[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit )
Chương 120: Quan huyện ngã ngựa
Chương 120: Quan huyện ngã ngựa
---
Chương 120: Quan huyện ngã ngựa
Lục Lâm ở Sa huyện bên này sống khá là thoải mái, lại hoàn toàn không biết rằng, tri huyện Lâm Trấn đã bị người ta cho lôi xuống ngựa.
Vị tri huyện Lâm Trấn vốn dĩ đã sắp mãn nhiệm, vốn định nhân lúc cuối nhiệm kỳ vớt thêm vài khoản, an hưởng tuổi già, cho nên hành sự ngày càng quá đáng.
Trước đó, Trần Tiểu Mạch trong lúc thuận miệng từng nhắc chuyện này với Kỷ Vân An.
Kỷ Vân An âm thầm kể lại cho Kỷ Thành Khang nghe.
Kỷ Thành Khang ghét nhất chính là loại chuyện này, liền viết thư cho đồng liêu trong kinh thành, nhắc qua vài câu.
Kỷ gia là đại gia tộc, Kỷ Thành Khang có mấy vị đồng môn từng học ở Quốc Tử Giám, đều là môn sinh thiên tử.
Sau khi những người đồng môn đó thành tài làm quan, tuy chưa đến mức quyền khuynh triều chính, nhưng muốn điều tra một thất phẩm huyện lệnh thì vẫn dư sức.
Chỉ cần tra sơ qua, liền moi ra được chuyện tri huyện Lâm Trấn ăn hối lộ trái phép, vị tri huyện này lập tức bị bãi chức, ngay cả chủ bộ cũng bị liên lụy, trở thành tòng phạm.
Chuyện tri huyện Lâm Trấn bị "xuống ngựa" gây ra không ít chấn động trong trấn.
Tri huyện vốn là người nói một không hai ở Lâm Trấn, nay đột nhiên rơi đài, khiến không ít dân làng bàn tán xôn xao.
Mấy thương hộ từng bị vơ vét tiền của thì lập tức vỗ tay mừng rỡ.
Thực ra, đối với dân thường mà nói, tri huyện là tồn tại cao cao tại thượng.
Tri huyện bị cách chức, về cơ bản cũng không ảnh hưởng gì đến sinh hoạt của thôn dân.
Thế nhưng, việc tri huyện xuống ngựa lại tạo ra ảnh hưởng không nhỏ đối với nhà họ Lục.
Sau khi tri huyện bị tống giam, chủ bộ với tư cách tòng phạm cũng bị bắt vào ngục.
Tội của chủ bộ tương đối nhẹ, người nhà của ông ta thì không bị bắt, nhưng gia sản lại bị tịch thu, cả nhà đều bị đuổi ra ngoài.
Lý Như vốn mang thân phận "phu nhân chủ bộ", cuộc sống trước đó cũng coi như không tệ, đặc biệt là trong khoảng thời gian tri huyện điên cuồng vơ vét tiền bạc, chủ bộ đi theo húp canh thừa, cũng thu được không ít chỗ tốt.
Lý Như còn tưởng rằng ngày lành sắp tới, nào ngờ họa từ trên trời rơi xuống, lập tức bị đánh về nguyên hình.
Phu thê vốn như chim chung rừng, tai họa đến nơi thì mỗi người bay một hướng.
Phủ đệ chủ bộ bị niêm phong, Lý Như cùng đám thiếp thất chỉ có thể mạnh ai nấy về nhà tìm mẹ ruột.
Trong số mấy thiếp thất của chủ bộ, có hai người xuất thân từ phường thanh lâu, không có chỗ dựa, cuối cùng đành phải quay lại làm nghề buôn da thịt.
---
Đại Thạch Thôn ai cũng biết Lục Trình Ngọc có quan hệ thông gia với nhà chủ bộ, chủ bộ bị bắt, dân làng gặp Lục Trình Ngọc khó tránh khỏi dò hỏi vài câu.
Lục Trình Ngọc bị hỏi đến phát phiền, dứt khoát không ra khỏi cửa.
Thang thị nhìn Lục Trình Ngọc, hỏi:
"Trình Ngọc à, chủ bộ sao lại bị bắt thế?"
Lục Trình Ngọc không vui đáp:
"Còn vì sao nữa?
Ăn nhiều quá, bội thực thôi."
Trong lòng Lục Trình Ngọc nghĩ thầm: Dạo gần đây huyện lệnh liên tiếp ra tay với mấy đại thương hộ, hẳn là vớt không ít tiền, có lẽ đã đụng chạm đến lợi ích của ai đó, nên mới bị người ta chỉnh.
Thang thị lại nói:
"Ta nghe nói trời cao hoàng đế xa, thường thì quan trên không quản được huyện lệnh bên mình, chắc là đắc tội người nào rồi."
Lục Trình Ngọc lạnh giọng:
"Giờ hắn đâu còn là đại nhân gì nữa, chỉ là tù nhân thôi."
Thang thị hừ một tiếng:
"Chủ bộ cũng tham quá đáng.
Nhưng Trình Ngọc à, chủ bộ bị bắt rồi, sau này ngươi tính sao đây?"
Lục Trình Ngọc thản nhiên:
"Chủ bộ với ta cũng chẳng liên quan gì nhiều, nên thế nào thì cứ thế ấy thôi."
Thang thị thở dài.
Sau khi cưới Lý Phương Nguyệt, nhà họ cũng chẳng nhờ cậy được chủ bộ bao nhiêu, nhưng dù sao có mối quan hệ thân thích như vậy, dân làng cũng phải nể họ ba phần.
Thang thị lại thở dài:
"Huyện lệnh lớn như vậy, sao nói sụp là sụp ngay được."
Đối với Thang thị, huyện lệnh là nhân vật ghê gớm, lớn như thế mà nói ngã là ngã, vẫn khiến bà ta cảm thấy khó tin.
"Trình Ngọc à..."
Trong lòng Lục Trình Ngọc trầm xuống.
---
Lục Lâm đã tới Sa huyện nhậm chức được một thời gian, nhưng chuyện của hắn vẫn luôn là đề tài bàn tán trong thôn.
Lúc Lục Lâm còn ở trong thôn, mọi người cũng không thấy có gì khác biệt, đến khi hắn rời đi, không ít người mới phát hiện thu nhập phụ kiếm được ít hơn trước nhiều.
Nhắc đến Lục Lâm, thôn dân thường nói hắn đi làm quan, nhưng Sa huyện là nơi thế nào thì họ lại không rõ.
Trong mắt mọi người, huyện lệnh ở đâu cũng giống nhau, đều là phụ mẫu quan một phương, nắm quyền trong tay.
Trong thôn có người làm quan, ai cũng thấy vinh dự, chỉ tiếc là Lục Lâm quan hệ với dân làng khá bình thường, cũng chẳng mấy khi nhắc tới thôn cũ.
Lục Trình Ngọc khó chịu nói:
"Lục Lâm tên đó chữ còn không biết mấy chữ, đợi đến khi hắn phạm sai lầm, tự nhiên sẽ bị kéo xuống."
Thang thị đen mặt:
"Cái thằng nhóc đó thì làm được quan cái gì chứ!"
Thang thị đối với chuyện Lục Lâm làm quan từ đầu đến cuối đều canh cánh trong lòng, mỗi lần nghĩ đến lại thấy buồn nôn.
---
Trong thôn, mọi người đều cảm khái trước chuyện huyện lệnh bị bãi chức.
"Thật đúng là thế sự vô thường, không ngờ huyện lệnh đại nhân lại ngã nhanh như vậy."
"Nghe nói lần này còn bị xét nhà nữa."
"Loại tham quan này bị xét nhà cũng đáng, nếu không có hắn, Lục Lâm chắc giờ vẫn còn mở tiệm trên trấn."
"Lục Lâm đúng là dứt khoát, cửa hàng lớn vậy nói bán là bán, nếu chờ thêm chút nữa thì đã chẳng cần rời đi."
"Hắn đi làm quan chứ có phải chạy nạn đâu."
"Nghe nói huyện lệnh bị kéo xuống là vì đắc tội người nào đó, có khi nào là đắc tội Lục Lâm không?"
"Sao có thể, Lục Lâm cũng là huyện lệnh, cùng cấp mà.
Chỉ tiếc Lục Trình Ngọc, chủ bộ cũng bị liên lụy."
"Khó nói lắm, nghe bảo vị huyện quan này ngày càng tham, là do chủ bộ đứng sau xúi giục."
---
Đối với biến cố ở Lâm Trấn, Lục Lâm hoàn toàn không hề hay biết.
Nếu biết, e rằng hắn cũng chỉ cảm khái một câu: Có tiền bị người ta để mắt tới, làm quan đúng là nghề nguy hiểm.
---
Trần Tiểu Thái định kỳ sẽ đưa đậu hủ tới quân doanh, hôm nay Trần Tiểu Thái đánh hai chiếc xe la tới, một chiếc chở đậu hủ, chiếc còn lại chở bao đầu gối cùng bao tay.
Liễu Vân nhìn thấy đồ Trần Tiểu Thái mang tới, trong mắt hiện lên vài phần kinh ngạc.
Mấy tên binh lính cũng vây quanh lại xem náo nhiệt.
Trần Tiểu Thái giải thích cho mấy binh sĩ đang vây xem cách dùng của bao đầu gối và bao tay.
Mấy binh lính nghe xong thì tấm tắc khen lạ, chẳng bao lâu sau, người tụ lại càng lúc càng đông.
Liễu Vân cầm đồ, đi gặp Kỷ Thành Khang.
"Tướng quân, vị huyện lệnh mới tới này rất có tâm."
Liễu Vân nói.
Đồ vừa được đưa tới, đã bị mấy lão binh dòm ngó.
Liễu Vân vốn còn định khách sáo từ chối một chút, ai ngờ mấy tên binh sĩ giật lấy mấy cái bao đầu gối cùng bao tay rồi chạy mất, còn chạy nhanh như bay, Liễu Vân đuổi cũng không kịp.
Thấy tình hình như vậy, Liễu Vân tự nhiên không tiện từ chối nữa, đành nhận lấy.
Liễu Vân vốn định đưa tiền, nhưng Trần Tiểu Thái nói, đây là đại ca hắn tặng cho biên quân, không thể lấy tiền, tặng đồ xong là đi.
"Thôi, nhận phần tình này của hắn đi."
Kỷ Thành Khang nói.
Liễu Vân lắc đầu, nói: "Mấy người trong doanh trại chúng ta đúng là chẳng biết khách khí gì cả."
Kỷ Thành Khang lắc đầu, nói: "Bọn họ xa quê, ở nơi này chịu khổ, cũng là khổ cho họ rồi."
Liễu Vân thở dài một tiếng, nói: "Cũng đúng."
Binh lính tới biên cương, phần lớn đều không phải tự nguyện, ai mà chẳng muốn có vợ con, có giường đất ấm áp chứ.
Trong doanh trại, mấy binh sĩ đang thử dùng bao đầu gối.
"Thứ này tốt thật đấy!
Chắc chắn, mặc lên người rồi thì gió cũng không thổi thấu vào xương nữa."
"Đúng là không tệ!
Vị huyện lệnh mới tới này, hình như phúc hậu hơn mấy người trước nhiều."
Binh lính trong doanh trại phần lớn đều kiệt ngạo khó thuần, nhưng lại rất dễ lấy lòng.
Lục Lâm tặng tới một đợt quân tư như vậy, trong doanh trại ai được lợi cũng đều nhìn Lục Lâm bằng con mắt khác hẳn.
Chỉ là vì số lượng bao đầu gối không đủ, nên không thể phát cho mỗi người một cái, trước mắt chỉ có những binh sĩ phụ trách tuần tra mới được mang.
---