Khác [MiTake] Song Song

[Mitake] Song Song
Cbương 57: Anh - em.


Về đến Mạn Uyển, Mikey kéo cậu vào trong, tốc độ rất nhanh

"Mày vội cái gì chứ, đau tao!?"

Anh không trả lời, dùng lực mạnh hơn.

Đến phòng ngủ liền lôi Takemichi vào phòng tắm, mở nước xối xả lên người cậu.

Mặc dù cậu hay tắm nước lạnh là vậy nhưng mới từ ngoài trở về, lập tức tiếp xúc với nước lạnh làm cậu khó chịu

"Mày làm cái gì thế hả!?"

Mikey vẫn không nói không rằng, lập tức cởi đồ của bản thân và Takemichi ra, lấy sữa tắm thoa lên người cậu.

Đây chính là đang tẩy rửa mùi của người khác trên người thiếu niên

"Tôi đang tắm cho em, im lặng chút đi."

"Tôi là làm sao mà phải tắm!?

Anh tránh ra!!"

"Em tiếp xúc với người khác, tôi không muốn em có mùi của hắn."

"Anh điên rồi sao Manjiro!!!"

Cậu dãy dụa vô ích, Mikey kỳ cọ cơ thể cậu, nhìn qua động tác rất nhẹ nhàng nhưng lại đau đến thấu xương.

Takemichi vẫn là không kìm được nước mắt, đôi mắt đã đẫm lệ.

Anh thấy cậu thành ra như vậy cũng biết bản thân đã hơi quá, xả hết bọt trên người cậu, đưa tay lau nước mắt rồi bế Takemichi ra ngoài "Xin lỗi."

Cậu có chút giật mình, bởi sau gần một năm bên nhau, hắn đã không biết bao nhiêu lần đối xử tệ bạc với cậu thì đây là lần đầu Sano Manjiro mở miệng nói lời xin lỗi.

Anh đặt cậu lên giường, bật lò sưởi rồi tiến đến tủ lấy quần áo cho cậu.

Takemichi lúc này đã cuộn tròn thành một cục, chỉ để lộ mái tóc đen.

Hắn keo chăn ra, gương mặt uất ức của cậu nằm trọn trong con ngươi đen của Mikey.

Thú tính trong người trỗi dậy không kiểm soát.

Anh cúi xuống muốn hôn, cậu tránh.

Mikey đem mặt cậu đối diện mình, buộc hôn.

Nhưng Takemichi mím chặt môi, hắn cắn vào môi dưới cậu, nhân cơ hội luồn lưỡi vào trong.

Song liền hôn lên trán, nhẹ nhàng hỏi

"Anh xin lỗi, Takemichi.

Đau lắm sao?"

Có một điều cậu luôn nghi ngờ, và đến giờ phút này cậu chắc nịch rằng mối quan hệ của cả hai đã thay đổi.

Dù cho không ai nói ai nhưng đôi bên đều hiểu.

Takemichi im lặng, anh mở tủ đầu giường lấy tuýp thuốc nhẹ nhàng bôi vào những vết đỏ do chính bản thân gây ra.

Nhìn hắn nhẹ nhàng như vậy, thiếu niên thật sự có chút lay động, cũng là do bản thân bướng bỉnh mới làm hắn nổi giận

"Mai anh bảo Ryoko đi theo cùng đi."

"Đi đâu?"

"Mai anh có cuộc giao dịch đúng không, bảo cô ta theo cùng."

Mikey hoang mang, dừng động tác trên hông cậu, xoa xoa làn da mịn màng

"Em làm sao biết?"

Thấy cậu không trả lời, anh cũng không hỏi thêm, tiếp tục thoa thuốc.

Xong liền hôn lên trán cậu

"Tôi muốn em."

Takemichi không đáp lại, hắn bắt đầu xoa nắn cơ thể, nhẹ nhàng tiến vào trong.

Dáng vẻ dịu dàng này của anh, Takemichi chưa từng thấy qua.

...

Những ngày sau Mikey dù có bận cũng vẫn trở về Mạn Uyển ăn tối cùng cậu, không thì ít nhất cũng tới ngủ.

Tới cuối tuần lại đưa Takemichi đi ăn, đi dạo.

Mối quan hệ của cả hai cứ thế tiến triển, việc làm tình không còn là lí do để Mikey tìm đến cậu nữa.

Thay vào đó anh nhận thức được mỗi khi mệt mỏi đều muốn dựa vào vai cậu, đều muốn ngửi mùi thơm mát từ gáy cậu.

Giữa hai người có những hành động thân mật hơn, Mikey hay thơm má cậu, hay xoa nắn mu bàn tay cậu.

Thường xuyên khen thiếu niên để tóc dài rất đẹp, đừng nên cắt

"Bởi nó là minh chứng cho thấy em đã ở bên anh lâu đến nhường nào."

Takemichi cũng vậy, có lẽ với một Mikey như bây giờ cậu đã dần dần chấp nhận.

Chỉ cần thêm một chút nữa, một chút.

Đêm hôm ấy Mikey ngà say, anh để Ryoko lái xe và chủ ý đến khách sạn.

Anh nhớ Takemichi từng nói không thích mùi rượu và mùi thuốc lá.

Hắn mặc kệ cho Ryoko tự mình vui vẻ, có thể trong lúc say mất kiểm soát cũng nên.

Nhưng giữa cậu và thiếu niên vẫn chưa hề xác định mối quan hệ.

Tiếng chuông điện thoại reo lên, Mikey bắt máy

"Mikey-kun, anh mau về...tôi đau bụng quá..."

Giọng thiếu niên yếu ớt, giờ đã là nửa đêm, không thể để cậu khó chịu mà đi ngủ được.

Anh cúp máy, kêu Ryoko dừng xe

"Sao vậy Mikey?"

"Cô tự mình về đi, Takemichi đột nhiên đau bụng, tôi phải về xem cậu ấy làm sao."

"Nhưng anh đâu có xe!?"

"Tôi bắt taxi, đi đi."

Mikey đứng bên lề đường, may thay vẫn có xe.

Còn Ryoko, cô ta điên tiết, thật không nghĩ rằng giữa Mikey và Takemichi lại tiến triển tới mức này.

Cô đạp ga lao đi, để cho cơn gió cuốn đi sự bực bội trong lòng.
 
[Mitake] Song Song
Chương 58: Đau bụng.


Mikey chạy vội lên phòng ngủ, Takemichi lúc này nằm ôm bụng, khuôn mặt tái mét

"Takemicchi!"

Cậu đau đến nỗi không nói nên lời, túm lấy cánh tay đang vươn ra của anh mà cấu vào, miệng kêu đau

"Tối em có ăn cái gì không?

Hay ra ngoài ăn rồi ngộ độc thực phẩm!?"

"Không có...

Tôi ăn ở nhà..."

Mikey lục tìm trong ngăn tủ lấy ra viên thuốc giảm đau, đưa cho thiếu niên.

Nhanh chóng gọi bác sĩ tới.

...

Kaashi phàn nàn về việc nửa đêm rồi mà Mikey vẫn không để yên cho mình.

Anh ấn khắp vùng bụng cậu và luôn miệng hỏi "Ở đây có đau không?"

Sau một lúc Kaashi đưa viên thuốc cho cậu, Takemichi tuy chưa cảm thấy đỡ chút nào nhưng cậu nhắm mắt với hi vọng có thể ngủ để không cảm thấy cơn đau

"Em ấy sao vậy?"

"Rối loạn tiêu hoá.

Tôi nhận thấy cơ thể cậu ấy có chút kì lạ...

Trên cổ có nổi vết đỏ, và ngứa.

Hình như dị ứng với gì đó.

Mà, tạm thời cứ để cậu ấy như vậy đi, ngày mai vẫn đau thì gọi tôi.

Về đây."

Vị bác sĩ trẻ ra về, để lại Mikey với chút hoang mang.

Nói thật thì trên cổ cậu có vết đỏ thật, nhưng có lẽ do cơn đau bụng mà Takemichi không để tâm.

Mikey tắt điện phòng để thiếu niên dễ ngủ, bản thân đi tắm.

Anh cố tắm sạch sẽ nhất có thể để mùi rượu vơi đi, xong xuôi liền ra ngoài.

Takemichi bây giờ vẫn chưa ngủ say, chỉ là đang cố gắng chìm vào giấc ngủ.

Mặt cậu đã giãn ra đôi chút, thuốc bắt đầu có tác dụng.

Anh chui vào trong chăn, ôm cơ thể cậu

"Còn đau đúng không, anh xoa bụng cho em nhé."

Takemichi gầm gừ nho nhỏ, đôi tay lạnh của hắn chạm lên da thịt ấm làm Takemichi run lên.

Cơn đau dịu dần và cảm giác thoải mái từ Mikey giúp cậu ngủ ngay sau đó.

Thật tốt.

...

Ánh sáng kia không còn đen tối như lần trước, nó có chút gì đó sáng và rõ ràng.

Cậu tiếp tục nhìn thấy Mikey, bên cạnh là Ryoko.

Takemichi vẫn không nghe được họ nói gì, nhưng nhìn khẩu hình miếng có vẻ là đang muốn kêu cậu đi về.

Mọi thứ vẫn như vậy, Takemichi bắt đầu cảm thấy bực bội và quay ngoắt đi.

Vẫn chiếc xe ấy, vẫn đoạn đường ấy.

Có thứ gì đó chèn ép lên cậu, cảm giác đau đớn rõ rệt

"Sao vậy Takemicchi!?"

Cậu bừng tỉnh, nhìn xuống thấy Mikey đang giữ chặt cánh tay mình, rụt lại

"Em mơ thấy gì à?

Đột nhiên thúc khuỷu tay vào bụng tôi, may tôi nhanh tay."

Takemichi cả người đầy mồ hôi, tiếp tục là giấc mơ quái đản kia.

Cậu nhìn ra ngoài, rèm che vẫn chưa được kéo ra, tuy vậy nhưng có chút ánh sáng len lỏi qua khe hở.

Cậu bây giờ mới nhận thức được cơn đau bụng đã nguôi ngoai, đi tới kéo rèm, mở cửa bước ra ngoài.

Trời đã hửng nắng to, có đợt gió mạnh ập tới.

Phía dưới là con đường quen thuộc, có trồng vài cây anh đào bên ven đường.

Giờ đã cuối tháng tư nên nó nở rộ và cánh hoa bay phấp phới trong gió.

Mikey từ phía sau ôm lấy cậu, cúi xuống hôn lên gáy.

Lúc này lại có cơn gió, cây anh đào rung nhẹ và hàng trăm cánh hoa bay đi, ánh nắng chiếu rọi vào cả hai, ấm

"Chào buổi sáng, Takemicchi."

"Ừm."

______________

Gì đây =)) Song Song của tôi vươn tầm thế giới rồi à =)).

Hay là mấy thứ quảng cáo vô nghĩa vậy =)).

_______Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 59: Tai nạn.


Mikey chủ ý muốn đi mua thức ăn, bởi mới đêm qua cậu đau bụng, đi lại nhiều có lẽ cũng không tốt.

Takemichi mặc dù đã nói không cần nhưng hắn nhất quyết muốn đi, thiếu niên đành chịu thua.

Takemichi hiểu, cậu hiểu hết.

Rằng hắn bây giờ không còn là Mikey của Phạm Thiên, hung hăng và bá đạo như lần đầu gặp lại.

Mà thay vào đó là cử chỉ dịu dàng, quan tâm

"Mikey-kun, tao là vẫn không mong mối quan hệ của chúng ta hơn mức tình nhân..."

...

Hơn ba mươi phút sau hắn trở về, nhanh chóng lao vào bếp nấu đồ ăn trưa.

Cậu thở dàn ngán ngẩm, nói không cần làm nhưng Mikey không cho, kể cả giúp

"Thật tình, anh sao vậy?

Đó giờ có thấy anh nấu đồ ăn cho tôi?"

"Tôi bình thường, em mau ra ngoài đi Takemicchi."

Cậu chẳng còn cách nào khác, ra ngoài xem TV.

Tiếng lách cách từ trong bếp vang ra, cùng với đó là âm thanh của biên tập viên.

Mikey cũng nhận thức được bản thân đang có gì đó thay đổi.

Bản thân anh giờ đây không coi Takemichi là tình nhân, không coi cậu là bạn.

Mà là một ai đó có một vị trí quan trọng.

Hắn chờ canh xương nhừ nên tranh thủ ra ngoài, Takemichi đang chăm chú xem TV.

Lúc này đang noi về vấn đề tai nạn giao thông

"Nửa đêm qua có một vụ tai nạn đã xảy ra tại vùng Kanto cụ thể là Tokyo.

Chiếc xe oto với biển số giả đã đâm vào một cô gái, nạn nhân tử vong tại chỗ.

Vụ án xảy ra lúc hai mươi ba giờ năm mươi hai phút.

Theo camera ghi lại thủ phạm là nữ giới, khoảng hai mươi lăm tuổi-"

Bỗng tai cậu ù đi, đầu óc ong ong, mắt mờ mịt.

Hình dáng quen thuộc nằm dưới nền đất kia, mái tóc nâu dài kia, khuôn mặt kia.

Và những vết máu loang lổ khắp nơi

"Hina...chan?"

Cậu bất giác run lên, vội chạy lên lầu lấy điện thoại, Mikey giữ lại, khoá chặt tay cậu

"Em định làm gì?"

"Bỏ tôi ra!

Bỏ ra!

Tôi đi lấy điện thoại!"

"Em lấy điện thoại làm gì, bĩnh tĩnh đi Takemichi!"

Cậu vùng vằng, cau có "Tôi gọi Naoto, anh buông ra mau!"

Takemichi như điên lên, vội vã chạy vào phòng ngủ.

Cậu xem lịch sử cuộc gọi, lúc cậu gọi Mikey đêm qua là hai mươi ba giờ ba mươi lăm phút.

Cậu tự động viên rằng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả

"Takemichi-kun..."

"Naoto, Hina-chan đâu?"

"Anh, em đang ở hiện trường đây.

Em đang, đứng ngay đây."

Cậu im bặt, tim như ngưng đập.

Mọi thứ trở nên yên ắng, tiếng gió heo hút cũng trở nên thật đáng sợ

"Hôm qua em đau đầu, trong nhà hết thuốc nên gọi chị tới.

Ai ngờ, ai ngờ đâu...

Đến bây giờ chị vẫn nắm chặt túi thuốc kìa..."

Tiếng nói lạnh buốt và đau khổ của Naoto làm cậu đau đớn, rằng dù có thế nào, dù ở khoảng không gian nào cậu cũng không thể bảo vệ được một ai.

Cậu cúp máy, vừa hay đi ra ngoài bắt gặp Mikey đứng ngay phía trước.

Khuôn mặt anh bất an, có chút căng thẳng khi nói chuyện điện thoại

"Camera thấy được em rồi, làm sao đây Mikey."

"Mẹ kiếp, tôi không tin được cô lại làm ra chuyện này.

Nói đi, rốt cuộc lúc ấy cô đã đem cơn ghen vô cớ ấy gieo rắc đến đâu!!"

Hắn khẽ quát vào điện thoại, cậu nghe được giọng nói trong điện thoại, là nữ

"Trước hết tránh mặt đi, tôi sẽ tìm người chịu tội thay cô.

Cô mà bị bắt thì thể nào bọn chúng cũng điều tra ra Phạm Thiên."

Cậu quay vào trong, nằm trên giường chán nản.

Hình ảnh mái tóc đen dài quá lưng kia rất quen thuộc.

Nhưng không trông rõ mặt nên thiếu niên chẳng dám khẳng định là ai.

Cậu chỉ rõ lúc này thủ phạm chính là người của Phạm Thiên.

Chức vị chắc chắn không thể là cốt cán, bởi sẽ chẳng có tên cốt cán nào ngu ngốc tới nỗi để camera ghi lại và giết người theo cách tùy ý như vậy được.

Cũng sẽ không bỏ chạy, bởi cốt cán Phạm Thiên sau khi đâm chết ai đó sẽ lái xe bỏ đi mất, chẳng ngu ngốc tới nỗi này.

May thay chiếc xe ấy dùng biển số giả.

Takemichi thề rằng, kẻ đã đâm chết Hinata sẽ không được yên ổn.

Ít nhất là khi cậu còn ở đây, ngay cạnh Mikey.
 
[Mitake] Song Song
Chương 60: Không bằng chứng.


Mikey sau khi nói chuyện điện thoại liền vào phòng, thấy Takemichi nằm trên giường, tay che mắt.

Anh ngồi xuống bên cạnh, đưa tay với tới

"Takemicchi -"

"Đừng động vào tôi!"

Takemichi hất tay Mikey ra, ngồi bật dậy

"Anh vừa nói chuyện với ai?

Ryoko đúng không!?

Đêm qua sao không ở cùng cô ta đi, hả!?

Ai cần anh về đây!!?

Anh thấy chưa, anh thấy chưa...!"

Giọng thiếu niên run run, nước mắt trực trào rơi

"Em...em biết rồi tôi cũng không giấu nữa.

Chỉ là, em phải hiểu hiện giờ Ryoko không thể bị bắt được."

"Không thể bị bắt?

Cái gì mà không thể bị bắt!?

Anh là không muốn để cô ta chịu tội đúng không!?"

Cậu điên lên, nước mắt rơi lã chã.

Cuối cùng dù ở không gian nào đi nữa cậu cũng chẳng thể bảo vệ được ai.

Thiếu niên lao tới, túm lấy cổ áo Mikey vật xuống giường

"Anh nói sẽ bảo vệ Hina-chan cơ mà!?

Cái bảo vệ đó là đây à!?

Cái bảo vệ đó là anh để tình nhân của mình đâm cô ấy à!?"

"Takemichi!!!"

Hắn quát lớn "Ryoko không phải tình nhân của tôi, tôi chỉ có em thôi, nghe chưa.

Đừng khóc, đừng khóc.

Tôi sẽ không để em chịu thiệt đâu."

Nước mắt cậu rơi xuống khuôn mặt hắn, Mikey lập tức ôm lấy thiếu niên vỗ về.

Trước mắt phải giải quyết cho ổn thoả, không được để Ryoko bị bắt, không để Takemichi lo lắng.

...

Takemichi nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều, mấy hôm nay Mikey vì xử lý công việc mà bận rộn không tới.

Cậu quay đi quay lại một hồi cuối cùng là gặp Naoto nói chuyện.

Hôm trước cậu có đi dự đám tang của Hinata, Naoto đôi mắt thâm quầng tiều tụy.

Anh cố gắng tỏ ra là ổn, nhưng anh là cảnh sát và cũng là người thân của nạn nhân nên càng dốc sức vào điều tra.

Cả hai ngồi bàn trong góc, kín đáo người.

Naoto có vẻ ổn hơn, tâm tình có lẽ cũng đã nguôi ngoai

"Xin lỗi em vì làm tốn thời gian thế này, em đã ổn chưa?"

"Em không sao đâu Takemichi-kun.

Anh có chuyện gì sao?"

Cậu ngập ngừng một lát, cuối cùng nói khe khẽ

"Phía cảnh sát hiện giờ vẫn chưa tìm ra thủ phạm đúng không?

Thật ra, người đó có liên quan tới Mikey-kun..."

"Anh nói sao?

Mikey!?"

"Suỵt!"

Cậu vội ra hiệu im lặng ngay khi Naoto nói lớn, Takemichi không muốn bị chú ý

"Anh nói sao, liên quan tới Mikey?

Người của Phạm Thiên à, thành viên cốt cán sao?"

"Không phải, cô ta không phải thành viên cốt cán.

Cô ta chỉ là được để ý hơn so với đám thuộc hạ dưới trướng cốt cán thôi.

Phải gọi là thân cận với Mikey-kun."

Naoto trầm ngâm, trước giờ anh chưa hề nghe ngóng được bất cứ gì trong Phạm Thiên, ngoại trừ thông tin về thành viên cốt cán và Mikey

"Nhưng làm sao anh biết?"

"Anh nghe, anh vô tình nghe được."

Takemichi đến giờ cũng không biết phải nói dối ra sao

"Nghe được?

Thật sao?"

"Em không tin anh à, Naoto?

Mikey-kun nói với người phụ nữ đó rằng sẽ tìm người để chịu tội thay, bởi cô ta bị bắt sẽ ảnh hưởng tới tổ chức.

Anh chỉ nghe được vậy thôi, rồi suýt chút là bị phát hiện..."

Naoto uống cốc cà phê, thở dài

"Nhưng anh không có bằng chứng, Takemichi-kun có ghi âm lại không?"

"Sao mà ghi âm được, anh chỉ vô tình nghe được thôi."

"Vậy thì khó rồi, phải có bằng chứng...

Vậy anh có thấy hắn ta nhắc tới tên người phụ nữ đó không?"

Takemichi trầm ngâm một lát, băn khoăn không biết có nên nói ra không.

Điện thoại của Mikey không dễ dàng mà đụng vào, kể cả có được thì hắn cũng không có thói quen ghi âm cuộc gọi.

Cậu chưa hề nghĩ tới sẽ có chuyện cần bằng chứng, nhưng có lẽ với thông tin mong manh của cậu thì khó có thể điều tra ra được gì.

Cậu bây giờ chỉ là muốn cô ta phải gánh chịu những gì mà bản thân đã gây ra

"Ryoko, Ryoko Hinotaka."
 
[Mitake] Song Song
Tạm drop.


Từ ngày mai tôi bắt đầu chạy nước rút ôn thi vào mười và thi cuối kì.

Tôi chưa biết lịch thi vào mười rõ ràng nên có lẽ đến giữa tháng sáu tôi mới có thể quay trở lại, hoặc sớm hơn, hoặc muộn hơn.

Tôi hi vọng đến lúc ấy mọi người không quên Song Song.
 
[Mitake] Song Song
Chương 61: Bắt cóc.


Sau khi ngồi lại nói chuyện với Naoto một chút cậu cũng trở về Mạn Uyển.

Mối quan hệ hiện giờ giữa Takemichi và Mikey chẳng có gì là khả quan.

Thiếu niên đối với hắn bây giờ là vô cùng căm hận.

Mikey tới tối muộn mới trở về, cả người nặng trĩu, mệt mỏi.

Xung quanh đèn điện đã tắt, hắn mò mẫm vào phòng ngủ, không bật đèn.

Takemichi lúc này đã say giấc, Mikey đứng đó nhìn cậu rồi vào phòng tắm, anh không muốn để cậu bị khó chịu bởi mùi mồ hôi trên người mình.

Anh tắm xong cũng nhanh chóng lên giường nằm với cậu, Takemichi giật mình thức giấc, tròn xoe đôi mắt nhìn người đối diện

"Em sao vậy?"

Anh khó hiểu, muốn vòng tay qua ôm lấy cậu nhưng bị đẩy ra

"Tốt nhất là anh đừng chạm vào tôi."

Có lẽ hắn hiểu thiếu niên tức giận vì chuyện của Hinata, kể cả bản thân cũng có một phần lỗi.

Nhưng Mikey chẳng thể làm được gì, đứng giữa cả hai hắn không thể chọn.

Những ngày sau đó Mạn Uyển rất im lặng, không ai nói với ai câu nào.

Cho dù có thì cũng chỉ toàn là Mikey mở lời.

Phía cảnh sát vẫn chưa có tiến triển gì, coi bộ chỉ với một cái tên thì chẳng được ích lợi.

Takemichi đang dọn dẹp lại bếp sau bữa sáng, Mikey lúc này đã ra ngoài và đi đâu cậu chẳng quan tâm.

Điện thoại thiếu niên gửi tới tin nhắn, là từ Naoto

"Anh đã biết chưa, người đâm xe chị Hina đã bị bắt rồi."

Cậu bất ngờ, không lẽ thật sự là Ryoko?

"Là người tên Ryoko Hinotaka đó sao?"

"Em không biết, nhưng đúng thật là cái tên đó."

Naoto gửi tới một bức ảnh cho cậu, nhưng khuôn mặt ấy không phải là cô ta.

Cậu không trả lời tin nhắn, chỉ biết rằng phía Phạm Thiên đã để cô gái này chịu tội thay Ryoko.

Cậu bất lực, chán nản và căm hận Mikey.

Có lẽ tới cuối cùng, mối quan hệ giữa cả hai chẳng có gì là thay đổi mà còn tệ hơn.

Cuối cùng là hắn vẫn không thể từ bỏ một trong hai.

...

Mikey người nồng nặc mùi rượu bước vào phòng ngủ, hắn đi tới ôm chầm lấy thiếu niên đã ngủ say.

Takemichi khó chịu thức giấc, cố gắng đẩy hắn ra.

Anh giữ lấy cậu, hôn lên cánh môi dù cho bên dưới có vùng vẫy.

Takemichi không chịu được, liền vung tay tát hắn rồi bật dậy

"Anh đủ chưa hả!?

Cuối cùng là anh vẫn chọn cách bảo vệ Ryoko!?

Tôi nói cho anh biết, từ bây giờ tôi với anh không còn liên quan gì nữa.

Tôi nói đây không phải là lần đầu nhưng đừng làm phiền cuộc sống của tôi!!!"

Takemichi cứ thế mà bỏ ra khỏi phòng, Mikey đã say khướt, nghe cậu mắng mỏ rồi đột ngột bỏ ra ngoài thì chỉ nghĩ rằng thiếu niên sang phòng khác hoặc xuống phòng khách.

Không để tâm nữa mà gục xuống ngủ say.

Takemichi tức điên, chẳng còn lấy điện thoại hay bất cứ thứ gì theo người mà bỏ đi.

Cậu chẳng muốn ở lại bên cạnh hắn thêm một giây nào nữa, trở về nhà trọ rồi khoá cửa.

Hôm sau Mikey tỉnh rượu, tìm khắp nhà không thấy bóng dáng thiếu niên đâu.

Điện thoại, quần áo vẫn để ở nơi này, bản thân lại chẳng nhớ tối qua đã hành xử như thế nào.

Hắn nghĩ cậu là ra ngoài mua đồ rồi sẽ nhanh chóng trở về.

Thế nhưng tới tối muộn vẫn không thấy đâu.

Ngoài căn nhà trọ ấy Mikey chẳng nghĩ được nơi nào, nhưng khung cảnh ở đây rất hỗn độn.

Cánh cửa nhà rời khỏi tường, bên trong đồ đạc bị đập phá, bừa bộn.

Nhìn kĩ còn có cả vết máu đã khô.

Anh hoảng loạn, chẳng rõ điều gì đã xảy ra.

Thế nhưng trước mắt, Mikey khẳng định Takemichi bị bắt cóc.

__________

Thế nào, chờ tôi có lâu không?

Sau hai ngày khi 8,9/6 thì tôi đã được giải thoát khỏi đống đề cương rồi đây.

Giờ chỉ chờ điểm và điểm chuẩn trường cấp ba thông báo thôi.

Nhưng tính qua thì tôi biết mình đỗ rồi, nên không lo lắng lắm.

Song Song quay trở lại từ hôm nay nhé, hy vọng được mọi người tiếp tục ủng hộ.

________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 62: Tình nghi.


Thứ Takemichi cảm nhận được chính là cảm giác đau nhói ở hai cổ tay và cổ.

Rốt cuộc là mọi thứ bắt đầu từ đâu chứ?

Rạng sáng hôm ấy cậu vẫn còn đang ngủ thì tiếng đập cửa rầm rầm bên ngoài.

Takemichi định mặc kệ vì nghĩ là Mikey, nhưng âm thanh đó vẫn tiếp tục trong hơn mười phút, tức quá không ngủ được chỉ đành ra mở cửa

"Anh có thôi ngay..."

"Quả là Hinotaka-san nói không sai."

Takemichi nghe tới cái tên ấy liền biết sắp có điều chẳng lành xảy ra.

Cậu dùng hết sức bình sinh đóng cửa lại, nhưng đối thủ lại là hai tên đàn ông cao lo lực lưỡng.

Hắn ta áp đảo cậu hoàn toàn, dùng chân đạp mạnh cánh cửa liền đổ rầm.

Takemichi lùi vào trong, cầm lấy tất cả mọi thứ cậu chạm vào ném về phía hai tên kia.

Hắn giằng co với cậu, đạp đổ cả bàn ghế trong phòng, cuối cùng thấy cậu phiền phức và lắm chuyện quá liền cầm lấy chiếc bình hoa đập vào gáy thiếu niên.

Takemichi đau nhói, đưa tay ra phía sau thì máu đã nhuộm đỏ, theo tay cậu nhỏ giọt xuống nền.

Nhân lúc thiếu niên đang chật vật với vết thương, một trong hai tên kia liền dùng khăn tẩm thuốc mê sẵn bịt mũi cậu.

Takemichi mất dần nhận thức.

Hiện giờ cổ cậu vẫn còn đau, vết thương chưa hề được băng bó hay sơ cứu.

Máu đã ngừng chảy và đóng thành cục, có lẽ với tình trạng này đã nhiễm trùng.

Hai tay Takemichi bị trói và buộc lại ở chân giường, phải, cậu là đang bị giam ở trong một căn phòng.

Nhưng nó cũng tồi tàn lắm, chẳng được thứ gì là sạch sẽ.

...

Suốt hai ngày tìm kiếm, tung tích của thiếu niên vẫn không rõ.

Mikey khác với mọi lần là nổi điên, hắn lại điềm tĩnh thấy rõ.

Anh cho người tìm khắp khu Shibuya và vùng lân cận, gần như cả thành phố Tokyo đều đã lùng sục.

Chuyện lần này chỉ có Mikey, Sanzu và vài thuộc hạ của Sanzu biết.

Và đương nhiên Ryoko là đối tượng tình nghi đầu tiên.

Hắn dường như đã mất hoàn toàn niềm tin vào cô ta, chẳng qua giữ lại vì có ích cho tổ chức.

Cả hai để ý hành động của cô nhiều hơn, và thấy rõ sự thay đổi khác lạ.

Thường xuyên lén lút nghe điện thoại, tới lui căn cứ ít hơn.

Và Mikey quyết định gắn thiết bị định vị vào điện thoại Ryoko trong một lần cô không để ý.

Chỉ cần lắp nó vào bên trong, sau lớp vỏ và cài đặt trên điện thoại là ổn.

Nếu như không phải là cô ta thì tốt, còn nếu phải thì Mikey đã chuẩn bị sẵn hình phạt.

Y như rằng, sau khi từ Phạm Thiên cô ta lái xe tới một nơi cách xa căn cứ.

Tuy vẫn nằm trong Tokyo nhưng nó ngoài khu Shibuya, thậm chí cách xa là đằng khác

"Thật là uổng công của tôi cứu cô mà."

Ryoko đậu xe ngay trước căn nhà khá cũ, vào bên trong căn phòng giam giữ Takemichi.

Cậu lúc này nửa tỉnh nửa mê, vết thương sau gáy làm cậu không tỉnh táo nổi

"Thế nào, có vẻ như cậu vẫn không chịu rời xa Mikey nhỉ?"

Cô nâng cằm thiếu niên lên, ánh mắt hờ hững của cậu làm cô khó chịu, lập tức giáng một cú tát

"Do cậu ngoan cố thôi Hanagaki à."

"Tôi vẫn không có lí do gì để ở bên hắn cả.

Cô là biết mà?

Tôi mong rời khỏi hắn biết nhường nào, kẻ đã bao dung cho tội lỗi của cô."

Ryoko khó hiệu, chuyện bản thân lái xe đâm ai là hết sức bình thường.

Chẳng qua hôm ấy có chút sơ suốt mà thôi

"Cô vẫn chẳng hiểu gì nhỉ, cô gái mà cô đâm là người thân của tôi đấy."

Takemichi tức giận và nhói lòng mỗi khi nhớ đến chuyện này, nhưng cậu không có nổi sức mà nói nữa, đôi mắt lim dim chờ chực nhắm

"Ôi trời!

Tôi là không ngờ, giữa chúng ta lại có nhiều mối qua hệ thế này."

Ryoko nghe vậy càng thêm hăng hái, thấy người ngồi kia có vẻ đã ngất đi, liền cởi trói, dùng sức để đưa cậu lên giường.

Chỉ hơn mười lăm phút sau cậu lại tỉnh vì cảm giác đau nhói không thôi.

Tiếng nói chuyện của vài ba người làm Takemichi khó chịu.

Cậu vẫn chưa tỉnh hẳn, đôi mắt mờ nhạt nhìn thấy bốn, năm bóng người đàn ông và tiếng nói văng vẳng bên tai

"Chúng mày muốn làm gì với nó cũng được, nhớ là đừng để nó chết.

Hanagaki à, cậu đã muốn quyến rũ người đàn ông của tôi đến vậy thì để hôm nay tôi cho cậu người đàn ông của riêng cậu nhé."
 
[Mitake] Song Song
Chương 63: Anh - em.


Takemichi cố gắng chống cự nhưng sức lực không còn.

Đôi bàn tay thô ráp kia bắt lấy canh tay cậu mà trói lại, bắt đầu cởi từng manh áo trên người thiếu niên

"Thả ra!!!

Thả tôi ra, đừng chạm vào tôi!!!"

Takemichi cong chân đạp nhưng bị giữ lại, mấy tên đàn ông người cởi áo, người cởi quần, người giữ tay chân cậu lại

"Thôi nào, chống cự nữa làm sẽ làm mày bị thương đấy!"

Thiếu niên bỏ ngoài tai mấy lời hắn nói, cậu bây giờ là đang rất sợ hãi.

Bàn tay lần mò, sờ nắn lên ngực làm Takemichi hốt hoảng

"Đừng chạm vào mà, tôi xin các người!

Hức..."

Đôi mắt ngấn nước kia đã nhỏ giọt, Takemichi cắn chặt răng, uốn éo và vùng vẫy trong vô vọng.

Tiếng kéo khoá quần vang lên làm cậu sợ hãi, trước mắt không thể suy nghĩ được gì nữa.

Cảm giác đau nhói làm Takemichi tê liệt đầu óc, cậu thở dốc vì sợ hãi, nước mắt cứ thế không kiểm soát nổi mà lã chã rơi

"Hức, đừng mà...

Làm ơn, dừng lại đi!!!"

Tiếng hổn hển và mùi mồ hôi xa lạ làm cậu hoảng loạn, tay chân bắt đầu loạn xạ.

Nhưng mọi hành động chống cự ấy chỉ làm thiếu niên thêm đau

"Manjiro...cứu em với..."

...

Mikey không muốn chậm thêm một chút nào nữa, lái xe nhanh nhất có thể và mặc cho bản thân có thể bị tai nạn.

Anh cảm giác được rằng phía Takemichi có chuyện không hay xảy ra

"Ryoko, con khốn nạn này!!"

Sanzu ngồi ở ghế phụ mà cũng hoảng hốt, gã sợ hãi với chính vận tốc của chiếc xe lúc này, cố gắng trấn tĩnh Sếp của mình

"Boss à, chậm lại một chút-"

"Câm!!!"

Sanzu im bặt, chẳng dám thốt lên thêm một từ nào nữa.

Takemichi vật lộn với đám người này, sức lực không còn chỉ đành nằm đó mà chịu đau đớn.

Hết tên này đến tên khác, cậu ghê tởm đến từng thớ thịt.

Đôi mắt cậu lim dim, cảm giác sắp không thở nổi.

Thiếu niên bất lực nằm khóc, chút suy nghĩ cuối cùng xuất hiện trong đầu cậu

"Cái gì mà nam chính sẽ đến cứu nữ chính ngay lúc nguy hiểm nhất chứ, mình thì là gì trong mối quan hệ với hắn vậy...

Xem ra đọc truyện hơi nhiều rồi..."

Cánh cửa phòng đổ rầm xuống, tiếng súng bất ngờ vang lên, viên đạn xuyên qua tấm lưng trần đang quay lại với cửa.

Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía Mikey và Sanzu, cánh tay kia vẫn sẵn sàng nổ súng tiếp nếu như đám người kia không chịu đứng dậy

"M-Mikey-kun!?"

Anh nhìn qua thân ảnh đang nằm xụi lơ trên giường, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thiếu sức sống

"Chúng mày là người của Ryoko?

Cô ta kêu chúng mày làm vậy à?"

Cả đám gật đầu lia lịa, Mikey cũng chỉ coi mọi lỗi lầm này là từ Ryoko xuất phát

"Chúng tôi không biết cậu ấy là người của Mikey-kun...

Thật sự xin lỗi-"

"Biến khỏi đây ngay lập tức trước khi tao giết cả lũ."

Sanzu trừng mắt, cởi áo khoác đưa cho Mikey.

Ai nấy cũng đều gấp gáp mặc đồ, ba chân bốn cẳng ra khỏi đây, bởi sát khí từ Mikey toả ra ngột ngạt đến đáng sợ.

Takemichi giờ đã mất đi ý thức, đôi mi vẫn còn ướt đẫm, đọng lại giọt lệ chưa kịp rơi.

Anh đau xót đến nghẹn lòng, phủ lên cậu tấm áo rồi bế thiếu niên ra ngoài

"Anh là đến muộn rồi, xin lỗi em, Takemichi."

Lúc Mikey lướt qua, Sanzu nhìn thấy sống mũi và đôi mắt ấy đỏ ửng.

Đó là lúc gã hiểu, thằng chuột cống này sắp thay đổi cuộc đời của kẻ tội đồ và chìm trong bóng tối kia.

Mikey để cậu nằm trong lòng, đầu dựa vào lòng ngực.

Đôi mắt thiếu niên sưng húp, đôi môi thì thâm đen lại.

Hai cổ tay xước xát, đỏ ửng.

Và điều làm anh lo nhất là vết thương phía sau gáy

"Lái xe nhanh lên, gọi cho Kaashi đến biệt thự đi."

Bỗng thiếu niên giật mình, tim giật thót và dường như không định hình được chuyện gì đang xảy ra, gào thét

"Bỏ tôi ra, bỏ tôi ra!!!"

"Anh đây mà, Takemicchi, anh đây!"

"Ahh, đau quá, bỏ ra đi mà!!!"

Cậu chẳng nghe được gì, khóc nức nở vùng vẫy

"Takemicchi, em!!!

Anh, Manjiro đây mà, em bình tĩnh lại nào!

Em đau ở đâu, đau ở đâu!?"

Hắn ôm chầm lấy thiếu niên, vỗ về.

Takemichi giờ đây có cảm giác quen thuộc, mùi hương ấy.

Cậu dần bình tĩnh lại, oà khóc và bấu víu lấy anh

"Em sợ lắm, em sợ lắm mà!!!

Sao anh đến muộn vậy, hức, tại sao vậy!?"

Mikey dỗ dành, ôm ấp người thương vào lòng, hắn cũng chẳng biết giải thích ra sao, chỉ biết ôm chặt lấy cậu

"Anh xin lỗi, anh xin lỗi.

Để em chịu khổ rồi, Takemicchi à."

_________

Ở chap "57: Anh - em" là do Mikey xưng anh em với cậu.

Còn giờ đây chap "62: Anh - em" là Takemichi đã đáp lại, cả hai xưng anh em với nhau.

Chap này đã đánh dấu mốc quan hệ mới giữa hai người, chỉ là cả hai chưa hề nhận ra, nhưng nó đã có sự đổi thay rất rất lớn.

_________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 64: Tay sai.


Về tới biệt thự Kaashi đã chờ sẵn, nhưng trước hết Mikey cần tắm cho Takemichi.

Cậu vì mệt mỏi nên đã ngủ trên đường trở về.

Anh cẩn thận làm sạch cơ thể cậu, nhìn từng vết bầm đỏ mà lòng quặn thắt.

Hắn để cậu dựa vào người, quay lưng lại để vị bác sĩ kiểm tra vết thương, may rằng nó chưa nghiêm trọng đến độ lở loét, chỉ gây ảnh hưởng đến một số dây thần kinh không gây nguy hiểm.

Sau khi băng bó lại phần cổ, hai cổ tay cậu cũng được quấn vải lại

"Để cậu ấy nghỉ ngơi là được, tôi không phải chuyên gia nhưng tôi nghĩ cậu Hanagaki bị ảnh hưởng tâm lí đó."

Mikey không trả lời, phủ chăn lên cho thiếu niên đang say giấc.

Sanzu cùng Kaashi đều rời đi, mọi thứ trở nên im ắng hẳn.

Takemichi ngủ một mạch tới hơn chín giờ tối thì tỉnh, Mikey lúc này đang ngồi làm việc, hắn đang nghĩ đến chuyện có nên giữ lại Ryoko không

"Mikey-kun..."

"Takemicchi!?

Em dậy rồi, để tôi nấu gì cho em ăn nhé, em muốn ăn gì?"

Hắn cất giấy tờ, tiến đến gần cậu, thiếu niên coi bộ cảnh giác và dè chừng

"Tôi ăn gì cũng được mà..."

Anh cười mỉm, xoa xoa đầu Takemichi rồi xuống dưới định bụng nấu cháo thịt bằm để cậu hồi sức.

Cậu nhận ra Mikey đưa bản thân về căn biệt thự, cũng chẳng rõ tại sao.

Bản thân quanh quẩn, nhìn ra phía ngoài trời đã tối, mấy toà chung cư đèn sáng và xe cộ bên dưới vẫn thi nhau đi không ngừng.

Cậu thấy khó chịu, cũng không rõ là bị làm sao.

Đưa tay sờ vết thương phía sau gáy đã được băng bó lại, bảo sao ngủ cứ thấy cộm ở đằng sau.

Hai cổ tay thì được quấn vải, cậu cho rằng Mikey chỉ đang làm quá vì nó chỉ bị xướt xát.

Hơn mười phút sau hắn bưng tô cháo nóng lên, muốn đút cho cậu nhưng Takemichi lắc đầu nguầy nguậy, tự cầm lấy mà ăn.

Được một nửa thì lại đẩy cho anh, nói rằng đã no

"Mấy ngày qua em có được ăn uống gì không chứ, mau ăn thêm chút đi."

"Không, anh mang xuống đi."

Cậu đã không còn hoảng loạn như hồi sáng, dù sao tâm thần cũng ổn định, Mikey cũng bớt lo lắng.

Vì không muốn gây khó chịu cho thiếu niên nên đã bỏ qua công việc mà lên ngủ cùng cậu, anh ôm Takemicchi vào lòng và vỗ về

"Em có sợ không, tôi xin lỗi.

Tôi sẽ xem xét về việc giữ Ryoko lại..."

"Ừm."

Takemichi chẳng biết nói gì, cụp mắt và chìm vào giấc ngủ.

...

"Tao muốn khai trừ Ryoko."

"Sao cơ!

Mày cho người đứng ra chịu tội thay cô ta và giờ muốn khai trừ?"

Sanzu ngỡ ngàng khi nghe quyết định ấy từ Mikey, gã chẳng hiểu nổi con người này đang nghĩ gì

"Nhưng mà Ryoko giữ vai trò khá quan trọng trong Phạm Thiên, tuy chưa là cốt cán nhưng giữ vai trò chủ lực rồi.

Sao nói khai trừ là khai trừ được."

Mikey cũng cho là vậy, nhưng anh chẳng thể chịu nổi cô ả nữa.

Cái tính cách ấy, cái cách cô ta hành xử với Takemichi làm hắn phát điên

"Tao sẽ suy nghĩ về việc này.

Nhưng tốt nhất giờ đây những việc quan trọng sẽ không cho Ryoko tiếp quản."

Hôm nay cô không tới căn cứ, có lẽ vì không muốn chạm mặt Mikey.

Anh đã nghĩ vậy cho tới khi trở về Mạn Uyển lấy vài bộ đồ cho Takemichi, thì bắt gặp Ryoko từ trên cầu thang đi xuống.

Nơi này hầu hết cốt cán đều cầm chìa khóa cổng, và của bên trong không hề khoá.

Ryoko cũng là một trong số đó.

Mikey cau mày, tiến đến cầm lấy cổ tay cô ta kéo xuống, lôi ra ngoài

"Mikey!?"

Ngay khi ra khỏi cửa, thứ đầu tiên cô nhận thấy được là cảm giác đau rát trên phải.

Mikey chẳng ngần ngại ban cho cô ta một cái bạt tai.

Ryoko không nói nên lời, ôm lấy nơi vừa bị tát nhìn anh với ánh mắt bất ngờ

"Còn dám đến đây?

Nói cho cô biết Ryoko Hinotaka, từ hôm nay cô không còn nằm trong ban giữ chủ lực của Phạm Thiên nữa, chính thức xuống làm tay sai cho anh em Haitani.

Từ giờ không được phép tới căn cứ, khi nào có nhiệm vụ cần tới thì ngoan ngoãn mà nghe theo!"

Ryoko tròn mắt bất ngờ, không ngờ rằng Mikey sẽ phản ứng như vậy

"Anh, anh là vì sao đối xử với em như vậy!?

Anh vì Hanagaki mà làm thế với em ư!?"

"Phải, tôi là vì cậu ấy!

Còn cô, cô là vì cái gì mà cho người làm nhục Takemichi, cô có cái quyền gì mà động đến người của tôi!?"

Mikey nắm lấy cổ áo Ryoko, hắn điên tiết không còn tự chủ được, đẩy ngã cô xuống đất rồi bỏ vào trong

"Biến đi cho khuất mắt tôi, bằng không thì đừng hòng có chân trong Phạm Thiên này."

Cô như không tin vào tai mình, nổi đoá vung nắm đấm xuống nền đất đến xước cả da tay.

Ryoko cắn răng rời đi trong sự nhục nhã và tức giận.

Giờ đây chẳng còn nơi nào để bấu víu, rơi xuống là tay sai thì chẳng còn một đồng cắc bạc nào được chi trả.
 
[Mitake] Song Song
Chương 65: "Tôi sẽ bảo vệ em."


Suốt hai tuần nay thể lực và sức khoẻ của Takemichi đã hồi phục hoàn toàn, thế nhưng hễ Mikey đụng chạm thân mật là cậu lại hét toáng lên và luôn miệng kêu sợ và đau.

Hắn cũng chẳng bắt ép cậu làm gì, dù sao trải qua chuyện kinh khủng như thế tâm lí cũng ảnh hưởng

"Tôi xin lỗi."

"Sao tự nhiên lại xin lỗi?"

Mikey vừa mới từ phòng tắm bước ra, tóc tai rũ rượi, ướt nhẹp

"Tôi chủ yếu ở đây vì phục vụ nhu cầu của anh, vậy mà giờ lại bị như thế này..."

Anh khá bất ngờ vì câu trả lời của cậu, không ngờ một Takemichi thế này lại nói được câu như thế.

Nhưng không hiểu sao trong lòng hắn cứ sôi sục, dù cho cái lí do ấy đúng

"Thôi nào, tôi không trách em.

Mau, sấy tóc cho tôi."

Takemichi im ỉm, lặng lẽ sờ lên lọn tóc bạch kim đã dài quá vai.

Và giờ đây cậu cũng nhận ra rằng tóc của bản thân cũng thế.

Cả hai cứ dần quen và buộc gọn nó lại, hay thả ra tùy ý.

Khi tóc đã khô, cậu đặt máy sấy qua một bên, định đứng dậy đi đánh răng chuẩn bị ngủ thì bất ngờ Mikey ngã vào lòng cậu, hướng đôi mắt đen tuyền lên nhìn Takemichi

"Hay em điều trị tâm lí nhé?"

"Thôi, không đến nỗi đấy đâu mà."

Hắn im lặng, cả hai mặt đối mặt.

Anh thiết nghĩ nên đưa cậu đi đâu đó cho khoả khuây tinh thần, rồi một ý tưởng nảy lên trong đầu hắn

"Tôi dạy em lái xe nhé, rồi khi nào em muốn đi đâu thì có thể tự đi."

Takemichi đẩy hắn dậy, lắc đầu

"Không đâu mà, không cần phải thế đâu."

Hắn đột ngột cười tươi rồi tự ý quyết định mọi việc

"Được rồi, mấy ngày cuối tuần tôi sẽ đưa em ra ngoại ô cho thoải mái.

Cũng tốt cho tinh thần của em, thôi ngủ đi, tôi có chuyện nên sang thư phòng một chút."

Takemichi thở dài, dù giờ có đồng ý hay phản đối thì cũng vô ích, đành đi ngủ trước.

Dạo gần đây giấc mơ ấy lại quay lại, nó rõ nét hơn một chút, và cũng chẳng có gì đổi thay.

Rằng cậu vẫn đặt câu hỏi tại sao Ryoko lại đứng gần Mikey, và cái cảm giác đau nhức ấy thật đến lạ.

Giữa đêm cậu bật dậy, mồ hôi tuôn ra như tắm.

Nhìn qua bên cạnh thấy Mikey vẫn nhắm mắt, thiếu niên gỡ bàn tay đang ôm lấy hông mình rồi cẩn thận đi ra ngoài.

Cậu xuống dưới sân vườn, xe bên ngoài vẫn chạy, đường đèn vẫn sáng trưng.

Takemichi ngồi xuống chiếc xích đu dưới gốc cây anh đào đã không còn một cánh hoa.

Trong đầu óc cậu hiện giờ chẳng suy nghĩ được điều gì, cậu cứ nhìn chằm xuống dưới nền đất, thi thoảng hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra.

Thiếu niên vẫn không tin được, đã hơn nửa năm chung sống với Mikey.

Dù cho cái cảm giác xa lạ ấy vẫn còn, nhưng sau mọi chuyện xảy ra thì cách đối xử với nhau của cả hai đã thay đổi rất nhiều.

Và dường như, cậu không còn muốn thoát khỏi vòng an toàn mà Mikey tạo ra

"Mình sẽ sống như này mãi à, với Mikey-kun.

Chắc nó sắp chán mình rồi, chắc vậy."

Đợt gió mát thổi qua làm mái tóc cậu rối tung và khó chịu, đứng dậy và đi lên phòng.

Mikey đã không còn cảm nhận được hơi ấm của người bên cạnh mà thức dậy, nằm chờ ở đó

"Em đi đâu vậy?"

"Tôi xuống dưới...

Làm anh tỉnh rồi à."

Mikey lắc đầu, khi Takemichi nằm xuống liền ôm lấy cơ thể kia mà làm ấm, vỗ về

"Em không cần sợ hãi điều gì cả, tôi sẽ bảo vệ em, khỏi những thứ xấu xa và đáng sợ."

"Ừm."

Mikey nhận thấy đã đến lúc cậu nhìn nhận khác về Takemichi, rằng cậu đã thay đổi và thay đổi được chính anh.

Nếu như thiếu niên đột ngột biến mất, và rồi cảm giác trống trải sẽ ập đến.

Dường như hắn nhận ra, đối với Takemichi bây giờ không còn là tình nhân nữa.
 
[Mitake] Song Song
Chương 66: Hồi phục.


Mikey thuê một căn nhà nhỏ có sân thượng, vùng ngoại ô này không phải là hắn chưa tới bao giờ, nhưng để ở lại vài ngày thì chắc hẳn là lần đầu tiên.

Takemichi ban đầu nghĩ rằng chỉ tới đây vài ngày cuối tuần, nhưng không ngờ người nào đó đã thay đổi quyết định và ở đây trong một tuần tới.

Cậu bất lực, cũng chẳng thể làm được gì

Ban đầu cậu từ chối việc tập lái xe, vì trong giấc mơ ấy, cậu bị tai nạn.

Việc nó diễn ra nhiều lần như thế làm thiếu niên nghi ngờ và có chút sợ hãi.

Takemichi phân vân không biết có nên nói cho Mikey không, nhưng nhìn vẻ mặt như muốn chữa lạnh tổn thương cho bản thân cậu quyết định vẫn chiều ý hắn.

Mikey hướng dẫn mọi thứ cơ bản nhất cho cậu, từ việc đâu là chân ga, đâu là chân phanh cho tới cần số, vô lăng và cách sử dụng chúng.

Cậu nghe qua thì chẳng hiểu gì và tỏ ra ngán ngẩm, xe ô tô thì nhiều chức năng hơn xe máy nên khó hiểu cũng phải.

Cả một buổi chiều hôm ấy cậu chẳng học được gì và cảm thấy bản thân hoàn toàn không thể tiếp thu.

Mikey cười và xoa đầu cậu, nói rằng không cần ngại vì mới bắt đầu lúc nào cũng khó thích nghi.

Những ngày sau đó cũng chẳng có gì khả quan lắm. cậu chỉ nhớ được tên gọi và chức năng của một số thiết bị trên xe.

Và dường như việc này mất nhiều thời gian hơn Mikey nghĩ.

Nhìn vẻ mặt bất lực đến kích động của hắn mà cậu dè chừng.

Bản thân lại càng suy nghĩ nhiều hơn về năng lực của bản thân.

Hai ngày qua Mikey đã cố gắng thân mật hơn với cậu, tuy vẫn không thể đi đến bước cuối nhưng có vẻ tình trạng của Takemichi đã đỡ hơn rất nhiều.

Cái cảm giác khó chịu và ghê tởm ấy vẫn còn trong cậu, nhưng mỗi lần ôm hôn Mikey đều trấn tĩnh thiếu niên

"Đừng sợ, không sao hết, không sao hết."

Bằng một thế lực nào đó thì thiếu niên cảm thấy an toàn, đó cũng là lúc cậu nhận thấy bản thân đã thay đổi đôi chút.

Những thứ mà trước đây Takemichi cảm thấy có phần sợ hãi, hay là chán ghét thì giờ đây nó lại làm cậu cảm thấy quen thuộc và thân thương đến lạ.

Rồi thiếu niên sực nhớ ra rằng, những ngày đầu ở bên hắn, Mikey thực sự như một con thú thèm khát da thịt và luôn trong tình trạng động dục.

Thì giờ đây người bên cạnh cậu như một con người khác.

Dịu dàng và kiên nhẫn.

Sau một tuần ở lại nơi ngoại ô yên bình, không còn tiếng xe cộ mỗi đêm mà thay bằng âm thanh yên tĩnh.

Tâm trạng của cả hai đã cải thiện rất nhiều.

Về việc tập lái xe của thiếu niên, cậu dường như đã đi được nhưng chưa hẳn là thành thạo.

Mikey nghĩ nên để Takemichi từ từ, rồi dần quen với nó.

Buổi tối ngày cuối cùng ở lại nơi này, hai người đã cùng nhau nấu một bữa tối thịnh soạn, ăn uống vui vẻ.

Đêm đến thì lên sân thượng ngắm sao, giờ là mùa hè nắng nóng, kể cả ban đêm mây cũng rất thưa nên bầu trời đầy sao hiện rõ trước mắt.

Takemichi đã thoải mái hơn với hành động của Mikey, nhưng không vì thế mà anh không quên hỏi ý kiến của cậu

"Em ổn thật chứ, Takemicchi?"

"Ừm."

Hắn cười nhẹ, hôn lên tóc cậu rồi nhẹ nhàng hết sức có thể.

Bản thân gã cũng không tin được, trong một tuần ngắn ngủi mà khiến cậu có cảm giác an toàn khi ở cạnh và gỡ bỏ được nỗi ám ảnh ấy.

Cứ thế, cứ thế...cả hai hoà làm một.

Mikey mong rằng, khoảng thời gian vui vẻ này sẽ tồn tại mãi mãi, và người nằm trong vòng tay anh lúc này cũng sẽ như vậy

"Takemicchi, tôi...tôi..."

Âm thanh nhỏ dần, nhỏ dần.

Anh vùi đầu vào hõm cổ thiếu niên, trong thâm tâm vẫn không thể nói hết câu ấy.

Ngay cả bản thân cũng không rõ mình định nói gì.
 
[Mitake] Song Song
Xàm lul cùng điểm tuyển sinh.


đỗ rồi ae ơi, đỗ rồiiiiiiiii.

thi thử điểm tôi có 25,3₫, toán được có 3,25 mà kh ngờ thi thật lại được điểm ngoài cả mong đợi.

Mai Văn Phúc ơi em đỗ nv1 rồi anh ơi, khi nào anh mới quay về đâyyyy.
 
[Mitake] Song Song
Chương 67: Bi kịch.


Thời gian trở về Mạn Uyển Mikey vẫn như thường lệ, tập trung vào công việc ở Phạm Thiên.

Còn Takemichi, cậu cũng chỉ quanh quẩn trong căn nhà, rồi vào những ngày ít xe qua lại cậu tiếp tục tập lái xe.

Nhưng có vẻ như số lần Mikey ở Mạn Uyển chỉ đếm trên đầu ngón tay, công việc dạo này của hắn rối tung lên vì khu căn cứ đã bị cảnh sát để ý.

Cậu cũng chẳng để tâm lắm, nhưng dường như mỗi tối hắn không nằm bên thì cảm giác bất an cứ ập tới trong cậu.

Và dường như thiếu niên nhạy cảm hơn hẳn, nhạy cảm với mọi thứ.

Buổi đêm muộn Mikey trở về Mạn Uyển, căn nhà đã tắt đèn và im ắng.

Hắn đi lên phòng ngủ, thân ảnh nhỏ nhắn của người thương đang vùi đầu trong chăn ngủ say.

Anh tắm rửa qua một lượt rồi lên ngủ cùng cậu.

Hắn dạo này vô cùng mệt mỏi, tâm trạng lại thất thường không thôi.

Ôm lấy thiếu niên vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ.

Takemichi cảm nhận được sự hiện diện của anh mà cựa quậy, thấy hành động của hắn hơi quá đà nên lên tiếng từ chối

"Thôi muộn rồi, anh cũng mệt nên ngủ đi mà."

"Takemicchi, yên nào..."

Cả hai cứ giằng co qua lại, Mikey vì đang khó chịu nên nỡ đánh cậu một cái vào vai.

Không cần phải nói, cú đánh ấy vô cùng đau.

Thiếu niên tròn mắt, hành động của cả hai bỗng dừng lại

"Anh...!?"

Mikey thở dài, ôm lấy cậu, xoa xoa mái tóc đen dài

"Tôi xin lỗi, tôi không cố ý đâu.

Em không muốn thì đành vậy, ngủ đi nhé."

Cậu im lặng, chẳng biết nói gì.

Rồi cứ thế hai tháng trôi qua, thời tiết giờ cũng đã vào đông, và Takemichi nhận ra rằng đã một năm chung sống với Mikey.

Vài ngày trước cậu vừa vượt qua kì thi lấy bằng lái xe, và phần thưởng từ Mikey là chiếc xe của hãng Nissan.

Cậu luôn miệng trách móc hắn rằng phô trương, bản thân cậu cũng chẳng đi lại nhiều nên không cần thiết.

Mikey thì cười hì hì, ôm lấy cậu rồi hôn lên má.

Hắn đưa cậu đi ăn lẩu ở một nhà hàng quen, tất nhiên cả hai đã từng tới nhiều lần.

Mikey nói rất nhiều, hắn than vãn về công việc, trách móc đám cấp dưới làm ăn vô trách nhiệm.

Cậu ậm ừ và chăm chú nghe, chẳng biết từ bao giờ chú nghe và không còn phàn nàn.

Nhưng dường như mọi chuyện không suôn sẻ như Mikey nghĩ.

Rằng sẽ không có gì xảy ra.

Hôm ấy cả hai đi biển, nhưng thế nào Takemichi lại khó chịu vì hắn đưa cậu đi cùng với người trong Phạm Thiên.

Hắn rõ ràng biết cậu không cả muốn chạm mặt chứ nói gì là ở cùng một chỗ.

Cả hai cãi nhau và Mikey đã không kiểm soát được mà đánh cậu.

Anh thậm chí chẳng xin lỗi mà bỏ đi đến đêm muộn mới trở về và như một con thú đến kì động dục.

Cả hai không nói chuyện với nhau suốt vài ngày, và nếu có nói thì chắc được một, hai câu là lại nặng lời.

Rồi có lẽ, cái bi kịch của Takemichi, giấc mơ mà cậu đã mơ thấy nó từ rất lâu bắt đầu trở thành hiện thực trước sự ngỡ ngàng từ chính thiếu niên.
 
[Mitake] Song Song
Chương 68: Tin nhắn.


Trong khoảng thời gian gần đây, Phạm Thiên có một dự án hợp tác quan trọng và việc không ngờ tới phía bên đối tác đánh giá cao năng lực của Ryoko Hikonata.

Cô được gọi lên và đứng ra làm việc, tuy Mikey vẫn không thích lắm nhưng hắn đành chịu thôi.

Vào buổi sáng ngày cuối cùng, ngày đưa ra quyết định về việc hợp tác.

Khi ấy còn sớm, Mikey ra khỏi căn cứ mà quên đem theo điện thoại.

Trong phòng họp chỉ mình Ryoko, một suy nghĩ mà dường như bản thân cô cũng không ngờ tới ập đến.

Takemichi sau khi vừa dọn dẹp lại căn bếp và định bụng ra ngoài mua đồ ăn thì tin nhắn của Mikey được gửi tới

"Tám rưỡi em mang tài liệu trong ngăn kéo tủ ở thư phòng tới căn cứ nhé.

Đi thẳng lên tầng hai phòng đầu tiên."

Cậu thở dài, có lẽ trưa nay nên nấu cho hắn một bữa ngon vì dạo gần đây nhìn anh gầy đi hẳn.

Cậu loanh quay một chút rồi cũng nhanh chóng lái xe tới căn cứ.

...

Buổi họp diễn ra theo đúng như ý của Mikey, vì bên đối tác đánh giá cao Ryoko nên nếu như trong thời gian tới cô không gây nên vấn đề gì thì có lẽ sẽ cho quay lại vị trí làm việc.

Rồi đột nhiên, cánh cửa phòng mở ra, cậu trai với mái tóc dài quá vai cầm phong tài liệu đứng ngơ ngay cửa.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu, Takemichi đứng chôn chân vì cậu nghĩ lúc này cuộc họp chưa hề diễn ra

"Xin thất lễ, Kokonoi tiếp khách."

Mikey nhanh chóng đứng dậy rồi kéo tay cậu đi ra ngoài, đưa vào phòng làm việc của mình

"Em tới đây làm gì!?"

"Anh nói gì kì vậy?

Anh nhắn cho tôi nói đem tài liệu tới đây cơ mà!?"

Hắn cau mày, khó chịu.

Trong trí nhớ chưa hề nhắn tin cho thiếu niên đem tài liệu tới đây

"Đi về đi, tôi không hề nhắn cho em.

Đừng có mà làm càn nữa."

"Tôi làm càn?

Anh nói tôi làm càn, anh nhắn tin cho tôi tới đây rồi giờ lại phủ nhận nó và xem cái thái độ của anh kìa."

Cậu hơi chút nổi giận vì không nghĩ Mikey sẽ hành xử thế này.

Hắn không hề nói rằng giờ là lúc mà hắn đang làm việc nên cậu mới vào phòng mà không gõ cửa trước.

Nhưng việc anh nói rằng không hề nhắn cho cậu tới làm thiếu niên thất sự tức giận.

Trong suy nghĩ của Takemichi, hắn hẳn là xấu hổ trước phía đối tác nên mới nói vậy.

Cậu hậm hực mở cửa phòng ra, phía trước mặt là Ryoko đứng chờ.

Sau tất cả nhưng gì cô ta gây ra với cậu, Takemichi không thể xin Mikey vẫn giữ lại.

Ryoko không dám nhìn thẳng vào cậu, đôi mắt hướng vào trong nhìn ngóng gì đó

"Mikey, anh cần trở lại phòng họp ngay bây giờ."

"Tôi biết rồi.

Takemichi, em về đi."

Cả hai quay lưng bỏ đi mất, Takemichi rốt cuộc là vẫn không thể tin được rằng, một Mikey mà cậu nghĩ đã thay đổi rồi, giờ đây lại hành xử như lúc ban đầu cả hai gặp lại.

Thiếu niên nhanh chóng rời khỏi căn cứ vì chẳng thể chịu nổi thêm một giây phút nào nữa.

Giờ đã là chín giờ, xe cộ đi lại khá đông đúc và cậu phải cố kìm nén cơn giận lại để tập trung lái xe.

Rồi đột nhiên, từ phía xa có chiếc xe như thể mất lái đang lao thẳng về phía cậu.

Takemichi cố bẻ lái sang một bên nhưng không kịp.

Hai xe va chạm mạnh với nhau tới nỗi nó lùi lại gần năm mét.

Kính chắn gió bị vỡ tan ra một mảng và ghim lên phần ngực cậu, đôi chân phía dưới bị thiết bị đè nén đến đau nhức, không còn cử động được.

Cậu cố gắng thoát khỏi mớ hỗn độn này nhưng chân đã bị kẹt lại, không thể di chuyển.

Máu chảy nhiều đến nỗi làm cậu mất dần đi ý thức, Takemichi nghe được tiếng người hô hoán, và rồi ngất lịm đi.

Sau khi cuộc họp diễn ra thành công, phía bên hợp tác có ý định mời anh đi ăn trưa nhưng do mệt mỏi và muốn làm rõ xích mích với Takemichi mà hắn từ chối và để vài cốt cán đi thay.

Thói quen làm việc của Mikey là tắt chuông điện thoại và để nó ra khỏi khu vực làm việc.

Thế nên sau khi về phòng làm việc lấy điện thoại, hắn thấy tám cuộc gọi nhỡ từ Takemichi.

Chẳng biết thiếu niên xảy ra chuyện gì mà lại gọi nhiều đến thế, anh nhanh chóng gọi lại và rất lâu bên kia mới bắt máy

"Takemicchi, có chuyện gì vậy?"

Phải rất lâu sau đó mới có tiếng trả lời, thế nhưng đó không phải giọng của cậu

"Bệnh viện XX."
 
[Mitake] Song Song
Chương 69: Hôn mê.


Mikey có linh cảm chẳng lành, lập tức rời khỏi căn cứ.

Sau khi ra khỏi khu vực, phía đường lớn tập trung xe cảnh sát.

Hai chiếc xe bị vỡ nát phần mui xe, hắn không dám tiến lại gần vì cảnh sát.

Thế nhưng, biển số xe ấy thì không thể nhầm lẫn vào đâu được, và tám cuộc gọi nhỡ từ Takemichi làm hắn hiểu rằng chuyện kinh khủng gì vừa xảy ra.

Bệnh viện ở phía ngược lại với vụ tai nạn nên hắn không chạm mặt cảnh sát.

Sau khi tới đó liền lập tức bắt gặp Chifuyu đứng ở quầy lễ tân bệnh viện, như rằng chờ ai đó.

Hắn không nghĩ gì nhiều, đi lướt qua, thế nhưng người kia tóm anh lại, vung tay đấm vào má trái, đến nỗi Mikey không kịp né tránh

"Thằng khốn!!!"

Chifuyu hét lên, ngay sau khi định vung cú đấm tiếp theo thì nhân viên y tế cản lại.

Anh đành thôi và trừng mắt hắn, đi vào bên trong.

Mikey lúc này lau đi vết máu ở khoé môi và đi theo cậu, điểm dừng chính là trước cửa phòng phẫu thuật

"Tao không biết mày đã làm gì với Takemichi, nhưng nếu như cậu ấy có xảy ra chuyện gì thì tao không tha cho mày đâu!"

Ánh đèn đỏ ở phòng phẫu thuật làm nhịp tim Mikey chậm đi một nhịp.

Anh ngồi bệt xuống băng ghế, không thể tin được những điều xảy ra trong chớp mắt.

Hắn mở điện thoại lên và ngờ vực rằng thật sự đã nhắn cho Takemichi.

Nhớ lại lúc sáng, bản thân đi ra ngoài và để quên điện thoại.

Lúc ấy trong phòng họp chỉ có duy nhất một người, không ai khác là Ryoko.

Mikey không hề nghĩ đến chuyện này sẽ xảy ra, và cũng không ngờ cô ả vẫn có gan để làm chuyện này.

Sau khi ngồi trầm tư suy nghĩ suốt hơn một giờ đồng hồ, tiếng mở cửa phòng phẫu thuật bỗng làm hắn giật mình và đứng bật dậy.

Takemichi đang trong tình trạng hôn mê, khuôn mặt không có bao nhiêu vết thương thế nhưng lại được truyền máu

"Ai là người thân của bệnh nhân?"

"Tôi!"

Đồng thời cả Chifuyu, cả Mikey cất tiếng.

Bác sĩ có vẻ lúng túng rồi chỉ vào Chifuyu "Cậu ra quầy lễ tân làm thủ tục nhập viện, còn cậu theo tôi."

Mikey tặc lưỡi vẻ không hài lòng thế nhưng vẫn bỏ qua rồi đi theo.

Takemichi được đẩy vào phòng chăm sóc đặc biệt, vị bác sĩ giải thích tình hình lúc này của cậu cho anh

"Bệnh nhân tạm thời chưa thể tỉnh ngay được, chúng tôi cũng chưa thể đưa ra chuẩn đoán chính xác.

Nhưng qua quá trình phẫu thuật, hai chân và cánh tay phải của cậu ấy bị thương nặng.

Trước mắt tôi chỉ biết được vậy, đến khi bệnh nhân tỉnh lại tôi sẽ đưa ra chuẩn đoán chính xác cho anh."

Sau khi bác sĩ rời đi, Mikey ngồi xuống cạnh giường cậu.

Khuôn mặt thiếu niên xanh xao, nhìn qua có vẻ rất mệt mỏi.

Anh suy nghĩ định chuyển Takemichi về khu bệnh viện riêng của Phạm Thiên và cho Kaashi theo dõi.

Nhưng chuyện đó phải đợi đến lúc cậu tỉnh lại

"Takemicchi, anh xin lỗi, anh không nghĩ em sẽ xảy ra chuyện này.

Em đừng lo, Ryoko cô ta không sống yên ổn được đâu.

Xin lỗi vì mắng em lúc sáng..."

Mikey rời đi, vừa ra khỏi phòng bắt gặp Chifuyu

"Mày chăm sóc cho Takemicchi, tao có chuyện cần làm."

Chifuyu chẳng kịp phản ứng thì hắn đã bỏ đi, anh cũng chẳng quan tâm vì tên đó không ở đây càng đỡ chướng mắt.

Cứ như thế, Takemichi hôn mê hơn một ngày rồi mới tỉnh lại, và mọi thứ thay đổi từ ngay lúc này.
 
[Mitake] Song Song
Chương 70: Đền mạng.


Sau khi Takemichi tỉnh lại, cậu không hề di chuyển được

"Phần não trái của cậu ấy có lẽ bị va đập mạnh trong vụ tai nạn, dẫn đến liệt nửa người bên phải.

Chúng tôi có xem xét qua về tình trạng mạch máu của bệnh nhân cũng không ổn, với tình trạng này có thể cậu ấy sẽ bị tai biến."

"Hả!?"

Mikey túm lấy cổ áo vị bác sĩ, vẻ mặt đầy sát khí

"X-xin anh bình tĩnh...

Với trình độ của bệnh viện chúng tôi thì có lẽ cậu ấy sẽ được chuyển lên tuyến trên để điều trị, nên-"

"Không có tuyến trên gì hết.

Tôi sẽ chuyển cậu ấy về khu bệnh viện của tôi.

Làm thủ tục ngay đi."

"Nhưng lúc này không được đâu!!"

Mikey đẩy tên bác sĩ đi rồi nói rằng nếu hắn không làm thì cũng sẽ có người làm, vậy nên tốt nhất là càng sớm càng tốt.

Sau đó đi vào phòng bệnh của Takemichi, cậu lúc này nằm một chỗ, đôi mắt mệt mỏi hướng lên trần nhà

"Takemicchi, em thấy sao rồi?"

"Em thấy đau quá, Mikey-kun..."

Giọng cậu yếu ớt, nghe như sắp khóc.

Anh cúi người xuống, hôn lên trán thiếu niên, nắm lấy bàn tay vô lực kia

"Không sao đâu, Takemicchi em sẽ không sao đâu."

Ngay cả bản thân Mikey cũng không biết chuyện gì sẽ xảy đến với thiếu niên.

Bởi lúc này hắn cũng bối rối, ngoài mấy câu tự động viên cũng chẳng biết nói gì hơn.

Buổi chiều có xe cứu thương của bệnh viện bên Phạm Thiên đến, thủ tục chuyển viện cũng đã xong.

Vì không muốn để lộ vị trí nên người của bệnh viện X không được đi cùng để hỗ trợ.

Takemichi mệt mỏi mà ngủ suốt trên dọc đường, Kaashi đã nói rất nhiều với Mikey

"...Dù thế nào thì tôi cũng hi vọng cậu ở bên cậu Hanagaki nhiều nhất có thể.

Khoảng thời gian này cậu ấy nhạy cảm lắm."

"Không cần mày nhắc!"

Vị bác sĩ thở dài, có lẽ cái người mà anh tin rằng sẽ làm thay đổi cuộc đời tăm tối của Mikey cũng xuất hiện rồi.

Nhưng chỉ là, có lẽ không thể trọn vẹn bên nhau.

Suốt mấy ngày Takemichi còn yếu, Mikey tới lui thường xuyên và nói chuyện cùng cậu.

Hắn nói nhiều hơn thường ngày, hắn xin lỗi cậu vì ngày xảy ra tại nạn, hắn nói sau khi cậu khỏi bệnh thì sẽ bù đắp cho cậu.

Takemichi cả buổi chỉ nghe hắn nói, cuối cùng, quay mặt đi nơi khác, nhỏ giọng

"Anh nói nhiều như thế, cứ như không còn được nói chuyện với nhau nữa vậy."

Mikey im lặng, xoa đầu thiếu niên.

Anh ở lại thêm một chút rồi rời đi, sau đó Kaashi ở lại theo dõi cậu.

Đã bốn ngày kể từ vụ tai nạn của Takemichi xảy ra, hắn đã im lặng không đề cập tới vấn đề này và chờ đợi Ryoko lên tiếng.

Và khi trở về căn cứ, cô ta xuất hiện ngay trước mặt anh.

Sanzu là người duy nhất biết vấn đề Takemichi bị tai nạn, và gã cố tình nhắc vấn đề này trước mặt cô

"Mikey, còn cậu ta sao rồi?

Takemichi ấy."

"Đang được Kaashi chăm sóc, đi lấy cho tao cuốn sổ ở trong gầm bàn phòng họp."

Ryoko ngồi cạnh đó, vừa chuẩn bị rời đi thì nghe tin về Takemichi, tò mò hỏi

"Cậu Hanagaki bị gì sao?"

Mikey quay sang nhìn cô, không lâu sau liền vung tay tát.

Ryoko không kịp phản ứng, bất ngờ nhìn hắn

"Cô tùy ý động vào điện thoại của tôi?"

"Anh nói vậy là sao!?"

Mikey nhếch mép cười, đột nhiên thấy buồn cười đến lạ.

Cũng chẳng hiểu rõ bản thân sao trước đây lại trân quý cô ta đến nỗi để muốn làm gì thì làm

"Đừng có giả nai, ngày cuối cùng bàn việc hợp tác.

Lúc đó tôi đi ra ngoài, cô dùng điện thoại nhắn cho Takemichi đúng chứ?"

"Không, em không..."

Ryoko hoảng loạn, cũng chưa nghĩ tới sẽ giải thích thế nào với anh

"Cậu ấy nhờ có cô mà giờ đây bị liệt nửa người.

Sao hả, thấy vừa lòng chưa?

Nếu cậu ấy có xảy ra chuyện gì, cô là người đền mạng."

Mikey nói xong liền đi lên lầu, Ryoko cũng không ngờ tới chuyện bản thân gây ra lại lớn đến thế.
 
[Mitake] Song Song
Chương 71: Ánh sáng của Mikey.


Vì Takemichi chuyển đi bệnh viện khác mà thậm chí không được can thiệp, nên giờ đây Chifuyu chỉ có thể cắn răng trách tại sao không kề kề bên cậu

"Thằng khốn này, nó định làm gì Takemichi chứ!?"

Tin Takemichi bị tai nạn cũng tới tai Naoto, anh cũng chẳng hề biết được Takemichi đã chuyển đi đâu, nhưng nghe Chifuyu nói thì cậu khá lo lắng cho tình trạng của thiếu niên.

Vì chẳng thể làm gì, thế nên cả hai chỉ có thể cầu mong Takemichi bình an vô sự.

Nhưng với bệnh tình của cậu lúc này thì khó có thể bình phục.

Sau hơn một tuần thì Takemichi cũng khoẻ hơn một chút, nhưng nửa người bên phải của cậu đau nhức và không thể di chuyển được.

Mặc dù Mikey đã nói không cần lo lắng về việc đó, nhưng đột nhiên cậu không thể cử động được mà cứ nằm thế này thì vô cùng khó chịu.

Đôi lúc cậu bất lực đến bật khóc, rồi chẳng rõ bản thân đã làm gì sai mà thành ra thế này

"Em đừng khóc, anh cũng không biết phải làm sao cả.

Nhưng dù em có ra sao anh vẫn ở cạnh em."

"Mikey-kun..."

Thời tiết dần vào đông và trời bắt đầu có tuyết, Takemichi nằm trong phòng bệnh, nhìn cái cây xanh bắt đầu rụng lá.

Mấy ngày nay thay đổi nhiệt độ làm cậu khó chịu vô cùng, rồi ban đêm đột nhiên lên cơn co giật, vội chuyển vào phòng điều trị đặc biệt.

Dù có chăm sóc thiếu niên tận tình thế nào thì dường như cũng chẳng khá khẩm hơn mà còn chuyển biến xấu đi.

Thời gian Mikey ở cạnh cậu càng lúc càng nhiều, có lẽ hắn bắt đầu lo sợ rằng đây là lần cuối ở bên Takemichi

"Các dây thần kinh chi phối cơ mặt của cậu ấy yếu đi thấy rõ, có lẽ cơn co giật là nguyên nhân cho chuyện này.

Tôi không nói trước được điều gì nhưng..."

"Nhưng sao?"

"Nhưng Hanagaki có thể sẽ không thể nói chuyện."

Mikey vung tay đấm Kaashi, anh đứng chịu trận vì cũng chẳng dám phản kháng lại

"Giờ cậu có đánh tôi cũng thế tôi, đánh tôi mà cậu Hanagaki khỏi bệnh thì tôi cho cậu đánh bao nhiêu cũng được."

"Manjiro!!!"

Tiếng gọi từ trong phòng phát ra làm hắn giật mình, vội quay lưng đi mà không đôi co với bác sĩ nữa.

Kaashi thở dài, anh hi vọng có thể kéo dài sự sống cho thiếu niên càng lâu càng tốt.

Mikey vừa mở cửa phòng vào đã thấy Takemichi rơm rớm nước mắt, mặt hơi đỏ ửng.

Anh liền hiểu chuyện gì vừa xảy ra, cẩn thận dìu cậu vào nhà vệ sinh.

Bị liệt như vậy ảnh hưởng tới sinh hoạt của cậu rất nhiều, Takemichi xấu hổ mà khóc nấc, Mikey chỉ biết an ủi rồi luôn miệng nói không sao

"Có gì đâu mà phải xấu hổ, hửm."

Cậu lắc đầu nguầy nguậy, nhắm tịt mắt "Anh đừng nói mấy lời đó nữa mà!"

Hắn phì cười, đưa cậu lên lại giường bệnh.

Chỉnh cho đầu giường cao lên một chút cho Takemichi ngồi thoải mái

"Trời mấy hôm nay lạnh, anh không đưa em ra ngoài đi dạo được.

Trong phòng toàn mùi thuốc khử trùng, khó chịu lắm đúng không?"

"Không sao đâu, để hôm nào ấm thì ra ngoài cũng được mà."

Mikey xoa đầu thiếu niên rồi cũng rời đi, hắn tranh thủ xử lí hết việc hoặc không thì giao cho Sanzu.

Hắn muốn dành thời gian cho người thương nhiều nhất có thể, ít nhất là vậy.

Takemichi ở đây cũng không hẳn là chán, thi thoảng Kaashi vẫn qua trò chuyện với cậu

"Cậu Hanagaki, dạo gần đây Mikey thay đổi nhiều như vậy là nhờ có cậu.

Dù sao thì tôi cũng mong cậu khoẻ lại, cậu cố gắng một chút nhé."

Thiếu niên cười mỉm, cũng chẳng biết phải nói thế nào.

Việc bản thân thay đổi được một người như hắn là khó quá, cậu vẫn đa nghi

"Tôi chẳng làm được gì đâu, anh ấy quan tâm tôi thế này hẳn là chỉ tiếc nuối nếu như tôi chết đi thôi."

Vị bác sĩ bất ngờ trước câu trả lời của cậu, chẳng lẽ giữa hai người vẫn chưa nảy sinh tình cảm hay sao

"Cậu đừng nói thế, trước giờ chẳng có ai mà cậu ta quan tâm thế đâu.

Chỉ là cậu và cậu ta chưa nhận ra thôi, dù sớm hay muộn tôi vẫn chờ ngày cái cây này ra quả."

Mấy lời Kaashi nói làm Takemichi có chút khó hiểu, cơ mà thật sự gã đã thay đổi ư.

Nhìn lại thì vị bác sĩ trẻ này quan tâm tới Mikey khá nhiều

"Sao anh vẫn luôn để ý chuyện đó vậy, một người như anh ấy thì thay đổi cái gì chứ."

"Tôi nhìn ra mà, rằng Mikey chỉ bị bóng tối bao phủ lấy chứ chưa bị nó ăn mòn.

Cậu là ánh sáng, cậu sắp kéo Mikey ra khỏi nơi tăm tối ấy rồi."
 
[Mitake] Song Song
Chương 72: Sắc xanh.


Bệnh tình của thiếu niên chuyển biến rất nhanh, chuyện Kaashi đề cập tới rồi cũng thành sự thật.

Thiếu niên giờ đây không thể nói được nữa.

Do mạch máu bị ứ đọng lại dẫn tới cơ thể bị ảnh hưởng, các dây thần kinh không thể hoạt động một cách bình thường gây nên vấn đề này.

Thuốc đặc trị được uống hàng ngày nhưng nó chỉ làm chậm quá trình chứ không hề chữa khỏi, Takemichi bặp bẹ như tập nói, rồi dần dần không thể mở miệng.

Mikey giờ chỉ có thể tự trò chuyện, thiếu niên rất muốn đáp lại nhưng không thể được.

Rồi đột nhiên, anh xoè lòng bàn tay ra

"Có hơi bất tiện một chút, nhưng em có thể viết vào tay anh cũng được."

Cậu ngẩn người ra một lúc rồi cười mỉm, tuy tay trái có chút không quen nhưng dù sao thế này cũng tốt hơn là ngồi im.

Vì các dây thần kinh cơ mặt không hoạt động, Takemichi cũng chẳng thể ăn uống bình thường được nữa mà chuyển sang chuyền dịch dinh dưỡng.

Takemichi thề là nó khó chịu vô cùng, sau khi dùng xong thì đau đầu và nóng.

Kaashi nói rằng đó là tác dụng phụ, nó sẽ hết sau vài giờ nên không cần lo lắng quá.

Thế nhưng cậu cảm thấy rất khó chịu, và giờ mới biết rằng việc được ăn uống bình thường là điều tốt biết bao.

Chỉ trong vòng một tháng mà tình trạng của Takemichi tệ đi khá nhiều, cậu liên tục lên cơn sốt và cảm giác khó chịu lúc nào cũng xuất hiện.

Cánh tay trái của cậu giờ đây đau nhức vì truyền dịch.

Còn bên tay phải thì không còn cảm nhận được gì nữa.

Hôm nay Mikey lại tới thăm thiếu niên, anh có đem theo bó hoa để trong phòng trông có sức sống hơn

"Em thích nó không?"

Takemichi chậm rãi, viết từng nét lên lòng bàn tay anh

"Đẹp, quá, em, thích, lắm."

Hắn cười mỉm, xoa xoa đầu thiếu niên "Em thích là tốt rồi, khi nào nó héo anh lại mang tới."

Rồi từ đó, cứ hễ bó hoa ngả màu, không còn mùi hương là Mikey lại đem tới một bó khác.

Takemichi ở phòng bệnh cũng cảm thấy có màu sắc, dễ chịu hơn phần nào.

...

Naoto có điều tra về vụ tai nạn của Takemichi, nhưng mọi thông tin đều cắt đứt ở bệnh viện XX vì do Phạm Thiên can thiệp.

Hầu như mọi tung tích về cậu anh đều không lần ra được, điện thoại gọi thì không bắt máy.

Thứ Naoto nom nớp lo sợ lúc này là bệnh tình của Takemichi trở nặng và kết cục sẽ giống như người chị gái của mình.

Suốt hai tháng Takemichi sống trong phòng bệnh, ánh nắng cũng không chiếu tới.

Trời vẫn còn lạnh thế nhưng lại có nắng, thiếu niên một hai nhất quyết đòi Kaashi đưa mình ra ngoài.

Ban đầu anh có hơi e ngại, nhưng dù sao đi ra ngoài một chút hít thở không khí cũng tốt.

Bác sĩ khoác thêm áo ấm và một lớp chăn cho cậu, điều chỉnh giường rồi đẩy ra bên ngoài.

Có thêm hai người tới phụ giúp, Takemichi không hay biết họ là ai, từ trước tới giờ chỉ có duy Kaashi chăm sóc.

Cậu chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ biết đó chắc là người của bệnh viện mà thôi.

Tuyết đã tan từ buổi đêm hôm qua, tuy còn đọng lại một chút nhưng không đáng kể, không những vậy còn làm nó thêm đẹp hơn.

Hạt tuyết vương trên cành cây, ánh nắng nhè nhẹ buổi sớm làm nó thêm lung linh.

Takemichi chưa bao giờ nghĩ rằng khung cảnh mà năm nào bản thân cũng chứng kiến giờ đây lại đẹp đến thế này.

Kaashi không dám đưa Takemichi ra ngoài nắng, chỉ để cậu ở trong hiên bệnh viện mà ngắm nhìn ra ngoài.

Ánh mắt xanh dương của thiếu niên như được chiếu sáng lại một lần nữa, nó lấp lánh và tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết.

Có lẽ từ lúc điều trị cho cậu, Kaashi giờ mới nhìn được ánh mắt sáng ngời ấy

"Có lẽ tôi nên đưa cậu ra ngoài sớm hơn.

Năm phút nữa chúng ta sẽ vào trong, cậu không nên ở bên ngoài lâu quá."

Có tiếng xe vọng đến từ phía xa, người đến đây thì chỉ có mình Mikey thôi chứ không ai khác.

Nhưng hôm nay lại có thêm Sanzu đi cùng, Takemichi đang nghĩ, gã là đến đây chế giễu mình hay sao.

Từ phía xa Mikey đã nhìn ra được ánh mắt xanh dương của cậu được điểm lại màu sắc, khuôn mặt anh bỗng chốc giãn ra, vui vẻ hẳn

"Em thấy sao, không khí bên ngoài là thích nhất đúng chứ!"

Takemichi hướng ánh mắt sang người bên cạnh, chậm rãi viết vào lòng bàn tay có hơi lạnh

"Đúng, vậy.

Em, chưa, bao, giờ, nghĩ, được, hít, thở, không, khí lại, tuyệt, đến thế."

Anh phì cười, xoa nhẹ đầu thiếu niên.

Sanzu từ nãy đến giờ cũng chỉ đứng sang một bên nhìn nhận mọi chuyện mà không lên tiếng.
 
[Mitake] Song Song
Chương 73: Khóc vì cậu.


Sau vài ngày sức khoẻ Takemichi có tiến triển thì mọi thứ lại quay trở về như những ngày trước.

Huyết áp cậu tăng thất thường dẫn đến nhịp tim cũng tăng theo.

Thiếu niên luôn trong tình trạng khó thở và buộc phải dùng đến máy thở oxi.

Nhưng may mắn thay vì tình trạng này diễn ra không bao lâu.

Thế nhưng bệnh nào mà chẳng chuyển biến xấu đi, chỉ một tuần sau đó Takemichi đã không còn cử động được toàn bộ cơ thể mình.

Mikey lo lắng và túc trực bên cạnh thiếu niên, nhìn biểu cảm và dòng nước mắt lăn dài thì anh biết cậu đang đau đến nhường nào.

Thế nhưng ngoài việc động viên và an ủi thì hắn không thể làm gì hơn.

Mikey cũng rất khó chịu, bản thân hắn trong lòng luôn cảm thấy bồn chồn và dường như còn cảm thấy đau thay cho cậu

"Hôm nay anh đã rất mệt đó em biết không."

Takemichi thở đều, liếc đôi mắt sang nhìn anh tỏ ra rằng mình hiểu và cảm thông cho điều ấy

"Anh đã rất bực vì thằng Sanzu uống rượu mà vẫn cố chấp làm việc nên cuối cùng sai sót.

Trưa nay có người mời anh đi ăn nhưng anh biết rằng sẽ phải uống rượu nên anh từ chối.

Bởi anh biết em không thích mùi rượu, nó cũng gây khó chịu cho em nữa."

Takemichi cố gắng khẽ gật nhẹ đầu, Mikey nói cậu không cần cố quá rồi nắm lấy tay thiếu niên

"Anh đã luôn muốn đưa em đi biển, em cũng thích nó đúng không?

Mùa xuân sắp tới rồi, khi nào em khoẻ lại hai ta sẽ đi biển.

Được không em..."

Giọng hắn nhỏ dần về sau, tuy không ai nói với ai lời nào, thế nhưng chuyện Takemichi khoẻ lại là điều gì đó xa vời

"Khoẻ lại cái gì chứ, anh chỉ đang động viên em thôi đúng không..."

Cậu mệt mỏi, hướng ánh mắt về khuôn mặt đang cúi gằm kia.

Hắn im lặng một lát rồi giọng run rẩy

"Anh thật sự cảm thấy có lỗi với em, anh không biết nói thế nào nữa...

Đến nước này rồi anh mới thật sự cảm thấy em quan trọng với anh đến nhường nào...

Suốt thời gian anh em nóng giận, đánh em và coi đó là chuyện bình thường, nghĩ lại anh thấy mình thật ngu ngốc mà..."

Mấy lời này có lẽ gã đã phải cố gắng rất nhiều để nói ra, Takemichi cho rằng đến lúc Mikey cũng phải thừa nhận và nhận ra thứ tình cảm bản thân dành cho cậu

"Anh biết em rất đau, anh cũng đau nữa.

Nhìn em như vậy anh thật sự không chịu nổi, thà rằng...thà rằng anh giải thoát cho em-"

"Mikey!!!

Cậu nói như thế mà nghe được à!?

Dù cho Hanagaki có còn 1% sống tôi cũng sẽ tìm cách chữa cho cậu ấy!

Anh bớt huyên thuyên vớ vẩn đi!!!"

Kaashi đứng bên ngoài đã lâu, đến giờ chuyền nước và kiểm tra cho thiếu niên.

Nhưng muốn cả hai có không gian riêng nên mới không đi vào, vậy mà tên khốn ấy lại dùng những lời lẽ như vậy với một người sắp mất đi hi vọng sống.

Hắn ta lúc này mới giật mình vì lời nói của mình, ôm lấy bàn tay cậu mà gục mặt xuống, hai vai run rẩy

"Anh xin lỗi, anh xin lỗi...

Thật sự anh không có ý đó với em đâu, Takemicchi..."

Thiếu niên hiểu rõ tâm tư của Mikey là gì, hẳn ai cũng sẽ khó chịu nếu sống trong cái cảnh này.

Sống không được, chết không xong.

Thà rằng ngay từ ban đầu không qua nổi thì sẽ không còn cảm nhận được những khổ đau này nữa.

Vị bác sĩ đau lòng nhìn giọt nước mắt của cả hai lăn dài, anh hiểu rõ tình trạng của Takemichi bây giờ là vô phương cứu chữa.

Nhưng lương tâm nghề nghiệp không cho phép anh làm vậy, nhìn bệnh nhân đau thế này anh cũng xót xa.

Rồi cứ thế Mikey ôm lấy cậu mà khóc, vừa an ủi thiếu niên cũng như chính mình.

Nếu như Takemichi nhớ không nhầm, thì đây là lần đầu hắn khóc vì cậu.
 
[Mitake] Song Song
Chương 74: Yêu.


Chỉ đúng hai ngày sau, cơ thể của Takemichi đã bắt đầu không tiếp nhận chất dinh dưỡng.

Dù có truyền bao nhiêu dịch đi nữa thì cậu vẫn luôn trong trạng thái mệt mỏi và kiệt sức.

Nếu như là ở các cơ sở y tế họ sẽ trả về, ai cũng hiểu rằng chuyện gì sắp xảy ra.

Nhưng Kaashi không biết nên đưa Takemichi đi đâu, về đâu.

Bởi có lẽ Mikey chính là người thân duy nhất của cậu rồi.

Trong những ngày này, thiếu niên bị dày vò bởi cơn đau đầu, hai chân và tay rã rời ra, nhức mỏi và luôn cảm thấy nghẹn ứ ở cổ họng.

Mikey chứng kiến cảnh này thì đau đớn khôn nguôi, hắn ước một phần nào dù chỉ ít ỏi đi chăng nữa cơn đau ấy được chuyển sang cho bản thân mình.

Kaashi cố gắng trấn tĩnh tinh thần của Mikey, khuyên anh nên dành thời gian bên cậu nhiều nhất có thể và chuẩn bị tinh thần cho điều sắp xảy đến.

Khác với những lần nghe tin dữ trước, hắn không cọc cằn, tức giận mà chỉ trầm lặng như mặt biển không gợn sóng.

Bởi có lẽ hắn biết người bên cạnh bản thân thật sự sắp rồi xa anh rồi.

Mikey bỏ Phạm Thiên qua một bên và ở cạnh Takemichi 24/24.

Vẻ mặt trắng hồng tràn đầy sức sống ngày nào giờ đây đã hốc hác, xanh xao.

Thiếu niên hôn mê suốt hơn một ngày mới tỉnh lại, các chỉ số cơ thể giảm mạnh, nhịp tim mỗi lúc càng giảm.

Takemichi thật sự rất đau, lại càng đau hơn khi không thể bày tỏ ra.

Cậu chỉ còn cách cắn răng chịu đựng, nhưng may thay lời động viên của Mikey giúp cậu cảm thấy yên tâm phần nào.

...

Chuyện gì tới rồi cũng sẽ tới, vào cái đêm định mệnh ấy.

Sau khi Takemichi đã chìm vào giấc ngủ, anh rời khỏi bệnh viện và lái xe về Mạn Uyển.

Trên đường đi có gọi qua cho Sanzu dặn dò về việc quản lí Phạm Thiên.

Gã không biết Mikey đang toan tính điều gì, chỉ biết mà nghe theo.

Mạn Uyển đã rất lâu rồi chưa có hơi ấm của con người, từ khi Takemichi nhập viện hắn cũng không về nơi này bao giờ.

Đi thẳng lên phòng ngủ, khung cảnh vẫn như cũ.

Chỉ khác rằng mọi khi có thân ảnh thiếu niên đang say giấc trên giường thì giờ đây nó trống trơn.

Mikey nằm phịch xuống, ngước đôi mắt lên trần nhà, ngay lúc này chẳng thể suy nghĩ được điều gì.

Rồi cứ thế hắn nằm đó với đầu óc trống rỗng đến hai giờ sáng.

Sau khi đã trấn an được tinh thần và đưa ra quyết định dứt khoát thì anh lái xe đến căn cứ Phạm Thiên, vào cái giờ này thì chẳng có một bóng người ở nơi này.

Mikey đi vào căn phòng chứa đồ đạc, vật dụng phục vụ cho nhiệm vụ của cả tổ chức.

Hắn mò mẫm vào trong ngăn tủ lấy ra một hộp đựng dung dịch không màu.

Kiếm thêm hai ống kin tiêm còn mới, lấy ra hai hũ nhỏ rồi hút nó vào bên trong.

Thứ này không cần liều lượng quá nhiều, chỉ cần một nửa ống là đã đủ cho mục đích mà hắn sắp thực hiện.

Anh đứng trầm ngâm một lát như thể đợi thứ gì đó còn sót lại trong anh kéo lại, nhưng dường như lí trí không thắng nổi con tim.

Và Mikey vẫn lựa chọn quyết định ban đầu.

Hắn không muốn để người thương, hay kể cả bản thân phải chịu thêm đau khổ gì nữa.

...

Cánh cửa phòng bệnh mở ra, Mikey thậm chí còn không nghe được tiếng thở của người nằm trên giường kia vì nó đã quá yếu.

Thế nhưng với Takemichi bây giờ là rất nhạy cảm, cậu thức dậy ngay khi anh tiến vào.

Ánh sáng nho nhỏ từ bóng đèn vàng dễ chịu khiến hắn nhận ra thiếu niên đã thức giấc

"Sao em không ngủ, hửm.

Hay anh làm em thức à."

Mikey kéo ghế đến cạnh cậu, đôi mắt Takemichi hướng về phía anh.

Hắn nắm lấy bàn tay đã gầy guộc kia, thủ thỉ

"Takemicchi, nghe anh nói này...

Em còn nhớ em vẫn hay nói rằng ở cạnh anh để phục vụ anh không.

Giờ anh nghĩ mình đã rõ câu trả lời của bản thân rồi, anh không muốn em phục vụ, mà anh sẽ là người chăm sóc em."

Ánh mắt đen tuyền của hắn nhìn vào cậu, Takemichi tuyệt nhiên bất ngờ, cậu không nghĩ rằng đã từ lâu như thế rồi, hắn đã bắt đầu có tình cảm với bản thân

"Em có còn thấy đau không, anh thì lúc nào cũng đau cả, nhìn em thế này anh thật sự rất xót.

Anh xin lỗi vì tất cả mọi chuyện đã làm với em, và kẻ khiến em ra nông nỗi này chắc chắn không thể sống.

Vậy nên, Takemicchi à..."

Mikey mở chiếc hộp nhỏ chứa hai ống kim tiêm đã chuẩn bị sẵn, hắn kéo phần tay áo của thiếu niên lên và mở đèn tìm ven.

Sau một hồi thì chất dịch cũng đi vào cơ thể cậu, và cả cơ thể Mikey

"Nó chỉ đau một chút thôi, nhưng từ bây giờ em sẽ không còn cơn đau dai dẳng nữa."

Giọt nước mắt kia đã lăn dài trên khuôn mặt anh, Takemichi muốn nói gì đó nhưng lại không thể, nắm chặt lấy bàn tay của Mikey mà khóc

"Có điều này nữa, anh muốn nói với em.

Anh yêu em, Hanagaki Takemichi."

Hắn nằm gục xuống cạnh cậu, giọt nước mắt của cả hai vừa có đau xót, vừa có tình yêu

"Em cũng yêu anh, Sano Manjiro..."
 
Back
Top Dưới