Khác [MiTake] Song Song

[Mitake] Song Song
Chương 20: Mikey, anh sẽ mãi không rời xa được em đâu.


Sau khi ăn uống xong, Takemichi đột nhiên nằng nặc đòi đi làm trở lại, Mikey nhất quyết một là một hai là hai, không cho phép.

Lại nói, từ giờ ra ngoài cũng không được, ở yên trong Mạn Uyển

"Tại sao?"

"Mày hôm nay gặp Tachibana và Hina-chan đúng không?

Cả Chifuyu?"

Cậu làm vẻ bất ngờ, thực chất đã biết hết mọi thứ "Mày theo dõi tao?"

Mikey không trả lời, nằm dài trên giường chuẩn bị vào giấc ngủ.

Takemichi muốn làm ầm lên một trận

"Mày, dậy giải thích cho tao, vì sao!!?"

"Mày thôi đi!"

Hắn hất cánh tay cậu ra, bực bội ngồi dậy "Mày là người của tao, từ bây giờ, mọi chuyện đi lại của mày tao đều phải quản lí!"

Takemichi thấy điều này cực kì vô lí, vẫn không hiểu tại sao hắn lại phải làm vậy với bản thân

"Tao không phải người của mày, Mikey-kun!

Mày nên nhớ, tao ở đây bây giờ cũng là do mày ép, đừng bắt tao phải theo khuôn khổ của mày!!!"

Chát!

Anh tát cậu, một cái tát rất đau.

Khuôn mặt thiếu niên quay sang một bên, bỗng chốc đỏ ửng một vùng

"Em đừng bắt tôi dùng biện pháp mạnh, Takemichi.

Tốt nhất ở yên trong đây, kiểm điểm lại bản thân đi."

Song liền đứng dậy bỏ đi Takemichi vẫn giữ nguyên tư thế, biết rằng người kia nhất định đem mình nhốt lại đây, nhưng cậu bây giờ cảm thấy mệt mỏi, thứ cảm xúc không rõ là gì lại trào dâng, thiếu niên úp mặt vào gối khóc.

...

Cậu nằm ở đó cả buổi chiều, đến tối cũng không đói, tiếp tục nằm ở đó, tỉnh lại ngủ, tỉnh lại ngủ.

Takemichi không biết, mình đã nằm được bao nhiêu lâu, nhưng Mikey đến giờ này vẫn chưa trở về.

Cậu cũng mặc kệ, hắn muốn đi đâu thì đi, đừng về đây làm phiền bản thân là được.

"Mikey, sao hôm nay lại nói em tới đây vậy?"

Ryoko ngồi xuống cạnh hắn, nhìn qua vỏ chai trên bàn, đã biết xảy ra chuyện

"Không lẽ, anh với cậu tình nhân kia kết thúc rồi sao?"

"Cô câm miệng."

Mikey đưa ly rượu qua cho cô, Ryoko liền nhận lấy uống cạn, tiếp tục rót đưa cho hắn

"Lát nữa, đến biệt thự của tôi đi."

Cô nhìn anh với ánh mắt hoài nghi, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra rồi?

Nhưng đối với Ryoko lúc này, được Mikey bảo tới biệt thự đã là may mắn.

Căn biệt thự đó là nơi hắn sống, ít khi đưa ai đến, cùng lắm chỉ có một vài người, trong số đó Ryoko là nhiều nhất.

Mikey ôm lấy bả vai cô kéo lại, hôn lên bờ môi tô son đỏ.

Ryoko mừng thầm trong lòng, rốt cuộc anh vẫn không thể rời xa em.

Trước kia Mikey không thiếu người tình, hắn cũng từng nói, Ryoko là loại người hắn thích.

Hiểu ý hắn, lúc chống trả, lúc chủ động, loại cảm xúc thăng hoa rồi trầm lắng.

Ryoko biết, giờ tuy không còn là tình nhân của Mikey, nhưng lâu lâu hắn vẫn gọi cô tới, lúc thì Mạn Uyển, lúc thì ở biệt thự

"Tất cả mọi người mà anh thử qua, sẽ không có ai đem lại cảm giác như em cho anh.

Mikey, anh sẽ mãi không rời xa được em đâu."

_______________

Ôi thôi chap mới Takemichi ôm lấy Mikey khi hắn đang cầm takana, điều ấy cũng làm dịu đi phần nào bản năng hắc ám của hắn, thậm chí đã khóc vì em bé rồi, cả hai nắm lấy tay nhau tình cảm lắm.

Cảnh Mikey ôm lấy thân thể Takemichi rồi ngửa mặt lên trời gào khóc hệt như cái cảnh Takemichi ôm lấy hắn lúc hắn tự tử bằng súng ở Manila.

Vì trầm cảm cái chap mới này và ngày 28 tôi thi bên có lẽ tuần sau không ra chap mới.

Cảm ơn tất cả vì đã ủng hộ Song Song, comment nhiều lên cho tôi có động lực nào!

______________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 21: Thuớc phim và cuộc đời của Manjiro, Takemichi.


Mikey quả nhiên đến sáng cũng không thấy trở lại, Takemichi thức dậy mặt trời đã lên rất cao, cả cơ thể đầy mồ hôi, bản thân vào phòng tắm nước lạnh.

Lúc đi ra ngoài, thấy tiếng bước chân ở bên ngoài, cứ nghĩ anh trở về, nhưng lại là vị bác sĩ trẻ

"Ồ, cậu Hanagaki!"

Takemichi gật đầu "Anh đến khám cho tôi sao?"

"Đúng vậy, Mikey nói tôi đến kiểm tra cho cậu."

Takemichi ngồi xuống mép giường, người kia ngồi ghế đối diện, kiểm tra vô cùng nhanh chóng, Kaashi tháo vải băng trên đầu tra, khử trùng vết thương rồi dán lại bằng băng gạc

"Vị này, tên anh là gì?"

"A, quên chưa giới thiệu nhỉ.

Tên tôi là Fujigawa Kaashi."

"Fujigawa-kun, anh giúp tôi trốn khỏi đây..."

"Sụyt!"

Vị bác sĩ vội vàng bịt miệng cậu lại, thì thầm thật nhỏ "Cậu điên rồi sao!?

Ở ngoài kia có một tên giữ phòng câu bên ngoài cửa ra vào cũng có hai tên, ở ngoài cổng cũng vậy.

Cậu Hanagaki, cậu không thể trốn khỏi đây được đâu!

Tôi cũng không biết cậu làm sao mà không muốn ở cạnh Mikey, nhưng tôi đảm bảo, nếu cậu biết ra giá và nhấn nhá thì cậu sẽ là người mà giới tội phạm không ai dám đụng đến!"

Takemichi hoang mang, cậu đơn giản chỉ muốn một cuộc sống nhàn hạ, cớ gì phải dây vào mấy thứ rắc rối này?

"Tại sao?"

"Vì cậu đặc biệt!"

Kaashi nói ngay lập tức "Chưa có nam nhân nào mà Mikey đôi xử như cậu đâu, nói là tôi để khám cho tình nhân của cậu ta, nhưng ít lắm, chỉ toàn là đến khám cho chính hắn!

Cậu Hanagaki suy nghĩ lại một chút, cái vị trí của cậu bây giờ có rất nhiều người muốn cướp lấy."

Anh đứng dậy rồi ra khỏi phòng, Takemichi cúi đầu chào tạm biệt, cũng không muốn đi ra ngoài.

Nằm trên giường nghĩ ngợi về lời nói của người bác sĩ kia.

Một lúc sau chán lại mở ti vi lên xem, đang chiếu một bộ phim.

Cốt truyện rằng có một cô gái bị ép buộc lấy chàng trai kia, ban đầu rất khó chung sống vì người yêu cũ của tên kia đã lái xe đâm chết người bà nội của cô, nhưng bố mẹ cô gái cũng vì món nợ mà phải gả cô đi.

Ngày qua ngày cũng chỉ suốt ngày cãi vã, nhưng có lúc lại rất yêu thương.

Khi mà tưởng chừng sẽ sinh được một đứa con, thì cô gái lại bị xe tông, mất đi cốt nhục.

Chưa dừng lại ở đó, người phụ nữ chuẩn đoán mắc tai biến, liệt nửa người bên phải.

Nam chính ngày ngày túc trực ở bệnh viện chăm sóc tận tình, ban đầu còn nói chuyện được vài câu, dần cũng không còn khả năng giao tiếp.

Cô chỉ còn cách vết chữ lên lòng bàn tay người kia.

Chuyện gì tới cũng sẽ tới, cô gái chuyển biến nặng, không còn cử động được, chàng trai kia chỉ có thể tự nói chuyện một mình.

Cô gái cũng rất đau, những cơn đau giày vò thể xác làm cô như chết đi sống lại, cũng đau vì không thể bày tỏ tâm tình của bản thân cho người đàn ông kia.

Đêm hôm đó khi cô ngủ, chàng trai đem theo hai ống kim tiêm, một cho mình, một cho vợ.

Cô gái nhạy cảm đã sớm thức, chẳng lo sợ trước hành động của chồng, để anh cắm kim tiêm vào mạch máu, rồi lại thờ thẫn nhìn anh tự truyền vào cơ thể chất dịch độc hại kia.

Anh ôm lấy thân thể gầy gộc kia, để cô tựa đầu vào vai mình, tự nói ra những nỗi lòng suốt bấy lâu, rằng giam giữ cô ở bên mình chỉ vì yêu cô.

Người phụ nữ trái tim thắt lại, nước mắt rơi xuống gò má hốc hác, vừa kịp nghe câu "Anh yêu em."

đã liền ngừng thở.

Sáng hôm sau khi người đàn ông tỉnh dậy, thấy cổ tay được truyền nước, bên cạnh là vị bác sĩ thân thuộc, liền hỏi tại sao mình chưa chết.

Bác sĩ nói rằng, đêm qua muốn kiểm tra tình hình của cô gái mà vào phòng bệnh, đến nơi phát hiện người phụ nữ đã chết, may mắn chàng trai kịp thời cứu giúp.

Người đàn ông đau khổ, anh khóc.

Rằng tại sao thế giới lại tàn nhẫn đến thế, tại sao đến khi mất đi rồi mới cho con người ta biết được điều ấy quan trọng đến nhường nào.

Anh đi đầu thú, giam mình trong căn phòng tối tăm của tù chung thân.

Được ba ngày không ăn, không ngủ, đêm thứ tư liền cắn lưỡi mà chết.

Người ta đem anh về phần mộ của dòng họ chôn cất cùng người vợ.

Gia phả anh chỉ có mình anh, không có con thứ hai.

Dòng họ đó, đến năm ấy liền chấm dứt, kết thúc một thời huy hoàng.

Takemichi xem xong, khóc nấc lên từ lúc nào không rõ, rửa mặt xong cũng chẳng có tâm trạng, liền nằm xuống ngủ.
 
[Mitake] Song Song
Chương 22: Không dùng sự ngon ngọt để hắn cưng chiều, mà dùng nó để trốn thoát.


Mikey đến tối muộn đêm hôm ấy mới trở về, Takemichi cả ngày không được ra khỏi phòng nửa bước, cơm cũng có người mang vào cho.

Cậu vừa mới tắm xong, vừa ra khỏi phòng đã thấy Mikey lảo đảo bước vào, nồng nặc mùi rượu.

Cậu làm lơ, đi đến tủ lấy khăn lau tóc, hắn kéo tay cậu ném lên giường.

Takemichi im lặng, không muốn đôi co, cả hai cứ thế nhìn nhau

"Đi tắm."

Cậu nhìn thoáng qua, thấy trên người anh có mùi nước hoa vẫn còn vương vấn, trên cổ có dấu vết rất rõ.

Lồng ngực thắt lại, biết rõ Mikey hai hôm nay là đi đâu, nhưng nhìn thấy vẫn là rất đau.

Hắn hôn lên má cậu rồi đứng dậy vào nhà tắm, Takemichi lập tức cảm thấy buồn nôn, nấc lên một tiếng khó chịu.

Takemichi cũng không biết nói gì với hắn hết, chỉ cảm thấy trong người có loại cảm xúc khó chịu, làm thế nào cũng không vừa ý.

Lúc Mikey tắm xong, đi ra ngoài đã thấy cậu nằm ngủ.

Anh ôm lấy cậu từ phía sau, hôn nhẹ lên gáy

"Takemicchi..."

Hắn nghịch nghịch tóc cậu, xong lại ôm chặt cơ thể thiếu niên vào lòng

"Nếu như em ngoan ngoãn hơn một chút, tôi sẽ để em tự do.

Takemichi, là do em không nghe lời tôi, một hai muốn bỏ đi, tôi chỉ còn cách này, nếu không đến một ngày nào đó em sẽ trốn đi mất."

Cậu là nghe thấy tất cả, khuôn mặt cũng trở nên rất đỗi bình thường, ánh sáng trong đôi mắt cũng dần mờ đi.

Sống một cuộc đời vô vị như thế, suốt ngày ở trong một căn phòng, không được đi lại, chịu sự quản lí của người khác.

Takemichi không hề thích.

Đôi mắt cậu cay xè, cố nuốt nước mắt vào trong mà ngủ.

Đến nửa đêm vì khó thở mà tỉnh giấc, Mikey ôm cậu quá chặt, thật muốn tát một cái vào mặt hắn.

Takemichi lặng lẽ xuống giường, cẩn thận mở cửa kính ra ngoài ban công.

Cậu cảm thấy bản thân là không hề thuộc về Mikey, nghĩ thế nào cũng không tìm ra lí do anh muốn đem mình ở cạnh mãi mãi.

Nhớ tới câu nói của Fujigawa Kaashi lúc sáng, một suy nghĩ loé lên trong đầu Takemichi.

Cậu không dùng sự ngon ngọt để hắn cưng chiều, mà dùng nó để trốn thoát.

Takemichi đứng ở ban công tối om, không lâu sau cũng lại lên cơn buồn ngủ, đi vào trong nằm xuống giường.

Mikey lúc này vẫn không hay biết chuyện gì, chắc là do rượu.

Takemichi lại nghĩ, nếu có thể thì giết quách tên này đi, "nếu".

...

Mikey bị đánh thức bởi mùi thơm của okonomiyaki¹, ngồi dậy đã thấy Takemichi đang quay lưng về phía mình, kéo rèm cửa sổ sang hai bên

"Ơ Mikey-kun dậy rồi sao!

Mau mau, vào nhà tắm vệ sinh cá nhân đi, tao có làm cho mày okonomiyaki ngon lắm đó!"

Hắn trong khi đang ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì thì đã bị thiếu niên đẩy vào phòng tắm, bản thân thầm nghĩ, không lẽ bỏ đi hai ngày Takemicchi liền biết điều mà thay đổi thái độ với mình rồi sao!?

Nghĩ đến đây thôi mà hắn đã sung sướng tới không chịu được, nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi đi ra với Takemichi của mình.

Nhìn thấy thiếu niên đang gấp chăn cứ như là thiên thần giáng thế vậy!

Mikey liền chạy lại, nhảy lên người cậu "Takemicchi!"

Cậu ngã người về phía trước, nhưng cũng nhanh chóng ổn định lại, bởi cơ thể Mikey không nặng như cậu nghĩ...

"M-Mikey-kun?

Sao vậy, mau ăn sáng đi!"

"Mày đã chuẩn bị cho tao sao!?"

Cậu gật đầu, không quên nở thêm nụ cười tươi tắn, cầm đĩa okonomiyaki lên đưa cho người kia.

Anh nhanh chóng cầm lấy dĩa, bỏ một miếng vừa vào miệng, cảm giác thơm mùi rong biển và trứng, bột mì mềm mịn.

Tất cả hoà tan trong miệng, cảm giác này cũng tuyệt quá đi thôi!

"Nhưng mà hình như con thiếu cái gì đó..."

Takemichi nhớ ra, liền đi trước "Tao quên mất, là nước sốt!

Xuống bếp đi, okonomiyaki mà thiếu nước sốt là hong có ngon đâu nha!"

Mikey như trúng bùa, vẻ mặt thoải mái, gật gật đầu đi theo Takemichi.

Phạm Thiên cả buổi sáng hôm ấy được một hôm dễ ở, Boss của chúng hôm nay uống nhầm thuốc hay sao!?

____________________

Okonomiyaki là một loại bánh xèo áp chảo gồm nhiều loại nguyên liệu.

Tên của bánh được ghép từ okonomi nghĩa là "thứ bạn thích/muốn", và yaki nghĩa là nấu nướng.

Okonomiyaki được xem là món ăn đặc trưng của vùng Kansai hoặc Hiroshima, nhưng món này có mặt khắp nơi trên đất Nhật.

Về chi tiết có thể lên mạng tìm hiểu.

___________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 23: Ở bên cạnh tôi, là người của tôi thì sẽ an toàn.


Tối đó Mikey về nhà rất sớm, vừa vào trong đã thấy không khí ấm áp, một mùi thơm phức toả ra từ bàn ăn trong bếp.

Anh thấy bóng dáng Takemichi cặm cụi nấu ăn, trên trán còn nhỏ vài giọt mồ hôi, nhìn rất hăng say, cũng không có nhận ra Mikey.

Hắn cảm thấy cậu như trở thành một con người khác, đột nhiên thay đổi bất thường không biết là do đâu.

Mikey chỉ đơn giản nghĩ rằng, thiếu niên là đã thay đổi, cuối cùng cũng chấp nhận.

Anh đi lên phòng tắm rửa, xuống dưới đã thấy món cuối được đặt lên bàn ăn

"Mikey-kun, mày về lúc nào vậy!?"

Hắn cười mỉm, kéo ghế ngồi xuống "Sao vậy, tự nhiên thay đổi chóng mặt?"

Takemichi cởi bỏ tạp dề, rửa tay rồi lại lau lau vào quần, động tác vô cùng tự nhiên

"Tao nghĩ, mình dù có chống đối mày cũng không thành.

Chi bằng thử từ từ chấp nhận, biết đâu...cũng tốt..."

Giọng cậu nhỏ dần về sau, nét mặt ảm đạm xới cơm đưa cho Mikey, lại gắp miếng thịt kho vào bát

"Ừm, mày nghĩ vậy là tốt."

Takemichi im lặng, ăn vô cùng chậm rãi.

Dạo này cậu để ý bản thân dường như ăn ít hơn hẳn, lâu lâu còn có cảm giác chán ăn.

Suốt cả bữa cơm cũng chỉ vài miếng thịt, hai gắp rau, rồi đậu hũ.

Mikey gắp cho cậu nhưng toàn bị từ chối, đưa đẩy thế nào cũng không chịu.

Xem ra cái tính bướng bỉnh vẫn chưa trị được.

Anh ăn rất nhiều, cảm thấy Takemichi không hẳn là vô dụng, nấu được một bữa thế này cũng là được lắm rồi.

Mikey húp hết chén canh miso¹, vẫn là không quên cảm ơn vì bữa ăn.

Hừm, là tội phạm xem ra cũng còn chút lương tâm².

Mikey ăn uống no nê liền ra phòng khách, bát đũa mặc Takemichi dọn dẹp, cậu cũng không có kêu la.

Tất cả cũng chỉ chịu đựng.

Anh thấy cậu đi ra ngoài, liền vẫy gọi lại sofa ngồi.

Mikey khoác vai Takemichi, hôn lên cổ cậu một cái, lại hỏi

"Tôi thấy em lạ lắm, có phải là bị làm sao không đấy?"

"Anh điên sao?

Tôi bình thường."

Hắn véo má cậu một cái rồi cười khúc khích, tay vẫn khoác vai thiếu niên "Mấy hôm nay tôi rất bận, thật sự mệt mỏi.

Về nhà thấy em như vậy, tâm trạng rất tốt."

Takemichi không nói gì, trong lòng nghĩ, từ bao giờ mà nơi này trở thành nhà của cậu và hắn vậy?

Ừ, chỉ có hắn nghĩ vậy, còn với Takemichi, đây là địa ngục

"Anh nói mấy người kia đừng có đứng ở trước cổng Mạn Uyển được không, tôi cả ngày đi lại cũng đều bị dòm ngó, không tự nhiên."

Mikey lại nhìn qua cậu, ánh mắt đen tuyền nhìn vào đôi mắt xanh dương kia, nó hơi khác so với lúc trước

"Không, mấy thằng đó không có dám làm gì em đâu.

Không phải dè chừng, cứ bình thường."

"Anh là không tin tôi sao, Mikey-kun?"

Anh nhìn cậu bật cười không thành tiếng, kéo Takemichi lại gần bản thân.

Cậu mất thăng bằng liền ngã vào người hắn, tay hôm qua sau lưng người kia

"Không phải tôi không tin em, Takemichi.

Em không thấy sao, Mạn Uyển mặc dù là chỗ kín đáo của tôi, nhưng kẻ thù chắc chắn biết rõ.

Bọn chúng đợi có thời cơ sẽ lập tức vào đây, bao nhiêu tài liệu quan trọng bị đánh cắp thì thế nào?

Chưa kể, bây giờ em còn sống ở đây, bọn chúng nhất định sẽ giết em, hoặc sẽ mang em về làm con tin bởi bọn chúng biết, nếu được sống ở nơi này chắc chắn có là một người quan trọng của tôi.

Tôi là bảo vệ em."

Cậu ngước lên nhìn Mikey, một lúc lại hỏi

"Đã có ai sống ở đây mà bị giết, hay bắt làm con tin chưa?"

"Có rồi.

Chuyện cũng xảy ra vào khoảng hai năm trước.

Cậu ta bị bắt làm con tin, rồi tôi không quan tâm, bọn chúng giết rồi."

"Tôi cũng sẽ vậy sao?"

Không gian trở nên im bặt, chỉ có tiếng ti vi.

Mikey ngồi thẳng dậy, đặt hai tay lên vai thiếu niên

"Sẽ không, Takemichi, sẽ không đâu.

Cậu trai đó là tôi chán rồi nên mới không quan tâm, còn em thì khác."

Takemichi cảm thấy càng ngày càng thú vị "Vậy đến khi anh chán tôi rồi, tôi cũng sẽ như chàng trai ấy thôi?"

Hắn búng nhẹ lên trán cậu, đứng dậy

"Ngốc, sẽ không chán em."

Takemichi nhìn bóng lưng gầy gộc kia đi lên lầu, lại nhanh chóng hỏi "Vậy nếu cho tôi ra ngoài sống, không phải tôi sẽ an toàn hơn sao!?"

Anh dừng lại trên cầu thang, chậm rãi quay xuống nhìn thiếu niên

"Miễn là em ở bên cạnh tôi, là người của tôi thì em sẽ an toàn."

_______________

¹:Canh miso: Canh tương hay Xúp Miso là một món ăn truyền thống của Nhật Bản.

Canh tương bao gồm phần nước dùng được gọi là "dashi" nấu cùng với tương miso và một số nguyên liệu khác như đậu phụ, rong biển.

Một số thành phần khác được thêm vào dựa trên công thức nấu ăn của từng khu vực, theo mùa, và sở thích cá nhân của mỗi người.

²: Năm 1732, thời gian này miền Tây nước Nhật gánh chịu cảnh mưa lớn kéo dài gây ra lũ lụt, kèm theo đó là sự sinh sôi của các loại sâu bọ phá hoại cây trồng.

Hậu quả là 12.000 người đã chết đói vì thiếu lương thực trầm trọng.

Đến khoảng thời gian từ năm 1782 – 1788 tại vùng Tohoku, đất trồng bị tàn phá do dung nham và tro tàn núi lửa, không thể phục hồi trồng trọt.

Cũng chính thời điểm ấy, mùa đông lạnh giá bao trùm cả khu vực, càng không phải là môi trường tốt để trồng bất cứ loại cây nào.

Tại khu vực gần tỉnh Aomori ngày nay, hơn 30% dân số (100.000 người) đã chết vì đói.

Chính vì quá khứ đau thương ấy, người Nhật ngày nay vẫn luôn tỏ lòng tôn kính, trân trọng và biết ơn đến những điều đã đem đến cho họ một bữa ăn no đủ, ngon lành.

Tấm lòng ấy được biểu hiện thông qua lời cảm ơn trước và sau bữa ăn.

____________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 24: Nhà hàng thủy cung.


Tối đến Takemichi chủ động ôm ấp hắn, Mikey cũng chỉ ôm lại chứ không có hành động gì là quá đà.

Anh là do mệt nên không muốn làm, chứ nếu bình thường đã phang cậu sập giường.

Takemichi cảm thấy công sức bản thân kì cọ hơn một tiếng đồng hồ trong nhà tắm, dùng hết gần một nửa chai sữa tắm mà giờ hắn không thèm đếm xỉa.

Thôi thì coi như số cậu xui.

Cả hai cứ thế ôm nhau ngủ.

Đêm ấy cậu mơ thấy một giấc mơ, hình bóng trắng lập loè ở phía xa trong đêm tối, Takemichi vươn tay chạm vào, cảnh trước mắt là một bãi đất, phía xa có gốc cây to lớn.

Hình ảnh bắt đầu mờ dần, rồi đột nhiên cảm thấy bị ngã xuống, cảm nhận rõ đau điếng.

Takemichi bật dậy, thở hồng hộc, nhìn lại đã thấy bản thân đang dưới nền.

Thiếu niên đứng dậy, đem chăn lên giường, bắt gặp Mikey dang hai tay hai chân, một mình chiếm hết giường.

Cậu gọi nhỏ để người kia thức, không được đành quát to

"Mikey-kun!!!"

"Hả?

Ai?

Làm sao?"

Anh đang mớ ngủ, chống một bên tay dậy

"Mày ngủ kiểu gì vậy!?

Đạp tao xuống giường đó!!"

Mikey nhìn đầu tóc thiếu niên bù xù, áo lệch sang một bên vai, liền cười.

Bản thân cũng nhanh chóng nhích sang một bên cho Takemichi.

Cậu giở thói hờn dỗi, nằm cách xa hắn, không thèm quay mặt vào

"Làm sao phải nằm xa vậy?

Dịch vào đây."

Cậu không thèm nghe, lại bị đá xuống nền một lần nữa

"Mày làm trò gì vậy!?

Nhẹ nhàng không được sao!?

Mông bầm rồi đấy nhé!!"

"Bầm thật?"

"Ừ, hình như bầm thật rồi đấy."

Thiếu niên xoa xoa mông xinh mông đẹp của mình, uất ức trèo lên giường

"Vạch quần ra tao xem."

Cậu khựng lại, đột nhiên nói năng sằng bậy vậy?

"Mơ đi nhé."

Hắn không quan tâm, liền đem cậu áp xuống giường cố gắng giằng xé cái quần của Takemichi

"Vạch ra tao xem, bằng không tao tách mông mày ra làm hai!"

Và thế là cậu ngoan ngoãn để Mikey sờ nắn mông, còn không biết liêm sỉ vỗ đen đét vào

"Được rồi đó!"

Takemichi bật người dậy, bị hắn giữ lại

"Quá muộn rồi cưng à.

Mau giúp anh đây làm dịu con "khủng long" này xuống nào!"

"Không, không!!!

Á á!!!!"

Takemichi gào thét trong vô vọng, cuối cùng mong ước cũng thành hiện thực, nhưng nghĩ lại lại cảm thấy bản thân thật ngu ngốc.

Nhưng dù sao cũng nên phối hợp với anh.

______________

Sáng hôm sau Takemichi ngủ dậy cũng không thấy người đâu, cơ thể trở nên rất đau nhức do lâu rồi mới vận động.

Nhìn lên phía đồng hồ cũng đã hơn chín rưỡi sáng, cũng phải, tên nào đó sức trâu liên tiếp bốn hiệp, Takemichi khóc lóc hắn mới tha.

Cậu khó khăn đi vào nhà tắm, xong lại cảm giác uể oải.

Hai đầu ngực sưng tấy hại không cả mặc được áo, Takemicchi thề sẽ không có lần thứ hai nghịch dại như vậy.

Cậu không còn cách nào khác ngoài để trần, nhưng do mệt mỏi nên cũng chỉ nằm dài trên giường.

Mikey trở về lúc trưa, vào phòng đã thấy thiếu niên đang nằm ngủ, áo thì không mặc, chẳng biết là khoe cho ai xem.

Anh đánh thức cậu dậy, Takemichi cũng nghe lời

"Sao lại không mặc áo?"

"Ngực đau."

Rất trung thực.

Rất thẳng thắn.

Mười một điểm.

Anh phì cười, không hiểu sao lại ngốc đến thế "Sao không bôi thuốc vào, lại đây tôi bôi cho."

"Không cần."

Takemichi tự lấy thuốc tự thoa, Mikey cũng không phản ứng lại.

Đứng dậy đi đến tủ quần áo lấy đồ xuống

"Hôm nay mệt rồi, tôi dẫn em ra ngoài ăn.

Đến nhà hàng thủy cung này rất đẹp."

Takemichi không trả lời, lấy đồ mặc vào.

Hắn đưa cho cậu một chiếc áo dài tay màu be, cổ chữ V rộng để lộ cả hai bên xương quai xanh, sau đó lại quàng thêm khăn lên cổ.

Cậu chẳng hiểu nổi gu ăn mặc của tên này.

Lúc ra khỏi cửa, Takemichi bắt gặp hai tên cao to đứng ngay hai bên, thấy cả hai liền cúi chào, hắn ra hiệu mới ngẩng lên.

Mà thường ngày cậu ra vườn cũng chào, Takemichi chỉ ngượng ngùng nói không cần kính lễ nhưng chẳng có tác dụng.

Ra ngoài cổng chính tiếp tục bắt gặp hai tên canh gác, thậm chí còn có súng ở bên thắt lưng.

Takemichi thầm nghĩ, xem ra hắn vẫn rất đề phòng cậu.

Vì trời bắt đầu chuyển lạnh nên Mikey không muốn lái xe mui trần, hơn nữa người tình của hắn yếu nhớt, có dấu hiệu mệt mỏi sau trận ân ái tối qua.

Takemichi bước vào trong nhà hàng mà đôi mắt cứ liếc ngang liếc dọc, cậu nghĩ nơi này quá đỗi đẹp rồi.

Đôi mắt xanh dương nhanh chóng ngắm được một chỗ ngồi vô cùng vừa ý, nhanh chóng đến ngồi trước.

Mikey ngồi đối diện với thiếu niên, tự nhiên gọi món.

Takemichi trong lúc đợi món ăn lên cũng chỉ toàn nhìn vào kính bên cạnh, mấy con cá thật lộng lẫy, không thèm chú ý đến anh.

Đến khi đồ ăn lên, cậu vừa ăn vừa ngắm cảnh, hơn nữa nhà hàng còn mở thêm nhạc cổ điển, cũng lãng mạn quá rồi

"Thích lắm sao?

Tôi thấy em cứ nhìn ngắm mãi."

"Ừm, thích chứ!!!"

Takemichi bỏ miếng cá vào miệng, nhìn người đối diện với ánh mắt sáng rực

"Thích là tốt, lần sau lại đưa em đến."

"Thật sao!?"

Mikey gật đầu, cầm ly rượu lên nhâm nhi.

Hắn không nghĩ tới Takemichi lại thích đến vậy, cậu đúng là dễ chiều, anh nghĩ về sau nên đưa thiếu niên đến mấy nơi độc lạ.
 
[Mitake] Song Song
Chương 25: Chủ động.


Tối đấy Mikey không có về, hắn nói nếu xong sớm sẽ về, còn muộn thì không.

Takemichi chẳng quan tâm là bao, chỉ tỏ chút thất vọng rồi cũng thôi.

Mười giờ rưỡi tối Chifuyu gọi điện nói muốn rủ cậu đi ăn đêm, thật tình thì Takemichi rất muốn đi, nhưng thuộc hạ của Mikey vẫn ở dưới canh giữ, thiếu niên không còn cách nào khác chỉ đành từ chối.

Cậu chán nản với cái cuộc sống bị giam lỏng thế này, bao giờ thì tên kia mới không kiểm soát cậu đây?

Chỉ khi nào mấy tên kia đi khỏi thì Takemichi mới có cơ hội trốn thoát.

...

Nửa đêm Mikey loạng choạng bước vào phòng, người bên trong cũng đã ngủ say, hắn lặng lẽ vào nhà tắm không làm phiền đến người kia.

Takemichi ở đây cũng bị đánh thức bởi tiếng nước xối xả kia, cậu ngồi dậy thấy ánh đèn hắt ra từ trong nhà tắm, lập tức nghĩ tên kia đã về.

Takemichi ngồi dậy, đến khi Mikey đi ra đã thấy thiếu niên ngồi ở mép giường, thấy mình lập tức đứng dậy tiến tới, anh tức khắc ôm cậu vào lòng

"Làm em thức giấc rồi sao?"

Takemichi đứng hình mất vài giây, rồi lại đưa tay lên đầu Mikey đã chùm sẵn khăn lông lau lau mái tóc ướt

"Không sao.

Anh đã ăn gì chưa, hay tôi đi nấu gì đó nhé?"

"Tôi ăn rồi, mà em xuống pha cho tôi ly nước chanh đi."

Cậu cũng đã gửi thấy trên người anh mùi rượu thoang thoảng, chắc chắn vừa có cuộc làm ăn nào đó.

Takemichi gật đầu rồi nhanh chân xuống dưới pha nước cho hắn.

Đến khi thiếu niên lên hắn đã nằm vật ra giường, vẻ mặt còn hơi ửng đỏ

"Này Mikey-kun, dậy đi."

Mikey lật người ngồi dậy, đỡ lấy ly nước chanh trên tay Takemichi uống.

Cậu nhìn yết hầu người kia lên xuống, lại nghĩ hắn có khi nào lát nữa sẽ làm hay không?

Takemichi thầm nghĩ, nếu được thì cậu phải thể hiện thật tốt, rồi bắt anh đuổi đám thuộc hạ kia đi.

Cậu cầm lấy cốc nước để lên tủ đầu giường, đi tới đắt điện rồi lên giường.

Mikey một tay vắt lên trán, miệng mở hé thở từng đợt.

Takemichi nằm sát vào hắn, đem tay đặt lên ngực người kia

"Anh sao thế, hình như uống hơi nhiều rồi đó."

Hắn liếc mắt sang cậu, động người sang ôm thiếu niên, cả cơ thể Mikey nóng ran, Takemichi còn cảm nhận được đôi chút

"Nè...ch-chúng ta..."

Cậu ngập ngừng, liệu có ổn không khi nói ra cái vấn đề mà bản thân ghét cay ghét đắng

"Làm sao?"

"Ch-chúng ta...l-làm...tình...đi..."

Mặt cậu đỏ như trái cà chua, rúc vào trong chăn, thấy anh không trả lời lập tức xấu hổ, quay lưng lại lùi ra xa

"Dịch vào đây, Takemicchi."

"Kh-không, anh mệt rồi, ngủ đi."

Mikey một tay kéo thiếu lại vào gần, Takemichi vẫn không chịu quay lại.

Hắn chồm người dậy áp tay vào má cậu nhìn thẳng vào khuôn mặt mình.

Takemichi ngại ngùng, con ngươi chuyển động hết ngang lại dọc

"Em, vừa nói cái gì."

"Nói gì chứ!

Anh xuống mau!"

Hắn cúi xuống hôn lên môi cậu, mạnh bạo luồn lách khắp khoang miệng.

Takemichi nhắm chặt mắt, lưỡi hồng đáng thương bị vờn qua vờn lại

"Takemichi.

Em như vậy, tôi rất thích."

Anh đưa cánh tay luồn vào áo, mân mê trên làn da mềm mại kia.

Quần áo cả hai vương vãi trên giường, Takemichi mặt đỏ ửng khó chịu.

Mikey có rượu ở trong người lại càng thêm hăng, hắn chuyển động càng lúc càng nhanh, lúc nhấn mạnh vào điểm nhạy cảm của người tình, lúc chỉ lướt qua nhè nhẹ.

Mọi biểu cảm của thiếu niên đều được anh bắt trọn.

________________

Vì là năm cuối cấp nên lịch học của tôi rất dày đặc, thứ 2,3,4,5,6 đều kín tiết cả chiều và sáng.

Cũng sắp đến kì thi học sinh giỏi nên tôi càng bận, học ngày học đêm.

Vậy nên sẽ khá lâu để tôi ra một chap mới, mong mọi người thông cảm.

___________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 26: Trốn thoát.


Sáng hôm sau chẳng hiểu lí do gì Takemichi dậy được sớm sau khi chịu đựng bốn hiệp của con người kia, sức trâu hay sức gì không biết.

Cậu vệ sinh sạch sẽ, đi xuống dưới đã thấy Mikey ngồi vắt chân lên bàn xem ti vi.

Thiếu niên lúc này chỉ còn làm theo bản tính, được hay không tùy hết vào tâm trạng hắn.

Takemichi lại sofa ngồi xuống, Mikey thấy cậu dậy sớm vậy liền hỏi, cánh tay ôm qua vai thiếu niên

"Sao dậy sớm vậy?"

"Kh-không biết nữa, chắc là do tao cảm thấy đói..."

Anh nhìn cậu một lát, Takemichi cố gắng không để lộ bất kì sơ hở nào

"Tao gọi đồ ăn nhé, chờ một lát."

Mikey vừa cầm điện thoại lên liền bị Takemichi ngăn lại

"A không cần...

H-hồi nãy Chifuyu nói muốn tao cùng đi ăn sáng rồi tiện thể thăm Draken-kun đang bị cảm...

Nên..."

Hắn phần nào hiểu được ý của cậu, chỉ là muốn làm khó

"Tao đã bảo mày đừng có liên quan đến Toman nữa mà?

Có chút chuyện cỏn con như vậy đâu cần có mặt mày?"

"Này, mày đâu cần làm quá lên vậy?

Dù sao chúng ta cũng từng là bạn, cũng từng rất thân cơ mà?

Draken-kun và mọi người không muốn thấy mày như vậy đâu..."

"Đừng bao giờ nhắc chuyện này một lần nữa.

Được rồi, đi đi, về trước bảy giờ tối."

Takemichi như không tin vào tai mình, hỏi lại một lần nữa

"Thật sao!?"

"Đi mau hoặc tao đổi ý?"

Thiếu niên vội vã đứng dậy, cầm lấy áo khoác rồi ra khỏi Mạn Uyển.

Mikey nghĩ dù sao cũng không thể giữ cậu ở trong nhà lâu quá, thành ra chán nản.

Vẫn là để cậu thi thoảng đi ra ngoài.

Takemichi sớm đã bắt được taxi trở về Tokyo, nhà trọ cậu thuê cũng đã trả tiền trước vài tháng, dù sao cũng không nỡ trả phòng vì cậu nghĩ sau này có thể còn về lại đây.

Takemichi dùng số tiền mà Mikey cho để trả trước năm tháng tiếp, dù sao nơi này có dịch vụ dọn dẹp mỗi tháng hai lần nếu chủ phòng thuê.

Cậu cũng không lo vấn đề đấy nữa.

Cậu nằm ngủ đến trưa ở phòng rồi đi ra ngoài ăn trưa, cũng chưa nghĩ đến việc sẽ sống ở đâu ngoài nơi này.

Rồi đột nhiên cậu nhớ tới có một tiểu khu dân cư vừa được đi vào sử dụng cách đây không lâu.

Takemichi thật may mắn khi có bác họ hàng xa cũng sống ở đó, nhà bác ấy có người già, cậu vẫn thường lui tới chăm sóc.

Tiện cơ hội này sống tạm trước, còn về sau sẽ tính.

...

Takemichi chỉ mang theo một vali nhỏ quần áo, vừa đến đã được chào đón nồng hậu, sau khi tắm rửa ăn tối xong cậu nhận ra cũng đã hơn tám giờ tối.

Mikey lúc này chắc là đang nổi điên lên rồi

"Takemichi, bác thấy nhà trọ cháu ở vẫn tốt, sao lại muốn qua đây thế?"

Thiếu niên đang lúi húi gọt táo, nhanh nhẹn trả lời

"À, tại cháu có vài chuyện nên tạm thời không có chỗ ở.

Hơn nữa bà đã có tuổi, sinh hoạt khó khăn, con cháu lại không mấy ở nhà nên cháu qua đây chăm sóc luôn.

Bác bá tốt với cháu như vậy..."

"Haha, thằng bé này, có gì đâu chứ!"

Takemichi gãi đầu cười hì hì, coi như là cậu may mắn đi.

...

Xoảng!!!

"!!"

"Mẹ kiếp, trong mấy cái thành phố chật hẹp thế này mà có một con người chúng mày cũng tìm không ra!

Cút!!!

Cút hết cho tao!!!"

"V-vâng...!"

Mikey điên tiết đập phá đồ, khắp nền nhà toàn là mảnh vỡ, đã hơn chín giờ tối mà tình nhân của hắn vẫn chưa thấy đâu.

Gọi điện thì không bắt máy.

Anh đã cho người đi lục tung khắp nơi mà Takemichi hay lui tới.

Cả Tokyo, Shibuya, Kanto, mọi ngóc ngách đều không thấy tung tích

"Sanzu, mày cho người lôi thằng Chifuyu tới căn cứ, đập nó một trận, mai tao xử lí."

"Vâng."

Hắn đi lên phòng, mệt mỏi gục xuống giường.

Bản thân tin tưởng Takemichi bấy nhiêu, cậu sơ hở lừa dối hắn ngần ấy.
 
[Mitake] Song Song
Chương 27: Có Takemichi, những người khác chẳng là gì với Mikey.


"Anh Ruu!"

"Ơ, Takemichi à!?"

"Dạ, bác gái nói em đi đón anh.

Mình mau về thôi ạ."

Takemichi có người anh họ đi nước ngoài, hôm nay về nước thì lại được sai đi đón.

Dù sao ở nhà không cũng chẳng có việc gì làm, ra ngoài thong thả một chút cũng được

"Takemichi, cái đầu vàng choé của chú mày đâu rồi?"

"Ahaha... em nhuộm lại đen rồi ạ."

Người anh họ này có một cái tính khó chịu, đó là hay bắt nạt và bắt bẻ cậu, từ khi nhỏ đã như vậy

"Hử, xem ai thế này, quen lắm nhé."

...

Takemichi cùng cả nhà ăn bữa tối, thật tình mà nói cậu không thích tiệc tùng và ồn ào cho lắm sau khi trải qua khoảng thời gian tồi tệ kia với Mikey.

Mà dù sao người anh họ của cậu mới về nước, chí ít cũng biết phép lịch sự

"À Takemichi.

Lúc trước anh thấy mày hẹn hò với cô gái nào đó đúng không, dạo này thế nào rồi?

Hừm... hình như là Tachina..."

"Tachibana Hinata ạ.

Bọn em chia tay được một khoảng thời gian rồi."

"Ơ, anh thấy hai đứa cũng hợp nhau, sao thế?"

Takemichi nhai nhai miếng thịt, cẩn thận lau miệng "Có vài lí do riêng..."

"Thôi thôi cái thằng này, đừng có tạo cái bầu không khí khó xử này chứ."

Người bà thấy cậu như vậy liền giải vây, ăn uống xong cậu cùng anh họ dọn dẹp bát đũa, cả ngày hôm nay cậu thật sự rất mệt mỏi.

Hơn nữa Takemichi muốn tìm việc làm, bây giờ cũng chẳng biết phải làm gì cả.

Trước hết phải rời khỏi đây thật xa, tai mắt của Mikey có ở khắp nơi, cậu có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào.

Nhưng biết phải đi đâu?

Tiền thì có rồi, nhưng nó không đủ để Takemichi dùng dài lâu được

"Aaaaaa, sao mình lại rơi vào cái hoàn cảnh éo le này cơ chứ!!!"

Trước hết, Takemichi ở lại trong nhà khoảng một tuần.

Có lẽ Mikey cũng sẽ nguôi ngoai đi thôi, dù sao hắn thì thiếu gì tình nhân, cậu chẳng là cái gì hết.

Takemichi nghĩ vậy.

Sau đó Takemichi còn tính ra nước ngoài, phải, nhưng cậu lại không hề biết một thứ tiếng nào khác ngoài tiếng Nhật nên cũng đành chọn phương án khác.

Cậu muốn mua một mảnh đất ở vùng quê Hiroshima¹ để sinh sống.

Tích góp tiền rồi mở một cửa hàng tiện lợi nho nhỏ gần trường học

"Mà, cứ tạm như vậy thôi.

Sống ổn thỏa hết tuần này là được rồi."

...

Thời tiết năm nay có vẻ thay đổi, cũng do trái đất ngày càng nóng lên.

Bây giờ mới là giữa tháng mười một mà trời đã bắt đầu chuyển lạnh, Takemichi sáng nay uể oải không muốn rời khỏi giường.

Anh họ Ruu nhảy vào người cậu, vội vã lật chăn

"Dậy đi Takemichi, chú mày có muốn đi mua quần áo với anh không!

Trời hôm nay bắt đầu lạnh rồi, nghe bảo đến hết tuần sau mới ấm lên."

"Em không...

Anh mau tránh ra, em đang ngủ mà!"

Mặc kệ thiếu niên đang ngái ngủ, anh mau chóng lôi cậu dậy.

Takemichi bất đắc dĩ thay đồ, đi mua sắm với thằng anh già ba mươi tuổi ế chỏng ế chơ!

Cậu không muốn mua cái gì cả, đồ cũ của năm ngoái mặc còn rất vừa.

Cùng lắm chắc mua thêm cái áo len và một chiếc khăn quàng cổ.

Takemichi để ý một cái áo len rất đẹp, có màu xám đen, cổ cao nhưng from rộng.

Trông rất ưng ý, cũng chỉ có ba nghìn yên², Takemichi quyết định mua nó.

Đang loay hoay lựa khăn quàng cổ, cậu lỡ va phải một người phụ nữ, Takemichi nhanh miệng xin lỗi rồi cũng theo thói quen ít khi nhìn người mà tiếp tục đi

"Giờ thì chắc chắn rồi, đi theo."

Đến lúc thanh toán, ông anh của cậu mua rõ nhiều, nào là áo khoác, áo len, mũ rồi khăn.

Rõ lằng nhằng.

Cậu ngoài áo len ra cũng chỉ mua một chiếc khăn quàng cổ đan len màu nâu.

Takemichi không quá màu mè, đơn giản như vậy là được rồi.

Suốt quá trình về đến nhà cậu luôn có cảm giác ai đó đang đi theo mình, cảm giác bất an lúc nào cũng ở trong người, Takemichi cực khó chịu.

Nhưng nó cũng nhanh chóng đi vào lãng quên bởi ngày hôm nay cũng rất mệt mỏi rồi.

__________

"Chúng mày bị làm sao vậy?

Tao cho tiền không phải để chúng mày đi chơi gái, có muốn chết không?"

"Dạ kh-không ạ..."

"Đến cuối tuần này không tìm ra người, tao xử hết!"

"Thôi mà, Mikey."

Ryoko khoác tay lên ngực hắn, nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực kia

"Em có được không?

Nếu em tìm ra cậu ta, em có được phép ở lại-"

"Cút."

Anh lườm cô, ánh mắt đáng sợ càng trở nên nguy hiểm.

Một khi tìm ra Takemichi, cô ta chẳng là cái gì cả.
 
[Mitake] Song Song
Thông báo.


Ngày 22, 23, 24 tôi sẽ kiểm tra cuối học kì I.

Sau đó đến 9/1/2023 sẽ thi học sinh giỏi, chắc chắn không thể ra chap mới.

Phải đến ngày 11/1/2023 mới hoạt động trở lại, bởi thi xong phải nghỉ ngơi cho khoả khuây mà.

Thì tôi chỉ nói vậy thôi, để cho mọi người không thắc mắc.

Cảm ơn mọi người đã đón đọc Song Song.

*Chương kế:

Ryoko nắm lấy mái tóc cậu mà kéo đi như một món đồ chơi, Takemichi mắt cá chân đã sưng tấy, không đi đứng được, bị lôi đi dưới nền đất.

Thật nhục nhã.

[...] "Muốn chết đúng không?

Tôi bảo thế nào?

Cảm thấy không nghe được, thì biến khỏi đây."

[...] Mikey ghì chặt cánh tay cậu xuống nền, cổ tay Takemichi do bị đánh đập giờ càng đau hơn.

Cậu vùng dậy, liền bị anh tát, cú đánh làm Takemichi ê ẩm, choáng váng cả đầu, loạng choạng gục xuống nền

"Nếu em còn có ý định bỏ trốn lần nữa, sẽ không chỉ có như vậy.

Cởi quần ra."
 
[Mitake] Song Song
Nói chuyện chút thôi.


Tình hình là sáng nay tôi thi học sinh giỏi, tôi có cái vấn đề này mà cũng chẳng biết nói với ai nên chia sẻ tạm lên đây vậy.

Câu một là nghị luận xã hội và nội dung nghị luận chính là sự chủ động.

Cái vấn đề nghị luận được gói trong một câu chuyện và học sinh phải tìm ra nó.

Trong khi đó tôi làm được cả nghị luận xã hội, cả nghị luận văn học được ba tờ giấy, tờ thứ ba sang mặt thứ hai.

Thế nhưng.

Tôi mắc phải một lỗi rất đơn giản đó là xác định sai nội dung nghị luận.

Ôi tôi không hiểu sao mình ngu vậy luôn.

Bạn tôi thì ngồi khác phòng tôi, mới ban đầu nó cũng xác định sai nội dung nghị luận nhưng bạn bên cạnh đã hỏi "Chủ động là gì?" thì nó mới ngờ ngợ ra sự chủ động chính là nội dung nghị luận.

Trong khi đó, một đứa như tôi thì không có nói năng gì hết.

Đến cả việc lúc thi xong rồi và phòng tôi kiểm tra đề đã xong thì tôi sang phòng bạn tôi mà có một bạn nữ đứng chắn đường tôi cũng không nói gì cả, đến khi bạn ấy quay lại nhìn thấy tôi thì mới tránh.

Và, sau khi ra khỏi phòng thi và cô giáo nói nội dung của đề chính là sự chủ động, tôi mới ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa.

Bài làm của tôi nội dung lại là lòng thương người và quan tâm người khác.

Vì việc xác định sai nội dung nghị luận dẫn đến cả bài đấy của tôi không có điểm.

Trong khi đó nghị luận xã hội tám điểm và nghị luận văn học mười hai điểm.

Tôi đã chắc chắn mình không có giải, và thậm chí điểm vô cùng kém.

Sau đó thì đến nghị luận văn học, yêu cầu của bài là phân tích tình huống truyện trong các tác phẩm truyện ngắn đã học trong học kì một lớp chín.

Tôi đã rất mong ra thơ, bởi tôi không học kĩ truyện.

Thì đương nhiên đó là tại tôi rồi.

Tôi chọn Lặng lẽ Sapa thay vì Làng và Chiếc lược ngà.

Cô nói Lặng lẽ Sapa thì tình huống truyện không nổi bật.

Tôi sốc lần hai.

Tôi không nghĩ mình sẽ tệ đến vậy, tôi viết đến tờ thứ ba trong khi cô nói chỉ cần viết kín hai tờ là ổn rồi.

Viết dài, viết nhiều không có nghĩa là có điểm.

Thì sau đó tôi nói với bác sĩ của mình, cô bảo đó là do tâm lý của tôi.

Đây là đề.

Và chính vì câu "để người khác không đâm sầm vào tôi" đã làm cho tôi nghĩ nội dung nghị luận của bài là lòng thương người, quan tâm người khác.

Bởi tôi hay nghĩ nếu đâm vào người khác thì không chỉ họ đau mà mình cũng đau.

Nên tôi đặt mình vào ông lão mù, tôi để tâm đến người khác quá, sợ họ đâm vào tôi sẽ đau thay vì tôi chuẩn bị kĩ lưỡng phòng trừ trường hợp người khác đâm vào tôi.

Bác sĩ nói bệnh tôi càng lúc càng nặng rồi, cô nói về vấn đề này là do tâm lí tôi thường nhường nhịn, quan tâm đến người khác chứ không để ý đến bản thân mình.

Thành ra tôi có cái suy nghĩ về câu chuyện sai lệch đi.

Có lẽ tôi không hợp với văn, nhất là từ khi mức trầm cảm của tôi tăng lên 73 điểm, tức là trầm cảm nặng.

Vấn đề này cực cực kì phiền phức, tại nó mà tôi mất hết điểm ở bài văn nghị luận xã hội, không, vẫn được 0,25 điểm vì có đủ cấu trúc ba phần thôi, còn lại không được điểm.

Nói tóm lại câu một tôi lạc đề.

Tôi không có ai để nói vấn đề này, tôi thu mình và dối cả cô giáo vì sợ cô mắng vì không xác định đúng nội dung nghị luận.

Căn bệnh chết tiệt, hại tôi ra nông nỗi này đây.

Khốn khiếp.

Ngày mai sẽ có chap mới cho Song Song, cảm ơn vì đã lắng nghe nhé.
 
[Mitake] Song Song
Chương 28: Phát hiện.


Những ngày sau với Takemichi vô cùng bình yên, chẳng có gì là xảy ra ngoài ý muốn.

Còn với Sanzu, chuỗi ngày vừa rồi còn đáng sợ hơn cả lúc Mikey của gã bị bản năng hắc ám chi phối trong những ngày đầu.

Gã - một tên điên sẽ chỉ cúi đầu trước "Vua" của mình.

Nhưng những ngày vừa qua, chứng kiến cảnh Mikey đập phá, nổi điên, đánh giết người vô tội vạ, ai cũng nghĩ "Thằng Sanzu chả là cái mẹ gì cả so với Boss lúc nổi điên."

Mikey cả ngày cũng chỉ quanh quẩn ở căn cứ, ăn thì cũng không ăn, chỉ cần thấy có một món không vừa miệng lập tức hất đổ cả bàn ăn.

...

Vài ngày sau, Takemichi vừa từ siêu thị trở về, vừa đến cổng nhà liền bị bịt thuốc mê.

Cậu đã cố gắng giãy dụa nhưng do không phòng bị gì nên lập tức ngất đi.

Khi tỉnh dậy chân tay cậu bị trói vào ghế, căn phòng ẩm thấp và tối tăm.

Takemichi miệng cũng bị bịt vải, ú ớ được đôi lời rồi cũng im.

Vài giờ sau tiếng cót két của cánh cửa gỗ làm cậu giật mình, liếc nhìn lên thì thấy hai tên xăm trổ đầy mình.

Hắn cởi trói chân cho cậu, rồi tự nhiên bịt mắt cậu lại, Takemichi hoang mang.

Đột nhiên da mặt cậu đau điếng, thiếu niên ngã rầm xuống nền đất, chưa kịp định hình cảm giác đau rát tiếp tục ập đến.

Takemichi đã hiểu tình hình rằng cậu bị bắt cóc, và thay vì những tình tiết trên phim thay vì tống tiền thì họ đánh đập cậu.

Sau khoảng hai mươi phút như bị tra tấn, một tiếng nói của phụ nữ vang lên

"Dừng lại được rồi, ra ngoài đi."

Takemichi được đỡ dậy, cởi trói hai tay và bỏ vải bịt mắt cũng như trên miệng.

Cậu ho ra một tiếng, mắt liếc nhìn lên người trước mắt

"Cô...cô là..."

"Sao nào, nhận ra tôi đúng chứ?"

Takemichi biết, lần trước ở Mạn Uyển cô ta đột nhiên túm tóc đánh cậu, lần này rốt cuộc là chẳng biết vấn đề gì

"Cô muốn gì?"

"Muốn gì hả?

Cậu biết mà, Hanagaki."

Ryoko tiến lại gần thiếu niên, Takemichi lùi về sau, không biết được cô ta đang nghĩ gì

"Tôi muốn cậu, tránh xa Mikey ra."

Cậu nheo mắt, lập tức phản kháng đẩy Ryoko ra "Tôi không tha thiết gì anh ta cả, muốn thì đi mà lấy, tôi không cần."

Cậu bước được bước lập tức bị kéo lại, cô ta cầm đâu ra một chiếc búa, lập tức đập mạnh vào mắt cá chân trái, cậu thét lên một tiếng đau đớn

"Cô, cô điên rồi sao!?"

Ryoko cười hả hê, nhìn cậu với ánh mắt khinh thường "Đây là lời cảnh cáo cho cậu, tránh xa Mikey ra."

Nói rồi lại bỏ đi, cậu đau nhức vô cùng, cố gắng lê lết lại bức tường.

Cậu không thể làm gì được, cậu chẳng biết rốt cuộc mình đã gây thù chuốc oán gì cho người khác mà giờ đây lại ra nông nỗi này.

Takemichi mệt mỏi, nhắm đôi mắt lại rồi thiếp đi.

Lúc tỉnh dậy lại lần nữa, cậu cố gắng trốn thoát khỏi nơi này dù cho chân cậu đã bầm tím và rướm máu.

Lết mãi ra đến ngoài cửa, lại bắt gặp Ryoko, cô ta từ trên cao nhìn xuống cậu

"Cậu đang làm trò gì vậy, Hanagaki?"

Takemichi nhìn cô ta với ánh mắt lo sợ, không để cậu đợi, Ryoko nắm lấy mái tóc cậu mà kéo đi như một món đồ chơi, Takemichi mắt cá chân đã sưng tấy, không đi đứng được, bị lôi đi dưới nền đất.

Thật nhục nhã

"Nghe đây Hanagaki, cái đặc quyền mà cậu đang có là thứ mà tôi đang mong muốn, vậy nên, nhường lại cho tôi đi."

"Tôi đã nói rồi, tôi không tha thiết gì anh ta cả, cô muốn thì mau kéo hắn ra khỏi tôi!!!"

Ryoko dùng lực mạnh siết chặt băng vào cổ chân cậu, Takemichi nhăn nhó cả khuôn mặt.

Vài phút sau vết thương cổ chân không được sát trùng, không được xử lí đã được băng bó lại.

Ryoko bỏ đi, để lại cậu ở nơi đây chẳng biết trời trăng mây gió gì

"Ryoko, lần này cô gây ra chuyện lớn rồi."

...

Sáng hôm sau Mikey đột nhiên cho gọi Ryoko, cô ta hớn hở mở cửa bước vào phòng hắn, Mikey đang nói chuyện với Sanzu tức khắc dừng lại

"Mikey!

Anh cho gọi em sao!"

"Kho bỏ trống phía sau căn cứ cô làm gì ở trong đó?"

Hắn lập tức vào chủ đề chính, Ryoko chột dạ, lắp bắp

"Em, em có làm gì.

Sao anh hỏi vậy?"

Mikey đứng dậy, tiến lại chỗ cô ta, ánh mắt tràn đầy sát khí

"Dẫn tôi ra đó, đừng để tôi dùng vũ lực."

Ryoko không còn cách nào khác, cùng Mikey và Sanzu đi vào kho bỏ trống.

Khung cảnh đập vào mắt Mikey lúc này chính là khuôn mặt quen thuộc mà hắn tìm kiếm suốt hơn một tuần qua, hiện đang gục đầu vào tường với vết thương ở chân, cơ thể cũng lấm lem vết xước.

Gã nhìn Ryoko, lại đi đến chỗ cậu, khe khẽ đánh thức.

Cậu nheo mắt khó chịu, nhìn rõ Mikey mới hốt hoảng

"Em có đau không, để tôi xem."

Thứ mà Takemichi nghĩ rằng hắn sẽ chửi bới, đánh đập sau khi tìm thấy cậu thì giờ đây thay bằng lời hỏi han này

"T-tôi không sao..."

"Mikey-"

"Cô là người làm Takemichi ra nông nỗi này?

Muốn chết đúng không?

Tôi bảo thế nào?

Cảm thấy không nghe được, thì biến khỏi đây."

Cô ta câm nín, bước nhanh ra khỏi đây.

Còn Mikey dìu cậu ra ngoài, đưa lên phòng ngủ.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Takemichi được hắn dìu ngồi lên mép giường

"Một tuần qua em đi đâu?"

"Về nhà."

"Tôi không có thấy em ở nhà, đi đâu?"

Takemichi không chịu được nữa, gắt lên "Tôi có quyền tự do, anh cớ gì lại quản lí tôi!?"

"Em là người của tôi.

Chưa kể em nói dối tôi, em hại thằng Chifuyu rồi đấy em biết không?

Nó giờ vẫn đang bị nhốt trong kho chứa của tôi, chân bị đánh gãy rồi."

"Anh!

Anh điên rồi!!!"

Takemichi bật dậy, túm lấy cổ áo hắn mà giơ tay đánh, nhưng bị hắn giữ lại, nắm chặt cổ tay cậu như muốn mang bẻ gãy đi, đẩy ngã cậu xuống nền.

Mikey ghì chặt cánh tay cậu xuống nền, cổ tay Takemichi do bị đánh đập giờ càng đau hơn.

Cậu vùng dậy, liền bị anh tát, cú đánh làm Takemichi ê ẩm, choáng váng cả đầu, loạng choạng gục xuống nền

"Nếu em còn có ý định bỏ trốn lần nữa, sẽ không chỉ có như vậy.

Cởi quần ra."
 
[Mitake] Song Song
Chương 29: Còn được thì quan tâm, đừng để mất đi rồi hối tiếc.


Cơn đau nhức từ cổ chân làm Takemichi thức giấc, mở mắt ra thấy Fujigawa Kaashi đang mày mò tỉ mỉ ở mắt cá chân mình, cũng không cho anh ta biết mình đã thức.

Đảo mắt khắp phòng cũng không thấy Mikey đâu, chợt cánh cửa phòng tắm mở ra, cậu ngoảnh đầu lại thấy hắn bước đến chỗ mình

"Mấy giờ rồi?"

"Hơn bốn giờ chiều, sao không ngủ thêm chút nữa?"

"Chân đau."

Mikey nhìn vị bác sĩ, lại nhìn Takemichi rồi đỡ cậu ngồi dậy.

Lúc này cậu mới biết không phải chỉ mỗi cổ chân đau, mà cả nơi tư mật cũng vậy.

Đã rất lâu rồi chưa có làm, hắn sáng nay lại tàn bạo vô cùng, để nói thì cổ cậu hằn rõ vết răng.

Anh thấy cậu nhăn mặt khó chịu, liền hỏi "Sao vậy?

Đau ở đâu à?"

"Còn hỏi được?

Tại ai vậy?"

Hắn hiểu được ẩn ý trong lời nói của Takemichi, bật cười thành tiếng

"Lát nữa đưa tao đi gặp Chifuyu, mày thả nó ra chưa?"

"Chưa đâu, chút sẽ đưa mày đi gặp nó."

Một lát sau cũng đã băng bó lại vết thương cẩn thận, Kaashi cất đồ đạc lại cặp rồi cũng đứng dậy

"Cậu bị nặng đấy, không đi lại được đâu.

Ít nhất hồi phục nhanh cũng phải hơn hai tuần, còn mà tùy cơ địa cậu, lâu cũng phải một tháng."

Takemichi không nói năng gì, chỉ thấy Mikey lấy đâu ra một cặp nạng cho cậu

"Không đi được thì có nạng."

"Này, cậu vừa phải thôi!

Hanagaki dù có đi được thì thời gian hồi phục cũng rất lâu, nếu mà muốn thì ngồi xe lăn!

Đây là tình nhân của cậu mà đối xử kiểu gì vậy!?"

Mikey đang cúi người dán băng cá nhân lên vết thương đỏ trên má Takemichi liền ngẩng đầu lên

"Quan tâm cậu ta vậy?"

"Hừ.

Tôi không có ý đó, nhưng cậu nghĩ đi, còn được thì quan tâm cậu ấy một chút, đừng quá đáng, đến lúc mất đi đừng hối tiếc."

Fujigawa Kaashi nói xong liền bước ra khỏi phòng đóng sầm cửa, nói thật anh vô cùng mong rằng người lần này sẽ thay đổi được Mikey.

Ở Takemichi có gì đó khiến anh rất hi vọng.

Theo hắn suốt hơn năm năm Kaashi đã không còn lạ lẫm với tính tình của tên này, nam nữ không thiếu, nhưng không có ai để hắn phải tới nỗi giam lại, muốn thì đi, mà trước giờ chỉ toàn hắn đuổi chứ không ai là tự rời.

Nhưng dù cho cậu có bỏ trốn một tuần vẫn còn muốn giữ ở bên, thì Takemichi đúng thật rất đặc biệt.

Takemichi đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, lại thấy vết cắn của gã trên cổ rất nổi bật, muốn che đi

"Mikey-kun.

Có cái gì che mấy vết này đi không?"

Hắn đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ liền giật mình

"Không phải che, để như vậy.

Khốn khiếp Kaashi, nó chưa bị tao đập trận nào nên mới cả gan nói năng vậy mà!"

Thiếu niên nghe xong lại đăm chiêu, đúng là chỉ là bác sĩ riêng, nói với thủ lĩnh một bang tội phạm như vậy mà cũng ổn sao

"Hối tiếc à, Takemicchi sao..."

"Đứng dậy, t đưa mày đi gặp Chifuyu."

Suốt đường xuống dưới chỉ có cầu thang là Mikey dìu cậu, còn lại Takemichi tự thân vận động.

Đúng là tên khốn!

Vừa mở cửa bước vào trong kho, phải đi xuống dưới tầng hầm, đi qua vài căn phòng nhỏ rồi mới tới phòng Chifuyu.

Dưới đây có kha khá người, cũng khoảng hơn 30 tên, ai nấy cũng trong tình trạng vết thương đầy mình.

Mở cửa phòng ra là Chifuyu hai tay trói vào còng sắt treo lơ lửng, anh hốt hoảng khi thấy Takemichi cùng Mikey bước vào

"Takemichi!?"

"Ch-Chifuyu!?"

Mikey đứng cạnh ánh mắt chăm chú nhìn biểu cảm của cậu

"Chân mày sao vậy, sao lại phải chống nạng?"

"Không sao cả, Mikey-kun mau để nó xuống đi!"

Cậu sốt ruột, nhìn tình hình của Chifuyu không ổn chút nào.

Hắn không nói gì, đứng im lặng.

Lại có một tên đi vào cúi đầu chào cả Takemichi, cả Mikey.

Nhanh chóng anh được dìu ngồi xuống nền, trên cơ thể đầy vết thương, máu còn đọng lại trên da

"Tao xin lỗi, tự nhiên kéo mày vào, không sao chứ?

Mikey-kun, mau đưa Chifuyu tới bệnh viện đi chứ không ổn đâu!"

"Mày không cần lo, sẽ có người đưa nó tới viện.

Đi lên, xác nhận tình trạng của nó rồi."

"Nhưng mà-"

"Đứng dậy."

Hắn một tay kéo cậu đứng dậy, nhanh chóng đi ra khỏi đây.

Chifuyu nhìn cậu đi khuất, anh có để ý trên cổ cậu vết răng rất rõ, không phải một mà tới bốn năm vết, xung quanh cổ rất nhiều.

Anh hiểu, mối quan hệ thật sự giữa Takemichi và Mikey là gì.
 
[Mitake] Song Song
Chương 30: Về.


"Này, sao cho gặp có một chút vậy!?"

Mikey không quay đầu trở lại, đi tiếp "Không phải mày chỉ cần xác nhận hắn vẫn ổn là được à?

Tao không muốn mày tiếp xúc nhiều với nó."

Cậu tức giận khó chịu, tên chết tiệt này.

Hắn sau lên trên trước lấy xe đợi cậu, Takemichi ra ngoài đã thấy Mikey ngoắc tay lên xe, cậu biết chắc anh sẽ đưa mình về Mạn Uyển, mà dù sao cũng chẳng còn cách nào.

Takemichi lên xe, vẫn còn giận hân chuyện vừa nãy, Mikey lại lên tiếng cảnh cáo

"Lần sau mà còn dám trốn đi nữa thì biết tay tao.

Nói cho mày biết, đừng hòng rời xa tao."

Cậu càng nghe càng không thể ngấm vào đầu.

Cớ gì cứ phải bắt ở lại bên cạnh hắn, một tên khó ưa không thể chịu nổi, đã vậy một kẻ dân thường như cậu ở cùng với một tên tội phạm, lỡ như cậu có làm gì quá đáng gã xử luôn thì sao.

Vả lại, dù cho đã ngủ cùng nhau nhưng Takemichi vẫn không có chút cảm giác gì với Mikey, cái tính cách này, cậu và hắn là không hợp nhau

"Mikey-kun.

Tao và mày không có chung thế giới đâu.

Tha cho tao đi."

"Cái gì mà không chung thế giới?

Mày ở thiên đàng tao ở địa ngục à?

Hay ngược lại?

Bớt lải nhải vớ vẩn đi, cái vị trí của mày giúp ích cho mày nhiều lắm đấy."

Cậu thật sự hết cãi nổi Mikey, chỉ đành cắn răng chịu đựng.

Takemichi vẫn là không thích bị kiểm soát, khó chịu vô cùng.

Hắn đưa cậu tới Mạn Uyển rồi nói cậu vào trong, còn bản thân quay lại căn cứ vì vẫn còn có chuyện cần giải quyết.

Takemichi chẳng để tâm, đi vào cái nơi mà cậu căm ghét.

Cậu cảm thấy ngay cả việc hô hấp cũng khó khăn, cậu đi lên tầng ba, mặc cho cái chân đang trong tình trạng cần nghỉ ngơi.

Takemichi không để ý đến bản thân mình cho lắm, từ trước kia đã vậy rồi.

Cậu không thể nào dễ bỏ cuộc như vậy được, đợi đến khi chân khỏi thì cậu sẽ lên kế hoạch cho lần tới, có lẽ sẽ không thiếu sót như lần này nữa.

Mà nhắc mới nhớ, cậu từ sáng nay đột nhiên biến mất không dấu vết, chắc hẳn bác đã rất lo lắng.

Nhanh chóng lấy điện thoại ra thì đứng hình vì hơn mười cuộc gọi nhỡ, thiếu niên nhanh chóng gọi lại.

Đầu dây bên kia thấy cậu gọi đến, vội vã bắt máy, giọng nói gấp gáp

"Takemichi!

Mày làm gì đi đâu từ sáng đến giờ bác không gọi được!?"

Cậu cười hì hì, gãi đầu lo giải thích "Cháu, cháu...

Bạn cháu bị tai nạn, cháu đến xem tình hình thế nào thôi ạ!"

"Tốt quá rồi, bác cứ tưởng mày bị làm sao!

Gửi lời hỏi thăm của ta đến người bạn ấy nhé!

Vậy khi nào thì mới trở về?"

Takemichi ngập ngừng, chân thì thành ra như vậy, cũng phải cả tháng trời, hơn nữa việc trốn khỏi Mikey cũng đâu dễ dàng.

Có lẽ cũng phải hai, ba tháng.

Nhưng cũng không thể làm phiền nhà bác bá như vậy suốt được, thật ngại

"Dạ thôi ạ, chắc cháu sẽ ở lại đây luôn, ở cùng bác mãi cũng ngại lắm ạ!

Mà cháu cũng tìm được việc làm rồi nên bác không cần lo quá đâu ạ!"

Trước mắt là tìm lời nói dối cho qua mắt, còn mọi thứ cứ tính sau vậy

"Ôi thằng bé này, có gì mà ngại.

Mà nếu mày muốn thế thì ở lại đó giữ sức khỏe nhé.

Thế còn số quần áo của mày thì sao đây?"

Takemichi suýt chút nữa quên mất, cậu có đem theo chút quần áo, nhưng cũng chỉ là một chút thôi.

Ở đây Mikey tuần nào cũng đưa cậu đi mua sắm đồ ít nhất một lần, không thì cũng sẽ có đồ mới cho cậu, hơn nữa ở nhà trọ cũng còn vài ba bộ, không đáng lo lắng

"Dạ phiền bác quá, bác giữ hộ cháu với nhé, cháu không tiện về lại ấy lấy.

Cháu ở đây vẫn có đồ mặc nên không sao đâu ạ!"

"Được rồi được rồi, vậy nhớ sắp xếp thời gian rồi lại về đây nhé!

Nếu không còn chuyện gì nữa thì bác cúp máy đây."

Takemichi thở phào nhẹ nhõm, thật là, Mikey xuất hiện rồi đảo lộn hết cuộc sống của cậu.

Ở trên đây một lát rồi cậu cũng đi xuống, trời cũng đã chập tối, nên đi xuống trước khi tên kia trở về thì hơn.

_______________

Tôi vừa biết điểm thi học sinh giỏi.

Ôi nó tệ lắm luôn, tôi được có bảy điểm và không được giải, vì mười điểm mới có giải.

Kể ra chỉ có nghị luận văn học thôi mà cũng được bảy do may mắn rồi.

Bạn tôi được giải ba, mười ba phẩy năm mươi, tôi chắc chắn nó sẽ được giải mà.

__________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 31: Hơi ấm.


Cậu cứ nghĩ Mikey sẽ về sớm, bởi hôm nay lôi được cái thân xác của cậu về.

Nhưng đến hơn mười giờ rưỡi tối hắn mới về, hơn nữa còn được Sanzu dìu vào trong.

Gã nhìn thấy cậu liền tỏ ra ghét cay ghét đắng, để Mikey lại cho cậu rồi nhanh chóng rời khỏi đây.

Thật mừng vì tên đó còn biết dìu hắn lên lầu, Mikey nồng nặc mùi rượu, bước đi còn loạng choạng.

Không lâu sau đổ ngã vào người cậu, Takemichi mất thăng bằng ngã rầm xuống sàn, chân hắn vô tình đè lên mắt cá chân cậu

"Đau đau đau!!!

Manjiro đau!!!!!"

Hắn nghe tiếng la oai oái của cậu ngay lập tức như tỉnh rượu, ngồi bật dậy đỡ cậu lên

"Xin lỗi Takemicchi, tôi xin lỗi.

Em không sao chứ?"

"Ở đấy mà không sao cái đầu anh!"

Hắn mặt đỏ như trái cherry, cẩn thận đỡ cậu lên giường

"Xin lỗi em, hôm nay có đối tác, anh ta cứ dây dưa mãi, nếu không tôi đã về từ sớm rồi.

" Giọng hắn lại dịu dàng một cách lạ, như thể đang hối lỗi với cậu "Em tắm rồi đúng không, ngủ trước nhé.

Tôi đi tắm đây."

Takemichi cảm thấy tên này cứ thế nào, đang say bí tỉ đột nhiên lại thay đổi một trăm tám mươi độ thế?

Cậu không để ý lắm, lên giường nhắm mắt lại.

Thế nhưng cũng đã qua hơn nửa giờ, Mikey làm gì bên trong mà lâu vậy?

Cậu không nghe thấy tiếng nước lách tách cũng đã hơn mười lăm phút.

Cậu thiết nghĩ, hay hắn ngã chết trong đó rồi?

Cậu cầm lấy cặp nạng tập tễnh mở cửa bước vào.

Mikey đang ngâm mình trong bồn nước, mắt đã nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.

Takemichi chạm xuống nước, là nước lạnh.

Giờ đã tháng mười một, trời cũng bắt đầu vào đông.

Hắn làm như vậy là muốn bị cảm hay sao?

Takemichi đánh thức Mikey, đi lấy chiếc khăn tắm "Anh làm trò gì vậy?

Muốn ốm à, ngồi trong này lâu như vậy."

Mikey không biết Takemichi sẽ vào đây, cũng nhanh chóng bước ra ngoài, khoác lên mình khăn choàng tắm

"Xin lỗi em, tôi ngủ quên mất."

"Anh bị cái gì vậy?

Có ổn không đó?"

Hắn nói mình không sao, chỉ là do cậu nghĩ nhiều quá.

Takemichi lấy máy sấy tóc sấy cho anh, tên này, không cẩn thận mai lại bị ốm lại phiền cậu.

Sau khi xong xuôi tất cả, cả hai lên giường nằm ngủ.

Mikey tinh tế tránh động chạm vết thương cậu, cũng cố gắng kiềm chế cơn thú tính trong người, cho dù hắn đã nhịn hơn một tuần qua.

Sáng tuy có làm nhưng cũng chỉ một lần, biết chân cậu như vậy cũng tránh động mạnh, chủ yếu là tự giải quyết, không chịu nổi mới cắn lên cổ Takemichi.

Mikey vẫn như cũ, để tay cho thiếu niên gối đầu, tay kia ôm cậu vào lòng.

Takemichi cả ngày mệt mỏi, nằm lại trong hơi thở vốn dĩ đã dần dần trở nên quen thuộc này đã sớm ngủ ngon.

____________

Chap này chủ khá ngăn, chủ yếu do tâm trạng mình đang vui và tạm thời bí ý tưởng nên cho cảnh ngọt ngào của hai đứa nó cho mọi người có những khoảnh khắc vui vẻ trong những ngày cuối năm.

Và lí do mình vui ư, đó là đây

bác mình vừa lì xì sớm cho mình, một cục gồm 100 tờ 10k, tức là một triệu =)))))))

năm nay bác độc lạ quá bác =))

nếu lì xì cho mình 2 tờ năm trăm mình không thích lắm đâu, nhưng lì lì một cục vậy thì khoái lắm =)) mặc dù giá trị của chúng bằng nhau

kakaka vô tri quá -))))

____________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 32: Vấp.


Takemichi hôm sau dậy rất sớm, cậu quay sang thì thấy người bên cạnh vẫn còn nhắm mắt, hơi thở đều đặn, liền nhẹ nhàng cẩn thận mà xuống giường rồi vệ sinh cá nhân.

Cậu muốn làm bữa sáng truyền thống, đầy đủ dinh dưỡng cho hắn.

Trông hắn gần gòm như vậy chắc bữa sáng cũng chả thèm ăn bao giờ, có chăng cũng chỉ là thức ăn nhanh.

Thiếu niên nhanh chóng nấu cơm, trong lúc chờ cơm chín thì bỏ hai miếng cá vào nồi chiên không dầu.

Sau đó làm salatd đậu hũ¹, nói là tội phạm đi chăng nữa, thì ở Mạn Uyển Mikey cũng có rất nhiều thực phẩm, đa phần đều tươi mới, vì vậy Takemichi không cần tốn công đi siêu thị vào buổi sáng.

Sau khi cơm đã chín, cá và salatd cũng đã xong, cậu bày ra bàn ăn rồi lật đật mở tủ lạnh lấy hai hộp natto² sau khi bỏ ra bát thì đập trứng vào rồi khuấy đều, cho một thìa nước tương, vậy là xong.

Trông cậu vậy thôi chứ nấu ăn là thuộc dạng ngon, Takemichi ít ra ngoài ăn, hay ăn đồ ăn nhanh.

Thứ nhất không tốt cho sức khoẻ, thứ hai không có tiền.

Cậu bày hai phần ra bàn ăn, chậm rãi đi lên phòng đánh thức Mikey

"Này, dậy đi Mikey-kun.

Tao đã làm bữa sáng cho mày rồi, dậy ăn kẻo nguội."

Hắn lật người qua lại, vươn tay ưỡn chân rồi ngồi dậy, im lặng nhìn qua ngó lại, im lặng.

Được một lúc thì cũng vào nhà tắm, cả hai cùng đi xuống, Mikey cẩn thận dìu cậu xuống cầu thang rồi ngồi vào bàn.

Anh khá bất ngờ khi thấy bữa sáng đầy đủ thế này, hắn đã lâu rồi chưa có ăn một bữa sáng hẳn hoi

"Itakidamatsu³.

Takemicchi, mày tự làm hết sao?"

"Chứ không lẽ tao đi nhặt thùng rác về cho mày.

Itakidamatsu."

Gã phì cười.

Có lẽ trong lúc chờ chân của cậu khỏi thì hắn sẽ ở nhà thôi, bởi tiện chăm sóc cũng như quản lí thiếu niên.

Mikey muốn cho cậu đi du lịch ở đâu đó nhưng lại bị thế này thì không được, nên có lẽ phải rời lại thôi.

Gã vẫn đang nghĩ không biết phải làm gì để cho đỡ chán khi ở nhà cả tháng trời, xem phim chăng, sẽ rất lãng mạn.

Nhưng màn hình tivi không đủ lớn như ngoài rạp nên không thú vị lắm, hay lặn lội một chút cũng được.

Nói mới để ý, Mikey là cảm thấy cậu trai này rất có tay nghề nấu ăn, có lẽ cũng sẽ được lâu dài đây.

Những người trước chỉ chăm chăm đi ăn ngoài, hoặc có nấu cũng sẽ chỉ hỏng, hoặc khá dở.

Takemichi ăn xong thì cũng chỉ ngồi chờ hắn, rồi đợi đem đi dọn rửa, anh thấy vậy liền nói

"Thôi, đi ra sofa ngồi mà xem tivi, để đấy tao dọn cho, chân đang đau thì đừng đứng."

Takemichi ngỡ ngàng, tên này mà cũng có lúc như vậy sao?

Nếu đã muốn thì cậu cũng đi ra ngoài thôi.

Nhưng thế nào vừa đứng dậy, đi được một bước thì nạng vấp phải chân bàn ăn, Takemichi liền ngã xuống nền, kêu la oai oái

"Takemichi!

Không sao chứ, mau đứng dậy."

Mikey dìu cậu đứng lên rồi ra sofa, ôi cái chân cậu, nó đau như muốn tan xương nát thịt ra vậy

"Mẹ nó, thế nào lại vấp phải cái chân bàn chết tiệt, đau chết tao rồi!"

Thiếu niên suýt xoa, nằm tựa lưng vào bệ để tay.

Mikey ngồi phía dưới cẩn thận xoa nắn cho cậu

"Đi đứng phải cẩn thận chút chứ, xem kìa, hậu đậu không.

Cứ thế này bao giờ mới khỏi."

Takemichi bĩu môi.

Mikey muốn đưa cậu đi xem phim trong mai hoặc ngày kia, nhưng có lẽ thôi vậy.

Đi đứng thế này chết dở, không ổn một chút nào.

Đành thôi vậy.

_____________

¹:Salatd đậu hũ: Cắt cà chua thành từng lát.

Bước 2: Tiếp theo cắt đậu hũ thành hạt lựu.

Cho tất cả gia vị gồm: 2 muỗng canh dầu mè, 3 muỗng canh hạt nêm, mè rang vào 1 cái chén nhỏ, trộn đều.

Trải đều xà lách và cà chua lên dĩa to sau đó cho đậu hũ lên trên mặt.

Đây là quy trình làm món salatd đậu hũ của Nhật Bản.

²:Natto là một món ăn truyền thống của Nhật Bản làm từ hạt đậu tương lên men.

³:Trước khi ăn cơm, người Nhật thường nói “itadakimasu”, là một câu nói lịch sự có nghĩa là “ xin mời”.

Động từ Itadaku nghĩa là nhận được, được ai làm cho việc gì.

Tôi quên mất không nhắc mọi người việc từ dịp tết là tôi không ra chap mới =)) hehe xin lỗi nhé.

Bù lại từ giờ ra chap đều đều, cứ khoảng 2, 3 ngày sẽ có một chap, khi nào mà có ý tưởng và chăm viết thì sẽ mỗi ngày một chap, có khi một ngày hai, ba chap.

_____________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 33: Anh dâu nhỏ.


Được một lúc sau thì tiếng mở cửa vang lên, là Sanzu, hắn bước vào với tập tài liệu trên tay.

Thấy Mikey nhẹ nhàng với Takemichi, lại cúi đầu chào, chỉ thấy hắn khẽ gật đầu.

Anh đứng dậy, đi lên lầu, Sanzu theo sau thấy chân cậu băng bó, bên cạnh có cặp nạng, miệng cười mỉa mai

"Chào, thằng què."

Takemichi lườm hắn, chẳng cãi nhau với tên này làm gì

"Mày coi chừng cái lưỡi."

Mikey cất giọng, tiếp tục lên lầu, Sanzu nghe thế cũng chẳng dám ho he gì thêm nữa, theo hắn đi lên.

Takemichi biết tính tình gã ta, nhìn bề ngoài rõ ưa nhìn mà mồm miệng toàn những thứ gì đâu.

Cậu chẳng quan tâm công việc của hai người họ, mở tivi lên xem cho đỡ chán.

Hơn ba mươi phút sau, Sanzu miệng vừa kêu la vừa đi theo Mikey

"Nhưng mà không thể như vậy được!!!

Không có mày thì sao mà được, kệ mẹ thằng này đi, nó có phải trẻ con đâu!!"

"Thiếu tao không được?

Không có tao chúng mày không làm được mẹ gì à."

"Nhưng mà!

Mày biết mà, lão già đấy khó tính bỏ bố, không có mày ở đó ông ta không coi ai trong cái Phạm Thiên này ra gì đâu!

Mày muốn mất món hời này sao!?"

Mikey đi đến sofa, ngồi xuống rót nước "Mất thì sao?

Mặc kệ, tao không quan tâm có được hay không, không được chẳng sao cả."

"Mày, mày định ở đây cả tháng chỉ để chăm sóc thằng này!?"

Anh đưa nước cho Takemichi, lại quay lên nhìn Sanzu

"Đi về."

Gã nhăn nhó mặt, truớc giờ chưa từng chứng kiến Mikey hành xử như vậy.

Giờ đây chỉ vì tình nhân mà lại bỏ cả việc hợp tác.

Sanzu không thể nói thêm được gì nữa, hậm hực bước về.

Takemichi nghe nãy giờ cũng hiểu tình hình, thế tóm lại là vì cậu mà Mikey bỏ việc làm ăn à?

"Có chuyện gì vậy?"

Hắn tựa lưng vào ghế, day day thái dương

"Không có gì, em kệ nó đi, thằng đó lâu lâu lên cơn ấy mà."

Takemichi chỉ là cảm thấy mình cứ như một gánh nặng, nhỏ giọng

"Tôi không sao, anh đâu cần ở đây chăm sóc làm gì.

Có việc quan trọng thì cứ đi thôi, nhìn Sanzu-kun như muốn điên tới nơi."

Mikey liếc mắt qua bên cậu, không phải là thiếu niên này hiểu sai ý anh rồi chứ

"Em bị ngốc à, em như này sao tôi không chăm sóc cho được, đi lại còn không thành nữa kìa."

Hắn gõ vào trán cậu một cái, lại vươn tay ôm Takemichi vào lòng, đã rất lâu rồi anh mới cảm nhận lại cơ thể này.

Thiếu niên chỉ im lặng, cũng không nói gì thêm.

...

Đến buổi chiều Takemichi nằm lười trên giường, đã ngủ say từ rất lâu.

Nghe thấy tiếng ồn như ai đó đang cãi nhau mà thức dậy.

Cậu theo quán tính đi đến nơi phát ra âm thanh ấy.

Đó là căn phòng kín đáo, bên trong có bàn làm việc và tủ tài liệu của Mikey.

Cậu thấy cửa không đóng liền ngó vào trong.

Bên trong là hai tên đầu tím lạ hoắc lạ hơ mà cậu chưa từng nhìn qua.

Giọng nói thì cợt nhả, nhưng thấy nét mặt Mikey đã cáu gắt

"Căn bản là tao không cần hợp tác với ông ta, nói rồi, cả tháng nay chúng mày muốn làm gì thì làm, tao không quản lí."

Rindou đưa hồ sơ của một kẻ trai trẻ cho hắn "Vậy thằng nhãi này, nó muốn chúng ta đưa người sang Nga."

"Hừ, tự phân công nhau mà làm, bảo Koko ấy.

Nếu có cuộc làm ăn nào thì ít nhất cũng phải có một cốt cán đi theo.

Chúng mày về đi, đừng làm ồn ở đây, chỗ này không phải lúc nào cũng đến được đâu."

Takemichi thấy Mikey đứng dậy liền nhanh chóng về phòng, đóng cửa lại như chưa có gì xảy ra.

Lại thấy không khí ngột ngạt, muốn ra ban công hít thở.

Trong lúc cậu đang loay hoay mở rèm cửa thì Mikey bước vào

"Ô, dậy rồi sao?"

Hắn đi tới giúp cậu mở cửa, Takemichi lên tiếng cằn nhằn

"Chứ sao không!

Mày làm gì mà dẫn người về đây, sáng thì Sanzu-kun, chiều lại là ai đây!"

"Là chúng tôi nè.

Chào, anh dâu nhỏ!"

Cậu mặt đỏ phừng phừng, kéo kéo áo Mikey tỏ vẻ khép nép, giọng khe khẽ

"H-họ là ai vậy!?"

Hai tên kia cười nham nham nhở nhở, Mikey vỗ vỗ lưng cậu nói chỉ là thành viên cốt cán Phạm Thiên, không đáng để tâm

"Chúng mày còn chưa mau đi về?"

"Dạ dạ, tụi em về ngay đây.

Chào nhé, anh dâu nhỏ!"
 
[Mitake] Song Song
Chương 34: Ruy.


Suốt hơn một tháng qua Mikey thực sự chỉ quanh quẩn bên cạnh Takemichi, cậu cũng khá bất ngờ khi chỉ vì cậu bị thương nhẹ mà lại chịu ở lại chăm sóc.

Cậu vẫn nghĩ giờ cũng chỉ là mối quan hệ giường chiếu, cả tháng trời không được động chạm hắn đáng ra phải bỏ cậu đi rồi mới phải.

Hơn nữa, do cậu cố tình bỏ trốn mà mới ra nông nỗi này, có lẽ theo nhẽ thường tình thì hắn phải mặc kệ cậu rồi.

Mikey cảm thấy ở bên thiếu niên này thật sự như một liều thuốc an thần vậy, thật sự thì, lâu lâu mệt mỏi anh vẫn luôn gọi Takemichi là fluoxetine¹.

Takemichi cũng không quan tâm, lâu lâu lại thành quen mà lên tiếng đáp lại.

Anh chỉ thầm nghĩ, nếu được hạnh phúc như này mãi mãi thì tốt biết bao.

Chỉ là bản thân đã đi vào con đường này rồi, với một người như Takemichi khó mà chấp nhận.

Phải chăng gã không bước vào trong nó, gặp lại được cậu, thì có lẽ giờ đã trở thành-

"Mikey-kun!

Nhìn xem, tao đi lại được rồi!"

Hắn đang nhâm nhi tách cafe trên tầng thượng thì Takemichi chạy lên, thấy cậu đi đứng bình thường cùng vẻ mặt hớn hở ấy, đã rất lâu rồi từ khi ở đây Mikey không nhìn thấy nó

"Cẩn thận chút, mới đi lại được mà đúng không."

Đã là đầu tháng mười hai, trời đã chuyển lạnh đủ để người ta phải mua những chiếc áo len, áo khoác dày để làm ấm cơ thể.

Đợt gió thổi khe khẽ lúc này cũng đủ làm cậu run lên

"Trời vào đông rồi, sao lên đây làm gì cho lạnh, xuống đi."

Takemichi nói rồi nhanh chóng đi xuống, Mikey nghĩ nếu chân cậu đi được rồi, cả tháng cũng chỉ ru rú ở đây, có lẽ nên ra ngoài cho khoả khuây tinh thần.

Vả lại, anh thấy tóc cậu dài ra rồi, nó dài tới gáy, rồi xù xù và cụp vào.

Takemichi vừa hay đi chuẩn bị bữa tối, Mikey đi vào khoác vai cậu

"Chân đi được rồi, có muốn ra ngoài ăn tối không."

"Thật sao!?"

Thiếu niên ánh mắt sáng rực, tắt vòi nước đang rửa rau đi.

Hắn chỉ cười mỉm, xoa đầu thiếu niên rồi đi lên lầu.

Takemichi nghe được ra ngoài thì vui lắm, ở trong đây, ngày ngày nhìn mặt tên này ngán ngẩm lắm rồi.

Lại nghĩ, chẳng biết khi nào thì thoát khỏi hắn.

Cậu mặc áo len rồi khoác thêm chiếc áo măng tô ra bên ngoài, theo Mikey lên xe.

Đúng thật là, cảm giác được đi ra ngoài hít thở không khí rất sảng khoái.

Chí ít thì cậu cảm thấy vậy.

Mikey đưa cậu đến một nhà hàng khá sang trọng, mà phải thôi, cậu có mơ cũng chưa từng nghĩ được bước chân vào mấy chỗ như vậy.

Biết Takemichi thích ngồi bên cửa sổ, và cả hai đều không muốn bị chú ý nên hắn chọn bàn gần phía góc.

Một lúc sau đồ ăn cũng lên hết, Takemichi cẩn thận cắt miếng bò bít - tết thành miếng nhỏ, vị sốt đậm đà hoà tan trong miệng cậu.

Vẻ mặt hạnh phúc ấy đều được Mikey bắt trọn.

Cả hai vừa ăn vừa nói chuyện, cũng chỉ đơn giản là anh hỏi cậu có thích nơi này không, đồ ăn thế nào.

Chỉ khoảng hai mươi phút sau, đột nhiên Mikey đứng bật dậy

"Takemichi, mau lên, đi vào đây!"

Thiếu niên đang ngơ ngác, định hỏi tại sao thì hắn đã nói tiếp "Mau lên!

Đứng dậy!!"

Takemichi đi theo hắn, ở phía đằng sau bàn ăn cậu có một cánh cửa nhỏ, gã kéo cậu vào đó, khoá cửa lại, lại lấy điện thoại ra

"Sanzu, đến đây mau, nhà hàng Shikamaru.

Người của Ruy đang ở đây."

"Có cần đám Haitani tới không?"

"Không cần, tao không thấy nó đâu, chỉ là đám thuộc hạ thôi.

Mày cử cỡ sáu, bảy thằng đến là được rồi."

Mikey tắt máy, lại cẩn thận mở cửa ngó ra phía ngoài.

Bên ngoài vẫn rất yên ổn, chỉ là lũ người đó đang đi loanh quanh đây

"Mẹ kiếp, đánh hơi nhanh nhỉ.

Mày phá hỏng bữa tối của tao rồi, Ruy à!"

Takemichi ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

Mikey đột nhiên giật thót, đóng sầm cửa khoá lại, kéo tay cậu đi lòng vòng, lại tới một căn phòng nhỏ hẹp khác

"Này, có chuyện gì vậy?"

"Là đám người của Ruy, hắn là kẻ thù của tôi, lần trước đụng mặt hắn tôi suýt chết rồi.

Lần này may mắn chỉ có thuộc hạ thôi, tôi không lo.

Nhưng có em ở đây tôi không mạo hiểm được."

Thiếu niên chẳng biết gã tên Ruy kia là ai cả, cũng chẳng quan tâm kẻ thù của Phạm Thiên.

Cậu hiện giờ chỉ cảm thấy mình giống như gánh nặng vậy.

____________

¹: Fluoxetine, còn có tên thương mại là Prozac và Sarafem cùng một số tên khác, là một thuốc chống trầm cảm thuộc nhóm chất ức chế tái hấp thu serotonin chọn lọc.

Chúng được sử dụng để điều trị rối loạn trầm cảm chính, rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rối loạn thần kinh bulimia, rối loạn hoảng loạn.

____________Jenicas.
 
[Mitake] Song Song
Chương 35: Fujigawa Kaashi.


Một lúc sau Sanzu gọi tới, Mikey mở cửa dẫn cậu ra ngoài "T-thế còn tiền bữa tối, anh thanh toán rồi sao?"

Hắn chỉ ừ rồi nhanh chân bước ra ngoài, đây là cửa sau của nhà hàng, nơi mà một số khách như gã được phép biết.

Sanzu lúc này đã đứng ở phía xa, liền tiến lại gần.

Takemichi đi bên phải Mikey, lúc này tiếng súng đột nhiên vang lên, Mikey phản ứng nhanh ôm cậu ra sau, viên đạn lập tức sượt qua cánh tay phải hắn.

Anh cau có mặt, dù chỉ sượt qua thôi nhưng cũng đã rất đau rồi.

Sanzu vội vã kéo lấy cánh tay Takemichi đẩy vào trong xe Mikey cũng nhanh chóng vào trong.

Chiếc xe lái đi ngay lập tức

"Mẹ nó, lại mất dấu!"

Takemichi nhìn vào cánh tay anh rướm máu, vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại

"Manjiro..."

"Tôi không sao, cúi xuống gầm ghế có hộp cứu thương."

Takemichi nhanh chóng lấy nó lên, sơ cứu qua cho Mikey, thật sự, cậu thấy mình như một gánh nặng

"Xin lỗi, tại tôi...là do tôi mà-"

"Takemichi!

Tôi bảo thế nào.

Em không có lỗi gì hết, ở bên tôi, là người của tôi thì em sẽ an toàn mà."

Bởi vì tôi muốn cha-

"Nhưng-"

Mikey ôm lấy cậu vào lòng, vỗ vỗ lưng thiếu niên trấn an, hẳn là cậu sợ bay hồn khiếp vía rồi "Không có nhưng nhị gì hết."

Sanzu ở trên khuôn mặt chẳng thể bình thản hơn, ngón tay trên vô lăng liên tục gõ.

Gã ngán ngẩm mấy cảnh sến sẩm này, nhất là "Vua" của gã với thằng chuột cống kia.

Xe đi vào trong Mạn Uyển, Sanzu đã sớm gọi cho Fujigawa Kaashi.

Gã bị Mikey đuổi về, hắn khăng khăng muốn ở lại, bị Kaashi đạp cho một cái.

Cả hai chuẩn bị lao vào đánh nhau thì Takemichi tách ra, đẩy lưng Sanzu ra ngoài.

Kaashi là một bác sĩ rất có danh tiếng, nhưng vào một lần phẫu thuật, anh bị đồng nghiệp hãm hại, lần đó anh không là người thực hiện ca phẫu thuật, mà do người đồng nghiệp - anh là bác sĩ phụ.

Thế nhưng do sơ suất mà đã gây ra tai hoạ, khiến bệnh nhân ấy không qua khỏi.

Hắn tung tin rằng Kaashi chính là người thực hiện ca mổ đó, dùng tiền để bịt miệng những phụ tá có mặt trong phòng phẫu thuật ấy.

Không may rằng ca mổ ấy là cấp bách, không kịp bàn bạc, phía giám đốc bệnh viện không biết ai là bác sĩ chính.

Sự nghiệp của Fujigawa Kaashi trên đà đổ vỡ, lên tiếng giải thích nhưng không ai tin.

Bản thân từng là người học võ, có đai đen karate, đêm hôm đó anh cùng con dao sát hại vị đồng nghiệp tại nhà để xe trong bệnh viện.

Khi vừa gây án xong, lúc này Mikey xuất hiện, Kaashi biết anh.

Mikey ngồi xổm xuống, cúi mặt lại gần chàng trai

"Tôi biết cậu, sao nhỉ, rất tức giận đúng chứ.

Tôi nhìn thấy hết rồi, cách mà cậu ra tay ấy.

Dù sao thì cũng mất sự tín nhiệm rồi, có muốn làm bác sĩ riêng của tôi không?

Sẽ có người chịu tội thay cậu, còn cậu sẽ làm việc cho tôi, tiền nong không thành vấn đề, quan trọng là sự trung thành."

Kaashi ngập ngừng, cuối cùng gật đầu.

...

Sau khi băng bó cho Mikey, anh dặn Takemichi cách thay băng và khử trùng cho hắn.

Vết thương này với cơ thể Mikey chỉ cần hơn ba tuần sẽ khỏi, cách một tuần Kaashi mới lại tới kiểm tra, còn việc thay băng và khử trùng mỗi ngày đều phải làm, ngày nào cũng tới sẽ rất phiền phức.

Takemichi gật đầu nghe chăm chú, cậu tự nhiên lại phải chăm sóc tên này, đúng là phiền hà.

Lẽ ra vừa khỏi cái chân này có thể nghĩ cách trốn thoát, lại phải dính líu ở đây.

Nhưng nghĩ lại cũng là do cậu, thiếu niên chỉ đành chấp nhận.

Nhìn Takemichi có vẻ rất tập trung, Mikey phì cười, không nghĩ cậu sẽ phản ứng như vậy.

Gã định tối nay sẽ ân ái, nhưng tay đau thế này lại khó khăn, đành nhịn tiếp thêm ba tuần nữa vậy.
 
[Mitake] Song Song
Chương 36: Điên.


Takemichi thực sự thấy Mikey cũng quá phiền đi rồi.

Chỉ là tay không cử động được nhiều thôi mà, có đến nỗi việc gì cũng cần cậu giúp không.

Từ việc uống nước, lấy đồ đạc - cái gì cũng đến tay cậu.

Đỉnh điểm nhất là hắn không thuận tay trái, ăn uống vô cùng khó, Takemichi đến nỗi phải đút cho gã.

Thiếu niên đột nhiên nổi điên, khó chịu vô cùng.

Đặt mạnh bát cơm xuống bàn đứng bật dậy

"Mẹ nó Mikey-kun.

Mày không ăn được thì nhịn đi!!

Tao không làm cái trò này!"

Anh ngơ ngác nhìn cậu, có vẻ đến giới hạn rồi.

Cũng chẳng đùa cợt nữa, tự mình ăn.

Takemichi một lúc lâu mới xuống, định bụng dọn dẹp bát đũa.

Chỉ thấy Mikey đã tống hết vào máy rửa.

Tên này vậy mà vẫn dọn dẹp được, đùa cậu đó à

"Sao mày vẫn dọn dẹp được?"

Hắn đi đến khoác tay lên vai thiếu niên, cười ha ha

"Tôi đùa em chút mà!"

"Hừ, tránh ra!"

Cậu hất tay anh, đi lên lầu.

Sau khi thay băng và khử trùng vết thương cho Mikey liền đi tắm.

Cả ngày mệt mỏi, được ngâm mình trong bồn nước nóng quả thoải mái.

Sau khi ra ngoài đã thấy người kia ngủ say, dù cho bây giờ chỉ có hơn chín giờ rưỡi tối.

Takemichi thở dài, đi đến cửa sổ kéo rèm lại, tắt điện rồi cũng lên giường ngủ.

Cả ngày hôm sau cả hai cũng chỉ ngồi lì ở phòng, đến giờ ăn thì ăn, ăn xong lại ngủ, vô cùng chán.

Phạm Thiên lúc này không có thủ lĩnh cứ loạn cào cào hết lên, nhất là anh em Haitani.

Sanzu thì nổi điên vì tất cả mọi thứ, gã luôn miệng chửi bới mặc cho người đó có là ai.

Còn về Koko, anh cực kì mệt mỏi vì công việc của Mikey đổ hết lên đầu mình.

Kakuchou thì bị trấn thương do vụ đánh bom gần đây, anh là người thực hiện nó, cùng với đó là vài tên thuộc hạ.

Thế nhưng không may lại bị bỏng nặng, vẫn đang được điều trị trong bệnh viện.

Hai tên già kia thì đi làm ăn, bàn việc hợp tác.

Mikey mặc kệ cho lũ cấp dưới khổ sở, bản thân ở nhà an dưỡng bệnh, lại còn được người thương chăm sóc.

Buổi chiều tối Takemichi ra ngoài đi siêu thị, muốn mua chút đồ ăn tẩm bổ cho anh, bởi muốn vết thương mau lành.

Thế nhưng đến gần mười rưỡi tối cậu mới vác mặt về, Mikey lúc này đã ăn rồi, ngồi ở phòng khách đợi cậu.

Tiếng mở cửa vang lên, chưa kịp nhận thức tính hình vội trách móc

"Em làm cái gì giờ này mới về?"

"Làm cái gì hả, làm cái gì anh đi mà hỏi Ryoko.

Anh đi mà hỏi."

Giọng nói mệt mỏi của cậu làm hắn hoang mang, ngoảnh mặt lại thấy thiếu niên cả người tuyết và máu hoà lẫn với nhau.

Lại nghe cái tên Ryoko, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

"Takemichi!?

Em sao thế này!?"

Khuôn mặt cậu đỏ ửng vì lạnh, lại có hai vết cào rướm máu trên má.

Trên quần áo có dính rất nhiều máu, nhưng vừa nhìn đã biết nó không phải của cậu.

Ba tiếng trước.

Takemichi vừa ra khỏi siêu thị, vừa mở dù lên đi được một đoạn liền bị hai tên to con túm lấy tay kéo vào con hẻm gần đó.

Cậu hôm nay đã rất bực mình, trong người là đang bực bội.

Lập tức gấp ô lại đánh người, bản thân tưởng tượng người kia là tên khốn Mikey, chỉ biết vung tay tới tấp.

Đến khi giằng qua giằng lại, dù cũng hỏng.

Từ đâu ra nhặt được một chiếc búa, hai tên kia đã nằm dưới nền tuyết mỏng.

Đằng sau lại có tiếng phụ nữ vang lên

"Cậu khác quá nhỉ, Hanagaki."

Ryoko nhanh chóng giật mình khi cậu quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy sát khí, trên tay cầm búa nhanh chóng lao đến

"Cô đây rồi, tôi biết ngay mà!

Ryoko nhỉ, ngày này năm sau là ngày dỗ của cô đấy!"

Cô ta nhanh chóng tránh qua một bên, tung một cước đá chiếc búa trên tay cậu rơi ra.

Cả hai lao vào cấu xé, móng tay dài của Ryoko cào lên khuôn mặt cậu.

Takemichi cũng chẳng vừa, đẩy người phụ nữ xuống đất.

Đầu Ryoko đập vào tường, choáng váng chưa kịp nhận thức, Takemichi nhanh chóng nhặt búa lên, đưa tay đập mạnh vào đầu.

Không đủ chết nhưng ít nhất cũng đã ngất đi.

Cậu lúc này bình tĩnh lại, đưa tay sờ lên vết cào, quả là đau rát.

Chậm rãi nhặt thực phẩm bỏ lại vào túi, bước về Mạn Uyển.

Takemichi hôm nay quả nhiên là bị Mikey đùa quá trớn, cảm xúc trong người đã đến cực hạn.

Có người gây chuyện lập tức xả hết chúng ra.
 
[Mitake] Song Song
Chương 37: Shimizu Sae.


Mikey như không tin vào tai mình, liên tục hỏi lại

"Em là đánh được cô ta sao?"

"Tôi không rảnh đùa với anh, tránh ra."

Takemichi đẩy hắn qua một bên, đi lên lầu.

Anh đứng đăm chiêu ở đấy một lúc lâu, trong đầu lại loé lên một suy nghĩ táo bạo, khoé miệng cong lên thành một đường hoàn mĩ, thoáng lại có nét gian xảo.

Takemichi mệt mỏi bỏ quần áo vào giỏ đồ cũ, tắm rửa qua loa vì đang rất buồn ngủ.

Mikey đi lên hỏi cậu đã ăn tối chưa, thiếu niên mắt nhắm mắt mở lắc đầu.

Tay mò mẫm trong ngăn tủ lấy máy sấy tóc, Mikey lắc đầu ngán ngẩm, đi tới giúp cậu một tay.

Takemichi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngay sau đó.

Mikey chưa ngủ, anh tắt điện rồi bật lò sưởi lên cho cậu.

Bởi anh biết rõ thiếu niên này không có thói quen bật lò sưởi hay điều hoà.

Nóng cũng chỉ có quạt cây phất phới trong trọ, lạnh thì mặc thêm áo, đắp thêm chăn.

Hắn cận thận đóng cửa, đi sang phòng làm việc.

Cũng phải gần một giờ sau mới ra khỏi, miệng thì ngáp, chân chậm rãi bước về phòng.

Takemichi lúc này đã ngủ say.

Nhờ có ánh đèn ngủ ngập loè mà nhìn được gương mặt cậu, hắn xót xa cho vết cào dài trên má trái cậu, lại lấy tuýp thuốc mỡ nhè nhè bôi lên.

Cậu trai vì cảm nhận được cái lành lạnh mà khẽ cử động, vô thức nói mớ cái gì đó.

Mikey ghé sát lại, lắng nghe

"Mikey-kun...đừng quấy nữa, tao rất mệt..."

Anh phì cười, chọc chọc vào má mềm mại của câu thấy đôi môi kia lại muốn hôn.

Thế nhưng tay thế này khó mà dùng sức, chỉ sợ hôn xong không kiềm được.

Chỉ hôn lên trán thiếu niên.

Hắn cũng nhanh chóng nằm xuống, vỗ vỗ lưng cậu rồi chìm vào giấc ngủ.

Vết thương của Mikey hồi phục sớm hơn dự kiến, hắn đi ra ngoài tới hai ngày mới trở về, tất nhiên sẽ cho người canh giữ cậu.

Takemichi tạm thời không thể hành động, chỉ đành tỏ ra bình thường.

Hai hôm nay Phạm Thiên yên ổn hơn hẳn, đôi mắt tinh ý của Ran nhìn ra được vết thương trên đầu Ryoko, lập tức lên tiếng hỏi

"Ryoko-chan, chỗ này bị sao vậy?"

Cô ta có chút giật mình, chỉ tránh ánh mắt mà cười qua loa nói không sao.

Đúng lúc Mikey đi lại, tùy ý châm chọc

"Hừ, cố ý gây chuyện, cuối cùng chuốc hoạ vào thân."

Hắn tiến sát lại, cảnh cáo "Làm thì làm cho cẩn thận, khôn hồn mà giữ cái mạng của mình cho tốt đi.

Cậu ta không đơn giản như cô nghĩ đâu, đừng đánh giá thấp tình nhân của tôi thêm một lần nào nữa."

Ran ngây ra chẳng hiểu chuyện gì, mà hắn thì không có tính bao đồng, nhất là với chuyện của sếp, nhanh chóng bỏ đi.

Ryoko đứng chôn chân, khuôn mặt tối sầm, hai vai run rẩy vì tức.

Cô đánh mạnh vào bức tường, ánh mắt đầy căm hận

"Hanagaki Takemichi, sẽ có ngày mày phải trả giá vì dám gây ra chuyện này, vì dám cướp đi Mikey của tao!!!"

Ryoko Hinotaka - cô ta không phải vì yêu Mikey mà muốn giữ khăng khăng cho bằng được.

Chỉ là một người như hắn rất dễ khống chế, từ xưa tới nay chỉ có mình cô được giữ lại ở bên.

Giờ đây lại đang bị người khác chiếm đoạt mất, không dễ gì một người như Ryoko chấp nhận.

"Cô ta sắp hết giá trị rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy."

...

Buổi tối mấy hôm sau, Mikey muốn đưa cậu đi chơi một chút, nhưng lại vốn là vào Ái Mộng.

Cậu vì không muốn để đồng nghiệp cũ nhận ra và ý thức được giờ bản thân cậu đang sống như được bao nuôi mà kịch liệt phản đối.

Suy cho cùng, cậu vẫn bị tống lên xe.

Đến nơi hắn để cậu đứng chờ rồi đi đâu đó, Takemichi đứng bồn chồn trước cửa ra vào.

Bỗng đâu ra một người đàn ông cao ráo, thân hình cân đối, ăn mặc hết sức điển trai.

Gã nổi bật với mái tóc bạch kim dài quá vai, thả xoã, ánh mắt màu xanh lá¹ khó mà bắt gặp ở Nhật Bản này

"Chào, cậu trai trẻ.

Có muốn vào trong với tôi không?"

Hắn nói được tiếng Nhật, sao vậy nhỉ.

Khuôn mặt mang nét Châu Âu rất rõ "Xin lỗi, tôi đang đợi...

đợi, đợi bạn tôi.

Phiền anh đi nơi khác dùm."

Takemichi khó xử, không biết đáp trả ra sao, bởi bản thân cậu chẳng rõ mối quan hệ của mình và Mikey là gì.

Không lẽ thẳng thừng đáp đang đợi bạn tình.

Người kia hơi cúi xuống, quấn quấn lọn tóc đen của cậu

"Chà, tiếc quá nhỉ?

Lần tới ta sẽ gặp nhau đó, tên tôi là Shimizu Sae, cậu Hanagaki Takemichi ạ."

______________

¹:Hơn 86% người Ireland và Scotland có màu mắt xanh lá cây.
 
Back
Top Dưới