Chương hai
Kỳ Án Bàng Linh(II)
Tiếng roi da quất xuống mặt đất vang rền trong màn đêm lặng câm.
Tên thuộc hạ mặc áo đen, phủ đầu bằng khăn kín mặt, quỳ rạp giữa gian điện tối đen chỉ le lói ánh nến đỏ.
Phía trước hắn, một người đàn ông vận y phục đỏ sậm, ánh mắt sâu hun hút như vực thẳm, tay cầm chiếc gậy phách khắc trận đồ cổ xưa đang gõ nhịp từng hồi chậm rãi lên nền gạch đá.
“thứ phế vật!! ngươi còn dám vác mặt về đây sao?.”
Giọng nói vang vọng như từ cõi âm, lạnh băng và đầy giận dữ.
Tên thuộc hạ sợ hãi giọng run run:
“Thưa… ngài... không biết từ đâu xuất hiện ba kẻ lạ mặt...
Pháp lực… của chúng mạnh hơn thuộc hạ đã dự dự tính.”
Người đàn ông gương mặt lạnh như băng khẽ nói:
“ta cho ngươi năm ngày.
Nếu không đem được đầu của Lâm Nhật Quang về đây, thì chính ngươi sẽ trở thành vật tế.”
Tên thuộc hạ rùng mình, cả người run lên vì khiếp sợ.
Không ai dám cãi lại – kẻ đứng đầu thực sự của dòng họ Trần, bóng tối phía sau là ai?
…
Khi ánh bình minh vừa rọi xuống ngọn đồi phía đông, làng Bàng Cát như bừng tỉnh sau cơn mộng dữ.
Con đường đất dẫn vào thôn đã ráo nước sau trận mưa đêm, tiếng gà gáy vọng xa cùng mùi cỏ ướt đượm sương mai.
Lưu Minh Nam đứng trước hiên nhà, vẫn mặc chiếc áo choàng cũ thấm mùi tro tàn từ trận chiến đêm qua.
Bên cạnh cậu là Quang – ánh mắt vẫn chưa hết lo âu, nhưng thần sắc đã bớt phần u ám.
Cánh cổng tre bỗng mở ra.
Ba người tiến vào – giọng nói dịu dàng như suối mát cất lên:
"Ngôi nhà nhỏ này… là của hai người sao?
Nhìn trông ấm cúng ghê." – Hiền mỉm cười.
Diệp đi chậm lại khi thấy một bóng nhỏ chạy từ trong nhà ra – là bé Bảo, tay còn cầm khúc mía gặm dở, mắt to tròn long lanh.
"Ối trời đất ơi!! ai đây! mà đáng yêu dữ vậy!"
Diệp reo lên, rồi chẳng màng giữ hình tượng nữ pháp sư, cô cúi xuống ôm chầm lấy đứa bé.
"Con tên là gì?
Trời đất ơi coi cái má phúng phính này nè!"
Hiền cũng nhào tới, cùng Diệp cưng nựng khiến bé Bảo vừa cười vừa né, rồi lại sà vào lòng như tìm được người thân lâu ngày thất lạc.
Bầu không khí trong sân nhà Nam thoáng rộn ràng, như xua đi phần nào dư âm tàn khốc của đêm trước.
Nam khẽ bật cười choàng tay ôm lấy bé Bảo đang hoang mang khẽ nói:
"Đây là bạn của cha, con không cần phải sợ đâu, mau đến chào cô chú đi."
Bé bảo ánh mắt tròn xoe nhìn Nam rồi từ từ tiến lại phía nhóm ba người Long, Diệp, Hiền, khoanh tay cậu bé khẽ nói.
"Con chào cô chú ạ... con là Du Bảo, là con của cha Quang và Cha Nam"
Diệp và Hiền nghe Bảo nói thì quắn quéo hết cả người vì sự đáng yêu của cậu bé, Diệp thốt lên:
"Trời ơi đáng yêu quá!!
Nam ơi, tui bắt thằng nhỏ về nuôi nha"
Hiền vừa nghe Diệp nói thế thì giơ tay thụi một phát vào lưng của Diệp khiến cô hét toáng lên.
"Ui da!!
Bà nội này!
Đau quá..."
Hiền khẽ đáp:
"Con của người ta đòi đem về nuôi!?
Khùng hay gì má?"
Nam không nói gì mà chỉ bật cười thành tiếng, sau đó cậu mời Long vào nhà để bàn chuyện với Quang, rồi ngõ ý mời Diệp và Hiền đi chợ bàng cát nấu cơm trưa
Chợ sáng ở Bàng Cát nhộn nhịp như thường lệ, nắng vừa lên mà người đã đông như trẩy hội.
Những sạp hàng nối tiếp nhau với mùi cá, mùi rau, mùi gia vị nồng đượm... len vào mũi như gọi đói bụng dậy.
“Bảo ơi, ăn rau cải không?
Cô Diệp mua cải về xào cho Bảo nha?” – Diệp nghiêng người, cười toe hỏi cậu bé đang nắm tay Nam.
Bé Bảo nhìn Diệp một lúc, nghiêng đầu suy nghĩ rồi chậm rãi đáp:
“Bảo thích ăn đậu rồng xào tỏi hơn…
Cải ăn hoài ngán lắm.”
Diệp tròn mắt, “Trời ơi cái miệng nhỏ mà gu ăn uống y chang ông cụ non vậy đó.
Biết đậu rồng luôn mới ghê!”
Nam đứng kế bên cười cười: “Hôm qua vừa ăn hết một dĩa đầy đó.
Quang còn phải tranh phần đầu rồng cuối cùng với nó nữa đó”
Hiền đang lúi húi lựa trứng gà kế bên nghe vậy thì bật cười:
“Thôi mua thêm nấm rơm với mướp đi, trưa nay tui nấu canh cho, coi ai nấu ngon hơn nè.”
Bảo lập tức giơ tay phụ họa: “Có canh ăn cơm mới ngon!
Nhưng đừng bỏ cải xanh nha, Bảo không thích cải xanh đâu…”
Cả ba người lớn đồng loạt “Dạaaa~” kéo dài chọc cậu bé, khiến Bảo vừa mắc cỡ vừa phồng má phụng phịu, trông yêu không chịu nổi.
Chợ Bàng Cát sáng nay đông nghẹt người, tiếng rao lẫn mùi cá tươi, rau héo, và mồ hôi của người buôn bán quyện vào nhau tạo thành một bản hòa âm rất đỗi quen thuộc.
Diệp xách cái giỏ tre đi trước, đảo mắt nhìn xung quanh miệng không ngừng trò chuyện.
Cả bọn ghé sạp cá đầu chợ, Nam lựa con cá lóc còn quẫy, đuôi đập nước chan chát.
Bà bán cá khen:
“Chà, con cá còn vẩy mạnh vậy là kho tiêu là hết sảy à nghen!”
“Dạ, cô làm sạch giúp con luôn nha.”
Xong, cả nhóm ghé qua sạp tôm.
Hiền cúi xuống, chỉ vào mớ tôm đất còn nhảy lách tách:
“Cái loại này là ngọt nhất á.
Tôm ram mặn ăn đảm bảo hết sạch nồi cơm.”
Nam gật đầu, “Lấy cho con năm lạng tôm, với thêm ba lạng rưỡi thịt ba rọi cắt mỏng bên kia nữa nha.”
Chỉ chốc lát sau, giỏ của Diệp đã căng phồng đầy tôm thịt cá, rau củ và cả một bịch tỏi bóc sẵn mà Hiền kiên quyết mua vì “lười lột”.
Bảo cứ chạy lăng xăng giữa mấy sạp hàng, mắt sáng rỡ như lần đầu tiên được đi hội chợ.
Nam nhìn cả hai người phụ nữ và đứa nhỏ líu ríu bên cạnh, lòng dịu hẳn lại.
Trong giây phút ấy, giữa chợ Bàng Cát ồn ào, cậu thấy bình yên đến lạ – như thể thế giới này vẫn còn một góc nhỏ không bị lời nguyền nhuốm đen.
Mua xong đồ, Nam dẫn cả nhóm rẽ vào khu thành Bàng Cát – nơi ngày xưa từng là trạm gác lớn nhất vùng thượng du.
Con đường đá uốn quanh những bức tường cũ phủ đầy dây leo, xa xa là tiếng lục lạc trâu vọng lại từ cánh đồng.
“Ê đẹp thiệt á, giống y như trong truyện cổ tích luôn.” – Hiền ngước nhìn lên tòa vọng lâu cũ kỹ.
“Nhìn vậy chứ hồi xưa nơi này từng giam hồn mấy kẻ phạm thuật đó.” – Nam vừa đi vừa kể, tay xách giỏ cá tôm, mắt ánh
lên vẻ bí hiểm.
Diệp rùng mình:
“Ê nói gì nghe sợ vậy cha nội...”
Nam ôm ngực bật cười, Bảo lúc này đang cầm một khúc gỗ khô làm “kiếm”, hô hào:
“Ta là vua, ai bước vô thành phải quỳ xuống~~”
Diệp đứng sau vờ quỳ theo:
“Thần thiếp tham kiến điện hạ~ Vậy trưa nay cho phép thiếp nấu món đậu rồng dâng vua không?”
Bảo hớn hở gật đầu lia lịa:
“Cho!!
Nhưng phải có cơm khô trộn nước tương nữa!"
Nam, Hiền và Diệp nhìn nhau bật cười giòn giã.
Dưới nắng sớm Bàng Cát, tiếng cười của họ như xua tan hết mệt mỏi sau đêm dài, ít nhất là trong khoảnh khắc này...
ẦM!!
Trời bỗng kéo mây đen đặc mưa như trút nước, cả bốn người chạy vội vào bên trong nhà để không bị ướt, vào đến bếp Nam phân công cho từng người làm từng việc để chuẩn bị cơm trưa, Nam đi nhóm lửa nấu cơm, Diệp đội nón lá ra sau hiên nhà rửa rau và đậu rồng, Hiền thì ở trong bếp sơ chế thịt và cá, lay hoay rửa rau diệp không để ý đất ướt nên xém ngã chổng vẹo, Diệp hét toáng lên:
"Bảo ơi!!
Ra đỡ cô!
Trời mưa đất trơn quá cô xém ngã trẹo xương rồi nèee!!"
Bé Bảo đang lột mớ đậu phộng nghe tiếng của Diệp kêu cậu bé chạy ra sau bê rổ rau vào bếp để Diệp xào với tỏi, bữa cơm gia đình đã được bày biện lên, tất cả cùng nhau dùng cơm cười nói vui vẻ, Nam ngõ ý với Quang để nhóm của Long ở lại phủ nghỉ ngơi cho để cùng nhau tìm hiểu kẻ đứng sau nhà Trần, từng cơn gió lạ lại bắt đầu lùa qua những khe cửa.
Và dưới lòng đất, những vết máu cổ xưa nơi giếng Bàng Linh chưa kịp khô – đang bắt đầu chuyển động.
Tối hôm đó, sau bữa cơm đạm bạc nhưng đượm vị thân tình, cả nhóm quây quần bên bếp lửa, tiếng mưa ngoài hiên vẫn lộp bộp kéo dài không dứt.
Nam và Diệp đang dọn dẹp trong bếp, Ánh lửa hắt bóng lên tường, lung lay theo từng cơn gió lạnh luồn qua vách tre.
Diệp vừa dọn dẹp vừa than nhỏ:
“Không biết mưa đến bao giờ… tự nhiên tui thấy lạnh sống lưng quá ông.”
Nam ngồi gần bếp, đảo đều than hồng, giọng trầm xuống: –
“Mưa kiểu này… không phải mưa bình thường, chắc lại sắp có chuyện gì sảy ra rồi”
Diệp thoáng lặng đi sau câu nói của Nam, chỉ còn tiếng lách tách của củi cháy.
Diệp trầm ngâm một lúc rồi cất giọng khẽ hỏi:
"Liệu... con quỷ đó có quay lại thôn Bàng Linh không?"
Nam chợt sững người lại, đưa tay ra bấm quẻ, sắc mặt cậu bổng thay đổi, ra hiệu cho Diệp đi ra gian trước để nói chuyện với ba người còn lại
Cùng lúc đó, ở đầu thôn Bàng Linh.
Lão Lang người đã gắn bó với thôn Bàng Linh này gần cả đời vừa đắp lại tấm chăn mỏng, chưa kịp chợp mắt thì chợt ngửi thấy một mùi tanh lạ theo gió lùa qua cửa sổ.
Không phải mùi bùn đất hay rác rưởi quen thuộc – mà là mùi máu, nhè nhẹ, ngai ngái, nhưng rõ ràng.
Lão chống gậy bước ra hiên.
Trời vẫn mưa, mưa đều và dày, nhưng không còn tiếng côn trùng, không một tiếng chó sủa, không một tiếng gió thổi qua lá.
Tất cả như bị ai đó dìm xuống một khoảng lặng ghê rợn.
Lão Lang đưa mắt nhìn về phía cây đa cổ thụ ở sân đình – nơi người dân trong thôn vẫn hay dựng bàn cúng vào đầu tháng.
Ánh mắt già nua bỗng nhíu lại.
Thân cây đang nhỏ nhựa đen.
Không phải nước mưa.
Thứ đó đặc sệt, nhỏ tong tỏng như máu đông, loang lổ trên rễ cây như từng giọt lệ chảy ngược.
Bỗng, từ trong thân cây đa, một bóng người mặt hỷ phục đỏ hiện ra, điều đáng sợ hơn, là người đó... không có đầu.
Lão Lang tái mặt vội quay người vào trong nhà, tay run đến mức suýt đánh rơi cây gậy trúc.
Đẩy vội cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, lão gọi to:
"Thằng Tư!
Thằng Tư đâu rồi!”
Từ gian trong, một cậu trai nhỏ tuổi, mặt còn ngái ngủ, hấp tấp chạy ra:
“Dạ… dạ con đây… có chuyện gì vậy ông?”
Lão Lang chống gậy đứng thở dốc mấy nhịp, rồi gằn từng chữ:
“Lập tức... lấy áo rơm, đội nón lá, chạy sang dinh Quan chi huyện.
Nói là… cây đa đầu thôn lại hiện điềm lạ.
Bảo Quan lập tức cử người đến xem... và nếu được, xin mời luôn Quang thánh sư đến, nhanh lên!”
Thằng Tư thấy vẻ nghiêm trọng và sợ hãi trên gương mặt của lão Lang, nó không dám chần chừ, vội vơ áo rơm, xỏ chân vào guốc rồi chạy biến ra khỏi nhà, bóng dáng khuất dần giữa màn mưa dày.
Lão Lang đứng lặng trong căn nhà lạnh lẽo, mắt vẫn không dám liếc về phía thân cây đa ngoài sân đình.
Thằng Tư chạy bán sống bán chết trong mưa, nước mưa tạt vào mặt đau rát, hai bàn chân trần vấp phải đá sỏi không biết bao nhiêu lần nhưng nó không dừng lại.
Đến cổng dinh, nó vừa thở hổn hển vừa gọi to:
– “Quan lớn ơi!
Quan lớn... thôn Bàng Linh lại sảy ra chuyện rồi!! ”
Đám lính canh hốt hoảng mở cửa, đưa nó vào.
Trong đại sảnh, Quan chi huyện Vũ Đức Lâm đang ngồi bên ngọn đèn dầu, ánh mắt thâm trầm khi thấy thằng Tư mặt tái mét, người ướt sũng như vừa vớt lên từ suối.
– “Có chuyện gì?
Bình tĩnh lại, bẩm báo cho ta.”
Thằng Tư lắp bắp, đầu cúi gằm:
“Dạ… dạ thưa quan, thôn của con lại sảy ra chuyện lạ, lão lang sai con đến bẩm báo với quan.”
Quan nhíu mày, gõ nhẹ ngón tay lên bàn.
Thở dài thầm nghĩ:
"Chẳng lẽ lại là chuyện như hôm trước."
Ông quay sang viên đội hô to:
“Triệu người, mang theo binh lính, lập tức đến Bàng Linh.
Còn ngươi, đi mời Quang thánh sư đến thôn Bàng Linh!
Nếu là chuyện quỷ dị thì chỉ có cậu ấy mới có thể ứng phó được"
Quan đứng dậy khoác áo đội nón vành cùng binh lính tiến đến thôn Bàng Linh.
Tiếng vó ngựa dội vang qua con đường làng ngập nước.
Quan chi huyện cùng gần chục lính áp sát cổng thôn.
Nhưng ngay khi bước chân vào, một mùi khét lẹt bỗng xộc thẳng lên mũi.
“Cháy... có cháy!” – một lính hét lên.
Cả đoàn giật mình nhìn quanh.
Trong màn mưa trắng xóa, một vài căn nhà bên rìa thôn đang âm ỉ cháy, cột khói đen lẫn vào mưa bốc nghi ngút.
Không tiếng người la hét, không tiếng chân chạy.
Chỉ có ánh lửa lập lòe như những con mắt đỏ giữa cơn ác mộng.
Không xa phía đó, có bóng người mặc hỷ phục đỏ đứng trên mái của một ngôi nhà đang cháy, Quan chi huyện cau mài, trước giờ ông chưa từng thấy điều gì lạ lùng như thế, và người đó không có cái đầu, bất chợt một người dân hét toáng lên.
"Quỷ!!
Có quỷ!!
Mọi người mau chạy đi!!"
Tất cả người dân điên cuồng chạy trong hoảng loạn, bất thình lình cái bóng thoắt ẩn biết mất trước sự chứng kiến của Quan chi huyện và tất cả người dân, rồi cái bóng dần hiện ra dưới góc đa, từ phần cổ bị cắt lìa một tiếng thét phát ra âm ĩ đến chói tai, âm thanh như vọng về từ cõi âm ti, một lực mạnh vô hình hất văng tất cả ra xa, Quan chi huyện tái xanh mặt, nhìn về phía cái bóng màu đỏ, bỗng có tiếng nói vọng ra:
"Có ai... thấy đầu của ta không...?"
một tiếng hét như xé màn đêm mờ mịt
Tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên giữa đêm mưa rả rích.
Một tên lính tay cầm đuốc, áo choàng ướt sũng, hớt hải phóng đến thành Bàng Cát nơi ở của Quang và Nam
Đến nơi hắn chưa kịp thở đã quỳ phục xuống, giọng run run lẫn mưa gió:
"Khởi bẩm hai vị công tử...
Quan chi huyện cho người đến thỉnh nhị vị đến thôn Bàng Linh ngay trong đêm.
Trong thôn...
đã xảy ra chuyện quỷ dị, dân tình đang rất náo loạn..."
Nam như đã đoán trước được điều này, quay sang nhìn Quang – người đang siết chặt cán quạt trong tay.
“Đúng như quẻ mà em vừa gieo, Ngươi cứ quay về Bàng Linh trước đi, bọn ta sẽ đến ngay"
– Quang khẽ nói, giọng trầm như gió lùa.
Tên lính cuối đầu rồi lên ngựa phóng về hướng bắc
Nam bước ra giữa sân, ngửa mặt nhìn trời đêm.
Một tia sét lóe sáng ngang trời, Cậu phất tay lấy trong tay áo ra một đạo bùa xanh viết mực chu sa, miệng nhẩm chú:
"Lưu Gia Bách Thuật, Tì Hồn Giáng Thủ!!"
Từ hai bên hành lang, hai cái bóng mờ hiện ra, thân thể gầy gò nhưng đôi mắt phát ánh sáng trắng hư ảo.
Một tì hồn mang gương mặt của thiếu nữ, tay cầm chiếc đèn lồng, còn kẻ còn lại là một gã đàn ông thấp lùn, tay cầm đao gương mặt nghiêm nghị
Nam cất giọng khẽ nhưng đầy uy lực:
“Hai ngươi, ở lại canh giữ phủ.
Và trông chừng Bảo thiếu gia, Nếu phát hiện có âm lực đến gần Lâm Phủ, giết!!"
Hai tì hồn cúi đầu, tiếng chuông nhỏ vang lên khe khẽ như tiếng ru linh hồn.
Cậu quay lại, dặn dò bé Bảo:
"Con ở nhà ngoan, đọc sách xong rồi đi ngủ, cha để hai vị tì hồn lại bảo vệ con, bọn ta sẽ sắp xếp về phủ sớm với con"
Bé bảo đôi mắt long anh ôm chầm lấy Nam gật đầu, nhưng đôi mắt lại đườm buồn, chất chứa một nỗi lo lắng, Nam mỉm cười hôn nhẹ lên trán của bé Bảo rồi cậu khoác áo choàng vào.
Quang đã ngồi sẵn trên yên ngựa từ nãy giờ, anh đưa tay ra đỡ Nam, nụ cười nhàn nhạt lướt qua môi:
“Chúng ta đi thôi, chậm trễ một khắc sẽ có người vong mạng"
Nam cười nhẹ gật đầu rồi phi lên ngựa ôm chặc lấy Quang.
Cả nhóm phóng ngựa rời khỏi Bàng Cát, tiếng vó dồn dập vang vọng trong màn mưa.
Màn đêm... như đang chực nuốt lấy tất cả.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, đường vào thôn Bàng Linh trơn trượt và mờ mịt như phủ màn sương mỏng.
Từ xa, những mái nhà đổ nghiêng, khung gỗ cháy sém hắt lên ánh đỏ lập lòe, lặng lẽ trong làn khói mỏng lượn lờ.
Ngựa vừa dừng trước cổng làng, Quang đã nhảy phắt xuống, tay nắm chặt chuôi kiếm.
Nam đứng bên cạnh, mắt khẽ nhắm, lẩm nhẩm niệm chú.
Hai âm binh dần hiện ra trước mắt cầm kiếm đứng uy nghiêm che chắn luồng sát khí
Hiền cau mày, lùi lại một bước, tay siết lấy vạt áo:
"Nơi này...
âm khí dày đặc quá"
Diệp bước đến gần Nam, linh thú Cáo hiện hình sau lưng, ánh mắt sắc lạnh, tai vểnh cao như đang lắng nghe điều gì sâu trong màn đêm.
"Quả thật... con quỷ tân nương đó vẫn chưa rời đi..."
Quang tiến đến dang tay ra hiệu trầm giọng:
"Tất cà hãy cẩn thận, oán khí của con quỷ này rất nặng chúng ta không thể chủ quan"
Tất cả nhìn Quang gật đầu ngụ ý đã hiểu ý của anh, con quỷ như cảm nhận được pháp lực của cả nhóm, nó đưa cánh tay đã rửa nát lên chỉ thẳng vào nhóm của Quang, bất thình lình từ dưới đất trồi lên hàng chục tử thi, chúng lao đến tấn công.
Hiền lập tức rút ra một lá bùa vàng từ tay áo, miệng niệm chú dõng dạc:
"Nguyễn Gia Bách Thuật – Kim Ấn Hộ Thân!"
Lá bùa phát sáng rực rỡ, linh lực từ bùa vàng tỏa ra thành một vòng tròn kết giới bao quanh cả nhóm.
Một lớp ánh sáng mờ vàng phủ lên không khí, linh thú phượng hoàng hiện ra xé tan màn đêm, tiếng kêu của phượng hoàng khiến đám tử thi bị bật lùi lại.
Dù vậy nhưng vẫn không có hiệu quả, tử thi càng lúc càng đông chúng gần như lên đến hàng trăm, Diệp nhắm mắt người tỏa ra pháp lực, từ hai bàn tay hiện ra hai chiếc nắp vung, cô tiến về phía trước miệng nhẩm chú.
"Huỳnh Gia Bách Thuật!!
Song Cổ Kim Chung!!"
CHOANG!!
Hàng chục tử thi bị đánh bật ra xa tiêu biến.
Lợi dụng khoảng trống do pháp thuật của Diệp tạo ra, Quang liền bước lên trước, đôi mắt trắng toát phát sáng, tay phải nâng lên cao niệm chú:
“Trần Gia Thiên Thuật – Hỏa Thiên Thần Hổ!!”
Từ sau lưng củaQuang, một con bạch hổ rực lửa gầm lên vang trời, lao thẳng vào đám tử thi đang chực chờ phản công.
Từng cú vồ mạnh mẽ như xé toạc cả không gian, tử thi bị đánh nát, tan thành khói đen.
Nam cũng vào vị trí.
Mười ngón tay vung lên, chỉ pháp tung ra trong một đường xoắn ốc kỳ lạ:
“Lưu Gia Bách Thuật – Rối Hồn Ảnh Ảo!”
Từ đầu ngón tay cậu, hàng chục sợi chỉ vô hình phóng ra, ghim thẳng vào những tử thi còn sót lại.
Từng con một như bị một bàn tay vô hình giật ngược lại, quay đầu tấn công chính đồng bọn của chúng trong cơn hỗn loạn.
Ngay lúc Quang và Nam kết thúc chiêu thức, Ngô Bảo Long lặng lẽ bước tới, ánh mắt rực lửa, rút từ trong áo một lá bùa đỏ rực.
Cậu nhẹ nhàng dán lá bùa lên thanh kiếm đang giắt sau lưng, miệng niệm rõ từng chữ:
“Ngô Gia Bách Thuật – Kỳ Lân Chi Kiếm!”
Lá bùa lập tức bốc cháy, nhưng ngọn lửa không thiêu rụi mà hòa vào lưỡi kiếm, khiến thanh kiếm rực sáng như được rèn từ dung nham.
Từ phía sau Long, linh thú kỳ lân mang bộ lông bốc cháy hiện thân, gầm vang một tiếng khiến mặt đất chấn động.
Long siết chặt chuôi kiếm, chân đạp mạnh phóng người lên cao, cả thân hình như một luồng lửa đỏ xé gió lao thẳng vào đàn tử thi đang hỗn loạn.
Cậu xoay người giữa không trung, thanh kiếm rực lửa vạch thành một đường tròn.
Ngọn lửa kỳ lân từ lưỡi kiếm bùng lên dữ dội, nuốt chửng hàng chục tử thi trong tích tắc.
ẦM!!!
Một cột lửa lớn bùng nổ giữa lòng đàn tử thi, khiến tất cả bị thổi bay như lá mục trong gió lốc.
Hào quang đỏ rực xóa sạch tàn tích của bóng tối còn sót lại trên mặt đất.
Phía trước kết giới, khói đen tan dần.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ đám tử thi đã bị đánh tan, tan biến vào hư không, để lại mặt đất trống trải và không khí nặng nề sau trận chiến ngắn nhưng dữ dội.
Con quỷ bỗng lùi lại một nhịp, nó gầm lên một tiếng chói tai rồi phóng một luồng âm lực màu đỏ về phía nhóm của Quang, kết giới vỡ vụn trong tích tắc, oán khí của nó quá lớn nên âm lực của nó cũng vượt ngoài sức tưởng tượng, rồi nó quay lưng biến mất trong màn đêm mịt mờ, cả nhóm nhìn xung quanh đề phòng con quỷ giở trò, bỗng lão Lang cảm thấy lạnh sống lưng, lão từ từ quay đầu lại thì trừng mắt như chết đứng tại chỗ, con quỷ đã đứng sau lưng của lão từ bao giờ, nó đưa bàn tay rửa nát tóm lấy cổ áo của ông rồi thoắt một cái đã đứng trên mái nhà, nhóm của Quang dùng pháp lực lao đến tấn công con quỷ để cứu lão Lang nhưng bị nó đánh bật ra xa, không thể tiếp cận, người con quỷ ánh ra tia sáng màu đỏ rực, từ từ một hình dáng thiếu nữ hiện dần, nó trừng mắt nhìn lão lang như muốn ăn tươi nuốt sống lão.
Lão lang sợ hãi giọng run run:
"Tha...tha cho tôi.. tôi đâu có gây thù chuốc oán gì với cô"
Con quỷ gằng giọng, âm vang như từ cõi âm vọng về:
"Sao mày vẫn còn sống!?
Tại sao mày hại tao!!
Đến khi tao trở thành quỷ dữ, thì mày lại đòi trấn yểm tao!!?"
Con quỷ gào thét, kể lại tội ác của lão lang năm xưa.
Giọng nó nghẹn lại trong những hồi ức đau đớn, rồi dần trở nên tang thương như tiếng khóc vọng về từ cõi chết:
"Tao... vốn chỉ là một cô gái mồ côi cha mẹ, sống nhờ sự cưu mang của dân làng Bàng Linh.
Ta không có gì, ngoài chút ước mơ nhỏ nhoi được sống yên bình...
Thế nhưng, năm tao vừa tròn mười sáu, mày đã cùng đám người nhà Trần đến, bắt tao gả cho nhà Trần, làm lễ minh hôn. chúng nói đó là vinh hạnh, là để tế tổ tông!!"
Giọng con quỷ rít lên, đôi mắt đỏ rực căm hờn:
"Chúng nhốt ta trong phủ ba ngày ba đêm, chúng sai người cưỡng bức ta, khiến ta mang thai, chín tháng mười ngày chỉ mà màn đêm mịt mù trong lao ngục.
Đến ngày ta hạ sinh, chúng lôi ta ra ngoài mặc tân nương phục làm lễ minh hôn với một con hình nhân bằng giấy, chúng mổ bụng ta lấy con của ta, còn chặc hết tứ chi của ta, khâu miệng của ta lại bằng chỉ đỏ, Đến khi ta chết, xác còn không được chôn cất...
Chúng dùng máu ta làm lễ phong ấn, dùng linh hồn ta để trấn giữ đất đai nhà Trần!!
Mày còn nhớ không,chính tay mày là người đưa ta vào chỗ chết!!"
Không gian lạnh ngắt.
Mưa vẫn rơi, nhưng thứ lạnh lẽo nhất giờ đây là oán khí ngùn ngụt bốc lên từ hồn ma của cô gái – thứ oán khí đã bị phong ấn suốt bao năm qua, giờ bùng nổ như muốn thiêu rụi tất cả.
"Mày sẽ phải trả giá cho những gì mày đã làm với tao!!"
Trong một khắc, đầu của lão lang đã đứt lìa khỏi cổ, lão chết không nhắm mắt, nhóm của Quang và quan chi huyện sững sốt không thể nói nên lời.
Hiền lấy trong tay áo ra hai đạo bùa vàng, niệm chú trầm giọng:
"Nguyễn Gia Bách Thuật – Kim Tỏa Phù Linh!"
Từ hai lá bùa bay giữa không trung, ánh sáng vàng lóe lên dữ dội.
Trong tiếng sấm chớp vang rền, hai sợi xích vàng khổng lồ phóng thẳng từ bùa, uốn lượn như rồng bay rồi lao xuống siết chặt lấy thân hình ma nữ.
Tiếng kim loại va chạm cùng tiếng gào thét vang lên rợn người, con quỷ vùng vẫy điên cuồng giữa không trung nhưng không thể thoát khỏi xích vàng đang dần thu lại, trói buộc linh hồn nó vào một điểm.
Không gian rung chuyển, oán khí bị kéo lại, gom vào giữa hai đạo bùa đang xoay tròn phía trên đầu cô gái.
Nhóm của Quang như được giải thoát khỏi áp lực đè nén kinh hoàng vừa rồi, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào con quỷ đang giãy giụa, vì họ biết… trận chiến còn chưa kết thúc.
Hiền hét lớn:
"Mọi người!!
Mau dồn lực tấn công về phía con quỷ"
Ngay lập tức, Nam bước lên đầu tiên.
Cậu giơ hai tay, mười ngón tay xoè rộng, ánh sáng nhợt nhạt từ đầu ngón tay phát ra, những sợi chỉ trong suốt như ánh trăng lập tức vươn ra từ tay cậu, đan xen giữa không trung:
"Lưu Gia Bách Thuật – Rối Hồn Ảnh Ảo!"
Từ mặt đất, một cái xác vô hồn bật dậy, đôi mắt đỏ rực và dáng vẻ ma quái.
Dưới sự điều khiển của chỉ hồn, nó lao đến tấn công con quỷ, ra đòn liên hoàn vào những điểm yếu trên cơ thể bị giam giữ bởi xích vàng.
Tiếp đó, Lâm Nhật Quang hít một hơi sâu, lòng bàn tay hiện
lên phù văn đỏ rực.
Anh niệm lớn:
"Lâm Gia Bạch Thuật – Hỏa Thiên Thần Hổ!"
Một tiếng gầm vang lên.
Từ giữa luồng sáng đỏ rực, một con bạch hổ khổng lồ hiện ra, toàn thân bốc lửa, đôi mắt rực cháy như thiêu đốt.
Nó lao vút lên không trung, rít lên một tiếng rồi vồ thẳng xuống đầu con quỷ, móng vuốt vạch ngang không khí để lại những vệt lửa dài cháy rực.
Ngay sau đó, Diệp tung chiếc quạt lông cáo trên tay, giọng niệm chú vang vọng dịu dàng nhưng sắc lạnh:
"Huỳnh Gia Bạch Thuật – Tịnh Tâm Chi Lực!"
Một luồng pháp lực màu hồng từ bàn tay Diệp phát ra, tụ lại thành một quả cầu sáng chói, sau đó bắn thẳng về phía con quỷ như một tia sét, xuyên qua lớp oán khí vẫn còn đang bao phủ quanh cơ thể nó.
Tia pháp lực chạm vào da thịt quỷ, khiến nó gào lên thảm thiết.
Cuối cùng, Long rút thanh kiếm lửa từ sau lưng, lưỡi kiếm đỏ rực như đang cháy.
Cậu nhảy vọt lên, kiếm trong tay bốc lửa, dưới chân là hai con hỏa kì lân bằng đá đang phi nước đại như thể có sinh mệnh.
"Ngô Gia Bạch Thuật – Hỏa Kì Lân Trảm!"
Long giáng mạnh thanh kiếm xuống, đồng thời hai con kì lân cũng gầm lên, cùng lao tới từ hai bên, kẹp chặt con quỷ trong trận hỏa công mãnh liệt.
Đất trời rung chuyển.
Con quỷ thét lên từng lớp hồn phách như bị xé toạt ra tan thành tro bụi.
Thôn Bàng Linh chìm trong một khung cảnh hoang tàn đổ nát.
Những căn nhà gỗ mục ruỗng bị đốt trơ khung, mảnh ngói vỡ nát vương vãi khắp sân đình, những tấm bùa vàng cháy sém vẫn còn bốc khói âm ỉ.
Từng giọt mưa nặng hạt rơi xuống mái ngói rách nát, hòa lẫn vào nước mắt và tiếng khóc thảm thiết của người nhà lão Lang – kẻ vừa bị con quỷ đoạt mạng cách đó không lâu.
Họ gào tên ông giữa tiếng sấm rền vang, như gào gọi linh hồn đã không kịp siêu sinh.
Quan chi huyện đứng lặng, ánh mắt đăm đăm nhìn về nơi xác con quỷ tan thành tro bụi.
Nước mưa xối qua vạt áo quan triều.
Một người đã sống cả đời không tin vào quỷ thần, từng lớn tiếng bài xích chuyện tà ma dị đoan, nay lại tận mắt chứng kiến pháp lực, linh thú, và sự hủy diệt từ cõi u minh.
Ông bước đến, chậm rãi quỳ xuống giữa nền đất lầy bùn trước mặt Quang.
Dù trong lòng còn đầy hỗn loạn và sợ hãi, giọng ông vẫn cố giữ vẻ nghiêm trang:
— "Thánh sư... xin thứ cho ta thất lễ.
Xin cho ta hỏi, rốt cuộc... thôn Bàng Linh đã gây nên nghiệp gì mà bị quỷ ám đến mức này?..."
Quang nhìn ông, ánh mắt thoáng một tia cảm thông.
Anh định cất lời thì đột nhiên—
ẦM!
Một luồng âm lực đen đặc như khói than xé gió lao đến từ phía rừng rậm, cắm phập xuống mặt đất ngay cạnh nhóm pháp sư.
Cả đất trời chấn động một lần nữa.
Tàn mưa hắt ngược lên như có kình lực ghê gớm vừa quét qua.
Gió nổi lên rít gào, cây cối nghiêng ngả, âm khí trùm lấy cả khoảng sân trước giếng nước.
Từ trong màn mưa, một bóng đen dần hiện ra – chính là tên áo đen hôm trước.
Hắn đứng sừng sững, mắt sáng rực trong làn mưa, giọng nói vang vọng như dội từ cõi âm:
— "Các ngươi cũng khá đó, tiêu diệt được quỷ tân nương, giờ thì đến lược các ngươi!!
Một lần nữa, âm lực từ hai tay hắn kết tụ, xoáy tròn thành cột lốc đen kịt, rồi phóng thẳng về phía nhóm của Quang.
Hiền lập tức lao lên phía trước, rút trong tay áo một lá bùa vàng đã được chuẩn bị sẵn.
Cô xiết chặt lấy nó, niệm chú bằng giọng run run nhưng dứt khoát:
— “Nguyễn Gia Bách Thuật – Kết Giới Hộ Thân!”
Lá bùa phát sáng rực rỡ, lập tức vẽ nên một vòng kết giới hình lục giác bao bọc lấy cả nhóm.
Một vầng sáng vàng nhạt giăng ngang không trung, như một tấm khiên chống lại luồng âm lực đang lao đến.
Bỗng
Rắc!
Kết giới vỡ tan như thủy tinh bị đập mạnh.
Làn âm khí đen đặc phá xuyên qua kết giới chỉ trong tích tắc, khiến Hiền bị đánh bật ngược về sau, ngã xuống đất, miệng bật máu.
Quang hét lên:
— “Hiền!”
Tất cả chạy đến đỡ cô, một luồng khói tím từ hư không cuộn xoáy, tụ lại ngay trước mặt tên áo đen.
Từ trong làn khói đó, từng bước một, một người đàn ông xuất hiện—mặc cổ phục u linh, vạt áo dài phủ đất, tay cầm một cây gậy đầu rắn bằng đồng thau, đôi mắt ánh lên tia tà khí khó tả.
Áp lực từ ông ta mạnh đến mức không khí như đặc quánh lại, khiến cả không gian như đông cứng.
Tên áo đen lập tức quỳ sụp xuống, giọng kính sợ không dám ngẩng đầu:
— “Hoàng Sang Điện Chủ!”
Người đàn ông – Hoàng Sang – cười khẩy, ánh mắt sắc như dao lướt qua cả nhóm pháp sư, rồi dừng lại ở Quang.
Giọng ông ta vang lên, chậm rãi nhưng đầy sự nhạo báng:
— “Em trai...
Em trai ngươi không nhận ra ta sao?”
Không khí như ngừng lại.
Quang giật mình, hai mắt mở to, lòng dâng lên cảm giác hỗn loạn, quen thuộc... và đáng sợ.
Tiếng mưa vẫn rơi nặng hạt, nhưng dường như không thể át đi sự lạnh lẽo đang len vào từng thớ thịt.
Cả ba người Long, Diệp và Hiền cùng trừng mắt, ánh nhìn chuyển từ Hoàng Sang sang Quang.
Trong làn mưa dày đặc, giọng họ bật ra đầy kinh ngạc:
— “Em trai!?”
Không ai trong số họ có thể tin vào những gì vừa nghe thấy.
Một kẻ tỏa ra tà khí âm u, kế thừa sự tàn độc của Trần Hoàng Lĩnh lại gọi Quang là em trai?
Quang siết chặt nắm tay.
Sự bàng hoàng trong mắt chàng dần chuyển hóa thành phẫn nộ.
Trong khoảnh khắc, toàn thân Quang bừng lên một luồng pháp lực dữ dội đến mức khiến không gian như rung chuyển.
Gió lùa mạnh, mưa bị đẩy ngược, mặt đất nứt toác dưới chân cậu.
Áp lực từ luồng pháp lực ấy ép nặng lên cả nhóm, khiến Diệp phải lùi một bước, còn Long thì nghiến răng chịu đựng.
Hiền lảo đảo, phải chống tay xuống đất để không bị ngã quỵ.
Ánh mắt Quang lúc này đỏ rực, toàn thân run lên vì giận dữ.
Ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay Quang từ phía sau.
Là Nam.
Cậu không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt Quang.
Trong ánh nhìn ấy, không có lời răn đe hay sợ hãi—chỉ có sự thấu hiểu, trầm tĩnh và tin tưởng.
Dường như Nam đang nói: “Anh bình tĩnh lại.
Em vẫn ở đây.”
Sức ép từ luồng pháp lực của Quang bắt đầu hạ xuống.
Tiếng mưa vẫn nện xuống mặt đất đều đều, như trống tang đưa lối cho những bí mật từ quá khứ dần lộ diện.
Hoàng Sang nhìn Nam đang giữ tay Quang, nhếch môi đầy mỉa mai:
— “Thật là cảm động.
Chắc là hắn cho nói cho các ngươi biết đúng không?”
Hắn bước lên một bước, cây gậy đầu rắn chạm đất phát ra âm thanh rợn người, khói tím uốn lượn quanh mép áo cổ phục như có hồn ma bám víu.
Giọng hắn lạnh lùng:
— “Quang… là em trai ta.
Cùng mẹ khác cha.”
Cả nhóm sững người.
— “Mẹ ta – và ta– đều là người Trần Gia.
Còn hắn à kẻ mang dòng máu ngoại tộc… con của mẹ ta với một kẻ ngoài dòng, một kẻ thù của Trần Tộc – Lâm Minh Trung.”
Hiền thì thào:
— “Lâm Minh Trung…
Thánh sư Lâm Gia!?”
Hoàng Sang gật đầu, ánh mắt lóe lên tia hận thù:
— “Khi sự thật bị phát hiện, Trần Gia xem hắn là ô uế, là mầm họa... và hắn bị đuổi khỏi gia tộc khi vừa tròn hai mươi lăm tuổi.
Và giáng lên hắn một lời nguyền—trẻ mãi không thể già, sống hoài trong hình hài kẻ bị ruồng bỏ"
Lúc này, Quang đứng lặng.
Ánh mắt cậu như vỡ ra một lớp ký ức mờ đục, những hình ảnh xa xưa, giọng khóc nghẹn trong đêm, bàn tay mẹ nắm lấy cậu lần cuối, rồi những cơn đau âm ỉ trên người khi bị ruồng bỏ... tất cả ùa về như thác lũ.
Hoàng Sang nheo mắt, tiến sát lại, thì thầm bằng giọng gần như rít lên:
— “Nào.... giết nó đi!!”
Vừa dứt lời, đầu cây gậy rắn lóe sáng tím u tối, một luồng khói mỏng như tơ chui ra như con rắn uốn éo, len về phía sau gáy Quang, nơi có một vết ấn mờ nhạt vẫn luôn bị che giấu.
Nam nắm tay Quang chặt hơn, nhưng—
Quang khựng lại.
Mắt cậu rung lên, rồi dần dần… sắc tím u tối bắt đầu len vào lòng con ngươi.
Nam khựng lại, cảm nhận rõ ràng một điều gì đó bất thường đang dấy lên trong người Quang.
Không còn là hơi ấm quen thuộc, mà là một làn khí lạnh lẽo đến rợn người, như thể cái chết đang thì thầm bên tai.
— “Quang…?” – Nam thì thào, đôi mắt mở to, tay vẫn cố nắm lấy cổ tay cậu.
Bất ngờ, Quang xoay người.
Đôi mắt cậu giờ đây đã không còn ánh nhìn quen thuộc, mà bị phủ bởi một màu tím đục, sâu hoắm.
Một luồng âm lực dữ dội từ người cậu tỏa ra, hất văng Nam ra xa như một chiếc lá khô giữa cơn giông.
Nam bị đánh bật ra xa.
Máu trào ra từ khóe môi, cậu khụ một tiếng, ánh mắt vẫn kiên định dõi theo Quang.
Diệp chạy đến đỡ Nam tay đã cầm sẵn lá bùa ấn chú phòng thân.
Quang đứng lặng, đầu hơi cúi xuống.
Những sợi khí đen mờ nhạt bắt đầu quấn quanh người cậu, từng chút, từng chút một… như đang nhấm chìm linh hồn của chính mình.
Quang xoay người, từng bước một tiến dần về phía Nam, bóng cậu như dài ra trên nền đất ướt đẫm ánh sáng tím u tối.
Không gian quanh đó như bị bóp nghẹt, âm thanh rút lui, chỉ còn lại nhịp bước nặng nề và sát khí dày đặc.
Diệp cảm thấy có điều gì đó không ổn, lập tức giơ cao lá bùa, miệng lẩm nhẩm chú ngữ nhưng chưa kịp niệm chú thì:
Ầm!
Một lực vô hình giáng mạnh vào Diệp, hất cô văng sang một bên, lăn mấy vòng trên đất, tấm bùa cháy xém giữa không trung.
Nam gượng ngồi dậy chưa kịp phản ứng thì Quang đã nhào tới, đè nghiến cậu xuống đất, bàn tay thon dài nhưng lạnh toát siết lấy cổ cậu.
Đôi mắt Quang không còn chút ý thức – chỉ còn trống rỗng, vô hồn và ám sắc tử khí.
Sức mạnh từ cơ thể cậu dội xuống khiến đất đá dưới lưng Nam rạn nứt, từng mạch khí âm tà bủa vây lấy cậu, như muốn xé toạc cả linh hồn.
— “NAM!!” – Tiếng Long hét lên xé gió, cùng lúc một luồng hỏa khí bốc lên từ tay cậu, thiêu rực cả khoảng không.
Long và Hiền từ phía xa lao đến như hai mũi tên.
Nhưng khi chỉ còn cách vài bước chân, một bóng đen từ trong màn sương tím u tối xuất hiện, chắn ngay trước mặt họ.
Một kẻ mặc áo choàng đen phủ kín toàn thân, khuôn mặt bị che lấp bởi mặt nạ đồng chạm khắc phù văn cổ, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh băng vô cảm.
— “Muốn cứu hắn?
Thì phải qua được ta trước đã.”
Không để họ kịp đáp lời, kẻ áo đen đã vung tay.
Một chuỗi xích đen sì như rắn độc lao ra từ trong tay áo, vặn vẹo giữa không trung, nhắm thẳng vào cổ Hiền.
— “Nguyễn Gia Bách Thuật – Khiên Hồn Tịnh!”
Hiền giơ bùa lên, một tấm chắn ánh vàng lập tức hiện ra, va chạm với xích tạo nên một tiếng nổ chát chúa.
— “Để tôi ở đây xử lí hắn, cô mau chạy đến cứu Nam đi!” – Long hét lên, hai tay nắm chặt thanh kiếm lửa bốc cháy phừng phừng.
— “Không!
Tên này pháp lực không tầm thường đâu, tui ở đây trợ lực cho ông!!” – Hiền đáp lại, vừa né đòn vừa vung tay triệu hồi thêm bùa chú.
Tên áo đen cười khẩy.
Những sợi xích tiếp tục phân tán, hóa thành bảy tám dải rối loạn lao đến từ nhiều hướng.
Không khí quanh ba người lập tức biến thành một chiến trường ngột ngạt.
Trong khi đó, phía sau lưng bọn họ, Nam đang dần mất ý thức dưới bàn tay lạnh giá của Quang…
Bàn tay Quang từ từ nâng lên, những ngón tay thon dài giờ đã biến dạng, sắc như lưỡi dao.
Ánh tím ma mị phủ kín toàn bộ cánh tay, từng mạch gân ẩn hiện như bị nguyền rủa.
Không chút do dự, Quang giơ tay, nhắm thẳng vào ngực Nam.
— "Quang... dừng lại... là em đây mà..."
Nam cố gắng thốt lên, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Cậu chỉ có thể nhìn người mình yêu thương đang dần biến thành một con rối máu lạnh.
Đúng khoảnh khắc móng tay Quang chạm vào da thịt Nam, sắc lạnh cắt rách từng thớ da mỏng—Nam gồng mình, dồn toàn bộ ý chí còn lại, nhoài người về phía trước.
Một nụ hôn.
Lặng lẽ.
Vội vã. và Tuyệt vọng.
Đôi môi Nam chạm vào môi Quang trong một cái chạm mềm đến run rẩy, như một lời thì thầm cuối cùng từ trái tim đang dần lụi tàn.
Mọi thứ dừng lại.
Đôi mắt Quang trợn to.
Tia tím trong mắt vỡ vụn, như bị xé toạc bởi một luồng sáng từ sâu trong tiềm thức.
Cơ thể cậu run lên, bàn tay đã dừng lại, bắt đầu run rẩy dữ dội.
— “...Nam?”
Một tiếng thì thào bật ra, khản đặc, lạc lõng như được kéo lên từ vực sâu.
Ánh tím quấn quanh cơ thể Quang chao đảo, rồi bắt đầu tan ra thành khói mờ, tan biến vào không trung như chưa từng tồn tại.
Nam nắm lấy tay cậu, dù máu vẫn còn đang chảy ròng trên ngực.
Cậu mỉm cười, yếu ớt:
— “Anh đây rồi...”
Nam ngã gục, toàn thân mềm nhũn trong vòng tay Quang, máu loang ra nơi vạt áo.
Nhịp thở cậu yếu dần, đôi mắt khép lại, không còn chút sức sống.
Quang sững người, tay vẫn còn run vì dư âm của cơn mê.
Cậu nhìn Nam—người con trai đã dùng cả sinh mạng để kéo cậu ra khỏi vực tối.
Tim cậu đau như bị bóp nghẹt.
— “Không…
Nam…” – Quang gào lên.
Từ bên kia chiến tuyến, Hoàng Sang đạp mạnh xuống đất, bước ra giữa làn khói tím, đôi mắt trừng lớn, đầy sửng sốt và tức giận.
— “Không thể nào…!” – Hắn nghiến răng, ánh nhìn dán chặt vào Nam đang bất tỉnh. – “Nó... tự hóa giải oán linh ngải?
Không ai từng làm được điều đó… kể cả những kẻ mạnh nhất!”
Bàn tay hắn siết chặt lấy chuỗi bùa cổ đeo bên hông, run lên vì giận dữ.
Nhưng Quang lúc này đã không còn là con rối trong tay hắn.
Cậu đặt Nam nằm xuống nhẹ nhàng, đứng thẳng dậy.
Từ trong ánh mắt u tối dần bừng lên tia lửa, thiêu đốt mọi thứ giả dối.
— “Mày...!!" – Giọng Quang trầm xuống, run lên không phải vì sợ, mà vì phẫn nộ.
Cậu giơ hai tay, kết ấn bằng tốc độ kinh hồn.
Không khí xung quanh bắt đầu rung lên, mặt đất nóng rực, nứt ra từng khe đỏ.
— “Lâm Gia Bạch Thuật – Hỏa Thiên Thần Hổ!!”
ẦM!!
Một tiếng gầm vang vọng từ hư không.
Từ sau lưng Quang, hai con mãnh hổ bằng lửa hiện thân, cơ thể rực cháy dữ dội, từng bước chân giẫm xuống khiến mặt đất cháy loang lổ.
Mỗi tiếng gầm là một cơn sóng nhiệt càn quét khắp không gian.
— “Đi!” – Quang gào lên giận dữ.
Hai con hổ đồng loạt phóng lên, để lại vệt lửa xé đôi màn đêm, lao thẳng về phía Hoàng Sang với tốc độ và sát khí không gì cản nổi.
Hai con mãnh hổ lao đến như hai thiên sứ rực lửa của sự phán xét.
Hoàng Sang chưa kịp giơ tay niệm chú thì tiếng gầm đã ập đến bên tai—
ẦM!!!
Một vụ nổ dữ dội vang lên, đất đá tung tóe, mặt đất bị xé toạc, khói lửa bốc cao thành cột.
Cả thân hình Hoàng Sang bị hất ngược ra sau, đập mạnh vào gốc cây cổ thụ phía sau.
Hắn rơi xuống, đầu gục về trước, một dòng máu đen trào ra từ khóe môi.
Hắn chống tay đứng dậy, bàn tay ôm lấy ngực đang bốc khói.
Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ điềm tĩnh—mà là điên cuồng, căm phẫn, và nhơ nhuốc.
— “Khốn kiếp…” – Hắn rít lên, từng chữ như cào vào cổ họng.
Hắn lùi lại một bước, rồi đột ngột giơ cả hai tay lên trời
— “Trần Gia Hắc Thuật, Ngải Huyết Tam Xà – Triệu Hồn Xuất Độc!”
Một vòng tròn ngải chú đỏ sẫm hiện ra dưới chân Hoàng Sang.
Mặt đất bắt đầu sôi lên như bị đốt cháy.
Từ giữa lớp bùn lầy bốc khói, ba con linh xà từ từ trồi lên—mỗi con dài gần mười mét, thân phủ đầy vảy đen ánh tím, đôi mắt đỏ như máu tươi.
Chúng rít lên, lưỡi chẻ đôi vung vẩy, khí độc tỏa ra như sương mù ăn mòn cả không khí.
— “Quang!” – Hiền hét lên, vừa kịp nhận ra năng lượng hắc độc của Linh Xà. – “Không được để chúng cắn trúng!
Độc này sẽ khiến cả hồn lẫn xác bị rửa nát đó!”
Quang nghiến răng, đôi mắt đỏ rực không lùi bước.
Ba con linh xà đồng loạt rít vang, lao đến như lốc xoáy đen—cuộc đối đầu thực sự giữa lửa và độc bắt đầu.
Diệp lảo đảo đứng dậy, tay run nhẹ sau dư chấn kinh hoàng vừa rồi.
Cô cắn răng, tụ tâm niệm chú, đôi tay phát sáng ánh lam dịu nhẹ.
Từng luồng năng lượng trị liệu toả ra, bao phủ lấy Nam đang nằm bất động.
“Cố lên...
đừng bỏ cuộc...”
Nam khẽ hụ lên vài tiếng, sắc mặt dần có chút huyết sắc.
Long và Hiền vẫn đang bị cuốn vào trận chiến với tên áo đen bí ẩn – kẻ sở hữu thân pháp lạ thường, như tan biến vào hắc khí rồi hiện ra từ mọi hướng.
Cả hai chỉ vừa kịp đỡ đòn, vừa phản công trong vô vọng.
“Chúng ta không thể cứ phòng thủ mãi!”
Long gầm lên, xoay người tung cước kèm theo lửa bốc cháy quanh chân.
Hiền bám sát theo sau, tung loạt chưởng ảnh liên hoàn, nhưng vẫn không tài nào chạm vào được hắn.
Tên áo đen cười khẩy, giọng trầm đục vang lên trong làn sương:
“Các ngươi yếu đuối như vậy mà cũng dám kháng lại Trần Gia sao?”
Trong khi đó, Quang đã lao vào giao chiến với Hoàng Sang.
Cả hai như hai ngọn lửa khác màu va vào nhau – một bên đỏ rực cuồng nộ, một bên đen thẫm lạnh lẽo như vực sâu.
Mỗi chiêu, mỗi đòn đều mang theo sát ý mãnh liệt.
Dưới cơn mưa rào xối xả, những tia chớp lóe lên soi rọi trận chiến giữa Quang và Hoàng Sang.
Lửa đỏ và hắc khí cuồn cuộn va vào nhau như hai dòng năng lượng đối nghịch đang tranh giành sự sống – cái chết.
Quang gầm lên, đôi mắt đỏ rực vì giận dữ.
Anh lao tới, hai tay kết ấn nhanh như chớp.
— "Lâm Gia Thiên Thuật – Hỏa Thần Công Phá!"
Một ngọn lửa hình xoắn ốc lao thẳng vào Hoàng Sang.
Nhưng hắn chỉ nhếch mép, giơ tay vung lên – hắc khí từ tay hắn bắn ra, hóa thành một cánh tay khổng lồ đen ngòm, vồ lấy ngọn lửa và bóp nát trong tiếng nổ bùng bùng.
— “Vô ích thôi, Quang à,” – Hoàng Sang rít lên, ánh mắt lạnh
như băng.
“Ngươi không thắng được ta đâu.”
Không chần chừ, hắn ập tới, chiêu thức tàn độc và hiểm hóc.
Mỗi đòn đánh như muốn xuyên thủng ý chí Quang, như muốn nhấn chìm anh trong oán niệm và thù hận.
Cả hai tiếp tục va chạm, đất đá dưới chân vỡ vụn, gió thốc lên như bão.
Ngay lúc đó—
Một luồng ánh sáng lam bừng lên giữa màn mưa, tách không khí ra làm đôi.
Một cô gái bước đến, áo dài xanh lam tung bay theo gió, mái tóc dài phủ kín vai, đôi mắt sắc lạnh như sương sớm.
Giọng cô vang lên, dịu mà đầy uy lực:
— “Lê Gia Bạch Thuật – Linh Tượng Khai Sơn!”
Hai vòng ấn hiện ra dưới chân cô, ánh sáng lam bừng cháy.
Từ trong vòng chú, hai con voi đá khổng lồ hiện lên, thân thể đầy hoa văn cổ xưa, ánh mắt sáng như đá quý.
Chúng rống lên, rồi cùng lúc lao về phía Hoàng Sang.
Hắn giật mình, vội tung ra hắc khí chắn trước mặt.
Nhưng sức nặng của linh tượng quá lớn, khiến hắn bị ép lùi lại, gót chân rạch trên nền đất để lại vệt sâu.
Một tia máu trào ra nơi khóe môi hắn.
Hoàng Sang nghiến răng, mắt nheo lại:
— “Lê Gia...!”
Cô gái chỉ lạnh lùng nhìn hắn, không đáp.
Hai con voi đá vẫn hùng hổ tiến tới, từng bước nện xuống như tiếng trống gọi hồn vang vọng khắp chiến trường...
Gió rít lên từng hồi như tiếng than khóc.
Hoàng Sang khụy một gối, máu tứa bên khóe môi, nhưng đôi mắt vẫn cháy rực hắc khí.
Hắn ngẩng đầu, ánh nhìn giận dữ xoáy về phía cô gái áo xanh lam, lúc này đang đứng chắn trước Quang.
— “Một đứa nữa sao...” – Hắn gằn giọng, rồi bật cười.
“Càng tốt, Vậy thì chết chung đi!”
Từ tay hắn, hàng loạt sợi khí đen hình rắn bắn ra tua tủa, xoáy vòng như lưỡi hái tử thần.
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng niệm chú khác vang lên – trong trẻo và đầy uy lực:
— “Lê Gia Bạch Thuật – Chép Thuật Gia, Hỏa Thiên Thần Hổ!!”
Từ làn sương mưa phía sau, một cô gái trong áo dài xanh lam, tóc buộc cao gọn gàng, tiến lên.
Hai tay cô giương cao, lập tức hai con hổ lửa giống hệt chiêu thức của Quang gầm lên dữ dội, lao thẳng vào lưỡi rắn hắc khí của Hoàng Sang.
— “Hả?!”
Quang trợn mắt kinh ngạc, cùng lúc đó Long cũng quay lại nhìn, không tin vào mắt mình.
— “Sao... sao cô lại dùng được chiêu của tôi?” – Quang bật thốt.
Như Thanh chỉ liếc nhẹ, môi mím lại:
— “Tôi sao chép được pháp lực của người khác.
Dù pháp lực chỉ một nửa uy lực… nhưng đủ dùng.”
Lưỡi rắn và hổ lửa chạm nhau giữa không trung, bùng lên ánh sáng đỏ rực như pháo hoa.
Nhưng khi ánh lửa vừa tan, một luồng sóng đen thẫm như lũ dữ ập tới từ phía Hoàng Sang – hắn đã phản công bằng toàn lực!
— “Chết đi!”
Hắn rít lên, hắc khí vặn xoắn thành hình một con quỷ khổng lồ định nuốt chửng cả nhóm.
— “Lê Gia Bách Thuật – Chép Thuật Gia, Rối Hồn Ảnh Ảo, Thạch Nhân Kỵ Sĩ!”
Giọng cô vang lên một lần nữa.
Từ mặt đất trồi lên hai con rối đá khổng lồ, mang hình thù chiến binh mặc giáp, tay cầm khiên và mác, đứng chắn trước luồng khí đen.
Cú va chạm khiến cả vùng đất rung chuyển, nhưng rối đá vẫn trụ vững, nứt nẻ chứ không sụp đổ.
Ngay sau đó, cô không dừng lại, hai tay kết thêm ấn pháp:
— “Lê Gia Bách Thuật, Chép Thuật Gia, Nguyễn Gia Kết Giới – Bảo Hộ Vạn Sinh!”
Một vòng kết giới màu vàng nhạt lập tức bao phủ lấy nhóm Nam, Quang, Diệp và Long.
Luồng khí đen còn sót lại va vào kết giới liền tan biến như tro bụi trong gió.
Ngô Bảo Long tròn mắt:
— “Cả kết giới của Hiền mà cô cũng dùng được sao...”
— “Hiệu quả không bằng của cô ấy, nhưng đủ để câu giờ cho mọi người.”
Như Thanh lạnh lùng đáp, đôi mắt không rời Hoàng Sang.
Hoàng Sang đứng bên kia, hơi thở dồn dập, gân máu nổi lên khắp cổ.
Hắn nheo mắt, giọng khàn đặc:
— “Giỏi lắm... nhưng xem các ngươi chống cự được bao lâu nữa!”
Không khí lại rùng rợn.
Trận chiến chưa hề kết thúc – mà chỉ mới bắt đầu nóng lên...
Tiếng sấm xé ngang bầu trời, mưa mỗi lúc một nặng hạt, như muốn dìm cả vùng đất này xuống địa ngục.
Trên chiến trường, Lê Như Thanh đứng giữa vòng kết giới đang dần tan biến, ánh mắt sáng rực tựa lửa thiêng.
Không để đối phương kịp lấy lại thế chủ động, cô lại nâng tay, giọng niệm chú dõng dạc vang lên, lần này là một nhịp điệu cổ quái và đầy vang vọng:
— “Huỳnh Gia Bạch Thuật – Song Cổ Kim Chung!”
Ngay lập tức, hai chiếc nắp vun bằng đồng, phát sáng ánh hồng từ không trung hiện xuống – cô nắm lấy đập mạnh vào nhau vang lên một tiếng "Oành!!!" trầm đục, chấn động cả không gian.
Tia âm ba hồng sắc phát ra như sóng xung kích, quét sạch mọi tàn dư hắc khí xung quanh.
Tên áo đen đang chiến đấu với kẻ áo đen– một trong những thủ hạ bí ẩn chưa lộ mặt rõ – bị đánh bật tung lên, thân thể xoáy vòng trên không rồi nện mạnh xuống trước mặt Sang, máu trào ra miệng.
Hoàng Sang trợn mắt:
— “Là Song Cổ Kim Chung của Huỳnh Gia...!
Sao nó biết cả thuật này?!”
Thanh không đáp, cả người tỏa ra khí thế lạ thường.
Cô vung tay chỉ về phía hai con voi đá đã triệu ra từ trước.
Hai tay kết ấn liên tục, giọng cô sắc bén:
— “Tăng Cường Pháp Lực – Ngũ Hành Dẫn Khí!”
Từng đạo ánh sáng từ lòng đất trồi lên, quy tụ về thân thể hai linh tượng.
Trong chớp mắt, toàn bộ thân voi đá bùng cháy hào quang xanh lam, đôi mắt phát sáng rực, thân thể khổng lồ run lên rồi gầm vang – không còn là tượng đá nữa, mà đã thành linh thú hoàn chỉnh mang pháp lực hội tụ từ ba họ.
Cùng lúc đó –
ẦM!!!
Một luồng khí xoáy khổng lồ hình vòng cung từ hai con linh tượng đồng loạt lao tới, mang theo áp lực nặng tựa Thái Sơn, dồn thẳng vào vị trí của Hoàng Sang và tên áo đen đang chật vật gượng dậy.
— “Hoàng Sang Điện Chủ!!” – Tên áo đen hoảng loạn gào lên.
Còn Hoàng Sang, ánh mắt hắn lóe lên sự giận dữ cùng e ngại.
Hắn cắn răng, tay kết ấn thật nhanh:
— “Trần Gia Hắc Thuật – Hắc Huyễn Tẩu Ảnh!”
Ngay khi luồng pháp lực sắp ập tới, cả hai thân ảnh đồng loạt vỡ nát thành khói đen, tản ra thành hàng chục chiếc bóng, lẩn vào làn mưa và tan biến.
Đòn đánh xuyên thẳng qua, phá nát cả một vạt rừng phía sau, nhưng không để lại xác.
Khoảnh khắc yên lặng kéo dài trong gió mưa...
Ngô Bảo Long, bước lại phía Thanh, ánh mắt ngỡ ngàng:
— “Cô dùng được... tất cả thuật của các gia tộc sao?”
Lê Như Thanh thở gấp, trán rịn mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh:
— “Hiệu quả chỉ được một nửa thôi.”
Lâm Nhật Quang siết chặt tay, nhìn vào khoảng không nơi hai kẻ địch vừa biến mất:
— “Chúng sẽ còn quay lại.
Và lần sau... sẽ càng tàn độc hơn.”
Cơn mưa đã dừng hẳn, chỉ còn lại từng giọt nước nhỏ tí tách rơi từ cành lá.
Trên bãi đất loang lổ dấu tích trận chiến, Lê Như Thanh lặng lẽ bước đến bên cạnh Nam, người đang nằm yên lặng dưới nền đất lạnh.
Gương mặt cậu trắng bệch, máu từ ngực vẫn đang chảy ra, hơi thở yếu ớt như sắp tan vào không khí.
Cô ngồi xuống, hai tay kết ấn nhẹ nhàng.
— “Liên Hồn Khôi Phục.”
Từ tay cô lan tỏa ra một lớp ánh sáng xanh nhạt, ấm áp như gió xuân.
Làn sáng bao phủ lấy cơ thể Nam, từng chút một làm dịu đi cơn đau, chữa lành vết tích mờ nhạt còn sót lại sau trận chiến.
Một lúc sau—
Nam khẽ khụ lên một tiếng, hàng mi run rẩy, rồi đôi mắt chậm rãi mở ra, mơ màng nhìn bầu trời đã tạnh mưa.
— “Nam!” – Tiếng Quang bật lên trong sự nhẹ nhõm tột cùng.
Anh lập tức chạy tới, quỳ xuống cạnh cậu, không thể kìm được cảm xúc, ôm chặt Nam vào lòng.
Giọng anh nghèn nghẹn:
— “Anh xin lỗi...
Anh xin lỗi vì đã làm đau em...”
Nam chớp mắt, còn yếu nhưng vẫn gắng đưa tay chạm lên lưng Quang.
Một nụ cười thoáng hiện trên môi cậu:
— “Anh lại khóc nữa rồi... em không sao rồi mà... cứ như là con nít”
Quang siết chặt vòng tay, nước mắt lặng lẽ lăn xuống má:
— “Em tỉnh lại là tốt rồi... anh rất sợ mất em...”
Cả nhóm đứng phía sau – Long, Diệp, Hiền – đều nhìn theo, không ai nói gì.
Không gian lúc ấy thật yên bình, như thể chiến trận vừa qua chỉ là cơn ác mộng xa vời.
Chỉ còn lại hai người, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, được sống thật với những điều quan trọng nhất: yêu thương, và tha thứ.
Thôn Bàng Linh sau trận chiến dữ dội chỉ còn lại tàn tích và tro bụi.
Những mái nhà cong vẹo, nền đất đẫm nước mưa trộn lẫn bùn đất, dấu vết của pháp thuật vẫn còn chưa tan hết trong không khí – mùi khói, mùi máu và một thứ lạnh lẽo vô hình vẫn ám lên từng nhành cây, ngọn cỏ.
Ngay giữa con đường làng đổ nát, tất cả dân làng, già có, trẻ có, thương tích băng bó sơ sài, từng người một lần lượt bước ra, đứng thành một hàng dài trước mặt Quang – người vừa cứu lấy cả thôn khỏi một tai kiếp diệt vong.
Cả nhóm của Nam cũng lặng lẽ đứng sau Quang, không ai nói gì, chỉ có tiếng khóc nghẹn vang lên giữa làn mưa lất phất.
Một cụ già run run quỳ xuống đầu tiên, hai tay chắp lại mà dập đầu ba cái.
“Ân nhân… thôn Bàng Linh mang ơn cậu suốt đời này…”
Tiếp theo đó, từng người một – cả trăm người – đồng loạt quỳ xuống, cung kính cúi đầu, những giọt nước mắt nóng hổi hòa vào nước mưa chảy dài trên khuôn mặt lấm lem tro bụi.
Những đứa trẻ mồ côi, những người mẹ ôm chặt di ảnh chồng con, tất cả đều hướng ánh mắt biết ơn đến Quang, như đang nhìn một vị thần.
Quang không nói gì.
Ánh mắt anh dừng lại trên từng gương mặt đau thương ấy, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi thành tên.
Bàn tay siết chặt, anh cúi đầu thật sâu, như một lời đáp lễ cho tất cả lòng tin và nỗi đau họ đang gánh chịu.
Khi tiếng khóc lắng dần, một người đàn ông lực lưỡng – từng là phó lý trong làng – tiến lên, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết tâm:
“Chúng tôi… sẽ gầy dựng lại thôn Bàng Linh.
Dù đổ nát, dù mất mát, nhưng chúng tôi còn sống… là còn hy vọng.
Ơn cứu mạng này, cả đời không dám quên.”
Những tiếng hô “phải!”, “chúng ta sẽ làm lại từ đầu!” vang lên từ phía sau, dẫu yếu ớt, nhưng chất chứa sinh khí hồi sinh.
Bất ngờ, vị quan chi huyện – người vẫn im lặng theo dõi tất cả – tiến lên phía trước.
Y cởi mũ cánh chuồn, quỳ xuống trước Quang và cả nhóm, tay chạm đất, đầu cúi sâu:
“Thay mặt triều đình và bách tính thôn Bàng Linh, kẻ hèn này xin dập đầu cảm tạ chư vị đã cứu lấy muôn dân khỏi ác quỷ.
Những điều xảy ra nơi đây sẽ được ghi vào sổ sách, để đời sau còn nhớ.”
Ông cúi đầu ba lần, rồi đứng dậy, gương mặt già nua bỗng nhẹ đi mấy phần, như vừa trút được gánh nặng ngàn cân.
Vị quan quay về xe ngựa, dẫn đoàn lính rời khỏi làng trong im lặng, chỉ để lại tiếng vó ngựa vang xa giữa buổi chiều tàn.
Quang khẽ quay đầu nhìn đồng đội.
Nam đã đứng vững trở lại, Diệp mỉm cười nhẹ, Long vác túi trầm ngâm, còn Thanh thì khẽ thì thầm: “Giấc mơ ấy… là khởi đầu của định mệnh.”
Cả nhóm không ai nói gì thêm.
Dưới bầu trời xám tro, họ bước đi khỏi Bàng Linh – nơi từng rền vang tiếng khóc oán, giờ chỉ còn lại sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Kỳ án Bàng Linh – đã chính thức khép lại.
Ánh chiều tà rọi xuống những mái ngói cũ kỹ nơi Bàng Cát, ngôi làng yên bình nép mình sau những rặng tre.
Sau bao nhiêu sóng gió, cả nhóm cuối cùng cũng trở về Lâm phủ – nơi ở của Quang và Nam, một biệt phủ cách xa thành Bàng cát ở sườn đồi.
Cánh cổng vừa mở, một cậu bé khoảng sáu tuổi lao vụt ra ngoài như mũi tên, mắt rạng ngời:
— “ Thầy Quang!!
Thầy Nam!!”
Bé Bảo nhào tới, vòng tay ôm chầm lấy cả hai người, không giấu được niềm vui mừng khôn xiết.
— “Con nhớ hai người lắm!
Cứ tưởng... tưởng hai người không về nữa...”
Quang cúi xuống ôm lấy bé Bảo, xoa đầu nhẹ nhàng:
— “Cha xin lỗi, đã để con phải lo rồi.”
Nam cũng mỉm cười, dù còn chút mệt mỏi, cậu vẫn xoa lưng Bảo thật dịu:
— “Cha cũng nhớ con.
Cha đã về rồi đây”
Ba người ôm nhau thật chặt, như thể mọi đau thương trước đó đã tan biến trong giây phút đoàn tụ giản đơn này.
Long, Hiền và Diệp mỉm cười đứng nhìn.
Một khoảnh khắc ấm áp, hiếm hoi giữa những ngày giông bão.
Sau khi vào trong nhà, cả nhóm quây quần bên bàn nước.
Không khí trầm lắng một chút khi mọi người ổn định lại sau trận chiến.
Lê Như Thanh lúc này mới đứng dậy, hướng ánh mắt nghiêm túc về phía mọi người.
— “Tôi là Lê Như Thanh.
Hậu nhân của Lê gia.”
Cô ngừng lại, ánh nhìn hơi trầm xuống.
— “Một tháng trước, tôi bắt đầu mơ thấy cùng một giấc mơ lặp đi lặp lại.
Trong mơ… có một người đàn ông mặc trường bào trắng, tóc dài, gương mặt không rõ, nhưng giọng nói rất rõ ràng.
Ông ta bảo tôi:
‘Họ Trần đã bắt đầu hành động.
Hãy tìm nhóm của Lâm Nhật Quang – họ cần cô giúp đỡ.’”
Cả nhóm nhìn nhau sững sờ.
Nam ngồi thẳng dậy, như nhận ra điều gì đó:
— “Người đó... có nói gì thêm không?”
Thanh khẽ gật đầu:
— “Ông ấy nói, mỗi chúng ta mang trong người một sức mạnh của gia tộc một phần của lời nguyền, và khi tất cả cùng hợp lực với nhau, mới có thể phá giải được lời nguyền và đánh lùi nhà Trần.”
Quang lặng đi một lúc, rồi hỏi:
— “Vì sao... cô lại tin lời trong giấc mơ đó?”
Thanh nhìn thẳng vào mắt Quang, không do dự:
— “Vì mỗi điều ông ấy nói…
đều đã trở thành sự thật.”
Không gian trong căn nhà bỗng trở nên nặng nề.
Gió bên ngoài rít nhẹ qua khung cửa gỗ.
Trong lòng mọi người, cùng lúc trỗi lên một dự cảm rõ rệt — cuộc hành trình chỉ mới bắt
Hiền đứng thẳng người, phủi nhẹ vạt áo.
Giọng cô trầm tĩnh vang lên giữa không gian vừa im ắng:
“Chúng ta đã tụ hội được sáu gia tộc.”
Cô liếc nhìn từng người một – Lưu, Lâm, Huỳnh, Ngô, Lê, rồi dừng lại nơi chính mình.
“Đây mới chỉ là bắt đầu.
Phía trước vẫn còn những kỳ án khác cần giải khai…
Và kỳ án tiếp theo – liên quan trực tiếp đến gia tộc họ Nguyễn của tôi – chính là kỳ án Lệ Chi Viên.”
Ánh mắt Hiền ánh lên sự nghiêm nghị.
Một làn gió nhẹ thổi qua, tà áo trắng của cô bay nhẹ trong chiều lặng.
Không khí bỗng trở nên nặng nề kỳ lạ, như một điềm báo cho hành trình gian nan sắp tới.
“Lệ Chi Viên…”
Nam khẽ nhắc lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh
– “Vụ án chôn sâu ngần ấy thế kỷ…
Lại chuẩn bị nổi dậy sao?”
Không ai đáp, nhưng tất cả đều hiểu – một trang mới sắp được lật ra.
Và kỳ án tiếp theo...
đã bắt đầu đếm ngược.
Nghe xong lời Hiền, không ai cất tiếng.
Cả nhóm lặng lẽ nhìn nhau, hiểu rằng hành trình vẫn chưa dừng lại ở đây.
đôi mắt Hiền ánh lên sự quyết đoán:
“Nếu mọi người đồng lòng… xin mời đến Thôn Bàng Dụ – vùng đất nơi hậu duệ họ Nguyễn và họ Huỳnh từng sống chung suốt nhiều thế hệ.”
Cô liếc nhìn Diệp – người cũng khẽ gật đầu xác nhận.
“Dưới lòng đất nơi đó có một tàn tích cổ mộ… chính mắt tôi, nhờ đôi mắt âm dương của mình, đã thấy những oan hồn mang họ Nguyễn lẩn khuất trong đêm.
Họ không siêu thoát được… và họ đang đợi chúng ta.”
Nam khẽ nhíu mày, còn Quang thì nhìn sang bé Bảo – lúc này đang nắm tay anh, ánh mắt vẫn còn hoang mang sau những gì vừa xảy ra ở Bàng Linh.
Quang chậm rãi quỳ xuống trước Bảo, xoa đầu em.
“Lần này, Cha và Cha Nam phải đi xa…
Nhưng sẽ không để con ở lại phủ một mình.”
Nam bước đến bên cạnh, ngón tay cậu khẽ động.
Từ lòng bàn tay, hai sợi chỉ trong suốt bay ra – hai tì hồn của Lưu gia, hình dáng mờ nhạt như sương, xuất hiện sau lưng Bảo.
Quang niệm chú, một luồng hỏa khí đỏ rực bùng lên trong tay anh, rồi hóa thành hai thú hồn của Lâm gia – mang hình hài hai linh thú nhỏ, uyển chuyển như hổ con, đứng chầu hai bên.
“Họ và chúng sẽ bảo vệ con suốt ngày đêm.
Không ai có thể đến gần phủ và con được.”
Bảo ôm chầm lấy Quang, rồi quay sang ôm Nam, không nói lời nào – chỉ có tiếng gió chiều thổi qua những dãy nhà đổ nát, như lời tiễn biệt thầm lặng.
Ít lâu sau, sáu người khởi hành rời khỏi thành Bàng Cát rẽ về hướng Nam, vượt qua rừng rậm và núi đá, tiến dần về Thôn Bàng Dụ – nơi một tàn tích cổ mộ đang âm thầm gọi tên họ.
Và cũng tại đó… một nỗi oan kéo dài qua nhiều triều đại, sẽ bắt đầu trỗi dậy.
Hết Chương hai, kỳ án chính thức khép lại
Ánh chiều tà rọi xuống những mái ngói cũ kỹ nơi Bàng Cát, ngôi làng yên bình nép mình sau những rặng tre.
Sau bao nhiêu sóng gió, cả nhóm cuối cùng cũng trở về Lâm phủ – nơi ở của Quang và Nam, một biệt phủ cách xa thành Bàng cát ở sườn đồi.
Cánh cổng vừa mở, một cậu bé khoảng sáu tuổi lao vụt ra ngoài như mũi tên, mắt rạng ngời:
— “ Thầy Quang!!
Thầy Nam!!”
Bé Bảo nhào tới, vòng tay ôm chầm lấy cả hai người, không giấu được niềm vui mừng khôn xiết.
— “Con nhớ hai người lắm!
Cứ tưởng... tưởng hai người không về nữa...”
Quang cúi xuống ôm lấy bé Bảo, xoa đầu nhẹ nhàng:
— “Cha xin lỗi, đã để con phải lo rồi.”
Nam cũng mỉm cười, dù còn chút mệt mỏi, cậu vẫn xoa lưng Bảo thật dịu:
— “Cha cũng nhớ con.
Cha đã về rồi đây”
Ba người ôm nhau thật chặt, như thể mọi đau thương trước đó đã tan biến trong giây phút đoàn tụ giản đơn này.
Long, Hiền và Diệp mỉm cười đứng nhìn.
Một khoảnh khắc ấm áp, hiếm hoi giữa những ngày giông bão.
Sau khi vào trong nhà, cả nhóm quây quần bên bàn nước.
Không khí trầm lắng một chút khi mọi người ổn định lại sau trận chiến.
Lê Như Thanh lúc này mới đứng dậy, hướng ánh mắt nghiêm túc về phía mọi người.
— “Tôi là Lê Như Thanh.
Hậu nhân của Lê gia.”
Cô ngừng lại, ánh nhìn hơi trầm xuống.
— “Một tháng trước, tôi bắt đầu mơ thấy cùng một giấc mơ lặp đi lặp lại.
Trong mơ… có một người đàn ông mặc trường bào trắng, tóc dài, gương mặt không rõ, nhưng giọng nói rất rõ ràng.
Ông ta bảo tôi:
‘Họ Trần đã bắt đầu hành động.
Hãy tìm nhóm của Lâm Nhật Quang – họ cần cô giúp đỡ.’”
Cả nhóm nhìn nhau sững sờ.
Nam ngồi thẳng dậy, như nhận ra điều gì đó:
— “Người đó... có nói gì thêm không?”
Thanh khẽ gật đầu:
— “Ông ấy nói, mỗi chúng ta mang trong người một sức mạnh của gia tộc một phần của lời nguyền, và khi tất cả cùng hợp lực với nhau, mới có thể phá giải được lời nguyền và đánh lùi nhà Trần.”
Quang lặng đi một lúc, rồi hỏi:
— “Vì sao... cô lại tin lời trong giấc mơ đó?”
Thanh nhìn thẳng vào mắt Quang, không do dự:
— “Vì mỗi điều ông ấy nói…
đều đã trở thành sự thật.”
Không gian trong căn nhà bỗng trở nên nặng nề.
Gió bên ngoài rít nhẹ qua khung cửa gỗ.
Trong lòng mọi người, cùng lúc trỗi lên một dự cảm rõ rệt — cuộc hành trình chỉ mới bắt
Hiền đứng thẳng người, phủi nhẹ vạt áo.
Giọng cô trầm tĩnh vang lên giữa không gian vừa im ắng:
“Chúng ta đã tụ hội được sáu gia tộc.”
Cô liếc nhìn từng người một – Lưu, Lâm, Huỳnh, Ngô, Lê, rồi dừng lại nơi chính mình.
“Đây mới chỉ là bắt đầu.
Phía trước vẫn còn những kỳ án khác cần giải khai…
Và kỳ án tiếp theo – liên quan trực tiếp đến gia tộc họ Nguyễn của tôi – chính là kỳ án Lệ Chi Viên.”
Ánh mắt Hiền ánh lên sự nghiêm nghị.
Một làn gió nhẹ thổi qua, tà áo trắng của cô bay nhẹ trong chiều lặng.
Không khí bỗng trở nên nặng nề kỳ lạ, như một điềm báo cho hành trình gian nan sắp tới.
“Lệ Chi Viên…”
Nam khẽ nhắc lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh
– “Vụ án chôn sâu ngần ấy thế kỷ…
Lại chuẩn bị nổi dậy sao?”
Không ai đáp, nhưng tất cả đều hiểu – một trang mới sắp được lật ra.
Và kỳ án tiếp theo...
đã bắt đầu đếm ngược.
Nghe xong lời Hiền, không ai cất tiếng.
Cả nhóm lặng lẽ nhìn nhau, hiểu rằng hành trình vẫn chưa dừng lại ở đây.
đôi mắt Hiền ánh lên sự quyết đoán:
“Nếu mọi người đồng lòng… xin mời đến Thôn Bàng Dụ – vùng đất nơi hậu duệ họ Nguyễn và họ Huỳnh từng sống chung suốt nhiều thế hệ.”
Cô liếc nhìn Diệp – người cũng khẽ gật đầu xác nhận.
“Dưới lòng đất nơi đó có một tàn tích cổ mộ… chính mắt tôi, nhờ đôi mắt âm dương của mình, đã thấy những oan hồn mang họ Nguyễn lẩn khuất trong đêm.
Họ không siêu thoát được… và họ đang đợi chúng ta.”
Nam khẽ nhíu mày, còn Quang thì nhìn sang bé Bảo – lúc này đang nắm tay anh, ánh mắt vẫn còn hoang mang sau những gì vừa xảy ra ở Bàng Linh.
Quang chậm rãi quỳ xuống trước Bảo, xoa đầu em.
“Lần này, Cha và Cha Nam phải đi xa…
Nhưng sẽ không để con ở lại phủ một mình.”
Nam bước đến bên cạnh, ngón tay cậu khẽ động.
Từ lòng bàn tay, hai sợi chỉ trong suốt bay ra – hai tì hồn của Lưu gia, hình dáng mờ nhạt như sương, xuất hiện sau lưng Bảo.
Quang niệm chú, một luồng hỏa khí đỏ rực bùng lên trong tay anh, rồi hóa thành hai thú hồn của Lâm gia – mang hình hài hai linh thú nhỏ, uyển chuyển như hổ con, đứng chầu hai bên.
“Họ và chúng sẽ bảo vệ con suốt ngày đêm.
Không ai có thể đến gần phủ và con được.”
Bảo ôm chầm lấy Quang, rồi quay sang ôm Nam, không nói lời nào – chỉ có tiếng gió chiều thổi qua những dãy nhà đổ nát, như lời tiễn biệt thầm lặng.
Ít lâu sau, sáu người khởi hành rời khỏi thành Bàng Cát rẽ về hướng Nam, vượt qua rừng rậm và núi đá, tiến dần về Thôn Bàng Dụ – nơi một tàn tích cổ mộ đang âm thầm gọi tên họ.
Và cũng tại đó… một nỗi oan kéo dài qua nhiều triều đại, sẽ bắt đầu trỗi dậy.
Hết Chương hai, kỳ án chính thức khép lại