Ngôn Tình Một Khắc Nhớ Một Đời Mong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,488
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-dkAhzq7TnCokUL-nqFwgqbTz_ZbNCjrQBhmnFVe4keg7NZj6o2eJFWHxo1OM2ckcXWoov03zp7vxQMGcFKPYJddpaWqW0gjTPc4-T6aJV_IDqr6qKRmKwAJqLy4JDg4A_dJWFQgU-J1U8-El4tkUh=w215-h322-s-no

Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
Tác giả: Kim Aiko
Thể loại: Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Truyện Một Khắc Nhớ Một Đời Mong của tác giả Kim Aiko đang được đọc chào đón.

"Tôi là thê tử kết tóc của anh đấy!" Nàng ấy quyết liệt tuyên bố, nhưng anh không thể đáp lại với câu trả lời mong đợi. "Tôi đã có lỗi với cô ấy, tôi yêu Nguyệt nhi."

Ái tình tưởng chừng như mơ hồ, nhưng lại gây ra nhiều cảm xúc đau khổ và hận thù, đồng thời gợi lên sự nhớ nhung và tương tư mãi mãi, trở thành chìa khóa mở ra cánh cửa tình yêu.

"Mỹ nhân, ngài nên nghỉ ngơi." Một cung nữ khéo léo đề nghị. Hoàng hậu đã ngồi đây trong hai canh giờ với vẻ mặt đau buồn. "Hoàng hậu, ngài không sao chứ?" Anh hỏi, nhưng cô ấy chỉ cười mỉm nhưng vẫn trầm ngâm với hai từ "chấp niệm".

Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc tiếp Yêu Anh Là Em Sai hoặc Cầu Ma - Khúc Tiểu Khúc.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Giường Anh Chia Em Một Nửa
  • Một Cốc Bia Một Bí Mật
  • Mỗi Thế Giới Tô Một Lần
  • Một Giấc Tỉnh Dậy Hỉ Đương Cha
  • Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 1: 1: Mở Đầu


    Ái là khổ, là đau, là trải qua những chuyện tưởng chừng là hư ảo.

    Ái là mũi dao gắm sâu vào tâm của mỗi người.

    Ái cũng là hận, là nhớ, là tưởng niệm một đời không quên.

    Tất cả hóa ra cũng vì chữ ái...
    - Nương nương, người nên nghỉ ngơi!
    Một cung nữ cúi thấp đầu đề nghị.

    Hoàng hậu của nàng đã ngồi đây suốt hai canh giờ.
    - Tiểu Khả, ta không sao?
    Vị hoàng hậu kia nở một nụ cười khẽ nhưng sao lại trông đau buồn đến thế? Có lẽ là do hai từ "chấp niệm".
    Hoàng hậu Mẫn Chi là người hiền lương thục đức.

    Sắc đẹp của nàng khiến người nghe tò mò, người nhìn mê đắm.
    Nàng có một mái tóc đen dài mềm mại như dòng suối.

    Đôi mắt đen láy lấp lánh như những vì tinh tú.

    Đôi môi mỏng tựa cánh đào hồng diễm lệ.

    Khí chất nhẹ nhàng pha một chút mạnh mẽ càng khiến nàng thêm phần nổi bật.

    Vẻ đẹp ấy luôn khiến người khác mê mẫn và mong được nàng một lần để mắt.
    Mẫn Chi vốn xuất thân con nhà danh môn.

    Nàng là thứ nữ của Tưởng thừa tướng - Tưởng Đại Hiên.
    Từ nhỏ nàng đã được học cầm kì thi họa cũng như một số võ công để phòng thân.

    Nàng luôn yêu thích sự tự do và náo nhiệt của chốn kinh thành.

    Nàng luôn ngưỡng mộ những người dân sống ấm no hạnh phúc bởi vì họ luôn tự tại và không bao giờ bị gò bó bởi bất kỳ nguyên tắc nào.
    Mẫn Chi đã từng nghĩ, sự tự do là điều hạnh phúc nhất với nàng.

    Nàng có thể đi bất cứ nơi nào nàng mong muốn.

    Đối với Mẫn Chi, cuộc sống giam cầm hay những nguyên tắc lễ giáo luôn khiến nàng khó chịu.
    Nhưng rồi một ngày duyên phận đến, những điều nàng mong muốn lại nhẹ nhàng hóa thành tro bụi...
    Ngày Mẫn Chi gặp Sinh Phong, cuộc đời nàng cũng từng chút thay đổi.
    Khoảnh khắc nàng gặp hắn ở hội hoa đăng có lẽ Sinh Phong sẽ không nhớ nhưng Mẫn Chi cả đời lại không quên.
    Sinh Phong đâu hay biết chỉ vì một cử chỉ của hắn mà người thiếu nữ ấy phải trả giá bằng những hạnh phúc yên bình của bản thân...
    Lúc đó Sinh Phong vốn chỉ là một hoàng tử bình thường không có gì đặc biệt.
    Ngày qua ngày mẫu hậu của hắn luôn áp đặt tham vọng của bản thân lên người hắn.

    Bà ta mong muốn hắn có thể trở thành người kế vị, chỉ khi đó quyền lực trong tay bà ta mới được bảo đảm.
    Vì quá chán nản với những sách lược binh quyền, Sinh Phong đã trốn khỏi cung để ngắm nhìn những thứ mà hắn chưa từng thấy.

    Khi đang đi dạo hắn gặp phải một tên cướp và đã ra tay bắt tên cướp kia lại.

    Cầm món vật vừa giành lại từ tên cướp Sinh Phong khá ngạc nhiên.

    Trên miếng ngọc bội này có một chữ "Tưởng".
    "Không lẽ đây là dấu ấn của Thừa tướng phủ?"
    Mãi chìm đắm trong suy nghĩ riêng thì một giọng nói vang lên :
    - Đa tạ công tử đã giúp đỡ! Miếng ngọc đó là của ta!
    Ngẩng mặt lên trước mắt hắn là một cô nương khoảng chừng mười sáu tuổi.

    Nàng khoác trên người bộ y phục đỏ thẵm diễm lệ.

    Ánh mắt nàng tinh xảo, hai hàng lông mi cong nhẹ nhàng.

    Trên người của nữ nhân này toát lên vẻ cao quý mà ít ai có được.
    - Tưởng tiểu thư?
    - Là ta...có gì sao?
    Trong mắt hắn thoáng qua một tia ý nghĩ nhưng rất nhanh lại biến mất.
    Hắn cầm miếng ngọc đưa cho Mẫn Chi rồi khẽ nói:
    - Của nàng!
    - Không biết quý danh của công tử là gì?
    - Ta họ Sinh tên Phong.
    "Sinh Phong sao? Cái tên ấy thật đẹp"
    Nó đẹp giống như con người của hắn.

    Mẫn Chi có chút ngẩn ngơ nhìn người trước mặt.

    Nàng cảm thấy hắn có gì đó rất quen nhưng lại chẳng nhớ ra.
    Không hiểu sao khi nhìn thấy hắn trong lòng nàng có một cảm xúc rất lạ.

    Có lẽ là duyên phận..
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 2: 2: Ký Ức


    Kể từ sau hội hoa đăng, cả hai thường cùng trò chuyện với nhau.

    Mẫn Chi có cảm giác xuất thân của Sinh Phong không tầm thường nhưng nếu hắn không muốn nói nàng cũng sẽ không hỏi.
    Mỗi ngày tiếp xúc với hắn trong lòng Mẫn Chi không biết từ lúc nào đã đem nam nhân đó thành người mà nàng không thể nào quên được.
    Từng cử chỉ dịu dàng của hắn dành cho nàng luôn khiến trái tim Mẫn Chi lệch một khắc.
    Có lẽ nàng đã động tâm với hắn...
    Cũng từ những ngày tiếp xúc ấy, Sinh Phong đã thổ lộ với Mẫn Chi.

    Hắn nói mình cũng có cảm xúc giống nàng, có lẽ hắn thật sự đã yêu nàng.
    Một ngày nọ, khi cả hai cùng ngắm nhìn những đóa bạch trà trong hoa viên Sinh Phong đã nói:
    - Mẫn Chi ta có điều muốn nói với nàng!
    Giọng nói có phần gấp gáp và lo lắng.
    Thấy hắn như vậy nàng cũng chỉ im lặng mà chờ xem điều hắn nói là gì.
    - Ta...ta thật ra là hoàng tử của đương triều!
    Hắn nắm chặt tay, hai mắt nhắm nghiền lại.

    Mẫn Chi có phần kinh ngạc sau khi nghe hắn nói.

    Hắn là hoàng tử của đương triều sao? Dẫu biết thân phận hắn không phải dạng tầm thường nhưng nàng cũng không ngờ người cùng mình tâm tình bấy lâu nay là lại hoàng tử.
    Tuy có chút ngạc nhiên nhưng nhìn thấy biểu hiện lo lắng của hắn nàng bỗng cảm thấy Sinh Phong có gì đó rất đáng yêu.
    - Nàng..không oán ta vì đã che giấu thân phận sao?
    Thấy Mẫn Chi cố nhịn cười Sinh Phong trong lòng càng căng thẳng.
    - Dù chàng có là ai thì ta chỉ biết chàng là Sinh Phong, là người mà ta yêu!
    Nghe những lời ấy của nàng, Sinh Phong dường như trút bỏ được gánh nặng.

    Hắn nắm lấy bàn tay của Mẫn Chi, ánh mắt ngập tràn nhu tình rồi khẽ nói:
    - Cả đời này của Sinh Phong ta chỉ ái một mình Tưởng Mẫn Chi! Dù sau này có xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ không bao giờ tổn thương nàng! Chỉ nguyện ái một mình nàng, cưới một mình nàng làm thê tử! Nếu làm trái lời ta sẽ...
    Chưa dứt câu thì ngón tay mềm mại đã nhẹ nhàng chạm vào môi hắn.
    - Ta tin chàng!
    Ta tin chàng sẽ giữ đúng lời.

    Ta tin chàng sẽ ái một mình ta.

    Ta cũng tin chàng sẽ cưới ta làm thê tử.

    Những gì chàng nói ta đều tin vì đơn giản chàng là Sinh Phong.

    Là người mà cả đời này ta sẽ yêu và không bao giờ quên!
    Một lời hứa, một chữ tin, hai chữ ái...tất cả đã từng là lời thề khắc cốt ghi tâm nhưng đến cuối cùng lại tan biến vào hư ảo...
    - Nương nương, người sao vậy?
    Giọng nói nhỏ nhẹ của Tiểu Khả kéo Mẫn Chi ra khỏi dòng suy nghĩ.
    Nàng....lại một lần nhớ về ngày đó...
    - Nương nương, người nên nghỉ sớm để tránh ảnh hưởng đến thân thể.

    Hoàng thượng....!ngài ấy sẽ không đến đâu...
    Giọng Tiểu Khả nhỏ dần nhưng Mẫn Chi vẫn nghe được.
    Hắn sẽ không đến....
    Nén lại sự bi thương trong lòng.

    Nàng biết chứ! Nàng biết Sinh Phong sẽ không đến.

    Dù gì hắn cũng đã có Cao Yến Nguyệt.
    Nhìn lên bầu trời đêm đầy sao sáng, Mẫn Chi cảm thấy bản thân cứ như một trò đùa.

    Cuộc sống của nàng hóa ra lại tẻ nhạt như vậy.
    Nhìn chiếc giường nàng và hắn từng kề cạnh, trong lòng không tránh khỏi sự chua xót.

    Tất cả, chỉ còn lại là quá khứ, là kỷ niệm đẹp nàng chôn vùi.
    Một giọt lệ khẽ lăn trên gương mặt kiều diễm.

    Có lẽ không nên quá chấp niệm về một thứ chỉ còn là ký ức.
    ..................
    Sáng hôm sau....
    - Nương nương! Người xem những đóa hoa này thật sự rất đẹp!

    Tiểu Khả phấn khích ngắm nhìn những đóa hoa rực rỡ.

    Phải nói trong cả hoàng cung này, hoa viên của hoàng hậu nương nương là đẹp nhất.

    Lúc nào trong hoa viên cũng tràn ngặp hương thơm và kéo theo đàn bướm.
    Nhìn tiểu cô nương miệng không ngừng khen ngợi, Mẫn Chi nở một nụ cười nhẹ.

    Từ lúc có Tiểu Khả trong Tưởng Thư cung, nàng cảm thấy không khí trong đây cũng vui vẻ hơn trước đó.

    Những ngày trước đều là một mình nàng dùng cơm.

    Sinh Phong có ghé đến vài lần rồi lại đi mất, lúc nào hắn cũng chỉ ở lại một canh giờ.

    Làm vua của một nước thật sự rất bận, bận đến nỗi quên mất người thê tử như nàng...
    - Cao quý nhân giá đáo!
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 3: 3: Cao Yến Nguyệt


    Cao quý nhân giá đáo!
    Giọng của Tiểu Kỳ Tử đánh thức nàng khỏi dòng suy nghĩ.
    - Thần thiếp tham kiến hoàng hậu nương nương!
    Giọng nói nhẹ nhàng, dáng đi uyển chuyển.

    Khuôn mặt nàng ta quả thật rất đẹp.

    Trong đôi mắt ẩn chứa sự ngây thơ và mềm yếu khiến người khác muốn ôm vào lòng mà bảo hộ.
    Sinh Phong mê mẫn nàng ta cũng chẳng phải điều khó hiểu...
    - Muội muội không cần đa lễ!
    Mẫn Chi cười đáp.
    - Tỷ tỷ, muội biết tỷ vì nhớ hoàng thượng nên đã mất ngủ mấy hôm.

    Đây là canh nhân sâm mà hoàng thượng ban cho muội.

    Tỷ không cần khách sáo mà cứ dùng thoải mái!
    Cao Yến Nguyệt tay chỉ vào cái rổ Tiểu Kỳ Tử đang cầm nhẹ mỉm cười.

    Nụ cười ấy tựa như ánh ban mai nhưng dường như đang che dấu điều gì đó.
    Nhìn nữ nhân trước mắt, Mẫn Chi không khỏi cảm thán.

    Quả nhiên là tài nữ! Diễn xuất rất giỏi! Xém chút nàng cũng đã bị ánh mắt ngây thơ đó lừa gạt.
    Nếu chuyện năm đó không xảy ra có lẽ nàng vẫn tin Cao Yến Nguyệt là một nữ nhân yếu đuối và thiên chân..
    - Muội đã có lòng tốt như vậy nếu ta không nhận e là thất lễ.

    Tiểu Khả, ngươi đem canh nhân sâm cất trước đi.
    Phong thái ung dung, tự tại thật khiến người khác e dè và ngưỡng mộ.
    Nụ cười trên môi Cao Yến Nguyệt vẫn rạng rỡ nhưng đáy mắt lại không hiện lên ý cười.
    Nàng ta phải thừa nhận Tưởng Mẫn Chi luôn là cái gai trong mắt của nàng ta.
    Trong cả hoàng cung này hay thậm chí là cả kinh thành ai mà không biết đến Tưởng Mẫn Chi cao cao tại thượng.
    Ai cũng khen Tưởng Mẫn Chi là là tuyệt sắc giai nhân, là nữ nhân có đức hạnh cao quý.

    Những lời nói đó khiến cho Cao Yến Nguyệt cảm thấy vô cùng chướng tai gai mắt.
    Nàng ta không hiểu nàng ta thua kém Tưởng Mẫn Chi ở điểm nào, rõ ràng đều cùng là phận nữ nhân, đều cùng là phi tần của hoàng thượng nhưng tại sao...ai cũng đều kính trọng Tưởng Mẫn Chi còn đối với nàng ta thì khinh mạc?
    Kể cả...hoàng thượng cũng vậy?
    Rõ ràng là không yêu Tưởng Mẫn Chi nhưng lúc nào cũng luôn bảo vệ?
    Điều đó khiến nàng ta không cam tâm.

    Ngôi vị hoàng hậu này đáng ra phải thuộc về nàng ta.

    Tưởng Mẫn Chi cuối cùng cũng chỉ là một con cờ của hoàng thượng!
    Ánh mắt Cao Yến Nguyệt thoáng qua một tia khinh bỉ, tuy chỉ tựa như gió thổi nhưng Mẫn Chi lại vô tình thấy được.
    Xem ra nàng làm hoàng hậu quả nhiên thất bại.

    Đến cả một nữ nhân vừa mới vào cung cũng không để nàng vào mắt.
    Nhấp một ngụm trà nhưng lại chẳng có mùi vị gì...!
    - Tỷ tỷ có vẻ không được vui?
    - Không sao! Đa tạ muội đã lo lắng! Có lẽ sắc trời không tốt nên tâm trạng cũng bị ảnh hưởng.

    Ta muốn nghỉ ngơi không thể tiếp đãi muội.
    - Tiểu Khả, người chăm sóc tỷ ấy kiểu gì vậy? Ngươi phải nhớ dù tỷ ấy không được hoàng thượng quan tâm thì tỷ ấy vẫn là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ.

    Ngươi chăm sóc sơ sài như vậy có phải là muốn tạo phản?
    Giọng nói có vẻ tức giận và lo lắng nhưng Mẫn Chi đương nhiên hiểu được những gì ẩn ý trong câu nói ấy.
    Nàng cuối cùng cũng chỉ là một hoàng hậu bị thất sủng...
    - Nô tì không dám! Mong quý nhân đừng trách nhầm nô tì!
    Tiểu Khả hốt hoảng vội quỳ xuống, mặt mày trắng bệch lo lắng sẽ bị trách phạt.
    - Cao muội muội bản tánh lương thiện như vậy làm sao trách nhầm ngươi! Tiểu Khả mau đứng lên!
    Thấy nha đầu kia quỳ dưới đất Mẫn Chi khẽ lên tiếng.
    - Đa tạ hoàng hậu nương nương! Đa tạ Cao quý nhân!
    - Mẫn Chi, tỷ thật sự quá tốt nhưng nếu cứ như vậy bọn nô tài sẽ không xem tỷ ra gì!
    - Muội muội có vẻ quá lời.

    Dù gì đây cũng là Tưởng Thư cung không phải Cao Thừa cung, người của ta do ta định đoạt không cần muội phải phiền lòng.

    Tiểu Sinh Tử tiễn khách!
    Ánh mắt Mẫn Chi sắc bén giọng nói cũng chứa vài phần khó chịu.

    Nàng hiện tại vẫn là hoàng hậu của đương triều, chuyện của nàng chưa cần một người xa lạ xen vào.
    - Tỷ...
    - Mời quý nhân!

    - Vậy muội mạn phép cáo lui.

    Sau này sẽ đến thăm tỷ.

    Bây giờ muội phải đến gặp phu quân dù gì chàng ấy cũng đang đợi!
    Cao Yến Nguyệt hành lễ với nàng, sau đó cũng quay lưng rời đi.
    Nghe lời nói của nàng ta, trong lòng nàng có chút cuộn sóng.
    Phu quân ư? Nghe thật thân thiết làm sao..
    Nàng cũng đã từng gọi hắn như vậy...
    Nhìn bóng lưng Cao Yến Nguyệt xa dần trong lòng Mẫn Chi chợt lạnh đi.
    Ở chốn thâm cung này, ai cũng đều tự tạo cho bản thân vỏ bọc riêng để che đậy bản chất thật.

    Cao Yến Nguyệt cũng không phải là ngoại lệ.

    Nhìn nàng ta sẽ ngỡ là một "tiểu bạch thỏ" nhưng thật chất lại là "yêu hồ ngàn năm".
    Sinh Phong, hóa ra chàng thích những người như vậy...
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 4: 4: Yến Tiệc


    Sinh Phong, hóa ra chàng thích những người như vậy...
    - Nương nương...
    - Chúng ta vào trong thôi! Ta cảm thấy hơi lạnh.
    - Ân, để nô tì sai người nấu cháo tổ yến cho nương nương.
    Mẫn Chi gật nhẹ đầu rồi từng bước trở về gian phòng của nàng.
    Căn phòng này, đã bao lâu rồi không có hơi ấm của Sinh Phong?
    Bây giờ trông nó thật lạnh lẽo và cô đơn.

    Nó chẳng khác gì một ngục giam chôn vùi tuổi thanh xuân của nàng.
    ................
    Mấy hôm sau...
    - Nương nương...hôm...hôm nay có một yến tiệc do hoàng thượng tổ chức...Lý công công nói hoàng thượng rất coi trọng nó.

    Người...
    - Ta biết rồi!
    Chưa đợi Tiểu Khả nói hết Mẫn Chi đã đáp lời.
    Tiệc sao? Hôm nay không phải là sinh thần của chàng ấy cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt.

    Nếu nàng đoán không lầm thì bữa tiệc này có lẽ là dành cho Cao Yến Nguyệt.
    - Nương nương, chúng ta mau chuẩn bị thôi!

    Tiểu Khả trông có vẻ rất háo hức và vui vẻ.
    Cũng dễ hiểu thôi vì đây là lần đầu tiên nàng ta được dự tiệc trong hoàng cung.

    Từ lúc mới vào cung nàng ta đã theo hầu hoàng hậu nương nương.

    Nhưng từ đó đến nay chưa từng có một bữa tiệc nào diễn ra.

    Hôm nay là một dịp để nàng ta có thể thấy được sự náo nhiệt của cung đình.

    Mới nghĩ thôi đã thấy thật háo hức!
    Nhìn biểu hiện của Tiểu Khả, Mẫn Chi cũng chẳng biết làm gì.

    Nha đầu này thật sự quá thiên chân, không nhận ra lòng người hiểm ác.

    Đây là phúc hay họa còn tùy thuộc vào số mệnh của nàng ấy..
    Sau một hồi rơi vào trầm tư cả hai cùng sửa soạn cho bữa tiệc.

    Nhưng có một điều mà họ đâu hay bữa tiệc ấy lại là mũi dao giết ch.ết từng cảm xúc trong lòng của Mẫn Chi.

    Nó làm tan biến hoàn toàn những ảo mộng mà nàng luôn không thể buông bỏ.

    Nó cũng là sự thay đổi cho cả cuộc đời nàng....
    ................
    - Hoàng hậu nương nương đến!
    - Thần thiếp tham kiến hoàng thượng!
    - Miễn lễ!
    Giọng nói uy quyền, oai phong khiến kẻ khác phải run sợ.
    Sinh Phong ngồi trên ngai vàng khoác lên mình bộ lông bào cao quý làm toát lên khí chất của một bậc quân vương cao thượng.
    Khuôn mặt hắn lạnh lùng với những đường nét hoàn mỹ.

    Ánh mắt hắn luôn chú tâm nhìn nữ nhân bên cạnh.

    Trong ánh mắt đó là sự nhu tình và dịu dàng hiếm khi dành cho ai.

    Kể cả...!người đã cùng hắn chung chăn gối bấy lâu...

    Sinh Phong không quan tâm đến Mẫn Chi vừa hành lễ với mình.

    Sự tập trung của hắn luôn dành cho Cao Yến Nguyệt.

    Hắn nắm lấy tay nàng ta nhẹ nhàng v**t v*.

    Khung cảnh ấy đối với mọi người trông thật đẹp nhưng đối với nàng lại như một vết dao cứa sâu vào tim nàng...
    Mẫn Chi nhìn đôi nam nữ trước mặt.

    Tâm bỗng nhiên thật đau! Người nam nhân từng cùng nàng thề non hẹn biển giờ lại cùng một nữ nhân khác kề cạnh.

    Có phải...là quá oan nghiệt rồi không?
    Nén lại nỗi bi thương, nàng xem như là không thấy.

    Vì có lẽ mắt không nhìn, tâm sẽ không đau...
    - Hôm nay trẫm mời mọi người đến đây là để chúc mừng cho Cao Quý nhân đã mang long thai.

    Mùng sáu tháng tới trẫm sẽ lập nàng ấy làm quý phi!
    Lời nói gây cho tất cả những người có mặt đều ngạc nhiên.

    Cao Yến Nguyệt mới vào cung không bao lâu mà đã mang long thai trong khi đó hoàng hậu nương nương đến tận bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu gì.
    Ánh mắt tất cả không hẹn mà cùng nhìn về hướng Mẫn Chi.

    Trong những ánh nhìn ấy có sự thương cảm và cả...khinh thường?
    Cố dặn lòng không đau đớn.

    Mẫn Chi nhìn đôi "phu thê" trước mặt cười nói:
    - Chúc mừng hoàng thượng và Cao muội muội! Đây là tin vui của cả vương triều, ta kính hai người một ly!
    Dòng rượu ngọt chảy xuống cơ thể nhưng sao lại đắng và chát đến vậy?
    Rượu từng chút chảy vào cơ thể nàng tựa như trái tim nàng đang từng chút vỡ vụn.
    Giọt lệ sầu vương trên mi lặng lẽ hòa tan vào dòng rượu.

    Cảm giác trong lòng nàng chỉ còn lại chua xót.

    Nàng thật sự là một trò cười...
    ................
    Đêm nay cả yến tiệc vô cùng náo nhiệt.

    Quan quân trong triều ai cũng thay phiên nhau chúc mừng Cao Yến Nguyệt và hoàng thượng.
    Họ luôn miệng khen Cao Yến Nguyệt là một nữ nhân có phẩm hạnh tốt, họ dành tất cả lời hoa mỹ cho nàng ta mà quên mất rằng Mẫn Chi vẫn còn ở đây...
    Mẫn Chi nhìn vào ly rượu, trong tâm trí thoáng xuất hiện những suy nghĩ của năm xưa.
    Khi vừa vào cung nàng đã từng ngỡ mình là nữ nhân có mệnh tốt nên mới gặp được Sinh Phong.

    Nhưng rồi Cao Yến Nguyệt xuất hiện nàng mới biết từ trước đến giờ đều là nàng ảo tưởng...
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 5: 5: Say Rượu


    Sau khi yến tiệc kết thúc, Mẫn Chi được Tiểu Khả dìu về cung.
    Sinh Phong vẫn luôn chú tâm đến Cao Yến Nguyệt mà chưa từng để ý đến nàng.
    Nhìn hắn và Cao Yến Nguyệt nàng thật sự muốn hỏi hắn tại sao lại nhẫn tâm đối xử với nàng như vậy?
    Nàng cũng là thê tử của hắn, cũng cần sự yêu thương quan tâm từ hắn....! nhưng...nàng không thể hỏi được..nàng sợ..thật sự rất sợ.

    Nàng sợ câu trả lời của Sinh Phong sẽ gi.ết ch.ết hy vọng nhỏ nhoi trong tim nàng.

    Nàng sợ đến cả cơ hội cùng hắn gặp mặt cũng sẽ không còn..
    Tưởng Mẫn Chi nàng....!xem ra đúng là thất bại...
    ................
    - Nương nương, người uống chút canh giải rượu vào sẽ tỉnh táo hơn!
    Tiểu Khả bâng chén canh đến trước mặt nàng.
    Tiểu Khả không hiểu tại sao hôm nay hoàng hậu của nàng lại uống nhiều như vậy?
    - Ta không uống!
    Giọng nói Mẫn Chi chứa đầy men say.
    Nàng không muốn tỉnh táo.

    Nếu tỉnh táo nàng sẽ lại nhớ về hắn, sẽ nhớ đến ký ức từng cùng hắn trải qua.

    Sẽ nhận ra đến cuối cùng những thứ mình muốn hóa ra chỉ là một giấc mộng.
    Nếu như vậy, say có gì là không tốt...
    Nàng trầm ngâm một lúc rồi bỗng cất tiếng:
    - Tiểu Khả, ngươi có thấy ta rất thảm hại không?
    - Nương nương...
    - Rõ ràng....ta mới là thê tử kết tóc của chàng ấy nhưng người cùng chàng ấy vui vẻ và chung sống như một đôi phu thê lại không phải là ta..
    Nàng cười khổ, ánh mắt ướt đẫm nhìn về khoảng không xa tận.
    - Ngươi có biết ta yêu chàng ấy từ bao giờ không? Ta yêu chàng ấy đã mười năm rồi! Nhưng chàng ấy không biết...!Chàng ấy luôn nghĩ ngày hội hoa đăng đó diễn ra là ngày đầu tiên chúng ta tương kiến nhưng không phải...ta đã gặp chàng ấy rất lâu rồi..rất lâu..
    - Ai cũng đều nói Mẫn Chi hoàng hậu là nữ nhân có số mệnh trời cho nhưng họ có biết rằng ta thực sự rất chán ghét số mệnh này, ta chán ghét và hận ông trời tại sao lại cho ta găp Sinh Phong.

    Nếu chàng ấy là một nam nhân bình thường thì thật tốt...nhưng trớ trêu thay chàng ấy lại là vua của một nước...ta đến cuối cùng cũng chỉ là một trong số các phi tần của chàng ấy...
    - Nương nương, người say rồi!
    - Say sao? Ngươi cũng cảm thấy ta phiền phức sao Tiểu Khả?
    - Nô tì không...
    - Ngươi biết không ta cảm thấy rất khó chịu.

    Ta rất mệt mỏi, ta muốn nhắc Sinh Phong nhớ đến lời hứa trong hoa viên năm đó nhưng ta không làm được...!Ta không có dũng khí để nói với chàng ấy.

    Ta cũng chưa từng có cơ hội cùng chàng ấy nói chuyện...Đêm nay..chỉ đêm nay thôi! Ta muốn nói hết những gì trong lòng ta bấy lâu nay.

    Tiểu Khả ta thật sự rất mệt! Đoạn tình cảm này thật sự rất đau đớn...
    Những lời giấu kín được nói ra nhưng tâm trạng vẫn chẳng có chút thoải mái.

    Nước mắt không biết từ bao giờ đã thấm đẫm trên gương mặt ấy.

    Nàng đã dặn lòng không được rơi lệ nhưng nàng lại không làm được.

    Nàng cũng từng dặn lòng buông bỏ chấp niệm với Sinh Phong nhưng cuối cùng lại tự nàng giày vò bản thân...
    Ái thì ra là đau khổ đến vậy...
    ................
    Thượng Sinh cung..
    - Hoàng thượng ngài có tâm sự sao?
    Lý công công nhìn thấy Sinh Phong ngắm nhìn bầu trời đầy sao thì khẽ gọi.
    Ông là người chứng kiến Sinh Phong lớn lên theo năm tháng.

    Tính cách của hắn ông luôn là người hiểu rõ nhất.
    - Ta muốn lập Nguyệt nhi làm hoàng hậu!
    Sinh Phong suy nghĩ một hồi rồi đáp
    - Nhưng còn hoàng hậu nương nương...
    - Nàng ấy sẽ không để ý!
    Giọng nói kiên định dường như đã biết trước kết quả.
    - Hoàng thượng, thứ cho thần nói thẳng, người làm như vậy thật sự không công bằng với nương nương!
    Lý công công cúi thấp đầu nói.
    Từ ngày trở thành vua của một nước, hoàng thượng luôn lạnh nhạt với hoàng hậu nương nương.

    Nhìn thấy một màn như vậy, ông cũng chua xót thay hoàng hậu.
    Là người chứng kiến quá trình đăng cơ của hoàng thượng, làm sao mà ông không biết hoàng hậu đã vì hoàng thượng làm bao nhiêu chuyện? Nếu không có hoàng hậu năm xưa dùng nửa mạng của mình để chữa bệnh cho hoàng thượng có khi bây giờ hoàng thượng đã....
    Vậy mà bây giờ vì một Cao Yến Nguyệt ngài ấy lại muốn phế hậu...
    - Mấy năm nay nàng ấy ăn sung mặc sướng không phải lo lắng bất cứ điều gì, chẳng qua chỉ không còn làm hoàng hậu, nàng ấy vẫn sẽ là thê tử của trẫm.

    Ngươi nói có gì mà không công bằng?
    Ánh mắt sắc lạnh, giọng nói chứa đầy sự khó chịu.
    - Hoàng thượng, dù gì năm xưa hoàng hậu...
    - Chuyện quá khứ dù gì cũng đã qua không cần phải nhắc lại.

    Trẫm tự có sắp xếp, ngươi lui xuống đi!
    - Hạ thần xin phép cáo lui...
    Sau khi Lý công công rời đi Sinh Phong vẫn đứng yên một chỗ.

    Bên tai vẫn còn vang lại tiếng nói của người kia.....
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 6: 6: Thê Tử


    Sinh Phong thơ thẫn nhìn những vì tinh tú trên bầu trời đêm bỗng một gương mặt kiều diễm xuất hiện.
    Hắn hoảng hốt khi nhận ra đó là Mẫn Chi mà không phải Cao Yến Nguyệt người mà hắn yêu...
    Vội quay mặt đi, có lẽ hắn say rồi.

    Người hắn yêu chỉ có một mình Nguyệt nhi.

    Còn Tưởng Mẫn Chi mãi mãi chỉ là con cờ trong tay hắn.
    Dẫu suy nghĩ như vậy nhưng sao trái tim hắn lại nhói đến thế?
    Từng khoảnh khắc cùng Mẫn Chi trải qua cứ ùa về tâm trí hắn...
    Đến cả hắn, cũng không hiểu rốt cuộc bản thân đang thế nào...
    ................
    Sáng hôm sau..
    - Nương nương, người tỉnh rồi!
    Tiểu Khả vội bâng chậu nước đến cho nàng.
    Mẫn Chi dùng tay xoa nhẹ thái dương.

    Cảm giác đau nhức từ đầu truyền đến khiến nàng vô cùng khó chịu.
    - Nương nương, người không sao chứ?
    Thấy Mẫn Chi nhíu mày, sắc mặt trông rất kém Tiểu Khả bèn lên tiếng.
    - Khụ...khụ..ta không sao!
    - Sắc mặt của người rất kém chúng ta nên...
    - Không có gì đáng lo lắng, chắc là do tác dụng của rượu.
    Nói xong, nàng xoay người rửa mặt mong giúp bản thân tỉnh táo hơn.

    Nhưng không hiểu sao đầu nàng vẫn cứ nhức, cơn đau trong lồng ngực khiến nàng vô cùng khó thở...
    Không lẽ là do chuyện năm đó...
    - Hoàng thượng giá đáo!
    Giọng nói Tiểu Sinh Tử truyền vào cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.
    - Thần thiếp tham kiến hoàng thượng!
    - Nô tì tham kiến hoàng thượng!
    - Miễn lễ! Nàng không cần đa lễ với trẫm.
    Sinh Phong nhìn nàng ánh mắt không một chút biểu cảm.
    Nhìn ánh mắt của người nam nhân trước mặt nàng chỉ biết cười khổ.

    Đều là thê tử của hắn nhưng tại sao ánh mắt hắn nhìn nàng và Cao Yến Nguyệt lại khác xa đến vậy? Rõ ràng ngày trước hắn cũng từng dịu dàng với nàng.

    Từng nói chỉ ái một mình nàng...Xem ra lời nói quả như gió bay.

    Nhẹ nhàng trôi nổi không thể nắm bắt...
    - Hoàng hậu trẫm có chuyện muốn nói với nàng.
    - Người cứ nói..

    - Ta muốn phong Nguyệt nhi làm hoàng hậu!
    Lời nói kiên định thốt ra và sắc mặt hắn vẫn không thay đổi.

    Hóa ra hắn đến tìm nàng đều là vì Cao Yến Nguyệt...
    - Không phải tháng sau nàng ta sẽ được phong làm quý phi sao?
    Nàng nói rất nhỏ như sợ hắn sẽ nghe thấy...Nàng thật sự sợ hắn sẽ vì Cao Yến Nguyệt mà làm nàng mất đi một chút tự trọng còn sót lại.
    Đường đường là Tưởng tiểu thư của Tưởng thừa tướng vậy mà bây giờ lại phải e sợ trước chính phu quân của mình...
    Nhưng "phu quân" sao? Có lẽ nàng sai rồi....Từ đầu đến cuối luôn là tự nàng đa tình.

    Người Sinh Phong yêu là Cao Yến Nguyệt không phải là Tưởng Mẫn Chi nàng...
    Nhưng nếu như vậy tại sao năm xưa lại đối tốt với nàng? Ban cho nàng hy vọng? Nói với nàng cả đời chỉ cưới mình nàng, xem nàng là thê tử duy nhất của hắn? Rốt cuộc là tại sao?
    - Hoàng hậu, nàng sẽ không có ý kiến chứ?
    Không để tâm đến vẻ mặt đau đớn của Mẫn Chi, Sinh Phong tiếp tục hỏi.

    Trong lời nói còn có phần...mất kiến nhẫn?
    Thì ra nói chuyện với nàng lại khiến hắn cảm thấy phiền như vậy.
    - Người thật sự muốn lập nàng ta làm hậu sao?
    Một chút hy vọng len lỏi trong tim nàng, dù là một chút nàng cũng không muốn bỏ lỡ.
    - Phải!
    Ha! Xem ra nàng lại ảo tưởng rồi!
    - Vậy còn ta thì sao?
    - Nàng sẽ là Tưởng Hoàng Quý Phi và vẫn là thê tử của trẫm...
    - Thê tử? Nực cười! Sinh Phong chàng từng xem ta là thê tử sao?

    Có lẻ vì uất hận và tuyệt vọng nên Mẫn Chi không thể kìm nén thêm được nữa.

    Nàng tự hỏi, bản thân chưa từng làm gì có lỗi với hắn vậy mà hắn lại hết lần này đến lần khác khiến nàng đau khổ.
    - Tâm trạng của nàng trẫm có thể hiểu.

    Nhưng Nguyệt nhi mang trong mình giọt máu của trẫm, trẫm không thể để nàng ấy chịu thiệt.
    Nàng ta không thể chịu thiệt vậy hắn có quyền thương tổn nàng sao?
    - Ha Sinh Phong! Chàng nói những lời này không thấy cắn rứt lương tâm hay sao? Ta mới là thê tử của chàng.

    Là người chung chăn gối với chàng bao nhiêu năm nay, Cao Yến Nguyệt không phải!
    Mẫn Chi căm phẫn nhìn người trước mặt.

    Đôi mắt nàng phủ đầy nước..
    Tách...
    Nàng lại rơi lệ rồi....lại một lần nữa vì người nam nhân này mà khóc...
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 7: 7: Vì Một Cao Yến Nguyệt


    Là trẫm có lỗi với nàng nhưng người trẫm yêu là Nguyệt nhi!
    Lời nói của hắn nhẹ tựa như sương khói nhưng nàng nghe thấy lại nặng nề như sấm bão.
    Hắn cuối cùng cũng thừa nhận...người hắn yêu là Cao Yến Nguyệt!
    - Năm xưa không phải chàng cũng từng nói yêu ta sao? Năm xưa không phải nói cả đời chỉ có mình ta sao? Rốt cuộc tình cảm của chàng là như thế nào? Tại sao nói đổi là đổi? Sinh Phong chàng nói ta nghe xem!
    Mẫn Chi thật sự không hiểu.

    Hắn cũng đã từng nói yêu nàng vậy mà bây giờ lại nói chỉ yêu Cao Yến Nguyệt?
    Tại sao người nam nhân này lại xa lạ đến vậy? Hắn dường như không phải Sinh Phong của nàng..
    - Tình cảm là thứ rất dễ thay đổi! Mẫn Chi là trẫm phụ nàng...
    - Ta có chỗ nào thua kém Cao Yến Nguyệt? Ta yêu chàng đã mười năm rồi! Mười năm chàng có biết không? Mấy năm phu thê cùng chung chăn gối với nhau cũng không bằng một ca kỹ.

    Sinh Phong tại sao chàng lại nhẫn tâm đến vậy? Trái tim của chàng có phải là bị chó tha đi mất!
    Chát!

    Bàn tay rơi xuống trên khuôn mặt đẫm lệ.
    Mẫn Chi ngỡ ngàng nhìn người nàng dành cả cuộc đời để yêu lại ra tay đánh nàng.
    Từ trước đến giờ dù lạnh nhạt vô cảm hắn cũng chưa từng động tay với nàng vậy mà....vậy mà hôm nay chỉ vì một Cao Yến Nguyệt...
    Cảm giác của nàng bây giờ chỉ còn lại đau đớn.

    Tim của nàng như có hàng trăm mũi dao đâm vào...
    Ánh mắt Sinh Phong sững lại đối diện với đôi mắt mờ mịt của Mẫn Chi mà trong lòng bỗng đau nhói.
    Hắn không kìm chế được nên mới ra tay đánh nàng...hắn...
    - Ha! Ta nói sai sao? Ta nói sai chỗ nào mà chàng đánh ta? Phải rồi! Chàng là đương kim hoàng thượng muốn ra tay với ai mà chả được! Sinh Phong đến bây giờ ta nhận ra mình sai rồi! Ta thật sự đã sai khi yêu người như chàng! Một nam nhân phụ tình máu lạnh!
    - Tưởng Mẫn Chi!
    Hắn quát lớn, đôi mắt đầy tia máu.

    Những lời nói của nàng hắn có thể bỏ qua nhưng việc nàng nói nàng sai lầm khi yêu hắn hắn không cho phép!
    Nàng có biết từng lời nàng nói khiến tim hắn rất đau hay không? Hắn không hiểu vì sao bản thân lại đau đớn với lời nói ấy của nàng.

    Nhưng hắn không dám tưởng tượng mỗi khi gặp hắn nàng sẽ luôn nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt như người dưng...Điều đó là không thể! Hắn tuyệt đối không cho phép!
    Kể cả Sinh Phong cũng không hiểu hắn đang muốn điều gì.

    Rõ ràng hắn luôn ngộ nhận Cao Yến Nguyệt là người hắn yêu nhưng hắn lại không muốn Mẫn Chi ngừng yêu hắn.
    Thế nhân đôi lúc thật kỳ lạ.

    Trong tâm luôn có bóng hình của một người nhưng lại chẳng chịu buông tha cho người bên cạnh.

    Đến cuối cùng lại vô tâm làm tổn thương chính người mình yêu.

    - Hôm nay tâm trạng nàng không tốt, trẫm sẽ quay lại sau...
    Hắn cố giữ bình tĩnh để nói với nàng.
    - Ta không cần sự thương hại đó! Đây là hoàng cung của ngài.

    Ngài muốn đến hay đi ta không có quyền ngăn cản!
    Nàng quay lưng đi cố che giấu sự bi thương trong đôi mắt..
    Sinh Phong hơi hoảng hốt khi nghe thấy cách nàng xưng hô.

    Ngài sao? Nàng chưa từng gọi hắn như vậy bao giờ...
    - Mẫn Chi, trẫm..
    - Tiểu Khả tiễn khách!
    - Nàng thật sự muốn cả hai chúng ta đến bước đường này sao? Tại sao nàng không thể hiểu chuyện như Nguyệt nhi một phần chứ?
    Hắn tức giận nắm chặt quyền.

    Hắn đã nhượng bộ vậy mà nàng lại xem hắn không ra gì...Nếu đổi lại là Nguyệt nhi thì đã không khiến hắn phải đau đầu như vậy.
    Không hiểu chuyện sao? Từ lúc ở cạnh hắn nàng đã luôn cố tỏ ra hiểu chuyện nhưng hắn...thì sao?

    Nàng cười chế giễu, hóa ra trong mắt hắn nàng là người như vậy...
    Tiếng bước chân xa dần dòng lệ cố kìm nén cũng không kìm được mà tuôn trào.

    Cảm giác đau đớn này thật tồi tệ..
    - Nương nương, hoàng thượng đi rồi!
    - Ngài ấy đã đạt được mong ước còn ở lại làm gì..
    - Ta muốn nghỉ ngơi, ngươi lui trước đi!
    - Ân! Có chuyện gì nương nương cứ gọi nô tì.
    - Ta biết rồi!
    Nàng nhìn Tiểu Khả nở một nụ cười nhẹ nhưng sao trông thật đau lòng.
    Nụ cười đó cũng giống như nàng hiện tại.
    Mệt mỏi và thật bất lực...
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 8: 8: Duyên Tàn


    Tiểu Khả tuy lo lắng cho Mẫn Chi nhưng nàng chỉ là phận nô tì không dám xen vào chuyện của chủ thượng.

    Nhìn Mẫn Chi như vậy nàng cũng rất đau lòng.

    Hoàng hậu của nàng tốt như vậy tại sao lại gặp phải một người nam nhân như hoàng thượng?
    Nhìn hoàng hậu khiến nàng nhớ đến lời người từng nói:
    - Tiểu Khả, nếu có kiếp sau ngươi muốn hóa thành gì?
    - Nô tì cũng không biết....để xem...nếu có kiếp sau nô tì muốn làm một nam nhân.

    Làm nam nhân có thể cưới tam thê tứ thiếp còn có thể làm những điều mình muốn, nương nương thấy đúng không?
    Tiểu Khả cười cười, nàng không hiểu sao hoàng hậu lại nói như vậy.

    Nhưng nếu người hỏi thì nàng sẽ trả lời.
    - Nếu có kiếp sau ta muốn hóa thành những đám mây trắng.

    Lúc đó ta có thể sống cuộc đời mà ta hằng mong ước...
    Tiểu Khả ngơ ngác không hiểu ý của người.

    Mẫn Chi cũng không để tâm nàng mà nhìn về phía trời xanh vô tận.

    Ánh mắt của người xa xăm như hòa vào từng đám mây trên bầu trời.

    Bóng lưng ấy sao trông thật cô đơn và ảm đạm...
    Giờ nghỉ lại, cuối cùng nàng cũng hiểu những gì hoàng hậu muốn nói.
    Thà làm một đám mây trôi lơ lửng trên trời, cảm nhận những tia nắng, sự sống của thiên nhiên còn hơn cả đời bị giam cầm trong nghiệt duyên vô lối thoát...
    Thà tự do sống một cuộc đời do bản thân lựa chọn còn hơn sống trong quy định của kẻ khác.

    Cả đời luôn tuân theo nhưng điều mà bản thân không mong muốn...
    ................
    Sau khi Tiểu Khả rời khỏi phòng chỉ còn lại một mình Mẫn Chi thẫn thờ nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ.
    "Mẫn Chi, nàng mau vào trong bên ngoài hảo lãnh."
    "Sinh Phong chàng mau ra đây! Tuyết thật sự rất đẹp!"
    "Ngốc! Lỡ như nàng cảm lạnh thì phải làm sao?"
    "Thì phải nhờ chàng chăm sóc!"
    "Ta không thể lúc nào cũng bên cạnh nàng.

    Nàng thật là khiến người khác lo lắng!"
    "Chàng yên tâm, ta biết lo cho bản thân, chỉ là cùng chàng ngắm tuyết rơi thật sự rất vui!"
    "Sau này sẽ luôn cùng nàng ngắm tuyết!"
    "Thật?"
    "Ân!"
    Từng lời nói, từng hình ảnh hiện về khiến Mẫn Chi đau xót.

    Hắn đã từng hứa với nàng rất nhiều thứ nhưng bản thân hắn lại là người làm không được...!
    Đến bây giờ nàng mới nhận ra, ánh mắt mà hắn nhìn nàng không phải dịu dàng, thâm tình như nàng nghĩ.
    Trong ánh mắt đó có sự gượng gạo mà nàng luôn chối bỏ.
    Ha! Hóa ra từ đầu đến cuối đều là một mình nàng ngộ nhận...
    Khẽ đưa tay chạm vào từng hạt tuyết trắng!
    Thật lạnh!
    Nhưng nó không lạnh lẽo bằng những gì Sinh Phong đối với nàng.

    Bóng dáng của Mẫn Chi bên cửa sổ trông tựa như hư ảo.

    Muốn chạm vào nhưng lại sợ tan biến.

    Nhìn nàng giờ khắc này sao trông thật mỏng manh.

    Tưởng chừng một cơn gió cũng có thể đem nàng đi mất...
    Sinh Phong có lẽ sẽ không biết, từ thời khắc này trái tim của Mẫn Chi cứ thế mà hòa vào cơn mưa tuyết.

    Duyên phận của thời niên thiếu nàng không còn sức để níu giữ....Cơ hội của cả hai có lẽ đã không còn...
    ................
    Mùng 6 tháng sau..
    - Phụng thiên thừa nhận - Hoàng đế chiếu viết: Cao quý nhân Cao Yến Nguyệt tài sắc vẹn toàn, tấm lòng hiền đức, nay trẫm sắc phong nàng làm hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ.

    Khâm thưởng!
    - Tạ hoàng thượng!
    Cao Yến Nguyệt diện bộ y phục dành cho hoàng hậu trên môi là nụ cười đắc ý.
    Ha! Tưởng Mẫn Chi ơi là Tưởng Mẫn Chi! Dù cho ngươi có tài giỏi đến đâu thì vẫn không thắng được ta!
    Hình ảnh sắc phong đó trông thật long trọng.

    Tất cả quan thần đều hướng về phía Cao Yến Nguyệt mà không ai nhận ra bóng dáng bé nhỏ của hai nữ nhân trong góc tối kia...
    - Nương nương người...
    - Tiểu Khả cứ gọi ta là tiểu thư, hai chữ nương nương này ta cảm thấy không cần thiết!

    Mẫn Chi nhìn Tiểu Khả nhẹ lên tiếng.

    Ngôi vị hoàng hậu này nàng cũng không cầu mong.

    Khi xưa cùng Sinh Phong trải qua bao thử thách hắn nói sẽ lập nàng làm hậu.

    Lúc đó nàng cũng không quá bận lòng vì đối với nàng chỉ cần hắn yêu nàng là đủ.

    Nhưng không ngờ lời hắn nói lại nhanh như vậy bị lãng quên cả tình yêu mà nàng dành cho hắn cũng bị hắn đem cất vào quên lãng.
    Bây giờ Cao Yến Nguyệt đã lên làm hoàng hậu, chức quý phi này nàng cũng không muốn bận tâm.

    Nàng thật sự rất muốn được trở về như những ngày xưa.

    Ai cũng biết đến nàng là Tưởng tiểu thư chứ không phải là hoàng hậu Mẫn Chi hay Tưởng hoàng quý phi.
    Nhưng làm gì có thể quay ngược thời gian.

    Dù có mong muốn cỡ nào thì chỉ còn là ảo mộng...
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 9: 9: Lời Hứa


    Nương..

    tiểu thư nô tì hiểu rồi!
    - Hảo! Chúng ta hồi cung thôi!
    - Tiểu...tiểu thư người sao vậy?
    Vừa cất bước Mẫn Chi đã thấy khó chịu trong người, đầu của nàng đau như búa bổ khiến bước đi có phần loạng choạng.
    - Khụ..ta không sao! Mau đi thôi!
    - Nhưng sức khỏe của người mấy hôm nay dường như rất yếu, để nô tì mời Trịnh thái y đến bắt mạch cho người!
    - Không cần! Chỉ là trái gió trở trời một chút cảm mạo bình thường không đáng lo ngại.
    - Tiểu thư...
    Nhìn thấy sự kiên quyết của nàng Tiểu Khả bất đắc dĩ mà làm theo.
    Sau khi hai người rời đi, lễ sắc phong vẫn náo nhiệt như cũ.
    Dù gì đây cũng là một trong những dịp quan trọng nhất trong cung nên tất cả các quan thần có chức vị trong triều đều phải tham gia.
    Trước ngày diễn ra buổi lễ Sinh Phong đã từng sai người đến truyền chỉ cho Mẫn Chi rằng nàng có thể rời đi buổi lễ ấy bất cứ lúc nào.

    Mẫn Chi tự hỏi tại sao hắn không trực tiếp đến nói với nàng mà lại phải nhờ người khác? Có lẽ nàng không còn một điều gì để hắn nhớ đến...
    Nhưng suy nghĩ ngộ nhận ấy chỉ đúng một phần.

    Một phần khác là vì hắn không muốn đối mặt với nàng.
    Sau khi nàng chấp nhận từ bỏ ngôi vị hắn không cảm thấy nhẹ nhõm như từng tưởng tượng.

    Trong lòng hắn luôn có điều gì đó nghẹn lại.

    Mỗi khi nhớ đến nàng trái tim hắn không tự chủ mà nhói lên.

    Cảm giác này rốt cuộc là sao?
    Vì thế hắn lựa chọn trốn tránh.

    Hắn hiện tại chưa muốn đối mặt với nàng.

    Ý chỉ mà hắn sai người đến nói xem như một cách bù đắp tổn thương cho nàng cũng xem như giúp lòng hắn vơi nhẹ sự áy náy.
    Nhưng có lẽ Sinh Phong không biết những gì hắn làm mãi mãi sẽ chẳng thể bù đắp những tổn thương mà hắn đã tạo ra.
    Vì có những thứ dù đã trải qua bao lâu, dù đã trả giá rất nhiều nhưng cũng chẳng thể sửa chữa.
    Mối duyên này của nàng và hắn không biết sẽ đi đến cuối đoạn đường như thế nào nhưng hiện tại cả hai lại đang từng chút rời xa nhau.
    ................
    Sau khi lễ sắc phong kết thúc nhiều người luôn tự đặt ra câu hỏi.

    Vì sao Cao quý nhân một bước liền lên ngôi hoàng hậu?
    Dù có rất nhiều thắc mắc nhưng chuyện của vua thân làm thần sao dám lên tiếng.

    Do đó họ chọn cách im lặng và tận hưởng yến tiệc ấy.

    - Chàng sao vậy?
    Cao Yến Nguyệt uyển chuyển nắm lấy tay Sinh Phong nhẹ nhàng nép vào người hắn.
    - Một chút việc nhỏ nhặt không đáng để tâm.

    Hôm nay là ngày vui của nàng đừng suy nghĩ nhiều!
    Ánh mắt cưng chiều phản chiếu bóng hình một mình Cao Yến Nguyệt, trong ánh mắt đó nồng đậm tình ý như dòng nước chảy không ngừng.
    Nhưng rồi đột nhiên tâm trí Sinh Phong hiện lên gương mặt và giọng nói của một người.
    "Ta tin chàng!"
    Lời nói nhẹ nhàng, giọng nói như tiếng suối vô cùng thanh thoát.
    - Mẫn Chi...
    - Chàng đang nhớ tỉ tỉ sao?
    Giọng nói của Cao Yến Nguyệt kéo hắn trở về thực tại.
    Ba từ "ta tin chàng" là mấy năm trước người nữ nhân ấy đã từng nói với hắn.

    Trong giọng nói đó là sự tin tưởng tuyệt đối không chút hoài nghi.

    Nàng ấy từ trước đến nay chưa bao giờ nghi ngờ hắn, luôn luôn hướng về hắn dù có chuyện gì xảy ra....
    Rõ ràng từ đầu đến cuối người hắn yêu chỉ có mình Nguyệt nhi nhưng tại sao hắn lại nhớ đến nàng? Nhớ về lời hứa trong hoa viên năm ấy?
    Trái tim đột nhiên như có hàng vạn mũi kiếm xuyên vào...

    Hắn...
    Cao Yến Nguyệt vẫn luôn quan sát biểu hiện của Sinh Phong.

    Ánh mắt nàng ta bỗng lóe lên sự ganh tỵ hiểm độc.
    Sinh Phong có phải là đang nhớ đến ả tiện nhân kia?
    Không! Nàng ta không cho phép! Sinh Phong là của nàng ta! Ngôi vị hoàng hậu này cũng chỉ có thể của một mình nàng ta!
    Suốt mấy năm nay nàng ta đã tạo nên một vỏ bọc vô cũng hoàn mỹ không thể chỉ vì một Tưởng Mẫn Chi mà phá hỏng tất cả!
    Nhớ về những ngày tháng trong quá khứ Cao Yến Nguyệt không tự chủ mà rùng mình.
    Những ngày tháng đó là vết nhơ mà nàng ta không muốn nhớ đến cũng như nhắc lại.

    Đó là một vết nhơ mà nàng ta luôn muốn rửa sạch.

    Một vết nhơ cơ hèn bẩn thỉu.
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 10: 10: Quá Khứ Của Cao Yến Nguyệt


    Năm xưa Cao Yến Nguyệt chỉ là một dân nữ bình thường không có gia thế gì hiển hách.

    Nạn đói mỗi năm kéo đến khiến nàng ta phải ra đường xin từng miếng cơm manh áo.
    Những kẻ nàng ta từng gặp ai cũng nhìn nàng ta bằng ánh mắt khinh bỉ.

    Có những kẻ còn kiếm cách chà đạp lăng mạ nàng ta.

    Những năm tháng đó không khác gì địa ngục.
    Năm 10 tuổi nàng ta từng bị lừa bán đến lầu xanh để phục vụ những nam nhân ở đó.

    Nếu như vị tỉ tỉ kia không xuất hiện thì có lẽ...
    Sau khi thoát khỏi kiếp nạn đó nàng ta được vị tỉ tỉ kia cho một số ngân lượng.

    Số chi phí ấy đã giúp nàng ta cầm cự được trong suốt một năm.
    Nàng ta không nhớ tên của người kia nhưng chỉ biết tỉ ấy lớn hơn nàng ta khoảng chừng 2,3 tuổi.

    Tỉ ấy giống như ánh sáng của nàng ta trong lúc tăm tối nhất.

    Nhưng đến tận bây giờ nàng ta vẫn chưa tìm được người đó.
    Sau khi số ngân lượng ấy được dùng hết cuộc sống nàng ta lại trở lại như ngày xưa.

    Mỗi ngày muốn ăn no cũng là một điều rất xa vời.
    Và rồi Sinh Phong xuất hiện...
    Năm nàng ta 18 tuổi trong một lần đã vô tình gặp được hắn.

    Nhờ vào khuôn mặt tuyệt sắc và giọng ca say đắm kẻ khác, nàng ta đã lọt vào mắt xanh của Sinh Phong.
    Hắn nói cần một nữ nhân nhu mì biết thuận theo lời hắn nên nàng ta luôn cố ý chiều lòng hắn.

    Tạo ra vỏ bọc hoàn mỹ khiến Sinh Phong ngày càng mê đắm.
    Lúc đầu cứ nghĩ hắn là công tử nhà nào đó nhưng xem ra số mệnh nàng ta cũng không quá bạc bẽo.
    Khi biết hắn là thái tử của đương triều nàng ta càng bám theo hắn vì chỉ cần như vậy cuộc sống sau này của nàng ta sẽ luôn ngập tràn vinh hoa phú quý.
    Nghĩ đến đây ánh mắt Cao Yến Nguyệt lộ rõ sự tàn độc.
    Ngôi vị hoàng hậu hiện tại là của nàng ta.

    Cái gai trong mắt là Tưởng Mẫn Chi cũng nên sớm loại bỏ!
    - Hoàng thượng có phải chàng cảm thấy có lỗi với tỉ tỉ không? Thiếp biết bản thân thấp kém không thể sánh bằng tỉ ấy nhưng...nhưng thiếp thật sự yêu chàng! Nếu như ngôi vị hoàng hậu này thiếp làm khiến tỉ ấy tức giận thì thiếp xin nhường lại!
    Nàng ta ngước nhìn Sinh Phong bằng đôi mắt đẫm lệ.

    Đối với ánh mắt đó chắc chắn sẽ chẳng ai mà không thương xót.

    Sinh Phong cũng không phải là ngoại lệ.

    Hăn ôm lấy Cao Yến Nguyệt dịu dàng nói:
    - Nguyệt nhi ngoan! Ta sao có thể để nàng chịu khổ? Nàng hiểu chuyện quan tâm người khác như vậy quả là khổ tâm cho nàng.

    Nhưng nàng yên tâm, chỉ cần trẫm ở đây, trẫm nhất định sẽ không để nàng chịu thiệt thòi.
    - Chàng có chắc không?
    - Quân vô hí ngôn!
    Nghe câu nói ấy Cao Yến Nguyệt cúi đầu dụi vào vòm ng.ực của hắn trên môi nở nụ cười đắc ý.
    Ván cờ này nàng ta đã đặt cược đúng!
    ................
    Tưởng Thư cung...
    - Khụ...khụ! Tiểu Khả lấy cho ta chén trà.
    - Đây tiểu thư! Người đã ho rất nhiều, nô tì nghĩ nên mời thái y đến!
    Tiểu Khả vẻ mặt lo lắng nhìn Mẫn Chi.
    Mấy ngày nay sức khỏe của tiểu thư vô cùng yếu.

    Nếu không ho thì sẽ đau đầu chóng mặt.

    Có khi cả đêm còn bị mất ngủ.
    Sắc mặt của người càng ngày càng xanh xao.

    Nếu cứ để như vậy nàng thật sự lo lắng tiểu thư sẽ có chuyện.
    Dẫu nhiều lần khuyên bảo nhưng tiểu thư luôn nói bản thân không sao, không cần làm phiền đến ngự y.
    - Ta không sao! Uống một chút trà sẽ khỏi! Ngươi đừng xem ta như người sắp chết chứ!
    Nàng cười khẽ nhưng nụ cười sao trông thật yếu ớt.
    - Tiểu..
    - Tưởng tướng quân đến!
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 11: 11: Tưởng Hoành Thiên


    Tưởng tướng quân đến!
    Lời chưa dứt giọng của Tiểu Sinh tử đã truyền vào.
    - Ca!
    - Nô tì tham kiến Tưởng tướng quân!
    Thấy người vừa bước vào Tiểu Khả vội hành lễ.

    Ánh mắt như có như không rơi vào nam nhân đó.
    Người này là Tưởng Hoành Thiên - nhi tử lớn của Tưởng thừa tướng cũng là huynh trưởng của Mẫn Chi.
    Trên người y mang một loại khí chất ngạo nghễ không kém gì phụ thân mình.
    Nếu nói Mẫn Chi được thừa hưởng dung nhan của mẫu thân thì y lại được truyền lại dáng vẻ của phụ thân lúc sinh thời.

    Từ cách nói chuyện hay đánh trận đều toát lên phong thái của một đại tướng quân cao cao tại thượng.
    Tuy dung mạo ấy không sắc sảo và lãnh khốc như Sinh Phong nhưng Tưởng Hoành Thiên cũng được mọi người đánh giá rằng vô cùng hảo soái.
    Y thừa kế di nguyện của song thân trở thành một đại tướng quân vì nước vì dân mà ra trận dốc sức đem lại hòa bình ấm êm cho nước nhà.

    Nhờ có y mà bọn ngoại xâm đều bị dẹp loạn.

    Dĩ nhiên người xuất chúng như vậy có rất nhiều cô nương con nhà khuê cát để mắt đến.

    Có rất nhiều nữ nhân từng ngỏ ý cùng y kết duyên phu thê nhưng đều bị cự tuyệt một cách thẳng thừng.
    Có thể nói trong cả thế gian này chỉ có hai nữ nhân được y để mắt.

    Một là mẫu thân đã qua đời của y Liễu Đường Uyên.

    Hai là muội muội bảo bối Tưởng Mẫn Chi luôn được y cưng sủng.
    Cả kinh thành này ai mà không biết Tưởng Hoành Thiên là một tên muội khống.

    Nếu để y biết có kẻ dám tổn thương Mẫn Chi chắc chắn sẽ phanh thây xẻo thịt của người đó.
    Tiểu Khả có phần si ngốc nhìn y say đắm.

    Trong ánh mắt của thiếu nữ ẩn hiện một ánh sáng nhỏ.
    "Là ngài ấy!"
    - Muội muội tại sao sắc mặt lại kém như vậy có phải Sinh Phong ức h**p muội không?
    Tưởng Hoành Thiên cất giọng dịu dàng nhưng có một phần lo lắng dò xét.
    Y nhìn thấy tiểu bảo bối của nhà mình mà trong lòng đầy chua xót.

    Từ khi phụ mẫu qua đời, y lúc nào cũng ở sa trường đối mặt với những trận chiến sinh tử để một mình Mẫn Chi phải lo toan cho thừa tướng phủ.
    Khi nha đầu này được Sinh Phong đón vào cung thì cũng chỉ một thân một mình không ai chăm sóc.

    Suốt mấy năm trời cuối cùng trận chiến ở biên cương cũng đã chấm dứt, y mới có thể trở về gặp lại muội muội của mình.

    Nhìn Mẫn Chi sắc mặt xanh xao, thân thể gầy gò Tưởng Hoành Thiên trong lòng như bị ai đó bóp nát.
    - Ca huynh không cần lo lắng! Chỉ là một chút cảm mạo qua vài ngày sẽ khỏi!
    Mẫn Chi nở một nụ cười rực rỡ khiến khuôn mặt nàng bừng sáng tựa nắng ban mai.
    Có lẽ nàng không biết đây là nụ cười mà đã rất lâu nàng chưa từng cười với bất kỳ ai.

    Phải là từ khi nàng nhập cung đến bây giờ...
    Nụ cười này của nàng trông thanh thản vô ưu vô lo, tạo cho người đối diện cảm giác thoải mái ấm áp.
    - Đã mời ngự y đến xem chưa?
    - Không cần làm phiền đến ngự y! Ca, huynh trông có vẻ gầy hơn rồi thì phải? Để muội gọi người làm vài món ăn cho chúng ta.

    Cũng lâu rồi muội và huynh chưa cùng dùng cơm..
    Nói đến đây Mẫn chi cảm thấy sống mũi cay cay.
    Từ lâu nàng đã mong có một cái gia yên bình hạnh phúc.

    Ngày nào cũng có thể cùng phụ mẫu và ca ca dùng bữa.

    Không chỉ vậy còn có cả phu quân và hài nhi của nàng.

    Nhưng mọi thứ bây giờ đều không thể thực hiện....
    Nàng hiện tại phụ mẫu không còn, hài nhi không có, phu quân lại không yêu.

    Đến cuối cùng chỉ còn lại một mình đại ca là thân nhân duy nhất.
    Nghĩ đến đây nước mắt không tự chủ mà rơi xuống.
    - Muội muội ngoan! Chúng ta cùng dùng cơm!
    Tưởng Hoành Thiên xoa nhẹ đầu Mẫn Chi.

    Từng giọt lệ của nàng rơi xuống khiến trái tim y đau nhói.

    Y đã từng hứa với phụ mẫu và bản thân sẽ không bao giờ để nàng chịu ủy khuất và rơi nước mắt.

    Vậy mà bây giờ...
    - Ừm! Muội đúng là hồ đồ, hôm nay là ngày vui mà lại để rơi lệ.

    Ca chúng ta cùng dùng cơm!
    - Hảo!
    - Tiểu Khả ngươi mau sai người chuẩn bị!
    - Ân thưa tiểu thư!
    - Tiểu thư?
    Ánh mắt của Tưởng Hoành Thiên nheo lại theo câu nói Tiểu Khả.

    Nàng ta sao lại gọi Mẫn Chi là tiểu thư?
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 12: 12: Tình Cảm Huynh Muội


    Tại sao ngươi lại gọi muội ấy là tiểu thư?
    Tuy không rõ những chuyện triều đình nhưng y cũng hiểu rõ trong cung có quy tắc riêng.

    Phàm là phi tử của vua đều sẽ gọi là nương nương.

    Chưa kể muội muội của y còn là hoàng hậu.
    Người kia gọi hai chữ tiểu thư...không lẽ...
    - Muội có gì muốn nói?
    Y nhìn chằm vào nàng chờ đợi câu trả lời.
    - Tiểu Khả ngươi đi chuẩn bị đi!
    - Ân...
    Tiểu Khả vừa rời khỏi, căn phòng cũng chìm vào sự im lặng tĩnh mịch.
    Mẫn Chi biết chuyện này không thể giấu mãi chỉ là nàng không định phá vỡ khoảnh khắc quý báu của cả hai.
    - Muội không còn là hoàng hậu nữa! Muội hiện tại là Tưởng hoàng quý phi...nhưng muội cảm thấy hai từ tiểu thư lại dễ nghe hơn.
    - Sinh Phong có lỗi với muội?
    Giọng nói vẫn nhẹ như vậy nhưng hai tay y đã nắm chặt lại thành quyền.
    Chết tiệt! Muội muội bảo bối của y lại bị tên nam nhân kia tổn thương!
    Tuy y biết bản thân không đấu lại Sinh Phong vì dù gì tên kia cũng là vương của một nước nhưng nếu muội muội chịu sỉ nhục thì y sẽ không màng cái mạng này mà liều chết với hắn!
    Nhận thấy đôi mắt ngập tràn sát khí của ca ca, Mẫn Chi chỉ biết cười khổ.

    Sinh Phong có lỗi với nàng hay không liệu có quan trọng? Trên thế gian này nàng chỉ còn lại thân nhân duy nhất là ca ca nếu huynh ấy vì nàng mà xung đột với Sinh Phong thì chắc chắn sẽ không toàn mạng.
    Vả lại nàng cũng không muốn bận tâm về người đó nữa.

    Vì khi hai chữ "Sinh Phong" xuất hiện nàng đều cảm thấy bản thân thật thất bại đến cả phu quân cũng không giữ được.
    - Mọi chuyện đã qua rồi huynh không cần bận tâm! Huynh không thấy muội sống rất tốt sao? Mau cười lên đi! Ca của muội cười là soái nhất!
    - Đã lớn rồi vẫn trẻ con như vậy!
    Bàn tay y khẽ xoa nhẹ mái tóc của nàng.

    Dù biết Mẫn Chi nói dối nhưng y cũng không muốn vạch trận.

    Chuyện của nàng và Sinh Phong y sẽ đi hỏi người kia cho ra lẽ.
    - Ca hứa với muội đừng làm chuyện dại dột có được không?
    Mẫn Chi nắm lấy bàn tay y, giọng nói cầu khẩn.

    Nàng biết huynh ấy nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này nhưng...
    - Muội còn yêu hắn sao?
    Câu nói ấy khiến Mẫn Chi rơi vào trầm tư.

    Nếu nói không thì nàng chỉ tự lừa gạt bản thân nhưng nếu nói yêu thì nàng nhận lại được gì?
    Kết quả sẽ là chẳng gì cả...
    - Yêu hay không cũng chẳng còn quan trọng...!muội chỉ muốn cùng huynh sống như những ngày còn thơ bé vậy là đủ rồi! Ca được không?
    - Nha đầu ngốc! Muội luôn khiến người khác phải lo lắng!
    Y ôm lấy Mẫn Chi mà trong lòng đau nhói.

    Muội ấy luôn như vậy...chưa bao giờ vì bản thân mà tranh đấu....
    Cảm nhận sự ấm áp từ cái ôm của ca ca Mẫn Chi như trở lại tháng ngày thơ ấu.

    Ước gì khoảnh khắc yên bình này sẽ kéo dài mãi không bao giờ tan biến....
    ................
    Sau khi y rời khỏi Tưởng Thư cung, Mẫn Chi nhận thấy Tiểu Khả có gì đó rất lạ.
    - Tiểu Khả có chuyện gì sao?
    Từ lúc đại ca rời đi Tiểu Khả luôn thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa như có tâm sự gì đó.
    Bị tiếng gọi của Mẫn Chi làm cho giật mình, Tiểu Khả có phần ấp úng đáp:
    - Tiểu...tiểu thư...không có gì đâu ạ!
    - Tiểu Khả biểu hiện của người đã bán đứng ngươi từ lâu rồi!
    - Chuyện...chuyện...
    - Nếu có khó khăn gì ngươi cứ nói với ta! Có thể giúp ta nhất định sẽ làm!
    Mẫn Chi từ lâu đã đem Tiểu Khả thành biểu muội của nàng.

    Nàng cảm thấy Tiểu Khả vô cùng khả ái.

    Nàng ấy thiên chân đến mức đôi khi có phần ngốc nghếch, điều đó khiến nàng luôn muốn che chở cho Tiểu Khả.
    - Thật...thật ra nô tì có...có món vật muốn đưa cho Tưởng tướng quân nhưng...nhưng ...
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 13: 13: Tình Ý Của Tiểu Khả


    Thật ra...nô tì có món quà muốn tặng cho Tưởng tướng quân nhưng...nhưng...
    - Sợ huynh ấy không nhận?
    - Ân...
    - Nhìn huynh ấy đúng là có chút lãnh khốc nhưng thật ra vô cùng ôn nhu.

    Chỉ là huynh ấy từ trước đến nay chưa từng trải qua chuyện luyến ái nên về phương diện tình cảm có lẽ sẽ không hiểu.

    Người...có ý với đại ca?
    - Nô...nô tì không dám! Chỉ...chỉ là có chút kính ngưỡng ngài ấy mà thôi...
    Tiểu Khả vội vã giải bày, nàng không muốn tiểu thư xem nàng là nữ nhân tùy tiện, tham hư vinh.
    - Ngốc! Nếu ngươi có tâm tình với huynh ấy thì cứ thẳng thắng không cần lo sợ!
    Mẫn Chi xoa đầu Tiểu Khả nhẹ nói.
    - Tiểu thư người...người không cảm thấy nô tì không biết lượng sức muốn trèo lên cành cao làm phượng hoàng sao?
    Tiểu Khả ngẩn ngơ hỏi nàng.
    - Ái một ai đó sẽ không biệt sang hèn.

    Mấy năm qua huynh ấy luôn bán mạng cho xã tắc thiên hạ nếu bây giờ có một thê tử cạnh bên lo lắng chăm sóc cũng không phải chuyện xấu.

    Chỉ là..
    Nàng có phần ngập ngừng khiến Tiểu Khả lo lắng.
    - Tiểu thư có vấn đề gì sao?
    - Là một tướng quân việc hi sinh vì đất nước luôn là điều khó tránh khỏi.

    Nếu ngươi và huynh ấy thành thân chỉ sợ người chịu thiệt là ngươi.
    Nàng cũng chẳng muốn đại ca xảy ra chuyện nhưng đời sống vô thường làm gì có ai đoán trước được.

    Nàng chỉ không muốn Tiểu Khả hối hận vì quyết định trong chuyện này.

    - Tướng quân ngài ấy rất tốt.

    Được làm thê tử của ngài ấy là phúc phận mà bao cô nương trong thành ao ước.

    Nếu thực sự được ngài ấy để mắt, nô tì....
    Nói đến đây khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Khả đỏ bừng lên trông vô cùng khả ái.
    - Ngươi chỉ mới gặp huynh ấy một lần.

    Liệu đây có thật sự là tình cảm nam nữ?
    Mẫn Chi nghi hoặc.

    Tiểu Khả chỉ vừa gặp đại ca một lần nàng sợ đây chỉ là tình cảm xúc động nhất thời của thiếu nữ.
    - Tình cảm của nô tì dành cho ngài ấy là thật lòng! Thật ra...đây không phải lần đầu tiên nô tì tương kiến ngài ấy.

    Ba năm trước trong một lần hoạn nạn may mà có tướng quân ra tay trợ giúp nên nô tì mới có thể tồn tại đến tận bây giờ!
    - Ba năm trước?
    - Ân! Lúc đó nô tì bị bọn thổ phỉ bắt đi may thay tướng quân đã giải cứu và trừng trị đám người ấy.

    Hình ảnh đó cả đời nô tì cũng không quên! Nhưng có lẽ...ngài ấy không nhớ về nô tì dù là một chút...
    Giọng Tiểu Khả nhỏ dần và tựa như sắp khóc.
    Khi thấy Tưởng Hoành Thiên nàng còn tưởng là lầm người nhưng từ hình dáng đến gương mặt đều không khác một chút nào.

    Lúc đó nàng có thể chắc chắn ngài ấy là ân nhân của nàng cũng là người khiến nàng ngày đêm mong nhớ.
    Thấy biểu hiện này của Tiểu Khả, Mẫn Chi chỉ có thể thở dài.

    Hai người họ có thể xem là duyên phận.

    Nhưng là lương duyên hay nghiệt duyên thì còn chưa biết...
    Chỉ mong nếu thật sự là duyên phận.

    Đại ca và Tiểu Khả sẽ có thể hạnh phúc.
    - Không cần lo lắng! Nếu ngươi thật sự có tình ý với huynh ấy thì ta sẽ giúp ngươi! Nhưng ta cũng có vài lời muốn nhắc nhở.

    Tiểu Khả ta hiểu cảm giác khi ái một người là như thế nào.

    Ta cũng hiểu chấp niệm của hai chữ tình ái rất lớn.

    Nhưng dù có ra sau cũng đừng để bản thân rơi vào hố sâu vô lối thoát.

    Dù sau này huynh ấy có yêu ngươi hay không cũng không được đánh mất bản thân.

    Thế gian này còn rất nhiều thứ muôn màu muôn vẻ đừng vì một khắc lầm lỡ mà chối bỏ tất cả, thu mình trong bóng đêm vô tận.

    Người hiểu chứ?
    Nàng nói những lời này một phần vì muốn tốt cho Tiểu Khả, một phần là tự nhắc với bản thân.
    Tuy biết đại ca là người tốt nhưng tình cảm khó mà có thể cưỡng cầu.

    Nếu nha đầu này có thể cảm hóa đại ca thì thật tốt còn nếu không thì tự chọn cho mình một lối đi để vơi đi đau xót..
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 14: 14: Trở Về Thừa Tướng Phủ


    Nô tì hiểu rõ những gì người nói.

    Tiểu thư yên tâm nô tì sẽ luôn ghi nhớ lời của người!
    Tiểu Khả kiên định nhìn Mẫn Chi, nàng biết những gì tiểu thư nói là muốn tốt cho nàng.
    Tình cảm này với tướng quân là nàng tự lựa chọn nên nàng nhất định sẽ theo đuổi đến cùng.
    Còn lỡ như ngài ấy đã có ý trung nhân thì nàng sẽ âm thầm dõi theo ngài ấy.

    Cầu mong ngài ấy sẽ có một đời yên ấm hạnh phúc.

    Như vậy...là đủ rồi!
    ................
    - Tưởng Hoành Thiên tham kiến hoàng thượng!
    - Bình thân! Ái khanh không cần đa lễ! Nhờ có khanh mà quân ta mới thắng được trận ải ở biên cương.

    Khanh muốn trẫm ban thưởng gì cứ việc nói.

    Trẫm nhất định sẽ đáp ứng!
    Nghe câu nói ấy, y ngước lên nhìn Sinh Phong đôi mắt không biểu lộ một chút cảm xúc gì.
    - Thần chẳng có yêu cầu gì quá phận chỉ mong bệ hạ ân chuẩn cho thần muội rời cung trở về thừa tướng phủ!
    Sở dĩ y đưa ra yêu cầu như vậy là vì khi bước vào đây y đã hiểu rõ chuyện của Mẫn Chi và Sinh Phong.

    Nhìn đôi nam nữ ngồi trên kia, ánh mắt y không che dấu sự khinh thường.
    Nếu tên đó không biết quý trọng muội muội y thì để ca ca này bảo vệ nàng.

    Hắn không đau nàng nhưng y đau!
    Từng lời từng chữ thốt ra đều rất rõ ràng.

    Ánh mắt Sinh Phong nheo lại, toàn thân tỏa ra sát khí.
    Tưởng Hoành Thiên muốn đem Mẫn Chi rời khỏi hắn?
    Rốt cuộc tên này xem bản thân là ai mà dám đưa ra yêu cầu này?
    Nở một nụ cười lạnh Sinh Phong đáp:
    - Nàng ấy là thê tử của trẫm ngươi lại muốn mang nàng ấy đi? Tưởng Hoành Thiên ngươi là muốn khiêu khích trẫm?
    Ngữ khí lãnh khốc không một độ ấm khiến những người có mặt đều bị dọa sợ.

    Kể cả Cao Yến Nguyệt ngồi cạnh hắn cũng phải rùng mình.
    Nhưng Tưởng Hoành Thiên vẫn vô cùng bĩnh tĩnh nói:
    - Bệ hạ xem ra người đã quên, người nói sẽ đáp ứng bất cứ yêu cầu nào mà thần đưa ra.

    Người nên nhớ "Quân vô hí ngôn"!
    Bốn chữ cuối y cố tình kéo dài nhắc nhở.
    - Hỗn xược! Ngươi đừng tưởng bản thân là huynh trưởng của Mẫn Chi thì xem trời bằng vung! Chỉ là một Tưởng Hoành Thiên nhỏ bé mà cũng dám ngông cuồng với trẫm!

    Sinh Phong quát lớn khiến tất cả những người có mặt đều đồng loạt quỳ xuống chỉ có Tưởng Hoành Thiên vẫn ung dung đứng đó mà nhìn hắn.
    - Hoàng thượng nên bình tĩnh nếu không sẽ có hại cho long thể! Có lẽ Tưởng tướng quân có hiểu lầm gì đó mên mới mạo muội như vậy!
    Âm thanh mị hoặc của Cao Yến Nguyệt vang lên.

    Đối với nàng ta Tưởng Mẫn Chi có thể nhanh chóng biến mất là một chuyện tốt.

    Vì chỉ có vậy Sinh Phong mới hoàn toàn thuộc về nàng ta!
    Nhìn nữ nhân mềm mại như nước kia, ánh mắt y càng lạnh lẽo.
    Sinh Phong mắt chọn người của hắn thật sự rất kém.

    Muội muội của y có bao nhiêu hảo mà hắn lại chọn một nữ nhân tầm thường như vậy.
    Nhìn hai người "tình chàng ý thiếp" khiến y lại càng đau xót cho muội muội.
    Mẫn Chi có lẽ đã rất đau lòng....
    - Nể tình Mẫn Chi trẫm sẽ không truy cứu chuyện lần này.

    Về việc luận thưởng trẫm sẽ cân nhắc sau.

    Bãi triều!
    - Bệ...
    - Tướng quân...không..không xong rồi! Tiểu thư liên tục ho khan còn bị ngất xỉu ở hoa viên...tình hình có vẻ vô cùng nghiêm trọng...tướng quân...
    Một hầu nữ vẻ mặt hốt hoảng chạy vào.
    Nàng ta là người được y phái đi bảo vệ từ xa cho Mẫn Chi cũng như nói tình hình của muội ấy cho y khi y không có mặt.
    Nghe Mẫn Chi xảy ra chuyện, Tưởng Hoành Thiên vội vã chạy đến Tưởng Thư cung không quan tâm đến những kẻ khác.
    Không chỉ có y cả hắn sau khi nghe những lời đó ánh mắt cũng vô cùng hoảng hốt lo lắng.
    Mẫn Chi nàng ấy có chuyện sao?
    - Mau! Mau truyền thái y! Nhanh lên!
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 15: 15: Không Có Gì Đáng Lo


    Sau tiếng hét ấy cả bóng dáng Sinh Phong cũng biến mất.

    Một màn như vậy lọt vào mắt Cao Yến Nguyệt khiến nàng ta vô cùng căm hận.
    Hai bàn tay của nàng ta siết chặt lại xém chừng đã rỉ máu.

    Đôi mắt đầy oán hận thầm nguyền rủa Mẫn Chi.
    "Tiện tì khốn kiếp! Cao Yến Nguyệt ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!"
    ................
    Tưởng Thư cung
    - Mẫn Chi! Mẫn Chi!
    Giọng nói đầy lo lắng của Tưởng Hoành Thiên vang lên.
    Tiểu Khả trong lòng vô cùng hoảng loạn khi Mẫn Chi gặp chuyện lại còn thấy y trong tình trạng như này càng thêm cắn rứt.

    Là nàng không bảo vệ tốt cho tiểu thư....
    - Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao muội ấy lại ngất xỉu?
    Y nhìn qua tiểu cô nương bên cạnh gằn giọng hỏi.
    Tiểu Khả không vì bộ dáng ấy mà hoảng sợ nàng trong lòng bây giờ chỉ toàn là lo lắng.
    - Lúc nãy tiểu thư nói với nô tì muốn thưởng hoa dùng trà nên sai nô tì đi nấu trà cho người.

    Ai dè khi nô tì trở lại đã thấy tiểu thư...
    Càng nói về sau mắt Tiểu Khả càng đỏ.

    Nàng vô dụng bất tài mới khiến tiểu thư xảy ra chuyện như vậy.

    Nếu người có mệnh hệ gì nàng chắc chắn sẽ không sống nổi!
    Thấy Tiểu Khả cắn môi tự trách, ánh mắt tràn đầy hối hận y cũng chẳng nỡ trách phạt.

    Mẫn Chi xảy ra cớ sự này một phần cũng do y.

    Nếu y cố chấp khuyên muội ấy đến xem thái y thì mọi chuyện đã khác.

    Y đúng là một huynh trưởng không ra gì!
    Cả hai chìm đắm trong dằn vặt và lo sợ mà không để ý đến bóng dáng của người nam nhân đang lao vào.
    - Mẫn Chi sao rồi? Nàng ấy...
    - Hoàng thượng và tướng quân không cần lo lắng.

    Nương nương chỉ là do thay đổi khí trời nên sức khỏe mới chuyển biến xấu.

    Chỉ cần tịnh dưỡng vài hôm rất nhanh sẽ hồi phục.
    Lời nói của Sinh Phong chưa kịp dứt thì đã nghe thấy Trịnh thái y cúi đầu bẩm báo.
    Nghe những lời ấy bọn họ như trút được hơi thở nặng nề.
    Thật tốt quá Mẫn Chi/ nàng ấy/ tiểu thư không sao...!
    - Ta muốn vào thăm muội ấy!
    Tưởng Hoành Thiên dù đã không còn gánh nặng nhưng y vẫn lo sợ muội muội gặp bất trắc nên định xông vào thì Trịnh thái y đã cản lại.

    - Nương nương hiện tại đúng là không có vấn đề gì đáng lo.

    Nhưng sức khỏe của người vẫn còn rất yếu cần nghỉ ngơi tịnh dưỡng.

    Lúc này gặp mặt e là không tốt cho việc phục hồi của nương nương!
    Nghe những lời đó y khựng lại.

    Chần chừ một chút rồi cũng gật đầu thay cho lời đáp ứng.
    Y nhìn Sinh Phong một hồi rồi dặn dò Tiểu Khả một số chuyện sau đó xoay qua hắn nói:
    - Ta có chuyện cần nói với người!
    Sinh Phong nhìn cửa phòng trong lòng bỗng có chút hụt hẫng.

    Hắn cứ ngỡ sẽ gặp được nàng.

    Nhưng không sao may mà nàng vẫn ổn.

    Thật tốt quá...
    Đối với lời đề nghị của y hắn cũng không nói gì chỉ gật đầu rồi cùng y rời khỏi Tưởng Thư cung.
    Tiểu Khả sau khi nghe lời dặn của Tưởng Hoành Thiên cũng bắt đầu đi theo thái y để lấy thuốc.
    Nàng cố gắng ghi nhớ những gì Trịnh thái y nói thật nhanh để rồi chuẩn bị cho Mẫn Chi khi tỉnh dậy sẽ có thuốc để uống.
    Cũng vì lo Mẫn Chi tỉnh dậy sẽ đói bụng nên sau khi lấy thuốc nàng đã vào nhà bếp nấu một vài món ăn tẩm bổ.
    ................
    Ngự hoa viên...
    - Bệ hạ ta mong ngài đáp ứng thỉnh cầu khi nãy của ta!
    Y ban đầu còn có chút chần chừ nhưng nhìn thấy muội muội lâm bệnh như vậy y không thể do dự thêm nữa.

    Mẫn Chi sống nơi hoàng cung này chỉ toàn đau khổ vậy không bằng cùng y trở về thừa tướng phủ làm một Tưởng tiểu thư cao quý bao nhiêu người ái mộ.
    Như vậy sẽ tốt hơn cho muội ấy!
    Nghe ngữ khí của người đối diện Sinh Phong hừ lạnh ánh mắt không tránh khỏi mà tăng thêm phần sát khí...
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 16: 16: Cố Chấp


    Trẫm đã tha cho ngươi một lần.

    Bây giờ ngươi là muốn trẫm ban tội chết cho ngươi!
    Sinh Phong thật sự có phần không hiểu.

    Rõ ràng Mẫn Chi vẫn là thê tử của hắn.

    Nàng gặp chuyện bất trắc hắn cũng sẽ đau lòng.
    Cho dù hiện tại nàng không còn là hoàng hậu cũng không phải...là người hắn yêu.

    Nhưng ý niệm để nàng rời xa hắn mãi mãi lại khiến tâm hắn đau đớn một cách bất chợt.
    Hắn không thể buông tay nàng!
    - Người không thấy bản thân rất ích kỷ sao? Mẫn Chi và người chung sống bao năm trời vậy mà bây giờ người đưa một nữ nhân khác thay thế muội ấy.

    Bản thân lại cố chấp không muốn để muội ấy rời đi.

    Người có thấy bản thân rất tức cười không?

    Vì hạnh phúc của muội muội dù là mạo phạm đến bất kỳ ai y cũng không quan tâm.
    - Trẫm là vua của một nước, muốn ở cạnh ái nhân của mình cũng là sai sao? Trẫm cũng chưa từng bạc đãi Mẫn Chi cớ sao các ngươi lại cứ ép trẫm? Tưởng Hoành Thiên ngươi nên nhớ trẫm là vương ngươi là thần.

    Việc trẫm làm ngươi lấy quyền gì mà xen vào!
    - Ngươi có nhớ lời đã từng nói với mẫu thân ta hay không?
    Giọng nói y lạnh hơn bao giờ hết.

    Y nhìn hắn sao thấy thật xa lạ.

    Người nam nhân mà muội muội y yêu.

    Người nam nhân là vua của y của cả đất nước lại là một kẻ ích kỷ không phân biệt đúng sai.
    - Những chuyện của quá khứ trẫm không muốn nhắc lại.

    Tưởng tướng quân nên trở về phủ của mình!
    Hắn lạnh lùng quay lưng đi không muốn tiếp tục vấn đề này.
    - Sinh Phong người là vua của một nước, những gì người nói sao có thể nói quên là quên! Nếu người không nhớ thì để ta nhắc lại cho người nhớ!
    - Năm đó là ai đã từng nói với mẫu thân ta dù có chuyện gì cũng sẽ không khi dễ Mẫn Chi, sẽ không bao giờ khiến muội ấy thiệt thòi? Năm đó là kẻ nào đã nói cả đời này chỉ ái một mình muội ấy, cưới một mình muội ấy làm thê? Sinh Phong rốt cuộc lời nói của một quân vương có bao nhiêu giá trị đáng để quân dân của người dựa dẫm?

    Y tức giận! Thật sự bị kẻ mang danh là vua này chọc đến phát điên rồi! Bản thân hắn làm sai mà lại có thể xem như chẳng có chuyện gì.

    Một người như vậy xứng đáng làm vua sao?
    - Trẫm chưa bao giờ để nàng ấy chịu thiệt!
    Những lời nói của y khiến hắn khựng lại, cả cơ thể dường như cứng đờ.

    Hắn chưa từng để Mẫn Chi chịu thiệt...phải chưa từng!
    - Ha! Chưa từng? Là ai khiến muội ấy ôm ảo mộng rồi chính tay phá hủy? Là ai giam giữ muội ấy cả đời bên cạnh mà lại cùng kẻ khác ân ân ái ái? Là ai lãng quên lời ước hẹn khiến muội ấy đau khổ đến nỗi lâm bệnh? Đương kim thánh thượng người nói xem rốt cuộc là ai?
    - Tưởng Hoành Thiên!
    - Nếu như người thật sự còn có chút tình nghĩa với Mẫn Chi thì hãy để muội ấy xuất cung sống cuộc đời mà muội ấy mong muốn!
    Mặc kệ sự phẫn nộ của người đối diện y vẫn tiếp tục chất vấn.
    - Mẫn Chi là thê tử của trẫm! Cả đời cũng sẽ là của trẫm! Nàng ấy muốn rời đi trừ phi là chết!
    - Sinh Phong!
    - Tên của trẫm không phải ai cũng có thể gọi!
    Vừa dứt lời hắn tiếp tục quay lưng đi khiến y căm phẫn.
    - Ta nhất định sẽ đem muội ấy rời khỏi người! Ta nhất định sẽ không để Mẫn Chi sống cùng kẻ như người!
    Y nắm chặt tay đến mức rỉ máu.

    Dù có chuyện gì xảy ra y cũng sẽ không để muội muội sống cùng với tên nam nhân này.

    Sống trong thâm cung cùng với một người không xem mình là ái nhân thì làm sao có được hạnh phúc?
    Y nhất định sẽ đưa muội ấy rời đi! Nhất định sẽ như vậy!
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 17: 17: Không Thể Mang Thai


    Tưởng Thư cung
    - Tiểu thư người tỉnh rồi!
    Tiểu Khả vui mừng chạy đến đỡ Mẫn Chi dậy.

    - Tiểu thư! người sao vậy?
    Chưa vui mừng được bao lâu sắc mặt Tiểu Khả đã vô cùng lo lắng và sợ hãi khi nhìn thấy ánh mắt vô hồn của Mẫn Chi.

    - Tiểu thư! tiểu thư!
    Mặc kệ tiếng gọi của người kia Mẫn Chi vẫn ngồi thẫn thờ, đôi mắt như hố sâu vô tận vô cùng tịch mịch và âm u.

    Dù gọi bao nhiêu lần Mẫn Chi vẫn không phản ứng khiến Tiểu Khả hoảng hốt vội chạy đi tìm Tưởng Hoành Thiên.

    Sau khi bóng dáng nhỏ bé rời đi, trong phòng chỉ còn lại một mình Mẫn Chi thơ thẫn nhìn về khoảng không vô tận!
    "Nương nương bệnh của người!.

    "
    "Trịnh thái y có gì cứ việc nói thẳng.

    "
    ""Trong người của nương nương mang một loại bệnh lạ mà lão phu chưa từng thấy qua cộng thêm tâm bệnh tác động! muốn chữa khỏi e rằng! "
    "! "
    "Nương nương! "
    "Ta không sao! ông cứ tiếp tục!"
    "Bệnh của người tạm thời có thể dùng thuốc để cầm cự nhưng để chữa khỏi hoàn toàn thì lão phu hoàn toàn vô năng!"
    "Vậy sao! "
    "Hạ thần bất tài kính mong nương nương tha tội!"
    "Chuyện này! ông làm ơn đừng để ai biết.

    "
    "Nhưng nương nương! "
    "Xem như ta cầu xin ông!"

    "Hạ thần đã biết! "
    "Còn một vấn đề hạ thần nghĩ nương nương cũng cần phải biết! "
    "Ông cứ nói.

    "
    "Trong thân thể nương nương có số lượng lớn thuốc tránh thai cộng thêm bệnh đang mang trong người chỉ e rằng muốn sinh con là không có khả năng.

    "
    ! ! ! ! !.

    Không thể sinh con!.

    Bốn từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng.

    .

    Thuốc tránh thai sao? Nàng chưa từng dùng loại dược đó vậy mà!
    Trong khoảnh khắc khi nghe tin báo ấy trong lòng nàng bỗng hiện ra cái tên Sinh Phong.

    .

    Khuôn mặt của hắn tuấn mỹ nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự lạnh lùng vô cảm!
    Sinh Phong! là chàng sao?
    Tại sao lại đối xử với ta như vậy?
    Ta có điểm nào sai với chàng mà cả cơ hội làm mẫu thân của ta chàng cũng muốn cướp lấy?
    Rốt cuộc là ta đã sai ở đâu?
    Tách!
    Những giọt lệ cứ thế mà chảy dài trên khuôn mặt ấy.

    Nàng cũng muốn giống như những nữ nhân khác được hài nhi gọi hai tiếng "mẫu thân" nhưng!
    Hài nhi của nàng lại không cần nàng!

    Mẫn Chi đặt tay lên bụng khẽ xoa.

    - Con giận ta nên mới không muốn gặp ta phải không? Ta sẽ dẫn con đi ngắm nhìn kinh thành, sẽ cho con ăn món hồ lô ngào đường được không?
    Từng lời nàng nói chẳng ai nghe.

    Nỗi đau nàng chịu cũng chẳng ai thấu.

    Đến cuối cùng nàng không còn ai cả! không một ai!
    Mẫn Chi ôm lấy hai chân mình, đầu gục xuống nước mắt cứ thế mà tuôn trào.

    Đau quá! Trái tim nàng đau quá!
    Tại sao ông trời lại đối xử với nàng như vậy? Đã lấy đi phu quân của nàng tại sao còn cướp đi hài nhi của nàng? Rốt cuộc nàng đã làm gì sai mà đối với nàng như vậy!.

    ! ! ! ! !.

    - Tướng! tướng quân!
    Tiểu Khả mặt mày trắng toát gọi Tưởng Hoành Thiên đang căn dặn một số nô tì chuẩn bị gì đó.

    Nghe thấy có người gọi y xoay người vừa đúng lúc nhìn thấy bóng dáng của một tiểu cô nương.

    Y nheo mắt nhìn nữ nhân trước mặt.

    "Nàng ta không phải Tiểu Khả nô tì cận thân của Mẫn Chi sao?"
    Tưởng Hoành Thiên cảm thấy cô nương này trong vô cùng quen mắt nhưng vì chuyện của muội muội nên cũng dần quên lãng.

    - Có chuyện gì sao?
    - Tướng quân! tiểu! tiểu thư!
    - Muội ấy xảy ra chuyện gì?
    Nghe thấy vẫn đề liên quan đến Mẫn Chi cả cơ thể y đông cứng lại, ánh mắt cũng ngập tràn lo lắng.

    Nhìn biểu hiện của Tiểu Khả không lẽ muội ấy!
    - Chết tiệt!
    Chưa đợi Tiểu Khả đáp lời y vội chạy thật nhanh về hướng Tưởng Thư cung.

    - Mẫn Chi.

    .

    Muội nhất định không được xảy ra chuyện gì.
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 18: 18: Muội Ổn Mà!


    Vừa chạy đến Tưởng Thư cung y đã ôm chầm lấy Mẫn Chi đang nhìn về phía cửa sổ.
    - Ca....tại sao huynh lại ở đây?
    Nhìn thấy bảo bối bình an vô sự y như trút được gánh nặng trong lòng.
    Y nhìn nàng ánh mắt ngập tràn sợ hãi.

    Nếu Mẫn Chi xảy ra chuyện y nhất định sẽ không sống nổi.
    - Ca..
    Mẫn Chi ngơ ngác với biểu cảm của đại ca.

    Nàng có thể cảm nhận được cơ thể huynh ấy đang run lên từng đợt.
    - Tiểu Khả đến tìm ta sắc mặt vô cùng tệ....
    - Muội không sao! Có lẽ vừa mới tỉnh dậy nên tinh thần có chút không ổn.

    Huynh và Tiểu Khả không cần lo lắng!
    Nàng vỗ nhẹ lưng y như an ủi.
    - Muội...
    - Ân?
    Y không biết phải nói gì.

    Mắt của muội ấy đỏ như vậy chắc chắn vừa mới khóc xong.

    Tại sao muội ấy lại phải tỏ ra mạnh mẽ với y? Y không đáng để muội ấy dựa dẫm sao?
    - Ca?
    - Đừng giấu ta chuyện gì được không?

    Giọng nói trầm ấm mang theo vài phần cầu khẩn.

    Y rất sợ...thật sự rất sợ!
    Y sợ tiểu muội ngốc này cái gì cũng giấu kín, cái gì cũng chịu đựng một mình mà hại đến sức khỏe bản thân.
    Nhìn đôi mắt cố tỏ ra không có chuyện gì khiến y càng đau lòng.
    - Ân! Muội ổn mà! Ca huynh không cần lo lắng!
    Ca là muội có lỗi với huynh nhưng muội không muốn huynh vì chuyện của muội mà phiền lòng...
    - Thật sự ổn sao?
    - Ân...
    - Ca.....mỗi ngày huynh đều đến dùng cơm cùng muội được không?
    Mẫn Chi cố nở một nụ cười thật tươi như không có chuyện gì.
    Bệnh của nàng đã không có khả năng cứu chữa.

    Không biết thời gian còn lại là bao lâu....
    Bây giờ nàng chỉ muốn trước lúc ra đi có thể cùng ca ca trở về như trước kia.

    Mỗi ngày cùng trò chuyện, cùng dùng cơm...như vậy nàng ra đi cũng sẽ thanh thản..
    - Hảo! Ta đáp ứng với muội! Sau này mỗi ngày sẽ luôn cùng muội dùng cơm!
    Y hôn nhẹ lên trán nàng.

    Sau này không chỉ cùng muội dùng bữa còn cùng muội đi khắp thế gian ngắm nhìn đất trời.
    Mẫn Chi muội ráng chờ huynh, huynh nhất định sẽ đưa muội đi!
    ................!
    Đếm hôm ấy
    - Tiểu thư đã trễ rồi người nên vào trong nghỉ ngơi!

    Tiểu Khả cầm một chiếc áo choàng khoác lên người Mẫn Chi nhẹ giọng nhắc nhở.
    Sức khỏe của tiểu thư vẫn còn yếu nếu lại để nhiễm lạnh sẽ ảnh hưởng xấu đến thân thể.
    - Lại đây!
    Mẫn Chi khẽ cười, tay chỉ vào chỗ trống xích đu bên cạnh mình ý bảo Tiểu Khả ngồi xuống.
    - Nhưng...
    - Cùng ta thưởng nguyệt!
    - Ân...
    Chần chừ một hồi Tiểu Khả cũng làm theo lời nàng.
    Bầu trời đêm nay vô cùng mỹ.

    Ánh nguyệt soi sáng khắp hoa viên, những vì tinh tú lấp lánh hòa huyện vào màu đen tĩnh mịch càng thêm rực rỡ.
    Từng làn gió nhẹ khẽ đung đưa những cánh hoa tươi.

    Hai thân ảnh nhỏ bé ngồi cạnh nhau cùng ngắm nhìn bầu trời đêm tuyệt hảo.

    Khung cảnh này trông thật bình yên làm sao...
    Ngồi một lúc Tiểu Khả nhỏ giọng lên tiếng:
    - Tiểu thư có tâm sự sao?
    - Để ngươi nhìn ra rồi...
    Mẫn Chi mỉm cười tay chỉnh lại nếp gấp trên y phục.
    - Chỉ là nhìn cảnh hồi tưởng mà thôi!
    - Người...nghỉ về hoàng thượng?
    Nghe hai từ đó sắc mặt Mẫn Chi khẽ đổi.
    Nàng thật sự có chút nhớ về hắn....
    Dẫu biết hắn đổi xử với nàng như vậy nhưng trái tim lại không cầm lòng được mà nhớ đến.
    Là do năm xưa hắn từng đối xử tốt với nàng sao?
    Có lẽ là vậy...
    Nàng thở dài nhẹ chạm vào đóa hoa trên tay.
    Ở Tưởng Thư cung này đâu đâu cũng có bóng dáng của hắn.
    Cả chiếc xích đu này cũng là chính tay hắn đã làm để tặng nàng vào ngày sinh thần mấy năm trước.

    Vật còn lại đây nhưng sao người mãi mãi chẳng thấy.....
     
    Một Khắc Nhớ Một Đời Mong
    Chương 19: 19: Xà Thất Độc


    Tiểu Khả..
    - Ân tiểu thư?
    - Ngươi có tâm nguyện gì không?
    - Nô tì sao? Thật ra nô tì cũng chẳng dám mong ước gì cao sang.

    Chỉ mong một ngày đủ ba bữa ăn và có thể gả cho một lang quân như ý.
    Tiểu Khả từ tốn đáp.

    Nàng từ nhỏ song thân đã qua đời.

    Một thân một mình sống đơn độc trên thế gian này.

    Nếu không gặp được tướng quân và tiểu thư nàng không biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu.

    Do đó nàng không dám quá mơ mộng.

    Những điều nàng muốn luôn đơn giản như vậy...

    - Lang quân như ý đó có phải là đại ca không?
    Mẫn Chi nhướng mày hỏi.
    - Nô...nô tì...
    Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng Mẫn Chi không nhịn được mà mỉm cười.
    Tiểu cô nương này da mặt thật mỏng a~
    - Không cần e thẹn! Biết đâu sau này ta sẽ xưng hô với ngươi là tẩu tẩu!
    - Tiểu...tiểu...
    Tiểu Khả bị nàng trêu đến mức chỉ muốn đào hố mà chui xuống.
    Thật là xấu hổ mà!
    - Sau này nhờ vào ngươi chăm sóc huynh ấy!
    Giọng nàng nhẹ tênh tựa làn gió trôi nổi.
    Đại ca không chỉ là tướng quân của đương triều mà còn là đại thiếu gia của thừa tướng phủ nếu theo huynh ấy nha đầu này sẽ không lo chuyện cơm áo.
    Không những vậy Tiểu Khả còn có tình ý với đại ca đến khi nàng đi rồi thì còn có người thay nàng chăm lo cho huynh ấy.

    Nếu được như vậy thì thật ổn thỏa.
    - Ngài...ngài ấy vẫn chưa biết tâm ý của nô tì! Với lại...với lại ngài ấy sẽ để ý đến nô tì sao?
    Tiểu Khả ngây ngô không hiểu hàm ý trong lời nói của Mẫn Chi.

    Nàng chỉ nghĩ tiểu thư đang trêu chọc mình.
    Nàng cũng rất muốn như những gì tiểu thư nói.

    Nếu có thể chăm sóc cho tướng quân thì muốn nàng làm gì nàng cũng sẽ bằng lòng.

    Nhưng dù vậy trong thâm tâm vẫn không tránh khỏi sự tự ti.
    Dẫu đã luôn dặn lòng dù ngài ấy có chấp nhận tâm ý của nàng hay không thì nàng vẫn sẽ tôn trọng quyết định ấy.

    Nhưng nghĩ đến thật sự bị cự tuyệt trong tâm không tránh khỏi đau xót.
    - Tiểu Khả nhà chúng ta lớn lên khả ái như vậy không cần phải lo lắng!
    Nàng xoa mái tóc đen của Tiểu Khả nhẹ nhàng nói.
    Thật ra chuyện của đại ca và Tiểu Khả nói nàng không lo lắng đương nhiên là nói dối.
    Nàng hiểu Tiểu Khả lo sợ điều gì và nàng cũng rất cảm thông với nàng ấy.

    Hơn ai khác nàng càng mong đại ca có thể sớm nhìn ra tâm tư của Tiểu Khả
    Nàng cảm thấy nha đầu này sẽ là ánh dương ấm áp sưởi ấm tảng băng lạnh như đại ca của nàng.

    Không hiểu sao nàng có niềm tin vô cùng mãnh liệt!
    Trong lòng nàng luôn tin rằng Tiểu Khả và đại ca nhất định sẽ có một cuộc sống tốt!
    ...............
    Cao Thừa cung
    - Ngươi nói...Tưởng Mẫn Chi không có chuyện gì đáng lo?
    Cao Yến Nguyệt đặt chén trà xuống bàn nhìn nữ nhân trước mặt lên tiếng.
    - Ân nương nương! Chính tai nô tì đã nghe Trịnh thái y nói!
    Nữ nhân đang quỳ kia đáp.
    - Chậc! Xem ra mạng của ả ta quả nhiên rất lớn! Ta còn tưởng chuyện năm đó...
    Nói một khoảng Cao Yến Nguyệt dừng lại.
    Chuyện của năm đó càng ít kẻ biết thì nàng ta sẽ càng có lợi.
    Suy nghĩ một hồi, ánh mắt nàng ta lóe lên tia thâm độc.
    - A Kỳ ta chưa từng bạc đãi ngươi thì phải?
    - Mạng của nô tì là do nương nương ban cho.

    Dù có vì người mà bán mạng nô tì cũng cam tâm tình nguyện!
    Người tên A Kỳ đó ngẩng đầu khẳng định.
    - Hảo! Rất tốt! Không uổng công năm xưa ta cứu ngươi một mạng.

    Bây giờ ta có việc muốn nhờ ngươi.

    Ngươi sẽ không từ chối?
    - Ân! Chỉ cần nương nương sai bảo nô tì nhất định sẽ làm theo!
    - Vậy chắc ngươi cũng biết đến Xà Thất độc?
    Thanh âm nàng ta quyến rũ kèm theo sự nham hiểm khó lường.
    - Ý của nương nương...
    - Ân! A Kỳ đừng làm ta thất vọng!
    - Nô tì tuân mệnh!
    Sau khi A Kỳ rời đi ánh cười trên môi Cao Yến Nguyệt càng trào phúng.
    Năm xưa nàng ta cứu mạng kẻ này quả là hữu dụng.
    A Kỳ quả là một con cẩu rất trung thành a~
    Tưởng Mẫn Chi ơi là Tưởng Mẫn Chi món quà này ta chuẩn bị ngươi không muốn cũng phải nhận!
    Để ta xem ngươi đấu với ta bằng cách nào! Ván cờ này người nắm chủ tình thế luôn là ta!
    Một mũi tên nhất định sẽ trúng hai con nhạn.
    Thật là hảo chờ mong a~
     
    Back
    Top Bottom