Quán cà phê nằm sát bức tường phía đông của trung tâm trẻ em, chỉ cách hàng rào an ninh một lối đi nhỏ.
Bên trong, ánh đèn vàng dịu phủ lên những chiếc bàn gỗ thấp, mùi cà phê rang hòa lẫn tiếng máy lọc nước đều đều.
Trên bức tường đối diện quầy pha chế treo một màn hình lớn, chiếu trực tiếp các luồng camera công cộng quanh khu trung tâm, thứ "trang trí" mà khách quen đã quá quen mắt.
Gã đàn anh ngả người trên ghế, một tay cầm cốc latte, tay kia vung vẩy như đang kể một chiến công hiển hách.
"Em không thấy lúc đó đâu," hắn cười khẽ, giọng đầy khoái trá.
"Cả hội trường im phăng phắc đúng ba giây.
Ba giây vàng.
Rồi bùm, mặt nó tái mét, đứng không vững.
Người ta còn tưởng nó xúc động quá cơ."
Hắn nghiêng người lại gần hơn, hạ giọng như tiết lộ bí mật:
"Anh chỉ cần chỉnh một chút hệ thống thôi.
Nhẹ nhàng.
Đúng lúc nó bước ra.
Mọi thứ còn lại... là do bản thân nó không chịu nổi áp lực."
Cô gái đối diện không cười.
Cô chống cằm, mắt hơi nheo lại, môi cong lên rất nhẹ — không phải nụ cười, mà là sự chăm chú thích thú của người đang nghe một câu chuyện nguy hiểm.
Trong vài giây, ánh mắt cô sáng lên, như thể đang thưởng thức một bản nhạc có đoạn cao trào được dàn dựng hoàn hảo.
"Và rồi cả mạng xã hội phát điên," gã nói tiếp, khoái chí.
"Chỉ một thằng rác rưởi, tưởng mình là nghệ sĩ.
Nên nhớ vị trí của mình."
Hắn bật cười thành tiếng.
Đúng lúc đó, màn hình trên tường đổi cảnh.
Một camera ngoài cổng trung tâm hiện lên rõ nét hơn.
Cô gái vô thức liếc sang.
Nụ cười trên môi cô khựng lại.
Trong khung hình, một cậu con trai đứng cạnh cổng, dáng người gầy, mặc bộ đồng phục trường cấp 2 gần đây.
Trước mặt cậu là một cô gái nhỏ, cúi đầu nói gì đó rất nhanh.
Dù camera không thu tiếng, nhưng ánh mắt cô gái, cách cô xoắn chặt gấu áo, rồi bất ngờ ngẩng lên nhìn thẳng vào cậu con trai... tất cả quá quen thuộc.
Cô gái trong quán đặt cốc xuống.
Cạch.
Âm thanh nhỏ nhưng sắc.
"Anh nói... chỉ là chỉnh hệ thống?" cô hỏi, giọng đã khác, phẳng và lạnh hơn.
"Ừ," gã nhún vai.
"Có gì to tát đâu ..."
Thấy giọng nói của người yêu có chút khác thường anh ta vô thức ngắt lời, nhìn vào màn hình.
" Âyy, con nhỏ dam dang này!"
"Zoom vào mục tiêu đi" Anh ta ra lệnh cho hệ thống.
Hình ảnh trên màn hình bắt đầu phóng to đến hai người kia, có thể thấy một gương mặt khá đẹp trai, đang vui vẻ nói điều gì đó với cô gái nhỏ chỉ cao ngang vai cậu.
"Hình như thằng nhóc kia không phải người của trung tâm, người con gái em yêu đúng là giỏi thật" nói xong anh ta nhìn cô gái trước mặt cười khoái chí.
Ngón tay cô gái siết chặt mép bàn.
Khuôn mặt xinh đẹp trở lên cau có hơn thường ngày.
Ca làm thêm buổi sáng bắt đầu thời điểm không khí vẫn còn mát mẻ trước khi mặt trời thiêu đốt mọi thứ.
Trong cửa hàng tạp hoá nhỏ, máy quét mã vạch kêu tít đều đặn, tiếng tủ đông chạy rè rè như một lớp nền mệt mỏi không dứt.
Tâm An đứng sau quầy, hai tay đặt lên mặt kính, cố giữ lưng thẳng dù bụng vẫn âm ỉ khó chịu.
Cậu vừa nói chuyện với cô gái ấy cách đây chưa đầy một tiếng.
Cô đứng trước quầy, cúi đầu rất thấp, giọng run đến mức phải nuốt nước bọt mấy lần mới nói thành câu.
"Mình... họ bảo chỉ là thuốc làm cậu đau bụng nhẹ một chút.
Để cậu xin ra ngoài trước khi lên sân khấu.
Mình không nghĩ... không nghĩ nó lại thành ra như vậy."
Cô đặt điện thoại lên quầy, màn hình sáng lên.
Một giao dịch chuyển khoản vừa hoàn tất.
Số tiền nhỏ đến mức gần như buồn cười.
Chỉ vài trăm đồng lẻ, số tiền chỉ đủ để mua một đôi giày thể thao.
"Mình không có nhiều..." cô nói nhỏ.
Tâm An lúc đó chỉ nhìn con số ấy.
Tài khoản của cậu vốn đã trống rỗng từ trước, tiền tiết kiệm một phần dùng để mua đồ mới trong buổi biểu diễn, phần còn lại bị phạt do vi phạm quy tắc vệ sinh của trung tâm.
Vui sao?
Buồn sao?
Cậu không biết.
Nhưng trước khi cô gái rời đi cậu đã hỏi một câu "Cậu có thực sự yêu quý âm nhạc của mình không?
Hay đó chỉ là ép buộc từ người khác?"
Cô gái đáp "Không, chưa từng, xin lỗi cậu" cô gái nhỏ cũng không biết tại sao mình lại nói vậy, có lẽ là chột dạ hay không muốn câu chuyện kéo dài thêm.
Một khách hàng đặt chai nước lên quầy.
Tâm An quét mã, trả lại tiền thừa, miệng tự động nói "cảm ơn".
Khi người kia rời đi, cậu mở lại ứng dụng ngân hàng.
Con số vẫn nằm đó, lạnh lẽo.
Cậu thử tưởng tượng nếu mình bật cười.
Vì ít nhất, vẫn có người cảm thấy có lỗi.
Rồi cậu lại nghĩ nếu mình khóc.
Vì hóa ra danh dự của mình... có thể được quy ra vài trăm đồng.
Cô gái đó lúc cúi đầu, vai run rất khẽ.
Ánh mắt cô không dám nhìn thẳng vào cậu.
Không giống kẻ hả hê.
Không giống người tò mò.
Chỉ là một đứa trẻ bị cuốn vào thứ lớn hơn mình, và giờ phải tự gánh lấy phần sợ hãi.
Tâm An thở ra chậm.
Cậu không giận cô.
Thậm chí, cậu thấy thương hại.
Ở trung tâm này, ai cũng phải sống trong những khoảng trống giống nhau, khoảng trống gia đình, khoảng trống lựa chọn, khoảng trống đứng giữa đám đông mà không biết mình thuộc về đâu.
Có lẽ cô chỉ muốn làm điều gì đó tốt.
Có lẽ cô đã bị ai đó xúi giục.
Có lẽ cô không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra.
Cậu khóa màn hình điện thoại.
Nhưng thương hại không xua được cảm giác khác đang lớn dần trong lồng ngực.
Hình ảnh sân khấu vụt sáng lên trong đầu, ánh đèn trắng đến nhức mắt, tiếng nhạc cao trào, rồi cơn đau quặn thắt kéo xuống tận đáy bụng.
Tiếng cười.
Những gương mặt nhăn lại.
Hai người phía sau kéo cậu đi như kéo một vật cản.
Không phải tai nạn.
Cậu lờ mờ đoán ra ai là kẻ bầy trò, Hoàng 'Em', tên giám sát viên của trung tâm.
Ở trung tâm trẻ em, có 5 giám sát viên được chọn từ lũ trẻ.
Nhưng 3 người trong đó hiện đã 18 tuổi, luôn bận rộn ôn thi tốt nghiệp cấp 3.
Hoàng 'Em' trở thành 1 trong 2 người có quyền giám sát hệ thống thường xuyên ở trung tâm.
Anh ta nổi tiếng vì tham gia tích cực vào các hoạt động của trung tâm, không chỉ vậy anh ta còn có một người anh gọi là Hoàng 'Anh' vốn là chủ một công ty tài trợ của trung tâm.
Hoàng 'em' vì thế trở lên nổi bật và luôn là tâm điểm chú ý từ khi còn nhỏ, các buổi diễn thuyết, các sự kiện trong trung tâm đều có mặt của cậu ta, cộng thêm vẻ ngoài và phong thái cuốn hút không có gì lạ khi Hoàng Á Nam này dễ dàng vào năm 11 tuổi đã trở thành giám sát viên.
Ngoài ra người này còn làm chủ một quán cà phê cạnh trường.
Đa số các đứa trẻ trong trung tâm đều hâm mộ anh ta.
Cho đến 1 ngày Tâm An bị một đám cướp lấy mất hết thiết bị trong dự án khoa học mà cậu tham gia với Hoàng Á Nam.
Cậu phải trở thành nhân viên không công cho quán cà phê để đền bù.
Trong khoảng thời gian làm thêm, cậu luôn bị chèn ép gài bẫy để bóc lột thêm sức lao động.
Rồi một lần tình cờ cậu vô tình biết nhiều người cũng bị hắn gài như vậy.
Sau khi nghỉ việc, Tâm An vẫn thường xuyên bị đám tay sai làm khó, cô lập để trả nợ cho hắn.
Nhờ danh tiếng và quyền lực trong trung tâm, mặc cho những tố cáo, hắn vẫn làm mưa làm gió thậm chí địa vị ngày càng cao.
Trong lúc đang miên man suy nghĩ, tiếng cửa kéo khiến cậu giật mình.
Người đến là cậu bạn Minh Duy, cậu ta nhẹ nhàng đi đến lấy vài món đồ trong cửa hàng.
Rồi ngồi xuống chiếc bàn phục vụ gần quầy thu ngân.
"Tôi đến xem cậu một chút" Minh Duy cất lời
"Cậu không cần lo lắng đâu, cậu biết đó, cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi, luôn có những thử thách như vậy"
"Vậy cậu cảm thấy chuyện này thế nào?
Nó giống một thử thách về tinh thần, cảm xúc hay trí tuệ?"
"Cậu đến chỉ vì tò mò thôi à?
Có rất nhiều người có thể hát nhạc của cậu, thậm chí là AI.
Tôi rất vui vì được làm bạn với cậu nhưng mọi thứ đã chấm dứt, tôi còn cảm xúc để hát nhạc của cậu nữa" Cậu bé trầm ngâm một lúc rồi mới trả lời câu hỏi của bạn mình.
"Được rồi, thật tiếc nếu như một mối quan hệ tốt như vậy lại chấm dứt chỉ vì chuyện này, cậu thật sự muốn vậy sao?"
Phía bên kia trầm ngâm không đáp.
Cả hai cũng cùng im lặng, không khí trong quán đột nhiên căng thẳng lạ thường.
"Cậu nên nhớ còn có rất nhiều khán giả của cậu và tôi, họ vẫn luôn ủng hộ chúng ta" Minh Duy mở chiếc điện thoại đã cũ nát của cậu ra, vào nhóm kín rồi đọc lại mấy bình luận của người hâm mộ.
"Đó đã là chuyện của quá khứ rồi, cậu đọc làm quái gì!
Để tôi làm việc đi" chàng trai dù hai mắt đã đỏ hoe nhưng vẫn cố kìm nén giọng điệu trong lúc làm việc.
Minh Duy cảm thấy nỗ lực thuyết phục của mình có chút bế tắc.
Cậu vốn không phải người hay thuyết phục người khác, từng bị hiểu lầm bởi cha mẹ, bạn bè mỗi lần như vậy cậu thường dùng hành động để chứng minh hoặc giải quyết vấn đề.
Đây lại là một vấn đề về tâm lý, cậu không có khả năng thay đổi hiện thực xã hội, cậu không thể làm gì hết.
Đột nhiên một hình ảnh loé lên trong đầu cậu.
" Vậy để tôi kể cho cậu, một câu chuyện mà tôi vừa gặp sáng nay nhé.
Trước cổng trung tâm, tôi phải hỏi rất nhiều người có thấy cậu đâu không, tất nhiên đa số đều chẳng thèm quan tâm, thậm chí còn cười cợt tôi, nhưng đúng lúc tôi định từ bỏ có một cô gái rất xinh xắn đến nói rằng cậu đã ra ngoài từ rất sớm, cô ấy còn nói rất hâm mộ cậu, muốn chụp ảnh với cậu nhưng thấy cậu ủ rũ như vậy ...
Nhờ đó tôi mới chạy sang tận đây, nếu không tôi đã tưởng cậu nằm dí trong phòng rồi.
Tôi tin rằng trong số những người nghe nhạc của chúng ta vẫn còn những người như vậy.
Thôi được rồi, cậu cứ suy nghĩ đi muốn quay lại thì bảo tôi" Minh Duy nhớ lại cô gái lúc sáng nhưng thêm thắt một chút cho câu chuyện hấp dẫn và chân thực hơn.
"Cô gái đó trông như thế nào?
Có ở trung tâm không?"
Tâm An không phải không tin bạn mình nhưng cậu muốn biết người đó là ai.
Minh Duy thực sự không nhớ rõ mặt cô gái này, nhưng đã nỡ nói cô gái rất xinh đẹp nếu nói không nhớ mặt thật vô lý.
Cậu chợt nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp nhất mà cậu từng gặp
" Chắc không phải trẻ em ở trung tâm đâu" Minh Duy tở vẻ nghĩ ngợi rồi nói tiếp "ừm, cô ấy có làn da trắng mịn mặc dù không cần trang điểm, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, hàng lông mày thanh thoát dịu dàng, đôi môi nhỏ mềm đặc biệt là đôi mắt..."
"Thôi được rồi cậu về đi, có khách đến rồi" Tâm An ngắt lời người bạn đang thao thao bất tuyệt.
Minh Duy cũng nhanh chóng về nhà.
Trên đường về cậu chợt nhớ vừa nãy lúc mở điện thoại, đột nhiên có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
Mở phần chat ra mới phát hiện tin nhắn cùng đến từ một người.