Khác [MiTake] Song Song

[Mitake] Song Song
Chương 38.


Takemichi chẳng hiểu chuyện gì, tên này tại sao lại biết tên cậu?

Thiếu niên hoang mang, không muốn hỏi nhiều, chỉ thấy anh ta cười khúc khích rồi bước đi

"Đúng là một tên kì lạ."

Một lúc sau Mikey quay lại, dắt cậu vào trong.

Takemichi khép nép, gần như không dám đối mặt.

Nhận thức được người bên cạnh có vẻ đang trốn tránh, gã cố tình kéo gáy để thiếu niên vào lòng mình.

Mặc dù cậu không thích như thế này một chút nào, nhưng đành nhịn thôi.

Mikey nhìn gáy cậu, tóc đã dài lắm rồi.

Chẳng hiểu sao hắn chỉ dài ra một chút, thiếu niên này có vẻ tóc dài rất nhanh.

Vừa hay mở cửa phòng bước vào phòng, cả hai bắt gặp Ryoko, cô ta ăn mặc hở hang hết sức, nhìn qua có vẻ còn tỉnh táo.

Nhìn thấy Mikey khoác vai Takemichi đi vào, khuôn mặt cậu đã không còn dấu vết gì của cuộc xung đột lần trước.

Ghen ăn tức ở thế nào, cô ta liền tới sát bên anh.

Takemichi khó chịu vì mùi nước hoa của Ryoko, đẩy tay Mikey ra đi vào trong phòng.

Hắn ngơ ngác đứng nhìn bóng lưng thiếu niên, lại quay sang nhìn Ryoko

"Làm gì ở đây?"

"Em lâu lâu cũng phải khoả khuây tinh thần một chút.

Còn anh thì sao chứ."

Hắn đứng đăm chiêu, nhìn cơ thể cô, trong sâu thẳm tâm trí còn không còn kiểm soát được nữa.

Quên mất thiếu niên đã chờ bên trong

"Ồ, được rồi.

Tôi đi cùng em."

Ryoko ban đầu còn ngờ ngợ, không phải đang đi cùng thiếu niên kia hay sao?

Mà, vậy thì càng tốt thôi.

Cô ta vẫn là tự đắc

"Thấy chưa Hanagaki Takemichi, rốt cuộc thì cậu cũng bị bỏ lại thôi, có tôi ở đây cậu không thể làm ngôi sao duy nhất trên bầu trời đêm nữa rồi!"

Takemichi ngồi bên trong chỉ cảm thấy chán nản, chẳng rõ người kia làm cái gì ở bên ngoài.

Uống được vài ly rượu vang đỏ, có người bước vào trong.

Điện phòng vốn tối, Takemichi đã ngà say, đôi mắt lờ mờ không nhìn rõ được.

Cậu chỉ thấy người kia có mái tóc bạch kim quen thuộc, chắc là Mikey rồi.

Hắn ta hôm nay sao thế nhỉ, cơ thể có vẻ cao hơn thường ngày.

Gã đẩy cậu xuống ghế, vuốt ve khuôn mặt rồi hôn lên đôi môi căng mọng kia.

Takemichi ngộp thở, khó chịu quay mặt đi mất.

Người kia lập tức bế cậu lên, mặc cho người trong lòng vùng vẫy, cả hai ra khỏi Ái Mộng.

...

Đầu Mikey đau như búa bổ, ngồi dậy, thấy cánh tay đang ôm cơ thể mình, nghĩ tại sao Takemicchi hôm nay lại chủ động vậy nhỉ.

Nhìn xuống lại thấy một khuôn mặt khác, Ryoko.

Hắn ta như phát hoảng, không phải đêm qua người ở cùng mình là Takemichi sao?

Vội vã xuống giường mặc quần áo, lại thấy nơi đây không phải Mạn Uyển mà là khách sạn.

Mikey cố gắng nhớ lại mọi chuyện, bỏ mặc Ryoko còn đang ngủ say, lái xe trở về Mạn Uyển.

Gã không nhớ lầm thì tối qua đã cùng cậu trở về cơ mà, rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra, chính anh còn không biết.

Trở về đến Mạn Uyển, trong nhà không một bóng người.

Gã nghĩ cậu là vẫn ngủ trên phòng, đi lên cũng không thấy người đâu, kể cả những phòng không thấy.

Mikey điên tiết, ngồi bực dọc trên sofa một lúc lâu mới dần nhớ lại mọi thứ

"Mẹ kiếp Ryoko.

Chậc, thế mà mình lại quên mất Takemicchi, rốt cuộc là đi đâu rồi không biết."

Mikey gọi cho cậu, đầu bên kia không bắt máy cho dù có bao nhiêu lần đi nữa.

Mikey tức tối, đấm mạnh xuống ghế sofa

"Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này...!?"

...

Shimizu Sae nhìn màn hình điện thoại, cái tên này cũng cố chấp thật, gọi đến giờ đã là cuộc thứ mười lăm.

Anh nhìn thiếu niên ngủ say trên giường, a, có lẽ sẽ động lòng mất thôi.

Cho dù mục đích ban đầu của gã chỉ là làm Mikey rơi vào thế bị động.

Đến giờ trưa hôm ấy thiếu niên mới thức dậy, đầu có vẻ đau do tối qua uống kha khá rượu.

Nhìn qua nhìn lại thấy nơi này rất lạ, không phải Mạn Uyển.

Takemichi đi ra phía cửa sổ, điểm chung duy nhất với Mạn Uyển là có cửa sổ sát đất, rộng ra hết cả chiều dài căn phòng.

Thế nhưng nơi này rất cao, ít nhất cũng phải tầng bốn.

Thiếu niên nghĩ ngợi một lúc rồi đi ra ngoài, nhanh chóng bắt gặp tên kì lạ tối qua

"Ồ, cậu dậy rồi sao!"

Takemichi cau mày, sao tên này lại ở đây, đúng hơn là, sao cậu lại ở cùng một chỗ với hắn?

"Sao tôi lại ở đây với anh?

Chỗ này là đâu vậy?"

"Đây là nhà tôi, tôi đã nói rồi, chúng ta sẽ gặp lại nhau mà Hanagaki Takemichi!"
 
[Mitake] Song Song
Chương 39: Giúp.


Takemichi ngây ra, không thể hiểu nổi tại sao lại ở nhà tên này.

Cậu nhớ mang máng tối qua Mikey đã bế cậu về Mạn Uyển cơ mà

"Sao tôi lại ở nhà anh chứ!?"

"Hửm, cậu không nhớ gì hết sao?"

Takemichi tửu lượng vốn thấp, uống một chút liền đã say không biết trăng sao gì, sau đó cũng chẳng nhớ lại cái gì cả.

Cậu lắc đầu, nhìn vẻ mặt của hắn ta, thiếu niên thầm nghĩ không lẽ hôm qua say đã làm ra trò gì xấu hổ rồi sao

"Hôm qua cậu uống say, đụng phải tôi, tôi cũng chẳng còn cách nào khác đưa cậu về đây thôi."

Shimizu Sae thản nhiên nói, Takemichi nhanh chóng đã nhận ra nơi đây không nằm trong phạm vi Tokyo, không rõ ở đây nhưng chắc chắn là vậy

"...Chỗ này không phải Tokyo đúng không?"

Anh ta đưa tay lên tóm gọn mái tóc dài lại, dùng kẹp cố định chúng.

Phần tóc mái xoã xuống cổ, nhìn qua rất rối và không gọn gàng, thế nhưng lại đẹp một cách kì lạ

"Cậu tinh ý đấy, nơi này là Yokohama."

Takemichi đi lại vào căn phòng mới nãy, lục lọi gì đó

"Tại sao hôm qua anh lại ở Shibuya?

Và đưa tôi tới đây làm gì, ném tôi ở khách sạn là được rồi."

Hắn ta đi vào theo cậu, đứng khoanh tay ở cửa ra vào

"Hừm, khắp Nhật Bản này, nơi nào tôi cũng có ít nhất một căn nhà.

Hôm qua tôi tới Shibuya để vui chơi chút thôi, cậu biết mà, Ái Mộng nổi tiếng.

Cậu tìm gì vậy?"

Cậu thở dài, rốt cuộc thì bản thân nghèo khổ thế này lại va phải mấy tên giàu có

"Tôi tìm điện thoại tôi, nó đâu rồi?"

"Sao mà tôi biết, nhưng có lẽ nó rơi ở đâu mất rồi."

Thật ra do không muốn Takemichi dính líu gì tới người kia mà đã bỏ sim điện thoại và ném cả máy vào thùng rác

"Chậc, tôi không có tiền mua cái mới đâu, làm sao bây giờ."

Thiếu niên ngồi phịch xuống giường, cắn móng tay chìm vào trầm tư

"Tôi sẽ mua cho cậu cái mới, quan trọng hơn là, cậu đang sống cùng thủ lĩnh Phạm Thiên đấy à?"

Takemichi bất ngờ, ngẩng mặt lên nhìn anh ta.

Một người lạ mặt mà lại biết rõ chuyện này

"Làm sao anh biết?

Mà đúng hơn thì, tôi bắt buộc phải làm vậy, anh ta không buông tha cho tôi."

Sae cười khúc khích, ngồi xuống cạnh thiếu niên

"Thế nào, có muốn tôi giúp cậu không?

Lí do tôi đưa cậu tới Yokohama vì muốn bỏ xa tầm quản lý của Mikey.

Từ nay cậu sống ở đây đi, xung quanh đều là người của tôi, sẽ bảo vệ cậu khỏi hắn.

Trước mắt là vậy.

Còn nếu muốn thoát khỏi thì ít nhất phải ra khỏi cái đất nước này."

Takemichi ngồi dịch ra xa, hoang mang

"Tại sao lại giúp tôi?"

"Không vì sao cả, cậu vẫn luôn muốn thoát khỏi hắn mà không phải sao?"

Takemichi tuy là như vậy thật, nhưng sống ở nơi sang trọng thế này, tiền đâu ra mà cậu trả hắn.

Hơn nữa, tên này rốt cuộc có ý đồ gì vậy.

Không lẽ thoát khỏi Mikey lại tới Shimizu Sae trói buộc cậu?

"T-tôi không có tiền, hơn nữa-"

"Không không, cậu cứ thoải mái như ở nhà, tôi không tính phí gì hết.

Chốt vậy nhé, Takemichi!

Đừng khách sáo!"

Hắn ta nói xong liền đứng dậy, đi ra ngoài

"C-cảm ơn anh, Shimizu-kun!"

"Không cần cảm ơn, gọi tôi là Sea nhé!"

Anh ta nói vọng lại, có lẽ đã đi xuống tầng dưới.

Nghĩ đi nghĩ lại thiếu niên vẫn không hiểu tại sao tên này lại cư xử kì lạ như vậy.

Nhưng có lẽ nếu đã biết được mối quan hệ giữa cậu và Mikey chắc chắn không phải tầm thường, Takemichi hơn hết vẫn là đề phòng hắn.

...

Mikey cả ngày nay không liên lạc được với cậu, tới nhà trọ và khu dân cư lúc trước cậu sống cũng không thấy đâu.

Hắn ta điên tiết, đi tới căn cứ Phạm Thiên.

Trong người tâm trạng đã không tốt, vừa tới nơi bắt gặp Ryoko với khuôn mặt niềm nở

"Mikey, anh xem xem, dự án mới chúng ta sắp triển khai!"

Mikey không đón lấy tập giấy tờ kia, vung tay tát cô ta.

Ryoko buông chúng xuống, đưa một bên tay sờ lên chỗ vừa bị tát

"Anh làm gì vậy Mikey!?

Sao lại tát em!?"

"Cô còn hỏi được à?

Nếu hôm qua cô không chuốc say tôi thì có lẽ Takemichi đã không mất tích!?

Cô có biết tình hình lúc này nguy hiểm thế nào không, hả!?"

Anh quát tháo Ryoko, cô ta căm phẫn, nước mắt trực trào tuôn rơi

"Anh vì cậu ta mà đánh em sao!

Cậu ta quan trọng với anh đến thế à!?"

"Phải!

Ryoko, nghe cho rõ đây, nếu cô tiếp tục như thế này thì chuẩn bị tinh thần bị khai trừ đi!"

Mikey không chần chừ, lập tức dẫm chân lên tập tài liệu kia mà đi qua.

Sanzu ở phía sau vừa mới tới, chẳng quản vấn đề này mà đi theo hắn.

Ryoko nghe hai chữ khai trừ mà ngồi xụp xuống nền, vốn đã sắp được công nhận là thành viên cốt cán.

Giờ đây lại trên đà chuẩn bị khai trừ, cô ta căm ghét Takemichi hơn bao giờ hết.
 
[Mitake] Song Song
Chương 40.


Ngày hôm sau Shimizu đưa cậu đi mua đồ cá nhân, bởi Takemichi đến đây không hề đem theo bất cứ thứ gì.

Cậu lo ngại hắn ta mua quá nhiều đồ rồi chăng, tại sao lại phải tốn tiền vì một tên xa lạ.

Thiếu niên để ý người này cười rất nhiều, cụ cười cũng rất đẹp, toả nắng chăng.

Anh ta khác xa so với Mikey, lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ, vừa ý thì thích thú, không thì cau mày quát tháo.

Quả thực thì ở cái nơi rộng lớn này cậu thấy vô cùng chán nản, đầu cậu chợt nảy số gọi cho cộng sự.

Anh thấy số lạ, gần như không muốn nghe, nhưng thế nào vẫn bắt máy

"Ai vậy?"

"Chifuyu!

Tao đây, Takemichi!"

Chifuyu vui mừng, không hề hay biết thiếu niên đã đổi số

"Takemichi sao, trời ạ.

Mấy tháng trời tao đã dò tìm thông tin của mày nhưng vô ích, vẫn khoẻ chứ!?"

"Ừm, tao khoẻ mà.

Còn chân mày sao rồi, đi lại được chưa?"

Anh cười haha, dù cho có không nhìn mặt nhưng ánh mắt lại vô cùng hiền dịu

"Chân tao ổn rồi.

Mày thì sao, mày với Mikey-kun-"

"Mày đừng hiểu nhầm nhé, tao với nó không có gì đâu!"

Cậu tươi cười là thế, nhưng ngay sau đó ánh mắt liền cụp xuống, nụ cười cũng đau khổ hơn một chút.

Takemichi không muốn Chifuyu lo lắng cho mình, không muốn dính líu tới những người người thân nữa.

Takemichi muốn hẹn anh đi ăn, nhưng Chifuyu từ chối.

Anh nói cửa hàng thú cưng bây giờ rất bận rộn, khách tới gửi và chăm sóc tăng cao do thời tiết chuyển lạnh

"Xin lỗi nhé, tao cũng muốn lắm nhưng không thể rồi.

Hẹn dịp khác nha, Takemichi!"

Thiếu niên gật gù, nói chuyện xong tâm trạng cậu tốt hơn một chút.

Đứng dậy đi lòng vòng, cuối cùng quyết định ra công viên hít thở cho thoải mái.

Vừa mới xuống đến tầng, Shimizu Sae trên tóc có vài bông tuyết.

Takemichi giật mình, mới chiều tối thôi mà đã có tuyết rồi, nãy giờ cũng không có để ý

"Cậu là định đi đâu vậy?

Bên ngoài tuyết rơi rồi, ở trong nhà đi."

Cậu thở dài, Takemichi cực ghét mùa đông.

Thấy cậu trai có vẻ chán chường, nặng nhọc ngồi xuống sofa.

Sae ngồi xuống cạnh, niềm nở hỏi

"Sao thế Takemichi, chán lắm hả?"

"Ừ, chán chết được ấy."

"Không được nói vậy!

Chán thì chán chứ đừng chết, cậu một chút là chán chết, mệt chết.

Cậu là muốn chết lắm hả."

Thiếu niên tặc lưỡi, tên bắt bẻ

"Ý tôi không phải vậy.

Mà tóm lại là tôi chán, ở loanh quanh thế này có khác gì khi ở với Mikey-kun đâu."

Thực sự thì là vậy, ở trong căn nhà lớn thế này không có gì vui cả.

Cái Takemichi muốn là đi lại tự do, không cần quan tâm đến mấy chuyện vô bổ

"Dù sao thì, đây cũng là Yokohama.

Mikey-kun không ở đây, tôi là vẫn không thể tự do tự tại được à?"

Shimizu Sae thở dài, hắn nhận ra thứ mà thiếu niên này thật sự muốn chỉ là cái gọi là tự do, một cuộc sống bình thường

"Được thôi!

Mai tôi dẫn cậu đi trượt tuyết nhé?"

Takemichi ngồi thẳng dậy, nhìn anh

"Thật sao!?

Mà, tôi không có biết trượt tuyết..."

"Haha, thì sao đâu, để tôi hướng dẫn cậu!

Để xem, tới ông viên trượt tuyết Tambara ở tỉnh Gunma¹ nhé!?"

Takemichi có nghe qua nơi này, vài người bạn của cậu từng tới đó và nghe nói nó rất tuyệt

"V-vậy cũng được sao?"

Trong khi Takemichi còn chần chừ, hắn khoác vai thiếu niên cười tươi rói

"Được chứ sao không haha, Takemichi, ngày mai sẽ rất tuyệt.

Thôi nào, lát ta đi ăn tối nhé, rồi tôi sẽ ở lại, mai ta đi từ sớm."

Thiếu niên cụp mắt, thoáng nghĩ người này vì cậu mà lại làm mấy điều này.

Takemichi nghĩ, bản thân có phải đã đòi hỏi quá hay không?

____________

¹: Gunma là một tỉnh của Nhật Bản, nằm ở góc Tây Bắc của vùng Kantō trên đảo Honshu.

Thủ phủ là thành phố Maebashi.

____________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 41: Trượt tuyết.


Takemichi mặc đồ thật ấm, cậu định bụng manh theo áo để thay vì sẽ ở đó vài ngày, nhưng hắn nói một câu làm cậu sốc

"Không không, không cần mang đồ theo.

Tới đấy mua thì thiếu gì, mang đi làm gì cho vướng víu."

Thiếu niên thật không thể hiểu nổi, mấy tên quyền lực giàu có cư xử thật khác thường.

Vừa đến nơi, Takemichi choáng ngợp vì nơi này lạnh hơn Yokohama nhiều, tuyết rơi cũng dày hơn, thiếu niên bất giác run lên.

Nhìn thấy người bên dưới cổ để thoáng, cho dù có mặc lớp áo khoác cao cổ nhưng vẫn hở ra một chút.

Anh bỏ khăn trên người mình ra, quấn cho cậu

"Tôi là không hiểu nổi cậu mà, sao không choàng khăn vào."

Takemichi phẩy tay Shimizu Sae, tự mình quấn gọn nó "Cảm ơn, lát tôi sẽ trả."

"Đương nhiên, lát tôi dẫn cậu đi mua chút đồ.

Nhìn cậu không đủ ấm áp lắm, Takemichi ạ."

Để tránh phiền phức thì Takemichi ở phòng riêng với anh ta, cho dù Sae đã nói ở phòng đôi cũng ổn, sẽ có giường đôi nên không không lo chật chội.

Nhưng Takemichi vốn nhạy cảm, cậu là vẫn có chút gì đó dè chừng người này.

Chỉ cỡ ba mươi phút sau, anh đưa thiếu niên đi mua đồ.

Takemichi không có lựa gì nhiều, nhưng hắn ta một mực đòi lấy hết mọi thứ mà bản thân hắn cho rằng phù hợp với người kia

"V-vậy tôi sẽ trả tiền, tôi có tiền mà."

"Không cần, Takemichi.

Để tôi.

Nào nào, không phải ngại."

Hắn đưa tay đẩy cậu ra phía sau như muốn dang tay bảo vệ thứ gì đó gọi là quý báu.

Takemichi thở dài, cậu là không muốn mang nợ ai

"Sao anh lại bỏ nhiều tiền ra vì tôi như vậy?

Tôi có khả năng trả."

"Vì tôi giàu, haha!"

Thiếu niên đứng hình, rồi lại gác tay quay mặt ra của sổ "Tôi không muốn mang nợ anh đâu."

Shimizu Sae tập trung lái xe "Chỗ tiền này chẳng đáng là bao đâu, cậu đừng tỏ ra ngại ngùng hay xấu hổ, Takemichi."

Cậu không muốn đôi co với người này, Takemichi định bụng sẽ để lại tiền cho anh ta, không thể dửng dưng lấy chúng một cách tùy tiện như vậy được.

Bữa trưa hắn đưa cậu đến nhà hàng kiểu Ireland, giờ Takemichi mới mở mang tầm mắt, không chỉ có nhà hàng kiểu Pháp mà còn có nhà hàng kiểu Ireland.

Đang ăn ngon miệng thì bỗng Shimizu lên tiếng

"Chắc lần đầu gặp cậu là thắc mắc sao mắt tôi lại có màu xanh lá đúng không."

Takemichi không trả lời, ngầm đồng ý, thế nhưng bản thân lại đi theo một hướng khác

"Vậy sao, trước giờ tôi đâu có để ý màu mắt của anh.

Anh nói tôi mới biết nó màu xanh lá đấy."

"Hahaha, cậu đúng là đặc biệt thật đó, Takemichi."

Sae lắc lắc ly rượu Whisky Ailen¹, cuối cùng uống một ngụm lớn

"Tôi có bố là người Ireland, hồi còn trẻ ông có qua Nhật, rồi quen một người phụ nữ.

Cô ấy bấy giờ là một geisha² nổi tiếng khắp khu Tokyo và các vùng lân cận nhờ tài năng và xinh đẹp.

Và cô ấy là mẹ tôi, ai người quen nhau và làm lễ cưới tại đây, rồi được một năm bay về Ireland thì sinh ra tôi."

Takemichi chăm chú nghe, không biết tên này rảnh hơi mà nói nhiều vậy

"Vậy thì sao?"

Gã để ly rượu xuống, nhắm mắt cười mỉm "Thì tôi đang nói lí do vì sao tôi có mắt màu xanh mà, Takemichi.

Người Ireland đa phần đều có màu mắt này, bố tôi gen trội."

Cậu cũng không biết trả lời thế nào, chỉ cảm thấy hắn là hết chuyện để nói rồi.

Đâu có ai hỏi mà tự nhiên kể lể ra để làm gì không biết."

Cả hai ăn xong thì trở về khách sạn, hắn nói nghỉ ngơi một lát rồi đưa cậu đi trượt tuyết.

Thiếu niên ngồi ngẩn ngơ trong phòng, tuyết lúc này đã ngừng rơi nhưng vẫn chưa tan.

Chúng còn một lớp mỏng trên mặt đường và hai bên cạnh thì chất đống.

...

"Nào nào, cậu phải giữ thăng bằng chứ.

Không biết giữ thăng bằng sao, Takemichi!?"

"A-anh đừng có cười nữa!"

Takemichi nghiêng ngả khi đứng lên tấm ván, hai tay cầm gậy trượt cắm chặt trên mặt tuyết dày.

Dù vậy nó vẫn không đủ chắc chắn để thiếu niên có thể di chuyển, khó hơn cậu nghĩ.

Shimizu lúc này đột nhiên cười khúc khích, cúi cong người, dùng gậy trượt làm đà rồi lao xuống con dốc kia, vụt qua phía Takemichi.

Cậu giật mình, nhìn có vẻ dễ mà sao lại khó khăn quá.

Nói thật thì với một người có kinh nghiệm như Sae, nơi dốc ngắn và thấp dành cho người mới bắt đầu tập thì hắn chẳng có chút hứng thú nào.

Anh đi lên trên, khoác vào vai con người mặc bộ đồ dày bịch ấm áp kia, kéo kính lên cười

"Dốc này ngắn và thấp lắm Takemichi à, trượt không đã chút nào cả!

Mau mau tập thành thạo rồi qua khu chuyên nghiệp chơi nào!"

______________

¹: Irish Whisky là loại rượu Whisky từ Ireland (Ai-len), được pha trộn từ các loại ngũ cốc tạo ra một loại Blended Whisky cao cấp.

Thời gian ủ rượu tối thiểu 5 năm với 3 lần chưng cất và 12 năm ủ với các dòng cao cấp.

²: Geisha là nghệ sĩ vừa có tài ca múa nhạc lại vừa có khả năng trò chuyện, là một nghệ thuật giải trí truyền thống của Nhật Bản.

Thời thế kỷ 18 và 19 đã có rất nhiều geisha.

Ngày nay các geisha vẫn còn hoạt động, tuy nhiên số lượng ngày càng giảm.

Lưu ý, Geisha khác hoàn toàn với Oiran.

______________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 42: Hứng thú.


Takemichi đã ngã không biết bao nhiêu lần, cuối cùng chỉ trượt được một nửa đoạn dốc ngắn rồi mất thăng bằng ngã nhào xuống hết đoạn còn lại.

Cậu thì bình thường thôi, dù sao cũng trượt được rồi, cứ tiếp tục tập là được.

Nhưng Shimizu Sae thì thấy cậu như vậy thì cười như được mùa, làm Takemichi ngứa cả mắt.

Giờ đã hơn bốn rưỡi chiều, mặt trời đỏ ửng lặn phía dưới chân núi.

Tuyết bắt đầu rơi

"Ủa, cậu đi đâu vậy?"

"Về khách sạn, tôi chán lắm rồi, không tập nữa."

Takemichi tháo kính ra, bước nặng nhọc trên đống tuyết dày bịch, tưởng chừng như ngã đến nơi

"Trời vẫn chưa tối mà, ở lại thêm chút nữa đi Takemichi!"

Anh cũng chạy theo cậu, nói lảm nhảm bên tai

"Anh im đi!

Thích thì tự trượt một mình, tôi về.

Nhức cả đầu."

Sae vẫn đi theo nhưng im lặng, hắn biết chắc rằng cậu trai đã mệt nhoài, bản thân thấy cậu ngã lại chỉ biết cười, đúng là tội lỗi.

Anh tiến sát lại gần cậu, bỏ chiếc mũ len che đi mái tóc đen bồng đã chớm dài của cậu xuống, xoa xoa

"Được rồi, về thôi.

Tối nay đi ăn shabu-shabu¹ nhé!"

Cậu hằm hừ không nói gì, giật lại mũ từ tay hắn đội lên đầu.

Tiện tay đưa luôn gậy trượt và kính cho anh cầm, Sae không phàn nàn gì chỉ cười haha rồi cầm lấy chúng.

...

Cả hai đến quán ăn khá giản dị, nó giống mấy nơi Takemichi thường hay đi ăn.

Cậu không nghĩ tên này sẽ chịu tới mấy nơi như vậy, xem ra cậu chưa biết gì về hắn hết.

Nước dùng của lẩu làm Takemichi ấm bụng, cái vị ngòn ngọt của nước xương hầm làm cậu không thể thích hơn.

Shimizu Sae vẫn như mọi ngày, hắn lải nhải đủ thứ chuyện, rồi lại tự khắc bật cười đến ngã ngửa vào người khác

"Này, cẩn thận chút đi!

Anh không biết tự trọng là gì à!?"

Gã xin lỗi vị khách bàn bên, lại ngồi vào bàn, gắp cho thiếu niên miếng thịt vào bát, tiện tiến sát lại gần

"Cậu ngại à?"

Takemichi đơ ra, mặt đỏ ửng, dứt khoát đẩy Sae

"Đồ điên!

Ăn lẹ đi, tôi muốn về khách sạn lắm rồi."

Takemichi là nhận thấy tên này thật không có một chút liêm sỉ nào, ở nơi đông người thế này mà dám làm ra mấy hành động điên rồ.

Cậu nhìn ra vẻ khác lạ giữa hắn và Mikey.

Một kẻ như Mikey sẽ không cười đến ngã vào người khác, cũng sẽ không nhởn nha đùa cợt.

Mà dù sao cả hai tên đều khốn nạn như nhau, cho dù Shimizu Sae đối khá tốt với cậu.

Sau khi ăn xong cả hai về khách sạn, Takemichi mệt nhoài ngã ra giường, nằm chợp mắt.

Cậu vẫn nghĩ xem nên tìm việc làm, dù sao cũng không thể sống dựa dẫm vào tên bí ẩn lạ lẫm kia.

...

Khói thuốc trắng lượn lờ khoé môi anh, cơ thể ủ rũ cho thấy đã nhiều đêm thức trắng, đem khuôn mặt cúi gầm hứng trọn đợt gió mạnh

"Vào trong đi, trời lạnh kẻo ốm."

Sanzu phủ lên người hắn chiếc áo khoác, muốn đóng cửa sổ lại nhưng Mikey cứ đứng đờ ra đấy, chẳng còn cách nào khác mà mặc kệ.

Mikey đã rất lâu không hút thuốc, kể từ cái ngày gặp Takemichi.

Hắn đã có ý định bỏ rồi, bởi một người như cậu không có ưa gì mùi khói thuốc.

Cái cảm giác đơn độc trống vắng làm anh khó chịu, không như lần trước mà đập phá đồ, anh cứ lẳng lặng và trầm mặc

"Theo nhân viên ở quán bar, nghe nói có nam nhân tóc bạch kim dài quá vai bế cậu ta đi.

Lúc đấy có vẻ đã say khướt, mê man không biết gì.

Còn vấn đề đi đâu thì không rõ, nhưng chắc chắn đã bỏ xa nơi này rồi, không ở quanh Shibuya này đâu."

"Vậy sao."

Hắn rít một hơi dài rồi đi vào trong, tầm kiểm soát của hắn chỉ nội trong khu này, giỏi lắm cũng chỉ tới Kanagawa, còn Yokohama, khu đặc quyền kiểm soát của Ruy - hắn không thể thâm nhập vào, cả vùng ấy đi đâu cũng chỉ toàn tai mắt của Ruy

"Tóc bạch kim dài quá vai...chắc không đâu.

Lần tới phải cài định vị vào máy Takemicchi mới được."

Gã có chút nghi ngờ, liệu lần đụng độ lần trước tại nhà hàng, người của Ruy đã nhanh mắt để ý Takemichi.

Nhưng suy nghĩ ấy nhanh chóng vụt tắt, hắn hiểu rõ Ruy, nó sẽ không dùng thủ đoạn cũ rích này bao giờ

"Trừ một trường hợp, hắn có hứng thú với Takemicchi.

Không bao giờ đâu, không đâu..."

______________

¹:Shabu-shabu là một món lẩu nabemono Nhật Bản gồm thịt và rau thái lát mỏng luộc trong nước và ăn kèm với nước chấm.

_________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 43: Thân mật.


Hai ngày sau Takemichi đã trượt được, nói chung là biết trượt chứ không chuyên nghiệp lắm.

Thế nhưng Shimizu Sae một mực kéo cậu sang khu dốc cao dài, cậu có chối mãi cũng không được

"Thôi nào Takemichi!

Mai về rồi nên hôm nay chơi thoả thích đi chứ!"

Cậu cau mày, thở dài chỉ đành chiều ý hắn.

Hôm nay trời ấm hơn một chút, cũng có vài tia nắng hé ra, chiếu đè lên ánh mắt đã có phần sáng lại của thiếu niên.

Shimizu Sae nhìn say đắm, gã thật không hiểu nổi, lại có người con trai nào có đôi mắt to tròn thế.

Lại có người con trai nào đẹp như thế.

Vậy mà vào tay kẻ không biết thương hoa tiếc ngọc kia, lại trở nên đáng thương như thế.

Takemichi ánh mắt đăm chiêu nhìn xuống con dốc, trái tim đập nhanh vì lo sợ, cậu kéo kính lên quay sang hắn

"Thôi tôi không trượt đâu, về đây."

"Gì vậy Takemichi!?

Coi nào!!"

Sae kéo tay thiếu niên lại, Takemichi đang bước đi trượt chân ngã xuống

"Tên này!!!"

Cậu khó chịu, tức giận, vo tròn nắm tuyết ném hắn

"Nào!

Muốn chơi chứ gì!

Haha, được rồi, tôi chiều em!"

Cả hai cứ thế chạy loanh quanh khu trượt, Takemichi chẳng muốn trêu đùa, nhưng Shimizu Sae không chịu dừng lại.

Bầu không khí trở nên thoải mái hơn, nụ cười trên môi thiếu niên tươi tắn hơn một chút.

Mặt trời ló ra làm trời sáng hơn hẳn, nó hoà vào với nét mặt Takemichi, thật đẹp.

Anh bỗng dừng lại, thiếu niên này nếu được trưng cất trong tủ, chăm sóc thật cẩn thận sẽ là viên ngọc đẹp nhất.

Takemichi mệt lả, thấy hắn dừng lại bản thân cũng thôi

"Sae, về thôi, tôi không muốn ở đây nữa.

Ngay bây giờ."

"Về Yokohama sao?

Được rồi, về khách sạn dọn đồ nhé."

Tính tình thiếu niên từ khi ở cạnh Mikey đã thay đổi chóng mặt, thất thường.

Cậu nói vậy cũng không ngờ hắn sẽ đáp lại như vậy, chỉ đành thuận theo.

Hơn sáu giờ tối cả hai về tới nhà của Sae, Takemichi đã ngủ say từ trên đường về.

Anh cẩn thận dìu cậu vào trong, bật lò sưởi ấm.

Bản thân lại đi xuống dưới, nấu một chút đồ ăn nhẹ.

...

"Này Sanzu, tao có việc cần tới Yokohama, khoảng một tuần.

Mày quản lí công việc cho cẩn thận."

"Sao?

Mày đi một mình à?

Vậy không được đâu-"

"Im đi, tao lo liệu được."

Gã cầm lấy áo khoác rồi ra khỏi phòng, nhanh chóng lái xe trở về Mạn Uyển.

Sanzu thật không hiểu nổi, như vậy là vào chỗ chết sao.

Từ ngày Takemichi bị bắt cóc đến nay cũng đã gần hai tuần, từ hôm ấy không có ngày nào anh dừng cho người tìm kiếm.

Không có ngày nào anh không trở về Mạn Uyển.

Mikey mệt mỏi đi lên phòng ngủ, quần áo Takemichi vương vãi trên giường.

Gã nằm xuống, vùi mình vào trong lớp chăn, vào đống đồ của thiếu niên

"Takemicchi... em đang ở đâu vậy chứ..."

...

Vài ngày sau cuộc sống của thiếu niên vào lại nếp, để ý rằng Shimizu Sae thường ghé qua và ngủ lại, dù sao đây cũng là nhà hắn cơ mà.

Cậu định bụng sẽ tìm nơi trọ rồi sống ở đây cũng tốt, tìm việc làm thêm thì tốt rồi.

Buổi chiều tối hôm ấy hắn trở về, đúng lúc Takemichi đang ngồi xem tivi, tiện đợi nồi thịt hầm trong bếp

"Em đang xem gì vậy, Takemichi?"

Anh cởi bỏ áo khoác vắt lên ghế sofa, ngồi xuống cạnh cậu

"Không có gì, phim truyền hình, mấy bộ tình cảm nhàm chán thôi."

Đôi mắt cậu không nhìn hắn, tập trung vào bộ phim.

Shimizu Sae phì cười, vậy mà nói là nhàm chán, còn không nhìn lấy bản thân một cái.

Mọi thứ trở nên im lặng, chỉ có tiếng tivi nho nhỏ, đủ nghe.

Đôi mắt xanh lá của hắn nhìn vào cậu, vô thức gọi tên

"Takemichi."

"Sao vậy?"

Cậu quay sang, bắt gặp khuôn mặt rõ mồn một của anh.

Khoảng cách giữa cả hai mỗi lúc một gần, Sae chăm chú vào bờ môi hồng ấy, ánh mắt ấy.

Cả hai đã sát gần nhau, chỉ còn một khoảng nữa là hôn rồi

"Anh định làm cái gì vậy, Sae?"

Hắn giật mình, vội vã quay lưng đứng dậy.

Cầm lấy áo khoác bỏ đi mất

"Xin lỗi Takemichi, xin lỗi em."

"Ơ này, anh không ở lại ăn tối à?

Vừa đến sao lại đi rồi!?"

Không có tiếng trả lời, Shimizu Sae đã đóng rầm cánh cửa lại, sau liền ngồi xụp xuống, đưa cánh tay lên che đôi mắt

"Điên mất thôi.

Thằng khốn này, chút nữa mày không kiểm soát được rồi..."

Takemichi cảm thấy kì lạ với hành động của hắn, cậu không ngây thơ đến nỗi không biết Sae định làm gì.

Chỉ là không nghĩ rằng hắn sẽ trở nên như vậy.
 
[Mitake] Song Song
Chương 44: "Có chết cũng phải đưa Takemicchi về."


Takemichi có dự cảm không lành, cho dù ra sao cũng cảm thấy bồn chồn.

...

Mikey nghĩ đi nghĩ lại, nếu như suy nghĩ của hắn đúng thì cậu bị bắt cóc bởi Ruy.

Không thể nào có chuyện băng tội phạm nào trong Tokyo này cầm quyền lớn hơn Phạm Thiên được.

Dù lục tung khu này hết lên cũng không thấy bóng dáng ấy, giờ chỉ còn Yokohama

"Có chết cũng phải đưa Takemicchi về."

Ngày ấy khi cuộc làm ăn giữa Phạm Thiên và Ruy diễn ra không thành công, một phần lớn do Phạm Thiên không hợp tác.

Lúc ấy Ruy chỉ là cái danh mới nổi trong giới tội phạm, đi lên nhờ việc là lính đánh thuê và có tài bắn súng tinh nhuệ.

Một mình hắn, chỉ trong vòng hơn ba tháng nổi danh đã khuấy đảo khắp đất nước Nhật Bản.

Với hai trăm ba mươi mốt nạn nhân nằm xuống do tay hắn.

Một mình Ruy đi lên, không dựa dẫm vào bất cứ băng nhóm nào.

Gã được chiêu mộ từ khắp nơi, và Phạm Thiên đã từng để ý.

Thế nhưng chính thái độ khinh khỉnh, cợt nhả của Ruy mà phía Phạm Thiên không chấp nhận hợp tác.

Mikey hôm ấy lái xe cùng với Ryoko trên đường trở về sau bữa ăn tối.

Không lo ngại giữa bàn dân thiên hạ, không sợ ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Ruy dùng súng bắn thủng lốp xe của anh, Mikey bẻ lái đâm sầm vào vách tường của một cửa hàng thời trang.

Gã vội ra ngoài, lập tức có thanh vũ khí nhọn hoắc dài khoảng ba mươi centimet xuyên vào cánh tay.

Mikey lập tức kéo ra, nhìn nhận được đối thủ lập tức nổ súng, nhưng chỉ sượt qua da thịt hắn.

Ryoko hỗ trợ, cô đuổi theo không được chỉ đành dùng đến con dao, ném chính xác đến chỗ Ruy.

Hắn phản ứng nhanh, dao cắm vào bả vai phía lưng.

Hắn gỡ ra, ném trả lại, Mikey vốn định né nhưng Ryoko có chút vướng víu.

Dao cắm thẳng vào bụng anh, Mikey ho ra một ngụm máu.

Tiếng súng lại nổ ra, lần này xuyên vào nơi gần ngực nhất của Mikey

"Chán thật, trượt rồi."

Ruy bỏ đi ngay sau đó, tiếng xe cảnh sát vang lên phía xa.

Lúc này anh em Haitani kịp thời đi đến, Mikey may mắn sống sót.

Thế nhưng, trong thanh vũ khí của Ruy có tẩm độc.

Vết thương của Mikey không lâu sau đó đã ứa máu, chỗ thấm độc phần da thịt đã tím ngắt, thối rữa một mảng.

Bác sĩ riêng của anh - Kaashi phải trực tiếp cắt bỏ phần thịt ấy, nếu không sẽ lan ra hết cánh tay còn nguy hiểm hơn nữa.

Viên đạn cũng nhanh chóng được lấy ra, thật may cho cái mạng của Mikey vì nó không vào tim, cách chỉ có hai centimet.

Vết thương ở bụng không mấy sâu, cũng không vào chỗ nguy hiểm.

Tình trạng khi ấy của Mikey tồi tệ hết mức.

Do mất máu quá nhiều và chất độc gây nguy hại mà hắn ngất lịm đi suốt bốn ngày bốn đêm.

Tưởng chừng như chết tơi nơi rồi.

Phạm Thiên ai cũng hốt hoảng, không thể ngờ được một mình Ruy lại làm ra chuyện này.

Đả thương Mikey tới nỗi ấy.

Cực kinh hãi

"Mẹ nó Ruy, nếu như là mày thật thì mày không xong với tao đâu!"

Mikey thề rằng, nếu như tên Ruy ấy động chạm tới Takemichi, dù có chết cũng kéo hắn theo xuống địa ngục.

Sáng hôm sau Mikey đặt chân tới Yokohama, anh không chần chừ mà bước vào trung tâm hang ổ của Ruy - Izumi-ku¹.

Hắn tạm thời sẽ sống trong khách sạn, sống bình thường, như việc đi du lịch vậy.

Trước mắt thì như vậy.

Đến cả việc đi ra ngoài dạo, anh cũng có trong người vũ khí.

Mikey đương nhiên cảm nhận được luôn có người đi theo mình.

Nơi này tai mắt của Ruy có ở khắp mọi nơi.

Có lẽ thực sự Ruy bắt cóc Takemichi đi nữa, thì hắn cũng không để cậu nhởn nhơ đi long nhong ngoài đường.

Hoặc có lẽ đã giết cậu.

Có lẽ.

Hoặc như anh đã nghĩ, trừ khi Ruy có hứng thú với Takemichi.

_________

¹: Izumi-ku, Yokohama là một khu thuộc thành phố Yokohama, tỉnh Kanagawa, Nhật Bản.
 
[Mitake] Song Song
Chương 45: Bày tỏ.


Tối hôm sau Takemichi đã chuẩn bị đi ngủ, hôm nay cậu mải xem phim mà đã hơn mười hai giờ đêm.

Bỗng có tiếng mở cửa lạch cạch, thiếu niên ngập ngừng nghĩ chắc hẳn Shimizu Sae đến.

Chả hiểu nửa đêm nửa hôm không ở căn nhà khác của mình đi, lại mò đến đây

"Mà, đây cũng là nhà anh ta mà."

Cánh cửa nhà đẩy ra bằng một lực mạnh, mùi rượu nồng nặc ập vào, con người kia tóc tai, quần áo rũ rượi, ngã đổ sầm xuống.

Takemichi hốt hoảng, chạy lại đỡ anh ta

"Này Sae!?

Anh sao vậy, say bí tỉ!"

Hắn mơ màng, túm lấy cơ thể cậu mà đứng dậy "A...

Takemichi..."

"Ừ ừ.

Đi lên phòng ngủ đi, trông anh tàn tạ quá!"

Nhìn thấy thiếu niên cau mày, gã nhận thức được bản thân có vẻ đang làm khó cậu, tự khắc đứng dậy đi

"Ừm...đi ngủ."

Nói là tự bước đi, thế nhưng chân còn bước hụt bậc thang, có vẻ uống rất nhiều rồi

"Này, thôi thôi.

Để tôi dìu anh lên phòng!"

Takemichi vất vả lắm mới đưa được anh ta lên lầu, may thay hắn hay ngủ ở tầng hai, chứ nếu là mấy tầng trên cao chắc không biết phải làm sao.

Cậu để anh nằm xuống giường, cởi áo khoác và đắp chăn.

Nhìn ngắm gương mặt anh ta một lúc, hai má hơi ánh đỏ do rượu, hơi thở đều đặn.

Takemichi thở hắt một hơi, quay lưng bước đi.

Bỗng Shimizu Sae đưa tay, kéo thiếu niên lại, ném lên giường

"A!?"

Cậu giật mình, không phải vừa mới nằm ngủ hay sao.

Đôi mắt anh thờ thẫn, lơ mơ nhìn rõ người phía dưới

"Ngại à... má đỏ hết lên rồi...

A, dễ thương..."

"Shimizu Sae!

Anh làm gì vậy!?

Mau tránh!"

Cậu vừa hay vùng dậy, lại bị đè xuống

"!!!"

Hắn vuốt tóc mái cậu, nó che khuất đi đôi mắt xanh dương kia "Đẹp..."

"Hả?"

"Em đẹp quá, Takemichi."

Sae gục xuống, có vẻ đang hít mùi thơm từ gáy cậu "N,nói linh tinh gì vậy!?

Mau tránh ra, anh say lắm rồi!"

Anh lại bật dậy, nét mặt có chút nghiêm túc, Takemichi khó hiểu

"Hôn..."

"??????"

"Tôi hôn em nhé."

"Gì!?

Khoan-"

Sae lập tức cúi xuống, hôn lên bờ môi căng mọng kia.

Nó dịu dàng, chỉ đơn giản là hôn môi, không mãnh liệt, không dùng lưỡi.

Takemichi như chết lặng, định hình lại được liền đẩy anh ra

"Sae!!!!

Anh, anh làm cái gì vậy!!?"

Mái tóc bạch kim kia rủ xuống, hắn vướng víu, dùng tay vuốt ra sau.

Lại gục xuống, lảm nhảm ngay bên tai cậu

"Xin lỗi vì đột nhiên hôn em như vậy.

Nhưng mà...tôi yêu em.

Mình hẹn hò nhé, Takemichi..."

Takemichi liếc mắt quay sang anh, mọi thứ đột nhiên trở nên im lặng.

Sae ngủ rồi.

Takemichi thật sự không biết lời nói lúc này của hắn là thật hay đùa, phải chăng say quá mà nói mê sảng?

Dù thế nào đi nữa câu trả lời của cậu cũng là không thôi.

Thiếu niên đứng dậy, chỉnh lại tư thế rồi đắp chăn cho anh.

Cuối cùng tắt điện rồi về phòng.

Mọi thứ diễn ra nhanh thật, đến giờ cậu thậm chí còn không biết anh ta là ai.

Đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời cậu, làm mọi thứ rối rung rối mù lên cả.

Takemichi ngồi phịch xuống giường, đưa hai tay lên che mặt.

Cậu khóc.

Thứ cảm xúc gì thế này, chính cậu còn không hiểu được.

Chỉ là Takemichi không muốn ai phải vì mình mà đau khổ, không muốn ai phải yêu thương mình.

Lại càng không muốn ai dành tình cảm đặc biệt cho mình.

Mọi thứ quá đủ rồi.

Cậu không thể đáp lại tình cảm ấy, có lẽ cậu vốn không xứng đáng

"Sae...đáng ra anh nên nói câu đó với một ai đó không phải tôi mới đúng."

...

Sáng hôm sau Shimizu Sae thức dậy, giờ đã là quá trưa.

Đầu hắn đau như búa bổ, cổ họng thì khô khốc.

Anh đi xuống dưới uống nước, quay vào bếp lại thấy bóng lưng Takemichi.

Hắn như nhớ ra điều gì, bỗng đỏ ửng cả khuôn mặt

"Mày điên rồi mày điên rồi!!!

Mẹ, đáng ra là về căn khác để ngủ rồi, dù có nói linh tinh cũng không ai nghe.

Lại đến đây, làm ra mấy thứ vớ vẩn với Takemichi.

Chết mất thôi!!!"

Gã vò đầu bứt tóc, vẻ mặt hoảng loạn thể hiện rõ hết.

Thậm chí chữ còn hiện lên trên má

"Anh làm cái gì vậy, Sae?"

"A!!!

T,Takemichi!!?"

Sae nhảy dựng lên.

Ngược lại với hắn, thiếu niên vô cùng bình tĩnh

"Được rồi, anh ngủ từ tối qua đến giờ.

Mau vào đây tôi hâm lại đồ ăn cho anh."

Cậu đi phía trước, Sae ngơ ra rồi cũn lật đật theo sau.

Hắn ngồi vào bàn, nhìn chăm chú bóng lưng cậu

"Tôi nói ngắn gọn nhé.

Anh đừng yêu tôi nữa, tôi không xứng đâu.

Anh là nên tìm ai khác, hoặc sao thì tùy anh vậy.

Tôi không đáng, với tất cả những gì anh dành cho tôi.

Đây, mau ăn đi, chắc anh đói rồi."
 
[Mitake] Song Song
Chương 46: I A R S S.


Shimizu Sae tròn mắt, hắn không cho rằng cậu sẽ nói như vậy.

Hắn vẫn nghĩ Takemichi là bị trói buộc bởi Mikey, chỉ cần được kéo ra khỏi vòng vây sẽ lập tức rời xa.

Cậu đây là rốt cuộc đang nghĩ gì, anh không hề hiểu.

Sae cho rằng chỉ cần đưa thiếu niên này ra nước ngoài sẽ ổn, ban đầu bản thân cũng nói với cậu như vậy.

Hắn không phải là người cho ai ăn cái gì không, đương nhiên có qua cũng phải có lại.

Thế nhưng trước mặt một Takemichi bây giờ, anh chỉ đành cúi đầu cười khẽ

"Tôi không ép em chấp nhận, tình yêu đến từ một phía đâu có sai.

Mà, em nên hạn chế ra ngoài nhé, nếu có thì tôi sẽ đi cùng em."

"Có chuyện gì à?"

Takemichi kéo ghế ngồi xuống, tên nào tên nấy, ai cũng muốn giam giữ cậu ở bên.

Chỉ khác điều Mikey là vấn đè tình dục, còn Sae là yêu cậu

"Tôi nghe nói có tội phạm vừa tới khu này, là một kẻ nguy hiểm.

Tôi chỉ muốn giữ an toàn cho em thôi, Takemichi."

"Vậy sao, cảm ơn anh."

Cậu không biết lời nói của hắn là thật hay đùa, nhưng bản thân cũng không biết nói gì hơn

"Anh ăn xong dọn dùm tôi, tôi thấy khó thở, lên trên hóng gió một chút."

...

Hai ngày trôi qua, Mikey luẩn quẩn qua lại, vốn cho rằng do bản thân là nghĩ nhiều quá.

Anh đi qua lại không hề thấy bóng dáng Ruy đâu, định bụng sẽ sớm chuyển qua nơi khác.

Thế nhưng, sau bữa trưa hôm nay hắn chuẩn bị lái xe về khách sạn, bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc.

Với mái tóc bạch kim dài quá vai, trên tay là điếu thuốc hút dở, có hai, ba kẻ áo đen vây quanh.

Mới ban đầu Mikey cho rằng là nhìn nhầm, hoặc nhầm người, bởi anh không nhìn rõ khuôn mặt.

Thế nhưng hình xăm "I A R S S" xếp theo hàng dọc nho nhỏ vừa đủ nhìn trên mu bàn tay làm anh nhận ra ngay lập tức.

Hắn không quan tâm nó có ý nghĩa gì, và nó cũng không phải hình xăm biểu tượng như trong Phạm Thiên, chỉ duy mình Ruy có nó.

Mikey tránh đi, giờ thì chắc chắn hắn ta ở đây rồi, việc tiếp theo chỉ là lo cách tiếp cận và xác nhận Takemichi có trong tay hắn hay không

"Vậy à, hắn đến rồi nhỉ."

Ngày hôm sau Shimizu Sae đã ở lại cùng Takemichi, đó cũng là lúc gã bắt đầu có những hành động tán tỉnh cậu.

Như là thường xuyên đụng chạm, câu trước câu sau sơ hở là lời đường mật.

Nó chẳng đáng để cậu quan tâm nhưng đến tối, hắn nói muốn đi ra ngoài ăn đồ nướng.

Kêu cậu đi tắm rửa, rồi bản thân dẫn đi.

Khi mà cậu ra khỏi phòng tắm, đã thấy Sae ngồi trên giường nghịch điện thoại

"Sao anh lại vào phòng tôi?"

Takemicchi vừa tắm xong, mùi sữa tắm thơm mát dịu nhẹ vẫn thoang thoảng.

Anh đứng dậy, tiến sát lại gần

"Đây là nhà tôi mà, nhà tôi thì tôi ở đâu mà không được."

Gã cúi xuống, hình như muốn hôn, cậu liền chống đối đẩy ra.

Shimizu nhanh tay kéo cậu ném lên giường, Takemichi choáng váng, quát tháo

"Shimizu Sae!

Anh đừng được nước lấn tới, mau dừng mấy hành động lại đi!!!"

Anh giật mình, bản thân dạo này hay mất kiểm soát, quên mất mục đích của buổi đi ăn tối nay

"Xin lỗi em Takemichi, xin lỗi.

Tôi hơi quá rồi, em mau thay đồ đi, tôi xuống dưới trước nhé!"

Gã đỡ cậu ngồi dậy, khua khua tay bối rối rồi nhanh chóng ra khỏi phòng.

Takemichi thật sự không hiểu nổi Sae, anh ta luôn hành động theo cảm tính.

Hắn nói quán ăn ở gần đây, không cần đi xe, hơn nữa cả hai sẽ cùng đi dạo

"Sao hả Takemichi, không phải rất lãng mạn sao!?"

"Lãng mạn cái đầu anh ấy!"

Takemichi nhăn nhó mặt, cậu chịu không nổi mấy câu nói trêu đùa chọc ghẹo của Shimizu Sae.

Mikey hôm nay tiếp tục là đi ăn một mình, anh vào quán lẩu nhâm nhi vài ly rượu.

Bình thường hắn sẽ không vào mấy nơi đông người như vậy, chỉ là lâu ngày không có Takemichi, bản thân có chút thấy cô đơn, muốn tới nơi nào đó náo nhiệt một chút.

Hắn vừa ăn vừa nghĩ xem làm sao để tiếp cận Ruy một cách an toàn nhất, nhược điểm duy nhất bây giờ của Mikey đó là không có thuộc hạ theo cùng.

Nhưng nếu có thuộc hạ đi thì rất vướng tay vướng chân, ban đầu anh mà muốn đem người theo thì kiểu gì Sanzu cũng sẽ nằng nặc đòi theo, không khác gì đứa trẻ đòi đi chợ cùng mẹ.

Mà Sanzu thì nổi bật, cái tính hống hách kia nữa, đi cùng chỉ có thêm rắc rối.

Mikey nghĩ, muốn bắt được cọp phải vào hang cọp, anh là muốn tự giác phải đến gần Ruy.

Không giống mấy kẻ trước, bắt cóc tình nhân một là tống tiền, hai là ép anh ra mặt rồi triển khai kế hoạch tập kích các thứ để giết.

Còn Ruy, hắn không hề có động tĩnh gì, Mikey thừa hiểu là gã muốn anh mò đến hang ổ của mình

"Dù sao thì Hanagaki Takemichi vẫn sẽ là người của tao thôi Ruy, mày đừng mong đụng đến một sợi tóc!"
 
[Mitake] Song Song
Khu rừng đom đóm.


Hôm nay ngoài lề chút nha, tối mai sẽ có chap mới cho Song Song.

Không biết ở đây có ai đọc hay xem anime "Khu rừng đom đóm" không nhỉ, nếu mà chưa thì nhanh tay xem đi nhé!

Như mọi người biết thì 10/3 vừa rồi nhà xuất bản truyện tranh Trẻ vừa tái bản bộ này lần thứ nhất.

Không bàn đến chất lượng rồi, giấy nhà Trẻ lúc nào cũng chiếm trọn tình yêu của lòng mình.

Được tặng thêm lót ly và poster gập cho mỗi cuốn.

Mình xem bộ này cách đây khá lâu rồi, nhưng đọc lại mình vẫn xúc động lắm.

Thật sự thì mình khó có thể chấp nhận cái kết này luôn ấy.

Mình đã khóc, khi mà Gin tan biến vào hư không, để lại em - Hotaru ở lại cùng bộ đồ và chiếc mặt nạ ấy.

Mùa hè từ khi có Gin, Hotaru mong nó đến nhanh hơn bao giờ hết.

Giờ đây, nó chỉ như "mùa hè chết" với em khi Gin ra đi

Mình thực sự thấy tiếc cho hai người luôn ấy, kể cả trước đó lúc lễ hội Gin đã nói buổi tối nay là hẹn hò.

Nhưng giữa hai người chưa ai nói ai rằng mình yêu đối phương.

Có lẽ cô gái nào cũng vậy thôi, cũng muốn nghe người mình yêu nói "anh yêu em" nhưng tiếc rằng kể cả khi Gin tan biến rồi Hotaru vẫn chưa hề nghe được nó.

Dù cho sâu thẳm trong em rõ Gin yêu mình hơn ai hết.

Có lẽ mình ích kỉ, mong rằng cả hai sẽ sống được bên nhau mãi mãi.

Nhưng Gin không già đi, Hotaru thì có.

Để rồi khi em già nua và chết vì bệnh tật, cũng sẽ để lại Gin lạc lõng bơ vơ.

Hoặc anh sẽ ôm em lần cuối, rồi cả hai cùng đến bên nhau ở thế giới bên kia.

Huhu thật sự là mình đã khóc rất nhiều ấy, cho dù là lần đầu xem hay đọc lại.

Nói gì thì nói chứ "Khu rừng đom đóm" có lẽ là manga oneshot về ngôn tình hay nhất mà mình từng biết.

___________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 47: Nhà nghỉ X.


Takemichi không thích đồ nướng, khói toả làm cay mắt cậu

"Ô kìa Takemichi, sao em khóc!?"

"Khóc gì mà khóc!

Sao anh lại vào quán thịt nước bếp than vậy!?

Tôi là tưởng anh vào mấy nơi nướng thịt bằng bếp điện cơ mà!"

Shimizu Sae cười phá lên, hắn muốn giản dị một chút cho thiếu niên thoải mái nhưng có vẻ là ngược lại rồi

"Tôi tưởng em thích mấy chỗ như vậy?

Với lại nướng bằng bếp than mới thú vị chứ."

Anh dùng kẹp gắp lật miếng thịt qua lại, Takemichi thở dài, đáp một tiếng rồi đứng dậy tránh hướng khói thổi

"Chán phèo."

Cuối cùng chỉ có một mình Sae tự nướng, Takemichi chỉ biết bỏ vào miệng nhai, cậu chẳng biết tức giận kiểu gì mà nhai miếng thịt cũng rất khó chịu

"Mấy miếng thịt này có làm gì em à, sao trông em cứ như ăn thịt kẻ mà em ghét vậy."

"Ừ ừ, kẻ tôi ghét là anh đấy Sae!"

Hắn lại cười, Takemichi hôm nay có vẻ thoái mải hơn bình thường.

Chắc có lẽ được ra ngoài hít thở không khí.

Phía bàn bên có một nhóm sinh viên trẻ, nhìn có vẻ là không hẳn hoi gì.

Từ nãy tới giờ Sae để ý cứ chỉ trỏ hắn và cậu

"Này gay à?"

"Đâu, thật á!?"

"Eo tởm vãi!

Đã vậy còn phơi bày ra đây, haha!"

Takemichi mải mê nhìn dòng người đi lại phía dưới đường mà không để ý.

Được cái tai Shimizu Sae rất thính, hắn đứng dậy đi lại gần, Takemichi ngơ ngác

"Này mấy bạn trẻ, cho xin điếu thuốc được chứ?"

Anh chìa chìa cánh tay phải ra, bỗng một đứa nhóc giật mình, đưa cho Sae cả bao

"C-của anh.

Haha, tôi không nói anh đâu, đừng hiểu lầm-"

"Biết vậy thì tốt, cảm ơn!"

Sae đưa tay vỗ vỗ bả vai cậu trai trẻ, nét mặt tươi cười.

Thế nhưng mấy cái vỗ vai tưởng chừng nhẹ nhàng là thế, nó lại đau thấu trời xanh

"Làm gì vậy?

Tưởng anh giàu có lắm mà, sao phải đi xin thuốc?"

"Giàu cũng tiếc tiền chứ, tôi hút một điếu thôi nên đâu nhất thiết phải bỏ tiền ra."

Hắn quay lại, ánh mắt xanh lá tràn đầy sát khí nhìn đám ấy

"Gì thế, mày sao vậy, tự nhiên run như cầy sấy."

"Gì cơ, mày không biết à.

Mặt nhìn thì không bao giờ nhận ra được, nhưng hình xăm kia.

Anh ta là..."

"Mà Takemichi, em có muốn ra nước ngoài sống không, với tôi."

"Sao?

Anh điên à, tôi làm gì có tiền."

"Em không sợ Mikey sẽ lại đến à?

Ra nước ngoài sống với tôi, tôi không để em thiệt đâu."

"Thôi xin anh, tôi chưa hề có ý nghĩ sống dựa dẫm vào anh cả đời đâu."

Cậu để miếng thịt vào bát anh, quay mặt đi nơi khác

"Tôi chỉ muốn sống bình thường thôi, kể cả với anh đi nữa, cũng không muốn."

Sae cúi đầu cười khổ, xem ra Takemichi còn rất cứng đầu, và không hề có tính cảm với bản thân anh.

Mọi thứ rơi vào im lặng, có vài đợt gió thổi qua làm thiếu niên rùng mình.

Hắn thấy vậy cởi áo măng tô dài ra, khoác lên vai cậu

"Gì vậy?"

"Em mặc vào đi, hai vai run rẩy hết lên kìa.

Tôi còn áo giữ nhiệt bên trong, không có lạnh."

Takemichi thật không hiểu, tại sao cứ quan tâm bản thân như thế.

Cho dù cậu không có để ý gì đến hắn, cuộc đời cứ như trò đùa vậy, mọi thứ đẩy Takemichi rơi xuống vòng xoáy không đáy.

Tiếng điện thoại Shimizu Sae vang lên, hắn bắt máy

"Anh, hắn ta đang ở gần chỗ anh đấy.

Nhà nghỉ X đằng sau quán anh đang ngồi."

"Ừ, biết rồi."

Hắn đứng dậy, vào quầy thanh toán, lại đi ra đã thấy Takemichi ngán ngẩm nhai thức ăn

"Em no chưa?"

"Rồi, no căng, đi về hả?"

"Ừ, tôi trả tiền rồi, mau về thôi.

Đây, uống cốc nước lọc đã."

Takemichi không chần chừ, cầm lấy nó uống cạn.

Ngồi lam man từ nãy giờ cũng đã hơn tám rưỡi tối, trời lạnh hơn một chút

"Sae, anh không lạnh hả?"

"Không, không lạnh.

Em đứng đây một chút đi, tôi ra kia chút."

"Ấy, đi đâu thế!?"

Hắn chưa gì đã biến mất vào trong bóng tối, Takemichi đứng thở dài, nhìn ngó xung quanh.

Chỗ này là con hẻm, có nhà nghỉ năm tầng còn sáng, xung quanh cũng không có chiếc đèn đường nào còn mới, tất cả chỉ lập loè ánh vàng nhạt.

Nhà dân xung quanh đều đóng cửa, chỉ có vài nhà cửa sổ còn sáng.

Có tiếng bước chân lại gần, Takemichi nghĩ chắc anh ta quay lại rồi.

Xoay người theo hướng có tiếng chân phát ra

"Sae, anh quay lại...rồi..."

"Takemicchi...!?"
 
[Mitake] Song Song
Chương 48: I A R S S "T".


Takemichi như không tin vào mắt mình, mái tóc bạch kim ấy, nó dài ra rồi, khuôn mặt quen thuộc ấy, giọng nói ấy.

Mọi thứ trở nên mờ mịt, tai cậu ong ong, chân đứng cũng không vững.

Thiếu niên mất thăng bằng, lùi ra phía sau vài bước.

Nhịp tim trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết

"Sao anh ta lại ở đây?...

Mình có cảm giác sắp chết..."

Có cánh tay kéo kéo sát cậu vào trong lòng, Takemichi giật thót, tim như ngưng đập tới nơi.

Có con dao kề ngay cổ cậu, nhưng khi ngước lên là anh ta

"S,Sae!

Anh làm trò gì vậy!?"

"Sae?

Hanagaki Takemichi em quen tên này!?"

Mikey đột nhiên quát lên, vừa hay bước chân thì bị đe doạ

"Đứng im đấy Mikey, bước thêm bước nữa tao giết thằng này!"

Takemichi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mọi thứ quay cuồng làm cậu chóng mặt

"Mẹ mày, thằng khốn Ruy!"

"Ruy?

Mikey-kun nói gì vậy, người này tên Sae-"

Đột cậu khựng lại, Mikey gọi anh ta là Ruy.

Mọi thứ chảy trong đầu cậu, sắp xếp tất cả mọi thứ với nhau, cậu dường như đã hiểu ra mọi thứ

"Shimizu Sae, anh dấu tôi!?"

"Suỵt, im lặng nào Takemichi.

Xin lỗi đã lừa dối em, nhưng em yên tâm, tôi không làm gì em đâu.

Tôi muốn em hạn chế ra ngoài vì Mikey tới đây, chứ không phải là giam giữ em.

Đừng lo, sau tối nay em sẽ thoát khỏi Mikey, nên là đứng yên nhé."

Hắn cúi xuống thì thầm vào tai thiếu niên, Takemichi không thể tin được.

Người mà bản thân sống cùng suốt một tháng qua lại chính là tên điên suýt lấy được cái mạng của Mikey.

Hơn hết còn nói yêu cậu.

Cả hai là đối thủ của nhau, giờ đây Sae còn yêu cậu, với Mikey thì là tình nhân.

Cậu thật chẳng hiểu nổi

"Ruy, tao cứ nghĩ mày sẽ không bao giờ làm cái trò bẩn thỉu này để dụ tao.

Cuối cùng là vẫn làm à?

Tao bất ngờ đấy."

Anh bình thản, không ngờ cái suy nghĩ chết tiệt mà bản thân Mikey mong không bao giờ thành sự thật lại xảy ra nhanh tới vậy

"Đúng rồi, nhưng chỉ đúng một nửa thôi!

Tao có hứng thú với người tình của mày, vậy nên...

Mày hiểu rồi chứ?"

Sae - hay chính là Ruy cúi xuống, liếm lên vành tai Takemichi, cậu nhăn nhó, muốn đánh anh ta tới nơi.

Mikey cau mày, gân nổi trên cổ

"Mẹ mày thằng chó.

Bỏ cậu ta ra!"

"Tao không thích đấy."

Lại nữa, lại là cái thái độ cợt nhả này

"Mày nghĩ mày xứng với Takemichi à?

Mày ngủ với biết bao con đàn bà, rồi giờ thì xem cái gì đây, đùa giỡn với cậu ta à, giả bộ là gay?"

"Thế mày nghĩ mày xứng à?"

Ruy cúi đầu, thì thầm vào tai thiếu niên

"Em đừng tin lời anh ta, tôi trước giờ chưa ngủ với ai bao giờ cả, chưa hề, kể cả là nam hay nữ.

Tôi chỉ có một mình em thôi."

"Nhìn mặt tôi trông giống quan tâm không?"

Mikey căm ghét cái điệu bộ của Ruy, nó cứ cúi xuống rồi nói gì đó với Takemichi, ghét thật.

Giữa hai kẻ đang chửi bới nhau này, thứ Takemichi nghe thấy chẳng là gì cả, chỉ có dòng suy nghĩ của cậu vẫn đang chạy qua.

Một là với Mikey, hai là với một kẻ nguy hiểm hơn Mikey

"Mày giết tao cũng được, Eden Ruy.

Nhưng hãy thả Hanagaki Takemichi ra."

Takemichi giật mình, ngẩng lên nhìn Mikey.

Đôi mắt đen tuyền kia đang nhìn về phía cậu.

Giờ Takemichi mới để ý, hình như anh ta gầy hơn, mắt cũng thâm hơn, tóc dài hơn.

À, Sano Manjiro đang nói gì vậy.

Nó có nghĩa là sao.

Mọi thứ trở nên thật trớ trêu mà, Takemichi không muốn làm vậy.

Nhưng.

Takemichi dùng khuỷu tay thúc vào bụng Ruy, con dao trên cổ vốn lỏng lẻo, cậu nhanh chóng cướp lấy.

Dùng chân đạp ngã anh ta trong trạng thái không phòng bị

"Takemichi, em làm gì vậy?"

"Xin lỗi.

Sae."

Cậu với con dao trên tay, đang ngồi trên bụng hắn

"Tôi không thể sống với anh được.

Tôi nhận ra, có lẽ mình thuộc về một nơi nào đó, nơi nào cũng được.

Nơi đó có bóng dáng Mikey, và nó không có anh."

"Takemichi, em biết tôi yêu em mà!?

Có thể bây giờ em chưa yêu tôi, nhưng-"

"Không có nhưng đâu Sae à!

Không có đâu, chúng ta chỉ tới đây thôi.

Anh, tìm người khác đi nhé, thật sự tôi không xứng khi là người đầu tiên của anh"

Ánh mắt Ruy óng ánh nước, hắn sắp khóc rồi, hắn không tin Takemichi chọn Mikey

"Tôi yêu em mà, Hanagaki Takemichi!?

Hắn có gì thì tốt, hắn giam giữ em còn gì, hắn không cho em được sống cuộc sống tự do mà em thích!

Hắn yêu em sao, hắn coi em là tình nhân thoả mãn tính dục!

Tôi đến hôn em cũng không dám vì em không muốn!

Hắn ta có gì tốt hơn tôi chứ!!?"

Giọt nước mắt rơi sang bên vành tai Ruy, Takemichi muốn đưa tay lau nhưng có lẽ thôi, cậu vứt con dao sang bên

"Shimizu Sae, anh vẫn sẽ là Shimizu Sae.

Tôi không biết ai tên Aden Ruy cả, tôi không biết kẻ ác độc nào từng suýt giết Mikey cả.

Người tôi biết chỉ là một Shimizu Sae dịu dàng, luôn bảo vệ, che chở và nuông chiều tôi.

Cảm ơn, Sae."

"Em biết ý nghĩa hình xăm của tôi là gì không?

Em vẫn chưa hề để ý nó nhỉ.

I là Ireland, quê nội tôi.

A là Aden, họ của tôi ở Ireland.

R là Ruy.

S là họ của mẹ tôi, S là Sae."

"Ừm."

"Và...và sau này tôi sẽ xăm thêm chữ T."

"Ừm, cảm ơn anh."

Nước mắt hắn tuôn trào.

Takemichi không hiểu nổi thứ tình cảm trong anh ta, rốt cuộc là yêu cậu đến nhường nào cơ.

Takemichi cúi xuống, áp lên cánh môi mỏng, có chút khô vì gió hanh mùa đông kia.

Cậu nhanh chóng đứng dậy, để anh không kịp ôm lấy.

Trước sự ngỡ ngàng của Mikey, Takemichi đi đến phía sau anh.

Sae vẫn nằm đó, dường như chẳng còn quan tâm điều gì nữa.

Dường như anh đối tốt thôi chưa đủ, yêu cậu chừng ấy thôi cũng chưa đủ, cũng không biết còn thiếu gì nữa.

Mikey nắm lấy bàn tay cậu, kéo đi mất.

Anh không nói gì, im lặng

"Tay Mikey-kun run quá..."
 
[Mitake] Song Song
Chương 49: Nhớ em.


Mikey đưa cậu về khách sạn, nó cách đây khá xa, mất hơn mười lăm phút đi bộ, vậy mà hắn lại không đi xe cũng lạ.

Mọi thứ lướt qua thật nhanh chóng, đến mức Takemichi chỉ muốn thời gian ngưng lại ngay lập tức.

Hắn đưa cậu lên phòng, mọi thứ có vẻ bừa bộn, quần áo vứt khắp nơi, và cả đống đầu thuốc trên gạt tàn

"Mày hút thuốc à?"

Takemichi không chịu nổi cái việc im lặng mãi thế này

"Ừm.

Em đi tắm đi."

"Tôi tắm rồi."

"Vậy à, vậy tôi đi tắm, em ngồi đi, hoặc có thể ngủ."

Nói rồi Mikey vào phòng tắm, Takemichi cất dọn quần áo của anh, anh ta vẫn luôn bừa bộn như thế này à?

Cậu ngồi trên giường, tim đập nhanh và mạnh hơn bao giờ hết.

Từ nãy tới giờ không biết bao nhiêu lần thiếu niên tưởng tượng cảnh Mikey sẽ đánh đập mình ra sao

"Mình có cảm giác sắp chết..."

Khi tiếng nước ngừng chảy, tiếng lách cách vang lên, hơi nóng từ phòng tắm ồ ạt ra ngoài.

Takemichi giật mình, bất giác run lên.

Người Mikey mặc áo choàng tắm, mái tóc ướt nhẹp và có mùi hương quen thuộc trước kia cậu vẫn hay cảm nhận được

"Em sấy tóc cho tôi đi."

Cậu im lặng, cầm lấy máy sấy rồi sấy tóc cho anh.

Mái tóc mềm mượt len lỏi qua kẽ tay cậu, mọi thứ trở nên thật khó xử, Takemichi gần như nhạy cảm với mọi thứ.

Sau khi sấy tóc xong xuôi, hắn quay lại phía sau nhìn cậu, vẻ mặt ảm đạm rồi từ từ tiến lên giường.

Takemichi theo thói quen lùi về sau

"A,anh định giết tôi à?"

Takemichi ngốc nghếch hỏi, hắn ta ngơ ra một lúc, phì cười rồi búng vào trán cậu

"Em bị ngốc à?"

"Sao?"

Cậu thấy chuyện này không có gì buồn cười, huống hồ còn đang trong tình cảnh khó xử như vậy nữa.

Mikey kéo sát Takemichi lại gần, mặt đối mặt, dường như thiếu niên muốn tránh nó.

Bất chợt anh gục xuống, dựa vào bả vai cậu

"Tôi không giết em đâu, đừng lo, chỉ là tôi thấy mệt.

Tôi không nghĩ Ruy có cái tên thứ hai, cũng không ngờ anh ta lại nói yêu em.

Tất cả những gì khi tôi thấy Ruy kề dao vào cổ em đó chính là sự nguy hiểm đang cận kề."

Takemichi không hiểu cho lắm, nhưng dù sao cậu vẫn sẽ để im, và lắng nghe

"Tôi đã...lo cho em đấy Takemichi.

Tôi không có tức giận hay bất kì thứ gì khác, đó chỉ là cảm xúc khi em rơi vào tay tên khác thôi.

Nhưng thấy em bên cạnh Ruy, thứ cảm xúc ấy đã vụt tắt và nhanh chóng lấp đầy bởi lo lắng."

Với một kẻ như Mikey, Takemichi không hề nghĩ sẽ lo lắng cho tình nhân của mình.

Anh ngước lên, hôn nhẹ lên đôi môi kia, chậm rãi và cẩn thận luồn lưỡi vào trong.

Thứ mà thiếu niên cảm nhận được lúc này đó chính là cái nóng hổi từ cơ thể Mikey

"Tôi đã nhịn rất lâu rồi, vậy nên dù đêm nay tôi có hơi quá đi nữa thì em cũng đừng trách tôi nhé.

Là do tôi nhớ em quá."

Hắn đẩy cậu xuống, bắt đầu vân vê đầu ngực và vuốt ve cơ thể cậu.

Takemichi không nghe lầm chứ, tên này đang nói nhớ cậu

"Là anh nhớ tôi, hay nhớ cơ thể tôi vậy?"

"Cả hai, Takemicchi à."

Hắn không tự chủ được, cắn mạnh vào vai cậu.

Nó đau điếng, răng hắn dường như đã làm rách lớp da bên ngoài, Takemichi cảm nhận được máu đã chảy ra.

Mọi thứ dần trở nên thật mãnh liệt, đến nỗi Takemichi không còn nhận thức được.

Đôi mắt bao phủ một lớp nước mắt mờ mịt, hơi thở gấp gáp và mùi tanh tưởi nam tính.

Tất cả đổ ập vào đầu óc thiếu niên, cứ thế đến độ nửa đêm, cho dù Mikey còn đang sung sức thì Takemichi đã ngất đi.

Anh là đã hơi quá, dù cho người bên dưới đã ngất nhưng vẫn không dừng lại mà làm nốt việc đang dở.

Một trong số nhiều lí do hắn không tự chủ được mà liên tục cương cứng vì trong lúc mơ màng Takemichi liên tục gọi "Manjiro."

Từ xưa đến nay gã luôn dùng cái tên Mikey, ít có ai gọi bằng tên thật.

Vậy mà Takemichi mỗi khi gặp chuyện gì đó quá khích thì vẫn hay thuận miệng gọi.

Đặc biệt là trong những lúc hoan ái, nó làm anh trở nên mất kiểm soát.

Nhìn vẻ mặt ảm đạm, khoé mắt có chút đỏ do khóc nhiều, không biết đã bao lâu rồi Mikey mới nhìn ngắm khuôn mặt thiếu niên này lúc ngủ.

Anh theo thói quen mà rúc vào gáy cậu hít lấy mùi thơm dịu nhẹ của sữa tắm, nó làm Mikey thoải mái và dễ chịu sau những căng thẳng và lo lắng chồng chất.
 
[Mitake] Song Song
Chương 50: Biệt thự.


Không gian trở nên tối tăm, trước mắt Takemichi lờ mờ là hình bóng của Mikey, bên cạnh anh là một cô gái.

Nhìn nét mặt của anh có vẻ căng thẳng, hình như đang tức giận.

Takemichi không vừa ý, bỏ đi mất.

Cậu lên xe rồi lái đi, cơ mà chính thiếu niên cũng không rõ mình biết lái oto lúc nào.

Đang mải mê suy nghĩ, phía trước cậu đột nhiên có chiếc xe lao đến với tốc độ rất nhanh, Takemichi đã cố gắng bẻ lái sang bên, cho dù có đâm trúng thứ gì đi nữa.

Thế nhưng chiếc xe kia dường như mất lái, nó nhanh đến độ Takemichi không kịp phản ứng, và cậu hứng trọn cú đâm đó.

Một tiếng rầm vang lên.

Takemichi giật mình, bật dậy, mồ hôi tuôn ra như tắm

"Mẹ nó mơ..."

Phải, một giấc mơ.

Mà nó thật đến nỗi cậu cảm nhận được sự nhức nhối ở hai chân và đầu đau như búa bổ.

Thiếu niên nhìn ra bên ngoài, trời đã hửng nắng, và quan trọng hơn Takemichi đang ở một nơi xa lạ.

Mà nhìn kĩ lại thì không hẳn là vậy, Takemichi từng đến nơi này, là lần đầu ngủ với Mikey, trong chính căn phòng này.

Thật không thể quên nổi lần đó, khi hắn thấy cậu bị ngã, không giúp mà còn đạp vài cái.

Nghĩ lại vẫn thấy bực thật.

Takemichi lấy làm lạ khi giữa một đô thị sầm uất thế này, xung quanh là toà chung cư trọc trời, không thì cũng là mấy căn nhà hiện đại.

Vậy mà nơi này xây dựng theo nét cổ đại Phương Tây.

Takemichi đi ra ngoài ban công, nó không phải là cửa sổ sát đất như phòng ở Mạn Uyển, hơn nữa còn rất nhỏ, chỉ vừa hai người đứng.

Cậu thầm nghĩ tên kia cũng rảnh quá đi rồi, hay là làm màu, phô trương quá mức.

Đúng lúc đó Mikey đi vào, thấy Takemichi đã dậy liền gọi lại

"Quá trưa rồi đấy, giờ ra ngoài ăn cũng mệt lắm, đi xuống tao hâm đồ ăn lại cho mày."

Cậu giật mình, quay ngoắt lại hỏi

"Chỗ này không phải Mạn Uyển, đâu vậy?

Hình như tao đến đây rồi."

"Ừ đúng rồi đấy, mày lần đầu ngủ với tao là ở đây.

Và biệt thự này là chỗ tao sống, nhà tao đấy.

Mày nên thấy vinh hạnh khi được ngủ trong phòng này đến hai lần đi, bởi chẳng ai có được cái đặc cách đó đâu!"

Cậu không hiểu nổi tên này nói nhảm cái gì, lẽo đẽo đi theo sau mà bĩu môi

"Cảm ơn nha.

Tao không biết nên cảm thấy vui hay buồn khi có được cái đặc ân chết tiệt đó của mày nữa."

Thế rồi cả hai cười phá lên, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy

"Nói thật thì tao có đưa người về đây rồi, nhưng họ ngủ phòng khác, không có ai ngoài mày được ngủ ở phòng tao đâu.

Tao quý phòng tao hơn châu báu ngọc ngà nữa."

Anh đưa bát cơm còn hơi ấm cho cậu, một chút thịt kho và đậu sốt cà chua, có kèm natto

"Thế là mày coi tao là gì vậy?

Haha, chắc là đống bùn lỡ dính trên số châu báu ấy."

"Nói sao nhỉ, tao quý cái phòng tao hơn châu báu, mà tao còn đưa mày vào những hai lần thì mày còn quý hơn phòng tao ấy, ngốc."

Takemichi cười cho qua, bởi cũng chẳng biết đáp thế nào cho phải

"Nói thật thì nơi này không an toàn đâu, cho dù có là nhà tao đi nữa cũng ít khi ở đây.

Chiều về lại Mạn Uyển thôi, dù sao đồ đạc mày vẫn còn nguyên ở đó."

Lại nữa, lại là về Mạn Uyển, cậu ngán ngẩm lắm rồi

"Gì mà lại về Mạn Uyển nhanh vậy?"

"Nhanh?

Nhanh cái gì?

Mày ở bên ngoài suốt một tháng trời chưa đã à?"

Takemichi tặc lưỡi, bỏ miếng cơm vào miệng.

Nếu vậy thì nhất định phải đòi đi làm cho bằng được, không thể cả ngày ở trong Mạn Uyển.

Nói đến việc đi làm mới nhớ, không biết Sae thế nào rồi

"Vậy cho tao đi làm thêm-"

"Làm làm cái đầu mày!

Có biết giờ có bao nhiêu kẻ muốn lấy cái mạng mày không!?

Tao là muốn giữ an toàn cho mày thôi, nghe lời chút đi."

"Không, mày không có quyền gì để mà cấm tao đi làm.

Mặc kệ tao, tao có ra sao thì do tao tự chuốc lấy."

Mikey thật sự không thể cãi lại nổi, thiếu niên này càng lúc càng cứng đầu.

Anh chỉ đành thở dài đồng ý, rằng công việc ấy phải nhẹ nhàng và đảm bảo an toàn cho cậu

"Tao sẽ làm bán thời gian ở tiệm cafe, tao đã muốn làm ở đó lâu rồi, cũng khá gần Mạn Uyển, hơn ba mươi phút đi bộ."

Mọi thứ được chấp thuận, và giờ đây Takemichi được trở lại làm việc.

Mikey để ý nét mặt cậu thoải mái hơn nhiều.

Đành chịu thôi, để giúp tinh thần thiếu niên tốt hơn một chút thì anh vẫn có thể chấp nhận nó.

Mà có lẽ ngoài Ruy ra thì không kẻ nào có gan dám cưới lấy Takemichi một lần nữa đâu.
 
[Mitake] Song Song
Chương 51: Chuyển mùa.


Sau đó vài ngày cuộc sống Takemichi lại trở lại đúng với quỹ đạo của nó, khi mà ở bên Mikey.

Việc làm ở quán cafe cũng rất ổn định, cậu đã quán triệt rằng người của Mikey và đặc biệt là hắn không được bén mảng tới gần.

May thay vì hắn nghe lời.

Thiếu niên dành hai tiếng rưỡi làm việc buổi sáng từ tám giờ đến mười giờ ba mươi và cũng hai tiếng rưỡi buổi chiều từ hai giờ đến bốn rưỡi.

Tối anh không cho phép cậu ra khỏi nhà, và điều đó là đương nhiên rồi, Takemichi không cãi lại.

Trời cũng đã là cuối tháng ba, thời tiết dần trở nên ấm hơn, và cứ mỗi khi chuyển mùa Takemichi lại có một đợt ốm dai dẳng, y như rằng nó đã xảy ra.

Buổi tối hôm trước cậu bắt đầu cảm thấy choáng váng đầu, Takemichi nghĩ chỉ cần nằm ngủ một chút sẽ đỡ nhưng không.

Sáng hôm sau Takemichi đi lại còn không vững, đến nỗi bước hụt cầu thang.

May mắn Mikey ở đó kéo lại, nếu không chắc gãy chân rồi.

Cơ thể cậu nóng bừng và mặt cậu tái mét, Takemichi cực căm ghét mỗi khi chuyển mùa như thế này

"Mày ốm đúng không?

Mặt mày tím ngắt lại hết rồi.

Đi vào đo nhiệt độ."

Anh dìu thiếu niên vào lại trong lòng, lục tìm mãi mới thấy máy đo nhiệt độ

"39,5°C.

Mày sốt cao quá."

Takemichi lúc này mới cảm thấy mệt mỏi, ngay cả việc hít thở cũng không xong.

Đương nhiên với việc sốt cao thế này rất dễ bị lạnh, mà với một kẻ như Mikey thì không biết gì.

Nghe cậu nói lạnh mà chỉ biết đắp thật kín chăn

"Tao vẫn lạnh lắm...

Mày lấy tao áo len đi."

"Đây, để tao giúp."

Thế rồi cả sáng hôm ấy hắn ở bên chăm sóc cho Takemichi, đến khoảng trưa thấy tình hình cậu không khả thi chút nào liền gọi Kaashi tới.

Sau khi đo nhiệt độ lại và đo huyết áp thì sắc mặt hắn hiện rõ sự chán nản

"40°C, không ổn đâu.

Đưa cậu ấy tới bệnh viện đi, tình trạng này mà để ở nhà sẽ nguy hiểm lắm.

Sốt cao vậy lạnh là phải, tuyệt đối đừng đắp chăn, cứ để vậy đi."

Mikey khó hiểu, gặng hỏi

"Gì kì vậy?

Sao lại không đắp chăn?"

"Cậu đúng là ngốc mà, kiến thức này trẻ sơ trung còn biết.

Sốt cao sẽ có hiện tượng trong nóng ngoài lạnh, việc đắp chăn làm cho cơ thể khó thoát nhiệt.

Càng đắp càng lạnh."

Mikey đứng ngây ngốc nhìn Kaashi, lại nhìn Takemichi.

Đôi mắt thiếu niên, nó hơi khép hờ và nhìn vào một khoảng không gian vô định phía trước

"Ngồi dậy tôi giúp cậu cởi áo len, có thấy khó chịu ở đâu không?"

Takemichi ngồi dậy lập tức nhăn nhó mặt, cậu bây giờ là đang chóng mặt vô cùng

"Khi tôi cử động hướng mắt theo đầu thì choáng lắm..."

Bác sĩ cởi áo len cậu ra, bên trong lại còn có thêm áo giữ nhiệt.

Anh lắc đầu ngán ngẩm, Mikey đúng là ngốc thật mà

"Trời này không mặc quần áo cộc được đâu.

Mikey lấy cho cậu ấy bộ đồ dài tay nào thoải mái một chút rồi thay giúp cậu ấy đi, không cử động được luôn rồi."

Mikey lấy trong tủ ra bộ quần áo thoải mái nhất với Takemichi lúc này, cẩn thận thay cho cậu

"Đây là thuốc, ngày uống ba lần sau ba bữa sáng trưa tối, mỗi loại một viên, không đỡ tăng lên hai viên, không đỡ nữa gọi tôi.

Tôi nói thật cũng đừng để cậu ấy ở đây nữa, đưa đi bệnh viện đi, sốt cao vậy co giật không ai chịu đâu.

Mà đừng để cậu ấy đắp chăn đó nữa, lấy cái khác mỏng mỏng rồi phủ qua ngang qua bụng ấy.

Lâu lâu dùng khăn ấm lau lòng bàn tay và lòng bàn chân.

Nếu còn chóng mặt thì đừng ngủ gối, bỏ gối ra đi.

Có gì thì gọi cho tôi ngay nhé, xin phép."

Mikey gật đầu không quay lại, chăm chú chỉnh lại áo cho cậu.

Xong xuôi cũng đắp ngang bụng cậu một chiếc chăn mỏng, cẩn thận bỏ gối đầu sang một bên theo lời Kaashi.

Cũng đã lấy khăn ấm lau lòng bàn tay, lòng bàn chân.

Takemichi mệt mỏi, dù lạnh là vậy nhưng nghe vị bác sĩ trẻ nói vậy cũng không dám kêu ca, không lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.

Mikey là cực lo cho cậu, hắn trước đây vốn dĩ không đối xử với tình nhân như vậy.

Thế mà với Takemichi lại khác hoàn toàn, đến bản thân cũng không hiểu sao lại làm vậy.

Anh đích thân nấu tráo trắng cho thiếu niên, túc trực bên cạnh không đi đâu quá lâu

"Em dậy ăn một chút cho lại sức rồi uống thuốc, lát tôi đo lại nhiệt độ."

Takemichi sau một giấc ngủ dài cũng đã đỡ hơn chút ít, chỉ là không còn thấy choáng váng, chứ cảm giác lạnh vẫn có trong người.

Đến đêm cậu khó chịu hơn nhiều, cứ hơn ba mươi phút cổ họng lại khát khô và liên tục ho khan.

Thiếu niên chỉ biết gọi Mikey lấy nước cho mình.

Cả đêm hắn gần như không ngủ được, một lúc lại dậy rót nước cho Takemichi.

Đến hơn bốn giờ sáng Takemichi mới ngủ ngon được, may mắn thay Mikey cũng vậy, anh đã quá mệt mỏi.

Nhưng cho dù vậy đi nữa anh hiểu rằng người bên cạnh còn khó chịu hơn gấp nhiều lần, mà bản thân cũng không có cảm thấy phiền phức khi Takemichi bị đánh thức liên tục.

Mikey lúc này cũng không rõ thứ cảm xúc gì đang chảy trôi trong lòng mình.
 
[Mitake] Song Song
Chương 52: Mưa trái mùa.


Ngày hôm sau sức khỏe của cậu đã đỡ hơn một chút, chỉ là không còn chóng mặt, cơ thể cũng yếu dần đi.

Trong phòng ngủ hiện giờ chỉ toàn mùi thuốc kháng sinh, mỗi lần Mikey vào là lập tức cảm thấy khó chịu, thế nhưng anh không còn cách nào khác

"Em thấy đỡ hơn chưa?

Hay đứng dậy đi lại cho thoải mái nhé?"

Takemichi lắc đầu, đến cả việc nói cũng trở nên khó khăn, cậu thều thào

"Mở cửa sổ ra đi...bí bách quá."

Mikey đi ra phía ngoài kéo cửa kính sang hai bên, lại đi tới giường đặt tay lên trán cậu

"Hay là đi bệnh viện, nhìn em mệt mỏi quá."

"Tôi ổn, bệnh vặt thôi...

Sao anh ở đây cả ngày vậy, Phạm Thiên thì sao..."

Mikey cảm thấy cơ thể Takemichi còn rất nóng, đi vào nhà tắm giặt khăn bông

"Kệ đi, bọn chúng tự biết lo liệu.

Em như vậy tôi sao mà bỏ đi được."

Cậu cảm thấy việc ốm chuyển mùa này cực kỳ phiền phức, dù có thử bao nhiêu cách khắc phục vẫn không thể thay đổi tình hình

"Bây giờ, chúng ta là gì vậy?"

"Tình nhân."

Takemichi im lặng, sẽ chẳng có ai đối xử với tình nhân theo cách này đâu.

Có lẽ với Mikey lúc này, trong tim hắn Takemichi đã có một vị trí, dù nhỏ đi chăng nữa.

Từ việc lần trước, khi mà hắn nói câu ấy, cậu đã giật mình.

Chẳng lẽ tất cả chỉ là vì nhu cầu tình dục?

Thiếu niên cho rằng, nếu vì tình dục thì cho dù cậu có ốm cũng chẳng liên quan đến hắn.

Đôi mắt cậu lim dim nhắm lại, cơn buồn ngủ ập đến liên tục do cả ngày không vận động.

Mikey cũng đi ra ngoài để tránh làm phiền Takemichi.

Hai ngày sau cơn sốt đã dịu hẳn, thiếu niên ăn uống được nhiều hơn một chút, cũng đi lại được, cậu nằng nặc đòi đi làm

"Mày có chắc không vậy?

Mày chưa khoẻ hẳn đâu, ở nhà nghỉ ngơi thêm đi."

"Tao khoẻ rồi, mày đừng lo quá."

Takemichi gắp miếng nấm kim châm bỏ vào miệng, cố gắng cãi lại anh

"Được rồi, vậy chiều mày có thể đi làm.

Nhớ mặc đồ cẩn thận chút, dù trời đã bớt lạnh nhưng mày vừa ốm xong."

"Biết rồi biết rồi."

Takemichi phát ngán vì từ sáng tới giờ hắn liên tục phàn nàn, hắn nghĩ cậu yếu đến vậy à

"Vậy, tối nay đi ăn đi.

Khoảng bảy giờ tao đón mày, mày có thể ở quán cafe đó chờ tao, tao tiện qua đó đón luôn."

Takemichi gật gù, dù sao làm thêm một chút cũng ổn

"Nhưng mà không phải tối nay mày có giao dịch gì à?"

"Chỉ bàn bạc hợp tác thôi, không có ăn cơm."

Thiếu niên "À" lên một tiếng, sau đó lại tập trung ăn cơm

Bầu trời lúc này đã tắt nắng, râm và có vài cơn gió lạnh thổi qua.

Hôm nay dự báo thời tiết nói sẽ có mưa do đám mây từ trên Hokkaido di chuyển xuống.

Hiện tượng mưa trái mùa này ít khi xảy ra, đó là do trái đất nóng lên và băng tan dẫn đến thời tiết thay đổi.

Bây giờ là mùa xuân, hoa anh đào đã lớm chớm, và có lẽ do mùa đông năm nay kết thúc sớm mà nó đã nở.

Sân sau Mạn Uyển có một cây nho nhỏ.

Mỗi khi có gió thoảng qua lại tung bay khắp nơi, Takemichi rất thích vì nó mang đến cảm giác thoải mái.

___________

Chiều nay tôi đi thuê trang phục để múa vào 26/3, tôi đi với bạn, đi một xe.

Khổ nỗi nhà nó tìm hoài không thấy mũ, rồi đi một đoạn ra đến nhà bác tôi thì mượn được.

Chuyện sẽ rất vui vẻ nếu chỉ đi thuê đồ, chúng tôi khi về có rẽ vào quán nước và gọi mì cay, rất vui vẻ.

Tới khi về tới nhà bác tôi thì chúng tôi trả lại mũ, sau đó thì phải đi một đoạn nữa mới về tới nhà nó, và không may gặp giao thông 🙂.

Và chúng tôi bị gọi lại, hai đứa tôi chưa đủ tuổi đi xe máy điện, phải tới năm sau mới đủ, đã vậy còn không đội mũ.

Bạn tôi bị cảnh cáo và buộc giữ xe, không may là không có gọi mẹ nó ra được.

Biên bản sẽ được gửi về trường và đương nhiên bị khiển trách.

Nó là đứa đi thi học sinh giỏi văn với tôi và nó được giải ba, hiện đang đi ôn để sắp tới thi tỉnh.

Sắp thi tới nơi rồi, bị giữ xe vậy cũng không có xe để mà đi học.

Sau khi bị lấy xe đi thì nó mới gọi mẹ tới, mẹ nó mắng nó từ đường đi cho tới nhà một cách thậm tệ.

Dùng những lời lẹ cực kì thô thiển "súc vậy, chó má, ngu,..."

Mà lỗi tại tôi thôi, vì nó không có trong đội múa do nó bận ôn thi tỉnh, mà nó muốn đi cùng chúng tôi để góp ý kiến thuê đồ.

Tồi tệ thật, lỗi tại tôi mà tôi lại không giúp gì cho nó được.

Tệ quá...

________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 53: Dầm mưa.


Mikey vừa tới Phạm Thiên liền nhìn thấy Ryoko, cô ta dạo này nhìn khác hẳn lúc trước.

Không còn kêu căng và diện những bộ đồ cắt xẻ táo bạo thay vào đó thì có phần kín đáo và sang trọng, mái tóc dài thì được buộc ngắn xuống gáy

"Anh tới rồi hả, giờ ta đi tới nơi giao dịch là vừa kịp đấy.

Sanzu chờ anh ngoài xe rồi."

Anh nhìn cô ta không nói gì, từ vụ Ryoko giữ Takemichi trong nhà kho đã chẳng ưa gì lắm.

Sau khi đôi bên bàn bạc với nhau, hợp đồng hợp tác được kí, lúc này cũng đã là sáu giờ tối

"Vậy, để chúc mừng cho việc hợp tác thành công, tôi xin được mời cậu Mikey đây cùng đi ăn tối!"

Hắn tâm trạng đang tốt, liền đồng ý

"Ryoko, em đi cùng."

"Vâng."

Mọi người cùng tới nhà hàng kiểu Tây, đặt phòng ăn riêng kín đáo.

Cuộc nói chuyện diễn ra hết sức vui vẻ và tự nhiên.

...

Thế nào mà quán cafe hôm nay lại phải đóng cửa sớm vì chủ quán có việc bận, và gần như ở đây ai cũng làm bán thời gian nên đều đồng ý ra về

"Tạm biệt Hanagaki-san, tôi về trước nhé!"

"Ừm, chào cô!"

Takemichi không còn cách nào khác đành ngồi ghế gỗ bên ngoài cửa hàng, trời lúc này nổi gió lên làm thiếu niên có chút lạnh.

Takemichi nhìn đồng hồ, giờ đã hơn bảy giờ tối, Mikey thì chưa thấy đâu.

Ba mươi phút sau trời bắt đầu tí tách mưa, nhanh chóng đổ cơn lớn.

Xung quanh nơi này không có chỗ nào có mái hiên, Takemichi cũng chẳng có ô.

Thiếu niên ngây ngốc ngồi yên ở đó, tiếp tục chờ đợi Mikey trong vô vọng.

Mikey có rượu trong người liền không tự chủ được, bữa tối đã vừa kết thúc, hắn mặt mày đỏ bừng cùng Ryoko ra ngoài xe

"Đêm nay ở lại với tôi đi...

Tôi đưa em tới khách sạn."

Cô ta không nói gì, nét mặt ảm đạm cười nhẹ coi như đồng ý.

Trời đổ mưa lớn, và gần như mưa trái mùa lúc nào cũng dữ dội, từng đợt sấm chớp thi nhau kéo tới.

Mikey dù có chút say nhưng vẫn đủ tỉnh táo để lái xe, và dù có say cũng không thể nhìn nhầm khuôn mặt ướt đẫm nước dưới ánh đèn chớp nháy kia.

Hắn giật mình vừa định nhấn phanh thì chợt nhận ra Ryoko bên cạnh, chỉ đành tăng tốc đến khách sạn

"Cô vào đây ngủ đi, rồi thế nào thì tùy.

Tôi nhớ ra có việc gấp, không ở lại được."

Cô hoang mang, chưa hiểu chuyện gì xảy ra anh đã lái xe đi mất.

Takemichi cảm thấy cơ thể lạnh ngắt, đầu óc bắt đầu choáng váng, cậu đợi cũng mệt lắm rồi.

Cơn ốm hôm trước chưa khỏi hẳn, bữa tối chưa ăn, giờ đây dầm mưa hơn hai tiếng đồng hồ

"Chắc mình sắp chết rồi..."

Thiếu niên đứng dậy, muốn bắt xe về, vừa hay đứng lên liền choáng, chân đứng không vững ngã xuống đất, cậu là ngất đi.

Mikey lúc này quay trở lại, thấy cơ thể ướt sũng lạnh ngắt của cậu mà đau đáu, vội vàng bế lên xe

"Takemicchi ơi là Takemicchi, sao em ngốc vậy!?"

...

Cậu mơ màng tỉnh dậy, mọi thứ trước mắt trở nên tối om, may thay có ánh đèn ngủ lập loè mà nhận ra bản thân đang ở Mạn Uyển.

Phía bên cạnh là Mikey đang ôm cứng lấy cơ thể, Takemichi không còn cảm thấy lạnh, chỉ là vẫn có chút chóng mặt.

Thiếu niên xuống giường, không cẩn thận đánh thức Mikey

"Em đi đâu vậy?"

"Đi về."

"Về đâu!?"

Hắn cầm lấy cổ tay cậu kéo lại, lập tức bị hất ra

"Tôi là đã nghĩ anh thay đổi rồi Manjiro!!!

Ai ngờ, ai ngờ anh bỏ mặc tôi giữa trời mưa trong tình trạng ốm chưa khỏi hẳn.

Tôi ngồi đợi anh như một thằng ngốc anh biết không!?

Lúc đấy thì anh đi đâu, anh đi đâu hả thằng khốn nạn!?"

Bởi vì cậu tức giận mà gắt lên, gã không tự chủ vung tay tát cậu, Takemichi đứng lặng thinh

"Tôi, em...

Vừa rồi không kiểm soát được, quay qua đây nào."

Ngay khi hắn vừa cầm lấy tay cậu, Takemichi hất mạnh ra, lùi về phía sau, đôi mắt đỏ ửng ngập nước

"Đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa đồ khốn!!!"

Takemichi không thể tin nổi, sau tất cả mọi thứ gã vẫn không hề xin lỗi cậu dù chỉ một lần.

Cậu hậm hực bước sải chân dài ra khỏi phòng, rời khỏi Mạn Uyển vào ba giờ sáng với bộ đồ ngủ mỏng tanh.

Giờ này cũng chẳng còn chiếc xe nào cho cậu bắt, thiếu niên chỉ đành lết thân xác tàn tạ này về phòng trọ.

May mắn cậu vẫn cho người quét dọn mà nó không bụi bặm, cậu khoá cửa rồi vào phòng nằm ngủ, có vẻ như cơn sốt của cậu lại bắt đầu trở lại.
 
[Mitake] Song Song
Chương 54: Không được phép nhìn.


Mikey ban đầu vốn dĩ mặc kệ cậu, muốn để cậu bình tĩnh lại, bản thân lên giường nằm.

Thế nhưng hắn quay qua quay lại vẫn không thể ngủ được, lại thấy tình hình của Takemichi mới nãy không ổn chút nào.

Cơ thể nóng, khuôn mặt thì vì đó mà đỏ ửng.

Anh vội vã rời khỏi Mạn Uyển lái xe tới phòng trọ của cậu.

Mikey không biết từ đâu ra lấy ra chìa khoá, nhanh chóng mở cửa rồi bước vào.

Căn nhà tối om và mọi thứ vẫn y như những lần trước anh tới đây.

Hắn nhẹ nhàng nhất có thể, mở cửa bước vào phòng ngủ.

Trên giường là thiếu niên đang mê man, khó khăn hô hấp, chăn đắp ngang bụng.

Mikey chỉnh lại tư thế của cậu, dịch Takemichi lùi vào bên trong, bản thân leo lên nằm cùng cậu.

Cơ thể cậu lúc này nóng bừng, hắn sờ trán cậu, nhiệt độ lúc này có lẽ cũng phải hơn ba mươi tám độ năm.

Mikey để cậu gối lên tay mình, ôm trọn cơ thể cậu vào lòng, dù cho cả hai có sêm nhau về vóc dáng.

Takemichi ngủ say, không hề cảm nhận được gì, cậu cứ thế ngủ một mạch đến chín giờ sáng hôm sau.

Takemichi mệt mỏi lết thân xác vào nhà vệ sinh, lúc đi ra đã bắt gặp Mikey đứng nấu ăn trong phòng bếp, cậu tưởng là mình hoa mắt chóng mặt sinh ra ảo giác, ngó lơ và đi về phòng.

Thế nhưng cái ảo giác kia lại cất tiếng và gọi thiếu niên lại

"Em từ tối qua đến giờ chưa ăn gì đúng không?

Mau ra bàn ngồi đi, tôi làm sandwich cho em rồi đây."

Takemichi khựng lại, chậm rãi quay sang hắn

"Làm sao anh vào được đây?

Tôi bảo đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa rồi mà?"

Anh ta ngó lơ, dửng dưng cầm đồ ăn ra bàn, song đi đến kéo tay cậu lại

"Tôi làm thế nào em không cần biết, ngồi xuống."

"Bỏ ra!!!"

Cậu vùng dậy, đứng lên khỏi ghế

"Cút ra khỏi nhà tôi, ngay bây giờ!!!"

Mikey nhìn cậu một lát, mặt thiếu niên đã đỏ ửng chẳng biết vì sốt hay vì tức giận.

Anh tiến đến, kéo lấy gáy và ôm eo cậu hôn sâu.

Takemichi cố giãy dụa, cuối cùng sức lực chẳng có, bị Mikey hôn đến xụi lơ gục xuống.

Hắn nhanh tay giữ cậu lại, dìu ngồi vào ghế

"Đừng giận, tôi về sau sẽ không quên như thế nữa.

Mau ăn đi, rồi uống thuốc.

Em lại sốt rồi."

Takemichi kiệt sức, gục xuống vai hắn.

Điểm yếu của cậu đó là khi tức giận chỉ cần có động chạm liền nguôi ngoai.

Mikey thấy cậu ngoan ngoãn liền cười mỉm, cầm lấy miếng bánh đút cho thiếu niên.

Takemichi không muốn ăn, lắc đầu úp mặt vào gáy anh

"Một là em ăn, hai là để tôi đút bằng miệng."

Cậu thở dài, mở miệng khe khẽ để hắn đút.

Takemichi vốn là không hiểu sao hắn lại có thể tới được đây cho dù cửa nhà đã khoá.

Thiếu niên đến cả việc nhai cũng càm thấy thật mệt mỏi, cậu ăn được bốn miếng liền kiên quyết từ chối.

Mikey ngán ngẩm, đứng dậy lấy thuốc kháng sinh sáng đã mua cho cậu

"Em uống đi, rồi vào phòng nằm nghỉ."

Takemichi nhận lấy cốc nước và thuốc uống cạn, sau đó anh liền dìu cậu vào phòng.

Mikey cả ngày quanh quẩn ở nhà trọ cậu, Takemichi cũng không phàn nàn gì, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Thật may vì đến tối cơn sốt của cậu đã dịu xuống, không khí sau cơn mưa lớn cũng mát hơn hẳn

"Takemichi, ra ngoài ăn tối đi."

Cậu đang chuẩn bị làm bữa tối thì hắn nói vậy, không phải là đang muốn chuộc lỗi chứ?

Mà dù sao thiếu niên vẫn gật đầu

"Trông mày hôm nay khác hẳn mọi ngày đấy."

"Vậy à."

Đúng như lời Takemichi nói, bởi vì hắn ở đây cả ngày, tắm rửa cũng ở đây nên lấy đồ của cậu mặc.

Mikey mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen, ban đầu nó có hơi rộng nhưng sau khi đeo thắt lưng lại thì là vừa đẹp.

Chỉ khi mặc những bộ đồ thế này Takemichi mới thấy anh thật đẹp.

Tóc cả hai giờ đều dài ra, nhưng cũng chẳng ai quan tâm đến vẻ về ngoài của mình.

Mikey lái xe đưa cậu tới quán đồ nướng, may mắn vì là có bếp nướng điện, nếu không cậu sẽ nổi khùng lên mất.

Vì cái vẻ điển trai nổi bật của người bên cạnh mà suốt từ đường đi tới bàn ăn ai nấy già trẻ đều nhìn về phía cả hai, cứ như fan gặp người nổi tiếng vậy.

Thế nhưng Mikey lại không nhận ra được, tên ngốc này cho rằng bọn họ là đang nhìn ngắm Takemichi, thế nên vội vòng tay qua eo cậu kéo sát vào lòng mình.

Cậu trai giật mình, cố gỡ bàn tay anh ở eo mình ra, nói nhỏ

"Làm cái gì thế!?

Đầy người nhìn kia kìa!"

"Nhìn thì nhìn tôi này.

Không được phép nhìn em với ánh mắt đấy."
 
[Mitake] Song Song
Chương 55: Dễ thương.


Takemichi là không muốn hiểu lời nói của Mikey, cố thoát khỏi vòng tay ấy, đang trong lúc giằng co qua lại có tiếng gọi

"Ô kìa sếp, a có anh dâu nhỏ!"

Cả hai khựng lại, quay sang nhìn bàn bên cạnh.

Anh em Haitani, Sanzu và Ryoko đang ngồi ăn

"Chúng mày làm gì ở đây vậy?"

"Đi ăn, bộ không thấy hả!?"

Takemichi không hề muốn chạm mặt cùng người của Phạm Thiên, mà cũng hay thật.

Một lũ tội phạm kéo nhau đi ăn giữ bàn dân thiên hạ mà không lo sợ gì

"Thôi đừng đi, ngồi xuống đây đi!

Anh dâu nhỏ lại đây nè!"

Ran với kéo tay cậu, lập tức bị Mikey dành lại, ngồi xuống phía đối diện

"Ryoko, dịch ra ghế khác đi."

Cô loay hoay đứng dậy, cũng chẳng còn chỗ nào mà ngồi nữa, bảo dịch ra chỗ khác là đi đâu đây.

Sanzu từ đâu lấy ra một cái ghế nhỏ, bản thân đứng dậy khỏi anh em nhà kia, nhường chỗ cho Ryoko.

Cô hiểu ý ngồi xuống, bầu không khí trở nên khó xử.

Takemichi và Mikey ngồi cạnh nhau, trong khi cậu đang muốn tránh đi thì tên điên chết tiệt này lại kéo vào đây

"Sao, tao ngồi đây vẫn chưa vừa lòng à?"

Mikey không thấy ai nói năng gì liền lên tiếng, kêu phục vụ tới gọi món

"Em còn đang mệt, ăn gì đó cho ấm bụng nhé."

"Thôi tôi xin, trời thì nóng ấm ấm cái gì?"

Mikey phì cười, xoa xoa đầu cậu.

Sanzu ngán ngẩm tặc lưỡi, không chỉ mình gã mà Ryoko cũng vậy.

Cô chống cằm gắp thức ăn bỏ vào miệng, không buồn nhai.

Chỉ duy nhất anh em Haitani cười nhởn nhơ, trêu chọc.

Takemicchi khó chịu vì Mikey cứ liên tục vòng tay qua eo cậu, cậu ngại.

Đương nhiên rồi

"Bỏ ra.

Ngay bây giờ!"

Cậu quát the thẽ và cau mày, Mikey đơ ra một chút rồi cũng thôi.

Bởi anh thấy vành tai cậu đã đỏ ửng.

Sanzu chán nản đứng dậy, quay lưng bỏ đi mất.

Không ai nói gì, giống như muốn đi thì đi chẳng cản

"Anh dâu nhỏ, anh bị ốm hả?

Sao Mikey nói anh còn mệt?"

"Kh-không có..."

Takemichi không biết tuổi tác tên này thế nào mà cứ tự tiện gọi cậu là anh, cậu chỉ nhớ rằng hắn từng ở trong Thiên Trúc mà thôi.

Ryoko nghe tới nghe lui một câu anh dâu nhỏ, hai câu anh dâu nhỏ muốn phát điên, nói nhỏ

"Cậu ta ít tuổi hơn anh đấy Ran."

"Thì sao, tôi tôn trọng mà."

Trước đây cô chẳng thấy hắn nể mặt ai bao giờ, cũng chẳng hiểu lí do vì sao lại đối xử với Takemichi rất tốt.

Mọi người ngồi ăn với nhau tới hơn tám rưỡi thì cũng đi về, Takemichi là nhanh chóng muốn thoát khỏi ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của Ryoko

"Bộ em không vui à?"

"Nhìn mặt tôi có vui nổi không?

Tôi không thích chạm mặt với đám người của anh đâu, vì thế nên lần sau đừng có tùy tiện nữa."

Mikey lái xe đưa cậu về Mạn Uyển, dù sao thiếu niên cũng khỏi bệnh.

Takemichi thở dài ngán ngẩm, thật chẳng muốn về nơi này.

Vừa đặt chân vào trong phòng khách Mikey đã ôm lấy cậu hôn sâu.

Dãy dụa một lúc cũng chẳng được chỉ đành thuận theo.

Anh cứ thế kéo cậu vào phòng ngủ, đẩy ngã Takemichi xuống đệm

"Hôm nay không được đâu..."

"Sao lại không được?

Em có biết là tôi đã nhịn suốt bao lâu rồi không?

Takemicchi, giờ còn sớm lắm."

Cậu ngả người ra sau, Mikey cắn vào cổ cậu một cách đầy đau đớn.

Hởi thở của hắn cũng đầy nam tính và nóng bỏng.

Phía dưới có gì đó cộm cộm đè lên chân cậu.

Điều ấy cho thấy rõ tối nay Takemichi sẽ không dễ dàng gì mà dược ngủ sớm.

Thiếu niên thở dốc, cậu khó chịu.

Phía dưới bụng trướng căng và có chút đau.

Mồ hôi túa ra trên trán cả hai và làm bết dính tóc lại.

Mikey đưa tay vuốt mái tóc đen kia nó sang bên, hôn lên trán

"Takemicchi, em dễ thương thật..."
 
[Mitake] Song Song
Chương 56: Kiểm soát.


Những ngày sau Takemichi tiếp tục đi làm trở lại, mọi thứ vẫn vậy chỉ duy Mikey có thay đổi.

Đó là do thiếu niên cảm nhận được, rằng hắn có gì đó rất khác.

Mikey kiểm soát cậu về mọi mặt, anh luôn hỏi hôm nay cậu đã làm gì và có đi đâu không.

Takemichi trong trắng, tuy đến giờ vẫn không đồng tình với việc trở thành tình nhân của Mikey nhưng cậu chẳng muốn rước hoạ vào thân mà có thêm ai khác nữa.

Tâm trạng hôm nay của thiếu niên rất tốt, cậu muốn đi tới mấy quán nước để thư giãn và ăn vặt.

Tuy Mikey nói nếu hôm nay không đi làm thì ở Mạn Uyển, nhưng sáng nay cậu đã rất chán nên chiều quyết định ra ngoài.

Và đương nhiên phải về trước giờ hắn trở về.

Khi cậu vừa mặc giày thì chuông điện thoại reo, là số lạ, Takemichi bắt máy

"Cho hỏi ai vậy?"

"Hanagaki, tôi có chuyện muốn nói với cậu."

Takemichi lập tức nhận ra giọng nói này, là Ryoko.

Cậu chẳng hiểu vì sao cô ta có số điện thoại của mình

"Giữa tôi với cô thì có gì để nói?"

"Cậu vẫn luôn muốn thoát khỏi Mikey mà, đúng chứ?"

Thấy bên kia im lặng, cô tiếp tục "Đến quán cafe XX đi, tôi chờ cậu ở bàn số 4."

Thiếu niên đứng ngây ra một chút, trong đầu cậu hiện giờ vô vàn câu hỏi.

Làm sao Ryoko biết được số cậu, cô ta rốt cuộc là muốn làm gì?

Thế nhưng Takemichi vẫn đến điểm hẹn, vào trong đã thấy cô ta ngồi chờ.

Cậu vốn muốn nghỉ ngơi nhưng có vẻ không được rồi, thiếu niên tuỳ tiện gọi một ly cafe

"Sao, cô muốn nói gì?"

Người phụ nữ im lặng một chút, Takemichi kiên nhẫn ngồi chờ đợi.

Đến tận bây giờ, thứ duy nhất cô ta biết đó chính là những người tiếp cận Mikey chì vì tiền.

Và Ryoko đơn giản nghĩ Takemichi cũng vậy, cô nhanh chóng cầm túi lên lấy ra một xấp tiền giấy đưa đến trước mặt cậu

"Đây là năm trăm nghìn yên¹, tôi muốn cậu rời khỏi Mikey."

Takemichi đưa tay với lấy tách trà, từ tốn đưa lên miệng uống

"Cô cũng biết mà đúng không?

Tôi là muốn rời khỏi anh ta, tiền tôi không lấy.

Cô nếu giúp tôi thoát khỏi Mikey-kun, tôi nhớ ơn cô mãi."

Cô ta nhìn vẻ điềm đạm không chút lay động của Takemichi có chút bất ngờ.

Trước đây kể cả nam hay nữ đến bên Mikey không vì tiền cũng vì rất nhiều tiền.

Người như Takemichi cô quả thực là chưa từng gặp qua

"Vậy nếu cậu đã nói thế thì tôi cũng giúp, hai bên đều có lợi."

Ryoko cất tiền lại vào túi, nói tiếp "Ngày mai anh ấy có cuộc giao dịch với khách hàng, cũng may vì tôi không cần đi cùng.

Tôi biết một nơi trong Tokyo này ngay cả Mikey cũng không thâm nhập được.

Ở đó cậu đảm bảo an toàn."

Takemichi gật đầu xem như đồng ý, liền nhanh chóng đứng dậy rời đi.

Được nửa đường thì bắt gặp Chifuyu

"Takemichi, mấy tháng nay rốt cuộc là mày đi đâu?"

Anh có vẻ quan tâm lo lắng, cũng phải.

Do sự kiểm soát của Mikey mà mỗi lần Chifuyu gọi cậu đều không bắt máy, cậu cũng không muốn can dự gì tới những người bạn cũ

"Chifuyu, từ giờ mày đừng tìm tao nữa."

Nét mặt cậu đượm buồn, thật sự không muốn ai liên lụy nữa.

Chifuyu thấy cậu định bỏ đi liền nắm tay kéo lại

"Mày là đang gặp chuyện gì, tại sao cứ phải dấu diếm tao!?"

Cậu không trả lời, cố thoát khỏi tay anh

"Trả lời tao!

Có phải, có phải mày với Mikey-kun-"

"Mày thôi đi Chifuyu!

Tao không muốn liên lụy tới mày, tốt nhất từ giờ đừng tìm tao nữa!"

Anh rốt cuộc vẫn không hiểu ý Takemichi là gì.

Thiếu niên nhìn đồng hồ, giờ Mikey chắc chắn đã trở về rồi.

Nếu cậu còn mất thời gian ở đây thêm nữa hắn sẽ lại nổi điên mất.

Tiếng xe oto quen thuộc gào rú ở phía xa làm Takemichi giật mình, cố gắng vùng khỏi bàn tay Chifuyu.

McLaren 720S dừng ngay bên cạnh cả hai, người không xuống, cửa sổ cũng không mở, Takemichi hiểu ý hắn không muốn lộ diện

"Buông tao ra mau!!"

Cậu giật mạnh thoát ra khỏi bàn tay Chifuyu, lúc quay đi anh thoáng nhìn thấy vẻ mặt buồn hiu của cậu.

Takemichi mở cửa xe bước vào, ngay khi ngồi vào chỗ hắn đã cho xe, quay đầu lại rồi phóng đi mất

"Mày bị điên sao!?"

Takemichi quát hắn, nhưng vẻ mặt của Mikey lại rất bình thản, không có gì là tức giận.

Cậu liền hiểu hôm nay bản thân không xong rồi.

_____________

¹: năm trăm nghìn yêu tương đương gần tám mươi chín triệu đồng Việt Nam.

_______Jenicas.
 
Back
Top Dưới