Ngôn Tình Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 200: 200: Thân Thể Bùi Nguyên Hạo Có Vấn Đề Sao


"...!Tam điện hạ?"
Ta run rẩy mở miệng, hô hấp lúc này bất giác trầm trọng.

Người trước mắt như cảnh trong mơ ập tới, mà hắn vẫn như cũ ngồi trước mặt ta, chậm rãi duỗi tay về phía trước đặt trêи bàn, trước mắt Mộ Hoa.
Không chỉ ta, mọi người xung quanh đều sợ ngây người.
Ta còn đang ngây ngốc nhìn hắn, không biết thời gian qua bao lâu, hắn nhàn nhạt lên tiếng: "Đưa tay."
"..." Như bị lôi kéo, ta kéo ống tay áo, nhẹ nhàng nâng tay đặt lên bàn.
Lúc này, Mộ Hoa nhìn ta, lại nhìn hắn, ánh mắt lập lòe tựa hồ rõ ràng gì đó.

Nàng không nói chuyện, đang định duỗi tay bắt mạch cho chúng ta thì nghe phía trước một trận tiếng chân dồn dập, vừa ngẩng đầu liền thấy hai vị quan viên của thành Dương Châu thở hổn hển chạy tới, Dương Vân Huy duỗi tay ngăn cản bọn hộ.
"Điện hạ, vi thần bái kiến điện hạ."

"Được rồi, đứng lên đi."
Hai người bọn họ kinh hoảng thất thố đứng dậy nhìn Mộ Hoa bắt mạch cho chúng ta, lòng còn sợ hãi hỏi Dương Vân Huy: "Dương đại nhân, điện hạ..."
"Điện hạ không sao, mấy ngày nay điện hạ đi điều dược liệu ở mấy châu phủ nên mệt mổi mà thôi."
...
Thì ra hắn tới mấy châu phủ điều dược liệu tới!
Thì ra hắn không phải...
Ta cắn môi, ngẩng đầu nhìn hắn đang ngồi đối diện, hắn cũng đang nhìn ta, cặp mắt đen nhánh vẫn trầm tĩnh như xưa, nhưng trái tim ta tựa hồ vô cùng kϊƈɦ động, giống như muốn phá lồng ngực mà nhảy ra.
Rốt cuộc, ta lấy hết can đảm mở miệng: "Điện hạ, nô tỳ..."
Lời còn chưa dứt, ta liền cảm giác đầu ngón tay của Mộ Hoa đột nhiên dùng lực: "A!"
Ta vội quay đầu nhìn nàng, chỉ thấy nàng nhíu mày, vẻ mặt ngưng trọng như khám ra vấn đề nào đó, ta lập tức khẩn trương: "Mộ Hoa cô nương, sao vậy, ta có phải cảm nhiễm ôn dịch không?"
Nếu đúng như lời nói, ta không thể gần hắn như vậy!
Chỉ nghĩ trong đầu, ta đã theo bản năng muốn lui người, mà Bùi Nguyên Hạo nhìn ta, sắc mặt cũng thay đổi.

Đúng lúc này, Mộ Hoa nói với ta: "Theo lời Thiên Bá nói, ngươi hẳn thuộc nhóm người nhiễm ôn dịch đầu tiên, chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?"
"Chỉ là bệnh trạng trong người ngươi đã biến mất."
"..."
Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, quả thật mấy ngày nay ta cảm thấy tình hình của bản thân đã khá hơn nhiều, không chỉ không còn phát sốt, lồng ngực bồn chồn và ho khan đều giảm đi đáng kể.

Trêи mặt tức khắc lộ ra biểu tình hân hoan, còn chưa kịp tươi cười, ta lại thấy Mộ Hoa chậm rãi quay đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo: "Nhưng ngài..."
Trái tim ta lập tức treo lên.
Chẳng lẽ thân thể Bùi Nguyên Hạo xảy ra vấn đề?
Bùi Nguyên Hạo trước đó nghe nàng nói xong, trêи mặt không có bao nhiêu thái độ, chỉ có đôi mắt lập lòe, phá lệ phát sáng, mà hiện tại phát hiện Mộ Hoa nghi hoặc nhìn hắn, hắn liền nhíu mày: "Sao vậy?"
Mộ Hoa đã buông tay ta ra, nhưng tay trái vẫn ấn trêи cổ tay của hắn, thần sắc ngưng trọng: "Thân thể ngài sao lại..."
Tất cả chúng ta đều khẩn trương, chỉ sợ Bùi Nguyên Hạo thật sự bị nhiễm ôn dịch, nếu thật là đại sự chấn động như vậy, thành Dương Châu e rằng lại phải hứng chịu một kiếp nạn.
Mộ Hoa bắt mạch trong chốc lát, lẩm bẩm: "Không, đây không phải bẩm sinh, chỉ là...".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 201: 201: Ngài Rốt Cuộc Là Ai


Nàng càng khám, cung mày nhíu lại càng chặt.

Không biết qua bao lâu, nàng mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo, ánh mắt như nhìn quái vật trước nay chưa từng gặp gỡ: "Ngài rốt cuộc là ai?"
Lời này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Bùi Nguyên Hạo liền lạnh đi, lập tức rút tay về, phủi ống tay áo, trầm giọng: "Bổn cung là ai, chẳng lẽ các ngươi không rõ ràng sao?"
Mộ Hoa và những người phía sau nàng vừa nghe lời này, biểu tình đều có chút kỳ quái.

Chỉnh ống tay áo xong, hắn ngẩng đầu nhìn ta, nhàn nhạt một câu: "Đã không có việc gì, còn không qua đây?"
Ta từ từ đi qua, đến bên cạnh hắn.

Bùi Nguyên Hạo đứng dậy, nhìn đám người Mộ Hoa, khóe miệng lộ nụ cười lạnh, sau đó nói: "Những dược liệu ngày đó ở châu phủ ngươi nhắc tới, bổn cung đã điều tất cả lại đây, buổi chiều có thể tới châu phủ lấy, giải dược trị dịch bệnh tốt nhất phải chế ra trong hai ngày, nếu không! Lần này không cần chờ triều đình tới tàn sát dân chúng trong thành.

"
Tàn sát dân chúng trong thành, mấy chữ này vừa ra khỏi miệng, tất cả mọi người đều cả kinh.

Quả thật, trận ôn dịch này tới quá nhanh, lại còn hung mãnh như thế, chỉ mới một ngày đã khiến hàng trăm bá tánh mất mạng, nếu còn tiếp tục, có lẽ không bao câu, thành Dương Châu sẽ biến thành một tòa thành không người đầy khí tử.

Nói xong câu kia, Bùi Nguyên Hạo vứt lại một câu "Hồi phủ" rồi xoay người rời đi.

Mắt thấy hắn đã đi xa, ta vẫn chưa cử động, quay đầu nhìn Mộ Hoa, vừa muốn mở miệng, nàng đã bắt lấy cánh tay của ta, hỏi: "Chàng thế nào? Sao lại không tới?"
Nhìn bộ dáng nàng vội vàng như thế, ta thoáng cảm thấy an tâm, trả lời: "Mộ Hoa cô nương, bệnh tình của Hoàng gia vô cùng nghiêm trọng, cơm đã không thể ăn, sốt cao không lui, mấy ngày nay hơi thở của ngài ấy có mùi tanh, ho ra máu, có điều vẫn còn tốt, sắc mặt chưa hóa đen?"
"Còn thân thể chàng thì sao? Có ứ đốm hay không?"
"Không có.

"
"Vậy thì tốt rồi! "
Nhìn nàng thở phào nhẹ nhõm, bộ dáng như vừa nhặt được mạng từ quỷ môn quan trở về, ta liền biết bá tánh chết trong ôn dịch này trêи người có đủ loại vết bầm, thân thể Hoàng Thiên Bá tuy đã suy sụp nhưng chưa tới bước đó, vẫn còn thời gian!

Vì thế, ta nói với Mộ Hoa: "Mộ Hoa cô nương, ngài ấy vẫn luôn chờ ngươi!"
Hai mắt Mộ Hoa lập tức sáng lên, biểu tình vốn nôn nóng giờ phút này cũng bình tĩnh trở lại, nhưng ta rõ ràng cảm nhận được nàng đang dùng sức cắn răng, tựa hồ thầm hạ quyết tâm trong lòng.

Lúc này, Dương Vân Huy quay đầu nhìn ta: "Thanh Anh!"
Ta ngẩng đầu liền thấy Bùi Nguyên Hạo đã đi một đoạn, ta vội vàng theo sau, lúc này Mộ Hoa gọi ta lại: "Nhạc Thanh Anh?"
"Hả?"
"Ngươi! Mấy ngày nay có ăn thứ gì khác thường không? Thuốc, hoặc là đồ ăn nào đó?"
"Cái gì?" Ta nghi hoặc nhìn nàng.

"Ta có thể chẩn đoán chính xác, ngươi cảm nhiễm ôn dịch, nhưng bệnh trạng của ngươi đã biến mất, điều này thật kỳ quái, ngươi rốt cuộc đã ăn gì? Ngươi cứ nghĩ đi, nghĩ ra rồi thì lập tức tới nói với ta, đây có thể là cách cứu bá tánh toàn thành.

" Dứt lời, ánh mắt của nàng liền lạnh đi, "Thiên Bá chàng có thể chờ được thuốc giải.

"
Ta sửng sốt một hồi, đang định hồi tưởng thì nghe Dương Vân Huy lại thúc giục một tiếng, ta chỉ có thể gật đầu với họ, xoay người đuổi theo Bùi Nguyên Hạo.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 202: 202: Lồng Ngực Này Ta Không Hề Xa Lạ


Như một giấc mộng, trải qua một hồi sinh ly tử biệt, ta lại trở về châu phủ.
Nam tử đi phía trước không hề quay đầu, ta bước vào nội viện, nơi này vẫn giống trước kia, tuyết phủ trắng xóa, hoa rụng rực rỡ, thậm chí hương khí ấm áp trong phòng cũng không hề thay đổi.
Ngay cả bóng dáng như núi trước mặt ta cũng không thay đổi.
Nghĩ tới những gì xảy ra trước đó, trái tim ta không khỏi rung động, chẳng biết vì lý do gì, huyết khí trong người bỗng dưng sôi trào, bước chân phía dưới bất giác chậm lại.

Mà hắn tựa hồ cảm nhận được, dừng lại, quay đầu nhìn ta.
"Sao vậy?"
"Điện hạ..."
Đôi môi run rẩy, trái tim kinh hoàng, ta đột nhiên không có cách nào đối diện với hắn, lập tức cúi đầu.
"Rốt cuộc làm sao vậy?" Hắn trầm giọng, tựa hồ không hề mất kiên nhẫn.
"Nô tỳ..." Ta đột nhiên không biết nói gì, muốn rời đi nhưng lại không biết mở miệng thế nào, lúc này cúi đầu liền thấy xiêm y một thân dơ bẩn, đã mấy ngày không có thời gian tắm rửa rồi.

Ta vội nói, "Điện hạ, nô tỳ có chút dơ bẩn, nô tỳ muốn đi tẩy rửa trước, lại đến..."
Còn chưa dứt lời, hắn đã cười lạnh một tiếng: "Bổn cung còn chưa tẩy rửa, ngươi muốn đi trước sao?"
"Dạ?" Ta ngẩng đầu nhìn hắn, lúc này mới phát hiện cả hai chúng ta đang đứng bên ngoài tịnh phòng.
Hắn lạnh lùng nhìn ta: "Hầu hạ bổn cung tắm gội trước rồi nói." Dứt lời, hắn liền nâng bước đi vào.
Ta đứng yên một chỗ, qua một hồi lâu mới chậm rãi đi theo.
Trong phòng sớm đã chuẩn bị sẵn bể tắm thật lớn, bên trong đựng đầy nước nóng tản ra dược hương nhàn nhạt, còn cả ít cánh hồng mai rơi rụng bên trêи.

Ta vừa vào cửa, mấy thị nữ bận rộn bên trong liền lập tức lui xuống.
Thời điểm ra khỏi cửa, các nàng nhìn ta, ánh mắt có chút kỳ quặc.
Ta đương nhiên biết các nàng đang nghĩ gì, trêи mặt lập tức nóng lên, vừa ngẩng đầu liền thấy thân ảnh cường tráng đứng sau tấm bình phong rộng lớn.

"Còn không vào đây cởi áo cho bổn cung?"
"...!Vâng."
Ta cắn môi, chậm rãi đi vào.

Hắn vẫn đứng đó, trêи mặt không chút biểu tình, ta lúc này chỉ có thể tiến lên hầu hạ.
Y phục từng kiện từng kiện cởi xuống treo trêи bình phong, hắn vẫn không mở miệng, mà ta cũng luôn cúi đầu, tới khi thoát kiện nội y cuối cùng trêи người, lồng ngực cường tráng của hắn cứ lõa lồ không chút phòng bị ở trước ngực ta.
Lồng ngực này ta chưa từng xa lạ, tuy rằng biết hắn không có khả năng thuộc về mình nhưng rất nhiều đêm, chính lồng ngực này đã ôm chặt ta, giúp ta trong đêm đông giá rét cảm thấy ấm áp, thậm chí là có chút lưu luyến.
Hô hấp bất giác khẩn trương, cánh tay giúp hắn cởi bỏ đai lưng đã bắt đầu run rẩy.
Đúng lúc này, thanh âm của hắn vang lên trêи đỉnh đầu.
"Vừa rồi ngươi nói ngươi cũng muốn tắm gội?"
"Dạ...!Vâng."
Ta nghe tới sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy khóe miệng hắn cong lên, lộ ra ý cười tà khí: "Cùng tắm đi."
Ta còn chưa hoàn hồn, hắn đã duỗi tay ôm lấy ta vào lòng, đột nhiên nhảy xuống bể tắm..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 203: 203: Máu Của Hắn


Nếu lúc trước không có máu của hắn, có lẽ ta sớm đã chết!
Nếu không có hắn!
Lúc này, trong lòng ta đột nhiên lóe lên tia sáng - Máu của hắn?
Đúng rồi, từ lúc tới Dương Châu ta không hề ăn cứ thứ gì kỳ lạ, chỉ có máu của hắn! Dương Vân Huy cũng từng ám chỉ, máu của hắn tựa hồ có tác dụng thần kỳ, hình như có thể giải độc, có thể cứu người!
Chẳng lẽ bệnh trạng trong người ta biến mất là vì từng uống máu của hắn?
Ta còn phát ngốc ở đó, hắn lại tựa hồ cảm nhận được gì, quay đầu nhìn ta, thấy ta ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm miệng vết thương của mình, vừa định mở miệng liền nghe một trận thanh âm dồn dập của Dương Vân Huy từ bên ngoài truyền đến.

"Tam ca!"
Thanh âm này khiến không khí căng chặt trong bể tắm lập tức tan đi, Bùi Nguyên Hạo trừng mắt nhìn ta, mở miệng: "Chuyện gì?"
"Thư của Kim Kiều!"
Kim Kiều phu nhân gửi thư, đây đã là bức thứ ba!
Ta sững sờ ở đó, mà sắc mặt Bùi Nguyên Hạo cũng trở nên khó coi, hắn cắn răng, lập tức đứng lên
Ta bị một màn này làm ngây dại ra, lúc này định đi qua dìu hắn ra khỏi bể tắm, nhưng vừa duỗi tay, hắn lại đột nhiên đẩy ta ra, ta không kịp phòng bị thiếu chút đã bị đẩy ngã, mà hắn đã đi lên, mặc xiêm y vào, vội vàng ra ngoài.

Một mình ta đứng trong bể tắm, nước gợn kϊƈɦ động bao lấy thân thể, giống như trái tim ta lúc này, phập phồng không ngừng nghỉ.

Không cần đọc, ta cũng đoán được nội dung trong phong thở của Kim Kiều phu nhân.

Mong quân về sớm.

Mong về sớm.

Mong về.

Chỉ mấy ngày đã có ba phong thơ, ở kinh thành ngàn dặm xa xôi, trong hoàng cung u ám bao phủ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Có lẽ, nếu Bùi Nguyên Hạo tại thời điểm nhận được phong thư thứ nhất lập tức trở về, ít nhất quyền chủ động còn nằm trong tay hắn, nhưng hiện tại đã là phong thư thứ ba, Dương Kim Kiều vội vàng như thế, thế cục căng thẳng trong cung không cần nghĩ cũng biết, mà Bùi Nguyên Hạo vẫn còn ở lại thành Dương Châu.

Có lẽ hắn rời đi mới là lựa chọn đúng nhất!
Ta đứng trong bể tắm, mãi tới khi nước đã hoàn toàn hóa lạnh cũng không thể vuốt phẳng tâm tình khô nóng của ta, lúc này bước lên, sắc mặt vẫn tái nhợt.

Ta mặc xong y phục, lập tức tới phòng của hắn.

Vừa tới cửa viện liền đụng phải Dương Vân Huy, hắn thấy ta đầu tóc ướt dầm dề, cả người đầy dược hương, nhưng cảm nhận được gì, khóe miệng liền cong lên: "Thanh Anh cô nương.

"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn: "Dương đại nhân, ngài đi đâu?"
"Người của hiệu thuốc Hồi Sinh tới châu phủ lấy thuốc, ta qua xem.

"
"Thật sao?"
Nghe vậy, ta đương nhiên kinh hỉ, Mộ Hoa tới đây lấy dược liệu, nàng ấy có phải đã nghiên cứu ra thuốc chữa trị ôn dịch không?
Dương Vân Huy chỉ nhìn ta, không nói gì, phất tay một cái liền xoay người rời đi.

Ta đứng đó một lúc, cuối cùng cũng nâng bước đi về hướng phòng của Bùi Nguyên Hạo.

Từ xa nhìn cánh cửa mở rộng, hắn ngồi cạnh bàn, lư hương bên trêи khói nhẹ lượn lờ, nhưng cho dù cách lớp sương mù như vậy, ta vẫn có thể thấy hắn nhíu chặt cung mày.

Nhẹ nhàng đi qua tới cạnh hắn, pha một chén trà nóng đưa tới.

Hắn nghe được, cũng nhìn thấy, nhưng vẫn không chịu ngẩng đầu đối diện với ta.

Ta biết hắn vẫn còn tức giận, nhưng rốt cuộc đang tức giận ai, ta lại không biết.

Trầm mặc một hồi, ta nhẹ giọng: "Điện hạ.

"
"! "
"Ngài, vẫn là sớm ngày hồi kinh đi.

".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 204: 204: Chẳng Lẽ Không Có Tiếc Nuối Sao


Sớm ngày hồi kinh, nghe bốn chữ này, Bùi Nguyên Hạo rùng mình, chậm rãi quay đầu nhìn ta.

Ta cũng nhìn hắn, khóe miệng để lộ một nụ cười nhạt.

Thâm sâu khó lường, dù thế nào cũng không thể nắm bắt.

Sau đó, hắn đột nhiên đứng lên đi tới trước mặt ta, cúi đầu, thấp giọng: "Nhạc Thanh Anh, ngươi cuối cùng cũng nói một câu bổn cung muốn nghe, chỉ là! "
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, thấy hắn duỗi tay chỉ chỉ đầu ta: "Lời này, là dùng nơi này, hay là nơi này để nói.

" Dứt lời, tay hắn lại chỉ về hướng trái tim ta.

Giờ khắc này, trái tim ta đột nhiên hoảng loạn, trước mặt tựa như lại thấy cảnh tượng sáng nay, Hoàng Thiên Bá tuy thần sắc đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn mỉm cười nhìn ta.

"Nha đầu ngươi! " Hắn duỗi tay giúp ta lau nước mắt, khẽ thở dài, lại nói: "Ngươi có nhớ không, ta đã từng nói, ngươi thật không đáng yêu.

"
Ta gật đầu.

"Ngươi biết vì sao ta nói vậy không?"
Ta lắc đầu.

Hoàng Thiên Bá cười nhẹ, dùng ngón tay gõ gõ sau ót ta: "Bởi vì ngươi quá lý trí, chưa bao giờ tin tưởng tình cảm, tới cuối cùng, có lẽ ngươi sẽ quên chính mình rốt cuộc thích cái gì, chán ghét cái gì, thứ ngươi biết chỉ có bản thân cần cái gì, nên vứt bỏ cái gì mà thôi.

"
"! " Ta mở to hai mắt nhìn hắn.

"Nhân sinh, người thông minh như vậy sẽ không phạm sai lầm, chỉ là, chẳng lẽ không có tiếc nuối sao?"
"! "
"Thanh Anh.

" Hoàng Thiên Bá nói, bàn tay có chút run rẩy vỗ vỗ mép giường, "Có đôi khi, tin tưởng tình cảm của mình, cảm nhận chút thành thật của mình chưa chắc là chuyện xấu.

"
! !.

.

Một câu này Hoàng Thiên Bá nói rất nhẹ nhàng nhưng lại khắc sâu vào lòng ta, thậm chí vẫn luôn vang vọng bên tai, khiến ta không cách nào thoát khỏi.

Ta ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen tròn, cảm nhận hô hấp nóng bỏng mà quen thuộc gần trong gang tấc, tựa hồ trước nay đều chưa từng rời đi.

Nếu như mọi người đều dùng trái tim để nói, để làm, như vậy ta có nên giống thế hay không?
Bàn tay siết chặt giấu dưới ống tay áo, đôi môi cũng có chút run rẩy, Bùi Nguyên Hạo tựa như cảm nhận được gì đó, sắc mặt trở nên ngưng trọng, cúi đầu nhìn ta.

"Điện hạ! " Ta nuốt nước bọt, móng tay khảm sâu vào da thịt, "Nô tỳ là dùng nơi này suy nghĩ! "
Ta nói, duỗi tay chỉ đầu mình.

Ánh mắt hắn lập tức thay đổi, lộ ra một tia lệ khí, vừa định nói gì đó đã thấy tay ta chậm rãi dời xuống, di chuyển tới lồng ngực: "Nhưng là dùng nơi này để nói.

"
"! " Hắn như ngây ra, qua một hồi lâu vẫn không mở miệng.

Ta bị ánh mắt chuyên chú của hắn nhìn tới co rúm, theo bản năng muốn thối lui, nhưng vừa bước được một bước, hắn đột nhiên duỗi tay dùng sức ôm lấy ta.

Khi thân thể kề sát, ta tựa như cảm nhận được hơi thở nóng bỏng, ɖu͙ƈ vọng nóng rực, thậm chí có thể hiểu tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng hắn chỉ ôm ta, dùng sức như muốn nhìn thấu ánh mắt ta.

"! "
Ta ở trong lòng ngực hắn run rẩy như một chiếc lá.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 205: 205: Vì Hắn Cười Vì Hắn Khóc


Không biết nhìn bao lâu, môi hắn nhẹ nhàng chạm lên môi ta.

Tuy rằng hơi thở nóng bỏng, tuy rằng ɖu͙ƈ vọng bồng bột nhưng nụ hôn này lại như chuồn chuồn lướt nước, một tia lưu luyến cũng không có, cứ thế mà chậm rãi rời đi, tiếp tục nhìn ta, sau đó vươn đầu lưỡi ɭϊếʍ ɭϊếʍ khóe môi ta.

"Thật ngọt! "
Nụ cười mị hoặc hiện lên, mặt ta ửng đỏ như bị thiêu đốt, cúi đầu.

Có lẽ, Hoàng Thiên Bá đúng.

Ta chưa từng nếm trải lời nói như vậy, là chuyện như thế.

Ta hình như chưa từng thấy Bùi Nguyên Hạo thế này, thật không biết làm vậy là đúng hay sai, nhưng có lẽ, ta sẽ không có gì phải tiếc nuối.

Nếu không có Hoàng Thiên Bá, ta thật sự!
Lúc này, ta đột nhiên cảm thấy rét run.

Những lời này của Hoàng Thiên Bá, ta cơ hồ cho rằng cả đời này sẽ không có ai nói, nhưng hắn quen biết chưa lâu lại có thể nhìn thấu suy nghĩ của ta, thậm chí nói thẳng ra như vậy, ta mơ hồ cảm thấy nói những lời này, hắn đang!

Dặn dò gì đó.

Chẳng lẽ hắn đã nhận ra cái gì, hay là biết bản thân không thể gắng gượng nữa sao?
Ta bỗng dưng thấy bối rối, hô hấp cũng trở nên hoảng loạn, mà Bùi Nguyên Hạo lúc này nhẹ nhàng nâng cằm của ta, nhíu mày hỏi: "Ngươi lại suy nghĩ cái gì?"
"Điện hạ.

" Ta nghĩ nghĩ, rốt cuộc cũng nói, "Nô tỳ, có một thỉnh cầu.

"
"Ngươi muốn gì?"
Ta cắn môi, lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn hắn: "Nô tỳ muốn vì Hoàng gia cầu! "
Lời còn chưa dứt, ánh mắt hắn lập tức lạnh đi, ta bị hắn nhìn như vậy, đầu óc khi trước có chút nóng hiện tại cũng lạnh đi.

Ta thật sự quá lớn mật!
Mặc kệ phỏng đoán trước đó của ta là thật hay giả, nhưng ta thật sự không nên tùy tiện mở miệng như vậy, Dương Vân Huy cũng đã nói, bí mật này không có bao nhiêu người biết được, người khiến hắn dùng máu cứu người, ta là người đầu tiên, nhưng ta lại lấy thân phận một thị tỳ cầu xin hắn cứu người từng là thích khách!
Mặc kệ ta dụng tâm thế nào, nhưng dùng đầu óc suy nghĩ, ta không nên coi hắn như một nam nhân bình thường.

Hắn rốt cuộc vẫn là hoàng tử!

Nghĩ như vậy, lời phía trước muốn nói không biết mở miệng thế nào, ta cắn răng, nói: "Nô tỳ muốn đi thành Nam một chuyến.

"
"Ngươi nói gì?" Hắn nhíu mày, ánh mắt lộ sự nguy hiểm.

Lòng bàn tay của ta đã bị phủ một tầng mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cố lấy dũng khí nói hết: "Hoàng gia bệnh nặng khó chữa, nếu phải đi, nô tỳ muốn gặp ngài ấy một lần, mặc kệ thế nào, nô tỳ chỉ cầu gặp ngài ấy lần cuối.

"
Đôi tay đang ôm ta chậm rãi buông xuống, hơi thở cũng trở nên lạnh đi, Bùi Nguyên Hạo chậm rãi đứng thẳng người, lạnh lùng nhìn ta, qua một hồi lâu, khóe miệng lộ ra nụ cười âm lãnh.

Hắn xoay người đi tới bên cửa sổ, đưa lưng về phía ta, qua hồi lâu, hắn lạnh giọng hỏi: "Bởi vì hắn cứu ngươi nên ngươi muốn trở về thành Nam, chẳng lẽ chết cũng không sợ sao?"
Ta nghĩ nghĩ, nhẹ giọng: "Sĩ, vị tri kỷ giả tử (1).

"
(1) Sĩ vị tri kỷ giả tử: kẻ sĩ vì tri kỷ mà chết
Hắn lập tức quay đầu nhìn ta.

"Hoàng gia với nô tỳ từng có ân cứu mạng nhiều lần, hiểu nhau quá sâu, đáng tiếc nô tỳ không có gì, không thể hồi báo, chỉ cầu gặp mặt ngài ấy một lần.

Nếu ngài ấy khỏi, nô tỳ vì ngài ấy mà cười, nếu ngài ấy bệnh chết, nô tỳ chỉ có thể vì ngài ấy mà khóc.

".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 206: 206: Ngươi Không Nên Quay Lại


Dứt lời, ta không tiếp tục nói chuyện nữa, chỉ lẳng lặng đưa đó.

Bùi Nguyên Hạo cũng lẳng lặng đứng một chỗ, đưa lưng về phía ta, ta không thể nhìn thấy thần sắc của hắn, chỉ cảm nhận được bầu không khí xung quanh ngày càng khẩn trương, cơ hồ khiến người ta không thể hít thở.

Ngay tại thời khắc khó xử, hắn chậm rãi xoay người, đi tới trước mặt ta.

Đôi mắt đen nhánh mà thâm u nhìn chằm chằm ta, giống như muốn nhìn thấu suy nghĩ bên trong, mà ta cũng thản nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.

Tuy rằng ngón tay giấu dưới ống tay áo run rẩy không thôi.

Thật lâu sau, hắn đột nhiên hừ một tiếng, xoay người phất tay áo rời đi.

Mãi tới giờ khắc này, trái tim căng chặt của ta mới buông lỏng.

Theo hắn mấy ngày, tuy rằng không thể hiểu hết con người hắn nhưng ta có thể đoán được hỉ nộ của hắn, mà lúc này đây, hắn cư nhiên lại đồng ý.

Hiện tại muốn vào nam thành không hề dễ dàng, tuy không quá khó xử ta nhưng họ vẫn dẫn ta vào một gian phòng xông hương cả nửa ngày, đồng thời còn phải uống một chén thuốc, đắng tới đầu lưỡi ta mất đi vị giác.

Mãi tới khi được đưa tới căn phòng kia, sắc mặt ta vẫn vô cùng khó coi.

Mở cửa liền nhìn thấy người đó ngồi ở đầu giường, chỉ mới một ngày không gặp, ta lại cảm thấy hắn tiều tụy đi không ít, đôi mắt lõm sâu, môi không còn chút huyết sắc, hắn lẳng lặng ngồi đó, trong tay cầm một quyển sách, ánh mặt trời xuyên qua màn che dừng trêи mặt hắn.

Nhìn Hoàng Thiên Bá như vậy, nước mắt của ta lập tức rơi xuống.

Nếu hắn khỏi, ta vì hắn cười; nếu hắn bệnh chết, ta vì hắn khóc.

Ta nói chuyện vô cùng tiêu sái, nhưng chỉ có ta biết, nếu hắn thật sự rời đi, ta tuyệt đối không vì nam nhân này mà khóc.

Nếu hắn chết, có lẽ người hiểu ta nhất trêи thế gian này cũng rời đi.

Ta đứng ở cửa, hắn như cảm nhận được gì, chậm rãi ngẩng đầu nhìn ta, như thoáng kinh ngạc, nhưng đôi môi tái nhợt vẫn khẽ nhấp, cười nói: "Thanh Anh?"
"Hoàng gia!" Ta vội đi tới, nhìn đôi môi khô nứt của hắn liền vội đi rót chén trà.

Hắn uống mấy ngụm, sắc mặt liền tốt hơn một chút, lúc này mới ngẩng đầu nhìn ta: "Sao lại trở về? Không phải bọn họ nói ngươi không có bệnh, đã được đưa tới bắc thành rồi sao?"
Ta nhẹ giọng: "Ta tới là để từ biệt Hoàng gia.

"
"Từ biệt?" Hắn nghi hoặc nhìn ta, như lập tức hiểu ra sự tình, gật đầu nói: "Cũng nên đi rồi.

"
"Hoàng gia?"
Hắn khẽ cười: "Dương Châu xảy ra nhiều chuyện như vậy chắc chắn không phải vô duyên vô cớ, chỉ sợ hắn còn ở bên ngoài, sẽ càng có nhiều sự cố phát sinh.

Nếu các ngươi không đi, cơ hội e rằng sẽ bị bỏ lỡ.

"
Không ngờ hắn lại nhìn sự việc thấu triệt như vậy, trong lòng ta không khỏi cảm thán, chỉ là nghe câu cuối cùng, ta có chút kinh ngạc.

Cơ hội? Hắn đang ám chỉ!
Lúc này, hắn lại nói thêm: "Có điều, ngươi thật sự không nên quay lại.

"
"Hoàng gia!"
"Nói ngươi là nha đầu đầu ngốc, ngươi đúng là không thông minh.

" Hắn mỉm cười, "Chẳng lẽ ngươi còn lo lắng Hoàng gia ta không có ai chiếu cố sao?"
Ta mím môi, lắc đầu.

Hắn đương nhiên sẽ có người chiếu cố, cho dù hiện tại mạng hắn ở trong sớm tối, bản thân phải ở nam thành tử khí khắp nơi nhưng hắn vẫn giữ được vẻ tao nhã lịch sự.

Ngày tháng của hắn đương nhiên sẽ không khổ sở.

Ta chỉ là!.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 207: 207: Huyết Dược


Hắn nhìn bộ dáng ta lúc này, mỉm cười an ủi: "Ngươi đừng quá lo lắng, nếu Mộ Hoa đã hỏi thuốc với châu phủ, nàng ấy tất nhiên có phần nắm chắc, nếu không nàng ấy sẽ không giao tiếp với họ.

Ngươi phải biết, trêи đời này người không muốn nhìn ta chết nhất chính là nàng ấy!"
"Ừ." Ta gật đầu, cũng miễn cưỡng cười nói, "Nói không chừng, lát nữa thuốc của Mộ Hoa cô nương sẽ được đưa tới."
Vứt dứt lời, bên ngoài liền truyền tới tiếng bước chân chậm rãi dừng ở cửa, sau đó là tiếng đập cửa vang lên.
Hoàng Thiên Bá nhíu mày, lẩm bẩm: "Ta không phải đã cho bọn họ trở về rồi sao?" Dứt lời, hắn buông cuốn sách trong tay xuống, ngồi thẳng dậy, nói: "Ai? Vào đi!"
Thấy hắn sắp ngã, ta vội tiến lên dìu hắn, vừa chạm tới bờ vai hắn, cánh cửa lập tức mở ra.
Vừa thấy người tới, ta liền mở to hai mắt.
"Dương...!Dương đại nhân?"
Người tới thế mà là Dương Vân Huy, hắn đứng ở cửa nhìn hai chúng ta cũng ngây ngẩn cả người, sắc mặt tức khắc trầm xuống: "Các ngươi đang làm gì hả?"
Ta cúi đầu liền thấy thân mình Hoàng Thiên Bá lảo đảo, vội đỡ lấy hắn, kỳ thật trong lòng không hề có hổ thẹn, nhưng kẻ thứ ba nhìn thấy sẽ cảm giác quá đỗi thân mật, hơn nữa Dương Vân Huy trước nay đều coi ta là nữ nhân của Bùi Nguyên Hạo, sắc mặt lúc này đương nhiên khó coi.

Ta nhẹ nhàng buông Hoàng Thiên Bá ra, sau đó hỏi: "Dương đại nhân, ngài tới có việc gì sao?"
Nhìn bộ dáng thản nhiên của chúng ta, hắn tựa hồ cảm thấy bản thân quá mẫn cảm, cũng không biết tại sao, ta thấy sắc mặt hắn vẫn không tốt.

Hắn chậm rãi đi tới nhìn ta, lại nhìn Hoàng Thiên Bá ngồi ở đầu giường, khóe miệng cong lên: "Thoạt nhìn, thời gian không còn nhiều cho lắm."
"Nói vậy quá sớm." Hoàng Thiên Bá khẽ cười.
Nghe hắn nói như vậy, ta không khỏi giật mình, đang muốn mở miệng lại nhìn thấy trêи tay hắn còn mang theo một hộp đồ ăn, lúc này đang cẩn thận đặt lên bàn.

Hắn tới đây sao còn mang theo đồ vật khác?"
"Dương đại nhân, đây là..."
Dương Vân Huy lạnh lùng nhìn ta, ánh mắt vẫn không vui, nhưng hắn không nói gì, chỉ chậm rãi mở hộp đồ ăn, bên trong đặt một chén thuốc đen tuyền.

Nắp vừa mở, mùi máu tươi lập tức xông ra.
Dưới ánh nến, ta tựa như nhìn thấy trong chén thuốc có chút màu đỏ thẳm.
"Đây là..."
Trong đầu lóe lên tia quang, ta lập tức rõ ràng, chấn động nhìn Dương Vân Huy, mà hắn cũng đang nhìn ta, sắc mặt vô cùng ngưng trọng, thấp giọng quát: "Im miệng!"
Chén thuốc này có máu của Bùi Nguyên Hạo!
Phía trước chỉ là suy đoán, mãi tới thời khắc này ta mới khẳng định, bệnh trạng trêи người biến mất vì ta từng uống máu của Bùi Nguyên Hạo, cho dù biết, với thân phận của hắn, ta căn bản không thể mở miệng, lại không ngờ Bùi Nguyên Hạo có thể xả thân cứu Hoàng Thiên Bá!
Cũng khó trách sắc mặt Dương Vân Huy khó coi như vậy, trong mắt hắn, Hoàng Thiên Bá là một tên loạn thần tặc tử, mà bí mật này của Bùi Nguyên Hạo vốn không có nhiều người biết, huống chi đối với người trong doanh địch, bắt hắn mang thuốc tới, hắn đương nhiên không hài lòng.
Có điều, nếu đã tới đưa tới, hắn cũng không nói gì thêm.

Dương Vân Huy bưng chén thuốc, nhìn ta, ta liền duỗi tay muốn nhận lấy, ai ngờ hắn lại xoay người đi thẳng tới mép giường.

Hoàng Thiên Bá còn chưa rõ sự tình, chỉ nhìn hai chúng ta tới sững sờ, Dương Vân Huy đã đưa chén thuốc qua.
"Uống đi!".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 208: 208: Chỉ Mong Ngươi Không Phải Độc Dược


"Hả?" Hoàng Thiên Bá nhíu mày nhìn chén thuốc kia, lại ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc.

Ta vội đi tới, nói: "Hoàng gia, đây là thuốc tốt, ngài mau uống đi!"
Ta vừa mở miệng, tuy có hoài nghi, tuy không rõ đây là thứ gì, Hoàng Thiên Bá vẫn thản nhiên duỗi tay nhận lấy, nhưng thời điểm hắn duỗi tay, ta phát hiện cả người hắn run lên, căn bản không có sức lực cầm lấy chén thuốc.

Chén thuốc này rơi xuống chắc chắn sẽ rất phiền toái, nghĩ như vậy, ta liền vội tiến lên muốn nhận lấy.

Nhưng Dương Vân Huy lại rụt tay về tránh ta, quay đầu, nhàn nhạt nói: "Ngươi về trước đi.

"
"Cái gì?"
"Điện hạ có việc tìm ngươi, về trước đi!"
Ta nhìn hắn, lại nhìn Hoàng Thiên Bá, người phía sau như hiểu ra cái gì, khẽ cười: "Nếu tìm người tìm tới nơi này, khẳng định là đại sự, Thanh Anh cô nương, ngươi trở về đi, ta không sao.

"
Ta do dự một hồi, cuối cùng chỉ có thể đồng ý, nhẹ giọng: "Hoàng gia, đây là thuốc tốt, ngài nhất định phải uống hết,cố gắng nghỉ ngơi, loại bệnh này dù sao cũng làm tổn hại tới thân thể, đừng để chính mình mệt nhọc.

"
Hắn cười gật đầu.

Ta lại nhìn Dương Vân Huy, trêи mặt hắn vẫn không có cảm xúc như cũ.

Nam nhân này gương mặt đoan chính nhưng trước nay đều mang bộ dáng ph*ng đ*ng không thể khống chế, hôm nay hắn ngưng trọng như vậy là lần đầu tiên ta thấy, trong lòng không khỏi có chút kiêng kỵ, nhưng nhìn Hoàng Thiên Bá cả người vô lực, ta vẫn không thể yên tâm rời đi.

Dương Vân Huy và hắn tựa hồ đều nhận ra gì đó, ánh mắt đồng loạt nhìn về hướng này.

Cuối cùng vẫn là Hoàng Thiên Bá mở miệng, hắn khẽ cười: "Dương đại nhân có lẽ còn có chuyện muốn nói với ta, Thanh Anh, ngươi về trước đi.

" Dứt lời, hắn gật đầu với ta.

Ta đương nhiên hiểu, nếu Dương Vân Huy muốn gây chuyện, cho dù có trăm Nhạc Thanh Anh ở đây cũng không có tác dụng, huống chi cách làm việc của Hoàng Thiên Bá trước nay đều tích thủy bất lậu, ta chưa từng thấy hắn phạm bất kỳ sai lầm gì, vì thế lúc này chỉ có thể gật đầu với hắn, lại nhìn Dương Vân Huy, sau đó mới xoay người rời đi.

Đường lớn trống rỗng, gió lạnh thổi qua, lá rụng dừng trêи mặt đất phát ra tiếng kêu xào xạc.

Một mình ta lặng lẽ đi trêи đường, cảnh trí càng thêm tịch mịch.

Mắt thấy giao giới giữa thành Bắc thành Nam, bước chân bên dưới bất giác chậm lại, ta vẫn nhịn không được mà quay đầu nhìn, không ngờ Dương Vân Huy đã theo ở sau.

Sắc mặt hắn cũng giống thời tiết này, lạnh lẽo vô biên.

Chờ hắn tới gần, ta nhẹ giọng hỏi: "Đại nhân, Hoàng gia! "
Lời còn chưa dứt, hắn đã cắt ngang: "Nhạc Thanh Anh, ta đúng là nhìn không ra ngươi lại có ảnh hưởng như vậy!"
Cái gì? Nghe một câu không đầu không đuôi, ta không khỏi khó hiểu, nghi hoặc nhìn hắn.

Dương Vân Huy lạnh lùng nhìn ta, lại nhìn đình đài lầu các san sát tịch mịch xung quanh, trầm giọng: "Hắn, là thuốc của ngươi, ngươi, cũng là thuốc của hắn.

"
Ta càng nghe càng nghi hoặc, đang muốn mở miệng hỏi, Dương Vân Huy đột nhiên duỗi tay nắm lấy cằm ta, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm ta như muốn nhìn thấu mọi thứ bên trong, hiểu rõ linh hồn ta đang nghĩ gì.

Ta sửng sốt, vội vàng quay đầu tránh khỏi tay hắn, xấu hổ tới sắc mặt đỏ bừng: "Ngài! "
Không ngờ, hắn lại nhếch môi để lộ một nụ cười lạnh: "Chỉ mong, ngươi không phải độc dược!"
Trái tim ta trầm xuống, như ý thức được gì, mà hắn đã vung tay áo, xoay người: "Đi thôi!".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 209: 209: Biến Cố Trời Long Đất Lở


Hắn nói vậy, bầu không khí giữa hai người vẫn không thể tốt lên, dọc đường, chúng ta không nói chuyện, rất nhanh đã trở về châu phủ.
Trước đó Dương Vân Huy nói Bùi Nguyên Hạo tìm ta có việc, ta tưởng đó chẳng qua chỉ là cái cớ, không ngờ vừa vào cửa lớn châu phủ mới phát hiện người bên trong đã vội tới người ngã ngựa đổ, ta nhìn đám người hoang mang hỗn loạn kia, còn đang nghi hoặc, Dương Vân Huy đã quay đầu nhìn ta, lạnh giọng: "Điện hạ phân phó, nửa canh giờ sau khởi hành hồi kinh!"
"Cái gì? Nhanh như vậy?"
Ta sửng sốt một hồi, mà hắn chỉ nhìn ta, không nhiều lời, lập tức đi vào nội viện, vừa đi vừa nói: "Mau đi thu dọn, xe ngựa không biết đợi người."
Ta vẫn ngơ ngẩn đứng đó, mãi tới khi bóng lưng hắn biến mất ở hành lang dài, lúc này mới hoàn hồn.
Thật sự phải trở về.
Quyết định vội vàng như vậy, xem ra sự tình rất gấp.
Lòng ta không khỏi có chút mất mát, sớm biết vừa về châu phủ liền phải rời khỏi, vừa rồi ta đã nói lời tạm biệt tử tế với Hoàng Thiên Bá, chỉ là nhìn sắc mặt của Dương Vân Huy, ta cũng không tiện nói gì.

Ta lặng lẽ về phòng thu dọn, sửa sang xong một tay nải nhỏ liền cầm ra ngoài.
Tới cửa châu phủ, lập tức có người nhận tay nải của ta, ta dặn dò hai câu, vừa quay đầu liền thấy Bùi Nguyên Hạo đi tới.

Sắc mặt hắn cũng như thời tiết hôm nay, âm trầm mà lạnh lẽo, trêи người lại cẩm tú hoa phục.

Nam nhân xuất sắc đương nhiên không cần phục sức phụ trợ, nhưng mặc như vậy càng khiến hắn trở nên cao cao tại thượng.
Nhưng ánh mắt ta lập tức dừng ở cổ tay áo hắn.
Vạt áo to rộng che khuất cánh tay hắn, chỉ là thỉnh thoảng gió nhẹ thổi tới làm lay động, ta ẩn ẩn vẫn có thể nhìn thấy cổ tay hắn quấn một lớp băng thật dày, tựa hồ nhiễm chút màu hồng nhạt.
Chỉ một cái nhìn, lòng ta liền trở nên ấm áp, đồng thời cũng có đau xót.
Nếu những người khác cắt cổ tay lấy máu cứu người, ta đương nhiên sẽ rất khâm phục, chỉ là chưa chắc sẽ có tâm tình như hiện tại, bởi vì ta biết hắn là Bùi Nguyên Hạo, lấy tính tình của hắn, với thân phận của hắn, dùng máu của mình đi cứu Hoàng Thiên Bá là việc không hề dễ dàng.
Đang nghĩ ngợi, hắn cũng đã nhìn ta, sau đó ánh mắt lập tức dời đi, giống như không hề màng tới, chỉ vung tay áo: "Khởi hành!" Dứt lời, hắn liền đi về hướng xe ngựa.
Thời điểm đỡ khung cửa lên xe ngựa, thấy hắn nhíu mày, màu hồng trêи cổ tay càng thêm đậm, ta vội tiến lên đỡ lấy cánh tay hắn: "Điện hạ."
Hắn phất tay gạt ta đi, nhưng ta không biết lâu đâu ra lá gan lớn như thế, vậy mà ôm chặt cánh tay hắn không buông.

Hắn cường chống một chút, cung mày nhíu càng chặt, rốt cuộc cũng không nói gì thêm, an tĩnh để ta giúp đỡ.

Dìu hắn lên xe xong, ta cũng tự mình leo lên.
Vừa ngồi xuống, bên ngoài lập tức truyền tới tiếng quần thần bái biệt, ngay cả liếc một cái Bùi Nguyên Hạo cũng không nhìn, nhắm mắt dưỡng thần.
Xe ngựa lắc lư chạy về phía trước.
Bức màn bị gió thổi phiêu động, ta nhìn cảnh trí quen thuộc dần dần lướt qua, lần nữa tới cửa bắc thành, nhưng lần này so với mọi khi vô cùng thuận lợi.

Cửa thành mở, đoàn xe rất nhanh liền ra ngoài.
Ta biết, qua chuyện lần này, bọn người Mộ Hoa sẽ không còn ý niệm đối với hắn, mà Hoàng Thiên Bá, ta chỉ hi vọng bệnh trạng của hắn có chuyển biến tốt đẹp.

Biết hắn không có khả năng tới đưa tiễn, vì thế ta không quay đầu nhìn.
Thành Dương Châu, chậm rãi rời xa người ở sau.
Mà phía trước là mây đen mù mịt, kinh thành rốt cuộc đang có biến cố long trời đất lở gì chờ chúng ta?.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 210: 210: Nhẹ Nhàng Phủ Lên Tay Hắn


Xe ngựa sau khi vào quan đạo liền dễ đi hơn nhiều.

Hiện tại vốn là thời khắc quan trọng, đoàn xe lên đường ngày đêm, thời gian nghỉ không nhiều.

Tuấn mã chạy như bay, bánh xe cuồn cuộn đạp lên quan đạo tạo thành những vết hằn dài.

Bất tri bất giác đã qua nửa tháng, mà lộ trình đã hơn phân nửa.

Thời tiết ngày càng rét lạnh, gió Bấc hỗn loạn gào thét, ta và Bùi Nguyên Hạo ngồi trong xe có lò sưởi ấm áp nhưng tư vị cũng không dễ chịu gì hơn người chịu gió tuyết bên ngoài.

Ta lại ngẩng đầu nhìn nam tử tựa vào đệm nghỉ ngơi, gương mặt vẫn đạm mạc như trước nhưng đã tái nhợt không chút huyết sắc.

Hơn mười ngày, hắn dường như không nói với ta một câu.

Toàn bộ hành trình chỉ nghe gió Bắc bên ngoài gào thét, tiếng ra roi thúc ngựa, còn cả thanh âm xe ngựa lăn bánh đơn điệu, trừ lúc nghỉ ngơi mơ hồ cảm nhận hơi thở gần trong gang tấc của hắn, thời gian còn lại, trong xe tựa như chỉ có mình ta.

Ta không biết bản thân đã sai ở đâu, hay rốt cuộc đã ra chuyện gì, hiện tại chỉ có thể yên lặng chịu đựng, có lẽ vì lo lắng chuyện ở kinh thành, huống hồ hỉ nộ của hắn trước nay ta đều không nắm bắt được.

Vì thế, ta cũng trầm mặc, nhìn bờ môi đã khô cạn của hắn liền nhịn không được liền đứng lên muốn pha trà, mở ám cách trong xe ra, nhìn không ít nguyên liệu bên trong, ta lấy ít táo đỏ và câu kỷ tử (1)
(1) Câu kỷ tử: có tác dụng bổ huyết, sáng mắc, chống lão hóa còn trà câu kỷ tử với hoa cúc tác dụng giảm cân, mỡ máu cực hay.

Chén thuốc kia, ta đoán bên trong không có quá nhiều máu, nhưng rốt cuộc cũng là máu cắt từ cổ tay hắn, vì thế hạ nhân mới chuẩn bị mấy thứ này.

Ta lấy một bát trà nhỏ, thả táo đỏ và câu kỷ tử vào nấu lên, sau đó cẩn thận đưa tới trước mặt hắn.

Hương trà nhè nhẹ tràn ngập nhưng nam tử này vẫn nhắm mắt dưỡng thần, giống như căn bản không hề phát hiện.

"Điện hạ, uống chút trà nóng đi.

"
Dứt lời, ta lẳng lặng nhìn hắn, nhưng hắn vẫn không mở mắt.

Ta nhấp môi, lại gần thêm một chút: "Điện hạ.

"
Trong xe trước sau một mảnh yên lặng, màn xe đong đưa, thỉnh thoảng một cơn gió lạnh lọt vào, ta nhìn gương mặt tái nhợt kia, đột nhiên run lên một cái.

Tuy mấy ngày không nói chuyện nhưng Bùi Nguyên Hạo không phải thật sự bỏ mặc ta.

Ta theo bản năng cẩn thận tới gần hắn, cảm nhận hô hấp hắn rất nhẹ, nhẹ tới cơ hồ ở gần cũng rất khó nghe thấy, mà sắc mặt hắn từ lúc lên xe ngựa vẫn luôn tái nhợt, môi không chút huyết sắc, bàn tay lộ ra ngoài đã phiếm màu xanh lá nhàn nhạt, lạnh đến tột cùng.

Thân thể hắn kỳ thật không kém, nhưng mấy ngày ở Dương Châu, hắn thật sự chưa từng có thời gian an tĩnh, bôn ba mấy châu phủ để thu thập thuốc, lại cắt cổ tay lấy máu, thậm chí chuyện ở kinh thành không rõ, trong lòng hắn vô cùng áp lực.

Dù là người làm bằng sắt cũng không chống đỡ được.

Ta nghĩ nghĩ, hai tay nắm chặt bát trà, sau đó một tay nhẹ nhàng phủ lên tay hắn.

Giống như chạm vào khối băng, đầu ngón tay ta run lên, mà mí mắt hắn nhắm chặt cũng thoáng run run, sau đó chậm rãi mở ra.

Đối diện với cặp mắt đen nhánh kia, trái tim ta cũng run rẩy nhưng ta trước sau chưa từng buông ra.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 211: 211: Không Được Cút!


Là lần đầu tiên chủ động tiếp xúc da thịt, tim ta đập loạn nhịp như không còn của mình, ngay cả hô hấp cũng hỗn loạn, mà hắn chỉ an tĩnh nhìn ta, qua một lúc lâu mới mở miệng: "Như vậy không ấm được."
Ta sửng sốt.
Hắn rút tay về, lại chậm rãi duỗi tới v**t v* gương mặt ta, một trận hàn khí bất giác ập tới, ta thoáng run rẩy, chưa kịp có phản ứng đã nghe hắn nói: "Ngươi biết ta muốn gì mà."
"..."
"Được thì tới đây; không được, cút!"
Ngữ khí của hắn vẫn lãnh khốc như vậy, ta cắn môi, đầu lưỡi cơ hồ đã nếm được vị tanh ngọt.

Không biết qua bao lâu, ta mới chậm rãi ngẩng đầu: "Điện hạ, nô tỳ..."
Lời còn chưa dứt, xe ngựa đột nhiên dừng lại.
Bên ngoài truyền tới tiếng ngựa hí, hoảng loạn một hồi.

Bùi Nguyên Hạo nhíu mày, lúc này Dương Vân Huy tới vén màn, vừa thấy ta và Bùi Nguyên Hạo gần trong gang tấc, ánh mắt liền trầm xuống.
Bùi Nguyên Hạo hỏi: "Sao vậy?"
"Điện hạ, phía trước có người."
"Có người?" Hắn nhíu chặt cung mày, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, "Ai phái tới cản đường?"
"Không, không phải cản đường."
Bùi Nguyên Hạo ngẩn ra, nhìn sắc mặt Dương Vân Huy có chút khác thường, lập tức nhận ra sự tình không đơn giản.

Hắn lập tức đứng dậy xuống xe, mà ta cũng vội vàng đi theo.
Chúng ta lên đường ngày đêm, chỉ có gặp trạm dịch mới dừng lại bổ sung nước và lương thực, dựa theo đánh dấu trêи bản đồ, đường tới kinh thành phía trước chỉ còn một trạm dịch cuối cùng nhưng cũng phải nửa ngày lộ trình mới tới.

Ta xuống xe, vừa ngẩng đầu liền thấy trong màn đêm đen nhánh, một hắc ảnh cao lớn sừng sững đứng trước mặt, màu cam xuyên qua cửa sổ giấy, trêи nền tuyết tản ra khí vị ấm áp.
Đây là...

Bùi Nguyên Hạo trầm mặc, ánh mắt để lộ ý cười nhàn nhạt, làm như hiểu ra gì đó.
Lúc này, hai người kia đi tới, cách chúng ta khoảng mười bước thì dừng lại, cùng nhau quỳ xuống: "Tiểu nhân thỉnh an Tam điện hạ."
Bùi Nguyên Hạo chậm rãi tiến lên: "Ai phái các ngươi tới?"
"Đại nhân biết Tam điện hạ lên đường ngày đêm, thân thể không khỏe nên đặt trạm dịch tạm thời ở đây, cung thỉnh điện hạ nghỉ ngơi, mong điện hạ vui lòng nhận cho."
"Vậy sao?" Bùi Nguyên Họa giương mắt nhìn hắc ảnh trong đêm, chớp mắt, đi qua.
Dương Vân Huy vội chỉ huy mọi người xuống ngựa dừng xe, sau đó dẫn theo một đội đuổi theo chúng ta tới cổng lớn.
Trạm dịch này là có người cố tình xây dựng cho hắn nghỉ ngơi đã khiến người ta giật mình, nhưng cổng lớn vừa mở, bên trong mới thật sự khiến người ta trợn mắt há hốc mồm.

Bên trong tinh xảo như thiên cung, lọt vào tầm mắt là đại đường cao lớn, ở giữa có một huyền các, bốn phía màn che buông xuống, thập phần tao nhã.

Ta thậm chí có thể nhìn thấy mấy bức tranh cổ treo trêи tường, đồ đạc bài trí chắc hẳn đều do nghệ nhân cao tay làm ra.
Đây rốt cuộc...
Trong lòng không khỏi khẩn trương, ta không biết rốt cuộc là ai làm ra tất cả, mà Bùi Nguyên Hạo lúc này có vẻ không thèm để ý, thưởng thức một hồi, hắn liền ngồi xuống giường nệm được trải tấm da sói trắng tuyết, sau đó lập tức có người tiến lên dâng trà bánh.
Ta vội nhận lấy, vừa cúi đầu liền thấy một đĩa hạnh nhân, một đĩa bánh như ý, còn cả một chén canh hợp hoan.
Nhìn kỹ, thật sự không có vấn đề gì..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 212: 212: Mỹ Nhân Như Hoa


Nhìn bộ dáng cẩn thận của ta, Bùi Nguyên Hạo đột nhiên cười lạnh một tiếng, duỗi tay cầm chén ngọc phỉ thúy kia, dùng thìa múc hai muỗng, hương vị không tồi, hắn tựa như chưa đã thèm, liền cầm cả chén húp hết.

Chờ hắn uống no đủ, hạ nhân lại dâng trà súc miệng và bồn nước lên, hắn rửa mặt, sau đó có một tiểu nha hoàn khoảng mười sáu mười bảy tuổi từ gác mái đi xuống, quỳ trước mặt hắn: "Phòng ngủ bên trêи đã bố trí ổn thỏa, thỉnh Tam điện hạ lên lầu nghỉ ngơi.

"
Ý cười trêи môi càng sâu, Bùi Nguyên Hạo chậm rãi đi lên bậc thang.

Lòng ta dù bất an cũng chỉ có thể theo sau, thời điểm lên lầu, ta quay đầu nhìn Dương Vân Huy, hắn vẫn mang biểu tình đó đứng bên dưới chỉ huy thị vệ canh gác, sau đó tự mình ăn uống.

Qua một lúc, lại có nha hoàn tiến lên hầu hạ, hắn nhàn nhạt phất tay cho tất cả lui xuống.

Chân đạp lên sàn gác gỗ phát ra thanh âm, ta cảm thấy mỗi bước chân như chìm vào hư không.

Ta không biết trạm dịch này rốt cuộc do ai xây nên, mục đích là gì, nhưng nhìn bộ dáng của Bùi Nguyên Hạo và Dương Vân Huy, họ hình như sớm đã đoán được.

Hạ nhân vừa rồi có nói bọn họ phụng mệnh đại nhân gì đó, chẳng lẽ! Là đại thần trong triều?
Ta còn đang nghi hoặc, nha hoàn đã dẫn chúng ta tới trước phòng ngủ, nhẹ nhàng xoay người hành lễ rồi rời đi, mà thời điểm đi ngang qua, nàng rõ ràng liếc ta một cái, trong ánh mắt toàn là giận dữ.

Ta không kịp nghĩ nhiều, duỗi tay mở cửa phòng ra.

Cửa vừa mở, một trận hương khí ôn nhu liền ập tới, cả gian phòng đều vô cùng ấm áp, bốn phía rũ màn lụa màu hồng nhạt, mềm nhẹ như mây, cửa mở mang vào trận gió, lụa mỏng tung bay, chính mình như chìm trong sương mù.

Phía trước có đặt bàn tròn và ghế, bên trêи bày đủ trà bánh, ở giữa là loạt rèm châu trong suốt như nước, dưới ánh nến chiếu rọi phát ra ánh sáng bảy màu, vô cùng diễm lệ, sau đó là một chiếc giường gỗ có vẻ thoải mái khiến người ta không cách nào cự tuyệt.

Màn che buông xuống, mềm mại đong đưa, quanh chóp mũi đều là hương khí nhè nhẹ, tất cả tựa hồ đều từ nơi đó mà tới.

Ta đưa mắt nhìn, vừa muốn xoay người hầu hạ Bùi Nguyên Hạo cởi áo, ánh mắt lập tức nhìn thấy một bóng hình như ẩn như hiện phía sau màn che.

Đó là!
Một đôi tay trắng như tuyết vươn tới vén màn che.

Ta đối diện với cặp mắt tươi đẹp như mùa xuân tháng ba, đứng trong mây mù mờ mịt kia càng thêm diễm lệ, phảng phất như hoa rơi vào mặt hồ bình tĩnh, bất giác tạo nên gợn sóng.

Vị mỹ nhân này từ bên trong chậm rãi đi ra.

Nàng một thân lụa mỏng tuyết trắng càng tôn lên làn da như ngưng chi, phiêu phiêu như tiên, nhẹ nhàng đi tới, mỗi góc áo đều phiêu động càng khiến lòng người mê hoặc.

Nàng rốt cuộc cũng tới gần, quỳ gối.

"Thân Nhu bái kiến Tam điện hạ.

"
Thân Nhu? Họ Thân?
Họ này rất hiếm gặp, nhưng đối với người trong cung mà nói không hề xa lạ.

Thái phó Thân Cung Hĩ, nguyên lão tam triều, nữ nhi của ông ta, khuê tú được nhóm đại quan quý nhân tranh giành theo đuổi chính là người minh diễm động lòng người trước mặt, Thân Nhu!
Trong đầu đột nhiên trống rỗng, không kịp có bất kỳ phản ứng gì, ta chỉ biết quay đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo.

Gương mặt vốn tái nhợt kia hiện tại thoáng ửng hồng, hắn mỉm cười để lộ một mạt mị hoặc.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 213: 213: Đêm Lạnh Gió Ấm


Mang theo ý cười mị hoặc, hắn chậm rãi đi tới, dừng bước trước rèm châu.

Thân Nhu cũng đứng lên, đứng ở phía còn lại của tấm rèm, mỉm cười nhìn hắn.

Ngăn cách bởi rèm châu, ánh mắt hai người tựa hồ đều bị hương khí hòa tan.

Qua một lát, Bùi Nguyên Hạo mới mở miệng: "Nhu Nhi, về khi nào vậy?"
"Nửa tháng trước.

"
"Đi đường vất vả không?"
"Chỉ cần được gặp điện hạ, vất vả tới mấy cũng chẳng sao cả.

"
Hai người nói chuyện dường như không hề xa lạ, Bùi Nguyên Hạo nhìn mỹ nhân trước mặt, nụ cười càng sâu.

Thân Nhu này, trong cung chỉ cần là người có mắt đều không hề xa lạ, nàng và Nam Cung Ly Châu đều diễm quan kinh thành, Nam Cung Ly Châu được xưng là đệ nhất mỹ nữ thiên triều, kỳ thật vẫn còn một vị không hề thua kém.

Nghe nói thời điểm Thái Tử tuyển phi, cháu gái của Ân Hoàng Hậu và nữ nhi của Thừa Tướng đều được chọn, hơn nữa Thân Cung Hĩ xưa này giao hảo với gia tộc họ Ân, cho nên danh hào Thái Tử Phi sẽ về nhà nào khi đó ai ai cũng đều ngờ vực.

Nhưng thật không khéo, phu nhân của Thân Cung Hĩ mất, Thân Nhu có tang trong người, phải giữ đạo hiếu ba năm, buộc rời khỏi tranh cử vị trí Thái Tử Phi, bị Thừa Tướng đưa về quê của phu nhân ông ta.

Chỉ là, thời hạn ba năm chưa tới, hiện tại lại là thời điểm như vậy, nàng ấy sao có thể xuất hiện ở đây?
Ta lập tức ngộ ra.

Thoạt nhìn, khi trước Thân Nhu rời khỏi tranh cử Thái Tử Phi là vì tuân thủ hiếu đạo, nhưng cẩn thận suy nghĩ, giữ hiếu đạo so với chuyện tuyển phi cho Thái Tử trọng đại như vậy, nói có liền có, nói không liền không, lựa chọn của Thân Cung Hĩ ý tứ quá sâu.

Người trong triều đa phần đều không đi trêи một con đường tới cuối cùng, gió chiều nào theo chiều ấy, âm thầm tư thông lúc nào cũng có thể xảy ra, trạm dịch này do Thân Cung Hĩ xây, mà nữ nhi của ông ta lại ở đây chờ Bùi Nguyên Hạo, nguyên nhân rất rõ ràng, khói thuốc súng tranh giành trữ vị đã nổ, mà ông ta không thể hoàn toàn đặt cược vào Thái Tử điện hạ.

Ông ta trước giờ giao hảo với Ân Hoàng Hậu, nhưng thời điểm tuyển Thái Tử Phi lại từ bỏ, xem ra người này thật sự mưu tính sâu xa!
Mà lúc này, ta đột nhiên hiểu ra một chuyện.

Ba phong thư của Dương Kim Kiều, phong sau gấp hơn phong trước, rõ ràng là ám chỉ tình hình ở kinh thành rất nguy cấp, nhưng Dương Kim Kiều không thể tiến cung, không thể nhϊế͙p͙ chính, nàng chưa chắc có thể nhìn thấu mọi việc như vị thái phó đương triều này.

Hành động của Thân Cung Hĩ cho chúng ta biết, tình thế hiện tại có lẽ khẩn cấp, nhưng Bùi Nguyên Hạo trở về không muộn, thậm chí là! Đúng thời điểm, phần thắng của hắn vẫn còn rất lớn!
Nếu không, Thân Nhu cũng sẽ không xuất hiện ở đây!
Chỉ là, vì sao lại để nữ nhi của mình ở đây chờ hắn như vậy?
Càng nghĩ, lòng ta càng như có bóng ma bao phủ.

Thân Nhu mỉm cười càng ngọt ngào, bóng ma kia càng dày đặc.

Lúc này, thanh âm nhu nhược xuân phong của nàng nhẹ nhàng vang lên: "Phụ thân bố trí tất cả, mong điện hạ vui lòng nhận cho.

"
"Nàng nói tất cả?" Bùi Nguyên Hạo nhướng mày, "Bao gồm cái gì?"
Đối diện với ý cười của hắn, gương mặt trắng nõn của Thân Nhu ửng đỏ, chỉ cười không nói, nhưng như thế càng mị hoặc lòng người.

"Đương nhiên là tất cả ở đây, cũng bao gồm Nhu Nhi.

"
Đầu ta ong lên một tiếng, lập tức ngẩng đầu, chỉ thấy Bùi Nguyên Hạo đột nhiên vươn tay vén mở rèm châu trước mắt, bế ngang Thân Nhu lên, cánh tay trắng nõn của nữ tử lập tức thuận thế ôm lấy cổ hắn.

Ta sợ ngây người, nhìn hắn ôm Thân Nhu nhẹ nhàng đặt xuống giường, thời điểm vừa cúi người, Thân Nhu lại đưa mắt thăm dò nhìn ta, thanh âm nhiễm một tầng ȶìиɦ ɖu͙ƈ nồng đậm, th* d*c nói: "Điện hạ, nàng ta! "
Bùi Nguyên Hạo ngẩng đầu liếc ta một cái.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 214: 214: Hắn Cùng Nàng Sung Sướng


Ta cũng nhìn hắn, hai người chỉ trầm mặc nhìn nhau một cái, hắn liền trầm giọng: "Ngươi lui xuống trước đi." Dứt lời, hắn vung tay, màn lụa phiêu nhiên rơi xuống.
Ta không biết bị trúng cổ gì, cư nhiên không nhúc nhích, xuyên qua màn che nhìn hai thân ảnh như cây đằng tương truyền, bên trong nhanh chóng truyền tới tiếng cởi bỏ y phục, sau đó là tiếng rêи yêu kiều theo gió ấm.
Mặt ta nóng lên, nóng tới da thịt đều phát đau nhưng đầu ngón tay lại lạnh lẽo.

Không biết qua bao lâu, ta đưa tay xoa xoa mặt mình, vẫn lạnh lẽo tới run rẩy.
Trong lúc vô ý, Thân Nhu thoáng nhìn ra bên ngoài, trong tiếng rêи rỉ lộ vẻ hờn giận: "Điện hạ, nàng ta...!Nàng ta sao vẫn còn ở đây?"
Bên trong hình như dừng lại một chút, sau đó đột nhiên truyền tới thanh âm của Bùi Nguyên Hạo: "Nàng ta ở đây đương nhiên là để trực đêm, hiện tại nàng còn nghĩ tới người khác là muốn làm gì đây?"
Dứt lời, giường đệm lại chấn động một hồi, Thân Nhu rêи lên một tiếng, không biết là thống khổ hay vui sướиɠ ngâm nga.
"A!"
Lần này, ta không quay đầu lại, xoay người đi về phía cửa.

Sau lưng tiếp tục truyền tới tiếng cười, từng tiếng th* d*c mang theo ɖu͙ƈ vọng như búa tạ đập vào tai ta, so với bất kỳ thời điểm nào khác càng thêm rõ ràng, thậm chí ta tựa hồ có thể nhìn thấy cảnh đó trước mặt, vứt không được.
Cửa đóng lại.
Đầu ngón tay lạnh như băng đỡ lấy rào chắn, ta như khúc gỗ nặng nề xuống lầu.

Bên dưới vẫn đèn đuốc sáng trưng nhưng trước mắt lại là thủy quang lưu động, nhìn thứ gì cũng trở nên vặn vẹo, ta sợ bản thân ngã xuống, hai tay đỡ tường, chậm rãi bước đi.
Vừa ra ngoài, thanh âm của Dương Vân Huy ở sau liền truyền tới: "Khó chịu sao?"
"..."
Cánh tay bất giác run rẩy, ta quay đầu nhìn, thấy hắn đang ngồi một chỗ uống rượu.

Hắn nhìn ta, trầm giọng: "Nhạc Thanh Anh, có một câu ngươi phải ghi nhớ thật kỹ."
"..."

"Tam điện hạ là người làm việc lớn, ngài ấy không thể bị ảnh hưởng bởi bất kỳ ai."
"..."
"Bất luận kẻ nào cũng không thể cản đường ngài ấy."
Đầu óc và tầm mắt không tự chủ mà trở nên hỗn loạn, ta hoàn toàn không hiểu hắn rốt cuộc đang có ý gì, nhưng dường như không còn sức lực đi tiếp, ta nghĩ nghĩ, chậm rãi đi đến cạnh bàn: "Đại nhân, nô tỳ muốn uống một chén."
"Đây!"
Một ly hổ phách đưa tới trước mắt, ta cúi đầu, mặt nước sóng sánh bên trong lập tức rọi chiếu ta.
Gương mặt tái nhợt, ánh mắt vô hồn, rốt cuộc cũng thấy rõ...
Ta mỉm cười với chính mình, ngửa đầu uống cạn, tức khắc cảm giác nóng rát xông tới yết hầu, sặc tới ho mấy tiếng.
Nhìn bộ dáng chật vật của ta thế này, Dương Vân Huy cười cười: "Khó chịu tới vậy rồi sao? Vẫn còn sớm lắm!"
Ta đưa mắt nhìn hắn.
Hắn vừa nói vừa xách bầu rượu rót thêm cho ta, sau đó tự rót cho mình, không nhiều lời đã ngửa đầu uống cạn, sắc mặt âm trầm.

Qua một lâu, hắn đột nhiên lạnh giọng: "Tặng nữ nhi cho các hoàng tử không chỉ một người, tương lai cũng sẽ không ít đi."
Người hắn đang nói là phụ thân hắn?.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 215: 215: Như Ác Mộng Quấn Quanh Không Dứt


Dương Vạn Vân là hoàng thương gia tài bạc triệu, nữ nhi gả cho ai đều không hề thấp nhưng ông ta cố tình đưa nữ nhi của mình tới Thượng Dương Cung làm một phu nhân không danh không phận, bàn tính hẳn cũng giống Thân Cung Hĩ.

Điểm bất đồng duy nhất chính là nữ nhi của thái phó này thân phận cao quý, tương lai nếu sự thành, địa vị của Thân Nhi khó mà nói được.

Ta khẽ cười, kỳ thật bên cạnh hắn nữ nhân cao quý trước nay không hề ít, tương lai hẳn chỉ có nhiều hơn.

Nghĩ tới cảnh tượng trong xe ngựa hôm nay, trước mắt lại nóng lên, ta ngửa đầu uống cạn chén rượu.

May mắn, may mắn!
Uống xong ba chén rượu, tư vị nóng rát đã vọt thẳng tới đáy lòng, ngược lại khiến ta dễ chịu đôi chút, câu nói cuối cùng của Dương Vân Huy cũng nghe rõ.

"Nhạc Thanh Anh, ngươi là nữ tử thông minh, tốt nhất là biết thân biết phận, tương lai ngày tháng khó chịu sẽ ít đi một chút.

"
Ta ngẩng đầu, dùng gương mặt đỏ ửng cười với Dương Vân Huy một cái, sau đó xoay người lên lầu.

Dương Vân Huy nghi hoặc hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"
Ta dừng bước: "Đương nhiên là đi trực đêm.

"
Dương Vân Huy tựa như không thể tin được mà nhìn ta, qua một hồi lâu mới lên tiếng: "Hôm nay đã như vậy, đừng đi nữa.

"
Ta quay đầu nhìn hắn, nhẹ giọng: "Đó là chức trách của nô tỳ, vĩnh viễn không thể thay đổi, nô tỳ không hề cho rằng sau khi tới Dương Châu, trải qua vài việc, chuyện này có khả năng thay đổi.

"
Dương Vân Huy ngẩn ra.

"Dương đại nhân nghỉ ngơi sớm một chút.

" Dứt lời, ta đứng thẳng lưng, chậm rãi đi lên gác mái.

Đêm này thật sự qua rất nhanh.

Làn gió mang theo hơi ấm, một đêm xuân về, mặc dù bên dưới không phải chăn ấm đệm êm nhưng ta vẫn ngủ rất sâu, mãi tới khi cửa lớn mở ra, ta mới dần dần tỉnh lại.

Chậm rãi mở mắt, ánh mắt đầu tiên của ta chính là gương mặt tươi đẹp như hoa kia.

Thân Nhu!
Không biết nàng đã thức dậy khi nào, trêи người sớm đã khoác thêm áo choàng lông cừu, so với y phục mỏng manh phong tình hôm qua càng thêm lộng lẫy quý phái.

Thấy nàng cúi đầu nhìn ta, ta lập tức mở to hai mắt.

"Ngươi chính là Nhạc Thanh Anh?

Ta gật đầu.

"Là người trêи yến tiệc độc hại Hoàng Hậu?"
Xem ra vị tiểu thư này tuy rời xa cung đình nhưng không phải hoàn toàn không biết gì, ta cắn môi, khàn giọng đáp: "Tiểu thư, Hình Bộ vẫn chưa định tội Thanh Anh.

"
Nàng nhíu mày, hình như có chút ngoài ý muốn: "Hay cho một nô tỳ, miệng lưỡi thật nhanh nhẹn.

"
"Tiểu thư tán thưởng.

"
Thân Nhu vốn là một đại mỹ nhân, nhưng qua đêm qua, khóe mắt nàng càng chứa đựng nhiều cảnh phong tình, cả người tỏa sáng giống như đóa hoa vừa nở rộ, vô cùng kiều diễm.

Nàng nhìn cánh cửa khép hờ, nói: "Điện hạ kêu ngươi vào.

"
Ta ngẩng đầu nhìn nàng, lại nhìn vào trong.

Quả nhiên, hắn vẫn là hắn, không hề có sự thay đổi, ít nhất công việc sau khi trực đêm sẽ hầu hạ hắn xuống giường cũng không thay đổi.

Cuộn mình ngồi trong góc một đêm, hai chân sớm đã tê mỏi, ta đỡ lan can miễn cưỡng đứng dậy, gật đầu với Thân Nhu một cái, sau đó xoay người đẩy cửa vào trong.

Giờ phút này, ta hoàn toàn không quay đầu, mà khi ta quay đầu, tương lai có lẽ sẽ thay đổi.

Ánh mắt của Thân Nhu vô cùng mỹ lệ và ôn nhu, nhưng ta biết, trong mắt nàng cũng lộ ra âm lãnh và căm thù, ở những năm tháng sau này như ác mộng, quấn quanh không dứt.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 216: 216: Nội Thất Ấm Áp


Nội thất hoa lệ.

Vừa đẩy cửa ra, mùi hương của nữ tử lập tức xông vào mũi, bên trong tựa hồ còn kèm theo ít hương vị ái muội, phảng phất như tình triều mãnh liệt đêm qua vẫn chưa bình ổn, ngay cả rèm châu thủy tinh vẫn còn lắc lư lảo đảo.

Xuyên qua rèm che, ta thấy nam tử kia đang ngồi trêи giường, đưa mắt nhìn ta.

Cảnh tượng như vậy đây không phải lần đầu, mỗi lần sau khi hắn triệu Diêu Ánh Tuyết thị tẩm, phong cảnh đều sẽ kiều diễm như vậy, y phục trêи người không hề chỉnh tề, vạt áo to rộng tản ra để lộ lồng ngực đầy mồ hôi, cơ bắp rắn chắc cùng da thịt đều như phát sáng.

Ta từng bước đi tới trước giường, nhẹ nhàng hành lễ: "Điện hạ.

"
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trầm mặc một hồi mới mở miệng: "Y phục.

"
Không một câu dư thừa cũng tốt, ta thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng nội tâm bất giác dâng lên chút chua xót, may là ta xoay người lấy y phục, hắn không nhìn thấy.

Ta cầm được y phục xong liền quay lại giúp hắn thay y phục.

Hai người không nói lời nào, không khí so với nói chuyện tốt hơn rất nhiều, gần tới kinh thành, thời tiết càng lạnh lẽo, y phục mặc vào so với phía Nam càng nhiều hơn.

Ta hầu hạ hắn mặc từng tầng xiêm y, đeo đai lưng, thắt nút thắt cũng tốn một hồi công phu.

Khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn cúi đầu nhìn ta.

Ta tin trêи mặt lúc này không hề có chút biểu cảm dư thừa, tay chân vẫn làm công việc thường ngày, ngay cả hô hấp cũng đều đều, chỉ là mỗi lần nâng tay hắn lên, giúp hắn thắt nút áo, ta lại cảm thấy hơi thở mình có chút vội vàng.

Trêи cổ tay là một vết thương nhìn ghê người.

Hai lần, cùng một nơi, vết sẹo mới hằn lên da thịt, lúc này nhìn vào càng cảm thấy dữ tợn, cũng không biết thời điểm lưỡi dao sắc bén hạ xuống hắn đau đớn thế nào.

Hắn mặc kệ từng khiến người ta đau khổ thế nào, rơi nhiều nước mắt ra sao, nhưng hắn cũng từng làm công đức vô hạn.

"Ngươi đang nghĩ gì?"
Có lẽ cảm nhận được ta thất thần, hắn thấp giọng hỏi.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, không trả lời, sau đó lập tức cúi đầu tiếp tục giúp hắn mặc y phục.

Y phục mùa đông lúc này dùng nút thắt hình hoa anh đào, thiết kế vô cùng tinh xảo, ánh sáng chói lọi khiến ta bất giác nhớ tới hoa lan khấu lúc trước.

Đó là đồ được ban thưởng ta quý trọng nhất từ lúc tiến cung, lại không ngờ chính mình lại đánh mất, ngay cả tung tích cũng không có.

Ta cười cười, ngẩng đầu đáp: "Trêи cổ tay điện hạ có vết thương, cần tĩnh dưỡng, trong khoảng thời gian này đừng cầm bút cầm kiếm, miễn cho thương tích trầm trọng hơn.

"
Hắn nhíu mày nhìn ta, tựa như muốn từ mặt ta nhìn ra gì đó, mà ta lúc này đã xoay người lấy nước ấm và khăn lông cho hắn.

Thời gian không đợi người, Dương Vân Huy sớm đã chỉnh đốn đội ngũ, chỉ chờ hắn rửa mặt chải đầu xong liền lên đường.

Thu thập thỏa đáng, ta cùng hắn ra ngoài, xuống lầu.

Nhân mã sớm đã sẵn sàng, điều khiến ta kinh ngạc chính là Thân Nhu đã lên một chiếc xe ngựa, nghe tiếng động phía sau, nàng nhẹ nhàng vén màn, vẻ mặt nhu mị tươi cười nhìn ra bên ngoài.

Bùi Nguyên Hạo đứng ở cổng lớn cũng mỉm cười nhìn nàng.

Ánh mắt hai người, một thanh minh như gương, một dịu dàng như nước, từng trận gió lạnh thổi tới cũng không thể xua tan lưu luyến bất tận đêm qua.

"Điện hạ, Nhu Nhi đi trước.

"
"Ừ.

"
Thân Nhi buông rèm, bỗng nhiên xốc lên lần nữa, ôn nhu cười nói: "Lần này Nhu Nhi đi cũng không biết khi nào mới có thể đoàn tụ với điện hạ, mong điện hạ đi đường thuận buồm xuôi gió, Nhu Nhi hi vọng có thể sớm ngày trở về bên ngài.

".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 217: 217: Người Về Đêm Gió Tuyết


Bùi Nguyên Hạo cười cười, chậm rãi đi tới xe ngựa, v**t v* cái cằm của nàng: "Yên tâm, ngày đó sẽ tới nhanh thôi."
Thân Nhu mỉm cười càng ngọt ngào: "Lời này Nhu Nhi sẽ nhận lấy, thỉnh điện hạ đi đường cẩn thận."
Dứt lời, hai người không nói gì thêm, màn lụa buông xuống, xa phu giương roi thúc ngựa, xe ngựa lập tức lăn bánh, rất nhanh liền khuất khỏi tầm mắt.
Chỉ chốc lát sau, người dưới trướng Dương Vân Huy tới bẩm báo, lương thực và nước đã chuẩn bị đầy đủ.

Bùi Nguyên Hạo ra lệnh một tiếng, chúng ta liền lên xe ngựa, đoàn xe chạy như bay thẳng tới kinh thành.
Tới gần kinh thành, mọi người đều không khỏi khẩn trương, nhanh chóng lên đường, vó ngựa không ngừng va chạm khiến mặt đường tiếng vang, nhưng trong từng tiếng động này, ta hình như còn nghe thấy thanh âm khác, theo bản năng vén rèm, vừa đưa mắt nhìn, ta nhịn không được mà chấn động.
Trạm dịch kia thế mà đã bị phá hủy, sau một trận bụi mù mịch, cái gì cũng không có.
Bùi Nguyên Hạo đương nhiên cũng nghe được thanh âm này, nhưng lông mi hắn chưa từng động.
Thân tại quan trường, chuyện như vậy có lẽ hắn đã thấy nhiều, Thân Cung Hĩ đẩy nữ nhi mình tới, chứng tỏ ông ta vô cùng coi trọng lần tranh đoạt này.

Ông ta dùng hành động để nói với Bùi Nguyên Hạo, ông ta sẽ giúp hắn một tay, nếu sự thành, cả hai kết thành Tần Tấn chi hảo; nếu thất bại, chuyện đêm qua sẽ giống tòa dịch trạm này, phảng phất như chưa bao từng tồn tại.
Ta buông rèm, xe ngựa vẫn lăn bánh như không hề chịu ảnh hưởng.

Phía sau chúng ta, tuyết bay đầy trời, chỉ qua một lúc, mọi thứ liền trở về an tĩnh.
Nhưng trong an tĩnh lại chính là sóng ngầm mãnh liệt.
Lên đường thêm hai ngày, trong một chạng vạng đầy gió tuyết, chúng ta rốt cuộc cũng nhìn thấy thành lâu cao lớn trước mặt.
Cuối cùng cũng về kinh thành!
Lúc này, một người cưỡi ngựa đi tới nói gì đó với Dương Vân Huy, hắn lập tức thối lui đến bên xe ngựa: "Điện hạ."
"Chuyện gì?"
"Người phía trước tới nói, hai ngày nay bốn cửa của kinh thành đều đổi thủ vệ, không vào được."
Ánh mắt Bùi Nguyên Hạo lộ tia ngưng trọng, càng tới gần kinh thành, hơi thở của hắn càng trầm trọng khiến cho trong xe tràn ngập cảm giác căng chặt.

Qua một lúc lâu, hắn mới cười lạnh một tiếng: "Hay cho không thể vào thành!"
Kẻ sáng suốt đều biết, có người trong hoàng gia đang đề phòng hắn, vất vả lắm mới điều hắn tới phía Nam, ai ngờ vạn hạnh trong bất hạnh, hắn đã an toàn trở về.

Chín cửa của hoàng thành do Dương Vân Huy quản lý, đương nhiên không cản được hắn, cho nên bốn cửa vào kinh thành là ngăn cản cuối cùng, tự nhiên phải nắm thật chắc.
Nhưng nếu sự tình đã vậy, hắn phải vào kinh thế nào?
Chỉ chốc lát, xe ngựa chỉ còn cách cửa thành khoảng nửa dặm, lúc này vừa vào giờ Dậu, sắc trời tối sầm, gió Bắc hỗn loạn cùng tuyết gào thét.
Phía trước, người dò đường đã trở về, lại nói với Dương Vân Huy, hắn vội vàng đến bên xe ngựa, nhẹ nhàng lắc đầu với Dương Vân Huy: "Nói là lãnh chỉ, sau giờ Dậu không cho người vào, hơn nữa thủ thành là người của Tứ điện hạ, dầu muối đều không ăn!"
Vừa nghe là người của Tứ điện hạ, trong mắt Bùi Nguyên Hạo liền lộ ra tia phẫn nộ thô bạo.
"Sao hả, là muốn ở đây bắt ta sao?
Nghe một câu của hắn, ta lập tức cảm thấy như có gió lạnh thổi tới, hắn không phải người dễ nói chuyện, một khi ngoan tuyệt cái gì cũng có thể làm ra, chỉ là ở chỗ này, hiện tại...!Thật sự không đáng!
Ta nghĩ nghĩ, thấp giọng: "Điện hạ ở phương Nam làm nhiều chuyện tốt như vậy, chẳng lẽ cũng không được vào thành?"
Lời vừa dứt, Bùi Nguyên Hạo và Dương Vân Huy đều đồng loạt nhìn ta..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 218: 218: Gán Tội Bất Nghĩa Cho Tam Điện Hạ


Ta dùng vẻ mặt vô tội nhìn bọn họ, cả ba bất giác rơi vào trầm mặc.

Bùi Nguyên Hạo quay đầu nhìn Dương Vân Huy, người sau gật đầu, cái gì cũng không nói, lập tức xoay người rời đi.

Gió tuyết ngày càng lớn.

Ngay trong đêm gió tuyết điên cuồng này, một đội nhân mã cầm cấp báo xông thẳng về hướng cửa Nam kinh thành, hơn nữa còn nổi trống vang la: "Phía Nam có thiên tai, bệnh dịch nổi lên bốn phía, Tam điện hạ trấn an nạn dân, hồi kinh lãnh chỉ tạ ơn.

"
Kinh thành vốn đang là tòa thành im ắng trong đêm khuya, lúc này lập tức thắp đèn rực rỡ, bá tánh ra ngoài vừa nghe náo nhiệt như vậy liền sôi nổi tụm lại, chỉ chốc lát, cửa thành đã trở thành biển người.

Dương Vân Huy sớm đã truyền tin vào, trong đám người bắt đầu có kẻ thuật lại những gì xảy ra ở phương Nam.

Thiên tai mỗi năm đều phải điều lương từ các nơi, nhưng năm nay Bùi Nguyên Hạo nam hạ, không tiêu một hạt gạo của quốc khố cũng có thể giải quyết tình hình, việc này vốn đã khiến mọi người phải vỗ tay trầm trồ khen ngợi, có kẻ ở cạnh thêm mắm thêm muối, tất cả vốn đang vây xem náo nhiệt cũng bày ra tư thế cung nghênh.

Trong đám người, có kẻ bắt đầu vỗ tay, những người xung quanh nhanh chóng cảm nhiễm, cũng sôi nổi vỗ tay, lập tức một trận vỗ tay xôn xao từ cửa thành truyền tới.

Thời cơ đến rồi!
Bùi Nguyên Hạo ra lệnh một tiếng, đoàn xe không còn vội vàng, chậm rãi chạy tới cửa thành.

Quan binh thủ thành phát hiện sự tình không thích hợp, vừa thấy đoàn xe của Bùi Nguyên Hạo tới không khỏi hoảng sợ, vội vàng tiến lên ngăn cản: "Dừng lại! Ta lãnh chỉ thủ thành, sau giờ Dậu, không ai được vào thành!"
Chúng ta nghe xong còn chưa mở miệng, dân chúng xung quanh đã không thuận theo, sôi nổi chất vấn
"Sao lại thế hả? Tại sao không cho điện hạ vào thành?"
"Đó là hoàng tử cũng không được vào thành sao?"
"Trong cung rốt cuộc sao vậy? Giải quyết nạn đói và dịch bệnh ở phương Nam, công lớn như vậy, các ngươi còn không cho người vào thành sao?"
Có mấy kẻ to gan thay nhau đặt câu hỏi với quan binh thủ thành, ban đầu những quan binh thủ thành đó cũng hoảng loạn, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, quát: "Đây là mệnh lệnh trong cung, chớ vọng ngôn! Hiện tại giờ Dậu đã qua, không thể vào thành!"
Vừa dứt lời, dân chúng xung quanh lập tức ồn ào lên, Dương Vân Huy siết chặt cương ngựa, cho đội ngũ tiếp tục đi về phía trước.

"Kẻ nào vừa nói vọng ngôn, đứng ra!"
Nam tử này rốt cuộc cũng là thống quân, uy tín trong quân rất cao, thủ thành vừa thấy hắn liền lộ vẻ khϊế͙p͙ sợ.

Dương Vân Huy lạnh lùng nhìn họ, cả giận quát: "Tam điện hạ vì lê dân bá tánh bôn ba khắp nơi, thân thể suy nhược còn phải suốt đêm trở về kinh thành tạ ơn, các ngươi dám cản đường sao? Đây rốt cuộc là ý chỉ của hoàng đế với nhi tử hay là các ngươi giả mạo thánh chỉ, gán tội bất nghĩa cho Tam điện hạ?"
Lập tức, dân chúng xung quanh tình cảm dâng trào, sôi nổi quở trách quan binh thủ thành.

Đám người kia cũng biết tình thế hôm nay không thích hợp, kẻ dẫn đầu nháy mắt, người sau hiểu ý, vội vàng từ đám người trốn đi, xem ra là tiến cung báo tin.

Kẻ dẫn đầu đứng ra, nói: "Điện hạ tạm thời đừng vội, chúng thần cũng chỉ phụng mệnh làm việc, hiện tại đang tiến cung hỏi ý, nếu Hoàng Thượng thật sự kêu điện hạ suốt đêm hồi kinh, chúng thần đương nhiên không dám cản đường của điện hạ.

"
Kẻ này cũng quá cứng miệng!
Ánh mắt Dương Vân Huy lạnh đi, cơ hồ chuẩn bị động thủ.

Đúng lúc này, phía sau đột nhiên truyền tới một trận ù ù, quay đầu nhìn liền thấy một đoàn xe đang chạy về hướng này.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 219: 219: Hoàng Tử Hồi Cung Thái Sư Về Triều


Đoàn xe chạy tới sóng vai cùng chúng ta, rốt cuộc cũng dừng lại.

Lúc này, một hán tử từ bên trong khom lưng ra ngoài, nam nhân này dáng người cao lớn, thậm chí cao hơn Bùi Nguyên Hạo và Dương Vân Huy nửa cái đầu, gương mặt đông cứng như nham thạch, biểu tình cũng cứng đờ, dưới lông mày đen nhánh là đôi mắt ngập tràn sát khí, miệng mũi đều rộng như hùng sư.

Vừa thấy gã, thủ thành lập tức nâng cao cảnh giác, tay nắm chặt chuôi đao: "Kẻ tới là ai?"
Ta trộm nhìn Dương Vân Huy, hắn cũng đang nhìn nam tử cao lớn kia, biểu tình có chút kỳ quái.

"Tránh ra!"
Gã vừa mở miệng, thanh âm như sét đánh khiến người xung quanh đều cả kinh, đầu lĩnh thủ thành căng da đầu tiến lên, quát: "Ngươi là ai? Trời đã tối, không được vào thành!"
"Chỉ bằng các ngươi cũng dám cản ta?"
Người đó nói chuyện nóng nảy như lửa, tính tình của vậy, vừa nhảy xuống xe liền chạy tới cửa.

Hai quan binh giơ đao định cản gã lại, đao còn chưa ra khỏi vỏ đã bị gã xách cổ áo lên, ném vào không trung.

Còn chưa kịp kêu một tiếng, cả hai đã bị ném đi rất xa, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Mọi người xung quanh đều sợ ngây ra.

Ta cũng bị một màn này dọa tới trợn mắt há hốc mồm, nhưng điều khiến ta kinh ngạc chính là Dương Vân Huy ở trêи lưng ngựa nhìn màn này, trêи mặt tuy không có biểu tình gì nhưng cặp mắt đã lập lòe như gặp phải kẻ địch.

Quan binh thủ thành thấy người tới không có ý tốt, tất cả đều xông lên, đại hán kia lập tức cao hứng muốn đánh nhau, đúng lúc này, trong xe ngựa lại truyền tới thanh âm lười biếng, có vẻ già nua.

"Không được làm bậy.

"
Lời vừa dứt, đại hán liền dừng bước, ngoan ngoãn đứng bên xe ngựa.

Đầu lĩnh thủ thành đã bị dọa tới một thân đầy mồ hôi lạnh, hắn nhìn xe ngựa kia, quát: "Ngươi! Các ngươi rốt cuộc là ai?"
An tĩnh thêm chốc lát, một bàn tay mềm mại trắng nõn từ trong xe ngựa vươn ra, đây rõ ràng là tay của nữ nhân, xuất hiện trong đêm phong tuyết thế này giống như âm luật mềm mại nhất xông vào đại lữ thanh nhạc.

Tay nàng cầm một lệnh bài, bên trêи khắc to một chữ: Thường!
Sắc mặt tướng thủ thành lập tức tái nhợt, vội quỳ xuống: "Mạt tướng bái kiến Thường thái sư!"
Thái sư?

Nghe tới hai chữ này, hô hấp của ta bất giác dừng lại,mà Bùi Nguyên Hạo cũng chậm rãi mở mắt, trong ánh mắt lộ một sợi tinh quang.

Thái sư Thường Ngôn Bách, trọng thần trong triều, đứng đầu tam công (1)!
(1) Tam công (三公): ba chức quan cao cấp nhất trong triều đình phong kiến, gồm thái sư, thái phó, thái bảo.

Ông ta không phải đã cáo lão hồi hương rồi sao? Lúc này sao lại đột nhiên trở về?
Trong lòng còn đang khó hiểu, thanh âm già nua bên kia lại vang lên: "Nghe nói Tam điện hạ cũng hồi kinh, có điều, nếu thân thể điện hạ không thoải mái, lão phu cũng một đường mệt nhọc, hôm nay không chào hỏi nữa, chờ ngày khác vào kinh sẽ tự mình bái phỏng.

"
Ông ấy đã lên tiếng, thủ thành cũng không dám nhiều lời, chỉ có thể lui sang hai bên, xe ngựa lập tức nâng bánh vào thành.

Xe ngựa đi được một lúc mới dừng lại, Dương Vân Huy vén màn nhảy lên: "Tam ca!"
Hắn nhìn ta một cái, như dừng lại, mới tiếp tục: "Tình hình không ổn.

"
Sắc mặt Bùi Nguyên Hạo lại không mấy thay đổi, nhưng ánh mắt rõ ràng ngưng trọng rất nhiều, qua một lúc lâu mới gật đầu: "Động tĩnh của chúng ta đều bị họ nắm trong lòng bàn tay.

"
Ta ngồi một bên nghe, đáy lòng cũng trầm xuống.

.
 
Back
Top Bottom