô ta bây giờ đang có hai suy nghĩ.
Một là gỡ bỏ đoạn phim, hai là thách thức A Kiều.
"Những đoạn phim đó chắc chắn không thể nào bị truyền tải ra ngoài.

Có lẽ là con khốn đó nói dối.

Nhưng mà lỡ như..."
Lý Vân Trang nắm chặt hai tay.

Những suy nghĩ không ngừng chạy loạn trong đầu mà quên mất một chuyện.
- 3,2,1! Hết giờ!
A Kiều nở nụ cười sau đó xoay qua nhìn Kiều Đậu Tử.
Cậu ấy gật đầu rồi cầm chiếc điện thoại trên tay nhấn vào cái gì đó.
Cao Yến Nguyệt ở một bên không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ là chưa tới hai phút, trong lớp lại bắt đầu náo loạn.

- Không ngờ cô ta lại là loại con gái đó...
- Đúng vậy, tưởng thanh cao lắm ai ngờ lại là loại gái rẻ tiền như vậy...
- Nè hồi đó mày thích nó đúng không? Nữ thần của mày kìa!
- Ọe, mày nhắc đến làm tao phát tởm! Kinh chết đi được!
Những tiếng chửi rủa không ngừng vang lên.

Lúc này Lý Vân Trang cũng vừa mới định hình lại.

Chỉ là khi vừa mới ngước mặt lên, tất cả ánh mắt ban nãy khinh thường Cao Yến Nguyệt đều không rõ do nguyên nhân nào mà hướng về phía cô ta.

Cho đến khi có tiếng gì đó phát ra.
- Ah~ Ch...chậm....lại...a~
- Cục cưng à~ Trông em *** **** chưa kìa!
Lý Vân Trang mở to mắt hoảng hốt.

Đó....đó là cô ta!
- Con ch* mày hãm hại tao!!
Cô ta xông lên muốn đánh A Kiều nhưng chưa kịp đã bị chặn lại.
Nàng hất tay khiến cô ta ngã xuống đất.

Ánh mắt lạnh lùng khác xa sự dịu dàng lúc nãy mà cất giọng như một vị nữ vương quyền lực.
- Tao đã cho mày cơ hội.
- Con đi*m, là mày hãm hại tao! Đồ thứ bệnh h.oạn, đồ con đi*m rẻ tiền!
Cô ta vì tức giận mà không ngừng buông ra lời mắng nhiếc chói tay.
Nghe những lời ấy, Cao Yến Nguyệt chỉ muốn tiến lên mà đập cho cô ta một trận nhưng lại bị Kiều Đậu Tử ngăn cản.
- Mày cứ để A Kiều giải quyết!
Nghe thấy cậu nói, cô cũng dặn lòng bình tĩnh lại.

Sau đó hướng mắt về phía A Kiều.
Cậu ấy và người dịu dàng khi nãy cứ như...là hai người khác nhau...
- Tao? Lý Vân Trang, tao không ép mày lên giường với đám đàn ông đó.

Việc mày qua đêm với tụi nó đều là do mày tự nguyện.

Đừng có đem lỗi lầm của mày đổ cho người ta!
Nàng cười khinh bỉ, ánh mắt như nhìn một thứ dơ bẩn.

- Con khốn, tao nhất định sẽ không tha cho mày!!
Lý Vân Trang nghiến chặt răng, ánh mắt hung dữ mà buông lời đe dọa.

Sau đó thì cố gắng đứng lên rồi chạy thật nhanh ra khỏi lớp.
- Tránh ra! Các người mau tránh ra!!
Nghe thấy những lời chế giễu khinh thường, cô ta như hóa điên mà hét lớn.
Cả lớp nhìn theo hướng cô ta, tiếng giễu cợt vẫn vang lên.

Lúc này A Kiều mới lên tiếng:
- Trong lớp này, không đứa nào là hoàn toàn tốt đẹp! Các người muốn khinh thường người khác thì nên nhắm đến một ngày bản thân sẽ rơi vào hoàn cảnh đó.

Nên nhớ, Lý Vân Trang là một điển hình!
Những kẻ trong lớp nghe xong liền im bặt không dám lên tiếng.

Không hiểu sao, bọn họ cảm thấy người con gái này mang lại cảm giác vô cùng áp bức khó chịu.

Và dĩ nhiên bọn họ cũng có khả năng chống lại.
Nói xong điều nên nói, A Kiều xoay lại, nhẹ nhàng mỉm cười với Cao Yến Nguyệt.

Sau đó nắm tay cô đi ra khỏi lớp.
- A Kiều....chúng...!chúng ta đi đâu vậy?
- Cậu cứ đi theo tớ!
Nghe vậy Cao Yến Nguyệt cũng im lặng để cho người ấy nắm tay.
Cảm giác an tâm và ấm áp do bàn tay thon gầy kia đem lại thật dễ chịu.

Cô cứ có cảm giác chỉ cần có A Kiều thì mọi thứ sẽ luôn tốt đẹp.

......................
Trên sân thượng..
- À ừm...A Kiều! Cậu đưa tớ đến lên đây có chuyện gì không?
Cô có chút thắc mắc mà nhìn người đối diện.

Tại sao không nói chuyện ở phòng ăn? Như vậy chẳng phải có thể vừa thưởng thức gà chiên vừa dễ dàng tâm sự hay sao?
- Cao Yến Nguyệt!
- Hả?
Nghe thấy cả họ lẫn tên của mình, cô có chút giật mình.

Hình như nàng chưa từng gọi cả họ và tên cô như vậy thì phải? Không lẽ nàng vì chuyện ban nãy mà chán ghét cô sao?
Nghĩ đến đây, ánh mắt cô liền có chút buồn đi.
Cô thật sự không hiểu.

Yêu một người cùng giới là có tội hay sao?
- Cao Yến Nguyệt, điều tớ muốn nói là....
Nàng hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm rồi lớn tiếng.
- Tớ yêu cậu và muốn cậu làm người yêu của tớ!
- Làm người yêu sao...Hả? Cậu nói gì??
 
Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Chương 111: 111: Pn4 A Kiều X Cao Yến Nguyệt Cuối


Cậu...cậu...cậu nói...
Cao Yến Nguyệt ấp úng, hai mắt mở to ngạc nhiên như không tin vào tai mình.
Người yêu? Cậu ấy nói làm người yêu cậu ấy sao?
A Kiều không đáp mà chỉ nhoẻn miệng cười sau đó chậm rãi tiến gần người đối diện.
- Ngốc! Chẳng lẽ chuyện tình cảm tớ lại mang ra đùa!
Nàng búng nhẹ vào trán cô, nụ cười như ánh mắt trời rạng rỡ.
- Tớ....tớ đang mơ sao? Úi úi đau!
Cao Yến Nguyệt vừa mới lẩm bẩm đã bị người kia nhéo hai má.
- Đau không?
- Cậu thử để tớ nhéo xem có đau không?
- Điều đó chứng minh đây là sự thật! Cậu không có mơ! Vậy Cao Yến Nguyệt, cậu có chấp nhận làm người yêu tớ hay không?
A Kiều nghiêm túc nhìn cô, ánh mắt ngập tràn tình cảm.
- Tớ...tớ....
- Sao? Cậu...không thích tớ??
Thấy biểu hiện đó, nàng còn tưởng bản thân sẽ bị từ chối.
- Không! Không có!
Cô xua tay giải thích vì sợ nàng sẽ hiểu lầm.
- Vậy....tại sao cậu lại từ chối?
- Trong nhiều bộ phim thường có cảnh nam chính tỏ tình nữ chính nhưng thực chất là cố ý làm nữ chính xấu mặt sau đó...sau đó...
Vừa nghe thấy lý do "vô cùng thuyết phục" kia, A Kiều thật sự rất khâm phục trí tưởng tượng của người mình thương.
Xem ra, sau này không thể để cậu ấy xem phim quá nhiều....
Cao Yến Nguyệt cúi mặt không dám ngước lên.

Bản thân cô cũng cảm thấy cái lý do đó nó kỳ cục ra sao nhưng mà cuộc sống ai sẽ biết trước được những chuyện xảy ra? Do đó, cẩn thânh một chút cũng sẽ an toàn hơn....
- Yến Nguyệt, ngước mặt lên nhìn tớ!
- H...ưm!!
Cô vừa mới nghe thấy tiếng gọi liền ngẩng mặt nhưng chưa kịp hiểu chuyện gì thì một sự ấm áp đã bao trọn lấy đôi môi đỏ hồng của cô.
"A Kiều...hôn mình!!"

Cao Yến Nguyệt cảm thấy cơ thể mình nóng lên, cô có chút cựa quậy nhưng vòng tay của người kia lại siết chặt lấy cô.
Nụ hôn nóng bỏng cứ thế trôi qua kéo cả hai con người chìm sâu vào tình ái.
Khi dứt môi, A Kiều mỉm cười, sau đó ôm lấy cô gái nhỏ của mình.
- Tớ yêu cậu, Yến Nguyệt!!
- Tớ....tớ cũng yêu cậu!
Cô không e ngại nữa mà ôm lấy nàng.

Có gì đó thôi thúc nói rằng cô hãy tin nàng.

Phải chăng đây là duyên phận trời ban cho họ?
......................
- Nè, sao cậu yêu tớ vậy? Không phải chúng ta chỉ vừa mới gặp thôi sao?
Ngồi sau xe đạp của A Kiều cô khẽ hỏi.
- Hmm, chắc là yêu từ cái nhìn đầu tiên! Không phải cậu cũng vậy sao?
Giọng nói nàng đều đều từ tốn đáp.
- Ừm, đúng là vậy....
Cô nhẹ giọng trả lời, cô cảm thấy nàng nói cũng có phần đúng.

Nhưng sao cô cứ thấy cấn cấn ở đâu đó.
- Thật ra...tớ yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên! Nhưng mà....là chuyện của mười năm trước!
- Hả??
A Kiều mỉm cười rồi nói ra cái tên quen thuộc.
- Sóc nhỏ!
"Sóc...sóc nhỏ?"
"Nè cậu không được chạy nhảy như vậy, ba mẹ tớ nói con gái thì phải đi đứng nhẹ nhàng và hành xử một cách dịu dàng !"
"Cậu im đi! Cứ như công chúa trong lồng kính vậy?"
"Con gái thì là công chúa có gì sai? Còn cậu không khác gì một con sóc!!"
"...."
"À mà sóc nhỏ cậu tên gì vậy?"
"Không muốn nói cho công chúa kiêu kỳ nghe!"
"Tớ đâu có kiêu kỳ! Hì hì! Cậu nói cho tớ nghe đi mà!!"
"A....A Kiều.."
"Hể, A Kiều sao? Tên cậu thật đẹp nha! Nhưng mà tớ sẽ kêu cậu là sóc nhỏ! Phải rồi! Cậu là sóc nhỏ của một mình tớ!!"
"Vô vị!!"
"Yến Nguyệt, về thôi con!"
"À mẹ tớ đang kêu, tạm biệt!!"
"Sóc nhỏ sao? Cũng...đáng yêu!!"
"....."
- Ể? Vậy cậu là sóc nhỏ sao?
Cao Yến Nguyệt như không tin vào tai mình.

Người bạn mười năm trước mà cô gặp bây giờ lại đang là người yêu của cô!
- Ừm, công chúa kiêu kỳ! Không phải cậu nói tớ là của một mình cậu sao??
- Nè! Cậu...cậu đừng nói nữa!!
Cô áp mặt mình lên lưng người kia để che đi cảm giác xấu hổ.
A Kiều không trêu chọc nữa chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.
Ánh hoàng hôn chiếu xuống bóng dáng của hai con người bé nhỏ.
Con đường ngày thường tấp nập giờ đây cũng im ắng một cách lạ thường.
......................
Tối đó..
Công chúa kiêu kỳ: Nè sao cậu lại có được mấy đoạn phim của Lý Vân Trang vậy?

Sóc nhỏ: Bí mật!!
Công chúa kiêu kỳ: Nè nói cho tớ biết đi mà!! Nha nhaaa!
Sóc nhỏ: Cậu lo ngủ đi, trời đã khuya rồi!!
Công chúa kiêu kỳ: Haiz thật chán mà! Cậu không thương tớ! Yêu nhau mà lại giữ bí mật....
Sóc nhỏ: Đúng là cô ngốc!!
Công chúa kiêu kỳ: Cậu nói cho tớ biết đi mà!!!
Sóc nhỏ: Thì....
Công chúa kiêu kỳ: Thì???
Sóc nhỏ: Mau ngủ đi, ngày mốt còn đi cắm trại nữa!!
Công chúa kiêu kỳ: Ngày mốt đi cắm trại thì liên quan gì chứ??
"...."
Cao Yến Nguyệt không nhận được câu trả lời cũng chán nản mà dập máy.

Thôi vậy ngày mai hỏi cậu ấy tiếp! A Kiều thương cô như vậy chắc chắn sẽ trả lời!
Bên phía A Kiều.
- Em chưa ngủ sao?
- Chị hai!
A Kiều nhìn thấy chị mình - Tưởng Mẫn Chi - liền lên tiếng.
- Em đó, có người yêu rồi thì tạm gác mấy công việc này lại đi.

Cũng tại Sinh Phong cả, ngày mai chị phải nói chuyện với anh ấy mới được!
- Thôi, anh rể chỉ muốn tạo việc cho em làm! Vả lại anh ấy trả rất nhiều tiền nha!!
A Kiểu mỉm cười nhìn cô, tuy công việc hơi nhiều nhưng tiền công lại vô cùng hậu hĩnh.
- Anh cả mà biết em thức khuya như vậy chắc chắn Sinh Phong sẽ không được yên!
Mẫn Chi mỉm cười lắc đầu.

Hai người đó cứ như nước với lửa.
- À, công ty của Lý Vân Trang sao rồi chị??
- Bị sức ép của nhà họ Tưởng còn cả nhà họ Sinh, em nghĩ xem họ còn yên ổn không?
Mẫn Chi nhướng mày nhìn em mình.
- Đó là cô ta đáng nhận!
- Ừm! Em nói đúng, gia đình đó không chỉ buôn bán đồ lậu còn vận chuyển người trái phép.

Cái này là luật báo ứng cho họ!
- Được rồi cô nàng hacker, mau ngủ đi! Sau này nhớ dẫn em dâu về gặp chị!
- Vâng!!

......................
Sáng hôm sau.
- A Kiều sao cậu lại đến đây?
Vừa sớm mai đã nhìn thấy nàng, Cao Yến Nguyệt có chút thắc mắc.
- Đón người yêu đi học! Được rồi công chúa mau lên xe!!
- Ừm!!
Cô mỉm cười rôi cũng ngồi lên xe của nàng.
Mỗi ngày trôi qua như vậy thật hạnh phúc!
- Ê, Đậu Tử!!
Vừa nhìn thấy bạn thân cô liền lên tiếng gọi.
"Hả...có cái tô nữa sao??"
- Nè hai người tiến triển nhanh quá ha!!"
Kiều Đậu Tử mỉm cười trêu ghẹo.
- Xí, sao? Ghen tỵ hả?
- Không thèm!! Đàn Đàn của tao là tốt nhất!!
- A Kiều của tao tốt hơn!!
Hai người cứ thế tranh cãi, còn hai người đạp xe chỉ im lặng mỉm cười.

Chỉ cần người thương của họ hạnh phúc vui vẻ thì sao cũng được!
Tiếng cười đùa trò chuyện vang lên khiến bầu không khí tràn ngập vui vẻ.
Tình bạn, tình yêu của họ sẽ mãi kéo dài đến vô tận.
A Kiều và Cao Yến Nguyệt một lần nữa có duyên gặp lại nhau ở kiếp này, họ nhất định sẽ không bỏ lỡ như kiếp trước.

Nếu đau thương đã trôi qua hết vậy thì hiện tại tương lai của cả hai sẽ là ánh hồng rực rỡ.
Tình yêu của họ là minh chứng cho tất cả.
Người cùng giới hay khác giới cũng được, chỉ cần hai trái tim hòa chung nhịp đập thì dù có khó khăn gian lao đến đâu, mọi thứ đều sẽ được giải quyết một cách tốt đẹp!
...........Hết ngoại truyện...........
 
Back
Top Bottom