[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit )
Chương 140: Tin của Kỷ Vân An
Chương 140: Tin của Kỷ Vân An
---
Chương 140: Tin của Kỷ Vân An
Trần Tiểu Thái bỏ ra hai trăm lượng bạc, mua hai mươi mẫu ruộng trung đẳng, quyên góp cho thôn.
Ngoài sản lượng thu hoạch từ ruộng đất, chủ yếu dùng để làm tiền nhập học cho một số tiểu hài tử xuất sắc trong thôn, cùng với trợ cấp lương thực cho một vài gia đình nghèo khó.
Để hồi báo, trong thôn cần hỗ trợ trông nom mộ phần của Thẩm a bà, cha nương Trần Tiểu Thái cùng cha nương Lục Lâm; cách mỗi một khoảng thời gian đều phải đốt một ít tiền giấy xuống dưới.
Lý chính trong thôn đã đổi người, Trương Thành đã từ nhiệm, con trai ông ta là Trương Tiến tiếp nhận chức vụ lý chính.
Trương Thành từng nhận chỗ tốt từ Trần Tiểu Thái, đối với chuyện này vẫn rất để tâm.
Thôn dân đều biết Trần Tiểu Thái có tiền, nhưng lần này hắn lấy ra hẳn hai trăm lượng bạc quyên cho trong thôn, vẫn khiến không ít người phải cảm thán Trần Tiểu Thái ra tay quá hào phóng.
Hai mươi mẫu ruộng đã là không ít, năm đó Lục gia và Trần gia có thể phong quang nhất thời trong thôn, dựa vào cũng chỉ là hơn hai mươi mẫu ruộng mà thôi.
Trương Tiến đối với việc Trần Tiểu Thái hào phóng quyên ruộng, trong lòng vô cùng cao hứng.
Ngược lại, Trần thị nhất tộc lại không mấy vui vẻ.
Ruộng đất là quyên cho cả thôn, chứ không phải cho trong tộc; người chia nhiều, phần Trần thị nhất tộc có thể được hưởng liền ít đi.
Không ít người trong Trần thị nhất tộc đều cảm thấy Trần Tiểu Thái làm như vậy là vô cớ tiện nghi cho người ngoài.
Mấy vị tộc lão được đề cử ra mặt, tới tìm Trần Tiểu Thái nói chuyện.
Nhưng Trần Tiểu Thái vốn không thích Trần thị nhất tộc, cũng chẳng nể mặt mấy vị tộc lão, khiến họ đành bất lực quay về.
---
Trương Thành ngồi trên giường đất, nói:
"Trần Tiểu Thái chuẩn bị rời đi rồi à?"
Trương Tiến gật đầu đáp:
"Đúng vậy."
"Khó khăn lắm mới về một chuyến, sao lại đi nhanh vậy?"
Trương Tiến bất đắc dĩ thở dài.
Trần Tiểu Thái đối với trong thôn, lòng trung thành vốn đã có hạn, mà người trong thôn thật sự có liên lụy với hắn lại quá ít.
Hai ngày nay đi theo bên cạnh Trần Tiểu Thái, Trương Tiến mơ hồ cảm nhận được, hiện giờ Trần Tiểu Thái đã có chút không còn hòa hợp với thôn làng.
"Lục Lâm thật sự thăng quan, còn quen biết cả Vương gia?"
Trương Thành hỏi.
Trương Tiến gật đầu:
"Trần Tiểu Thái thì không nói rõ, nhưng đám hộ vệ đi theo hắn đều nói như vậy, hẳn là không sai."
Trương Thành sắc mặt phức tạp:
"Lục Lâm đúng là có tiền đồ.
Không biết khi nào hắn mới chịu về thôn..."
Trương Tiến cười khổ:
"Người ta bây giờ là quan viên, đâu dễ rời đi."
Trương Thành thở dài một tiếng:
"Lục Lâm sợ là có oán khí với thôn ta.
Nói cho cùng cũng là ta làm không tốt...
Khó khăn lắm thôn mới có được một người tài giỏi, vậy mà lại khiến người ta chẳng còn chút lòng trung thành nào."
Trương Thành vừa mất mát, lại vừa ẩn ẩn chột dạ.
Năm đó nếu không phải ông ta luôn thiên vị Lục Trình Ngọc, có lẽ quan hệ giữa Lục Lâm và thôn dân cũng không đến mức cứng nhắc như bây giờ.
Trương Tiến thầm nghĩ: nếu không phải vì chuyện Thẩm Niệm nhập gia phả, Trần Tiểu Thái chưa chắc đã quay về, chứ đừng nói đến Lục Lâm hay Trần Tiểu Mễ.
---
Chuyện Trần Tiểu Thái quyên hai trăm lượng bạc, khiến Lục lão thái thái trong lòng vô cùng khó chịu.
Chi phí để Lục Trình Ngọc thi tiến sĩ cao hơn rất nhiều so với thi tú tài, mấy năm nay cuộc sống của Lục gia vốn đã không khá khẩm.
Lão thái thái không nhịn được mà ảo tưởng, nếu hai mươi mẫu ruộng kia là của nhà mình, chỉ cần đem cho thuê, thu địa tô thôi cũng đủ sống khá.
Đáng tiếc, bạc của Trần Tiểu Thái là cho cả thôn, không phải cho Lục gia.
Lục lão thái thái cảm thấy Trần Tiểu Thái đúng là không biết điều, trong thôn nhiều người như vậy, hai mươi mẫu ruộng chia ra thì mỗi nhà cũng chẳng được bao nhiêu.
Dù vậy, Lục lão thái thái còn đỡ, dù sao Trần Tiểu Thái cũng không phải người Lục gia.
Ngược lại, Trần gia lão thái thái thì nhảy nhót om sòm một trận, chạy khắp thôn tìm lý chính đòi lẽ phải, nói rằng hai mươi mẫu ruộng là do Trần Tiểu Thái bỏ tiền mua, vậy thì phải thuộc về Trần gia; hoa lợi thu được từ ruộng, Trần gia nhất định phải được chia phần.
Trần lão thái thái nói như vậy, nhưng không ai trong thôn thèm để ý.
Bà ta còn đòi độc chiếm một nửa lợi ích, trực tiếp xâm phạm quyền lợi của những người khác trong thôn, nên càng không có ai đứng ra giúp.
Làm ầm ĩ một hồi không ai phản ứng, Trần lão thái thái chỉ có thể tức tối bỏ cuộc.
---
Thẩm Trì và Trần Tiểu Thái về quê một chuyến, không lâu sau liền quay trở lại Sa huyện.
---
"Đại Thạch Thôn thế nào?"
Lục Lâm nhìn Trần Tiểu Thái vừa trở về, hỏi.
Trần Tiểu Thái hứng thú thiếu thiếu đáp:
"Cũng chỉ vậy thôi."
Trước kia, người trong thôn nhìn hắn như nhìn ôn dịch, khiến hắn khó chịu; bây giờ lại nhìn hắn như nhìn bạc trắng, cũng khiến hắn cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
Dù vậy, trong lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác hả hê.
Năm đó, đám người trong thôn đều khinh thường hắn; hiện giờ hắn đã có chút thành tựu, hẳn là rất nhiều người đều hối hận vì trước kia không đối xử tốt với hắn hơn một chút.
"Ta quyên góp hai trăm lượng bạc cho thôn."
Trần Tiểu Thái nói.
"Ngươi thích là được."
Lục Lâm đáp.
Trần Tiểu Thái lắc đầu:
"Cũng không hẳn là thích."
Dù sao đi nữa, gốc rễ của hắn vẫn ở Đại Thạch Thôn, cha nương đều được chôn cất ở đó.
Lục Lâm chống cằm:
"Còn may là về sớm, nếu ngươi về muộn thêm chút nữa, thời tiết thay đổi thì phiền toái."
Thời tiết lạnh dần, ở những nơi trước không thôn sau không quán mà ăn ngủ ngoài trời thì đúng là rất vất vả.
"Thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt đã sắp tới mùa đông rồi."
Trần Tiểu Mễ đi ra nói.
Trần Tiểu Thái cười cười:
"Gần đây trời càng lúc càng lạnh, nhưng sinh ý quán lẩu lại càng ngày càng tốt."
Mùa đông ăn lẩu là thích hợp nhất, một đám người quây quanh nồi lẩu, ăn một bữa cho ấm người.
Vừa khéo sưởi ấm, người xung quanh tới ăn lẩu cũng nhiều hơn.
Tuy rằng bên ngoài cũng có người bắt chước mở quán lẩu, nhưng nước lẩu bên họ làm vẫn ngon nhất, hơn nữa quán lẩu của họ từng được Vương gia đích thân chứng thực, nên danh tiếng là tốt nhất.
Không ít người đều muốn nếm thử mỹ thực mà Vương gia từng ăn.
Tuy rằng lúc trước Vương gia là cải trang vi hành, nhưng thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió, rất nhiều người vẫn đoán được thân phận của Vương gia.
Dưới sự tuyên truyền ngầm của Trần Tiểu Thái, chuyện này dần biến thành việc Vương gia từng cải trang vi hành, từng ăn mỹ thực Sa huyện và dành lời khen ngợi.
Danh nhân hiệu ứng cực kỳ mạnh, không ít viên ngoại từ xa xôi ngàn dặm cũng chạy tới Sa huyện, chỉ để nếm thử mỹ thực được Vương gia khen ngợi.
Sau khi ăn xong, ai nấy đều khen không dứt miệng, một truyền mười, mười truyền trăm, danh tiếng của cả con phố Sa huyện ngày càng lớn.
---
Kinh thành
Kỷ Vân An ôm sách, từng trang từng trang lật xem.
Từ ngày trở về kinh thành đến nay đã được một thời gian dài, sức ảnh hưởng của Tây Du Ký vẫn còn rất lớn.
Chỉ là về sau xuất hiện rất nhiều bản lậu, nên việc bán sách của Kỷ Vân An cũng không còn thuận lợi như trước.
Bất quá, tích tiểu thành đại, hắn vẫn kiếm được hơn hai ngàn lượng bạc.
Số bạc này, hắn giữ lại một phần dùng cho việc học, phần còn lại đều gửi cho Trần Tiểu Thái và Kỷ Thành Khang.
Kỷ Vân An mở bức thư trong tay ra xem.
Thư là do Trần Tiểu Thái viết, nhưng nội dung bên trong, rõ ràng là do Trần Tiểu Mạch khẩu thuật.
Trong thư, phần lớn đều là nói về đồ ăn.
Nào là Trần Tiểu Thái lại mở thêm quán ăn gì, ăn được món ngon gì.
Tuy nội dung toàn là ăn uống, rất nhạt nhẽo, nhưng Kỷ Vân An đọc lại thấy ấm áp.
Xuyên qua bức thư, Kỷ Vân An dường như nhìn thấy Trần Tiểu Mạch má phúng phính, vừa ăn vừa cười.
"Vân An, ta nghe người trong Vương phủ nói, Vương gia sau khi về kinh vẫn luôn nhớ mãi mỹ thực Sa huyện, không quên được.
Sa huyện có đồ ăn ngon tới vậy sao?"
Một học sinh ghé lại hỏi.
Kỷ Vân An thản nhiên đáp:
"Quả thật có vài món rất đặc sắc."
"Thật sao?
Sa huyện chẳng qua là vùng man di, chẳng lẽ còn có mỹ thực mà kinh thành chúng ta cũng không có?"
Một học sinh khác có chút kiêu ngạo nói.
Kỷ Vân An cười cười.
Học sinh bản địa kinh thành thường có cảm giác ưu việt bẩm sinh, điều này cũng không lạ, dù sao kinh thành là nơi phồn hoa nhất cả nước.
"Có thể khiến Vương gia nhớ mãi không quên, tóm lại là có chỗ đặc biệt.
Nếu có cơ hội, các ngươi cũng có thể tới nếm thử."
Kỷ Vân An nói nhàn nhạt.
Vương gia vốn là người ăn quen sơn hào hải vị, có thể coi trọng mỹ thực Sa huyện, đủ thấy đồ ăn nơi đó quả thật có chỗ hơn người.
"Bên đó có rất nhiều món, khẩu vị đều rất đặc biệt."
Kỷ Vân An bổ sung.
"Vân An, ngươi đánh giá mỹ thực Sa huyện cao thật đấy.
Nhưng ta vẫn cảm thấy mỹ thực kinh thành nhiều hơn.
Trước kia ta từng tới một trấn nhỏ được xưng là 'quê hương mỹ thực', kết quả đồ ăn dở tệ, làm người ta thất vọng vô cùng.
Vân An, nếu đã về kinh, ngươi nên ăn nhiều mỹ thực kinh thành đi."
Kỷ Vân An liếc người nói chuyện một cái, không phản bác.
Rất nhiều quan niệm không dễ thay đổi, nếu không tự mình trải nghiệm, e rằng ai cũng khó tin Lục Lâm có thể làm ra nhiều mỹ thực như vậy.
Kỷ Vân An trò chuyện với mọi người một lát, thu lại sách vở rồi rời đi.
Ôm sách trong tay, trong lòng hắn bỗng dâng lên cảm giác gấp gáp.
Rời biên cương đã lâu như vậy, cũng không biết Tiểu Mạch giờ thế nào.
Vương gia sau khi trở về, đối với mỹ thực Sa huyện đánh giá cực cao, dường như cũng có ấn tượng rất tốt với Lục Lâm.
Kỷ Vân An cười khổ.
Bên Lục Lâm mọi việc đều thuận lợi, còn hắn ở kinh thành lâu như vậy, lại vẫn chưa làm nên thành tựu gì, trong lòng không khỏi có chút hổ thẹn.
Quan hệ kinh thành rối rắm phức tạp, Kỷ Thành Khang lại không ở đây, Kỷ Vân An cũng chẳng có mấy người để trò chuyện, thường xuyên cảm thấy cô độc.
Những lá thư của Trần Tiểu Mạch, đã mang lại cho hắn rất nhiều động lực.
---
Sa huyện
Trần Tiểu Mạch hưng phấn chạy về phòng.
"Kỷ Vân An gửi thư."
Trần Tiểu Mễ nhìn bộ dáng hưng phấn của Trần Tiểu Mạch, sắc mặt có chút phức tạp nói.
Lục Lâm chống cằm:
"Lại gửi thư nữa à?"
Trần Tiểu Thái và Kỷ Vân An hợp tác làm ăn, nên thư từ qua lại không ngừng.
Kỷ Vân An gửi thư cho Trần Tiểu Thái, luôn tiện sẽ gửi thêm một phong cho Trần Tiểu Mạch.
Rốt cuộc là Tiểu Thái tiện tay, hay Tiểu Mạch mới là người tiện tay, thật sự khó nói.
Mỗi lần nhận được thư của Kỷ Vân An, Trần Tiểu Mạch đều vô cùng hưng phấn.
Vì muốn đọc hiểu nội dung trong thư, Trần Tiểu Mạch thậm chí còn bắt đầu hứng thú với việc học chữ.
"Thằng nhóc đó cũng có tiền đồ, hình như hai năm trước đã thi đỗ tú tài rồi."
Lục Lâm nói.
"Tú tài à?
Còn xa lắm, muốn làm quan còn phải thi lên nữa."
Trần Tiểu Mạch chống cằm đáp.
Lục Lâm cười:
" Hắn còn nhỏ mà."
Lục Trình Ngọc thi đi thi lại nhiều lần mới đỗ, còn Kỷ Vân An trở về năm đầu đã đỗ tú tài.
Trần Tiểu Mễ bĩu môi:
"Dù nói vậy, vẫn còn kém xa."
"Tiểu Mạch cũng ngày càng lớn rồi."
Lục Lâm nói.
Lục Lâm hơi nhíu mày.
Năm đó Tiểu Thái và Thẩm Trì sớm đã định thân, còn Tiểu Mạch thì khác, đến giờ vẫn chưa có ai tới cầu hôn.
Tiểu Mạch càng giống một dã tiểu tử, dù trong nhà làm việc giúp đỡ, người ngoài cũng không mấy ai coi cậu là song nhi.
Lục Lâm lắc đầu nghĩ thầm:
Chuyện duyên phận, đến lúc thì tự nhiên sẽ đến, hắn lo lắng cũng vô ích.
"Càng lớn càng tốt, không vội.
Thật sự không được thì mua một phu quân, hoặc ta nuôi nó cả đời cũng được."
Trần Tiểu Mễ nói.
Lục Lâm: "......"
Lục Lâm bước vào phòng Trần Tiểu Mạch, thấy cậu đang cắn bút lông, không biết suy nghĩ điều gì.
Thấy Lục Lâm vào, Trần Tiểu Mạch vội đặt bút xuống.
"Đang viết thư cho Kỷ Vân An à?"
Lục Lâm hỏi.
Trần Tiểu Mạch gật đầu, có chút ngượng ngùng:
"Đúng vậy, nhưng ta biết chữ còn ít quá, cuối cùng vẫn phải nhờ nhị ca viết."
Lục Lâm thầm trợn mắt trong lòng:
Kỷ Vân An rốt cuộc có tài đức gì, lại khiến Tiểu Mạch - cái đứa không yên phận này - vì hắn mà cố gắng học chữ như vậy?
Nhìn nét chữ của Trần Tiểu Mạch, Lục Lâm bỗng cảm thấy chữ của mình cũng không đến nỗi xấu.
So với người giỏi hơn thì kém, nhưng so với người kém hơn thì dư sức.
"Kỷ ca ca nói, đồ ăn kinh thành rất khó ăn, lại không ai nấu cho hắn, chắc sắp chết đói rồi, Kỷ ca ca thật thảm!"
Trần Tiểu Mạch đầy đồng cảm nói.
Lục Lâm nhìn bộ dạng ấy, nghĩ thầm:
Tiểu Mạch đúng là nghĩ nhiều.
Kinh thành là nơi nào chứ?
Quầy ăn vặt khắp nơi, có tiền còn sợ không có cơm ăn sao?
Kỷ Vân An vậy mà còn bán thảm, đúng là đáng ghét, đói chết cũng đáng!
"Lâm ca, kể chuyện cho ta nghe đi."
Trần Tiểu Mạch nói.
"Sao đột nhiên lại muốn nghe chuyện?"
Lục Lâm hỏi.
Trần Tiểu Mạch cúi đầu:
"Lâm ca, ngươi kể chuyện cho ta nghe, sau này Kỷ đại ca trở về, ta có thể kể lại cho hắn nghe."
Lục Lâm: "......"
Kỷ Vân An đúng là bản lĩnh không nhỏ!
Tên nhóc đó đúng là đã dỗ Tiểu Mạch tới mức này rồi.
Lục Lâm chợt nhớ tới chuyện năm đó Kỷ Vân An trèo tường vào nhà.
Khi ấy, Kỷ Vân An bị Trần Tiểu Mạch sai đi kéo cối xay.
Hồi đó hắn còn từng đồng tình với tên kia, giờ nghĩ lại, hoàn toàn không cần thiết.
Thằng nhóc này, nên bị hành hạ thêm chút mới phải.
Nhìn ánh mắt mong chờ của Trần Tiểu Mạch, Lục Lâm gật đầu:
"Chuyện xưa à?
Được thôi, ta kể cho ngươi một chuyện."
---