Ngôn Tình Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 160: 160: Gặp Lại Hoàng Thiên Bá 3


Nhìn bộ dáng chật vật của tên quan kia, ta cũng nở nụ cười, nhưng bề ngoài là vậy, trong lòng không khỏi khó chịu.
Tuy đã sớm biết phía nam đối kháng triều đình rất mạnh, cũng biết dân chúng ở đây bất mãn với triều đình, nhưng ta không ngờ tình cảnh đã tới nước này, cục diện như nước với lửa.

Phía Nam nổi loạn chỉ còn là chuyện sớm hay muộn!
Đang nghĩ nghĩ, Hoàng Thiên bá đã đi tới trước mặt ta.

Ta vội đứng dậy, nhưng vừa cử động lại té ngã xuống.
Hắn nhíu mày, hỏi: "Sao vậy? Bị thương sao?"
"Không, không có." Mặt ta hơi đỏ, ngượng ngùng trả lời, "Chỉ là sợ tới chân mềm nhũn thôi."
Hắn sửng sốt, cặp mắt phong tình vạn chủng giống như trăng rằng, sau đó hắn mỉm cười vươn tay về phía ta: "Nào."
Ngón tay hắn vừa dài vừa có lực, cảm giác ấm áp từ chỗ giao nhau truyền tới tim ta.
Sau khi đứng lên, hai chân vẫn còn lảo đảo mấy bước, hắn vội đỡ lấy ta, lúc này, đứa bé trong lòng kia hình như cũng hoàn hồn, oa lên một tiếng.
Ta vội vỗ lưng nó, dỗ dành: "Đừng khóc, đừng khóc, không sao cả."

"Đừng khóc nữa." Hoàng Thiên Bá cũng vội dỗ dành, nhưng hài tử kia thật sự bị dọa sợ, khóc lóc không ngừng.

Hắn quay đầu nhìn xung quanh, lại hỏi: "Muốn ăn hồ lô đường sao?"
"Chỗ nào?"
Ta cũng quay đầu nhìn, nhưng xung quanh nào có bóng người bán hồ lô đường.

Hài tử kia nghe tới ba chữ "Hồ lô đường", vốn dĩ đã an tĩnh một chút, nhưng nhìn nhìn lại không thấy hồ lô đường đâu, liền khóc nức lên: "Các ngươi gạt người!"
Ta chưa lấy chồng có con, trước nay chưa từng dỗ dành tiểu hài tử, mà Hoàng Thiên Bá lãnh đạm khinh phong trước nay cũng chưa từng gặp tình cảnh như vậy.

Hai người chỉ biết ôm hài tử đang khóc, vẻ mặt xấu hổ.
Chuyện hài tử khóc không quan trọng, nhưng người xung quanh đều đưa mắt nhìn lại, thậm chí có người còn bắt đầu nghị luận:
"Xem người cha kia, bản lĩnh lớn như vậy mà dỗ hài tử cũng không được."
"A, phu thê trẻ tuổi đều như thế cả."

Bọn ta xấu hổ tới gương mặt đỏ bừng, may là lúc này mẫu thân của hài tử chạy tới, vừa thấy Hoàng Thiên Bá liền dập đầu tạ ơn, vỗ ʍôиɠ hài tử kia mấy cái rồi ôm nó rời đi.
Thời khắc này, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Mà quay đầu nhìn Hoàng Thiên Bá, hắn cũng cả người đầy mồ hôi lạnh.

Ta nhìn hắn, nhịn không được mà nở nụ cười.
Hắn cũng nhìn ta, cười cười.
Hắn cho ta cảm giác dũng mãnh cương nghị, như một khi cười lên, đôi mắt kia như phóng ra tia sáng, làm cho người ta cảm thấy như được tắm trong gió xuân.

Ta đưa mắt nhìn vài cô nương đứng cạnh, bọn họ đều nhìn hắn, gương mặt đỏ ửng.
Đúng lúc này, sau lưng truyền tới thanh âm thảm thiết của tên quan sai kia.
"A, không được lấy, đó là đồ rất quan trọng!"
Quay đầu nhìn lại, tên quan sai kia đã bị mọi người đánh tới chật vật bất kham, mà chiếc hộp bằng đồng trước ngực của hắn đang bị mọi người giật lấy muốn mở ra.

Hắn gấp tới độ lớn tiếng: "Đó là đồ của dịch trạm đưa tới, các ngươi mở ra, chắc chắn sẽ bị chém đầu!"
"Hừ, có gì đặc biệt hơn người chứ? Đồ của Hoàng đế lão tử cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp!"
Những người đó khinh thường mấy câu, liền ném hộp xuống đất.
Leng keng mấy tiếng, hộp đồng rơi xuống đất, vô tình mở ra..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 161: 161: Hộp Đồng Kỳ Lạ


Hộp đồng vừa rơi xuống đất, một đồ vật từ trong văng ra, tới gần mới thấy là một đám sâu bọ!
"A!"
Sâu đương nhiên không đáng sợ, nhưng nhiều con như vậy thật sự khiến người ta kinh tởm.

Xung quanh có kẻ thét lên chói tai, có người mắng: "Đúng là ghê tởm, mang nhiều sâu tới đây như vậy để làm gì?"
Quan sai kia nhìn thấy cũng ngây ngẩn cả người, lẩm bẩm: "Không phải công văn quan trọng sao? Sao lại thế này..."
Đám sâu kia bò tứ tán khắp nơi, người xung quanh liền tránh né, tên quan kia sợ tới mức sắc mặt cũng thay đổi, chỉ sợ bản thân đã để mất đồ, cuống quít bò dậy, leo lên ngựa chạy đi.

Xem ra công văn đã bị người khác tráo đổi, đây là tội lớn, hắn đương nhiên phải khẩn trương.
Tên quan kia vừa đi, mọi người cũng lập tức giải tán.
Ta cũng không nghĩ nhiều, nhưng Hoàng Thiên Bá lại nhìn chằm chằm hộp đồng như suy tư gì đó.

Ta đi tới, hỏi: "Hoàng gia, ngài đang suy nghĩ gì vậy?"
Hắn quay đầu nhìn ta, cười cười: "Không có gì, có lẽ là do ta quá lo lắng."

"Vậy sao?"
Thấy ta còn khó hiểu, hắn xua tay, vứt chuyện này ra phía sau, hỏi: "Không sao chứ?"
"Không sao."
"Không sao thì tốt." Hắn duỗi tay chỉ một tửu lâu cách đó không xa, nói, "Tới đó ngồi đi."
Nói xong, hắn liền nâng bước rời đi, ta không nói gì, chỉ lẳng lặng theo sau.
Tới gần mới biết, tửu lâu kia chính là Nhị Nguyệt Hồng nổi danh nhất ở Dương Châu, người bình thường căn bản không vào được.

Lầu một thiết đãi thương nhân có tiền, lầu hai chỉ có đại quan quyền quý.

Lúc chúng ta vào cửa, bên trong đã đầy khách, nhưng Hoàng Thiên Bá vừa xuất hiện, lão bản tự mình ra nghênh đón.
"Hoàng gia."
"Ừ."
"Mời bên này."
Lão bản cung kính dẫn chúng ta đi qua một cửa nhỏ bên cạnh, sau khi vào ta mới phát hiện, nơi này có một cầu thang trực tiếp dẫn lên lầu ba.

Đi lên cầu thang, trước mắt rộng mở thông suốt.
Cả tầng ba của tửu lâu chỉ có một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, cửa sổ nơi này còn to hơn cửa phía dưới, ngồi đây nhìn xuống, phong cảnh Dương Châu đều thu vào mắt.

Nơi này bố trí vô cùng tinh xảo, ngọc bích chạm trổ tuyệt đẹp nhưng không mất vẻ tao nhã, trêи tường còn treo tranh chữ, lịch sự thanh tao.
Lão bản vén rèm châu, cười nói: "Mời hai vị."
Chúng ta tới cạnh bàn ngồi xuống, lập tức có người lên dâng trà.

Lão bản kia lại hỏi: "Hoàng gia, đồ ăn và thức ăn thì sao?"
"Cứ mang lên đi."
Lão bản gật đầu, nhanh chóng đi xuống sắp xếp, nơi này chỉ còn ta và hai người ngồi nhìn nhau, cười cười.
Vốn dĩ ta cũng muốn tìm gặp hắn, xem ra hắn cũng có suy nghĩ như vậy, tình cảnh gặp mặt vừa rồi có lẽ không phải ngẫu nhiên, nhưng ta lại không ngờ hắn đã an bài chỗ này.
Chỉ chốc lát sau, rượu và thức ăn được mang lên.
Một mâm đồ ăn vừa thịnh soạn vừa thơm phức khiến người ta không thể động đũa.

Ta không khỏi giật mình, thật không ngờ Hoàng Thiên Bá lại là người tỉ mỉ như vậy, nhưng nghĩ tới thân phận của hắn, cảm xúc của ta lại trở về bình thường.

Từ lúc quen biết hắn tới nay, thân phận hộ pháp của hiệu thuốc Hồi Sinh xuất hiện khiến ta quên mất hắn giống như Hoàng đế không ngai vàng ở Giang Nam, thân phận vô cùng tôn quý..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 162: 162: Long Tiên Hương Quái Vũ Anh Thiệt


(*) Món lưỡi chim anh vũ nấu cùng Long Tiên Hương
Ta lịch sự mời Hoàng Thiên Bá: "Hoàng gia, mời dung."
Hoàng Thiên Bá nhìn ta, nhất thời không nói chuyện, chỉ cười một tiếng với lão bản đứng cạnh: "Vị cô nương này đúng là người trong nghề."
"Hả?"
Hắn thấy ta khó hiểu, liền giải thích: "Đại quan quý nhân tới nơi này đều là đám quái anh vũ thiệt, vừa tới liền ăn, kỳ thật bọn họ không biết tinh túy của lưỡi chim anh vũ là phần sụn bên trong, sau khi cho thêm hương vị Long Tiên Hương thì sẽ trở nên giòn hơn, tuyệt không thể tả."
Hắn nhìn ta, mỉm cười: "Chắc cô nương cũng hiểu."
Lúc này, sắc mặt ta có chút ửng đỏ.

Hoàng Thiên Bá chỉ nhàn nhạt nói: "Được rồi, lui xuống đi."
Lão bản kia thấy thế liền vội xoay người xuống lầu.
Nơi này chỉ còn lại hai chúng ta.

Không biết vì sao, đối mặt với bàn thức ăn phong phú này, ta lại có chút xấu hổ.

Trầm mặc một lúc lâu, hắn mới lên tiếng hỏi: "Không có chuyện gì chứ?"
Ta lắc đầu, lại hỏi: "Không sao.

Còn hiệu thuốc, có người làm khó dễ các ngài không?"
"Không có."
"Vậy Mộ Hoa cô nương?"
"Vẫn tốt, chỉ là..." Hắn uống một ngụm rượu, nụ cười lộ ra sự chua xót.
Ta cũng không hỏi nhiều, lấy thân phận của hắn và quan hệ với Mộ Hoa, hơn nữa sáng nay hiệu thuốc còn xảy ra chuyện, bọn người Vi Chính Bang chỉ sợ lại khơi dậy tranh chấp, mà Mộ Hoa có tin hay không lại là một chuyện khác.
"Được rồi, không nói vấn đề này nữa, ngươi ăn thử đi." Hoàng Thiên Bá lấy lại vẻ chủ nhà thiết đãi khách, cười nói, "Ta đoán sau khi ngươi về, một bữa cơm cũng chưa được ăn."
Lời này là thật, nhưng không biết tại sao, hiện tại đối diện với các món trân quý này, ta lại ăn không vô.
Nếm thử vài miếng, ta cuối cùng vẫn buông đũa xuống, nói: "Hoàng gia, ngày mai chúng ta phải trở về."
"Vậy sao?"
Hoàng Thiên Bá dường như không hề kinh ngạc, chỉ lẳng lặng nhìn ta.

Ta cũng biết, với vị trí của hắn, ở Dương Châu này không thiếu tai mắt, trong châu phủ khẳng định cũng có mật thám.

Chiều nay trong châu phủ có động tĩnh lớn như vậy, hắn chắc chắn đã biết.
Im lặng một lúc, hắn khẽ cười: "Trở về cũng tốt, ngươi không cần ngày ngày vào sinh ra tử nữa."
"Vậy còn các ngài?" Ta nhìn hắn, "Sau này có phải vẫn..."
"..."
Hắn trầm mặc không đáp, chỉ ngửa đầu uống rượu.
Ta cũng thở dài, xem ra đám người Mộ Hoa sẽ không thay đổi chủ ý.
Giết tham quan, hoặc thậm chí mặc kệ người đó có phải tham quan hay không, chỉ cần đối nghịch với triều đình, bọn họ sẽ làm.
Có đôi khi tình yêu và tín ngưỡng không ràng buộc nhau, cho dù Mộ Hoa yêu hắn, thậm chí có thể vì hắn mà vứt bỏ sự mệnh trêи người nhưng nàng ấy vẫn không có cách nào chấp nhận tư tưởng của hắn.

Hai người yêu nhau như thế, cũng không biết là niềm vui, hay là bất hạnh.
Qua một lúc lâu, ta thấp giọng hỏi: "Chẳng lẽ các ngài không thể giảng hòa với triều đình sao?"
"Giảng hòa?" Hắn nhìn ta, chua xót cười, "Giảng hòa thế nào?"
Đúng vậy, giảng hòa thế nào?
Tên quan vừa rồi, còn cả dân chúng, bọn ta đều thấy rõ, triều đình và người dân phía Nam oán hận tích tụ, không ngừng giằng co.
Hoàng Thiên Bá thở dài, lại nói: "Muốn giảng hòa không phải không thể, vậy triều đình phải bỏ tất cả những chính sách áp bức với phía nam, nhưng rễ đã đâm quá sâu, làm sao có thể sửa? Trừ phi..."
"Trừ phi cái gì?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 163: 163: Tất Cả Không Phải Đều Vì Hắn


Hoàng Thiên Bá chậm rãi nói: "Trừ phi đổi một Hoàng đế khác, đổi thành một người hiểu rõ tình hình phía nam, có thể coi bá tánh phía nam là con dân chân chính."
Một hoàng đế coi bá tánh phía nam là con dân chân chính?
Trước mắt như lóe sáng, ta quay đầu nhìn Hoàng Thiên Bá, lại thấy hắn bình tĩnh nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ.
Từ nơi này dường như có thể nhìn hết Dương Châu, trong lòng cảm nhận được cuộc sống bình thường của người dân.

Đúng lúc này, trước mắt phiêu phất mấy hạt màu trắng, lạnh lẽo bay trong không trung.
Ta chậm rãi ngẩng đầu....!Tuyết rơi rồi.
Phía Nam cũng có tuyết sao?
Tuyết ngày càng nặng.

Phía Nam rất ít khi có tuyết, cho nên mọi người đều chạy ra ngoài đường nhìn, đám hài tử càng thêm hưng phấn chạy nhảy.

Lúc này Dương Châu thật sự rất đẹp, đẹp tới mức như một bức tranh do danh họa vẽ.
Bọn ta chỉ lẳng lặng ngồi như vậy một lúc lâu.
Sắc trời dần tối, Hoàng Thiên Bá nói: "Cũng không còn sớm nữa, ngươi trở về đi, bằng không..." Hắn cười nói, "Những người của châu phủ đó lại bao vây hiệu thuốc Hồi Sinh nữa."
Khó nghe được một câu nói đùa của hắn, ta cũng miễn cưỡng cười cười, cùng hắn đứng dậy xuống lầu.

Tới cửa, nhìn bông tuyết bên ngoài, ta nghĩ nghĩ, quay đầu nói với hắn: "Hoàng gia, nếu thật sự có một người có thể coi bá tánh phía nam là con dân của mình, ngài sẽ nguyện ý giúp đỡ sao?"
Hoàng Thiên Bá nhìn ta, ánh mắt trở nên ngưng trọng: "Hắn sẽ sao?"
"...!Ta không biết." Tâm tư Bùi Nguyên Hạo quá sâu, người bình thường căn bản không thể nhìn thấu, ta chỉ có thể hi vọng nói rằng, "Nếu ngài ấy làm được, ngài sẽ giúp ngài ấy sao?"
Hoàng Thiên Bá trầm mặc một lúc, đột nhiên duỗi tay chọc cái ót ta, cười nói: "Tiểu nha đầu này, sao lúc nào cũng đa tâm như vậy?"
Ta ngây ra, sờ trán, cười cười.

"Những chuyện ngươi làm, hắn biết sao?"
"...!Tất cả không phải đều vì hắn."
Nói thật, ta không phải nữ tử thành thật trong chuyện tình cảm, cũng chưa chắc Hoàng Thiên Bá cũng có lòng như vậy, nhưng là một người bình thường, ta hi vọng máu sẽ ít đổ, nước mắt sẽ không rơi.
Đây chính là hi vọng của dân chúng.
Hoàng Thiên Bá nhìn ta, thở dài, sau đó mới nói: "Ngươi để ta suy nghĩ đã."
"Được."
Ta gật đầu, nghiêm túc nhìn hắn, hắn cũng nghiêm túc nhìn ta, đây là lần đầu tiên ánh mắt của hai người ngưng trọng như vậy, bởi vì bọn ta đều biết đây không phải chuyện nhỏ, một chút sơ sót có thể gây long trời lở đất.
Hắn cười cười, sau đó cáo từ với ta.
Thời điểm trở lại châu phủ, trời đã chìm vào bóng đêm.

Đẩy cửa phòng vào, cảm nhận không khí bên trong có chút không đúng, ta vừa ngẩng đầu liền thấy Bùi Nguyên Hạo đang lạnh lùng nhìn mình.
Trong phòng không được sáng, ta thậm chí còn không nhìn rõ vẻ mặt của hắn, chỉ có đôi mắt sáng chói kia.
Ta không khỏi khϊế͙p͙ sợ, ngay cả hành lễ cũng quên mất, chỉ biết ngây ngốc mở to hai mắt nhìn nam tử đối diện.
Một thanh âm lạnh lẽo vang lên: "Đi đâu vậy?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 164: 164: Không Hiểu Được Lửa Giận


Ta lúc này mới hoàn hồn, thành thật đáp: "Nô tỳ ra ngoài đi dạo một lát.
"Không phải đã kêu ngươi đừng chạy loạn rồi sao?"
"Nô tỳ biết lỗi."
Hắn đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt ta, hỏi: "Ra ngoài đi dạo, có gặp ai không?"
Nghe xong câu này trái tim như muốn nhảy dựng lên, ta ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó lại nhanh chóng cúi đầu, trong lòng không khỏi bối rối.
Chuyện ta và Hoàng Thiên Bá kết giao không có gì phải kiêng kị người ngoài biết, hắn cũng biết rõ mối quan hệ này, hơn nữa trước mặt hắn ta chưa từng dám nói dối, tựa hồ có dối gạt thế nào cũng không thể lừa hắn, vì vậy ta thành thật trả lời: "Có gặp Hoàng gia?"
"Vậy sao? Hắn tìm ngươi làm gì?"
"Cũng không có gì, chỉ là hỏi thăm một chút, hơn nữa ngày mai phải rời đi, nô tỳ muốn nói câu cáo biệt với ngài ấy."
Bùi Nguyên Hạo nghe xong, cặp mắt thon dài nheo lại như đang suy nghĩ lời ta vừa nói.

Hôm nay Hoàng Thiên Bá không động thủ với hắn, hắn lại thôi binh, hai người bọn họ cũng coi như có chút ăn ý, cho nên hắn không tiếp tục truy vấn, qua một lúc lâu mới lên tiếng hỏi: "Nếu chỉ là cáo biệt, tại sao trễ như vậy mới trở về."

"Nô tỳ đi loanh quanh tìm chọn vài món đặc sản mang về cho tỷ muội trong cung, biểu đạt chút tâm ý."
"Hửm?" Bùi Nguyên Hạo nhướng mày, cúi đầu liền thấy hai tay ta xách theo vài túi, bên trong được đóng gói cẩn thận, là điểm tâm của Vạn Bảo Trai nổi tiếng ở phương Nam, kinh thành khó mua được.

Ngữ khí của hắn lúc này mới hòa hoãn một ít, nhìn nhìn vài lần lại nhíu mày hỏi: "Mua nhiều như vậy, bạc của ngươi đủ dùng sao?"
"A?"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, không biết tại sao những lời này khiến lòng ta xuất hiện loại cảm giác kỳ lạ.

Không biết trả lời thế nào, ta chỉ đành ngượng ngùng đáp: "Đủ dùng, nô tỳ có tích góp một ít để tương lai..."
Không biết vì cái gì, nghe những lời này của ta, sắc mặt Bùi Nguyên Hạo càng trở nên khó coi, hắn lạnh lùng đẩy ta một cái, nâng bước ra ngoài.
Một mình ta đứng ngay cửa, không hiểu đang có chuyện gì.
Có điều ta cũng không quá thắc mắc, sắp xếp đồ mới mua về xong, ta liền rửa mặt lên giường.

Có lẽ vì ngày mai sẽ phải hồi kinh, ta nằm lăn qua lăn lại thế nào cũng không ngủ được, trong đầu cứ xuất hiện rất nhiều người, rất nhiều chuyện phiền loạn như xem múa rối.
Tới lúc ta chìm vào giấc thì ngoài cửa sổ đã bắt đầu le lói những tia nắng đầu tiên, chỉ một lát sau, ta liền bị động tĩnh của châu phủ làm cho bừng tĩnh.
Rửa mặt chải đầu thay y phục xong, ta liền qua nội viện hầu hạ Bùi Nguyên Hạo xuống giường.
Dương Vân Huy sớm đã dẫn người chờ bên ngoài châu phủ.

Lần này rời Dương Châu thanh thế lớn hơn lúc mới xuống Nam, có lẽ sợ trêи đường lại gặp bất trắc gì nên quan viên đưa tiễn không nhiều, nhưng tri châu đại nhân tự mình tiễn tới cửa thành phía Bắc.
Giống lúc tới, ta và Bùi Nguyên Hạo ngồi cùng xe ngựa.

Mới sáng sớm, Dương Châu vẫn còn chưa tỉnh giấc, nhưng không khí mát lạnh thật khiến con người lưu luyến.
Tới cửa thành phía Bắc, Hồng Văn Toàn cung kính tiến lên cúi chào, Bùi Nguyên Hạo ra lệnh, vệ binh thủ thành lập tức mở cổng, đoàn xe nhanh chóng ra ngoài.
Ta ngồi bên cửa sổ, xuyên qua tấm màn bị gió phất lên nhìn ra.
Bùi Nguyên Hạo nhìn ta, lạnh lùng hỏi: "Nhìn cái gì đó?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 165: 165: Dương Châu Có Biến Lớn


Bùi Nguyên Hạo nhìn ta, lạnh lùng hỏi: "Nhìn cái gì đó?"
Ta quay đầu nhìn hắn, tuy rằng gương mặt hắn vẫn duy trì sự lạnh lùng như bình thường, nhưng chỉ như thế cũng đủ khiến ta cả kinh.

Vì thế, ta không dám hai lời, ngoan ngoãn lùi ra thả màn che xuống.
Nhưng ngay lúc này, một tiếng vang kinh thiên động địa truyền tới nhưng sấm rền giữa trời nắng, nhức óc đinh tai.
Ta theo bản năng mở to hai mắt nhìn Bùi Nguyên Hạo.
Xảy ra chuyện gì?
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều lộ thần sắc kinh ngạc, đưa mắt nhìn theo hướng có tiếng vang.
Bùi Nguyên Hạo ngược lại vô cùng trầm ổn, trêи mặt không hề lộ ra một tia kinh hoảng nào, chỉ duỗi tay vén màn, gọi: "Hồng Văn Toàn."
Hồng đại nhân đang chờ bên ngoài vội vàng chạy tới, cố gắng áp chế thần sắc kinh sợ bất an, cung kính hành lễ: "Có vi thần."
"Xảy ra chuyện gì?"

"Cái này..." Hồng Văn Toàn lộ vẻ khó xử, ấp a ấp úng đáp không được.
Đúng lúc này, một đội nhân mã vội vàng chạy tới, hình như là quan binh giữ cửa thành.

Bọn họ vừa thấy Hồng Văn Toàn, lập tức quỳ xuống: "Hồng đại nhân."
"Có chuyện gì vậy?"
"Nạn dân...!Nạn dân phá cửa thành phía Nam."
"Cái gì?"
Hồng Văn Toàn vừa nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống như màu đất, mồ hôi chảy ròng ròng, mà Bùi Nguyên Hạo đã xuống xe ngựa, đi tới trước mặt bọn họ, lạnh giọng: "Rốt cuộc sao lại như vậy?"
Đám tướng sĩ thủ thành không biết thân phận của nam tử đối diện, lại thấy sắc mặt đằng đằng sát khí của hắn, không biết ứng đối thế nào.

Dương Vân Huy lập tức tiến lên, quát: "Mau nói!"

Những người đó liếc nhìn Hồng Văn Toàn, đại khái đoán được thân phận của Bùi Nguyên Hạo, liền thành thật bẩm báo: "Nạn nhân của các tỉnh phụ cận mấy ngày nay đã đi về hướng này, đại nhân phân phó an bài nạn dân ở ngoài cách Dương Châu mười dặm, không cho vào thành, nhưng hôm nay đã gần trăm người chết đói, nạn dân phẫn nộ không kìm chế được, cho nên..."
Lời còn chưa dứt, bọn họ đã bị sắc mặt xanh mét của Bùi Nguyên Hạo dọa sợ tới không dám tiếp tục.
Mà ta ngồi trêи xe ngựa cũng kinh hãi, không ngờ Hồng Văn Toàn lại đẩy nạn dân ở ngoại thành, nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ tất cả bọn họ đều sẽ chết đói, cũng khó trách bọn họ xúc động đâm vào cửa thành như vậy.
Bùi Nguyên Hạo từng bước đi tới trước mặt Hồng Văn Toàn: "Sao không mở cửa thành?"
"Hồi công...!Hồi điện hạ." Hồng Văn Toàn quỳ xuống, "Lần này số lượng nạn dân quả thật quá nhiều, lương thực trong thành Dương Châu căn bản không đủ, nếu thật sự cho bọn họ vào thành, sợ là sẽ xảy ra đại loạn."
"Không cho bọn họ vào thành thì không đại loạn sao?"
"Cái này..."
Hồng Văn Toàn còn chưa kịp nói gì, Bùi Nguyên Hạo đã duỗi chân đá một cước: "To gan!"
Hồng Văn Toàn bị đá ngã lăn trêи mặt đất, người xung quanh thấy thế không khỏi kinh hoảng vội vàng tiến lên, nhưng nhìn sắc mặt Bùi Nguyên Hạo lúc này, không ai dám lên tiếng.

Đám tướng sĩ giữ cửa thành cũng là người có mắt, lập tức nhìn ra thân phận của Bùi Nguyên Hạo không hề đơn giản, liền vội vàng quỳ xuống.
Lúc này, ta cũng từ xe ngựa leo xuống, đi tới bên cạnh Bùi Nguyên Hạo, gọi: "Điện hạ."
Bùi Nguyên Hạo không quan tâm tới ta, chỉ xoay người phân phó: "Lệnh người châu phủ lập tức nâng cao phòng bị, những kẻ khác theo bổn cung qua đó!".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 166: 166: Tiến Thoái Lưỡng Nan


Vừa nghe hai tiếng "Bổn cung", tầng giấy cửa sổ cũng coi như hoàn toàn bị đâm thủng, những kẻ không biết thân phận của hắn giờ phút này cả kinh trợn mắt há hốc mồm, thậm chí một câu cũng không nói được.

Đám người chỉ ngây ngốc nhìn, mà Hồng Văn Toàn bò tới, toàn thân run lên bần bật, liên tục dập đầu: "Vâng, vi thần tuân mệnh."
Nói xong, hắn liền lăn lộn trở về chuẩn bị, mà Bùi Nguyên Hạo chỉ vung tay áo, lập tức đi về hướng cửa thành.
Hắn vừa nâng bước, Dương Vân Huy liền theo sau, nhỏ giọng: "Tam ca, chuyện hồi kinh..."
Bùi Nguyên Hạo dừng bước.
Mà giờ khắc này, trái tim ta cũng bị treo lơ lửng.
Dương Kim Kiều gửi tin, trong kinh nhất định đã xảy ra chuyện.

Bùi Nguyên Hạo cũng vì việc này mà từ bỏ hiệu thuốc Hồi Sinh, lựa chọn vội vàng hồi kinh.

Ai ngờ hiện tại lại xảy ra chuyện liên quan tới nạn dân, ta thật không biết ta sẽ giải quyết thế nào.
Đúng lúc này, trong đầu đột nhiên lóe lên tia sáng.
Ta khẩn trương nhìn Bùi Nguyên Hạo, hắn...!Sẽ ở lại sao?
Thời gian cứ thế trôi qua, hàng trăm người đứng trước cửa thành rộng lớn an tĩnh tới mức không nghe được tiếng hô hấp, ta cũng không nghe được gì, chỉ cảm thấy tim mình đập loạn, thình thịch thình thịch, ngay cả màng nhĩ cũng cảm thấy hơi đau.
Đúng lúc này, Bùi Nguyên Hạo đột nhiên xoay người đi tới con ngựa bên cạnh, nhanh chóng nhảy lên: "Tới đó trước rồi nói."
Vừa nghe được lời này, tảng đá nặng trong lòng ta cuối cùng cũng buông xuống.
Hắn cầm dây cương muốn phóng ngựa thẳng tới cửa thành phía Nam.

Thời điểm đi ngang qua ta, hắn cúi người nhấc ta lên.

Đầu óc một trận quay cuồng, chưa kịp định thần, cả người đã ngồi trêи lưng ngựa.

Giờ khắc này, trái tim của ta như ngừng đập, thân thể bị hắn ôm chặt trong lòng, hơi thở quen thuộc quanh quẩn bên tai khiến ta kinh hoàng, mà hiện tại, chính ta không nói rõ cảm xúc của mình, lồng ngực từng trận nóng dâng lên, ngay cả gương mặt cũng giống như phát sốt.
Ngựa chạy như bay, không ngừng xóc nảy, ta thiếu chút đã ngã xuống, vội vàng nghiêng người, duỗi tay bắt lấy vạt áo của hắn, gắt gao dán vào lồng ngực to rộng.
Lúc này, hắn cúi đầu nhìn ta, trong mắt tựa hồ hiện lên gì đó, thấp giọng: "Nắm chặt."
Nói xong, hắn lại giục ngựa chạy thẳng về cửa thành phía Nam.
Chỉ một lúc, chúng ta đã tới cửa thành phía Nam.

Nhìn từ xa, tường thành cao ngất che đậy ánh mặt trời, chỉ có gió lạnh thấu xương thổi tới, mà cùng tiếng gió, tiếng vang đập cửa càng dữ dội hơn.
Oanh...!Oanh...
Cửa thành bị người bên ngoài dùng sức đâm vào, từng trận run rẩy như đại chấn dưới chân, ngựa cũng sợ hãi hí vang.

Lúc này, Hồng Văn Toàn đã dẫn theo binh tướng châu phủ vọt tới, vội vàng phong tỏa đường lớn hướng về cửa thành, những người còn lại đều phân tán ra, mở cửa cho dân chúng chạy vào.
Tuy Bùi Nguyên Hạo đã tránh mặt, nhưng không ai rõ một khi cửa thành mở ra, nạn dân đói khát tới điên cuồng dũng mãnh vào thành Dương Châu sẽ mang tới hậu quả gì.
Chỉ tưởng tượng như vậy, lòng ta cũng sợ hãi, cánh tay bắt lấy vạt áo của hắn khẽ run lên..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 167: 167: Lưu Dân Điên Cuồng


Bởi vì chưa từng trải qua chuyện tương tự, trong lòng ta có chút sợ hãi, nhưng trước đây có đọc nhiều sách, cũng nghe nhiều sự tích xưa, ít nhiều cũng tưởng tượng ra trong đầu.

Đây là vấn đề khiến triều đình đau đầu nhất, cũng là vấn đề không dễ giải quyết.
Năm mất mùa, dân chúng sẽ nổi loạn, mà loạn như vậy không phải điều một hai người tới thì có thể xử lý.
Nghĩ tới đây, cánh tay nắm lấy vạt áo của hắn run lên.
"Đừng sợ."
Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai, sau đó hắn chậm rãi giục ngựa tiến lên.
Lúc này, Dương Vân Huy cũng mang theo người tới, tất cả kỵ binh tinh nhuệ đều đồng loạt tiến lên, chắn trước mặt Bùi Nguyên Hạo.

Dù sao an nguy của vị hoàng tử này mới là chuyện quan quan trọng nhất của họ.
Ngay thời khắc này, cửa thành đã không thể ngăn cản được lưu dân, "Ầm" một tiếng, cánh cửa ngã thẳng xuống đất, mấy tướng sĩ thủ thành không kịp tránh đi chỉ biết kêu rêи thảm thiết, máu tươi phun ra, khói bụi bay lên bao trùm toàn bộ.
Chỉ một thoáng, tiếng gọi ầm ĩ nổi lên bốn phía, hàng ngàn hàng vạn nạn dân phá tan mây mù, như thủy triều vọt vào bên trong.

"Mau, bên trong có thức ăn!"
"Mau đi tìm đồ ăn, mau!"
"Có đồ ăn kìa!"
Ta ngồi trong lòng Bùi Nguyên Hạo, ngây ngốc nhìn mọi chuyện diễn ra, những nạn nhân đó quần áo tơi tả, đói tới gầy trơ xương.

Bọn họ điên cuồng xông tới, ánh mắt vấn đục lộ rõ sự điên cuồng, trong lòng nghĩ, tâm tâm niệm niệm chỉ có một chữ:
Ăn!
Nhìn bộ dáng điên cuồng của những người đó, không biết trong lòng vì sao lại đau xót, nước mắt cứ thế từng giọt trào ra.
Đó khát, có lẽ trong mắt của nhiều người, đây là vấn đề không đáng được bàn tới, nhưng ngay tại thời điểm ɖu͙ƈ vọng đơn giản nhất này không được thỏa mãn thì đó chính là bi ai nhất của nhân loại.
Nạn dân tiến vừa vào thành liền điên loạn tìm thức ăn, thậm chí có người ôm mấy cái cây bên cửa thành, bắt đầu gặm vỏ.

Mấy người bán rong gần đó thấy tình cảnh này liền bỏ chạy, trong sạp còn lưu lại một ít thức ăn.

Những người đói khát vừa thấy, hai mắt liền sáng lên,lập tức hung hăng giành giật, thậm chí có người liều mạng vừa bỏ vào liền nuốt xuống.
Một màn trước mặt, tất cả mọi người đều hoảng sợ.

Mắt thấy những nạn dân kia chen chúc dẫm đạp lẫn nhau, ngay cả đáy mắt Dương Vân Huy cũng lộ vẻ sợ hãi.
Mà Bùi Nguyên Hạo, tuy hiện tại hắn không nói gì, nhưng ta có thể cảm nhận được cánh tay đang ôm eo ta ngày càng siết chặt.
"Bảo hộ điện hạ! Mau ngăn bọn họ lại!"
Thấy tình thế không ổn, Hồng Văn Toàn vội hét to.

Đám tinh binh giáp sắt cùng tướng sĩ thủ thành xung quanh hoàn hồn, vội vàng xông lên phía trước, một đám khoác tay nhau tạo thành bước tường, ngăn cản nạn dân tiếp tục.
Giống như thủy triều mãnh liệt đánh sâu vào đê, những nạn nhân kia bị ngăn cản càng không cam lòng, liều mạng hướng về phía trước, thậm chí có người ra tay đánh tướng sĩ, tình hình ngày càng hỗn loạn.

Người bị đánh tới đầu rơi máu chảy chỉ có thể lui ra sau, lập tức có người xông lên vây quanh.
Giống như một trận công thành, ta nhìn tới kinh hồn táng đảm.
Lúc này, người phía sau dùng sức ôm lấy vòng eo của ta, nhỏ giọng: "Đừng sợ."
Ta còn chưa mở miệng trả lời, hắn đã nắm lấy dây cương, con tuấn mã lập tức chậm rãi đi lên..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 168: 168: Vinh Quang - Trách Nhiệm Của Hoàng Tử


Con đường lớn nhất nối bắc nam của Dương Châu, một bên là mấy vạn nạn dân điên cuồng lao vào quan binh, một bên chỉ có hai người chúng ta, loại tương phản này vô cùng quỷ dị.

Những nạn dân đó đói bụng mấy ngày, vừa phá được cửa thành, sức lực cũng mất hết, lúc này bị quan binh gắt gao khóa chặt, bọn họ dần bình tĩnh trở lại.
Mọi người ngẩng đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo cao cao tại thượng, mà ta cũng nhìn bọn họ, những đôi mắt trống rỗng khiến người ta cảm thấy đau xót.
Thời điểm Bùi Nguyên Hạo lên tiếng, ngữ khí cũng khác bình thường: "Ta biết các ngươi vì sao lại đến đây."
"..."
"Các ngươi muốn no bụng."
Vừa nghe tới hai chữ cuối, những người đó lại bắt đầu rục rịch, quan binh xung quanh lập tức trở nên khẩn trương, vội vàng dùng sức ngăn cản.

Trong đám người đó có kẻ mở miệng đáp lại: "Đúng vậy, chúng ta chỉ muốn no bụng mà thôi."

"Chúng ta muốn sống, chúng ta muốn ăn cơm!"
Dần dần, những thanh âm đó càng lúc càng to, cũng ngày càng trầm thấp như búa tạ đập vào lòng người, ta nghẹn ngào, quay đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo.

Sắc mặt hắn vẫn không thay đổi, chỉ nói: "Ta bảo đảm sẽ cho các ngươi ăn cơm, sẽ cho các ngươi được sống!"
Hắn vừa dứt lời, tất cả đều kinh hãi, cũng bắt đầu nhận ra thân phận của nam tử này không hề đơn giản.

Trong đó có một kẻ trẻ tuổi lực tráng đứng ra, lớn tiếng: "Ngươi bảo đảm? Ngươi lấy cái gì bảo đảm?"
Hồng Văn Toàn một bên vội đi lớn, quát: "Ngài ấy là Tam hoàng tử đương triều!"
"Tam hoàng tử?"
"Hắn chính là Tam hoàng tử điện hạ?"
Những người đó đều chấn động, ánh mắt nhìn Bùi Nguyên Hạo như trông thấy thần tiên đối diện với hàng vạn nạn dân cũng không sợ hãi.

Lập tức, những nạn dân đó liền quỳ rạp xuống đất: "Tam điện hạ, xin cho chúng ta một con đường sống đi!"
Bọn họ vừa quỳ, những người phía sau cũng sôi nổi quỳ theo, một khắc nhìn bọn họ như vậy, ta dường như cũng muốn vọt tới quỳ xuống.
Đây là lần đầu tiên ta thấy nhiều người quỳ dưới đất như vậy.
Nhưng loại cảm giác này lại không dễ chịu gì, bởi vì ta biết, thời điểm những người đó quỳ xuống, trách nhiệm nặng nề sẽ đè lên người chúng ta, ngươi muốn nhận vinh quang to lớn thì bắt buộc phải gánh theo đau khổ trong đó.
Sáng sớm, chúng ta vừa thu dọn định rời châu phủ, nhưng chỉ chốc lát, chúng ta lại trở về, tâm trạng lúc này hoàn toàn không nhẹ nhàng như lúc rời đi, ta nghe tiếng bước chân cũng hắn mỗi lúc một trầm trọng.
Mấy vạn nạn dân dũng mãnh xông vào thành Dương Châu, đây không phải chuyện nhỏ, bởi vì trước nay chưa từng có trường hợp nạn dân phá được cửa thành, sự tình hôm nay tựa hồ dự báo một cái gì đó, thời điểm chịu đói, con người có thể làm ra bất cứ điều gì, tới lúc đó nào có ai đi quản pháp luật, thân phận địa vị?
Nhìn đôi môi khô khốc của hắn, ta pha một ly trà đưa tới, hắn cầm lấy, nhưng không hề uống.
"Điện hạ." Ta nhẹ giọng, "Ngài đừng nóng vội, uống ngụm trà hòa hoãn chút đi."
Hắn nhìn ta, không nói gì, chỉ cúi đầu uống trà, sau đó liền nghe tiếng Hồng Văn Toàn dẫn theo quan viên lớn nhỏ của thành Dương Châu tới.

Những kẻ đó quỳ dưới chân hắn, sắc mặt trắng bệch không dám mở miệng.
Bùi Nguyên Hạo đặt chén trà lên bàn, trầm giọng: "Tình hình bên ngoài thế nào?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 169: 169: Bổn Cung Sẽ Lột Da Của Ngươi!


Bùi Nguyên Hạo gác chén trà xuống bàn, trầm giọng hỏi: "Tình hình bên ngoài thế nào?"
"Hồi điện hạ, thế cục tạm thời đã được khống chế, nạn dân đều được sắp xếp ở thành Nam."
"Ăn cái gì?"
"Hạ quan đã sai người mở xưởng cháo, trước ổn định những nạn dân kia rồi tính."
Tuy cục diện tạm thời ổn định, nhưng ai cũng biết đây chỉ là kế sách tạm thời, thứ những nạn dân đó muốn chính là có đồ để ăn, nhưng xưởng cháo chỉ có thể duy trì trong vài ngày, hơn nữa Dương Châu đang có tuyết, thời tiết rét lạnh, những nạn dân đó cần phải có thêm quần áo và đồ sưởi ấm để qua mùa đông.
Thoạt nhìn, chuyện sau xuất hiện còn khó giải quyết hơn chuyện trước.
Bùi Nguyên Hạo hỏi: "Ngươi vừa nói lượng lương thực không đủ ứng phó những nạn dân kia? Hiện tại lương thực trong thành Dương Châu còn bao nhiêu, có thể duy trì bao lâu?"
"Việc này..." Hồng Văn Toàn chần chờ, không lập tức trả lời.

Bùi Nguyên Hạo liếc nhìn hắn một cái, hắn đành lau mồ hôi trêи trán, thành thật đáp: "Không...!Không đủ ba ngày."
Cái gì? Ta đứng một bên nghe cũng thấy chấn động.

Không đủ ba ngày? Sao có thể? Giang Nam đất lành, là kho lúa của toàn bộ Trung Nguyên, mà Dương Châu lại là thành thị đông đúc và phồn hoa nhất phía Nam, sao lượng lương thực dự trữ không dùng đủ cho ba ngày? Sao có thể?
Bùi Nguyên Hạo tức giận tới bật cười, chậm rãi cầm ly trà lên uống một ngụm, chậm rãi nói: "Hồng đại nhân, ngươi là đang cố gây khó xử với bổn cung, hay là đang vui đùa đó hả?"
"Vi...!Vi thần không dám."
"Vậy ngươi nói bổn cung nghe xem lương thực dự trữ của Dương Châu đi đâu hết rồi?"
"Cái này..."
Hồng Văn Toàn quỳ dưới đất không ngừng run rẩy, qua nửa ngày vẫn không nói nên lời.

Bùi Nguyên Hạo nheo mắt, ẩn ẩn lộ ra sát khí âm lãnh.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng bước chân dồn dập, chỉ thấy Dương Vân Huy vội vàng dẫn người vào: "Tam ca!"
"Có chuyện gì?"

Dương Vân Huy liếc nhìn Hồng Văn Toàn một cái, rồi nói nói: "Vừa nhận được tin tức, toàn bộ chỗ bán gạo trong thành đêm qua nghe tin có nạn dân xông tới liền nhanh chóng đổi sang thóc, mấy nơi đã xảy ra sự cố tranh đoạt,hiện tại bên ngoài đại loạn."
Bùi Nguyên Hạo nghe xong liền hiểu ra vấn đề, cúi đầu nhìn Hồng Văn Toàn, trong mắt tuôn ra lửa giận.
Hồng Văn Toàn biết sự tình đã bại lộ, dập đầu liên tục: "Điện hạ, điện hạ, tội thần biết tội."
Hắn liều mạng dập đầu, chỉ chốc lát sau trêи trán liền có vết máu, nước mắt giàn giụa rơi ra, bộ dáng vô cùng chật vật, nhưng nhìn hắn như vậy, lòng ta không chút đồng tình, khi nãy còn tưởng hắn vì lương thực trong thành không đủ mới cho nạn dân ở ngoài thành, tuy nói là nhẫn tâm nhưng rốt cuộc cũng là vì đại cục mà suy xét, nhưng hiện tại mới biết được, hắn cư nhiên dám ở phía sau cấu kết thu mua lương thực, thừa dịp bán ra giá cao, đúng là lòng dạ hiểm độc!
Cũng khó trách hắn an bài nạn dân ở nơi xa như vậy, không phải là vì sợ nạn dân xông vào thành, hắn là đang sợ Bùi Nguyên Hạo biết được, tính toán của mình sẽ thất bại!
Bùi Nguyên Hạo đột nhiên đứng dậy, ra lệnh: "Bắt lại, đưa vào đại lao!"
"Vâng."
Người xung quanh không dám chậm trễ, lập tức tiến lên giữ chặt Hồng Văn Toàn khóc lóc xin tha.

Bùi Nguyên Hạo chỉ bỏ lại một câu: "Chờ giải quyết xong chuyện này, bổn cung sẽ lột da của ngươi!"
Nói xong, hắn nâng bước ra ngoài, vừa đi vừa nói với Dương Vân Huy: "Lập tức triệu tập nhân mã, nhất định phải ổn định cục diện Dương Châu, không thể để nạn dân tiếp tục nổi loạn."
Dương Vân Huy gật đầu nhận lệnh, bọn họ nhanh chóng ra ngoài, thời điểm tới cổng nội viện, Bùi Nguyên Hạo như cảm nhận được gì đó, quay đầu nhìn lại, đúng lúc thấy ta chạy theo phía sau.

Hắn dừng bước, nói: "Ngươi không cần đi theo.".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 170: 170: Nô Tỳ Có Thể Làm Gì Giúp Ngài


Bọn họ đi quá nhanh, ta cơ hồ phải chạy mới có thể đuổi kịp.

Hắn dừng bước, nói với ta: "Ngươi không cần đi theo.

"
"Hả?"
Ta sửng sốt, đang muốn mở miệng hỏi, hắn đã nói: "Trở về!"
Hai chữ đơn giản mà lưu loát đã chặn lời của ta, hắn cùng Dương Vân Huy nhanh chóng rời đi, ta lặng lẽ đứng ở cổng lớn nhìn bóng lưng của họ, trong lòng không khỏi khẩn trương.

Đoạn thời gian kế tiếp, một mình ta ngây ngốc ở trong phòng của hắn, nhìn hương khói trong lư đồng nhẹ nhàng bay lên, chậm rãi tiêu tán trong không trung, nhưng toàn bộ Dương Châu lại không nhàn nhã như vậy, nạn dân vào thành, giá gạo tăng lên, lương thực không đủ, cứ như thế phát sinh đại loạn, cho dù ta không tận mắt nhìn thấy cũng có thể mơ hồ đoán được.

Mãi tới khi đèn lên, Bùi Nguyên Hạo mới trở về.

Sắc mặt của hắn so với lúc rời đi càng khó coi hơn, thời điểm vào phòng liền ngồi xuống, ánh đèn dừng trêи gương mặt của hắn, nơi đó không chút biểu cảm, cũng không có một tia ấm áp, nhưng cổ sát khí trêи người lại vô cùng đáng sợ.

Ta ẩn ẩn cảm nhận được sự tình không ổn, liền cẩn thận đi lên phía trước, gọi: "Điện hạ.

"
Hắn trầm mặc thật lâu mới chậm rãi quay đầu nhìn ta, nhưng câu đầu tiên mở miệng lại khiến ta sửng sốt: "Ăn cơm chưa?"
"Hả?" Ta khờ dại nhìn hắn, cho dù thế nào cũng không ngờ được câu đầu tiên hắn hỏi lại là việc này, ta theo bản năng lắc đầu, "Vẫn chưa.

"
"Vì sao chưa ăn?"
"! "
"Cũng đâu thiếu phần cơm của ngươi.

"
"! "
Ta đứng đó cân nhắc nửa ngày, cảm thấy hắn hình như đang đùa giỡn, nhưng việc này thật không giống hắn, Bùi Nguyên Hạo có quyền sinh sát trong tay, lại nham hiểm hung ác, hắn sao có thể nói giỡn với ta?
Những suy nghĩ thật kỹ, ta cũng hiểu được tâm trạng hắn đang căng chặt, nghe hạ nhân trong châu phủ nói thành Dương Châu lúc này thật sự rất loạn, đám lương thương ở đây đều nổi danh rắn độc, đám người cấu kết với Hồng Văn Toàn chỉ là một bộ phận nhỏ, nhóm người này ở Dương Châu thế lực rất lớn, bọn họ muốn trữ hàng kiếm tiền, quan gia cũng không có biện pháp.

Mà chuyện Bùi Nguyên Hạo phải đối mặt không chỉ một việc này, tình hình trong kinh thành rốt cuộc thế nào, hiện tại một chút tin tức cũng không có, hắn cho dù ở lại nhưng trái tim sớm đã bay về hoàng thành, bên này trì hoãn một ngày, tương lai của hắn rất có khả năng sẽ bị ảnh hưởng.

Hiện tại hắn so với bất cứ thời điểm nào của quá khứ đều rất khó khăn.

Chỉ nghĩ như vậy, ta đã cảm thấy đau lòng, tuy biết với nam nhân này không nên có cảm xúc như vậy, nhưng lồng ngực ta lại đau đớn.

Trầm mặc hồi lâu, ta từ từ tới trước mặt hắn: "Điện hạ.

"
"! "
"Nô tỳ có thể làm gì giúp ngài?"
"! "
Tuy ta không thể vì hắn bài ưu giải nan, nhưng trước mắt thêm một người giúp đỡ cũng là việc tốt.

Hắn nhìn ta, cắp mắt đen nhánh cho dù rất gần ánh nến cũng không có chút ánh sáng, giống như tối đen vô tận.

Đột nhiên, hắn duỗi tay bế ta lên.

"A!" Ta cả kinh hét lên một tiếng, còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn ôm tới giường, ánh nến bị một trận gió mà lắc lư không thôi.

Dưới ánh đèn mờ ảo, ta nhìn hắn, gương mặt như ẩn nấp sau bóng ma, chỉ có cặp mắt sáng tới kinh người.

Hắn vung tay, toàn bộ nến đều tắt, trong căn phòng tối đen, hắn cúi người đè lên ta.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 171: 171: Mượn Lương


Một đêm vô cùng ngọt ngào, lại vô cùng bình tĩnh, thậm chí ta cơ hồ cảm thấy bản thân vừa trải qua mộng đẹp, thời điểm tỉnh lại, khóe miệng còn treo ý cười ngọt ngào, chỉ là lại nhớ không rõ, trong mộng rốt cuộc có bao nhiêu tư vị vui sướиɠ.
Lúc ta mở mắt, trời đã sáng, mà người bên cạnh sớm đã không biết đi nơi nào.
Ta từ từ ngồi dậy, chăn mỏng trêи người liền trượt xuống.
Đêm qua một trận dây dưa, quần áo nửa cởi lộ ra khối da thịt, hiện tại trêи người còn dấu vết hồng phấn, ta xấu hổ tới mặt đỏ bừng, vội vàng mặc y phục vào, mãi tới khi chải đầu nhìn chính mình trong gương, khuôn mặt vẫn ửng đỏ.
Nhưng tâm ta lại loạn.
Đêm qua ta không biết nếu không nói câu đó kết quả sẽ thế nào, cũng không biết nếu Bùi Nguyên Hạo thật sự không buông tay, kết quả sẽ thế nào.

Lý trí không thể khống chế được ta, vừa nhìn thấy hắn, đầu ngón tay ta liền run lên, thời điểm hắn hôn ta, máu trong người liền sẽ sôi trào.
Cảm giác này rõ ràng là thống khổ, nhưng rồi lại nói không ra lời mâu thuẫn.
Thật giống hiện tại, muốn gặp hắn, nhưng lại sợ hắn.

Ở trong phòng ngây ngốc không biết bao lâu, ta rốt cuộc mới ra ngoài, lại phát hiện có chút không thích hợp, người nội viện đi đâu hết rồi?

Ta vội vàng ra ngoài.

Sau khi Hồng Văn Toàn bị bắt, trong châu phủ không còn người quen thuộc.

Ta tìm trong viện nửa ngày, rốt cuộc cũng thấy trước phòng nghị sự có người canh giữ, không khí bên trong tựa hồ vô cùng căng thẳng.

Ta xuyên qua hành lang gấp khúc, nhẹ nhàng đi qua.
Vừa qua cổng vòm, ta liền bắt gặp Dương Vân Huy từ bên trong đi ra, sắc mặt rất tệ.

Hắn vừa thấy ta, khóe miệng liền cong lên ý cười hài hước.
Hắn đi tới, hỏi: "Dậy rồi?"
Chỉ hai chữ nhưng ta biết hắn có ý gì, trong cung hoàng tử một khi lâm hạnh cung nữ đều sẽ ghi chép lại, đồng thời cũng có trưởng quan nội vụ tới ban thưởng.

Hai chữ này rõ ràng là trêu đùa! Đêm qua ta ở trong phòng Bùi Nguyên Hạo, chỉ cần không phải kẻ ngốc ai cũng biết chuyện gì đã phát sinh.
Ta cắn môi, không tiếp lời, chỉ hỏi: "Điện hạ ở đó sao?"
"Ừ."
"Xảy ra chuyện gì?"
"Điện hạ triệu tập thương nhân trữ lương trong thành Dương Châu, mượn lương của bọn họ."
"Mượn lương?"
Hai chữ này từ miệng người hoàng gia nói ra thật khiến người không kịp thích ứng, nhưng sự thật là vậy, quan phủ không có lương thảo, chuyện hỏi mượn cường hào phú thương cũng không phải chưa từng có tiền lệ, có điều, bọn họ không phải người thiện lương, muốn mượn đương nhiên không dễ dàng gì.

Ta nhẹ giọng hỏi: "Mượn được rồi sao?"
Ánh mắt Dương Vân Huy trầm xuống, nhưng vẫn mỉm cười: "Vì sao ngươi không đi nghe ngóng một chút?"
Ta nhìn hắn, thấy hắn cũng không giống đùa giỡn, vì vậy thật sự qua kia.

Cách cửa còn năm sáu bước, ta liền nghe tiếng người ồn ào, tựa như Bùi Nguyên Hạo vừa nói xong, mọi người đang sôi nổi nghị luận.
Từ góc cửa, ta thấy Bùi Nguyên Hạo ngồi ở chính viện, lạnh lùng nhìn đám thương nhân bên dưới, đa phần đều là đám tai to mặt lớn, cặp mắt không to nhưng lại phát quang, vừa nhìn liền biết tất cả đều giảo hoạt khôn khéo.
Bọn họ ghé tai nhau nói gì đó, biểu hiện rất cẩu thả, tựa hồ không nghe vào tai lời Bùi Nguyên Hạo nói..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 172: 172: Sóng Ngầm Mãnh Liệt


Một lát sau, một kẻ thoạt nhìn là tên dẫn đầu đứng dậy, chắp tay hướng Bùi Nguyên Hạo nói: "Điện hạ, lương thực không đủ cho nạn dân vào thành, năm nào cũng thế, chúng ta cho dù bắt tay thu hoạch hết ruộng cũng không tìm đâu ra nhiều gạo như thế.

"
"Đúng vậy!"
"Ngày tháng của chúng ta cũng không dễ sống!"
"Huống hồ! " Người nọ tiếp tục, "Trêи thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, lương thực của chúng ta không phải tự dưng mà có, hiện tại còn chờ tiền bán chúng để ấm no cả nhà.

"
Người bên dưới liền sôi nổi phụ họa.

Bùi Nguyên Hạo nhìn hắn ta, không nói gì.

Người nọ lại nói: "Có điều nếu điện hạ đã mở miệng mượn lương, chúng ta cũng nên vì triều đình làm chút chuyện! "
Ta vừa nghe, trong lòng đại hỉ, chỉ cần những thương nhân này chịu ra tay, chuyện của nạn nhân không liền không thành vấn đề.

"Quan Thăng ta lấy ra một ngàn thạch mễ!"
Nghe xong, trái tim ta lập tức trầm xuống, một ngàn thạch mê, nhiêu đó cũng không đủ cho xưởng nấu cháo ăn trong một ngày!

Đám người phía dưới vừa nghe liền trộm cười, thậm chí có kẻ tiếp lời nói: "Nếu đã như vậy, chúng ta cũng lấy ra một ngàn thạch!"
"Cửa hàng của ta nhỏ, không bằng Lưu Đại lão bản, nên chỉ có thể lấy ra tám trăm thạch!"
"Ta sáu trăm! "
Thanh âm hết đợt này đợt khác vang lên, những người này trong miệng đều nói lời ba hoa chích chòe, nhưng chẳng qua như muối bỏ biển, ta nhớ từng có người nói gạo thóc Dương Châu nhiều vô số kể, nhưng hiện tại số lượng đám thương nhân này lấy ra cứu tế nạn dân không đáng làm gì.

Ta tức giận cắn răng, thấp giọng: "Những người này đúng là không sợ chết!"
Nghe xong lời này, Dương Vân Huy luôn đứng bên cạnh ta dùng giọng điệu quái dị đáp: "Sợ chết thì còn làm gì?"
Lúc này ta mới nhớ phụ thân hắn Dương Vạn Vân là hoàng thương, trêи thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, chỉ sợ khi gặp tình huống cũng không mấy hào phóng.

Xem ra việc mượn lương thật sự không dễ dàng, ta thở dài, xoay người rời đi.

Nhưng mới đi được hai bước, Dương Vân Huy ở phía sau lại lên tiếng: "Ngươi không nghĩ cách giúp Tam ca?"
"! " Ta dừng bước, quay đầu nhìn hắn.

"Tốt xấu cũng chỉ mấy vạn mạng người.

" Hắn cười nói, "Nhạc cô nương là người từ tâm, cho dù là thích khách cũng không đành lòng làm tổn thương, huống chi là những nạn dân đó.

Xác chết đói trôi khắp nơi hẳn không phải cảnh ngươi muốn nhìn thấy.

"
Ta nhìn hắn, không nói gì, vẫn xoay người rời đi.

Hôm nay Bùi Nguyên Hạo không về nội viện, bên ngoài vẫn luôn an tĩnh, thậm chí có thể nghe tiếng tuyết rơi rào rào.

Mãi tới đêm khuya, khi trong phòng chỉ còn giữ lại một ánh nến, ta mới nghe tiếng bước chân dẫm lên tuyết đọng, chậm rãi từ xa đi tới.

Kẽo kẹt một tiếng, cửa được đẩy ra.

Cho dù sắc trời đã muộn, ta vẫn có thể nhìn thấy sát khí từ trong đôi mắt cũng hắn, nhưng cảm xúc đó vừa vào nhà, trong nháy mắt lại tựa hồ tiêu tan không ít.

Có lẽ vì trong phòng sớm đã ngưng đốt thần hương, có lẽ bánh trêи bàn tản ra nhiệt khí nhàn nhạt, thời điểm nhìn thấy Bùi Nguyên Hạo có chút sửng sốt, sau đó lại nhìn ta.

Ta đi lên phía trước giúp hắn cởi áo ngoài, phủi tuyết: "Điện hạ, ngài hôm nay nhất định chưa ăn cái gì, dùng chút trà bánh đi.

"
Hắn lại nhìn ta, chậm rãi đi tới cạnh bàn ngồi xuống.

Ta đi treo y phục lên giá, sau đó dâng trà nóng tới cho hắn.

Thời điểm duỗi tay nhận, hắn đột nhiên mở miệng hỏi: "Tối qua ngủ ngon không?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 173: 173: Sự Dịu Dàng Hiếm Có Của Hắn


Tay ta run lên, thiếu chút làm rơi ly trà trong tay.

Mắt thấy cái ly sắp rơi xuống đất, đúng lúc này, một bàn tay to ấm áp đột nhiên duỗi tay nhận lấy ly trà trong tay của ta.
Cảm nhận được sự ấm áp của mồ hôi nơi đó, không biết tại sao, ta giống như vừa bị sét đánh, giật mình một cái.
Ta cúi đầu, không dám nhìn hắn, mặt nóng tới ửng đỏ.
Mà hắn sau khi nhận cái ly tay không hề buông, ngược lại đặt cái ly lên bàn, nắm lấy tay ta càng chặt.

Ta thử nhẹ nhàng muốn rụt đi, nhưng vừa dùng chút lực, nam tử lại bỗng dưng kéo tới, làm ta ngã xuống vào lòng ngực hắn.
Ta không dám lộn xộn, cảm nhận được loại ʍôиɠ lung khi tiếp xúc như vậy, bản thân chỉ có thể run rẩy: "Điện hạ..."
"Có gì không dám trả lời? Cho dù ngươi đáp thế nào, ta cũng sẽ không trách ngươi."
"..."

Ngài không trách ta, nhưng ngài muốn ta trả lời thế nào đây?
Bị hắn xiết chặt vào lòng suốt một đêm, ngủ ngon hay không ngủ ngon, tùy tiện đáp như thế nào cũng không đúng.

Ta liều mạng cúi đầu giấu mặt đi, nhưng lại nhìn như chui sâu vào lòng của hắn.
Hắn thấy vậy khóe miệng liền cong lên lộ ra ý cười, sau đó bế ta lê, vài bước liền ôm tới giường.
Thấy hắn cúi đầu nhìn mình, ta theo bản năng nhắm chặt hai mắt, nhưng hơi thở nóng bỏng kia lại chậm rãi di chuyển trêи mặt, cuối cùng dừng lại trêи cổ.

Qua thật lâu sau, ta quay đầu, lại thấy hắn giống như tối qua ôm lấy thân thể của mình, dựa vào hõm vai mình mà ngủ.
Loại tra tấn này xảy ra trong khuê phòng thân thiết suồng sã, từ trước tới nay ta chưa từng nghĩ sẽ ở cùng hắn, nhưng chuyện tương tự không phải chưa từng xảy ra, mà điều khiến ta sợ hãi chính là từ kinh hách, khủng hoảng, lo sợ bất an lúc đầu tới hiện tại ta lại cảm thấy tim mình đập có chút loạn nhịp...
Nghe tiếng thở của hắn đều đều, ta vẫn mở miệng nhẹ giọng: "Điện hạ, ngài vẫn chưa ăn gì."
"Không cần."
"Chỉ là..."

"Cứ như vậy là tốt rồi."
Hắn nói, sau đó lại thở dài một hơi, giống như không nói nên lời thỏa mãn và an ủi, chỉ có sống mũi cao thẳng v**t v* một chút xương quai xanh của ta, cánh tay càng thêm dùng sức, cơ hồ muốn đem thân chôn sâu vào lòng của hắn.

Da thịt kề sát, ta khẽ động, thân mình hai người xuất hiện một khe hở nhỏ, hắn liền lập tức điều chỉnh tư thế của mình để cả hai lần nữa kề cận.
Giống như song sinh.
.......................
Tối hôm nay, ta hoàn toàn không chợp mắt.
Sự dịu dàng hiếm có này của hắn khiến ta như bầu trời bị mây đen che phủ mà cảm thấy bí bách, bóp chặt trái tim của ta, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Giống như có hàng trăm sợi tơ kết thành cái võng rộng miên man, vờn quanh vây hãm ta trong đó.
Cứ như vậy yên lặng qua một đêm, ánh sáng mặt trời xuyên qua khe cửa sổ chiếu vào phòng, cũng chiếu lên gương mặt của hắn, hàng lông mi đen nhánh như cánh quạ nhiễm một tầng màu vàng, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bay đi.
Ta ngây ngốc nhìn hắn, hắn tựa như cũng cảm nhận được gì đó, hàng lông mi kia khẽ run lên, mở mắt.
Dưới hàng lông mi đen nhánh vẫn là cặp mắt sâu không thấy đáy, giờ khắc này ở đó đã không còn sự mệt mỏi và dịu dàng của tối qua, hắn khôi phục cái sắc bén và thanh lãnh của ngày xưa, một cái nhìn cũng đủ khiến ta rùng mình.

Ta theo bản năng thối lui, nhưng vừa cử động, tay hắn lại dùng lực kéo ta quay về lồng ngực của hắn..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 174: 174: Cảm Nhận Nhịp Tim Của Hắn


Tim, thình thịch thình thịch, hơn nữa còn đập rất nhanh, ta duỗi tay chống trước ngực hắn, ngón tay thon dài tựa hồ có thể cảm nhận được lồng ngực tráng kiệt, nhịp tim của hắn, từng đợt từng đợt.
Hắn cúi đầu nhìn ta, vẻ mặt không chút biểu cảm, lời nói cũng không có độ ấm: "Ngủ không ngon sao?"
"..."
"Vậy ngủ thêm một lát đi."
Dứt lời, hắn không chút do dự mà buông ta ra, tự mình đứng dậy.
Lời tuy nói là vậy nhưng ta đương nhiên không thể quên thân phận của mình, khẳng định không vì một câu của hắn mà tiếp tục ngủ.

Ta vội vàng đứng dậy, hầu hạ hắn rửa mặt chải đầu, hai người chúng ta vẫn không nói chuyện, mãi tới khi hắn muốn ra ngoài làm việc.
Chuẩn bị mở cửa rời đi, ta mới tiến lên, gọi: "Điện hạ."
"Hả?" Hắn quay đầu nhìn ta.

"Hôm nay nô tỳ có thể ra ngoài một chuyến không?"
"Ngươi muốn đi đâu?"
"Nô tỳ muốn tới chỗ của nạn dân xem có gì có thể giúp đỡ không."
Hắn nhìn ta, chỉ để lại một câu "Sớm trở về" rồi xoay người rời đi.
Được hắn cho phép, ta không còn quá nhiều cố kỵ, thời điểm tới cửa châu phủ cũng không có ai cản đường, nhưng vừa bước chân ra ngoài liền có hai người đi theo.

Ta nghi hoặc quay đầu nhìn hai nam tử cao gầy quần áo bình thường, hỏi: "Nhị vị là..."
"Cô nương cứ tự nhiên, bọn ta phụng mệnh bảo vệ cô nương."
"Hả?" Ta không khỏi cảm thấy khó hiểu, thân phận chính mình chẳng qua chỉ là một cung nữ nhỏ nhoi, ra cửa nào cần người bảo vệ.
Ta hỏi bọn họ nhưng cả hai chỉ nhàn nhạt đáp: "Bên trêи đã căn dặn như vậy, cô nương không cần quản chúng ta."
Ta cuối cùng cũng hiểu, xem ra Bùi Nguyên Hạo vẫn không hoàn toàn yên tâm với đám người của hiệu thuốc Hồi Sinh.

Có điều hắn phái người bảo vệ ta như vậy...!Nghĩ tới đây, trái tim ta lại nhảy dựng lên, ngay cả bản thân cũng cảm nhận được hai má nóng bức.

Bị hai người dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình, ta vội cúi đầu, xoay người đi về phía trước.
Dọc đường đi, cho dù tuyết đang đổ, gió đang lên, mặt đất trước sau vẫn không thể mát lạnh.
Ở phía Nam, tất cả đều khác biệt.
Từ xa truyền tới rêи rỉ, trong không khí lạnh lẽo tràn ngập mùi hôi tanh khiến người cảm tháy buồn nôn, tới gần ta mới thấy mấy nạn dân cuộn mình dưới góc tường, trong miếu thờ cũng nát, một đám người tiều tụy xanh xao vàng vọt ngồi cùng nhau, ánh mắt vẩn đục nhìn một nơi nào đó, giống hệt cái động không đáy.
Nhìn bọn họ, ta không khỏi khó chịu, vừa đi qua liền bị mấy binh lính được châu phủ phái tới duy trì trật tự nhìn thấy
Bọn họ đi qua, chắp tay: "Nhạc cô nương, người đến rồi."
Ta còn cảm thấy kỳ quái vì sao bọn người này lại nhận ra ta, nhưng nhớ lại tình cảm Bùi Nguyên Hạo ôm mình trêи ngựa, nói không chừng thành Dương Châu này ai ai cũng biết, ta ngượng tới đỏ mặt, gật đầu với bọn họ: "Các vị vất vả rồi, có cần ta hỗ trợ gì không?"
"Không không không, sao dám làm phiền cô nương?"
Đang nói chuyện, trong không khí truyền tới mùi của cháo, thì ra phía trước là xưởng cháo, một cái nồi lớn đang sôi ùng ục.

Ngửi được mùi đồ ăn, đôi mắt của mọi người xung quanh đều sáng rực, lập tức đứng lên hùng dũng xông qua đó..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 175: 175: Hiệp Chi Đại Giả Vì Nước Vì Dân


Mấy tiểu binh kia sợ xảy ra chuyện, lập tức chạy qua duy trì trật tự, lớn tiếng:
"Từ từ, đừng nóng vội."
"Đừng nóng vội đừng nóng vội, mỗi người đều có!"
Tuy bọn họ không ngừng kêu nhưng mấy nạn nhân vừa thấy đồ ăn nào còn tâm trạng quản, người trẻ tuổi có sức lực đều vọt tới trước, những người tuổi già thể nhược chỉ có thể bưng chén run rẩy theo sau, cũng may Bùi Nguyên Hạo đã an bài, hai ngày nay cuộc sống của bọn họ không có vấn đề.
Ta cũng đi lên giúp bọn họ duy trì trật tự, đúng lúc này, đám người đột nhiên hoảng loạn, có người lớn tiếng kêu, quay đầu liền thấy một lão nhân râu tóc hoa râm khoảng sáu bảy chục tuổi, mắt thấy sắp có đồ ăn vào miệng, vừa kϊƈɦ động lại vừa đói, cứ vậy mà ngất đi.
Bọn ta vội vàng chạy tới, thấy ông ấy hôn mê mà tay cầm chén không, miệng há hốc muốn ăn gì đó.
Ta vội quay đầu nói: "Mau đi lấy cháo, mau!"
Những người đó vừa nghe liền vội vàng mang cháo tới, ta đỡ lão nhân kia dậy, đang định đút cho ông ấy ăn thì nghe một thanh âm truyền tới: "Đợi đã!"
Quay đầu nhìn, ta thấy một thân ảnh quen thuộc đi tới - là Mộ Hoa!

Ta mở to hai mắt, cơ hồ không dám tin, nữ tử trước mắt mặc áo khoác dày cộm, trêи tóc trêи vai dính tầng tuyết mỏng.

Nàng lại gần, ngồi xổm xuống, duỗi tay bắt mạch cho lão nhân, lạnh lùng nói: "Ông ta quá đói nên rối loạn tâm thần, lúc này đút đồ ăn dạ dày sẽ chịu không nổi, bạo liệt mà chết."
Ta cả kinh, vội đưa chén cháo ra xa: "Vậy bây giờ phải làm sao?"
"Trước cho ông ta dùng chén nước cơm, sau đó rồi ăn, đừng quá gấp." Dứt lời, nàng đứng dậy nói với nạn nhân xung quanh, "Các ngươi đều rất đói, khi ăn đừng ăn quá gấp, nếu không sẽ có hại cho thân thể."
Ta lập tức kêu người bưng nước cơm tới, cẩn thận đút cho lão nhân kia uống, quả nhiên qua một lát ông ấy tỉnh dậy, nghỉ ngơi một hồi mới dùng nửa chén cháo, tinh thần tốt lên không ít.
Lúc này ta mới đứng dậy, phát hiện Mộ Hoa đang xem bệnh cho mấy nạn dân kia, mà bên cạnh là những gương mặt quen thuộc.

Bọn họ đều là người của hiệu thuốc Hồi Sinh, tất cả đều tới đây, thậm chí còn mang theo đồ ăn, dược phẩm.

Tiểu binh đứng cạnh khẽ nói với ta, hôm qua sau khi nạn dân vào thành, có người vì đói hoặc vì phát bệnh mà chết, nàng ấy luôn dẫn theo người ở đây hỗ trợ, chưa từng chợp mắt.
Nghe hắn nói như vậy, lại nhìn thân ảnh nhỏ xinh của Mộ Hoa bận rộn trong đám người, lòng ta dâng lên một cổ kính ý.
Đây chính là hiệp chi đại giả, vì nước vì dân!
Ta đi lên phía trước, nói: "Mộ Hoa cô nương, vất vả rồi."
Nàng quay đầu, lạnh lùng nhìn ta, hừ một tiếng.

Lòng ta thầm cười khổ, từ trước tới nay nàng đều không coi ta vào mắt, hiện tại tốt nhất đừng ở đây chọc giận nàng.

Ta xoay người nhìn nhìn, kỳ quái, Tiền Ngũ, Mạc Thiết Y, thậm chí ngay cả Vi Chính Bang cũng ở đây, duy chỉ có bóng hình quen thuộc là không thấy.
Hoàng Thiên Bá, sao hắn không tới đây?
Ta còn đang suy nghĩ, thanh âm lạnh lùng của Mộ Hoa vang lên bên tai: "Sao hả? Ngươi muốn gặp chàng?"
Ta sửng sốt, đưa mắt nhìn nàng, lại thấy nàng dùng vẻ mặt khinh thường nhìn mình, nói: "Ngươi không phải là nữ nhân của hoàng tử sao? Hai người rõ ràng ôm ôm ấp ấp dưới ban ngày ban mặt, hiện tại trở về quấn lấy Thiên Bá làm gì?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 176: 176: Hoàng Gia Hắn Đi Đâu


Thấy nàng vẫn hiểu lầm, ta vội giải thích: "Mộ Hoa cô nương, kỳ thật ta không phải! "
"Ta không muốn nghe ngươi nói gì hết.

" Nàng cắt ngang lời ta, lạnh lùng nói, "Dù sao ngươi cũng là nữ nhân của hoàng tử, cùng chúng ta vốn dĩ là như nước với lửa, hiện tại ta không động tới ngươi là vì đại cục của thành Dương Châu, ngươi cũng đừng quấn lấy chàng nữa!"
Dứt lời, nàng không để ý tới ta, xoay người đi qua bên kia.

Ta đứng yên một chỗ nhìn thân ảnh mệt mỏi của nàng, qua một hồi lâu mới thở dài một tiếng, sau đó tiếp tục giúp đỡ phân phát áo bông.

Vừa đi qua, ta liền cảm thấy mùi tanh trong không khí ngày càng nặng, nhìn kỹ mới phát hiện mặt sau bức tường phía trước chồng chất rất nhiều thi thể, tuy rằng thời tiết rét lạnh thi thể vẫn chưa thối rữa, nhưng nơi này nhiều như vậy khó trách sẽ bốc mùi, thậm chí là ruồi muỗi bay bên trêи.

Người chết phơi thây, một chút tôn nghiêm cũng không còn, thật khiến người nhìn mà lòng dâng men say.

Ta vội gọi người tới: "Sao có thể như vậy?"
"Nhạc cô nương, nạn dân quá nhiều, nhân thủ của chúng ta lại không đủ, thật không thể lo quá nhiều việc.

"
"Nhưng cứ để như vậy người chết sao có thể an giấc ngàn thu?"

"Đành phải chờ tới ngày mai điện hạ phát lương thực xong, chúng ta mới có thể xử lý.

"
Đúng rồi, trước đây Bùi Nguyên Hạo có nói với nhóm nạn dân sau ba ngày phải cho bọn họ đủ lương thực để tồn tại, hôm nay đã là ngày thứ hai, nhưng nhìn đống thi thể chồng chất, lòng ta vô cùng khó chịu, liền nói: "Cho dù thế nào cũng không thể để bọn họ phơi thây như vậy, không nói tới chuyện người chết không thể an giấc ngàn thu, vạn nhất xảy ra dịch bệnh, đó chính là đại sự.

"
Nghe xong, mấy người kia thì thầm với nhau, tựa như đang nói trời lạnh thế này nào có dịch bệnh, nhưng rốt cuộc vẫn cố kỵ thân phận của ta, bọn họ đồng ý rồi lui xuống.

Lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm, vừa quay người lại liền thấy Tiền Ngũ đứng trước mặt mình, gật đầu.

Tuy rằng trước nay ta với hắn không có giao thoa nhưng trước cũng có thời gian quan sát, người này đối với Hoàng Thiên Bá thập phần trung thành, cũng coi như là người có tình có nghĩa, vì thế ta cũng mỉm cười gật đầu với hắn: "Ngũ ca, ngươi cũng tới.

"
"Ừ.

"
Hắn chỉ gật đầu, không nói gì thêm, nhưng ta cảm nhận được hắn có chuyện muốn nói, cho nên lại gần: "Ngũ ca, có chuyện gì sao?"

Hắn nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý tới nơi này, liền thấp giọng: "Ngươi sau này vẫn là cẩn thận một chút.

"
"! " Ta sửng sốt nhìn hắn, chỉ thấy hắn đưa mắt nhìn người bên cạnh, là Vi Chính Bang đang dẫn người đi phát thuốc.

Ta lập tức hiểu ý, lại hỏi, "Bọn họ còn đối đầu với Hoàng gia sao?"
"Ừ.

"
Ta gật đầu tỏ ý đã hiểu, hiện tại bản thân đã về châu phủ, người của hiệu thuốc cũng đã được cứu, thế lực hai bên coi như ngang bằng, tạm thời không có giao phong, nhưng nếu lại xảy ra chuyện, chỉ sợ Hoàng Thiên Bá sẽ rơi vào thế lưỡng nan.

Tiền Ngũ nói xong liền muốn xoay người rời đi.

Ta thấy vậy vội hạ giọng gọi: "Ngũ ca.

"
Hắn quay đầu lại: "Hả?"
"Hoàng gia, ngài ấy đi đâu? Vì sao hôm nay không thấy ngài ấy?"
Tiền Ngũ lắc đầu: "Ta cũng không biết, ngài ấy tối qua ra ngoài, nói là có chuyện quan trọng cần phải xử lý, ta hỏi ngài ấy, ngài ấy không trả lời, cũng không mang ta theo.

"
"Vậy sao?" Ta không khỏi cảm thấy kỳ quái, Tiền Ngũ cũng coi như là tâm phúc của Hoàng Thiên Bá, vậy mà hắn không dẫn người theo, hơn nữa! Ta vẫn cho rằng chuyện nạn dân ở Dương Châu, Hoàng Thiên Bá sẽ là người đứng ra đầu tiên, nhưng hắn lại không xuất hiện, tại thời điểm mấu chốt này, hắn còn có chuyện khác phải đi làm sao?.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 177: 177: Trong Lòng Có Một Người


An bài cho nạn dân xong, thừa dịp sắc trời còn sớm ta mang theo nghi hoặc trở về châu phủ, may rằng đoạn đường không có ngã rẽ, hơn nữa bên cạnh có hai người Bùi Nguyên Hạo phái tới bảo vệ, lòng ta cũng yên tâm một chút.
Kỳ thật cái loại cảm giác an tâm này không nhất định vì có người đi theo, khả năng chính là...!Trong lòng có một người.
Nghĩ như vậy, mặt ta lập tức ửng hồng, vội vàng cúi đầu đi vào nội viện.

Vừa tới cổng lớn, bất cẩn đụng trúng một người, ngẩng đầu ta liền thấy Bùi Nguyên Hạo đang nhíu mày nhìn mình, hỏi: "Ngươi hoảng cái gì?"
"Hả?"
Đột nhiên bắt gặp nam tử trong lòng đang nghĩ tới, ta có chút cả kinh, qua nửa ngày mới có phản ứng, đỏ mặt cúi đầu: "Không, không có."
Hắn nhìn ta, không nói thêm gì mà xoay người vào phòng.

Ta cũng vội vàng đi theo, hầu hạ hắn cởi áo ngoài mới phát hiện hôm nay hắn thật sự rất mệt, trong mắt toàn là sự uể oải, ngay cả hô hấp cũng hỗn loạn hơn ngày thường.
Hắn một bên cởi y phục, một bên hỏi: "Tình hình nạn dân thế nào?"

"Vẫn tốt, xưởng cháo nô tỳ đã xem qua, có thể để bọn họ ăn no."
"Còn y phục mùa đông?"
"Đã phân phát."
Ta một bên đáp, tay không hề ngừng, sau khi giúp hắn cởi y phục liền đi đốt huân hương.

Ngay lúc này, cảm giác mu tay có chút ngứa ngứa, ta cúi đầu, thấy bên trêи có nốt hồng ban màu hồng nhạt.
Có lẽ vừa bị mũi chích.
Ta gãi gãi, xoay người pha trà nóng cho Bùi Nguyên Hạo.

Hắn vừa uống một ngụm, Dương Vân Huy đã trở về, sắc mặt còn khó coi hơn hắn.

Ta đưa trà nóng cho Dương Vân Huy, một cái liếc mắt hắn cũng không nhìn ta, chỉ nói: "Tam ca, lương thực ở mấy huyện xung quanh đã được đưa tới."

"Bao nhiêu?"
"Khoảng năm vạn thạch."
"Năm vạn thạch..." Bùi Nguyên Hạo lẩm bẩm, ngưng trọng trêи mặt chưa từng tan đi.

Hắn hạ lệnh điều lương từ mấy huyện thành phụ cận tới cứu tế, nhưng xem ra vẫn không đủ, vì thế lại hỏi, "Những lương thương bị cất giấu kia có tra được ở đâu không?"
"Dạ không."
"Vậy sao?" Bùi Nguyên Hạo nhíu mày, nhìn Dương Vân Huy.
Dương Vân Huy thấy vậy liền giải thích: "Đã dò xét kho lúa, thôn trang ngoài thành, tất cả đều không có."
Ta ở cạnh nghe, lúc này mới hiểu được sự tình, Dương Vân Huy đi tìm chỗ tồn lương của mấy thương nhân kia, kết quả lại bất lực trở về.
Dương Vân Huy cắn răng: "Đệ thật không rõ, nhiều lương thực như vậy, chồng lên cũng giống tòa núi, bọn họ rốt cuộc đang giấu ở đâu?"
"Thỏ khôn thường có ba hang, huống chi là bọn họ." Bùi Nguyên Hạo trầm giọng nói một câu, tuy trêи mặt không để lộ biểu tình phẫn nộ, nhưng từ cặp mắt đen nhánh kia ta phát hiện một cổ sát ý, nhưng ai ai cũng biết, hiện tại cho dù Hoàng Thượng có mặt ở đây, bọn họ cũng không thể động thủ.
Trêи thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, hoàng quyên cho dù lớn như trời cũng không thể lấy ra ép người, huống chi hiện tại lương thực còn chưa tìm ra, nếu dưới cơn tức giận mà giết hết đám thương nhân đó, chỉ sợ nạn dân trong thành Dương Châu chỉ có nước chờ chết, vả lại bên ngoài vẫn còn nạn dân không ngừng cuồn cuộn kéo tới.
Chỉ là, bọn họ rốt cuộc giấu lương thực ở đâu?
Trong phòng trở nên trầm mặc, qua một hồi lâu, ta nghe thấy Dương Vân Huy lẩm bẩm: "Nếu Kim Kiều ở đây thì tốt rồi."
Ta lập tức ngẩng đầu nhìn hắn..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 178: 178: Hai Người Đơn Độc Ở Chung


Đột nhiên nghe tới cái tên này, đầu ta như bị cây thiết gõ thật mạnh vào, mà Bùi Nguyên Hạo dường như cũng không ngờ tới, ngẩng đầu nhìn hắn: "Đệ nói Kim Kiều?"
Dương Vân Huy gật đầu, trêи mặt lộ biểu tình nghiêm trọng khó có được.

"Trước nay đệ đều ở trong quân, không quản chuyện nhà, nhưng mấy năm nay muội ấy giao tế với không ít thương nhân, nếu ở đây, muội ấy hẳn có thể đoán ra chỗ cất giấu lương thực.

"
"! " Bùi Nguyên Hạo không đáp.

Lời này của Dương Vân Huy đúng là có chút đạo lý.

Cùng loại người cùng loại tư duy, thương nhân lấy lợi ích là đầu, giảo hoạt đa nghi, chỉ có người xuất thân từ thương nhân như Kim Kiều mới hiểu suy nghĩ của bọn họ, hiểu rõ bí mật của bọn họ.

Nhưng hiện tại nói mấy lời này cũng vô dụng, Kim Kiều cho dù thông minh nhưng tin tức truyền đi, thời gian đã không còn kịp.

Bùi Nguyên Hạo nhìn hắn, không nói gì, qua một lúc lâu mới mở miệng: "Được rồi, đệ cũng vất vả một ngày, trở về nghỉ ngơi đi.

"
"Vâng.

" Dứt lời, Dương Vân Huy cúi người một bái với Bùi Nguyên Hạo rồi ra ngoài, mà ở thời điểm xoay người, hắn tựa hồ lơ đãng nhìn ta, trong mắt rõ ràng chứa đựng ý cười.

Ta vẫn đứng bên cạnh Bùi Nguyên Hạo, im lặng không nói chuyện.

Dương Vân Huy vừa đi, trong phòng lập tức trở nên an tĩnh, Bùi Nguyên Hạo yên lặng ngồi uống trà, ăn điểm tâm.

Không biết tại sao, tuy rằng lúc nhắc tới chuyện này hai người đều tức giận, nhưng tựa hồ lại không gấp, nhưng nếu ngày mai không lấy ra lương thực, nạn dân sẽ nháo tới không thể cứu vãn, khi đó phải làm sao đây?
Ta còn đang suy nghĩ, Bùi Nguyên Hạo đã đặt ly trà xuống bàn, sau đó ngẩng đầu nhìn ta.

Dưới ánh nến, đôi mắt của hắn rực rỡ lung linh.

Một khi hai người chúng ta đơn độc ở chung, cái loại hơi thở ái muội lại xuất hiện, không phải do ta ảo tưởng, nhưng chỉ cần ta quá thân cận với hắn, cảm giác nóng bức từ nơi nào đó sẽ phát ra, khiến chúng ta mỗi lần ở chung là một lần kiều diễm.

Chỉ là nếu cứ như vậy, ta sẽ thế nào? Ta là ai chứ?
Mỗi đêm nằm trong lòng của hắn, được hắn ôm khiến ta cảm thấy ấm áp, nghe nhịp tim của hắn, cảm nhận hơi thở của hắn, cái loại cảm giác này thật sẽ khiến người ta sa vào, nhưng nếu không có hắn, ta dựa vào cái gì mà đi vào giấc ngủ, dựa vào cái gì mà làm chính mình ấm áp đây?
Ta còn đang thất thần, trước mặt bỗng nhiên nhoáng lên bóng người, Bùi Nguyên Hạo đã đứng dậy, đi tới trước mặt.

Hắn cúi đầu nhìn ta, cái trán cơ hồ dán vào trán ta, hơi thở hai người bất giác đan xen nhau, nghe thanh âm trầm thấp của hắn vang lên bên tai: "Suy nghĩ gì đó?"

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, còn chưa trả lời, hắn đã duỗi tay ôm lấy eo ta, nhẹ nhàng dùng sức, cả người ta đã bị hắn ôm vào lòng.

Hơi thở cực nóng thổi qua hàng lông mi, đôi môi nóng bỏng chậm rãi đưa xuống!
"Điện hạ.

"
Nháy mắt môi hắn khẽ chạm đến môi ta, ta đột nhiên nói: "Nô tỳ có cách này có lẽ sẽ giúp được ngài.

"
"! " Đôi mắt sắp đóng lại của hắn lập tức mở to, có chút kinh ngạc nhìn ta.

Ta ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của hắn, hắn trầm mặc một lúc, kéo ra khoảng cách của hai người: "Ngươi nói cái gì?"
"Nô tỳ có lẽ giúp được ngài.

"
Hắn nhướng mày, cánh tay nóng bỏng chậm rãi buông lỏng, trở lại ghế mà ngồi xuống: "Ngươi có cách gì? Chẳng lẽ ngươi có thể đoán được chỗ bọn họ cất giấu lương thực?"
"Không thể.

"
"Vậy ngươi biện pháp gì?"
"Nô tỳ sẽ khiến bọn họ tự mình giao lương thực ra.

"
Ánh mắt hắn sáng lên nhìn ta, bên trong hình như ẩn ẩn ý cười: "Cách gì?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 179: 179: Biện Pháp Thiếu Đạo Đức


Ánh mắt hắn sáng lên, bên trong hình như ẩn ẩn ý cười: "Biện pháp gì?"
"..." Ta do dự một hồi, mới nói, "Chỉ là biện pháp này có chút...!Thiếu đạo đức."
Ý cười trong mắt hắn càng sâu: "Nói tiếp."
Ta chậm rãi nói; "Trêи thương trường chỉ nói chuyện làm ăn."
Ta vừa dứt lời, hai mắt hắn lập tức sáng rực, tựa hồ không phải vì một câu khi nãy, ánh mắt chỉ đơn thuần là nhìn ta.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên thanh âm của mấy quan viên.
"Điện hạ."
"Chuyện gì?"
"Khởi bẩm điện hạ, thiệp yến tiệc ngày mai điện hạ chiêu đã lương thương đã phát đi."
Nghe xong lời này, ta lập tức mở to hai mắt nhìn hắn, mà hắn cũng nhìn ta, khóe miệng cong lên ý cười như có như không, ánh mắt nóng rực tới dọa người.

Nhìn ta không chớp mắt, hắn mở miệng: "Được rồi, lui xuống đi."
"Vâng."

Những người đó còn chưa kịp tới cửa, cứ như vậy liền bị đuổi đi, mà ta đứng trước mặt hắn, đột nhiên cảm thấy trong lòng vắng vẻ.

Lúc này hắn đã đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt, duỗi tay nâng cằm ta.
Ta ngẩng đầu đối diện với cặp mắt của nam tử, nóng rực tới mức khiến ta cơ hồ không dám tiếp tục nhìn, nhưng hắn lại nắm cằm ta thật chặt, ép ta nhìn hắn.

Hai người cứ như vậy mà gần trong gang tấc nhìn nhau, không biết qua bao lâu, hắn đột nhiên cười nói: "Xem ra ta thiếu chút đã bỏ lỡ một bảo bối ở Dịch Đình."
"..."
"Vẫn tốt, vẫn tốt."
Bàn tay to lớn của hắn v**t v* mặt ta, vốn sẽ là xúc cảm ấm áp, nhưng không biết vì cái gì, ta lại cảm thấy rét lạnh, ở trong lòng hắn không ngừng run lên.
Ngày hôm sau, thời tiết ở thành Dương Châu cực kỳ xấu.
Gió từ phương Nam vốn dĩ luôn ôn hòa, nhưng hôm nay lại đặc biệt lạnh thấu xương, thậm chí còn mang theo bông tuyết nhỏ vụn.

Vừa mới bắt đầu đơn thuần chỉ cảm thấy lạnh, nhưng qua một lúc lâu, cơn gió kia như dao bằng băng cắt qua mặt người.
Mà đứng trêи thành lâu, loại cảm giác này càng lúc càng mãnh liệt.

Ta ngây ngốc theo Bùi Nguyên Hạo đứng trong căn phòng trêи thành lâu cũng có thể từ khe cửa sổ cảm nhận cơn gió thổi vào, quấn chặt xiêm y vẫn cảm thấy lạnh, ta cúi đầu ho hai tiếng, kết quả trận ho này giống như tích tụ đã lâu, ho không ngừng được.
Bùi Nguyên Hạo nhìn ta, hỏi: "Sao vậy?"
"Không, không có gì."
"Không phải kêu ngươi không cần đi theo sao?"
"Nô tỳ muốn hầu hạ ngài."
Hắn nhíu mày, gương mặt lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, cũng không nhiều lời, mà Dương Vân Huy đứng cạnh lại cười cười.

Đúng lúc này, quan viên bên ngoài đi vào, hành lễ.
"Điện hạ, khách của ngài sắp tới."
Bùi Nguyên Hạo phất tay: "Ừ, lui xuống đi."
Chờ quan viên kia rời đi, hắn ra hiệu bằng mắt cho Dương Vân Huy, Dương Vân Huy gật đầu, cũng đi ra ngoài.

Ta cũng cẩn thận đi theo, vừa tới cửa, gió lạnh thấu xương lập tức ập tới, chút ấm áp trong phòng vừa nãy đã không còn.
Ta đi tới tường thành, đỡ vách tường chậm rãi đi tới, quả nhiên thấy mấy xe ngựa dừng bên dưới, tấm màn vừa vén lên, những tên thương nhân ăn mặc da cừu đẹp đẽ quý giá đi xuống, trêи mặt đều mang theo tia khó hiểu.

Hoàng tử mở tiệc, bọn họ đương nhiên không dám không tới, chỉ là thành Dương Châu nhiều tửu lâu như vậy, ngay cả châu phủ cũng không thua kém bên ngoài, vì sao bắt buộc phải mở tiệc trêи thành lâu?
Những thương nhân đó vừa chạm mặt liền sôi nổi bàn luận, ai cũng không biết lý do.
Gió bên ngoài khiến bọn họ rụt rụt cổ, chỉ là không biết, bọn họ có cảm nhận được gì không?.
 
Back
Top Bottom