Ngôn Tình Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 180: 180: Đấu Trí Với Gian Thương


Ta nhìn thoáng qua, đang định trở về nhưng vừa xoay người liền thấy có phụ nữ và trẻ em xuống xe, trong lòng lập tức kinh hãi.
Sao lại thế này?
Theo suy nghĩ của mình, Bùi Nguyên Hạo không phải nên mời nhóm lương thương thôi sao, sao lại có những người này?
Thấy vẻ mặt hoài nghi của ta, Dương Vân Huy cười cười, nói: "Thiệp của Tam ca không chỉ mời riêng đám lương thương.
"Cái gì?"
"Thiệp của Tam ca là mời mọi người trong nhà, tất cả đều phải tới dự tiệc."
Ta lập tức mở to hai mắt, vội vàng cúi đầu nhìn, quả nhiên trêи những chiếc xe ngựa đó lại có người đi xuống, có lão nhân lớn tuổi, cũng có nữ tử dung mạo diễm lệ, hài tử mập mạp trắng trẻo.

Thiệp của hoàng tử, bọn họ đương nhiên không dám cự tuyệt.
Nhưng những người này...
Ta quýnh lên, vội vàng chạy về gác mái.

Thấy Bùi Nguyên Hạo đang uống trà, ta liền hỏi: "Điện hạ, ngài...!Hôm nay có rất nhiều lão nhân, còn cả hài tử!"
Hắn không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt một câu: "Trêи thiệp viết như vậy."
"Nhưng những người này..."
Hắn ung dung buông ly trà xuống, đưa mắt nhìn ta: "Sao vậy? Mềm lòng rồi?"
"..." Ta cắn môi, không đáp.
"Nhớ kỹ, việc muốn làm thì phải làm tới triệt để, nếu không sẽ trở thành kẻ thua cuộc." Hắn đứng dậy chậm rãi đi tới trước mặt ta cúi đầu nhìn, "Ở bên cạnh bổn cung, ngươi nên sớm có thói quen như vậy, ngươi có thể ở hầu hạ bổn cung, tốt nhất nên có hành động và suy nghĩ giống bổn cung!"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng vô cùng khó chịu, một câu cũng không nói nên lời.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, Dương Vân Huy đứng ngoài cửa: "Điện hạ, người đều đã tới."
"Mời vào!"
Bùi Nguyên Hạo tiến lên bước lên một bước, giơ tay, lập tức tám hướng trêи gác mái toàn bộ đều đốt lửa.

Những thương nhân và gia quyến của họ đứng bên ngoài vừa có nghi hoặc vừa có lo sợ bất an, vừa thấy Bùi Nguyên Hạo liền lập tức quỳ lạy: "Thảo dân bái kiến Tam điện hạ."
"Các vị đứng lên đi." Hắn cười nói, "Hôm nay là bổn cung thiết yến tại đây, các vị không cần quản lễ nghi quân thần, chỉ có chủ và khách.

Các vị, mời nhập tọa."
Trêи mặt hắn còn treo theo ý cười tuấn mỹ, trong gia quyến của thương nhân không ít thiên kim tiểu thư, giờ phút này đều nhìn tới phát ngốc, thậm chí có người mặt đỏ bừng.
Bàn lớn bốn phía, người nhiều cũng hoảng loạn, vội vàng một hồi mới vào được vị trí.
Bùi Nguyên Hạo vẫn ngồi trêи bàn của chủ, nhìn đám thương nhân giảo hoạt thành tánh kia, cười nói: "Các vị có biết hôm nay vì sao bổn cung lại mở tiệc ở chỗ này không?"
Đám người đó hai mặt nhìn nhau, sôi nổi lắc đầu, nghe Bùi Nguyên Hạo nói tiếp: "Yến hội tổ chức ở nơi khác chẳng qua là ăn nhậu chơi bời, không có gì mới mẻ, nhưng trêи thành lâu này có thể nhìn ra xa, phong cảnh hoàn toàn khác biệt.

Lúc này nạn dân tụ tập trong thành Dương Châu, thật sự làm quan phủ đau đầu, may mà các vị chịu hỗ trợ chút tiền, vì châu phủ gom góp lương thực, cho nên bổn cung ở đây mở tiệc, đầu tiên là đa tạ các vị, thứ hai là muốn mọi người cùng xem phong cảnh, thưởng thức món ngon."
Dứt lời, hắn vung tay, đám hộ vệ đứng cạnh liền sôi nổi mở cửa sổ, lập tức, gió lạnh băng mang theo bông tuyết thổi vào.
Lúc này, tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 181: 181: Ấm Áp Trong Gió Lạnh


Cửa sổ gác mái bốn phương tám hướng tất cả đều mở ra, gió lạnh thấu xương từ bên ngoài thổi vào, một trận hàn ý, mà ở trong cái lạnh lẽo này còn có tiếng rêи rỉ thê thảm.

Dưới thành lâu chính là nơi nhóm nạn dân tụ tập.

Người ở cao cao tại thượng có thể nhìn thấy rõ ràng, những người đó cuộn tròn dưới tường thành, y phục mùa đông cũng không chống lại hàn ý lạnh thấu xương, đám người đói khát gầy tới trơ xương, uống xong lại tới xưởng cháo đòi cháo.

Ta thậm chính có thể nhìn thấy rõ một người mẫu thân khổ cực ôm hài tử gào khóc đòi ăn trong lòng, nhưng chính nàng đã đói tới da bọc xương, hoàn toàn không có sữa.

Hài tử ʍút̼ vài cái, lại oa oa khóc lên.

Một màn này, người xem trong lòng đều dâng lên men.

Mà điều khiến người chua xót hơn là, cách nơi này không xa, trêи bãi đất trống chồng chất tầng tầng thi thể, có lẽ vì ta lên tiếng, châu phủ đã tìm ít chiếu bọc thi thể lại, nhưng cho dù là vậy cũng không giấu được tử khí trầm trọng, khiến người không cách nào nhìn thẳng.

Hai mắt đã đỏ ửng, ta vội xoay người dùng khăn xoa khóe mắt, nhưng vừa quay đầu lại, ta lại thấy đám thương nhân căn bản chỉ lạnh lùng nhìn qua rồi dời tầm mắt đi, coi như chưa từng nhìn thấy.

Trong đó có kẻ kéo áo lông chồn của mình lại, thì thầm trong miệng: "Đều chết cả rồi, có gì đẹp chứ!"
Ta cắn môi, dùng sức nắm chặt tay.

So với oán giận trong lòng ta, Bùi Nguyên Hạo giống như căn bản không nhìn thấy, gương mặt tuấn mỹ lộ ra nụ cười như có như không.

Hắn nhìn những người xung quanh, nói: "Các vị, phong cảnh nhìn từ đây thế nào, ngày thường hẳn không có dịp tới đúng không?"
Mọi người không thẳng mặt đắc tội với hắn, liền cười nói phụ họa: "Không tồi, không tồi.

"
"Phong cảnh quả thực rất đẹp!"
"Bình thường có được thấy.

"

Lời tuy nói như vậy nhưng đám thương nhân đó cũng không phải kẻ ngốc, trêи gác mái gió lạnh thấu xương, phía dưới lại là tiếng nạn dân rêи rỉ không ngừng, bọn họ tựa hồ đã cảm nhận được yến hội này là Hồng Môn Yến, lập tức nâng cao cảnh giác, may là bọn họ gia cảnh giàu có, trêи người đều mặc áo lông chồn, ngược lại có thể chống lạnh.

Bùi Nguyên Hạo cũng cười nói: "Nếu phong cảnh đẹp, vậy chúng ta liền xem thêm một lát.

"
Hắn vừa dứt lời, tất cả mọi người đều bày mặt khổ, nhưng không dám rời đi, chỉ có thể ngây ngốc ngồi yên một chỗ.

Gió thổi tới lạnh băng vào cổ, cổ tay áo của mọi người, cho dù y phục có dày thế nào cũng không thể ngăn cản, chỉ chốc lát sau, có người đã bắt đầu run run, hắt xì, ch** n**c mũi, có người thân thể không tốt liền co rụt lại, trông giống hệt lão nông trong núi.

Nam tử tuổi trẻ lực tráng còn đỡ, nhưng hôm nay người tới còn có gia quyến của thương gia, người già không chịu được cái lạnh, lúc này đã lạnh tới cả người run rẩy, mẫu thân sợ hài tử ở trước mặt hoàng tử thất thố, vội ôm chúng vào lòng, bộ dáng vô cùng chật vật.

Nhìn những lão nhân đó, còn đám hài tử sắp bị đông lạnh, lòng ta có chút băn khoăn.

Nhưng cũng trong chốc lát, chính ta cũng không thể chịu được, bàn tay rúc sâu vào y phục.

Đúng lúc này, một cổ ấm áp từ sau lưng dâng lên.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 182: 182: Yến Tiệc Nước Trắng Trong Gió Lạnh


Ta kinh ngạc quay đầu nhìn, thấy một tiểu thư đồng cẩn thận bưng lư hương tới lặng lẽ đặt trêи bàn nhỏ sau lưng ta, hắn nhìn ta cười, lại đưa mắt nhìn Bùi Nguyên Hạo, sau đó lui xuống.

Lư hương tỏa ra hơi ấm, tuy xung quanh đều là gió lạnh nhưng ta vẫn cảm nhận được ấm áp.

Đúng lúc này, Bùi Nguyên Hạo lại mở miệng: "Xem xong phong cảnh, các vị, chúng ta cũng nên hưởng dụng món ngon rồi.

"
Nghe hắn nói như vậy, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, có người sắc mặt đã đông cứng hiện tại liền lấy lại tinh thần, chờ đồ ăn đem lên, bụng có thể sẽ ấm trở lại.

Bùi Nguyên Hạo quay đầu nhìn ta, vung tay: "Dâng đồ ăn lên.

"
"Vâng.

" Ta nhẹ nhàng khom người, phân phó quản sự bên dưới, "Dâng đồ ăn.

"
Lời vừa dứt, phía sau gác mái lập tức có đám người đi lên, tất cả đều là thị nữ của châu phủ, trong tay bưng đĩa lớn được che đậy kỹ càng, cẩn thận đặt mỗi bàn một đĩa.

Những người đó hai mắt sáng lên.

Bùi Nguyên Hạo vẫn bình tĩnh cười cười, nói: "Mở ra.

"
Dứt lời, bọn thị nữ liền lấy thứ che đậy bên trêи ra, lúc này, mọi người đều mở to hai mắt, vẻ mặt không dám tin nhìn chằm chằm thứ ở đặt trêи bàn.

Bên trong là một bát nước trắng.

Tất cả các mâm đều được mở ra, bên trong chỉ toàn là nước trắng, chói lọi hiện ra trước mắt, mà gió lạnh theo tuyết thổi vào, chỉ trong chốc lát, nước bắt đầu ngưng kết thành băng.

Những người đó sắc mặt tái nhợt, ngẩng đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo, "Điện hạ, đây là! "

"Các vị.

" Trêи mặt Bùi Nguyên Hạo vẫn không có chút độ ấm, chỉ nhàn nhạt nói, "Vốn mở tiệc chiêu đãi các vị nên dùng sơn trân hải vị, nhưng các vị cũng thấy, nạn dân bên dưới cơm còn không có để ăn, tuy các vị đã nhiệt tình góp tiền nhưng lương thực thật sự không đủ dùng, vì thế yến tiệc hôm nay chỉ có thể dùng đơn giản, các vị đừng khách khí.

"
Dứt lời, hắn vung tay, đám thị nữ liền cầm thìa múc nước trong bát vào từng chén của mỗi người, Bùi Nguyên Hạo cũng giơ cao chén trước mặt mình, nói: "Mời!"
Hắn đã lên tiếng, đám người nào dám cự tuyệt, bọn họ vẻ mặt như đưa đám cầm chén nước lên uống, nước vừa vào miệng như ăn khối băng, lạnh xuống tận bụng, thật khiến nhiều người vừa uống xong đều lạnh tới phát run, những lão nhân, nữ tử và trẻ con càng chịu không nổi.

Chiêu này đúng là thiếu đạo đức, nhưng chuyện tới nước này cũng không còn cách nào khác.

Ta thấy Bùi Nguyên Hạo cũng bưng chén lạnh uống cạn, mà hắn vừa uống, những người đó cũng chỉ đành uống theo, dần dần, sắc mặt hắn trở nên tái nhợt, ngón tay bất giác run rẩy.

Lòng đau như thắt, ta nhẹ nhàng tiến lên: "Điện hạ.

"
"Câm miệng!" Hắn thấp giọng, cũng không thèm liếc ta một cái.

Ta cắn môi, chỉ có thể lui trở về, nghĩ nghĩ liền nhẹ nhàng đặt mấy lò sưởi phía sau lưng hắn, chỉ có thể giúp hắn cảm nhận được chút ấm áp.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 183: 183: Hạ Dân Khó Ngược Trời Cao Khó Khinh!


Phải uống nước lạnh như băng, hơn nữa còn có gió lạnh thấu xương gào thét thổi tới, những người đó cơ hồ đều đã đông cứng, nước mũi giàn giụa, tay bưng chén tới phát run, bộ dáng vô cùng chật vật.

Người già dường như đều chịu không nổi mà ngất xỉu, đám cơ thϊế͙p͙ kia sớm đã không thể tiếp tục chịu khổ, sôi nổi bắt lấy tay những thương nhân kia khóc lóc kể lể.
"Lão gia, không được, lạnh quá!"
"Thϊế͙p͙ sắp đông chết rồi."
Nhóm cơ thϊế͙p͙ vừa mở miệng thương lượng, phụ mẫu của bọn họ cũng lập tức lên tiếng: "Đúng vậy, xương cốt già này của chúng ta thật sự không chịu nổi nữa rồi!"
"Mau đem đồ nóng lên, màn thầu cũng được!"
Đám thương nhân đương nhiên nhìn ra hôm nay Bùi Nguyên Hạo là cố ý khó xử mọi người, tuy rằng bọn họ có thể chịu đựng, nhưng thân nhân bên cạnh sớm đã chịu không nổi, không còn cách nào, có người đã ghé tai nhau bàn bạc xem nên mở miệng với hắn thế nào.
Mà người chủ trì đại cục này vẫn bình tĩnh ngồi ở đó, gương mặt như hồ nước lạnh lùng nhìn mọi người.
Giờ khắc này, trong lòng ta cũng cảm thán, có lẽ ta thật sự suy nghĩ quá đơn giản, không đủ thâm sâu như hắn.

Nếu hắn không quyết tuyệt, trận chiến này có lẽ không thể dễ dàng dành thắng lợi như vậy.
Rốt cuộc, Lưu lão bản cũng đứng lên, cắn răng nói: "Điện...!Điện hạ..."
"Chuyện gì?"
Người nọ vẻ mặt đau khổ, run giọng nói: "Điện hạ vì nạn dân mà suy nghĩ, đúng là dụng tâm lương khổ, chúng ta cũng khắc sâu trong lòng.

Chỉ là...!Thật sự quá lạnh, thỉnh điện hạ ban chút canh..."
Hắn còn chưa nói xong, những người xung quanh đã vội vàng phụ họa, sôi nổi đứng dậy chắp tay thi lễ với Bùi Nguyên Hạo.
Lúc này, Bùi Nguyên Hạo mới buông chén trong tay xuống, chậm rãi đứng dậy đi tới giữa bọn họ, nhìn đám người nước mắt nước mũi giàn giụa, hắn nhàn nhạt nói: "Các ngươi cũng cảm thấy lạnh, thấy đói bụng sao?"
Mọi người vội đáp: "Vâng vâng."

Hắn cười lạnh, nói: "Các ngươi chỉ là đói bụng một lúc, chịu gió lạnh một lúc mà thôi, như vậy đã chịu không nổi, nhưng các ngươi nhìn những người phía dưới xem, bọn họ đói bụng hơn mười ngày, chịu lạnh đã hơn một tháng! Các ngươi đói bụng, về nhà có thể ăn sơn trân hải vị, nhưng bọn họ chỉ có thể ăn vỏ cây, có người còn cắt bỏ xác chết nấu lên ăn để sống, lúc này các ngươi kêu khổ, nhưng các ngươi cúi đầu nhìn xem, rốt cuộc là ai khổ hơn!"
Thanh âm của hắn như gió cuộn sóng gầm, nạn dân bên dưới thành lâu cũng có thể nghe thấy, bọn họ sôi nổi tụ tập bên dưới, ngẩng đầu nhìn phía trêи này.
Bùi Nguyên Hạo tiếp tục: "Các ngươi ở Dương Châu đều là nhân vật có uy tín và danh dự, gia tài bạc triệu, nhưng tiền các ngươi để ở đâu, chẳng lẽ các ngươi dùng để xây tàu đi đánh bắt, hay là xuống ruộng gieo trồng? Các ngươi là dựa vào những người này chăm chỉ làm việc để thu lương thực về, từ đó mới có cơ hội kiếm tiền, nhưng hiện tại bọn họ gặp nạn, muốn các ngươi góp chút lương thực nhưng các ngươi lại né tránh, lấy một chút trong kho để đuổi bọn họ đi, thiên hạ có nhân quả như vậy sao?"
Mỗi một câu, mỗi chữ hắn nói đều rất có khí phách, nhóm nạn dân bên dưới thành lâu nghe vậy liền dâng trào tình cảm, lớn tiếng kêu: "Đúng! Điện hạ nói đúng!"
"Chúng ta chỉ là muốn sống mà thôi!"
"Cho chúng ta một ngụm cơm ăn đi, điện hạ, đa tạ điện hạ!"
Nghe đám người bên dưới ồn ào, những thương nhân trêи thành lâu đó sắc mặt xanh mét, đều không dám mở miệng nói gì.

Bùi Nguyên Hạo chậm rãi xoay người nhìn bọn họ, trầm giọng nói: "Quy điện của thiên triều, cửa của mỗi phủ nha đều có giới thạch minh, mười sáu chữ trêи đó hẳn tất cả mọi người đều nghe qua.

Hôm nay, bổn cung đem mười sáu chữ này tặng cho các vị..."
Ngươi bổng ngươi lộc, dân cao dân chi, hạ dân dễ ngược, trời cao khó khinh!.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 184: 184: Ám Đấu Thương Đạo


Bùi Nguyên Hạo vừa dứt lời, ta liền phân phó người bên dưới, chỉ chốc lát sau, một nồi cháo lớn được mang tới, cháo vừa nấu xong, hiện còn đang sôi sùng sục, trong không khí lập tức tràn ngập mùi thơm của gọi, những người đói bụng đông lạnh ban ngày vừa thấy, hai mắt liền sáng ngời.

Bùi Nguyên Hạo cười lạnh một tiếng, nói: "Hiện tại các ngươi nhất định đang rất lạnh và đói, muốn ăn cháo nóng cũng được, có điều bổn cung phải nói rõ, nếu các ngươi ở trêи thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, bổn cung cũng sẽ chỉ cùng các ngươi nói chuyện làm ăn!"
Những người đó vừa nghe, lập tức mở hai mắt nhìn hắn, không biết hắn đang có ý gì.

Bùi Nguyên Hạo bưng một chén cháo nóng lên, lớn tiếng: "Cháo này không phải cho các ngươi, bổn cung là muốn cùng các ngươi làm chuyện buôn bán, nếu muốn ăn, một chén các ngươi phải dùng một vạn thạch gạo tới đổi!"
Một chén cháo đổi một vạn thạch gọi, đây chính là giá trêи trời, những tên thương nhân vừa nghe xong, sắc mặt lập tức tái nhợt, một đám hai mặt nhìn nhau, không hề mở miệng.

Bùi Nguyên Hạo đương nhiên không vội, chỉ cười nói: "Nếu không có người nguyện ý mua, không sao, chúng ta cứ tiếp tục ở chỗ này ngắm phong cảnh, ăn "món ngon".

"
Hắn vừa dứt lời, Dương Vân Huy liền nháy mắt cho người bên cạnh, mỗi chỗ trêи thành lâu đều có binh lính canh gác, ngụ ý của hắn là, nếu không mua, bọn họ chỉ có thể tiếp tục ở lại nơi này ăn đói mặc rách.

Nhóm thương nhân vẫn còn ương ngạnh, nhưng người nhà bọn họ thật sự đã chịu không nổi.

Kiều thê của Lưu lão bản gần chúng ta nhất khóc lên: "Lão gia, ngài nhanh lên, chúng ta thật sự đói không chịu nổi rồi!"
Trêи đầu Lưu lão bản đã nổi đầy gân xanh, trầm giọng mắng: "Nàng thì biết cái gì? Một vạn thạch gạo, nàng có biết nhiều hay ít không?"
"Thϊế͙p͙ mặc kệ, cho dù ngài không ăn, thϊế͙p͙ không ăn nhưng hài tử của chúng ta cần phải ăn!"
"Nàng!.

"
Ông ta còn chưa dứt lời, lão mẫu thân ngồi cạnh cũng nức nở: "Hài tử, thường ngày con kiếm không ít tiền, cứ cho đi, đói như vậy, xương cốt già này thật sự chịu không nổi rồi!"
Lưu lão bản nhìn lão nương của mình, lại quay đầu nhìn thê tử, thật sự không còn cách nào khác, ông ta chỉ có thể đứng lên, nói: "Được, điện hạ, cháo này thảo dân mua, mua! Mua bốn chén.

"
Bùi Nguyên Hạo lạnh lùng nhìn ông ta, không nói chuyện, mà người viết công văn vẫn luôn ngồi cạnh hắn lúc này liền lớn tiếng: "Lưu lão bản, bốn vạn thạch!"
Ông ta vừa nói vừa ghi chép ký lục.

Đến lúc này, mấy lão bản xung quanh cũng đều sôi nổi ngồi không yên, vội vàng xông lên lớn tiếng, có mua ba chén, có mua năm chén, người viết công văn kia không chút hoang mang ghi mà ghi chép lại, dứt một dòng mới kêu hạ nhân múc một chén cháo.

Trong nhà Lưu lão bản vốn có năm người, ông ta chỉ mua bốn chén, vốn cố gắng nhịn, nhưng rốt cuộc cũng đông lạnh đói bụng quá lâu, một khi nhìn người ta ăn hết chén cháo nóng hổi, bản thân nào chịu được, vì vậy cũng bỏ tiền ra mua một chén cháo.

Chỉ chốc lát sau, ký lục đã ghi chép được mấy trăm vạn thạch lương thực!
Ta nhìn cuốn ký lục, trong lòng thầm khen ngợi, khóe mắt cũng cười tới cong lên.

Chuyện này cuối cùng đã giải quyết xong!
Mà khi cao hứng quay đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo, ta lại thấy hắn nhíu mày, sắc mặt tối tăm, dường như không hề cảm thấy vui vẻ.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 185: 185: Gian Thương Gian Kế


Ta biết nam tử này trước nay hỉ nộ chưa từng để lộ ra ngoài, nhưng hôm nay chuyện lớn như vậy đã được giải quyết, tại sao hắn ngược lại như một chút thả lỏng cũng chưa thể buông xuống?
Không biết vì lý do gì, nhìn bộ dáng của hắn lúc này, ta không khỏi cảm thấy bất an, nhưng lại không biết rốt cuộc ở chỗ nào không đúng, chỉ có thể khẩn trương nhìn xung quanh.
Khói mù trong lòng vẫn chưa tan, chỉ chốc lát sau, những người đó đã húp cháo xong, gương mặt vì đông lạnh mà tái nhợt hiện tại đã tốt hơn một chút.
Lúc này, Dương Vân Huy tiến lên một bước, nói với đám lương thương: "Nếu các vị đã đặt bút đồng ý vụ mua bán này, hiện tại nên đến kho lúa lấy lương thực rồi."
Lời hắn vừa dứt, trêи mặt những người xung quanh đều lộ biểu tình kỳ quá.
Tức khắc, lòng ta cũng trở nên lộp bộp.
Hình như có chỗ nào đó không đúng.
Sắc mặt Bùi Nguyên Hạo càng thêm âm trầm, lúc này, Dương Vân Huy tựa hồ cũng cảm nhận được gì đó, nhưng hắn vẫn tiến lên một bước, hỏi: "Sao thế các vị, còn không chịu lấy ra?"
Những người đó đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng có một kẻ đứng ra nói: "Điện hạ, vụ làm ăn này thảo dân chắc chắn sẽ không thất hứa, có điều...!Lương thực hiện tại không ở trong kho lúa của thảo dân."

"Thế sao? Vậy lương thực ở đâu?"
"Lương thực đã từ kênh đào đưa ra khỏi thành Dương Châu."
Cái gì? Ta lập tức chấn động, sắc mặt thay đổi...!Không ngờ, thật sự không ngờ tới, chúng ta ở trong thành Dương Châu đào ba thước đất khắp nơi tìm lương thực của họ, thậm chí Dương Vân Huy cũng ra ngoài thành tìm nhưng vẫn không thu được kết quả.

Không ngờ đám người này sớm đã đưa lương thực ra khỏi thành Dương Châu, tàu trêи kênh đào ai có thể ngăn được, ai lại ngờ tới điểm này!
So với ta kinh hoàng, Bùi Nguyên Hạo vẫn vô cùng bình tĩnh, nhưng cặp mắt kia đã đằng đằng sát khí.

Hắn chậm rãi đứng lên, hỏi: "Chở đi khi nào?"
"Hai ngày trước."
Hai ngày trước, cũng chính là thời điểm nạn dân vừa mới vào thành.

Không ngờ những người này lại tuyệt tình như thế, nạn dân vừa mới vào thành...!Không, lúc đó nạn dân hẳn còn chưa vào thành, Hồng Văn Toàn ép nạn dân ở ngoài thành lâu như vậy, đầu tiên là gạt Bùi Nguyên Hạo, nhưng nguyên nhân chính là lẽ là vì để bọn họ có thời gian vận chuyển lương thực ra khỏi Dương Châu.

Như vậy cho dù nạn dân thật sự bạo động, bọn họ cũng sẽ không chịu bất kỳ tổn thất gì, chờ giá gạo ào ào tăng cao, bọn họ có thể cho người đưa lương thực trở về, một vốn bốn lời!
Ta oán hận đám lương thương đó, trong mắt bọn họ lộ ra thần sắc đắc ý dào dạt.
"Điện hạ, lần buôn bán này không thành vấn đề, chờ tàu lương thực trở về, thảo dân chắc chắn sẽ đưa nó tới kho hàng châu phủ."
Chỉ là cho dù hiện tại cho người đi, cũng ít nhất phải bốn ngày mới có thể triệu những con thuyền đó trở về, không nói tới thời hạn ước định với nạn dân đã qua, người nơi này không thể chống chịu nhiều ngày như thế!
Sắc mặt Dương Vân Huy cũng trở nên vô cùng khó coi, hắn đi tới bên cạnh Bùi Nguyên Hạo, nhỏ giọng: "Tam ca, làm sao bây giờ?"
Đúng lúc này, một thanh âm từ bên ngoài truyền tới.
"Các vị không cần vội, tại hạ đã giúp các vị gọi thuyền trở về."
Một thanh âm quen thuộc vang lên, tất cả mọi người đều chấn động, vội vàng quay đầu nhìn, chỉ thấy ngay cửa là một thân ảnh cao dài, tóc đen vạt áo tung bay trong gió, gương mặt tuấn mỹ cùng đôi mắt phong tình vạn chủng kia!
Hoàng Thiên Bá!.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 186: 186: Kế Rút Củi Dưới Đáy Nồi


Giờ khắc này, ta mở to hai mắt, giống như không tin được chính mình nhìn thấy hắn, mà hắn đứng ở cửa, khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt, có gương mặt tuấn mỹ, nhưng trong cặp mắt lại có tia ủ rũ không dễ phát hiện.
Vẫn là Lưu lão bản có phản ứng đầu tiên, hắn ta mở miệng nói: "Hoàng gia, ngài...!Lời này của ngài là có ý gì?"
Hoàng Thiên Bá khẽ cười, nói: "Thuyền của các vị tuy hai ngày trước đã khởi hành, nhưng các vị lại không biết, lưu vực Lưỡng Giang gần đây xuất hiện một đám hải tặc chuyên cướp bóc tàu thuyền đi qua, tại hạ đã giải quyết bọn họ, vì phòng lương thực của các vị lần nữa bị cướp đi, tại hạ liền triệu hồi thuyền về, vừa mới cấp bến, vì vậy mới tại hạ mới tới báo bình an."
Hắn vừa dứt lời, mặt mày đám thương lương đều xanh mét.
Mà lúc này ta mới hiểu, hôm qua Tiền Ngũ nói hắn rời đi vì có chuyện quan trọng, thì ra chính là chuyện này.
Khó trách ta luôn cảm thấy kỳ quái, nạn dân thành Dương Châu đang hỗn loạn, với tính tình kia hắn hẳn phải là người đứng ra đầu tiên, nhưng tới nay vẫn chưa xuất hiện, thì ra hắn sớm đã phát hiện quỷ kế của bọn lương thương, vì thế đuổi theo kêu mấy con thuyền về, đây đúng là kế rút củi dưới đáy nồi!
Ta nhìn gương mặt vân đạm khinh phong của hắn, trong lòng ngăn không được một trận nhiệt huyết sôi trào.
Hắn đúng là đại anh hùng!
Lúc này, Bùi Nguyên Hạo chậm rãi đi tới cổng lớn, ta cũng cẩn thận theo sau.

Tới trước mặt Hoàng Thiên Bá, Bùi Nguyên Hạo dừng lại, bộ dáng không hề thua kém.
Trong phút hoảng hốt, ta phảng phất trở về cái đêm dưới pháo hoa đó, lại về đợt giằng co với hiệu thuốc Hồi Sinh, bọn họ cứ trong gang tấc nhìn đối phương như vậy, hai nam tử xuất sắc đứng đối diện nhau như hấp dẫn ánh mắt của mọi người, như ảnh ngược của nhau.
Qua hồi lâu, ta nghe Bùi Nguyên Hạo mở miệng: "Đa tạ."
Hoàng Thiên Bá nhìn hắn, trêи mặt vẫn duy trì nụ cười vân đạm khinh phong, ánh mắt có chút ngưng trọng nhìn tình cảnh dưới thành lâu, nói: "Điện hạ vì bá tánh Dương Châu tổ chức yến tiệc nước lạnh trong gió, hẳn là bá tánh Dương Châu nhờ ơn ngài."
Dứt lời, hắn chắp tay hướng Bùi Nguyên Hạo, nói: "Đa tạ."
Bùi Nguyên Hạo nhìn hắn, hai bên không nói gì, nhưng ánh mắt giao hội tựa hồ bày tỏ rất nhiều thứ, mà ta đứng gần như vậy tựa hồ cũng ẩn ẩn cảm giác được một loại chấn động.
Trung Nguyên gió nổi mây phun, long tranh hổ đấu, tại một khắc này, mở màn.
Những người xung quanh thầm vui mừng vì kế hoạch của đám lương thương đã thất bại, không ai nói gì.

Bùi Nguyên Hạo xoay người phân phó, Dương Vân Huy lập tức phái người chạy tới bến tàu.

Nhìn đoàn người vội vội vàng vàng, ta thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Hoàng Thiên Bá, mà hắn cũng đang nhìn ta.
"Hoàng gia." Ta cười hắn, có rất nhiều lời muốn nói, tới cuối cùng chỉ nói một câu, "Ngài vất vả rồi."
Hắn cúi đầu nhìn ta, cười nói: "Ngươi cũng thế."
Ta cười cười, đang muốn nói thêm nhưng lồng ngực đột nhiên bị đè nén, lập tức ho khan.
Đoạn thời gian dài vừa rồi ta không ho khan, có lẽ vì thật sự khẩn trương vì bầu không khí nơi này, mà hiện tại vừa được thả lỏng, yết hầu liền như lửa đốt, ho khan không ngừng, gương mặt nóng tới đỏ bừng.
Hoàng Thiên Bá thấy vậy, vội hỏi: "Sao vậy? Bị bệnh hả?"
Ta vất vả ngừng ho, yết hầu vẫn không thoải mái, miễn cưỡng che miệng: "Không có, có lẽ là...!Cảm lạnh."
"Sao lại không cẩn thận như vậy?"
Ta cười cười, đang muốn nói bản thân không sao thì hai bên thái dương đột nhiên đau đớn, đau tới ta phải nhíu mày.

Hoàng Thiên Bá cũng khẩn trương, hỏi: "Sao vậy?"
Hắn duỗi tay muốn đỡ lấy ta, nhưng lúc này, một bàn tay khác đột nhiên duỗi tới dùng sức kéo ta ra sau..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 187: 187: Ngủ Trong Lòng Hắn


Hoàng Thiên Bá đang muốn duỗi tay đỡ ta, lúc này, một bàn tay khác đột nhiên đưa tới, dùng sức kéo ta ra sau.

Không kịp phòng bị, ta bị kéo tới lảo đảo mấy cái, suýt chút đã té ngã xuống đất, cả người chôn vào lòng ngực quen thuộc.

Ta vừa nhấc đầu, liền thấy biểu tình của Bùi Nguyên Hạo không mấy ấm áp so với gió lạnh, nhàn nhạt nói: "Việc hôm nay đã xong, sau này còn gặp lại.

"
Dứt lời, hắn cúi đầu nhìn ta: "Về thôi.

"
Nhất thời ta không kịp hoàn hồn, còn đang thất thần nhìn hắn, mà hắn đã xoay người rời đi.

Ta chỉ đành vội vàng đi theo, vừa được hai bước, Hoàng Thiên Bá ở sau liền nhẹ giọng gọi ta: "Thanh Anh cô nương.

"
Ta quay đầu nhìn hắn.

Hoàng Thiên Bá nhìn nam tử phía sau ta, lại nhìn ta, ho khan mấy tiếng thanh giọng, trêи mặt vẫn duy trì nụ cười, nói nhỏ: "Ta sẽ từ từ suy xét.

"
Từ từ suy xét? Ý của hắn là!
Nghe câu này, ta không khỏi vui vẻ, lồng ngực cũng không còn cảm thấy khó chịu, trêи mặt lập tức nở nụ cười lớn, đang muốn nói gì thêm, cổ tay đột nhiên căng chặt, cả người bị kéo đi.

Là Bùi Nguyên Hạo, hắn đang ương ngạnh kéo ta đi.

Nói là ương ngạnh, một chút cũng không khoa trương, hắn kéo tay ta thập phần dùng sức, niết chặt tới xương cốt đều đau, hơn nữa thời điểm kéo ta xuống thành lầu, nam tử đi nhanh phía trước, ta vội vàng theo sau, suýt chút bị hắn kéo tới té ngã.

Cứ chật vật như vậy xuống thành lầu, bên dưới sớm đã có xe ngựa đợi sẵn, vừa thấy chúng ta, xa phu lập tức chào đón: "Thỉnh điện hạ hồi phủ.

"
Bùi Nguyên Hạo dùng sức kéo tay tới cạnh xe ngựa, lạnh giọng nói: "Lên xe!"
"! "

Ta lảo đảo đi qua, đỡ xe ngựa, sau một lúc lâu cũng không bước lên.

Ánh mắt hắn lộ ra lệ khí, giọng nói càng thêm trầm thấp: "Lên xe!"
Nhóm hạ nhân ở châu phủ hầu hạ hắn tuy không lâu nhưng cũng biết tính tình vị hoàng tử này đặc biệt không tốt, nhưng họ chưa từng thấy hắn tức giận, lúc này lại đối với một thị nữ như ta thế này, tất cả mọi người đều hoảng sợ, vội vàng né tránh.

Mà người hứng chịu lửa giận của hắn như ta có vẻ thế đơn lực cô, tay đỡ xe ngựa, thân ảnh đơn bạc không ngừng run rẩy.

Lúc này, Bùi Nguyên Hạo tựa hồ cũng cảm nhận được gì, chần chờ hỏi: "Ngươi làm sao vậy?"
"! " Ta muốn trả lời, nhưng vừa hé miệng, yết hầu lại nghẹn như bị lửa thiêu đốt, một chữ cũng không thể nói.

Không chỉ yết hầu, lồng ngực cũng như có lửa thiêu đốt, đau đớn kịch liệt lan tràn khắp thân thể, huyết khí như chảy ngược, ta đau tới nói không ra lời, trước mắt cũng bắt đầu trắng xóa, mềm mại ngã xuống.

"Thanh Anh!"
Bùi Nguyên Hạo lập tức xông lên đỡ lấy ta, cúi đầu nhìn, lúc này thần trí có chút hoảng hốt, trong ʍôиɠ lung ta thấy hắn nhíu mày, duỗi tay kiểm tra trán của ta: "Sao lại nóng như vậy?"
"Nô tỳ! " Thật là khó chịu!
Bùi Nguyên Hạo lập tức bế ta lên xe, lớn giọng nói: "Hồi phủ, truyền đại phu!"
Thời gian kế tiếp ý thức ta đều trong trạng thái mơ hồ, xe ngựa cứ chạy về phía trước, trời đất giống như quay cuồng, nhưng ta bị hắn ôm chặt trong lòng, chưa từng buông ra.

Hô hấp của hắn rất trầm thấp, dồn dập mà ngắn ngủi, không biết vì sao, cảm nhận được vòng tay của nam tử, ta ngược lại vô cùng bình tĩnh, cứ vậy mà chìm vào giấc.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 188: 188: Trong Lòng Ngươi Suy Nghĩ Cái Gì


Giấc mộng dài này đặc biệt yên lặng.
Trong mơ, ta đặt mình giữa Ngự Hoa Viên của hoàng gia, ngay tại thời điểm cảnh xuân tươi đẹp, hoa ở bốn phía đã nở rộ.

Hoa hồng, nguyệt quý, thược dược, mẫu đơn,...!Hương khí tràn ngập khiến cho người ta cảm thấy diễm lệ tới cực điểm.

Trước mắt còn có cành liễu xanh biếc đung đưa theo gió, tất cả đều đẹp như tranh.
Nhưng, ta lại nhìn bức tường cao vời vợi sau những khóm hoa tươi đẹp đó, ra muốn ra ngoài, uốn rời đi, nhưng vách tường kia lại sừng sững trước mắt khiến ta không thể tự do.

Trong lòng một trận đè nén không rõ lý do, cả người như bị giam cầm, muốn động lại không thể động.
Ta theo bản năng muốn giãy giụa, nhưng càng giãy giụa, cảm giác bị đè nén này ngày càng nặng.

Lúc này, một tiếng thở trầm thấp vang lên bên tai, lập tức, hoa hồng liễu xanh trước mặt, tất cả cảnh đẹp đều biến mất.

Ta mở to hai mắt, đối diện với một gương mặt quen thuộc gần trong gang tấc.

Bùi Nguyên Hạo!
Còn chưa tỉnh lại trong mơ, ta hốt hoảng nhìn hắn, hắn cũng nhìn ta, duỗi tay s* s**ng trán ta một chút, tuy không nói gì nhưng lại như thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này ta mới phát hiện, cảm giác khó chịu trước kia dường như đã biến mất, chỉ là...!Toàn thân thật nóng.
Cảm giác bị đè nén khi nãy trong mơ vẫn còn, ta cúi đầu liền thấy hai tay hắn ôm chặt ta, da thịt dán sát, hô hấp hai người cũng dung hợp, hơn nữa...!Ta và hắn đều không mặc y phục!
Ta xấu hổ tới mặt đỏ bừng, chưa kịp nói gì, giãy giụa muốn đứng lên, nhưng hai tay hắn lại như kìm sắt giữ chặt lấy ta, một chút cũng không thể động đậy.

Mà hắn thấy ta kinh hoảng vô thố, tâm tình ngược lại có chuyển biến, lập tức nghiêng người đè ta dưới thân, cúi đầu nhìn ta.
"Ngài...!Ngài muốn làm gì?"
Ta hoảng tới cái gì cũng rối loạn, thậm chí quên đi thân phận của mình, cũng quên đi thân phận của hắn, theo bản năng muốn đẩy hắn ra, nhưng lại thấy khóe miệng hắn cong lên thành nụ cười tà khí: "Sợ cái gì? Trêи người ngươi có chỗ nào ta chưa từng thấy qua?"
"..."
Sắc mặt ta trắng bệch.
Hắn nâng cằm ta lên, ép ta nhìn hắn, hỏi: "Thân mình không thoải mái, vì sao không nói ta biết?"
"..."
"Đại phu nói ngươi can khí tích tụ, bọn họ đều không đoán ra bệnh trạng, trong lòng ngươi rốt cuộc suy nghĩ điều gì?"
"..."

Ta một câu cũng nói không nên lời, thân thể nóng bỏng của hắn cứ kề sát như vậy, cảm giác sợ hãi và thẹn thùng lần nữa đánh úp.

Ta duỗi tay chống trước ngực hắn, cả người run lên...!Hắn đã em qua thân thể của ta!
Hắn nhìn cái gì?
Nhìn ta như vậy, hắn đột nhiên nhớ tới gì đó, trong mắt lộ ra một tia lạnh lẽo, mở miệng hỏi: "Ngươi đang sợ cái gì?"
Trái tim ta bắt đầu loạn nhịp, cho dù cằm bị hắn nâng lên cũng không dám đối diện với hắn, cảm giác hoảng sợ bất cứ lúc nào cũng có thể xé nát thân thể của ta.
Hắn cúi đầu, khóe miệng cong lên ý cười, sau đó cúi người.
Ngay một khắc cánh môi hắn sắp dán lên môi ta, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng đập cửa, Dương Vân Huy lớn tiếng gọi: "Tam ca!"
Một tiếng này như sấm sét đánh ngang lập tức giúp ta và hắn bừng tỉnh.

Bùi Nguyên Hạo không nói câu nào đã xoay người rời giường, ta vội vàng lấy chăn bao lấy thân thể.

Hắn đứng ở mép giường mặc vào trường bào đơn giản, lại cúi đầu nhìn ta một cái, sau đó mới ra ngoài.
Dõi theo tới lúc bóng dáng hắn biến mất sau tấm rèm che, ta lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra hắn không phát hiện gì cả, nếu không với tính tình của hắn, chỉ sợ sớm đã...!Nghĩ như vậy, lòng ta không khỏi run rẩy, co rúm ôm chặt thân mình.
Bên ngoài, Dương Vân Huy đi tới, gọi: "Tam ca."
"Chuyện gì mà gấp như vậy?"
"Kim Kiều gửi thư.".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 189: 189: Dịch Bệnh Có Người Chết


Đây là bức thư thứ hai Kim Kiều gửi, cả hai chỉ cách nhau ba ngày, tựa hồ vừa gửi phong thư thứ nhất, nàng ấy liền gửi phong thư này, có thể thấy rằng nàng ấy nôn nóng thế nào.
Mong về sớm.
Lần này chỉ có ba chữ, mong về sớm.
So với bức thư trước thiếu đi một chữ, nhưng ai cũng biết đây không phải là vì lỡ tay, cũng không phải vì Dương Kim Kiều muốn bớt việc, nàng làm vậy là muốn dùng phương pháp mờ mịt nhưng trực tiếp nhất nói với Bùi Nguyên Hạo - Tình hình đã rất khẩn cấp.
Nhưng cho dù là vậy, một chút tin tức ở kinh thành cũng không truyền tới.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Bùi Nguyên Hạo đương nhiên nhận ra tình thế không bình thường, hơn nữa hắn vốn định giải quyết chuyện của nạn dân xong liền trực tiếp hồi kinh, vì vậy vừa nhận được thư của Dương Kim Kiều, hắn lập tức phân phó xuống, châu phủ lại bận rộn một phen.

Hắn không thả Hồng Văn Toàn ra, mà cho hai quan viên khác tạm thời giữ chức, chờ sau khi hồi kinh bẩm báo với Hoàng Thượng rồi lần nữa điều quan viên tới Dương Châu.
Sáng hôm sau, sắc trời còn chưa còn sáng, chúng ta đều đã thức.
Xe ngựa sớm đã chờ bên ngoài châu phủ, tất cả đồ đạc đều đã thu dọn, tướng sĩ đi theo cũng sớm chờ sẵn.

Bùi Nguyên Hạo phất tay, những người đó lập tức xoay người lên ngựa, chuẩn bị xuất phát.
Sáng sớm ở Dương Châu có chút lạnh lẽo, hơn nữa hôm qua vừa bệnh một trận, tuy rằng đã dùng thuốc, sốt cũng đã lui, nhưng nguyên khí vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Ta còn đang uể oải đứng ở cửa châu phủ, Bùi Nguyên Hạo đã tới trước xe ngựa, quay đầu nhìn ta: "Lại đây."
Ta lặng lẽ đi tới, hắn đã vươn tay ra: "Lên xe."
Bên ngoài lúc này đã ồn ào huyên náo, ta cũng không có sức lực để cố kỵ, thật cẩn thận bắt lấy tay hắn.

Nhiệt độ của hắn lập tức từ đầu ngón tay truyền vào người, không biết tại sao, loại ấm áp này khiến ta có chút đau đớn.
Ngay thời điểm hắn nắm chặt tay ta, đỡ ta lên xe, phía trước đột nhiên truyền tới tiếng trống dồn dập.
Thanh âm như đánh thức tất cả, nhiều người còn ở trong mộng đều lập tức tỉnh giấc, sôi nổi dò người ra nhìn.

Ta cũng vén màn lên, đưa mắt nhìn ra cuối phố.
"Cấp báo! Cấp báo!" Một bóng người vội vã từ phía trước chạy tới, lớn tiếng kêu, "Có dịch bệnh, có người chết!"
Dịch bệnh?
Trái tim ta như muốn nhảy dựng, lúc này, Bùi Nguyên Hạo cũng đã buông tay ta ra.
Vừa quay đầu, ta chỉ thấy sắc mặt hắn thay đổi, đứng yên một chỗ không cử động.

Chờ người cấp báo tới gần, hai trưởng quan của phủ Dương Châu kia mới vội vàng tiến lên: "Sao lại như vậy? Dịch bệnh gì, nói rõ ràng xem!"
"Hồi...!Hồi đại nhân, hôm qua rất nhiều nạn dân phát sốt và ho khan, nửa đêm đã có vài kẻ chết, đại phu trong phủ tới xem cũng không tìm ra căn nguyên của bệnh.

Sáng sớm hôm nay đại phu của hiệu thuốc Hồi Sinh tới xem, nói là đã xảy ra ôn dịch!"
Ôn dịch, hai chữ khiến người nghe đều phải giật mình.

Ta nghe xong, cảm thấy như sét đánh ngang tai khiến đầu óc ong ong, một trận đau đớn kịch liệt từ cổ tay truyền tới, ta rốt cuộc cũng nhịn không được, duỗi tay che miệng, ho khan dữ dội..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 190: 190: Khoảng Cách Giữa Sống Và Chết


Từng tiếng ho khan như sấm rền cuồn cuộn trong thành Dương Châu, từng tiếng từng tiếng từ khói mù dày nặng truyền tới, vang bên tai khiến lòng người đều không khỏi run rẩy.

Sau tiếng sấm kia, thành Dương Châu như nghiêng trời lệch đất.

Một giới tuyết đạo tiên minh cảnh chia Dương Châu làm hai, giữa sống và chết chia làm hai phần nam bắc.

Những bá tánh phát sốt, ho khan đều bị quan binh xua đuổi tới thành nam, mà những người thân thể không có gì dị thường đều tập trung ở thành Bắc, nhất thời tiếng khóc rêи rỉ ngày càng lớn.

Mệnh lệnh này do Bùi Nguyên Hạo hạ, giờ phút này, hắn đang đứng trêи gác mái Nhị Nguyệt Hồng gần cảnh giới tuyến nhất, lạnh lùng nhìn cảnh tượng hai bên.

Ta đứng trêи đường phố thành nam to rộng, ngẩng đầu nhìn hắn, lúc này giống hệt đêm pháo hoa đó, ta đứng ở dưới thành lâu, hắn vẫn là nam tử như chúa tể nắm giữ sinh mệnh của mọi người, mà ta vẫn chỉ là một nữ tử bạc mệnh trôi nổi mà thôi.

Còn đang suy nghĩ miên man, bên tai truyền tới tiếng khóc, quay đầu liền thấy một người phụ nữ vì phát sốt mà bị quan binh mà đưa tới bên này, trượng phu nàng ta ôm con gào khóc đưa mắt nhìn, hai bên đều lưu luyến không rời.

Mẫu thân nhìn hài tử của mình, bộ dáng tim đau như cắt nhưng lại không dám lại gần, một nhà cứ như vậy mà bị cảnh giới tuyến phân cách.

Ranh giới này như khoảng cách giữa sống và chết.

Nhìn nàng ta bi ai khóc thút thít, quan sai đứng cạnh vội tiến lên khuyên nhủ: "Đại tỷ đừng khóc nữa, điện hạ không phải đã phân phó rồi sao? Mọi người cứ an tĩnh ở đây, mấy ngày nữa sẽ có thuốc tới, rất nhanh cũng sẽ có đại phu tới khám, nếu thật sự không có gì thì sẽ được trở về nhà.

"
Nữ tử nghe vậy cũng chỉ có thể chậm rãi ngừng khóc, kêu trượng phu đưa hài tử trở về, nhưng chính mình vẫn si ngốc đứng đó, ánh mắt không rời nhìn bóng dáng người nhà chậm rãi biến mất.

Nhìn cảnh tượng này, lòng ta vô cùng khó chịu, lại ngẩng đầu nhìn nam tử đang quan sát chúng sinh.

Nhưng người trêи Nhị Nguyệt Hồng quá nhiều, ta còn chưa kịp tìm thấy hắn, trời đã đổ tuyết.

Một chút, một chút, càng lúc càng nhiều bông tuyết rơi xuống, phảng phất như ngọn lửa trong đêm, tung bay xung quanh ta.

Tuyết lại rơi.

Ta ngẩng đầu nhìn bông tuyết trắng mịn từ trời cao rơi xuống, toàn bộ Dương Châu bị một màu trắng bao trùm, ta vươn tay, một bông tuyết nhỏ vừa dừng ở đầu ngón tay lập tức bị hòa tan, hàn khí từ nơi đó truyền tới.

Không biết qua bao lâu, ta chậm rãi xoay người, liền thấy một bóng hình đang đứng gần đó, mỉm cười nhìn ta.

Hoàng Thiên Bá.

Nhất thời ta dường như đã nghĩ trước mắt là một bức họa, mà đôi mắt phong tình vạn chủng của hắn cơ hồ càng mị hoặc mê người, nụ cười đó cũng còn mang theo gió xuân ấm áp.

Sau một lúc lâu mới hoàn hồn, hắn đã ở trước mặt ta.

"Thanh Anh.

"
"Hoàng gia! " Ta nghi hoặc nhìn hắn, "Sao ngài lại! "
Hắn bất đắc dĩ cười cười: "Sinh bệnh.

"
Sinh bệnh?
Chẳng lẽ hắn cũng bị nhiễm ôn dịch sao?
Ta nhìn hắn, trong lòng không khỏi bất an: "Sao lại như vậy? Ngài sao có thể! ".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 191: 191: Hoàng Gia Ngài Sẽ Nguyện Ý Giúp Ngài Ấy Sao


Hoàng Thiên Bá lại thản nhiên trả lời: "Vì sao ta không thể? Đối mặt với bệnh tật và cái chết, mọi người đều bình đẳng, bọn họ sẽ không gì gia tài bạc triệu và đức cao vọng trọng mà Diêm Vương không thể tìm tới."
Nghe hắn đáp, ta cũng cười, cười bản thân quá nông cạn.
Hai người chúng ta đứng trêи nền tuyết, chỉ chốc lát tay chân đều trở nên lạnh lẽo, mà đầu thành nam vẫn còn rất nhiều tiếng ồn ào truyền tới, tựa hồ trong lòng những nạn dân đó đều bất mãn, chỉ biết đứng đó cãi cọ ầm ĩ.
Hoàng Thiên Bá đưa mắt nhìn, lên tiếng: "Trước đi giúp đỡ họ, tối rồi nói."
"Ừ." Ta gật đầu, cùng hắn đi qua.
Mới đi được vài bước, lòng ta lại lưu luyến không rời, bất giác quay đầu nhìn lên Nhị Nguyệt Hồng.

Nơi đó vẫn đông người, nhưng bóng hình quen thuộc kia thủy chung vẫn không thể tìm thấy.
Ta cúi đầu, khẽ thở dài, rời đi.
Đi theo Hoàng Thiên Bá tới chỗ nạn dân tụ tập, ta phát hiện tình hình nơi này càng hỗn loạn hơn hai ngày trước.
Phong tỏa thành Nam, chuyển tất cả bá tánh sinh bệnh tới, mọi người giống như đều đang chờ chết, nhóm nạn dân trước đó đói bụng mấy ngày, trong lòng vốn có oán khí, hiện tại đều cùng kêu gào, mắng quan viên triều đình ngu ngốc vô năng, mắng Bùi Nguyên Hạo lãnh khốc vô tình.

Ta cùng Hoàng Thiên Bá giúp đỡ xưởng cháo phân phát đồ ăn, tiếng chửi mắng bên tai vẫn không dừng lại.
Thỉnh thoảng ta trộm nhìn hắn, lại thấy sắc mặt hắn không có bao nhiêu biểu tình, chỉ biết lặp lại hành động trong tay.

Phân phát đồ ăn xong, hắn mới quay đầu nhìn ta, cười nói: "Đi uống ly trà nóng đi."
Kỳ thật, hắn đúng là tài ba, tới lúc này rồi vẫn có quán rượu vì hắn mà giữ vị trí tốt nhất, vừa ngồi xuống lập tức có người dâng trà nóng và điểm tâm lên, tuy rằng thua kém món ngon trân quý khi trước, nhưng tại thời điểm này cũng coi như là mỹ vị khó có được.
Hắn uống ngụm trà, có lẽ vì uống quá gấp, lập tức ho khan, trận ho cứ thế không thể dừng lại.
Ta vội lấy khăn đưa cho hắn, nhẹ giọng: "Hoàng gia, ngài cẩn thận một chút."
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, cười cười, nhận khăn lau khóe miệng.

Lúc này ta mới phát hiện, mệt mỏi trêи mặt hắn vẫn chưa tan đi, sắc mặt mỗi lúc một tái nhợt, ngay cả môi cũng không còn bao nhiêu huyết sắc.
Nhìn hắn như vậy, không biết vì sao, lòng ta lại bất an lạ thường.

Nghĩ tới những lời nạn dân mắng, còn cả tiếng than khóc của đám người dưới lầu, ta trầm mặc một hồi, lúc này mới cẩn thận lên tiếng: "Hoàng gia."
"Hả?"
"Kỳ thật, ngài ấy làm vậy cũng là bất đắc dĩ." Ta kiệt lực nghĩ, nói, "Trận dịch này tới quá gấp, ngài ấy cũng là..."
"Ngươi không cần giải thích." Hoàng Thiên Bá khẽ cười, "Ta hiểu."
Ta nhìn hắn, không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì ta vốn cho rằng Bùi Nguyên Hạo an bài như vậy, bọn họ có lẽ sẽ không thể lý giải.
Hoàng Thiên Bá nhìn tuyết bay bên ngoài, nhẹ giọng: "Hắn làm vậy là đúng, nếu không nhẫn tâm, chỉ sợ sẽ càng có nhiều người nhiễm bệnh, tử vong.

Tựa như mẫu thân kia, nàng ta muốn ôm hài tử của mình, nhưng vì an toàn của đứa nhỏ, nàng ta cũng phải nhẫn tâm bỏ đi."
Nói tới đây, hắn quay đầu nhìn ta, nghiêm túc nói: "Hắn xác thật coi người phương Nam là con dân của mình."
Trái tim ta đột nhiên nhảy dựng lên.
Đối diện với ánh mắt của hắn, ta cẩn thận hỏi: "Như vậy, Hoàng gia, ngài sẽ nguyện ý giúp ngài ấy sao?"
"Ta..."
"Chờ chúng ta sống sót rồi nói sau vậy.".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 192: 192: Ôn Dịch Lần Này Không Hề Đơn Giản


Một câu này lập tức kéo ta trở về hiện thực tàn khốc, đúng vậy, hiện tại chúng ta thân nhiễm dịch bệnh, hơn nữa loại dịch bệnh như vậy mỗi năm cướp đi sinh mệnh của biết bao nhiêu người, Thái Y Viện có rất nhiều ngự y nhưng họ chưa từng chữa khỏi, giờ khắc này, chúng ta cơ hồ như đang ngồi chờ chết.
Ta không khỏi ủ rũ, mà Hoàng Thiên Bá chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: "Cũng không biết bọn người Mộ Hoa thế nào rồi."
Mộ Hoa? Ta vừa nghe, liền hỏi: "Bọn họ...!Bọn họ muốn làm gì?"
Lúc này hỗn loạn như vậy, chẳng lẽ bọn người Mộ Hoa còn muốn ám sát Bùi Nguyên Hạo sao?
Vừa thấy sắc mặt tái nhợt của ta, Hoàng Thiên Bá thở dài, cười nói: "Không phải như vậy, bọn họ đã hứa với ta, trước khi chuyện này kết thúc, bọn họ sẽ không xuống tay với hắn, ngươi có thể yên tâm."
Ta lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi: "Vậy...!Ngài nói bọn họ muốn làm gì?"
"Mộ Hoa đang phối dược."
Đúng rồi, Mộ Hoa là thần y của hiệu thuốc Hồi Sinh, khi sáng nghe nói những đại phu kia không chẩn ra bệnh của ôn dịch này, mãi tới thời điểm người của hiệu thuốc Hồi Sinh tới kiểm chứng mới xác định là ôn dịch, nghe nói đó là Mộ Hoa cô nương.

Nếu thật là vậy, có lẽ chúng ta có lẽ sẽ được cứu chữa!
"Có điều..." Hoàng Thiên Bá nâng ly trà, đôi mắt nhìn chằm chằm nước trà thanh triệt bên trong, ánh mắt lại có vài phần ngưng trọng, "Chuyện lần này...!Không đơn giản."
"Cái gì?" Ta nghi hoặc nhìn hắn, "Ngài có ý gì?"
"Chẳng lẽ ngươi không phát hiện, dịch bệnh lần này tới quá đột nhiên sao?"
"..."
Kỳ thật ta không phải chưa từng nghĩ tới, chỉ là ta không nghĩ ra.

Mỗi năm sau khi có thiên tai, xác thực sẽ xuất hiện ôn dịch, đây là chuyện thường thấy, nhưng hiện tại nạn dân vào thành mới có ba ngày, tuy bọn họ phẫn hận nâng thi thể tới đây, nhưng lúc này Dương Châu đang có tuyết, không khí lạnh lẽo có thể ức chế dịch bệnh, vì vậy tại sao ôn dịch lại xuất hiện lúc này?

Điều càng làm ta khó hiểu chính là, ta tới thành nam, tiếp xúc với những nạn dân và thi thể đó, cảm nhiễm ôn dịch không có gì kỳ lạ, nhưng rất nhiều bá tánh thành bắc cách xa nơi này, căn bản không có cơ hội tiếp xúc với những người nơi đây, vì sao bọn họ cũng cảm nhiễm?
Ta đem nghi hoặc của mình nói cho Hoàng Thiên Bá, hắn nghe xong, cung mày nhíu lại càng sâu.
Qua một lúc, hắn chậm rãi nói: "Chẳng lẽ, ôn dịch năm nay không phải do những thi thể đó mang tới?
Không do thi thể mang tới, vậy chuyện là như thế nào?
Lòng ta càng thêm bất an, khẩn trương nhìn hắn.

Hoàng Thiên Bá trầm mặc suy nghĩ một hồi, đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta: "Thanh Anh, thời điểm người tiếp xúc với những nạn dân đó có xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì không?"
Chuyện ngoài ý muốn? Ta nhíu mày suy nghĩ thật lâu, đột nhiên nhớ tới một chuyện, liền nói: "Hôm trước tới đây giúp phân phát đồ ăn, ta thấy nơi những thi thể chồng chất có rất nhiều muỗi, ta cho người xử lý thi thể, thời điểm trở về phát hiện mu bàn tay bị mũi chích, ngày hôm sau ta liền phát sốt, ho khan."
"Muỗi..."Hoàng Thiên Bá như nhớ tới gì đó, "Ngươi còn nhớ không? Hôm đó trước khi tới Nhị Nguyệt Hồng uống rượu, chúng ta từng đụng phải một trạm dịch quan sai..."
Ta lập tức nhớ ra: "Đúng vậy, quan sai kia mang theo hộp đồng, bên trong tất cả đều là muỗi!"
Hoàng Thiên Bá gật đầu: "Xem ra ôn dịch lần này không hề đơn giản.".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 193: 193: Bọn Họ Định Làm Gì Bùi Nguyên Hạo


Lần này, trước mắt ta coi như thông suốt rộng mỡ, những mê hoặc hay băn khoăn lúc trước đều đã có lời giải đáp.

Khó trách ôn dịch lại xuất hiện sớm như vậy, bởi vì trận dịch bệnh này căn bản không phải nạn dân mang tới, mà là thời điểm bọn họ còn chưa vào thành, đám muỗi kia đã đi truyền bá, mà những bá tánh bắc thành bị lây bệnh đương nhiên cũng có dấu vết của chúng để lại.

Ngay cả Hoàng Thiên Bá, ngay ngày nạn dân vào thành đã rời Dương Châu men theo đường thủy truy đuổi thuyền vận lương của nhóm lương thương kia nhưng trêи người vẫn nhiễm dịch bệch, bởi vì ngày đó, hắn là kẻ đứng gần hộp đồng nhất!
Mà đại phu của châu phủ không chẩn đoán ra bệnh, chỉ sợ là vì dịch bệnh lần này khác với ôn dịch bình thường, cho nên bọn họ mới cảm thấy khó hiểu.

Nhưng như vậy, nghi hoặc càng lớn.

Những con muỗi đó, rốt cuộc là ai muốn mang tới Dương Châu? Mục đích là gì?
Ta nhìn hắn, hắn cũng nhìn ta, hiển nhiên cả hai chúng ta đều nghĩ tới vấn đề này, nghĩ lại tình cảnh hôm đó, sau khi mở hộp đồng kia ra, quan sai kia cũng cảm thấy giật mình, tựa hồ hắn cũng không rõ chân tướng sự tình.

Đột nhiên, trước mắt ta sáng ngời, thoáng qua một cảnh tượng.

Thời điểm hộp đồng rơi xuống, tưa hồ ta nhìn thấy, giấy niêm phong trêи hộp có màu vàng!
Trạm dịch truyền tin đều phân phẩm cấp, tin tức quan viên dưới ngũ phẩm nhận giấy niêm phong là màu lam, quan viên dưới tam phẩm là xanh lục, dưới nhất phẩm là màu đỏ, mà màu vàng chỉ có hoàng tộc mới có thể sử dụng!
Nói cách khác, hộp đồng truyền tới Dương Châu kia là gửi cho hoàng tộc, mà hoàng tộc ở Dương Châu trước mắt chỉ có một vị!
Cái hộp kia, là truyền cho Bùi Nguyên Hạo!
Nghĩ như vậy, ta lập tức cảm thấy da đầu tê dại, nghĩ tới cBùi Nguyên Hạo mở hộp đồng kia, vô số con muỗi mang theo dịch bệnh nhào vào hắn, không biết sẽ là cảnh tượng gì!

Hắn như vậy cũng nhất định là người đầu tiên chết vì ôn dịch!
Nói cách khác, ôn dịch lần này là vì hại hắn! Rốt cuộc là ai, là ai có lá gan lớn như vậy!
Lúc này, trong đầu ta hiện lên một thân ảnh - Ân Hoàng Hậu!
Trêи đường hạ nam, thời điểm Bùi Nguyên Hạo và ta nói chuyện, chúng ta đều suy đoán, Ân Hoàng Hậu trúng độc, hơn nữa có Tứ hoàng tử gây khó dễ, chỉ hướng Bùi Nguyên Hạo xuống Nam, tất cả đều là kế hoạch của họ, nhưng trước đó ta vẫn nghĩ không ra bọn họ vì sao phải làm như vậy, nhưng hiện tại nhìn tình cảnh trước mắt, tất cả tựa hồ đều rõ ràng!
Bọn họ dường như đã đoán được thiên cơ, Bùi Nguyên Hạo tới Dương Châu không được mấy ngày, tính theo thời gian xảy ra thiên tai, nạn dân sẽ từ bốn phương tám hướng dũng mãnh xông vào Dương Châu, thân là Tam hoàng tử, Bùi Nguyên Hạo khẳng định sẽ không ngồi nhìn, chắc chắn sẽ ở lại xử lý việc này, nhưng nếu vấn đề lương thực đã được giải quyết, hắn sẽ lập tức hồi kia, như vậy đối với họ cũng là bất lợi rất lớn, vì thế, bọn họ đem muỗi chứa dịch bệnh để quan sai truyền tới Dương Châu, khiến nơi này hỗn loạn.

Thời điểm Bùi Nguyên Hao mở hộp ra nhìn số muỗi đó, biết được âm mưu của họ, nhưng từ nơi này hồi kinh cần hơn nữa tháng, chỉ sợ hắn còn chưa kịp trở về đã!
Mà hiện tại, tuy Bùi Nguyên Hạo không sao, nhưng dịch bệnh đã hoành hành Dương Châu, hắn vẫn phải ở đây thêm đoạn thời gian.

Chỉ là, vấn đề ở chỗ này.

Bọn họ dẫn dụ Bùi Nguyên Hạo ra khỏi kinh thành, lại lần nữa kéo dài thời gian hồi kinh của hắn, rốt cuộc là muốn làm gì?.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 194: 194: Dịch Bệnh Tàn Sát Người Dân Trong Thành Dương Châu


"Thanh Anh.

" Hoàng Thiên Bá dùng sắc mặt ngưng trọng nhìn ta, hỏi, "Mấy ngày nay ngươi luôn ở châu phủ, có nghe được tin tức gì từ kinh thành truyền tới không?"
"Không có! "
Ta lắc đầu, nhìn hắn, mà trong ánh mắt hắn lóe lên tia sáng, thời điểm chăm chú nhìn ta, cả hai tựa hồ cảm nhận được gì đó.

Hoàng Thiên Bá cắn răng: "Ta phải cho người tới trạm dịch điều tra xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

"
Hắn nói, mà tâm tư ta lúc này lại nghĩ tới hai bức thư Kim Kiều liên tiếp gửi tới - "Mong quân về sớm" và "Mong về sớm".

Hai bức thư chỉ cách nhau mấy ngày, mà nàng vội vàng thúc giục như vậy khẳng định là đã xảy ra sự tình cấp tốc, rốt cuộc là chuyện gì đã khiến nữ nhân bình tĩnh lạnh nhạt nhất Thượng Dương Cung sốt ruột như vậy?
Nhưng, cho dù vội vàng, ở kinh thành, một chút tin tức cũng không truyền tới, chẳng lẽ!
Tim ta bất giác đập loạn nhịp.

Có thể khiến Ân Hoàng Hậu giằng co trắng trợn với Bùi Nguyên Hạo như thế, thậm chí còn không tiếc phái sát thủ tới, chẳng lẽ là vì! Ngôi vị hoàng đế?
Vị trí quyền khuynh thiên hạ, ngôi vị thiên tử đứng trêи vạn người kia!
Giờ khắc này, đầu ta ong ong, trước mắt lập tức trống rỗng.

Đúng vậy, từ trước tới nay chỉ có hoàng quyền tranh đấu là lãnh khốc nhất, cũng tàn nhẫn nhất, vì long ỷ lấp lánh kim quang kia, bọn họ có thể làm lơ thiên lý nhân luân, làm lơ công nghĩa, thậm chí còn phát động chiến tranh, khiến trăm họ lầm than.

Tất cả chỉ vì để có được quyền lực tối cao vô thượng!
Ta từng nghe nói, Tam hoàng tử Bùi Nguyên Hạo là hoàng tử tính tình thô bạo nhất, hơn nữa còn là người duy nhất không được phong vương, nhưng thế lực của hắn trong triều rất mạnh, vượt xa các Vương gia khác, thậm chí có thể đối chọi với Thái Tử.

Từ trước tới nay, Ân Hoàng Hậu cũng coi hắn là cái đinh trong mắt, hiện tại long thể Hoàng Thượng có vấn đề, chẳng lẽ Ân Hoàng Hậu muốn nhân cơ hội này dụ Bùi Nguyên Hạo ra ngoài, sau đó khống chế tình thế trong cung? Như vậy, Thái Tử đăng cơ chính là chuyện thuận lý thành chương!
Nghĩ như vậy, lòng ta nhịn không được mà rét run.

Bùi Nguyên Tu, nam tử thanh tịnh như trích tiên kia, là hoàng tử an tĩnh trong tàng các, nụ cười của y vĩnh viễn như thanh phong, đôi mắt của y vĩnh viễn như ôn tuyền, nhưng để giúp y ngồi vào long ỷ lại khiến ngàn vạn dân chúng ở Dương Châu gặp cực khổ như vậy!
Hiện tại, ta chỉ hi vọng trận dịch bệnh này mau chóng đi qua, đừng cướp đi tính mạng của quá nhiều người.

Mặc kệ Ân Hoàng Hậu thế nào, thiên hạ ra sao, Bùi Nguyên Tu, y không nên gánh trêи lưng nhiều mạng người như thế.

Chỉ là, không như mong muốn.

Ngày hôm sau, thành nam bắt đầu có người chết.

Chỉ trong một buổi sáng đã có hơn trăm thi thể chất đống ở cửa thành nam, ta đứng ở đó, đưa mắt nhìn, trước mắt như bãi tha ma không biên giới, xung quanh nồng đậm tử khí.

Đôi mắt của những thi thể đó vẫn đang mở lớn nhìn trời xanh, giống như không cam lòng mà hỏi, vì sao cuộc đời bọn họ lại kết thúc vội vàng như vậy.

Tiếng khóc vang trời.

Nhưng ta biết, đang khóc, có rất nhiều người chưa từng gặp mặt thi thể, bọn họ khóc là vì từ nơi này nhìn thấy tương lai bản thân, tìm không được đường ra, cũng không thoát được số mệnh.

Dưới tình huống như vậy chỉ còn một người vẫn giữ được thanh tịnh, hắn chính là Hoàng Thiên Bá.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 195: 195: Bùi Nguyên Hạo Rời Đi


Hắn cho người vận chuyển tất cả thi thể tới lò thiêu, đồng loạt thiêu hết.

Thân nhân của những người chết đó tuy rằng vô cùng đau đớn nhưng họ biết, thi thể bắt buộc phải thiêu ngay, nếu không tình hình bệnh dịch sẽ ngày càng nghiêm trọng.

Cứ như vậy, tiếng khóc càng nhiều.
Tới tối hôm nay, người chết đã vô số kể, lò thiêu không còn sử dụng kịp, Hoàng Thiên Bá liền chỉ huy người xung quanh dồn thi thể lại một chỗ, bên cạnh nhóm ngọn lửa lớn, đốt hết.

Khói lửa cùng mùi tanh của thi thể tức khắc bay ra khỏi thành nam tới tận trời xanh, biến nửa bầu trời tối sầm, ánh mặt trời cũng không thể xuyên qua.

Lúc này, trêи mặt mỗi người đều nhuộm một tầng tử khí, giống như sinh mệnh cũng theo đó rời đi.
Nhìn cảnh tượng trước mặt, lòng ta cũng trầm xuống.
Lúc này, Hoàng Thiên Bá tựa hồ không còn chịu nổi, dùng sức ho khan.

Từ sáng nay, hắn vẫn không ngừng ho, khóe mắt cũng đỏ lên, hơn nữa cơn sốt trêи người vẫn chưa từng lui, cho dù không đụng vào, nhưng chỉ cần đứng bên cạnh, ta cũng có thể cảm nhận được hơi thở cực nóng của hắn, gương mặt cũng vì bệnh trạng mà đỏ bừng.

Tuy gương mặt đó vẫn vô cùng tuấn mỹ, nhưng qua mấy ngày này, ta biết, bệnh tình của hắn đã tăng thêm.
Điều kỳ lạ chính là, tuy ta vẫn không ngừng ho khan nhưng không hề tăng lên, ngay cả cơn sốt nhẹ khi trước cũng chậm rãi biến mất.
Đúng lúc này, trêи trời truyền tới tiếng động.
Ngẩng đầu liền thấy, là một con bồ câu truyền tin bay qua, Hoàng Thiên Bá duỗi tay, con bồ câu liền đậu lên cánh tay hắn.

Hắn lấy tờ giấy cột trêи đùi nó, mở ra liền thấy, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng.
Ta vội hỏi: "Hoàng gia, sao vậy?"
"Người trạm dịch đều bị giết hết."
"Cái gì?" Ta cả kinh, người trạm dịch đều bị giết hết sao?
Thủ đoạn thật độc ác, tâm địa thật tàn nhẫn.
Chẳng lẽ đúng là Ân Hoàng Hậu ra tay, bà ta dùng độc kế muốn Bùi Nguyên Hạo rời xa kinh thành, lại dùng phương pháp giết người vô hình này, cho dù Bùi Nguyên Hạo may mắn trốn thoát, giết quan sai trạm dịch, chết không đối chứng, ai cũng không thể làm gì bà ta!

"Hiện tại làm sao đây?" Ta gấp tới độ sứt đầu mẻ trán, hoảng loạn nói, "Ngài ấy vẫn chưa biết chuyện hộp đồng, ta có phải tìm cách nói với ngài ấy không, nếu không..."
Không đợi ta dứt lời, Hoàng Thiên Bá nhàn nhạt nói: "Không cần."
"Cái gì?"
Hắn nhìn ta, vẻ mặt ta không khỏi lộ vẻ nghi hoặc khó hiểu.

Hắn thở dài, đưa tờ giấy cho ta: "Tự ngươi xem đi."
Ta nhận lấy, trêи mặt chỉ dùng vài câu đơn giản viết ra kết quả bọn họ điều tra, sau khi xem xong, ta mới phát hiện phía dưới đầu ngón tay còn có một dòng chữ nhỏ...
Hôm qua, Tam hoàng tử đã rời khỏi thành bắc.
Đầu ngón tay ta run lên, tờ giấy chậm rãi rơi xuống, giống như con bướm gãy cánh không thể bay lên lại.
Trước mắt ta còn có trời xanh, còn có đèn dầu, cũng có một mảnh hắc ám.
Hắn đi rồi.
Hắn rốt cuộc cũng đi rồi sao?
Trong nháy mắt, ta giống như trở về đêm hôm đó, ta bị người ta bắt cóc, mà hắn chỉ lạnh lùng nhìn ta, giống như nhìn một kẻ xa lạ.

Ta cho rằng đó chỉ là một cơn ác mộng, tỉnh lại, hắn không cho ta đi loạn, ta cứ nghĩ hắn chính là không muốn để ta rời đi, nhưng hiện tại, hắn lại đi rồi, đi tới nơi ta không thể nhìn thấy..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 196: 196: Chúng Ta Phải Sống Sót


Ta đứng ở đó, toàn thân đều run rẩy, giống như lá cây bay trong gió mưa, không nơi nương tựa, mà lúc này, ta đúng thật là không có nơi để trở về.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, một bàn tay rộng lớn đưa tới, nhẹ nhàng vỗ vai ta.
Tựa hồ vì chịu quá nhiều chấn động, nước mắt bất giác rơi ra.
Ta ngẩng đầu, nhìn gương mặt ôn nhu quen thuộc trước mắt: "Hoàng gia..."
Hắn chỉ dùng bàn tay ấm áp kia đỡ bả vai ta, trước sau không nói lời nào, chỉ cùng ta đứng như vậy.

Qua một lúc lâu, ta mới lấy lại bình tĩnh, lần nữa ngẩng đầu nhìn hắn, hắn vẫn giữ bộ dáng im lặng, mỉm cười nhìn ta: "Tốt hơn chưa?"
"Ừ." Ta gật đầu.
Kỳ thật trong lý trí, ta biết hắn rõ ràng cái gì nên làm, cái gì không nên làm, nhưng có đôi khi, ta lại không tự hỏi chính mình, chỉ đơn thuần dùng tình cảm để khống chế bản thân.

Lúc này, ta chưa chắc đã thông minh, nhưng lại là thời điểm yếu ớt nhất.
Ta lại ngẩng đầu nhìn Hoàng Thiên Bá.
Không biết vì sao, ngoại trừ Bùi Nguyên Phong bị ta coi như đệ đệ, còn có nam nhân kia, từ trước tới nay ta không muốn quá thân cận với nam tử, nhưng hắn lại có thể làm ta buông bỏ phòng bị, để lộ mặt yếu ớt nhất cho hắn thấy.
Chỉ là, nam tử như vậy lại là Hoàng Thiên Bá, là người giống ta hiện tại bị vây ở nam thành, bị vứt bỏ, chỉ biết chờ chết.
Hắn lấy khăn lụa đưa cho ta, lau khô khóe mắt, hắn đột nhiên hỏi: "Thanh Anh, ngươi có nhớ hôm nay là ngày mấy không?"
"Ngày mấy?"
"Hôm nay là tiểu niên dạ (1)."
(1) Tiểu niên: "23 cúng kẹo, 24 dọn nhà, 25 nghiền đậu...", là bài vè vang lên vào mỗi dịp cuối năm ở Trung Quốc, với ý nghĩa "tiểu niên" (năm mới) sắp đến
"A..." Lúc này ta mới nhớ tới.

Gần đây mọi thứ quá hỗn loạn khiến ta cơ hồ quên mất ngày tháng, thì ra sắp năm mới rồi!
Thời gian này, nhóm ma ma và cô cô sẽ triệu tập mọi người lại dạy bảo, sau đó sẽ chia ít trái cây bánh ngọt, năm vừa rồi, vì Diêu Ánh Tuyết quấy phá, trái cây đưa đến cho ta đều là đồ thối rữa, bánh ngọt cũng là đồ đã hỏng, nhưng ta không quá để ý.

Ai cũng biết, ở trong cung, có thể sống sót, ăn miếng cơm đã là trời cao ban ân.
Lại không ngờ, ta phải ở Dương Châu cách xa ngàn dặm chờ chết như vậy.
Lòng ta như đã suy sụp, nhưng Hoàng Thiên Bá lại nhìn bốn phía, lẩm bẩm: "Nên làm ít hoa đăng."
"Cái gì?" Ta kinh ngạc nhìn hắn, "Ngài nói cái gì?"
"Thời điểm này hàng năm, thành Dương Châu đều sẽ có hội hoa đăng, hai bên đường tất cả đều treo đầy hoa đăng, có đèn kéo quân, đèn lưu li, đèn hoa sen, còn đủ hình thù con vật, đặc biệt đẹp mắt, bảo đảm người ở kinh thành như ngươi chưa từng nhìn thấy."
Ta không khỏi ngây ngốc nhìn hắn.
Đã đến lúc này, chúng ta đều thân nhiễm bệnh hiểm nghèo chỉ có thể chờ chết, mà hi vọng duy nhất cũng đã rời khỏi thành Dương Châu, mà hắn ngay tại thời điểm này lại nghĩ tới hội hoa đăng?
Nhìn bộ dáng kinh ngạc, Hoàng thiên Bá khẽ cười, nói một câu khiến ta mãi không thể quên được.
"Mặc kệ chúng ta sẽ chết thế nào, nhưng hiện tại ít nhất chúng ta phải sốt tốt."
Hắn đúng là có biện pháp, vừa ra lệnh một tiếng, lập tức có người đưa tới đủ loại hoa đăng, người thành nam phía trước còn bị không khí âm trầm áp bức thì lúc này mọi thứ dần như tan đi, muốn chết, thì trước khi chết, ít nhất bọn họ cũng nên có một cuộc sống đàng hoàng.
Vì vậy, thành nam lập tức treo đầy hoa đăng hai bên đường.
Màn đêm buông xuống, mọi người đều đốt lửa, lập tức toàn bộ ngọn đèn nơi này đều trở nên huy hoàng, đủ loại hoa đăng trong bóng đêm càng thêm tinh xảo đặc sắc.

Trêи sông cũng thả đủ loại hoa đăng, nhìn kỹ, bên trêи đều là lời cầu khẩn của mọi người..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 197: 197: Người Hiểu Ta Chỉ Có Mình Ngươi!


Cho dù không thấy rõ hàng chữ bên trêи, nhưng ta biết, tất cả mọi người chỉ có một nguyện vọng.
Sống, sống thật tốt!
Nhìn cảnh tượng trước mắt, ta chưa từng cố chấp muốn sống như lúc này!
Trái ngược với thành nam đèn đuốc sáng trưng, thành bắc lại lặng im dị thường, có lẽ bọn họ cũng bị bóng ma của cái chết bao phủ, không còn tâm tư thả đèn, mà khi nhìn thấy nửa thành bên này sáng rực, tất cả đều vô cùng kinh ngạc, sôi nổi đổ ra đường cái ngắm nhìn thành nam từ xa.
Bên này không cố kỵ nhiều như vậy, vừa thấy có người liền chắp tay chúc tết đối phương: "Năm mới tốt lành!"
"Ăn Tết vui vẻ, năm mới tốt lành!"
Bá tánh thành bắc đều sợ ngây người, không ngờ kẻ cận kề cái chết lại có tâm tình như vậy, dần dần, tất cả mọi người đều ra đường ngắm nhìn hoa đăng, chúc tết, thậm chí còn có người đố đèn, phóng pháo hoa, lớn tiếng xướng vui bài ca dao chúc mừng.
Pháo hoa nửa thành khiến bầu trời Giang Nam trở nên rực rỡ.
Nhưng lúc này, bệnh tình của Hoàng Thiên Bá đã rất nghiêm trọng, cánh môi hắn tái nhợt, ánh mắt đã không còn phong tình như xưa, tất cả chỉ còn là ủ rũ và bất lực.

Đi dạo trêи đường, nhìn ngắm đèn dầu hai bên đường phố, hắn lại ngẩng đầu nhìn trời đêm pháo hoa rực sáng.

Pháo hoa nở rộ chiếu sáng thành Dương Châu, cũng soi rọi gương mặt tái nhợt của hắn.
Cho dù bệnh nặng, hắn vẫn tuấn mỹ giống tiên tử, chỉ là trong hơi thở mờ ảo kia, hắn tựa như sắp phải rời khỏi nơi này, trở về trời xanh.
Ta vẫn luôn theo sát hắn, lúc này, một đóa pháo hoa nở rộ trêи đỉnh đầu, hắn đột nhiên khẽ cười, nói: "Ta từng nghĩ cả đời này sẽ sống oanh oanh liệt liệt, chết cũng phải oanh liệt liệt, giống như pháo hoa chiếu sáng trời cao này vậy, chỉ không ngờ rằng..."
Ta quay đầu nhìn hắn, chua xót cười: "Ta lại muốn giống ánh đèn kia, lẳng lặng bật lửa, lại lẳng lặng tắt đi."
Hắn cố gắng áp chế ho khan, nhưng bước chân bên dưới đã không còn sức lực.

Ta vội tiến lên đỡ cánh tay hắn, hắn quay đầu nhìn ta, nghe ta nghiêm túc nói: "Hoàng gia, ngàn người Thanh Anh biết so về trí tuệ lẫn khí độ không ai sánh bằng Hoàng gia ngài, tuy rằng ngài có lẽ sẽ giống ngọn hoa đăng này, lặng lẽ tắt đi, nhưng sinh mệnh của ngài đã từng rực sáng, hơn nữa không phải là pháo hoa lướt qua giây lát, ngài là thiên hà, là vì sao sáng nhất!"
Một cơn gió thổi qua, hoa đăng đầy đường liền lay động, đèn đuốc sáng trưng chiếu vào cặp mắt phong tình vạn chủng kia, nhất thời rực rỡ lung linh khiến người nhìn không thể rời mắt.

Qua một lúc lâu, hắn mỉm cười: "Thế gian này, người hiểu ta chỉ có mình ngươi!"
Dứt lời, hắn lại ngẩng đầu nhìn ngắm dải ngân hà lộng lẫy, chậm rãi nói: "Nếu ta có thể sao trời, tất sẽ vì mặt trời, vì ngươi mà chiếu sáng con đường phía trước, hi vọng con đường này của ngươi tựa như mây xanh!"
Lẳng lặng nhìn sườn mặt hắn, trước nay ta chưa từng gặp sườn mặt tuấn mỹ thế này, vầng trán rộng lớn tràn ngập trí tuệ, sống mũi dựng thẳng, cánh môi tinh xảo, ngay cả nụ cười cũng như gió xuân.

Đột nhiên ta suy nghĩ, nếu hắn thật sự tắt như hoa đăng này, linh hồn ta sẽ có bao nhiêu tịch mình.
"Hoàng gia." Ta khẽ gọi, "Ngài sẽ không sao!"
"..." Hắn quay đầu nhìn ta.
"Nhất định sẽ không sao!"
Ta chưa từng nghiêm túc nói một câu như vậy.

Nhìn bộ dáng trịnh trọng của ta, hắn cũng cười, nụ cười phá lệ ôn nhu và ấm áp.
"Được...".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 198: 198: Chút Uy Còn Sót Lại Của Hoàng Thiên Bá Khi Cận Kề Cái Chết


Thời gian như ngăn cách thành nam và thành bắc, tựa như nhân thế và địa ngục, một ngày rồi một ngày trôi qua.

Tới ngày thứ ba, Hoàng Thiên Bá không thể xuống giường, trong hơi thở ho khan đã có mùi hơi thối, cả người như bao tải trống rỗng không chút sinh khí.

Những thủ hạ đó của hắn canh giữ bên ngoài một đêm, thậm chí có mấy kẻ tính cách cương liệt muốn đưa hắn đi, tất cả đều bị hắn phất tay từ chối.

Hổ chi dương thệ, dư uy do tại (1), những người đó ngày thường đều sát phạt quyết đoán, nói một không hai, nhưng đứng trước mắt người bệnh này lại không dám cãi lại, chỉ đành mang theo nước mắt lặng lẽ lui ra.

(1) Hổ chi dương thệ, dư uy do tại (虎之將逝,余威猶在): Con hổ sắp chết, uy quyền vẫn còn đó.

Ta vẫn ở cạnh hầu hạ hắn rửa mặt.

Ra ngoài, bọn họ đã bắt đầu phát thuốc, ta liều mạng chen chúc trong đám người mà lấy được một chén thuốc đen tuyền, đem vào trong đưa cho hắn.

Hắn không nói gì, nhắm mắt ngửa đầu uống cạn, nhưng ta có thể nhìn ra, hắn ăn cơm đã rất khó hắn, hiện tại nhiều lần đều sắp nôn mửa.

Nếu không phải buổi sáng mặt không đổi sắc dọn dẹp, có lẽ hắn đã sớm phun ra.

Thấy hắn uống xong, ta dùng khăn xoa miệng cho hắn, đang định an ủi hai câu thì nghe bên ngoài truyền tới tiếng người lớn tiếng kêu: "Đại phu bắc thành tới xem bệnh! Mau qua đó!"
Ta và hắn đều không khỏi run lên.

Ba ngày trước thời điểm đưa bệnh nhân tới thành nam, bọn họ đã nói ba ngày sau kiểm tra, bá tánh thành bắc nếu phát sốt lập tức bị đưa tới thành nam, mà người trong thành nam nếu hết bệnh trạng, chứng thực không cảm nhiễm ôn dịch sẽ được đưa về thành bắc!
Đây là cơ hội được sống!
Hai mắt ta sáng lên, nhưng lúc này, bên tai lại truyền tới tiếng ho khan của Hoàng Thiên Bá, ta vội quay đầu nhìn hắn, lại thấy hắn thản nhiên nhìn ta, mỉm cười: "Đi đi.

"
"Còn ngài?"
"Ta đã như vậy, chẳng lẽ còn không phải do cảm nhiễm sao?"
"Nhưng! Ngài ít nhất cũng phải qua đó xem một cái!" Ta nửa quỳ bên mép giường, nhìn bộ dáng mệt mỏi của hắn liền khuyên, "Có lẽ Mộ Hoa cô nương sẽ đến, nàng nhất định sẽ nghĩ cách giúp ngài!"

"Không.

" Hắn nhàn nhạt lắc đầu, qua hồi lâu mới thở dài một hơi, "Nàng ấy chắc chắn không muốn nhìn thấy bộ dáng của ta lúc này.

"
Ta không khỏi ngây ra.

Ta không biết Mộ Hoa yêu Hoàng Thiên Bá vì điều gì, hơn nữa yêu tới sâu đậm, yêu tới bá đạo như thế, thậm chí không cho phép những người khác lọt vào ánh mắt của hắn, bởi vì Hoàng Thiên Bá có đôi mắt phong tình vạn chủng, tựa như trời cao hậu ái dành riêng cho hắn, nhưng hiện tại, hắn bệnh tình nặng nề, phong lưu của quá khứ thoáng cái đã không còn, lúc này có thể nói là thời điểm chật vật nhất trong cuộc đời của hắn.

Yêu nhau, con người luôn hi vọng để đối phương nhìn thấy dáng vẻ đẹp nhất của mình, mà bộ dáng chật vật này, khẳng định là không muốn người đó nhìn thấy.

Chỉ là!
"Hoàng gia, người tiếp tục ở đây cũng không được!"
Hắn khẽ cười, nói: "Nếu nàng có thể cứu được bá tánh toàn thành, ta nhất định sẽ không chết; nếu nàng không thể giúp được gì, ta không muốn để nàng ấy nhìn ta phải chết.

"
Nghe hắn nói, sống mũi ta không khỏi chua xót, nước mắt nhịn không được mà tràn mi trào ra, rơi xuống, nhỏ giọt trêи má hắn.

Cảm nhận được ướt át, Hoàng Thiên Bá không khỏi sửng sốt, sau đó nhẹ nhàng duỗi tay v**t v* gương mặt ta, khóe môi cong lên ý cười: "Nha đầu này! ".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 199: 199: Như Ở Trong Mộng


Cuối cùng, ta vẫn chậm rãi đi tới cảnh giới tuyến kia của thành Dương Châu, nơi đó sớm đã biển người tấp nập, nhóm người bệnh mang vẻ mặt mệt mỏi sôi nổi đi ra, dùng hết sức lực đi về phía trước.

Đơn giản là vì đây là cơ hội được sống
Người đều luôn muốn sống sót.

Từ xa đã có thể nhìn thấy bắc thành có người bị áp giải tới, hiển nhiên thân thể họ đều xuất hiện vì thay đổi, một đường vừa đi vừa khóc, thậm chí phía sau còn có thân nhân đi theo, không ngừng nức nở, nhưng nào có ai có thể ngăn cản chuyện đang phát sinh.

Nhóm đại phu cẩn thận ngồi ở giữa, bắt đầu chẩn mạch.

Ta vừa đi qua, nhìn một cái liền thấy Mộ Hoa.

Dáng người nhỏ nhắn của nàng ở trong đám người rất dễ bị bỏ qua.

Nhưng không biết có phải tâm hữu linh hay không, ta vừa nhìn liền nhận ra nàng ấy.

Nàng ấy đang khám bệnh từ thiện, khác với những đại phu khác, họ đều hỏi khám ở bàn đặt bên bắc thành, mà phía bên này chỉ có mình nàng, một đầu nam, một đầu bắc.

Phía sau nàng có vài người của hiệu thuốc Hồi Sinh, trong đó Mạc Thiết Y lớn tiếng: "Thành Nam thành Bắc đồng thời bắt mạch!"
Lời vừa dứt, mọi người đều cả kinh.

Cùng khám mạch cho cả hai nhóm người yêu cầu tài nghệ cao siêu, đại phu hành nghề mấy chục năm chưa chắc đã có bản lĩnh như vậy, mà Mộ Hoa tuổi còn trẻ đã làm được, có thể thấy nàng y thuật cao minh, chỉ sợ mấy thái y của Thái Y Viện cũng không theo kịp.

Mà hiện tại điều khiến mọi người lo lắng chính là người nam thành tới bắt mạch đều cho rằng thân thể không sao, mà bắc thành tới vì tới bệnh trạng ôn dịch, đồng thời bắt mạch, hai người cách nhau không quá một trượng, vạn nhất bị lây nhiễm!
Nàng y thuật cao minh, người tới phía nàng vốn dĩ chen chúc, nhưng lúc này, không khí liền an tĩnh trở lại, tất cả mọi người đều lui ra sau.

Sắc mặt Mộ Hoa nghiêm nghị, không nói gì, đôi mắt vẫn hướng về thành nam tựa như đang tìm ai đó.

Thấy một màn này, ta liền không chút do dự bước lên: "Ta!"

Mộ Hoa vừa thấy ta, hai mắt liền sáng ngời, mà ta đã chạy tới cạnh bàn ngồi xuống.

Nàng nhìn ta, vội vàng muốn hỏi gì đó, nhưng xung quanh lại trở nên ồn ào, nàng nhiều lần muốn hỏi vẫn không có cơ hội mở miệng, những người của hiệu thuốc Hồi Sinh thấy ta cũng đều lắp bắp kinh hãi.

Lúc này, có người đến hỏi: "Thành Bắc ai tới không?"
Người đứng xung quanh hai mặt nhìn nhau, sôi nổi an tĩnh, mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi nhưng không ai dám bước lên.

Thừa dịp này, ta liền nói với Mộ Hoa: "Ngài ấy! "
Lời còn chưa dứt, Vi Chính Bang bên cạnh lại lớn tiếng hỏi: "Thành Bắc có ai tới không?"
Trong đám người yên lặng, ta còn chưa ngẩng đầu đã nghe thấy một thanh âm trầm thấp truyền tới: "Ta!"
Vừa nghe giọng nói này, ta cảm thấy huyết khí trong người như ngưng lại, cơ hồ không tin vào lỗ tai của mình, không biết qua bao lâu, ta mới cảm nhận một bóng hình chậm rãi đi tới phía đối diện, ngồi xuống.

Hơi thở quen thuộc này bỗng dưng vây quanh lấy ta.

Ta từ từ ngẩng đầu, đối diện với con ngươi âm trầm đang nhìn mình, như ở trong mộng.

.
 
Back
Top Bottom