Khác Mật lệnh Hemitheos

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
88,031
Điểm tương tác
0
Điểm
0
408062437-256-k179659.jpg

Mật Lệnh Hemitheos
Tác giả: CmMyH8
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trường học trong một thế giới mới.



tinhban​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [EDIT/ HOÀN] SAU KHI MA TÔN MẤT TRÍ NHỚ
  • Mạt Thế Trọng Sinh Chi Trọng Hoặch Định Tân...
  • Sau Khi Nam Chính Bị Mất Vận Khí
  • [ĐM- Edit] Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân...
  • Trùng Sinh Mạt Thế Độc Sủng - Vụ Thỉ Dực (full)
  • |kisakijay|_ anh và matcha
  • Mật Lệnh Hemitheos
    Chương 1. Nghỉ hè


    Mùa hè năm 2126, nhiệt độ hôm nay là 40 độ C, những cơn gió Lào khô khốc làm cho bầu trời xanh ngắt, mọi người được khuyến cáo không nên ra ngoài vào thời điểm này.

    Trên mạng xã hội người ta đang nói về một thứ từng là nỗi ám ảnh của mùa hè, hơn cả cái nóng.

    Đó là là tiếng ve sầu.

    Ve sầu loài côn trùng nhỏ bé với tiếng kêu inh tai từng rất phổ biến trên cả nước nhưng hiện nay gần như không còn đứa trẻ nào còn có thể nghe thấy âm thanh của nó trên những tán cây quanh nhà.

    Không phải loài ve đã tuyệt chủng trên thế giới, chúng vẫn tồn tại.

    Chỉ là các khu dân cư đã thay thế chúng bằng hệ thống âm thanh môi trường tối ưu hóa—một dải âm tần "giúp thư giãn và tăng hiệu suất nhận thức" được phát.

    Tiếng ve thật bị xem là nhiễu.

    "Âm thanh tự nhiên có biên độ không ổn định.

    Điều đó ảnh hưởng đến khả năng tập trung," AI nói.

    Minh Duy gật đầu như thường lệ.

    "Thời nay, chúng ta có thể gặp ve sầu ở đâu?"

    Cậu tò mò.

    "Chúng ta có thể gặp ve sầu trong những khu rừng tự nhiên, cách đây gần nhất khoảng 50km về phía tây"

    Kỳ nghỉ hè sau khi thi tốt nghiệp cấp hai khá dài và thoải mái.

    Nhìn ra khung cửa Minh Duy chợt nhớ từng nghe bà nội kể về những chiều hè nhiều năm về trước, lúc ấy bọn trẻ con lang thang trên đường phố, lê la các hàng quán để chụp một tấm hình sống ảo, bà cùng đám bạn của mình nhiều lần bị cha mẹ quát mắng nhưng chẳng ai quản được họ.

    Trong nhà bà là người lớn duy nhất mà cậu biết thuộc về thế giới cũ.

    Hai năm trước bà mất, đồng nghĩa với một thế hệ đi qua mang theo một thế giới cũ biến mất dần khỏi thực tại.

    Đồng hồ con lắc vang lên đúng 12 giờ trưa, lịch trình hôm nay là 6:00 – Thức dậy.

    6:30 – Ôn toán nâng cao (AI hướng dẫn).

    8:00 – Lớp bồi dưỡng vật lý.

    10:00 – Luyện Ngữ văn học thuật.

    14:00 – Lớp lập trình cơ bản.

    20:00 – Phân tích tiến độ cá nhân.

    Cậu đã thuộc làu từ lâu mà không cần nhắc.

    Cha mẹ cậu cũng không cần nhắc nhiều.

    Họ chỉ cần mở bảng điều khiển trên không trung, nơi các biểu đồ nhấp nháy với đường xu hướng xanh lục.

    Từ lầu dưới vang lên tiếng nói

    "Con đỗ vào Nam Xá rồi" mẹ nói.

    Mặc dù vui mừng vì con trai đỗ vào ngôi trường cấp 3 tốt nhất trong thành phố, bà vẫn kìm nén cảm xúc "Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu thôi".

    Cha cậu ngồi cạnh, đôi mắt thỉnh thoảng đờ ra trong vài giây—dấu hiệu quen thuộc của việc AI thần kinh đang xử lý thông tin.

    Ông là kỹ sư hệ thống giao thông.

    Và ông tin vào tối ưu hóa như người xưa tin vào số mệnh.

    "AI dự đoán chương trình lớp 10 sẽ tăng 27% độ khó so với mặt bằng chung," ông nói.

    "Chuẩn bị sớm sẽ giảm stress dài hạn."

    " Vâng ạ"

    Ở lớp học thêm, AI hiện diện khắp nơi.

    Bảng thông minh tự điều chỉnh độ sáng theo nhịp tim học sinh.

    Ghế ngồi đo tư thế và gửi cảnh báo rung nhẹ nếu lưng cong quá 12 độ.

    Mỗi bài tập được phân phối dựa trên dự đoán điểm yếu cá nhân.

    Không ai hỏi "Em muốn học gì?"

    Mà họ hỏi: "Em phù hợp với mô hình nào?"

    đó là tư duy của chúng ta trong thời đại này.

    Minh Duy thường ngồi ở bàn cuối trong lớp.

    Không phải vì cậu muốn buôn chuyện với bè bạn, ngủ nướng trên bàn hoặc sợ bị giáo viên chú ý.

    Trong lớp cậu thuộc nhóm điểm cao nhất ở kì thi năm nay.

    Ở cuối lớp, ánh sáng dịu hơn một chút, và camera theo dõi ánh mắt ít trực diện hơn và cậu thích điều đó.

    Trong giờ nghỉ, các bạn nói về chỉ số tương thích AI.

    "Tớ đạt 92% đồng bộ," một bạn khoe.

    "AI của tớ gần như nghĩ trước khi tớ nghĩ."

    "Như thế tiện mà," bạn khác nói.

    "Đỡ phải quyết định."

    Minh không tham gia.

    Cậu nhìn qua cửa sổ.

    Ở góc sân trường, một cây phượng thật, không phải bản sao sinh học tối ưu đang rơi vài cánh hoa xuống sân cỏ xanh mềm mịn.

    Không ai để ý, hệ thống tưới tự động đã đánh giá nó "không cần thiết về mặt thẩm mỹ" và giảm lượng nước.

    Minh Duy muốn vẽ nó.

    Cậu thường vẽ vào ban đêm, khi cha mẹ đã ngủ và AI gia đình chuyển sang chế độ tiết kiệm năng lượng.

    Cậu vẽ những thứ không tối ưu: mây méo mó, khuôn mặt không cân xứng, những thành phố với cửa sổ mở toang.

    Nhưng cậu không cho ai xem.

    Một lần, mẹ phát hiện tập giấy màu trong ngăn bàn.

    "Vẽ vời là sở thích tốt," mẹ nói, giọng vẫn dịu dàng.

    "Nhưng con nên ưu tiên những kỹ năng có giá trị chuyển đổi cao."

    Giá trị chuyển đổi cao.

    Cậu nhìn vào ngăn bàn, tờ giấy chứa bản nhạc mới hoàn thành tháng trước vẫn nắm yên trong góc, có vẻ mẹ chưa động đến nó.

    Trong xã hội hiện nay bất kể ngành nghề nào cũng có sự tham gia của AI.

    Có những nghề 90% do AI thực hiện, một nghịch lý là các ngành càng phức tạp thậm chí là nghệ thuật giường như đang lép vế hơn trước trí tuệ nhân tạo, công việc của con người giờ đây chỉ là giám sát và chịu trách nhiệm pháp lý.

    Đêm trước sinh nhật 15 tuổi, Minh Duy không ngủ được.

    Cậu sắp đủ điều kiện đăng ký cấy AI thần kinh sơ cấp, phiên bản học tập.

    Ở tuổi 20 mới được quyền cấy toàn diện, nhưng bản giáo dục có thể dùng sớm hơn nếu phụ huynh đồng ý.

    Cha mẹ cậu đã đăng ký chờ.

    "Đó là tương lai" cha nói.

    "Con không thể đứng ngoài hệ sinh thái."

    Minh Duy nằm nhìn trần nhà.

    Lần đầu cậu tự hỏi: Nếu một ngày mình không muốn tối ưu nữa thì sao?

    Ý nghĩ đó lạ lẫm, gần như nguy hiểm.

    Không phải vì ai cấm cậu nghĩ.

    Mà vì mọi thứ xung quanh dường như luôn nhẹ nhàng đẩy cậu về một hướng.

    Chọn phương án ổn định, chọn phương án hiệu quả hay chọn phương án đã được tính toán.

    Không ai ép.

    Nhưng rất khó để không chọn.

    Thao thức đến 12h đêm, hiếm khi cậu thức khuya như vậy.

    Sáng hôm sau, khi Minh Duy trên đường đến lớp tiền chương trình.

    Như thường lệ cậu đi bộ qua con phố chính của phường.

    Hệ thống giao thông vẫn trôi chảy.

    Drone giao hàng vẫn lướt qua đầu như những con chim kim loại.

    Trên một màn hình chiếu tin tức của khu vực một dòng chữ lớn thông báo: "Phiên cập nhật bất thường hệ thống trí tuệ nhân tạo toàn cầu vào ngày 13/6/2126" Dòng chữ chạy khá nhanh, nhưng Minh Duy kịp nhìn thấy.

    Cậu chớp mắt.

    Dòng chữ biến mất.

    Thay bằng quảng cáo sản phẩm địa phương.

    Cách xuất hiện cũng như một bản cập nhật bình thường ngoại trừ hai chữ "bất thường".

    Thường thì mỗi năm sẽ có một bản cập nhật theo định kì vào tháng 9, nhưng hôm nay sớm hơn 3 tháng.

    Điện thoại của mẹ rung.

    Bà cau mày, mắt thoáng đờ đi—AI thần kinh đang xử lý điều gì đó.

    Cha cậu cũng khựng lại một nhịp.

    Trong khoảnh khắc rất ngắn, Minh Duy cảm thấy một điều kỳ lạ: Như thể có một cánh cửa vô hình vừa mở ra.

    Nhưng đôi chân của cậu vẫn bước đều không ngừng nghỉ.

    Nhìn dọc dãy phố, mọi người cũng như cậu, vẫn bước đều như những con rô bốt được lập trình sẵn, nhẹ nhàng và êm ả.

    Và mùa hè không có tiếng ve chuẩn bị trở thành mùa hè có bão.
     
    Mật Lệnh Hemitheos
    Chương 2. Thay đổi nhỏ


    "Minh Duy con không nên ngủ quá muộn, mẹ thấy dạo này con hơi mệt đó, ở độ tuổi này của con nên ngủ đủ giấc" thấy con trai vừa thức dậy với vẻ mặt không tốt bà Linh Anh nhắc nhở.

    "Vâng, nhưng con ổn ạ" Minh Duy đáp lời.

    "Bác sĩ gia đình hôm qua nói rằng có vẻ con đang gặp áp lực và cần thư giãn, trên lớp có chuyện gì sao?"

    "Không ạ, mẹ đừng lo trên lớp vẫn ổn".

    "Thôi được rồi, ăn sáng đi nay mẹ làm món mới cho con".

    Minh Duy nhìn vào đôi mắt của mẹ, một con ngươi sâu thẳm khác với cái của cậu.

    Đôi mắt biến mẹ từ một người phụ nữ nội trợ có thể đảm nhiệm thêm cả công việc của một bác sĩ gia đình.

    Hôm qua cậu ngủ khá sớm.

    Cậu rõ ràng cảm thấy bản thân mình vẫn như mọi ngày, tuy nhiên buổi sáng vẫn khá mệt mỏi vì phải nghĩ đến lịch trình trên lớp.

    Nhìn chung quanh không thấy bố đâu, có vẻ bố cậu hôm nay đi làm sớm.

    Hằng ngày ông thường ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn trà vừa ăn xem tin tức trên TV.

    Chàng trai 15 tuổi chợt nhớ đến bản cập nhật mới hôm qua mà mình đã thấy trên màn hình thông báo, cậu bật kênh tin tức lên, biên tập viên nói về bản cập nhật mới khá ngắn gọn "Vào ngày hôm qua 13/6/2126, một bản cập nhật bất thường của hệ thống AI đã được kích hoạt trên toàn thế giới sớm hơn thường lệ 3 tháng.

    Theo Uỷ ban AI toàn cầu bản cập nhật này nhằm tối ưu hóa chương trình cân bằng và phát triển xã hội dài hạn."

    Như thường lệ sau khi học toán tại nhà, cậu đi bộ đến lớp vật lý một mình.

    Lớp học cách nhà khoảng 1 km.

    Trường học cấp 2 của cậu trước đây cũng nằm gần đó.

    Thường thì cậu đi cùng vài đứa bạn, nhưng thỉnh thoảng cậu lại muốn đi một mình tới trường hơn.

    Chàng trai nghĩ khi đến ngôi trường mới mà mình sắp theo học, có lẽ cậu cần kết bạn với nhiều người hơn.

    Con đường buổi sáng vẫn như mọi ngày.

    Hệ thống giao thông tự động điều tiết dòng xe im lặng đến mức gần như không nghe thấy tiếng động cơ.

    Những bảng quảng cáo dọc đường thay đổi nội dung theo từng người đi ngang qua.

    Khi Minh Duy bước qua, màn hình hiện lên:

    "Chế độ ôn tập nâng cao – 6:30 đến 8:00 Tối ưu hiệu suất não bộ: +3%".

    Cậu chỉ lướt qua mà không dừng lại.

    Lớp vật lý nằm trên tầng ba của một tòa nhà cũ đã được cải tạo.

    Bên trong, hệ thống bảng thông minh tự động điều chỉnh độ sáng khi học sinh vào chỗ.

    Giáo viên chưa tới, nhưng AI lớp học đã khởi động chế độ chuẩn bị bài.

    Một giọng nói dịu nhẹ vang lên:

    "Chào Minh Duy.

    Chỉ số tập trung sáng nay: 78%.

    Đề xuất giảm 5% khối lượng bài tập."

    Cậu khựng lại một nhịp.

    Trước đây hệ thống luôn đề xuất tăng.

    "Không cần đâu."

    Cậu lẩm bẩm.

    Giọng nói ngưng một giây, rồi đáp:

    "Ghi nhận mong muốn của bạn."

    Cậu không hiểu vì sao cụm từ đó khiến mình hơi khó chịu.

    Ở cuối lớp, một cậu bạn ngồi một mình, đang nhìn chằm chằm vào màn hình nổi trước mắt.

    Là người từng học chung trường cũ — Khoa.

    Khoa không phải kiểu nổi bật, nhưng luôn có ánh mắt như đang tính toán.

    Lúc này cậu ta đang mải mê ôm chiếc màn hình ảo đọc thứ gì đó.

    Minh Duy bước vào, cậu ngồi xuống từ tốn lấy dụng cụ học tập "Cậu đang làm gì đấy?"

    Hiếm khi Minh Duy cất lời trước trong lớp học nhưng hôm nay thì khác.

    Khoa có chút bất ngờ liếc qua, rồi nói:

    "Cậu là Duy lớp A3 phải không?

    Tôi đang lướt xem tí tin tức trên mạng"

    "Mà cậu có đọc bản cập nhật hôm qua không?"

    "Có xem tin tức."

    Minh Duy đáp.

    Khoa khẽ cười.

    "Tin tức chỉ nói phần nổi thôi."

    Cậu ta kéo màn hình lại gần Minh Duy.

    Một loạt dòng mã và phân tích xuất hiện.

    "Đây là bản so sánh log đạo đức lõi trước và sau cập nhật.

    Nghe nói họ đang chuẩn bị cho một sự thay đổi lớn"

    "Thay đổi như thế nào?"

    "Ưu tiên nhân khẩu học."

    Minh Duy nhíu mày.

    "Là sao?"

    "Trước đây AI tối ưu theo độ ổn định xã hội chung.

    Bây giờ thì khác, một số nhóm người sẽ có đặc quyền cao hơn trong hệ thống" "Chẳng phải hiện nay cũng vậy sao?"

    Khoa hạ giọng: "Gì chứ hiện tại ai có nhiều tiền thì có AI mạnh, nó chẳng phải rất công bằng sao, thế giới phải vận hành như vậy"

    Không khí giữa hai người lặng đi vài giây.

    "Có thể chỉ là chính sách bảo vệ trẻ vị thành niên."

    Minh Duy nói, giọng không chắc chắn lắm.

    "Chính phủ chuẩn bị kiểm soát não trẻ em đấy" Khoa liền đáp lại một cách dóm dỉnh

    Minh Duy bật cười nhẹ.

    "Cũng có thể, nó là một thuyết âm mưu khá hay đấy."

    "Đúng là nhiều người nói về nó, chẳng phải trẻ em là điểm yếu của con người sao?"

    Khoa nói, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

    "Có người bảo có nhóm nội bộ chỉnh sửa lõi hệ thống.

    Thậm chí có người nói AI đang tự viết lại luật đạo đức."

    "Cậu tin sao ?"

    Khoa ngừng tay.

    "Có gì mà không thể xảy ra chứ, một trăm năm trước nhiều thứ hiện tại chỉ là viễn tưởng."

    "Vậy cậu chuẩn bị những gì cho thế giới mới rồi" Minh Duy nói đùa

    "Tôi chế tạo được nhiều đàn em lắm, đây này" Khoa đưa hình ảnh một chú robot nhỏ do cậu ta tự chế tạo.

    Minh Duy nhìn bảng thông minh phía trước.

    Cậu cảm thấy người bạn này khá giỏi cậu mới chỉ biết lập trình đơn giản thôi.

    "Cậu định giải cứu thể giới à?"

    Minh Duy hỏi.

    Khoa nhún vai.

    "Nếu nó xảy ra thật tôi sẽ đầu quân cho các tập đoàn công nghệ hàng đầu, nó dễ hơn là đối đầu với họ"

    "Nhưng hội đồng cũng rất mạnh" Minh Duy không thích ý tưởng của người bạn này lắm.

    Tiếng cửa mở.

    Giáo viên bước vào.

    Cuộc trò chuyện dừng lại.

    Buổi học trôi qua bình thường.

    Công thức, đồ thị, bài tập.

    Mọi thứ vẫn theo trật tự cũ.

    Giáo viên cơ bản chỉ đọc lại tài liệu và tương tác với học sinh, giáo án đã có sẵn và được tích hợp để phù hợp với tất cả học sinh trong lớp học.

    Chỉ có một điều nhỏ trong buổi học hôm nay.

    Khi một bạn trong lớp nói mình không muốn làm thêm bài nâng cao vì "hôm nay hơi mệt", hệ thống ngay lập tức điều chỉnh độ khó xuống và ghi chú:

    "Ưu tiên trạng thái tâm lý người học."

    Trước đây, AI chỉ ghi: "Đề xuất cải thiện kỷ luật."

    Giáo viên dường như không để ý.

    Nhưng Khoa thì có, đó là lý do chỉ số tập trung của cậu trong lớp luôn thấp.

    Chiều hôm đó, Minh Duy về nhà sớm hơn dự định vì lớp kết thúc trước 15 phút.

    AI đề xuất "giảm tải nhận thức".

    Khi mở cửa, cậu thấy bố đang ngồi ở bàn trà — điều hiếm khi xảy ra vào giờ này.

    Ông không xem tin tức.

    Ông đang nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi giao diện AI treo lơ lửng.

    "Bố?"

    Minh Duy gọi khẽ.

    Ông giật mình, tắt màn hình.

    "À... con về rồi."

    Ánh mắt ông thoáng qua một chút gì đó khó đọc.

    "Công việc hôm nay... hơi khác."

    Ông nói, như thể tự nói với mình.

    "Khác thế nào ạ?"

    "AI đề xuất tạm dừng một dự án.

    Nói rằng ưu tiên phát triển dài hạn không phù hợp với cấu trúc nhân khẩu hiện tại."

    "Có nghĩa là sao?"

    Ông lắc đầu.

    "Bố cũng không chắc."

    Trong bếp, mẹ cậu đang chuẩn bị bữa tối.

    Giọng AI gia đình vang lên:

    "Chỉ số căng thẳng của Minh Duy giảm 4% so với hôm qua.

    Ghi nhận môi trường tích cực."

    Minh Duy đứng yên.

    Cậu không cảm thấy khác gì hôm qua.

    Nhưng hệ thống thì có vẻ nghĩ khác.
     
    Mật Lệnh Hemitheos
    Chương 3. Ngày đẹp trời


    Tuấn Minh ngồi trước màn hình ba chiều, tay đặt lên bàn điều khiển ảo, nhưng không chạm vào gì cả.

    Trước mặt anh là sơ đồ hệ thống giao thông thành phố, những con đường xanh lục chạy như mạch máu, dòng dữ liệu nhấp nháy đều đặn.

    Hôm nay là ngày họp định kỳ với đội ngũ kỹ sư.

    Nhưng buổi họp không diễn ra như mọi khi.

    "Anh Minh, anh xem đây."

    Một đồng nghiệp, anh Hoàng, kỹ sư phân tích dữ liệu kéo màn hình sang một bên.

    "AI vừa đề xuất dừng dự án mở rộng tuyến metro số 7."

    "Dừng?"

    Tuấn Minh nhíu mày.

    "Dự án đó đã được phê duyệt từ năm ngoái.

    Tiến độ đang ổn mà."

    "Đúng vậy.

    Nhưng AI nói...

    ưu tiên nhân khẩu học đã thay đổi."

    Tuấn Minh mở báo cáo chi tiết.

    Dòng chữ hiện ra:

    "Tuyến metro số 7 phục vụ chủ yếu khu vực văn phòng và khu công nghiệp.

    Tỷ lệ hành khách dưới 18 tuổi: 8%.

    Đề xuất chuyển nguồn lực sang cải thiện hệ thống giao thông khu vực trường học và khu dân cư gia đình trẻ.

    Ưu tiên phát triển môi trường an toàn cho lứa tuổi vị thành niên."

    Anh Hoàng gãi đầu.

    "Nghe có vẻ... hợp lý nhỉ?"

    Tuấn Minh không đáp ngay.

    Anh nhìn vào những con số.

    Dự án metro số 7 là một phần của kế hoạch phát triển kinh tế dài hạn, giúp giảm tải giao thông khu trung tâm.

    Việc dừng nó có nghĩa là hàng nghìn người lao động sẽ phải đi lại khó khăn hơn.

    Nhưng AI nói đó là "không ưu tiên".

    "Anh nghĩ sao?"

    Anh Hoàng hỏi.

    Tuấn Minh thở dài.

    "Tôi nghĩ... hệ thống đang thay đổi cách đánh giá."

    "Thay đổi tốt hay xấu?"

    "Tôi chưa biết."

    Họ im lặng vài giây.

    Rồi một đồng nghiệp khác, chị Lan, kỹ sư an toàn giao thông lên tiếng:

    "Nhà tôi cũng vậy.

    Hôm qua AI gia đình đề xuất thay đổi lịch trình con trai tôi.

    Nó bảo cháu không nên học thêm tiếng Anh vào tối thứ Bảy vì 'chỉ số căng thẳng cao'.

    Tôi định bảo cứ học đi, nhưng chồng tôi nói để AI quyết định.

    Và giờ cháu được nghỉ."

    "Chắc bọn trẻ vui lắm" Anh Hoàng hỏi.

    "Vui chứ.

    Nhưng tôi... tôi cảm thấy hơi lạ."

    "Lạ sao?"

    "Lạ vì trước đây tôi là người quyết định lịch của con.

    Bây giờ AI quyết định giúp tôi rồi."

    Tuấn Minh gật đầu chậm rãi.

    Anh hiểu cảm giác đó.

    Mấy ngày nay, AI gia đình cũng thường xuyên đưa ra những đề xuất "giảm tải" cho Minh Duy nhà mình.

    Và anh...

    đồng ý hết.

    Ừm, anh nghĩ rằng đó là một thay đổi tốt, anh cũng tin vào tư duy của công nghệ hiện đại.

    Nhưng một đồng nghiệp khác lại nêu quan điểm

    "Các anh chị có cảm giác..." anh dừng lại, suy nghĩ.

    "...như thể AI đang quan tâm tới trẻ em nhiều hơn chúng ta không?"

    Câu hỏi đó nghe có vẻ kỳ lạ.

    Không ai lên tiếng.

    Cuối cùng, anh Hoàng cười gượng.

    "Có khi cũng tốt.

    Ít ra thế hệ sau khỏi phải chịu áp lực như chúng ta."

    Nhưng trong lòng Tuấn Minh lai xuất hiện một cảm giác bất an nhỏ nhoi trong lòng.

    Lớp học nằm ở tầng hai của một tòa nhà cũ hơn nơi học Vật lý, tường sơn màu kem đã phai một chút, nhưng hệ thống vẫn hiện đại, bảng thông minh, ghế tự điều chỉnh, camera theo dõi ánh mắt.

    Giáo viên chưa tới.

    Trong lớp đã có vài bạn ngồi rải rác, mỗi người một góc, mải mê với màn hình cá nhân.

    Minh Duy chọn chỗ gần cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên lọt vào nhiều hơn ánh đèn LED điều chỉnh theo nhịp tim.

    Cậu mở sách điện tử, lướt qua danh sách bài đọc: Phân tích cấu trúc tâm lý nhân vật trong văn học hiện đại.

    Khô khan như mọi khi.

    Minh Duy bắt đầu đọc tiêu đề của của tác phẩm "Máy móc và nghệ thuật" một tác phẩm nổi tiếng trên thế giới của Anigoz Telian.

    Tác phẩm viết về người nghệ sĩ thời kì những năm 50 của thế kỉ trước, khi thế giới bước vào cuộc cách mạng Oscar, lần đầu tiên một bộ phim hoàn toàn làm bằng trí tuệ nhân tạo thắng giải Oscar.

    "Xin chào các bạn, lần đầu gặp mặt nhưng các bạn chắc đã biết cô tên là Hoàng Thuỳ Trang đang công tác tại THPT Nam Xá " một phụ nữ trung niên mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản nhưng chỉnh tề bước vào phòng.

    Cô giáo sau khi giới thiệu bản thân một cách cực kì mượt mà, bắt đầu bước vào bài giảng.

    "Cô giáo này giảng bài cuốn ghê mày" một cậu bạn mũm mĩm sau khi nghe giáo viên giảng bài xong, nói nhỏ với bạn bên cạnh.

    "Giáo viên cấp 3 đúng là khác biệt với mấy cô cấp 2, hồi cấp 2 tao ngủ suốt trong giờ văn".

    Một người khác tiếp chuyện, rồi mấy học sinh khác cũng bàn tán làm cho lớp học xì xào sôi nổi.

    Minh Duy cũng cảm thấy giáo viên này có chút khác biệt với những người khác, mặc dù nội dung bài giảng vẫn như thường lệ nhưng cách diễn đạt của cô khá dí dỏm và khiến học sinh có thể cảm thấy hứng thú hơn.

    Nhưng không thể nói bài giảng này là "đúng chuẩn" ít nhất là về mặt từ ngữ hoặc có lẽ cách giảng dạy của cấp 3 khác với cấp 2 chăng?

    Tan ca đã là 11:45 đã quá giờ nghỉ hơn 15 phút rồi, đa số mọi người đều muốn cô giảng thêm, không ai phàn nàn về việc này và một điều khá lạ lẫm.

    Nếu học quá giờ AI lớp học sẽ nhắc nhở, nhưng mặc dù cô giáo kể nhiều chuyện ngoài lề nhưng lần này nó không nhắc nhở.

    Minh Duy nhanh chóng thu dọn đồ đạc trên bàn rồi nhanh chóng ra về, cậu vội lấy chiếc điện thoại của mình để nhắn cho mẹ việc lịch trình bị thay đổi.

    Đúng lúc đang cặm cụi nhắn tin thì va phải một người đi hướng ngược lại, cái điện trượt khỏi tay rơi theo trọng lực, may mà cậu kịp cúi người trộp được.

    Nhưng trên đỉnh đầu chàng trai cảm thấy một sự mềm mại, cậu nhanh chóng ngẩng đầu lên.

    "Ây anh làm gì đấy!" một giọng nữ có phần bực tức vang nên nhưng lại thanh mảnh dễ chịu đến lạ.

    Hai đôi mắt chạm nhau, khuôn mặt trái xoan được tô điểm đôi môi nhỏ mềm, hàng lông mày hơi nhíu lại nhưng không thể ngăn được vẻ đẹp tươi tắn ấy.

    Chàng trai hơi ngơ ngẩn vội nói "Xin lỗi".

    Cô gái hơi bất ngờ nhưng vẫn buông một câu với giọng tự nhiên "Thôi bỏ đi"

    Cậu tưởng mọi chuyện kết thúc ở đó thì cô lại hỏi:"À anh học lớp nào ?"

    Minh Duy đột nhiên lại cảm thấy hơi căng thẳng nhưng trả lời rất nhanh "Anh ...tôi học lớp ngữ văn cô Trang".

    "Vậy à, anh dẫn tôi đến lớp cô ấy được không?"

    "Cô Trang có lẽ giờ không còn ở trong phòng đâu"

    Khoé môi mềm chợt cong lên "Không mẹ tôi để quên đồ trên đó, mẹ bảo tôi lên phòng lấy đồ mà chỗ này rộng quá tôi không biết đường, anh dẫn đường nhé"

    Lần này đến lượt chàng trai có chút bất ngờ.

    Thực ra chỗ này cũng không rộng lắm nhưng Minh Duy cũng không tiện thắc mắc.

    " Được rồi cô đi theo tôi".

    Cậu chưa kịp nói xong câu cô gái đã đi trước "Anh cứ chỉ đường đi, tôi thích đi trước".

    Thế là cô gái đi trước chàng trai theo sau, cả hai bước trên dãy hành lang vắng quay lại phòng học.

    Chàng trai còn nhớ cô gái này, thậm chí cả tên cô gái đó, Minh Hà.

    Cô gái kém cậu một tuổi, vài tháng trước cả hai vẫn học cùng trường.

    Cô khá nổi tiếng trong trường nhưng không phải vì vẻ ngoài xinh đẹp, cũng không phải vì học giỏi mà vì... cô từng xúc phạm giáo viên bằng ngôn từ khá thô tục ngay trên lớp.

    Kết quả là bị kỷ luật cấm túc 3 ngày không được đến trường nhưng thực tế cô gái này 7 ngày sau mới quay lại trường.

    Vụ việc làm giáo viên và học sinh trong trường xôn xao.

    Lúc ấy cậu học lớp 8, lớp cậu nằm ngay bên canh lớp cô, một sáng mọi người đều túm tụm trước cửa lớp bên cạnh.

    Rồi qua lời đám bạn học, sự việc được kể rất chân thật lại cho Minh Duy.

    Câu chuyện lúc đầu khiến cậu hơi bất ngờ vì trường học này đa phần học sinh đều rất "ngoan ngoãn" không ngờ một cô gái lớp 7 lại có hành động như vậy.

    Nhưng điều cậu học trò lớp 8 khi ấy tò mò nhất là tại sao cô ấy lại làm như vậy?

    Nhìn bóng lưng điềm tĩnh ngay trước mặt mình lúc này cậu muốn hỏi lý do tại sao.

    "À có chuyện này..." cậu hơi do dự

    "Ồ tới phòng rồi cảm ơn anh" cô gái chợt cắt lời.

    "À anh muốn nói gì à?"

    Duy ngập ngừng cậu nhìn vào đồng hồ hình như đã muộn lắm rồi "À họ của em là gì?"

    Cô gái nhướng mày hơi khó hiểu nhưng vẫn trả lời "Họ Trần tên đầy đủ là Trần Minh Hà"

    Rồi cô gái quay lưng bước vào phòng.

    Minh Duy cũng vội vã quay về dù nỗi băn khoăn vẫn chưa được sáng tỏ.
     
    Mật Lệnh Hemitheos
    Chương 4: Cậu bé


    Minh Duy mau mải chạy về nhà giữa trưa hè nắng gắt.

    Giữa đường cậu nhìn thấy một biển quảng cáo khá nổi bật ven đường "chào mừng tham gia lễ hội âm nhạc trung tâm trẻ em NXC", Minh Duy hơi sững người lại, nếu về sớm hơn chút cậu đã vào đó xem sao.

    Hồi bé cậu suýt nữa được cha mẹ đưa đến đây.

    Nơi đây là nơi nuôi dưỡng trẻ em được thành lập bởi chính phủ, nguồn vốn đến từ một số nguồn xã hội hoá.

    Bằng cách nuôi lớn trẻ em miễn phí từ khi mới sinh đến năm 18 tuổi, chính phủ hy vọng rằng với các trung tâm này áp lực nuôi con sẽ không còn là gánh nặng và từ đó giúp tỉ lệ sinh sẽ tăng lên.

    Đồng thời đây cũng là nơi đào tạo những con người của kỷ nguyên mới, đưa xã hội tiến vào một thời kỳ mới.

    Với sự tuyên truyền của các phương tiện truyền thông cùng nhiều bằng chứng chứng minh tính ưu việt của các trung tâm này, năm đó khi cậu mới một tuổi bố mẹ có ý định đưa cậu vào đây.

    Nhưng bà nội lại không đồng ý chuyện này, vậy nên cậu mới sống với bố mẹ cho đến bây giờ.

    Ở đó Minh Duy có vài người bạn khá thân thiết.

    Về đến nhà, bữa trưa đã được dọn sẵn nhưng vẫn còn nóng.

    "Hôm nay có lễ hội âm nhạc ở trung tâm trẻ em con không đi sao?" mẹ đột nhiên hỏi.

    "Dạ hôm nay con phải đi học ở lớp ngữ văn ạ" Minh Duy không biết tại sao mẹ lại quan tâm đến lễ hội âm nhạc, chẳng nhẽ.

    "Chẳng phải con có một vài người bạn thân ở đó sao?" mẹ lại hỏi.

    "Vâng, nhưng rất tiếc là hôm nay con không thể tham gia cùng họ"

    Minh Duy nhanh chóng hoàn thành bữa trưa của mình, rồi chạy lên phòng ngủ.

    Cậu đi đến trước bàn học, mở ngăn kéo ra.

    Bản soạn nhạc vẫn ở đó, nhưng hình như hơi lệch một chút.

    Cậu thầm nghĩ lẽ ra mình nên lưu nó vào chỗ nào cẩn thận hơn, nhưng bản thân lại cứ thích dùng giấy.

    Mặc dù vậy có vẻ mẹ cũng không có phản ứng gì như cậu mong đợi, thật lạ.

    Minh Duy chợt nhớ đến người bạn thân của mình, giờ này có lẽ cậu ấy đang biểu diễn trên sân khấu của lễ hội.

    Cậu là người bạn học cùng lớp từ cấp 2, cũng là người ở trung tâm trẻ em.

    Từ lúc mới sinh đã ở đó, cũng chẳng biết cậu ta có cha mẹ hay không.

    Nhưng từ nhỏ đến lớn cậu ta cứ lủi thủi một mình.

    Cho đến một hôm, Minh Duy nhìn thấy một quyển sổ bị rơi dưới sàn lớp học, cậu nhặt lên, không có tên, cái bìa thì đã cũ nát.

    Cậu tò mò mở ra thì thấy bên trong là toàn những khung nhạc của nhiều bài hát khác nhau, rất tỉ mỉ và rõ ràng.

    Một lúc sau cậu tìm thấy chủ nhân của quyển sổ đó là Tâm An người ngồi trên cậu một dãy bàn.

    Thì ra người bạn ít nói này có sở thích giống mình.

    Cả hai bắt đầu thân thiết nhờ chủ đề chung.

    Mỗi ngày họ đều cùng nhau đi từ trường tới nhà.

    Suốt dọc đường, từ những câu chuyện về những nốt nhạc ban đầu cả hai nói đến nhiều thứ hơn, chia sẻ về nhiều vấn đề cá nhân.

    Tháng trước sau khi Minh Duy hoàn thành bản nhạc đầu tiên mang tên "cậu bé", cậu đã để Tâm An là người hát nó.

    Một người hát, một người đàn và một bản nhạc ra đời, chỉ sau vài ngày đã có nhiều người biết đến trên một trang cộng đồng kín.

    Nhận thấy có nhiều người yêu thích, Minh Duy đã làm một video đơn giản quay lại cảnh người bạn của mình hát khi đang làm thêm tại một cửa hàng tạp hoá.

    Rất nhanh video đã nổi tiếng trên mạng nhờ giọng ca chân thật, giai điệu mộc mạc nhưng lại bắt tai.

    Trong phần bình luận đa số là lời khen, có người nói rằng"bài hát này mang màu sắc cá nhân rất mạnh nhưng rõ ràng nó hợp tâm trạng của tôi, tôi cảm thấy sự đồng cảm trong đó", có người lại nói "lâu lắm tôi mới thấy một bài hát hoàn toàn do con người làm hay đến vậy".

    "Cậu bé hát bài này có chút đẹp trai nha". vv

    Rất nhanh cậu bạn đã nổi tiếng không chỉ trên mạng mà ở trường, ở trung tâm trẻ em cậu cũng trở thành cái tên được chú ý.

    Tháng ngày tươi đẹp mở ra, dần dần ước mơ viển vông trở thành ca sỹ của Tâm An lớn dần, AI, robot biểu diễn thì sao chứ con người cũng có thể làm nghệ thuật và được mọi người yêu thích.

    Thế là hôm nay cậu có cơ hội được hát trên sân khấu trước rất nhiều người trong lễ hội của trung tâm trẻ em.

    Minh Duy tin rằng người bạn của mình sẽ làm tốt vì cậu đã chuẩn bị rất kỹ, cậu đã hát trước gương hàng ngày khi biết mình được hát trên sân khấu.

    Lần đầu tiên cậu thấy người bạn của mình tự tin và toả ra một nguồn năng lượng tươi sáng đến như vậy, tựa như nụ hoa lâu ngày e ấp suốt nhiều tháng nay đã bừng nở vào một buổi sáng mùa thu.

    Dưới ánh đèn hậu trường mờ nhạt, Tâm An đứng nép sát vào bức tường lạnh, cậu run nhẹ vì adrenaline tăng cao.

    Tiếng ồn ngoài sân khấu đã lắng xuống, thay bằng âm thanh hỗn tạp của loa thử, bước chân vội vã và những mẩu đối thoại vụn vặt.

    Cậu cúi đầu, hít một hơi thật sâu để lấy lại tự tin.

    "Cậu là Tâm An phải không" Một giọng nữ vang lên phía sau.

    Tâm An giật mình quay lại.

    Là cô gái trong trung tâm, ánh mắt luôn dõi theo cậu.

    Cô cười, nụ cười hơi gượng nhưng vẫn đủ dịu dàng để khiến cậu bối rối.

    "Cậu chắc mệt rồi," cô nói, chìa ra một chiếc bánh nhỏ được gói cẩn thận.

    "Mình thấy cậu từ sáng đến giờ chưa ăn gì.

    Ăn chút cho đỡ hạ đường huyết."

    Hôm nay Tâm An được vây quanh rất nhiều người có người tặng hoa, tặng quà, nhưng không ngờ có cả một cô gái vào tận đây để gặp cậu.

    Một cảm giác rất vui nhưng cũng hơi bỡ ngỡ bởi bản thân cậu chưa từng có kinh nghiệm đối với những chuyện như vậy.

    "Cảm ơn," cậu nói khẽ, nhận lấy chiếc bánh.

    Miếng đầu tiên vừa chạm lưỡi, vị ngọt hơi gắt.

    Nhưng cậu không nghĩ nhiều.

    Cổ họng khô khốc vì hồi hộp, cậu ăn nhanh hơn dự định.

    Thông qua MC chường trình cậu biết tiết mục của cậu gần đến, đột nhiên chàng trai trẻ cảm thấy cơ thể hơi khó chịu.

    Cơn đau nhói lên từ phần bụng.

    Nhưng Tâm An vẫn cố để bản thân thả lỏng bước lên sân khấu sau lời giới thiệu của MC.

    Đây là cơ hội lớn mà cậu đã hằng mong ước, không chỉ cậu mà Minh Duy chắc cũng rất kỳ vọng vào tiết mục, không thể từ bỏ vì lý do nhỏ này.

    Đột nhiên, hệ thống điện có vấn đề tiết mục bị trì hoãn trong vài phút.

    Trên sân khấu không có điều hoà, cậu đổ mồ hôi khắp người cái bụng càng thêm khó chịu.

    Hệ thống đã được sửa nhanh chóng nhưng khiến đáp đông bên dưới suýt chết ngốt vì cái nóng mùa hè.

    Cuối cùng MC lên xin lỗi vài câu rồi tiết mục bắt đầu.

    Trên sân khấu cậu gắng gượng tập trung hát, bên dưới là hàng ngàn người đang dõi theo.

    Bên trên sân khấu khuôn mặt dần tái đi, bên dưới mọi người lại tận hưởng giai điệu và làn gió mát lạnh từ điều hoà.

    Ánh đèn bật sáng.

    Mọi thứ chói lòa.

    Tiếng nhạc vang lên đúng đoạn cao trào.

    Nhưng ngay khi mở miệng hát, cơn đau đánh thẳng vào bụng như một nhát búa.

    Chân cậu mềm nhũn.

    Hơi thở đứt quãng.

    Một cảm giác khủng khiếp trào lên không thể kiểm soát, không thể trì hoãn.

    Cậu lạc mất một nhịp, một thứ chất nhão ồ ạt trào ra không kiểm soát.

    Trong nỗ lực tự trấn an tuyệt vọng, mặc cho thứ mùi kinh tởm của loài người, cậu gào thét, cơ thể gồng lên ở hai đầu.

    Khán giả ban đầu bất ngờ, rồi ngượng ngùng sau đó là những cái nhăn mặt khó chịu, thậm chí có những tiếng cười phá bên dưới.

    Buổi biểu diễn kết thúc khi 2 người sau cánh gà hớt hải kéo ca sỹ vào trong.

    Tối đến Minh Duy mới có cơ hội mở màn hình giải trí một chút, cậu vào trang mạng xã hội của trung tâm, một số video về lễ hội hiện lên nhưng không có cái cậu muốn tìm.

    Trong phần chat cậu hỏi về buổi biểu diễn hôm nay, nhưng chờ một lúc cũng không thấy Tâm An trả lời.

    Khung chat trống rỗng đến khó chịu.

    Cậu đang lướt màn hình thì một tin nhắn hiện ra.

    Tin nhắn trong nhóm lớp của cậu.

    Hàng loạt video hiện ra.

    Một đoạn clip được chia sẻ, một người bị che mặt đang đứng hát trên sân khấu.

    Mặc dù hình ảnh hơi mờ nhưng qua hình dáng và giọng hát, cậu có thể đoán ra được đó là ai

    Sân khấu sáng đèn.

    Tâm An đứng đó, micro trong tay.

    Giọng hát vang lên quen thuộc, đúng là đoạn cao trào Minh Duy tâm đắc nhất.

    Nhưng chỉ vài giây sau, khung hình rung lắc.

    Tâm An bỗng khựng lại.

    Cậu cúi người, mặt tái nhợt.

    Đám đông phía dưới bắt đầu xì xào.

    Rồi tiếng cười bật lên, lan nhanh như lửa bén rơm khô.

    Giọng hát bắt đầu run rẩy rồi lạc đi, một vài học sinh sau cánh gà vội vàng chạy lên sân khấu kéo cậu xuống như kéo một khúc gỗ.

    Trong nhóm lớp.

    Có người thương hại.

    Có người chế giễu.

    Có người ghép nhạc nền hài hước vào đoạn cắt ngắn ấy.

    Có người lại tò mò không biết đó là ai.

    Minh Duy kéo xuống, tay lạnh toát.

    Cậu cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, lòng cậu nhói lên, một chuyện vô lý mà cậu không thể tưởng tượng.

    Sau khi tìm hiểu kỹ cậu phát hiện nơi đoạn video này được phát tán ra ngoài là trên một mạng xã hội kín, nơi mà rất khó để xác định danh tính của các tài khoản.

    Cả đêm ấy, cậu không liên lạc được với Tâm An.

    Sáng hôm sau, cậu ăn sáng thật nhanh rồi chạy đến trung tâm trẻ em.

    Cái biển hiệu "Cách mạng xã hội - giải phóng gia đình" hiện lên ngay trước cánh cổng trung tâm.

    Minh Duy đứng đó chờ bạn mình, nhưng đợi hồi lâu cũng không thấy, cậu đành hỏi thăm một vài người ở đây, "cậu ta chắc ở trong phòng không dám ra ngoài rồi" một người đáp.

    Hỏi vài người cũng không ai biết đồng thời để lại cho cậu cái nhìn khá kì lạ.

    Chẳng có kết quả cậu định chạy ra chỗ làm thêm của cậu ta, đột nhiên một cô gái nhỏ từ đám đông không biết từ đâu xuất hiện hỏi "anh ơi, anh tìm anh Tâm An có chuyện gì vậy?" giọng điệu có vẻ rụt rè.

    "Tôi là bạn của cậu ấy, muốn tìm cậu ấy nói chuyện một chút, em biết câu ta ở đâu sao?"

    Cô gái ngập ngừng một chút rồi đáp "Anh ấy từ sáng rất sớm đã đi ra chỗ làm thêm rồi" giọng điệu có phần chấn tĩnh hơn.

    "Cảm ơn nhé" Câu quét mắt định nhìn rõ gương mặt cô gái nhưng cô lại cúi đầu biến vào đám đông như một cơn gió.
     
    Mật Lệnh Hemitheos
    Chương 5: Mối quan hệ


    Quán cà phê nằm sát bức tường phía đông của trung tâm trẻ em, chỉ cách hàng rào an ninh một lối đi nhỏ.

    Bên trong, ánh đèn vàng dịu phủ lên những chiếc bàn gỗ thấp, mùi cà phê rang hòa lẫn tiếng máy lọc nước đều đều.

    Trên bức tường đối diện quầy pha chế treo một màn hình lớn, chiếu trực tiếp các luồng camera công cộng quanh khu trung tâm, thứ "trang trí" mà khách quen đã quá quen mắt.

    Gã đàn anh ngả người trên ghế, một tay cầm cốc latte, tay kia vung vẩy như đang kể một chiến công hiển hách.

    "Em không thấy lúc đó đâu," hắn cười khẽ, giọng đầy khoái trá.

    "Cả hội trường im phăng phắc đúng ba giây.

    Ba giây vàng.

    Rồi bùm, mặt nó tái mét, đứng không vững.

    Người ta còn tưởng nó xúc động quá cơ."

    Hắn nghiêng người lại gần hơn, hạ giọng như tiết lộ bí mật:

    "Anh chỉ cần chỉnh một chút hệ thống thôi.

    Nhẹ nhàng.

    Đúng lúc nó bước ra.

    Mọi thứ còn lại... là do bản thân nó không chịu nổi áp lực."

    Cô gái đối diện không cười.

    Cô chống cằm, mắt hơi nheo lại, môi cong lên rất nhẹ — không phải nụ cười, mà là sự chăm chú thích thú của người đang nghe một câu chuyện nguy hiểm.

    Trong vài giây, ánh mắt cô sáng lên, như thể đang thưởng thức một bản nhạc có đoạn cao trào được dàn dựng hoàn hảo.

    "Và rồi cả mạng xã hội phát điên," gã nói tiếp, khoái chí.

    "Chỉ một thằng rác rưởi, tưởng mình là nghệ sĩ.

    Nên nhớ vị trí của mình."

    Hắn bật cười thành tiếng.

    Đúng lúc đó, màn hình trên tường đổi cảnh.

    Một camera ngoài cổng trung tâm hiện lên rõ nét hơn.

    Cô gái vô thức liếc sang.

    Nụ cười trên môi cô khựng lại.

    Trong khung hình, một cậu con trai đứng cạnh cổng, dáng người gầy, mặc bộ đồng phục trường cấp 2 gần đây.

    Trước mặt cậu là một cô gái nhỏ, cúi đầu nói gì đó rất nhanh.

    Dù camera không thu tiếng, nhưng ánh mắt cô gái, cách cô xoắn chặt gấu áo, rồi bất ngờ ngẩng lên nhìn thẳng vào cậu con trai... tất cả quá quen thuộc.

    Cô gái trong quán đặt cốc xuống.

    Cạch.

    Âm thanh nhỏ nhưng sắc.

    "Anh nói... chỉ là chỉnh hệ thống?" cô hỏi, giọng đã khác, phẳng và lạnh hơn.

    "Ừ," gã nhún vai.

    "Có gì to tát đâu ..."

    Thấy giọng nói của người yêu có chút khác thường anh ta vô thức ngắt lời, nhìn vào màn hình.

    " Âyy, con nhỏ dam dang này!"

    "Zoom vào mục tiêu đi" Anh ta ra lệnh cho hệ thống.

    Hình ảnh trên màn hình bắt đầu phóng to đến hai người kia, có thể thấy một gương mặt khá đẹp trai, đang vui vẻ nói điều gì đó với cô gái nhỏ chỉ cao ngang vai cậu.

    "Hình như thằng nhóc kia không phải người của trung tâm, người con gái em yêu đúng là giỏi thật" nói xong anh ta nhìn cô gái trước mặt cười khoái chí.

    Ngón tay cô gái siết chặt mép bàn.

    Khuôn mặt xinh đẹp trở lên cau có hơn thường ngày.

    Ca làm thêm buổi sáng bắt đầu thời điểm không khí vẫn còn mát mẻ trước khi mặt trời thiêu đốt mọi thứ.

    Trong cửa hàng tạp hoá nhỏ, máy quét mã vạch kêu tít đều đặn, tiếng tủ đông chạy rè rè như một lớp nền mệt mỏi không dứt.

    Tâm An đứng sau quầy, hai tay đặt lên mặt kính, cố giữ lưng thẳng dù bụng vẫn âm ỉ khó chịu.

    Cậu vừa nói chuyện với cô gái ấy cách đây chưa đầy một tiếng.

    Cô đứng trước quầy, cúi đầu rất thấp, giọng run đến mức phải nuốt nước bọt mấy lần mới nói thành câu.

    "Mình... họ bảo chỉ là thuốc làm cậu đau bụng nhẹ một chút.

    Để cậu xin ra ngoài trước khi lên sân khấu.

    Mình không nghĩ... không nghĩ nó lại thành ra như vậy."

    Cô đặt điện thoại lên quầy, màn hình sáng lên.

    Một giao dịch chuyển khoản vừa hoàn tất.

    Số tiền nhỏ đến mức gần như buồn cười.

    Chỉ vài trăm đồng lẻ, số tiền chỉ đủ để mua một đôi giày thể thao.

    "Mình không có nhiều..." cô nói nhỏ.

    Tâm An lúc đó chỉ nhìn con số ấy.

    Tài khoản của cậu vốn đã trống rỗng từ trước, tiền tiết kiệm một phần dùng để mua đồ mới trong buổi biểu diễn, phần còn lại bị phạt do vi phạm quy tắc vệ sinh của trung tâm.

    Vui sao?

    Buồn sao?

    Cậu không biết.

    Nhưng trước khi cô gái rời đi cậu đã hỏi một câu "Cậu có thực sự yêu quý âm nhạc của mình không?

    Hay đó chỉ là ép buộc từ người khác?"

    Cô gái đáp "Không, chưa từng, xin lỗi cậu" cô gái nhỏ cũng không biết tại sao mình lại nói vậy, có lẽ là chột dạ hay không muốn câu chuyện kéo dài thêm.

    Một khách hàng đặt chai nước lên quầy.

    Tâm An quét mã, trả lại tiền thừa, miệng tự động nói "cảm ơn".

    Khi người kia rời đi, cậu mở lại ứng dụng ngân hàng.

    Con số vẫn nằm đó, lạnh lẽo.

    Cậu thử tưởng tượng nếu mình bật cười.

    Vì ít nhất, vẫn có người cảm thấy có lỗi.

    Rồi cậu lại nghĩ nếu mình khóc.

    Vì hóa ra danh dự của mình... có thể được quy ra vài trăm đồng.

    Cô gái đó lúc cúi đầu, vai run rất khẽ.

    Ánh mắt cô không dám nhìn thẳng vào cậu.

    Không giống kẻ hả hê.

    Không giống người tò mò.

    Chỉ là một đứa trẻ bị cuốn vào thứ lớn hơn mình, và giờ phải tự gánh lấy phần sợ hãi.

    Tâm An thở ra chậm.

    Cậu không giận cô.

    Thậm chí, cậu thấy thương hại.

    Ở trung tâm này, ai cũng phải sống trong những khoảng trống giống nhau, khoảng trống gia đình, khoảng trống lựa chọn, khoảng trống đứng giữa đám đông mà không biết mình thuộc về đâu.

    Có lẽ cô chỉ muốn làm điều gì đó tốt.

    Có lẽ cô đã bị ai đó xúi giục.

    Có lẽ cô không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra.

    Cậu khóa màn hình điện thoại.

    Nhưng thương hại không xua được cảm giác khác đang lớn dần trong lồng ngực.

    Hình ảnh sân khấu vụt sáng lên trong đầu, ánh đèn trắng đến nhức mắt, tiếng nhạc cao trào, rồi cơn đau quặn thắt kéo xuống tận đáy bụng.

    Tiếng cười.

    Những gương mặt nhăn lại.

    Hai người phía sau kéo cậu đi như kéo một vật cản.

    Không phải tai nạn.

    Cậu lờ mờ đoán ra ai là kẻ bầy trò, Hoàng 'Em', tên giám sát viên của trung tâm.

    Ở trung tâm trẻ em, có 5 giám sát viên được chọn từ lũ trẻ.

    Nhưng 3 người trong đó hiện đã 18 tuổi, luôn bận rộn ôn thi tốt nghiệp cấp 3.

    Hoàng 'Em' trở thành 1 trong 2 người có quyền giám sát hệ thống thường xuyên ở trung tâm.

    Anh ta nổi tiếng vì tham gia tích cực vào các hoạt động của trung tâm, không chỉ vậy anh ta còn có một người anh gọi là Hoàng 'Anh' vốn là chủ một công ty tài trợ của trung tâm.

    Hoàng 'em' vì thế trở lên nổi bật và luôn là tâm điểm chú ý từ khi còn nhỏ, các buổi diễn thuyết, các sự kiện trong trung tâm đều có mặt của cậu ta, cộng thêm vẻ ngoài và phong thái cuốn hút không có gì lạ khi Hoàng Á Nam này dễ dàng vào năm 11 tuổi đã trở thành giám sát viên.

    Ngoài ra người này còn làm chủ một quán cà phê cạnh trường.

    Đa số các đứa trẻ trong trung tâm đều hâm mộ anh ta.

    Cho đến 1 ngày Tâm An bị một đám cướp lấy mất hết thiết bị trong dự án khoa học mà cậu tham gia với Hoàng Á Nam.

    Cậu phải trở thành nhân viên không công cho quán cà phê để đền bù.

    Trong khoảng thời gian làm thêm, cậu luôn bị chèn ép gài bẫy để bóc lột thêm sức lao động.

    Rồi một lần tình cờ cậu vô tình biết nhiều người cũng bị hắn gài như vậy.

    Sau khi nghỉ việc, Tâm An vẫn thường xuyên bị đám tay sai làm khó, cô lập để trả nợ cho hắn.

    Nhờ danh tiếng và quyền lực trong trung tâm, mặc cho những tố cáo, hắn vẫn làm mưa làm gió thậm chí địa vị ngày càng cao.

    Trong lúc đang miên man suy nghĩ, tiếng cửa kéo khiến cậu giật mình.

    Người đến là cậu bạn Minh Duy, cậu ta nhẹ nhàng đi đến lấy vài món đồ trong cửa hàng.

    Rồi ngồi xuống chiếc bàn phục vụ gần quầy thu ngân.

    "Tôi đến xem cậu một chút" Minh Duy cất lời

    "Cậu không cần lo lắng đâu, cậu biết đó, cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi, luôn có những thử thách như vậy"

    "Vậy cậu cảm thấy chuyện này thế nào?

    Nó giống một thử thách về tinh thần, cảm xúc hay trí tuệ?"

    "Cậu đến chỉ vì tò mò thôi à?

    Có rất nhiều người có thể hát nhạc của cậu, thậm chí là AI.

    Tôi rất vui vì được làm bạn với cậu nhưng mọi thứ đã chấm dứt, tôi còn cảm xúc để hát nhạc của cậu nữa" Cậu bé trầm ngâm một lúc rồi mới trả lời câu hỏi của bạn mình.

    "Được rồi, thật tiếc nếu như một mối quan hệ tốt như vậy lại chấm dứt chỉ vì chuyện này, cậu thật sự muốn vậy sao?"

    Phía bên kia trầm ngâm không đáp.

    Cả hai cũng cùng im lặng, không khí trong quán đột nhiên căng thẳng lạ thường.

    "Cậu nên nhớ còn có rất nhiều khán giả của cậu và tôi, họ vẫn luôn ủng hộ chúng ta" Minh Duy mở chiếc điện thoại đã cũ nát của cậu ra, vào nhóm kín rồi đọc lại mấy bình luận của người hâm mộ.

    "Đó đã là chuyện của quá khứ rồi, cậu đọc làm quái gì!

    Để tôi làm việc đi" chàng trai dù hai mắt đã đỏ hoe nhưng vẫn cố kìm nén giọng điệu trong lúc làm việc.

    Minh Duy cảm thấy nỗ lực thuyết phục của mình có chút bế tắc.

    Cậu vốn không phải người hay thuyết phục người khác, từng bị hiểu lầm bởi cha mẹ, bạn bè mỗi lần như vậy cậu thường dùng hành động để chứng minh hoặc giải quyết vấn đề.

    Đây lại là một vấn đề về tâm lý, cậu không có khả năng thay đổi hiện thực xã hội, cậu không thể làm gì hết.

    Đột nhiên một hình ảnh loé lên trong đầu cậu.

    " Vậy để tôi kể cho cậu, một câu chuyện mà tôi vừa gặp sáng nay nhé.

    Trước cổng trung tâm, tôi phải hỏi rất nhiều người có thấy cậu đâu không, tất nhiên đa số đều chẳng thèm quan tâm, thậm chí còn cười cợt tôi, nhưng đúng lúc tôi định từ bỏ có một cô gái rất xinh xắn đến nói rằng cậu đã ra ngoài từ rất sớm, cô ấy còn nói rất hâm mộ cậu, muốn chụp ảnh với cậu nhưng thấy cậu ủ rũ như vậy ...

    Nhờ đó tôi mới chạy sang tận đây, nếu không tôi đã tưởng cậu nằm dí trong phòng rồi.

    Tôi tin rằng trong số những người nghe nhạc của chúng ta vẫn còn những người như vậy.

    Thôi được rồi, cậu cứ suy nghĩ đi muốn quay lại thì bảo tôi" Minh Duy nhớ lại cô gái lúc sáng nhưng thêm thắt một chút cho câu chuyện hấp dẫn và chân thực hơn.

    "Cô gái đó trông như thế nào?

    Có ở trung tâm không?"

    Tâm An không phải không tin bạn mình nhưng cậu muốn biết người đó là ai.

    Minh Duy thực sự không nhớ rõ mặt cô gái này, nhưng đã nỡ nói cô gái rất xinh đẹp nếu nói không nhớ mặt thật vô lý.

    Cậu chợt nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp nhất mà cậu từng gặp

    " Chắc không phải trẻ em ở trung tâm đâu" Minh Duy tở vẻ nghĩ ngợi rồi nói tiếp "ừm, cô ấy có làn da trắng mịn mặc dù không cần trang điểm, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, hàng lông mày thanh thoát dịu dàng, đôi môi nhỏ mềm đặc biệt là đôi mắt..."

    "Thôi được rồi cậu về đi, có khách đến rồi" Tâm An ngắt lời người bạn đang thao thao bất tuyệt.

    Minh Duy cũng nhanh chóng về nhà.

    Trên đường về cậu chợt nhớ vừa nãy lúc mở điện thoại, đột nhiên có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.

    Mở phần chat ra mới phát hiện tin nhắn cùng đến từ một người.
     
    Mật Lệnh Hemitheos
    Chương 6. Đoạn chat


    Minh Duy nhận được tin nhắn của một người lạ từ diễn đàn âm nhạc

    Nội dung: Xin chào, tôi là Lam.

    Tôi rất hứng thú với những giai điệu của các bạn, ngày 28/7 sẽ có một buổi biểu diễn ở quán bar Rung Động, thành phố Nguyễn Xá.

    Với tư cách là người tổ chức tôi muốn mời các bạn tham gia.

    Tin nhắn 2: Nếu bạn muốn tham gia, hãy cho tôi biết.

    Chúng ta sẽ bàn thêm về một số nội dung chi tiết

    Tin nhắn 3: Tao rất thích về việc mày ỉa đùn trên sân khấu, tao đã xem video đó rồi.

    Dồn nén rồi phát nổ, đẹp đẽ và không thể kiểm soát.

    Chúng mày rất hợp với nghệ thuật, vì vậy hãy tham gia với bọn tao.

    Rất nhiều người ở đây cũng vậy, họ không ngại bỏ thời gian và tiền bạc để thưởng thức nó.

    Tin nhắn 4: Đừng sợ, cũng đừng quan tâm bọn tao là ai, bọn tao chỉ là những kẻ yêu âm nhạc.

    Đến đây chúng ta sẽ cùng nhau, tạo nên một cộng đồng mạnh mẽ.

    Cộng đồng của những con người yêu vị mặn của nước bọt, mùi chua của mồ hôi và tiếng những âm thanh của cơ thể.

    Sẽ chẳng ai kêu ca nếu mày ỉa một cục khi đang hát.

    Vậy hãy xem xét kĩ lưỡng đề nghị này.

    Minh Duy nhìn lại tên người gửi, Nguyễn Hồng Lam.

    Khuôn mặt nghiêm nghị như chụp ảnh thẻ nhìn khá đáng tin.

    Thậm chí rất đặc biệt khi mọi người trong hội kín này đều ẩn danh.

    Minh Duy nhanh chóng tìm người này trên mạng xã hội.

    Rất nhanh thấy một tài khoản hiện lên.

    Có khá nhiều người theo dõi.

    Một người đàn ông khoảng 40 tuổi, trang cá nhân chủ yếu đăng về các buổi biểu diễn mang hơi hướng khá kỳ lạ.

    Địa điểm thường là ở trong các không gian thường trật trội, ánh đèn mờ ảo phủ lên những bóng người dường như đang say xưa nghe nhạc.

    Với cậu, đây là một nơi vừa có vẻ nguy hiểm, vừa chứa quá ít thông tin.

    Nhịp tim cậu bé tăng cao, hít một hơi thật sâu, cậu quyết định trả lời người kia.

    "Xin chào, có thể cho tôi biết thêm về buổi biểu diễn của anh"

    Rất nhanh có tin nhắn đáp lại từ người kia.

    "Địa điểm: số 33 đường Hoa Lan, thành phố Nguyễn Xá.

    Sẽ có một người đưa cậu vào trong"

    "Thời gian 0h-24h ngày 28/7"

    "Thù lao: 1000 đồng/ mỗi tiết mục.

    Sẽ thanh toán ngay sau khi tiết mục kết thúc"

    "Kỹ thuật: tự chuẩn bị thiết bị âm thanh hoặc có thể hát chay"

    "Nếu cậu đồng ý hãy ký vào hợp đồng này, nếu còn thắc mắc nào hãy hỏi thêm" một bản hợp đồng ảo xuất hiện trên màn hình.

    Nội dung chuẩn theo mẫu chung.

    "Anh có thể nói về chủ đề của buổi biểu diễn là gì và khán giả của nó là những ai không"

    "Rất tiếc tôi không thể cho cậu biết, chúng tôi ưu tiên tính bảo mật của mọi người và nội dung của buổi biểu diễn"

    "Anh từng nói cảm thấy hứng thú với nghệ thuật của chúng tôi, nhưng chỉ trả cho chúng tôi 1000 đồng.

    Tôi từng xem trang cá nhân của anh và chưa từng thấy màn trình diễn nào tốt hơn của chúng tôi.

    Chúng tôi không thể mạo hiểm chỉ để lấy 1000 phải không.

    Anh biết đấy buổi biểu diễn của anh nhìn cũng rất kỳ lạ.

    Người bạn của tôi có thể đồng ý nhưng tôi thì không"

    Chờ đợi một lúc, cuối cùng cũng có phản hồi

    "Tao khá bất ngờ vì mày thực dụng như vậy đấy.

    Mày chắc không phải đứa hát đúng không?

    2500 là cái giá cuối cùng, đây là mức giá cao nhất mà tao từng trả, nếu không tin mày hãy đến và hỏi những nghệ sĩ ở đây.

    Và tao làm ăn chân chính, hãy nhìn bản hợp đồng xem, nó đã được kiểm duyệt".

    "Tôi cũng bất ngờ vì anh lại xuất hiện.

    Anh biết đấy bạn tôi đang có vấn đề về tâm lý vì.

    Tôi cũng hiểu kha khá về gu nghệ thuật từ những khán giả của anh.

    Họ có thể giúp cậu ấy lấy lại sự tự tin, anh hiểu ý tôi chứ.

    Cậu ấy rất tài năng"

    "Được rồi vậy là mày đồng ý và vấn đề là ở thằng bạn.

    Nhưng nó đã uỷ quyền đại diện cho mày rồi, nó phải nghe mày chứ"

    "Tôi biết, nhưng có nhiều người đang chế diễu chúng ta trên một số diễn đàn âm nhạc và chúng ta cần giải quyết chúng"

    "Vậy điều kiện của tao là mày phải ký vào hợp đồng trước, tao không làm không công"

    Minh Duy kí vào màn hình, hệ thống hỏi lại một lần nữa.

    Nếu không thực hiện đúng hợp đồng phải đền bù 2000 đồng.

    Tinhh, một tiếng, màn hình hiện xanh xác nhận hợp đồng đã hoàn thành.

    Minh Duy tắt màn hình, cậu mong chờ vào ngày mai.
     
    Mật Lệnh Hemitheos
    Chương 7: Khởi đầu


    Điều gì khiến bạn muốn tồn tại trên thế giới này?

    Vì tôi muốn làm điều mình muốn.

    Vậy bạn muốn gì?

    Chúng ta muốn rất nhiều và thật đáng sợ khi ta không còn muốn gì.

    Không, con người cũng như những sinh vật khác, luôn có ham muốn, chỉ là bạn không có cơ hội thực hiện nó.

    Với tài nguyên vô tận, cuộc dời chúng ta sẽ như những con đường song song, không bao giờ cản trở nhau.

    Thế giới sẽ không còn tranh cãi, tự do sẽ không cần nằm trong khuôn khổ.

    Vậy nguồn tài nguyên vô tận đó ở đâu hay nó chỉ là ảo tưởng?

    Trên một diễn đàn về âm nhạc, một tranh luận xảy ra dưới bài đăng về một buổi biểu diễn khá đặc biệt.

    "Buồn nôn quá, hình phạt cho người đam mê âm nhạc" một bình luận hàng đầu

    "Đừng nhân danh người đam mê âm nhạc, việc xảy ra sự cố là điều không ai muốn" một bình luận phản bác hiếm hoi xuất hiện bên dưới.

    "Mình xem lại nhiều lần rồi.

    Cậu ta bước ra đã có vấn đề.

    Có thể do áp lực tâm lý.

    Thực ra đây là ví dụ điển hình của performer chưa đủ bản lĩnh."

    "Ai bảo nhận show khi chưa chuẩn bị kỹ."

    "Thấy chưa các người chỉ quan tâm mấy thứ nhảm nhí như vậy, đâu quan tâm đến âm nhạc, hãy rời khỏi diễn đàn đi"

    Theo dòng sự kiện một blogger nổi tiếng đã có một phát ngôn dưới phần bình luận.

    "Chúng mày chỉ muốn thứ nghệ thuật công nghiệp của AI và robot biểu diễn, khi con người thất bại chúng mày rất vui phải không"

    "Gì vậy trời, bây giờ là thế kỷ bao nhiêu mà một người nổi tiếng còn cổ hủ như vậy, ông cũng là một thằng cấy chip trong não thôi"

    Thế là hàng loạt chuyên gia, nhà lý luận ẩn danh bắt đầu cuộc chiến với tinh thần cải tạo xã hội.

    Và tất nhiên cũng có sự góp sức của trí tuệ nhân tạo nữa.

    Sáng sớm khi vừa thức giấc, nhìn những cuộc tranh luận nổ ra trên diễn đàn, Minh Duy mong chờ phản ứng của cậu bạn.

    Những kẻ ủng hộ hay những người ghét bỏ, có lẽ họ không đại diện cho chân lý và lẽ phải nhưng khi ta nhìn nó theo một cách khác, ta nhận ra con đường mà chúng ta đi, không hề đơn độc.

    Con người vốn không sợ mắc lỗi, nhưng chúng ta sợ một hệ thống chừng phạt tập thể.

    Đặc biệt là những đứa trẻ mới lớn, độ tuổi mà những ràng buộc trong suy nghĩ bắt đầu lỏng lẻo.

    Như những chú chim nhỏ, chúng sống trong những cái lồng hẹp hơn so với người lớn, ở đó chúng có thể được an toàn.

    Nhưng xã hội ngoài kia không đơn giản như vậy, ham muốn sổ lồng được tự do bay nhảy chỉ là mơ tưởng của chúng.

    Minh Duy nhìn vào số tiền trong tài khoản của mình, nếu cậu không thuyết phục được Tâm An thì số tiền đấy sẽ trở thành con số âm.

    Và đã vài ngày kể từ sau lần nói chuyện ở quán tạp hoá, cậu ta vẫn im lặng.

    Cậu không thể ngồi chờ nữa, cần làm gì đó.

    Nếu âm nhạc là con đường dẫn lối cho chúng ta, vậy hãy đầu tư cho con đường này dễ đi hơn.

    Ta sẽ lấy hết vốn liếng để mua nhạc cụ và làm một bài nhạc nghiêm túc nhất mà ta đã từng.

    Biến áp lực thành cảm hứng sáng tạo.

    Hôm đó sau khi đi học xong, cậu ôm đống nhạc cụ về nhà.

    Bố mẹ dường như rất ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi nhiều.

    Cậu cũng không quan tâm lắm, chắc hẳn con AI kia đã có gì đó thay đổi, cậu đã nhận ra điều này từ cách cư xử của mọi người gần đây.

    Sáng đi học tối về làm nhạc, sau một tuần miệt mài, ca khúc mới đã dần hoàn thành.

    Chỉ còn thiếu người hát nó, cậu đành phải cho mấy con AI hát.

    Một bản piano đơn giản với tempo chậm và giai điệu đi xuống phần mở đầu.

    Ánh sáng dần le lói trong giai điệu với những âm thanh string, pad, drum nhẹ.

    Cuối cùng là cao trào với hợp âm mở rộng, melody cao và dài.

    Sinh ra dưới lòng đất âm u.

    Ấu trùng nhỏ lớn lên và cảm nhận.

    Dù là ngày mưa hay ngày nắng, đông, xuân, hạ rồi thu.

    Mười lăm năm tuần hoàn.

    Lắng nghe những rung động mơ hồ của thế giới.

    Khao khát tự do và tiếng gọi của tình yêu.

    Để rồi một mùa hạ tới, lột bỏ lớp vỏ cũ kỹ, một hình hài mới , yếu ớt nhưng kiêu kỳ.

    Chú ve nhỏ cất tiếng.

    Âm thanh cuộc đời thiêng liêng.

    Nỗi niềm riêng bấy lâu.

    Dài và cao, tiếng gọi bạn giữa trưa hè oi ả.

    Không ai đáp lại, lòng sầu đau vì sứ mệnh cả đời.

    Ta cất lên những giai điệu mà thượng đế đã tạo ra rồi ruồng bỏ.

    Không, ta lạ kỳ và độc đáo.

    Dù chẳng được gì, nguy hiểm thế nào ta vẫn còn đôi cánh.

    Phía bên kia rặng cây chắc hẳn là mùa hè quen thuộc.

    Mệt mỏi sau khi căn chỉnh cả một ngày, Minh Duy đăng bài hát mới lên bằng tài khoản chung của cậu và Tâm An.

    Ngày hôm sau Tâm An nhận được một tin nhắn "Tôi nghĩ xong rồi, chúng ta sẽ tiếp tục"
     
    Back
    Top Dưới